VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1906 - Chương 1910

Chương 1908: Chẳng lẽ hắn biết luyện đan?

Tả Đức nói một phen, đưa tới hảo cảm của những luyện đan sư không rõ chân tướng, có người kêu lên: - Nếu có người mắt cao hơn đầu, đại sư không cần tự trách như thế, xem như dạy dỗ hắn đi. - Không sai, đại sư đức cao vọng trọng, lại còn có người dám cùng ngài so đấu thuật luyện đan, thật sự là quá không thể tưởng tượng nổi. - Nếu không đại sư ngài nghỉ ngơi một chút, ta tới thay ngài so đấu, nhất định không phụ đại sư kỳ vọng! Còn có người chủ động xin đi giết giặc. Những luyện đan sư này cùng tới xem náo nhiệt căn bản không biết trước đó chuyện gì xảy ra, thậm chí ngay cả so đấu luyện chế linh đan gì cũng không rõ lắm. Chỉ là bởi vì danh tiếng của Tả Đức mà đến, đương nhiên đối với Dương Khai không có ấn tượng gì tốt. Bọn họ xem ra, bản thân cùng Tả Đức so đấu thuật luyện đan chính là một chuyện không thể tha thứ. Hơn 500 vị luyện đan sư, có hơn phân nửa trợn mắt nhìn Dương Khai, bộ dáng hận không thể một miệng nuốt lấy hắn. Dương Khai đối với tình cảnh này chỉ cười mà qua. Tả Đức cười híp mắt nói: - Ý tốt của chư vị lão phu tâm lĩnh. Tuy nhiên chuyện hôm nay, thật đúng là phải do lão phu tự mình xuất thủ mới được. Bởi vì vị tiểu bằng hữu này muốn cùng lão phu so đấu luyện chế là Thái Sơ Chuyển Hồn đan!

- Cái gì? Thái Sơ Chuyển Hồn đan? - Đó không phải là linh đan cấp Hư Vương sao? - Đại sư lại muốn luyện chế linh đan bực này? Lần này có phúc tận mắt nhìn thấy rồi. - Chẳng lẽ người này cũng là vị luyện đan sư cấp Hư Vương? Nhìn không quá giống nha. Một đám luyện đan sư mau mồm mau miệng tranh nhau, tràng diện lập tức ầm ĩ vô cùng. - Được rồi, chớ ồn ào nữa! Sắc mặt của Ngả Âu khó coi, trong miệng chợt quát một tiếng: - Tả Đức đại sư cùng Dương Khai lập tức phải mở lò luyện đan. Chư vị đều là luyện đan sư, chắc biết là quấy rầy chứ? Xin chư vị không nên lên tiếng nữa, nếu không, đừng trách Ngả mỗ không nói tình cảm! Ngả Âu vừa nói ra lời ấy, đại điện nhốn nháo lập tức yên tĩnh lại. Tả Đức mỉm cười nói: - Chư vị đừng lên tiếng là được rồi, nếu muốn quan sát một hai, thật ra không có vấn đề gì. Lời vừa nói ra, rất nhiều luyện đan sư rối rít lộ ra sắc mặt vui mừng, đều hướng về phía Tả Đức với ánh mắt cảm kích. - Ngả Âu hội trưởng, xin ngài giào vật liệu luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan cho lão phu. Mặt khác cho vị tiểu bằng hữu kia một phần vật liệu giống vậy. Tả Đức hô to. - Đây là dĩ nhiên.

Ngả Âu nghe vậy gật đầu, lập tức lấy ra nhiều vật liệu từ trong nhẫn không gian của mình. Phân làm hai phần, chia ra giao cho Dương Khai cùng Tả Đức. Trên hai phần vật liệu cơ bản giống nhau như đúc, chỗ bất đồng là, một phần chia cho Tả Đức có một viên Thất Thải Mi Lộc nội đan. Sau khi đã chọn vật liệu, Ngả Âu nói: - Nơi này là Dược Sư Điện tầng thứ chín. Lực lượng địa hỏa cũng nồng đậm nhất. Lúc này luyện đan có thể tiết kiệm đại lượng thời gian cùng tinh lực, hai vị lựa chọn vị trí thích hợp đi. Trong tầng thứ chín này, nơi nơi có thể thấy được thứ gì đó như đầu rồng vậy. Đầu rồng nọ không lớn, khóe miệng mở ra, phụ cận có trận pháp có thể khống chế. Một khi mở ra trận pháp, chỗ đầu rồng có thể trào ra lực lượng địa hỏa rút lấy từ lòng đất, còn có thể khống chế hỏa lực lớn nhỏ, vô cùng dễ dàng. Tả Đức hiển nhiên rất quen thuộc chỗ này, nghe vậy liền đi thẳng tới phụ cận của một cái đầu rồng, chuẩn bị sẵn sàng. Hơn 500 vị luyện đan sư cũng đồng loạt vọt tới, đứng cách vị trí của Tả Đức 20 trượng, vây thành một vòng tròn quanh chỗ của ông ta, rối rít chăm chú nhìn. Ngả Âu đi tới bên cạnh Dương Khai, thấp giọng hỏi: - Dương huynh đệ, muốn đi tới chỗ sương phòng hay không? Vị trí của chỗ này tuy rằng trống không, nhưng quá nhiều người, không khỏi sẽ bị chút ít quấy nhiễu. - Không cần.
Dương Khai lắc đầu, mỉm cười nói: - Nếu vào sương phòng, những người kia không thấy được ta luyện đan như thế nào, chỉ sợ lại sẽ hiểu lầm gì đó. - Ừ, ngươi nói cũng có đạo lý. Ngả Âu chau mày lại: - Nhưng ngươi thật có thể luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan chứ? Ông ta từ đầu đến cuối đều không thể tin được chuyện này, có thể thấy được Dương Khai một bộ dáng làm mặt tỉnh, cũng không khỏi có chút nghi thần nghi quỷ. Chẳng lẽ hắn không những thành tựu võ đạo to lớn, đồng thời còn là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương sao? Cái ý niệm này hiện lên, Ngả Âu lại nhanh chóng phủ định, bởi vì điều này thật sự là quá không thực tế. - Ngả Âu hội trưởng xin mời mỏi mắt mong chờ đi. Dương Khai mỉm cười. Ngả Âu không nói thêm gì nữa. Bên kia, thanh âm của Chiêm Nguyên bỗng nhiên truyền đến, lộ ra một cỗ ý nhìn có chút hả hê: - Vị bằng hữu kia, ân sư bảo ta hỏi ngươi, có cần cho ngươi mượn một bộ lò luyện đan cấp Hư Vương dùng một chút hay không? Ngươi phải biết, có lò luyện đan tốt cũng có thể tăng lên xác suất thành công của luyện đan. Tuy rằng với bản lãnh của ngươi sợ cũng không thể thúc giục lò luyện đan cấp Hư Vương, nhưng ân sư từ bi vi hoài, cho ngươi mượn dùng một chút vẫn không sao.

- Ý tốt của đại sư, Dương mỗ tâm lĩnh. Nếu là lò luyện đan cấp Hư Vương... A ha, ta có một cái đây! Dương Khai giữa lúc nói đùa, lấy ra Tử Hư Đỉnh của mình từ trong nhẫn không gian. Đồ chơi này cũng được hắn mang ra ngoài từ trong Đế Uyển, chính là tiền sản vật mấy vạn năm. Lúc đó trong Tử Hư Đỉnh, còn đặt một viên linh đan có sinh đan vân. Tử Hư Đỉnh vừa ra, luyện đan sư hội tụ bên kia không khỏi phát ra một loạt tiếng kinh hô. Thế nhưng rất nhanh, tiếng kinh hô bị mọi người áp chế xuống. Từng đôi mắt đều tham lam mà mơ ước nhìn Tử Hư Đỉnh của Dương Khai, nhìn chằm chằm không rời. Họ đều là luyện đan sư, dĩ nhiên liếc mắt liền nhìn ra Tử Hư Đỉnh bất phàm. Tử vân trên đỉnh dạt dào, lô đỉnh vừa xuất hiện, càng khiến cho Dược Sư Điện này tầng thứ chín phiêu đãng dâng lên mùi thơm đan dược, vừa thấy liền biết trong đỉnh đó sinh ra không ít linh đan thượng hảo. - Hắn thật chẳng lẽ biết luyện đan? Chiêm Nguyên cũng trợn tròn mắt. Nếu không có luyện đan sư, làm sao có lò luyện đan cấp Hư Vương mang theo người? Tuy nhiên rất nhanh, hắn nhất định đây là chiến lợi phẩm mà Dương Khai trong lúc vô ý chiếm được. Dù sao thực lực của Dương Khai không tầm thường, hàng năm ở ngoài lịch lãm mạo hiểm, thân là Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả, trong nhẫn không gian chỉ sợ đồ đạc gì ngổn ngang cũng có. Đáng ghét mà! Hắn là một tên võ giả lại có lò luyện đan cấp Hư Vương, bản thân mình là luyện đan sư mới phát tiền đồ không thể lường, vẫn dùng là một cái Hư cấp trung phẩm lò luyện đan. Chiêm Nguyên hận đến ngứa hàm răng, chỉ cảm thấy Tử Hư Đỉnh trên tay Dương Khai rõ ràng có chút người tài giỏi không được trọng dụng, hận không thể xông lên giành lấy nó. Nghĩ tới đây, Chiêm Nguyên đã suy tính phải như thế nào đoạt lại Tử Hư Đỉnh của Dương Khai... Bây giờ thêm một cái tiền đánh cuộc có thể có chút thật quá đáng rồi chứ? Sâu trong nội tâm của hắn suy nghĩ miên man, làm sao cũng không áp chế nổi.

- Lò luyện đan này của ngươi không tệ. Tông Ngạo cau mày lại: - Khí tức xưa cũ sợ là đã có nhiều năm rồi chứ? Mấy trăm vị luyện đan sư chỉ có một mình Tông Ngạo đứng ở bên phía Dương Khai, không đi tới chỗ của Tả Đức ngắm nhìn. - Quả thật niên đại rất xưa, ta cũng là trong lúc vô ý chiếm được. Tuy nhiên... Tông Ngạo đại sư ngài cũng đừng đánh chủ ý tới lò luyện đan này của ta, ta cũng chỉ có một cái mà thôi. Dương Khai cười hà hà. Tông Ngạo nghe vậy, bĩu môi một cái. Ngả Âu cười to nói: - Không sao, ta nhớ trong kho báu của Thủy Thiên Thành còn có một cái lò luyện đan cấp Hư Vương vô chủ, ngày khác ta bảo người đưa cho Tông đại sư là được. Bởi vì một chuyện lần này, Ngả Âu đối với thái độ của Tông Ngạo trở nên vô cùng thân thiết. Bởi vì từ đầu đến cuối, Tông Ngạo đều kiên định đứng ở bên phía Dương Khai. Nghe ông ta nói như vậy, Tông Ngạo mỉm cười, cung tay nói: - Như thế xin đa tạ Ngả Âu hội trưởng. - Bảo kiếm tặng anh hùng mà thôi. Mấy người đang nói chuyện, bên kia lại truyền tới thanh âm của Chiêm Nguyên, hét lên: - Vị bằng hữu kia, ân sư nói, giữa ông ta và ngươi chênh lệch quá xa, phen này tỷ thí không hạn định thời hạn. Chỉ cần ngươi có thể luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan là được rồi, chỉ cần ngươi có thể luyện chế được, ân sư liền nhận thua. - Đa tạ ý tốt của đại sư, tiểu tử làm hết sức! Dương Khai cung tay, cao giọng nói. Chiêm Nguyên cười nhạo đáp lại. Thần sắc của Ngả Âu trang nghiêm trang trọng, nạt nhỏ: - Nếu hai vị đều chuẩn bị thỏa đáng rồi, vậy thì... bắt đầu đi! Lời vừa nói xong, bên phía Tả Đức bỗng nhiên truyền đến một cỗ ý nóng nảy, hiển nhiên đã thúc giục trận pháp, hấp thu lực lượng địa hỏa. - Dương Khai, ngươi không cần khẩn trương, thua không có gì quan trọng. Tuyết Nguyệt ân cần nói một tiếng.

Có một câu nói nàng chưa nói, nếu Dương Khai thật thua, nàng liều chết cũng phải mang Dương Khai rời xa Thủy Thiên Thành. Bất kể như thế nào cũng không thể để cho hắn làm người hầu 2000 năm. Nàng tin rằng phụ thân cũng sẽ không trơ mắt nhìn chuyện như vậy xảy ra. - Ta không khẩn trương. Dương Khai gật đầu: - Tuy nhiên... mọi người có phải nên đi ra xa một chút hay không, đều đứng ở chỗ này, ta không thể phát huy a. - Ách, thật ngại quá, bọn ta quên mất. Đám người Ngả Âu gương mặt hắc tuyến, vội vàng lui về sau. Chỉ một thoáng, cả Dược Sư Điện tầng thứ chín chia làm hai khối khu vực phân biệt rõ ràng. Một khối này đây lấy Tả Đức làm trung tâm, hơn 500 vị cấp Thánh Vương luyện đan sư vây quanh ông ta thành một cái vòng lớn. Mỗi người đều trợn to con ngươi nhìn lại phía Tả Đức, e sợ bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nào. Một khác bên còn lại là chỗ địa phương của Dương Khai, so sánh với sự náo nhiệt bên phía Tả Đức, bên này có vẻ vắng lặng vô cùng, chỉ có Ngả Âu, Tuyết Nguyệt cùng Tông Ngạo ba người mà thôi. Biểu lộ của ba người đều rất khẩn trương, gương mặt lo được lo mất. Ngả Âu cùng Tuyết Nguyệt hai cha con thỉnh thoảng còn ánh mắt giao hội một phen, dường như trao đổi cái gì không thể cho ai biết. Bỗng nhiên, bên phía Tả Đức truyền đến hàng loạt tiếng động hô nhỏ không thể áp chế, chỉ thấy miệng lò luyện đan trước mặt của Tả Đức mở ra, từng buội cây dược liệu sớm đã chuẩn bị xong được Tả Đức thành thạo ném vào trong lò luyện đan. Ông ta vừa bỏ vào dược liệu, vừa khống chế hỏa hầu, động tác nước chảy mây trôi, dứt khoát cực kỳ, rất có tính thưởng thức, khiến hơn 500 vị luyện đan sư kia nhìn như mê như say, trong lúc nhất thời lại quên mất sự cảnh cáo của Ngả Âu trước đó. - Không hổ là đại sư a, lại cùng bỏ vào Thủy Lan Tiên và Bích Tâm Quả, chuyện như vậy ta nghĩ cũng không dám nghĩ. - Kỳ quái, Đảo Hải Chi cùng Xích Hỏa Đằng thuộc tính tương trùng. Một trước một sau được ông ta ném vào lò luyện đan, sẽ không bị hủy dược tính sao? Có cần ngưng luyện ra một loại trong đó trước, rồi bỏ vào một loại khác hay không? - Ngươi biết cái gì, đại sư làm như vậy, đều có đạo lý của ông ấy. Ngươi không chú ý lúc đại sư ném vào Đảo Hải Chi, lấy thánh nguyên thúc giục linh trận trong lò luyện đan sao, chỉ sợ thời khắc này hai loại dược liệu đã hoàn mỹ dung hợp lại. - Thì ra là thế, xem bộ dáng là tốc độ của đại sư quá nhanh. Nhãn lực của ta có chút theo không kịp, xấu hổ xấu hổ a! - Ha ha, trước mặt đại sư có gì hay xấu hổ, xem thật kỹ đi. Những gì hôm nay đạt được chắc chắn là phúc cả đời của bọn ta. - Nói đúng lắm! Tả Đức rốt cuộc là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương danh tiếng, tuy rằng giận Dương Khai cùng ông ta tỷ thí luyện đan, nhưng vừa tiến vào trong trạng thái luyện đan, thần sắc trở nên không hề bận tâm. Tiếng nghị luận chung quanh căn bản không truyền vào trong tai của ông ta. Hết thảy trong mắt ông ta chỉ có hỏa hầu, thời cơ, lò luyện đan cùng vật liệu, những thứ khác đều đã bị ông ta ném ra ngoài chín tầng mây.

Chương 1909: Ghen ghét anh tài

Đúng là như vậy, thời khắc này Tả Đức mới có một tia cao nhân phong phạm, phối hợp với động tác cùng nắm chắc thời cơ đối với hỏa hậu tựa như nước chảy mây trôi của ông ta, sự nhận thức đối với dược lý trong khoảnh khắc liền chinh phục tất cả luyện đan sư ở đây, khiến người nhìn hoa mắt thần trì, hận tình cảnh này không thể vĩnh viễn kéo dài nữa, vĩnh viễn sẽ không có một khắc kết thúc. Tiếng nghị luận của mọi người mặc dù ồn ào, nhưng không mảy may truyền vào trong tai Tả Đức. Cả người ông đã đi vào một loại trạng thái quên mình, chỉ nhìn trên điểm này, ông ta có thể trở thành luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không may mắn, mà là bản thân quả thật có cả bản lãnh.

Ngay cả Dương Khai cách đó không xa thấy một màn như vậy, cũng không khỏi trở nên kinh thán. Võ đạo cùng đan đạo một dạng, chỉ có ném vào toàn bộ tinh lực mới có thể có thành tựu. Loại nhất tâm nhị dụng đó, theo đuổi thứ quá cao xa không thực tế vĩnh viễn không có khả năng đi quá xa. Hắn không có thời gian trì hoãn, mắt thấy Tả Đức đã bắt đầu luyện đan, hắn cũng hít sâu một hơi, điều chỉnh tốt tâm cảnh của mình. Trong khoảnh khắc, thần tình của Dương Khai trở nên chăm chú, hai tròng mắt thần quang ngưng luyện. Dường như trong mắt của hắn chỉ còn lại có lò luyện đan cùng nhiều dược liệu trước mắt, không có vật gì khác nữa. Dương Khai cũng trong nháy mắt đi vào trong loại trạng thái quên mình đó. Đối thủ là một vị lão bài luyện đan sư cấp Hư Vương, hắn dĩ nhiên không có khả năng qua loa khinh thường. Một bên, Ngả Âu nhìn trước mắt sáng ngời, có chút ngạc nhiên thấp giọng hỏi Tông Ngạo: - Tông đại sư, ta xem giá thế này của Dương huynh đệ... không kém chút nào so với Tả Đức, chẳng lẽ hắn thật sự biết luyện đan sao? Tông Ngạo mỉm cười, đồng dạng nhẹ giọng trả lời: - Dương Khai biết luyện đan, điểm này lão phu có thể bảo đảm. Ừ, lão phu đã từng thấy tận mắt hắn luyện chế qua linh đan. Hơn nữa không chỉ một lần, hắn còn đã từng luyện chế được linh đan có sinh đan vân! - Cái gì?
Ngả Âu thất kinh: - Hắn lại có bản lãnh như thế? Tông đại sư không gạt ta chứ? - Chuyện như vậy Tông mỗ làm sao có thể nói đùa. Trong mắt của Tông Ngạo dâng lên thần sắc nhớ lại: - Năm đó lúc một viên linh đan xuất thế, Tông mỗ đã ở bên cạnh ngắm nhìn, thu hoạch rất nhiều a. Chỉ có điều... - Chỉ có điều cái gì? - Chỉ có điều lúc đó một viên linh đan cấp bậc cũng không cao, hơn nữa có thể sinh ra đan vân coi như là cơ duyên xảo hợp đi. Tông Ngạo nói đúng trọng tâm: - Hôm nay hắn muốn luyện chế linh đan nhưng là Thái Sơ Chuyển Hồn đan, chính là linh đan cấp Hư Vương. Hắn có thể luyện chế được hay không, Tông mỗ cũng không dám kết luận. Nhưng thủ pháp luyện đan cùng thiên phú trên đan đạo của hắn lại là tuyệt đối số một. Hội trưởng nhìn xem thì... Ách Tông Ngạo đang nói chuyện, chỉ thấy Dương Khai không ngừng ném hết những vật liệu mà vừa rồi Ngả Âu cho hắn vào trong Tử Hư Đỉnh. Điều này bất đồng với động tác thành thạo nước chảy mây trôi của Tả Đức đại sư, tốc độ Dương Khai đánh mất dược liệu tuy rằng rất nhanh, nhưng đó gần như chính là một dòng ý thức vứt hết vào. Sau đó trực tiếp khép lại nắp của Tử Hư Đỉnh, không mảy may có tính thưởng thức. Mặc dù là người không hiểu thuật luyện đan cũng nhìn ra vấn đề.
Trái tim của Tuyết Nguyệt không khỏi trầm xuống. Ngả Âu cũng há to miệng, gương mặt với thần sắc không nói nên lời. Tuy nhiên ông ta vẫn ôm vạn nhất kỳ vọng hướng về phía Tông Ngạo hỏi: - Tông đại sư... Dương Khai làm như vậy có ý gì chứ? - Ta cũng không biết a. Thần sắc của Tông Ngạo có chút bối rối. Người luyện đan sư nào lúc luyện đan lại vứt hết tất cả dược liệu vào trong lò luyện đan thế chứ? Khi luyện chế mỗi một loại linh đan, đều cần nắm chắc thứ tự trước sau ném vào dược liệu, nắm chắc thời cơ bỏ thuốc vào. Mỗi khi một loại dược liệu được đưa vào lò luyện đan, luyện đan sư đều phải hao phí tâm thần cùng tinh lực khống chế hỏa hầu trong lò luyện đan, lấy pháp quyết thích hợp dung hợp dịch thuốc. Đây là một quá trình tiến hành theo chất lượng, cũng là một quá trình tinh tế chậm công ra việc. Chỉ có như vậy, luyện đan sư mới có thể luyện chế được linh đan tốt. - Hắn làm như vậy là phá hủy dược liệu. Tông Ngạo khẩn trương: - Mỗi một loại dược liệu đối với nhiệt độ phản ứng đều không giống nhau, đợi một hồi lúc hắn rút lấy lực lượng địa hỏa, thế tất yếu xuất hiện tình huống rất không xong. Lực lượng địa hỏa lớn nhỏ tuy rằng có thể khống chế, nhưng tuyệt đối không thể khống chế linh hoạt như thánh nguyên tự thân của võ giả, chợt thấy bên phía Tả Đức đại sư không ngừng đang khống chế trận pháp, biến đổi địa hỏa lớn nhỏ sao. Chính là bởi vì như vậy, dược liệu mới cần ném vào tự thân, đây cũng không phải hầm thức ăn lộn xộn, có thể nào m vào một lượt toàn bộ thế chứ? - Hắn không phải là tự biết không thể thắng Tả Đức nên cam chịu rồi chứ? Ngả Âu nghĩ tới một khả năng. Dương Khai đề nghị cùng Tả Đức so đấu luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan, vì nhất định là cứu chữa Cốc Bích Hồ, chỉ cần Tả Đức đáp ứng tỷ thí lần này, Cốc Bích Hồ sẽ có hy vọng tỉnh dậy. Dương Khai thắng thua chính là một chuyện khác. - Hắn không phải người lỗ mãng như vậy, chứ nhìn xem! Tuyết Nguyệt khẽ cắn môi mỏng, nơi lòng bàn tay toát ra mồ hôi. Một đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm bên kia không rời. Mà sau khi ném ra gần như tất cả dược liệu, Dương Khai lại không mở ra trận pháp dẫn động lực lượng địa hỏa, ngược lại nhắm lại hai tròng mắt, khoanh chân ngồi ở bên cạnh đó, không nhúc nhích, trên tay bấm một cái linh quyết huyền diệu. Một màn này khiến cho Chiêm Nguyên luôn quan sát động tĩnh của Dương Khai nhìn ở trong mắt, chỉ một thoáng, hắn liền nhịn không được cười lên: - Ta nghĩ đến tên kia có bản lãnh gì đâu, ngay cả sự thưởng thức cơ bản nhất của luyện đan cũng không hiểu. Hắn không ngờ ném tất cả dược liệu vào trong lò luyện đan, ha ha ha! Các luyện đan sư bên cạnh nghe hắn nói như vậy, đều nhìn thoáng qua bên phía Dương Khai, ngay sau đó rối rít lắc đầu không ngừng, có người nói: - Phí của trời a, lãng phí nhiều dược liệu tốt như vậy, thật sự là đáng hận mà. Trong mắt của luyện đan sư, bất kỳ một cây dược liệu tốt nào đều phải phát huy ra tác dụng của mình. Dương Khai lãng phí như vậy, dĩ nhiên dẫn tới một chút bất mãn. Vốn dĩ luyện đan sư còn đồng tình với Dương Khai, thời khắc này ánh mắt nhìn bên đó đã tràn đầy oán niệm. Bỗng nhiên, một cỗ lực nóng rực thoải mái đi ra từ bên kia. Cổ lực nóng rực đó cho người ta có cảm giác rất kỳ quái, dường như có chút biến đổi thất thường, ôn hòa và cuồng bạo cùng tồn tại, khó có thể thăm dò. Cái loại cảm giác này giống như là các loại nhiệt độ hỏa lực tụ tập chung một chỗ, lại không xung đột không dung hợp lẫn nhau, quỷ dị vô cùng. - Lực nóng rực từ đâu tới như thế? - Kỳ quái, hắn chưa rút lấy địa hỏa a, cũng không có dấu hiệu vận chuyển thánh nguyên, làm sao bên kia lại có loại lực lượng này truyền ra? Không ít luyện đan sư đều nghi ngờ nhìn Dương Khai, có chút không rõ. - Thần thức chi hỏa! Chiêm Nguyên ngay từ đầu cũng nghi hoặc không thôi, nhưng bất chợt hắn như đã suy nghĩ minh bạch cái gì, không khỏi khẽ quát một tiếng, trong mắt nổi lên thần sắc cuồng nhiệt cùng mơ ước. - Cái gì? Lại là thần thức chi hỏa sao? - Người đó có thần thức chi hỏa? Từng tên một luyện đan sư há miệng gần như có thể nhét vào một quả trứng gà, rối rít chăm chú nhìn qua phía Dương Khai. Biểu lộ trên mặt của mỗi một luyện đan sư cũng biến thành kích động vạn phần. Thần thức chi hỏa, đây chính là ưu thế may mắn nhất của luyện đan sư và luyện khí sư gặp được. Luyện đan sư hoặc là luyện khí sư có thần thức chi hỏa, lúc luyện chế linh đan hoặc là bí bảo có thể làm ít công to. Đây là sự thông thường mà mọi người đều nhận đồng. Nhưng trong thiên hạ, người có thần thức chi hỏa lại có bao nhiêu? Trong ít người nơi đây, có mấy người có tư chất luyện đan hoặc là tư chất luyện khí? Hơn 500 luyện đan sư có mặt, thậm chí bao gồm Tả Đức, đều không có được thần thức chi hỏa. Dương Khai lại có! Ngay cả Tả Đức một mực không hề bận tâm, đi vào trong trạng thái hồn nhiên vong ngã cũng không nhịn được ngẩng đầu, nhìn thoáng qua bên phía Dương Khai, một đôi mắt già nua lộ ra hào quang ngạc nhiên. Tuy nhiên rất nhanh, ông ta lại thu hồi ánh mắt, không chú ý Dương Khai nữa. Bởi vì ông ta biết, luyện đan phải một lòng một ý, quan sát người khác chỉ sẽ rối loạn tâm thần của mình, thần thức chi hỏa thì đã sao? So được với kinh nghiệm lắng đọng trên đan đạo hơn1000 năm qua của lão phu chăng? Cả Tinh Vực, người có thần thức chi hỏa tuy rằng không nhiều lắm, nhưng không có một người là luyện đan sư cấp Hư Vương. Lão phu là luyện đan sư cấp Hư Vương! Trong lòng của Tả Đức không thèm liếc một cái. - Đáng ghét a! Chiêm Nguyên cắn răng nghiến lợi mắng một tiếng, trên mặt một mảnh vẻ áo não. Hắn nghĩ tới mình là luyện đan sư xuất sắc như thế nhưng lại không có những thứ như thần thức chi hỏa, Dương Khai lại có. Hơn nữa cái lò luyện đan cấp Hư Vương trước đó, Chiêm Nguyên lập tức cảm thấy... trời ghen tỵ anh tài, thiên đạo bất công a! Nếu mình có cái lò luyện đan cấp Hư Vương, lại có thần thức chi hỏa phụ tá, ngày sau nhất định có thể đạt tới độ cao của ân sư. Không không không... tuyệt đối sẽ vượt qua ân sư, lấy được thành tựu trước không có người sau cũng không có người. Cho đến lúc này, Chiêm Nguyên mới hiểu được Dương Khai vì sao trước đó có cử động ly kỳ như vậy. Người này không ngờ có thần thức chi hỏa, hơn nữa nhìn bộ dáng hắn khống chế đối với thần thức chi hỏa đã đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh. Có ưu thế này, hắn ném tất cả dược liệu vào lò luyện đan không có vấn đề lớn lao gì. Chỉ cần hắn có thể phân hoá khống chế tốt thần thức chi hỏa của mình thì có thể khống chế hỏa hầu dung điểm nhằm vào mỗi một loại dược liệu! Chuyện như vậy đối với một Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả mà nói khó khăn sao? Chiêm Nguyên nghĩ nghĩ, áo não phát hiện, đây hẳn là một chuyện rất đơn giản. Quả nhiên, sau khi Dương Khai thúc giục thần thức chi hỏa, Ngả Âu cứ như là hiểu rõ cái gì, vẻ lo âu trên mặt trở thành hư không, hơi nở nụ cười. Có thần thức chi hỏa phụ trợ, Dương Khai căn bản không cần phải đi rút lấy lực lượng địa hỏa. Ông ta có thể cảm giác được, thần thức của Dương Khai phân hoá vô số, cường độ của mỗi một luồng đều bất đồng. Những thần thức chi hỏa phân tán ra ngoài tràn vào trong lò luyện đan, bao lại dược liệu trước đó hắn ném vào, bắt đầu ngưng luyện dịch thuốc. Dịch thuốc do thần thức chi hỏa ngưng luyện ra càng tinh khiết, càng triệt để hơn so với dùng địa hỏa ngưng luyện!

Ngả Âu thậm chí còn cảm thấy, thần niệm của Dương Khai không ngừng biến hóa ở bên trong Tử Hư Đỉnh. Từng cái một linh trận phức tạp lớn có nhỏ có, phức tạp khó hiểu huyễn sinh tiêu tan bên trong lò luyện đan, tốc độ thật nhanh. Mà trong cả quá trình, Dương Khai cũng đang không ngừng biến ảo pháp quyết trên tay. Động tác không nhanh, cũng không có tính thưởng thức gì, nhưng những pháp quyết đó lại hiển nhiên thần bí vô cùng, dường như không phải mảnh thiên địa này có được. Cả người củaTông Ngạo đều đắm chìm trong một mảnh thiên địa chỗ Dương Khai. Ông ta bất đồng cùng với Ngả Âu. Ngả Âu là ngoài nghề xem náo nhiệt, chỉ nhìn ra cái đại khái, nhưng Tông Ngạo là một vị luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm. Ông ta từ sự biến ảo trong thần thức chi hỏa của Dương Khai, từ sự sinh diệt trong linh trận của lò luyện đan, từ trong pháp quyết biến hóa của người này, theo dõi ra rất nhiều con đường luyện đan sâu vô cùng. Ông ta như có điều suy nghĩ, thần quang trong mắt dâng lên biến ảo, cả người dường như du lịch ở trong đại dương của đan đạo, cũng không thấy vật gì khác nữa. Càng trầm tư, ông ta càng có thu hoạch, thường thường Dương Khai nắm chắc đối với một thời cơ cùng hỏa hầu, thậm chí một cái pháp quyết biến hóa, đều sẽ xúc động nghi vấn sâu trong nội tâm của ông ta, đôn đốc ông ta đi tìm đáp án.

Chương 1910: Đan thành

Dược Sư Điện tầng thứ chín, mây tím quanh quẩn trên Tử Hư Đỉnh, nắp đỉnh đóng chặt. Bất cứ người nào cũng nhìn không ra bên trong rốt cuộc có biến hóa như thế nào, thậm chí ngay cả một tia thanh âm cũng nghe không được. Hơn 500 luyện đan sư nọ cũng từ từ thu hồi ánh mắt. Bọn họ nhìn bên phía Dương Khai không có bất cứ vật gì xuất hiện, chỉ có thể lần nữa dời sự chú ý chuyển đến trên người Tả Đức. Cơ hội ở khoảng cách gần như vậy học hỏi một vị tông sư luyện đan cấp Hư Vương luyện đan cũng không nhiều, nếu không nắm chắc thật tốt, nhất định sẽ tiếc nuối cả đời. Còn nữa, nghe đồn Tả Đức đại sư xưa nay kiêu căng rất lớn, đặt ở lúc bình thường, những luyện đan sư này mặc dù tự mình tới cửa bái phỏng chỉ sợ cũng không gặp được Tả Đức một lần. Thời khắc này có thể quan sát ông ta luyện đan, cũng là lấy phúc của Dương Khai. Nghĩ như vậy, không ít người lại ở trong lòng hơi cảm kích Dương Khai, tuy rằng cũng có chút đồng tình với hắn. Bởi vì cho dù hắn có thần thức chi hỏa, trên thuật luyện đan cũng không có khả năng thắng một vị luyện đan sư cấp Hư Vương danh tiếng. Thời gian chậm rãi trôi qua, không khí của cả Dược Sư Điện tầng thứ chín tương đối ngưng trọng. Lúc mới bắt đầu nhất, những luyện đan sư kia còn thường xuyên vì một chút cử động kinh người của Tả Đức mà tán thưởng không dứt, nghị luận ầm ĩ. Nhưng theo thời gian trôi qua, mỗi người đều không lên tiếng nói chuyện, sự chú ý của mọi người cùng tâm thần đều đặt trên lò luyện đan trước mặt Tả Đức, đều đặt trên người ông ta. Không ít luyện đan sư như có sở ngộ, hiển nhiên là có thu hoạch, nhưng do không có thời gian cẩn thận tìm hiểu, chỉ có thể đè xuống nhiều ý nghĩ cùng niệm đầu, chờ đến ngày sau sẽ dần dần nhớ lại. Mùi dược hương từ từ phiêu đãng ra, đó là sinh ra từ trong lò luyện đan của Tả Đức. Mùi hương nhẹ nhàng, khiến người nghe thấy sảng khoái. Đó tựa như có một bàn tay nhỏ bé vô hình đang vuốt ve mỗi một luyện đan sư, khiến mọi người đều lộ ra thần sắc như uống mật. Chiêm Nguyên là người hưng phấn nhất, nhìn động tĩnh trong lò luyện đan của Tả Đức, thỉnh thoảng liếc nhìn một cái phía Dương Khai, bên khóe miệng mang nụ cười châm chọc đùa cợt, một bộ biểu lộ nắm chắc phần thắng. Hắn phát hiện từ sau khi Dương Khai thúc giục lên thần thức chi hỏa, bên đó cũng không có động tĩnh gì dị thường, dường như bên đó không có luyện đan vậy. Điều này làm cho hắn càng thêm đắc ý. Chiêm Nguyên ngẫm lại Dương Khai nếu thua thì sẽ trở thành nô bộc của Tả Đức. Mà mình thân là đệ tử của ông ấy, địa vị dĩ nhiên cao hơn một chút nếu so với nô bộc. Ngày sau cùng Dương Khai sinh hoạt chung một chỗ, há không phải có thể tùy ý sai khiến người này làm việc sao? Ừ, đối phương là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh, vẫn hơi cho hắn chút mặt mũi. Bằng không làm cho hắn thẹn quá thành giận thì mình chỉ sợ thật đúng là đánh không lại hắn. Bảo hắn mỗi ngày quét dọn phòng cho mình là được rồi, hơn nữa người này xem ra có chút nội tình của luyện đan, cũng có thể bảo hắn đánh trợ thủ cho mình. Cứ quyết định khoái trá như vậy! Chiêm Nguyên nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp ngày sau, so với cưới một mỹ nhân thiên hương quốc sắc còn cao hứng hơn, hận không hoa tay múa chân một phen tuyên tiết tâm tình kích động của mình. Thời gian nhàn rỗi, thoáng một cái đã qua hai ngày. Tả Đức cả người chật vật, nhiều mồ hôi rịn ra từ trong thân thể của ông ta, lại bị nhiệt độ cao nơi đây bốc lên, khiến hình tượng cả người ông ta thoạt nhìn dơ dáy cực kỳ. Nhưng không người nào khinh bỉ ông ta. Bởi vì Tả Đức chẳng qua là một võ giả Phản Hư Cảnh mà thôi, hơn nữa còn cao tuổi. Ông ta liên tục hai ngày không gián đoạn luyện đan, bất cứ người nào cũng có chút không thể thừa nhận. Tuy nhiên hình tượng của Tả Đức thoạt nhìn tuy rằng không được tốt lắm, nhưng tinh thần lại ôm đầy phấn khởi, trong tròng mắt nổ bắn ra từng đạo tinh quang. Ngược lại bên phía Dương Khai, một mực bình bình đạm đạm, thời gian này không xảy ra bất kỳ việc gì làm người khác chú ý, chỉ có mây tím bốc hơi vòng quanh Tử Hư Đỉnh. Mỗi một khắc, thân mình của Tả Đức chấn động, hai tay bỗng nhiên nhanh chóng bấm động lên pháp quyết phức tạp khó hiểu. Mọi người đồng loạt kinh hô. - Thu Đan Quyết của đại sư tự chế! - Đây cũng là Hồng Liên Diệu Thủ Quyết trong lời đồn đó sao? Quả nhiên danh bất hư truyền! So với pháp quyết thu đan của các thời kỳ không kém chút nào, thậm chí có xu thế vượt hơn. - Một bộ thủ pháp này ta cũng từng học qua, có thể so sánh với đại sư, cũng không đủ vạn nhất a! - Thu Đan Quyết này vốn là đại sư độc chế, ngươi làm sao có thể cùng đại sư so sánh! Một đám luyện đan sư lập tức tinh thần tỉnh táo, mỗi cặp mắt đều chặt chẽ nhìn chằm chằm động tác của Tả Đức, không chịu bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào. Nếu có thể thông qua lần này Tả Đức thu đan nhìn ra chỗ huyền diệu của một bộ Thu Đan Quyết, đó cũng là thu hoạch to lớn. Chỉ thấy hai tay của Tả Đức xuyên qua biến ảo như con bướm vậy, từng chưởng chụp về phía lò luyện đan trước mặt mình. Dấu bàn tay đó vỗ ra, mỗi một lần đều sẽ xuất hiện ra bộ dáng một đóa hoa sen đỏ, ngay sau đó vỡ nát, ập vào bên trong lò luyện đan, cùng linh đan sắp thành hình bên trong lò luyện đan đã xảy ra tác dụng thần kỳ. Đây đúng là Hồng Liên Diệu Thủ Quyết của Tả Đức tự chế! Tả Đức liên tiếp vỗ ra chín chín tám mươi mốt chưởng. Ấn của 81 đóa hoa sen đỏ đánh vào lò luyện đan. Đợi sau khi một chưởng cuối cùng đánh ra, bên trong lò luyện đan bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng vang lên giòn giã tích lưu lưu. Cùng lúc đó, mùi dược hương một mực phiêu đãng đột nhiên trở nên nồng đậm rất nhiều. - Đan thành! Có người la thất thanh, trong mắt thần sắc cuồng nhiệt. Một màn trước mắt, luyện đan sư có mặt đều vô cùng quen thuộc, điều này hiển nhiên là dấu hiệu báo trước đan thành. Hơn nữa thanh âm truyền ra từ trong lò luyện đan cùng mùi dược hương phiêu đãng vào thời khắc này, Tả Đức đại sư lần này luyện đan tuyệt đối là hoàn mỹ thu công! Không hổ là đại sư, một viên linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, lại chỉ cần hao phí hai ngày là luyện chế được. Dõi mắt cả Tinh Vực, trong tất cả luyện đan sư cấp Hư Vương, Tả Đức là số một! Bỗng nhiên, thần sắc của Tả Đức nghiêm lại, vỗ mạnh vào lò luyện đan của mình, nắp đỉnh bay lên. Đồng thời trong lúc đó, một đạo hào quang màu lam nhạt bắn ra từ lò luyện đan, tốc độ thật nhanh. Tả Đức sớm có chuẩn bị, đưa tay điểm một cái, lập tức giữ yên hào quang màu lam nhạt đó ở tại chỗ, lại một chiêu nữa, vừa thu lại thì trên tay kia đã chuẩn bị xong một cái bình ngọc ném tới. Tích lưu lưu... Một trận động tĩnh truyền ra khiến con ngươi của mọi người đều nhìn thẳng. Tả Đức đứng lên, cười ha ha một tiếng, tuy rằng mệt nhọc vô cùng, nhưng sắc mặt lại hết sức đỏ hồng.

- Chúc mừng đại sư, chúc mừng đại sư. Hôm nay có thể luyện chế linh đan hoàn mỹ như vậy, đại sư tấn thăng cấp Hư Vương trung phẩm chỉ còn trong tầm tay. - Không sai, Thái Sơ Chuyển Hồn đan chính là linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, nếu để cho luyện đan sư đồng đẳng cấp luyện chế, chỉ sợ cũng không dễ dàng thoải mái bằng đại sư. Đại sư nghiễm nhiên đã có trình độ cấp Hư Vương trung phẩm. - Đại sư quả nhiên là bối mẫu của ta. Bọn ta tự than thở không bằng! Một đám luyện đan sư mau mồm mau miệng tranh nhau nói, có người nhân cơ hội thúc ngựa, có người thành khẩn chúc mừng, nhiều vô số, không phải trường hợp cá biệt. Trên mặt của Tả Đức mỉm cười, cầm trên tay bình ngọc trang bị Thái Sơ Chuyển Hồn đan, cung tay nói: - Chư vị đồng đạo quá yêu mến, lão phu bất quá là đi trước một bước thăm dò một chút đường mà thôi. Chư vị đều là tinh anh của luyện đan giới, tương lai thành tựu chưa chắc kém so với lão phu. Dường như bởi vì một lần luyện đan này thuận lợi không tưởng tượng nổi, khiến cho tâm tình của Tả Đức trở nên tốt lạ thường, thái độ cũng thân thiết nhu hòa vô cùng. - Ân sư, đệ tử may mắn có thể nhìn một chút viên linh đan này không? Chiêm Nguyên am hiểu sâu thúc ngựa chi đạo, đương nhiên biết thời khắc này nên nói những gì. - Lấy được!

Tả Đức không ngại chút nào ném bình ngọc trên tay cho Chiêm Nguyên, Chiêm Nguyên giả bộ sợ hãi, cẩn thận từng chút một nhận lấy, xuyên thấu qua bình ngọc quan sát một chút Thái Sơ Chuyển Hồn đan đó, lập tức kinh hô một tiếng: - Ân sư quả nhiên lợi hại. Một viên linh đan này có màu sắc thông thấu, bão mãn mượt mà, dược tính ngưng luyện. Nói riêng về phẩm chất chỉ sợ có phẩm chất của thượng phẩm, nếu tiến thêm một bước, e rằng ngay cả sinh ra đan văn cũng có thể a. Biểu lộ của một vài luyện đan sư có chút không tự nhiên, trong lòng biết vỗ mông ngựa này có hơi quá. Có thể luyện chế được một viên linh đan cấp Hư Vương đã là chuyện rất giỏi rồi, lại còn cầu đan văn.
Trong cả Tinh Vực, mấy vạn năm đến nay, dường như không có người luyện chế được linh đan cấp Hư Vương có sinh đan văn. Trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng không có người nào lại nói ra. Mỗi một người đều tò mò nhìn bình ngọc trên tay Chiêm Nguyên. Chiêm Nguyên làm sao không biết bọn họ đang suy nghĩ gì, sau khi được Tả Đức đồng ý, hắn giao bình ngọc cho một luyện đan sư khác quan sát. Theo bình ngọc qua tay từng người luyện đan sư, mỗi một người luyện đan sư đều phát ra sợ hãi, khen ngợi không dứt. Tả Đức xuân phong đắc ý, tựa như cũng một cái trẻ ra mấy trăm tuổi vậy.

- Gia gia, người luyện chế linh đan xong rồi, người kia không biết như thế nào đây? Tả Linh bỗng nhiên mở miệng hỏi. - Đi xem một chút chẳng phải sẽ biết. Tả Đức khẽ mỉm cười. Chiêm Nguyên vỗ tay cười nói: - Lão sư có chỗ không biết, hai ngày vừa qua đệ tử cũng quan sát người đó. Đệ tử vốn cho là hắn nếu có thần thức chi hỏa, thuật luyện đan nhất định cũng xuất thần nhập hóa, đáng tiếc a... - Đáng tiếc cái gì? - Đáng tiếc hắn cũng chỉ có thần thức chi hỏa mà thôi! Chiêm Nguyên cười to. Tả Đức mỉm cười, khiển trách: - Không nên khinh thường người trong thiên hạ. Thần thức chi hỏa đối với luyện đan sư chúng ta có tác dụng khó có thể tưởng tượng. Ta xem hắn cũng không giống bộ dáng không biết gì cả, có lẽ thật đúng là một tên luyện đan sư. - Lão sư dạy phải, tuy nhiên mặc dù hắn là luyện đan sư, so ra kém lão sư ngài rất xa a. Chiêm Nguyên nói. Tả Đức cười ngạo nghễ, phất tay nói: - Nhìn một chút sẽ biết, người tuổi trẻ bây giờ a... Lập tức, một đám người dưới sự hướng dẫn của Tả Đức đi tới phụ cận của Dương Khai.

- Chúc mừng đại sư! Thân là chủ nhà, Ngả Âu hội trưởng tuy rằng vẫn đứng bên phía Dương Khai, nhưng Tả Đức nếu tới rồi lại cũng không thể không hành lễ. Hơn nữa ông ta cũng biết được Tả Đức đã luyện chế xong Thái Sơ Chuyển Hồn đan từ trong tiếng nghị luận vừa rồi của mọi người. Trong lòng tư vị phức tạp. Mặt khác, Thái Sơ Chuyển Hồn đan đã thành, Cốc Bích Hồ tất nhiên có thể cứu, điều này làm cho ông ta rất mừng rỡ. Về phương diện khác, linh đan này là Dương Khai lấy 2000 năm tự do của mình làm tiền đặt cuộc, nếu Dương Khai thua, ông ta thế tất trong lòng bất an. Cho nên Ngả Âu cũng không biết mình là nên vui hay là buồn, sâu trong nội tâm chỉ có thể cầu nguyện kỳ tích xuất hiện, Dương Khai cũng có thể thuận lợi luyện chế được Thái Sơ Chuyển Hồn đan. - Phải chúc mừng Ngả Âu hội trưởng mới phải. Tả Đức mỉm cười, đưa tay ra. Chiêm Nguyên vội vàng hai tay dâng lên bình ngọc. Tả Đức cầm bình ngọc đưa cho Ngả Âu nói: - Thái Sơ Chuyển Hồn đan đã thành, Cốc phu nhân tất nhiên không việc gì! Ngả Âu mạnh nặn ra vẻ mỉm cười: - Đa tạ đại sư trượng nghĩa xuất thủ. - Đương nhiên, lão phu là Hằng La Thương Hội cung phụng, Cốc phu nhân là vợ cả của Ngả Âu hội trưởng. Cốc phu nhân lại gặp khó khăn, lão phu dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn!

Thần sắc của Tả Đức nghiêm nghị nói. Ngả Âu thiếu chút nữa nhịn không được buột miệng chửi má nó! Lão khốn kiếp hiện giờ nói những điều này với bổn tọa, trước sao không có giác ngộ này? Lại còn mang hôn sự của Tuyết Nguyệt tới bức bách bổn tọa. Quả thực rất không biết xấu hổ.

Chương 1911: Buồn cười các ngươi vô tri

Trong lòng thầm oán giận, nhưng Ngả Âu vẫn không biểu lộ ra ngoài, đã làm đến vị trí này, Ngả Âu đã sớm có thể đứng trước núi tiền mà mặt không đổi sắc.

- Ha ha, Hội trưởng đại nhân, linh đan của ân sư đã luyện chế xong, không biết vị bằng hữu này... Chiêm Nguyên bước ra chỉ Dương Khai hỏi.

Trước kia, cho dù như thế nào hắn cũng không dám dùng hai từ "bằng hữu" để xưng hô với Dương Khai. Tuy hắn là một luyện đan sư Hư cấp, nhưng Dương Khai lại là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh hàng thật giá thật.

Hắn căn bản không có tư cách này.

Nhưng lúc này đại cục đã định, hiển nhiên Chiêm Nguyên không cần thiết phải khách khí với một kẻ sắp phải làm nô bộc của sư phụ hắn trog 2000 năm tới.

Nên xưng hô một tiếng "bằng hữu" này là chuyện đương nhiên.

- Xem ra còn chưa luyện chế xong. Sắc mặt Ngả Âu bình thản, có sao nói vậy.

Chiêm Nguyên mỉm cười: - Hội trưởng đại nhân nói sai rồi, ta thấy không phải là hắn chưa luyện chế xong, mà là không thể luyện chế thành công. Đã qua hai ngày, cho dù như thế nào đi nữa thì lò luyện đan cũng phải tỏa ra chút mùi thơm đan dược mới đúng chứ.

Nghe hắn vừa nói vậy, mấy trăm luyện đan sư đến đây cũng hơi giật mình, thầm nghĩ đúng là như vậy.

Không cần biết tiến độ của Dương Khai nhanh hay chậm, nhưng đã qua hai ngày, Thái Sơ Chuyển Hồn đan của Tả Đức đại sư cũng đã thành, Dương Khai cho dù chậm một chút, cũng nên có mùi hương tỏa ra mới đúng.

Hiện tại ngay cả một chút mùi thơm cũng không, hiển nhiên là đã xảy ra vấn đề gì đó.

- Hắn nói cũng có lý! Tông Ngạo nãy giờ vẫn đứng bên cạnh quan sát, cũng khẽ gật gật đầu đồng tình.

Ngả Âu liếc Tông Ngạo một cái, thầm nghĩ không biết tên này rốt cuộc đang đứng ở bên nào?

- Quả thật như vậy. Tông Ngạo còn nói thêm.

Ngả Âu dở khóc dở cười, thầm hiểu những luyện đan sư này đều là những người cố chấp, thái độ trên phương diện luyện đan hết sức nghiêm túc, sẽ không vì quan hệ thân quen mà khinh nhờn đan đạo.

- Thật đúng là... Ngả Âu cũng không biết nên nói điều gì cho phải, dù sao đối với luyện đan đạo lão một chữ cũng không biết, không dám phát ngôn tùy tiện.

- Dù không có mùi thơm đan dược, nhưng cũng không có mùi cháy khét, chứng tỏ dược liệu trong lò luyện đan của Dương Khai vẫn còn tốt. Tuyết Nguyệt bỗng nhiên đứng ra nói: - Điều này chứng tỏ hắn cũng không luyện chế thất bại đúng không?

Chiêm Nguyên ngạc nhiên há miệng, nhưng không biết nói gì cho phải.

Quả thật, mặc dù lò luyện đan của Dương Khai không tỏa ra mùi thơm đan dược, nhưng cũng không có mùi cháy khét do thất bại. Lập tức mọi người ồn ào hẳn lên, không hiểu tình huống trước mắt này rốt cuộc là sao.

- Hơn nữa trước đó đại sư cũng đã nói, không hạn chế thời gian cho Dương Khai, hiện tại mới chỉ hai ngày mà thôi, chư vị kiên nhẫn đợi thêm đi. Tuyết Nguyệt lên tiếng.

- Ân sư quả thật không quy định thời hạn Chiêm Nguyên nhíu mày, trầm giọng nói: - Nhưng nếu như người này cứ luyện chế như vậy, chẳng lẽ chúng ta sẽ phải đợi hắn suốt đời sao? Cuộc tỷ thí này cũng không thể phân ra thắng bại

Nói xong, bỗng nhiên hắn như nhớ tới điều gì đó, vỗ tay một cái nói:

- Đúng rồi, ta biết hắn đang có âm mưu gì rồi, hắn quăng tất cả dược liệu vào lò luyện đan, sau đó cứ câu giờ như vậy không thèm làm gì, khiến cho ai cũng không bắt bẻ được hắn.

Mặc dù Chiêm Nguyên chỉ phỏng đoán, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, mọi người cũng cảm thấy tương đối hợp lý.

Trước đó, dựa vào thân phận mình Tả Đức đại sư cũng không hạn định thời gian cho Dương Khai, nếu như Dương Khai làm vậy, chắc chắn sẽ có thể hóa giải được nguy cơ trước mắt.

Dù sao cũng không ai có thể đợi hắn ở chỗ này một hai năm, năm mười năm...

Hắn là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, một lần bế quan thường là mười mấy năm, ngộ nhỡ hắn nhân cơ hội này tìm hiểu được bí thuật huyền diệu gì đó...

Hắn cũng không phải lãng phí thời gian ở đây, nhưng những người khác thì không giống như vậy.

Lời Chiêm Nguyên nói, khiến cho các luyện đan sư tựa như đã hiểu rõ được âm mưu của Dương Khai, tức giận nhìn hắn.

Dám cùng Tả Đức đại sư so đấu thuật luyện đan đã là một sự khinh nhờn, hiện tại lại dùng thủ đoạn hèn hạ để trì hoãn, quả thực làm người ta giận sôi gan!

Lập tức liền có một luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm đứng ra, nét mặt sa sầm hướng về phía Ngả Âu ôm quyền nói: - Hội trưởng đại nhân, chuyện này xin ngài hãy đứng ra chủ trì, nếu người này đúng như Chiêm đại sư nói, vậy thì không thể chấp nhận được, xin Hội trưởng đại nhân giúp Tả Đức đại sư chủ trì công đạo.

- Không sai, đan đạo thần thánh không tỳ vết, không thể bị khinh nhờn, việc người này đang làm chính là vũ nhục đan đạo mà ta đeo đuổi, vũ nhục luyện đan sư trên khắp Tinh Vực, không thể dễ dàng tha thứ!
- Xin Hội trưởng đại nhân chủ trì công đạo.

- Nếu không cho ta một câu trả lời thuyết phục, ta sẽ không đảm nhiệm chức vụ cao hơn!

- Tính thêm ta nữa, người này quả thực rất đáng ghét.

Trong mấy trăm luyện đan sư, có hơn phân nửa nhao nhao đứng ra, mỗi người đều muốn Ngả Âu cho một câu trả lời thuyết phục. Mặc dù đối mặt chính là hội trưởng Hằng La Thương Hội, nhưng những luyện đan sư này không hề tỏ ra sợ hãi, ánh mắt nhìn thẳng vào Ngả Âu.

Ngả Âu nhất thời không biết phải làm sao.

Lão tuyệt đối không nghĩ tới sự việc sẽ phát triển đến trình trạng này, chẳng qua chỉ là một cuộc tỷ thí, vậy mà lại dẫn tới hai ba trăm luyện đan sư tức giận!

Lão biết, nếu chuyện này không xử lý tốt sẽ dẫn tới Hằng La Thương Hội phải tổn thương nguyên khí.

Những luyện đan sư đứng ra này, đều là do lão bỏ cái giá rất cao mời về, cũng chưa tính là luyện đan sư do chính thương hội bồi dưỡng. Bọn họ hoàn toàn có thể tự do ly khai thương hội, các thế lực khác biết tin nhất định sẽ vui lòng đón nhận bọn họ.

Ngả Âu vừa lo lắng vừa tức giận, tức giận vì đám người này không phân biệt được nặng nhẹ, nhao nhao hùa theo.

Bên kia, Chiêm Nguyên không nhịn được ngoác miệng cười, chính hắn cũng không nghĩ tới chỉ thuận miệng nói ra vài câu không ngờ lại đạt được hiệu quả như vậy.

Nhưng tình huống này hắn và Tả Đức rất vui mừng được nhìn thấy. Hắn lén lút thoáng nhìn qua Tả Đức, thấy đối phương cũng đang dùng ánh mắt tán thưởng nhìn hắn, tựa như hắn rất có triển vọng vậy.

Chiêm Nguyên vội vàng tỏ ra đĩnh đạc!

Mọi người vẫn tiếp tục nhao nhao lên.

- Hội trưởng đại nhân, chuyện này đã rất rõ ràng, xin hội trưởng cho ta một câu trả lời hợp lý!

Thấy Ngả Âu chậm chạp không làm gì, những luyện đan sư kia không khỏi lên tiếng thúc giục.

Ngả Âu cau mày, trầm ngâm một lát rồi trầm giọng nói: - Chư vị khẳng định chắc chắn Dương Khai cố làm ra vẻ huyền bí, trì hoãn thời gian sao? Cứ như vậy mà đưa ra kết luận có phải quá mức võ đoán hay không? Bổn tọa cảm thấy nên quan sát thêm chút nữa.

- Còn cần phải quan sát gì nữa chứ? Một người bất mãn nói.

Tả Đức bỗng nhiên lên tiếng: - Chư vị an tâm chớ nóng vội, Ngả Âu hội trưởng nói cũng có lý, hơn nữa trước đó lão phu quả thật không quy định thời gian cho hắn, nên hãy chờ thêm chút nữa đi, đây là do lão phu sơ sót.

Những lời này vừa nói ra, khiến những luyện đan sư kia càng thêm đánh giá cao Tả Đức, cảm thấy đại sư hết sức vĩ đại, vậy mà lại bị ép so đấu luyện đan thuật với tên vô lại này này, quả thực là khốn kiếp mà! - Đại sư thật là quá nhân từ rồi! Một vị luyện đan sư lắc đầu thở dài: - Nếu đại sư nói như vậy sẽ chỉ làm cho một số người trở nên hèn nhát hơn mà thôi, chuyện này không thể tha thứ kéo dài được.

- Không thác! Vị kia luyện đan sư vừa lên tiếng lúc đầu hừ lạnh nói. Người này là một lão giả khoảng 70 tuổi, trên mặt tràn đầy nếp nhăn, nhìn như sắp gần đất xa trời vậy, không ngờ giờ phút này lại hùng hổ nhìn chằm chằm Ngả Âu nói: - Hội trưởng, ngươi thử nghĩ xem, có vị luyện đan sư nào trong lúc luyện đan mà không phải toàn lực ứng phó, hết sức mệt mỏi hay không? Ngay cả Tả Đức đại sư cũng như vậy, sau hai ngày luyện đan cũng mệt lả, nhưng thử nhìn người này xem, vẻ mặt ung dung nhẹ nhàng, khép mắt ngồi, toàn thân không thấy chút dao động thánh nguyên nào, cũng không hấp thu lực lượng địa hỏa. Tuy hắn có thần thức chi hỏa, nhưng ta lại không cảm nhận được dấu hiệu hắn điều động! Đây không phải là đang trì hoãn thời gian thì là gì? Hội trưởng, nếu ngài ra sức thiên vị người này, thì thật khiến cho ta rất thất vọng.

Ngả Âu mặt trầm như nước, cảm thấy đầu to hẳn lên!

Lão nhướng mắt liếc nhìn lên không trung, định hỏi ý kiến Long Thiên Thương đang ẩn trong hư không nên xử lý cục diện trước mắt này như thế nào.

Nhưng Long Thiên Thương không có bất kỳ động tĩnh gì.

Đang lúc Ngả Âu tỏ ra khó xử, không biết phải làm sao để mọi người bình tâm lại, thì một tiếng cười nhạo chợt truyền ra.

Tiếng cười vừa truyền đến, mọi người lập tức ngẩn ra, tất cả đều quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra.

Bất ngờ thấy được Dương Khai một mực ngồi ở đó không biết đã mở mắt từ lúc nào, đang nghiêng đầu hứng thú lắng nghe mọi người nói chuyện.

Tựa như hắn là một người ngoài cuộc vậy.

- Vị bằng hữu này đang giả thần giả quỷ sao? Chiêm Nguyên không ngừng cười lạnh, hắn cho rằng trong lò luyện đan của Dương Khai lúc này chỉ có từng loại dược liệu riêng biệt, có lẽ ngay cả nước thuốc cũng chưa ngưng luyện được, cho nên lời nói hết sức hùng hồn.

- Ta giả thần giả quỷ để làm gì? Dương Khai liếc nhìn hắn nói.

- Hừ, trong lòng ngươi tự biết. Chiêm Nguyên cười lạnh.

- Tiểu tử, vừa rồi ngươi cười cái gì? Tả Đức híp mắt lại, dáng vẻ cậy già lên mặt, trịnh thượng hỏi.

- Hiển nhiên là cười các ngươi vô tri!

- Ngươi nói cái gì? Mọi người dồn dập nhìn Dương Khai giận dữ, bọn họ đều là luyện đan sư, chưa từng bị người ta miệt thị như vậy qua.

- Các ngươi không biết sao? Dương Khai nhếch miệng châm chọc nói: - Ai nói với các ngươi một luyện đan sư khi luyện đan nhất định phải kiệt sức ứng phó? Ai nói với các ngươi khi luyện đan không thể nhắm mắt ngồi? Ai nói với các ngươi khi luyện đan nhất định phải có mùi thơm đan dược tràn ra?

- Ngươi muốn nói gì?

- Không có gì. Dương Khai bĩu môi, nhìn Tả Đức nói: - Đại sư, hiện tại nếu để cho ngươi luyện chế một viên Hồi Nguyên đan, ngươi sẽ thở hồng hộc, đổ mồ hôi ròng ròng sao?

- Hừ, tất nhiên là không! Tả Đức hừ lạnh.

- Vậy là được rồi, sở dĩ ngươi không bị như vậy, là bởi vì cấp bậc của Hồi Nguyên đan đối với ngươi mà nói quá thấp, tiện tay cũng có thể luyện chế thành công, hoàn toàn không cần toàn lực ứng phó, thánh nguyên của bản thân cũng vượt xa nhu cầu luyện đan, nên tất nhiên sẽ không kiệt sức.

- Ý của ngươi là... Thái Sơ Chuyển Hồn đan đối với ngươi mà nói, cũng giống như Hồi Nguyên đan đối với lão phu? Tả Đức nheo mắt nói.

- Không sai! Dương Khai mỉm cười gật gật đầu.

- Ngông cuồng!

- Câm miệng!

Dương Khai quay đầu nhìn tên vừa nói quát lên: - Bổn tọa là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, luyện đan không kiệt sức là bởi vì không cần toàn lực ứng phó, khép mắt ngồi là bởi vì không cần quá mức quan tâm, không cảm giác được thần thức chi hỏa của ta điều động là bởi vì thực lực của các ngươi không đủ! Cái gì cũng không biết lại còn lải nhải, các ngươi không cảm thấy quá buồn cười sao?

Một đám luyện đan sư nghe Dương Khai nói tắt tiếng không trả lời được.

Đáng ghét mà, người này nói có vẻ rất đúng!

Bọn họ đều là luyện đan sư, chưa bao giờ đặt mình vào vị trí võ giả để suy nghĩ, hiện tại được Dương Khai khai thông suy nghĩ, bỗng nhiên không biết nên nói gì.

Chương 1912: Đại Đạo Đan Âm

- Ngươi cưỡng từ đoạt lý! Chiêm Nguyên nổi giận quát lên rồi nói: - Hồi Nguyên đan làm sao có thể so sánh với Thái Sơ Chuyển Hồn đan!

- Đúng vậy, một thứ là đan dược cấp Thánh Vương, một thứ là đan dược cấp Hư Vương, hai thứ căn bản không thể so sánh với nhau. Một luyện đan sư lên tiếng.

- Theo như ngươi nói, Tả Đức đại sư là võ giả Phản Hư Cảnh, bổn tọa là Hư Vương Cảnh, cũng không thể so sánh vi nhau.

Dương Khai mỉm cười đáp lại.

- Miệng lưỡi sắc bén! Một vài luyện đan sư lắc đầu thở dài, tỏ ra hổ thẹn khi phải đấu võ miệng với Dương Khai. Luyện đan sư là dựa vào bản lĩnh, chứ không phải dựa vào mồm mép.

Tả Đức mỉm cười: - Nói miệng không bằng chứng, mắt thấy mới là thật, ngươi nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Muốn người ta tin, không bằng thi triển toàn bộ thủ đoạn của ngươi ra, tin rằng nếu mọi người thấy được tận mắt sẽ hiểu.

- Các ngươi muốn nhìn sao? Dương Khai nghiêng đầu, cười cười.

- Ngươi chột dạ rồi sao! Chiêm Nguyên cười khẩy.

Dương Khai không để ý tới hắn, mà nhìn Ngả Âu hội trưởng nói: - Hội trưởng, những người vừa mới nói sẽ rời khỏi Hằng La Thương Hội ngài đều nhớ kỹ rồi chứ? Đợi lát nữa lúc bọn họ sắp đi, cho bọn họ nhiều một chút, tránh để sau này bị người ta lên án, nói Hằng La Thương Hội của ngài quá đáng!

Ngả Âu mặt đen như đáy nồi, không biết nói gì hơn.

Dương Khai cười to một tràng, rồi đứng lên quát lớn: - Nếu chư vị nghi ngờ trình độ luyện đan của bổn tọa, vậy ta sẽ cho các người xem một chút, luyện đan là như thế nào!

Nối rồi, vẻ mặt hắn liền trở nên nghiêm túc, tay kết ra một pháp quyết huyền diệu rồi đẩy về phía trước. Trên không trung chợt hiện lên một linh trận đồ huyền diệu, linh trận đồ này bất chợt liền bắn nhanh vào trong Tử Hư Đỉnh, biến mất.

Ngay sau đó, lại là một bức linh trận đồ xuất hiện, lần nữa bắn nhanh về phía Tử Hư Đỉnh.

Bức thứ ba, bức thứ tư...

Theo động tác Dương Khai biến hóa, ngày càng có nhiều linh trận đồ mới hiện lên giữa không trung, rồi tựa như một cánh bướm, nhẹ nhàng bay múa, hướng về phía lò luyện đan nhập vào.

- Đây là...

- Thu Đan Quyết!

- Không thể nào? Không thấy người này có động tác luyện đan gì, vậy mà lại thi triển Thu Đan Quyết, chẳng lẽ hắn đã luyện chế thành công?

- Không có khả năng! Mặc dù lò luyện đan của hắn có phong bế kín hơn nữa, cũng nên có dược hương tỏa ra, không có dược hương chứng tỏ nước thuốc không xảy ra phản ứng dung hợp với nhau, sao lại muốn thu đan chứ!

- Nhưng đây rõ ràng là Thu Đan Quyết.

- Các ngươi thấy qua loại thủ pháp này chưa?

Hai mắt mọi người đều hoa lên. Mới đầu còn nghị luận ầm ĩ, muốn biết xuất xứ của bộ Thu Đan Quyết này, nhưng cuối cùng đưa ra một kết luận: Chưa có ai thấy qua bộ Thu Đan Quyết này. Thứ này khác hẳn với những bộ pháp quyết thu đan trên toàn Tinh Vực.

Thậm chí còn hơn cả Hồng Liên Diệu Thủ Quyết mà Tả Đức tự sáng chế!

Nhưng những luyện đan sư ở đây đều là người có trình độ, chỉ cần nhìn qua là biết bộ pháp quyết này vô cùng huyền diệu. Từng linh trận do pháp ấn kết ra bay lên, dường như còn tràn ra một loại khí tức tang thương, tựa như bộ pháp quyết này không nên xuất hiện vào lúc này, mà phải tồn tại ở thời thượng cổ mới đúng vậy.

Tất cả luyện đan sư đều hiện lên vẻ suy tư, kinh ngạc nhìn một màn phía trước, không có ai nói chuyện.

Ngay cả Chiêm Nguyên một mực đối nghịch cùng Dương Khai cũng say sưa nhìn, quan sát một lát, hắn tựa như lại cảm ngộ được điều gì đó.

Hắn không khỏi tỏ ra kinh hãi, dù sao lúc trước hắn đứng ngay cạnh Tả Đức quan sát lão thi triển Hồng Liên Diệu Thủ Quyết cũng không có hiệu quả này. Tỉnh hồn lại, trên mặt hắn liền hiện ra vẻ xấu hổ nhục nhã.

Nhưng thủ pháp khiến người ta ghen ghét này lại khiến cho hắn có cảm ngộ, nói ra ngoài quả thực là mất thể diện mà.

Trong lòng nghĩ như vậy, những hắn vẫn không rời mắt, chỉ sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ một động tác nào trên tay Dương Khai, chỉ sợ sẽ không thấy được một linh trận đồ nào đó. Trong lòng hắn cực kỳ mâu thuẫn.

Nhưng những linh trận đồ kia thật sự là rất nhiều, liên tiếp bay ra, đến cuối cùng, chỉ thấy hai tay Dương Khai cũng như hồ điệp xuyên hoa vậy, chỉ còn lại những luồng tàn ảnh, không thể thấy rõ được bàn tay Dương Khai. Mà những linh trận đồ kia thì liên tục bay ra ngoài, tràn đầy cả không trung.

Tông Ngạo khiếp sợ, Tả Đức cũng khiếp sợ, toàn bộ luyện đan sư đều khiếp sợ!

Ngay cả người ngoài nghề như Tuyết Nguyệt và Ngả Âu cũng hoa cả mắt, không nỡ nhắm mắt lại.
Nhưng kỳ lạ chính là, vẫn không xuất hiện mùi hương đan dược.

Trên khoảng đất trống, vẻ mặt Dương Khai trang nghiêm, ung dung thi triển toàn bộ bản lĩnh của mình.

Toàn bộ những lý giải của hắn về Đan Đạo Chân Giải, giờ phút này đều được phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.

Trong mắt của hắn chỉ còn lại lò luyện đan và những thứ bên trong, ánh mắt và suy nghĩ không còn điều gì khác nữa.

"Ông"... Một tiếng động bỗng nhiên từ Tử Hư Đỉnh truyền ra, cùng lúc đó, Tử Hư Đỉnh chợt phát ra hào quang màu tím tràn ngập.

Âm thanh kia không lớn, nhưng lại như tiếng chuông truyền vào tai những luyện đan sư, khiến tâm thần bọn họ chấn động. Trong mơ hồ, dường như có tiếng nói thì thầm quanh quẩn bên tai bọn họ, kể về đan đạo huyền bí trên thế gian, về chân lý luyện đan, nhưng cẩn thận lắng nghe lại không nghe được gì. Chỉ có một số ít người, sắc mắt bỗng nhiên biến đổi, chau mày khoanh chân ngồi tại chỗ.

Vẻ mặt tất cả luyện đan sư đều trở nên hết sức rúng động.

- Đây là...

- Đại Đạo Đan Âm!

- Đây là Đại Đạo Đan Âm trong truyền thuyết!

Những luyện đan sư không thể nghe được Đại Đạo Đan Âm đều dùng một loại ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tỵ nhìn những đồng đạo đang khoanh chân ngồi xuống, bởi vì bọn họ từ động tĩnh vừa rồi đã cảm ngộ được một chút huyền bí về đan đạo.

"Ông...".

Lại một tiếng động nữa phát ra.

Những luyện đan sư vốn đang rung động, vẻ mặt lại càng trở nên phức tạp hơn. Mà sau một tiếng Đại Đạo Đan Âm vang lên này, lại có mấy vị luyện đan sư khoanh chân ngồi xuống, hai mắt khép hờ.

Toàn bộ các luyện đan sư đều triệt để rúng động, máu nóng trong người sôi trào, vẻ mặt mỗi người đều vô cùng phấn khởi, ánh mắt hiện lên vẻ vô cùng khát vọng nhìn chằm chằm vào động tác Dương Khai.

Bọn họ hy vọng lại có Đại Đạo Đan Âm truyền ra, hy vọng mình có thể như một số ít đồng đạo kia, đạt được một chút huyền bí về đan đạo.

Không ai nguyện ý bỏ lỡ cơ hội trời cho trước mắt này.

Tả Đức trợn tròn mắt.

Khi nghe được âm thanh huyền bí quanh quẩn bên tai, hắn còn hơi hoài nghi, nhưng khi thấy từng luyện đan sư lần lượt khoanh chân ngồi xuống, lúc này hắn mới xác định, đây đúng là Đại Đạo Đan Âm! Đó chính là âm thanh về đan đạo mà mọi luyện đan sư điều mơ ước.

Làm sao có thể, làm sao có thể phát sinh chuyện như vậy? Mình đã là luyện đan sư cấp Hư Vương, cả đời điều nghiên cứu đan đạo, đem toàn bộ tinh lực cả đời đều dâng hiến trên thuật luyện đan.

Nhưng cho đến tận bây giờ, ngay cả việc luyện chế ra đan dược sinh ra đan văn cũng cực kỳ thưa thớt, chứ đừng nói chi đến việc dẫn động Đại Đạo Đan Âm trong truyền thuyết.

Nhưng một võ giả tuổi không lớn, tu vi đạt tới Hư Vương lưỡng tầng cảnh, trong quá trình luyện đan lại nhẹ nhàng đưa tới dị tượng như vậy.

Từng tiếng động truyền vào, khiến Tả Đức cảm thấy vô cùng chói tai, sắc mặt đều trở nên méo mó, chỉ hận không thể ném những thanh âm kia ra khỏi lỗ tai của mình.

- Phụ thân, đây là tình huống gì vậy? Tuyết Nguyệt ngơ ngác nhìn cảnh tượng phía trước, không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Đại Đạo Đan Âm nàng cũng nghe được, chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ mà thôi, bởi vì bên tai thật sự tựa như có âm thanh gì đó đang thủ thỉ với nàng, nhưng nàng chú ý lắng nghe lại không nghe được gì cả.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cuồng nhiệt của những luyện đan sư kia, nghe tiếng bọn họ thốt lên, Tuyết Nguyệt cũng hiểu rằng đã xảy ra điều gì đó rất thần kỳ.

- Đại Đạo Đan Âm! Vẻ mặt Ngả Âu cũng hết sức rung động: - Không ngờ lại là Đại Đạo Đan Âm.

- Đại Đạo Đan Âm là cái gì?

Tuyết Nguyệt hỏi.

- Một loại âm thanh của Thiên đạo! Ngả Âu hít sâu một hơi, cố gắng áp chế xúc động trong lòng, thấp giọng giải thích: - Võ đạo, đan đạo, khí đạo, trận đạo v.v..., đều là một nhánh của thiên đạo. Võ giả dùng võ nhập đạo, tương tự như vậy, luyện đan sư có thể dùng đan nhập đạo, luyện khí sư có thể dùng khí nhập đạo. Mọi người đều đang đeo đuổi thiên đạo chí cao vô thượng, chỉ có điều lựa chọn con đường bất đồng mà thôi. Đại Đạo Đan Âm là âm thanh của thiên đạo, nghe đồn nếu luyện đan sư đang luyện đan có đủ cơ duyên, đủ ngộ tính, sẽ có thể dẫn động loại thiên địa dị tượng này. Âm thanh này đối với ta và con vô dụng, nhưng những luyện đan sư này nếu có thể nghe được một ít gì đó, sẽ đạt được lợi ích suốt đời.

Ngả Âu nói xong liền cúi đầu liếc mắt nhìn Tông Ngạo đang ngồi ở bên cạnh.

Tông Ngạo là người thứ nhất khoanh chân ngồi xuống, điều này cũng có nghĩa là, trong tất cả những người ở đây, trừ Dương Khai ra, hắn là người có ngộ tính đối với đan đạo cao nhất.

- Có thể dẫn phát Đại Đạo Đan Âm, vạn năm không gặp, điều này không liên quan đến cấp bậc của luyện đan sư. Trong vô minh tự có thiên định, âm thanh thiên đạo này bao hàm đan đạo huyền bí, đan đạo cực hạn, là huyền bí do trời đất tự sinh ra!

Tuyết Nguyệt hơi biến sắc, lập tức hiểu Đại Đạo Đan Âm này đối với luyện đan sư mà nói quan trọng tới nhường nào.

Ngả Âu bỗng nhiên ngoác miệng cười ha hả: - Trời phù hộ Hằng La Thương Hội ta mà, sau ngày hôm nay, Thủy Thiên Thành ta không biết sẽ xuất hiện bao nhiêu học đồ luyện đan!

- Ý của phụ thân là... Tuyết Nguyệt nghi vấn hỏi.

- Vẫn không rõ sao? Đại Đạo Đan Âm này chẳng những có tác dụng đối với những luyện đan sư ở nơi này, mà đối với những người có tiềm năng về luyện đan cũng sẽ được khai thông. Âm thanh này lan rộng ra khắp Thủy Thiên Thành, có thể trực tiếp khiến cho Thủy Thiên Thành chúng ta sinh ra hơn mấy chục ngàn luyện đan sư, hơn nữa thành tựu trong tương lai chắc chắn không thể lường được, xuất hiện hơn mười vị luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không phải là không thể!

Tuyết Nguyệt nghe vậy, vẻ mắt hết sức mừng rỡ.

Hiện nay, cả Tinh Vực cũng chỉ có ít ỏi ba bốn vị luyện đan sư cấp Hư Vương mà thôi, Hằng La Thương Hội cũng miễn cưỡng xem như có một người là Tả Đức, hơn nữa lại là thân phận cung phụng.

Nếu một ngày nào đó trong tương lai, Hằng La Thương Hội thật sự xuất hiện mười mấy vị luyện đan sư cấp Hư Vương, vậy thì thương hội không muốn lớn mạnh cũng khó. Không ai dám đánh giá thấp năng lực của luyện đan sư cấp Hư Vương, không ai có thể khinh thường thủ đoạn của luyện đan sư cấp Hư Vương.

- Tuyết Nguyệt, mau truyền lệnh ra ngoài, điều động toàn bộ nhân lực của Hằng La Thương Hội đi dò xét những người có tư chất luyện đan trong Thủy Thiên Thành, nhất thiết phải đưa ra điều kiện hậu hĩnh để lôi kéo vào thương hội, nhất là những đứa trẻ từ 10 tuổi trở xuống, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải khiến cho bọn chúng trở thành người của thương hội ta! Ngả Âu bỗng nhiên trầm giọng quát.

- Nhưng còn ở đây... Tuyết Nguyệt nhìn Dương Khai, có chút không muốn rời đi.

- Ở đây có vi phụ trấn giữ, con không cần quan tâm. Ngả Âu phất phất tay.

- Vâng! Tuyết Nguyệt không thể không nhanh chóng rời đi, chuẩn bị truyền đạt mệnh lệnh của Ngả Âu.

Đợi sau khi Tuyết Nguyệt rời khỏi, Ngả Âu mới hơi thất vọng lẩm bẩm một câu: - Hàiii, sao không phải là Võ Đạo Thiên Âm chứ!

Nếu là Võ Đạo Thiên Âm, vậy lão sẽ có cơ hội đột phá đến Hư Vương tam tầng cảnh.

Lão không khỏi có chút áo não.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau