VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1781 - Chương 1785

Chương 1783: Ta cần hợp tác với ngươi?

Mặt cười của Tử Đông Lai cứng lại, da mặt không ngừng co rút.

Ngay cả Tử Long, cũng mở mắt ra, âm trầm nhìn Dương Khai.

Ngay cả hắn tĩnh dưỡng tâm tình không kém, cũng bị Dương Khai chọc cho lửa giận ba trượng, nếu không phải Thất Diệu Bảo Quang có thể cắn nuốt cả lực lượng thần hồn, hắn nhất định phải dùng thần hồn kỹ biến Dương Khai thành ngu ngốc thật sự, cho hắn hoàn toàn câm miệng.

Nhưng mà trước mắt, dù hắn có ý kiến với Dương Khai thế nào, cũng chỉ có thể nén giận, không thể thật sự làm gì Dương Khai

Hắn tin tưởng Dương Khai cũng là nhìn thấu điểm này, mới không kiêng kỵ như vậy.

- Tử Đông Lai ta thề, đợi lát nữa nhất định cho ngươi nếm thử hết khốc hình nhân gian! Tử Đông Lai cắn răng, vô cùng oán độc nói.

Hắn thật nổi giận, trước mặt cha mình bị Dương Khai hai lần ba lượt làm nhục, thậm chí còn liên lụy tới phụ thân, hắn làm sao chịu được chuyện này? Phải làm Dương Khai trả giá cực kỳ thảm thiết, mới hóa giải được mối hận trong lòng hắn.

- Ta sợ quá. Dương Khai lạnh lùng nhìn Tử Đông Lai. - Nhưng mà tiểu tử, lời thề không phải tùy tiện phát ra là xong, đến lúc đó ngươi không làm được, nhất định sẽ bị trời phạt đó!

Tử Đông Lai giận dữ trừng Dương Khai, không nói nữa.

Hắn coi như nhìn ra được, nếu cãi nhau thì hắn không phải đối thủ với Dương Khai, dù sao hắn chưa từng có kinh nghiệm như vậy, bị Dương Khai châm chọc mấy lần, hắn hoàn toàn không giữ vững tâm thần, sắc mặt dữ tợn vặn vẹo.

Ở bên cạnh, Tử Long nhướng mày.

Tử Đông Lai bị giận dữ che mờ tâm trí, có thể không phát hiện chỗ âm hiểm trong lời Dương Khai nói, nhưng hắn là cường giả Hư Vương Cảnh, lịch duyệt phong phú, nào không biết lợi hại trong đó?

Lời của Dương Khai, nghe mặt ngoài không có vấn đề, chỉ là nói chuyện hơn thua với Tử Đông Lai mà thôi.

Nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận, lại cực kỳ độc ác.

Bởi một khi Tử Đông Lai không thể làm được chuyện trong lời thề, như vậy Dương Khai nhất định sẽ thành tâm ma của hắn!

Bây giờ Tử Đông Lai là Phản Hư tam tầng cảnh, lại đột phá sẽ là cửa ải lớn Hư Vương Cảnh. Cửa ải này là một mấu chốt trọng yếu, nếu tâm ma bùng nổ khi Tử Đông Lai đột phá, sẽ tạo thành quấy nhiễu rất lớn, làm không xong thì đột phá thất bại, sẽ hồn phi phách tán.

Cho nên Tử Long nghe Dương Khai nói vậy, liền ý thức được Dương Khai thâm độc cỡ nào.

Tiểu tử này căn bản không phải người đầu óc không bình thường, nhưng vì sao rõ ràng một thân lẻ loi lại nhiều lần khiêu khích cực hạn của mình. Chẳng những đắc tội mình, ngay cả Hứa Nguy cũng cứng đầu đắc tội, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Hắn có tự tin cỡ nào có thể trốn thoát được dưới mắt mình cùng Hứa Nguy?

Ngay cả tu vi Tử Long cực cao, kiến thức rộng rãi, lúc này cũng không biết Dương Khai đang tính toán cái gì.

Nhưng xem tình hình hiện tại, tuyệt đối không thể tha tiểu tử này, chỉ cần hắn còn sống, sẽ trở thành tâm ma quấy nhiễu Tử Đông Lai thăng cấp, cho nên... hắn nhất định phải chết!

Tử Long thầm quyết định, đợi lát nữa Thất Diệu Bảo Quang vừa rút, hắn sẽ ra tay toàn lực, phế bỏ Dương Khai, sau đó cho Tử Đông Lai hoàn thành lời thề. Sau khi phế bỏ Dương Khai, hắn lại đi tranh giành Ngộ Đạo Hoa với Hứa Nguy.

Hắn tự tin vào thực lực của mình, làm chuyện này cũng không khó.

- Tiểu tử! Hứa Nguy lại quát lên, ngữ khí không kiêng nhẫn: - Lão phu hỏi ngươi một câu cuối cùng, rốt cuộc ngươi có hợp tác với lão phu hay không?

- Cút! Dương Khai quay sang Hứa Nguy, tràn đầy khinh thường: - Ngươi là cái thứ gì, ta phải hợp tác với ngươi?

- Được được được! Hứa Nguy cũng bị Dương Khai chọc tức không thôi, lạnh lùng nói: - Vậy lão phu xem thử ngươi sẽ chết thế nào!

Dương Khai chết là chắc, điểm này không cần nghi ngờ, Hứa Nguy tin tưởng mình không cần ra tay, Tử Long cũng sẽ không bỏ qua Dương Khai, cho nên hắn cũng lười lôi kéo nữa, chuẩn bị ngồi chơi xem đánh.

- Không cần quan tâm! Dương Khai cười khẽ, đứng đó vươn vai, lắc cổ, lắc vai, tiếng rốp rốp vang lên, làm như lầm bẩm, nhưng giống như đang nói cho Tử Long cùng Hứa Nguy nghe: - Cũng được rồi, ta không lãng phí nước miếng với ngươi nữa.

Hắn giống như sắp làm chuyện gì đặc biệt.

Ba người đều sửng sốt, không biết Dương Khai muốn làm gì.
Nhưng sau đó, ba người đều tròn mắt, ngây người nhìn động tác của Dương Khai, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.

Ở bên kia, Dương Khai lạnh nhạt bước ra, đi tới một bước, sau đó lại nhấc chân, lại tới một bước..

Hai bước đi ra, hắn đã đến bên cạnh khu vực an toàn do khe nứt không gian đằng sau cung cấp, chỉ cần thêm một tấc, sẽ xông vào trong Thất Diệu Bảo Quang, cục diện cực kỳ nguy hiểm.

- Sao hả? Tự giác chết chắc, muốn tự sát? Tử Đông Lai cười trào phúng.

Hắn không nghĩ tới khả năng khác, tuy rằng không thể, nhưng là suy đoán mà hắn cho là đúng nhất.

Dương Khai liếc hắn, không để ý, lại nhấc bước đi tới trước!

- Ha ha! Tử Đông Lai cười to, xem ra không cần mình ra tay, cũng có thể hả cơn giận.

Nhưng tiếng của hắn vang lên, lập tức tắt ngấm.

Ở trong mắt hắn, Dương Khai chợt mất bóng, như chưa từng xuất hiện!

Ngay trong nháy mắt đó, quanh người Dương Khai trào ra dao động năng lượng hết sức kỳ diệu.

- Đi đâu rồi? Tử Đông Lai hết sức kinh ngạc, nhưng ngay lập tức, ánh mắt của hắn liếc thấy bóng người, đột ngột xuất hiện ở chỗ khác.

Tử Đông Lai nhìn sang, không nhịn được kinh hô.

Bóng người đột ngột xuất hiện, không phải là Dương Khai mới biến mất hay sao? Lúc này, Dương Khai đã đến một mảnh an toàn khác, mà chỗ này lại chính là nơi 5 đóa Ngộ Đạo Hoa mọc lên!

Ở đằng sau sườn núi 5 đóa Ngộ Đạo Hoa mọc lên, có tồn tại một khe nứt không gian, chính nhờ nó che chở, mới không cho Thất Diệu Bảo Quang quét qua đây.

Lúc Dương Khai xuất hiện, vừa vặn ở cạnh Ngộ Đạo Hoa.

Tử Đông Lai vẻ mặt mê mang, nhìn Dương Khai, lại nhìn chỗ cũ, làm sao cũng không hiểu rốt cuộc Dương Khai thi triển bí thuật khủng khiếp gì, có thể nháy mắt xuyên qua không gian ngăn cách, xuất hiện ở cách đó hơn trăm trượng.

Ở cạnh hắn, Tử Long ánh mắt co rút, như thấy được cảnh dọa người, ánh mắt lóe sáng rực.

- Lực lượng không gian! Hứa Nguy quát lớn, chỉ vào Dương Khai, hét ầm lên: - Tiểu tử ngươi lại tinh thông lực lượng không gian? Ngươi làm sao lại tinh thông lực lượng không gian? Hứa Nguy giống như gặp ma giữa ban ngày, biến hóa không ngừng, hết sức đặc sắc.

- Lực lượng không gian? Tử Đông Lai ngây một lúc, nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại là Hứa Nguy đang nói cái gì.

Nhất thời, ánh mắt của hắn nhìn Dương Khai tràn đầy không tin nổi cùng đố kỵ.

Lực lượng không gian, là lực lượng bàng môn cùng cực, nhập môn khó khăn, muốn tinh thông lại càng thêm khốn khó. Khắp Tinh Vực, hàng tỷ tỷ võ giả, có bao nhiêu người hiểu được lực lượng không gian? Con số tuyệt đối không quá ngàn người.

Mà trong ngàn người này, có thể tu luyện lực lượng không gian đến cảnh giới cao thâm, lại có bao nhiêu?

Tử Đông Lai không biết, nhưng mà hắn biết người như vậy tuyệt đối còn hiếm thấy hơn cả luyện đan sư cấp Hư Vương.

Tử Tinh bọn họ cũngcó võ giả tu luyện lực lượng không gian, nhưng hoàn toàn không thể làm được như Dương Khai, có thể không nhìn khoảng cách, thuấn di trăm trượng, đó là thuấn di chân chính, không phải vì tốc độ quá nhanh mà tạo thành ảo giác.

Những võ giả tu luyện lực lượng không gian trên Tử Tinh chỉ biết tu sửa thô thiển pháp trận không gian, thậm chí bọn họ không thể vận dụng lực lượng không gian đi làm chuyện khác.

Ngay cả như thế, mấy người đó cũng có địa vị cực cao ở Tử Tinh, đãi ngộ còn cao hơn cung phụng bình thường.

Những người này được coi như báu vật của Tử Tinh!

Nhưng trước mắt, những người đó so sánh với Dương Khai, quả thật là trên trời dưới đất!

Nếu nói lực lượng không gian của Dương Khai biểu hiện ra thành tựu cao thủ, vậy những người kia chỉ mới là học đồ võ đạo, dù với ánh mắt của Tử Đông Lai cũng nhìn ra được, hai bên hoàn toàn không thể so sánh.

Tên tiểu tử chưa từng nghe danh này, rốt cuộc có cơ duyên thế nào, vì sao tu luyện được lực lượng không gian, thậm chí đạt đến thành tựu như vậy? Ánh mắt Tử Đông Lai nhìn Dương Khai muốn phun lửa, ngọn lửa đố kỵ bùng cháy hừng hực, sâu trong nội tâm cực kỳ không cân bằng.

Mình là thiếu chủ Tử Tinh, bối cảnh ưu việt, vì sao mình không thể nhập môn lực lượng không gian?

Nếu như có thể nắm giữ loại lực lượng này, tuyệt đối lợi hại hơn tu luyện bất cứ công pháp nào!

Tử Đông Lai xiết chặt tay, trong mắt tràn đầy không cam lòng.

- Thì ra là thế! Tử Long hít sâu một hơi, sắc mặt không còn nắm chắc phần thắng nữa, mà hết sức ngưng trọng: - Thì ra ngươi dựa vào cái này, khó trách dám nói năng vô lễ trước mặt ta.

Dương Khai cười hắc hắc, cũng không phủ nhận.

Chuyện hắn tinh thông lực lượng không gian, không có bao nhiêu người biết, hắn cũng luôn che giấu. Nhưng vào lúc này, đối mặt 5 đóa Ngộ Đạo Hoa dụ hoặc, hắn buộc phải bại lộ.

Ngộ Đạo Hoa cực kỳ khó có, nhất là 5 đóa hoa màu tím nhạt này, dược linh đầy đủ, bỏ qua lần này, sau này còn muốn tín Ngộ Đạo Hoa thì rất khó.

Hai bên nặng nhẹ, đây là lựa chọn của Dương Khai.

- Tiểu tử ngươi hình như tên là Dương Khai? Khí độ của Tử Long tốt hơn con trai mình rất nhiều, sau khi biết Dương Khai lại tinh thông lực lượng không gian, tuy rằng chấn động không nhỏ, nhưng nhanh chóng ổn định tâm thần, lên tiếng hỏi.

Tuy rằng hắn không quá chú ý Dương Khai, nhưng lúc trước mơ hồ nghe được Tuyết Nguyệt gọi Dương Khai, cho nên nhớ tên của hắn.

- Phải thì sao? Dương Khai cười lạnh nhìn Tử Long.

Tử Long cười ha ha, hoàn toàn không tức giận vì thái độ của hắn, mà ôn hòa nói: - Lúc trước bổn tọa đánh lén ngươi, là bổn tọa sai!

Lúc nói, sắc mặt của hắn tràn đầy thành khẩn.

- Phụ thân... Tử Đông Lai kinh ngạc nhìn Tử Long, tràn đầy không thể tin nổi.

Chương 1784: Bị kích thích phát điên

Phụ thân mình thân là chủ Tử Tinh, là một trong số vài người có quyền thế nhất trong Tinh Vực, chỉ khẽ dậm chân là cả Tinh Vực đều phải run lên vậy mà lại chịu thua trước khiêu khích và vũ nhục của một người trẻ tuổi? Tử Đông Lai gần như không thể tin được vài tai mình, hắn âm thầm cảm thấy thế giới này quả thực điên cuồng.

- Ngươi hãy im miệng. Tử Long lạnh nhạt liếc hắn, uy nghiêm chí cực. Tử Đồng Lai lúc này không dám lên tiếng nữa. - Đây coi như là xin lỗi sao? Dương Khai toét miệng cười. Tử Long nhíu mày thản nhiên nói: - Ngươi nói phải thì là phải. - Ồ, nếu là nói xin lỗi thì ta liền bất đắc dĩ chấp nhận vậy.

Miễn vi kỳ nan. Tử Đông Lai giận muốn hộc máu. Để chủ nhân của Tử Tinh chủ động nói xin lỗi, tiểu tử này không những không biết cảm ân đãi đức mà ngược lại còn nói gì mà miễn vi kỳ nan? Hắn hẳn không biết đây là vinh dự lớn bậc nào, tên khốn này quả thực không thể tha thứ. - Nhưng…ngươi muốn làm gì? Dương Khai không nhìn ánh mắt Tử Đông Lai mà chỉ cười tủm tỉm nhìn Tử Long hỏi han ý tứ thâm sâu. Nói xin lỗi như vậy thì chỉ cần nói một chút là xong, không một chút tổn thất nào, cho nên Dương Khai căn bản không để tâm tới lời của Tử Long mà ngược lại chính thái độ của đối phương lại làm hắn âm thầm cảnh giác. Hắn không tin là Tử Long không nhìn thấy tâm ma mình vừa gieo cho Tử Đồng Lai, hắn không tin Tử Long độ lượng như vậy,sẽ không chút để ý tới mình gây sự và nhục mạ.

Chủ nhân này của Tử Tinh, thành phủ thật đáng sợ. - Bổn toạ cũng không muốn làm gì ngươi…chỉ là bổn toạ muốn hỏi ngươi có muốn gia nhập Tử Tinh chúng ta hay không? Tử Long thần sắc nghiêm nghị nhìn Dương Khai hỏi, phát ra lời mời. - Gia nhập Tử Tinh? Dương Khai cười ha hả. - Không sai, tuy rằng tu vi cảnh giới của ngươi chưa tới Hư Vương Cảnh nhưng dựa vào biểu hiện vừa rồi của ngươi, bổn toạ có thể cho ngươi thân phận khách khanh trưởng lão.

- Khách khanh trưởng lão? Tử Đông Lai lúc này không nhịn được nữa không khỏi hô lên một tiếng.

Tử Tinh khách khanh trưởng lão, cũng không phải là khách khanh trưởng lão gia tộc tông môn, điều này đại diện cho một loại thực lực, một loại thân phận.

Giờ này Tử Tinh khách khanh trưởng lão chỉ có bảy người, mỗi người đều là cường giả Hư Vương Cảnh, hơn nữa khách khanh trưởng lão Tử Tinh từ trước tới nay cũng đều là Hư Vương Cảnh, chưa từng có người chưa đạt tu vi Hư Vương Cảnh có thể ngồi vào vị trí này.

Nhưng bây giờ đây, chủ nhân Tự Tinh lại đang tự mình mời kéo một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh gia nhập Tử Tinh với thân phận như vậy.

Chuyện như vậy nói ra ngoài chỉ sợ cả Tinh Vực đều phải chấn động.

- Khách khanh trưởng lão… Dương Khai ha hả cười, không có ý mảy may động lòng, lắc đầu nói:

- Không cần, ta luôn nhàn tán quen rồi, không thích bị troi buộc, cho nên không muốn làm khách khanh trưởng lão đâu.

Người này ngốc à? Tử Đông Lai ngây ngốc nhìn hắn, hắn chẳng lẽ không biết khách khanh trưởng lão mấy chữ này có giá trị lớn chừng nào, chỉ đơn giản như vậy mà không hề từ chối sao?

Sâu trong nội tâm Tử Đông Lai rên rỉ không ngừng.

- Khách khanh trưởng lão không chịu trói buộc của Tử Tinh, hoàn toàn tự do, tiểu hữu tựa hồ như là có chút hiểu lầm với đề nghị của ta. Tử Long nhẫn nhịn giải thích.

Lời còn chưa nói hết đã bị Dương Khai cắt ngang:

- Không cần giải thích, khách khanh trưởng lão là gì trong lòng ta hiểu rõ. Chỉ có điều…ta không muốn gia nhập thế lực nào.

Tử Long mi mắt híp lại, trên mặt treo nụ cười thản nhiên nói: - Tiểu hữu không cần phải suy nghĩ cẩn thận một chút?

- Ngươi thật nhiều chuyện. Dương Khai khinh bỉ nhìn hắn không chút nể mặt.

Sắc mặt Tử Long lúc này trầm xuống.

- Haha, tiểu tử ngươi cự tuyệt là đúng. Hứa Nguy ở một bên nhìn có chút hả hê: - Nhưng nhất thiết không nên tin tưởng hoa ngôn xảo ngữ của hắn, nếu ngươi thực sự đồng ý nhận lời hắn thì sau này chắc chắn sẽ phiền toái rồi. Nhưng tính khí của ngươi thật hợp khẩu viij lão phu, có muốn gia nhập Di Khí Sào Huyệt không? Hôm nay ngươi đắc tội người này thì sau này trong tinh vực sẽ khó sống rồi, nhưng Di Khí Sào Huyệt ta không sợ Tử Tinh họ, có lão phu bảo đảm ngươi gia nhập hoàn toàn không thành vấn đề. Với tính tình cùng khả năng của tiểu tử ngươi thì ắt hẳn trong sào huyệt rất nhanh sẽ có một mảng thiên địa.

- Ngươi cũng thật lắm chuyện. Dương Khai quay đầu nhìn Hứa Nguy cười lạnh một tiếng: - Hai lão hồ ly, các người nghĩ rằng ta không biết các ngươi đang có mưu ma chước quỷ gì? Tưởng trì hoãn thời gian là được à?

Lời vừa nói ra, Hứa Nguy cùng Tử Long đều hơi biến sắc mặt hiển nhiên là đã bị hắn nói trúng tâm tư.

Tuy rằng hai người Hứa Nguy cùng Tử Long không hợp nhau, là cừu địch, nhưng mắt thấy Dương Khai lâu đài gần nước, hai người tự nhiên nảy sinh một cảm giác nguy hiểm, đều là hạng người tâm cơ thâm trầm, cũng không cần đi thương nghị đều biết nên làm thế nào để trì hoãn thời gian, đợi Thất Diệu Bảo Quang lui đi.

Sau khi bị Dương Khai nói toạc ra, sắc mặt Tử Long lập tức khó coi lạnh lùng nói: - Tiểu tử, quá thông minh cũng không phải là chuyện tốt. Đừng tưởng tinh thông một ít lực lượng không gian là có thể trốn khỏi lòng bàn tay bổn toạ, ngươi chỉ là Phản Hư Cảnh, căn bản không biết Hư Vương Cảnh kinh khủng tới mức nào, còn bổn toạ cũng là tồn tại cực mạnh trong Hư Vương Cảnh, ngươi nếu tưởng có thể dựa vào lực lượng không gian của mình là sai mười mươi rồi. Bổn toạ bây giờ cho ngươi một cơ hội, hái Ngộ Đạo Hoa giao cho bổn toạ bổn toạ sẽ tha cho ngươi không chết.

Lão đã hoàn toàn lật mặt với Dương Khai.
- Hahaha. Dương Khai cười ha hả. - Hư Vương Cảnh có gì lợi hại? Lão tử không chỉ mới giết một người Hư Vương Cảnh.

- Ngông cuồng. Tử Đông Lai ở một bên bĩu môi.

Mặc dù là hắn là một thiên tài có thể tác chiến vượt cấp như vậy, ở trình độ Phản Hư Cảnh đỉnh không cũng không thể gây uy hiếp gì cho một người Hư Vương Cảnh, ngược lại người khác muốn giết hắn lại rất dễ dàng.

Phản Hư Cảnh và Hư Vương Cảnh cách nhau một lạch trời không thể vượt qua.

Cho nên theo bản năng hắn nghĩ Dương Khai đnag nói bừa.

Nhưng hắn cũng không biết được sự thực là hắn không chỉ mới giết một người Hư Vương Cảnh, lại là Hư Vương Cảnh lưỡng tầng cảnh, mặc dù là mượn uy lực Tinh Đế Lệnh nhưng đó cũng là một loại kinh nghiệm.

Nếu như Tử Đông Lai biết nhất định sẽ tự biết xấu hổ.

- Thôi, kệ các ngươi. Dương Khai có chút mất hứng xoay người, tuy rằng hắn luôn cùng tranh cãi với đám người Hứa Nguy cùng Tử Long nhưng trong lòng vẫn luôn tính toán thời gian Thất Diệu Bảo Quang lui đi.

Còn có một nén nhang, thời gian thừa thãi.

- Ô, dược khí thật thơm. Sau khi khoa trương kinh hô một tiếng, Dương Khai hít thật sâu mùi hương năm đoá Ngộ Đạo Hoa phát ra, trên mặt lộ ra một mảnh say mê, biểu hiện muốn sống muốn chết. - Không hổ là Ngộ Đạo Hoa, tích chứa đạo vận quả nhiên không tầm thường, ta cảm giác bình cảnh của mình có chút buông lỏng, thế này là thế nào?

Vừa nói vừa gãi đầu gãi tai ra vẻ rất đắn đo.

Hắn ở bên đó luyên thuyên, vừa chiếm lợi lại còn khoe mã, Tử Đông Lai nghe mà đỏ mắt ghen tị.

Chỉ là hít một hơi mùi dược hương mà đã làm bình cảnh buông lỏng?

Tu vi cảnh giới của Dương Khai và hắn như nhau, đều là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, chỉ khác là một cơ duyên để có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh, mà bây giờ…Dương Khai không thể nghi ngờ là bắt được cơ duyên này rồi.

Còn Tử Đông Lai hắn lại chỉ có thể trốn ở hơn trăm trượng mắt lom lom nhìn lại mà không thể xuất lực. Chuyện như vậy làm Tử Đông Lai đau khổ cả về tinh thần lẫn thể xác, hận không thể xông lên phía trước xuất quyền.

- Không nên không nên, tấn thăng tại địa phương quỷ quái này coi như là tự tìm đường chết à. Mau áp chế phù động khí cơ, chờ sau này an toàn sẽ đột phá.

Dương Khai lại ầm ĩ./

Tử Đông Lai thật muốn ói máu.

Tự mình cầu cũng không được cơ hội bày ở trước mặt Dương Khai lại bị hắn ương ngạnh áp chế xuống, trên đời còn có chuyện đả kích như vậy sao?

Tử Đông Lai cảm thấy lần này gặp Dương Khai ở Thất Lạc Chi Địa quả thực chính là ác mộng lớn nhất cuộc đời hắn. Hắn đã bị Dương Khai đả kích đến nỗi thương tích đầy mình…

- Tiểu tử, đủ chưa? Tử Long nhìn thấy con trai mình thần tình không đúng không nhịn được nổi giận nhìn Dương Khai quát.

- Hắc hắc… Dương Khai liếc mắt nhìn lão một chút rồi chà chà tay, bộ dạng háo sắc gặp mỹ nữ nước miếng đều muốn chảy ra, hình tượng thực hết sức bê tha, đưa tay hướng tới phía trước một đoá Ngộ Đạo Hoa chụp tới.

Chỉ là nhẹ nhàng kéo một cái Ngộ Đạo Hoa kia đã bị hắn cắn nuốt không mảy may hao tổn một chút nào.

Thật ra theo đạo lý mà nói, đào được loại thiên tài địa bảo này là phải chặt đứt một thân cây nào đó, như vậy có thể chiếm được lợi ích lớn, cũng không đến mức nhổ cỏ tận gốc, phải để lại cho Ngộ Đạo Hoa một đường sinh cơ, chưa tới mấy ngàn năm không biết chừng nó còn có thể nở hoa.

Luyện đan sư lúc đào dược liệu đều sẽ làm như vậy.

Nhưng Dương Khai cảm thấy cho dù mình để lại cho Ngộ Đạo Hoa một đường sống thì cuối cùng cũng chỉ có lợi cho Tử Long cùng Hứa Nguy cho nên hắn trực tiếp làm tuyệt, không để cho hai tên cáo già này bất kỳ một cơ hội nào.

- Ai dà, đây chính là Ngộ Đạo Hoa trong truyền thuyết sao? Không tệ không tệ, chín cánh hoa, lại là màu tím nhạt, thoạt nhìn có tối thiểu ba ngàn năm dược linh, lần này hời rồi, sau này tấn thăng Hư Vương Cảnh, tu luyện cũng không sợ không có thứ gì tốt, dù cho mình không cần thì đem đi đổi đồ cũng tốt, chắc sẽ có không ít người thích. Dương Khai vừa nói vừa lấy từ nhẫn không gian của mình ra một hộp ngọc, đem mở hộp ngọc ra, cẩn thận bỏ Ngộ Đạo Hoa vào trong đó.

Động tác của hắn ung dung thong thả, cả quá trình đó đều bị Tử Long cùng Hứa Nguy nhìn rõ.

Tình cờ hai vị cường giả Hư Vương Cảnh đều cảm thấy trong lòng mình đang rỉ máu.

Tên khốn này rõ ràng là cố ý.

Hứa Nguy cùng Tử Long đều có suy nghĩ như vậy, càng thêm căm hận Dương Khai.

Chuyện này giống như người đang sôi bụng vì đói mấy ngày không ăn không uống bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một bàn sơn hào hải vị có sắc có hương, nhưng những sơn hào hải vị này bọn họ chẳng nhưng không thể ăn được lại còn phải nhịn mà nhìn người ngồi bàn bên cạnh vừa ăn vừa đánh giá.

Dương Khai không thể nghi ngờ gì chính là người ngồi bàn đó ăn sơn hào hải vị, còn luôn mồm nói nó tốt như nào nó ngon ra làm sao…

- Cây thứ hai, hắc hắc… Dương Khai khi nói chuyện lại hái một bông Ngộ Đạo Hoa, bỏ vào trong hộp ngọc của mình.

Động tác không có gì khác so với lúc trước, chậm chạp làm người ta giận sôi.

Tử Long hít sâu một hơi nhắm hai mắt lại.

Hắn đã không muốn nhìn nữa, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.

Chương 1785: Gọi ngươi là ông thì có sao

Tử Long thực sự không chịu được loại sắc mặt tiểu nhân đắc chí ngông cuồng này của Dương Khai cho nên quyết đoán nhắm mắt lại không nhìn tới màn đang làm nhiễu loạn tâm thần mình.

Nhưng Dương Khai lại không có ý bỏ qua như vậy.

Tiếng nói của hắn vẫn cuồn cuộn không ngừng truyền vào tai Tử Long. -Ai dà, bông này sao không to bằng bông trước nhỉ? Cánh hoa này hơi khô hanh, có vẻ như thiếu dinh dưỡng, dược hiệu chắc hẳn cũng không tốt lắm. Thôi thôi,cứ thu lại rồi tính sau, méo mó có hơn không.

Tử Long thân thể hơi chấn động, một thân thánh nguyên suýt nữa nổ tung.

Bên kia Hứa Nguy trên trán cũng đầy gân xanh hiển nhiên là đã bị Dương Khai chọc tức quá đủ rồi.

Nhưng lão lại không có nhắm mắt giống Tử Long mà ngược lại còn nhìn chằm chằm vào động tác của Dương Khai, cầu nguyện Dương Khai ăn thịt xong cũng chừa lại cho mình chút canh.

Nhưng nhìn một hồi lão đã phát hiện ra không đúng.

Tiểu tử này quá độc ác, lúc thu thập Ngộ Đạo Hoa còn nhổ luôn cả rễ cây, không giữ lại chút gì.

Hứa Nguy thở dài trong lòng, biết năm bông Ngộ Đạo Hoa này chỉ sợ không có phần mình, lão hung hăng hít vào một hơi, cũng học bộ dáng Tử Long nhắm hai mắt lại làm ngơ.

- Ô. Dương Khai kêu to một tiếng như thể phát hiện ra một đại lục mới. Thanh âm tràn đầy vẻ ngạc nhiên cùng hưng phấn.

Hứa Nguy vừa mới nhắm mắt lại liền mở ra, trợn to tròng mắt hướng nhìn về phía Dương Khai, muốn xem rốt cuộc là chuyện gì.

Ngay cả Tử Long lúc này cũng không nhịn được, nheo mắt nhìn về phía đó.

Nào biết Dương Khai bên kia không có gì, hắn chỉ cười hắn hắc, vừa đem ba bông hoa bỏ vào hộp ngọc, vừa lầm bầm lầu bầu: - Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, lấy nhầm hộp, suýt chúc nữa đã lãng phí dược hiệu.

Hứa Nguy há miệng thở dốc như muốn nói gì nhưng cuối cùng vẫn không nói ra mà chỉ lạnh mặt đưa mắt nhìn qua một bên.

Kế tiếp tới bông thứ tư, thứ năm…

Dương Khai giống như từ quê ra chưa từng thấy thế giới, mỗi lần hái được đều ầm ĩ, hướng về phía Ngộ Đạo Hoa xoi mói bình luận. Cùng với mỗi lần hắn nói chuyện, tâm tình của Hứa Nguy cùng Tử Long cũng không khỏi phập phồng.

Những lời này cùng giọng nói kia giống như cây gậy không ngừng chọc vào lòng những người kia. Không cần phải nói cũng biết bọn họ khó chịu tới mức nào.

Chờ tới khi Dương Khai hái được toàn bộ năm bông Ngộ Đạo Hoa cất giữ hoàn hảo, Hứa Nguy cùng Tử Long không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi, bọn họ không khỏi sinh ra một loại cảm giác được giải thoát…

Giờ khắc này dường như thiên địa cũng được thay đổi cũng rực sáng không ít.

- Thu hoạch không tệ. Dương Khai vỗ vỗ nhẫn không gian của mình, nét mặt tươi cười.

Hứa Nguy âm trầm cười một tiếng: - Ngươi có thể mang những thứ này mang đi được thì hãy nói.

Mặc dù biết Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, thậm chí có thể di chuyển trăm trượng trong nháy mắt, nhưng dù sao Dương Khai cũng chỉ là võ giả Phản Hư Cảnh, so sánh với Hư Vương Cảnh của hắn và Tử Long thực là sai biệt to lớn, hắn sẽ không để Dương Khai thoải mái rời đi, hắn tin Tử Long cũng tuyệt đối không để như vậy.

Chờ tới lúc Thất Diệu Bảo Quang tán đi sẽ chính là thời điểm hắn cùng Tử Long xuất thủ với Dương Khai.

Chỉ có đến lúc đó, Ngộ Đạo Hoa thực sự thuộc về người nào mới có thể xác định được.

Trước mắt, tiểu tử này chẳng qua chỉ là đang bảo quản mà thôi, không tính là thực có.

- Ta có thể mang đi hay không ngươi hãy chống mắt đợi đấy.

Dương Khai lạnh nhạt trả lời, tuyệt không lo lắng vì nguy cơ sắp tới. Ngay sau đó hắn giơ tay che mắt làm ra vẻ nhìn xa xa, hắn nhìn quét bốn phía rồi ánh mắt như ngừng lại ở một hướng lớn tiếng hỏi: - Ô, mấy bông Vấn Tâm Lan này cũng không tệ, không thể bỏ qua.

Cũng không biết ở đây xảy ra chuyện gì, chưa nói đến việc xuất hiện rất nhiều khe nứt không gian mà còn sinh ra Ngộ Đạo Hoa – một loại thiên tài địa bảo.

Lúc trước ba phía giằng co mọi người đã phát hiện điều này. Chỗ này ngoài Ngộ Đạo Hoa còn có vài bông Vấn Tâm Lan cùng một gốc Thiên Anh Thảo.

Vấn Tâm Lan có thể dùng để cọ xát tâm cảnh tu vi võ giả, rất khó kiếm, Thiên Anh Thảo là vị thuốc chủ yếu để luyện chế Hư Vương đan, Hư Vương đan là linh đanh tăng cường tỷ lệ đột phá thành công lên Phản Hư Cảnh, giá trị cũng lớn vô cùng. Chỉ có điều trong ba loại thiên tài địa bảo này không thể nghi ngờ gì Ngộ Đạo Hoa có giá trị lớn nhất cho nên sự chú ý của mọi người toàn bộ đều đặt trên Ngộ Đạo Hoa, cũng không quá mức để ý tới sự tồn tại của Vấn Tâm Lan cùng Thiên Anh Thảo.

Mà giờ này Ngộ Đạo Hoa đã nằm trong túi Dương Khai, hắn dĩ nhiên là sẽ muốn chuyển mục tiêu khác.

May mắn chính là mấy bông Vấn Tâm Lan kia giống Ngộ Đạo Hoa, là sinh trưởng sau một khe nứt không gian, cũng không bị Thất Diệu Bảo Quang bao trùm mà ngược lại gốc Thiên Anh Thảo duy nhất lúc này lại bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ nghiêm ngặt.

Cho nên vừa nghe Dương Khai nói như vậy trong lòng Hứa Nguy không khỏi lay động.

Xong rồi, Vấn Tâm Lan này cũng chạy không thoát khỏi tay tên tiểu tử này rồi. Hứa Nguy sắc mặt tối sầm.

Sự thật quả đúng như vậy, Dương Khai sau khi nói xong liền thúc giục lực lượng không gian đi thẳng tới vị trí mấy bông Vấn Tâm Lan sinh trưởng.

Cũng giống như hắn vừa rồi tới chỗ Ngộ Đạo Hoa, đột phá không gian cách trở, trong nháy mắt đã di chuyển tới một khoảng cách mấy chục trượng.

Tử Long nhìn chằm chằm Dương Khai dường như là muốn nhìn ra chút đầu mối từ động tác của hắn, nhưng hắn rất nhanh chóng liền bất đắc dĩ phát hiện lực lượng không gian quá mức huyền diệu, hắn căn bản không nhìn rõ Dương Khai đã di chuyển như thế nào.

Chỉ cảm thấy một cỗ dao động kỳ diệu bao quanh Dương Khai, liền sau đó hắn liền biến mất không thấy, chờ tới lúc xuất hiện lại thì đã tới nơi cần tới.

Lực lượng không gian thâm sâu như vậy? Tử Long cau mày trong lòng cảm thấy bất lực.

Nhưng điều này càng làm hắn thêm kiên định muốn chặn đánh giết DƯơng Khai, nếu tiểu tử này còn sống thì trong lòng con trai mình Tử Đông Lai nhất định sinh tâm ma, lại nói lần này hắn cùng Dương Khai phát sịnh chuyện không vui như vậy, một người trẻ như vậy nếu thực sự trưởng thành để hắn tấn thăng tới Hư Vương Cảnh sẽ có nguy hại lớn đối với Tử Tinh.

Một võ giả Hư Vương Cảnh tinh thông lực lượng không gian thực là kinh khủng bậc nào? Tử Long quả thực không dám tưởng tượng.

Nhất định phải bóp chết mỗi nguy hại này từ trong trứng nước.

- Xin chào.

Tử Long trong lúc còn đang trầm tư thì Dương Khai đã cười tủm tỉm lên tiếng chào lão cùng Tử Đông Lai.

Vấn Tâm Lai cách vị trí hiện tại của bọn họ có bốn mươi trượng mà thôi, nên giờ khắc này khoảng cách giữa bọn họ với Dương Khai cũng tương đối gần.

- Tiểu tử ngươi cứ ra sức ra tay đi, đợi lát nữa bổn thiếu gia nhất định sẽ cho ngươi coi. Tử Đông Lai phẫn nộ nhìn Dương Khai, cắn răng gầm nhẹ. Bị Dương Khai làm nhục nhiều lần như vậy hắn dường như không có chút trí nhớ nào, chỉ biết không ngừng nói những lời căm hận thể hiện sự bất lực của bản thân.

- He he. Dương Khai trở về với tiếng cười đầy thâm ý, hắn không để ý tới Tử Đông Lai mà ngồi xổm người, cẩn thận hái mấy bông Vấn Tâm Lan kia.

Điều làm Tử Long cùng Hứa Nguy cùng âm thầm thở phào chính là Dương Khai lần này không gào to gì mà chỉ trầm mặc đào hái.

Xem ra theo thời gian trôi qua, tiểu tử này cũng từ từ cảm nhận được bất an trong lòng. Hai người âm thầm phỏng đoán.

Thời gian không lâu sau, mấy bông Vấn Tâm Lan cũng được Dương Khai bảo tồn cẩn thận cất vào trong nhẫn không gian.

- Haha, tiểu tử, gốc Thiên Anh Thảo kia ngươi không có cách nào rồi chứ? Hứa Nguy đứng đằng xa cười ha hả, vừa rồi hắn bị Dương Khai làm cho tức giận, lúc này cũng tìm thấy lý do chế nhạo Dương Khai một phen, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn đắc ý nhìn Dương Khai châm chọc nói: - Tiểu tử, ngươi chẳng phải rất có khả năng sao? Có bản lĩnh ngươi hái cả gốc Thiên Anh Thảo kia cho lão phu xem.

Bất kể là Ngộ Đạo Hoa hay Vấn Tâm Lan vị trí sinh trưởng đều cực tốt, căn bản chưa từng bị Thất Diệu Bảo Quang bao trùm, cho nên Dương Khai có thể lợi dụng bí thuật không gian của mình dễ dàng đắc thủ.

Nhưng Thiên Anh Thảo lại khác, giờ này nó bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ nghiêm ngặt, Dương Khai cho dù có bản lĩnh tày trời cũng đừng nghĩ có thể đào được gốc linh thảo này.

Hứa Nguy khiêu khích như vậy hiển nhiên là đang khinh bỉ Dương Khai, muốn dùng gậy ông đập lưng ông.

Tử Long cười nhạt cũng ở một bên phụ hoạ theo: - Hứa trưởng lão sao phải làm khó hắn, chuyện như vậy sao hắn có thể làm được.

- Nếu hắn có thể làm được bổn thiếu chủ lập tức tự tuyệt kinh mạch.

Tử Đông Lai vô cùng lớn lối.

Nghe hắn nói như vậy Tử Long không khỏi nhíu mày âm thầm cảm giác đứa con trai ngu xuẩn của mình có chút không dưng đi gây sự, châm chọc cười nhạo Dương Khai không vấn đề gì, chỉ là xuất một khẩu ác khí, không có gì đáng trách, nhưng nói đến loại chuyện tự tuyệt kinh mạch này có vẻ có chút không biết nặng nhẹ rồi.

Lời như vậy sao có thể tuỳ tiện nói lung tung.

Nhưng ngược lại Tử Long không có khiển trách gì con trai vì lão thấy Dương Khai quả thực không thể nào đào được Thiên Anh Thảo.

Ba người này mỗi người một câu dường như đều muốn chê cười Dương Khai.

Dương Khai đứng tại chỗ nhìn Hứa Nguy rồi lại nhìn cha con Tử Long khẽ cười một tiếng: - Xem ra, các ngươi không nhớ đòn đau, xem ra ta vẫn còn nhân từ nương tay.

Vừa rồi lúc đào được Vấn Tâm Lan, Dương Khai cũng không đi kích thích bọn họ, chủ yếu là cảm thấy không có gì hay, có một số chuyện có thể không cần tái diễn nhiều lần, làm nhiều mình cũng cảm thấy nhàm chán, không ngờ bọn họ ngược lại lại đi khiêu khích mình.

Một khi đã như vậy thì sẽ phải trả giá thật lớn. Dương Khai hừ lạnh trong lòng.

- Tiểu tử đừng nói có nói không nữa, dù sao ngươi cũng không lấy được Thiên Anh Thảo, có gan ngươi đem tất cả những thứ này đi, đừng để lại thứ gì cho lão phu. Hứa Nguy quát.

- Nếu ta có thể lấy được thì sao? Dương Khai lạnh lùng nhìn lão.

Hứa Nguy ngẩn ra, cười ha hả: - Xuất khẩu cuồng ngôn. Ngươi hái đi cho lão phu xem.

Dương Khai bĩu môi lắc đầu nói: - Lão già này, muốn thiếu gia vào đó hái Thiên Anh Thảo không trả giá là không thể, Thất Diệu Bảo Quang không phải có thể tuỳ tiện xông vào, ta cũng phải mạo hiểm rất lớn.

Hứa Nguy quét ngang mắt lớn tiếng reo lên: - Ngươi nếu thực có thể hái đi lão phu sẽ gọi ngươi một tiếng ông nôi.

Dương Khai ngẩn ra không ngờ tới Hứa Nguy vì khích tướng mình lại làm tới mức như vậy, xem ra lão già này rất hận mình, chỉ mong mình ngay bây giờ sẽ vọt vào Thất Diệu Bảo Quang tự tìm đường chết.

Hít mũi một cái Dương Khai khẽ cười nhìn Hứa Nguy: - Đây chính là ngươi nói.

- Lão phu nói thì sao? Hứa Nguy ương ngạnh.

Chương 1786: Nói chuyện như cứt

- Đã vậy thì ngươi hãy chờ gọi ông nội đi. Dương Khai cười ha hả, lúc nói chuyện thân hình thoắt cái đã đi tới trước một khe nứt không gian gần nhất phía sau gốc Thiên Anh Thảo.

Khe nứt này cách Thiên Anh Thảo kia không tới hai mươi trượng.

Chờ tới khi hắn đứng vững sau, ánh mắt Hứa Nguy cùng hai cha con Tử Long đều nhìn hắn chăm chú, bộ dạng như xem kịch vui, chú ý tới động tác của Dương Khai.

Không ai nghĩ Dương Khai có thể thành công.

Đứng tại chỗ trầm tư một hồi Dương Khai lúc này mới đưa tay bắn ra một đạo Kim Huyết Ti.

Hắn chưa thử qua xem uy lực của Thất Diệu Bảo Qung kinh khủng bậc nào, chỉ nghe Nghê Quảng nói vật này rất nguy hiểm cho nên hắn cũng không biết Kim Huyết Ti của mình có tác dụng hay không.

Ánh sáng vàng thoáng nổi lên lại được Dương Khai cẩn thận khống chế, Kim Huyết Ti từng chút một dò xét bên trong Thất Diệu Bảo Quang.

Nhưng ngay sau đó sắc mặt hắn liền hơi đổi.

Bởi vì ngay khi Kim Huyết Ti tiếp xúc với Thất Diệu Bảo Quang liền truyền ra một trận tiếng vang xuỳ xuỳ, dưới ảnh hưởng của Thất Diệu Bảo Quang, Kim Huyết Ti trực tiếp bị huỷ sạch.

Nhưng vẫn chưa hết, lực lượng kia theo Kim Huyết Ti đánh úp lại Dương Khai với tốc độ cực nhanh.

Dương Khai hoảng sợ vội vàng rời tay ném Kim Huyết Ti đi, còn chưa đợi rơi xuống đất thì Kim Huyết Ti kia đã bị huỷ sạch, hoàn toàn biến mất không thấy.

Dương Khai không khỏi nét mặt hoảng sợ.

Uy năng kinh khủng của Thất Diệu Bảo Quang quả nhiên danh bất hư truyền.

Kim Huyết Ti là do tự thân kim huyết của hắn ngưng luyện ra, đến bây giờ chưa từng hư hại qua một sợi nào. Nhưng hiện tại dưới sự huỷ hoại của Thất Diệu Bảo Quang nó lại tan rã trong nháy mắt.

Thất Diệu Bảo Quang bỏ qua các loại phỏng ngự, chẳng những có năng lượng tiêu huỷ máu thịt còn có sức mạnh tiêu diệt thần hồn, Kim Huyết Ti đặc tính bị nó khắc chế hoàn toàn.

Theo tình huống này, chỉ cần sinh vật sống dính tới Thất Diệu Bảo Quang thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Bên kia, Hứa Nguy cùng Tử Long đang chú ý tới động tác của Dương Khai cũng âm thầm kinh hãi.

Bọn họ cũng là lần đầu thấy được uy lực của Thất Diệu Bảo Quang, hai vị Hư Vương Cảnh tự phó nếu mình không cẩn thận lây dính những bảo quang này chắc cũng khó có thể chịu nổi.

Nhưng rất nhanh Hứa Nguy liền lớn tiếng châm chọc: - Tiểu tử, ngươi thật như không có bản lĩnh gì à? Chuyến này xong rồi, ngươi tiếp tục đi.

Dương Khai liếc nhìn lão cười lạnh.

Vừa rồi hắn sở dĩ bắn ra Kim Huyết Ti là muốn thử xem uy lực của Thất Diệu Bảo Quang có đúng như đồn đại vậy không, giờ có kết quả rồi chắc chắn sẽ không thử nữa.

Làm sao đào được gốc Thiên Anh Thảo kia hắn cũng sớm có suy tính. Bất kể như thế nào, Thiên Anh Thảo giá trị xa xỉ vậy hắn không muốn bỏ qua, càng không muốn để Hứa Nguy cùng Tử Long hai người họ chiếm được Thiên Anh Thảo.

Bỏ qua chế nhạo của Hứa Nguy hắn khoanh chân ngồi xuống.

Ngay sau đó hắn đưa tay xuất ra một chiêu. Một cây kim quang rực rỡ thoạt nhìn giống người đá bỗng xuất hiện trước mặt Dương Khai.

Thạch Khổi số hai.

Thạch Khổi số hai là pháp thân của Dương Khai, ban đầu lúc sinh ra ở Lăng Tiêu Tông, Thạch Khổi này vốn linh khí thiếu hụt, dù có thể sống nhưng lại không có thần trí tự mình, không thể tự mình hành động, nó chính là tộc người ngây ngốc nhất Thạch Khổi cho nên Dương Khai dùng nó như pháp thân tự mình.

Vì lúc nó sinh ra Dương Khai rót vào đó không ít Kim huyết nên thoạt nhìn nó sáng vàng rực rỡ, có chút khác với Thạch Khổi khác.

Cho tới nay pháp thân này đều không có tác dụng gì quá lớn, lúc cùng địch nhân tranh đấu Dương Khai có chim lửa Lưu Viêm cùng Tiểu Tiểu hai đại trợ lực cũng đã đủ rồi, pháp thân tồn tại hắn vẫn luôn cất giấu.

Nhưng thời khắc này chính là lúc tốt nhất để dùng tới nó.

Dương Khai không dám mạo hiểm thả Tiểu Tiểu ra, dù sao Tiểu Tiểu là trợ lực lớn nhất của hắn, nếu thực xảy ra chuyện gì ở trong Thất Diệu Bảo Quang này thì tổn thất liền rất lớn.

Thạch Khổi chủng tộc này không phải là thân máu thịt, sẽ không e ngại Thất Diệu Bảo Quang, mà trời sinh linh trí thiếu hụt nên càng không sợ Thất Diệu Bảo Quang tiêu diệt thần hồn lực lượng. Điều duy nhất cần lo lắng chính là một phần phân thần của Dương Khai.

Pháp thân Thạch Khổi muốn hành đồng, Dương Khai nhất định phải đem phân thần ôn dưỡng trong thức hải của mình rót vảo cơ thể pháp thân thì mới có thể khống chế nó hành động. Cũng không biết Thất Diệu Bảo Quang có thể xuyên thấu qua pháp thân thân thể gây sát thương cho mình hay không.

Nhưng chuyện như vậy dù sao cũng phải thử một lần mới biết được. Dương Khai quyết định, liền đưa tay tới chỗ pháp thân.

Một luồng phân thần luôn được ôn dưỡng trong thức hải lập tức được rót vào trong pháp thân, hai tròng mắt vốn ngốc trệ của nó trong khoảnh khắc trở nên linh động.

Mà bản thân Dương Khai thời khắc này cũng cảm thấy mình dường như phân làm hai, hắn không những có cảm giác cùng tầm mắt của bản thân mình mà còn có tầm mắt cùng cảm giác của pháp thân, pháp thân giờ khắc này sinh ra một loại cảm giác huyết mạch tương liên với hắn, cực kỳ kỳ diệu.

Khống chế được pháp thân, hắn đứng tại chỗ hơi hoạt động tay chân, thích ứng thấn thể nặng nề.

- Đây là cái gì. Ở một bên, Tử Đông Lai nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên kinh ngạc nhìn Thạch Khổi sáng vàng rực rỡ, đầu óc mơ hồ.

Hắn căn bản chưa từng nhìn thấy loại tồn tại kỳ lạ này, hòn đá người kia không giống như vật chết khôi lỗi gì mà ngược lại giống như có thêm tính mạng, vô cùng kỳ lạ.

Tuy rằng khí tức tảng đá này truyền tới cũng không cường đại nhưng là thứ hắn chưa từng thấy qua cho nên muốn hỏi phụ thân mình.

Hắn vốn tưởng rằng với kiến thức và sự từng trải của phụ thân mình, nhất định sẽ biết được điều gì đó, đâu biết Tử Long trầm mặc một hồi lâu mới trầm mặc nói: - Vi phụ cũng không biết đây là cái gì.

Tử Đông Lai lập tức khiếp sợ.

Trong tinh vực vẫn còn có sự tồn tại mà phụ thân không biết? Hắn kìm lòng không được nhìn lại phía Hứa Nguy nhưng rất nhanh liền phát hiện vị trưởng lão của Di Khí Sào Huyệt này cũng có vẻ như không biết gì, lão đang cau mày quan sát, sắc mặt lộ vẻ mờ mịt.

Tới hắn cũng không biết.

Cái tên họ Dương này từ đâu tới mà đến hai vị Hư Vương Cảnh cũng không nói ra được lai lịch, Tử Đông Lai hơi khiếp sợ.

Nhưng ngay sau đó trong lòng Tử Đông Lai máy động theo bản năng khẽ nói: - Hắn không phải là để vật này…

Tuy rằng hắn không biết Thạch Khổi nhưng cũng nhìn ra Thạch Khổi không phải một thân máu thịt, vật như vậy đi vào trong Thất Diệu Bảo Quang hẳn là không thành vấn đề. Nói vậy Dương Khai thực sự có thể thu được gốc Thiên Anh Thảo còn lại.

Ý thức được điểm này Tử Đông Lai sắc mặt trầm xuống, nhớ lại lời vừa rồi mình nói từ tuyệt kinh mạch tâm tình hắn lập tức thấy khó chịu.

Người cũng cảm thấy không xong rồi chính là Hứa Nguy.

Tử Đông Lai nói chỉ là muốn tự tuyệt kinh mạch của mình nhưng lão lại muốn gọi Dương Khai là ông nội, nếu thực để Dương Khai đoạt được Thiên Anh Thảo…
Má nó, Thất Diệu Bảo Quang sao còn không lui đi. Hứa Nguy trong lòng thầm chửi không ngừng, hận không thể thi triển bí thuật để xua đuổi Thất Diệu Bảo Quang rồi phát khởi công kích hướng về Dương Khai.

Trong mắt ba người, Dương Khai đã khống chế pháp thân hướng phía trước bước ra một bước tiến vào trong Thất Diệu Bảo Quang.

Vừa tiến vào phạm vi Bảo Quang che phủ, Dương Khai liền cảm giác cả người trầm xuống như có tảng đá lớn vạn cân đè xuống người mình, Thất Diệu Bảo Quang này thậm chí có uy năng lĩnh vực Hư Vương Cảnh, chỗ tia sáng bao trùm không gian đặc sệt rất khó đi tới.

Sau khi trải qua thời gian ngắn ngủi quan sat Dương Khai phát hiện phân thần mình ký thác vào cơ thể pháp thân kia không có tổn thương gì, Thất Diệu Bảo Quang tất cả đều bị ngăn ở bên ngoài pháp thân, không thể xâm nhập vào trong cơ thể.

Sự phát hiện này làm lòng hắn vui mừng, xem ra suy đoán của mình không sai, Thất Diệu Bảo Quang bỏ qua thuộc tính phòng ngự, là nhằm vào thân máu thịt, nếu không phải thân máu thịt tồn tại sẽ không bị khắc chế.

Nói vậy, sau nếu phát hiện thiên tài d idaj bảo nữa nếu không thể tự mình đi đào thì hoàn toàn có thể cho pháp thân xuất động.

Trong lòng nghĩ vậy, Dương Khai tiếp tục khống chế pháp thân hướng tới phía trước.

Luồng phân thần kia thừa kế ý chí của hắn cùng tu vi cảm ngộ cảnh giới, cho nên tuy rằng pháp thân bản thân không tính là cường đại nhưng cũng có thể vận dụng được lực lượng không gian.

Một cỗ bí thuật không gian dao động vây quanh pháp thân làm giảm áp lực lên pháp thân, tốc độ của nó cũng thay đổi nhanh đáng kể.

Khoảng cách hai mươi trượng dưới từng bước đẩy tới của pháp thân đã được kéo gần lại với tốc độ cực nhanh.

Hứa Nguy sắc mặt tối sầm.

Lão coi như đã nhìn ra gốc Thiên Anh Thảo kia cũng trốn không nổi ma chưởng của Dương Khai, nhưng đây chưa phải mấu chốt vấn đề mà chính là những điều mình vừa nói.

Lão tất nhiên không thể đi gọi Dương Khai là ông nội, lời này nếu gọi ra sau này lão cũng không cần phải xuất đầu lộ diện mà hãy về Di Khí Sào Huyệt né tránh cả đời vĩnh viễn không nhìn ai.

Nhưng nếu không thực hiện thì không khỏi bị Dương Khai chế nhạo, tiểu tử này lời nói ác độc, công lực thâm hậu Hứa Nguy đã được lĩnh giáo.

Lão âm thầm đau đầu sắc mặt rất khó coi.

Khoảng thời gian mười mấy hơi thở pháp thân đã tới phía trước gốc Thiên Anh Thảo, Thạch Khổi thứ này bàn tay tuy rộng lớn dày nhưng dưới sự khống chế của Dương Khai nó đã lấy được Thiên Anh Thảo một cách hoàn hảo, sau đó xoay người từng bước hướng quay về chỗ Dương Khai.

Chờ tới khi pháp thân trở về, Dương Khai nhận lấy Thiên Ảnh Thảo, lấy ra cất vào hộp đã chuẩn bị sắt rồi mới cười tủm tỉm thu hồi phân thần cùng pháp thân.

Ngay sau đó hắn quay đầu nhìn Hứa Nguy.

- Thế nào, thua là không nhận? Dương Khai cười lạnh:

- Không phải mới vừa có người muốn gọi ta là ông nội sao?

Hứa Nguy lập tức có chút thẹn quá hóa giận sầm nét mặt trừng mắt nhìn Dương Khai như muốn ra tay đánh.

Lão quyết định chủ ý chơi xấu, dù sao Dương Khai cũng chẳng thể làm gì lão.

Dương Khai cười chế giễu một tiếng nhìn Tử Đông Lai: - Không phải vừa rồi còn có người nói muốn tự tuyệt kinh mạch sao?

Tử Đông Lai cả giận nói: - Ngươi là cái thá gì dám để cho bổn thiếu chủ tự tuyệt kinh mạch?

Dương Khai vỗ tay cười:

- Vốn các ngươi đều nói chuyện như cứt.

Tử Long hừ lạnh một tiếng: - Tiểu tử, lão phu khuyên ngươi một câu, làm người hãy để một đường đi lại, sao phải làm tuyệt tình như vậy.

- Để lại một đường? Dương Khai không ngừng cười lạnh: - Đối với thứ rác rưởi các ngươi thì không cần thiết đâu.

- Tiểu tử ngươi nói chuyện hãy để ý một chút, ngươi đừng quên Thất Diệu Bảo Quang này một lúc sẽ lui đi, đến lúc đó ngươi sẽ có kết quả như nào chắc ngươi có thể tưởng tượng được? Tử Long hí mắt nhìn Dương Khai con ngươi lộ ánh hàn quang lành lạnh.

Chương 1787: Ta sẽ một đường cùng theo

- Không sai, tiểu tử, ngoan ngoãn đem những gì ngươi vừa đào được toàn bộ lấy ra, vứt trên mặt đất, sau đó sẽ quỳ xuống dập đầu mấy tiếng nhận sai, lão phu đảm bảo đợi lại nữa bảo quan tán đi, không xuất thủ với ngươi, tha ngươi một mạng! Hứa Nguy ở một bên gào thét.

Hại đại cường giả Hư Vương Cảnh lần này quả thật là cực kì mất mặt, cho nên đối với Dương Khai căm thù đến tận xương tủy, nhưng khiến hai người cảm nhận được may mắn chính là, Thất Diệu Bảo Quang rất nhanh muốn lui về, nhịn Dương Khai ước chừng nửa canh giờ, cuối cùng đã tới lúc khiến hắn trả giá đắt, trong lòng hai người đều cực kì vui sướng.

Một khi đợi Thất Diệu Bảo Quang lui đi, cho dù Dương Khai tinh thông lực lượng không gian thì như thế nào?

Uy năng lĩnh vực của hai vị cường giả Hư Vương Cảnh vừa xuất ra, hắn có chạy đằng trời!

Chỉ cần bắt được Dương Khai, chẳng những có thể giải mối hận trong lòng, Ngộ Đạo Hoa, Vấn Tâm Lan và Thiên Anh Thảo mà Dương Khai đào được lúc trước cũng thuộc về mình.

Bọn họ âm thầm mong đợi một khắc kia.

- Các ngươi cho là mình ăn chắc ta? Dương Khai vẻ mặt khinh thường nhìn Tử Long, rồi lại nhìn Hứa Nguy, ngoài dự liệu của hai người, trên mặt hắn lại không có chút kinh hoảng thần sắc thất thố nào, ngược lại là một biểu tình nắm chắc phần thắng, dường như căn bản cũng không có ý tứ e ngại.

Tử Long nhíu mày, không biết Dương Khai rốt cuộc là đang hư trương thanh thế, hay là thật có chỗ dựa vào.

- Tiểu tử ngươi lại đang có cái mưu ma chước quỷ gì? Lão phu khuyên ngươi một câu, ngoan ngoãn cùng lão phu hợp tác, như thế ngươi còn có cơ hội sống sót! Hứa Nguy trầm giọng quát.

- Buồn cười, trên đời lại có loại người vô tri như ngươi. Dương Khai ha ha nở nụ cười, bỗng nhiên có chút mất hứng nói: -Quên đi, lười theo các ngươi chơi, Thất Diệu Bảo Quang này một lát nữa sẽ phải rút lui, ta đi trước một bước, các ngươi cứ từ từ mà đợi đi!

Vừa nói, Dương Khai vừa nhẹ nhàng mà phất phất tay.

- Đi trước một bước? Tử Long chân mày chíu chặt hơn, trong lòng bỗng nhiên nỗi lên một phỏng đoán khiến hắn cảm thấy hoảng sợ, chẳng lẽ nói tiểu tử này…

Niệm đầu còn chưa có chuyển hoàn, con ngươi của hắn liền đột nhiên trợn tròn. Khiếp sợ vận phần nhìn động tác của Dương Khai, trên mặt nổi lên biểu tình không thể tưởng tượng nổi, gần như không thể tin được vào hai mắt của mình.

Hắn nhìn thấy Dương Khai xoay người, một chân bước vào trong khe nứt không gian, sau đó thân hình dần dần che kín, biến mất không thấy.

Tiểu tử này nhưng lại chui vào trong khe nứt không gian!

Tử Long hít ngược một hơi khí lạnh!

Bên kia, Hứa Nguy cũng há to miệng. Dường như muốn nói gì đó, nhưng không thể nói ra, trên mặt khiếp sợ so với Tử Long cũng không tốt hơn.

- Hắn, hắn hắn… Tử Đông Lai có chút lắp bắp nói không nên lời, tay chỉ phương hướng biến mất của Dương Khai. Hắn đã nửa ngày cũng không nói được một câu đầy đủ.

- Hứa trưởng lão! Lâu sau, Tử Long mới hít một hơi thật sâu, sắc mặt âm trầm nói: -Xem ra, chúng ta đều coi thường trình độ lực lượng không gian của hắn.

Hứa Nguy gật gật đầu, thần sắc nặng nề nói: -Không sai, dám không chút kiêng kị xông vào trong khe nứt không gian, trình độ lực lượng không gian của tiểu tử này không dám nói là sau này không có ai theo kịp. Chỉ sợ là chưa từng có ai.

- Hứa trưởng lão, không cần ta nói, chắc hẳn ngươi cũng biết một võ giả tinh thông lực lượng không gian rốt cuộc kinh khủng bậc nào, hắn hôm nay là Phản Hư tam tầng cảnh, nếu để cho hắn tìm được cơ hội tấn thăng Hư Vương Cảnh, ngày sau…

- Hắn không có ngày sau, lão phu ở đây tìm cơ hội giết hắn! Hứa Nguy thần sắc thâm độc.

Tử Long hài lòng gật gật đầu: -Nếu như thế, ân oán hai ta tạm thời không nói. Bổn tọa cũng sẽ dốc toàn lực tìm tung tích của hắn, cần phải ở trong Thất Lạc Chi Địa nhổ cổ tận gốc.

Hai người đều ý thức được tương lại kinh khủng của Dương Khai, đều kinh hồn táng đảm, không dám để mặc cho Dương Khai tiếp tục phát triển, quyết định chủ ý muốn ở trong Thất Lạc Chi Địa kết thúc tính mạng Dương Khai.

Bọn họ vài ba câu liền thương nghị thỏa đáng, tạm thời kết làm đồng mình.

Đúng lúc này, người vẫn không thể hồi phục tâm thần Tử Đông Lai bỗng nhiên kinh hô một tiếng. Chỉ vào phía sau Hứa Nguy hét lớn: -Hắn, hắn…

Tử Long ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía Hứa Nguy, ngay sau đó. Đồng tử không khỏi co rút lại, hô lớn: -Nguy hiểm!

Nghe được tiếng la hét, Hứa Nguy lúc này mới phản ứng được, không đợi lão quay đầu lại nhìn, sau lưng đã vang lên một âm thanh khiến quen thuộc lại khiến lão chán ghét đến tận thâm tâm: -Ha ha ha, cháu trai, ông nội đến giáo huấn ngươi đây!

Là Dương Khai!

Hứa Nguy sắc mặt đại biến, làm sao cũng không nghĩ tới Dương Khai lại có thể đi ra từ trong khe nứt không gian sau lưng mình, hướng mình phát khởi đánh lén.
Một cỗ lực lượng nóng rực từ phía sau lưng đánh úp tới, đồng thời kình phong điếc tai.

Hứa Nguy thầm kêu không xong, đồng thời hung mãnh thúc giục thánh nguyên của mình, chỗ sau lưng biến thành một tầng phòng hộ dày đặc, đồng thời vội vàng xoay người, muốn mặt đối mặt với Dương Khai.

Động tác của lão rất nhanh, nhưng Dương Khai còn nhanh hơn.

Thánh nguyên của lão vừa mói thúc dục, Hứa Nguyên liền cảm giác sau lưng của mình bị một quyền đánh trúng, quyền đó tích chứa lực đạo cực kì kinh khủng, quyền kình bộc phát ra, suýt nữa đánh tan thánh nguyên hộ thân của lão.

May mắn tu vi cảnh giới của lão so với Dương Khai cao hơn một tầng, nếu không riêng một quyền này liền đủ để khiến lão mất sức chiến đấu.

Quả là như thế, một quyền này không phải thừa nhận nguy hiểm, Hứa Nguy chỉ cảm thấy khí huyết trong ngực quay cuồng, sắc mặt không khỏi hơi trắng nhợt, thân mình không tự chủ được lảo đảo đi về phía trước.

Mà phía trước cách đó không xa kia, lại là Thất Diệu Bảo Quang khiến cho mọi người đều tránh như thấy rắn rết.

- Không xong! Hứa Nguy kinh hô một tiếng, cả người toát ra một thân mồ hôi lạnh, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp phóng thích vực tràng Hư Vương Cảnh của bản thân, đồng thời cắn vào đầu lưỡi, hộc ra tinh huyết, hai chân hung hăng giẫm một cái trên mặt đất.

Trong phút chốc, hai chân hắn cắm vào ba trượng trong lòng đất, thân thể xông về phía trước mạnh mẽ dừng lại

Xuy xuy xuy…

Tiếng vang chói tai truyền ra, Hứa Nguy mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Mặc dù phản ứng của lão không chậm, làm tất cả đều cực kì hợp lý, nhưng vẫn như cũ không thể hoàn toàn dừng lại tự mình có khuynh hướng đi tới, một cánh tay bị Thất Diệu Bảo Quang quét trúng, trong phút chốc, trên cánh tay liền truyền đến đau đớn thấu xương, phóng mắt nhìn tới, máu thịt trên cánh tay mục nát sạch sẽ tốc độ vô cùng nhanh, lộ ra xương trắng cùng kinh mạch.

Vẫn chưa xong, Dương Khai đứng sau lão đã ra tay lần hai.

Cảm nhận được sát khí của Dương Khai, Hứa Nguy giận tím mặt, cắn răng quát: -Tiểu tử, chớ có coi thường lão phu!

Trong lúc nói chuyện, thân thế lại toát ra hào quang chói mắt, kèm theo tiếng xuy xuy vang lên, từng đạo kình khí kinh khủng từ lỗ chân lông trên người hắn bắn ra bốn phương tám hướng.

Dương Khai thần sắc đột nhiên trở nên ngưng trọng, ý thức được đây là Hứa Nguy liều chết, không thể chính anh kỳ phong, vội vàng thu hôi công kích, thoát ra lui về sau, đồng thời lấy ra Kim Huyết Ti, nhưng luyện ra huyết thuẫn cản trở trước mặt mình.

Đương đương đương…Tiếng động liên tiếp truyền ra, Dương Khai bị từng luồng lực đạo va chạm khí huyết không thông.

Hắn nhìn Hứa Nguy gần trong gang tấc, nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng, không tiếp tục xuất thủ, mà phiêu nhiên lui về phía sau, ngã vào khe nứt không gian phía sau Hứa Nguy. Khi thân ảnh hắn sắp biến mất trong khoảnh khắc, tiếng nói rét lạnh của hắn truyền vào tai hai cha con Tử Long và Tử Đông Lại: -Ta sẽ ẩn nặc trong khe nứt này, một đường theo cùng, các vị nhất định sẽ không cô đơn.

Nghe nói như vậy, Tử Đông Lai kìm lòng không đặng rùng mình một cái, bàn chân đều có chút rút gân, ngay sau đó, hắn liền vội vàng xoay người, mặt quay về khe nứt không gian sau lưng mình, đôi mắt trợn to, nhìn chằm chằm.

Dường như sợ Dương Lại lại từ bên cạnh mình đánh ra.

Sự tồn tại của Dương Khai, đã hoàn toàn là ác mộng của hắn!

- A…

Bên cạnh, tiếng kêu thảm thiết của Hứa Nguy truyền ra, chỉ trong chốc lát, Thất Diệu Bảo Quang mục nát kinh khủng đã đem nửa cánh tay hắn ăn mòn sạch sẽ, nhanh chóng lan tràn đến bả vai hắn.

Hắn cắn răng, thần sắc dữ tợn, liều mạng thúc giục thánh nguyên, muốn ngăn cản Thất Diệu Bảo Quang tạo thành tổn thương với mình.

Nhưng bất luận hắn làm như thế nào cũng thấy đều là phí công.

Mắt nhìn thấy tình huống càng ngày càng ác liệt, Hứa Nguy lúc này mới ác tâm, cũng chỉ có thể rạch một cái trên bả vai mình.

Cánh tay còn sót lại rơi xuống đất, nơi bả vai một cỗ máu tươi phun tung tóe.

Cơn đau kéo tới, Hứa Nguy sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, thân hình hơi lảo đảo, vội vàng vận chuyển lực lượng lưu chuyển tổ chức máu tươi, đồng thời lấy ra mấy viên linh đan trong nhẫn không gian của mình nhét vào trong miệng.

Lão thậm chí cũng không dám khoanh chân ngồi xuống luyện hóa, mà trước tiên xoay người, giống với Tử Đông Lai, cảnh giác nhìn chăm chú khe nứt không gian sau lưng, đề phòng Dương Khai lần nữa hồi mã thương.

Dương Khai lần này đánh lén tuy rằng không thể đánh chết lão nhưng lại phế bỏ một cánh tay của lão, coi như là thành quả rõ rệt.

Không khí vô cùng ngưng trọng, bất luận là Hứa Nguy hay Tử Đông Lại, đều là không dám thở hổn hển, tâm thần khẩn trưởng cực điểm.

Mặc dù là Tử Long, cũng không dám có chút lơ là, phân ra thần niệm chú ý tình hình khe nứt không gian sau lưng…

Thời gian chưa bao giờ trôi qua chậm như vậy.

Chờ đến khi trong dược cốc thâm sâu truyền đến động tĩnh hít khí, chờ đến lúc Thất Diệu Quang Bảo rút lui như thủy triều, Tử Đông Lai mới hung hăng thở ra một hơi, như được đại xá, trước tiên tránh đi vị trí hiện tại của khe nứt không gian, đi tới nơi tương đối an toàn.

Hứa Nguy cũng như vậy.

Lão là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, thấy được khe nứt không gian, thì như là thấy được một người đáng ghét muốn từ bên trong nhảy nhót đi ra, bộ dạng muốn đánh lén mình.

Nhưng là…mặc dù Thất Diệu Bảo Quang rút lui, tạm thời không cần lo lắng Dương Khai đánh lén, nhưng Hứa Nguy vẫn không thể giải nguy.

Lão tái nhợt nghiêm mặt, đứng tại chỗ, cảnh giác nhìn chăm chú vào Tử Long cách đó không xa, thánh nguyên âm thầm ngưng tụ, bày ra tùy thế tùy thởi chuẩn bị trốn chạy.

Tuy rằng vừa rồi lão và Tử Long tạm thời đạt thành hiệp nghị, muốn cùng nhau đối phó Dương Khai, nhưng lão chưa quên cừu hận giữa Di Khí Sào Huyệt và Tử Tinh, chưa quên chênh lệch giữa lập trường và tu vi cảnh giới của hai người.

Tử Long nếu hiện tại xuất thủ đối phó lão, Hứa Nguy đoán chừng bản thân mình sợ là lành ít dữ nhiều.

Thời kì toàn thịnh lão có lẽ còn nắm chắc trốn khỏi tay Tử Long bảo toàn tính mạng, nhưng là dưới tình hình trước mắt…khó!

- Hứa trưởng lão, bổn tọa khuyên ngươi không nên nghĩ chạy trốn! Tử Long lạnh nhạt nhìn lão, -Tử Khí Trường Hà Quyết của bổn tọa ngươi chắc biết được một hai, với thủ đoạn của bổn tọa, ngươi bây giờ cũng không phải là có thể chống lại.

Hứa Nguy thê thảm cười, trong lòng mắng thầm không dứt, thật là sợ cái gì cái đó liền tới.

Tử Long này hiển nhiên đã có tính toán bỏ đá xuống giếng, hắn căn bản cũng không có tính toán bỏ qua cho mình, nếu là mình thật chạy thoát. Tử Long tuyệt đối sẽ xuất thủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau