VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1826 - Chương 1830

Chương 1828: Đừng miễn cưỡng

Không nói mà xâm chiếm tổng đà người ta, chuyện này đã cực kỳ nghiêm trọng, tuy rằng những năm gần đây Cửu Thiên Thánh Địa không có bóng người, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể tùy ý chiếm giữ. Lỡ như Dương Khai truy cứu, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ chết.

Cho nên vừa biết thân phận Dương Khai, Lâm Vũ Hào lập tức sinh ra lòng rút lui.

- Đi làm gì, đừng đi mà. Dương Khai cười ha ha.

Lâm Vũ Hào biến sắc, hoảng hốt nói: - Dương thánh chủ, ta cùng Dịch huynh thật không biết ngài còn trên Thông Huyền đại lục, chúng ta nghĩ ngài đã...

- Không cần giải thích, à, ta cũng không có ý kiếm chuyện. Dương Khai khoát tay cắt lời hắn, nhàn nhạt nói: - Nếu các ngươi thích chỗ này, ta đưa tặng Cửu Thiên Thánh Địa cho các ngươi là được.

- Tặng chúng ta? Lần này đến lượt hai người ngây dại, hoàn toàn không biết Dương Khai đang tính cái gì.

- Không sai, tặng cho các ngươi. Dương Khai gật đầu. - Nhưng các ngươi phải làm cho ta một chuyện.

Lâm Vũ Hào im lặng một hồi, dè dặt hỏi: - Không biết là chuyện gì, xin Dương thánh chủ nói rõ ràng.

- Cũng không có gì đừng căng thẳng như vậy. Dương Khai cười ôn hòa. - Chỉ là trông coi chỗ này, đừng cho người ngoài tùy tiện đi vào. Ta sẽ bố trí trận pháp ở đây, ngày sau các ngươi bảo vệ trận pháp là được.

- Đơn giản như vậy? Dịch Chính Khải bất ngờ không thôi.

- Chỉ đơn giản vậy thôi. Dương Khai gật đầu. - Đương nhiên, ta cũng sẽ không ép buộc, nếu các ngươi không muốn thì thôi, ta sẽ tìm người khác bảo vệ nơi này.

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải liếc nhau, có chút khó quyết định.

Dù cho Dương Khai nói bâng quơ, nhưng bọn họ biết trận pháp này tuyệt đối là quan trọng, lỡ như bảo vệ không tốt, chẳng phải sẽ vô cớ đắc tội Dương Khai? Với thực lực hắn biểu hiện ra, bọn họ không gánh nổi trách nhiệm này.

Ánh mắt hai người giao nhau, thần niệm trao đổi thật lâu, cũng chưa có quyết định.

- Ôi chà, xem ra hai vị không muốn, vậy thì quên đi, ta đi ra ngoài tùy tiện tìm người đến đây. Thực lực thấp cũng không sao, tùy tiện cho chút bí bảo linh đan, truyền chút công pháp là đủ để bảo vệ chỗ này. Dương Khai nói rồi, liền muốn bước đi.

- Chờ đã! Lâm Vũ Hào hô to, nghiêm mặt nói: - Dương thánh chủ xin dừng bước, hai huynh đệ chúng ta đã cân nhắc kỹ càng.

- Vậy sao? Dương Khai quay lại nhìn hai người.

- Không sai. Dịch Chính Khải cũng vội gật đầu: - Năm đó Dương thánh chủ thống soái cường giả 3 tộc, chống đỡ Cốt tộc, bảo vệ đại lục, công lao to lớn, lưu danh trăm đời bốn phương. Hai huynh đệ ta dù thực lực thấp kém, nhưng được Dương thánh chủ chỉ điểm một phen, cũng không muốn sống đời tạm bợ, muốn cống hiện một phần sức lực cho bình yên của đại lục.

- Dù không biết Dương thánh chủ muốn hai ta bảo vệ trận pháp gì, nhưng là Dương thánh chủ bố trí, nhất định có liên quan tới an nguy đại lục. Chuyện này hai huynh đệ ta quyết không chối từ, xin Dương thánh chủ nhất định phải giao cho chúng ta! Lâm Vũ Hào hùng hồn khí phách nói.

- Đừng miễn cưỡng mà. Dương Khai bóp trán.

- Người như ta không thích nhất là miễn cưỡng người khác, ở một chỗ này bảo vệ trận pháp là chuyện khô khan nhàm chán, nói không chừng vẫn phải mãi bảo vệ, đời đời cũng như vậy.

- Chuyện này có đáng gì? Dịch Chính Khải ngạo nghễ nói: - Ta cùng Lâm huynh vốn không thích náo nhiệt, tính tình đạm bạc, Thánh địa non xanh nước biếc, linh khí tràn đầy, chính là chỗ mà hai ta khổ sở tìm kiếm. Có thể ở nơi này lâu dài là cực kỳ vinh hạnh, làm sao lại nói là vô vị.

- Dịch huynh nói phải.

Lâm Vũ Hào nghiêm mặt gật đầu: - Chuyện này liên quan trọng đại, nếu Dương thánh chủ không có người chọn, vậy xin cân nhắc hai huynh đệ ta.

- Nhưng thực lực hai ngươi có hơi thấp. Dương Khai vuốt cắm, nhìn như xoi mói kéng chọn.

- Hai ta không lớn tuổi, hiện tại đột phá Nhập Thánh Cảnh, sinh thời chỉ cần ra sức tu luyện, sẽ dần trở nên mạnh mẽ. Lâm Vũ Hào trong mong nhìn Dương Khai.

Dương Khai im lặng trầm ngâm, hồi lâu mới thở dài nói: - Thôi, nếu các ngươi kiên trì như vậy, bổn Thánh chủ giao trọng trách này cho các ngươi, mong rằng các ngươi đừng sơ sẩy, nhất định phải bảo vệ tốt chỗ này.

- Dương thánh chủ cứ yên tâm, chỉ cần hai huynh đệ ta còn ở đây một ngày, tuyệt đối sẽ không cho người ngoài đặt chân vào Thánh địa một bước. Nếu có kẻ dám mạnh mẽ xông vào, chúng ta đổ máu cũng phải ngăn cản! Lâm Vũ Hào trầm giọng quát.

- Được được được, các ngươi có quyết tâm như vậy thì không gì tốt hơn, vậy sau này Thánh địa ủy thác cho các ngươi, mong các ngươi chú ý nhiều hơn.

Dịch Chính Khải cùng Lâm Vũ Hào vừa nghe vậy, mừng rỡ không thôi, người trước bỗng nhiên đổi mặt cười, hắc hắc nói: - Dương thánh chủ, ngài vừa mới nói sẽ ban cho bí thuật gì linh đan gì, chuyện này...

- Còn có công pháp... Khụ khụ... Lâm Vũ Hào ngượng ngùng ho khẽ.

- Đợi ta tìm đồ thích hợp cho các ngươi. Nói rồi, Dương Khai bắt đầu lục lọi trong nhẫn không gian.

Trong nhẫn không gian của hắn có rất nhiều thứ, đều là giết người thu được chiến lợi phẩm, tự nhiên không thiếu thứ thích hợp cho Lâm Vũ Hào Dịch và Chính Khải. Không lâu sau, liền tìm được mấy món bí bảo Thánh Vương cấp cùng rất nhiều linh đan, còn truyền thụ cho hai người công pháp cùng mấy chiêu võ kỹ bí thuật thích hợp.

Hai người chưa từng kiến thức qua bí bảo Thánh Vương cấp cùng linh đan còn có những công pháp bí thuật như chế tạo riêng cho bọn họ, liền kích động không thể nén được.

Tuy rằng bọn họ theo đuổi tiêu dao tự tại, nhưng cũng là là võ giả. Phàm là võ giả, không ai không muốn hướng tới võ đạo càng cao hơn.

Dương Khai như đang mở ra cánh cửa khác cho bọn họ.

Sau khi mừng rỡ, Dịch Chính Khải chợt nhớ tới, ngưng trọng nói: - Đúng rồi, Dương thánh chủ một năm qua Thông Huyền đại lục xảy ra không ít chuyện, có một đám võ giả bên ngoài đang gây họa khắp nơi, không biết Dương thánh chủ có thể ra tay tiêu diệt chúng?

- Các ngươi không cần quan tâm, kẻ cầm đầu đã đền tội, còn sót một chút tôm tép đã có đồng bọn của ta đi dọn dẹp, mấy ngày nữa, đại lục sẽ trở lại bình yên. Dương Khai nhàn nhạt nói.

Nghe hắn hời hợt như vậy, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều hết sức kinh hãi.

Tuy rằng bọn họ không biết những người bên ngoài kia lợi hại cỡ nào, nhưng nhìn các thế lực bị bị diệt môn nô dịch là có thể thấy được, võ giả Thông Huyền đại lục không thể chống lại những người bên ngoài đó. Nhưng bây giờ, ở trước mặt Dương Khai, lại không hề có sức chống cự, vài ngày là sẽ bị quét sạch.

Hai người càng cảm nhận được Dương Khai mạnh mẽ.

- Ừm! Hai ngươi vừa đột phá thăng cấp, đối với trạng thái hiện tại còn có gì không biết, có thể hỏi, ta giải thích cho các ngươi. Dương Khai cũng không vội bố trí siêu cấp pháp trận không gian. Nếu muốn để Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải bảo vệ chỗ này, tự nhiên phải làm cho thực lực của bọn họ càng mạnh càng tốt, bởi vậy cố ý chỉ điểm bọn họ. Lâm Vũ Hào chấn động tinh thần, lập tức hỏi: - Xin Dương thánh chủ giải đáp, hiện tại hai huynh đệ ta là cảnh giới gì? Tuy rằng chúng ta cảm giác mình đã vượt qua Nhập Thánh Cảnh, nhưng vẫn còn mờ mịt.

- Ừm, linh khí trên Thông Huyền đại lục mỏng manh, Nhập Thánh Cảnh cũng là tầng cao nhất, các ngươi không biết chuyện này cũng là đương nhiên. Cảnh giới các ngươi hiện tại gọi là Thánh Vương Cảnh, là bên trên Nhập Thánh!

- Bên trên Nhập Thánh! Hai người đều chấn động.

Nửa ngày sau, Dương Khai bù đắp thường thức hệ thống phân chia cảnh giới võ đạo cho hai người, giảng giải những điều cần chú ý khi tu luyện. Hai người nghe mà liên tục gật đầu, được lợi vô số.

Nửa ngày sau, Dương Khai mới cho bọn họ lui về bế quan, củng cố cảnh giới hiện tại, còn mình thì tìm chỗ thích hợp bố trí pháp trận không gian siêu cấp.

Mười mấy ngày sau, pháp trận không gian siêu cấp đã hình thành trong Thánh địa, Dương Khai làm điều chỉnh cuối cùng, đánh vào thánh nguyên, nổi lên ánh sáng lấp lánh, trào ra lực lượng không gian nồng đậm.

- Thật sự có thể trực tiếp nối liền đến Thanh Mộc Tinh! Dương Khai cũng rất bất ngờ. - Xem ra Không Linh Tinh lấy từ Thất Lạc Chi Địa, quả thực bất phàm.

Vốn hắn cũng không nắm chắc kết nối được với pháp trận không gian siêu cấp này với cái trong hành cung ở Thanh Mộc Tinh, nhưng đợi bố trí xong mới phát hiện thật sự kết nối thành công, hai tòa pháp trận không gian siêu cấp liên hệ với nhau, thành lập liên lạc kỳ ảo.

Tất cả phải quy công cho những Không Linh Tinh tinh khiết này, nếu không phải mang từ trong Thất Lạc Chi Địa về đây, mà là tìm ở bên ngoài, vậy thì đã không làm được.

- Đây không phải là pháp trận không gian đó chứ? Quỷ Tổ như quỷ mị xuất hiện bên cạnh Dương Khai, nhìn chằm chằm pháp trận, chậc chậc kỳ lạ.

- Ừm, đúng là pháp trận không gian. Dương Khai gật đầu.

Mấy ngày trước Quỷ Tổ đã đến Cửu Thiên Thánh Địa,có điều thấy Dương Khai vẫn bận rộn, cũng không đi ra quấy rầy, thẳng đến giờ mới hiện thân.

Đi vòng quanh pháp trận không gian, Quỷ Tổ lắc đầu nói: - Quả nhiên thần kỳ, chỉ sợ lão phu dốc sức cả đời cũng không nghiên cứu ra huyền diệu, đáng đời lão phu bị nhốt ở Huyền Không đại lục suốt 2000 năm, pháp trận này có thể truyền tống đến nơi nào?

- Thanh Mộc Tinh!

- Cái gì? Quỷ Tổ cả kinh. - Ngươi nói là... Thanh Mộc Tinh? Thanh Mộc Tinh của Kiếm Minh?

- Đúng vậy!

- Nơi này cách Thanh Mộc Tinh xa tỷ tỷ dặm, chỉ bằng một tòa pháp trận không gian này....

- Một tòa đương nhiên là không được, bên kia còn có một tòa pháp trận không gian khác kết nối định vị, cho nên mới thực hiện được truyền tống. Dương Khai giải thích một chút, Quỷ Tổ vẫn còn không dám tin.

Khoảng cách xa tỷ tỷ dặm, dù với tu vi của hắn, bay đi cũng phải mất 1 năm, nhưng bây giờ, 2 tòa pháp trận không gian liền kéo khoảng cách này lại bằng 0.

- Ừm, trưởng lão hành động lần này, kết quả thế nào? Dương Khai hỏi Quỷ Tổ.

- Giết hết rồi. Quỷ Tổ cười hắc hắc. - Còn tịch thu được một chiếc chiến hạm Hư cấp thượng phẩm! Gia sản Phệ Linh Tông cũng còn được.

- Vậy sao, còn Phệ Linh Tinh đâu? Dương Khai cười hì hì nhìn hắn.

Quỷ Tổ lập tức cảnh giác: - Làm gì? Đó là chiến lợi phẩm của bổn trưởng lão, dù ngươi là tông chủ, cũng không thể đòi lấy.

- Đừng nghiêm trọng như vậy, trưởng lão à, năng lượng trong Phệ Linh Tinh đó vốn thuộc đại lục này, bây giờ nên trả lại. Ngoan đi, đưa Phệ Linh Tinh cho ta, ngươi có lấy những thứ này cũng không có tác dụng gì, tuy rằng hấp thu có thể tăng lên lực lượng, nhưng dẫn tới căn cơ bất ổn, trưởng lão cũng không muốn thấy chuyện như vậy chứ.

Chương 1829: Trở về Song Sa

Nói cả buổi với Quỷ Tổ, Dương Khai mới làm lão trả lại số Phệ Linh Tinh này, trả giá là đợi về Lăng Tiêu Tông sẽ phải nhờ tiểu sư tỷ giúp lão luyện chế thêm mấy viên linh đan cấp Hư Vương.

Quỷ Tổ làm sao biết, tiểu sư tỷ có dược liệu cấp Hư Vương để luyện đan là chuyện cầu còn không được, không có tốn công sức như luyện đan sư bình thường. Nếu lão biết, chỉ sợ sẽ mắng to Dương Khai âm hiểm xảo trá.

Quỷ Tổ mang về khoảng 40-50 viên Phệ Linh Tinh, đều bị Dương Khai đánh tan, hóa thành năng lượng trả lại cho thiên địa này.

Hiện tại Thông Huyền đại lục đã kết nối với Tinh Vực, có thể không ngừng hấp thu lực tinh tú, lại có Tinh Chủ như Hạ Ngưng Thường, chỉ cần thời gian, nhất định sẽ lại phồn vinh.

Sau đó, Dương Khai gọi Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đang bế quan đi ra, giao cho hai người một chiếc truyền tống lệnh do hắn luyện chế, nói cho hai người ngày sau trông coi Cửu Thiên Thánh Địa, nếu có người bên ngoài làm hại Thông Huyền đại lục, vậy cầm truyền tống lệnh đi vào pháp trận không gian, đến Thanh Mộc Tinh báo tin.

Hai người vừa mới thăng cấp Thánh Vương Cảnh, thực lực không cao, vì thế Dương Khai còn cố ý để lại một con huyết thú, đó là Cương Viêm Quỷ Chu bậc mười, tuy rằng bị luyện hóa thành huyết thú, thực lực hơi giảm xuống, nhưng vẫn là vô địch dưới Hư Vương Cảnh, dù đối mặt Hư Vương Cảnh cũng có thể xoay sở được.

Có Cương Viêm Quỷ Chu canh giữ Cửu Thiên Thánh Địa, cuối cùng Dương Khai có thể yên lòng rời đi.

Chuyến này rời U Ám Tinh, trên đường hắn bố trí mấy tòa pháp trận không gian siêu cấp, hoàn toàn nối liền U Ám Tinh với nơi cũ, ngày sau có thể đi qua lại, hay đến những hành tinh tu luyện khác, đều là chuyện dễ dàng.

Hiện tại chỉ mới là bắt đầu, Dương Khai muốn trải rộng pháp trận không gian siêu cấp trong khắp Tinh Vực, để có thể kết nối với những hành tinh tu luyện thịnh vượng.

Nhưng chuyện này hao tốn thời gian công sức, hơn nữa tiêu hao rất nhiều Không Linh Tinh, nhất thời cũng không vội được.

Sắp xếp xong chuyện ở Thông Huyền đại lục, Dương Khai mới dẫn Quỷ Tổ bước lên pháp trận không gian, truyền vào thánh nguyên kích hoạt vận chuyển trận pháp.

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải cung kính tiễn đưa.

Thanh Mộc Tinh, Song Sa Đảo, trong hành cung của Dương Khai.

Bên trong cung điện sâu nhất, tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu đang ngồi đối mặt, không biết hai nàng tu luyện bí thuật đặc thù gì, hai tay chạm nhau, thánh nguyên giao hòa, không ngừng chảy qua nhau, linh khí bên ngoài cuồn cuộn chảy vào huyệt khiếu của các nàng.

Trong đại điện không gió, mái tóc quần áo của hai tỷ muội lại bay phần phật.

Đúng lúc này, pháp trận không gian siêu cấp trong đại điện bỗng nhiên truyền ra tiếng vang, trận pháp bình tĩnh bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng.

Hòa Tảo Hòa Miêu lập tức bị kinh động, đều mở mắt đứng lên nhìn pháp trận.

- Có người đến từ U Ám Tinh. Hòa Tảo suy tư nói, từ sau khi Dương Khai theo La Lam rời đi, trong thời gian này không ngừng có võ giả Lăng Tiêu Tông từ U Ám Tinh đến đây, mỗi người đều đây đều có tu vi Phản Hư tam tầng cảnh, thậm chí còn có một vị cường giả Hư Vương Cảnh. Hai tỷ muội dần nhận thứ được nội tình hùng mạnh của Lăng Tiêu Tông, càng thêm kiêu ngạo vì gia nhập tông môn như thế, lúc này thấy trận pháp khởi động, nàng liền nghĩ là có người Lăng Tiêu Tông đến đây.

Nàng vừa dứt lời, giữa pháp trận hiện ra hai bóng người mờ ảo, theo pháp trận vận chuyển, hai bóng người dần rõ ràng, đợi cho ánh sáng tan đi, Dương Khai cùng Quỷ Tổ cùng lúc hiện thân.

- Nha, là Dương Khai ca ca! Hòa Miêu vui vẻ hô lên.

Hòa Tảo gõ đầu nàng, mắng: - Là tông chủ!

Hòa Miêu thè lưỡi, vẻ mặt xấu hổ.

Hai tỷ muội nhanh chân đi tới trước mặt Dương Khai, nhẹ nhàng hành lễ, vui vẻ hô: - Bái kiến tông chủ.

- Là các người canh chừng chỗ này? Dương Khai quay nhìn một vòng, cười hỏi.

- Phải. Hòa Tảo ngọt ngào đáp.

- Cực khổ rồi. Dương Khai khẽ gật đầu với nàng.

Thẳng đến lúc này, Quỷ Tổ mới phục hồi từ trong truyền tống khoảng cách xa, lắc lắc đầu, vẻ mặt khó chịu nói: - Cảm giác này thật là không dễ chịu, luôn cảm thấy như sắp bị hư không cắn nuốt. Mạnh mẽ như lão, cũng phải cảm thấy khó chịu trong khi truyền tống khoảng cách xa, những người khác tu vi kém hơn, mỗi một lần truyền tống đều phải khôi phục một lúc, mới có thể ổn định hơi thở.

Nếu không có truyền tống lệnh mà Dương Khai luyện chế riêng, bất cứ ai dám bước lên pháp trận không gian đều sẽ bị trục xuất vào hư không vô tận, cả đời cũng không tìm được đường ra.

- Vị này là... Hòa Tảo nhíu mày liếc Quỷ Tổ, khí tức trên người Quỷ Tổ tà ác âm u, làm nàng hết sức không thích, vừa nhìn là biết không phải thứ tốt, nàng không rõ vì sao Dương Khai lại đi chung với người như vậy.

- Hắc hắc, hai bé con này là đệ tử trong môn? Không đợi Dương Khai giải thích, Quỷ Tổ đã chủ động lên tiếng.

- Phải, Hòa Tảo Hòa Miêu cùng Nguyệt Hi sư phụ của họ đã được ta thu vào Lăng Tiêu Tông. Dương Khai gật đầu, vừa vẫy tay gọi hai người: - Tới đây bái kiến thái thượng trưởng lão của bổn tông.

- Thái thượng trưởng lão? Hòa Tảo Hòa Miêu cả kinh, căn bản không ngờ lão già từ đầu đến đuôi đều toát ra khí tức người xấu này lại là thái thượng trưởng lão của tông môn.

Nhưng nếu như Dương Khai đã nói vậy, thế thì tự nhiên sẽ không sai được.

Lập tức thu liễm tâm tư, nghiêm mặt cúi đầu trước Quỷ Tổ, cùng hô lên: - Đệ tử bái kiến thái thượng trưởng lão!

- Ha ha ha ha! Quỷ Tổ cười to một trận, vô cùng đắc ý, cố nặn ra nụ cười hòa ái, vung tay lên: - Miễn lễ miễn lễ, hai bé con này được lắm. À, cũng là lần đầu gặp mặt, lão phu tặng các ngươi chút quà ra mắt.

- A? Hòa Tảo Hòa Miêu không ngờ gọi một tiếng cũng được tặng đồ, ngạc nhiên một chút liền nhìn sang hỏi ý Dương Khai.

Dương Khai quái dị nhìn Quỷ Tổ, cảm thấy hẳn là Quỷ Tổ một mình cô độc quá lâu, đột nhiên trở thành thái thượng trưởng lão Lăng Tiêu Tông, lại có đệ tử cung kính với mình như thế, làm cho lão già này đắc ý quá mức.

Bằng không, gặp đệ tử tông môn, làm sao tùy tiện ban phát lộc như vậy?

Thái thượng trưởng lão tông môn nào cũng không có hào phóng như thế.

Thái thượng trưởng lão, đều là tồn tại tượng trưng, là đối tượng cho các đệ tử kính ngưỡng sùng bái, chỉ có đệ tử lập được công lao lớn hay tư chất xuất chúng, mới có tư cách gặp mặt, được chỉ điểm một phen, ban thưởng một chút, mang ơn cảm đức.

Còn giống như Quỷ Tổ, dù có ôn hòa của thái thượng trưởng lão, nhưng lại mất uy nghiêm.

Nhưng vậy cũng không sao, hắn thích vậy, Dương Khai làm sao ngăn cản? Liền mỉm cười nói: - Nếu là thái thượng trưởng lão ban thưởng, các ngươi cứ cầm lấy. Hòa Tảo Hòa Miêu mới mừng rỡ cảm tạ: - Cảm tạ thái thượng trưởng lão.

- Ừ. Quỷ Tổ cười khẽ, như đã sớm chuẩn bị sẵn, lấy ra hai cái khóa đồng, vung tay lên, mỗi cái lướt nhẹ về phía Hòa Tảo Hòa Miêu, miệng nói: - Đây là bí bảo Đồng Tâm Tỏa, không phải dùng chiến đấu, là để hỗ trợ tu luyện. Hai ngươi chia nhau luyện hóa một cái, ngày sau tu luyện có Đồng Tâm Tỏa hỗ trợ, có thể hợp nhất tâm thần, hiệu suất tu luyện tăng gấp bội.

- Thái thượng trưởng lão ra tay bất phàm.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, tuy rằng cấp bậc bí bảo này không cao, chỉ có dao động Hư cấp trung phẩm, nhưng bí bảo hỗ trợ tu luyện là cực kỳ khó có, hơn nữa đặc biệt thích hợp cho anh chị em ruột như Hòa Tảo Hòa Miêu.

Hiển nhiên Quỷ Tổ cũng nhìn ra quan hệ thân mật của các nàng, mới cố tình ban cho Đồng Tâm Tỏa.

Quỷ Tổ mỉm cười, đúng dáng cao nhân.

Hòa Tảo Hòa Miêu cũng cầm lấy Đồng Tâm Tỏa, mừng rỡ ngắm nhìn.

- Gọi sư phụ các người đến gặp ta, ta có một số chuyện muốn hỏi. Dương Khai nói xong, dẫn Quỷ Tổ rời đại điện, đi chỗ tẩm cung.

Không lâu sau, Nguyệt Hi chạy tới, nàng nghe Hòa Tảo Hòa Miêu nói về Quỷ Tổ, cho nên gặp được Quỷ Tổ cũng không bất ngờ, tự nhiên hành lễ.

- Tông chủ, chuyến này thu hoạch thế nào? Trong tẩm cung, Dương Khai cùng Quỷ Tổ chia ra ngồi xuống, Nguyệt Hi đứng một bên nhẹ nhàng hỏi.

- Còn được, trong thời gian ta không có mặt, hành cung có gì khác thường? Có kẻ nào đui mù tới gây chuyện? Dương Khai uống ngụm trà, nhàn nhạt hỏi.

- Không xảy ra chuyện như vậy, hiện tại trên Thanh Mộc Tinh đều biết, Song Sa Đảo được La Lam tiền bối trực tiếp che chở, tự nhiên không có kẻ nào đui mù tới chịu chết. Võ giả trên đảo cũng sống bình yên, mỗi tháng đều có tiến cống thánh tinh.

- Bình yên thì tốt, vậy bên Lăng Tiêu Tông có người nào đến?

- Đang muốn bẩm báo với tông chủ chuyện này. Nguyệt Hi khẽ cười, tràn đầy phong vận.

- Từ sau khi tông chủ rời đi, bên phía Lăng Tiêu Tông có không ít người đến, đệ tử ghi lại danh sách, mời tông chủ xem qua.

Nói rồi, đi lên đưa ra giấy da thú.

Dương Khai đảo qua, phát hiện trên đó có tên mấy người Tiền Thông, Dương Tu Trúc, Lâm Ngọc Nhiêu, Sở Hàn Y, Mặc Vũ. Ngoài Tiền Thông là Hư Vương Cảnh, những người khác đều là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong.

Mục đích bọn họ đến đây, khỏi nói cũng biết, là muốn mượn pháp tắc thiên địa Thanh Mộc Tinh xung kích trói buộc Hư Vương Cảnh.

- Hả, đại trưởng lão cũng đến đây? Dương Khai thấy tên Diệp Tích Quân ghi trên đó, không khỏi làm hắn khó hiểu. Diệp Tích Quân đã từng nói, nàng phải bảo vệ Dương Viêm, một ngày Đại Đế không tỉnh, nàng sẽ không rời Lăng Tiêu Tông, hiện tại nàng đến Thanh Mộc Tinh, chẳng lẽ là....

Nghĩ vậy, Dương Khai nghiêm mặt, vội hỏi: - Đại trưởng lão đến đây khi nào?

- Diệp đại trưởng lão đến đây từ 3 tháng trước.

- Có biết bọn họ đang ở đâu?

Nguyệt Hi thấy Dương Khai vội vàng, giống như có chuyện khẩn cấp, liền lúng túng nói: - Đệ tử chỉ biết hiện tại Tiền điện chủ đang ở Thanh Mộc Cung kế bên, tham khảo ảo diệu Hư Vương Cảnh với La tiền bối. Về phần những người khác... tông chủ thứ tội, đệ tử không biết bọn họ đi nơi nào. Mỗi một trưởng lão đến đây đều nói với đệ tử là muốn tìm chỗ bí ẩn bế quan, cho nên...

- Ừm, chuyện này không trách ngươi được, ngươi không cần tự trách. Dương Khai an ủi, mấy người Diệp Tích Quân đến đây tự nhiên có mục đích đột phá Hư Vương Cảnh, sẽ phải tìm chỗ bế quan thích hợp. Thanh Mộc Tinh lớn như vậy, bọn họ tùy tiện tìm một góc, Nguyệt Hi làm sao biết?

Chương 1830: Lo gì tông môn không hưng thịnh

Diệp Tích Quân lại rời U Ám Tinh đến Thanh Mộc Tinh, điều này ngoài dự liệu của Dương Khai.

Hắn nhíu mày trầm ngâm, thần sắc thay đổi.

Thấy hắn như thế, Quỷ Tổ cùng Nguyệt Hi không dám làm phiền.

Hồi lâu sau, Dương Khai mới đứng dậy, nói: - Trưởng lão, theo ta trở về tông môn một chuyến!

- Cầu còn không được!

Quỷ Tổ cười hắc hắc, dù lão mới gia nhập Lăng Tiêu Tông, được Dương Khai tôn sùng là thái thượng trưởng lão, nhưng vẫn còn chưa đi qua Lăng Tiêu Tông, tự nhiên là muốn đi xem một phen, dựng lên hình tượng uy nghiêm của mình.

Hắn cũng muốn thử cảm thụ được vạn người kính ngưỡng sùng bái.

- Tông chủ, La Lam tiền bối trở về, đã đi hành cung một lần, nói với đệ tử nếu như tông chủ trở về, nhất định phải đi Thanh Mộc Cung một chuyến, hoặc ở đây chờ ngài ấy đến. Thấy Dương Khai muốn đi, Nguyệt Hi vội vàng báo.

- Không chờ được, La Lam tìm ta hẳn không phải chuyện gì lớn. Dương Khai trầm ngâm, lắc đầu. - Nói với nàng, có cơ hội ta sẽ đi gặp.

Có lẽ nàng chỉ muốn cảm tạ mình mà thôi, dù sao ở trong dược cốc Thất Lạc Chi Địa, mình cũng giúp nàng rất lớn, nếu không có dấu ấn không gian của mình, nàng cũng không thể đi lại tự nhiên trong dược cốc.

Tuy rằng Dương Khai không biết nàng thu hoạch thế nào, nhưng khẳng định là không ít.

- Rõ! Cung tiễn tông chủ, cung tiễn thái thượng trưởng lão! Nguyệt Hi dừng chân, lớn tiếng hô.

- Ngươi cũng cực khổ rồi, thứ này, ngươi cầm chơi đi. Quỷ Tổ nói rồi, thuận tay ném ra, Dương Khai cũng không nhìn rõ là thứ gì, nhưng hẳn là một món bí bảo.

Sau lưng truyền đến tiếng hô của Nguyệt Hi: - Cảm tạ thái thượng trưởng lão ban thưởng!

Sau đó, hai người lại đi cung điện bố trí pháp trận không gian, trong ánh mắt lưu luyến của hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu, khởi động pháp trận, truyền tống đi U Ám Tinh.

- Lão phu thật là khổ mệnh mà, đi theo ngươi lang bạc giang hồ, còn chưa nghỉ được một chút, lại phải cảm thụ hành trình khó chịu như vậy. Quỷ Tổ không ngừng oán than, tuy rằng nháy mắt truyền tống hàng tỷ dặm, không phải ai cũng có thể cảm thụ, nhưng trong thời gian ngắn cảm thụ nhiều lần thì không phải là chuyện gì hay ho.

Dương Khai cười hắc hắc, cũng mặc kệ lão, sau đó thân hình của hai người biến mất.

Thanh Mộc Tinh truyền tống đi đến khoáng tinh phong phú, muốn về Lăng Tiêu Tông còn phai trải qua một lượt truyền tống nữa.

Đến khoáng tinh, Dương Khai không làm phiền những đệ tử đang khai thác khoáng sản, lặng lẽ thả ra thần niệm cảm ứng, xác nhận bọn họ bình yên, liền lập tức khởi động pháp trận không gian.

Lặp lại như thế, đợi đến trước quảng trường rộng lớn ở Lăng Tiêu Tông, sắc mặt Quỷ Tổ đã xanh mét, người lung lay.

Lão không tu luyện lực lượng không gian như Dương Khai, trải qua truyền tống cự ly xa không ngừng, quả thật chịu đủ hành hạ.

Cũng may lão có tu vi cao thâm, có khi sẽ không đứng vững được.

Trên quảng trường có đệ tử đang canh gác, thấy là Dương Khai, liền mừng rỡ: - Tông chủ đã trở lại, tông chủ đã trở lại!

Những đệ tử này đều là võ giả đi theo Dương Khai từ sớm nhất, vốn thuộc Hải Khắc gia tộc, những năm qua, mỗi người đều có tiến bộ rất lớn. Nhân tài như Vũ Y cùng Dư Phong đều đã chạm đến huyền bí Phản Hư Cảnh, những người còn lại phần lớn cũng đến tầng thứ Thánh Vương Cảnh.

Nên biết, Hải tộc năm đó, võ giả lợi hại nhất cũng chỉ là Thánh Vương Cảnh mà thôi, nếu như bọn họ vẫn ở trong gia tộc, dốc sức cả đời cũng chưa chắc đột phá đến cảnh giới hiện tại. Nhưng từ khi đi theo tùy tùng Dương Khai, chỉ trong hai ba mươi năm đã có thành tựu này.

Đệ tử canh gác lớn tiếng hô, vừa chạy tới chiếc chuông lớn bên cạnh, ra sức đẩy cột đụng vào.

Coong coong coong coong...

Tiếng chuông vang vọng trong 81 ngọn núi Lăng Tiêu Tông, truyền khắp các góc tông môn.

Sau đó, toàn bộ tông môn sôi trào, từ trong những ngọn núi nguy nga, không ngừng có bóng người bay ra, tụ tập tới quảng trưởng. Nhìn thấy Dương Khai khó hiểu, đệ tử canh gác vội bẩm báo: - Hai vị phu nhân tông chủ từng truyền lệnh, nếu như tông chủ trở về liền gõ chuông này, báo cho mọi người.

- Ra vậy! Dương Khai gật đầu, nhìn về phía Băng Tú Phong, ánh mắt trở nên nhu hòa, khóe miệng mỉm cười.

Hắn có thể cảm nhận được, trên đỉnh Băng Tú Phong, Tô Nhan đang nhanh chóng bay về bên này.

Ở trên Đan Bảo Phong, tiểu sư tỷ cũng dần hiện ra, đạp gió mà đi.

Trên các ngọn núi khác cũng có bóng người xuất hiện.

- Tông môn có không ít đệ tử. Quỷ Tổ xem mà mừng rỡ, ra sức thu liễm khí tức tà ác, muốn để lại ấn tượng tốt cho mọi người.

Không bao lâu, một bóng người xinh đẹp giáng xuống, áo trắng hơn tuyết, làn da như ngọc, đôi mắt như nước nhìn thẳng vào Dương Khai, như muốn nói lên tưởng niệm lâu dài.

Không phải Tô Nhan thì là ai?

Ngay sau đó, tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường cũng đáp xuống, đứng cạnh Tô Nhan, liếc mắt đưa tình, xấu hổ không thôi.

Quỷ Tổ xem mà ánh mắt sáng lên, hắc hắc cười khẽ: - Tiểu tử diễm phúc không ít mà...

Nói rồi, Quỷ Tổ cũng thầm kinh hãi, tầm mắt của lão tự nhiên nhìn ra được, hai cô gái này chẳng những tuyệt sắc, mỗi người một vẻ, hơn nữa trong người đều có lực lượng khiến lão sợ hãi không yên.

Đồng thời, hai nha đầu này đều là Phản Hư tam tầng cảnh, nhất là nha đầu áo trắng, khí tức mạnh mẽ như vượt trên Phản Hư Cảnh, lạnh băng làm cho thánh nguyên của lão cũng bị ảnh hưởng, sắc bén khiếp người.

Nha đầu áo xanh thì dù không có khí tức áp bách, nhưng trong người ẩn giấu lực lượng vẫn không thể coi thường.

Tông môn này... đường như còn có nội tình lớn hơn mình nghĩ, càng thêm mạnh mẽ, trong lòng Quỷ Tổ lập tức sinh ra cảm giác tiếp nhận.

Dù sao lão là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, tuy rằng bị Dương Khai dùng luyện đan sư cấp Hư Vương dẫn dụ gia nhập, nhưng nếu Lăng Tiêu Tông chỉ là một đám võ giả kém cỏi không ra gì, vậy lão cũng sẽ không thoải mái.

Bây giờ vừa thấy, lập tức tràn đầy hy vọng với tương lai tông môn.

- Tiểu tử thối, đi ra lâu như vậy, cuối cùng cũng biết về. Tiếng quát truyền tới, dám nói chuyện với Dương Khai như vậy, chỉ có một người. Dương Khai quay sang nhìn, cười hắc hắc:

- Cha!

Dương tứ gia xanh mặt, dù đang mắng, nhưng ánh mắt như trút ra gánh nặng. Dương Khai vừa đi là một hai năm, thân làm cha, hắn tự nhiên lo lắng Dương Khai đi ra ngoài có gặp trắc trở khó khăn gì. Bây giờ thấy Dương Khai bình yên, không thiếu tay chân, trong lòng cũng buông lỏng.

- Được rồi được rồi, con trai lớn rồi, ngươi lo quá làm cái gì? Đổng Tố Trúc trừng Dương tứ gia. - Bản thân mình không có bản lĩnh còn muốn ôm đồm, có ai làm cha như ngươi?

Dương tứ gia cười gường: - Năm đó ở Trung Đô có lão thầy bói đã nói với ta, nói là ta đại tài trưởng thành trễ, không phải nói chưa đến thời điểm hay sao. Đến khi đó, ta nhất định một bước lên trời, vang dội kinh người...

Đổng Tố Trúc liếc hắn, vẻ mặt không tin.

Dương tứ gia nói không ai để ý, hung tợn trừng Dương Khai, ánh mắt u oán.

Trên quảng trưởng rất náo nhiệt, dường như mỗi lần Dương Khai trở về, đều được mọi người nhiệt tình hoan nghênh.

- Khụ khụ... Tông môn có lực ngưng tụ như vậy, lo gì ngày sau không hưng thịnh, lão phu thật là yên lòng. Quỷ Tổ bị bỏ mặc một bên cả buổi không ai để ý, đành phải ho khan để thu hút chú ý.

Vốn lão cho rằng mình là Hư Vương lưỡng tầng cảnh vừa đứng ra, nhất định sẽ được các đệ tử nghênh đón quỳ bái, nào ngờ không ai thèm để ý, toàn bộ chú ý danh tiếng đều bị Dương Khai cướp sạch, trong lòng buồn bực.

- Dương Khai, vị này là... Lăng Thái Hư khó hiểu nhìn Quỷ Tổ, sắc mặt ngưng trọng hỏi.

Hiện tại Lăng Thái Hư cũng là Thánh Vương tam tầng cảnh, các cường giả từ Thông Huyền đại lục đi tới, giống như Lăng Thái Hư cùng Mộng Vô Nhai, đều là tích lũy lâu dài mới bùng nổ, đã đạt đến tầng thứ này. Nhưng với tu vi của bọn họ, tự nhiên không thể thăm dò ra sâu cạn của Quỷ Tổ, trong lòng khó hiểu không thôi, không biết Dương Khai từ đâu dẫn về cường giả cao thâm khó lường như vậy.

- Đúng rồi, quên giới thiệu cho mọi người, vị Quỷ Tổ tiền bối này, ngày sau là thái thượng trưởng lão Lăng Tiêu Tông ta! Dương Khai nghiêm mặt, chỉ sang Quỷ Tổ lớn tiếng hô lên.

- Thái thượng trưởng lão?

Mọi người kinh hô, kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ.

Dù sao Diệp Tích Quân mạnh mẽ như vậy, ở trong tông môn cũng chỉ có thân phận đại trưởng lão mà thôi. Lăng Tiêu Tông sáng lập không lâu, còn chưa có chức vị thái thượng trưởng lão, hiện tại bỗng nhiên có thêm một người, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ.

Sau đó, liền suy đoán cảnh giới của Quỷ Tổ.

Nếu là thái thượng trưởng lão, thân phận dưới một người trên vạn người, vậy tất nhiên phải có thực lực làm người ta tin tưởng, vậy phải mạnh hơn đại trưởng lão, đại trưởng lão là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, chẳng lẽ lão già này là...

Hư Vương Cảnh? Mọi người đều nhảy dựng.

- Thái thượng trưởng lão là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, khắp Tinh Vực cũng là cường giả có tiếng, ngài ấy gia nhập là vinh hạnh của tông môn. Dương Khai nói ra, quảng trưởng liền im nghe tiếng kim rơi, mọi người đều rung động nhìn Quỷ Tổ, không ít đệ tử toát ra thần sắc sùng bái cuồng nhiệt.

Quả thật là cường giả Hư Vương Cảnh, hơn nữa còn là Hư Vương lưỡng tầng cảnh!

Hiện tại U Ám Tinh đã không còn là hành tinh tu luyện khép kín, mấy người Tiền Thông mang về tin tức bên ngoài đã truyền khắp nơi, chúng đệ tử tự nhiên đều biết Hư Vương lưỡng tầng cảnh đại biểu cho điều gì.

Nó đại biểu cho chiến lực đứng đầu khắp Tinh Vực, ngoài một ít lão bất tử bế quan không ra, Hư Vương lưỡng tầng cảnh chính là cảnh giới tối cao ở Tinh Vực.

Tông môn có thể thu hút được người mạnh mẽ như vậy gia nhập?

Nhất thời, các đệ tử như đang mơ, không tin nổi tai mình.

- Ha ha! Tông chủ nói quá, có thể gia nhập Lăng Tiêu Tông là vinh hạnh của lão phu. Quỷ Tổ cười ha ha, rất hài lòng với phản ứng của các đệ tử, lão cũng không nói quá, vừa chầm chậm thả ra khí tức cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, để các đệ tử cảm nhận được hắn hùng mạnh, vừa mỉm cười nói: - Nếu như lão phu đảm nhiệm thái thượng trưởng lão của bổn tông, vậy sẽ cùng sống tiến lùi với tông môn. Lão phu còn sống, tông môn vẫn tồn tại, kẻ nào dám đối phó tông môn, phải hỏi lão phu có chịu hay không. Có điều... một mình lão phu sức có hạn, một cây không thể chống nên non, ngày sau tông môn phồn vinh vẫn phải dựa vào mọi người cố gắng!

Chương 1831: Không biết trời cao đất rộng

Quỷ Tổ nói một phen cực kỳ đắc ý, nhưng làm lão lúng túng là nói xong rồi, lại không có ai hưởng ứng, gần vạn đệ tử trên quảng trường đều ngây ngốc đờ ra, nhìn thẳng phía trước như bị trúng phép định thân.

Hắn lén liếc sang Dương Khai, lại phát hiện tiểu tử này đang tụm lại với Tô Nhan Hạ Ngưng Thường, nhỏ giọng thì thầm cái gì, ân ái vô cùng.

Khốn kiếp! Thật là không dựa vào được! Quỷ Tổ thầm mắng to.

Nhưng ngay sau đó, tiếng reo hò rung trời vang lên.

- Cẩn tuân thái thượng trưởng lão dạy bảo, chúng ta nhất định không để thái thượng trưởng lão cùng tông chủ thất vọng!

- Nguyện theo cùng thái thượng trưởng lão, sống chết cùng tông môn!

- Thái thượng trưởng lão cùng tông chủ yên tâm, chúng ta nhất định cố gắng tu luyện, để tông môn sớm đuổi kịp ba thế lực lớn Tinh Vực, bao trùm trên Tinh Vực.

- Thái thượng trưởng lão uy vũ, sẵn sàng nghe theo hiệu lệnh thái thượng trưởng lão!

Quỷ Tổ gia nhập, như cho Lăng Tiêu Tông một liều trợ tim, làm cho mọi người đều phấn khởi.

Quỷ Tổ thế mới thở phào, lão bỗng dưng sinh ra cảm giác như con dâu xấu đến gặp cha mẹ chồng, cuối cùng cũng được chấp nhận...

Cái gì vậy chứ, mình không phải Hư Vương lưỡng tầng cảnh hay sao? Mình đến đây không phải tiếp nhận hưởng phúc cùng sùng bái hay sao? Sao lại biến thành thế này?

Trong lòng Quỷ Tổ nghĩ mãi không hiểu.

Lão cố làm ra vẻ cao nhân, cười khẽ nói: - Hôm nay, là lần đầu lão phu gặp mọi người, à, lão phu cũng không chuẩn bị quà ra mắt gì. Thế này đi, lão phu ở đây giảng đạo 3 ngày, giảng lý giải võ đạo của bản thân lão phu. Nếu mọi người có khó khăn tu luyện gì, có thể đưa ra, lão phu giải đáp cho các ngươi.

Vừa nói vậy, gần vạn đệ tử càng thêm hưng phấn, tâm tình dù kích động, nhưng mỗi người đều khống chế, ăn ý khoanh chân ngồi xuống, nhìn lên Quỷ Tổ.

Cơ hội được nghe cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh giảng đạo thật là không nhiều, mỗi một võ giả, trong quá trình tu luyện đều có ít nhiều vấn đề, có thể là từ công pháp, cũng có thể là từ võ kỹ, hoặc là luyện hóa bí bảo, thậm chí là cảm ngộ cảnh giới võ đạo của mình. Nếu không trao đổi hay được người hướng dẫn, phải dựa vào một mình mò mẫm, vậy sẽ lãng phí rất nhiều thời gian.

Hiện tại có cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh truyền đạo giải thích, đây là chuyện mấy đời không cầu được, các đệ tử làm sao không kích động?

Chúng đệ tử nể mặt như vậy, Quỷ Tổ cũng rất hài lòng, hắng giọng một tiếng, đạo âm mênh mông vang dội quảng trường, không bao lâu, các đệ tử đều toát ra biểu tình như si như say, hoàn toàn chìm trong giảng giải thiên đạo võ đạo.

- Hai vị sư tỷ, đã nhiều ngày không thấy, tiểu đệ thật là tưởng nhớ hai người, đi đi đi, chúng ta tìm chỗ nào yên lặng, trò chuyện với nhau. Dương Khai thấy Quỷ Tổ làm vậy, cũng không muốn quan tâm, một tay kéo Tô Nhan, một tay kéo Hạ Ngưng Thường, trơ mặt không biết xấu hổ đi ra ngoài.

- Sư đệ! Tô Nhan mặt đỏ bừng, liếc yêu một cái nói: - Còn nhiều thời gian, hôm nay thái thượng trưởng lão giảng đạo giải thích, cơ hội khó có, ta muốn ở lại...

- Ta cũng muốn ở lại... Hạ Ngưng Thường trông mong nhìn Dương Khai.

- Còn thừa cơ hội, nếu các nàng muốn, ngày khác ta bảo hắn giảng riêng cho các nàng. Dương Khai cười hắc hắc.

Quỷ Tổ đang hào hùng trên đài nghe vậy, suýt nữa té lăn ra đất, hung tợn trừng Dương Khai, thầm mắng lão phu là hạng người gì, lại bị tiểu tử này dùng để lấy lòng con gái, đúng là sỉ nhục sỉ nhục mà.

- Như vậy không tốt, dù sao cũng là thái thượng trưởng lão...

Hạ Ngưng Thường có chút lo lắng.

- Không sao không sao. Dương Khai không nhìn ánh mắt của Quỷ Tổ, cười hắc hắc: - Hắn còn phải nhờ nàng luyện đan, chờ nàng luyện đan cho hắn, bảo hắn truyền đạo là được.

- Thái thượng trưởng lão muốn tìm ta luyện đan sao? Hạ Ngưng Thường nhìn sang Quỷ Tổ.

Trong lòng Quỷ Tổ chấn động, thầm nghĩ chẳng lẽ cô gái này là vị luyện đan sư cấp Hư Vương mà Dương Khai nói? Phải rồi, lúc đó hắn nói sư tỷ là luyện đan sư cấp Hư Vương, mà trên người cô gái này quá thật có mùi đan dược nồng đậm, rõ ràng là quanh năm tiếp xúc với đan dược.

Quả nhiên là nàng!

Vừa nghĩ vậy, Quỷ Tổ vội nặn ra mặt cười, gật đầu với Hạ Ngưng Thường, không dám sơ sẩy, đồng thời miệng vẫn không ngừng, tiếp tục giảng đạo. - Thấy chưa, thái thượng trưởng lão đã đồng ý. Dương Khai thừa thế lấn tới, kéo Tô Nhan Hạ Ngưng Thường chạy đi, không cho hai nàng có cơ hội chần chờ, hai nàng mặt đỏ hồng thẹn thùng, cúi đầu không lên tiếng nữa.

Giữa đường, Hạ Ngưng Thường chợt nhớ tới, nói: - Đúng rồi, sư đệ, Dương Viêm cô nương...

- Ta biết rồi. Dương Khai cắt lời.

Vừa rồi lúc về Lăng Tiêu Tông, Dương Khai đã nhận ra thần niệm của Dương Viêm quét qua người mình, lóe lên biến mất, cho nên hắn đã khẳng định, Dương Viêm đã tỉnh lại!

Tinh Không Đại Đế trong truyền thuyết, đã trở về!

Tuy nhiên hắn không có thời gian xử lý chuyện Dương Viêm, phải đi bàn chuyện với Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường quan trọng hơn.

..............

5 ngày sau, Bách Hoa Cư.

Dương Khai nhàn nhã đi tới, vừa vào, một thiếu nữ thanh xuân từ trên không giáng xuống, giữa không trung, chân nhỏ quét tới, trên chân không có chút dao động năng lượng, chỉ có lực lượng thân thể.

Sắc mặt Dương Khai lại hết sức ngưng trọng, quát khẽ, người trầm xuống, tay phải quét ngang.

Oành...

Tựa như hai ngọn núi lớn đụng vào với tốc độ cực nhanh, không khí phát ra tiếng nổ lớn, mặt đất dưới chân Dương Khai hóa thành phấn, thiếu nữ thanh xuân công kích lại kinh hô bay ngược trở ra.

Người ở giữa không trung linh xảo lăn mấy vòng, mới tao nhã đáp xuống, vừa xoa chân, vừa trừng Dương Khai: - Tông chủ thúc thúc, thân thể của ngươi làm bằng sắt thép hay sao? Đau chết mất!

Vừa nói, còn muốn nặn ra mấy giọt nước mắt.

- Bé con này. Dương Khai cười hì hì nhìn nàng. - Mỗi lần gặp ngươi, đều muốn đấu với ta một phen, sao hả? Rất tự tin vào lực lượng thân thể mình?

- Hừ. Tiểu nha đầu hừ khẽ, mũi chỉ lên trời. - Đại trưởng lão nói ta là Lực Phách Thể, vạn cổ không hiện, Dương Viêm sư thúc cũng nói thiên phú của ta rất cao, các nàng đều gạt ta, ngay cả tông chủ thúc thúc mà ta cũng không thu phục được, ta còn ăn rất nhiều Hồn Thiên đan nữa.

- Ha ha! Không phải các nàng lừa ngươi, là ngươi quá nhỏ tuổi, chờ ngươi đến tuổi như ta... - Có thể thu phục được ngươi? Tiểu nha đầu hưng phấn tiếp lời.

- Không thể! Khi ngươi lớn lên, ta cũng sẽ không dừng lại, chỉ là ngươi sẽ càng mạnh hơn mà thôi, tuy nhiên... ngươi nhiệt tình muốn thu phục ta để làm gì? Dương Khai ngạc nhiên nhìn tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu này là Lâm Vận Nhi, cô nhi mà Hoàng Quyên thu nuôi.

Đã một thời gian không gặp, lực lượng thân thể của Lâm Vận Nhi càng thêm khủng bố, trong dáng người thon thả của nàng ẩn giấu lực lượng không kém gì Phản Hư Cảnh bình thường, nếu để nàng vận dụng thánh nguyên, có thể chống đỡ với Phản Hư Cảnh.

Tiểu nha đầu mới bao nhiêu tuổi, năm nay cũng chưa quá 16-17 tuổi, đã có thành tựu như vậy. Dương Khai đã có thể tưởng tượng, ngày sau nàng nhất định sẽ là đại nhân vật danh chấn Tinh Vực.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, Lâm Vận Nhi đáp: - Dương Viêm sư thúc nói, nếu như Vận Nhi có thể thu phục được tông chủ thúc thúc, sẽ dẫn ta đi một chỗ rất tốt, làm cho ta càng thêm mạnh hơn.

- Ha ha... Khóe miệng Dương Khai co rút, ánh mắt nhìn vào Bách Hoa Đình, Dương Viêm đang bình thản thưởng thức trà.

Sau khi tỉnh dậy, Dương Viêm hoàn toàn khác với khi ngủ say, Dương Khai nhìn nàng, lại cảm giác hơi xa lạ, không khỏi nhíu mày.

- Ta nghĩ ngươi sẽ mãi ở trong Thiên Nhất Cung không ra chứ. Dương Viêm đặt chén trà xuống, cười hì hì nhìn Dương Khai, hàm ý sâu xa nói: - Mấy ngày qua dễ chịu không?

- Cũng được. Ngay cả Dương Khai da mặt không kém, lúc này cũng không khỏi đỏ mặt, nhìn qua nhìn lại, thấy Quỷ Tổ đứng bên cạnh Dương Viêm, kinh ngạc: - Hả, trưởng lão cũng ở đây, thật là đúng lúc.

- Ha ha... Lần này đến lượt Quỷ Tổ co rút khóe miệng.

Thật ra Dương Khai vừa đến liền phát hiện lão, có điều nhìn bộ dáng Quỷ Tổ, có vẻ chịu thiệt dưới tay Dương Viêm, lúc này đứng đằng sau giống như người hầu, hết sức cung kính, ngay cả khí tức tà ác trên người cũng rút vào trong, không dám ló ra.

- Đây là thái thượng trưởng lão mà ngươi mới thu? Dương Viêm chỉ sang Quỷ Tổ, hỏi Dương Khai.

- Phải, Quỷ Tổ tiền bối là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, đủ đảm nhiệm thái thượng trưởng lão của bổn tông. Dương Khai vừa nói, vừa vào Bách Hoa Đình, ngồi xuống đối diện Dương Viêm.

Lâm Vận Nhi ngoan ngoãn theo sau, cười hì hì rót trà cho Dương Khai.

Nàng ở trước mặt Dương Viêm có vẻ thoải mái, không có áp lực, vừa so sánh, Quỷ Tổ như chuột gặp mèo...

- Tu vi qua loa, có điều... không biết trời cao đất rộng. Dương Viêm khẽ hừ.

Dương Khai thấy rõ, Quỷ Tổ nghe nàng nói, người cũng không khỏi rùng mình.

Quả nhiên là chịu thiệt dưới tay Dương Viêm! Rốt cuộc Quỷ Tổ làm gì? Dương Khai cũng tò mò, không khỏi nhìn sang hắn.

Quỷ Tổ cười khan nói: - Thưa đại nhân, tại hạ lần đầu đảm nhiệm thái thượng trưởng lão, khó tránh ngông cuồng, có mắt không tròng đắc tội đại nhân, mong rằng đại nhân đại lượng, sẽ không chấp nhặt với tại hạ!

- Bổn cung quen với ngươi sao?

Dương Viêm cười hì hì nhìn lão. - Hôm qua ngươi nói hay lắm, mở ra rất nhiều chỗ không rõ trên con đường tu luyện của bổn cung, bổn cung cảm tạ ngươi còn không kịp, hôm nay còn phải thỉnh giáo một chút, không biết thái thượng trưởng lão có thời gian hay không?

- Đại nhân quá lời... Quỷ Tổ sắp khóc ra. - Tại hạ thật không biết ngài là thần thánh phương nào, chỉ nghĩ rằng ngài là đệ tử bình thường, cho nên mới đi vào...

- Trưởng lão ngươi sẽ không phải chủ động truyền đạo cho nàng đấy chứ? Dương Khai há to miệng hơn cả cái trứng.

Quỷ Tổ bi phẫn muốn chết, khẽ gật đầu.

Dương Khai cần chén trà, dốc một hơi uống vào, nghẹn ý cười, vai rung rung không ngừng.

Chương 1832: Quỷ Tổ bi kịch

Quỷ Tổ cảm thấy mình thật là quá bi thảm.

3 ngày giảng đạo giải thích, dựng lên hình tượng to lơn uy nghiêm trong lòng các đệ tử Lăng Tiêu Tông, lão cũng cảm thấy đắc ý vô cùng, cao hứng vì mình có thể nhanh chóng hòa nhập, được các đệ tử Lăng Tiêu Tông tiếp nhận.

Hôm qua, lão nhàn nhã đi dạo Lăng Tiêu Tông, dù gì sau này đây là tông môn của lão, tự nhiên phải làm quen hoàn cảnh.

Lăng Tiêu Tông 81 ngọn núi, linh khí nồng nặc, địa thế hùng hồn, làm lão rất hài lòng.

Tam Viêm Hỏa Hoàn bảo vệ bên ngoài Lăng Tiêu Tông cũng làm lão rung động vô cùng, không biết là thủ đoạn của cường giả nào bố trí, ngay cả hắn cũng không dám xâm nhập vào.

Đợi đến khi đi ngang qua Bách Hoa Cư, tâm huyết sôi trào liền đi vào.

Lúc đó Dương Viêm đang nhắm mắt ngủ mơ, Quỷ Tổ đứng nhìn một hồi, hiểu lầm nàng tu luyện công pháp gì, đợi Dương Viêm mở mắt liền bày ra dáng cao nhân, chỉ điểm mấy câu. Vốn tưởng nhất định sẽ được nàng cảm kích sùng bái, nào ngờ Dương Viêm chỉ cười ha ha.

Chỉ một tiếng ha ha này, làm lão ngây dại.

Cả người đờ ra đó, trong đầu không ngừng quanh quẩn tiếng hì hì này, như vĩnh viễn không có bờ bển, mãi đến hôm nay mới tỉnh lại.

Quỷ Tổ làm sao không biết mình đá trúng tấm thép? Lập tức kính Dương Viêm như người trời, không dám làm càn trước mặt nàng.

Đến giờ lão cũng không biết, rốt cuộc Dương Viêm có tu vi gì.

Chỉ bằng một tiếng cười vô thức, liền làm lão chìm vào ác mộng, không thể tỉnh lại, thủ đoạn như vậy, có khi ngay cả Hư Vương tam tầng cảnh cũng không làm được? Nếu không phải tự mình trải qua, Quỷ Tổ có thể nào cũng không tin chuyện nhảm nhí này.

Điều duy nhất khẳng định được, là tu vi Dương Viêm tuyệt đối cao hơn mình rất nhiều, bởi vì mặc kệ Quỷ Tổ quan sát thế nào, cũng không nhìn ra sâu cạn của Dương Viêm. Trên người đối phương tuyệt đối không có đeo bí bảo ngăn cách thần niệm tra xét.

Cô gái này có lai lịch gì? Sao khủng bố như thế!

Dương tiểu tử thật là không phúc hậu, ở trong tông môn có nhân vật hùng mạnh như vậy, lại không báo trước cho lão phu một tiếng, làm cho mình mùa rìu qua mắt thợ, tự làm xấu mặt.

Hồi tưởng hôm qua mình chỉ điểm mấy câu, Quỷ Tổ liền hận không thể kiếm cái lỗ chui vào, cả đời không ra.

Cảm giác đó như đứa nhỏ tập tễnh học đi, lại nói với người lớn là làm sao để đánh nhau...

Rốt cuộc đây là tông môn gì vậy, trong tông môn chẳng những có nhân tài biến thái như Dương tiểu tử, tuổi quá trẻ đã đến Hư Vương Cảnh, còn có cô gái áo trắng, còn có luyện đan sư cấp Hư Vương bây giờ đi ra một nữ nhân khủng bố đến thế.

Lão phu sẽ không đạp nhầm hố đó chứ? Trong lòng Quỷ Tổ phập phồng thấp thỏm lo âu.

- Tông chủ, ngài cũng biết lão phu là người thế nào, nói đỡ mấy câu cho lão phu đi. Quỷ Tổ thấy Dương Viêm vẫn không hài lòng, đành phải cầu xin Dương Khai.

Dương Khai ho khan, ngẫm lại rồi nói:

- Dương Viêm à, Quỷ Tổ tiền bối cũng có ý tốt, chuyện này cứ thôi đi.

Quỷ Tổ gật đầu không ngừng: - Tại hạ quả thật vô tâm, thường nói người không biết không có tội, xin đại nhân bao dung.

Dương Viêm hừ khẽ, nhưng sắc mặt cũng giãn ra.

Dương Khai cười khẽ: - Từ khi cô ngủ say, hai ta cũng coi nhu mười mấy năm không gặp, không đến mức vừa gặp lại liền nổi cáu đó chứ?

- Ai nổi cáu với ngươi? Dương Viêm lạnh lùng liếc Dương Khai.
Dương Khai ngượng ngùng vuốt mũi: - Bây giờ cô đang rất nóng tính, hoàn toàn khác với trước kia.

Quỷ Tổ ở bên cạnh tức giận nói: - Nhất định là tiểu tử ngươi phong hoa tuyết nguyệt, lạnh lùng với đại nhân!

Vừa nói xong, Quỷ Tổ cũng ý thức được không đúng, vốn hắn có ý muốn lấy lòng Dương Viêm, nào ngờ lời này lại có hàm nghĩa khác.

Quả nhiên, Dương Viêm chầm chậm liếc hắn, sau đó cười "ha ha".

Lại tới nữa...

Sắc mặt Quỷ Tổ đại biến, sau đó cả người cứng ngắc, hai mắt vô thần...

- Cần gì chứ, ôi. Dương Khai cười khổ không thôi, với tầm mắt của hắn, tự nhiên nhìn ra Quỷ Tổ bị Dương Viêm chấn nhiếp thần hồn, có lẽ phải trải qua ác mộng giày vò.

- Thoáng trừng phạt nhẹ mà thôi, lo làm gì. Dương Viêm nhàn nhạt nói. - Hơn nữa, điều này cũng chưa hẳn không tốt cho hắn, ngươi cho rằng kẻ nào cũng có thể được bổn cung dùng thần niệm áp chế?

- Nếu có lợi cho hắn, vậy thì không sao. Dương Khai cười khẽ, nhìn thẳng vào Dương Viêm: - Luôn cảm thấy sau khi cô thức tỉnh, không giống như trước kia.

- Trước kia chính là pháp thân của bổn cung, hiện tại mới là bản thể, làm sao giống nhau được? Thần sắc Dương Viêm lạnh nhạt, nhưng có lạnh lùng xa cách người khác, điều này làm Dương Khai có chút khó chịu, liền không còn hứng thú nói chuyện, lặng lẽ uống trà.

Im lặng hồi lâu, Dương Viêm mới bỗng nói: - Tiến độ tu luyện của ngươi không tệ, ta cũng không ngờ trong thời gian ngắn mà ngươi có thể thăng cấp Hư Vương Cảnh. Có lẽ với bản lãnh của ngươi... ngươi thật có thể bảo hộ mảnh tinh vực này.

- Ta? Dương Khai chỉ vào mình, buồn cười nói: - Ta chỉ muốn bảo hộ người thân bạn bè, Tinh Vực quá lớn, không liên quan tới ta.

- Ngươi thật nghĩ vậy, thế thì ngươi sai rồi. Dương Viêm nghiêm túc nhìn Dương Khai. - Ngươi có biết vì sao ta muốn giáng xuống mảnh tin vực này?

Dương Khai nhướng mày, mơ hồ ý thức được Dương Viêm lại muốn nói bí ẩn gì, lắc đầu nói: - Cô chưa từng nói, làm sao ta biết, nhưng ta đoán hẳn là có liên quan tới Trùng Đế.

Ở trong Tinh Vực này, vô số năm trước cũng chỉ có Trùng Đế sánh được với Dương Viêm, năm đó hai người đại chiến, một người bị hủy thân thể, một người chìm vào ngủ say, bên ngoài U Ám Tinh, vô số ngôi sao vỡ vụn, đến giờ vẫn còn để lại lực lượng đế uy đậm đặc, biến thành Tử Vực, có thể thấy được chiến đấu lúc đó kịch liệt cỡ nào.
Dương Viêm hỏi như vậy, hắn lập tức liên tưởng tới Trùng Đế.

- Không sai, ta đến nơi này, quả thật có liên quan tới Trùng Đế, vậy ngươi có biết, Trùng Đế đến đây làm gì? Dương Viêm tiếp tục hỏi.

Dương Khai lại lắc đầu.

Dương Viêm nói:

- Hắn đến nơi này, là muốn cắn nuốt lực pháp tắc thiên địa, thành tựu đế đạo vô thượng. Nếu hắn thành công, tất cả hành tinh tu luyện ở mảnh tinh vực này đều sẽ hóa thành hành tinh chết, cho nên ta mới đuổi theo, liều chết với hắn.

- Vì sao hắn muốn cắn nuốt pháp tắc thiên địa? Dương Khai chấn động nhìn Dương Viêm.

- Đế lộ, chính là phải nắm giữ pháp tắc, chỉ có pháp tắc, mới thành tựu thân Đại Đế! Dương Viêm giải thích. - Nhưng mà lực lượng pháp tắc nào dễ dàng nắm giữ? Kẻ thành Đế, 10 phần hết tám chín đều nắm giữ lực lượng pháp tắc không sâu, muốn lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc, ngoài bản thân tu luyện cảm ngộ ra, còn có một đường tắt...

Dương Khai mơ hồ nghĩ tới, kinh hãi: - Luyện hóa căn nguyên tinh tú?

Hắn luyện hóa căn nguyên tinh tú, có thể mơ hồ cảm nhận được một tia pháp tắc U Ám Tinh, cho nên mới liên tưởng đến điểm này.

- Không sai. Dương Viêm gật đầu.

- Nhưng mà Trùng Đế muốn làm không phải luyện hóa căn nguyên một hành tinh tu luyện, hắn muốn cắn nuốt! Cắn nuốt hết căn nguyên, dung nhập pháp tắc hành tinh tu luyện vào bản thân, tăng cường luyện hóa, đây là đường tắt mà hắn muốn đi.

Dương Khai bỗng nhiên toát đầy mồ hôi lạnh...

Nếu thật để cho Trùng Đế thành công, vậy mảnh Tinh Vực này sẽ bị hủy diệt vô số hành tinh tu luyện, thậm chí có khi toàn bộ diệt vong.

- Ngươi nên biết, thế giới này không chỉ có mảnh tinh vực của các ngươi, còn rất nhiều Tinh Vực khác, giữa chúng có Vực Giới Lực, ngay cả Đế Tôn muốn mở ra cũng không phải dễ dàng, cho nên các ngươi mới không biết tồn tại Tinh Vực bên ngoài. Dương Viêm không để ý Dương Khai rung động, tiếp tục nói: - Ở nhiều năm trước, cường giả chỗ chúng ta phát hiện đường tắt này để cảm ngộ lực lượng pháp tắc, thành tựu Đế Tôn, đều xua nhau thi triển đại thần thông, phá vỡ Vực Giới đi những Tinh Vực khác nhau, luyện hóa cắn nuốt pháp tắc thiên địa trong những Tinh Vực đó. Kết quả làm vậy, là trong trăm năm ngắn ngủi, tổng cộng 19 Tinh Vực chết đi, hoàn toàn sụp đổ! 19 Tinh Vực này, mỗi một cái đều phồn vinh hơn chỗ các ngươi.

Dương Khai toát mồ hôi lạnh.

- Bất cứ Tinh Vực nào cũng là căn bản của là võ giả, Tinh Vực bị hủy diệt, liền lớn chuyện, lúc đó có mười đại cường giả ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cho nên liên thủ với nhau, triệu tập các cường giả khác ngăn cản những kẻ mưu đồ bất chính xâm nhập các Tinh Vực. Nếu có phát hiện, nhất định giết không tha. Tuy rằng rất có hiệu quả, nhưng dù sao không thể diệt tận gốc, có những kẻ luôn thích mạo hiểm làm càn, Trùng Đế là một trong đó. Ta đuổi tới đây, mới xảy ra chuyện tiếp theo.

- Lượng... lượng tin tức hơi lớn, ta có chút không tiếp nhận được, ngày sau ngươi tâm tình tốt rồi nói tiếp được không? Dương Khai vừa lau mồ hôi, vừa muốn quay đầu đi.

Hắn luôn có cảm giác không tốt.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền phát hiện mình bị một cỗ một cổ lực lượng vô hình giam cầm, chỉ có thể ngồi một chỗ, không thể động đậy.

Dương Viêm liếc hắn, tiếp tục nói: - Mỗi một Tinh Vực, thật ra đều có người thủ hộ riêng, cũng là cách tốt nhất để phòng ngựa những kẻ ý đồ bất chính xâm nhập. Một khi phát hiện có võ giả vượt qua Tinh Vực đi vào, những người thủ hộ đều có thể nhận được tin tức, sau đó đi tới ngăn chặn. Có điều, người thủ hộ Tinh Vực chỗ các ngươi đã mất tích mấy chục ngàn năm, không ai biết sống chết của hắn, cho nên ta mới đến. Đúng rồi, chiếc Huyền Giới Châu của ngươi, là vật của hắn.

Dương Viêm cười hì hì nhìn Dương Khai, vẻ mặt không có ý tốt. - Ta cũng có Tinh Vực cần bảo vệ, ta rời khỏi đó đã đủ lâu, hiện tại thức tỉnh, không thể tiếp tục ở lại. Sau này an nguy của mảnh tinh vực này chỉ có thể dựa vào các ngươi, nếu ngươi nhận được Huyền Giới Châu của người kia, vậy nên kế thừa hắn, trở thành người thủ hộ Tinh Vực này. Hơn nữa nơi này có người thân bạn bè của ngươi, ngươi không thể mặc kệ, phải không?

- Nếu ngươi không có bản lĩnh, ngày sau người ta đến luyện hóa U Ám Tinh, vậy không trách ai được. Muốn người thân bè bạn của mình được bình yên, vậy cố gắng tu luyện, chờ đến một ngày có tu vi như ta, sẽ có thể tự bảo vệ mảnh tinh vực này.

Nói xong, Dương Viêm liền không để ý Dương Khai, nâng chén trà chầm chậm nhấm nháp.

Lực lượng giam cầm Dương Khai đã biến mất, Dương Khai vẫn không đi, mà ngồi đó cau mày trầm tư, đang tiêu hóa lời Dương Viêm vừa nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau