VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1901 - Chương 1905

Chương 1903: Nói thật

Một năm trăm viên linh đan cấp Hư Vương hoàn toàn khiến cho tất cả mọi người tại chỗ kinh hãi. Đây là một điều kiện bất kể như thế nào cũng không thể cự tuyệt. Đã có không ít luyện đan sư thuộc về Hằng La Thương Hội đang lặng lẽ nháy mắt ra hiệu với Ngả Âu, ra hiệu ông ta nhanh đáp ứng, không cần do dự. Bọn họ thúc giục Ngả Âu như vậy, một mặt là vì thương hội xem xét, về phương diện khác cũng là vì mình. Chỉ cần chuyện này có thể thành, ngày sau Tả Đức đại sư nhất định sẽ thường trú Thủy Thiên Thành. Thế thì bọn họ cũng có cơ hội cùng Tả Đức đại sư trao đổi nhiều hơn, thỉnh giáo nhiều hơn.

Nhưng Ngả Âu không làm như bọn họ mong muốn. - Ngả Âu hội trưởng chẳng là cảm thấy thành ý của lão phu không đủ hay sao? Sắc mặt của Tả Đức âm trầm xuống. Ông ta đã nói đến phân thượng này, lại vẫn không chiếm được Ngả Âu ngay mặt đáp lại, điều này làm cho ông ta có chút ngoài ý muốn, cũng có chút ít nổi giận: - Hay là, là Ngả Âu hội trưởng cảm thấy đứa cháu gái này của lão phu không xứng với tam thiếu? Trên trán của Ngả Âu không khỏi rịn ra chút ít mồ hôi lạnh, vội vàng khoát tay đáp: - Dĩ nhiên không phải, nhân vật như Linh Nhi cô nương đây có thể nhìn trúng Tuyết Nguyệt là phúc khí của tiểu tử này đã tu luyện mấy đời, sao không xứng được chứ? - Nếu như thế, Hội trưởng đại nhân ngài còn do dự cái gì? Chiêm Nguyên nhìn Ngả Âu nói: - Tam công tử tuấn tú lịch sự, Linh Nhi cô nương thiên hương quốc sắc. Hai người quần anh tụ hội, chính là trời sanh một đôi, đất tạo một cặp a! Ngả Âu nhàn nhạt nhìn Chiêm Nguyên một cái, hận không thể một chưởng đánh chết người này. Trước kia sao không cảm thấy người này khó ưa như thế chứ? Hôm nay thấy thế nào cũng không thuận mắt. - Chiêm đại sư nói không sai Trong lòng của Ngả Âu tuy rằng cảm thấy xa cách, nhưng ngại vì mặt mũi của Tả Đức, vẫn không thể không xưng hô Chiêm Nguyên một tiếng đại sư, trước kia là trực tiếp gọi tên hắn: - Chẳng qua là - Chẳng qua là cái gì? Thanh âm của Tả Đức lạnh vô cùng, đã có chút ít mùi vị hùng hổ dọa người, hiển nhiên tâm tình cực kém. - Chẳng qua là - Đại sư thứ tội, nhưng thật ra vấn đề chính là Tuyết Nguyệt. Tuyết Nguyệt thấy phụ thân làm khó, chủ động đi ra phía trước, cung tay nói: - Trong lòng của Tuyết Nguyệt đã có người, sớm đã cùng đối phương ước định riêng tư với nhau, vĩnh viễn ở bên nhau, xin đại sư thứ lỗi! Một bên, Tả Linh nghe nói như vậy lập tức có chút lảo đảo muốn ngã. Gương mặt xinh đẹp tái nhợt nhìn Tuyết Nguyệt, nơi hốc mắt hơi biến thành đỏ, có bộ dáng nước mắt sắp chảy xuống. Tuyết Nguyệt xoay người, nhìn Tả Linh nói: - Linh Nhi muội muội, chúng ta từ nhỏ đã biết nhau. Mặc dù ở cùng chung thời gian cũng không nhiều, nhưng ta một mực xem nàng trở thành muội muội của mình, đối với nàng cũng không có ý tưởng gì khác. Tình ý của muội muội nàng xin thứ cho Tuyết Nguyệt không có phúc được hưởng! Tả Linh vốn vô cùng ủy khuất, hiện giờ đã khóc lên một tiếng. Nàng khóc òa một cái lê hoa đái vũ, người nghe rơi lệ, người gặp thương tâm a! Không ít người đều lộ ra thần sắc không đành lòng. Nét mặt già nua của Tả Đức âm trầm gần như có thể bao lấy một tầng sương lạnh. - Ta bất kể, ta bất kể! Tả Linh bỗng nhiên lại bắt được lắc lư cánh tay của Tả Đức, một bên lắc lắc một bên hô: - Ta chỉ muốn cùng Tuyết Nguyệt ca ca ở cùng một chỗ, gia gia người nhanh nghĩ một ít biện pháp. Gia gia người không phải không gì làm không được sao, nhanh nghĩ một ít biện pháp, nếu là không thể gả cho Tuyết Nguyệt ca ca, Linh Nhi Linh Nhi sẽ không sống! Mọi người nhất thời gương mặt hắc tuyến.

Thấy Tả Linh hồ nháo như thế, mọi người lập tức đều hiểu, hẳn là duyên cớ ngày thường do Tả Đức chiều chuộng hỏng hết. Nếu không thì ở trước mặt mọi người nơi đây, một cô nương gia sao nói hươu nói vượn như vậy? Tả Đức cũng là gương mặt đau lòng tăng thêm bất đắc dĩ, nghe vậy vỗ vỗ mu bàn tay của Tả Linh, trấn an nói: - Trước tiên đừng khóc nữa. Gia gia không phải đang ở cùng Ngả Âu hội trưởng trao đổi chuyện này sao? Nếu con khóc nữa, gia gia bây giờ trở về đi, ngày sau cũng không tới Thủy Thiên Thành này nữa, cho ngươi cả đời không thấy được tam công tử! Một chiêu này quả nhiên có hiệu quả, Tả Linh vừa nghe, lập tức dừng lại tiếng khóc, nhưng không ức chế được nghẹn ngào, đầu vai thon không ngừng run run, gương mặt u oán nhìn Tuyết Nguyệt. Nội tâm của Tuyết Nguyệt bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn hẳn sang một bên khác. Nàng cũng biết bây giờ là lúc do dự không quyết đoán sẽ sinh ra hậu hoạn, làm sao mềm lòng chứ? Một bên, Ngả Âu lại là trong lòng trầm xuống, lấy sự thông minh lanh lợi của ông ta làm sao còn nghe không ra Tả Đức vừa rồi lời đó sáng tỏ chính là trấn an Tả Linh, kì thực là đang uy hiếp mình. Lời nọ có ý tứ rất rõ ràng, nếu không thể khiến cho cháu gái ông ta hài lòng, ông ta lập tức sẽ rời đi Thủy Thiên Thành, cả đời sẽ không đặt chân! Đấy ý nghĩa Hằng La Thương Hội sắp sửa mất đi một luyện đan sư cấp Hư Vương cung phụng duy nhất! Đây đối với cả thương hội mà nói chẳng những là sự đả kích trên lợi ích thực tế, cũng là sự đả kích trên danh dự. Nếu thật như thế, vậy sau này thương hội còn có thể dùng đến luyện đan sư cấp Hư Vương hay là luyện khí sư sao? Đáp án hiển nhiên là không thể, trừ phi mình bồi dưỡng một người. Nhưng luyện đan sư cấp Hư Vương cùng luyện khí sư, sao dễ dàng bồi dưỡng như vậy, hai vị chuyên nghiệp cấp Hư Vương sản sinh ra như thế này, so với võ giả tấn thăng Hư Vương tam tầng cảnh còn gian khổ hơn. Nếu không trên đời này đứng ở tột cùng luyện đan sư cùng luyện khí sư cũng sẽ không thưa thớt như vậy. Ngả Âu ông ta cũng không đến mức bị Tả Đức làm khó còn không thể không im hơi lặng tiếng, khuôn mặt tươi cười tiếp đãi như thế.

Ngả Âu đột nhiên cảm giác được, ngày này là một ngày mà ông ta đời này uất ức nhất. - Ngả Âu hội trưởng. Tả Đức chậm lại ngữ khí, lên tiếng nói: - Ngươi cũng thấy đấy, nha đầu này hiện tại khư khư cố chấp, lão phu đích thực không có cách nào giữa nó. Nhưng tam công tử nếu trong lòng đã có người, lão phu trái lại cũng không thể ép buộc, gậy đánh uyên ương, nếu không lan truyền ra ngoài, lão phu phải bị thiên phu sở chỉ (xúc phạm nhiều người nổi giận). Không bằng như vầy, lão phu cho ngươi cùng tam công tử mấy ngày, suy nghĩ thật kỹ một phen, rồi cho lão phu câu trả lời chắc chắn, như thế nào? Mấy ngày này lão phu dẫn theo Linh Nhi ở bên trong Thủy Thiên Thành, khi nào các ngươi suy nghĩ đủ rồi, khi đó trở lại tìm lão phu. Ông ta đoan chắc Ngả Âu tâm tình bức thiết muốn mình luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan, cho nên mới phải nói như vậy. Quả nhiên, Ngả Âu lộ ra một bộ dáng làm khó, muốn mời Tả Đức trước tiên luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan, lại bất kể làm sao cũng không mở được miệng. Hơn nữa ông ta cũng biết, cho dù là mình mặt dày mày dạn lên tiếng, Tả Đức khẳng định cũng sẽ kiếm cớ từ chối. Nói thí dụ như tâm tình không tốt a, nói thí dụ như Tả Linh quấy nhiễu a Cùng với tự đòi không có gì vui, còn không bằng không nói. Ánh mắt của ông ta nhìn xuống về phía Tuyết Nguyệt, trong lòng suy tính có nên đáp ứng trước yêu cầu của Tả Đức hay không, đợi cứu chữa xong Cốc Bích Hồ, rồi sẽ lo liệu sau. Nhưng Tuyết Nguyệt dù sao cũng là thân con gái, nếu thật sự muốn đáp ứng, thì có nghĩa là hoàn toàn đắc tội Tả Đức! Ngả Âu cảm thấy vô cùng đau đầu, cho tới bây giờ không có chuyện gì có thể làm khó ông ta như thế. Ông ta trông coi Hằng La Thương Hội, hành sự sấm rền gió cuốn, lãnh đạo cả thương hội phát triển không ngừng, nhưng đối mặt Tả Đức xin cưới, có chút tay chân luống cuống. - Đã sớm nghe nói uy danh của Tả Đức đại sư, tiểu tử kính ngưỡng đã lâu, nhưng hôm nay vừa gặp, chà chà Đang lúc Ngả Âu trong lòng chửi má nó, một thanh âm bỗng nhiên vang lên. Ông ta không khỏi vẻ sợ hãi cả kinh, quay đầu nhìn lại phương hướng phát ra thanh âm, đợi sau khi thấy rõ là ai nói chuyện, lập tức sợ run ở tại chỗ, nhíu mày. Bởi vì ông ta phát hiện người nói chuyện lại là Dương Khai! Dương Khai cùng Tuyết Nguyệt giao tình không cạn, thời khắc này đứng ra nói chuyện, hiển nhiên là vì Tuyết Nguyệt ra mặt. Chẳng qua là lời này dường như có chút quá mức, nhất định sẽ đắc tội Tả Đức. Tuy nhiên hắn không phải là người của Hằng La Thương Hội, đại diện không được Hằng La Thương Hội. Cho nên bất kể người này đắc tội Tả Đức ra sao, đều không liên quan chuyện của thương hội. Nghĩ như vậy, Ngả Âu chợt phát hiện, giờ này khắc này, dường như chỉ có Dương Khai thích hợp nhất lên tiếng nói những thứ này, không khỏi mắt sáng ngời, nháy mắt ra hiệu với hắn. Những người khác sau khi nghe nói như vậy cũng biến sắc, Dương Khai tuy rằng chưa nói xong, nhưng cho dù ai cũng nghe được ý khinh thường trong lời nói. Ngay trước mặt mũi của một vị luyện đan sư cấp Hư Vương nói như vậy, đây không phải là trắng trợn làm mất mặt sao? Không ít luyện đan sư Hư cấp nhìn ánh mắt của Dương Khai thay đổi mùi vị. Tả Đức trái lại còn có chút thành phủ, nghe vậy cũng không lập tức tức giận, mà là hí mắt nhìn một chút Dương Khai, thản nhiên nói: - Ngả Âu hội trưởng, vị này chính là - Hồi bẩm đại sư, Dương Khai là bằng hữu của ta. Không đợi Ngả Âu trả lời, Tuyết Nguyệt chủ động lên tiếng đáp. - Cũng là người của thương hội hả?

Tả Đức nhíu mày lại. - Không phải, hắn chỉ là trên đường đi qua chỗ này, tới xem ta một chút mà thôi. Tuyết Nguyệt giải thích. Tả Đức gật đầu, khẽ mỉm cười nói: - Lời vừa rồi của các hạ, lão phu cũng không thể làm như không nghe được, các hạ tựa hồ đối với lão phu có chút bất mãn? Lão phu trước kia đắc tội qua ngươi sao? Từ chỗ của Chiêm Nguyên, Tả Đức biết Dương Khai trước đó ở sau lưng đã nói xấu ông ta, thật ra đó cũng không tính là nói bậy, chỉ có điều nói ông ta có chút làm bộ thôi. Tả Đức âm thầm nhớ ở trong lòng, âm thầm quyết định ngày sau không luyện chế linh đan cấp Hư Vương cho người này. Tuy nhiên chỉ là bởi vì chuyện như vậy, ông ta cũng không dễ tìm Dương Khai làm phiền, chỉ có thể cho qua. Thời khắc này Dương Khai không ngờ lại đứng ra chọc mũi vào, lão dĩ nhiên không thể cười mà thôi. Hư Vương lưỡng tầng cảnh võ giả thì đã sao? Lúc cần cũng phải cầu xin lão phu thôi! Tả Đức trong lòng ngạo nghễ nghĩ tới. - Đại sư nói đùa rồi, Dương mỗ cùng đại sư là lần đầu tiên gặp mặt, lại ở đâu ra nói đến chuyện đắc tội chứ? Dương Khai thản nhiên đáp. - Một khi đã như vậy, vậy ngươi vì cái gì? - Nói thật, có vấn đề gì sao? Dương Khai thản nhiên cười. Sắc mặt của Tả Đức trầm xuống, đang muốn lên tiếng nói gì đó, Dương Khai lại nói tiếp: - Đan sư như y sư, thầy thuốc, nghề và người đều xem trọng, thiếu một thứ cũng không được. Thần hồn của Cốc phu nhân bị hao tổn đã có một năm, sinh mạng tùy thời gặp nguy hiểm. Đại sư nếu đã đến nơi này, sao không mở lò luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan nhanh chóng cứu người? Lại cố tình muốn lấy hôn sự cháu gái của mình làm uy hiếp, bức bách Ngả Âu hội trưởng cùng tam công tử, có thể thấy được đại sư mặc dù tài nghệ điêu luyện, lại cùng người có thua thiệtChà chà, đại sư có thể nhận hai chữ đại sư này sao? Hai chữ này gắn trên đầu, ngài không cảm thấy nặng một chút ư? Đại sư tuổi già nua, cũng không nên ép vỡ thân mình.

Lời vừa nói ra, chẳng những sắc mặt của nhiều luyện đan sư Hư cấp đại biến, sắc mặt của Ngả Âu hội trưởng cũng chợt phức tạp. Ông ta tuyệt đối không nghĩ tới, lời nói của Dương Khai lại sắc bén như thế, gần như chẳng khác nào cùng Tả Đức xé rách da mặt. Tuy rằng Dương Khai nói được điều trong tâm khảm của ông ta, khiến ông ta công nhận vô cùng, nhưng nói như vậy ngay trước mặt Tả Đức, không phải là đắc tội chết với người khác sao? Đó mặc dù là sự thật, mặc dù là chuyện mà mọi người đều biết, nhưng cũng không thể tùy tiện nói ra a. Có một số việc, mọi người biết rõ trong lòng là được rồi. - Ngươi Trên mặt của Tả Đức lúc xanh lúc đỏ, lập tức có chút không xuống đài được, cho tới bây giờ không ai dám ở trước mặt ông ta nói lời như vậy. Cho dù là võ giả Hư Vương Cảnh ở trước mặt ông ta cũng phải rất cung kính, khi nào nghe qua sự chỉ trích sắc bén như thế. Bị Dương Khai vừa nói như vậy, ông ta dường như thật cảm thấy bả vai có chút bộ dáng nặng nề.

Chương 1904: Thêm chút vật thưởng

- Ngươi là ai, lại dám nói bậy với gia gia! Tả Linh bỗng nhiên quát ngọt một tiếng, giơ tay một cái. Một đạo Hỏa Long công kích phát ra từ nơi lòng bàn tay, đánh tới thẳng hướng Dương Khai. Tình cảm gặp cản trở, nàng vốn là tâm tình không tốt, thời khắc này nghe được Dương Khai rõ ràng trắng trợn chỉ trích Tả Đức như thế, lập tức có chút không nhịn được, muốn tìm Dương Khai làm nơi trút giận, phát tiết sự bực dọc trong lòng. Cho nên nàng không chút do dự xuất thủ. Tả Linh thân là cháu gái ruột của Tả Đức, tư chất bản thân cũng không tệ. Hơn nữa có Tả Đức cung cấp đại lượng linh đan, cho nên nàng tuy còn trẻ tuổi, nhưng cũng có Phản Hư lưỡng tầng cảnh tu vi. Một chiêu này thuận tay phát ra, uy lực lại tương đương không tầm thường. Hỏa Long gầm hét, không khí trở nên nóng lên, há miệng to như chậu máu cắn xuống ngay đầu của hắn. - Linh Nhi dừng tay! Tả Đức kinh hãi, Tả Linh dễ dàng bị kích động, không biết Dương Khai sâu cạn, nhưng ông ta lại biết được Dương Khai là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả từ chỗ của Chiêm Nguyên. Tả Linh bất kể như thế nào cũng không thể nào là đối thủ của hắn. Vạn nhất nếu đối phương tức giận, làm bị thương Tả Linh, vậy coi như thua thiệt lớn. Tuy nhiên ông ta hô lên đã muộn một chút. Lúc thoại âm rơi xuống, Hỏa Long đã gầm thét đến trước mặt Dương Khai. Thần sắc của Dương Khai không thay đổi, thậm chí ngay cả thân hình cũng không động, chỉ không nhanh không chậm đưa ra một bàn tay, mở ra năm ngón tay, chụp tới Hỏa Long đó. Một màn ly kỳ đã xảy ra, Hỏa Long được hợp thành từ năng lượng lại trực tiếp bị Dương Khai bắt ở trên lòng bàn tay, vùng vẫy nhuyễn động giống như vật còn sống vậy. Thế nhưng rốt cuộc nó thoát không xong Dương Khai trói buộc, sau đó bị hắn bóp chặt lấy. Hỏa hệ nguyên tố bắn ra tung tóe hư không, không khí nóng lên khôi phục như thường. Tả Linh ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ tới một kích của mình bị đối phương dễ dàng hóa giải như vậy. Nàng cũng ý thức được thực lực của Dương Khai phải vượt qua xa mình. Tuy nhiên nàng không vì vậy mà sợ hãi, ngược lại cắn răng kêu lên: - Gia gia hắn khi dễ con, ngài giúp con dạy dỗ hắn! Khi nói chuyện, không ngừng lắc lư cánh tay của Tả Đức. Tả Đức nhìn lên thân thể già nua lập tức như thuyền độc mộc trong mưa rền gió dữ, đung đưa trái phải. Nàng nghĩ đến Tả Đức không gì làm không được, bởi vì những cường giả Hư Vương Cảnh ở trước mặt ông ta đều là một mực cung kính. Cho nên hơi bị thua thiệt liền trông cậy vào Tả Đức thay mình ra mặt. Nhưng Tả Đức nào có bản lãnh này? Ông ta được cường giả Hư Vương Cảnh tôn kính, là bởi vì tài nghệ luyện đan, chứ không phải là tu vi của mình. Ông ta bất quá là một người Phản Hư tam tầng cảnh võ giả, dùng võ lực đi dạy dỗ Dương Khai không phải là tìm cái chết sao. Dương Khai không khỏi cười một tiếng. Dù sao hắn hiện giờ cũng là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả, Tả Linh tùy ý xuất thủ công kích mình, hắn hoàn toàn có thể cho đối phương một bài học. Nhưng cùng một tiểu nha đầu tỷ đấu như vậy, trái lại ra vẻ mình có chút chuyện bé xé ra to rồi. Cho nên hắn lười cùng đối phương tỷ đấu. Nhưng không ngờ tới, Tả Linh thấy Tả Đức chậm chạp chưa trả lời, lại hướng về phía Ngả Âu hô lên: - Ngả Âu thúc thúc, ngài đánh chết hắn đi! Đánh chết hắn, ta nói gia gia luyện chế thái sơ đan gì đó cho ngài!

Lời vừa nói ra, sắc mặt của Dương Khai trầm xuống. Biểu lộ của Ngả Âu cũng biến thành cổ quái. Tiểu nha đầu được cưng chìu, có chút tùy thích gây khó khăn có thể lý giải, nhưng chỉ vì trong lòng không thuận lại muốn tùy ý lấy tánh mạng người ta, đây có chút hơi quá đà. Huống chi, chuyện này vẫn là chính nàng khởi xướng, trách nhiệm hoàn toàn không phải ở phía Dương Khai. Chỉ cần người hơi có chút đầu óc, cũng sẽ không nhận đồng lời của Tả Linh, lại không biết vì vậy mà đắc tội một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả. - Ngả Âu thúc thúc, ngài mời gia gia đến đây không phải chính là muốn luyện chế loại đan dược gì đó sao? Ngài lợi hại như vậy, hắn khẳng định không phải đối thủ của ngài, ngài đánh chết hắn đi.

Tả Linh khẽ kêu, tay chỉ Dương Khai thúc giục Ngả Âu, giống như phân phó một thủ hạ vậy, vênh váo hung hăng. - Ách... Ngả Âu cười khan một tiếng, mở miệng nói: - Linh nha đầu, thúc thúc không nhất định là đối thủ của hắn. - Làm sao chứ? Ngài là hội trưởng của Hằng La Thương Hội, một trong người lợi hại nhất trên đời này, làm sao lại không phải là đối thủ của hắn? À, con hiểu rồi, ngài không muốn linh đan đó. - Linh Nhi, chớ nói bậy! Tả Đức có chút nhìn không được, không khỏi trầm giọng quát một tiếng. Khóe miệng của Tả Linh xìu lại, thấy gia gia thật sự có chút ít tức giận, trái lại rất thức thời không quấy rầy nữa. Nhưng vẻ mặt nhìn Dương Khai lại vô cùng phẫn hận, cắn răng vang lên ken két, dường như muốn xông tới cắn mạnh hắn một miếng thịt. - Tuyết Nguyệt, ngươi không đáp ứng hôn sự này là chính xác. Dương Khai nhẹ khẽ cười cười: - Nữ nhân như vậy nếu cưới về, vậy cuộc sống sau này có còn cần phải sống nữa hay không chứ! Tuyết Nguyệt trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, cũng không nói gì. - Các hạ lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích lão phu, rốt cuộc ý muốn như thế nào? Tả Đức âm trầm nhìn Dương Khai, thần sắc nổi giận.

- Ha ha, vẫn là câu nói kia, nói thật thôi. Dương Khai cười nhạt một tiếng. - Linh Nhi quả thật bị lão phu nuông chiều nên dữ dằn một chút, nhưng bản tính vẫn tốt, không phải cho ngươi đánh giá như thế! - Tùy ý muốn lấy tánh mạng người ta, đây là bản tính tốt mà ông nói đó sao? Nếu ta không phải Hư Vương lưỡng tầng cảnh, mà là Thánh Vương Cảnh, thời khắc này e rằng đã là một cổ thi thể rồi chứ? Dương Khai cười lạnh không ngừng. - Ngươi nếu là Thánh Vương Cảnh, căn bản không có tư cách cùng lão phu nói chuyện! - Đáng tiếc ta không phải! - Đủ rồi! Chiêm Nguyên thấy Dương Khai lại cùng Tả Đức tranh phong tương đối như thế, không nhịn được nhảy ra: - Các hạ bất kính đối với ân sư như vậy, chẳng lẽ quên mất những năm này linh đan mà ngươi sử dụng để tu luyện, rốt cuộc do người nào luyện chế sao? Bất kỳ một người võ giả nào, nếu còn có chút lòng biết ơn, cũng không trả lời như ngươi đối với một vị đại sư luyện đan đức cao vọng trọng như vậy! - Uống nước nhớ nguồn, tri ân báo đáp! Dương Khai khẽ gật đầu: - Ngươi là muốn nói cái này chứ gì? Tuy nhiên ta ngại quá, ta trước đã nói với ngươi, ta cũng là luyện đan sư. Những năm này ta dùng linh đan, đều là của ta tự mình luyện chế. Đều nói cùng đi là oan gia, cho nên ta cũng không cần thiết có lòng biết ơn gì đối với luyện đan sư. - Các hạ cũng là luyện đan sư sao? Trong mắt của Tả Đức nổ bắn ra một tia tinh quang, có vẻ có chút bộ dáng không tin. - Đúng vậy! - Hả? Khóe miệng của Tả Đức nổi lên một chút cơ tiếu: - Xin hỏi các hạ là luyện đan sư có đẳng cấp gì? Có Luyện đan sư huy chương không? - Cái vật đó ta không có, đẳng cấp gì đó ta cũng khó mà nói được. Chiêm Nguyên ở một bên cười nhạo nói: - Ân sư, cớ gì cùng thứ người như vậy tỷ đấu. Tu vi võ đạo của hắn tuy rằng không tầm thường, nhưng nhìn tuổi không lớn lắm, cho dù là luyện đan sư gì thì trước mặt ngài cũng không đáng phơi bày, ngài có thể nói là đứng ở vị trí tột cùng nhất trong cả Tinh Vực rồi. Tả Đức cười ngạo nghễ, nhìn ánh mắt của Dương Khai lộ ra vẻ khinh bỉ. - Tột cùng nhất? Chưa chắc chứ? Dương Khai khẽ cười nói: - Luyện đan sư cấp Hư Vương tuy rằng không nhiều lắm, nhưng ta biết có một vị như vậy. Tuổi tuy trẻ hơn so với vị đại sư này, tương lai cũng khẳng định sẽ đi xa hơn vị đại sư này! Hắn nói dĩ nhiên là Hạ Ngưng Thường. - Nực cười!

Tả Đức chợt quát một tiếng, thần sắc nổi lên vẻ giận dữ: - Lão phu đã đến Hư cấp hạ phẩm đỉnh phong cảnh, tùy thời có thể đột phá Hư cấp trung phẩm. Trong cả Tinh Vực này, ai có thể vượt qua lão phu! Nói tới lĩnh vực mình tinh thông, khí thế của Tả Đức trở nên hùng hổ dọa người, không nhận thua chút nào. - Đại sư không tin sao? Dương Khai cười nhìn ông ta. - Ngươi tìm tới người đó cho lão phu. Lão phu cùng hắn so đấu một phen, bảo hắn thua tâm phục khẩu phục! Tả Đức hừ lạnh một tiếng. - Người đó ở xa ngoài ức vạn dặm, trong lúc nhất thời gọi không tới được. Tuy nhiên đại sư nếu muốn so sánh liều mạng... Dương mỗ cùng đại sư so đấu được không? Dương mỗ tự nhận trên thuật luyện đan còn hơi có chênh lệch so với người đó. Ngài nếu có thể thắng qua Dương mỗ, Dương mỗ lập tức thừa nhận lời của ngài vừa nói. Nhưng nếu ngài ngay cả Dương mỗ cũng không thắng nổi qua, ha ha... Trên bậc thang phía trước đại điện, một đám người tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Khai, phảng phất thấy được chuyện gì bất khả tư nghị. Tông Ngạo lại há to miệng, đủ để nhét vào một quả đấm. Thần sắc của Ngả Âu biến ảo, nhiều ý niệm bay lên trong đầu. Bỗng nhiên, ông ta như suy nghĩ minh bạch ý đồ của Dương Khai, không khỏi đôi mắt nổ bắn ra tinh quang, sâu trong nội tâm cảm kích không dứt. Bất kể như thế nào, Dương Khai người này xem ra đúng là không tệ, đáng giá kết giao! - Cái gì? Ngươi mới vừa nói cái gì? Gương mặt của Tả Đức kinh ngạc nhìn Dương Khai, cũng có chút nghi ngờ điều mình vừa nghe. - Đại sư xem ra thật là tuổi già nua rồi. Dương Khai thở dài một tiếng: - Tại hạ mới vừa nói, đại sư không ngại cùng Dương mỗ so đấu một phen thuật luyện đan. - Ngươi cùng lão phu so đấu thuật luyện đan? Tả Đức phá lên cười, khinh thường nói: - Lão phu đích thực không nhìn ra ngươi ở đâu lấy ra tự tin như thế.

- Cái này không cần đại sư quan tâm, đại sư chỉ nói có dám hay không thôi. - Hừ, ngươi cho là lão phu không biết ngươi đánh mưu ma chước quỷ gì sao? Ngươi cho là phép khích tướng đối lão phu hữu dụng ư? Lão phu nếu đáp ứng cùng ngươi so đấu, ngươi có phải muốn cùng lão phu so đấu luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan hay không? Tả Đức cười lạnh nhìn Dương Khai. - Ha, đại sư anh minh, Dương mỗ đang có đề nghị này. Dương Khai ngạc nhiên nói. Tâm tư của mọi người chuyển một cái, lập tức kịp phản ứng Dương Khai rốt cuộc ý muốn như thế nào. Nếu Tả Đức thật sự tức giận, muốn cùng Dương Khai so đấu thuật luyện đan, tiếp đó Dương Khai lại định so đấu nội dung là luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan. Đến lúc đó Tả Đức vì thủ thắng, khẳng định sẽ toàn lực ứng phó luyện chế thành công. Như thế, sẽ giải nguy cho Cốc Bích Hồ, giải hết khẩn cấp của Ngả Âu hội trưởng. Về phần Dương Khai có thể luyện chế được hay không... người nào sẽ quản hắn a. Trước mặt một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, thua thuật luyện đan, cũng không phải chuyện mất mặt gì. Nếu cùng luyện đan sư đơn đả độc đấu thua, đó mới mất mặt! - Chút tài mọn, lão phu sẽ không bị lừa!

Tả Đức hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nhìn Dương Khai. Một bộ biểu lộ ta sớm đã xem thấu tâm can tỳ phế thận của ngươi. - Đại sư nói như vậy là oan uổng cho ta rồi. Dương Khai mỉm cười: - Như vậy đi, vì để cho lần này so đấu công bình một chút, Dương mỗ thêm chút vật thưởng được không? - Vật thưởng gì? Tả Đức lạnh giọng hỏi. - Nếu ta thua, làm ngàn năm hộ vệ cho ngài! Dương Khai nghiêm sắc mặt, trầm giọng đáp. - Cái gì? Lời vừa nói ra, mọi người cả kinh thất sắc, tất cả đều dùng ánh mắt như nhìn ngốc tử nhìn về phía Dương Khai, ngay cả Tả Đức cũng gương mặt biểu lộ ý động. Ông ta tuy rằng là luyện đan sư cấp Hư Vương, trong thủ hạ tùy tùng cũng không thiếu cường giả, nhưng quả thật không có một vị Hư Vương Cảnh! Hư Vương Cảnh đều là hạng người tâm cao khí ngạo, lúc đi cầu ông ta luyện đan có thể khách khí, nhưng lại làm sao chịu cho ông ta sử dụng, cho ông ta nô dịch. Huống chi, Dương Khai không phải Hư Vương Cảnh bình thường, mà là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh! Dõi mắt cả Tinh Vực cũng không có bao nhiêu.

Chương 1905: Long Thiên Thương

Dưới tay nếu có một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả có thể cung cấp sử dụng, lại phối hợp thân phận luyện đan sư cấp Hư Vương của Tả Đức, vậy ý nghĩa duy ngã độc tôn trong cả Tinh Vực! Tả Đức không thể tránh khỏi động lòng, mặc dù ông ta cảm thấy đây là một cái lồng của Dương Khai, nhưng xuất phát từ sự tự tin đối với thuật luyện đan của mình, vẫn không nhịn được muốn một tiếng đáp ứng. - Dương Khai! Tuyết Nguyệt thét lên một tiếng kinh hãi, dường như là muốn khuyên bảo, lại bị Dương Khai giơ tay ngăn lại. Hắn chăm chú nhìn Tả Đức, thản nhiên nói:

- Dương mỗ bất tài, giờ này có Hư Vương lưỡng tầng cảnh tu vi, hơn nữa chính là lúc thân thể cường tráng, sống mấy ngàn năm sẽ không có vấn đề gì. Ta làm một ngàn năm hộ vệ cho đại sư ngài, trên thời gian dư dả rồi. Cũng không biết đại sư có dám nhận cuộc đánh cá này hay không? Ngả Âu động dung, nhiều luyện đan sư động dung, đều vì cử động kinh người của Dương Khai mà chấn động. Sắc mặt của Tả Đức một trận biến ảo, gật đầu nói: - Ngươi nói không sai, đề nghị này khiến lão phu quả nhiên động lòng! Nhưng chỉ làm hộ vệ thì không đủ, lão phu muốn ngươi nói gì nghe nấy! Lời vừa nói ra, sắc mặt của Ngả Âu trầm xuống, có vẻ rất không vui.

Cường giả Hư Vương Cảnh, người nào không phải là nhân vật cao cao tại thượng, cho dù lúc đối mặt Tả Đức mang dáng vẻ bệ vệ thu liễm, đó cũng là xuất phát từ sự tôn kính đối với ông ta. Dương Khai nói làm một ngàn năm hộ vệ cho Tả Đức, Ngả Âu xem ra cũng đã là chuyện vô cùng khó tin, là việc rất khó nhịn, đổi thành mình thì bất kể như thế nào cũng không thể đáp ứng. Nhưng Tả Đức chẳng những không biết đủ, lại vẫn muốn Dương Khai đối với hắn nói gì nghe nấy. Đây đã không đơn thuần là hộ vệ, mà là nô bộc! Hộ vệ chỉ cần phụ trách bảo vệ sự an toàn bên người Tả Đức, nhưng nô bộc thì không giống nhau. Nô bộc cần phải hoàn thành các loại mệnh lệnh của Tả Đức đưa xuống, hoàn toàn bỏ qua tôn nghiêm của mình.

Đây là sự vũ nhục đối với cường giả Hư Vương Cảnh! Là miệt thị! Ngả Âu là cường giả Hư Vương Cảnh, hơn nữa cũng một dạng như Dương Khai, đều là Hư Vương lưỡng tầng cảnh. Ông ta cảm động lây đối với tình cảnh của hắn vào thời khắc này, không thể tránh khỏi sinh ra tức giận. Tả Đức dường như cũng không nghĩ tới Dương Khai đáp ứng sảng khoái như vậy. Ông ta vốn tưởng rằng đối phương sẽ cùng mình cò kè mặc cả, ông ta đề nghị như vậy, cũng chỉ là muốn hết khả năng mò thêm nhiều chỗ tốt, thậm chí trong lòng cũng nhanh chóng nghĩ ra vài phương án dự phòng. Nói thí dụ như muốn cho Dương Khai vô điều kiện nghe theo mệnh lệnh của ông ta bao nhiêu lần... Nhưng không ngờ tới không có đất dụng võ chút nào. Trong lúc nhất thời có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh, ông ta lại mở miệng nói: - Một ngàn năm không đủ, 2000 năm! - Được! Dương Khai lại một lần nữa không hề nghĩ ngợi đáp ứng. - Tả Đức đại sư! Ngả Âu bỗng nhiên trầm giọng quát một tiếng. - Đề nghị này có phải có hơi quá hay không? Ông ta rốt cục không cách nào nhẫn nại lửa giận trong lòng mình nữa rồi. Tả Đức chậm chạp chạy tới Thủy Thiên Thành đã tính toán rồi, mang hôn sự của Tuyết Nguyệt uy hiếp mình càng tính rồi, thời khắc này lại vẫn đòi hỏi nhiều như thế, trực tiếp tăng thêm một ngàn năm kỳ hạn đến 2000 năm. 2000 năm trói buộc. Ai có thể nhịn? Ngả Âu không thể nhẫn nhịn nữa. Bất kể nói như thế nào, Dương Khai đề nghị cùng Tả Đức so đấu thuật luyện đan đều là bởi vì suy tính cho Cốc Bích Hồ. Ngả Âu tuy rằng không biết Dương Khai tại sao muốn làm như vậy, nhưng trong lòng vẫn rất cảm kích hắn. Chuyện này bất kể có thể thành hay không, ông ta đều phải nhận một phần ân tình, một phần ân tình lớn lao của Dương Khai. Trên đời này lại có người Hư Vương lưỡng tầng cảnh nào cam nguyện dùng một hai ngàn năm tự do để làm chuyện như vậy. Chỉ có một người là ngươi thôi! Cho nên ông ta không chút do dự đứng ra, thay đổi thái độ trước đó, dâng lên chỉ trích Tả Đức. Nếu ông ta ngay cả chút quyết đoán cùng quyết định này cũng không có, vậy ông ta không xứng làm hội trưởng của Hằng La Thương Hội nữa. Tả Đức cười lạnh một tiếng: - Chính hắn cũng đã đáp ứng rồi, Ngả Âu hội trưởng ngươi vội làm gì? Dương Khai nhìn Ngả Âu, cười nhạt một tiếng: - Ngả Âu hội trưởng an tâm một chút chớ nóng vội. Ta mặc dù đáp ứng 2000 năm, nhưng... đại sư có thể sống lâu như vậy hay không, cũng là số kiếp chưa biết a. Lời này mơ hồ có chút ít nguyền rủa Tả Đức chết sớm sớm siêu sinh. Tả Đức là một người Phản Hư tam tầng cảnh võ giả, hơn nữa cũng đã sống không ít năm, nếu không cũng không đến mức trở thành một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, tương lai 2000 năm với ông ta mà nói, quả thật có chút đường từ từ dài quá. Sắc mặt của Tả Đức không khỏi trầm xuống, hừ lạnh nói: - Yên tâm, vì đánh cuộc hôm nay, lão phu sẽ cố gắng sống qua kỳ hạn 2000 năm. - Chỉ mong như vậy. Dương Khai mỉm cười. Ngả Âu thở dài một tiếng, nhưng lại giơ tay lên, vỗ vỗ bả vai Dương Khai: - Dương huynh đệ, từ nay về sau, ngươi và ta là huynh đệ. Chuyện hôm nay, Ngả mỗ xin ghi nhớ. - Ha ha... Khóe miệng của Dương Khai nhếch lên, sâu trong nội tâm ngũ vị tạp trần, cũng như làm đổ đồ gia vị của cửa hàng. Các loại tư vị cùng nhau xông lên đầu, cũng không biết là nên vui hay là buồn. Hắn vội vàng đổi chủ đề, hỏi: - Vật thưởng của Dương mỗ đã định ra rồi, của đại sư ngài đâu? Sắc mặt của Tả Đức lạnh lùng, mở miệng hỏi lại: - Ngươi cảm thấy lão phu định xuống vật thưởng gì thích hợp? Dương Khai mỉm cười: - Dương mỗ lấy thân thể tự do của mình làm vật thưởng, nếu như thế, vì để công bình đại sư có phải cũng nên như vậy hay không?

Tả Đức nhướng mày, không lập tức trả lời. - Thế nào? Đại sư không dám nhận sao? Chẳng lẽ đại sư không có tự tin đối với thuật luyện đan của mình, cảm thấy thất bại trong tay của Dương mỗ ư? Dương Khai ở một bên châm ngòi thổi gió. - Buồn cười! Tả Đức lửa giận ngút trời: - Luyện đan một đạo, lão phu sẽ không thua bất kỳ kẻ nào, phép khích tướng đối với lão phu vô dụng! - Chà chà... Dương Khai âm dương quái khí tắc lưỡi một trận: - Đại sư có chút không thua nổi a. Thôi thôi, ngài oán khí ngất trời như vậy, ta cũng không cần ngài lấy bao nhiêu năm tự do thân thể làm tiền đánh cuộc. Như vậy đi... khi đại sư sinh thời, hàng năm luyện chế cho ta trăm viên linh đan cấp Hư Vương là được rồi. - Mỗi năm một trăm viên? Thần sắc của Tả Đức giận dữ: - Ngươi không cảm thấy có chút đòi hỏi nhiều sao? Dương Khai vẫn chưa lên tiếng, Tông Ngạo một mực đứng ở một bên lạnh lùng nói: - Đại sư lời ấy sai rồi. Dương Khai lấy 2000 năm tự do thân thể làm tiền đặt cuộc, hắn là một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả, đại sư không cảm thấy phải lấy ra vật thưởng ngang hàng sao? Mỗi năm trăm viên linh đan cấp Hư Vương, đối với đại sư mà nói không coi vào đâu. Nhưng 2000 năm tự do đối Dương Khai mà nói, lại là rất trầm trọng. Đại sư ngài cũng coi như người đức cao vọng trọng, cái này cũng không được cái kia cũng không được, chẳng lẽ chỉ có thể lên mặt kẻ cả thôi sao? Tông Ngạo đứng ở một bên nhìn trò vui hồi lâu, đã sớm không thể nhịn được nữa. Vốn đều là luyện đan sư, hắn mặc dù có chút khinh bỉ đối với nhân phẩm của Tả Đức, nhưng vẫn là khá tôn trọng, dù sao thì người thành đạt cũng đáng là bậc sư. Nhưng bây giờ vừa gặp, nhân phẩm của lão gia hỏa này còn muốn ác liệt hơn so với trong tưởng tượng của mình. Cùng so sánh với ông ta, nhân cách mị lực của Dương Khai quả thực là vĩ ngạn không có bến bờ mà. Trong lòng chỉ có một tia kính ý đối với Tả Đức, cũng tan thành mây khói. Nghe được lời của Tông Ngạo, Tả Đức cũng bất vi sở động, cười lạnh nói: - Lão phu xem ra, thân thể tự do của hắn không đáng giá một chút nào. Nhưng thật ra mỗi năm trăm viên linh đan cấp Hư Vương của lão phu có thể khiến người đánh vỡ đầu, không biết bao nhiêu người bỏ mạng! - Ha... Lời nói này cũng có chút đạo lý. Ngoài dự liệu của tất cả mọi người, Dương Khai lại gật đầu đồng ý: - Như vậy đi, ta hàng năm cũng không cần 100 viên đan dược của ngài, 80 viên thì sao?

- 50 viên, không bàn thêm nữa! Tả Đức vung tay lên. - 75 viên... - 55! - 70 viên! - 60! - Thành giao! Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người trợn mắt há hốc mồm, hai người một phen nhanh chóng tranh luận cùng cò kè mặc cả, cuối cùng định xuống con số là hàng năm 60 viên linh đan cấp Hư Vương! Mặc dù thiếu non một nửa so với Dương Khai đề nghị, nhưng 60 viên linh đan cấp Hư Vương, đó cũng là tài phú khó có thể tưởng tượng. Trong cả Tinh Vực này, bất kỳ một viên linh đan cấp Hư Vương, cũng đủ để khiến người ta tranh đoạt, khiến người ta vì thế mà dâng mạng. Cũng chỉ có Tả Đức đại sư như vậy, mới có thể tùy tùy tiện tiện vừa mở miệng chính là trên 160... - Tiểu tử! Điều kiện nói ổn thỏa, Tả Đức dường như cũng lộ ra một mặt dữ tợn, cười gằn nhìn Dương Khai: - Hôm nay ta và ngươi đánh cuộc, nhưng là định ra ngay trước mặt Ngả Âu hội trưởng cùng nhiều luyện đan sư Hư cấp khác, đến lúc đó ngươi nếu thua mà không dám nhận thì... - Yên tâm, Ngả Âu hội trưởng danh dự Tinh Vực, hành sự công chính, không giống có ít người lừa đời lấy tiếng. Ta nghĩ mời ông ta làm trọng tài, nếu ta và ngài hai người ai thua mà không chịu nhận, thì để Ngả Âu hội trưởng đánh chết tại chỗ! Dương Khai cười híp mắt đề nghị. Tả Đức không khỏi biến sắc, chỗ sâu nơi đôi mắt dường như toát ra một chút bộ dáng ý sợ hãi. Ông ta là một tên Phản Hư tam tầng cảnh, nếu Ngả Âu thật muốn giết ông ta, ông ta bất kể như thế nào cũng sống không qua ngày mai. Tả Đức nghĩ ngợi, trầm giọng đáp: - Cũng không phải là lão phu nghi ngờ nhân phẩm của Ngả Âu hội trưởng. Chỉ có điều... các hạ cũng là Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả, cùng Ngả Âu hội trưởng tu vi giống nhau, ngươi nếu muốn chạy trốn, Ngả Âu hội trưởng sợ là ngăn không được ngươi a.

Sắc mặt của Ngả Âu lạnh lùng, đang muốn lên tiếng nói gì đó, trong hư không bỗng nhiên một tia dao động năng lượng vi diệu thoải mái ra, ngay sau đó, một bóng người bất ngờ hiển lộ ra. Trên mặt của người này mang một nụ cười, khiến người ta như mộc xuân phong, râu tóc bạc trắng, nhưng sắc mặt lại vô cùng đỏ hồng, thoạt nhìn giống như một thanh niên vậy, sau lưng đeo nghiêng một thanh trường kiếm cả vỏ. Thân hình thẳng tắp, đứng ở nơi đó. Cả người một thanh lưỡi dao sắc bén tuyệt thế giấu mối không lộ, khiến người thấy mà khiếp sợ. Người nọ chắp hai tay sau lưng, từng bước một đi xuống từ trên bầu trời, mỉm cười hỏi: - Nếu Ngả Âu ngăn không được, ta tự mình xuất thủ chặn lại, Tả Đức đại sư cảm thấy thế nào? Nghe được giọng nói của người này, mọi người mới phản ứng được, vội vàng nhìn lại ông ta. Đợi sau khi thấy rõ khuôn mặt của ông ta, Ngả Âu không khỏi cả kinh, vội vàng cung tay hành lễ: - Long sư thúc, sao ngài đến đây? Long sư thúc... Cách xưng hô của Ngả Âu lập tức khiến mọi người hiểu rõ thân phận của người này. Một vị Hư Vương tam tầng cảnh cường giả duy nhất của Hằng La Thương Hội, chính là nhân vật đứng ở tột cùng của Tinh Vực, Long Thiên Thương! Tử Tinh có Cuồng Sư Tông trấn giữ, Hằng La Thương Hội có Long Thiên Thương trấn giữ, hai người này đều là sự tồn tại cường đại uy chấn thiên hạ. Tuy nhiên nếu bàn về danh khí, danh tiếng của Long Thiên Thương phải lớn hơn nhiều so Cuồng Sư Tông. Bởi vì một ngàn năm trước, lúc Long Thiên Thương vừa mới tấn thăng Hư Vương tam tầng cảnh, chẳng biết tại sao đi tới một viên tinh tu luyện, sau đó ở nơi nào tàn sát tông môn thế lực lớn có nhỏ có tổng cộng mấy chục nhà. Mấy ngàn vạn dặm trên tinh tu luyện đó, máu chảy thành sông, tích thi thành núi, giống như địa ngục nhân gian. Trận chiến ấy, ác danh của Long Thiên Thương vang xa! Trong Tinh Vực nói tới người này đều biến sắc.

Chương 1906: Chỉ có một phần vật liệu

Ai cũng không biết Long Thiên Thương rốt cuộc có xung đột ân oán gì với những tông môn bị tiêu diệt đó, chỉ truyền dương nói rằng điều đó có quan hệ với một cô gái. Từ sau lần đó, Long Thiên Thương liền độn ẩn không thấy. Trong một ngàn năm gần nhất, ai cũng chưa từng gặp ông ta, chỉ biết là người này trấn giữ Thủy Nguyệt Tinh, một địa phương bế quan tu luyện. Nhưng không nghĩ tới hôm nay ông ta không ngờ chủ động hiện thân. Đối mặt một vị Hư Vương tam tầng cảnh cường giả, ai cũng không dám sơ suất, đều rối rít cung tay hành lễ, ngay cả người như Tả Đức cũng không ngoại lệ.

Long Thiên Thương cười ha hả, đáp lễ lại với Tả Đức, thản nhiên nói: - Từ biệt mấy chục năm, đại sư vẫn phong thái như cũ, trong lòng của Thiên Thương rất an ủi. - Long trưởng lão khách khí rồi. Tả Đức gật đầu nói. - Long sư thúc, ngài hôm nay sao có nhã hứng đi ra một chút vậy? Ngả Âu rất kinh ngạc hỏi. Người khác không biết Long Thiên Thương có tánh khí ra sao, nhưng ông ta thì lại biết. Cả Tinh Vực, cũng chỉ có ông ta tiếp xúc nhiều nhất cùng Long Thiên Thương. Ngày thường, mặc dù ông ta muốn gặp Long Thiên Thương cũng không phải một chuyện dễ dàng. Lúc hay qua thăm hỏi còn có thể bị sập cửa vào mặt, không thể không xám xịt lui về, làm gì hiểu được hôm nay đối phương không ngờ chủ động hiện thân, khiến Ngả Âu một trận kinh ngạc. - Đến đây tham gia náo nhiệt. Long Thiên Thương cười ha hả. Ông ta khí chất bất phàm, nhưng cho người một loại cảm giác như mộc xuân phong. Bất kỳ kẻ nào gặp được ông ta, đều sẽ không tự chủ được sinh ra một tia cảm giác thân thiết, khi nói chuyện, ông ta quay đầu nhìn về Dương Khai: - Vị... Dương Khai này, ta gọi thẳng tên ngươi như vậy không có vấn đề chứ? - Dĩ nhiên không sao. Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Ừ, ngươi rất khá, Hằng La Thương Hội ta ngày sau là đồng minh của ngươi. Khi nào muốn tới thì tới, không cần khách khí. Long Thiên Thương mỉm cười nói. - Đa tạ ý tốt của tiền bối, tiểu tử nhất định xem nơi đây trở thành nửa nhà của mình. Dương Khai lập tức đánh rắn thuận theo côn. Tuyết Nguyệt ở một bên nghe ra, làm gì không hiểu được lời nói của Dương Khai là ý gì, lập tức trong mắt đẹp toát ra một chút thần tình ngượng ngùng cùng hạnh phúc. Một bên, Tả Đức thấy Long Thiên Thương nói như thế, cái mặt già này không khỏi có chút khó coi. Long Thiên Thương tuy rằng không nói thêm điều gì, nhưng chỉ dựa vào câu nói này, ông ta đã biết đối phương có chút bất mãn cách làm của mình, nếu không thì vì cái gì thân cận Dương Khai như thế? Tuy nhiên... thế thì đã sao? Hư Vương tam tầng cảnh so sánh với mình trên lý thuyết có địa vị giống nhau. Cho nên ông ta cũng không phải quá để ý. - Như thế thì tốt. Long Thiên Thương gật đầu, dường như rất hài lòng biểu hiện của Dương Khai, lời nói đổi một cái, khẽ cười nói: - Lời tuy như thế, nhưng ngươi hôm nay nếu cùng Tả Đức đại sư định xuống vật thưởng, đến lúc đó nếu thua đừng có không chịu trách nhiệm. Bổn tọa hôm nay nếu đã đến tiếp cận náo nhiệt này, thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Ngươi nếu dám chạy thoát, bổn tọa cũng sẽ thật dám chém chết ngươi. Ông ta cười híp mắt nói ra lời nói này, trong cách nói không mang chút nào sát khí, nhưng những người khác nghe ra, lại không tự chủ được xuất mồ hôi lạnh cả người. Một vị Hư Vương tam tầng cảnh cường giả trấn giữ chỗ này, đến lúc đó ai dám không thực hiện đánh cuộc chứ? Vậy đơn giản chính là muốn chết. - Tiền bối yên tâm, tiểu tử là người thành tín, tuyệt đối sẽ không lật lọng. - Như thế thì tốt. Long Thiên Thương lại nhìn về phía Tả Đức: - Đại sư còn ngươi? Có Long mỗ trấn giữ chỗ này, ngươi có thể yên tâm chứ? - Có câu nói này của Long trưởng lão là đủ rồi. Tả Đức gật đầu. - Nếu như thế, vậy các ngươi liền bắt đầu đi. Đã lâu chưa từng thấy qua chuyện thú vị như vậy, Long mỗ cũng muốn xem một màn vui. Long Thiên Thương mỉm cười, âm thanh rơi xuống, cả người giống như sương khói vậy, bỗng nhiên tiêu tán ở tại chỗ. Ông ta cứ như vậy không thấy. Nhưng ai cũng biết, ông ta cũng không đi xa, chỉ có điều bởi vì ông ta ở chỗ này cho người ta áp lực quá lớn, thế nên chủ động độn ẩn. - Dương huynh đệ, ngươi thật muốn làm như vậy sao? Vẻ mặt của Ngả Âu ngưng trọng nhìn Dương Khai, trong lòng cũng không hy vọng Dương Khai cùng Tả Đức so đấu thuật luyện đan. Đề nghị này ông ta xem ra vừa cảm kích lại không có lực. Đấy giống như một đứa trẻ ba tuổi muốn cùng một đại nhân so khí lực vậy, đứa bé đó căn bản không có khả năng thắng. Một câu Dương huynh đệ này khiến Dương Khai nghe sao cảm giác chói tai... Hắn lại không tiện vạch trần, chỉ có thể giả bộ lạnh nhạt, gật đầu nói: - Long tiền bối đều đã hiện thân chỗ này, tiểu tử còn có cơ hội đổi ý sao? - Ha ha, tất nhiên là không có! Trong hư không, truyền đến tiếng cười to của Long Thiên Thương. Tiếng cười kia phảng phất có chút ít ý nhìn có chút hả hê, khiến Tuyết Nguyệt tức giận ngứa hàm răng. - Ai cha! Ngả Âu thở dài một tiếng nặng nề: - Nếu như thế, hai vị bắt đầu đi. Ngả Âu và Long sư thúc cùng chư vị đại sư đều làm người chứng kiến! Ông ta biết chuyện phát triển đến mức này, đã vô lực xoay chuyển trời đất. Tuy nhiên ông ta đã quyết định chủ ý trong lòng, nếu Dương Khai thật sự thua thất bại thảm hại, mặc dù liều mạng danh dự bị hao tổn, cũng phải giúp Dương Khai thoát đi chỗ này. Mặc kệ nói thế nào, Dương Khai đều là bởi vì chuyện của Cốc Bích Hồ chủ động nhảy vào ao nước đục này. Ông ta đến bây giờ cũng không nghĩ ra, Dương Khai rốt cuộc tại sao muốn làm như vậy. - Ha ha, cái này ngươi chết chắc rồi. Chiêm Nguyên đứng ở bên cạnh Tả Đức, phá lên cười, bộ dáng gương mặt tiểu nhân đắc chí: - Ân sư, chờ một hồi không cần nương tay, cho hắn biết lão nhân gia ngài mới là luyện đan sư xuất sắc nhất trên đời này. - Hừ, không cần ngươi nói. Tả Đức hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nửa hí, đưa mắt nhìn Dương Khai nói: - Ngươi muốn cùng lão phu so đấu cái gì? Chớ nói lão phu ỷ lớn hiếp nhỏ, nội dung so đấu do ngươi quyết định. Bất kể loại linh đan nào, lão phu đều tiếp nhận. Ông ta làm ra vẻ bộ sáng nắm chắc phần thắng, khinh thường nhìn Dương Khai. Thật là buồn cười a, trên đời này lại vẫn còn hạng người ngu xuẩn giống như thế, lại muốn cùng mình so đấu thuật luyện đan, chờ một lát để cho ngươi biết, chữ phục là viết thế nào. - Nội dung so đấu Dương mỗ đã nói rồi, là luyện Thái Sơ Chuyển Hồn đan! Dương Khai mỉm cười. - Không được! Tả Đức còn chưa lên tiếng, Ngả Âu bỗng nhiên chợt quát một tiếng, thần sắc ngưng trọng nhìn Dương Khai: - Dương huynh đệ, đổi một loại linh đan đi, Thái Sơ Chuyển Hồn đan thật sự là... Thật sự là cấp bậc quá cao, đây chính là linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, muốn luyện chế phải có luyện đan sư cấp Hư Vương xuất thủ mới được. Luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm cũng không có tư cách luyện chế, chỉ sẽ lãng phí dược liệu. Dương Khai tu vi võ đạo cao tuyệt, tuổi lại không lớn, qua nhiều năm khẳng định say mê võ đạo như vậy, trên thuật luyện đan thì tài nghệ cao bao nhiêu? Cho dù thiên phú xuất chúng, cũng không có khả năng đến trình độ của luyện đan sư cấp Hư Vương! Hắn chọn Thái Sơ Chuyển Hồn đan làm nội dung so đấu, còn chưa đấu cũng đã thua rồi. Ngả Âu cảm kích Dương Khai suy tính cho Cốc Bích Hồ, nhưng cũng không thể mặc cho hắn nhảy vào trong hố lửa mặc kệ không hỏi. Nếu thật như thế, vậy mình thành người nào. Cho nên ông ta một miệng bác bỏ, tha thiết nhìn Dương Khai nói: - Nếu không thì chọn Hồi Nguyên đan đi, những thứ này mọi người trước kia đều thường dùng qua, cũng có thể phân biệt ra tốt xấu. Hồi Nguyên đan là linh đan sử dụng cho cấp thấp võ giả khôi phục thánh nguyên, chỉ có bậc Thánh cấp hạ phẩm. Ngả Âu cảm thấy Dương Khai nhất định sẽ luyện chế được, chỉ cần có thể luyện chế được thì có cơ hội cùng Tả Đức liều mạng, vạn nhất vận khí tốt luyện chế được đan văn, có lẽ còn có hy vọng thắng. Tông Ngạo ở một bên cũng gật đầu đồng ý, cảm thấy chọn Hồi Nguyên đan thỏa đáng một chút. Ông ta biết Dương Khai có một chút bản lãnh luyện đan, ngay cả linh đan có sinh đan vân cũng đã luyện chế được, luyện một viên Hồi Nguyên đan có sinh đan văn khẳng định không phải việc khó. Nếu Tả Đức để Dương Khai chọn nội dung mình so đấu, thì không thể không công lãng phí ưu thế này. Chiêm Nguyên nhảy ra nói: - Bản thân người ta cũng nói muốn chọn Thái Sơ Chuyển Hồn đan nhất định là có lòng tin có thể luyện chế thành công. Chiêm mỗ bất tài, trái lại muốn quan sát thật tốt một chút thuật luyện đan của các hạ. Chà chà, linh đan cấp Hư Vương sinh ra a, cũng không thấy nhiều, chư vị nói có phải không chứ? Lời này vừa nói ra, các luyện đan sư có mặt đều lộ ra thần sắc phấn chấn. Bọn họ cũng muốn quan sát một chút tình cảnh luyện chế linh đan cấp Hư Vương. Hồi Nguyên đan cùng Thái Sơ Chuyển Hồn đan so sánh với nhau, bọn họ càng có khuynh hướng chọn loại sau, cho nên sau khi nghe Chiêm Nguyên nói thì đều bày tỏ đồng ý. Sắc mặt của Ngả Âu giận dữ, hai tròng mắt uy nghiêm nhìn chăm chú qua Chiêm Nguyên. Tên này không khỏi rụt cổ một cái, ngượng ngùng cười nói: - Ngả Âu hội trưởng thứ lỗi, Chiêm mỗ thân là luyện đan sư, chỉ suy tính vấn đề xuất phát từ góc độ của bản thân mình, quả thật có chút sơ sót. Tuy nhiên chư vị ở đây đa số cũng là ý tứ này, Hội trưởng đại nhân không ngại hỏi bọn họ một chút chứ? - Không cần, cứ chọn Thái Sơ Chuyển Hồn đan! Dương Khai phất tay áo. - Ngươi có nghĩ kỹ chưa? Tả Đức lạnh như băng hỏi. - Đại sư không có tự tin sao? Dương Khai mỉm cười. - Lão phu là sợ ngươi ngày sau không cười được! Tả Đức hừ lạnh nói: - Đừng cho là ta không biết ngươi ở đây đánh mưu ma chước quỷ gì. Cũng được, lão phu luyện chế ra một viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan, thuận với tâm nguyện của ngươi. Ông ta cho tới bây giờ, vẫn nghĩ rằng Dương Khai lấy tự do thân mình đổi lấy cơ hội cứu chữa Cốc Bích Hồ. Ông ta nghĩ đến Dương Khai làm hết thảy, đều chỉ vì một viên Thái Sơ Chuyển Hồn đan mà thôi. Ông ta hoàn toàn không tin Dương Khai có thể luyện chế được linh đan cấp Hư Vương. - Ngả Âu hội trưởng, lấy ra vật liệu đi. Tả Đức hướng về phía Ngả Âu nói. Ngả Âu cau mày nói: - Vật liệu chỉ có một phần! Những thứ khác nói được, nhưng Thất Thải Mi Lộc nội đan cũng chỉ có một viên. Hai vị nếu liều mạng so đấu luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan, sợ là không được. - Lão phu mặc kệ. Tả Đức lắc đầu: - Ngươi chuẩn bị những vật liệu kia, vốn dĩ là cho lão phu. Về phần hắn tới chỗ nào lấy vật liệu, chính là chuyện của hắn. Nếu ngay cả vật liệu cũng quyên góp không đủ, vậy coi như hắn thua rồi! - Đại sư, nếu thật như thế, có phải có chút thắng không anh hùng hay không? Ngả Âu mặt trầm như nước. - Hắn nhất định phải chịu sự dạy dỗ như thế! Tả Đức bất vi sở động, cười lạnh nói:

- Người tuổi trẻ luôn tâm cao khí ngạo, không biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bao nhiêu, trải qua một chút đả kích, mới có thể trở nên trưởng thành ổn trọng. Chuyện hôm nay, coi như là sự dạy dỗ cho hắn đi, Long trưởng lão, ông nói xem có phải vậy không? Tả Đức nhìn về hư không hỏi. Không có trả lời, thật lâu sau, thanh âm của Long Thiên Thương mới truyền tới, nghe không ra hỉ nộ ái ố: - Đại sư nói không sai. Ngả Âu, mang vật liệu đã chuẩn bị xong giao cho đại sư đi. - Sư thúc! Ngả Âu nghe vậy kinh hãi. Nếu thật như thế, Dương Khai hoàn toàn không có hy vọng thắng. Vật liệu của Thái Sơ Chuyển Hồn đan cũng quyên góp không đủ, còn so cái gì? Ngả Âu biết rõ Thất Thải Mi Lộc nội đan khó tìm ra sao. Dốc hết lực lượng của cả Hằng La Thương Hội, ông ta mới tìm một viên năng lượng trôi qua hơn phân nửa mà thôi, trên đời này tuyệt đối không có viên thứ hai.

Chương 1907: Dược Sư Điện

- Dương Khai nếu kiên trì như vậy, tất nhiên có chỗ ỷ lại, có lẽ là hắn có một phần vật liệu khác cũng nói không chừng. Ngươi cứ giao một phần vật liệu đã chuẩn bị xong đó cho Tả Đức đại sư là được. Thanh âm của Long Thiên Thương truyền ra từ trong hư không. Nghe vậy, Ngả Âu ngẩn ra, quay đầu nhìn về Dương Khai, gương mặt có thần sắc hỏi thăm. Chỉ thấy Dương Khai mỉm cười, cổ tay đảo một cái, trên lòng bàn tay bất ngờ xuất hiện một viên nội đan bảy màu tán phát hào quang. Ánh sáng bảy màu còn muốn thịnh vượng hơn một chút so với viên nội đan mà trước đó Ngã Âu đã lấy ra. - Quả nhiên có!

Mọi người kinh hô, không ít luyện đan sư đều tham lam nhìn chăm chú vào một viên nội đan trên tay của Dương Khai. Hai viên nội đan nếu là đặt chung một chỗ, cơ hồ là giống nhau như đúc, nhưng... - Sao ta cảm giác nội đan này cùng Ngả Âu hội trưởng lấy ra có chút không quá giống nhau a! Có người nghi ngờ lẩm bẩm. - Quả thật có chút không quá giống nhau, nhìn như giống nhau, thật ra vẫn có một ít khác nhau nhỏ. Đây có phải đúng là Thất Thải Mi Lộc nội đan không? - Đây là Thất Thải Mi Lộc biến chủng nội đan, cũng không phải là chân chính thượng cổ dị thú có. Tuy nhiên yêu thú kia khi còn sống cũng có một tia Thất Thải Mi Lộc huyết thống. Dương Khai mỉm cười giải thích. Vật này đã cất giữ trong chiếc nhẫn không gian của hắn biết bao năm. Chính là năm đó trước khi đi Đế Uyển, trên bình nguyên vòng ngoài Đế Uyển săn giết một con Thất Thải Mi Lộc biến chủng đoạt được, cho tới nay đều chưa phái thượng dụng tràng gì, nhưng không nghĩ tới hôm nay có đất dụng võ. - Thì ra là thế, đây cũng đáng tiếc rồi. Tông Ngạo thở dài một tiếng. - Chỉ giáo cho? Ngả Âu đã xem Dương Khai thành người của mình, nghe Tông Ngạo nói như vậy, không khỏi có chút khẩn trương hỏi.

- Một trong vật liệu chủ luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan là Thất Thải Mi Lộc nội đan. Trên tay của Dương Khai không có loại đó, tuy rằng miễn cưỡng phụ họa yêu cầu nhưng cũng không thuần khiết, luyện chế phải khó khăn nhiều. Còn một viên của hội trưởng ngài thu thập được trước đó tuy rằng năng lượng trôi qua không ít, lại là chân chính Thất Thải Mi Lộc nội đan. Nếu dùng nó luyện chế không thể nghi ngờ phải chiếm cứ một chút ưu thế. Tông Ngạo giải thích. Ông ta là một vị luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm, mặc dù không thể luyện chế tức thì Thái Sơ Chuyển Hồn đan, nhưng toa thuốc này là ông ta đề nghị ra, đối với chuyện này dĩ nhiên rất có nghiên cứu, lời nói cũng có quyền uy tính.

Nghe ông ta nói như vậy, sắc mặt của Ngả Âu không khỏi có chút khó coi. - Ha ha, muốn dùng một viên tàn thứ phẩm nội đan tới cùng lão phu so đấu sao? Tả Đức cười lớn một tiếng: - Tiểu tử, lão phu khuyên ngươi tốt hơn là sớm một chút nhận thua, tránh cho đợi lát nữa mất mặt. - Tàn thứ phẩm không đủ, cộng thêm cái này thì sao? Dương Khai mỉm cười. Khi hắn nói chuyện, lòng bàn tay lại thêm một món khác. Vật nọ vừa xuất hiện, trong không khí liền phiêu đãng ra một cỗ mùi hương ly kỳ. Mọi người ngửi lấy, lập tức cảm thấy thanh tâm ngưng thần, cảm xúc tiêu cực trong lòng đều bị đuổi tản ra không còn. - Hương nang phới hợp cùng nội đan! Tông Ngạo trước mắt sáng ngời, lập tức vỗ đùi, cười nói: - Cái này được đó, có thể đứng cùng chung trên một đường rồi. Ngả Âu cũng là tinh thần chấn động, biết có hương nang cùng nội đan phối hợp phụ trợ, tình thế bất lợi của Dương Khai sẽ bị lau sạch trong nháy mắt. Sắc mặt của Tả Đức không khỏi trầm xuống, mở miệng nói: - Ngươi lại vẫn có thể săn giết được một viên Thất Thải Mi Lộc biến chủng ư? Nhưng cho dù như thế, ngươi thật cho rằng thuật luyện đan của mình có thể thắng được lão phu hay sao? Lão phu có thể cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nhận thua đi, ngươi không có cơ hội đâu.

- Dương mỗ cũng cho đại sư một cơ hội cuối cùng. Nếu hôm nay không so đấu sẽ trở thành vết dơ cả đời của đại sư ngài, khiến danh dự ngài bị hao tổn. Dương Khai trả lời lại một cách mỉa mai. - Hừ, không hài lòng được nửa câu. Nếu ngươi cũng có vật liệu, vậy thì bắt đầu đi, lão phu sẽ khiến cho ngươi tâm phục khẩu phục! Dương Khai chuyển hướng về phía Ngả Âu, cung tay nói: - Xin Ngả Âu hội trưởng tìm địa phương thích hợp. - Dược Sư Điện khoảng cách chỗ này không xa, ở Dược Sư Điện đi. Nơi đó có địa hỏa thuần khiết có thể dùng, cũng có lò luyện đan cấp Hư Vương. Ngả Âu vừa nói chuyện, vừa đi trước dẫn đường. Mọi người khác vội vàng đi theo. Những luyện đan sư Hư cấp đó thời khắc này mỗi một người cũng như đánh máu gà, sắc mặt ửng hồng, kích động không thể tự kiềm chế, rối rít vây quanh bên cạnh Tả Đức đại sư, nhân cơ hội này thỉnh giáo một vài vấn đề với ông ta. Luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không phải là nói thấy có thể gặp được, đúng lúc gặp cơ hội hôm nay, bọn họ đâu còn thừa cơ nắm chắc cơ hội. Mặc kệ nhân phẩm của Tả Đức như thế nào, tài nghệ luyện đan của ông ta là không cho hoài nghi. Mấy câu chỉ điểm của ông ta năm đó có thể khiến cho Chiêm Nguyên một đường tấn thăng đến trình độ luyện đan sư Hư cấp trung phẩm. Ở đây nhiều luyện đan sư như vậy, có không ít người tự xưng là tư chất có nhiều xuất sắc hơn so với Chiêm Nguyên, nếu được Tả Đức chỉ điểm mấy câu, nhất định là cả đời được lợi. Có lẽ là muốn duy trì hình tượng của mình, Tả Đức đối với nghi vấn cùng vấn đề khó khăn của những luyện đan sư đưa ra là ai đến cũng không cự tuyệt, tỉ mỉ giải đáp. Điều đó khiến không ít người cũng có thu hoạch to lớn, trong miệng cảm kích không dứt. Chỉ có Tông Ngạo, một đường đi theo bên cạnh Dương Khai, mặc kệ không hỏi tới náo nhiệt bên kia. Tiểu nhân đắc chí Chiêm Nguyên đó lại thỉnh thoảng liếc nhìn Dương Khai một cái, trên mặt mang vẻ mỉm cười châm chọc nhìn có chút hả hê. - Ân sư, môn sinh ngày trước gặp một đề khó, không biết nên giải quyết như thế nào, xin ân sư giải đáp. Chiêm Nguyên bỗng nhiên cao giọng hỏi. Nhiều luyện đan sư đều nghiêng tai lắng nghe, muốn biết Chiêm Nguyên rốt cuộc muốn hỏi gì. - Hả? Vấn đề khó khăn gì nói nghe một chút. Tả Đức nhàn nhạt hỏi. - Có một tiểu tử không biết trời cao đất rộng mới vào con đường luyện đan, muốn cùng môn sinh so đấu thuật luyện đan, cùng phát ra chí nguyện to lớn muốn thu được thắng lợi. Môn sinh không biết nên cùng người đó so tài hay không? Dù sao môn sinh đáp ứng cũng có chút ỷ lớn hiếp nhỏ, không đồng ý thì lại sẽ khiến người hiểu lầm môn sinh tài nghệ không tinh, đích thực khiến người ta khó làm.

- Chuyện nào có đáng gì? Vinh dự của luyện đan sư không để cho khinh nhờn, dạy dỗ mạnh tay cho người đó. Bảo cho hắn biết, con đường luyện đan không phải là a mèo a chó cũng có thể đọc lướt qua là được. Chiêm Nguyên lập tức lộ ra một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, cung tay nói: - Thì ra là thế, đa tạ lão sư dạy bảo, môn sinh thụ giáo. Tuyết Nguyệt đi theo bên cạnh Dương Khai vừa nghe được, nhanh chóng tức giận, cắn rắng vang lên ken két. Địa vị của Dương Khai ở trong mắt nàng không có gì sánh kịp, sợ là ngay cả Ngả Âu còn so ra kém. Thời khắc này Tả Đức lại nói Dương Khai là a mèo a chó, nếu không cố kỵ thân phận của Tả Đức, Tuyết Nguyệt e rằng lập tức muốn rút kiếm chém người này.

Một vài luyện đan sư Hư cấp nhướng mày, trong lòng không thích ngôn luận của Tả Đức. Dù sao điều này có chút không hợp với thân phận của Tả Đức, nhưng lại không nói gì, chỉ có thể làm như không nghe đến. Nhưng thật ra có số ít mấy tên luyện đan sư Hư cấp phát ra tiếng cười nịnh nọt. Tốc độ của mọi người cực nhanh, trước sau bất quá thời gian một nén nhang, thì đã tới trước đại điện của một tòa nhà. Bốn phía đại điện đó hiện đầy cấm chế trận pháp, Ngả Âu phất tay mở ra, dẫn mọi người đi vào trong đó. - Lực lượng của lửa thật là nồng đậm. Khuôn mặt của Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc, hô nhỏ một tiếng. Hắn cảm thấy hỏa hệ nguyên tố nồng đậm tinh thuần phiêu đãng trong không khí, không xê xích bao nhiêu so với địa phế hỏa mạch của Lăng Tiêu Tông. - Đây chính là Dược Sư Điện của Thủy Thiên Thành ta. Ngả Âu mỉm cười giải thích: - Phía dưới Dược Sư Điện này có một địa hỏa chi mạch tốt nhất. Các luyện đan sư của Hằng La Thương Hội ta đều ở chỗ này luyện đan. Dương Khai gật đầu, lập tức biết những luyện đan sư đi theo vì sao một chút cũng không kinh ngạc. Bởi vì bọn họ đều xem như là luyện đan sư của Hằng La Thương Hội, hiển nhiên thường xuyên đến nơi này, sớm đã thành thói quen. - Chưa từng thấy qua chợ mà. Chiêm Nguyên căn bản sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào châm biếm Dương Khai, nghe vậy không nhịn được hừ lạnh một tiếng. - Hội trưởng đại nhân, làm gì vậy? Đoàn người vừa đi vào Dược Sư Điện, trước mặt lại đi tới một người lão giả mặc y phục của luyện đan sư, nghi ngờ hỏi. Ngả Âu cười khổ, nói sơ một lần ngọn nguồn của câu chuyện. - Cái gì, lại có người cùng Tả Đức đại sư so đấu thuật luyện đan? Lão giả kia hô to một tiếng. Chỉ một thoáng, bên trong Dược Sư Điện, vô số cửa phòng của sương phòng được mở ra. Từng luyện đan sư một đầu tóc rối bù, dơ dáy cực kỳ, hốc mắt sâu hõm vào, thoạt nhìn cũng như tên ăn xin vậy vọt ra từ bên trong phòng luyện đan của từng người.

Có người một bên xông tới một bên hô to hỏi: - Đại sư ở đâu, đại sư ở đâu? Đợi sau khi thấy được Tả Đức, những luyện đan sư này đồng loạt vẻ mặt nghiêm túc, vái chào thấp đến đất, trong miệng vấn an. Tả Đức cũng làm ra bộ dáng bình dị gần gũi, đáp lễ lại. Dương Khai nhìn âm thầm khiếp sợ. Hắn phát hiện chỉ cần luyện đan sư trong Dược Sư Điện xông ra, sẽ không dưới 70 người. Những luyện đan sư này mỗi một vị đều là trình độ cấp Thánh Vương trở lên, tuy rằng cấp bậc không cao, nhưng số lượng lại không thể khinh thường. Hơn nữa, đây vẫn chỉ là Dược Sư Điện tầng thứ nhất mà thôi. Ở thần niệm của Dương Khai cảm ứng được, Dược Sư Điện hướng trong lòng đất, còn có tám tầng!

Nói cách khác, cả Dược Sư Điện có tầng chín, mỗi một tầng đều có luyện đan sư bất đồng cấp bậc trú đóng luyện đan. Chỉ cần số lượng luyện đan sư bên trong một Dược Sư Điện e rằng đã có 400, 500 người! Đây mới là một trong nội tình của Hằng La Thương Hội! 400, 500 người này mỗi một năm luyện chế linh đan cho Hằng La Thương Hội đếm không hết. Trong lúc nhất thời, trước mặt Tả Đức náo nhiệt khác thường. Còn phía trước Dương Khai vắng như chùa bà đanh, tạo thành đối lập vô cùng rõ ràng. Mà sau khi biết lại là Dương Khai muốn cùng Tả Đức so đấu thuật luyện đan, những luyện đan sư không rõ chân tướng mỗi một người đều mang ánh mắt lòng đầy căm phẫn quay đầu nhìn về Dương Khai, tựa như Dương Khai khinh nhờn gì vậy. Ngả Âu để tránh cho Dương Khai lúng túng, vung tay lên, dẫn mọi người bước vào phía dưới. Đúng như Dương Khai cảm giác, Dược Sư Điện tổng cộng chia chín tầng. Càng đi xuống, lực lượng địa hỏa càng thịnh vượng, luyện đan sư có thể luyện đan trong đó có cấp bậc cũng càng cao. Mỗi khi đi tới một tầng, số lượng luyện đan sư đi theo phía sau trở nên càng ngày càng nhiều. Sau khi thẳng đến tầng thứ chín, phía sau Ngả Âu đã đi theo hơn 500 vị luyện đan sư. Điều này làm cho Ngả Âu rất nhức đầu, có lòng để cho bọn họ đi trở về luyện đan, rồi lại không mở được miệng. Ông ta biết địa vị của Tả Đức ở trong lòng của chút ít người nơi đây, biết lực hấp dẫn của một vị luyện đan sư cấp Hư Vương luyện đan đối với bọn họ. Chỉ sợ hiện tại mặc dù dùng sức mạnh, những luyện đan sư này tánh khí quật cường cũng sẽ không phục tòng chỉ thị của ông ta. Ông ta chỉ có thể mặc kệ, nhẹ giọng nói với Dương Khai: - Dương huynh đệ, ngươi có áp lực khác. Ta cũng không nghĩ tới chuyện náo loạn lớn như vậy. Ngươi xem bọn người kia như cải trắng là được. Dương Khai mỉm cười: - Ngả Âu hội trưởng yên tâm, những này người... vẫn không đặt ở trong mắt ta.

- Như thế thì tốt. Ngả Âu không khỏi thở phào nhẹ nhõm. - Đã tới chỗ rồi, vậy liền bắt đầu đi. Tả Đức hô to một tiếng, quay đầu nhìn về mấy trăm luyện đan sư, khẽ mỉm cười nói: - Chư vị đồng đạo, hôm nay ta cùng với vị... tiểu bằng hữu này so đấu thuật luyện đan, tuy có chút ít nguyên do, nhưng lão phu cũng là ỷ lớn hiếp nhỏ, lão phu xấu hổ a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau