VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1976 - Chương 1980

Chương 1978: Thần Hồn Khế

Đêm khuya, Dương Khai về tới chỗ ở, gương mặt buồn bực.

Một chuyến đi hôm nay không tính là quá thuận lợi. Tuy rằng hắn đi dạo không ít cửa hàng, nhưng những cửa hàng đó hoặc là của mình mình quý, xem đan phương như trân bảo, không dễ dàng đưa cho người ngoài, hoặc là khai xuất giá trên trời, khiến Dương Khai không thể làm gì. Hơn nữa những cửa hàng nguyện ý bán đan phương đều là một vài đan phương ít thấy, trên cơ bản không có công dụng gì.

Đan phương chân chính có ích thì bán chạy, bọn họ căn bản không lấy ra bán nữa.

Dương Khai dĩ nhiên sẽ không làm oan đại đầu.

Hắn cũng có thể hiểu được cách làm của những cửa hàng đó. Đan phương của mỗi một cửa tiệm đều đi qua rất nhiều tay của luyện đan sư, thay đổi tinh ích mà thành, thương nghiệp cơ mật coi là của mình, làm sao dễ dàng đưa cho người ngoài.

Cho nên hắn không thể không thận trọng suy tính sự đề nghị của Khang Tư Nhiên.

Hai ngày kế tiếp, không có chuyện gì xảy ra.

Ngày thứ ba, Dương Khai lần nữa đi tới Linh Đan Phường.

Khang Tư Nhiên dường như sớm có dặn dò, điếm tiểu nhị kia sau khi gặp được Dương Khai lập tức ân cần tiến lên đón, trên miệng cười nói: - Đại nhân ngài đã tới, mời vào bên trong, chưởng quỹ cung kính chờ đợi đã lâu.

Dương Khai khẽ gật đầu, ra hiệu hắn ở phía trước dẫn đường.

Như cũ vào trong sương phòng lần trước, Khang Tư Nhiên gặp được Dương Khai quả nhiên giữ chữ tín như ước định trước đó, một gương mặt già nua cười lên, nhiệt tình chào mời Dương Khai ngồi xuống. Sau khi ông ta rót nước trà cho Dương Khai, lập tức lấy ra một tờ giấy từ trong nhẫn không gian, đưa tới trước mặt Dương Khai nói: - Đây là mục lục đan phương mà Dương công tử cần trước đó, ngươi nhìn một chút có hài lòng hay không?!

Dương Khai nói tiếng cám ơn, nhận lấy mục lục đan phương xem qua.

Dương Khai chỉ đảo mắt qua, hắn không khỏi trước mắt sáng ngời.

Bởi vì trên mục lục đan phương này lại bao gồm 40, 50 loại đan phương của đan dược. Hắn từng cái nhìn kỹ qua, xếp vị trí thứ nhất bất ngờ là Nguyên Ngưng đan mình đang tìm.

Tiếp sau đó, tuy rằng đại đa số đan phương của đan dược mình cũng sớm đã nắm giữ, nhưng những đan phương này đều không phải là nhất thành bất biến. Căn cứ hoàn cảnh địa lý, vật liệu sản xuất khác biệt, bên trong khu vực khác biệt. Một loại đan phương có thể diễn sinh ra rất nhiều phiên bản khác biệt, hiệu quả linh đan được luyện chế cũng ít nhiều có chút khác biệt.

Cho nên mặc dù là đan phương mà mình đã nắm giữ, mình cũng có thể tham khảo một chút kinh nghiệm từ trong đan phương của Linh Đan Phường này, tăng thêm thay đổi, cũng không phải là không có giá trị chút nào.

40, 50 loại đan dược đan phương, chỉ có đại khái mười mấy loại là mình không có.

Tuy nhiên kết quả như vậy đã khiến Dương Khai vô cùng hài lòng. Hắn gật đầu, để xuống tờ giấy.

Khang Tư Nhiên một đôi hỏa nhãn kim tinh, luôn luôn sát ngôn quan sắc. Ông ta làm sao không biết Dương Khai đã động lòng, lập tức lên tiếng hỏi:

- Dương công tử, có hài lòng với mục lục của lão hủ cung cấp chứ?

Dương Khai mỉm cười: - Khang chưởng quỹ có lòng, những đan phương này có được cũng không dễ đây?

Khang Tư Nhiên cười đáp: - Dương công tử mắt sáng như đuốc, những đan phương này chỉ có một phần nhỏ là của đan phường chúng tôi có. Những thứ khác đều là lão hủ từ chỗ của một vài bạn cũ lấy được, cũng không phải thương nghiệp cơ mật gì cả, cho nên Dương công tử không cần để ý.

- Quý phường kinh doanh linh đan có nhiều loại như vậy sao? Đây có phải nói nếu ta ở nơi này luyện đan, cần luyện chế ra toàn bộ những linh đan này hay không?

- Không không không. Khang Tư Nhiên vội vàng xua tay: - Đan dược mà đan phường của chúng tôi kinh doanh chủ yếu chính là linh đan xếp hạng tốp 15 trên mục lục này. Những thứ khác chúng tôi cũng không bán, chủ yếu là nhu cầu võ giả không nhiều lắm, cũng không có bao nhiêu lợi nhuận. Nhất là Nguyên Ngưng đan, là một loại quan trọng của đan phường chúng tôi. Không phải lão hủ khoe khoang, Nguyên Ngưng đan được đan phường chúng tôi đưa ra, hiệu quả tối thiểu tốt hơn 10% so với Nguyên Ngưng đan trên chợ, được Phong Lâm Thành võ giả truy phủng.

- Vì sao như thế? Dương Khai vô cùng kinh ngạc.

Thật ra trước đó hắn cũng có điều phát giác, rất nhiều võ giả tới Linh Đan Phường mua linh đan, cần đều là Nguyên Ngưng đan. Mà những võ giả đó, không thể nghi ngờ ngoại lệ đều là Hư Vương Cảnh.

Nghe vậy, Khang Tư Nhiên cười kiêu ngạo, sờ chòm râu một cái, làm mặt tỉnh đáp:

- Bởi vì đan phương của Nguyên Ngưng đan chúng tôi là tổng bộ Hoàng Phủ đại sư tự mình xuất thủ cải tiến!

Sau khi nói xong, Khang Tư Nhiên dường như lại ý thức được Dương Khai có chút kiến thức nông cạn, vội vàng nói bổ sung: - Hoàng Phủ đại sư là luyện đan sư cấp Đế, ở cả Tinh Giới cũng có danh tiếng! Dương Khai nghe vậy chấn động!

Giờ hắn mới hiểu được vì cái gì Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường nổi tiếng như thế, thì ra đan phương của họ do luyện đan sư cấp Đế tự mình xuất thủ cải tiến ra. Kể từ đó, hiệu quả tốt một chút so với Nguyên Ngưng đan của người khác cũng là chuyện đương nhiên.

Tuy nhiên đây đối với Dương Khai mà nói là tin tức tốt.

Bởi vì hắn hiện tại cần nhất chính là Nguyên Ngưng đan, cầm đan phương luyện đan của luyện đan sư cấp Đế cải tiến ra, dĩ nhiên cũng giúp ích vô cùng lớn với hắn. Có lẽ, còn có thể theo dõi được huyền cơ gì đó từ trong đan phương cũng nói không chừng.

- Ha ha, Dương công tử, lão hủ thẳng thắn, không biết Dương công tử ngươi...

Khang Tư Nhiên cười híp mắt nhìn Dương Khai, thời khắc này ông ta cũng không vội vàng như trước nữa. Bởi vì ông ta đã nhìn thấu từ trong thần thái cùng giọng nói của Dương Khai, người này ước chừng sẽ tạm thời gia nhập Linh Đan Phường.

Quả nhiên không ngoài dự tính, Dương Khai nghe vậy gật đầu đáp: - Có thể vì quý phường luyện đan là sự vinh hạnh của Dương mỗ. Hai tháng sau này làm phiền Khang chưởng quỹ chiếu cố nhiều hơn.

- Nói hay lắm nói hay lắm! Khang Tư Nhiên cười lên ha hả. Vẻ lo lắng bao trùm lên mặt ông ta mấy ngày liên tiếp rốt cục quét sạch một cái, tâm tình thật tốt.

Cục diện của Linh Đan Phường hiện giờ có thể nói là quần áo rách rưới, bởi vì Nguyên Ngưng đan mở ra nguồn tiêu thụ tốt đẹp, cho nên Linh Đan Phường một mực khách hàng không ngừng. Trước đó có ba vị luyện đan sư cấp Hư Vương trấn giữ, luyện chế linh đan còn miễn cưỡng dư tiêu thụ. Đến sau khi hai người trong đó bị Thất Diệu Thương Hội Đan Khí Các đào góc tường, người còn dư lại cuối cùng tăng giờ làm việc, liều mạng luyện chế vẫn như cũ vào chẳng bằng ra.

Giờ này Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường hoàn toàn cung không đủ cầu, khiến rất nhiều khách hàng cũ tới mua đan oán trách không ngừng.

Làm ăn để ý chính là chuyện lâu dài, một khi thiếu nguồn cung cấp thì vô cùng có khả năng bị mất rất nhiều khách hàng, đây đối với Linh Đan Phường mà nói là đả kích trí mạng.

Giờ này cuối cùng cũng tốt, có Dương Khai gia nhập, tuy rằng sẽ không phải lập tức khôi phục bình thường, nhưng cuối cùng là có thể chậm một hơi. Còn dư lại chỉ cần chống đỡ hai tháng này, chờ đợi bên phía tổng bộ điều tới hai vị luyện đan sư, thì có thể mọi sự đại cát.

- Dương công tử, lão hủ là người làm ăn, cho nên có sao nói vậy, có hai nói hai, nếu có chỗ đắc tội, xin Dương công tử thứ lỗi. Sau khi mừng rỡ, Khang Tư Nhiên bỗng nhiên lại nghiêm túc.

- Khang chưởng quỹ có lời gì mời nói!

- Ừ, những đan phương này Dương công tử có thể quan sát xem thêm. Thậm chí có thể ghi chép, nhưng không thể tiết lộ cho người khác, nhất là đan phương của Nguyên Ngưng đan. Lão hủ cần Dương Khai lấy linh hồn lạc ấn cùng ta ký xuống khế ước, không biết Dương công tử có thể đáp ứng hay không?

- Cái này dĩ nhiên có thể. Dương Khai sảng khoái gật đầu.

- Như thế rất tốt. Như vậy thì mời Dương công tử nhìn một chút phần khế ước này có cần sửa đổi hay không? Khang Tư Nhiên sớm có chuẩn bị, trực tiếp lấy ra khế ước đã chuẩn bị xong từ trong nhẫn không gian.

Khế ước này cũng không biết là tài liệu gì chế tạo mà thành, Dương Khai trong lúc nhất thời căn bản nhận không ra, nhưng trên khế ước lại mơ hồ chảy xuôi một tia năng lượng dao động.

Dương Khai cầm khế ước trên tay nhìn, phía trên khế ước cặn kẽ viết rõ trách nhiệm cùng nghĩa vụ mà song phương phải thực hiện. Nhất là trình bày trọng điểm đối với những đan phương đó, tuyệt không cho phép Dương Khai tiết lộ bí mật của những thứ đan phương đó.

Sau một lúc lâu, Dương Khai mới gật đầu nói: - Không thành vấn đề.

Khang Tư Nhiên nói: - Vậy thì mời Dương công tử cùng lão hủ cùng chung đóng xuống thần hồn lạc ấn trên khế ước này thì có thể xong chuyện.

Khi nói chuyện, ông ta dẫn đầu phát ra thần thức lực, đóng xuống trên khế ước kia. Dương Khai tuy rằng chưa từng làm qua như vậy, nhưng có Khang Tư Nhiên làm mẫu trước, ngược lại cũng vừa học liền biết.

Chờ đến sau khi thần hồn của hai người khắc xuống toàn bộ vào trong khế ước, khế ước đó bỗng nhiên không lửa tự cháy bùng lên. Theo khế ước đốt cháy, từng tia lực lượng vô danh tách thành hai cấp, chia ra tràn vào thức hải của Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên.

Trong rõ ràng, Dương Khai cảm thấy trong thức hải của mình xuất hiện một tầng cấm chế không hiểu. Cấm chế đó lúc bình thường không ảnh hưởng chút nào với hắn, nhưng nếu hắn chuẩn bị tiết lộ gì đó không nên tiết lộ, ắt hẳn sẽ gặp phải cấm chế cắn trả.

Vật này thật ra có chút thần kỳ a! Dương Khai trong lòng âm thầm nghĩ ngợi, cũng không biết rốt cuộc là vị cường giả nào bản lãnh thông thiên khai thác ra, đối với người làm ăn không thể nghi ngờ là có trợ giúp cực lớn.

Khang Tư Nhiên biết kiến thức của Dương Khai không nhiều lắm, ở một bên chủ động giải thích: - Loại Thần Hồn Khế này được lưu truyền ra từ trong U Hồn Cung, chính là U Hồn Đại Đế nghiên cứu được. U Hồn Đại Đế là một trong 10 đại Đế Tôn, ông ta nghiên cứu ra được loại Thần Hồn Khế này có thể bảo đảm độ thành tín của khế ước hai bên. Dương công tử ngày sau nếu là đi ra ngoài du lịch, bất đắc dĩ cần cùng người xa lạ hợp tác thì có thể ký kết loại Thần Hồn Khế này. Tuy nhiên vật này giá trị không thấp. Một tấm khế ước tối thiểu cần 150 ngàn nguyên tinh hạ phẩm, hơn nữa có giá mà không có thị trường để mà mua, rất khó thu mua được.

- Đắt như vậy sao! Dương Khai không khỏi động dung. Hắn ở Bích Vũ Tông giúp người luyện đan một tháng, mới kiếm được 30 ngàn nguyên tinh hạ phẩm mà thôi. 150 ngàn đại diện cho hắn cần phải luyện chế năm tháng, hơn nữa còn chưa nhất định mua được.

- Ha ha, một tấm Thần Hồn Khế này của lão hủ cũng chỉ vô tình thu được khi trải qua nguy hiểm trước đây.

Gương mặt của Khang Tư Nhiên biểu lộ nhức nhối.

Tuy rằng không đành cứ như vậy vận dụng Thần Hồn Khế của mình, nhưng vì bảo vệ Linh Đan Phường, Khang Tư Nhiên cũng không có lựa chọn nào khác.

- Dương đan sư, hai tháng tiếp theo xin chiếu cố nhiều hơn. Khang Tư Nhiên thu liễm biểu lộ nhức nhối, gương mặt ôn hoà cung tay mỉm cười về phía Dương Khai.

- Ngài cũng vậy! Dương Khai trả lời.

- Ừ, nếu ký kết xong Thần Hồn Khế, vậy chúng ta kế tiếp nói chuyện một chút vấn đề trả thù lao đi. Khang Tư Nhiên nói xong liền ngồi xuống. Vừa rồi Thần Hồn Khế chỉ là bảo đảm Dương Khai không sẽ tiết lộ đan phương mà thôi, thù lao cũng không viết ở trên đó, điều này cần Khang Tư Nhiên cùng Dương Khai cặn kẽ trao đổi.

Đúng lúc này, phía ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Khang Tư Nhiên nhướng mày, quát lạnh: - Chuyện gì?

Ông ta rõ ràng dặn dò qua, hôm nay muốn cùng Dương Khai trao đổi đại sự, bất kỳ kẻ nào cũng không được quấy nhiễu, nhưng không ngờ vẫn như cũ có tiểu nhị không thức thời, điều này làm cho ông ta rất là bực bội.

- Chưởng quỹ không xong rồi. Phạm đan sư ông ta muốn rời đan phường chúng ta. Phía ngoài truyền đến thanh âm thất kinh của điếm tiểu nhị.

- Cái gì? Khang Tư Nhiên hoắc mắt đứng lên, gương mặt xanh mét cùng vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên vô cùng ngoài ý muốn.

- Chưởng quỹ ngài mau đi xem một chút đi, Phạm đan sư nói ông ta không làm nữa.

- Thật là buồn cười! Khang Tư Nhiên nổi giận không thể nén, nghe vậy vội vã tiến đến phía ngoài, đợi đến khi tới bên cửa, chợt nhớ tới Dương Khai, mở miệng hỏi: - Dương đan sư cùng đi hay không?

- Có thể sao?

- Đương nhiên có thể, hiện giờ ngươi cũng không phải người ngoài!

Chương 1979: Đào nền móng

Một tháng gần đây, Khang Tư Nhiên sống không dễ dàng, Đan Khí Các của bên đối thủ Thất Diệu Thương Hội, ra tay đê tiện vô sỉ, không để ý đạo đức nghề nghiệp, đào mất hai trụ cột luyện đan sư của hắn, làm hắn khổ không nói nổi.

Nếu vì chuyện này khiến cho Linh Đan Phường đóng cửa, vậy tiền đồ của hắn ở Tử Nguyên Thương Hội cũng đến cuối.

Không dễ dàng tìm được Dương Khai, vừa mới ký Thần Hồn Khế, có hy vọng cho hắn trở thành vị luyện đan sư thứ hai ở Linh Đan Phường, ổn định cục diện, không thể ngờ ngay lúc mấu chốt lại có tin Phạm đan sư muốn đi.

Nếu như Phạm đan sư đi thật, vậy hắn tốn hết tâm sức ổn định cục diện liền có thể nghiêng ngả, tiền đồ ngày sau không hay ho.

Hắn nóng nảy phát điên, dẫn Dương Khai vội vàng chạy vào hậu viện, còn chưa đến, đã nghe Phạm Hoằng la lớn: - Ai dám cản ta? Phạm mỗ không làm nữa, cút ngay cho ta! Còn không tránh ra, đừng trách Phạm mỗ không khách khí.

Trong hậu viện, mấy tiểu nhị đang lựa lời khuyên bảo, nhưng vẫn không thể ngăn cản được Phạm Hoằng.

Khang Tư Nhiên nghe lời này, lòng biết không ổn, vội tăng tốc lên, nháy mắt đã vào hậu viên, vừa lúc thấy Phạm Hoằng tràn đầy giận dữ, lực lượng tuôn trào, muốn lập tức ra tay.

Nhưng nhìn thấy Khang Tư Nhiên, Phạm Hoằng lại nhíu mày, sâu trong mắt xẹt qua một tia áy náy.

- Phạm đan sư, ngài muốn làm gì vậy? Dù cho trong lòng Khang Tư Nhiên đang bực bội vì đúng lúc này Phạm Hoằng lại làm loạn thêm, nhưng không dám nói chuyện quá nặng lời, đánh phải khổ sở hỏi.

Phạm Hoằng thở dài, nói: - Khang chưởng quỹ, là Phạm Hoằng có lỗi với ngươi, chỉ là Phạm Hoằng đã quyết muốn đi, xin Khang chưởng quỹ thứ lỗi.

- Phạm đan sư ngại Khang mỗ trả thù lao không đủ? Hay là chỗ khác ra giá cao hơn? Nếu như vậy, chúng ta có thể thương lượng lại! Khang Tư Nhiên biết hiện tại quan trọng nhất là hiểu được lý do Phạm Hoằng muốn rời khỏi Linh Đan Phường, như vậy mới có thể đúng bệnh hốt thuốc.

- Khang chưởng quỹ nói vậy là làm nhục Phạm mỗ. Từ khi Phạm mỗ đến Phong Lâm Thành liền gia nhập Linh Đan Phường, luyện chế đan dược 10 năm, đã sớm coi nơi này là nhà mình, dù chỗ khác có ra giá cao hơn, Phạm mỗ cũng không thèm. Phạm Hoằng hùng hồn nói, giống như lời của Khang Tư Nhiên là sỉ nhục hắn.

Khang Tư Nhiên cười khổ nói: - Vậy không phải nguyên nhân này, vì sao đang yên lành mà Phạm đan sư lại muốn đi?

Phạm Hoằng thở dài, nói: - Khang chưởng quỹ, trong 1 tháng gần đây, Phạm mỗ ngày đêm luyện đan, đã đến mức cạn kiệt. Còn kéo dài như vậy, chỉ sợ Phạm mỗ không thể chịu nổi, Khang chưởng quỹ xin tha thứ, cho Phạm mỗ đi thôi.

Nghe vậy, Khang Tư Nhiên liền tắt lời.

Trong khi hai người nói chuyện, Dương Khai cũng quan sát Phạm Hoằng, phát hiện đúng như hắn nói, người này tiêu hao quá mức, trạng thái lẫn tinh thần đều không tốt, dao động lực lượng lên xuống không ổn, tóc tai lộn xộn, mắt lõm sâu, vừa nhìn là biết mỏi mệt quá độ.

Mà thực lực Phạm Hoằng không cao, chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong.

Tu vi như thế, Dương Khai ước chừng hắn có là luyện đan sư cấp Hư Vương, tối đa cũng chỉ là cấp bậc Hư Vương hạ phẩm.

Dù sao khi luyện đan cũng cần lực lượng chống đỡ, lực lượng càng yếu, lại càng không có hy vọng luyện chế được linh đan tốt. Nhưng các luyện đan sư thường xuyên tiếp xúc linh thảo diệu dược, làm sao có thời gian tu luyện? Không tu luyện thì lấy đâu ra lực lượng mạnh mẽ? Không có lực lượng mạnh mẽ thì làm sao duy trì luyện đan cường độ cao?

Nó cũng trở thành tuần hoàn ác tính của ngành luyện đan sư.

- Là Khang mỗ suy nghĩ không chu đáo, xin Phạm đan sư thứ lỗi!

Khang Tư Nhiên cũng biết 1 tháng qua Phạm Hoằng trả giá rất nhiều, nghe vậy liền vội khom người hành lễ.

Phạm Hoằng cả kinh: - Khang chưởng quỹ quá mức rồi.

Khang Tư Nhiên lắc đầu: - Là lỗi của Khang mỗ, nhưng bây giờ tốt rồi. Khang mỗ đã tìm được một vị luyện đan sư, không cần Phạm đan sư ngài phải luyện chế linh đan như trước. Thế này đi, ngài về nghỉ ngơi vài ngày, rồi mới trở lại đan phường?

- Lại tìm được một luyện đan sư? Phạm Hoằng nghe vậy ngạc nhiên, ánh mắt quét qua mấy người, cuối cùng rơi vào Dương Khai xa lạ.

Dương Khai mỉm cười nhìn hắn.

- Phạm đan sư trả giá vì đan phường, Khang mỗ tự nhiên ghi nhớ, cảm kích không gì nói hết. Ngài tạm nghỉ ngơi vài ngày, đợi cảm thấy khá hơn rồi trở về? Khang Tư Nhiên thành khẩn nhìn Phạm Hoằng, mặc kệ thế nào cũng không muốn để Phạm Hoằng rời đi như vậy.

- Vậy... Phạm Hoằng khó xử, có chút do dự.

Đang khi Khang Tư Nhiên chuẩn bị thừa dịp lấn tới, khuyên bảo Phạm Hoằng, đằng sau truyền ra tiếng nói thanh thúy: - Phạm đan sư có ở đây, đã đến giờ, thiếp thân tự mình tới đón ngài đây. Lời vừa dứt, sắc mặt Phạm Hoằng đại biến, vẻ tái nhợt vì tiêu hao quá độ bỗng hiện lên màu đỏ tím như gan heo, lúng túng không thôi.

Khang Tư Nhiên lại ngẩn ra, liền cắn răng nghiến lợi nói:

- Trác Ngưng Ti!

Sắc mặt của hắn cực kỳ thống hận, có thù hận gì cực lớn với nữ nhân Trác Ngưng Ti kia.

Ánh mắt Dương Khai xoay chuyển, mơ hồ hiểu được, cười hì hì nhìn Phạm Hoằng.

Phạm Hoằng cực kỳ không tự nhiên, ánh mắt chạy lung tung, môi run run, như đang thầm mắng ai.

Khi ánh mắt Khang Tư Nhiên nhìn tới, Phạm Hoằng lại đỏ mặt, hận không thể kiếm cái lỗ nào chui vào.

- Lão hủ hiểu rồi! Khang Tư Nhiên cười lạnh. - Thì ra Phạm đan sư quả thật tìm được chỗ tốt hơn, nếu là vậy, không ngài nói sớm, lão hủ sẽ chúc mừng một phen, làm gì phải viện cớ không có?

Phạm Hoằng cắn răng, thẹn quá thành giận nói: - Khang chưởng quỹ nói lời này có ý gì? Chẳng lẽ một tháng trước Phạm mỗ trả giá là giả hay sao? Vì gấp rút chế tạo linh đan cho đan phường, Phạm mỗ mấy lần nôn ra máu, nếu không có Phạm mỗ chống đỡ, Linh Đan Phường đã sớm đóng cửa rồi.

Hắn càng nói càng kích động, dõng dạc hùng hồn một hồi.

Khang Tư Nhiên nghe vậy, nhíu mày thật chặt, hồi lâu sau mới chầm chậm thở dài, cả người như già đi nhiều, khẽ gật đầu: - Phạm đan sư nói không sai, nếu không có ngài chống đỡ, quả thật Linh Đan Phường đã sớm đóng cửa.

- Hừ! Nếu ngươi hiểu được, vậy không cần nói nữa. Phạm Hoằng hừ lạnh. - Phạm mỗ cũng suy nghĩ vì tiền đồ của mình, người không vì mình trời tru đất diệt, chắc Khang chưởng quỹ cũng hiểu. Khang chưởng quỹ, ngài bảo trọng, Phạm mỗ cáo từ!

Dứt lời, Phạm Hoằng đẩy những tiểu nhị cản đường hắn, đi thẳng ra ngoài.

Đợi cho đi ngang qua Dương Khai, hắn quay đầu cười khẽ, có chút hả hê nói: - Sau này ngươi thảm rồi.

Dương Khai nhún vai, không quan tâm.

Khang Tư Nhiên đứng đó, trầm ngâm một hồi, liền quay người đi theo sau Phạm Hoằng.

Bên ngoài Linh Đan Phường, một mỹ phụ ăn mặc có chút hở hang cười hì hì đứng ngoài cửa lớn, bên cạnh có mấy mỹ tỳ, nàng mỉm cười xinh đẹp, tràn ngập phong tình, làn da trắng tuyết hở ra cũng khe rãnh nõn nà như ẩn như hiện thu hút ánh mắt vô số võ giả đi ngang qua. Nàng không chút để ý, mà lại hưởng thụ ánh mắt của những nam nhân đó, thỉnh thoảng nháy mắt đá lông nheo xung quanh, làm cho nhiều nam nhân điên đảo thần hồn.

Phạm Hoằng vội vàng đi ra từ Linh Đan Phường, tới cạnh mỹ phụ, nhỏ giọng nói: - Không phải đã nói ta sẽ qua hay sao, bây giờ ngươi đến đây là thế nào?

Trác Ngưng Ti cười duyên, môi đỏ mấp máy nói: - Sao vậy chứ, người ta đích thân tới đón ngươi, chẳng lẽ còn không được?

- Nữ nhân này... ôi! Phạm Hoằng tràn đầy bất đắc dĩ.

Trác Ngưng Ti nói: - Nếu muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm, ngươi che giấu nhất thời, chẳng lẽ còn giấu được cả đời. Nói lại, chỉ là đổi chỗ luyện đan mà thôi, có gì xấu đâu chứ?

Phạm Hoằng sắc mặt âm trầm, không đáp lại.

Hắn biết Trác Ngưng Ti đến đây không phải vì nghênh đón mình, mà là muốn đả kích sĩ khí Linh Đan Phường còn mình chỉ là con cờ vừa lúc bị Trác Ngưng Ti lợi dụng mà thôi.

Cho nên hắn biết mình nói gì cũng vô dụng.

Hai người đang nói chuyện, Khang Tư Nhiên đi ra, ánh mắt như phun ra lửa trừng mỹ phụ duyên dáng kia.

Trác Ngưng Ti chợt kêu to, tay vỗ ngực: - Ánh mắt của Khang chưởng quỹ thật là dữ quá à, như muốn ăn luôn thiếp thân vậy, nhưng mà Khang chưởng quỹ, ngài lớn tuổi như vậy, còn được không đó?

Nói tới câu cuối, nàng lại che miệng cười duyên.

- Trác chưởng quỹ! Khang Tư Nhiên căn bản không bị mỹ sắc của nàng lay động, chỉ cười lạnh: - Thật là thủ đoạn, lão hủ cực kỳ bội phục.

- Ui nha, Khang chưởng quỹ nói vậy có ý gì, thiếp thân nghe không hiểu được. Trên bàn tay mảnh mai của Trác Ngưng Ti bỗng nhiên xuất hiện một cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy.

- Đều là người hiểu chuyện, cần gì giả hồ đồ, nhưng mà Trác chưởng quỹ nghĩ rằng như vậy có thể làm Linh Đan Phường ta đóng cửa, vậy ngươi sai hoàn toàn rồi. Khang Tư Nhiên cười lạnh không thôi.

- Ha ha... Trác Ngưng Ti cầm quạt cung nữ che môi nhỏ, mắt nhìn vào Khang Tư Nhiên nói: - Thiếp thân còn nhớ trong tay Khang chưởng quỹ chỉ có 3 vị luyện đan sư cấp Hư Vương, có điều hiện tại hình như đều đi Đan Khí Các của thiếp thân rồi, chẳng lẽ bản thân Khang chưởng quỹ cũng là Đan Đạo đại sư, muốn đích thân mặc giáp ra trận? Lão gia tử ngài tuổi không nhỏ, phải chú ý bảo trọng thân thể đó.

- Hừ! Phong Lâm Thành lớn như vậy, ngươi cho là khó tìm luyện đan sư cấp Hư Vương lắm sao? Khang Tư Nhiên nghe vậy liền cười.

Trác Ngưng Ti ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi: - Chẳng lẽ Khang chưởng quỹ còn có đan sư khác?

Phạm Hoằng kề lại gần, nói nhỏ bên tai Trác Ngưng Ti.

Trác Ngưng Ti nhíu mày, ánh mắt lập tức chuyển sang người Dương Khai, lập tức sáng ngời, cười duyên nói: - Vị đan sư đại nhân này, xin hỏi quý tính.

- Dương!

- Thì ra là Dương đan sư, thiếp thân có lễ.

Trác Ngưng Ti mỉm cười, nói: - Dương đan sư còn trẻ tuổi, tu vi không kém, còn hiểu luyện đan, thật là làm thiếp thân hết sức ngưỡng mộ.

- Người ngưỡng mộ ta trước giờ đều không thiếu. Dương Khai cười ha ha.

Trác Ngưng Ti ngừng trệ, có vẻ không ngờ Dương Khai lại vô sỉ như thế, nhưng cũng không để ý, vẫn tươi cười nói: - Vậy không biết Dương đan sư có hứng thú đến Đan Khí Các luyện đan, thiếp thân có thể cho Dương đan sư...

- Trác Ngưng Ti!

Nàng chưa nói hết lời, Khang Tư Nhiên đã giận dữ rống lớn.

Chương 1980: Thù lao

Trước đó hai vị đan sư, thậm chí cả Phạm Hoằng cuối cùng cũng bị Trác Ngưng Ti lén lút móc đi thì cũng thôi, nhưng bây giờ nữ nhân này dám lôi kéo Dương Khai ở ngay trước mặt mình, quả thật không coi mình ra gì mà.

Khang Tư Nhiên giận dữ không thôi!

- Khang chưởng quỹ làm gì nóng dữ vậy à. Trác Ngưng Ti tuyệt không sợ hắn, dù sao hai người đều là Hư Vương tam tầng cảnh, nguyên lực đã sớm chuyển hóa hết, chỉ là bất hạnh không có cơ duyên, không thể thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, nàng cười duyên nói: - Ta chỉ nói mấy câu với Dương đan sư mà thôi, liên quan gì tới ngươi chứ.

Khang Tư Nhiên mặt đầy sát khí, nhưng không tiện ra tay, chỉ có thể ôm một bụng lửa giận, cảm thấy phổi của mình đang thiêu đốt.

Thấy thế, Trác Ngưng Ti lại chuyển mắt sang Dương Khai, nói: - Dương đan sư, ngài cảm thấy đề nghị của thiếp thân thể nào? Về mặt thù lao, ngài không cần lo, cứ tính gấp đôi dựa theo Khang chưởng quỹ đã hứa, thế nào?

Nghe vậy, sắc mặt Khang Tư Nhiên càng thêm xanh mét.

Lúc trước ba người luyện đan sư Linh Đan Phường đều bị dụ dỗ như vậy, quay sang Đan Khí Các, hắn không hiểu sâu về Dương Khai, cũng không có giao tình gì, cho nên không rõ thái độ của Dương Khai thế nào.

Cực kỳ thấp thỏm nhìn Dương Khai, một lòng Khang Tư Nhiên chìm xuống tận đáy!

Dương Khai lại có vẻ động lòng, mỉm cười nói: - Có chuyện tốt như vậy?

Trác Ngưng Ti cười càng thêm tươi, gật đầu: - Đương nhiên, nếu như Dương đan sư không tin, vậy có thể hỏi Phạm đan sư. Mặt khác, ngoài thù lao ra, thiếp thân còn an bài bốn mỹ tỳ hầu hạ thiếp thân, à, chăm sóc sinh hoạt ngày thường cho Dương đan sư.

Một đời nam nhân, theo danh đuổi lợi, đơn giản là vì quyền thế, tài sắc mà thôi. Trác Ngưng Ti thân là nữ nhân kinh nghiệm già dặn, tự nhiên biết trong lòng những nam nhân này nghĩ cái gì, cho nên hốt thuốc đúng bệnh, thành công đào mất mấy vị luyện đan sư từ bên Khang Tư Nhiên.

Nàng tin tưởng chỉ cần Dương Khai không ngốc, vậy sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt.

- Trác chưởng quỹ đề nghị làm ta thật động lòng. Dương Khai chuyển ánh mắt gian tà qua mấy mỹ tỳ.

Thấy hắn như vậy, Phạm Hoằng không khỏi cười lạnh, ánh mắt khinh bỉ, như coi thường nhân phẩm của Dương Khai. Nhưng mà nghĩ lại, hình như mình không có tư cách này, liền trở nên ngượng ngùng.

- Dương đan sư ngài... Sắc mặt Khang Tư Nhiên xám ngắt, tuyệt vọng nhìn Dương Khai, ngàn lời đến bên miệng, cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Dù là vừa rồi hắn ký Thần Hồn Khế với Dương Khai, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là khế ước không để tiết lộ đan phương.

Hiện tại Dương Khai còn chưa lấy được đan phương từ tay hắn, cho nên Thần Hồn Khế không thể phát huy tác dụng!

Khang Tư Nhiên ảo não, nếu sớm biết vậy, đã ghi các ước định trên khế ước thì tốt rồi, hiện giờ hối hận cũng đã trễ!

Trác Ngưng Ti cười hì hì, ánh mắt hưng phấn, như đã thấy được ngày Linh Đan Phường đóng cửa, nhìn thấy mình được thượng tầng thương hội coi trọng.

Chỉ cần nàng có thể hung hăng đả kích Linh Đan Phường, thậm chí khiến nó đóng cửa, vậy nàng sẽ được bên trên ưu ái, có thể được điều khỏi chỗ nhỏ như Phong Lâm Thành này, đi tới quản lý nghiệp vụ thương hội ở thành trì lớn hơn.

Đang lúc nàng muốn thừa thế tiến lên xác định chuyện này, lại thấy Dương Khai khó xử nói: - Đáng tiếc...

- Đáng tiếc cái gì? Trác Ngưng Ti nhíu mày.

Đáng tiếc vừa rồi Dương mỗ đã ký Thần Hồn Khế với Khang chưởng quỹ... cho nên dù có lòng, chỉ sợ cũng không thể giúp được Trác chưởng quỹ. Dương Khai như vỗ trán thở dài, tràn đầy ảo não.

Khang Tư Nhiên ngẩn ra, sau đó mừng rỡ nhìn Dương Khai.

Hắn không tin Dương Khai không biết những điều hạn chế của Thần Hồn Khế, bây giờ Dương Khai nói vậy, nói rõ là không có ý đi Đan Khí Các, hắn làm sao không mừng rỡ được.

Ánh mắt hưng phấn nhìn Dương Khai, tràn đầy cảm kích.

Dù sao nếu như Dương Khai đi thật, hắn ngoài việc mắng mấy tiếng Dương Khai không giữ lời, vậy có thể làm được gì? Đến lúc đó Linh Đan Phường không còn luyện đan sư trấn thủ, vậy sẽ đóng cửa không xa.

Mà thái độ của Dương Khai, lại thành cọng cỏ cứu mạng, thoáng cái đánh giá về Dương Khai trong lòng hắn đã xoay chuyển 180 độ, hình bóng Dương Khai bỗng trở nên to lớn.

- Thần Hồn Khế! Trác Ngưng Ti cũng kinh hãi. - Khang chưởng quỹ thật là bạo tay, ngay cả Thần Hồn Khế quý giá cũng vận dụng tới. Khang Tư Nhiên hừ lạnh nói: - Bị bắt buộc mà thôi.

- Trác chưởng quỹ, ngươi xem thế này được không. Dương Khai cười hì hì nhìn Trác Ngưng Ti. - Ta vừa luyện đan giúp Khang chưởng quỹ, vừa giúp cho Đan Khí Các, những gì ngươi hứa thì ta chỉ lấy một nửa, được chứ?

- Ngươi chết đi thì hơn. Ngưng không khách khí trừng Dương Khai.

Khi biết Dương Khai ký kết Thần Hồn Khế với Khang Tư Nhiên, theo bản năng nàng cảm giác mình không thể đào lấy được Dương Khai, cho nên không còn nịnh nọt nữa, mà nói chuyện thẳng thừng.

Nếu không đào được, còn khách khí với hắn làm gì?

Nữ nhân này trở mặt thật nhanh, làm cho Dương Khai cũng phải kinh ngạc.

Trác Ngưng Ti không muốn dây dưa với Dương Khai, dù sao nàng đã đạt được mục đích đến Linh Đan Phường lần này, cười lạnh nói: - Khang chưởng quỹ, hiện tại ngươi chỉ còn một luyện đan sư, ta muốn xem thử Linh Đan Phường của ngươi còn có thể chống đỡ được bao lâu! Chúng ta đi!

Nói rồi, vung tay dẫn theo mấy mỹ tỳ đi ra đường, Phạm Hoằng đã sớm không muốn ở chỗ này bị người ta coi thường, cũng vội đi theo.

Một trận phong ba liền tan đi, nhưng Khang Tư Nhiên lại nhíu chặt chân mày.

Hoàn cảnh khốn khó của Linh Đan Phường chẳng những không được cải thiện, vốn có Dương Khai đến, cộng thêm Phạm Hoằng, trong này có 2 vị đan sư trấn thủ, Khang Tư Nhiên có thể thở ra một chút, cũng có lòng tin chống đỡ 2 tháng, chờ cho tổng bộ phái luyện đan sư đến.

Nhưng làm hắn không ngờ, đó là mới mời Dương Khai đến, Phạm Hoằng liền bỏ đi!

Tình huống hoàn toàn không thay đổi.

Hiện tại hắn mong chờ duy nhất là tiêu chuẩn luyện đan của Dương Khai có thể lợi hại hơn Phạm Hoằng, nhưng mà nghĩ lại... điều này có phần không thể. Dù sao Dương Khai đã là Hư Vương tam tầng cảnh, bản thân hắn cũng nói chỉ coi luyện đan là cách kiếm tiền, sẽ không đầu tư quá nhiều công sức.

Luyện đan sư như vậy, khẳng định chỉ coi luyện đan là nghề phụ, có thể may mắn luyện ra linh đan cấp Hư Vương đã không tệ rồi, Khang Tư Nhiên làm sao trông cậy Dương Khai có thể lợi hại cỡ nào?

Nhưng hành động của Dương Khai làm cho Khang Tư Nhiên có hảo cảm, tối thiểu, Dương Khai đúng là người giữ chữ tín.

Quay về sương phòng, Khang Tư Nhiên nghiêm nghị chắp tay, nói: - Dương đan sư, chuyện hôm nay, lão hủ cảm tạ, nếu không có ngài, vậy Linh Đan Phường cùng lão hủ sẽ mất hết thể diện.
Dương Khai xua tay: - Khang chưởng quỹ quá lời, Dương mỗ cũng không làm gì cả.

Khang Tư Nhiên cười, nói: - Lão hủ thật là không hiểu, nếu Trác chưởng quỹ đưa ra điều kiện hậu hĩnh như vậy, vì sao Dương đan sư...

- À, 3 ngày trước ta đi qua Đan Khí Các, muốn tìm bọn họ mua đan phương, lại bị tiểu nhị không tiệm không khách khí đuổi ra ngoài.

- Là vì chuyện này? Khang Tư Nhiên há to miệng.

- Vậy Khang chưởng quỹ nghĩ là vì sao? Dương Khai cười ha ha.

- Lão hủ hiểu rồi, vậy chúng ta tiếp tục nói chuyện thù lao. Là thế này, Linh Đan Phường chúng ta có thể đưa ra hai phương thức trả công, một loại là lương tháng, Linh Đan Phường trả số lượng nguyên tinh cố định cho ngài, đương nhiên, lão hủ có thể trả gấp đôi lương tháng cho ngài.

Có lẽ vì cảm kích Dương Khai lựa chọn ở lại giúp hắn, có thể là vì Trác Ngưng Ti đưa ra điều kiện, Khang Tư Nhiên sẽ không keo kiệt với chuyện này, sảng khoái tỏ ý có thể trả lương gấp đôi.

- Loại thứ hai là rút phần trăm! Linh Đan Phường chúng ta phụ trách cung cấp các loại dược liệu cho ngài, Dương đan sư phụ trách luyện chế, cho ra linh đan bán đi, ngài và đan phường sẽ chia phần trăm, không biết ý của Dương đan sư...

- Loại thứ hai đi!

Dương Khai không cần nghĩ liền đáp ngay.

Khang Tư Nhiên không khỏi ngẩn ra!

Vốn hắn tưởng Dương Khai sẽ chọn cách thứ nhất, dù sao chỉ có những luyện đan sư có bản lĩnh mới chọn cách hai, bởi vì phân phối rút phần trăm, vậy là làm nhiều hưởng nhiều, luyện chế càng nhiều linh đan thì luyện đan sư có thể thu được tiền lời càng nhiều.

Theo hắn nghĩ, Dương Khai có khi chỉ là luyện đan sư gà mờ, lựa chọn kiểu thứ nhất thì tự nhiên có thể đảm bảo lợi ích lớn nhất. Nhưng hắn lại chọn loại thứ hai, làm cho Khang Tư Nhiên vô cùng bất ngờ.

Chẳng lẽ Dương đan sư này là cao thủ luyện đan chân nhân bất lộ tướng? Trong lòng Khang Tư Nhiên chấn động.

Vì cẩn thận, hắn vẫn hỏi: - Dương đan sư có cần suy nghĩ kỹ? Vị Phạm đan sư vừa đi cũng trả thù lao theo kiểu đầu tiên.

- Không cần. Dương Khai lắc đầu.

- Vậy... được rồi. Nếu là người ta lựa chọn, Khang Tư Nhiên cũng không thể nói thêm.

Hai người liền nhanh chóng quyết định tỷ lệ ăn chia.

Vốn là đan phường với luyện đan sư thường có tỷ lệ chia 3:7, luyện đan sư chiếm 3, đan phường thu 7, dù sao toàn bộ nguyên liệu đến tiêu thụ đều do đan phường bỏ ra, đan sư chỉ phụ trách luyện chế mà thôi, bên phía đan phường còn phải gánh vác tiêu hao dược liệu, luyện đan sư thu 3 phần lợi nhuận là công bằng rồi.

Nhưng mà Khang Tư Nhiên chủ động muốn chia 4:6, Dương Khai tự nhiên không có lý nào lại từ chối.

Mọi chuyện xác định xong, Khang Tư Nhiên nói:

- Vậy coi như hai ta đã bàn xong, Dương đan sư xem, có cần về nghỉ ngơi vài ngày?

Dương Khai cười nhìn hắn: - Cục diện Linh Đan Phường hiện tại, có thời gian cho ta nghỉ ngơi hay sao? Chuyện không nên kéo dài, chúng ta bắt đầu thôi, Khang chưởng quỹ đưa mục lục đan phương cho ta, ta tìm hiểu 2 ngày sẽ bắt đầu luyện chế linh đan.

- Không vội không vội, mài đao không sợ lỡ đốn củi mà. Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa lấy ra các loại đan phương chuẩn bị sẵn, đưa cho Dương Khai:

- Dương đan sư, mời theo ta đi phòng luyện đan.

Linh Đan Phường có phòng luyện đan riêng, bên trong bố trí Ly Hỏa đại trận, có thể rút lấy hỏa lực trong lòng đất để cho luyện đan sư sử dụng, ở sâu mấy chục trượng dưới cửa hàng. Vốn là cho 3 vị luyện đan sư cùng sử dụng, nhưng hiện tại liền thành địa bàn của Dương Khai.

Chương 1981: Nguyên Ngưng đan

Vào bên trong, Dương Khai liền cảm nhận hơi nóng ập tới.

- Dương đan sư cứ ở trong này tìm hiểu huyền diệu của những đan phương này, chuyện luyện đan không vội, chờ ngài chuẩn bị xong rồi tính. Khang Tư Nhiên sợ Dương Khai chuẩn bị không đầy đủ, lại căn dặn một tiếng.

Dương Khai gật đầu, quay lại nói: - Đúng rồi, Khang chưởng quỹ, hiện tại quý phường đang thiếu thốn loại linh đan nào?

- Tự nhiên là Nguyên Ngưng đan, Phong Lâm Thành có vô số võ giả Hư Vương Cảnh, nhu cầu đối với loại linh đan này vô cùng lớn, thường thì chúng ta vừa luyện chế ra Nguyên Ngưng đan liền tiêu thụ sạch ngay. Khang Tư Nhiên ngạo nghễ đáp.

- Ta hiểu rồi. Dương Khai gật đầu, trong lòng đã có tính toán.

............

Trong thiên hạ vô số linh đan diệu dược, cũng không thể thống kê số lượng đan phương, nhưng nếu hỏi võ giả nhu cầu linh đan nào lớn nhất, vậy đáp án ngoài linh đan khôi phục và trị thương, vậy thì là Nguyên Ngưng đan!

Sử dụng Nguyên Ngưng đan đi theo võ giả Hư Vương Cảnh rất nhiều năm, bất cứ võ giả Hư Vương Cảnh nào đều có nhu cầu cực lớn đối với loại linh đan này, bởi vì nó có thể thúc đẩy chuyển hóa nguyên lực.

Phong Lâm Thành không lớn, cường giả Đạo Nguyên Cảnh không nhiều, lại thành nơi tụ tập của võ giả Hư Vương Cảnh, có thể hiểu được nhu cầu Nguyên Ngưng đan khủng bố cỡ nào.

Mở cửa hàng thuốc trong Phong Lâm Thành, không có Nguyên Ngưng đan thì sẽ không ai thèm ngó tới.

Đan phương Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường, rõ ràng là qua tay luyện đan sư cấp Đế tăng cường cải tiến, hiệu quả mạnh hơn 10% so với bình thường, đã sớm tích lũy được vô số lời khen ngợi ngóng trông.

Vô số võ giả muốn mua Nguyên Ngưng đan từ Linh Đan Phường, mỗi lần luyện chế ra Nguyên Ngưng đan mới, đều sẽ bị người ta tranh mua hết.

Vậy còn là kết quả sau khi Khang Tư Nhiên hạn chế số lượng mua của mỗi người.

Nếu không hạn chế số lượng mua, vậy thì sẽ tranh giành càng dữ hơn!

Mà hiện tại, Linh Đan Phường vừa đứt nguồn Nguyên Ngưng đan, tự nhiên dẫn tới các khách quen bất mãn.

Bên ngoài phòng luyện đan, Khang Tư Nhiên đi qua đi lại, tâm tình nóng nảy không yên, thực lực đến mức như hắn đã không phải thấp, lại là chưởng quỹ, tâm tính trầm ổn, nhưng hiện tại vẫn nóng vội như kiến trên chảo nóng.

Nghiêng tai lắng nghe, hắn thậm chí còn nghe được ở ngoài cửa Linh Đan Phường, các võ giả Hư Vương Cảnh đang bực mình thúc giục.

Bịch bịch bịch... Tiếng bước chân vội vàng truyền tới.

Khang Tư Nhiên không cần nhìn, cũng biết là tiểu nhị chạy tới.

Hắn dừng bước, không chờ tiểu nhị lên tiếng đã tức giận nói: - Không phải đã bảo các ngươi trấn an khách hay sao, sao lại xuống đây?

- Không được rồi chưởng quỹ, tràng cảnh có chút không khống chế được. Vốn là hôm qua đan phường chúng ta phải ra lò Nguyên Ngưng đan mới, rất nhiều khách quen đã xếp hàng chờ mua từ hôm qua, nhưng kéo đến giờ vẫn không có hàng, bọn họ đã sớm bất mãn rồi.

- Bất mãn thì làm sao đây? Chẳng lẽ còn muốn lão phu khi không biến ra cho họ hay sao? Bảo bọn họ chờ một chút! Khang Tư Nhiên bực mình nói.

- Đã nói rất nhiều lần, nhưng bọn họ không chịu nghe. Tiểu nhị khóc than nói: - Hơn nữa, hơn nữa...

- Hơn nữa cái gì? Sắc mặt Khang Tư Nhiên trầm xuống.

- Hơn nữa không biết là ai rải ra lời đồn, nói ngày sau Linh Đan Phường sẽ không cung cấp được linh đan, có mấy người khách chờ không nổi đã bỏ đi rồi. Tiểu nhị nhỏ giọng nói.

- Trác Ngưng Ti! Tiện nhân nhà ngươi! Khang Tư Nhiên cắn muốn nát răng.

Dù không tận mắt nhìn, nhưng với trí tuệ của hắn, nào không hiểu là có công xúi bẩy của Trác Ngưng Ti trong đó? Nữ nhân ác độc này tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội nào bỏ đá xuống giếng, nàng ước gì Linh Đan Phường sớm ngày đóng cửa mới tốt.

Tuy rằng khinh bỉ, nhưng mà... điều này thật là phiền phức.

Nếu trong thời gian ngắn không lấy ra được Nguyên Ngưng đan, những khách hàng không rõ chân tướng rất có thể sẽ tin vào lời đồn này, đến lúc đó sẽ đánh mất rất nhiều khách hàng, sẽ là đả kích mạnh mẽ tới tương lai của Linh Đan Phường.

Nhưng mà cục diện hiện tại, Khang Tư Nhiên có thể làm gì.

Hắn quay đầu lại, trông mong nhìn cửa phòng luyện đan đóng kín, trong lòng cầu nguyện Dương Khai đừng làm hắn thất vọng.

- Chưởng quỹ, vị Dương đan sư đó thật làm được không? Tiểu nhị này có vẻ không quá tin tưởng vào Dương Khai, hắn gặp qua không ít luyện đan sư, nhưng không ai có tu vi cao như Dương Khai. Hơn nữa các luyện đan sư thường đều có hình tượng bẩn thỉu, quanh năm tiếp xúc thảo dược, trên người có mùi dược hương, trước đó tiếp xúc với Dương Khai, căn bản không giống luyện đan sư chính thống.

- Ta nào có biết? Khang Tư Nhiên rên xiết.

Dương Khai vào phòng luyện đan đã 10 ngày, 2 ngày trước hắn còn tìm hiểu đan phương, đợi tới ngày thứ 3, hắn tìm mình lấy rất nhiều dược liệu luyện chế Nguyên Ngưng đan, sau đó liền đóng cửa, tới giờ cũng chưa ra.

Khang Tư Nhiên rất muốn xông vào xem cho rõ, coi thử Dương Khai đã luyện chế được bao nhiêu Nguyên Ngưng đan, lại lãng phí bao nhiêu dược liệu!

Mỗi một vị luyện đan sư, trong quá trình luyện đan đều có tổn hao dược liệu, đây là điều không thể tránh khỏi, dù cho luyện đan sư lão luyện cỡ nào cũng không thể đảm bảo mỗi một lò linh đan đều luyện chế thành công.

Có điều phải xem bản lĩnh của từng luyện đan sư, tỷ lệ tổn hao dược liệu đều khác nhau.

Trong 3 vị luyện đan sư của Linh Đan Phường trước đó, một vị tốt nhất có thể khống chế tổn hao dược liệu trong khoảng 30%. Tức là nói luyện chế 10 lò, sẽ thành công 7 lò, còn lại 3 lò bị phế bỏ.

Vậy cũng là thành tích giỏi lắm rồi, tỷ suất tổn hao của Phạm Hoằng lên tới 50%.

Ngay cả như thế, Khang Tư Nhiên cũng phải tôn sùng hắn như thượng khách, ai bảo hắn là luyện đan sư cấp Hư Vương.

Tỷ suất tổn hao dược liệu của Dương Khai là bao nhiêu? 60%? 70%?

Cho dù là 80%! Khang Tư Nhiên cảm thấy hắn vẫn có thể chấp nhận được, chỉ cần luyện chế ra một chút Nguyên Ngưng đan để duy trì thể diện là đủ rồi.

Nhưng làm hắn nóng nảy, là đến giờ Dương Khai vẫn chưa lấy ra một viên Nguyên Ngưng đan! Nếu không phải luyện đan sư đang luyện chế linh đan thì không được quấy rầy, Khang Tư Nhiên đã sớm xông vào tìm hiểu.

Tiếng ồn bên ngoài càng thêm kịch liệt, làm cho Khang Tư Nhiên hết sức phiền não.

Két...

Ngay lúc này, tiếng động vang lên.

Khang Tư Nhiên ngây ra, sau đó mừng rỡ, mở to mắt nhìn lại, cửa phòng luyện đan đóng chặt đang mở ra.

Nó còn chưa mở ra hết, Khang Tư Nhiên liền trực tiếp xông vào.

Bên trong phòng luyện đan khói lửa lượn lờ, Khang Tư Nhiên coi như không thấy, đi thẳng tới chỗ Dương Khai, ánh mắt quét qua, liền thấy một đống bã thuốc bên cạnh Dương Khai.

Đó là kết quả luyện chế linh đan thất bại, đen thui, khét lẹt.

Bã thuốc không nhiều, chỉ khoảng 10 phần nguyên liệu.
Mà 7 ngày trước mình giao cho Dương Khai chừng 100 phần nguyên liệu Nguyên Ngưng đan!

Không biết Dương đan sư tiêu hao cụ thể bao nhiêu, nếu có thể biết, vậy sẽ tính ra tỷ lệ tổn hao dược liệu, Khang Tư Nhiên thầm nghĩ.

- Dương đan sư... Khang Tư Nhiên cố nặn ra mỉm cười, chắp tay nói: - Đã luyện chế ra linh đan rồi?

- Phải, ở trong này. Dương Khai vung tay, trước mặt xuất hiện 30 bình ngọc.

- Hít... Thấy cảnh này, Khang Tư Nhiên lại không khỏi hít vào một hơi lạnh, ngây ngốc nhìn các bình ngọc, cả người ngốc trệ.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn hắn, gọi: - Khang chưởng quỹ?

Khang Tư Nhiên thế mới hồi thần, vặn cổ cứng đờ, nhìn sang Dương Khai hỏi: - Dương đan sư, toàn bộ đều là Nguyên Ngưng đan?

- Đúng vậy, Khang chưởng quỹ có thể kiểm tra thử.

Nghe hắn nói vậy, Khang Tư Nhiên không do dự, đưa tay chụp tới, liền hút lấy mấy bình ngọc, mở ra xem, bên trong toàn là Nguyên Ngưng đan, màu sắc mượt mà, mùi hương ngào ngạt.

Một lọ 10 viên, trong này có 30 lọ, nghĩa là có 300 viên Nguyên Ngưng đan!

Những con số này hiện ra trong đầu Khang Tư Nhiên, liền như cây chùy giáng mạnh vào đầu, làm hắn choáng váng, không thể suy nghĩ được.

Sao lại thế này? Sao lại có chuyện như vậy?

Chỉ trong 7 ngày, một người luyện ra 300 viên Nguyên Ngưng đan? Nó ngang với thành tích mà 3 vị luyện đan sư Linh Đan Phường cùng nhau ra tay.

Một mình Dương Khai có thể ngang 3 người? Khang Tư Nhiên cứng ngắc, hồi lâu không tỉnh táo được, những chuyện này lật đổ thường thức của hắn.

Thấy thế, Dương Khai không khỏi thầm cười khổ.

Xem ra, mình vẫn đem ra nhiều quá, biết sớm thì đã giữ lại thêm 100 viên nữa.

Luyện chế Nguyên Ngưng đan không khó đối với Dương Khai, dù sao chỉ là linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, mà bản thân Dương Khai đã có thể luyện chế ra đan dược Hư Vương thượng phẩm. Chỉ là hắn không biết đan phương, chưa luyện chế qua mà thôi.

Trải qua mấy lần thất bại ban đầu, liền thuận tay làm ra.

Một lò dược liệu, số lượng ra đan cũng tăng dần từng bước.

Ban đầu là 2-3 viên, đến sau ngưng ra 4 viên, sau đó là 5 viên. 100 phần nguyên liệu, lãng phí 10 phần, còn lại đều luyện chế thành đan, tổng cộng 400 viên.

Dương Khai tự giữ lại 100 viên linh đan, miễn cho quá kinh hãi thế tục.

Nhưng bây giờ xem ra, giữ lại 200 viên cũng không thành vấn đề.

Chính hắn cũng cần Nguyên Ngưng đan, hơn nữa còn cần số lượng lớn, đến lúc đó dù mình không dùng hết, cũng có thể lấy ra bán, tuyệt đối không lo nguồn tiêu thụ Nguyên Ngưng đan.

Biểu tình của Khang Tư Nhiên làm hắn rất ảo não.

Nhưng mà... cũng may mấy viên Nguyên Ngưng đan có đan văn bị hắn giữ lại, coi như an ủi.

Hồi lâu sau, Khang Tư Nhiên mới cười ha ha, có chút thần kinh.

Dương Khai cũng có thể hiểu được tâm tình của Khang Tư Nhiên, cho nên cũng không nói gì thêm.

Dù sao Khang Tư Nhiên không thể ngờ Dương Khai tài ba như vậy, một mình ra tay là bằng tổng của 3 vị luyện đan sư, vốn hắn chỉ mong Dương Khai đừng lãng phí quá nhiều dược liệu mà thôi, nhưng kết quả lại làm hắn quá mừng rỡ.

Tâm tình lên xuống quá mạnh, làm hắn không thể ức chế được vui sướng, cười to cũng là đương nhiên.

Chương 1982: Cửu Thiên Huyền Đan Quyết

- Sao lại như vậy, Khang lão quỷ lại lấy ra 30 lọ Nguyên Ngưng đan? Ngươi xác định mình không nhìn nhầm? Trong Đan Khí Các, Trác Ngưng Ti sắc mặt âm trầm, nhìn một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh, trầm giọng hỏi.

Võ giả mập lùn kia nghe vậy, gật đầu nói: - Thuộc hạ không nhìn nhầm, 30 lọ đó quả thật là Nguyên Ngưng đan, vừa lấy ra liền bị rất nhiều người tranh mua hết, thuộc hạ cũng tốn hết công sức, mới mua được 3 viên về đây.

Vừa nói, liền lấy ra bình ngọc chứa 3 viên linh đan cung kính đưa đến trước mặt Trác Ngưng Ti.

Bởi vì Linh Đan Phường quá dễ bán Nguyên Ngưng đan, cho nên Khang Tư Nhiên quy định bất cứ ai mang tiền đến mua, một lần tối đa chỉ mua được 3 viên mà thôi.

3 viên Nguyên Ngưng đan, đủ cho võ giả Hư Vương Cảnh dùng mười ngày nửa tháng, chờ dùng hết rồi lại đi mua, cũng vừa vặn Linh Đan Phường lại bán ra Nguyên Ngưng đan mới.

Phương thức tiêu thụ này cũng là nguyên nhân trọng yếu làm cho Linh Đan Phường dễ bán Nguyên Ngưng đan như thế.

Bởi vì nguồn cung cấp Nguyên Ngưng đan căng thẳng, cho nên trên chợ đen Phong Lâm Thành xuất hiện bóng dáng linh đan này, tuy rằng giá cao hơn 20% trong cửa hàng, nhưng vẫn cung không đủ cầu.

Rất nhiều võ giả Hư Vương Cảnh sẽ không để ý 20% chênh lệnh giá đó, bọn họ chỉ muốn mau chuyển hóa lực lượng thành nguyên lực.

- Thật là Nguyên Ngưng đan? Trác Ngưng Ti đổ ra 3 viên linh đan, chân mày càng nhíu chặt.

- Chưởng quỹ, những linh đan này có phải do tên Dương Khai kia luyện chế ra?

Võ giả mập lùn lên tiếng.

Trác Ngưng Ti cười xì, hừ lạnh nói: - Ngươi cho là một mình hắn, trong vòng 10 ngày có thể luyện chế ra nhiều linh đan như vậy? Ngươi cho rằng hắn là luyện đan sư đẳng cấp gì? Cho dù là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên cũng không có bản lĩnh như thế!

- Chưởng quỹ nói phải, là thuộc hạ ngu dốt. Võ giả mập lùn nghĩ lại cũng có lý, tuy rằng hắn không hiểu đạo luyện đan, nhưng cũng biết luyện chế linh đan khó thế nào, luyện chế một lò linh đan tiêu hao lớn cỡ nào đối với luyện đan sư.

Một người, trong vòng 10 ngày luyện chế ra 300 viên linh đan, dù đủ thời gian, cũng không có nhiều công sức như thế, chuyện này quá nực cười.

- Xem ra Khang lão quỷ vẫn còn một chút tồn kho mà. Trác Ngưng Ti suy ngẫm. - Quả nhiên lão già này không dễ đối phó.

- Vậy phải làm sao đây? Nghe nói 2 tháng sau, Tử Nguyên Thương Hội sẽ phái 2 vị luyện đan sư đến Phong Lâm Thành, nếu trong vòng 2 tháng mà chúng ta còn không thể đạp bằng Linh Đan Phường, đến lúc đó sẽ không còn nhiều cơ hội.

Trác Ngưng Ti nghe vậy khẽ gật đầu, trong ánh mắt sáng như sao trời xẹt qua một tia sát khí lạnh lẽo.

Sát khí tràn ra, làm cho võ giả mập lùn không khỏi rùng mình.

- Ngươi xuống đi, chú ý kỹ Linh Đan Phường, có động tĩnh gì liền lập tức thông báo cho ta. Trác Ngưng Ti phẩy tay.

- Rõ.

Võ giả mập lùn đi rồi, Trác Ngưng Ti mới khó hiểu cầm lấy một viên Nguyên Ngưng đan, ngửi một hồi, quan sát kỹ càng, lầm bầm nói: - Kỳ quái, nhìn đan dược này không giống như không được cất giữ lâu, lại như mới vừa luyện chế ra...

Trước đó nàng đã phát hiện điểm này, dù sao Trác Ngưng Ti tuy rằng không phải luyện đan sư gì, nhưng quanh năm tiếp xúc với linh đan, cũng có chút ánh mắt.

3 viên linh đan này, màu sắc mượt mà, chắc nịch, mùi hương tinh thuần, hiển nhiên là hàng tốt thượng đẳng. Làm cho Trác Ngưng Ti chú ý, là những linh đan này mới được luyện chế gần đây.

Chẳng lẽ là do Dương Khai đan sư đó làm ra?

Ý tưởng này vừa hiện ra, đã bị Trác Ngưng Ti nhanh chóng phủ định.

Mặc kệ thế nào nàng cũng không muốn cũng không tin nổi, một người có thể trong thời gian ngắn luyện chế ra nhiều linh đan như thế. Nàng tình nguyện tin rằng là Khang lão quỷ đã sớm chuẩn bị, tung ra hàng tồn trữ.

Trầm ngâm một hồi, nàng đưa ngón tay nhỏ dài cầm lấy một viên linh đan, cho vào miệng, nuốt vào bụng, vận chuyển huyền công hóa giải dược hiệu.

Bản thân nàng đã là Hư Vương Cảnh đỉnh phong, nguyên lực cũng chuyển hóa hoàn tất, không cần Nguyên Ngưng đan hỗ trợ, chỉ là thí nghiệm dược hiệu mới làm vậy mà thôi.

Ban đầu, thần sắc Trác Ngưng Ti không có gì khác thường, nhưng theo thời gian trôi đi, dược lực cuồn cuộn chảy khắp người, nàng không khỏi biến sắc, mở mắt kinh hô: - Đây là...

Nàng phát hiện dược lực chứa trong Nguyên Ngưng đan này, còn mạnh hơn một chút so với Nguyên Ngưng đan mà Linh Đan Phường bán ra trước kia.
Dù tăng cường rất nhỏ, không dễ phát hiện được, nhưng quả thật có tồn tại.

- Khang lão quỷ thất phu, lại tìm được vị đại sư nào sửa đổi đan phương? Trác Ngưng Ti lập tức nghĩ tới khả năng này.

Đan phương Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường, làm cho Trác Ngưng Ti rất đỏ mắt, cũng là nguyên nhân chủ yếu làm nàng không tiếc bỏ số tiền lớn đào lấy 3 vị luyện đan sư bên đối thủ.

3 vị đan sư này, bởi vì đủ nguyên nhân, sẽ không tiết lộ đan phương trong tay cho người khác, có thể cầm nguyên liệu bọn họ đưa cho để luyện chế thì không thành vấn đề, như vậy ngày sau Đan Khí Các cũng có thể bán ra linh đan giống như Linh Đan Phường. Đến lúc đó ưu thế duy nhất của Linh Đan Phường đã không còn, vậy sẽ càng dễ dàng chèn ép.

Nhưng mà, phát hiện hôm nay, làm cho Trác Ngưng Ti vô cùng buồn bực.

Khang lão quỷ quả nhiên là hàng xảo quyệt, hắn nhất định biết tính toán của mình, cho nên mới lại thay đổi đan phương, làm cho hiệu quả Nguyên Ngưng đan trở nên tốt hơn.

Cứ như thế, Linh Đan Phường vẫn chiếm ưu thế dược hiệu.

Trác Ngưng Ti sắp tức nổ phổi, nàng trả giá đắt đào lấy 3 vị luyện đan sư của đối thủ còn có ý nghĩa gì?

- Khang lão quỷ thất phu, chờ đó cho lão nương, mấy ngày nữa tinh sứ của Tinh Thần Cung sẽ đến Phong Lâm Thành, đến lúc đó ta xem ngươi làm sao đấu với ta!

Trác Ngưng Ti tức giận lẩm bẩm.

Cùng lúc này, phòng luyện đan bên dưới Linh Đan Phường.

Dương Khai ngồi xếp bằng, chuyển hóa kinh nghiệm luyện đan mấy ngày qua thành cảm ngộ, tra xét kỹ càng, lắng đọng tích lũy.

Luyện chế nhiều lò Nguyên Ngưng đan như thế, hắn tự nhiên có thu hoạch, thu hoạch không chỉ là cắt xén trăm viên Nguyên Ngưng đan, còn có tăng trưởng kinh nghiệm luyện đan và cảm ngộ đan đạo.

Mấy năm trước, trên Thủy Nguyệt Tinh, hắn dẫn phát một hồi Đại Đạo Đan Âm, từ đó một đường đan đạo có được ưu thế được trời ưu ái, một lần đó Đại Đạo Đan Âm vang lên làm cho thiên phú luyện đan của hắn có biến hóa về căn bản.

Không nói khiêm nhường, hiện tại tư chất luyện đan của Dương Khai đã không kém gì Dược Linh Thánh Thể của Hạ Ngưng Thường, thậm chí ở một số mặt còn vượt trội.

Chính vì nguyên nhân này, cho nên hắn lấy được đan phương mới dễ dàng ra tay như thế, còn luyện chế ra linh đan tốt hơn.

Trác Ngưng Ti đã đoán sai, đan phương Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường không có thay đổi, chẳng qua là Dương Khai luyện chế, ngưng luyện nước thuốc càng tinh khiết hơn, cho nên hiệu quả linh đan cũng sẽ tốt hơn một chút.

Mà đó chỉ mới là bắt đầu, theo Dương Khai tiếp tục luyện chế, dược lực linh đan sẽ ngày càng mạnh hơn, cuối cùng có được nổi bậc riêng. Khang Tư Nhiên lại sai người đưa tới 100 phần nguyên liệu Nguyên Ngưng đan, nhưng cũng dặn dò Dương Khai nghỉ ngơi thêm vài ngày mới mở lò luyện chế.

Hắn quan tâm trình trạng thân thể Dương Khai hơn cả chính Dương Khai!

Hiện tại, Linh Đan Phường chỉ có một vị luyện đan sư là Dương Khai trấn thủ, mà một mình hắn ngang với ba người, Khang Tư Nhiên nào dám sơ suất. Ngày đó cầm lấy 300 viên Nguyên Ngưng đan, thái độ của hắn đối với Dương Khai càng thêm ôn hòa, gần như muốn gì được đó.

Nhưng mà nói tới, Dương Khai cũng không có yêu cầu gì.

Hiện tại Dương Khai đang thu hoạch cảm ngộ mấy ngày luyện đan, vừa dùng Nguyên Ngưng đan, chuyển hóa lực lượng.

Mấy ngày trôi nhanh, Dương Khai lại mở lò.

100 phần nguyên liệu, Dương Khai thần sắc nghiêm trang, Tử Hư Đỉnh trước mặt có thần thức hoa bập bùng, nóng bỏng, từng gốc dược liệu bỏ vào, bị lực lượng thần thức mạnh mẽ loại bỏ tạp chất, ngưng luyện ra nước thuốc, khắc họa những linh trận, chợt sinh chợt diệt trong đỉnh.

Động tác của Dương Khai quen thuộc, cực kỳ thành thạo, không chút lề mề, nắm chắc độ lửa, làm cho luyện đan sư cấp Đế nhìn mà than thở, thời điểm đưa dược liệu cũng không chênh lệch.

Thiên phú biến đổi, làm cho Dương Khai luyện đan càng thêm dễ dàng.

Luyện chế đan dược đối với Dương Khai cũng như ăn cơm uống nước, là một loại bản năng. Hắn biết rõ khi nào nên khắc linh trận gì, loại linh trận nào có hiệu quả tốt nhất, khi nào nên dùng độ lửa gì, lúc nào bỏ vào dược liệu.

Khi luyện đan thành bản năng, muốn luyện chế thất bại cũng là hy vọng xa vời.

Cộng với thần thức hỏa mạnh mẽ, là ưu thế trời sinh mà tất cả luyện đan sư mơ mộng cầu mong, trên luyện đan, Dương Khai đã vượt xa rất nhiều người khác.

Dù là mãi đến giờ, hắn vẫn không dồn bao nhiêu công sức vào đó.

Đại đạo sâu xa, mờ ảo không dấu vết, chỉ có một ít người mới chạm tới được.

Dương Khai chính là một thành viên trong đó.

Mùi đan hương tràn ra, Dương Khai càng thêm tập trung, hắn cũng không vì thuần thục mà sơ sẩy, mà càng thêm cẩn thận.

Trong Tử Hư Đỉnh, các loại nước thuốc hòa lẫn, dưới tác dụng của linh trận cùng thần thức hỏa, xảy ra thay đổi thần kỳ.

Mùi đan hương ngưng tụ đến mức nhất định, bỗng nhiên Dương Khai có động tác.

Hai tay hắn không ngừng bấm pháp quyết huyền diệu, đánh từng tia sáng đen vào trong Tử Hư Đỉnh, nhập vào liền biến mất.

Một loại cảm giác xa xưa thê lương tràn ra, pháp quyết này như không thuộc thời đại này, mà là ở thời đại thượng cổ xa xưa.

Nhưng bộ thủ pháp này lại thầm hợp đại đạo, bao hàm vô số huyền cơ.

Thi triển thủ pháp, lực lượng cùng lực thần thức của Dương Khai tiêu hao không thể ngăn cản như xả lũ.

Cửu Thiên Huyền Đan Quyết!

Đây là một bộ pháp quyết thu đan vô cùng cao thâm, không có tác dụng tu luyện, chỉ có thể dùng lúc luyện đan sư thu đan.

Trên đời vô số pháp quyết cùng thủ pháp thu đan, đều có chỗ hay riêng, năm đó ở Thủy Thiên Thành, Dương Khai tỷ thí đan đạo với Tả Đức đại sư, cũng có từng chế ra một bộ Hồng Liên Diệu Thủ Quyết,được vô số luyện đan sư Tinh Vực xưng tụng.

Trong Đan Đạo Chân Giải, cũng có pháp quyết thu đan, Dương Khai đã từng nghiên cứu sâu xa.

Nhưng bộ Cửu Thiên Huyền Đan Quyết này không phải từ trong Đan Đạo Chân Giải, mà là do Đại Đạo Đan Âm truyền cho.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau