VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2026 - Chương 2030

Chương 2028: Mặc Ngọc Đỉnh

Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên hai người ngồi xuống, vừa mới hàn huyên không bao lâu lại nghe được bên trong đại sảnh có ba tiếng chiêng trống vang lên. Một vị lão giả rấu tóc trắng nõn thân hình thấp bé bỗng nhiên tung một cái nhảy lên đài đấu giá. Người này ăn mặc rất là biệt lập độc hành, quần áo so ra dơ bẩn, đầu tóc rối bù, có cái lỗ mũi hèm rượu màu đỏ đỏ. Bên hông treo một cái hồ lô lớn màu xanh, khiến người ta vừa nhìn còn tưởng rằng là tên ăn mày trên đường ăn xin mà sống. Lão giả này vừa lên đài, cười ha ha một tiếng, nhưng lại không coi ai ra gì nhấc lên hồ lô lớn bên hông, mở lên cái nắp, uống ực một hớp rượu mạnh.

Sau khi ừng ực vài tiếng, ông ta lại ở trước mặt mọi người đánh ợ một cái cực to. Ánh mắt hơi híp lại, lộ ra một bộ nét mặt đã đủ hài lòng lập tức chết đi cũng không tiếc nuối chút nào... Một cỗ mùi rượu nhanh chóng tản ra bốn phía. - Cái này... Dương Khai nhìn trợn mắt há hốc mồm, con ngươi muốn nhanh chóng rớt xuống. Hắn đã tham gia mấy buổi đấu giá ở Tinh Vực trong cố hương, nhưng người chủ trì của mấy buổi đấu giá hoặc là lão luyện thành thục, hoặc là quyến rũ xinh đẹp, chưa bao giờ có người chủ trì nào... có một phong cách riêng như lão giả trên đài như vậy. - Dương đan sư tới Phong Lâm Thành không lâu, sợ là không nhận ra ông ta đấy. Khang Tư Nhiên cười lớn một tiếng, không đợi Dương Khai nói chuyện liền mở miệng giải thích: - Người này là một trong hai đại phó thành chủ của Phong Lâm Thành. Tên cụ thể là gì thì cũng không người nào biết, chỉ biết là ông ta tự xưng Túy Tửu Ông, mọi người vẫn cứ gọi ông ta như vậy. - Người nọ là một trong hai đại phó thành chủ ư? Đây chẳng phải là Đạo Nguyên Cảnh sao? Dương Khai vô cùng kinh ngạc. - Không sai, ông ta là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng thực lực cụ thể như thế nào lại không dễ phán đoán. Nghe đồn thực lực chân thực của ông ta không kém so với Đoàn thành chủ, chắc cũng có thể vượt cấp tác chiến. Khang Tư Nhiên đáp. Dương Khai gật đầu, lặng lẽ cười nói: - Để ông ta chủ trì đấu giá không thành vấn đề sao? Ta xem hiện giờ ông ta cũng đã say bí tỉ rồi. Khang Tư Nhiên cười nói: - Ngươi chớ nhìn ông ta như vậy, Túy Tửu Ông ở Phong Lâm Thành có nhân vọng không nhỏ. Người này thường xuyên làm một ít chuyện trừ bạo giúp kẻ yếu, trọng nghĩa khinh tài, là người tốt a. Dương Khai sáng tỏ, gật đầu nói: - Nếu nói như vậy, vậy đương nhiên không có vấn đề gì. Thời khắc này, Túy Tửu Ông sau khi thưởng thức mùi vị hoàn mỹ của rượu xong, cuối cùng cũng thần hồn hồi vị, híp đôi mắt nhỏ đảo qua khắp nơi, chắp tay nói: - Tiểu lão nhi là ai, nghĩ rằng mười vị đang ngồi cũng nhận ra được. Ừ, không biết cũng không sao, tiểu lão nhi không phải tới theo các ngươi tương thân, mà là tới chủ trì đấu giá. Cho nên các ngươi không cần nhìn chằm chằm tiểu lão nhi xem xét, nhìn chằm chằm những vật đấu giá là được rồi. Lời vừa nói ra, bên trong đại sảnh không ít võ giả cười ha hả. Dương Khai cũng cảm thấy người này thật có ý tứ, một chút cũng không ra vẻ cường giả Đạo Nguyên Cảnh làm giá gì cả, một người rất là vui vẻ gần gũi. - Ai, tiểu lão nhi vốn là người lười biếng, cho nên lần đấu giá này vốn dĩ không muốn tới, nhưng không chịu nổi thành chủ đại nhân dùng rượu ngon dụ dỗ, lập tức gài bẫy được ta. Thành chủ đại nhân thật là dụng tâm hiểm ác, đáng ghét, đáng ghét a. Tóm lại, tiểu lão nhi tính tình vội vàng, lúc bọn ngươi tham dự đấu giá xin quyết đoán một chút. Nếu không tiểu lão nhi chắc là sẽ không đợi được, ta còn phải đi phơi nắng đây. Túy Tửu Ông vừa đi tới trên đài cao, vừa nói một cách nhanh chóng. Nghe ông ta nói như vậy, không ít người dâng lên thần sắc nghiêm lại. - Được, chớ nói nhảm nhiều nữa, bây giờ bắt đầu đấu giá đi. Túy Tửu Ông quát khẽ một tiếng, đưa tay ra dấu về phía sau. Từ phía sau đài cao, lập tức có một tỳ nữ của phủ thành chủ bưng một cái khay ngọc đi lên. Trên khay ngọc có đặt một cái bình sứ trắng nõn, nhìn tình hình này, món vật đấu giá thứ nhất hẳn là đan dược không thể nghi ngờ. - Linh đan thượng cổ, Thần Ngưng đan một lọ, tổng cộng ba viên, cùng chung đấu giá. Giá quy định 3 vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một ngàn, các vị mời. Sau khi Túy Tửu Ông nói xong, lặng lẽ chờ đợi. - Thần Ngưng đan, lại là Thần Ngưng đan? Vừa lên chính là Thần Ngưng đan? Vậy kế tiếp lại có bao nhiêu thứ tốt đây chứ? - Nghe nói sau khi uống vào Thần Ngưng đan có thể rèn luyện thần thức lực, khiến thần thức trở nên càng thêm cường đại, cũng không biết có phải là thật hay không?

- Đây chính là cấp Hư Vương linh đan thượng phẩm, luyện đan sư của Phong Lâm Thành ta dưới tình huống như vậy có thể luyện chế không ra. Vừa nghe nói là Thần Ngưng đan, võ giả có mặt lập tức dâng lên nhiệt tình. Dù sao thần thức lực liên quan đến đến sự an nguy của mỗi một võ giả. Nếu thần thức lực cường đại, bất kể là ẩn trốn chạy trối chết hay là tìm tòi thậm chí đối địch, cũng sẽ có hiệu quả kỳ diệu. Cho nên Thần Ngưng đan này hữu dụng đối với bất kỳ một người võ giả nào. - 3 vạn 1 ngàn! - 3 vạn 2 ngàn! - 3 vạn 5 ngàn! Tiếng động tăng giá liên tiếp vang lên trong đại sảnh, thậm chí người trong gian phòng cũng có người xuất thủ. Không lâu, bình Thần Ngưng đan liền đột phá cửa ải 5 vạn nguyên tinh. Mãi cho đến lúc có người hô lên 6 vạn nguyên tinh mới tạm thời bình tĩnh một hồi. - 6 vạn một lần, hai lần, ba lần, được, bình Thần Ngưng đan này thuộc về vị bằng hữu vừa ra giá sở hữu, xin mang đủ nguyên tinh, đi tới hậu đài giao hàng. Món tiếp theo! Vốn dĩ Túy Tửu Ông đứng ở trên đài cao nhắm con ngươi dưỡng thần bỗng nhiên ngữ tốc cực nhanh quyết định xong khoản giao dịch này, thậm chí không để cho những người khác cơ hội phản ứng đã trực tiếp tiến vào trong món vật phẩm đấu giá tiếp theo. - Cái này... - Quá nhanh đi! - Đây là đấu giá hay là ép mua ép tặng hả? - Túy Tửu Ông tiền bối hành sự quả nhiên vượt ngoài dự liệu của mọi người! Trong đại sảnh lập tức một mảnh ồ lên, nghị luận ầm ĩ, nghĩ đến không có người võ giả nào trải qua đấu giá như vậy. Buổi đấu giá đã trải qua trước đây, mỗi một võ giả chủ trì đấu giá đều sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần hỏi thăm có ai ra giá cao hơn hay không, e sợ cho vật đấu giá không bán được ra giá tốt. Nhưng Túy Tửu Ông lại tựa hồ như căn bản mặc kệ những thứ này. Ông ta chỉ muốn thật sớm làm xong nhiệm vụ chủ trì buổi đấu giá lần này, sau đó đi ngủ đi phơi nắng... Trong lúc nhất thời, các võ giả trước đó do dự không có tăng giá vô cùng áo não. Duy chỉ có người ra giá 6 vạn cuối cùng đắc thủ thì gương mặt vui vẻ đứng lên từ chỗ ngồi, dường như nhặt được cái tiện nghi lớn gì đó, phóng đi về phía hậu đài, hiển nhiên là chuẩn bị giao nhận tài vật. Sau khi lĩnh giáo tính nóng vội của Túy Tửu Ông, tâm tình kích động của mỗi một võ giả tham gia đấu giá đều bị điều động hết ccả lên, phàm là gặp vật mình muốn, không bao giờ chần chờ gì nữa. Hơn nữa tốc độ tăng giá từng người nhanh hơn, e sợ không đến phiên mình ra giá liền khiến cho Túy Tửu Ông quyết định giá tiền của vật đấu giá. Cứ như vậy, tốc độ của đại hội đấu giá lập tức trở nên vô cùng nhanh chóng, ngắn ngủi không được nửa canh giờ, liền đấu giá hơn 40 kiện vật phẩm.

Cái này đặt ở những buổi đấu giá mà trước kia Dương Khai đã trải qua là chuyện hoàn toàn không có khả năng. Đan dược, bí bảo, công pháp, bí thuật, nhất nhất đăng tràng, có một vài món là võ giả tự mình đưa lên buối đấu giá, tuy nhiên trong đó hầu hết đều được mang ra ngoài từ trong Ngũ Sắc Bảo Tháp. Những vật này đến từ chiến trường thượng cổ để lại, dĩ nhiên đưa tới không ít người tranh đoạt, không khí của hội trường buổi đấu giá vô cùng nóng lên. Dương Khai cũng thô sơ giản lược biết một chút giá tiền của những vật phẩm này. Một món bí bảo cấp Đạo Nguyên bình thường cũng cần 70, 80 vạn nguyên tinh. Nếu là cấp bậc hơi cao một chút, trên trăm vạn mấy trăm vạn cũng là bình thường. Hắn vốn cho rằng mình có một trăm vạn nguyên tinh làm cơ sở, ít nhiều cũng có một chút nội tình, nhưng bây giờ xem ra... mình vẫn còn nghèo a. - Cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, Hổ Bí Chiến Giáp, 1 trăm tám mươi vạn lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba! Bằng hữu ra giá xin mang đủ nguyên tinh tới hậu đài giao nhận vật phẩm. Đến xem món vật đấu giá tiếp theo... Túy Tửu Ông nói xong, lần nữa đứng ở một bên, không nhúc nhích tí nào. Từ trên hậu đài, một tỳ nữ đi ra, khay ngọc trên tay mang một vật đấu giá thần bí. Vật ấy bị vải đỏ che đậy lại, khiến người ta thấy không rõ diện mạo chân thực, chỉ biết là có bộ dáng ước chừng cao nửa thước. Mà sau khi tỳ nữ đi tới gần, Túy Tửu Ông mới bỗng nhiên cười hắc hắc, thâm ý sâu sắc nhìn phía dưới nói: - Món vật đấu giá này vô cùng trân quý, vốn là phải làm vật đấu giá áp trục, tuy nhiên dưới sự yêu cầu mãnh liệt của tiểu lão nhi, nó lại xuất hiện trước. Nói vậy đã có không ít người đã đoán được đây rốt cuộc là cái gì, như vậy... Chúng ta lại bắt đầu đi. Nói xong, ông ta vén vải đỏ trên khay ngọc, lập tức, diện mạo chân thực của vật đấu giá lộ trong tầm mắt mọi người. Đó rõ ràng là một cái lô đỉnh, một tay có thể nhấc lên được, lô đỉnh hiện ra màu xanh biếc, xung quanh trạm trỗ long phượng, có vẻ vô cùng bất phàm. Một cỗ khí tức cổ xưa thê lương tràn ngập đi ra từ trong lô đỉnh. Túy Tửu Ông một tay cầm cái lô đỉnh lên, cười khà khà nói: - Một cái Mặc Ngọc Đỉnh này rốt cuộc là được luyện chế từ vật liệu gì? Tiểu lão nhi cùng thành chủ đại nhân nghiên cứu nhiều ngày, cũng không thể phán đoán, chỉ biết rằng nó là một cái lò luyện đan, hơn nữa còn là lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm. - Lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm! Phía dưới đột nhiên truyền đến tiếng kinh hô. Tuy rằng trên buổi đấu giá lần này xuất hiện không ít thứ tốt, bí bảo càng có vô số, nhưng đẳng cấp trên Đạo Nguyên trung phẩm vẫn ít ỏi có thể đếm được. Nhất là, thứ này còn là một cái lò luyện đan, đặc tính của nó dĩ nhiên sẽ đưa tới luyện đan sư tranh đoạt. Luyện đan sư đều là sự tồn tại rất dồi dào, một cái lò luyện đan tốt thường thường có thể khiến cho các luyện đan sư táng gia bại sản tranh đoạt sẽ không tiếc. Huống chi, các đại tông môn, gia tộc, cũng một mực tận sức bồi dưỡng luyện đan sư của mình. Cho nên cái lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm này khẳng định cũng sẽ làm cho bọn họ động tâm. Có một lò luyện đan tốt khiến luyện đan sư chẳng những có thể tăng lên thành đan, tỷ lệ xuất đan của mình, càng có khả năng luyện chế được đan dược lúc bình thường không thể luyện ra, như vậy, giá trị của lò luyện đan có thể tưởng tượng được. Ngay cả Dương Khai một mực chưa từng xuất thủ vào lúc gặp được cái lò luyện đan này, cũng không khỏi ánh mắt nóng bỏng, thần niệm bắn ra về phía trên đài cao, cẩn thận dò xét. Không ít người cũng làm giống như hắn, vô số đạo thần niệm vọt tới phương hướng đại sảnh đấu giá, giao hội ở cùng một chỗ, có vẻ rất là náo nhiệt. - Dương đan sư muốn cái lò luyện đan đó phải không? Khang Tư Nhiên sát ngôn quan sắc, mỉm cười hỏi han. - Có chút ý nghĩ, tuy nhiên... Dương Khai cười khổ lắc đầu: - Đại khái là không tranh nổi. Khang Tư Nhiên trầm ngâm một chút, nói: - Không tranh thì làm sao mà biết tranh được hay không? Như vậy đi, Dương đan sư đợi lát nữa cứ việc xuất thủ, nếu là nguyên tinh không đủ, Khang mỗ cho ngươi mượn là được. - Đến lúc đó xem lại đi. Dương Khai không tỏ rõ ý kiến. Hắn mặc dù biết Khang Tư Nhiên lần này cũng mang không ít nguyên tinh đến đây, nhưng đối phương là vì tranh đoạt một viên Đạo Nguyên Quả. Nếu bởi vì chuyện của mình mà làm trễ nải ông ta đoạt Đạo Nguyên Quả, Dương Khai cũng áy náy. Hắn tuy rằng thích cái lò luyện đan đó, nhưng cũng không phải không muốn không được.

Chương 2029: Một đường tăng vọt

- Chư vị nhìn xong chưa? Ừ, tiểu lão nhi tuy rằng không phải luyện đan sư, nhưng bởi vì công pháp tu luyện là hỏa hệ, cho nên cũng có thể thoáng thúc giục uy năng của một cái lò luyện đan này. Như vậy đi, tiểu lão nhi vì chư vị biểu diễn một chút, đồ chơi này rốt cuộc có kỳ lạ ra sao. Túy Tửu Ông lúc nói chuyện, bỗng nhiên ném đi Mặc Ngọc Đỉnh một mực được ông ta cầm trên tay, ngay sau đó thật nhanh bấm ra linh quyết. Kèm theo từng đạo nguyên lực tinh thuần của ông ta đánh vào trong Mặc Ngọc Đỉnh. Mặc Ngọc Đỉnh nho nhỏ đó lại đón gió lớn lên, rất nhanh thì trở nên cao lớn như một người, nặng nề rơi vào trên đài cao, phát ra một thanh âm vang lên.

Sau khi lò luyện đan biến thành lớn lên, đồ án phức tạp phía trên nó cũng biến thành càng rõ ràng hơn. Không chỉ như thế, dưới thần niệm của mọi người quét qua, thậm chí còn có thể thấy được bên trong lò luyện đan có bốn cái đầu rồng được khảm vào. Bên trong lô đỉnh lại có quang hoa lưu chuyển, khiến người ta thoạt nhìn hoa mắt thần trì. - Đại sư luyện chế cái lô đỉnh này tuyệt đối là một kỳ nhân. Ông ta khắc dấu vô số linh trận bên trong lò luyện đan này, đều có thể dùng để luyện đan. Nếu người nào có thể tính toán cặn kẽ, ngày sau luyện đan căn bản không cần tự mình khắc linh trận, chỉ cần kích phát bên trong lò luyện đan là được. Hơn nữa, bốn cái đầu rồng được thiết kế bên trong lò luyện đan này càng làm cho luyện đan sư có thể nắm giữ hỏa hầu cực tốt, ngoài ra còn có một chút chức năng thần kỳ, chư vị nhìn kỹ. Túy Tửu Ông khi nói chuyện, bỗng nhiên nhấc lên hồ lô của mình, ực mạnh một ngụm rượu. Ngay sau đó, vốn dĩ gương mặt có chút ít đỏ thắm trở nên càng thêm đỏ bừng. Ông ta vỗ ngực một cái, mở miệng chợt phun lên Mặc Ngọc Đỉnh. Một đạo Hỏa Long được phun ra từ trong miệng. Hỏa Long lắc đầu vẫy đuôi, đánh vào trên Mặc Ngọc Đỉnh tựa như đá chìm đáy biển, đâm vào biến mất không thấy. Túy Tửu Ông lại bấm linh quyết, bên khóe miệng treo một tia mỉm cười thần bí. Bỗng nhiên, trong một cái đầu rồng bên trong lô đỉnh phun ra ngọn lửa hừng hực. Ngọn lửa kia nhìn như nhiệt độ cực cao, nhưng lại bày biện ra vẻ u lam. Hơn nữa theo Túy Tửu Ông khống chế, hỏa hầu cũng có thể trở nên lúc lớn lúc nhỏ. Lại một cái nữa, đầu rồng thứ hai cũng phun ra ngọn lửa, tiếp theo là cái thứ ba, thứ tư... Túy Tửu Ông vừa thu lại pháp quyết, đứng ở bên cạnh không động. Nhưng ngọn lửa bên trong lô đỉnh không dập tắt như vậy, ngược lại tiếp tục thiêu đốt, nhìn dường như sẽ là bộ dáng một mực kéo dài rất lâu. - Lò luyện đan này có thể chứa năng lượng? Có người biết hàng lập tức nhìn ra danh đường. - Đúng vậy. Vị bằng hữu này có ánh mắt sắc bén nha. Túy Tửu Ông cười lớn một tiếng: - Tiểu lão nhi vừa rồi cũng không dùng bao nhiêu lực lượng, tính ra cũng chỉ là một kích trình độ bình thường mà thôi, nhưng lực lượng như vậy rót vào trong lô đỉnh cũng đủ để cho nó thiêu đốt lâu hơn nửa ngày. Hơn nữa hỏa hầu một khi khống chế xong liền quyết liệt sẽ không sinh biến hóa. Như thế, mọi người có lẽ biết đây đối với luyện đan sư có trợ giúp sư bao lớn rồi chứ? Túy Tửu Ông vừa nói xong, bên trong đại sảnh lập tức vang lên một mảnh tiếng ồn ào. Tuy rằng ông ta không giải thích rõ, nhưng võ giả có mặt trên cơ bản đều hiểu chỗ trân quý của lò luyện đan này. Một vị luyện đan sư lúc luyện đan, cần phải tức thì quan sát dược liệu biến hóa, vào lúc khống chế hỏa hầu, hướng bên trong lò luyện đan rót vào lực lượng, nửa bước không thể xa rời.

Nhưng nếu như có cái Mặc Ngọc Đỉnh này thì lại bất đồng, luyện đan sư chỉ cần thiết trí cho tốt nhiệt độ nhất định, rót vào bên trong đầy đủ năng lượng, trong một thời gian ngắn kế tiếp, lò luyện đan sẽ một mực vẫn duy trì trạng thái như vậy. Luyện đan sư hoàn toàn có thể thừa dịp thời gian này khôi phục cho tốt một chút. Luyện đan sư trong quá trình luyện đan, có nhiều lúc đều là bởi vì lực lượng trong cơ thể luân chuyển không kịp, do đó dẫn tới thất bại. Nhưng có Mặc Ngọc Đỉnh thì hoàn toàn không cần băn khoăn vấn đề này nữa. Nó trừ có đủ loại năng lực của lò luyện đan bình thường ra, còn có đặc tính thuộc về mình, càng kiêm có cấp bậc của Đạo Nguyên trung phẩm. Vật này có giá trị lớn lao, với các luyện đan sư xem ra quả thực giống như Đế Bảo! - Thời gian có hạn, những đặc tính khác của lò luyện đan tiểu lão nhi sẽ không nhất nhất phô bày. Tuy nhiên tiểu lão nhi có thể bảo đảm, thứ này nếu vị đan sư đó có, hoàn toàn có thể càng tăng một bậc luyện chế đan dược! Lời vừa nói ra, vô số người hít ngược một hơi khí lạnh. Luyện đan sư lên cấp, võ giả lên cấp đều khó khăn, nhất là đại cảnh giới lên cấp, rất nhiều luyện đan sư bị đập ở cấp Hư Vương thượng phẩm, cả đời khó được tiến thêm. Nhưng nếu dựa theo thuyết pháp của Túy Tửu Ông, chỉ cần có Mặc Ngọc Đỉnh, một vị luyện đan sư cấp Hư Vương liền có cơ hội luyện chế được đan dược cấp Đạo Nguyên, thậm chí tỷ lệ thành đan cũng sẽ không quá thấp. Đủ loại dụ dỗ, đủ loại chỗ tốt, chẳng những khiến các đại luyện đan sư tại chỗ động lòng khó nhịn, càng làm cho đại diện của những tông môn gia tộc kia dâng lên ánh mắt lửa nóng. - Lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, Mặc Ngọc Đỉnh, giá khởi điểm một trăm vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá khó thấp hơn năm vạn, chư vị xin mời. Túy Tửu Ông quát rõ một tiếng, cười tủm tỉm đi tới một bên. - Giá khởi điểm là một trăm vạn... Dương Khai nghe vậy, khóe miệng không khỏi nhếch lên một cái. Vừa rồi hắn thấy Túy Tửu Ông nói ba hoa chích chòe, đương nhiên cũng có chút động tâm đối với Mặc Ngọc Đỉnh. Lò luyện đan trên tay hắn vẫn là Tử Hư Đỉnh năm đó xâm nhập vào Đế Uyển, chiếm được từ trong nơi đó, cấp bậc cũng không tính là thấp. Nó là lò luyện đan cấp Hư Vương thượng phẩm, một mực đi theo hắn đến ngày hôm nay. Nhưng Tử Hư Đỉnh so sánh với Mặc Ngọc Đỉnh lại không chỉ trên một cấp bậc. Nhưng giá bắt đầu một trăm vạn này vẫn khiến cho Dương Khai cười khổ không thôi. Nguyên tinh trên tay hắn có hơn trăm vạn, đại khái cũng chỉ đủ hô cái giá khởi đầu... - Mặc Ngọc Đỉnh này lại có thần kỳ như vậy sao? Một bên, Khang Tư Nhiên dường như cũng có chút ngoài ý muốn. Ông ta tuy rằng có thể dựa vào quan hệ không tệ cùng phủ thành chủ, lấy được một chút tin tức trước, nhưng hiển nhiên cũng không biết nhiều về Mặc Ngọc Đỉnh. Thời khắc này sau khi nghe Túy Tửu Ông nói xong, thần sắc không khỏi ngưng túc lên. Nếu là có thể mua được lò luyện đan tới tay, vậy sau này sản lượng đan dược của Linh Đan Phường tuyệt đối sẽ tăng lên rất nhiều. Ông ta làm người trông coi chỗ này, công trạng cũng sẽ tăng rồi, nói không chừng có một ngày có thể chiếm được sự ban thưởng cùng đề bạt của thương hội tổng đà. Nhưng nghĩ tới Đạo Nguyên Quả áp trục... Khang Tư Nhiên lại rối tung. Ông ta quay đầu nhìn thoáng qua Dương Khai, thấy Dương Khai cũng cười khổ, ngạc nhiên hỏi: - Dương đan sư, ngươi không định đấu giá sao? - Không, xem náo nhiệt đi. Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Khang Tư Nhiên trong lòng hiểu rõ, cũng gật đầu, không nói thêm gì nữa. Sau khi hai người nói chuyện không lâu, đấu giá đã bắt đầu, nhưng quỷ dị chính là lại không có một người nào ra giá. Hơn nữa bên trong đại sảnh cũng là một mảnh yên tĩnh, hiển nhiên mọi người đều đang chờ người khác xuất thủ, xem một chút giá thị trường rồi nói sau. Trong lúc nhất thời, không khí của sân đấu giá thay đổi vô cùng kỳ lạ. Nếu là đổi thành người bên ngoài tới chủ trì đấu giá, đại khái sẽ không nóng nảy, ngược lại đã định liệu trước sẽ chờ đợi. Dù sao thứ tốt không sợ không ai muốn, nhưng lần này chủ trì đấu giá lại là Túy Tửu Ông... Đợi một hồi lâu, thấy không có người ra giá, Túy Tửu Ông không khỏi toét miệng cười, nói: - Xem ra, món vật đầu tiên phải giữa lại của buổi đấu giá lần này sắp sinh ra a, nếu như thế, kia... - Chờ một chút, phó thành chủ đại nhân, tính tình ngài cũng quá gấp một chút đi? Bên trong một gian phòng, lập tức truyền ra thanh âm của một nam nhân. - Vậy ngươi có ra giá hay không? Nếu không ra giá, tiểu lão nhi liền tự mình mua, chờ sau này qua tay bán đi, tuyệt đối có thể kiếm lời đầy chậu đầy bát. Túy Tửu Ông cười tủm tỉm nhìn bên kia. Nghe ông ta nói như vậy, không ít người cũng không khỏi liếc mắt. Người chủ trì đấu giá lại muốn tham gia đấu giá, chuyện như vậy bọn họ chưa bao giờ trải qua, thậm chí ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua, cũng chỉ có Túy Tửu Ông có thể nói ra miệng. - Được rồi, nếu chư vị bằng hữu cũng hàm súc như thế, vậy tại hạ liền ra 1 trăm vạn, thả con tép, bắt con tôm đi. Người nam tử bên trong gian phòng bất đắc dĩ nói. - Một trăm vạn quá ít, 150 vạn, Mặc Ngọc Đỉnh này Đỗ gia ta muốn. - 150 vạn mà dám đòi hỏi nhiều? Thật là buồn cười, Khương gia ta ra 180 vạn! - Nếu như thế, Tần gia ta cũng tới tham gia náo nhiệt được rồi, 200 vạn! Sau khi người thứ nhất ra giá, lập tức có người liên tiếp tăng giá, hơn nữa người ra giá đều đại diện cho gia tộc sau lưng. Ngẫm lại cũng là số lượng nguyên tinh to lớn như vậy, võ giả bình thường căn bản không lấy ra được, cũng chỉ có tông môn gia tộc mới có năng lực gánh chịu. Lập tức, các đại sương phòng nhiệt tình cực kỳ tham gia trong đấu giá. Túy Tửu Ông thấy vậy, cười hắc hắc, cũng không nói thêm gì nữa, cầm lên cái hồ lô lớn, đương nhiên uống vào. Mấy đại gia tộc bên trong Phong Lâm Thành vốn dĩ minh tranh ám đấu, giờ này Mặc Ngọc Đỉnh vừa nhìn là thứ tốt có thể giúp gia tộc tăng lên thực lực, đương nhiên không có người nguyện ý bỏ qua. Ngắn ngủi bất quá thời gian 30 hơi thở, Mặc Ngọc Đỉnh liền được nâng lên đến giá tiền 270 vạn, nhưng lại một đường tăng vọt, không có người nguyện ý thối lui ra khỏi. Lại qua nửa chén trà nhỏ, giá tiền của Mặc Ngọc Đỉnh đã đến hơn 400 vạn. Mãi cho đến lúc này, mới lục tục có mấy gia tộc không lên tiếng nữa, hiển nhiên là giá tiền này đã đến sự chịu đựng cực hạn của bọn họ. Mặc Ngọc Đỉnh tuy tốt, nhưng Đạo Nguyên Quả vật áp trục lại có thể trực tiếp thành tựu Đạo Nguyên Cảnh, so sánh hai loại, những người kia cũng chỉ có thể nhịn đau bỏ qua. Đến lúc này, Dương Khai đã hoàn toàn thành một người xem náo nhiệt. Nếu như nói giá bắt đầu một vạn trước đó khiến hắn còn có chút tâm tư, suy tính là có thể bán một chút đồ trên tay gọp đủ nguyên tinh hay không, như vậy hiện giờ hắn đã không còn hy vọng rồi. - Mặc Ngọc Đỉnh này Khương gia ta tình thế bắt buộc, xin chư vị cho qua một chút, 410 vạn! Bên trong sương phòng của Khương gia, một thanh âm nam tử trung khí mười phần truyền ra. Những người khác quả nhiên trầm mặc xuống, rất nhiều người không dám tiếp tục cạnh tranh cùng Khương gia. Dù sao thực lực của Khương gia trong Phong Lâm Thành không yếu. Mà mấy gia tộc dám cùng Khương gia cạnh tranh cũng bởi vì số lượng nguyên tinh quá mức khổng lồ, không thể không từ bỏ.

Thấy vậy, người bên Khương gia lên tiếng vui mừng nói: - Phó thành chủ đại nhân, vậy có thể... Ông ta lời còn chưa nói hết, thì một thanh âm kiều mỵ bỗng nhiên vang lên: - Khương đại gia chớ vội vã như vậy chứ, tiểu muội còn chưa ra giá mà. Ô, thì ra giá 420 vạn được rồi. Lời vừa nói ra, bên trong sương phòng của Khương gia, một nam nhân mày rậm mắt to hàn quang lóe lên một cái, nhìn lại chỗ phát ra thanh âm, nạt nhỏ: - Trác chưởng quỹ? Cùng lúc đó, Khang Tư Nhiên cũng hừ lạnh một tiếng: - Trác Ngưng Ti! Tiện nhân kia quả nhiên không kiềm chế được muốn ra tay rồi. Thân là đối thủ một mất một còn lẫn nhau, Khang Tư Nhiên dĩ nhiên một chút chợt nghe ra chủ nhân của thanh âm quyến rũ đó rốt cuộc là người nào. Bất ngờ chính là Đan Khí Các chưởng quỹ, Trác Ngưng Ti đã đào qua góc tường của ông ta trước đó.

Chương 2030: Một viên linh đan

Dương Khai cũng đánh nhau một lần qua lại với Trác Ngưng Ti, chính là ngày đó lúc đi Linh Đan Phường cùng Khang Tư Nhiên ký kết thần hồn khế ước gặp phải. Khi đó Trác Ngưng Ti còn muốn lôi kéo hắn, nhưng bị hắn cự tuyệt. Đối với nữ tử xinh đẹp này, Dương Khai đương nhiên cũng có chút ấn tượng. Nàng sẽ ra tay đấu giá Mặc Ngọc Đỉnh, cũng là trong tình lý, dù sao cũng là Đan Khí Các chưởng quỹ, mua được Mặc Ngọc Đỉnh này về đương nhiên là có đại dụng. Khang Tư Nhiên vừa nghe ra là Trác Ngưng Ti đấu giá, lập tức không thể không phẫn nộ, dường như là nhớ lại đủ loại ân oán của hai tháng trước, khiến trong bụng hắn như có lửa thiêu đốt. Bên kia, nam nhân mày rậm mắt to của Khương gia sau khi nhận ra thân phận của Trác Ngưng Ti, không khỏi nhíu mày, mở miệng hỏi: - Trác chưởng quỹ, Khương gia ta cùng quý các cũng có nhiều hợp tác, rất có giao tình lẫn nhau, ngươi đây là cớ gì chứ? Trác Ngưng Ti cười khúc khích đáp: - Khương đại gia lời nói này đương nhiên không giả, nhưng là giao tình thuộc về giao tình, làm ăn là làm ăn. Tiểu muội hiện tại thấy cái mình thích là thèm, đương nhiên là muốn ra giá. Không bằng Khương đại gia hào phóng một chút, nhường Mặc Ngọc Đỉnh này cho tiểu muội được không? Nếu có thể như thế, tiểu muội tối nay nhất định thiết yến hảo hảo khoản đãi Khương đại gia, khà khà, cũng không biết ngươi có gan tới hay không? Nàng lại trước mặt mấy ngàn võ giả, rõ ràng trắng trợn lấy sắc dụ dỗ vị võ giả của Khương gia. Một lời nói ra, bên trong đại sảnh rất nhiều võ giả hư thanh không ngừng. - Tiện nhân a! Khang Tư Nhiên cũng là gương mặt lòng đầy căm phẫn, có chút khinh thường Trác Ngưng Ti phóng đãng. Bên trong gian phòng của Khương gia, nam nhân mày rậm mắt to đó hừ lạnh một tiếng, căn bản bất vi sở động, thản nhiên hỏi: - Xem ra Trác chưởng quỹ là muốn cùng Khương gia ta đối nghịch hay sao?

- Ai da, ta nào dám. Sau chuyện này, ta nhất định đích thân tới cửa nói lời xin lỗi với Khương gia. Chẳng qua là bảo ta bỏ qua Mặc Ngọc Đỉnh này là tuyệt đối không thể. Trác Ngưng Ti nói lên đụng phải thiên oan, trong thanh âm tràn đầy ủy khuất, khiến người nghe không khỏi động lòng trắc ẩn, không đành lòng trách mắng nàng. Câu nói sau cùng lại là vô cùng kiên quyết, phảng phất có nỗi khổ bất đắc dĩ gì đó. Khương gia nam nhân hừ lạnh nói: - Nếu như thế, vậy chúng ta liền đánh nhau mới biết cao thấp đi. 430 vạn! Trác Ngưng Ti hé miệng cười nói. Không thối lui chút nào nói tiếp: - 440 vạn!

Khương gia còn chưa kịp tăng giá, lại có một thanh âm phiêu đãng đi ra từ trong một gian phòng khác: - 450! Khương gia nam tử kia sửng sốt một chút. Trác Ngưng Ti cũng sửng sốt một chút. Còn Dương Khai ngồi trong gian phòng Ất số 9 lại ngạc nhiên quay đầu nhìn về Khang Tư Nhiên. Giọng nghi ngờ hỏi: - Khang chưởng quỹ, ông đây là... Lúc trước lên tiếng ra giá, gia nhập danh sách cạnh tranh, bất ngờ lại là Khang Tư Nhiên. Khang Tư Nhiên lặng lẽ cười nói: - Tùy tiện vỗ vỗ, chọc tức con tiện nhân kia một chút. Dương Khai hiểu rõ gật đầu.

- Ta còn nói là ai nửa đường giết đi ra, thì ra là Khang chưởng quỹ a. Thế nào, thân thể ngài còn cường tráng thế sao? Trong lời nói của Trác Ngưng Ti giáp thương đái bổng, một trận chế nhạo. Khang Tư Nhiên cười ha hả, đáp: - Nhờ phúc nhờ phúc, coi như không sao. - Thì ra là Khang chưởng quỹ. Khương gia nam nhân hiển nhiên cũng nghe ra thanh âm của Khang Tư Nhiên, cười nói: - Nếu nhóm hai đại thương hội các ngươi đều có ý đối với lò luyện đan này, Khương gia ta đây cũng chỉ thối lui ra. Khương gia ta không phải là đối thủ của hai đại thương hội các ngươi.

Người này hiển nhiên là nghĩ lầm Trác Ngưng Ti cùng Khang Tư Nhiên ra giá đều đại diện cho thương hội sau lưng của mình, lập tức rút lui khi đang có thế lực, bo bo giữ mình. Vì một cái Mặc Ngọc Đỉnh, đắc tội một Trác Ngưng Ti còn có thể thừa nhận, nhưng nếu là cùng chung đắc tội hai đại thương hội vậy thì không phải là Khương gia hy vọng thấy được. Nhưng ông ta căn bản không biết, Khang Tư Nhiên chỉ là ác ý đấu giá mà thôi. Về phần Trác Ngưng Ti có phải đại diện Thất Diệu Thương Hội hay không chỉ sợ cũng chỉ có bản thân nàng biết. - Đa tạ. Khang Tư Nhiên thấy ông ta hiểu lầm, cũng không giải thích thêm, chỉ hướng về phía bên kia xa xa liền chắp tay. Trác Ngưng Ti nói: - Khang chưởng quỹ, giờ này cũng chỉ còn lại có hai nhà chúng ta, không biết lằn ranh của Khang chưởng quỹ là bao nhiêu a? - Không thể trả lời, ngươi tự ra giá đi, không ra giá Mặc Ngọc Đỉnh này liền thuộc về lão phu. Khang Tư Nhiên hừ lạnh một tiếng. Trác Ngưng Ti nắm nhược điểm, thần sắc chợt nổi giận, cũng không phản ứng lại với Khang Tư Nhiên, lần nữa ra giá. Trong lúc nhất thời, Mặc Ngọc Đỉnh cũng chỉ ở giữa hai người cạnh tranh, mỗi một lần tăng giá đều là 10 vạn, giá tiền một đường lên đến 500 vạn. Đến lúc này, Khang Tư Nhiên mới cười hắc hắc, thoải mái nói:

- Trác chưởng quỹ một khi đã kiên trì như vậy, lão phu cũng đành cam bái hạ phong, ừ, lão phu thối lui. - Lão quỷ chết tiệt! Bên trong gian phòng chỗ Trác Ngưng Ti, truyền đến tiếng chửi rủa cắn răng nghiến lợi của nàng. Tuy rằng thanh âm không cao, nhưng vẫn truyền ra ngoài, khiến cho không ít người nghe rõ ràng. Khang Tư Nhiên cười ha ha, gương mặt thoải mái, dường như một mũi tên báo thù vậy. Trên đài cao, Túy Tửu Ông thấy vậy, cười nhạt một tiếng, đi lên trước hai bước, đang muốn tuyên bố Mặc Ngọc Đỉnh thuộc về ai, lại nghe được thanh âm của một nam tử truyền tới từ bên trong một gian phòng được bao ở dãy Giáp: - Các ngươi náo loạn xong rồi chứ? Nếu bọn ngươi náo loạn xong rồi, thì... 600 vạn! Lời vừa nói ra, cả đại sảnh đấu giá bỗng nhiên yên tĩnh xuống, ngay cả Túy Tửu Ông đi lên vài bước cũng dừng lại bước chân, ngạc nhiên nhìn lại nơi phát ra thanh âm. Mà vào chớp mắt Trác Ngưng Ti vốn tưởng rằng thắng lợi sau cùng càng sợ run sau đó mi mắt rụt mạnh lại, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo. - 600 vạn? Ta không nghe lầm chứ? - Người này là ai, tăng giá một cái là 1 vạn nguyên tinh, hắn điên rồi phải không? - Hừ, nhỏ giọng chút ít, người này ở gian phòng Giáp, nhất định là vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh. Nếu như bị hắn nghe được ngươi sẽ nhất định chết. - Đạo Nguyên Cảnh thì đã sao? Nguyên tinh của hắn thì không phải là nguyên tinh ư? 1 vạn này a, nếu là cho ta... Sau khi yên tĩnh một hồi, lập tức tiếng động lớn náo loạn nổi lên bên trong đại sảnh. Các võ giả rối rít châu đầu kề tai nghị luận, dù sao lập tức tăng giá 1 vạn nguyên tinh, thật là có chút dọa người. Sau khi Túy Tửu Ông suy tư một trận, dường như suy nghĩ rõ ràng thân phận của người ra giá. Trong ánh mắt lại toát ra một tia vẻ kiêng kỵ, thân hình lần nữa thoáng lui về phía sau lui, an tĩnh đứng ở nơi đó. Trong tại chỗ, Trác Ngưng Ti mang tâm tình bết bát nhất. Dù sao mắt thấy thành quả thắng lợi sắp hái được, nhưng nửa đường lại giết ra một người đảo loạn, bất cứ người nào đụng phải chuyện như vậy tâm tình cũng sẽ không thật tốt quá. Nàng tuy rằng chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh tu vi, nhưng dù sao đại diện cho Thất Diệu Thương Hội, cho nên sau một lát trầm mặc, lạnh giọng hỏi: - Xin hỏi các hạ cao tính đại danh? Người ra giá bên trong căn phòng Giáp lại cũng không có ý tứ muốn trả lời nàng. Trác Ngưng Ti buồn bực hỏi: - Giấu đầu lòi đuôi, các hạ chẳng lẽ không muốn cho người khác biết tên họ sao? Sau khi lời này nói ra, người cuối cùng đấu giá cười cợt lên tiếng: - Buồn cười, lão tử chỉ tham gia buổi đấu giá, thế nào? Trước khi đấu giá còn muốn nói lên tên của mình sao? Nhà nào đấu giá có quy củ này chứ? Phó thành chủ các hạ, buổi đấu giá của Phong Lâm Thành có quy củ này sao? Câu nói sau cùng của người này lại là hỏi Túy Tửu Ông. Túy Tửu Ông nghe vậy nhướng mày, nghĩ một hồi chắp tay nói: - Bằng hữu nói đùa rồi, buổi đấu giá của Phong Lâm Thành đương nhiên không có quy củ này. - Vậy được rồi, Trác chưởng quỹ, nể tình ngươi là người của Thất Diệu Thương Hội, lão tử không chấp nhặt với ngươi, nếu còn dám nói càn rỡ, cũng đừng trách lão tử xuất thủ vô tình! Khi nói chuyện, một cỗ thần thức lực khổng lồ tràn ngập ra từ bên trong gian phòng Giáp, trực tiếp quét qua thân thể của Trác Ngưng Ti.

Sắc mặt của Trác Ngưng Ti không khỏi trắng nhợt, lập tức ý thức được đối phương căn bản không nể mặt mình, nếu dây dưa tiếp chỉ sợ thật sẽ chọc cho đối phương nổi giận. Mà từ cường độ của thần niệm trước đó xem ra, đối phương dường như không phải Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cường giả, mà là một vị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh! Phong Lâm Thành thành chủ Đoàn Nguyên Sơn mới bất quá Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, đã là bá chủ trong vòng phương viên mấy chục vạn dặm. Người này cũng không biết lộ ra từ địa phương nào, bất ngờ có thực lực có thể cùng Đoàn Nguyên Sơn sánh vai. Cho dù Trác Ngưng Ti khoác trên người một tầng hào quang của Thất Diệu Thương Hội, với tu vi thực lực của người này, cũng hoàn toàn có thể thần không biết quỷ không hay đánh chết Trác Ngưng Ti. Sau khi ý thức được điểm này, Trác Ngưng Ti miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, nói: - Nếu tiền bối có ý với Mặc Ngọc Đỉnh này, vậy thiếp cũng chỉ đành bỏ qua, cung hạ tiền bối. Trước tiên không nói giá tiền của 600 vạn nguyên tinh đã vượt ra khỏi lằn ranh của Trác Ngưng Ti thừa nhận, lại nói tính tình người này cũng vô cùng quái đản. Nếu tiếp tục cùng ông ta cạnh tranh, mình tuyệt đối không có kết quả tốt. Trác Ngưng Ti xem xét thời thế, dĩ nhiên không dám mở miệng đấu giá, mà là nói mấy câu lời xã giao liền thối lui ra khỏi. Mặc kệ chẳng ai ngờ tới, trước đó rất nhiều gia tộc tranh đoạt Mặc Ngọc Đỉnh như nước sôi lửa bỏng, cuối cùng lại rơi xuống trên tay một người thần bí ra giá một lần, chỉ một miệng với giá tiền 600vạn, cũng quả thật có năng lực này. Sau khi Túy Tửu Ông lên đài đếm ba tiếng, Mặc Ngọc Đỉnh thuộc về ai mọi chuyện đã định. - Không ngờ, thật không ngờ, một cái Mặc Ngọc Đỉnh cũng đã 600 vạn, Đạo Nguyên Quả phía sau... Gương mặt của Khang Tư Nhiên lộ vẻ chán nản. Ông ta lần này tuy rằng mang không ít nguyên tinh đến đây, nhưng thời khắc này xem ra, Đạo Nguyên Quả sợ là không có phần của ông ta, không khỏi có chút tâm ý nguội lạnh. Dương Khai cũng không biết nên an ủi như thế nào, chỉ có thể giữ vững trầm mặc. - Kế tiếp muốn đấu giá là một viên linh đan. Trên đài cao, mặt của Túy Tửu Ông hàm chứa mỉm cười, gương mặt bộ dáng thần bí: - Về phần là linh đan gì, xin cho tiểu lão nhi làm bộ ra vẻ một chútc. Vào lúc ông ta nói chuyện, đương nhiên đã có tỳ nữ đem vật đấu giá hiện ra đi lên. Chờ sau khi ông ta vén lên tấm vải đỏ che đậy, mọi người bất ngờ thấy được một viên linh đan màu xanh đen, ước chừng lớn bằng trái nhãn, lẳng lặng nằm trên khay ngọc. Linh đan này cũng không dùng bình ngọc cất chứa, dường như căn bản không lo lắng vấn đề dược hiệu trôi qua.

Mà võ giả có ánh mắt sắc bén trong nháy mắt nhìn đến linh đan này, liền kinh hô lên: - Đan văn! Lại là linh đan sinh ra đan văn! - Cái gì? Ta nhìn một chút, chà... Thật đúng là đan văn, hóa ra đan văn có bộ dáng này a. - Không chỉ như thế không chỉ như thế, các ngươi nhìn kìa, linh đan này dường như đã có chút xưa cũ, chẳng lẽ là... Phía dưới rất nhiều võ giả nghị luận ầm ĩ, trên đài vẻ mặt của Túy Tửu Ông tươi cười, dường như rất hài lòng có hiệu quả như vậy. Trước đó trên buổi đấu giá tuy rằng xuất hiện một ít linh đan, nhưng không có một viên linh đan nào có sinh đan văn. Viên này là một viên đầu tiên.

Hơn nữa, rất nhiều võ giả thậm chí đều chưa từng thấy linh đan có đan văn, trong lúc nhất thời dĩ nhiên cảm thấy vô cùng ly kỳ, một đôi ánh mắt xem xét không ngừng.

Chương 2031: Xuất thủ

- Phó thành chủ đại nhân, xin hỏi linh đan này là được mang ra ngoài từ bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp phải không? Dưới đài có người hô to hỏi. Túy Tửu Ông cười, gật đầu đáp: - Đúng vậy, hơn nữa, linh đan này cũng không phải là linh đan của mấy đại tông môn đưa lên bên trong trước đó, mà là chân chính linh đan thượng cổ. Chư vị cũng nhìn thấy, bởi vì có đan văn tồn tại, cho nên dược hiệu của một viên linh đan này một mực bảo tồn hoàn hảo. Nếu không đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù là linh đan lợi hại hơn nữa cũng sẽ biến thành tro bụi từ lâu rồi. Sau khi luyện chế ra linh đan, bình thường đều sẽ dùng bình ngọc bảo tồn dược hiệu, ngăn cản dược hiệu trôi qua. Nhưng mặc dù là linh đan cấp bậc cao hơn nữa, theo thời gian trôi qua, dược hiệu cũng sẽ trôi qua không còn chút nào, cuối cùng biến thành phế vật. Nhưng nếu linh đan sinh ra đan văn, thì hoàn toàn không cần băn khoăn vấn đề này. Đan văn có thể tự chủ hấp thu linh khí thiên địa, do đó duy trì dược hiệu không giảm. Mà đan vân trên đan văn thì càng khó được. Linh đan có sinh đan vân, có thể theo thời gian trôi qua, dược hiệu từng bước một tăng lên. Thời gian càng dài, dược hiệu càng kinh khủng. Nếu có một viên linh đan cấp Hư Vương, lúc luyện chế sinh ra đan vân, trải qua ngàn năm vạn năm lắng đọng lại, dược hiệu tích chứa bên trong đó nói không chừng ngay cả linh đan cấp Đế cũng không cách nào so sánh. Trên tay Dương Khai có một viên linh đan như vậy. Năm đó khi hắn ở trong Đế Uyển chiếm được Tử Hư Đỉnh, bên trong đỉnh có một viên Long Viêm Tử Văn đan sinh ra đan vân, là chủ nhân luyện chế của "Đan Đạo Chân Giải". Cũng không biết nguyên nhân gì, một mực lưu lại trong Tử Hư Đỉnh, cuối cùng bị Dương Khai nhặt một cái tiện nghi. Đế Uyển lúc đó yên lặng lâu hơn mấy vạn năm, một viên Long Viêm Tử Văn đan cũng được đan vân tẩm bổ mấy vạn năm. Cho nên tuy rằng chỉ có tầng thứ của cấp Hư Vương trung phẩm, nhưng dược lực tích chứa trong đó ngay cả đan dược cấp Đế cũng không nhất định có thể so sánh được. Một viên linh đan như vậy, đối với Đế Tôn Cảnh chỉ sợ cũng có chỗ hữu dụng lớn. Nguyên nhân khiến Dương Khai một mực không dám uống nó, chính là lo lắng dược lực quá mạnh mẽ bản thân mình không thể thừa nhận, do đó một mực bảo tồn đến nay. Hắn không dám nói trong thiên hạ, loại linh đan như thế này chỉ độc có một phần, tuyệt đối sẽ không vượt qua 10 viên, có thể tưởng tượng được nó quý trọng bực nào. Mặc dù là lấy thực lực của Dương Khai bây giờ cũng không dám tùy tiện đi uống viên Long Viêm Tử Văn đan đó. Chỉ có thể chờ đến ngày sau thực lực tăng lên một chút nữa, khi đó xem có thể chịu nổi dược lực trong đó hay không. - Phó thành chủ đại nhân, linh đan này là cấp bậc gì, có ích lợi gì? Bên dưới võ giả lên tiếng hỏi, đây cũng chính là vấn đề mọi người đều quan tâm. Túy Tửu Ông mỉm cười, đáp: - Cái vấn đề này các ngươi không hỏi, tiểu lão nhi cũng muốn giải thích. Trải qua nhiều cao thủ của bổn thành liên thủ một vài đan sư cùng nhau nghiên cứu mấy ngày, cuối cùng ra được kết quả viên linh đan này là cấp Đạo Nguyên linh đan trung phẩm. Hơn nữa tác dụng của nó cũng cực kỳ mê người. Nghe Túy Tửu Ông vừa nói như vậy, phía dưới các võ giả lập tức tinh thần tỉnh táo, rối rít mong đợi nhìn lại trên đài.

- Viên linh đan này ở thời thượng cổ cụ thể gọi là gì, không có người nào biết. Đan phương luyện chế đã thất truyền từ lâu, thành chủ đại nhân mệnh danh nó là Báo Giải Tẩy Tủy đan, cụ thể sử dụng sao... Hà hà, nghe tên đã biết, đương nhiên là có thể tẩy tủy dịch cân, khiến người ta thoát thai hoán cốt, tăng lên tư chất tu luyện của võ giả. Túy Tửu Ông vừa nói xong, dưới đài rất nhiều võ giả lập tức kinh hô một mảnh, ánh mắt nhìn Báo Giải Tẩy Tủy đan đều rối rít trở nên lửa nóng cuồng bạo. Thậm chí ngay cả các cường giả trong các gian phòng lớn cũng rối rít thả ra thần niệm, đi điều tra một viên linh đan này. Chẳng trách chợt mọi người sẽ có phản ứng như thế, linh đan thần diệu bực nào mới có thể tẩy tủy dịch cân, tăng lên tư chất tu luyện? Tối thiểu, trừ số ít vài loại dược liệu của linh đan chỉ xuất hiện trong lời đồn ra, trong Tinh Giới căn bản không có vật như vậy. Nhưng Báo Giải Tẩy Tủy đan này lại có hiệu quả nghịch thiên như thế. Không có người nào chê tư chất của mình được, mỗi người đều muốn nâng cao một bước. Một ít Hư Vương tam tầng cảnh tại sao một mực không thể đột phá đến Đạo Nguyên Cảnh? Có thể là bởi vì công pháp tu luyện, hoặc là bị thương, hay hoặc là các loại các dạng nguyên nhân khác. Nhưng hầu hết là bởi vì tư chất không đủ! Nếu có thể tăng lên một chút tư chất, nói không chừng có thể thoát thai hoán cốt, thoải mái đi vào tầng thứ của Đạo Nguyên Cảnh.

Mà Báo Giải Tẩy Tủy đan trước mắt hiển nhiên là vật như vậy, đương nhiên có thể khiến cho người ta mơ ước. - Không phải vậy chứ phó thành chủ đại nhân? Bên trong một gian phòng bỗng nhiên truyền tới thanh âm của một nam tử, chính là Khương gia nam nhân nhiều lần ra giá tham gia đấu giá trước đó: - Linh đan này nếu thật có loại hiệu quả thần kỳ này, sao có người đành lấy nó ra đấu giá, mà không phải mình uống? Khương mỗ tin chỉ cần là võ giả hơi có chút đầu óc cũng sẽ không làm loại lựa chọn này. Phó thành chủ đại nhân, linh đan này có phải còn có chỗ gì không ổn hay không? Nghe vậy, các võ giả với ánh mắt lửa nóng trước đó lập tức trong lòng cả kinh, âm thầm cảm thấy Khương gia người này nói có đạo lý lớn. Nếu như công hiệu của Báo Giải Tẩy Tủy đan thật thần kỳ như vậy, người nào ngốc tử lại lấy nó ra đấu giá chứ? Thậm chí có thể nói, thành chủ Đoàn Nguyên Sơn cũng sẽ giữ lại mà dùng. Chỉ có điều Túy Tửu Ông miêu tả tốt đẹp khiến người ta theo bản năng bỏ quên phương diện băn khoăn này. Bây giờ bị Khương gia nam nhân chợt đề tỉnh, lập tức tỉnh ngộ lại. Từng người một mau mồm mau miệng tranh nhau hỏi thăm, muốn Túy Tửu Ông giải thích rõ ràng. Túy Tửu Ông nhìn thoáng qua bên trong gian phòng của Khương gia, cười hắc hắc đáp: - Khương huynh hỏi thật hay, Báo Giải Tẩy Tủy đan này tuy rằng đủ thần kỳ, nhưng quả thật có tệ đoan không nhỏ!

- Hả? Nguyện nghe tường tận! Khương gia nam nhân trầm giọng nói. - Một tệ đoan thứ nhất là linh đan này tuy rằng đúng thật có thể tẩy tủy kinh dịch, nhưng chỉ có thể tác dụng trên người Thánh Vương Cảnh cùng Thánh Vương Cảnh võ giả trở xuống. Thánh Vương Cảnh trở lên uống nó sẽ không có bất kỳ hiệu quả nào. Thứ hai, công hiệu của nó chỉ sẽ kéo dài đến người uống vào tu luyện đến tầng thứ của Hư Vương Cảnh, một khi người uống đột phá đến Hư Vương Cảnh, như vậy thì sẽ bị đánh trở về nguyên hình, trở về tư chất của tự thân vốn có. Dĩ nhiên, trừ hai điểm này ra, linh đan này là không có bất kỳ chỗ xấu, sau khi uống cũng sẽ không sinh ra di chứng gì, điểm này xin mọi người yên tâm. - Thiên hạ lại có loại linh đan kỳ quái này sao? Khương gia nam nhân một trận ngạc nhiên. Túy Tửu Ông cười đáp: - Việc của thượng cổ ai có thể nói rõ ràng. Tiểu lão nhi cũng không biết thời thượng cổ tại sao lại có linh đan như vậy sinh ra. Tuy nhiên thiên hạ người tài dị sĩ nhiều biết bao, nghiên cứu ra linh đan như vậy cũng không có gì kỳ quái. - Khương mỗ hiểu rõ, đa tạ phó thành chủ đại nhân giải đáp. - Không sao không sao, đây vốn là chuyện mà tiểu lão nhi phải nói. Nếu mọi người đều đã biết cách sử dụng của Báo Giải Tẩy Tủy đan, như vậy đấu giá bây giờ bắt đầu đi. Giá quy định mười vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 5 ngàn.

- 10 vạn! - 10 vạn 5000! - 12vạn! Tuy rằng Báo Giải Tẩy Tủy đan này sử dụng có nhiều hạn chế. Chẳng những là Thánh Vương Cảnh trở lên võ giả uống nó vô dụng, hơn nữa sau khi tấn thăng đến tầng thứ của Hư Vương Cảnh thì tư chất sẽ đánh trở về nguyên hình, nhưng nó vẫn đưa tới rất nhiều người hứng thú. Cho dù như vậy, võ giả tới tham gia buổi đấu giá đều có vãn bối hoặc là hậu duệ của mình, mình tuy rằng cầm tới vô dụng, nhưng có thể cho hậu nhân uống a. Thánh Vương Cảnh đến Hư Vương Cảnh có thể là hai tầng thứ lớn, nếu có thể tăng lên tư chất cũng có thể đại lượng rút ngắn thời gian tu luyện. Thế nhưng nó có đủ loại hạn chế, nhất định sẽ không có giá cả quá cao. Giá tiền đấu giá cũng một đường tăng vọt theo rất nhiều võ giả báo giá, rất nhanh đột phá đại quan 20 vạn. Bên trong gian phòng Ất số 9, Dương Khai biến đổi sắc mặt, cũng lên tiếng đấu giá. Khang Tư Nhiên ngạc nhiên nhìn hắn, hỏi: - Dương đan sư, ngươi có vị bằng hữu cần vật này sao? Dương Khai trầm ngâm một chút, gật đầu đáp: - Coi như là vậy, hơn nữa... tới tham gia một lần buổi đấu cũng không thể tay không mà quay về a. - Nói cũng phải.

Khang Tư Nhiên gật đầu nói. Trong đấu giá trước đó, ông ta cũng chụp vài món đồ hữu dụng với mình, giá cả đều không tính là cao, duy chỉ có Dương Khai một mực án binh bất động. - Dương đan sư ngươi cứ ra giá, nếu nguyên tinh không đủ, chỗ của lão phu cũng có. Khang Tư Nhiên hào phóng nói. - Vậy trước tiên xin cám ơn Khang chưởng quỹ. Dương Khai mỉm cười, tiếp tục báo giá nói: - 25 vạn! Hắn sở dĩ tham gia đấu giá Báo Giải Tẩy Tủy đan này đương nhiên là vì Trương Nhược Tích mà đấu giá. Trương gia tiểu cô nương này đúng lúc là tầng thứ của Thánh Vương nhất tầng cảnh, có thể uống Báo Giải Tẩy Tủy đan. Hắn tuy rằng cùng tiểu nha đầu này không có giao tình gì, cũng không có bao nhiêu tình cảm, nhưng dù sao cũng muốn dựa vào sự trợ giúp của nàng giải khai bí tân trên Không Linh Ngọc Bích. Nói không chừng một đoạn thời gian rất dài ngày sau, hắn cũng phải ở cùng một chỗ với Trương Nhược Tích, có thể khiến cho nàng nhanh chóng trưởng thành, cũng giảm bớt một chút gánh nặng cho mình. Chủ yếu nhất chính là, Dương Khai có ý đồ khác đối với nàng, cũng không tiện nói rõ, chỉ muốn dùng phương thức này tới thoáng bồi thường một chút, giảm bớt áy náy trong lòng. Theo giá tiền tăng vọt, người tham gia đấu giá càng ngày càng ít. Tuy rằng thứ này khó có được, nhưng dù sao mình không cần dùng, trừ một ít võ giả có lòng bồi dưỡng hậu nhân ra, những thứ khác đều đã đau nhau thối lui. Mãi cho đến khi Dương Khai báo giá 30 vạn, chỉ còn lại có người nữ tử cuối cùng đang cùng hắn cạnh tranh. Cô gái kia ngồi trong đại sảnh, thoạt nhìn cũng không phải bộ dáng rất giàu có, chỉ có Hư Vương lưỡng tầng cảnh tu vi. Thần sắc của nàng rối tung một hồi lâu, mới tiếp tục tăng giá. Dương Khai dĩ nhiên sẽ không bỏ qua. Chờ đến sau khi Dương Khai hô lên giá tiền 32 vạn, cô gái kia cuối cùng thở dài một tiếng, thoạt nhìn là bỏ qua. Túy Tửu Ông thấy tình hình như vậy, lập tức đi lên trên đài cao, mở miệng nói:

- 32 vạn lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, mời bằng hữu ra giá tới hậu đài giao tiếp tài vật! Dương Khai nghe vậy cười, đứng dậy, hướng về phía Khang Tư Nhiên nói: - Ta đi một chút sẽ trở lại. - Dương đan sư nhanh nhanh, Đạo Nguyên Quả đoán chừng sắp xuất hiện rồi. Gương mặt của Khang Tư Nhiên mong đợi nhìn đài cao. Dương Khai gật đầu. Dương Khai đi ra sương phòng, đi tới chỗ hậu đài, nộp 32 vạn nguyên tinh, cuối cùng cầm tới tay Báo Giải Tẩy Tủy đan. Hao tốn nhiều nguyên tinh như vậy mua một viên linh đan, đối với Dương Khai hiện giờ mà nói quả thật có chút không quá có lời. Dù sao giá cả này đã tương đương với một phần ba nguyên tinh trên tay hắn, nhưng lại không phải là thứ dùng cho mình. Nhưng từ lâu dài xem vẫn là có thể. Hơn nữa, Dương Khai cũng có thể nghiên cứu một chút thành phần của Báo Giải Tẩy Tủy đan này. Nếu là có thể tìm ra đan phương của nó, thì không gì có thể tốt hơn. Đây dầu gì cũng là linh đan thất truyền của thượng cổ, nếu quả như thật có thể tìm ra đan phương của nó, ngày sau Dương Khai hoàn toàn có thể luyện chế được loại linh đan này ra bán, tin rằng đến lúc đó tuyệt đối có thể kiếm lời chậu đầy bát đầy.

Chương 2032: Kinh hiện Lưu Viêm

Đợi Dương Khai lần nữa quay trở về sương phòng, dường như lại có một món vật đấu giá đã được định đoạt, cũng không biết là bị người nào mua đi. - Vẫn chưa tới Đạo Nguyên Quả áp trục hay sao? Sau khi Dương Khai ngồi xuống, ngạc nhiên hỏi. Khang Tư Nhiên lắc đầu, cười khổ đáp: - Lần này vật đấu giá dường như rất nhiều, tuy nhiên chắc chắc cũng nhanh tới thôi. Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì nữa, đưa ánh mắt về phía đài cao. Trên đài cao, Túy Tửu Ông lần nữa lộ ra nụ cười thần bí, ngắm nhìn bốn phía, cất cao giọng nói: - Vật đấu giá kế tiếp sắp phô bày ra không phải chuyện đùa, hơn nữa cũng vô cùng thưa thớt. Nó vốn không là vật phẩm đấu giá chuẩn bị cho buổi đấu giá lần này, mà một vị bằng hữu ở đây tạm thời giao lên, làm như vậy mặc dù có chút phá hư quy củ. Nhưng kinh thành chủ đại nhân giám định, vật này quả thật có giá trị tham dự buổi đấu giá, cho nên liền cho phép đấu giá. Ha ha, chư vị đang ngồi nếu có tu luyện hỏa hệ công pháp hoặc là bằng hữu có hỏa hệ bí bảo xin để ý. Ông ta nói như vậy, ra hiệu một chút về phía sau, lập tức có một tỳ nữ hai tay dâng một vật có bộ dáng hình cái bát tròn đi lên trên đài. Trong sân đấu giá, vô số võ giả ánh mắt đều nhìn lại cái chén tròn, tò mò không dứt. Nhất là những võ giả tu luyện hỏa hệ công pháp bí thuật hoặc là có hỏa hệ bí bảo quả nhiên đều dâng lên hứng thú. Cái chén tròn vừa thấy đó chính là một loại cấm chế bí bảo. Phía trên lóe ra hàng loạt hào quang cấm chế, ngẫu nhiên có phù văn chừng hạt gạo du tẩu không chừng ở phía trên, linh hoạt như cá lội vậy. Ở đây đại đa số võ giả đều có nhãn lực phi phàm, đương nhiên một chút liền nhìn ra muốn đấu giá cũng không phải là cái chén tròn, mà là vật gì đó trong cái chén tròn. - Có ý tứ, không biết trong này phong ấn rốt cuộc là cái gì? Khang Tư Nhiên mỉm cười, cũng tụ tinh hội thần chú ý tới. Trong nháy mắt cái chén tròn xuất hiện, Dương Khai chau mày. Không biết tại sao, hắn luôn cảm giác bên trong cái chén tròn truyền ra một loại cảm ứng không giải thích được tương liên với tâm thần mình. Có thể bởi vì nhiều cấm chế lực trên cái chén tròn, khiến loại cảm ứng này trở nên cực kỳ bé nhỏ, gần như không thể phát hiện. Nếu không phải hàng loạt rung động cùng nóng nảy trong lòng, ngay cả hắn cũng không dám xác định. Dương Khai thả ra thần niệm đi điều tra, cũng không thể đột phá cấm chế lực đó dò xét tình huống rõ ràng bên trong. Hắn cũng không dám dùng sức mạnh, chỉ có thể cau mày không ngừng. - Dương đan sư, ngươi biết bên trong là vật gì sao? Khang Tư Nhiên thấy thần sắc của Dương Khai không đúng, có chút kỳ quái lên tiếng hỏi. Dương Khai theo bản năng lắc đầu, ánh mắt lại chặt chẽ chăm chú vào trên cái chén tròn.

Thời khắc này, trên đài cao Túy Tửu Ông đã bắt đầu giải thích: - Món vật đấu giá này là một vị bằng hữu cấp Đạo Nguyên gởi tới đấu giá. Bởi vì vị bằng hữu đó tu luyện chính là thủy hệ công pháp vừa khéo cùng thứ này tương khắc. Cho nên không thể không nén đau lòng bỏ những thứ yêu thích, nếu không, hắn cũng sẽ không lấy ra vật này. - Phó thành chủ đại nhân, chớ úp úp mở mở, đây không phù hợp tính cách của ông nha. Dưới đài có võ giả nóng tính thúc giục. Túy Tửu Ông cười một trận ha ha, gật đầu nói: - Không sai, vẫn phải nói, chư vị cũng biết, mấy tháng trước bên trong Phong Lâm Thành, thịnh truyền phụ cận Ngọc Thanh Sơn xuất hiện một con khí linh hỏa hệ, hấp dẫn nhiều võ giả đi điều tra. Cuối cùng xác nhận đó cũng không phải là khí linh hỏa hệ gì, mà là một con Loan Phượng hậu duệ. Phong Lâm Thành võ giả ta vì tranh đoạt Loan Phượng hậu duệ này đã chết không ít, nhưng không một người nào đắc thủ. Cuối cùng dẫn tới thánh linh Loan Phượng hiện thân, một ngụm Diệt Thế Hắc Viêm, Ngọc Thanh Sơn đến nay còn đang thiêu đốt. Oai của thánh linh quả thật khiếp người nha. Ông ta than dài thở ngắn một trận, dường như đã thật sự tận mắt nhìn thấy Diệt Thế Hắc Viêm đó vậy. - Phó thành chủ đại nhân, chẳng lẽ vật lần này đấu giá... lại là hậu duệ thánh linh hay sao? Dưới võ giả nghe Túy Tửu Ông nói như vậy, lập tức hưng phấn suy đoán.

Người nghĩ như vậy cũng không phải số ít, trong khoảnh khắc, không ít hơi thở của võ giả dồn dập. Từng người một ánh mắt lửa nóng nhìn chằm chằm cái chén tròn đó. Túy Tửu Ông cười giễu cợt một tiếng: - Hậu duệ thánh linh? Các ngươi quả thật là dám nghĩ ra. Thật muốn có hậu duệ thánh linh lúc này, không nói các ngươi có dám đấu giá hay không, Phong Lâm Thành ta cũng sẽ không mang tới đấu giá. Vạn nhất chọc giận vị thánh linh ấy, hiện trạng của Ngọc Thanh Sơn là kết quả của Phong Lâm Thành ta. Đến lúc đó sinh linh đồ thán, ai có thể gánh chịu nổi trách nhiệm này? Lời vừa nói ra, không ít người rùng mình một cái, cẩn thận nghĩ kỹ một chút cũng phải. Trong thiên hạ này, người nào có lá gan dám lấy ra hậu duệ thánh linh đấu giá chứ? Đây quả thực cũng không cần mạng rồi. - Phó thành chủ đại nhân ngài mới vừa nói những thứ kia... Túy Tửu Ông phủi miệng một cái, nói: - Trọng điểm không ở hậu duệ thánh linh, mà ở khí linh hỏa hệ! Thật không biết các ngươi những người này nghe thế nào nữa. Được, lão phu cho các ngươi nhìn một chút, lần này vật đấu giá rốt cuộc là vật gì? Khi ông ta nói chuyện, tay bấm linh quyết, không ngừng đánh lên cái chén tròn đó. Kèm theo cấm chế trên cái chén tròn lóe lên, một tiếng chim hót trong trẻo bỗng nhiên truyền ra từ bên trong cái chén tròn, ngay sau đó, một đạo hào quang lửa đỏ kích bắn ra từ trong. Hô... một tiếng. Trên đài cao, chợt xuất hiện một con quái điểu thân dài ước chừng hai trượng, toàn thân như hỏa diễm thiêu đốt. Quái điểu đó thoạt nhìn có chút tương tự thánh linh Phượng Hoàng, lại có chút ít bất đồng. Cả người thiêu đốt trong ngọn lửa, thậm chí còn có từng tia lôi hồ màu tím đang lóe lên nhảy nhót. Con quái điểu này lại nắm giữ Lôi Hỏa hai loại lực lượng tồn tại. Hơn nữa, khí tức phát ra từ trong cơ thể nó cũng không phải chuyện đùa, bất ngờ đã đến trình độ của Hư Vương tam tầng cảnh. Thân thể được tạo thành từ ngọn lửa, thần tuấn uy vũ, lông cánh đầy đủ, đẹp dị thường. Nó ngửa đầu ré dài, trong thanh âm lộ ra một cỗ quật cường, phẫn nộ cùng bất khuất. - Lưu Viêm! Bên trong gian phòng Ất số 9, Dương Khai hoắc mắt đứng dậy, mi mắt đột nhiên rụt lại, la thất thanh. - Dương đan sư? Sắc mặt của Khang Tư Nhiên cổ quái nhìn lại Dương Khai, không biết hắn sao bỗng nhiên có phản ứng lớn như vậy. Tuy nhiên ông ta vừa thấy sắc mặt của Dương Khai lại là vui mừng rồi nổi giận, con ngươi đảo một vòng, lập tức mơ hồ có chút ít hiểu rõ. Dương Khai căn bản không nghĩ tới, sẽ gặp lại Lưu Viêm dưới tình huống như vậy. Ngày đó trong thông đạo tinh quang, hắn cùng hai đại trợ lực của mình, cùng đám người Ngả Âu hội trưởng, Xích Nguyệt lĩnh chủ rối rít thất lạc, đến nay cũng không biết bọn họ người ở chỗ nào. Bỏ qua một bên đám người Ngả Âu hội trưởng cùng Xích Nguyệt lĩnh chủ không nói, Dương Khai một mực rất lo lắng Tiểu Tiểu cùng Lưu Viêm. Bởi vì hai người bọn chúng một là Thạch Khổi thần trí không cao, một là thân thể của khí linh, bất kể người nào bị cường giả phát hiện, đều nhất định gặp phải một chút nguy hiểm. Nhất là Lưu Viêm, đối với võ giả tu luyện hỏa hệ công pháp hoặc là có hỏa hệ bí bảo nào đó mà nói, lực hấp dẫn vô cùng to lớn. Thân thể khí linh của Lưu Viêm nếu là có thể để cho người tu luyện hỏa hệ công pháp hấp thu, như vậy thì có thể làm cho thực lực võ giả tăng nhiều. Nếu là dung hợp vào trong hỏa hệ bí bảo, cũng đủ để cho hỏa hệ bí bảo tăng lên một cấp bậc. Dương Khai sợ cái gì, thì sẽ tới cái đó. Giờ này xem ra, Lưu Viêm quả nhiên là bị cường giả bắt được, hơn nữa tham gia vào buổi đấu giá lần này, có thể tưởng tượng, kế tiếp nhất định sẽ đưa tới rất nhiều võ giả tranh đoạt. Cũng may Dương Khai giờ này cũng ở buổi đấu giá có đường sống chu toàn, đây coi như là vạn hạnh trong bất hạnh! Trách không được lúc cái chén tròn mới vừa bị mang lên, Dương Khai luôn cảm giác vật bị phong ấn trong cái chén tròn có một loại liên lạc của tâm hồn. Lưu Viêm năm đó lúc vẫn chưa có bao nhiêu thần trí, Dương Khai đã từng tế luyện qua bản thể của nó. Giữa hai người đương nhiên sẽ có tâm linh cảm ứng, loại cảm ứng này vĩnh viễn cũng sẽ không đoạn tuyệt. Trong nháy mắt Dương Khai đứng dậy, trên đài cao Lưu Viêm dường như cũng có điều phát giác. Một đôi hỏa mục nhìn lại bên trong gian phòng ất số 9 chỗ của Dương Khai, trong miệng thanh lệ kêu to càng thêm vang dội. Nó ra sức vỗ cánh, muốn bay tới bên phía Dương Khai. Nhưng Túy Tửu Ông thấy vậy, chẳng qua là pháp quyết trên tay biến đổi, trên người của Lưu Viêm bỗng nhiên nổi lên một cái cấm chế giống như xiềng xích vậy, trực tiếp trói buộc hai cánh của nó, khiến nó rơi xuống nặng nề. - Dừng tay! Dương Khai thấy vậy, không khỏi nổi giận gầm lên một tiếng. Tuy nhiên lời vừa ra khỏi miệng, hắn đã biết biểu hiện của mình có chút rất lỗ mãng. Lưu Viêm tuy rằng vốn thuộc về hắn, nhưng bây giờ đã bị người bắt, đưa lên sân đấu giá, trở thành vật đấu giá. Hắn căn bản không có lập trường khiến Túy Tửu Ông nhẹ tay nương tình với Lưu Viêm, biểu hiện rất rõ ràng nói không chừng còn sẽ khiến người ta nhìn thấu gì đó. Vừa nghĩ đến đây, hắn hít sâu một cái, thản nhiên nói: - Phó thành chủ đại nhân xin cẩn thận một chút, tại hạ rất cảm thấy hứng thú với khí linh này, xin đừng làm bị thương nó. Tánh khí của Túy Tửu Ông không tệ, nghe lời ấy thì liếc mắt nhìn phương hướng chỗ Dương Khai, cười hắc hắc nói: - Yên tâm, lão phu xuất thủ tự có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm bị thương nó. Ừ, chư vị cũng nhìn thấy, lần này cần đấu giá chính là khí linh hỏa hệ này. Nó cũng không phải là khí linh tầm thường, nó đã mở ra linh trí, hơn nữa linh trí còn không thấp. Nếu có thể hấp thu hoặc là dung hợp vào trong bí bảo tự thân, tuyệt đối rất có tác dụng. Trên đài cao, Túy Tửu Ông ra sức đẩy mạnh tiêu thụ Lưu Viêm, tự thuật nó đủ loại chỗ không tầm thường, nói ba hoa chích chòe, dẫn tới vô số người dâng lên hứng thú. Bên trong sương phòng, Dương Khai ngồi về trên ghế, thần sắc âm trầm. Cục diện trước mắt này, hắn nếu muốn cướp về Lưu Viêm, cũng chỉ có thể thông qua phương thức đấu giá, hoặc là hắn có thực lực của Đế Tôn Cảnh, có thể không nhìn mấy ngàn Hư Vương Cảnh cùng mấy chục Đạo Nguyên Cảnh ở đây, lấy lực lượng cường đại đoạt đi Lưu Viêm. Sau một loại phương thức không thể áp dụng. Dương Khai tuy rằng giờ này đến trình độ của Hư Vương tam tầng cảnh, lại có vài món Đế Bảo trong người, nhưng thật muốn ở chỗ này động thủ, giống như tự tìm đường chết. Nhưng là muốn thông qua phương thức đấu giá, trên tay hắn cũng căn bản không có nhiều nguyên tinh như vậy, tối thiểu, là tuyệt đối không đủ đấu giá Lưu Viêm. Trong lúc nhất thời, lòng của hắn nóng như lửa đốt. Khang Tư Nhiên dường như đã nhìn ra chút manh mối, trầm mặc một lát sau đó thấp giọng hỏi: - Dương đan sư, ngươi cùng con khí linh kia... phải chăng có quan hệ sâu xa gì? Dương Khai gật đầu đáp:

- Nếu Khang chưởng quỹ đã nhìn ra, ta đây cũng không che giấu. Nó gọi là Lưu Viêm, vốn chính là khí linh của ta! - Hả? Là khí linh của Dương đan sư? Khang Tư Nhiên tuy rằng sớm có dự liệu, nhưng thật sự nghe Dương Khai nói như vậy, vẫn thất kinh. - Nó không đơn thuần là khí linh, nó với ta mà nói cũng là một người bằng hữu! - Bằng hữu... Khang Tư Nhiên ngạc nhiên nhìn Dương Khai, đầu một đoàn mơ hồ. Trên đời này lại có người đem khí linh trở thành bằng hữu, ông ta thấy quả thực không dám tưởng tượng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau