VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1796 - Chương 1800

Chương 1798: Bí hiểm quái gì a

- Chim thần này... Hứa Nguy mơ hồ, không biết chim thần bị cái gì mà vừa bỏ chạy vừa cắn bậy như chó nhà có tang vậy.

- Dường như là đột phá. Tử Long nghĩ.

Không phải là hắn không đủ kiến thức, thật sự là dính đến pháp tắc thiên địa, hắn khó mà biết được.

- Nhìn bên kia!

Tử Đông Lai như phát hiện ra châu lục mới, chỉ qua bên kia hét: - Là tiểu tử kia, chắc chắn là tiểu tử kia! Hắn vẫn chưa chết!

Cách mấy ngàn dặm, độn quang lóe lên, mặc dù cách quá xa, Tử Đông Lai không thấy rõ diện mạo Dương Khai, nhưng đoán chắc đó là Dương Khai.

Dù sao ở thời điểm này, ở địa phương này, trừ Dương Khai ra còn có thể là ai?

- Không chết là tốt! Tử Long sang mắt.

- Quả là trời cũng giúp ta.

Lúc nãy hắn còn lo Dương Khai bị chim thần giết, Bất Lão Thụ bị đoạt lại, giờ biết Dương Khai vẫn bình yên, tâm tình lập tức chấn động.

Chỉ cần Bất Lão Thụ còn trong tay Dương Khai, vậy hắn còn có cơ hội!

Hắn lập tức không dám chậm trễ, thánh nguyên bao lấy Tử Đông Lai, nhanh chóng đuổi theo Dương Khai.

Cách ba người Tử Long không xa, đám người Nghê Quảng Quỷ Tổ cũng gặp chim thần đang chạy ngược về, bị chim thần phun ra Thất Diệu Bảo Quang làm cho luống cuống tay chân.

- Chim thần về tổ... vậy Dương Khai hắn... Sau khi Tuyết Nguyệt ổn định thân mình, sắc mặt không khỏi trắng nhợt, nghĩ tới một khả năng nàng không thể chấp nhận, thân thể lung lay sắp đổ.

Nữ nhân khác với nam nhân, nhiều năm trước lúc ở Tử Tinh, nàng bị Dương Khai sờ soạng khắp người, mặc dù lúc đó hận hắn thấu xương, nhưng dù sao hắn cũng là nam nhân đầu tiên xâm phạm thân thể nàng, đã chiếm vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng nàng, sau đó nàng bị Huyền Âm Quỳ Thủy ăn mòn, tính mạng treo trên sợi tóc, Dương Khai lại luyện chế linh đan cứu nàng một mạng.

Nàng lôi kéo Dương Khai, muốn giữ hắn lại bên mình, lại bị hắn cự tuyệt làm Tuyết Nguyệt cảm thấy tổn tương.

Cho nên những năm gần đây, Tuyết Nguyệt một mực canh cánh trong lòng... nhớ mãi không quên.

Nhưng nàng lại kiêu ngạo, nàng có phong cách hành sự của mình, nàng không thể như nữ nhân bình thường bám lấy Dương Khai không biết mắc cỡ, thân là người nối nghiệp Hằng La Thương Hội, điều nàng cần lo nghĩ nhất chính là phồn vinh thịnh vượng của thương hội, còn hạnh phúc của mình, đó bất quá chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.

Trong Đế Uyển gặp lại Dương Khai, Tuyết Nguyệt vô cùng vui sướng, vốn định thân thiết với Dương Khai một chút, nhưng thấy Dương Khai và yêu nữ Phiến Khinh La kia âu yếm, Tuyết Nguyệt giận không chỗ nào phát tiết.

Lần đó gặp lại không có kết quả tốt đẹp gì.

Chuyện này làm Tuyết Nguyệt tiếc nuối rất lâu, cũng tự trách rất lâu, âm thầm hạ quyết tâm nếu lần sau có cơ hội gặp lại Dương Khai, nhất định phải nói rõ với hắn.

Nhưng nàng cũng biết Tinh Vực rộng lớn như thế nào, hai người không có liên lạc mà muốn gặp lại còn khó hơn lên trời.

Nhượng nàng không ngờ lại thật sự gặp lại.

Ở cửa vào Thất Lạc Chi Địa, Tuyết Nguyệt thấy Dương Khai chạy đến, quả thực không tin vào mắt mình.

Nàng không phải một thiếu nữ dễ bị mê hoặc, không tin cái gì gọi là duyên phận, nhưng lần này nàng tin rồi.

Trong Thất Lạc Chi Địa, dưới nguy cơ sinh tử, rốt cục đã Tuyết Nguyệt vứt bỏ hết thảy, dùng thủ đoạn cường ngạnh không biết xấu hổ, bức bách Dương Khai biểu lộ, đạt được tâm nguyện của mình.

Như nàng nói, yêu cầu của nàng không cao, chỉ cần trên đời này có một nam nhân như vậy, có thể dùng phương thức đối đãi với nữ nhân để đối đãi với nàng, làm cho nàng cảm thấy làm con gái thật tuyệt là nàng thỏa mãn.

Nhưng bây giờ... có thể hắn đã chết!
Tuyết Nguyệt gần như không thể chấp nhận, cả người như bị sét đánh, đứng ngây tại chỗ, gương mặt xinh đẹp trắng bạch không một giọt máu.

- Dương tiểu tử chưa chết! Quỷ Tổ ánh mắt sâu sắc, nhìn chằm chằm phía trước. - Tử Long đuổi theo, nhất định là phát hiện dấu vết của Dương tiểu tử, chúng ta cũng đuổi theo, phải nhanh lên, với thực lực của hắn không thể ngăn cản Tử Long, nếu để Tử Long tới trước một bước, chuyện không thể cứu vãn nữa!

Nghe hắn nói vậy, Tuyết Nguyệt chấn động, vội vàng nhìn Nghê Quảng, thanh âm hơi run nói: - Nghê thúc!

Nghê Quảng im lặng không lên tiếng, thánh nguyên bao phủ Tuyết Nguyệt, bay theo Quỷ Tổ.

Bay một hồi, bỗng nhiên Nghê Quảng mở miệng nói: - Tam thiếu, Dương Khai tiểu tử này là bằng hữu không tệ, nhưng ngươi không nên quá xem trọng hắn, ngươi phải biết mình gánh vác sứ mệnh gì.

Hiển nhiên hắn đã nhìn thấu, vô luận là biểu hiện của Tuyết Nguyệt trong Thất Lạc Chi Địa hay hiện tại, hắn ý thức được phân lượng của Dương Khai trong lòng Tuyết Nguyệt.

Tuyết Nguyệt nghe vậy, sắc mặt cứng đờ, sắc mặt khó dò gật đầu: - Ta biết, Nghê thúc.

Quỷ Tổ cười quái dị: - Nhi nữ tình trường, tình yêu nam nữ, đạo lý chính đáng, có quan hệ gì với sứ mạng nàng gánh vác? Hắc hắc hắc, Hằng La Thương Hội các ngươi hành sự không tránh khỏi làm người ta xem thường.

Nghê Quảng biến sắc, ngạc nhiên quay đầu nhìn Quỷ Tổ.

- Nhìn cái gì? Lão phu biết cô gái nhỏ này là con gái! Lão phu tin ngươi cũng biết. Quỷ Tổ hừ lạnh. - Bí hiểm quái gì a.

Hằng La Thương Hội dám yên tâm để Nghê Quảng mang Tuyết Nguyệt ra ngoài lịch lãm, hiển nhiên hắn là người đáng tín nhiệm, hơn nữa Nghê Quảng có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh, tuyệt đối có tư cách tiếp xúc chuyện cơ mật trong thương hội.

Cho nên Quỷ Tổ không sợ lỡ lời.

Thực tế cũng như Quỷ Tổ đoán, cả Hằng La Thương Hội không có mấy người biết Tuyết Nguyệt là con gái, mà trong mấy người này có bao gồm Nghê Quảng.

Nghê Quảng và hội trưởng Ngả Âu là bạn bè sinh tử từ lúc còn trẻ, những năm gần đây Nghê Quảng có cống hiến to lớn cho sự phát triển của Hằng La Thương Hội, có thể nói địa vị của hắn trong thương hội đã gần với Ngả Âu và thái thượng trưởng lão không màng thế sự kia.

- Sao ngươi biết chuyện này? Nghê Quảng cả kinh thất sắc.

- Có gì ly kỳ đâu. Quỷ Tổ không ngừng cười lạnh. - Chẳng những lão phu biết nàng là con gái, lão phu còn nhìn ra thể chất nàng không bình thường, tuy không biết cụ thể là gì, nhưng nghĩ đến việc nàng ẩn giấu giới tính thật của mình, ồ, để lão phu đoán xem, thể chất cần ẩn giấu giới tính để che dấu trừ bỏ Diệu Lô Thần Thể trong lời đồn ra chỉ còn Long Tủy Phượng Thể, nhìn bộ dáng nàng không quyến rũ lắm, hẳn không phải là Diệu Lô Thần Thể, nàng ăn mặc như nam nhân lại bộc phát vẻ oai hung như thế, xem ra chính là Long Tủy Phượng Thể? Ha... loại thể chất này vạn năm khó gặp a.
Nghê Quảng kinh hãi, ánh mắt âm trầm nhìn Quỷ Tổ, không ngờ ánh mắt của lão giả hỏa này lại sắc bén như thế, không chỉ vậy, chỉ bằng suy đoán đã nói đúng thể chất của Tuyết Nguyệt.

Tuyết Nguyệt cũng khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ.

Nàng tin không phải Dương Khai nói cho Quỷ Tổ, Dương Khai không rảnh tới vậy.

- Ngươi... Nghê Quảng há miệng thở dốc.

- Yên tâm yên tâm!

Quỷ Tổ cười híp mắt đưa tay vỗ vai Nghê Quảng, động tác vạn phần âu yếm.

Nghê Quảng vốn có chút cảnh giác, nhưng phát hiện Quỷ Tổ không có ác ý nên không phản ứng mạnh mẽ, để hắn vỗ vai mình.

- Lão phu sẽ không làm gì nàng, dù sao nha đầu này cũng là nữ nhân của bổn tông tông chủ, khặc khặc khặc... tính ra chúng ta cũng là người một nhà, bất quá, tông chủ đúng là có phúc, ngày sau chỉ cần hai người âm dương điều hòa, chỉ sợ thực lực của hắn lại đại tăng. Quỷ Tổ không ngừng cười quái dị.

- Tiền bối! Tuyết Nguyệt thẹn thùng, mặt đỏ rần, oán trách nhìn Quỷ Tổ, trách hắn không có ý tứ, già mà không nên nết.

Nghê Quảng mơ mơ hồ hồ, bị Quỷ Tổ chơi đùa, chỉ có thể nhìn Tuyết Nguyệt.

Tuyết Nguyệt cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.

- Ai! Nghê Quảng thở dài thật sâu. - Nguyệt Nhi, chuyện này... trước hết đừng cho phụ thân ngươi biết, ta sợ hắn sẽ tức giận, ta đã nhìn ngươi lớn lên, Nghê thúc không con không cái, ngươi chính là con gái của ta, chuyện này... ta tìm cơ hội nói với phụ thân ngươi, xem hắn phản ứng ra sao.

- Cám ơn Nghê thúc nhiều! Tuyết Nguyệt khẽ cắn môi, thấp giọng nói.

- Ngươi đừng có cám ơn ta, tính tình của phụ thân ngươi ngươi cũng biết đấy, chuyện này... khó a. Nghê Quảng thở dài, bỗng nhiên phẫn nộ nhìn Quỷ Tổ: - Lão hỗn đản này không biết xấu hổ sao, nói vậy trước mặt một vãn bối.

- Hắc hắc! Quỷ Tổ cười quái dị, không chút phật lòng.

- Bất quá... Nghê Quảng nghiêm mặt nhìn Quỷ Tổ. - Vừa rồi ngươi gọi tiểu tử kia là tông chủ, nói vậy ngươi và hắn cùng một tông môn? Các ngươi ở tông môn nào, sao trước đây ta chưa từng nghe qua danh tiếng của ngươi?

Nghê Quảng nghĩ, tu vi Quỷ Tổ cường đại như thế, không thể ở trong một tông môn không có tiếng tăm được, phải có danh tiếng vang dội mới đúng.

Nhưng trước đây hắn chưa từng nghe qua Quỷ Tổ, cũng chưa từng thấy mặt.

- Lão phu và Dương tiểu tử đúng là cùng một tông môn, bất quá... lúc ở Thất Lạc Chi Địa, lão phu mới quyết định gia nhập, hình dáng của tông môn ra sao lão phu còn chưa biết.

Nghê Quảng ngây ra nhìn Quỷ Tổ, ngạc nhiên nói: - Mới quyết định gia nhập? Tông môn của tiểu tử kia có gì để hấp dẫn một người như ngươi?

Có thể lôi kéo một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, vậy phải có thứ gì đó cực kỳ hấp dẫn, nếu không sao một Hư Vương lưỡng tầng cảnh lại có thể đáp ứng gia nhập? Nghê Quảng rất tò mò, rốt cuộc tông môn của Dương Khai có thứ gì có thể hấp dẫn Quỷ Tổ.

- Hắc hắc! Quỷ Tổ cười mà không nói gì, bộ dáng thần thần bí bí.

Hừ, nếu lão phu để ngươi biết trong tông môn có ba vị luyện đan sư cấp Hư Vương, chẳng phải là hù chết ngươi sao? Chuyện như vậy lão phu không thể tùy tiện nói được.

- Thôi thôi. Nghê Quảng mất hứng phất tay. - Ngươi không nói thì thôi, bất quá có ngươi trấn giữ, tông môn của tiểu tử kia chắc chắn không tệ, hơn nữa ta xem tư chất và phẩm hạnh của hắn không tồi, ánh mắt Nguyệt Nhi coi như tốt, vậy cũng có tư cách xứng đôi với Nguyệt Nhi.

Tuyết Nguyệt cười ngọt ngào, nghe Nghê Quảng khen ngợi Dương Khai, dường như còn vui hơn chính mình được khen.

Nghê Quảng thấy vậy, trong lòng thở dài, Nguyệt Nhi anh minh như vậy, sao dính tới chuyện tình cảm cũng giống nữ nhân bình thường vậy? 

Chương 1799: Cha nào con nấy

Tinh Vực, Dương Khai vẫn đang bỏ trốn.

Tuy rằng chim thần bị pháp tắc thiên địa bài xích, không thể tiếp tục truy đuổi, nhưng Dương Khai biết mình chưa hết nguy hiểm.

Bởi vì sau lưng hắn còn có ánh sáng màu tím đang đuổi tới.

Tử Long!

Không cần nghĩ Dương Khai cũng biết đó là ai, màu sắc chói mắt như vậy trừ Tử Long tu luyện Tử Khí Trường Hà Quyết ra thì còn ai nữa?

Nếu Tử Long đuổi tới đây, chắc chắn Hứa Nguy cũng thế.

Với thực lực của hắn hiện giờ, nếu ở thời kỳ toàn thịnh, đối mặt một Hư Vương nhất tầng cảnh có lẽ còn được, nhưng đối với cường giả như Tử Long, hắn căn bản lực bất tòng tâm.

Huống chi lúc hắn bị chim thần truy đuổi đã liên tục điều động lực lượng không gian, tiêu hao quá lớn, thân mình lại bị lông chim xuyên thủng thụ thương, giờ Dương Khai chỉ muốn chạy càng xa càng tốt, nào dám chậm trễ?

Mặc dù hắn có lực lượng không gian, nhưng chạy trốn lâu như vậy, bây giờ đã sắp chịu không nổi.

Điều động lực lượng không gian, mỗi lần chỉ có thể đi mười mấy dặm một cách khó khăn, khoảng cách như vậy đối với một Hư Vương lưỡng tầng cảnh mà nói không đáng kể chút nào, cho dù không tinh thông lực lượng không gian, với thực lực của Tử Long, trong nháy mắt cũng đi được nhiêu đó.

Rơi vào đường cùng, Dương Khai chỉ có thể lấy Tinh Toa ra, khoanh chân ngồi lên, vừa điều khiển Tinh Toa, vừa thúc giục Phong Lôi Vũ Dực.

Sau lưng vang lên tiếng sấm nổ, đôi cánh trong suốt giang ra, nửa bên trái năng lượng phong hệ quanh quẩn, nửa bên phải lực lượng lôi hệ cuồng bạo, giúp tốc độ bạo tăng.

Quay đầu nhìn lại, xác định tốc độ của mình hiện giờ không kém tốc độ truy kích của Tử Long, Dương Khai mới yên tâm không ít.

Chỉ cần có thể tranh thủ được thời gian, hắn sẽ có cơ hội khôi phục.

Bất quá giờ chạy đi đâu mới là vấn đề.

Bất Lão Thụ có lực hấp dẫn quá lớn, hắn chắc chắc Tử Long sẽ không chịu bỏ qua, cho nên hắn phải tìm một nơi an toàn mới được!

Trong Tinh Vực chỉ có hành tinh tu luyện chứa Thông Huyền đại lục và U Ám Tinh là quen thuộc nhất, nhưng hai nơi đó đều cách quá xa, chỉ sợ mất tới một hai năm, hơn nữa hai nơi đó cũng không coi là an toàn.

Nếu dẫn Tử Long dẫn tới đó chỉ tổ gây tai nạn, vô luận là Thông Huyền đại lục hay U Ám Tinh cũng không thể ngăn cản Tử Long.

Thông Huyền đại lục không được, U Ám Tinh cũng không được, vậy thì đi đâu?

Dương Khai cảm thấy mờ mịt.

Hắn lăn lộn trong Tinh Vực nhiều năm như vậy, giờ mới phát hiện mình tiếp xúc không nhiều, lúc sinh mạng bị uy hiếp lại không có nơi để trốn.

Nghĩ vậy, hắn đem ý thức đắm chìm vào thức hải, huyễn hóa ra linh thể thần hồn, ngẩng đầu nhìn lên.

Bầu trời thức hải đầy sao, lung linh tỏa sáng.

Đó là Tinh Đồ bị Dương Khai luyện hóa vào trong thức hải, bao gồm cả Tinh Vực Tinh Đồ!

Thần niệm của Dương Khai nhanh chóng xuyên qua Tinh Đồ, tìm nơi để tị nạn.

Nhìn qua nhìn lại, hắn đều chậm rãi lắc đầu, sắc mặt càng trầm xuống...

Nhất thời hắn không tìm được nơi nào tốt.

Bất chợt, hắn thấy một chỗ, ánh mắt không khỏi sáng ngời, nói nhỏ: - Đúng vậy, có thể đi tới đó a, thật là ngu xuẩn.

Hắn âm thầm tự trách mình nóng nảy mà quên nhiều chuyện, lại quên mất nơi đó, nếu mình có thể chạy vào đó, cho dù Tử Long là Hư Vương lưỡng tầng cảnh thì sao? Đừng nói hắn, cho dù những lão quái vậy lánh đời kia cũng đừng mơ bắt mình ra.

Nơi đó là nơi an toàn tuyệt đối!

Hơn nữa cũng có thể nhân cơ hội này củng cố thu hoạch của mình, để xem có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh hay không.

Giờ hắn không kém Hư Vương Cảnh, chỉ là kém về mặt cảnh giới, cảm ngộ thiên đạo mà thôi, ngoài ra vô luận là thân thể hay thần thức đều mạnh hơn Hư Vương Cảnh bình thường.

Cho nên chỉ cần hắn có thể tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, hắn không cần e ngại Tử Long.

- Quyết định tới đó vậy! Dương Khai khẽ quát, linh thể thần hồn tản ra, tâm thần ra khỏi thức hải, trở về thân thể.

Ngay sau đó, hắn mở mắt, con ngươi lóe tinh quang, nghiêng đầu nhìn Tử Long, không ngừng cười lạnh: - Đuổi theo đi, đuổi theo đi, sớm muộn gì cũng có ngày ngươi hối không kịp, hừ! Thúc dục thánh nguyên, tốc độ Tinh Toa đột nhiên tăng mạnh.

- Hỗn đản này! Ngoài mấy ngàn dặm, Tử Đông Lai tức giận mắng to. - Rốt cuộc hắn dùng bí thuật gì mà tốc độ lại nhanh như vậy?

Tử Long âm trầm, tâm tình không tốt.

Vốn hắn nghĩ không có chim thần quấy nhiễu, với thực lực của hắn muốn bắt Dương Khai tuyệt đối là chuyện dễ dàng, nhưng không ngờ mình đuổi theo Dương Khai chạy tán loạn trong Tinh Vực mà khoảng cách vẫn không rút ngắn được.

Phương diện tốc độ của tiểu tử này lại có thể ngang hàng với mình!

- Thiếu chủ nói phải, nhất định là tiểu tử này dùng bí thuật hy sinh gì đó nên mới có thể nhanh như vậy, bất quá thiếu chủ yên tâm, đợi bí thuật của hắn mất hiệu lực, nhất định tốc độ sẽ giảm nhiều, với bản lãnh của Tử Long đại nhân, nhất định có thể dễ dàng tróc nã. Hứa Nguy thấy Tử Đông Lai nổi trận lôi đình, vội vàng trấn an.

Không phải hắn lo lắng cho Tử Đông Lai, nhưng giờ hắn là người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, vạn nhất Tử Đông Lai tức giận không có chỗ phát tiết, phát lên đầu mình thì chẳng phải mình gánh dùm Dương Khai sao?

Chuyện ngu xuẩn như vậy sao hắn làm được.

Hắn chỉ cầu được bình an, ngoài ra hắn không mong gì hơn.

Tử Đông Lai nhìn hắn, trong lòng Hứa Nguy không ngừng lo lắng, không biết thiếu gia này đang nghĩ gì, chỉ có thể cười cười.

- Ngươi dám khẳng định hắn dùng bí thuật? Ngươi dám khẳng định bí thuật của hắn sẽ mất hiệu lực? Tử Đông Lai hỏi.

- Ách, cái này... Hứa Nguy lập tức nghẹn lời.

Con bà nó! Không phải ngươi vừa nói hắn dùng bí thuật sao? Chẳng qua lão phu chỉ tiếp lời ngươi thôi, giờ ngươi hỏi ngược lại lão phu, con mẹ nó ngươi là heo a!

Trong lòng Hứa Nguy không ngừng oán thầm, vô cùng tức giận, lại không dám biểu hiện ra mặt, khó chịu muốn chết.

- Phế vật! Tử Đông Lai mắng một tiếng, quay đầu đi không nhìn hắn nữa.

Hứa Nguy ưỡn mặt ra, cười bồi: - Dạ dạ dạ, lão nô phế vật!

Sau này lão phu không bao giờ tiếp lời ngươi nữa... trong lòng Hứa Nguy ức chế!

Lúc hai người nói chuyện, Tử Long vẫn chăm chú nhìn về phía trước.

Thần niệm của hắn mạnh hơn Tử Đông Lai và Hứa Nguy đều nhiều, thị lực cũng cực mạnh, cho nên mặc dù cách mấy ngàn dặm hắn vẫn có thể thấy tình huống của Dương Khai.

Quả thật Dương Khai vận dụng bí thuật, đó là một loại bí thuật có thể mọc cánh sau lưng.
Mặc dù Tử Long chưa tu luyện qua loại bí thuật này, nhưng cũng biết vật này không tiêu hao nhiều, muốn chờ bí thuật mất hiệu lực, kiệt sức là chuyện không thể nào.

Hắn lại nhìn ra sau và cau mày.

Không ngoài dự đoán của hắn, Nghê Quảng và cái người quỷ khí dày đặc kia đang đuổi theo, cách mình mấy ngàn dặm.

Đêm dài lắm mộng! Nếu để cho Dương Khai hội họp với hai người đó thì phiền phức.

Vừa nghĩ vậy, Tử Long bỗng mở miệng, hộc ra một hơi.

Một kiện bí bảo hình thoi xuất hiện.

- Đây là... Tử Đông Lai lần đầu tiên gặp đồ chơi này, không khỏi sáng mắt lên.

Hứa Nguy cũng chau mày, bằng vào lịch duyệt của hắn cũng không biết đây là gì.

Nếu là Dương Khai khẳng định sẽ thất kinh.

Bởi vì này vật và chiếc chiến hạm loại nhỏ của Lăng Tiêu Tông khá giống nhau.

Năm đó Dương Viêm ngoài luyện chế được một một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, còn luyện chế thêm một chiếc loại nhỏ, cũng có hình thoi.

- Phá Không Toa! Tử Long từ tốn nói. - Mấy vạn năm trước một vị tiền bối trên Tử Tinh có được phương pháp luyện chế từ Đại Đế, chỉ có điều năng lực có hạn, chỉ luyện chế được một chiếc mà thôi, hơn nữa... còn một chút tỳ vết, bất quá dùng để truy kích tiểu tử này là có thừa, toàn bộ lên đây!

Vừa nói, Tử Long vừa vung tay lên, Phá Không Toa phình ra, trong chớp mắt đã dài đến ba trượng.

Trên toa xuất hiện một cửa ngầm, ba người nối gót đi vào.

Vào bên trong, Hứa Nguy và Tử Đông Lai đều lấy làm lạ nhìn xung quanh, phát hiện bên trong Phá Không Toa khắc rất nhiều trận pháp phức tạp khó hiểu, trong những trận pháp đều được khảm nhiều thánh tinh thượng phẩm.

- Hứa Nguy, chủ trì trận pháp này! Tử Long chỉ vào một chỗ, phân phó Hứa Nguy.

- Xin Tử Long đại nhân chỉ giáo, lão nô nên làm như thế nào...

- Ngồi trên trận pháp, rót thánh nguyên vào là được. Tử Long giải thích.

- Lão nô đã hiểu. Hứa Nguy chợt lách người, khoanh chân ngồi trên trận pháp kia, hắn còn chưa kịp rót thánh nguyên liền biến sắc, kêu lên đau đớn.

Bởi vì trong nháy mắt, trận pháp này lại chủ động rút thánh nguyên của hắn, hơn nữa tốc độ cực nhanh.

Điều này làm cho sắc mặt hắn đại biến.

Theo bản năng muốn nhảy ra ngoài, nhưng gặp ánh mắt lạnh lùng của Tử Long, đầu co rụt lại, lại ngồi trở xuống.

Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, cha nào con nấy...

Hai cha con này quả nhiên không có chỗ nào tốt! Hứa Nguy bị hành hạ vô cùng thê thảm...

Trách không được Tử Long lại nói Phá Không Toa có tỳ vết, thì ra là phải rút lấy thánh nguyên của võ giả mới có thể sử dụng, hơn nữa nhìn uy thế của trận pháp này, võ giả bình thường không thể chịu nổi, cho dù mình là Hư Vương Cảnh, chỉ sợ cũng không kiên trì được lâu.

- Đông Lai ngươi ngồi ở đây. Tử Long lại chỉ vào một trận pháp khác, nói với Tử Đông Lai.

- Rõ, phụ thân. Tử Đông Lai không do dự ngồi xuống.

Còn Tử Long ngồi trên một trận pháp thứ ba.

Ba người khoanh chân ngồi trong Phá Không Toa, trận pháp khởi động, chỉ một thoáng, Phá Không Toa vù vù bay đi.

Tốc độ nhanh hơn Tử Long rất nhiều, thoạt nhìn như phá toái hư không, không hổ danh là Phá Không Toa.

- Ha ha, tiểu tử, xem lần này ngươi chạy đi đâu!

Tử Đông Lai cười ha hả, hắn ngồi trên trận pháp, sau khi vận chuyển thánh nguyên, phát hiện mình và Phá Không Toa có liên hệ chặt chẽ, có thể cảm ứng rõ ràng vị trí của Dương Khai, không khỏi vui mừng, kể từ đó, hắn có thể hưởng thụ cảm giác nhìn Dương Khai chật vật chạy trốn.

Chương 1800: Đại Hoàng Huyết đan

Lúc trước ở trong dược cốc, Tử Đông Lai bị Dương Khai nhiều lần làm nhục, cố tình làm cho khắp nơi đều tràn đầy Thất Diệu Bảo Quang, làm cho Tử Đông Lai tức giận không chỗ phát tiết.

Tức giận cũng như rượu ngon, để lâu sẽ lên men...

Tử Đông Lai hận không thể uống máu, ăn thịt Dương Khai...

Lúc này ngồi trong Phá Không Toa, hắn mặc sức tưởng tượng khi bắt được Dương Khai sẽ hành hạ hắn như thế nào, nghĩ tới thôi đã cười hắc hắc, ánh mắt điên cuồng.

Tiếng cười truyền vào tai Hứa Nguy làm hắn không khỏi rùng mình, không rõ Tử Đông Lai ngu xuẩn này đang nghĩ tới chuyện gì mà lại phát ra tiếng cười ghê tởm như vậy, không dám hỏi nhiều, tiếp tục rót thánh nguyên vào trận pháp.

- Thứ quỷ gì? Dương Khai lúc này đã chú ý phía sau.

Tuy hắn không thấy Phá Không Toa, nhưng độn quang màu tím đã biến mất, hơn nữa khoảng cách hai bên càng ngày càng gần!

Chỉ sau mười mấy hơi thở, khoảng cách chỉ còn ngàn dặm!

Cứ như vậy chẳng phải chỉ cần một nén nhang là bị đuổi kịp? Dương Khai hoảng sợ, sắc mặt khó coi.

Hắn chỉ có thể dựa vào lực lượng không gian, nhưng nó không phải dùng mãi không hết, lực lượng này cũng giống thánh nguyên thần thức, cũng cần thời gian để khôi phục.

Giờ là lúc Dương Khai đang khôi phục.

Thấy đám người Tử Long đang nhanh chóng đuổi tới, hắn sao còn thanh thản chờ khôi phục? Cắn răng lấy một khối Không Linh Tinh từ nhẫn không gian ra, điên cuồng hấp thu năng lượng trong đó.

Không Linh Tinh này hắn tìm thấy trong khe nứt không gian của Thất Lạc Chi Địa, là một Không Linh Tinh thuần khiết, là sản vật của hư không, khác với những hợp chất từ quặng mỏ.

Từng luồng lực lượng tinh thuần tràn vào cơ thể Dương Khai, làm hắn lập tức trở nên thư thái.

Lực lượng không gian trong cơ thể vốn khô cạn khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

- So tốc độ với ta, cho các ngươi hít bụi! Dương Khai cảm thụ trạng thái của mình, cảm thấy trừ vết thương ở ngực cần thời gian để khôi phục ra, những thứ khác không có vấn đề gì, trong lòng bình tĩnh, lực lượng không gian quanh quẩn, thân hình hơi đảo một cái đã ra ngoài trăm dặm.

Nhoáng cái nữa đã vài trăm dặm.

Giờ hắn đã lĩnh ngộ lực lượng không gian đến một trình độ mới, khoảng cách thuấn di xa hơn trước vô số lần.

Mấy lần dùng lực lượng không gian di động, khoảng cách hai bên đã nới rộng.

- Cái gì? Trong Phá Không Toa, Tử Đông Lai đang tưởng tượng cảnh hành hạ Dương Khai bỗng thất kinh, thiếu chút nữa là cắn phải lưỡi, bởi vì hắn hoảng sợ phát hiện, khoảng cách giữa mình và Dương Khai đã bị dãn ra.

- Cả Phá Không Toa cũng không theo kịp hắn? Tử Long hoảng sợ.

Phương pháp luyện chế Phá Không Toa do một vị tổ tông Tử Tinh lấy được từ Đại Đế, tuy rằng trình độ luyện chế không đủ, tuy rằng luyện chế có tỳ vết, nhưng chỉ cần có quan hệ với Đại Đế, sao có thể kém được?

Hắn vẫn cho rằng Phá Không Toa là bí bảo có tốc độ nhanh nhất trong cả Tinh Vực, không có người nào, không có thứ gì có thể so sánh với Phá Không Toa.

Nhưng bây giờ sự thật như tát vào mặt hắn.

Đối mặt với Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, cho dù bọn họ mượn oai Phá Không Toa cũng chỉ có thể hít bụi từ xa...

Không, hít bụi cũng không có cơ hội.

- Phải nhanh chóng giết hắn, nếu không sau này sẽ thành tai họa! Tử Long hoảng sợ, lộ vẻ kiêng kỵ.

Ngay sau đó, hắn quát lên với Hứa Nguy: - Hứa Nguy, ngươi còn do dự cái gì? Còn không toàn lực bạo phát?

Hứa Nguy giật mình, lòng đầy chua xót.

Hắn chỉ ngồi trên trận pháp cũng đã bị trận pháp rút lấy rút để, cảm giác thánh nguyên trong cơ thể mình như nước lũ vỡ đê, điên cuồng trào ra ngoài.

Giờ Tử Long còn kêu hắn toàn lực bạo phát, không phải là muốn lấy mạng già của hắn sao?
- Hứa Nguy ngươi muốn chết? Thì ra ngươi chưa xuất toàn lực! Tử Đông Lai giận dữ, âm trầm nhìn Hứa Nguy.

- Thiếu chủ bớt giận, thiếu chủ bớt giận, lão nô sẽ toàn lực! Hứa Nguy vừa thấy ánh mắt của Tử Đông Lai, lập tức toát mồ hôi lạnh, hắn biết bản thân mà tiếp tục dây dưa sẽ khó giữ mạng.

Tiểu tử Tử Đông Lai khốn nạn này không phải dễ nói chuyện.

Lập tức hắn không dám do dự, thúc dục thánh nguyên, cuồn cuộn rót vào trận pháp.

Bùm một tiếng, tốc độ Phá Không Toa tăng lên không ít.

- Hắc, quả nhiên nhanh hơn, lần này ngươi làm không tệ! Tử Đông Lai đã hoàn toàn điên cuồng, ngồi tại chỗ huơ tay múa chân la lên.

Cách đó mấy ngàn dặm, Dương Khai cau mày: - Lại có thể tăng tốc độ, có ý tứ, nếu như thế, vậy thì xem các ngươi đuổi được bao lâu, bất quá vật này thoạt nhìn có chút quen mắt a, như là chiếc chiến hạm loại hình nhỏ mà Dương Viêm luyện chế.

Sâu trong nội tâm hắn hồ nghi, nào biết phương pháp luyện chế vật này căn bản là từ Dương Viêm truyền xuống.

Chỉ có điều phương diện luyện chế của Tử Tinh có chút lực bất tòng tâm thôi, không bằng Dương Viêm đích thân luyện chế.

Chiến hạm do Dương Viêm luyện chế có thể chân chính phá toái hư không.

Nhất thời trong Tinh Vực diễn ra trò mèo bắt chuột.

Thời gian trôi qua, thương thế của Dương Khai dần tốt hơn.

Thể chất của hắn vốn vô cùng cường hãn, Kim huyết có năng lực khôi phục kinh người, cho nên hắn không cần làm gì vết thương cũng tự chữa trị.

Đây chỉ có hắn mới làm được, đổi lại là võ giả khác chỉ sợ không chết cũng mất nửa cái mạng.

Sau khi khỏi thương, Dương Khai càng thêm dễ dàng, hắn không vội điều khiển Tinh Toa, phát hiện Phá Không Toa đến gần thì dùng lực lượng không gian chạy ra xa, kéo dài khoảng cách, sau đó lại giảm tốc độ chờ bọn họ đuổi tới.

Kiểu câu cá này làm cha con Tử Long buồn bực muốn hộc máu.

Nhiều ngày như vậy, hai cha con đã không còn bình tĩnh nữa, trán nổi gân xanh.

Hứa Nguy đã gần như không còn hình người!

Cho tới bây giờ hắn mới phát hiện, trận pháp kia không chỉ hút thánh nguyên mà còn có lực lượng căn nguyên! Lực lượng căn nguyên của một võ giả cũng giống căn nguyên của hành tinh tu luyện, tiêu hao căn nguyên, sinh cơ trôi qua, rất khó bổ sung!

Hứa Nguy sớm đã muốn dừng lại, nhưng vì Tử Đông Lai uy thế ép người, hắn nào dám nói gì, chỉ có thể cắn răng ngồi trên trận pháp, vừa uống đan dược vừa tiếp tục.

Đến hôm nay, Hứa trưởng lão vốn uy phong lẫm lẫm chỉ còn xương bọc da, tóc đen đã thành tóc bạc, nhìn như một lão già sắp chết.

Hắn vạn lần không ngờ mình đường đường là một Hư Vương Cảnh lại ra nông nỗi này, đúng là thê lương vô cùng.

Trong lòng oán hận cha con Tử Long ngập trời!

Cho dù là vậy, Tử Đông Lai vẫn không hài lòng, không ngừng mắng phế vật.

Theo ý Tử Đông Lai, sở dĩ Phá Không Toa không thể đuổi kịp Dương Khai là vì Hứa Nguy không có ích, nếu Hứa Nguy có ích hơn, bọn họ sớm đã đắc thủ, vui mừng trở về Tử Tinh, bày yến ăn mừng, sao còn phải theo đít Dương Khai như vậy.

- Hứa Nguy, uống cái này. Tử Long lấy một viên linh đan ra đưa cho Hứa Nguy.

Hứa Nguy mở cặp mắt vẩn đục, nhìn thoáng qua không khỏi máy động, theo bản năng hỏi: - Đây là đan dược gì?

Linh đan này có màu đỏ tươi, một mùi máu tanh nồng đậm, khí tức làm người khác buồn nôn, còn có cảm giác thô bạo bên trong.

Hứa Nguy không dám tùy tiện uống, giờ hắn đã đến lúc đèn cạn dầu, tùy tiện cũng có thể mất mạng.

- Cho ngươi uống thì uống, ở đâu ra nói nhảm nhiều như vậy? Tử Đông Lai nổi giận quát, nhưng lúc hắn nhìn viên linh đan kia, ánh mắt có chút không nỡ.

Hứa Nguy thấy sắc mặt của hắn, lập tức biết linh đan này là thứ tốt.

- Đại Hoàng Huyết đan! Tử Long trầm giọng nói.

Ngay sau đó, Hứa Nguy trợn mắt, không hề do dự mà chộp lấy Đại Hoàng Huyết đan, nhét vào trong miệng.

Chỉ một thoáng, Hứa Nguy kêu lên đau đớn, một cỗ khí huyết lực nồng đậm từ thân thể gầy gộc của hắn bộc phát, thân thể hắn như bị thổi phồng, từ từ bành trướng.

Mà da hắn vốn khô khan bắt đầu trở nên đỏ hồng, tóc bạc biến thành đen.

- Ha ha! Hứa Nguy cười một tiếng dài, đột nhiên trở nên sanh long hoạt hổ, dường như trẻ đi mấy trăm tuổi.

- Tử Long đại nhân cho đan, Hứa Nguy vô cùng cảm kích, đại nhân thiếu chủ yên tâm, lão nô nhất định toàn lực ứng phó! Hứa Nguy trầm giọng nói, sau đó mạnh mẽ thúc giục thánh nguyên rót vào trận pháp.

Tử Long hơi gật đầu, thần sắc hài lòng.

Đại Hoàng Huyết đan là linh đan cấp Hư Vương, chỉ có luyện đan sư cấp Hư Vương mới có thể luyện chế, mặc dù hắn là chủ nhân của Tử Tinh cũng chỉ có 2 viên mà thôi, đây chính là hàng tích trữ gần trăm năm qua để dành dùng trong thời khắc mấu chốt để cứu mạng.

Công hiệu của loại linh đan này tuy không bằng Bất Tử Nguyên Dịch trong truyền thuyết, nhưng cũng vô cùng nghịch thiên, nhìn biến hóa của Hứa Nguy là biết.

Nếu không phải thế cục khẩn cấp, sao hắn có thể cho Hứa Nguy uống?

Nhưng muốn thúc giục Phá Không Toa, Hứa Nguy lại là mấu chốt không thể thiếu, rơi vào đường cùng, Tử Long chỉ có thể liều.

Tin rằng có Đại Hoàng Huyết đan chống đỡ, Hứa Nguy có thể kiên trì rất lâu, chỉ cần có thể bắt được Dương Khai, như vậy là có lời.

- Hứa Nguy, nhìn ngươi đó, lần này nếu được việc bổn tọa sẽ bảo khuyển tử giải trừ thần hồn lạc ấn của ngươi. Tử Long từ tốn nói.

Hứa Nguy chấn động, vô cùng khát vọng, gật gật đầu, buồn bực không lên tiếng, toàn lực ứng phó.

Hắn là một Hư Vương Cảnh, giờ lại bị một tiểu tử như Tử Đông Lai quản chế làm hắn uất ức, hơn nữa cũng không có tương lai, một câu nói này của Tử Long giúp hắn thấy được hy vọng, cho nên hắn không giữ lại chút gì, chỉ cầu có thể mau bắt được Dương Khai, hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Chương 1801: Ngươi cứ chờ xem

- Bọn họ đâu rồi? Trong tinh không, Nghê Quảng, Quỷ Tổ và Tuyết Nguyệt nhìn ra xa.

Bọn họ vừa mất dấu cha con Tử Long và Hứa Nguy, lúc đó vừa thấy đám người Tử Long lấy ra một kiện bí bảo, sau đó nhanh chóng biến mất.

- Rốt cuộc bọn họ dùng thứ gì mà tốc độ trở nên nhanh như vậy! Tuyết Nguyệt như kiến bò trên chảo nóng, nàng đang đuổi theo Tử Long để tìm Dương Khai, giờ mất dấu vết của Tử Long, nàng biết đi đâu tìm Dương Khai?

Dương Khai mang Bất Lão Thụ, tất sẽ trêu chọc vô số tai vạ, nàng không yên lòng để Dương Khai một thân một mình, nhóm người của nàng mà tìm được hắn cũng giúp đỡ được chút ít.

- Phá Không Toa! Nghê Quảng nói. - Thì ra Tử Tinh thực sự có Phá Không Toa, ta vẫn cho đó là lời đồn.

- Phá Không Toa? Rất lợi hại sao? Quỷ Tổ hỏi.

- Đó là vật Đại Đế thân truyền, ngươi nói có lợi hại không? Nghê Quảng ung dung nhìn hắn.

- Đại Đế thân truyền? Quỷ Tổ biến sắc.

- Nói vậy cũng không đúng lắm. Nghê Quảng trầm ngâm một chút, nói: - Phương pháp luyện chế là Đại Đế truyền xuống, sau đó luyện khí sư Tử Tinh luyện chế ra.

- Dọa ta hết hồn.

Quỷ Tổ vẫn còn sợ hãi nói.

Nếu thật sự là bảo bối Đại Đế truyền xuống, chỉ sợ khắp Tinh Vực không ai ngăn nổi, bất quá chỉ là phương pháp luyện chế thì không ghê gớm như vậy.

- Cho dù là vậy, tốc độ của Phá Không Toa vẫn nhanh nhất trong Tinh Vực, giờ chúng ta đã mất tung tích của bọn họ, phải đuổi theo như thế nào? Nghê Quảng chau mày, Tinh Vực lớn như vậy, có trời mới biết Dương Khai và đám người Tử Long chạy đi đâu?

Bọn họ chỉ cần sai một ly là đi một dặm.

- Hắc hắc, may mắn là lão phu để lại một chước. Quỷ Tổ bỗng nhớ ra gì đó, thấp giọng nở nụ cười.

- A? Ngươi có biện pháp? Nghê Quảng kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ, ánh mắt thất vọng trở nên mừng rỡ.

- Ừ, đợi một lát. Quỷ Tổ nói, bỗng vung tay lấy ra Vạn Hồn Phiên, ngay sau đó, hai tay nhanh chóng hoạt động, một ấn quyết huyền diệu xuất hiện, một lát sau, hắn ngưng trọng nhìn một điểm trên Vạn Hồn Phiên, miệng quát lên: - Đi!

Vạn Hồn Phiên hơi chao đảo, chợt hóa thành một đạo hắc khí bay đi.

- Theo lão phu! Quỷ Tổ vẫy tay, đuổi theo Vạn Hồn Phiên.

Nghê Quảng mang Tuyết Nguyệt theo.

Khi nhóm hắn rời đi không lâu, một khoảng không trong Tinh Vực bỗng xuất hiện một thân ảnh, người này nữa trong suốt, khí tức và sinh cơ bị áp chế đến cực hạn, nếu không dò xét kỹ không thể nhận ra.

Người này là Tinh Hà Chi Tích trưởng lão Khổng Pháp!

Hắn đi tới chỗ đám người Quỷ Tổ lúc nãy, nhìn hướng bọn họ rời đi, sâu trong nội tâm đang đấu tranh.

Theo hay không theo?

Đi theo, với tu vi Hư Vương nhất tầng cảnh của hắn, chỉ sợ có thể bỏ mạng.

Nhưng nếu không theo, biết rõ Bất Lão Thụ ở phía trước, hắn không bỏ qua được.

Chỉ suy tính một lát, Khổng Pháp liền cắn răng lén lút theo đuôi đám người Quỷ Tổ.

Đối mặt với sức hấp dẫn của Bất Lão Thụ, Khổng Pháp không thể từ bỏ! Hắn hy vọng vận khí của mình đủ tốt, trong lúc đám cường giả kia lưỡng bại câu thương, hắn có thể đục nước béo cò.

Võ đạo không giới hạn, Tinh Vực vô biên.

Ba nhóm người truy đuổi nhau trong Tinh Vực, kéo dài suốt năm tháng.

Dương Khai đi đầu, gương mặt vân đạm phong khinh đùa giỡn với ba người Tử Long truy kích mình, hắn sớm đã khôi phục hoàn toàn, muốn thoát khỏi đám người Tử Long là dễ dàng.

Bất quá hắn không làm như vậy.

Hắn chuẩn bị cho đám người Tử Long một niềm vui lớn, cho nên không nhanh không chậm chạy phía trước, khi thấy Phá Không Toa không theo kịp thì chủ động ngừng lại, chờ bọn hắn đuổi tới.
Phía sau hắn, trong Phá Không Toa, cha con Tử Long giận sôi.

Suốt năm tháng, không ngờ bọn họ vẫn không thể đuổi kịp Dương Khai, Tử Long quả thực không thể tin một Phản Hư Cảnh có tốc độ như thế, nghị lực kinh khủng và lực lượng không cạn kiệt.

Hắn đã sớm phát hiện không đúng, Dương Khai làm hắn có cảm giác như đang câu cá -- Dương Khai là người câu cá, mà nhóm mình là con cá ngu xuẩn.

Dù vậy Tử Long cũng không thể bỏ qua.

Chuyện đã đến nước này, bỏ qua nghĩa là thất bại, sao Tử Long có thể chấp nhận?

Cho nên hắn cắn răng truy kích Dương Khai.

Hứa Nguy dùng qua Đại Hoàng Huyết đan một lần lại biến thành da bọc xương, mà lần này còn nghiêm trọng hơn lần trước, hai tròng mắt của hắn trở nên vẩn đục, con ngươi có điểm trắng, thân thể gầy guộc ngồi lung lay sắp đổ, dường như tùy thời có thể đi xuống Hoàng Tuyền.

Thỉnh thoảng Tử Đông Lai quát mắng hắn, Hứa Nguy cũng không có khí lực đáp lại.

Tình cảnh như vậy nếu là võ giả khác đã sớm chết, nhờ Hứa Nguy là cường giả Hư Vương Cảnh mới duy trì được chút sinh khí.

Bất quá sau lần này hắn chắc chắn trở thành phế nhân, sống không được bao lâu.

Phía sau là Quỷ Tổ thi triển bí thuật, mang Nghê Quảng và Tuyết Nguyệt, vừa dò xét phương hướng của Dương Khai vừa đuổi theo.

Khổng Pháp đi cuối cùng, dường như không ai biết sự hiện hữu của hắn.

- Thời gian quá lâu rồi, lão quỷ, ngươi xác định Dương Khai còn sống? Chưa bị Tử Long bắt được? Nghê Quảng vừa đuổi theo Quỷ Tổ vừa cao giọng hỏi.

- Ân, Dương tiểu tử vẫn bình yên, ngươi yên tâm, ngày đó lão phu ở Thất Lạc Chi Địa để lại một đạo phó hồn Vạn Hồn Phiên trong cơ thể hắn, nếu hắn chết, phó hồn kia nhất định cũng hồn phi phách tán, hiện giờ lão phu đang dựa vào Vạn Hồn Phiên để xác định vị trí của hắn, điểm này lão phu có thể khẳng định.

- Vậy thì tốt. Nghê Quảng vừa nói vừa nhìn Tuyết Nguyệt, thấy nàng thở phào, không khỏi thầm thở dài.

Chuyến này nếu không liên quan tới Bất Lão Thụ, tới Tuyết Nguyệt, hắn sẽ không tiếp tục đuổi.

Hắn chưa bao giờ truy đuổi lâu như vậy, mặc dù năm đó bản thân bị trọng thương, bị người ta đuổi giết cũng chỉ là một tháng mà thôi, thời điểm đó, Ngả Âu hội trưởng mang nhóm lớn huynh đệ tới tiếp ứng mình, đồng thời giết sạch địch nhân giúp mình báo thủ thật sảng khoái.

Giờ nghĩ lại chuyện cũ hiện rõ ràng trước mặt.

- A! Đang nói, Quỷ Tổ bỗng biến sắc.

- Thế nào? Quỷ Tổ xoay đầu đi chỗ khác, kinh ngạc nhìn Nghê Quảng, từ từ nói: - Phó hồn kia... biến mất rồi.

- Cái gì? Nghê Quảng cả kinh thất sắc.

Tuyết Nguyệt nghe vậy sắc mặt trắng bệch, suýt nữa té xỉu.

Vừa rồi Quỷ Tổ còn nói, chỉ cần Dương Khai còn sống, Vạn Hồn Phiên sẽ có cảm ứng vi diệu với phó hồn trên người hắn, nhưng giờ phó hồn đã biến mất, chẳng phải là Dương Khai hắn...

Tuyết Nguyệt không dám nghĩ tiếp nữa, hốc mắt đỏ lên, nước mắt sắp chảy ra.

- Ngươi không lầm đấy chứ? Nghê Quảng hét lớn.

- Chờ một chút! Quỷ Tổ nhíu mày, nhìn một hồi, nét mặt suy tư nói: - Địa phương quỷ quái này, lão phu cảm thấy có chút quen thuộc.

- Lúc nào rồi mà còn nghiên cứu địa phương gì gì đó? Nghê Quảng cố nháy mắt ra dấu với Quỷ Tổ, ám hiệu Tuyết Nguyệt không ổn, mau nói khác đi.

- Hắc! Quỷ Tổ sáng mắt, cười ha hả: - Lão phu nhớ ra rồi, thì ra là vậy.

- Ta nhổ! Ngày thường Nghê Quảng ôn văn nhĩ nhã, thời khắc này không khỏi chửi thề, thầm nghĩ lão quỷ này quả thực là óc heo a... lão phu nháy mắt như vậy mà hắn cũng không nhìn ra.

Quỷ Tổ không chút phật lòng, ngược lại cười hắc hắc, nói với Tuyết Nguyệt: - Nha đầu, đừng lo lắng, Dương tiểu tử chưa chết đâu.

- Nhưng mà... nhưng mà ngài mới nói... Tuyết Nguyệt lo lắng nói.

- Vừa rồi ta không nói Dương tiểu tử chết a, ta chỉ nói là phó hồn biến mất. Quỷ Tổ khẽ cười. - Vừa rồi là lão phu vội vàng, không cảm giác rõ ràng, a, đúng là phó hồn đã biến mất, nhưng không phải bị hủy diệt, mà là... nói thế nào đây, tựa như nếu lão phu ở Thất Lạc Chi Địa sẽ không cảm ứng được phó hồn nằm ngoài Thất Lạc Chi Địa, ngươi hiểu ý ta chứ?

- Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì? Nghê Quảng liếc mắt nhìn hắn.

- Ha ha, các ngươi chỉ cần biết Dương tiểu tử chưa chết là được rồi, hơn nữa, lão phu đã biết hắn muốn đi đâu. Quỷ Tổ vừa cười to, vừa đưa tay thu lại Vạn Hồn Phiên chiêu sau đó vung tay lên: - Đi thôi, tin rằng bây giờ Tử Long đang tức hộc máu.

- Sao ngươi biết được? Nghê Quảng khó tin nhìn hắn, hắn cảm thấy lão quỷ này làm việc không đáng tin cậy, tông môn của Dương Khai có thêm hắn không biết là hên hay xui a.

- Hắc hắc, ngươi cứ chờ xem.

Ba người tiếp tục bay đi.

Một lúc lâu sau, bỗng nhiên Nghê Quảng giật mình, cách đó không xa có mấy đạo thân ảnh trong hư không.

Người ở giữa không phải Tử Long sao?

Nhận ra khí tức của đám người Nghê Quảng, Tử Long quay đầu, âm trầm nhìn qua.

Bốn mắt nhìn nhau, Nghê Quảng cười ha hả: - Ha ha, hỗn đản này đúng là đang tức giận nha.

- Ta đã nói rồi. Quỷ Tổ ra vẻ ta biết từ lâu rồi.

- Làm sao ngươi biết được? Nghê Quảng tò mò.

- Hắn không đắc thủ đương nhiên là tức giận rồi, hơn nữa đuổi theo năm tháng, bỗng nhiên bị mất dấu vết của Dương tiểu tử, ngươi đoán xem tâm tình hắn thế nào? Quỷ Tổ giải thích.

Nghê Quảng nhíu nhíu mày suy tư, một lát sau mới tức giận nói:

- Cảm giác cực kỳ ức chế, hơn nữa Dương Khai còn là một Phản Hư Cảnh, má nó, nếu ta là Tử Long, tự sát cho rồi.

Sau khi nói xong, lại có chút hả hê không ngừng cười to.

- Không đúng nha, làm sao ngươi biết Dương Khai trốn thoát rồi? Nghê Quảng bỗng ý thức được cái gì, kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ.

- Bởi vì chỗ này... trước kia ta đã tới, ta còn đây 2000 năm, cho nên ta biết Dương tiểu tử trốn thoát rồi, hơn nữa ta biết hắn chạy đi đâu!

Chương 1802: Lại tới Huyền Không đại lục

- A Nghê Quảng ngây ra nhìn Quỷ Tổ. - Ngươi ở đây 2000 năm, chỗ này có gì tốt mà ngươi lưu luyến vậy?

Hắn quan sát không thấy ở đây có gì kỳ lạ.

- Ngươi cho là lão phu nguyện ý? Quỷ Tổ nhăn mặt. - Lão phu là bị nhốt 2000 năm! Bị nhốt 2000 năm, ngươi biết tư vị đó ra sao không? Đơn giản là sống không bằng chết a...

Hồi tưởng lại 2000 năm thời gian kia, Quỷ Tổ cũng sợ hãi.

Quỷ Tổ gầm thét làm cho Nghê Quảng biến sắc: - Ngươi bị nhốt 2000 năm... ra vậy, thì ra là như vậy, trách không được trước kia ta chưa từng nghe qua ngươi, thì ra là bị nhốt 2000 năm, nói vậy, ngươi mới thoát ra không lâu?

- Không sai, nhờ có Dương tiểu tử, nếu không lão phu vẫn ở trong tù. Quỷ Tổ gật đầu.

- Chỗ này có thể nhốt nổi ngươi sao? Nghê Quảng khó hiểu. - Sao ta không thấy có gì hung hiểm.

- Đây là... là Hỗn Loạn Thâm Uyên sao? Tuyết Nguyệt luôn luôn quan sát, giờ bỗng thốt lên.

- Tiểu nha đầu kiến thức không tệ. Quỷ Tổ cười. - Không sai, đây chính là Hỗn Loạn Thâm Uyên!

- Cái gì? Đây là Hỗn Loạn Thâm Uyên.

Nghê Quảng biến sắc, - Là nơi nghe đồn vô cùng nguy hiểm trong Tinh Vực?

- Thế nào, ngươi sợ sao? Quỷ Tổ liếc mắt nhìn hắn.

- Nhiều lời, nghe nói cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh cũng có thể chết không có chỗ chôn, ngươi nói ta có sợ không?

- Hắc hắc, lời đồn không sai, bình thời Hỗn Loạn Thâm Uyên không có nguy hiểm gì, nhưng nếu xuất hiện hỗn loạn lốc xoáy, bị quấn vào trong đó sẽ tan xương nát thịt!

Quỷ Tổ cười lạnh. - Năm đó lão phu bị cừu nhân đuổi giết, bất đắc dĩ chạy tới đây tị nạn, bỗng bị lốc xoáy quấn vào...

- Vậy mà cũng không giết được ngươi sao? Mạng ngươi cũng dài thật. Nghê Quảng kinh ngạc.

- Quả thật lão phu mạng dài, bị quấn vào trong đó, bị nhốt trong đó hai ngàn năm, đến khi Dương tiểu tử cũng bị cuốn vào trong đó, hắn mới mang ta thoát ra. Quỷ Tổ hít một hơi thật sâu, cũng nhờ vậy Dương Khai mới quen biết Quỷ Tổ.

Chỉ có điều từ lúc thoát ra hai người không có gặp lại, cho đến khi vào Thất Lạc Chi Địa.

- Tiền bối, theo lời ngươi nói, Dương Khai hẳn là

- Không sai, Dương tiểu tử đã vào nơi đã nhốt lão phu. Quỷ Tổ toét miệng cười.

Tuyết Nguyệt biến sắc.

- Đừng lo lắng, ngươi đừng quên Dương tiểu tử tinh thông lực lượng gì. Năm đó lão phu có thể thoát vây là nhờ hắn, giờ hắn vào đó nhất định đã nắm chắc mười phần, hơn nữa, hắn vào trong đó, Tử Long lão thất phu chỉ có thể giương mắt nhìn, chúng ta chỉ cần ở bên ngoài chờ đợi, nói không chừng có ngày Dương tiểu tử lại chạy ra.

- Ở chỗ này chờ... có phải hơi nguy hiểm không? Nghê Quảng lo âu, tuy rằng hiện giờ Hỗn Loạn Thâm Uyên vẫn yên bình, nhưng vạn nhất xuất hiện hỗn loạn lốc xoáy thì lấy mạng hắn sao.

- Sợ cái gì, hỗn loạn lốc xoáy không phải lúc nào cũng xuất hiện. Quỷ Tổ không sợ hãi.

- Nếu vậy thì chờ, nói trước là lão phu còn rất nhiều chuyện trong thương hội, không thể trì hoãn quá lâu, tối đa là hai tháng. Nghê Quảng vừa nói, vừa lén lút quan sát Tuyết Nguyệt.

Mặc dù hắn nói với Quỷ Tổ nhưng thật ra là cho Tuyết Nguyệt nghe.

Nếu biết Dương Khai trốn vào hỗn loạn lốc xoáy, không nguy hiểm tới mạng sống, hẳn Tuyết Nguyệt phải yên tâm, không cần một mực chờ ở đây.

- Tùy các ngươi, lão phu muốn chờ Dương tiểu tử ra. Quỷ Tổ khẽ cười.

Trong lúc nói chuyện đã tới gần đám người Tử Long.

Tử Long đang khó chịu trong lòng, thấy đám người Nghê Quảng chạy đến, không khỏi hừ lạnh, sắc mặt không vui.

Nghê Quảng cũng lười quản hắn, lúc trước hai người giao thủ trong Thất Lạc Chi Địa, người này không thể làm gì người kia, giờ này coi như đã xé rách da mặt, không có gì để hàn huyên, lập tức đứng cách xa đám người Tử Long, lẳng lặng chờ đợi. ..

Huyền Không đại lục, Dương Khai phá toái hư không, thản nhiên hiện thân.

Nơi này xem như trạm dừng chân thứ nhất của hắn trong Tinh Vực, ở đây hắn đã gặp được Quỷ Tổ, thấy được cái gì gọi là Hư Vương Cảnh, chính là ở chỗ này hắn cảm thấy mình yếu kém, âm thầm hạ quyết tâm nỗ lực tu luyện để cường đại hơn.

Sau mấy chục năm, hắn trở về chỗ này, không khỏi có chút cảm khái.

Tuy rằng tu vi của hắn vẫn chưa đạt Vương Cảnh, nhưng cũng không tính là yếu.

Năm đó hắn tùy tiện bị mấy Nhập Thánh Cảnh bắt, hiện tại hắn giơ tay đã giết được chục triệu Nhập Thánh Cảnh.

Huyền Không đại lục chính là nơi Dương Khai nghĩ có thể thoát khỏi Tử Long.

Năm đó trước khi hắn rời đi đã để lại một đạo thần niệm sâu dưới lòng đất Huyền Không đại lục cho nên hắn có thể men theo đó mà xác định vị trí của Huyền Không đại lục, dùng lực lượng không gian tới đây.

Đứng tại chỗ, khẽ hít một hơi, Dương Khai cảm thấy vô cùng thoải mái.

Không biết Huyền Không đại lục sinh ra như thế nào, khối đại lục lơ lửng giữa hư không có diện tích không lớn, ước chừng chu vi không tới 200, 300 ngàn dặm, nhưng linh khí dạt dào, vô số thiên tài địa bảo.

Năm đó Dương Khai ở chỗ này đào được không ít dược liệu cấp Hư Vương.

Lần thứ hai tới Huyền Không đại lục, Dương Khai phát hiện này lý linh khí còn nồng đậm hơn trước, không biết chỗ này có cái gì huyền diệu, có thể sinh ra biến hóa như vậy.

Bất quá Huyền Không đại lục có thể xem như một hành tinh cực nhỏ, bởi vì nó có pháp tắc thiên địa của mình, có căn nguyên, nếu như cho nó đủ thời gian, có lẽ nó có thể biến thành một hành tinh tu luyện.

Chẳng lẽ các hành tinh trong Tinh Vực đều sinh ra như vậy?

Dương Khai suy tư, nhưng không bắt được trọng điểm.

- Ha ha, rốt cục cũng có người tới đây. Bỗng nhiên có tiếng cười to, tiếng cười tràn đầy hưng phấn.

Dương Khai nhướng mày, ngạc nhiên quay đầu nhìn lại.

Hắn không ngờ trên Huyền Không đại lục còn có người khác. Chỉ có điều khi hắn nhìn thấy người kia, lập tức bừng tỉnh!

Không ngờ hắn biết người đó.

Lữ Quy Trần! Một cái tên hắn gần như quên mất lại hiện lên trong đầu.

Hắn là võ giả Tử Tinh, năm đó lúc Dương Khai bị võ giả Tử Tinh bắt, áp tải vào chiến hạm Tử Tinh, lúc đó Lữ Quy Trần là người dẫn đầu, hơn nữa, Lữ Quy Trần hạ một đạo cấm chế trên người Dương Khai.

Khi đó Lữ Quy Trần giống Kiếm Minh Nguyệt Hi, đều là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, đối với Dương Khai đã là cao cao tại thượng, cho nên Lữ Quy Trần hạ cấm chế, hắn không thể phản kháng.

Lúc đó hai thế lực lớn Tử Tinh và Kiếm Minh có mấy trăm võ giả gặp phải rủi ro đến Huyền Không đại lục, chỉ có điều sau đó Quỷ Tổ thí nghiệm pháp trận không gian, tử thương vô số, kết quả không còn mấy ai sống.

Cuối cùng Dương Khai mang thầy trò Nguyệt Hi và đám người Quỷ Tổ rời khỏi Huyền Không đại lục lúc, không mang theo Lữ Quy Trần mà để hắn tự diệt.

Hắn không ngờ mấy chục năm sau lại gặp người này trên Huyền Không đại lục?

Nếu không phải hắn tìm thấy mình, Dương Khai gần như đã quên mất người này.

- Bằng hữu cũng bị hỗn loạn lốc xoáy kia cuốn vào? Lữ Quy Trần mấy chục năm không nói chuyện với người, vừa thấy liền vô cùng nhiệt tình, bất quá sau khi nói xong, hắn liền nhướng mày, nghi ngờ nhìn Dương Khai, ngay sau đó, ánh mắt sáng lên, tay chỉ Dương Khai, run run nói: - Là ngươi, lại là ngươi!

Hiển nhiên hắn cũng nhớ ra Dương Khai.

Dù sao năm đó lúc Dương Khai mang đám người Quỷ Tổ rời khỏi nơi quỷ quái này, vứt hắn ở đây, những năm này Lữ Quy Trần luôn nguyền rủa Dương Khai không được chết tử tế, thời khắc này cừu nhân đang ở trước mắt, đương nhiên là sôi máu.

- Ha ha. Dương Khai nhàn nhạt cười, quan sát Lữ Quy Trần mới phát hiện trạng thái của hắn rất tốt, hơn nữa tu vi đã đạt Phản Hư lưỡng tầng cảnh.

Mấy chục năm từ Thánh Vương lưỡng tầng cảnh lên tới Phản Hư lưỡng tầng cảnh, có thể nói là kinh khủng.

Có thể đạt được kỳ tích như vậy, cũng nhờ Huyền Không đại lục có linh khí thiên địa nồng đậm và thiên tài địa bảo ở đây.

Như Quỷ Tổ ở đây hai ngàn năm đã tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, tại địa phương này, trừ tu luyện ra còn có thể làm gì?

- Lại là ngươi! Lữ Quy Trần từ tức giận biến thành mừng như điên. - Ha ha, thật là trời không tuyệt đường sống, không ngờ tiểu tử ngươi cũng có ngày hôm nay, Lữ Quy Trần ta quả nhiên phúc nguyên thâm hậu!

Dứt lời, hắn biến sắc, trở nên dữ tợn, từng bước tới gần Dương Khai, thánh nguyên vận chuyển, hung tợn nói: - Tiểu tử, ngoan ngoãn hợp tác cùng bổn tọa, mang bổn tọa rời khỏi địa phương quỷ quái này, nếu không bổn tọa cho ngươi chết không toàn thây!

- Bổn tọa? Dương Khai nhướng mày, cười khẩy nói: - Ở trước mặt ta, ngươi dám xưng là bổn tọa?

- Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, đợi bổn tọa bắt được ngươi rồi nói sau! Lữ Quy Trần thấy Dương Khai không coi mình vào đâu, lập tức giận dữ, giơ tay chộp lấy Dương Khai.

Dương Khai đứng tại chỗ, không có ý tránh né, dùng ánh mắt cổ quái nhìn Lữ Quy Trần.

Ánh mắt này làm Lữ Quy Trần máy động, theo bản năng cảm thấy không ổn, giống như mình là một con nai dám tấn công mãnh hổ.

Nhưng tên đã lên dây, không phát không được, Lữ Quy Trần không suy nghĩ nhiều, thân hình đột tiến, đi thẳng tới trước mặt Dương Khai, bắt lấy bả vai Dương Khai, thánh nguyên điên cuồng rót vào cơ thể Dương Khai, như muốn kiềm chế.

Tiểu tử này... xem bộ dáng là giả thần giả quỷ rồi, phát hiện Dương Khai dễ dàng bị mình bắt, Lữ Quy Trần mừng rỡ.

Một chiêu đắc thủ, Lữ Quy Trần quát lạnh:

- Không muốn chết thì đừng động, bổn tọa để lại tính mệnh của ngươi còn có chỗ dùng, nếu dám phản kháng, bổn tọa cũng không bảo đảm...

- Cút ngay! Dương Khai thấy hắn như vậy, trong lòng phiền não, mạnh mẽ thúc giục thánh nguyên.

Ngay sau đó, Lữ Quy Trần biến sắc, hắn nhận ra thánh nguyên mình rót vào cơ thể Dương Khai như đá chìm đáy biển, không có dấu vết, ngược lại từ cơ thể Dương Khai bạo phát ra một cỗ lực lượng mà hắn không thể phản kháng, theo cánh tay của mình tràn vào lục phủ ngũ tạng, không thể ngăn cản.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau