VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Vợ chồng vốn là đồng lâm điểu

Sau nửa tháng hùng hổ rời khỏi Vân Hà Đảo, con thuyền dường như bị lạc mất phương hướng, khóe miệng Du Tu Bình cũng nhanh chóng nổi lên vết bỏng rộp. Y trông coi mai rùa, phụ trách dẫn người đi tìm ẩn đảo, có thể nói tánh mạng của tất cả mọi người trên thuyền đều nằm trong tay y, gánh nặng đường xa. Nhưng hiện tại y lại không tìm thấy lộ tuyến chính xác.

Tâm trạng nóng nảy, y cũng không thể giống như trước kia bình tâm tĩnh khí mà đối đãi với Miêu Lâm. Dương Khai thường xuyên chứng kiến y gào thét với Miêu Lâm trên boong thuyền, ép hỏi Miêu Lâm những tin tức mà Miêu Lâm biết. Miêu Lâm đương nhiên không dám giấu diếm, nói hết những gì mình biết.

Yêu thú dưới biển tập kích càng ngày càng mãnh liệt, hai vị Thái thượng trưởng lão của Vân Hà Tông cũng đã nhiều lần tham gia chiến đấu. Nếu không có hai người bọn họ ra tay, chỉ sợ chiếc thuyền này đã bị đám yêu thú đánh vỡ thành từng mảnh nhỏ từ lâu rồi.

Dù vậy, Vân Hà Tông cũng tổn thất nghiêm trọng. Dẫn theo năm mươi đệ tử, chết mất mười người, hơn bảy mươi người bình thường giờ phút này cũng chỉ còn lại một nửa mà thôi. Một nửa còn lại đều bị Vân Hà Tông vứt xuống biển thu hút sự chú ý của yêu thú trong lúc nguy hiểm.

Ở trên con thuyền này, chỉ cần bị bệnh là đồng nghĩa với việc bị ném bỏ.

Dương Khai xem như đã thấy được cái gì gọi là lòng lang dạ sói. Đối mặt với những người bình thường không có chút lực phản kháng kia, lúc họ không ngừng khóc lóc cầu xin, các võ giả Vân Hà Tông lại ném họ xuống biển giống như ném gia súc làm mồi cho yêu thú, chỉ để kéo dài thêm một chút thời gian.

Mạng người ở đây rẻ mạt như rau cỏ.

Những người bình thường còn lại, mỗi ngày đều sống trong lo lắng, hoảng loạn.

Lại ba ngày nữa trôi qua, người trên thuyền càng lúc càng thưa thớt. Nhưng chiếc thuyền lớn như đang xoay tròn trên biển cả, từ đầu đến cuối vẫn không tìm thấy phương vị chính xác của ẩn đảo.

Miêu Lâm bị Du Tu Bình phẫn nộ tát cho mấy bạt tai, đánh y đến mức miệng đầy máu đen, nhưng cũng không dám có một câu oán hận.

Một ngày kia, lúc bóng đêm rời đi, mặt trời mọc lên ở phương đông, Dương Khai đang nằm nghỉ ngơi dưới khoang thuyền đột nhiên nghe được trên boong thuyền truyền đến một tiếng la kinh hỉ:

- Ẩn đảo, ẩn đảo!

Tiếng la vui sướng phấn khởi này giống như đang trong tuyệt cảnh gặp được sinh cơ, dường như truyền vào tai mỗi người.

Bịch bịch bịch…

Tất cả các võ giả của Vân Hà Tông đều hành động, vội vàng chạy lên boong thuyền. Những người bình thường kia cũng thế, Dương Khai theo đám người leo lên boong thuyền, giương mắt nhìn, thần sắc không khỏi chấn động.

Đang lúc ánh nắng gay gắt, cách thuyền lớn về phía trước mấy trăm trượng, một cảnh sắc hư hư ảo ảo lơ lửng giữa không trung.

Đó giống như một quang cảnh của thế ngoại đào nguyên, cao sơn lưu thủy, núi non trùng điệp, trên bầu trời đàn chim bay qua, bên tai truyền đến những thanh âm như tiếng suối róc rách, đập vào mắt mọi người, những cảnh sắc này đẹp không sao tả xiết, khắp nơi đều toát ra một cỗ khí tức xuất trần.

Nó giống như là một vùng đất quý ngàn vạn năm qua không có người đặt chân lên, rất nhiều hoa cỏ quý hiếm, tuyệt thế linh dược lay động đón gió, phát triển khỏe mạnh, một mảnh xanh um tươi tốt, chim hót hoa nở.

Còn có rất nhiều những động vật không biết tên chợt lướt qua mắt mọi người. Trong lúc chạy trốn thậm chí còn mang theo một chuỗi ánh sáng ngũ sắc rực rỡ.

Hải Thị Thận Lâu!

Trước kia ở Hải Thành, Dương Khai đã từng may mắn được gặp cảnh đẹp như thế này, bây giờ lại được thấy, đương nhiên liếc mắt một cái liền nhận ra.

Nghe đồn cảnh sắc xuất hiện trong Hải Thị Thận Lâu đều tồn tại thật, chỉ có điều bởi vì một vài nguyên nhân đặc thù mà xuất hiện ngoài nghìn vạn dặm, để cho thế nhân trông thấy.

Nhưng Hải Thị Thận Lâu lúc này có phần không giống những gì đã nhìn thấy lần trước. Bởi vì nó quá chân thực, chân thực đến mức có thể đưa tay ra sờ, chân thực tới mức như ở ngay trước mắt mình.

Tâm tình Du Tu Bình kích động, hai tay cầm lấy mai rùa cực lớn kia, cẩn thận xem xét, đột nhiên cười ha hả:

- Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi! Lúc Hải Thị hiện lên mới là lúc nhập đảo, chẳng trách tìm khắp nơi mà không thấy cửa, thì ra là thế!

Tâm trạng của hai vị Thái thượng trưởng lão Vân Hà Tông giờ phút này cũng có chút kích động, lão giả tên Đinh Giáp Tử trầm giọng hỏi:

- Tu Bình, tình hình bây giờ như thế nào?

Lão bà Hoắc Hương Lan cũng liếc mắt nhìn qua.

Du Tu Bình không dám chậm trễ, trên mặt lộ vẻ tươi cười, hưng phấn, thanh âm cung kính nói:

- Bẩm hai vị sư thúc, tại hạ nghĩ, chúng ta đã đến ẩn đảo rồi.

- Ở đâu?

Trong hai mắt đục ngầu của Hoắc Hương Lan như lóe ra một vòng tinh quang.

Du Tu Bình chỉ vào Hải Thị Thận Lâu phía trước nói:

- Chính là ở đó!

Nói xong, lại vội vàng đem mai rùa trên tay đưa cho hai vị Thái thượng trưởng lão:

- Thỉnh hai vị sư thúc rót nguyên khí vào trong đảo dẫn này. Có đảo dẫn hiệp trợ, mới có thể mở cửa vào đảo!

Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan liếc nhau, cũng không chần chờ, cùng nhau tiếp nhận mai rùa cực lớn kia, sau đó vận chuyển nguyên khí, mạnh mẽ rót vào trong mai rùa.

Mai rùa này nhìn thì có vẻ bình thường, kì thực rất có ích. Bình thường bất luận người khác thăm dò như thế nào, đều cảm thấy không có gì dị thường. Nhưng giờ phút này khi Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan rót nguyên khí vào bên trong, cái mai rùa này bỗng biến thành một cái động không đáy, đang điên cuồng mà nuốt lấy chân nguyên của họ.

Một lát sau, hai vị Thái thượng trưởng lão đã già nên có chút lảo đảo, sắc mặt tái nhợt.

- Không ổn!

Đinh Giáp Tử kinh hô một tiếng, hét lên với các võ giả Vân Hà Tông:

- Bọn ngươi còn nhìn cái gì, nhanh chóng đến giúp ta một tay!

Các võ giả Vân Hà Tông vừa nghe đều vội vàng chạy tới, rót nguyên khí của bản thân vào trong mai rùa. Có sự trợ giúp của những người này, Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan mới đứng vững. Một lúc sau, cái mai rùa bình thường không có gì kỳ lạ kia đột nhiên phát ra từng tia hồng quang, trong mai rùa dường như vang lên thanh âm rù rì, lộ tuyến đồ khắc ở phía trên cũng giống như sống dậy, lưu chuyển không ngừng.

Lần lượt các võ giả bị hút hết nguyên khí toàn thân, mỏi mệt không chịu nổi mà ngã xuống.

Chỉ đến khi hơn hai mươi võ giả Vân Hà Tông luân phiên lên thay, mai rùa này mới dường như đã no đủ. Hồng quang phát ra từ trong mai rùa đã sáng chói như ban ngày.

Bỗng nhiên, Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan đồng thời phát ra một tiếng kinh hô. Một đám quang mang mờ mịt từ trên mai rùa tuôn ra, khiến cho hai người buộc lòng phải lui về phía sau tránh né.

Mai rùa kia hóa thành một đạo lưu quang, bay thẳng đến chân trời.

- Hai vị sư thúc!

Du Tu Bình kinh hãi. Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan đứng vững lại, khuôn mặt có chút tái nhợt, nhưng lại khoát tay ý bảo bản thân không đáng lo ngại.

Mọi người giương mắt nhìn, chỉ thấy mai rùa kia bay ra mấy trăm trượng, vừa vặn rơi xuống phía trên Hải Thị Thận Lâu. Cùng với những tia hồng quang phát ra, Hải Thị Thận Lâu xa hoa lộng lẫy này lại từ từ sụp đổ rồi biến mất.

Cùng với sự biến mất của Hải Thị Thận Lâu, dường như có một lớp bình chướng vô hình bị đánh phá. Trong tầm mắt mọi người, một hòn đảo đột nhiên xuất hiện không chút dấu hiệu báo trước, so với Vân Hà Đảo còn to hơn rất nhiều.

- Ẩn đảo!

Giọng nói của Du Tu Bình run rẩy.

Trên thuyền, sau khoảnh khắc im lặng, các võ giả Vân Hà Tông đột nhiên nhảy múa tung hô, lớn tiếng kêu la, phát tiết hưng phấn trong lòng. Mục đích xuất hành lần này của họ chính là tìm kiếm ẩn đảo, không ngờ sự tình lại thuận lợi như thế. Tuy rằng trên đường đi cũng đã trải qua không ít nguy cơ, nhưng cũng là hữu kinh vô hiểm.

Hôm nay, ẩn đảo ngay tại trước mắt, danh dương thiên hạ, ở trong tầm tay!

Chẳng những các võ giả Vân Hà Tông vui mừng, những người bình thường kia cũng phấn chấn không thôi. Tin đồn về ẩn đảo, bọn họ ít nhiều cũng đã nghe qua, nhưng ai có thể ngờ sinh thời mình lại có thể tận mắt nhìn thấy?

- Lái thuyền! Mục tiêu, ẩn đảo!

Du Tu Bình áp chế tình cảm vui sướng trong lòng, rành mạch hạ lệnh.

Nhưng, còn không đợi người trên thuyền trở về vị trí của mình, một cảm giác cực kỳ bất an trong lòng mỗi người dâng lên. Mặt biển đang yên lặng đột nhiên nổi sóng, nước biển xung quanh thuyền sủi bọt, giống như có gì đó đang muốn sôi trào.

- Sao vậy?

Có người kinh hoảng hỏi.

Sắc mặt của Đinh Giáp Tử cùng Hoắc Hương Lan ngưng trọng, tỏa ra thần thức, thần sắc đột nhiên biến đổi, đồng thời kinh hô:

- Cẩn thận!

Lời còn chưa dứt, bên trái chiếc thuyền vọt lên một cỗ sóng lớn, một con vật thoạt nhìn giống như thuộc họ xúc tu đột nhiên từ dưới biển lao lên. Những cái xúc tu khổng lồ của nó, dài đến vài chục trượng, mang theo lực đạo lôi đình trực tiếp đánh vào boong thuyền.

Mấy người bình thường không kịp trốn tránh, bị quật thành thịt nát ngay tại chỗ.

Nương theo một tiếng vang thật lớn, boong thuyền hóa thành những mảnh vụn, bay tứ tán.

Các võ giả Vân Hà Tông dưới sự chỉ đạo của hai vị Thái thượng trưởng lão đồng thời đánh vào xúc tua kia. Trong lúc nhất thời, đủ loại vũ kỹ cùng vũ khí bay múa đầy trời.

Nhưng bất luận công kích hay đánh trúng cái xúc tua kia như thế nào đều không mảy may tổn thương đến nó. Thậm chí ngay cả bản lĩnh của hai vị Thái thượng trưởng lão cũng căn bản không làm gì được.

Xôn xao…

Phía bên kia của chiếc thuyền lại có một xúc tu vung lên trời, hung hăng quật xuống. Một kích này đánh vào đầu thuyền, chiếc thuyền dài đến hơn hai mươi trượng, phía đuôi thuyền bị quật cho nhếch lên.

Chấn động kịch liệt khiến cho tất cả mọi người không đứng vững. Cao thủ Chân Nguyên cảnh trở lên ngự sử chân nguyên bay lên không trung. Những võ giả khác cùng người bình thường vô cùng hoảng loạn, hốt hoảng chạy thục mạng.

- Bình tĩnh, bình tĩnh hết cho ta!

Du Tu Bình khàn giọng cố gắng hô to, nhưng sao có thể trấn an lòng người vào lúc này?

Ào ào xôn xao...

Bảy tám xúc tu vươn ra, trực tiếp quấn lấy con thuyền, kéo thuyền xuống đáy biển. Lực cực lớn truyền đến, tất cả mọi người đều có thể cảm giác được mình đang nhanh chóng chìm xuống.

- Đích thị là yêu thú hộ đảo!

Đinh Giáp Tử thấy một màn như vậy, sắc mặt hoảng sợ. Thực lực của con yêu thú hộ đảo này vượt qua sức tưởng tượng của lão. Dùng bản lĩnh của lão căn bản không thể ứng phó, lập tức nói với Hoắc Hương Lan:

- Ta và ngươi cùng nhau ra tay, xem có thể đuổi nó đi không.

Thần sắc của Hoắc Hương Lan nghiêm túc, gật gật đầu. Chưa kịp ra tay, hai mắt liền trợn tròn, hét với Đinh Giáp Tử:

- Đinh sư huynh, sau lưng!

Đinh Giáp Tử thần sắc kinh ngạc, chỉ cảm thấy sau lưng có tiếng gió đánh úp lại, chợt phía sau lưng bị một kích hung hăng vỗ vào. Cả người như gặp phải lôi phệ, oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tưới, rớt xuống biển như thiên thạch rơi xuống.

Không đợi lão lọt xuống biển, dưới biển lại thò ra một xúc tu, cuốn gọn lấy lão.

Trong miệng Đinh Giáp Tử phát ra tiếng kêu thảm thiết làm người nghe kinh sợ, trong thân thể còn truyền đến tiếng xương cốt đứt gãy. Liều mạng thôi động chân nguyên, nhưng vẫn không thoát được, vươn một cánh tay về phía Hoắc Hương Lan phía xa xa, bi thương hô:

- Lan muội cứu ta. . .

Hai vị Thái thượng trưởng lão Vân Hà Tông lúc tuổi còn trẻ từng có một đoạn nghiệt duyên, đã từng yêu đến mức chết đi sống lại, còn kết làm phu thê. Nhưng về sau không biết xảy ra biến cố gì, hai người không còn thân mật như trước kia nữa. Tuy vẫn bí mật lui tới với nhau, nhưng không còn hòa hợp như lúc trước.

Hiện tại đối mặt với sự cầu viện của Đinh Giáp Tử, Hoắc Hương Lan sững sờ, chợt triển khai thân pháp, cũng không quay đầu lại, xông về phía ẩn đảo.

Con yêu thú này có thể giơ tay nhấc chân làm Đinh Giáp Tử trọng thương, đương nhiên không phải loại mà lão bà có thể ứng phó!

Vì bảo vệ tánh mạng, Hoắc Hương Lan làm sao còn dám dừng lại? Bà không lo nổi cho Đinh Giáp Tử, bà cũng không lo nổi cho đám võ giả Vân Hà Tông trên thuyền. Hôm nay là ngày quan trọng nhất, chỉ cần mình sống là được.

Đinh Giáp Tử cười thảm:

- Vợ chồng vốn là đồng lâm điểu, đại nạn ập đến riêng phần mình phi. Tiện nhân!!

Chương 182: Gặp nạn ấn đảo

Vừa mới nói xong, thân thể Đinh Giáp Tử liền bị siết thành hai đoạn, máu tươi nồng đặc phun ra, ngũ tạng rơi lả tả, hai mắt trừng lớn, rơi xuống biển.

Thái thượng trưởng lão đã bị mất mạng trong khoảnh khắc, những võ giả Vân Hà Tông kia đâu còn dám chiến đấu nữa. Con yêu thú cường hành này còn chưa lộ hết toàn bộ diện mục mà đã có thần uy như thế, nếu như lộ ra toàn bộ chân thân không biết kinh khủng như thế nào đây?

Niềm vui mừng khi tìm được ẩn đảo trong thời khắc này đã tan thành mây khói, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Một nửa chiếc huyền lớn đã bị chìm xuống nước, hơn nữa xúc tua khổng lồ kia còn đang không ngừng vỗ vào thân thuyền. Mỗi một lần đánh ra, cũng làm cho thuyền lớn rách nát đi rất nhiều.

- Làm sao bây giờ?

Có một võ giả Vân Hà Tông gào khóc. Y còn trẻ, y còn có tương lai tốt đẹp phía trước, sao có thể ngã xuống tại nơi này?

Lời vừa mới nói xong, đã bị một xúc tua quật thành thịt nát, lưu lại một ý chí khát vọng ngút trời.

Một mùi tanh máu như địa ngục. Trong giờ phút này võ giả cơ hồ cũng như người bình thường, mỗi lần xúc tua khổng lồ kia công kích, bất luận là ai, chỉ cần bị đánh trúng, chính là một chữ chết.

Những cao thủ Chân Nguyên cảnh kia mắt thấy Hoắc Hương Lan đã bỏ chạy, bọn họ đương nhiên cũng phi thân bay về phía ẩn đảo. Lúc này sao còn thời gian để ý tới sống chết của những đệ tử kia.

Nhưng mặc dù là cao thủ Chân Nguyên Ccnh cũng khó trốn thoát khỏi sự công kích của yêu thú dưới biển.

Phi ở giữa không trung cũng không chắc đã an toàn. Dường như những xúc tua kia có mắt, lao tới cuốn lấy những cao thủ Chân Nguyên cảnh phi ở giữa không trung vô cùng chuẩn xác. Chỉ cần cuốn một cái, bắt lấy một người, trực tiếp siết chết không thương lượng.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng, hắn quan sát từ đầu tới đuôi. Từ lúc xúc tua khổng lồ xuất hiện đến bây giờ, trước sau bất quá chỉ có mười tức, những người của Vân Hà Tông này đã chết và bị thương hơn phân nửa, người bình thường chết lại càng nhiều.

Ở lại trên thuyền cũng không an toàn. Một lát nữa thôi, chiếc thuyền lớn này sẽ bị đập tan. Dù không bị đập tan cũng sẽ bị kéo xuống biển.

Nhảy xuống biển thoát thân, khả năng còn có một đường sống! Chỉ là khả năng mà thôi.

Dương Khai cũng không muốn ngồi chờ chết, vội vàng nổi giận gầm lên một tiếng:

- Nhảy khỏi thuyền!

Hắn cũng không phải hảo tâm nhắc nhở người khác, chỉ có điều một mình mình nhảy khỏi thuyền thì rất dễ bị những xúc tua kia nhắm trúng. Nếu như tất cả mọi người đều nhảy xuống, có thể phân tán lực chú ý của yêu thú dưới biển.

Quả nhiên, nghe thấy Dương Khai gào thét, những nhân tài đang thất kinh kia như ở trong mộng tỉnh lại, vội vã chạy đến bên mạn thuyền, không chút do dự nhảy xuống.

Dưới biển lại nổi lên từng đóa huyết hoa. Hiển nhiên những người nhảy khỏi thuyền cũng không tránh được một kiếp, nhưng vẫn có không ít người vận khí tương đối tốt, đang ra sức bơi về phía ẩn đảo kia.

Cảm thấy đã nhảy gần hết rồi, Dương Khai cũng nhún người nhảy xuống.

Khắp mặt biển dường như bị đun sôi, mấy chục người đều trốn chạy theo những hướng khác nhau.

Dương Khai vừa bơi vừa quan sát động tĩnh, rất nhanh hắn liền phát hiện một tình huống.

Người nào chạy trốn càng nhanh, lại càng dễ bị nhắm trúng. Những võ giả Vân Hà Tông kia, nhiều ít đều có thân pháp phòng thân. Tuy rằng rất nhiều người không thể phi hành, nhưng luận về tốc độ bơi lội, đương nhiên so với người bình thường thì nhanh hơn rất nhiều.

Nhưng chính những người xông lên phía trước này, thỉnh thoảng lại bị những xúc tua dưới đáy biển cuốn xuống dưới, ngoại trừ mấy bọt khí nổi lên, đều không thấy tung tích.

Ngược lại những người bình thường rơi lại phía sau, chưa gặp phải công kích.

Dương Khai không biết con yêu thú dưới biển kia phán đoán phương hướng của những người này như thế nào, nhưng đã phát hiện tình huống này, đương nhiên cũng muốn lợi dụng một chút.

Nín thở, kìm chế một thân khí tức, áp chế nhịp tim đến cực hạn. Dương Khai giống như một đám bèo trên mặt biển, chậm rì rì, không nhanh không chậm hướng tới gần ẩn đảo.

Xúc tua quả nhiên không tìm hắn.

Đang nơm nớp lo sợ, sau lưng truyền đến tiếng vang kịch liệt. Dương Khai sợ hãi thất sắc, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một võ giả Vân Hà Tông sắc mặt tái nhợt bơi về phía mình. Động tĩnh này quả thực có thể so sánh với việc thả muối vào chảo dầu.

Dương Khai thầm mắng một tiếng.

Võ giả Vân Hà Tông kia rất nhanh liền bơi đến bên cạnh Dương Khai, cũng không nhìn hắn lấy một cái, nắm lấy bả vai Dương Khai, muốn mượn lực.

Chính vào lúc này, sau lưng hai người có một xúc tua vươn tới.

Bất luận là Dương Khai hay là võ giả Vân Hà Tông này đều phát hiện nguy cơ sau lưng. Võ giả Vân Hà Tông kia cũng là người thông minh, bàn tay nắm lấy bả vai Dương Khai, hơi dùng lực một chút, ý đồ muốn ném hắn về phía xúc tua.

Nhưng nguyên khí rót vào, Dương Khai lại chỉ hơi hơi nổi lên, sau đó lại chìm xuống.

Ngược lại Dương Khai trở tay, một chưởng vỗ vào bả vai của y, nguyên khí tinh thuần hùng hồn tuôn ra, trực tiếp đẩy y bay về phía sau.

- Ngươi. . .

Võ giả Vân Hà Tông kia lộ vẻ hoảng sợ và không thể tin. Rõ ràng quần áo mà Dương Khai mặc là trang phục của những người bình thường trên thuyền. Y nào nghĩ rằng người bình thường này lại đột nhiên có công lực của võ giả.

Vội vàng không kịp chuẩn bị, căn bản phản ứng không kịp nữa, liền bay ra ngoài biển.

Xúc tua kia cuốn lấy y vào trong, nương theo một tiếng kêu thảm, người này toàn thân xương cốt đều bị siết nát, xương cốt vỡ vụn đâm vào lục phủ ngũ tạng, lập tức mất mạng.

Dương Khai không dám nhúc nhích, cảnh giác nhìn chằm chằm vào xúc tua giữa không trung, con mắt nheo lại.

Một lúc lâu sau, xúc tua kia mới từ từ thu lại, chìm vào mặt biển, biến mất không thấy gì nữa.

Quả nhiên, động tĩnh càng mạnh, nó sẽ càng nhắm trúng. Ngược lại bất động không hô hấp giống như Dương Khai mới là phương pháp chạy trốn chính xác nhất.

Đợi một hồi, lúc này Dương Khai mới tiếp tục bơi về phía trước.

Khoảng cách từ ẩn đảo tới chỗ con thuyền gặp nạn cũng không phải quá xa, cũng không gần, ước chừng mười dặm.

Khoảng cách này đối với võ giả sinh sống ở bờ biển một thời gian dài mà nói cũng không là gì. Thậm chí ngay cả những người bình thường kia cũng có thể thoải mái bơi qua.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không có cái xúc tua quỷ dị kia công kích.

Ước chừng một canh giờ, Dương Khai mới chậm rì rì bơi tới ẩn đảo. Giẫm lên bãi cát, Dương Khai ngã nhào trên mặt đất, tay chân dang ra, nhìn lên bầu trời bao la xanh thẳm, trong lòng còn sợ hãi, thở hổn hển.

Một canh giờ ngắn ngủi này, có trời mới biết hắn gánh chịu bao nhiêu lo lắng, thực sự sợ hãi sau lưng đột nhiên xuất hiện một xúc tua cuốn lấy hoặc vỗ vào mình.

May mắn chính là hắn tìm đúng phương pháp ứng đối. Cái xúc tua kia từ đầu đến cuối đều không công kích hắn.

Lúc trốn chạy, hắn căn bản không có thời gian để quan tâm đến động tĩnh của những người chung quanh. Sau một hồi thở hổn hển lấy hơi, Dương Khai mới nghe được tiếng ho khẽ cách mình không xa.

Là thanh âm của nữ tử. Quay đầu nhìn lại, sau khi thấy rõ người kia là ai, Dương Khai thầm mắng một tiếng xui xẻo.

Cách mình ba mươi trượng trên bờ biển, Du Ngạo Tình của Vân Hà Tông đang nửa quỳ trên mặt đất, một thân ướt đẫm, quần áo bó sát vào thân thể, ngực lớn eo thon, mông tròn ngạo nghễ ưỡn lên, đùi đẹp thon dài, một thân mỹ diệu, như ẩn như hiện, làm cho người ta miên man bất định.

Nàng hẳn là cũng vừa trốn thoát, đang nôn nước biển ra. Mái tóc ẩm ướt rủ trên bờ vai, dung nhan tuyệt mỹ có chút tái nhợt thất sắc. Nhìn qua thấy đáng thương.

Đối với nữ tử cao ngạo tâm tư ác độc này, Dương Khai cũng không có hảo cảm gì. Nàng hi sinh nhan sắc, moi tin tức từ Miêu Lâm thì không nói, đằng này còn muốn ném Miêu Lâm xuống biển. Thật sự là lòng dạ rắn rết.

Tuy rằng Dương Khai cũng ước gì Miêu Lâm chết đi.

Không muốn có quan hệ gì với nàng, Dương Khai lặng lẽ đứng dậy, đi vào ẩn đảo.

- Ngươi đứng lại!

Dương Khai không muốn ở cùng một chỗ với nàng, nhưng Du Ngạo Tình lại nhìn thấy Dương Khai, ở sau lưng quát một tiếng.

Dương Khai không để ý đến nàng, vẫn đi về phía trước.

- Bảo ngươi đứng lại, ngươi không nghe thấy à?

Du Ngạo Tình giận dữ, vội vàng từ trên mặt đất bò dậy, thân hình lóe lên vài cái liền chặn phía trước Dương Khai.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm.

Lúc trên thuyền, hắn phải cẩn thận dè dặt, nhưng ở chỗ này không có nghĩa là hắn cũng phải như thế. Du Ngạo Tình có thực lực Ly Hợp cảnh, cao hơn rất nhiều so với cảnh giới của Dương Khai, nhưng thực sự đánh nhau, Dương Khai tin là mặc dù mình không địch lại nàng, nhưng chạy trốn thì chắc chắn không thành vấn đề.

Du Ngạo Tình cũng tò mò đánh giá Dương Khai. Đối với người bình thường làm việc lặt vặt trên thuyền này, nàng ít nhiều cũng có chút ấn tượng. Không nghĩ tới lúc đối mặt với mình, hắn lại không hề sợ hãi, thần sắc cũng có chút trấn định.

Tuổi không lớn lắm, thoạt nhìn chẳng qua là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi mà thôi, lá gan cũng không nhỏ! Du Ngạo Tình thầm cười lạnh, nguyên khí vận chuyển, hong khô quần áo đang ướt đẫm, khôi phục bộ dáng cao ngạo trước kia, mở miệng nói:

- Ta hỏi ngươi, có thấy những người khác không?

- Không.

Dương Khai cau mày.

- Một người cũng không?

- Có một người.

- Ở đâu?

- Ngươi!

Du Ngạo Tình hít một hơi thật sâu, bộ ngực sữa khoa trương phập phồng, suýt nữa thoát ra khỏi sự trói buộc của quần áo, lạnh lùng nói:

- Tốt nhất ngươi nên biết điều nghe lời một chút, nếu không đừng trách ta không khách khí.

Trong lòng Dương Khai tuy không thích sự lạnh lùng cao ngạo của nàng, nhưng vẫn không biểu hiện ra mặt.

Hắn đang suy nghĩ hiện tại nên thoát khỏi nữ tử này hay không, sau đó xông vào bên trong ẩn đảo. Lúc này tuyệt đối là thời cơ thoát thân tốt.

Nhưng không đợi hắn hành động, bên cạnh truyền đến một tiếng thét:

- Tình sư tỷ, tỷ không sao, thật sự là quá tốt.

Nghe được thanh âm này, thần sắc Dương Khai lập tức cổ quái. Cái này thật đúng là không phải oan gia không chạm mặt. Không ngờ Miêu Lâm cũng lên bờ, hơn nữa nhìn bộ dáng hẳn là y đã lên bờ được một thời gian. Lúc này đang chạy ra từ rừng cọ bên cạnh.

Chẳng những chỉ có Miêu Lâm, phía sau hắn còn có một nữ đệ tử Vân Hà Tông khác.

Ba võ giả Vân Hà Tông, mình tạm thời không thể ứng phó. Dương Khai từ từ suy nghĩ lại.

- Sao y không chết đuối!

Du Ngạo Tình cắn răng chửi thầm một tiếng. Hiển nhiên không nghĩ tới khi lên đảo còn có thể gặp phải con ruồi đáng ghét này.

- Người tốt thì đoản mệnh, kẻ xấu thì sống dai mà.

Dương Khai nói đầy thâm ý.

Du Ngạo Tình lạnh lùng trừng mắt với hắn một cái, nhưng khóe miệng lại hiện ra một nụ cười đồng tình.

Miêu Lâm vọt tới bên người Du Ngạo Tình, rất vui vẻ nói:

- Tình sư tỷ, gặp được tỷ thật là quá tốt.

Du Ngạo Tình bình thản mà kiêu căng gật đầu, ánh mắt nhìn phía sau y, mở miệng hỏi:

- Ở đây chỉ có hai người các ngươi sao?

Miêu Lâm đáp:

- Ừ, ta lên khá sớm, chung quanh đây ngoại trừ Trương Ngọc sư tỷ ra, không có người nào khác.

Lúc này nữ đệ tử tên Trương Ngọc của Vân Hà Tông cũng đi tới. Hai phe cộng lại cũng chỉ có bốn người mà thôi. Trong đó Dương Khai vẫn giả bộ làm người bình thường. Thế cục có thể xấu.

Du Ngạo Tình lắc lắc mái tóc, quay đầu nhìn về phía biển cả, không kìm được khẽ thở dài một tiếng.

Dương Khai cũng liếc nhìn, phát hiện cách đó hơn mười dặm, con thuyền lớn đã vỡ vụn thành từng mảnh gỗ. Trên mặt biển một màu đỏ thẫm, rất nhiều phần chân tay còn sót lại và thịt nát trôi nổi ở đó, không ít cá mập kéo tới gặm nuốt. Giống như địa ngục nhân gian.

- Có thể trở về sao?

Du Ngạo Tình khẽ lẩm bẩm.

Chương 183: Xà hạt tâm tràng

Khụ khụ, đỡ không nổi rồi, ăn cơm xong đi nghỉ một lát.

Vốn tưởng rằng tìm thấy được Ẩn đảo, Vân Hà tông lần này đây nhất định dương danh thiên hạ, thật không ngờ giờ đây chiếc thuyền đã bị đánh bể, như vậy, những người còn sống sót trên Ẩn đảo này dù có lấy được bảo bổi gì, thì cũng cách nào trở lại Vân Hà tông đây?

Không có con thuyền lớn kiên cố kia, cho dù là cao thủ Thần Du cảnh, cũng đừng mơ tưởng vượt qua được ngàm dặm xa xôi này.

Ttrong lòng ba đệ tử Vân Hà tông đầy đau buồn và bất an, ba người đều còn trẻ, căn bản chưa từng gặp phải khó khăn quá lớn, lần đầu tiên bị yêu thủ biển tập kích, tận mắt chứng kiến vô số đồng môn trưởng bối bỏ mạng, tính mạng yếu ớt như con kiến, nếu không phải bọn họ vận khí tốt, lúc này cũng đã giống như bọn họ, thi thể thành mồi cho lũ yêu thú biển rồi. May mắn tháo chạy tìm đường sống, hiện tại lại bị vây bọc trên cô đảo này.

- Tình sư tỉ không cần lo lắng, sư đệ nhất định tìm cơ hội đưa các tỉ trở về.

Miêu Lâm am hiểu đạo tán gái, tuy rằng trong lòng hoang mang không biết làm sao, nhưng biết rằng trong lúc này đây là thời điểm tốt nhất để biểu hiện, vội mở miệng nói, lời thành khẩn của trái tim bộc lộ trong lời nói.

Du Ngạo Tình tâm trạng vốn đang không tốt, nghe hắn nói không biết ngượng mồm như vậy, không nén nổi cười lạnh một tiếng:

- Ngươi có bản lĩnh gì có thể mang ta rời khỏi? Ngươi có thể ngăn cản yêu thú tập kích thuyền lớn sao?

- Không thể

Miêu Lâm bị chất vấn, sắc mặt ngượng ngập.

- Vậy ngươi có thể bay xa ngàn dặm sao?

Du Ngạo Tinh lại ép hỏi.

- Cũng không thể...

- Không thể thì ngậm miệng lại!

Du Ngạo Tình mang lửa giận kìm nén mấy ngày trên thuyền hết thảy phát tiết ra, nếu không phải hiện tại lâm nạn, e rằng ả đã động thủ với Miêu Lâm.

Trương Ngọc kia vội vàng khuyên giải:

- Tình sư tỉ đừng nóng giận, Miêu Lâm chỉ là thuận miệng nói thôi.

- Hừ.

Du Ngạo Tình vung vẩy mái tóc, quay người đi trên bờ biển, vừa đi vừa lạnh lùng nói:

- Không có bản lãnh còn tỏ ra anh hùng, không biết lượng sức!

Trương Ngọc vội vàng đuổi theo.

Miêu Lâm thiện chí an ủi, lại bị Du Ngạo Tinh kẹp thương đeo gậy cho một trận châm chọc khiêu khích, nét mặt có chút khó coi, khẽ giọng làu bàu một câu, ánh mắt hiện vẻ oán độc, sau đó quay đầu liếc nhìn Dương Khai, sát khí trào dâng, cứ như định trút hết giận lên người Dương Khai vậy.

- Mang hắn cùng đi!

Tiếng Du Ngạo Tình lạnh băng băng từ phía trước truyền lại.

Miêu Lâm vội vàng đáp một tiếng, hằm hằm nhìn Dương Khai, lúc này mới xô hắn một cái.

Bốn người đi trên bãi biển, mặc dù Du Ngạo Tình không nói sẽ làm gì, nhưng Dương Khai biết rằng nàng muốn tìm những đệ tử Vân Hà tông trong lúc tháo chạy bị phân tán.

Đây không nghi ngờ gì là cách làm đúng đắn, bọn họ hiện tại thế đơn lực cô, lại không có bề trên toạ trấn, tự nhiên nên tìm người tụ hội.

Nhưng đi trên bãi biển cả ngày trời, cũng chỉ tìm thấy bốn người gặp nạn mà thôi. Hơn nữa trong đó chỉ có hai người là đệ tử của Vân Hà tông, còn hai người còn lại là người dân thường, những người khác không biết đã bị phân tán đến nơi đâu rồi.

Đội ngũ lớn mạnh tới tám người, nhưng thực lực cũng không tăng bao nhiêu, năm đệ tử của Vân Hà tông tất cả đều còn trẻ.

Hai đệ tử cuối cùng tìm thấy cũng là một nam một nữ, nam tên Tề Nguyên, nữ tên La Thiên Thiên, thực lực cũng chẳng ra sao, đại khái ở khoảng Khí Động đỉnh phong và Ly Hợp cảnh.

Không tìm thấy các trưởng bối, Du Ngạo Tình có vẻ hoảng loạn rối bời. Trong năm đệ tử Vân Hà tông ở đây thực lực ả cao nhất, Ly Hợp cảnh lục tầng, những người khác đều không bằng. Hơn nữa bình thường ả cũng có địa vị khá cao trong tôn môn, mọi người đương nhiên coi ả là chỗ dựa tin cậy, đều mong đợi ả dẫn bọn họ đi theo một con đường sáng, trọng trách đè nặng lên vai này khiến ả ta không biết phải làm sao.

Ban đêm, ba người dân thường bị đệ tử Vân Hà tông sai đi nhặt củi, sau đó đốt lửa trại bên bãi biển. Mọi người tập trung lại thương thảo bước tiếp theo nên làm thế nào.

Có người đề nghị tiếp tục tìm các trưởng bối, có người đề nghị lưu ở đây đợi người tới tìm, không có ý kiến nào thống nhất.

Cuối cùng vẫn là Du Ngạo Tình lên tiếng:

- Nếu đã đến Ẩn đảo rồi, thì chúng ta cũng không thể lãng phí cơ duyên lần này, ngày mai đi vào đảo tìm kiếm, nói không chừng có thể gặp được các sư thúc, cho dù là không gặp được, nhưng nếu như gặp được cơ duyên, nói không chừng có thể rời khỏi nơi này, trở về Vân Hà.

Mọi người đều thấy Du Ngạo Tình nói rất có lý, hơn nữa của cải và cơ duyên cất chứa trong Ẩn đảo, cũng là nguyên nhất lớn nhất khiến họ động lòng.

Dương Khai đợi bọn họ thương thảo xong, lúc này mới khúm núm mở miệng nói:

- Mấy vị cao nhân, nếu các ngươi lên đảo, có thể không mang theo ba bọn ta không? Chúng ta chỉ là ngư dân trên biển, chẳng may bên trong gặp phải nguy hiểm gì, cũng không thể chiến đấu như các ngươi, mà sẽ chỉ trở thành liên luỵ...

Hai người thường khác cũng nghĩ như vậy, có điều không lớn gan như Dương Khai dám nói ra điều này, lúc này nghe hắn nói vậy, tất cả đều chờ mong hướng nhìn phía Du Ngạo Tình.

Bọn họ biết, quyền quyết định nằm trong tay Du Ngạo Tình.

Trương Ngọc đôi mi thanh tú nhíu lại, gật đầu:

- Ừ, mang theo các ngươi đúng là vướng víu.

Vốn dĩ nàng cho rằng Du Ngạo Tình sẽ đông ý bỏ lại ba người thường kia ở nơi này, thật không ngờ Du Ngạo Tinh suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu, khẽ cười nói:

- Các ngươi là do Vân Hà tông ta đưa đến, để các ngươi ở đây, nói không chừng còn gặp phải nguy hiểm gì đó, chi bằng hãy cùng chúng ta hành động, còn có hi vọng sống ra ngoài.

Tiện nhân! Dương Khai thầm mắng một tiếng, hắn sao không biết Du Ngạo Tình đang có ý định gì? Ả đàn bà mặt mày tuyệt mỹ, lòng dạ rắn rết này căn bản không thể hảo tâm như vậy.

Trong lòng tuy nghĩ như vậy, ngoài miệng lại không ngớt nói tạ ơn, thầm than một tiếng e rằng mình vẫn phải cùng người của Vân Hà tông hành động mấy ngày.

Như vậy cũng tốt, dù sao thì mình cũng không hiểu rõ Ẩn đảo này, vừa hay đi theo bọn họ thăm dò tình hình.

Thực tới lúc nguy hiểm, còn sợ không tìm được cơ hội chạy thoát sao.

Ban đêm, năm đệ tử Vân Hà thay phiên trực đêm.

Ngày hôm sau, đoàn tám người liền tiến vào Ẩn đảo thăm dò.

Vừa lên đảo, Du Ngạo Tình liền lộ ngay mục đích thực sự của mình, sai một người dân thường đi trước dò đường, những người khác thì đi theo sau.

Người này tuy vô cùng sợ hãi, nhưng dưới sự uy hiếp của Du Ngạo Tình không thể không tuân mệnh.

Mọi người lúc này mới biêt Du Ngạo Tình tại sao một mực đòi mang theo những người thường này, hóa ra chính là dùng để dò đường.

Càng đi càng vào sâu, xung quanh đều là cổ thu cao vút, lay động không ngừng, tiếng rầm rầm xạo xạo làm người ta hoảng sợ bất an, người dân thường đi phía trên cùng kia như con chim gặp cành cong hoảng sợ cả lên, bắp chân mềm nhũn ngã trên mặt đất, kêu khóc xin tha.

J

Mấy người Vân Hà bỏ mặc, không ngừng đe doạ, rất lâu sau, người này mới lấy lại dũng khí tiếp tục đi.

Đến giữa trưa, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một hàng cây ăn quả, bên trên kết một ít quả đỏ diễm, không ai biết đây là lại quả gì, ngửi thì thấy rất thơm.

Đám người vừa mệt vừa đói, lúc này nhìn thấy nhiều quả như vậy đương nhiên muốn ăn, không tự chủ nuốt nước miếng.

La Thiên Thiên giơ tay ngắt một quả, đang muốn nếm thử, Du Ngạo Tình quát lạnh một tiếng:

- Từ từ!

La Thiên Thiên dừng tay lại, hoài nghi nhìn ả:

- Sao vậy?

Du Ngạo Tình khuôn mặt lạnh tanh, mang trái cây cầm lấy, đôi mắt đẹp chuyển vòng trên người ba người dân thường.

Vừa nhìn ánh mắt ả, mọi người đều biết ả ta muốn làm gì.

Trong tình huống không biết quả này có độc hay không, phương pháp tốt nhất chính là tìm người ăn thử, Hai người dân thường kia đều thần sắc hoảng loạn, không dám đối diện với ả, Dương Khai cũng làm bộ như vậy.

Du Ngạo Tình nhìn trúng Dương Khai, đi đến trước mặt hắn nhét trái cây vào trong tay hắn, nói:

- Ăn nó đi.

Dương Khai nén giận, cúi đầu nhìn trái cây trong tay, để ở chóp mũi ngửi một cái, trực giác nói cho hắn biết trái này không có độc, nhưng vạn vật trên đời, có ích có có hại có, ai có thể nói rõ?

- Ăn đi, không có độc.

Tiếng Địa Ma truyền tới.

- Con quỷ nhỏ này thật chẳng tốt đẹp gì cả

- Ngươi biết nó?

Dương Khai không yên tâm hỏi một tiếng.

- Ừ.

Nếu như Địa Ma không nhắc nhở, Dương Khai lúc này cho dù có bị bại lộ thân phận cũng phải làm loạn một trận, nhưng Đại Ma đã nói không có độc, vậy đương nhiên có thể ăn nó, dù sao thì mình cũng đói rồi.

Trong lòng biết rõ, nhưng nét mặt vẫn tỏ ra khó khăn, nhìn trái cây trong tay, giống như độc dược đáng sợ nhất, dưới sự thúc giục nhiều lần của Du Ngạo Tình, Dương Khai mới bất đắc dĩ ăn một miếng.

Mùi vị rất thơm mát, vào miệng ngọt lành, có chút giống như quả hồng chín, nhưng cứng hơn nhiều.

- Ăn nhiều chút.

Du Ngạo Tình mặt lạnh căn dặn.

- Địa Ma, nếu như ta giết được nữ nhân này, linh hồn ả ta để ta từ từ tra tấn.

Dương Khai cáu giân trong lòng.

- Lão nô tuân lệnh.

Địa Ma khà khà trả lời.

Chờ cho Dương Khai ăn hết trái cây, bảy người khác đều không có động tĩnh gì, mà chỉ giương mắt theo dõi phản ứng của hắn.

Nửa canh giờ sau, thấy Dương Khai không sao, Du Ngạo Tình mới thở phào nhẹ nhõm, khua tay nói:

- Có thể ăn rồi, chúng ta tạm nghỉ ở chỗ này, lát nữa đi tiếp.

Nghe ả ta nói vậy, Miêu Lâm và Tề Nguyên vội lên trước hái quả, ba nữ đệ tử Vân Hà thì không động, lát sau, Miêu Lâm và Tề Nguyên đã ngắt được đống quả mang tới, ân cần đưa cho tam nữ.

Miêu Lâm trên miệng tấm tắc khen nói:

- Vẫn là Tình sư tỉ suy nghĩ nhanh nhẹn, lần này nếu không có tỷ, bọn đệ e rằng sống không được vài ngày đã bị độc chết rồi.

Trương ngọc cũng nói:

- Đúng vậy, sớm đã nghe nói Tình sư tỉ trí tuệ hơn người, hôm nay gặp được, quả nhiên danh bất hư tuyền.

Nghe hai người khen ngợi như vậy, khuôn mặt lạnh băng của Du Ngạo Tinh cũng chợt hiện lên nụ cười thản nhiên

Năm người Vân Hà ở bên kia nghiến ngáu cắn, Dương Khai và hai người dân thường bên này cũng không nhàn rỗi, không ngừng đút lấy đút để trái cây vào trong miệng.

Hàng cây ở đây kết không ít quả, tám người ăn xong rồi lại mang theo, hái sạch nhẵn.

Ăn uống no nê, lại tiếp tục lên đường, có lẽ là do vừa rồi ăn thử trái cây Dương Khai đã gánh không ít nguy hiểm, nên lần này người đi đầu dẫn đường vẫn chưa đến lượt hắn, mà đổi lại là một người dân thường khác.

Đi được không lâu, Tề Nguyên đột nhiên chỉ vào một bên đường nói:

- Nhìn bên kia, có cái gì đó đang chớp sáng!

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, quả thật phát hiện trong bụi bên kia có một chút ánh sáng lập loè loé ra.

- Qua xem xem.

Du Ngạo Tinh ra lệnh.

Rất nhanh, mọi người liền đi tới chỗ chớp sáng ngoài ba mươi trượng đó, Du Ngạo Tình lại thận trọng sai một người dân thường qua dò xét, còn mình đứng yên bất động.

Chương 184: Bại lộ

Tính mạng nằm trong tay người khác, người dân thường này cũng không thể không khuất phục uy quyền của Du Ngạo Tình, run run rẩy rẩy đi tới phía trước nhìn thoáng qua, mở miệng nói:

- Mấy vị cao nhân, đây chỉ là một gốc cây cỏ mà thôi.

Nghe hắn nói vậy, năm người Vân Hà không khỏi thần sắc chấn động, Trương Ngọc vội vàng hỏi:

- Loại cỏ như nào?

- Màu tuyết trắng là màu tuyết trắng, rất đẹp mắt.

Người này đáp, lại hỏi một tiếng:

- Có cần tôi hái mang lại không?

- Ngươi chớ có động thủ!

Du Ngạo Tình quát lạnh một tiếng, lúc này mới dẫn mấy đệ tử Vân Hà tiến lên trước, Dương Khai cũng đi lên cùng, đợi tới gần, năm người đệ tử Vân Hà đều không tự chủ được mà phát ra một tiếng tán thưởng.

Kia thật đúng là một cây cỏ nhỏ màu tuyết trắng, nhìn bắt mắt như mỹ ngọc, trong suốt long lanh, còn mơ hồ thấy có lưu chất phát huỳnh quang, đang chảy trong kinh lạc cây cỏ.

- Á!

Trương Ngọc kinh ngạc kêu lên;

- Là Băng Cao Ngọc Cốt thảo!

Trên mặt Du Ngạo Tinh cũng hiện ra một nét tươi cười:

- Quả nhiên là vậy, Địa cấp thượng phẩm linh thảo!

La Thiên Thiên ở một bên cũng có chút kích động, Tề Nguyên và Mầm Lâm thì vẫn điềm tĩnh.

Truy cứu nguyên nhân, thực sự là do loại cỏ Băng Cơ Ngọc Cốt này là linh thảo chuyên dùng của nữ nhi. Cũng tinh diệu như Mỹ Nhân Nhụy mà Dương Khai lấy được trên bán đảo bên phải củaVân Hà, những nữ tử ăn Mỹ Nhân Nhụy sẽ trở nên xinh đẹp hơn, còn Băng Cơ Ngọc Cốt thảo này có thể mang lại làn da trong sáng long lanh, mềm mại như trẻ sơ sinh.

Phối hợp sử dụng hai loại, đủ để biến một người xấu thành mỹ nhân, như thay đổi da thịt hoàn toàn.

Mọi nữ tử đều thích đẹp, ba nàng ở đây ai mà không muốn mình trở lên xinh đẹp hơn? Gặp được Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này, đương nhiên là phải vui mừng thích thú.

- Mới tiến vào Ẩn đảo mà đã có được loại bảo bối này rồi, xem ra chúng ta chuyến này nhất định sẽ có thu hoạch lớn.

Miêu Lâm thần sắc có chút phấn chấn.

Du Ngạo Tình cũng không hàm hồ, khom lưng hái lấy Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này, sau đó từ trong người lấy ra một cái hộp ngọc, rồi cẩn thận đặt nó vào.

Trương Ngọc và La Thiên Thiên trơ mắt nhìn định nói gì đó nhưng lại thôi.

Du Ngạo Tình cười nói:

- Đợi khi quay về tông môn, để người của Đan đường luyện thành đan, nhất định không thiếu phần của hai vị sư muội.

Ả cũng biết hiện tại không phải lúc gây tranh cãi trong tập môn, cho nên mới mở miệng trấn an.

Quả nhiên lúc này Trương Ngọc và La Thiên Thiên mới tươi cười rạng rỡ:

- Đa tạ Tình sư tỉ, đến lúc đó nếu thỉnh Đan đường luyện đan, còn phải nhờ sư tỉ ra mặt mới được.

Lấy được một gốc linh thảo Địa cấp thượng phẩm, những lo lắng và nôn nóng lúc trước của đoàn người Vân Hà giờ đây tan biến, mọi phiền muội và bất an cũng dần dần tiêu tan, trở nên nhẹ nhõm thoải mái hơn hẳn.

Cứ như bọn họ không phải lâm nạn tới đây, mà là tới tìm bảo vật.

Những không thể không nói, Ẩn đảo này không biết bao năm không có người đặt chân đến, thực sự sinh trưởng rất nhiều thiên tài địa bảo. Mọi người đi lại trên đảo hai ngày, mà đã có được bộ thu, thu thập được đến mười mấy loại kỳ hoa dị thảo, tất cả đều là hàng địa cấp trung phẩm trở lên, thậm chí ở đây còn tìm thấy một hai gốc thiên cấp thảo dược.

Có thu hoạch, năm người Vân Hà càng hăng hái tràn đầy.

Một hôm, đang trong lúc hành tẩu, phía trước đột nhiên xuất hiên một đám mây mù đầy sương, làm nhiễu tầm nhìn của mọi người.

Đám sương mù này có vẻ cổ quái, người dân thường đang dẫn đầu đi phía trước dừng bước, nét mặt có chút chần chừ và sợ hãi quay đầu nhìn phía Du Ngạo Tình.

- Tiếp tục đi!

Du Ngạo Tình không phản ứng gì, trên dung nhan tuyệt mỹ đầy vẻ vô tình.

Người kia bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục đi tới phía trước.

Nhưng thân thể hắn vừa mới chạm đến đám sương mù liền đột nhiên truyền đến một trận âm thanh xoẹt xoẹt, miệng hắn hét lên cực kì bi thảm, ngắn ngủi mà dồn dập, ngay sau đó cả người tê liệt ngã xuống, không ngừng co quắp.

Mọi người đột nhiên biến sắc, nhất tề lại phía sau, hoảng sợ nhìn theo sự thay đổi của người kia.

Chỉ thấy người kia như là bị ném vào một chảo dầu đang sôi, lại giống như bị luyện trên ngọn lửa cháy bừng bừng, trên người không ngừng bốc ra từng đợt khí trắng, máu thịt rời khỏi xương cốt, lã trã trên mặt đất, hoá thành một bãi máu đỏ sậm.

Không đến năm tích tắc, một người sống máu thịt tiêu tán, biến thành một đống xương khô tản trên mặt đất.

Trong không khí tràn ngập một mùi vị không rõ hương vị.

- Oẹ...

Trương Ngọc và La Thiên Thiên sợ tới mức khuôn mặt xinh đẹp đều trắng bệch, thân mình cong lại nôn mửa, Miêu Lâm và Tề Nguyên mặc dù đỡ hơn, nhưng cũng không tốt là mấy.

Hàng mi dài của Du Ngạo Tình bất an lay động, khuôn mặt đôi môi đột nhiên mất đi huyết sắc, trở nên vô cùng tái nhợt, ả tuy rằng hoa dung thất sắc, nhưng cũng không đến nỗi như Trương Ngọc và La Thiên Thiên.

Người dân thường đứng cùng Dương Khai kia bắp chân mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Ở đây, người duy nhất giữ được bình tĩnh chỉ có Dương Khai. Cho dù như vậy, hắn vẫn cảm thấy xương cốt ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng lên.

Vừa rồi nếu là mình đi, e rằng cũng có kết cục này.

Tuy nhiên nói gì thì nói, nếu là Du Ngạo Tình thật sự ép mình đi vào, Dương Khai cũng sẽ không mạo hiểm.

- Trong sương mù này có kịch độc!

Du Ngạo Tình có chút cứng ngắc quay người lại, thản nhiên liếc nhìn mọi người, cố ra vẻ điềm tĩnh, rung giọng nói:

- Chúng ta lách qua!

Mọi người lúc nãy nhìn thấy cảnh tượng kinh sợ như vậy, đương nhiên vội vàng muốn rời khỏi đây, lúc này theo sát bước đi của Du Ngạo Tình.

Đi khỏi được vài dặm đường, mọi người mới đi chậm lại.

Sống sót sau kiếp nạn này, mấy người đệ tử Vân Hà đều tràn đầy cảm kích nhìn Du Ngạo Tình, nếu không phải tỷ ấy thận trọng, thì trong đám đệ tử Vân Hà lần này phải có một người bỏ mạng trong đám sương mù kia, người đó, có thể chính là mình.

Trải qua chuyện này, bọn họ càng thêm bội phục quyết định mang theo mấy người dân thường đi dò đường của ả.

Dương Khai biết đã đến lúc mình nên tìm cơ hội rời đi rồi. Bằng không nếu lại gặp phải hung địa như vừa rồi, nhất định mình sẽ bị Du Ngạo Tình bắt đi thăm dò. Còn ở cùngvới đám người này, sớm muộn gì mình cũng sẽ bị nữ nhân rắn độc kia hại chết.

Hiện tại chỉ thiếu một cơ hội, một lần làm cho bọn họ luống cuống chân tay, không rảnh chú ý đến hắn!

Khi đám người đang nghỉ ngơi, một trận tiếng động sàn sạt đột nhiên truyền đến bên tai. Dương Khai nhướn mày, cảm thấy có điều không ổn.

- Tiếng gì vậy?

Miêu Lâm có chút thần hồn nát thần tính, bỗng đứng bật dậy.

- Có tiếng động sao? Tề Nguyên nghiêng tai lắng nghe.

- Xuỵt, tất cả đừng lên tiếng, cẩn thận nghe!

Du Ngạo Tình rõ ràng đã nghe thấy gì đó.

Mọi người nín thở, chỉ nghe thấy bốn phương tám hướng truyền đến tiếng vù vù, nghe như tiếng đàn ong đang bay, nhưng âm thanh này rõ ràng còn lớn hơn tiếng đàn ong.

Tiếng vù vù nhanh chóng đến gần, không chỉ như vậy, dưới chân thậm chí cũng truyền đến tiếng sàn sạt, định mắt nhìn đi, chỉ thấy trên mặt đất có vô số sợi dây nhỏ, đang tập trung đến chỗ mọi người, giống như dưới đất có vật gì đó đang bay nhanh đến tập kích địa động.

- Không hay rồi, đi mau!

Du Ngạo Tình sắc mặt chợt thay đổi, kinh hãi hô một tiếng, rồi vội vã chạy đi.

Mấy người đệ tử Vân Hà nhanh chóng chạy theo sau, Dương Khai dù đang muốn tìm cơ hội chạy trốn, nhưng cũng không muốn sớm bại lộ, huống, hắn còn chưa làm rõ địch thủ của mình là ai, nên đương nhiên là muốn mượn tay đệ tử Vân Hà điều tra trước đã.

Tốc độ của mấy người đều rất nhanh, sau khi Du Ngạo Tình hạ lệnh, liền chạy bay nhanh ra ngoài. Không chạy được bao xa, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm.

Mọi người quay đầy nhìn lại, bỗng chốc thần hồn đều bốc lên.

Chỉ thấy người dân thường lạc sau cùng kia, lúc này bị một đám côn trùng màu đen quái dị chừng bằng một miệng bát bao vây, trong tiếng hét thảm, y sam đều bị xé toác, máu thịt văng tung toé, chỉ sau một lát liền ngã xuống đất bỏ mạng.

Tròng mắt mấy người run lẩy bẩy, bọn họ tuy là người luyện võ nhưng căn bản không hề biết loại dị trùng hung ác này, nỗi khủng hoảng khiến bọn họ không biết làm thế nào.

Nhận thấy sự lợi hại của đám dị trùng kia, năm người Vân Hà lúc này chạy càng nhanh hơn, cũng không ai chú ý đến Dương Khai nữa, thoát thân còn không kịp, ai còn để ý hắn làm gì?

Chạy không bao lâu Du Ngạo Tình đột nhiên dừng bước, mấy người đuổi theo phía sau vội vàng hỏi;

- Sao vậy?

- Phía trước cũng có, chúng ta bị bao vậy rồi!

Du Ngạo Tình sắc mặt trắng bệch.

Mọi người định mắt nhìn đi, quả nhiên nhìn thấy phía trước có âm thanh vù vù, dị trùng màu đen che trời phủ đất đang bay tới bên này.

- Giết đi!

Du Ngạo Tình dứt khoát.

Mấy người Vân Hà vội vàng rút vũ khí, theo ả tiến đến giết đám dị trùng.

Đám dị trùng này quân số đông, nhưng đẳng cấp hẳn là rất thấp, năm người Vân Hà hợp lực, xông vào liều chết một trận, băm vằm đám dị trùng thành từng mảnh từng mảnh rớt xuống đất.

Điều này làm cho bọn họ không khỏi thấy chút hy vọng, trên tay càng ra sức.

Dương Khai theo ngay sau bọn họ, có lẽ do công kích của năm người Vân Hà này thu hút sự chú ý của bọn dị trùng kia, nên hắn vẫn bình an vô sự, chưa bị dị trùng để mắt tới.

- Địa Ma, đây là cái quỷ gì?

Dương Khai một bên thô tục tiến lên một bên mở miệng hỏi.

- Lão nô chưa từng thấy.

- Ngươi cũng chưa từng thấy?

Dương Khai không nói gì.

Địa Ma bất đắc dĩ:

- xin thiếu chủ thứ lỗi , lão sống lâu như vậy nhưng vẫn chưa từng thấy....

Lão ma này, trong lúc sinh tử nguy cấp thế nàyvẫn còn tâm trạng huyên thuyên!

Đúng vào lúc này, Dương Khai đột nhiên nhìn thấy Tề Nguyên đang đưa tay về phía mình, túm lấy cổ áo ném mình đi.

Phía bên hắn có quá nhiều dị trùng, trong lúc nhất thời không cách nào ứng phó, nên nảy ra ý định lấy Dương Khai ra làm tấm bia đỡ đạn.

Dương Khai nét mặt lạnh lùng, biết rằng không thể ẩn núp được nữa, hai tay bắn ra, túm lấy cánh tay Tề Nguyên, trong lúc hắn dồn sức vung ra, lật người một cái, liền hóa giải được lực đạo của hắn, vừa rơi xuống, Dương Khai liền cong người, vung hắn thẳng đến đám dị trùng kia.

- A!

Tề Nguyên thần sắc kinh ngạc, không hiểu rõ tại sao mình lại bị văng ra ngoài, ngay sau đó thân thể của hắn lại bị đám trùng bao vây, tiếng kêu thảm thiết truyền ra.

- Tề Nguyên!

Trương Ngọc kinh hoàng hét lên một tiếng, chợt lại trừng mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai.

Dương Khai cười lạnh một tiếng, chân nguyên dương nguyên khí toàn thân bạo phát, trên người hồng quang chói mắt, giống như hỏa cầu đang bốc cháy.

Bốn người Vân Hà bị biến cố bất ngờ này làm cho chết lặng, căn bản không thể ngờ một tên bình thường luôn cùng họ hành động mấy ngày qua, lại có biến hoá như thế.

Không để ý tới bốn người Vân Hà, Dương Khai xông thẳng đến chỗ Tề Nguyên bị quăng ra giết chết hắn.

Đàn dị trùng nhanh chóng bao vây hắn, nhưng gặp phải trước mặt dòng chân dương nguyên khí cực nóng, những con vật có cánh này căn bản không chịu nổi một đòn, rơi rã xuống như sủi cảo chìm, còn chưa tới gần Dương Khai thì đã không thể bay được nữa.

Bốn người Vân Hà mở mắt trừng trừng nhìn nguyên khí cực nóng phát ra từ Dương Khai, giết ra một lỗ hổng, tiêu sái rời khỏi.

- Há...

Miêu Lâm kinh hãi không khép được miệng lại.

- Đừng phân tâm, theo ta giết chúng!

Du Ngạo Tình hằm hằm trừng mắt nhìn bóng lưng Dương Khai, răng ngà như sắp cắn nát rồi.

Hoá ra tên này không phải người bình thường gì, mà là một võ giả che giấu thực lực!

Chương 185: Nhập úng

Lúc trước thấy đám người Du Ngạo Tinh đối phó luống cuống tay chân như vậy, Dương Khai còn tưởng rằng đám dị trùng kia rất khó đối phó, nhưng sau khi ra tay mới phát hiện thực chất không phải như vậy.

Cũng có thể đối với bọn người Du Ngạo Tình là khó đối phó, nhưng đối với mình thì quả dễ như trở bàn tay.

Cánh của những vật nhỏ này yếu ớt vô cùng, cấp bậc lại thấp. Mình vừa mới xông đến, thậm chí không cần ra tay, riêng chỉ cần dòng dương khí cực nóng của mình cũng có thể đốt rơi cánh của chúng.

Mất đi khả năng bay, bọn chúng căn bản không thể trở thành mối uy hiếp lớn cho Dương Khai.

Ưu thế duy nhất của chúng, chính là quân số đông, hơn nữa còn có thể đào động, luồn dưới mặt đất, hành động vô cùng nhanh nhạy, thường xuyên lên từ lòng bàn chân Dương Khai tấn công hắn.

Thân pháp triển khai, Dương Khai nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của đám dị trùng, xông về trước vài dặm, rồi lại đột nhiên dừng lại.

Hắn phát hiện trước mặt mình có một đám sương mù mờ mịt che cản. Giống như đám sương mù lúc nãy đã hoà tan người dân thường kia.

Sao lại thế này? Mình lại trở lại sao? Dương Khai có chút không xác điịnh, vội vàng chạy men theo bên cạnh đám sương, hy vọng có thể tìm được một lỗ hổng mà lao ra.

Nhưng nửa canh giờ sau, khi một bộ xương khô xuất hiên ngay trước mặt Dương Khai, hắn không khỏi biến sắc.

Bộ xương khô này, chính là của người dân thường lúc trước bị hoà tan.

Chưa từ bỏ ý định tiếp tục chạy, một lát sau đó, sắc mặt Dương Khai chợt trầm xuống.

Trước mặt không xa, lại là một cỗ thi thể, nhưng thi thể này lại bị cắn không còn hình dạng, không còn hình dung, bộ y phục trên thi thể Dương Khai biết, chính là y phục của đệ tử Vân Hà.

Hơn nữa nhìn vũ khí bên cạnh hắn có thể đoán, người này chính là tên Tề Nguyên lúc trước bị chính mình ném ra!

Chạy nửa ngày không ngờ lại đi vòng vèo, bốn phía diện tích hơn 10 dặm, đều đã bị đám sương mù lịch độc kia bao vây.

Cho tới lúc này, Dương Khai mới biêt đám dị trùng kia không phải dễ đối phó như vẻ bên ngoài, đúng là chúng không chịu được dòng dương khí cực nóng của mình , nhưng không biết chúng rốt cục có bản lĩnh gì mà có thể dùng khí kịch độc phong toả cả một vùng đất lớn này.

Trừ khi phá vỡ đám sương, bằng không căn bản không thể thoát khỏi.

Mình có thể chống đỡ nổi đám sương mù xâm chiếm kia sao? Trong lòng Dương Khai không tự tin, suy nghĩ hồi lâu hắn mới quyết định thử xem.

Đến bên cạnh đám sương mù, thần sắc lạnh lùng từ từ đưa tay ra, Chân Dương Quyết vận chuyển tới cực hạn, thậm chí đến Bất Khuất Chi Ngao đều đã vận dụng.

Ngón tay mới chỉ đụng tới sương mù Dương Khai giống như tia chớp nhanh chóng rụt trở về.

Tiếng xoẹt xoẹt từ đầu ngón tay truyền đến, cúi đầu nhìn, sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Một mảng thịt trên đầu ngón tay suýt bị hoà tan, toàn tâm đau đớn, Dương Khai quả quyết cắt bỏ miếng đó.

Xé y phục, bọc lấy vết thương, hít sâu một hơi, quan sát xung quanh.

Vừa rồi mình đã tách khỏi bọn Du Ngạo Tinh ở gần đây, nhưng bọn họ hiện giờ ở đâu? Màn sương bao vây bốn phía không ai có thể thoát ra, nơi này cũng không thấy thi thể của ai khác, vậy bọn họ đi đâu rồi?

Sa sa sa, vù vù vù.....

Vô số dị trùng dường như ngửi được mùi cá tanh, lại tiến gần đến chỗ Dương Khai.

Thần sắc Dương Khai biến đổi, chân dương nguyên khí bức ra ngoài cơ thể xông đến giết đám dị trùng.

Vẫn nhẹ nhàng dễ dàng như lúc trước, cánh bọn dị trùng bị thiêu huỷ, đổ rào rào rơi xuống đất, nhưng số lượng như không hề giảm bớt, ngược lại càng ngày càng nhiều, có trời mới biết nơi này rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu dị trùng, che trời phủ đất, nhiều vô số kể.

Dương Khai một bên vội chạy một bên giết đám vật nhỏ kia, trong diện tích hơn mười dặm này vây chặt vài vòng lớn như cũ nhìn không thấy bất kì con đường thoát nào, trong lòng không khỏi cũng là một trậm lo lắng.

Dương dịch trong đan điền tuy rằng không ít, đủ duy trì đại khai sát giới như vậy, nhưng thể lực bản thân cũng là có hạn, nếu như thể lực cạn kiệt, cho dù có nhiều dương dịch đi chăng nữa cũng chỉ có thể khoanh tay chờ chết.

- Thiếu chủ, loại yêu thú côn trùng này, bình thường đều có trùng vương, cũng giống như ong mật vậy.

Thời khắc mấu chốt, Địa Ma lên tiếng.

- Là có ý gì.

Dương Khai trong lúc cấp bách tranh thủ hỏi.

- Lão nô nói, nếu như có thể khống chế trùng vương, thì có khả năng thoát khỏi nơi đây.

- Ngươi biết trùng Vương kia ở đâu sao?

- Khụ khụ...lão nô không biết.

Dương Khai không tâm trạng nào trách cứ Địa Ma nói mấy lời vô nghĩa, nhưng hắn lại nghĩ tới một khả năng.

Có thể.dị trùng bao vây tấn công mình, không phải muốn giết mình, mà là một kiểu săn bắt!

Bọn Du Ngạo Tình mất tích, lại không để lại thi thể chính là minh chứng tốt nhất, mấy đệ tử Vân Hà kia có khả năng đã bị đám dị trùng kia bắt đến nơi nào đó rồi.

Mà nơi đó, hẳn là sào huyệt của dị trùng!

Ong mật cũng vậy, một số ong mật ra ngoài thu thập mật ong, sau đó mang về đưa lên cho ong vương hưởng dụng. Vậy liệu có thể lý giải hành vi của đám dị trùng kia, cũng là đang thu thập mật ong?

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, một kế hoạch bạo gan trong đầu dần dần hình thành.

Cẩn thận dự đoán khả năng thành công của kế hoạch, lát lâu sau, Dương Khai mới đột nhiên thu chân dương nguyên khí lại, thở dốc một hơi nhìn đám dị trùng.

Dương Khai không phản kháng nữa, đám dị trùng kia cũng không còn công kích, mà tầng tầng lớp lớp vây quanh hắn.

- Thiếu chủ ngươi làm gì vậy?

Địa Ma kinh sợ thất sắc.

- Làm thí nghiệm!

Dương Khai trầm mặt, phỏng chừng mình căn bản thoát không khỏi đám sương mù vây quanh bên ngoài., Cứ tiếp tục đánh như vậy sớm muộn cũng mất mạng, chi bằng nhân lúc còn năng lực phản kháng tương kế tựu kế.

Nếu suy đoán của mình là đúng, thì nhiều ít vẫn còn hy vọng sống.

Giằng co chốc lát, dị trùng kia đột nhiên phân ra khoảng chục con bay tới chỗ Dương Khai.

Địa Ma hô to:

- Thiếu chủ người người không thể ngồi như vậy chờ chết được!

- Câm miệng!

Dương Khai không muốn nghe lão làm ồn, để hết tâm trí lên đám dị trùng xông đến, cả người căng thẳng như cung căng dây, đợi khi phát giác không ổn liền ra tay.

Nhưng điều làm hắn vui sướng phấn khích là, sau khi dị trùng kia bay đến, lại không có ý giết hắn, mà chúng vừa kéo vừa túm, khua rồi lại táng, kéo hắn đi.

Quả nhiên như vậy! Khóe miệng Dương ẩn hiện một nụ cười.

Như vậy, có thể giải thích lúc này tại sao không thấy thi thể của mấy người Du Ngạo Tình. Có lẽ những người này cũng là đánh đến kiệt sức, liền bị đám dị trùng bắt lại.

Cảnh tượng bị hàng nghìn con dị trùng vây quanh này nhìn có vẻ kinh hãi, nhưng Dương Khai thần sắc vẫn thản nhiên, đi theo hướng bọn chúng lôi đi.

Không bao lâu, liền tới một cái hố to trước mặt.

Trong cái hố to này, có một huyệt động đen kịt giống như miệng dã thú ăn thịt người vậy, vô cùng dữ tợn.

Dương Khai nhìn thấy một mảnh quần rách nát trước cửa động, màu sắc và chất liệu có chút quen mắt, chính là của Du Ngạo Tình.

Bọn họ quả nhiên bị bắt đến rồi.

Phỏng đoán trong lòng hoàn toàn được chứng minh, Dương Khai không còn gì phải lo lắng nữa, không đợi dị trùng thúc vào, liền nhảy thẳng vào trong huyệt động.

Mùi tanh hôi khó ngửi đập vào mũi nội động này quanh co khúc khuỷu, dưới đất đều là thông đạo do bọn dị trùng đào, nhìn thì không thấy gì khác biệt.

Khi đi qua, Dương Khai vừa để ý phương hướng, vừa ngấm ngấm để lại dấu hiệu.

Trong lối giữa, thi thoảng lại có thể nhìn thấy rất nhiều dị trùng đi qua đi lại, hơn nữa, dị trùng nơi đây không chỉ có loại to chừng miệng bát , loại trùng này giường như còn phân ra rất nhiều loại, có loại cao lớn như người, cũng có loại to bằng chậu rửa mặt, hoặc thùng chứa nước, nhìn rất kinh người.

Con mẹ nó chứ, mình lại bị rơi vào ngục tù của bọn công trùng! Đợi khi tìm được trùng Vương của các ngươi, nhất định cho các ngươi biết tay! Dương Khai tâm trạng nhấp nhô.

Dương khai bị đám dị trùng kia dẫn đi trong hành lang hồi lâu, lúc này mới tới một không gian rộng rãi.

Chỗ này nói là một địa động cũng không quá đáng, có điều lại là nơi đám dị trùng kia cất giữ thức ăn, bởi vì Dương Khai vừa mới đi vào, liền phát hiện mấy người của Vân Hà, tất cả đều lâm nạn tại đây.

Nhiều ánh mắt nhìn tới phía Dương Khai, Dương Khai nghe được những tiếng cười lạnh không chút hảo ý có vẻ vui sướng khi thấy người lâm nạn, chính là Miêu Lâm kia phát ra.

Mấy người Vân Hà kia hoặc ít hoặc nhiều đều bị thương, đang uể oải ngồi dưới đất, ánh mắt không chút thiện cảm nhìn Dương Khai.

Đám dị trùng áp giải Dương Khai đến nơi này liền rời đi, còn bên ngoài động khẩu, mấy con trùng còn cao to hơn người vẫn đang canh giữ, rõ ràng là bọn chúng đề phòng những người này tháo chạy.

Vào trong động, Dương Khai cũng không thèm đi để ý mấy người Vân Hà kia, tự đi tìm một góc vắng vẻ khoanh chân ngồi xuống.

Du Ngạo Tình lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, thấy hắn nhắm mắt ngưng thần, căn bản không có ý muốn nói chuyện, lúc này mới nhịn không nổi mở miệng hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là ai!

Dương Khai mở mắt, thản nhiên liếc nhìn ả.

- Vì sao phải trà trộn lên thuyền của Vân Hà ta, lại che giấu thực lực bản thân, trăm phương nghìn kế như vậy, mục đích là gì?

Du Ngạo Tinh liên tiếp đặt câu hỏi.

- Dương Khai khinh miệt nhìn ả, chậm rãi nói:

- Thứ nhất, không phải ta muốn trà trộn lên thuyền của các ngươi, là Vân Hà các người mang ta tới. Thứ hai, ta không che giấu thực lực, còn có thể sống tới giờ sao? Thứ ba, ta trăm phương nghìn kế cũng chỉ vì mạng sống. Nữ nhân kia, lên mặt cao ngạo chất vấn ta gì chứ, nếu không phải người Vân Hà các ngươi bắt người khắp nơi, ta sao lại tới nơi này?

- Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy!

Du Ngạo Tình cười lạnh một tiếng.

- Ngươi cho rằng mình rất cao quý?

Dương Khai khinh thường.

- Tinh sư tỉ, không cần tốn lời với hắn, hắn lúc nãy đã giết Tề Nguyên sư huynh!

Miêu Lâm oán hận trừng mắt nhìn Dương Khai:

- Chúng ta phải báo thù cho Tề sư huynh!

- Ha ha!

Dương Khai cười.

- Ngươi cười cái gì?

Tề Nguyên nghiến trăng nghiến lợi nhìn Dương Khai.

- Có phải ngươi không biết chữ chết viết thế nào không?

- Ngu ngốc!

Dương Khai khinh miệt nhìn hắn.

- Lúc làm việc trên thuyền, ta đã nghe thấy nữ nhân này nói với Du trưởng lão của các người, đợi tìm thấy Ẩn đảo, liền ném ngươi xuống biển lớn. Nực cười là ngươi không hề hay biết!

Du Ngạo Tình thần sắc hoảng hốt, vội vàng nói:

- Ta không có nói!

Nói xong liếc nhìn Miêu Lâm, giải thích nói:

- Ngươi đừng nghe hắn nói xằng bậy!

Miêu Lâm nhìn Dương Khai:

- Ngươi cho rằng người ăn nói bừa bãi, phỉ báng Tình sư tỉ, ta có thể tin ngươi sao? Tình sư tỉ tỷ không cần giải thích, ta biết tỷ không thể làm như vậy.

Du Ngạo Tình lúc này mới gật gật đầu.

- Có nói hay không, ả ta tự mình rõ.

Dương Khai lạnh lùng nói, nhìn Du Ngạo Tình nói:

- Ngươi tốt nhất đừng có động thủ, nếu không có thể kinh động đám trùng kia!

Du Ngạo Tình hít sâu một hơi, nén sát khí trong lòng xuống. Ả biết Dương Khai nói không sai, lúc mấy người nói chuyện, đã làm kinh động đến mấy con trùng lớn trông ngoài kia, lúc này chúng đang ngó đầu vào.

Nàng tuy rằng muốn giết Dương Khai, nhưng thật không dám động thủ.

Một trận đấu khẩu, không có ý vị gì cả, Dương Khai cũng chỉ là muốn đâm một cái gai vào trong lòng Miêu Lâm mà thôi, dù sao hiện tại số người bọn chúng khá nhiều, nếu chúng thật sự ác tâm đối phó với mình, thì chắc chắn mình đối phó không nổi. Chỉ có làm cho bọn chúng nghi kị lẫn nhau, mới có thể bảo đảm an toàn cho mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau