VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1871 - Chương 1875

Chương 1873: Lấy một địch hai

Vừa rồi tuy rằng lão đã đấu với Dương Khai, nhưng chỉ là giằng co mà thôi, cũng không có xuất toàn lực, nhưng bây giờ vì để thu lấy Hư Niệm Tinh, đánh sâu vào Hư Vương tam tầng cảnh tối cao kia, Công Tôn Lương cũng không có mảy may nương tay.

Một kích này tuyệt đối là toàn bộ lực lượng của lão, không ngờ lại bị đối phương dễ dàng đón đỡ.

Không chỉ như thế, từ đối phương bên kia còn truyền đến một lực lượng khiến lão gần như không thể ngăn cản, dưới lực lượng này dường như lão biến thành chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh trong biển rộng, một mình trong phong ba bão táp, sóng biển không ngừng đánh úp lại, tùy thời đều có nguy hiểm lật chìm.

Công Tôn Lương hoảng hốt trong lòng, một mặt khổ sở ngăn cản năng lượng ập đến từ Dương Khai bên kia, một mặt gầm lên: - Lý huynh, còn không ra tay!

Lão không thể không nhờ Lý Mậu Danh giúp đỡ.

Lý Mậu Danh đầy mặt bất đắc dĩ nói: - Cần gì vậy chứ... đâu cần khổ như thế chứ...

Trong miệng oán trách, nhưng hắn không thể không thi triển ra vực tràng của bản thân, ép tới hướng Dương Khai.

Dù sao hắn còn thiếu Công Tôn Lương một mối nhân tình, hơn nữa giờ này Dương Khai cũng đã trả lại Tôn Giả Lệnh, không còn là tôn giả Tử Tinh, hắn ra tay đối phó Dương Khai ngược lại cũng không cần băn khoăn về đạo nghĩa cái gì.

Thế nhưng trong lòng hắn thật không muốn đánh nhau với một võ giả cùng cảnh giới với mình, cho nên lần này chỉ phóng thích ra vực tràng thử gây áp lực cho Dương Khai mà thôi, cũng không có thật lòng ra tay.

Một trái một phải, vực tràng của hai vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh đánh úp lại, dường như hai ngọn núi lớn đè ép xuống một hướng, vạn vật thế gian đều như bị ép thành phấn vụn.

Mà tâm điểm đè ép kia là vị trí chỗ Dương Khai.

Điều này làm cho áp lực lên Dương Khai tăng mạnh, vốn hắn đang chiếm thượng phong, không thể không phân ra một phần lực lượng để ngăn cản vực tràng của Lý Mậu Danh. Công Tôn Lương thấy thế, lập tức đoạt lại quyền chủ động, áp chế Dương Khai phải lún người xuống.

Lão một mặt tạo áp lực, một mặt thâm hiểm nói với Dương Khai:

- Người tuổi trẻ, có một câu nói kêu là: kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, giao ra vật kia, lão phu sẽ không làm khó dễ ngươi, thậm chí có thể tôn sùng ngươi làm thượng khách của Tử Tinh, như thế nào?

- Ngươi nói lời này, như thế nào tạo cho người ta có cảm giác như ngươi nắm chắc phần thắng? Dương Khai tuy rằng trên mặt đầy vẻ gian khổ, nhưng thần thái lại rất bình thản, dù chật vật vẫn ung dung đánh giá Công Tôn Lương.

Công Tôn Lương cười to: - Bởi vì lão phu vốn đã nắm chắc phần thắng!

- Vậy... sao! Dương Khai toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nõn. Trong nháy mắt chữ thứ hai vừa ra khỏi miệng, vực tràng của bản thân ầm ầm lan tràn ra ngoài.

"Ông..."

Một trận rung động đến từ tâm hồn, không gian bốn phía dường như trở nên không ổn định, như sắp vỡ nát.

Dường như trên mặt hồ tĩnh lặng bị ném xuống một tảng đá lớn, uy lực vực tràng của Dương Khai hình thành như gợn sóng lan tràn ra ngoài, mắt thường có thể thấy được.

"Răng rắc..." Truyền ra tiếng vang nho nhỏ.

Công Tôn Lương cùng Lý Mậu Danh đồng thời biến sắc. Công Tôn Lương lại kinh hô một tiếng: - Làm sao có thể?.

Lão hoảng sợ phát hiện, dưới áp lực của vực tràng do mình và Lý Mậu Danh cùng liên hiệp tạo ra, Dương Khai không những không có bị áp chế, ngược lại thoáng cái bạo phát, làm vực tràng của bọn họ phiến phiến tan rã.

Công Tôn Lương trong lòng chấn động mãnh liệt!

Từ thời điểm ngàn năm trước lão đã tấn thăng Hư Vương Cảnh, 300 năm trước đột phá đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh, ở tầng thứ Hư Vương Cảnh này thấm nhuần thời gian lâu dài đến ngàn năm. Nói cách khác, vực tràng của lão rèn luyện hơn ngàn năm, đối với vực tràng có cảm ngộ cùng hiểu biết độc đáo của mình... trong cả Tinh Vực người có thể vượt qua lão cũng không có mấy.

Lý Mậu Danh cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Thế mà giờ này, vực tràng của hai người cộng lại vẫn không bằng một người, dưới liên thủ đều bị phá giải, điều này nói rõ điều gì, khẳng định nói rõ uy năng vực tràng của người ta đều cường đại hơn so với hai người!

Có phát hiện này làm cho trái tim Công Tôn Lương phát lạnh, trong mắt lão ngập đầy vẻ hoảng sợ, con ngươi run rẩy.

Mãi đến lúc này lão mới ý thức được: từ đầu đến giờ Dương Khai không có xuất ra toàn lực. Lão đã tận khả năng đánh giá cao thực lực của Dương Khai, nhưng kết quả còn phát hiện là đánh giá thấp đối phương.

- Không xong! Lý Mậu Danh quát to một tiếng, vội vàng thu lại vực tràng của mình, sắc mặt tái xanh. Vực tràng bị vỡ nát, chính là tổn hại cơ sở của bản thân, nếu vỡ vụn đến mức không thể chữa trị, thì rất có khả năng dẫn tới cảnh giới rớt xuống, tu vi giảm xuống, đây là hậu quả mà bất kỳ một Hư Vương Cảnh nào đều không thể thừa nhận.

Cũng may hắn thấy thời cơ nhanh, nếu không thực sự có nguy hiểm loại này.

Hắn vừa thu lại vực tràng, chỉ dựa vào một mình Công Tôn Lương căn bản không thể ngăn cản uy thế của Dương Khai, giữa không trung truyền đến tiếng nổ vang liên tục, kèm theo những thanh âm kia vang lên, thân mình Công Tôn Lương khẽ run lên từng chặp, trong mắt mũi miệng đều rỉ ra máu tươi.

Đó là dấu hiệu báo trước vực tràng bản thân ngưng luyện ngàn năm bị tan rã.

Qua một trận chiến này, cho dù Công Tôn Lương không chết, muốn chữa trị vực tràng, tối thiểu cũng phải bế quan trăm năm.

Cái này còn chưa xong, Dương Khai nhìn Công Tôn Lương gần trong gang tấc, Long Cốt Kiếm trên tay hung hăng chém xuống một cái, kèm theo một lực lượng dường như có thể sánh ngang với khai thiên lập địa, Công Tôn Lương như một cái bao vải rách bay ngược ra sau.

"Grào..."

Truyền ra tiếng long ngâm hùng hậu xa xưa, vang dội thiên địa, Long Cốt Kiếm biến thành cự long xanh biếc, thân mình khổng lồ uốn lượn chập chờn, trừng hai con mắt còn lớn hơn một căn phòng, đuổi theo sát Công Tôn Lương, há cái miệng to như chậu máu, nhìn xu thế kia, dường như là muốn cắn lão một ngụm nuốt sống.

- Bí bảo Long Cốt! Công Tôn Lương trợn trừng con ngươi đều sắp lồi ra ngoài. Tuy rằng vừa rồi lúc Dương Khai lấy ra Long Cốt Kiếm, lão cũng cảm giác bí bảo của đối phương này có chút không bình thường, nhưng bất kể như thế nào lão cũng không nghĩ tới, một kiện bí bảo này lại là từ Long Cốt tạo thành.

Đây chính là xương cốt của thánh linh thượng cổ! Chế tạo thành bí bảo tối thiểu cũng là cấp Hư Vương.

Long uy dày đặc như thực chất kia đánh thẳng vào thần hồn cùng thân thể Công Tôn Lương, khiến trong lòng lão không thể tự chủ sinh ra khủng hoảng sợ hãi.

Đó là sợ hãi theo bản năng: không có người nào khi đối mặt với thánh linh thượng cổ mà không sinh ra loại tâm tình này, đây là xuất từ bản năng của máu huyết!

Lão cắn đầu lưỡi một cái, cố ép mình xua tan khó chịu trong lòng, trên tay bấm pháp quyết, thánh nguyên ào ào tuôn ra.

Ngay sau đó, bí bảo đoản kiếm của lão bùng phát ra hào quang, kèm theo một trận vặn vẹo biến ảo, chợt biến thành một con vật hình dáng con cá hố to lớn.

Trên thân con cá hố kia lốm đốm đủ mọi màu sắc, sặc sỡ, lung lay làm người ta hoa cả mắt; trong miệng răng nanh dày đặc như răng cưa... nó vọt tới đón đầu cự long xanh biếc.

Hai kiện bí bảo cấp Hư Vương hóa hình, gặp nhau ở giữa không trung, truyền ra dao động năng lượng kịch liệt, cả Tử Tinh Thành một trận đất rung núi chuyển, phòng ốc phía dưới dường như trôi qua năm tháng vạn năm đã mục nát, rối rít nổ tung, mặt đất bị cày thành những khe rãnh to lớn.

Vốn các võ giả Phản Hư Cảnh đứng ở phụ cận xem cuộc chiến, mỗi người đều như gặp phải đòn đánh nghiêm trọng, đều biến sắc thi triển ra thủ đoạn phòng ngự của mình, nhưng vẫn bị dư ba năng lượng khủng bố kia đánh cho người người ngả nghiêng. Chỉ có mấy vị cấp trưởng lão, dựa vào tu vi cao thâm, vẫn còn đứng tại chỗ, nhưng xem theo sắc thái trên mặt bọn họ, ngăn cản được dư ba lực phản chấn này cũng không thoải mái lắm, mỗi người đều cực kỳ ngưng trọng, nhưng không có người nào bỏ được một cái chớp mắt, ai nấy đều cẩn thận quan sát trận đại chiến hiếm có này.

Cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh ngay mặt chiến đấu, cũng không phải thường xuyên có thể chứng kiến, từ trong đó học được bất kỳ một chút gì đều đủ để bọn họ thu được rất nhiều lợi ích.

Ở trong năng lượng cực lớn bùng phát kia, Dương Khai giống như quỷ mị biến mất không thấy, chờ đến thời điểm xuất hiện, đã ở trước mặt Công Tôn Lương.

- Ngươi... Công Tôn Lương biến sắc, thời khắc này đúng là lúc khí thế lão suy nhược, thế nào cũng không nghĩ tới, Dương Khai lại đúng vào lúc này xuất hiện trước mắt mình.

Dương Khai không nói một lời, mặt lạnh lùng kiên quyết, trên nắm tay lóe lên vầng hào quang năm màu, tung một quyền đánh tới hướng Công Tôn Lương.

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Thể!

Công pháp tôi luyện thân thể có một không hai này, có thể công có thể thủ, khi phòng thủ thì kiên cố, khi công thì không có gì không phá được! Dương Khai vận dụng trên quả đấm của mình đầy Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, vô cùng chắc chắn, gần như tương đương với đeo một bí bảo bao tay cấp Hư Vương.

Một quyền này nếu đánh trúng, tất nhiên Công Tôn Lương sẽ bị thương nặng!

Quả đấm huy động không tính là nhanh, quỹ tích cũng thấy rất rõ ràng, nhưng Công Tôn Lương lại ngạc nhiên phát hiện, mình hoàn toàn không đỡ được một quyền này.

Đây là một loại áp chế lực lượng tuyệt đối! Là công kích mà bất kể lão thi triển thủ đoạn gì đều không thể hóa giải!

Nếu như ở thời kỳ toàn thịnh, có lẽ lão có thể toàn thân thối lui, nhưng thời khắc này khí thế rơi vào thời điểm yếu đi, vực tràng bị hao tổn, làm sao lão có thể chống đỡ? Chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu quyền hiện đầy hào quang năm màu kia phóng lớn trước mi mắt của mình, sâu trong nội tâm lão đầy khủng hoảng.

Ngay thời khắc mấu chốt, một bóng người xuất hiện ở trước mặt Công Tôn Lương, bất ngờ chính là Lý Mậu Danh!

Lý Mậu Danh sắc mặt ngưng trọng vạn phần, đưa tay vỗ ngực bụng, vừa há miệng, từ trong miệng phun ra một cái hồ lô rượu, hắn không cần suy nghĩ, dốc hồ lô vào miệng ực mạnh một ngụm, sau đó phun mạnh về phía Dương Khai bên kia.

"Phù..."

Một luồng sáng màu lam chói lọi, vắt ngang giữa Dương Khai và Lý Mậu Danh, như dải thiên hà ngăn chặn công kích của Dương Khai.

Ngọn lửa không nóng, ngược lại cực kỳ lạnh giá, ngọn lửa lam này vừa ra, cả thiên địa tựa hồ như đều sắp đóng băng,.

Hào quang năm màu trên nắm tay Dương Khai lại lóe lên không dứt, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào, cùng lúc đó, hắn cảm giác giá lạnh theo nắm tay của mình, một đường hướng lên trên, đánh thẳng vào trái tim.

Dương Khai không nhịn được rùng mình một cái.

Nhìn hồ lô rượu kia cùng ngọn lửa lam vắt ngang phía trước, trong mắt Dương Khai lại sáng ngời, ý thức được đây khẳng định là một bảo bối hiếm có.

- Dương huynh hãy dừng tay! Thấy Dương Khai hành động hơi bị chựng lại, Lý Mậu Danh vội vàng lên tiếng.

Dương Khai híp mắt, không để ý đến Lý Mậu Danh, trong miệng khẽ quát một tiếng: - Long hóa!

"Răng rắc..."

Một cánh tay của hắn đột nhiên tăng lớn một vòng, dưới ánh mắt nhìn không thể tin của hai người Lý Mậu Danh, Công Tôn Lương, trên cả cánh tay chợt nổi lên mảnh mảnh vảy rồng do thánh nguyên ngưng tụ thành, bàn tay thò ra kia cũng biến thành một cái long trảo, có vẻ dữ tợn đáng sợ! Từ trên cánh tay tràn ra khí tức của Kim Thánh Long, làm cho trong lòng hai người sợ run không thôi.

Ngọn lửa lam vắt ngang giữa mấy người kia dễ dàng bị xuyên thủng, lửa bám vào vảy rồng trên cánh tay Dương Khai, hừng hực thiêu đốt, nhưng không cách nào tạo thành bất kỳ thương tổn gì với hắn.

Lý Mậu Danh cùng Công Tôn Lương con ngươi run rẩy kịch liệt, không cần suy nghĩ, đồng loạt ra tay hợp lực hai người, hội tụ thành một công kích mãnh liệt gần như không yếu so với Hư Vương tam tầng cảnh, đánh về phía Dương Khai, chủ yếu là đón đỡ cái long trảo khiếp người kia.

"Ầm..." Trong hư không, tia sáng mờ dần rồi tiêu tan, tiếng động năng lượng nổ tung liên tiếp, vầng sáng to lớn lan tràn ra trên không trung, hiện ra trong mắt mọi người như cảnh tượng ngày tận thế lại tới.

Ba bóng người, cùng một lúc bay ngược ra ngoài...

Chương 1874: Cuồng Sư Tông

Cả Tử Tinh Thành chấn động, vô số võ giả ngẩng đầu nhìn lên, nhìn về phía chiến trường, ai cũng sợ hãi, lo lắng.

Đa số đều không biết bên kia xảy ra chuyện gì, chỉ biết là có cường giả đang chiến sinh tử, cái gọi là thành môn thất hỏa, bọn họ không muốn bị dính líu.

Chỉ một thoáng, vô số người người chạy o, cần phải thoát đi Tử Tinh Thành, tránh một chút danh tiếng.

Cũng có võ giả gan lớn, chạy tới chỗ chiến trường, muốn đục nước béo cò.

Địa phương càng nguy hiểm, kỳ ngộ càng lớn, đây là đạo lý mãi mãi không thay đổi.

Một nơi dưới Tử Tinh Cung, Tử Vô Cực toét miệng cười khúc khích, lộ vẻ cuồng nhiệt.

Hắn không ngờ Dương Khai lại cường hãn như vậy.

Lúc Lý Mậu Danh chịu nhân tình, đáp ứng cùng Công Tôn Lương ra tay đối phó Dương Khai, Tử Vô Cực còn cho là đại thế đã mất, chuẩn bị tâm tư chấp nhận thất bại, cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng bây giờ hắn lại trở nên chấn phấn, bởi vì ba đại cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh giao đấu, Dương Khai lại hơi chiếm thượng phong, ngược lại Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh liên thủ vẫn ở tình thế bất lợi.

Dương tôn giả này sao có thủ đoạn cao như thế? Loại thủ đoạn này, chỉ sợ phụ thân của mình là Tử Long cũng không bằng, Tử Vô Cực ngoài sự khó tin, còn lại là phấn chấn, tương lai tốt đẹp của mình đều nhờ vào thân ảnh trước mặt, Tử Vô Cực kích động gần như không thể kiềm chế, trong lòng thầm mong Dương Khai mau mau chém chết Công Tôn Lương.

Trên không trung, Dương Khai lau máu tươi bên mép, hoạt động thân mình, hai tròng mắt rạng rỡ nhìn đằng trước.

Cách đó mấy dặm, Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh hai sắc mặt trắng bạch, hoảng sợ nhìn qua.

Vừa rồi cứng đối cứng một phen, ba người không ai tốt đẹp gì, Dương Khai bị thương nhẹ, nhưng Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương cũng không dễ chịu, có thể nói là kết cục tam bại câu thương.

Kết cục này làm Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh không thể chấp nhận!

Hai người liên thủ, gần như có thể phát ra lực lượng không sai biệt Hư Vương tam tầng cảnh lắm, nhưng Dương Khai lại có thể ngăn cản! Chẳng phải là nói hắn có tư cách đánh với Hư Vương tam tầng cảnh?

Chuyện như vậy gần như lật đổ hiểu biết của Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương từ trước tới giờ!

Lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh cách nhau chỉ một tầng nhưng lại là cách biệt giữa trời và đất, mỗi tầng Hư Vương Cảnh tấn thăng đều có bước nhảy vọt như vậy, hơn nữa, ánh mắt hắn không có chút ý từ bỏ, ngược lại còn có chiến ý cao ngất làm cho Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương đều tê dại...

Đây rốt cuộc là loại quái thai gì a! Hai người phát hiện càng ngày càng nhìn không thấu Dương Khai.

Keng...

Trên trời vang lên âm thanh thanh thúy, chính là hai kiện bí bảo cấp Hư Vương đang giao phong phát ra, cự long xanh biếc lại biến thành Long Cốt Kiếm, cá hố kia cũng đã khôi phục bản thể, hai thanh bí bảo hình kiếm bay về tay chủ nhân.

Long Cốt Kiếm bình yên vô sự, toàn thân xanh lục, ánh sáng lưu chuyển.

Ngược lại thanh đoản kiếm của Công Tôn Lương, quang hoa mờ đi, hiển nhiên linh khí tổn thất lớn!

Nhìn chuôi đoản kiếm này, Công Tôn Lương tức giận công tâm, thương thế không khỏi tăng thêm, phun ra một ngụm máu tươi, khí thế uể oải đi không ít.

- Dương huynh, dừng tay đi! Lý Mậu Danh hơi biến sắc, thần sắc ngưng trọng nhìn Dương Khai, trầm giọng khuyên nhủ, hắn thật không muốn đánh nữa. Lần này xuất sơn là do người kia nhờ bảo vệ an toàn Tử Vô Cực mà thôi, sau đó bị quấn vào trận chiến với võ giả cùng cảnh giới, không phải chuyện hắn mong muốn, huống chi còn là đấu với quái vật như Dương Khai.

- Các ngươi nói đánh là đánh, nói không đánh là không đánh, mặt mũi ta để đâu? Dương Khai cười gằn.

- Vậy ngươi muốn thế nào, nói thẳng ra đi, đều không phải người ngoài, có thể thương nghị! Lý Mậu Danh vẫn cho rằng Dương Khai là người mình, xem ra Tôn Giả Lệnh kia có độ tin cậy rất cao.

- Rất đơn giản! Dương Khai toét miệng cười, bước lên một bước. - Đánh một trận, sống chết không màng! Đánh xong ta liền đi, không quản các ngươi đơn đả độc đấu hay cùng nhau lên, ta không sao cả!

- Ngươi... Lý Mậu Danh tức giận, không hiểu nhìn Dương Khai nói: - Ngươi muốn gì chứ?

Hắn không ngờ Dương Khai đưa ra yêu cầu vô căn cứ như vậy, thực lực đến Hư Vương Cảnh, bình thường mọi người đều tránh xảy ra xung đột trực tiếp, bởi vì Hư Vương Cảnh không phải dễ chọc, ai cũng có lá bài tẩy, ép đối phương quá cũng không tốt, Lý Mậu Danh chưa từng thấy ai như Dương Khai, lại muốn ép mình đánh một trận.

- Ta mới tấn thăng Hư Vương lưỡng tầng cảnh không lâu, khó đụng phải đối thủ có cảnh giới giống mình, ta rất muốn nghiệm chứng ranh giới cuối cùng của mình! Dương Khai khẽ mỉm cười. - Các ngươi là đối thủ không tệ.

- Thúi lắm! Lý Mậu Danh còn chưa lên tiếng, Công Tôn Lương không nhịn được mắng, tức giận nhìn Dương Khai, ánh mắt hận thù nói: - Cưa sừng làm nghé, ngươi không biết xấu hổ? Ngay từ đầu hắn nghĩ Dương Khai không nhiều tuổi lắm, nhìn hắn rất trẻ, nhưng sau một phen giao thủ, hắn lập tức kết luận Dương Khai tuyệt đối là võ giả sống hơn ngàn năm, nếu không không thể có thực lực cường đại như vậy.

Nếu vừa tấn thăng lưỡng tầng cảnh có thể lấy một địch hai, áp chế hắn và Lý Mậu Danh liên thủ, vậy không bằng Công Tôn Lương hắn đập đầu vào tường chết cho rồi.

- Tin hay không tùy ngươi, dù sao chuyện này không thể chấm dứt như vậy. Dương Khai hừ lạnh.

Thấy hắn hùng hổ như thế, Công Tôn Lương lộ vẻ tức giận, khóe miệng giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì.

Trong lòng hắn vô cùng hối hận.

Vừa rồi nếu dừng tay thì đã không có nhiều chuyện như vậy, nhưng vì hắn không muốn buông tha, muốn tranh đoạt Hư Niệm Tinh trong tay Dương Khai mới dẫn tới chuyện này.

Dẫn tới vực tràng hư hại, bí bảo mất linh tính, thân thể thụ thương...

Muốn hoàn toàn khôi phục, không có trăm năm bế quan là không thể.

Hiện giờ hối hận cũng vô dụng, Công Tôn Lương như nuốt phải hoàng liên (vị thuốc).

- Nếu hai vị không đánh, vậy ta động thủ trước.

Dương Khai nhìn qua, âm thầm vận chuyển thánh nguyên.

Đúng lúc này, hắn bỗng nhướng mày, nhìn sang hướng khác.

Cùng lúc đó, Công Tôn Lương, Lý Mậu Danh và những trưởng lão Hư Vương Cảnh Tử Tinh khác đều hơi biến sắc, cũng nhìn theo Dương Khai.

Bên kia, một thân ảnh không nhanh không chậm từ chân trời đi tới, lúc mới bắt đầu dường như ở rất xa, nhưng trong chớp mắt, hắn đã đi tới chiến trường.

Người đến là một lão giả, râu tóc bạc trắng, mặc một áo bào vải, áo bào không nhiễm một hạt bụi, không có khí thế, thoạt nhìn như một lão già bình thường.

Nhưng Dương Khai vô cùng ngưng trọng, bởi hắn cảm nhận được áp lực không tưởng từ lão gia hỏa này!

Sau khi đi tới chiến trường, lão giả quay đầu nhìn chung quanh, sắc mặt âm trầm.
Những người bị hắn nhìn đều không tự chủ được mà cúi đầu.

Phạm vi lớn như vậy trở nên yên tĩnh, kim rơi xuống cũng có thể nghe, mọi người nín thở, e sợ lão giả này.

- Hừ!

Hồi lâu sau, lão giả mới khẽ hừ một tiếng.

Thanh âm này nghe rất tầm thường, nhưng dường như có lực lượng thần bí gì đó, như tiếng chuông vang trong đầu mỗi người, làm cho họ thân thể chấn động, máu lưu động nhanh hơn.

Dương Khai nhíu mày, ánh mắt lóe sáng.

Hư Vương tam tầng cảnh!

Từ lúc lão giả hiện thân, hắn đã có suy đoán, bây giờ hắn mới xác định xuống đối phương là một vị Hư Vương tam tầng cảnh thứ thiệt!

Là tồn tại tối cao trong Tinh Vực, số lượng chưa đầy một bàn tay.

Bỗng một cái tên vang lên trong đầu Dương Khai.

Cuồng Sư Tông!

Tử Đông Lai từng nói qua thực lực và số lượng cường giả Tử Tinh, cho nên Dương Khai biết Tử Tinh có một vị Hư Vương tam tầng cảnh cường giả trấn giữ, người này là Cuồng Sư Tông.

Lão gia hỏa này có bối phận cao dọa người, Tử Long gặp hắn cũng phải kêu một tiếng sư thúc tổ!

Chỉ có điều rốt cuộc người này ở đâu không ai biết, bởi vì trên Tử Tinh đã 200 năm không ai thấy hắn, có người nói hắn sớm đã mất, có người nói hắn tới vùng đất nguy hiểm nhất Tinh Vực tìm kiếm võ đạo cao hơn, cũng có người nói hắn phá toái hư không, sớm đã rời khỏi Tinh Vực...

Nhưng chẳng ai ngờ hắn vẫn ở Tử Tinh Thành, hơn nữa còn hiện thân đúng lúc này.

Công Tôn Lương, Lý Mậu Danh và các trưởng lão Hư Vương Cảnh kia cũng tỉnh lại, thần sắc cung kính, rối rít khom người thăm hỏi Cuồng Sư Tông: - Sư tổ!

Nhiều võ giả Phản Hư Cảnh lúc này mới biết người tới là ai, nào dám sơ suất, từng người một rối rít cuối đầu.

- Trong mắt các ngươi còn có sư tổ ta sao?

Cuồng Sư Tông lạnh lung nhìn mọi người, mỗi người đều toát mồ hôi lạnh, mạnh như Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh cũng cúi đầu như tiểu tử bị phạt, không dám lên tiếng nữa.

- 200 năm không ra mặt, các ngươi tiến bộ không ít a. Cuồng Sư Tông không ngừng cười lạnh. - Tử Tinh Thành đẹp đẽ bị các ngươi biến thành như vậy, các ngươi đối mặt với liệt tổ liệt tông Tử Tinh đã để lại cơ nghiệp cho các ngươi như thế nào đây?

Một câu chất vấn làm cho mọi người run rẩy, mồ hôi tuôn ra.

- Nếu không phải lão phu xuất quan, có phải các ngươi chuẩn bị phá hủy cả Tử Tinh Cung?

- Ta không dám! Công Tôn Lương hết sức lo sợ trả lời.

- Có gì mà không dám? Ta xem các ngươi đều rất có gan a? Sao có gan làm, không có gan thừa nhận?

- Ta bất hiếu, xin tổ sư thứ tội! Công Tôn Lương lớn tiếng nói.

- Ta bất hiếu, xin tổ sư thứ tội! Khắp bốn phía, vô số người cùng hô lên.

- Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cuồng Sư Tông nổi giận gầm lên, mái tóc bạc không gió mà động, có vẻ vô cùng phẫn nộ. - Mau nói ta biết!

Công Tôn Lương run lên, không dám che giấu, vội vàng nói rõ mọi chuyện.

Chương 1875: Ngươi dám

Trước mặt lão quái vật Cuồng Sư Tông, Công Tôn Lương không dám đùa bỡn, cho nên hắn không dám thêm dầu thêm mỡ, nói chính xác chuyện đã xảy ra.

Nghe tới đoạn từ đường và bài vị bị phá nát, Cuồng Sư Tông giận tím mặt, uy áp kinh khủng đè xuống như trời sập, làm cho mọi người đều cảm thấy bất an.

Hắn dùng ánh mắt bén nhọn nhìn Tử Vô Cực, Tử Vô Cực phun ra một ngụm máu tươi, bị thương nặng.

Với trí thông minh của hắn sao không biết bài vị bể nát là do Tử Vô Cực âm thầm ra tay, đây là đại bất kính đối với tổ tiên, hắn phải trừng phạt.

Lại nghe Dương Khai lấy một địch hai, chẳng những không rơi vào hạ phong ngược lại còn chiếm ưu thế, Cuồng Sư Tông mới nhướng mày, quay sang nhìn Dương Khai.

Dương Khai không chút sợ hãi, toét miệng cười với hắn.

Giây lát sau, Công Tôn Lương nói xong, lẳng lặng đứng tại chỗ, thấp thỏm lo âu.

Không khí ngưng trọng, mọi người đều không dám mở miệng nói chuyện, chỗ Cuồng Sư Tông đứng nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi người, không ai biết lúc này hắn đang nghĩ gì.

Đã lâu, Cuồng Sư Tông mới ung dung nói: - Sao lão phu chưa nghe qua Tử Tinh có vị tôn giả thứ ba? Tiểu tử kia, Tôn Giả Lệnh của ngươi lấy ở đâu?

Dương Khai khẽ mỉm cười nói: - Lão tiên sinh hỏi câu này thật kỳ quái, đương nhiên là Tử Long huynh giao Tôn Giả Lệnh cho ta.

- Hắn giao cho ngươi? Khi nào, ở đâu? Cuồng Sư Tông uy nghiêm nhìn Dương Khai, lành lạnh hỏi.

Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh nghi ngờ nhìn Cuồng Sư Tông, không biết tại sao hắn phải hỏi cái vấn đề không quan gấp gáp gì này.

Dương Khai khẽ nhíu mày, mơ hồ dự cảm không ổn, nhưng vẫn bình tĩnh nói: - Lão tiên sinh hỏi như vậy là có ý gì?

- Ý gì ngươi tự biết rõ! Cuồng Sư Tông nghiêm mặt, bước một bước về phía Dương Khai, chỉ vẻn vẹn một bước lại tạo ra khí thế như có một thanh kinh thiên cự chùy đập tới Dương Khai, mặc dù là với thực lực Dương Khai hôm nay cũng không khỏi bị ép lui về sau ba bước, sắc mặt đỏ lên.

- Tử Long... đâu rồi? Hắn còn sống hay đã chết? Cuồng Sư Tông trầm giọng quát.

Dương Khai hơi biến sắc, không lên tiếng, Cuồng Sư Tông hỏi như vậy, hiển nhiên đã biết gì đó, hoặc là đoán được gì đó, vô luận hắn đáp thế nào đều có thể lộ ra sơ hở, cho nên tốt nhất là không lên tiếng.

- Không nói? Nghĩa là có tật giật mình?

Cuồng Sư Tông cười lạnh. - Tiểu tử, ngươi không biết rằng Tử Tinh tôn giả không phải có Tôn Giả Lệnh là được, còn cần lão phu gật đầu! Nếu lão phu không gật đầu, cho dù Tử Long có gan lớn bằng trời cũng không dám giao ra Tôn Giả Lện, ngươi giữ Tôn Giả Lệnh, lão phu lại không biết đến sự tồn tại của ngươi, nếu Tử Long không coi lão phu vào đâu thì là chuyện khác, có phải hay không ngươi cần giải thích một chút?

Nghe hắn nói như vậy, Dương Khai cười ha hả, thuận miệng nói: - Có thể là Tử Long huynh định nói với lão tiên sinh sau, hơn nữa... Tôn Giả Lệnh kia ta cũng đã trả lại cho đại trưởng lão, chuyện này dừng ở đây chứ?

- Hừ! Cuồng Sư Tông hừ lạnh, không để ý đến Dương Khai mà nhìn Tử Vô Cực, lạnh lùng nói: - Nguyên Mệnh Đăng của phụ thân ngươi có còn không?

Vừa rồi tuy rằng Tử Vô Cực bị thương nặng, nhưng không có gì đáng ngại, thời khắc này đang điều tức, nghe vậy thân thể chấn động, dường như đang chần chờ muốn nói dối, nhưng vẫn thành thật đáp: - Bẩm tổ sư, Nguyên Mệnh Đăng của phụ thân... đã vỡ!

- Cái gì? Mọi người cả kinh thất sắc, ngay cả Công Tôn Lương cũng ngạc nhiên.

Nguyên Mệnh Đăng đại biểu cho cái gì, Nguyên Mệnh Đăng vỡ thì sao bọn họ đều rõ.

Nghĩa là Tử Long đã nằm xuống! Chủ nhân Tử Tinh đã mất!

Chỉ có Lý Mậu Danh, sớm biết tin đó từ Tử Vô Cực là coi như trấn định, nhưng thần sắc ảm đạm, không ngừng cười khổ, hắn và Tử Long cùng xông pha trong thiên hạ, tình như thủ túc, sau đó vì một nữ nhân mà mỗi người một ngả nhưng cũng không hơn, không phải cừu nhân, lúc biết Tử Long đã nằm xuống, Lý Mậu Danh không hề vui mừng, ngược lại cực kỳ bi ai.

- Quả nhiên! Cuồng Sư Tông thở dài, sắc mặt dường như già đi không ít.

Trầm mặc một hồi, hắn lại nhìn Dương Khai, ánh mắt như chim ưng, dường như có thể xuyên thủng hết thảy, trầm giọng nói: - Tử Long chết ở đâu?

- Thất Lạc Chi Địa! Dương Khai cau mày đáp.

- Người nào giết? Dương Khai kinh ngạc: - Thế nào? Lão tiên sinh cảm thấy cái chết của Tử Long có liên quan đến ta?

Cuồng Sư Tông cười lạnh: - Mặc dù ngươi rất cao, nhưng nếu muốn giết Tử Long còn chưa đủ tư cách, nếu không sao lão phu còn nói nhiều với ngươi? Sớm đã lấy mạng ngươi, báo thù cho Tử Long.

- Lão tiên sinh mắt sáng như đuốc!

Dương Khai tỏ vẻ kính nể, sau đó thần sắc lại trở nên trầm thống nói: - Tử Long huynh chết dưới Thất Diệu Bảo Quang, không phải do người làm!

- Thất Diệu Bảo Quang! Cuồng Sư Tông biến sắc, hiển nhiên cũng biết Thất Diệu Bảo Quang là tồn tại dạng gì, năm đó hắn đã đi qua Thất Lạc Chi Địa, biết chỗ lợi hại của Thất Diệu Bảo Quang, nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu nói: - Nếu là như vậy, là do hắn không cẩn thận.

- Sau khi Tử Long huynh chết, ta lượm nhẫn không gian của hắn, Tôn Giả Lệnh kia... Ha ha... Dương Khai cười giễu.

- Nói vậy, ngươi không phải tôn giả Tử Tinh? Công Tôn Lương không nhịn được nổi giận quát.

- Đại trưởng lão thứ lỗi, thứ lỗi! Dương Khai ôm quyền cười ha hả.

- Tức chết lão phu! Công Tôn Lương tức giận suýt nữa nổ tung.

Cuồng Sư Tông lạnh lùng nhìn hắn, lại nhìn Dương Khai nói: - Tiểu tử, nếu ngươi không phải tôn giả Tử Tinh, lại giả danh lừa bịp, hủy Tử Tinh Thành, tội không thể tha thứ!

- Đây không phải lỗi của ta! Dương Khai oan uổng nói.

- Nếu không có ngươi, sao chuyện lại tới nước này! Cuồng Sư Tông nhìn Dương Khai, ánh mắt nổi sát khí.

Dương Khai âm thầm cảnh giác, vận chuyển thánh nguyên, chuẩn bị tùy thời phản kích.

Nhưng không ngờ Cuồng Sư Tông lại không lập tức hạ thủ, mà chỉ nói: - Tiểu tử, lão phu cho ngươi hai con đường, một là lão phu giết ngươi, nghiền xương ngươi thành tro, an ủi tổ tiên Tử Tinh trên trời! Hai là gia nhập Tử Tinh, trở thành một phần tử của Tử Tinh, ra sức cho Tử Tinh! Ngươi chọn đi!

Dương Khai mỉm cười nói: - Lão tiên sinh sao phải làm khó ta, ta vừa không muốn chết, vừa không muốn gia nhập Tử Tinh, vậy phải làm thế nào đây?

- Tiểu tử ngươi không cần rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, lão phu ái tài nên không muốn để ngươi chết trẻ như vậy, ngươi nên suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời.

- Ta đã nghĩ rất kỹ! Dương Khai nghiêm nghị gật đầu. Cuồng Sư Tông híp mắt, đe dọa nhìn Dương Khai, không nhanh không chậm nói: - Ngươi giả mạo tôn giả Tử Tinh, tiềm nhập Tử Tinh Cung, quấn vào chuyện này không chỉ là xem náo nhiệt chứ? Ta đoán... ngươi đến đây vì những người này.

Vừa dứt lời, Cuồng Sư Tông vung tay lên, từ xa bỗng có tiếng kinh hô, ngay sau đó, tiếng gầm giận dữ truyền đến, kèm theo dao động năng lượng kịch liệt truyền ra, sắc mặt Cuồng Sư Tông chợt nghiêm lại, nắm chặt tay lại.

Mấy thân ảnh bị khống chế bay tới cách hắn không xa.

Không ngờ là đám người Thần Đồ.

Mà ở phía sau đám người Thần Đồ, Thạch Khổi giơ Hám Thiên Trụ đuổi sát không buông, thân thể nho nhỏ đã bành trướng rất lớn, muốn cứu đám người Thần Đồ nhưng không thể.

Đám người Thần Đồ hoảng hốt, bọn họ vừa được Thạch Khổi cứu ra, đang chuẩn bị trốn khỏi Tử Tinh Thành, lại bị Cuồng Sư Tông một chiêu kiềm chế, giờ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, lập tức vô cùng khổ não.

Cuồng Sư Tông giữ đám người Thần Đồ gần đó, cau mày nhìn Thạch Khổi, nét mặt hồ nghi.

Với nhãn lực của hắn, không thể phán đoán Thạch Khổi là sinh linh hay là khôi lỗi, hắn chỉ có thể mơ hồ cảm thấy vật giống hòn đá này không đơn giản.

- Lão tiên sinh có ý gì? Dương Khai hí mắt nhìn Cuồng Sư Tông.

- Không có gì. Cuồng Sư Tông thấy hắn có chút khẩn trương nhìn đám người Thần Đồ, không khỏi cười đắc ý: - Xem ra ngươi là người của Hằng La Thương Hội? Nhưng sao lão phu chưa từng nghe qua Hằng La Thương Hội có người như ngươi?

- Tiểu tử là người vô danh, đương nhiên lão tiên sinh không nghe qua, nhưng lão tiên sinh là nhân vật cấp tông sư lại dùng thủ đoạn như vậy, lan truyền ra ngoài không sợ người ta nhạo báng?

Dương Khai âm trầm nói.

- Ai dám nhạo báng? Lão phu diệt cả nhà hắn. Cuồng Sư Tông bình thản nói. - Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nguyện trung thành với Tử Tinh, ta có thể thả mấy người này, nếu không, tất cả các ngươi đều phải chết!

Thần Đồ trôi lơ lửng giữa không trung, lực lượng toàn thân bị giam cầm, căn bản không thể vận chuyển thánh nguyên, nghe vậy cười khổ nhìn Dương Khai nói: - Dương huynh, đừng để ý chúng ta, ngươi tự nghĩ biện pháp...

Lời còn chưa nói hết, bỗng như bị thương nặng, phun ra một ngụm máu tươi.

- Nhị công tử! Mấy võ giả Hằng La Thương Hội cả kinh thất sắc, một người trong đó quay đầu mắng Cuồng Sư Tông: - Lão khốn kiếp, ngươi dám...

Bịch...

Người này vừa nói được nửa câu, bỗng đầu vỡ toạt ra, máu đỏ và não văng tứ tung, thi thể không đầu rớt xuống.

Đám người Thần Đồ sắc mặt trắng bạch, không ngờ thân phận Cuồng Sư Tông như vậy lại hạ sát thủ với một võ giả Phản Hư Cảnh, hơn nữa còn đang bị kiềm chế.

Những người còn lại không dám lên tiếng nữa, sợ gặp họa sát thân.

- Lão phu không có tính kiên nhẫn, kế tiếp là hắn, dường như tiểu tử này còn có chút phân lượng, sau khi hắn chết, có lẽ ngươi có thể nghiêm túc suy tính đề nghị của lão phu. Cuồng Sư Tông chỉ Thần Đồ, thần tình lãnh khốc nói.

Vừa dứt lời, Thần Đồ không khỏi run lên.

- Ngươi dám! Dương Khai nổi giận quát, sắc mặt đột nhiên trở nên dữ tợn.

Không nói giao tình giữa hắn và Thần Đồ, không thể ngồi nhìn Thần Đồ chết, còn có Tuyết Nguyệt kia, nếu để mặc cho Thần Đồ bị Cuồng Sư Tông giết, sau này hắn không có mặt mũi gặp Tuyết Nguyệt nữa.

Dù sao Thần Đồ cũng là nhị ca của Tuyết Nguyệt.

Cuồng Sư Tông ngẩn ra, biểu tình cổ quái nói: - Đã lâu không có người dám nói vậy với lão phu, có ý tứ, tiểu tử, vậy ngươi mở to hai mắt mà nhìn xem lão phu có dám giết hắn hay không!

Chương 1876: Đại náo một phen

Cuồng Sư Tông sát phạt quả quyết làm người sợ hãi, không để câu uy hiếp của Dương Khai trong lòng, vừa nói vừa đưa tay về phía Thần Đồ, quả thật muốn giết Thần Đồ.

Thần Đồ sắc mặt trắng bạch, cảm nhận được khí tức tử vong bao phủ, cả người như rơi vào hầm băng.

Đúng lúc này, một cỗ lực lượng huyền diệu xuất hiện, Dương Khai đột nhiên biến mất tại chỗ.

Cuồng Sư Tông giật mình, chợt nắm tay thành quả đấm, lực lượng Hư Vương tam tầng cảnh cường đại chợt bạo phát ra, đánh vào hư không phía trước.

Ở đó, Dương Khai quỷ mị hiện thân, chắn giữa hắn và đám người Thần Đồ, sắc mặt ngưng trọng, hai tay tạo thành hình chữ thập, đẩy mạnh về phía trước.

Bí thuật, Trục Xuất!

Lực lượng không gian mãnh liệt khởi động, một cái hư không hắc động chợt xuất hiện trước mặt Cuồng Sư Tông, hắc động kia như yêu thú há miệng đang muốn nuốt gì đó, trong hắc động là một mảnh hỗn độn, mặc dù là cường giả như Cuồng Sư Tông khi cảm nhận được khí tức của hắc động cũng run sợ.

Thực lực cường đại của Hư Vương tam tầng cảnh trực tiếp bộc phát.

Bùm

Một tiếng vang thật lớn truyền đến, hắc động như tấm gương bị, từ từ sụp đổ, lực lượng không gian hỗn loạn bắn ra bốn phương, biến thành vô số đạo công kích bao trùm Cuồng Sư Tông.

- Tiểu bối ngông cuồng!

Cuồng Sư Tông giận tím mặt, thân thể chấn động, thánh nguyên tràn ra, tạo thành lớp phòng hộ bên ngoài cơ thể, cản trở lực lượng không gian hỗn loạn.

Vèo vèo vèo...

Tiếng xé gió vang lên, từng đòn công kích hình lưỡi liềm đánh tới Cuồng Sư Tông.

Bí thuật, Nguyệt Nhận!

Cuồng Sư Tông giật mình, cảm nhận được Nguyệt Nhận ẩn chứa sát thương to lớn nên không dám sơ suất, há mồm phun ra một thanh bí bảo Ngọc Như Ý, nhanh chóng biến thành một con chim khổng lồ.

Con chim khổng lồ có ba cái đầu, mỗi đầu to cỡ một căn phòng, vừa vỗ cánh, năng lượng phong hệ trong thiên địa liền tụ tập lại biến thành vô số phong nhận, nghênh đón Nguyệt Nhận.

Âm thanh va chạm rầm rầm vang lên, Nguyệt Nhận và phong nhận đụng vào nhau như muốn xé nát bầu trời.

Một quyền từ trong đống hỗn loạn hướng tới Cuồng Sư Tông, nắm tay có hào quang năm màu nở rộ, chính là kiếm khí bất diệt của Dương Khai.

Cuồng Sư Tông nhanh chóng đưa quyền ra đỡ.

Rầm một tiếng, thân thể Cuồng Sư Tông chấn động, lung lay nhưng vẫn đứng tại chỗ, còn Dương Khai bay ngược về, sắc mặt trắng bệch, cưỡng ép vận chuyển thánh nguyên, hóa giải năng lượng xâm nhập cơ thể.

Hai người giao thủ nhanh như chớp, rất nhiều người không hiểu chuyện gì đã xảy ra, thậm chí ngay cả những trưởng lão Hư Vương nhất tầng cảnh cũng mơ mơ màng màng, chỉ có hai người Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh là nhìn rõ toàn bộ.

Hai người không khỏi hít một hơi khí lạnh, bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy vẻ rung động trong mắt nhau.

Lúc trước hai người liên thủ đánh với Dương Khai rơi vào hạ phong cũng đã biết Dương Khai không phải Hư Vương lưỡng tầng cảnh bình thường, lúc đó bọn họ đoán Dương Khai có thể có tư cách giao thủ với tam tầng cảnh.

Nhưng đoán dù sao cũng chỉ là đoán, không thể là thật, dù sao bọn họ cũng không biết Hư Vương tam tầng cảnh mạnh như thế nào.

Mà lúc này chuyện đã xảy ra trước mắt họ.

Dương Khai thật sự cùng Cuồng Sư Tông qua lại mấy chiêu, tuy rằng rơi vào hạ phong, dường như cũng thụ thương, nhưng không có vẻ gì là bại!

Cuồng Sư Tông là ai, đó là lão quái vật sống mấy ngàn năm, cả Tinh Vực không có mấy người, mỗi một Hư Vương tam tầng cảnh đều có lực lượng hủy diệt một hành tinh, thường nhân căn bản không thể với tới, bọn họ là tượng trưng của võ đạo tối cao, là truyền thuyết bất bại.

Dương Khai có thể toàn thân trở lui trước mặt người như vậy.

Không chỉ thế...

Hắn còn mang mấy người Hằng La Thương Hội đi trước mặt Cuồng Sư Tông! Phát hiện này làm Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương hoàn toàn ngây người, tự hỏi nếu là mình có thể làm được vậy chăng?

Đáp án chắc chắn là không thể, chỉ sợ lúc Cuồng Sư Tông ra chiêu thứ nhất, bọn họ cũng đã thụ thương bức lui.

Trên bầu trời Tử Tinh Thành, Cuồng Sư Tông liên tục biến đổi sắc mặt, không phải lúng túng hay nổi giận mà là ngưng trọng, hắn kinh ngạc nhìn Dương Khai, không nói một lời.

Cách đó không xa, Dương Khai bảo vệ đám người Thần Đồ ở phía sau, lau máu tươi bên mép, hơi ngẩng đầu nhìn lại Cuồng Sư Tông.

Hồi lâu sau, Cuồng Sư Tông mới không đầu không đuôi hỏi một câu:

- Lực lượng không gian?

- Tiền bối quả nhiên mắt sáng như đuốc! Dương Khai toét miệng cười.

- Sao ngươi lại biết lực lượng của thiên địa? Lại còn tinh thông như vậy! Trong lòng Cuồng Sư Tông chấn động mãnh liệt, con ngươi sắp lồi ra ngoài.

Lực lượng không gian, đương nhiên Cuồng Sư Tông có nghe qua, trong Tinh Vực, trong Tử Tinh cũng có người tu luyện lực lượng không gian, nhưng bất quá chỉ là nhập môn mà thôi, căn bản không thể sử dụng lực lượng không gian để đối địch.

Nhưng vừa rồi động tác kia của Dương Khai nói rõ hắn có trình độ sâu sắc về lực lượng không gian, nếu không căn bản không thể thuấn di như vậy, ngưng tụ ra Nguyệt Nhận và hư không hắc động.

Đây quả thực làm cho người ta không cách nào tin nổi.

Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương giờ mới biết vừa rồi Dương Khai vận dụng lực lượng không gian, ý thức được điểm này, hai người nhăn mặt.

Chẳng phải nói lúc Dương Khai đánh nhau với họ còn chưa dùng toàn lực?

Hai đánh một chẳng những rơi vào hạ phong, ngay cả thực lực thực sự của đối phương cũng không bức ra được, chuyện như vậy làm Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh cảm thấy vô cùng xấu hổ.

- Nếu lão tiên sinh đã biết, còn có đủ tự tin đánh bại ta? Bên kia, Dương Khai cười ha ha, gương mặt tự tin. - Nếu ta muốn chạy, thiên hạ này không ai có thể ngăn được!

Nghe hắn nói vậy, Cuồng Sư Tông lại khẽ gật đầu nói: - Lời tuy ngông cuồng, nhưng quả thật ngươi có tư cách nói như vậy.

- Tiền bối biết là tốt, không bằng chúng ta thương lượng, chuyện hôm nay dừng ở đây, ta mang mấy vị bằng hữu rời đi, tiền bối cũng đừng tính toán chuyện lúc trước, vậy được chứ?
- Ngươi đừng có mơ! Cuồng Sư Tông không ngừng cười lạnh. - Quả thật nếu ngươi tinh thông lực lượng không gian, ta muốn giết ngươi là không thể, nhưng... chỉ mình ngươi mà thôi, ngươi mang theo mấy cái của nợ, chẳng lẽ còn có tự tin có thể trốn khỏi truy kích của lão phu, đều là người thông minh, bớt đùa đi.

Dương Khai giật mình, gương mặt bất đắc dĩ nói: - Không ngờ lại bị lão tiên sinh nhìn thấu, vậy phải thế nào cho phải?

Đám người Thần Đồ được Dương Khai bảo vệ nghe vậy, nét mặt kiên nghị, mở miệng nói: - Dương huynh, ngươi đi đi, đừng để ý chúng ta, hôm nay được ngươi cứu, Thần Đồ ta chết cũng không tiếc.

- Thề chết theo nhị công tử, trên hoàng tuyền lộ cũng không tịch mịch! Mấy người khác đều tỏ vẻ không màng sống chết.

Dương Khai nghiêng đầu qua nhìn bọn họ, khẽ mỉm cười nói: - Yên tâm, nếu đã đến nước này, ta sẽ không bỏ mặc các ngươi, hôm nay mọi người cùng nhau đi!

- Cùng đi? Cuồng Sư Tông cười lạnh. - Tiểu tử ngươi nằm mơ, muốn làm càn ở Tử Tinh Thành sao!

Dứt lời, hắn vung tay lên, tám trưởng lão Hư Vương Cảnh Tử Tinh đồng loạt bay về phía Dương Khai, hai người Lý Mậu Danh và Công Tôn Lương cũng xông tới, trong chớp mắt, mười vị Hư Vương Cảnh đã bao vây đám người Dương Khai, cách đó không xa còn có Cuồng Sư Tông.

Đám người Thần Đồ gương mặt bi thương, ý thức được lần này sợ là chạy trời không khỏi nắng.

Dương Khai lại cười ha ha: - Có ý tứ, có ý tứ! Khó có được gặp phải nhiều cường giả như vậy, thật là làm cho ta nhiệt huyết sôi trào a, một khi đã như vậy, ta đây liền đại náo một phen!

Cuồng Sư Tông nhướng mày, không biết Dương Khai còn có lá bài tẩy gì, lại vẫn ngông cuồng như trước, không có chút lo lắng.

- Chư vị, nên cẩn thận! Dương Khai cười gằn, hai tay vung lên, miệng quát lớn: - Ra!

Dứt lời, một vật bỗng xuất hiện trên bầu trời Tử Tinh Thành, vật kia vô cùng to lớn, như một tòa núi cao, vừa hiện thân đã che mất ánh sáng, làm cho mọi người chìm trong bong đêm.

- Đây là cái gì? Có người kinh hô.

- Lớn như vậy? Khôi lỗi hình người?

- Đây rốt cuộc là vật gì?

Mọi người nhìn vật to lớn kia, dường như mất khả năng suy nghĩ.

Kia rõ ràng là một hình người cao chừng trăm trượng, giống như núi đá chất thành! Thân mình của nó như được đục khoét, góc cạnh rõ ràng, cảm giác vô cùng cương nghị.

Không cảm giác được khí tức sinh mạng trong cơ thể nó, nhưng lại có một loại uy áp có thể so với Hư Vương tam tầng cảnh tràn ra bốn hướng.

Mỗi một Hư Vương Cảnh đều cảm thấy như bị một ngọn núi lớn đè lên, vô cùng nặng nề.

Những võ giả dưới Hư Vương Cảnh lung lay sắp đổ, thực lực hơi thấp trực tiếp rớt xuống, chỉ có tiếng hét thảm thiết xé tan bầu trời.

Cự vật hai mắt linh động, mười phần linh trí, vừa hiện thân liền rơi thẳng xuống.

Giống như Thiên Ngoại Lưu Tinh rơi xuống.

- Không xong! Cuồng Sư Tông nổi giận gầm lên, mắt thấy pháp thân to lớn của Dương Khai rớt xuống, đang chuẩn bị xuất thủ ngăn trở, bầu trời bỗng tối sầm lại.

Tiếng chim hót réo rắt vang lên, một con hỏa điểu khổng lồ che khuất bầu trời.

Con hỏa điểu như tạo thành từ những ngọn lửa, trong cơ thể mơ hồ còn có sấm chớp lóe lên tạo uy hiếp cực lớn, làm cho lòng người kinh sợ bất an, nó vừa vỗ cánh, nhiệt độ không khí nhanh chóng tăng lên.

Vẫn chưa hết, còn có từng đạo Kim Huyết Ti bắn ra, tiếng thú rống liên tiếp vang lên, đại quân huyết thú xuất hiện trong hư không.

Lôi Viêm Phi, Vĩ Quan Xà, Chu Cấn Điểu, Tinh Hoàng Quy, Bát Nhãn Ma Thiềm, Lôi Phách Tử Thiên Báo...

Nhiều vô số, trừ Cương Viêm Quỷ Chu bị Dương Khai lưu lại Thông Huyền đại lục để trấn thủ Cửu Thiên Thánh Địa ra, toàn bộ huyết thú của hắn đều xuất động, mỗi một con huyết thú đều tản ra lực lượng dao động cường đại, không yếu hơn cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, gần hai mươi con huyết thú hội tụ lại, khí thế cuồn cuộn như sắp phá tan mọi thứ.

Chương 1877: Lực áp quần hùng

Thế cục đột nhiên thay đổi, bầu trời Tử Tinh Cung bỗng xuất hiện nhiều thứ kỳ quái như vậy làm mọi người hoa cả mắt, trong lúc nhất thời không biết làm sao.

- Hống...

Thạch Khổi Tiểu Tiểu gầm lên giận dữ vang tận mây xanh, nhận được chỉ thị của Dương Khai, hai tay đấm vào ngực, thân thể lớn lên, hóa thành một thạch cự nhân.

Ngay sau đó, bên ngoài cơ thể nó hừng hực ánh lửa, một cỗ nhiệt lượng nóng rực lan ra, lớp đá bên ngoài nhanh chóng bị nung chảy.

Nhìn qua giống như đang lột xác.

Hình thái biến hóa cuối cùng của Tiểu Tiểu, nhân cự nhân!

Chỉ với thân hình mười mấy trượng đã tạo cảm giác vô cùng áp bách, đừng nói chi trên vai nó còn khiêng một cây Hám Thiên Trụ, Hám Thiên Trụ nặng mấy trăm ngàn cân nằm trên tay Tiểu Tiểu nhẹ như không, chỉ đảo qua, nhà cửa xung quanh nó trăm trượng đều biến thành phấn vụn.

Lực lượng cuồng bạo tạo cảm giác như đại chùy giáng vào tim làm các cường giả Hư Vương Cảnh lộ vẻ kiêng kỵ.

Bùm

Pháp thân rơi xuống mặt đất.

Pháp thân rơi xuống như sao băng, làm cho cả Tử Tinh Thành đều lung lay, cho dù là nhà cửa ở ngoại thành cũng xuất hiện khe nứt, trong nội thành càng không cần phải nói, trực tiếp sụp đổ, xa xa thì lung lay sắp đổ.

Dương Khai đứng giữa không trung, gương mặt thản nhiên, nhẹ nhàng huyt sao, mặt nở nụ cười, chăm chú nhìn sắc mặt tái xanh của Cuồng Sư Tông.

Pháp thân chậm rãi nhấc bàn chân to tướng lên, bước lên một bước.

Động tác của pháp thân vô cùng chậm chạp, giống như bị dính chú ấn gì đó, thoạt nhìn rất gian khổ, nhưng một chân kia đặt xuống liền để lại một dấu chân to lớn, những thứ dưới đó đều bị giẫm bẹp...

Pháp thân không làm gì khác, chỉ bước đi như vậy.

Nhưng nó lại mang đến lực phá hoại khó có thể tưởng tượng!

- Đây rốt cuộc là thứ quỷ gì?

- Nhanh. Mau công kích nó! Không ngăn cản nó thì cả Tử Tinh Thành này coi như xong!

Rất nhiều cường giả hô lên, không đợi Cuồng Sư Tông ra lệnh, rối rít thi triển thủ đoạn đánh pháp thân.

Cả mười vị cường giả Hư Vương Cảnh, trong đó có hai vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh đều thi triển bí thuật, lấy bí bảo ra, tạo thành sát thương cường đại tấn công pháp thân, muốn ngăn trở động tác của pháp thân.

Tiếng nổ liên tiếp vang lên, đất đá bay tán loạn, ánh sáng khắp nơi làm người ta không tự chủ được phải híp mắt.

Đợi cho ánh sáng dịu đi, mọi người nhìn lại thấy lạnh như băng.

Mười vị Hư Vương Cảnh liên thủ lại không thể phá hủy vật đó, tuy rằng nó bị đánh mất không ít đá trên người, nhưng những tổn thất này căn bản không ảnh hưởng tới hành động của pháp thân, ngược lại còn kích phát hung tính của nó.

Khống chế hành động của pháp thân là một luồng phân thần của Dương Khai, thừa kế tính tình, cách suy nghĩ và phương thức làm việc của hắn, sao có thể tha thứ cho bọn người đã công kích mình?

Chỉ thấy ánh mắt pháp thân tuôn ra hung quang khiếp người, thân thể to lớn hơi khuỵu xuống, một chân nâng lên, giẫm mạnh một cái.

Răng rắc rắc...

Trên mặt đất xuất hiện hàng loạt khe rãnh, lan ra bốn phương tám hướng với tốc độ cực nhanh.

Pháp thân nhấc hai tay lên, từ trong mặt đất vỡ vụn có vô số tảng đá lớn nhỏ bị một lực lượng vô hình nâng lên, có viên nhỏ bằng đầu người, có viên lớn bằng căn phòng.

Thân thể pháp thân chấn động, giận dữ rống lên, tất cả những tảng đá bị khống chế bắn ra khắp nơi.
Công kích như vậy có lẽ không thể làm thương tổn Hư Vương Cảnh, thậm chí ngay cả Phản Hư Cảnh cũng có thể thoải mái tránh ra, nhưng từng tòa cung điện, từng căn nhà lần lượt sụp đổ.

Chỉ ngắn ngủi năm hơi thở, với pháp thân làm trung tâm, nửa Tử Tinh Cung đã bị hủy hoại!

Sắc mặt Cuồng Sư Tông khó coi đến cực điểm.

Tại đại bản doanh của mình, bị địch nhân lớn lối hành sự như thế, hội tụ tất cả chiến lực đỉnh cao của Tử Tinh lại không thể ngăn trở đối phương, chuyện như vậy nếu lan truyền ra ngoài tất sẽ trở thành chuyện cười của cả Tinh Vực, cũng sẽ trở thành vết bẩn lớn nhất trong lịch sử Tử Tinh.

Hắn muốn bắt kẻ cầm đầu, nhưng Dương Khai luôn chú ý tới hắn làm hắn không tìm được cơ hội.

- Chíp... Tiếng chim hót vang lên, hỏa điểu vốn an ổn bay múa trên đầu Dương Khai, lao ra ngoài mà không có lệnh của hắn.

Dương Khai nhướng mày, không biết nó muốn làm gì, nhìn theo nó, sau khi thấy được vật kia, trong lòng lập tức hiểu rõ, không ngăn trở hỏa điểu.

Hỏa điểu bay đi cực nhanh, hai cánh mở ra, vọt đi trăm trượng.

Nó bay thẳng tới trước mặt Lý Mậu Danh, há mỏ ra, một ngọn lửa xen lẫn sấm sét như giao long xuất hải bắn ra.

Nhận ra ngọn lửa này ẩn chứa năng lượng khiếp người, tất nhiên Lý Mậu Danh không dám sơ suất, vội vàng né tránh, cùng lúc đó, vỗ tay vào hồ lô, trong hồ lô bắn ra lượng lớn Lam Diễm, Lam Diễm kia biến thành thiên hà, như dải tơ quét tới hỏa điểu.

Thấy tình cảnh này, trong mắt hỏa điểu lộ vẻ xảo trá, không lùi mà tiến tới, há miệng cắn lấy Lam Diễm, đồng thời bụng lớn lên, một chuyện xảy ra làm người ta há hốc mồm.

Nó trực tiếp nuốt Lam Diễm vào trong bụng.

Một chiêu đắc thủ, hỏa điểu bay lại về phía Dương Khai.

Làm cho Lý Mậu Danh há to miệng, đứng ngây ra thật lâu không tỉnh lại.

Một hồi sau, hắn mới vỗ đùi, thất thanh kêu kêu: - A, Khôn Lam Băng Diễm của ta!

Vừa nói, hắn vừa không ngừng khởi động pháp quyết, thần niệm và thánh nguyên đồng loạt khởi động, muốn khống chế Khôn Lam Băng Diễm vốn bị hắn luyện hóa thoát khỏi hỏa điểu quay trở về, mắt thường có thể thấy bụng hỏa điểu không ngừng phập phồng, phảng phất có gì đó đang quậy phá trong bụng nó.

Xung quanh người nói không ngừng lóe lên ánh sáng đỏ và lam.
Hỏa điểu kêu lên đau đớn.

Nó muốn cưỡng ép thu Khôn Lam Băng Diễm, đương nhiên không thể thoải mái như vậy, luôn phải bỏ ra giá cao, dù sao Khôn Lam Băng Diễm không phải phàm vật gì, là Lý Mậu Danh trải qua nguy hiểm cửu tử nhất sinh mới có được.

Hỏa điểu ánh lên ba màu sắc, màu đỏ đại biểu cho lực lượng hỏa hệ của bản thân nó, màu tím là lực lượng Càn Thiên Lôi Hỏa, còn màu lam kia dĩ nhiên là Khôn Lam Băng Diễm.

Ba màu cùng sáng, ngươi mạnh ta yếu, lấy thân thể hỏa điểu làm chiến trường, đánh nhau túi bụi.

Nhưng dù sao hỏa điểu cũng là hỏa điểu, hấp thu lực lượng Thái Dương Chân Hỏa và Càn Thiên Lôi Hỏa, hai loại này bất kể loại nào cũng không thua Khôn Lam Băng Diễm, cho nên chỉ giằng co một hồi, hào quang màu lam liền mờ dần.

Đến lúc này, thân thể hỏa điểu chấn động, trong cơ thể chợt hiện lên một hư ảnh bảo đỉnh.

Chính là bí bảo bản mạng của nó, lò luyện khí cấp Hư Vương!

Thời khắc này, Khôn Lam Băng Diễm bị lò luyện khí phong ấn hoàn toàn, chỉ cần cho hỏa điểu đủ thời gian, nó liền có thể luyện hóa kỳ hỏa này, đến lúc đó, thực lực nhất định sẽ tăng lên.

- Phốc... Xa xa, Lý Mậu Danh phun ra một ngụm máu tươi, cảm thấy liên lạc giữa bí bảo và mình bị cắt đứt, biết Khôn Lam Băng Diễm là không thể lấy lại được nữa, trừ phi giết con hỏa điểu kia.

Trong lúc hỏa điểu và Lý Mậu Danh tranh đoạt Khôn Lam Băng Diễm, Thạch Khổi Tiểu Tiểu cũng đánh nhau túi bụi với Công Tôn Lương.

Tuy rằng Tiểu Tiểu hóa thân thành nhân cự nhân, nhưng so với pháp thân vẫn không bằng một góc, Công Tôn Lương cảm thấy không làm gì được pháp thân, liền đánh chủ ý với Tiểu Tiểu.

Bí bảo đoản kiếm có linh tính lớn nhất của Công Tôn Lương đã không dùng được nữa, mà lấy ra một kiện bí bảo hình búa sắt.

Hắn thúc giục lực lượng toàn thân rót vào bí bảo, nện xuống Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu dùng côn đón đỡ.

Bí bảo búa sắt biến thành phấn vụn, cả người Công Tôn Lương bay ngược ra sau, xương cốt hai tay đều bị chấn nát.

Cho đến lúc này, Công Tôn Lương mới biết mình phạm sai lầm lớn, tuy rằng búa sắt kia không phải bí bảo cấp Hư Vương, nhưng cũng là một kiện bí bảo Hư cấp thượng phẩm, vô cùng chắc chắn, lại dễ dàng nổ thành phấn vụn, có thể tưởng tượng một côn nhìn nhẹ nhàng của đối phương cường đại cỡ nào.

Riêng cổ lực lượng này cũng đủ một đánh mười!

Hai đại Hư Vương lưỡng tầng cảnh bị chặn họng, còn lại tám vị Hư Vương nhất tầng cảnh nhìn nhau, nhất thời không biết phải làm gì.

Pháp thân vẫn chầm chậm bước đi, mỗi bước đều để lại khe rãnh, để lại dấu chân to lớn, sự tồn tại của nó giống như núi cao vạn trượng, làm người ta không thở nổi.

Cho dù là đám người Thần Đồ được Dương Khai bảo vệ, lúc này cũng há to miệng, ngây ngốc mà nhìn, trong đầu trống rỗng, không còn năng lực suy nghĩ.

Dựa vào một mình hắn mà đối kháng với tất cả cường giả Tử Tinh, trong đó bao gồm tám vị Hư Vương nhất tầng cảnh, hai vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh, một vị Hư Vương tam tầng cảnh... không rơi vào hạ phong, ngược lại còn chiếm ưu thế.

Chuyện như vậy nếu không tận mắt thấy, đánh chết bọn họ cũng không tin.

Thần Đồ rung động, tâm tình chua xót.

Nhớ lại hồi đó hắn và Dương Khai lần đầu tiên gặp mặt, tuy rằng biểu hiện của Dương Khai rất xuất sắc, nhưng tu vi còn kém hắn một đoạn lớn, hai người giúp đỡ lẫn nhau, chiếu cố nhau mới có cơ hội sống sót.

Nhưng lần này gặp lại, Thần Đồ phát hiện đối phương đã đứng ở vị trí mà mình ngước nhìn không thấy, chênh lệch này cả đời hắn cũng không bằng...

Phát hiện này làm Thần Đồ cảm thấy mất mát...

Những năm này hắn không lãng phí thời gian, luôn luôn nỗ lực tu luyện, muốn được hội trưởng Ngả Âu chấp nhận, muốn vượt qua tam đệ thiên phú xuất chúng, nhưng lấy thành tựu của hắn so với Dương Khai không đáng là gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau