VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1741 - Chương 1745

Chương 1743: Thất Khiếu Linh Lung đan

Bữa tiệc linh đình, không ngừng có võ giả tới mời rượu, Dương Khai ai đến cũng không từ chối, nụ cười khiêm hòa, thần tình ung dung, đổi chén cụng ly cùng những người mời rượu kia, mọi người đều sinh lòng quý mến hắn.

Thỉnh thoảng chuyện trò vui vẻ cùng Cổ Kiếm Tâm, ngẫu nhiên liếc nhìn cảnh múa đẹp không sao tả xiết phía dưới.

Thời gian cực nhanh, uống rượu đến say sưa, bầu không khí bên trong đại sảnh càng thêm náo nhiệt.

Các võ giả đa số đều là hạng người hào sảng phóng khoáng, loại tiệc rượu không có gì câu thúc này dĩ nhiên là thành nơi tốt để bọn họ phát huy tính tình, phía dưới các võ giả đi theo Cổ Kiếm Tâm kia mỗi người đều thoải mái chè chén, cười đùa ha hả.

Cổ Kiếm Tâm tuy rằng uống không ít, nhưng cũng không say, trong khoảng thời gian này hắn luôn luôn quan sát Dương Khai.

Trong Tinh Vực bỗng nhiên ngang trời toát ra một nhân vật xuất sắc như Dương Khai, tất nhiên Cổ Kiếm Tâm vạn phần tó mò muốn biết về hắn, nên thông qua bữa tiệc rượu này dò xét chút ít đầu mối.

Nhưng làm cho hắn thất vọng là, hắn cũng không có phát hiện tin tức gì hữu dụng.

Dương Khai đang nhìn xuống những thiếu nữ tuổi thanh xuân dịu dàng ca múa phía dưới kia, ánh mắt trong suốt, không có mảy may dục niệm, lúc uống rượu với bọn thuộc hạ của mình, cũng luôn biểu hiện vô cùng đúng mức.

Nói tóm lại, Dương Khai đúng là một nhân vật đáng để kết giao.

Rượu chừng ba tuần, Cổ Kiếm Tâm bỗng nhiên lên tiếng nói: - Dương huynh! Cổ mỗ có một yêu cầu quá đáng, không biết có nên nói hay không?

Lời vừa nói ra, bên trong đại sảnh đang lớn tiếng ồn ào đột nhiên hạ thấp rất nhiều, mặc dù các võ giả ở đây nhìn như còn đang cụng rượu thét to, nhưng không thể nghi ngờ mọi người đều nghe được lời nói của Cổ Kiếm Tâm, cho nên đều dời một phần chú ý tới bên này.

- Cổ huynh nói thẳng ra là được! Dương Khai đặt chén rượu xuống, mỉm cười.

Hắn thật ra có hơi bất ngờ, trong suốt cả bữa tiệc, hắn luôn tìm cơ hội thích hợp để lên tiếng nói về chuyện trao đổi Hòa Tảo Hòa Miêu với Cổ Kiếm Tâm, nhưng không nghĩ tới mình chưa tìm được cơ hội, ngược lại Cổ Kiếm Tâm bên này mở miệng trước.

Hắn không biết yêu cầu quá đáng của đối phương, rốt cuộc là thứ gì.

- Là như vầy... Cổ Kiếm Tâm thần sắc nghiêm lại: - Chuyến này Cổ mỗ gặp Lệ lão cẩu dẫn người mai phục đánh lén, tổn thất không nhỏ, tuy rằng Lệ lão cẩu chết chưa hết tội, nhưng dù sao lão cũng là một vị trưởng lão của Kiếm Minh ta. Mà Đoạn Hồn Thương của lão sử dụng, cũng là năm đó Kiếm Minh ta hao phí vô số vật liệu, mời một vị luyện khí sư cấp Hư Vương luyện chế cho lão, xem như là vật sở hữu của Kiếm Minh ta. Giờ này lão đã bỏ mình, theo đạo lý mà nói, Cổ mỗ phải mang Đoạn Hồn Thương về chủ tinh, bẩm báo hết thảy với minh chủ!

Nói tới đây, hắn nhìn Dương Khai có chút hơi khó xử.

Dương Khai lập tức sáng tỏ rốt cuộc hắn có ý gì.

- Cổ huynh là muốn thu lại Đoạn Hồn Thương?

- Ừm! Trên mặt Cổ Kiếm Tâm nổi lên vẻ cười lúng túng:

- Cổ mỗ cũng biết, điều thỉnh cầu này đúng là có chút vô căn cứ, Lệ lão cẩu là Dương huynh giết chết, Đoạn Hồn Thương kia nên thuộc về Dương huynh. Nhưng... nếu không có Đoạn Hồn Thương, sau khi trở về Cổ mỗ cũng không thể báo cáo sự việc, cho nên Cổ mỗ muốn thu lại Đoạn Hồn Thương. Dĩ nhiên, Dương huynh yên tâm, Cổ mỗ có thể bảo đảm cấp cho huynh giá trị đủ để bồi thường ngang với Đoạn Hồn Thương, về phần những vật khác trên người Lệ lão cẩu, Dương huynh tự thu lấy là được, những thứ đó đều không phải là tài sản của Kiếm Minh ta!

- Như vậy a! Dương Khai nhẹ gật gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư suy nghĩ.

Cổ Kiếm Tâm cũng không có thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Bên trong đại sảnh, không biết lúc nào đã yên lặng như tờ, mỗi người đều chú ý động tĩnh bên này.

Một hồi lâu, Dương Khai mới nói: - À... Đoạn Hồn Thương là bí bảo cấp Hư Vương, giá trị không thấp. Cổ huynh! Nếu ta trả lại Đoạn Hồn Thương cho Kiếm Minh, nghĩ muốn bồi thường cái gì đều có thể chứ?

- Chỉ cần giá trị không vượt qua giá trị của Đoạn Hồn Thương, Cổ mỗ có thể làm được, nhất định sẽ thỏa mãn huynh!

Cổ Kiếm Tâm trả lời với vẻ nghiêm túc.

Dương Khai cười ha hả: - Một khi Cổ huynh đã có thành ý như vậy, thì Dương mỗ không khách sáo, dù sao bí bảo này với ta mà nói cũng không có chỗ dùng.

Bản thân hắn là sẽ không sử dụng bí bảo loại thương, trong số người quen cũng không có người thích hợp sử dụng kiện bí bảo này, cho nên nếu trả lại Đoạn Hồn Thương với hắn cũng không sao cả.

Vừa nói, Dương Khai vừa lấy ra Đoạn Hồn Thương từ trong nhẫn không gian, đặt ở trước mặt Cổ Kiếm Tâm.

Cổ Kiếm Tâm ra hiệu một cái, Tả Kiếm Thị Linh Nguyệt lập tức tiến lên, thu cất kiện bí bảo cấp Hư Vương.
- Dương huynh đại nghĩa, Cổ mỗ vô cùng cảm kích! Không biết Dương huynh muốn bồi thường thứ gì? Không nói gạt huynh, Kiếm Minh ta ở trong Tinh Vực tuy rằng không tính là thế lực đứng đầu nhất, cũng coi như không kém, các loại vật tư tu luyện, linh đan diệu dược quý hiếm, số lượng dự trữ thật ra cũng phong phú, dù Dương huynh muốn công pháp tu luyện hoặc là bí thuật gì, Cổ mỗ cũng có thể nghĩ biện pháp tìm tới cho huynh!

Dương Khai sảng khoái giao ra Đoạn Hồn Thương, hắn cũng không chần chừ chút nào, chuẩn bị dùng hết khả năng đền bù tổn thất cho Dương Khai.

Dương Khai cười cao thâm khó lường nói: - Bồi thường trước không vội, đợi sau này sẽ nói rõ với Cổ huynh!

- Không vội? Cổ Kiếm Tâm ngạc nhiên.

- Ừm! Dương mỗ muốn hỏi một chút, vị nào là Tần Vô Hối Tần tiền bối?

"Xoạt Xoạt Xoạt..."

Bên trong đại sảnh, gần như ánh mắt mọi người đều nhìn về một hướng, Dương Khai theo ánh mắt của bọn họ nhìn lại, phát hiện người kia là một lão nhân thân hình gầy, tinh thần quắc thước, một thân trường bào xám mốc meo, thoạt nhìn không bắt mắt chút nào, ngồi ngay ngắn ở vị trí thứ nhất dưới Cổ Kiếm Tâm.

Có thể ngồi ở vị thứ nhất, đủ để thấy địa vị của lão rất cao.

Dương Khai đột nhiên hỏi tới tên của mình, Tần Vô Hối lộ vẻ mặt không hiểu, đứng lên, ôm quyền nói:

- Lão phu là Tần Vô Hối, hai chữ tiền bối không dám nhận, Dương công tử có gì chỉ giáo?

- Tiền bối khách sáo rồi! Dương Khai cười cười: - Là như vầy, ta muốn tặng tiền bối một vật, mong rằng tiền bối không cần cự tuyệt!

- Tặng vật cho lão phu? Tần Vô Hối đầu óc mơ hồ, mờ mịt.

Lão xác định tự trước tới giờ, mình chưa từng gặp qua Dương Khai, lại không có giao tình gì với hắn, nhưng đối phương đột nhiên nói muốn tặng vật cho mình... Dù Tần Vô Hối là người kiến thức rộng rãi, thời khắc này cũng bị Dương Khai làm cho hồ đồ.

Còn không có suy nghĩ minh bạch, chỉ thấy Dương Khai thuận tay ném một cái, một vật giống như bình ngọc gì đó bay thẳng tới trước mặt.

Phía trên không có nửa tia dấu hiệu thánh nguyên, Tần Vô Hối một tay bắt lấy bình ngọc, kinh nghi nói: - Dương công tử, đây là...

- Tiền bối không ngại mở ra nhìn một chút...

Dương Khai mỉm cười: - Dĩ nhiên sẽ biết bên trong là vật gì!

Tần Vô Hối nhíu nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Cổ Kiếm Tâm trưng cầu ý kiến, Cổ Kiếm Tâm cười ha hả: - Nếu là Dương huynh tặng, Tần lão cứ xem thử đi, bổn thiếu chủ cũng rất tò mò, trong hồ lô của Dương huynh rốt cuộc đang bán thuốc gì? Tần Vô Hối gật gật đầu, lúc này mới ở trước mắt bao người bóc mở nắp, từ trong bình ngọc đổ ra một viên linh đan.

Linh đan kia có màu trắng như tuyết, ước chừng chỉ lớn bằng hạt đậu, nhưng khi viên linh đan này ập vào mắt Tần Vô Hối, không ngờ lão lại sắc mặt rung lên, vốn biểu tình kinh nghi bất định lập tức trở nên sáng rực muôn màu muôn vẻ, dường như vừa hưng phấn, vừa vui mừng, vừa không dám tin...

Ngay sau đó, lão đặt linh đan dưới mũi, cẩn thận ngửi một cái, thậm chí còn lè lưỡi liếm một chút.

Sau đó lão kinh hô một tiếng: - Đây là... Thất Khiếu Linh Lung đan?

- Cái gì? Bên trong đại sảnh, lập tức rào rào như nổ tung lên, nhiều võ giả rối rít kinh hô, mỗi người đều vô cùng kinh ngạc nhìn linh đan trên tay Tần Vô Hối, rồi lại nhìn Dương Khai, dường như là muốn từ nơi Dương Khai chiếm được đáp án.

Trong mắt Cổ Kiếm Tâm lóe sáng, như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua Dương Khai, nghi hoặc nói: - Dương huynh! Đây quả thật là Thất Khiếu Linh Lung đan ư?

- Tần tiền bối nhãn lực thật cao minh, đây đúng là Thất Khiếu Linh Lung đan!

Được Dương Khai xác định, Tần Vô Hối lại kích động không kềm chế được, suýt nữa thất thố.

Ngay cả Cổ Kiếm Tâm, cũng hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: - Dương huynh xuất ra thật lớn!

- Hai viên linh đan nhỏ nhoi mà thôi! Dương Khai mỉm cười.

- Dương công tử, vì cái gì... Tần Vô Hối tỉnh hồn lại, trên tay nắm chặt cái bình ngọc kia, lại một mặt nhìn Dương Khai khó hiểu, không rõ tại sao đột nhiên hắn lại đưa tặng mình hai viên Thất Khiếu Linh Lung đan.

- Nghe nói nhiều năm trước Tần công tử đấu với người, bị thương thần hồn đã lâu không trị dứt, Thất Khiếu Linh Lung đan này hẳn là đúng bệnh hốt thuốc, mặc dù không dám nói thuốc đến bệnh trừ, nhưng dần dần khôi phục thần hồn bị hao tổn của Tần công tử có lẽ không thành vấn đề! Dương Khai mỉm cười nhìn Tần Vô Hối: - Ngày sau điều dưỡng nhiều hơn, nhất định có thể khôi phục như lúc ban đầu!

Tần Vô Hối nhìn lại Dương Khai, trên mặt tràn đầy vẻ kích động.

Chuyện của Tần Kỳ Dương, là một cái tâm bệnh trong lòng lão. Những năm gần đây, lão cũng luôn nghĩ biện pháp, tìm linh đan cứu chữa đứa con trai vô dụng của mình, đáng tiếc mặc dù với thân phận của lão, mặc dù có Cổ Kiếm Tâm ở sau lưng duy trì, cũng không có kết quả tốt gì.

Thần hồn bị thương, cũng không phải là thương thế đơn giản, căn bản không phải linh đan diệu dược tầm thường có thể chữa trị. Nếu là vết thương nhẹ thì còn dễ tính, nhưng Tần Kỳ Dương đều đã bị thương trở thành ngớ ngẩn, đó là tổn thương trên căn bản.

Nghe đồn, trên đời này có thể hoàn toàn chữa khỏi loại thương thế này, chỉ có vài loại linh đan ít ỏi, mà vài loại linh đan đó đều không ngoại lệ gần như tuyệt tích: Không phải đan phương thất lạc, mà là không có vật liệu luyện chế.

Thất Khiếu Linh Lung đan, chính là một trong số đó. Tần Vô Hối có thể nhận được loại linh đan này, cũng là vì qua nhiều năm như vậy lão luôn tra duyệt điển tịch, lão biết muốn luyện chế linh đan này, cần một vị thuốc chủ yếu là nội đan của Thất Thải Mi Lộc!

Thất Thải Mi Lộc, chính là dị chủng thượng cổ, sớm đã biến mất trong Tinh Vực này, làm sao tìm được.

Cho dù có, nội đan của Thất Thải Mi Lộc cũng có thể luyện chế được bảo bối như Vạn Niên Hương kia, nên đâu có ai dùng nó để luyện chế Thất Khiếu Linh Lung đan chứ?

Dương Khai lại đột nhiên lấy ra hai viên!

Tần Vô Hối nắm chắc bình ngọc, môi run run, đã không biết nói cái gì cho phải.

- Dương huynh! Nghe nói Thất Khiếu Linh Lung đan này là linh đan thượng cổ, võ giả dùng nó có thể tăng cường ngộ tính, thậm chí có khả năng tăng lên tư chất, điều đó rốt cuộc là thật hay giả?

Cổ Kiếm Tâm bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Tăng cường ngộ tính, tăng lên tư chất, loại linh đan này đã là tồn tại nghịch thiên rồi.

Nói như vậy, ngộ tính cùng tư chất, những thứ này là có từ nhỏ, ngoại lực không thể thay đổi, trừ phi có kỳ ngộ gì khó có được.

Cho nên vừa nghe Cổ Kiếm Tâm nói như vậy, tất cả võ giả ở đây đều biến sắc, bọn họ ý thức được, nếu đây là sự thật, như vậy giá trị của hai viên linh đan này, đã vượt rất xa Đoạn Hồn Thương bí bảo cấp Hư Vương kia!

Bí bảo là ngoại lực, nhưng tư chất và ngộ tính lại là cơ sở của một võ giả, so sánh nặng nhẹ giữa hai bên là biết ngay...

Chương 1744: Trăm ngàn dặm cũng có thể

Dương Khai cười ha hả:

- Cổ huynh ngay cả loại đồn đãi này cũng tin ư? Thất Khiếu Linh Lung đan đúng là linh đan không tệ, nhưng cũng không có nghịch thiên đến trình độ đó! Theo ta được biết, linh đan này là vô dụng đối với tăng cường ngộ tính, tăng lên tư chất, nhưng thật ra về chữa trị thần hồn thì có được kỳ hiệu không thể tưởng tượng!

- Thì ra là thế, Dương huynh hiểu biết đối với đan đạo như thế, chẳng lẽ còn là một vị luyện đan sư? Cổ Kiếm Tâm trong mắt sáng ngời.

Dương Khai khẽ cười lắc đầu: - Ta không phải luyện đan sư, hai viên linh đan này chỉ là ta từ trong Đế Uyển mang ra!

Hắn sớm đã tìm xong cái cớ cho xuất xứ của hai viên linh đan này.

- Đế Uyển! Tần Vô Hối hô nhỏ một tiếng, càng cảm nhận được chỗ trân quý của hai viên linh đan.

- Thì ra là thế! Cổ Kiếm Tâm cũng trở lại bình thường:

- Cũng chỉ có ở địa phương Đế Uyển mới có linh đan thượng cổ loại này. Xem ra lúc Đế Uyển mở ra mấy năm trước, Dương huynh đã từng đi vào ư?

- Không sai!

Trên mặt Cổ Kiếm Tâm nổi lên một chút vẻ hướng tới, lại thở dài nói: - Ngày đó Đế Uyển mở ra là lúc Cổ mỗ đang bế quan, thật đáng tiếc, nếu không, có lẽ đã có thể kết giao bằng hữu bền chắc với Dương huynh sớm mấy năm rồi!

- Hiện tại cũng không muộn a! Dương Khai mỉm cười nói.

- Cũng đúng! Vẻ tiếc hận trên mặt Cổ Kiếm Tâm lập tức trở thành hư không.

- Dương công tử... Tần Vô Hối đứng ở phía dưới, trên mặt đầy vẻ lo được lo mất, ấp úng nói: - Tặng lễ lớn như vậy... Tần mỗ nhận lấy mà hỗ thẹn...

- Tiền bối không cần nói như vậy!

Dương Khai cắt ngang lời lão: - Ta tặng cho tiền bối Thất Khiếu Linh Lung đan, thật ra cũng có chỗ yêu cầu tiền bối!

- Dương công tử mời nói! Tần Vô Hối vội vàng nói. Lão chỉ sợ Dương Khai cái gì đều không cầu mình, cái gọi là vô công không chịu lộc, hai viên Thất Khiếu Linh Lung đan giá trị không thể đo lường, cũng không phải là tùy tiện có thể cầm lấy, giờ này vừa nghe Dương Khai nói như vậy, ngược lại lão an tâm không ít.

- Là như vầy...

Dương Khai trầm ngâm một chút: - Như tiền bối biết, ta đã quen biết với tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu từ mấy chục năm trước, lần này có thể trong Tinh Vực mờ mịt vô tình gặp được, cũng coi như có duyên... Còn nữa, ta nghe nói các nàng dường như có một cọc ước định với quý công tử... mà nội dung ước định đó...

Dương Khai cũng không có nói tiếp, hắn tin rằng Cổ Kiếm Tâm và Tần Vô Hối người hiểu rõ chuyện này đều sẽ nghe rõ ý của mình.

Nhưng thật ra hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu vẫn đứng phía sau hắn, lại sửng sốt một chút sau đó rối rít sắc mặt rung lên, trợn to mắt, trong đôi mắt đẹp toát ra ý vui mừng, ngay cả hít thở cũng hơi có chút dồn dập.

- Thì ra là như vậy! Cổ Kiếm Tâm cười ha hả, trong vẻ cười mang theo ý vị sâu sắc, dường như biết được một bí mật gì đó.

Tần Vô Hối ngược lại toát ra một chút lúng túng và áy náy, ôm quyền nói: - Chuyện này là lão phu quá mức ích kỷ, cũng không có hỏi qua ý của Hòa Tảo Hòa Miêu các nàng đã tự chủ trương, là lão phu không phải. Dương công tử đại nhân đại nghĩa, nếu đã ban cho khuyển tử hai viên linh đan thượng cổ trợ giúp nó bình phục, thì lão phu bảo đảm xóa bỏ ước định trước đây!

- Đa tạ tiền bối! Dương Khai bưng chén rượu lên đứng dậy, cười nói: - Tiền bối tính tình nhanh lẹ sảng khoái, tiểu tử kính tiền bối một chén!

- Không dám không dám! Tần Vô Hối cũng vội vàng nâng chén, nghiêm nghị nói: - Khuyển tử vô tri gặp phải tai họa cũng là trừng phạt đúng tội, giờ này được Dương công tử cứu giúp, lão phu cảm tạ Dương công tử! Ngày sau lão phu sẽ nghiêm khắc quản giáo, để hắn đi lên dường chính, tuyệt đối sẽ không cô phụ một phen ý tốt của Dương công tử!

Hai người uống cạn chén rượu, lúc này Dương Khai mới ngồi xuống.

Tại một chỗ ngồi ở góc đại sảnh, Nguyệt Hi nhìn về phía Dương Khai với ánh mắt đầy cảm kích.

Nàng không nghĩ tới, Dương Khai dễ dàng như thế liền có thể giải quyết việc này, vốn chuyện như vậy là rất dễ đắc tội với người. Không quản Tần Vô Hối dễ nói chuyện như thế nào, không quản địa vị của Dương Khai ở trong lòng Cổ Kiếm Tâm cao như thế nào... tóm lại chuyện này là làm mất mặt mũi người khác.

Thế mà Dương Khai với điều kiện tiên quyết dùng hai viên linh đan thượng cổ khai đạo, chẳng những Tần Vô Hối không có bị mất mặt mũi, mà còn có thu hoạch lớn.

Có thể nói hai bên đều vui mừng.

Chỉ có điều... loại giá cao này, cũng chỉ có Dương Khai mới có thể tùy tiện lấy ra mà thôi.

- Hòa Tảo, Hòa Miêu! Tần Vô Hối đứng tại chỗ cũng không có ngồi xuống, mà gọi một tiếng, sau đó phất tay một cái, hai luồng sáng phân biệt bay tới hướng hai tỷ muội.

Hai tỷ muội còn không có lấy lại tinh thần từ trong phấn chấn mừng rỡ, chỉ là phản xạ có điều kiện phân biệt chụp lấy hai luồng sáng kia nắm trên tay, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tần Vô Hối.

- Lão phu coi như bồi thường cho các ngươi chút thời gian lo lắng trước đây! Với hai kiện này, hy vọng ngày sau các ngươi có thể tận tâm phụ tá thiếu chủ, không cần ghi hận lão phu! Tần Vô Hối thành khẩn nói.
- Đệ tử không dám, đệ tử đa tạ Tần trưởng lão ban thưởng!

Hòa Tảo Hòa Miêu đồng loạt thi lễ, lúc này mới bắt đầu quan sát vật trên tay.

Liếc mắt nhìn, bất ngờ phát hiện hai vật khác biệt đều là bí bảo cấp bậc Hư cấp trung phẩm! Hai vật đều là loan đao, hơn nữa dường như có thể hợp hai làm một, tạo thành một lưỡi đao hình tròn, bảo quang lưu chuyển, thoạt nhìn giá trị rất cao.

Với tu vi cảnh giới của các nàng hiện nay, dưới tình hình chung là hoàn toàn không có khả năng có được bí bảo cấp bậc Hư cấp trung phẩm, trừ phi là sư tôn hoặc là trưởng bối trao tặng.

Nhưng bản thân Nguyệt Hi cũng không tính là giàu có, đâu có nhiều bí bảo ban cho? Cũng chỉ có người như Tần Vô Hối mới có thể tùy tiện lấy ra hai kiện bí bảo Hư cấp trung phẩm.

Hai tỷ muội đều biết, có thể có loại đãi ngộ này, tất cả đều là công lao của Dương Khai! Nếu không có Dương Khai, Tần Vô Hối đâu có thể tùy tiện tặng cho các nàng hai kiện bí bảo?

Đứng ở phía sau Dương Khai, chăm chú nhìn bóng lưng của hắn, trong hai đôi mắt đẹp đều chứa đầy cảm kích.

- Dương huynh...

Cổ Kiếm Tâm ở một bên cười khổ không ngừng, xoa xoa trán nói: - Huynh làm như vậy, cũng làm cho Cổ mỗ không biết nên bồi thường huynh như thế nào? Chuyện Đoạn Hồn Thương chúng ta còn chưa nói xong đâu!

Trước hắn muốn bồi thường tổn thất cho Dương Khai khi giao ra Đoạn Hồn Thương, Dương Khai không có lập tức đưa ra yêu cầu, hiện tại chuyện giữa hắn và Tần Vô Hối tuy rằng thoạt nhìn là giao dịch công bình, nhưng chỉ cần là người sáng suốt đều có thể nhìn ra: Dương Khai thua thiệt lớn!

Tất nhiên không quản là Tần Vô Hối hay là Hòa Tảo Hòa Miêu, đều là người của Kiếm Minh, Dương Khai đưa ra hai viên linh đan, bản thân mình lại không thu được gì, hơn nữa còn là hai viên linh đan thượng cổ sớm đã tuyệt tích.

Cho nên Cổ Kiếm Tâm lập tức cảm thấy, mình lại thiếu nợ thêm Dương Khai rất nhiều a.

- Dương huynh, nói xem, huynh muốn bồi thường thứ gì, huynh đệ ta đã làm xong chuẩn bị tâm tư đau đớn bị huynh làm thịt một phen đây! Cổ Kiếm Tâm nói đùa.

- Cái này ngược lại không cần!

Dương Khai cười cười: - Thật ra về mặt bồi thường ta cũng đã nghĩ kỹ rồi, đối với Cổ huynh mà nói cũng dễ như trở bàn tay!

- A? Nguyện nghe ý này! Cổ Kiếm Tâm làm ra dáng vẻ nghiêm túc, những người khác cũng đều nhìn vào Dương Khai, muốn biết rốt cuộc hắn cần thứ gì. Nhất là Tần Vô Hối, rất là chuyên chú, dường như chỉ cần Dương Khai nói ra điều kiện, lão nguyện ý dùng hết toàn lực để thỏa mãn hắn.

- Chúng ta chuyến này là muốn đi Thanh Mộc Tinh đúng không? Dương Khai hỏi.

- Không sai!

- Vậy xin hỏi Thanh Mộc Tinh này là thuộc về Kiếm Minh toàn quyền quản lý đúng không?

- Đúng! Toàn bộ tinh tu luyện Thanh Mộc Tinh đều thuộc về Kiếm Minh ta! Cổ Kiếm Tâm ngạo nghễ nói: - Tinh tu luyện như Thanh Mộc Tinh như vậy, Kiếm Minh ta quản lý ba địa phương! - Vậy thì đơn giản rồi!

Dương Khai mỉm cười nói tiếp: - Ta muốn một địa bàn có phương viên diện tích 10 ngàn dặm. À! Ta sẽ không chiếm cứ vùng đất dồi dào màu mỡ, chỉ cần không quá cằn cỗi là được!

- 10 ngàn dặm? Cổ Kiếm Tâm nhướn mày hỏi.

- 5 ngàn dặm cũng được! Dương Khai nói bổ sung.

- Ha ha, Dương huynh cũng quá khách sáo đi! Đừng nói 10 ngàn dặm, 100 ngàn dặm cũng có thể! Cổ Kiếm Tâm cười lớn vỗ vỗ vai Dương Khai: - Địa giới 100 ngàn dặm, đối với Thanh Mộc Tinh cũng không tính vào đâu! Ừm! Cứ quyết định như vậy đi, đến Thanh Mộc Tinh, Cổ mỗ sẽ cho người hiệp thương với huynh, về phần rốt cuộc chọn ở nơi nào, chính huynh tự quyết định là được!

Dương Khai hơi ngạc nhiên một chút, cũng không có phản ứng quá lớn, mỉm cười nói: - Nếu Cổ huynh nói như vậy, thì ta sẽ không khách sáo!

Dù sao hắn là Tinh Chủ của U Ám Tinh, địa giới 100 ngàn dặm nhỏ nhoi, với hắn cũng không tính là kích động quá lớn.

- Giữa huynh và ta không cần khách sáo! Cổ Kiếm Tâm phất tay ra hiệu, Linh Nguyệt lập tức đi lên trước, thay hắn rót đầy chén của hắn và Dương Khai.

- Dương huynh, ta có thể hỏi một câu, ngươi muốn địa bàn này là làm gì không? Chẳng lẽ muốn định cư ở Thanh Mộc Tinh? Cổ Kiếm Tâm mặt tươi như hoa, đầy cõi lòng mong đợi hỏi.

Nếu như Dương Khai thật sự muốn như vậy, thì đối với Cổ Kiếm Tâm không thể nghi ngờ là một tin tức tốt, hắn còn đang lo không thể lôi kéo Dương Khai, nhưng nếu Dương Khai muốn định cư ở Thanh Mộc Tinh, ngày sau còn sợ không có cơ hội đi lại với hắn nhiều hơn hay sao?

- Ngược lại không phải nhất định là muốn định cư, nhưng làm một tòa hành cung cũng không tệ! Dương Khai cười ha ha nói.

- Dương huynh thật có chí hướng!

- Cổ huynh! Ta còn có chuyện làm ăn muốn nói với huynh đây?

- Dương huynh mời nói!

- Ta cần một lượng lớn Không Linh Tinh, không biết Cổ huynh có biện pháp lấy được hay không? Dĩ nhiên, ta có thể dùng thánh tinh để mua hoặc là dùng một số vật khác để trao đổi. Dù sao cũng không để cho Kiếm Minh các vị bị thua thiệt!

- Dương huynh nghiêm trọng rồi! Nếu là giao dịch đương nhiên Cổ mỗ không thể không đáp ứng, chỉ có điều... Không Linh Tinh này ở cả Tinh Vực đều xem như vật tư khan hiếm! Như vậy đi, chờ đến Thanh Mộc Tinh, ta sẽ giúp huynh tìm hiểu xem sao!

- Tốt, vậy làm phiền huynh!

...

Bữa tiệc rượu kéo dài thời gian suốt một ngày, lúc này mới tàn tiệc người tan.

Dương Khai về lại trong phòng, tắm rửa một cái, xua tan một thân hơi rượu.

Sau đó, thầy trò ba người Nguyệt Hi cùng Hòa Tảo Hòa Miêu dắt tay nhau tới chơi, nói lời cảm tạ hắn.

Chuyện như vậy với hắn chẳng qua là chút chuyện nhỏ, vật liệu sử dụng luyện chế Thất Khiếu Linh Lung đan, cũng là hắn tự mình thu thập từ nhiều năm trước tới nay, duy nhất hơi trân quý một chút là nội đan Thất Thải Mi Lộc kia.

Đây chính là hắn thu hoạch bên trong Đế Uyển sau khi đánh chết một con yêu thú biến chủng Thất Thải Mi Lộc, cất giữ đến nay không có chỗ dùng, lần này vừa lúc lấy ra luyện chế linh đan.

Nhưng đối với thầy trò ba người lại là đại sự liên quan tới tương lai.

Dương Khai nhận ra lòng cảm kích của thầy trò ba người phát ra từ tim gan, điều này làm cho hắn có chút cảm khái.

Vị trí địa vị không giống nhau, lực lượng không giống nhau, chuyện mỗi người có thể làm được cũng khác nhau rất lớn. Giống như một con kiến dù dùng hết toàn lực cũng không thể rung chuyển cây sắt, mà người phàm chỉ cần đưa tay là có thể nhặt lên.

Đưa tiễn thầy trò ba người, Dương Khai đóng cửa từ chối tiếp khách, thừa dịp lộ trình còn một đoạn thời gian, bắt đầu tu luyện đủ loại bí thuật của mình.

Bất luận là Kim Huyết Ti, hay là Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, hoặc là lực lượng không gian... đều phải cần thời gian tích lũy lắng đọng lại.

Con đường phía trước bình an, từ sau khi gặp đám người Lệ Minh Hải đánh lén, chiến hạm không còn gặp phải gợn sóng gì, thẳng đến hơn hai mươi ngày sau, rốt cục bay tới Thanh Mộc Tinh...

Chương 1745: Thanh Mộc Tinh

Trong Tinh Vực rất nhiều tinh tu luyện, bởi vì mỗi nơi có pháp tắc thiên địa khác nhau, cho nên giữa nhau vẫn có chênh lệch rất lớn.

Bất luận là linh khí thiên địa hay vật tư sản xuất, hoặc là số lượng võ giả sinh hoạt trên đó cùng với phương diện thành tựu có thể đạt tới, căn cứ theo tinh tu luyện bất đồng, đều có đối lập khác xa nhau.

Nói thí dụ như Thông Huyền đại lục, linh khí thiên địa nơi đó vô cùng mỏng manh, các võ giả chỉ có thể tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh là đạt tới cực hạn.

Cũng có trên tinh tu luyện, cực hạn của các võ giả là Thánh Vương Cảnh, Phản Hư Cảnh v. v...

U Ám Tinh tuy rằng linh khí thiên địa mười phần, nhu cầu đủ để võ giả tấn thăng Hư Vương Cảnh, nhưng bởi vì pháp tắc áp chế, võ giả không thể cảm ứng huyền bí Hư Vương Cảnh, cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Ở trong nhiều tinh tu luyện, mấy tinh dồi dào nhất, sẽ được các thế lực lớn dùng làm chủ tinh. Như Thủy Nguyệt Tinh của Hằng La Thương Hội, Kiếm Tinh của Kiếm Minh, Tử Diệu Tinh của Tử Tinh...

Những chủ tinh này về các loại phương diện, đều vượt qua những tinh tu luyện khác.

Mà Thanh Mộc Tinh, chỉ có thể xem như tinh tu luyện bình thường, so sánh với U Ám Tinh cũng không kém lắm, diện tích nhỏ hơn gấp đôi.

Bay tới Thanh Mộc Cung, chiến hạm của Cổ Kiếm Tâm từ từ hạ xuống, phía dưới sớm đã có võ giả Kiếm Minh nghênh đón.

Người cầm đầu là một mỹ phụ, gương mặt dễ nhìn, dáng người yểu điệu thướt tha, thân mặc một bộ trường bào màu đen, bộ ngực đầy đặn như muốn rách áo lồi ra, vòng eo xinh xắn lại bó sát không chịu nổi, cặp chân thon dài thẳng tắp, nụ cười mỉm trên mặt nàng đầy thân thiết nhu hòa, trong hai mắt lóng lánh chứa hàng vạn hàng ngàn phong tình, một khí tức chín muồi thành thục quanh quẩn bốn phía.

Cổ Kiếm Tâm vừa từ trên chiến hạm bước xuống, liền đầy nhiệt tình kêu lên: - Lam di! Đã lâu không gặp!

Mỹ phụ gọi là Lam di cười tủm tỉm nói: - Ra mắt thiếu minh chủ, thuộc hạ cung kính chờ đợi đã lâu!

Nói xong nàng dịu dàng thi lễ một cái, các võ giả sau lưng nàng cũng vội vàng khom người chào hỏi.

- Đều không phải là người ngoài, Lam di khách sáo như vậy làm gì! Cổ Kiếm Tâm cười hì hì nói, xem ra, hắn có quan hệ rất tốt với mỹ phụ này.

- Lễ không thể bỏ được! Lam di cười tươi xinh đẹp, một đôi mắt đẹp dường như có thể nói chuyển ra phía sau Cổ Kiếm Tâm, hướng về phía Tần Vô Hối nhẹ gật gật đầu, xem như chào hỏi. Lúc này mới dừng lại trên người Dương Khai lộ vẻ mặt nghi hoặc.

Bên cạnh Cổ Kiếm Tâm trước nay có những ai, tự nhiên nàng biết rõ, nhưng khuôn mặt của Dương Khai nàng lại rất xa lạ. Thần niệm quét qua, phát hiện Dương Khai rõ ràng chỉ là một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, dĩ nhiên nàng có chút nghi ngờ.

- Bên ngoài gió lớn, đi vào trước rồi nói sau! Cổ Kiếm Tâm cũng không có lập tức giới thiệu lai lịch Dương Khai cho mỹ phụ biết, mà chỉ nói một câu.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Lam di lóe sáng một cái, hé miệng cười nói: - Dạ, mời thiếu minh chủ tới bên này!

Nói xong, liền đi trước dẫn đường.

Thanh Mộc Cung là một kiến trúc mang tính tượng trưng của Thanh Mộc Tinh, là tổng đà của Kiếm Minh thiết lập trên Thanh Mộc Tinh, để quản lý địa phương Thanh Mộc Tinh.

Dương Khai mặt không đổi sắc đi theo phía sau, quan sát nhiều một chút mỹ phụ gọi là Lam di kia.

Tuy rằng hắn không có phóng ra thần niệm cẩn thận dò xét, nhưng xem từ thân mỹ phụ này tạo cảm giác cho hắn, rõ ràng đối phương là một vị cường giả Hư Vương Cảnh!

Ngẫm lại cũng đúng, Thanh Mộc Tinh cực kỳ trọng yếu với Kiếm Minh, nơi này có một vị cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ cũng là chuyện bình thường. Mỹ phụ Lam di này hẳn là một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh, bởi vì khí tức trên người nàng không xê xích bao nhiêu so với Lệ Minh Hải, lại xa xa không bằng tầng thứ của Lạc Hải trước kia.

Thanh Mộc Cung chiếm diện tích rất lớn, vào bên trong, chờ những người không có nhiệm vụ tản đi, lúc này Cổ Kiếm Tâm mới giới thiệu Dương Khai một phen.

Thông qua Cổ Kiếm Tâm giới thiệu, Dương Khai mới biết mỹ phụ này tên là La Lam, đúng như hắn phỏng đoán là tu vi Hư Vương nhất tầng cảnh.

- Lam di là Tinh chủ của Thanh Mộc Tinh, phụ trách hết thảy sự việc của Kiếm Minh ở chỗ này! Cổ Kiếm Tâm nói.

- Tinh Chủ? Dương Khai hơi biến sắc mặt.

- Ha ha... Dương huynh không cần bất ngờ! Cổ Kiếm Tâm dường như sớm biết Dương Khai sẽ có phản ứng như thế nào, lại cười nói: - Tinh chủ này không phải là loại Tinh Chủ như huynh biết, chỉ là một cách xưng hô mà thôi!

- Thì ra chỉ là cách xưng hô a! Lúc này Dương Khai mới bình thường trở lại. Dù sao trong phạm vi hiểu biết của hắn, bất kỳ một vị Tinh Chủ nào đều là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh, dường như cũng chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh, mới có bản lãnh mới có tư cách luyện hóa căn nguyên tinh tú.

Lạc Hải có thể trở thành Tinh Chủ của Thúy Vi Tinh, chẳng qua là vận may cho phép, mà mình có thể trở thành Tinh Chủ của U Ám Tinh là nhờ có Dương Viêm giúp đỡ.

La Lam mới chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh, nếu nàng có thể trở thành Tinh Chủ, vậy chỉ có thể nói nàng có cơ duyên lớn lao!

Bất quá nếu chỉ là một cách xưng hô, thì cũng không có gì lớn lao, bất kỳ Hư Vương Cảnh được Kiếm Minh phái tới quản lý Thanh Mộc Tinh nơi này, hết thảy đều có thể xưng là Tinh chủ. Tinh chủ này chỉ là một loại chức vị, một cách xưng hô, không có ưu thế của Tinh Chủ chân chính nên có.

- Bộ dáng tiểu huynh đệ rất bất ngờ như vậy, chẳng lẽ trước kia từng gặp một vị Tinh Chủ? La Lam có trực giác bén nhạy trời sinh của nữ nhân, từ biến hóa trên nét mặt Dương Khai lập tức suy đoán ra một vài thứ.

- À... Mấy năm trước, ta ở trên Thúy Vi Tinh có may mắn một lần thấy qua Lạc Hải đại nhân! Dương Khai thuận miệng giải thích một câu.

- Lạc Hải sao... La Lam than một tiếng: - Mấy năm trước? Xem ra tiểu huynh đệ đã từng đi tham gia Huyết Ngục thí luyện rồi chăng?

- Có!

- Dương huynh ngay cả Huyết Ngục thí luyện đều đã tham gia ư? Cổ Kiếm Tâm lập tức khiếp sợ, ngạc nhiên nhìn Dương Khai.

Như thế xem ra, Dương Khai có thể có thành tựu như vậy, đều không phải chỉ là vận khí tốt mà thôi, trước đó hắn từ Dương Khai biết được, một lần Đế Uyển mở ra Dương Khai đã đi vào, không ngờ cũng từng đi vào Huyết Ngục thí luyện.

Liên tiếp từ trong hai đại hung địa mà toàn thân trở ra, không có chút bản lãnh, chỉ trông vào vận may là không được.

- Bội phục, bội phục! Cổ Kiếm Tâm liên tục ôm quyền, trên mặt đầy ý kính nể phát từ đáy lòng.

- A a... Dương Khai nhếch khóe miệng không nói gì.

- Đáng tiếc... sau Huyết Ngục thí luyện không tới hai năm, dường như Lạc Hải đã bị người giết chết... chuyện này đúng là chấn động cả Tinh Vực đấy! La Lam cảm thán nói.

- Chuyện này bổn thiếu chủ cũng nghe nói, thật không nghĩ tới, người như Lạc Hải không ngờ cũng có thể bị giết, cũng không biết rốt cuộc ai làm?

Dương Khai giữ ý trầm mặc, trên mặt điềm tĩnh không đổi sắc, không nao núng.

- Đúng rồi Lam di, lần này lúc ta đến đây, bị Lệ Minh Hải dẫn người phục kích!

Cổ Kiếm Tâm đổi đề tài, nói.

- Cái gì? La Lam mặt hoa thất sắc kêu lên: - Thiếu chủ có bị thương không?

- Thương thế đã lành, nhờ có Dương huynh rút dao tương trợ, nếu không, chỉ sợ ta chạy trời không khỏi nắng!

- Hắn? La Lam liếc nhìn Dương Khai, vô cùng kinh ngạc. Tuy rằng nàng không rõ lắm trong đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng nếu Cổ Kiếm Tâm nói là Dương Khai tương trợ mới thoát khỏi nguy hiểm, dĩ nhiên nàng sẽ không nghi ngờ, nghiêm túc nói: - Đa tạ đại ân của tiểu huynh đệ, thiếp tất có báo đáp!
- Tiền bối khách sáo rồi! Ta cùng với Cổ huynh cũng là vừa gặp như cố tri, chuyện nhỏ không đáng nhắc tới! Dương Khai khiêm tốn nói.

- Chuyện nhỏ... La Lam sắc mặt cực kỳ cổ quái.

Bị một cường giả Hư Vương Cảnh mai phục đánh lén, cũng không phải là chuyện nhỏ gì, gần như nàng có thể tưởng tượng được lúc đó có nguy hiểm kinh người biết bao, không may một cái, chỉ sợ thời khắc này Cổ Kiếm Tâm cũng không đứng ở trước mặt mình, mà sớm đã táng thân trong một góc Tinh Vực không người nào biết.

- Còn tên khốn Lệ Minh Hải kia đâu? La Lam lại đưa mắt nhìn sang Cổ Kiếm Tâm, sắc mặt lạnh lùng, trong đôi mắt xinh đẹp phun ra sát khí: - Hắn lại dám làm ra chuyện như vậy, trong Tinh Vực chắc chắn không có chốn để hắn sống yên ổn!

- Hắn đã chết!

Cổ Kiếm Tâm trầm giọng nói.

La Lam há hốc cái miệng nhỏ nhắn, một hồi lâu mới hỏi: - Chết như thế nào?

Cổ Kiếm Tâm nhìn Dương Khai.

La Lam dời ánh mắt kinh ngạc nghi hoặc nhìn Dương Khai.

Dương Khai cười cười, gương mặt cả người lẫn vật vô hại nói: - Thừa dịp hắn đánh với Cổ huynh khí thế bừng bừng, ta đánh lén hắn một cái!

La Lam lập tức có chút nói không ra lời, thật lâu, mới nhoẻn miệng cười: - Tiểu huynh đệ đúng là giấu tài không để lộ nha!

- Lúc ấy hắn có điểm rất đắc ý vênh váo sơ suất! Dương Khai nhún vai nói.

Thấy dáng vẻ tùy ý của Dương Khai, La Lam lập tức biết hắn không muốn nhiều lời về đề tài này, nên rất biết điều nói: - Lệ Minh Hải tự tìm đường chết, không trách được người bên ngoài! Tuy nhiên lần này thiếu chủ có thể thoát hiểm cũng là được quý nhân tương trợ, ngày sau không thể lỗ mãng như vậy!

- Biết rồi! Cổ Kiếm Tâm nghiêm túc gật đầu: - À, Lam di! Lần này ta mang Dương huynh đến đây, chủ yếu là muốn nói với Lam di một chuyện!

- Chuyện gì?

- Dương huynh muốn xây dựng một tòa hành cung ở Thanh Mộc Tinh, cần một địa phương diện tích 100 ngàn dặm, Lam di có vị trí nào thích hợp hay không?

- 100 ngàn dặm thôi...

La Lam trầm tư một chút, mở miệng nói: - Địa phương thật ra có rất nhiều, bất quá không biết tiểu huynh đệ thích vị trí dạng gì? Như vầy đi, ngày mai chúng ta lấy ra bản đồ của Thanh Mộc Tinh, tiểu huynh đệ tự mình lựa chọn, như thế nào?

- Tốt, vậy làm phiền tiền bối!

- Tiểu huynh đệ không cần khách sáo, tiểu huynh đệ cứu thiếu chủ một mạng, địa giới 100 ngàn dặm này đối với Kiếm Minh mà nói, cũng không coi vào đâu!

- Vậy tiểu tử xin cáo từ trước, ngày mai trở lại làm phiền tiền bối!

Dương Khai biết Cổ Kiếm Tâm dẫn hắn đến đây, chính là để gặp mặt La Lam một lần, thuận tiện thương nghị chuyện địa bàn 100 ngàn dặm kia, kế tiếp khẳng định bọn họ cũng có chuyện cơ mật quan trọng cần trao đổi, mình lưu lại sẽ không thích hợp lắm.

- Ta đưa huynh đi! Cổ Kiếm Tâm đưa Dương Khai ra ngoài, ra hiệu.

Phía ngoài, có tỳ nữ dẫn Dương Khai đi tới một chỗ phòng riêng trong Thanh Mộc Cung nghỉ ngơi.

Chờ Dương Khai đi rồi, La Lam mới phóng ra thần niệm cảm giác một phen, sau đó phất tay một cái, mở ra các cấm chế trong phòng, bảo đảm không người nào có thể theo dõi chỗ này, lúc này mới nghiêm túc nói: - Thiếu chủ, thanh niên kêu Dương Khai kia... có thể tin được không?

- Ừm, theo ta quan sát suốt lộ trình, hắn không có dây dưa với Kiếm Minh ta, hắn xuất hiện ở địa điểm Lệ Minh Hải mai phục, cũng chỉ là vô tình gặp mà thôi, bởi vì trước đó khi hắn đi ngang qua, bị Lệ Minh Hải đánh lén một cái!

- Bị Lệ Minh Hải đánh lén, không ngờ hắn không chết?

La Lam hơi biến sắc, nói.

- Ta cũng không cách nào tưởng tượng, rốt cuộc hắn làm thế nào hóa giải! Cổ Kiếm Tâm chậm rãi lắc đầu: - Bất quá thực lực của hắn cường đại, quả thật không thể nghi ngờ. Lúc nãy hắn nói như vậy, chẳng qua là cho ta mặt mũi mà thôi, Lệ Minh Hải sở dĩ chết, gần như có thể nói là sức một mình hắn, mặc dù có hiềm nghi đánh lén ở trong đó, nhưng... Lam di sống lâu như vậy, có từng nghe nói qua có chuyện Phản Hư Cảnh có thể giết chết Hư Vương Cảnh hay không?

Chương 1746: Giới địa

- Không có! La Lam nghiêm nghị lắc đầu, ngay sau đó lại trừng mắt nhìn Cổ Kiếm Tâm một cái

- Thế nào? Lam di sống rất lâu sao? Lam di già lắm ư

- Ách... Cổ Kiếm Tâm lúng túng gãi gãi đầu, rất nhanh lại nghiêm trang nói

- Hơn nữa, theo ta quan sát, hắn đánh lén Lệ Minh Hải cùng với trong thủ đoạn đánh chết Lệ Minh Hải dường như là sử dụng lực lượng không gian! La Lam quả nhiên bị dời đi sự chú ý, khẽ hô hỏi

- Lực lượng không gian sao? Hắn có thể sử dụng loại lực lượng này tới đối địch à

- Không dừng lại ở đó! Cổ Kiếm Tâm nhớ lại tình cảnh lúc ấy, thần sắc không ngừng biến ảo, thanh âm từ từ trầm thấp

- Trình độ của hắn đối với lực lượng không gian dường như đã đạt đến một loại cảnh giới chưa từng có từ trước tới nay. Hắn có thể ngưng tụ lực lượng không gian thành mũi nhọn, cắn nuốt trục xuất thân thể của Lệ Minh Hải! La Lam không khỏi đưa tay che lại cái miệng nhỏ nhắn

- Nói tóm lại, với người đó người ta chỉ muốn kết giao, không muốn đắc tội, cho nên sau này xin Lam di chú ý hắn nhiều hơn

- Yên tâm đi, hắn nếu muốn mười vạn dặm địa giới, sau này luôn sẽ có cơ hội tiếp xúc. Bên trong đôi mắt đẹp của La Lam nổi lên hào quang khác thường, bộ dáng tựa hồ cảm thấy hứng thú lớn đối với Dương Khai, nói tiếp

- Ừ, ngươi hãy kể lại tỉ mỉ quá trình giao chiến của bọn ngươi cùng Lệ Minh Hải cho Lam di nghe, chuyện này thật ra rất có ý tứ... Tốc độ bên phía Kiếm Minh rất nhanh, hoặc là nói hiệu suất của La Lam rất cao. Dương Khai đợi một ngày ở Thanh Mộc Cung, đến ngày thứ hai, bỗng nhiên có người tới bẩm báo với Dương Khai, nói là La Lam mời hắn qua, có chuyện quan trọng thương lượng. Điều này lập tức khiến Dương Khai liên tưởng đến chuyện của mười vạn dặm địa giới, đương nhiên cũng không kéo dài, đi theo người làm nọ lập tức rời khỏi sương phòng. Theo đối phương quẹo bên trái vòng bên phải trong Thanh Mộc Cung, thời gian không lâu sau, Dương Khai gặp được Cổ Kiếm Tâm một thân thường phục, đang đứng trong một cái hành lang, cười ha hả vẫy tay về phía mình. Tả Kiếm Thị Linh Nguyệt, Hữu Kiếm Thị Ám Tinh chia ra đứng phía sau hắn

- Cổ huynh! Dương Khai tiến lên cung tay

- Dương huynh ở đây có quen chưa? Cổ Kiếm Tâm nhiệt tình dò hỏi.

- Vô cùng thư thích! Dương Khai đáp

- Vậy thì tốt, Cổ mỗ chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn a, Dương huynh nếu ở thư thích, ta đây an tâm rồi

- Ừ, La tiền bối gọi ta tới là..

- Như ngươi nghĩ vậy. Cổ Kiếm Tâm hướng về phía Dương Khai một phen nháy mắt ra hiệu, nhiệt tình ôm lấy bờ vai của hắn, nói

- Đi theo ta đi. Họ đi lại trên hành lang này, rất nhanh đã đến cuối chỗ, phía trước một mảnh quầng sáng bao phủ, bảo người thấy không rõ cảnh sắc phía trước, giống như một mảnh màn nước ngăn cách vậy. Trên quầng sáng, có vô số đồ án vào khoảng hạt gạo hiện ra như con cá du động xuyên qua, có vẻ huyền ảo phức tạp. Cổ Kiếm Tâm xem như không có gì, vẫn như cũ thẳng tắp bước vào phía trước, phân phó với Tả Hữu Kiếm Thị nói

- Các ngươi ở lại chỗ này, bất kỳ kẻ nào dám lại gần, giết chết bất luận tội

- Dạ! Linh Nguyệt cùng Ám Tinh đồng loạt đáp dạ, dừng chân không tiến thêm. Cổ Kiếm Tâm lại dẫn Dương Khai trực tiếp truyền qua một mảnh quầng sáng. Thấy hoa mắt, Dương Khai phát hiện mình dường như đi tới một cái thế giới khác. Nơi đây yên tĩnh không tiếng động, trừ một vật thể có dạng quả cầu tròn to lớn, không có vật gì khác nữa. Quả cầu tròn đó có đường kính ước chừng vào khoảng mười trượng. Phía trên nó, đồ án bất quy tắc với một chút màu vàng đất cùng màu thủy lam, màu xanh lá cây lần lượt thay đổi sáng chói, hợp thành bộ phận ở mặt ngoài của quả cầu tròn. Lúc Dương Khai tới đây, quả cầu tròn vẫn lấy một loại tốc độ vi diệu, thuận theo kim đồng hồ. Còn La Lam thì đứng ở một bên, cười tủm tỉm gọi một tiếng - Tiểu huynh đệ

- La tiền bối!

Dương Khai vội vàng hoàn lễ, bất quá rất nhanh sự chú ý liền bị quả cầu tròn trước mắt hấp dẫn. La Lam cùng Cổ Kiếm Tâm tựa hồ đều không có ý tứ giải thích một phen, ngược lại có nhiều hăng hái đánh giá sắc mặt biến hóa của Dương Khai. Một lát sau, Dương Khai lộ ra một tia thần sắc hoảng nhiên hiểu ra, quay đầu nhìn về La Lam cùng Cổ Kiếm Tâm, giật mình hỏi

- Vật này là hình thái sau khi Thanh Mộc Tinh rút nhỏ vô số lần đó sao

- Tiểu huynh đệ hảo nhãn lực! La Lam cười tủm tỉm gật đầu

- Nó đúng là hình thái của Thanh Mộc Tinh sau khi rút nhỏ vô số lần. Là Kiếm Minh chúng ta hao phí suốt 100 năm, xuất động vô số võ giả, thăm dò hoàn cảnh địa lý của cả Thanh Mộc Tinh, đo lường kích thước của các khu vực lớn, phí sức tâm tư mới làm ra

- Bản đồ mà tiền bối ngày hôm qua nói chẳng lẽ chỉ chính là cái này hay sao? Dương Khai như có điều suy nghĩ

- Không sai! Cổ Kiếm Tâm mỉm cười gật đầu

- Bản đồ mà Lam di nói hôm qua chỉ chính là vật này, cho nên phải chờ tới hôm nay mới có thể để cho Dương huynh thấy

- Có cái này, quả thật dễ dàng rất nhiều a. Dương Khai chắc lưỡi lấy làm lạ, vây vòng quanh quả cầu tròn đó, rất nhanh, hắn đã hiểu rõ, các loại màu sắc trên quả cầu tròn đều đại diện ý gì. Màu vàng đất đó không thể nghi ngờ đại diện chính là lục địa, màu thủy lam lại là biển rộng, còn màu xanh lá cây lại là rừng rậm. Còn có một phần nhỏ màu sắc khác không thuộc về ba màu sắc kia, nghĩ rằng cũng tương đương một chút địa vực thưa thớt, như đầm lầy, sa mạc gì đó. Thủ đoạn của Kiếm Minh thật ra có chút rất giỏi, chỉ có điều... hao phí thời gian trăm năm, cũng chỉ có thế lực lớn mới có thể làm được như vậy. Cẩn thận nhìn lại, trên khối cầu này, còn thật nhiều dấu hiệu hoặc lớn hoặc nhỏ có bộ dáng thành trì. Đấy hiển nhiên ý nghĩa địa phương của các võ giả định cư trong Thanh Mộc Tinh. Có cái này, La Lam quản lý Thanh Mộc Tinh có vẻ thoải mái rất nhiều. Lúc Dương Khai quan sát, La Lam chủ động giải thích với hắn, như Dương Khai đoán, màu sắc khác nhau quả thật tương ứng hoàn cảnh địa lý khác nhau, mà nhìn màu sắc đậm nhạt, cũng có thể nhìn ra trình độ linh khí thiên địa nồng đậm của một mảnh địa phương khác nhau. Màu sắc càng nhạt thì đại diện linh khí thiên địa càng nhạt kém, trái lại, thì biểu hiện nồng đậm. Sau khi nói sơ qua một phen với Dương Khai, La Lam nói

- Bởi vì tiểu huynh đệ muốn một khối địa phương có phương viên mười vạn dặm, không lớn không nhỏ, cho nên bổn cung cũng chọn lựa mấy khối vị trí, cung cấp cho ngươi lựa chọn. Dĩ nhiên, đây chỉ là một chút kiến giải vụng về của bổn cung mà thôi, nếu ngươi không hài lòng, có thể tự mình ở chỗ này lựa chọn. Bất kỳ địa phương nào trên Thanh Mộc Tinh ngươi đều có thể chọn lựa! Dương Khai hơi động dung, cung tay nói - Hảo ý của tiền bối, tiểu tử nào dám không theo, xin mời tiền bối chỉ điểm một hai đi

- Tiểu huynh đệ không cần khách khí như vậy. La Lam hé miệng cười, đưa tay phất một cái, quả cầu tròn phía trước liền tăng tốc xoay tròn, rất nhanh dừng lại, La Lam lúc này mới chỉ vào một mảnh đất và nói

- Nơi này là khối địa phương thứ nhất mà bổn cung lựa chọn cho ngươi. Bốn bề toàn núi, mặt hướng Ninh Hà, vật liệu sản xuất coi như phong phú. Linh khí thiên địa cũng so sánh nồng đậm, phụ cận có một tòa Ninh Thành cũng có thể thuộc tiểu huynh đệ sở hữu

- Một tòa thành trì sao? Tốt như vậy ư? Dương Khai kinh ngạc hỏi. Hắn chỉ muốn một khối địa bàn không tính là hoang vu mà thôi, không nghĩ tới đối phương ngay cả thành trì đều nguyện ý tặng cho mình

- Không có gì quan trọng, một tòa thành trì nhỏ nhoi mà thôi. Cổ Kiếm Tâm cười hắc hắc

- Đúng vậy, trên Thanh Mộc Tinh, thành trì như vậy không có 10 ngàn cũng có 8 ngàn, tiểu huynh đệ có thể để mắt tới, đó mới là phúc khí của nó. La Lam cười nói. Cũng không biết Cổ Kiếm Tâm ngày hôm qua nói gì đó với bà ta, Dương Khai luôn cảm giác hôm nay thái độ của La Lam đối với mình có một chút biến hóa vi diệu, dường như càng nhiệt tình rất nhiều

- Nếu tiểu huynh đệ đối với chuyện này không hài lòng, như vậy thì nhìn một chút chỗ này. La Lam lại phất phất tay, quả cầu tròn lần nữa chuyển động. Sau khi đợi nó dừng lại, La Lam chỉ vào nơi nào trong đó nói

- Nơi này cũng không tệ, bổn cung đã đi qua chỗ này, phong cảnh tú lệ, địa linh nhân kiệt, hơn nữa sinh sản nhiều mỹ nữ.. Thấy Dương Khai một bộ dáng thờ ơ, La Lam lập tức giới thiệu chỗ tiếp theo cho hắn. Liên tiếp giới thiệu một chút về 7, 8 chỗ địa phương, Dương Khai vẫn như cũ không có gì bày tỏ. Nghiêm chỉnh mà nói, địa phương mà La Lam cho Dương Khai lựa chọn sử dụng quả thật đều tương đối khá. Linh khí thiên địa đều vô cùng nồng đậm, còn tổng hợp lại các phương diện suy tính, có thể nói là suy nghĩ chu toàn. Nhưng Dương Khai dường như không có một chỗ hài lòng, điều này làm cho La Lam có chút buồn bực, không biết người này rốt cuộc muốn địa phương thế nào

- La tiền bối, có địa phương thích hợp nào trên biển không? Dương Khai thấy bà ta lại muốn bắt đầu giới thiệu một chỗ nữa, vội vàng lên tiếng cắt ngang

- Trên biển sao? Chân mày của La Lam nhướng lên, mỉm cười hỏi

- Thì ra tiểu huynh đệ là muốn giáp biển mà ở! Vậy ngươi nhìn xem vị trí này thế nào?.. Sau nửa canh giờ, Dương Khai đi ra từ một chỗ địa phương thần kỳ, một bộ dáng đủ hài lòng. Sau khi trải qua một phen dò xét cùng so sánh, một chỗ địa phương cuối cùng mà hắn lựa chọn gọi là Song Sa Đảo. Địa phương này có thể nói là hai cái hải đảo, cũng có thể nói là một tòa, bởi vì bọn chúng tương liên lẫn nhau! Mà từ bên trên nhìn xuống, hai hòn đảo giống như là 2 con cá mập cùng tề đầu tịnh tiến trong biển rộng, hình tượng giống như đúc. Cho nên mới được xưng là Song Sa Đảo! Chiếm diện tích rất phù hợp Dương Khai yêu cầu, không nhiều không ít, không sai biệt lắm có bộ dáng mười vạn dặm. Mà địa phương cách Song Sa Đảo năm mươi vạn dặm, còn có một tòa thành trì gần biển! Hòn đảo này trên Thanh Mộc Tinh, so ra cũng coi là xa xôi, La Lam cùng Cổ Kiếm Tâm đều không rõ hắn tại sao muốn lựa chọn chỗ như vậy. Dù sao so sánh với những vị trí mà La Lam giới thiệu với hắn trước đó thì Song Sa Đảo trừ linh khí thiên địa không tệ ra, cũng không có ưu thế gì lớn.

Dương Khai bỏ gần cầu xa, bỏ cái tốt cầu cái xấu, nhìn thế nào đều là một khoản mua bán lỗ vốn. Nhưng nếu Dương Khai cũng đồng ý, bọn họ đương nhiên không có gì đáng nói. Như vậy, Song Sa Đảo từ nay về sau đã thành địa bàn của Dương Khai. Chỉ cần một phái của chỗ Cổ Kiếm Tâm vẫn như cũ trông coi Kiếm Minh, thì không người có thể cướp đi Song Sa Đảo từ trong tay hắn. Đây cũng là sự hứa hẹn của Cổ Kiếm Tâm dành cho Dương Khai. Dương Khai cũng không phải quá để ý, dù sao địa bàn đến trên tay hắn, nếu sau khi lấy quả thật có người nào dám tới tranh giành, thì phải cân nhắc trước xem mình đủ phân lượng không.

Ngày thứ hai, Dương Khai từ giã La Lam cùng Cổ Kiếm Tâm, chuẩn bị động thân đi tới Song Sa Đảo. Bên ngoài Thanh Mộc Cung, Cổ Kiếm Tâm có chút áy náy nói

- Dương huynh, Cổ mỗ không thể tự mình tiễn ngươi đi. Chuyến này ta tới Thanh Mộc Tinh là có chuyện quan trọng trong người, thật sự không có cách nào dành thời gian cho việc khác

- Cổ huynh không cần khách khí. Ta đã biết làm sao đi tới Song Sa Đảo. Hơn nữa, có phúc thủ dụ cùng lệnh bài của La tiền bối cho ta, đến xử lý chuyện bên đó cũng rất dễ dàng. Cổ huynh cũng không cần phí tâm. Dương Khai mỉm cười. Cổ Kiếm Tâm nói:

- Như thế thì tốt! Hắn lại thần thần bí bí cười

- Tuy nhiên Dương huynh, có mấy người thật ra muốn đi chung với ngươi tới Song Sa Đảo, mong rằng ngươi không cự tuyệt.

Chương 1747: Song Sa Đảo

- Có người muốn đi cùng ta sao? Là người nào vậy? Dương Khai nhíu mày, trước đó một chút tin tức hắn đều chưa từng nghe qua. Cổ Kiếm Tâm nhìn lại về một bên, Dương Khai theo tầm mắt của hắn nhìn lại, bất ngờ gặp được 3 khuôn mặt quen thuộc

- Dương công tử! Nguyệt Hi chậm rãi bước đến, cách đó không xa đứng vững

- Dương đại ca! Hòa Tảo Hòa Miêu cũng giòn tan kêu một tiếng. Dương Khai nhìn về phía Cổ Kiếm Tâm, người này nhún vai một cái, mỉm cười nói:

- Ta đã trục xuất cac nàng ấy ra khoi Kiếm Minh, thân là thiếu minh chủ, chút quyền lợi này vẫn phải có. Dương Khai biến đổi sắc mặt

- Sau đó ta hỏi nàng một chút các nàng sau này có tính toán gì không, các nàng nói muốn đi theo ngươi. Cũng không biết ngươi có nguyện ý chứa chấp hay không? Cổ Kiếm Tâm cười hì hì nói bổ sung

- Hảo ý của Cổ huynh, Dương mỗ đa tạ. Dương Khai nghiêm mặt nói. Với sự thông minh lanh lợi của hắn, làm gì còn không nhìn ra Cổ Kiếm Tâm đây là đang giúp mình chiếu cố chứ? Dù sao mình trên Thanh Mộc Tinh chỉ là một người cô đơn, tuy nói thực lực cường hãn, nhưng dù sao có một chút chuyện không tiện tự mình xử lý, lại không có nhân thủ đắc lực nào hiệp trợ. Nhưng nếu nói ba thầy trò Nguyệt Hi đi theo mình, tình huống đó lại không giống nhau. Một chút việc vặt phức tạp có thể giao cho các nàng đi làm, mình không tiện ra mặt, cũng có thể bảo các nàng làm giúp. Cũng trừ ba thầy trò Nguyệt Hi ngày sau trong Kiếm Minh có thể sẽ gặp cục diện khó xử. Như Dương Khai nói trước đó, sau khi trải qua chuyện của Tần Kỳ Dương, ba thầy trò Nguyệt Hi chỉ sợ rất khó đứng vững trong Kiếm Minh. Họ vô luận đi đến nơi nào, đều sẽ lưng đeo một tội danh vong ân phụ nghĩa, không tránh khỏi sẽ bị người chỉ chõ. Giờ này các nàng bị trục xuất khỏi Kiếm Minh, đương nhiên sẽ không phát sinh chuyện như vậy nữa.

Cổ Kiếm Tâm suy tính chu toàn. Cũng có thể nói là cực lực muốn giữ lại ấn tượng tốt trong lòng Dương Khai, cho nên mới phải thúc đẩy chuyện này. Đối với hảo ý lần này của hắn. Dương Khai đương nhiên không có đạo lý cự tuyệt. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía thầy trò ba người Nguyệt Hi, nghiêm nghị hỏi

- Các nàng nguyện ý đi theo ta chứ

- Chỉ cần công tử nguyện ý chứa chấp, Nguyệt Hi nguyện ý theo hầu bên yên ngựa! Nguyệt Hi vội vàng trả lời

- Chúng tôi cũng nguyện ý!

Tỷ muội hai người đồng thanh nói

- Vậy thì tốt, từ nay về sau, các nàng sẽ cùng đi theo ta. Dương Khai gật gật đầu

- Đa tạ công tử! Nguyệt Hi dịu dàng thi lễ một cái, trên mặt tràn đầy hớn hở

- Tiểu huynh đệ... La Lam một mực đứng ở bên cạnh, mãi cho đến lúc này mới chen lời, hỏi

- Về phần những thứ Không Linh Tinh mà ngươi cần, tạm thời bổn cung bên này tiếp cận không nhiều lắm. Nhưng bổn cung sẽ tận lực đi sưu tập, qua một đoạn thời gian, ta bảo người đưa qua cho ngươi được không?

- Vậy làm phiền tiền bối. Trước đó, Dương Khai sau khi chọn lấy hoàn Song Sa Đảo làm thành địa bàn của mình, liền đưa ra yêu cầu muốn thu mua đại lượng Không Linh Tinh với Cổ Kiếm Tâm cùng La Lam. Thế nhưng vật này thật sự là khan hiếm, La Lam trong lúc nhất thời cũng không tìm được nhiều lắm. Tuy nhiên có sự hứa hẹn này của bà ta, sớm muộn gì Dương Khai vẫn có thể lấy được một chút. Sau đó, Dương Khai dẫn thầy trò ba người Nguyệt Hi, tế ra Tinh Toa, rời khỏi Thanh Mộc Cung. Đám người Cổ Kiếm Tâm ở tại chỗ nhìn theo Dương Khai đã đi xa, lúc này mới quay trở về. Lần này đi Song Sa Đảo, mặc dù sử dụng pháp trận không gian trên Thanh Mộc Tinh, cũng phải hao phí nửa tháng. Cũng may Dương Khai có lệnh bài của La Lam đưa cho. Có lệnh bài này, pháp trận không gian của các thành trì lớn không cái nào là không mở rộng cửa đối với Dương Khai. Dựa theo lộ tuyến của La Lam định xuống cho hắn, Dương Khai không ngừng sử dụng từng ngọn pháp trận không gian. Cuối cùng không được nửa tháng, đã tới Song Sa Đảo. Song Sa Đảo tuy là một chỗ vắng vẻ, nhưng cũng có một tòa pháp trận không gian cùng liên lạc với bên ngoài. Lúc thân ảnh của đám người Dương Khai xuất hiện trong pháp trận, một người cầm đầu phụ trách ở chỗ này bảo vệ các võ giả lập tức đi lên trước, trên dưới quan sát nhìn bọn họ, lúc này mới làm theo thông lệ quát hỏi:

- Chư vị tới Song Sa Đảo, có gì phải làm sao? Dương Khai nhìn hắn một cái, phát hiện người này bất quá là Thánh Vương tam tầng cảnh võ giả. Thực lực của mấy võ giả còn dư lại phụ trách trông coi chỗ này cũng đều không cao. Từ trình độ của những võ giả này, có thể suy đoán ra thực lực của cả Song Sa Đảo cũng không mạnh. Hắn không trả lời, mà là lấy ra tấm lệnh bài của La Lam đưa cho, quơ quơ trước mặt võ giả nọ - Đây là cái gì? Võ giả nọ trợn to con ngươi, gương mặt vẻ mặt mờ mịt

- Không nhận ra sao? Dương Khai nhíu mày:

- Ừ, coi như không nhận ra, đảo chủ của các ngươi gọi là gì, ở đâu? Dẫn ta đi gặp hắn. Võ giả nọ bị Dương Khai một phen tranh giành hỏi cùng thái độ vênh váo hung hăng chấn nhiếp một phen, tuy rằng hắn không nhận biết lệnh bài kia rốt cuộc đại diện cái gì, nhưng cũng mơ hồ đoán bộ dáng Dương Khai dường như có chút lai lịch không nhỏ. Người này lập tức thu liễm vẻ thờ ơ trước đó, nghi thần nghi quỷ đáp

- Đảo chủ của bổn đảo là Chu Lương, xin hỏi mấy vị bằng hữu đến từ nơi nào, biết đảo chủ đại nhân sao? Dương Khai không trả lời. Nguyệt Hi hừ lạnh một tiếng

- Thân phận của công tử nhà ta là ngươi có thể hỏi chắc? Còn không nhanh dẫn đường phía trước! Nguyệt Hi trong lúc nói chuyện, lơ đãng phóng thích ra Thế tràng tự thân. Võ giả nọ lúc này sắc mặt đại biến, ý thức được một nam ba nữ này căn bản không phải mình có thể chống lại, vội vàng bảo sao nghe vậy dùng tay làm động tác mời, dẫn đường đi đằng trước. Đây là chỗ tốt khi có người thủ hạ, Nguyệt Hi có thể làm ra một bộ giá thế ỷ thế hiếp người. Lấy điều đó nâng lên thân phận và địa vị của Dương Khai, miễn một chút hỏi thăm rắc rối. Dương Khai mang ánh mắt tán dương nhìn về phía Nguyệt Hi, cô nàng hé miệng cười. Thực lực của Chu Lương đảo chủ Song Sa Đảo cũng không cao, chỉ có Phản Hư nhất tầng cảnh tu vi mà thôi, trên dạng đảo đơn độc ở ngoại hải này rất khó xuất hiện một ít võ giả có thực lực cường đại. Sau khi Dương Khai lấy ra một tấm lệnh bài cùng thủ dụ của La Lam, Chu Lương lúc này thần phục trên mặt đất, miệng tôn Dương Khai là chủ. Thuận lợi tiếp quản Song Sa Đảo như vậy, khiến Dương Khai rất hài lòng

- Ừ, ngươi sau này vẫn làm đảo chủ của ngươi. Trước đây ngươi quả lý Song Sa Đảo thế nào, sau này cũng quản lý như vậy, ta sẽ không có nhiều can thiệp. Nếu có chuyện gì cần muốn bẩm báo, nói cho Nguyệt phu nhân là được rồi, nàng sẽ chuyển đạt tới ta

- Dạ! Dường như đã nhận ra Dương Khai rất dễ nói chuyện, cho nên Chu Lương dần dần không khẩn trương nữa rồi

- Chu đảo chủ..

- Có thuộc hạ. Chu Lương vội vàng đáp lại

- Hai chữ đảo chủ tuyệt đối không dám nhận, đại nhân sau này gọi thẳng tên họ của Chu Lương là được rồi. Dương Khai khẽ gật đầu - Ngươi nói cho ta nghe một chút, tình huống của Song Sa Đảo này như thế nào đi

- Dạ. Chu Lương trầm ngâm một lúc, dường như là sửa sang lại chọn lọc từ ngữ, không lâu sau mở miệng nói:

- Song Sa Đảo, diện tích ước chừng có chu vi 100 ngàn dặm. Linh khí thiên địa trên đảo không tầm thường, duy chỉ có vật liệu sản xuất có chút thiếu. Hiện giờ dân cư thường trú trên đảo ước chừng có 200 ngàn người, tu vi cảnh giới phổ biến không cao. Thuộc hạ bất tài, tuy chỉ có Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng cũng coi là người mạnh nhất của Song Sa Đảo. Trừ thuộc hạ ra, còn có ba vị Phản Hư nhất tầng cảnh khác, là phó đảo chủ cùng các trưởng lão trên đảo. Thuộc hạ thiết trí một Trưởng lão hội, cùng mấy vị trưởng lão chung nhau quản lý Song Sa Đảo...

- Địa phương 500 ngàn dặm ở phía đông của Song Sa Đảo có một tòa thành trì giáp biển, pháp trận không gian của Song Sa Đảo ta liên tiếp cùng tòa thành trì đó. Còn phía tây cùng phía nam mấy chục đến trên trăm vạn dặm khoảng cách, còn có mấy hòn đảo khác. Tình huống đại khái cùng Song Sa Đảo không sai biệt lắm. Quan hệ giữa mấy hòn đảo coi như hòa bình, chợt có lui tới. Ở chỗ này nguy hiểm lớn nhất là thú biển. Mỗi một lần thú biển tứ lược đều sẽ chết lên không ít người. Nhưng có đại nhân trấn giữ ở đây, nghĩ đến ngày sau Song Sa Đảo sẽ an bình an toàn rất nhiều! Chu Lương vừa giới thiệu vừa không để lại dấu vết nịnh bợ Dương Khai. Vẻ mặt của Dương Khai lạnh nhạt, không tỏ rõ ý kiến. Chu Lương tiếp tục nói

- Sản xuất lớn nhất của Song Sa Đảo cùng mấy hòn đảo phụ cận là nội đan của thú biển. Mỗi một năm đều có thật nhiều võ giả ở bên ngoài đi tới Song Sa Đảo, lao vào săn thú...

Trải qua nửa canh giờ hỏi thăm, Dương Khai hơi hiểu một chút tình huống của Song Sa Đảo. Tổng thể mà nói, hắn rất hài lòng về địa phương này, vô cùng thích hợp với một phen kế hoạch kế tiếp của hắn. Chỉ có điều, còn phải ở chỗ này chọn một mảnh địa phương, kế hoạch mới có khả năng bắt đầu thực hành. Dương Khai quyết định đích thân đi điều tra một phen. Sau khi bảo Chu Lương rời đi, Dương Khai cùng thầy trò ba người Nguyệt Hi lên tiếng chào, liền một mình điều khiển Tinh Toa, bắt đầu dò xét địa hình của Song Sa Đảo. Phen này dò xét, hao phí thời gian tám ngày của hắn, di chuyển hết cả Song Sa Đảo.

Cuối cùng, Dương Khai chọn mục tiêu trên một khối khu vực phía đông nam. Nơi đấy đến gần biển rộng, phong cảnh không tệ, chủ yếu nhất chính là có một khối to đất trống, hiếm có dấu vết của võ giả thường lui tới. Dương Khai lần nữa tìm được Chu Lương, bảo hắn chiêu mộ một số võ giả từ trên Song Sa Đảo, xây dựng nên một chỗ hành cung cho mình ở chỗ mảnh đất đó. Hắn đương nhiên sẽ không để cho người khác làm công không, mà là sẽ bỏ ra thánh tinh để trả thù lao. Loại chuyện tốt này, Chu Lương sao lại không đồng ý chứ? Mặc dù Dương Khai không thanh toán thánh tinh, hắn cũng sẽ vì Dương Khai làm thỏa đáng, huống chi Dương Khai còn thấu tình đạt lý như thế?

Song Sa Đảo có 200 ngàn người, Chu Lương ra lệnh một tiếng, chỉ tùy tiện chiêu binh 1000 người, bắt đầu rầm rộ xây dựng ở mảnh đất mà Dương Khai lựa chọn. Các võ giả động thủ, tốc độ đương nhiên nhanh vô cùng. Trước sau bất quá nửa tháng, một chỗ hành cung chiếm diện tích vượt qua phương viên mười dặm, rộng lớn vội vàng kiến tạo hoàn thành. Chu Lương lại tự móc tiền túi, tăng thêm một chút gia cụ cùng trang sức cho hành cung. Mãi đến lúc này, Dương Khai mới dẫn ba người Nguyệt Hi đi vào. Hành cung rất lớn, chỉ có bốn người có vẻ vô cùng vắng vẻ. Thầy trò ba người Nguyệt Hi cũng không biết Dương Khai ở chỗ này xây dựng hành cung to lớn như vậy là vì cái gì. Mà họ cũng không đi hỏi thăm, chỉ ngoan ngoãn đi theo hai bên trái phải của Dương Khai, tận tâm hầu hạ. Ban đêm, Dương Khai gọi các nàng vào trong gian phòng của mình

- Công tử bảo chúng ta đến đây, có gì phân phó sao? Nguyệt Hi nghi ngờ hỏi

- Không có chuyện lớn gì, các nàng ngồi đi. Dương Khai đưa tay ra hiệu. Sau khi đợi các nàng ngồi xuống, lúc này hắn mới lên tiếng hỏi

- Các nàng nếu lựa chọn sau này đi theo ta, ta đây đương nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi. Nói như thế, ta có một tông môn, gọi là Lăng Tiêu Tông, ta là tông chủ, tổng đà ở trên một chỗ tinh tu luyện rất xa vời. Các nàng có nguyện ý gia nhập Lăng Tiêu Tông hay không?

Thầy trò ba người nhìn nhau, sau đó nhìn Dương Khai, gần như không có suy tư, đồng loạt gật đầu đáp

- Đương nhiên là nguyện ý

- Ừ. Vậy... từ nay về sau, các nàng đã là người của Lăng Tiêu Tông. Dương Khai mỉm cười nói

- Tông môn tổng đà đường xá xa xôi, trong lúc nhất thời, các nàng sợ là không có cơ hội tới đó. Nhưng yên tâm, một ngày nào đó, ta sẽ dẫn các nàng đi nhìn một chút. Lăng Tiêu Tông... sau này sẽ không quá yếu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau