VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2031 - Chương 2035

Chương 2033: Lại tới một người mạnh

Ngạc nhiên thuộc về ngạc nhiên, Khang Tư Nhiên cũng không hỏi thêm nhiều nữa, mà chỉ hỏi: - Vậy như thế xem ra, Dương đan sư là muốn tham gia đấu giá đúng không? - Không sai, nhưng trên tay ta cũng không có bao nhiêu nguyên tinh. Dương Khai mày ủ mặt ê. Hắn đã ở trong bóng tối ngầm xoay sở, nên lấy ra thứ gì trên người mình đi thế chân. Có lẽ... Có thể cầm ra một khối Trọng Thổ, cũng không cần nhiều, chỉ cần một đoàn Trọng Thổ bằng quả long nhãn như vậy là chắc chắn trả đủ tiền phí dụng cho đấu giá lần này rồi. Nhưng nếu Trọng Thổ một khi hiện thế, nói không chừng sẽ khiến cho phiền toái không nhỏ. - Ha ha, nếu khí linh này cùng Dương đan sư quan hệ sâu xa như thế, vậy Dương đan sư cứ việc yên tâm đấu giá. Thiếu bao nhiêu nguyên tinh, lão phu thay ngươi trả ra trước, ngày sau Dương đan sư có trả lại ta. Khang Tư Nhiên khẳng khái nói. Dương Khai nhìn ông ta, cau mày nói: - Nhưng Khang chưởng quỹ ngài không phải muốn đấu giá Đạo Nguyên Quả cuối cùng đó sao? Khang Tư Nhiên cười phất tay áo: - Lão phu vốn dĩ còn có chút ý nghĩ đối với Đạo Nguyên Quả, nhưng giờ đây xem ra, chút ít nguyên tinh trên tay của lão phu đích thực hy vọng không lớn a. Ta cũng không nghĩ tới buổi đấu giá lần này lại sẽ đến nhiều Đạo Nguyên Cảnh như vậy. Bọn họ có tài lực cũng không phải là lão phu có thể sánh được. Giờ này nếu Dương đan sư có cần dùng gấp, không bằng lão phu giúp người hoàn thành ước vọng. Về phần Đạo Nguyên Quả... ha ha, chúng ta kế tiếp không phải còn muốn đi thăm dò chỗ động phủ sao, nói không chừng bên trong lại có Đạo Nguyên đan đấy chứ. - Trên tay của Khang chưởng quỹ có bao nhiêu nguyên tinh? Dương Khai trầm giọng hỏi. Khang Tư Nhiên dựng lên một cái bàn tay ra hiệu một chút, nói: - Nhiều hơn nữa ta cũng không có, hy vọng có thể trợ giúp Dương đan sư một tay. - Được, như thế thì đa tạ Khang huynh. Ân tình phen này, ta nhớ kỹ.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu. Khang Tư Nhiên phen này khẳng khái thực hiện, khiến trong lòng hắn có xúc động. Hắn âm thầm quyết định, nếu là Khang Tư Nhiên cùng Đạo Nguyên Quả lần này vô duyên, kế tiếp nếu thăm dò trong động phủ cũng không có được Đạo Nguyên đan, thì chờ mình ngày sau luyện chế được Đạo Nguyên đan tặng ông ta một viên, xem như đáp lại phần ân tình này. Cùng Khang Tư Nhiên tiếp xúc mấy ngày nay, Dương Khai cảm thấy người này quả thật không tệ, là đối tượng có thể kết giao. Có Khang Tư Nhiên bảo đảm, trong lòng của Dương Khai ít nhiều có chút ít nội tình. Dù sao lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm trước đó cũng chỉ có đấu giá 600 vạn nguyên tinh mà thôi. Nghĩ đến giá trị con người của Lưu Viêm cũng sẽ không cao so với cái Mặc Ngọc Đỉnh đó. Nó ngay cả là khí linh sinh ra linh trí cũng mới chỉ có trình độ của Hư Vương tam tầng cảnh, đối vài cường giả chân chính mà nói tác dụng có hạn. Tuy nhiên... cũng không thể loại bỏ một chút tình huống ngoại lệ. Ngay vào lúc tâm tư của Dương Khai biến ảo, trên đài cao, Túy Tửu Ông lau miệng, tiếp tục nói: - Con khí linh cũng không biết trước đó có cơ duyên gì, không những có đầy đủ lực lượng hỏa hệ tinh thuần, còn có thể điều khiển lôi hệ lực, chư vị nhất thiết không nên coi thường nó. Hư Vương tam tầng cảnh bình thường nếu là cùng nó đối đầu, đơn đả độc đấu, tuyệt đối không phải là đối thủ. Cũng chỉ có võ giả Đạo Nguyên Cảnh mới có thể hàng phục nó. Cho nên, mặc dù không phải bằng hữu tu luyện hỏa hệ công pháp, mua nó cũng có đại dụng. Sự tồn tại của nó chẳng khác nào cho các ngươi bỗng dưng có thêm một trợ thủ cường đại! Nghe Túy Tửu Ông tán dương Lưu Viêm như thế, gương mặt của Dương Khai lập tức đen lại, trong lòng mắng không ngừng, hận không thể xông lên đài, khâu lại khóe miệng của Túy Tửu Ông. Ông ta càng tán dương Lưu Viêm, người đợi đấu giá càng có nhiệt tình. Đây đối với Dương Khai mà nói cũng không phải là tin tức tốt. - Mặt khác, khí linh này... Hắc hắc, còn có một loại hình thái khác. Túy Tửu Ông lộ ra một nụ cười thâm ý sâu sắc, ánh mắt đảo qua phía dưới, ngay sau đó pháp quyết trên tay biến ảo, lực cấm chế bộ dáng xiền xích siết chặc Lưu Viêm lại một trận phát lực. Lưu Viêm bị đau gầm gừ một trận, ngay sau đó ở trước mắt bao người biến hóa nhanh chóng, một cái đã biến thành một đại mỹ nhân mặc quần áo màu lửa đỏ, vóc người uyển chuyển, khiến người ta mơ mộng. - Chà... - Có thể huyễn hóa thành hình người! - Khí linh này rốt cuộc có cơ duyên bực nào, có thể thần kỳ như vậy. - Chà chà, thân thể của nàng ta dường như đã ngưng thành thực chất, có chút thoát khỏi phạm vi khí linh a, không biết sờ tới cảm giác như thế nào. Dưới rất nhiều võ giả vừa thấy Lưu Viêm lộ ra bộ dáng hình người, lập tức dâng lên không bình tĩnh, rối rít kêu la. Lưu Viêm đứng ở trên đài cao, thần tình cực kỳ lạnh như băng, gương mặt ra vẻ người lạ chớ đến gần, vẻ lạnh lùng từ chối người từ ngoài ngàn dặm, khiến nàng tăng thêm một tầng cảm giác xinh đẹp. Con ngươi phượng quét mắt một cái, lại chọc cho không ít nam tính võ giả sói tru liên tục. Nhất là thời khắc này Lưu Viêm bị xiềng xích cấm chế trói chặc như thế, khiến cho vóc người đầy đặn càng lộ vẻ lòi lõm có hứng thú, một vài người dụng tâm kín đáo đã nhìn hoa mắt thần trì. Dương Khai vỗ trán một cái, than thở một tiếng nặng nề. Khang Tư Nhiên vốn ở bên cạnh uống một ngụm trà, thời khắc này cũng không khỏi phun ra ngoài một ngụm, luống cuống tay chân lau lau một phen, thần tình cổ quái dòm Dương Khai nói: - Dương huynh a... Lão phu có chút hiểu rõ ngươi vừa rồi nói bằng hữu rốt cuộc là có ý gì. - Khang huynh, không phải như ngươi nghĩ... Dương Khai vô lực biện giải. - Hiểu rồi hiểu rồi, đều là nam nhân thôi. Khang Tư Nhiên cười hắc hắc, nụ cười ý vị thâm trường. Dương Khai liếc mắt, dứt khoát không nói gì nữa. - Chư vị thấy được chưa, con khí linh này chẳng những có thể là một trợ thủ vô cùng đắc lực, lúc bình thường mang theo bên người, vừa đẹp mắt lại có mặt mũi. Nói thực ra, vẻ đẹp dung mạo của cô gái này quả thật lão phu bình sinh ít thấy. Đáng tiếc lão phu tuổi tác đã cao, nếu không phải vậy, thế nào cũng phải tranh chấp một chuyến. Túy Tửu Ông cười hắc hắc: - Được rồi, không nói nhảm nhiều nữa, khí linh hỏa hệ một con, giá quy định 100 vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 5 vạn, chư vị xin mời! Giá khởi đầu của Lưu Viêm bất ngờ ngang với giá của lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, điều này làm cho Dương Khai không khỏi nhướng mày, trong lòng trào ra một tia dự cảm không tốt. Quả nhiên, lời của Túy Tửu Ông mới nói xong, phía dưới liền vang lên tiếng đấu giá liên tiếp. Giá quy định 100 vạn, chỉ trong thời gian ngắn ngủi 10 hơi thở đã đột phá đến 200 vạn. - 300 vạn! Bỗng nhiên, một thanh âm rõ ràng truyền ra từ một gian phòng Giáp khiến mọi người đều trở nên sửng sốt. Võ giả vốn chuẩn bị kêu giá cũng đột nhiên ách hỏa. Một lần tăng giá 100 vạn, cái này trong đấu giá trước đây đã từng xuất hiện qua một lần. Hơn nữa... thanh âm tựa hồ đến từ cùng một gian phòng. - Là tiền bối đó! Có người nghe ra chủ nhân của thanh âm bất ngờ chính là cường giả Đạo Nguyên Cảnh đã mua Mặc Ngọc Đỉnh, không khỏi kêu lên. - Chà, vị tiền bối này thật là tiền của dồi dào a, vừa rồi mới tốn 600 vạn mua Mặc Ngọc Đỉnh, giờ này lại bắt đầu đấu giá khí linh này. - Ngươi biết cái gì? Nếu là có thể mua được cả hai người, đó mới là hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Dung hợp khí linh này vào trong Mặc Ngọc Đỉnh, nói không chừng có thể cho Mặc Ngọc Đỉnh lên cấp thành cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, thậm chí có thể chạm tới tầng thứ của Đế Bảo. - Thì ra là thế, nhìn như vậy, vị tiền bối này đối với khí linh hỏa hệ kia là nhất định phải được? - Hắc hắc, nhìn tài lực của vị tiền bối này như thế, ở đây, người cảm thấy hứng thú đối với khí linh này là có một bó to. Vào lúc thanh âm này hô lên 300 vạn, trong lòng của Dương Khai không khỏi máy động. Hắn đương nhiên cũng đã biết chủ nhân của thanh âm là ai, đối phương cảm thấy hứng thú với Lưu Viêm, đương nhiên là bởi vì duyên cớ vừa mới mua được Mặc Ngọc Đỉnh. Cũng giống như nguyên nhân của những võ giả kia nghị luận, người này ắt hẳn muốn Lưu Viêm dung hợp vào bên trong lò luyện đan, để tăng lên phẩm chất của lò luyện đan. Đối phương tiền của dồi dào, vừa ra khỏi miệng liền khiến rất nhiều người chuẩn bị đấu giá lặng lẽ rút lui xuống, dẫn tới sân đấu giá lại trầm mặc một lúc lâu không có người ra giá. Dương Khai thấy vậy, cũng không xuất thủ không được, quát nhẹ: - 400 vạn! Chỉ có Lưu Viêm, hắn bất luận như thế nào cũng không thể từ bỏ! Mặc dù là táng gia bại sản cũng không tiếc. Sau khi thanh âm của Dương Khai truyền ra, thân thể mềm mại của Lưu Viêm vẫn đứng trên đài cao mắt lạnh nhìn quanh không khỏi khẽ run lên. Nàng vô tình hay cố ý nhìn lướt qua chỗ gian phòng ất số 9, lại rất nhanh dời đi ánh mắt, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên một cái độ cong. Trong lòng nàng biết, Dương Khai chắc chắn sẽ không tùy ý để nàng rơi vào trên tay người khác. - Lại tới một người mạnh. - Ha ha, cái này có ý tứ, cũng không biết cuối cùng rơi vào nhà nào a. - Vậy phải xem xem ai có nguyên tinh. Dương Khai một hơi từ 300 vạn nói giá đến 400 vạn, cũng như người kia tăng giá 100 vạn vậy, nhưng là phần khí phách này sẽ không thua đối phương. Bên trong gian phòng Giáp, một nam nhân thân hình gầy gò nhìn như chừng bốn mươi tuổi không khỏi nhíu mày một cái, thần niệm ầm ầm thúc giục, quét tới bên trong gian phòng ất số 9. Bên trong những gian phòng này tuy rằng đều có cấm chế ngăn cách thần niệm bình thường dò xét, nhưng bởi vì là bố trí tạm thời, đương nhiên sẽ không có cấm chế quá cường đại. Nam tử gầy gò đó dùng thần thức lực lập tức đột phá cấm chế, trực tiếp đặt trên hai người Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên. Khang Tư Nhiên tức thì kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt, nhất thời sinh ra một loại cảm giác nghẹt thở. Thân mình của Dương Khai cũng chợt co lại, nhưng lực lượng thần thức chuyển một cái, liền bình yên vô sự. Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh! Trong lòng của Dương Khai trầm xuống, lúc này mới thông qua cường độ thần niệm của đối phương suy đoán ra cảnh giới chân thật của người nọ. - Hàn huynh! Trên đài cao, Túy Tửu Ông thân là người chủ trì đấu giá, đương nhiên không thể mặc cho cường giả lấn ép kẻ yếu mà bất kể, thấy tình hình như vậy, lập tức lên tiếng hô quát: - Xin dừng tay! Ông ta một cái kêu phá họ của nam tử gầy gò, hiển nhiên là đã sớm biết thân phận của đối phương. Nam tử gầy gò họ Hàn nghe vậy, cười lạnh nói: - Hàn mỗ không làm gì hết, chỉ nhìn một chút bọn họ mà thôi. Phó thành chủ các hạ không cần khẩn trương. Túy Tửu Ông nhướng mày, thản nhiên nói:

- Như thế tốt lắm, Hàn huynh chính là khách quý, đương nhiên biết quy củ của buổi đấu giá. - Không cần ngươi nhắc nhở. Nam nhân họ Hàn hừ lạnh một tiếng, dường như có chút không vui. Túy Tửu Ông nhàn nhạt gật đầu, nói: - Đấu giá tiếp tục đi, vị bằng hữu bên trong gian phòng ất số 9 này đã ra giá 400 vạn, Hàn huynh có muốn thêm giá hay không? Túy Tửu Ông hỏi lời này, nam nhân họ Hàn còn chưa mở miệng nói chuyện, một gian phòng liền kề ông ta bỗng nhiên truyền ra tiếng cười to của một người: - Bổn công tử ra giá 450 vạn! Tiếng cười kia cực kỳ phách lối, một bộ giọng điệu không coi người bên ngoài vào đâu, khiến người nghe trong lòng một trận chán ghét. Ngay cả Túy Tửu Ông đứng ở trên đài cao cũng nhíu mày một cái. Sắc mặt của nam nhân họ Hàn càng dữ dằn. Thần niệm vừa mới thu hồi thản nhiên quét tới bên trong gian phòng bên cạnh.

Chương 2034: Tranh đoạt

Nam nhân họ Hàn có Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh tu vi cảnh giới, có bản lãnh sánh vai cùng thành chủ Đoàn Nguyên Sơn. Cho nên mặc dù vừa rồi bị Túy Tửu Ông đã cảnh cáo một phen, cũng vẫn không quá để ý, lần này đương nhiên là muốn làm như vậy, làm một chút áp lực cho người ra giá ở gian phòng bên cạnh, khiến người ra giá biết khó mà lui. Thần thức lực thuộc loại Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh ầm ầm đãng xuất, trực tiếp liền phá ra cấm chế của sương phòng, phóng đi vào bên trong. Nhưng khiến nam nhân họ Hàn bất kể như thế nào cũng không nghĩ tới chính là, còn chưa chờ ông ta phát lực, bên trong sương phòng lại lập tức trào ra một cỗ lực lượng thần thức không kém ông ta chút nào, đánh ngược tới. Nam nhân họ Hàn co rụt lại mi mắt, căn bản không thể thu hồi thần niệm của mình, chỉ có thể cắn răng một cái cùng đối phương trên đỉnh. Sự va chạm vô hình thoải mái trong đại điện, lực lượng thần thức chợt tán loạn. Nam nhân họ Hàn kêu lên một tiếng đau đớn, bất ngờ không kịp đề phòng dường như ăn một chút thua thiệt nhỏ. Mà trong gian phòng bên cạnh ông ta cũng đồng dạng truyền đến một tiếng hừ lạnh. Phen này lực lượng thần thức va chạm rõ ràng là kết cục cân sức ngang tài. - Cũng có Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh! Sắc mặt của nam nhân họ Hàn trầm xuống, giờ mới hiểu được người mới ra giá vừa rồi vì cái gì ngữ khí lớn lối như thế. Thì ra là duyên cớ có cường giả che chở, nhìn như vậy, lai lịch của đối phương chỉ sợ có chút không đơn giản. Trong lúc nhất thời, sắc mặt của của họ Hàn âm lãnh xuống. - Ha ha, bổn công tử đã ra giá 450 vạn, có còn cao hơn hay không. Không có ai ra giá cao hơn thì khí linh này thuộc về bổn công tử sở hữu. Người ra giá trước đó hoàn toàn không có để ý hai đại cường giả Đạo Nguyên Cảnh giao đấu, mà là như cũ lớn lối kêu to. Trong gian phòng, một nam nhân trung niên khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói: - Thiếu cung chủ, 450 vạn mua một con khí linh hỏa hệkhông quá có lời a. Người tu luyện cũng không phải là hỏa hệ công pháp, trên tay cũng không có hỏa hệ bí bảo, mua nó về làm chi? Chuyện này nếu để cho cung chủ biết chỉ sợ... - Ngươi biết cái gì! Chỗ đối diện với nam nhân trung niên, một tên thanh niên tướng mạo tuấn tú, môi hồng răng trắng, cầm trong tay chiếc quạt mạ vàng phe phẩy, ăn mặc như công tử nghe vậy bỉu môi một cái, nói: - Bổn công tử quả thật không có tu luyện hỏa hệ công pháp, cũng không có hỏa hệ bí bảo, nhưng... ngươi không cảm thấy khí linh này quá đẹp sao? Mặt khác, bổn công tử càng tò mò hơn một chút, không biết sờ nàng ta có phải cùng chân nhân độc nhất vô nhị hay không. Nếu là như vậy, hắc hắc, tốn nhiều nguyên tinh hơn nữa bổn công tử cũng nguyện ý. Nam nhân trung niên nghe vậy, nhướng mày, nhưng lại không tiện nói thêm cái gì, chỉ có thể cười khổ lắc đầu. Ông ta biết vị công tử nhà mình thích nữ sắc, nhất là thích thục phụ đẹp lạnh lùng. Hình tượng của khí linh hiển nhiên vô cùng phù hợp khẩu vị của công tử. - 500 vạn! Bên trong gian phòng Ất số 9, Dương Khai mặt không thay đổi hô lên giá tiền mới. - Khốn kiếp! Dương Khai kêu giá mới ra miệng, thanh niên ăn mặc như công tử kia liền hoắc mắt đứng lên, hoàn toàn không để ý nơi đây, quát lên: - Bổn công tử coi trọng thứ gì ngươi cũng dám đoạt hả? Là muốn cùng Phi Thánh Cung ta đối nghịch hay sao? Bổn công tử ra 510 vạn! Hắn vừa nói như vậy, ở đây không ít võ giả lập tức hiểu rõ thân phận của hắn. Người ra giá này bất ngờ lại là Phi Thánh Cung thiếu cung chủ Ninh Viễn Thành! Dương Khai cũng gương mặt vẻ chợt hiểu, trách không được vừa rồi hắn nghe giọng nói của người này có chút quen thuộc, thì ra là Ninh Viễn Thành người này. Dương Khai cùng hắn giao thiệp cũng không chỉ một lần, lần đầu là giúp Mạc Tiểu Thất giải vây, lần thứ hai là ở bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp. Chẳng qua là vừa rồi một lòng nghĩ tới Lưu Viêm, Dương Khai cũng không quá chú ý phân biệt, rốt cuộc không thể nhận ra thanh âm của hắn. Như vậy xem ra, bên trong gian phòng của Ninh Viễn Thành, cùng thần thức của nam nhân họ Hàn đụng nhau, ắt hẳn là cường giả Đạo Nguyên Cảnh Lưu Ích Chi một mực bảo vệ ở bên cạnh hắn. - Phi Thánh Cung thì đã sao? Nếu lão tử Ninh Bác Dương cha của ngươi ở chỗ này, Hàn mỗ nói không chừng còn có thể bán mặt mũi của hắn, khí linh cũng có thể nhường, về phần ngươi sao...? Hừ, còn chưa đủ tư cách, 520 vạn! Trong gian phòng bên cạnh, nam nhân họ Hàn cười lạnh một tiếng nói. - Các hạ rốt cuộc là người nào? Sắc mặt của Ninh Viễn Thành hung ác nham hiểm, quát một tiếng. Nam nhân họ Hàn cười to đáp: - Đi về hỏi cha của ngươi, hắn sẽ nói cho ngươi biết ta là ai? - Đáng ghét a, dám xem thường bổn công tử.

Ninh Viễn Thành tức giận sắc mặt tái xanh. - Thiếu cung chủ, nơi này dù sao cũng là địa bàn người khác. Tên họ Hàn đó không dễ chọc, nếu không... coi như xong đi. Lưu Ích Chi khuyên nhủ. - Coi là gì? Tính thế nào? Bổn công tử nuốt không trôi cục tức này, dám coi thường bổn công tử. Được, thì xem một chút người nào mang nguyên tinh nhiều, dám cùng bổn công tử so tài lực, quả thực tự tìm đường chết! Ninh Viễn Thành một bộ dáng muốn nổi điên, lên tiếng quát lên: - 550 vạn! - 560 vạn! Nam nhân Họ Hàn không nhanh không chậm tăng giá.

- 600 vạn! - 610 vạn!

Trận đấu giá này, Dương Khai ngoại trừ ra giá lúc mấy lần trước ra, sau đó hắn căn bản cũng chưa chen miệng vào. Sau khi làm giá cả tiêu thăng đến 600 vạn, Dương Khai đã biết mình không có hy vọng gì. Bên phía Khang Tư Nhiên chỉ có 500 vạn nguyên tinh, mà trên người mình cũng chỉ có mấy chục vạn nguyên tinh mà thôi, gọp lại vẫn chưa tới 600 vạn, trừ phi thật sự cầm một đoàn Trọng Thổ ra ngoài thế chân mới được. Nhưng Trọng Thổ quá mức trân quý, hắn cũng không dám tùy tiện lộ ra cho người khác biết, tránh chọc tới phiền toái gì. Cho nên sau khi tự giác không có có hi vọng cạnh tranh, Dương Khai không lên tiếng nữa. Khang Tư Nhiên nhìn hắn một cái, không khỏi thở dài, an ủi: - Dương huynh, thuận theo sự tự nhiên phát triển của nó là được rồi. Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, cũng không nói nhiều. Đấu giá đến lúc này, bất cứ người nào cũng đã nhìn ra, lần này đấu giá có chút thành phần tức giận ở trong đó. Nếu nói là nam nhân họ Hàn đấu giá Lưu Viêm là vì Mặc Ngọc Đỉnh, thì Ninh Viễn Thành đấu giá đúng thật là không muốn rơi xuống mặt mũi. Mà nam nhân họ Hàn tuy rằng tài lực kinh người, nhưng vừa rồi mới hao tốn mấy trăm vạn nguyên tinh đấu giá một cái Mặc Ngọc Đỉnh, thời khắc này trên người chỉ sợ cũng không còn bao nhiêu nguyên tinh. Sau khi giá tiền tăng lên tới 700 vạn, tiếng kêu giá của nam nhân họ Hàn đã âm trầm xuống. Cuối cùng, sau khi Ninh Viễn Thành hô lên giá cả 750 vạn, nam nhân họ Hàn cuối cùng cũng yên lặng. - Hắc hắc, cái thứ cùng bổn công tử tranh giành, cũng không biết thử tiểu một bãi rồi soi vào trong đó một chút xem mình có đức hạnh gì. Bổn công tử nhìn trúng thứ gì đó, chưa từng lỡ tay qua! Ninh Viễn Thành lớn tiếng châm chọc. - Công tử, có thể bỏ qua được thì tha cho người ta đi. Lưu Ích Chi ở một bên thấp giọng khuyên nhủ. - Sợ quá, người này không coi bổn công tử vào đâu, chẳng lẽ còn muốn bổn công tử đi quỳ liếm hắn sao? Cứ mơ giấc mơ xuân thu đại mộng của hắn đi! Ninh Viễn Thành phe phẩy cái quạt mạ vàng của mình, quạt nhẹ lên, gương mặt đường làm quan rộng mở. Lưu Ích Chi nguy nhiên thở dài, cũng không nói tiếp gì nữa. - Phi Thánh Cung thiếu cung chủ các hạ ra giá 750 vạn, không có cao hơn rồi chứ? Như vậy 750 vạn một lần, hai lần, ba lần, khí linh hỏa hệ thuộc về thiếu cung chủ các hạ sở hữu, xin mang đủ nguyên tinh tới hậu đài giao hàng. Túy Tửu Ông gương mặt cười nổi lên nếp uốn. Với ông mà nói, tự mình chủ trì đấu giá, dĩ nhiên là bán ra giá tiền càng cao càng tốt, ông ta cũng có thể chiếm được lợi nhuận từ trong đó. Sau khi nói xong, thần sắc của Túy Tửu Ông nghiêm lại, trầm giọng nói:

- Đấu giá đại hội cho tới bây giờ đã đến gần cuối. Về phần một món áp trục đấu giá cuối cùng rốt cuộc là cái gì, nói vậy chư vị cũng đã sớm biết. Ừ, tiểu lão nhi sẽ không nhiều lời, đem vật đấu giá trình lên đi. Dứt lời, lập tức có tỳ nữ mang khay ngọc đi lên. Một kiện vật đấu giá cuối cùng dĩ nhiên là Đạo Nguyên Quả của Thiên Vũ Thánh Địa đưa lên vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, trong lúc nhất thời, dẫn tới vô số người trợn to tròng mắt nhìn lên phía trên. Rất nhiều võ giả trong cuộc đời này, cũng chưa thấy qua Đạo Nguyên Quả rốt cuộc hình dạng thế nào, thời khắc này dù biết rằng mình đấu giá vô vọng, cũng xem sơ qua, ngày sau dĩ nhiên là thêm một đề tài câu chuyện để bàn vào lúc trà dư tửu hậu. Mà rất nhiều vị khách trong một buổi đấu giá này cũng là vì Đạo Nguyên Quả mà đến, trong nhiều lần đấu giá trước, bên trong gian phòng Giáp rất nhiều Đạo Nguyên Cảnh chưa từng xuất thủ qua. Thậm chí ngay cả Mặc Ngọc Đỉnh xuất hiện cùng Lưu Viêm đấu giá bọn họ đều không tham dự trong đó. Bọn họ tới nơi này tham gia đấu giá đại hội, cũng chỉ có một mục đích là Đạo Nguyên Quả! Một viên Đạo Nguyên Quả có thể luyện chế một lò đan, vận khí tốt, ra đan 5,6 viên, nói không chừng có thể tạo cho 5,6 vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh, đây đối với bất kỳ một thế lực nào đều là sự dụ dỗ không nhỏ. Mà một trận đấu giá cuối cùng cũng nhất định là một trận cạnh tranh vô cùng kịch liệt giữa các đại gia tộc tông môn thế lực. Tâm tư của Dương Khai đã sớm không ở trong phòng đấu giá. Đạo Nguyên Quả đối người bên ngoài có lẽ có lực hấp dẫn không nhỏ, nhưng với hắn mà nói có thể làm như không thấy. Dù sao chính hắn cũng đã có một viên Đạo Nguyên Quả, cũng không có tài lực lớn như vậy đi tham gia đấu giá. Hắn lặng lẽ cảm ứng vị trí của Lưu Viêm. Tuy rằng bởi vì cấm chế trên cái chén tròn khiến sự cảm ứng giữa hắn cùng với Lưu Viêm trở nên cực kỳ bé nhỏ, nhưng sau khi hắn tĩnh tâm xuống, vẫn như cũ có thể có cảm giác. Nếu trên buổi đấu giá không thể lấy tài lực cường đại minh tranh Lưu Viêm, vậy chỉ có thể ám đoạt rồi. Cũng may Lưu Viêm cuối cùng là bị Ninh Viễn Thành đấu giá đi, Dương Khai vẫn không có gánh nặng trong lòng gì. Bỡi vì hắn cùng Ninh Viễn Thành ít nhiều gì cũng coi như có chút xích mích. Lúc đó ở lối vào Ngũ Sắc Bảo Tháp tầng thứ hai, Ninh Viễn Thành mang một đám Phi Thánh Cung đệ tử còn chủ động động thủ qua với hắn. Những người khác của Phi Thánh Cung, Dương Khai vẫn không coi vào đâu. Duy chỉ có vị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh Lưu Ích Chi nọ khiến Dương Khai cảm thấy có chút khó giải quyết. Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cũng không phải là hắn bây giờ có thể đủ chống lại. Cũng may hắn có Yêu Trùng Mẫu Thể, còn có Thanh Viêm Kinh Lôi Sài, hai đại huyết thú này một con có thực lực của Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, một con có Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, hợp lực kiềm chế Lưu Ích Chi sẽ không có vấn đề gì.

Chỉ cần kiềm chế Lưu Ích Chi, với thủ đoạn của Dương Khai, tranh giành với một tên Ninh Viễn Thành bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa còn không bắt vào tay hay sao? Nghĩ là nghĩ như vậy, thật muốn áp dụng nhất định có một ít biến số, vẫn phải có kế hoạch cho tốt một phen mới được. Dương Khai như đi vào giữa cõi thần tiên. Hiện trường của buổi đấu giá đã bởi vì Đạo Nguyên Quả mà tranh đoạt khí thế ngất trời. Thậm chí ngay cả Khang Tư Nhiên cũng gia nhập trong đấu giá, bất quá với tài lực của ông ta cũng chỉ có cơ hội kêu giá hai lần. Tiếng đấu giá mới vừa hô lên miệng, liền bị giá tiền cao hơn kêu lên. Giá tiền của Đạo Nguyên Quả cũng một đường tiêu thăng đến trình độ khiến Khang Tư Nhiên tuyệt vọng.

Sau khi có người hô lên giá 800 vạn, Khang Tư Nhiên chán nản té ngồi trên ghế, thở dài một tiếng. Mà Dương Khai đối với chuyện này lại là ngoảnh mặt làm ngơ. Hắn cảm ứng được rằng, khí tức của Lưu Viêm đã đến trong gian phòng của Phi Thánh Cung, hiển nhiên đã giao hàng xong với bên phía phủ thành chủ. Tuy nhiên Ninh Viễn Thành cũng không có ý tứ vội vã rời đi, mà là lưu lại, ngắm nhìn trận long tranh hổ đấu Đạo Nguyên Quả.

Chương 2035: Không mưu mà hợp

Đạo Nguyên Quả đấu giá có thể nói là kịch liệt dị thường. Lúc mới bắt đầu nhất còn có Hư Vương Cảnh võ giả ra giá, nhưng đến càng về sau, Hư Vương Cảnh căn bản không chen lời vào, có tư cách kêu giá, tất cả đều là cường giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh. Bọn họ trong khi kêu giới, từng người một cũng minh tranh ám đấu. Từng đạo thần niệm đan vào bầu trời của sân đấu giá, thỉnh thoảng có tiếng kêu rên hơi nhỏ truyền đến từ bên trong một gian phòng nào đó, hiển nhiên là bị thất thế trong thần niệm giao phong phen này. Mà Túy Tửu Ông chủ trì đấu giá dường như sớm đã có dự đoán, mặc kệ không hỏi tới đối với tình hình này. Về phần phương diện của phủ thành chủ cũng không có người ra mặt, mặc cho những cường giả đó tranh chấp nước sôi lửa bỏng. Kèm theo từng người một giá cao được hô lên, không khí kịch liệt của buổi đấu giá đến cực điểm, khiến võ giả đang ngồi bên trong đại sảnh nhìn trợn mắt há hốc mồm. Dương Khai cũng đã kiến thức qua, lúc này mới ý thức được những cường giả này có gia tộc tông môn làm hậu thuẫn, nội tình rốt cuộc có nhiều phong phú ra sao. Trận đấu giá này, ước chừng kéo dài hơn một canh giờ, Đạo Nguyên Quả cuối cùng bị một vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh ở phòng Giáp nào đó, lấy giá 1100 vạn cạnh tranh được. 1100 vạn, phóng nhãn cả Tinh Giới, mặc dù là những tông môn thế lực bậc hai ba cũng không nhất định có thể dễ dàng lấy ra. Nhưng nếu có thể bởi vì vậy mà tạo ra được mấy vị Đạo Nguyên Cảnh, do đó khiến thực lực của tông môn tăng trên chỉnh thể ngược lại cũng là sự mua bán có lời. Đến đây, một buổi đấu giá này xem như hoàn toàn đã xong. Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên cùng nhau đi ra. Rất nhiều võ giả cũng mang gương mặt hưng phấn mà rời khỏi đại sảnh đấu giá. Tốp năm tốp ba trò chuyện với nhau điều nghe thấy trên buổi đấu giá lần này. - Dương huynh, chờ ta trở về làm chuẩn bị mấy ngày, chúng ta sẽ lên đường đi tới địa phương nọ, hy vọng trong đó... sẽ không để cho ta thất vọng. Đợi đi tới một chỗ yên lặng, Khang Tư Nhiên mới nhỏ giọng nói với Dương Khai.

Dương Khai đương nhiên biết địa phương mà trong miệng ông ta nói rốt cuộc chỉ là cái gì, lập tức gật đầu nói: - Được, ta đây sẽ im lặng chờ tin tức của Khang huynh. - Cáo từ trước. Khang Tư Nhiên liền chắp tay, xoay người rời đi. Đợi ông ta đi rồi, Dương Khai cũng quay người lại, bước vào một phương hướng khác. Một lát sau, Dương Khai đi vào một con đường, tùy ý tìm một tửu quán, kêu chút rượu thức ăn, ngồi dựa theo cửa sổ, vừa ăn vừa uống. Hắn sở dĩ không trở về động phủ của mình trước, đương nhiên là bởi vì duyên cớ muốn truy lùng Lưu Viêm. Bên trong Phong Lâm Thành hắn không tiện động thủ, chỉ có thể chờ đợi đám người Phi Thánh Cung rời khỏi Phong Lâm Thành. Phi Thánh Cung trong Nam Vực coi như là thế lực không nhỏ, cho nên đến Phong Lâm Thành loại địa phương nhỏ này đương nhiên là bởi vì duyên cớ lần trước Loan Phượng hiện thân. Mà sau khi Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra, tin tức của buổi đấu giá truyền ra, hành trình một đám nhân mã của Phi Thánh Cung dĩ nhiên là trì hoãn lại, một mực chưa rời khỏi Phong Lâm Thành. Thế nhưng Dương Khai đoán chừng, bọn họ cũng sẽ không tiếp tục ở lâu, cho nên liền lẳng lặng chờ đợi cơ hội thích hợp. Dương Khai cũng không nghĩ tới, đợi một cái là hai ngày. Trong lúc này, một đám người Phi Thánh Cung một mực ở bên trong một khách sạn, chưa từng rời đi. Mà hắn cũng có thể mơ hồ cảm ứng được khí tức của Lưu Viêm, cho nên cũng không lo lắng lạc mất dấu nó, cũng không lo lắng sẽ bị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh cường giả Lưu Ích Chi phát hiện. Dương Khai âm thầm đoán, người của Phi Thánh Cung sở dĩ sẽ ngưng lại trong Phong Lâm Thành có lẽ là bởi vì duyên cớ Ninh Viễn Thành muốn thu phục Lưu Viêm! Hắn đoán một chút cũng không sai. Thời khắc này, bên trong một gian phòng hảo hạng của khách sạn, gương mặt của Ninh Viễn Thành vẻ căm tức nhìn chằm chằm cái chén tròn trên tay. Hắn bấm động pháp quyết, bên trong cái chén tròn lập tức dâng lên thân ảnh của một con quái điểu màu lửa đỏ. Mà Lưu Ích Chi thì một mực bảo vệ bên cạnh Ninh Viễn Thành, dường như chưa từng rời đi. - Tiện nhân a! Ninh Viễn Thành cũng không biết vì sao nổi điên, thời khắc này tức giận hét to om sòm, gào thét về phía Lưu Viêm: - Còn không mau mau lộ ra hình người. Đừng tưởng rằng giả vờ ngây ngốc bổn công tử cũng không biết thần trí của ngươi không thấp, ngươi nhất định có thể nghe hiểu lời của bổn công tử. Lưu Viêm bị gieo nhiều cấm chế chỉ phe phẩy cánh, lẳng lặng trôi lơ lửng giữa không trung, không kêu la cũng không lộn xộn. Chẳng qua là giữa lúc Ninh Viễn Thành lơ đãng, bỗng nhiên há ra cái mỏ chim, bên trong một đoàn lửa đỏ mang theo Lôi Hỏa chi cầu hình cung, bỗng nhiên đánh qua Ninh Viễn Thành.

Chuyện như vậy dường như phát sinh qua rất nhiều lần, cho nên Ninh Viễn Thành cũng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, thậm chí ngay cả ý tứ tránh né cũng không có, ngược lại thì Lưu Ích Chi một mực bảo vệ ở bên cạnh vung tay lên. Lực lượng pháp tắc bắt đầu khởi động, Lôi Hỏa bỗng nhiên biến mất vô ảnh vô tung. - Ha ha, tánh khí cũng không nhỏ. Được, bổn công tử thích ngươi như vậy. Nếu ngươi một mực không chịu lộ ra hình người, thì đừng trách bổn công tử vô tình. Lưu chấp sự, chuẩn bị một chút, chúng ta trở về thánh cung! Lưu Ích Chi đứng ở bên cạnh nghe vậy, đại hỉ hỏi: - Thiếu cung chủ, muốn đi về sao? - Không sai. Ta đã thử hai ngày, vẫn như cũ không cách nào khiến cho tiện nhân kia an ổn xuống, tiếp tục ở lại đã không có ý nghĩa. Chúng ta về thánh cung trước rồi nói sau, đến lúc đó để phụ thân đại nhân xuất thủ, còn sợ tên này không chịu phép sao? Ninh Viễn Thành hừ lạnh một tiếng, pháp quyết trên tay lại biến hóa. Bên trong cái chén tròn truyền đến cấm chế lực, lần nữa hút đi trở về Lưu Viêm. Sau nửa canh giờ, một đám người Phi Thánh Cung lui ra khỏi phòng, tùy ý cải trang ăn mặc một phen, tự nhiên bước vào nơi cửa thành. Cũng trong một gian sương phòng cùng một khách sạn, Dương Khai đang tĩnh tọa bỗng nhiên mở mắt, thở nhẹ ra một hơi, nói: - Cuối cùng chịu đi sao? Nếu người của Phi Thánh Cung không chịu đi nữa, hắn quả nhiên có chút thật sự phiền não. Dù sao đã đáp ứng Khang Tư Nhiên mấy ngày nữa phải đi thăm dò động phủ nọ, nếu vạn trong lúc nhất thời có xung đột thì phiền toái. Đây tuy rằng không phải là đại sự gì, thậm chí chỉ cần tùy tiện giải thích một chút với Khang Tư Nhiên là được, nhưng dù sao cũng thất tín với người. Thời khắc này người của Phi Thánh Cung đang bước vào nơi cửa thành, hiển nhiên là muốn rời đi Phong Lâm Thành, đây cũng chính là điều mà Dương Khai kỳ vọng. Hắn cũng không đi theo liền, mà đợi một hồi mới ra khỏi phòng, bước vào cùng một chỗ cửa phòng. Nửa ngày sau, trên một mảnh bình nguyên xa trăm vạn dặm cách Phong Lâm Thành, Dương Khai đang gấp rút đuổi theo phương hướng phía trước. Bởi vì có sự cảm ứng cùng Lưu Viêm, cho nên hắn có thể biết rất rõ chỗ vị trí của một đám người Phi Thánh Cung, không lo lắng đuổi theo bị lạc. Nhưng trên tay hắn cũng không có bí bảo phi hành thích hợp, dẫn tới trong lúc nhất thời lại không đuổi kịp đối phương, điều này làm cho hắn không khỏi có chút nóng nảy. Lúc Dương Khai đang ra sức đi về phía trước, hắn bỗng nhiên cảm thấy, phía trước có một đạo thần niệm cường đại vô cùng chợt quét tới. Cái tình huống đột ngột này khiến hắn biến sắc, bước chân chợt dừng lại. Thần niệm đó cũng không có sát khí, lại cực kỳ âm lãnh, sau khi quét qua Dương Khai, liền thản nhiên thu hồi. Dương Khai đứng tại chỗ, sắc mặt âm tình bất định, một hồi lâu mới thấp giọng nói: - Còn có người đang đuổi theo người của Phi Thánh Cung người? Cảm giác này... là họ Hàn nọ. Trong buổi đấu giá trước đó, nam nhân họ Hàn nọ đã từng vận dụng thần niệm chèn ép qua Khang Tư Nhiên cùng Dương Khai, khiến ký ức của hắn hãy còn mới mẻ. Cho nên thời khắc này tiếp xúc, Dương Khai lập tức biết thân phận của đối phương. Chẳng qua là hắn cũng không nghĩ tới, trừ mình ôm ý nghĩ đối với người của Phi Thánh Cung ra, lại vẫn có người bên ngoài tồn tại.
Nếu không phải đối phương cậy vào thực lực cường đại, không coi vào đâu một Hư Vương Cảnh như hắn, Dương Khai nói không chừng không cách nào nhận ra. Một khi đến lúc đó mình ra tay công kích người của Phi Thánh Cung, không làm được sẽ khiến cho họ Hàn này nhặt tiện nghi. Nghĩ tới đây, Dương Khai không khỏi xuất mồ hôi lạnh cả người. Cũng may mắn họ Hàn làm điều thừa, nếu không chuyện thật đúng là phiền toái. Đối phương sợ là muốn dùng thần niệm đe dọa Dương Khai một phen, khiến hắn biết khó mà lui, không nên tới giao du với kẻ xấu. Đổi thành bất kỳ vị Hư Vương Cảnh nào, thời khắc này chỉ sợ cũng phải quay đầu liền đi. Nhưng Dương Khai lại có lý do không thể không tiếp tục đuổi tiếp. Dừng một hồi, Dương Khai tiếp tục đuổi theo, bất quá thời khắc này, tâm tình của hắn cũng không lo lắng như vậy, mà là không nhanh không chậm. Dù sao họ Hàn xem ra chính là muốn làm khó người của Phi Thánh Cung. Dương Khai cũng không cần phải gấp gáp xuất thủ, chờ đến song phương đánh lưỡng bại câu thương lại ra mặt tốt hơn. Mà nam nhân họ Hàn sẽ truy kích người của Phi Thánh Cung, nghĩ đến cũng là vì Lưu Viêm, trên buổi đấu giá, tài lực của ông ta không sánh bằng Ninh Viễn Thành, chỉ có thể nửa đường tranh đoạt! Ông ta có cái ý nghĩ này, tình cờ lại trùng hợp với Dương Khai. Có cường giả họ Hàn ở phía trước tiên phong, tâm tình của Dương Khai bỗng nhiên vui vẻ. Hắn vừa đuổi theo vừa đang suy nghĩ đợi lát nữa nên như thế nào thần không biết quỷ không hay xuất thủ, tốt nhất khiến hai bên đều không thể phát hiện mình. Nhưng suy tính hồi lâu, cũng không nghĩ ra thượng sách gì, khiến hắn có chút buồn bực, chỉ có thể quyết định chủ ý đến lúc đó hành sự tùy theo hoàn cảnh. Phía trước trên lâu thuyền của Phi Thánh Cung, chúng đệ tử ai vào việc đó, duy trì lâu thuyền nhanh chóng phi hành, đương nhiên không hề phát hiện khí tức ẩn giấu của hai người đuổi theo phía sau. Như vậy lại qua thời gian nửa ngày, không sai biệt lắm vào lúc trời tối, Dương Khai đang phi hành bỗng nhiên biến đổi sắc mặt, đưa mắt nhìn lại phương xa.

Ở phương xa đó, có từng đạo tia sáng lóe ra, mơ hồ còn có thể nghe được đủ loại tiếng động nổ tung, linh khí dao động mãnh liệt truyền tới. - Tên kia động thủ rồi! Trong lòng của Dương Khai vui mừng, vội vàng vận chuyển bí thuật Hư Vô, lặng yên không tiếng động nhanh chóng đến gần phương hướng phía trước. Bí thuật Hư Vô của hắn, trừ có hiệu quả trên lẩn tránh một kích trí mạng ra, còn có thể ẩn nặc khí huyết cùng khí tức của mình. Loại bí thuật xuất xứ từ lực lượng không gian này còn lợi hại hơn so với ẩn nặc pháp quyết của đại tông môn bình thường. Trừ phi có võ giả với thực lực cao hơn Dương Khai một đại cảnh giới, dụng tâm dò xét mới có thể phát hiện ra hắn, những người bình thường khác không thể nào nhận ra sự hiện hữu của hắn. Ước chừng phi hành về phía trước nửa canh giờ, cuối cùng Dương Khai cũng chạy đến chỗ nọ. Dưới ánh trăng nơi đó, một chiếc lâu thuyền tuyệt đẹp đang trôi lơ lửng giữa không trung. Trên boong thuyền của lâu thuyền, loáng thoáng có một số bóng người đang nhìn quanh một hướng khác. Trong đó có một đạo thân ảnh, bất ngờ là Phi Thánh Cung thiếu cung chủ Ninh Viễn Thành, về phần những người khác, dĩ nhiên cũng đều là Phi Thánh Cung đệ tử. Mà trong bầu trời khoảng cách lâu thuyền ước chừng nghìn trượng, hai đạo thân ảnh thời khắc này đang dây dưa thành một đoàn, đánh nhau túi bụi.

Dương Khai cẩn thận nhìn, phát hiện hai đạo thân ảnh kia chính là Lưu Ích Chi cùng nam nhân họ Hàn. Bọn họ đánh nhau chết sống vậy cũng có thời gian không ngắn. Ở điều kiện tiên quyết của tu vi cảnh giới giống nhau, so đấu dĩ nhiên chính là nghị lực cùng năng lực ứng biến lên sân. Mà từ tràng diện xem ra hai người làm đều rất tốt, hiển nhiên trải qua không ít đại chiến, theo tình hình này nhìn tiếp, dường như còn phải tiếp tục đánh.

Chương 2036: Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận

Ngắm nhìn một trận, Dương Khai đưa mắt nhìn sang trên bí bảo lâu thuyền của Phi Thánh Cung. Thời khắc này, Ninh Viễn Thành đứng trên boong tàu, gương mặt biểu lộ nhàn nhã vô sự, dường như căn bản không lo lắng Lưu Ích Chi sẽ bị thua. Cây quạt trên tay lay động nhè nhẹ, thỉnh thoảng cùng mấy người bên cạnh chỉ chỉ chõ chõ về phía trước. Mấy tên Phi Thánh Cung đệ tử đương nhiên gật đầu không ngừng phụ họa. Mà ở bốn phía của lâu thuyền còn có một tầng quầng sáng chảy xuôi ánh huỳnh quang màu xanh biếc, bao lấy cả chiếc lâu thuyền vào trong đó.

Điều này hiển nhiên là phòng hộ cấm chế của lâu thuyền. Dương Khai khẽ nhíu mày. Giờ này hai đại Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh cường giả đang ở phương xa đánh nhau chết sống, đương nhiên là lúc hắn nhân cơ hội hạ thủ. Thế nhưng cấm chế của lâu thuyền vừa nhìn lại vô cùng chắc chắn, Dương Khai thậm chí cũng không nắm chắc một kích phá khai nó, muốn thần không biết quỷ không hay đột phá là chuyện hoàn toàn không có khả năng. Dương Khai đoán chừng chỉ cần mình hơi vừa tiếp xúc gần lâu thuyền, thế tất sẽ bại lộ hành tung. Hắn suy tính hồi lâu, cuối cùng quyết định tạm thời án binh bất động, tiếp tục chờ đợi thời cơ. Nghĩ như vậy, hắn lần nữa đưa ánh mắt về phía chiến trường của hai đại Đạo Nguyên Cảnh. Qua thời gian dài như vậy, Phi Thánh Cung Lưu Ích Chi cùng nam nhân họ Hàn nọ vẫn như cũ đánh cân sức ngang tài. Người nào cũng không kém người nào, nhưng Dương Khai lại mơ hồ cảm giác chuyện có chút không đúng. Nếu nói là nam nhân họ Hàn không có chút tự tin với mình cứ tùy tiện xuất thủ công kích người của Phi Thánh Cung như vậy, cũng quá lỗ mãng rồi, chẳng những cuối cùng chẳng được tích sự gì, mà còn có thể vô cớ đắc tội đại địch Phi Thánh Cung này, người hơi có chút đầu óc cũng sẽ không làm như vậy. Nam nhân họ Hàn nếu lựa chọn xuất thủ ở chỗ này, như vậy nhất định là có sự dựa vào của mình.

Nghĩ tới đây, trong lòng của Dương Khai cả kinh. Lập tức có chút may mắn vì mình vừa rồi không lỗ mãng hành động. - Các hạ rốt cuộc là người nào, sao không xưng tên ra, lén lút mất mặt xấu hổ như thế, có ý tứ sao? Trong cao không, Lưu Ích Chi cầm trong tay một món trường đao bí bảo cấp Đạo Nguyên. Trên thân đao quang hoa lưu chuyển, sau một kích cùng nam nhân họ Hàn liều mạng, lui thân quát hỏi. Đối diện cách đó không xa, nam nhân họ Hàn cũng bay ra khỏi thật xa dưới tác dụng của cự lực. Một thanh trường kiếm trên tay thản nhiên chuyển một cái, nhắm vào Lưu Ích Chi, cười lạnh nói: - Không nhận ra ta là ai, là ngươi kiến thức nông cạn, lại còn oán người khác, thật là vô cùng buồn cười. Lưu Ích Chi nhướng mày, trầm giọng quát: - Ta biết các hạ họ Hàn. Nhưng trên đời này người họ Hàn nhiều biết bao? Ta cũng mặc kệ các hạ rốt cuộc là lai lịch ra sao. Nếu ngươi cứ thế rút lui, chuyện hôm nay Lưu mỗ đương nhiên xem như chưa phát sinh qua. Nhưng ngươi nếu còn muốn tiếp tục dây dưa. Vậy chính là địch nhân của Phi Thánh Cung ta, Lưu mỗ trên tay sẽ không lưu tình nữa! - Phi Thánh Cung! Nam nhân họ Hàn nghe vậy cười, châm chọc nói: - Thật là dọa người a, thế nào, ngươi cho là một Phi Thánh Cung nhỏ nhoi có thể khiến Hàn mỗ kiêng kỵ sao? Đừng nói là Phi Thánh Cung, là Tinh Thần Cung thì đã sao? Tinh Thần Cung muốn mạng của lão tử cũng không phải một năm hai năm, lão tử còn không phải sống tốt đây ư? - Hả? Lưu Ích Chi kinh hãi, gương mặt kinh ngạc nhìn nam nhân họ Hàn, vì ngôn luận lần này của ông ta mà hoảng sợ. Trong cả Nam Vực, Tinh Thần Cung xứng với cái tên bá chủ. Trong Nam Vực, Tinh Thần Cung hiệu lệnh thiên hạ, không dám không theo. Nhưng nhìn từ ngôn luận của nam nhân họ Hàn lần này, người này dường như cùng Tinh Thần Cung có chút xích mích gì đó, nhưng lại một mực tiêu dao tự tại còn sống, còn thật dễ chịu. - Ngươi... ngươi là... Chỗ sâu nơi đáy lòng của Lưu Ích Chi dâng mạnh lên một đoạn tin đồn mà mình đã nghe được vào mười mấy năm trước, sắc mặt cả kinh, chỉ vào nam tử họ Hàn nói: - Ta biết ngươi là ai rồi. Thì ra ngươi chính là Hàn Lãnh bị Tinh Thần Cung đuổi ra khỏi môn tường! Mười mấy năm trước, một vị cường giả dưới trướng cấp bậc Đế Tôn Cảnh trưởng lão của Tinh Thần Cung có một gã đệ tử phạm vào sai lầm lớn. Vốn là dựa theo cung quy của Tinh Thần Cung là phải bị xử tử, nhưng không biết tên đó đã lấy được tin tức từ đâu, lại giết hết mấy sư huynh tạm giam hắn, trốn ra Tinh Thần Cung, từ đó về sau trôi dạt mất tích. Năm đó chuyện này náo loạn phí phí dương dương, rất nhiều Tinh Thần Cung đệ tử đi ra ngoài tìm kiếm tin tức cùng dấu vết của tên phản đồ đó, muốn bắt trở về Tinh Thần Cung để xử trí. Đáng tiếc không một người đắc thủ, ngược lại bị tên phản đồ đó tìm cơ hội giết chết không ít người. Chuyện này vẫn là vết nhơ của Tinh Thần Cung. Người của những tông môn khác căn bản không dám ngay mặt nói đến, chỉ vào lúc không có ai mới tán gẫu qua chuyện này. Mười mấy năm qua, Tinh Thần Cung cũng một mực không buông lỏng qua việc tróc nã truy lùng tên phản đồ đó, đáng tiếc một mực không thể thành công. Sau đó còn có đồn đãi, nói phản đồ đó là con riêng của vị Đế Tôn Cảnh trưởng lão cường giả, năm đó cũng chính trưởng lão thả ra hắn. Dĩ nhiên, loại tin tức này là thật hay giả lại không có người nào biết. Lưu Ích Chi thân là Phi Thánh Cung cao tầng, đối với bí tân bực này đương nhiên có tiếp xúc, cũng biết tên phản đồ đó tên là Hàn Lãnh. Vốn là Lưu Ích Chi không ngờ tới thân phận chân thật của nam nhân họ Hàn, nhưng sau khi đối phương nói ra một phen thoại như vậy, lập tức có hiểu rõ. - Ngươi quả nhiên là tên Hàn Lãnh phản đồ của Tinh Thần Cung! - Thì đã sao? Đối diện, Hàn Lãnh không e dè thừa nhận, trên mặt mang một bộ nụ cười gian kế như ý, cười hắc hắc nói: - Bây giờ nhận ra, đã muộn rồi! Lưu Ích Chi nghe vậy, trong lòng máy động, theo bản năng khẽ hô: - Không xong. Dứt lời, ông ta liền xoay người một cái, muốn bay đi về phía lâu thuyền, sắc mặt cũng biến thành hoảng hốt, dường như sắp gặp phải chuyện gì đáng sợ. Nhưng vào lúc này, thần sắc của Hàn Lãnh nghiêm lại, bấm lên linh quyết, kèm theo pháp quyết biến ảo, trên bầu trời một vầng trăng sáng lại tia sáng đại phóng, chói mắt, khiến người ta gần như thấy không rõ hết thảy phía trước. Một đạo cột sáng trắng nõn bỗng nhiên bắn nhanh xuống từ trên vầng trăng sáng, trực tiếp rót vào bên trong thân thể của Hàn Lãnh. Ngay sau đó, lấy thân thể của Hàn Lãnh làm trung tâm, từng đạo ánh trăng phát xạ ra bốn phương tám hướng. Trước sau bất quá thời gian ba hơi thở, trong vòng phương viên mấy chục dặm chỉ nháy mắt bị một loại lực lượng vô danh bao phủ, cũng giống như bị loại lực lượng này ngăn cách cả thế giới. Đặt mình bên trong phương viên mấy chục dặm nơi đây, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy được ánh trăng màu bạc đầy trời. Những thứ ánh trăng đó hình thái không đồng nhất, có trăng tròn, có trăng khuyết, cũng có trăng rằm, độc không thấy một ánh sao. Thời khắc này dường như đã thành một cái thế giới khác. - Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận! Sắc mặt của Lưu Ích Chi đột nhiên trở nên tái nhợt vô cùng, một hơi vạch trần nguyên nhân biến hóa này. - Ha ha ha Thân thể của Hàn Lãnh sớm đã biến mất không thấy, thời khắc này chỉ có thanh âm của ông ta phát ra ở bốn phương tám hướng, làm người ta phân biệt không rõ nơi phát ra: - Không sai, ngươi có thể biết được trận pháp này, cũng có thể chết mà nhắm mắt. - Ngươi bố trí xong khi nào? Lưu Ích Chi xanh mặt hỏi. - Biết các ngươi là người của Phi Thánh Cung, dĩ nhiên là có thể biết được hành tung lộ tuyến của các ngươi. Ta bố trí trước một cái đại trận có gì đặc biệt hơn người đâu? Chỉ trách vị thiếu cung chủ kia của các ngươi quá không coi ai ra gì, cho rằng Phi Thánh Cung không người nào dám trêu sao? Thanh âm của Hàn Lãnh tiếp tục bay tới. Cách đó không xa, trên lâu thuyền, sắc mặt của Ninh Viễn Thành cũng khó nhìn vô cùng. Hắn tuy rằng đợi trên lâu thuyền, nhìn như cực kỳ an toàn, nhưng thời khắc này cũng đã bị Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận bao vào trong đó. Mà từ thần thái như vào đại địch của Lưu Ích Chi xem ra, hắn cũng đoán được trận pháp này có chút không giống bình thường. Ninh Viễn Thành nghĩ một chút, hắn bỗng nhiên nói với những Phi Thánh Cung đệ tử trên lâu thuyền: - Các ngươi mau mau ra ngoài chi viện Lưu chấp sự, bổn công tử ở chỗ này tiếp ứng các ngươi! Trên lâu thuyền, trừ hắn ra còn có mười mấy võ giả Hư Vương Cảnh, hơn nữa đa số đều là Hư Vương lưỡng tam tầng cảnh, liên hợp với nhau trái lại cũng là một cỗ lực lượng không yếu. Những người kia nghe vậy, cũng không dám ít nhiều chần chờ, rối rít thi triển thân pháp bay lên từ trên lâu thuyền, nghênh đón Lưu Ích Chi. - Không được ra! Lưu Ích Chi theo bản năng hô lên một tiếng, nhưng đã muộn. Trong nháy mắt mấy người kia bay ra ngoài, trên bầu trời, vô số ánh trăng bạc có hình thái bất đồng nhoáng lên một cái, bắn nhanh ra từng đạo ánh trăng trong suốt. Những thứ ánh trăng đó nhìn như bình hòa vô cùng, không hề sát thương. Thế nhưng rất nhiều Phi Thánh Cung đệ tử có kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, trước khi chưa hiểu rõ uy lực của trận pháp này, dĩ nhiên sẽ không tùy tiện để ánh trăng đánh trúng, cho nên rối rít né tránh. Nhưng một người Hư Vương lưỡng tầng cảnh võ giả trong đó không tránh kịp, một cái đã bị ánh trăng quét trúng nửa người. Vô thanh vô tức, nửa người trái của Hư Vương lưỡng tầng cảnh võ giả đó lại cứ như vậy hòa tan hết ra. Hộ thân thánh nguyên của hắn căn bản không đưa đến một chút tác dụng. Dường như đã nhận ra một tia khác thường, hắn kinh ngạc quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một màn gần như khiến hắn hồn phi phách tán... Tiếng kêu thảm thiết lập tức truyền ra, người này trực tiếp một đầu rơi vào trên đất, vẫn chưa kịp rơi xuống đất, người đã không có khí tức. Một màn quỷ dị như vậy ập vào mi mắt của những người khác, gần như khiến mọi người đều hít ngược một hơi khí lạnh, cả người rét run. - Các ngươi... Ai! Lưu Ích Chi thở dài một tiếng nặng nề, trong lòng mặc dù có chút oán thầm với Ninh Viễn Thành, nhưng cũng không nói thêm điều gì, mà là sửa lời nói: - Nếu các ngươi đi ra rồi, như vậy theo ta một đường phá trận! Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận quả thật rất giỏi, nhưng giờ này người bố trí nó cũng không coi là nhiều cao minh, để bọn ta liên thủ mở một đường máu. Những Hư Vương Cảnh vốn vào thời điểm gặp được đồng bạn chết thảm đều hoảng hốt thất thố, được Lưu Ích Chi trấn an một cái như vậy, nỗi lòng lập tức vững vàng không ít, rối rít thần tình chấn động, tụ họp đến bên phía ông ta. Tiếng cười lạnh của Hàn Lãnh truyền đến từ bốn phương tám hướng, căn bản không hiển lộ thân ảnh của mình. Dưới sự khống chế thúc giục của người này, vô số ánh trăng bạc lần nữa vụt qua một cái. Từng ánh trăng bắn ra ngang dọc, bắn chụm đến phía một đám người Phi Thánh Cung. - Trở! Lưu Ích Chi quát một tiếng chói tai, dẫn đầu bổ ra trường đao trên tay của mình. Ánh đao hiện ra, tạo thành một đạo mũi nhọn dài mười mấy trượng, đánh qua phương hướng phía trước. Những người khác cũng không dám sơ suất, vội vàng thi triển ra oai của bí thuật, tế ra bí bảo.

Chỉ một thoáng, hào quang đủ mọi màu sắc lóe lên, cùng đánh vào từng đạo ngân quang. Tuy nhiên sau một hồi giằng co, ngân quang liền đột phá một đám người của Phi Thánh Cung liên thủ, chèn ép đến phía trước. Mi mắt của Lưu Ích Chi co rụt lại, chợt quát lớn: - Tan! Có người phản ứng nhanh nghe được, lập tức nhanh chóng đi ra phía bên cạnh. Người phản ứng hơi chậm một chút, ngược lại cũng may mắn trốn khỏi một kiếp dưới sự nhắc nhở của Lưu Ích Chi. Nhưng kể từ đó, đám người Phi Thánh Cung vừa mới đoàn kết với nhau lập tức bị đánh chia năm xẻ bảy. Vẫn không chờ bọn họ tiếp tục đoàn kết, uy năng của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận lần nữa bị thúc giục, lại là vô số đạo ánh trăng sáng lóe lên mà đến. Lần này, Phi Thánh Cung võ giả sẽ không có vận tốt như vậy. Bọn họ vừa mới ổn định thân hình, thậm chí còn chưa kịp lấy hơi, trong đó có ba người căn bản không kịp né tránh ánh trăng công kích, trực tiếp bị đánh trúng ngay mặt.

Chương 2037: Tự bạo

Hệt như cảnh tượng chết thảm của đệ tử Phi Thánh Cung, lực sát thương từ ánh trăng do Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận thúc dục quét qua cực kỳ lớn, hơn nữa dường như còn hàm chứa tính ăn mòn và xuyên thấu cực mạnh, những võ giả bị ánh trăng đánh xuống đều đồng loạt thét thảm, mở to mắt nhìn chằm chằm cơ thể mình bị ăn mòn từng phần, tích tắc đã không còn hơi thở. Thánh nguyên hộ thân của tất cả bọn họ đều chẳng có nổi một chút tác dụng nào, thậm chí ngay cả bí bảo phòng ngự của võ giả cũng bị ăn mòn mất phân nửa. - Lưu chấp sự cứu ta! Có người không chết ngay, vùng bụng bị ánh trăng xuyên thủng một lỗ lớn, có thể nhìn thấy rõ ràng lục phủ ngũ tạng đang động đậy trong đó, không ngừng giãy dụa bay tới chỗ Lưu Ích Chi, cao giọng kêu cứu. Mà xung quanh vết thương ở bụng hắn, tính ăn mòn giống như con giòi đục xương, bám lấy không tan, nhanh chóng ăn mòn phần máu thịt vốn còn vẹn nguyên của hắn. Đợi tới khi hắn bay tới trước mặt Lưu Ích Chi, vết thương ở bụng đã to hơn trước đó hẳn một vòng, đầu xương trắng hều cũng lộ hết cả ra. Phạch một tiếng. Đầu của người như quả dưa bị dập, vỡ toạc ra. Những đệ tử Phi Thánh Cung xung quanh còn sống, chợt câm như hến, ai nấy đều kinh hãi nhìn về phía Lưu Ích Chi - Hắn không sống nổi đâu! Lưu Ích Chi giận quát một tiếng: - Để cho hắn chịu khổ, chi bằng để hắn chết một cách thống khoái. - Ha ha ha! Tiếng cười lớn của Hàn Lãnh truyền tới: - Người của Phi Thánh Cung, hành sự đều hung tàn như thế này sao? Hàn mỗ hôm nay cũng coi như được mở mang kiến thức. Lưu Ích Chi bị hắn chế nhạo một hồi, bỗng chốc có chút thẹn quá hóa giận, quát lên: - Tên họ Hàn kia, có ngon thì lộ diện đánh với Lưu mỗ ta một trận, mượn cái uy của trận pháp thì có bản lãnh gì? - Nực cười, thật nực cười, Hàn mỗ mượn uy của trận pháp không được coi là không có bản lãnh, vậy các ngươi cậy đông hiếp ít thì có nổi cái bản lãnh gì? Hàn Lãnh liếc không thèm liếc, nói. Lưu Ích Chi biết khích tướng không thành, chỉ đành quay đầu về phía đám đệ tử Phi Thánh Cung còn sống, nói: - Còn ngây ra đó làm gì? Muốn sống thì dùng sức mà công kích trận pháp. Mọi người nghe vậy, cũng không dám chậm trễ, vội vàng thi triển công kích thành thục nhất, mạnh nhất của mình, đánh vu vơ không có chủ đích vào bốn phía xung quanh. Tuy sự tàn nhẫn ban nãy của Lưu Ích Chi khiến trong lòng họ sản sinh sự sợ hãi. Nhưng cũng biết rằng điều hắn nói không sai. Bị Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận vây hãm, muốn sống cũng chỉ có tiếp tục công kích. - Một lũ hề! Hàn Lãnh sau khi châm chọc một tiếng, thân ảnh bỗng chốc xuất hiện ở một nơi nào đó trong không trung, pháp quyết trong tay biến đổi, trong vầng trăng bạc lại phát ra vô số luồng sáng, mà những luồng sáng này lại chỉ tập trung hướng về một hướng, rất nhanh, tụ thành một luồng sáng khổng lồ, từ bên trong tản ra một loại khí tức chèn ép khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khiếp đảm. - Đi! Hàn Lãnh vừa khua tay, luồng ánh sáng khổng lồ đó bèn bay tới công kích đám đệ tử của Phi Thánh Cung, tốc độ cực nhanh, khiến ai cũng khó lòng phòng bị. Gã đệ tử kia thậm chí còn không kịp cử động tránh né đã bị ánh trăng trực tiếp bao phủ, chớp mắt biến mất trong trời đất. Mà Lưu Ích Chi, dường như sớm đã chờ đợi thời khắc này, cùng lúc thân ảnh của Hàn Lãnh lộ ra, hắn liền phun một ngụm máu lên trên thanh trường đao của mình, thanh trường đao khẽ run lên, biến mất ngay tại chỗ, tới khi xuất hiện lại thì đã thấy ở ngay trước mặt Hàn Lãnh, trực tiếp bổ xuống. Trong sự quan sát gắt gao của Lưu Ích Chi, thân hình của Hàn Lãnh bị bổ làm hai, phá ra từ bên trong. Lưu Ích Chi sắc mặt vui mừng, nhưng rất mau, hắn liền phát hiện có điều không đúng. Cơ thể của Hàn Lãnh tuy bị cắt ra, nhưng quỷ dị ở chỗ là không có một tia máu nào bắn ra ngoài, uốn éo một hồi rồi cứ như vậy mà biến mất. Thứ mà hắn bổ trúng, rõ ràng chỉ là một cái hư ảnh của Hàn Lãnh, bản thể Hàn Lãnh sớm đã ẩn mình một lần nữa. Lưu Ích Chi nhướng mày, cảm thấy khó lòng giải quyết. Luận về cảnh giới tu vi, hắn và Hàn Lãnh tương đương nhau, luận về lực chiến đấu cũng khó phân cao thấp. Theo lẽ thông thường mà nói, không thể nào lại bị đối phương chiếm thế thượng phong rõ ràng như vậy. Nhưng do có sự trợ giúp của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận nên hắn căn bản không thể bắt được tông tích của Hàn Lãnh, chỉ có thể bị động chịu đòn, trong lòng nhất thời lóng như lửa đốt. Ánh trăng khổng lồ không hề vì vậy mà biến mất, ngược lại bắn ra xung quang khuôn viên trăm trượng Trong thời gian hơn chục hơi thở ngắn ngủi, ở vị trí ban đầu chỉ còn lại hai vị võ giả Hư Vương Cảnh. Hai người liếc nhau một cái, đều nhận thấy trong ánh mắt của đối phương có ý muốn chạy, biết nếu không trốn ắt phải chết không thể nghi ngờ. Cho nên, hai người lắc mình một cái, bèn bay tới phía lâu thuyền. Ánh trăng lóe lên, bao phủ lấy một trong hai người. Người nọ không kịp thét lên thì đã tiêu biến trong không gian, người sau cùng coi như thuận lợi chạy tới được lâu thuyền phía trước, lớn tiếng hô: - Thiếu cung chủ, người cho thuộc hạ vào đi ạ. Trên boong lâu thuyền, Ninh Viễn Thành đứng đó với vẻ mặt kinh hoàng, ngoảnh mặt làm ngơ tiếng hô hoán của tên đệ tử kia, lại còn có chút tức giận nói: - Mau cút ra, đừng có dẫn cái thứ đó qua đây. - Thiếu cung chủ, người… Tên đệ tử nhìn Ninh Viễn Thành với gương mặt tuyệt vọng, lời vẫn còn chưa nói xong, ánh trăng sau lưng đã kéo tới, trực tiếp đánh thủng một lỗ trên ngực hắn. Ầm ầm… Một tiếng vang thật lớn. Lực tàn dư từ ánh trăng đánh lên cái lồng bảo hộ của lâu thuyền. Bỗng âm thanh xì xèo truyền tới, giống như có thứ gì đó đang bị ăn mòn, lồng bảo hộ của lâu thuyền điên cuồng chớp nháy không ngừng. Ninh Viễn Thành không khỏi thụt lùi mấy bước, đặt mông ngã ngồi trên lâu thuyền. Cũng may lâu thuyền đẳng cấp không thấp, cấp bậc cũng phải ở cấp Đạo Nguyên, lực phòng ngự cũng không tầm thường. Lực lượng tàn dư của ánh trăng không thể phá hủy được uy lực của lồng phòng ngự.

- Thì ra là vậy, cuối cùng cũng tóm được ngươi rồi! Ngay tại thời khắc ánh trăng nháy mắt biến mất, Lưu Ích Chi bỗng hạ mình tới phía trước lâu thuyền, trường đao trong tay chém một đường, bóng đao tỏa khắp hư không. Ở phía trước một bóng người bỗng nhiên xuất hiện, chính là Hàn Lãnh với sắc mặt tái xanh, trên trường bào xuất hiện thêm một cái lỗ, hẳn là do Lưu Ích Chi vừa rồi chém trúng. Hai người giằng co ở trước lâu thuyền, Hàn Lãnh sắc mặt âm trầm, Lưu Ích Chi sắc mặt cũng ngưng trọng không kém. - Xem ra, ngươi đã nhìn ra một chút đầu mối rồi đó. Hàn Lãnh sắc mặt có chút tái nhợt, dường như là bởi luôn phải duy trì sự vận chuyển của trận pháp mà tiêu hao quá lớn. - Khá lắm. Lưu Ích Chi đưa trường đao ngang trước người.

- Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, Lưu mỗ đã nghe qua từ lâu, hôm nay được thấy, mới biết thì ra chỉ là một trận pháp hỗ trợ mà thôi. Ngươi cho rằng ẩn mình trong ánh trăng thì Lưu mỗ sẽ không nhìn ra hay sao? Hàn Lãnh cười dài một tiếng: - Lưu chấp sự quả nhiên có con mắt nhạy bén, Hàn mỗ đã tận lực ẩn dấu hành tung rồi, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện. - Nếu đã để ta nhìn ra sơ hở, vậy thì hôm nay nơi này chính là nơi chôn thân của ngươi. Lưu Ích Chi lay động trường đao trong tay, lạnh lùng nói. Hàn Lãnh bĩu môi nói: - Vậy thì phải xem ngươi có cái bản lãnh đó không đã! Trong khi nói chuyện, hắn một lần nữa khởi động pháp quyết, vô số vầng trăng bạc lại kẽ lay động từng hồi. - Còn muốn giở lại chiêu cũ? Lưu Ích Chi quát lên một tiếng, trường đao trong tay dũng mãnh chém về bốn phía xung quanh, từng đường bóng đao vụt phóng ra, lực lượng pháp tắc tự do phóng thích, khiến cho vầng trăng đang lay động kia ổn định lại, hắn ngạo nghễ nói: - Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, bất quá cũng chỉ có vậy! - Vậy ư? Trên mặt Hàn Lãnh nổi lên một tia cổ quái, cả thân mình bỗng phóng ra tia sáng chói mắt, tựa như cả người hắn cũng biến thành một vầng trăng tròn. - Cái gì? Lưu Ích Chi cả kinh, theo bản năng cảm giác được một hơi thở nguy hiểm, vội vàng xuất ra bí bảo có hình dáng một cái khiên chắn ở trước mặt. Chiếc khiên đó từng dòng chuyển động xoay tròn, rất mau đã biến lớn như cái mặt bàn, cả người Lưu Ích Chi được bảo vệ ở phía sau. Mà giờ khắc này, Hàn Lãnh dường như cũng đã chuẩn bị hoàn tất, môt tiếng kiếm vang lên, ánh sáng chói mắt kia bỗng hóa thành một luồng bóng kiếm kinh thiên, như tên đã phóng ra khỏi cung, đánh tới chỗ Lưu Ích Chi. Không chỉ như vậy, tựa như bị Hàn Lãnh khống chế, vầng trăng bạc vốn đang ổn định tại bốn phía xung quanh cũng rối rít bắn ra từng kia ánh sáng rót vào bóng kiếm kia. Bóng kiếm đột nhiên biến lớn, chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi đã biến thành một con quái vật to lớn dài hơn mấy chục trượng. Uy áp khiến người nghe thấy phải kinh sợ từ trên trời giáng xuống, không chỉ khiến cho Ninh Viễn Thành đang ngồi bệt xuống đất xanh mặt, mà Lưu Ích Chi đang đứng sau khiên bảo hộ của mình cũng nổi lên cảm giác nguy cơ, một thứ hơi thở chết chóc ập tới. Cho đến tận lúc này, hắn mới biết rằng bản thân đã xem thường Hàn Lãnh và Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận. Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận là trận pháp của Tinh Thần Cung, được coi là bá chủ ở Nam Vực, nắm giữ bộ trận pháp tự nhiên này ắt có chỗ hơn người. Lưu Ích Chi tuy rằng có thể nhìn ra được chút đầu mối, nhưng không tài nào nhìn rõ toàn bộ, hậu quả của việc khinh thường bộ trận pháp này, chính là triệu hoán tử thần tới. - Thiếu cung chủ, mau chạy! Lưu Ích Chi nghiến răng một cái, mạnh mẽ la lên, đồng thời cắt rách đầu lưỡi, hung hăng phun máu của mình về phía trước. Chiếc khiên bí bảo chắn trước người hắn phát ra ánh sáng, lực phòng hộ dường như đã mạnh hơn một chút, còn trường đao trên tay hắn lại không ngừng inh inh, sức mạnh cuồng bạo, ngay cả Lưu Ích Chi cũng mơ hồ có chút không nắm chắc. - Tự bạo? Trong bóng kiếm kinh thiên, truyền tới tiếng kinh hô của Hàn Lãnh, mơ hồ có chút úy kỵ. Trên đời này, không phải bí bảo nào cũng có thể tự bạo, duy chỉ có một số bí bảo đặc thù mới có được năng lực này, mà người có được nó một khi để nó tự bạo, ắt sản sinh một lực phá hoại cực lớn. Nhưng nếu thực sự làm như vậy, bí bảo hư tổn hiện không nói tới, nhưng người sử dụng nó khẳng định sẽ bị tổn thương ở một mức độ bất đồng. Bí bảo trường đao của Lưu Ích Chi là bí bảo Đạo Nguyên cấp hạ phẩm, uy lực sau khi tự bạo tuyệt đối không nhỏ. Hàn Lãnh cũng không dám vọng động. - Đừng có mà mơ tưởng! Hàn Lãnh sắc mặt đanh lại, càng ra sức thúc giục bóng kiếm, giấu thân mình ở bên trong, muốn lấy tính mạng của Lưu Ích Chi trước khi bí bảo tự bạo. Ánh sáng lóe lên, tiếng vang kinh thiên truyền ra. Linh khí trong trời đất chậm rãi rung động, thậm chí ngay cả một vùng pháp tắc thiên địa cũng bị xáo trộn trong chớp mắt. Nơi Lưu Ích Chi đang đứng, bỗng nhiên xuất hiện một cái hố đen. Uy lực tự bạo của bí bảo kia, không ngờ xé rách cả không gian, điểu này có thể thấy nó kinh khủng tới mức nào.

Trong hỗ đen truyền tới sức hút vô tận, căn nuốt tất thảy xung quanh, mạnh mẽ rồi chợt thu lại, pháp tắc thiên địa một lần nữa khôi phục lại. Trên bầu trời, rất nhiều vầng trăng bạc ảm đạm mờ đi, dường như là vì một kích sau cùng của Hàn Lãnh đã rút sạch sức mạnh của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận vậy. Mà thân hình của Hàn Lãnh, cũng đã hiện ra ngay bên cạnh. Thời khắc này, vẻ mặt hắn vô cùng dữ tợn, cả người tắm máu, bên vai trái bị trật theo một góc độ quỷ dị, trông thê thảm không nỡ nhìn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau