VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1821 - Chương 1825

Chương 1823: Bổn tông chủ bảo đảm không đánh chết ngươi

Có thể nhìn ra được, Hạ Ngưng Thường không phải thực thể, mà là một luồng hồn niệm hóa thành, cho nên chỉ hiện ra hư ảnh mà thôi. Lúc này, ánh mắt trong suốt của Hạ Ngưng Thường tràn đầy lo lắng bất đắc dĩ, còn mờ mờ một chút căm phẫn.

Còn nam nhân cùng mấy võ giả Phản Hư Cảnh kia, toàn bộ đều nhàn nhã, giống như ăn chắc đối phương.

Hai bên đang giằng co, hồi lâu sau, nam nhân trung niên mới lên tiếng:

- Bổn tọa đã chờ nhiều ngày, không biết Hạ cô nương có cân nhắc được chưa? Có thể cho bổn tọa một đáp án hài lòng?

Hạ Ngưng Thường nhíu mày, nhẹ nhàng nói: - Có thể cho ta thêm thời gian? Chuyện này liên quan trọng đại, ta cần thương thảo cẩn thận với sư đệ, nhưng hiện giờ, ta không tìm được tung tích của sư đệ.

Nam nhân trung niên hừ lạnh: - Hạ cô nương không phải đang đùa đó chứ? Bổn tọa thấy ngươi trẻ tuổi, có thể luyện hóa căn nguyên tinh tú, cho nên mới sinh lòng yêu tài, không muốn dùng sức mạnh, nhưng bây giờ ngươi đùn đẩy mấy phen, chẳng lẽ coi bổn tọa là kẻ ngốc? Nếu ngươi thật có chuyện, cũng nên thỉnh giáo sư tôn mới phải, làm sao lại thương lượng với sư đệ? Đúng là hoang đường!

- Nhưng mà... Hạ Ngưng Thường thầm nghĩ tu vi sư tôn hiện giờ còn không bằng cả ta, làm sao so được với sư đệ?

- Không có nhưng mà nữa. Nam nhân trung niên không kiên nhẫn cắt lời Hạ Ngưng Thường. -Nếu ngươi không muốn hợp tác, vậy bổn tọa hút hết linh khí thiên địa trên đại lục này, cho nó biến thành hành tinh chết! Về phần căn nguyên tinh tú, ngươi không buông ra, bổn tọa không cần cũng được! Đến lúc đó bổn tọa muốn xem thử, không có linh khí chống đỡ, dù ngươi có căn nguyên thì sẽ bảo tồn nó được bao lâu! Hay là cô nương có bản lĩnh làm nó cải tử hồi sanh? Ha ha! Nói sao thì trên đại lục này có hàng tỷ sinh linh phải không... không có linh khí tưới mát, chỉ sợ trong vài ngày là bọn họ sẽ thành xương khô rồi.

- Đợi đã! Hạ Ngưng Thường kinh hoảng, ánh mắt chần chờ bất đắc dĩ.

Nam nhân trung niên cười lạnh nhìn nàng, sắc mặt nắm chắc.

Tuy rằng nói chuyện không nhiều với cô gái họ Hạ này, nhưng hắn đã nhìn ra, đối phương nhập thế không sâu, không có kinh nghiệm từng trải, hơn nữa lòng dạ lương thiện, không muốn thấy đại lục này đi tới diệt vong, cũng bởi vì nguyên nhân này, mình mới có thể uy hiếp nàng thả ra căn nguyên.

Bằng không lực lượng căn nguyên đã bị nàng luyện hóa, trừ khi mình tìm tới đánh chết bản thể của nàng, mới cướp được căn nguyên tinh tú.

Nhưng bản thể của nàng ở chỗ nào, nam nhân trung niên làm sao biết? Đối phương chỉ là nhận ra mảnh đại lục này có chuyện, cho nên mới giáng một tia hồn niệm phủ xuống. Trừ khi có đại thần thông, mới có thể lần theo thần niệm này truy lùng ra vị trí bản thể của Hạ Ngưng Thường.

Thấy Hạ Ngưng Thường cực kỳ khó xử, nam nhân trung niên làm sao không biết mình uy hiếp phát huy tác dụng? Lấy hàng tỷ sinh linh đè lên người, một cô gái nhỏ bé làm sao gánh vác nổi? Lập tức thừa thế lấn tới: - Hạ cô nương, bổn tọa cũng không muốn làm chuyện tận diệt nhân tính, nếu ngươi có thể buông ra căn nguyên, đợi bổn tọa luyện hóa, bổn tọa có thể trở thành Tinh Chủ nơi này. Nếu ta thành Tinh Chủ, làm sao lại không suy xét cho mảnh đại lục này?

- Nhưng... nhưng các ngươi không phải luôn rút lấy linh khí thiên địa hay sao? Hạ Ngưng Thường không rõ Phệ Linh Pháp Trận bá đạo tà ác, trong nhất thời không phát hiện đối phương dụng tâm hiểm ác.

- Trước phá rồi lập sau mà thôi. Nam nhân trung niên cười nhạt. - Nguyên nhân cụ thể không tiện nói cho Hạ cô nương, cô nương chỉ cần biết, nếu nhường căn nguyên cho bổn tọa luyện hóa, bổn tọa chắc chắn sẽ dẫn dắt mảnh đại lục này đi tới phồn vinh hưng thịnh!

- Thật như thế?

Hạ Ngưng Thường lẩm bẩm nói, tuy rằng nàng trời sinh lương thiện, tâm tính đơn thuần, nhưng không có nghĩa nàng là kẻ ngu. Nàng tự nhiên sớm nhìn ra nam nhân trung niên này không phải thứ tốt, nhưng đối phương uy hiếp lại nắm lấy yếu điểm của nàng.

Không thả ra căn nguyên cho hắn luyện hóa, linh khí toàn bộ đại lục sớm muộn gì cũng bị hút hết, đến lúc đó sẽ thật biến thành hành tinh chết.

Nàng thân là Tinh Chủ, cảm nhận được sinh cơ nhịp đập của hàng tỷ sinh linh trên Thông Huyền đại lục, cảm thụ đại lục thăng trầm vinh suy, làm sao nhẫn tâm nhìn mảnh đại lục này trở thành tuyệt địa lạnh giá?

Hạ Ngưng Thường thật không thể quyết định được, sâu trong lòng chỉ có một âm thanh đang kêu gọi: Sư đệ đang ở đâu? Nếu đệ ở vị trí như ta, sẽ xử lý thế nào?

- Tiểu sư tỷ, đừng nghe hắn nói bậy! Tiếng nói bỗng nhiên vang lên ở sâu trong lòng đất.

Hạ Ngưng Thường bỗng ngẩng đầu, theo bản năng cho rằng mình nhớ nhung quá độ, nhưng khi nàng nhìn thấy hình bóng quen thuộc hiện ra, nụ cười thân quen, nàng mới ý thức được sư đệ thật sự xuất hiện trước mặt nàng vào thời điểm này.

Hạ Ngưng Thường méo miệng, suýt chút khóc ra, ủy khuất muốn chết.
Chỉ vài ngày trước, nàng luôn vòng vo nói điều kiện với nam nhân trung niên, nội tâm yếu ớt nhạy cảm gánh chịu áp lực khó tưởng tượng, nhưng vẫn phải giả vờ ứng phó. Khi hình bóng này xuất hiện, Hạ Ngưng Thường lập tức cảm giác cả người muốn sụp đổ, gánh nặng đặt trên vai làm nàng muốn tan xác, khi tháo nó xuống, nàng mới ý thức được mình phải gánh vác cỡ nào.

- Sư đệ! Hạ Ngưng Thường mím môi hô.

- Sư tỷ đừng khóc! Dương Khai lóe lên đến trước hồn niệm của Hạ Ngưng Thường, nhìn kỹ nàng, mỉm cười nói: - Không sao không sao, ta đến rồi.

Hắn như an ủi trẻ con, còn thiếu chút vỗ vỗ đầu Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường ngoan ngoãn gật đầu.

- Nàng đã nhận ra không đúng, mới giáng hồn niệm tới đây? Dương Khai vừa nhìn, liền hiểu tình hình hiện tại. Chỉ có Tinh Chủ mới làm được chuyện như thế, nếu hắn muốn, cũng có thể cho một tia hồn niệm quay về U Ám Tinh,nhưng mà bản thân sẽ tiêu hao rất lớn. Hồn niệm cách bản thể quá xa, thời gian dài thì không tốt, sẽ dễ tạo thành tổn thương. Nàng về trước, nói bọn họ mấy ngày nữa ta sẽ quay về tông môn, bảo bọn họ không cần lo.

- Ừ! Sư đệ cẩn thận một chút, những người này...

- Không sao, mấy thứ rác rưởi không lên trên được thôi. Dương Khai cười lạnh.

Nghe hắn nói vậy, Hạ Ngưng Thường cười ngọt ngào, không còn lo lắng, lập tức bấm linh quyết, hồn niệm hiển hóa dần tiêu tán.

Ngay khoảng khắc khi Hạ Ngưng Thường rời đi, nàng chợt nhớ ra, vội nói: - Đúng rồi, sư đệ, Dương Viêm nàng...

- Dương Viêm thế nào? Dương Khai giật mình, nhưng trước mặt nào còn bóng dáng Hạ Ngưng Thường, hồn niệm của nàng đã sớm xuyên qua tinh không, trở về U Ám Tinh.

- Rốt cuộc là sao chứ? Dương Khai buồn bực, Hạ Ngưng Thường không hiểu thân phận chân thật của Dương Viêm, nhưng hắn lại biết rõ. Dương Viêm trở về từ Đế Uyển thì vẫn luôn ngủ say, muốn hoàn toàn dung hợp bản thể cùng pháp thân, hiện tại đã qua mười mấy năm, không biết tình hình thế nào. Hiện tại Hạ Ngưng Thường bỗng nhiên truyền tới tin tức về Dương Viêm, nhưng không nói đầy đủ, làm Dương Khai nóng vội.

- Trở về sẽ trừng trị nàng! Dương Khai thầm hung ác.

- Tiểu tử, ngươi thật là ngang ngược, dám đánh giá bổn tọa như thế.
Từ khi Dương Khai hiện thân, nam nhân trung niên cùng mấy võ giả Phản Hư Cảnh vẫn luôn cảnh giác theo dõi hắn, vừa rồi nghe Dương Khai đánh giá bọn họ là thứ rác rưởi không lên trên được, liền giận dữ không thôi.

Hơn nữa lực lượng căn nguyên sắp tới tay liền bị Dương Khai nói hai ba câu làm đổ bể, nam nhân trung niên làm sao nhịn được? Lập tức giận dữ quát.

Dương Khai chầm chậm xoay người lại, mắt lạnh nhìn bọn họ, cười cợt: - Sao hả? Chẳng lẽ các ngươi không phải rác rưởi? Mấy người đàn ông hợp lại ăn hiếp một cô gái nhỏ, nói các ngươi là rác rưởi, cũng là sỉ nhục hai chữ rác rưởi!

Nam nhân trung niên hừ lạnh, trong mắt trào ra sát cơ dày đặc.

- Vừa rồi là kẻ nào nói muốn biến chỗ này thành hành tinh chết? Đứng ra, bổn tông chủ bảo đảm không đánh chết ngươi! Dương Khai ngông nghênh không biên giới, ngạo nghễ nhìn mấy người đối phương.

- Tiểu tử, đừng tưởng rằng có chút thực lực là có thể vô pháp vô thiên, ếch ngồi đáy giếng làm sao biết trời cao biển rộng, thấy ngươi trẻ tuổi đã có tu vi Hư Vương Cảnh, coi như nhân tài đáng đào tạo, không bằng đầu phục bổn tọa? Bổn tọa có thể truyền cho ngươi bí thuật vô thượng giúp ngươi sớm ngày lên đến đỉnh cao. Nam nhân trung niên chắp tay sau lưng trầm giọng nói, nhìn có khí độ tông sư.

- Cái gì, Hư Vương Cảnh?

- Bằng hắn?

- Không phải chứ?

Mấy Phản Hư Cảnh đằng sau nam nhân trung niên kinh hãi, đều kinh hô lên, bọn họ vẫn luôn tra xét cảnh giới của Dương Khai, nhưng không phát hiện ra dấu vết gì. Vốn tưởng trên người đối phương mang bí bảo ngăn cách thần niệm, nào ngờ là thực lực đối phương mạnh hơn mình.

Nhưng mà... trên đời này còn có Hư Vương Cảnh trẻ tuổi như vậy?

Dương Khai cười ha ha, khinh bỉ nói: - Người Phệ Linh Tông các ngươi đều ngu xuẩn như vậy? Khó trách sắp bị người ta diệt môn.

Ánh mắt nam nhân trung niên co rụt:

- Ngươi biết chúng ta là người Phệ Linh Tông còn dám càn rỡ như thế?

Mấy Phản Hư Cảnh cũng run người, như bí mật của mình bị người ta biết, ánh mắt toát ra thần sắc kiêng kỵ.

- Làm càn thì sao, ngươi cắn ta đi? Dương Khai cười nhạo. - Nếu ngươi không có gan, ta cho ngươi mượn mấy cái?

Nam nhân trung niên tức giận đến run hết người, nhưng không dám làm bừa, hắn đã sớm nhìn ra Dương Khai có tu vi Hư Vương nhất tầng cảnh, không kém gì hắn, hắn căn bản không có nắm chắc giết được Dương Khai, cho nên mới vẫn nhịn.

Nhưng mà, bí mật của Phệ Linh Tông lại không thể tiết lộ ra ngoài, bằng không, rất có thể sẽ dẫn tới võ giả toàn bộ Tinh Vực đuổi giết.

Trong nhất thời, nam nhân trung niên to đầu, không biết phải làm sao.

Dương Khai thấy hắn chần chờ, cười lạnh, thêm dầu vào lửa: - Đúng rồi, trước khi đến đây, ta giết mấy người Phệ Linh Tông các ngươi, một tên trong đó nói mình là thiếu tông chủ Phệ Linh Tông, tự xưng Mộc Thừa Phong, tên đó là con trai của ngươi... đúng không Mộc Vô tông chủ?

Mộc Vô chấn động, ánh mắt đỏ rực: - Ngươi giết Thuận Phong?

- Nói sai rồi, ngại quá. Dương Khai cười xin lỗi. - Người không phải ta giết, ta chỉ đánh hắn một trận, à, hắn bị người Thiên Mạc Phủ loạn quyền đánh chết, chết phải nói là thảm thiết, sắp thành thịt bằm. Mộc Vô tông chủ ngài không có ở hiện trường, nếu ngài thấy được, nhất định phải khóc hu hu, chậc chậc...

Chương 1824: Cho ngươi hai con đường

- Khốn kiếp, ta giết ngươi! Mộc Vô giận dữ gầm lên, sắc mặt dữ tợn, thánh nguyên tuôn trào, lĩnh vực Hư Vương Cảnh trào ra, bao phủ Dương Khai, đồng thời hóa thành ánh sáng giáng xuống đầu Dương Khai.

Người Thiên Mạc Phủ có tu vi gì, hắn tự nhiên biết rõ, mặc kệ thế nào con trai của mình cũng không thể bị bọn họ đánh chết, khả năng duy nhất là bị tiểu tử này trấn áp, cho nên mới trúng độc thủ.

Thù giết con, không đội trời chung! Mặc dù Mộc Vô kiêng kỵ thực lực của Dương Khai, nhưng lúc này làm sao nhịn được?

Hai tay đẩy ra, lực lượng bành trướng hóa thành thập tự trảm, như trời long đất lở đè xuống Dương Khai, muốn chém hắn làm hai nửa.

- Chỉ có cỡ này? Dương Khai bĩu môi, toát ra thần sắc khinh thường.

Mộc Vô vừa ra tay, hắn liền nhìn ra được, dù cũng là Hư Vương nhất tầng cảnh, nhưng chiến lực chân chính thì kém cỏi hơn bất cứ Hư Vương Cảnh nào mà Dương Khai từng gặp.

Chênh lệch chủ yếu nằm ở trình độ ngưng luyện thánh nguyên, cùng với uy năng Vực tràng.

Ngẫm lại cũng không kỳ quái, võ giả Phệ Linh Tông tăng lên thực lực chủ yếu dựa vào luyện hóa cắn nuốt Phệ Linh Tinh, đây là đường tắt, nhưng tu luyện võ đạo nào có đường tắt gì? Nhanh chóng tăng lên tu vi, trả giá là căn cơ không vững.

Võ giả Phệ Linh Tông, có lẽ dựa vào Phệ Linh Tinh tu luyện đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh, thậm chí tam tầng cảnh, nhưng sức chiến đấu chân thật của bọn họ tuyệt đối kém hơn võ giả ngang cấp rất nhiều.

Mộc Vô cũng thế, thánh nguyên hỗn tạp, Vực tràng cũng không được hoàn mỹ.

Năng lượng chữ thập đánh xuống dù khí thế mạnh mẽ, nhưng theo Dương Khai thì lại tràn ngập sơ hở.

Hắn chỉ cúi người rụt tay, đánh ra một quyền nghênh đón.

Quyền kình gầm thét, đánh ngay vào giữa chữ thập.

Rắc rắc rắc... tiếng vỡ giòn giã vang lên, Mộc Vô chấn động mạnh, con mắt muốn lồi ra, tràn đầy thần sắc kinh hãi.

Hắn cảm giác dưới một quyền của đối phương, Vực tràng của mình lại bị đánh vỡ vụn, không còn bảo trì hoàn chỉnh. Năng lượng chữ thập chém xuống cũng cực kỳ yếu ớt, trực tiếp bị đánh tan.

Quá mạnh! Mộc Vô lập tức ý thức được mình không thể ngăn cản được Dương Khai.

Ý nghĩ này còn chưa lướt qua xong, quyền kình còn lại đột phá phong tỏa, trực tiếp đánh vào ngực hắn.

Phụt... Mộc Vô ngã ngửa bay ra sau, phun máu.

- Cái gì?

- Tông chủ sao lại...

- Không thể nào, nhất định là ta hoa mắt!

Mấy Phản Hư Cảnh Phệ Linh Tông đều hô to gọi nhỏ, sắc mặt trắng bệch không chút máu, dụi dụi mắt, muốn biết rốt cuộc có phải ảo giác hay không.

Cường giả Hư Vương Cảnh, từ trước đến nay đại danh từ chiến lực đứng đầu Tinh Vực, nhưng mà tông chủ là Hư Vương Cảnh mà vừa giao chiến với người thanh niên này đã bị đánh bay, hiện thực này làm bọn họ không thể tiếp thụ được.

Trong lòng Mộc Vô run sợ, sau một chiêu, đầu óc nóng lên cũng nhanh chóng nguội lại, biết mình không phải đối thủ của Dương Khai, hắn đã bắt đầu tính toán chạy trối chết.

Chỉ là... trước mắt bỗng nhiên hoa lên, khuôn mặt làm hắn hoảng sợ kiêng kỵ như dán sát vào mũi hắn.

- Ma Nhãn! Dương Khai phun ra hai chữ, sau đó mắt trái co rụt, hóa thành tròng mắt hẹp, bên trong tỏa ra ánh sáng vàng, tràn đầy uy nghiêm.

Mộc Vô thoáng cái mù mất, trong ý thức, cảm giác trên bầu trời có một con mắt đáng sợ đang lạnh lùng nhìn mình, dưới ánh mắt này, hắn không dám làm bừa, ngay cả thần hồn cũng rung chuyển không yên.

Ngay khi hắn thất thần, Dương Khai lại ra tay.

Đánh ra một quyền, nện vào đan điền của Mộc Vô, thánh nguyên hùng hồn tràn vào, như ngàn vạn thanh kiếm sắc bén xuyên qua kinh mạch, trong khoảng khắc phá hủy hết kinh mạch của hắn.

Khí thế Hư Vương Cảnh trên người đột nhiên suy sụp. Chỉ trong 3 nhịp thở, vị tông chủ Phệ Linh Tông này bị Dương Khai phế bỏ tu vi.

Bịch... Hắn như cá chết rơi khỏi không trung, lăn ra đất, không nhúc nhích.

Ục... Ở trung tâm lòng đất, chỉ còn mấy võ giả Phản Hư Cảnh nuốt nước miếng, chiến đấu xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ không kịp phản ứng, tông chủ đã bị phế bỏ.

Hiện tại hiểu được tình cảnh của mình, sắc mặt bọn họ đều trở nên khó coi, nhìn Dương Khai giống như ác quỷ, tràn đầy sợ hãi khủng hoảng.

Người thanh niên này có thể chỉ trong 3 nhịp thở phế bỏ tông chủ, nếu muốn giết bọn họ, sợ là chỉ cần động ngón tay mà thôi.

Diệt Thế Ma Nhãn trên mắt trái của Dương Khai vẫn chưa tan, cúi người xách Mộc Vô lên, nhìn vào mắt hắn, thần niệm trào ra, trầm giọng nói: - Bố trí Phệ Linh Trận như thế nào? Nói cho ta biết, ta tha ngươi không chết!

Tuy rằng Dương Khai đã thấy qua đại trận ngôi sao sáu cánh, nhưng không thể nhìn ra được cái gì, hắn lướt qua đạo trận pháp không sâu, cho nên muốn biết phương pháp bố trí, còn phải dựa vào Mộc Vô.

Mộc Vô là tông chủ Phệ Linh Tông, không có lý nào không biết phương pháp bố trí Phệ Linh Trận.

Mộc Vô bị phế bỏ tu vi làm sao chống đỡ được uy năng Diệt Thế Ma Nhãn? Bị thần niệm của Dương Khai đè xuống, lập tức ánh mắt ngây dại, đáp: - Phệ Linh Trận là của vị đại nhân đó kia truyền cho Mộc gia ta, đại nhân bảo không thể nói cho ai khác!

- Đại nhân? Dương Khai nhướng mày, có chút ngạc nhiên, hắn chỉ muốn tìm hiểu nguyên lý hoạt động của Phệ Linh Trận từ Mộc Vô, sau đó mang về U Ám Tinh cho Dương Viêm xem thử, để xem có thể cải tiến chỗ nào, nào ngờ lại kéo ra một vị đại nhân gì đấy.

Có vẻ rất là bí ẩn... Dương Khai thầm nghĩ.

Bỗng nhiên hắn có cảm giác không hay.

Đúng lúc này, ánh mắt ngây ngốc của Mộc Vô đột nhiên xẹt qua một tia sáng, hô to: - Đại nhân cứu ta!

Dương Khai biến sắc, đang muốn rút lùi lại, nhưng tia sáng đó bắn ra từ ánh mắt Mộc Vô, thẳng vào trong thức hải của Dương Khai.

- Hỏng rồi! Dương Khai kinh hãi, vung tay ném Mộc Vô ra, sau đó nhắm mắt lại, linh thể thần hồn hiển hóa trong thức hải.

Trong thức hải, một mảnh yên tĩnh, nhưng ánh mắt Dương Khai lập tức chú ý tới một đoàn năng lượng khác thường.

Năng lượng này trôi nổi trong thức hải, vặn vẹo biến ảo, từ trong đó Dương Khai cảm nhận được khí tức hoàn toàn xa lạ, hơi thở này không phải của Mộc Vô. Năng lượng không quá mạnh, nhưng Dương Khai lại cảm nhận được nó cực kỳ nguy hiểm.

- Ôn Thần Liên! Không ngờ là Ôn Thần Liên! Bên trong năng lượng đó truyền ra tiếng the thé, nghe ra được là giọng nam, nhưng không phân biệt tuổi lớn nhỏ, lời vừa dứt, năng lượng đó hóa thành hình tượng nam nhân mặc áo bào dài.

Khuôn mặt của hắn mờ ảo, Dương Khai không thể nhìn rõ.

Lúc này, nam nhân đó nhìn chằm chằm vào bảo đảo bảy màu trong thức hải của Dương Khai, thần quang cuồng nhiệt bắn ra từ trong mắt hắn.

- Ha ha ha ha! Là Ôn Thần Liên đã tiến hóa đến bảy màu, tiến thêm một bước là Chí Tôn Ôn Thần Liên. Không ngờ, thật là không ngờ, ở trong mảnh tinh vực này lại còn tồn tại chí bảo thiên địa như thế! Xem ra bổn tọa không tiếc tiêu hao nguyên khí phủ xuống nơi này, quả thật là đúng đắn!

Người này như hoàn toàn không coi Dương Khai ra gì, cứ nhìn chằm chằm vào Ôn Thần Liên, hết sức phấn chấn.

Sau đó hắn lại chấn động, ngây người nhìn bầu trời thức hải,trong mắt bắn ra ánh sáng cuồng nhiệt, kích động nói: - Tinh Đồ, đó là Tinh Đồ mảnh Tinh Vực này. Ha ha ha ha, thật là đi mòn gót sắt tìm không thấy, tới tay mình không tốn chút công. Trời giúp ta! Trời giúp ta! Ha ha ha!

- Các hạ là ai? Ngươi không phải là Mộc Vô? Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, mặc dù đối phương cho cảm giác rất nguy hiểm, nhưng nơi này là thế giới thức hải của hắn, là thiên địa của hắn thống trị, cho nên hắn cũng không sợ hãi.

Lúc này người đó mới nhàn nhạt liếc Dương Khai, ánh mắt lạnh lùng.

Dưới ánh mắt này, hắn có cảm giác như cự long nhìn xuống con kiến, ở trong mắt người đó, bản thân mình cực kỳ nhỏ bé.

Trong lòng Dương Khai chấn động mạnh!

Ý chí võ đạo của hắn vô cùng kiên cường, một đường đi tới, đối đầu toàn là những tồn tại mạnh mẽ hơn hắn, hiện giờ hắn là võ giả Hư Vương Cảnh, dù cho đối mặt Hư Vương tam tầng cảnh cũng không thể làm hắn sinh ra sợ sệt.

Nhưng mà người này...

Dương Khai ổn định lại, xua tan khó chịu, lành lạnh nói: - Xem ra các hạ là vị đại nhân mà Mộc Vô nói.

Bóng người đối diện nhướng mày, như cười như không nói: - Tiểu tử còn trẻ tuổi, chẳng những tu vi không kém, tâm tính cũng rất cao, trong mảnh tinh vực này còn có hạng nhân vật như ngươi, quả thật ngoài ý liệu của bổn tọa. Cho thêm thời gian, tiểu tử ngươi nhất định có thành tựu lớn. Không sai, bổn tọa chính là vị đại nhân mà Mộc Vô nói.

- Nói vậy, ngươi không muốn để Mộc Vô tiết lộ bí mật Phệ Linh Trận, cho nên mới dùng thần niệm bám thân, một khi hắn muốn nói ra bí mật, ngươi sẽ xuất hiện ngăn cản?

- Trẻ nhỏ dễ dạy!

Dương Khai khẽ gật đầu, nghe những lời nói chuyện của đối phương, hắn cũng đoán ra một chút, hồi lâu sau mới bỗng ngẩng lên, mỉm cười nói: - Như vậy xin hỏi vị đại nhân này, ngài có nghe nói qua... cái tên Trùng Đế chưa?

Vừa nói vậy, bóng người kia lại run mạnh, trong mắt bắn ra ánh sáng khiếp người, the thé nói:

- Chỉ là con kiến nhỏ bé, lại biết được sự tồn tại của Trùng Đế đại nhân? Xem ra quả nhiên ngươi không đơn giản.

- Ha ha! Ta hiểu rồi, thì ra ngươi cũng đến từ chỗ đó!

- Ngươi cũng biết được sự tồn tại của Tinh Giới? Người kia càng khó tin nhìn Dương Khai. - Rốt cuộc ngươi là ai.

Lần này cuối cùng hắn nhìn tới Dương Khai.

- Thì ra chỗ đó gọi là Tinh Giới...

Dương Khai có vẻ chợt hiểu, đồng thời còn có một tia hướng tới.

- Ngươi không biết? Bóng người nhướng mày, có chút không hiểu thấu được Dương Khai, không rõ vì sao Dương Khai biết được tên Trùng Đế, nhưng lại chưa nghe nói qua Tinh Giới. Bị Dương Khai phá rối như vậy, hắn bỗng nhiên bực mình, khoát tay nói: - Tiểu tử, ta mặc kệ ngươi từ đầu nghe được danh húy Trùng Đế đại nhân, nếu ngươi gặp được bổn tọa, vậy bổn tọa không tha ngươi được! Bổn tọa cho ngươi hai con đường, một là chết, hai là đầu phục bổn tọa, chắp tay dâng lên Ôn Thần Liên, bổn tọa có thể cân nhắc tha mạng cho ngươi.

Chương 1825: Trả lại cội nguồn

- Vậy phải cảm tạ đại nhân. Dương Khai chắp tay, híp mắt nhàn nhạt nói: - Nhưng mà... ta không chọn đường nào cả.

- Ngươi muốn chết! Bóng người sầm mặt xuống, sát khí tuôn trào.

Bóng người dù miệng nói lớn lối, nhưng lại không có ý ra tay với Dương Khai, mà là ánh mắt lạnh băng nhìn hắn.

Dương Khai cười to:

- Nếu vậy, sao đại nhân không ngại đưa ta lên đường?

Hắn giống như không biết sống chết, không ngừng khiêu khích đối phương.

Bóng người càng thêm âm trầm.

- Sao hả? Ngươi không dám... hay là không thể? Ánh mắt Dương Khai đột nhiên trở nên sắc nhọn, như thanh kiếm đâm thẳng vào nội tâm người kia, muốn nhìn rõ thực hư.

Bóng người vững vàng như núi.

Dương Khai sâu xa như biển, cười lạnh không thôi: - Nếu như bổn tôn của ngươi phủ xuống, sợ là ta không có cơ hội chống cự, tuy rằng ta không biết ngươi mạnh thế nào, nhưng hẳn là võ giả tầng thứ như ta không thể chống đỡ. Nhưng một đạo thần niệm nho nhỏ mà muốn ta bó tay chịu trói, ngươi khinh ta ngu xuẩn hay sao? Đây là thức hải của ta, ta là chúa tể!

Dứt lời, nước biển ổn định bỗng nhiên sôi trào, tụ thành những cột nước dữ tợn, như ác long thức tỉnh, thức hải tràn ra sát khí kinh người.

Bóng người khẽ hít một hơi, nhàn nhạt nhìn Dương Khai gật đầu: - Quả nhiên tiểu tử ngươi có chút bất phàm, bổn tọa thật coi thường ngươi. Nếu bị ngươi nhìn ra, vậy bổn tọa cũng không còn gì để nói. Tiểu tử, giữ kỹ tính mạng, bổn tọa sẽ tới tìm ngươi, nhất định đừng chết dễ dàng.

Nói rồi, hắn bấm tay thành những pháp quyết phức tạp, người dần nhạt đi.

- Muốn chạy? Dương Khai gầm lên. - Thế giới thức hải của lão tử, há là chỗ ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?

Ánh sáng vàng bùng lên, Diệt Thế Ma Nhãn trên bầu trời chiếu ra Diệt Thế Kim Quang bao phủ bóng người.

Bóng người nhạt dần đột nhiên ngưng trệ, giống như bị Diệt Thế Kim Quang giam cầm.

Bóng người nhướng mày, khó hiểu: - Đây là lực lượng gì? Cổ quái đến thế? Tán cho ta!

Người hắn rung lên, dễ dàng chấn văng Diệt Thế Kim Quang, không thể tới gần được hắn nữa.

Rống rống rống...

Lúc này, năng lượng thức hải hội tụ thành mấy chục con ác long ập tới từ mọi hướng, hung tợn cắn lấy bóng người.

Bóng người toát ra thần sắc hết sức ngưng trọng, tay trái vẽ ra nửa vòng tròn, trên hồn thể xuất hiện quầng sáng phòng hộ.

Ầm ầm...

Ác long đụng vào quầng sáng, thế giới thức hải chấn động, linh thể thần hồn của Dương Khai bỗng trở nên suy yếu.

Đây là giao chiến trực diện bằng thần hồn, mặc kệ thắng thua, Dương Khai cùng bóng người kia đều bị thương nặng.

Dương Khai không dễ chịu gì, bóng người cũng hết sức khó chịu, đây không phải lực lượng thần thức bình thường, mà là lực thần thức thuộc tính hỏa biến dị. Tuy rằng hắn không tan biến trong đợt công kích này, nhưng lực lượng nóng bỏng thiêu đốt linh hồn cũng khiến hắn khổ không nói nổi.

Ngăn cản được mấy chục ác long, bóng người càng thêm trong suốt, tựa như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Hơn nữa mơ hồ thấy được trong cơ thể hắn có lực lượng nóng cháy đang chảy qua, không ngừng gặm nhấm hồn lực của hắn.

- Được, ngươi được lắm! Bóng người cắn răng giận dữ trừng Dương Khai. - Con kiến nhỏ bé, dám làm bổn tọa bị thương, bổn tọa nhớ kỹ thù hôm nay, ngày sau sẽ trả lại trăm lần!

Dứt lời, hắn bấm pháp quyết, người hoàn toàn nhạt đi,

Nhưng trước khi đi, Dương Khai mơ hồ thấy hắn đánh ra một cái pháp ấn, ném vào trong thức hải của mình.

Sau 3 nhịp thở, thức hải sôi trào dần dần ổn định. Dương Khai xanh mặt đứng đó, cẩn thận cảm giác xung quanh, bóng người kỳ lạ kia đã đi, không cần hoài nghi, bởi vì nơi này không còn khí tức của hắn.

Có điều... trước khi đi hắn để lại pháp ấn gì? Ẩn giấu chỗ nào? Dương Khai không cảm giác được chút nào.

Cảm giác cực kỳ bất lực tràn ra trong lòng Dương Khai, khiến hắn hết sức khó chịu.

Đối phương chỉ là một cái hồn thể, có lẽ làmột phần tỷ tỷ thần niệm, nhưng đi lại tự nhiên trong thức hải của mình. Chuyện như vậy, dù cho Hư Vương tam tầng cảnh cũng không thể làm được.

Chẳng lẽ tên này là tồn tại cùng cấp với Dương Viêm, Trùng Đế?

Có thể khẳng định, là hắn và Dương Viêm, Trùng Đế đến từ cùng một nơi, nơi đó gọi là Tinh Giới! Là nơi cao cấp hơn Tinh Vực chỗ mình.

Còn có hai chuyện khiến Dương Khai chú ý, một là bóng người đó rất coi trọng Tinh Đồ trong thức hải! Lúc hắn thấy được Tinh Đồ, còn hưng phấn hơn cả Ôn Thần Liên bảy màu.

Trong Tinh Đồ che giấu bí mật gì? Dương Khai không hiểu được.

Từ khi lấy được Tinh Đồ đến giờ, Dương Khai cũng chỉ dùng phân biệt phương hướng, không phát hiện tác dụng gì lớn. Nhưng đối phương lại để ý Tinh Đồ, còn hơn cả Ôn Thần Liên bảy màu, có lẽ trong này có bí ẩn nào đó.

Chuyện thứ hai là Ôn Thần Liên bảy màu.

Bóng người đó đã nói Ôn Thần Liên bảy màu đi thêm một bước nữa sẽ tiến hóa thành Chí Tôn Ôn Thần Liên....

Dương Khai vẫn cho là Ôn Thần Liên bảy màu là hình thái cuối cùng của nó, không hề ngờ tới vẫn còn tầng cao hơn?

Ôn Thần Liên này mang tới ích lợi quá lớn đối với Dương Khai, lực lượng thần thức của hắn mạnh mẽ như thế, không kém gì Hư Vương tam tầng cảnh, toàn bộ quy công cho chí bảo thiên địa này không ngừng tẩm bổ thần hồn.

Ôn Thần Liên hình thái bảy màu đã làm Dương Khai được lợi vô cùng, nếu tăng thêm một bước... Dương Khai ngẫm thôi mà trong lòng nóng bỏng.

Nói chuyện với bóng người đó, thu được số lượng tin tức quá khổng lồ, dẫn tới thật lâu sau hắn cũng không hồi thần.

Chừng nửa khắc sau, Dương Khai mới xua hết tạp niệm, giải tán linh thể thần hồn, trở về thân thể.

Quay đầu nhìn lại, Mộc Vô sắc mặt tái nhợt ngồi một bên, không động đậy, có lẽ vì bị phế tu vi mà suy sụp. Mấy võ giả Phản Hư Cảnh cũng không động đậy, sau khi thấy Dương Khai mấy chiêu phế bỏ Mộc Vô, bọn họ làm sao dám có ý làm bừa? Chỉ sợ chọc giận Dương Khai dẫn tới họa sát thân, dù cho Dương Khai ngây người ở đó, bọn họ cũng không có dũng khí chạy trốn.

Thẳng đến lúc này, thấy ánh mắt Dương Khai nhìn sang, mấy Phản Hư Cảnh này mới cả kinh, mỗi người cố cười còn khó coi hơn khóc.

- Vị thiếu hiệp này, xin tha cho chúng ta một mạng, chúng ta cũng là bị Mộc Vô ép buộc, không thể làm khác, mới nối giáo cho gặc. Hiện giờ đã hoàn toàn ăn năn, xin thiếu hiệp cho một cơ hội sống sót, từ nay nhất định luôn nghe theo lệnh thiếu hiệp, lên núi đao xuống biển lửa không chối từ!

Một người ở giữa vội vàng cầu xin.

Hắn vừa dẫn đầu, những người khác cũng không ngừng kể khổ, đều chỉ trích Mộc Vô bá đạo diệt tuyệt tính người, cắt đứt liên quan tới Phệ Linh Tông, đẩy hết tội lỗi lên đầu Mộc Vô.

Phụt...

Mộc Vô vốn sức sống yếu ớt bị tức đến hộc máu, trực tiếp xong đời.

Dương Khai lạnh lùng nhìn bộ mặt xấu xí của bọn họ, tâm trạng không tốt vì bóng người kia lại càng trở nên tồi tệ, nào dư hơi mà nghe bọn họ nói nhảm? Bắn ra mấy sợi Kim Huyết Ti, trong không gian tối tăm lóe lên ánh sáng vàng, lập tức lấy mạng bọn họ.

Sau đó, Dương Khai nhặt lên nhẫn không gian của những người này, tra xét một phen, cướp lấy gần trăm khối Phệ Linh Tinh đã luyện chế xong.

Hắn đổ tất cả Phệ Linh Tinh lên vị trí ban đầu của căn nguyên tinh tú, bấm pháp ấn, chỉ ra trước.

Oành...

Tiếng nổ trầm thấp vang lên, Phệ Linh Tinh đồng loạt vỡ nát, linh khí thiên địa như biển trào ra, lan tỏa bốn phương tám hướng.

Năng lượng trong Phệ Linh Tinh đến từ chính Thông Huyền đại lục, Dương Khai làm như vậy, chỉ là trả về cội nguồn, không bao lâu sau, trình độ linh khí nơi này sẽ cải thiện.

Làm xong mọi chuyện, hắn tế ra Huyền Giới Châu, chui vào Tiểu Huyền Giới, để Tiểu Tiểu cầm Huyền Giới Châu quay lên mặt đất.

Đồng thời, trên một hành tinh tu luyện cách xa hàng tỷ tỷ dặm, trong sơn cốc linh khí nồng đậm, có một nam nhân ngồi xếp bằng. Hắn ngồi đó, như hòa làm một với thiên địa, nếu không dùng mắt thường nhìn vào, Hư Vương tam tầng cảnh cũng không phát hiện sự hiện diện của hắn.

Xung quanh bướm bay múa lượn, trên đầu hắn có một con chim nhỏ, tao nhã rỉa lông.

Đối với chim nhỏ, nó như đang đứng trên nhánh cây bình thường, mà không phải ở trên đầu một người.

Người này lý giải ý cảnh võ đạo đã vượt qua Tinh Vực này, đạt đến trình độ đạo pháp tự nhiên trong lời đồn.

Nếu để các cường giả Hư Vương tam tầng cảnh thấy được, chỉ sợ phải dập đầu quỳ bái.

Bỗng nhiên, người này khẽ run lên, mở mắt ra, nhìn tới trước.

Không lâu sau, một đạo năng lượng gần như không phát hiện được bắn vụt từ xa tới, nhập vào người hắn.

Người này nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm giác, một lát sau người chấn động, giật minh hô lên: - Ôn Thần Liên bảy màu, bảo đồ Tinh Vực? Hai thứ này ở trên một người? Cơ duyên của kẻ này có quá nghịch thiên không? Nhưng cũng được, dám đả thương hồn thể của bổn tọa, làm sao bổn tọa tha ngươi được? Hai thứ này tạm để trên người ngươi, có linh ấn tồn tại, ngươi chạy đến chân trời góc biển cũng vô ích.

Nói rồi, hắn chầm chậm đứng lên, trong mắt xẹt qua một tia hung tợn, trầm ngâm một hồi rồi nói: - Thôi, đã quá trăm năm, mảnh tinh vực này cũng không xuất hiện dao động năng lượng mạnh mẽ, xem ra thật không có người thủ hộ. Nếu vậy, trở thành đá kê chân cho bổn tọa đi.

Nói rồi, hắn cười lạnh lùng, cả người quỷ dị chìm xuống dưới.

Không lâu sau, hắn đã đến sâu trong lòng đất, đứng trước căn nguyên tinh tú của hành tinh tu luyện này.

Hai tay vung lên, không ngừng đánh ra pháp quyết nhập vào căn nguyên tinh tú, theo động tác của hắn, linh khí thiên địa trên hành tinh bắt đầu rung chuyển, hội tụ vào căn nguyên tinh tú, bị người này hút vào người.

Trên hành tinh tu luyện, tất cả võ giả đều lập tức nhận ra không đúng, bọn họ cảm giác được linh khí thiên địa đang ngày càng ít, hơn nữa tốc độ giảm đi cực kỳ khủng bố, nhưng không ai biết là chuyện gì đã xảy ra.

Chương 1826: Chỉ bằng hai ngươi?

Thông Huyền đại lục, một nơi địa linh nhân kiệt, thai nghén nhân tài, nơi này có 9 ngọn núi chính, vây quanh một chỗ, là Cửu Thiên Thánh Địa vang danh thiên hạ, tôn sùng võ lực, cường giả đông đảo, đứng đầu đại lục.

Nhưng nhiều năm trước, người trong Cửu Thiên Thánh Địa đột nhiên biến mất sạch sẽ, không ai biết bọn họ đi nơi nào.

Có lời đồn, bọn họ được chủ Cửu Thiên Thánh Địa dẫn đi Tinh Vực rộng lớn, cũng có lời đồn bọn họ chọc tới tồn tại mạnh mẽ, bị người ta diệt môn.... Đủ lời suy đoán, không phải cá biệt, nhưng đều không thể hiểu rõ sự thật.

Tuy nhiên nói thế nào, Cửu Thiên Thánh Địa đã là nơi vô chủ.

Rất nhiều tông môn gia tộc chú ý tới chỗ bảo địa này, sau khi đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa biến mất hết, vì tranh giành khu bảo địa này, xảy ra vô số chiến đấu xung đột, chết không đếm hết.

Cuối cùng, khu bảo địa này rơi vào tay hai võ giả Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải.

Hai người đều là nhân vật nhàn vân dã hạc, danh tiếng không vang dội, vốn không hỏi thế sự, chỉ bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, rượu ngon giai nhân, vẫn lấy mục tiêu sống là du lịch khắp đại lục, kiến thức phong tình các nơi.

Ngày đó tình cờ đi ngang qua Cửu Thiên Thánh Địa, thấy nơi này linh khí tràn đầy, non xanh nước biếc, liền không khách khí chiếm lấy.

Bọn họ đều là cường giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, những gia tộc tông môn chó mèo nhỏ làm sao dám chống cự? Dù không cam lòng, nhưng chỉ có thể lui binh.

Vừa ở lại, là vài năm, hai người cũng dần quen, vẫn ở lại đây, không rời đi.

Lúc này, trên một trong 9 ngọn núi chính, hai người ngồi đối diện trong đình, pha trà luận đạo, tiêu dao tự tại.

Trong đình, mười mấy thiếu nữ trẻ tuổi dáng người lung linh đang hầu hạ, ánh mắt đều toát ra ánh sáng khác thường, qua lại trên hai người. Những thiếu nữ này đều do hai người du lịch đại lục cứu về, hoặc là cửa nát nhà tan, không nhà để về, hoặc là bị ác đồ ức hiếp, không thể chống cự.

Hai người tâm tính tiêu sái, không tranh vời người, không chấp với đời, phong tư bất phàm, anh tuấn lỗi lạc.Tuy rằng tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng lại ôn hòa dễ gần, tự nhiên được những cô gái này yêu mến kính ngưỡng.

Lúc này, trước mặt hai người đặt một bộ bàn cờ, cờ trắng cờ đen đan xen, kỳ đạo của hai người hòa hợp với tâm tính của bọn họ, trên bàn cờ không có sát khí, nhiều vòng vây mà không có sát cục, làm người ta nhìn mà cảm thán.

- Dịch huynh, hôm trước nghe được tin tức, Kim Tiền Tông cũng bị đám người không rõ lai lịch kia diệt môn, trong môn trên dưới 3000 người kẻ chết người chạy, những người còn lại hình như đều bị nô dịch, những người ngoại lai kia thật là đáng ghét. Lâm Vũ Hào tao nhã đặt một quân cờ xuống, chân mày có chút ưu tư.

Dịch Chính Khải cầm cờ không đặt xuống, liếc Lâm Vũ Hào, nhàn nhạt nói: - Lâm huynh muốn rời núi?

Lâm Vũ Hào cười khẽ, mở quạt tùy ý vẫy vẫy, nói: - Ngày đó hai ta kết làm huynh đệ, từng thề rằng, đời này chỉ cầu tự tại, không tạo sát nghiệt. Nếu như làm trái, thiên lôi giáng xuống, bên ngoài phong vân biến đổi, diệt tuyệt tính người, cửa nát nhà tan, lại có liên quan gì tới ta?

- Lâm huynh quả thật nghĩ vậy sao? Dịch Chính Khải như cười như không nhìn Lâm Vũ Hào, một lời chỉ thẳng: - Chỉ e không phải vậy? Mấy ngày nay Lâm huynh tâm phiền ý loạn, ngay cả kỳ đạo cũng có biến hóa.

Người sau cúi đầu nhìn lại bàn cờ, cười gượng: - Ha ha! Quả thật là vậy, con cờ vừa rồi có lẽ đặt nhầm rồi.

- Lâm huynh không đặt nhầm, có điều... trong lòng Lâm huynh có sát niệm! Dịch Chính Khải nói rồi, thần sắc ngưng trọng đặt một con cờ xuống, bỗng nhiên không khí trên bàn cờ biến đổi, gió êm sóng lặng chợt biến thành sát khí lạnh lùng, muốn xuyên qua bàn cờ thẳng lên tầng mây.

Lâm Vũ Hào khẽ biến sắc, nhàn nhạt nói: - Dịch huynh sao cũng không phải vậy?

Dịch Chính Khải cười ha ha: - Hai ta quả nhiên là huynh đệ, ngay cả trong lòng nghĩ gì cũng giống nhau.

Lâm Vũ Hào khẽ thở dài: - Những năm nay, hai ta chỉ lo bản thân tiêu dao tự tại, nhưng chưa từng để ý sống chết của người trên đại lục, ngay cả những nha đầu này...

Hắn liếc nhìn các thiếu nữ xung quanh, sắc mặt áy náy: - Quả thật là không nhìn nổi, mới dẫn các nàng về. Tiêu dao hơn nửa đời người, có đôi khi ta nghĩ, cuộc sống như vậy có thật là hay?

- Năm đó Cốt tộc sống lại, hai ta không để ý, là cường giả 3 tộc Nhân Yêu Ma theo chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa dẫn dắt đánh tan ngoại địch, bảo vệ mảnh đất này. Nếu năm đó không có chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa cùng cường giả 3 tộc, hai ta làm thế nào có thể tiếp tục tiêu dao? Chỉ sợ đã sớm bị Cốt tộc nuốt không còn xương cốt, làm sao hôm nay còn pha trà luận đạo?

- Không sai. Dịch Chính Khải gật đầu: - Lâm huynh nghĩ, chính là điều trong lòng Dịch mỗ, năm đó... lẽ ra phải cùng đi với cường giả 3 tộc Nhân Yêu Ma, dù cho ngã xuống tiêu vong, cũng sẽ không thẹn với lòng. - Mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó, trong lòng Lâm mỗ khó yên, thế gian này quang đãng là nhờ bọn họ liều mạng đổi lại, hai ta lại tùy ý hưởng thụ, nhưng hai người chúng ta... làm sao có tư cách này.

Lâm Vũ Hào cười thẹn không thôi.

Dịch Chính Khải híp mắt: - Hiện tại cơ hội đã tới, Lâm huynh có muốn đi cùng Dịch mỗ, theo gương chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, bù lại hối hận năm đó?

- Tự nhiên là vậy! Lâm Vũ Hào đứng vụt dậy, hào khí tận trời. - Mảnh đại lục này sinh ra ta nuôi dưỡng ta, làm sao có thể nhìn những kẻ ngoại lai kia làm xằng bậy? Đương thời, cũng chỉ có hai ta tu vi mạnh nhất, nếu hai ta không rời núi, ai có thể kéo lên ngọn cờ này?

- Nói rất đúng! Dịch Chính Khải vỗ bàn. - Nếu như Lâm huynh đã quyết định, vậy Dịch mỗ đánh liều mạng này, dốc sức hỗ trợ!

- Chỉ bằng hai ngươi? Tiếng nói khinh thường bỗng vang lên.

Hai người Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đang lúc chí khí hào hùng, nhiệt huyết tuôn trào, như bị xối một chậu nước lạnh, thần sắc đại biến quay nhìn xung quanh, quát: - Kẻ nào lén lút?

Vừa dứt lời, một thanh niên bỗng nhiên quỷ dị hiện thân, trên mặt vẫn còn cười khinh miệt, từng bước cách không đi tới.

Hắn xuất hiện không chút dấu hiệu, như bước ra từ trong hư không.

Dịch Chính Khải cùng Lâm Vũ Hào nhìn chằm chằm vào hắn, thả ra thần niệm tra xét người thanh niên này, lập tức hai người hoảng sợ biến sắc, bởi vì bọn họ phát hiện thần niệm của mình xuyên qua thân thể người kia, liền như đá chìm biển sâu, không có chút phản ứng.

Mà toàn thân người thanh niên này lại không có chút dao động năng lượng, nhìn qua không khác gì người thường.

Nhưng hai người biết, thanh niên nào phải người thường? Tuyệt đối là biểu hiện tu vi vượt xa bản thân mình.

- Ngươi chính là người ngoại lai làm hại đại lục? Dịch Chính Khải như liên tưởng tới, khẽ quát hỏi, đồng thời nháy mắt ra dấu với Lâm Vũ Hào, hai người âm thầm vận chuyển thánh nguyên, chuẩn bị thoáng có gì không đúng là lập tức phát động liều chết.

Dương Khai căn bản không thèm để ý bọn họ, trực tiếp đi tới bên cạnh, ngồi vào bàn đá, vẫy tay với một thiếu nữ đang nhìn đến ngây người, cười khẽ nói: - Cô nương, rót chén trà đi, vừa rồi đánh với người ta, khát nước quá.

Cô gái kia không nhúc nhích, như còn đang chìm trong rung động mạnh chưa hồi thần được. Trong mắt các thiếu nữ ở nơi này, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải là không gì không làm được, là nam nhân lợi hại nhất thế gian, nhưng từ khi Dương Khai hiện thân, hai nam nhân được các nàng sùng bái kính ngưỡng lại giống như gặp ôn thần, trán toát mồ hôi hột.

Thiếu nữ tâm tư nhạy bén, nào không hiểu ra Dương Khai hùng mạnh.

Lại nghe Dịch Chính Khải nói, nàng liền cắn răng: - Kẻ xấu, trà của hai vị công tử không cho ngươi uống.

- Kẻ xấu? Dương Khai ngạc nhiên, chỉ vào mình: - Cô nhìn ta chỗ nào giống người xấu?

- Đám người ngoại lai các ngươi tàn sát nô dịch người khác, không phải kẻ xấu thì là gì? Thiếu nữ vô tri hồn nhiên, nói chuyện không cố kỵ, nào nể mặt Dương Khai.

Không những là nàng, mười mấy thiếu nữ khác đều trừng mắt với Dương Khai.

Dương Khai bị mười mấy ánh mắt muốn giết người kia nhìn chằm chằm làm cho người không được tự nhiên, xấu hổ vuốt mũi: - Ta có bao giờ nói mình là người ngoại lai? Chỉ với phỏng đoán của công tử nhà ngươi? Ngươi tín nhiệm hắn như vậy?

- Công tử đã nói, tự nhiên không sai! Thiếu nữ ưỡn ngực, bộ ngực đang trưởng thành đã bắt đầu phình lên, cũng có kích thước.

Dương Khai quay sang liếc Dịch Chính Khải, hắc hắc cười khẽ.

Sắc mặt Dịch Chính Khải khó coi, sợ chọc Dương Khai không vui, vội trách mắng: - Linh Nhi, không được vô lễ, rót chén trà cho vị bằng hữu này!

Dịch Chính Khải lên tiếng, thiếu nữ Linh Nhi mới không cam lòng đi lên bưng ấm trà rót đầy một ly cho Dương Khai, sau đó tức tối lui về.

- Cám ơn. Dương Khai nói rồi, nâng chung trà một hơi uống cạn, chép miệng: - Tàm tạm!

- Tàm tạm? Trên trán Lâm Vũ Hào nổi lên gân xanh, trầm giọng nói: - Ngươi có biết đây là trà gì?

- Không biết. Dương Khai lắc đầu.

Lâm Vũ Hào hừ lạnh nói: - Đây chính là Dương Nhai Bạch Tuyết, thế gian vạn lượng vàng khó cầu, trăm năm mới sản xuất được 3 lượng, còn dùng Vô Thượng Chân Thủy nấu ra, ngươi lại đánh giá là tàm tạm...

- Được rồi được rồi. Dương Khai khoát tay cắt lời lải nhải của hắn. - Trà thôi mà, không phải dùng để uống sao, nói nhiều vậy làm gì chứ, ực cái là hết.

- Ngươi... Lâm Vũ Hào tức chết được.

Dịch Chính Khải nói: - Lâm huynh cần gì chấp nhặt với hắn, kẻ này vừa nhìn là biết không phải hạng phong nhã gì.

- Hừ! Lâm Vũ Hào hừ lạnh.

- Phong nhã có tác dụng gì? Dương Khai cười lạnh. - Có thể ăn cơm? Có thể giết người? Thế giới bên ngoài rối tung cả lên, hai tên các ngươi còn phong nhã, sao không dùng phong nhã làm vũ khí đi giết những tên kia, trả cho đại lục một mảnh bầu trời sáng sủa?

Vừa nói lời này, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều xấu hổ, Lâm Vũ Hào cứng rắn nói: - Không cần ngươi nói ta cùng Dịch huynh đang chuẩn bị xuống núi, dạy cho đám ngoại lại một bài học.

- Thôi đi. Dương Khai cười ha ha. - Chỉ bằng thực lực của hai ngươi, nếu đi thật, người ta một tay đã đập chết các ngươi.

- Ngươi dám sỉ nhục chúng ta! Lâm Vũ Hào giận tím mặt, bấm ấn quyết cổ quái, giận dữ quát: - Mặc kệ ngươi là ai, dám sỉ nhục ta cùng Dịch huynh, vậy chuẩn bị nhận trừng phạt đi. Niêm Hoa Nhất Chỉ!

Chương 1827: Vậy là đánh hắn chạy rồi

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều là hạng người tâm tính ngay thẳng, bị Dương Khai khinh thường làm nhục như thế, tự nhiên là không nhịn được.

Niêm Hoa Nhất Chỉ là bí thuật vô thượng mà Lâm Vũ Hào nghiên cứu nhiều năm, uy năng cực lớn, giết người không thấy máu, phù hợp với phong cách của hắn.

Chỉ thấy trên ngón tay của hắn lóe lên một đóa hoa linh khí, năng lượng vô ảnh vô hình đã bao trùm Dương Khai.

Dịch Chính Khải đứng bên cạnh, cũng không định liên thủ với Lâm Vũ Hào, mà chú ý chặt chẽ động tác của Dương Khai. Hắn có dự cảm, tuyệt kỹ của Lâm Vũ Hào vô dụng với Dương Khai, bởi vì thực lực của người thanh niên này rất mạnh mẽ.

Nhưng dù cho vô dụng, vẫn có thể thông quan phản ứng của đối phương nhìn ra sâu cạn của hắn, cho nên Dịch Chính Khải quan sát rất kỹ.

Có điều ngay sau đó, sắc mặt của hắn hoàn toàn ngây dại, thì thào: - Sao lại thế này?

Dương Khai thậm chí không nhúc nhích một chút, chỉ khẽ thổi ra một hơi, Niêm Hoa Nhất Chỉ liền bị phá giải, cánh hoa tán loạn giữa không trung, không thể chạm được đến người Dương Khai.

Lâm Vũ Hào cũng ngây người, nhìn sang Dịch Chính Khải, trong lòng lạnh quá nửa.

Đối phương bâng quơ phá đi bí thuật mạnh nhất của hắn, đủ thấy tu vi của hắn đã đến mức hai người không thể ước đoán. Nếu như thực lực chênh lệch không nhiều, hoàn toàn không thể xuất hiện tình hình như thế này.

- Bí thuật không tệ. Dương Khai cười khẽ. - Đáng tiếc tu vi người sử dụng quá thấp, không phát huy được tác dụng.

Lời này nghe như nhục mạ, nhưng Lâm Vũ Hào lại lộ ra thần sắc suy tư, không có một chút bất mãn.

Võ giả tu luyện, người có thành tựu được tôn trọng, tuy rằng nhìn Dương Khai rất trẻ tuổi, nhưng nếu thực lực cao thâm, tự nhiên có tư cách phê bình.

Nói xong, sắc mặt Dương Khai lại trầm xuống: - Hai tên các ngươi trốn ở chỗ này, pha trà luận đạo, không hỏi thế sự, nhìn như tiêu dao tự tại, nhưng mà có thật là tiêu dao tự tại, vô câu vô thúc?

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải nhìn nhau, đều có vẻ khó coi.

Dương Khai khẽ cười lạnh: - Nếu tâm tính các ngươi thật là tiêu sái thì cũng thôi, nhưng ta xem các ngươi không phải như vậy. Nếu muốn lánh đời cần gì quan tâm chuyện thiên hạ? Vô duyên tự tìm bực bối, đúng là buồn cười. Các ngươi hoặc là chân chính quy ẩn sơn lâm, chết già không ra, hoặc là đi vào hồng trần, nếm thử cuộc sống muôn màu. Một đường võ đạo, chỉ mong ý niệm thấu suốt, kiên quyết tiến tới. Còn lo trước lo sau được mất như các ngươi, cả đời đừng mong có thành tựu gì!

- Chỉ mong ý niệm thấu suốt, kiên quyết tiến tới! Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều chấn động cả người, sắc mặt như hiểu ra, biến ảo không ngừng, khi thì mờ mịt, khi thì phấn chấn, như chìm vào trong lĩnh ngộ.

Dương Khai liếc bọn họ, cười hắc hắc, lại vẫy tay với thiếu nữ Linh Nhi: - Cô nương, lại rót một ly nữa, đừng hẹp hòi như vậy.

Linh Nhi cắn răng trừng Dương Khai, ôm ấm trà vào lòng, giống như thề chết bảo vệ nó.

Dương Khai ngượng ngùng vuốt mũi.

Lúc này, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải bỗng nhiên ngửa mặt thét dài, tiếng hét truyền ra khuấy động mây gió, thoáng cái trên trời dưới đất sấm nổ ầm ầm, mây đen dày đặc đè xuống.

- Ồ? Vậy là thăng cấp? Dương Khai kinh ngạc nhìn bầu trời, đó là thiên địa tẩy rửa khi võ giả đột phá cảnh giới lớn.

Hắn thật không ngờ, hai tên tu hú chiếm tổ này lại bởi vì mấy lời của mình mà đột phá trói buộc. Xem ra, thiên phú của hai người này cũng không kém, có điều bị giới hạn bởi linh khí ở Thông Huyền đại lục, cho nên mới không thể đột phá thăng cấp.

Tiếng hét vừa dứt, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều thần sắc ngưng trọng bay lên trời, tách ra, chuẩn bị nghênh đón năng lượng thiên địa tẩy rửa bản thân.

- Ngươi làm gì với hai vị công tử? Linh Nhi hoảng hốt, xông tới quát tháo Dương Khai.

Các thiếu nữ khác cũng nhào lên, bao vây kín Dương Khai, những đôi mắt đẹp đều tràn đầy lo lắng tức giận. Lo lắng là vì Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải, tức giận là vì Dương Khai....

Nhìn như chỉ cần Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải có gì bất trắc, các nàng sẽ nhào lên cùng nhau đánh chết Dương Khai.

- Ta không có làm gì bọn họ, các ngươi không phải luôn nhìn hay sao? Dương Khai đầu to ra. - Ta chỉ nói mấy câu với bọn họ mà thôi...

- Vậy sao bọn họ biến thành như vậy. Linh Nhi nóng vội sắp khóc ra.

- Yên tâm đừng nóng, chờ chút nữa bọn họ sẽ xuống, sau đó sẽ trở nên càng mạnh mẽ hơn! Dương Khai nhẫn nại giải thích. - Quỷ mới tin ngươi, tên xấu xa này, các tỷ muội, đánh hắn một trận đã rồi nói sau. Trong đám người có một thiếu nữ mặt tròn giận dữ hô lên.

Lời này hô lên, mười mấy thiếu nữ đều vung tay nhỏ, đánh như mưa xuống Dương Khai.

- Hả, người đâu? Bỗng nhiên, Linh Nhi hét to lên, nàng sợ hãi phát hiện Dương Khai vẫn ngồi đó bỗng nhiên biến mất, các tỷ muội đều đánh vào không khí.

- Người này... sẽ không phải là quỷ đó chứ? Thiếu nữ mặt tròn sợ xanh mặt, run run hỏi.

Nghe vậy, mười mấy thiếu nữ sắc mặt trắng bệch, người khẽ run lên, nghĩ tới mình ở chung với một con quỷ mị lâu như thế, trong lòng đều không yên.

Trên đỉnh núi cao nhất, Dương Khai than thở: - Đầu năm nay, đám tiểu nha đầu thật là không coi ai ra gì mà.

Các tiểu nha đầu này, mỗi người tu vi không cao, nhưng quyết tâm bảo vệ Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải lại không nhỏ, quả thật làm hắn bất đắc dĩ. Còn ở đó, chỉ sợ hắn sẽ bị hùa nhau đập một trận, Dương Khai quyết đoán chạy trốn.

Trên bầu trời, hai bóng người lăng không đứng đó, từng đạo uy năng thiên địa giáng xuống người, làm hai người phát ra tiếng hét thảm rung trời, nhưng bên trong lại bao hàm ý chí bất khuất cùng mừng rỡ.

Chừng nửa ngày sau, dị tượng trên Cửu Thiên Thánh Địa mới dần tiêu tán.

Trong đình, hai người Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đồng thời hiện hình, nhìn nhau, hiểu ý cười ha ha.

Hai người hiện tại nhìn nhếch nhác không thôi, nhưng đã đột phá tầng thứ Nhập Thánh Cảnh, thăng cấp Thánh Vương Cảnh.

- Hai vị công tử không sao chứ? Linh Nhi cùng mười mấy thiếu nữ vội vàng đi lên quan tâm hỏi.

- Không sao, hả, vị bằng hữu kia đâu? Lâm Vũ Hào nhìn một vòng, không thấy bóng Dương Khai, liền cả kinh.

- Con quỷ mị kia đã bị chúng tỷ muội đánh chạy rồi. Linh Nhi vung tay tranh công.

- Quỷ mị... Dịch Chính Khải da mặt co rút, tuy rằng hắn không rõ thực lực của Dương Khai rốt cuộc mạnh cỡ nào, nhưng mới chỉ điểm một phen đã làm hắn cùng Lâm Vũ Hào đồng thời thăng cấp, đủ thấy Dương Khai đã đứng trên độ cao mà bọn họ nhìn xuống. Dù cho bây giờ đột phá tầng thứ Nhập Thánh Cảnh, hắn cũng không dám so sánh với Dương Khai.

Cao nhân như vậy, lại bị đám nha đầu gọi là quỷ mị...
- Các ngươi đánh hắn chạy? Lâm Vũ Hào ảo não không thôi.

- Công tử, có phải chúng ta làm gì sai không? Linh Nhi sợ sệt không yên hỏi.

- Không sao không sao! Dịch Chính Khải vội xua tay.

- Không liên quan tới các ngươi, các ngươi...

Chưa nói hết lời, Dịch Chính Khải bỗng nhiên dừng lại, nghiêng tai lắng nghe, sau đó mừng rỡ nhìn sang Lâm Vũ Hào, phát hiện đối phương cũng tràn đầy vui mừng nhìn sang, hai người đều hiểu ý, khẽ gật đầu.

- Các ngươi ở chỗ này, ta cùng Dịch huynh đi một chút sẽ trở lại. Lâm Vũ Hào dặn một tiếng, nhấc chân bắn ra, Dịch Chính Khải đi theo.

Vài chục nhịp thở sau, hai người đồng thời đến ngọn núi chính chỗ Dương Khai, đợi nhìn thấy bóng dáng cao thâm khó lương, hai người đều nghiêm mặt, chắp tay cúi đầu: - Cảm tạ tiền bối chỉ điểm bến mê, trước đó đã đắc tội, xin tiền bối thứ lỗi.

Tuy rằng bọn họ không biết Dương Khai bao nhiêu tuổi, nhưng nếu thực lực đối phương mạnh hơn mình, nói không chừng là lão quái vật mấy trăm tuổi, gọi một tiếng tiền bối cũng không tính là làm nhục mình.

- Tiền bối? Dương Khai vuốt mũi, cười khẽ: - Không cần xưng hô như vậy, tuổi của ta không lớn. Hơn nữa, còn chưa nói là chỉ điểm các ngươi, có thể đột phá cũng là do bản thân các ngươi nghĩ ra mà thôi, không liên quan tới ta.

Nếu không phải trước đó Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải biểu hiện chuẩn bị xuống núi, góp một phần sức cho đại lục, Dương Khai mới lười để ý bọn họ.

Vốn hắn có ý đuổi hai người này đi, chỗ này là Cửu Thiên Thánh Địa, là địa bàn của hắn hắn muốn bố trí siêu cấp pháp trận không gian ở đây, nào cho người ta chiếm đoạt được? Nhưng nhận ra tâm tính hai người không tệ, Dương Khai sinh ra ý khác.

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải nhìn nhau, người trước hỏi: - Vậy xin hỏi... bằng hữu xưng hô thế nào?

- Dương Khai!

- Dương Khai? Dịch Chính Khải nhướng mày. - Cái tên này... có nghe qua ở đâu? Hình như rất quen...

- Không lẽ các hạ là... Lâm Vũ Hào nghiêm mặt, kinh hãi nhìn Dương Khai. - Chẳng lẽ ngài là...

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Quả thật là ngài? Lâm Vũ Hào cả kinh biến sắc.

- Lâm huynh... Dịch Chính Khải nhìn sang Lâm Vũ Hào, đến giờ hắn cũng chưa nhớ ra đã nghe tên Dương Khai ở đâu.

- Dịch huynh thật là quý nhân quên nhiều chuyện. Lâm Vũ Hào cười khổ không thôi. - Vừa nãy chúng ta còn thương thảo muốn noi gương chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, bây giờ chính chủ xuất hiện ở trước mặt hai ta, Dịch huynh lại không nhận ra?

Dịch Chính Khải kinh hô: - Chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa! Thì ra ngài là chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa?

Chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, cũng giống như Đại Ma Thần trên Thông Huyền đại lục, đều thuộc loại nhân vật truyền kỳ.

Rất nhiều người chỉ biết chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, lại không biết người này tên gì, cũng giống Đại Ma Thần, bao nhiêu năm qua người ta chỉ biết tồn tại của Đại Ma Thần, nhưng rốt cuộc tên thật là gì thì ít có người biết tới.

Dịch Chính Khải chỉ nhất thời không liên tưởng tới, bị Lâm Vũ Hào nhắc nhở, lập tức sợ hãi không thôi.

Ngay lập tức, sắc mặt hắn đại biến, trán toát mồ hôi lạnh, chắp tay nói: - Thì ra là Dương thánh chủ giá lâm, ta cùng Lâm huynh có mắt không tròng, xin Dương thánh chủ thứ tội.

Lâm Vũ Hào cũng hoảng sợ nói:

- Nếu như Dương thánh chủ đã trở về, vậy ta cùng Dịch huynh sẽ lập tức rời Cửu Thiên Thánh Địa, xin Dương thánh chủ đừng trách tội huynh đệ ta quấy nhiễu bảo địa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau