VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1846 - Chương 1850

Chương 1848: Phòng đấu giá Thông Thiên

- Đem đấu giá sao? Ánh mắt Dương Khai sáng lên: - Chủ ý không tồi, Hoa hội trưởng quả nhiên là có thiên phú buôn bán!

- Đại nhân lại chê cười ta rồi! Hoa U Mộng đỏ hết mặt.

- Không không, chỉ là bội phục mà thôi, có thể nghĩ ra được một chủ ý rất hay trong thời gian ngắn như vậy, người bình thường sao có thể làm được.

- Vậy là đại nhân đã đáp ứng? Hoa U Mộng ngạc nhiên nhìn Dương Khai.

- Ra ngoài một chuyến cũng tốt, ta cũng đi muốn tham quan Tử Tinh Thành một chút, làm phiền Hoa hội trưởng dẫn đường nha. Dương Khai mỉm cười.

Hoa U Mộng vội vàng đứng lên, vui vẻ nói: - Vậy đại nhân chờ một lát, ta đi một chút sẽ trở lại, dù sao chuyện bán khế đất ra ngoài, ta cũng nên nói qua với mấy người Hạ thúc mới được.

- Đi đi, ta ở bên ngoài chờ ngươi. Dương Khai gật gật đầu.

Một lát sau, Hoa U Mộng từ Ngũ Phương Thương Hội đi ra.

Đối với chuyện bán ra hơn 30 tấm khế đất kia, thái độ của mọi người trong thương hội không giống nhau, có người cũng giống như Hoa U Mộng lúc trước, muốn giữ lại khế đất toàn bộ, khiến cho thương hội phát triển càng thêm lớn mạnh, dù sao đó là một cơ hội khó được, ai cũng không muốn bỏ qua. Cũng có người muốn điều hòa, bán ra một nửa, giữ lại một nửa, kể từ đó chẳng những có đủ cửa hàng, cũng có đầy đủ thánh tinh.

Nhưng cuối cùng tất cả mọi người vẫn đồng ý với quyết định của Hoa U Mộng, bán hết toàn bộ khế đất.

Tuy không biết vì sao Dương Khai lại đề nghị như vậy, nhưng lời nói của một vị cường giả Hư Vương Cảnh, bọn họ cũng không dám không nghe theo. Chỉ có điều, như vậy sẽ khiến cho Ngũ Phương Thương Hội lỡ mất cơ hội chiếm cứ một địa bàn tốt trong Tử Tinh Thành, khiến một số người không khỏi thở dài.

Hoa U Mộng đưa mắt tìm kiếm, liền thấy Dương Khai đứng trên một vỉa hè cách đó không xa, đang cò kè mặc cả với người bán hàng.

Cường giả Hư Vương Cảnh mua đồ là như vậy sao? Hoa U Mộng lập tức cảm thấy là lạ, cất bước đi về phía đó, một lát sau âm thanh của Dương Khai và người bán hàng kia đã truyền vào tai.

- Vị huynh đệ này, Tử Đồng La Tinh của ta là vật liệu luyện khí thượng hạng, ta phải mất sức chín trâu hai hổ mới khai thác được, dùng nó để luyện khí tuyệt đối có thể luyện chế được bí bảo cấp Thánh Vương thượng phẩm. Ngươi ra giá 10 ngàn khối thánh tinh thượng phẩm, có phải hơi quá đáng hay không? Người bán căm tức kêu lên.

- 10 ngàn khối không ít đâu.

Dương Khai nhìn như không thấy, cười ha hả nói.

- Được rồi được rồi, sợ ngươi, 80 ngàn khối thánh tinh, ta sẽ đưa cho ngươi.

- 10 ngàn khối!

- 70 ngàn. Đây quả thật đã là giới hạn của ta, tuyệt đối không thể thấp hơn!

- 10 ngàn khối!

- Ngươi đừng có đùa ta được không? Đụng phải người không biết hàng như ngươi, xem như ta xui xẻo. Huynh đệ, ta thấy ngươi tuấn tú lịch sự, khí thế hiên ngang, cho ngươi mặt mũi, 60 ngàn năm trăm!

- 10 ngàn khối!

- 60 ngàn!

- 10 ngàn khối!

- Má nó, ngươi là người bên phía địch nhân nào đó phái tới chơi ta phải không? Có tin ta chém chết ngươi trong nháy mắt hay không!

Người bán kia bị Dương Khai đùa giỡn khiến cho nổi đóa, liền rút ra một thanh khảm đao cấp Thánh Vương, hung hăng chỉ Dương Khai mắng, khí thế như thể hắn còn dám làm loạn sẽ đại khai sát giới vậy.

Dương Khai cười ha hả, vội vàng đứng lên, chuồn gấp.

- Đồ thần kinh! Người bán hàng thấy hắn đi xa, lúc này mới thu lại bí bảo của mình, nhìn theo hướng Dương Khai ác độc nói: - Đừng để cho ta gặp lại ngươi, nếu không gặp một lần ta đánh một lần!

- Đại nhân... Hoa U Mộng mặt đen xì xuất hiện bên cạnh Dương Khai: - Lúc nãy... ngài làm cái gì vậy?

Nàng không thể nào tin nổi những gì vừa nhìn thấy, một vị cường giả Hư Vương Cảnh mà lại cò kè mặc cả mấy chục ngàn khối thánh tinh một tên võ giả Thánh Vương Cảnh cả nửa ngày trời, rồi cuối cùng lại không mua, còn bị người ta đuổi mất.

Đây là Hư Vương Cảnh sao? Người bán kia lớn lối như vậy mà không cảm thấy gì sao? Nếu hắn biết được người đối diện với mình chính là một vị Hư Vương Cảnh, không biết vẻ mặt sẽ như thế nào.
- Muốn trải nghiệm một chút cuộc sống ở Tử Tinh Thành, cũng là một cách giết thời gian. Dương Khai mỉm cười giải thích. - Ừm, tính tình võ giả Tử Tinh Thành hơi nóng nảy đó.

"Bất kỳ ai bị ngươi đùa giỡn như vậy, không nỏi nóng mới là lạ đó". Hoa U Mộng dở khóc dở cười, thầm nghĩ.

- Đi thôi, đi tới Phòng đấu giá Thông Thiên xử lý chuyện khế đất. Dương Khai ra hiệu nói: - Ngươi dẫn đường đi.

- Vâng. Hoa U Mộng đáp lời, rồi ngoan ngoãn đi trước dẫn đường.

Dương Khai dọc đường đi cưỡi ngựa xem hoa, ngó đông ngó tây, tựa như một lão nhà quê lần đầu đi tới một thành trì lớn vậy, nhìn thứ gì cũng thấy mới mẻ.

Hoa U Mộng thất vọng tràn trề, những biểu hiện của Dương Khai làm sụp đổ hoàn toàn cảm nhận của nàng đối với cường giả Hư Vương Cảnh.

Trong tưởng tượng của nàng, cường giả Hư Vương Cảnh phải giống như Lộ Thiên Phong vậy: Cao cao tại thượng, không ai bì kịp. Nhưng còn Dương Khai lại trà trộn vào trong đám đông chẳng khác gì một võ giả bình thường, thậm chí ngay cả một võ giả bình thường cũng không bằng. Nếu không phải đã biết hắn là Hư Vương Cảnh, Hoa U Mộng cũng không thể tin được đó là sự thật.

Không lâu sau, Hoa U Mộng đã đi tới trước một gian nhà nuôi thú, thuê một chiếc xe thú.

Xe thú này do hai con yêu thú gần giống ngựa kéo, buồng xe bên trong rất rộng rãi thoáng đãng. Sau khi Dương Khai và Hoa U Mộng ngồi vào bên trong, phu xe liền vung roi lái xe thú vững vàng tiến về phía trước.

- Những con Đạp Tuyết Tuyệt Trần này đều là yêu thú bậc năm, tuy không có sức chiến đấu, nhưng tốc độ thì không tồi, cho nên Tử Tinh Thành nuôi dưỡng rất nhiều, được bồi dưỡng ra để võ giả sử dụng thay cho đi bộ. Bên trong thành không thể ngự không phi hành, thành trì lại lớn, cho nên những xe thú này được mọi người rất hoan nghênh. Nhưng phí sử dụng cũng không thấp, khoảng 5 ngàn khối thánh tinh thượng phẩm một lần. Trong buồng xe, Hoa U Mộng giải thích với Dương Khai.

- Yêu thú bậc năm sao...

Dương Khai gật gật đầu: - Tử Tinh quả nhiên là mạnh tay.

Tuy yêu thú bậc năm không là gì, nhưng nếu như muốn khắp thành trì đều có loại xe thú này, thì tối thiểu cũng phải có mấy chục ngàn con yêu thú mới được. Điều này không phải thế lực bình thường có thể bồi dưỡng ra được, nhất định Tử Tinh đã nắm giữ một vài bí quyết nuôi dưỡng yêu thú.

Đang nói chuyện cùng Hoa U Mộng, bỗng nhiên Dương Khai nhướng mày, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Dưới ánh mắt của hắn, trần xe dường như trở thành vật thành vô hình vậy, cơ bản không thể ngăn cản tầm mắt của hắn.

- Có chuyện gì vậy? Hoa U Mộng thấy vẻ mặt hắn khác thường, kinh ngạc hỏi.

- Trong Tử Tinh Thành cho phép đánh nhau sao? Dương Khai hỏi ngược lại.

- Tất nhiên là không, chẳng lẽ có kẻ không có mắt dám gây rối ở chỗ này sao? Hoa U Mộng hết sức kinh ngạc nói.

- Vậy thì có chuyện thú vị rồi. Dương Khai mỉm cười, nói xong liền phất tay một cái, một luồng lực trường vô hình lấy hắn làm trung tâm liền tràn ra xung quanh, bao trùm toàn bộ chiếc xe thú lại. Ngay sau đó, trên bầu trời chợt truyền đến một tiếng một tiếng nổ mạnh, kèm theo đó còn có mấy tiếng kêu đau đớn.

Hoa U Mộng biến sắc, trong lòng lập tức thấp thỏm lo lắng.

Tuy rằng có Dương Khai che chở nên nàng cũng không bị chấn động do dư âm trận chiến vừa rồi tác động, nhưng dù sao nàng cũng là một Phản Hư tam tầng cảnh, lập tức liền nhận ra vừa rồi nhất định có cường giả Hư Vương Cảnh ra tay.

Cuối cùng nàng cũng hiểu rõ tại sao vừa rồi Dương Khai lại làm như vậy, hiển nhiên là hắn muốn tránh cho yêu thú kéo xe bị quấy rầy.

Bởi vì sau lần giao đấu kia, xung quanh không ngừng truyền ra tiếng yêu thú kéo xe rống lên, chạy loạn, chỉ duy nhất có mình chiếc xe của nàng và Dương Khai là bình an vô sự.

Một màn này khiến người phu xe nghi hoặc không hiểu.

Chỉ có điều trận đấu này diễn ra rất nhanh, khi Hoa U Mộng tỏa thần niệm ra dò xét thì trên bầu trời đã không còn một bóng người, chỉ có một chiếc chiến hạm đang lơ lửng trên không, dường như hơi hư hại một chút.

- Hả? Đó là... Vẻ mặt Hoa U Mộng lại biến đổi, vội vàng vén rèm xe nhìn lên trời, một lát sau, nàng liền tái mặt, nhanh chóng rụt đầu trở về.

- Phát hiện cái gì đó? Dương Khai hỏi.

Hoa U Mộng nhìn hắn nói: - Nếu ta không nhìn lầm, chiếc chiến hạm kia là của Hằng La Thương Hội.

- Hằng La Thương Hội, ngươi chắc chứ? Dương Khai ngạc nhiên hỏi lại.

- Ừm, ký hiệu trên thân chiến hạm tuyệt đối là của Hằng La Thương Hội không thể nghi ngờ! Hoa U Mộng nghiêm nghị gật đầu.

Dương Khai lần nữa tỏa thần niệm ra xác nhận, liền thấy đúng như Hoa U Mộng nói, trên thân chiếc chiến hạm bị hư hỏng nhỏ kia quả thật có một ký hiệu đặc thù, hắn mơ hồ nhớ lại, cái dấu hiệu này hắn đã từng thấy qua trên y phục của Tuyết Nguyệt và Nghê Quảng.

Nhưng đúng thật là Hằng La Thương Hội sao?

Nói như vậy, vừa rồi là xung đột giữa võ giả Hằng La Thương Hội và phía Tử Tinh sao?

Trầm mặc một lúc, Dương Khai liền nói: - Sao chiến hạm của Hằng La Thương Hội lại đến Tử Tinh Thành?

Hoa U Mộng hé môi cười: - Tuy thế lực của Hằng La Thương Hội khổng lồ, nhưng suy cho cùng vẫn lấy việc buôn bán là chính. Trong Tinh Vực này, chỗ nào có võ giả thì chỗ đó sẽ có hoạt động buôn bán của bọn họ, bọn họ đến Tử Tinh Thành cũng không phải là chuyện gì kỳ quái, chỉ là không biết tại sao song phương lại phát sinh xung đột, đây cũng không phải là việc thiếp có thể tùy ý suy đoán được.

Dương Khai khẽ gật gật đầu, nhìn thoáng qua chiếc chiến hạm kia rồi không để ý tới nữa.

Không cần biết giữa hai thế lực lớn này xảy ra chuyện gì, chỉ cần không ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn thì hắn cũng lười để ý.

Xe thú tiếp tục vững vàng đi tới, tốc độ như gió.

Không lâu sau mà, đã đi tới trước một gian Phòng đấu giá to lớn.

Xuống khỏi xe thú, Hoa U Mộng về phía trước nói: - Đây là Phòng đấu giá Thông Thiên, là một trong ba Phòng đấu giá lớn nhất ngoại thành, rất có uy tín. Nghe nói năm ngày sau bọn họ sẽ cử hành một Hội đấu giá, có không ít vật phẩm đấu giá quý hiếm xuất hiện.

Dương Khai khẽ gật đầu, một lát sau quay đầu nhìn Hoa U Mộng nói: - Hoa hội trưởng lần đầu tiên tới đây hay sao mà có vẻ khẩn trương như vậy?

Hoa U Mộng gượng cười: - Không phải là lần đầu tiên tới, thiếp đã tới mấy lần, định mua vài thứ, nhưng rất ít khi mua được. Giá cả mọi thứ đều quá mắc, thiếp không mua nổi, còn gửi vật phẩm bán đấu giá thì là lần đầu tiên, cũng không biết phải làm như thế nào.

- Có ta đi theo ngươi, đừng sợ! Dương Khai nhìn nàng, khích lệ.

Nghe Dương Khai nói như vậy, Hoa U Mộng lập tức bình tĩnh lại, thầm nghĩ cũng đúng a, bên cạnh mình cũng có một vị Hư Vương Cảnh, mà lại không phải là Hư Vương Cảnh bình thường, chính là đại nhân vật ngay cả Lộ Thiên Phong cũng phải một mực cung kính đối đãi. Tuy rằng thế lực của Phòng đấu giá Thông Thiên không tầm thường, nhưng mình tới để gửi vật phẩm bán đấu giá, đối phương chắc sẽ không làm khó mình mới phải chứ?

Hơn nữa, sở dĩ mình lôi kéo Dương Khai, chẳng phải là muốn mượn thân phận của hắn để uy hiếp một phen sao? Nếu không chỉ với Ngũ Phương Thương Hội nhỏ bé của mình mà lại lấy ra nhiều khế đất như vậy, chỉ sợ sẽ dính phải phiền phức không rõ nguyên do.

Nghĩ tới đây, Hoa U Mộng lập tức bình tĩnh lại, cất bước đi về phía trước.

Chương 1849: Toàn thành đều biết

Tại phòng đấu giá Thông Thiên, trong đại sảnh rộng rãi sáng sủa, người đến người đi hết sức náo nhiệt.

Dương Khai vừa theo Hoa U Mộng vào, đã thấy một thiếu nữ trẻ trung cười rạng rỡ tiến lên đón. Sau khi cung kính thi lễ, nàng liền dịu dàng nói: - Nô tỳ bái kiến hai vị đại nhân, xin hỏi hai vị đại nhân tới Phòng đấu giá Thông Thiên là muốn đặt vị trí tham dự đấu giá mấy ngày sau hay gửi vật phẩm bán đấu giá vậy? Hay là có chuyện quan trọng gì khác?

Dương Khai nhìn qua nàng ta đánh giá, dưới thần thức mạnh mẽ của hắn, tu vi của thiếu nữ này lập tức hiện rõ không xót chút gì.

Là một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, tuy rằng thực lực không cao, nhưng cũng không phải là quá thấp, đưa ra đại sảnh làm tỳ nữ cũng đủ hiển lộ ra đại khí phách của Phòng đấu giá Thông Thiên.

Trong khắp đại sảnh, những người như thiếu nữ này tối thiểu cũng có 80 người.

- Chúng ta tới để gửi vật phẩm bán đấu giá. Hoa U Mộng khôi phục vẻ ung dung vốn có, mỉm cười nói: - Xin hỏi phải làm như thế nào?

- Thì ra hai vị tới gửi vật phẩm bán đấu giá. Thiếu nữ cười ngọt ngào: - Bẩm đại nhân, phòng đấu giá chúng ta không thụ lí những vật phẩm có giá trị dưới 1 triệu để đưa ra đấu giá, nếu như thứ đại nhân gửi bán đấu giá có giá trị trên 1 triệu, thì có thể đạt tới yêu cầu. Mà vật phẩm có giá trị từ 1 đến 5 triệu, nô tỳ có thể xử lý ngay cho ngài, nếu giá trị từ 5 triệu đến 50 triệu, thì nô tỳ không còn quyền này nữa, phải do những quản sự khác lo liệu cho ngài.

- Nếu vượt qua 50 triệu thì sao? Hoa U Mộng khẽ hỏi.

Tuy Hoa U Mộng không biết hơn 30 tấm khế đất có giá trị bao nhiêu, nhưng chắc chắn là trên 50 triệu thánh tinh.

Sắc mặt thiếu nữ hơi đổi một chút, tuy nhiên rất nhanh, nét tươi cười trên mặt lại nổi lên: - Nếu là như vậy, thì sẽ do Lê chủ sự của phòng đấu giá chúng ta đích thân tiếp đãi, mời hai vị đại nhân đi bên này!

Nàng cũng hiểu rõ hai vị đại nhân mình đang tiếp đãi này muốn gửi vật phẩm bán đấu giá có giá trị lớn, đã không còn thuộc thẩm quyền của những người như mình và quản sự xử lý, lập tức liền dẫn hai người đi tới tổng bộ của Phòng đấu giá.

Thiếu nữ cũng hết sức hồi hộp, nếu nàng hướng dẫn khách hoàn thành giao dịch lần này, sẽ nhận được ban thưởng không ít.

Từ đầu đến cuối Dương Khai không nói một lời, chỉ đứng yên cùng tên hộ vệ ở phía sau Hoa U Mộng. Điều này càng khiến cho thiếu nữ cảm thấy lai lịch của Hoa U Mộng không đơn giản, càng thêm không dám chậm trễ chút nào.

Xuyên qua một loạt đại sảnh, ba người bỗng chốc liền đi tới một gian phòng lớn tĩnh lặng, tựa như đi lạc vào một thế giới khác vậy, tiếng ồn ào ở bên ngoài trong nháy mắt chợt biến mất, thay vào đó chính là cầu nhỏ nước chảy, khóm trúc lay động, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Đi qua con đường rải đá vụn quanh co khúc khuỷu, ba người liền đứng trước một chiếc cổng mái vòm hình trứng. Thiếu nữ lấy từ trong nhẫn không gian của mình ra một thứ gì đó giống như la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào trong.

Trong chốc lát, trên cổng vòm có một tia sáng lóe lên, hiển nhiên là dấu hiệu báo cấm chế đã bị giải trừ.

Lúc này thiếu nữ mới xoay người, cung kính nói: - Mời hai vị đại nhân vào bên trong, tự động sẽ có người tiếp đãi, nô tỳ xin tạm thời cáo lui.

Dứt lời, nàng liền xoay người rời đi.

Hoa U Mộng và Dương Khai liếc nhau, lần lượt đi qua cổng vòm vào trong đình viện.

Một phụ nhân khoảng 40 tuổi liền xuất hiện, dịu dàng thi lễ nói: - Hai vị khách nhân muốn gửi vật phẩm bán bán đấu giá sao?

- Đúng vậy. Hoa U Mộng gật đầu đáp.

- Xin mời đi theo ta! Phụ nhân kia xoay người dẫn đường, tuy nhiên trong khoảnh khắc xoay người, phụ nhân chợt liếc Dương Khai một cái tỏ vẻ nghi hoặc, tựa như hơi bị bất ngờ vậy.

Dương Khai cũng thâm ý sâu sắc nhìn nàng mỉm cười. Sắc mặt phụ nhân khẽ biến đổi, bước chân cũng hơi trở nên lạc nhịp.

Đi được một lát, ba người liền tới bên trong một thạch đình. Trong đình, mùi trà bốc lên thơm ngát, một nữ tử mặc váy hoa dài đang pha trà bên trong, động tác ưu nhã, dáng vẻ hết sức xuất trần.

- Tiểu thư, có khách đến. Phụ nhân kia đi tới gần, nói một câu, sau đó liền im lặng đứng bên cạnh nàng.

- Dây là Lê chủ sự sao? Hoa U Mộng hơi kinh ngạc hỏi, dường như nàng không ngờ chủ sự của một Phòng đấu giá lớn như vậy lại là một nữ tử, hơn nữa nữ tử này còn là một mỹ nhân tuyệt sắc, nói về sắc đẹp, Hoa U Mộng tự nhận không bằng.

- Khách quan thấy bất ngờ sao? Lê chủ sự ngẩng đầu liếc nhìn Hoa U Mộng một cái, khẽ mím môi, rồi mỉm cười trừng mắt nhìn Hoa U Mộng nói: - Thế nào, chẳng lẽ khách quan cảm thấy ta phải là một nam nhân mới được sao?

- Không, không! Hoa U Mộng vội vàng xua tay: - Hơi bất ngờ thôi, nhưng... chủ yếu là bội phục.

- Hả? Lê chủ sự kinh ngạc nhìn Hoa U Mộng dò xét, ngay sau đó dường như đã hiểu ra điều gì đó, gật gật đầu nói: - Xem ra khách quan cũng là chủ sự của một thế lực, có vài chỗ tương đồng với ta đó. - Chỉ là một thương hội nho nhỏ, sao dám cùng quý thương so sánh chứ. Hoa U Mộng khiêm tốn nói.

- Thế lực không phân lớn nhỏ, người chủ sự phải gánh vác toàn bộ hy vọng và tương lai của các huynh đệ tỷ muội, trọng trách này không nhỏ đâu.

Hoa U Mộng đồng cảm sâu sắc, liên tục gật đầu.

Hai nàng vừa thấy mặt đã giống như tri kỷ, không ngờ rất nhanh đã lập tức tìm được đề tài chung, dáng vẻ tựa như muốn trải hết lòng mình ra vậy.

Phụ nhân kia ở bên cạnh không khỏi ho nhẹ một tiếng: - Tiểu thư, hai vị khách nhân tới để gửi vật phẩm bán đấu giá!

- Ha ha. Lê chủ sự áy náy cười: - Xin lỗi, nhất thời xúc động khiến hai vị chê cười rồi, mời ngồi đi.

Hoa U Mộng chần chờ một chút, rồi ngồi xuống.

Lê chủ sự đang định lên tiếng, bỗng nhiên cúi đầu xem xét một khối ngọc bội bên hông mình, ngay sau đó, nàng lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Dương Khai nói: - Xin đại nhân thứ tội, tiểu nữ tử ánh mắt vụng về, vừa rồi nếu có điều mạo phạm, mong rằng đại nhân bỏ qua cho.

- Hử? Dương Khai giống cười mà không cười, liếc nhìn ngọc bội bên hông Lê chủ sự một cái, cảm thấy hơi bất ngờ nói: - Thứ này có thể cảm ứng được tu vi của ta sao?

- Khiến đại nhân chê cười rồi.

Lê chủ sự dịu dàng nói: - Nơi này của thiếp, người đến người đi liên tục mỗi ngày, có một số cao nhân cũng che giấu tu vi giống như đại nhân vậy, tiểu nữ chỉ là một Phản Hư Cảnh, không thể nào nhận biết được, cho nên liền cố ý chế tạo thứ này, tránh cho có mắt không tròng, vô tình đắc tội với cao nhân.

Dương Khai khẽ gật đầu: - Ta hiểu, nhưng tại sao ngươi lại lo sợ như vậy? Chưa cần nói đến Phòng đấu giá Thông Thiên tại Tử Tinh Thành cũng coi như là một thế lực không nhỏ, chỉ riêng việc có vị phu nhân này bảo vệ, Lê chủ sự cũng đâu có gì phải sợ chứ?

Vừa nói, Dương Khai vừa tủm tỉm cười nhìn về phía phụ nhân kia.

Phụ nhân hơi biến sắc mặt, thấp giọng nói: - Các hạ quả nhiên có thực lực cao thâm, chẳng những lừa gạt được cảm ứng của thiếp, mà còn có thể biết được tu vi của thiếp, thiếp xin bội phục!

- Được rồi, được rồi. Dương Khai mỉm cười. Vừa thấy được phụ nhân này, hắn đã phát hiện đối phương là một Hư Vương nhất tầng cảnh, chỉ có điều chắc là đã tu luyện pháp quyết liễm khí gì đó, cho nên nhìn qua không thể nhận ra bất kỳ dấu hiệu Hư Vương Cảnh nào, trừ khi tu vi phải vượt qua nàng mới có khả năng phát hiện ra manh mối.

Dương Khai hiện tại đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, thần niệm lại vô cùng mạnh mẽ, có thể so với tam tầng cảnh, cho nên tu vi của phụ nhân trước mặt hắn căn bản không thể giấu đi đâu được.
Chỉ là một Phòng đấu giá mà lại có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, xem ra Phòng đấu giá Thông Thiên này có lai lịch rất lớn.

Sau vài ba câu nói chuyện, không khí không khỏi trở nên hơi nặng nề.

Lê chủ sự cười lớn nói: - Những thứ nhỏ nhặt này mọi người không cần để ý, có lẽ mọi người điều có điều khó nói riêng, chúng ta nên bàn vào việc chính đi.

Lời nói của nàng đã khiến cho không khí ôn hòa hơn rất nhiều.

- Ừm, thiếp tên Lê Nặc, không biết hai vị khách nhân lần này tới đây là muốn gửi vật phẩm gì bán đấu giá? Lê Nặc tự giới thiệu, sau đó liền nhìn Hoa U Mộng hỏi.

- Là thứ này. Hoa U Mộng vừa nói vừa lấy chiếc hòm đựng khế đất ra, đặt trước mặt Lê Nặc.

Lê Nặc nghi vấn nhận lấy hòm, sau khi cẩn thận xem xét liền thấy chiếc hòm này tuy trân quý, nhưng cũng không phải là thứ quá quý giá, lập tức hiểu rõ đây chẳng qua chỉ là vật trang trí mà thôi.

Mở hộp ra, xấp khế đất bên trong liền đập vào mắt.

Lê Nặc lấy ra, đồng tử trong mắt đột nhiên co lại, kinh hãi kêu lên: - Đây là

Phụ nhân liếc mắt nhìn, cũng hết sức kinh ngạc nói:

- Khế đất sao? Đây chẳng lẽ là khế đất ở Tử Tinh Thành?

- Không sai, tất cả đều là khế đất trong Tử Tinh Thành. Lê Nặc cẩn thận kiểm tra từng tấm một, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng: - Không ngờ lại có nhiều như vậy, hơn nữa lại là trên cùng một con đường?

Hoa U Mộng mỉm cười: - Những khế đất này là toàn bộ cửa hàng trên đại lộ Đằng Long.

Thân thể mềm mại của Lê Nặc run lên, cho dù nàng là người thường thấy sóng to gió lớn, những vật quý trọng cũng qua tay vô số, nhưng giờ phút này cũng không khỏi hoảng sợ.

Là Tử Tinh Thành khế đất đó, hơn nữa còn là khế đất trên toàn bộ đại lộ Đằng Long, thứ này dù chỉ một tấm giá trị cũng đã vô cùng to lớn, đừng nói chi là toàn bộ cửa hàng nối liền nhau.

Giá trị của khế đất nối liền nhau tối thiểu cũng phải tăng lên gấp đôi!

Bỗng nhiên tựa như nàng nghĩ ra điều gì đó, liền kinh ngạc nhìn Hoa U Mộng nói: - Tỷ tỷ chẳng lẽ là người của Ngũ Phương Thương Hội?

Hoa U Mộng ngạc nhiên nói: - Lê chủ sự cũng từng nghe nói về Ngũ Phương Thương Hội chúng ta sao?

Nàng cảm thấy rất ngoài ý muốn, dù sao Ngũ Phương Thương Hội ở trong Tử Tinh Thành cũng không phải là thế lực lớn gì. Những thương hội sống dưới tầng chót, vùng vẫy tồn tại giống như Ngũ Phương Thương Hội không có 1 vạn cũng có 8 ngàn.

Thực lực của Phòng đấu giá Thông Thiên không tầm thường, sao có thể từng nghe nói qua Ngũ Phương Thương Hội chứ?

- Trước kia chưa từng nghe nói qua, chỉ mới nghe nói tới cách đây hai ngày Lê Nặc thâm ý sâu sắc nhìn về phía Dương Khai, rồi nói tiếp: - Nghe nói Ngũ Phương Thương Hội có người vô cùng gan dạ, dám đánh Mẫn chấp sự và một tên đội trưởng hộ vệ ngay trước cổng thành, còn khiến cho Thống lĩnh đại nhân Lộ Thiên Phong tới tận cửa xin lỗi, bồi thường hậu hĩnh! Tỷ tỷ vừa lấy ra những khế đất này, muội đã biết đây nhất định là lễ vật bồi thường của Lộ thống lĩnh, cũng chỉ có Lộ thống lĩnh mới có tư cách điều động những thứ này.

- Tin tức truyền nhanh vậy sao? Hoa U Mộng nhíu mày hỏi.

- Chỉ sợ không phải tin tức truyền nhanh, mà là do thủ đoạn của quý thương không tầm thường, nên nắm bắt tin tức mới nhanh chóng như vậy, có phải không? Dương Khai nhìn Lê Nặc cười tủm tỉm.

Lê Nặc đỏ mặt, ngượng ngùng cười nói: - Làm ăn ở Tử Tinh Thành, dĩ nhiên phải biết rõ tình hình xung quanh, khiến đại nhân chê cười rồi. Ừm, chuyện lễ vật bồi thường này quả thật không có bao nhiêu người biết, Phòng đấu giá Thông Thiên chúng ta coi như là một trong số đó. Tuy nhiên, chuyện phát sinh ở cửa thành hôm qua, chỉ sợ là toàn thành đều biết rồi, lần này danh tiếng của Ngũ Phương Thương Hội chắc chắn là nổi như cồn đó.

- Toàn thành đều biết sao? Sắc mặt Hoa U Mộng trắng nhợt.

Ngũ Phương Thương Hội chỉ là thế lực nhỏ, hiện tại bỗng nhiên bị thành toàn thành chú mục, chỉ sợ là họa không phải phúc. Nàng không khỏi nhìn về phía Dương Khai với ánh mắt cầu xin, Dương Khai mỉm cười, ra hiệu cho nàng an tâm, lúc này Hoa U Mộng mới bình tĩnh lại.

Chương 1850: Tài sản to lớn

- Tỷ tỷ nhất định phải đấu giá toàn bộ những khế đất này sao? Lê Nặc là người làm ăn, nhưng giờ phút này khách tới cửa lại không để ý, mà nhìn Hoa U Mộng quan tâm hỏi.

- Ừm, đấu giá toàn bộ. Hoa U Mộng gật đầu, tuy nàng đã sớm có dự tính khác, nhưng những thứ này đều là nhờ Dương Khai mới có được, nếu Dương Khai đề nghị nàng bán đi toàn bộ, dĩ nhiên nàng sẽ không phản đối.

- Vậy thì thật là đáng tiếc. Lê Nặc khẽ thở dài:

- Nếu giữ lại để sử dụng, với khả năng của tỷ tỷ, không tới mười năm, Ngũ Phương Thương Hội chắc chắn sẽ nổi danh khắp nam bắc.

- Lê chủ sự khen nhầm rồi, ta không có khả năng đó. Hoa U Mộng vội vàng xua tay.

- Tỷ tỷ không cần khiêm tốn, tuy hiện tại Ngũ Phương Thương không nổi danh, nhưng có vị đại nhân này quan tâm mà nói... Nàng mới nói được nửa câu, chợt phát hiện thấy Hoa U Mộng cười chua xót, lập tức hiểu được, chỉ sợ Dương Khai sẽ không ở lại hẳn Ngũ Phương Thương Hội, liền vội vàng dừng lại không đề cập tới nữa, mỉm cười nói:

- Được rồi, nếu tỷ tỷ bán toàn bộ khế đất này đi, dĩ nhiên muội muội không phải không hiểu lý lẽ, chỉ có điều muội muội muốn hỏi một câu, tỷ tỷ muốn đấu giá từng khế đất một hay đấu giá toàn bộ cùng một lúc?

Hoa U Mộng nhíu máy, chìm vào suy tư.

Vốn là một thương nhân, dĩ nhiên nàng hiểu sự khác nhau giữ bán từng khế đất một và bán toàn bộ cùng một lần.

Nếu chia nhỏ ra bán, có thể bảo đảm rất dễ bán khế đất ra, dù sao giá trị một tấm khế đất tuy không nhỏ, nhưng cũng sẽ có không ít thương hội hoặc là thế lực mua nổi, nhưng như vậy sẽ mất đi lợi thế nối liền nhau.

Còn nếu như đấu giá toàn bộ một lần, thì với hơn 30 tấm khế đất này, giá trị quá to lớn, thế lực có thể mua nổi sẽ rất ít ỏi. Nhưng giá trị của nó bới vì tính liền kề nên cũng sẽ tăng lên rất nhiều.

Hai cách thức đấu giá này đều có ưu khuyết điểm riêng, không thể nói rõ cái nào tốt, cái nào xấu hơn.

Nàng nhìn về phía Dương Khai, muốn hỏi ý kiến của hắn.

Dương Khai ngượng ngùng cười:

- Đánh nhau thì ta biết, nhưng chuyện này thì ta không biết gì cả, chi bằng nghe qua ý kiến của Lê chủ sự đi.

Hai mắt Hoa U Mộng sáng ngời, nhìn về phía Lê Nặc tràn đầy hy vọng.

Lê Nặc hé môi cười nói: - Nếu đại nhân đã xem trọng như vậy, tiểu nữ liền mạnh dạn đề xuất thử xem. Tỷ tỷ, muội đề nghị hãy đấu giá toàn bộ một lần đi, giá khởi đầu là 100 triệu thánh tinh.

- Một... một trăm triệu!

Gương mặt xinh đẹp của Hoa U Mộng tái đi, ngay cả âm thanh cũng trở nên hơi run rẩy.

Nàng gần như hạnh phúc muốn ngất đi, nghĩ tới dù hai, ba chục vị huynh đệ trong Ngũ Phương Thương Hội của nàng cực khổ buôn bán một năm thì lợi nhuận thu được cùng lắm cũng chỉ khoảng một triệu thánh tinh mà thôi. Trừ ra phí dụng tu luyện của từng người và những khoản chi tiêu thiết yếu khác, số còn dư lại cũng không quá 200 ngàn!

Con số 100 triệu này, trong mắt nàng quả thực khó có thể tin nổi.

- Tỷ tỷ nghĩ mức giá quy định này rất cao sao?

Lê Nặc cười duyên: - Chúng ta thử tính toán một lần là biết liền. Đại lộ Đằng Long ở Tử Tinh Thành tuy không được coi là đoạn đường phồn hoa nhất, nhưng cũng không tuyệt đối không kém, thuộc vào tầm trung. Mà trong đoạn đường này, mỗi gian cửa hàng rộng tới 15 trượng, giá trị khoảng từ 5 đến 8 triệu thánh tinh, còn ở những đoạn đường phồn hoa khác, không có 20 triệu căn bản không thể mua được. Trên đại lộ Đằng Long, chúng ta ước tính mỗi gian là 6 triệu đi, thì 30 gian chính là 180 triệu... Hơn nữa những khế đất này đều nối liền nhau, rất dễ khiến cho những đại thế lực hoặc thương hội lớn tranh nhau mua lại sử dụng, cho nên giá trị cũng sẽ tăng thêm mấy phần nữa. Vậy đó, tỷ tỷ có còn nghĩ mức giá quy định 100 triệu là cao nữa không?

Hoa U Mộng khiếp sợ, rất lâu vẫn không nói nên lời, thân thể mềm mại không ngừng run lên.

Lời nói của Lê Nặc khiến nàng bị rúng động quá lớn.

Lúc trước, tuy nàng hiểu giá trị 30 tấm khế đất này không thấp, nhưng cũng không biết rõ giá trị đích thực của nó. Hiện tại được Lê Nặc phân tích, nàng mới hiểu được mình đã chiếm được một khối tài sản to lớn đến nhường nào.

Đây chính là khối tài sản mà Ngũ Phương Thương Hội của nàng có hoạt động cả đời cũng không đạt được.
Thấy nàng còn đang bối rối, Lê Nặc cũng không thúc giục, mà bưng bình trà thơm tới, rót cho Hoa U Mộng và Dương Khai mỗi người một tách.

Dương Khai nâng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi lên tiếng hỏi: - Lê cô nương, nếu bán đấu giá toàn bộ ra, trong Tử Tinh Thành này có mấy thế lực có thể mua nổi?

- Tối thiểu có 10 nhà có năng lực này, đại nhân không nên coi thường các thế lực trong Tử Tinh Thành. Tuy bọn họ huy động một lúc mấy trăm triệu thánh tinh cũng không dễ dàng, nhưng chỉ cần đánh tiếng trước, để bọn họ có thời xoay sở thì bọn họ vẫn có thể huy động được.

- Ừm, nếu vậy thì đấu giá toàn bộ một lần đi. Hoa hội trưởng, ngươi nói xem? Dương Khai nhìn Hoa U Mộng hỏi.

Hoa U Mộng giật mình "hả" lên một tiếng, vẻ mặt đỏ ửng tràn đầy kích động, ngơ ngác nói: - Mọi việc đều nghe theo đại nhân làm chủ là được.

- Vậy cứ làm như vậy đi. Dương Khai cười ha hả, biết rằng giờ phút này chỉ sợ Hoa U Mộng không thể nào tỉnh táo suy nghĩ được, liền thay nàng quyết định.

- Xin đại nhân yên tâm, thời gian đến khi Phòng đấu giá mở ra còn năm ngày nữa, thiếp sẽ quảng bá thật tốt, khiến cho khế đất của quý thương hội được bán ra với mức giá tốt nhất. Lê Nặc nghiêm nghị nhìn Dương Khai hứa hẹn.

- Vậy thì làm phiền cô nương. Dương Khai khẽ cười nói.

- Ừm, theo quy định của phòng đấu giá chúng ta, vật phẩm gửi bán đấu giá sau khi đấu giá thành công, sẽ trừ 5% phí dụng cho phòng đấu giá. Tuy nhiên giao dịch này có giá trị rất lớn, nên thiếp sẽ ưu đãi cho đại nhân, thu 2% phí dụng, thế nào?

Tuy rằng giảm mất 3%, nhưng bởi vì giá trị chung rất khổng lồ, nên số lượng thánh tinh thu được cũng rất xa xỉ.

Dương Khai cảm thấy hơi bật ngờ, nhưng cũng không có lý do nào để cự tuyệt, lập tức nói: - Vậy tại hạ thay mặt Hoa hội trưởng đa tạ Lê cô nương.

Lê Nặc nghe Dương Khai nói như vậy liền ngẩn ra, nhưng nàng cũng không quá để ý, sau khi mỉm cười liền nhìn về phía phụ nhân ở bên cạnh nói: - Xuân di, phiền người lấy 2 tấm thiệp khách quý giao cho đại nhân.

- Vâng. Xuân di đáp lời, rồi lấy từ nhẫn không gian của mình ra 2 tấm thiệp mời màu vàng kim rực rỡ, đặt trước mặt Dương Khai.

Lê Nặc cười giải thích: - Năm ngày sau Phòng đấu giá mở ra, đại nhân và Hoa hội trưởng dùng thiệp mời này sẽ có thể tham gia. Thiếp sẽ an bài hết thảy, trên hội đấu giá cũng có không ít thứ tốt, đại nhân nên hạ cố tới dự, biết đâu sẽ có bảo bối ngài nhìn vừa mắt.

- Nhất định ta sẽ tới. Dương Khai mỉm cười gật gật đầu, nhận lấy thiệp mời, rồi sau đó gọi Hoa U Mộng vẫn còn chưa hồi phục tinh thần tỉnh lại, dẫn nàng ung dung đi ra ngoài.

Xuân di tiễn khách ra khỏi Phòng đấu giá rồi mới quay trở về.
- Tiểu thư, vì sao phải đối đãi với người kia tốt như vậy? Là do việc của nhị thiếu sao? Xuân di nhìn Lê Nặc đang mang vẻ mặt buồn rầu, lên tiếng hỏi.

- Vâng, nếu không Xuân di cho rằng vì sao ta lại giảm bớt 3% phí dụng chứ? 3% kia là gần 10 triệu thánh tinh đó. Lê Nặc cười khổ một tiếng, ngay sau đó lại thở dài nói:

- Nhưng người này rất cẩn thận, cũng không chịu tỏ ra mang ơn.

- Đúng vậy. Xuân di cũng thở dài một tiếng.

Lúc đó Dương Khai đã nói là "Tại hạ thay mặt Hoa hội trưởng đa tạ Lê cô nương", từ trong câu nói này, Lê Nặc và Xuân di đã biết đối phương là người rất cẩn thận, cũng không chịu mang ơn lòng tốt của Lê Nặc, mà lấy Hoa U Mộng ra chống lưng, khiến cho Lê Nặc không thể làm gì được.

- Không biết tình hình của Nhị thiếu như thế nào rồi, tranh đấu trên không trung vừa nãy, Xuân di có cảm nhận được rõ ràng không? Lê Nặc nhìn phụ nhân hỏi.

- Kết thúc quá nhanh. Xuân di lắc lắc đầu: - E rằng phe nhị thiếu có người muốn thoát khỏi Tử Tinh Thành, nhưng không thành công.

- Ai Lê Nặc thở dài rồi nói: - Hội trưởng cũng quá nhẫn tâm, đều là cốt nhục của mình, nhưng lại cố tình đẩy nhị thiếu tới chỗ này, còn tam thiếu thì lại hưởng hết vinh quang...

- Tiểu thư! Xuân di hoảng sợ, vội vàng nhìn nàng nháy mắt ra hiệu.

Lê Nặc khẽ mỉm cười nói: - Ta biết rồi Xuân di, trong này không phải là không có người ngoài, chỉ là than phiền trước mặt Người một chút thôi. Chuyện này chúng ta cũng không thể dò xét rõ ràng, càng không thể tùy tiện lộ diện, chỉ có thể mượn tay của người ngoài mà thôi. Thân phận của vị đại nhân đến từ Ngũ Phương Thương Hội kia không rõ ràng, còn khiến cho cả Lộ Thiên Phong cũng phải vô cùng kiêng kỵ, chắc rằng thực lực không tầm thường, hơn nữa cũng có quyền lực khá lớn. Ta định nhờ hắn thay chúng ta tìm hiểu tình hình nhị thiếu, nhưng hiện tại xem ra khó được rồi.

Xuân di cau mày nói: - Tiểu thư, người cũng đừng gấp, mặc dù nhị thiếu làm việc có lúc hơi cảm tính, nhưng "ở hiền gặp lành" sẽ không có việc gì đâu. Huống chi, thế lực Tử Tinh tuy lớn, nhưng cũng sẽ không dám trực tiếp động vào người của chúng ta. Hơn nữa với thân phận của nhị thiếu gia, sẽ không phải lo lắng về tính mạng, còn nỗi khổ về da thịt chỉ sợ là không thể tránh khỏi rồi.

- Ta lo lắng chính là điều này, nhị thiếu được nuông chiều từ nhỏ, sao có thể chịu được những đau đớn về thể xác chứ.

Trên mặt Xuân di hiện lên vẻ kiên quyết, nói: - Nếu Tiểu thư thật sự không yên lòng, vậy để ta đi tìm Bành trưởng lão kia tìm hiểu thử xem.

- Bành Hồ sao? Lê Nặc nhướng mày: - Người này cũng không phải là hạng tốt đẹp gì, háo sắc như mạng, Xuân di không nên đi tìm hắn!

- Tiểu thư yên tâm đi.

Xuân di mỉm cười: - Tuy lão già Bành Hồ kia không đứng đắn, nhưng chính bởi vì như vậy mới có cơ hội để lợi dụng, cùng lắm thì ta cho hắn chút lợi ích là được, thực lực của hắn không bằng ta, không chịu nổi ta đâu.

Nói rồi, Xuân di hạ quyết tâm nói: - Cứ quyết định như vậy đi, ta sẽ đi tìm hắn ngay bây giờ!

- Xuân di! Lê Nặc sa sầm nét mặt, nhưng ngay sau đó Xuân di đã biến mất. Nàng lo lắng đi lòng vòng, chỉ biết âm thầm cầu nguyện Xuân di không bị thiệt thòi dưới tay Bành Hồ mà thôi.

Sau khi Dương Khai và Hoa U Mộng rời khỏi Phòng đấu giá Thông Thiên, Hoa U Mộng vẫn tỏ ra như hồn vía lên mây, bước vào cõi tiên vậy, hai má đỏ bừng, tâm trạng kích động không thể tỉnh táo lại được, trong đầu không ngừng hiện lên con số 100 triệu thánh tinh...

Thỉnh thoảng nàng lại liếc nhìn Dương Khai, ánh mắt đẹp lý tràn đầy vẻ cảm kích.

Nếu không có người này, hôm qua Ngũ Phương Thương Hội đã bị người ta san bằng, các vị huynh đệ tỷ muội cũng đều bị giết rồi, làm gì còn được hưởng chuyện tốt to lớn như bây giờ chứ? Giờ phút này, bỗng nhiên Hoa U Mộng chợt sinh ra một loại cảm giác tin tưởng, đối phương là người có thể dựa vào.

Loại cảm giác này khiến lòng nàng trở nên ấm áp, có chút say mê.

Đã nhiều năm như vậy, Ngũ Phương Thương Hội đều do nàng thống lĩnh, đúng như Lê Nặc nói, tất cả tương lai và tiền đồ của mọi người đều đặt trên vai nàng, trọng trách kia thật sự rất nặng, căn bản không phải là một thân thể yếu đuối có thể gánh vác nổi.

Nhưng sự việc lần này, nàng lại nghe theo chủ kiến của người này, khiến cho nàng biết được cảm giác được dựa dẫm vào một người là như thế nào.

Trong lúc nhất thời nàng không kiềm chế được cảm xúc trong lòng, miên man suy nghĩ, nếu sau này cứ mãi như vậy, luôn có một người để dựa dẫm vào, thật là tốt biết bao?

Chương 1851: Đi ra khỏi nhà quên mang óc theo

- Đây không phải là Hoa hội trưởng sao? Đang trong lúc tâm trạng của Hoa U Mộng như lạc vào cõi thần tiên, bỗng nhiên một giọng nói chợt truyền đến. Sau khi nghe được âm thanh này, Hoa U Mộng không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía đó.

Cách đó không xa, một nam nhân khoảng ba mươi tuổi đang oai vệ bước thẳng về phía nàng, vừa đi vừa cười hắc hắc, ánh mắt không ngừng quét qua những chỗ nhạy cảm trên người nàng.

Quần áo của nam nhân này rất đẹp đẽ quý giá, có vẻ như có lai lịch không nhỏ, nhưng lại có đôi mắt hình tam giác, trông rất âm hiểm. Hoa U Mộng bị hắn nhìn chòng chọc như vậy, liền trở nên không được tự nhiên.

Sau lưng nam nhân này còn có hai tên võ giả Phản Hư Cảnh đi theo, vẻ mặt lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là hộ vệ.

- Khương Siêu! Ánh mắt Hoa U Mộng liền hiện ra vẻ chán ghét và kiêng kỵ. Nhưng rất nhanh, nghĩ lại bây giờ nàng cũng không chỉ có một mình, mà còn có Dương Khai ở bên cạnh, lập tức khôi phục vẻ lạnh nhạt.

- Ha ha, thật là "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ", không ngờ lại vô tình gặp được Hoa hội trưởng ở nơi này, đúng là có duyên, có duyên mà. Khương Siêu tựa như không thế vẻ mặt bài xích của Hoa U Mộng, vẫn tỏ ra hết sức vồn vã.

- Khương hội trưởng cứ nói đùa, ta và ngươi đều là hội trưởng của hai thương hội, có câu "cùng nghề là địch", ta và ngươi chẳng có duyên phận gì hết. Hoa U Mộng lạnh lùng nói.

- Địch nhân sao?

Khương Siêu không chút phật lòng, khẽ nhếch mép nói: - Ta rất thích câu "cùng nghề là địch" này, Hoa hội trưởng chính là oan gia của bổn công tử đó.

Nghe giọng điệu ỡm ờ đùa giỡn trắng trợn như vậy, Hoa U Mộng không khỏi sa sầm nét mặt xuống, khẽ quát: - Khương hội trưởng, xin tự trọng!

- Ha ha, trước mặt ngươi ta cần tự trọng làm gì chứ? Chúng ta rất nhanh sẽ trở thành người một nhà thôi. Khương Siêu cười lớn: - Đúng rồi, chuyện nửa năm trước ta đã nói với ngươi, ngươi tính thế nào? Bổn công tử cũng không thể kiên nhẫn tiếp tục chờ đợi nữa, nửa năm trước bỗng nhiên ngươi rời khỏi Tử Tinh Thành, nói rằng nếu ta tìm được nàng sẽ cho ta câu trả lời, hiện tại nếu đã gặp được thì mau mau cho bổn công tử một câu trả lời chắc chắn đi.

Vẻ mặt Hoa U Mộng lập tức trở nên khó xem, cắn răng căm tức nhìn hắn.

Khương Siêu cười lạnh lẽo: - Hoa hội trưởng, ngươi phải biết rằng, cái thương hội nhỏ bé kia của ngươi sẽ không có tương lai gì, chỉ có vài ba con mèo nhỏ thì làm nên được tích sự gì chứ? Chi bằng sát nhập vào Thánh Nguyên Thương Hội của bổn công tử đi, dưới sự dẫn dắt của bổn công tử, sau này các ngươi còn lo gì không phát đạt chứ? Nếu không phải nể tình Hoa hội trưởng là nữ tử, trách nhiệm trên vai nặng nề, ngươi cho rằng bổn công tử sẽ cho các ngươi lợi ích lớn như vậy sao? Bổn công tử là người thương hoa tiếc ngọc, không nỡ nhìn cảnh mỹ nhân phải chịu khổ.

- Khương hội trưởng, chuyện lần trước ta đã cho ngươi trả lời chính thức là Ngũ Phương Thương Hội không thể nào sát nhập vào Thánh Nguyên Thương Hội của các ngươi rồi, ngươi nên dẹp ý nghĩ này đi, đừng dây dưa với ta nữa. Hoa U Mộng nói xong, liền quay lại nói chuyện với Dương Khai: - Chúng ta đi.

- Đi sao? Khương Siêu trợn trừng cặp mắt tam giác, giang chân bước ra chặn trước mặt Hoa U Mộng: - Chạy đi đâu? Nếu hôm nay đã gặp được, không cho ta một câu trả lời hài lòng thì đừng nghĩ sẽ đi được. Hôm nay ngươi đáp ứng thì tốt, không đáp ứng cũng phải đáp ứng!

- Ngươi không được ra tay ở chỗ này! Hoa U Mộng kêu lên: - Nơi này chính là Tử Tinh Thành...

- Hắc!

Khương Siêu cười mỉa mai rồi nói: - Tử Tinh Thành thì như thế nào? Hoa hội trưởng, xem ra lúc trước thấy ta dễ nói chuyện nên hiểu lầm thì phải, đừng nói ngươi đã quên mất thân phận của ta rồi nha? Đừng nói tới việc bổn công tử còn chưa ra tay, cho dù thật sự có ra tay thì đã sao? Huống chi... Bổn công tử còn nghe nói hôm qua người của Ngũ Phương Thương Hội các ngươi làm loạn đánh người ở cổng thành. Tuy rằng không biết tại sao các ngươi còn bình yên vô sự, nhưng nếu như bổn công tử bắt giữ các ngươi giao cho Hộ Vệ quân, nhất định sẽ có công.

Nghe hắn đề cập tới thân phận của mình, Hoa U Mộng dường như nghĩ tới điều gì đó, gương mặt xinh đẹp không khỏi hơi biến sắc, tỏ ra khá kiêng kỵ.

Thấy nàng có vẻ chần chờ, Khương Siêu liền cười lạnh nói: - Hoa hội trưởng, đừng để rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bổn công tử không còn nhiều kiên nhẫn nữa đâu. Bây giờ ngươi hãy cho ta một câu trả lời chắc chắn, sau này chúng ta còn là người một nhà, nếu không

Vẻ mặt Hoa U Mộng trở nên bất đắc dĩ, nhìn về phía Dương Khai tỏ vẻ nhờ vả.

Dương Khai thở dài, biết rằng hắn không ra mặt chỉ sợ sẽ không xong, bèn bước tới một bước, vỗ vỗ bả vai Hoa U Mộng ra hiệu cho nàng lui ra sau mình, rồi hờ hững nhìn Khương Siêu, khẽ cười nói: - Vị bằng hữu này, có phải ngươi đi ra khỏi nhà quên mang theo thứ gì đó rồi hay không?

Khương Siêu đưa ánh mắt tam giác quan sát Dương Khai rồi hung ác nói: - Ở đâu lòi ra tên tiểu tử hỗn láo này, dám nói chuyện với bổn công tử như vậy sao?

Hắn thấy Hoa U Mộng đối với Dương Khai hết sức nhu thuận, cung kính, lập tức trong lòng trào dâng một cơn tức giận khó nói thành lời, dĩ nhiên thái độ cũng sẽ không khách khí.

- Dám tự xưng bổn công tử ở trước mặt ta, quả nhiên là ngươi đã quên mang một thứ ra khỏi nhà. Dương Khai cười ha ha.

Vẻ mặt Khương Siêu lạnh lùng nói: - Tiểu tử, ngươi nói xem, bổn công tử quên mang cái gì! Dương Khai chỉ tay về phía trước, Khương Siêu còn chưa kịp phản ứng đã bị ngón tay của hắn điểm lên trán. Dương Khai mỉm cười nói: - Bằng hữu đi ra khỏi nhà quên mang óc theo rồi hay sao?

Khương Siêu lùi bịch bịch về sau mấy bước, gương mặt nổi lên vẻ hoảng sợ. Dù gì hắn cũng là một võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, không ngờ lại bị đối phương điểm lên trán mà không có chút lực phản kháng như vậy. Có thể thấy được thực lực của đối phương so với hắn mạnh hơn không ít, vừa rồi nếu như đối phương muốn giết hắn mà nói, thì cái mạng của hắn có còn hay không?

Nghĩ tới đây, Khương Siêu lập tức vã hết mồ hôi, thẹn quá hóa giận quát lớn: - Khốn kiếp, ngươi dám mắng ta sao?

Dương Khai cười lớn nói:

- Nếu ngươi mang theo óc đi ra khỏi nhà, thì sao có thể không nghĩ tới nguyên nhân vì sao hôm qua chúng ta ở cửa thành đánh người, mà hôm nay vẫn còn bình an vô sự chứ?

- Nguyên nhân gì? Khương Siêu bị Dương Khai nói loạn một hồi khiến cho hồ đồ.

- Thì ra không phải bằng hữu không mang theo óc đi ra khỏi nhà, mà là toàn là óc heo! Dương Khai làm ra vẻ như bừng tỉnh đại ngộ nói.

- Phì...

Hoa U Mộng ở bên cạnh nghe vậy không nhịn được, cười phì lên. Nhưng ngay sau đó liền cảm thấy không ổn, vội vàng đưa bàn tay nhỏ nhắn lên che miệng lại.

- Hỗn láo! Khương Siêu bạo nộ, thánh nguyên toàn thân không tự chủ được vận chuyển lên, rất có khí thế muốn ra tay với Dương Khai.

Hai cái võ giả vẫn một mực đi theo phía sau hắn tái mặt, liền vội vàng tiến lên kéo hắn lại, một người trong đó dường như đã ý thức được điều gì đó, nói thầm bên tai Khương Siêu mấy câu.

Khương Siêu rướn cổ, tức giận nói: - Có hậu trường sao? Cho dù hắn có hậu trường, có thể lớn hơn bổn công tử sao? Bổn công tử là người của Khương gia, bát trưởng lão của Tử Tinh chính là tổ thúc công của Khương gia ta! Hậu trường của kẻ nào có thể lớn hơn ta chứ?

Dương Khai ngạc nhiên, nhìn Hoa U Mộng hỏi: - Bát trưởng lão của Tử Tinh là người nhà Khương gia hắn sao?

- Vâng, Khương Trường Phong trưởng lão đúng là người có địa vị cao nhất trong Khương gia hắn. Hoa U Mộng ngưng trọng gật gật đầu. Chính vì như vậy, nàng mới không thể làm gì khi bị Khương Siêu quấy nhiễu. Tuy rằng vai vế giữa Khương Siêu và bát trưởng lão kia cách nhau rất xa, cả năm cũng không gặp mặt mấy lần, nhưng dù sao cũng tính là có quan hệ với nhau, đủ để hoành hành ở trong Tử Tinh Thành rồi.

Việc Khương Siêu để mắt tới Ngũ Phương Thương Hội, để mắt tới nàng cũng không phải là một ngày hai ngày, nếu không phải Hoa U Mộng luôn tránh mặt không gặp hắn, chỉ sợ không biết sẽ có kết quả gì rồi. - Tiểu tử, sợ rồi sao? Khương Siêu dương dương tự đắc nhìn Dương Khai:

- Bây giờ quỳ xuống nhận sai, bổn công tử còn có thể tha mạng cho ngươi, nếu không...

- Nếu không thì sao? Dương Khai tủm tỉm cười nhìn Khương Siêu, không chút tỏ ra e ngại.

- Tiểu tử có khí phách lắm! Khương Siêu tức giận, hung ác nhìn sang bên cạnh, vung tay lên nói:

- Bắt hắn lại cho ta!

Hai võ giả phía sau hơi chần chờ. Mặc dù biết Dương Khai không phải dễ trêu, nhưng nếu Khương Siêu đã ra lệnh, họ cũng không dám không tuân theo, liền vội vàng động thân, một trái một phải vọt tới Dương Khai.

Hai người đều là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, thủ đoạn không tầm thường, tuy bọn họ không biết được tu vi của Dương Khai, nhưng cũng hiểu rằng cho dù hai người bọn họ liên thủ, thì đối phương cũng dễ dàng chống trả được.

Nhưng sự thật lại khiến cho bọn họ rất ngoài ý muốn, bọn họ vừa mới vọt tới gần Dương Khai, còn chưa kịp thi triển ra thủ đoạn của mình, đã thấy Dương Khai nhìn bọn họ toét miệng cười, sau đó hai bàn tay một trái một phải quét ra.

Động tác trông rất nhẹ nhàng tự nhiên, giống như xua ruồi đuổi muỗi vậy.

Nhưng hai người kia lại bị cuốn vào một vòng xoáy lực lượng không thể thoát ra được.

- Đây là...

- Không xong!

Hai người đồng thời thét lên, điên cuồng thúc giục thánh nguyên ngăn cản, nhưng trước mặt lực lượng lốc xoáy kia, thánh nguyên của bọn họ giống như tờ giấy vậy, không chịu nổi một kích, trong khoảnh khắc đã bị vỡ tan hầu như không còn.

Hai tiếng hét thảm truyền ra. Hai tên võ giả xông tới một trái một phải bay sang hai bên, đụng phải vách tường cửa hàng hai bên đường, khiến vách tường bị thủng một lỗ lớn.

Trong khoảnh khắc, cửa hàng ở bên cạnh nổi lên tiếng mắng chửi ầm ĩ, rất nhiều võ giả từ trong cửa hàng bị hư hại vọt ra, nhìn xung quanh, không biết kẻ nào dám ra tay đả thương người ngay trong Tử Tinh Thành.

- Hizz Khương Siêu một mình đứng đó, hít ngược một hơi khí lạnh, cặp mắt tam giác trợn tròn, thậm chí cảm thấy trái tim co thắt lại, hoảng sợ nhìn Dương Khai, dường như đã hiểu ra điều gì đó, liền kinh hoảng kêu lên: - Hư Vương Cảnh?

Hai người hộ vệ kia của hắn mặc dù chưa tính là đứng đầu trong số Phản Hư Cảnh, nhưng cũng tuyệt đối không kém. Nhưng không ngờ hai người liên thủ mà vẫn bị hai bàn tay của đối phương quạt bay đi. Nếu không có thực lực Hư Vương Cảnh, tuyệt đối sẽ không làm được đến mức đó.

Cái tên tướng mạo xấu xí, anh tuấn không bằng mình, bị mình mắng là tên khốn kia, lại là Hư Vương Cảnh sao?

Khương Siêu bủn rủn tay chân, vô cùng hoảng sợ nhìn Dương Khai chằm chằm, chỉ cảm thấy nụ cười mỉm trên mặt đối phương giờ phút này mới đáng sợ làm sao.

Hắn muốn chạy, nhưng lại hoảng sợ phát hiện mình căn bản không điều động được tia khí lực và thánh nguyên, hai chân giống như bị chôn chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dương Khai đang từng bước một tiến về phía hắn.

Sát khí tấp thẳng vào mặt, khiến cho Khương Siêu như rơi vào hầm băng!

- Kẻ nào dám làm loạn tại Tử Tinh Thành! Bỗng nhiên từ xa chợt truyền tới một tiếng quát lớn, ngay sau đó, từng bóng Hộ Vệ quân hiện ra, trong khoảnh khắc đã vây chặt Dương Khai và Khương Siêu lại, ánh mắt hung dữ nhìn hai người.

- Tử Tinh Thành đã có lệnh rất rõ ràng, nghiêm giết chóc cấm đánh nhau bên trong thành, nếu có người phát hiện, nhẹ thì phế bỏ tu vi, tống vào Hàn Ngục, nặng thì đánh chết tại chỗ. Thống lĩnh đại nhân đã nói rất rõ ràng, vậy mà kẻ nào còn dám không để ở trong lòng, tốt tốt tốt, hôm nay bổn phó thống lĩnh sẽ cho các ngươi hiểu rõ, dám ở trong Tử Tinh Thành ra tay Ách... Thì ra là đại nhân đang ở đây, Khúc Chính bái kiến đại nhân.

Chương 1852: Có người đỡ lưng

Tốc độ làm việc của Hộ Vệ Quân Tử Tinh thành không thể nghi ngờ là rất nhanh, Dương Khai bên này vừa mới đem hai võ giả Phản Hư tam tầng cảnh quạt bay ra ngoài, không tới năm hơi thở sau liền có người chạy tới nơi xảy ra chuyện…

Hơn nữa người tới còn là Khúc Chính một trong tám phó đại thống lĩnh Tử Tinh Thành.

Nghe được tiếng quát chói tai của Khúc Chính, tất cả người vây xem đều cảm thấy lần này Dương Khai sợ là chọc phải phiền toái lớn rồi, tuyệt đối là chạy trời không khỏi nắng.

Trong Tử Tinh Thành, hiếm thấy xảy ra ẩu đả, nhóm Hộ Vệ Quân cả ngày không có việc gì làm, vô tình gặp phải một chuyện xô sát tranh chấp đều chuyện nhỏ hóa to mà xử lý, hôm nay có người dám đánh nhau ầm ĩ bên đường, vật còn có quả ngon mà ăn sao?

Khương Siêu sau khi nghe thấy thanh âm của Khúc Chính hai mắt kích động rơi lệ, liền như là cô dâu nhỏ chịu ủy khuất gặp nhà chồng, mắt chăm chăm nhìn hướng Khúc Chính đi tới, chuẩn bị để hắn cho mình chủ trì công đạo…

Nhưng là thái độ thay đổi của Khúc Chính ngay sau đố, khiến Khương Siêu lập tức sinh ra cảm giác không ổn.

Khúc Chính miệng gọi tên khốn kia là đại nhân, một bộ khúm núm, nịnh nọt lấy lòng…

Người này rốt cuộc có lai lịch gì a? Khương Siêu có chút bối rối.

- Thì ra là Khúc thống lĩnh! Dương Khai liếc mắt một cái liền nhận ra người vừa đến là phó thống lĩnh lúc trước Ngũ Phương Thương Hội tặng khế đất, mặc dù giữa hai người không có đối mặt đánh nhau, nhưng lúc đó Dương Khai dùng thần niệm dò xét đương nhiên nhỡ kĩ diện mạo của hắn.

Mà Khúc Chính sở dĩ có thể nhận ra Dương Khai, cũng là bởi vì tâm tư kín đáo.

Giờ này khắc này, nam nhân đi cùng Hoa U Mộng, hơn nữa còn tự mình thăm dò không ra thực lực mạnh hay yếu, ngoại trừ vị đại nhân mà Lộ thống lĩnh dặn dò ra kia còn có thể là ai?

Thời khắc này vừa nghe thấy âm thanh của Dương Khai, Khúc Chính lập tức xác định, đây là vị đại nhân mà ngay cả Lộ thống lĩnh cũng phải đối đãi cẩn thận!

Lúc này thái độ càng trở nên khiêm nhường, liền vội vàng khoát tay nói: -Không dám không dám, đại nhân quá khen, trước mắt đại nhân, Khúc mỗ nào dám xưng cái gì mà thống lĩnh.

Nói xong, hắn lại cẩn thận hỏi: -Đại nhân, chỗ này đã xảy ra chuyện gì?

- Cũng không có chuyện gì. Dương Khai cười ha ha, chỉ vào Khương Siêu nói: -Vị bằng hữu này dựa vào thân phận không tầm thường của mình. Muốn thâu tóm Hoa hội trưởng của Ngũ Phương Thương Hội. Bị Hoa hội trưởng cự tuyệt sau thẹn quá hóa giận muốn dùng sức mạnh, bổn tọa nhìn không được, hơi xuất thủ dạy dỗ bọn họ một chút.

- Cái gì? Khúc Chính giận tím mặt, -Người nào to gan lớn mật, Dám dùng sức mạnh với Hoa hội trưởng không muốn sống nữa sao?

Trong lúc nói chuyện. Một ánh mắt uy nghiêm hướng Khương Siêu bên kia nhìn lại, đợi sau khi thấy rõ khuôn mặt Khương Siêu, không khỏi ngẩn ra: -Khương công tử?

Sau khi nhận ra Khương Siêu, tâm tình Khúc Chính lập tức không tốt…

Lại là nhị thế tổ Khương Siêu và vị đại nhân này xảy ra xung đột, chuyện này phải làm cho đúng à? Khương Siêu tuy rằng không lên được mặt đài gì, nhưng hắn dù sao cũng là hậu bối của trưởng bối Khương Trường Phong, mình chỉ là một cái phó tống lĩnh nhỏ nhoi sao có thể đắc tội, mà vị đại nhân lai lịch thần bí này ngay cả Lộ thống lĩnh cũng kiêng kị vạn phần, hai người này đem mình kẹp ở giữa, muốn mình xử lý chuyện này thế nào đây?

Khúc Chính hận không thể tự mình chưa đến nơi này…

Nhưng bây giờ hối hận cũng không làm được gì, Khúc Chính chỉ có thể mắng thầm Khương Siêu đem máu chó giội lên đầu, thầm nghĩ nhị thế tổ không có mắt này đắc tội ai không hay lại đi đắc tội vị đại nhân này, liên đới đến bản thân cũng muốn khó làm người rồi.

- Thì ra là Khúc thống lĩnh, còn xin Khúc thống lĩnh vì bổn công tử làm chủ a. Khương Siêu thấy thần sắc Khúc Chính kiêng kị, lập tức vui mừng quá đôi, tội nghiệp nhìn Khúc Chính nói:

- Khúc thống lĩnh, bổn công tử cũng không có dùng sức mạnh gì với Hoa hội trưởng, chẳng qua là cùng Hoa hội trưởng tham khảo một chút việc xác nhập thương hội, về việc làm ăn gì đó Khúc thống lĩnh ngươi cũng biết, chẳng qua là ngươi tình ta nguyện mà thôi, nhưng người này lại không hỏi phải trái đúng sai, đả thương hai hộ vệ của ta, Khúc thống lĩnh ngươi xem, hai hộ vệ kia đến giờ không dậy nổi, sống chết không biết, bọn họ trên có già dưới có trẻ, người một nhà này sau này sống thế nào a…

Nói đến chỗ động tình, Khương Siêu lại còn một phen nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể.

- Chuyện này… Khúc Chính trên trán toát mồ hôi lạnh, không ngừng đưa tay lau lau, chuyện ầm ĩ đến mức này, đã không phải một tiểu thống lĩnh nhỏ nhoi như hắn có thể xử lý, làm không xong, đều đắc tội hai bên.

- Khúc thống lĩnh, ngài vừa rồi cũng nói, Tử Tinh Thành mệnh lệnh rõ ràng, bên trong thành nghiêm cấm đánh nhau đả thương người, nếu có người làm trái, nhẹ thì phế truất tu vi, ném vào Hàn Ngục, nặng thì đánh chết tại chỗ, người này miệt thị luật pháp Tử Tinh Thành, vẫn xin Khúc thống lĩnh theo lẽ công bằng chấp pháp, cho Tử Tinh Thành ta càn khôn sáng sủa! Khương Siêu phấn chấn nói, hoa tay múa chân một trận, dường như là thấy được một màn Dương Khai bị xử trí kia, tâm tình kích động.

Dương Khai nhìn bộ dáng ngu ngốc của hắn.

Khúc Chính gương mặt cũng khó coi muốn chết, hận không thể khiến miệng Khương Siêu mọc nhọt. Tử Tinh Thành quả thật có những quy củ này, nhưng cũng phải xem là nhằm vào ai. Người có bối cảnh liền có thể không cần tới những quy củ này, mà vị đại nhân đứng trước mặt Khúc Chính này, hiển nhiên là một trong số đó.

Khúc Chính một là không có can đảm xử trí Dương Khai, hai là không có năng lực này, lại bị lời nói này của Khương Siêu bức bách đến tuyệt cảnh, giống như bị nướng trên lửa vậy, toàn thân đừng nói đến khó chịu, trong lòng cũng là hận Khương Siêu muốn chết.

- Khúc thống lĩnh, ngươi muốn bắt bổn tọa sao? Dương Khai cười tủm tỉm nhìn Khúc Chính.

- Không dám không dám, đại nhân nghiêm trọng. Khúc Chính trên trán mồ hôi như tắm, gương mặt đỏ lên,

- Chuyện này tất có khúc mắc, Khúc mỗ còn cần điều tra một phen mới có thể đưa ra quyết định.

Khương Siêu trợn to đôi mắt hình tam giác, bất mãn la lên: -Khúc thống lĩnh ngươi cũng không nên mở mắt nói dối, hai tên hộ vệ của ta bị đả thương là thật, còn cần điều tra cái gi?

Ta tra mười tám đời tổ tông nhà ngươi! Khúc Chính trong lòng hung tợn mắng một câu…

Ngay khi hắn tay chân luống cuống, không biết nên xử lý chuyện này như thế nào, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, bộ dạng nghiêng tai lắng nghe như là nghe thấy gì đó, ngay sau đó, thần sắc mừng rỡ.

Trong chớp mắt, Khúc Chính khôi phục vẻ ung dung, ánh mắt bén nhọn quét qua Khương Siêu, dưới ánh mắt ngạc nhiên của hắn, mở miệng quát: -Khương công tử, chuyện đã điều tra rõ, chuyện hôm nay không phải vị đại nhân này quá đáng, mà là bọn ngươi quấy rầy, bất kính với vị đại nhân này trước, đại nhân này mới ra tay hơi trừng phạt cảnh cáo.

- Hả? Khương Siêu sắc mặt sửng sốt, vạn nghĩ không nghĩ tới Khúc Chính dám nói như vậy, huống chi, hắn chỉ là đứng một chỗ cái gì cũng không làm, thế nào liền đã đem chuyện này điều tra rõ?

- Khương công tử, nếu là lỗi của ngươi, vậy mời theo bổn thống lĩnh đi một chuyến. Khúc Chính trong lòng vốn tức giận Khương Siêu, thời khắc này có người ở sau lưng làm chỗ dựa, tất nhiên sẽ vui mừng không sợ, lạnh lùng nhìn Khương Siêu, bộ dáng làm việc công.

- Khúc Chính ngươi dám! Khương Siêu hét to, -Ngươi dám bắt ta? Bổn công tử chính là tộc tôn của Bát trưởng lão, chuyện hôm nay nếu để Bát trưởng lão biết được, ngươi cho là ngươi sẽ có kết cục tốt?

Khúc Chính hơi biến sắc mặt, nhưng rất nhanh, hắn liền cười lạnh nói: -Khương công tử lá gan cũng quá lớn, bổn phó thống lĩnh là đại diện chấp pháp của Tử Tinh Thành, đại diện cho Tử Tinh Thành, chuyện này cho dù có chọc đến chỗ Bát trưởng lão, lão nhân gia chắc cũng sẽ không nói gì. Ngươi dám chống đối đe dọa bổn phó thống lĩnh, chẳng lẽ đem Tử Tinh không coi ra gì?

- Ta nào có? Khương Siêu gương mặt oan uổng, thế nào cũng không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển đến mức này.

- Có hay không cũng không phải do ngươi định đoạt, theo bổn phó thống lĩnh đi một chuyến.

- Khúc Chính, ngươi cũng không nên cầm lông gà làm lệnh tiễn, suy nghĩ kỹ một chút thân phận của bổn công tử! Khương Siêu ngoài mạnh trong yếu mà gào thét. Khúc Chính không nhịn được vung tay lên, quát lên: -Bắt lại!

Mấy hộ vệ Tử Tinh Thành một loạt rất nhanh liền đem Khương Siêu chế ngự lại.

Khương Siêu vẫn còn vùng vẫy, vừa vùng vẫy vừa tức miệng mắng to, mắng cực kỳ khó nghe.

Khúc Chính cau mày nói: -Phong trụ kinh mạch của hắn.

Hộ vệ tuân lệnh bắt Khương Siêu kia, đưa tay ấn sau lưng Khương Siêu một cái, Khương Siêu lập tức cũng không nói được nữa.

- Khúc thống lĩnh theo lẽ công bằng chấp pháp, đạo đức tốt, bổn tọa bội phục! Dương Khai cười ha ha hướng phía Khúc Chính ôm quyền.

Khúc Chính đỏ mặt, khiêm tốn nói: -Đại nhân quá khen, đây chính là bổn phận Khúc mỗ nên làm mà thôi, ân, nếu tên đầu sỏ gây họa đã bị bắt lại, vậy Khúc mỗ liền không quấy rầy nhã hứng đại nhân, đại nhân tự nhiên, Khúc mỗ cáo từ.

- Đi cẩn thận! Dương Khai hơi gật gật đầu.

Khúc Chính quát một tiếng, lãnh đạo rất nhiều hộ vệ, nhanh chóng lui đi.

Rất nhiều võ giả vây xem vẫn như cũ chấn động trong lòng, thế nào cũng không tin được Khương Siêu xông pha bên trong Tử Tinh Thành, lại sẽ bị Khúc Chính bắt mang đi. Mọi người nhìn biểu tình của Dương Khai, đều kiêng kị vạn phần, thầm đoán người này rốt cuộc có lai lịch gì, không ngờ thái độ Khúc Chính lại nghiêng về phía hắn.

Hoa U Mộng gương mặt cũng là vẻ mờ mịt.

Tuy nói nàng biết Dương Khai khiến Lộ Thiên Phong cũng kiệng kỵ không dám nói, thân phận khẳng định bất phàm, nhưng trước mặt bao nhiêu người ở đây, Khúc Chính làm như vậy không thể nghi ngờ chính là làm mất thể diện của Bát trưởng lão Khương Trường Phong.

Dương Khai thân phận cao, có thể khiến Khúc Chính đưa ra loại lựa chọn đó?

Chẳng lẽ hắn so với bát trưởng lão Tử Tinh còn có quyền thế hơn?

Hoa U Mộng kinh ngạc nhìn bóng lưng vĩ ngạn kia, giống như nhìn một đoàn sương mù có thể cắn nuốt thiên địa, đôi mắt đẹp một mảnh mê mang.

- Đi thôi. Dương Khai nhẹ giọng hướng về phía Hoa U Mộng nói một tiếng, ngay sau đó bước về phương hướng Ngũ Phương Thương Hội, trước khi đi, hướng phía khác liếc một cái, khóe miệng hơi nhướng lên, lộ ra một nụ cười.

- A. Hoa U Mông ngây ngốc đi theo.

Ở một nơi nào đó cách chỗ Dương Khai và Khương Siêu xẩy ra xung đột khoảng trăm trượng, có một gian tửu lâu, tên là Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu.

Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này tổng cộng có chín tầng, từ tầng bốn trở xuống là nơi dành cho võ giả bình thường uống rượu mua vui, từ tầng bốn trở lên, thì chỉ chiêu đãi nhưng võ giả có thực lực có thân phận, số tầng càng cao, yêu cầu càng cao.

Mà tầng thứ chín kia, lại chỉ chiêu đãi cường giả cao nhất, không phải là nơi có tiền liền có thể đi vào, còn phải có danh vọng cùng thân phận cao mới được.

Nghe nói Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này còn đã từng chiêu đãi mấy vị trưởng lão Tử Tinh.

Giờ này khắc này, ở tầng thứ chín, có hai người đang ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra xa phía dưới.

Một người nét mặt già nua, ánh mắt híp lại, trong ánh mắt mở hí tinh quang lóe lên, khí tức nội liễm người này đã đến chí cực, vô tình lộ ra một tia lực lượng dao động, hiển nhiên người này rõ ràng là một vị cường giả Hư Vương Cảnh.

Mà đối diện chỗ ngồi của lão giả này, thì là một công tử ăn mặc trang phục như thanh niên, thanh niên quạt lông kinh luân, một bộ điểm chỉ thiên hạ, tư thế ngạo khí cao ngút trời, khí chất có chút bất phàm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau