VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1916 - Chương 1920

Chương 1918: Đều là người một nhà

- Không được! Ngả Âu sa sầm mặt, bác bỏ thẳng thừng: - Những chuyện khác đều dễ thương lượng, nhưng chuyện này ta không đồng ý!

Sắc mặt của Tuyết Nguyệt ảm đạm.

- Phu quân, ngươi cũng nên suy nghĩ cho Tuyết Nguyệt một chút, tiêu chuẩn của nó cao như vậy, trên đời này người có thể khiến nó để mắt tới có mấy ai chứ? Chẳng lẽ ngươi nguyện ý thấy cả đời sau này của nó sống trong cô đơn sao?

Cốc Bích Hồ mềm mỏng khuyên giải.

- Trong lòng của võ giả, võ đạo là tối cao, đợi khi võ đạo đại thành rồi nghĩ đến tình yêu nam nữ cũng không muộn! Sắc mặt Ngả Âu vẫn âm trầm như cũ, không chút nhượng bộ.

Cốc Bích Hồ chợt cười tươi như hoa nói: - Xem ra... Bổn phu nhân nói chuyện mềm mỏng với ngươi không được rồi.

Nghe vậy, Ngả Âu biến sắc, kinh hãi nói: - Ấy, phu nhân, ngươi định làm gì!

- Không có gì. Cốc Bích Hồ cười lạnh: - Ngả Âu hội trưởng một đời kiêu hùng, quyền cao chức trọng, một tay nắm thương hội, trong lòng võ đạo là tối cao, sợ là địa vị của một nữ nhân nhỏ bé như ta trong lòng ngươi không có chút nào Hiện tại, ngươi cách võ đạo đại thành cũng còn một khoảng xa, nếu ngươi nói đợi cho võ đạo đại thành mới nghĩ tới tình yêu nam nữ cũng không muộn, vậy tiểu nữ tử ta chỉ có thể xa rời ngươi mà đi, không làm trễ nải sự nghiệp võ đạo to lớn của ngươi nữa.

Nói rồi, Cốc Bích Hồ rưng rưng - chực khóc, dáng vẻ như tâm ý nguội lạnh sắp phải đi xa vậy, lại phối hợp vẻ nhợt nhạt yếu ớt vừa khỏi bệnh của nàng, quả thực trông rất thương cảm.

Quả nhiên Ngả Âu liền cuống lên, vội vàng bước tới, đẩy Dương Khai và Tuyết Nguyệt ra, nắm tay Cốc Bích Hồ lo lắng nói: - Phu nhân, ta không có ý này, ta chỉ đang giáo huấn Tuyết Nguyệt mà thôi, ta cũng không có nói...

- Ý của ngươi ta hiểu. Cốc Bích Hồ đưa tay dụi dụi khóe mắt đang ậng nước nói: - Hội trưởng đại nhân hãy yên tâm, tiểu nữ tử chỉ nghỉ ngơi mấy ngày, đợi khi có thể xuống giường được sẽ đi ngay, nhất định sẽ không làm trễ nải sự nghiệp võ đạo vĩ đại của ngươi, đợi khi ngươi đứng ở đỉnh cao võ đạo, tiểu nữ tử sẽ trở lại bầu bạn với ngươi, vĩnh viễn ở bên cạnh.

Nàng khẽ cắn môi mỏng, nghiêng đầu, dường như vô cùng đau xót, vừa nói nước mắt vừa rơi lã chã.

- Phu nhân... Ngả Âu hoàn toàn bối rối, không biết nên nói gì cho phải, trong lòng quýnh lên như mèo bị giẫm phải đuôi, chỉ hận không thể quỳ xuống dập đầu nhận sai với Cốc Bích Hồ, nhưng vừa nghĩ tới Dương Khai và Tuyết Nguyệt vẫn còn ở bên cạnh xem trò vui, sao có thể đeo mo lên mặt như vậy chứ?

Lão lập tức quay đầu lại, trợn mắt nhìn về phía Dương Khai và Tuyết Nguyệt.

- Ách, phụ thân đại nhân, nữ nhi cáo từ trước. Tuyết Nguyệt hiểu ý, biết rằng mình không thích hợp ở lại nữa, vội vàng kéo Dương Khai bỏ chạy.

Dương Khai cũng vội vã ôm quyền, theo sát Tuyết Nguyệt rời đi.

Trước khi đi, Dương Khai chợt phát hiện Cốc Bích Hồ đang nhìn hắn nháy mắt ra hiệu, kiểu như "đã có ta rồi, không cần phải lo lắng" vậy.

Dương Khai toét miệng mỉm, biết rằng Ngả Âu nhìn như thô kệch, nhưng cũng là một người trọng tình nghĩa, nếu không lão không thể coi trọng Cốc Bích Hồ như vậy.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu một ngày nào đó Tô Nhan hay Hạ Ngưng Thường, rồi Phiến Khinh La cũng dở chiêu này ra, chỉ sợ hắn cũng không chịu nổi.

"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu", đó là chân lý mãi mãi không thay đổi.

Đi ra khỏi phòng trúc, Thần Đồ sớm đã không thấy bóng dáng, không biết đã đi đâu. Cấm chế trong nháy mắt đã ngăn cách trúc phòng với bên ngoài cũng không nghe được bất kỳ thanh âm gì nữa. Thậm chí Dương Khai lặng lẽ thả thần niệm ra thử cảm ứng một phen, nhưng cũng không thể xâm nhập vào bên trong.

Hắn đành phải dừng phóng thần niệm.

- Cốc phu nhân... Dương Khai nghĩ nghĩ, không biết nên dùng lời gì để đánh giá nàng cho thích hợp. Dù sao hiện tại Cốc Bích Hồ cũng xem như là trưởng bối của hắn, đánh giá như thế nào cũng không thích hợp lắm, chỉ có thể nói tiếp:

- dường như rất yêu quý muội.

- Đúng vậy, tiểu nương đối với chúng ta đều rất tốt, hơn nữa tiểu nương là người thân thiết nhu hòa, cho nên chúng ta đều rất tôn kính Người. Tuyết Nguyệt hé miệng cười: - Cũng chỉ có tiểu nương mới có thể áp chế được phụ thân, huynh đừng thấy phụ thân ở trước mặt tiểu nương dễ bảo như vậy mà lầm, ở trước mặt người khác, thái độ của phụ thân hoàn toàn khác hẳn.

- Huynh có thể tưởng tượng được. Dương Khai gật gật đầu, dù sao cũng là trưởng của một hội, không có chút uy nghiêm sao được?

Bỗng nhiên Tuyết Nguyệt lén chọc Dương Khai một cái, nói thẳng: - Huynh chuẩn bị khi nào cưới ta?

- Hử? Dương Khai ngạc nhiên nhìn Tuyết Nguyệt, tựa như cười mà không cười nói: - Muội chắc chắn Cốc phu nhân có thể thuyết phục được Ngả Âu hội trưởng sao?

- Tiểu nương đích thân ra tay, phụ thân sao có thể không thỏa hiệp chứ? Hơn nữa, cho dù không có tiểu nương ra mặt, với thân phận và tu vi của huynh, phụ thân cũng sẽ không lo nghĩ nhiều, cho nên chuyện này không có khả năng thứ hai.

- Vậy là muội không nhịn được muốn gả cho ta ngay rồi sao? Dương Khai đe dọa nhìn vào mắt Tuyết Nguyệt.

Sắc mặt Tuyết Nguyệt ửng đỏ, dậm chân nói: - Thì đã sao? Huynh xuất sắc như vậy, ta không chủ động một chút, sau này làm sao có được vị trí trong lòng ngươi chứ?

Dương Khai ngạc nhiên, không nói được gì.

Tuyết Nguyệt hừ lạnh một tiếng, rồi tiến lên chọc một ngón tay lên vị trí trái tim Dương Khai, nghiến răng nghiến lợi nói: - Nói đi, ngoại trừ yêu nữ Phiến Khinh La ta gặp ở Đế Uyển lúc trước, huynh còn có bao nhiêu nữ nhân nữa, tên là gì?
Tuyết Nguyệt vừa nói vừa phát ra thánh nguyên chọc vào tim Dương Khai.

Liên tục mười mấy chỉ đâm vào, khiến Dương Khai không nhịn được khẽ ho khan vài tiếng, có chút chột dạ nói: - Cũng không có nhiều.

- Không có nhiều là bao nhiêu? Tuyết Nguyệt híp mắt hỏi.

Dương Khai giơ lên hai ngón tay.

- Là những ai? Có xứng với huynh không?

- Là hai vị sư tỷ của huynh. Dương Khai cười khan.

- Đẹp đôi quá ha. Tuyết Nguyệt kinh ngạc, ngay sau đó lại hơi ảo não nói:

- Vậy thì làm vợ cả không có hy vọng rồi, vợ hai vợ ba cũng không có phần của ta, chẳng lẽ chỉ có thể làm vợ tư?

Nàng lập tức có chút không vui, nghiến răng nói: - Sau này còn có ai không?

- Sau này không có ai nữa! Dương Khai nghiêm mặt nói.

Tuyết Nguyệt cười ha ha, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười nói: - Huynh tưởng nói như vậy là xong sao? Cẩn thận nếu sau này bị ta tóm được đuôi, đến lúc đó ta sẽ mách ba vị tỷ tỷ, xem huynh có thể nuốt trôi được không?

- Thật sự không có sau này mà. Dương Khai tỏ ra hết sức thành khẩn, chỉ thiếu mỗi thề thốt nữa mà thôi. Hắn nhìn thẳng vào trong đôi mắt trong suốt của Tuyết Nguyệt, nắm bàn tay mềm mại của nàng dịu dàng mà chân thành nói: - Có các nàng như vậy là đủ rồi.

Sắc mặt Tuyết Nguyệt hơi đỏ lên, trong lòng tràn ngập ngọt ngào, cúi đầu xuống trách mắng: - Bực mình!

Giải quyết xong!

Dương Khai không nhịn được lau mồ hôi lạnh trên trán!

Khi hai người đang nói chuyện, cửa trúc phòng bỗng nhiên mở ra, thân hình đồ sộ của Ngả Âu hội trưởng từ bên trong hiện ra.

Tuyết Nguyệt lập tức giống như chuột thấy mèo vậy, vội vàng rút tay ra khỏi bàn tay Dương Khai, lui về phía sau hai bước.

Ánh mắt Ngả Âu sáng quắc, nhìn thẳng về phía hai người, hiển nhiên là đã phát hiện ra, tuy nhiên lão cũng không nói gì, chỉ là hừ lạnh một tiếng. Gương mặt già nua, bình tĩnh đưa tay chỉ thẳng mặt Dương Khai, không khách khí chút nào nói: - Tiểu tử, theo bổn tọa đến đây.

Nói xong lão liền bước thẳng về một hướng.

Từ "Dương huynh đệ" đến "Dương đại sư", rồi đến "tiểu tử"... Có thể thấy được ấn tượng trong lòng Ngả Âu hội trưởng đối với Dương Khai biến hóa như thế nào. Dương Khai mỉm cười, quay đầu nói với Tuyết Nguyệt: - Ta cùng tiền bối hàn huyên một chút, muội trở về đi, ta sẽ tìm muội sau.

Tuyết Nguyệt mở miệng, định đòi đi theo, nhưng nàng cũng hiểu, lúc này quả thực không tiện quấy rầy hai người đàn ông này nói chuyện với nhau, chỉ có thể nói: - Huynh cẩn thận một chút, nếu phụ thân có làm khó gì huynh, có thể nhịn được thì nhịn, khi nào gặp lại muội sẽ bồi thường.

Nói rồi nàng lập tức đỏ mặt, chạy mất.

Dương Khai lập tức lộ ra vẻ mơ màng.

- Tiểu tử sao còn chưa cút lại đây! Ngả Âu đứng cách đó không xa, bất mãn thúc giục.

- Tới liền, tới liền. Dương Khai biết lão ăn phải quả đắng trong tay Cốc Bích Hồ, lúc này đang khó chịu trong lòng nên không chút phật lòng nói.

Chạy chậm đến trước mặt Ngả Âu, Dương Khai mỉm cười, ôm quyền nói: - Dương Khai bái kiến... Nhạc phụ đại nhân tương lai!

- Tiểu tử, ngươi gọi ta là gì!

Ngả Âu lập tức như mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên.

- Ha ha. Dương Khai cười khan.

- Ăn có thể ăn lung tung, nhưng nói không thể nói bậy được. Tiểu tử, ta cho ngươi biết, muốn kết hôn với Tuyết Nguyệt, chuyện này không có thương lượng gì hết! Ngả Âu phẫn nộ nhìn Dương Khai, trông hết sức khó chịu.

- Thật sự không thương lượng được sao? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Chắc chắn là không! Ngả Âu gườm gườm, trầm giọng nói, tựa như thiên lôi có đánh xuống cũng không bao giờ nhượng bộ vậy.

- Vậy sao... Dương Khai trầm ngâm một chút, rồi nói: - Vậy dường như vãn bối và tiền bối không còn gì để nói nữa, thôi bỏ đi vậy, ngày mai ta sẽ rời khỏi Thủy Thiên Thành.

- Hử? Lần này đến phiên Ngả Âu giật mình, lão hoàn toàn không ngờ Dương Khai lại dễ nói chuyện như vậy, vốn tưởng rằng tiểu tử này sẽ mặt dày nài nỉ lão, làm sao lại rút lui nhanh như vậy chứ?

Lão cảm thấy hết sức mừng rỡ, nếu là như vậy, lão cũng có lý do để nói với Cốc Bích Hồ. Dù sao cũng không phải lão buộc hắn rời đi, mà là chính hắn chủ động muốn ly khai, không liên quan gì đến lão.

Đang định lên tiếng nói cái gì đó, lão chợt nghe Dương Khai thở dài, nặng nề nói: - Aiii, nhưng nếu ta rời khỏi đây, chỉ sợ hơn 500 vị luyện đan sư của Dược Sư Điện kia cũng muốn cùng đi theo ta quá.

- Ngươi nói vậy là ý gì?

Ngả Âu lập tức khẩn trương.

- Ha ha, quên nói cho Ngả Âu hội trưởng biết, sau khi ngài rời khỏi ta đã khai đàn giảng đan mấy ngày, hiện tại cũng coi như là một nửa ân sư của những luyện đan sư kia. Bọn họ vốn định đi theo bên cạnh ta để học tập thuật luyện đan, nhưng ta nghĩ lại, chúng ta đều là người một nhà cả, ở bên cạnh ta cùng ở lại Dược Sư Điện cũng không khác gì nhau, cho nên cũng không đồng ý. Có điều, nếu hiện tại ta cùng Tuyết Nguyệt không nên duyên phận, vậy chỉ sợ khi ta rời đi, bọn họ cũng sẽ đi theo.

- Nửa ân sư sao? Ngả Âu cả kinh biến sắc, ngay sau đó giận dữ nói:

- Tiểu tử, ngươi đang uy hiếp ta sao!

Lão biết, Dương Khai tuyệt đối không phải đang nói đùa, luyện đan sư đều rất tôn trọng ân sư, nhìn Chiêm Nguyên đi theo Tả Đức rời khỏi là có thể biết được điểm này. Dương Khai hôm nay đã là nửa ân sư của hơn 500 vị luyện đan sư kia, có ơn truyền đạo, chỉ cần hắn nói một câu, chắc chắn Dược Sư Điện sẽ không còn một bóng người để lại cho lão.

Đây chính là lực lượng tinh nhuệ của toàn bộ Hằng La Thương Hội đó!

Ngả Âu trong lòng rét run, ý thức được lão có chút đánh giá thấp khả năng của Dương Khai.

- Không dám, không dám! Dương Khai cười híp mắt nhìn Ngả Âu.

- Ngươi giỏi lắm! Ngả Âu nghiến răng lạnh lùng nói.

Dương Khai không quan tâm đến thái độ của lão, chợt lấy ra từ nhẫn không gian của mình một khối thạch bài, than thở nói: - Vãn bối vốn còn chuẩn bị tặng vật này cho tiền bối, đáng tiếc mà... Thôi, đã vậy cũng tiết kiệm được, khỏi phải cho đi.

- Đây là cái gì? Ngả Âu tò mò hỏi.

- Một bộ công pháp! Dương Khai mỉm cười.

Chương 1919: Coi như là sính lễ

Vốn Ngả Âu rất tò mò với đồ vật mà Dương Khai lấy ra, dù sao Dương Khai có thực lực siêu phàm, thân phận không thấp, nên đồ vật lấy ra tất nhiên cũng không tầm thường.

Nhưng khi nghe nói đó là một bộ công pháp, Ngả Âu lập tức không có hứng thú, bĩu môi nói: - Ta tưởng là cái gì, hóa ra chỉ là một bộ công pháp. Hằng La Thương Hội của ta mặc dù lấy việc làm ăn là chính, nhưng cũng rất xem trọng võ đạo, công pháp gì đó... tiểu tử ngươi cứ giữ lại đi, thương hội không thiếu những thứ này.

Dương Khai mỉm cười, hết sức bình tĩnh nhấn mạnh ra từng từ: - Công pháp này tên là... Luyện Tinh Quyết!

Vừa dứt lời, ánh mắt của Ngả Âu đã bắn ra tia sáng ngập trời, ngay sau đó với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, lão liền chộp lấy thạch bài trên tay Dương Khai, trợn trừng mắt quan sát hết sức cẩn thận.

Trên thạch bài khắc ba văn tự thượng cổ, nhìn qua vô cùng thần bí, cùng văn tự hiện nay hoàn toàn khác nhau.

Nhưng cẩn thận quan sát lại phát hiện, ba văn tự này cũng ba chữ "Luyện Tinh Quyết" theo văn tự hiện tại, có vẻ hơi giống nhau.

Hai tay Ngả Âu không khỏi run rẩy.

- Tiền bối, ngài làm như vậy... có phải có chút không hợp với thân phận hay không? Dương Khai ở bên cạnh chế nhạo nói.

- Ngậm miệng ngươi lại! Ngả Âu nổi giận quát một tiếng, cũng không có chút ý tứ phòng bị Dương Khai gì cả, trực tiếp truyền thần niệm vào bên trong thạch bài cảm nhận.

Thạch bài này là do Dương Khai lấy được từ chỗ sâu nhất trong Đế Uyển, dựa vào Luyện Tinh Quyết hắn mới có thể giúp cho Hạ Ngưng Thường luyện hóa được căn nguyên của Thông Huyền đại lục. Tuy bản thân hắn không sử dụng thứ này để luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh, nhưng đây tuyệt đối là pháp môn luyện hóa căn nguyên tinh tú mạnh nhất.

Về sau, luyện hóa căn nguyên của Huyền Không đại lục cũng đã chứng minh điều này.

Hiện tại, Ngả Âu có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, nếu có thể chiếm được Luyện Tinh Quyết, luyện hóa được căn nguyên một hành tinh tu luyện, chẳng những có thể khiến cho tương lai vô cùng rạng rỡ, mà tấn cấp lên Hư Vương tam tầng cảnh cũng là chuyện nắm chắc trong tầm tay. Cho nên lão mới thất thố như vậy.

Lần trước lão sai Tuyết Nguyệt dẫn theo một nhóm lớn cao thủ đi Đế Uyển, chính là vì Luyện Tinh Quyết, chỉ tiếc cuối cùng lại rơi vào tay Dương Khai.

Sau khi Tuyết Nguyệt trở về cũng không nói rõ tình huống, cho nên Ngả Âu cũng không biết Luyện Tinh Quyết lại ở trong tay Dương Khai.

Hiện tại đột nhiên thấy được, hiển nhiên là mừng như điên.

Dương Khai mỉm cười, đứng đợi ở bên cạnh.

Theo thời gian trôi qua, vẻ mặt của Ngả Âu cũng liên tục biến đổi: Kích động, khẩn trương, mong đợi, phấn chấn đủ loại sắc thái khác nhau.

Thật lâu sau, bỗng nhiên lão liền cất tiếng cười to, tiếng cười vô cùng vui sướng.

- Tiền bối có thu hoạch gì sao? Dương Khai cười híp mắt hỏi.

Ngả Âu quay đầu nhìn về phía hắn, sắc mặt rốt cuộc cũng hòa hoãn rất nhiều, gật đầu nói: - Tiểu tử, ngươi rất không tồi, biết cách làm cho người khác vừa lòng. Hơn nữa, khó có được chính là võ lực và thân phận của ngươi không kém bổn tọa chút nào, lại còn biết kính lão, điểm này bổn tọa rất hài lòng!

- Tiền bối hài lòng là tốt rồi.

- Vật này ta nhận, chuyện của ngươi cùng Tuyết Nguyệt... ta sẽ cẩn thận suy tính!

Dương Khai mỉm cười, cũng không có thúc ép. Ngả Âu có thể nói như vậy đại biểu cho việc lão đã đồng ý, chỉ có điều lão muốn giữ chút thể diện mà thôi.

- Đến đây, đi theo ta một chút, ta có một số việc muốn hỏi ngươi. Ngả Âu thay đổi hẳn thái độ hung hăng vênh váo, mà trở nên hiền hòa hơn rất nhiều.

Dương Khai gật đầu nói: - Trưởng bối đã có lệnh, vãn bối không dám từ!

Ngả Âu vô cùng hài lòng đối với hắn, vừa chắp hai tay sau lưng đi về phía trước, vừa lên tiếng hỏi: - Bổn tọa muốn biết, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

- Điều này... Ta cũng không rõ lắm. Dương Khai ngượng ngùng cười. Từ sau khi ly khai Thông Huyền đại lục tiến vào Tinh Vực, hắn luôn lưu lạc ở bên ngoài, nào còn thời gian tính toán số tuổi của mình chứ. - Khoảng 50, 60 tuổi gì đó.

- Khoảng 50, 60 tuổi sao? Ngả Âu hơi biến sắc mặt: - Ngươi chắc chắn tuổi của ngươi chỉ có tầm đó?

50, 60 tuổi, đối với một phàm nhân mà nói đã sắp đi vào cuối đời rồi, nhưng đối với võ giả mà nói, 50, 60 tuổi chỉ mới là thanh niên mà thôi.

Những võ giả cấp Thánh Vương đa số đều ở độ tuổi này.

Thậm chí ngay cả một số võ giả Siêu Phàm Cảnh, Thần Du Cảnh, do tư chất kém nên cũng đều nằm trong độ tuổi này.

Còn Dương Khai thì đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh!
Hư Vương Cảnh trong khắp Tinh Vực, có ai không phải là những lão quái vật đã sống hơn mấy trăm ngàn năm chứ? Không có thời gian tích lũy theo năm tháng, hoàn toàn không có khả năng tấn cấp đến trình độ Hư Vương Cảnh!

Cho nên khi biết Dương Khai mới chỉ có 50, 60 tuổi, Ngả Âu suýt nữa giật nảy mình.

- Cho ta quan sát vòng tuổi trong xương của ngươi một chút, ngươi không ngại chứ? Ngả Âu nghi hoặc nhìn Dương Khai nói.

- Hiển nhiên là không ngại! Dương Khai mỉm cười, chủ động đưa một tay ra.

Ngả Âu đưa tay đặt lên cổ tay của hắn rồi truyền thần niệm vào trong dò xét, một lúc sau lão mới khiếp sợ buông ra.

Trong lúc dò xét, lão đã phát hiện Dương Khai đúng là chỉ có mấy chục tuổi mà thôi, hắn cũng không nói dối. Dù sao hình dáng bên ngoài của võ giả tuy rằng bởi vì thực lực tăng lên mà sẽ không biến đổi quá lớn, nhưng còn tuổi xương thì lại phản ánh rất chính xác độ tuổi của võ giả.

Hắn tu luyện như thế nào chứ? Ngả Âu đột nhiên cảm giác được, lão sống nhiều năm như vậy thật là uổng phí. Hơn nữa, lão càng thêm khiếp sợ chính là, trong lúc lão dò xét tuổi xương của Dương Khai, chợt phát hiện khí huyết lực trong cơ thế hắn dồi dào đến mức khiến người ta phải sợ hãi.

Lão chợt hiểu ra, điều này chắc hẳn là do Dương Khai luyện hóa Bất Lão Thần Thụ mà có được!

- Ngả Âu hội trưởng thực sự nghĩ rằng vì Dương Khai luyện hóa được Bất Lão Thần Thụ, cho nên mới có thể tấn cấp đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh trong thời gian ngắn như vậy.

Lão hít sâu một hơi, thành khẩn nói: - Với tư chất của ngươi, trong Tinh Vực này, không có nữ tử nào có thể xứng với ngươi. Tuyết Nguyệt được ngươi để mắt tới chính là phúc đức của nó, nó đi theo ngươi bổn tọa cũng thấy yên lòng.

Rốt cục lão cũng thừa nhận quan hệ giữa Dương Khai và Tuyết Nguyệt.

Dù sao một nhân vật như Dương Khai ngàn đời khó gặp, thừa xứng đôi với Tuyết Nguyệt.

- Nhưng bổn tọa cũng cần phải nhắc nhở ngươi một chút. Bỗng nhiên Ngả Âu như nhớ ra điều gì đó, lên tiếng nói.

- Mời tiền bối nói.

- Ngươi có biết thể chất của Tuyết Nguyệt là gì không? Ngả Âu hỏi.

- Long Tủy Phượng Thể. Dương Khai mỉm cười: - Nếu không có thể chất đặc thù này, chỉ sợ Tuyết Nguyệt cũng không thể qua mặt khắp cả Tinh Vực, luôn giả trang làm nam nhân mà không bị ai phát hiện ra.

- Không sai, nếu ngươi đã biết là Long Tủy Phượng Thể, vậy tất nhiên cũng biết tác dụng lớn nhất của loại thể chất này chứ?

Vẻ mặt Dương Khai trở nên kỳ quặc, gật gật đầu.

Ngả Âu ho nhẹ một tiếng, hơi lúng túng nói: - Làm trưởng bối, ta nói những điều này thật sự không thích hợp lắm, nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi, nếu như muốn tốt cho mình, tốt cho Tuyết Nguyệt thì không cần quá sớm... Ừm, ngươi biết rồi đó, chờ đến khi võ đạo của Tuyết Nguyệt đại thành rồi cũng không muộn, tin rằng với tâm tính của ngươi, ắt sẽ có đủ kiên nhẫn. - Vãn bối hiểu được.

Dương Khai không ngừng lau mồ hôi trên trán, cùng cha vợ tương lai nói về cái đề tài này, thật sự là ngại ngùng mà.

- Ha ha, ngươi hiểu rồi thì tốt. Ngả Âu thân thiết vỗ vỗ vai Dương Khai, có chút thổn thức nói: - Ngươi cũng đừng trách bổn tọa không thông tình đạt lý, đợi đến một ngày nào đó ngươi làm cha rồi, sẽ hiểu tất cả những điều ta làm rốt cuộc là vì cái gì.

Dương Khai trịnh trọng nói: - Tiền bối lo lắng cho ái nữ, vãn bối có thể cảm nhận được.

- Tốt! Ngả Âu gật gật đầu: - Ừm, ta định mời ngươi làm cung phụng cho Hằng La Thương Hội, ngươi có bằng lòng không?

- Không sao, tiền bối chỉ là muốn mượn một chút hư danh của ta mà thôi, chuyện này cũng không có gì.

- Biết ngay ngươi chỉ nhìn qua một chút là biết mà, hơn nữa, mấy ngày trước ngươi mạnh mẽ áp đảo khi so đấu thuật luyện đan với Tả Đức, đồng thời lại dẫn động được cả Đại Đạo Đan Âm, ta đã cho người truyền tin đi khắp nơi. Tin rằng không lâu sau, đại danh của ngươi sẽ lan truyền khắp toàn Tinh Vực, có ngươi làm cung phụng cho thương hội của ta, thì những luyện đan sư trên khắp Tinh Vực sao còn không lăn tới chứ? Đến lúc đó, ta muốn cho bọn họ gia nhập vào thương hội cũng không bao giờ phải xem sắc mặt của bọn họ nữa, ha ha ha! Ngả Âu cười vô cùng sảng khoái, tựa như cuối cùng cũng báo được thù vậy.

Dương Khai không ngừng cười khan, biết rằng Ngả Âu đã bị những luyện đan sư tính tình cổ quái kia chọc cho tức giận không ít lần.

- Còn nữa, tiền đánh cuộc của ngươi và Tả Đức, mỗi năm mấy chục viên linh đan cấp Hư Vương kia, ngươi định xử lý như thế nào, ngươi ở nơi nào, có cần bổn tọa sai người đưa tới cho ngươi hay không? Ngả Âu hỏi.

- Không cần, những thứ đó coi như là sính lễ của vãn bối đi. Dương Khai cười nói.

Ngả Âu co rụt con ngươi lại: - Ngươi cam lòng bỏ qua sao? Mỗi năm mấy chục viên, mười năm là mấy trăm viên, trăm năm chính là mấy ngàn viên, đây chính là linh đan cấp Hư Vương đó, không phải là đan dược bình thường đâu!

- Tiền bối quên mất ta cũng là luyện đan sư sao?

Những linh đan này ta có thể tự mình luyện chế.

Ngả Âu bật cười khanh khách: - Nói như vậy, sính lễ này đối với ngươi mà nói vẫn còn chưa đủ thì phải.

Dương Khai toét miệng cười: - Hơn nữa còn có Luyện Tinh Quyết, cộng thêm những đệ tử luyện đan sư kia của ta...

- Ừm, cơ bản là đủ rồi! Ngả Âu vui vẻ nói.

- Nếu cộng thêm mười mấy tòa pháp trận không gian vượt hành tinh nữa thì sao? Dương Khai mỉm cười.

Ngả Âu nghiêm sắc mặt, thấp giọng nói: - Chuyện này ta đang muốn hỏi ngươi, ngươi thật sự có thể bố trí ra loại pháp trận không gian đó, có thể trực tiếp truyền tống từ hành tinh này đến hành tinh khác sao?

- Nếu tiền bối đã biết chuyện này, vậy chắc hẳn là Thần Đồ đã nói ra, chẳng lẽ Thần Đồ không nói cho ngài biết, hắn đã từng đích thân trải nghiệm qua hay sao?

- Thần Đồ có nói, chỉ có điều... bổn tọa khó có thể tin được. Ngả Âu nghiêm nghị nói: - Hằng La Thương Hội của ta, tổng tất cả hành tinh tu luyện lớn nhỏ, khoáng tinh, dược tinh cộng lại có chừng 18! Phí dụng vận chuyển người và vật tư qua lại những hành tinh này đều là một con số trên trời. Nếu thật sự có loại trận pháp không gian liên thông những hành tinh này với nhau, thì ngươi chính là ân nhân của cả thương hội chúng ta, đừng nói là ngươi muốn cưới Tuyết Nguyệt làm vợ, cho dù ngươi đòi cưới hết những nữ nhi khác của ta, ta cũng sẽ gả hết!

- Tiền bối nói đùa, một mình Tuyết Nguyệt là đủ rồi! Hơn nữa, cũng không liên quan đến chuyện này.

- Tốt, Tuyết Nguyệt quả nhiên không nhìn lầm người, ánh mắt của nó đúng là không tồi mà. Ngả Âu chợt nói: - Ngươi đi theo ta!

Vừa dứt lời, lão liền hướng phóng thẳng về phía trước.

Dương Khai không biết lão định làm gì, cũng không nhiều hỏi, theo sát phía sau.

Không bao lâu, hai người đi tới một cung điện được canh gác nghiêm ngặt. Phía trước cung điện có rất nhiều võ giả mặt kim giáp bảo vệ, hơn nữa tất cả đều là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh.

Xung quanh cung điện dày đặc cấm chế.

Có thể thấy được nơi này chính là khu vực quan trọng nhất của Thủy Thiên Thành.

- Bái kiến hội trưởng. Thấy Ngả Âu tới, các thủ vệ liền vội vàng hành lễ.

Ngả Âu khẽ gật đầu, dẫn Dương Khai đi thẳng vào bên trong.

Chương 1920: Sửa chữa

Vào trong đại điện, Dương Khai lập tức cảm nhận được dao động lực lượng không gian nhàn nhạt phà vào mặt.

Tập trung nhìn kỹ, giữa đại điện có một tòa pháp trận không gian, đang phát tán hào quang, xung quanh có không ít võ giả canh gác, trong tối cũng có cường giả theo dõi.

Nơi này hẳn là trung khu pháp trận không gian Thủy Nguyệt Tinh, Dương Khai hiểu được, bằng không sao lại phải trọng binh trấn giữ như thế.

Quả nhiên, Ngả Âu nói: - Tòa pháp trận không gian này kết nối các thành trì lớn trên Thủy Nguyệt Tinh, cứ điểm trọng yếu các nơi, là thứ cực kỳ trọng yếu.

Dương Khai gật đầu, thần thức quét qua. liền biết cấu tạo trong pháp trận này, nhưng hắn cũng không quá để ý, dù sao bố trí pháp trận không gian kiểu này không có gì khó đối với hắn.

- Tiền bối để ta xem cái này, là muốn ta làm gì? Dương Khai khó hiểu hỏi.

- Không phải thứ này.

Ngả Âu cười thần bí, lại vẫy gọi Dương Khai đi theo, mới đi sang một bên, vào trong cửa hông, theo thang lầu xoay tròn đi xuống.

Xung quanh cầu thang có gắn dạ minh châu to cỡ nắm tay, tỏa ra ánh sàng nhàn nhạt, mới không quá tối tăm.

Ngả Âu dẫn đường đằng trước, đi chừng một nén nhang, hai người mới đến một chỗ trong lòng đất.

Đằng trước mở rộng, Dương Khai kinh ngạc phát hiện dưới này lại có một động thiên khác, là một cái mật thất trống trải, nhìn vào bên trong trống rỗng, chỉ ở giữa là có một thứ tỏa ra khí tức xa xưa.

- Đây là... Dương Khai nhướng mày, vội đi tới trước, mượn ánh sáng từ dạ minh châu xung quanh, đi một vòng quanh pháp trận rộng chừng 5 trượng.

- Đây là pháp trận không gian siêu cấp? Dương Khai kinh ngạc nhìn Ngả Âu.

- Không sai! Ngả Âu nghiêm túc gật đầu. - Như ngươi thấy, đây là pháp trận không gian siêu cấp, có thể truyền tống từ Thủy Nguyệt Tinh đi pháp trận ở hành tinh khác!

- Không dùng được nữa? Dương Khai lại hỏi.

- Phải, không biết chỗ nào có vấn đề, theo điển tịch tổ tiên ghi lại, từ vạn năm trước đã không thể sử dụng. Trải qua bao nhiêu đời hội trưởng đều tìm người sửa chữa, đáng tiếc không ai làm được. Dương Khai, cũng không phải bổn tọa không tín nhiệm bản lĩnh của ngươi, nhưng mà chuyện này liên quan trọng đại, bổn tọa nhất định phải tận mắt thấy rõ. Nếu ngươi có thể sửa được pháp trận này, vậy bổn tọa sẽ tin lời ngươi! Ngả Âu nghiêm mặt nói.

- Chuyện này có gì khó?

Dương Khai mỉm cười, thần sắc thoải mái bất ngờ.

- Ngươi thật có thể sửa được? Ngả Âu trở nên hưng phấn.

- Được. Dương Khai gật đầu. - Nhưng mà, tiền bối, pháp trận này kết nối nơi nào?

Ngả Âu nhíu mày, có chút khó xử, nhưng trầm ngâm một hồi liền nói: - Ngươi cùng bổn tọa không có gì phải giấu, lại tình đầu ý hợp với Tuyết Nguyệt, cũng không phải người ngoài, nói cho ngươi biết cũng không sao. Ngươi có từng nghe qua, ở trong Tinh Vực tồn tại rất nhiều Ám Tinh?

- Ám Tinh? Dương Khai nhướng mày, có phần bất ngờ: - Chính là những hành tinh ẩn giấu sâu trong Tinh Vực, không thể dùng cách bình thường để đi vào, thậm chí mắt thường cũng không thấy được?

- Quả nhiên ngươi biết. Ngả Âu gật đầu.

- Chính là loại Ám Tinh này, Tinh Vực rộng lớn biết bao, ẩn giấu biết bao bí mật. Nhìn khắp Tinh Vực, Ám Tinh dù không có nhiều, nhưng tuyệt đối không ít, chỉ là người thường không thể phát hiện. Hiện tại trong Tinh Vực, phàm là hành tinh có chút giá trị đều sớm bị các thế lực lớn nắm giữ, cũng như Hằng La Thương Hội ta, đã quản lý 18 hành tinh. Các nhà thế lực muốn phát triển lớn mạnh, ngoài mở rộng xâm lược, biện pháp ổn thỏa nhất là tìm kiếm Ám Tinh. Mở rộng xâm lược có nhiều nhân tố không nắm chắc, còn tìm Ám Tinh lại an toàn dễ dàng. Có điều Ám Tinh che giấu rất sâu, rất khó tìm kiếm, dù có thoáng qua, cũng chưa chắc phát hiện được.

Dương Khai gật đầu:

- Ta cũng nghe qua, nghe nói trong Tinh Vực có kỳ trận thiên địa, ẩn giấu hành tinh nào đó, những kỳ trận thiên địa này ảo diệu, ngay cả cường giả Hư Vương tam tầng cảnh cũng chưa chắc nhìn ra.

Vừa nói, trong lòng Dương Khai khẽ động, kinh ngạc: - Ý của tiền bối, là pháp trận không gian này kết nối với một Ám Tinh?

Sắc mặt Ngả Âu hưng phấn, gật đầu: - Không sai, nó nối liền với một Ám Tinh. Có thể ngươi không biết, tổ tiên Hằng La Thương Hội đã từng có chút giao tình với Tinh Không Đại Đế, Ám Tinh đó do Đại Đế phát hiện, cuối cùng nói cho tổ tiên thương hội, pháp trận này cũng là Đại Đế tự tay bố trí năm đó.

Lại còn liên quan tới Dương Viêm? Dương Khai kinh ngạc, nhưng cuối cùng cũng hiểu, vì sao pháp trận này lại không khác gì cái mình bố trí.

Bởi vì là Dương Viêm làm, còn trận đồ mình bố trí pháp trận không gian cũng là do Dương Viêm dạy, không giống mới là lạ.

Vốn tưởng rằng Dương Khai nghe đến tổ tiên Hằng La Thương Hội có chút giao tình với Đại Đế, lẽ ra phải biểu hiện khiếp sợ, nhưng phát hiện Dương Khai lại thờ ơ, Ngả Âu kinh ngạc không thôi, trong lòng lại đánh giá Dương Khai cao hơn.

Chỉ có hạng người tâm tính trầm ổn mới lạnh nhạt như vậy, hắn làm sao biết Dương Khai ở cùng Dương Viêm bao lâu, nói về hiểu biết Đại Đế, toàn bộ Tinh Vực cũng không ai hơn được.

Hắn tiếp tục nói: - Ám Tinh đó là một khoáng tinh, giá trị vô cùng lớn, đáng tiếc hơn vạn năm qua thương hội ta sở hữu núi bảo bối mà không có cửa vào, đúng là hổ thẹn phó thác của Đại Đế. Dương Khai, nếu ngươi có thể sửa được pháp trận này, vậy sẽ là ân nhân chân chính của thương hội ta, bổn tọa...

Ngả Âu nói tới đây, phát hiện mình không biết nói sao.

Vốn hắn muốn cám ơn Dương Khai, nhưng nói tới miệng, lại phát hiện mình không biết phải cám ơn thế nào. Dương Khai xuất hiện, mang tới lợi ích không thể ước đoán cho hắn và thương hội, ân tình như vậy, lấy cái gì mà cám ơn.

Bán cả thương hội cho hắn còn tạm được.

- Tiền bối yên tâm, chỗ này cứ giao cho ta.

Dương Khai gật đầu không chối từ.

- Được, vậy bổn tọa mong chờ, cần phải bao lâu? Ngả Âu hưng phấn hỏi.

- Chờ một chút! Dương Khai vừa nói, đã đi lên trận cơ lâu năm không tu sửa, thả ra thần niệm xem xét kỹ càng, sau đó liền có vẻ hiểu được.

Tiếp theo, hắn mở nhẫn không gian lấy ra các loại nguyên vật liệu, bao gồm cả Không Linh Tinh tinh khiết mang ra từ trong Thất Lạc Chi Địa.

Hỏa lực nóng rực phát ra từ trên người hắn, những nguyên vật liệu không ngừng biến đổi hình dạng, dung nhập vào trận cơ. Thần niệm của Dương Khai cũng chạy qua trận cơ, dùng thần thức hỏa bù đắp hoàn thiện trận đồ bên trong.

Trước sau không quá một nén nhang, hắn vung tay, các Không Linh Tinh tinh khiết lần lượt khảm vào những vị trí trên pháp trận.

Toàn bộ pháp trận kêu vang, dao động lực lượng không gian trào ra từ pháp trận, pháp trận phủ bụi, lúc này tỏa ra hào quang!

- Cái gì... Ngả Âu đứng một bên nhìn đến ngây người, miệng há to, có thể nhét cả nắm tay vào.

Thân là hội trưởng Hằng La Thương Hội, còn là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, sống hơn nửa đời người, chuyện lạ lùng gì chưa thấy, hắn đã sớm có thể núi non sụp đổ trước mặt mà không đổi sắc.

Nhưng mà bây giờ, hắn quả thật bị chấn trụ.

Hắn nghĩ rằng, Dương Khai muốn sửa chữa pháp trận không gian này, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Hắn nghĩ rằng ngắn thì cũng phải một hai tháng, thậm chí một hai năm.

Hắn nghĩ rằng Dương Khai phải tiêu hao tâm thần rất lớn...

Hắn nghĩ rằng...

Nhưng mà má nó mới có một nén nhang thôi! Dương Khai lại giải quyết xong nan đề làm khó vô số tinh anh Hằng La Thương Hội trong vạn năm qua.

Tiểu tử này còn là người hả?

Ngả Âu cảm giác cả người muốn sụp đổ, không thể tin nổi nhìn phía trước, pháp trận ông ông cùng lực lượng không gian tràn ra, cùng với hào quang nhàn nhạt, thể hiện rõ ràng pháp trận không gian đã thật sự được sửa chữa xong.

Trong khi hắn thất thần, hắn phát hiện Dương Khai lấy ra một ít thứ, luyện hóa trong tay, không lâu sau đã thành một tấm lệnh bài.

Kế đó, Dương Khai vẫy gọi Ngả Âu, mỉm cười nói: - Tiền bối, có muốn đi bên kia xem thử.

- Vậy... vậy là xong rồi?

Ngả Âu nghi thần nghi quỷ, không phải hắn nghi ngờ bản lĩnh của Dương Khai, mà là những gì đã thấy vượt quá tưởng tượng của hắn.

- Phải, pháp trận này cùng một mạch với ta học, chỉ là trong linh trận đồ có chút vấn đề, ta sửa một chút là không có gì nữa. Ta còn gia cố trận cơ, bổ sung một chút Không Linh Tinh, đủ cho pháp trận này vận hành vạn năm không hư hỏng!

Ngả Âu nuốt ực một cái, nhưng nghĩ tới đối diện mà khoáng tinh mà các đời hội trưởng nhớ mãi không quên, hắn không nén được kích động, nhấc bước đã vào trong pháp trận.

- Tiền bối cầm thứ này, ổn định thần hồn. Dương Khai đưa lệnh bài mới luyện chế cho hắn, căn dặn.

- Đây là truyền tống lệnh đặc thù của ngươi luyện chế? Không có vật này, sẽ không thể sử dụng pháp trận không gian? Ngả Âu hỏi, hiển nhiên Thần Đồ đã báo cáo tất cả cho hắn, bởi vậy hắn cũng biết tới truyền tống lệnh.

- Không sai, nhưng không phải không dùng được, mà là tùy tiện sử dụng, sẽ bị đày vào trong hư không vô tận. Dương Khai cười nhe răng.

- Được được được, có chiêu này, bổn tọa yên tâm. Ngả Âu cười to, vung tay: - Lên đường thôi, để cho bổn tọa xem khoáng tinh kia trù phú cỡ nào.

Dương Khai không nói nữa, mà đẩy thánh tinh vào trận pháp, bấm pháp quyết, vận chuyển trận pháp.

Hào quang chói lọi cắn nuốt Dương Khai cùng Ngả Âu, sau đó hai người liền biến mất.

Cách xa không biết bao nhiêu vạn dặm, trên một ngôi sao vắng lặng, bên trong cung điện cổ xưa, ánh sáng lóe lên, chừng 10 nhịp thở mới tan đi.

Đợi cho ánh sáng tan đi, Dương Khai cùng Ngả Âu mới hiện ra.

Không hổ là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lực lượng thần thức mạnh mẽ, dù trải qua truyền tống liên hành tinh, nhưng Ngả Âu khôi phục rất nhanh, không giống Thần Đồ lúc trước choáng váng cả buổi.

Hắn vội quan sát xung quanh, thần niệm nhanh chóng mở rộng, đang tra xét xung quanh có nguy hiểm hay không.

Chương 1921: Ám Tinh

Chỗ hai người hiện tại là trong đại điện, nơi này tỏa ra hơi thở cổ xưa, hiển nhiên đã có tuổi, bởi vì không có người lui tới, nhiều năm không tu sửa, bởi vậy xung quanh đại điện có dấu hiệu hư hại.

Ở trong đại điện, có hơn trăm bộ xương khô ngồi xếp bằng, phân tán khắp nơi.

Những xương khô này đã sớm không còn khí tức sinh mệnh, không còn thịt gì, ngay cả quần áo cũng bị phong hoá sạch, chỉ còn xương trắng, có cái còn giữ được hình người, có cái tan rã đầy đất, nhìn rất thê thảm.

Xác định xung quanh không có nguy hiểm, ánh mắt Ngả Âu rơi xuống những xương khô này, ánh mắt ảm đạm, thở dài nói: - Đây là các đệ tử thương hội năm đó chưa kịp rút lui.

Năm đó pháp trận không gian đột nhiên hư hỏng, còn có một số võ giả lấy quặng trên khoáng tinh này không kịp trở về Thủy Nguyệt Tinh. Vạn năm trôi qua, trên khoáng tinh không thích hợp tu luyện, tu vi của bọn họ ngừng trệ, tự nhiên chỉ có thể chết già ở đây.

Chỉ riêng trong đại điện, đã chết hơn trăm người, có thể tưởng tượng được bên ngoài chết bao nhiêu.

Lần đó Hằng La Thương Hội tổn thất nặng nề, theo điển tịch ghi lại, đã mất hơn 5000 đệ tử!

Tức là nói, có 5000 đệ tử Hằng La Thương Hội chết trên khoáng tinh này.

- Tiền bối bớt đau thương! Dương Khai cũng không biết an ủi thế nào, thấy thần sắc Ngả Âu buồn bã, chỉ có thể nói một tiếng.

Ngả Âu cười khổ: - Bổn tọa hiểu, đã là chuyện vạn năm trước, ta chỉ là cảm thấy, thương hội thật có lỗi với bọn họ. Bọn họ rải nhiệt huyết sinh mệnh ở nơi này, vạn năm trôi qua, lại không mấy người nhớ tới bọn họ.

- Ngày sau sẽ có người nhớ tới, bọn họ chết ở đây, có thể là muốn bảo vệ pháp trận này không bị ngoại lực phá hủy. Bọn họ làm thế, vốn chính là công lớn..

- Sao lại nói vậy? Ngả Âu ngạc nhiên.

Dương Khai mỉm cười: - Bình thường, muốn truyền tống liên hành tinh, nhất định phải có 2 tòa pháp trận không gian kết nối với nhau. Bất kỳ một bên nào hư hỏng, cũng không thể tiến hành truyền tống. Tòa bên Thủy Nguyệt Tinh đã bị hỏng, nhưng ta sửa xong là có thể truyền tống đến đây, vậy cũng tức là pháp trận bên này còn nguyên vẹn. Lúc trước ta còn bận tâm, nếu như pháp trận bên này hư hỏng, vậy ta phải một mình đi vào hành lang hư không, sửa chữa tiếp điểm truyền tống. Làm như vậy, đối với ta cũng có nguy hiểm nhất định, nhưng không xuất hiện tình huống này, vậy nói rõ trước khi chết bọn họ đã bảo vệ rất tốt pháp trận. Đối với thương hội, còn không phải là công lớn? Tiền bối phải ghi công cho bọn họ, để cho người đời sau kính ngưỡng.

Ngả Âu bừng tỉnh, gật đầu liên tục:

- Ngươi nói phải, tuy rằng bổn tọa không biết bọn họ là ai, nhưng bọn họ là anh hùng của thương hội, người đời sau phải ghi nhớ công lao của họ.

Khi người ta tuyệt vọng, gặp phải cái chết, sẽ trở nên điên cuồng, không còn lý trí, chuyện gì cũng làm được. Nhưng trong đại điện chết hơn trăm người, lại không có một ai nổi điên phá hỏng pháp trận không gian, mà vẫn tử thủ đến cuối cùng. Có lẽ bọn họ cũng kỳ vọng sẽ có một ngày, sẽ có người từ Thủy Nguyệt Tinh đến cứu bọn họ.

Đáng tiếc, không ngờ tới chờ đợi hơn vạn năm! Còn bọn họ đã biến thành xương khô từ lâu.

Thần sắc Ngả Âu trở nên nghiêm nghị, bước xuống pháp trận, nghiêm trang nói: - Ta là Ngả Âu đương nhiệm hội trưởng Hằng La Thương Hội, công lao của các vị, Ngả mỗ nhất định ghi rõ vào sách sử, các vị sẽ không chết vô nghĩa. Tuy rằng Ngả mỗ đến chậm, nhưng hôm nay đưa mọi người về nhà, an táng tử tế. Nếu có mạo phạm, xin vong linh các vị thứ lỗi!

Vừa nói, hắn lấy ra một chiếc nhẫn không gian trống, cẩn thận vung tay, vận chuyển thánh nguyên thu một bộ xương vào trong.

Sau đó là bộ thứ hai, thứ ba...

Tốn nửa nén nhang, Ngả Âu mới thu lấy toàn bộ xương khô.

Hắn quay sang Dương Khai: - Ta chuẩn bị đi ra ngoài tìm, xem còn có các đệ tử khác không, ngươi tùy tiện đi dạo. Nơi này là khoáng tinh, có lẽ sẽ có thu hoạch, không cần khách khí, nếu phát hiện thứ gì, vậy cũng là cơ duyên của ngươi.

- Được, vậy một tháng sau gặp ở đây, ta có chút chuyện thương lượng với tiền bối.

Ngả Âu gật đầu, người lóe lên đã biến mất.

Đợi hắn đi rồi, Dương Khai cũng ra khỏi đại điện này.

Nhìn ra, khoáng tinh này cũng tương tự hành tinh mà mình vô tình phát hiện, âm u lạnh lẽo, linh khí mỏng manh, không thích hợp tu luyện, nhưng chứa khoáng sản dồi dào.

Hiện tại Lăng Tiêu Tông dựa vào trữ lượng khoáng tinh đó, đã trở nên giàu có, tin tưởng nếu như Hằng La Thương Hội có thể khai thác nơi này, vậy tài sản sẽ lại lên một bậc.

Nhớ tới khoáng tinh kia, trong lòng Dương Khai khẽ động, vung tay thả ra Tiểu Tiểu cùng chim lửa. - Chủ nhân, có gì dặn dò? Lưu Viêm vẫn tạo hình nóng bỏng như trước, cánh tay nõn nà lộ ra, quần áo đỏ rực, ở bụng nhỏ, lỗ rốn vô cùng dụ hoặc.

Dương Khai liếc nàng, lắc đầu, nhìn sang Thạch Khổi hỏi: - Tiểu Tiểu, nơi này có thứ gì ngươi thích không?

Dương Khai quả thật hỏi nhiều, Tiểu Tiểu vừa đi ra, liền mở to mắt đen nhìn xung quanh, nhìn rất ngu ngốc, nhưng Dương Khai biết đó là biểu hiện hưng phấn của nó.

Đối với Thạch Khổi nhất tộc trời sinh luyện hóa tinh hoa khoáng vật cho mình dùng, khoáng tinh quả thật là thiên đường của chúng. Chỉ cần cho chúng đủ thời gian, chúng có thể cắn nuốt luyện hóa cả khoáng tinh.

Dương Khai vừa dứt lời, Tiểu Tiểu liền gật đầu như gà mổ thóc.

Dương Khai mỉm cười, nhỏ giọng hỏi: - Có còn sót lại căn nguyên không?

Lần trước ở trên khoáng tinh đó, Tiểu Tiểu cắn nuốt căn nguyên tinh tú còn sót lại, mới chìm vào ngủ say tiến hóa, dù thức tỉnh mà thực lực không mạnh lên, nhưng nó có thể bỏ qua Vực tràng của Hư Vương Cảnh.

Vậy cũng là mạnh lên ở góc khác.

Nếu có thể cắn nuốt thêm chút căn nguyên còn sót lại, Tiểu Tiểu nhất định sẽ trưởng thành thêm.

Căn nguyên tinh tú trên khoáng tinh không giống hành tinh tu luyện, bởi vì căn nguyên khoáng tinh tổn hại nghiêm trọng, dẫn tới linh khí thiên địa mỏng manh, không thích hợp tu luyện, bởi vậy có cũng không sao.

Chỉ cần vẫn còn khoáng sản, giá trị khoáng tinh sẽ không giảm xuống.

Nhưng mà hành tinh tu luyện thì khác, mỗi một hành tinh đều có hàng tỷ dân cư, nếu không còn lực lượng căn nguyên, sẽ nhanh chóng biến thành hành tinh chết, đến lúc đó hàng tỷ dân cư cũng gặp tai họa.

Cùng tương đồng, dược tinh cũng thế.

Dược tinh linh khí thiên địa dày đặc còn vượt xa hành tinh tu luyện bình thường, bởi vì chỉ có linh khí dày đặc, linh dược mới có thể nhanh chóng trưởng thành.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, Tiểu Tiểu mơ hồ, gãi đầu gãi tai, ngây ngốc nhìn Dương Khai, không hiểu hắn đang hỏi gì.

- Ngu ngốc, chính là thứ lần trước ngươi nuốt xong liền ngủ đó. Lưu Viêm gõ đầu Tiểu Tiểu, phát ra tiếng vang leng keng. Cuối cùng Tiểu Tiểu cũng hiểu được, ánh mắt sáng lên, vội gật đầu.

- Đi mau, nuốt nó, giữa đường thấy thứ gì tốt thì đừng bỏ qua, thấy được rồi, thì tới đây chờ ta. Dương Khai cười khẽ, phất tay.

Tiểu Tiểu được lệnh, liền lộn mèo, thân thể nhỏ bé như vô hình, trực tiếp chui xuống đất, nhanh chóng biến mất.

Trong thần niệm của Dương Khai, nó cực nhanh xâm nhập xuống trăm dặm, còn đang tiến sâu vào trong lòng đất, là muốn tìm căn nguyên sót lại.

- Chủ nhân, vậy ta phải làm gì? Lưu Viêm hỏi.

- Ngươi cũng tùy tiện đi xung quanh, xem có cơ duyên của mình không. Chỗ này đã vạn năm không người đến, sẽ có chút thứ tốt, nói không chừng có thứ gì đang chờ ngươi tới lấy.

- Không cần ta ở cạnh ngài sao?

- Không cần. Dương Khai lắc đầu, bỗng nhiên hắn chợt ý thức được, kinh ngạc nhìn sang Lưu Viêm: - Linh trí của ngươi...

Trước kia Lưu Viêm sẽ không tự làm việc riêng, hỏi mình những chuyện tương tự, nhưng hôm nay Lưu Viêm biểu hiện có chút khác thường.

Bản thân Lưu Viêm cũng sững sờ, nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt.

Dương Khai cười khẽ:

- Xem ra luyện hóa Thái Dương Chân Hỏa, quả nhiên có lợi lớn cho ngươi trưởng thành. Đáng tiếc... Tiểu Tiểu trời sanh linh trí thấp kém, bằng không cũng sẽ thông minh ra. Ngươi cố gắng lên, nếu có một ngày tìm được cơ duyên, ta sẽ nghĩ cách đúc thân thể cho ngươi, ngươi cũng không cần sinh tồn ở dạng năng lượng thể như vậy.

Ánh mắt Lưu Viêm bỗng tỏa ra ánh sáng chói mắt, duyên dáng hành lễ: - Vậy Lưu Viêm cám ơn chủ nhân trước.

Dương Khai phất tay, Lưu Viêm kêu một tiếng, hóa thành chim lửa khổng lồ, ánh lửa thiêu đốt phóng về chân trời.

Đợi cho hai đại hỗ trợ đi rồi, Dương Khai mới thả ra thần niệm, tra xét tình huống pháp thân trong Huyền Giới Châu.

Pháp thân cũng như Tiểu Tiểu, có thể cắn nuốt luyện hóa khoáng vật, lớn mạnh bản thân.

Có điều pháp thân mới luyện hóa toàn bộ Huyền Không đại lục, hiện tại còn đang tiêu hóa, hình thể to như núi làm người ta sợ hãi.

Dương Khai thấy nó như thế, cũng hiểu lúc này không thích hợp thả nó ra.

Sau đó liền nhảy lên, trực tiếp bay lên trời.

Nơi này là Ám Tinh, là bị kỳ trận thiên địa che giấu, khoáng vật trong này không có giá trị lớn với Dương Khai, nhưng mà kỳ trận thiên địa che đậy Ám Tinh, thì lại có tất yếu phải đi xem.

Nếu có thể thông qua quan sát kỳ trận nhìn thấu được chút gì, đủ cho Dương Khai được lợi vô cùng.

Ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời tối mờ, không giống bất cứ hành tinh nào, không có trời trăng ngôi sao, thậm chí không có ánh sao chiếu xuống, chỉ có hào quang mơ hồ, rũ xuống từ bầu trời, không biết là ánh sáng gì. Nhưng chính vì những hào quang này, khoáng tinh mới không tối tăm.

Khắp trời đất, như nồi bị đậy nắp, tách thành một thế giới riêng.

Dương Khai lên cao trăm ngàn dặm, liền không lên nữa, bởi vì hắn cảm giác được kỳ trận na thiên địa phát huy ra tác dụng rất lớn, nếu tùy tiện đi lên nữa, nhất định sẽ dẫn động sát cục.

Loại sát cục này, ngay cả hắn cũng không chắc thoát được, đó là uy lực pháp tắc, thiên địa giận dữ.

Chương 1922: Mời

Dương Khai khoanh chân ngồi giữa không trung, thả ra thần niệm dung nhập xung quanh, cảm thụ lực lượng pháp tắc nơi này.

Từ bên Dương Viêm, Dương Khai đã hiểu được tầm quan trọng của lực lượng pháp tắc.

Chỉ có lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc, võ giả mới có thể vượt qua Hư Vương Cảnh, nhìn thấy huyền bí cảnh giới cao hơn.

Đây cũng là tại sao Dương Viêm nói, nhân vật cấp bậc Tinh Chủ càng dễ trưởng thành hơn.

Bởi vì Tinh Chủ là chủ nhân một hành tinh tu luyện, dung nhập căn nguyên tinh tú, có thể dễ dàng cảm ngộ pháp tắc thiên địa trên hành tinh tu luyện, sau đó tinh thông lĩnh ngộ.

Dương Khai cho Tiểu Tiểu cắn nuốt căn nguyên còn sót, cũng xuất phát từ suy tính này.

Bản thân hắn mạnh lên, cũng chưa từng buông bỏ hai đại hỗ trợ. Nếu có một ngày Tiểu Tiểu lĩnh ngộ được lực lượng pháp tắc, vậy chiến lực của nó sẽ tăng vọt, đến lúc đó chẳng những có thể bỏ qua Vực tràng của Hư Vương Cảnh, thậm chí có thể thoải mái áp chế.

Dương Khai nhanh chóng tiến vào vong ngã, một lòng một dạ chìm đắm trong cảm ngộ.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, bên cạnh mình chạy qua một tia lực lượng huyền diệu tối nghĩa, nó thâm ảo mà cả hắn cũng không nhìn ra được gì.

Đây chính là pháp tắc!

Hắn không mong mình có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, chỉ muốn tiếp xúc nhiều hơn, để chuẩn bị cho sau này.

Thời gian vụt qua, đã là 1 tháng.

Một ngày, Dương Khai mở mắt, bên trong có ánh sáng lóe lên, nhìn xung quanh, những thứ tối nghĩa không rõ, dường như đã sáng rõ hơn nhiều.

Hắn đã nhìn ra một chút lực lượng pháp tắc.

- Quả nhiên là lực lượng mạnh mẽ hơn Vực tràng, nếu quả thật có thể lĩnh ngộ được pháp tắc thiên địa, vậy có thể nói ra làm ngay. Dương Khai suy ngẫm. - Cảnh giới kế tiếp, rốt cuộc là gì? Lại có thể nắm giữ được lực lượng mạnh mẽ đến vậy.

Bất luận là Thế tràng của Phản Hư Cảnh, hay là Vực tràng của Hư Vương Cảnh, đều lấy lực lượng bản thân làm trung tâm mà thi triển, dùng bản lĩnh của mình ảnh hưởng xung quanh.

Nhưng mà lực lượng pháp tắc thì khác, trên căn bản nó là khống chế uy lực thiên địa, ai mạnh ai yếu, chỉ xem là hiểu ngay.

Dương Khai lẳng lặng đứng đó, suy ngẫm 3 ngày, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Hắn biết, những thứ này có lẽ vẫn còn quá sớm đối với mình.

Cho nên cũng không ép buộc, quay đầu bay xuống dưới.

Lại về cung điện, Dương Khai cảm nhận được khí tức của Ngả Âu, hắn đã quay về, đồng thời còn có Tiểu Tiểu cùng Lưu Viêm.

Có điều, Tiểu Tiểu như lại chìm vào ngủ say, hơi thở ổn định, không có dao động gì.

Dương Khai vào đại diện, lại thấy Ngả Âu đang nghi thần nghi quỷ nhìn Lưu Viêm, không biết nàng nhảy ra từ chỗ nào. Nhưng bằng ánh mắt của Ngả Âu, có thể nhìn ra Lưu Viêm không phải thực thể, mà là năng lượng thể ngưng kết thành.

Lúc này, Lưu Viêm ôm Thạch Khổi, bình tĩnh chờ đợi Dương Khai.

- Tiền bối. Dương Khai đi tới, chắp tay chào.

- Ngươi đã về rồi. Ngả Âu gật đầu.

- Thu hoạch thế nào?

Dương Khai hỏi.

- Thu được hơn 2000 bộ hài cốt, còn lại... quả thật không tìm được, nhưng tìm được mấy chiếc chiến hạm còn dùng được, rất nhiều khoáng thạch đã khai thác xong, chờ ta trở về, sẽ phái người đến tiếp tục khai thác.

- Vậy thì tốt, nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta về trước.

- Cũng được. Ngả Âu không nói nhiều, liền chủ động lên pháp trận không gian.

Dương Khai phất tay, thu vào Lưu Viêm cùng Tiểu Tiểu.

Dù hắn không hỏi Lưu Viêm có thu hoạch gì, nhưng nhìn thần sắc của nàng liền hiểu nhất định đã lấy được rất nhiều lợi ích, bởi vì trong người Lưu Viêm còn một cỗ hỏa lực nóng bỏng chưa luyện hóa, đang rục rịch trào ra.

Có lẽ là Lưu Viêm tìm được thiên địa kỳ hỏa gì trong khoáng tinh này.

Ngả Âu há miệng, vốn muốn hỏi lai lịch của Tiểu Tiểu cùng Lưu Viêm, nhưng ngẫm lại thì thôi.

Trước đó hắn đã cảm thụ, bất kể là Tiểu Tiểu hay Lưu Viêm, trong cơ thể đều ẩn chứa lực lượng làm hắn cũng phải kiêng kỵ. Nói cách khác, một đánh một, hắn không nắm chắc 10 phần có thể bắt được bất cứ ai. Điều này làm cho hắn cảm thấy Dương Khai càng thêm thần bí.

Tuổi còn trẻ chưa quá 60, đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, còn là luyện đan sư Hư cấp, còn có thể bố trí pháp trận không gian siêu cấp, còn có thủ hạ chiến lực mạnh mẽ...

Đây là lực lượng, bản lĩnh của một người hay sao?

Có phải tạo hóa quá thiên vị hay không?

Nhưng vừa nghĩ tới Tuyết Nguyệt có thể nắm lấy lòng một nam nhân như thế, hắn lại càng vui vẻ!

Người như vậy, nếu là đối địch với Hằng La Thương Hội, vậy quả là tai họa. Khó trách lão già Cuồng Sư Tông cũng bị thiệt thòi, khó trách Tử Tinh tổn thất nặng nề.

Ánh sáng lóe lên, hai người lại về mật thất dưới Thủy Thiên Thành.

Lấy lại tinh thần, Ngả Âu nói:

- Dương Khai, ta đã tự mình chứng thực bản lĩnh của ngươi, pháp trận không gian giữa 18 hành tinh thương hội ta sẽ làm phiền ngươi bố trí. Cần nguyên vật liệu gì, ngươi cứ việc nói với Tuyết Nguyệt, nó sẽ dốc sức hỗ trợ. Tiếp theo ta phải xử lý chuyện khoáng tinh, sẽ có một thời gian không gặp ngươi.

- Không sao. Dương Khai cười khẽ. - Nhưng hiện tại tiểu tử có một yêu cầu quá đáng, không biết tiền bối có thể đồng ý.

- Còn khách khí làm gì.

Đã trải qua nhiều chuyện, Ngả Âu sớm coi Dương Khai như người mình, làm sao từ chối yêu cầu của hắn?

- Ta muốn lấy Tinh Đế Lệnh của thương hội các người! Dương Khai nhỏ giọng nói.

Ngả Âu biến sắc: - Ngươi biết thương hội ta có Tinh Đế Lệnh?

Ngay lập tức, hắn liền hiểu ra: - Tuyết Nguyệt nói cho ngươi biết?

- Phải!

- Có thể nói cho ta, ngươi cần Tinh Đế Lệnh đó làm gì? Dù nó là thứ của Đại Đế để lại, nhưng thần thông phong ấn bên trong đã sớm bị kích hoạt, không còn dùng được gì, chỉ làm vật truyền thừa mà thôi, nếu ngươi có thể nói thật, cho ngươi cũng không sao.

Dương Khai trầm ngâm một hồi, lấy ra ngọc giản, ghi vào thần niệm, đưa cho Ngả Âu: - Tiền bối xem qua là hiểu.

Ngả Âu nhận lấy, cẩn thận đọc qua.

Tin tức trong ngọc giản giống như lúc Dương Khai đưa cho Xích Nguyệt lĩnh chủ, bao gồm bí mật tụ tập 9 chiếc Tinh Đế Lệnh mở ra đường đi Tinh Giới.

Quả nhiên, Ngả Âu xem xong, vẻ mặt chấn động, kinh hô: - Chuyện này là thật? - Chuyện như vậy, tiểu tử nào dám nói đùa? Dương Khai nghiêm mặt nói.

- Khó trách ngươi muốn lấy Tinh Đế Lệnh, nếu là như vậy, cho ngươi tự nhiên không sao, nhưng mà 6 vị cường giả Hư Vương tam tầng cảnh...

- Nếu như tính thêm tiền bối, tiểu tử đã chọn được 4 người.

Ngả Âu ngạc nhiên nhìn hắn, mỉm cười nói: - Xem ra ngươi đã sớm chuẩn bị.

- Vậy không biết tiền bối có ý đi thăm dò Tinh Giới. Dương Khai mỉm cười.

Ngả Âu im lặng, cũng không cuồng nhiệt như Xích Nguyệt lĩnh chủ, trầm ngâm hồi lâu, hắn mới nói:

- Bây giờ ta không thể trả lời chắc chắn với ngươi, nhưng ta để suy nghĩ. Dù ta không đi, Long sư thúc khẳng định cũng sẽ hứng thú với chuyện này.

- Long tiền bối? Ánh mắt Dương Khai sáng lên, gật đầu: - Ngài ấy cũng là lựa chọn thích hợp.

Long Thiên Thương hiện tại là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh, hoàn toàn phù hợp yêu cầu mở ra lối đi Tinh Giới, nếu có hắn hỗ trợ, Dương Khai sẽ như hổ thêm cánh.

- Những năm gần đây Long sư thúc vẫn luôn nghiên cứu bí mật võ đạo cao thâm hơn, nếu nói chuyện này cho ngài ấy biết, vậy sẽ mừng rỡ không thôi, nhất định sẽ không từ chối. Ngả Âu cười khẽ.

Không ai hiểu được cường giả Hư Vương tam tầng cảnh chấp nhất theo đuổi võ đạo, chỉ có khi võ giả đến cảnh giới này, mới có thể hiểu được sâu sắc.

Cho nên Dương Khai sớm dự liệu được, tụ tập đủ người không thành vấn đề, hắn chỉ cần lan truyền tin tức mình nắm giữ được, đến lúc đó nhất định sẽ có lão quái vật ẩn cư chủ động đi tới tìm.

Chỉ là hắn không muốn hợp tác với người lạ, cho nên mới ưu tiên những võ giả quen thuộc.

- Ngươi yên tâm, Hằng La Thương Hội ta nhất định sẽ điều động một người, không phải ta thì là Long sư thúc. Ngả Âu nghiêm mặt nói. - Nhưng mà, tiểu tử ngươi thu gom được bao nhiêu cái Tinh Đế Lệnh?

- Tính thêm một cái của thương hội, đã có 8 cái rồi.

Ánh mắt Ngả Âu co rút:

- Cái cuối cùng ở đâu?

- Ở chỗ Kiếm Minh!

- Kiếm Minh? Ngả Âu nhướng mày, chợt mỉm cười, vỗ vai Dương Khai nói: - Chuyện này dễ làm, ta thu xếp cho ngươi, coi như trả một phần ân tình, ngươi cứ chờ trả lời là được.

Thấy hắn nhận chuyện, Dương Khai cũng vui vẻ, vốn hắn muốn xử lý xong chuyện bên Hằng La Thương Hội sẽ đi Kiếm Minh một chuyến, tự mình gặp chủ nhân Kiếm Minh bàn bạc. Nhưng hiện giờ có Ngả Âu ra mặt, vậy tiết kiệm công sức cho hắn, Ngả Âu đã nói vậy, khẳng định là nắm chắc.

- Vậy cám ơn tiền bối.

- Khách khí làm gì, đều là người một nhà. Ngả Âu cười to, thân thiết ôm vai Dương Khai.

Hắn càng nhìn càng thấy hài lòng với Dương Khai, cảm thấy con rể như vậy có đốt đèn đi tìm cũng không ra.

Trong thời gian tiếp theo, Dương Khai khó có lúc được nhàn rỗi.

Bởi vì bên Hằng La Thương Hội, Ngả Âu hội trưởng vội vàng dẫn người đi khai thác khoáng tinh, Tuyết Nguyệt thì đang tìm kiếm thu gom nguyên vật liệu bố trí pháp trận không gian.

Dương Khai lại không có một người ở cùng.

Ngược lại các luyện đan sư bên Dược Sư Điện vô cùng nhiệt tình, thường đến thăm Dương Khai, tự cho mình là đệ tử, tới là tới cả đàn, nói là đến thăm, mục đích muốn làm gì thì trong lòng mọi người đều hiểu.

Dương Khai bó tay, đành phải tự mình đi Dược Sư Điện một chuyến, mở đàn giảng đan, giảng chừng 5 ngày, mới làm cho đám luyện đan sư không biết xấu hổ này được thỏa mãn.

Mà 5 ngày sau, bên Tuyết Nguyệt cũng chuẩn bị xong, đã tụ tập xong nguyên vật liệu bố trí pháp trận không gian, chỉ chờ Dương Khai ra tay bố trí.

Hắn liền không lãng phí thời gian, ở một chỗ bí mật trong Thủy Thiên Thành, bắt đầu bố trí pháp trận không gian siêu cấp đầu tiên làm trung khu!

Trước sau không quá 10 ngày, đã bố trí xong pháp trận.

Dương Khai mới cùng Tuyết Nguyệt, dẫn một đoàn đông võ giả lên chiến hạm cấp Hư Vương, đi hành tinh tu luyện gần nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau