VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1981 - Chương 1985

Chương 1983: Rồng rắn lẫn lộn

Ngày đó Dương Khai tỷ thí với Tả Đức, chính vì thủ pháp thu đan cuối cùng dẫn phát Đại Đạo Đan Âm.

Một bộ thủ pháp thu đan này là sơ hình của Cửu Thiên Huyền Đan Quyết, là Dương Khai kết hợp tất cả kiến thức luyện đan mình nắm giữ cùng kinh nghiệm luyện đan cả đời, tự mình cảm ngộ ra.

Theo Đại Đạo Đan Âm vang lên, pháp tắc thiên đạo có mặt khắp nơi, thay Dương Khai hoàn thiện thủ pháp thu đan này.

Cho nên Cửu Thiên Huyền Đan Quyết có thể coi như kết tinh của thiên đạo.

Thiên địa chí lý, vốn không đâu không có, chỉ người có duyên mới cảm ngộ được đôi chút, bởi vậy được lợi vô cùng.

Cửu Thiên Huyền Đan Quyết của Dương Khai là thiên địa thai nghén ra, hắn chỉ là cơ duyên trùng hợp lấy ra xem mà thôi.

Thủ pháp này, dù hắn muốn truyền thụ cho người khác, chỉ sợ người ta cũng không lĩnh ngộ được, bởi vì đây là Đại Đạo Đan Âm chấp nhận hắn.

Lúc đó Dương Khai cũng cảm giác được bộ thủ pháp thu đan này vô cùng huyền diệu, muốn tìm hiểu lý giải thấu đáo, sẽ không thể làm được trong thời gian ngắn.

Hiện tại xem ra, thật có mấy lần đạo lý, dù sao bộ Cửu Thiên Huyền Đan Quyết này sinh ra ở Tinh Vực cố hương, ở trong Tinh Giới vẫn là thủ pháp đỉnh cao.

Tất cả đan dược mà hắn luyện chế, đều là dùng Cửu Thiên Huyền Đan Quyết để thu đan.

Còn hiện tại, chính là lúc thu đan.

Thi triển Cửu Thiên Huyền Đan Quyết, mùi hương đan dược càng thêm nồng, đến một lúc, trong Tử Hư Đỉnh truyền ra tiếng vang.

Thời cơ đã đến, Dương Khai đưa tay chạm vào Tử Hư Đỉnh, nắp đỉnh bay lên, theo sau là 6 viên linh đan tròn vo.

Dương Khai lấy ra bình ngọc chuẩn bị sẵn, dùng để cất vào.

- Mới có 6 viên! Dương Khai khẽ nhíu mày, có chút không hài lòng.

Theo lý thuyết, một phần nguyên liệu Nguyên Ngưng đan có thể thu được tối đa 9 viên đan dược, đây cũng là cực hạn phần lớn đan phương đạt đến. Tuy rằng tư chất luyện đan của Dương Khai không kém, còn có thủ pháp thu đan trời ban như Cửu Thiên Huyền Đan Quyết, nhưng dù sao sức người có khi cạn kiệt, hắn mới là luyện đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm, dốc hết sức cũng chỉ làm được một lần ngưng đan ra 6 viên.

Khoảng cách cực hạn 9 viên, còn thiếu 3 viên!

Nhưng vậy đã là giỏi lắm rồi, không mấy luyện đan sư nào làm được cực hạn, có thể làm được, toàn là đại tông sư vang danh Tinh Giới!

Dù là bọn họ, cũng có lúc sảy tay, không thể lần nào cũng đạt được thành quả như thế.

Con số 6 viên, đó là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên bình thường cũng không đạt tới, Dương Khai làm được, quá nửa công lao thuộc về Cửu Thiên Huyền Đan Quyết.

Cho nên các luyện đan sư mới dốc hết sức vì một thủ pháp thu đan tốt, bởi vì nó có ý nghĩa là đến lúc cuối cùng luyện chế ra đan dược, sẽ tiết kiệm được rất nhiều nguyên liệu, thời gian công sức.

Dương Khai luyện chế Nguyên Ngưng đan, ban đầu chỉ có thể ngưng đan 2 viên, còn hiện tại qua mười mấy ngày, đã lên tới 6 viên, trưởng thành như thế đã rất khủng bố, nói ra chỉ sợ cũng không có người tin.

Tuy rằng nhìn như không xa khoảng cách cực hạn là 9, nhưng đôi khi 1-2 viên cũng trở thành khoảng cách không thể vượt qua, Dương Khai muốn đạt đến mức cực hạn, còn cần luyện tập và tích lũy rất nhiều kinh nghiệm.

100 phần nguyên liệu, Dương Khai tốn 6-7 ngày liền hao hết.

Hắn vẫn cố ý luyện chế thất bại mười mấy lò, miễn cho Khang Tư Nhiên sinh nghi.

Thật ra dựa theo bản lĩnh của hắn, cho dù hiện tại nhắm mắt luyện chế Nguyên Ngưng đan cũng sẽ không thất bại.

Đợi cho Khang Tư Nhiên nhận được thông báo tới thu, biểu tình vô cùng đặc sắc.

Dù đã từng một lần trải qua, nhưng Khang Tư Nhiên vẫn không tin nổi trong thời gian ngắn mà Dương Khai có thể luyện chế xong 100 lò linh đan.

Số lượng lần này cũng không khác gì lần trước, đều là 300 viên. Lần này Dương Khai giữ lại 200 viên Nguyên Ngưng đan!

- Dương đan sư, có thể hợp tác với ngài, thật là vinh hạnh của lão hủ! Khang Tư Nhiên tràn đầy tươi cười nhìn Dương Khai. - Nếu không có ngài trấn thủ, chỉ sợ Linh Đan Phường ta quả thật phải đóng cửa. Đại ân không lời nói hết, ngày sau Dương đan sư có gì sai khiến, lão hủ nhất định vượt lửa qua sông, không dám chối từ.

- Chuyện công việc thôi, Khang chưởng quỹ nói quá.

Dương Khai cười khẽ.

Dương Khai khiêm nhường ôn hoà làm cho Khang Tư Nhiên cười càng thêm sáng lạng, hắn quả thật chưa từng thấy luyện đan sư nào trẻ tuổi, có bản lĩnh như thế, lại không có kiêu căng.

Ba vị luyện đan sư Linh Đan Phường trước kia, người nào mà không khó hầu hạ?

Mỗi lần tới lấy đan, ba người đều làm cái mặt thối hoắc, làm như mình thiếu bọn họ mấy triệu nguyên tinh, ngay cả thực lực cao hơn bọn họ, mỗi lần Khang Tư Nhiên vẫn phải làm mặt cười, cẩn thận ứng phó.

Còn phải giúp bọn hắn hoàn thành đủ thứ yêu cầu lạ kỳ cổ quái!

Ví dụ như Phạm Hoằng, mỗi lần luyện đan xong, liền đòi một trinh nữ xinh đẹp để thả lỏng, hơn nữa tu vi còn không thấp hơn Phản Hư Cảnh!

Võ giả Phản Hư Cảnh thì trong Phong Lâm Thành có không ít, nhưng mà tìm một nữ nhân, Linh Đan Phường cũng tốn kém không ít! Hai vị luyện đan sư khác yêu cầu càng kỳ quái hơn, có người muốn uống rượu Vạn Hồng Hoa mà phủ thành chủ mới có, có người muốn ăn Ma Diễm Quả sinh trưởng sâu trong Hỏa Diễm Chiểu Trạch!

Rượu Vạn Hồng Hoa, một ly nhỏ phải 1000 nguyên tinh! Hơn nữa là hàng đặc cống của phủ thành chủ, nếu không phải Khang Tư Nhiên có chút biện pháp, căn bản không lấy ra được.

Ma Diễm Quả thì càng thêm khó có, sâu trong Hỏa Diễm Chiểu Trạch là tuyệt địa, võ giả Đạo Nguyên Cảnh xâm nhập vào cũng phải cửu tử nhất sinh, Ma Diễm Quả sinh trưởng trong đó tự nhiên không phải bình thường, một trái giá 5000 nguyên tinh coi như thấp, có khi lên tới 7000-8000! Mấu chốt là thứ này chỉ có thể ăn cho sướng miệng, không có tác dụng tăng lên thực lực.

Mỗi lần nhớ tới những điều này, trong lòng Khang Tư Nhiên đều nhỏ máu.

Còn vị Dương đan sư này, chẳng những tính tình ôn hòa, còn không có yêu cầu khác, chỉ là một chút đan phương đã thỏa mãn.

So sánh lại, phẩm giá cao thượng của Dương Khai quả thật áp đảo ba tên rác rưởi kia!

Hiện tại ba người kia đều ở Đan Khí Các, để cho tiện tỳ Trác Ngưng Ti đau đầu đi, nghĩ vậy, tâm tình Khang Tư Nhiên liền tốt lên.
- Dương đan sư, ngài có muốn nghỉ ngơi vài ngày? Có số Nguyên Ngưng đan ngài cung cấp lần này, trong nửa tháng tiếp theo, Linh Đan Phường chúng ta không phải lo nguồn cung cấp nữa. Khang Tư Nhiên thấy Dương Khai chăm chỉ như vậy, trong lòng cũng cảm động, liền chủ động đề nghị.

- À? Nếu như Nguyên Ngưng đan đủ dùng, vậy có cần luyện chế linh đan khác không? Dương Khai hỏi.

Khang Tư Nhiên cười ha hả: - Nhu cầu linh đan khác thì không quá lớn, lão hủ còn có chút số lượng dự trữ, cho nên không cần vội. Dương đan sư nên nghỉ ngơi cho tốt, đừng mệt chết bản thân.

- Vậy được rồi, ta nghỉ ngơi vài ngày. Dương Khai nghĩ lại, liền gật đầu.

- Vậy được rồi. Đúng rồi, Dương đan sư mới tới Phong Lâm Thành, ngày mai có muốn theo lão hủ đi ra ngoài?

- Đi nơi nào? Dương Khai thắc mắc nhìn Khang Tư Nhiên.

Khang Tư Nhiên mỉm cười:

- Là thế này, Tinh Thần Cung có một vị tinh sứ đến đây, hiện đang ở phủ thành chủ, lão hủ may mắn được mời đến, ngày mai theo tinh sứ đại nhân ra ngoài một chuyến, có thể dẫn một người đi theo.

- Tinh sứ của Tinh Thần Cung? Dương Khai nhướng mày.

Thấy hắn như thế, Khang Tư Nhiên thầm thở pháo, may mà Dương Khai còn không kiến thức nông cạn đến mức không biết Tinh Thần Cung, dù sao đây là bá chủ Nam Vực, là tông môn của Minh Nguyệt Đại Đế.

Mà Minh Nguyệt Đại Đế, là một trong 10 đại Đế Tôn.

Mà là tinh sứ của Tinh Thần Cung, hiển nhiên địa vị tôn sùng.

- Tinh sứ của Tinh Thần Cung sao lại đến Phong Lâm Thành? Dương Khai cau mày, dù sao Phong Lâm Thành cũng không phồn hoa gì, làm sao cũng không thể thu hút nhân vật như vậy đến đây.

Nhưng mà Dương Khai nhanh chóng bừng tỉnh: - Chẳng lẽ là vì chuyện trong Ngọc Thanh Sơn mà tới?

- Không sai.

Khang Tư Nhiên gật đầu nói. - Ngọc Thanh Sơn xuất hiện dấu vết Loan Phượng, trong thời gian này có rất nhiều cường giả giá lâm Phong Lâm Thành, đi Ngọc Thanh Sơn tìm hiểu rõ ràng. Dương đan sư ngày đêm luyện đan, cho nên đối với không biết chuyện bên ngoài. Tinh sứ đại nhân đến đây, tự nhiên cũng là vì Loan Phượng, bằng không Phong Lâm Thành nho nhỏ làm sao dẫn động nhiều cường giả như vậy?

- Là những người nào đến đây? Dương Khai lập tức tò mò.

Cũng không phải hắn nhiều chuyện, mà là muốn tìm hiểu kết cấu thế lực Nam Vực.

Nghe hắn hỏi vậy, Khang Tư Nhiên tự nhiên nói ra hết.

- Tin tức Loan Phượng hiện thân lan truyền rất nhanh, toàn bộ đại tông môn Nam Vực, phàm là nghe được tin đều đến hết. Chỉ riêng lão hủ biết, đã có Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện, Thanh Dương Thần Điện, những thế lực này đều gần với đại tông môn Tinh Thần Cung. Mặt khác, dường như Tử Nguyên Thương Hội cùng Thất Diệu Thương Hội cũng có cường giả đến đây, nhưng lão hủ chỉ phụ trách chuyện kinh doanh, cho nên không được thông báo, cũng không có tiếp xúc với cường giả của thương hội mình.

Khang Tư Nhiên chầm chậm nói. - Mặt khác, có không biết bao nhiêu thế lực nhỏ đến đây, hiện tại Phong Lâm Thành... rồng rắn quỷ thần tụ tập, rất là náo nhiệt.

- Bọn họ muốn tra xét hành tung Loan Phượng? Dương Khai tràn đầy kinh ngạc.

- Vậy thì không phải! Khang Tư Nhiên kinh ngạc bật cười. - Loan Phượng là thánh linh thượng cổ, ngay cả 10 đại Đế Tôn tự mình ra tay cũng chưa chắc thắng được, ai dám không muốn sống đi truy đuổi hành tung của nó? Có điều... dù sao cũng là thánh linh hiện thân, tự nhiên sẽ khiến nhiều người chú ý. Hơn nữa, các thế lực lớn cũng biết tra xét không ra kết quả gì, nhưng lại không thể mặc kệ, cho nên người đến đây cũng không phải cao tầng chân chính trong những tông môn đó, cũng có một số người mới đi ra để tích lũy kinh nghiệm, trải nghiệm chuyện đời.

- Ra là vậy!

- Linh Đan Phường tuy rằng không là gì, nhưng dù sao cũng là sản nghiệp của Tử Nguyên Thương Hội, thành chủ đại nhân cũng có chút chiếu cố. Lần này nghênh đón tinh sứ đại nhân, lão hủ cũng được mời, Dương đan sư có hứng thú đi cùng? Đi Ngọc Thanh Sơn xem chỗ thánh linh hiện thân? Nghe nói chỗ đó hiện tại vẫn đang thiêu đốt Diệt Thế Hắc Viêm, võ giả Đạo Nguyên Cảnh cũng không dám tùy tiện xâm nhập, nhưng mà chúng ta sẽ không đi sâu vào, chỉ là đi dạo chơi, mở rộng tầm mắt, nhìn xem Diệt Thế Hắc Viêm là như thế nào, cũng không uổng đời này.

Ta đã lĩnh giáo khắc sâu với thứ đó, Dương Khai thầm nghĩ.

Chương 1984: Tặng cho ngươi một lần may mắn lớn

Lúc Loan Phượng hiện thân, Dương Khai ở ngay trong Ngọc Thanh Sơn.

Có thể nói, trong số võ giả gần gũi quan sát Loan Phượng, chỉ có một mình Dương Khai còn sống, người khác toàn bộ đã chết.

Với đề nghị của Khang Tư Nhiên, tự nhiên hắn không có hứng thú gì.

Cho nên hắn uyển chuyển từ chối lời mời của Khang Tư Nhiên. Khang chưởng quỹ tuy rằng cảm thấy đáng tiếc, nhưng cũng không có nói thêm gì. Dù sao không phải mỗi người đều muốn lộ mặt ở trước mặt tinh sứ đại nhân, mong đợi thu được dìu dắt các loại, mỗi người có chí hướng riêng, không thể cưỡng cầu.

Khang Tư Nhiên ngược lại rất bội phục tâm tính thoải mái không câu chấp của Dương Khai, cho nên sau khi lần nữa dặn dò hắn nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày, liền rời đi.

Dương Khai đơn giản dọn dẹp một phen, cũng rời Linh Đan Phường, trở về động phủ mình mướn ở Phong Lâm Thành.

Ngày hôm sau, có một chiếc lâu thuyền khí thế hùng vĩ, cực kỳ khổng lồ, trang trí xa hoa, từ trong phủ thành chủ bay lên, thẳng tới hướng Ngọc Thanh Sơn. Trên lâu thuyền có dấu hiệu trăng sao giao nhau...

Đó là biểu tượng của Tinh Thần Cung bá chủ Nam Vực.

Toàn bộ võ giả Phong Lâm Thành không ai không chấn động.

Mà thời khắc này Dương Khai lại thuê một chiếc xe ngựa Bạch Ngọc Long Mã, bảo phu xe chạy tới một con đường ở thành tây.

Phong Lâm Thành mặc dù tại Nam Vực không nổi danh, nhưng chiếm diện tích cũng cực kỳ rộng lớn, bên trong thành không cho phép phi hành cũng không cho phép điều khiển bí bảo phi hành, các võ giả muốn tiết kiệm thời gian chạy đi, cũng chỉ có thuê xe ngựa Bạch Ngọc Long Mã. Bạch Ngọc Long Mã này nghe nói có huyết mạch của thần long thượng cổ, bất quá đã rất mỏng manh, tính tình ôn hòa, dễ dàng cho người thuần hóa, hơn nữa bộ dáng nhanh nhẹn, dùng để kéo xe là thích hợp nhất.

Không tới nửa canh giờ, đã đến nơi.

Dương Khai thanh toán phí xe, xuống xe ngựa, đi tới trong góc hoang vắng, từ trong nhẫn không gian lấy ra một bộ quần áo chuẩn bị trước đó mặc vào, kéo lên cái mũ che gương mặt của mình, rồi lập tức đi trên đường phố phi thường náo nhiệt kia.

Nơi này, là chợ đen của Phong Lâm Thành!

Hắn tuy rằng tới Phong Lâm Thành không bao lâu, nhưng đối với chợ đen này cũng đã tìm hiểu rõ ràng.

Cái gọi là chợ đen, là một địa phương không thể quang minh chính đại tồn tại, nhưng cũng được phủ thành chủ Phong Lâm Thành ngầm chấp nhận cho phép. Nơi này có rất nhiều chiến lợi phẩm sau khi giết người cướp của; rất nhiều thứ không thể lấy ra bán công khai, ở chỗ này đều có thể dễ dàng tìm được nguồn tiêu thụ.

Còn có một số vật phẩm không rõ lai lịch, cũng có thể kêu giá bán ở chỗ này.

Các võ giả ra vào chợ đen đều tự giác tuân thủ một quy củ, không hỏi nơi xuất phát vật phẩm, không hỏi tính danh lai lịch người bán, hai bên thỏa thuận xong giá cả, giao dịch xong là xem như không có liên hệ với nhau.

Ở loại địa phương này là rất dễ kiếm được một vài thứ tốt, cho nên rất được các võ giả Phong Lâm Thành hoan nghênh tìm tới, mỗi ngày đều rất đông đúc nhộn nhịp.

Bất quá cũng chính vì cái quy củ đặc biệt kia, cho nên cũng có tồn tại một số người đầu cơ trục lợi, cầm hàng giả thứ phẩm rao hàng bán theo giá hàng tốt... chuyện này cần khảo nghiệm nhãn lực và kiến thức của người mua, nếu bởi vì lòng tham mà bị lừa bị gạt, cũng là tự mình tìm lấy chẳng trách người khác.

Dương Khai vốn còn lo lắng trang phục của mình có thể hấp dẫn người chú ý hay không, dù sao ăn mặc giấu đầu giấu đuôi như thế, thoạt nhìn đích thực không giống như người tốt.

Tuy nhiên sau khi hắn đi vào con đường chợ đen này, liền phát hiện ý nghĩ của mình đúng là dư thừa.

Võ giả mặc đồ tương tự như hắn, cả đống, khắp nơi đều có, phát hiện này lập tức làm hắn bình tĩnh lại.

Mà hắn mới vừa đi vào đường phố này, liền có một lão già lấm la lấm lét lén lút tới gần, vẻ thần thần bí bí, kéo góc áo Dương Khai, ánh mắt láo liêng, ra hiệu hắn đến một bên nói chuyện.

- Có lời gì cứ nói thẳng! Dương Khai lạnh lùng nói.

- Vị huynh đệ này, lão hủ tìm ngươi là có chuyện tốt muốn báo, ở địa phương này sao nói ra được, cẩn thận tai vách mạch rừng đấy! Lão già kia vừa nói, vừa đảo mắt nhìn quanh, cảnh giác giống như một con chuột già đang trộm thức ăn.

- Vậy thì đừng nói! Dương Khai tự nhiên biết ở địa phương này, đủ loại hạng người gì đều có, làm sao có tâm tình lãng phí thời gian với một người xa lạ.
Nói xong, hắn liền sãi bước đi tới phía trước.

- Này, tiểu huynh đệ đừng vội đi!

Lão già vội vàng chạy theo, ngăn ở trước mặt Dương Khai, làm như bất đắc dĩ nói: - Được rồi, tiểu huynh đệ xem ra là người bận rộn, vậy lão hủ sẽ không lãng phí thời giờ của ngươi, ngươi xem thử vật này!

Nói dứt lời, từ trong ngực lấy ra một tấm da thú nhiều nếp nhăn, thoạt nhìn đã qua nhiều năm. Tấm da thú kia cũng không biết là dùng da loại yêu thú nào chế thành, lại còn có dao động năng lượng không yếu, mà trên da thú, từng đường vẽ phức tạp đan chéo dọc ngang, thoạt nhìn vô cùng thâm ảo.

Lão già chỉ hươ hươ tấm da thú mấy cái trước mặt Dương Khai, rồi với tốc độ cực nhanh thu lại, ngay sau đó nói với vẻ mặt rất đau khổ: - Không dối gạt tiểu huynh đệ, tấm bản đồ bảo tàng này chính là bảo vật của tổ tiên lão hủ truyền lại tới nay, tổ tiên lão hủ đi theo chính là vị Phệ Thiên Đại Đế kinh thiên vĩ địa kia, mà tàng bảo đồ này là chỉ tới chỗ bảo tàng của Phệ Thiên Đại Đế. Lão hủ thực lực thấp kém, không đủ sức đi tìm bảo tàng, hôm nay vừa thấy tiểu huynh đệ liền vô cùng hợp ý, bán tấm bản đồ bảo tàng này tiện nghi cho ngươi, thế nào?

- Phệ Thiên Đại Đế? Dương Khai nhướn mày lên.

- Đúng vậy!

- Chính là vị Đại Đế có Phệ Thiên Chiến Pháp kia?

- Trừ ông ta ra còn có thể là ai? Lão già mặt mày hớn hở nhìn Dương Khai: - Hóa ra tiểu huynh đệ biết Phệ Thiên Chiến Pháp, dó chính là công pháp đỉnh cấp khiến thiên địa đều không dung. Không nói gạt tiểu huynh đệ, công pháp này rất có khả năng là ở trong tàng bảo... nếu tiểu huynh đệ có thể thu được công pháp này, thì ngày sau thành tựu 10 đại Đế Tôn cũng ở trong tầm tay a!

- Ha ha... Ta đã có Phệ Thiên Chiến Pháp, cho nên đối với tàng bảo đồ của lão, ta không có hứng thú, lão tìm người khác đi!

- 5 ngàn nguyên tinh liền bán cho ngươi! Cơ duyên đứng đầu đấy, tiểu huynh đệ có nên cân nhắc một chút hay không? Lão già kêu réo phía sau Dương Khai.

Dương Khai không có mảy may ý đáp lại.

Lão già lập tức trên mặt nổi lên vẻ giận dữ: - Xú tiểu tử, không mua thì không mua, lại còn khoác lác nói mình có Phệ Thiên Chiến Pháp, thật tưởng lão phu là người ngu sao?

Sau khi nói xong, lão lại tự lầm bầm: - Có phải kỹ xảo này quá dễ dàng bị người xem thấu hay không a... Có nên đổi phương pháp khác hay không đây?

Đang lúc lão rầu rỉ đã qua mấy tháng không có người nào bị mình lừa gạt, trong người mình không có đồng nào... bỗng từ chỗ lối vào lại đi tới một võ giả, mà võ giả kia rõ ràng là một thiếu nữ thoạt nhìn 17, 18 tuổi, thiếu nữ dáng người dễ coi, vóc người cũng cực tốt, duy chỉ trên nửa bên mặt có một cái bớt lớn hình trăng lưỡi liềm hủy hoại chỉnh thể mỹ cảm, khiến người ta thở dài tiếc hận.

Thiếu nữ lanh lợi đầy sức sống từ bên kia đi tới, giống như một tinh linh nhỏ linh hoạt, gương mặt ngây thơ hồn nhiên.
Lão già thấy thế lập tức đi lên đón, trên mặt chứa nụ cười vô cùng hòa ái.

- Lão... lão làm gì thế? Thiếu nữ hoảng sợ, lập tức lui về sau vài bước, cảnh giác nhìn lão già.

- Cô nương chớ sợ! Lão hủ cũng không ác ý! Lão giả cười càng thêm hòa ái.

- Vậy lão muốn làm gì? Thiếu nữ nhìn lão già từ trên xuống dưới, theo bản năng trong đôi mắt đẹp trong suốt mang theo một tia cảnh giác.

Lão già cười ha hả, ra vẻ cao thâm: - Lão hủ cùng cô nương có duyên gặp nhau tại đây, muốn tặng cho cô nương một lần may mắn lớn!

Thiếu nữ vừa nghe nói, lập tức đôi mắt đẹp tỏa sáng, ngạc nhiên hỏi: - May mắn lớn, may mắn lớn cái gì vậy? Nói nhanh lên, nói nhanh lên!

Sâu trong đáy lòng nàng vui mừng không thôi, thầm nghĩ: "Thì ra hồi nhỏ Phượng di nói với mình những chuyện xưa truyền thuyết kia cũng không phải lừa gạt mình nha, trên đời quả thật là có chuyện cơ duyên tạo hóa này! Trong số chuyện xưa đó, vốn là võ giả rất bình thường bởi vì được một vài lão nhân thần bí chỉ điểm và tặng cho chỗ tốt, từ đó một bước nhảy vọt, bỗng nhiên nổi tiếng, thành tựu sự nghiệp to lớn vô thượng, được vô số người kính ngưỡng sùng bái."

Hồi nhỏ nàng hứng thú say sưa nghe những chuyện xưa này, nhưng đi ra ngoài hơn nửa năm nay cũng không có gặp được, thiếu nữ luôn nghĩ đây chẳng qua là Phượng di lừa gạt mình... Hiện tại xem ra, dĩ nhiên không phải như thế.

Hiện tại có lão nhân thần bí muốn tặng may mắn lớn cho mình, thiếu nữ vô cùng kích động, tâm hồn thiếu nữ nhảy nhót vui mừng... Trong nháy mắt, lão già gian giảo lừa gạt kia ở trong mắt thiếu nữ liền biến thành thế ngoại cao nhân cực kỳ lợi hại, mà sở dĩ xuất hiện ở trong dòng người nơi này, chính là để tìm truyền nhân y bát thích hợp!

Mà chính mình, không thể nghi ngờ là thiên tài tuyệt thế có một không hai trong ngàn vạn người kia, cho nên mới được cao nhân có mắt nhìn người chọn trúng.

Về phần cách ăn mặc tùy ý, thậm chí là... Ừm, dơ dáy một chút kia... thế ngoại cao nhân không phải chính là cái dạng này sao?

- Hà hà... Lão già cười cao thâm khó lường, lộ ra một hàm răng vàng khè, sau đó thò tay vào ngực, từ trong lòng lấy ra tấm da thú dúm dó kia...

- - - - - - - - - - -

- Bà bà, cửa hàng này có thu linh đan hay không? Dương Khai đứng trước một gian hàng, nhìn lão ẩu đầy đầu tóc bạc trắng, thoạt nhìn run run kia, hỏi.

- 500 nguyên tinh một cái, là lão thân tự tay luyện chế! Lão ẩu nhìn Dương Khai vẻ mặt tươi cười, chỉ vào một đống trước mặt không biết là đồ chơi gì, nói.

Dương Khai nhíu nhíu mày nói: - Ta là hỏi, cửa hàng này có thu linh đan hay không?

- Này, ngươi là muốn mua hai cái à? Coi như tiện nghi cho ngươi, hai cái 900 nguyên tinh, không trả giá! Lão ẩu giơ tay vẫy vẫy liên tục, dáng vẻ như ngươi chiếm tiện nghi lớn rồi đó.

- Đừng giả câm giả điếc với ta, có tin ta xốc gian hàng của bà lên hay không?

Dương Khai hung tợn nhìn lão ẩu trước mặt, đồng thời hiển lộ một chút dao động lực lượng Hư Vương tam tầng cảnh cường đại của mình.

Lão ẩu biến sắc, thoáng cái không còn chút tuổi già sức yếu trước đó, ngược lại ánh mắt dữ tợn nói: - Trẻ nhỏ bây giờ thật không biết kính già yêu trẻ chút nào mà! Đúng là không biết lễ phép!

- Tu vi Hư Vương nhất tầng cảnh lại ở chỗ này giả làm kẻ điếc, bà muốn đùa ta sao? Dương Khai khinh bỉ nhìn lão ẩu.

- Qua bên kia kìa, đừng cản trở lão thân làm ăn, đầu năm nay, làm ăn rất khó khăn! Lão ẩu thuận tay chỉ về một hướng, trong nháy mắt, lại khôi phục bộ dáng run run vừa rồi, dường như gió thổi sẽ ngã.

Theo hướng lão ẩu chỉ, Dương Khai rất nhanh đi tới một gian hàng.

Tiểu nhị cửa hàng ngược lại là người bình thường, không giống lão ẩu và lão già gặp trước đó, sau khi hỏi rõ ý đồ Dương Khai đến đây, liền nhiệt tình đón hắn vào, đồng thời còn an bài trong một gian phòng riêng, mang trà nước bảo Dương Khai chờ một lát, rồi cung kính lui đi.

Dương Khai cũng không nóng nảy, vừa thưởng thức trà thơm, vừa lẳng lặng chờ...

Chương 1985: Không ngờ vẫn còn sống

Dương Khai sở dĩ phải tới chợ đen, thật sự là có chút nỗi khổ bất đắc dĩ.

Mà nỗi khổ bất đắc dĩ lớn nhất trong đó là hơn 300 viên Nguyên Ngưng đan kia.

Những Nguyên Ngưng đan này là hắn tự mình khấu trừ lại, tự mình dùng cũng không dùng hết, giữ lại thì lãng phí, bán ra... cũng không có đường dây... dù sao, lai lịch của số Nguyên Ngưng đan này đích thực không được quang minh chánh đại lắm.

Dương Khai cũng không thể tự mình mở ra một cửa hàng bán những đan dược này, nếu thật làm như vậy, khẳng định sẽ bị người của Linh Đan Phường lên án.

Cho nên hắn chỉ có nước mang tới chỗ chợ đen này tiêu thụ.

Nơi này là địa phương tốt nhất cũng là nơi thích hợp nhất.

Trên tay hắn trên cơ bản đã không có nguyên tinh, bán đi số linh đan này, ít nhiều cũng có thể cứu được cấp bách nhất thời.

Đợi không bao lâu, có một người mập mạp tròn vo đẩy cửa đi vào, gã mập mạp mặt mũi hồng hào, một thân thịt béo, một đường đi tới, sàn nhà đều vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt; hai mắt hắn híp thành một cái khe hở, trong khe hở lóe sáng.

Vừa đi vào, gã mập mạp liền nhiệt tình ôm quyền nói: - Kẻ hèn là Kim Phú Quý, ra mắt vị công tử này!

Hắn rất thức thời không có hỏi tên của Dương Khai, bởi vì người tới chỗ này đều không thích người khác tìm hiểu lai lịch của mình.

Dương Khai đứng lên nói: - Kim chưởng quỹ khách sáo rồi!

Liếc mắt quan sát trên dưới một cái, Dương Khai bất ngờ phát hiện mập mạp này cũng là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, hơn nữa lực lượng trong cơ thể cực kỳ hùng hậu, xem ra cũng là chuyển hóa hoàn toàn nguyên lực. Nhân vật như vậy ở Phong Lâm Thành cho dù không ít, cũng tuyệt đối không nhiều lắm, giống như Khang Tư Nhiên, Trác Ngưng Ti, đều coi là cường giả của Phong Lâm Thành.

Kim Phú Quý vẻ mặt ôn hoà ngồi xuống, cái ghế dưới mông hắn phát ra một tràng tiếng rên rỉ ê răng.

Hắn nhìn Dương Khai tủm tỉm cười nói: - Nghe tiểu nhị nói, trên tay quý khách có một số linh đan cần bán?

- Đúng vậy!

Kim Phú Quý nghe vậy, đôi mắt nhỏ sáng lên, nói: - Xin hỏi quý khách là loại linh đan gì? Kim mỗ ở trong Phong Lâm Thành coi như là người có chút thể diện, cho nên quý khách giao dịch ở chỗ này cứ yên tâm: từ trước đến nay Kim mỗ ra giá công bằng, tiếng lành đồn xa, cũng tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa điểm tin tức của quý khách, điểm này còn xin quý khách yên tâm!

- Kim chưởng quỹ nói như vậy, thì không còn gì tốt hơn! Dương Khai gật gật đầu, từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một cái bình ngọc, đưa tới trước mặt Kim Phú Quý nói:

- Kim chưởng quỹ xem một chút đi, ta muốn bán chính là loại linh đan này!

Kim Phú Quý giương mắt nhìn Dương Khai, ngay sau đó cầm lên bình ngọc, mở ra nắp bình nhìn xem.

Ngay sau đó, hắn không khỏi nhướn mày, vui mừng nói: - Là Nguyên Ngưng đan?

Nguyên Ngưng đan những thứ này, từ trước tới nay đều không sầu lo không có nguồn tiêu thụ, nhất là ở chợ đen này, mỗi ngày người chờ mua Nguyên Ngưng đan không có 10 ngàn cũng có 8 ngàn, loại linh đan này vô luận là tại ngoài sáng hay là trong tối, đều là một khi xuất hiện liền bị tranh đoạt.

Cho nên Kim Phú Quý vô cùng hài lòng với hàng hóa Dương Khai mang đến.

- Quý khách có bao nhiêu?

Dương Khai đưa tay làm ra một con số.

Kim Phú Quý không khỏi động dung: - 300 ư? Quý khách lại có thủ đoạn như vậy, không ngờ có thể lấy ra 300 viên Nguyên Ngưng đan?

Một viên Nguyên Ngưng đan uống vào, có thể cung cấp cho một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh sử dụng thời gian mười ngày, Hư Vương lưỡng tầng cảnh thoại đại khái là sáu bảy ngày, tam tầng cảnh cũng có ba bốn ngày.

Cho nên số lượng 300 viên Nguyên Ngưng đan nhìn như không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối không ít. Bất kỳ một võ giả Hư Vương Cảnh nào có được số Nguyên Ngưng đan này, đều có thể mấy năm thậm chí mười mấy năm trong tương lai không lo lắng vấn đề chuyển hóa nguyên lực.

Kim Phú Quý nghi ngờ nhất là, rốt cuộc Dương Khai từ nơi nào lấy được một số lượng lớn Nguyên Ngưng đan như vậy!

Bất quá sự tình quan hệ cơ mật, hắn cũng rất thức thời không có hỏi tới.

Trầm ngâm một chút, Kim Phú Quý nói: - Số lượng quả thật không ít, nhưng không biết chất lượng này...

Dương Khai mỉm cười nói: - Kim chưởng quỹ có thể thử một lần!

Kim Phú Quý cũng không có cự tuyệt, nghe vậy gật đầu nói: - Vậy thì xin thứ cho Kim mỗ vô lễ!

Nói dứt lời, hắn từ trong bình ngọc trút ra một viên Nguyên Ngưng đan, nhét vào trong miệng, yên lặng vận chuyển huyền công hóa giải, chốc lát, trên mặt thịt của hắn hơi run run, trong đôi mắt nhỏ híp lóe lên tia sáng kinh ngạc. Đây chính là Nguyên Ngưng đan xuất từ Dương Khai sau khi luyện chế ra, lại có Linh Đan Phường cung cấp đan phương, phương diện chất lượng tuyệt đối không chê vào đâu được, thậm chí chất lượng còn tốt hơn một chút so với Nguyên Ngưng đan trước kia Linh Đan Phường bán ra.

Kim Phú Quý dầu gì cũng là Hư Vương tam tầng cảnh, hàng năm tiếp xúc với linh đan, sao còn không đánh giá ra chút khác biệt này?

Hắn thầm kinh hãi, ý thức được số Nguyên Ngưng đan trên tay Dương Khai này rất có khả năng lai lịch bất phàm.

Trong gian phòng trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng Kim mập mạp gõ tay lên mặt bàn một cái lại một cái, dường như là đang cân nhắc điều gì.

Thật lâu, hắn mới nói: - Quý khách, phương diện chất lượng của số Nguyên Ngưng đan này không có gì đáng nói, ta ra giá cho quý khách thế này, như thế nào?

Khi nói chuyện, hắn đưa tay ra hiệu một cái.

Dương Khai không khỏi bật cười phì một tiếng: - Kim chưởng quỹ! Trong mắt ngươi, số Nguyên Ngưng đan này của ta chỉ có giá tiền vậy thôi sao? Nếu như vậy, ta thật ra rất vui lòng đi cửa hàng khác nhìn thử xem!

Kim Phú Quý ho nhẹ một tiếng, nói:

- Quý khách thong thả hãy nghe ta nói, số Nguyên Ngưng đan này đúng là mặt hàng thượng đẳng, nhưng nếu tiểu điếm bán hàng, cũng cần một số người lao lực, cũng không thể cái gì đều không có lời?

- Kim chưởng quỹ nói cũng có đạo lý! Dương Khai gật gật đầu: - Bất quá Nguyên Ngưng đan không lo nguồn tiêu thụ đâu, thậm chí ta không cần cửa hàng gì, chỉ cần đứng ở trên đường hô một tiếng, chỉ sợ cũng sẽ bị tranh đoạt không còn! Kim chưởng quỹ ngươi nhất định phải bỏ qua cơ hội tốt kiếm tiền này sao?

Kim Phú Quý lập tức da mặt co giật, lần nữa quyết tâm làm ra một thế tay, nói: - Vậy giá tiền này như thế nào!

Dương Khai lườm hắn một cái, nói: - 500 một viên, có lẽ chúng ta còn có cơ hội hợp tác lần nữa!

Kim Phú Quý nghe vậy nhíu nhíu mày, bất quá rất nhanh thì có quyết định, đứng lên nói: - Vậy cứ làm y theo quý khách nói đi! Hy vọng quý khách lần sau nếu có Nguyên Ngưng đan, trước phải nghĩ tới tiểu điếm!

- Đương nhiên đương nhiên!

Dương Khai cười ha hả: - Đúng rồi, ta chỗ này trừ Nguyên Ngưng đan, còn có một số đan dược khác, Kim chưởng quỹ giúp ta đánh giá thử xem sao!

Dương Khai nói những đan dược khác, tự nhiên là khi luyện đan giúp các đệ tử trong Bích Vũ Tông kia khấu trừ lại, số lượng không ít, cũng nhiều chủng loại, bất quá cấp bậc cùng trình độ thì không thể sánh với Nguyên Ngưng đan.

Kim Phú Quý dĩ nhiên sẽ không quan tâm những điều này, đối với hắn một thương nhân chợ đen mà nói, chỉ cần có tiền lời là đủ rồi.

Lập tức, hai người kiểm lại tính toán một phen, Kim Phú Quý lấy đi phần lớn linh đan trên tay Dương Khai, Dương Khai thu được gần 170 ngàn nguyên tinh!
Mấy con số này cuối cùng cũng giúp Dương Khai có chút nội tình.

Dù sao lúc trước hắn ở trong Bích Vũ Tông giúp người khác luyện đan một tháng, chỉ mới kiếm được 30 ngàn nguyên tinh mà thôi.

Mà bây giờ, không tới nửa tháng, đã có 170 ngàn vào trương mục, nguyên nhân lớn nhất còn phải quy công cho Nguyên Ngưng đan được mong cầu và trình độ đắt giá.

Từ trong cửa hàng Kim Phú Quý đi ra, Dương Khai như cũ một bộ dáng áo bào đen che mặt, hắn cũng không có vội vã đi trở về, mà đi dạo một vòng trong chợ đen này.

Ở những nơi này rất dễ tìm được một vài hàng hóa tốt, bất quá tỷ lệ rất nhỏ mà thôi, dù sao võ giả không biết hàng khẳng định không nhiều lắm, xem bảo bối như rác rưởi bán ra cũng cực kỳ hiếm thấy.

Dương Khai đi dạo một vòng, cũng không có thu hoạch gì.

Đang lúc hắn chuẩn bị trở về phủ, bỗng nhiên từ cách đó không xa truyền tới một tiếng kêu khẽ có hơi quen tai, trong thanh âm mang theo một chút tức giận và ủy khuất: - Các ngươi vì sao không giảng đạo lý như vậy chứ?

Dương Khai nghe tiếng ngẩn ra, trước mắt lập tức hiện lên bộ dáng một thiếu nữ ngây thơ.

"Không phải chứ?" Dương Khai thầm nghĩ trong lòng, nhưng hắn đi tới Phong Lâm Thành cũng không có mấy ngày, người quen biết lại không nhiều lắm, thanh âm hắn nghe quen tai cũng chỉ có duy nhất thiếu nữ kia.

Lòng hiếu kỳ nổi lên, hắn vội đi về hướng bên đó.

Cách đó không xa, một đám người đang đứng xem cái gì, không ít võ giả chỉ chỉ chõ chõ hướng giữa sân.

Dương Khai lấn qua đám người, đi vào trong nhìn xem.

Chỉ thoáng cái, con ngươi đều sắp lồi ra ngoài.

Ở một bên sân, một thiếu nữ mặc quần dài xanh biếc, đang nhíu mày nhìn phía trước, vóc người nàng thon nhỏ, bộ ngực đầy đặn, dáng người thướt tha, khuôn mặt thanh tú, da trắng nõn, bắt mắt nhất là trên gò má nàng có cái bớt lớn hình trăng lưỡi liềm, bên hông còn đeo mấy cái túi căng phồng, cũng không biết chứa vật gì.

Mạc Tiểu Thất!

Dương Khai quả thực không thể tin hai mắt của mình.

Lại đúng thật là Mạc Tiểu Thất, thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên mình quen biết ở trong Ngọc Thanh Sơn kia.

Không ngờ nàng còn sống?

Nói thực ra, gặp được tiểu nha đầu này còn sống linh hoạt, Dương Khai không giải thích được thở phào nhẹ nhõm, trong lòng một mực tồn tại cảm giác phạm tội trong khoảnh khắc tan thành mây khói.

Ngày đó trong Ngọc Thanh Sơn, thánh linh giận dữ, Hắc viêm diệt thế, phương viên ngàn dặm trong Ngọc Thanh Sơn bị tai ương độc hại, Mạc Tiểu Thất thì không thấy bóng dáng đâu, Dương Khai nghĩ là nàng đã chết, lúc đó còn rất áy náy.

Bởi vì nếu hắn vừa đủ gần với Mạc Tiểu Thất, thì trước khi Hắc viêm kia đốt cháy tới, hoàn toàn có thể kéo nàng vào bên trong Huyền Giới Châu tránh né.

Nhưng cũng vì nghĩ sai thì hỏng hết, dẫn tới thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên này táng thân dưới con phẫn nộ của Loan Phượng.

Lúc đó quả thật Dương Khai có chút áy náy, tuy rằng hắn cũng không coi là quen thuộc với Mạc Tiểu Thất nhiều lắm, nhưng đối phương tạo cho hắn ấn tượng còn là rất tốt... trên đời này có rất ít cô nương giống như Mạc Tiểu Thất vậy.

Hiện tại lần nữa gặp được nàng, Dương Khai rất mừng rỡ, đồng thời cũng có chút nghi hoặc lúc đó rốt cuộc nàng làm thế nào thoát khỏi địa phương kia? Dù sao Loan Phượng công kích quá kinh khủng, nếu mình không có Huyền Giới Châu cũng khó thoát khỏi cái chết.

Bất quá nghĩ kỹ lại, nha đầu kia lai lịch cực kỳ thần bí, trên người bí bảo cao cấp rực rỡ muôn màu, có lẽ... nàng sử dụng uy năng của bí bảo gì đó, mới có thể thoát khỏi một kiếp.

Nghĩ như vậy, trong lòng Dương Khai đánh giá Mạc Tiểu Thất lại cao thêm mấy phần!

Dù sao bí bảo có thể ngăn chặn một kích phẫn nộ của Loan Phượng, tối thiểu cũng là cấp bậc Đế Bảo, Mạc Tiểu Thất có thể có được Đế Bảo, nói rõ lai lịch của nàng khó có thể tưởng tượng.

Bất quá thời khắc này, thiếu nữ có lai lịch cực lớn này lại đang rơi vào khốn cảnh.

Đối diện với nàng, là một thanh niên có một đám võ giả vây quanh, thanh niên kia thoạt nhìn thật ra phong độ ung dung, phong lưu phóng khoáng, bất quá đôi ánh mắt dâm tà của hắn đang không ngừng quét lên xuống trên người Mạc Tiểu Thất, nhất là hai đỉnh đầy đặn kia, dường như rất hấp dẫn ánh mắt của thanh niên này.

Bất quá khi hắn chuyển dời ánh mắt đến trên mặt Mạc Tiểu Thất, rồi lại lộ ra dáng vẻ vô cùng tiếc hận... dường như thống hận tạo hóa không công bình, trong nét mặt hắn chứa đầy ý lên án và oán hận trời xanh kia...

Chương 1986: Ta cũng không phải dễ trêu chọc

- Các ngươi thế nào không giảng đạo lý chứ!? Vật này là ta nhìn thấy trước, nguyên tinh đều thanh toán, dựa vào cái gì phải đưa cho các ngươi? Mạc Tiểu Thất nắm trong bàn tay cũng không biết là vật gì, giấu phía sau cái mông của mình, ưỡn bộ ngực chắc nịch, đối mặt với mười mấy người cao lớn mà không sợ hãi chút nào.

- Cô nương, lời không thể nói như vậy, công tử nhà ta nếu đã coi trọng vật này, thì không thể không mua. Cô nương trả bao nhiêu nguyên tinh, chúng ta trả cho cô nương gấp đôi là được, còn xin cô nương lấy ra vật kia, tránh tổn thương hòa khí!

Ở đối diện, một nam nhân hừ lạnh một tiếng, khi nói chuyện, trên người toát ra lực lượng, giọng nói uy hiếp rõ ràng.

- Ta thiếu nguyên tinh của ngươi sao? Mạc Tiểu Thất chu chu miệng, quay đầu nhìn lão già hơi lớn tuổi bên cạnh nói: - Lão nói xem, có phải ta mua cái này của lão trước hay không?

Lão già kia hiển nhiên chính là người bán, dáng vẻ mày ủ mặt ê, nghe vậy nhìn Mạc Tiểu Thất, lại nhìn mười mấy người khí thế hung hăng đối diện kia, cười khan một tiếng: - Đại khái... đúng vậy!

- Cái gì gọi là đại khái? Mạc Tiểu Thất ngạc nhiên nhìn lão: - Chẳng lẽ ta chưa trả cho lão nguyên tinh sao? Vừa rồi ta còn cho thêm lão một ít nguyên tinh, lão còn nói lời cảm ơn ta mà!

Lão già co giật khóe miệng một cái, im lặng.

Thanh niên từ đầu luôn được rất nhiều võ giả vây quanh kia bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, nhìn lão già nói: - Lão trượng, vị cô nương này trả cho lão bao nhiêu nguyên tinh?

Lão già lộ vẻ khó xử, chần chờ một chút mới nhỏ giọng nói:

- 8 ngàn!

- 8 ngàn à, cũng không nhiều lắm. Bổn công tử trả 10 ngàn, lão trượng bán vật đó cho ta, thế nào? Thanh niên cười híp mắt nhìn lão già, nói.

- 10 ngàn? Lão già nghe vậy vui mừng, không ngừng gật đầu nói: - Tốt tốt... Sau khi đồng ý lão lại một mặt khổ sở nói: - Nhưng vật kia vị cô nương này đã mua rồi...

- Chuyện đó có quan hệ gì? Chuyện mua bán người trả giá cao là được! Thanh niên cười sang sảng, nhìn Mạc Tiểu Thất nói: - Cô nương hẳn nghe rõ rồi đấy, vật của vị lão trượng này bổn công tử trả 10 ngàn nguyên tinh mua, còn xin lấy ra...

- Người trả giá cao được ư? Mạc Tiểu Thất tức giận nghiến răng, không đợi hắn nói dứt lời, liền cắt ngang: - Tốt! Vậy ta trả 20 ngàn xong rồi!

Nghe vậy, lão già bán hàng kia vừa mừng vừa sợ, thật không nghĩ tới vật của mình lại có thể bán ra với giá cao như vậy. Đồng thời lão cũng có chút áo não: Có thể dẫn tới hai vị trước mặt này tranh đoạt như thế, hiển nhiên vật kia là đồ tốt, đáng tiếc mình không nhận biết, xem nó thành vật phẩm tầm thường bán ra... không công để người lượm tiện nghi lớn.

Thanh niên kia lại nhướn mày, trên mặt nổi lên vẻ ngoan độc: - Bổn công tử trả 30 ngàn! So nguyên tinh ngươi hơn được ta sao?

- 50 ngàn! Mạc Tiểu Thất nhẹ nhàng tùy tiện ném ra một con số, lập tức như một cây chùy lớn vô hình nện xuống, đập cho thanh niên đối diện kia lún xuống một đoạn.

Thanh niên trợn khóe mắt như sắp nứt ra, gào lên: - Tiểu nương bì! Ngươi có biết bổn công tử là ai không? Dám tranh giành vật với ta!

- Ta nào biết ngươi là ai! Mạc Tiểu Thất nhìn hắn chán ghét: - Hơn nữa, là ngươi muốn tranh giành với ta chứ? Ngươi người này cũng quá không biết đạo lý mà!

- Tốt tốt tốt! Tiểu nương bì ngươi, thật chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Bổn công tử sẽ cho ngươi hiểu rõ trước khi chết, ta chính là Ninh Viễn Thành thiếu cung chủ Phi Thánh Cung, thức thời thì giao vật ra, người thì cút đi. Không thức thời... Hừ hừ... bổn công tử bắt ngươi người và vật đều lưu lại cho ta!

Ninh Viễn Thành cười lạnh hừ hừ, ánh mắt không có hảo ý nhìn chằm chằm trên người Mạc Tiểu Thất.

- Phi Thánh Cung!

- Người này chính là Ninh Viễn Thành ư?

- Vị cô nương này phiền toái lớn rồi!

Ninh Viễn Thành vừa dứt lời, Mạc Tiểu Thất còn không có phản ứng gì, các võ giả vây xem lại đều biến sắc.

Dù sao Phi Thánh Cung ở Nam Vực tuy rằng không coi là thế lực nhất lưu, không thể so sánh với Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện và Thanh Dương Thần Điện, nhưng ít nhiều cũng có danh tiếng, còn xa không phải các thế lực chung quanh Phong Lâm Thành kia có thể sánh bằng.

Thân là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung, đương nhiên danh tiếng của Ninh Viễn Thành cũng không nhỏ, tối thiểu ở Nam Vực này cũng là nhân vật mọi người nghe nhiều nên biết.

Trong khoảng thời gian này bởi vì Loan Phượng hiện thế, dẫn tới rất nhiều thế lực đi tới Ngọc Thanh Sơn dò xét tình huống, Phi Thánh Cung tự nhiên cũng không ngoại lệ, mà dẫn đội tới đây, bất ngờ chính là thiếu cung chủ Ninh Viễn Thành.

Bất quá sau khi bọn họ đi Ngọc Thanh Sơn nhìn một chuyến cũng không có thu hoạch gì, trên đường trở về nghỉ chân thời gian ngắn ngủi tại Phong Lâm Thành, không nghĩ tới ở trong chợ đen gặp phải chuyện như vậy. Ninh Viễn Thành vẻ mặt đắc ý, vốn tưởng rằng sau khi tung ra danh hiệu cùng thế lực sau lưng của mình, thiếu nữ không biết trời cao đất rộng đối diện kia, nhất định phải nói xin lỗi bồi lễ, thậm chí chủ động giao vật ra để cầu xin mình tha thứ cũng nói không chừng.

"Ừm... tiểu nha đầu mặc dù có cái bớt lớn kia ảnh hưởng bộ mặt, nhưng vóc người nàng thật đúng là có chăm sóc, nhất là bộ ngực kia, vui đùa tuyệt đối là có hứng thú. Đợi cho đêm tối tắt đèn, cởi quần áo cũng không có khác biệt gì!"

- Phi Thánh Cung? Thứ gì? Chưa từng nghe qua! Mạc Tiểu Thất nhíu mày, nói, vẻ mặt mờ mịt.

Vẻ đắc ý trên mặt Ninh Viễn Thành thoáng cái cứng đờ trên mặt, các võ giả Phi Thánh Cung cũng đều sắc mặt sa sầm xuống.

- Cuồng đồ lớn mật, dám làm nhục thánh cung, bắt nàng cho ta! Bổn công tử nhất định phải cho nàng ta biết cái gì gọi là Phi Thánh Cung! Ninh Viễn Thành gương mặt hung ác ra lệnh.

Mười mấy võ giả Hư Vương Cảnh kia không chậm trễ chút nào cùng lúc ra tay.

Phong Lâm Thành là thành nhỏ, ngay cả thành chủ cũng chỉ là võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mà thôi, hai vị phó thành chủ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, tổng cộng chỉ có ba Đạo Nguyên Cảnh, cho nên đám người Phi Thánh Cung kia căn bản không có coi vào đâu, đừng nói là tại chợ đen loại địa phương không ai quản lí này, dù là trên đường lớn trong thành, bọn họ cũng dám ra tay.

Phủ thành chủ thì như thế nào, chẳng lẽ dám đối nghịch với Phi Thánh Cung?

Mười mấy người đồng thời vọt ra, trong đó có ba người động tác nhanh nhất, trong nháy mắt liền vọt tới bên cạnh Mạc Tiểu Thất, hai người chia ra hai bên vung tay chộp vào hai vai Mạc Tiểu Thất, một người thì vung chưởng đánh vào bụng Mạc Tiểu Thất.

Nơi lòng bàn tay mỗi người, lực lượng bắt đầu khởi động cuồn cuộn.

Dầu gì bọn họ cũng biết công tử của mình ra lệnh bắt người, không phải giết người, cho nên đều lưu lại đường sống.

Người vây xem phát ra tiếng kinh hô, đều lộ vẻ mặt không đành lòng.

Dù sao một đám người lớn cùng đi khi dễ một tiểu cô nương, tuy rằng tiểu cô nương kia cũng có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng luôn dẫn tới đồng tình của người khác.

Dương Khai cũng không đành lòng dời đi ánh mắt, chậc chậc vài tiếng.

Hắn không đành lòng, ngược lại cũng không phải nhằm vào Mạc Tiểu Thất, mà là mấy võ giả Phi Thánh Cung ra tay với nàng kia.

Ngày đó mình bị thiệt trên Ngọc Thanh Sơn, trong ký ức Dương Khai hãy còn mới mẻ...
Ngay cả hắn tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, dùng qua vô số Hồn Nguyên đan thân thể cường đại, mà va chạm vào Mạc Tiểu Thất cũng bị đâm tay đầy máu, đừng nói chi là những người không rõ chân tướng này.

Huống chi, lúc đó Dương Khai chỉ là muốn nắm lấy tay Mạc Tiểu Thất mang nàng cùng đi mà thôi, cũng không có dùng lực lượng, nhưng bây giờ mấy người này lại là giận dữ ra tay, hậu quả ra sao...

- A... Quả nhiên, một tràng tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, các võ giả vây xem đều ngẩn ra, đợi thấy rõ thế cục biến hóa trong sân, ai nấy đều vô cùng kinh sợ.

Hai võ giả chộp về phía vai Mạc Tiểu Thất, trong nháy mắt va chạm vào nàng liền kêu to bay ngược ra sau, nơi lòng bàn tay máu tươi dầm dề, máu thịt bầy nhầy, không biết là cái gì tạo thành miệng vết thương sâu thấu xương, khiến mọi người trông thấy mà kinh sợ.

Mà võ giả tung một tay đánh vào bụng Mạc Tiểu Thất kia thì thê thảm nhất. Sau khi bàn tay hắn đánh trúng, tuy rằng Mạc Tiểu Thất bị chấn động loạng choạng một chút, nhưng người kia cũng kinh hô một tiếng, bật lui về phía sau, nơi lòng bàn tay đau rát đau đớn.

Phóng mắt nhìn tới, lòng bàn tay của mình không biết tại sao xuất hiện một cái dấu ấn mặt người, mặt người kia ngũ quan vặn vẹo, lạc giọng thét gào, tiếng kêu gào khiến người ta nghe mà kinh sợ, dường như có thể truyền thẳng vào chỗ sâu trong thức hải.

Võ giả này trong nháy mắt ngẩn người tại chỗ, trong thức hải một cái mặt quỷ to lớn chợt hiện ra, mặt mũi hung tợn, há miệng to như cái chậu máu, cắn nuốt lực lượng thần thức của hắn như uống dòng suối mát, trên mặt quỷ toát ra vẻ vô cùng vui thích.

Người này lại không hề có năng lực phản kháng, tia sáng trong tròng mắt nhanh chóng mờ đi.

- Cái gì? Ninh Viễn Thành nhìn thấy cảnh này, lập tức la hoảng lên.

Hết thảy trước mắt đều vượt qua năng lực hiểu biết của hắn.

Rõ ràng là ba võ giả thủ hạ mình đang công kích Mạc Tiểu Thất, đối phương cũng đứng không nhúc nhích, ánh mắt hoảng loạn, dường như hoàn toàn không biết nên phản kích thế nào mới tốt, nhưng không nghĩ tới nàng hoàn toàn không cần ra tay, ba võ giả thủ hạ mình liền bị thương vong thảm trọng.

Hai bị thương một chết! Kết quả như vậy quả thực quá kinh người.

Đây là bí thuật gì?

Nha đầu kia là giả heo ăn lão hổ ư?

Hẳn không phải là lão yêu bà nào đó sống hơn mấy ngàn vạn năm, ở chỗ này che giấu tu vi giả dạng thiếu nữ đơn thuần chứ?

Các loại ý niệm nổi lên trong đầu Ninh Viễn Thành, khiến sau lưng hắn trong khoảnh khắc ướt dẫm mồ hôi.

- Lui! Đúng lúc này, các võ giả còn lại cũng vọt tới bên cạnh Mạc Tiểu Thất, lại bị một tiếng quát lui hoảng sợ.

Mọi người phản ứng ngược lại cũng thật nhanh, thấy thời cơ bất ổn, sao còn dám tùy ý ra tay về phía Mạc Tiểu Thất, ai nấy rối rít kinh hoàng nhảy lùi lại.

Một người sắc mặt âm trầm từ phía sau Ninh Viễn Thành đi ra, người này ăn mặc kiểu nam nhân trung niên, từ đầu một mực yên lặng đứng ở phía sau Ninh Viễn Thành, sắc mặt trầm tĩnh, tới lúc này, hắn mới chậm rãi đi ra chắn trước mặt Ninh Viễn Thành.

Thân là thiếu cung chủ của Phi Thánh Cung, lúc ra ngoài dĩ nhiên bên cạnh luôn đi theo một vài vị cường giả.

Người này chính là Lưu Ích Chi, tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, là cao thủ của Phi Thánh Cung phụ trách bảo vệ Ninh Viễn Thành.

Thân là cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, nhãn lực của hắn tự nhiên không tầm thường, thoáng cái liền nhìn ra Mạc Tiểu Thất xuất thân bất phàm. Vừa rồi cũng chính là hắn thấy thời cơ bất ổn, quát lui môn hạ đệ tử.

Hắn chắn trước mặt Ninh Viễn Thành, phong kín góc độ có khả năng bị công kích, ánh mắt sâu sắc ngưng trọng nhìn Mạc Tiểu Thất, dường như là nhìn thấu nàng từ trong ra ngoài.

- Ngươi... ngươi... các ngươi muốn làm gì? Cho tới bây giờ Mạc Tiểu Thất mới hồi phục tinh thần lại, gương mặt ngoài mạnh trong yếu quát nhẹ: - Các ngươi đừng tới đây, ta cũng không phải là dễ trêu chọc, cẩn thận... cẩn thận ta đánh các ngươi!

Toàn bộ mọi người vây xem đều không nhịn được liếc mắt nhìn nhau...

"Ngươi không phải dễ trêu chọc, đây không phải là chuyện rất rõ ràng sao? Còn cần ngươi nói ra ư?"

Chương 1987: Mượn danh dọa người

Lưu Ích Chi khẽ nhíu mày, tuy rằng hắn theo bản năng cảm thấy sắc mặt Mạc Tiểu Thất không giống giả bộ, cũng không giống như lão yêu bà che giấu tu vi giả heo ăn lão hổ cái gì, nhưng cũng không dám có lòng khinh thường.

Suy nghĩ một hồi, hắn trầm giọng hỏi: - Xin hỏi cô nương cao tính đại danh?

Mạc Tiểu Thất cắn răng nhìn hắn chằm chằm, không trả lời.

Lưu Ích Chi nhíu sát chân mày hơn, đối phương không nói một lời, đích thực làm khó cho hắn, chỉ phải hỏi lần nữa: - Vậy xin hỏi cô nương xuất thân môn phái nào? Ta thấy cô nương dường như có chút quen thuộc, mơ hồ có chút tương tự với một người ta biết, có lẽ... nói không chừng hai phái thế lực cô nương và ta có chút quan hệ sâu xa gì chăng? Nếu thật như thế, còn xin cô nương cho biết, miễn cho lũ lụt ngập miếu Long Vương, người một nhà không nhận biết người một nhà!

Thái độ của hắn rõ ràng là muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Dù sao sự quỷ dị của Mạc Tiểu Thất, đích thực Lưu Ích Chi nhìn không thấu, người như vậy tốt hơn là đừng tùy tiện trêu chọc, nếu không rất có thể sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho tông môn.

Nhất là Phong Lâm Thành hiện nay, rồng rắn hỗn tạp, người các thế lực lớn đến ùn ùn... Lưu Ích Chi cảm thấy Mạc Tiểu Thất rất có thể xuất thân là một đệ tử dòng chính của đại phái siêu cấp nào đó.

Chỉ cần là người hơi có chút kinh nghiệm, đối mặt với một phen giải thích của Lưu Ích Chi như vậy, chỉ sợ cũng biết tiếp theo nên làm thế nào.

Nhưng Mạc Tiểu Thất đâu hiểu được những thứ này, cũng hoàn toàn không nghĩ tới cấp cho Lưu Ích Chi và mọi người Phi Thánh Cung một cái bậc thang đi xuống... nàng nghe vậy liền nói: - Nào có quan hệ sâu xa gì, Phi Thánh Cung các ngươi ta ngay cả nghe đều chưa từng nghe qua, làm sao có thể có quan hệ với Linh... chúng ta?

Lập tức Lưu Ích Chi mặt đen như đáy nồi, thầm mắng Mạc Tiểu Thất rất không thức thời, cũng không biết đối phương là thật sự nghe không hiểu hay là giả bộ nghe không hiểu.

Bất quá vừa rồi Mạc Tiểu Thất lỡ lời tiết lộ ra một chút dấu vết, lại làm cho Lưu Ích Chi thầm kinh hãi.

Mạc Tiểu Thất vừa rồi rõ ràng là muốn nói Linh cái gì, nhưng trong Tinh Giới này, thế lực dùng chữ Linh mở đầu cũng không ít, Phi Thánh Cung không chọc nổi cũng có mấy cái... Trong lúc nhất thời Lưu Ích Chi cũng không thể suy đoán ra lai lịch thật của đối phương.

Đang lúc hắn cảm giác có chút đâm lao phải theo lao, bỗng nhiên từ trong đám người truyền ra một tiếng cười quái dị.

- Người nào? Lưu Ích Chi đang đầy một đầu căm tức, nghe vậy tự nhiên không khách sáo chút nào nhìn lại hướng nơi phát ra thanh âm, quát hỏi.

Chỉ thấy bên kia đi ra một người trùm trong áo bào đen, thấy không rõ gương mặt, bất quá suy đoán từ giọng nói của người này hẳn là một nam nhân. Trên người có dao động lực lượng Hư Vương tam tầng cảnh, không xê xích bao nhiêu so với Mạc Tiểu Thất.

Nam nhân trùm áo bào đen đi ra kia dĩ nhiên là Dương Khai.

Hắn thật sự là không nhịn được.

Người khác không biết Mạc Tiểu Thất tâm tính như thế nào, nhưng hắn lại biết rõ, biết lần này nếu không xử lý tốt, cho dù những người Phi Thánh Cung này có chỗ kiêng kỵ, cũng phải vì thể diện và danh dự tông môn ra tay với Mạc Tiểu Thất.

Thật đến lúc đó, Mạc Tiểu Thất cũng không biết có thể chống lại được hay không? Tuy rằng trên người nàng có nhiều chỗ thần kỳ, nhưng đối phương có một võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, đủ để dẫn động lực lượng quy tắc thiên địa... bí bảo trên người nàng có thể phát huy ra hiệu quả hay không còn chưa biết.

Đối mặt với câu quát hỏi của Lưu Ích Chi, Dương Khai không có ý đáp lời, mà bước thẳng tới chỗ Mạc Tiểu Thất, trên miệng nói: - Thì ra tiểu thư ở nơi này mà để thuộc hạ khổ sở tìm một phen!

- Tiểu... tiểu thư? Mạc Tiểu Thất theo bản năng tâm hồn thiếu nữ ngây thơ chợt giật mình, nghĩ là hành tung mình bại lộ, phụ thân phái người tới bắt mình... theo bản năng từ trong nhẫn không gian lấy ra một vật, chuẩn bị bỏ chạy.

Nhưng rất nhanh nàng lại cảm thấy không đúng lắm.

Bởi vì thanh âm của người kia, nàng cảm thấy hơi quen tai.

Đúng lúc này, Dương Khai thoáng để lộ ra một chút gương mặt.

Mạc Tiểu Thất nhìn thấy ngẩn ra, trong đôi mắt đẹp toát ra tia sáng vui mừng:

- A, là ngươi! Không ngờ ngươi không chết!

Dương Khai lần nữa che mặt lại, cười hà hà nói: - Tiểu thư này, lần sau đừng ra tay nặng như vậy, tuy rằng thuộc hạ chịu đánh, nhưng cũng không chống được một kích tuyệt sát của tiểu thư, phải nghỉ ngơi nhiều ngày, cuối cùng mới khôi phục lại!

Khi nói chuyện, Dương Khai lặng lẽ nháy mắt ra hiệu với Mạc Tiểu Thất, lại e sợ cô nàng này không nhìn ra, vội lặng lẽ dùng thần niệm truyền âm cho nàng, bảo nàng không cần nói.

Mạc Tiểu Thất gật gật đầu như gà con mổ thóc.

Võ giả vây xem nghe thấy mặt đều đen lại, đều nhìn Dương Khai với ánh mắt đồng tình, dường như nhìn một tên mạng khổ phải phụ trách bảo vệ an toàn cho tiểu thư cao quý nhà mình, chẳng những phải chịu khổ sở làm bảo mẫu, còn phải đề phòng tiểu thư nhà mình ra đòn sát thủ... - À? Tiểu thư, nơi này xảy ra chuyện gì? Dương Khai làm như mới phát hiện chuyện dị thường, vừa hỏi vừa quay đầu nhìn chung quanh, ngay sau đó giận tím mặt, nạt nhỏ: - Người nào dám lớn mật như thế, dám tập kích tiểu thư nhà ta, ngại sống lâu hay sao?

Hắn là một võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, trước mặt một cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mượn danh dọa người không hề sợ hãi không nói, ngược lại còn gương mặt đầy ý hung ác, sát khí gần như ngưng thành thực chất tản ra bốn phía, làm không ít người đều biến sắc.

- Tốt tốt tốt! Trên đời này lại thực sự có người to gan lớn mật như thế! Hừ hừ... Chuyện này chỉ sợ tinh sứ đại nhân đến, cũng không giữ được tánh mạng của ngươi! Dương Khai cười gằn một hồi, ánh mắt hung ác nhìn chung quanh, ánh mắt đỏ thắm giấu ở trong áo bào đen, giống như một con dã thú nổi điên.

Chỉ riêng bộ dáng hung ác này thì cũng thôi đi, nhưng trong lời nói hắn tiết lộ ra tin tức, lại khiến sắc mặt của Lưu Ích Chi đột nhiên chìm xuống.

Ngay cả tinh sứ đại nhân đến đây đều không thể ra sức, hai người này rốt cuộc là lai lịch gì? Chẳng lẽ là con nối dòng của nhân viên cao tầng đến từ Tinh Thần Cung bá chủ Nam Vực?

Lưu Ích Chi đều kinh sợ như thế, Ninh Viễn Thành thì càng không cần phải nói.

Hắn vốn tưởng rằng ở trong Phong Lâm Thành nơi này, mình thân là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung có thể hoành hoành, căn bản là không người nào dám trêu chọc?!.

Nào ngờ lập tức lại trêu chọc ra một nhân vật cao quý ngay cả tinh sứ đại nhân đều không để ở trong mắt.

Chỉ phút chốc, sắc mặt Ninh Viễn Thành liền trắng bệch, cặp chân run rẩy, nhìn Lưu Ích Chi cầu cứu.

Lưu Ích Chi mặc dù có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh cường đại, nhưng ở trước mặt các thế lực đỉnh phong kia, chút tu vi của hắn thì tính là gì? Tinh Thần Cung chỉ tùy tiện phái ra một người, đều có thể nghiền nát Phi Thánh Cung thành phấn vụn.

Hắn thầm nuốt nước miếng một cái, kiên trì ôm quyền nói: - Vị bằng hữu này hãy bớt giận, vừa rồi là vị cô nương này có chút hiểu lầm với công tử nhà ta, mấy tên đệ tử không có mắt đắc tội với vị cô nương này, bất quá bọn chúng đã bị trừng phạt thích đáng rồi... còn xin vị bằng hữu này bao dung!

- Đúng như vậy sao? Dương Khai liếc mắt nhìn Lưu Ích Chi.

- Đúng vậy! Bằng hữu hãy xem, vị cô nương này cũng không bị thương chút nào!

- Hừ! Nếu tiểu thư nhà ta có bị thương, ngươi cho là ngươi còn có thể đứng ở chỗ này nói chuyện với ta ư? Dương Khai cười lạnh không ngừng.

Lưu Ích Chi thầm giận trong lòng, dù sao hắn có tu vi chênh lệch lớn so với Dương Khai, còn chưa từng có người Hư Vương Cảnh nào dám nói chuyện khoác lác với mình như thế, nhưng hắn không dám biểu hiện ra, bởi vì đối phương lai lịch không nhỏ, khẳng định không chỉ có một Hư Vương tam tầng cảnh đi theo bảo vệ vị cô nương kia.

Nói không chừng còn có cao thủ lợi hại hơn ngấm ngầm đi theo!

Gã nam nhân toàn thân trùm trong áo bào đen này trong lúc nói chuyện với mình, một bàn tay còn làm một cái thế tay không giải thích được về hướng khác, hiển nhiên là đang thông báo tin tức cho đồng bạn của hắn. Phát hiện điểm này, trên trán Lưu Ích Chi từ từ rịn ra mồ hôi lạnh.

Bởi vì khi hắn dùng thần niệm cảm giác, hắn hoàn toàn không phát hiện chỗ này có cường giả nào tồn tại, tình huống như vậy duy nhất chỉ có một khả năng: cường giả ẩn núp trong bóng tối, thực lực cao hơn xa mình.

- Xin hỏi vị bằng hữu này... đến từ nơi nào? Lưu Ích Chi tuy rằng bị Dương Khai chấn nhiếp, nhưng trong lòng luôn có chút không cam lòng, trầm ngâm một chút, còn là dè chừng thận trọng thử thăm dò lai lịch của Dương Khai.

- Hừ! Dương Khai hừ một tiếng trong mũi, hai mắt quan sát bọn họ trên dưới, không đáp mà hỏi ngược lại: - Các ngươi là tới từ Phi Thánh Cung?

- Đúng! Lưu Ích Chi gật đầu, không biết Dương Khai hỏi cái này làm gì.

- Muốn biết chúng ta đến từ chỗ nào? Có thể a! Ngươi qua đây ta cho ngươi biết, bất quá phải trả chút giá cao! Dương Khai khẽ mỉm cười, sau đó thấp giọng nói: - Trong vòng ba ngày, Phi Thánh Cung xoá tên khỏi Nam Vực, cũng không biết cái giá cao này ngươi có thể thừa nhận nổi hay không?

Lưu Ích Chi cả người chấn động, sắc mặt tái nhợt.

- Còn muốn biết không?

Dương Khai chế giễu hỏi hắn.

- Là Lưu mỗ lỡ lời, bằng hữu đừng để trong lòng! Lưu Ích Chi hoàn toàn bị hù dọa khiếp đảm, sao còn dám hỏi nhiều một chữ?

- Một đám vô dụng nhảy nhót, ếch ngồi đáy giếng, bổn tọa lười không chấp nhặt với các ngươi, nhìn ở tiểu thư lông tóc không hao tổn, lần này bỏ qua cho các ngươi, nếu có lần sau... Dương Khai đầy mặt phẫn nộ, híp mắt nhìn Lưu Ích Chi, gằn từng chữ một: - Ngươi hiểu!?

Lưu Ích Chi cả người đều bị mồ hôi làm ướt, thời khắc này đâu còn cố kỵ cái gì mặt mũi tông môn và bản thân, vội vàng ôm quyền nói: - Đa tạ vị bằng hữu này!

Nói dứt lời, hắn vội vàng nắm tay Ninh Viễn Thành đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ, dường như ba hồn mất đi hai hồn, trong miệng nạt nhỏ: - Đi!

Các đệ tử Phi Thánh Cung khác sao còn dám dừng lại, liền vội vàng thu thập thi thể trên mặt đất, bỏ chạy theo sát Lưu Ích Chi.

- Tiểu thư chúng ta cũng đi thôi!

Cho tới giờ khắc này, Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói với Mạc Tiểu Thất.

Thời khắc này cô nàng lại là cặp mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Dương Khai, đầy ý sùng bái.

- Đi thôi! Dương Khai thấy bộ dáng nàng như thế, không khỏi thấp giọng thúc giục một câu.

Lưu Ích Chi kia dù sao cũng là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mình khoa trương khoác lác một phen có lẽ sẽ hù dọa được hắn nhất thời, nhưng không hù dọa được một đời, vạn nhất hắn suy nghĩ minh bạch điều gì tìm đến mình chứng thực, vậy thì coi như xong rồi.

Trước mặt một cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mà càn rỡ như vậy, mình sao có kết quả tốt gì?

- Ôi, đừng đi a! Nói xong 50 ngàn nguyên tinh đâu? Người bán hàng trước đó ngược lại có xu thế muốn tiền tài không tiếc mạng, nghe vậy vội vàng hô to.

- Lão không biết xấu hổ còn nói 50 ngàn nguyên tinh? Ta muốn mạng của lão, lão tin hay không?

Dương Khai trừng mắt nói, lão già kia lập tức cười ngượng ngùng, lui về phía sau, duy trì khoảng cách an toàn với Dương Khai.

- Đi! Dương Khai nắm cổ tay Mạc Tiểu Thất, định kéo nàng rời khỏi chỗ này.

Ngay sau đó, hắn giống như chạm điện vội buông tay Mạc Tiểu Thất, nơi lòng bàn tay máu tươi dầm dề.

- A... Thật ngại quá! Dương đại ca... Mạc Tiểu Thất rốt cục tỉnh thần lại, luống cuống tay chân bắt đầu nói xin lỗi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau