VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1911 - Chương 1915

Chương 1913: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ

Một ngày này, toàn bộ Thủy Thiên Thành đều sôi trào. Đại Đạo Đan Âm lan tỏa ra khắp thành trì, vô số đứa trẻ đang chơi đùa, sau khi nghe được âm thanh này đều đứng yên tại chỗ, trên khuôn mặt non nớt như có điều suy nghĩ, nghiêng lỗ tai lắng nghe âm thanh đang thì thầm kia, cha mẹ có kéo cũng không động đậy, tựa như đang bị một vị cường giả dùng pháp thuật mạnh mẽ cố định lại vậy.

Mọi người trong thành thì không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao tự nhiên mình bên tai mình lại có âm thanh vang lên, còn cho rằng mình nghe lầm, nhưng cho dù họ bịt kín tai cũng vô tác dụng.

Cho đến khi nhiều võ giả của Hằng La Thương Hội và quân thủ vệ Thủy Thiên Thành đồng loạt đi ra, các cư dân Thủy Thiên Thành mới biết đã có đại sự xảy ra.

Tuyết Nguyệt tam thiếu hạ lệnh, tất cả những người lắng nghe được Thiên Âm kia, bất kể nam nữ già trẻ, đều có thể gia nhập Hằng La Thương Hội, đồng thời hưởng thụ đãi ngộ vô cùng phong phú, nhất là những đứa trẻ từ 10 tuổi trở xuống, đạt được đãi ngộ khiến nhiều võ giả Phản Hư Cảnh cũng phải đỏ mắt.

Hàng năm được cung cấp 500 ngàn thánh tinh, sống một mình một tòa cung điện, 20 người hầu hạ, địa vị cùng cấp với chấp sự của thương hội...

Đến tận lúc này, mọi người mới biết âm thanh vang lên bên tai không giải thích được kia, không ngờ lại là một cơ duyên trời ban.

Loại ưu đãi đột ngột đưa tới này, khiến cha mẹ những đứa trẻ kia đều trở nên choáng váng, hơn nữa bọn họ đều hết sức tin tưởng vào nhân phẩm và danh dự của Tuyết Nguyệt tam thiếu Hằng La Thương Hội, cho nên trong nhất thời, vô số nam nữ đều dẫn con mình tiến về trung tâm Thủy Thiên Thành.

Không ai nguyện ý bỏ qua này lợi ích đưa đến tận miệng này.

Đại Đạo Đan Âm liên tiếp ngân vang lên 9 lần!

Tình trạng này kéo dài suốt một ngày.

Một ngày sau, tại tầng chín của Dược Sư Điện đã có trên trăm vị luyện đan sư ngồi xếp bằng, lấy Dương Khai làm trung tâm, bao quanh hắn như chúng tinh ủng nguyệt.

Rất nhiều luyện đan sư nếu không khoanh chân ngồi xuống thì cũng lộ ra vẻ suy tư, sắc mặt không ngừng biến đổi, khi thì lo được lo mất, khi thì lo lắng bất an, khi thì mừng như điên cười to.

Hiển nhiên đều thu được một ít lợi ích!

Sau 9 tiếng vang, bên trong Tử Hư Đỉnh không tiếp tục truyền ra tiếng động nữa, vầng hào quang màu tím cũng từ từ tan biến.

Dương Khai từ lâu đã đình chỉ động tác thu đan của mình. Nửa ngày trước hắn đã lần nữa khoanh chân ngồi xuống, hai mắt khép chặt, để Tử Hư Đỉnh tự động truyền ra Đại Đạo Đan Âm.

Hắn thu hoạch to lớn hơn bất kỳ một vị luyện đan sư nào ở đây. Dù sao Đại Đạo Đan Âm này cũng là âm thanh thiên đạo do hắn dẫn dắt ra. Âm thanh mà mọi người chỉ nghe thoang thoảng, khi lọt vào trong tai của Dương Khai, hắn lại nghe rõ ràng vô cùng.

Trong vô minh, một âm thanh cổ xưa mà tang thương quanh quẩn bên tai hắn, giảng giải cho hắn về đạo lý sâu xa của đan thuật. Thanh âm không lớn, nhưng từng từ được nhấn mạnh rất rõ ràng.

Từng câu từng chữa, tựa như là dấu ấn khắc sâu nào trong đầu Dương Khai, khiến hắn không cần suy nghĩ cũng có thể hiểu được đạo lí.

Kiến thức hắn đạt được so với Đan Đạo Chân Giải phải gấp ngàn vạn lần.

Kiến thức về luyện đan truyền vào trong đầu kia, chính là cực hạn huyền bí mà thiên địa tự hình thành nên, chỉ khi dẫn động Đại Đạo Đan Âm mới có thể thấy được.

Trong hơn 500 luyện đan sư, có hơn 100 người ngồi xếp bằng, hơn một nửa lộ ra vẻ cảm ngộ được điều gì đó, những người còn lại thì lắc đầu thở dài, cơ duyên bọn họ không đủ, ngộ tính cũng không đủ, không thể nghe được gì từ 9 lần đan âm vang lên.

Nhưng vẻ mặt và thái độ của bọn họ khi nhìn Dương Khai đã hoàn toàn thay đổi, không còn sự bất mãn và khinh thường như trước nữa, mà thay vào đó là sự ngưng trọng cùng tôn kính.

Người có thể dẫn động Đại Đạo Đan Âm, đồng thời còn khiến đan âm vang lên tới 9 lần, nói hắn không phải luyện đan sư, có ai tin sao?

Mặc dù hiện tại Dương Khai còn chưa mở lò lấy đan, nhưng bọn hắn đều cảm giác được bên trong lò luyện kia chắc chắn đã có một viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan.

Người này, chẳng những là một vị võ giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, mà còn là một nhân vật xứng đáng với danh xưng tông sư luyện đan! Ngẫm lại ánh mắt thiển cận của nhóm người mình trước đó, rất nhiều luyện đan sư đều vô cùng xấu hổ.

- Tại sao không có ta? Một âm thanh không hợp với bầu không khí lúc này bỗng nhiên vang lên, những luyện đan sư còn đang trong trạng thái tỉnh táo không khỏi nhíu mày, nhìn về phía âm thanh phát ra, thấy người la lên rõ ràng là kẻ trước đó luôn đối nghịch với Dươn Khai, Chiêm Nguyên.

Thời phút này, Chiêm Nguyên như người mất hồn, đảo mắt nhìn những luyện đan sư đang khoanh chân ngồi, không ngừng lẩm bẩm: - Sao lại không có ta chứ? Ta cũng nghe được, tại sao lại không để cho ta nghe rõ chứ? Chiêm Nguyên ta là kỳ tài luyện đan vạn năm có một, từ nhỏ không người dạy, tự học thành tài, đan đạo huyền bí sao lại không có phần của ta chứ?

Nghe hắn khoác lác như vậy, rất nhiều luyện đan sư đều lộ ra vẻ chán ghét.

Nghe không được Đại Đạo Đan Âm là do cơ duyên, do ngộ tính, không thể cưỡng cầu được. Đây là thiên đạo lựa chọn, sức người không thể tham gia vào, Chiêm Nguyên xuất khẩu cuồng ngôn như vậy, hiển nhiên khiến người khác không ưa. - Không thể không có ta! Bỗng nhiên sắc mặt Chiêm Nguyên dữ tợn khẽ quát một tiếng rồi quay đầu nhìn về phía Dương Khai, nghiến răng nói: - Ta biết rồi, nhất định là ngươi giở trò quỷ, Đại Đạo Đan Âm do ngươi dẫn phát, là do ngươi gây trở ngại đan âm, chắc chắn là ngươi!

Nói rồi, hắn liền phóng thẳng về phía Dương Khai.

Trong hơn 500 vị luyện đan sư ở đây, có hơn 100 người ngồi xếp bằng, hơn 100 người có cảm ngộ, đây gần như là một nửa, nhưng Chiêm Nguyên lại không có phần, hắn cảm thấy thực sự suy sụp.

Cơ duyên lớn như vậy, dựa vào cái gì người khác có thể có được, còn mình thì không có?

Nếu có thể đạt được cơ duyên này, thì sau này tấn cấp lên luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không phải là không thể.

Cho nên hắn không thể kiềm chế được tức giận trong lòng.

- Hỗn láo! Một tiếng quát vang lớn truyền thẳng vào tai Chiêm Nguyên. Ngả Âu vừa quát xong, liền vung tay về phía Chiêm Nguyên, toàn thân Chiêm Nguyên liền bị ném bay ra ngoài như ném bao tải.

Vì có nhiều luyện đan sư đều đang cảm ngộ, nên Ngả Âu cũng không muốn mạnh tay, hết sức giữ yên lặng khi ra tay, ngay cả tiếng quát Chiêm Nguyên kia lão cũng dùng thánh nguyên ngưng tụ để truyền riêng âm thanh vào tai Chiêm Nguyên.

Chiêm Nguyên bay ra thật xa, rơi bịch xuống đất.

- Còn dám ồn ào vô lễ, trực tiếp lấy mạng của ngươi! Ngả Âu lạnh như băng nhìn Chiêm Nguyên, không mảy may cố kỵ thân phận đệ tử Tả Đức đại sư của hắn.

Lão hiểu rằng, những luyện đan sư của Dược Sư Điện hiện tại đều là tài sản cực kỳ quý báu, sao có thể để cho Chiêm Nguyên ồn ào quấy rầy được chứ?

Huống chi, hắn còn dám quấy rầy người dẫn động Đại Đạo Đan Âm, Dương Khai nữa chứ. Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, Ngả Âu thật muốn giết chết hắn.

Trải qua sự việc này, cuối cùng Chiêm Nguyên cũng tỉnh táo lại, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm, cơ hồ không thể tin được vừa rồi mình lại làm ra chuyện như vậy. Nhìn ánh mắt Ngả Âu lạnh như băng, trái tim hắn run lên, biết rằng qua biểu hiện của mình vừa rồi, sau này sẽ không thể nào được Ngả Âu coi trọng nữa.

Tuy nhiên... hiện tại hắn đã là đệ tử của đại sư, cũng không cần để ý đến Ngả Âu hội trưởng.

Nghĩ tới đây, Chiêm Nguyên hơi vững tâm lại, quay đầu nhìn sang Tả Đức.

Ngay sau đó, hắn liền kinh hãi gọi khẽ: - Lão sư, ngài bị sao vậy?

Hắn thấy Tả Đức đứng ở nơi đó đang lung lay sắp ngã, sắc mặt tái nhợt, tình trạng so với lúc lão luyện chế được một viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan còn có vẻ mệt mỏi hơn nhiều, tựa như tinh lực toàn thân đều cạn kiệt rồi vậy. - Gia gia, người không có sao chứ?

Tả Linh cuối cùng cũng phát hiện tình trạng không bình thường của Tả Đức, liền kinh hãi gọi.

- Đại sư... Ngả Âu bước lên phía trước, kinh ngạc nhìn Tả Đức, không biết Tả Đức đang bị sao. Dù sao Tả Đức cũng là luyện đan sư cấp Hư Vương, trải qua 9 tiếng đan âm vang lên phải có thu hoạch mới đúng, cho dù không có thu hoạch cũng không đến mức giống như trúng phải công kích như vậy, chẳng những sắc mặt khó coi, hơn nữa hai lỗ tai còn chảy máu.

Tả Đức không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của lão chứng tỏ lão còn sống.

- Đại sư, ta khuyên ngươi không nên nghi ngờ Đại Đạo Đan Âm, ngươi nghi ngờ nó, chẳng khác nào nghi ngờ thiên đạo, nghi ngờ con đường cả đời ngươi đã đi qua. Ngươi làm như vậy sẽ bị đan đạo bài xích, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đó. Âm thanh Dương Khai bỗng nhiên vang lên.

Hắn vừa mới nói xong, Tả Đức bỗng nhiên liền oa một tiếng, phun ra một bãi máu đen, tinh thần trở nên uể oải nhìn Dương Khai tràn đầy vẻ không cam lòng.

- Đại sư hắn... chuyện này là sao? Ngả Âu cau mày hỏi.

- Không phục. Dương Khai mỉm cười: - Đại sư cảm thấy ta không có tư cách dẫn động Đại Đạo Đan Âm, cho nên không phục, liền bị đan âm dạy dỗ.

- Dạy dỗ... Ngả Âu há hốc miệng, sắc mặt trắng bệch: - Không phải ngươi muốn nói, đan âm kia là vật sống đó chứ?

- Thiên đạo Vô Thường, ta làm sao biết rõ được. Dương Khai cười hắc hắc.

Ngả Âu buồn bực.

- Ngươi dám khiến gia gia ta bị thương! Bỗng nhiên Tả Linh trợn mắt nhìn Dương Khai, thánh nguyên toàn thân loáng thoáng có dấu hiệu vận chuyển.

Dương Khai lạnh lùng nói: - Tiểu cô nương, ăn có thể ăn lung tung, nhưng nói không thể nói bậy được, Tả Đức đại sư không phải là do ta làm cho bị thương.

- Vậytại sao gia gia lại hộc máu? Tả Linh không từ bỏ truy hỏi.

- Hừ! Dương Khai cười lạnh nói: - Việc này ngươi phải hỏi chính lão, Đại Đạo Đan Âm truyền vào tai, đã không tranh thủ lĩnh ngộ, lại còn dám nghi ngờ đan âm, không chết tại chỗ đã là phúc đức rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa.

Tả Linh tựa như còn muốn nói gì, nhưng Tả Đức chợt khoát tay chặn lời nàng, ánh mắt ảm đạm nhìn Dương Khai nói: - Ngươi rất giỏi!

- Đại sư quá khen! Dương Khai mỉm cười.

- Nhưng... dường như ngươi đã quên mất trận đánh cuộc giữa ta và ngươi rồi thì phải, quả thật ngươi đã dẫn động được Đại Đạo Đan Âm, nhưng như vậy thì sao? Thái Sơ Chuyển Hồn đan ngươi có luyện chế ra được không?

- Đại sư muốn thấy kết quả? Dương Khai cười híp mắt nhìn lão.

- Mở lò đi!

Tả Đức hít sâu một hơi, trầm giọng nói: - Có thể dẫn động Đại Đạo Đan Âm, chứng tỏ tư chất luyện đan của ngươi rất nghịch thiên, nhưng cũng không có nghĩa là ngươi có thể luyện chế được Thái Sơ Chuyển Hồn đan. Đây chính là linh đan cấp Hư Vương đó! Trên đời này, kỳ tài ngút trời đếm không hết, nhưng có thể chân chính trưởng thành, lại có mấy ai chứ?

- Đại sư này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Dương Khai cười mỉa nói.

- Đại sư, hay là lần đánh cuộc này nên chấm dứt ở đây đi. Có luyện đan sư khuyên can.

Dương Khai dẫn động Đại Đạo Đan Âm, bọn họ đều coi hắn là ân nhân, Tả Đức đức cao trọng vọng, là hình mẫu trong giới luyện đan, cuộc tỷ thí này bất kể ai thắng ai thua cũng đều không phải là kết quả bọn họ muốn nhìn thấy. Biện pháp tốt nhất chính là dừng ở đây, chuyện lớn hóa nhỏ.

Có một người khuyên, liền có người thứ hai khuyên can, một lúc sau, rất nhiều luyện đan sư đều tham gia vào đội ngũ khuyên can.

Dương Khai thờ ơ nói: - Ta không có ý kiến, tùy theo ý đại sư.

Chương 1914: Các ngươi nhất định phải nhìn sao?

- Nói nhiều vô ích! Mở lò đi! Tả Đức phụ lòng rất nhiều người khuyên bảo, ánh mắt kiên định nhìn Dương Khai.

Ngả Âu mở miệng định nói gì đó, nhưng vừa thấy được ánh mắt của Tả Đức, nên chỉ đành thở.

Dương Khai khẽ gật đầu, thản nhiên nói: - Nếu như thế, vậy thì như đại sư mong muốn!

Vừa nói xong, hắn liền đưa tay vỗ về phía Tử Hư Đỉnh, lập tức nắp đỉnh bay lên, cùng lúc đó, một đốm sáng bỗng nhiên từ bên trong bắn ra, một mùi thơm đan dược vô cùng nồng đậm trong nháy mắt liền tràn ngập.

- Điều này... Có người không khỏi kinh hãi thốt lên, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào đốm sáng đang bay lên kia, sao còn không hiểu đan dược của Dương Khai đã được luyện thành từ lâu rồi chứ?

Mà sở dĩ từ đầu đến cuối không có mùi thơm đan dược truyền ra, hoàn toàn là do dược tính quá mức nội liễm, chỉ có trong thời khắc nắp đỉnh mở ra mới tỏa ra mùi thơm của đan dược.

Thua!

Tả Đức thua!

Không cần biết phẩm chất viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan Dương Khai luyện chế ra này tốt xấu như thế nào, thì Tả Đức cũng đã thua. Dù sao trước đó lão đã nói qua, chỉ cần Dương Khai có thể luyện chế thành công, coi như lão thua.

Có thể luyện chế được Thái Sơ Chuyển Hồn đan, chứng tỏ Dương Khai thật sự là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương!

Mọi người thở dồn dập, ánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy vẻ cuồng nhiệt và tôn kính!

Loại ánh mắt này, vốn chỉ nên xuất hiện khi nhìn những người như Tả Đức, bất kỳ một vị luyện đan sư cấp Hư Vương nào đều nhận được sự kính trọng như vậy.

Trong khoảnh khắc khi linh đan bay ra khỏi lò luyện đan, Tả Đức không nhịn được khẽ lảo đảo, nhìn đốm sáng kia tỏ ra không dám tin, gương mặt chợt trở nên già đi rất nhiều.

Tuy nhiên rất nhanh, lão lại nghiến răng khẽ quát lên: - Vẫn chưa xong, rốt cuộc đây có phải là Thái Sơ Chuyển Hồn đan hay không còn phải chờ chứng thực đã!

- Không sai, vẫn chưa xong! Dương Khai cười lớn, lần nữa bấm tay bắn vào Tử Hư Đỉnh của mình.

Mọi người đều không rõ hắn tại sao lại làm như vậy, nhưng ngay sau đó, một chuyện khiến người ta không dám tin đã xảy ra. Theo sát sau đốm sáng thứ nhất, từ trong Tử Hư Đỉnh không ngờ lại có một đốm sáng nữa bay ra, mùi thơm đan dược so với trước còn nồng đậm hơn, tràn vào mũi của mọi người.

- 2 viên...

- Làm sao có thể?

- Luyện chế 2 viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan trong một lần sao?

- Không phải ta đang nằm mơ đó chứ?

- Ngả Âu hội trưởng đưa cho hắn hai phần dược liệu sao? Không đúng không đúng, cho dù là hai phần dược liệu cũng không có khả năng luyện chế toàn bộ một lần thành công, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy!

Các luyện đan sư chỉ cảm thấy những lý giải đã in sâu trong đầu họ bao nhiêu năm nay cứ như vậy đều sụp đổ, ngây ngốc nhìn hai đốm sáng đang bay vụt lên kia.

Dương Khai sớm đã lấy ra bình ngọc chuẩn bị từ trước, phát một chiêu, hai đốm sáng kia tựa như bị một lực lượng gì đó trói buộc vậy, ngoan ngoãn rơi vào trong bình ngọc, từ bên trong bình truyền ra tiếng vang lộc cộc.

- Ta đang hoa mắt sao, vừa rồi không phải là có hai viên linh đan từ trong lò luyện đan bay ra đó chứ?

- Ta nghĩ mình cũng bị hoa mắt rồi, chuyện này rốt cuộc là sao chứ?

Thật lâu sau, trong tầng thứ chín Dược Sư Điện vẫn chỉ có những xì xào bàn tán của những luyện đan sư vang lên, nhưng lại không có một ai dám đi lên thỉnh cầu kiểm tra linh đan, chỉ sợ toàn bộ nhận thức của bản thân đều bị sụp đổ hết.

- Đại sư, muốn kiểm chứng đan dược không? Dương Khai cầm bình ngọc, nhìn Tả Đức hỏi.

Sắc mặt Tả Đức hoàn toàn suy sụp, không nói gì, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai.

Những luyện đan sư khác cũng không nói gì.

- Để ta lên đi. Ngả Âu trầm giọng nói, rồi đi ra phía trước, nhận lấy bình ngọc từ trên tay Dương Khai.

- Vậy làm phiền Ngả Âu hội trưởng. Dương Khai cười nhạt nói.

Ngả Âu gật gật đầu, mở bình ngọc ra, viên linh đan phía trên liền hiện ra trước mặt mọi người.

Linh đan trong suốt, căng tròn mượt mà, mùi hương đan dược khiến cho tâm thần mọi người hết sức thư thái, không phải Thái Sơ Chuyển Hồn đan thì là cái gì?
Chỉ có điều, viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan mà Dương Khai luyện chế ra hơi khác với viên của Tả Đức luyện chế, thâm chí hơi khác với miêu tả trong đan phương. Bề mặt linh đan phát ra ánh sáng màu vàng nhạt, khiến cho Thái Sơ Chuyển Hồn đan hiện ra vẻ hết sức sang trọng, hơn nữa mọi người đều cảm nhận được sức sống

cuồn cuộn ở trong đó.

Cho dù người không hiểu đan đạo nhìn thấy cũng biết, đây chắc chắn là một viên linh đan trị thương cứu người!

Các luyện đan sư đều bối rối, quả thực không nghĩ ra, không biết tại sao cùng một loại dược liệu mà linh đan do Dương Khai luyện chế ra lại hơi khác với đan phương ghi lại.

Bọn họ không ai chú ý tới một điều, trong quá trình luyện chế, Dương Khai đã nhỏ một giọt Kim huyết thuần khiết của mình vào trong lò luyện đan!

Đan dược có linh tính, mới được xưng là linh đan, đây là câu nói sau cùng ghi lại trong Đan Đạo Chân Giải.

Dương Khai từ trong đó lĩnh ngộ ra: Muốn luyện chế linh đan, nhất định phải có đan dẫn!

Nội đan của yêu thú có thể làm đan dẫn, bản thân Kim huyết thuần khiết cũng có thể làm đan dẫn, hơn nữa còn xuất sắc hơn cả nội đan yêu thú. Dù sao Kim huyết thuần khiết của hắn cũng chứa đựng khí huyết lực và sức sống khó có thể tưởng tượng được.

Bình thường, Dương Khai luyện chế linh đan chắc chắn sẽ không bỏ ra Kim huyết của bản thân, Kim huyết vô cùng trân quý, giá trị còn cao hơn cả linh đan.

Nhưng lần này là vì cứu chữa cho tiểu nương Tuyết Nguyệt, nên tất nhiên Dương Khai sẽ không keo kiệt.

Chính vì có Kim huyết làm đan dẫn, cho nên một bề ngoài viên linh đan này mới hiện lên ánh sáng màu vàng nhạt như vậy.

- Chư vị có thể kiểm tra xem đây có phải là Thái Sơ Chuyển Hồn đan hay không! Ngả Âu nói xong liền đưa viên linh đan cho các luyện đan sư coi.

Các luyện đan sư cũng không từ chối, một người trong đó nhận lấy, những người khác vây quanh quan sát, phân tích. Cuối cùng mọi người kết luận, đây chắc chắn chính là Thái Sơ Chuyển Hồn đan, hơn nữa dược hiệu dường như so với đan phương ghi lại còn mạnh hơn trên hai phần.

Điều này khiến cho ánh mắt của bọn họ nhìn Dương Khai càng thêm ngưng trọng, tôn kính.

Theo trực giác, bọn họ cảm thấy Dương Khai đã thay đổi đan phương của Thái Sơ Chuyển Hồn đan, cho nên mới có thể đạt được tới mức này!

Muốn luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan, phải là luyện đan sư cấp Hư Vương, mà muốn thay đổi đan phương loại linh đan này, tối thiểu luyện đan sư phải có trình độ Hư Vương trung phẩm trở lên mới có tư cách!

Mỗi một loại đan phương đều đã được truyền thừa qua mấy vạn năm, đã trải qua vô số kỷ nguyên, được vô số thiên tài hoàn thiện, muốn thay đổi sẽ phải khó khăn tới nhường nào chứ? Mà thay đổi để tăng lên hiệu quả lại càng thêm khó khăn.

Nhưng hôm nay, bọn họ đã chứng kiến Dương Khai làm được.

Bọn họ lập tức sáng tỏ, chắc hẳn Dương Khai chính là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương trung phẩm hoặc là thượng phẩm!

Nghĩ tới đây, tất cả luyện đan sư đều tỏ ra kinh hãi, bởi vì bọn họ chợt phát hiện, người này chẳng những có cảnh giới tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh, mà trình độ trên phương diện đan đạo cũng vượt qua tất cả mọi người. Đây không phải là lão quái vật nào đó đã sống mấy vạn năm, dịch dung biến hóa mà thành đó chứ? Nếu không, với độ tuổi của hắn, làm sao có thể đạt đến loại trình độ này chứ?

- Đại sư, ngài muốn kiểm tra một chút không? Ngả Âu nhìn vẻ mặt suy sụp của Tả Đức, lên tiếng hỏi.

Thái độ và hành động của Tả Đức trước đó khiến Ngả Âu rất không thích, nhưng giờ phút này, nhìn thấy bộ dáng vị đại sư luyện đan nổi danh của Tinh Vực trở thành như vậy, Ngả Âu có chút không đành lòng. Nói thế nào đi nữa, đối phương cũng một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, nếu từ nay về sau lão thực sự không gượng dậy nổi, đối cả Tinh Vực mà nói đều là tổn thất.

Tả Đức chậm rãi lắc đầu.

- Nếu vậy, cuộc tỷ thí này... Ngả Âu đang muốn tuyên bố kết quả lần tỷ thí này, những luyện đan sư khác bỗng nhiên sốt ruột hẳn lên.

Có người hô lên: - Hội trưởng, còn một viên linh đan nữa đâu, lấy ra nhìn một chút đi.

- Đúng vậy, viên linh đan thứ hai rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đưa cho chúng ta coi một chút!

Trước đó, từ trong lò luyện đan bay ra hai viên linh đan mọi người đều thấy được, không ai biết tình huống này rốt cuộc là gì, tính tò mò của các luyện đan sư rất mãnh liệt, sao có thể để cho Ngả Âu hàm hồ phớt lờ như vậy chứ.

Ngả Âu không khỏi thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Dương Khai.

Khi lão mở bình ngọc cũng đã len lén nhìn quá viên linh đan thứ hai kia, vừa thấy rõ ràng, lão đã bị dọa cho xém chút nữa ném bình ngọc đi. Cho nên hiện tại thấy nhiều luyện đan sư thỉnh cầu như vậy, lão cảm thấy hơi khó xử.

- Các ngươi... nhất định phải nhìn sao?

Ngả Âu thấy Dương Khai không có ý phản đối, liền lên tiếng hỏi.

- Dĩ nhiên là muốn nhìn rồi, hội trưởng ngài cũng đừng úp mở nữa.

- Ai! Thôi, tự các ngươi nhìn đi. Nói rồi, Ngả Âu liền ném bình ngọc trên tay về phía trước.

Một luyện đan sư trung niên nhanh tay lẹ mắt, bắt được bình ngọc, vừa đưa mắt nhìn vào bên trong, trong khoảnh khắc cả người hắn như bị sét đánh cứng đờ, run lấy bẩy, hai mắt trợn tròn, tựa như vừa thấy được chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi vậy.

- Triệu huynh, Triệu huynh, rốt cuộc là sao, nói nhanh xem! Thấy dáng vẻ kỳ lạ của hắn, có người không nhịn được thúc giục.

Nam tử trung niên kia không chút phản ứng.

- Má nó, ta tự nhìn vậy! Luyện đan sư bên cạnh mắng to một tiếng rồi chộp lấy bình ngọc. Ngay sau đó, âm thanh của người này cũng bị tắc nghẽn trong cổ họng, phát ra tiếng "ư ư" vô nghĩa, tình trạng cũng giống như nam nhân trung niên trước đó, run rẩy đứng tại chỗ, hai mắt trợn trừng.

Bình ngọc được từng luyện đan sư một truyền tay nhìn, hễ người nào thấy được đan dược trong bình ngọc, đều run rẩy đứng tại chỗ.

Người không rõ chân tướng thấy được cảnh này, chỉ sợ còn lầm tưởng rằng trong bình ngọc kia là một viên độc đan phát ra độc tính mãnh liệt, khiến những luyện đan sư này đều bị trúng độc.

Sắc mặt Tả Đức biến đổi, một màn trước mắt này đập vào mặt, lão đã mơ hồ có đoán ra. Nhưng lý trí lão mách bảo, chuyện này không thể tin được.

Lão run rẩy bước lên, không còn chút nào phong phạm cao nhân, cầm lấy bình ngọc từ trong tay một luyện đan sư đang cứng đờ tại chỗ, trực tiếp đổ đan dược ra lòng bàn tay.

Ánh sáng vàng nhạt tỏa ra dày đặc, bao quanh linh đan, linh đan vẫn trong suốt, căng tròn mượt mà như viên trước, nhưng viên linh đan này cùng viên trước khác nhau vô cùng rõ ràng.

Đó chính là trên bề mặt viên linh đan này lộ ra những đường hoa văn hết sức ngay ngắn rõ ràng, tựa như kinh mạch trong cơ thể võ giả vậy.

Những đường văn này nếu trải rộng ra, chắc chắn sẽ tạo thành một bộ đồ án phức tạp khó hiểu, bao hàm chân lý thiên địa trong đó.

- Đan văn! Tả Đức la lên thất thanh, thân thể già nua run lẩy bẩy, đung đưa như cành liễu trong gió.

Linh đan sinh ra đan văn, không phải là lão chưa từng luyện chế qua, dù gì hiện tại lão cũng là một luyện đan sư cấp Hư Vương, luyện đan mấy ngàn năm, đan được lão đã luyện chế ra đếm không kể xiết, hiếm hoi cũng sẽ sinh ra đan văn.

Thậm chí còn có đan dược cấp thấp sinh ra đan vân.

Những đan linh đan sinh ra đan văn và đan vân này, đều là niềm kiêu hãnh cả đời của Tả Đức, là vinh dự của luyện đan sư như lão.

Nhưng... linh đan cấp Hư Vương sinh ra đan văn, thì đây là lần đầu tiên lão mới thấy được.

Chương 1915: Người phiền phức

Thua, thua thảm hại!

Khi viên linh đan thứ hai sinh ra đan văn xuất hiện trước mặt, Tả Đức đã biết lần này lão đã thua không oan.

Dương Khai không những có thể luyện thành hai viên linh đan một lần, hơn nữa một trong hai viên còn sinh ra đan văn, loại bản lãnh này lão có thúc ngựa cũng khó theo kịp.

Cho đến giờ phút này, vẻ không phục trên mặt Tả Đức mới từ từ tiêu tán, tỏ ra chán chường hít sâu một hơi, cất viên linh đan sinh ra đan văn vào lại bình ngọc, hướng về phía Dương Khai chắp tay, trầm giọng nói: - Dương đại sư kỹ năng thần diệu, Tả Đức bái phục!

Dương Khai hơi kinh ngạc nhìn Tả Đức, không nghĩ tới lão sẽ nói ra những lời này. Dựa vào nhân phẩm cùng vẻ mặt không cam lòng trước đó, hắn vốn tưởng lão gia hỏa này sẽ không dễ dàng nhận thua, nào ngờ kết cục cuối cùng lại như vậy.

Dương Khai khẽ gật đầu, thản nhiên nói: - Không dám.

Rất nhiều luyện đan sư thấy ngay cả Tả Đức cũng cung kính đối với Dương Khai như vậy, đâu còn dám sơ suất, vội vàng ôm quyền nói: - Bái kiến Dương đại sư, lúc trước ta có mắt không tròng, nếu có chỗ đắc tội, xin Dương đại sư bao dung lượng thứ.

Dương Khai mỉm cười nói: - Người không biết không có tội.

Thấy thái độ rộng lượng của hắn, mọi người càng thêm nảy sinh hảo cảm.

Không nói gì khác, chỉ riêng bản thân Dương Khai chính là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, võ lực cá nhân xếp trong hàng ngũ đỉnh cao nhất trong toàn Tinh Vực, lại kết hợp với thân phận luyện đan sư cấp Hư Vương kia của hắn, nếu nói bây giờ hắn là người có giá trị nhất, tôn quý nhất trong toàn Tinh Vực, chỉ sợ cũng không có ai phản đối.

Một điều khó có được chính là hắn có lòng dạ bao dung, căn bản không để ý đến thái độ vô lễ của mọi người trước đó. Đây tuyệt đối là phong phạm của một đại sư chân chính.

So với loại người mua danh chuộc lợi như Tả Đức thực sự không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần.

- Linh Nhi, mau tạ lỗi đại sư. Sau khi nhận thua, tính tình Tả Đức dường như đã thay đổi hẳn. Không những thái độ của lão tỏ ra biết điều hơn, mà thậm chí còn yêu cầu tôn nữ của mình tạ lỗi với Dương Khai.

Vẻ mặt Tả Linh tỏ ra không chút tình nguyện, nhăn nhó trốn sau lưng Tả Đức.

Tả Đức đang muốn lên tiếng khiển trách, Dương Khai liền cười nói: - Tiểu hài tử không hiểu chuyện, đại sư không cần làm khó nàng. Ta cũng không để ở trong lòng.

Trong mắt Tả Đức lóe lên vẻ phức tạp, gật gật đầu nói: - Hôm nay gặp được Dương đại sư, Tả Đức mới biết bản thân còn rất nhiều chỗ thiếu sót, xin thụ giáo.

Dừng một chút, lão lại chuyển hướng về phía Ngả Âu nói: - Ngả Âu hội trưởng, lão phu dự tính sẽ bế quan một năm rưỡi, sau khi bế quan chấm dứt, khoản đánh cuộc với Dương đại sư, hàng năm lão phu sẽ hoàn thành đúng hạn, lão phu xin cáo từ trước!

Nói rồi, lão liền trả lại linh đan Dương Khai luyện chế, rồi không đợi Ngả Âu đồng ý, liền dẫn Tả Linh bước ra ngoài.

Ngả Âu cũng không ngăn cản, chỉ nói với theo: - Đại sư đi thong thả.

Hắn biết Tả Đức đã không còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại nơi này. Lão có thể thành khẩn nói lời xin lỗi cùng Dương Khai, ổn định lại tinh thần đã cực kỳ khó khăn, lưu lại nữa chắc chắn sẽ không được tự nhiên. Một người thành danh đã lâu như Tả Đức, dù sao vẫn cần chút mặt mũi.

- Ân sư, chờ ta một chút. Chiêm Nguyên vừa thấy Tả Đức rời đi, nào còn dám tiếp tục ở lại chỗ này chứ? Vừa gào to vừa vội vàng đuổi theo. Trước đó hắn đối nghịch đến cùng với Dương Khai, châm chọc khiêu khích không ngừng, giờ phút này đã sợ đến xanh mặt rồi.

Sớm biết Dương Khai có bản lãnh này, làm sao hắn lại làm cái chuyện có mắt không tròng như vậy? Lấy lòng người ta còn không kịp ấy chứ.

Nhìn bóng lưng Tả Đức có vẻ cô đơn, già nua, Dương Khai khẽ thở dài một cái.

Ngả Âu để ý thấy, liền bước tới hỏi: - Dương đại sư, sao lại thở dài?

Sau khi chứng kiến thủ đoạn luyện đan của Dương Khai, lão lập tức thay đổi hẳn cách xưng hô với Dương Khai, xưng hô "hunh đệ" là thân mật, còn xưng hô "đại sư" lại là tôn trọng. Có thể thấy được, địa vị của Dương Khai ở trong lòng Ngả Âu đã có biến đổi to lớn.

Có thể luyện chế được linh đan cấp Hư Vương trung phẩm sinh ra đan văn, nhìn khắp cả Tinh Vực cũng chỉ có người này a. Hơn nữa nghe nói quan hệ giữa hắn cùng Tuyết Nguyệt cũng không tệ lắm, lần này lại tới Thủy Nguyệt Tinh thăm Tuyết Nguyệt, Ngả Âu đã suy tính trong lòng, như thế nào cũng phải giữ Dương Khai ở lại Hằng La Thương Hội.

Đây tuyệt đối là một người so với thân phận cung phụng của Tả Đức còn có giá trị gấp mười mấy lần.

- Ta đang cảm thấy tiếc thay cho Tả Đức đại sư. Dương Khai thản nhiên nói.

- Hả? Ngả Âu không rõ lắm, hỏi: - Nói vậy là sao?

- Đan đạo của Tả Đức đại sư, chỉ sợ sau này không thể tiến thêm được bước nào nữa. Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Ngả Âu hơi biến sắc, nghĩ nghĩ, bỗng nhiên tựa như đã hiểu ra, mở miệng nói: - Là do Đại Đạo Đan Âm trước đó?

- Đúng vậy. Trước đó đại sư đã nghi ngờ âm thanh của thiên đạo, cũng may mà tỉnh ngộ kịp thời, nếu không ngay cả kiến thức đan thuật chỉ sợ cũng sẽ không giữ được, bị bài xích ra khỏi đan đạo, từ nay về sau cũng không thể luyện đan được. Ngả Âu tỏ ra kinh hãi nói: - Đại Đạo Đan Âm còn có loại hiệu quả này nữa sao?

Dương Khai mỉm cười nhìn hắn: - Ngả Âu hội trưởng, nếu như ngài bị võ đạo bài xích, toàn bộ cơ sở cũng sẽ bị hủy hết.

Ngả Âu nghiêm mặt nói: - Nếu một ngày nào đó có Võ Đạo Thiên Âm vang lên, bổn tọa nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ duyên, nhất định tìm hiểu thật tốt.

- Võ Đạo Thiên Âm sao... quá xa vời. Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Lần này có thể dẫn phát Đại Đạo Đan Âm đã là chuyện hắn hoàn toàn không nghĩ tới. Bởi vì đối tượng so đấu là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, hơn nữa linh đan luyện chế còn là cấp Hư Vương trung phẩm, cho nên Dương Khai chỉ muốn toàn lực ứng phó mà thôi, cũng không có suy nghĩ gì nhiều.

Khi hắn đem toàn bộ kiến thức nắm bắt được trong Đan Đạo Chân Giải thi triển ra, không ngờ lại dẫn động thiên địa dị tượng, mở ra cực hạn huyền bí mà thiên địa tự dưỡng dục nên như vậy.

Bây giờ suy nghĩ lại, Dương Khai vẫn cảm thấy có chút khó tin. Nếu lại để cho hắn làm một nữa, ắt sẽ không thể nào lại dẫn động được Đại Đạo Đan Âm nữa.

- Hội trưởng đại nhân, hôm nay ngài không bận sao? Một vị luyện đan sư bỗng nhiên trợn mắt nhìn Ngả Âu nói.

Đó là một vị luyện đan sư Hư cấp trung phẩm, cùng cấp bậc với Chiêm Nguyên, bình thường gặp được Ngả Âu hắn một mực cung kính, những hôm nay lại bày ra vẻ hưng sư vấn tội, không sợ Ngả Âu chút nào, khiến Ngả Âu kinh ngạc.

- Cũng không có chuyện gì. Ngả Âu không biết mình có phải mình đã đắc tội với đối phương hay không mà tại sao đối phương lại hỏi như vậy.

- Hội trưởng đại nhân xử lý toàn bộ những chuyện lớn nhỏ trong thương hội, công việc lu bù, sao lại không bận chứ? Hội trưởng nên đi lo đi.

- Đúng vậy đúng vậy, hội trưởng, thương hội còn một đống chuyện chờ ngài đi xử lý đó, ngài còn đây làm gì nữa?

- Cung tiễn Hội trưởng đại nhân! Chúng luyện đan sư đồng loạt nói.

Ngả Âu há hốc miệng, nhìn mấy trăm luyện đan sư phía trước, bỗng nhiên chợt hiểu ra, liền kinh ngạc bật cười nói:

- Thì ra là các ngươi có ý này... sao không nói sớm.

Rồi lão không ngừng lắc đầu, cười mắng: - Cứ nghĩ rằng lão tử cũng là một nhân vật lớn, không ngờ ở chỗ này lại không được hoan nghênh.

- Hội trưởng không cần dài dòng. Một luyện đan sư bất mãn nói. Bọn họ vẫn đang đợi để thỉnh giáo thuật luyện đan của Dương đại sư, Ngả Âu hội trưởng lại đứng ở chỗ này lải nhải, làm mất thời gian của đại sự, thật là đáng ghét mà! Nếu không phải không đánh lại lão, hắn đã sớm xông lên, đánh cho cả mẹ lão cũng không nhận ra rồi.

Ngả Âu nghiêm mặt, hừ lạnh nói: - Bổn tọa chợt nghĩ tới, vừa rồi là ai nói phải rời khỏi Hằng La Thương Hội ta, đi tìm chỗ khác? Đứng ra để bổn tọa nhìn một chút.
Vừa nói ra, không ít luyện đan sư không khỏi rụt cổ lại, nhanh chóng trốn vào trong đám đông, sợ bị Ngả Âu nhìn tới.

Lúc trước mọi người nói như vậy, là bởi vì tôn kính Tả Đức đại sư, hiện tại Ngả Âu lại lôi ra chuyện này, hiển nhiên là muốn báo thù riêng.

Ngả Âu đảo mắt đến chỗ nào, chỗ đó không có ai dám nhìn thẳng mặt lão.

Ngả Âu tỏ ra đắc ý, tựa như vừa đánh giặc lập được đại công vậy!

Làm gì có lúc nào lão vênh váo hung hăng trước mặt nhiều luyện đan sư như vậy mà không ai dám đối mặt với lão chứ? Tính tình của các luyện đan sư đều rất cổ quái, không cần biết ngươi có phải cường giả Hư Vương Cảnh hay không, nếu làm trễ nải hắn luyện đan, trễ nải hắn nghiên cứu đan thuật thì sẽ không xong ngay.

Cho nên trước giờ Ngả Âu đối mặt với những luyện đan sư này luôn phải cẩn thận nói chuyện.

Hôm nay rốt cục lão cũng được thưởng thức cái cảm giác cao cao tại thượng.

Lão không nhịn được cất tiếng cười lớn, đắc ý đến cực điểm: - Không tệ không tệ, xem ra thương hội cũng không có tốn cơm nuôi các ngươi, cũng biết giải sầu cho bổn tọa, các ngươi rất tốt.

- Hội trưởng... Cốc phu nhân bên kia không sao chứ? Có phải nàng đang chờ Thái Sơ Chuyển Hồn đan...

Một âm thanh từ trong đám người vừa truyền ra, còn chưa nói hết câu, Ngả Âu đã giống như gà bị cắt tiết, chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Chết tiệt, chỉ lo vênh váo đắc ý lại quên mất phu nhân đang còn chịu đủ hành hạ, hôn mê bất tỉnh, giờ phút này trong lòng Ngả Âu áy náy đến cực điểm.

- Người phiền phức cuối cùng cũng đã đi. Một đám luyện đan sư không nhịn được thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, bỗng nhiên bọn họ liền bao vây Dương Khai lại, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn chằm chằm, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy, cuồng nhiệt đến cực điểm.

Dương Khai không nhịn được da đầu tê rần, không đợi bọn họ chủ động lên tiếng, liền giơ tay lên nói:

- Chư vị, ta biết các ngươi muốn làm cái gì, ừm, hiện tại bổn tọa cũng có chút thời gian, mọi người không phiền thì tìm một chỗ từ từ trao đổi, nơi này sợ là không được, vẫn còn nhiều đồng đạo đang cảm ngộ đó.

Hơn 200 luyện đan sư đạt được lợi ích từ Đại Đạo Đan Âm vẫn như cũ đang nhắm mắt ngồi cảm ngộ, chưa tỉnh lại, hiển nhiên là rất có thu hoạch.

Những người còn dư lại này không ai thu được lợi ích từ trong Đại Đạo Đan Âm, hiển nhiên chuyển hướng nhắm tới Dương Khai. Nghe danh sư nói chuyện một buổi, bằng với nghiên cứu đan thuật cả mười năm đó, cơ hội bực này làm sao bọn họ lại bỏ lỡ chứ.

Chỉ có điều bọn hắn cũng không biết nên mở miệng như thế nào, không ngờ Dương Khai lại gần gũi bình dị như thế, chủ động nói ra.

Các luyện đan sư mừng như điên, lập tức hiểu Dương Khai và Tả Đức tuyệt đối là hai loại người khác nhau.

Trước kia bọn họ cũng từng tìm Tả Đức thỉnh giáo, nhưng tính khí của Tả Đức đại sư quả thực không được tốt lắm, nếu không lên tiếng khiển trách thì cũng chỉ nói qua loa, khiến người ta thường không nắm được trọng điểm.

Lúc này thấy Dương Khai đang chuẩn bị giảng giải đan đạo, làm sao bọn họ không mừng rỡ cho được chứ.

Lập tức liền có người đề nghị: - Tới tầng tám đi, hiện tại tầng tám không có một bóng người.

- Đúng đúng đúng!

- Cũng tốt. Dương Khai gật gật đầu.

- Dương đại sư, mời!

Một đám luyện đan sư đồng loạt đưa tay ra hiệu, thái độ rất cung kính, khiến người không rõ chân tướng thấy được, chắc chắn sẽ không bao giờ nghĩ rằng những người này lại là những luyện đan sư mắt cao hơn đầu.

Dương Khai cũng không quá khiêm nhường, võ đạo, đan đạo, đều là do người giỏi làm thầy, tuy rằng tuổi của hắn không lớn, hầu như mỗi người trong này đều có vai vế cao hơn hắn, nhưng bất kể là võ đạo hay đan đạo, hắn đều vượt xa phía trước.

Quá phận khiêm nhường mà nói chính là giả dối.

Cho nên hắn cũng không khách khí, giành đường đi trước, tiến về tầng tám.

Một đám luyện đan sư ngay ngắn trật tự theo sát phía sau.

Chương 1916: Khai đàn giảng đan

Môi trường ở tầng thứ tám Dược Sư Điện không khác lắm so với tầng thứ chín, chỉ có lực lượng địa hỏa không được mãnh liệt như tầng thứ chín mà thôi. Mọi người cũng không quá để ý, chỉ trật tự ngồi xếp bằng trong đại sảnh nhìn về phía Dương Khai, lắng nghe hắn giảng giải chân lý về đan đạo.

Đổi thành lúc trước, Dương Khai muốn giảng giải đan đạo cho nhiều luyện đan sư như vậy, cho dù thuật luyện đan của hắn quả thật hơn xa mọi người, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm.

Biết luyện đan là một chuyện, giảng giả đan đạo và trả lời nghi vấn lại là một chuyện khác, muốn giảng giải nhất thiết phải đạt tới một loại cảnh giới cực cao mới có năng lực này.

Nhưng hiện tại thì khác, khi Đại Đạo Đan Âm tại vang lên bên tai Dương Khai suốt một ngày, những chân lý về đan đạo tựa như dấu ấn đã khắc sâu vào óc hắn, khiến lý giải của hắn dối với đan đạo đã đạt đến một độ cao mới, một độ cao chưa từng có ai đạt tới.

Giảng đạo và giải thích nghi vấn cho những luyện đan sư cấp Thánh Vương, cấp Hư Vương này thật quá dễ dàng.

Dương Khai giảng giải đan đạo suốt ba ngày, từ lựa chọn dược liệu như thế nào, phân biệt đan phương tốt xấu ra sao, đến ngưng luyện nước thuốc, khống chế hỏa hầu, khắc linh trận, rồi đến thủ pháp thu đan, giảng giải rất toàn diện.

Tất cả luyện đan sư đều nghe như mê như say, không mảy may nhận ra thời gian trôi qua bao lâu.

Thỉnh thoảng lại có người lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, hiển nhiên là bởi vì được Dương Khai chỉ điểm mà giải khai được vấn đề đã vướng mắc từ lâu.

Bản thân Dương Khai cũng lợi ích thu được to lớn, thông qua giảng thuật đan đạo cùng những luyện đan sư này, hắn đối với toàn bộ những điều Đại Đạo Đan Âm lạc ấn trong đầu, lại lĩnh ngộ được cao hơn một tầng.

Lúc mới bắt đầu, thỉnh thoảng hắn còn sẽ tự suy tư một chút, nhưng dần dần, hắn đã giảng giải lưu loát liền mạch, không ngừng nghỉ chút nào. Những điều hắn giảng giải đều là bí quyết luyện đan mà một luyện đan sư phải hao phí tinh lực cả đời cũng không thể tìm hiểu được.

Có luyện đan sư từ tầng thứ chín sau khi tỉnh lại cũng đi tới tầng thứ tám, yên lặng khoanh chân ngồi xuống, chăm chú lắng nghe.

Sau khi đã trải qua cơ duyên cảm ngộ được Đại Đạo Đan Âm, bọn họ lại một lần nữa đạt được lợi ích to lớn từ Dương Khai.

Ba ngày sau, toàn bộ tầng thứ tám đã có hơn 500 vị luyện đan sư, không thiếu một ai. Tất cả mọi người đều ngồi trước mặt Dương Khai, vẻ mặt trang trọng nghiêm túc ngước nhìn hắn, ngay cả Tông Ngạo cũng không ngoại lệ.

Dương Khai đã sớm thấy hắn đi vào, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu, cũng không đình chỉ giảng giải đan đạo.

Bỗng nhiên, âm thanh của Dương Khai liền ngưng lại.

Tầng thứ tám Dược Sư Điện lúc này châm rơi xuống cũng có thể nghe được, ngay cả tiếng thở mọi người cũng đè nén đến cực điểm. Cho nên khi Dương Khai không lên tiếng nữa, mọi người liền hiểu rằng, lần giảng giải đan đạo lần này tới đây đã kết thúc.

Không ai là không lộ ra vẻ chưa thỏa mãn.

Dương Khai mỉm cười đứng dậy, ôm quyền nói: - Hôm nay dừng ở đây, đa tạ chư vị đồng đạo đã lắng nghe.

Hơn 500 vị luyện đan sư đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, ôm quyền đồng thanh nói:

- Đệ tử đa tạ Dương đại sư đã giải thích nghi vấn, Dương đại sư cực khổ rồi!

Dương Khai sửng sốt một chút, tuy nhiên rất nhanh liền bình thường trở lại.

Chiêm Nguyên cũng vì rất nhiều năm trước được Tả Đức tùy ý chỉ điểm mấy câu, liền một mực tự nhận mình là đệ tử, luôn miệng gọi Tả Đức là ân sư.

Lần này hắn giảng giải đan đạo cho hơn 500 vị luyện đan sư suốt ba ngày, cũng coi như là ân sư giải thích nghi vấn chuyên môn cho bọn họ, chỉ có điều bởi vì không có được hắn đồng ý, nên bọn họ vẫn không thể xưng hô hai chữ "lão sư" mà thôi, nhưng có thể tự nhận mình là đệ tử.

Lần này, kiến thức mà các luyện đan sư được truyền đạt vô cùng quý báu.

Dương Khai chí công vô tư, dốc túi truyền lại toàn bộ kinh nghiệm cùng lý giải về thuật luyện đan của bản thân cho bọn họ, tuy bọn họ không thể nghe một lần là xong, nhưng đây tuyệt đối là một âm huệ to lớn.

Nhất là thủ pháp thu đan kỳ diệu kia, nếu để cho những người này lĩnh ngộ được toàn bộ mà nói, thì chắc chắn sẽ khiến cho luyện đan thuật trên khắp Tinh Vực đạt được một lần cải cách to lớn.

Dù sao, trong nhận thức của các luyện đan sư từ trước tới nay đều chỉ hiểu rằng, một phần dược liệu chỉ có thể luyện chế một viên linh đan. Nhưng nếu như dùng thủ pháp thu đan đặc thù này, một phần dược liệu lại có thể thu được 2, 3 viên, thâm chí 4, 5 viên linh đan. Điều này sẽ khiến cho chi phí luyện đan giảm đi, mà số lượng linh đan lại tăng lên.

Nếu như phổ biến rộng ra, võ giả trong Tinh Vực sẽ không bao giờ còn sợ... không có linh đan sử dụng nữa.

Không cần biết như thế nào, từ nay về sau, hơn 500 vị luyện đan sư cấp Thánh Vương trở lên này đều tự nhận mình là đệ tử của Dương Khai, ngay cả Tông Ngạo cũng không ngoại lệ.

Đây tuyệt đối là một lực lượng rung động cả Tinh Vực.

Ai dám cam đoan, trong hơn 500 người này, sau này sẽ không có mấy vị thăng cấp lên luyện đan sư cấp Hư Vương chứ?
Dương Khai cũng không kiêu ngạo, ôm quyền đáp lễ nói: - Chư vị khách khí rồi.

- Dương đại sư, trước đó ngài đã nói một câu khiến đệ tử rất là quan tâm, trong lòng đệ tử vẫn còn có điều không hiểu, không biết có nên hỏi hay không. Một người mỹ phụ trung niên luyện đan sư cười hì hì nhìn Dương Khai nói.

- Vị phu nhân này có gì cứ hỏi, nếu bổn tọa có thể giải đáp, nhất định sẽ không giữ lại. Dương Khai mỉm cười đáp lại.

- Nhân phẩm của Dương đại sư, chư vị nhất định đã tin tưởng. Chỉ có điều... trước đó, khi đại sư ngài cùng Tả Đức đại sư so đấu thuật luyện đan đã từng nói, có một vị luyện đan sư còn giỏi hơn Tả Đức đại sư, thậm chí giỏi hơn ngài, chuyện này... không phải là thật chứ?

Lời này vừa nói ra, lập tức có người phụ họa: - Đúng đúng đúng, ta cũng nghe nói như vậy, nhưng chuyện này làm sao có thể chứ, thuật luyện đan của Dương đại sư đã xuất thần nhập hóa, trên đời này làm gì có ai có thể vượt qua ngài chứ?

- Dương đại sư lúc đó chỉ thuận miệng nói, vậy mà các ngươi cũng tin!

- Đây cũng không phải là thuận miệng nói.

Dương Khai mỉm cười lắc đầu: - Trên đời này quả thật có một người như vậy, trình độ về luyện đan thuật còn lợi hại hơn cả ta!

- Sao có thể chứ?

- Còn có một người như vậy sao?

- Dương đại sư quá khiêm nhường rồi.

Đoàn người phía dưới huyên náo hẳn lên, căn bản không tin lời Dương Khai nói, đều cảm thấy Dương Khai khiêm tốn nên mới nói vậy. Dù sao bọn họ cơ bản cũng đã hiểu tính tình Dương Khai, thân thiết nhu hòa, không tự cao tự đại.

- Thật sự không phải là ta khiêm nhường. Dương Khai nghiêm mặt nói: - Lúc này ta không tiện nói rõ, có lẽ hiện tại ta so với nàng lợi hại hơn chút xíu, nhưng trước kia nàng tuyệt đối là lợi hại hơn ta, sau này cũng sẽ lợi hại hơn ta.

- Người này là ai? Tất cả luyện đan sư khiếp sợ, nhìn vẻ mặt của Dương Khai, mọi người liền hiểu hắn không nói dối, lập tức mọi người rất muốn biết người kia đến cùng là thần thánh phương nào.

- Theo ta được biết, thuật luyện đan của Tả Đức đại sư là số một số hai trong khắp Tinh Vực, cho dù có người có thể so sánh với ngài ấy, chắc chắn cũng sẽ không vượt qua ngài ấy, người Dương đại sư nói là...

- Chư vị không cần đoán, người kia cũng không nổi danh, là một vị sư tỷ của ta, cũng yên lặng vô danh như ta! Dương Khai giải thích.

- Là sư tỷ của Dương đại sư sao?

- Khó trách có bản lãnh như vậy.

- Chẳng lẽ Dương đại sư xuất thân từ một tông môn luyện đan? Tỷ đệ hai người đều đã đạt đến cấp Hư Vương... - Dương đại sư, sư môn ngài ở nơi nào, đệ tử có thể đi bái sư không?

Vừa nói ra, rất nhiều luyện đan sư đã tha thiết nhìn về phía Dương Khai. Một tông môn có thể bồi dưỡng được hai vị luyện đan sư cấp Hư Vương, đây tuyệt đối là Thánh địa trong lòng tất cả luyện đan sư mà. Nếu như có thể bái nhập tông môn này, thành tựu sau này có thể kém được sao?

Hiện tại mọi người chỉ có một ý niệm đầu là hỏi xem sư môn Dương Khai ở đâu, cho dù không thể bái nhập vào trong đó, thì quan sát một chút cũng tốt, biết đâu có thể thu hoạch được gì đó.

Dương Khai bật cười khanh khách: - Các ngươi nói lời này nếu để cho Ngả Âu hội trưởng nghe được sẽ không tha cho ta đó!

Nếu Ngả Âu biết hơn 500 vị luyện đan sư này đều muốn gia nhập Lăng Tiêu Tông, thì có lẽ sẽ liều mạng với mình cũng nên.

Đây chính là lực lượng tinh nhuệ của toàn bộ Hằng La Thương Hội, linh đan mà thương hội sản xuất đều dựa vào những này người này. Nếu bọn họ đều rời đi, việc làm ăn thương hội sẽ phải sụp đổ hơn một nửa ngay.

- Chuyện này không cần nhắc lại, sau này nếu có cơ hội, bổn tọa rất hoan nghênh chư vị tới thăm. Hôm nay dừng ở đây, chư vị mỗi người nên bế quan tự tìm hiểu đi. Dương Khai sợ nếu nói thêm nữa, hắn sẽ không thể thoát thân được.

Nghe hắn nói như vậy, mọi người cũng không tiếp tục làm khó hắn, hiện tại quả thật bọn họ cũng cần bế quan tìm hiểu, tiêu hóa lợi ích đạt được trong mấy ngày hôm nay. Lập tức các luyện đan sự đều lần lượt rời đi, quay về nơi bế quan của mình.

Tông Ngạo cũng chưa đi, mãi đến khi Dược Sư Điện trống rỗng, chỉ còn lại mình hắn cùng Dương Khai, lúc này mới mang vẻ mặt kỳ lạ nói: - Ta phải xưng hô ngươi là ân sư, hay xưng hô ngươi là Dương đại sư?

- Tông Ngạo đại sư nói như vậy, ta làm sao kham nổi chứ. Dương Khai cười khổ không ngừng.

- Thôi đi, ngươi xưng hô một tiếng đại sư này khiến ta không biết chui đầu vào đâu cả.

Tông Ngạo liếc mắt: - Ở trước mặt ngươi, ai dám tự xưng đại sư chứ?

- Vậy chúng ta vẫn như trước kia đi, ai cũng không phải khó xử nữa. Dương Khai vỗ vỗ vai Tông Ngạo cười. Rồi sau đó vẻ mặt liền trở nên nghiêm túc, thấp giọng hỏi: - Lần này ngươi có thể tấn thăng lên cấp Hư Vương được không?

Ánh mắt Tông Ngạo lóe lên, kinh ngạc nhìn Dương Khai nói: - Xem ra không thể lừa gạt được ánh mắt của ngươi mà...

- Khi Đại Đạo Đan Âm vang lên, ngươi là người thứ nhất ngồi xuống, vừa rồi khi ta giảng giải luyện đan thuật, có vẻ như ngươi cũng rất có thu hoạch, rõ ràng là ngươi có tiến bộ mà.

- Không sai, ta đã lĩnh ngộ được rất nhiều, tuy rằng Đại Đạo Đan Âm thoang thoảng không rõ, nhưng ta đã lắng nghe được rất nhiều bí mật, kết hợp với nghe ngươi giảng giải, ta đã hiểu ra rất nhiều đạo lí. Tuy nhiên... luyện đan sư tấn cấp không giống như võ giả tấn cấp, không phải là tích góp từng tí một đến khi lực lượng đủ rồi là có thể nước chảy thành sông. Ta còn cần phải bế quan một trận, nếu như lúc xuất quan có thể luyện chế được linh đan cấp Hư Vương, thì cũng đại biểu cho việc ta đã là luyện đan sư cấp Hư Vương!

- Ta sẽ đợi tin của ngươi. Dương Khai mỉm cười.

- Dương Khai, cám ơn ngươi. Tông Ngạo bỗng nhiên nghiêm mặt nói.

Dương Khai sửng sốt một chút, rồi rất nhanh liền nói: - Đây là cơ duyên của riêng ngươi, không cần cảm tạ ta, ngươi nên bế quan nhanh đi, hy vọng ngày ngươi xuất quan, trong Tinh Vực sẽ nhiều thêm một vị luyện đan sư cấp Hư Vương.

- Hy vọng là vậy!

Tông Ngạo gật gật đầu: - Vậy ta đây cáo từ trước.

Dương Khai gật gật đầu, nhìn theo Tông Ngạo rời đi.

Chờ đến khi bóng dáng Tông Ngạo biến mất, Dương Khai liền hơi phóng thần thức ra cảm ứng một chút, phát hiện trong hư không, khí tức Long Thiên Thương đã sớm đã biến mất.

Dương Khai cũng không quan tâm, thân hình thoắt một cái biến mất.

Chờ đến khi hắn xuất hiện lại, đã tới bên ngoài Dược Sư Điện.

Một bóng người quen thuộc đang lo lắng chờ ở phía ngoài, khi thấy Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt, không khỏi hoảng sợ, tuy nhiên rất nhanh, hắn liền bình thường trở lại. Dù sao thực lực của Dương Khai rất cao thâm, làm được đến trình độ này cũng là chuyện đương nhiên.

Hắn vội vàng ôm quyền chào: - Dương huynh.

- Sao ngươi lại ở nơi này? Dương Khai ngạc nhiên nhìn Thần Đồ.

Chương 1917: Hài lòng hay không?

Người chờ Dương Khai bên ngoài Dược Sư Điện không ngờ lại là Thần Đồ.

Nghe Dương Khai hỏi, Thần Đồ vội vàng nói: - Là phụ thân sai ta chờ ngươi ở đây.

- Ngả Âu hội trưởng tìm ta có việc gì? Dương Khai hỏi.

- Cũng không có gì, chỉ là... Tiểu nương đã tỉnh lại, nghe nói là ngươi vì Người mà luyện chế đan dược, nên muốn đích thân cảm tạ ngươi. Nếu Dương huynh có thời gian, mời theo ta đi một chuyến. Thần Đồ nghiêm mặt nói.

- Cũng được. Dương Khai gật gật đầu.

Lập tức, hai người sóng vai bước đi.

Cốc Bích Hồ tỉnh lại nằm trong dự liệu của Dương Khai. Dù sao, trước đó Ngả Âu đã cho Cốc Bích Hồ uống một giọt Bất Tử Nguyên Dịch, sớm đã chữa trị tốt thương thế trên thân thể nàng, sở dĩ vẫn một mực hôn mê là do thần hồn bị thương mà thôi.

Một viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan đủ để giải quyết vấn đề khó khăn này.

Huống chi, linh đan Dương Khai luyện chế ra còn là Thái Sơ Chuyển Hồn đan sinh ra đan văn, dược hiệu so với Thái Sơ Chuyển Hồn đan bình thường phải mạnh hơn vài lần. Có linh đan tẩm bổ thần hồn này, nếu Cốc Bích Hồ còn không thức tỉnh lại thì mới là lạ, thậm chí nàng có thể mượn viên linh đan kia, khiến cho thần hồn được lợi.

Trên đường, Thần Đồ thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Dương Khai, vẻ mặt khác thường, muốn nói gì đó lại thôi.

Dương Khai cười nói: - Thần Đồ huynh có gì cứ hỏi, ta và ngươi cũng không phải người ngoài.

Khóe miệng Thần Đồ giật một cái, nghiêm nghị nói: - Ta chỉ muốn biết, ngươi thật sự là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương sao? Linh đan thật sự do ngươi luyện chế ra hả?

Thời gian hắn và Dương Khai quen biết nhau cũng không ngắn, tuy rằng không coi là tiếp xúc nhiều, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, trong những năm này không những Dương Khai thành công trên phương diện võ đạo mà ngay cả đan đạo không ngờ cũng có được thành tựu khiến người khiếp sợ như vậy.

So sánh với Dương Khai, cảnh giới tu vi Phản Hư Cảnh của mình quả thực chính là đống cặn bã mà.

Trước kia hắn còn tự cho rằng mình là người có thiên phú xuất chúng, nhưng hiện tại... Thần Đồ bị tổn thương trầm trọng.

- Ta đúng là luyện đan sư cấp Hư Vương, linh đan cũng là do ta luyện chế. Dương Khai gật đầu thừa nhận.

Thần Đồ áo não vỗ đùi, nói: - Nói vậy, chuyện ngươi và Tả Đức đại sư so đấu luyện đan thuật cũng là thật sao?

- A, chuyện này đã truyền ra rồi sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi.

- Sớm đã nghe dư luận xôn xao, khắp Thủy Thiên Thành chỉ sợ không ai không biết, không người không hiểu. Vẻ mặt Thần Đồ như đưa đám nói: - Sớm biết như vậy ta đã cùng ngươi tới Thủy Thiên Thành, tự nhiên bỏ lỡ mất trận tỷ thí đặc sắc. Bổn thiếu đã sớm không vừa mắt với tên Tả Đức kia, nhìn hắn bị hại nhất định là chuyện rất vui.

Dương Khai mỉm cười, không nói gì.

- Nhưng Dương huynh này, ngươi biết tiểu nương của ta sao?

- Chưa từng thấy qua. Có gì không?

- Nếu chưa từng thấy qua, vì sao ngươi lại tình nguyện dùng 2000 năm tự do của bản thân so đấu thuật luyện đan với Tả Đức chứ? Khi Tiểu nương biết chuyện này, còn trách mắng phụ thân sao không ngăn cản ngươi.

Dương Khai cười nói: - Bởi vì ta biết mình sẽ không thua, tiền đánh cuộc lớn hơn nữa thì đã sao?

Thần Đồ nghe vậy, không khỏi giơ ngón tay cái về phía Dương Khai nói: - Dù sao đi nữa, ấn tượng của tiểu nương đối với ngươi đặc biệt tốt, đợi khi gặp mặt ngươi sẽ biết.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã tới trước một tòa trang viên.

Nơi này vẫn thuộc về Thủy Thiên Thành, chỉ có điều khung cảnh hết sức hài hòa yên tĩnh. Nghĩ đến đây chính là nơi Cốc Bích Hồ trị thương, ắt sẽ có rất nhiều trận pháp cấm chế, Dương Khai liền quét thần niệm dò xét. Khi thấy được những cấm chế vô cùng mạnh mẽ, hắn cũng phải thầm kinh hãi.

Bước vào trong trang viên mặt, chỉ thấy cầu nhỏ nước chảy, khóm trúc đung đưa, khiến người ta không khỏi cảm thấy thật thư thái.

Thần Đồ dẫn Dương Khai đi thẳng vào bên trong, không có bất kỳ ai dám ngăn cản.

Không bao lâu đã đi tới nơi sâu nhất của trang viên, tại đây có một mảnh Tử Trúc Lâm, bên trong rừng trúc có một căn nhà trúc nhìn qua rất đơn sơ.

Dương Khai cảm thấy trong phòng trúc kia có khí tức của ba người, một người là Ngả Âu hội trưởng, một người là Tuyết Nguyệt, còn có khí tức của một người xa lạ, chắc hẳn chính là Cốc Bích Hồ.

Thần Đồ đứng ngoài phòng trúc, cao giọng nói: - Phụ thân đại nhân, con đã dẫn Dương huynh tới.

- Mau mời vào! Phòng trong truyền ra tiếng của Ngả Âu.

Thần Đồ nhìn Dương Khai cười: - Dương huynh, xin mời.

Dương Khai khẽ gật đầu, bước thẳng vào.

Vào đến phòng trúc, Dương Khai lập tức cảm thấy có ba cặp mắt đang nhìn về phía mình.

Hắn chưa kịp quan sát khắp phòng, Ngả Âu hội trưởng đã cười ha hả bước tới, vỗ vỗ mạnh bả vai Dương Khai nói:

- Dương huynh đệ, lần này Ngả mỗ phải cảm ơn ngươi rất nhiều, nếu không có ngươi, phu nhân ta cũng không thể nào thuận lợi tỉnh lại như vậy.

Lão dùng sức rất mạnh vỗ bả vai Dương Khai, mặc dù không vận dụng thánh nguyên, nhưng khi bàn tay thô to này vỗ xuống cũng khiến cho bả vai Dương Khai truyền ra tiếng răng rắc.

Tuyết Nguyệt đứng bên cạnh vẻ mặt trông rất khác thường.

Khóe miệng Dương Khai giật một cái, ôm quyền nói: - Ngả Âu hội trưởng khách khí rồi, ta và Tuyết Nguyệt cũng coi như là bằng hữu, chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến.

- Đối với ngươi mà nói là chuyện nhỏ, nhưng đối với ta và phu nhân mà nói lại là ân cứu mạng, ân đức này, Ngả mỗ suốt đời khó quên. Ngả Âu trịnh trọng nói.

Dương Khai mỉm cười, cũng không nói gì nữa, mà chỉ đưa ánh mắt về phía bên kia.

Từ lúc hắn đi vào, trong nhà này đã có một đôi mắt sáng ngời không ngừng quan sát hắn, mang một loại mùi vị dò xét.

Mà chủ nhân của ánh mắt đó, hiển nhiên chính là Cốc Bích Hồ.

Khi Dương Khai nhìn tới, Cốc Bích Hồ liền nhoẻn miệng cười với Dương Khai.

Nàng thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, khoảng hai, ba chục tuổi, có tu vi Phản Hư Cảnh đỉnh phong, có lẽ là do vừa mới vừa thức tỉnh, cho nên sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt. Nhưng điều đó lại càng tăng thêm vẻ xinh đẹp đặc trưng của nàng.

Quả nhiên là một nữ tử quốc sắc thiên hương, Dương Khai thầm hiểu, nếu nàng không xinh đẹp Ngả Âu cũng sẽ không coi trọng như vậy.

- Ngươi chính là Dương đại sư sao? Quả nhiên là "rồng trong loài người", tướng mạo phi phàm. Cốc Bích Hồ khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói, thanh âm rất nhẹ, cũng rất dễ nghe.

Sắc mặt Dương Khai khẽ biến đổi, theo bản năng hắn cảm thấy Cốc Bích Hồ khen ngợi mình như vậy có chút không đúng lắm. Bởi vì nàng mới chỉ là một võ giả Phản Hư Cảnh, mà hắn đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, nàng dùng giọng điệu trưởng bối nói chuyện với hắn, về tình về lý đều có chút thất lễ.
Tuy nhiên Dương Khai cũng không nghĩ nhiều, liền ôm quyền nói: - Bái kiến Cốc phu nhân!

Cốc Bích Hồ nhẹ ho khan vài tiếng, mỉm cười nói: - Dương đại sư khách khí rồi, cái mạng này của ta là do ngươi cứu về, vốn ta phải đi tới cửa bái phỏng, đích thân nói lời cảm tạ ngươi, chỉ có điều hiện tại quả thật không tiện đi lại, chỉ đành phải sai Thần Đồ mời ngươi qua đây, Dương đại sư không trách ta chứ?

- Không dám, Cốc phu nhân là trưởng bối của Tuyết Nguyệt, ta và Tuyết Nguyệt là bằng hữu, đương nhiên là nên do ta đến thăm mới phải.

Cốc Bích Hồ khẽ gật đầu, dáng vẻ rất là hài lòng đối với Dương Khai. Điều này khiến cho Ngả Âu ở bên cạnh nhìn thấy mà đầu óc mơ hồ không hiểu gì.

Hắn vội vàng nói: - Ta và phu nhân vừa nãy còn đang bàn xem, không biết nên cảm tạ ngươi như thế nào, chỉ có điều trong lúc nhất thời quả thực không nghĩ ra được gì tốt. Ngươi cần gì cứ nói, chỉ cần Ngả mỗ có thể làm được nhất định sẽ thỏa mãn ngươi.

Dương Khai nghe vậy hai mắt sáng ngời, không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Tuyết Nguyệt.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Tuyết Nguyệt vội vàng đưa mắt ra chỗ khác, giả bộ trấn định.

Cốc Bích Hồ ở một bên nhìn mặt đoán lòng, chợt cười khẽ một tiếng, dịu dàng nói: - Bỗng nhiên ta có chủ ý này.

- Hả? Phu nhân nghĩ gì, không ngại nói ra nghe xem. Ngả Âu mừng rỡ, vội vàng nhìn nàng nói.

Cốc Bích Hồ mỉm cười, cũng không lên tiếng mà vẫy Tuyết Nguyệt và Dương Khai lại.

Hai người liếc nhau, không biết Cốc Bích Hồ muốn làm gì, đều đi tới bên giường của nàng.

Cốc Bích Hồ đưa ra hai tay, một tay cầm tay Tuyết Nguyệt, một tay cầm tay Dương Khai, sau đó đưa tay hai người lại với nhau, nhìn Dương Khai híp mắt cười rồi nói: - Dương đại sư cảm thấy, phần tạ lễ này có hài lòng không?

Dương Khai ngẩn ra, tuy nhiên rất nhanh, hắn liền nở nụ cười, thở dài nói: - Cốc phu nhân quả thật là mắt sáng như đuốc, phần tạ lễ này, Dương mỗ rất hài lòng.

Tuyết Nguyệt cũng sửng sốt một hồi, đợi đến khi hiểu rõ ý tứ của Cốc Bích Hồ, khuôn mặt đang tươi cười liền trở nên đỏ bừng, hờn dỗi dậm chân nói: - Tiểu nương...

Ngả Âu trợn tròn mắt, đứng bên cạnh nhìn một lúc, đột nhiên cảm có gì đó không đúng, liền kinh ngạc nói: - Phu nhân, đây là sao?

- Lão vẫn không rõ sao? Cốc Bích Hồ liếc Ngả Âu một cái, ung dung nói: - Dương đại sư chỉ sợ đã sớm biết bí mật của Tuyết Nguyệt, hai người bọn họ có lẽ đã tâm đầu ý hợp từ lâu rồi!

- Cái gì? Ngả Âu cả kinh biến sắc, lập tức thái độ thân thiết nhu hòa trước đó liền biến mất, thay vào đó là ánh mắt tràn đầy địch ý nhìn Dương Khai.

Dương Khai làm như không thấy địch ý của lão, mỉm cười nói: - Cốc phu nhân nói không sai, đúng là từ rất lâu trước đó ta đã biết Tuyết Nguyệt là nữ tử, tuy nhiên... Cốc phu nhân làm sao phát hiện ra điểm này? Ta không lộ ra sơ hở gì rõ ràng, tin rằng Tuyết Nguyệt cũng sẽ không nói chuyện này với ngươi.

Cốc Bích Hồ khẽ cười, nói: - Rất đơn giản, ta và ngươi không hề quen biết, dựa vào cái gì mà ngươi phải vì ta đánh bạc 2000 năm tự do của bản thân với Tả Đức đại sư chứ? Nếu ta không có năng lực khiến ngươi phải làm như vậy, phu quân cũng không có, vậy chỉ có một cách giải thích đó chính là Tuyết Nguyệt. Một nam nhân chỉ có vì nữ nhân của mình mới có thể bất chấp mọi thứ.

Dương Khai chớt sáng tỏ: - Nói như vậy, sau khi Cốc phu nhân tỉnh lại đã đoán được điều này sao?

- Ừm, cũng chỉ là suy đoán, không dám khẳng định, cho nên mới phải gọi ngươi qua đây một chuyến. Thông qua vừa rồi quan sát... ta đã khẳng định.

- Cốc phu nhân quả nhiên là vô cùng thông minh! Dương Khai thở dài nói. Có thể thông qua một chút tin tức như vậy đã suy đoán ra hắn và Tuyết Nguyệt có tình ý với nhau, điều này cũng không phải là chuyện một nữ tử bình thường có thể làm được.

Xem ra Cốc Bích Hồ này không chỉ có sắc đẹp mà thôi.

- Tuyết Nguyệt, đây là thật sao?

Gương mặt Ngả Âu trở nên già nua, lạnh lùng đến mức gần như có thể cạo ra được một lớp băng, lên tiếng hỏi.

Tuyết Nguyệt cắn môi, khẽ gật gật đầu.

- Ngươi... ngươi thật là tức chết ta! Vẻ mặt Ngả Âu tiếc hận như thể "rèn sắt không thành thép" thốt lên. Lão đã xác định bồi dưỡng Tuyết Nguyệt trở thành người nối nghiệp của Hằng La Thương Hội, nhưng không ngờ Tuyết Nguyệt lại đem lòng yêu mến người khác.

Nghĩ tới rất nhiều lần lão xưng huynh gọi đệ với Dương Khai, Ngả Âu liền hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống. Chẳng trách vẻ mặt tiểu tử này lúc đó kỳ lạ như vậy, thì ra là do nguyên nhân này!

Nghĩ tới đây, Ngả Âu đột nhiên cảm thấy lão đã ăn phải thua thiệt lớn.

- Tuyết Nguyệt đã không còn nhỏ, từ nhỏ ngươi đã xem nó như một nam nhân để bồi dưỡng, chẳng lẽ muốn nó cả đời phải giả trang thành nam nhân sao? Cốc Bích Hồ nhìn Ngả Âu, nghiêm túc nói: - Bất kỳ một nữ nhân nào đều có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình, Dương đại sư bất kể là tướng mạo, nhân phẩm hay tu vi đều là lựa chọn tốt nhất, đủ để xứng với Tuyết Nguyệt, khó có được chính là hai người bọn chúng đều có tình cảm với nhau, chuyện này ngươi cũng đừng nên quản nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau