VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1996 - Chương 2000

Chương 1998: Đánh lén

Một màn bất ngờ này làm mọi người đều run sợ.

Một hồi lâu sau mới có người hô to: - Không thể lui về sau, nếu lui lại sẽ gặp cấm chế chết ngay, chư vị cẩn thận.

- Đáng ghét, đây là bẫy ngầm.

- Tinh Thần Cung chết tiệt à.

- Ta..ta nên làm gì bây giờ?

Rất nhiều người thực lực không cao mơ ước bảo vật giờ này lại ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng lại bắt đầu trách mắng Tinh Thần Cung, dường như đây là cái bẫy Tinh Thần Cung giăng ra cho bọn họ.

Cục diện lúc này càng đi vào phía trước càng phải chịu long uy chèn ép, sơ sảy chút sẽ liền bỏ mạng, mà những võ giả lúc trước chết thảm chính là ví dụ điển hình nhất. Ngay cả muốn rời đi bọn họ cũng không thể lui về sau, ba mươi thi thể mới ngã xuống chính là vết xe đổ.

Làm như vậy một số võ giả đúng thật là tiến không được thoái không xong, trong nhất thời kẹt cứng tại chỗ.

Nhưng dù sao cũng không phải toàn bộ, những cường giả có thực lực, có lòng tin ở bản thân vẫn chống lại long uy chèn ép, từng bước tiến vào Thăng Long Đàn, ánh mắt lửa nóng đặt trên mười mấy đồ vật không rõ là thứ gì ở trên Tế Đàn kia. Mỗi bước ra của bọn họ đều vô cùng gian khổ nhưng khi bước qua được rồi nét mặt họ sung sướng như có thu hoạch lớn.

Cầu phú quý trong nguy hiểm, đây là đạo lý ai cũng biết, các võ giả ở đây ai mà chưa trải qua không ít đau khổ sống chết, đại đa số bọn họ đều vô cùng kiên nghị.

Huống chi chưa nói đến tranh đoạt mười mấy món bảo vật kia, chỉ cần là quá trình đi tới Thăng Long Đàn có tác dụng đã khiến những võ giả này mửng rỡ như điên.

Mỗi bước đi ra các võ giả kia đều có thể cảm giác được tâm tính của mình cùng nghị lực tăng lên không ít, thậm chí ở dưới sức chèn ép của vô thượng long uy, rất nhiều lực lượng trong cơ thể cường giả Hư Vương Cảnh đều đang nhanh chóng chuyển hóa thành nguyên lực.

Loại tốc độ chuyển hóa này không phải là uống Nguyên Ngưng đan có thể so sánh.

Dương Khai tự nhiên cũng phát hiện điều này.

Thật ra hắn hoàn toàn có thể không thấy uy ép đến từ Thăng Long Đàn, dù sao trong cơ thể hắn còn có lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long. Thăng Long Đàn tuy chế tạo từ Long Cốt, trời sinh đã có vô thượng long uy, nhưng trước mặt lực lượng Kim Thánh Long loại long uy chèn ép này vẫn không có chút tác dụng.

Nghe đồn từ thời thượng cổ, Chân Long nhất tộc vô số người, nhưng trong nhất tộc này huyết mạch cấp độ áp chế lại vô cùng rõ ràng. Kim Thánh Long tại Chân Long nhất tộc có địa vị cực cao, mà nhìn từ trước khi Thăng Long Đàn xuất hiện dị thường có thể thấy Long Cốt chế tạo Thăng Long Đàn có lẽ là Hỏa Long chi cốt, bởi vì hư ảnh Chân Long xuất hiện kia có màu đỏ.

Rồng đỏ chủ yếu sử dụng lực lượng hỏa hệ.

Lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long đủ để chế trụ toàn bộ long uy từ Thăng Long Đàn làm cho uy áp này không thể tiếp cận Dương Khai trong vòng ba trượng.

Lúc Dương Khai phát hiện điều này thậm chí hắn còn không thèm để ý tới, ý niệm trong đầu hắn lúc đó chỉ có xông tới lấy mười mấy món bảo vật trên Tế Đàn kia trước đã.

Nhưng suy nghĩ một chút hắn cũng không mạo thất như vậy.

Dù sao ở đây có chừng mấy trăm võ giả Hư Vương Cảnh, khoan nói tới việc tự mình đi tranh đoạt bảo vật liệu có thể trốn thoát khỏi những người này đuổi giết vây công hay không, kể cả có thể công rồi thì đợi ra khỏi Ngũ Sắc Bảo Tháp xong cũng là phiền toái.

Một khi người bên ngoài biết được mình ở Thăng Long Đàn chiếm được lợi nhiều như vậy chỉ sợ sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người

Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội, Dương Khai không tin những võ giả Đạo Nguyên Cảnh kia sẽ không mơ ước tới những bảo bối đến từ Thăng Long Đàn, thật sự nếu bị Đạo Nguyên Cảnh võ giả để ý tới thì cuộc sống sau này sẽ khó mà tốt được.

Cho nên hắn không làm như vậy.

Thời khắc này hắn lẫn trong đám người hỗn loạn vừa tiến vào gần Thăng Long Đàn, dựa vào vô thượng long uy chèn ép kia để chuyển hóa nguyên lực trong cơ thể mình, vừa thanh thản quan sát bốn phía xem tình hình những người khác.

Không bao lâu liền có không ít võ giả Hư Vương Cảnh cường đại đã bị hắn lặng lẽ ghi tạc trong lòng.

Những người này không thể nghi ngờ gì nữa đều đã chuyển hóa toàn bộ nguyên lực, lúc bọn họ ngăn cản long uy chèn ép có phần dễ dàng hơn so với người khác cho nên tốc độ cũng tương đối nhanh, có khoảng cách nhất định với những người sau.

Dương Khai hơi tăng nhanh bước chân, đồng thời trong đầu suy nghĩ nên làm cách nào mang những bảo vật kia đi mà không ai biết.

Ngay lúc hắn đang trầm tư, ở một bên truyền tới tiếng nghiến răng nghiến lợi: - Dám vượt qua bổn công tử, chết đi.

Tiếng “chết” kia vừa rời khỏi miệng người đó một dấu bàn tay liền hướng đánh tới Dương Khai, trong dấu bàn tay có tiếng gió gào thét, dường như tích chứa lực phá hoại cực lớn.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, trong nháy mắt giơ tay lên, lực lượng hùng hồn rót vào lòng bàn tay hướng vỗ tới dấu lòng bàn tay của đối phương.

Phập…
Một tiếng vang nhỏ, liền ngay sau đó hai lực lượng cuồng bạo đụng vào nhau bắn ra tứ phía, uy thế to lớn.

Thân thể Dương Khai hơi chao đảo liền không có động tĩnh, ngược lại người chủ động xuất thủ tập kích hắn lại kinh hô một tiếng, dường như có chút không đỡ được công kích của hắn, mất thăng bằng hướng bay về phía sau.

Sắc mặt người này đại biến, chỉ một thoáng đã tái nhợt không một hạt máu.

Dù sao trước kia những võ giả rút lui đều bị Thăng Long Đàn kích bắn ra tia sáng đen chém chết tại chỗ, hắn cũng không xác định mình có bị giống đám người đó hay không.

Nếu thật như vậy hắn cũng không có lòng tin có thể chống lại công kích của Thăng Long Đàn.

Vừa nghĩ tới đây hắn cắn răng, thân thể tiếp tục c hìm xuống như cọc gỗ đóng trên mặt đất.

Hắn tình nguyện để tất cả các lực lượng xông vào cơ thể mình cũng không dám mảy may di động.

Phập phập phập…

Bên trong cơ thể người này truyền tới từng tiếng nhổ, sắc mặt hắn trắng nhợt, máu tươi tràn ra từ mũi, miệng, bộ dáng đột nhiên trở nên dữ tợn.

- Công tử. Có người hô to, vội vàng tiến lên hai bước chỉ tay vào phía sau người này hóa giải một tia lực đạo, cuối cùng cũng làm hắn đứng vững vàng tại chỗ không lui lại nửa bước.

Dương Khai âm trầm quay đầu nhìn lại, thấy khuôn mặt quen thuộc không khỏi cười lạnh một tiếng: - Thì ra là Khương công tử…

Người xuất thủ đánh lén hắn bất ngờ chính là Khương Sở Hạ lúc trước lên tiếng.

Vừa rồi Dương Khai gặp hắn lần đầu còn thấy người này tướng mạo đường đường, ôn văn nhĩ nhã, cũng có chút phong phạm khí độ công tử, nhưng sau khi biết Khương Sở Hạ chú ý tới Tần Ngọc, hắn hiểu ra người này một bụng ý nghĩ xấu, lúc này xem ra Khương Sở Hạ không chỉ suy nghĩ xấu xa mà còn không khoan dung.

Quả thực chính là dạng tiểu nhân khiến người khác căm giận.

Hắn sở dĩ hạ thủ với mình chẳng qua vì tốc độ của mình nhanh hơn hắn một chút, đã vượt qua hắn mà thôi.

- Các hạ là ai?

Khương Sở Hạ chịu thiệt suýt nữa gặp họa, trong lòng oán hận lại cũng kiêng kỵ Dương Khai vạn phần, hắn hoàn toàn không nghĩ tới mình lại không thể tiếp nhận nổi một chiêu của một võ giả Hư Vương Cảnh.

Hơn nữa tình huống vừa rồi đối phương mới chỉ thuận tay một kích, nếu thực muốn chiến đấu sống chết tự mình chẳng phải hoàn toàn không phải là đối thủ hay sao.

Đây còn là người không? Trong lòng Khương Sở Hạ kinh hãi hoảng loạn. Phong Lâm Thành từ khi nào lại xuất hiện một nhân vật như vậy?

Hỏi ta? Dương Khai cười gằn một tiếng: - Ta chẳng qua chỉ là một người Khương công tử không trêu chọc nổi thôi.

Thấy Dương Khai khoác lác như vậy trên mặt Khương Sở Hạ tỏ vẻ không phục nhưng hắn lại nghĩ không chừng đối phương đến từ một thế lực lớn nào đó, dù sao Phong Lâm Thành trong khoảng thời gian này hội tụ không ít cường giả.

Nghĩ tới đây thần sắc Khương Sở Hà không khỏi lóe lên một cái ôm quyền nói: - Vừa rồi Khương mỗ mạo phạm, các hạ xin đừng trách.

- Coi như có chút tự biết mình, tha mạng cho ngươi.

Dương Khai lạnh giọng cười không tiếp tục dây dưa với Khương Sở Hà mà xoay người tiếp tục đi tới.

Khương Sở Hà chăm chú nhìn bóng lưng hắn, trên mặt lúc xanh lúc đỏ, một mặt muốn áp chế thương thế của mình, mặt khác lại muốn ngăn cản vô thượng long uy kia, trong nhất thời vô cùng cực khổ.

Đi sau cùng trong đám người, Tần Ngọc mang theo nhiều hộ vệ chậm chạp đi, dù sao thực lực của nàng đích thực không cao, không thể đi nhanh được như những người khác.

Nhưng cũng chính là vì vậy cho nên mới nhìn thấy toàn bộ một màn vừa rồi.

- Người này…lai lịch gì?

Chân mày Tần Ngọc nhíu lại.

Đều là võ giả Phong Lâm Thành, Tần Ngọc tất nhiên biết được Khương Sở Hạ tu vi gì, Khương Sở Hạ người này tư chất tuy không coi là lợi hại nhưng có tài nguyên Khương gia trút xuống, hơn nữa khắc khổ tu luyện nhiều năm như vậy từ lâu cũng đã tới Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, một thân lực lượng toàn bộ đã chuyển hóa thành nguyên lực.

Nói cách khác trong số Hư Vương Cảnh, Khương Sở Hạ dù không vô địch cũng không phải có thể bị người một chiêu đả thương.

Nhưng có người làm được.

Điều này làm Tần Ngọc kinh ngạc, đồng thời càng thêm hứng thú đối với Dương Khai.

- Tiểu thư, người đó sao vậy? Có hộ vệ thấy Tần Ngọc nhìn chằm chằm Dương Khai không hỏi lên tiếng ho ri.

- Các ngươi có người nào gặp người đó chưa? Có biết lai lịch của hắn không? Tần Ngọc nhẹ giọng hỏi.

Các hộ vệ đều không ngừng lắc đầu biểu thị mình chưa từng thấy qua Dương Khai.

Hộ vệ lúc trước lên tiếng nói: - Tiểu thư nếu muốn biết đợi rời khỏi Ngũ Sắc Bảo Tháp thuộc hạ sẽ cho người đi tìm hiểu.

Tần Ngọc gật đầu: - Nhớ kỹ, tìm hiểu là được, đừng có không dưng đắc tội hắn.

- Tuân lệnh.

Phụ cận Thăng Long Đàn, theo thời gian trôi qua, chênh lệch thực lực của mọi người dần lộ ra, mặc dù cơ bản mọi người đều là Hư Vương Cảnh, thậm chí có rất nhiều là Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng ở Thăng Long Đàn này lửa thử vàng, thực lực mạnh yếu khác nhau rất nhanh đã được nhìn ra.

Những người có tâm tính, nghị lực, thực lực không thể nghi ngờ đều đi nhanh hơn một bước, xa hơn một bước.

Còn lại đều rơi về phía sau.

Trong nhất thời, lấy Thăng Long Đàn làm trung tâm, vô số võ giả chia làm nhiều tầng đều liều mạng hướng áp sát vào trung tâm.

Mà ở tầng thứ nhất có chừng hơn bốn mươi vị cường giả Hư Vương tam tầng cảnh, thực lực chênh lệch không quá lớn, có thể đoán được nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bốn mươi người này sẽ dẫn đầu tới Thăng Long Đàn, thậm chí, những võ giả phía sau đã không có hy vọng gì.

Nhưng bọn họ cũng không dám tùy ý lùi về sau sợ rước họa vào thân, chỉ có thể kiên trì đi tiếp lên phía trước.

Trong lúc ngày càng nhiều võ giả không chịu nổi long uy chèn ép mà chết bất đắc kỳ tử, Thăng Long Đàn trong phạm vi mấy chục trượng có hang trăm thi thể không đầu nằm ngổn ngang, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.

Chương 1999: Trảm Hồn Đao

Đoạn đường ngắn ngủi trong vòng trăm trượng tới Thăng Long Đàn trở thành chỗ chôn thây của vô số võ giả Hư Vương Cảnh.

Sau nửa canh giờ, mấy chục võ giả ở tầng thứ nhất kia, khoảng cách Thăng Long Đàn đã không tới mười trượng.

Khoảng cách gần như vậy, mười mấy kiện bảo vật cất chứa trên Tế Đàn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, trong nhất thời không quản những người này xuất thân như thế nào, lai lịch ra sao cũng đều đang hít thở dồn dập.

Nhưng…bảo vật chỉ có mười mấy món, võ giả tới gần một bước đã có tới hơn bốn mươi người, tính thế nào cũng không thể chia đều,như vậy tất sẽ có phân nửa võ giả sẽ phải quay về tay không.

Mọi người hiển nhiên cũng phát hiện được điều này, cho nên sau khi tới gần Thăng Long Đàn chừng mười mấy trượng mọi người đều âm thầm vận động lực lượng, ánh mắt mơ hồ, địch ý điên cuồng nảy sinh.

Bỗng nhiên một trận tiếng xé gió truyền ra, năng lượng thiên địa bỗng nhiễu loạn, một mũi tên màu vàng bắn ra với tốc độ cực nhanh đánh tới một nam tử khôi ngô.

- Má nó, sớm biết ngươi sẽ đánh lén lão tử, rốt cuộc không nhịn được động thủ sao? Nam tử khôi ngô kia bộ dáng có vẻ như sớm có phòng ngư,vừa thấy địch nhân xuất thủ liền đưa tay ra trước mặt, liền sau đó, một cái khiên sáu cạnh đậm sắc xuất hiện trước mặt hắn cản trở toàn bộ thân hình hắn.

Uỳnh…

Tiếng nổ truyền ra,mũi tên vàng kia uy lực tuy không tầm thường nhưng vẫn bị tấm khiên kia cản lại.

Người xuấ thủ đánh lén thấy tình hình này thì không khỏi ngẩn ngơ.

Nam tử khôi ngô cười gằn một tiếng, với tốc độ cực nhanh thu hồi chiếc khiên nắm chắc trong tay. Trên nắm tay hắn nguyên lực tuôn ra chợt hướng địch nhân xuất thủ, trong miệng khẽ quát: - Bá Vương Thánh Quyền.

Đây rõ ràng là một bí thuật uy lực cực lớn, quyền ra trong nháy mắt lại tràn ngập ý cảnh, có thể thấy được người này đã có chút chạm tới ngưỡng cửa Đạo Nguyên Cảnh, có lẽ hắn cũng chỉ còn thiếu chút nữa liền có thể tấn thăng lên bình cảnh này.

Trong quyền phong kia khoả cuốn môt cỗ khí thế duy ngã độc tôn, tách nhập thiên hạ làm người đánh lén biến sắc vội vàng uốn người, đồng thời một tay đưa vào hư không, một thanh kiếm Thanh Phong sắc bén dài chừng ba xích bỗng xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Kiếm phong trên tay bắn ra, nguyên lực rót vào trong kiếm, thần sắc hắn trở nên túc mục.

- Thuỷ Nguyệt Kính Hoa. Miệng hắn khẽ nói, trường kiếm ở giữa không trung hoá thành một nửa vòng tròn, trong hư không kia lại xuất hiện mặt kính hợp thành từ kiếm quang có thể soi được..

Bá Vương Thánh Quyền lúc tới lại bị mặt kiếm quang kia chặn lại.

Lĩnh vực Hư Vương Cảnh đại thành của hai người đồng thời tràn ra hung mãnh áp chế đối phương.

Rắc rắc…

Dương như đến không gian cũng không thể chịu được va chạm cuồng bạo như vậy, trong khoảnh khắc đó liền xuấ thiện một khe rất nhỏ.

- Hay lắm hay lắm, cuối cùng cũng đụng phải cao thủ ra gì rồi, hay lắm hay lắm. Nam tử khôi ngô thấy vậy không những không sợ hãi mà ngược lại cười ha hả, thần sắc cực kỳ ngông cuồng.

Ngược lại đối thủ của hắn âm thầm than khổ không ngừng, không nghĩ tự mình chỉ tuỳ ts xuất thủ đánh lén một chút, tưởng có thể bỏ rớt đối thủ không ngờ lại gặp tên điên này.

Rơi vào đường cùng hắn chỉ có thể kiên trì ứng chiến.

Đại chiến giữa hai người vừa bạo phát, hơn bốn mươi vị võ giả ở tầng thứ nhất kia dường như đã thượng lượng xong, tất cả đều hành động.

Nhưng bọn họ cũng không có tới gần Thăng Long Đàn mà chỉ bận rộn ra tay, hạ sát thủ đối với võ giả gần mình nhất.

Chỉ một thoáng, ở gần Thăng Long Đàn một mảnh hỗn loạn.

Vở kịch đánh lén cùng bị đánh lén liên tiếp diễn ra.

Cứ một võ giả vừa động thủ đánh lén mục tiêu của mình lại bị một võ giả khác đánh tiếp không thể không cắn răng lấy một địch hai.

Cũng có người đơn đả độc đấu, có người hỗn chiến, có cả liên thủ trừ bỏ kẻ địch.

Nhóm cường giả Hư Vương Cảnh thuộc loại tinh anh ở Phong Lâm Thành giờ khắc này đều dường như trở thành cừu địch của nhau, không lâu sau đều đánh giết đỏ mắt, võ kỹ cùng quang hoa bí bảo đồng loại nở rộ vô cùng chói mắt.

Những người rơi ở tầng thứ hai thứ ba trong nhất thời trợn mắt há mồm. Nhưng rất nhanh bọn họ liền không khỏi vui mừng bởi điều này đồng nghĩ với việc có lẽ bọn họ còn có cơ hội lấy được bảo vật trên Thăng Long Đàn. Những người lúc trước buồn bực không lên tiếng lại đầy khí lực hướng phía trước đi vào.

Nhưng bọn họ nghĩ quá đơn gian, các võ giả tầng thứ nhất dù đang chém giết, nhưng nếu có người tới gận bọn họ đều không hẹn mà cùng ngừng công kích đối thủ, liên thủ giết người tới gần.

Dường như trong mắt bọn họ, chỉ có những võ giả ban đầu ở tầng thứ nhất mới coi là đối thủ cạnh tranh chân chính, những người sau đó chẳng qua chỉ là vai phụ mà thôi, có tư cách gì nhúng chàm bảo vật.

Hai ba người tiếp theo liên tiếp tử vong, các võ giả tầng thứ hai kia cũng thấy rõ thế cục không dám tuỳ ý đến gần.

Dương Khai đang rơi trong đám võ giả tầng thứ hai, vừa thấy tình cảnh này hắn không khỏi cau mày không dứt.

Hắn lúc này nếu muốn tới gần Thăng Long Đàn tất yếu sẽ bị võ giả tầng thứ nhất liên thủ công kích, trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích, nhưng nếu không tới gần sẽ không có tư cách lấy được bảo vật ở Thăng Long Đàn.

Vừa nghĩ tới đây hắn không khỏi lạnh giọng hô: - Bảo vật thuộc về người có duyên, các ngươi bá đạo như vậy không khỏi quá không coi ai ra gì, chư vị bằng hữu, muốn cá chép vượt vũ môn, chúng ta cùng nhau lên.

Nói xong liền noi gương xông lên đầu tiên.

Các võ giả tầng thứ hai vốn không cam lòng bị ngăn cản lại thời khắc này vừa nghe Dương Khai nói gì cá vượt vũ môn, lại nghĩ tới Tần Ngọc lúc trước nói, mỗi người lòng căm phẫn nổi lên rối rít hưởng ứng hiệu lệnh Dương Khai, túm ba tụm năm lại mắt lộ hung quang hướng phía trước thúc tới.

- Tiểu tử thối miệng lưỡi sắc nhọn, để ngươi chết trước. Rất nhanh chóng, Dương Khai bị hai cường giả phía trước để mắt tới.

Hai cường giả này vốn đang đánh nhau kịch liệt nhưng vừa nghe Dương Khai nói vậy liền không hẹn mà cùng đưa hắn trở thành mục tiêu.

Hai người ở tầng thứ nhất, hiển nhiên đầu là tinh anh trong Hư Vương Cảnh lại liên thủ lại cho dù không địch nổi Đạo Nguyên Cảnh nhưng cũng không phải đẳng cấp Hư Vương Cảnh có thể ngăn cản.

Một người tế ra một thanh đại phủ lớn, hướng đầu DƯơng Khai đánh tới, cây búa trên tay nhoáng lên hoa quang, phủ ấn to lớn tựa như viễn thạch rơi xuống, mạnh không thể đỡ

Người còn lại đưa tay vỗ mạnh một chiếc chuông nhỏ trên tay mình, mỗi một lần vỗ sắc mặt hắn lại thêm ngưng túc, chiếc chuông phát ra tiếng vang kỳ dị hội tụ thành công kích vô hình hướng Dương Khai đánh tới.

Dương Khai thần sắc rét lạnh, cũng không dám khinh thường, một thân lực lượng điên cuồng vận chuyển, trên tay vừa chuyển cầm một thanh đại đao.

Hắn vừa động thần niệm chém xuống một người trong đó.

Hoa quang loé lên trên đại đao, công kích vô thanh vô tức thẳng hướng vào trong thức hải người kia, lập tức xé bỏ phòng ngự thần thức, bổ vào trong thức hải người đó. Trong thức hải người này chỉ một thoáng liền gió nổi mây phun, dường như có lực lượng khổng lồ chia đôi thức hải của hắn, cuốn lên sóng gió động trời, sóng lớn kia cũng không rơi xuống mà khô tịnh giữa không trung.

Thức hải là thần hồn chi nguyện của võ giả, hải thuỷ trong thức hải bị chưng phát thần hồn tất sẽ bị hao tổn.

Người này như bị sét đánh, cả người bỗng nhiên cứng đơ tại chỗ, đôi mắt run rẩy tràn đầy vẻ hoảng sợ, kinh ngạc chăm chú nhìn Dương Khai, trong miệng có tiếng lắp bắp nhưng không nói ra được một câu.

Ngay sau đó người này liền có gì đó không phải, lập tức ngã xuống đất mà chết.

- Cái gì? Người còn lại cả kinh thất sắc có chút không dám tin đối thủ trước mặt mình.

Đối thủ này khó xơi như nào hắn đương nhiên biết rõ, hai người vừa rồi đối chiêu căn bản là bất phân thắng bại nhưng giờ này lại bị một võ giả Hư Vương Cảnh một chiêu diệt sát.

Hư Vương Cảnh tuyệt đối không có năng lực này, như vậy nguyên nhân chính là ở thân chuôi đao của người này.

Đây…rốt cuộc là bí bảo tầng thứ gì??

Ngay lúc hắn còn thất thần, thân hình Dương Khai đã thoắt một cái,tránh công kích của người kia vừa cười gian hướng lại gần hắn vừa giơ đại đao trên tay.

Cho tới giờ khắc này người này mới phát hiện điểm quỷ dị của đại đao này, thân đao chảy xuôi hào quang đen như mực dường như có một loại lực lượng vô danh dẫn dắt thần hồn của mình.

Dường như nhìn nó thêm một lúc thần hồn mình lại bị đau như cắt cứa ra, hắn hoảng hốt vội dời đi ánh mắt.

Trảm Hồn Đao!

Thuộc loại Trùng Đế Đế Bảo.

Năm đó Dương Khai sau khi đánh chết Trùng Đế, từ trên người hắn lục soát được hai món Đế Bảo, một là Nô Trùng Trạc, hai là Trảm Hồn Đao.

Nhưng uy năng của hai bí bảo này đều quá mức cường đại, Dương Khai khi đó thực lực không cao, căn bản không thể luyện hoá, chỉ có thể gác lại. Sau đó mấy lần trải qua hiểm nguy, Nô Trùng Trạc phát huy ra một chút tác dụng, ví như lần đó ở trong Thất Lạc Chi Địa, khu trừ tập kích của Huyễn Không Điệp, lúc ở Vũ Tông Băng Nhai chấn nhiếp yêu trùng mẫu th làm Dương Khai phải dùng nó thu phục.

Có những kinh nghiệm này, Dương Khai ý thức được tầm quan trọng của Đế Bảo,lúc rảnh rỗi mới bắt đầu thử luyện hoá Trảm Hồn Đao.

Tuy rằng hao tốn không ít thời gian cùng tinh lực nhưng vẫn không thể luyện hoá hoàn toàn Trảm Hồn Đao, mặc dù vận dụng cũng không thể phát huy được toàn bộ uy năng, giống như Tịch Diệt Lôi Châu, Dương Khai không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của nó.

Nhưng Đế Bảo dù sao cũng vẫn là Đế Bảo.

Mặc dù là bề ngoài nhưng cũng không phải Hư Vương Cảnh có thể ngăn cản.

Nhất là uy năng của Trảm Hồn Đao vô cùng kỳ lạ, với thần niệm điều khiển chích chém thần hồn, không bị tổn thương máu thịt, rất khó phòng bị.

Từ trình độ nào đó mà nói nó cũng coi là một món thần hồn bí bảo, mức độ quý hiếm khó tìm còn hơn cả bí bảo phòng ngự.

Mà thần niệm của Dương Khai lại vô cùng cường đạo, điều khiển Trảm Hồn Đao đối địch, ngang hàng cấp Hư Vương sao có thể chống đỡ được.

Vừa đối mặt, thần hồn địch nhân đã bị phá diệt, chết ngay tại chỗ.

Dương Khai cũng là cố ý làm vậy, võ giả ở tầng thứ này giờ này dường như có một loại vô hình chung nhận thức, đó là không cho võ giả tầng thứ hai tới gần Thăng Long Đàn, nếu hắn muốn uy hiếp địch nhân, chỉ có thể dùng lôi đình thủ đoạn, giết mấy người đã hãy nói sau.

Giết gà doạ khỉ như vậy sẽ không có ai còn dám cản trở hắn.

Quả nhiên sau khi người kia chết, người còn lại mắt thấy Dương Khai một lần nữa giơ lên Trảm Hồn Đao, ánh sáng đen trên thân đao lưu chuyển, theo bản năng sợ hãi lui về phía sau.

Nhưng người này vừa lui lập tức xúc động cấm chế của Thăng Long Đàn.

Chương 2000: Âm mưu

Một đạo huyền quang từ Thăng Long Đàn bắn ra, mục tiêu nhắm thẳng vào đám người đang lui về sau.

Người này sắc mặt đại biến, không hề nghĩ ngợi liền dùng tốc độ nhanh hơn nữa hướng chạy ra ngoài, đồng thời tia sáng trên người chợt hiện, dường như vận dụng tất cả lực lượng phòng ngự.

Nhưng dù hắn nhanh hơn nữa cũng không nhanh hơn lực lượng của Thăng Long Đàn, chỉ trong thời gian một hơi thở, tia sáng kia liền truy kích tới người này, trực tiếp xuyên thủng thân thể người này. Lực phòng ngự không biết bao nhiêu tầng kia ở trước huyền quang này lại như giấy, yếu đuối không chịu nổi.

- A…a…a…

Một tiếng hét thảm truyền đến người này phù phù một tiếng liền ngã xuống đất, cùng dạng với những người lúc trước bị tia sáng đen giết chết, máu thịt xương cốt cả người nát hết, trình trạng thê thảm.

Những người ở bốn phía không khỏi biến sắc khiếp sợ.

Dù sau từ khi Dương Khai xuất thủ tới màn tử vong của hai người này cũng chỉ trong thời gian ngắn ngủi ba hơi thở.

Trong thời gian ngắn ngủi này, hai võ giả Hư Vương Cảnh đỉnh phong ở tầng thứ nhất lần lượt mất mạng, không quản Dương Khai vận dụng bí bảo hay chiêu thức gì cũng đủ để thể hiện sự mạnh mẽ và không dễ chọc của hắn.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt các võ giả bên cạnh Dương Khai nhìn hắn cũng thay đổi, tràn đầy kiêng kị cùng hoảng sợ, vô tình hay cố ý đều kéo giãn khoảng cách với hắn, biểu thị không muốn làm địch với những người khác.

Đây chính là hiệu quả Dương Khai kỳ vọng, hắn lật cổ tay, thu hồi Trảm Hồn Đao đường hoàng bước lên phía trước không coi các võ giả bốn phía ra gì, vô cùng phách lối.

- Gừ…

Bỗng một tiếng gầm rú cao vút truyền tới từ đám người, có chút như tiếng long ngâm, lại hơi giống như tiếng thú rống lên.

Sắc mặt mọi người cả kinh đồng loại nhìn lại nơi hướng ra thanh âm kia, thần sắc ngưng trọng.

Bởi vì ở vị trí kia, một nam nhân chừng ba mươi tuổi mặc áo gấm không biết vận dụng bí thuật gì, cả người biến thành đỏ bừng, dường như có thể nướng chín cả con tôm lớn, trên người tản ra một loại khí nóng, trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một hư ảnh giao long màu lửa đỏ.

Hư ảnh Giao long kia như thật giương nanh múa vuốt, thần thái tách nhập, hơi chao đổi một cái liền bắn nhanh xuống chui vào thân thể người này.

Ngay sau đó, khí thế của nam nhân kia tăng mạnh, cùng với khí thế hắn phát ra ngoài kia còn xen lẫn từng tia khí tức như long uy.

- Đoàn Thiên Tứ! Là Đoàn Thiên Tứ.

Có người kinh hô.

- Là con trai trưởng của thành chủ đại nhân.

- Đã sớm nghe nói người này lúc nhỏ ngẫu nhiên gặp cơ duyên, chiếm được một Giao long chi hồn hoàn chỉnh, thì ra là thật…chuyến này xong rồi, có Giao long chi hồn tương trợ thì trở lực của hắn khi đi tới sẽ yếu đi rất nhiều.

Rất nhiều võ giả mau mồm mau miệng kêu, có người vẻ mặt không cam lòng, cũng có người gương mặt hâm mộ lại xen lẫn kiêng kỵ.

Dương Khai trong nháy mắt hiểu rõ thân phận của người này.

Dĩ nhiên là con trai trưởng Đoàn Thiên Tứ của thành chủ Đoàn Nguyên Sơn, hư ảnh Giao long kia chính là Giao long chi hồn trước kia hắn thu được, lợi dụng bí pháp kích phát ra, đối kháng với long uy hùng hồn chèn ép ở chỗ này.

Giao long tuy rằng không phải Chân Long nhất tộc nhưng dù sao đi nữa chỉ cần có một tia huyết mạch của Chân Long lúc này dùng ở đối kháng long uy thì không có gì tốt hơn..

Đoàn Thiên Tứ là một người biết nhẫn nhịn, lúc trước một mực không bộc lộ ra ưu thế của mình, chỉ tới khi khoảng cách tới Thăng Long Đàn gần vừa đủ mới bỗng nhiên phát chế nhân, hiển nhiên là có ý đồ lớn.

Nhưng…không chỉ mình hắn có tính toán này.

Ngay khi Đoàn Thiên Tứ kích phát Giao long chi hồn tăng thêm thân lực, cách đó không xa lại có một thanh niên quát trầm một tiếng, bên ngoài thân hình người này xuất hiện một hình tròn lớn có hình dạng chiếc chuông, dường như một chiếc lồng phòng ngự rất lớn.

Công kích từ võ giả bốn phía rơi vào trên người nhưng hắn không quan tâm, chỉ đưa ánh mắt lửa nóng nhìn chằm chằm vào bảo vật trên Thăng Long Đàn, từng bước tiến vào đó.

Mà những công kích kia không thể phá huỷ phòng ngự của hắn, toàn bộ đều bị ngăn ở ngoài.

- Là Liệt Hoả Điện Bất Động Thiên Vương Chung. Người này là Liệt Hoả Điện Tông Tử Tấn.

Có võ giả đã nhận ra bí bảo người kia sử dụng.

- Bí bảo phòng ngự cấp Đạo Nguyên trung phẩm, Bất Động Thiên Vương Chung?

- Đây là anh gian, thế này đánh thế nào?

Nhiều võ giả Hư Vương Cảnh giận dữ kêu lên.
Tuy rằng với tu vi của Tông Tử Tấn cũng không thể nào phát huy ra toàn bộ uy năng của Bất Động Thiên Vương Chung, nhưng dù sao đây cũng là bí bảo phòng ngự cấp Đạo Nguyên trung phẩm, căn bản không phải võ giả Hư Vương Cảnh có thể đánh vỡ, trừ phi có mười mấy người liên thủ phát xuất toàn lực một kích mới có thể tạo thành uy hiếp với hắn.

Tông Tử Tấn vừa hướng phía trước đi tới vừa âm trầm nhìn những người công kích hắn cười lạnh nói: - Tông mỗ nhớ kỹ các ngươi, đợi chuyện ở đây kết thúc, Tông mỗ chắc sẽ thăm hỏi các ngươi cẩn thận.

Một lời nói ra không ít sắc mặt cường gia Hư Vương Cảnh đột nhiên tái nhợt.

- Tông thiếu, đây là hiểu lầm à, tại hạ lúc trước có mắt không tròng, không nhận ra Tông thiếu, có điều mạo phạm mong Tông thiếu thứ lỗi, nếu người báo ra tính danh sớm một chút ta thế nào cũng không có khả năng công kích người. Một người Hư Vương Cảnh vội vàng chịu thua, sợ Tông Tử Tấn sau này tính sổ với mình.

- Ta cũng vậy a Tông thiếu, có câu oan gia nên giải không nên kết, Tông thiếu sao phải vậy chứ.

Tông Tử Tấn liên tục cười lạnh không ngừng bước chân thản nhiên nói: - Tốt, nếu là hiểu lầm thì cứ coi như vậy…nhưng nếu còn có người dám quấy rầy bổn thiếu, ngày sau nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.

- Không dám không dám.

- Tông thiếu đại lượng.

Đám võ giả vui mừng quá đỗi.

Tông Tử Tấn hiển nhiên cũng biết bây giờ không phải lúc dây dưa với đám người này, nếu không lui nhường một bước làm bọn họ liều mạng với mình thì cuối cùng cũng chỉ lợi cho người ngoài nên hắn cũng không bức bách quá đáng.

Ngoại trừ Đoàn Thiên Tử cùng Tông Tử Tấn cũng chỉ có Dương Khai hành động nhanh nhất.

Đều đã đến nước này hắn tự nhiên là thoáng vận chuyển một chút lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long, ngăn cản long uy vô hình chèn ép, co nên từ trình độ nào đó mà nói hắn cũng là người thoải mái nhất.

Ba người vừa đi tới vừa quan sát lẫn nhau, ánh mắt nhìn nhau toé lửa.

Dương Khai trong lòng lúc này âm thầm kêu khổ, không có mảy may vui sướng, bởi vì hắn cùng Đoàn Thiên Tử và Tông Tử Tấn khác nhau, không có chỗ dựa, không có bối cảnh, nếu thực sự thi triển thủ đoạn lấy đi toàn bộ bảo vật trên Thăng Long Đàn đi tất sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.

Hắn đang suy nghĩ có cần để Đoàn Thiên Tứ cùng Tông Tử Tấn xuống tay trước để chia sẻ chút áp lực.

Nhưng rất nhanh hắn liền phủ định ý nghĩ này bởi vì không quản mình tới lúc đó lấy đi bao nhiêu bảo vật đều sẽ bị người để mắt tới. Một khi đã như vậy thì hoặc là không làm hoặc là phải làm đến cùng…

Đang lúc hắn quyết định thì Đoàn Thiên Tứ hai tay bấm quyết, ngay sau đó điểm mạnh vài cái treenngwowfi mình, kèm theo đó, cả người Đoàn Thiên Tứ vốn không yếu khí thế đột nhiên tăng vọt.

Hắn lại không tiếc hao tổn sự dụng bí thuật uy năng to lớn.

Ngay sau đó hắn cười ha hả, tốc độ bay nhanh thoát ra nhiều trượng, một chút đã tới bên cạnh Thăng Long Đàn.

Thấy tình hình này trong lòng Dương Khai khẽ động, mà Tông Tử Tấn kia đồng dạng cũng biến sắc cắn răng tăng tốc. - Đều là của ta! Đoàn Thiên Tứ cười lớn đưa tay liền cầm một bí bảo dạng một thanh trường kiếm.

Mười mấy kiện bảo vật trên Thăng Long Đàn,chỉ có bảo vật hình trường kiếm nhìn tốt nhất, quang hoa lưu chuyển, toàn thân hiện lên u quang, nhìn đã thấy không phải vật phàm.

Đoàn Thiên Tứ cũng là một người cẩn thận, trong lúc cầm bí bảo này còn cố ý quan sát bốn phía, âm thầm vận chuyển lực lượng trong cơ thể, sẵn sàng phòng bị bất trắc.

Có thể làm mọi người bất ngờ chính là hắn lại ung dung cầm trường kiếm kia lên.

Kết quả như vậy làm hắn cũng ngẩn ngơ, nhưng thực lại quá vui mừng.

Đang lúc hắn muốn thu hoạch món đầu tiên vào nhẫn không gian đã xảy ra chuyện bất ngờ.

Trường kiếm kia rời khỏi Thăng Long Đàn không tới thời gian một hơi thở liền vặn vẹo,biến thành một cành cây khô, chẳng những không có bộ dáng ban đầu mà còn hoàn toàn không có linh tính…

Gió thổi tới, cành cây khô kia trong chốc lát cắt thành hai khúc rơi xuống đất.

Nụ cười của Đoàn Thiên Tứ lập tức cứng đơ.

Rất nhiều võ giả đang nhìn hắn biểu tình cũng đa dạng, có nghi ngờ, có kinh ngạc, có hả hê, lại có như đang suy nghĩ…

- Đây…đây không lẽ là giả? Một hồi lâu, Đoàn Thiên Tứ mới không cam lòng nổi giận gầm lên một tiếng, ném đoạn cây khô còn lại trên tay, lại chụp tới một món bí bảo khác.

Món bí bảo thứ hai bị hắn lấy ra cũng vậy, sau khi rời khỏi Thăng Long Đan liền biến thành một hòn đá bình thường.

- Ảo thuật, đây là ảo thuật, chúng ta đều bị lừa.

Trong đám người bỗng có tiếng kinh hô.

Cũng không cần người này nhắc nhở, gần như mọi người đều ý thức được điều này.

Dù sao quá trình Đoàn Thiên Tứ cầm hai món bí bảo kia lên đều là trước mặt bao người, hắn cơ bản không có cơ hội giở trò bịp bợm, cũng không có khả năng đánh tráo. Vì vậy, cách giải thích duy nhất chính là những bảo vật trên Thăng Long Đàn kia đều không phải là thật mà là một màn ảo thuật, tạo thành ảo giác thị giác cho các võ giả.

Trong nhất thời, các võ giả đang không ngừng tiến lên phía trước dừng lại bước chân, biểu tình trên mặt dở khóc dở cười.

Nhưng không ai nghĩ tới kết cục cuối cùng lại là bộ dạng này.

Thăng Long Đàn, Thăng Long Đàn, cá vượt Long Môn hoá rồng trong truyền thuyết dĩ nhiên là một âm mưu lớn tày trời.

Dương Khai cũng ngây ngốc tại chỗ.

Trong nháy mắt khi Đoàn Thiên Tứ thi triển bí thuật tiến về phía trước, hắn còn lòng nóng như lửa đốt, nhưng khi lúc này xuất hiện một cảnh tượng hài kịch như vậy lại làm cho hắn có chút trở tay không kịp.

Bỗng nhiên sắc mặt hắn biến đổi, khép mắt lại rồi lại mở ra.

Không có ai phát hiện mắt trái của hắn biến thành một thụ nhân màu vàng.

Ngay sau đó hắn vội vã xông lên phía trước.

Bên kia, Tông Tử Tấn cũng đến gần Thăng Long Đàn, cùng Đoàn Thiên Tứ liếc nhau không ngừng cầm lên bảo vật ở Thăng Long Đàn, sau đó lại cảm giác mất mát mà bỏ lại.

Những thứ bí tịch công pháp nhìn như không tầm thường kia bất ngờ tất cả đều là những vật vô cùng bình thường, căn bản không có tác dụng gì lớn, sau khi bị ném xuống đất liền biến thành phấn vụn, tan biến ngay sau khi gió thổi qua.

Rất nhanh Dương Khai cũng gia nhập vào trong số đó.

Hắn cầm lên một bình ngọc, mở ra nhìn, miệng tức giận quát một tiếng liền thuận tay ném đi.

Không bao lâu, dưới sự hợp lực kiểm tra của ba người, những thứ trên Thăng Long Đàn kia không gì là thật.

- Tại sao có thể như vậy? Đoàn Thiên Tứ dường như vẫn không thể chấp nhận kết cục này, gương mặt thất vọng lẩm bẩm nói

- Xem ra…chúng ta đều bị đùa bỡn a.. Tông Tử Tấn tự cười giễu.

Chương 2001: Một vấn đề

Thăng Long Đàn bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp lại là một âm mưu lớn.

Mấy trăm võ giả Hư Vương Cảnh, trong nhất thời đều có chút không thể chấp nhận hiện thực này.

Bên cạnh Thăng Long Đàn, sắc mặt mọi người âm trầm nhìn những tử thi cùng thân thể hư hại chất đầy đất.

Nếu như Thăng Long Đàn là một âm mưu thì những người này bỏ mạng vì cái gì? Một số người trong đám này có thân bằng, bạn hữu còn sống.

- Tần tiểu thư, chuyện này có phải nên có một lời giải thích hay không?

Bỗng nhiên trong đám người, có người nhìn Tần Ngọc đang rớt lại phía sau cùng lạnh lùng hỏi.

Tần Ngọc cũng đã sớm dừng bước chân, hơn nữa, nàng vì thực lực không cao nên vốn không đi bao xa, thời khắc này cả những hộ vệ đi cùng nàng cũng tụt lại sau đám người cách đám võ giả gần nhất cũng ba bốn mươi trượng.

Nghe vậy, chân mày Tần Ngọc nhíu lên yếu ớt nói: - Vị bằng hữu này nói như vậy là có ý gì?

- Hừ, ý gì Tần tiểu thư chẳng lẽ còn không rõ hay sao? Cô nói nơi này là Thăng Long Đàn, ta cũng bán tín bán nghi chuyện này nhưng không ngờ đây cơ bản là một âm mưu, vì vậy mà chết nhiều người như vậy, Tần tiểu thư chẳng lẽ còn muốn giả câm giả điếc?

Người nói chuyện bộ dạng căm phẫn, dường như đúng thật là Tần Ngọc lừa bọn họ, muốn nàng phải chịu trách nhiệm cho cái chết cũa những người kia.

Cách nói này của hắn lại được không ít võ giả tán đồng, rất nhiều gương mặt bất thiện hướng nhìn Tần Ngọc,dường như phải đem oán khí trong lòng phát tiết lên người Tần Ngọc.

Đôi chân mày của Tần Ngọc nhíu càng lợi hại hơn, nàng còn chưa mở miệng nói chuyện, một tên hộ vệ bên cạnh nàng đã không khỏi hừ lạnh: - Vị bằng hữu này, làm phiền trước khi nói chuyện hãy suy nghĩ được không? Chuyện này có quan hệ như nào với tiểu thư nhà ta?

- Sao không có quan hệ? Nếu không có Tần Ngọc tiểu thư nói nơi này là Thăng Long Đàn chúng ta cũng không thể nào…

- Không có khả năng hùng hổ xông vào?

Không đợi người kia nói xong Đoàn Thiên Tứ bỗng cười lạnh một tiếng, gương mặt sát khí nhìn người đó nói: - Thực qua buồn cười, ngươi hãy tự suy nghĩ cho kỹ, cho dù không có Tần tiểu thư chỉ điểm, chỗ này có cơ duyên lớn như vậy các ngươi sẽ cam tâm bỏ qua hay sao?

Đoàn Thiên Tứ dù sao cũng là con trai của thành chủ đại nhân, hơn nữa bản thân hắn thực lực không yếu. Hắn có danh khí cùng hy vọng cực cao ở trong đám võ giả Phong Lâm Thành. Nghe hắn nói vậy không ít người cúi đầu trầm tư phát hiện quả đúng là như vậy.

Lúc đó mặc dù không có Tần Ngọc giải thích mọi người cũng sẽ không bỏ qua Thăng Long Đàn, khẳng định cũng sẽ là tận lực tiến tới, đến lúc đó kết quả chỉ sợ cũng không có gì khác biệt so với cảnh trước mắt.

Nói một cách khác có Tần Ngọc hay không thì kết quả cũng sẽ không thay đổi.

- Chẳng qua là vì Tần tiểu thư chỉ điểm mà đổ lỗi lên đầu nàng ngươi không cảm thấy quá mức buồn cười hay sao? Đoàn Thiên Tứ gương mặt âm lãnh nhìn võ giả lúc trước nói chuyện.

Người kia nào dám đối mắt với Đoàn Thiên Tứ, cặp mắt không khỏi nhìn ngó trái phải.

- Không sai, Tần Tiểu thư cũng không sai, nếu ai còn dám chỉ trích nàng người đó chính là địch của Liệt Hoả Điện ta.

Tông Tử Tấn cũng hờ hững lên tiếng.

- Khương gia ta cũng cùng chung thái độ như vậy. Khương Sở Hà cười híp mắt chấp nhận, đứng về phía đại nghĩa, tích góp chút danh dự cho Khương gia.

- Tất nhiên ta sẽ không chỉ trích Tần tiểu thư, đây chẳng qua là số ít người không chịu trách nhiệm thôi. Tần tiểu thư không cần để ý tới trò hè này.

- Không sai, nếu không có Tần tiểu tư, ta tới những vật này rốt cuộc là gì cũng không rõ lắm, không nói tiếng cảm tạ cũng thôi lại còn chỉ trích, quả thật Phong Lâm Thành ta võ giả bại hoại, thực đáng hổ thẹn.



Nhiều người mau mồm mau miệng lanh chanh lên tiếng,lúc trước khi có tiếng chỉ trích kia sắc mặt Tần Ngọc đỏ bừng, hận không thể tìm một cái lỗ nào để chui xuống không bao giờ đi ra nữa.

Cách đó không xa Tần Ngọc mỉm cười dịu dàng thi lễ: - Chư vị quả nhiên đều là người hiểu chuyện, tuy nhiên thiếp không nói sai, Thăng Long Đàn này đúng là có bảo vật.

- Ở đâu? Đoàn Thiên Tứ cùng Tông Tử Tấn sắc mặt nóng lên vội vàng hỏi.

Dương Khai trong lòng trầm xuống không chớp mắt nhìn Tần Ngọc, e sợ nàng sẽ nói ra điều gì mình không muốn nghe.

Tần Ngọc khẽ mỉm cười nói: - Bản thân Thăng Long Đàn này chính là một bảo vật, có lẽ những thứ lúc trước đặt ở đó là ảo thuật tạo thành nhưng Thăng Long Đàn được chế tạo từ Chân Long chi cốt, đây chính là vật liệu luyện khí tới Đế Tôn Cảnh đều mơ ước.
Một lời này nói ra thần sắc tất cả mọi người đều lửa nóng.

Tần Ngọc lại nói: - Tuy nhiên dựa vào lực lượng của chúng ta không có cách nào phá huỷ Thăng Long Đàn, nếu không nó cũng đã không tồn tại trong Ngũ Sắc Bảo Tháp mà sớm đã bị cao nhân lấy đi. Nếu tuỳ tiện công kích nó chỉ sợ vướng phải cấm chế cường đại cho nên thiếp khuyên chư vị không nên khinh cử vọng động.

Nghe nàng vừa nói vậy, Tông Tử Tấn cùng Đoàn Thiên Tứ thần sắc từ từ tỉnh táo, quay đầu liếc nhìn Thăng Long Đàn to lớn kia, co bóp cổ tay than thở.

Bảo sơn ở trước mặt mà không cách nào khai thác, loại tâm tình này thực khiến người ta bối rối.

- Đúng rồi Tần tiểu thư. Dương Khai vẫn không mở miệng ra nói chuyện bỗng nhiên ôm quyền nói: - Nếu Tần tiểu thư có hiểu biết về Thăng Long Đàn vậy xin hỏi khi nào chúng ta mới có thể rời khỏi đây. Dù sao lúc trước những bằng hữu thối lui có kết cục ra sao nàng đều nhìn thấy đấy, chúng ta cũng không thể một mực bị vây ở đây.

- Đúng vậy, Tần tiểu thư, còn xin chỉ giáo. Rất nhiều người cũng bỗng nhiên ý thức được vấn đề này, tất cả đều hướng nhìn Tần Ngọc.

Tần Ngọc thâm ý sâu sắc liếc Dương Khai hé miệng cười nói: - Hiện tại đã có thể rời đi,bảo vật một khi biến mất, lực cấm chế cũng mất đi tác dụng. Còn Thăng Long Đàm này chưa tới nửa canh giờ sẽ chìm vào trong đất, tự do trong hư không, lần sau xuất hiện cũng không biết là khi nào. Nhưng…các ngươi cũng có thể lựa chọn không rời đi, dù sao ở đây còn long uy chèn ép, tu luyện ở nơi này có tác dụng như thế nào chư vị đều đã rất rõ ràng, không cần thiếp nhiều lời.

Dương Khai bị ánh mắt nàng nhìn rất không được tự nhiên, luôn có một loại cảm giác bí mất bị bại lộ, nhưng vẫn cảm kích nói: - Đa tạ Tần tiểu thư chỉ điểm.

Lời tuy nói vậy nhưng hắn không có rời bước chân.

Vết xe đổ còn đó, hắn cũng không muốn Thăng Long Đàn kia kích bắn ra tia sáng đen giết chết.

Cho nên hắn dứt khoát khoanh chân ngồi trên mặt đất, còn lấy ra một viên Nguyên Ngưng Đan uống vào, dựa vào uy long cường đại chèn ép để chuyển hoa nguyên lực trong cơ thể.

Chẳng những hắn mà tất cả các võ giả đều không nhúc nhích mà còn chờ chuột bạch. Đại đa số các võ giả ở đó cũng giống Dương Khai, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, hiển nhiên không muốn lãng phí cơ hội tốt này.

Về phần một vài người còn lại thực ra lại vội vàng muốn rời khỏi đây hướng tới chỗ khác tìm kiếm bảo vật nhưng lại không có can đảm rời đi, ánh mắt mơ hồ nhìn trái phải loé lên ngắm nhìn không chừng.

Thấy tình hình như vậy Tần Ngọc mỉm cười trực tiếp xoay người hướng về phía sau vài bước.

- Tiểu thư. Mất hộ vệ bên cạnh nàng cả kinh thất sắc vội vàng hô to. Chi một toáng mồ hôi đã ướt đẫm sau lưng.

Nhưng điều làm bọn họ an tâm chính là Tần Ngọc cũng không bị Thăng Long Đàn công kích, xem ra những gì nàng nói lúc trước đều là sự thật, bảo vật trên Đàn một khi biến mất thì lực lượng cấm chế cũng sẽ không có tác dụng.

Vừa thấy Tần Ngọc làm gương rất nhiều võ giả an tâm thi triển thủ đoạn rời đi.

Rất nhanh, bên cạnh Thăng Long Đàn chỉ còn lại mấy chục võ giả.

Dương Khai chính nằm trong số đó. Hắn đã tản đi lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long, với thân thể thừa nhận chèn ép kinh khủng từ long uy kia, dưới dược hiệu của Nguyên Ngưng Đan hắn cảm thấy lực lượng trong cơ thể mình đang chuyển hoá với tốc độ cực nhanh.

Hơi tính toán một chút, ở chỗ này tu luyện nửa cảnh giờ ngang bằng với mình ở bên ngoài itu luyện chừng mười ngày.

Chính như Tần Ngọc nói, sau nửa canh giờ, cùng với mặt đất vù vù run rẩy, Thăng Long Đàn kia dưới tác dụng của một lực lượng không giải thích được từ từ chìm vào trong lòng đất.

Trước sau thời gian chừng nửa ấm trà, cả Thăng Long Đàn đã không còn thấy bóng dáng.

Đến cả long uy chèn ép kia cũng đã biến mất không dấu vết.

Dương Khai lúc này mới thản thở một tiếng đứng dậy.

Hắn quay đầu nhìn thấy mấy chục võ giả kia cũng đều đứng dậy, có người đơn độc, có người kết nhóm năm ba người, nhưng đều bình an vô sự, cũng không có xảy ra tranh chấp.

Rất nhanh mấy chục người này đều bay vù ra ngoài theo những hướng khác nhau.

Dương Khai cũng tuỳ ý tìm một hướng, tiếp tục tìm kiếm đường đi sang tầng thứ hai cột sáng năm màu.

Bay không bao lâu hắn bỗng nhướn mày, hơi tăng nhanh tốc độ.

Một lúc lâu sau sắc mặt hắn trở nên khó coi, đột nhiên dừng lại bước chân xoay người nhìn lại phía sau.

Phía sau không bóng người, nhưng đợi một lát liền có một tia sáng đen từ phía xa nhanh chóng bay tới.

Đợi cho tới gần Dương Khai mới nhìn rõ đó là một bí bảo phi hành không kém lắm so với những cái trước đó mình đã nhìn thấy.

Trên lâu thuyền kia, một thân ảnh nhỏ bé yếu ớt đang đứng trên boong thuyền, đưa mắt nhìn ra xa, khi nhìn đến Dương Khai liền nhanh chóng xoay người dường như hướng về người bên phải phân phó điều gì.

Không bao lâu lâu thuyền kia liền bay tới trước mặt Dương Khai từ từ đáp xuống.

- Tần tiểu thư. Dương Khai nhìn Tần Ngọc cùng mấy hộ vệ Hư Vương Cảnh đi từ trên thuyền xuống, sắc mặt âm trầm nói: - Tần tiểu thư đây là ý gì? Một đường theo đuôi, hay là cho rằng ta không phát hiện được.

Tần Ngọc nghe vậy gương mặt hối lỗi nói: - Các hạ đừng lấy làm lạ, thiếp không phải có ý theo đuôi, chỉ là tốc độ của các hạ quá nhanh, lâu thuyền Tần gia này của ta có chút không đuổi kịp cho nên mới một đường theo phía sau.

Dương Khai nhíu nhíu mày thần sắc trên mặt có chút hoà hoãn mở miệng nói: - Ý của Tần tiểu thư là tìm ta có việc.

- Coi như vậy đi. Tần Ngọc nghe vậy gật gật đầu.

- Ta không dây dưa với Tần tiểu tư, không biết tiểu thư tìm ta có chuyện gì? Dương Khai gương mặt nghi ngờ, nhưng bản năng có chút bài xích nữ tử này, trước mặt nàng Dương Khai luôn có một loại cảm giác không an toàn.

- Thật ra cũng không có gì, chỉ là thiếp có vấn đề muốn hỏi các hạ một chút.

- Một vấn đề?

- Phải, xin hỏi các hạ họ gì?

- Chính là vấn đề này? Dương Khai ngạc nhiên.

- Dĩ nhiên không phải. Tần Ngọc hé miệng cười, bỗng nhiên lại ho nhẹ một tiếng, đợi một lúc sau mới nói: - Thiếp muốn hỏi cũng không phải vấn đề này…

Dương Khai gật gật đầu nói: - Ta họ Dương.

- Thì ra là Dương huynh. Tần Ngọc hiểu ra, liền sau đó môi vừa động, một tia thanh âm truyền vào trong tai Dương Khai.

- Xin hỏi Dương huynh, ở Thăng Long Đàn kia thực sự không có bảo vật sao?

Chương 2002: Khéo léo từ Chối

- Xin hỏi Dương huynh, ở trên Thăng Long Đàn thực sự không có bảo vật sao?

Tần Ngọc thanh âm tinh chuyển truyền vào trong tai Dương Khai.

- Tần tiểu thư sao lại hỏi vậy Dương Khai ngạc nhiên nhìn Tần Ngọc có vẻ vô cùng bất ngờ.

Tần Ngọc đánh giá Dương Khai cẩn thận, đôi mắt đẹp trong suốt không tì vết nhìn thẳng cặp mắt Dương Khai, dường như muốn nhìn sâu vào trong nội tâm hắn.

Dương Khai lạnh nhạt nhìn nàng, bỗng nhướn mày thấp giọng: - Ý của Tần tiểu thư là…Chẳng lẽ mười mấy kiện bảo vật trên Thăng Long Đàn kia đều không phải một màn ảo thuật sao?

- Haha. Tần Ngọc cười cười. - Thiếp cũng không dám khẳng định, chỉ là thuận miệng hỏi chút thôi, lúc đó cũng chỉ có ba người Dương huynh cùng Đoàn huynh và Tôn huynh ở gần Thăng Long Đàn, mười mấy món đồ trên đó đều do các huynh kiểm tra.

Dương Khai lắc đầu nói: - Dù sao ta cũng thấy bảo vật, hơn nữa theo ta quan sát hai người kia cũng chẳng có gì.

- Thì ra là vậy, ra là thiếp nghĩ ngợi nhiều quá rồi. Gương mặt Tần Ngọc áy náy gật đầu.

- Tần tiểu thư muốn hỏi chính là chuyện này?

- Đúng vậy, làm mất thời gian của Dương huynh, thực ngại quá.

- Không sao không sao, nếu không có việc gì khác tại hạ xin cáo từ. Dương Khai liền ôm quyền, bộ dáng muốn rời đi.

- Dương huynh chờ một chút. Tần Ngọc bỗng nhiên gọi hắn lại.

- Lại có chuyện gì nữa? Dương Khai nhíu nhíu mày có chút không vui, nếu không vì nhìn đối phương là cô gái yếu đuối, hơn nữa tính tình cũng coi như không tệ hắn cũng lười để ý, dù sao hắn cùng Tần Ngọc trước đó cũng không quen không biết.

- Dương huynh bớt giận, thiếp muốn hỏi có phải tiếp theo đây Dương huynh muốn đi tìm cửa vào tầng thứ hai phải không?

- Phải thì sao? Dương Khai cũng không phủ nhận.

- Vậy Dương huynh có biết cửa vào ở phương nào không?

Dương Khai lắc lắc đầu, hắn chỉ biết lối vào là một cột sáng năm màu nối tiếp thiên địa, không biết vị trí cụ thể của cột sáng kia là ở đâu, lúc trước Khang Tư Nhiên chưa nói với hắn.

Nhưng nếu là một cột sáng năm màu tiếp nối thiên địa thiết nghĩ cũng không khó tìm, chỉ cần khoảng cách không quá xa có lẽ đều có thể phát hiện được.

Nhưng thấy Tần Ngọc gương mặt thần bí, Dương Khai bỗng nhiên ý thức được có thể không đơn giản như mình tưởng tượng, hắn không khỏi biến đổi sắc mặt hỏi: - Tần tiểu thư biết cửa vào ở đâu?

- Ta cũng không biết vị trí cụ thể. Tần Ngọc bộ dạng biết lỗi khẽ lắc đầu.

Dương Khai lập tức không nói nên lời.

Tần Ngọc lại cười hì hì nói: - Tuy rằng thiếp không biết vị trí cụ thể nhưng cũng có biết sơ sơ.

Nói như vậy nàng bỗng nhiên cúi đầu: - Quần sơn chi gian, phiêu miểu vân điên, sơn giản thanh tuyền, quang trụ hiển hiện. (Giữa dãy núi, trong mây mờ, trong khe suối mát có cột sáng hiện ra)

- Quần sơn chi gian, phiêu miểu vân điên, sơn giản thanh tuyền, quang trụ hiển hiện. Dương Khai chau mày lặp lại một câu.

- Đúng vậy. Tần Ngọc gật gật đầu: - Cột sáng năm màu kia tuy rằng tiếp thiên nối địa nhưng nếu không tìm đúng chỗ sẽ không thể phát hiện. Mặc dù gặp thoáng qua cũng có thể bỏ lỡ.

- Đây cũng là cô xem được trong điển tịch? Gương mặt Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng.

Tần Ngọc gật gật đầu.

- Tần tiểu thư quả nhiên đọc nhiều sách vở học thức uyên bác. Dương Khai bội phục.

Sắc mặt tái nhợt của Tần Ngọc hơi nổi lên một tia đỏ ứng, chỉ một thoáng không khí có vẻ sôi động hơn, nàng lắc đầu nói: - Dương huynh khen sai rồi, thiếp chỉ là thích đọc mấy thứ linh tinh thôi, không coi là thanh nhã gì. Thực ra thiếp hiện tại cũng đi tìm cửa vào tầng thứ hai đó, nếu Dương huynh không ngại thì đi cùng thiếp được không?

Nàng cất lời mời Dương Khai.

Dương Khai nghe vậy, ngẩng đầu nhìn bí bào lâu thuyền sau lưng nàng gương mặt tỏ vẻ động lòng. Có lâu thuyền này có thể tiết kiệm tinh lực, tự mình thậm chí còn có thể ở trên đó nghỉ ngơi, duy trì tinh thần sung mãnh, đây cũng có thể xem là một ý kiến hay.

Nhưng là…

- Ta một người độc lai độc vãng đã quen, cho nên hảo ý của Tần tiểu thư tại hạ tâm lĩnh. Dương Khai cân nhắc một chút liền khéo léo từ chối đề nghị của Tần Ngọc.

Tần Ngọc lập tức hiện thần sắc thất vọng, ngược lại cũng không đi cưỡng cầu mà gật đầu nói: - Nếu vậy thiếp liền không quấy rầy Dương huynh, chúc huynh may mắn.

- Cô nương cũng vậy, xin cáo từ. Dương Khai liền ôm quyền xoay người rời đi.

- Không biết điều. Chờ tới khi thân ảnh hắn biến mất, một hộ vệ bên cạnh Tần Ngọc nhìn chằm chằm về hướng Dương Khai biến mất hừ lạnh một tiếng, gương mặt bất mãn hiển nhiên là cảm thấy không đáng cho Tần Ngọc.

Tần Ngọc khẽ mỉm cười nói: - Chỉ là huynh ấy hành sự cẩn thận mà thôi, sao lại có thể dễ dàng tạo quan hệ với người không quen biết, ta cảm thấy huynh ấy lựa chọn như vậy là bình thường.

- Là vì tiểu thư thiện tâm nhân từ. Hộ vệ kia gương mặt khó chịu:

- Đúng rồi, tiểu thư, lúc trước vì sao tiểu thư lại hỏi hắn như vậy, chẳng lẽ bảo vật trên Thăng Long Đàn đều không phải là giả sao?

- Có lẽ vậy, chỉ là có chút khác so với điển tịch ta đọc được, tình huống cụ thể ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Nói mấy câu Tần Ngọc liền ho khan mãnh liệt.

Hộ vệ kia cả kinh thất sắc vội vàng nói: - Tiểu thư, hãy mau trở về lâu thuyền đi, bên ngoài này gió to quá.

- Ừ. Tần Ngọc vội vàng gật đầu quay người bước vào lâu thuyền.

Cùng lúc đó ở một nơi nào đó ở tầng thứ nhất, một nữa tử vóc người thon nhỏ, gương mặt có một chiếc bớt hình trăng lưỡi liềm bắt mắt. Cô gái này chính là Mạc Tiểu Thất người đã cùng Dương Khai đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháo mà lại tách nhau ra.

Thời khắc này, dưới chân Mạc Tiểu Thất cưỡi một yêu thú gióng như sư như hổ, yêu thú kia bộ dáng hung ác, lông tóc trên người tản ra vẻ tuyết ngân, thân hình to lớn, trong mũi phun ra nhiệt khí tựa hồ đều có hàm chứa một lực lượng vô danh, đập lên mặt đấy liền làm nó nứt ra thành một lỗ nhỏ.

Nếu có người ở đây nhất định sẽ thất kinh.

Bởi vì con vật Mạc Tiểu Thất cưỡi rõ ràng là Ngân Mao Sư Hổ Thú danh tiếng, loại yêu thú này mặc dù không thừa kế huyết thống thánh linh thượng cổ nhưng cũng là rất khó động tới, ngày sinh ra đã là yêu thú bậc năm, tư chất tạo hoá đã khác, cho nên có thể đạt tới bậc mười hoặc thậm chí bậc mười một.

Nói cách khác còn có thể sánh ngang võ giả Hư Vương Cảnh, thậm chí cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh. Thậm chí có truyền thuyết nói Sư Hổ Thú bậc mười hai đã tu luyện tới Đế Tôn Cảnh

Mà Ngân Mao Sư Hổ Thú này hiển nhiên không thể so sánh với Đạo Nguyên Cảnh, nó chẳng qua chỉ tản ra khí tức đỉnh phong bậc mười nhưng cũng không thể xem thường.

Ngân Mao Sư Hổ Thú bản tính hung tàn hiếu chiến, căn bản không phải võ giả bình thường có thể hang phục, mặc dù là cường giả Đế Tôn Cảnh xuất thủ cũng chưa chắc đã thành công, rất có thể sẽ bị Sư Hổ Thú liều chết chiến đấu, kết cục cũng là cái chết mà thôi.

Nhưng lúc này Ngân Mao Sư Hổ Thú bị Mạc Tiểu Thất dùng làm phương tiện di chuyển, chẳng những không có chút nào bất mãn mà còn nói sao nghe vậy không dám trái lời, thực làm người ta không thể tin được.

Mà ở phía trước Mạc Tiểu Thất còn có một bàn tay dị thú lớn đang bay múa, dị thú này thoạt nhìn hơi giống con dơi, không c hút bắt mắt, nhưng nhìn từ lực lượng dao động trong cơ thể nó cũng có thể nhìn ra đây là một yêu thú bậc mười.

Phi Thiên Độn Địa Bức giống Ngân Mao Sư Hổ Thú đều là vô cùng hiếm có.

Cũng không biết Mạc Tiểu Thất rốt cuộc dùng thủ đoạn gì lại có thể có hai con yêu thú này dung hiệp, lại còn làm bọn chúng nói gì nghe nấy.

Cũng không biết hai con yêu thú này là Mạc Tiểu Thất hàng phục sau khi đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp hay là vốn có.

- Tiểu Bức mau tìm xem có gì ngon ăn được không, bên này bên này…Tiểu Ngân đi theo nhanh lên, chậm chạp vậy. Mạc Tiểu Thất ngồi trên lưng Sư Hổ Thú luôn mồm, hẳn là cũng đang đi tìm cửa vào tầng thứ hai.

Phi Thiên Độn Địa Bức được Mạc Tiểu Thất gọi là Tiểu Bức kia dường như có chút bản lãnh đặc thù, dẫn Mạc Tiểu Thất một đường đi tới, rất nhanh đã tới một nơi bốn bề núi cao, trên khe núi kia mây mù bay lượn, ngọn núi thẳng tấp nối thẳng tới phía chân trời không thấy đỉnh núi, vô cùng kỳ vĩ.

Ở một chỗ trong quần sơn có tiếng động leng keng không dứt bên tai.

Phi Thiên Độn Địa Bức bay thẳng đến bên cạnh núi, bay mũa ở một chỗ.

Mạc Tiểu Thất rất nhanh sử dụng Sư Hổ Thú theo sát tới. Tới nơi, nàng ngẩng đầu nhìn lên lập tức cười hì hì: - Cũng không khó tìm lắm…ta chắc hẳn là người đầu tiên. Ha ha.

Nàng đang hưng phấn đi tới chợt nhớ ra một chuyện nói: - Phải rồi, tìm xem Dương đại ca ở đâu.

Trong khi nói, nàng lấy một viên châu từ nhẫn không gian của mình ra, đánh vài đạo pháp quyết vào đó, một lát sau, nàng lộ vẻ thất vọng cắn răng nói: - Đáng ghét, tại địa phương quái quỷ này Âm Châu lại không có tác dụng, là vì pháp tắc thiên địa rất tàn phá hay sao? Quên đi, Dương đại ca chắc hẳn sẽ phải tới đây, Tiểu Bức, ngươi ở đây chờ, gặp được Dương đại ca liền dẫn huynh ấy vào tầng thứ hai tìm ta.

Sau khi ra lệnh nàng lấy ra một khối ngọc, rót thần niệm vào trong đó, để lại một chút tin tức rồi giao cho Phi Thiên Độn Địa Bức, lúc này mới hưng phấn lẫm liệt xông về phía trước đi.

Phía trước kia cách đó không xa, quang hoa loé lên, Mạc Tiểu Thất cùng Sư Hổ Thú đều không thấy bóng dáng.

Phi Thiên Độn Địa Bức lưu lại tại chỗ, nhưng nó cũng chỉ dạo một vòng bốn xung quanh liền rơi bên cạnh một đống loạn thạch, thân thể chưa rơi xuống đất đã biến mất không thấy.



Ở chỗ Ngũ Sắc Bảo Tháp tầng thứ ba, Lam Huân chầm chậm bước, quan sát bốn phía xung quanh, trên người nàng toả ánh huỳnh quang nhàn nhạt, ánh huỳnh quang kia phảng phất có một loại lực lượng vô danh, ngăn cản tất cả nguy hiểm ở bên ngoài.

Bỗng nhiên nàng dừng lại tại một địa mang sơn cốc yên tĩnh, sau khi cảm nhận một phen thần sắc không khỏi vui mừng: - Chính là chỗ này.

Khi nói chuyện, nàng lấy ra nhiều trận bài cùng trận cơ từ nhẫn không gian của mình, ở bên cạnh bắt đầu bận rộn.

Hai ngày sau nàng đã bố trí xong hết thảy, lại lấy ra đại lượng nguyên tinh chất đống bên cạnh, lúc này mới bắt đầu khoanh chân cố định, thầm vận huyền công, bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh Đạo Nguyên Cảnh.

Theo thời gian trôi qua, thân thể Lam Huân mềm mại lại tản ra lực hút vô hình, mà ở bốn phía xung quanh lại xuất hiện nhiều thứ giống như đom đóm, những thứ này có chút giống với tinh quang mà Dương Khai đã hấp thu trong thông đạo Tinh Quang.

Nhưng nếu cẩn thận cảm giác sẽ thấy bản chất hai thứ hoàn toàn khác nhau.

Tinh quang trong thông đạo Tinh Quang giống như một chất xúc tác, có thể thúc đẩy thánh nguyên trong cơ thể võ giả nhanh chóng chuyển hoá thành nguyên lực.

Nhưng tinh quang ở đây lại tích phá rất nhiều pháp tắc thiên địa tàn phá.

Tinh quang vào cơ thể, Lam Huân cảm ngộ lực lượng pháp tắc, khí tức trên người dao động ngày càng mạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau