VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2021 - Chương 2025

Chương 2023: Không Linh Ngọc Bích

Sớm ở trên nửa đường, Dương Khai đã đuổi kịp Lục Bách Xuyên.

Bất quá hắn cũng không có lập tức hiện thân hạ sát thủ, mà chỉ lén lút theo đuôi ở phía sau.

Với lực lượng thần thức của Dương Khai, cộng thêm bí thuật Hư Vô, nếu cố ý che giấu thân mình, thì dù là Đạo Nguyên Cảnh cũng không nhất định có thể phát hiện, đừng nói chi là Lục Bách Xuyên đang chạy trốn.

Mà sở dĩ không có hạ sát thủ Lục Bách Xuyên, cũng vì Dương Khai sinh ra một chút hứng thú đối với lão.

Lực lượng không gian cũng không phải dễ nắm giữ như vậy, ngay cả Lục Bách Xuyên chỉ có thể công kích ngưng tụ ra hình thái một mũi châm không gian, cũng đủ để nói rõ lão có chút bản lãnh về lực lượng không gian.

Cho nên hắn muốn theo đuôi dò xét đến tột cùng.

Sau khi thấy Lục Bách Xuyên đi vào mật thất, Dương Khai cũng vội đi theo vào, duy trì bí thuật Hư Vô, ẩn thân ở một bên.

Nhưng xảy ra chuyện làm hắn chẳng thể nghĩ tới, trong nháy mắt đi vào mật thất này, bí thuật Hư Vô của hắn lại bị một lực lượng kỳ lạ phá giải, từ đó bại lộ hành tung.

Hắn cảm nhận rõ ràng, lực lượng kia là phát ra từ viên ngọc tròn đen như mực đang trôi lơ lửng giữa không trung.

- Ngươi... ngươi vào bằng cách nào? Lúc này Lục Bách Xuyên lại giống như ban ngày gặp quỷ, mặt tái xanh quát hỏi Dương Khai.

Dương Khai thu lại ánh mắt từ viên ngọc tròn đen nhánh kia, nhìn lão cười nói: - Tự nhiên là đi theo lão vào đây!

- Đáng ghét! Ngươi lại thật muốn đuổi tận giết tuyệt ư? Tiểu huynh đệ, lão phu không quen biết với ngươi, ngày xưa không oán ngày nay không thù, cần gì bức bách nhau? Cùng với liều mạng lưỡng bại câu thương cùng lão phu, không bằng dừng tay từ đây, thế nào? Lão phu có thể để ngươi rời đi bình yên! Lục Bách Xuyên thấy Dương Khai không có ra tay với lão ngay, không khỏi sắc mặt hơi buông lỏng, lên tiếng nói.

- Ta muốn rời đi, chẳng lẽ còn phải chờ lão đồng ý sao?

Dương Khai cười lạnh: - Hơn nữa, tuy rằng ta với lão không có thù oán gì, nhưng nếu ta đáp ứng thỉnh cầu của Trương gia, thì không thể để lão sống tiếp!

- Tiểu tử khinh người quá đáng! Ngươi thật nghĩ lão phu sợ ngươi sao? Một khi đã như vậy, thì mọi người ai cũng đừng nghĩ còn sống! Lục Bách Xuyên mắt thấy Dương Khai thập phần cố chấp, lập tức biết nhiều lời vô ích, chỉ có thể liều mạng đấu một phen.

Nói dứt lời, lão điên cuồng vận chuyển một thân lực lượng, hai tròng mắt đỏ ngầu nhìn Dương Khai chòng chọc, một lần nữa tế ra Lôi Phong Chùy, trên chùy lóe lên sấm chớp, lôi điện rất nhanh đánh cho mật thất không lớn lủng lổ chỗ.

Dương Khai mỉm cười, thản nhiên nói: - Ra đi!

Khi nói chuyện, hắn vung tay lên.

Mẫu thể yêu trùng toàn thân trắng như tuyết, cầm Tử Thanh Song Kiếm liền lay động hiện ra tại trường.

Mẫu thể yêu trùng vừa xuất hiện liền nhận được mệnh lệnh của Dương Khai, vung vẫy hai thanh trường kiếm trên càng, đi tới phía Lục Bách Xuyên.

Trước đây dưới ánh mắt nhiều người hỗn tạp, Dương Khai không để lộ tồn tại của mẫu thể yêu trùng, nhưng giờ này bên trong mật thất, chỉ có hai người mình và Lục Bách Xuyên, thì không có vấn đề gì! Với thực lực Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh cường đại của mẫu thể yêu trùng giờ này, đối phó Lục Bách Xuyên nhất định là nắm chắc trong tay.

Cảm nhận được khí tức phát ra trên thân mẫu thể yêu trùng, lập tức Lục Bách Xuyên bị dọa cho hoảng sợ, kinh hãi kêu lên: - Yêu thú bậc mười một?

Ngay khoảnh khắc, sắc mặt lão liền trắng bệch, một thân ý chí chiến đấu cũng theo đó tan thành mây khói.

Hiện tại lão mới chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh, dù đụng phải yêu thú bậc mười một bình thường, cũng phải chạy trốn từ xa, huống chi, mẫu thể yêu trùng trước mắt này vừa thấy là biết không phải bậc mười một bình thường... càng đáng sợ hơn là nó có thể sử dụng hai thanh bí bảo trường kiếm...

- Tiểu huynh đệ, Lục mỗ thừa nhận mình gặp nạn, còn xin tiểu huynh đệ tha cho ta một mạng! Lúc này Lục Bách Xuyên không còn mảy may ý chí chiến đấu, lên tiếng cầu xin tha thứ.

Dương Khai không để ý tới lão chút nào.

Mẫu thể yêu trùng đương nhiên cũng không để ý đến lão, ý cảnh băng hàn tràn ngập ra, Tử Thanh Song Kiếm toát ra u quang hai màu công kích Lục Bách Xuyên.

Chỉ thoáng cái, bên trong mật thất năng lượng cuồn cuộn, Lục Bách Xuyên liên tục gào thét, dùng hết thủ đoạn cũng không thể tự vệ dưới kiếm của mẫu thể yêu trùng, không lâu sau lão liền bị chém mình đầy thương tích, máu tươi đầm đìa.

Mà thời điểm này Dương Khai lại đi tới trước viên ngọc tròn đen nhánh kia, cau mày đánh giá. Vật này cực kỳ cổ quái, Dương Khai dùng thần niệm dò xét vào trong đó, lại phát hiện căn bản không thể dò xét, giống như đá chìm đáy biển không thấy bóng dáng.

Hơn nữa... nó lại còn có thể phá giải hết bí thuật Hư Vô, cũng không biết có năng lực kỳ lạ gì.

Nhìn xem một hồi, Dương Khai đưa tay ra chụp tới viên ngọc tròn, ngoài ý liệu, hắn thực dễ dàng chụp lấy nó, vận chuyển lực lượng trong cơ thể rót vào, lại giống như vừa rồi, không thấy bóng dáng, không có phản ứng chút nào.

- Cổ quái, cổ quái! Dương Khai lắc lắc đầu.

- Tiểu huynh đệ tha mạng a! Nếu ngươi muốn biết cách sử dụng vật kia, Lục mỗ có thể nói ra toàn bộ, chỉ cầu tha cho ta một mạng! Lúc này Lục Bách Xuyên đã bị mẫu thể yêu trùng dồn đến góc tường, căn bản muốn tránh cũng không được, trốn cũng không thể trốn.

Nhưng khiến lão cảm thấy phẫn uất là, mật thất này vì để chứa bảo vật, nên được tổ tiên Lục gia của lão xây dựng cực kỳ chắc chắn, dù là cường giả Đạo Nguyên Cảnh tới muốn phá ra cũng phải mất một phen tay chân, dựa vào bản lãnh của lão dứt khoát không thể đánh vỡ mật thất rời khỏi chỗ này.

- Lão biết lai lịch vật này? Dương Khai quay đầu hỏi lão.

Lục Bách Xuyên vội vàng nói: - Có biết một chút!

Dương Khai gật gật đầu, ngay sau đó, vừa động thần niệm, mẫu thể yêu trùng lập tức ngừng lại tại chỗ, Tử Thanh Song Kiếm kia cách trên trán Lục Bách Xuyên chỉ có một tấc, suýt nữa chém trán lão làm hai, mà kiếm khí lành lạnh kia tràn ra, lại cắt đứt chòm tóc của lão.

Tóc từ trên bay xuống xẹt qua trước mắt Lục Bách Xuyên, lão hoảng sợ toát ra một thân mồ hôi lạnh.

- Nói đi, đây rốt cuộc là vật gì? Vì sao có thể phá giải bí thuật của ta? Dương Khai vẫn ung dung chơi đùa viên ngọc tròn đen như mực trên tay, lên tiếng hỏi.

Lục Bách Xuyên nuốt một ngụm nước miếng, dè chừng liếc nhìn mẫu thể yêu trùng đứng ở trước mắt mình một cái, trong lòng thế nào cũng nghĩ không ra, Dương Khai chỉ là một Hư Vương Cảnh nho nhỏ, làm thế nào có thể điều khiển được yêu thú cường đại như thế?

- Đừng nghĩ tới mưu ma chước quỷ cái gì, nếu không ta lập tức giết lão! Dương Khai thấy trên mặt lão chợt lóe sáng, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Lục Bách Xuyên giật mình một cái, ngượng ngùng nói: - Lão phu thừa nhận mình gặp nạn, nào dám có mưu ma chước quỷ gì, chỉ là... nếu lão phu báo cho tiểu huynh đệ chút tin tức, tiểu huynh đệ có thể tha cho ta một mạng không?

- Lão còn muốn nói điều kiện với ta sao? Dương Khai cười hỏi.

- Không dám không dám! Lục Bách Xuyên vội vàng xua tay: - Chỉ là... Lão phu đích thực không muốn chết a!

- Không có người nào muốn chết! Dương Khai gật gật đầu: - Nếu như thế, thì tha cho lão một mạng! Lục Bách Xuyên mừng rỡ, đang định lên tiếng, Dương Khai lại nói: - Dĩ nhiên, với điều kiện tiên quyết là lão phải cung cấp tin tức có thể làm cho ta hài lòng mới được!

Lục Bách Xuyên lập tức sắc mặt khổ sở, mở miệng nói: - Lão hủ nhất định biết thì nói hết không giữ lại!

- Rất tốt! Dương Khai hài lòng gật đầu, phất tay một cái, một cái ghế đá trong mật thất bay tới, hắn làm mặt tỉnh ngồi xuống, giơ lên viên ngọc tròn trên tay hỏi: - Vật này là gì?

Lục Bách Xuyên nói: - Không Linh Ngọc Bích!

- Không Linh Ngọc Bích? Dương Khai nhướn mày, dường như là nghĩ tới điều gì, hỏi: - Nó có quan hệ gì với Không Linh Tinh?

Lục Bách Xuyên vội vàng đáp: - Không Linh Ngọc Bích là vật sinh ra từ hạch tâm mỏ Không Linh Tinh, mà trong 10 ngàn mỏ Không Linh Tinh, cũng không nhất định có một viên Không Linh Ngọc Bích!

- Sản vật hạch tâm của mỏ Không Linh Tinh? Dương Khai đổi sắc hỏi.

- Đúng vậy! Bất quá... viên Không Linh Ngọc Bích này dường như không phải thuần túy, dường như được đại năng chi sĩ nào đó dung hợp thêm các tài liệu khác, luyện hóa qua nhiều lần, nên coi như là một loại bí bảo! Lục Bách Xuyên lại giải thích.

- A? Lão biết thật nhiều nha! Dương Khai có chút ngoài ý muốn nhìn lão tán thưởng.

- Tiểu huynh đệ khen trật rồi! Lão hủ cũng bởi vì những năm này luôn luôn nghiên cứu nó, lật xem rất nhiều điển tịch, cho nên mới có suy đoán này! Lục Bách Xuyên ngượng ngùng cười, sắc mặt biến đổi mấy lần, rồi thận trọng hỏi: - Xin hỏi tiểu huynh đệ, có tu luyện lực lượng không gian sao?

- Không phải lão cũng thế sao? Dương Khai ranh mãnh nhìn đối phương.

Lục Bách Xuyên cười khổ nói: - Lực lượng không gian của lão hủ sao có thể so sánh cùng tiểu huynh đệ! Lúc nãy ngay lúc tiểu huynh đệ một tay kẹp lấy bí châm không gian của lão hủ, lão hủ đã có chút suy đoán, giờ này xem ra, quả nhiên như thế! Nếu không có tu luyện lực lượng không gian, làm thế nào tiểu huynh đệ có thể dễ dàng tiếp nhận bí châm không gian của ta như vậy?

- Chút tài mọn mà thôi! Dương Khai hừ nhẹ nói.

- Đúng đúng đúng... Lão hủ ánh sáng của đôm đốm tự nhiên không thể so sánh với ánh trăng rực rỡ tiểu huynh đệ!

- Đừng nịnh hót! Nói xem, lực lượng không gian của lão tu luyện như thế nào, chẳng lẽ có quan hệ với Không Linh Ngọc Bích này? Dương Khai hỏi tiếp.

- Tiểu huynh đệ mắt sáng như đuốc! Lục Bách Xuyên gật gật đầu: - Sở dĩ lão phu hiểu được một chút lực lượng không gian, chính là tìm hiểu từ trên Không Linh Ngọc Bích này!

Nghe lão ta nói như vậy, nghi hoặc trong lòng Dương Khai biến mất.

Từ lúc bí thuật Hư Vô của mình bị Không Linh Ngọc Bích phá giải, hắn liền có suy đoán, cảm thấy vật này rất có khả năng có quan hệ với lực lượng không gian, mà Lục Bách Xuyên hiểu về lực lượng không gian, hiển nhiên không thoát khỏi quan hệ với vật này.

- Chính như lão hủ nói từ trước, Không Linh Ngọc Bích này dường như đã bị một vị đại năng luyện hóa thành một loại bí bảo kỳ lạ, bất quá dù lão hủ không thể phát huy ra uy năng của nó, nhưng trong lúc vô tình từ trong đó hiểu được một chút xíu phương pháp tu luyện lực lượng không gian, cho nên mới... Lục Bách Xuyên một mặt theo dõi biến hóa trên mặt Dương Khai, một mặt giải thích.

Nhưng trên mặt Dương Khai giống như giếng cổ không dao động, không nhìn ra hỉ nộ ái ố gì, khiến lão thầm kêu khổ không ngừng.

- Lực lượng không gian tu luyện khó khăn biết bao, nếu không phải thực sự có tư chất, mặc dù tìm hiểu ngàn vạn năm, cũng không có khả năng nhập môn. Nhưng thật ra ta có hơi tò mò, lão có cơ duyên gì, mà có thể trong lúc vô ý từ trong nó hiểu rõ pháp môn tu luyện lực lượng không gian! Dương Khai híp mắt nhìn Lục Bách Xuyên, bình thản nói: - Nếu dám nói dối, ta sẽ cho lão muốn sống không được, muốn chết không xong!

Lục Bách Xuyên giật mình một cái, vội vàng nói: - Tiểu huynh đệ, ta nào dám nói dối cái gì, bất quá nếu tiểu huynh đệ muốn biết, lão hủ tự nhiên sẽ nhất nhất nói ra. Quả thật lão hủ bởi vì một vài nguyên nhân đặc biệt, mới chạm tới phương pháp tu luyện lực lượng không gian. Chuyện này nói ra rất dài dòng, kỳ thực vật này vốn cũng không phải là vật của Lục gia ta, mà là của Trương gia!

- Vậy sao lại chạy tới Lục gia? Lão cướp đoạt hay là trộm? Dương Khai nhìn lão chế giễu.

Lục Bách Xuyên nói: - Tiểu huynh đệ nói vậy thật oan uổng cho lão hủ, vật này là hơn 200 trước, một nữ nhân của Trương gia gả cho Lục gia đã mang đến làm của hồi môn. Tiểu huynh đệ hẳn cũng biết giao tình mấy trăm năm giữa Lục gia và Trương gia, cưới hỏi lẫn nhau là chuyện rất bình thường...

- Chuyện này có quan hệ gì với lão chiếm được cơ duyên? Dương Khai nghe nói, đầu óc mơ hồ.

- Tiểu huynh đệ an tâm một chút chớ nóng vội, nghe lão hủ chậm rãi kể lại! Lục Bách Xuyên ngập ngừng một chút, thấy gương mặt Dương Khai lạnh xuống, không còn dám chần chờ, vội vàng giải thích tiếp...

Chương 2024: Cảm ứng

Nghe Lục Bách Xuyên giảng giải một hồi, Dương Khai mới biết chuyện từ đầu đến cuối.

Theo như lão nói, viên Không Linh Ngọc Bích này là của hồi môn một nữ nhân của Trương gia 200 trước, sau khi mang tới Lục gia, lúc đó cường giả Lục gia cũng nhiều lần nghiên cứu cách dùng nó nhưng không có phát hiện gì, chỉ biết là vật này vô cùng chắc chắn.

Lúc đó gia chủ Lục gia cũng nói gần nói xa một phen với gia chủ Trương gia, phát hiện dường như Trương gia cũng không biết Không Linh Ngọc Bích này dùng làm gì, liền xem nó trở thành một loại vật liệu luyện khí quý hiếm, sau đó mang tới Lục gia sung làm của hồi môn.

Gia chủ Lục gia cũng tin là thật, sau đó liền đem theo Không Linh Ngọc Bích đi tìm một số đại sư luyện khí, muốn luyện chế bí bảo. Đáng tiếc các đại sư luyện khí kia, lại không có cách nào hòa tan "vật liệu luyện khí" quý hiếm này, càng đừng nói biết được chủng loại và lai lịch của nó.

Từ đó về sau, viên Không Linh Ngọc Bích luôn được cất giấu trong kho bí mật của Lục gia - thẳng đến thế hệ Lục Bách Xuyên ngày nay.

- Lão làm thế nào phát hiện cách dùng nó? Mà còn có thể từ trong đó chạm tới pháp môn tu luyện lực lượng không gian? Dương Khai lập tức hứng thú hỏi tới.

- Chuyện này nhắc tới cũng là một sự trùng hợp! Lục Bách Xuyên cười khổ một tiếng, nói tiếp: - Mười mấy năm trước, lúc Lục mỗ tu luyện trong mật thất này, trong lúc vô ý phát hiện Không Linh Ngọc Bích này lại có một chút dao động năng lượng, lúc đó Lục mỗ vô cùng kinh ngạc nghi hoặc liền đi dò tra, nhưng cũng không dò xét được tin tức hữu dụng gì. Hơn nữa chỉ một lát sau nó liền khôi phục nguyên trạng, lúc đó Lục mỗ cũng cho là mình bị ảo giác mà thôi, cũng không có để ở trong lòng!

- Qua nửa năm sau, nó lại lần nữa có phản ứng, lúc đó Lục mỗ mới biết lần trước đều không phải là ảo giác. Lần này, nó kéo dài thời gian không ngắn, đáng tiếc vẫn không có thu hoạch. Lại tiếp hai năm sau, lần thứ ba nó có phản ứng, hơn nữa còn kéo dài chừng một tháng, mà chính vào lúc đó, Lục mỗ biết được tên của nó, cũng từ trong đó chạm tới một tia pháp môn tu luyện lực lượng không gian!

- Khúc chiết như vậy ư? Dương Khai nhìn Lục Bách Xuyên đầy mặt nghi ngờ.

- Lục mỗ tuyệt đối không dám có điều lừa gạt, quả thật chuyện chính là như vậy!

Lục Bách Xuyên vội vàng nói.

Dương Khai gật gật đầu: - Nói tiếp đi! Ta thật muốn biết, Không Linh Ngọc Bích này tại sao cách một thời gian lại có phản ứng. Hơn nữa thời gian cũng không cố định!

Lục Bách Xuyên cười khổ một tiếng: - Lúc đó ý nghĩ của Lục mỗ cũng giống như tiểu huynh đệ, Lục mỗ nếu từ trong đó chiếm được một tia pháp môn tu luyện, cũng biết đại khái cách sử dụng nó, thì dĩ nhiên là không muốn bỏ lỡ cơ duyên này. Sau đó trải qua dò xét cẩn thận, lão mới biết: sở dĩ nó có phản ứng, là bởi vì một người đi tới Lục gia ta, làm khách ở Lục gia ta!

- Người nào? Dương Khai trong mắt lóe sáng, hỏi tới.

Lục Bách Xuyên khóe miệng giật một cái: - Là một tiểu cô nương của Trương gia...

Dương Khai nhíu nhíu mày, rất nhanh, dường như nghĩ tới điều gì, hỏi: - Là Trương Nhược Tích?

- Chính là nàng! Lục Bách Xuyên gật gật đầu, giải thích: - Mỗi lần Không Linh Ngọc Bích có phản ứng, là lúc tiểu nha đầu này đều ở trong Lục gia ta, hơn nữa cách kho báu cũng không quá xa. Nếu nói lần đầu tiên và lần thứ hai chỉ là trùng hợp, thì lần thứ ba kia nhất định là do nàng. Bởi vì một lần đó, đúng là nàng ở lại Lục gia ta một tháng, chờ sau khi nàng đi, Không Linh Ngọc Bích liền trở lại yên lặng. Sau khi Lục mỗ có suy đoán này, liền chú ý theo dõi. Quả nhiên, từ đó về sau, mỗi lần tiểu nha đầu Trương gia kia tới Lục gia, Không Linh Ngọc Bích đều có một chút phản ứng. Hơn nữa theo tuổi nàng trưởng thành, phản ứng của ngọc bích dường như cũng càng ngày càng mạnh. Lục mỗ không hề tư chất về lực lượng không gian, sở dĩ có thể tu luyện ra bí châm không gian, cũng là nhờ có ngọc bích này!

- Tiểu nha đầu kia lại có cảm ứng với vật này ư? Dương Khai cũng có chút ngạc nhiên.

Nói như vậy, phát sinh tình huống như thế chỉ có hai loại giải thích: một là trên thân Trương Nhược Tích có thể chất đặc thù gì đó, có thể dẫn tới phản ứng của Không Linh Ngọc Bích; loại thứ hai là trên thân Trương Nhược Tích có huyết mạch của vị đại năng chi sĩ luyện hóa Không Linh Ngọc Bích kia.

Nhưng Dương Khai đã thấy qua Trương Nhược Tích, cũng không có phát hiện nàng có thể chất đặc thù gì khác lạ, có phải hay không còn phải cẩn thận dò xét một phen mới được?

Về phần loại khả năng thứ hai, có khả năng rất thấp, bởi vì nếu Trương Nhược Tích là vì huyết mạch dẫn động Không Linh Ngọc Bích, thì những người Trương gia khác hẳn đều có thể. Trừ phi trong huyết mạch Trương Nhược Tích có thứ đặc biệt gì đó thức tỉnh rồi, có được điều kiện mà những người Trương gia khác không có.

Dương Khai cau mày suy nghĩ, Lục Bách Xuyên cũng không dám có điều vọng động, chỉ lo lắng đề phòng quan sát theo sắc mặt hắn.

- Nói như vậy, lão cho con cháu mình cưới Trương Nhược Tích, chính là vì khối Không Linh Ngọc Bích này? Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng nói.

Lục Bách Xuyên lúng túng cười, gật đầu nói: - Đúng vậy! Chỉ cần tiểu nha đầu kia ở lại Lục gia, thì lão phu có nhiều thời gian nghiên cứu Không Linh Ngọc Bích, không hẳn không thể tiến thêm một bước trên đạo lực lượng không gian!

Lúc nói lời này, trên mặt Lục Bách Xuyên đấy ý cuồng nhiệt.

Bất quá rất nhanh, lão lại ủ rũ cúi đầu xuống. Giờ này lão đi sai một nước cờ, thua cả bàn, cái mạng nhỏ có giữ được hay không còn phải nhìn tâm tình tốt xấu của Dương Khai, đâu còn có khả năng hy vọng xa vời ngày sau vinh quang rực sáng. - Tiểu huynh đệ, nên nói ta đều nói, cầu xin tiểu huynh đệ hãy khai ân, tha cho ta đi! Lục Bách Xuyên thấp thỏm lo âu nhìn Dương Khai.

Dương Khai gật gật đầu, cười híp mắt nói: - Tự nhiên không thành vấn đề!

- Đa tạ tiểu huynh đệ...

Lục Bách Xuyên quá đỗi vui mừng, cúi đầu bái tạ. Nhưng lão nói chưa dứt lời, bỗng nhiên hét thảm một tiếng, cả người giống như bao vải rách bay ra ngoài, đánh trên vách tường, xương cốt toàn thân gãy vỡ hơn phân nửa, phun ra một ngụm máu tươi, mềm nhũn ngã xuống.

- Ngươi... Lục Bách Xuyên không thể tin nhìn Dương Khai, dường như không nghĩ tới trước đó Dương Khai còn gương mặt tươi cười híp mắt, ngay lập tức liền ra tay ác độc với lão như vậy.

- Ta đáp ứng tha lão không chết, thì dĩ nhiên sẽ không giết lão, lão cứ yên tâm đi!

Dương Khai vẫn mỉm cười, nói tiếp: - Người muốn giết lão, đang ở Trương gia kìa!

Nụ cười kia ở trong mắt Lục Bách Xuyên, lại giống như ma quỷ dọa khiếp người, lập tức lão lên máu một ngụm máu công tâm, nghẹt ở cổ họng, khẹt khẹt một hồi lâu không thở được, liền hôn mê bất tỉnh.

Dương Khai xoay người, cuốn lên nguyên tinh trong kho bí mật của Lục gia, lại gỡ lấy nhẫn không gian của Lục Bách Xuyên, lúc này mới xách theo lão, phá mở cấm chế.

Dương Khai phá mở cấm chế kho báu bí mật này hao tốn một chút thời gian, ngay cả có lệnh bài của Lục Bách Xuyên trong tay, mười mấy tầng cấm chế kia cũng không phải dễ mở ra.

Chờ hắn từ trong kho báu bay ra, thời gian đã qua hơn nửa ngày.

Thần niệm quét ra bên ngoài, Dương Khai không khỏi ngạc nhiên nói: - Này, người của Lục gia chạy đúng là mau, nhưng lại một người đều không có!

Trước đó Lục Bách Xuyên lệnh cho mấy người Lục gia kia mau sớm thu dọn đồ đạc rời đi, Dương Khai cũng ẩn núp ở một bên, tự nhiên toàn bộ đều nghe được, chỉ là không nghĩ tới bọn họ hiệu suất lại cao như thế.

Bất quá chuyện này cũng không sao, Dương Khai đáp ứng với lão ẩu Trương gia, thay bọn họ báo thù rửa hận, giờ này Lục Bách Xuyên bị hắn bắt giữ, chỉ còn lại có nửa cái mạng. Ba người Hư Vương Cảnh đi tới Trương gia kia phỏng chừng thời khắc này cũng là dữ nhiều lành ít... coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Chuyện đuổi tận giết tuyệt như vậy trước nay Dương Khai không nghĩ tới, Lục gia một môn trên dưới 300, 400 người, không ít người già, phụ nữ và trẻ em, cho dù ở lại đứng trước mặt Dương Khai, Dương Khai cũng không xuống tay được. Cho nên sau khi phát hiện người Lục gia đã chạy hết sạch, Dương Khai cũng không có ý định truy đuổi, mà yên tâm thoải mái theo đường cũ trở về.

Thời khắc này, nơi cửa trang viên Trương gia, khắp nơi đều đẫm máu tươi, thi thể ba Hư Vương Cảnh của Lục gia vắt ngang trên mặt đất, chết rất thê thảm. Trừ ba vị Hư Vương Cảnh này, những người khác trước đó tới đón dâu, cũng không một người nào chạy thoát, tất cả hầu như đều bị người Trương gia chém chết.

Lão ẩu sắc mặt tái nhợt, một thân ướt đẫm máu tươi, cũng không biết là máu của mình hay địch nhân; trung niên mỹ phụ kia cũng khí tức hư nhược, bàn tay ngọc cầm trường kiếm khẽ run run, trên gương mặt xinh đẹp còn dính máu tươi đỏ sẫm, có cảm giác còn tô điểm thêm một tia xinh đẹp.

Võ giả mập gầy đều té ngồi trên mặt đất, một người đang ôm đùi chảy máu tươi tí tách; một người ôm bụng, trong khe hở cũng có máu tươi chảy ra.

Một trận chiến này, tuy rằng giết sạch đội ngũ đón dâu của Lục gia, nhưng Trương gia bên này cũng rất nhiều người bị thương, cũng may không có người nào chết, là cục diện có thể chấp nhận.

Đội quân tóc dài đang thu dọn chiến trường, mỗi khi đi tới trước thi thể của võ giả Lục gia, ai nấy đều hung hăng phun một bãi nước miếng.

Nghỉ ngơi một lát, mỹ phụ trung niên nói: - Mẫu thân đại nhân, Dương tiểu huynh đệ đã đi hơn nửa ngày rồi vẫn chưa về, cũng không biết là có tình huống gì không? Con muốn đi tiếp ứng một chút, ngài thấy thế nào?

- Được! Lão ẩu gật gật đầu:

- Cung Nga đi đi, nhất định phải cẩn thận!

- Dạ! Mỹ phụ trung niên nghiêm nghị gật gật đầu, cũng không kịp đợi bản thân khôi phục, liền định bay đi tới Lục gia.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Trương Nhược Tích nói: - Tổ mẫu đại nhân không cần đi, dường như Dương tiên sinh trở lại kìa!

Nghe nàng nói như vậy, lão ẩu và mỹ phụ trung niên vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên bầu trời, một bóng người đang cấp tốc bay tới bên này.

- Quả nhiên đã trở lại! Mỹ phụ trung niên nói, buông lỏng gánh nặng trong lòng.

Lão ẩu cũng mỉm cười nói: - Dương tiểu huynh đệ thực lực kinh người, bình yên trở về là phải!

- Ồ! Trên tay hắn dường như còn cầm thứ gì... là một người... Mỹ phụ trung niên ngưng thần nhìn, đợi Dương Khai tới gần, thân thể mềm mại run lên bần bật: - Là lão tặc Lục Bách Xuyên! Dương huynh đệ đã bắt lão tặc Lục Bách Xuyên mang về!

- Thực ư? Lão ẩu trong mắt lóe sáng, vội vàng đứng lên, nhìn chăm chú hướng xa xa, chốc lát, không nhịn được cười ha hả: - Đúng là lão tặc Lục Bách Xuyên! Quả nhiên là thiên lý sáng tỏ, báo ứng khó tránh! Cao Hiên con, dưới suối vàng con có biết, cũng có thể nhắm mắt!

Nói xong lời cuối cùng, trên gương mặt già nua lại lăn xuống hai giọt nước mắt.

Trương Nhược Tích ở một bên nâng đỡ lão ẩu, trong lòng cực kỳ bi ai, đôi mắt nàng cũng đỏ lên.

Phía trước bóng người nhoáng lên một cái, Dương Khai đã hạ xuống trước mặt mọi người, ném Lục Bách Xuyên chỉ còn lại có nửa cái mạng trên tay xuống đất, ôm quyền nói: - Làm phiền chư vị đợi lâu!

- Tốt tốt... Làm phiền tiểu huynh đệ, đại ân của tiểu huynh đệ lần này, Trương gia ta trên dưới vô cùng cảm kích! Lão ẩu nghiêm mặt nói.

Dương Khai khoát tay chận lại: - Lão phu nhân không cần khách sáo, ta chỉ là hoàn thành ước định giữa ta và Trương huynh!

Nghe hắn nhắc tới Trương Cao Hiên, trên mặt lão ẩu lại ảm đạm xuống.

- Khụ... Lục Bách Xuyên ta đã mang về, nên xử trí như thế nào, chính lão phu nhân và các người tự trao đổi đi! Dương Khai nói tránh đề tài...

Chương 2025: Hiểu lầm

Đêm khuya, trong một ngôi đại điện bên trong trang viên Trương gia trang.

Trương gia lão ẩu tổ chức tiệc tiếp đãi Dương Khai, để cảm tạ ơn nghĩa hôm nay. Dự tiệc cũng chỉ có ba người Dương Khai, mỹ phụ trung niên và lão ẩu mà thôi.

Thiếu nữ Trương Nhược Tích kia thì đứng ở một bên ân cần hầu hạ, bưng bầu rượu rót rượu cho ba người, đôi mắt đẹp thỉnh thoảng nhìn về phía Dương Khai, tràn đầy ý cảm kích và sùng bái.

Thiếu nữ tuổi không lớn lắm, chỉ chừng 16 17 tuổi mà thôi, thơi điêm đang là tuổi dậy thì, khát khao anh hùng, hôm nay Dương Khai cơ hồ là bằng vào sức một mình hủy diệt Lục gia, báo thù rửa hận thay cho Trương gia nàng... thiếu nữ nào lại không sùng bái?

Người mà cả đời nàng tiếp xúc, trong đó chỉ sợ cũng chỉ có Trương Cao Hiên là thực lực mạnh nhất, đáng tiếc tổ phụ chết ở Ngũ Sắc Bảo Tháp.

Mà Dương Khai thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, lại có thực lực còn cường đại hơn tổ phụ nàng, tự nhiên không trách được nàng liếc nhìn vài lần. Có lẽ còn có mùi rượu xông lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ giờ khắc này chiếu rọi dưới ánh nến, lộ ra đỏ hồng. Nàng một mực cúi đầu đứng ở nơi đó, chỉ có lúc cần rót rượu mới đi lại, có vẻ rất ngoan ngoãn.

- Trương gia ta cũng không chiêu đãi nồng hậu lắm, còn xin ân công nhất thiết không nên khách sáo! Lão ẩu tuy rằng bị thương chưa lành, nhưng vẫn mặt mày hồng hào, ân cần mời Dương Khai dùng bữa uống rượu.

Trung niên mỹ phụ kia cũng ở một bên nhiệt tình mời mọc.

- Lão phu nhân khách sáo rồi, hai chữ ân công quả thật không dám nhận, lão phu nhân nếu không ngại cứ gọi thẳng tên vãn bối là được! Dương Khai bị lão ẩu mở miệng một tiếng ân công này ân công kia, cảm thấy không được tự nhiên.

Trước đó sau khi một đám mẹ goá con côi của Trương gia đánh chết Lục Bách Xuyên, Dương Khai đã muốn rời đi. Nếu không phải bởi vì quan hệ giữa Trương Nhược Tích và Không Linh Ngọc Bích, bất kể như thế nào hắn cũng không đáp ứng lưu lại.

Chỉ là hắn cũng không biết nên mở miệng nói chuyện này như thế nào, theo bản năng hắn cảm thấy Không Linh Ngọc Bích ẩn chứa bí mật không nhỏ, hơn nữa vật này rất có khả năng có quan hệ với Trương gia, nếu tùy tiện lên tiếng chỉ sẽ nhận được kết quả ngược lại mong muốn, cho nên chỉ có thể tìm cơ hội thích hợp.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Trương Nhược Tích một cái, vừa lúc nhìn thấy tiểu nha đầu này dùng đôi mắt sáng ngời lén lút nhìn chăm chú vào mình.

Thấy Dương Khai nhìn lại mình, Trương Nhược Tích sợ tới mức giật mình một cái, vội vàng cúi đầu, gương mặt xinh đẹp liền ửng đỏ.

Dương Khai cười ha hả, thờ ơ dời đi ánh mắt.

Mỹ phụ ngồi ở bên trái Dương Khai lại thu vào đáy mắt một màn này, cũng không biết nàng nghĩ điều gì, mà lại hé miệng cười.

- Lão phu nhân! Chuyện Lục gia đã giải quyết xong, dựa theo chúng ta nói trước, coi như ta đã hoàn thành ước định với Trương huynh! Dương Khai mặt nghiêm lại, mở miệng nói.

- Đương nhiên là vậy! Lão ẩu gật gật đầu.

- Về phần quả Đạo Nguyên đan kia, đợi sau khi ta tìm được luyện đan sư luyện chế hoàn thành, sẽ tới giao lại cho Trương gia, điểm này thì lão phu nhân yên tâm!

Lão ẩu cười ha ha: - Nhân phẩm của ân công, lão thân rất tin tưởng. Hơn nữa Trương gia ta cũng không vội, giờ này Trương gia ta nhân tài thiếu hụt, cho dù có Đạo Nguyên đan thì có thể làm gì? Cho nên chuyện này ân công không cần ngại, khi nào ân công có thời gian rảnh tìm người luyện chế rồi tính sau đi!

- Như thế cũng tốt! Dương Khai gật gật đầu.

Đúng lúc này, mỹ phụ trung niên từ đầu không lên tiếng bỗng nhiên nói: - Dương huynh đệ tuổi quá trẻ, lại có tu vi kinh người, lại anh vĩ bất phàm như vậy, có lẽ có không ít nữ nhân ái mộ nhỉ?

Dương Khai nghe vậy ngẩn ra, hoàn toàn không nghĩ tới mỹ phụ trung niên lại nói với mình chuyện này.

Lão ẩu cũng nhướn mày, tuy rằng cảm giác con dâu nói chuyện này với Dương Khai có chút không ổn, nhưng biết con dâu của mình sẽ không nói không có mục đích, cho nên cũng không nói thêm gì, mà bình thản nâng chén rượu lên.

Mỹ phụ đang quan sát, thấy Dương Khai hơi sửng sốt một chút sau đó trong mắt lại toát ra vẻ nhớ nhung, trên mặt cũng hiện lên ý nhu hòa... trong lòng không khỏi máy động, biết Dương Khai ở phương diện tình cảm khẳng định không phải trống vắng.

Bất quá nghĩ kỹ lại, điều này cũng khó trách, Dương Khai tuy rằng nhìn không lớn, nhưng nếu có thể tu luyện đến Hư Vương tam tầng cảnh, đương nhiên đã từng trải, trên con đường cuộc sống này dù sao cũng phải có một vài nữ nhân quen biết khó quên.

Nếu Dương Khai thật sự không biết gì về chuyện tình cảm, đó mới là kỳ quái.

Buổi tiệc dường như bởi vì Dương Khai nhớ lại mà rơi vào bầu không khí yên lặng khác thường.

Hồi lâu sau, Dương Khai mới thở dài một tiếng, đứng lên nói: - Lão phu nhân, đêm đã khuya, tiểu tử đi về nghỉ trước! Lão phu nhân ban ngày đại chiến bị thương, cũng sớm đi nghỉ ngơi, để tránh thương thế chuyển biến xấu! Lão ẩu mỉm cười gật gật đầu: - Cảm ơn ân công lo lắng! Nếu như thế, Nhược Tích, dẫn ân công tới phòng khách, tận tình hầu hạ!

- Dạ! Trương Nhược Tích nghe vậy, đặt bầu rượu xuống, dịu dàng thi lễ nói với Dương Khai: - Xin mời tiên sinh đi theo ta!

Dương Khai cáo lỗi một tiếng, theo Trương Nhược Tích rời đi.

Đợi Dương Khai đi rồi, lão ẩu mới trừng mắt nhìn mỹ phụ một cái.

Mỹ phụ gương mặt lúng túng nói: - Mẫu thân đại nhân, con dâu biết mình nói sai rồi!

- Hừ! May mắn không trêu chọc ân công không vui, nếu không lão thân nhất định không tha cho ngươi! Lão ẩu hừ lạnh một tiếng.

Mỹ phụ liên tục gật đầu vâng dạ.

- Nhưng mà... vừa rồi ngươi tìm hiểu những chuyện kia làm gì? Lão ẩu lại nhướn mày, lên tiếng hỏi.

Mỹ phụ hé miệng cười, nói: - Mẫu thân đại nhân ngài không có phát hiện sao? Vị ân công ngồi chỗ này dường như nhìn Nhược Tích nhiều lần đấy!

- Thì có sao? Lão ẩu hỏi ngược lại.

Mỹ phụ nói: - Nhược Tích mặc dù không phải sắc đẹp chim sa cá lặn, nhưng cũng coi như là tiểu mỹ nhân, chỉ sợ là vị ân công này có chút ý tứ với Nhược Tích!

Lão ẩu nghe vậy, chần chờ rồi nói: - Không thể nào? Nhược Tích mới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi, sao có thể được ân công để ý?

Mỹ phụ hé miệng cười nói: - Mẫu thân đại nhân! Nam nhân nhìn nữ nhân không đơn giản chỉ nhìn tu vi, mà cũng nhìn cảm giác: cảm giác được rồi, tu vi dù có thấp thì như thế nào? Mà cảm giác không thích hợp, thì tu vi cao mấy đi nữa cũng không có ý nghĩa!

Lão ẩu tức giận nói: - Ngươi là đang giáo huấn lão bà ta không hiểu chuyện nam nữ hay sao?

Mỹ phụ thè thè cái lưỡi nhỏ nhắn, nói: - Con dâu nào dám! Chỉ là giờ này Trương gia ta tình thế suy sụp, Cao Hiên chết thảm trong Ngũ Sắc Bảo Tháp... Tuy rằng giờ này Lục gia đã bị hủy diệt, trong thời gian ngắn không cần phải lo lắng ngoại địch, nhưng mẫu thân đại nhân chớ quên, ở vạn dặm quanh đây, cũng không chỉ có một gia tộc Lục gia. Trương gia ta nếu không có cường giả nào che chở, vạn nhất một ngày kia có cường địch đột kích, thì phải làm sao bây giờ? Mà vị ân công kia có ước định với Cao Hiên ba yêu cầu, đã bị chúng ta một lần đều dùng hết rồi, ngày sau muốn hắn ra tay hỗ trợ cũng không có khả năng!

- Ý của ngươi là... Lão ẩu như có điều suy nghĩ. - Nếu có thể làm cho Trương gia ta dính dáng một chút quan hệ với hắn, ngày sau Trương gia ta gặp nạn, chẳng lẽ hắn còn có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Mỹ phụ dịu dàng cười: - Mà Nhược Tích, chính là mấu chốt có thể dính dáng đến quan hệ với ân công!

- Ta hiểu ngươi muốn nói gì rồi! Lão ẩu gật gật đầu, trầm ngâm chốc lát nói: - Nếu đúng như lời ngươi nói, chuyện này chưa chắc không phải một biện pháp tốt! Cao Hiên đã chết, Trương gia ta quả thật nên nghĩ tới con đường sau này!

- Đúng vậy! Hơn nữa, hắn tuổi trẻ như thế, mà đã đạt tới Hư Vương tam tầng cảnh, hơn nữa xem từ biểu hiện của hắn hôm nay, dường như còn không phải Hư Vương tam tầng cảnh bình thường: Hư Vương tam tầng cảnh bình thường cũng không có bản lãnh xâm nhập Lục gia, bắt sống Lục Bách Xuyên! Với tư chất của hắn, ngày sau tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh cũng không phải không có khả năng, Trương gia ta nếu có thể có chút quan hệ với hắn, coi như hưởng thụ bóng mát dưới cổ thụ! Mặc dù một môn mẹ goá con côi, đến lúc đó có ai dám tới trêu chọc?

Nghe nói như thế, lão ẩu trong mắt sáng ngời, rất ư là động lòng! Ở chung quanh Phong Lâm Thành này, gia tộc có thể nhấc lên quan hệ với cường giả Đạo Nguyên Cảnh cũng không nhiều. Nếu có một cường giả Đạo Nguyên Cảnh che chở, tối thiểu gia tộc có thể bảo đảm trăm năm không sầu lo.

Tuy nhiên lão ẩu còn có chút chần chờ nói: - Nói thì nói như vậy, chỉ sợ là chúng ta nghĩ về phía mình, vạn nhất chọc cho ân công không vui...

Mỹ phụ cười nói: - Mẫu thân đại nhân! Chúng ta hoàn toàn có thể làm như vậy...

Nói tới đây, nàng nhích tới nói nhỏ bên tai lão ẩu.

Lão ẩu nghe nói liên tục gật đầu, thật lâu mỉm cười nói: - Hay hay! Ngươi nói rất hay, theo ý ngươi nói làm đi! Chẳng qua làm như thế thì khổ cho nha đầu Nhược Tích kia!

Mỹ phụ cười nói: - Làm sao nàng khổ chứ? Ta xem ân công cũng không phải người xấu, nếu Nhược Tích kết hợp với hắn, chỉ sợ hưởng phúc vô cùng. Mẫu thân yên tâm đi, buổi tối con dâu sẽ đi nói rõ chuyện này với Nhược Tích!

- Ừm! Nếu Nhược Tích không đồng ý, ngươi cũng không cần miễn cưỡng, ta không muốn dùng hạnh phúc của nàng để đổi lấy tương lai Trương gia ta! Lão ẩu gật gật đầu.

...

Dương Khai được thiếu nữ kia hướng dẫn, đi vòng bên trong trang viên, không lâu sau liền đi tới một gian phòng, thiếu nữ đẩy cửa đi vào, trải chiếu lót nệm, rất thành thạo.

Trên đường Dương Khai thật ra cố ý hỏi nàng mấy câu, nhưng xem theo phản ứng của nàng, nàng lại là người rất e thẹn ngượng ngùng, lúc trả lời câu hỏi của Dương Khai, thanh âm không ngừng run rung, sắc mặt đỏ bừng, làm Dương Khai cũng ngại hỏi nhiều.

Hết thảy xử lý xong, thiếu nữ mới khom người nói: - Tiên sinh hãy nghỉ ngơi, Nhược Tích xin cáo lui!

- Làm phiền! Dương Khai gật gật đầu.

Thiếu nữ vội vàng đi qua bên cạnh hắn, dưới ánh trăng, Dương Khai thấy rõ ràng bên tai nàng đều đỏ ửng.

Đợi cho thiếu nữ khuất dạng, Dương Khai mới quay đầu quan sát gian phòng, phát hiện bên trong phòng trang trí ngược lại cũng xa hoa. Ngay sau đó hắn vung tay lên, lực lượng và thần thức trong cơ thể xen lẫn tạo thành một tầng cấm chế bao quanh phòng, ngăn cách người ngoài dò xét.

Hắn lắc mình một cái, đi tới trên giường, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra thu hoạch hôm nay.

Từ trong kho của Lục gia chiếm được các thứ tự nhiên không cần nói, số lượng nguyên tinh kia không ít, ước chừng hơn 600 ngàn.

Cộng với Dương Khai thu hoạch trước đây, giờ này hắn đã có gần 1 triệu nguyên tinh hạ phẩm.

Trong kho bí mật còn có một số bí bảo, đều là cấp Hư Vương, Dương Khai chỉ nhìn lướt qua rồi thuận tay ném vào nhẫn không gian, còn một số khoáng thạch quý hiếm, hắn liền nhét vào trong Tiểu Huyền Giới, để pháp thân dùng Phệ Thiên Chiến Pháp hấp thu luyện hóa.

Còn có một số đan dược, Dương Khai nhất nhất kiểm tra, phân loại từng món, để phòng bất cứ lúc nào dùng đến.

Kế tiếp, Dương Khai lại kiểm tra nhẫn không gian của Lục Bách Xuyên. Thu được các thứ trên cơ bản không xê xích bao nhiêu so với trong kho bí mật.

Bất quá cây Lôi Phong Chùy và thanh Ngân Nguyệt Tử Sương Đao kia nhưng thật ra Dương Khai hơi có chút chú ý. Lôi Phong Chùy còn chưa tính, tuy rằng có thể điều khiển lôi điện lực, cuồng mãnh bá đạo, nhưng dù sao cũng là bí bảo cấp Hư Vương, không thể phát huy vượt trội.

Nhưng Ngân Nguyệt Tử Sương Đao lại có thể phát ra tia tia lực lượng pháp tắc...

Chương 2026: Ly biệt

Trước khi tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, Ngân Nguyệt Tử Sương Đao này với hắn vẫn có chỗ dùng.

Trên tay hắn bí bảo trân quý nhất không ngoài bốn Đế Bảo, nhưng mỗi thứ đều không thể tùy tiện để lộ trước mặt người khác, ngoài ra, cũng chỉ còn lại có Long Cốt Kiếm.

Bất quá Dương Khai sớm đã quyết định chủ ý dành thời gian dung hợp Long Cốt Kiếm vào cơ thể, cho nên kiện bí bảo này nhất định trong tương lai không lâu sẽ biến mất không thấy. Ngân Nguyệt Tử Sương Đao vừa lúc bù vào chỗ trống này. Bí bảo Ngân Nguyệt Tử Sương Đao cấp bậc không tính là quá cao, dù lấy ra dùng cũng không dẫn tới chú ý của người khác, mà khó có được chính là, nó còn có thể dẫn động tia tia lực lượng pháp tắc.

Nghĩ như vậy, Dương Khai thu cất Ngân Nguyệt Tử Sương Đao, cũng không có ý định luyện hóa, tránh khỏi lãng phí thời gian, cứ như vậy, đợi khi nào có bí bảo tốt hơn có thể tùy thời thay thế.

Tiếp sau đó, hắn mới rất trịnh trọng từ trong nhẫn không gian lấy ra viên Không Linh Ngọc Bích kia.

Viên ngọc tròn đen như mực vừa xuất hiện, Dương Khai liền cảm giác được chỗ nó khác với ban ngày. Thời khắc này, viên Không Linh Ngọc Bích lại hơi run rẩy, tản ra một dao động lực lượng nhè nhẹ, ở mặt ngoài còn có tầng tầng gợn sóng đen như mực vờn quanh.

Viên ngọc bích đen như mực dường như trở nên càng thêm u tối, giống như hắc động, như muốn cắn nuốt vạn vật!

"Quả nhiên có phản ứng!" Dương Khai thấy vậy, sao còn không biết Không Linh Ngọc Bích sở dĩ có biến hóa như vậy, hoàn toàn là nguyên nhân vì Trương Nhược Tích đang ở gần đây. Ban ngày lúc Dương Khai nhìn thấy nó, vật này chính là im lìm như giếng cổ không chút dao động.

Thời khắc này, hắn cảm nhận được rõ ràng, trong Không Linh Ngọc Bích toát ra dao động lực lượng không gian nhè nhẹ, nếu có người dùng thời gian lâu dài đắm chìm trong loại dao động lực lượng này, không hẳn không có biện pháp chạm tới pháp môn tu luyện lực lượng không gian.

Lúc trước Trương Nhược Tích ở lại Lục gia một tháng. Lục Bách Xuyên ngay trong một tháng đó, có cơ duyên thuộc về mình, thu được nhập môn về lực lượng không gian.

Hiện tại nghĩ đến, Lục Bách Xuyên sở dĩ muốn cho con cháu mình cưới Trương Nhược Tích, hoàn toàn là vì quan hệ của Không Linh Ngọc Bích, thậm chí có thể nói, hắn trăm phương ngàn kế đối phó với Trương gia, cũng là có quan hệ với vật này.

Bất quá Dương Khai còn không thể mượn chút dao động như thế dò xét được thứ gì, không biết nếu để Trương Nhược Tích tiếp xúc với ngọc bích, thì sẽ có biến hóa gì?

Chỉ là vật này giờ này mặc dù ở trên tay hắn, nhưng xét đến cùng, vẫn là vật của Trương gia. Dương Khai lấy làm của riêng, không trả lại cho người ta cũng thôi đi, dù sao đây là chiến lợi phẩm của hắn, người Trương gia cũng không nói gì được. Nhưng nếu đi tìm người của Trương gia tìm hiểu bí mật của vật này thì quả thật khó mà mở miệng.

Người của Trương gia chưa chắc đã biết giá trị chân chính của vật này! Nếu không 200 năm trước, cũng không xem nó thành của hồi môn đưa tới cho Lục gia.

Xem ra, hết thảy vẫn phải dựa vào chính mình mới được.

Dương Khai âm thầm quyết định chủ ý.

Kế tiếp hai ngày. Dương Khai một mực ở tại Trương gia, mỗi lần rời phòng khách về phòng đều luôn dò xét bí mật ẩn chứa trong Không Linh Ngọc Bích, đáng tiếc hắn không thu hoạch được gì.

Khi hắn ý thức cứ dò xét như vậy không phải biện pháp, hắn biết nếu tiếp tục ở lại Trương gia cũng không có ý nghĩa, liền đi gặp chủ mẫu Trương gia nói lời cáo từ.

Lão ẩu và mỹ phụ trung niên muốn giữ lại nhưng thấy Dương Khai đã quyết ý rời đi, nên không miễn cưỡng nữa, mà tự mình đưa tiễn hắn ra ngoài trang viên.

- Ân công ngày sau hãy bảo trọng, nếu có thời gian rảnh rỗi còn mời ân công hãy tới Trương gia nhiều hơn làm khách, Trương gia ta trên dưới nhất định nhiệt tình tiếp đón! Lão ẩu trải qua hai ngày nghỉ ngơi, thần sắc khá hơn nhiều, nhưng dù sao tuổi tác đã cao, lần trước đại chiến hao tổn không ít nguyên khí, là không có cách nào khôi phục như trước.

Thấy lão ẩu nhiệt tình như vậy, Dương Khai khẽ cười nói: - Có cơ hội, đến lúc đó còn xin lão phu nhân không ghét bỏ là tốt rồi!

- Ân công lần này giải nguy cho Trương gia, Trương gia ta trên dưới đích thực không thể báo đáp. Thiếp thấy ân công lẻ loi một mình, cuộc sống thường ngày khó tránh khỏi có chút bất tiện, muốn cho Nhược Tích cùng đi theo ân công, ngày sau chiếu cố ân công sinh hoạt hàng ngày... xin ân công chớ từ chối! Mỹ phụ trung niên vừa nói, vừa lách mình kéo Trương Nhược Tích đứng sau lưng nàng ra trước.

- Hả? Dương Khai hoàn toàn sửng sốt, không nghĩ tới trước khi đi mỹ phụ trung niên lại có đề nghị như vậy, lập tức theo bản năng nhìn lại thiếu nữ kia.

Thấy thiếu nữ cúi đầu, hai tay vò vạt áo, trên mặt đỏ bừng, lại ngoan ngoãn không lên tiếng.

Lập tức trong lòng Dương Khai dâng lên một cảm giác quái dị, bất quá rất nhanh hiểu rõ ý đồ của mỹ phụ trung niên.

Hiển nhiên là nàng cảm thấy Trương gia giờ này tổn thương nguyên khí, e sợ ngày nào đó cường địch đột kích, muốn làm tốt quan hệ với mình, để mình trở thành người che chở cho Trương gia! Đến lúc đó Trương Nhược Tích liền trở thành mối dây liên kết bắc cầu giữa mình và Trương gia.

Nếu mình thật đáp ứng, nể mặt mũi của Trương Nhược Tích, thật đến lúc đó cũng sẽ không đứng nhìn bàng quan.
Hiểu rõ điểm này, Dương Khai cau mày, theo bản năng có chút bài xích, nhưng lại không thể nói thẳng lời từ chối.

Bởi vì theo ý định của hắn, là muốn trước xử lý tốt chuyện giữa Khang Tư Nhiên, đợi sau này về lại Phong Lâm Thành, sẽ tới làm khách ở Trương gia nhiều hơn, mượn cô nàng này nghiên cứu một chút Không Linh Ngọc Bích kia... nếu không vừa rồi hắn cũng không nói với lão ẩu sau này có cơ hội...

Đâu ngờ Trương gia người ta lại có ý tặng không Trương Nhược Tích cho mình.

Điều này làm cho hắn có lòng bài xích với cách làm đó, đồng thời lại có phần cao hứng, không khỏi sinh ra cảm giác đi mòn gót sắt tìm không thấy...

Thấy Dương Khai im lặng trầm ngâm, Trương Nhược Tích dường như càng thêm bối rối, mỹ phụ trung niên khẽ mỉm cười nói: - Đứa nhỏ Nhược Tích này tuy rằng tu vi không cao, không thể giúp đỡ chiến đấu gì cho ân công, nhưng thiên tư không tệ, hơn nữa trời sinh tính điềm tĩnh, khéo tay... Nếu ân công mang nàng theo, nhất định ngày sau không cần vì một chút việc vặt mà phiền lòng, còn có thể chuyên tâm tu luyện, sớm ngày đạt tới Đạo Nguyên Cảnh!

Mỹ phụ trung niên vừa đẩy mạnh Trương Nhược Tích lên trước mặt Dương Khai, vừa quan sát sắc mặt hắn, nói tiếp: - Chỉ sợ... ân công chê... nếu như vậy coi như Nhược Tích không có diễm phúc này!

Lời vừa nói ra, Trương Nhược Tích không khỏi thân hình mềm mại run lên, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành quả đấm.

- Nhược Tích cô nương thông minh xinh đẹp, ta như thế nào chê, chỉ là... Dương Khai nhíu nhíu mày, khi nói chuyện liếc nhìn lão ẩu một cái, thấy lão ẩu cũng đang nhìn mình mong chờ, trong lòng biết chỉ sợ chuyện này là lão ẩu và mỹ phụ trung niên đã bàn bạc với nhau từ trước.

Có lẽ, bữa tiệc đêm hôm đó, do mình nhìn Trương Nhược Tích vài lần, đã làm cho mọi người có hiểu lầm.

Thấy bộ dáng Trương Nhược Tích cúi thấp đầu, khẽ cắn bờ môi mỏng, nước mắt lưng tròng, Dương Khai thở dài trong lòng, nuốt trở vào lời từ chối đến bên miệng, mở miệng nói: - Chỉ là ta không muốn ép buộc, chuyện này còn phải hỏi một chút ý kiến của Nhược Tích cô nương, nếu nàng muốn đi theo ta, ta có thể dẫn nàng rời Trương gia, nếu nàng không muốn... thì quên đi!

Nghe nói vậy, mỹ phụ trung niên thở phào nhẹ nhõm, cười nói: - Đương nhiên là thế!

Nói xong, nàng nhìn về phía Trương Nhược Tích, nói: - Nha đầu, ân công hỏi ngươi đấy! Ngươi cứ nói thật là được! Ngươi có nguyện ý rời đi cùng với ân công, từ nay về sau làm nô tỳ hầu hạ ân công hay không?

Trương Nhược Tích ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ nhẹ nhàng gật gật.

Mỹ phụ trung niên cười nói: - Ngươi nói ra đi, bằng không ân công không biết tâm ý của ngươi!

Lúc này Trương Nhược Tích mới nói như tiếng muỗi kêu: - Nguyện ý!

Mỹ phụ trung niên hé miệng cười, nhìn Dương Khai nói: - Ân công xem đó, là Nhược Tích tự nguyện, không ai bức bách nàng!
Dương Khai thở dài nói: - Được rồi. Một khi đã như vậy, cô nương hãy đi theo ta!

- Đa Tạ tiên sinh! Lúc này Trương Nhược Tích mới dịu dàng thi lễ.

- Cô nương yên tâm, có ta ở đây một ngày, nhất định sẽ không để ai khi dễ cô nương! Điểm này, lão phu nhân cũng yên tâm!

Dương Khai quay nhìn về phía lão ẩu, nghiêm mặt nói.

Lão ẩu cười nói: - Có thể đi theo ân công là phúc của Nhược Tích, Trương gia ta tin tưởng nhân phẩm của ân công!

Dương Khai gật gật đầu, nhìn Trương Nhược Tích nói: - Cô nương còn có gì muốn nói với người nhà nói đi, ta đi phía trước chờ cô nương!.

Sau khi nói xong, Dương Khai tung người bay tới trước cách không xa.

Quay đầu nhìn lại, Trương Nhược Tích ôm trong lòng lão ẩu, nghẹn ngào không ngừng. Lão ẩu cũng không ngừng vỗ nhẹ bả vai nàng an ủi, dặn dò gì đó.

Trương Nhược Tích cáo biệt với mỹ phụ trung niên và từng người. Trước khi đi lại hướng về phía Trương gia dập đầu ba lần, lúc này mới nhẹ bước đi tới chỗ Dương Khai.

Đợi đi tới gần, nàng giụi giụi khóe mắt, thấp giọng nói: - Tiên sinh, ta xong rồi!

Dương Khai cười ha hả:

- Không cần làm như sinh ly tử biệt! Ta ngụ ở Phong Lâm Thành, ngày sau nếu cô nương nhớ nhà, tùy thời có thể trở lại thăm một chút, ta không hề ước thúc cô nương!

Trương Nhược Tích lắc đầu nói: - Thái tổ mẫu nói, ngày sau ta không phải là người của Trương gia nữa, không có chuyện gì không cần trở về, một lòng hầu hạ tiên sinh là được!

Dương Khai ngẩn ra, gật gật đầu nói: - Lão phu nhân khổ tâm quá rồi!

Lão ẩu sở dĩ dặn dò Trương Nhược Tích như vậy, hiển nhiên là sợ chọc mình không vui. Nhưng làm sao lão ẩu biết được, mình vốn cũng không quan tâm những chuyện này, hơn nữa, sở dĩ mình đồng ý dẫn theo Trương Nhược Tích, cũng không phải như mọi người nghĩ như vậy, bất quá chuyện đó Dương Khai cũng không tiện giải thích.

Một đường bay trở về, Dương Khai cũng không có bí bảo phi hành nào, chẳng qua là năm đó ở trong cố hương Tinh Vực mua một kiện Tinh Toa mà thôi, sớm đã theo tu vi của hắn tăng lên không cần dùng tới, nên dứt khoát dùng lực lượng bao quanh Trương Nhược Tích, mang theo nàng bay trở về.

Trương Nhược Tích chỉ có tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh, lúc bình thường chưa bao giờ rời khỏi Trương gia, chưa từng được bay nhanh như vậy, nàng sợ tới mức hai mắt nhắm chặt, hai tay nắm chặt, bộ dáng như sắp ra pháp trường.

Dương Khai thấy vậy, mỉm cười lắc đầu, cũng không nói thêm gì.

Một lát sau, đi tới trước cửa thành Phong Lâm Thành, hạ xuống, dẫn theo Trương Nhược Tích đi vào bên trong thành.

Tiểu cô nương dường như cũng rất ít vào thành, ngày thường ở Trương gia chỉ một mực hầu hạ lão ẩu, sau khi vào thành hết nhìn trái lại nhìn phải, cái gì đều thấy lạ.

Lúc này Dương Khai mới phát hiện, nàng mặc đồ rất mộc mạc, trên người cũng không có trang sức. Dương Khai vốn định mua cho nàng thêm ít đồ, nhưng lại sợ nàng hiểu lầm, nên dứt khoát bỏ qua.

Một đường đi tới động phủ, Dương Khai lấy ra minh bài thân phận đang muốn mở ra cấm chế động phủ, bỗng nhiên bên cạnh vọt ra một người, vội vàng nói: - Dương đan sư, ngài đã trở về rồi!

Dương Khai nghe tiếng nhìn lại, thấy một khuôn mặt quen thuộc, không khỏi khẽ cười một tiếng: - Là ngươi?

Người này là tiểu nhị ở Linh Đan Phường, bởi vì Dương Khai cũng thường ra vào Linh Đan Phường luyện chế linh đan, cho nên có chút ấn tượng với hắn.

- Chính là tiểu nhân! Tiểu nhị kia hướng về phía Dương Khai cúi người hành lễ, sau đó đứng dậy, lại liếc nhìn Trương Nhược Tích một cái rất lấy làm lạ, không biết Dương Khai từ đâu dẫn theo bên mình một thiếu nữ Thánh Vương nhất tầng cảnh...

Chương 2027: Đại hội đấu giá

- Ngươi ở đây chờ ta có chuyện gì sao? Dương Khai nhìn tiểu nhị hỏi.

Tiểu nhị nói: - Đúngvậy! Tiểu nhân phụng mệnh chưởng quỹ, chờ Dương đan sư ở đây. Chưởng quỹ nói, muốn mời Dương đan sư cùng đi tham dự đại hội đấu giá lần này!

- Đại hội đấu giá? Dương Khai nhướn mày hỏi lại. Bỗng nhiên nhớ lại mấy ngày trước đúng là Khang Tư Nhiên có đề cập qua chuyện này với mình, nói là lần này võ giả Phong Lâm Thành ở bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp thu được không ít thứ tốt, cho nên thành chủ Đoàn Nguyên Sơn định tổ chức một buổi đại hội đấu giá, để mọi người bổ sung cho nhau.

Chỉ là lúc đó trong túi Dương Khai eo hẹp, cũng không hứng thú nhiều lắm với chuyện này, nên không tỏ ý muốn đi, không nghĩ tới Khang Tư Nhiên vẫn cho người đến mời mình.

Lần này ở Lục gia chiếm được không ít nguyên tinh và thứ tốt, giờ này Dương Khai coi như là có một khoản tài vật dồi dào, đi xem một chút thật ra cũng không sao.

Nghĩ tới đây, Dương Khai nói: - Đại hội đấu giá lần này có thứ gì tốt? Mà Khang chưởng quỹ lại nhớ mãi không quên như vậy, ông ấy có tiết lộ ý gì không?

Tiểu nhị cười thần bí, nhìn quanh một vòng, đi tới gần Dương Khai thấp giọng nói: - Chưởng quỹ nói, trên hội đấu giá lần này sẽ xuất hiện Đạo Nguyên Quả!

- Là thật? Dương Khai vô cùng kinh ngạc.

- Không sai! Cho nên Khang chưởng quỹ mới có hứng thú với hội đấu giá lần này như vậy, cũng muốn mời Dương đan sư cùng đi, góp tiền bạc, nhất định tranh đoạt cho được Đạo Nguyên Quả kia!

- Ta hiểu rồi! Dương Khai gật gật đầu.

- Mặt khác, chưởng quỹ còn nói, lần này trong số vật đấu giá có một cái lò luyện đan, tối thiểu cũng là cấp Đạo Nguyên hạ phẩm. Nếu Dương đan sư có thể đấu giá được lò luyện đan này, ngày sau tỷ lệ luyện đan thành công và số lượng ra đan cũng sẽ có gia tăng. Lò luyện đan này sức hấp dẫn với luyện đan sư cũng không nhỏ!

- Cái này ta thật ra có chút hứng thú! Dương Khai mỉm cười: - À! Hội đấu giá tổ chức ở địa phương nào? Khi nào thì bắt đầu?

Tiểu nhị cười nói: - Buổi trưa hôm nay là bắt đầu rồi! Tiểu nhân đã chờ Dương đan sư ở đây hai ngày, nếu Dương đan sư còn không trở về, chỉ sợ là phải bỏ lỡ!

- Như vậy xem ra ta trở về thật vừa lúc! Như vầy đi, ngươi trở về nói cho Khang chưởng quỹ một tiếng, ta thu thập một chút sẽ lập tức đi tới tìm ông ấy!

- Dạ! Tiểu nhị đáp một tiếng, lập tức lui đi.

Hai người nói chuyện tuy rằng giọng không lớn, nhưng vẫn làm cho Trương Nhược Tích ở gần bên nghe được tò mò không ít, chờ đến khi tiểu nhị rời đi, nàng mới đầy mặt kinh ngạc nhìn Dương Khai hỏi: - Tiên sinh lại còn là một vị luyện đan sư à?

Dương Khai đắc ý nói: - Biết sơ thôi! Trước vào trong rồi nói sau!

Nói xong Dương Khai mở ra cấm chế động phủ, dẫn Trương Nhược Tích đi vào trong.

Hắn mướn động phủ này ở trong Phong Lâm Thành cũng không tính là tốt nhất, nhưng cũng không kém, xem như trung đẳng. Bên trong động phủ có mấy gian phòng, diện tích cũng tương đối rộng thoáng, Dương Khai chỉ định cho Trương Nhược Tích một gian phòng, để ngày sau nàng ở nơi này.

Lại giao lệnh bài động phủ của mình cho nàng, truyền cho nàng cách mở đóng cấm chế, nói cho nàng biết trừ mình ra, bất kỳ kẻ nào tới đây cũng không nên mở ra cấm chế động phủ.

Trương Nhược Tích tự nhiên là gật đầu vâng dạ.

- Nếu cô nương chờ đợi nhàm chán, có thể ra ngoài đi dạo một chút. Phong Lâm Thành trị an cũng không tệ lắm, tuy nhiên chỗ chợ đen kia thì chớ đi, phủ thành chủ không quản nơi đó, địa phương đó rất hỗn loạn, với tu vi của cô nương đi vào sẽ rất nguy hiểm! Dương Khai lại dặn dò.

- Nhược Tích không cần đi đâu! Nhược Tích ở trong này chờ tiên sinh trở về là được! Trương Nhược Tích nhẹ giọng nói.

- Tùy cô nương! Vậy cô nương nghỉ ngơi trước đi, ta đi ra ngoài một chuyến! Dương Khai phân phó một tiếng rồi rời đi.

Trương Nhược Tích ở sau lưng tiễn đưa.

Đợi sau khi Dương Khai đi khuất, Trương Nhược Tích mới bắt đầu quan sát bốn phía động phủ, phát hiện trong động phủ tuy rằng ngăn nắp chỉnh tề, nhưng cũng rất đơn sơ, nghĩ tới nơi này sau này là chỗ mình ở lại, nàng liền suy tính nên làm thế nào dọn dẹp xử lý một phen.

Nghĩ hồi lâu, Trương Nhược Tích bỗng nhiên hé miệng cười, trong lòng đã có phương án, lúc này nàng bắt đầu từ trong nhẫn không gian lấy ra một vài thứ, bố trí.

- - - - - - - - - - - - Linh Đan Phường, Dương Khai vào bên trong, lập tức liền có người thông báo cho Khang Tư Nhiên.

Không bao lâu, Khang Tư Nhiên bước vội từ bên trong đi ra, nhiệt tình nắm tay Dương Khai nói: - Dương đan sư rốt cũng ra mặt, nếu hôm nay Dương đan sư không xuất hiện, chỉ sợ là phải bỏ lỡ đại hội đấu giá lần này a! Đi đi, thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta phải mau mau đi tới phủ thành chủ cho kịp!

- Đại hội đấu giá ngay tại phủ thành chủ sao? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Đương nhiên! Dù sao đại hội đấu giá lần này là thành chủ đại nhân tự mình tổ chức, địa điểm dĩ nhiên là đặt ở phủ thành chủ. Trên đường ta sẽ nói cho đan sư biết có thứ tốt gì xuất hiện!

Cùng Khang Tư Nhiên một đường đi tới phủ thành chủ, nghe tin tức nội tình hắn tìm hiểu được, Dương Khai mới biết: võ giả Phong Lâm Thành lần này đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, tuy rằng chết thảm trọng, nhưng còn thật có người chiếm được thứ tốt.

Đạo Nguyên Quả kia thì không cần nói, nhất định sẽ trở thành vật đấu giá cuối cùng.

Bí bảo cấp Đạo Nguyên cũng có mấy kiện, nghe nói hấp dẫn không ít cường giả Đạo Nguyên Cảnh của các thế lực ở phụ cận tới tham gia đấu giá.

Hơn nữa, còn có một số linh đan diệu dược, công pháp bí thuật thất truyền.

Tóm lại, hội đấu giá lần này lớn chưa từng có, võ giả Phong Lâm Thành đều rất mong đợi. Tuy nhiên muốn tham dự hội đấu giá là có điều kiện. Dù sao võ giả Phong Lâm Thành nhiều như vậy, phủ thành chủ dù rộng lớn, cũng không thể sắp xếp đủ cho nhiều người như vậy đi vào.

Muốn đi vào hội đấu giá, trừ người nhận được thiệp mời của phủ thành chủ, cũng chỉ có hai loại người mới có thể tự do đi vào.

Một loại là võ giả Hư Vương Cảnh trở lên, loại thứ hai là võ giả tài lực hùng hậu, nếu không không cho phép bước chân vào phòng đấu giá.

Mà Khang Tư Nhiên là chưởng quỹ Linh Đan Phường, thường giao thiệp với phủ thành chủ, tự nhiên là sớm nhận được thiệp mời. Mỗi thiệp mời có thể mang theo một người đi vào, cho nên Dương Khai cũng không cần kiểm tra tu vi hoặc là tài lực.

- Thiên Vũ Thánh Địa lần này ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp đưa tới ba quả Đạo Nguyên Quả, trên hội đấu giá sẽ xuất hiện một quả, cũng không biết hai quả còn lại rơi vào tay ai? Khang Tư Nhiên đối với Đạo Nguyên Quả một mực canh cánh trong lòng, rất là áo não ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp không có phần cơ duyên này, giờ này lại phải tranh giành với người khác. Vì Đạo Nguyên Quả này, gần như Khang Tư Nhiên đều mang vào toàn bộ của cải tích góp của mình, chuẩn bị liều mạng tranh giành một phen.

Tuy vậy Khang Tư Nhiên cũng tự biết mình không có hy vọng gì, dù sao mình tuy là chưởng quỹ của Linh Đan Phường, nhưng tài lực làm sao có thể sánh với các gia tộc tông môn kia. Nếu như hắn đại biểu là chính Tử Nguyên Thương Hội, có thể được thương hội duy trì, thì tình huống đó sẽ hoàn toàn khác, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, hắn làm sao có thể nhận được Tử Nguyên Thương Hội rót vào tiền bạc?

Nghe Khang Tư Nhiên nói như vậy, Dương Khai hít mũi một cái, cũng không có tự tìm phiền toái.

Dù sao một quả Đạo Nguyên Quả trong đó đang ở trong nhẫn không gian của mình, chỉ là quả thứ ba không biết rơi vào tay ai... lại sẽ thành tựu thêm mấy vị Đạo Nguyên Cảnh. Hai người vừa đi vừa nói, rất nhanh thì đi tới phủ thành chủ.

Trước phủ thành chủ, đám người chen vai thích cánh đông nghịt, rất nhiều võ giả đang phía sau tiếp trước ào ào đi tới. Đội hộ vệ Phong Lâm Thành đang cố gắng duy trì trật tự, thỉnh thoảng lại có người bay tới bay lui trên không trung, quát mắng những người định chen ngang kia.

- Phản Hư tam tầng cảnh cũng muốn tham gia hội đấu giá? Mau cút về tu luyện mấy năm hãy trở lại... Cái gì? Ngươi có nguyên tinh? Ta xem một chút, mấy trăm ngàn nguyên tinh cũng gọi là nguyên tinh? Cút Cút! Phía trước truyền đến tiếng quát mắng, hiển nhiên là có võ giả không phù hợp điều kiện muốn lừa dối qua cửa, lại bị đội hộ vệ bắt được, ném ra thật xa, ngả u đầu sứt trán.

- Hư Vương nhất tầng cảnh... miễn cưỡng có tư cách, vị bằng hữu này xin mời!

- Ngươi này Thánh Vương tam tầng cảnh tới xem náo nhiệt cái gì? Có tin ta một bàn tay quật chết ngươi hay không? Hả! Mang theo một triệu nguyên tinh, sớm nói một chút... ngươi có thể vào!

Các võ giả đội hộ vệ cũng bận rộn túi bụi, mắt thấy hội đấu giá sắp bắt đầu, vẫn còn có vô số võ giả muốn vào trong, làm cho bọn họ quát nạt cái đầu lớn thành hai cái.

- A... Là Khang chưởng quỹ!

Khang Tư Nhiên cùng Dương Khai chen lấn ở trong đám người một hồi lâu, mới tới trước mặt một hộ vệ phủ thành chủ, người kia lập tức nhận ra Khang Tư Nhiên, liền đổi lại gương mặt tươi cười, chào hỏi.

- Khang chưởng quỹ, lần này phải theo quy củ làm việc, ngài hẳn có thiệp mời chứ?

- Dĩ nhiên là có! Khang Tư Nhiên mỉm cười, dưới ánh mắt hâm mộ ghen tỵ của rất nhiều võ giả ở bên cạnh, thản nhiên lấy ra một tấm thiệp mời, đưa cho hộ vệ.

Gã hộ vệ nhận lấy, chứng thực không lầm, cười nói: - Mời Khang chưởng quỹ đi vào, vào bên trong chỉ cần lấy ra thiệp mời, tự nhiên sẽ có người đến đón tiếp ngài!

- Đa tạ! Đúng rồi, Khang mỗ muốn dẫn vị bằng hữu này đi vào, không thành vấn đề chứ? Khang Tư Nhiên đưa tay chỉ Dương Khai.

- Dựa theo quy củ, tất nhiên không thành vấn đề! Gã hộ vệ chỉ liếc nhìn Dương Khai một cái, liền sảng khoái cho đi.

Khang Tư Nhiên gật đầu một cái, cùng Dương Khai nhảy ra ngoài đám người, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

- Đi thôi, hội đấu giá sẽ bắt đầu ngay! Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa tăng nhanh bước chân.

Không lâu sau, hai người đi vào phủ thành chủ, Khang Tư Nhiên lấy ra tấm thiệp mời, lập tức có một tỳ nữ dẫn hai người đi tới một phòng bao đánh số Ất 9.

Đối với số phòng này, dường như Khang Tư Nhiên có chút ngoài ý muốn. Dù sao ở trong Phong Lâm Thành hắn coi như là nhân vật có mặt mũi, tuy rằng tu vi không cường đại lắm, nhưng khoác trên người một lớp hào quang của Tử Nguyên Thương Hội, dù là thành chủ Đoàn Nguyên Sơn cũng không dám xem thường.

Nhưng bây giờ, lại chỉ được xếp vào trong phòng bao chữ Ất, có thể thấy những gian phòng đánh số Giáp phía trước, đều có người thực lực cường đại hơn, hoặc là lai lịch lớn hơn.

Ý thức được điểm này, Khang Tư Nhiên không khỏi nhíu mày, có cảm giác không ổn.

Phòng đấu giá là sử dụng một tòa đại điện của phủ thành chủ, lâm thời bố trí thành, diện tích rất rộng, trong đại sảnh phía dưới, người ngồi đầy nghẹt, Dương Khai đảo mắt nhìn qua ước tính sơ lược, tối thiểu cũng có hơn mấy ngàn người, mà phòng bao phía trên cũng có trên trăm gian.

Chính là như vậy, cũng còn có rất nhiều người không thể vào đại sảnh. Nếu không nhờ phúc của Khang Tư Nhiên, hai người ngay cả có thể đi vào được hay không cũng không biết.

Thời khắc này, bên trong đại sảnh ồn ào náo động, vô số người tụ ba tụ năm, châu đầu ghé tai bàn tán ầm ĩ, hiển nhiên hội đấu giá còn chưa có bắt đầu.

Duy chỉ có bên trong trăm gian phòng bao kia là hoàn toàn yên tĩnh, võ giả phía dưới không ai quét mắt nhìn phòng bao, mà gương mặt không hâm mộ ganh tỵ.

- Ngồi đi! Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa tìm chỗ ngồi xuống.

Dương Khai cũng bình thản ngồi xuống. Hắn dù gì cũng đã tham gia mấy lần hội đấu giá, mặc dù ở trong Tinh Giới này là lần đầu tiên, nhưng cảm giác đều là chỗ nhỏ chỗ lớn, ngoài ra không có gì khác biệt...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau