VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1991 - Chương 1995

Chương 1993: Lão già lừa đảo

Dùng con nhím để hình dung Mạc Tiểu Thất quá thích hợp, cho nên nơi nàng đi qua, các võ giả không khỏi ăn phải đau đớn, vội vàng né tránh.

Trong lúc nhất thời, trong phạm vi năm trượng xung quanh vị trí nàng và Dương Khai đang đứng trống không, không một ai dám đến gần.

- Dương đại ca, cuối cùng cũng tìm được huynh, ở đây rất nhiều người đó nha. Mạc Tiểu Thất vừa nói vừa quay đầu nhìn xung quanh, cứ như là một tên nhà quê mới lên thành trì lớn, thấy mọi thứ đều mới lạ vậy.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: - Tiểu Thất à...

- Sao vậy? Mạc Tiểu Thất nghiêng đầu lại, ngay sau đó liền biến sắc, bàn tay nhỏ bé bụm miệng lại, chỉ vào đầu vai Dương Khai nói: - Á, Dương đại ca, vai của huynh chảy máu kìa, ai đánh lén ngươi, thật đáng ghét mà.

- Không sao, không sao...

Dương Khai tỏ ra bình thường như không, dường như đã quen rồi vậy. Hắn hơi vận công một chút, máu liền cầm lại ngưng chảy, rồi mở miệng nói: - Có điều lần sau muội không nên tùy tiện huých ta, bằng không... có khả năng ta sẽ bị mất máu quá nhiều mà chết đó.

Mạc Tiểu Thất ngẩn ra, rất nhanh liền đỏ mặt lên, cúi đầu phụng phịu không dứt, hai tay vân vê vạt áo, tựa như đang làm trò vậy.

- Ha ha, Dương đan sư, thì ra ngươi ở chỗ này!

Đúng lúc này, chợt vang lên tiếng cười của Khang Tư Nhiên. Dương Khai quay đầu nhìn lại, liền thấy Khang chưởng quỹ đang bước đến.

- Khang chưởng quỹ! Dương Khai hơi ôm quyền chào hỏi.

- Thấy Dương đan sư có vẻ tràn đầy lòng tin như vậy, Khang mỗ an tâm rồi, xem ra lần này Dương đan sư chuẩn bị khá chu đáo rồi phải không?

- Dương mỗ chỉ cầu có thể toàn thân trở ra là đủ rồi.

- Dương đan sư khiêm nhường rồi. Trong Ngũ Sắc Bảo Tháp có vô số cơ duyên, nhất định Dương đan sư sẽ thắng lợi trở về... Hả, vị cô nương này là

- À, đây là Tiểu Thất, bằng hữu của ta. Dương Khai giới thiệu Mạc Tiểu Thất và Khang Tư Nhiên với nhau. Tuy rằng Mạc Tiểu Thất thuần khiết, nhưng cũng không phải đã quen biết lão từ trước, cho nên chỉ hơi gật gật đầu, sau đó liền im lặng đứng ở bên cạnh Dương Khai.

- Dương đan sư, lúc trước lão hủ vừa tìm vị đại nhân đến tổng bộ thương hội kia tìm hiểu tin tức liền biết, lần này đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp chỉ sợ chúng ta sẽ cách nhau rất xa, không thể liên thủ được.

Khang Tư Nhiên có chút buồn rầu nói.

Dương Khai lập tức chú tâm hỏi: - Chẳng lẽ sau khi tiến vào trong đó, vị trí xuất hiện cũng không cố định?

Hắn cũng không phải chỉ mới lần đầu đi vào các loại bí cảnh và không gian giới để rèn luyện, cho nên đối với phương diện này rất có kinh nghiệm. Khang Tư Nhiên vừa nói như vậy, hắn đã nghĩ ngay đến khả năng này.

- Đúng là như vậy.

Khang Tư Nhiên ngưng trọng gật gật đầu: - Không gian bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp là một mảnh chiến trường thượng cổ, pháp tắc thiên địa tàn phá rất lợi hại, có rất nhiều yếu tố không thể xác định được, cho nên dù võ giả có liên thủ đi vào, thì khi xuất hiện cũng sẽ ở vị trí bất đồng. Lúc trước lão hủ còn nghĩ sẽ chung đường với Dương đan sư, nhưng hiện tại xem ra, chỉ sợ đã trở thành hy vọng xa vời rồi.

Dương Khai khẽ mỉm cười nói: - Chúng ta không thể liên thủ thì người khác cũng không thể liên thủ, như vậy cũng tốt, mọi người đều tự dựa vào bản lĩnh của mình.

- Dương đan sư nói không sai, lão hủ cũng nghĩ đến điểm này cho nên mới cố ý thông báo cho ngươi một tiếng, vào bên trong nhất định phải cẩn thận hành sự. Bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp có đầy rẫy bẫy rập tự nhiên, cấm chế cũng không ít, Hư Vương Cảnh như chúng ta rơi vào trong đó rất có thể sẽ bị mất mạng. Mỗi một năm Tinh Thần Cung đều có vô số đệ tử bị sa vào trong đó, tuyệt đối không thể khinh thường.

- Đa tạ Khang chưởng quỹ nhắc nhở, ta nhất định sẽ cẩn thận. Dương Khai khẽ gật đầu.

Hai người đứng tại chỗ, tiếp tục nói chuyện.

- Đúng rồi Khang chưởng quỹ, những người ngồi phía trên kia là ai? Dương Khai dùng ánh mắt ra hiệu cho lão những người trên đài cao, lên tiếng hỏi.

Khang Tư Nhiên mỉm cười nói: - Thật ra lão hủ cũng chỉ nhận ra được ba người mà thôi, từ trái tính sang, người thứ hai là phó hội trưởng Tử Nguyên Thương Hội của chúng ta - Lâu Sất đại nhân, vị thứ ba là phó hội trưởng Thất Diệu Thương Hội - Tăng Nguyên đại nhân, vị ở giữa kia là Ngân tinh sứ của Tinh Thần Cung - Tiêu Vũ Dương đại nhân, những người còn lại Lão hủ cũng chỉ biết lai lịch của bọn họ, cũng không rõ danh tính.

Dương Khai gật gật đầu, đang định nói gì đó, chợt bên cạnh truyền đến âm thanh của Mạc Tiểu Thất: - Người thứ nhất bên trái là Trần Văn Hạo của Thiên Vũ Thánh Địa, người thứ nhất bên phải là Phong Minh của Vô Hoa Điện, người thứ hai bên phải là Cao Tuyết Đình của Thanh Dương Thần Điện.

Dương Khai và Khang Tư Nhiên đều ngạc nhiên nhìn Mạc Tiểu Thất. - Muội biết hết bọn họ sao? Dương Khai hỏi.

Mạc Tiểu Thất cười hì hì: - Danh tính và hình vẽ của cường giả Đế Tôn Cảnh ta gặp qua không ít, cho nên cũng biết một chút. Những người này ngoại trừ Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh ra, còn lại đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh.

- Cô nương kiến thức uyên bác, lão hủ bội phục! Gương mặt Khang Tư Nhiên tỏ ra kính nể ôm quyền nói.

Mạc Tiểu Thất vội vàng xua tay: - Điều này có đáng gì đâu.

Dương Khai chợt nghĩ, khi Khang Tư Nhiên giới thiệu những Đế Tôn Cảnh kia, mặc dù những người khác không nghe được, nhưng vẫn cung kính gọi họ là "đại nhân", nhưng Mạc Tiểu Thất lại gọi thẳng tên của những Đế Tôn Cảnh kia ra, chứng tỏ tiểu nha đầu cũng không quá xem trọng những cường giả này.

Tuy nhiên hiện tại trong cái Phong Lâm Thành nhỏ bé này, lại hội tụ tới sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh, dường như toàn bộ thế lực đứng đầu Nam Vực đều có người tới đây, đây chính là việc vô cùng trọng đại từ trước tới nay.

Khó trách ngay cả thành chủ Đoàn Nguyên Sơn cũng phải mang vẻ mặt tươi cười đứng ở một bên.

Thời cơ chưa tới, phần đông võ giả mặc dù lo lắng chờ đợi nhưng cũng không dám biểu lộ mảy may, hơn nữa đứng ở quảng trường trước phủ thành chủ này không có mấy người dám lớn tiếng. Dù sao cũng đang có sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh ngồi ngay ngắn ở trên, ai dám gây rối ở chỗ này chứ?

Nhưng vẫn có người không biết sống chết, lại đi rao hàng ở chỗ này.

- Đỉnh cấp thánh dược trị thương Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, nhanh mua nhanh mua, người bị gãy xương, sắp chết chỉ cần còn một hơi thở, uống linh đan vào sẽ lập tức sinh long hoạt hổ, tổng cộng chỉ có ba viên, là chí bảo gia truyền, bất đắc dĩ mới phải lấy ra bán, nhanh tay nếu chậm sẽ không kịp.

Bỗng nhiên từ trong đám đám đông chợt vang lên tiếng rao bán ầm ĩ.

Tất cả võ giả đều ngẩn ra, ngay sau đó liền đồng loạt nhìn về phía âm thanh phát ra.

Nếu như nói hai ngày trở lại đây, linh đan gì ở trong Phong Lâm Thành dễ bán nhất, thì hiển nhiên đáp án chính là các loại linh đan trị thương.

Dù sao trong số rất nhiều võ giả muốn đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp này, ai dám bảo đảm bản thân ở bên trong sẽ không bị thương chứ? Vì vậy những võ giả này đã sớm vét sạch đan dược trị thương tại các cửa hàng lớn nhỏ, dẫn đến giá tiền của tất cả các loại đan dược trị thương trong Phong Lâm Thành đều tăng lên gấp ba nhưng vẫn như cũ cung không đủ cầu.

Giá tiền dù có đắt đi nữa, nhưng sao có thể so sánh được với tính mạng của mình chứ? Biết đâu trong giờ phút quan trọng, một viên đan dược trị thương lại có thể cứu mình được một mạng chứ. Do đó dĩ nhiên các võ giả sẽ không keo kiệt đối với chính mình.

Từ tối hôm qua, đan dược trị thương trong Phong Lâm Thành đã cạn kiệt, đừng nói đan dược trị thương cao cấp, mà cho dù là đan dược trị thương bình thường nhất cũng đã bán sạch.
Mà giờ phút này, trên quảng trường lại có người rao bán Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, có công hiệu nối xương mọc thịt, sắp chết sống lại, sao có thể không dẫn tới sự chú ý của mọi người chứ?

- Âm thanh này... Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất liếc nhau, tỏ ra nghi hoặc: - Sao nghe có vẻ quen tai như vậy.

- Mau tới mua, mau tới mua, Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan chính là dùng Bất Tử Nguyên Dịch trong truyền thuyết làm nguyên liệu luyện chế thành, Bất Tử Nguyên Dịch các ngươi biết chưa, đây chính là tinh hoa ngưng tụ trên thần vật Bất Lão Thụ mà thành đó, ngàn năm một giọt, so với thạch nhũ vạn năm còn trân quý vạn lần, lại được phối hợp với nhiều loại dược liệu quý hiếm khác, do luyện đan đại sư cấp Đế đích thân ra tay luyện chế, mau tới, mau tới, nhất thiết không nên bỏ lỡ...

Tiếng rao hàng vẫn liến thoắng như cũ.

Bỗng nhiên Dương Khai rốt cuộc cũng nhớ lại được chủ nhân của thanh âm này là ai.

Mà Mạc Tiểu Thất hiển nhiên cũng kịp thời phản ứng, tức giận nghiến răng nói: - Là cái lão già lừa đảo kia.

Nói rồi, nàng liền xông ra ngoài.

Dựa vào ưu thế "người nhím" của bản thân, Mạc Tiểu Thất mở một con đường máu xông thẳng vào trong đám người, rồi vọt tới trước mặt người bán hàng kia, quát lên: - Lão già lừa đảo này không ngừng đi gạt người, hôm nay ta phải dạy giỗ lão một phen.

Người bán ngẩng đầu nhìn lên, lập tức cũng nhận ra Mạc Tiểu Thất, nhất thời chột dạ, không đợi Mạc Tiểu Thất gây khó dễ, bỗng nhiên nhìn về phía sau Mạc Tiểu Thất, mắt trợn tròn tựa như gặp được tiên nữ hạ phàm vậy, ánh mắt sáng lấp lánh kinh hãi kêu lên: - Oa, Ngũ Sắc Bảo Tháp!

Mọi người nghe vậy đều vui mừng quay đầu nhìn lại.

Nơi đó nào có Ngũ Sắc Bảo Tháp gì chứ, chỉ là một mảnh trống rỗng.

- Lại làm vậy!

Rất nhanh Mạc Tiểu Thất đã kịp phản ứng, vội vàng quay đầu lại.

Nhưng ở chỗ đó đâu còn bóng dáng của lão già lừa đảo nữa chứ, lão đã sớm biến mất không thấy bóng dáng.

- Tức chết ta thôi! Mạc Tiểu Thất tức giận dậm chân.

Trong đám đông xa xa cách đó hơn trăm trượng, một lão già tướng mạo thô tục, đầu trâu mặt ngựa, ăn mặc dơ dáy đang vuốt nhẹ chòm râu dê thở phào một hơi, lẩm bẩm nói: - Nguy hiểm quá, sém chút nữa bị bắt, sao mà số của ta khổ vậy chứ, tiểu nha đầu cũng quá mức nhỏ nhen, chỉ có mấy ngàn nguyên tinh mà cũng phải đuổi giết lão nhân gia ta cho bằng được, khổ quá, khổ chết mất thôi!

Lão tự than thân trách phận một hồi, rồi bỗng nhiên lại kéo kéo áo của một nam tử bên cạnh thấp giọng nói: - Tiểu ca, nhìn ngươi có vẻ cũng muốn đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, có cần một viên thánh dược liệu thương dùng để phòng ngừa không?

- Hả? Lão trượng có thánh dược trị thương bán sao? Nam tử kia lập tức phấn khởi hỏi.

- Hắc hắc hắc hắc... Lão giả toét miệng cười lộ ra hàm răng vàng ố, rồi cẩn thận lấy ra một cái bình ngọc từ trong áo, tỏ vẻ thần bí nói: - Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, uống linh đan vào, sinh long hoạt hổ, tổ tiên truyền lại, tiểu ca mời xem!

Thấy Mạc Tiểu Thất tức giận trở về, Dương Khai đã biết nhất định là nàng không công mà về.

Nhưng thật ra Dương Khai cảm thấy rất kỳ là, bởi vì lúc ở trong chợ đen, hắn và lão giả kia cũng từng tiếp xúc qua, cũng không phát hiện đối phương có gì kỳ lạ, chính là một người bỉ ổi, vừa nhìn đã không phải là thứ tốt đẹp gì mà thôi.

Vừa rồi sau khi Mạc Tiểu Thất phóng ra đòi dạy giỗ lão, thần niệm của Dương Khai vẫn luôn khóa chặt lão giả.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, lão giả đã thoát khỏi hắn theo dõi, biến mất tại chỗ.

Lão già này cũng không phải đèn cạn dầu!

Điều này làm cho Dương Khai vô cùng kinh ngạc, dù sao hiện tại thần thức của hắn hơn xa tu vi, không sai biệt lắm đã đến cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, nhưng đối phương vẫn như cũ có thể thoát khỏi thần thức của hắn một cách thần kỳ, có thể thấy được lão giả này cũng không phải người bình thường.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một người bình thường cũng sẽ không đi giả danh lừa bịp khắp nơi, lợi dụng sự nhẹ dạ cả tin của một số người để lừa đảo như vậy.

Chương 1994: Ngũ Sắc Bảo Tháp

Nhoáng cái, thời gian đã đến giữa trưa.

Trên đài cao, Đoàn Nguyên Sơn vẫn luôn ở một bên cười bồi chợt bước nhanh tới trước mặt Tiêu Vũ Dương, thấp giọng xin chỉ thị mấy câu, sau khi nhân được chỉ thị, hắn liền quay người lại, vận khí khẽ quát lên: - Chư vị bằng hữu Phong Lâm Thành vui lòng yên lặng...

Mọi người vừa nghe lập tức liền sáng tỏ, trò vui đã đến. Lúc này tất cả mọi người đều không ai lên tiếng, chăm chú nhìn về phía đài cao.

Đoàn Nguyên Sơn mỉm cười, ôm quyền nói: - Được Ngân tinh sứ Tiêu đại nhân đến từ Tinh Thần Cung ban ân, mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp tại Phong Lâm Thành chúng ta, lại được Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện, Thanh Dương Thần Điện, Tử Nguyên Thương Hội cùng Thất Diệu Thương Hội tương trợ, đưa vào bên trong một lượng lớn thiên tài địa bảo, công pháp bí điển, võ kỹ, bí bảo, ân tình của chư vị đại nhân hôm nay, trên dưới Phong Lâm Thành chúng ta vô cùng cảm kích, ghi nhớ trong lòng. Đoàn mỗ thân là thành chủ, thay mặt các bằng hữu Phong Lâm Thành đa tạ chư vị đại nhân, chúc các vị đại nhân sau này võ đạo được nâng cao một bước, chúc chư vị đại nhân...

Đoàn Nguyên Sơn vừa mở miệng liền thao thao bất tuyệt, ca tụng thổi phồng, hiển nhiên là đã sớm có chuẩn bị.

Tuy nhiên không đợi hắn nói xong, Tiêu Vũ Dương đã không kiên nhẫn nổi nhíu mày một cái nói: - Bớt nói nhảm, nói điểm chính!

Tuy bị khiển trách trước mặt vô số võ giả toàn thành như vậy, nhưng Đoàn Nguyên Sơn cũng không dám biểu lộ ra chút nào bất mãn, ngược lại liền vội vàng gật đầu thưa vâng, sau một lúc trầm ngâm, liền tiếp tục nói: - Thời cơ đã đến, mời chư vị đại nhân mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, vừa vào bên trong tháp, sống chết giàu sang do trời định!

Dứt lời, sáu vị Đế Tôn Cảnh đều lần lượt đứng dậy.

Dưới đài, vô số người cũng chuyển hướng nhìn về phía sáu người.

Tiêu Vũ Dương ở giữa thét dài một tiếng, hai tay bỗng nhiên thi triển pháp quyết huyền diệu, dẫn động năng lượng thiên địa xung quanh nổi lên vù vù, uy áp hùng hồn từ trên người hắn tràn ngập ra khiến nhiều võ giả Hư Vương Cảnh hết sức kinh hãi.

Chẳng những võ giả Hư Vương Cảnh tỏ ra như vậy, mà ngay cả năm vị Đế Tôn Cảnh khác, giờ phút này cũng đều nhìn Tiêu Vũ Dương không chớp mắt, dường như muốn từ trong động tác của hắn để nhìn ra huyền diệu trong đó vậy.

Động tác của Tiêu Vũ Dương vô cùng nhanh, hai tay tung bay, chỉ còn lại một loạt tàn ảnh, khiến hắn nhìn qua giống như mọc thêm ra vô số cánh tay vậy.

Tiêu Vũ Dương bỗng nhiên quát nhẹ, đồng thời phất tay về phía trước một cái.

Lập tức ở một nơi nào đó phía trước chợt hiện ra một cái phù văn với những đồ án huyền diệu.

Ngay sau đó, Tiêu Vũ Dương không ngừng lấy chỉ làm bút, lấy pháp tắc thiên địa làm mực, lấy hư không làm giấy phóng ra từng cái phù văn một. Những phù văn này vừa xuất hiện liền bắt đầu di chuyển dựa theo một quy luật nhất định, tựa như một vật còn sống vậy.

Nhứng tiềng "vút vút" không ngừng vang lên.

Một lực lượng vô danh bắn tung tóe ra khắp không gian xung quanh.

Không bao lâu, một cái đồ án phù văn hình vòng tròn, rộng chừng mười trượng liền hiện ra trước mặt mọi người.

Tiêu Vũ Dương lại tiếp tục quát lớn một tiếng: - Làm phiền chư vị!

Hắn vừa dứt lời, năm vị Đế Tôn Cảnh khác liền nhoáng lên một cái, di động tới năm vị trí bất đồng, năm người thi triển thủ đoạn, dồn dập rót nguyên lực tinh thuần mà khổng lồ của mình vào đồ án phù văn kia.

Cả đồ án bắt đầu xoay tròn.

Mà theo lực lượng của sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh rót vào, tốc độ chuyển động của đồ án kia càng lúc càng nhanh, khiến người xem cảm thấy đầu váng mắt hoa, toàn thân khó chịu.

Vẻ mặt của sáu vị Đế Tôn Cảnh tỏ ra hết sức nghiêm trang, truyền nguyên lực của mình vào như vậy tựa hồ đối với bọn họ cũng là tiêu hao cực lớn. Không lâu sau, ngoại trừ Tiêu Vũ Dương ra, sắc mặt của năm người kia đều hơi trắng bệch.

Cũng may là quá trình này cũng không kéo dài bao lâu, khi đồ án phù văn to lớn kia chợt hóa thành một cánh cửa ánh sáng ổn định, Tiêu Vũ Dương lại quát lớn: - Mời Đại Đế ra tay!

Vừa dứt lời, từ bên trong cánh cửa ánh sáng kia chợt lóe ra một bàn tay rồi biến mất, trong mơ hồ tựa như có một thứ gì đó vừa bị đánh vỡ vậy. Lập tức bên trong cánh cửa ánh sáng chợt hiện lên bóng một tòa bảo tháp, bảo tháp phát ra ánh sáng năm màu, không biết cao bao nhiêu, nhưng không ai thấy rõ được hình dáng của nó.

- Ngũ Sắc Bảo Tháp!

Dưới đài, các võ giả thấy được cảnh này liền kinh hãi thốt lên, mắt trợn tròn, tham lam nhìn bảo tháp đang tỏa hào quang năm màu kia.

Đây rõ ràng chính là Ngũ Sắc Bảo Tháp, trấn cung chi bảo của Tinh Thần Cung, đồng thời cũng là Đế Bảo nổi danh khắp Tinh Giới. Vô số người đều chỉ mới nghe nói qua chứ chưa bao giờ nhìn thấy tận mắt, lúc này chẳng những thấy được, mà một lát nữa còn tiến vào trong đó.

Nghĩ đến điều này, hô hấp của các võ giả cũng không khỏi trở nên dồn dập.

- Chư vị cực khổ rồi. Tiêu Vũ Dương thở nhẹ ra một hơi, nhìn về phía năm người kia khẽ gật gật đầu.

Năm người kia dường như cũng tiêu hao vô cùng nghiêm trọng, nghe vậy cũng không nói thêm gì, mà chỉ nhoáng lên một cái, lần nữa về chỗ cũ, nhắm mắt điều tức.
Mà giờ phút này, trên tay của Tiêu Vũ Dương lại xuất hiện một cái nhẫn không gian, hắn mỉm cười, ném nhẫn không gian vào bên trong cánh cửa ánh sáng, rồi trở tay rung lên một cái.

Trong nháy mắt, nhẫn không gian liền vỡ nát, mà từ bên trong chiếc nhẫn chợt xuất hiện hơn mấy trăm ngàn ánh hào quang màu sắc bất đồng, rồi như một mũi tên phóng nhanh về phía Ngũ Sắc Bảo Tháp.

- Đây là...

- Là bảo vật của những đại thế lực kia lấy ra, ta thấy được một món bí bảo!

- Oa, kia không phải là Đạo Nguyên Quả sao? Nếu có thể chiếm được quả này, ta cũng có thể tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh.

- Đạo Nguyên Quả chỉ có ba quả, những bằng hữu tập trung ở chỗ này lại có mấy vạn, chỉ bằng ngươi cũng có thể đoạt được Đạo Nguyên Quả sao?

- Nếu ta không lấy được, ngươi cũng đừng nghĩ tới!

Sau khi biết những tia sáng kia là bảo vật mà những thế lực đứng đầu lấy ra để ổn định bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, mọi người đều hết sức phấn khởi, nhất là Đạo Nguyên Quả kia, đã khiến cho thần kinh và nhiệt huyết của những võ giả Hư Vương Cảnh bị kích thích đến mức tối đa.

Tuy kích động, nhưng lại không có một ai dám tự tiện hành động, dù sao Tiêu Vũ Dương vẫn đang ở bên kia nhìn chằm chằm đó.

Tiêu Vũ Dương mỉm cười nói: - Chư vị, có thể vào rồi.

Tiếng nói của hắn vừa dứt, các võ giả chờ đã lâu đâu còn có thể kiềm chế được nữa chứ? Vội vàng thi triển thân pháp và bí thuật phóng về phía cửa ánh sáng, chỉ sợ chậm hơn người khác một bước.

Trong lúc nhất thời, quảng trường phía trước phủ thành chủ liền trở nên ầm ĩ, hỗn loạn vô cùng.

Còn chưa bắt đầu đi vào đã có võ giả vì tranh đoạt thứ tự trước sau mà vung tay chiến đấu.

Đối với chuyện này, Tiêu Vũ Dương cũng không quản, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn chòng chọc vào một nữ tử ở trong đám người, thấy nữ tử kia nhìn lại phía mình, hắn khẽ gật gật đầu, rồi ngầm bấm tay bắn ra một cỗ lực lượng nhu hòa đánh vào trên người cô gái kia.

Ba người Dương Khai cũng ở trong đám đông hỗn loạn, bị dòng người chen lấn xô đẩy, khổ không thể tả.

Tuy nhiên những võ giả không cẩn thận va chạm vào Mạc Tiểu Thất đều gặp xui xẻo, tựa như bị kim châm vậy, hết sức đau đớn, vội vàng né tránh.

Đúng lúc này Dương Khai liền nháy mắt ra hiệu cho Mạc Tiểu Thất, Mạc Tiểu Thất hiểu ý, lao thẳng về phía trước mở đường.

Sau một phen trắc trở, cuối cùng cũng xông tới bên cạnh cánh cửa ánh sáng rồi vọt vào trong đó.

Cảm giác truyền tống khoảng cách xa quen thuộc lại lần nữa ập đến, Dương Khai ổn định thần thức, yên lặng bất động. Không lâu sau, chỉ thấy hoa mắt một cái, liền đi vào bên trong một không gian vô cùng đặc thù. Trước tiên hắn đã nhận ra linh khí thiên địa ở chỗ này cũng không nồng đậm, ngược lại còn khá loãng.

Nhưng ở giữa thiên địa này, lại có một loại lực lượng khiến cho các võ giả chen lấn đổ xô đi vào, lực lượng pháp tắc!

Tuy lực lượng pháp tắc trong này khiến người ta cảm thấy rất kỳ lạ, không hoàn chỉnh giống như ngoại giới, mà là ở trạng thái phá vỡ thành từng mảnh nhỏ. Nhưng chính loại trạng thái này lại khiến người ta dễ dàng tìm hiểu hơn.

Chẳng trách Ngũ Sắc Bảo Tháp lại có thể trở thành nơi rèn luyện bắt buộc của đệ tử Tinh Thần Cung. Ở trong loại hoàn cảnh đặc thù này, các võ giả Tinh Thần Cung có thể dễ dàng chạm tới ngưỡng cửa pháp tắc hơn các võ giả bên ngoài rất nhiều. Tuy rằng lực lượng pháp tắc bị tàn phá cũng có khuyết điểm, làm cho không ai có thể hiểu rõ huyền bí chân chính, nhưng dùng cho người mới nhập môn thì lại là thích hợp nhất.

Cảnh giới của võ giả sau Hư Vương Cảnh chính là Đạo Nguyên Cảnh, mà muốn tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, nhất định phải cảm ngộ được pháp tắc thiên địa.

Tinh Thần Cung có bảo vật Ngũ Sắc Bảo Tháp này, nên khi tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh ít nhất cũng dễ dàng hơn những người khác khoảng ba phần.

Đây là một tỷ lệ vô cùng kinh khủng.

Dương Khai vừa mới suy nghĩ xong, chợt nghe được một tiếng kêu cực kỳ thảm thiết thê lương từ cách đó không xa truyền đến.

Hắn thầm giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Bất ngờ phát hiện cách hắn không xa, có một võ giả đã tới nơi này từ trước bị một con yêu thú cá sấu cắn bể cổ họng, máu tươi phun ra như suối đang cố gắng lao ra ngoài, hai tay võ giả kia bịt kín cổ họng, nhưng làm thế nào cũng không thể ngăn máu chảy ra.

Hơn nữa, con yêu thú cá sấu thì đang cắn bắp đùi, cánh tay của hắn, điên cuồng kéo hắn xuống phía dưới bụi cỏ.

Ào ào...

Chỉ trong chớp mắt, tên võ giả này đã không thấy bóng dáng, tại chỗ chỉ còn lại sóng nước đục của bùn lầy đang dần lắng xuống.

Trong này rõ ràng là một đầm lầy!

Mà võ giả gặp bất hạnh kia, hiển nhiên đã tới nơi này trước hắn, chỉ có điều sau khi hắn bị truyền tống tới chỗ này liền cảm thấy mê muội trong chốc lát, không thể kịp phản ứng nên đã gặp nạn.

Tình huống vừa rồi cho dù Dương Khai muốn ra tay cũng không còn kịp.

Những hung thú ẩn nấp dưới đầm lầy này động tác quá nhanh.

- Ào... Một tiếng vang nhỏ truyền đến, Dương Khai liền thấy một con yêu thú cá sấu giống hệt như con vừa đánh chết võ giả lúc nãy chợt vọt ra từ phía dưới đầm lầy, cặp mắt thú đỏ lừ, dáng vẻ hết sức dữ tợn đáng sợ. Nó mở cái miệng to như chậu máu ra cắn thẳng tới cổ Dương Khai.

Đã có vết xe đổ của võ giả trước đó, Dương Khai nào dám sơ suất chứ? Thân hình hắn nhoáng lên một cái, đồng thời đánh mạnh ra một quyền, trên nắm tay phát ra hào quang năm màu rực rỡ, đấm thẳng lên đầu con cá sấu kia.

Keng...

Một tiếng vang tựa như hai khổi kim loại đập vào nhau vang lên, ánh lửa văng khắp nơi. Con cá sấu kia bị đập một cái ngửa ra sau, lộn một vòng rồi rơi xuống vũng bùn trước mặt.

Tuy nhiên nó vẫn chưa lập tức chết đi mà vẫy đuôi một cái, liền chui xuống phía dưới vũng bùn.

Cho đến lúc này, Dương Khai mới có thời gian phóng ra thần niệm.

Ngay sau đó, sắc mặt của hắn không khỏi sa sầm xuống.

Hắn cảm nhận được, lấy hắn làm trung tâm, bốn phương tám hướng đều có vô số dao động sinh mạng tỏa ra khí tức hung ác, chúng đang ẩn nấp bên dưới những bụi cỏ và đầm lầy, lặng yên không một tiếng động tiến gần về phía hắn.

Những thứ này, hiển nhiên cũng cùng loại với yêu thú cá xấu vừa rồi, thực lực thật ra cũng không coi là mạnh mẽ, ước chừng chỉ có trình độ yêu thú bậc chín đỉnh phong, tương đương với Phản Hư tam tầng cảnh.

Yêu thú như vậy thật đúng là Dương Khai không để trong mắt.

Nhưng... số lượng bọn chúng quả thực là quá nhiều, Dương Khai cũng không muốn dây dưa với bọn chúng.

Chương 1995: Tế đàn

Nếu như võ giả bị truyền tống vào chỉ có một mình như người vừa rồi kia, thì vô cùng có khả năng sẽ gặp nguy hiểm, dù sao cũng không phải mỗi một Hư Vương Cảnh đều có thể không bị khó chịu khi truyền tống như Dương Khai vậy.

Bọn họ ít nhiều gì cũng sẽ bị đầu váng mắt hoa một trận.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền phi thân bay lên, định nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhưng bất chợt liền phát sinh một chuyện mà hắn không bao giờ nghĩ tới.

Khi hắn vừa mới phi thân lên cao tầm ba trượng, trong hư không bỗng nhiên truyền đến một luồng áp lực khổng lồ, giống như một ngọn núi lớn từ không trung đè xuống, khiến hắn bị phản chấn văng về chỗ cũ.

Ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

- Cấm Không Đại Trận? Sắc mặt Dương Khai tối sầm, lập tức kịp phản ứng.

Trước đó, khi Khang Tư Nhiên giới thiệu qua về tình hình bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp với hắn đã từng nói, ở bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp có đầy rẫy cấm chế và bẫy rập tự nhiên hoặc nhân tạo, những cấm chế và bẫy rập này có muôn vàn tác dụng khác nhau, mà cấm không là một trong những loại bình thường nhất.

Ở nơi này một số vị trí bị cấm không, các võ giả căn bản không thể bay lên quá cao, một khi vượt qua khỏi độ cao nhất định, những cấm chế này sẽ phát huy tác dụng, áp chế võ giả trở lại.

Vừa rồi Dương Khai gặp phải, chính là bị Cấm Không Đại Trận phản chấn trở lại.

Chỉ là trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết Cấm Không Đại Trận trong này rốt cuộc là tự nhiên hình thành hay do người bố trí ra.

Hắn cũng không có thời gian suy nghĩ, bởi vì trong nháy mắt khi hắn rớt xuống, liền có vô số hung thú cá sấu vốn ẩn núp ở xung quanh liền bay vọt lên cắn về phía hắn, từng cái miệng to như chậu máu nhìn qua khiến người ta không rét mà run, rợn cả tóc gáy.

Dương Khai điều động lực lượng, phát ra hai quyền. Trong chốc lát, những tiếng ầm ầm liền vang lên không dứt.

Chỉ trong nháy mắt hắn đã đánh bay mấy chục chục con cá sấu đang đánh úp lại, nhưng sinh mệnh lực của những con thú này vô cùng bền bỉ, dù bị Dương Khai trực tiếp đánh trúng nhưng chúng cũng không chết, mà tất cả đều bay ngược lại, chui xuống đầm lầy biến mất.

Những con cá sấu này, con trước ngã xuống, con sau lại tiếp tục đánh tới.

Rất nhanh, trên người Dương Khai đã treo đầy cá sấu, trên cánh tay, trên đùi đều bị cắn đau điếng.

Cá sấu là loài vật có lực cắn vô cùng mạnh mẽ bẩm sinh, cho dù là cá sấu bình thường cũng đã không thể xem thường, đừng nói chi tất cả những con này đều là yêu thú có thực lực đạt tới bậc chín đỉnh phong?

Hư Vương Cảnh bình thường, cho dù vận công ngăn cản cũng không đỡ được một cái táp của yêu thú cá sấu này.

May mà thân thể Dương Khai mạnh mẽ, Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm thể vận chuyển, phát ra Ngũ Hành Kiếm Khí sắc bén, làm cho những con cá sấu kia bị thương không ít, máu miệng của rất nhiều cá sấu chảy ra đầm đìa, bất đắc dĩ đành phải buông lỏng Dương Khai ra.

Nhưng Dương Khai vẫn bị những con cá sấu kia lôi kéo, chìm vào trong bùn lầy.

Dưới nước tối mịt, lạnh như băng, mà quan trọng nhất chính là, đây cũng không phải là nước sạch mà là bùn lầy đục không chịu nổi. Dù Dương Khai có mở mắt ra cũng không thấy được gì nhiều, hắn vung quyền đánh loạn một hồi liền phát hiện, chẳng những không thể hóa giải được tình huống của mình, mà ngược lại càng lún càng sâu, cá sấu đến vây công cũng càng ngày càng nhiều. Dương Khai không khỏi cảm thấy nhức đầu.

- Bí thuật, Nguyệt Nhận!

Mười ngón tay của hắn liên tục bắn ra từng luồng Nguyệt Nhận đen như mực, kèm theo những tiếng vang xoạt xoạt xoạt, từ đó, áp lực của Dương Khai giảm hẳn đi.

Trong đầm lầy nổi lên đầy rẫy những vùng nước nhiễm máu tươi đỏ sẫm cùng những thi thể không trọn vẹn của cá sấu bị giết chết.

- Ma Nhãn, mở! Khi Dương Khai lần nữa mở mắt ra, con mắt trái liền hiện lên một màu vàng óng ánh, tầm nhìn cuối cùng cũng khôi phục không ít.

Dưới cảm ứng của thần niệm, sau một phen tàn sát chẳng những hắn không thể đánh lui được những con cá sấu này, mà ngược lại, bởi vì mùi máu tanh phát tán và động tĩnh gây ra khiến cho có thêm rất nhiều yêu thú cá sấu bị hấp dẫn đến đây.

- Không biết sống chết! Dương Khai giận dữ, nghĩ tứi thực lực của mình lúc này, cho dù đối mặt với Đạo Nguyên Cảnh bình thường cũng không đến mức luống cuống tay chân như vậy, nhưng chỉ vì nhất thời không quan sát mà đã bị một bầy yêu thú đẩy vào tình cảnh này.

Điều này làm cho Dương Khai thẹn quá hóa giận.

Hắn liền vung tay lên, trực tiếp thả ra yêu trùng chúa đang chữa trị thân thể trong Tiểu Huyền Giới, dùng thần niệm ra lệnh cho nó.

Hiện tại, yêu trùng chúa xem như là huyết thú của Dương Khai, cũng đã có chút linh trí ngây thơ, nên đối với mệnh lệnh của hắn hiển nhiên là nghiêm khắc thi hành.

Tử Thanh Song Kiếm liền rung lên, phát ra hai luồng sáng, khiến cho kiếm khí hoành hành như sóng dữ.

Rắc rắc xoẹt...

Ý cảnh băng hàn tràn ngập ra, chẳng những khiến Dương Khai không tự chủ được rùng mình một cái, mà hành động của những yêu thú cá sấu đến vây công kia cũng trở nên chậm chạp hẳn. Ánh sáng kiếm quang lóe lên rực rỡ, từng con cá sấu một bị chém làm hai khúc, trong nháy mắt liền mất mạng, thậm chí ngay cả một số con cá sấu ở xa hơn cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Có Tử Thanh Song Kiếm trong tay, dường như thực lực của yêu trùng chúa được tăng mạnh, cho dù không dùng bí thuật Tuyết Nhược Thanh Thiên, mà chỉ cần dùng những kiếm chiêu đơn giản nhất cũng phát ra những luồng ánh sáng to lớn dị thường.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, đang chuẩn bị nhân cơ hội thoát vây, chợt ánh mắt của hắn liền liếc về một vị trí trông có vẻ bất thường.

Đó là chỗ sâu trong đầm lầy, từ nơi đó đang phát ra hào quang mờ ảo trong suốt.

Hắn dùng thần niệm do thám liền phát hiện ra một tia dao động năng lượng không yếu.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, điều động lực lượng che kín thân thể, tiếp tục tiến sâu tới đó. Yêu trùng chúa như một hộ vệ hết dạ trung thành, theo sát bên cạnh Dương Khai, hễ có thứ gì tới gần quấy nhiễu liền phát ra một luồng kiếm khí, chặt địch nhân thành hai khúc.

Không bao lâu, Dương Khai đã xâm nhập xuống phía dưới, đi tới vị trí phát tán ra vầng ánh hào quang mờ ảo trong suốt kia.

Dựa vào uy năng của Diệt Thế Ma Nhãn, cuối cùng hắn cũng thấy được thứ này là gì.

Không ngờ lại là một miếng giống như linh chi lớn bằng bàn tay.

- Đây là gì... Dương Khai tỏ ra mờ mịt không hiểu.

Tuy hắn biết rất nhiều những dược liệu ở cố hương, nhưng sau khi tới Tinh Vực vẫn cảm thấy kiến thức của mình không đủ, nhất là nhận biết những loại linh thảo diệu dược, có rất nhiều thứ, hắn ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

Thứ giống như linh chi trước mặt này, hắn cũng chưa từng thấy, chưa từng nghe nói qua.

Đang lúc quan sát, vầng hào quang mờ ảo trong suốt kia chợt chuyển động, biến thành màu xanh biếc.

Một lúc sau lại biến thành màu đỏ...

Dương Khai chìm vào suy tư, lục lại lượng tri thức ít ỏi trong đầu, rồi sau đó hắn liền xác định mình quả thật không biết thứ này. Nhưng từ khí tức năng lượng nó phát ra cho thấy, đây chắc chắn là một loại dược liệu cấp Đạo Nguyên.

Thu lại trước rồi tính sau. Dù sao vườn thuốc ở trong Tiểu Huyền Giới vẫn còn, đưa vào đó trồng, một ngày nào đó có thể hiểu rõ được chủng loại cùng tác dụng của nó.

Nghĩ tới đây, Dương Khai liền ra tay.

Một lát sau, hắn đã đưa dược liệu giống như linh chi này trồng tại vườn thuốc trong Tiểu Huyền Giới.
Làm xong những việc này, hắn cũng không vội vã ra ngoài mà tiếp tục tìm tòi khắp nơi.

Quả thật hắn đã tìm được vài cây dược liệu giống nhau như đúc.

Khoảng nửa ngày sau, Dương Khai mới ra khỏi đầm lầy. Yêu trùng chúa theo sát phía sau, trên đường đi qua, vô số xác yêu thú cá sấu nổi lên mặt nước, hơn trăm dặm đầm lầy dài liên miên đã bị máu tươi nhiễm đỏ.

Dường như bị sự hung tàn và khó dây dưa của yêu trùng chúa chấn nhiếp, những yêu thú cá sấu kia có lẽ là cũng bị giết đủ số, nên cuối cùng Dương Khai cũng không còn gặp nhiều tập kích nữa, thuận lợi trồi lêm mặt nước.

Lần này hắn không lặp lại sai lầm lúc nãy, mà chỉ bay lên cách mặt nước khoảng một trượng, phi hành ra ngoài.

Cấm Không Đại Trận có rất nhiều loại, có loại hoàn toàn cấm phi hành, cũng có loại hạn chế độ cao phi hành. Từ tao ngộ lần đầu tiên cho thấy, Cấm Không Đại Trận ở chỗ này không thể nghi ngờ là loại sau, cho nên chỉ cần không vượt qua quá độ cao nhất định, thì sẽ không khiến đại trận phát động.

Dường như đầm lầy này chiếm diện tích rất rộng, Dương Khai bay khoảng nửa ngày cuối cùng mới ra khỏi.

Yêu trùng chúa đã sớm được hắn thu về.

Yêu trùng chúa còn đang trong giai đoạn chữa trị thân thể, để cho nó chiến đấu quá sớm cũng không có lợi, hơn nữa Dương Khai cũng không hy vọng người khác thấy được hắn có một trợ lực như vậy. Hiện tại, yêu trùng chúa được coi là đòn sát thủ mạnh nhất của hắn, nên dĩ nhiên là càng bí mật càng tốt.

Bên trong không gian Ngũ Sắc Bảo Tháp cũng không biết rộng bao nhiêu, mấy chục ngàn võ giả Phong Lâm Thành đã đi vào trong này, nhưng suốt dọc đường Dương Khai đi tới chưa hề gặp được người nào.

Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng không thể tìm được mục tiêu của chính mình, không khỏi có chút thất vọng.

Trong này hẳn là tầng thứ nhất của Ngũ Sắc Bảo Tháp, Khang Tư Nhiên đã nói với hắn, khi vào bảo tháp hãy tận lực tìm cách lên tầng thứ hai. Tuy rằng tầng thứ nhất và thứ hai đều là nơi thích hợp để võ giả Hư Vương Cảnh rèn luyện, nhưng đối vói những võ giả Hư Vương tam tầng cảnh như bọn họ mà nói, tiến vào tầng thú hai dĩ nhiên là càng tốt hơn một chút.

Mà phương pháp tiến vào, chính là tìm một cột sáng năm màu tiếp nối trời đất.

Dương Khai một mực tìm cột sáng năm màu kia nhưng không thấy, điều này khiến cho hắn không khỏi có chút thất vọng, cũng không biết nên đi về hướng nào để tìm cột sáng năm màu kia.

Khi hắn đang đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng nhiên chợt nghe được tiếng động ầm ầm, ngay sau đó cả mặt đất đều rung lên, tận sâu dưới lòng đất phát ra âm thanh như tiếng sấm, đinh tai nhức óc.

Dương Khai biến sắc, vội vàng vận chuyển thánh nguyên, cảnh giác nhìn xung quanh, đề phòng có biến.

Xung quanh cũng không có gì bất thường, nhưng ở vị trí cực xa lại chợt hiện lên một luồng hư ảnh Chân Long.

Chân Long kia không biết dài bao nhiêu, toàn thân đỏ chói, đuôi rồng lay động, xông thẳng lên mây, ngay sau lại dùng tốc độ cực nhanh lao xuống, cũng không biết hạ xuống nơi nào, tiếp đó biến mất không thấy.

Hai mắt Dương Khai sáng ngời.

Hắn không hề nghĩ tới, ở trong tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp này lại xuất hiện hư ảnh Chân Long.

Đây chắc chắn không phải do bí thuật hoặc công pháp tạo thành, mà là hư ảnh Chân Long chân chính, thậm chí có liên quan tới bí bảo Chân Long. Bởi vì khi hư ảnh Chân Long xuất hiện, Dương Khai rõ ràng cảm thấy ngực nóng lên.

Tại vị trí ngực của hắn có một miếng Long Lân chân chính được hắn luyện hóa dung hợp.

Mà miếng Long Lân lúc này lại đang hô ứng cùng một thứ gì đó ở rất xa.

Dương Khai lập tức ý thức được, có khả năng đây là một cơ duyên cực lớn.

Chẳng trách nghe đồn rằng, khắp nơi trong Ngũ Sắc Bảo Tháp đều là cơ duyên, người đi vào trong đó nếu may mắn có thể đạt được rất nhiều lợi ích, nếu không gặp may, thì cho dù đi vào bao nhiêu lần, thực lực có cao hơn nữa cũng vô dụng.

Vừa nghĩ đến đây, hắn không do dự nữa, lập tức dùng tốc độ cực nhanh bay về phía dị tượng truyền lại kia.

Hư ảnh Chân Long xuất hiện cách vị trí hiện tại của hắn rất xa, dù Dương Khai đã xuất ra toàn lực, nhưng cũng phải mất chừng ba canh giờ mới tới nơi.

Đưa mắt nhìn tới, Dương Khai không khỏi ngẩn ra.

Bởi vì ở nơi này đã tụ tập không ít võ giả, đếm sơ qua cũng có mấy trăm, hơn nữa những võ giả cũng thấy được dị tượng như hắn vẫn còn đang cuồn cuộn chạy tới không ngừng.

Nơi này là một mảnh sơn cốc, mà ở vị trí trung tâm của sơn cốc này không ngờ lại xuất hiện một kiến trúc kiểu Tế đàn. Tế đàn kia tựa như vừa mới mọc lên từ dưới đất vậy, một cỗ khí tức thê lương cổ xưa chợt tràn ngập ra, bùn đất xung quanh cũng có dấu hiệu được đổi mới.

Chương 1996: Thăng Long Đàn

Trên Tế đàn cổ xưa đặt mười mấy món đồ không biết là gì, tất cả đều được bao phủ bởi một màn sáng màu đen, giống như một cái bát úp vậy. Nhìn xuyên qua màn sáng, tuy không thể thấy được rõ ràng, nhưng cũng có thể thấy được hình dáng mờ mờ bên trong.

Đồ vật được bao phủ bên trong quầng sáng gồm rất nhiều chủng loại khác nhau.

Có bí bảo hình cây chùy, hình kiếm, chủy thủ, có công pháp bí điển màu vàng ố, còn có năm bình ngọc. Mỗi một thứ nhìn là biết đều rất không tầm thường, nhất là những bí bảo kia, không ngờ lại tỏa ra dao động năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, thấp nhất cũng là bí bảo cấp Đạo Nguyên.

Điều này làm cho Dương Khai vừa nhìn thấy mà thèm đỏ mắt.

Chẳng những là hắn, mà toàn bộ những võ giả khác tới đây cũng đều nhìn về phía Tế đàn với vẻ tham lam, khao khát.

- Những thứ này chẳng lẽ chính là đồ vật mà mấy thế lực lớn kia đưa vào sao? Có lẽ Đạo Nguyên Quả cũng ở chỗ này đó! Bên cạnh bỗng nhiên truyền tới tiếng nói chuyện của một võ giả.

- Đều không phải! Có người lên tiếng tiếp lời: - Ta đến tương đối sớm, nghe nói Tế đàn này là từ dưới lòng đất bỗng nhiên mọc lên, không phải có sẵn, dường như là có vị bằng hữu nào đó động phải cấm chế nên mới làm cho Tế đàn hiện ra, mà những vật phía trên đều phát ra khí tức cổ xưa không tiêu tán, do đó không thể là đồ vật của các thế lực kia được.

- Nói vậy thì đồ vật trên Tế Đàn chẳng phải là đã sớm đặt ở chỗ này, là bảo vật từ thời thượng cổ để lại sao?

- Có lẽ là như vậy!

- Vậy còn chờ gì nữa, mau tới đoạt lấy đi.

Bảo vật từ thời kỳ thượng cổ để lại, không ngờ vẫn được bảo tồn hoàn hảo như thế. Vậy giá trị của nó quả thật không thể đo đếm được, so với bảo vật của mấy thế lực lớn đưa vào còn quý giá hơn vô số lần. Tin tức này truyền ra, lập tức khiến rất cho nhiều võ giả nhiệt huyết sôi trào.

Rất nhiều võ giả vốn vẫn còn do dự muốn quan sát thêm cũng... không kiềm chế được nữa, vội vàng lấy hết can đảm phóng về phía trước. Bọn họ vừa động, lập tức những người khác cũng kích động theo, càng ngày càng có nhiều võ giả bắt đầu hành động.

Ngay cả Dương Khai cũng bắt đầu di động, nhưng hắn cũng không xông lên hàng đầu mà tụt lại ở phía sau, như vậy hắn sẽ có đủ thời gian quan sát động tĩnh của các võ giả phía trước, tránh cho không cẩn thận rơi vào bẫy rập.

- Chư vị chậm đã! Đúng lúc này, một tiếng quát nhẹ rất có uy lực chợt vang lên, ngay sau đó, một thanh niên mặc áo trắng, phong độ ung dung bỗng nhiên bay lên cao.

Thanh niên này môi hồng răng trắng, tuấn tú lịch sự, hai mắt có thần, khí độ bất phàm. Vừa nhìn liền biết xuất thân không tầm thường.

- Chư vị xin hãy bình tĩnh chớ nóng vội, nghe ta nói một lời. Thanh niên kia lại hô lên.

Rất nhiều võ giả nhướng mày, không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn lên, dù sao bảo vật đang ở trước mắt, bỗng nhiên lại có người ngăn cản bọn họ đi tới, quả thực là khiến cho người ta khó chịu. Ngăn cản người khác phát tài không khác gì thù giết cha mẹ mà, loại thù này chính là không đội trời chung

Tuy nhiên, sau khi mọi người thấy rõ khuôn mặt người này, không ít người liền tỏ ra rất nghe lời dừng lại, mặt khác một số người cũng lộ ra vẻ chợt hiểu ra.

- Thì ra là Sở Hà công tử của Khương gia! Trong đám người, có võ giả nhận ra thanh niên này liền ôm quyề nói: - Không biết Khương công tử có ý gì? Chẳng lẽ muốn dựa vào uy thế của Khương gia, độc chiếm những bảo vật trên Tế Đàn này sao? Nếu là như vậy, xin Khương công tử không cần nói nhiều.

- Đúng vậy, bảo vật dành cho người có duyên, tuy rằng Khương gia tại Phong Lâm Thành cũng coi như là một thế lực không tầm thường, nhưng nơi này là Ngũ Sắc Bảo Tháp, nếu Khương công tử định độc chiếm thì xin hãy tự lượng sức một chút. Có người lập tức phụ họa nói.

Nghe bọn hắn nói như vậy, Dương Khai lập tức biết được thân phận của thanh niên này.

Người của Khương gia tại Phong Lâm Thành!

Trong Phong Lâm Thành, dưới phủ thành chủ cũng có một vài thế lực gia tộc, trong đó Khương gia là thế lực không nhỏ, có một lão tổ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh. Mặc dù Dương Khai không có quan hệ gì với Khương gia, nhưng ban đầu ở trong Ngọc Thanh Sơn, hắn đã từng thấy qua mấy thi thể của võ giả Khương gia bị Loan Phượng đánh chết.

Lần này tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, hầu như toàn bộ đều là võ giả Phong Lâm Thành, nên hiển nhiên có không ít người nhận ra Khương Sở Hà, cho dù không nhận ra, cũng đã nghe qua tên của hắn.

Tuy nhiên... đúng như những người kia đã nói, nếu như là ở Phong Lâm Thành, có lẽ mọi người còn cố kỵ thực lực của vị lão tổ Khương gia một chút mà nể mặt Khương Sở Hà. Nhưng ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp này, Khương gia không còn có năng lực uy hiếp nữa.

Huống chi bảo vật đang ở trước mắt. "Người chết vì tiền, chim chết vì mồi" mãi mãi là chân lý, hiện tại đừng nói Khương Sở Hà, cho dù là vị lão tổ Khương gia đích thân tới, thì mấy trăm Hư Vương Cảnh cũng không sợ chút nào.

Khương Sở Hà cũng không phật lòng, nghe vậy cười nói: - Vị bằng hữu này nghiêm trọng hóa rồi, nơi này tập trung mấy trăm đồng đạo, cho dù Khương mỗ có gan lớn bằng trời cũng không dám làm cho nhiều người tức giận như vậy. Chuyện độc chiếm bảo vật gì đó, cho tới bây giờ Khương mỗ cũng chưa từng nghĩ qua.

- Vậy Khương công tử muốn làm gì?

Khương Sở Hà tiếp tục cười nói: - Khương mỗ chỉ muốn nói cho chư vị biết, nơi có lợi ích nhất định là có nguy hiểm, huống chi nơi này còn là Ngũ Sắc Bảo Tháp! Chẳng lẽ chư vị cho rằng, đồ vật trên Tế Đàn kia thật sự dễ dàng lấy được như vậy sao? Nếu đúng như vậy, chỉ sợ những thứ này đã sớm không còn ở đây rồi, sao có thể còn để lại đây chờ chúng ta tới lấy chứ?

- Điều này hiển nhiên là chúng ta biết, nhưng... nếu như có nguy hiểm mà không dám tiến lên, vậy còn tu luyện làm cái gì? Ta cũng đã sớm chuẩn bị tư tưởng rồi! Người lúc nãy vừa lên tiếng hừ lạnh nói.

- Vị bằng hữu này thật là can đảm! Khương Sở Hà mỉm cười nhìn người kia nói:

- Nhưng trước tiên... có lẽ bằng hữu nên hỏi thăm xem rốt cuộc Tế đàn này là cái gì, cái gọi là "biết người biết ta trăm trận trăm thắng" là vậy đó.

- Ta lần đầu tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp này, làm sao biết được Tế đàn này là cái gì chứ? Kia người gật gù đồng ý, nhưng rất nhanh sau đó lại ngạc nhiên nhìn Khương Sở Hà nói: - Chẳng lẽ Khương công tử biết sao? Nếu vậy, xin Khương công tử chỉ giáo.

Khương Sở Hà lắc lắc đầu:

- Khương mỗ cũng không rõ lắm, nhưng ta nghĩ... trong này phải có người biết.

Vừa nói, hắn vừa quay đầu nhìn về một nơi trong đám đông, mỉm cười nói: - Tần tiểu thư, ngươi nói đi?

Mọi người theo ánh mắt của hắn nhìn lại, liền thấy trong đám đông có một nữ tử được các võ giả vây quanh như chúng tinh ủng nguyệt, nữ tử này cũng không lớn tuổi, chỉ khoảng 25, 26, dáng người xinh xắn lanh lợi, hơn nữa dường như đang mắc bệnh gì đó, sắc mặt vàng như sáp, thân hình gày yếu, đôi môi hơi tái nhợt.

Nếu không có những yếu tố này, thân hình nữ tử đầy đặn thêm một chút thì chắc chắn nữ tử này sẽ là một mỹ nhân điên đảo chúng sinh. Nhưng cho dù là như vậy, nữ tử này cũng vẫn xinh đẹp như hoa lay động trong mưa, khiến người ta rất muốn thương yêu.

Thấy Khương Sở Hà chuyển sự chú ý của mọi người sang mình, Tần tiểu thư kia liền nhíu mày, tỏ ra tức giận. Những võ giả đang vây quanh nàng cũng đều trợn mắt nhìn vẻ phía Khương Sở Hà đầy bất mãn.

- Tần tiểu thư sao? Vị kia chính là Tần Ngọc tiểu thư của Tần gia sao? Trong đám đông chợt truyền ra tiếng kinh hô, dường như nữ tử Tần Ngọc này rất nổi danh vậy. - Nghe nói Tần Ngọc tiểu thư từ nhỏ đã đọc rất nhiều sách vở, học thức uyên bác, nhất là đối với những bí cảnh trong thiên hạ biết rất tinh tường. Không biết Tần tiểu thư có biết gì về Tế đàn này không? Xin hãy chỉ giáo, tại hạ cùng các vị đồng đạo vô cùng cảm kích. Khương Sở Hà vẻ mặt như ngọc, ôn hòa mà cười, đối với sự tức giận của Tần Ngọc và những hộ vệ bên cạnh nàng kia, hắn làm như không thấy gì.

Sắc mặt Dương Khai khẽ động, bỗng nhiên liền hiểu rõ mục đích gây náo động của tên Khương Sở Hà này.

Hiển nhiên là hắn muốn dò xét Tế đàn này.

Nhưng nếu một mình hắn đi tới hỏi thăm Tần Ngọc, chưa chắc người ta đã chịu nói. Nhưng bây giờ bị hắn làm như vậy, mọi người đều nhìn vào, Tần Ngọc đâm lao đành phải theo lao, cho dù không muốn nói cũng phải nói.

Ai cũng không muốn chọc cho nhiều người tức giận đó.

Khương Sở Hà này cũng có chút tâm cơ, chỉ có điều thủ đoạn này... hơi hèn hạ.

Võ giả có suy nghĩ giống như Dương Khai không phải số ít, nhưng bởi vì quan hệ đến lợi ích cá nhân cho nên cũng không có vạch trần, ngược lại còn nhìn về phía Tần Ngọc đầy mong đợi.

- Đúng vậy Tần cô nương, nhiều bằng hữu đều ở nơi này như vậy, nếu ngươi biết về Tế đàn này, xin hãy nói cho chúng ta biết một chút đi, chỗ này có nguy hiểm gì không, chúng ta chờ vô cùng cảm kích!

Dưới vô số ánh mắt chăn chú nhìn mình, dường như Tần Ngọc có vẻ không được tự nhiên lắm. Hơn nữa có lẽ do có rất nhiều tiếng ầm ĩ truyền đến, nên nàng liền khẽ ho một trận, lấy khăn tay che miệng lại.

- Thân thể tiểu thư nhà ta từ nhỏ đã có bệnh nhẹ, không nên nói thêm nữa, xin chư vị thứ lỗi! Một hộ vệ Hư Vương tam tầng cảnh khoảng 40, 50 tuổi đứng bên cạnh Tần Ngọc, vẻ mặt lạnh lùng, từ xa ôm quyền nói.

Tần Ngọc đưa tay ra hiệu, nhẹ giọng nói: - Không sao, nếu Khương công tử và chư vị bằng hữu đều muốn biết... vậy thiếp sẽ nói một lời.

Cũng không biết nàng bị bệnh gì, nhìn qua chẳng những buồn bã ỉu xìu, nói một lúc thì hết hơi, khiến người ta không khỏi lo lắng.

Tuy nhiên nghe nàng nguyện ý nói rõ về Tế đàn này, mọi người đều không khỏi phấn chấn, nhìn nàng đầy mong đợi.

- Quả nhiên Tần tiểu thư đã nghe nói về Tế đàn này, Khương mỗ bội phục! Ánh mắt Khương Sở Hà cũng sáng ngời, trước đó hắn cũng chỉ thử một lần mà thôi, không ngờ lại chó ngáp phải ruồi.

Mặt khác, hắn vừa hy vọng Tần Ngọc sẽ nói kỹ một chút, giúp hắn hiểu rõ về Tế đàn này, lại vừa sợ người khác chiếm được tin tức sẽ cạnh tranh với hắn. Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn hết sức phức tạp.

- Đây là Thăng Long Đàn... Tần Ngọc chậm rãi nói, ở nơi tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp này, toàn trường đều yên tĩnh, chỉ có âm thanh yếu ớt của Tần Ngọc theo gió lan ra: - Có nghĩa là "Cá vượt Long Môn, hóa thân làm rồng"!

- Thời gian Thăng Long Đàn xuất hiện cũng không cố định, hơn nữa vị trí xuất hiện cũng hết sức mơ hồ, có thể ở tầng thứ nhất, cũng có thể ở tầng thứ hai, tầng thứ năm... Nghe đồn đã tồn tại từ thời kỳ thượng cổ, cho nên... cho dù là người Tinh Thần Cung đi vào trong này, muốn nhìn thấy Thăng Long Đàn cũng không dễ dàng.

- Trong điển tịch Tinh Thần Cung ghi lại, tổng cộng Thăng Long Đàn mới chỉ xuất hiện qua tám lần mà thôi... Mỗi một lần xuất hiện đều sẽ có một vài bảo vật quý hiếm hiện thế kèm theo, nếu đạt được một trong số đó có lẽ có thể trở thành "cá vượt Long Môn", tu luyện đến cảnh giới Đế Tôn cũng không phải không có khả năng.

- Cá vượt Long Môn!

- Cảnh giới Đế Tôn!

Rất nhiều võ giả khẽ thốt lên, ánh mắt tỏa sáng.

Đa số võ giả Phong Lâm Thành đều là một nhóm người ở tầng chót nhất, tuy thực lực cũng không tính là quá kém, nhưng bởi vì không có địa vị và chỗ dựa vững chắc, cho nên muốn từ Hư Vương Cảnh tiến thêm một bước mà nói, quả thực khó như lên trời.

Nhưng lời nói của Tần Ngọc lại mang đến cho bọn họ hy vọng, tựa như trước mặt của mình là một đại lộ thênh thang rộng lớn nối thẳng tới chiếc ghế Đế Tôn vậy!

Chương 1997: Long uy chèn ép

Tần Ngọc vừa nói xong, vô số võ giả đều nổi lên tâm tư.

Trước đó tuy rằng mọi người đều cảm thấy cảm thấy bảo vật trên Tế Đàn kia không tầm thường, nhưng cũng không có gì xác thực, hơn nữa nơi này có nhiều võ giả nhìn chằm chằm như vậy, không ai dám hành động tùy tiện, sợ rằng sẽ dính vào họa sát thân.

Nhưng bây giờ nghe Tần Ngọc nói như vậy, mọi người đều nóng lòng muốn thử.

Sự dụ dỗ có thể đạt tới cảnh giới Đế Tôn, đủ để khiến họ xả thân mạo hiểm.

Cũng có một số người còn vẫn duy trì tỉnh táo, cao giọng hỏi: - Xin hỏi Tần tiểu thư, Thăng Long Đàn này có gì nguy hiểm?

- Nguy hiểm... nhất định là có, có lẽ có thể mất mạng. Nhưng cụ thể là nguy hiểm gì... thì không phải là điều mà Tần Ngọc có thể biết được, dù sao Ngũ Sắc Bảo Tháp này cũng là trấn cung chi bảo của Tinh Thần Cung, những chuyện được ghi vào trong điển tịch lại quá ít, thiếp cũng là lần đầu tiên đi vào, cho nên...

Nghe vậy, mọi người đều tỏ ra thất vọng.

Tuy mọi người đều biết chắc rằng Tần Ngọc vẫn còn vài điều không nói ra, nhưng người ta đã tiết lộ không ít tin tức, xem như đã hết lòng giúp đỡ, giờ phút này lại đi cưỡng cầu thì chẳng khác nào là đắc tội với Tần gia.

Hầu hết mọi người đều là võ giả kiếm cơm tại Phong Lâm Thành, không ai lại nguyện ý đắc tội với người ta đó, không cẩn thẩn còn bị người ta ghi nhớ tính sổ.

- Tuy nhiên... nghe nói Thăng Long Đàn này vốn là một món bí bảo, hơn nữa còn là bí bảo dùng Long Cốt chế tạo thành, cho nên muốn tới gần Thăng Long Đàn, nhất định phải được chặn được long uy của Chân Long đến từ thượng cổ chèn ép. Cũng không biết Tần Ngọc nghĩ sao, lại bổ sung một câu.

- Long Cốt chế tạo mà thành sao?

- Long uy của thượng cổ Chân Long chèn ép?

Cả đoàn người dồn dập thốt lên.

Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến những tiếng vút vút vút vút do thứ gì đó đang xé gió gây ra. Tất cả mọi người đều kinh hãi, theo bản năng liền vận chuyển lực lượng lên, quan sát xung quanh.

Ngay sau đó, lập tức có người kinh hãi hô lên: - Hèn hạ vô sỉ, lén lút hành sự kiểu đó thật là đáng ghét.

Thì ra trong lúc mọi người đều tập trung sự chú ý nghe Tần Ngọc nói chuyện, đến đoạn nàng giới thiệu về Thăng Long Đàn, cũng không biết là võ giả của thế lực nào liền thu liễm hơi thở, che giấu thân hình, yên lặng không một tiếng động tiến lại gần Thăng Long Đàn.

Bí thuật thu liễm hơi thở, che giấu thân hình của bọn họ vô cùng cao thâm, những người ở đây vậy mà lại không có ai phát hiện ra.

Nếu không phải Thăng Long Đàn bỗng nhiên có tiếng động lạ phát ra, chỉ sợ cho dù những người này lấy đi bảo vật trên đó cũng sẽ không có ai chú ý.

Nhưng hiện tại... tất cả những người này đều đã lộ ra thân hình, không nhiều lắm, chỉ có bốn năm người mà thôi. Bốn năm người này chia làm mấy hướng, đang cẩn thận tiến lại gần Thăng Long Đàn.

Cũng không biết là người nào xui xẻo đụng phải cấm chế ở gần Thăng Long Đàn khiến nó khởi động. Từ trên Tế đàn, bỗng nhiên có từng luồng tia sáng màu đen bắn nhanh vào những người kia.

Những người kia nhất thời không quan sát, liền có hai người bị mất mạng tại chỗ, máu tươi chảy lênh láng, thân thể đều bị nát bét bắn ra tung tóe. Mấy người còn lại thấy tình hình không ổn liền vội vàng tránh né, nên dĩ nhiên là không thể ẩn nấp được nữa, trong chốc lát liền bị lộ ra.

May mà cấm chế của Thăng Long Đàn có vẻ như cũng không quá mạnh mẽ, hai ba người còn may mắn sống sót kia, sau một phen tránh né liền an toàn thoát khỏi, rồi liếc mắt nhìn nhau, thấy hành tung đã bại lộ liền nghiến răng một cái, không quản không hỏi tiếp tục phóng về phía trước.

- Đáng ghét, đúng là muốn chết mà!

- Một đám tiểu nhân vụng trộm mà cũng dám mơ ước bảo vật, đúng là muốn chết!

- Bảo vật là của ta!

Vừa thấy có người lao tới gần Thăng Long Đàn, những võ giả khác không kiềm chế được nữa, vội vàng thi triển thân pháp phóng về phía Thăng Long Đàn, tất cả đều muốn nhanh chóng đến Thăng Long Đàn trước, chiếm những bảo vật kia làm của riêng.

Khương Sở Hà chớp thời cơ nhanh nhất, thân hình uốn éo một cái đã chạy xa tới mười mấy trượng, dẫn đầu cách xa mọi người. Ánh mắt hắn tỏa sáng nhìn chằm chằm vào quyển công pháp trên Thăng Long Đàn, cùng lúc đó bàn tay của hắn liền vung về phía trước.

Một bí bảo dạng dây thừng từ ống tay áo hắn phóng ra, lao thẳng về phía quyển công pháp muốn cuốn nó lại.

- Khương công tử, ngươi... Có người thấy thế liên kinh hãi tái mặt hô lên.

- Ha ha ha ha!

Khương Sở Hà cười lớn một tiếng, tựa như đã thấy được viễn cảnh công pháp tới tay, rồi hắn tu luyện trở thành vô địch thiên hạ vậy, bộ dáng tỏ ra rất ngông cuồng: - Bảo vật dành cho người có khả năng, công pháp này thuộc về Khương mỗ rồi. Hắn vừa mới nói xong, nụ cười trên mặt bỗng nhiên liền cứng lại, kinh ngạc nhìn nhìn bí bảo dây thừng của mình, thất thanh nói: - Tại sao có thể như vậy?

Bí bảo dây thừng kia của hắn vừa phóng ra phía trước được ba trượng chợt mềm nhũm rủ xuống, tựa như lính tính đã mất hết phần lớn rồi vậy. Mặc cho hắn dùng lực lượng thúc giục, kết ấn quyết như thế nào cũng vô dụng.

Chẳng những là hắn, mà những người khác muốn dựa vào bí bảo của bản thân để lấy đồ vật trên Thăng Long Đàn đều nhanh chóng mất đi liên hệ với bí bảo.

Mà trong khi Khương Sở Hà còn đang thất thần, trên bầu trời chợt có một luồng sức mạnh đánh úp xuống, mạnh mẽ đập hắn ngã xuống đất, mặt, mũi, toàn thân đều là bùn đất.

- Ha ha ha ha, một chiêu chụp ếch này của Khương công tử thật là lô hỏa thuần thanh đó, tại hạ bội phục, bội phục! Những võ giả phía sau cười lớn, phóng qua mặt Khương Sở Hà, trước khi đi còn không quên châm chọc một câu.

- Đáng ghét, ta nhớ kỹ ngươi rồi! Khương Sở Hà sứt đầu mẻ trán đứng lên, mắng một câu để che đi sự xấu hổ.

Đưa mắt nhìn tới, những võ giả xung quanh định ngự không phi hành bay tới bên cạnh tế đàn đều gặp phải kết quả như hắn, tất cả đều rơi từ trên trời xuống, trông rất thê thảm không nỡ nhìn.

Thấy vậy, trong lòng Khương Sở Hà nhất thời nhẹ nhõm đi không ít.

Chỉ trong chốc lát, mọi người đều hiểu rõ, muốn lấy được bảo vật chỉ có dựa vào chính bản thân mình đi tới bên cạnh Thăng Long Đàn mới có cơ hội.

Nhưng... điều này tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Ban đầu, nhìn khoảng cách này mọi người đều không có cảm giác gì, nhưng càng đến gần Thăng Long Đàn thì uy áp không hiểu càng trở nên hung mãnh, toàn Thăng Long Đàn tựa như hóa thân thành một con ác long thượng cổ gầm thét dữ tợn, há cái miệng to như chậu máu, đang đợi thức ăn từ từ dâng tới vậy.

Một số người tinh thần không kiên định, ý chí kém cỏi hoặc là những võ giả thực lực không cao, trong lúc nhất thời liền mất hết tinh thần, ngây ngốc đứng tại chỗ, hai tròng mắt tràn đầy sợ hãi, thân thể run lẩy bẩy.

Mà một số người khác, cho dù có thể chặn lại long uy kinh khủng này, nhưng bước đi cũng hết sức gian nan, không thể chạy nhanh về phía trước như lúc đầu nữa.

- Tiểu thư, chúng ta... Bên kia, đám người Tần gia vẫn như vây quanh Tần Ngọc, theo chỉ thị của nàng, không nhanh không chậm nhích tới gần Thăng Long Đàn.

Thỉnh thoảng Tần Ngọc lại ho nhẹ vài tiếng, dáng vẻ thản nhiên, ngược lại những võ giả của Tần gia thì mỗi người đều lộ vẻ lo lắng, chỉ sợ bị người khác cướp mất cơ hội.

- Đừng nóng vội! Tần Ngọc thở hổn hển, nhẹ giọng nói: - Thăng Long Đàn... không dễ tiến lại gần như vậy đâu, các ngươi nhân cơ hội này... tranh thủ cảm thụ long uy của thượng cổ Chân Long một chút, điều này đối với việc rèn luyện tâm trí của mình... có tác dụng cực lớn, nếu có thể đạt được điều gì đó... thì sau này khi gặp cường địch cũng sẽ không quá mức chật vật.

Tuy Tần Ngọc chỉ có tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhưng nàng ở giữa nhóm hộ vệ của Tần gia dường như có uy tín cực lớn. Sau khi nàng nói xong, những hộ vệ kia liền bình tĩnh hẳn lại, từng người một thầm vận chuyển tâm pháp, khu trừ tạp niệm trong lòng, vừa bảo vệ Tần Ngọc từ từ tiến về phía trước, vừa mượn long uy rèn luyện tâm tính.

Bỗng nhiên, Tần Ngọc cau mày lại, liếc nhìn về một hướng. Ở phía đó, Dương Khai đang nhìn nàng toét miệng cười, vẻ mặt tỏ ra hết sức bình tĩnh, vô cùng nhàn nhã bước về phái trước.

- Người này... Tần Ngọc nhìn thật kỹ theo bóng lưng Dương Khai, chợt phát hiện mình không thể nào nhìn thấu hắn.

Hắn không chút tỏ ra nóng nảy muốn đoạt được những bảo vật trên Thăng Long Đàn kia. Trong khi những người khác đều dùng hết khí lực để tranh đoạt, thì hắn lại như đang tản bộ trong hoa viên vậy, vẻ mặt tỉnh bơ, hết sức nhàn nhã.

Tần Ngọc khẽ lắc lắc đầu, cụp mi mắt xuống, chờ đến khi mở lên lại, trong đôi mắt đẹp chợt lóe lên một tia sáng khác thường, lấp lánh như tinh tú.

Mà cùng lúc đó, Dương Khai chợt cảm thấy toàn thân căng thẳng, tựa như trong mơ hồ có một cặp mắt hiểu rõ thiên cơ đang nhìn hết bí mật của mình vậy.

Hắn quay mạnh đầu lại, cùng Tần Ngọc bốn mắt nhìn nhau.

Chỉ trong chốc lát, thân thể mềm mại của Tần Ngọc liền run lên, kịch liệt ho khan.

- Tiểu thư! Những hộ vệ kia liền kinh hãi biến sắc.

Tần Ngọc liên tục xua tay, khom người, dùng một tấm khăn lụa bụm miệng ho vô cùng gian khổ, một lúc sau, nàng mới dần dần ngừng ho.

- Không sao. Tần Ngọc thở hổn hển, lại ngẩng đầu nhìn về vị trí của Dương Khai trước đó, chợt phát hiện Dương Khai đã sớm không thấy bóng dáng, không khỏi thở dài một tiếng.

- Cô nàng này thật cổ quái mà.

Cùng lúc đó, Dương Khai đang trà trộn trong đám người chau mày lẩm bẩm.

Hắn cảm giác được nữ tử gọi là Tần Ngọc kia không bình thường, nhưng cảnh giới tu vi của đối phương chỉ là Phản Hư lưỡng tầng cảnh nhỏ bé, điều này quả thực khiến hắn không hiểu nổi.

Nhất là ánh mắt của Tần Ngọc vừa nhìn hắn kia, nó tựa như có thể thấy được bí mật của mình vậy, khiến Dương Khai không khỏi rợn cả tóc gáy.

- Sau này nếu không cần thiết nên ít tiếp xúc với nữ tử này cho thỏa đáng. Dương Khai thầm hạ quyết tâm, nếu không chỉ sợ bí mật của mình bị tiết lộ lúc nào cũng không biết.

- A...

Đúng lúc này,chợt truyền ra một tiếng hét thảm.

Một võ giả sớm đã bị long uy chấn nhiếp, mất hết tinh thần, đứng tại chỗ kêu lên thảm thiết, hai tròng mắt run rẩy, tựa như thấy được thứ gì đó vô cùng kinh khủng vậy, khiến cho lực lượng toàn thân hỗn loạn, đánh lung tung ra xung quanh.

Nhưng chỉ sau một lát, một tiếng "bụp" chợt vang lên, đầu của người liền vỡ toạc ra, máu đỏ óc trắng bắn ra tung tóe xung quanh, thi thể không đầu mềm nhũn ngã xuống, thê thảm không nỡ nhìn.

Điều này khiến cho những võ giả ở gần đó hết sức sợ hãi.

Nhưng vẫn chưa xong, người bị mất mạng này giống như là cái mồi dẫn lửa, ngay sau đó, liên tiếp có những tiếng hét thảm từ những nơi khác nhau vang lên. Những người này cũng bị y như người đầu tiên, đều tựa như gặp phải ác mộng, lực lượng bạo loạn, đánh ra vài chiêu lung tung rồi vỡ sọ mà chết.

- Long uy chèn ép! Trong đám người, có người hoảng sợ hét to.

Rốt cuộc mọi người cũng hiểu rõ vì sao những người này bị mất mạng, hiển nhiên là bởi vì bị long uy vô thượng chèn ép thần niệm, khiến cho họ gặp nạn.

Trong lúc nhất thời, một số võ giả hơi nhát gan, thực lực thấp không dám đi về phía trước nữa, mà ngược lại, đồng loạt lui về phía sau để bảo toàn tính mạng.

Nhưng khi thân hình bọn hắn vừa mới cử động, thì trên Thăng Long Đàn bỗng nhiên phụt ra vô số tia sáng màu đen phát ra tiếng vun vút phóng nhanh đến.

Mọi người đều kinh hãi biến sắc.

Khiến người ta không ngờ chính là, những tia sáng màu đen kia cũng không phải phát ra không có mục đích, mà đánh thẳng về phía những võ giả rút lui kia, giết chết không sót một ai.

Trong chớp mắt, trên mặt đất lại có thêm hơn 30 cỗ thi thể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau