VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1776 - Chương 1780

Chương 1778: Gặp lại La Lam

- Có tác dụng không? Dương Khai hỏi. Tuy rằng hắn cảm thấy ý nghĩ của mình sẽ không sai, dùng lực lượng không gian để cảm ứng tồn tại của các khe nứt, nhưng dù sao cũng là bí thuật gắn trên người người khác, hắn cũng không có mười phần nắm chắc.

- Có tác dụng, rất hữu dụng! Quỷ Tổ gật gật đầu thật phấn khởi:

- Hiện giờ lão phu có thể cảm nhận được tất cả cái khe nứt tồn tại, chung quanh đây có ba chỗ khe nứt ẩn núp đúng không?

- Không sai! Dương Khai gật gật đầu, mỉm cười nói:

- Xem ra, ý nghĩ này cũng không sai!

- Ừ! Giờ này đã giải quyết vấn đề của lão phu, bất quá... ngươi xác định đi một mình không có vấn đề chứ? Quỷ Tổ lại lo âu hỏi. Người đi vào nơi này, đại đa số đều là cường giả Hư Vương Cảnh; hai người Tuyết Nguyệt, Tử Đông Lai mặc dù là Phản Hư Cảnh, nhưng khẳng định là đi theo bên cạnh Nghê Quảng và Tử Long. Nếu Dương Khai một thân một mình hành động ở nơi này, nhất định là có nguy hiểm, vạn nhất đụng phải cường giả nào, tất nhiên hắn sẽ bị công kích.

Điều này làm cho Quỷ Tổ không yên tâm lắm.

- Không thành vấn đề! Dương Khai mỉm cười nói:

- Thái thượng trưởng lão đừng quên ta tinh thông lực lượng gì! Trong này khe nứt không gian nhiều như vậy, quả thực chính là địa phương đặc biệt dành riêng cho ta, nếu thật sự đụng phải người nào không có mắt, ta đánh không lại chẳng lẽ còn không chạy thoaát được sao!?

Nghe hắn nói như vậy, Quỷ Tổ cũng cảm thấy có đạo lý, gật đầu nói:

- Được rồi, một khi như vậy, chúng ta hãy tách xa hành động. Tuy nhiên vẫn không thể khinh thường so suất... Như vầy đi, ta để lại trên người ngươi ít vật, chỉ cần ta ngươi còn ở bên trong phạm vi ngàn dặm, ngươi thúc giục nó, ta lập tức có thể cảm nhận được vị trí của ngươi, sẽ nhanh chóng chạy tới bên cạnh ngươi!

Quỷ Tổ vừa nói, vừa phất tay gọi ra Vạn Hồn Phiên, sau đó thò tay vào bên trong Vạn Hồn Phiên, chụp một cái.

Ngay sau đó, một con âm hồn dữ tợn gầm thét, bị Quỷ Tổ bắt lôi ra.

Âm hồn kia thoạt nhìn cực kỳ kinh người, hơn nữa lại có ngũ quan rõ ràng, trên thân nó phát ra khí tức vô cùng cường đại, khí tức đó lại không kém gì một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh.

- Đây là một cái phó hồn trong Vạn Hồn Phiên, tâm thần tương thông với lão phu, tạm thời giao cho ngươi! Quỷ Tổ đưa tay vỗ một cái, đánh phó hồn này vào chỗ đầu vai của Dương Khai.

Ngay sau đó, Dương Khai liền cảm thấy vị trí bả vai truyền đến một tia âm hàn, bất quá cũng không ảnh hưởng quá lớn đối với mình.

Lặng lẽ cảm giác một chút, sau khi xác định phó hồn kia quả thật đã ở trong cơ thể mình. Dương Khai mới khẽ gật đầu, tỏ ý hết thảy thỏa đáng.

Kế tiếp, tự nhiên là chờ đợi Thất Diệu Bảo Quang lui đi, hai người mới phân ra hành động.

Thời điểm bảo quang bao trùm sơn cốc, mọi người đều không có cách nào hành động, chỉ có thể dựa vào khe nứt không gian trốn tránh.

Dương Khai thầm tính toán thời gian.

Rốt cục ở một khắc nào đó, từ chỗ sâu trong sơn cốc truyền đến động tĩnh hút khí chấn động kia, kèm theo dược cốc khẽ rung động, Thất Diệu Bảo Quang bao phủ dược cốc liền giống như nước thủy triều rút đi.

- Tông chủ cẩn thận! Quỷ Tổ dặn dò.

- Ừm! Dương Khai gật gật đầu, lập tức liền tách ra với Quỷ Tổ, bay vọt đi theo hai hướng khác nhau.

Sau khi tách ra với Quỷ Tổ, tốc độ của Dương Khai trở nên nhanh hơn rất nhiều. Tuy rằng trước đó khi hắn hành động chung với Quỷ Tổ, không lo lắng an toàn, nhưng lúc cần thiết, phải nhắc nhở Quỷ Tổ đổi phương hướng, cho nên hơi chậm trễ... nhưng một mình một người thì hắn hoàn toàn không cần suy tính những thứ này.

Trong dược cốc, nơi nơi tràn ngập dược hương, muốn tìm đến những thiên tài địa bảo kia là chuyện rất đơn giản, men theo nơi phát ra dược hương, luôn luôn có thu hoạch.

Duy nhất cần cố kỵ, chính là khe nứt không gian, còn có Thất Diệu Bảo Quang tràn ngập.

Bất quá Dương Khai đoán chừng, Thất Diệu Bảo Quang vừa mới rút về trong lúc nhất thời chắc là sẽ không đánh úp lại, cho nên hắn yên tâm to gan bắt đầu hành động.

Sau một nén nhang, hắn vui sướng hài lòng đứng dưới rễ cây của một cây cổ thụ che trời, bỏ vào trong túi một gốc cây linh dược giống như nhân sâm dược tính mười phần.

Linh dược kia không khác biệt lắm với nhân sâm bình thường, chỉ khác là quanh thân nó hiện đầy ánh huỳnh quang, thoạt nhìn giống như vô số ngôi sao rút nhỏ tô điểm làm đẹp.

- Xích Tinh Tham! Nơi này quả nhiên là địa phương tốt nha!

Dương Khai cảm khái một câu! Giờ này linh dược vào tay hắn, không có thứ nào mà không phải là cấp Hư Vương trân phẩm, hơn nữa đều là thứ tốt sớm đã tuyệt tích. Nếu dùng để luyện chế linh đan cấp Hư Vương, nhất định có thể làm cho cường giả Hư Vương Cảnh đỏ mắt tranh đoạt.

Cảnh giới của hắn giờ này cũng sắp đột phá tấn thăng, ngày sau tu luyện, phải cần một ít linh đan diệu dược không thể thiếu được.

Chuyến hành trình Thất Lạc Chi Địa này, vừa lúc cung cấp cho hắn cơ hội đào được dược liệu hiếm có như vậy, đương nhiên là hắn không để lại dư lực.

Lại sau nửa nén hương, Dương Khai đã tới một chỗ xa ngoài 300 dặm, hắn cau mày nhìn một gốc linh thảo phía trước và mặt đất hỗn loạn ở chung quanh, thầm mắng một tiếng không ngờ mình đã tới chậm.

Linh dược sinh trưởng ở chỗ này đã bị người nhanh chân đến trước. Lưu lại duy nhất một gốc cây linh thảo, cũng là vừa mới mọc ra, không đủ năm không đủ hỏa hầu, cho dù đào lấy cũng không có tác dụng gì. Xem ra võ giả đến trước nơi này, cũng không có làm loại chuyện mổ gà lấy trứng, người này thu lấy linh dược trưởng thành, lưu lại một bụi cây làm giống, coi như là lưu lại một phần cơ duyên cho hậu nhân.

Cũng không biết người này rốt cuộc là người nào, Dương Khai chậm rãi lắc đầu, cũng không có nghĩ sâu xa nhiều lắm, tiếp tục men theo dược hương mọi nơi tìm kiếm tiếp.

Thời gian trôi qua, lại sau một nén nhang, cuối cùng Dương Khai cũng có chút thu hoạch, đào được linh dược tuy rằng không so được với Phạm Thiên Thánh Quả hay Hóa Ma Chi, nhưng cũng đều là thứ tốt có giá trị không có trên thị trường.

- Thời gian hẳn sắp đến rồi chứ? Dương Khai lầm bầm một câu.

Dựa theo tính toán của hắn trước đó, mỗi một lần chim thần Thất Diệu Khổng Tước kia hô hấp hít thở, khoảng cách thời gian đều ước chừng nửa canh giờ, nếu như hắn tính toán là đúng, như vậy Thất Diệu Bảo Quang sẽ rất nhanh một lần nữa bao trùm sơn cốc.

Cũng không biết suy đoán của mình chính xác hay không, cái này còn phải đợi chứng thực.

Cẩn thận để ý, Dương Khai cũng không dám xem thường không chút kiêng kỵ, mà một mặt lưu ý vị trí khe nứt không gian, một mặt tiếp tục tìm kiếm.

Đúng lúc này, hắn như có điều cảm giác quay đầu nhìn lại một hướng, giờ khắc này, hắn nhận ra ngoài ba mươi dặm, có một khí tức sinh mạng đang nhanh chóng tới gần hướng mình bên này, cẩn thận cảm nhận, khí tức này còn rất quen, lập tức hắn lấy làm lạ nói:

- Ồ! Sao lại là bà ta!

Trong lòng ngẫm nghĩ, Dương Khai cũng không có ý lảng tránh, mà đón đi tới hướng người đến.

Một lát sau, rốt cục hắn nhìn thấy bóng người cách không xa phía trước.

Dương Khai cao giọng kêu:

- La tiền bối!

La Lam cũng sớm đã phát hiện dấu vết của Dương Khai, cho nên nàng mới đi thẳng tới hướng bên này, dù sao nàng vì dò xét khe nứt không gian tồn tại bốn phía, không có lúc nào là không phóng ra thần niệm.

La Lam hé miệng cười, tăng thêm tốc độ.

- Chờ một chút! Dương Khai chợt quát to một tiếng.

La Lam lập tức dừng chân không tiến thêm, cả kinh hỏi:

- Thế nào? Có phải phía trước ta có khe nứt không gian hay không?

Dương Khai gật gật đầu:

- Đúng! Tiền bối đi tới năm bước nữa, sẽ chạm vào nó!
La Lam gương mặt xinh đẹp trắng nhợt, không khỏi có chút lòng còn sợ hãi, ánh mắt nhìn vào nơi hư không nào đó:

- Chính là chỗ này đúng không?

- Đúng! Tiền bối đi vòng qua từ hai bên sẽ không sao! Dương Khai chỉ dẫn.

Lúc này La Lam mới thận trọng hành động, từ phụ cận đánh một vòng lớn, đi tới bên cạnh Dương Khai, nói:

- Đa tạ, vừa rồi nếu không có ngươi nhắc nhở, chỉ sợ ta đã đầu một nơi mình một nẻo!

- Chuyện nhỏ thôi! Tiền bối không cần nói đến! Dương Khai mỉm cười.

- Đúng rồi, làm sao ngươi lại một mình ở chỗ này? La Lam nhìn Dương Khai, tò mò hỏi. Trước đó nàng rõ ràng thấy Dương Khai đi theo Quỷ Tổ cùng nhau vào dược cốc, nhưng bây giờ, lại không thấy bóng dáng Quỷ Tổ.

- Đây cũng là điều ta muốn hỏi! Dương Khai cười ha hả:

- Ta cùng với Quỷ Tổ tiền bối tách xa hành động, như vậy mọi người đều có thu hoạch, nhưng còn La tiền bối, thế nào không cùng đi với Nghê tiên sinh?

- Cũng giống nhau thôi! La Lam cười tủm tỉm nói:

- Đi theo phía sau ông ta, ta cũng không lấy được thứ tốt gì, cùng với như vậy, còn không bằng mạo hiểm một lần. Mặc dù có chút thu hoạch, nhưng sở dĩ ta một mực không có xảy ra việc gì, thật ra là vận khí tốt!

Vừa rồi nếu không nhờ có Dương Khai nhắc nhở, nhất định nàng đã một đầu đâm vào khe nứt không gian kia, đến lúc đó hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Nghĩ tới mình có thể đã đi sát bên cạnh vô số khe nứt không gian lại không thể phát hiện, La Lam liền toát mồ hôi lạnh cả người.

Trong lúc hai người nói chuyện, từ chỗ sâu trong dược cốc lần nữa truyền đến động tĩnh hít thở, Dương Khai và La Lam đã đi vào tới đây, làm sao không biết kế tiếp phải làm gì?

Thời gian quả nhiên không sai, Dương Khai thầm tự tính toán, xem ra suy đoán của mình là chính xác, mỗi lần chim thần kia hít thở, khoảng cách thời gian đều ước chừng nửa canh giờ.

Khi hắn đang trầm tư suy tính, La Lam quay đầu nhìn chung quanh, muốn tìm chỗ tránh né, nhưng ánh mắt nàng có thể nhìn thấy, căn bản không có khe nứt nào có thể dùng mắt thường phát hiện, rơi vào đường cùng, chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía Dương Khai.

Nàng ngược lại cũng không lộ vẻ hốt hoảng, dù sao chỗ này còn có một cái khe nứt không gian ẩn núp có thể dùng để tránh né Thất Diệu Bảo Quang, chỉ là nàng không thể phát hiện mà thôi.

- Tiền bối tới bên này! Dương Khai cũng nghiêm túc, vội vàng vẫy tay gọi La Lam, tự mình cũng đi tới đứng ở phía sau khe nứt không gian, bất quá ngay sau đó, sắc mặt Dương Khai bỗng trở nên cổ quái:

- Ái chà...

- Thế nào rồi? La Lam đứng ở trước mặt Dương Khai, thấy vẻ mặt hắn không đúng, vội vàng hỏi.

- Cái khe nứt này... Dương Khai lúng túng nói:

- Dường như hơi nhỏ!

- Nhỏ? La Lam ngẩn ra, rất nhanh kịp phản ứng rốt cuộc Dương Khai muốn nói gì.

Khe nứt không gian nhỏ, như vậy chỗ hai người có thể tránh né sẽ không lớn, một nam một nữ nếu nhét chung vào một chỗ, có thể sẽ có một chút va chạm tay chân không thể tránh khỏi.

Nghĩ tới đây, La Lam cũng hơi có chút lúng túng.

Tuy rằng tuổi của nàng so với Dương Khai lớn hơn không biết gấp bao nhiêu lần, nhưng nói thế nào cũng là nữ nhân, hơn nữa dung nhan dáng người nàng, vẫn chỉ là một thiếu phụ chừng ba mươi tuổi.

- Không sao, dù sao chỉ tránh núp một lát thôi! La Lam trấn định tâm thần, nói, rối áp sát trước mặt Dương Khai, trong lúc nhất thời, khoảng cách giữa nhau chỉ không tới một xích, nàng nhìn quanh rồi chỉ vào bên cạnh Dương Khai hỏi:

- Ta đứng ở chỗ này được không?

Dương Khai lắc lắc đầu.

La Lam cười khan một tiếng, ý thức được chỗ khe nứt không gian này có khả năng thật sự rất nhỏ.

Đúng lúc này, Thất Diệu Bảo Quang một lần nữa nhanh chóng đánh úp lại, bao trùm cả dược cốc.

Chớp mắt một cái, đã ập tới phía sau Dương Khai, tràn qua cái khe nứt không gian kia như đàn ngựa chen chúc lao xuống phía trước...

Chương 1779: Có chút chật chội

- Tiền bối, vị trí của ngài vẫn còn nguy hiểm, đắc tội! Dương Khai bỗng nhiên trầm giọng nói, sau đó trực tiếp ra tay, vòng tay qua eo La Lam, kéo nàng vào lòng mình.

Bất ngờ không đề phòng, La Lam không kịp chống cự, cả người ngả vào lòng Dương Khai.

- A! Nàng kinh hô, theo bản năng dựng thẳng mày liễu, mạnh mẽ thúc đẩy thánh nguyên.

- Tiền bối tự cảm giác sau lưng mình! Dương Khai giành trước khi La Lam nổi giận ra tay, nói cực nhanh.

La Lam ngây ra, vội thả ra thần niệm, kiểm tra đằng sau lưng mình.

Vừa nhìn, nàng không khỏi biến sắc.

Cách lưng nàng không đủ một tấc, Thất Diệu Bảo Quang chảy ngang qua, để lại một mảnh không gian rất nhỏ.

Nếu không phải vừa rồi Dương Khai kéo nàng đi, lúc này nửa người nàng đã bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ, với uy lực khủng bố của nó, có thể biết kết cục thế nào.

Dù là lúc này, chỗ của nàng cũng tràn đầy nguy hiểm, bảo quang chảy qua khe nứt không gian lúc nào cũng có thể chạm vào người nàng.

Cả người rùng mình, La Lam thế mới biết sợ.

Nàng cũng biết Dương Khai không cố ý sờ mó nàng, mà là bất đắc dĩ mới làm thế, vội tán thánh nguyên, lúng túng nói: - Ngại quá, ta phản ứng quá mức.

- Không sao.

Dương Khai lắc đầu, thầm nhíu mày, hiện tại hắn cũng đang to đầu.

Tuy rằng khe nứt không gian này sinh ra khu vực tránh né chỉ vừa vặn chứa được hắn cùng La Lam, nhưng tình hình hiện giờ lại làm hai người không được tự nhiên - lúc này hai người gần như mặt đối mặt, người dán sát vào nhau, Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng ngọn núi đầy đặn của La Lam đang đè lên người mình, đàn hồi kinh người cùng hai điểm nổi cao làm cho hắn suy nghĩ miên man.

Nhất là khi La Lam nói chuyện, đều như phun hương thơm vào mặt hắn...

Nếu để người không hiểu chuyện nhìn thấy, chỉ sợ nghĩ rằng Dương Khai cùng La Lam đang làm chuyện xấu hổ, nhưng thực tế, hai người đều đang bị dày vò.

Dương Khai còn đỡ, dù sao cũng là nam nhân, dù hơi không được tự nhiên, nhưng bình ổn tâm thần, thanh tâm quả dục, sẽ không quá khó chịu. Trong đầu nghĩ tới Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường, sẽ xua tan tạp niệp, một hồi là thần sắc như thường.

Ngược lại sắc mặt La Lam dần dần đỏ hơn, cổ nhỏ dần nổi lên một tầng hồng đậm, làm người ta mơ màng không thôi, người bị Dương Khai ôm lấy cũng cứng đờ, đang vì căng thẳng mà khẽ run lên.

Nàng chưa từng ngờ tới, chuyện lần này lại khiến mình có tiếp xúc thân mật như vậy với tiểu bối Dương Khai!

Đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Khuôn ngực cường tráng, cánh tay rộng lớn, hơi thở nam giới gần ngay gang tấc, tựa như mãnh thú hồng thủy đánh thẳng vào tâm thần, làm nàng không thể bình tĩnh được.

Hai má đang nóng bỏng như lửa đốt, nàng có thể khẳng định, tuyệt đối đã đỏ chín rồi!

Đỏ mặt như vậy trước một tiểu bối... La Lam xấu hổ hận không thể chui vào cái lỗ nào đó, cả đời không ra.

Lại nghĩ tới Thất Diệu Bảo Quang tối thiểu còn phải nửa canh giờ mới rút, nàng còn phải giữ tư thế này với Dương Khai lâu tới nửa canh giờ, La Lam càng như ngồi trên lửa, cả người không được tự nhiên.

Nàng không khống chế vặn vẹo người....

- Tiền bối, ngài... đừng động đậy lung tung mà. Dương Khai cười khổ không thôi, hắn vừa xua tan tạp niệm, phẳng lặng như gương, La Lam liền làm như thế, khiến mọi cố gắng của hắn đều bỏ đi, nhất là khi hắn cảm nhận hai chỗ nổi lên đè lên ngực mình trở nên cứng hơn...

Nghe Dương Khai nói thế, La Lam càng xấu hổ vô cùng, cúi thấp đầu, muốn chôn vào ngực của nàng.

- Ta trở mình lại. Im lặng một hồi, La Lam bỗng nhỏ giọng đề nghị.

Hai người đối mặt như vậy, quả thật quá xấu hổ, xoay người lại, tối thiểu có thể hóa giải một chút.

- À. Dương Khai gật đầu, thả lòng cánh tay vẫn ôm lưng La Lam.

La Lam thế mới cẩn thận trở mình, sợ chạm trúng Thất Diệu Bảo Quang ngay sát bên, hồi lâu sau, nàng mới quay người lại, đưa lưng về Dương Khai. - Sặc... Dương Khai lập tức phát hiện vấn đề mới.

Mặt đối mặt hắn chỉ cảm nhận được bộ ngực hoành tráng của La Lam, hiện tại hắn không còn cảm nhận mềm mại đàn hồi kinh người đó, nhưng mà.... phần mông tròn của đối phương lại vừa vặn đè ép hạ thân của mình, cái mông vừa tròn vừa vểnh cao, cảm xúc tuyệt đối là hàng đầu.

La Lam rõ ràng cũng nhận ra điểm này, xoay người lại, cả người như bị sét đánh, cứng ngắc ra đó, không dám nhúc nhích bậy bạ.

Thời gian trôi qua, hai người đều một ngày như một năm.

- Tiền bối... Bỗng nhiên Dương Khai lên tiếng.

- Hả? La Lam bị dọa, người rung lên, trong không khí xấu hổ này mà Dương Khai đột nhiên lên tiếng, quả thật làm nàng sợ hãi không thôi. Nhất là Dương Khai vừa nói chuyện, hơi thở phun ra vừa vặn quét qua vành tai của nàng, như có người đang nhẹ nhàng vuốt ve, ngứa ngáy không thôi.

- Ta cân nhắc kỹ, hay là ta đi ra vậy. Dương Khai nói.

- Đi ra? La Lam sửng sốt.

- Bây giờ ngươi có thể đi đâu?

Ổn định tâm thần, nàng cũng hiểu vì sao Dương Khai đề nghị như thế, rõ ràng là vì chú ý danh dự trong sạch của nàng, trong lòng không khỏi ấm áp, thầm cảm giác tiểu tử này cũng không tệ, không thừa cơ sờ mó nàng cái gì, mà vẫn ngồi yên không loạn, thật là đáng quý.

Nhưng bây giờ toàn bộ dược cốc bị Thất Diệu Bảo Quang bao trùm, Dương Khai căn bản không có chỗ đi.

- Vào trong khe nứt không gian! Dương Khai trả lời.

- Vào trong đó? La Lam cả kinh, tuy rằng nàng biết Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, nhưng nàng không rõ trình độ của hắn thâm hậu cỡ nào, cho nên nghe hắn nói thế, ý nghĩ đầu tiên là nguy hiểm, lỡ như đi vào không tìm được đường ra, nhất định sẽ bị nhốt chết trong đó.

- Phải. Dương Khai gật đầu. - Chỗ này chứa một người trốn thì không thành vấn đề, hai người... ha ha, hơi chật một chút.

- Nhưng mà... ngươi có nắm chắc đi ra khỏi chỗ đó hay không?

- Đi ra thì được. Dương Khai gật đầu, trước đó hắn đi qua lại khe nứt hư không một lần, chuyện này làm sao không nắm chắc được, chỉ lỡ như chỗ đi ra không phải dược cốc, mà là chỗ khác ngoài Thất Lạc Chi Địa, vậy hắn sẽ tổn thất lớn, trừ khi đi vào không di chuyển, qua một thời gian liền xé rách không gian quay về.

Tuy nhiên hắn không muốn giải thích quá nhiều chuyện này với La Lam, dù sao quan hệ giữa hai người không tính là quá thân mật.
La Lam im lặng một hồi, mới nhẹ nhàng nói: - Thật ra ngươi không cần mạo hiểm như vậy, chúng ta... cứ chờ thế này một lúc, đợi Thất Diệu Bảo Quang tan đi... là được rồi.

Dương Khai có thể cân nhắc vì trong sạch của nàng, nàng đương nhiên không muốn để Dương Khai mạo hiểm quá lớn.

- Cảm tạ ý tốt của tiền bối, nhưng ta nên đi thôi. Dương Khai cười nói, chuẩn bị vào trong khe nứt không gian, trước khi đi, bỗng nhiên nảy ra một ý, nói: - Đúng rồi, tiền bối, tiểu tử tặng ngài một vật.

- Vậy gì? La Lam tò mò hỏi.

Vừa dứt lời, Dương Khai đã nhẹ nhàng ấn lên vai nàng.

- Chúc tiền bối may mắn! Dương Khai nói rồi, người đã vào trong khe nứt không gian, sau đó biến mất.

Đằng sau bỗng nhiên trống rỗng, La Lam hơi thất thần, một hồi sau mới dời bước, lùi ra sau một chút, làm nàng an toàn hơn.

Thẳng đến lúc này, nàng mới có thời gian kiểm tra Dương Khai đã tặng thứ gì.

Thần niệm quét qua bả vai, ngay lập tức La Lam liền kinh hô: - Đây là...

Không biết sao, thần niệm vừa tra xét chỗ Dương Khai chạm vào, nàng có thể cảm nhận rõ ràng lực lượng dao động không gian xung quanh, có thể cảm nhận được khe nứt không gian ẩn nấp!

Cuối cùng nàng hiểu được, Dương Khai tặng cho nàng món quá lớn cỡ nào!

Có món quà này, nàng có thể đi lại tự do trong Thất Lạc Chi Địa, không cần sợ đụng trúng những khe nứt không gian ẩn nấp.

La Lam mừng rỡ không thôi!

- Cám ơn! Dù biết Dương Khai sẽ không nghe được, nhưng La Lam vẫn nói một tiếng, coi như yên lòng.

Lần gặp này, làm nàng hoàn toàn hiểu được Dương Khai là hạng người gì, lại có tiềm lực mạnh mẽ cỡ nào. Khó trách thiếu chủ Cổ Kiếm Tâm hết sức tôn sùng Dương Khai, thì ra bản thân hắn có năng lực cùng mị lực như vậy.

Trước kia thái độ của La Lam đối với Dương Khai không kém, hoàn toàn là bởi vì Cổ Kiếm Tâm, cũng có ý muốn mượn lực lượng không gian của hắn, nhưng giờ dù không có những điều này, La Lam cũng sẽ không vì Dương Khai chưa đến Hư Vương Cảnh mà khinh thường hắn.

Nhân phẩm tiểu tử này không chê được, tiềm lực đầy đủ, kết giao với hắn nhất định là ý hay, tương lai có thể còn có điều cần nhờ hắn.

Trong lòng La Lam nghĩ vậy, thầm hạ quyết tâm, đợi về đến Thanh Mộc Tinh, nhất định phải quan tâm nhiều hơn đối với Song Sa Đảo của Dương Khai.

.........

Trong khe nứt hư không, Dương Khai một mình.

Để lại dấu ấn không gian trên người La Lam, cho nàng cảm nhận được sự tồn tại của khe nứt không gian, cũng không phải Dương Khai dại gái làm bậy.

Từ đầu đến cuối, hắn vốn không có ý tưởng gì với La Lam.

Chẳng qua hắn cảm thấy, La Lam an toàn, thực lực mạnh mẽ, vậy hành cung cùng pháp trận không gian siêu cấp của mình trên Thanh Mộc Tinh mới được đảm bảo, huống gì để lại dấu ấn không gian chỉ là chuyện phất tay đối với hắn, không có tổn hao gì.

Nếu đã như thế, cớ gì không làm?

Đi vào khe nứt hư không, Dương Khai cũng không dừng lại, mà tìm kiếm xung quanh.

Dù sao Thất Diệu Bảo Quang phải nửa canh giờ mới rút lui, hắn còn nhiều thời gian tìm kiếm Không Linh Tinh chân chính trong khe nứt hư không này.

Như vậy, hắn sẽ không lãng phí thời gian chờ đợi, có điều khi đi ra phải xác định kỹ vị trí, đừng có sẩy chân chạy ra ngoài dược cốc.

Vì thế, hắn còn cố ý để lại dấu vết, tránh xảy ra chuyện như vậy, đến lúc đó nếu thật không được, hắn tìm theo đường cũ, hẳn sẽ không đi ra quá xa La Lam.

Chương 1780: Tranh giành linh dược

Ở trong khe nứt hư không, Dương Khai vừa tìm Không Linh Tinh vừa thầm tính thời gian trôi đi.

Cảm thấy cũng đến lúc, hắn mới dừng lại.

Không quá nửa canh giờ, hắn cũng có chút thu hoạch, không tính là nhiều, chỉ có 5 khối Không Linh Tinh sinh ra trong khe nứt hư không.

Lúc này hắn đang dừng lại, nhìn ra xa, vẻ mặt suy nghĩ.

Trong lúc hành động ở khe nứt hư không, hắn đã nhận ra trong này có rất nhiều chỗ dao động lực lượng không gian rất không dổn định, tràn ra dao động lực lượng kỳ dị.

Nếu hắn không tính sai, những chỗ không ổn định này là vị trí kết nối với vô số khe nứt không gian trong Thất Lạc Chi Địa.

Nói cách khác, đi ra từ những chỗ không ổn định đó, vậy tương đương đi ra từ khe nứt không gian.

Để kiểm chứng suy luận này, Dương Khai trực tiếp bước tới.

Ngay sau đó, hắn ra khỏi khe nứt hư không, quay về Thất Lạc Chi Địa.

Phóng mắt nhìn ra, xung quanh không có Thất Diệu Bảo Quang, ở đằng sau là một cái khe nứt không gian vắt ngang, thấy được bằng mắt thường.

Bản thân mình vừa đi ra từ khe nứt này.

Nhìn khe nứt không gian sau lưng, Dương Khai thầm gật đầu, xem ra suy đoán của mình không sai, những khe nứt hư không đều nằm ở chỗ không gian không ổn định, nối liền với các khe nứt nằm ở Thất Lạc Chi Địa.

Chỉ là... không biết chỗ này còn có phải là dược cốc hay không.

Dương Khai quan sát hoàn cảnh xung quanh, đợi nhìn rõ ràng, lầm bầm: - Cũng thật may mắn.

Nơi này vẫn nằm trong dược cốc, bởi vì trong không khí còn có mùi dược hương, hơn nữa ở gần đó còn một cây trái lùn, bên trên treo 3 trái cây vàng nhạt.

Chỗ này vẫn không có ai tìm tới!

Ngẫm lại cũng không lạ, diện tích dược cốc rất lớn, người vào đây lại không nhiều, lại thêm Thất Diệu Bảo Quang quấy nhiễu, khiến cho thời gian tìm kiếm của mọi người bị rút ngắn, bởi vậy trong dược cốc còn rất nhiều thiên tài địa bảo.

Dương Khai bước ra, đi tới chỗ cây, ngồi xuống quan sát kỹ, một lát sau nhướng mày, mỉm cười.

Hắn nhận ra đây là linh quả gì.

Đây là Trường Thọ Quả trong lời đồn!

Thứ này không có tác dụng trong tu luyện, nhưng có thể kéo dài tuổi thọ, hơn nữa hiệu quả rất tốt.

Dù nói theo thực lực võ giả tăng lên, tuổi thọ cũng ngày dài dài lâu, cường giả Hư Vương Cảnh nếu không có gì bất ngờ, sống ba bốn ngàn năm thậm chí lâu hơn cũng không thành vấn đề. Nhưng tuổi thọ con người luôn có cực hạn, đến tận cùng, thân thể cũng sẽ héo rũ, lực khí huyết tiêu tán, đến lúc đó nhất định phải vào luân hồi.

Bình thường, đến lúc như vậy, những cường giả đều sẽ bắt đầu tìm kiếm linh đan diệu dược tăng trưởng tuổi thọ, kỳ vọng mình có thể sống lâu hơn một chút, lại có đột phá, thu được tuổi thọ mới.

Nhưng linh đan diệu dược bình thường không dùng được cho những cường giả này, chỉ có linh đan cấp Hư Vương mới sinh ra tác dụng. Mà trong Tinh Vực, lại có bao nhiêu linh đan cấp Hư Vương tăng lên tuổi thọ? Lại có bao nhiêu người luyện chế được?

Linh đan diệu dược có thể tăng thêm tuổi thọ cho cường giả Hư Vương Cảnh, quả thật cực kỳ hiếm thấy.

Còn Trường Thọ Quả này, có thể luyện chế ra Trường Thọ đan, một viên linh đan có thể tăng thêm 100 năm tuổi thọ! Tuy rằng một người tối đa chỉ dùng 3 viên là không hiệu qả, hơn nữa tác dụng cũng giảm dần, nhưng nếu dùng hết 3 viên, tăng thêm 300 năm tuổi thọ cũng không thành vấn đề.

200 năm, đã đủ cho những cường giả Hư Vương Cảnh này làm rất nhiều chuyện.

Lỡ như trong 200 năm này, bọn họ lại có đột phá, vậy tuổi thọ sẽ tăng mạnh.

Có thể nói, nếu như luyện chế ra thứ như Trường Thọ đan, bán cho người thích hợp, vậy tuyệt đối sẽ có giá trên trời!

Mạng chỉ có một, ai mà không quý trọng?

Cho dù những Hư Vương Cảnh tuổi thọ còn xa mới tới cuối, ai mà không muốn có một viên, phòng bị đến lúc cần? Nó có thể thành đồ gia truyền, đời đời tương truyền về sau.
Dương Khai vừa nghĩ tới những điều liên quan tới Trường Thọ Quả cùng Trường Thọ đan, vừa hớn hở cẩn thận hái lấy 3 trái cây, bảo đảm cách hái sẽ không khiến cho dược hiệu trôi mất, mới dùng cái hộp gỗ cẩn thận niêm phong, bỏ vào nhẫn không gian.

Có thu hoạch, tâm tình Dương Khai rất tốt, tiếp tục kiểm tra xung quanh.

Xung quanh nơi này quả thật không có người đi lại, tiếp theo, Dương Khai liên tục có thu hoạch, kiếm đầy túi.

Chở nửa canh giờ vừa qua, Thất Diệu Bảo Quang lại ập tới, hắn tìm tới một khe nứt không gian gần nhất trốn vào, tìm kiếm Không Linh Tinh.

Tính toán thời gian vừa đến, lại từ hư không quay lại dược cốc.

Liên tục lặp lại như thế....

Hắn quả nhiên không lãng phí chút thời gian nào, chẳng những có thể thu hoạch linh dượctrong dược cốc, còn có thể tìm Không Linh Tinh trong khe nứt hư không, hai bên luân phiên, hắn thu hoạch lớn hơn bất kỳ ai.

Quả nhiên là giúp người cũng là giúp mình! Dương Khai thầm cảm khái, khi đó nếu không phải cố kỵ danh dự của La Lam, hắn đã không chọn vào khe nứt không gian tránh né.

Không làm thế, hắn đã không phát hiện cách lợi dụng thời gian hiệu suất cao như vậy.

Chỉ là một hành động vô tình, lại cho hắn được báo đáp to lớn.

Thời gian trôi qua, Dương Khai không biết mình đã ở bao lâu trong dược cốc, hắn qua lại giữa khe nứt hư không và dược cốc, lại thu được 200 khối Không Linh Tinh, linh thảo diệu dược cũng tới trăm phần.

Thu hoạch như thế, có thể nói là khủng bố.

Nên biết, bất kể Không Linh Tinh hay dược liệu đều có giá trị cực kỳ to lớn, hơn nữa Dương Khai dám khẳng định, những người khác tuyệt đối không thu hoạch lớn như mình.

Tuy nhiên từ khi tách khỏi La Lam, hắn vẫn không đụng tới những người khác, điểm này làm hắn rất kỳ quái.

Đến một lúc, Dương Khai đi về phía mùi hương kỳ dị lan tỏa, bỗng nhiên thần sắc khẽ động, nhíu mày.

Thần niệm của hắn đã nhận ra có người khác tồn tại, không chỉ một người, là ba người.

Trong đó hai người đi chung, trong đó một người Hư Vương lưỡng tầng cảnh, một người Phản Hư tam tầng cảnh! Người thứ ba lại đi một mình.

Dương Khai cùng ba người lúc này xếp thành hình tam giác, đều đi về phía một hưởng, hiển nhiên mọi người đều bị dược hương thu hút tới.

Bởi vì người đi vào dược cốc không đông, cho nên Dương Khai lập tức đoán được ba người này là ai. Hai người đi chung, rất dễ xác minh, bởi vì võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, ngoài mình ra cũng chỉ có Tử Đông Lai và Tuyết Nguyệt, nhưng khí tức của đối phương không phải Tuyết Nguyệt, vậy tất nhiên là Tử Đông Lai.

Dẫn theo Tử Đông Lai, vậy chính là Tử Long chủ nhân của Tử Tinh! Hai cha con đều như hình với bóng.

Cường giả Hư Vương Cảnh đi lẻ, Dương Khai có thể nhận ra hơi thở suy đoán thân phận - Hứa Nguy!

Chính là tên trưởng lão Di Khí Sào Huyệt lợi dụng mình ngăn cản Huyễn Không Điệp.

Dương Khai có thể thông qua thần niệm tra xét phát hiện bọn họ, đương nhiên bọn họ cũng phát hiện ra Dương Khai.

Cho nên vừa tra xét lẫn nhau, tốc độ của Tử Long cùng Tử Đông Lai tăng vọt, rõ ràng là muốn giành trước Dương Khai cùng Hứa Nguy, chạy đến vị trí phát tán dược hương, cướp lấy thiên tài địa bảo!

Tử Long làm như vậy, xuất phát từ tự tin vào thực lực mạnh mẽ của mình.

Hư Vương lưỡng tầng cảnh, ở trong dược cốc này cũng chỉ có Quỷ Tổ và Nghê Quảng mới chống đỡ được, những người khác thật không lọt vào mắt hắn. Nhất là hậu bối như Dương Khai, hắn cảm thấy chỉ một ngón tay cũng có thể dí chết Dương Khai.

Ở bên kia, Hứa Nguy chần chờ một chút, cũng tăng tốc phóng tới.

Đối mặt thiên tài địa bảo dụ dỗ, hắn không muốn bỏ đi, dù cho đối phương là Tử Long cũng vậy, huống gì thân là trưởng lão Di Khí Sào Huyệt, hắn không cần nể mặt Tử Long, mọi người vốn là thù địch với nhau, không sợ đắc tội nữa.

Tốc độ hai bên tăng lên, Dương Khai cũng hành động.

Ba phe, tổng cộng 4 người, đều nhanh chóng áp sát khu giữa.

- Hừ! Không biết sống chết! Tử Long vốn tưởng với thực lực của mình đã đủ uy hiếp Dương Khai và Hứa Nguy, làm bọn họ quay đầu chạy trốn. Nhưng không ngờ hai người không hề tránh né, mà lại muốn cướp linh dược với mình.

Điều này làm hắn căm tức, cảm thấy mình bị coi thường, mất mặt.

Hứa Nguy cũng thôi, tuy rằng thực lực không bằng mình, nhưng dù sao cũng là Hư Vương Cảnh, mình muốn bắt được hắn cũng phải tốn sức, ở chỗ này, Tử Long không muốn lãng phí thời gian với Hứa Nguy.

Nhưng tiểu tử Phản Hư tam tầng cảnh kia là cái gì? Dám cố ý tranh giành với mình, chẳng lẽ hắn không biết chữ chết là thế nào?

- Phụ thân, có cần con đi... Trong mắt Tử Đông Lai xẹt qua tia sáng lạnh, trầm giọng hỏi.

Hắn đã sớm khó chịu Dương Khai.

Thân là thiếu chủ Tử Tinh, có thể đi vào trong này, hoàn toàn là vì Tử Long dẫn hắn tới, Tuyết Nguyệt là thanh niên tuấn kiệt so sánh với hắn, tự nhiên có tư cách đặt chân đến đây.

Nhưng mà Dương Khai là cái thứ gì? Trước kia Tử Đông Lai chưa từng gặp Dương Khai, cũng chưa từng nghe qua tên của hắn.

Người này lại giống mình cùng Tuyết Nguyệt, đi đến chỗ bảo địa này.

Hắn cảm thấy bởi vì Dương Khai đi vào, mà cấp bậc chỗ này bị hạ thấp rất nhiều!

Đi vào cùng một tên ngu xuẩn chưa nghe tiếng tăm này, đó là sỉ nhục đối với Tử Đông Lai hắn! Chỉ có giết đi, mới có thể rửa sạch sỉ nhục này.

Cho nên nhận ra là Dương Khai, Tử Đông Lai liền xung động muốn đi, dùng thực lực của hắn nói cho Dương Khai, giữa thiên tài như mình và hắn có chênh lệch rất lớn, nói cho hắn biết không phải ai cũng có thể vào Thất Lạc Chi Địa, to gan dám vào, vậy phải trả giá đắt!

- Thằnghề mà thôi, cần gì để ý! Tử Long hừ lạnh. - Nếu hắn dám xuất hiện ở trước mặt con, con mới ra tay cũng không muộn.

- Rõ! Tử Đông Lai nghe vậy gật đầu, cười lạnh nói: - Chỉ sợ hắn không có gan này.

Vừa nói vậy, Tử Đông Lai lại sửng sốt, bởi vì trong cảm giác của hắn, Dương Khai chẳng những không vì nguy hiểm mà rút lui, ngược lại lại càng nhanh hơn.

- Thú vị, trên đời này thật có kẻ không biết sống chết! Tử Đông Lai cười âm trầm, ánh mắt nhìn về phía kia, như ước gì Dương Khai sớm xuất hiện.

Chương 1781: Giằng co

Tử Long cùng Tử Đông Lai đang nói chuyện, Dương Khai đã theo dõi mùi dược hương nồng đậm mà suy đoán ra vị trí linh dược đó.

Dù sao đã ở trong dược cốc rất lâu, đào không ít dược liệu, bản thân Dương Khai lại là luyện đan sư, cho nên có đủ kinh nghiệm.

May mắn, linh dược không rõ này cách mình gần nhất, hơn nữa không biết khu vực đằng trước đã xảy ra chuyện gì, tràn đầy khe nứt không gian, như vậy Tử Long cùng Hứa Nguy muốn tới gần linh dược, nhất định sẽ bị khe nứt không gian kéo chậm chân, mình thì sẽ không bị ảnh hưởng.

Nghĩ vậy, Dương Khai lại tăng tốc thêm.

Bỗng nhiên, Dương Khai khịt mũi, toát ra kinh ngạc: - Không chỉ một loại?

Lúc này, hắn ngửi ra mùi dược hương khác nhau, hòa lẫn với mùi hương trước, làm người ta cảm giác lẫn lộn, không phân biệt rõ.

Dương Khai ngẩng đầu, nhìn thấy cách đó trăm trượng, trên sườn núi nhỏ, có 5 đóa hoa tím nhạt đón gió lung lay, đóa hoa chỉ to bằng bàn tay, 9 cánh, một loại ý vận không rõ đang trào ra.

Ở đằng sau những đóa hoa này, khe nứt không gian thật lớn kéo ngang trời, như miệng thú muốn cắn nuốt 5 đóa kỳ hoa.

- Đó là... Ánh mắt Dương Khai co rụt, lập tức nhận ra đó là gì. - Ngộ Đạo Hoa!

Đây chính là Ngộ Đạo Hoa mà Quỷ Tổ có nhắc tới!

Lúc trước Quỷ Tổ ngẫu nhiên đi qua dược cốc, ở vòng ngoài đào được mấy đóa Ngộ Đạo Hoa, ý thức được dược cốc quý báu, nhưng vì đủ loại cố kỵ mà không dám xâm nhập sâu. Dù vậy, hắn đã rất hài lòng với thu hoạch, bởi vì Ngộ Đạo Hoa có thể giúp võ giả cảm ngộ võ đạo thiên đạo, tăng tiến cảnh giới, điểm này có hiệu quả rõ ràng với cường giả Hư Vương Cảnh.

Lúc tu luyện, ngậm một mảnh cánh hoa Ngộ Đạo Hoa, tuyệt đối có thể tạo thành hiệu quả kỳ diệu không tưởng.

Ngộ Đạo Hoa căn cứ năm tuổi khác nhau, dược hiệu cũng chênh lệch lớn. Ngộ Đạo Hoa mới mọc, 300 năm mới nở hoa, lúc nở chỉ có 3 cánh hoa, sau trăm năm tăng thêm một cánh hoa, thẳng đến 9 cánh là tối da.

9 là số cùng cực! 9 cánh hoa Ngộ Đạo Hoa, tối thiểu 900 năm dược linh.

Sau đó theo dược linh tăng trưởng, số lượng cánh hoa sẽ không tăng thêm, nhưng màu sắc sẽ dần thay đổi, từ trắng nõn chuyển sang đỏ sẫm, đỏ máu, cuối cùng biến thành màu tím.

Mỗi một lần chuyển biến sẽ phải tốn rất nhiều thời gian, còn khó khăn hơn cả mọc ra cánh hoa.

5 đóa Ngộ Đạo Hoa này, đều đã là màu tím nhạt, nói cách khác, dược linh của chúng tối thiểu cũng phải hơn 3000 năm!

Vật như thế, đối với cường giả Hư Vương Cảnh sẽ tăng lên quá khủng bố, nếu như một cường giả Hư Vương Cảnh thu hết 5 đóa Ngộ Đạo Hoa này, sau này khi tu luyện sẽ không cần dựa vào linh đan diệu dược, chỉ cần vào lúc mấu chốt ngậm một cánh hoa, nhất định có thể đảm bảo cảnh giới vững vàng tăng lên.

Cho nên Dương Khai phát hiện ra 5 đóa Ngộ Đạo Hoa này, liền ý thức được giá trị to lớn của nó.

Những thiên tài địa bảo mình thu được trước đó, cũng chỉ có hai trái Phạm Thiên Thánh Quả là tạm so sánh được với Ngộ Đạo Hoa, những thứ khác thì không đủ cấp!

Trong lòng Dương Khai nóng bỏng, bước lên chuẩn bị lao tới cướp lấy Ngộ Đạo Hoa.

Nhưng hắn vừa có động tác, bỗng nhiên cả người căng thẳng, tự dưng cảm thấy cả người phát lạnh, đồng thời khóe mắt liếc thấy một tia hào quang tím, như kiếm khí khủng bố đánh tới.

Bên trong hào quang màu tím chứa đụng ý cảnh khó tả, uy năng cực kỳ khủng bố.

Công kích này tuyệt đối không phải Phản Hư Cảnh có thể đánh ra, thi triển ra chiêu này tuyệt đối là Hư Vương Cảnh, hơn nữa còn là Hư Vương Cảnh thực lực không thấp.

Tử Long!

Dương Khai lập tức biết kẻ đánh lén mình là ai!

Hắn nghe Tuyết Nguyệt nói, Tử Long cùng Tử Đông Lai tu luyện công pháp Tử Khí Trường Hà Quyết, cực kỳ nổi danh khắp Tinh Vực, là công pháp gia truyền của Tử gia. Tử Long có thể đột phá đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh, hoàn toàn là nhờ công pháp này.

Tu luyện công pháp này, nhất định phải dậy sớm mỗi ngày, hấp thu một tia khí tím sinh ra lúc mặt trời mới mọc, tu luyện đến cực hạn, khí tím có thể hóa thành sông lớn, dễ dàng hủy diệt trăm vạn dặm.

Bình thường, cường giả như Tử Long sẽ tự trọng thân phận, dù có thù sâu như biển với Dương Khai, cũng không thể đánh lén một tiểu bối như thế. Tử Long muốn giết Dương Khai, cũng sẽ quang minh chính đại, dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép.
Hắn hoàn toàn có năng lực này.

Nhưng cục diện hiện tại thì khác, Tử Long rõ ràng cũng phát hiện Ngộ Đạo Hoa, biết được chúng quý giá hiếm thấy, liên quan đến mấu chốt hắn có thể đột phá Hư Vương tam tầng cảnh, Tử Long làm sao lại cổ hủ cứng nhắc được?

Dương Khai rõ ràng ở gần Ngộ Đạo Hoa nhất, kế đó là hắn cùng Tử Đông Lai, còn Hứa Nguy vẫn cách xa hơn 500 trượng.

Nếu không chặn Dương Khai lại, để hắn đến cạnh Ngộ Đạo Hoa, vậy hắn sợ sẽ ném chuột vỡ đồ.

Cho nên vừa phát hiện Ngộ Đạo Hoa cùng Dương Khai, Tử Long nháy mắt không cần nghĩ trực tiếp đánh ra một chiêu. Dù là một chiêu tùy ý của Hư Vương lưỡng tầng cảnh, nhưng cực kỳ khủng bố, Phản Hư Cảnh bình thường tuyệt đối không thể hóa giải.

Đánh ra một chiêu, tốc độ của Tử Long đột nhiên tăng lên, không thèm liếc Dương Khai nữa, trong mắt hắn chỉ còn 5 đóa hoa tím, ánh mắt tỏa ra hào quang nóng cháy.

Về phần Dương Khai sống hay chết, hắn không cần quan tâm.

Một con kiến mà thôi, hắn không cần để ý.

Ở bên kia, Dương Khai mắng to, mười ngón tay bắn ra nhanh như gió, xẹt xẹt xẹt xẹt, cả trăm sợi Kim Huyết Ti bắn ra, đan xen vào nhau, nháy mắt bện thành chiếc khiên che trước mặt Dương Khai.

Còn chưa hết, thần sắc Dương Khai ngưng trọng, cách chiếc khiên Kim Huyết Ti, vận chuyển thánh nguyên mạnh mẽ đánh tới trước.

Ầm ầm ầm ầm...

Thánh nguyên dao động, lực lượng cuồng bạo bắn ra hư không.

Hào quang chiếc khiên Kim Huyết Ti đột nhiên tối sầm, trực tiếp bị đánh tan hóa thành những sợi Kim Huyết Ti, hào quang màu tím vẫn không yếu đi, đánh về phía Dương Khai.

Nắm đấm đánh ra chờ sẵn hào quang màu tím, đụng mạnh vào nhau.

Dương Khai hừ nặng, người không khống chế bay ra sau, giữa không trung sắc mặt trắng nhợt.

Tuy rằng không bị thương nặng, nhưng lần này hắn chịu thiệt nhỏ! Ánh mắt nhìn Tử Long nhanh chóng tới gần Ngộ Đạo Hoa, Dương Khai toát ra kinh hãi.

Hắn không phải chưa từng giao chiến với Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lúc trước Lạc Hải cũng là Hư Vương lưỡng tầng cảnh.
Nhưng mà Tử Long cho hắn cảm giác mạnh mẽ hơn Lạc Hải rất nhiều.

Người này tuyệt đối đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong! Có lẽ chỉ cần một chút cơ duyên là sẽ đột phá tam tầng cảnh.

Chủ nhân Tử Tinh, danh bất hư truyền!

- Hả? Tử Long cũng khẽ hô một tiếng, vừa lao về phía Ngộ Đạo Hoa, vừa quay đầu liếc thoáng qua Dương Khai, tràn đầy kinh ngạc.

Hắn không ngờ Dương Khai lại chống đỡ được công kích của mình, tuy rằng nhìn có vẻ thê thảm, hơn nữa chỉ là một chiêu thuận tay, không phát huy toàn lực, nhưng mà một tên Phản Hư Cảnh có thể làm đến mức này đã đủ làm người ta kinh hãi.

Tiểu tử này... có chút cổ quái!

Tử Long tự ngẫm, một chiêu thuận tay của mình vừa rồi mà bảo Tử Đông Lai hóa giải, tối thiểu cũng phải là trọng thương, nhưng nhìn Dương Khai, sắc mặt chỉ trắng một chút, nhưng không có gì đáng ngại.

Không ngờ hắn còn xuất sắc hơn con trai của mình? Khi nào trong Tinh Vực lại xuất hiện một người trẻ tuổi như vậy? Người này là do lão quái vật không xuất thế nào bồi dưỡng ra?

Trong nháy mắt, trong đầu Tử Long xẹt qua rất nhiều suy nghĩ, thần sắc nhìn Dương Khai cũng ngưng trọng hơn.

Đúng lúc này, sâu trong dược cốc bỗng nhiên truyền ra tiếng không khí phun trào.

- Phụ thân! Tử Đông Lai theo sau Tử Long biến sắc, khẽ kinh hô, giọng toát ra hoảng hốt.

Thất Diệu Bảo Quang, sắp đến!

Từ những gì trải qua trước đó, Thất Diệu Bảo Quang bao trùm dược cốc với tốc độ khủng bố, tìm chỗ trốn trễ, nhất định sẽ bị bảo quang bao phủ.

Cho nên Tử Đông Lai không khỏi hốt hoảng.

Lúc này, Tử Long chỉ cách Ngộ Đạo Hoa không tới trăm trượng, còn gần hơn Dương Khai, thắng lợi đã ở trong tầm tay.

Nhưng chỉ một chút khoảng cách này, lại làm hắn khó đi nửa bước, trên mặt hắn toát ra một tia giãy giụa do dự, cuối cùng vẫn không dám tham công mạo hiểm, cắn răng, trở tay túm lấy Tử Đông Lai, tìm tới khe nứt không gian gần nhất, dựa vào nó tránh né.

Ở gần đó, Hứa Nguy vẫn chạy về bên này cũng vội dừng bước, cũng trốn ở sau một khe nứt không gian.

Dương Khai cũng thế!

Cũng may khu vực này có rất nhiều khe nứt không gian, bằng không ba người chỉ có thể mạo hiểm phóng về phía Ngộ Đạo Hoa, trốn ở khe nứt không gian cạnh nó.

Nhất thời, ba người đều án binh bất động, khoảng cách với Ngộ Đạo Hoa đều không kém bao nhiêu, vẫn xếp hình tam giác, vây quanh Ngộ Đạo Hoa ở giữa.

Không một tiếng động, Thất Diệu Bảo Quang tràn qua, ngập tràn khắp dược cốc.

Cả thế giới lúc này như yên tĩnh lại, chỉ có tiếng hít thở yếu ớt truyền ra.

Dương Khai hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng quét qua chỗ Hứa Nguy cùng Tử Long, khoanh chân ngồi xuống, ném vào miệng một viên linh đan trị thương.

Tuy rằng vừa rồi hắn đỡ được công kích của Tử Long, nhưng thánh nguyên dao động, phải ổn định trước.

Cũng may không phải vấn đề lớn, Dương Khai chỉ vận chuyển vài vòng, đã không đáng ngại, còn lại chỉ có chờ dược hiệu hóa giải là được.

Sắc mặt Tử Long vẫn luôn cực kỳ âm trầm, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm 5 đóa Ngộ Đạo Hoa, không nhúc nhích. Ngược lại Tử Đông Lai ở sau hắn vẫn luôn dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Dương Khai, khóe miệng cười lạnh.

Còn Hứa Nguy, vẫn nhìn ngó xung quanh, có vẻ đang tính toán mưu ma chước quỷ gì.

Chương 1782: Ngươi sủa cái gì

- Hắc hắc hắc hắc... Trong lúc ba bên giằng co, bỗng nhiên Dương Khai cười quỷ dị.

Tử Long nhíu mày, ánh mắt quay sang, không vui hỏi: - Tiểu tử ngươi cười cái gì?

Dương Khai chỉ lạnh lùng liếc hắn, không lên tiếng.

Tử Long híp mắt, mơ hồ xẹt qua tia sáng lạnh.

Chỉ một tên Phản Hư Cảnh nho nhỏ, dám không để ý mình, đúng là không biết trời cao đất rộng.

Tuy rằng trong lòng căm tức, nhưng vẫn có thể nhịn được, ngược lại Tử Đông Lai bên cạnh hắn lại không hài lòng, trừng Dương Khai quát khẽ: - Tiểu tử, không nghe cha ta hỏi ngươi sao? Ngươi điếc hả?

Dương Khai liếc hắn, móc lỗ tai, sau đó búng tay bắn ráy tai không tồn tại về phía Tử Long Tử Đông Lai, cười khẩy nói: - Hắn hỏi là ta phải đáp? Hắn là thứ gì? Ngươi lại là thứ gì?

Dương Khai tự cho rằng mình và Tử Long cùng Tử Đông Lai không oán không thù, nhưng vừa rồi Tử Long trực tiếp ra tay với mình, nếu không phải mình có thực lực mạnh mẽ, sợ là đã gặp chuyện.

Đối phương là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, ra tay với mình vốn đã là ỷ lớn hiếp nhỏ, hơn nữa còn là đánh lén!

Làm cho Dương Khai nổi giận, lúc này Tử Đông Lai hống hách như thế, càng làm hắn không vừa mắt.

Cho nên Dương Khai không hề khách khí với hai cha con này.

Nghe hắn nói vô lễ như thế, trong mắt Tử Long càng tràn đầy sát khí, Tử Đông Lai cũng giận quá hóa cười: - Được, có gan lắm! Bổn thiếu chủ đã rất lâu không đụng tới kẻ to gan như ngươi. Ngươi chờ đó cho bổn thiếu chủ, nửa canh giờ sau, bổn thiếu chủ sẽ đích thân lấy mạng ngươi!

- Tử Đông Lai phải không? Dương Khai liếc hắn, tràn đầy khinh thường. - Không biết ngươi có nghe qua một câu này.

- Cái gì? Tử Đông Lai cười lạnh nhìn Dương Khai.

- Đó là chó cắn người... sẽ không sủa, còn kêu to như ngươi, bình thường sẽ không biết cắn người! Dương Khai cười hắc hắc.

- Ngươi mắng ta? Sắc mặt Tử Đông Lai bỗng nhiên lạnh lẽo, giọng trầm thấp.

- Mắng thì sao! Dương Khai cười ha hả, giống như điên cuồng, chớp mắt với hắn, đưa tay ngoắc: - Tới đánh ta đi, tới đánh ta đi, có gan thì ra đánh chết ta đi, ngu ngốc!

Tử Đông Lai sắp nổ phổi.

Ngẫm lại hắn thân là thiếu chủ Tử Tinh, thân phận tôn sung, tu vi cũng không kém, bất kể đi đến đâu cũng được mọi người vây quanh tôn sùng, không vừa mắt ai thì hạ lệnh một cái, kẻ đó tuyệt đối sẽ không sống thấy được mặt trời ngày hôm sau.

Có bao giờ hắn bị kẻ nào khiêu khích mà không làm gì được?

Nếu là bình thường, hắn đã sớm xông lên cho Dương Khai một trận, nhưng ở chỗ quỷ quái này, Thất Diệu Bảo Quang bao trùm dược cốc, cho dù hắn muốn chà đạp Dương Khai thế nào, muốn hả giận thế nào, cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.

Hắn không có bản lĩnh xuyên qua Thất Diệu Bảo Quang xông về phía Dương Khai.

Cho đến giờ hắn chưa từng gặp chuyện bực bội như thế, cảm thấy trong lòng cực kỳ phiền muộn, hận không thể xông lên đập cho Dương Khai một trận.

Ánh mắt Tử Đông Lai âm độc nhìn Dương Khai, phun ra lửa giận.

- Đần độn!

Dương Khai hừ lạnh, phun nước miếng về phía Tử Long, tràn đầy khinh thường.

- Ngươi chờ đó, nửa canh giờ sau, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả trêu chọc bổn thiếu chủ là thế nào. Tử Long hung tợn nói.
- Ngươi chỉ biết sủa thôi sao? Dương Khai khinh thường liếc hắn.

Tử Đông Lai giận dữ, còn muốn nói nữa, Tử Long đã trừng hắn, nhàn nhạt nói:

- Không cần lãng phí nước miếng với hắn, nửa canh giờ sau, hắn sẽ là người chết, với một người chết, con nói nhiều làm gì?

Trong lòng Tử Đông Lai khẽ động, ý thức được phụ thân không hài lòng với biểu hiện của hắn, vội khiêm tốn nghe dạy, gật đầu thưa phải, dù không muốn nói nữa, nhưng sắc mặt của hắn càng thêm âm độc, hiển nhiên tính toán nửa canh giờ sau sẽ xử lý Dương Khai thế nào, báo thù rửa nhục.

- Ha ha ha ha! Bên kia, Hứa Nguy cười to, vừa vỗ tay nói: - Thú vị, thú vị, thật là thú vị. Tiểu tử, ngươi quả nhiên quá thú vị, lão phu phát hiện, đột nhiên lão phu rất hứng thú với ngươi.

Hắn vẫn lạnh nhạt đứng xem, nhìn Dương Khai không cố kỵ đắc tội Tử Long Tử Đông Lai, giống như không biết sống chết, trong lòng thầm sảng khoái, cũng cảm thấy đầu óc Dương Khai không bình thường.

Chẳng lẽ hắn không biết đợi cho Thất Diệu Bảo Quang rút đi, hắn chắc chắn phải chết hay sao? Hơn nữa nhìn hắn mẳng chửi khiêu khích khi nãy, Tử Long tuyệt đối sẽ không đơn giản giết hắn là xong, nhất định sẽ hành hạ một phen.

Tiểu tử này quả thật là tự tìm xui xẻo, nếu hắn có thể nén giận, đợi cho Thất Diệu Bảo Quang rút đi mà chủ động lùi bước, nói không chừng còn giữ được một mạng, nhưng còn bây giờ...

Ánh mắt Hứa Nguy nhìn Dương Khai, cũng giống như nhìn người chết.

- Thế nào, tiểu tử, có hứng thú liên thủ với lão phu không. Hứa Nguy híp mắt cười lên tiếng đề nghị.

- Hợp tác với ngươi? Dương Khai nhìn sang Hứa Nguy, bĩu môi: - Không có hứng thú, ta còn không quên lúc trước ngươi đối đãi ta thế nào.

- Người tuổi trẻ, nói chuyện tích đức một chút. Sắc mặt Hứa Nguy lạnh lùng, Dương Khai không ngừng xưng ta ở trước mặt hắn, quả thật đang đang mắng mình mà.

- Đối với loại người như ngươi, có cần thiết hay sao? Dương Khai cười lạnh không thôi.

Thấy Dương Khai và Hứa Nguy lại cũng xảy ra xung đột, Tử Đông Lai lập tức mỉm cười, lúc này hắn cũng cảm thấy đầu óc Dương Khai có chút không bình thường, trong ba phe ở đây, thực lực của hắn thấp nhất, hắn không biết ẩn giấu tài năng còn thôi, nhưng hắn không coi ai ra gì, cực kỳ ngông nghênh, đắc tội một phe lại đắc tội phe còn lại, quả thật là tự tìm đường chết mà.

Kẻ không có ánh mắt như thế, rốt cuộc làm sao tu luyện đến Phản Hư tam tầng cảnh?

- Hứa trưởng lão, tiểu tử này có vẻ xem thường ngươi đó. Tử Đông Lai cười châm chọc, lại còn châm ngòi thổi gió.
Hứa Nguy nhíu mày, không để ý Tử Đông Lai, dù sao Tử Long tồn tại làm hắn rất kiêng kỵ, hắn không muốn làm theo lời Tử Đông Lai nói, miễn cho có cạm bẫy gì.

Hơn nữa, đợi lát nữa nếu muốn lấy Ngộ Đạo Hoa, chỉ với một mình thì tuyệt đối không đủ, tuy rằng đầu óc Dương Khai có vẻ không bình thường, nhưng dù sao vừa rồi hắn hóa giải công kích của Tử Long, thực lực không kém, có lẽ sẽ mượn hắn kéo chân Tử Long, chỉ cần có cơ hội trong nháy mắt, mình có thể lấy được Ngộ Đạo Hoa, sau đó lập tức chạy trốn.

Hắn đánh không lại Tử Long nhưng mà chạy trốn thì không thành vấn đề.

- Thôi, lão phu không so đo với ngươi. Hứa Nguy giống như rộng lượng vung tay, nhìn Dương Khai tiếp tục nói: - Thật ra trước đó lão phu và ngươi không có nhiều thù oán, chỉ là có chút hiểu lầm mà thôi.

- Hiểu lầm? Dương Khai cười khẽ. - Vậy hiểu lầm đó có hơi lớn quá.

Hứa Nguy cau mày, sắc mặt thành khẩn nói: - Tiểu tử, ở chỗ này, người không vì mình trời tru đất diệt, đây là chuyện bình thường. Lúc trước lão phu làm quả thật không đúng,nếu ngươi muốn truy cứu, lão phu có thể bồi thường cho ngươi.

Hắn nói chuyện bâng quơ, cũng không nói cụ thể là bồi thường thế nào, tiếp tục: - Nhưng tạm thời không nói chuyện này, bây giờ lão phu muốn hợp tác, ý của ngươi thế nào?

- Hợp tác thế nào? Dương Khai vừa hóa giải dược hiệu, vừa tùy tiện hỏi.

- Đơn giản, hai ta liên thủ, đánh mấy chiêu với chủ nhân Tử Tinh kia. Ngươi nên biết Ngộ Đạo Hoa quý giá, nếu hai ta không liên thủ, không ai có thể lấy được Ngộ Đạo Hoa, sẽ chỉ không công tặng cho người ngoài. Hứa Nguy nghiêm mặt nói.

Dương Khai nhướng mày, cũng không đáp ngay, mà có vẻ suy tư.

Ở bên kia, trong mắt Tử Long chợt lóe lên, nhàn nhạt nhìn Hứa Nguy, nói: - Hứa Nguy, ngươi ngông cuồng, cho rằng liên thủ với tiểu tử này là có thể cướp được Ngộ Đạo Hoa từ trong tay bổn tọa!

Hứa Nguy cười lớn: - Có cướp được không, dù sao cũng phải thử mới biết. 5 đóa Ngộ Đạo Hoa ở trước mắt, Hứa mỗ cũng không muốn bỏ qua, đây là thứ mà Hứa mỗ liều mạng cũng phải tranh giành!

- Nếu vậy, bổn tọa chống mắt mà xem, để coi ngươi cùng tiểu tử này có thể toại nguyện được không. Tử Long lạnh nhạt, nói xong liền nhắm mắt, không vì chuyện bên ngoài mà rung chuyển.

- Tiểu tử, suy nghĩ kỹ chưa? Hứa Nguy thúc giục Dương Khai.

- Ngươi có thể nhìn xung quanh, trong này không ít linh hoa dị thảo, ngoài Ngộ Đạo Hoa ra, còn có một gốc Thiên Anh Thảo. Ngươi biết Thiên Anh Thảo là gì không? Nó có thể luyện chế Hư Vương đan, nếu như ngươi có thể lấy được nó, ngày sau thăng cấp Hư Vương Cảnh có thể nắm chắc rất nhiều. Bên kia còn có mấy gốc Vấn Tâm Lan, là thứ tốt luyện chế đan dược rèn luyện tâm cảnh, người còn trẻ tuổi đã có thành tựu như vậy, nhất định tâm cảnh không ổn, Vấn Tâm Lan là bảo bối cần thiết với ngươi. Nếu như lấy được, lão phu chỉ cần một đóa Ngộ Đạo Hoa, những thứ khác đều thuộc về ngươi, lão phu nói như vậy, đã đủ thành ý chưa?

- Quả thật đủ thành ý!

Dương Khai gật đầu.

- Vậy ngươi cũng đồng ý rồi? Hứa Nguy mỉm cười.

Dương Khai lắc đầu.

Hứa Nguy sầm mặt, giận dữ quát: - Tiểu tử ngươi đùa bỡn ta?

Dương Khai cười ha hả: - Lão già kia, ngươi thật cho rằng tiểu gia đây là ngu ngốc? Mặc cho ngươi động mồm mấy tiếng, liền ma quỷ ám ảnh nghe theo ngươi sai khiến? Ngươi có chút thông minh được không? Cả đống tuổi sống như chó, ta chưa từng thấy kẻ ngu như ngươi!

Nói rồi, Dương Khai lắc đầu thở dài, giống như hết sức đau lòng.

Bị hắn chửi thẳng vào mặt, sắc mặt Hứa Nguy âm trầm cực điểm, ánh mắt như phun lửa, giống như Tử Đông Lai, hận không thể xông lên đánh chết Dương Khai cho hả giận!

Lần này đến lượt Tử Đông Lai cười ha ha: - Hứa trưởng lão, tiểu tử này đúng là không biết sống chết, ngươi đừng lãng phí nước miếng với hắn nữa!

- Ngươi sủa cái gì? Dương Khai quay sang nhìn hắn, lời độc địa không ngớt, không ngừng phun ra nọc độc: - Có thể nào ngậm miệng làm con chó cắn người hay không, một nhớ được cái gì. Nếu ta là cha ngươi, lúc sinh ra đã bóp chết ngươi, sinh ra đứa con ngu xuẩn như thế, xem ra cha ngươi cũng không hơn là bao!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau