VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1961 - Chương 1965

Chương 1963: Ô Mông Xuyên

Sau khi xác định Dương Khai thực sự đánh sâu vào cấm chế, Chu Nghĩa không khỏi sắc mặt đại biến, chợt quát một tiếng: - Tiểu tử, ngươi lại dám hành sự như thế, không sợ tông quy xử lý sao!

Trữ Phi cũng kêu lớn: - Dương Khai ngươi chết chắc rồi, lần này ngươi chết chắc rồi, ha ha, dám miễn cưỡng đánh sâu vào cấm chế, ngươi đây là không coi Miêu hộ pháp ra gì, không ai có thể cứu được ngươi, ngươi chờ tiếp nhận cơn tức giận ngút trời của Miêu hộ pháp đi.

Gương mặt hắn nhìn có chút hả hê, dường như thực sự thấy được lúc Dương Khai chết vậy, vui sướng hoa tay múa chân.

Nhưng rất nhanh, hắn liền không cười nổi nữa, bởi vì chỉ một lát sau, dao động lực lượng trong cơ thể Dương Khai lại càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng mãnh liệt.

Bên ngoài thân hắn, lại hiện lên từng đạo Khóa phù văn như dây thừng, nhưng Khóa phù văn kia dường như đang bị lực lượng gì đó đánh sâu vào, dường như có dấu hiệu sắp bị đánh vỡ.

Cấm chế sắp bị phá!

- Làm sao có thể? Trữ Phi mặt đầy kinh hãi.

Dương Khai chỉ là một võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, đang bị một lực lượng cấm chế trên người, có thể phá cấm chế Bàng sư huynh đã hạ, điều này khiến hắn không thể tin vào mắt mình.

- Không xong! Chu Nghĩa lại đang suy tính, giờ này hắn và Dương Khai xem như kẻ thù, nếu Dương Khai khôi phục lực lượng, thoát ra khỏi Cốt Lao, vậy người đầu tiên hắn muốn đối phó chỉ sợ sẽ là mình.

Mà mình bây giờ vốn là bị thương trong người, lực lượng lại bị giam cầm, căn bản không còn chút sức nào đánh trả, kết cục chắc chắn là cái chết.

Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt Chu Nghĩ đột nhiên hoảng hốt, la lớn: - Diêm sư đệ

Lời hắn vừa nói ra, đối diện liền truyền đến một tiếng nổ tung, Khóa phù văn trên người Dương Khai kia liền biến thành nhiều điểm huỳnh quang biến mất không thấy, khí thế của cường giả Hư Vương tam tầng cảnh tràn ra.

Dương Khai đứng lên, khi Chu Nghĩa còn chưa kêu lên tiếng thứ hai, thân thể như biến thành cái khiên, đập vào vách tường phía trước của nhà giam.

Rầm một tiếng, mảnh vụn bay tán loạn, Dương Khai như mãnh thú thoát vây, lao ra khỏi Cốt Lao, nhanh như tia chớp tới trước mặt Chu Nghĩa, đưa một tay ra, tóm chặt lấy cổ hắn.

Chu Nghĩa lúc này đơ cứng tại chỗ, không dám động đậy, trong đôi mắt đầy vẻ hoảng sợ, run rẩy nhìn Dương Khai trong gần gang tấc, trong cổ họng ngoại trừ tiếng ơ ơ, cũng không phát ra được âm thanh gì nữa.

Đám người Trữ Phi lại kinh sợ lùi lại vài bước, ngồi bệt xuống đất.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng nhìn Chu Nghĩa chằm chằm, khóe miệng từ từ nhếch lên, lộ ra một tia cười lạnh lùng tàn khốc.

- Dương sư đệ Chu Nghĩa nuốt nước miếng, cũng không vùng vẫy, mà là nhìn Dương Khai bằng ánh mắt thỉnh cầu, khó khăn nói: - Ngươi không phải thật sự muốn giết ta. Sư huynh trước kia thực sự có chỗ không phải, nhưng ta và ngươi dù sao cũng là đồng môn Bỏ qua cho ta, ta xin lỗi ngươi! Chuyện hôm nay ta sẽ không tiết lộ ra ngoài, ngươi bây giờ thu tay lại vẫn còn kịp.

- Ngươi cảm thấy có thể sao? Tên đần độn!

Dương Khai nhìn hắn khinh bỉ, trên tay hơi dùng lực một chút.

Răng rắc một tiếng, cổ Chu Nghĩa lập tức bị bẻ gãy, ngoặt về một bên, Dương Khai vứt bỏ thi thể hắn, tiện tay lấy nhẫn không gian của hắn.

Cũng không nhìn kỹ xem nhẫn không gian của hắn có rốt cuộc có bao nhiêu tài phú, Dương Khai chuyển tay rồi nhét vào trong túi của mình.

Trong phòng giam, đám người Trữ Phi sớm đã run lẩy bẩy, tê cứng trên mặt đất, nhìn thấy Chu Nghĩa chết ở trước mặt mình, đám ba người Trữ Phi sao còn không biết tai họa sắp giáng xuống mình? Đầy kinh sợ nhìn Dương Khai, sâu trong nội tâm trào lên sự hối hận vô cùng.

Bọn họ cũng không nghĩ tới, đắc tội Dương Khai, kết cục sau cùng không ngờ sẽ là thế này.

- Dương sư đệ, xin tha mạng, sư huynh sai rồi, cầu xin ngươi tha cho mạng chó của ta. Trữ Phi gào khóc thấu tận mây xanh, lớn tiếng cầu xin tha thứ.

Dương Khai lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ chán ghét, đưa tay ra một chút, một đạo Kim Huyết Ti vụt bay ra ngoài, trúng chính giữa trán Trữ Phi.

Có một chút màu đỏ sẫm hiện ra ở nơi trán Trữ Phi, hắn vẫn giữ vững thế ngồi bất động tại chỗ, không nhúc nhích, sinh cơ và sắc thái trong đôi mắt hắn nhanh chóng tiêu tan.

Kim Huyết Ti bay vụt trong phòng giam, liên tiếp xuyên qua điểm yếu của mấy người còn lại, lấy đi tính mạng bọn họ, sau đó cuốn toàn bộ nhẫn không gian của ba người lên.

Làm xong tất cả, Dương Khai mới quay đầu nói: - Tiêm Vân, ngươi đợi ở chỗ này, ta đi một chút sẽ quay trở lại.
- Ngươi đi đâu? Lưu Tiêm Vân gương mặt kinh ngạc, dù sao từ khi nàng càng nhận được dao động lực lượng trào ra trên cơ thể Dương Khai đến khi cấm chế được phá giải, đến khi Dương Khai giết bốn người bọn Chu Nghĩa, tất cả đều xảy ra quá nhanh.

Nàng vẫn chưa kịp phản ứng trở lại, Dương Khai đã hoàn thành.

Lưu Tiêm rất nhanh ý thức được, Dương Khai thế này là muốn phản bội Bích Vũ Tông, nếu không hành sự sẽ không quả quyết và tàn nhẫn như thế, nàng cũng không có ý gì phản đối, đối với Bích Vũ Tông, thái độ của nàng và Dương Khai giống nhau.

Nếu không vì bất đắc dĩ, ai lại muốn gia nhập tông môn này?

Giờ này muốn phản bội Bích Vũ Tông, nàng cũng không có chút gánh nặng nào trong lòng, duy nhất có chút bận tâm là dựa vào thực lực của hai người sợ là không thể nào mở một con đường máu, cuối cùng sẽ chỉ thất bại trong gang tấc.

Thời khắc này nghe Dương Khai nói như vậy, nàng vội vàng hỏi một câu.

Dương Khai lại không có thời gian giải thích, chỉ đưa cho nàng một ánh mắt không cần lo lắng, thân hình thoắt một cái, liền hướng vào nơi sâu trong Cốt Lao.

Nơi sâu trong Cốt Lao là như thế nào hắn cũng không biết, là nơi nhốt Ô Mông Xuyên, hiển nhiên là tường đồng vách sắt, phòng bị thâm nghiêm.

Trên đường Dương Khai đi vào, càng đi vào trong, càng ẩm ướt, bốn phía có dao động lực lượng hoặc rõ ràng hoặc ẩn núp, hiển nhiên đều bố trí trận pháp hoặc cấm chế cực mạnh, một khi đụng phải, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Khiến Dương Khai vô cùng ngạc nhiên chính là, những võ giả bị nhốt tại Cốt Lao kia, gương mặt đều nhìn hắn hờ hững, không có ai lớn tiếng, ngược lại như là sớm đã biết việc hắn sẽ đến.

Thậm chí có người còn đang chỉ dẫn đường phía trước cho hắn, khiến hắn an toàn tránh khỏi vị trí những trận pháp và cấm chế kia.

Những người kia có lẽ là cùng một nhóm với Ô Mông Xuyên! Trong lòng Dương Khai kết luận, bọn họ chắc chắn đã nhận được chỉ thị của Ô Mông Xuyên, cho nên mới không chút kinh ngạc khi thấy mình đến, còn có lòng tốt chỉ đường cho mình.

Dương Khai âm thầm quan sát, hoảng sợ phát hiện, nơi Cốt Lao thâm sử này có ít nhất mấy chục võ giả bị nhốt, mà một số võ giả trong đó tuy rằng lực lượng bị giam cầm, nhưng Dương Khai vẫn có thể nhận ra bọn họ không dễ đối phó.

Những người mà Dương Khai cảm thấy khó đối phó này, rõ ràng đều là Đạo Nguyên Cảnh.

Ô Mông Xuyên này rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Những người này là người thế nào? Sao toàn bộ lại bị nhốt ở đây?

Trong lòng Dương Khai hiện ra đủ các loại câu hỏi, mơ hồ cảm giác bên trong Bích Vũ Tông này ẩn chứa một bí mật to lớn gì đó.

Ước chừng xâm nhập vào bên trong trên trăm trượng, Dương Khai mới tới chỗ cuối cùng.
Nơi tận cùng đó, có một phòng giam không biết dùng vật liệu gì chế tạo thành, bốn bề che kín, duy có một cửa sổ lớn như một lỗ thủng, nhìn vào trong, một mảnh tối đen, không thấy được gì.

Nhưng Dương Khai lại cảm nhận được rõ ràng, bên trong có khí tức của một sinh linh, có vẻ có chút hư nhược, không có uy thế Đạo Nguyên tam tầng cảnh như trong tưởng tượng.

- Tốc độ của tiểu tử rất nhanh, xem ra tư chất ngươi không tệ! Giọng Ô Mông Xuyên truyền ra từ phòng giam trước mặt, có vẻ có chút ngạc nhiên.

- Ô tiền bối? Dương Khai thử hỏi một câu dò xét.

- Chính là lão phu.

- Bây giờ ta nên làm như thế nào? Dương Khai vội hỏi, có thể an toàn thoát khỏi Bích Vũ Tông hay không chính là xem người này có lợi hại hay không, Dương Khai đương nhiên không muốn trì hoãn thời gian.

- Ta truyền cho ngươi một bộ pháp môn, ngươi phá giải cấm chế phòng giam này, thì có thể mở cửa ra. Giọng Ô Mông Xuyên truyền ra, ngay sau đó không nói lời nào, trào lên thần niệm, đem phương pháp phá giải truyền vào trong đầu Dương Khai.

Dương Khai nhíu mày, ngược lại cũng không phản kháng, mà bắt đầu tìm hiểu tỉ mỉ.

Pháp môn này cùng bí thuật phá giải cấm chế của bản thân có chút tương tự, nhưng lại phức tạp hơn một chút.

Có kinh nghiệm từ trước, Dương Khai cảm ngộ cũng đơn giản, không quá nửa tuần hương liền bắt đầu ra tay thực hiện.

Từng đạo năng lượng từ trong cơ thể Dương Khai bính phát ra, khi tràn đến trước cửa phòng giam, cửa phòng giam đen như mực truyền đến tiếng răng rắc, trận pháp và cấm chế khó hiểu bị phá giải từng lớp từng lớp.

Một lúc sau, bàn tay Dương Khai đập một cái, đánh trúng cửa phòng giam.

Trên cửa phòng giam kia quang hoa lóe lên một cái, tất cả cấm chế và trận pháp bị giải trừ.

Giọng Ô Mông Xuyên có chút kích động lại lần nữa truyền ra: - Làm tốt lắm, ngươi quả là người tài. Bây giờ mau tới giúp lão phu phá bỏ xiềng xích Yên Linh Kim chết tiệt này thì lão phu có thể được tự do trở lại rồi.

Trong giọng nói của hắn, lộ ra kỳ vọng cuồng nhiệt, thậm chí có chút điên cuồng.

Điều này khiến Dương Khai có chút chần chừ, không biết mình làm như vậy rốt cuộc có phải chính xác hay không, đừng để đến lúc đó lại thả ra một quái vật kinh khủng thì quả là tự nuốt lấy quả đắng.

Nhưng tình huống hiện tại hắn cũng không có lựa chọn nào khác, cho nên chỉ hơi do dự một chút liền vứt bỏ những suy nghĩ kia.

Hắn đẩy cửa lao, nhờ ánh sáng lờ mờ này, Dương Khai tập trung ánh mắt nhìn vào bên trong.

Sau khi thấy rõ Ô Mông Xuyên, mi mắt Dương Khai không kiềm được co rụt lại.

Trên vách tường đối diện, có một sinh vật hình người, nhưng tứ chi đều bị thứ gì đó cố định lại, chỉ có thể duy trì tư thế như vậy, gắn chặt trên tường.

Mà sinh linh hình người này gần như đã nhìn không ra diện mạo vốn có, khô gầy như que củi, toàn thân dường như không còn mấy lạng thịt, gò má nhọn hoắt, thoạt nhìn cực kỳ khiếp người, tóc thưa thớt, rối bời.

Người như thế này, nói là đã chết cũng không phải quá đáng, căn bản không có bao nhiêu khí tức của người sống, Dương Khai thậm chí không cảm nhận được máu lưu động trong cơ thể hắn.

Nhưng hai con mắt hắn lại rất sáng, xanh mướt giống như ma chơi đang nhảy nhót, nhìn rợn cả tóc gáy.

- Ô tiền bối? Dương Khai nhíu mày.

- Khà khà Lão giả khô đét bị gắn trên tường kia toét miệng nở nụ cười. - Tiểu tử, không cần hoài nghi, lão phu chính là Ô Mông Xuyên.

- Dáng vẻ này của người Dương Khai có chút không đành lòng hình dung tiếp, Ô Mông Xuyên này rốt cuộc có thù lớn thế nào với Bích Vũ Tông, lại bị hành hạ đến mức thế này.

- Bị người hãm hại, lão phu nhẫn nhục sống cho qua ngày đoạn tháng mà thôi. Ô Mông Xuyên cúi đầu nói, thanh âm kia giống như quỷ đang gầm ở trong quỷ vực.

Chương 1964: Tông chủ

- Có người đến, còn không mau ra tay! Ô Mông Xuyên bỗng nhiên thần sắc lạnh lùng, trầm giọng hét lên.

Dương Khai cũng đã nhận ra lối vào Cốt Lao, có tiếng người đi vào, lập tức không do dự nữa, trực tiếp đi đến bên cạnh Ô Mông Xuyên, đưa tay nắm chặt bí bảo hình nón trên tay phải hắn.

Bí bảo kia chính là dùng Yên Linh Kim chế tạo thành, Dương Khai vừa cầm vào, liền cảm giác tất cả lực lượng trong cơ thể bị áp chế xuống, cũng không thể vận dụng chút nào.

- Dùng thể lực của ngươi! Ô Mông Xuyên nhắc nhở.

Dương Khai gật gật đầu, bắp thịt trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, bạo phát ra lực lượng toàn thân.

Xùy một tiếng, bí bảo hình nón bị rút ra, mang theo một chút máu tươi đen như mực, máu kia sền sệt, nhìn dường như sắp khô cạn, không còn màu sắc vốn có.

Dương Khai làm như vậy, rất nhanh trừ bỏ bí bảo hình nón trên tứ chi Ô Mông Xuyên.

Cho đến lúc này, lão giả bị gắn trên tường mới từ trên vách tường rơi xuống, tê cứng té xuống đất, thở hổn hển yếu ớt, trong miệng không ngừng phát ra tiếng cười quái dị.

Trên người hắn còn bị quấn xiềng xích cũng do Yên Linh Kim chế tạo thành, chắc chắn dị thường, Dương Khai dùng sức dứt ra, phát hiện lại không thể nào dứt đứt, cuối cùng bất đắc dĩ, vận dụng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, mới cắt đứt toàn bộ xiềng xích kia.

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí là công pháp tôi luyện thân thể, không khắc chế với Yên Linh Kim.

Lấy lại được tự do, Ô Mông Xuyên run rẩy đứng lên, nhiễu động của hai tròng mắt xanh mướt kia lại càng nhanh, hắn cúi đầu cười, trên mặt mang một vẻ thù hận điên cuồng và khoái chí: - Chúc Quân Sơn, Biện Vũ Tình, Miêu Kỳ, Đồng Thông! Chuẩn bị đón nhận lửa giận của lão phu chưa?

Trong lòng Dương Khai hồi hộp, tên của bốn người phát ra từ trong miệng của Ô Mông Xuyên, bất ngờ lại chính là tên của tứ đại hộ pháp Bích Vũ Tông. Hiển nhiên là Ô Mông Xuyên và bốn người này có thù hận ngút trời, thậm chí có thể nói Ô Mông Xuyên sở dĩ bị hành hạ như vậy, e rằng cũng chính là do bốn người này ra tay.

Nhưng

Tình huống hiện tại của Ô Mông Xuyên chỉ có thể nói là kéo dài tàn hơi, vừa mới thoát vây liền khoác lác như thế, khiến Dương Khai cảm thấy suy nghĩ của hắn có chút không thiết thực.

Hắn thậm chí có chút hối hận sau khi thoát vây lại không thoát khỏi nơi này ngay thời khắc đầu tiên, lại lãng phí thời gian quý báu vào việc cứu viện lão già này.

Nhưng bây giờ hối hận cũng không giải quyết được gì, Dương Khai nghĩ nghĩ, lên tiếng nói: - Tiền bối, giao dịch của chúng ta hoàn thành, tiểu tử sẽ không lưu lại nơi này thêm nữa, sống chết của ta và người tùy thuộc vào số mệnh của mỗi người.

Khi nói chuyện, hắn liền muốn rời khỏi nơi này.

Ô Mông Xuyên lại cười khẽ một tiếng, liếc mắt nhìn Dương Khai nói: - Sao? Ngươi cảm thấy lão phu không phải là đối thủ của mấy người kia sao?

Dương Khai nhíu nhíu mày, lên tiếng nói: - Không phải tiểu tử không tín nhiệm tiền bối, chỉ là trạng thái hiện tại của người

- Hừ! Ô Mông Xuyên hừ nhẹ một tiếng, khoát tay nói:

- Đi theo sau lão phu, lão phu cho ngươi mở rộng tầm mắt.

Dáng vẻ hắn nhẹ nhàng ung dung, khiến Dương Khai ngạc nhiên một hồi, quả thực không biết hắn tiếp theo sẽ làm gì, nhưng lão già này vắt óc tìm kế để mình cứu hắn ra, e rằng cũng không phải người dễ dàng tìm đến cái chết, Dương Khai cũng chỉ có thể kiềm chế bản thân, theo sau bước chân của hắn.

Không bao lâu, hai người liền tới trước phòng giam nhốt rất nhiều võ giả kia.

Sau khi gặp được Ô Mông Xuyên, những võ giả trước đó chỉ đường cho Dương Khai kia thần tình rối rít kích động, đều tụ tập đến cửa phòng giam, ánh mắt nôn nóng nhìn Ô Mông Xuyên.

Ô Mông Xuyên đứng ở trong hành lang, quan sát bốn phía một hồi, bỗng nhiên, hắn cười một tiếng hắc hắc, hai tay khô như củi chầm chậm mở ra, theo động tác này của hắn, một lực hút kỳ lạ trào ra từ trong cơ thể hắn.

Dương Khai sợ hãi cả kinh, giờ khắc này, hắn lại cảm giác thức hải của mình rung chuyển mạnh, dường như bị thứ gì lôi cuốn, lực thần hồn như muốn thoát ra khỏi cơ thể. Không chỉ như thế, khí huyết trong cơ thể cũng sôi trào khủng khiếp, cả người khó chịu giống như bị lửa đốt vậy.

Sắc mặt hắn đại biến, vội vàng vận chuyển huyền công, áp chế khó chịu của bản thân xuống, dù vậy, hắn cũng ngăn cản cực kỳ vất vả.

Các võ giả bị nhốt trong các phòng giam kia không may mắn như thế, sau khi nhìn thấy tư thế của Ô Mông Xuyên triển khai ra, ngay lập tức liền có người thất kinh kêu lên, ánh mắt mong đợi cùng vẻ cuồng nhiệt trước đó không còn, mà ngược lại như trốn chạy rắn độc vậy, rối rít lùi về phía sau.
Nhưng sau lưng chính là vách tường nhà giam, bọn họ có thể lùi đến đâu?

Từng tiếng hét thảm truyền đến, từng đạo huyết quang từ khắp phòng giam bắn ra, Ô Mông Xuyên mở miệng hút lấy, hút những ánh sáng màu đỏ này vào trong bụng.

Mắt thường có thể thấy được, thân thể khô cạn của hắn đang dần dần trở nên sung mãnh, trường bào bẩn thỉu trên người không có gió mà tự lay động, da thịt lộ ở ngoài dần dần trở nên sáng bóng mỡ màng, tóc trắng thưa thớt trên đầu không chỉ nhanh chóng chuyển thành đen, mà cũng trở nên rậm rạp.

Cả người hắn dường như được rót vào sức sống khó có thể tưởng tượng, lập tức thoát khỏi trạng thái chết, thay đổi thành dáng vẻ sinh cơ cuồn cuộn.

Trong lòng Dương Khai chấn động tột cùng.

Hắn thấy rõ, những tia sáng màu máu đỏ bay bắn ra từ trong phòng giam, rõ ràng là lực khí huyết và tinh hoa sinh mệnh của những võ giả kia, mà giờ khắc này, tất cả đều trở thành tư chất và khí tức mạnh mẽ của Ô Mông Xuyên.

Đây rốt cuộc là tà thuật gì? Lại có hiệu quả nghịch thiên như vậy?

Dương Khai lập tức liền liên tưởng đến bộ Phệ Thiên Chiến Pháp Ô Mông Xuyên đưa cho mình trước đo. Bộ công pháp kia mặc dù Dương Khai vẫn chưa tìm hiểu tỉ mỉ, nhưng cũng mơ hồ hiểu được đặc tính sử dụng của nó, bí thuật mà Ô Mông Xuyên thi triển vào thời khắc này, chắc chắn chính là Phệ Thiên Chiến Pháp!

Công pháp này không ngờ tà ác quỷ dị đến thế? Có thể cưỡng ép tước đoạt khí huyết lực và tinh hoa sinh lực của người khác để cho mình sử dụng?

Công pháp này không ngờ lại cường đại như vậy? Khiến một người sắp chết trong thời gian ngắn khôi phục lại sức sống.

Đây rốt cuộc là một bộ công pháp như thế nào? Dương Khai không dám nghĩ tiếp nữa.

Nhưng hắn cũng biết, càng là công pháp nghịch thiên, tai hại càng lớn, Phệ Thiên Chiến Pháp này, chắc chắc có tai hại mà bản thân mình vẫn chưa phát hiện ra, hoặc cũng có liên quan đến tính cách tà ác của Ô Mông Xuyên này.

Trong khi hắn suy nghĩ lung tung, dao động lực lượng trong cơ thể Ô Mông Xuyên đã tăng lên với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, từ Nhập Thánh Cảnh đến Hư Vương Cảnh, chỉ là trong 3 cái nháy mắt mà thôi, sau đó liền là Hư Vương nhất tầng cảnh, lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh, Đạo Nguyên nhất tầng cảnh càng ngày càng cao, dường như chưa đến cực hạn.

Lão già này nói mình là một cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, xem ra đúng là không phải khoe khoang.

- Tông chủ tha mạng, năm đó ta luôn đi theo, hết sức trung thành với ngài, không thù không hận, mặc dù bị nhốt đã nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nhân nhượng cầu toàn, tông chủ ngài vì sao lại hành sự như vậy.

Trong phòng giam, bỗng nhiên truyền tới tiếng kêu kinh ngạc của một võ giả.
Ngay sau đó, bốn phương tám hướng đều vang lên tiếng cầu xin tha thứ. Mà những võ giả kia đều bất ngờ gọi Ô Mông Xuyên là tông chủ!

- Tông chủ? Mi mắt Dương Khai co rụt lại.

Ô Mông Xuyên là tông chủ của tông môn nào? Không phải là Bích Vũ Tông chứ?

Ý nghĩ này chợt hiện lên, khiến Dương Khai giật mình.

Bản năng phủ nhận, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, thật rất có khả năng này.

Bởi vì cho tới bây giờ, hắn cũng không biết rốt cuộc tên gọi của tông chủ Bích Vũ Tông là gì, hắn tới Bích Vũ Tông trong một tháng, cũng tìm hiểu qua tình huống của Bích Vũ Tông, tên tuổi bốn vị hộ pháp cũng sớm tìm hiểu rõ ràng, nhưng vừa hỏi tên tông chủ là gì, những sư huynh kia đều gương mặt kiêng kỵ.

Hắn có lần hỏi Khấu Vũ, Khấu Vũ còn khiển trách hắn một trận, bảo hắn đừng tự gây chuyện, cẩn thận họa từ miệng mà ra

Dương Khai lúc đó vẫn không rõ đã xảy ra chuyện gì, hiện tại xem ra hắn cũng có chút hiểu rõ.

Điều này quả thật thú vị, tông chủ Bích Vũ Tông lại bị nhốt tại nơi sâu nhất của Cốt Lao, còn bị xiềng xích do Yên Linh Kim chế tạo thành trói chặt, hành hạ không còn hình người, nếu không có tương trợ của một võ giả có thể lực đủ lớn mạnh như mình, Ô Mông Xuyên chỉ sợ cả đời cũng đừng nghĩ đến thoát khỏi nơi đó.

Thảo nào lão già này lại truyền thụ cho mình bí thuật giải trừ cấm chế hữu hiệu như thế.

Hắn nếu thực sự là tông chủ Bích Vũ Tông, đương nhiên là hiểu rõ bí thuật của tông môn mình.

Tiếng cầu xin tha thứ vẫn vang lên từ bốn phía, những võ giả kia đều mặt xám như tro tàn, trong lòng tuyệt vọng, bọn họ vốn tưởng rằng sau khi Ô Mông Xuyên thoát vây, chắc chắn sẽ thả những thuộc hạ cũ của mình ra, rửa sạch sỉ nhục năm đó, nhưng Ô Mông Xuyên lại không như bọn họ mong muốn, ngược lại thi triển Phệ Thiên Chiến Pháp, tướt đoạt khí huyết cùng tinh hoa sinh mệnh của bọn họ, bổ sung sức mạnh cho bản thân.

Khi tín nhiệm và kỳ vọng bị phản bội, bọn họ mới thấy rõ sự tàn nhẫn của Ô Mông Xuyên kia.

- Chân thành của các ngươi, lão phu cảm nhận được, nhưng lão phu giờ này cần lực lượng, các ngươi năm đó nếu nói thề chết theo lão phu, vậy hiện tại lão phu chính là muốn các ngươi thực hiện lời thề năm đó, điều này không quá đáng chứ? Ô Mông Xuyên ngoảnh mặt làm ngơ đối với tiếng hét thảm và cầu xin, chỉ đứng ở đó thúc giục Phệ Thiên Chiến Pháp, lạnh lùng lên tiếng.

Nghe lời này, Dương Khai lạnh sống lưng.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn, Dương Khai cuối cùng cũng hiểu rõ võ giả Bích Vũ Tông vì sao lại lừa gạt lẫn nhau như vậy, đồng môn tương tàn, chủ một tông môn đều có đức hạnh thế này, còn có thể trông mong gì ở đệ tử?

Thậm chí có thể nói Bích Vũ Tông sở dĩ có nếp sống như hiện tại, chính là phải quy tội cho lão già Ô Mông Xuyên này.

Tuyệt đối không thể dây dưa cùng hắn quá lâu! Dương Khai trong lòng thầm quyết định chủ ý sau khi thoát khỏi Cốt Lao sẽ rời khỏi Bích Vũ Tông, nếu không với tâm tính Ô Mông Xuyên, nói không chừng một ngày kia sẽ giết chết mình.

Dương Khai cũng không muốn đem an nguy của mình giao phó vào tay người khác.

- Ô Mông Xuyên, ngươi là hậu duệ của Phệ Thiên Đại Đế lại làm xằng bậy, làm xấu mặt Đế Tôn, ta nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi chết không yên! Cuối cùng không chịu nổi, biết rằng cầu xin vô dụng, chắc chắn phải chết, nên lớn tiếng la mắng.

Tin tức này đưa ra, khiến Dương Khai ngẩn người.

Phệ Thiên Đại Đế?

Hắn tuy rằng chưa nghe nói qua nhân vật như Phệ Thiên Đại Đế, nhưng chỉ từ bốn chữ này, liền có thể cảm nhận được phân lượng không bình thường.

Tu vi võ giả chỉ khi đạt tới Đế Tôn Cảnh, mới có thể xưng là đế.

Nhưng cường giả Đế Tôn Cảnh bình thường, căn bản không có tư cách phong hiệu, chỉ có người xuất sắc trong Đế Tôn Cảnh, mới có thể tự phong hiệu cho mình, phong hiệu thường không giống nhau, nhưng thông thường đều là thể hiện một vị cường giả Đế Tôn Cảnh tinh thông pháp tắc nhất, thậm chí là vinh dự trọng đại nhất trong cuộc đời.

Một phong hiệu, là thể hiện một đoạn truyền kỳ, là thể hiện một bộ sử thi, là thể hiện sự vang dội cổ kim.

Chương 1965: Thoát vây

Nếu nói Đế Tôn Cảnh là người xuất sắc trong Tinh Giới, vậy phong hiệu Đế Tôn kia chính là người xuất sắc trong những người xuất sắc.

Phệ Thiên Đại Đế chắc chắn chính là một trong số đó.

Ô Mông Xuyên lại là hậu duệ của phong hiệu Đế Tôn? Chuyện này thật là quá ngoài dự liệu của Dương Khai.

Mà xét từ vị có phong hiệu Đại Đế kia, hắn hiển nhiên cũng là tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, thậm chí có thể nói, Phệ Thiên Chiến Pháp chính là do Phệ Thiên Đại Đế truyền thừa.

Dương Khai lúc đó liền sợ ngây người!

Công pháp phong hiệu Đế Tôn tu luyện, đó chẳng phải là dùng hai chữ bảo vật để hình dung sao? Quả thực chính là kỳ trân dị bảo! Tin tức này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ đến Đế Tôn Cảnh bình thường cũng sẽ liều mạng để tranh đoạt.

Dương Khai bỗng nhiên có chút không được tự nhiên, bản thân lại vô tình biết được bí mật lớn như vậy, Ô Mông Xuyên liệu có thể sẽ trở mặt giết người diệt khẩu không?

Hơn nữa hắn sao lại dễ dàng truyền Phệ Thiên Chiến Pháp cho mình? Đó chẳng phải là tài phú quý giá nhất của hắn sao.

Dương Khai không tin Ô Mông Xuyên có lòng tốt như vậy, từ cách hành sự của hắn vừa rồi, lão già này tàn nhẫn, lạnh lùng, tàn khốc, không nhân tính, đến thuộc hạ cũ năm xưa đi theo hắn cũng đều có thể tùy ý sát hại, sao lại khoan dung độ lượng với một võ giả mới gặp mặt không lâu như mình?

Nghĩ tới đây, Dương Khai âm thầm cảnh giác, quyết định nếu có chút không ổn thì sẽ thả ra Yêu Trùng Mẫu Thể.

Dường như đã cảm nhận được biến hóa trong khí tức của Dương Khai, Ô Mông Xuyên lại nghiêng đầu về phía Dương Khai cười nhẹ một tiếng.

Dương Khai lập tức có chút cả kinh sợ hãi.

Cũng may Ô Mông Xuyên cũng không để ý tới hắn, mà trầm giọng nói: - Hừ, năm đó nếu không phải là có người trong số các ngươi để lộ ra tin tức, khiến lão phu bị bốn tặc tử kia biết lão phu là hậu duệ của Phệ Thiên Đại Đế, cũng nắm giữ Phệ Thiên Chiến Pháp, lão phu sao có ngày hôm nay? Nhiều năm như vậy, lão phu cũng không có tâm tư đi tìm hiểu năm đó rốt cuộc là kẻ nào bán đứng lão phu, các ngươi chết hết thì sạch sẽ rồi.

Vừa nói, Ô Mông Xuyên vừa hung mãnh thúc giục Phệ Thiên Chiến Pháp.

Đứng sau lưng hắn cách đó không xa, Dương Khai cực khổ ngăn cản lực cắn nuốt kia, mồ hơi lạnh trên trán ầm ầm rơi xuống.

Mẹ kiếp Hôm nay chỉ trong chốc lát lại nghe thấy nhiều bí mật như vậy, thật có chút khó tiêu hóa.

Suy đoán từ trong lời nói của Ô Mông Xuyên, năm đó có thể là hắn bị một thuộc hạ dưới tay mình bán đứng, kết quả dẫn tới tứ đại hộ pháp biết được tin tức hắn nắm giữ Phệ Thiên Chiến Pháp, cho nên mới phải bạo phát gây khó dễ, nhốt hắn ở nơi này, để có thể thám thính ra pháp môn tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp.

Trong đó có lẽ có chút âm mưu quỷ kế, đánh lén âm thầm toan tính gì đó.

Nhưng Ô Mông Xuyên rõ ràng vẫn chưa phối hợp, bằng không hắn cũng không thể sống đến ngày hôm nay, sớm đã bị tứ đại hộ pháp giết người diệt khẩu.

Công pháp do phong hiệu Đế Tôn truyền thừa xuống, ai không mong muốn? Tứ đại hộ pháp có được tin tức và dám ra tay với Ô Mông Xuyên, cũng hợp tình hợp lý, dù sao thực lực bọn họ đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, bốn chọi một, lại đánh lén, chắc chắn có thể thành công.

Trong khi nhiều suy nghĩ không ngừng lóe lên trong đầu Dương Khai,thì tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ xung quanh phòng giam dần dần bình thường trở lại, sinh cơ của những võ giả kia rất nhanh tiêu tan hết.

Dương Khai quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện dáng vẻ sau khi chết của những người kia đều khô quắt, như bị phong hóa trên trăm năm vậy, từng con ngươi nhô ra, dáng vẻ khiếp người, trong cơ thể không còn chút huyết khí nào.

Mà sau khi cắn nuốt hết khí huyết lực cùng tinh hoa sinh mệnh của nhiều người như vậy, dáng vẻ già nua trước đó của Ô Mông Xuyên cũng thay đổi, hắn của hiện tại, lại là đầu đen, da trắng, thân thể hùng tráng vĩ ngạn, nhìn qua không khác là mấy so với người trung niên 30, 40 tuổi.

Xét từ dao động lực lượng cuồng bạo trong cơ thể hắn, tu vi của hắn bất ngờ đã khôi phục đến trình độ Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Dương Khai cười khẽ, nói: - Đi thôi, lão phu đưa ngươi đi mở một con đường máu, lão phu ngửi thấy khí tức của người quen cũ, thật là khiến người hoài niệm!

Dứt lời, hắn liền tiến thẳng về phía trước..

Nơi đi qua, phòng giam hai bên không ngừng bắn ra tia máu, những võ giả bị nhốt trong phòng giam kia, thực lực hơi yếu chút liền bị chết ngay lập tức, thực lực cao hơn một chút cũng không chống đỡ được bao lâu liền bị Ô Mông Xuyên cưỡng ép cướp đoạt huyết khí và tinh hoa sinh mệnh.

Trên đường đi tới, dao động lực lượng trên cơ thể Ô Mông Xuyên càng ngày càng trở nên khiếp người, càng ngày càng kinh khủng.
Dao động cuồng bạo của khí huyết lực kia, ngay cả Dương Khai cũng kinh hồn táng đảm! Sợ lão già này không thể chịu đựng được mà tự nổ chết.

Phía trước có mấy đạo nhân ảnh đang nhanh chóng tiếp cận đến đây, hiển nhiên là dò xét được trong Cốt Lao có điều gì bất bình thường, muốn vào trong tìm hiểu, mà người cầm đầu, lại chính là Diêm Hưu Nhiên, theo sau Diêm Hưu Nhiên, chính là hai võ giả Hư Vương Cảnh trước đó đã hành hạ Dương Khai rất nhiều lần.

Mấy người này vừa mới vào Cốt Lao, chưa kịp hiểu rõ tình hình, liền được nghênh đón bởi một chưởng từ xa của Ô Mông Xuyên, bị đánh tan thành phấn vụn.

Trong máu thịt bầy nhầy kia, bắn ra từng đạo huyết quang, Ô Mông Xuyên mở rộng miệng, nuốt tất cả vào.

- Dương huynh Giọng Lưu Tiêm Vân truyền đến từ trong bóng tối.

Hàn quang trong mắt Ô Mông Xuyên lóe lên một cái, liền muốn hướng về phía Lưu Tiêm Vân hạ thủ, Dương Khai vội vàng kêu lên: - Tiền bối, đây là bằng hữu của ta!

- Bằng hữu của ngươi? Ô Mông Xuyên lạnh lùng nhìn Lưu Tiêm Vân một hồi, dường như dáng vẻ có chút do dự, thật lâu mới gật gật đầu nói: - Thôi được, thực lực cũng không phải là quá cao, cũng không có hữu ích gì lớn đối với lão phu.

- Đa tạ ơn tiền bối không giết!

Dương Khai nặng nề thở ra một hơi.

Vừa rồi nếu Ô Mông Xuyên thực sự hạ thủ với Lưu Tiêm Vân, hắn dù sao cũng không thể ngồi yên không quản, tất sẽ tranh đấu với Ô Mông Xuyên một phen.

Cũng may tình huống như vậy cũng không xảy ra.

- Dương huynh, vị tiền bối này là Lưu Tiêm Vân căn bản cũng không biết mình vừa thoát khỏi quỷ môn quan, nhưng nàng cũng đã nhận ra Ô Mông Xuyên không dễ chọc, bị hắn nhìn chằm chằm một hồi, toàn thân toát mồ hôi lạnh, cảm giác kia giống như là bị Tử Thần lựa chọn vậy, cảm giác chết chóc đánh tới trước mặt, khiến nàng không thể hít thở.

- Vị này chính là Ô tiền bối.

Dương Khai thuận miệng giải thích một câu, nói xong lại nhìn Ô Mông Xuyên nói: - Tiền bối có thể giúp giải cấm trong cơ thể bằng hữu này của ta không?

Tuy rằng Dương Khai giờ này cũng có thể thay Lưu Tiêm Vân giải cấm chế, nhưng chắc chắn phải mất một khoảng thời gian, chi bằng thử xem có thể nhờ Ô Mông Xuyên giúp một tay được không.

Ô Mông Xuyên nghe vậy cũng không nói lời nào, chỉ là đưa tay lên, cấm chế trong cơ thể Lưu Tiêm Vân liền được phá giải, lực lượng lại lần nữa quay trở lại.
- Tiểu tử, chờ lúc nữa sau khi rời khỏi nơi này, thì hãy mang theo bằng hữu của ngươi, có thể chạy được bao xa thì chạy. Ô Mông Xuyên bỗng nhiên từ tốn nói một câu.

- Hả? Dương Khai ngẩn ra.

Hắn luôn suy tính, chờ lát nữa nên làm thế nào để thoát khỏi tay Ô Mông Xuyên, dù sao mình hiện đang nắm giữ Phệ Thiên Chiến Pháp, mà năm xưa Ô Mông Xuyên sở dĩ bị nhốt cũng là vì bộ công pháp do phong hiệu Đế Tôn truyền thừa xuống này.

Hắn cảm thấy Ô Mông Xuyên không thể để mình mang theo bộ công pháp này rời đi.

Nhưng không ngờ lão già này lại nói như vậy.

Trong này tuyệt đối có điều mờ ám! Chỉ là Dương Khai bây giờ vẫn chưa nhìn ra.

- Sao? Không muốn rời đi? Ô Mông Xuyên cười nhẹ hắc hắc.

- Không phải ý này. Dương Khai cau mày lắc đầu. - Một khi đã như vậy, vậy thì đa tạ tiền bối.

- Được, ngươi cũng đừng chết, lão phu rất mong đợi sự trưởng thành của ngươi, khà khà khà khà! Ô Mông Xuyên cười quái dị, sải bước tiến về phía trước.

Dương Khai và Lưu Tiêm Vân liếc nhìn nhau, theo sát phía sau.

Không lâu sau, ba người liền rời khỏi Cốt Lao.

- Đi đi. Ô Mông Xuyên chắp hai tay sau lưng đứng ở đó, híp mắt nhìn về một phía, phía đó, có một đạo tia sáng màu đen đang hướng về bên này với tốc độ nhanh, từ khí tức kia phán đoán, chính là Miêu Kỳ mà Dương Khai mới gặp không lâu trước đó.

Dương Khai hướng về phía Ô Mông Xuyên liền ôm quyền nói: - Tiền bối bảo trọng!

Nói xong, hắn túm lấy Lưu Tiêm Vân, xé hư không mà đi.

Đợi sau khi Dương Khai rời đi, Ô Mông Xuyên mới quay đầu nhìn về phương hướng hắn biến mất, trong đôi mắt, hào quang như quỷ hỏa nhiễu động, cười quái dị: - Mầm giống đã được gieo, khi nào có thể nảy mầm đây? Thật là mong đợi.

Nhìn một hồi, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, khuôn mặt lãnh đạm nhìn về phía Miêu Kỳ đang chạy đến, trường bào trên thân không có gió mà vẫn lay động, trong miệng nạt nhỏ: - Miêu Kỳ, nhanh nhận lấy cái chết!

Trong tia sáng đen bao phủ kia, Miêu Kỳ nghe vậy, tâm thần chấn động mạnh, vội vàng dừng thân hình, kinh hãi nói: - Ô Mông Xuyên? Ngươi làm sao có thể thoát ra?

- Khà khà khà, số lão phu không thể chết, bản thân có quý nhân phù trợ, năm đó lão phu cũng đã nói, một ngày nào đó sẽ chém đám tặc tử các ngươi thành trăm nghìn mảnh, hôm này lão phu đến thực hiện lời hứa ngày đó.

Trải qua khoảnh khắc hoảng loạn đó, Miêu Kỳ cũng dần dần trấn tĩnh lại, mắt lạnh nhìn Ô Mông Xuyên nói: - Hừ, ngươi vừa mới thoát vây mà thôi, cho rằng có thể chống lại bổn tọa sao, ngươi đừng quên, ngươi và ta đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh!

- Chuyện không nắm chắc lão phu sao có thể đi thực hiện! Lời Ô Mông Xuyên vừa dứt, bỗng nhiên há miệng phun một cái, tế ra một bí bảo dạng bình nhỏ, từ trong bình kia, bỗng nhiên phun ra vạn đạo huyết quang, trong khoảnh khắc, thiên địa này bị một mảnh màu máu bao trùm, bốn phương một mảnh đỏ sẫm, đến không khí lưu động kia tựa hồ cũng đều biến thành máu tươi, khiến người như đang ở trong biển máu cuồn cuộn.

- Huyết Linh Bình! Vật này quả nhiên ở chỗ ngươi! Tiếng kêu kinh hãi của Miêu Kỳ truyền ra từ biển máu.

Ô Mông Xuyên gầm nhẹ: - Không sai, vật này luôn ở chỗ lão phu, năm đó nếu không phải nó chưa được tu phục hoàn toàn, thì lão phu cũng sẽ không gặp phải thủ đoạn hiểm độc của các ngươi. Miêu Kỳ à Miêu Kỳ, ngươi quá xem thường lão phu rồi. Lão phu dù sao cũng là hậu duệ của phong hiệu Đế Tôn, trong tay sao lại không có một hai kiện bí bảo chứ? Trong Huyết Linh Hải, lão phu chính là thống trị. Ngươi có thể phát huy ra bao nhiêu thực lực? Lão phu sẽ đập nát từng cái xương của ngươi, cắn nuốt khí huyết và tinh hoa sinh mệnh của ngươi từng chút từng chút một, thần hồn của ngươi sẽ trở thành bữa ăn ngon của lão phu, ngươi sẽ vĩnh viễn không có cơ hồi đi vào luân hồi nữa!

Giọng Ô Mông Xuyên oán độc như ma quỷ nguyền rủa vang lên bên tai Miêu Kỳ, khiến sắc mặt hắn tái nhợt.

- Yên tâm đi, sau khi giết ngươi, ta sẽ đi tìm Chúc Quân Sơn, Biện Vũ Tình và Đồng Thông, tất cả các ngươi đều phải chết!

Trong Huyết Linh Hải, truyền đến tiếng thất kinh gầm thét của Miêu Kỳ.

Huyết Linh Bình kia là Đế Bảo của Phệ Thiên Đại Đế lưu lại, tuy rằng với tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh của Ô Mông Xuyên thì không thể phát huy toàn bộ uy năng, nhưng có Đế Bảo tương trợ, Miêu Kỳ căn bản không phải đối thủ, bị thua và mất mạng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chương 1966: Mỗi người đi một ngả

Ở nơi cách Bích Vũ Tông mười mấy vạn dặm, hai tia sáng xẹt qua bầu trời, nhanh như lôi đình, bắn xuống một nơi phía dưới.

Quang hoa tan đi, lộ ra thân ảnh của Dương Khai và Lưu Tiêm Vân.

- Thế này là thoát ra rồi sao? Lưu Tiêm Vân vẻ mặt vui mừng và không thể tin được, mắt đẹp phấn chấn.

Trên đường chạy như bay, nàng bất ngờ phát hiện không bị chút ngăn trở nào, dù sao giờ này nàng và Dương khai cũng coi như là đệ tử của Bích Vũ Tông, trên người có minh bài thân phận, mặc dù ngẫu nhiên gặp người nào đưa ra nghi vấn, đưa ra minh bài thân phận liền bình yên đi qua.

Sau khi ra khỏi Bích Vũ Sơn, hai người liền bay thẳng một mạch, giờ này đoán chừng khoảng cách cũng an toàn rồi, liền đáp xuống.

Khoảng cách mấy chục vạn dặm, đã đủ an toàn rồi, huống hồ, hiện tại trong Bích Vũ Tông, sợ là đã thành một đống hỗn loạn, căn bản không có ai sẽ đi để ý đến chuyện hai đệ tử trốn đi.

Điều này cũng nhờ có Biện Vũ Tình và Khấu Vũ tất cả bọn họ đều không ở trong tông môn.

- Dương huynh, chúng ta thực sự trốn thoát rồi. Lưu Tiêm Vân vẫn đắm chìm trong hưng phấn, gương mặt tươi cười.

- Tiêm Vân, ngươi qua đây một chút.

Dương Khai lại không lộ ra thần sắc vui mừng, mà là biểu hiện ngưng trọng nhìn về phía Lưu Tiêm Vân ngoắc tay, ngay sau đó lấy ra mấy nhẫn không gian từ trong túi xách của mình, thả ra thần niệm dò xét.

Mấy cái nhẫn không gian này đều là lúc trước hắn giết chết kẻ địch ở Cốt Lao mà có được, tổng cộng chỉ có 4 cái mà thôi.

Kiểm tra một phen, Dương Khai rất nhanh liền biết được trong nhẫn không gian này đựng những vật gì, giữ lại một nhẫn không gian trong đó, đưa những cái còn lại nhét vào trong tay Lưu Tiêm Vân, nói: - Ngươi cầm lấy thứ này.

- Dương huynh làm gì vậy? Lưu Tiêm Vân ngạc nhiên nhìn Dương Khai, gương mặt mù mờ không hiểu.

- Không có gì, từ giờ trở đi, ngươi và ta mỗi người đi một ngả. Dương Khai nghiêm nghị trả lời.

Nghe vậy, thân thể mềm mại của Lưu Tiêm Vân run lên, có chút không hiểu, hỏi: - Dương huynh cảm thấy thiếp bám gót phiền phức sao?

Dương Khai nhíu nhíu mày, trầm mặc một hồi gật đầu nói: - Đúng vậy!

Lưu Tiêm Vân nghiêm túc nhìn hắn, bỗng nhiên cắn răng nói: - Không phải! Dương huynh, nói thật với ta, có phải có nguy hiểm gì đang tới gần hay không? Có phải có liên quan đến Ô tiền bối kia không?

- Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì? Dương Khai vẻ mặt khó chịu. - Nữ nhân các ngươi đều nói nhiều như vậy sao? Bảo ngươi cầm lấy đồ rồi rời đi thì rời đi đi.

Lưu Tiêm Vân căm tức nghiến răng nhìn hắn, ngực cao phập phồng, trầm giọng nói: - Trong khoảng thời gian này thiếp nhận được không ít quan tâm của Dương huynh, giờ này nếu Dương huynh có nguy hiểm gì, Tiêm Vân cũng sẽ không ngồi yên không quản.

- Ta có thể có nguy hiểm gì? Dương Khai bị tức điên. - Dù sao ta và ngươi từ nay nước giếng không phạm nước sông, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, chúng ta như vậy từ biệt, chúc may mắn!

Dương Khai nói xong, liền trực tiếp thúc giục lực lượng xé hư không mà đi.

- Tưởng như vậy thì có thể đi được sao? Chân mày Lưu Tiêm Vân dựng đứng, hừ lạnh một tiếng, vội vàng đuổi theo.

Tuy rằng nàng không biết vì sao Dương Khai phải làm như vậy, nhưng từ ấn tượng mấy ngày nay tiếp xúc với hắn cho thấy, Dương Khai không phải loại người vô tình, cho nên Lưu Tiêm Vân kết luận, Dương Khai chắc chắn gặp phải phiền toái rất lớn gì đó, không muốn liên lụy đến mình, cho nên mới muốn cách xa mình.

Nhưng Lưu Tiêm Vân nàng không phải là người vong ân bội nghĩa, đương nhiên không thể để Dương Khai một mình đối diện với nguy hiểm.

Cho dù lực lượng của mình có hạn, hai ngươi ở cùng nhau, vẫn tốt hơn một người đơn độc đối diện.

Nhưng khiến cho Lưu Tiêm Vân thất kinh chính là, bản thân đuổi theo một hồi liền phát hiện mất tung tích Dương Khai, tốc độ của hắn quả thực nhanh không tưởng tượng nổi, loại tốc độ đó không phải là tốc độ mà một cường giả Hư Vương Cảnh có thể có được, hơn nữa nơi Dương Khai đi qua, còn để lại một tia dao động lực lượng không gian nhàn nhạt.

Dương Khai hiểu lực lượng không gian, điều này Lưu Tiêm Vân biết, lúc đó trong thông đạo Tinh Quang, khi Dương Khai cùng Doãn Nhạc Sinh đại chiến đã từng sử dụng qua.

Muốn truy đuổi một người tinh thông lực lượng không gian, hơn nữa người đó lại muốn thoát khỏi mình, điều này thật có chút miễn cưỡng.

Cho nên Lưu Tiêm Vân đuổi theo một hồi, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ, sau khi hạ xuống đất, nàng thở sâu một hơi, nhìn chằm chằm về phương hướng Dương Khai biến mất, miệng lẩm bẩm: - Trong khoảng thời gian này đa tạ ngươi, xin bảo trọng!

Mở lòng bàn tay, thần niệm quét qua nhẫn không gian trên tay, nàng rất nhanh phát hiện trong những nhẫn không gian này chứa đựng không ít tinh nguyên và bí bảo, nhẫn không gian tài phú nhất trong số đó, chính là nhẫn của Chu Nghĩa. - Thật đúng là hợp với tính cách của hắn. Lưu Tiêm Vân không ngừng cười khổ, Dương Khai chỉ lấy đi một chiếc nhẫn của võ giả Hư Vương Cảnh, còn lại đại đa số những thứ khác đều để lại cho nàng, rõ ràng là lo lắng thời gian sắp tới nàng không có tài nguyên để tu luyện.

Trên bầu trời, Dương Khai bay một mình.

Sở dĩ phải lựa chọn mỗi người đi một ngả, kỳ thực là bởi vì trong lòng Dương Khai có một cỗ bất an, nguồn gốc của sự bất an kia chính là đến từ Ô Mông Xuyên.

Hắn tuy rằng không biết Ô Mông Xuyên rốt cuộc đang âm mưu gì, nhưng cũng không cho rằng lão giả kia có tâm địa tốt dễ dàng tha cho mình như vậy, nhất là trong tay mình là nắm giữ Phệ Thiên Chiến Pháp.

Hắn chắc chắn có âm mưu quỷ kế gì đó!

Lão già này là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, có thể đã đặt nửa bước chân vào Đế Tôn Cảnh, Dương Khai căn bản không nắm chắc khi đối mặt, để tránh liên lụy đến Lưu Tiêm Vân, chỉ có thể rời xa nàng.

Lưu Tiêm Vân dù gì cũng là Hư Vương Cảnh, trong Tinh Vực của mình cũng là một nhân vật cấp bá chủ, tin là dù trong Tinh Giới, nàng cũng có thể tự chăm sóc mình.

Nếu thật sự vận may không tốt mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn, cũng chỉ có thể nói là cơ duyên của nàng chỉ có vậy.

Giờ này Dương Khai chỉ muốn rời khỏi Bích Vũ Tông càng xa càng tốt, cho nên hắn không có dự định dừng chân, chỉ là buồn bực bay về phía trước.

Nơi đã đi qua, ngược lại cũng tìm hiểu một phen phong thổ địa mạo của Tinh Giới, núi cao sừng sững, chỗ nào cũng có linh khí Đại Xuyên, môi trường tu luyện tốt hơn rất nhiều so với bất kỳ một tinh tu luyện nào, ban đêm, ngẩng đầu lên nhìn, trong bầu trời vô số tinh vân kia, mỗi một nhóm tinh vân đều là một tinh vực.

Ước chừng bay về phía trước hơn một tháng, Dương Khai mới hơi cảm thấy có chút an toàn.

Giờ này khoảng cách với Bích Vũ Tông e là đã đến mấy ngàn vạn dặm rồi, dù Ô Mông Xuyên có tu vi Đạo Nguyên Cảnh cường đại, cũng tuyệt đối không thể đối phó mình ở khoảng cách xa như vậy.

Hắn dừng ở giữa không trung, quay đầu nhìn xung quanh, đập vào mắt một mảnh hoang vắng.

Hắn cũng không biết bản thân mình hiện tại đang ở nơi nào, hắn không biết gì về Tinh Giới cả, chỉ biết là nơi này có phân bốn khu vực lớn Đông Tây Nam Bắc, mà mình bây giờ đang ở khu Nam.

Tốc độ của hắn chậm lại, từ từ đi tới, vừa khôi phục lực lượng vừa tìm vùng đất có sinh linh tụ tập.

Sau nửa ngày, hắn cuối cùng cũng có phá hiện.

Phía trước có bí bảo hình dáng như một chiếc chiến xa bay tới trước mặt, từ năng lượng dao động của chiếc chiến xa kia, rõ ràng là một bí bảo cấp Hư Vương, tốc độ rất nhanh. Dương Khai vội vàng nghiêng người qua một bên, đồng thời vẫy vẫy tay, muốn ngăn đối phương lại để tìm hiểu vị trí xung quanh.

Nào hiểu được đối phương căn bản không có ý dừng lại, mà bay vù qua trước mặt Dương Khai không xa, trên bí bảo chiến xa kia, võ giả trên đó, cũng không thèm liếc nhìn Dương Khai một cái, cứ thế mà đi.

- Lạnh lùng vậy! Dương Khai gương mặt buồn bực.

Nhưng rất nhanh, hắn liền phát hiện, theo sát sau chiến xa này, lại có không ít tia sáng đang nhanh chóng lao qua bên này.

- Đây là tình huống gì? Dương Khai đầu óc mơ hồ, theo bản năng cho rằng mình bị cuốn vào trong sự kiện đuổi giết đó, nhưng cẩn thận cảm nhận một hồi, phát hiện không phải là như vậy, bởi vì những người đuổi theo phía sau kia, cũng không có sát khí, hiển nhiên không phải nhằm vào võ giả trên bí bảo chiến xa phía trước.

Dáng vẻ của bọn họ, dường như là đang vội vã hội tụ về một nơi nào đó.

Đã xảy ra chuyện gì?

Dương Khai đứng tại chỗ, không ngừng vẫy tay, muốn tìm người hỏi nguyên nhân, nhưng những người kia hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, không mảy may muốn trả lời hắn.

Dương Khai vô cùng lúng túng.

Nhưng hắn cũng có chút được mở rộng tầm mắt, thuật luyện khí trong Tinh Giới quả thật là không tầm thường, chỉ từ những bí bảo mà các võ giả sử dụng để bay kia liền có thể thấy được những bí bảo bay này vô cùng kỳ quái, có đủ các loại.

Có bí bảo hình trường kiếm, hình thoi, hình chiến xa, hình tàu thuyền, hình kiệu, thậm chí còn có hình cối xay gió, tốc độ đều rất tốt, khiến Dương Khai nhìn một hồi hoa cả mắt.

- Này đứng ngẩn người ở đây làm gì, còn không mau đuổi theo đi, muộn thì sẽ không vớt vát được thứ tốt gì đâu. Bỗng nhiên, một giọng nói từ bên cạnh truyền đến.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện bên cạnh dừng một chiếc chiến xa đầu hổ, đầu hổ giống y như thật, uy phong lẫm liệt, trên chiến xa có một nam trung niên tu vi Hư Vương Cảnh đang tò mò nhìn Dương Khai.

Hắn vui mừng quá đỗi, vội vàng ôm quyền nói: - Diện kiến bằng hữu.

Nam trung niên gật đầu mạnh, quan sát Dương Khai một lượt, như có điều suy nghĩ nói: - Ngươi phải người của Phong Lâm Thành không?

- Phong Lâm Thành? Dương Khai giương mày, ngay sau đó chậm rãi lắc đầu. - Không phải! Xin hỏi Phong Lâm Thành cách nơi này có xa lắm không?

- Ngươi đi về phía bên này, hơn 100 dặm là đến.

Nam trung niên cũng không tệ lắm, rất nhiệt tình chỉ dẫn cho Dương Khai, ngay sau đó toét miệng cười nói: - Nhưng, ngươi xác định bây giờ muốn đi Phong Lâm Thành mà không đi tham gia náo nhiệt?

- Chính là đang muốn hỏi một chút, chư vị đang vội vội vàng vàng là muốn đi làm gì? Dương Khai gương mặt nghi ngờ hỏi.

Người trung niên cười thần bí. - Bên ngoài vạn dặm, trong Ngọc Thanh Sơn, có người phát hiện có một con chim lửa thần dị, dường như là khí linh thông linh, đều muốn đi bắt để tế luyện thành bí bảo khí linh của mình.

- Con chim lửa, khí linh? Dương Khai nghe vậy chấn động.

- Ngươi nếu muốn đi Phong Lâm Thành, đi thẳng về phía trước là được, nếu muốn tham gia náo nhiệt, đừng muộn quá. Sau câu nói, ngươi trung niên liền điều khiển chiến xa nhanh rời đi.

Dương Khai lại ngẩn người tại chỗ, sâu trong nội tâm kích động một trận không thôi.

Đối phương tuy rằng miêu tả không rõ lắm, nhưng nếu quả thật như những gì hắn nói, trong Ngọc Thanh Sơn kia có khả năng chính là Lưu Viêm.

Bản thể của Lưu Viêm là hình thái con chim lửa, chính là khí linh thông linh sinh ra linh trí.

Hơn nữa tồn tại như Lưu Viêm, đều có lực hấp dẫn lớn đối với tất cả võ giả.

Nguyên nhân không gì khác, khí linh không dễ dàng sinh ra, nó cần cơ duyên và vận may.

Chương 1967: Ta già như vậy sao

Trong thông đạo Tinh Quang, bí thuật không gian do Dương Khai thi triển ra khiến thông đạo trở nên không ổn định, dẫn tới Tiểu Tiểu và Lưu Viêm đều phân tán, trong khoảng thời gian này cũng luôn lo lắng cho an nguy của chúng, đáng tiếc căn bản không có cách nào đi tìm hiểu tung tích của chúng.

Tiểu tiểu thì không cần phải nói, vừa nhìn thấy là hình dáng một con rối, e rằng không ai cũng có hứng thú với nó, nếu thực sự bạo lộ thân hình với người ngoài, nhất định sẽ bị để mắt tới.

Nhưng thủ đoạn chạy trốn của Tiểu Tiểu rất không tầm thường, nó là Thạch Khổi nhất tộc, trời sanh liền có thể chui xuống đất mà đi, người bên ngoài muốn bắt nó cũng rất khó khăn.

Lưu Viêm lại không giống, nàng không có thủ đoạn chạy trốn lợi hại như Tiểu Tiểu, mà sự tồn tại của nàng cũng khiến tất cả võ giả nảy sinh hứng thú, bắt nàng dung hợp vào bí bảo của mình, chẳng khác nào để bí bảo của mình sinh ra khí linh, đủ để cho uy năng của bí bảo tăng lên một bậc.

Không chỉ như thế, võ giả tinh thông lực lượng hỏa hệ một chút có thể trực tiếp cắn nuốt Lưu Viêm, đem lực lượng dung hợp vào trong cơ thể mình, do đó tăng lên thực lực.

Mặc dù vô dụng đối với bản thân, nhưng nếu tóm được thì cũng có thể đem bán! Tin rằng chắc chắn có thể bán được với giá tốt.

Cho nên tình cảnh của Lưu Viêm, nếu so với Tiểu Tiểu thì nguy hiểm hơn nhiều.

Mà giờ khắc này, sau khi Dương Khai nghe được tin tức từ người trung niên kia cung cấp, trong lòng không khỏi lo lắng, nếu trong Ngọc Thanh Sơn kia đúng thật là Lưu Viêm, vậy thì tình cảnh của nàng hiện tại thật không ổn.

Nhiều võ giả qua đó như vậy, Lưu Viêm căn bản không thể ứng phó, bị người bắt được chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền vội vàng thi triển thân pháp, bay đuổi theo những người kia.

Khoảng cách ba vạn dặm, đối với võ giả cấp bậc Hư Vương Cảnh mà nói, thật ra cũng không là gì, trước sau không quá nửa tuần hương, Dương Khai liền đã tới Ngọc Thanh Sơn kia.

Chỗ này đã tụ tập không ít võ gỉa, đếm qua một lượt, ước chừng cũng khoảng 200 người.

Nhưng khiến Dương Khai có chút an lòng chính là, tu vi những người này đều không tính là cao, đại đa số đều là Phản Hư Cảnh và Hư Vương Cảnh, Đạo Nguyên Cảnh cực kỳ hiếm thấy.

Xem ra võ giả của toàn thể Phong Lâm Thành kia cũng không tính là quá mạnh, trong lòng Dương Khai âm thầm phỏng đoán.

Võ giả tụ tập ở đây, lại cũng không có ý định muốn đi vào trong dãy núi tìm kiếm, ngược lại bắt đầu quần tam tụ ngũ, kết thành đội lớn, xem dáng vẻ dường như dựa vào ưu thế số lượng người để hành sự.

Còn có một vài người mình đầy thương tích, thương thế kia vừa nhìn là biết do bị lửa đốt cháy, trên đất thậm chí còn có mấy cỗ tử thi, thoạt nhìn thê thảm không nỡ nhìn, cả người cháy khét.

- Con chim lửa kia thật hung tàn, mặc dù suy đoán từ dao động lực lượng trên cơ thể nó, chỉ có trình độ Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng hỏa diệm nó phun ra, lại cực kỳ khó chống đỡ, Triệu huynh và Trương huynh cũng đều là Hư Vương Cảnh lâu năm, nhưng vừa đối mặt, lại trực tiếp bị đốt chết, may mà chúng ta chạy nhanh, bằng không thì

Người nói chuyện đang ngồi bên cạnh mấy thi thể kia, đang xử lý thương thế của mình, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhớ lại tình huống khi gặp con chim lửa.

Không ít người vây quanh bên cạnh bọn họ, thông qua thương thế kia để suy đoán chiến lực của con chim lửa như thế nào.

Cũng chính bởi vì gặp và nghe mấy người này kể, mới khiến cho những Hư Vương Cảnh thực lực không tính là mạnh kia mới bỏ qua tính toán ăn mảnh, ngược lại quần tụ thành đội.

Những lời này của hắn Dương Khai tự nhiên cũng nghe được, trong lòng không khỏi kích động một hồi.

Dao động lực lượng của Hư Vương tam tầng cảnh, ngọn lửa kinh khủng, rất giống với Lưu Viêm! Nếu nói là trước đó Dương Khai vẫn đang hoài nghi rốt cuộc con chim lửa trong Ngọc Thanh Sơn có phải là Lưu Viêm hay không, thì hiện tại về cơ bản có tám phần chắc chắn.

Lưu Viêm cũng có dao động lực lượng Hư Vương tam tầng cảnh, hơn nữa bởi vì nàng cắn nuốt quá nhiều dị hỏa, thậm chí ngay cả những thứ như Thái Dương Chân Hỏa cũng cắn nuốt, cho nên ngọn lửa của nàng vô cùng kinh khủng, ngay cả Dương Khai cũng không dám tùy tiện dây vào.

- Mấy vị, nếu nói như vậy, mọi người đã nhìn thấy con chim lửa rồi? Dương Khai rẽ đám người, đi đến phía trước hỏi thăm.

- Đương nhiên là đã gặp rồi. Người nói chuyện ngẩng đầu nhìn Dương Khai một cái, cười khổ nói: - Bằng không chúng ta sao bị thương thế toàn thân quay lại.

- Vậy xin hỏi con chim lửa kia rốt cục dáng vẻ như thế nào?

- Nói không rõ được, thoạt nhìn rất quái dị, đuôi cánh rất dài, nhưng cái đầu cũng không lớn, chỉ có khoảng một trượng.

Dương Khai nghe vậy ngạc nhiên, dáng vẻ bản thể của Lưu Viêm nếu thể hiện ra, phải là một quái vật mới đúng, điểm này thật ra không quá tương xứng với hình dáng Lưu Viêm.

- Vậy nó chỉ là hình thái của một con chim lửa sao, không biến hóa thành hình dáng khác sao? Dương Khai tiếp tục hỏi.

Người kia nhất thời nở nụ cười: - Vậy ngươi muốn nó biến thành hình dáng thế nào, chẳng lẽ biến thành một mỹ nhân ăn mặc hở hang, mặt lạnh, tóc đỏ?

Người vây quanh lập tức cười ha hả, ánh mắt cực kỳ quái dị nhìn Dương Khai, dường như nhìn thấy một kẻ có t*ng trùng trên đầu vậy.
- Đa tạ. Dương Khai cười một tiếng, rút lui khỏi đám đông.

Tuy rằng không thăm dò được nhiều tin tức từ những người kia, những ít nhiều cũng xem như có chút thu hoạch.

Con chim lửa trong Ngọc Thanh Sơn kia có phải là Lưu Viêm hay không, đi vào thì mới biết được, hắn âm thầm thúc giục lạc ấn linh hồn trong thức hải, âm thầm cảm nhận.

Giữa hắn và Lưu Viêm có một liên lạc thần hồn, là năm đó gieo khi thu phục Lưu Viêm, chỉ cần khoảng cách không quá xa, thúc giục lạc ấn thần hồn liền có thể cho nhau cảm giác.

Nhưng khiến hắn thất vọng chính là, hắn cũng không có cảm giác được Lưu Viêm đáp lại.

Xem ra, chỉ có thể đi vào tìm hiểu.

Đang lúc quyết định chủ ý đi vào Ngọc Thanh Sơn, bỗng nhiên có một người lặng lẽ tiến gần phía sau, Dương Khai nhướng mày, quay đầu nhìn lại, liền thấy một thân hình thon nhỏ, thiếu nữ có bộ ngực lớn đang nhìn mình cười tủm tỉm.

Thiếu nữ kia vốn dĩ có lẽ là mỹ nhân quốc sắc thiên hương, nhưng nửa trên gò má của một nửa mặt lại có một mảnh bớt hình trăng lưỡi liềm, vết bớt khó coi kia trực tiếp phá hỏng tư cách là mỹ nữ của nàng, khiến rất nhiều nam nhân khi thấy nàng đều mắt ngời, sau đó liền bóp cổ tay thở dài.

Thiếu nữ mặc váy dài màu xanh, váy rộng thùng thình vẫn không che nổi bộ ngực phong vĩ kia, bên hông có mấy túi vải, cũng không biết là bên trong chứa đựng những thứ gì

Biểu hiện lấy lòng của nàng, trên mặt mang cả nụ cười vô hại, nhìn Dương Khai nhút nhát nói: - Vị đại thúc này, có thể dừng chân nói chuyện chút không.

Dương Khai sắc mặt tối sầm, gằn giọng nói: - Ai là đại thúc của ngươi? Ta già như vậy sao?

Tuy rằng xét từ ánh mắt của người bình thường, tuổi tác của Dương Khai quả thật cũng không nhỏ, nhưng xét về mặt võ giả, hắn vẫn rất trẻ, chỉ đơn giản nhìn từ vẻ bề ngoài, cũng chỉ là dáng vẻ chừng 20.

Bỗng nhiên bị một thiếu nữ xưng hô là đại thúc, tâm tình Dương Khai lập tức trở nên tồi tệ.

Dường như dáng vẻ hung ác của Dương Khai đã hù dọa thiếu nữ, nàng không khỏi lui về phía sau mấy bước, gương mặt tủi thân.

Dương Khai quan sát nàng một lượt, ánh mắt dừng lại ở vị trí căng tròn trong chớp mắt, không khỏi mi mắt co rụt lại: - Hư Vương tam tầng cảnh.

Hắn ngạc nhiên phát hiện, thiếu nữ xem ra chỉ 15, 16 tuổi này, lại có tu vi không kém mình chút nào.

Nhưng tuổi tác thực sự của đối phương là bao nhiêu, Dương Khai cũng không nói chính xác được, nói không chừng thiếu nữ này chính là lão yêu bà sống hơn mấy trăm ngàn năm, Dương Khai tuyệt đối sẽ không ngây thơ cho rằng vẻ tủi thân trên mặt nàng là thật.

Loại lão yêu bà thừa cơ đùa giỡn này, quả thực là gặp như ăn cơm bữa, biểu diễn đặc sắc của bọn họ có thể lừa được chính bản thân mình, huống chi Dương Khai.

Nhưng xưng hô như vậy, lại khiến Dương Khai nhớ lại một người. Lâm Vận Nhi!

Năm đó khi ở Lăng Tiêu Tông, nha đầu kia liền luôn miệng kêu đại thúc, gọi rất tự nhiên, vô duyên vô cớ gọi như vậy khiến Dương Khai bị già đi rất nhiều.

Cũng không biết nha đầu kia hiện tại rốt cục ra sao, Dương Viêm lúc đó rời đi cũng không đưa theo ai, đến cả Diệp Tích Quân cũng không đưa đi, duy chỉ mang theo Lâm Vận Nhi, hiển nhiên là nhìn trúng thể chất Lực Phách Thể đặc thù của Lâm Vận Nhi.

Gương mặt Dương Khai dần dần trở nên nhu hòa, thiếu nữ đưa bàn tay nhỏ bé ra vỗ ngực mình, tăng thêm can đảm của mình: - Vị đại ca này, có thể dừng bước nói chuyện không?

Giả bộ thật giống! Dương Khai cười lạnh trong lòng, vẻ mặt bên ngoài không biến đổi, gật gật đầu nói:

- Ngươi muốn nói gì với ta.

Thiếu nữ nhìn xung quanh một chút, rất thận trọng, ngay sau đó đôi môi đỏ mọng nhuyễn động, nói với Dương Khai một câu.

Dương Khai nhướng mày, trầm giọng nói: - Không lừa ta?

- Ta và ngươi không thù không hận, lừa ngươi làm gì? Thiếu nữ vẻ mặt oan uổng.

- Đi trước dẫn đường. Dương Khai ra hiệu một cái.

Thiếu nữ lập tức nở nụ cười, quả nhiên đi trước dẫn đường.

Nhưng nàng lại không chút đề phòng với Dương Khai, cũng không biết là giả vờ hay là không chút sợ hãi.

Dương Khai đoán là khả năng thứ hai.

Đi một hồi, liền rời khỏi khu vực đông người, đến một nơi vắng vẻ, có hai người đã sớm đợi từ trước, nhìn thấy thiếu nữ trở về, gương mặt đều tỏ vẻ mừng rỡ.

Dương Khai âm thầm quan sát, âm thầm thả ra thần niệm quét qua bọn họ, phát hiện họ cũng đều là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, hai người này một nam một nữ, nam nhân thần sắc kiên nghị, nụ cười hòa ái, khiến người cảm giác như mộc xuân phong, thiếu nữ kia trang điểm lộng lẫy, dáng người xinh đẹp, đôi mắt dường như tích chứa ma lực cực mạnh, khiến người không tự chủ được bị hấp dẫn, đôi môi đỏ nhuyễn động kia lại vô cùng hấp dẫn.

Chắc chắn có không ít nam nhân, e là chỉ liếc nhìn nàng một cái sẽ ngẩn người.

Dương Khai đồng thời cũng biểu hiện ngẩn ra, sau đó rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường.

Biểu hiện này của hắn khiến cô gái kia nhìn thấy, khóe miệng không khỏi hơi nhếch một cái, lộ ra nụ cười, tựa hồ như rất hài lòng với mị lực của bản thân.

- Tiểu Thất muội muội, tìm được người rồi sao? Cô gái kia cười hỏi.

Thiếu nữ nghe vậy gật gật đầu, hớn hở nói: - Vị đại ca này có lẽ có thể, hơn nữa cũng rất hứng thú đối với kế hoạch của chúng ta.

Vừa nói, nàng vừa đưa tay chỉ Dương Khai.

Nam tử kia nhìn về phía Dương Khai mỉm cười gật đầu, ôm quyền nói: - Tại hạ Từ Thanh, xin hỏi bằng hữu xưng hô thế nào.

- Dương Khai! Dù sao ở trong Tinh Giới này cũng không có mấy người biết mình, Dương Khai cũng không vẽ ra một cái tên giả.

- Vu Nhược Mai thiếp diện kiến Dương huynh.

Cô gái ở bên cạnh kia dịu dàng thi lễ.

Dương Khai vội vàng đáp lễ.

- Ta tên là Mạc Tiểu Thất. Thiếu nữ dẫn Dương Khai đến đây cũng tự mình giới thiệu một chút.

Dương Khai gật gật đầu, nói: - Tiểu Thất cô nương, ngươi vừa mới nói biết con chim lửa giờ đang ở đâu, đây có phải là thật không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau