VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1751 - Chương 1755

Chương 1753: Cường giả như mây trên trời

- Giao dịch? Dương Khai nhướng mày

- Giao dịch gì

- Ngươi đúng thật đã quên rồi chứ gì? Tuyết Nguyệt nhìn hắn, liên tục cười lạnh

- Thì ra là thế, xem ra lúc đó ngươi chỉ lo cùng Đế Thần yêu nữ kia liếc mắt đưa tình, căn bản không nhớ ta nói cái gì. Dương Khai bĩu môi

- Sao ta nghe thấy được một cỗ vị chua nha - Ngươi bớt cãi chầy cãi cối đi! Tuyết Nguyệt bực tức quát ngọt một tiếng.

- Nhưng mà, làm sao nàng biết cô ấy là Đế Thần? Nàng sau đó còn tìm hiểu qua tin tức của cô ấy hay sao? Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng

- Phải thì đã sao? Tuyết Nguyệt hơi hất càm, hừ lạnh hỏi

- Loại yêu nữ không biết liêm sỉ, trừ đến từ Đế Thần, còn có thể đến từ chỗ nào

- Thật đúng là tìm hiểu qua a... Dương Khai lầm bầm lầu bầu một tiếng

- Quên đi, không đề cập cái này nữa. Giao dịch mà nàng nói, ta cũng nhớ ra rồi

- Nhớ thì tốt! Vật đó đâu?

- Nàng nói là thứ bên trong bia đá đúng không

- Không sai! Dương Khai khẽ nhíu mày, hắn đương nhiên nhớ tình cảnh lúc ấy, cũng nhớ giao dịch giữa mình cùng Tuyết Nguyệt. Tuyết Nguyệt lúc đó nói, chỉ cần giao cho nàng khối thạch bài bên trong tấm bia đá, thì ân oán giữa nàng cùng Dương Khai sẽ xóa bỏ, từ nay về sau không bao giờ tìm hắn phiền toái nữa. Lúc đó Dương Khai cũng đáp ứng, bất quá chưa chờ hắn giao thạch bài cho Tuyết Nguyệt, Đế Uyển không có dấu hiệu nào đóng cửa, dẫn tới một lần giao dịch đó không thể hoàn thành. Sau đó Dương Khai mới biết, ẩn giấu bên trong thạch bài chính là một bộ kinh thiên bí thuật - Luyện Tinh Quyết!

Đó là vô thượng bí thuật luyện hóa căn nguyên tinh tú, khiến võ giả trở thành Tinh Chủ. Tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường có thể với Thánh Vương Cảnh luyện hóa căn nguyên của Thông Huyền đại lục, trừ nguyên nhân bản thân Thông Huyền đại lục mặt trời sắp lặn này ra, còn có công lao to lớn của Luyện Tinh Quyết. Nếu không, với tu vi cảnh giới của Hạ Ngưng Thường lúc đó, không nhất định có thể thuận lợi luyện hóa lực lượng căn nguyên, trở thành Tinh Chủ của Thông Huyền đại lục. Đây không thể nghi ngờ là một bộ bí thuật đủ để kinh động cả Tinh Vực, khiến Tinh Vực cường giả nhấc lên biển máu tinh phong. Giá trị của nó lớn lao, không thể đo lường. Không biết sự tồn tại của Luyện Tinh Quyết còn chưa tính, nhưng bây giờ Dương Khai đã biết, đương nhiên không có khả năng dễ dàng giao ra nó, mặc dù đối phương là Tuyết Nguyệt. Sự quan hệ giữa hai người đến bây giờ còn có chút lý không rõ lắm. Loại bí thuật này Dương Khai làm sao tùy tiện giao cho nàng

- Nàng có biết bên trong thạch bài ghi lại cái gì không? Dương Khai hỏi ngược lại

- Ta không biết! Tuyết Nguyệt lắc đầu

- Nàng không biết sao còn muốn nó chứ

- Tuy rằng ta không biết bên trong đó cụ thể ghi lại cái gì, nhưng ta biết đó là mấu chốt có thể khiến cho phụ thân ta tấn thăng Hư Vương tam tầng cảnh! Cho nên ta phải được nó!

- Ngả Âu hội trưởng? Dương Khai nhíu mày lại. Phụ thân của Tuyết Nguyệt dĩ nhiên chính là hội trưởng của Hằng La Thương Hội Ngả Âu. Đối cái đại nhân vật đó vang danh đầy Tinh Vực, Dương Khai cũng có nhiều nghe thấy, chỉ có điều chưa từng gặp qua thôi, hắn biết Ngả Âu là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh. Chỉ có điều một mực không thể đột phá bình chướng của tam tầng cảnh. Dù như thế, Ngả Âu có Hằng La Thương Hội làm hậu thuẫn, cũng là sự tồn tại không phải có thể khinh thị

- Phải, cho nên ta hy vọng ngươi có thể cho ta thạch bài đó, để ta giao cho phụ thân của ta! Tuyết Nguyệt thành khẩn nhìn Dương Khai.

- Nàng làm sao xác định cái thứ mà ghi lại bên trong đó, nhất định có thể khiến cho phụ thân nàng tấn thăng tam tầng cảnh? Nàng ngay cả vật đó rốt cuộc có ích lợi gì đều không rõ lắm. Tuyết Nguyệt mỉm cười nói

- Hằng La Thương Hội ta truyền thừa đã nhiều năm như vậy, luôn có một chút tin tức người bên ngoài không biết, điểm này không cần nói cho ngươi biết. Dương Khai gật đầu, trong lòng rơi vào trầm tư. Từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói, Tuyết Nguyệt nói không sai. Luyện Tinh Quyết có lẽ đúng thật là mấu chốt khiến Ngả Âu tấn thăng tam tầng cảnh. Dù sao nếu lấy thân phận cùng nội tình của Ngả Âu lão bài Hư Vương Cảnh, phối hợp với Luyện Tinh Quyết, chưa chắc không thể luyện hóa căn nguyên tinh tú của một viên tinh tu luyện. Một khi thành công, có phản hồi cùng tư bổ của căn nguyên tinh tú, ông ta thế tất có thể thuận lợi đột phá tấn thăng. Dĩ nhiên, trong đó cũng nhất định sẽ có một chút nguy hiểm không thể lẩn tránh, không làm được chính là kết quả thần hồn câu diệt. Suy nghĩ hiểu rõ điểm này, Dương Khai cũng âm thầm vì tin tức của Hằng La Thương Hội nắm giữ mà kinh ngạc. Luyện Tinh Quyết là bị phong ấn ở bên trong tấm bia đá của một chỗ sâu ở Đế Uyển. Trước khi đánh nát tấm bia đá, Dương Khai không có phát hiện bên trong có cái gì, nhưng Hằng La Thương Hội lại có thể nói trước biết được

- Ta hy vọng ngươi có thể giao cho ta vật đó! Gương mặt của Tuyết Nguyệt thành khẩn nhìn Dương Khai: - Cho dù là thác ấn một phần, cũng không quan trọng. Mặt bên thạch bài ghi lại hẳn là một loại bí thuật đúng không? Ta không cần bản thể của thạch bài, chỉ cần ngươi rập in một phần xuống là được

- Cái này ta cần suy tính một chút. Dương Khai nghĩ nghĩ, đáp

- Không thành vấn đề! Tuyết Nguyệt sảng khoái đáp ứng

- Nhưng mà trước đó, ngươi phải cùng ta cùng chung hành động. Dương Khai cười một tiếng ha ha

- Có Nghê Quảng ở đây, ta nghĩ cũng không thể nào thoát khỏi các người đâu

- Ai biết được, ngươi người này rất giảo hoạt, không cẩn thận một chút sẽ để ngươi chạy mất. Tuyết Nguyệt khẽ hừ một tiếng

- Cho nên ta mới có thể bảo Nghê thúc mời ngươi. Đây mới là mục đích chủ yếu nhất của Tuyết Nguyệt bảo Nghê Quảng dẫn vào Dương Khai! Trong nháy mắt thấy được Dương Khai tới nơi này, Tuyết Nguyệt đã biết, nhiệm vụ chưa xong của mình năm đó có thể làm tiếp rồi

- Nếu nói xong rồi, vậy hãy đi về trước đi, cửa vào khả năng không được bao lâu thì có thể mở ra, đợi vào bên trong, ngươi không nên chạy loạn. Tuyết Nguyệt không yên tâm dặn dò

- Biết rồi.

Không bao lâu, hai người lần nữa quay trở về phụ cận cửa vào. Nghê Quảng vẫn như cũ đang nhắm mắt dưỡng thần. La Lam cũng đứng ở một bên lẳng lặng chờ, thấy hai người lần nữa xuất hiện, La Lam chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cũng không hỏi nhiều

- Tuyết Nguyệt. Dương Khai bỗng nhiên tiến bên cạnh Tuyết Nguyệt, nhẹ nhàng gọi một tiếng

- Chuyện gì? Tuyết Nguyệt không khỏi có chút khẩn trương, nhíu mày

- Ngươi có thể chớ đến gần như vậy được không? Dương Khai kỳ quái nhìn nàng một cái, lúc này mới hỏi
- Người nào tới nơi đây, ngươi nhận biết chứ?

Tuyết Nguyệt đáp

- Có ít người biết, có ít người không nhận ra

- Vậy người đó... ngươi có biết không? Dương Khai vừa nói, vừa nháy mắt ra hiệu về một phương hướng. Tuyết Nguyệt lặng lẽ liếc một cái về bên đó, phát hiện bên đó cường giả Hư Vương Cảnh toàn thân đều bao phủ trong một đoàn hắc khí, căn bản thấy không rõ diện mạo. Hắc khí kia giãy giụa giống như vật còn sống vậy, lộ ra một cỗ khí tức khiến người cực kỳ không thoải mái, khiến người không rét mà run

- Chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe qua. Tuyết Nguyệt không tự chủ được rùng mình một cái, nhỏ giọng trả lời:

- Sao thế? Hắn có vấn đề gì

- Không biết có phải cảm giác của ta sai lầm hay không, hắn tựa hồ bộ dáng rất để ý ta. Dương Khai cau mày. Tuyết Nguyệt kinh ngạc, nàng dĩ nhiên sẽ không nghĩ đến Dương Khai tự mình đa nghĩ. Thực lực của Dương Khai không yếu, nếu thực sự có người chú ý hắn, hắn khẳng định sẽ có chút cảm ứng. Nếu hắn đã nói như vậy, cường giả bị bao phỉ trong hắc khí đó, nhất định là chú ý hắn. Phảng phất ấn chứng thuyết pháp của Dương Khai vậy, ngay lúc Tuyết Nguyệt len lén quan sát đối phương, từ trong đoàn hắc khí, lại truyền đến một tiếng cười quái dị kiệt kiệt, tiếng cười cực kỳ chói tai. Tuyết Nguyệt không khỏi sắc mặt trắng nhợt.

- Người đó... rất nguy hiểm, không nên đi trêu chọc hắn. Nghê Quảng bỗng nhiên mở mắt ra da, nhẹ nhàng mà nói một tiếng, thần sắc nghiêm túc

- Nghê thúc, người đó có lai lịch gì? Tuyết Nguyệt hỏi

- Không rõ lắm. Nghê Quảng lắc lắc đầu

- Trong nhóm cường giả Hư Vương Cảnh mà ta biết, không có một người nào có thể đối mặt số người này. Nhưng... lão phu lại có thể đã nhận ra hắn rất mạnh, có lẽ, hắn không dưới lão phu

- Nói như vậy, hắn cũng là Hư Vương lưỡng tầng cảnh sao

- Có phải lưỡng tầng cảnh hay không lão phu cũng không thể phán đoán, trừ phi cùng hắn động thủ. Nghê Quảng chậm rãi nói

- Dù sao các ngươi không nên trêu chọc hắn. Người này khí tức tà ác, hẳn là tu luyện công pháp âm tà gì đó

- Ta hiểu rồi. Tuyết Nguyệt biết điều gật đầu. Kế tiếp, để tránh Dương Khai trêu chọc tới người không nên trêu, Tuyết Nguyệt rất cẩn thận giới thiệu cho hắn một ít đường đi cùng thân phận của cường giả Hư Vương Cảnh ở đây. Người ở chỗ này có hơn mười vị, Tuyết Nguyệt biết tám phần, có hai ba người nàng không nhận ra, cũng có thể làm ra một chút suy đoán. Dương Khai nhất nhất nhớ trong lòng bộ dạng cùng thân phận của những người đó, để phòng bất cứ tình huống nào. Bên ngoài cửa vào, mọi người đều yên lặng chờ đợi. Thỉnh thoảng lại có Hư Vương Cảnh mới tới chạy đến đây, tự tìm một vị trí, nhắm mắt dưỡng thần. Ước chừng ba ngày sau, trong tinh không xa xôi, bỗng nhiên xuất hiện một đạo lưu quang rực rỡ. Lưu quang đó bày biện ra hào quang màu tím dịu dàng, cực kỳ chói mắt. Vào lúc ánh sáng màu tím xuất hiện, Nghê Quảng hoắc mắt mở mắt ra, ánh mắt sâu sắc nhìn phương hướng ánh sáng màu tím tới, hừ lạnh một tiếng nói

- Lão thất phu này không ngờ cũng tới... Ông ta dường như liếc mắt liền nhìn ra thân phận của người đến.

- Bất quá cũng tốt, hắn tới, gần như là có thể rồi. Nghê Quảng lại nói một tiếng. Trong đạo độn quang màu tím tích chứa khí tức vô cùng cường đại, không dưới Nghê Quảng chút nào, chỉ thấy người tới nhất định là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh. Đã nhận ra điểm này, nhóm Hư Vương nhất tầng cảnh lúc nãy đến chỗ này đều hơi biến sắc mặt, duy chỉ có thân ảnh bao phủ trong hắc khí như cũ phát ra tiếng cười quái dị, lăn lộn không thèm để ý, tiếng cười lại làm cho người ta rợn cả tóc gáy. Giây lát, ánh sáng màu tím liền độn tới trước mặt mọi người cách đó không xa, quang hoa chợt tan ra, lộ ra hai đạo thân ảnh bao phủ bên trong. Hai người đều là thân hình khôi ngô tráng kiện giống nhau, thoạt nhìn giống như một khuôn đúc ra vậy, cũng đồng dạng đều tóc dài màu tím dồi dào, trên vai rối tung, thoạt nhìn tiêu sái hiên ngang, hành vi vô cùng đặc biệt. Hai người này, thoạt nhìn giống như huynh đệ vậy. Nhưng nếu cẩn thận quan sát, thì phát hiện không phải như thế, bởi vì tu vi của hai người chênh lệch rất lớn. Một người trong đó, Hư Vương lưỡng tầng cảnh, còn một người khác, lại chỉ có Phản Hư tam tầng cảnh, cùng một cảnh giới như Tuyết Nguyệt và Dương Khai vậy. Sau khi thân ảnh hiện ra, con ngươi của hai người bễ nghễ tách nhập, ngắm nhìn mọi nơi, cùng nhau ném sự chú ý đến bên phía Hằng La Thương Hội. Nghê Quảng cùng Hư Vương lưỡng tầng cảnh cường giả ánh mắt nhìn nhau... Tuyết Nguyệt cùng Phản Hư tam tầng cảnh võ giả ánh mắt va chạm... Người nào cũng không yếu thế, người nào cũng không lùi bước, thần sắc của mỗi người đều phong đạm vân khinh

- Ha ha ha! Tiếng cười vang lên như rung trời vậy, Hư Vương lưỡng tầng cảnh tóc tím cường giả cười ha hả, bộ dáng thoạt nhìn vô cùng hào sảng

- Để chư vị đợi lâu, lão phu đã tới chậm một chút

- Không có người nào đợi ngươi, Tử Long, ngươi vẫn thích tự mình đa nghĩ như vậy a! Nghê Quảng cười lạnh một tiếng.

- Vậy sao, ta cho rằng Nghê huynh ngươi chỉ mong sao ta nhanh tới đây chứ. Tử Long cười hắc hắc.

Chương 1754: Thất Lạc Chi Địa

- Không có ông, cửa vào này cũng có thể mở ra, chỉ có điều cần đợi thêm mấy người nữa thôi. Nghê Quảng thản nhiên nói

- Tuy nhiên ông đã đến rồi, đó không cần chờ đợi nữa

- Nếu như thế, vậy thì động thủ đi.

Tử Long lặng lẽ cười. Nghe được đối thoại của hai người, Dương Khai lập tức biết thân phận của người đến. Hư Vương lưỡng tầng cảnh tu vi có một đầu tóc tím, rõ ràng là chủ nhân của Tử Tinh, Tử Long! Hiểu rõ điểm này, thân phận của người còn lại cũng rất rõ ràng phơi bày - Tử Tinh thiếu chủ, Tử Đông Lai. Dương Khai có thể biết được Tử Đông Lai, đó là duyên cớ bởi vì Cổ Kiếm Tâm trong lúc vô tình nói đến, Cổ Kiếm Tâm song song nhắc tới Tử Đông Lai cùng Tuyết Nguyệt, đương nhiên là thừa nhận thực lực cường đại của Tử Đông Lai. Ba tên thanh niên tuấn ngạn, là ba người nổi danh nhất trong cả Tinh Vực! Bởi vì ba người bọn họ, đại diện ba cổ thế lực lớn khác nhau, hơn nữa ba người đều là người nối nghiệp của ba cổ thế lực tương lai. Dưới bọn họ, cũng còn thật nhiều thế hệ trẻ cường giả, uy danh vang xa. Như vị Hứa Tân Bạch đệ tử của Vô Đạo đại nhân, như Phiến Khinh La cùng con nối dòng của mấy Yêu tộc lĩnh chủ trên Đế Thần Tinh, chỉ có điều danh tiếng không vang dội như ba người này thôi. Nhưng không thể phủ nhận chính là, tương lai Tinh Vực, để cho những này người thống trị. Dương Khai không biết giữa Tử Đông Lai cùng Tuyết Nguyệt rốt cuộc có ân oán gì, hay hoặc chỉ là tranh cường háo thắng giữa thế hệ trẻ lẫn nhau. Dù sao hai người này vừa thấy mặt, đều lộ ra một bộ biểu lộ nhao nhao muốn thử, dường như bộ dáng hận không thể ở chỗ này đánh nhau một trận. Tuy nhiên dưới mắt hiển nhiên không là thời cơ gì tốt. Tử Long đến, khiến cửa vào mở ra có thể thi hành. Vì thế, Nghê Quảng cùng Tử Long hai người không ai nhường ai nổi lên chủ trì, hiệu triệu tất cả cường giả Hư Vương Cảnh bắt đầu xuất lực.

Sau khi trải qua thương thảo ngắn ngủi, nhóm cường giả Hư Vương Cảnh rối rít tản ra bốn phía, từng người lựa chọn sử dụng một vị trí gần cửa vào, ngưng thần chờ đợi

- Vậy... lại bắt đầu chứ? Tử Long đưa ánh mắt về phía Nghê Quảng, trưng cầu hỏi một tiếng. Nghê Quảng hơi gật đầu, ngay sau đó, thánh nguyên bàng bạc trong cơ thể bỗng nhiên bính phát, hai tay kết ra ấn ký phức tạp. Ngay sau đó, một tay chỉ về trước một cái. Một đạo cột sáng năng lượng mắt thường có thể thấy được, bắn ra từ trên tay của hắn, tràn tới lối vào hình tròn trắng nõn. Tử Long cũng cười ha ha, thúc giục thánh nguyên của mình, rót tới cửa vào.

Những cường giả Hư Vương Cảnh khác rối rít bắt chước làm theo, ngay cả vị một mực bao phủ trong hắc khí giấu giếm diện mục thật sự. Nhóm người đến tương đối nghi ngờ, thời khắc này cũng không có ý tứ sơ suất, phối hợp những người khác hành động. Cửa vào tản ra tia sáng trắng toát bỗng nhiên truyền ra một tiếng vang vù vù. Đó vốn là khe nứt không gian của chỗ lối vào du ly bất định, nhưng lại dường như bị lực lượng vô hình trói buộc ở đó, như ngừng lại tại chỗ. Mà bản thân cửa vào cũng giống như biến thành cái động không đáy vậy, tham lam mà điên cuồng cắn nuốt nhiều lực lượng thánh nguyên của nhóm cường giả Hư Vương Cảnh. Mọi người ở đây, chỉ có Dương Khai, Tuyết Nguyệt cùng Tử Đông Lai ba vị võ giả Phản Hư Cảnh không ra tay, chỉ đứng ngoài quan sát. Dù sao ba người bất kể tư chất xuất sắc cỡ nào, nội tình hùng hồn ra sao, trên căn bản so sánh cùng Hư Vương Cảnh, vẫn còn có chút chênh lệch. Loại cử động cưỡng ép mở ra cửa vào của Thất Lạc Chi Địa, ba người bỏ ra bất quá là như muối bỏ biển, thà lãng phí khí lực, còn không bằng giữ lại thực lực, ứng đối khả năng tồn tại nguy hiểm sau khi đi vào Thất Lạc Chi Địa. Thời gian chậm rãi trôi qua. Biểu lộ của mỗi một cường giả Hư Vương Cảnh đều không thoải mái, kéo dài không ngừng rót thánh nguyên tới lối vào, làm cho bọn họ tiêu hao to lớn. Cũng may bọn họ đều chuẩn bị không ít linh đan khôi phục thánh nguyên, thời khắc này đương nhiên cũng đều cùng nhau dùng tới. Tu vi cảnh giới cao thấp, thời khắc này đã nhìn một cái thấy ngay. Như La Lam, Thôi Hoằng Hư Vương nhất tầng cảnh như vậy, trên mặt trên trán mỗi người đều rịn ra mồ hôi dày đặc, thân thể không bị khống chế nhẹ nhàng run rẩy, chỉ có Nghê Quảng cùng Tử Long lưỡng tầng cảnh cường giả như vậy, còn có thể giữ vững trấn định. Càng ngày càng nhiều khe nứt không gian bị cố định ở lối vào, hơn nữa, theo thánh nguyên rót vào, dao động của những khe nứt không gian đó cũng từ từ tiêu tán, mơ hồ có dấu hiệu biến thành ổn định. Nhìn tới đây, Dương Khai đại khái hiểu rõ, mọi người sẽ lấy dạng phương thức gì đi vào Thất Lạc Chi Địa. Sự thật cũng quả thật như hắn đoán vậy, chỗ lối vào hình tròn tán phát ra tia sáng trắng nõn, lúc bị khe nứt không gian ổn định đạt tới số lượng nhất định, Nghê Quảng bỗng nhiên chợt quát một tiếng

- Có thể rồi! Lời vừa nói xong, tất cả Hư Vương Cảnh đều rối rít dừng tay, từng người lựa chọn khe nứt không gian khác nhau, hóa thành lưu quang, sau nối theo trước vọt vào cửa vào. Mà sau khi bọn họ tiến vào, những khe nứt không gian đó ổn định lại, bỗng nhiên bạo động, bắt đầu du tẩu xuyên qua. Nghê Quảng và La Lam hai người cùng một lúc, ngoắc về phía Dương Khai và Tuyết Nguyệt. Chờ đến sau khi hai người họ bay tới, lúc này mới từng người phóng ra thánh nguyên, một người bao lấy một người, phóng đi về phía một cái khe nứt không gian lớn nhất.

Một bên, ánh sáng màu tím hiện ra, tiếng cười của Tử Long truyền đến - Nghê huynh, lão phu đi trước một bước, ngươi nhất thiết không nên chết ở bên trong! Dứt lời, Tử Long liền dẫn Tử Đông Lai biến mất vào trong lối vào. Nghê Quảng hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó cũng vọt vào. Trong khoảnh khắc, vốn là hư không chen chúc bóng người, liền không có một bóng người. Đợi cho sau khi mọi người đều biến mất, cửa vào đó liền bắt đầu vặn vẹo biến ảo, càng ngày càng nhiều khe nứt không gian nổi lên, từ từ biến thành khuynh hướng nguy hiểm hơn. Có thể tưởng tượng, mặc dù giống như trước đó nhiều cường giả Hư Vương Cảnh tới như vậy, cũng không có biện pháp khai ích lối vào. Muốn đi vào, chỉ có chờ cơ hội lần sau, mà cơ hội lần sau, cũng không biết là năm nào tháng nào. Sau khi Dương Khai theo La Lam chui vào khe nứt không gian, liền sinh ra một loại cảm giác mất trọng lượng, dường như cả người đều rơi xuống về phía chỗ vực sâu vô tận. Phương diện thần thức cũng cảm nhận được áp lực lớn lao, đây là dấu hiệu báo trước rõ rệt nhất của không gian truyền tống. Hắn có thể đã nhận ra, La Lam đang vận chuyển lực lượng ngăn cản áp lực tới từ bốn phương tám hướng, bất quá truyền tống như vậy đối với bản thân của hắn mà nói, lại không coi là cái gì. Dù sao hắn tinh thông lực lượng không gian, loại áp lực đến từ lực lượng không gian với hắn mà nói sớm đã thành thói quen. Cả quá trình truyền tống rất nhanh, cơ hồ là trước một khắc đi vào cửa vào, ngay sau đó Dương Khai trước mắt liền xuất hiện phong cảnh của một cái thế giới khác. Bầu trời mờ tối, bên trên dường như có lực lượng hỗn độn bắt đầu khởi động. Không mặt trời không mặt trăng, không có ánh sao. Mặt đất hoang vắng khô khan, không có một ngọn cỏ, rách ra từng đạo cái khe như khe rãnh vậy. Vị trí của mọi người xuất hiện là ở giữa không trung, cho nên đi tới nơi này, liền không tự chủ được rơi xuống phía dưới. Dương Khai quay đầu nhìn bốn phía, phát hiện ba người Nghê Quảng, Tuyết Nguyệt, La Lam đều ở đó.

Chỉ có điều những người khác cũng không ở chỗ này. Cái này cũng rất dễ hiểu. Dù sao mọi người không thông qua cùng một cái khe của không gian đi vào chỗ này. Mỗi một cái khe của không gian, vị trí truyền tống tương ứng đều khác nhau rất lớn. Vận chuyển thánh nguyên, bốn người nhẹ nhàng bồng bềnh đi xuống phía dưới. Nghê Quảng cùng La Lam đều lộ ra một bộ biểu lộ như trút gánh nặng

- May thật, không có vừa tới lại đụng phải nguy hiểm. La Lam nhẹ giọng nói, mạnh như Nghê Quảng, cũng tán đồng gật đầu, cảm giác đám người mình có vận khí tốt. Từ trước khi đi vào Thất Lạc Chi Địa nhóm cường giả Hư Vương Cảnh, cũng không phải là thuận buồm xui gió. Không nói đến chỗ này ẩn chứa rất nhiều nguy cơ ngay cả Hư Vương Cảnh cũng không thể hóa giải, lại nói nguy hiểm mới vừa tiến vào chỗ này có thể sẽ gặp, cũng đủ khiến cho Hư Vương Cảnh bình thường mệt mỏi ứng phó. Vạn nhất đụng phải yêu thú gì cực kỳ hung hãn, thì có khả năng bỏ mạng ở nơi đây. Nơi đây yêu thú bậc chín chỗ nào cũng có, yêu thú bậc mười cũng quá nhiều, thậm chí yêu thú bậc mười một, bậc mười hai tồn tại trong truyền thuyết... Tuy nhiên vận may của bốn người cuối cùng coi là không tệ. Sau khi rơi xuống, Dương Khai đã nhận ra nơi đây cùng Tinh Vực khác nhau. Pháp tắc thiên địa lực lượng của nơi đây dường như vô cùng cường đại. Thánh nguyên cùng thần niệm của hắn cũng không bị ảnh hưởng, nhưng là... lực lượng của Thế tràng lại bị áp ch. Hắn thử phóng ra lực lượng của Thế tràng, lại phát hiện uy lực có thể phát huy bị suy yếu ít nhất một nửa. Đã nhận ra động tác của hắn, Tuyết Nguyệt ở một bên nói

- Không cần thử, mỗi người đều là như vậy, chẳng những là Thế tràng của chúng ta, vực tràng của Nghê thúc cũng sẽ bị áp chế. Lực lượng pháp tắc nơi đây hùng hồn thâm ảo, đối với Thế tràng vực tràng đều có trình độ ảnh hưởng khác nhau. Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt hơi buông lỏng không ít. Nghê Quảng ngắm nhìn bốn phía, thần niệm thả ra, sau khi xác nhận không có thứ gì có thể uy hiếp đến mình, lúc này mới quay đầu lại, nhìn La Lam hỏi

- La trưởng lão, kế tiếp bà tính toán như thế nào? La Lam ngẩn ra, hồ nghi nói - Ý của Nghê tiên sinh là... Nghê Quảng trầm ngâm một chút, mở miệng nói

- Nói thế này, lão phu sở dĩ mời nhóm các người, là bởi vì tam thiếu hắn muốn tên tiểu tử này theo bên người, về phần La trưởng lão bà cũng không phải trong suy nghĩ. Trước còn chưa đi vào chỗ này, lão phu không nói rõ, giờ này nếu đã vào được, lão phu muốn hỏi một chút, bà kế tiếp là đi chung với chúng ta hành động, còn là đơn độc hành động? Bất quá nói trước, tên tiểu tử này lão phu nhất định phải mang theo bên người.

Ông ta tuy rằng không biết Tuyết Nguyệt vì cái gì kiên trì muốn giữ lại Dương Khai, nhưng ông ta biết rõ tính tình của Tuyết Nguyệt, biết tam thiếu là tuyệt đối sẽ không bẩn thỉu. Tuyết Nguyệt nếu muốn giữ lại Dương Khai, đó tất nhiên là có đạo lý. Thấy La Lam trầm tư, Nghê Quảng nói

- Nếu bà đi cùng lão phu, tính an toàn thế tất có thể tăng lên không ít. Nhưng lão phu không thể bảo đảm bà nhất định sẽ được chỗ tốt gì. Nếu cách xa lão phu, tuy rằng hệ số nguy hiểm khá cao, nhưng nếu là có thể ở chỗ này chiếm được một vài thứ, vậy coi như chuyến đi này không tệ. Lời này ý tứ nói đúng là, Nghê Quảng mặc dù tìm đến thứ tốt gì, cũng sẽ không phân cho La Lam, trừ phi ông ta cần La Lam phối hợp, cuối cùng lấy tỉ lệ bỏ ra phân phối chỗ tốt

- Ta hiểu rồi. La Lam gật đầu

- Tuy nhiên... Ta vẫn muốn đi cùng các người, dù sao Dương Khai là ta mang người tới, thiếp cũng không thể bỏ mặc. Nàng cũng không dám dưới tình huống không có Dương Khai một mình hành động. Trước khi biết Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, La Lam thậm chí không có chuẩn bị tới chỗ Thất Lạc Chi Địa này. Mặc dù bà ta sớm đã chiếm được tin tức, nhưng chỉ dựa vào một mình bà ta, cũng không có vạn toàn nắm chắc có thể ở chỗ này sống tiếp. Sau khi bà ta biết Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, mới tạm thời dâng lên ý tới chỗ này. Cho nên bà ta bất kể như thế nào cũng không muốn cách xa Dương Khai. Thấy bà ta lựa chọn như vậy, Nghê Quảng cũng không có vẻ mặt lộ ra rất ngoài ý muốn

- Một khi đã như vậy, vậy thì cùng nhau đi. Ừ, La trưởng lão, lần này bà tới mục đích chủ yếu là gì? La Lam nhìn Dương Khai liếc một cái, hé miệng cười đáp

- Không có mục đích gì đặc biệt, theo số phận đi. Bà ta cũng không dám nói ra chuyện Kinh Không Thú, nếu không với Nghê Quảng thông minh lanh lợi, khẳng định sẽ suy đoán ra một vài thứ.

Chương 1755: Chuyện cũ như mộng

Sau khi bốn người bàn bạc liền quyết định tìm một nơi gần đây để điều tức một hồi. Dù sao quá trình mở ra cửa vào Thất Lạc Chi Địa trước đó, Nghê Quảng và La Lam đều đã hao tổn tinh lực rất lớn. Ở cái nơi nguy cơ đầy rẫy này, bọn họ phải giữ được trạng thái ở mức tốt nhất mới có thể ứng phó được với nguy hiểm tiếp theo.

Cũng may ở gần đó cũng không có gì bất thường. Nghê Quảng liền dẫn bọ họ trốn vào bên dưới một cái khe.

Cái khe này đâm xuyên ngang dọc, có lẽ là một hẻm núi. Sau khi trốn xuống dưới này, ngẩng đầu lên nhìn chỉ có thể thấy được ánh sáng lờ mờ. Nơi này cách mặt đất ít nhất cũng tới mấy trăm trượng.

Gió lạnh từ đáy khe rít lên từng trận, cảm giác hơi âm u lạnh lẽo.

Tuy cảnh giới tu vi của Dương Khai và Tuyết Nguyệt chưa đạt tới Hư Vương Cảnh nhưng tinh lực của hai người vẫn tràn đầy, thực lực cũng không bị tiêu hao, cho nên việc hộ pháp hiển nhiên là do hai người họ phụ trách.

Nghê Quảng và La Lam mỗi người chọn một vị trí cách nhau không xa rồi ngồi xuống, lấy linh đan uống vào.

Dương Khai bảo vệ bên cạnh La Lam, còn Tuyết Nguyệt thì bảo vệ bên cạnh Nghê Quảng, mỗi người một việc.

Không gian yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có từng trận gió lạnh rít lên thê lương truyền đến, làm tăng thêm phần rùng rợn.

Tuyết Nguyệt thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh, tỏ ra khá khẩn trương.

Bất kể tu vi của nàng cao bao nhiêu, thực lực của nàng mạnh mẽ dường nào, nhưng suy cho cùng nàng vẫn là nữ nhân, đối mặt với hoàn cảnh rùng rợn này theo bản năng nàng vẫn cảm thấy sợ hãi và cảnh giác.

Dương Khai thì chẳng có biểu hiện gì, hắn dứt khoát nhắm hai mắt lại, tỏa ra thần niệm giám sát xung quanh, đề phòng chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng không biết đã qua bao lâu, Dương Khai chợt mở mắt...

Hắn phát hiện lúc này mình đang nằm trên một chiếc giường, chiếc giường này chắc là được làm từ gỗ, rất cứng rắn. Hắn lại ngẩng đầu lên, phía trên là nóc nhà sơ sài, khắp nơi đều bị hở; nghiêng đầu nhìn xung quanh thì thấy trong phòng bày biện cũng hết sức đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn và một chiếc ghế mà thôi.

Khung cảnh này dường như Dương Khai đã gặp ở đâu đó, trên mặt hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, đầu óc mơ màng khiến cho suy nghĩ của hắn không thể nào thông suốt.

Bản năng của hắn mách bảo có điều gì đó không thích hợp, tựa như hắn đã quên mất chuyện gì đó rất quan trọng vậy. Cố gắng hồi tưởng lại thì hắn liền cảm thấy rất đau đầu.

Thậm chí hắn không nhớ được trước đó mình đang làm cái gì.

Hắn lắc lắc đầu rồi rời khỏi giường, đẩy cửa đi ra ngoài quan sát...

Những ký ức trong đầu chợt như thủy triều ùa về. Dương Khai chợt nhớ ra, hôm nay là ngày các đệ tử Lăng Tiêu Các thí luyện. Chỉ mới vào tông môn được mấy năm, tu vi vẫn chưa đạt yêu cầu của tông môn nên hắn vẫn chậm chạp không được thăng cấp làm đệ tử chính thức, chỉ có thể vừa quét rác cho tông môn để mưu sinh, vừa tu luyện, hy vọng một ngày nào đó có thể đạt được tâm nguyện, trở thành đệ tử chính thức.

Ngoài phòng có một cây chổi, lúc này trời vẫn còn chưa sáng tỏ, chính là thời điểm tờ mờ sáng.

Dương Khai cười tự giễu rồi đi tới cầm cây chổi, bắt đầu công việc của một ngày mới.

Phía trước khắp các Đường lớn nhỏ trong tông môn, từ Cống Hiến Đường, Thí Võ Điện, Võ Kỹ Đường đều có hình bóng bận rộn của Dương Khai xuất hiện, tất cả con đường đều được quét dọn sạch sẽ. Hắn là đệ tử ở tầng đáy nhất trong Lăng Tiêu Các, cũng là đệ tử vất vả nhất.

Trời dần dần sáng tỏ, không ít sư huynh đệ tụ tập vây quanh Dương Khai, chuẩn bị khiêu chiến hắn.

Cuối cùng, một tên sư đệ chỉ có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng bốn thắng được một chiêu, cho hắn một trận nằm bẹp dí rồi nghênh ngang rời đi.

Nằm trên đất thở hồng hộc, cảm nhận sự đau đớn và bất lực của bản thân, Dương Khai từ từ nắm chặt quả đấm lại.

Rồi tựa như cảm nhận được gì đó, hắn liền di chuyển ánh mắt tới một cây đại thụ cách đó không xa.

Trên tán cây đại thụ kia có một bóng người đang lặng lẽ đứng đó, khuôn mặt của nàng không thấy rõ bởi nàng đeo một chiếc mạng che mặt màu đen, thân thể của nàng cân đối mềm mại, trên trán đeo một món trang sức bằng ngọc bích, ánh mắt trong suốt ngây thơ như nước, không chút tỳ vết.

Dương Khai lẳng lặng nhìn nàng, hắn cảm thấy nữ nhân này tựa như rất quan trọng đối với mình, nhưng hắn không hiểu tại sao mình lại có ý nghĩ như vậy.

Trong chớp mắt khi bốn mắt nhìn nhau, nữ nhân che mặt kia liền thoát một cái biến mất.

Khi nữ nhân kia biến mất, lồng ngực của hắn chợt nhói lên đau đớn, tựa như có người bóp mạnh vào tim hắn, khiến cho hắn không thở được vậy. Dương Khai lắc lắc đầu, khó nhọc bò dậy, cầm cây chổi lên rồi lê bước về căn nhà gỗ của mình.

Cuối cùng hắn vẫn không thể hoàn thành yêu cầu của tông môn trước thời hạn, cuối cùng hắn vẫn không thể trở thành đệ tử của Lăng Tiêu Các...
Lúc bị trục xuất khỏi Lăng Tiêu Các, Dương Khai chỉ lặng lẽ thu xếp đồ đạc của mình gói thành một bọc nhỏ, rồi men theo con đường quen thuộc đi xuống núi.

Đứng trước sơn môn, Dương Khai ngoảnh đầu nhìn lại tấm biển đề ba chữ lớn "Lăng Tiêu Các", rồi đứng yên tại chỗ, suy nghĩ miên man.

Hiện tại hắn mới chỉ 15 tuổi, nhưng tương lai phía trước lại hoàn toàn mờ mịt.

Chợt có một nhóm sư huynh sư tỷ từ dưới chân núi đi lên. Người đi đầu tay cầm bội kiếm, dáng vẻ lạnh lùng, thanh cao, tựa như một đứa trẻ được tạc từ băng tuyết vậy, trông hết sức xinh xắn. Nàng mặc trang phục màu trắng tinh, không nhiễm một hạt bụi, là tâm điểm chú ý khiến mọi người vây quanh. Đoàn người cười cười nói nói, rất nhanh đã đi tới cách Dương Khai không xa.

Thấy điệu bộ khác thường của hắn, nữ nhân dẫn đầu kia liền dừng bước nhìn về phía Dương Khai, hé đôi môi đỏ mọng nói: - Vị sư đệ này, phải xuống núi sao?

Dương Khai quay đầu nhìn lại, sau khi nhìn thấy khuôn mặt của đối phương liền khẽ giật mình, thốt lên: - Tô Nhan...

Vừa nói xong, Dương Khai liền giật mình. Tuy hắn đã ở Lăng Tiêu Các được ba năm, đã nghe nói rất nhiều về vị đại sư tỷ này, cũng nhiều lần được chiêm ngưỡng phong thái của nàng, nhưng hai người chưa từng nói chuyện với nhau một câu nào.

Dù sao, đại sư tỷ Lăng Tiêu Các địa vị cao vời vợi, còn Dương Khai chỉ là một tên đệ tử thí luyện mà thôi, thực lực và thân phận chênh lệch quá xa, căn bản không thể với tới.

Hắn cũng không biết tại sao mình bỗng nhiên lại gọi thẳng tên họ của nàng ra, hơn nữa cách xưng hô lại rất thân thiết, tựa như hắn đã gọi như vậy vô số lần rồi vậy. Tên gọi này dường như cũng là cái tên khiến hắn ngày đêm tưởng nhớ.

Tô Nhan nhíu mày, cũng không tỏ thái độ gì. Trái lại, những vị sư huynh sư tỷ có thực lực không thấp vẫn luôn kè kè bên cạnh nàng kia, lại nhìn Dương Khai với ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.

Một vị sư huynh tính tình nóng nảy liền hừ lạnh một tiếng, không khách khí chút nào nói: - Tên họ của Đại sư tỷ mà ngươi cũng dám tùy tiện gọi thẳng ra sao?

Nói rồi, bỗng nhiên hắn liền cách không đánh một chưởng về phía Dương Khai.

Chưởng lực hết sức mạnh mẽ, đánh bay Dương Khai ra ngoài, thân thể lộn mấy vòng trên không trung mới rơi bịch xuống đất, khóe miệng ứa máu, quần áo lem luốc, trông hết sức chật vật.

Hắn không chút để ý đến đau đớn trên cơ thể, mà cau mày nằm trên mặt đất, trầm tư suy nghĩ.

Hắn không rõ tại sao lại như vậy, tất cả những điều này đối với hắn vừa quen thuộc lại vừa xa lạ...

Một làn gió thơm cuốn đến, cách không xa trước mắt Dương Khai hiện ra một đôi chân xinh xắn. Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Tô Nhan đang đứng trước mặt mình, vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng, nhìn qua tựa như một vị nữ thần cao không thể với tới vậy.

- Đại sư tỷ, cần gì phải để mắt đến hắn chứ! Vị sư huynh ra tay với hắn trước đó hừ lạnh nói, trên mặt hiện ra vẻ khó chịu.

Tô Nhan cũng không trả lời mà đưa tay về phía Dương Khai, dường như đang định kéo hắn dậy vậy. Dương Khai chần chờ một lát, rồi đưa tay cho Tô Nhan nắm, nương theo lực kéo đứng dậy.

Vị sư huynh đối với Dương Khai rất có thành kiến kia, ở bên cạnh nhìn mà gương mặt méo mó lại vì vô cùng tức giận, hắn không ngờ chỉ vì sơ suất mà khiến cho Dương Khai có cơ hội đụng chạm da thịt với nàng.

Dương Khai thật thà đứng im tại chỗ, Tô Nhan lại đưa tay phủi phủi bụi trên người hắn. Giờ phút này, vẻ mặt lạnh lùng như băng của nàng đã vô hình tan biến mất.

Hiện ra trước mặt là một dáng vẻ dịu dàng, khiến Dương Khai ngẩn ra, nhưng hắn lại cảm thấy điều đó rất hiển nhiên.

- Thế giới bên ngoài rất hung hiểm, nếu sư đệ phải xuống núi thì nên sớm lên đường đi. Trên đường nhớ cẩn thận, đi sớm về sớm nha. Tô Nhan dặn dò vài câu, rồi nhìn nhìn thật sâu Dương Khai một cái, sau đó liền xoay người tiếp tục tiến vào Lăng Tiêu Các.

Dương Khai đứng tại chỗ nhìn theo nàng rời đi, trong lòng không khỏi nổi lêm cảm giác cô đơn.

Từ phía xa loáng thoáng truyền đến giọng nói khinh bỉ của tên sư huynh kia: - Đại sư tỷ, tên kia là đệ tử thí luyện bị trục xuất khỏi sư môn đó, hắn sẽ không trở lại nữa, tỷ không cần quan tâm nhiều đến hắn...

- Vậy sao... Ngữ điệu của Tô Nhan tựa như vừa chợt hiểu ra, rồi nàng liền lên tiếng: - Hắn sẽ quay trở lại.

Dương Khai nhìn theo bóng dáng của giai nhân đang càng lúc càng xa, cho đến khi khuất hẳn.

Sau đó hắn liền thu hồi ánh mắt lại, nhìn về một hướng khác, ở phía rất xa có một sư tỷ mặc chiếc váy màu xanh biếc, trên mặt mang một tấm mạng màu đen đang lẳng lặng đứng đó.

Cơn gió mạnh thổi tới khiến cho phần dưới mạng che mặt của nàng bị cuốn lên, Dương Khai nhìn thấy được đôi môi của nàng đang mấp máy, tựa như đang nói điều gì đó.

Nhưng do khoảng cách quá xa, Dương Khai cũng không nghe rõ. Hắn đang định hô lên hỏi thăm thì vị sư tỷ kia đã không còn thấy bóng dáng.

Đến lúc cuối cùng... hắn cũng chỉ biết được tên của vị sư tỷ này mà thôi.

Hạ Ngưng Thường!

Đây có lẽ là cái tên mà hắn suốt đời sẽ không quên được.

Dương Khai nhặt bọc quần áo của mình lên, rồi xoay người sải bước rời đi.

Thậm chí trong trận chiến tranh đoạt vị trí gia chủ của Dương gia, Dương Khai cũng không tham gia, bởi vì thực lực của hắn không đủ, không thể mang đến tác dụng gì, dù có tham gia cũng chỉ tự rước nhục vào thân mà thôi.

Đại ca Dương Uy với thực lực tuyệt đỉnh và giao thiệp rộng rãi, đã được lựa chọn trở thành người kế nhiệm của gia tộc thay thế Dương Khai, được gia tộc gửi gắm hy vọng, ra sức bồi dưỡng.

Thời gian thấm thoát trôi qua, Dương Khai đã 18 tuổi.

Phụ thân Dương Ứng Phong và mẫu thân Đổng Tố Trúc thu xếp cho hắn một mối hôn nhân, đối phương là con gái của một người phía mẫu thân hắn, cũng coi như môn đăng hộ đối.

Dương Khai cũng không kén cá chọn canh, một lòng đeo đuổi theo con đường võ đạo nhưng hắn không thu hoạch được gì đáng kể. Lúc này trở về, bản thân là người của Dương gia, đến tuổi phải cống hiến cho Dương gia được điều gì đó, ít nhất cũng nên sinh con nối dõi, giữ vững được nhân số đông đảo của Dương gia.

Hắn cùng với nữ nhân kia thuận lợi thành thân, sinh con.

Ban ngày, hắn bươn chải làm ăn cho phụ giúp Dương gia, ban đêm hắn trở về phủ của mình tận hưởng không khí ấm cúng gia đình, thê tử chiều chuộng hắn hết mình, con cái cũng biết vâng lời.

Đó là một gia đình rất hạnh phúc.

Thế nhưng... lâu dần, chí nguyện trong lòng Dương Khai lại bắt đầu trỗi dậy.

Hắn cảm thấy cuộc sống của mình không phải là như vậy, hắn cần phải có một cơ hội khác, cơ hội để gây dựng một sự nghiệp vĩ đại.

Hắn thử xóa loại ý nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu, nhưng lại phát hiện ra, ý nghĩ này tựa như rượu được ủ dưới hầm vậy, càng lâu ngày càng nồng đậm, chẳng những không thể xua tan, mà còn không lúc nào là không muốn bộc phát ra.

Chương 1756: Trải qua một đời người

Ngoài ra, Dương Khai còn không ngừng thấy được những gương mặt hiện lên trong đầu, có già có trẻ, có nam có nữ. Tuy Dương Khai chưa từng thấy bọn họ, nhưng hắn lại cảm thấy những người này hết sức thân thuộc đối với mình, thậm chí có thể nói ra tên của bọn họ.

Địa Ma, Lăng Thái Hư, Sở Lăng Tiêu, Phi Vũ, Lực Hoàn, Phi Tiến, Thương Viêm, Lệ Dung, Hàn Phỉ, Tuyết Nguyệt, Vũ Y, Diệp Tích Quân, Đại Diên, Tiền Thông...

Những người này luôn hiện lên trong đầu Dương Khai, mỗi một người đều không ngừng mấp máy môi, tựa như muốn nói cho hắn biết điều gì vậy, nhưng bất kể như thế nào Dương Khai cũng không nghe được.

Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua, Dương Khai đã bước vào tuổi 40, rồi 50, 60...

Đến năm 70 tuổi, hắn đã con cháu đầy đàn, phụ mẫu đã mất từ lâu, mọi thứ thay đổi quá nhiều. Chỉ huy nhất có một thứ không thay đổi, đó chính là những gương mặt kia vẫn không ngừng hiện lên trong đầu hắn quanh năm suốt tháng.

Những khuôn mặt kia càng ngày càng rõ ràng, thấp thoáng hắn đã có thể nghe được những âm thanh yếu ớt truyền đến.

Một cơn bệnh nặng xảy ra đột ngột, vắt kiệt sức sống của Dương Khai.

Nằm ở trên giường bệnh, hắn nghe thấy bên ngoài truyền đến những tiếng khóc nức nở, đó là âm thanh của đám con cháu. Dương Khai biết, thời gian của hắn đã không còn nhiều nữa rồi.

Người thê tử làm bạn cả đời với hắn nhan sắc cũng đã tàn phai. Hiện tại, nàng ta chẳng qua cũng chỉ là một lão bà bình thường mà thôi, nhưng trong giờ phút cuối này, nàng vẫn kiên trì túc trực bên giường, chăm sóc cho Dương Khai.

Kiếp này... dường như cũng không tệ lắm đó chứ? Dương Khai nằm ngẫm nghĩ, rồi dùng ánh mắt mờ đục nhìn về phía thê tử. Mấy chục năm làm lụng vất vả, khiến tóc nàng cũng đã bạc trắng.

Dương Khai nhìn nàng, cố nặn ra một nụ cười.

Nhưng một việc khiến Dương Khai không ngờ tới chính là, người thê tử hết mình chiều chuộng hắn từ xưa đến giờ, giờ phút này lại đang lạnh lùng nhìn hắn một cách chăm chú.

- Bà... Dương Khai chỉ thốt được một từ, rồi há miệng thở dốc.

Đối phương liền phát ra một loại âm thanh trong trẻo dễ nghe, hoàn toàn không phải là âm thanh của một bà lão mà ngược lại rất giống với âm thanh của một nữ tử còn trẻ: - Cuối cùng cũng đã được giải thoát rồi. Bị ngươi liên lụy cả đời, tới lúc này mới coi như đã được giải thoát!

- Bà... tại sao bà lại nói như vậy? Dương Khai nghi ngờ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy vẻ đau khổ và thất vọng.

- Ta nên nói như thế nào đây? Đối phương cười lạnh, rồi nói: - Nên cảm tạ ngươi sao? Nếu không phải Dương gia ngươi thế lực lớn mạnh, thì mấy chục năm trước ta làm sao phải gả vào đó chứ? Ngươi là cái hạng người tẻ nhạt tầm thường, nếu không phải xuất thân từ Dương gia, chỉ sợ ngay cả hạng người tầm thường ngươi cũng không bằng, ngươi sống chỉ uổng phí cuộc đời mà thôi!

- Đây là suy nghĩ trong lòng của bà sao?

- Đúng vậy! Thất vọng sao? Đối phương vẫn cười lạnh như cũ, nụ cười hết sức tàn nhẫn, tựa như một thanh đao nhọn đâm thẳng vào trái tim Dương Khai vậy.

Dương Khai cười ha hả một tràng, rồi nhắm hai mắt lại.

Lão bà ngồi bên giường nở nụ cười càng thêm tàn nhẫn hơn.

Dương Khai chợt mở miệng nói: - Không mộng không ảo, nói thực, mấy chục năm qua ngươi đã làm rất tốt, thế nhưng... ta đã biết rằng đây chỉ là ảo giác mà thôi.

- Cái gì? Sắc mặt lão bà đại biến, đứng phắt dậy, dáng vẻ không thể tin nổi nhìn Dương Khai nói: - Ngươi có biết mình đang nói cái gì không?

- Đến lúc này, không phải ngươi nên trở mặt, đả kích nặng nề vào cuộc sống thỏa mãn một đời của ta, khiến ta lâm vào tuyệt vọng hay sao? Dương Khai lần nữa mở mắt ra, ánh mắt mờ đục đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó chính là ánh mắt lấp lánh rực rỡ tràn đầy sức sống, rồi hắn cười khẩy nói: - Ngay cả đám người đang khóc lóc chuẩn bị đưa tang ta ngoài kia, không phải cũng nên xông vào kể tội ta một phen, khiến cho ta chết không nhắm mắt hay sao?

- Làm sao ngươi có thể... Sắc mặt lão bà tái nhợt nói.

- Sao ta có thể nhận ra hả? Từ hơn 30 năm trước, ta đã phát hiện ra, toàn bộ đều không phải là thật, ta đã nhớ ra tất cả rồi!

- Nếu đã phát hiện ra, vì sao ngươi còn phối hợp theo như vậy? Sắc mặt lão bà trở nên dữ tợn hỏi.

- Ha ha... Dương Khai cười lên một tràng, sau đó ngồi thẳng dậy, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Bởi vì đoạn đường đời này ta chưa từng trải qua, đã có cơ hội này, đương nhiên là ta muốn trải nghiệm một phen, điều này cũng giúp cho tâm cảnh của ta được ma luyện, không phải sao?

Những gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ không ngừng lóe lên trong đầu Dương Khai kia, những âm thanh muốn truyền đến tai hắn kia, trong mấy chục năm trước từ trong ảo cảnh này, cuối cùng hắn cũng nhớ lại tất cả. Lúc đó Dương Khai đã rất hoảng sợ!

Hắn không biết mình đã bị trúng chiêu lúc nào, cũng không nhận ra bất cứ địch nhân nào tồn tại. Hắn nhớ mình đang cùng Tuyết Nguyệt hộ pháp cho La Lam và Nghê Quảng, xung quanh không hề có bóng dáng tên địch nhân nào.

Tình huống này quá mức quỷ dị.

Điều này chứng tỏ, tên địch nhân không biết kia có lực lượng thần hồn mạnh mẽ đến mức khó có thể tưởng tượng nổi. Đối phương có thể thần không biết quỷ không hay xâm nhập vào thức hải của hắn, thay đổi trí nhớ, làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn, khiến cho hắn quên hết tất cả mà tin vào phần trí nhớ giả tạo đã bị thay đổi đó.

Cho nên hắn không có vội vã ra tay.

Một là, hắn không biết địch nhân là ai, tùy tiện ra tay có vẻ không ổn lắm. Hai là, đúng như hắn nói, đoạn đường đời này hắn chưa từng trải qua, quả thật là rất tốt. Dĩ nhiên... nếu như vị "thê tử" bồi bạn với hắn cả đời kia có thể cứ như vậy duy trì đến phút cuối cùng, chăm sóc hắn đến lúc lâm chung, thì không còn gì tốt hơn.

Nhưng trong thời khắc cuối cùng, nàng lại định hủy diệt phần trải nghiệm quý giá khó có được của Dương Khai, muốn cho hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Mỗi người, vĩnh viễn đều chỉ có một cuộc đời.

Một cuộc đời thứ hai chỉ là hy vọng xa vời, luân hồi là việc hư ảo không thể tin, cho dù thực sự có luân hồi, thì cũng làm gì có ai mang theo được trí nhớ của kiếp trước chuyển thế đầu thai làm người lần nữa chứ?

Dương Khai cũng coi như đã được trải qua một đời người, tuy rằng chỉ ngắn ngủi có 70 năm...

Khi hắn vừa nói xong, những tiếng khóc thút thít của đám con cháu ở phía ngoài cũng im bặt, tiếp đó là một trận gào khóc thảm thiết truyền đến, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Lão bà cười lạnh nói: - Ngươi tưởng khám phá được ảo cảnh là sẽ không sao rồi sao? Ngươi quá tự phụ rồi, nếu ngươi bóc trần sớm một chút, còn có khả năng thoát khỏi nơi này, nhưng hiện tại suy nghĩ của ngươi trầm mê ở đây quá lâu như vậy đã vĩnh viễn không có khả năng thoát khỏi nơi này nữa rồi, thần hồn của ngươi sẽ mãi mãi trầm luân ở lại nơi này!

- Vậy sao? Dương Khai vẫn bình tĩnh như thường, cười hắc hắc nói: - Xem ra, ngươi không có năng lực công kích trực tiếp, mà chỉ có thể thông qua việc khống chế ký ức của người khác để gây ảnh hưởng tới họ thôi phải không?

Câu nói đã vạch trần năng lực của lão bà, khiến bà ta không khỏi biến sắc.

Suy cho cùng, nếu có năng lực tấn công trực tiếp thì đối mặt với tình huống trước mắt, chắc chắn lão bà này sẽ không khoanh tay chịu chết mà đã sớm lao lên tấn công rồi. Nhưng ngược lại, bà ta lại chỉ biết đứng đó gào thét, điều đó đã chứng tỏ bà ta không có năng lực đó.

- Thôi, dừng ở đây đi, tuy nhiên... ta vẫn phải cám ơn ngươi, kinh nghiệm trải qua một đời vừa qua, quả thật đã làm cho tâm cảnh của ta bền bỉ không ít, đối với việc đột phá lên Hư Vương Cảnh càng có tự tin hơn. Dương Khai mỉm cười nói.
Vấn đề của hắn, chính là thực lực tăng lên quá nhanh, từ lúc bắt đầu tu luyện cho tới bây giờ, mới chỉ chưa tới 40 năm mà hắn đã đạt tới Phản Hư tam tầng cảnh. Thực lực mạnh mẽ nhất định phải có tâm cảnh tương ứng với tu vi, nếu không rất có thể sẽ bị tẩu hỏa nhập ma trong quá trình tu luyện.

Đây là khuyết điểm của hắn.

Nhưng hiện tại khuyết điểm này đã được khắc phục, không cần biết bên ngoài đã trải qua bao lâu, suy nghĩ của hắn ở nơi này ít nhà đã trải qua 70 năm, mức độ tích lũy về tâm cảnh đã đủ tương xứng với cảnh giới tu vi của hắn.

Hắn thật sự muốn cảm tạ đối phương đã cho hắn một cơ hội như vậy.

Chỉ riêng việc này đã đủ để khiến chuyến đi này của hắn không tệ rồi, dù tiếp theo không thu hoạch được gì cũng chẳng sao.

Dương Khai định sau khi rời khỏi Thất Lạc Chi Địa sẽ tìm một nơi vắng vẻ tấn cấp lên Hư Vương Cảnh, mà địa điểm hắn cũng đã chọn sẵn trong đầu rồi.

Đối với việc đột phá lên Hư Vương Cảnh hắn rất nắm chắc, hơn nữa đã trải qua lần rèn luyện tâm cảnh này, chắc chắn đến lúc đó sẽ hết sức thuận lợi.

Dương Khai vừa dứt lời, sắc mặt lão bà vốn đang bất an bỗng nhiên liền biến thành một luồng khói đen, luồng khói đen truyền ra tiếng gào thét thê lương rồi lao tới đánh thẳng về phía Dương Khai.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài phòng cũng có rất nhiều luồng khói đen lao tới tấn công Dương Khai.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, hai mắt lóe lên, phát ra uy lực của Diệt Thế Ma Nhãn.

Diệt Thế Ma Nhãn có tác dụng khám phá ra những thứ vô hình, là khắc tinh lớn nhất của loại ảo cảnh này.

Ma Nhãn vừa ra, thế giới ảo ảnh này cũng bắt đầu sụp đổ, giống như chiếc gương bị đập vỡ vậy, cả Dương phủ, rồi toàn bộ thế giới đều bắt đầu vỡ vụn ra.

Mà một đám những luồng khói đen đang đánh về phía Dương Khai kia không ảnh hưởng gì đến hắn mảy may. Đúng như hắn đã suy đoán trước đó, những luồng khói đen này không có khả năng công kích trực tiếp, nó chỉ có tác dụng khơi dậy cảm xúc tiêu cực trong lòng những người bị rơi vào ảo cảnh mà thôi.

Bóng đen xuyên qua thân thể Dương Khai, rồi biến mất không thấy.

Trong chốc lát, ảo cảnh đã bị phá.

Dương Khai trở lại thế giới thực tại.

Nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, sau lưng bỗng nhiên có tiếng gió rít đánh úp tới. hắn vội vàng lộn người về phía trước, tránh khỏi công kích từ phía sau, khi đã ổn định thân hình hắn liền quay đầu nhìn lại.

Hắn thấy được bóng đen trong ảo cảnh trước đó, chỉ có điều bóng đen này hiện tại lại có hình người với đầy đủ tứ chi, chỉ không có ngũ quan mà thôi.

Xem ra, tất cả ảo cảnh trước đó đều do bóng đen này giở trò quỷ gây ra. Dương Khai lập tức sáng tỏ.

Mà giờ phút này, bóng đen có vẻ cũng đã bị thương không nhẹ. Dù sao nó thi triển bí thuật kéo Dương Khai vào ảo cảnh, nay bí thuật bị phá, nó cũng phải chịu thương tổn vì phản phệ.

Trong tiếng gào thét, bóng đen lần nữa lại đánh về phía Dương Khai.

Dương Khai phất tay bắn ra một sợi Kim Huyết Ti cắt tới đối phương. Kim Huyết Ti trước đây đều phát huy hiệu quả, nhưng lúc này lại không hề có tác dụng, xuyên thẳng qua thân thể của nó mà không hề tạo thành chút tổn thương nào.

Dương Khai nhướng mày, thánh nguyên liền bộc phát ra, vỗ xuống một chiêu Già Thiên Thủ.

Bàn tay to lớn bao trùm lên thân thể bóng đen, nhưng đồng dạng cũng không hề tạo thành chút tổn thương nào với nó.

Thoáng lưỡng lự giây lát, bóng đen đã nhào tới trước mặt hắn.

- Kim Huyết Ti vô dụng, bí thuật thánh nguyên cũng vô dụng, xem ra... chỉ có công kích thần hồn mới có tác dụng với ngươi. Dương Khai không ngừng cười lạnh, đứng tại chỗ không nhúc nhích, bỗng nhiên con mắt trái của hắn liền hiện lên một đồ án hình hoa sen.

Chương 1757: Thoát đi

Bí thuật Sinh Liên! thủ đoạn công kích thần hồn mạnh mẽ nhất của Dương Khai.

Đối mặt với bóng đen quỷ dị như thế, hắn không dám công kích để dò xét, mà vừa ra tay đã tung sát chiêu.

Đồ án hoa sen xẹt tới, ngay sau đó liền xuất hiện bên trong cơ thể của bóng đen, hoa sen bắt đầu từ từ nở ra, mà dưỡng chất để nó nở rộ ra chính là lực lượng căn nguyên của bóng đen!

Bóng đen đang cách Dương Khai không tới một xích, bỗng nhiên khựng lại, ngay sau đó ngã xuống đất, hét lên thảm thiết.

Chờ đến khi hoa sen nở rộ ra, thì bóng đen đã sớm biến mất, thay vào đó chính là một đóa Hắc Liên nằm ở đó, ngay sau đó đóa Hắc Liên liền tan rã, tiêu tán mất.

Đến tận lúc này, Dương Khai mới có thời gian rảnh rỗi đi kiểm tra tình hình của những người khác.

La Lam cách hắn gần nhất, khi Dương Khai quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện phía sau vị cường giả Hư Vương nhất tầng cảnh này đang có một bóng đen đứng đó. Bóng đen này giống hết bóng đen mà hắn vừa tiêu diệt, cũng có hình dáng con người, không có ngũ quan.

Giờ phút này, bóng đen kia giống như đang nằm trên lưng La Lam vậy. Từ mặt của nó thò ra một thứ gì đó giống như ống hút, cắn thẳng vào sau gáy của La Lam.

Từ bên trong cơ thể bóng đen kia phát ra một luồng lực lượng tà ác, có tác dụng ảnh hưởng đến trí não của La Lam, kéo thần hồn của nàng vào trong ảo cảnh.

Chỉ có điều, không biết La Lam đang trải qua ảo cảnh gì, mà thân thể mềm mại khẽ run lên, sắc mặt liên tục biến đổi, tóc trên trán bị bết lại vì mồ hôi, hít thở dồn dập, bộ ngực đầy đặn đang không ngừng phập phồng.

- Không ngờ không chỉ có mỗi mình hắn bị ảnh hưởng! Dương Khai thầm giật mình.

Hắn vốn tưởng rằng bóng đen công kích mình và La Lam là một, nhưng vừa nhìn thấy cảnh này hắn chợt hiểu ra, ở sâu dưới lòng đất này không chỉ có một thứ như vậy.

Nhìn lại cách đó không xa, sau lưng Tuyết Nguyệt và Nghê Quảng cũng giống hệt như La Lam, đều có một bóng đen phủ trên lưng, từ mặt của nó thò ra một thứ gì đó giống như ống hút, cắn thẳng vào sau gáy hai người.

Không ai biết những bóng đen này tập kích lúc nào, bởi vì ngay cả Nghê Quảng cũng trúng chiêu.

Nhìn dáng vẻ của bọn họ có thể thấy, tình huống của bọn họ cũng không khác gì tình huống hắn vừa trải qua.

Xung quanh, tiếng gió rít ghê rợn vẫn không ngừng truyền tới.

Dương Khai chợt rùng mình, quay đầu quan sát xung quanh, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Trong lúc hắn đang thất thần, từ kẽ nứt ở bốn phương tám hướng xug quanh bỗng nhiên trồi lên chi chít bóng đen. Những bóng đen này vừa xuất hiện đã lao tới Dương Khai, mặc dù chúng không có mắt, nhưng Dương Khai lại có cảm giác như đang bị vô số ánh mắt nhắm tới vậy.

- Nhiều như vậy sao! Sắc mặt Dương Khai tái đi.

Không chút do dự, hắn liền nhanh chóng phóng về phía La Lam, lực lượng thần thức hội tụ thành một mũi nhọn, đánh thẳng tới bóng đen đang nằm sau lưng La Lam.

Lực lượng thần hồn của hắn cực kỳ mạnh mẽ, không kém những cường giả như Nghê Quảng chút nào. Do vậy chỉ sau một đòn tấn công, bóng đen sau lưng La Lam liền run lên một trận, thân thể của nó bị mờ đi không ít, hiển nhiên là đã bị thương không nhẹ.

Sau khi Dương Khai đánh ra một đòn công kích thần hồn nữa, nó liền hét thảm một tiếng rồi tan thành mây khói.

Dương Khai thở phào nhẹ nhõm, hắn liền nhận ra, muốn tiêu diệt những bóng đen này thật ra cũng không khó, với thần hồn lực mạnh mẽ của hắn, chỉ cần công kích hai lần là đủ.

Chỉ có điều... số lượng bọn chúng quá nhiều.

Khi bóng đen bị diệt, La Lam liền rên lên một tiếng, rồi thoát khỏi ảo cảnh. Vừa mở mắt ra đã thấy Dương Khai gần trong gang tấc, hai mắt của nàng lại trở nên mơ màng, tự hỏi không biết đã hoàn toàn thoát khỏi ảo cảnh hay chưa.

Dương Khai nhìn nàng quát lớn: - La tiền bối, không muốn chết thì mau tỉnh lại đi, dùng lực lượng thần hồn đối phó bọn chúng.

- Bọn chúng? La Lam khẽ nhíu mày: - Bọn chúng là ai?

Không đợi Dương Khai trả lời, không ít bóng đen đã gào rít đánh về phía La Lam và Dương Khai.

La Lam cuối cùng cũng kịp thời phản ứng, hú lên một tiếng kỳ lạ, rồi phất tay một cái, lập tức một thanh đoản kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ chợt xuất hiện trước mặt nàng. Thanh đoản kiếm dưới sự khống chế của nàng uốn lượn trông hết sức nhẹ nhàng, nhưng bất kỳ một bóng đen nào tiến vào gần đoản kiếm đều bị một kiếm tiêu diệt, hóa thành không khí. Rốt cuộc nàng vẫn là một vị cường giả Hư Vương Cảnh, mà thanh đoản kiếm phát ra ánh sáng rực rỡ kia hiển nhiên cũng không phải là một bí bảo thần hồn tầm thường, nó chính là khắc tinh của những bóng đen này.

Thấy thế, gánh nặng trong lòng Dương Khai liền được giải tỏa, hô lớn: - Tiền bối kiên trì một chút, ta đi đánh thức Nghê tiên sinh và Tuyết Nguyệt tỉnh lại!

- Ngươi nhanh lên một chút! Trên trán La Lam toát mồ hôi đầm đìa, mặc dù mới chỉ giao đấu với những bóng đen này trong chốc lát, nhưng nàng cũng đã nhận ra sự khó dây dưa của những bóng đen này - số lượng khổng lồ!

La Lam vừa đánh vừa lui, cùng với Dương Khai lui dần về phía Nghê Quảng và Tuyết Nguyệt. Những bóng đen ngăn cản đường lui đều bị Dương Khai dùng lực lượng thần hồn đánh tan.

Mặc dù hắn không có bí bảo thần hồn như La Lam, nhưng tu vi thần thức của hắn cũng rất mạnh, cho nên rút lui khá thuận lợi.

Một lát sau, hắn đã tới bên cạnh Nghê Quảng, lập tức phát ra thần hồn đánh thẳng vào bóng đen phía sau lưng Nghê Quảng.

Sau hai lần công kích, Nghê Quảng đã được cứu tỉnh lại!

Trong khoảnh khắc khi bóng đen bị đánh tan, Nghê Quảng chợt mở bừng hai mắt, ánh mắt hiện lên lửa giận ngút trời, quần áo trên người không gió mà tung bay.

Lão đứng dậy, giận giữ quát lên: - Ma quỷ ở nơi nào lại dám bén mảng đến làm loạn tâm cảnh của lão phu, suýt nữa để ngươi đắc ý rồi!

Vừa thấy khí thế này của lão, Dương Khai liền biết tình trạng của lão so với La Lam tốt hơn rất nhiều. Ít nhất, mặc dù Nghê Quảng trúng chiêu, những trong lòng cũng biết được tình huống của mình, sở dĩ lão chậm chạp không tự tỉnh lại được, chắc chắn là vì không thể thoát khỏi ảo cảnh.

Sau khi được Dương Khai tương trợ, lão lập tức khôi phục khí thế hùng hồn của mình.

Lão phất tay áo một cái, vô số luồng công kích liền lao đi vun vút khắp bốn phương tám hướng.

- Nghê tiên sinh, những thứ này không sợ thánh nguyên, không sợ bí bảo, phải dùng thần hồn công kích! Dương Khai thấy lão hơi sửng sốt khi không tiêu diệt được bóng đen, vội vàng nhắc nhở.

- Thì ra là thế! Nghê Quảng lập tức sáng tỏ, liền há miệng phun ra một hạt châu hình tròn, hạt châu kia vừa xuất hiện lập tức tỏa ra ánh sáng hết sức rực rỡ mà lại không chói mắt. Trong nháy mắt, dưới lòng đất sâu chợt sáng rõ như ban ngày.

Mà lấy hạt châu kia làm trung tâm, trong phạm vi mười trượng, mọi thứ hiện rõ đến từng đường tơ kẽ tóc.

Tất cả bóng đen lọt vào phạm vi này đều trở nên vặn vẹo, vừa gào thét thảm thiết vừa nhạt dần rồi nhanh chóng tan biến.
Cảnh tượng này tựa như bông tuyết rơi vào miệng núi lửa vậy, chỉ trong chớp mắt đã bị bốc hơi biến mất!

Thấy vậy, Dương Khai hết sức yên tâm, liền đi tới bên cạnh Tuyết Nguyệt, giết chết bóng đen nằm ở sau lưng Tuyết Nguyệt kia.

Tình trạng của Tuyết Nguyệt không thể nghi ngờ là tệ nhất. Tuy nàng là thiếu chủ của Hằng La Thương Hội, có tư chất xuất sắc, tuổi không lớn lắm mà đã đạt tới cảnh giới tu vi Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng so sánh với ba người còn lại nàng vẫn không thể bằng được.

Khi La Lam được Dương Khai cứu, nàng chỉ hơi mê man một chút rồi lập tức hiểu rõ tình hình.

Nhưng Tuyết Nguyệt thì ngược lại, sau khi được Dương Khai cứu, hai mắt của nàng vẫn khép chặt, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Tuy nhiên, vẻ mặt của nàng lại có biểu hiện hết sức kỳ lạ, miệng khẽ mỉm cười, người nhũn ra trông rất thỏa mãn và hạnh phúc. Dường như trong ảo cảnh nàng đang trải qua chuyện gì đó hết sức sung sướng vậy.

- Tuyết Nguyệt! Dương Khai đặt tay lên vai nàng, vừa lay vừa gọi to.

Sau hai ba lần lay gọi, Tuyết Nguyệt mới nhíu mày một cái, mở mắt ra với vẻ không vui, nhưng khi thấy Dương Khai đang đứng ngay trước mặt mình, vẻ mặt nàng liền giãn ra mỉm cười, rồi đưa tay vén lọn tóc bên tai, dáng điệu hết sức nữ tính. Chỉ có điều, với hình dạng nam nhân lại làm động tác này, thật sự là rất biến thái, nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ. Cũng may là ngoài Dương Khai ra, Nghê Quảng và La Lam đang chăm chú tiêu diệt những bóng đen kia nên không thấy được động tác đó.

Nàng dịu dàng hỏi: - Chằng dậy rồi sao?

- Ta dậy cái gì chứ? Dương Khai ngẩn ra, rồi lập tức quát lên: - Ngươi mau tỉnh táo lại đi!

- Ta sao? Tuyết Nguyệt nhìn Dương Khai với vẻ mờ mịt, ánh mặt tràn đầy hạnh phúc dần dần trở nên thanh tỉnh lại. Ngay sau đó, dường như cuối cùng nàng đã tỉnh táo hẳn, bắt đầu quan sát tình huống xung quanh.

Vừa nhìn thấy hiện trường, Tuyết Nguyệt chợt hiểu ra, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng, tựa như không muốn thoát khỏi ảo cảnh vậy.

- Những thứ này nhiều lắm, giết mãi không hết, rời khỏi là tốt nhất! Nghê Quảng thấy Dương Khai đã đánh thức Tuyết Nguyệt tỉnh lại, liền vội vàng hô to. Vừa nói chuyện, lão vừa quăng hạt châu đang tỏa ra ánh sánh dịu nhẹ kia về phía trước, rồi phóng theo sát phía sau, quát lớn: - Đi theo ta!

- Các ngươi đi trước đi, thiếp chặn phía sau!

La Lam cũng rất tốt, nàng không vội vã rời đi, mà chủ động lo liệu chặn hậu.

Dương Khai khẽ gật đầu, rồi nắm tay Tuyết Nguyệt bay lên trên. Lúc này La Lam mới theo sát phía sau.

Một nhóm bốn người, với tốc độ cực nhanh chạy như bay, cần phải thoát khỏi nơi thị phi này.

Những bóng đen ở bên dưới đuổi sát theo không tha, từ khắp nơi bên dưới khe núi chi chít bay ra, mỗi một con đều tru lên, phát ra một loại dao động năng lượng giống như công kích thần hồn vậy. Loại công kích này vô ảnh vô hình, một hai luồng công kích thì không mạnh mẽ lắm, nhưng nhiều luồng cùng tập trung vào một chỗ thì không thể khinh thường được. Những luồng dao động năng lượng này đánh sâu vào thức hải, ảnh hưởng đến thần hồn của bốn người, tựa như muốn lần nữa kéo bọn họ xuống vực sâu không đáy vậy.

Nhưng dưới uy lực bí bảo của Nghê Quảng và La Lam, hầu như bọn chúng chưa kịp tới gần đã bị giết chết.

Bất chợt, La Lam đang phụ trách chặn phía sau kinh hãi kêu lên: - Đây là...

Ngay sau đó, nàng liền thét lên lạc cả giọng: - Đi mau!

Âm thanh của nàng nghe hết sức kinh khủng, tựa như đã xảy ra chuyện gì đó hết sức tồi tệ vậy.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, lập tức kinh hãi tái mặt.

Hắn thấy được vô số bóng đen đang đuổi theo phía dưới bỗng nhiên bắt đầu dung hợp lại với nhau, chỉ trong chớp mắt đã hình thành một bóng đen hình người vô cùng to lớn, hơn nữa, theo những bóng đen nhỏ đang không ngừng dung hợp kia, bóng đen lớn này còn đang tiếp tục lớn hơn nữa.

Bóng đen hình thành với khí thế đầu đội trời, chân đạp đất, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực.

Chỉ trong vòng ba hơi thở, bóng đen vô cùng cao lớn này đã thành hình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau