VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1736 - Chương 1740

Chương 1738: Ngươi không có cơ hội

Dương Khai chỉ liếc qua, liền nhìn ra bên phía Cổ Kiếm Tâm có chút không ổn.

Trước đó hắn cùng hai cô gái thi triển bí thuật, ba loại dị tượng nhật nguyệt tinh kia cực kỳ sáng rọi, trăng rằm cùng sao trời quấn quanh mặt trời, hỗ trợ lẫn nhau. Nhưng bây giờ, dị tượng nhật nguyệt tinh có dấu hiệu tan rã, khí thế ba người đã không còn được như trước.

Ngược lại Lệ Minh Hải vẫn như cũ, không có dấu hiệu suy yếu.

Xem ra nếu không có gì bất ngờ, cuối cùng vẫn là Cổ Kiếm Tâm thất bại.

Thừa lúc bọn họ chiến đấu kịch liệt, Dương Khai cũng bắt đầu di chuyển, đi đến gần.

Cổ Kiếm Tâm có thể làm đến nước này đã không dễ dàng, dù cho cuối cùng không thể trọng thương Lệ Minh Hải, cũng có thể ảnh hưởng được hắn. Dù sao, cũng có thể thu hút chú ý của Lệ Minh Hải.

Chỉ cần Lệ Minh Hải phân tán chú ý, Dương Khai sẽ có cơ hội ra tay.

Dương Khai chầm chậm đến cách vòng chiến 10 dặm! Đây là cực hạn mà hắn có thể đi tới, còn tiến lên, Lệ Minh Hải tuyệt đối sẽ phát giác.

Vừa ẩn nấp, Lệ Minh Hải liền quát: - Thiếu minh chủ, nếu như ngươi chỉ có chút bản lĩnh này, vậy lão phu đưa ngươi lên đường!

Cổ Kiếm Tâm không nói, không rõ là không rảnh hay không muốn đáp, cùng Tả Hữu Kiếm Thị bỗng nhiên bùng nổ biến thành, hóa thành kiếm mang lớn trăm trượng, hung hăng chém xuống Lệ Minh Hải.

Lệ Minh Hải cười ha ha: - Chút tài mọn! Đến nước này, thiếu minh chủ ngươi còn muốn ngoan cố chống cự hay sao?

Dứt lời, Đoạn Hồn Thương trên tay hắn rung lên, mũi thương bắn ra tia sáng đen, đón đỡ kiếm mang to lớn.

Hai hào quang trắng đen đụng giữa không trung, quầng sáng như gợn sóng lan tỏa ra, bên trong ẩn chứa lực lượng khủng bố làm cho Phản Hư Cảnh cũng phải lùi bước, có thể thấy lần giao chiến này mãnh liệt cỡ nào.

Hai hào quang khác biết rõ ràng giằng co trong hư không, nhưng cục diện nhanh chóng bị phá vỡ.

Không biết Lệ Minh Hải thi triển bí thuật gì, hào quang đen bùng to ra, trực tiếp áp chế kiếm mang.

Tiếng nổ oành thật lớn.

Kiếm mang vỡ tung, trong tiếng hừ nặng, ba bóng người bắn ra những hướng khác nhau.

Cổ Kiếm Tâm sắc mặt tái nhợt, khóe miệng trào máu, rõ ràng đã bị thương.

Còn Tả Hữu Kiếm Thị càng không chịu nổi, theo hầu Cổ Kiếm Tâm cùng tu luyện từ nhỏ đến lớn, các nàng vốn là tồn tại vì Cổ Kiếm Tâm, tu vi luôn thấp hơn hắn một đoạn.

Hơn nữa vừa rồi chia sẻ tổn thương, lúc này Tả Hữu Kiếm Thị cả người run rẩy, lung lay sắp sụp đổ, mũi miệng trào máu nhuộm đỏ quần áo.

Trong mắt Lệ Minh Hải xẹt qua tia hung ác, nhưng không thừa cơ lấy mạng Cổ Kiếm Tâm, mà người chợt lóe, rung trường thương đánh về phía Tả Kiếm Thị ở gần hơn.

Thân là cường giả Hư Vương Cảnh, kinh nghiệm chiến đấu của hắn tự nhiên cực kỳ phong phú, tuy rằng đây là thời cơ tốt nhất giết chết Cổ Kiếm Tâm, nhưng dù sao thân phận Cổ Kiếm Tâm không bình thường, ngay cả dị bảo Minh Hải Phân Vực Kính cũng nằm trên người hắn, nói không chừng hắn còn có bí bảo càng mạnh hơn.

Lệ Minh Hải không có lòng tin một chiêu giết được.

Cho nên hắn mới lựa chọn mục tiêu là Tả Kiếm Thị, chỉ cần không còn trợ lực Tả Kiếm Thị, Cổ Kiếm Tâm sẽ không thể thi triển bí thuật Nhật Nguyệt Tinh Tam Kiếm Đồng Huy, đến lúc đó hắn chỉ cần kéo dài thời gian cũng có thể kéo chết Cổ Kiếm Tâm!

Nhìn thấy hành động của Lệ Minh Hải, trong mắt Hữu Kiếm Thị trào ra một tia bất an quyết liệt, vội vàng khựng người lại, thúc đẩy thánh nguyên, kéo theo kiếm quang dùng hết sức tiến về phía Tả Kiếm Thị.

Cổ Kiếm Tâm càng điên cuồng gào thét: - Linh Nguyệt, mau tránh!

Vừa hét lên, hắn cũng giống Hữu Kiếm Thị, liều mạng chạy tới.

Ba đạo độn quang cùng lúc đuổi theo Tả Kiếm Thị, khoảng cách nhanh chóng rút ngắn.
Khóe miệng Lệ Minh Hải toát ra châm chọc, cảm thấy thời cơ vừa đúng, bỗng nhiên đánh một chiêu hồi mã thương, hung hăng ném ra Đoạn Hồn Thương, đánh về phía Hữu Kiếm Thị.

Mọi người đều ngây ra.

Thẳng đến lúc này, mọi người mới hiểu được, mục tiêu từ đầu của Lệ Minh Hải không phải Tả Kiếm Thị, mà là Hữu Kiếm Thị!

Hoặc là hắn tùy cơ ứng biến, chọn lựa mục tiêu công kích dễ dàng hơn....

Đoạn Hồn Thương rời khỏi tay Lệ Minh Hải, rung lên hóa thành một con mãng xà khổng lồ, há to miệng máu, lệ khí tận trời, khoảng khắc giáng xuống trước Hữu Kiếm Thị, thấy sắp nuốt lấy nàng.

Đây mới là bí bảo cấp Hư Vương chân chính, chỉ có một mình Hữu Kiếm Thị, mặc kệ thế nào cũng không đỡ nổi, bị đánh trực diện, chỉ có kết cục hoa tan ngọc nát.

Đúng lúc này, trên người Cổ Kiếm Tâm lóe lên hào quang, không biết là bí thuật hay bí bảo, người bỗng nhiên đột ngột xuất hiện trước mặt Hữu Kiếm Thị, một tay ôm nàng ra sau bảo vệ, trên người trào ra bảo giáp màu xanh ghép từ những mảnh vảy.

Trên bảo giáp lưu chuyển quầng sáng, vừa nhìn là biết bí bảo phòng ngự cực tốt, thánh nguyên thúc đẩy, trên bảo giáp trào ra màng năng lượng, nhìn rất chắc chắn.

Làm xong hết, công kích của Lệ Minh Hải đã đánh tới.

Mãng xà lắc người, đánh vào bảo giáp của Cổ Kiếm Tâm.

Màng sáng năng lượng mờ đi rõ ràng, chỉ không chịu được quá hai nhịp thở, liền nổ ầm ầm, dư sóng đánh vào người Cổ Kiếm Tâm, cả người hắn đẫm máu, ngửa mặt văng ra sau, ngay cả Hữu Kiếm Thị được hắn che chở cũng phun máu, sắc mặt trắng bệch.

- Thiếu minh chủ quả nhiên trọng tình trọng nghĩa, lão phu bội phục, chẳng qua... ngươi có thể cứu được một người, còn có thể cứu được người thứ hai hay không? Lệ Minh Hải đắc ý nói, mang theo châm chọc đùa cợt.

Cổ Kiếm Tâm bay ra vội nhìn lại, phát hiện không biết lúc nào Lệ Minh Hải đã đánh tới trước Tả Kiếm Thị, đang vung tay vỗ xuống.

Trên chưởng tuôn trào thánh nguyên, đã hình thành lốc xoáy!

Lực lốc xoáy cộng thêm uy áp cường giả Hư Vương Cảnh áp chế Tả Kiếm Thị không thể động đậy, cũng không thể chống trả.

Nhưng tử vong ập xuống, nàng không lo cho an nguy của mình, mà ánh mắt nhìn lại Cổ Kiếm Tâm. Thấy được Cổ Kiếm Tâm không bị đánh chết, chỉ là bị trọng thương, lại mỉm cười như trút được gánh nặng, sau đó môi hồng mấp máy.
Không nghe được tiếng của nàng, nhưng Cổ Kiếm Tâm lại biết nàng bảo mình chạy trốn!

- Lệ Minh Hải! Cổ Kiếm Tâm như dã thú bị thương rống giận, vang dội hư không, thoáng cái, hai mắt của hắn đỏ rực.

- Thiếu chủ đi mau! Hữu Kiếm Thị được Cổ Kiếm Tâm ôm trong lòng nắm chặt tay hắn, giọng nức nở hét bên tai hắn: - Linh Nguyệt tỷ tỷ sẽ không muốn ngài liều mạng, chỉ cần ngài chạy đi, Linh Nguyệt tỷ tỷ sẽ chết đáng giá!

Cổ Kiếm Tâm vẫn đứng yên ở đó, nhưng thần sắc dữ tợn đến vặn vẹo của hắn lại tuôn ra kinh ngạc vô cùng, sau đó phun ra mừng rỡ nhìn đằng sau Lệ Minh Hải.

Hắn phát hiện không biết khi nào, một bóng người xuất hiện ở đằng sau Lệ Minh Hải, người đó như quỷ mị, tới gần Lệ Minh Hải không quá ba tấc, Lệ lão cẩu lại không hề phát giác.

Ngay sau đó, người kia đưa tay chỉ ra, hình thành những công kích như vầng trăng khuyết màu đen, như bão tố ập về phía Lệ Minh Hải.

Trong công kích đó chứa dao động huyền ảo tối nghĩa,dù cách thật xa, Cổ Kiếm Tâm cũng có thể phát hiện được.

Công kích xuất hiện, cuối cùng Lệ Minh Hải cũng phát giác, miệng quát lớn "Kẻ nào", vội vàng quay lại đánh ra một chưởng về phía kẻ đánh lén.

Chuyện mà Cổ Kiếm Tâm khiếp sợ lại hưng phấn xuất hiện, một chưởng của Lệ Minh Hải vẫn không thể đánh tan những công kích kia, vẫn có một công kích ánh trăng đánh vào cánh tay Lệ Minh Hải.

Cánh tay của Lệ lão cẩu, lại quỷ dị biến mất từng chút một!

Giống như chưa bao giờ tồn tại, lại như bị hư không cắn nuốt....

Đau đớn dữ dội truyền tới, Lệ Minh Hải rống giận điên cuồng, cánh tay nguyên vẹn vẫy gọi, Đoạn Hồn Thương bay về, ánh mắt của hắn phun lửa nhìn người thanh niên đánh lén mình, dữ tợn nói: - Tiểu bối, ta muốn ngươi trả giá đắt!

- Ngươi không có cơ hội này! Thanh niên hừ lạnh, lật tay, một thanh trường kiếm xanh biếc không mài lưỡi xuất hiện, trường kiếm run lên, hóa thành cự long xanh biếc đánh vào Lệ Minh Hải.

Rồng gầm rung trời, long uy tràn ra, Lệ Minh Hải hú lên, vội vàng thúc đẩy uy năng Đoạn Hồn Thương, hóa thành mãng xà chống đỡ.

Hai con quái vật từ bí bảo hóa thành giao chiến trong hư không, nhưng mãng xà làm sao đánh lại rồng? Chỉ chống được một nhịp thở, đã bị cự long phá hủy!

Trong mắt Lệ Minh Hải cuối cùng toát ra kinh sợ, hắn muốn tìm bóng đáng tên thanh niên đánh lén mình, nhưng hoảng sợ phát hiện mình lại không thể tìm ra! Hắn xuất hiện như quỷ mị, tế ra bí bảo, hắn lại biến mất như bóng ma.

Sau lưng có sát khí ập tới, trong lòng Lệ Minh Hải khẽ động, vội thả ra Vực tràng, muốn xoay chuyển cục diện.

Tuy rằng chỉ thoáng giao đấu nháy mắt với người thanh niên này, nhưng hắn đã nhạy cảm nhận ra, đối phương chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh mà thôi, đối phó Phản Hư Cảnh, Vực tràng chính là tốt nhất!

Không phải ai cũng như Cổ Kiếm Tâm, có được dị bảo Minh Hải Phân Vực Kính khắc chế Vực tràng!

Lệ Minh Hải tính toán rất hay, nhưng làm hắn lại cả kinh, là Vực tràng của mình trào ra, một cỗ Thế tràng khác cũng bắt đầu hình thành, chẳng những không bị Vực tràng của mình áp chế, ngược lại còn chống đỡ ngang hàng.

Trong Thế tràng đó, còn bao hàm một cỗ lực lượng huyền diệu.

Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, những khe nứt không gian như mạng nhện bao kín mít xung quanh Lệ Minh Hải!

- Lực lượng không gian! Lệ Minh Hải kinh hô.

Đúng lúc này, cự long xanh biếc phá hủy mãng xà đã lao tới, há miệng cắn vào Lệ Minh Hải.

Còn sau lưng, khí lạnh bức người, sát khi như thủy triều bao phủ Lệ Minh Hải

Hắn đã bốn bề thọ địch, rơi vào đường cùng!

Chương 1739: Hư Vương ngã xuống

- Lệ lão cẩu! Không biết khi nào Cổ Kiếm Tâm cũng đánh tới, kiếm quang như mặt trời chói lọi, tinh tú giáng xuống đánh vào Lệ Minh Hải.

Đồng thời, xung quanh bùng lên ánh sáng vàng, những sợi tơ vàng cắt xé hư không.

Khe nứt xung quanh Lệ Minh Hải cũng dần lớn ra, bóp chặt lấy hắn.

Chỉ trong nháy mắt, Lệ Minh Hải luống cuống bị các loại lực lượng chôn vùi.

Ánh sáng chói mắt bùng nổ từ chỗ Lệ Minh Hải đứng, chiếu rọi rõ ràng tinh vực gần đó, bên trong trào ra dao động năng lượng hủy thiên diệt địa.

Cổ Kiếm Tâm lại ngửa mặt văng ra, tốc độ còn nhanh hơn đánh tới, Hữu Kiếm Thị đã chuẩn bị trước vội lên đón đỡ, đón lấy Cổ Kiếm Tâm.

Cổ Kiếm Tâm dựa vào lòng Hữu Kiếm Thị, ụa một tiếng phun máu.

- Thiếu chủ! Hữu Kiếm Thị hô to, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Cổ Kiếm Tâm không đáp lại, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước.

Hắn không biết Lệ Minh Hải có chết hay không, nhưng cảm giác một kiếm đâm ra vừa rồi rõ ràng đã đâm trúng, thậm chí còn trúng yếu hại của Lệ Minh Hải.

Nhưng dù sao đó cũng là cường giả Hư Vương Cảnh! Đây cũng là lần đầu Cổ Kiếm Tâm chiến đấu sống chết với cường giả Hư Vương Cảnh, không đủ kinh nghiệm, trước khi tận mắt nhìn thấy thi thể của Lệ Minh Hải, hắn không dám sơ sẩy.

Ánh sáng mờ dần, trong hư không, một bóng người vẫn đứng sừng sững.

Ánh mắt Cổ Kiếm Tâm co rút.

Lệ Minh Hải!

Dưới công kích khủng bố như vậy, Lệ Minh Hải cũng không chết. Có điều gánh chịu năng lượng xung kích như thế, vị cường giả Hư Vương Cảnh lúc này cũng thảm hại, tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, không biết lúc nào trên người hắn có một tầng bảo giáp hộ thân, nhưng nó cũng bị phá hỏng gần hết.

Làm Cổ Kiếm Tâm mừng rỡ không thôi, là Lệ Minh Hải bị thương không nhẹ, bởi vì thân thể hắn cũng rách nát như giẻ lau, đủ lỗ thủng lớn nhỏ trải khắp toàn thân. Nhìn vào những lỗ thủng đó, có thể thấy được xương cốt cùng máu thịt mấp máy.

Trên mặt Lệ Minh Hải tràn đầy giận dữ cùng sợ hãi.

Hắn đang sợ! Hắn cảm nhận được uy hiếp tử vong, cho nên hắn sợ hãi!

Sự thật quả thật là vậy, Lệ Minh Hải nhìn xung quanh, ánh mắt dừng một chút trên người Cổ Kiếm Tâm cùng Hữu Kiếm Thị, liền dời đi, tiếp tục tìm tòi trong hư không.

Đáng tiếc không có thu hoạch, hắn không tìm được bóng dáng người thanh niên xuất quỷ nhập thần đánh lén mình.

- Tiểu bối, sẽ có một ngày lão phu bắt ngươi trả giá đắt! Lệ Minh Hải miệng cọp gan sứa gào lên, sau đó hóa thành ánh sáng tiếp tục chạy đi xa, giữa hư không để lại một đường máu tươi.

- Không thể để hắn chạy! Cổ Kiếm Tâm hét vào hư không, hổn hển khó thở.

Lời hắn vừa dứt, trong hư không bỗng trào ra hào quang năm màu, như kiếm khí kinh thiên không gì đỡ nổi, kéo theo uy năng khai thiên lập địa chém thẳng về phía Lệ Minh Hải.

Lệ Minh Hải kinh hãi, thi triển bí thuật ngăn cản.

Nhưng lúc này hắn ngoài mạnh trong yếu, muốn thi triển thủ đoạn ngăn cản kiếm khí hào quang năm màu cũng không thể, ánh sáng quét ngang qua người Lệ Minh Hải, biến mất trong hư không như sao băng.

Lệ Minh Hải cứng ngắc tại chỗ, mắt trợn trừng, không động đậy nữa.

Sinh cơ thân thể cùng thần thái trong mắt hắn nhanh chóng tiêu tán.

Đường đường một vị cường giả Hư Vương Cảnh, lại chết ở chỗ này!

Cổ Kiếm Tâm từ xa không nắm chắc tình huống, người bị trọng thương, không dám hành động bậy bạ, chỉ là cảnh giác nhìn chằm chằm thi thể Lệ Minh Hải. Thẳng đến khi Tả Kiếm Thị kinh hồn chưa yên bay đến, rụt rè tới cạnh Lệ Minh Hải kiểm tra, thế mới mừng ra mặt chạy về.

Chờ đến khi Tả Kiếm Thị trở về, Cổ Kiếm Tâm vội hỏi: - Thế nào?

- Lệ Minh Hải chết rồi! Tả Kiếm Thị trả lời. Cổ Kiếm Tâm thở ra một hơi dài, người cũng không chống đỡ nổi, ngã vào trong lòng Hữu Kiếm Thị, vẫn còn sợ hãi nói: - Chết thì tốt, chết thì tốt rồi!

- Thiếu chủ, người vừa rồi... Tả Kiếm Thị khó hiểu không thôi.

- Không phải Kiếm Minh chúng ta. Cổ Kiếm Tâm lắc đầu, lấy ra một ít linh đan sử dụng, nói:

- Mặc kệ đã, ngươi đi hỗ trợ những người khác, lần này Lệ lão cẩu dẫn tới không ít cường giả, chỉ sợ bọn họ không thể... Hả...

Cổ Kiếm Tâm vừa nói, quay đầu nhìn chiến trường, lập tức phát hiện cảnh kỳ quái.

Võ giả phe mình vẫn còn rất nhiều người sống sót, ngược lại thủ hạ của Lệ Minh Hải gần như chết hết, bởi vì vừa rồi hắn luôn chiến đấu với Lệ Minh Hải, cho nên không có thời gian điều tra tình hình, bây giờ nhìn lại, mới cảm thấy khó tin.

So sánh thực lực hai bên, Cổ Kiếm Tâm tự nhiên hiểu rõ, bên mình rõ ràng yếu hơn nhiều.

Dù sao Lệ Minh Hải đã sớm chuẩn bị, mai phục đánh lén, làm sao không chuẩn bị vẹn toàn?

Lần này có thể may mắn đánh chết Lệ Minh Hải, thoát được một kiếp, thật sự là nhờ có quý nhân giúp đỡ, nhưng làm sao các thủ hạ của mình dũng mãnh như vậy?

Hắn quả thật không thể tin nổi mắt mình.

Nhưng xem một hồi, cuối cùng hắn hiểu được rốt cuộc là vì sao.

Chính là vì ba người thầy trò Nguyệt Hi!

Nguyệt Hi cùng Hòa Tảo Hòa Miêu, Cổ Kiếm Tâm biết, nói thế nào ba người thầy trò là võ giả theo mình. Tuy rằng Nguyệt Hi chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng nói gì cũng là Phản Hư Cảnh, Cổ Kiếm Tâm tự nhiên có chút ấn tượng với bọn họ.

Lúc này, ba người thầy trò xông lên trước tiên, đối mặt với kẻ địch cảnh giới cao hơn, vẫn không đổi sắc.

Mỗi lần giao chiến, trong người Hòa Tảo bùng ra ánh sáng đỏ, sau đó kẻ địch tự dưng ngã xuống...

Ánh sáng đỏ đó là gì? Cổ Kiếm Tâm nhìn không ra, hắn không hề biết trong thủ hạ của mình lại có võ giả quỷ dị như thế, có thể làm ra chuyện mà người ta không tin nổi!

Đại cục đã định, bên phía Lệ Minh Hải binh bại như núi đổ, hoảng hốt chạy trốn, bị thủ hạ của mình đuổi giết.

Cổ Kiếm Tâm yên lòng, hít sâu một hơi, mới chắp tay hô to với hư không: - Xin hỏi bằng hữu cao tính đại danh, ơn giúp đỡ vừa rồi, Cổ mỗ vô cùng cảm kích. Nếu như có thể, xin mời ra gặp mặt? - Ha ha! Thiếu minh chủ khách khí. Tiếng cười sang sảng truyền ra, Cổ Kiếm Tâm quay lại nhìn, phát hiện người thanh niên mình nhìn thấy đang bước ra từ trong hư không.

Ánh mắt Cổ Kiếm Tâm sáng lên, Tả Hữu Kiếm Thị đều dùng ánh mắt tò mò cảm kích quan sát Dương Khai.

Nếu vừa rồi không có Dương Khai đột nhiên đánh ra, hai nàng chết cũng không quan tâm, nhưng thiếu chủ khẳng định dữ nhiều lành ít. Cho nên đối với Dương Khai xoay chuyển tình thế, Tả Hữu Kiếm Thị đều mang ơn, ánh mắt tràn đầy thiện ý nhìn Dương Khai.

Cổ Kiếm Tâm chỉ lướt qua Dương Khai, liền xác định đối phương đúng như mình tra xét, quả thật chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh. Nhưng chiến lực mà hắn biểu hiện ra, lại vượt xa cảnh giới này.

Có lẽ, mình cùng Tả Hữu Kiếm Thị liên thủ, cũng không chắc là đối thủ của hắn! Trong lòng Cổ Kiếm Tâm rung động.

Thân là thiếu minh chủ Kiếm Minh, từ nhỏ đến lớn hắn có được ưu thế mà người thường không có được, hắn không phải hạng nhị thế tổ không mang chí lớn, hắn có lý tưởng cao cả cùng tương lai rộng lớn, cho nên những năm gần đây hắn luôn tu luyện khắc khổ.

Hắn tự nhận là, trên tầng thứ Phản Hư Cảnh, Tinh Vực này không mấy người là đối thủ của hắn!

Nhưng mà hôm nay, hắn gặp được một người! Một võ giả cùng lứa cùng tu vi làm hắn cảm thấy áp lực to lớn.

- Tuyết Nguyệt tam thiếu? Cổ Kiếm Tâm dè dặt hỏi.

Khóe miệng Dương Khai co rút: - Ta có ẻo lả vậy sao?

Cổ Kiếm Tâm cười xấu hổ, Tả Hữu Kiếm Thị cũng nhịn cười không được, Tả Kiếm Thị quyến rũ hơn xì cười, cảm thấy không ổn, vội lấy tay che miệng.

- Xin lỗi, Cổ mỗ cùng Tuyết Nguyệt tam thiếu cũng là tri âm đã lâu, vẫn chưa gặp mặt. Cổ Kiếm Tâm giải thích. - Vậy các hạ là Tử Đông Lai?

- Đó là ai? Dương Khai ngạc nhiên.

- Tử Tinh thiếu chủ... Cổ Kiếm Tâm mơ màng.

- Thế nào, theo thiếu minh chủ thấy, chỉ có các thiếu chủ xuất thân những thế lực lớn, mới có tư cách nói chuyện với ngươi? Dương Khai cười hì hì nhìn Cổ Kiếm Tâm.

- Cổ mỗ không có ý này. Cổ Kiếm Tâm vội nghiêm mặt nói. - Chỉ là Cổ mỗ rất khó tưởng tượng, không có những thế lực lớn chống đỡ, lại có người mạnh mẽ đến thế! Nếu như đường đột, xin bằng hữu thứ lỗi.

- Không sao. Dương Khai cười hắc hắc. - Ta không xuất thân thế lực lớn gì, ta tên Dương Khai.

Cổ Kiếm Tâm ngẩn ra, cái tên Dương Khai, hắn quả thật chưa nghe qua. Có thể khẳng định, tuyệt đối không phải xuất thân thế lực lớn gì. Chính vì nguyên nhân này, Cổ Kiếm Tâm mới càng thêm khiếp sợ.

Lại nghiêm nghị chắp tay: - Thì ra là Dương huynh.

Dương Khai gật đầu, ánh mắt nhìn ra xa. Bên kia, trận chiến cũng bình ổn, có Lưu Viêm hỗ trợ, thủ hạ của Lệ Minh Hải làm sao là đối thủ? Mỗi người bị chém giết, không ai trốn thoát.

- Dương huynh, Cổ mỗ có nghi vấn, không biết có nên hỏi. Cổ Kiếm Tâm bỗng nhiên mở lời.

- Trước đó ta đi ngang qua đây, Lệ Minh Hải đánh lén ta một lần, cho nên ta mới mai phục trong này. Dương Khai liếc hắn, như tiên đoán trước đưa ra câu trả lời.

- Dương huynh thật có gan, thật khí phách, thật thủ đoạn! Cổ Kiếm Tâm chân mày run run.

Bình thường Phản Hư Cảnh bị Hư Vương Cảnh đánh lén, nếu có thể may mắn sống sót, nhất định sẽ chạy càng xa càng tốt, có lẽ ở đằng sau lưng sẽ cắn răng nghiến lợi, mắng mấy câu cho hả giận, nhưng cũng không làm được gì. Nhưng mà Dương Khai dám đánh một chiêu hồi mã thương, quay lại đánh lén người ta.

Làm ra chuyện như thế, hoặc là to gan lớn mật, hoặc là có nắm chắc.

Nhìn kết quả, hiển nhiên là nguyên nhân sau!

Xem ra, chiến đấu trước đó, hắn còn chưa dùng hết sức.

Hơn nữa, người này rõ ràng cũng là hạng người trừng mắt tất báo!

Chương 1740: Đi cùng

- Nếu như đánh lén, vì sao Dương huynh không chờ thời cơ tốt hơn? Ví dụ như Lệ lão cẩu giết ta, tâm thần thả lỏng, Dương huynh lựa chọn ra tay lúc đó, đương nhiên sẽ không tốn sức. Cổ Kiếm Tâm hỏi.

- Không tốn sức không có nghĩa là không giết được hắn. Dương Khai cười tự tin. - Thiếu minh chủ muốn hỏi là, vì sao ta lại cứu ngươi phải không?

Cổ Kiếm Tâm gật đầu.

- Nam nhân có thể liều mạng vì nữ nhân của mình, chết như vậy thì đáng tiếc. Dương Khai trả lời.

Lúc đó Cổ Kiếm Tâm vì Hữu Kiếm Thị, tự mình ngăn cản một đòn của Lệ Minh Hải, Dương Khai nhìn rõ ràng, đó là chân chính lấy thân mạo hiểm, một chút không xong, hắn cùng Hữu Kiếm Thị sẽ phải cùng xuống suối vàng.

Dương Khai cũng vì Tô Nhan liều mạng, càng vì đối đầu trực diện với cường giả như Lạc Hải, cho nên hành động của Cổ Kiếm Tâm làm hắn đồng cảm.

Một nam nhân có thể liều mạng, lao đầu vào chỗ chết vì nữ nhân của mình, khẳng định không phải hạng người hiểm ác xảo trá.

Cổ Kiếm Tâm ngẩn ngơ.

Tả Hữu Kiếm Thị đỏ hồng mặt, nồng tình mật ý liếc Cổ Kiếm Tâm, ánh mắt tràn đầy ngọt ngào.

Cổ Kiếm Tâm cười lớn, cảnh giác trong mắt cũng tiêu tán, hào khí cao ngất nói: - Xem ra Dương huynh cũng là người thẳng tính, Cổ mỗ có thể kết giao Dương huynh, thật là hân hạnh ba đời!

Dương Khai vuốt mũi: - Còn có một nguyên nhân chân chính là... ta có người quen trong Kiếm Minh các ngươi.

- Ồ? Dương huynh quen biết người Kiếm Minh chúng ta? Cổ Kiếm Tâm mừng rỡ hỏi.

Trước tiên không nói Dương Khai cứu hắn một mạng, có ơn với hắn, chỉ riêng người như Dương Khai đã làm hắn sinh hảo cảm, có ý muốn kết giao. Lúc này nghe Dương Khai nói quen người Kiếm Minh, tự nhiên vô cùng mừng rỡ.

- Dương huynh quen biết người nào?

- Bọn họ đến rồi. Dương Khai chỉ ra.

Cổ Kiếm Tâm quay đầu nhìn, phát hiện lại là ba người thầy trò Nguyệt Hi tỏa sáng chói lọi trong chiến đấu vừa rồi.

- Là bọn họ! Cổ Kiếm Tâm thật bất ngờ.

Vốn hắn tưởng rằng người quen với Dương Khai nhất định là cường giả đỉnh cao bên mình, nhưng không ngờ lại là ba người thầy trò không có gì nổi trội.

Không lâu sau, ba người Nguyệt Hi cùng Hòa Tảo Hòa Miêu bay tới, đầu tiên hành lễ với Cổ Kiếm Tâm, hỏi tham tình huống của hắn, biết thiếu minh chủ không đáng ngại, mới thở phào.

- Dương đại ca. Hòa Tảo Hòa Miêu tiếp xúc nhiều với Dương Khai, lần này cũng nhờ Dương Khai mới giúp chuyển nguy thành an, cho nên không khách khí, liền yêu kiều hô.

Dương Khai khẽ gật đầu, vẫy tay, ánh sáng đỏ bắn ra từ trên người Hòa Tảo, bị hắn hút vào bàn tay.

- Cám ơn ngươi, Dương Khai, lần này nếu không có ngươi, chỉ sợ chúng ta chạy trời không khỏi nắng, thầy trò thiếp thân vô cùng cảm kích! Nguyệt Hi thành khẩn cảm tạ.

Dương Khai không nói, thản nhiên tiếp nhận đối phương cám ơn.

- Không ngờ Dương huynh quen biết thầy trò Nguyệt phu nhân, quả thật là có duyên.

Cổ Kiếm Tâm cười ha ha. - Nếu như Dương huynh không chê, không ngại đi chiến hạm của Cổ mỗ nghỉ ngơi vài ngày, cũng để Cổ mỗ chiêu đãi một phen.

Dương Khai trầm ngâm, không lập tức đồng ý.

Sở dĩ hắn đi đến đây, chủ yếu là muốn đánh lén Lệ Minh Hải,hiện giờ đã xử lý tên đó, lại không có chuyện gì cần làm.

Thấy hắn im lặng, Cổ Kiếm Tâm cũng không giục, còn Hòa Tảo Hòa Miêu ánh mắt long lanh nhìn Dương Khai, tràn đầy mong mỏi hắn ở lại.

- Không biết chuyến này thiếu minh chủ muốn đi đâu? Hồi lâu, Dương Khai mởi ngẩng đầu hỏi.

- Dương huynh cứ gọi Cổ huynh là được, ba chữ thiếu minh chủ gọi khách khí quá. Cổ Kiếm Tâm mỉm cười. - Không giấu Dương huynh, chuyến này Cổ mỗ muốn đi Thanh Mộc Tinh.

- Thanh Mộc Tinh?

- Phải, là một hành tinh tu luyện dưới quản lý của Kiếm Minh ta, cách chỗ này 1 tháng hành trình mà thôi.
- Như vậy... Dương Khai ngẫm nghĩ, chợt nhớ gì, gật đầu: - Cũng được, Cổ huynh đã mời, vậy Dương mỗ làm phiền.

Thấy Dương Khai đồng ý, ánh mắt Cổ Kiếm Tâm sáng lên, có vẻ rất cao hứng, cũng không xa lạ, đi lên kéo tay Dương Khai bay về phía chiến hạm, làm như rất quen thân với Dương Khai.

Ba chiếc chiến hạm, bị đám người Lệ Minh Hải tập kích, một chiếc trực tiếp nổ tung, một chiếc bị đánh bỏ, hiện tại chỉ còn một chiến hạm lớn nhất của Cổ Kiếm Tâm còn đi được, dù bị hư hỏng một chút, nhưng chỉ cần sửa chữa là sẽ đi được.

Đến chiến hạm, Cổ Kiếm Tâm sai người an bài Dương Khai ở lại, còn mình đi trị thương. Hắn đánh một trận với Lệ Minh Hải, kinh hồn khiếp vía, dù không bị thương chí mạng, nhưng cũng tổn thương rất nhiều, không phải dùng linh đan là có thể trị khỏi, phải tĩnh tọa điều dưỡng mới được.

Đối với chuyện này, Dương Khai cũng hiểu, nên không để ý.

Chiến hạm trải qua một ngày sửa chữa kiểm tra, lại bắt đầu lên đường.

Dương Khai được Cổ Kiếm Tâm an bài ở trong sương phòng cực kỳ xa hoa, phòng cực lớn, sàn trải thảm lông dày, xung quanh khảm trăm viên dạ minh châu, ánh sáng dịu nhẹ ấm áp.

Trong phòng còn một cái bát hương, tỏa ra mùi thơm ngát, làm tâm thần người ta thả lỏng.

Sở dĩ đồng ý lời mời của Cổ Kiếm Tâm, Dương Khai cũng có tính toán của mình.

Hắn đi đến đây, bày ra pháp trận không gian để lại trên những hành tinh chết làm trạm trung chuyển, hiện tại là lúc kết nối hành tinh tu luyện thật sự, bằng không võ giả đi ra từ U Ám Tinh sẽ không có mục tiêu rõ ràng.

Thanh Mộc Tinh này trên Tinh Đồ của Dương Khai, coi như một hành tinh không tệ.

Nếu như mấy người Diệp Tích Quân thông qua pháp trận không gian đến chỗ này, có thể mượn linh khí cùng pháp tắc thiên địa Thanh Mộc Tinh, thử đột phá Hư Vương Cảnh.

Còn có một điểm, đó là trong tay Dương Khai không còn thừa nhiều Không Linh Tinh.

Tuy rằng trước khi đi, đám người Diệp Tích Quân cướp sạch tồn trữ Không Linh Tinh trên U Ám Tinh, nhưng mà bố trí pháp trận không gian siêu cấp cần tiêu hao số lượng rất nhiều.

Không Linh Tinh trong tay hắn, chỉ còn đủ bố trí một tòa pháp trận không gian!

Nhất định phải nghĩ cách bổ sung.

Thanh Mộc Tinh vừa là hành tinh tu luyện của Kiếm Minh, hiện tại Dương Khai móc nối quan hệ với thiếu minh chủ Cổ Kiếm Tâm, vậy có thể mượn sức hắn, thu mua Không Linh Tinh để sử dụng.

Trước đó, hắn có thể rút thời gian quay về xem khoáng tinh kia, xem thử Tiền Thông cùng Diệp Tích Quân có phát hiện quặng mỏ Không Linh Tinh hay không, nếu có, vậy bớt nhiều chuyện.

Ở trong sương phòng, Dương Khai kiểm kê thu hoạch của mình. Thu hoạch không nhiều, dù sao trong lúc chiến đấu, hắn chỉ giết ba người mà thôi, nhẫn không gian của Trương Phúc cùng Lưu Đống thì không cần nói, Dương Khai coi thường đồ chứa trong đó, để lại bổ sung vào bảo khố Lăng Tiêu Tông thì cũng được.

Còn nhẫn không gian của Lệ Minh Hải, của cái lại không ít.

Nhất là bí bảo cấp Hư Vương Đoạn Hồn Thương, hiện tại cũng rơi vào tay Dương Khai.

Bí bảo cấp Hư Vương, nhìn khắp Tinh Vực, là thứ tốt vô giá! Tuy nhiên Dương Khai không thích món bí bảo này, trong những người quen biết, hình như cũng không ai thích hợp sử dụng nó.

Tạm thời đành phải để sang một bên.

Đang kiểm kê, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Dương Khai ngẩn ra, thuận miệng nói: - Vào đi.

Cửa mở, hai cái bóng xinh đẹp lần lượt đi vào.

- Dương đại ca! Hòa Miêu giòn giã gọi, cùng Hòa Tảo đặt đồ trên tay lên bàn.

Dương Khai liếc qua, là món ăn rượu ngon, cũng không quá để ý. Thực lực đến trình độ như hắn, sơn trân hải vị, rượu ngon mỹ tửu gì cũng chỉ là thỏa mãn sở thích ăn uống, không có ý nghĩa lớn, trừ khi là thức ăn đặc thù có thể tăng lên thực lực.

- Không làm phiền ngươi chứ? Hòa Tảo thành thục hơn, thấy Dương Khai như có chuyện đang làm, không khỏi rụt rè hỏi.

- Không có. Dương Khai cười khẽ, ra hiệu: - Ngồi đi.

- Không cần. Hòa Tảo xua tay. - Chúng ta đến hầu hạ ngươi, đứng là được rồi, ngươi có gì dặn dò, cứ nói với chúng ta.

- Cổ Kiếm Tâm bảo các cô đến? Dương Khai nhướng mày.

- Ừm. Hòa Tảo cúi đầu cụp mắt, Hòa Miêu lại nhìn ngó lung tung, hết sức hiếu kỳ.

Hiển nhiên nàng cũng mới lần đầu đi vào sương phòng cao cấp như thế.

- Ngồi xuống trước đã, đây chính lời của ta. Dương Khai cười ha ha.

Hòa Tảo chần chờ một chút, mới khẽ gật đầu, cùng muội muội ngồi xuống, nhưng tư thế lại rất cẩn thận, thấy Hòa Miêu không an phận, còn hung tợn trừng nàng.

Hòa Miêu thè lưỡi, cuối cùng cũng ngoan ngoãn.

- Hình như mỗi lần đụng tới các cô, tình cảnh các cô đều không hay ho. Dương Khai cười nói.

Lần đầu tiên đến Tinh Vực đụng tới hai tỷ muội này, các nàng bị võ giả Tử Tinh đuổi giết, lần thứ hai gặp lại, các nàng đang bị Lệ Minh Hải mai phục. Tuy rằng tình huống không giống, nhưng tình cảnh lại cực kỳ tương tự.

Nghe Dương Khai nói đùa, Hòa Tảo đỏ mặt, Hòa Miêu lầm bầm: - Lời này phải là chúng ta nói mới phải!

- Hòa Miêu! Hòa Tảo trừng tiểu muội, Hòa Miêu bất mãn: - Nói vậy thôi, Dương đại ca cũng sẽ không để ý.

Hòa Tảo bấc đắc dĩ, xin lỗi nhìn Dương Khai nói: - Tiểu muội bị chiều hư, Dương đại ca đừng chấp nhặt với nó.

- Không sao, cô cũng không cần căng thẳng như vậy. Dương Khai khoát tay, năm đó gặp hai tỷ muội này, bởi vì thực lực mọi người không chênh bao nhiêu, cảnh giới các nàng còn cao hơn mình, bởi vậy có thể chung sống ôn hòa. Hiện tại chênh lệch lớn như vậy, Hòa Tảo có chút khó thích ứng.

Dù sao ngay cả sư tôn của các nàng chỉ mới là Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, nhưng Dương Khai đã nhảy vọt thành cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, còn xưng huynh gọi đệ với thiếu minh chủ.

Thấy nàng như thế, Dương Khai đành đổi chủ đề, tùy ý hỏi chuyện của các nàng trong những năm qua.

Chuyện này không có gì mà che giấu, Hòa Tảo liền ríu rít nói.

Năm đó đi ra khỏi Huyền Không đại lục, mọi người tách ra, Nguyệt Hi dẫn hai tỷ muội quay trở về Kiếm Minh. Bởi vì hành động lần đó tổn thất to lớn, chẳng những hủy hoại một chiếc chiến hạm, võ giả Kiếm Minh cũng tử thương vô số. Nguyệt Hi làm chủ sự khi đó còn suýt nữa gặp tai họa, cuối cùng là nhờ một vị võ giả cao tầng Kiếm Minh đứng ra nói đỡ cho các nàng, mới miễn được trách phạt.

Chính vì nguyên nhân này, ba người thầy trò Nguyệt Hi mới bắt đầu đi theo Cổ Kiếm Tâm, bởi vì vị cao tầng nói đỡ cho các nàng, chính là người ủng hộ Cổ Kiếm Tâm.

Chương 1741: Người này mới ngừng hát người khác tới

Chuyến này Cổ Kiếm Tâm lên đường từ chủ tinh Kiếm Minh, đi tới Thanh Mộc Tinh làm việc, thầy trò ba người cũng cùng đến đây, không nghĩ tới bị quấn vào trong tranh đấu này, suýt nữa bỏ mạng.

Nói xong, Hòa Tảo cũng không có hỏi sâu vào những chuyện Dương Khai đã trải qua những năm này, nàng tự biết thân phận của mình nên hỏi dạng câu gì.

Dương Khai nhàn nhạt gật đầu, nói: - Đúng rồi, thiếu minh chủ Cổ Kiếm Tâm của các cô, các cô biết được bao nhiêu?

- Thiếu minh chủ? Hòa Tảo ngẩn ra: - Dương đại ca là muốn tìm hiểu về thiếu minh chủ sao?

- Ừm! Dương Khai thấy nàng thông minh nhạy bén như thế, ngược lại cũng rất hài lòng: - Nói cho ta biết những gì các cô có thể nói, còn không tiện nói thì thôi!

Hòa Tảo mỉm cười: - Muội biết thật ra cũng không nhiều, cũng không có gì không tiện nói. Về Thiếu minh chủ, có thể nói là thiên tài có tư chất nhất của Kiếm Minh trong ngàn năm nay, năm nay tuổi thật của hắn mới không tới 60, đã có tu vi Phản Hư Cảnh đỉnh phong, nghe nói nếu cho hắn thời gian ba năm rưỡi, hắn có thể đánh sâu vào Hư Vương Cảnh!

Dương Khai vừa uống trà vừa gật gù, dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng nói tiếp.

Về tình huống này, trước hắn đã từ Lưu Đống biết được.

- Thiếu minh chủ làm người khiêm hòa, trọng tình trọng nghĩa, là người minh chủ kỳ vọng sẽ nối nghiệp mình. Chẳng những hắn có tu vi cao thâm, thực lực cũng tương đối lợi hại, gần như trong thế hệ trẻ ở Tinh Vực, chỉ có Tuyết Nguyệt tam thiếu của Hằng La Thương Hội và Tử Đông Lai của Tử Tinh là có thể sánh vai cùng hắn!

"Vậy còn..." Nghe đến đây, trong đầu Dương Khai bỗng nhiên hiện lên một bóng người khác.

"Hứa Tân Bạch!" Ngày đó ở ngoài Huyết Ngục trên Thúy Vi Tinh gặp được một thanh niên rất có hứng thú! Nghe nói, hắn là đồ đệ của một vị cường giả Hư Vương Cảnh gọi là Vô Đạo, còn được tôn xưng là Vô Đạo đại nhân. Tu vi của vị Vô Đạo kia ngay cả Lạc Hải là Tinh Chủ Thúy Vi Tinh đều vô cùng kiêng kỵ!

Vô Đạo chính là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh thứ thiệt, là lão quái vật sống vô số năm tháng thuộc loại "rồng thần thấy đầu không thấy đuôi"!

Đồ đệ do người như thế tự mình dạy nên, chỉ sợ sẽ không kém so với Cổ Kiếm Tâm, Tuyết Nguyệt và Tử Đông Lai kia, nói không chừng còn có thể mạnh hơn một chút. Bất quá ý niệm này chỉ là nhoáng lên một cái trong đầu rồi biến mất, hắn cũng không có nói ra.

Hòa Tảo ở lâu trong Kiếm Minh, thực lực cũng không tính là cao, tiếp xúc với các thứ rất hạn hẹp, đương nhiên tầm nhìn sẽ không rộng lắm.

- Thiếu minh chủ ở trong Kiếm Minh có danh tiếng rất tốt. Nếu không như thế, sư tôn cũng sẽ không lựa chọn đi theo người. À... thiếu minh chủ còn có Tả Hữu Kiếm Thị, nghe nói Tả Hữu Kiếm Thị này là từ nhỏ đã cùng tu luyện với thiếu minh chủ, tình như anh em ruột!

- Không chỉ anh em ruột đơn giản như vậy đi! Dương Khai cười hà hà nói.

Lúc Tả Hữu Kiếm Thị nhìn Cổ Kiếm Tâm, trong mắt bộc lộ tình nghĩa nồng đậm, gần như tiết ra rõ ràng.

Hòa Tảo mím bờ môi đỏ mọng, trên mặt thoáng hiện một chút ửng đỏ, ngón tay vân vê góc áo, không có giải đáp gì trong vấn đề này, tiếp tục nói: - Tả Kiếm Thị tên là Linh Nguyệt, Hữu Kiếm Thị là Ám Tinh. Thiếu minh chủ và Tả Hữu Kiếm Thị đang tu luyện một bộ bí thuật Nhật Nguyệt Tinh. Ba người liên thủ, có thể phát huy ra chiến lực hơn xa tu vi cảnh giới của mỗi người. Bất quá, dù không có Tả Hữu Kiếm Thị hiệp trợ, chiến lực cá nhân của thiếu minh chủ cũng rất mạnh, Phản Hư tam tầng cảnh bình thường không thể là đối thủ của hắn!

Dương Khai gật đầu đồng ý.

Một võ giả cường đại hay không, thường thường chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là biết. Cổ Kiếm Tâm tạo cho Dương Khai một loại cảm giác cường đại.

Hắn là thuộc loại tinh anh trong tinh anh!

- Muội biết được, đại khái cũng chỉ có vậy! Hòa Tảo nói xong, đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai, dường như đang đợi chỉ thị kế tiếp của hắn.

- Vậy Cổ Kiếm Tâm đi Thanh Mộc Tinh chuyến này, định làm gì?

- Cái này muội cũng không biết, chúng ta cũng chỉ là nghe lệnh làm việc, trước khi thiếu minh chủ nói ra mục đích, chúng ta thậm chí không biết chuyến này sẽ đi đâu! Hòa Tảo lắc lắc đầu.

- Dương đại ca, huynh hỏi nhiều như vậy, là muốn là địch với thiếu minh chủ sao? Hòa Miêu có chút lo âu hỏi.

Dương Khai cười ha hả, lắc đầu nói:

- Làm gì có! Ta cùng với Cổ Kiếm Tâm không có xung đột lợi ích hay chuyện gì khác, làm sao lại muốn là địch với hắn! Hơn nữa Cổ Kiếm Tâm này hẳn là người không tệ. Chỉ là hiện giờ ta đã lên trên chiến hạm này, dĩ nhiên là muốn biết nhiều một chút tin tức về hắn, cô không cần khẩn trương như vậy!

- À... Lúc này Hòa Miêu mới buông lỏng rất nhiều, bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ bộ ngực cao vút, gương mặt lộ ra ý: làm ta sợ muốn chết!

Như Hòa Tảo Hòa Miêu, chỉ là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh như vậy, tuy rằng tuổi không lớn lắm, trong năm tháng trong tương lai có thể sẽ trở thành một trong những trụ cột của Kiếm Minh, nhưng dù sao trước mắt tu vi không đủ, không thể tiếp xúc được tin tức từ giới cao tầng.

Đối với các nàng, hết thảy chỉ có bốn chữ: nghe lệnh làm việc! Không cần hỏi nhiều, không cần suy nghĩ nhiều, cấp trên ra lệnh, cứ làm theo là được. Cho dù là nhiệm vụ thi hành hẳn phải chết, cũng phải kiên trì đi làm.

Đây là nỗi bi ai của võ giả tầng dưới chót trong các thế lực lớn. Các võ giả này nhìn như chiếm được che chở rất tốt, nhưng mất đi một phần tự do. Nếu Dương Khai thật sự là địch với Cổ Kiếm Tâm, Hòa Tảo Hòa Miêu sẽ rất khó xử.

Sau đó, Dương Khai lại nói chuyện một hồi với Hòa Tảo Hòa Miêu, rồi để các nàng rời đi.

- Dương đại ca... Trước khi rời đi, bỗng nhiên Hòa Tảo xoay người hô một câu.

- Còn có chuyện gì sao? Dương Khai nhìn nàng.

Hòa Tảo khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, muốn nói lại thôi, cuối cùng lắc đầu nói: - Không có gì, huynh nghỉ ngơi đi. Chúng ta ở trong phòng thứ năm cách vách, nếu có gì cần, cứ việc phân phó cho chúng ta là được!

- Được! Dương Khai nghi hoặc gật gật đầu.

Tiễn hai tỷ muội rời đi, Dương Khai đứng tại chỗ xuất thần suy nghĩ một hồi, Hòa Tảo cuối cùng nhất định là có lời gì muốn nói với mình, nhưng không biết tại sao lại không nói ra.

Mặc dù nói trong thời gian mấy chục năm mình với hai tỷ muội này, trước sau tổng cộng chỉ gặp nhau hai lần, nhưng sau lần cùng trải qua hoạn nạn trên Huyền Không đại lục năm đó, giữa nhau cũng coi như rất có giao tình.

Lần này vô tình gặp được càng làm cho phần giao tình này tăng thêm, trở nên thân thiết hơn.

Nếu Hòa Tảo thật có chuyện gì muốn hỗ trợ, Dương Khai cũng sẽ không từ chối. Đáng tiếc có lẽ nàng có băn khoăn gì đó không có nói ra, đương nhiên Dương Khai cũng không tiện hỏi tới.

- Tỷ tỷ! Vừa rồi là tỷ muốn nhờ Dương đại ca nói giúp chúng ta hay sao? Về tới phòng riêng, Hòa Miêu mới nhìn Hòa Tảo hỏi.

- Ừm! Hòa Tảo khẽ gật đầu, thấp giọng nói: - Giờ này cũng chỉ có Dương đại ca có thể giúp chúng ta, chuyện này ngay cả sư tôn đều không thể giải quyết được!

- Nhưng sao tỷ không nói ra. Dương đại ca người rất tốt, nếu tỷ nói ra, khẳng định huynh ấy sẽ không ngồi xem không quản!

- Nhất định huynh ấy sẽ không từ chối... Hòa Tảo ngồi xuống mép giường nói: - Nhưng chuyện này dù sao cũng không có quan hệ gì với huynh ấy, chỉ là chuyện của chúng ta mà thôi!

- Tỷ tỷ... Hòa Miêu ngồi xuống, gối đầu lên đùi Hòa Tảo, âu sầu nói: - Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta phải cùng với người kia...

Hòa Tảo nhẹ vuốt mái tóc của Hòa Miêu, trên gương mặt xinh đẹp cũng nổi lên một tia đau thương: - Ôi... Chuyện năm đó, nếu không nhờ có Tần đại nhân nói giúp, chỉ sợ sư tôn và chúng ta khó thoát khỏi bị trách phạt, có lẽ cũng không sống tới hôm nay. Người kia là con của Tần đại nhân, chính vì điểm này sư tôn mới không thể cự tuyệt đề nghị của Tần đại nhân... coi như... là báo ân... những năm này, Tần đại nhân cũng có nhiều chiếu cố đối với chúng ta... - Muội không cần! Hòa Miêu chợt đứng lên, khí thế hung hăng, nắm quả đấm nảy sinh lòng ác độc nói: - Nếu thật sự đến ngày đó, muội sẽ làm thịt tiểu tử Tần Kỳ Dương kia!

Hòa Tảo sợ hãi cả kinh, kinh ngạc nhìn Hòa Miêu, nạt nhỏ: - Muội không được nói bậy lung tung!

Hòa Miêu dẩu dẩu miệng, cũng không nói thêm, ngồi xuống lại, gối đầu tiếp trên đùi tỷ tỷ.

Trong phòng riêng, Dương Khai vừa mới ngồi xuống một lát, liền nghe tiếng đập cửa.

Hắn nhướn mày, có chút không vui đứng lên, mở cửa phòng, lập tức một gương mặt xinh đẹp lại có chút bối rối ập vào tầm mắt.

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ta có thể đi vào không? Người đến thấp giọng hỏi, lúc nói chuyện lại quan sát bốn phía, bộ dáng lén lút dường như sợ bị người phát hiện.

"Chuyện gì đây?" Dương Khai càng thêm mờ mịt, nhưng thấy dáng vẻ đối phương dường như có ẩn tình gì khó nói, hắn cũng không có cự tuyệt, nghiêng người nhường lối, người đến lập tức vọt vào trong phòng mang theo một mùi thơm dịu.

Đóng kín cửa phòng, Dương Khai xoay người nhìn mỹ phụ, nghi hoặc nói: - Nguyệt phu nhân tìm ta có việc gì?

Người tới, bất ngờ chính là Nguyệt Hi, sư tôn của hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu!

Dương Khai cũng bị làm cho hồ đồ, hai tỷ muội chân trước mới từ nơi mình rời đi, tiếp đó sư tôn các nàng lại đi vào, đây là muốn làm gì? Nếu bị người nhìn thấy không biết rõ, còn cho là giữa mình với ba thầy trò này có chuyện xấu xa xấu hổ gì đó không muốn cho ai biết.

- Thiếp ra mắt Dương công tử!

Nguyệt Hi dịu dàng thi lễ, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: - Trước thiếp xin bái tạ ân cứu mạng của Dương công tử...

- Có lời gì cứ nói thẳng đi! Dương Khai lạnh nhạt nhìn nàng.

Nguyệt Hi sắc mặt cứng đờ, ngay sau đó lộ ra vẻ cười khổ, cắn bờ môi mỏng trầm ngâm một chút, lúc này mới nói thẳng: - Thiếp muốn xin Dương công tử, mở lòng từ bi cứu vớt Hòa Tảo Hòa Miêu thoát khỏi bể khổ!

- Các nàng thế nào?

Dương Khai cau mày: - Ta xem các nàng rất khỏe, cũng không có bị thương hoặc là dấu hiệu trúng độc đâu... có chuyện gì cần ta cứu vớt?

- Cũng không phải là bị thương hoặc trúng độc! Nguyệt Hi lắc lắc đầu, nói: - Chỉ là các nàng... các nàng... một trong các nàng có lẽ phải gả cho một người không quen biết, hơn nữa còn là nam nhân không được bình thường!

Dương Khai híp mắt, nhìn chằm chằm vào Nguyệt Hi.

Ánh mắt mang tính áp bức này khiến Nguyệt Hi rất có áp lực, gương mặt của nàng từ từ trở nên không tự nhiên, sắc mặt cũng từ từ trở nên lúng túng và áy náy, nhưng chỉ chốc lát, nàng lại ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào Dương Khai.

- Ngồi xuống nói đi! Ngoài dự liệu của Nguyệt Hi, Dương Khai lại bảo nàng ngồi, sau đó đi qua một bên, rót chén nước trà mang đến.

- Cám ơn nhiều! Nguyệt Hi thầm thở ra một hơi, rồi theo lời ngồi xuống.

- Ta quả thật không hiểu, phu nhân hãy nói rõ xem! Dương Khai ngồi xuống bên kia, lên tiếng gạn hỏi.

Nguyệt Hi nói: - Là ta không có nói rõ, chuyện là như vầy...

Nghe nàng nói ra một hồi, Dương Khai mới hiểu được ngọn nguồn trong đó.

Chuyện này lại có chút liên hệ với chuyện năm đó: năm đó lúc Dương Khai chạm mặt lần đầu với nhóm người Nguyệt Hi, nàng là Thánh Vương tam tầng cảnh, đã có tư cách trông coi một chiếc chiến hạm cấp Thánh Vương, tiến hành một số hoạt động Tinh Vực không tính là nguy hiểm.

Trong một lần hoạt động, bên Kiếm Minh này tổn thất to lớn, cuối cùng chỉ có ba thầy trò Nguyệt Hi trốn thoát một kiếp, quay trở về chủ tinh Kiếm Minh, sau đó liền gặp phải một kiếp nạn không thể hóa giải...

Chương 1742: Nguyệt Hi thỉnh cầu

Dựa theo minh quy, tình huống như Nguyệt Hi như vậy, nặng thì phải trực tiếp giết chết, răn đe, nhẹ thì cũng phế bỏ tu vi, trục xuất ra khoi Kiếm Minh. Mà Hòa Tảo Hòa Miêu khẳng định cũng không tránh khỏi vận mạng trở thành tỳ nữ tạp dịch.

Vào lúc cuối cùng, may mà có một vị cao tầng Kiếm Minh tên là Tần Vô Hối thay các nàng nói lời hay, bảo vệ tánh mạng và địa vị các nàng.

Tần Vô Hối là cường giả đi theo Cổ Kiếm Tâm, kể từ đó, ba thầy trò Nguyệt Hi cũng gián tiếp có liên hệ với Cổ Kiếm Tâm.

Tần Vô Hối còn là người rất tốt, tuy rằng thay mấy người Nguyệt Hi nói lời hay, nhưng cũng không có vì vậy mà uy hiếp các nàng cái gì, những năm gần đây cũng có nhiều chiếu cố, nên ba thầy trò vô cùng cảm kích.

Thế nhưng Tần Vô Hối lại có một đứa con trai không nên thân, tên Tần Kỳ Dương. Tên này dựa vào uy thế của cha, trên chủ tinh Kiếm Minh tác oai tác quái, mặc dù không thể nói không có chuyện ác nào không làm, nhưng quả thật cũng không phải thứ tốt gì.

Tần Vô Hối suốt ngày đi theo bên cạnh Cổ Kiếm Tâm, cũng không thể quản giáo con trai của mình, chỉ có thể để mặc hắn.

Trên chủ tinh Kiếm Minh, nhiều người có quyền thế, rồi có một ngày, Tần Kỳ Dương chọc phải một đối thủ khó có thể ứng phó, trúng gian kế, chiến đấu ngoan cường với nhau, kết quả bị đánh bại mà về, tuy rằng không chết, nhưng thần hồn bị thương tổn, gần như biến thành ngớ ngẩn.

Mặc dù con trai của mình một mực vô dụng, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của mình, Tần Kỳ Dương trở thành ngớ ngẩn, làm cho Tần Vô Hối rất đau lòng. Chẳng qua cũng từ đó, tiểu tử này ngược lại trở nên an phận, không còn làm xằng làm bậy như trước.

Nhoáng lên một cái nhiều năm trôi qua, Tần Vô Hối liền muốn thu xếp một cửa hôn sự cho con trai, để mình có cháu nối dõi.

Nhưng Tần Kỳ Dương trở thành ngớ ngẩn như thế, đâu có ai chịu nhìn? Hơn nữa trước đây phẩm hạnh của hắn tồi tệ, nên không có cô gái nào nguyện ý đáp ứng cửa hôn sự này.

Tần Vô Hối thân phận không thấp, con gái nhà bình thường ngược lại lão nhìn không thuận mắt.

Rơi vào đường cùng, Tần Vô Hối chỉ có thể đánh chủ ý tới trên người hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu. Trong ý nghĩ của lão, chỉ cần tùy tiện người nào trong hai tỷ muội có thể kết làm vợ chồng với Tần Kỳ Dương, sinh con với Tần Kỳ Dương là lão có thể giải quyết được mối tâm sự lâu nay.

Lão cũng vì chuyện này chuẩn bị một lượng lớn của hồi môn bồi thường!

Lão không có trực tiếp tìm tới Nguyệt Hi thương nghị chuyện này, mà bẩm báo với Cổ Kiếm Tâm.

Về ý nghĩa nào đó mà nói, làm như vậy là rất hèn hạ. Tần Vô Hối cũng đã suy tính rất lâu mới vứt qua một bên cái mặt già để làm ra chuyện này.

Tần Vô Hối qua nhiều năm luôn hết dạ trung thành đi theo Cổ Kiếm Tâm như vậy, càng vất vả công lao càng lớn. Giờ này chỉ muốn kéo dài huyết mạch, đâu có lý nào Cổ Kiếm Tâm không đáp ứng? Lúc này liền cho gọi Nguyệt Hi bảo nàng chuyển lời cho hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu, để các nàng tự mình thương nghị, tùy ý người nào gả cho Tần Kỳ Dương cũng được.

Chuyện có Cổ Kiếm Tâm nhúng tay, cơ hồ là không có đường thoái thác.

Thời gian hơn một năm nay, Nguyệt Hi luôn luôn trì hoãn, Tần Vô Hối cũng biết mình làm chuyện không chính đáng, nên ngược lại cũng không thúc giục.

Thế nhưng nếu cứ kéo dài như vậy cũng không phải biện pháp, một ngày nào đó Hòa Tảo hoặc là Hòa Miêu cũng phải bị ép đi vào khuôn khổ.

Dương Khai xuất hiện, giúp Nguyệt Hi thấy được hy vọng! Nàng không thể thỉnh cầu Cổ Kiếm Tâm thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, Tần Vô Hối cũng có ân tình với thầy trò các nàng, nên nàng không thể xử lý chuyện này, nhưng Dương Khai thì khác: Dương Khai không phải người Kiếm Minh, mà trong chuyện lần này, Cổ Kiếm Tâm có lòng muốn kết giao với Dương Khai, có lẽ chỉ cần hắn nói một câu là có thể hóa giải được vận mệnh bi thảm trong tương lai của hai tỷ muội.

Chính vì suy tính như thế, Nguyệt Hi mới lén lén lút lút tới gặp Dương Khai, thỉnh cầu hắn ra mặt.

Sau khi nghe xong, Dương Khai khẽ gật gật đầu: - Thì ra là như vậy!

Hắn chợt hiểu rõ vì sao vừa rồi trước khi Hòa Tảo đi, muốn nói lại thôi là chuyện gì, có lẽ cũng là lý do này, chỉ có điều nàng ta xấu hổ không có nói ra.

- Dương công tử! Có thể khẩn cầu công tử mở lòng từ bi cứu hai nha đầu không? Hai đứa chúng vốn là thân thế thê lương, không cha không mẹ, thiếp nuôi các nàng từ nhỏ tới lớn, xem như mình sinh ra, thiếp đích thực không đành lòng nhìn các nàng nhảy vào trong bất kỳ hố lửa nào! Nguyệt Hi khẩn cầu, nước mắt lưng tròng: - Tần đại nhân có ân với thầy trò chúng ta, nếu muốn thiếp báo đáp, thì dù là núi đao biển lửa, thiếp cũng sẽ không nhăn mày, chỉ có điều chuyện này liên quan tới tương lai của hai nha đầu, thiếp thật sự không thể đáp ứng!

- À! Chuyện này cũng không trách phu nhân! Dương Khai nói giọng ôn hòa không ít, trước khi nghe thỉnh cầu của nàng, Dương Khai còn có chút hiểu lầm, bây giờ nghe Nguyệt Hi giải thích, mới biết chuyện này căn bản nàng không có khả năng chi phối.

Có áp lực của Cổ Kiếm Tâm trong đó, sao nàng có thể phản kháng?

Mà đối với Cổ Kiếm Tâm, dĩ nhiên là ưu tiên thỏa mãn nguyện vọng của Tần Vô Hối, dù sao hắn cũng không quen thuộc lắm với Hòa Tảo Hòa Miêu, huống chi, Tần Vô Hối còn chuẩn bị một lượng lớn của hồi môn bồi thường.

Với thân phận cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, lão đưa ra phần bồi thường, nhất định là cực kỳ phong phú. Mà gả cho vào Tần gia, đối với thiếu nữ bình thường cũng giống như bay lên biến thành phượng hoàng.

"Có thể nói, Cổ Kiếm Tâm trên chuyện này có thiếu suy tính, nhưng đối với vị trí của hắn mà nói, làm ra quyết định chính là hợp tình hợp lý."

"Bất quá chuyện như vậy, nếu mình tùy tiện xen vào, dường như cũng không tốt lắm..." Dương Khai cau mày thầm nghĩ.

- Dương công tử... Nguyệt Hi thấy Dương Khai gõ gõ bàn, trầm ngâm hồi lâu cũng không nói một lời, không nhịn được nói: - Nếu Dương công tử có thể nói giúp cho thiếu minh chủ hủy bỏ cửa hôn sự này, thì nhất định dù thiếp máu chảy đầu rơi, thề quyết báo đền! - Không cần nói nghiêm trọng như vậy! Dương Khai phất tay áo: - Chỉ có điều nếu như có ta ra mặt, vậy sau này các người phải đi nơi nào?

Nguyệt Hi nghe vậy ngẩn ngơ, dường như có chút không kịp phản ứng.

- Nói như thế, Tần Vô Hối có ân với các người, nếu như chuyện này thật sự bị ta xen vào không thành, thì sau này ba thầy trò các người có thể sẽ mang tiếng xấu là vong ân phụ nghĩa, như vậy sau này các người làm sao còn ở lại Kiếm Minh được?

Cũng không phải mỗi người đều biết chân tướng sự việc, người không rõ chân tướng chỉ nhìn thấy mặt ngoài mà thôi... Dương Khai nói là chuyện rất có khả năng xảy ra.

Các võ giả không có liên quan kia nhất định sẽ nghĩ: là ba thầy trò Nguyệt Hi lấy oán trả ơn...

- Cái này... Nguyệt Hi nghĩ tới ngày sau bị các võ giả Kiếm Minh kia chỉ chỉ chõ chõ sau lưng đàm tiếu, lập tức thân mình phát lạnh. Bỗng nhiên, dường như nàng nghĩ tới điều gì, cắn răng nói: - Nếu Dương công tử không chê, không ngại trực tiếp nhận hai nha đầu kia từ thiếu minh chủ. Các nàng chỉ có tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, có lẽ thiếu minh chủ cũng sẽ không cự tuyệt công tử, ngày sau thu làm nô tỳ, thậm chí nạp làm thiếp, đều tùy ý công tử!

- Chuyện như vậy cũng được sao!? Dương Khai hoảng sợ.

Nguyệt Hi hé miệng cười: - Thiếp cũng nhìn ra, hai nha đầu kia vẫn còn tình cảm với Dương công tử, nói vậy các nàng cũng sẽ không bài xích. Dù sao Dương công tử cũng giống như thiếu minh chủ, đều là "rồng trong loài người".

- Phu nhân làm sư tôn mà... Dương Khai giật giật khóe miệng.

- Dương công tử! Chuyện này... Nguyệt Hi khẩn trương nhìn Dương Khai, trước khi chưa nhận được câu trả lời của Dương Khai, nàng không thể yên tâm.

- Chuyện này thật không tiện xen vào! Dương Khai cau mày.

Nguyệt Hi trái tim trong ngực trầm xuống.

- À... Phu nhân hãy nói cho ta một chút, tên Tần Kỳ Dương kia rốt cuộc là tình huống gì? Còn có Tần Vô Hối người này, phẩm hạnh như thế nào? Địa vị bên cạnh Cổ Kiếm Tâm ra sao?

...

Sau nửa canh giờ. Nguyệt Hi đi ra khỏi phòng Dương Khai. Một năm qua vẻ ưu sầu luôn quanh quẩn giữa hai lông mày của nàng, rồi lại tiêu tan không thấy, bước chân cũng trở thành nhẹ nhàng hơn nhiều: hiển nhiên là nhận được đáp án không tệ.

Hai ngày kế tiếp, chiến hạm một mực gợn sóng không sợ trong hư không kia thẳng hướng đi tới Thanh Mộc Tinh.

Dương Khai cũng tu luyện trong phòng riêng, thuận tiện dành thời gian luyện chế một lò linh đan.
Hai ngày sau, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ "cốc cốc".

Khi được Dương Khai trả lời, cửa phòng mở ra, tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu dắt tay nhau đi vào.

- Dương đại ca! Thiếu minh chủ bày tiệc, mời Dương đại ca qua dự tiệc! Hòa Tảo mở miệng nói.

- Tốt! Dương Khai gật gật đầu, đứng dậy: - Đi trước dẫn đường đi!

- Bên này!

Hòa Tảo Hòa Miêu lập tức đi phía trước.

Đi một đoạn đường bên trong chiến hạm, rất nhanh liền tới một gian đại sảnh tráng lệ. Bên trong đại sảnh, có võ giả phân biệt ngồi hai hàng, trước mặt mỗi người đều có dọn một mâm thức ăn và rượu ngon.

Cổ Kiếm Tâm ngồi ngay vị trí phía trên, sắc mặt đỏ hồng, Tả Hữu Kiếm Thị đứng phía sau hắn.

Xem ra mấy ngày nay điều tức, Cổ Kiếm Tâm đã khôi phục như lúc ban đầu.

Vừa nhìn thấy Dương Khai, Cổ Kiếm Tâm lập tức đứng dậy, tươi cười tiếp đón, các võ giả khác cũng đều vội vàng đứng lên, rối rít ôm quyền thi lễ.

Rất nhiều người trong bọn họ, có lẽ chỉ biết là có Dương Khai, chỉ biết là mấy ngày trước có thể chuyển nguy thành an, chém chết Lệ Minh Hải là có công lao của Dương Khai, nhưng không có tận mắt nhìn thấy hắn, lúc này ngay cả Cổ Kiếm Tâm đều nhiệt tình như vậy, dĩ nhiên bọn họ không dám xem thường.

Dương Khai cũng không có thiếu lễ phép, trên mặt đầy vẻ tươi cười, một đường ôm quyền đáp lễ, nụ cười bình hòa, phần lớn Phản Hư Cảnh nảy sinh nhiều hảo cảm, cảm thấy thanh niên này thực lực cường đại, mà không kiêu căng ngạo mạn, không trách được có thể được thiếu minh chủ kính trọng.

- Dương huynh, tới bên này! Cổ Kiếm Tâm kêu lên.

Hòa Tảo Hòa Miêu dẫn Dương Khai tới bàn của Cổ Kiếm Tâm, lúc này mới biết điều lui ra phía sau một bước, đứng thẳng.

Đợi Dương Khai ngồi xuống, Cổ Kiếm Tâm mới cười sang sảng: - Dương huynh! Mấy ngày nay Cổ mỗ bận trị thương điều tức, có điều gì sơ suất, mong rằng Dương huynh không phiền lòng!

- Cổ huynh nghiêm trọng rồi, dĩ nhiên là trị thương quan trọng hơn! Dương Khai khẽ gật đầu.

- Dương huynh đại lượng! Tiệc hôm nay, chỉ vì cảm tạ Dương huynh cứu ta trong hiểm cảnh, nếu không có huynh, chỉ sợ ta cùng với Linh Nguyệt, Ám Tinh sớm đã bị độc thủ của Lệ lão cẩu. Từ nay về sau, Dương huynh chính là bằng hữu, là ân nhân của Cổ mỗ!

Phía dưới nhiều Phản Hư Cảnh trong mắt rối rít lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Cổ Kiếm Tâm làm người quả thật hào sảng, nhưng sẽ không tùy tiện nói ra hai chữ bằng hữu.

Giờ này nếu hắn nói ra, thì chứng tỏ hắn là thật tâm thật ý muốn kết giao với Dương Khai.

Hơn nữa phía sau hai chữ bằng hữu, Cổ Kiếm Tâm còn cộng thêm chữ ân nhân có phân lượng như vậy, dĩ nhiên các Phản Hư Cảnh này đã ngửi được mùi vị không tầm thường trong đó...

- Một chén này, ta mời Dương huynh! Cổ Kiếm Tâm bưng lên chén rượu tràn đầy, uống một hơi cạn sạch.

Hòa Tảo lập tức tiến lên, rót đầy chén rượu cho Dương Khai, sau đó lần nữa bưng bầu rượu lui về, đầy đủ hết trách nhiệm của một thị nữ.

Dương Khai bưng chén rượu lên, mỉm cười nói: - Cổ huynh hào sảng, vậy Dương mỗ cũng không khách sáo!

Dương Khai nâng chén rượu, đồng dạng uống một hơi cạn sạch.

- Tốt! Hôm nay không say không về! Cổ Kiếm Tâm cười to.

Nhạc khí diễn tấu trỗi lên, có thiếu nữ thanh xuân từ bên ngoài theo thứ tự vừa múa vừa hát đi vào, có người hầu bưng thức ăn rượu ngon đi theo, đặt trên bàn.

Cả đại sảnh, trong khoảnh khắc vô cùng náo nhiệt...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau