VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1801 - Chương 1805

Chương 1803: Chuyện gì cũng phải từ từ

Như bị sét đánh, thân mình Lữ Quy Trần văng ra sau, giữa không trung hộc ra một ngụm máu tươi, rớt xuống như cá chết.

Sau khi rơi xuống đất, hắn nhanh chóng bò dậy, hoảng sợ và kiêng kỵ nhìn Dương Khai, rung giọng nói: - Ngươi... điều đó không thể nào!

Trước hắn không dò xét tu vi của Dương Khai, bởi vì hắn thấy thực lực Dương Khai khẳng định không bằng mình, dù sao năm đó tiểu tử này mới là Nhập Thánh Cảnh, những năm này mình ở Huyền Không đại lục hưởng thụ linh khí nồng đậm và vô số thiên tài địa bảo, tu vi tinh tiến kinh khủng, năm đó mình lợi hại hơn tiểu tử này vô số lần, sao giờ lại không phải đối thủ của hắn?

Hắn không coi Dương Khai vào đâu!

Nhưng lúc thánh nguyên trong cơ thể Dương Khai phản kích lại, hắn liền ý thức được không ổn.

Thánh nguyên của tiểu tử này hung và tinh thuần hơn mình rất nhiều, mình là Phản Hư lưỡng tầng cảnh thánh mà so với hắn chỉ như đom đóm với trăng rằm!

Điều này làm cho Lữ Quy Trần không thể tin được!

Chẳng lẽ tiểu tử này đã là Hư Vương Cảnh?

Đến lúc này hắn mới dùng thần niệm dò xét Dương Khai.

- Phản Hư tam tầng cảnh! Sau khi xác định cảnh giới của Dương Khai, Lữ Quy Trần biến sắc, ngả mông xuống đất, mất khả năng suy nghĩ, chỉ biết lẩm bẩm: - Làm sao có thể, điều này sao có thể...

Bất kể thế nào hắn cũng không tin vào cảm giác của mình, giờ mới mấy chục năm a, tên tiểu tử này lại nhảy từ Nhập Thánh Cảnh lên Phản Hư tam tầng cảnh!

Đây là tốc độ khủng khiếp và tư chất bực nào.

Chẳng lẽ thời gian ở đây khác với bên ngoài, mình ở đây mấy chục năm, thật ra bên ngoài đã qua mấy trăm năm? Bằng không sao tiểu tử này có tu vi kinh khủng như vậy?

Lữ Quy Trần suy nghĩ lung tung, hoàn toàn bối rối.

Thấy hắn như vậy, Dương Khai cười lạnh:

- Không biết!

Lữ Quy Trần trong Tử Tinh không coi là đại nhân vật gì, tin tức có hạn, thật ra đừng nói tới mình, tốc độ tu luyện của Cổ Kiếm Tâm và Tử Đông Lai cũng tuyệt đối không chậm.

Bất quá so ra cũng không bằng mình.

Dù sao sau lưng bọn họ đều có thế lực cường đại làm chỗ dựa vững chắc, hết thảy tài nguyên tu luyện không cần phải lo, còn có nhiều cường giả ân cần dạy bảo.

Mình thì ngược lại, phải một mình đi lên, ngẫu nhiên gặp một hai người quý nhân mới được chút chỉ điểm, về phương diện nà, Dương Khai tự nhận không bằng nhóm thiếu chủ các thế lực lớn, nhưng vì tất cả đều do hắn tự tìm tòi nên cảm ngộ sâu sắc hơn bọn họ nhiều.

Liếc mắt nhìn hắn, Dương Khai bỉu môi nói: - Năm đó không giết ngươi, hiện tại có chút hối hận.

Lữ Quy Trần không khỏi rùng mình, đôi mắt thất thần khôi phục chút thanh tỉnh, hừ lạnh: - Ngươi nói cái gì?

Cho dù tu vi Dương Khai cao hơn mình một tầng thì sao? Lữ Quy Trần cảm giác nếu mình toàn lực xuất thủ, chưa chắc Dương Khai có thể dễ dàng giết mình, cho nên sau khi lấy lại tinh thần, ngữ khí của hắn cứng rắn hơn không ít.

- Nhìn ngươi tiến bộ không ít, uống không ít thiên tài địa bảo đi? Chậc chậc... bất quá nhìn thánh nguyên trong thân thể ngươi, tạp chất nhiều, xem ra đều là nuốt sống, ngươi có biết làm vậy rất lãng phí dược hiệu của thiên tài địa bảo a, hơn nữa ăn nhiều không tốt.

Nghe Dương Khai nói vậy, Lữ Quy Trần lộ vẻ bối rối, bởi vì đối phương nói không sai.

Những năm này hắn một mình ở Huyền Không đại lục, trừ tu luyện ra không làm gì khác, lúc đầu hắn còn muốn tìm cách ra khỏi đây, nhưng theo thời gian trôi qua, hắn dần tuyệt vọng, ngay cả Quỷ Tổ cũng bị nhốt tới 2000 năm, hắn thoát sao được?

Sau đó Lữ Quy Trần quyết định chỉ cần có thể tăng thực lực lên, một ngày kia dựa vào năng lực của mình phá toái hư không, thoát khỏi địa phương quỷ quái này.

Mà muốn tăng thực lực lên, đương nhiên không thể thiếu thiên tài địa bảo.
Nhưng hắn không phải luyện đan sư, cho dù đào được nhiều dược liệu trên Huyền Không đại lục cũng không thể luyện chế, bất đắc dĩ, chỉ có thể nuốt sống như yêu thú.

Kết quả là tạp chất trong cơ thể ngày càng nhiều, rất khó hóa giải, đến giờ này đã bắt đầu ảnh hưởng tới tu luyện của hắn, mỗi lần vận chuyển thánh nguyên là kinh mạch hơi đau.

Hắn không biết cứ thế thế này sẽ có hậu quả gì không, nhưng chắc chắn là không tốt.

Giờ tình trạng của mình bị Dương Khai nói toạc ra, Lữ Quy Trần không khỏi sáng mắt: - Ngươi biết trạng thái của ta, ngươi biết phương pháp hóa giải?

- Biết thì thế nào? Dương Khai khịt mũi, tỏ vẻ khinh thường.

- Chỉ ta!

- Ha ha! Dương Khai cười to. - Ngươi thật tức cười, chuyện năm đó ta còn chưa tính sổ.

Năm đó hắn bị võ giả Tử Tinh bắt, bị Lữ Quy Trần hạ cấm chế, không thể vận dụng thánh nguyên suýt chết, chuyện này Dương Khai vẫn chưa quên.

- Đã nhiều năm như vậy còn nhắc lại làm gì, huống chi, năm đó không phải ngươi không chết sao? Mau chỉ ta cách hóa giải, ta có thể cho ngươi lợi ích. Lữ Quy Trần vội vàng nói.

Dương Khai cười quan sát hắn, nhíu mày nói: - Nhẫn không gian của ngươi đâu? Ngươi ở đây nhiều năm như vậy, đào được không ít thiên tài địa bảo chứ hả? Nhẫn đâu rồi?

- Ta làm gì có nhẫn. Lữ Quy Trần kêu lên. - Ngươi không nhớ sao, năm đó tất cả nhẫn của mọi người đều bị Quỷ Tổ lấy rồi.

- A... ra vậy, ta quên mất. Dương Khai bừng tỉnh, năm đó Quỷ Tổ vì luyện chế pháp trận không gian, đoạt lấy tất cả nhẫn không gian của những người lạc tới đây, chỉ để lấy ra một chút xíu Không Linh Tinh.

Cuối cùng thí nghiệm của hắn hoàn toàn thất bại...

- Không có nhẫn không gian, nói vậy ngươi đã giấu hết đồ tốt đi rồi... Dương Khai nhìn Lữ Quy Trần nói.

- Ngươi muốn làm cái gì. Lữ Quy Trần sắc mặt trầm xuống, nhìn biểu tình của Dương Khai như một tên cướp, cực kỳ cảnh giác. - Ta cho ngươi biết, những thứ đó quả thật bị ta giấu rồi, ở một nơi rất an toàn, nếu không có ta ngươi đừng mong tìm ra.

- Đừng có gấp. Dương Khai cười ha hả.
- Để ta đoán một chút, ở nơi này chỉ có động phủ của Quỷ Tổ năm đó, những năm này hẳn là ngươi ở đó, thiên tài địa bảo...

Lữ Quy Trần thản nhiên như thường, không có chút hoảng loạn, nhìn Dương Khai nhẹ nhàng cười lạnh.

- Dĩ nhiên thiên tài địa bảo không thể ở đó. Dương Khai nói tiếp.

Nụ cười của Lữ Quy Trần biến mất, trở nên ngạc nhiên, hắn không ngờ Dương Khai lại thông minh lanh lợi như vậy.

- Thỏ khôn có ba hang, trứng gà cũng không thể để cùng một rổ. Dương Khai cười nói.

- Hừ, lanh chanh, cho dù ngươi đoán đúng thì sao? Tuy nơi này không lớn, nhưng muốn giấu đồ thì dư sức, ngươi không nói phương pháp hóa giải cho ta thì vĩnh viễn đừng mong lấy được cái gì, không sợ nói cho ngươi biết, tất cả dược liệu hữu dụng trên đại lục này đều đã bị ta đào sạch sẽ, muốn có thu hoạch ít nhất cũng phải chờ thêm trăm năm nữa. Lữ Quy Trần nói xong, lại bồi thêm: - Năm đó ngươi cũng ở đây một thời gian cũng biết ở đây có không ít dược liệu cấp Hư Vương, dược lực của chúng quá mạnh mẽ, với thực lực của ta căn bản không thể hóa giải, cho nên toàn bộ đều được bảo tồn hoàn hảo, chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, ta có thể cho ngươi tất cả mọi thứ.

- Ngươi đang uy hiếp ta? Dương Khai vẫn ung dung nhìn hắn, hừ lạnh: - Thôi, không phí nước miếng với ngươi, ta chỉ là không muốn lãng phí những dược liệu kia mới nói nhiều với ngươi như vậy, nếu ngươi cứ ngoan cố như vậy, vậy thì chết đi.

Quả thật trên Huyền Không đại lục có không ít thứ tốt, nên Dương Khai mới nói nhiều với Lữ Quy Trần như vậy, giờ thấy hắn khó dây dưa như vậy liền bỏ ý định.

Dù chuyến này hắn ở dược cốc Thất Lạc Chi Địa thu hoạch đã đủ, những dược liệu trên Huyền Không đại lục chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.

Dứt lời, Dương Khai đưa tay bắn ra hai đạo Kim Huyết Ti, Kim Huyết Ti vặn vẹo giữa không trung, biến thành 2 con yêu thú hình thù kỳ quái.

Chính là huyết thú mà Dương Khai ngưng luyện ra trong Thất Lạc Chi Địa, Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy.

Hai con yêu thú này đều là bậc chín đỉnh phong, tuy rằng huyết thú sau khi ngưng luyện, thực lực có chút giảm xuống, nhưng dù sao giảm xuống một chút cũng không tới nỗi nào, đối phó với một Lữ Quy Trần Phản Hư lưỡng tầng cảnh nhỏ nhoi không thành vấn đề.

Huyết thú vừa xuất hiện, liền mang theo mùi máu tanh bổ tới Lữ Quy Trần.

- Đây là cái gì? Lữ Quy Trần cả kinh thất sắc, hoảng sợ nhìn 2 con huyết thú hung thần ác sát, hắn không nhận ra đây là giống loài gì, miệng hét lớn: - Tiểu tử ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt, ngươi không sợ những bảo bối kia sẽ biến mất cùng với ta sao.

- Trong mắt ngươi là bảo bối, trong mắt ta chỉ là chút lợi nhỏ. Dương Khai khẽ cười, không thèm để ý.

Lữ Quy Trần luống cuống, hắn vốn tưởng Dương Khai sẽ để ý những dược liệu cấp Hư Vương kia, cho nên mới không sợ hãi nói điều kiện với Dương Khai, nhưng bây giờ xem ra con bài giữ mạng của mình chẳng là gì cả, đối mặt với 2 con huyết thú phát ra khí tức kinh khủng, hắn đâu còn tĩnh táo?

Hai con huyết thú này, chỉ một con thôi hắn đã đánh không lại.

- Thiếu hiệp chờ một chút, chuyện gì cũng phải từ từ. Lữ Quy Trần vừa lui nhanh ra sau, tránh xa công kích của Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy, vừa kêu to: - Lữ mỗ nguyện hai tay dâng những thứ đó, xin thiếu hiệp để lại cho ta một mạng!

- Sao sớm không nói? Dương Khai không quan tâm, nhẹ nhàng nói: - Giết!

- Tê tê...

- Hống...

Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy tấn công Lữ Quy Trần, khí tức tử vong đánh tới, Lữ Quy Trần kinh hãi kêu lên: - Đừng giết ta, ta có thể nói ngươi biết một bí mật lớn, bí mật về đại lục này, nếu ngươi có được nó, thành tựu ngày sau nhất định không thể lường.

Dương Khai nhướng mày, tâm niệm hơi động, 2 con huyết thú ngừng lại.

Lúc này, răng nanh của Vĩ Quan Xà cách Lữ Quy Trần chưa tới ba xích, đuôi của Tinh Hoàng Quy cũng quét ngang qua, nhận được lệnh của Dương Khai, vội vàng biến hướng, lướt qua đỉnh đầu hắn.

Kình phong đánh ngang qua làm Lữ Quy Trần toát mồ hôi lạnh.

Vừa rồi hắn đã đi một chuyến tới quỷ môn quan!

Chương 1804: Sao có thể như vậy

Lữ Quy Trần vừa nhặt lại cái mạng cảm thấy cả người mềm nhũn, toàn thân đổ mồ hôi, gió thổi qua lạnh ngắt.

- Nếu ngươi dám gạt ta, ta cho ngươi muốn chết cũng không xong. Dương Khai lạnh lùng nhìn Lữ Quy Trần. - Nói đi, bí mật đó là gì?

Lữ Quy Trần sắc mặt trắng bệch, nuốt nước miếng, khẩn cầu nhìn Dương Khai: - Có thể cho hai con yêu thú lui về trước không...

Hai con quái vật nhìn chằm chằm mình làm tim hắn đập thình thịch, loại cảm giác tính mạng treo trên sợi tóc vậy thật không dễ chịu.

Dương Khai hừ lạnh, hạ chỉ thị, Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy lập tức biến thành Kim Huyết Ti, bay trở về Dương Khai.

Lữ Quy Trần lau mồ hôi, liếc nhìn Dương Khai, phát hiện hắn không kiên nhẫn nhìn mình, vội vàng nói: - Ta cho ngươi biết bí mật này, ngươi không giết ta chứ?

- Mạng ngươi không đáng, giết ngươi tha ngươi chỉ cần một ý niệm, còn tùy bí mật ngươi nói có đủ lớn không!

- Lớn! Thân thể Lữ Quy Trần chấn động. - Bổn tọa... khụ khụ, ta dám dùng tánh mạng để bảo đảm, bí mật này ngươi tuyệt đối sẽ cảm thấy hứng thú.

- Bớt nói nhảm, dài dòng nữa thì chết đi.

- Dạ dạ dạ... Lữ Quy Trần run lên, không ngừng nói: - Nếu ta nói ngươi biết, khối đại lục này sinh ra lực lượng căn nguyên của chính mình, ngươi tin hay không?

- Căn nguyên? Dương Khai sáng mắt, trầm giọng nói: - Sao ngươi biết được?

- Ta ở chỗ này mấy chục năm rồi a. Lữ Quy Trần cười khổ. - Một ngày cách đây mấy năm, ta đang bế quan, đột nhiên cảm thấy linh khí của khối đại lục này không bình thường, dưới lòng đất có lực lượng gì đó truyền lên, ta tưởng rằng có dị bảo xuất thế liền dùng thần niệm dò xét, nào ngờ thần niệm vừa tản ra liền bị cổ lực lượng kia hút vào. Lúc đó ta thấy một đoàn hào quang chói mắt, cảm giác như trẻ con mới sinh, đang tò mò với thần niệm của ta, mà khi ta tiếp tục tiến vào lại bị nó bài xích, lúc đó ta không biết đó là cái gì, sau này cẩn thận nghĩ lại thì có thể đó là căn nguyên của khối đại lục này, về phần có đúng hay không... ta cũng không dám chắc chắn.

Hắn nói rất nhanh, sau đó thấp thỏm lo âu nhìn Dương Khai.

- Căn nguyên! Ha ha, xem ra đó đúng thật là căn nguyên. Dương Khai cười ha hả.

Năm đó hắn ở trên Huyền Không đại lục, lúc thần niệm xuyên qua hư không, vô tình xâm nhập vào sâu trong lòng đất, hắn cũng gặp một đoàn năng lượng phát sáng, nguồn năng lượng to lớn khiếp người, Dương Khai không biết là cái gì.

Thời điểm đó thực lực của hắn không cao, không thể làm gì nó, bất quá hắn cũng để ý, để lại một tia thần niệm ở đó.

Chính là nhờ tia thần niệm đó Dương Khai mới xác định chính xác vị trí của Huyền Không đại lục, quay về chỗ này.

Giờ nghe Lữ Quy Trần nói như vậy, Dương Khai lập tức xác định, tuyệt đối là căn nguyên không thể nghi ngờ!

Nếu như nói Huyền Không đại lục là một hành tinh nhỏ, như vậy thứ mà Lữ Quy Trần và mình thấy chính là căn nguyên tinh tú.

Chỉ có điều, năm đó căn nguyên vẫn đang lớn lên, chưa hoàn toàn sinh ra, mà thứ Lữ Quy Trần thấy được là căn nguyên vừa sinh của hành tinh.

Khối Huyền Không đại lục này, nếu cứ để vậy, tương lai có thể sẽ trở thành một hành tinh tu luyện chân chính.

- Thiếu hiệp, ta... Lữ Quy Trần quan sát Dương Khai, không biết hắn xử trí mình như thế nào, khẩn trương lên tiếng hỏi.

- Đợi ở đó đừng nhúc nhích, dám tự tiện hành động, ngươi sẽ chết. Dương Khai nói xong, liền cảm ứng vị trí tia thần niệm của mình, thân hình thoắt một cái định bỏ đi nhưng nhanh chóng quay lại, ném cho Lữ Quy Trần một chiếc nhẫn, nói: - Đem những thứ ngươi tìm được mấy chục năm nay bỏ vào đó.

Dứt lời, hắn đã biến mất.

Lữ Quy Trần cầm nhẫn không gian hồi lâu, đứng tại chỗ, trợn mắt nhìn vị trí Dương Khai biến mất, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, gương mặt vẫn còn sợ hãi.

Vừa rồi hắn căn bản không biết Dương Khai bỏ đi như thế nào, xem ra chênh lệch giữa mình với hắn là không thể đo, buồn cười vì lúc nãy hắn còn nghĩ nếu liều chết cận chiến cũng gây được chút thương tích cho Dương Khai.

Nếu thật sự làm như vậy chỉ sợ sớm đã chết không toàn thây.

Sửng sốt hồi lâu, Lữ Quy Trần mới ủ rũ cúi đầu rời đi, chuẩn bị bỏ hết đồ vào nhẫn.

Thiên tài địa bảo tuy tốt, nhưng phải có mạng mới dùng được, giờ quả đấm của Dương Khai lớn hơn, hắn sao dám phản kháng?

Dưới lòng đất, Dương Khai mất khí lực rất lớn mới xuống tới.

Nơi này cách mặt đất hơn vạn dặm, nhưng lại có một không gian trống trải. Ở giữa không gian có một đoàn năng lượng phát sáng, tản ra ánh sáng nhu hòa.

Chính là đoàn năng lượng mà mấy chục năm trước Dương Khai đã thấy.

Bất quá lúc này nó nhỏ hơn trước, ngưng luyện hơn, hơn nữa lúc Dương Khai đến nơi này, đoàn năng lượng sinh ra một cỗ lực bài xích mãnh liệt, muốn đẩy hắn khỏi mảnh không gian này.

Dương Khai đứng thản nhiên tại chỗ, mặc cho cổ lực lượng bài xích kia cường đại như thế nào, hắn cũng không động đậy.

Nhìn chằm chằm đoàn năng lượng phát sáng, Dương Khai mừng rỡ: - Quả thật là căn nguyên.

Hắn là Tinh Chủ của U Ám Tinh, luyện hóa qua căn nguyên của U Ám Tinh, ở phương diện này có hiểu biết.

Căn nguyên của Huyền Không đại lục khác biệt rất với của U Ám Tinh, nhưng tuyệt đối là lực lượng căn nguyên, ẩn chứa lực lượng kinh khủng khiếp người.

- Ha ha, dung hợp cả tia thần niệm của ta vào, chẳng phải nói đây là đồ của ta sao? Dương Khai lại quan sát một hồi, không khỏi hưng phấn.

Không biết xảy ra chuyện gì, tia thần niệm mà mình để lại theo căn nguyên sinh ra và lớn lên mà dung hợp vào.

Nói cách khác, lực lượng căn nguyên này đã có lạc ấn của mình!

Trách không được cảm giác lực lượng căn nguyên này vạn phần kinh khủng nhưng không lay chuyển nổi mình, thì ra là như vậy, Dương Khai bừng tỉnh.

Ngay sau đó, Dương Khai kích động run lên.

Đoàn lực lượng căn nguyên đã có lạc ấn của mình, chắc chắn luyện hóa vô cùng dễ dàng, nếu luyện hóa nó xong, vậy mình có thể trở thành chủ nhân của đại lục này chứ?

Mình đã là chủ của U Ám Tinh, nếu tiếp tục trở thành chủ của đại lục này, vậy chính là... lưỡng tinh chi chủ!

Chuyện như vậy, mấy triệu năm qua trong cả Tinh Vực chưa từng phát sinh.

Mặc dù là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh cũng không có khả năng luyện hóa căn nguyên của hai hành tinh.

Nghĩ vậy làm Dương Khai vô cùng phấn khởi, hắn đã biết lợi ích khi trở thành Tinh Chủ, Tinh Chủ và hành tinh như cùng một nhịp thở, cùng vinh nhục, hành tinh tu luyện cường thịnh thì Tinh Chủ cũng có lợi, hành tinh tu luyện suy nhược thì Tinh Chủ cũng yếu.
Huyền Không đại lục xem như hành tinh tu luyện mới sinh không lâu, có khả năng phát triển vô hạn, chỉ cần luyện hóa lực lượng căn nguyên của nó, sau này nó lớn lên mình cũng có ích lợi vô hạn!

Nghĩ tới đây, Dương Khai không kiềm chế được tâm tình của mình.

Hắn thử dùng thần niệm trao đổi với lực lượng căn nguyên, phát hiện đối phương không phản ứng chút nào.

Nghĩ nghĩ, Dương Khai hiểu ra.

Căn nguyên này mới sinh ra không lâu, giống như trẻ sơ sinh vậy, sao có thể có phản ứng gì?

- Trước luyện hóa rồi tính sau. Dương Khai lẩm bẩm, khoanh chân ngồi xuống, tay kết ấn quyết, hai mắt nhắm chặt, ngay sau đó, một cỗ thần hồn lực tinh thuần từ cơ thể hắn tràn ra.

Một đạo thần hồn lực mà mắt thường có thể thấy xuyên qua, biến thành Dương Khai.

Đây là linh thể thần hồn của Dương Khai.

Muốn luyện hóa căn nguyên tinh tú, phải thần hồn xuất khiếu, dung hợp với lực lượng căn nguyên, cho nên luyện hóa căn nguyên tinh tú là chuyện vô cùng nguy hiểm, hơi lơ là sẽ tan thành mây khói.

Những cường giả Hư Vương tam tầng cảnh nếu không có mười phần nắm chắc, căn bản không dám làm chuyện như vậy, đây cũng là nguyên nhân trong Tinh Vực có ít Tinh Chủ.

Vô tận năm tháng, có rất nhiều cường giả Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh cao chết trong quá trình luyện hóa căn nguyên tinh tú.

Nếu không phải căn nguyên tinh tú của Huyền Không đại lục vừa mới sinh ra, không cường đại, nếu không phải trước đó nó đã dung hợp tia thần niệm của mình, đã có lạc ấn của mình, Dương Khai không dám tự phụ như vậy.

Không như lúc luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh, lần kia là Dương Viêm giúp hắn, không có chút nguy hiểm, mà lần này phải dựa vào chính mình.

Cũng may Dương Khai khá nắm chắc, bởi vì hắn có Luyện Tinh Quyết.

Luyện Tinh Quyết từ Đế Uyển là bí thuật chuyên luyện hóa căn nguyên tinh tú, tiểu sư tỷ dựa vào bí thuật này mới có thể trở thành Tinh Chủ của Thông Huyền đại lục.

Linh thể thần hồn nhoáng lên một cái, vọt vào trong căn nguyên, cả quá trình không có chút trở ngại, Dương Khai cảm giác mình rơi xuống một dòng nước ấm áp, cực kỳ thoải mái.

Điều này làm hắn vui mừng quá đỗi, quả nhiên là vì mình có lạc ấn trên đó nên căn nguyên không bài xích thần hồn của mình.

Xem ra, chuyện sẽ rất thuận lợi a, Dương Khai nghĩ.

Hắn thầm vận Luyện Tinh Quyết, bắt đầu luyện hóa lực lượng căn nguyên.

Thời gian từ từ trôi qua, căn nguyên bắt đầu tiêu tan, một cỗ khí tức huyền diệu truyền ra.

Cả quá trình thuận lợi không tưởng tượng nổi, lúc linh thể thần hồn dung hợp với lực lượng căn nguyên tới một mức độ, Dương Khai đổi ấn quyết, bắt đầu dẫn lực lượng căn nguyên vào trong cơ thể mình.

Chỉ cần thu căn nguyên vào trong cơ thể là có thể hoàn thành luyện hóa, trở thành Tinh Chủ khối đại lục này!

Nhưng vào lúc này, một cổ lực lượng khác bỗng bạo phát trong cơ thể Dương Khai, cổ lực lượng này mạnh hơn căn nguyên Huyền Không đại lục rất nhiều.

Bị cổ lực lượng này quấy nhiễu, căn nguyên Huyền Không đại lục vốn ôn thuận trở nên hỗn loạn, không chịu khống chế của Dương Khai nữa.

- Không xong! Dương Khai kinh hô, mở mắt ra, thay đổi ấn quyết, ngay sau đó, linh thể thần hồn quay trở về thể xác.

Phụt một tiếng, Dương Khai há mồm phun ra một ngụm máu tươi, phế phủ rung chuyển, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Dương Khai thở hổn hển, lúc này hắn mới áp chế thánh nguyên và khí huyết trong cơ thể xuống.

Nhìn căn nguyên trước mặt, Dương Khai chau mày: - Sao lại như vậy?

Chương 1805: Đổi thân thể khác mà luyện hóa

Luyện hóa căn nguyên Huyền Không đại lục, giai đoạn đầu tiến triển tương đối thuận lợi, mắt thấy chỉ cần dẫn dắt lực lượng căn nguyên vào cơ thể là có thể đại công cáo thành, không ngờ rằng ở bước cuối cùng này lại thất bại trong gang tấc.

Dương Khai trầm mặt, hồi tưởng lại, chau mày: - Chẳng lẽ hai loại lực lượng căn nguyên không thể cùng tồn tại trong một thân thể?

Khoảnh khắc vừa rồi, hắn rõ ràng cảm thấy căn nguyên U Ám Tinh trong cơ thể mình bạo phát, như chim bảo vệ tổ, ép căn nguyên Huyền Không đại lục trở ra.

Làm cho Dương Khai bị cắn trả thụ thương.

- Lực lượng căn nguyên có pháp tắc thiên địa, một thiên địa chỉ có một pháp tắc, một hành tinh chỉ chịu một loại pháp tắc thiên địa cụ thể, càng không nói đến thân người...

- Ta đã luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh, có liên hệ chặt chẽ với pháp tắc U Ám Tinh, sợ là khó chứa them pháp tắc khác, căn nguyên khác...

- Đúng, nhất định là như vậy!

Dương Khai suy nghĩ, không lâu sau liền hiểu rõ hết thảy, mặc dù chỉ là suy đoán của hắn, nhưng hắn tin điều này đúng tám chín phần mười.

Chính vì mình đã luyện hóa U Ám Tinh nên lần này không thể luyện hóa căn nguyên Thông Huyền đại lục.

Như thế xem ra, trong Tinh Vực chưa bao giờ xuất hiện lưỡng tinh chi chủ, không phải vì những cường giả Hư Vương Cảnh kia thực lực không đủ, mà chuyện này căn bản là không thể a.

Hiểu rõ điểm này, Dương Khai cảm thấy chán nản.

Tình huống này giống như một người đang rất đói bụng, bụng lại không chứa được món gì, đích thực làm người đó vô cùng buồn bực.

Cơ hội trời cho này, không lẽ bỏ qua như vậy?

Không nói đến căn nguyên Thông Huyền đại lục vừa mới sinh ra không lâu, cực dễ luyện hóa, trong căn nguyên còn có thần hồn lạc ấn của mình, chuyện như vậy có thể nói là vạn năm khó gặp, bỏ qua căn nguyên trước mặt, Dương Khai rất không cam lòng.

Nhưng thân thể hắn không thể chứa thêm căn nguyên khác, hắn không thể làm gì.

Dương Khai ngồi tại chỗ, vừa trị thương vừa vắt óc suy nghĩ xem phải làm thế nào.

Nghĩ đã lâu vẫn không có biện pháp nào tốt, trong lòng hắn khó chịu

Bất chợt, hắn nhớ ra cái gì đó, ánh mắt vốn nóng nảy bỗng sáng lên, kinh ngạc suy tư một hồi, rốt cuộc không nhịn được cười ha ha.

- Ngu xuẩn a, thật là ngu xuẩn a, sao không nghĩ tới điểm này ngay từ đầu. Dương Khai vỗ trán.

Ngay sau đó, hắn vung tay lên, Tiểu Tiểu và hỏa điểu đồng thời hiện ra trước mặt hắn.

- Chủ nhân có gì phân phó? Lưu Viêm vừa hiện thân liền lên tiếng.

- Hai người các ngươi nhìn vật này, ai có thể cắn nuốt? Ai có thể cắn nuốt liền thuộc về người đó, nếu cả hai cùng có thể cắn nuốt thì chia đôi!

Dương Khai chỉ vào căn nguyên trước mặt, nhàn nhạt mở miệng nói.

Tiểu Tiểu và hỏa điểu vẫn là trợ lực cường đại nhất của hắn, hai vị này giờ đã có chiến lực Hư Vương Cảnh cường hãn, nếu để họ cắn nuốt căn nguyên, tất sẽ còn mạnh hơn nhiều.

Nếu mình không thể luyện hóa, không bằng để cho hai đại trợ lực này thử một chút, vạn nhất bọn họ có thể thành công, đối với mình cũng là lợi lớn.

Lưu Viêm nghe vậy, quay đầu nhìn căn nguyên, ngay sau đó, con ngươi xinh đẹp lộ vẻ kiêng kỵ, sợ hãi nói: - Chủ nhân, vật này tuy ta không biết là gì, nhưng ta cảm giác mình không có năng lực cắn nuốt, trên người nó có một loại ý cảnh cao thâm so với ta, nếu ta tùy tiện cắn nuốt tất bị nó hủy diệt.

- Đó là pháp tắc. Dương Khai gật đầu giải thích.

Lưu Viêm là thân khí linh cho nên kiến thức không cao, không nhận ra căn nguyên tinh tú, nhưng nàng có bản năng của mình, giống như mãnh thú, biết thứ gì gây nguy hiểm cho mình.

Căn nguyên trước mặt cho Lưu Viêm cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Lực lượng pháp tắc, cao thâm khó lường, sao Lưu Viêm dám càn rỡ cắn nuốt?

Chẳng những Lưu Viêm, ngay cả Tiểu Tiểu một mực khờ khạo, lúc này cũng trừng mắt đôi mắt nhỏ, nhìn chằm chằm căn nguyên trước mặt, không có bất kỳ động tác gì.

Nếu là trước kia, Dương Khai cho phép nó cắn nuốt cái gì, chỉ sợ nó đã sớm làm, nuốt vào rồi nói sau, dù sao với thiên phú thần thông của nó không sợ tiêu hóa không được.

Hiện tại nó dừng lại không tiến lên, là vì cảm nhận được căn nguyên tinh tú đối với nó có tính uy hiếp.
Lần trước nó có thể cắn nuốt hết căn nguyên trên viên khoáng tinh kia, thật sự là vì khoáng tinh đã chết, căn nguyên tán loạn, chỉ còn sót lại một chút, đối với nó không có nguy hại nên mới đắc thủ, nhưng lúc này, căn nguyên Huyền Không đại lục hoàn chỉnh, mặc dù vừa mới sinh ra nhưng Tiểu Tiểu cũng không dám.

Thấy bộ dáng này của bọn họ, Dương Khai lập tức biết bọn họ không thể ra sức, lập tức nói: - Nếu như thế, các ngươi trở về đi.

Vung tay lên, thu Tiểu Tiểu và Lưu Viêm vào.

Một Thạch Khổi sáng rực rỡ xuất hiện trước mặt Dương Khai.

Thạch Khổi pháp thân!

Tiểu Tiểu và Lưu Viêm không nuốt được căn nguyên, Dương Khai không gấp, bởi vì hắn còn có pháp thân, sở dĩ gọi Tiểu Tiểu và Lưu Viêm ra trước là vì Dương Khai muốn cho bọn họ lợi ích để nhanh chóng trưởng thành.

Nếu bọn họ không thể làm gì, vậy thì để pháp thân xuất thủ.

Thân thể của mình không thể chứa hai loại căn nguyên, nhưng dùng một thân thể khác chắc được chứ?

Hơn nữa trong pháp thân có một luồng phân thần của mình, tương đương với một Dương Khai khác, phù hợp với lạc ấn trong căn nguyên.

Phóng ra phân thần, rót vào trong pháp thân, hai tròng mắt pháp thân vốn vẩn đục đột nhiên sáng lên.

Dương Khai khống chế pháp thân, đi tới ngồi xuống trước mặt căn nguyên, lặp lại động tác lúc nãy, thi triển Luyện Tinh Quyết.

Thời gian dần trôi qua, thần sắc của bản thể Dương Khai vô cùng ngưng trọng.

Mặc dù hắn cảm thấy ý nghĩ của mình không sai, nhưng trước khi có kết quả, hắn không dám quá mức khẳng định, vạn nhất cả pháp thân cũng không thể luyện hóa căn nguyên tinh tú, vậy hắn chỉ có thể nhịn đau bỏ qua chỗ lợi này.

Đến lúc đó hắn sẽ thử cho bằng hữu của mình luyện hóa, xem bọn họ có được cơ duyên này không, chỉ có điều như vậy thì phải chờ thực lực bọn họ trở nên mạnh mẽ mới được, tối thiểu phải đến Hư Vương Cảnh... có trời mới biết là tới bao giờ.

Mỗi một khắc, Dương Khai đều chú ý động tĩnh của căn nguyên và pháp thân, mặt lộ vẻ mừng như điên, không nhịn được cười ha ha.

Lúc này, căn nguyên trước mặt đang từ từ bị dẫn dắt vào pháp thân, không có ý bài xích.

Thành công!

Ý nghĩ của mình quả không sai, sở dĩ bản thể không thể luyện hóa là vì trong một thân thể không thể có hai loại căn nguyên cùng tồn tạ, đổi một thân thể khác là giải quyết được vấn đề.

Pháp thân tương đương với một bản thân khác, pháp thân trở thành Tinh Chủ của Thông Huyền đại lục, chẳng khác nào mình trở thành Tinh Chủ của Thông Huyền đại lục.

Mặc dù có chút gian lận, nhưng mình đã là lưỡng tinh chi chủ. Chậc chậc... chuyện như vậy nếu lan truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ chấn động cả Tinh Vực.

Dương Khai tâm tình rất tốt, vội vàng nín thở ngưng thần, không dám có chút khinh thường, tập trung theo dõi động tĩnh của pháp thân.

Hết thảy đều tiến hành đâu vào đấy, chỉ đợi lực lượng căn nguyên hoàn toàn rót vào trong pháp thân là có thể đại công cáo thành.

Chỉ có điều... tốc độ có chút chậm a.

Dương Khai rất là bất mãn.

Dựa theo đánh giá của hắn, pháp thân luyện hóa căn nguyên tối thiểu phải một hai tháng, nhớ lại hồi đó hắn trở thành Tinh Chủ U Ám Tinh chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Nhưng đó là Dương Viêm đưa căn nguyên U Ám Tinh tới, hai chuyện không thể so sánh.

- Thôi, đi mở lò luyện đan! Chờ ở đây không có gì làm, Dương Khai đứng dậy, tay kết ấn, cơ thể trào ra lực lượng không gian, trong nháy mắt đã biến mất.

Pháp thân không cần chú ý, chỉ còn là vấn đề thời gian, hắn cũng lười đợi, thừa dịp này luyện mấy lò linh đan.

Giờ tu vi của hắn đã là Phản Hư Cảnh đỉnh phong, trong Thất Lạc Chi Địa đã cảm thấy cơ hội đột phá, bất quá lúc đó phong vân biến hoá kỳ lạ, thế cục biến ảo, bị hắn mạnh mẽ áp chế.

Huyền Không đại lục cực kỳ an toàn, pháp tắc thiên địa hoàn chỉnh, chính là nơi tốt để đột phá, hắn dùng việc luyện đan để đột phá.

Lần này thu hoạch trong Thất Lạc Chi Địa thật không nhỏ.

Một lát sau, Dương Khai đi tới một chỗ trên Huyền Không đại lục, thần niệm tản ra, cảm ứng xong liền đi qua bên trái.

Mười mấy hơi thở sau, Dương Khai lại hiện thân.

Lữ Quy Trần vẫn chờ ở đó liền hoảng sợ, sau khi thấy rõ khuôn mặt Dương Khai, vội vàng vui vẻ chạy tới, hai tay dâng nhẫn không gian, nét mặt cười nịnh nọt: - Thiếu hiệp, mọi thứ đều ở bên trong, ngươi xem có hài lòng không.

Sauk hi thấy thủ đoạn của Dương Khai, Lữ Quy Trần như một chú thỏ, nào dám không vâng lời.

- Ân. Dương Khai nhàn nhạt nói, hút lấy chiếc nhẫn, thần niệm đảo qua, lập tức cau mày, tức cười nhìn Lữ Quy Trần: - Những năm này ngươi thu hoạch không tệ a.

- Ha ha...

Lữ Quy Trần cười khan. - Ở đây không có gì làm, trừ tu luyện ra chỉ có thể đi lòng vòng.

- Sau đó ngươi thấy thiên tài địa bảo gì đều đào hết?

- Thiếu hiệp anh minh!

- Ngu xuẩn! Dương Khai giận dữ mắng to.

- A? Lữ Quy Trần ngạc nhiên ngẩng đầu.

- Ngu không ai bằng! Dương Khai lại mắng. - Ngươi dầu gì cũng là Phản Hư Cảnh mà không biết thiên tài địa bảo nếu đào lên mà không có phương pháp bảo quản hoàn thiện sẽ làm mất dược hiệu sao? Ngươi nhìn những dược liệu trong chiếc nhẫn này xem, có nhiều dược liệu đã hư hết một nửa, ta dùng thế nào đây? Thật là ngu như heo a.

Dương Khai đích thực muốn tức chết.

Dược liệu trong chiếc nhẫn quả thật không ít, hơn nữa có rất nhiều cấp Hư Vương, nhưng bởi vì bảo quản không tốt, dẫn tới dược hiệu mất rất nhiều, giá trị giảm mạnh.

Bất kỳ một luyện đan sư thấy vậy, chỉ sợ đều phải kêu lên.

Lữ Quy Trần bị mắng một trận, không dám lên tiếng nữa, chỉ có thể cười ngượng ngùng.

Dương Khai thở dài, biết chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hắn, nếu hắn có một cái nhẫn không gian, cũng không đến mức làm mất nhiều dược hiệu như vậy, nhưng Quỷ Tổ đã lấy mất rồi.

Chuyện này Quỷ Tổ cũng chịu một phần trách nhiệm.

Chương 1806: Ngộ Đạo đan

Mặc dù có dược liệu đã bị mất dược hiệu, nhưng số lượng thu được rất lớn, đương nhiên cũng thu hoạch không ít.

- Ngươi không cất làm của riêng đấy chứ? Dương Khai liếc mắt nhìn Lữ Quy Trần.

- Không dám, không dám. Lữ Quy Trần hoảng sợ, vội vàng xua tay, giờ này là người yếu hơn, hắn nào dám khiến Dương Khai nghi ngờ? Vội vàng thề thốt, nếu bản thân cất giấu làm của riêng sẽ bị thiên lôi đánh

- Được rồi, nơi này không còn việc của ngươi nữa, lui ra đi. Dương Khai không kiên nhẫn, phất tay áo.

Lữ Quy Trần đứng tại chỗ động không động đậy, vẻ mặt ngập ngừng nhìn Dương Khai, dáng vẻ như muốn hỏi nhưng lại thôi.

- Còn có chuyện gì?

- Thiếu hiệpThứ, thứ, thứ căn nguyên kia

- Đây là điều ngươi cũng có thể hỏi sao? Dương Khai sắc mặt sầm xuống, hàn ý trong mắt đột nhiên tăng lên, một cỗ lực lượng thần thức vô hình đánh ra.

Lữ Quy Trần trong khoảnh khắc như bị thương nặng, phòng ngự thức hải bị xé rách trong chớp mắt, nhức đầu kịch liệt, lảo đảo lùi về phía sau, sắc mặt đều trắng bệch.

Bị thế này, Lữ Quy Trần thần sắc cả kinh, lập tức biết hiểu ra rằng suy đoán trước kia của mình không phải là giả, Dương Khai nếu thật muốn giết hắn, chẳng qua như giết gà giết chó mà thôi

Ngẩng đầu lên nhìn, phía trước đã không còn dấu vết Dương Khai, hắn không biết đã rời khỏi nơi đó thì khi nào rồi.

Cười khổ một tiếng, Lữ Quy Trần vội vàng khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển công pháp thúc giục thánh nguyên trị thương.

Tại một nơi ở Huyền Không đại lục, non xanh nước biếc, Dương Khai hiện thân chỗ này.

- Phong cảnh không tệ, chính là ở chỗ này.

Hắn tự nói một câu, sau đó thả ra mấy con huyết thú, sai bọn chúng tản ra cảnh giới xung quanh.

Tuy rằng hiện nay trên Huyền Không đại lục chỉ có một người ngoài là Lữ Quy Trần, Dương Khai cũng không dám chắc hắn sẽ không tùy tiện quấy rầy mình. Mọi việc đều có thể không may xảy ra, thả ra mấy con huyết thú bảo vệ, Dương Khai liền có thể vô tư.

Ngay sau đó, hắn tế ra Tử Hư Đỉnh để tự mình luyện đan, lại tìm kiếm dược liệu trong nhẫn không gian.

- Luyện đan gì thì tốt đây. Thần niệm Dương Khai quét qua nhẫn không gian.

Hắn lần này luyện đan chủ yếu là vì dẫn động khí cơ đột phá, cho nên luyện chế đan gì cũng được, hắn cần là lợi dụng luyện đan đưa bản thân dung nhập vào trong thiên địa mà thôi.

- Tử Dương Thảo, Bách Diệp Liên... ồ, đến Không Tâm Quả đều có, đủ rồi, vậy luyện Ngộ Đạo đan là được. Sau khi đột phá, có thể uống một chút củng cố cảnh giới. Rất nhanh, Dương Khai liền đưa ra quyết định.

Chủ yếu là vật liệu luyện chế Ngộ Đạo đan, hắn giờ này đều có toàn bộ, dễ dàng nhất.

Lấy các loại dược liệu ra, bày ra bên cạnh mình, Dương Khai lúc này mới đưa tay bấm pháp quyết, chỉ tay về phía Tử Hư Đỉnh.

Thần thức chi hỏa trong khoảnh khắc rót vào đó, nhiệt độ Tử Hư Đỉnh chợt tăng lên.

Từng dược liệu được Dương Khai lần lượt đưa vào trong lò luyện đan, lớn nhỏ của thần thức chi hỏa cũng biến hóa theo từng thời điểm, con đường luyện đan của Dương khai, thời kì trước là kế thừa từ Luyện Đan Chân Quyết, cũng từng nhận được chỉ dạy của lão nhân Thiên Tàng ở Thông Huyền đại lục, thời kỳ sau là kế thừa từ Đan Đạo Chân Giải, những thứ đã học đều là thuật luyện đan đứng đầu.

Hơn nữa hắn còn nghiên cứu con đường luyện đan của Hạ Ngưng Thường, vì vậy trên thuật luyện đan, hắn có trình độ không thấp.

Các loại ấn pháp không ngừng được đánh vào trong Tử Hư Đỉnh, từng linh trận tiêu tan rồi lại sinh ra trong Tử Hư Đỉnh, thần thái Dương Khai vô cùng chuyên chú, dần dần từ bỏ tất cả suy nghĩ linh tinh, một lòng tập trung vào luyện đan.

Hơi thở của hắn cũng bắn đầu hòa nhập cùng thiên địa, dường như toàn thân đều hóa thành một phần tử của thiên địa.

Luyện chế một viên linh đan, trình tự tiến hành phức tạp, không phải chỉ là đơn giản ngưng luyện ra dịch thuốc, khiến dịch thuốc trong lò luyện phối hợp tác dụng với nhau là được.

Lúc nào cần lửa lớn, lúc nào cần khắc linh trận dạng gì, nên dùng đan pháp quyết dạng gì, mỗi bước đều phải nghiêm mật, làm sai một bước, nắm bắt thời cơ chậm một bước, liền có khả năng luyện chế thất bại, dù thành đan, phẩm chất đan dược cũng sẽ không cao.

Thuật luyện đan là đại đạo đòi hỏi tinh thần và nghị lực.

Dương Khai có thần thức chi hỏa, trên phương diện luyện đan có điều kiện ưu việt cực tốt, cho nên thời gian và tinh lực hắn hao tốn khi luyện đan dược ít hơn rất nhiều so với luyện đan sư bình thường.

Nhất là phối hợp với công hiệu khôi phục của Ôn Thần Liên bảy màu và lực lượng thần hồn cường đại của hắn, hắn có thể vận dụng thần thức chi hỏa mà không cần lo lắng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong Tử Hư Đỉnh truyền ra âm thanh ùng ục, đấy là các loại nước thuốc trân quý trong đó đang tác dụng với nhau, xảy ra quá trình thay đổi thần kỳ.

Một mùi thơm nhàn nhạt lạ lùng bay ra từ bên trong đỉnh, khiến người ngửi được cảm thấy tinh thần thanh tịnh sảng khoái, đây là dấu hiệu báo đan dược bắt đầu ngưng kết.

Sắc mặt của Dương Khai càng trở nên thêm ngưng trọng, hắn vẫy tay một cái, một huyết thú cảnh giới ở phía xa liền biến thành Kim Huyết Ti, bay vụt về trên tay hắn.

Kim Huyết Ti như một làn khói nhẹ hai màu vàng đỏ, nhảy múa trên đầu ngón tay Dương Khai.

Theo nhịp nhảy múa, Kim Huyết Ti dần dần lại biến thành ánh sáng màu vàng, mà màu đỏ bị tách ra, ngưng tụ thành một khối sương đỏ. Trong sương kia, ẩn chứa tiếng thú gầm thét, thỉnh thoảng huyễn hóa thành hình dáng một con yêu thú.

- Đừng làm ồn, dùng ngươi để luyện đan là nơi quy tụ tốt nhất của ngươi, ngoan ngoãn một chút. Dương Khai đưa tay bắt lấy sương đỏ kia, khẽ cười nói.

Sương đỏ rất có linh tính kia dường như nhận ra điều không hay, chẳng những không an ổn, lại càng tăng thêm phá phách.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, ném thẳng sương đỏ vào trong lò luyện đan.

Trong Đan Đạo Chân Giải, câu nói sau cùng cũng đã nói, đan dược có linh, mới có thể gọi là linh đan!

Dương Khai tìm hiểu rất lâu, cuối cùng mới hiểu rõ lời này rốt cuộc là có ý gì.

Đan dược không thể vô duyên vô cớ có linh tính, trừ khi để thời gian quá lâu, hơn nữa đặt ở nơi linh khí vô cùng nồng đậm, thiên thời địa lợi, trải qua vô số năm mới có thể sinh ra những thứ như đan linh.

Nếu đan dược không thể vô duyên vô cớ có linh tính, vậy mình rót linh tính vào cho nó là được.

Phương pháp tốt nhất, chính là dùng nội đan yêu thú làm đan dẫn!

Trong nội đan yêu thú, bao gồm nhiều tinh khí thần yêu thú, là đan dẫn tốt nhất.

Trên tay Dương Khai mặc dù không có nội đan đẳng cấp cao gì, nhưng hắn có huyết thú.

Một dạng có thể dùng làm đan dẫn!

Lần này là luyện chế linh đan cấp Hư Vương, đan dẫn tất nhiên không thể thiếu, Dương Khai chỉ có thể mượn dùng huyết thú, mặc dù như vậy, huyết thú sẽ giảm đi một con, nhưng so với Ngộc Đạo đan, có thể dễ dàng thấy được thứ nào quan trọng hơn.

Sương máu bị ném vào trong Tử Hư Đinh, trong khoảnh khắc, bên trong Tử Hư Đinh dường như xảy ra phản ứng dây chuyền kinh khủng gì đó, phát ra tiếng vang kinh thiên động địa.

- Vẫn muốn phản kháng!

Dương Khai sắc mặt sầm xuống, hai tay bấm niệm thần chú, không ngừng trấn áp.

Không hổ là hồn phách yêu thú bậc chín, ước chừng mất mấy chục hơi thở của Dương Khai, mới khiến nó yên ổn.

Mùi thơm lạ lùng xuôi trong không khí, dường như càng thêm nồng đậm.

Tùng tùng tùng...

Cùng lúc đó, Dương Khai cảm thấy thánh nguyên trong cơ thể mình bắt đầu lên xuống bất định, phát ra nhiễu động như có lực đánh.

- Đến rồi sao? Tinh quang trong mắt lóe lên, biết hành động lần này của bản thân đã dẫn động khí cơ, đã đến quan khẩu cần đột phá.

Nhưng giờ này đan dược sắp luyện thành, hắn cũng không muốn bỏ dở giữa chừng.

Tay liên tiếp bấm linh quyết, bắt đầu vận dụng thủ pháp ngưng đan được ghi lại trong Đan Đạo Chân Giải, kết xuất ra pháp ấn không giống nhau, đánh vào trong Tử Hư Đỉnh.

Động tĩnh trong đỉnh càng lúc càng lớn, tận đến lúc Dương Khai đánh ra mấy trăm đạo pháp ấn, bên trong mới bỗng nhiên truyền đến tiếng lăn, dường như có thứ gì đang lăn ở trong Tử Hư Đinh.

- Lên! Dương Khai chợt quát một tiếng, một tay chụp lên trên Tử Hư Đỉnh, ngay sau đó, ba đạo tia sáng bỗng nhiên bắn ra từ trong Tử Hư Đỉnh, lần lượt chạy ra ba hướng khác nhau.

- Ha ha, muốn chạy sao, mơ tưởng hão huyền. Dương Khai cười lớn, thân hình chuyển động, xuất hiện phía sau viên đan dược, một tay túm lấy, nhìn không thấy nữa. Nhét vào bình ngọc đã chuẩn bị sẵn, ngay sau đó hắn lại bào chế theo cách như thế, lần lượt bỏ viên thứ hai, viên thứ ba vào trong bình.

Một lần luyện đan, được ba viên, chuyện như vậy đã là đỉnh cao trong nghệ thuật luyện đan của Tinh Vực.

Những luyện đan sư nổi danh xa gần kia, bất kể thuật luyện đan tinh xảo thế nào, một phần vật liệu chỉ có thể tạo thành một viên đan mà thôi.

Nhưng Dương Khai ở đây, đã phá vỡ lẽ thường.

Thủ pháp luyện đan thượng cổ mà Đan Đạo Chân Giải ghi lại, quả nhiên thần diệu có một không hai.

Có lẽ tại thời thượng cổ, những nho sĩ có thể luyện đan kia đều luyện đan như thế, nhưng theo thời gian trôi đi, thuật luyện đan thần kỳ như vậy đã thất truyền, dẫn tới cuối cùng tất cả các luyện đan sư chỉ có thể dùng một phần vật liệu luyện chế được một viên linh đan..

Ầm, ầm

Trên bầu trời truyền đến tiếng sấm rền như tiếng nổ.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn trời, chỉ nhìn thấy mây đen như mực đã hội tụ trên đỉnh đầu, như tấm chăn bông 100 năm không giặt vậy, trĩu nặng đè nén ở phía trên, làm cho tức ngực.

Mà trong đám mây đen kia, tích chứa khí tức hủy diệt kinh khủng, dường như có thể phá hủy cả Huyền Không Đại Lục này.

Lúc này chỉ là vừa mới bắt đầu, bốn phía không ngừng có linh khí khổng lồ rót vào trong mây đen, làm lớn mạnh thể tích của nó.

Sắc mặt Dương Khai trở nên ngưng trọng.

Hắn lần này là tấn thăng đại cảnh giới, là từ Phản Hư Cảnh tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, thiên địa thanh tẩy nhất định sẽ khác so với trước kia.

Nhìn một hồi, hắn phất tay vung ra vô số thánh tinh, ngay sau đó ra một quyền mạnh, đánh về phía những thánh tinh kia.

- Nổ cho ta!

Ầm ầm, chục triệu thánh tinh nổ tan thành phấn vụn giữa không trung, linh khí tích chứa trong thánh tinh bắn ra bốn phương tám hướng, tràn ngập trong phạm vi lớn ở nơi này.

Chớp mắt một cái, tại vị trí của Dương Khai, trong chu vi mười dặm, độ nồng đậm của linh khí thiên địa đột nhiên tăng lên một bậc.

Lúc tấn thăng cần lượng lớn linh khí thiên địa, tuy rằng linh khí thiên địa của Huyền Không đại lục rất đầy đủ, nhưng Dương Khai vẫn không dám khinh xuất, không tiếc phá vỡ chục triệu thánh tinh bồi bổ môi trường vị trí của mình.

Linh khí đã thoải mái, Dương Khai vẫn không ngừng động tác.

Phất tay, từng hòn đá hình lục giác tích chứa ý cảnh uyên thâm bị bắn ra tung tóe, bố trí xung quanh thân thể hắn.

Số lượng những hòn đá kia đạt trên trăm khối, phối hợp chặt chẽ với nhau trong không gian này, dần dần, lại khiến cho khu vực này tạo thành một vực tràng uy năng.

Vực Thạch!

Vực Thạch trong tay Dương Khai ngoài chia cho những người thân thích, vẫn còn lại không ít, giờ này chính là quan khẩu đột phá Hư Vương Cảnh, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt đối với chính mình.

Hắn hy vọng khi đột phá, đồng thời sẽ hấp thu những năng lượng trong Vực Thạch này, tăng cảm ngộ và hiểu biết của mình đối với lĩnh vực.

Hắn lại phất tay thả ra toàn bộ huyết thú, Thạch Khổi tiểu tiểu và Lưu Viêm, ra lệnh: - Toàn bộ tản ra, nội trong chu vi ba mươi dặm, nếu có người nào đến gần, bất luận thế nào cũng giết chết!

Hắn ra chiêu này, chủ yếu là để phòng ngự Lữ Quy Trần, vạn nhất tiểu tử này không cam lòng, khi mình đột phá lại bị quấy rầy, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Ngay sau đó, nhóm huyết thú cùng Thạch Khổi phân tán bốn phía, Lưu Viêm trước khi đi nhìn lên mây đen trên bầu trời, mặt đầy e ngại.

Nàng có thể nhận ra sự kinh khủng của lần thiên địa thanh tẩy này, dù với thực lực hiện tại của hắn, cũng không dám nói có thể dễ dàng chống đỡ được.

Chương 1807: Tấn thăng

- Đã xảy ra chuyện gì vậy, đã xảy ra chuyện gì vậy? Nơi quái quỷ này chẳng lẽ sắp bị hủy diệt sao? Lữ Quy Trần lảo đảo, nghiêng ngả phóng về nơi Dương Khai tấn thăng.

Hắn vừa rồi chỉ là hơi trị thương một chút, đến khi mở mắt, chợt phát hiện cả bầu không khí của Huyền Không đại lục lại xảy ra biến đổi kịch liệt như vậy, trên bầu trời tiếng sấm nổ vang rền, mây đen dày đặc, linh khí cả vùng đất sinh động, bạo động bất an.

Hắn hoàn toàn bối rối, hoàn toàn không biết đây rốt cuộc là tình huống gì, chỉ có thể men theo nguồn truyền đến động tĩnh này, tìm hiểu đến cùng.

Khi bay, hắn thấy được mây đen trên bầu trời kia càng lúc càng lớn, hơn nữa trong mây đen, không ngừng có sấm sét đen như mực đánh xuyên qua, như Giao long dữ tợn ẩn mình trong đó, bỗng nhiên thò đầu ra.

Cảnh tượng này thực khiến hắn kinh hồn khiếp vía.

Bay hơn trăm dặm, mắt Lữ Quy Trần bỗng hoa lên, trước mặt xuất hiện một yêu thú hình dáng kỳ quái, toàn thân hiện lên màu máu.

Lữ Quy Trần hoảng sợ, vội vàng dừng chân không tiến thêm, bởi vì hắn thấy được trong con ngươi huyết thú kia tản ra hào quang không có hảo ý, dường như đang cảnh cáo mình không được tiến lên phía trước.

Hắn tin mình nếu tiến lên phía trước, huyết thú này nhất định sẽ phát ra một đòn lôi đình với mình.

Huyết thú là Dương Khai tạo ra, điều này hắn đương nhiên biết, cho nên Lữ Quy Trần hơi trầm tư một chút, liền hiểu được, tình huống Huyền Không đại lục hiện tại, chắc chắn có liên quan đến Dương Khai.

Là động tĩnh của việc luyện hóa căn nguyên tinh tú sao? Trong lòng Lữ Quy Trần suy đoán lung tung, nhưng cuối cùng không có được câu trả lời.

Nghĩ chút, hắn bay lên không trung, đứng ở chỗ cao, nhìn về phía trước.

Thân ảnh của Dương Khai lập tức đập vào mắt hắn, tuy rằng ở xa hơn mười dặm, nhưng Lữ Quy Trần giờ này dù gì cũng là một cao thủ Phản Hư lưỡng tầng cảnh, thị lực không tầm thường, nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng ngoài ba mươi dặm.

- Đâyđây không phải là muốn đột phá chứ? Lữ Quy Trần hoảng sợ kinh hô, toàn thân đều run lên.

Dương khai là Phản Hư tam tầng cảnh, nếu là đột phá, vậychẳng phải là muốn tấn thăng Hư Vương Cảnh sao!

Ba chữ Hư Vương Cảnh hiện lên trong đầu Lữ Quy Trần, giống như tiếng ầm ầm của hồng chung Đại Lữ, rung chấn khiến hắn suýt chút nữa từ không trung rớt xuống.

Hư Vương Cảnh! Đây chính là chiến lực đứng đầu trong Tinh Vực. Lữ Quy Trần gần như không thể tin được một ngày kia mình có thể tận mắt nhìn thấy cảnh tượng một võ giả đột phá Hư Vương Cảnh. Hắn hung hăng cắn đầu lưỡi, cảm thấy đau, xác định bản thân cũng không phải đang nằm mơ hay là xuất hiện ảo giác gì.

Mấy chục năm trước, cường giả Hư Vương Cảnh trong mắt hắn là rất xa vời, xa không thể với tới, một ánh mắt bất kỳ của cường giả Hư Vương Cảnh, đủ để khiến hắn hồn bay phách tán.

Dù là hôm nay sau mấy chục năm, Lữ Quy Trần cũng biết kinh khủng của Hư Vương Cảnh.

Bởi vì theo thực lực tăng lên, càng cảm nhận thêm được Hư Vương Cảnh là loại trình độ cao như thế nào.

Tiểu tử này tuổi còn quá trẻ, lại muốn đột phá tấn thăng đến Hư Vương Cảnh như vậy sao? Năm đó khi mình gặp hắn, hắn mới chỉ là Nhập Thánh Cảnh, mình có thể tùy tiện túm lấy.

Chuyện cũ như mây khói, lại rõ ràng trước mắt.

Nếu lần này hắn có thể đột phá thành công, vậy hắn chắc chắn là cường giả Hư Vương Cảnh trẻ tuổi nhất trong cả Tinh Vực, không dám nói sau này không có người như thế, nhưng hiện tại tuyệt đối chưa từng có ai, thành tựu như vậy có thể nói là lừng lẫy xưa nay!

Lữ Quy Trần lại cắn đầu lưỡi, thu hồi suy nghĩ lung tung trong lòng, hạ xuống đất, khoanh chân ngồi xuống.

Hắn biết, tình cảnh này tuyệt đối là một lần cơ duyên của mình.

Quan sát một cường giả tấn thăng Hư Vương Cảnh trong khoảng cách gần như thế, là chuyện không phải dễ dàng gặp được. Nếu có thể lĩnh ngộ được gì đó trong lần thiên địa thanh tẩy này, vậy tu luyện sau này của hắn cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.

Cho nên Lữ Quy Trần quyết định rất nhanh, quyết định quan sát một phen.

Uy thế của mây đen trên bầu trời càng ngày càng mạnh, khi không khí kia ngưng đọng đến đỉnh điểm, bỗng nhiên răng rắc một tiếng, trên bầu trời lóe lên một đạo hào quang đen như mực, ánh sáng đen nhánh kia giống như kinh long xuất thế, từ trên trời đánh xuống, đánh về một nơi ở phía dưới.

Bên kia lập tức truyền đến tiếng kêu rên của Dương Khai, cả vùng đất đều có chút rung chuyển không yên.

- Điều này Lữ Quy Trần cả kinh thất sắc, hoảng sợ kinh hô: - Kinh khủng như vậy?

Thiên địa thanh tẩy, võ giả mỗi lần tấn thăng một đại cảnh giới nhất định sẽ phải chịu một lần, đây là khảo nghiệm của pháp tắc thiên địa đối với võ giả, rèn luyện tu vi tiến nhanh, rèn luyện không qua được, cảnh giới thụt lùi hoặc bỏ mình tiêu tan.

Lữ Quy Trần thân là cường giả Phản Hư Cảnh, trải qua thiên địa thanh tẩy đương nhiên không phải là một hai lần.

Năm đó khi hắn tấn thăng Phản Hư Cảnh ở đây, cũng chỉ là chuyện hai ba mươi năm trước mà thôi. Nhưng cường độ thiên địa thanh tẩy thời điểm đó so với tia chớp đen như mực kia, đến một phần vạn cũng không bằng.

Đây mới chỉ là đạo thứ nhất mà thôi, thanh tẩy sau đó sẽ càng ngày càng mạnh, càng ngày càng kinh khủng!

- Nếu đổi lại là mình, có thể chịu nổi không? Lữ Quy Trần không tự chủ được suy nghĩ miên man, đặt mình vào hoàn cảnh người khác, đem mình đặt vào vị trí Dương Khai, ảo tưởng nếu mình là Phản Hư tam tầng cảnh nghênh tiếp thanh tẩy kinh khủng như vậy.

Kết quả là

Không chống cự nổi, tuyệt đối không chống cự nổi, dù là vận may của mình tốt, chỉ có thể kéo dài được tàn hơi ở đòn thứ nhất, đòn thứ hai thứ ba kế tiếp cũng đủ để cướp đi cái mạng nhỏ của mình!

Nghĩ như vậy, khí tức trên người Lữ Quy Trần đột nhiên trở nên hỗn loạn, võ đạo luôn kiên trì sâu trong nội tâm bắt đầu lung lay muốn đổ.

Răng rắc

Đạo thanh tẩy thứ hai giáng xuống, năng lượng thanh tẩy đen như mực kia mặc dù giáng xuống thân thể Dương Khai ở nơi cách xa hắn mấy chục dặm, nhưng khí tức hủy diệt tản phát ra lại đâm thẳng vào trăm chỗ sơ hở của tâm thần Lữ Quy Trần.

- Ọamột tiếng.

Lữ Quy Trần há mồm phun ra máu tươi, cả người đều như một quả bóng da bị xì hơi, ủ rũ trong nháy mắt.

Mắt thường có thể thấy được tu vi cảnh giới của hắn bắt đầu thụt lùi, Phản Hư lưỡng tầng cảnh, Phản Hư nhất tầng cảnh, Thánh Vương tam tầng cảnh

Cuối cùng dừng ở Thánh Vương lưỡng tầng cảnh!

Có một câu gọi là tự chuốc họa vào thân.

Lữ Quy Trần muốn quan sát Dương Khai tấn thăng, để thu được ích lợi, ý nghĩ đương nhiên không sai, nhưng hắn vốn dĩ không biết, mỗi lần thiên địa thanh tẩy của Dương Khai không giống với người thường, năng lượng thiên địa mà hắn đón nhận, đều cường đại gấp mấy lần so với bất kỳ võ giả nào.

Lần này hắn tấn thăng quan khẩu Hư Vương Cảnh, thiên địa thanh tẩy kia đến bản thân Dương Khai đều vô cùng e ngại, huống chi là một Lữ Quy Trần nhỏ bé?

Hắn không tự lượng sức mình đem bản thân mình đặt vào vị trí của Dương Khai, đây là tự tạo nghiệp chướng.

Võ đạo chi tâm, càng bị áp chế thì càng liều mạng, như vậy mới có thể giỏi hơn. Lữ Quy Trần làm khó bản thân, võ đạo chi tâm đương nhiên bị trống rỗng nên bị khí tức hủy diệt đánh tan, tiếp đó sụp đổ.

Hắn có thể sống tiếp, chủ yếu là vì nguyên cớ võ đạo chi tâm của hắn sụp đổ quá nhanh.
Nếu kiên trì lâu hơn một chút, chỉ sợ hắn mất mạng tại chỗ.

Ngây người tại chỗ, Lữ Quy Trần cũng không còn tâm tư gì nữa, đến cảnh giới bản thân cũng bị hạ xuống, lập tức trở về mấy chục năm trước, hắn dường như cũng không kịp phản ứng.

Trong con ngươi hắn một mảnh u ám, không chút hào quang.

Cùng lúc đó.

Không gian bên ngoài Huyền Không đại lục, trong Hỗn Loạn Thâm Uyên.

Cường giả bốn phương chờ đợi đã lâu, vẫn không thấy dấu vết Dương Khai, cha con hai người Tử Long không thể kiên nhẫn, tức giận vô cùng.

Quỷ Tổ ngược lại ung dung vô sự, gương mặt an nhàn như hóng gió mát.

Tuyết Nguyệt tuy rằng có được bảo đảm của Quỷ Tổ, nhưng không quá yên tâm, tiến tới nhẹ giọng hỏi: - Tiền bối, sắp đến mười ngày rồi, sao không có chút động tĩnh nào.

- Ngươi muốn động tĩnh gì? Quỷ Tổ cười hì hì liếc nhìn nàng một cái. - Hắn trốn ở trong đó cực kỳ an toàn, liệu có thể có động tĩnh gì chứ? Chẳng lẽ ngươi hy vọng hắn chạy ra ngoài?

- Không phải. Tuyết Nguyệt vội xua tay, - Chỉ cần hắn an toàn là ta an tâm rồi, chỉ là ta

- An tâm sao, ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, lão phu bảo đảm cho ngươi vẫn không được sao? Nơi quỷ quái kia có thể làm khó lão phu 2000 năm, nhưng không làm khó được Dương Khai. Khi hắn muốn ra, tự nhiên sẽ ra, tiểu nha đầu rất quan tâm đến hắn, được, chờ hắn ra, lão phu sẽ chuyển đạt thật chi tiết sự quan tâm của ngươi.

- Tiền bối Tuyết Nguyệt thẹn đỏ mặt lên, liên tiếp giậm chân.

- Ta không thể chờ quá lâu. Nghê Quảng ở bên cạnh nhíu mày. - Thương hội bên kia cả đống việc phải xử lý, lão phu không thể ở đây quá lâu. Nếu đến lúc lão phu đi, lão quỷ, chỉ dựa vào mình ngươi, có thể đối kháng với Tử Long sao?

- Coi thường ta? Quỷ Tổ hừ lạnh một tiếng. - Tử Long nhằm nhò gì.

- Dù ngươi không e ngại Tử Long, nhưng nếu tiểu tử Dương Khai ở bên trong kia chạy ra ngoài, Hứa Nguy và Khổng Pháp nhất định sẽ để mắt tới hắn, ngươi không có thuật phân thân, phải làm thế nào?

Quỷ Tổ nhướng mày.

Đây cũng chính là điều hắn lo lắng.

Nếu Nghê Quảng đi rồi, Dương Khai ra rồi, đến lúc đó Tử Long bên kia có ba vị Hư Vương Cảnh, bản thân mình giỏi lắm thì cầm chân được Tử Long và Hứa Nguy đã bị tổn thương nguyên khí, nhưng Dương Khai có thể đối phó Khổng Pháp sao?

Giờ này Khổng Pháp cũng đứng bên phía Tử Long, trời biết Tử Long hứa hẹn với hắn điều tốt đẹp gì.

Thật nhức đầu

Quỷ Tổ hiện tại hy vọng nhất, là Dương Khai cứ trốn ở bên trong, chờ đến lúc an toàn rồi thì đi ra, hắn không tin Tử Long có thể luôn thủ ở chỗ này, dù gì cũng là chủ nhân của Tử Tinh, đâu có thời gian rảnh rỗi thế này?

- Hả? Nghê Quảng bỗng nhiên nhướng mày, - Đây là

- Không phải chứ, đây là tình huống gì? Quỷ Tổ kêu khẽ một tiếng.

Bên kia, ba vị Hư Vương Cảnh, Tử Long, Hứa Nguy cùng Khổng Pháp cũng đồng thời phát hiện chỗ dị thường của hỗn loạn lốc xoáy, chỉ thấy một mảnh không gian lại phát ra khí tức rung chuyển bất an, dường như tách ra từng đạo khe nứt không gian, mà từ trong khe kia, truyền đến một loại lực lượng vô cùng cuồng bạo.

- Chuyện này là sao? Nghê Quảng gương mặt không hiểu, quay đầu nhìn Quỷ Tổ, hy vọng hắn có thể giải thích gì đó.

- Nhìn lão phu làm gì? Quỷ Tổ hừ lạnh một tiếng, tuy rằng hắn bị giam ở Huyền Không đại lục 2000 năm, nhưng cũng không biết cảnh tưởng trước mắt rốt cuộc là tình huống gì.

- Không phải sắp xảy ra hỗn loạn lốc xoáy chứ? Tuyết Nguyệt kinh nghi nói.

Nói ra, khiến Quỷ Tổ và Nghê Quảng sợ khiếp vía.

Hỗn loạn lốc xoáy, cũng không phải là tùy tiện có thể thoát ra, nếu thật sự như vậy, bọn họ đều phải chạy thoát thân. Quỷ Tổ năm đó bị hỗn loạn lốc xoáy hút vào Huyền Không đại lục mà không chết, đó là vận may, hắn cũng không muốn nếm thử lần nữa, vạn nhất vận may không tốt, bị lực lượng của hỗn loạn xé nát, đến đó không còn cơ hội để khóc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau