VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Dương viên chi dực

Theo lẽ thường mà nói, việc Địa Ma dám lấy thần hồn ra thề hẳn có đến chín phần chín độ chắc chắn.

Nghe hắn nói thế, sắc mặt Dương Khai cũng bất giác trở nên nghiêm nghị.

Nếu nó thật sự là thứ mang tên thiên đạo năng lượng, thì chắc chắn sẽ không có chuyện không thu hoạch được gì. Hồi tưởng lại tất cả những gì vừa xảy ra, Dương Khai chuyển sự chú ý vào phần xương bả vai.

Chính vào lúc luồng năng lượng đó bị luyện hóa sạch sẽ, bên trong bả vai hắn chợt có cảm giác nóng ran, ngoài điều đó ra thì chẳng còn gì bất thường khác.

Đến khi dịch chuyển sự chú ý vào đó, Dương Khai mới nhận ra rõ ràng, nguyên khí toàn thân hắn đang đổ dồn về hai bên xương bả vai, bỗng nhiên không hiểu tại sao, một cảm giác bị trói buộc trào ra trong tâm tưởng hắn.

Cảm giác này truyền đến, khiến hắn bỗng gia tăng chuyển vận nguyên khí một cách không tự chủ.

Thình lình, vòng trói đó buông lỏng.

Soạt... Một tiếng động khẽ vang lên, cả địa động sáng lòa trong chớp mắt, khiến Dương Khai giật nảy mình.

- Ôi trời ơi...

Địa Ma rên rỉ, nếu lão mà có thực thể, thì kiểu gì lúc này lão cũng đa há hốc mồm nhìn trân trối. Lão ma đầu này đã sống bao nhiêm năm, tuy luôn bị phong ấn và mới được giải thoát gần đây, nhưng kiến thức rất uyên bác, chuyện trong thế gian thì chẳng có gì mới mẻ đến mức khiến lão thất thần cả.

Nhưng bây giờ, lão đang thất thần...

- Đây là...

Dương Khai cũng sững người, không thể tưởng tượng nổi chuyện kỳ lạ đang diễn ra.

Sau lưng hắn, bỗng nhiên xuất hiện một đôi cánh cấu tạo thuần túy từ Chân Dương nguyên khí. Đôi cánh này không lớn, chỉ dài khoảng nửa trượng, Chân Dương nguyên khí tạo nên nó trông có vẻ không ổn định lắm, mỗi lần tâm tư Dương Khai hơi gợn sóng thì nó cũng dao động theo.

Nghiêng đầu nhìn sang, nhãn cầu Dương Khai chợt run rẩy.

Đôi cánh mọc lên từ chính bả vai hắn tỏa ra một nét đẹp lạ kỳ, nhất là màu sắc của Chân Dương nguyên khí, tựa như ngọn lửa đang hừng hựng chắc, đem đến một cảm giác phóng đãng bất kham.

Dương Khai và Địa Ma chẳng ai thốt ra nổi câu nào, cứ như đã mất hết khả năng ngôn ngữ, mọi sự tập trung đều dồn vào đôi cánh ấy.

Qua một hồi lâu, Dương Khai mới đột nhiên hồi tỉnh, hắn cau mày nói:

- Địa Ma, cái này nên gọi là gì đây?

Địa Ma đánh nuốt cái ực một ngụm nước bọt:

- Phi thiên chi lực!

- Bí bảo hả?

- Không. Cái này còn quý giá hơn bí bảo nhiều, nó là năng lực mà thiên đạo năng lượng giao phó cho thiếu chủ, huyền cơ ẩn chứa trong đó lão nô cũng không hiểu lắm. Chỉ đành chờ thiếu chủ tự thân tìm tòi thôi.

Dương Khai khẽ gật đầu, tâm niệm vừa động thì đôi cánh “Dương Viêm chi Dực” sau lưng bỗng vỗ phần phật, một làn gió nhẹ nổi lên trong địa động, đưa hắn bay bổng lên.

Nhưng bay lên chưa được bao xa thì đã va phải vách động, Dương Viêm chi Dực sau lưng tự nhiên biến mất, làm Dương Khai ngã nhào xuống đất.

Nghiền ngẫm, thử nghiệm một cách kỹ càng hồi lâu, Dương Khai mới khẳng định đúng là mình đã đoạt được Phi Thiên Chi Lực từ con Phệ Thiên Trùng đó, đôi cánh Dương Viêm kia quả thực đã được kết tủa từ Chân Dương nguyên khí trong cơ thể hắn.

Xác nhận điều này xong, Dương Khai không kìm được thở phào nhẹ nhõm!

Lạc nạn đến Ẩn Đảo cùng đám người Vân Hà tông kia, mấy ngày nay Dương Khai tuy chưa nói gì cho Địa Ma biết, nhưng thật ra chính hắn cũng rất lo, không biết làm sao để quay trở về.

Hắn vốn định tu luyện đến Chân Nguyên cảnh, khi nào có năng lực phi thiên thì sẽ tính tiếp, hoặc là bắt bừa một con yêu thú biết bay nào đó trên Ẩn Đảo, bắt nó chở mình về. Nhưng cả hai cách, chẳng có cách nào khả thi.

Ẩn Đảo cách Hải Thành cũng đến vạn dặm, kể cả có là Thần Du cảnh cũng chưa chắc bay qua nổi, huống hồ một tên Chân Nguyên cảnh và đám yêu thú kia?

Bây giờ thì ổn rồi, hắn đã có thể dùng Chân Dương nguyên khí để tạo ra Dương Viêm chi Dực, vấn đề khiến Dương Khai nhức nhối đã được giải quyết.

Đôi cánh Dương Viêm chi Dực này, theo như Địa Ma nói thì nó bắt nguồn từ thiên đạo năng lượng tàn dư trong cơ thể của Phệ Thiên Trùng, không phải là bí bảo hay võ kỹ, mà là một khả năng đặc biệt hóa thành từ tàn dư đó.

Có điều nếu muốn thi triển khả năng này, thì ph, nhưng chúng đều dừng chân ngay bên ngoài địa động, hình như địa động này là nơi cấm địa của chúng thì phải.

- Ha ha! Quả đúng là vậy!

Dương Khai lớn tiếng cười.

Đám dị trùng này tuy không có gì ghê gớm, nhưng cực kỳ đông, điều khiến Dương Khai đỡ lo là bọn chúng toàn là yêu thú tam giai, tứ giai, có đến hai con đạt đến cấp ngũ giai.

Ngũ giai, tương đương với một cao thủ Chân Nguyên cảnh.

Hành sự ở Ẩn Đảo mà có bọn chúng tương trợ thì chắc hẳn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Chuyến này xông vào hang cọp quả là quyết định đúng đắn.

Vui mừng hớn hở, Dương Khai bước ra khỏi địa động, bọn dị trùng đó vội vàng tránh ra nhường đường. Địa Ma thấy vậy, cũng luôn miệng tấm tắc kêu kỳ.

Giải quyết xong chuyện ở đây, Dương Khai vốn định rời khỏi trùng huyệt này, dẫn theo bầy dị trùng đi khám phá Ẩn Đảo, nhưng rồi lại chợt nhớ đến một người.

Du Ngạo Tình! Vị thiên chi kiều nữ của Vân Hà này không biết bây giờ ra sao rồi.

Nếu ả ta chết rồi thì cứ mặc nhiên trở về với cát bụi, những ân oán trước đó cũng nên bỏ qua từ đây. Còn nếu ả ta chưa chết, thì Dương Khai muốn dẫn ả ta đi cùng.

Chẳng phải hắn muốn chăm sóc cho ả ta đâu, mà là vì trên đảo này chắc chắn còn khá nhiều cao thủ Vân Hà tông, nếu Dương Khai không cẩn thận đụng phải họ mà nắm được Du Ngạo Tình trong tay thì chí ít cũng có cái để trao đổi.

Nghĩ đến đây, Dương Khai bèn lần theo trí nhớ quay về chỗ Du Ngạo Tình.

Đi một hồi lâu, cuối cùng cũng về tới địa động lúc trước, nhưng Dương Khai vừa mới thò đầu vào nhìn qua thì bỗng nhiên biến sắc.

Trong địa động này không chỉ có một mình Du Ngạo Tình.

Ngoài ả ra, còn có ba người nữa!

Hai trong số đó là đệ tử trẻ của Vân Hà tông, người còn lại là một vị trưởng lão, lúc ở trên thuyền Dương Khai đã nghe qua tên của lão.

Mạnh Tinh Viễn, công lực tuy không bằng Du Tu Bình, nhưng cũng là một cao thủ Chân Nguyên cảnh thất tầng.

Sao bọn họ lại ở đây? Dương Khai sững sờ.

Bọn họ có mặt ở đây cũng xem như Du Ngạo Tình may mắn. Hôm đó sau khi con thuyền vỡ, đoàn người Vân Hà phân tán, Mạnh Tinh Viễn đã tập hợp lại khá nhiều đệ tử, cũng như phía Du Ngạo Tình, vừa thăm dò trong Ẩn Đảo vừa tìm kiếm người của tông môn.

Liên tiếp nhiều ngày, trên đường đi đã gặp phải biết bao nhiêu nguy hiểm, nhiều đệ tử phải chết thảm thương, đến hiện tại chỉ còn sót lại hai người.

Hôm nay họ đi đến đây, phát hiện lớp sương mù phủ bên ngoài có phần cổ quái, Mạnh Tinh Viễn bèn cùng hai tên đệ tử bay vào trong điều tra, giữa đường nhìn thấy thi thể của Tề Nguyên, họ lần theo đó cuối cùng đã tìm thấy trùng huyệt này.

Ở cửa hang có một mảnh vải rách ra từ y phục của Du Ngạo Tình, Mạnh Tinh Viễn lập tức đoán được tình hình không ổn, liền dẫn hai đệ tử lẻn vào trong, những tưởng sẽ rất khó khăn nhưng ai ngờ dọc đường chẳng gặp phải mối đe dọa nào, thế rồi họ tìm ra Du Ngạo Tình một cách dễ dàng.

Họ đâu có biết, bọn dị trùng vừa bị Dương Khai triệu đi hết, cho nên mọi sự mới thuận lợi đến thế.

Lúc Dương Khai quay lại, Mạnh Tinh Viễn và hai tên đệ tử Vân Hà kia cũng vừa mới đến không lâu, Du Ngạo Tình đang thuật lại mọi chuyện ả đã trải qua trong mấy ngày vừa rồi cùng kết cục của Trương Ngọc và La Thiên Thiên trong trạng thái hoảng loạn sợ hãi.

Ả ta đang thao thao bất tuyệt thì Dương Khai chợt xuất hiện, hai bên đều ngẩn cả người.

Mạnh Tinh Viễn không hề nhớ Vân Hà có đệ tử nào như hắn, còn Du Ngạo Tình thì hiển nhiên là không ngờ được Dương Khai vẫn còn sống mà quay lại.

Nhưng rồi, trong mắt Du Ngạo Tình bỗng trào dâng sự căm giận và phẫn nộ, cô ả nghiến răng nói:

- Mạnh sư thúc, tên này không phải là đệ tử Vân Hà mà là tên tặc tử trà trộn lên thuyền, chính hắn đã giết Tề Nguyên, xin Mạnh sư thúc hãy ra tay báo thù cho Tề Nguyên sư đệ!

Duy chỉ có chuyện Dương Khai làm nhục mình thì cô ả không khai ra, vì ả sợ chuyện này mà truyền ra ngoài thì mình chẳng còn mặt mũi nào làm người.

Trước đó ả không dám đối phó với Dương Khai, một là vì nơi này cũng chỉ có mình ả và hắn, dầu gì cũng đồng cảnh ngộ, hai là vì ả đã kiệt sức hoàn toàn, không phải là đối thủ của hắn.

Nhưng giờ thì khác rồi, Mạnh Tinh Viễn đã đến đây, ả ta có thể yên tâm rời khỏi nơi này. Còn với Dương Khai - gã đàn ông đã từng lột sạch y phục mình, khinh nhờn thân thể mình, Du Ngạo Tình sao có thể bỏ qua được?

Ả hận không thể tự tay xé xác hắn ra làm trăm mảnh để giải mối căm hờn trong lòng!

Chỉ cần hắn chết đi, thì chuyện ngày hôm đó sẽ không còn ai biết nữa, và sau này cô vẫn là thiên chi kiều nữ của Vân Hà như thuở trước!

Nói xong, Du Ngạo Tình ngẩng đầu lên, ngạo mạn nhìn Dương Khai, sự khoan khoái khi phục thù hằn lên trong đôi mắt.

Mạnh Tinh Viễn sắc mặt lạnh tanh, lão quát lên: -

- Tiểu tử to gan! Dám giết đệ tử Vân Hà tông! Giết hắn cho ta!

Câu này của lão nhằm ra lệnh cho hai tên đệ tử còn lại.

Lão vừa dứt lời, hai tên đó liền không chút do dự ra tay hạ thủ!

Dương Khai nhìn đau đáu vào Du Ngạo Tình, hàn ý thoáng trên đôi mắt , hắn khẽ lắc lư người rồi né ra mười mấy trượng, đợi hai tên đó đuổi đến, Dương Khai lại tiếp tục tránh ra, liên tiếp mấy lần, thế là bóng dáng hắn biến mất tăm.

- Tốc độ nhanh quá!

Mạnh Tinh Viễn không kiềm được buột miệng thán phục, bộ pháp của hắn quả thật rất kỳ diệu, không rõ là võ kỹ cấp bậc gì.

- Tình Nhi, con vẫn đi được chứ?

Mạnh Tinh Viễn lên tiếng hỏi.

- Dạ.

Du Ngạo Tình gật đầu.

- Đi với sư thúc ra ngoài. Ta phải xem xem tên tiểu tử đó làm cách nào để thoát khỏi vòng sương mù ngoài đó!

Mạnh Tinh Viễn lạnh lùng hừ lên một tiếng, lão cũng chẳng vội vàng gì, chỉ cần bên ngoài vẫn còn lớp sương mù đó, thì phàm là võ giả dưới cấp Chân Nguyên cảnh đừng hòng thoát ra, trừ phi có phi hành bí bảo.

- Sư thúc nhất định phải giết chết hắn, hắn từng có ý định làm nhục La Thiên Thiên sư muội, nếu con không ra sức ngăn cản, e là trò đồi bại của hắn đã thành công rồi.

Ánh mắt Du Ngạo Tình ngậm đầy sương lạnh, ả ta gán tội cho Dương Khai không chút áy náy.

Mạnh Tinh Viễn quả nhiên nổi giận đùng đùng:

- Dám giở trò với đệ tử Vân Hà, đúng là gan to bằng trời! Tình Nhi con cứ yên tâm, sư thúc mà tóm được hắn, nhất định sẽ rút gân lột da hắn mới hả giận!

Du Ngạo Tình khẽ nở một nụ cười ám lạnh. 0

Chương 192: Thạch môn

Mạnh Tinh Viễn và Du Ngạo Tình đi ra chưa được bao xa, bên ngoài đã vang lên tiếng giao chiến kịch liệt. Một lúc sau, hai tên đệ tử Vân Hà truy theo Dương Khai bỗng chật vật quay về.

- Sao lại thế này?

Mạnh Tinh Viễn quát lên.

- Sư thúc, có nhiều dị trùng lắm!

Một tên trong đó sắc mặt khó coi, vội vàng trả lời.

Không cần hắn trả lời, bên tai Mạnh Tinh Viễn chợt ong lên âm thanh vù vù, chính lúc này lão liền nhìn thấy thứ gì đó trông như sương mù, kết thành đàn đen kịt đang xông đến.

Đám sương mù đen kịt này được tạo thành từ những con dị trùng to bằng nắm tay đang vỗ cánh bay đến, chúng chen chúc đầy trong thông đạo, nhiều vô cùng tận.

Du Ngạo Tình la lên thất thanh:

- Sư thúc, chúng con bị chính mấy con trùng này bắt đến đây đó.

Mạnh Tinh Viễn sa sầm nét mặt, quát lên:

- Lui về sau lưng ta!

Mạnh Tinh Viễn đan chéo chân, xông thẳng về phía bọn đệ tử đằng trước, bàn tay khép mở liên hồi, rồi luồng chân nguyên hung mãnh bắn ra ào ào.

Bọn dị trùng đó bị chiêu thức của lão đánh trúng, liền rơi lộp độp xuống đất, phía trước được khai thông ra một khoảng trống.

- Sư thúc lợi hại quá!

Một tên trong đó nhìn mà đến hoa mày chóng mặt, không kìm được một tiếng tán thưởng.

- Theo ta xông ra ngoài!

Mạnh Tinh Viễn dằn cơn nóng giận, lập tức thi triển thủ pháp xông đến phía trước, hai tên đệ tử Vân Hà kẹp Du Ngạo Tình ở giữa, bám theo sát Mạnh Tinh Viễn.

Tiến từng bước ra ngoài, Mạnh Tinh Viễn mỗi lần xuất chiêu đều diệt gọn được mấy chục con dị trùng, nhưng khổ nỗi bọn chúng quá đông, giết mãi không hết. Lão phải liên tục xuất thủ mấy mươi lần, khó tránh mệt mỏi, bèn dừng bước lại hít một hơi thật sâu, áp chế khí huyết đang sôi sục rồi lại tiếp tục thi triển chiêu thức.

Họ đi đến đâu, mặt đất phủ đầy xác dị trùng đến đó, chất cao cả một lớp dày.

Đi được khoảng năm mươi trượng thì Mạnh Tinh Viễn bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt thay đổi đột ngột.

Tận sâu trong địa động văng vẳng tiếng răng rắc. Vách động trên đỉnh đầu cũng bắt đầu lộp độp rơi xuống từng mảng đất, ngay lập tức, âm thanh ầm ầm luồn vào tai, cả địa động rung lắc dữ dội.

- Không ổn!

Mạnh Tinh Viễn kinh hãi kêu lên:

- Nơi này sắp sập rồi, mau chạy đi!

Ba tên đệ tử Vân Hà sau lưng lão điếng cả người, vội vàng chạy theo.

Tuy nhiên, đằng trước có cơ số con dị trùng ngáng đường, họ có muốn chạy cũng không chạy được, Mạnh Tinh Viễn vắt hết sức tung đòn nhưng cũng không thể đuổi hết chúng đi. Trong chớp mắt, chúng quay lại tấn công cả ba người đằng sau, khiến bọn họ hỗn loạn vô cùng.

Chạy tiếp theo ba mươi trượng nữa thì thông đạo đằng trước tự nhiên sập xuống, cắt đứt triệt để đường đi của họ.

Mạnh Tinh Viễn và ba tên đệ tử Vân Hà mặt tái mét như đám tro tàn, Du Ngạo Tình sững sờ hơn cả, ả ta nào có ngờ vừa chớp được một tia hy vọng thì lại phải lâm vào đường cùng.

Âm thanh ầm ầm vẫn rền vang không dứt, Dương Khai lúc này đã chạy đến cửa động, đúng vào lúc hắn vừa nhảy ra khỏi trùng huyệt thì mặt đất dưới chân bỗng trùng xuống.

Không dám dừng lại, Dương Khai tiếp tục lao đi.

Lúc nãy khi bị hai tên đệ tử kia tập kích, Dương Khai đã ra lệnh cho đám dị trùng phá hủy trùng huyệt rồi. Hắn biết nếu phải giao chiến với cao thủ Chân Nguyên cảnh kia ắt sẽ không có kết quả tốt, hiện giờ hắn đang nắm bọn dị trùng trong tay, lẽ dĩ nhiên phải lợi dụng chúng một phen.

Bọn dị trùng này có sở trường đào hang, với chúng thì việc tự phá hủy sào huyệt của mình dễ như trở bàn tay.

Tiếng đất lở truyền ra, Dương Khai chạy liên hồi đến mấy dặm rồi mới dừng bước. Quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy mặt đất trong phạm vi vài dặm quanh trùng huyệt đã trũng xuống một mảng lớn.

Cả trùng huyệt đã sập đổ hoàn toàn.

Song Dương Khai vẫn chưa yên tâm, hắn không chắc vụ sập hang này có lấy được mạng của lão cao thủ Chân Nguyên cảnh hay không, hắn bèn ra lệnh cho đám dị trùng truy tìm tung tích của bốn người đó dưới lòng đất, quyết diệt trừ tận gốc!

Lẳng lặng chờ đợi khoảng thời gian một chén trà, Dương Khai mới đột nhiên nghe thấy tiếng kêu vừa thê lương vừa không cam lòng truyền ra từ dưới đất.

Tiếng kêu của Mạnh Tinh Viễn, hẳn là bọn dị trùng đã tìm ra lão, lúc này đang chiến đấu.

Dần dần, tiếng kêu đó yếu đến mức không nghe được, sau cùng biến mất.

Cao thủ Chân Nguyên cảnh như Mạnh Tinh Viễn cũng đã chết, vậy thì mấy tên đệ tử Vân Hà công lực kém xa hắn ắt không thể giữ mạng được, có lẽ chúng đã bị chôn vui ngay thời điểm trùng huyệt sập xuống rồi.

- Tiếc thay cho một cô nương như hoa như ngọc.

Địa Ma than oán, Du Ngạo Tình đúng là một mỹ nhân hiếm thấy, nhưng ả ta tâm địa ác động, lòng dạ rắn rết, thật sự đáng chết.

Chẳng qua Địa Ma cũng chỉ có chút thương xót mà thôi.

Dương Khai trầm mặc không nói gì, thần sắc hờ hững, đứng yên tại chỗ cũ.

Một lúc sau, mặt đất trong phạm vi mấy dặm trở lại chợt nhu động, vô số dị trùng chui lên từ dưới đất, vây xung quanh hắn chờ mệnh lệnh.

Lũ dị trùng đó giờ là chỗ dựa để Dương Khai sinh tồn và thám hiểm trên Ẩn Đảo này.

Từ khi trà trộn vào Vân Hà, Dương Khai vẫn luôn cẩn thận từng chút một, đến tận bây giờ hắn mới được giải thoát khỏi bọn chúng, cảm giác thoải mái và tự do lại trở về với hắn.

Đến lúc tung hoành một trận rồi.

Bọn dị trùng này đều biết bay, hơn nữa tốc độ không hề chậm, Dương Khai chẳng phải lo không mang chúng theo được.

Dẫn theo đám dị trùng tiến ra ngoài, bước đến bên vùng giáp của đám sương mù phong tỏa đó, Dương Khai hạ lệnh cho chúng phá bỏ lớp sương.

Lập tức liền có mấy con to khỏe bay lên, gặm nhấm giữa làn sương mờ ảo.

Mắt thường có thể nhìn thấy, lớp sương phong tỏa cả khu vực mười mấy dặm đã nhanh chóng bị khoét ra một lỗ hổng. Thần sắc Dương Khai khẽ động, màn sương này có thể xem như là một sát chiêu, có vẻ nó được mấy con đại trùng tạo thành, còn những con trùng nhỏ bằng bàn tay thì chẳng có được bản lĩnh như vậy.

Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai chưa vội thám hiểm trong đảo mà đi tìm nơi ẩn náu trước, nhằm làm quen với Dương Viêm chi Dực.

Một ngày, Dương Khai bay lên giữa không trung, đưa mắt quan sát toàn bộ hòn đảo, ghi dấu mọi thứ của hòn đảo thần bí này vào trong tầm mắt.

So sánh với bản đồ lấy từ chỗ phu nhân Khương gia mấy tháng trước, Dương Khai nhanh chóng tìm ra vị trí hiện tại của mình, và cũng lần ra được đường đi chính xác.

Bay về phía trước một quãng, Dương Khai bèn đáp xuống đất, thi triển bộ pháp chạy vút đi.

Sử dụng Dương Viêm chi Dực mặc dù rất nhanh, nhưng phải tiêu hao quá nhiều nguyên khí, ở trên cô đảo thần bí này, Dương Khai càng không dám lãng phí Dương Dịch trong đan điền.

Với lại bay trên không rất dễ bị bại lộ, có khả năng bị yêu thú phi hành hoặc cao thủ của Vân Hà tông ngắm trúng.

Sử dụng bộ pháp tuy chậm hơn, nhưng lại là cách an toàn nhất.

Những ngày ròng rã sau đó, Dương Khai vẫn tiếp tục chạy, dọc đường gặp phải địa bảo thiên tài gì cũng đều nuốt trọn, thối luyện thành năng lượng cho Ngạo Cốt Kim Thân.

Ẩn Đảo này quả là nguy hiểm trùng trùng, yêu thú mạnh đâu đâu cũng có, nếu Dương Khai không chú ý thận trọng thì e đã liên tiếp lâm vào cảnh ẩu đả triền miên rồi.

Lạ kỳ là hành tẩu đã mấy ngày nhưng không hề phát hiện được chút hành tung của bọn Vân Hà tông, Dương Khai hoài nghi liệu có phải chúng chết cả rồi hay chăng.

Nhưng khi tiếp cận đích đến cuối cùng, Dương Khai cũng đã nhìn thấy dấu vết có người đi qua.

Hắn nâng độ cảnh giác lên cao.

Tọa lạc tại vị trí trung tâm của Ẩn Đảo là một đỉnh núi đơn độc, độ cao chỉ nằm ở khoảng trăm trượng, đất đá lởm chởm, quang cảnh siêu phàm. Dựa vào bản đồ của phu nhân Khương gia, Dương Khai có thể chắc chắn đích đến cuối cùng của tấm bản đồ đó chính là ngọn cô phong này.

Nhưng theo tình hình hiện tại cho thấy, bọn Vân Hà tông hình như cũng đã nhắm nơi này làm mục tiêu. Chỉ có điều không biết chúng có bao nhiêu người và công lực ra sao.

Bước đến dưới chân núi, Dương Khai chần chừ một hồi lâu rồi mới cắn răng leo lên.

Cố kiềm chế nhịp tim và nín thở, Dương Khai mới leo được một nửa chặng đường thì từ phía trên có tiếng vang động dữ dội truyền đến, chấn động cả đỉnh cô phong.

Khẽ rùng mình, hắn biết được ở trên kia chắc chắn đã xảy ra biến cố nào đó, bèn gia tốc bước chân.

Sau thời gian một nén hương, Dương Khai cũng đã đặt chân lên đỉnh núi, hắn lặng lẽ nấp vào một bên, lén quan sát nơi phát ra tiếng động vừa rồi.

Cách đó khoảng mấy mươi trượng, có vài tên Vân Hà Tông đang ra sức oanh kích một cánh cửa đá.

Quan sát sơ qua, Dương Khai như trút được gánh nặng trong lòng! Trong mấy người này, không có thái thượng trưởng lão Hoắc Hương Lan của Vân Hà, mà người cầm đầu đích thị là Du Tu Bình, những tên còn lại đa phần là cao thủ Chân Nguyên cảnh.

Chỉ có điều lúc này, trông bộ dạng bọn chúng hơi thê thảm, có lẽ dọc đường đến đây đã nếm qua không biết bao gian nan, nhiều tên mang đầy thương tích, vết máu loang lổ toàn thân.

Cũng may là chúng đang lâm vào tình trạng oái oăm đó, chứ nếu không, Dương Khai đã chẳng thể len lỏi đến gần thế này mà còn chưa bị phát giác.

Bọn chúng tên nào tên nấy tay cũng cầm vũ khí thi triển chiêu thức, oanh kích vào thạch môn chắn trước mặt hết lần này đến lần khác, khiến nó chấn động liên hồi. Trên thạch môn còn có một quầng hào quang lay động vô hiệu hóa hết đòn tấn công của bọn chúng.

- Du sư huynh... Một tên trong bọn thở hồng hộc,

- Làm sao bây giờ?

Du Tu Bình sắc mặt u ám, giở giọng bực mình: -

- Còn làm sao được nữa? Đánh tiếp, nhất định phải phá được cái cánh cửa chết tiệt này! Vân Hà chúng ta lần này tổn thất quá nặng nề, mất đi cả hai vị thái thượng trưởng lão, nếu như không thu hoạch được gì thì còn mặt mũi nào quay về?

Nghe được câu này, Dương Khai không khỏi mừng rỡ.

Thì ra Hoắc Hương Lan cũng chết rồi! Chỉ có điều không rõ sao bà lão Thần Du cảnh này lại chết thôi. Nhưng dẫu sao tin này cũng khiến Dương Khai yên tâm vô cùng, không còn chút sợ hãi.

Du Tu Bình xông thẳng lên, liều mạng thôi động chân nguyên, hết cú này đến cú kia đánh vào thạch môn, gầm lên khản đặc:

- Hai vị thái thượng trưởng lão đã mất, các đệ tử thương vong nghiêm trọng, con gái của Du mỗ cũng không rõ tung tích! Tất cả cũng chỉ để phá vỡ cánh cửa này, nếu không phá được nó, chúng ta phải tự tận ngay tại đây, khỏi phải tiếp tục sống thẹn với đời nữa!

Cơn cuồng nộ của Du Tu Bình khiến những người còn lại biến sắc, chuyến thám hiểm Ẩn Đảo lần này căn bản là một quyết định sai lầm.

Nếu sớm biết chuyến đi này nguy hiểm đến thế, bọn họ đời nào dám rời khỏi Vân Hà tông? Với tình hình như vậy, rõ ràng Vân Hà tông không có đủ tư cách và khả năng để thám hiểm Ẩn Đảo.

Song những lời của Du Tu Bình đã khơi dậy lòng hăng hái của mấy người này, họ không màng đến chuyện hồi phục công lực nữa mà lặng lẽ tung chiêu lên thạch môn.

Thạch môn này chắc hẳn là tấm bình phong do tiền nhân để lại, tuy nó rất kiên cố, nhưng không có nghĩa không gì phá được nó. Mấy cao thủ Chân Nguyên cảnh công kích không ngừng, đỉnh cô phong nhốn nháo đầy tiếng động, và chỉ chưa đến một canh giờ sau, thạch môn này đã bị đánh nứt nhiều chỗ.

Tia hy vọng đã hiện ra trước mắt, bọn chúng càng thêm mạnh tay.

Chương 193: Chuyện bí mật ở hải ngoại

Dần dần, vết nứt trên thạch môn càng lúc càng nhiều, chẳng mấy chốc nó sẽ nát bẩy ra.

Nhưng thình lình, từ xa xa vọng lại tiếng chim ưng kêu lanh lảnh.

Đang định oanh kích thạch môn thêm lần nữa thì bọn người Vân Hà tông chợt biến đổi sắc mặt.

- Là con cự ưng đó!

Một người hoảng hốt kêu lên:

- Chính nó đã giết thái thượng trưởng lão!

Chúng không thể không hoảng sợ được, trước đó trong quá trình thám hiểm hòn đảo này dưới sự chỉ huy của Hoắc Hương Lan, nói ra thì cũng thu hoạch được rất nhiều thứ. Vài ngày trước, chúng phát hiện được một tổ chim trên vách đá dựng đứng nọ, bên trong có một con chim non chưa trưởng thành.

Dù chưa trưởng thành, nhưng trông nó vẫn rất thần tuấn, vừa nhìn đã biết ngay không phải là yêu thú cấp thấp.

Hoắc Hương Lan vừa thấy đã thích ngay, bèn bắt nó về nuôi. Nào ngờ hành động này đã chuốc lấy một hiểm họa kinh hoàng, sau khi bắt được con chim non chưa đến nửa ngày, thì chúng đã bị cha mẹ nó – hai con chim ưng khổng lồ kinh hoàng, sức mạnh ít nhất cũng phải là lục giai - tìm tới.

Hoắc Hương Lan tuy là cao thủ Thần Du cảnh, miễn cưỡng thì có thể đối phó được với một con, nhưng cả hai con cự ưng này đều điên tiết vì bà ta đã bắt mất con mình, chúng liên thủ công kích, Hoắc Hương Lan chống cự được chưa đến nửa canh giờ thì đã bị xé tan xác.

Lúc đó Du Tu Bình và mấy tên còn lại sợ đến kinh hồn bạt vía, trốn bặt vào trong rừng không dám thò đầu ra chứ đừng nói là tiến đến trợ lực. Hai con cự ưng xé xác Hoắc Hương Lan xong, lẩn quẩn ở đó một lúc lâu rồi mới chậm rãi bay đi.

Bọn Du Tu Bình những tưởng đã thoát được kiếp nạn, nào ngờ hai con súc sinh này lại thù dai đến mức truy tìm tung tích của bọn chúng đến tận hôm nay.

Tiếng chim ưng kêu vang lên, bọn chúng run sợ, mồ hôi đầm đìa. Chốc sau, từ đằng xa lại có thêm tiếng kêu khác cộng hưởng cùng tiếng kêu lúc nãy, phóng tầm mắt lên thì chỉ thấy từ hai phía có hai chấm đen đang tức tốc bay lại gần.

- Mau, mau phá cửa đi.

Du Tu Bình kinh hãi la lên,

- Nếu không chúng ta chết chắc.

Hai con yêu thú lục giai, công lực Chân Nguyên cảnh của chúng không thể nào ứng phó nổi, nếu bị bọn nó tóm được thì chỉ còn đường chết.

Đâu cần Du Tu Bình nhắc nhở, mấy người còn lại chẳng lẽ lại không biết dốc sức ra phá cửa chứ? Tuy nhiên, cho dù vết nứt trên thạch môn mỗi lúc một nhiều, nhưng nó vẫn hiên ngang án ngữ đường đi của bọn chúng.

Bọn cự ưng dần dần đến gần, một cao thủ Chân Nguyên cảnh chống chịu không nổi áp lực của cái chết, bèn vội vã thi triển bộ pháp nhảy xuống dưới.

- Quay lại! Trương sư đệ quay lại đây ngay! Du Tu Bình gào lên,

- Cố thêm chút nữa là phá được cửa rồi, giờ đệ muốn chạy thì có thể chạy đến đâu đây?

Tên Trương sư đệ đó làm gì có chuyện muốn ở lại? Bàn chân hắn nổi gió, tung cước nhảy xuống dưới một cách liều mạng.

Những người còn lại vốn đang tuyệt vọng thì bị tên Trương sư đệ này kích động, ngay lập tức có kẻ bàn lùi: “Hay chứ chạy đi đã, thạch môn này e khó mà phá vỡ chỉ trong một chốc được, giờ ta tháo chạy biết đâu lại có được đường sống!”

Dứt lời, hắn cũng vội vàng nhảy xuống.

Nhân thủ vốn đã không dư dả gì, bây giờ đột nhiên bớt đi hai người thì hy vọng càng khó với đến.

Mấy tên khác cũng hậm hực dậm chân, tức tốc tản ra, mạng ai người nấy tự tìm đường cứu.

Dương Khai cố trốn thật kỹ, không dám nhúc nhích một li.

Lặng lẽ giương mắt lên nhìn thì chỉ thấy trên bầu trời vụt hiện ra bóng dáng hai con chim ưng khổng lồ, cho dù cách xa đến mấy trăm trượng, nhưng trông bọn nó vẫn thần tuấn bất phàm, oai phong lẫm liệt. Trước khi chúng đáp xuống, Dương Khai ước lượng kích thước của chúng phải đến sáu, bảy trượng là ít nhất.

Hai cặp bắt sắc bén nhìm chằm chằm vào lũ Vân Hà tông đang chạy tán loạn bên dưới, một con trong đó bổ nhào xuống.

Chớp mắt, một tiếng kêu thê lương vỡ òa, truyền vào tai Dương Khai, khiến hắn giật bắn người, bọn Vân Hà tông kia nghe thấy cũng kinh hồn táng đảm.

Bọn chúng biết đã có người chết thảm trong tay bọn cự ưng rồi.

Cùng lúc tiếng kêu này ngừng hẳn thì lại có một tiếng hét khác vang lên.

Thêm một người nữa bị cự ưng giết chết.

Cao thủ Chân Nguyên cảnh đứng trước loài bá chủ bầu trời có sức mạnh lục giai này thì cũng yếu thế chẳng khác gì đứa trẻ sơ sinh, căn bản không có chút sức phản kháng.

Dương Khai không dám hành động bừa bãi, vẫn phủ phục tại chỗ cũ chờ đợi suốt một ngày dài, sau khi xác định hai con cự ưng và bọn người Vân Hà tông không còn ở đây thì hắn mới bước ra khỏi nơi ẩn nấp.

Vẻ sợ hãi vẫn còn trên gương mặt hắn!

May là hắn đã không dùng Dương Viêm chi Dực bay lung tung, không thì đã gặp phải hai con ưng khổng lồ đó, lành ít dữ nhiều rồi.

Khẽ chau mày, bước đến trước thạch môn, Dương Khai quan sát các vết nứt vụn nát rồi vận hành nguyên khí, tung ra một chưởng thật mạnh.

Thạch môn dao động, vết nứt càng dày đặc hơn, quầng hào quang phía trên thạch môn cũng không còn rực rỡ như trước nữa, ngược lại trông mờ mịt như ngọn đèn đang lay lắt.

Phát giác ra điều này, Dương Khai bỗng phấn chấn, liên tiếp tung ra hết chưởng này đến chưởng khác nhè vào thạch môn.

Nào ngờ sau mấy trăm chưởng của hắn, thạch môn vẫn nguyên xi, không có dấu hiệu đổ vỡ.

“Quái đản!” Dương Khai nhíu chặt mày.

Ngẫm nghĩ lại, hắn chợt hô hoán lên trong tâm tưởng. Thật lâu sau, bỗng có một tràng âm thanh vù vù kéo đến, đích thị là bọn dị trùng đi theo sau Dương Khai.

Bọn dị trùng này vẫn luôn hộ tống sau lưng Dương Khai một khoảng cách không xa, chỉ cần có nguy hiểm gì, Dương Khai sẽ lập tức triệu hồi chúng, có điều dọc đường đến đây chả lần nào dùng đến chúng.

Hắn gọi bọn chúng đến là để ra lệnh cho chúng giăng sương mù vào thạch môn, Dương Khai muốn thử xem thứ sương mù quỷ dị này liệu có ăn mòn thạch môn này được hay không.

Mấy con đại trùng kể ra cũng thật lanh lợi, trước khi nhận được mệnh lệnh đến đây, chúng đã nhả sẵn ít sương trắng trên miệng rồi.

Một tiếng “xoẹt” vang lên liên hồi, thạch môn đã bị đục ruỗng đi một chút.

Thấy vậy, Dương Khai liền gật đầu, ra lệnh cho đám đại trùng tiếp tục phun sương, còn hắn ngồi xuống bên cạnh phục hồi công lực.

Chưa đến một canh giờ sau, Dương Khai đột nhiên nghe thấy tiếng ầm ầm vang lên, mở mắt ra nhìn sang thbr />

Phía dưới là một không gian vô cùng rộng rãi, trên vách đá điểm xuyết bao nhiêu là tia sáng, khiến nơi này toát lên vẻ nguy nga tráng lệ.

Hai bên đường, có một sườn đá, phân thành nhiều tầng, mỗi tầng đều có đặt vài thứ gì đó.

Dương Khai lững thững ngó quanh, bước đến trước sườn đá, mượn chút ánh sáng trong động để nhìn lên tầng cao nhất.

- Thái Nhất Môn? Dương Khai nhìn vào ba chữ lớn được khắc trên sườn đá, bất giác sững sờ. Tông môn này hắn đã từng nghe nói đến khi còn ở Hải Thành, đó là thế lực cao siêu duy nhất của ngoại tộc có thể sánh ngang với Bát đại gia ở Trung Đô. Đệ tử tông môn nhiều vô kể, cao thủ đông đúc, tiếng tăm lẫy lừng.

Sao tông môn này lại có liên quan đến nơi này?

Ngay trên tầng đá có khắc chữ Thái Nhất Môn, Dương Khai nhìn thấy một cái bảo ấn, vươn tay ra lấy thì thấy nó không hề nhẹ. Bảo ấn này hẳn là được điêu khắc từ một loại vật liệu quý giá, thậm chí có thể nói bản thân nó chính là một món bí bảo.

Xem xét thử thì Dương Khai chợt phát hiện ra hai chữ “Thái Nhất” dưới đáy bảo ấn.

Vật này quả nhiên là trọng bảo của Thái Nhất Môn! Nhưng tại sao nó lại ở đây?

Nghi hoặc nổi lên, Dương Khai tiếp tục xem xét tầng bên dưới.

Trên tầng này cũng có khắc chữ, hơn nữa lại là cái tên của một đại tông môn Dương Khai từng nghe qua.

“Cổ Vân Đảo!”

Tông môn này tuy không bằng Thái Nhất Môn, nhưng cũng là thế lực thượng đẳng ở hải ngoại. Và thứ được bày ở tầng này là một quyển công pháp.

Lật bừa vài trang, hắn chỉ thấy quyển công pháp này hơi đơn giản, đẳng cấp có lẽ cũng không thấp, ít nhất cũng là Thiên giai công pháp. Nhưng Dương Khai vốn đã tu luyện Chân Dương Quyết và cả Âm Dương Hợp Hoan Công, không cần công pháp cho lắm, bèn tiện tay bỏ xuống.

Trông xuống phía dưới, Dương Khai bắt đầu tỏ vẻ khó hiểu.

Mỗi một tầng trên sườn đá này đều có khắc tên gọi của một đại tông môn, và tầng nào cũng có ít đồ vật, có võ kỹ công pháp, có bí bảo, cũng có ít tín vật, vật lạ của hiếm nhiều vô kể.

Những tông môn này toàn bộ đều là những thế lực thượng đẳng, trung đẳng ở hải ngoại, tổng cộng có mười mấy cái tên. Còn như Vân Hà tông thì chỉ là thế lực hạ đẳng, căn bản không có tư cách được xuất hiện trên sườn đá này.

Nếu hắn đoán không lầm, thì những thứ này là vật sở hữu của mấy tông phái kia, song, tại sao chúng lại có mặt ở nơi này?

Đưa mắt quan sát, Dương Khai đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Đó chính là tin đồn quái lạ mà hắn nghe được từ một quán trà ở Hải Thành.

Tương truyền vào ba trăm năm trước, có một người đi gõ cửa khắp các tông môn hải ngoại, muốn bái nhập làm đồ đệ của những tông môn này, xui thay tư chất của hắn có hơi kém, đi đến đâu cũng bị cự tuyện đuổi đi, thậm chí đệ tử của một số tông môn còn dè bỉu và ra tay với hắn. Nhưng con người này nghị lực không tầm thường, vẫn tiếp tục đi bái lạy các tông môn toàn hải ngoại, song vẫn vô ích.

Thất vọng chán chường, người này cũng bắt đầu tuyệt vọng, hắn càng căm giận những tông môn không chịu thu nhận mình và thề nhất định phải tìm ra con đường tu luyện cho bằng được.

Đó vốn dĩ chỉ là một chuyện nhỏ thôi, hằng năm những tông phái nức danh thiên hạ đó đều từ chối không biết bao nhiêu người muốn gia nhập tông môn, hắn cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.

Nhưng, ba mươi năm sau, ở hải ngoại xảy ra chuyện hệ trọng. Ấn giám chưởng môn của Thái Nhất Môn đột nhiên thất lạc, không rõ đã bị kẻ nào đột nhập vào tông môn trộm đi mất.

Ngay sau đó, các đại tông môn của hải ngoại đề truyền tin thông báo họ đều bị mất trọng bảo, những vật này có cái rất quý giá, có cái thì chưa chắc đáng tiền, nhưng vật nào cũng đều có ý nghĩa đặc biệt đối với những tông môn này. Cả một thời gian dài, họ đều thấp thỏm lo âu như ngồi trên đống lửa, họ sợ tên đạo chích đó sẽ để mắt đến bảo bối của nhà mình. Nhưng mặc kệ họ phòng bị đến mức nào, vẫn không thoát khỏi số phận bị trộm ghé nhà.

Tên tặc tử xuất quỷ nhập thần đó vẫn có thể cướp đoạt vật báu được canh phòng nghiêm ngặt trong tình hình bất khả thi nhất. 0

Chương 194: Ôn thần liên

Sự việc này xôn xao khắp hải ngoại thời ấy, khiến các đại tông môn mất hết thể diện. Trọng bảo của mười mấy gia tộc, tông phái bị trộm mất, làm dấy lên cơn thịnh nộ của bọn họ.

Họ tề tựu binh lực khắp nơi về một chỗ, cả những trưởng lão bế quan suốt năm cũng nhất tề hành động, nhằm truy tìm hành tung của tên tặc tử đó, lấy lại những bảo vật bị đánh cắp.

Quả là trời không phụ lòng người, trải qua mấy tháng ròng thăm dò, cuối cùng họ cũng tìm được một chút manh mối. Từ những manh mối này, họ biết được, tên đạo chích đã ăn cắp trọng bảo của mười mấy đại tông môn chính là kẻ từng bị họ xua đuổi ba mươi năm trước.

Không rõ người này đã gặp được kỳ ngộ gì mà chỉ trong vòng ba mươi năm ngắn ngủi, đã tu luyện đến cảnh giới khó ai với tới được.

Đến lúc này, các đại tông phái mới biết tại sao lại có người muốn trộm trọng bảo của họ. Thì ra vì người này luôn ghi nhớ mối hận bị họ xua đuổi năm xưa, nên muốn dạy cho đám tông môn xem thường kẻ khác này một bài học mà thôi.

Cao thủ của mấy tông môn này tìm đến hắn đòi lại vật bị đánh cắp thì bị cự tuyệt, qua một hai lời bất đồng, hai bên đã bắt đầu một cuộc chiến quyết tử trên biển.

Người này dựa vào sức một mình hắn đối chọi với vòng vây liên hợp của các cao thủ của mười mấy đại tông phái, trong trận chiến đó, có đến mấy hòn đảo lẻ ngoài khơi bị đánh tan nát, những cao thủ của các đại tông môn cũng thương vong trầm trọng, còn về phần tên đạo chích đó sống chết thế nào thì chẳng ai hay biết.

Bởi vì sau khi trở về, những người đã tham gia trận chiến đó không hề hé lấy một lời về việc này.

Có người nói hắn đã bị giết chết rồi, cũng có người nó hắn mang trọng thương bỏ trốn, chẳng ai hay biết chân tướng sự việc ra sao.

Thời gian dần trôi qua, những người tham gia vào cuộc chiến đó đều qua đời, chuyện này mới dần dần lắng xuống, nhưng những thứ bị cướp vì vẫn mãi chưa được tìm về.

Vốn dĩ Dương Khai cũng chỉ xem đó là chuyện hư cấu do tiền nhân bịa đặt, dù gì thì thời nay có rất nhiều cái gọi là truyền thuyết hầu hết được vẽ nên bởi những người kiếm ăn bằng nghề thuyết thư. Trong số những truyền thuyết đó, nếu có ba chuyện là sự thật thì đã quá tuyệt rồi. Kể cả ba câu chuyện này có được vô vàn người truyền miệng thì cũng dần mất đi nguyên vị, và được thêm mắm thêm muối vào.

Tuy nhiên, ngày hôm nay được chứng kiến tất cả, Dương Khai mới biết đó không phải chỉ là một câu chuyện, mà là một sự việc đã từng xảy ra.

Ấn giám chưởng môn của Thái Nhất Môn ắt hẳn được vận hành bằng tâm pháp độc môn của Thái Nhất Môn, mới có thể trở thành một món bí bảo sát phạt. Giờ đây, nó đang nằm ở tầng trên cùng của cái sườn đá này, cùng lớp bụi phủ bên trên.

Vô thượng công pháp của Cổ Vân Đảo, chấn tông bí bảo của Tu La Môn, Thiên Nhụy Huyết Hải Đường của Lạc Hoa Giáo...

Có cái nào không vô giá, có cái nào không có ý nghĩa vô cùng đặc biệt với những tông phái đó?

Cho dù những thứ bày trên sườn đá này không có bao nhiêu giá trị, nhưng nếu đã có mặt ở đây, thì chúng chắc chắn đều là bảo bối vô cùng quý giá đối với những tông phái kia!

Thì ra năm xưa, người đó trộm bao nhiêu đều mang đến cất giữ ở đây!

Dương Khai vui mừng khấp khởi, hắn có thể tưởng tượng được, nếu những vật này tái xuất thì sẽ khiến những thế lực hải ngoại kia chấn động đến mức nào!

- Ồ, giá trị của mấy món bí bảo này vẫn còn mơ hồ lắm, thiếu chủ có cần lấy vài món mang đi phòng thân không?

Địa Ma đột nhiên lên tiếng.

Bí bảo ở đây không nhiều, chỉ có ba món mà thôi, ngoại trừ Thái Nhất Ấn Giám phải cần đến tâm pháp tương ứng mới vận hành được, hai món còn lại Dương Khai thích thì cũng sẽ lấy luôn, những bí bảo này thuộc Thiên Cấp là tối thiểu, Dương Khai dĩ nhiên cũng động lòng rồi.

Nhưng ngộ nhỡ lộ ra sơ hở gì ở bên ngoài, khiến kẻ có dụng tâm để mắt đến thì chỉ tổ rước phiền phức vào người, vậy nên Dương Khai cũng có phần do dự.

Không để ý đến câu hỏi của Địa Ma, Dương Khai trả lại đồ vật trong tay về chỗ cũ, rồi lần từng bước vào bên trong.

Đi được một lát, thì từ phía trước bỗng xộc đến một luồng năng lượng thiên địa vừa đậm đà vừa tinh thuần, nó tỏa ra hào quang ngũ sắc rực rỡ đến rung động lòng người.

Dương Khai khẽ giật mình, bước chân bất giác tăng tốc.

Hắn rẽ sang một khúc cua rồi đặt chân vào một nơi trông có vẻ như là phòng ở - nơi bắt nguồn của hào quang ngũ sắc kia.

Ngẩng lên nhìn, Dương Khai chỉ thấy một đóa hoa sen lớn bằng chậu nước đang lơ lửng giữa không trung, bên cạnh đó còn có một thứ nhìn tưởng như nước bao trùm lấy đóa hoa sen ngũ sắc này.

Nhìn thì giống nước nhưng thực chất thì không phải, ngược lại nó còn đem đến cảm giác xao động khó tả cho Dương Khai, thần hồn của hắn như chênh vênh bất ổn lạ thường.

- Ôn Thần Liên! Địa Ma thốt lên,

- Nó chính là Ôn Thần Liên! Ôi trời ơi, không ngờ nơi này lại có Ôn Thần Liên, và còn là Ôn Thần Liên ngũ sắc nữa!

- Bảo bối à?

Dương Khai liếm mép, giọng điệu hưng phấn.

- Đâu chỉ đơn giản là bảo bối, nó là chí bảo đó thiếu chủ à.

Địa Ma kích động đến độ chữ này vấp chữ kia,

- Nó là Ôn Thần Liên, cực phẩm mà võ giả toàn thiên hạ này khao khát có được. Bất luận công lực hay tu vi của ngài bao nhiêu, thì nó vẫn cực kỳ hữu hiệu đối với ngài. Khốn thật, tại sao năm đó lão phu lại không tìm được nó chứ?

Dương Khai cười ha hả: -

- Nghe ngươi nói, hình như ngươi không thể thu phục được thứ đồ chơi này?

Địa Ma rùng mình ớn lạnh:

- Thiếu chủ đừng đùa, bây giờ lão nô chỉ là một thần hồn, đừng nói thu phục nó, nếu bị nó chạm vào, không bị nó thu phục luôn mới lạ.

“Nói ta nghe xem thứ đồ chơi này rốt cuộc có ích lợi gì? Ngươi dù sao cũng là một lão ma đầu, đừng có sợ sệt như thế chứ.”

Địa Ma đuối lý, im lặng một lúc lâu, bụng nghĩ, ngài đúng là một tên ngu đần vô vị, không biết rõ độ quý hiếm và giá trị của thứ “đồ chơi” này nên mới thản nhiên như vậy, nếu ngài mà biết công hiệu to lớn của nó, bảo đảm cũng sẽ thất kinh như lão phu đây thôi.

Khốn kiếp, tại sao lão phu lại không được may mắn như vậy? Còn thiếu chủ thì cứ như số đỏ phủ đầu, mới mấy ngày trước vừa luyện hóa thiên đạo năng lượng ra phi thiên chi lực, bây giờ lại gặp được Ôn Thần Liên, tại sao số hắn lại đỏ đến mức liên tiếp gặp đại vận như vậy?

Ngưỡng mộ, đố kỵ và căm tức trào dâng trong tim lão, Địa Ma cố kìm nén một lúc lâu rồi mới từ từ bình tĩnh lại, giọng điệu cân nhắc:

- Ôn Thần Liên, đúng như tên gọi, nó là thiên tài địa bảo dùng để ôn dưỡng thần thức, thiếu chủ biết “thần thức” chứ? Tuy bây giờ ngài chỉ là Khí Động cảnh, không thể tu luyện thần thức, nhưng nếu có nó tồn tại trong tâm thức của ngài, thì cảm giác của ngài sẽ được bắt nguồn từ thần thức. Đến khi đạt đến Thần Du cảnh, thần thức càng mạnh thì lợi ích sẽ càng rõ ràng. Nếu hai người có công lực tương đương giao chiến, thì người có thần thức mạnh hơn ắt sẽ chiếm thế thượng phong.

Dương Khai nhíu chặt mày, sốt ruột cắt ngang: -

- Nói vào trọng điểm đi!

Lão già này coi hắn là đứa trẻ lên ba chắc? Thần thức thì Dương Khai chưa thể tu luyện được, nhưng làm gì có chuyện không biết.

- Dạ.

Địa Ma sầu não, tiếp tục nói:

- Việc tu luyện thần thức rất gian khổ, khó khăn hơn gấp vạn lần so với việc nâng cao sức mạnh cơ bắp. Song có một số thiên tài địa bảo có thể nâng cao sức mạnh của thần thức, và Ôn Thần Liên chính là thánh phẩm chí tôn trong số những thiên tài địa bảo loại này. Nó không bao giờ tan biến, vĩnh viễn không bị luyện hóa, nếu thu phục nó, thì nó sẽ tồn tại trong thần thức của võ giả, không cần ra sức quản lý nó vì nó tự biết chăm sóc thần thức của chủ thể, khiến thần thức dần dần trở nên mạnh hơn, chặt chẽ hơn.

- Không thể luyện hóa, cũng không tan biến?

- Đúng vậy, vì trên đời này không có ai sở hữu thần thức đủ khả năng luyện hóa Ôn Thần Liên, kể cả những người cao cường nhất!

Ngữ khí của Địa Ma rất nghiêm nghị, nặng nề,

- Nó là một loại thiên tài địa bảo vô cùng đặc biệt, luận về giá trị, Ôn Thần Liên quý giá hơn hẳn con Phệ Thiên Trùng mà thiếu chủ luyện hóa mấy ngày trước. Bởi lý do nó sẽ đồng hành cùng thiếu chủ cả cuộc đời, kể từ giờ khắc thu phục nó cho đến khi sinh mệnh của ngài đi đến hồi kết, nó sẽ luôn luôn tẩm bổ cho ngài không ngừng nghỉ, và ngài cũng không cần phải hao tâm gì cả, chỉ cần ngồi một chỗ hưởng thụ là được.

- Đồ tốt đây, ta muốn đấy!

Dương Khai sáng lóe hai mắt, lập tức xông thẳng về phía trước.

- Khoan đã!

Địa Ma kêu lên,

- Thiếu chủ chớ quá lỗ mãng.

Địa Ma bị một phen hú vía, lúc nãy trông Dương Khai không có vẻ hờ hững, nào ngờ chớp mắt đã trở nên vô cùng hưng phấn, khiến lão suýt nữa thì trở tay không kịp.

- Sao vậy?

Dương Khai tỏ vẻ không vui.

- Thiếu chủ, ngài thấy xung quanh Ôn Thần Liên này được bao bọc bởi một thứ trông như chất lỏng chứ? Ngài có biết nó là gì không?

Địa Ma đặt câu hỏi.

- Là cái gì vậy?

- Đó chính là “thức hải” - bể thần thức của cường nhân để lại sau khi chết! Nó có chứa sức mạnh thần thức của cường nhân này, nếu thiếu chủ mà manh động xông đến, với công lực Khí Động cảnh của thiếu chủ, e sẽ bị mất mạng ngay tức khắc!

- Thức hải?

Dương Khai ngạc nhiên,

- Người chết rồi mà thần thức vẫn còn tồn tại ư?

Thức hải vốn là thứ phiêu diêu vô hình, là một hình thức sức mạnh về mặt tinh thần, chủ thể chết đi cũng như ngọn đèn tắt lửa, thần thức dĩ nhiên sẽ không thể giữ lại được.

- Những người khác thì không thể, nhưng còn người sở hữu Ôn Thần Liên sau khi chết, thức hải vẫn tiếp tục tồn tại. Đây chính là điểm mạnh của Ôn Thần Liên.

Địa Ma giải thích,

- Phải rồi, nếu thiếu chủ thu phục nó thì sau này thần thức của thiếu chủ cũng sẽ như vậy.

Dương Khai bất giác trợn trừng hai mắt, cúi xuống nhìn thì quả thật bên dưới Ôn Thần Liên có một bộ xương khô, có lẽ bộ xương này chính là tên thần trộm hoành hành năm nào.

Hắn chết ngay tại đây, Ôn Thần Liên và thần thức của hắn vẫn còn tồn tại.

Khẽ nhướng mày, Dương Khai hỏi tiếp:

- Địa Ma, có phải ngươi đang cầm loại sức mạnh về phương diện tinh thần như thế này không?

Địa Ma cười ngượng ngập:

- Thiếu chủ nói rất phải. Nếu thiếu chủ không còn giao phó điều gì khác, lão nô xin phép nuốt thần thức của người này vậy.

- Cần bao nhiêu thời gian?

- Không rõ nữa, có thể phải cần một tháng.

Địa Ma đáp,

- Dẫu sao người này sinh thời cũng không hề yếu, lại có Ôn Thần Liên tương trợ, chắc thức hải cũng không phải thứ vừa.

- Một tháng, vậy thì để ta giúp ngươi hộ pháp! Dương Khai gật đầu.

- Không cần đâu, thiếu chủ nhìn sang bên kia đi, nơi này đâu chỉ có mình Ôn Thần Liên là bảo bối.

Dương Khai quay đầu nhìn sang, thì thấy một bên khác của đáy động có một nguồn năng lượng thuần khiết mờ ảo mà mắt trần nhìn thấy được – đang sôi sục, từ lúc vào đến đây, Dương Khai chỉ chú mục vào đóa hoa sen ngũ sắc, chứ chưa để ý đến chỗ khác.

- Đây là cái gì vậy?

- Năng lượng thiên địa tinh khiết, cũng có thể gọi là Địa Mạch! Thiếu chủ đúng là tốt số, ngài hấp thụ năng lượng thiên địa trong Địa Mạch này trước để tu luyện bản thân, đợi lão nô luyện hóa xong thức hải kia rồi ngài hãy thu phục Ôn Thần Liên.

- Đây chính là Địa Mạch?

Dương Khai kinh ngạc, tên thần trộm của ba trăm năm trước đúng là biết chọn nơi tu luyện, chẳng trách mới ba mươi năm mà đã tu luyện đến trình độ khiến các đại tông môn đều bó tay chịu trói.

Thì ra hắn không những có Ôn Thần Liên hỗ trợ mà còn có Địa Mạch này nữa.

- Chỉ là một đoạn Địa Mạch nhỏ thôi, hơn nữa cũng sắp cạn kiện rồi.

Địa Ma đáp.

- Được, ngươi cứ lo việc của ngươi đi, cứ mặc kệ ta.

Địa Ma mừng rỡ, vội vàng ôm theo Phá Hồn Chùy bay ra, bắt đầu công việc thôn tính lớp thức hải kia. Dương Khai thậm chí có thể nghe thấy từng âm thanh thỏa mãn phát ra từ lão, cứ như con quỷ đói lâu năm đang ôm chầm một mỹ nữ lõa lồ.

Chương 195: Khí động cảnh cửu tầng

Dương Khai đi thẳng đến chỗ chứa Địa Mạch, vừa bị thứ năng lượng thiên địa mờ ảo đó bao trùm, một cảm giác thư thái chợt trào dâng khắp người hắn, không cần phải vận công, hàng triệu, hàng tỉ lỗ chân lông trên người tự động thư giãn, mỗi một tấc máu thịt, mỗi một tế bào đều đang hân hoan nhảy múa.

Năng lượng thiên địa này rất đậm đà, rất thuần khiết, Dương Khai vui mừng khôn xiết.

Hắn khoanh chân ngồi xuống, thi triển công pháp rồi bắt đầu hấp thụ năng lượng trong kinh mạch như cá kình hút nước.

Ngày đó, tên thần trộm này chỉ dùng ba mươi năm đã có thể tu luyện đến trình độ khiến nhiều tông môn ở hải ngoại phải đau đầu, một là nhờ có Ôn Thần Liên hỗ trợ, hai là nhờ vào đoạn Địa Mạch này.

Một dưỡng thần, một dưỡng thân, sử dụng một lúc cả hai bảo bối quý giá, công lực không tăng nhanh mới là lạ.

Đáng tiếc, đây chỉ là một đoạn Địa Mạch nhỏ, năng lượng thiên địa chứa trong đó không nhiều, lại còn bị gã thần trộm kia hấp thụ trong ba mươi năm ròng, năng lượng còn sót lại chẳng còn bao nhiêu, đã sắp cạn kiệt đến nơi rồi.

Nhưng dù vậy, với Dương Khai mà nói, đó cũng là thứ cực kỳ bổ dưỡng rồi.

Sự đặc biệt của cơ thểgiúp hắn hấp thụ những năng lượng này nhanh hơn tên thần trộm năm xưa. Ngạo Cốt Kim Thân là một cái động không đáy, bao nhiêu năng lượng cũng có thể nuốt trọn hết, chẳng phải lo đến chuyện gắng gượng gì.

Hơn nữa năng lượng trong địa mạch rất tinh khiết, cơ hồ chẳng cần phải thông qua thối luyện. Nó chỉ cần lưu chuyển trong kinh mạch trong một ngày, đã trôi dạt vào trong “nhà kho” Ngạo Cốt Kim Thân, trở thành nguồn sức mạnh dự trữ cho Dương Khai.

Dương Khai hấp thu năng lượng trong Địa Mạch, Địa Ma thì thôn tính sức mạnh của thức hải, hai người ai làm việc nấy, vui vẻ đến mức quên cả thời gian.

Tròn nửa tháng sau, Dương Khai mới hít một hơi thật sâu và từ từ mở mắt ra.

Địa Mạch ở đây đã được Dương Khai vắt cạn kiệt, luồng năng lượng mờ ảo mắt thường có thể nhìn thấy đó cũng không còn tồn tại nữa.

Tỉ mỉ cảm thụ cảnh giới hiện tại, Dương Khai thoáng hiện nét hoan hỉ trên mặt.

Thấm thoắt, công lực của hắn đã tăng lên đến Khí Động cảnh cửu tầng, chỉ còn thiếu một bước nữa thôi sẽ chạm đến Li Hợp cảnh.

Hơn nữa Dương Khai còn có thể phát giác ra, kỳ thực năng lượng nội thể của hắn, bất luận là về tính chất hay lượng dự trữ đều đã đạt đến mức độ của Li Hợp cảnh, giờ thì chỉ còn thiếu một chút cảm ngộ về võ đạo nữa thôi.

Mỗi lần đột phá một cảnh giới lớn, đều yêu cầu có một chút cảm ngộ của bản thân. Lúc đột phá lên Khai Nguyên cảnh và Khí Động cảnh cũng vậy, và bây giờ đột phá đến Li Hợp cảnh, cũng cần phải cảm ngộ.

Chỉ có điều, Dương Khai còn chưa chạm được đến lớp dây trói buộc đó, việc này phải nhờ vào cơ duyên và vận khí, chứ không phải chỉ khổ luyện là xong.

Đưa mắt lên quan sát, Địa Ma quả nhiên đã hút cạn sức mạnh thần thức bao quanh Ôn Thần Liên rồi, lúc này lão đang chán chường chờ Dương Khai tỉnh lại.

Ôn Thần Liên ngũ sắc đã ở ngay trước mắt, Dương Khai chậm rãi đứng dậy, bước đến trước món thánh phẩm chí tôn ôn dưỡng thần thức này.

- Địa Ma, khi thu phục nó có cần phải chú ý điều gì không?

Dương Khai hỏi.

- Không có ạ, nếu thiếu chủ là cao thủ Thần Du cảnh đã tu luyện ra thần thức, thì có thể phải chiến đấu với nó một phen, nhưng thiếu chủ hiện tại vẫn chưa có thần thức, chỉ cần lấy nó về là được.

Chẳng cần chú ý điều gì, nên Dương Khai bèn thẳng thừng vươn tay về phía đóa Ôn Thần Liên ngũ sắc đó. Nhưng ngón tay hắn vừa chạm vào thì nó bỗng nhiên biến đâu mất tăm.

Cùng lúc đó, Dương Khai thình lình cảm thấy toàn thân vô cùng khoan khoái dễ chịu, tâm trí hắn trở nên thư thái, sáng sủa hơn lúc nào hết, thậm chí cả cảm nhận tri giác cũng tăng cường lên không ít.

Bất giác, Dương Khai hít mạnh một hơi, rùng mình một cái vô cùng sảng khoái.

Hắn cố gắng thăm dò thử nhưng vẫn không thể phát giác ra tung tích của Ôn Thần Liên, song, Dương Khai biết, lúc này ắt hẳn nó đang ở trong tâm thức của mình, chỉ khi nào tu luyện được thần thức, thì mới có thể nhìn thấy hoa thơm quả ngọt trước mắt.

- Ôi chao Ôn Thần Liên ngũ sắc...

Địa Ma vừa ngưỡng mộ lại vừa đố kỵ.

- Ha ha.

Dương Khai cười mãi không dứt.

- Thiếu chủ, sau này ngài nên tìm thêm ít thiên tài địa bảo ôn dưỡng thần thức cho Ôn Thần Liên hấp thụ, sớm muộn có một ngày nó sẽ hóa thành đóa sen thất sắc, sẽ càng hữu dụng hơn cho thiếu chủ.

- Nó có thể sinh trưởng sao?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Dĩ nhiên rồi, Ôn Thần Liên lúc đầu chỉ có đơnsắc thôi. Nó cũng có phân cấp bậc, màu sắc càng nhiều thì cấp bậc càng cao, cấp cao nhất chính là Ôn Thần Liên thất sắc. Lấy một ví dụ trực diện thế này đi, Ôn Thần Liên đơn sắc phải dùng một trăm năm mới có thể mở rộng thức hải của một người lên gấp hai lần, còn Ôn Thần Liên ngũ sắc chỉ cần hai mươi năm, và Ôn Thần Liên thất sắc thì chỉ cần năm năm!

- Lợi hại thật! Dương Khai kinh ngạc không nói nên lời. Tuy hắn vẫn chưa luyện được thần thức, nhưng cũng biết rõ gian khổ khi tu luyện nó. Đúng như Địa Ma từng nói, việc tu luyện thần thức khó khăn hơn gấp trăm nghìn lần việc tu luyện thân thể. Nhưng bây giờ đã có Ôn Thần Liên hỗ trợ, nên hắn cũng chẳng cần lo lắng, thần thức sẽ ngày càng mạnh hơn, ngày càng vững chắchơn.

- Nói vậy tức là Ôn Thần Liên ngũ sắc cũng đã quá tốt rồi.

Dương Khai chẳng có gì là không thỏa mãn, hắn có được bảo bối này đã là quá may mắn rồi, chẳng thể hy vọng đòi thêm một Ôn Thần Liên thất sắc nữa.

- Dĩ nhiên là vô cùng tốt. Đợi sau này nó lớn lên thành đóa sen thất sắc, thì đó mới chính là chí bảo thế gian! Có điều nó sinh trưởng rất chậm, hơn nữa chỉ hấp thụ năng lượng từ thiên tài địa bảo dùng để tăng cường thần thức, muốn ngũ sắc biến thành thất sắc thì thiếu chủ phải nhọc tâm khá nhiều đấy.

- Thế nào cũng được, ta chẳng cưỡng ép làm gì!

Dương Khai nhìn khá là thoáng, nếu Ôn Thần Liên có thể biến thành thất sắc thì coi như đó là vận may của hắn, còn nếu không thì cưỡng cầu cũng vô dụng.

- Thiếu chủ nghĩ được vậy thì tốt.

Địa Ma khâm phục. Tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã rất thận trọng, vững vàng, càng tiếp xúc với Dương Khai, lão càng thêm kính phục hắn.

Nếu đổi lại là người trẻ tuổi khác, với bụng dạ gian trá và kinh nghiệm lão làng của Địa Ma, lão sớm đã cho người ta nếm mùi rồi. Nhưng với Dương Khai thì Địa Ma căn bản không dám có chút ý nghĩ xấu xa, mọi việc đều lấy hắn làm đầu.

- Đến lúc trở ra rồi. Dương Khai hít sâu một hơi. Hắn đã ở trong này cả một tháng, đã thu phục được Ôn Thần Liên, Địa Mạch cũng hút cạn rồi, chẳng còn gì để vơ vét cả, không cần phải lưu lại nữa.

Trước khi rời đi, Dương Khai đào một cái hố để chôn cất hài cốt của gã thần trộm.

Dọc đường trở ra, khi đi ngang qua sườn đá, Dương Khai chần chừ một lúc lâu rồi mới cố đè nén ý nghĩ ngu ngốc trong đầu mình, không ngoái nhìn những bí bảo khiến hắn động lòng đó nữa và sải bước bỏ đi.

Ba món bí bảo trên sườn đá, ngoài Thái Nhất Ấn Giám không thể sử dụng ra, Dương Khai hoàn toàn có thể lấy hai món còn lại làm của riêng. Nhưng năm xưa gã thần trộm kia cũng không hề dùng đến chúng, vậy thì ắt hẳn phải ẩn chứa nội tình nào đó.

Biết đâu được, giả sử hắn sử dụng hai món bí bảo ấy, có khi những tông môn kia sẽ phát giác ra được nhờ vào phương pháp đặc biệt nào đó. Đây không phải chỉ là suy đoán của mình Dương Khai, mà sự thật đúng là thế. Nhiều đại tông môn đã giăng cấm chế lên bảo bối chấn tông của mình, trong một phạm vi nhất định, người ngoài mà sử dụng đến chắc chắn sẽ bị bại lộ tung tích. Dương Khai vẫn còn định quay về Hải Thành một chuyến, dĩ nhiên là không dám luyện hóa món khoai nóng bỏng tay này rồi.

Trước mắt cứ để chúng ở đây, khi nào rời khỏi Ẩn Đảo hắn sẽ lại đến lấy.

Đi vòng lên trên mấy trăm trượng trở về đỉnh cô phong, đám dị trùng đó vẫn đang tận chức tận trách canh giữ cánh cửa đá nứt nẻ. Mấy tên cao thủ Chân Nguyên cảnh của Vân Hà tông vẫn chưa thấy quay lại, có lẽ là đã bị hai con cự ưng kia giết chết rồi.

Sau khi ra lệnh cho bọn đại trùng phá vỡ lớp sương mù, Dương Khai bước trở ra ngoài.

Hắn đứng trên đỉnh cô phong, đưa mắt quan sát bốn phía.

Ẩn Đảo cách Hải Thành cũng đến vạn dặm, muốn rời khỏi đây thì chỉ còn cách dựa vào Dương Viêm chi Dực. Nhưng nếu sử dụng nó thì sẽ phải tiêu hao rất nhiều nguyên khí. Trải qua giai đoạn khổ sở vừa qua, trong đan điền giờ chỉ còn lại hơn ba mươi giọt Dương Dịch, chẳng đủ để duy trì hành trình bay vạn dặm.

Muốn phi hành trong vạn dặm cũng rất miễn cưỡng, nhỡ đâu đụng phải mưa to gió lớn trên biển, thì phải tìm đường tránh né, như vậy thì càng tiêu hao nhiều Dương Dịch hơn.

Ít nhất cũng phải có khoảng bốn trăm giọt Dương Dịch mới có thể rời khỏi nơi quỷ quái này!

Bốn trăm giọt, trên Ẩn Đảo này liệu có được ngần ấy thiên tài địa bảo thuộc tính dương không?

Dương Khai có chút thiếu tự tin, nhưng bất luận thế nào, bây giờ đi tìm thiên tài địa bảo thuộc tính dương để gia tăng lượng Dương Dịch trong đan điền mới là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của hắn.

Ra lệnh cho bọn dị trùng phun sương che phủ cửa động xong, Dương Khai còn cắt ra nhiều dị trùng ở lại đây canh giữ, còn hắn mang theo phân nửa còn lại rời khỏi cô phong.

Liên tiếp trong mấy ngày sau, Dương Khai toàn đi tìm thiên tài địa bảo thuộc tính dương, thu hoạch được không ít, chưa quá bốn năm ngày mà lượng Dương Dịch trong đan điền hắn đã vọt lên đến trên trăm giọt.

Có Dương Nguyên Ấn ở lồng ngực chỉ dẫn, chỉ cần nằm trong phạm vi cách Dương Khai ba trăm trượng, những thiên tài địa bảo này đều không thoát khỏi vòng tay của hắn.

Dương Khai cũng chẳng gấp gáp mấy, hiện tại trên cả Ẩn Đảo này, chắc chỉ có mình hắn là người thôi. Ngoài những con yêu thú sức mạnh ghê gớm kia ra, Dương Khai cũng được xem như là chủ nhân của hòn đảo này.

Lùng sục, thu gom khắp nơi, thấy thiên tài địa bảo nào là hái ngay, thuộc tính dương thì Dương Khai hấp thụ để hóa thành Dương Dịch, không phải thuộc tính dương thì tạm giữ lại trong bao nải.

Thỉnh thoảng bắt gặp được một số kỳ hoa dị thảo có yêu thú canh giữ, Dương Khai bèn sai bọn dị trùng đánh lạc hướng con yêu thú, còn hắn chớp thời cơ hái lấy hái để, chẳng có chút nguy hiểm nào.

Tấm bản đồ bà phu nhân Khương gia đưa cho cũng rất là có ích. Lúc trước Dương Khai không hề biết những vị trí được đánh dấu trên tấm bản đồ này chứa đựng huyền cơ gì, nhưng sau này khi vô tình xâm nhập một nơi trong số đó, hắn đã gặp phải một con yêu thú lục giai. Lúc đó hắn mới hiểu ra, những vị trí bị đánh dấu đều là nơi nguy hiểm.

Từ đó về sau, Dương Khai luôn chú ý tránh xa những nơi đã đánh dấu sẵn này, quả nhiên không gặp phải bất cứ phiền toái nào quá lớn.

Chinh chiến tứ phương, phiêu bạt nam bắc, chưa đầy nửa tháng, Dương Khai đã lùng sục hết toàn bộ Ẩn Đảo, tất cả các thiên tài địa bảo thuộc tính dương đã được hắn vặt sạch và đang nằm gọn trong một cái bao nải lớn.

Những thứ này đều là hảo phẩm địa cấp hoặc thiên cấp, tốt hơn gấp mười lần so với những gì Dương Khai có được ở bán đảo Vân Hà Hữu trước kia.

Tuy đã lấy được rất nhiều thứ thuộc tính dương, nhưng đến tận hôm nay, lượng Dương Dịch trong đan điền của Dương Khai vẫn ở mức khoảng ba trăm giọt.

Ba trăm giọt Dương Dịch, nếu hắn đủ may mắn thì có thể bay về đến Hải Thành.

“Có thể” thôi, Dương Khai không chắc chắn hoàn toàn.

Ngộ nhỡ trên đường bay không cẩn thận rơi xuống biển thì chỉ có đường chết. Cho dù hắn không bị chết đuối thì cũng bị yêu thú dưới biển lấy mạng.

Phải tìm thêm thứ gì đó thuộc tính dương để luyện đủ bốn trăm giọt thì mới dám chắc chắn không có sai sót gì được.

Lẽ nào... mình phải mạo hiểm một phen thật sao?

Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai đành hạ quyết tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau