VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1676 - Chương 1680

Chương 1678: Lực Phách Thể

Một chiêu không thể giải quyết đối thủ như mình nghĩ, thiếu nữ phản ứng cực nhanh, hạ thấp người, đồng thời tung người đá ngược, mũi chân lóe lên ánh sáng vàng, như ẩn hiện kiếm mang.

Kim Kiếm - Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm! Không gì không phá.

Chân nhỏ của nàng như hóa thành trường kiếm sắc bén, đâm thẳng vào ngực Dương Khai.

Dương Khai mỉm cười, vươn tay nắm lấy mắt cá chân thiếu nữ, đồng thời điều động thánh nguyên hóa giải thế công của nàng, cầm nàng trong tay như đồ chơi.

Góc váy thiếu nữ bay lên, suýt nữa lộ cảnh xuân, cũng may nàng nhanh tay, ấn góc váy xuống.

Đang tràn đầy căm tức, bỗng nhiên cúi xuống thấy mặt cười hì hì của Dương Khai.

- Ủa... Tông chủ thúc thúc! Cô gái kia liếc qua liền nhận ra Dương Khai, lập tức mỉm cười mừng rỡ hô lên.

- Quả nhiên là ngươi! Dương Khai gật đầu, cổ tay khẽ dùng sức, đặt thiếu nữ xuống, nhìn vẻ mặt non nớt của nàng, cau mày nói: - Vận Nhi, sao ngươi lại ở đây?

Thiếu nữ này, chính là tiểu cô nương mà Hoàng Quyên thu nuôi năm đó, Lâm Vận Nhi!

Năm đó Dương Khai trở về từ Đế Uyển, đi qua một tòa thành ở cạnh Vô Ưu Hải, vô tình gặp được Hoàng Quyên liền đưa nàng về Lăng Tiêu Tông, đồng thời còn dẫn theo một tiểu nha đầu.

Lúc đó Lâm Vận Nhi chỉ mới 5-6 tuổi, nhưng đã biểu hiện ra sức mạnh thân thể kinh người.

Dương Khai nhận ra thân thể nàng khác thường, từng bảo Diệp Tích Quân kiểm tra kỹ càng, sau đó báo cho Dương Khai, Lâm Vận Nhi thiên phú dị bẩm, có thể chất đặc thù, Lực Phách Thể!

Đây là một loại thể chất rất hiếm gặp, có lẽ liên quan tới một loại thú biển nào đó, dù sao theo Hoàng Quyên nói, mẹ của Lâm Vận Nhi có huyết mạch thú biển.

Võ giả sở hữu thể chất này, trời sanh thần lực, hơn nữa theo tu vi tăng lên, lực lượng sẽ càng tăng trưởng khủng bố.

Trước khi rời U Ám Tinh, Dương Khai truyền xuống Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, thoáng cái 7-8 năm trôi qua, tiểu nha đầu năm đó hiện tại cũng thành nụ non chớm nở.

Nhìn hào quang trên người nàng, Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm đã đạt tiểu thành, phối hợp thể chất đặc thù Lực Phách Thể, có thể phát huy thực lực khủng bố.

Tu vi của nàng không cao, Dương Khai kiểm tra, chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh mà thôi.

Dù cho Lăng Tiêu Tông hiện tại không thiếu sức người sức của, Lâm Vận Nhi còn được các cường giả Diệp Tích Quân tự mình chỉ đạo, trong vòng 7-8 năm có thể đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, cũng là thiên phú bằng trời.

Tiểu nha đầu này tuyệt đối là ngôi sao mới nổi chói mắt nhất Tinh Vực trong tương lai!

Dương Khai nhìn nàng, như đang nhìn một vị cường giả chí tôn tương lai.

Mà mình truyền xuống Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, giống như chế tạo riêng cho nàng, phối hợp với thể chất đặc thù Lực Phách Thể, làm cho nàng chỉ ở Nhập Thánh lưỡng tam tầng cảnh mạnh mẽ chống đỡ võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh!

Trình độ chiến đấu vượt cấp cỡ này, đã vượt xa dự liệu của Dương Khai.

Dù là bản thân hắn, ở Nhập Thánh tam tầng cảnh cũng không thể ngăn cản công kích của cường giả Phản Hư Cảnh.

Nhưng có thể nhìn ra, tuy rằng Lâm Vận Nhi cực kỳ dữ dằn, nhưng trong người không còn bao nhiêu lực lượng, hơn nữa trên người có thương thế ít nhiều, rõ ràng đã là nỏ mạnh hết đà.

Nhưng tinh thần của nàng vẫn còn không kém.

- Lúc U Ám Tinh đại loạn, Vận Nhi vừa lúc theo lệnh đại trưởng lão đến Càn Thiên Tông làm việc, kết quả không trở về được, vẫn ở lại chỗ này. Lâm Vận Nhi ủy khuất nói.

2 năm trước, nàng mới 11-12 tuổi mà thôi, phiêu bạt bên ngoài 2 năm, nàng vô cùng tưởng nhớ Lăng Tiêu Tông, nhớ Diệp Tích Quân dốc lòng dạy nàng, nhớ Hoàng Quyên luôn chăm sóc nàng như mẹ ruột, nhớ từng ngọn cây cọng cỏ cùng các sư huynh sư tỷ Lăng Tiêu Tông.

Nàng vẫn luôn biểu hiện rất kiên cường, có lẽ bởi vì mất đi cha mẹ, nhưng lúc này gặp được Dương Khai, hốc mắt to liền trào ra hơi nước, môi cũng cong lên.

- Thì ra thế! Vậy sao ngươi xuất hiện ở chiến trường này? Dương Khai nhíu mày, thành chủ Mặc Hải Thành này không biết là ai, sao lại an bài Lâm Vận Nhi đi ra chiến đấu?

Hắn nhìn ra, những người ra ngoài chiến đấu đều ôm lòng phải chết kéo dài thời gian, nói thế nào Lâm Vận Nhi cũng là người Lăng Tiêu Tông, hơn nữa nhỏ tuổi như thế, thế nào cũng không đến lượt nàng làm chuyện như vậy.

- Ta tự mình đi ra, muốn làm chút chuyện trong khả năng. Lâm Vận Nhi khịt mũi.

- Tốt! Dương Khai gật đầu thật mạnh, vuốt đầu Lâm Vận Nhi, nghĩ lại, mở nhẫn không gian lấy ra một viên linh đan khôi phục, đưa cho Lâm Vận Nhi: - Dùng nó đi.

- Vâng. Lâm Vận Nhi không hề đề phòng Dương Khai, dù đã 7-8 năm không gặp, nhưng cũng không nói một lời nuốt vào linh đan.

Dương Khai ngẩng đầu, nhìn Hạ Ngưng Thường: - Tiểu sư tỷ, hộ tống bọn họ trở về thành! - Được! Hạ Ngưng Thường nói rồi, bàn tay vung lên, kết ấn ký rắc rối.

Linh khí thiên địa bị điều động, Hạ Ngưng Thường dẫn dắt, xảy ra biến hóa kỳ quái, hóa thành hào quang chảy vào người những võ giả kiệt sức.

Sau đó, các võ giả Càn Thiên Tông chấn động thân thể, trở nên tràn đầy sức sống.

Ánh mắt nhìn Hạ Ngưng Thường, tràn đầy khó tin!

Bọn họ không biết Hạ Ngưng Thường đã làm thế nào, luyện hóa linh khí thiên địa, truyền vào người bọn họ, tưới mát kinh mạch đan điền đã khô cạn.

- Đi theo ta!

Hạ Ngưng Thường gọi, ngọc bích trên trán tỏa ra hào quang chói lọi làm nàng như nữ thần hạ phàm. Nơi hào quang quét qua, tất cả kẻ địch cảm giác có một cỗ lực lượng kỳ quái tràn vào trong lòng, khiến bọn họ mất đi ý chí chiến đấu.

Hạ Ngưng Thường dẫn đội ngũ không đủ trăm người, mở ra một đường đi hội hợp đoàn người Đỗ Nhạn Lăng.

Dương Khai bay lên cao, thả ra thần niệm, tìm kiếm kẻ địch thực lực mạnh trên chiến trường, Kim Huyết Ti tùy ý hành động, hóa thành ánh sáng vàng điên cuồng thu gặt tánh mạng đệ tử Thi Linh Giáo!

Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y, Lâm Ngọc Nhiêu, ba người kết trận tam giác, đã sớm tung ra một trận bão táp giữa bầy địch, nơi đi qua, một mảnh xác chết.

Hỗn Thiên Thanh Dương Tháp theo Mặc Vũ khống chế, lúc lớn lúc nhỏ, phát ra hào quang màu xanh làm kẻ địch không thể tới gần.

Một đoàn 7-8 người, hoàn toàn phá tung đại quân Thi Linh Giáo.

Nhanh chóng có người ý thức được không ổn, trên chiến trường, các cường giả Thi Linh Giáo bị giết từng người một, không ai điều động, các binh lính mất chỉ huy như nắm cát rời, không thể tạo thành hiệu quả.

Tình huống này, sau khi Đỗ Nhạn Lăng dẫn người đánh ra, càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Đại quân Thi Linh Giáo binh bại như núi đổ, những người Thi Linh tộc hét thảm trốn đi, các gia tộc tông môn đầu hàng Thi Linh Giáo đều kinh hãi bỏ chạy.

Đám người Đỗ Nhạn Lăng mắt đỏ rực, đuổi giết mấy chục ngàn dặm, giết cho Thi Linh Giáo người ngã ngựa đổ, thế mới đắc thắng trở về.

Lúc này, Mặc Hải Thành tiếng người ồn ào, toàn thành sôi trào.

Đại quân Thi Linh Giáo bao vây Mặc Hải Thành suốt 1 năm, lực lượng Càn Thiên Tông tổn thất không ngừng, nhìn thấy vài ngày nữa sẽ phá thành hủy diệt, nhưng không ngờ vào lúc mấu chốt có người đột ngột đánh ra, ngăn cơn sóng dữ. Chẳng những cứu vớt Mặc Hải Thành trong nước lửa, còn mạnh mẽ bẻ gãy nhuệ khí Thi Linh Giáo.

Mọi người đều đang dò hỏi lai lịch viện quân.
Cuối cùng, bọn họ mới biết người đến đây là Mặc Vũ đại trưởng lão Càn Thiên Tông, cùng tông chủ trưởng lão Lăng Tiêu Tông, mới bỗng bừng tỉnh.

Khó trách những người kia có chiến lực mạnh mẽ như vậy, khó trách bọn họ giết đại quân Thi Linh Giáo kêu cha gọi mẹ, thì ra là những người này!

Nhất thời, trong Mặc Hải Thành, uy danh Càn Thiên Tông cùng Lăng Tiêu Tông như mặt trời ban trưa.

Bên trong phủ thành chủ.

Một số cao tầng Càn Thiên Tông còn sót lại cùng đoàn người Dương Khai chia nhau ngồi.

Thành chủ Mặc Hải Thành, đồng thời cũng là trưởng lão Càn Thiên Tông, Đỗ Nhạn Lăng hành lễ thật sâu với đoàn người Dương Khai, trầm giọng nói: - Lần này cảm tạ Dương tông chủ cùng các vị giúp đỡ, nếu không có các người ra tay, hiện tại Mặc Hải Thành đã là một mảnh sinh linh đồ thán, thiếp thân thay mặt trăm vạn sinh linh Mặc Hải Thành cảm kích ơn cứu mạng của Dương tông chủ cùng các vị.

- Đỗ thành chủ khách khí, Dương mỗ cùng Mặc tiền bối không phải người ngoài, tự nhiên phải ra tay hỗ trợ! Dương Khai mỉm cười xua tay.

Hắn khiêm nhường làm Đỗ Nhạn Lăng sinh nhiều hảo cảm, không khỏi quan sát kỹ Dương Khai

Nói tới, trên U Ám Tinh, Dương Khai gần như là truyền kỳ.

Thời gian hắn nổi danh rất ngắn, nhưng những chuyện đã làm đều là kinh thiên động địa.

Một trận chiến Long Huyệt Sơn, làm hắn tỏa sáng chói lọi, sau đó chiếm cứ Lưu Viêm Sa Địa, cấm địa trên U Ám Tinh, khai tông lập phái. Ngay sau đó lực lượng một tông diệt trừ Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, thu phục Tinh Đế Sơn.

Dương Khai cùng Lăng Tiêu Tông, gần như trở thành tồn tại nổi danh nhất trên U Ám Tinh!

Trong thời gian 2 năm đại loạn trên U Ám Tinh, Lăng Tiêu Tông cũng đã làm rất nhiều chuyện, trong tông liên tục điều động cường giả, hỗ trợ các tông môn cùng thành trì bị vây khốn, làm cho toàn Nhân tộc mang ơn.

Dương Khai là tông chủ Lăng Tiêu Tông, có thể coi như người đứng đầu U Ám Tinh, dậm chân một cái cả U Ám Tinh cũng phải rung chuyển ba lượt.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Nhạn Lăng gặp được Dương Khai, tự nhiên hiếu kỳ với hắn.

Nhưng nàng là Phản Hư tam tầng cảnh quan sát, vẫn không nhìn ra sâu cạn của Dương Khai, người thanh niên trẻ tuổi này dường như còn mạnh mẽ hơn đại trưởng lão, cùng tông chủ đã tử trận.

Đỗ Nhạn Lăng cả kinh!

- Đỗ sư muội, tình huống Mặc Hải Thành ác liệt như vậy, tổng đà Càn Thiên Tông đâu? Mặc Vũ vội vàng hỏi.

Đỗ Nhạn Lăng cùng các trưởng lão biết rõ tình hình, thần sắc tối sầm.

Mặc Vũ thấy vậy, không khỏi sinh ra cảm giác không lành, vội hỏi: - Chẳng lẽ tổng đà...

Đỗ Nhạn Lăng cực kỳ bi ai gật đầu: - Tổng đà đã bị công phá, tông chủ lão nhân gia... cũng đã tử trận!

- Cái gì? Mặc Vũ đứng vụt lên, lảo đảo một cái, không thể chấp nhận được kết quả này.

Dương Khai cũng thở dài.

Càn Thiên Tông tông chủ Cố Chân, hắn gặp qua vài lần, người cũng không tệ, tu vi Phản Hư tam tầng cảnh đứng đầu, nhưng không ngờ đã qua đời.

- Đại trưởng lão, nén bi thương. Đỗ Nhạn Lăng cũng không biết nên nói sao.

- Làm sao tổng đà lại bị công phá, vì sao tổng đà bị phá, Mặc Hải Thành lại vẫn có thể chống đỡ được đến giờ? Sắc mặt Mặc Vũ âm trầm dọa người.

Đỗ Nhạn Lăng đau đớn nói: - Có những kẻ cấu kết Thi Linh Giáo, nội ứng ngoại hợp, cho nên tổng đà không thể chống đỡ!

- Là kẻ nào! Mặc Vũ quát lớn.

- Chúng đã chết rồi, bị tông chủ kéo theo cùng chết. Đỗ Nhạn Lăng ảm đạm.

Mặc Vũ ngây người hồi lâu, mới như mất hết sức lực, ngã xuống ghế, hồi lâu không nói một lời.

Chương 1679: Một con cá lớn

Để Mặc Vũ bình tĩnh lại, Dương Khai mới bắt đầu hỏi chuyện bên Lăng Tiêu Tông.

Nhưng Đỗ Nhạn Lăng biết không nhiều tin tức, gần 1 năm nay Mặc Hải Thành bị vây khốn, đã sớm cắt đứt liên lạc với bên ngoài, chỉ có một số võ giả ngẫu nhiên chạy vào Mặc Hải Thành tị nạn, mới mang tới một ít tình báo.

Theo các võ giả chạy nạn đến đây, dường như cửa vào Lăng Tiêu Tông bị đại quân Thi Linh Giáo bao vây, không ai ra vào được, về phần tình hình bên trong Lăng Tiêu Tông, vậy không ai biết được.

1 năm trước, Lăng Tiêu Tông còn thường xuyên phái ra cường giả đi chi viện những thế lực tông môn bị bao vây, nhưng theo Lăng Tiêu Tông tổn thất cao thủ, 1 năm qua Lăng Tiêu Tông cũng án binh bất động, tình huống cũng không lạc quan.

Thi Linh Giáo vì đề phòng cường giả Lăng Tiêu Tông đi ra, đã bố trí số đông người ở ngoài Lưu Viêm Sa Địa để giám sát, nghe nói trong đó còn có một vị hộ pháp trấn thủ.

Có thể nói, lúc này tuy rằng Lăng Tiêu Tông không thể chủ động giúp Nhân tộc, nhưng tồn tại của bọn họ giúp kiềm chế rất nhiều chiến lực Thi Linh Giáo, điểm này tuyệt đối không thể không kể công.

Nếu không phải vậy, Mặc Hải Thành không thể nào chống đỡ lâu như thế không bị phá. Nên biết, trong Thi Linh Giáo có ít nhất 4 Thi tướng trình độ ngang Diệp Tích Quân, càng đừng nói giáo chủ xuất quỷ nhập thần không ai biết mặt thật.

Nghe những điều này, Dương Khai khẽ gật đầu, không hỏi nữa.

Nghỉ ngơi một ngày ở Mặc Hải Thành, Dương Khai dẫn người Lăng Tiêu Tông cáo từ Mặc Vũ.

Vốn là Dương Khai muốn đưa người Càn Thiên Tông vào Lăng Tiêu Tông, chỉ cần vào Lưu Viêm Sa Địa, vậy có thể yên tâm, không sợ bị cường giả Thi Linh Giáo tấn công.

Nhưng mà Mặc Vũ cân nhắc kỹ càng, liền từ chối đề nghị của Dương Khai.

Hiện tại đệ tử Càn Thiên Tông còn sót lại không nhiều, nhưng Mặc Hải Thành vẫn còn trăm vạn người.

Nếu như người Càn Thiên Tông đi theo Dương Khai, vậy trăm vạn con dân Mặc Hải Thành nhất định sẽ bị Thi Linh Giáo đồ sát!

Đa số những người này đều là chạy nạn đến trong 2 năm gần đây, đều là tới vì danh tiếng Càn Thiên Tông, Mặc Vũ không thể bỏ mặc bọn họ.

Suy nghĩ này có lẽ rất cổ hủ, lại được các cao tầng Càn Thiên Tông sót lại nhất trí đồng ý, bọn họ đều sẵn sàng theo Mặc Vũ ở lại, tiếp tục bảo vệ cơ nghiệp cuối cùng của Càn Thiên Tông!

Dương Khai rung động.

- Dương Khai ngươi không cần lo, dù nói Càn Thiên Tông ta không còn lại bao nhiêu người, nhưng hiện tại Mặc Hải Thành có đầy đủ người, ta sẽ nghĩ cách bổ sung chiến lực. Chỉ cần võ giả nơi này có thể đoàn kết, bảo vệ thành này cũng không thành vấn đề. Trước khi đi, Mặc Vũ mỉm cười nói với Dương Khai

Dương Khai gật đầu: - Nếu vậy, Mặc tiền bối bảo trọng!

Chắp tay thật lâu, Dương Khai cùng đoàn người Đỗ Nhạn Lăng từ biệt, mới dẫn theo Tô Nhan Hạ Ngưng Thường rời Mặc Hải Thành, xuất phát đi Lưu Viêm Sa Địa.

Nhìn đoàn người Dương Khai biến mất, thần sắc Mặc Vũ mới nghiêm túc, vung tay ra lệnh:

- Báo cho tất cả võ giả Nhập Thánh Cảnh trở lên trong Mặc Hải Thành, nếu đồng ý, có thể tạm thời gia nhập Càn Thiên Tông, cùng ta bảo hộ thành này!

- Rõ! Mấy người Đỗ Nhạn Lăng lập tức bắt tay làm việc.

Trước đó không phải bọn họ không nghĩ tới mượn sức các võ giả trong Mặc Hải Thành, nhưng thời gian gấp rút, căn bản không có sức làm chuyện này. Hơn nữa lúc đó đại quân Thi Linh Giáo áp sát, võ giả bên trong quả thật không có nhiều ý chí chiến đấu, căn bản không phát huy ra thực lực.

Hiện tại thì khác, đại quân Thi Linh Giáo vây khốn Mặc Hải Thành một năm bị đánh lui, tử thương vô số, chính lúc sĩ khí Mặc Hải Thành cao vút, chính là cơ hội hấp thu lực lượng tăng cường.

Mặc Hải Thành đến Lưu Viêm Sa Địa, nếu dùng Tinh Toa bay đi, chỉ khoảng 7-8 ngày.

Dương Khai nóng lòng về tông, trực tiếp sử dụng chiến hạm cấp Hư Vương.

Tuy rằng thể tích chiến hạm khổng lồ, nhưng tốc độ nhanh hơn Tinh Toa, hơn nữa chiến hạm kiên cố, ở bên trong cũng an toàn.

Giữa đường đụng phải không ít đội ngũ rải rác của Thi Linh Giáo, nhân số đông thì quá ngàn, ít thì vài chục, đều theo một Thi Linh tộc dẫn đầu, tai họa U Ám Tinh.

Chiến hạm bắn tinh pháo, tất cả kẻ địch đều tan tành, chết thảm thiết.

Dương Khai không hạ lệnh dừng lại, bắn xong liền đi ngay.

Chạy không quá 3 ngày, số lượng kẻ địch chết dưới tinh pháo chiến hạm phải hơn chục ngàn!
Những kẻ địch này chỉ có một số cực ít Thi Linh tộc, phần lớn là võ giả loài người đi theo Thi Linh tộc, bọn họ đi theo sau Thi Linh Giáo nghe lệnh làm bậy, tự nhiên không cần phải khách khí.

Cường giả tam tộc Nhân Yêu Ma chờ trong Huyền Giới Châu cũng bị Dương Khai thả ra, bố trí trong chiến hạm, để bọn họ theo dõi đồ sát trên đường đi.

Nếu muốn đặt chân trên U Ám Tinh, tự nhiên phải tiếp xúc với thế giới này.

Dương Khai muốn bọn họ sớm hòa nhập vào hành tinh này, sớm thấy được trình độ võ giả nơi đây.

Quả nhiên, nhìn ra những kẻ địch mạnh mẽ, Lăng Thái Hư, Lôi Long, Trường Uyên đều im lặng, nhưng trong mắt mỗi người đều toát ra dục vọng trở nên mạnh lên.

Lâm Vận Nhi biểu hiện hoạt bát tương ứng với tuổi mình, sắp về đến Lăng Tiêu Tông, gặp được mọi người mình tưởng nhớ, nàng rất vui vẻ. Giữa đường như con chim sơn ca, không ngừng chí chóe bên cạnh Dương Khai.

Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường đều rất thích tiểu cô nương này, biết được vận mệnh thê thảm của nàng, hai nàng mẫu ái tràn lan, không nhịn được khóc ra, làm cho Dương Khai im lặng hết biết nói.

Ba ngày sau, chiến hạm cấp Hư Vương đến bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa.

Ở bên trong chiến hạm, nhìn qua cửa thủy tinh trong suốt, Dương Khai nhìn thấy bóng người dày đặc vây kín bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, nhìn không thấy cuối, không biết bao nhiều vạn người tụ tập ở đây.

- Đông như vậy? Dương Tu Trúc cũng cả kinh.

- Quả thật là coi trọng Lăng Tiêu Tông ta! Sở Hàn Y lạnh lùng tiếp lời.

- Theo Đỗ thành chủ nói, hiện tại Lăng Tiêu Tông chúng ta trở thành chỗ yên lành cuối cùng trên U Ám Tinh, vậy đã không đơn giản như là khúc xương nghẹn ngang cổ nữa, mà đã thành một loại tượng trưng, trụ cột tinh thần sừng sững không ngã. Chỉ cần Lăng Tiêu Tông còn đó, U Ám Tinh sẽ không từ bỏ chống cự, nếu ta là giáo chủ Thi Linh Giáo, cũng sẽ dốc hết sức công phá. Lâm Ngọc Nhiêu thở dài nói.

Những người khác cũng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

- Tông chủ, đi xuyên qua chứ? Đệ tử Lăng Tiêu Tông phụ trách điều khiển chiến hạm quay lại hỏi.

- Giết một vòng! Sắc mặt Dương Khai phát lạnh.

- Rõ! Đệ tử Lăng Tiêu Tông này nghe lệnh, mặt đầy phần khởi bắt đầu chỉ huy tinh pháo chiến hạm bắn phá.

Bị đông đảo kẻ địch vây quanh cửa nhà, hắn cũng rất giận dữ, mệnh lệnh của Dương Khai tự nhiên cho hắn có cớ trút giận.

Oành ầm ầm...

Từng cột sáng trắng bắn ra từ tinh pháo chiến hạm, nơi quét qua, tất cả hóa thành hư vô. Dương Viêm tự mình chế tạo ra chiến hạm cấp Hư Vương này, tính năng cùng năng lực công phá vốn đã vượt bậc, mà căn nguyên năng lượng kích hoạt tinh pháo là từ thánh tinh nguyên do Tiểu Tiểu ngưng luyện ra, càng tăng mạnh uy năng tinh pháo.

Tinh pháo bắn phá một lượt, thanh thế cực kỳ kinh người, như ngày tận thế giáng xuống.

Mỗi một phát tinh pháo đều quét ra một mảng trống lớn, tất cả Thi Linh tộc cũng võ giả loài người đầu phục đều không thể cản nổi, chạm vào liền hóa thành tro bụi.

Bên dưới một mảnh rối loạn.

Chiến hạm màu đen dài mười mấy trượng xuất hiện trên trời, vốn đã mang tới không khí đè nén cho Thi Linh tộc, hiện tại lộ ra bộ mặt dữ tợn, bọn họ tự nhiên hoảng sợ không thôi.

Có võ giả loài người nhận ra lai lịch chiến hạm, hét to bắt đầu chạy trốn.

Chiến hạm mặc kệ, lao tới bên trên khu vực kẻ địch tụ tập đông nhất, lại một phát tinh pháo bắn xuống.

Đất rung núi chuyển, dưới mặt đất xuất hiện một cái hố lớn, bốc lên khói trắng.

- Hả? Bên trong chiến hạm, Dương Khai có cảm ứng, quay sang nhìn một hướng, cười lạnh: - Bên kia có con cá lớn, ta đi gặp hắn!

- Sư đệ cẩn thận!

Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường vừa nói xong, Dương Khai đã biến mất.

Vòng ngoài Lưu Viêm Sa Địa, có một tòa cung điện rõ ràng là mới xây, không lớn lắm, chỉ khoảng mấy chục trượng, nhưng xây dựng cực kỳ hoa lệ, rõ ràng không hợp với khu Lưu Viêm Sa Địa cằn cỗi nóng rát này.

Bên trong cung điện, có một nam nhân áo trắng đang nằm nghiêng trên ghế bành, dáng điệu lười biếng, tay chống cằm, khóe miệng nhếch lên cười tà dị, nhìn mười mấy cô gái xinh đẹp đang múa hát.

Những cô gái này đều là do các thế lực lớn đầu phục Thi Linh Giáo tiến cống, mỗi người đều có tư sắc không kém, đều là những nhân tài trong các thế lực đó. Nhưng hiện tại các nàng lại thành ca cơ, chỉ có thể mua vui cho nam nhân áo trắng này.

Các nàng có vẻ rất sợ hãi nam nhân áo trắng, ngẫu nhiên ánh mắt chạm trúng hắn, đều vội vàng dời đi, động tác mỗi người đều rất cẩn thận, sợ phạm phải sai lầm.

Mặt đất rung chuyển, cung điện rung lên, có dao động năng lượng kinh người cùng tiểng nổ ầm ầm truyền tới, sắc mặt nam nhân áo trắng trầm xuống, ngồi thẳng dậy, tức giận quát:

- Xảy ra chuyện gì?

Mười mấy thiếu nữ ca múa cũng dừng lại, mờ mịt nhìn xung quanh.

Lập tức có người bên ngoài chạy vào, hốt hoảng nói: - Bẩm Khang hộ pháp, có một chiếc chiến hạm màu đen từ bên ngoài lao vào, đang tàn sát đệ tử Thi Linh Giáo ta!

- Làm càn! Là kẻ nào to gan lớn mật? Nam nhân áo trắng đứng vụt dậy, khí thế kinh người tràn ra, dọa mười mấy thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, ôm lại một cụm.

- Thuộc hạ... Thuộc hạ không biết! Võ giả vào báo tin luống cuống đáp.

- Vậy cần ngươi làm gì? Nam nhân áo trắng hừ lạnh, đưa tay chụp lấy võ giả báo tin, tay hắn cách không vượt qua khoảng cách không gian, trực tiếp chụp lấy đối phương.

Chỉ vặn nhẹ, đã bẻ gãy cổ võ giả báo tin.

Mười mấy thiếu nữ kinh hô, trong mắt càng thêm hoảng sợ.

- Hả? Còn dám chủ động đến đây, thú vị! Nam nhân áo trắng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn vào hư không, cách mấy chục dặm, thả ra thần niệm hung hăng đụng vào Dương Khai.

Oành...

Chỗ thần niệm va chạm, hư không sụp đổ.

Bên trong cung điện, nam nhân áo trắng bịch bịch lùi lại mấy bước, rõ ràng không phải đối thủ.

Chương 1680: Thi tướng áo trắng

Lực thần hồn mạnh mẽ của Dương Khai làm cho nam nhân áo trắng đổi sắc, thẹn quá hóa giận, hắn rống lớn, cả người xảy ra biến hóa cực kỳ rõ ràng.

Giống như Phương Phong Kỳ bị Dương Khai chém giết ở Thiên Vận Thành, hình thể của hắn phình to ra, làn da lộ bên ngoài mọc ra lông tóc như kim màu trắng, miệng hiện ra răng nanh trắng nhỡn, ngay cả hơi thở cũng phun ra thi khí màu xanh.

Hắn nhảy vọt như đạn pháo bắn thẳng lên trời, đụng nóc cung điện ra một cái lỗ, ánh mắt hung ác, nhắm đúng hướng Dương Khai lao tới, hai bàn tay sắc bén vung lên, những vết cắt đủ xé rách không gian đánh về phía Dương Khai.

- Cút xuống dưới! Dương Khai quát lớn, không tránh không né, nắm tay bao phủ ngọn lửa đen, đánh ra một đấm.

Vết cắt đầy trời tan vỡ, lực lượng khổng lồ đánh vào người nam nhân áo trắng, khiến hắn không nhịn được kêu đau đớn, rơi xuống dưới như sao băng.

Ngay sau đó, ầm ầm, mặt đất xuất hiện một cái hố sâu hình người.

Nam nhân áo trắng càng thêm nổi giận cuồng bạo, chịu một đòn của Dương Khai, hắn lại không bị thương gì, nhảy ra khỏi hố, miệng phun ra hạt châu, thi khí nồng nặc hội tụ thành mũi tên, bắn về phía Dương Khai.

Dương Khai xoay tay, Long Cốt Kiếm Tích Thúy xuất hiện, truyền vào thánh, tiếng rồng gầm vang dội, Long Cốt Kiếm xoay chuyển hóa thành một con cự long xanh biếc, đánh xuống phía dưới.

Dương Khai đứng trên đầu rồng, nhìn xuống nam nhân áo trắng, trong mắt hiện rõ khinh thường.

Thi khí có thể khiến cường giả Phản Hư Cảnh chạm vào là chết, không có một chút tác dụng với cự long xanh biếc, thi khí có độc, cự long xanh biếc cũng có độc, tự nhiên không làm gì được nó.

Ngược lại cự long xanh biếc há miệng, cắn nuốt hết từng đoàn thi khí trào ra từ Thi Châu, làm cho nam nhân áo trắng hoảng loạn.

Khoảng cách nhanh chóng bị kéo gần.

Nhìn đầu rồng khổng lồ càng lúc càng lớn, cuối cùng nam nhân áo trắng không thể bình tĩnh được, hú lên vội vàng tránh né.

Cự long xanh biếc nhào hụt, Dương Khai lại nhảy khỏi đầu rồng, vung tay lên, cự long xanh biếc lại hóa thành Long Cốt Kiếm nằm trong tay hắn, không kiếm chém xuống.

Tựa như muốn chém nát thiên địa này, trên trường kiếm không lưỡi lại tỏa ra khí tức khiến người kinh sợ.

Nam nhân áo trắng hoảng sợ biến sắc, vội giơ một tay chống đỡ.

Không một tiếng động, ánh sáng xanh lóe lên, một cánh tay đầy lông trắng bị chém rụng, rơi xuống đất.

Nam nhân áo trắng thế mới bị dọa, hắn căn bản không ngờ trên U Ám Tinh còn có nhân vật khủng bố đến vậy, lúc trước hắn từng giao thủ với Diệp Tích Quân được đồn là đệ nhất cường giả U Ám Tinh, cảm thấy đối thủ chỉ có thế thôi. Nhưng bây giờ đột ngột xuất hiện người thanh niên này, lại còn mạnh hơn Diệp Tích Quân không chỉ một bậc, mình hoàn toàn không phải đối thủ.

Nhìn thấy đối phương lại chém tới, nam nhân áo trắng cũng không để ý được thể diện gì, vội vàng lăn lộn, tránh né một đòn này, đồng thời thuận thế nhặt lấy cánh tay đứt, đứng lên vội vàng lùi lại.

Cách xa Dương Khai trăm trượng, hắn mới vẫn còn sợ hãi dừng bước, đặt cánh tay đứt lên vết thương, sắc mặt âm trầm nhìn lại.

Cánh tay bị Dương Khai dùng Long Cốt Kiếm chém rụng mọc ra rất nhiều rễ thịt, ngọ nguậy một hồi, liền nối liền lại như cũ.

Nam nhân áo trắng đang làm những chuyện này, Dương Khai chỉ lạnh nhạt nhìn, không có ngăn cản, chờ hắn nối xong cánh tay, Dương Khai mới mỉm cười: - Có phải chúng ta đã gặp qua ở đâu?

Nghe hắn nói vậy, nam nhân áo trắng cũng nhíu mày, sau đó bừng tỉnh, chỉ vào Dương Khai, không thể tin nổi quát:

- Là ngươi, chính là ngươi!

- Chúng ta quả nhiên đã gặp qua! Dương Khai cười khẽ. - Ở trong Thi huyệt, ta nhớ là ngươi!

Vừa nhìn qua nam nhân áo trắng này, Dương Khai đã cảm thấy quen mắt, hiện tại cuối cùng nhớ ra, lúc đó hắn cùng Dương Viêm xâm nhập Thi huyệt nằm phía dưới Táng Hùng Cốc, đã từng đối mặt nam nhân này, đối phương còn ra tay công kích hắn.

Khi đó nam nhân này chính là cường giả Thi tướng, ra tay một chiêu làm Dương Khai nghe tiếng bỏ chạy. Đã nhiều năm qua, thực lực của hắn rõ ràng đã tăng lên không ít.

- Ta cũng nhớ ra ngươi! Nam nhân áo trắng cười dữ tợn: - Là ngươi lẻn vào Thi huyệt, trộm đi rất nhiều thứ, nhưng mà bổn hộ pháp lại còn phải cám ơn ngươi!

- Cám ơn ta cái gì? Dương Khai cau mày.

- Cám ơn ngươi lấy đi Thái Dương Chân Tinh đó! Nếu không phải ngươi, bổn hộ pháp đã không có thành tựu hôm nay! Nam nhân áo trắng cười ha ha.

- Có liên quan gì tới Thái Dương Chân Tinh? Dương Khai không hiểu.

- Nói ngươi cũng không hiểu! Nam nhân áo trắng cười lạnh. - Bổn hộ pháp là Thi Linh Giáo, Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu. Tiểu tử, nói ra tên của ngươi!
- Thi tướng áo trắng...

Dương Khai nhướng mày. - Có phải còn có Thi tướng áo đỏ, Thi tướng áo xanh gì khác?

Hắn nhớ tới ở trong Thi huyệt còn gặp mấy Thi tướng ăn mặc khác nhau.

- Không sai! Khang Phi Nhiêu cũng không phủ nhận. - Tiểu tử, Thi Linh Giáo ta sớm muộn gì cũng sẽ nhất thống U Ám Tinh, ngươi trẻ tuổi tu vi không kém, không bằng đầu phục Thi Linh Giáo ta? Bổn hộ pháp nhất định sẽ bẩm báo giáo chủ, cho ngươi làm chấp sự!

- Không có hứng thú! Dương Khai bĩu môi.

- Tiểu tử đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bổn hộ pháp nổi lòng yêu tài, ngươi nghĩ rằng ta không làm gì được ngươi hay sao?

- Ngươi làm được sao? Dương Khai cười khẽ.

Vừa nói thế, sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, bởi vì hắn bỗng phát hiện Dương Khai còn cách xa trăm trượng, không biết dùng cách gì lại nháy mắt đến trước mặt, vung tay lên, một cái khe nứt không gian thật lớn hình thành, như lưỡi dao khổng lồ chém về phía mình!

- Lực lượng không gian! Sắc mặt vốn trắng bệch của Khang Phi Nhiêu càng thêm không còn màu máu, hắn mới nhớ ra, ngày đó sở dĩ Dương Khai có thể bình yên trốn thoát khỏi Thi huyệt, chính là dựa vào lực lượng không gian.

Mà hôm nay hắn thi triển thủ đoạn này, có thể thấy trình độ lực lượng không gian của hắn cao siêu cỡ nào.

Cảm giác dựng tóc gáy trào ra, Khang Phi Nhiêu vội vàng lùi lại, khó khăn lắm mới tránh được khe nứt không gian cắn nuốt.

Dương Khai như toát ra một tia ảo não, nhưng nhanh chóng mỉm cười gian giảo.

Khang Phi Nhiêu theo bản năng phát hiện không ổn, nhưng rốt cuộc là chỗ nào thì không nói được, đang lúc khó hiểu, sau lưng truyền tới lực lượng mạnh mẽ, cảm giác như có ngọn núi khổng lồ đụng mạnh vào lưng, trong người vang lên tiếng vô số xương cốt vỡ nát.

Bị trúng đòn nặng, Khang Phi Nhiêu há miệng phun ra máu xanh lục, khí thế cũng suy sụp, theo quán tính ngã về phía Dương Khai.

Hắn cố gắng quay đầu, muốn xem là ai có thể im hơi lặng tiếng đến gần mình, giáng cho một đòn nặng nề.

Vừa nhìn, Khang Phi Nhiêu tròn mắt.

Kẻ đánh lén, lại là một người đá khổng lồ ngây ngốc, tay cầm cây gậy đen!

Người đá khổng lồ này không có một chút khí tức sinh mệnh, khó trách mình không phát hiện được.

- Giờ xem ngươi làm sao trốn! Dương Khai nhe răng cười, hai tay vung lên, những khe nứt không gian nhanh chóng hình thành, hội tụ như tấm lưới che trời bao phủ Khang Phi Nhiêu, phong tỏa tất cả đường lui của hắn!

Sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, cảm nhận được khe nứt không gian truyền ra lực lượng quỷ dị, hít sâu một hơi, mạnh mẽ khựng lại.

Sau đó, người hắn như hóa thành hư không, nhanh chóng lặn vào lòng đất!

Hắn giống như hòa làm một thể vào lòng đất!

Khe nứt không gian tụ tập lướt qua đầu hắn, không tạo thành tác dụng gì!

- Chặn hắn lại! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, biết tuyệt đối không thể để Khang Phi Nhiêu chui vào trong đất, bằng không mình cũng không thể nào tìm ra hắn.

Thạch Khổi nghe lệnh, người lóe lên biến mất, lặn sâu vào trong lòng đất.

Ngay sau đó, bên dưới lòng đất truyền ra dao động chiến đấu kinh người, mặt đất trồi sụp, như những gợn sóng lan tỏa ra xa.

Một hồi sau, trong tiếng gầm rú giận dữ, Khang Phi Nhiêu bay ra khỏi lòng đất, mặt mũi vặn vẹo.

Thạch Khổi bám sát không tha, một cây Hám Thiên Trụ ở trên tay nó nhẹ như không, đánh ra một mảnh bóng gậy đánh cho Khang Phi Nhiêu không dám dừng lại.

Chơi trò độn đất ở trước mặt Thạch Khổi, chỉ có thể nói Khang Phi Nhiêu quá ngu xuẩn!

Độn đất là một trong thần thông thiên phú của Thạch Khổi.

Không biết khi nào Dương Khai đã đến bên trên đầu Khang Phi Nhiêu, năm ngón tay tung ra, mười mấy sợi Kim Huyết Ti trào ra, như những con rắn quấn lấy Khang Phi Nhiêu.

Nháy mắt đã trói nghiến lấy hắn.

Khang Phi Nhiêu còn muốn giãy giụa, Thạch Khổi đã giáng xuống Hám Thiên Trụ, một gậy đánh nửa người dưới của Khang Phi Nhiêu thành phấn vụn, lực lượng khổng lồ cuốn thân thể hắn quay tròn giữa không trung.

Vận rủi còn chưa xong, khe nứt không gian như miệng thú há to, hình thành bên cạnh hắn, cắn nuốt phần lớn thân thể.

Chờ cho Khang Phi Nhiêu rơi xuống đất, chỉ còn lại có một bộ thân thể rách nát.

Đổi lại là người thường bị trọng thương như thế, vậy thì đã sớm chết từ kiếp nào.

Nhưng mà Thi Linh tộc vốn chính là sinh ra từ người chết, sinh mệnh lực cực kỳ ngoan cố, thương thế như vậy không thể lấy được mạng hắn.

Trong bụng hắn truyền ra dao động năng lượng mạnh mẽ, truyền tới tay chân, máu thịt trên vết thương co rút, bắt đầu chữa trị thân thể tổn hại.

Dương Khai tiến lên, tay cắm vào bụng hắn, nắm lấy Thi Châu.

Máu thịt co rút cuối cùng ngừng lại, Khang Phi Nhiêu không động đậy, sợ hãi nhìn Dương Khai ngay sát bên.

Trong mắt hắn tràn đầy oán độc, nhưng cuối cùng cũng thỏa hiệp, giận dữ nói: - Nói đi, ngươi muốn sao mới bỏ qua ta!

- Ngươi đang nói điều kiện với ta? Dương Khai khinh miệt.

- Không sai!

- Ngươi cảm thấy mình có tư cách này? Dương Khai tiếp tục cười lạnh.

- Ngươi không giết ta, rõ ràng là có điều cần, bằng không, ngươi để ta còn sống làm gì? Khang Phi Nhiêu hừ lạnh.

- Ngươi cũng thông minh. Dương Khai gật đầu. - Nhưng mà ngươi vẫn không có tư cách đặt điều kiện với ta, tồn tại như ngươi, ta chỉ một tay là có thể bóp chết!

Sắc mặt Khang Phi Nhiêu âm trầm biến đổi, cuối cùng không phản bác.

Chương 1681: Tra hỏi

Khang Phi Nhiêu đã nhìn ra được, dù không có người đá khổng lồ hỗ trợ, mình cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Dương Khai, tên thanh niên này căn bản không có dùng hết sức!

Trên đời này sao lại có Phản Hư Cảnh mạnh mẽ như vậy? Khang Phi Nhiêu vốn tưởng ở tầng thứ Phản Hư Cảnh này, mình đã đạt đến cực hạn, nhưng hôm nay hắn mới phát hiện mình sai lầm.

- Nói xem Thái Dương Chân Tinh là có chuyện gì? Lời của Dương Khai truyền tới. - Tại sao ngươi nói nói mình có thành tựu ngày hôm nay, còn phải cảm kích ta, ta không nhớ đã làm gì cho các ngươi.

Khang Phi Nhiêu liếc hắn, cũng không trả lời, thẳng đến khi Thi Châu truyền tới khí tức hủy diệt, thần sắc mới thay đổi, vội nói: - Ngươi vô ý làm ra! Có lẽ là ngươi không biết thôi.

- Hả? Dương Khai nhướng mày.

- Ngươi cho rằng Thái Dương Chân Tinh chỉ là tùy tiện đặt ở đó thôi? Ngươi sai, sở dĩ đặt ở đó, là vì lợi dụng Thái Dương Chân Hỏa trong đó trấn áp một chỗ Hoàng Tuyền Nhãn.

- Hoàng Tuyền Nhãn? Dương Khai chợt biến sắc.

Khang Phi Nhiêu cười gằn: - Không sai, nối liền với con đường Hoàng Tuyền địa phủ, trong đó trào ra tử khí Âm Thi nồng nặc, loại tử khí Âm Thi này không có tác dụng gì đối với sinh linh, chỉ có nguy hại, nhưng đối với Thi Linh tộc chúng ta thì lại là thứ đại bổ! Có tử khí Âm Thi, thực lực của chúng ta mới trưởng thành đến cực hạn Phản Hư Cảnh... À, có lẽ còn chưa phải cực hạn!

Khang Phi Nhiêu vốn cho rằng mình tuyệt đối đứng trên đỉnh cao Phản Hư Cảnh, nhưng giao đấu với Dương Khai, hắn mới nhận ra mình kém xa.

- Bên dưới Táng Hùng Cốc lại có thứ này? Dương Khai nhíu mày.

Khang Phi Nhiêu cười to nói: - Vậy ngươi cho rằng Thi huyệt làm sao hình thành? Liệt tổ liệt tông Cổ Dương Tông ta đã sớm phát hiện Hoàng Tuyền Nhãn, cho nên mới phải dùng Thái Dương Chân Tinh trấn áp. Sở dĩ chúng ta có thể trở thành Thi Linh nhất tộc tôn quý, cũng là bởi thi khí trong Thi huyệt! Trước kia chúng ta không làm gì được Hoàng Tuyền Nhãn, nhưng mà ngươi lấy đi Thái Dương Chân Tinh thì khác, cho nên mới nói, bổn hộ pháp còn phải cám ơn ngươi!

Sắc mặt Dương Khai khó coi, sắc mặt âm trầm nói: - Nói như vậy, U Ám Tinh biến thành như thế, có nguyên nhân là ta?

- Ha ha ha! Khang Phi Nhiêu ngửa mặt cười to. - Không sai, trong này tự nhiên có nguyên nhân của ngươi. Ngươi nói... nếu cho những người trên U Ám Tinh biết tin tức này, bọn họ có thể nào hận ngươi thấu xương hay không?

- Người như ta trước giờ không chịu uy hiếp, nếu ngươi lấy điều này uy hiếp muốn ta tha mạng cho ngươi, ta chỉ có thể nói ngươi tính sai rồi. Dương Khai cười lạnh.

Sắc mặt Khang Phi Nhiêu biến đổi mấy lần, cuối cùng không nói ra lời nào chọc giận Dương Khai.

Hiện tại Thi Châu của hắn bị Dương Khai nắm giữ, khống chế sống chết, tự nhiên sẽ không ngu xuẩn đến mức đó.

- Giáo chủ của các ngươi là ai? Cũng là một trong những Thi tướng ta gặp ngày đó?

Dương Khai lại hỏi.

Khang Phi Nhiêu lắc đầu: - Không phải!

- Vậy là ai?

- Ta không biết.

- Nói bậy bạ! Dương Khai hừ lạnh, tay tăng thêm sức, Thi Châu của Khang Phi Nhiêu lập tức phát ra tiếng rắc, có thể bị bóp nát bất cứ lúc nào.

Khang Phi Nhiêu toàn thân run rẩy, cắn răng gầm lên: - Ta thật không biết, giáo chủ hắn căn bản không phải người Thi Linh tộc ta, có một ngày bỗng vào trong Thi huyệt, truyền thụ cho chúng ta một chút pháp môn Thi tu, lại nói cho chúng ta biết làm sao chuyển hóa tộc nhân. Nếu không có hắn, chúng ta hoàn toàn không thể rời Thi huyệt, có lẽ bây giờ còn đang mò mẫm tiềm tu, dù sao con đường chúng ta đi, từ trước đến nay chưa có người nào đi qua.

Trong lúc Khang Phi Nhiêu nói, Dương Khai luôn kiểm tra thần sắc của hắn, phát hiện không có chỗ hở nào. Tình huống này chỉ có 2 cách giải thích, một là Khang Phi Nhiêu không nói bậy, hắn thật không biết thân phận lai lịch của giáo chủ kia; hai là diễn xuất của Khang Phi Nhiêu đã đến mức xuất thần nhập hóa, mình không thể nhìn ra sơ hở gì.

Dương Khai cảm thấy khả năng đầu lớn hơn.

- Vậy thực lực của hắn thế nào? Dương Khai lại hỏi.

Khang Phi Nhiêu ngập ngừng mấy lần, cắn răng nói: - Nếu ta nói, ta cũng không biết tu vi của hắn, ngươi có tin không?

- Ngươi cảm thấy sao? Dương Khai lạnh lùng trừng hắn.

Khang Phi Nhiêu thở dài: - Nhưng mà ta thật không biết tu vi của hắn thế nào, hắn chưa từng ra tay.
- Vậy hắn làm sao leo lên tới giáo chủ Thi Linh Giáo? Đừng có nói với ta, chỉ đơn giản là vì hắn truyền thụ cho các ngươi một chút pháp môn tu luyện cùng biện pháp chuyển hóa tộc nhân, các ngươi liền cam nguyện nghe theo hắn sai khiến.

- Sao vậy được? Khang Phi Nhiêu bĩu môi, trên mặt toát ra tức giận. - Mấy sư huynh đệ chúng ta sở dĩ thần phục hắn, là bởi vì trên tay hắn có...

Khang Phi Nhiêu chưa nói hết lời, sắc mặt bỗng đại biến, giống như có chuyện khủng bố gì giáng xuống người hắn, con mắt trợn to, bên trong tràn đầy hoảng sợ, mặt mũi cực kỳ đau đớn.

Trong người hắn, trào ra một cỗ khí tức lực lượng quỷ dị.

Dương Khai biến sắc, vội vàng rút tay lui lại.

Ngay sau đó, Khang Phi Nhiêu bỗng nhiên hét thảm, hết sức thảm thiết, lập tức trong Thi Châu bùng nổ khí tức hủy diệt, hóa thành ngọn lửa xanh thiêu đốt Khang Phi Nhiêu.

Tai mắt mũi miệng Khang Phi Nhiêu phun ra ngọn lửa xanh, nhìn rất dọa người.

Trước sau không quá 10 nhịp thở, một vị Thi Linh tộc Thi tướng đỉnh cấp mạnh mẽ từng giao chiến với Diệp Tích Quân, đã bị ngọn lửa xanh đốt sạch, chỉ còn một đống bụi màu đen.

Dương Khai nhìn rõ ràng, trong lòng trào ra lạnh lẽo.

Rốt cuộc Khang Phi Nhiêu gặp phải chuyện gì, hắn không biết, nhưng hắn đoán có liên quan tới giáo chủ thần bí Thi Linh Giáo. Có lẽ tên giáo chủ kia gieo cấm chế lợi hại gì trên người Khang Phi Nhiêu, một khi hắn có ý tiết lộ tin tức mấu chốt, cấm chế sẽ lập tức bùng phát, kích nổ Thi Châu sinh ra thi hỏa, đốt chết Khang Phi Nhiêu!

Dù chỉ suy đoán, nhưng Dương Khai cảm thấy rất đúng!

Thủ đoạn thật ác độc! Tâm cơ độc địa!

Nhưng rốt cuộc Khang Phi Nhiêu chuẩn bị tiết lộ tin tức nhạy cảm gì, lại chạm đến cấm chế.

Dương Khai hồi tưởng câu hắn nói khi sắp chết, dù đối phương chưa nói trọn câu, nhưng căn cứ một ít lời, Dương Khai có thể suy đoán ra vài điều.

Trên tay giáo chủ thần bí kia, có lẽ nắm giữ bí bảo gì có thể khống chế Thi Linh tộc!

Đây là suy đoán có khả năng nhất.

Khang Phi Nhiêu đã chết, không còn khả năng sống lại, trong lòng Dương Khai không khỏi sinh ra kiêng kỵ giáo chủ thần bí kia.
Có thể gieo cấm chế như vậy lên thủ hạ, xem ra tên giáo chủ này không phải hạng dễ đối phó.

Về phần Khang Phi Nhiêu nói U Ám Tinh biến thành thế này có liên quan tới mình, Dương Khai không phủ nhận, có lẽ thật vì mình lấy đi Thái Dương Chân Tinh trấn áp Hoàng Tuyền Nhãn, cho nên mới khiến thực lực Thi Linh tộc tăng mạnh. Nhưng nguyên nhân mấu chốt nhất, vẫn là vì giáo chủ thần bí truyền thụ pháp môn Thi tu cùng biện pháp chuyển hóa Thi Linh!

Nếu không có biện pháp chuyển hóa Thi Linh, Thi Linh Giáo tuyệt đối không thể lớn mạnh.

Cho nên Dương Khai chỉ suy nghĩ một hồi, liền không để ý vấn đề này nữa.

Ngẩng đầu nhìn lên, chiến hạm cấp Hư Vương đang ở tùy ý nghiền ép, mỗi một phát tinh pháo đều lấy đi tính mạng mấy chục người Thi Linh tộc hay những kẻ đầu phục.

Trong thời gian hắn chiến đấu với Khang Phi Nhiêu, vòng ngoài Lưu Viêm Sa Địa đã tràn đầy xác chết.

Hét lớn một tiếng, Dương Khai bay lên co, người lóe lên, lực lượng không gian bao phủ thân mình, quay trở vào chiến hạm.

- Về tông! Hắn quát lớn.

Trải qua một phen diệt trừ, số người Thi Linh Giáo bao vây Lăng Tiêu Tông đã bị tổn thất quá nửa, ngay cả Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu trấn thủ nơi này cũng mất mạng trên tay Dương Khai, còn lại đều chạy tứ tán, còn giết tiếp cũng không có bao nhiêu thành quả.

Về tông quan trọng hơn.

Cần an trí những người từ Thông Huyền đại lục, dù sao bọn họ ở trong Huyền Giới Châu đã nhiều năm, sớm cho bọn họ tiếp xúc với thế giới này, làm quen pháp tắc thiên địa, mới có lợi cho bọn họ.

Hơn nữa, Dương Khai rất muốn biết tình hình Lăng Tiêu Tông hiện giờ thế nào, nghe nói 2 năm qua Lăng Tiêu Tông tổn thất không nhỏ, đại trưởng lão Diệp Tích Quân bị trọng thương, không biết bây giờ đã khôi phục chưa.

Tam Viêm Hỏa Hoàn ở Lưu Viêm Sa Địa có uy lực bá đạo tuyệt đối, ngay cả chiến hạm cấp Hư Vương muốn đi vào cũng sẽ bị đốt thành tro.

Nhưng chiến hạm này là do tự tay Dương Viêm luyện chế, bên trên có dấu ấn của Dương Viêm, Tam Viêm Hỏa Hoàn sẽ không bài xích chiến hạm, dễ dàng vượt quá lá chắn lửa.

Thẳng đến khi chiến hạm biến mất, những người Thi Linh Giáo chạy tán loạn mới thở phào, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Dưới võ lực mạnh mẽ của chiến hạm, bọn họ thậm chí không sinh ra được lòng chống cự, chỉ có bị đồ sát nghiêng về một phía!

Hiện tại chiến hạm rời đi, bọn họ đương nhiên thả lỏng.

Không nhận được lệnh rút lui, không ai dám tự tiện rời đi, không lâu sau, Thi Linh Giáo từ mọi hướng tụ tập lại, chuẩn bị chờ chỉ thị của Khang Phi Nhiêu!

Bọn họ không hề biết Khang Phi Nhiêu đã ngã xuống.

Thẳng đến hồi lâu, Khang Phi Nhiêu vẫn không hiện thân, ôm lòng khó hiểu, đi đến cung điện tra xét, bọn họ mới biết vị Thi tướng áo trắng này đã chết.

Vô số người kinh hô.

Thi Linh Giáo tứ đại hộ pháp tổn thất một người, chiến hạm cấp Hư Vương của Lăng Tiêu Tông trở về, tất cả đang báo hiệu điều gì.

Sơn môn Lăng Tiêu Tông nằm ở tầng thứ tư Lưu Viêm Sa Địa.

Có điều ngày đó Dương Viêm thu một vòng Tam Viêm Hỏa Hoàn, Lưu Viêm Sa Địa không còn sáu tầng, chỉ còn có 4, cho nên nói đúng ra, Lăng Tiêu Tông ở tầng hai, một tầng ngoài là Tam Viêm Hỏa Hoàn bao phủ, một tầng trong cũng vậy, đi tiếp vào nữa là lầu các nơi Dương Viêm ngủ say.

Xuyên qua lá chắn lửa, Dương Khai quét nhìn cảnh tượng quen thuộc xung quanh, tâm tình không khỏi kích động.

Dù nói Thông Huyền đại lục là quê cũ của hắn, nhưng từ khi hắn đi Tinh Vực, thời gian sinh sống trên U Ám Tinh là dài nhất, Lăng Tiêu Tông cũng nằm ở đây, cho nên hắn có cảm giác thân thiết mãnh liệt với chỗ này.

Dù sao đây là tông môn do một tay hắn sáng lập ra, là chỗ sư môn Lăng Tiêu Các phát dương quang đại, cảm xúc sáng lập dìu dắt, không gì thay thế được.

Chương 1682: Các ngươi đang nghĩ bậy cái gì

Trước sau chỉ qua một canh giờ, Lăng Tiêu Tông tọa lạc trong dãy núi liền hiện ra trước mắt mọi người.

Có thể thấy rõ ràng một đường núi do bạch ngọc xếp thành.

Phía trên đỉnh con đường, có một tấm biển to lớn, phía trên viết ba chữ to: Lăng Tiêu Tông!

- Quả nhiên là địa phương đất thiêng nảy sinh hiền tài! Lăng Thái Hư đứng ở bên trong chiến hạm, xuyên qua thủy tinh trong suốt nhìn xuống phía dưới, rất hài lòng với môi trường của tổng đà Lăng Tiêu Tông.

- Đây còn chỉ là một góc băng sơn thôi! Dương Khai đứng ở một bên cười ha hả, giải thích với sư công: - Chúng ta hiện nhìn thấy, chỉ có thể xem như một phần của Lăng Tiêu Tông, Lăng Tiêu Tông có tất cả 80 đỉnh núi hợp thành, 9 ngọn núi chính, 72 ngọn núi phụ, mỗi một ngọn núi cảnh sắc đều không giống nhau. Bất quá bởi vì trước đây nhân số quá ít, cho nên chỉ lựa chọn ở lại chỗ này. Những ngọn núi kia ngay cả ta cũng chưa có dò xét hoàn toàn, đợi sau này mọi người tới ở, có thể tự mình theo sở thích tìm ngọn núi cư ngụ.

- Tốt, tốt! Sở Lăng Tiêu cũng an ủi trong lòng.

Trước đây bọn họ có hơi bận tâm, Dương Khai mang đến đây một lần cả ba tộc Nhân Yêu Ma gần vạn người, chỉ sợ không có chỗ để thu xếp, dù sao nhân số ba tộc đích thực không ít, muốn thu xếp ổn thỏa, nhất định phải có địa phương rất rộng lớn mới được.

Nhưng giờ này phóng mắt nhìn tới, trước mắt xanh tươi, có núi cao nguy nga chập chùng trong mây mù, có đình đài lầu các như ẩn như hiện, chín chín tám mươi mốt ngọn núi, có thể thu xếp thỏa đáng cường giả của ba tộc Nhân Yêu Ma, thậm chí còn có một phần đất trống rất lớn.

- Sau này chúng ta sinh sống ở chỗ này ư? Đại Tôn Lôi Long đầy mặt sáng rực nhìn phía dưới, nơi này rừng rậm biển thú còn tốt hơn đâu chỉ gấp trăm gấp ngàn lần so với Thông Huyền đại lục?

Chẳng những linh khí thiên địa cực kỳ nồng đậm, phong cảnh cũng là tốt hạng nhất. Yêu tộc có thể ở chỗ này sinh sống tu luyện, ngày sau thành tựu tuyệt đối sẽ không quá thấp.

Một chỗ tổng đà chính là một phần cơ sở, Lôi Long thân là Đại Tôn của Yêu tộc, quá biết rõ tầm quan trọng của cơ sở đối với một chủng tộc.

- Dương Khai, Ma tộc ta thiếu nợ ngươi, sau này nếu ngươi có chuyện gì cứ phân phó một tiếng, Ma tộc ta trên dưới tuyệt đối không hai lời! Cao ngạo như Trường Uyên, cũng phát ra tiếng nói từ tim gan. Lời nói này đã biến thành là muốn gia nhập Lăng Tiêu Tông.

Dương Khai gật đầu.

Yêu tộc Ma tộc là lúc Dương Khai rời khỏi Thông Huyền đại lục chủ động mang ra ngoài. Nghiêm chỉnh mà nói, Lôi Long Trường Uyên quả thật đã nhận mối nhân tình của Dương Khai, bất quá đám người Lệ Dung cùng Hàn Phỉ của Cổ Ma nhất tộc thì không nghĩ như vậy, Dương Khai là chủ thượng của các nàng, các nàng đã sớm thề nguyền phải đi theo Dương Khai cả cuộc đời, các nàng chỉ sẽ vì thế mà cảm nhận quang vinh.

Để mặc cho cường giả ba tộc Nhân Yêu Ma đắm chìm trong rung động cùng mừng rỡ, Dương Khai chỉ huy chiến hạm hạ xuống chỗ quảng trường to lớn phía dưới. Đồng thời thần niệm quét qua, muốn nhìn một chút tình huống Lăng Tiêu Tông giờ này như thế nào.

Thế nhưng một lát sau, hắn không khỏi hơi nhíu mày.

Hắn phát hiện thời khắc này bên trong Lăng Tiêu Tông lại tụ tập chừng hơn một ngàn người. Chỉ có điều trong những người này lại không có một khí tức đệ tử Lăng Tiêu Tông nào.

Đám người Diệp Tích Quân, Vũ Y, Thường Khởi, Hách An, Hoàng Quyên... dường như tất cả đều không ở nơi này, ngay cả khí tức của những cường giả Tinh Đế Sơn quy thuận kia tựa hồ đều biến mất không thấy.

Mục tiêu chiến hạm từ không trung hạ xuống rõ ràng như vậy, không ngờ không có bất kỳ người của Lăng Tiêu Tông ra nghênh tiếp.

Ngược lại thì từ trong dãy lầu các ở gần quảng trường, có vô số thần niệm xa lạ vươn ra ngoài, không ngừng quét nhìn dò xét.

Phát hiện này khiến Dương Khai sa sầm mặt xuống, sắc mặt thay đổi thật khó coi.

Dường như đã nhận ra điều gì, Lăng Thái Hư nhích tới gần thấp giọng hỏi: - Dương Khai, có phải có điều gì không đúng hay không!

Dương Khai khẽ cười lạnh: - Là có chút không đúng! Sư công, các vị cứ ở bên trong chiến hạm đợi một lát, ta đi xem thử!

- Được! Lăng Thái Hư lên tiếng.

Dương Khai phất tay, ra hiệu cho người mở cửa khoang chiến hạm, mang theo ba người Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y, Lâm Ngọc Nhiêu đi ra chiến hạm.

Mấy người Dương Tu Trúc hiển nhiên cũng phát hiện có vấn đề, liếc mắt nhìn nhau đều có chút không rõ vì sao. Tuy nhiên rất nhanh, Dương Tu Trúc liền vận đủ thánh nguyên gào to một tiếng: - Tông chủ trở về tông!

Tiếng thét dài, truyền khắp 81 ngọn núi Lăng Tiêu Tông, thật lâu không dứt.

Vẫn như cũ không có người nào ra đón tiếp.

Nhưng thật ra những thần niệm trước đó đang dò xét chiến hạm cùng một lúc quấn lấy nhau, dường như đang yên lặng trao đổi gì đó. Toàn bộ bầu không khí bên trong Lăng Tiêu Tông chợt biến hoá trở nên rất kỳ lạ.

Không bao lâu sau, những thần niệm kia từng cái tán đi, hẳn là đã đạt thành nhận thức chung gì đó, thẳng đến lúc này, từ trong lầu các ở bốn phương tám hướng mới có một số bóng người bay vọt ra.

Dương Khai đứng ở trên quảng trường sừng sững như núi cao hồ sâu, một thân khí tức lãnh liệt, lẳng lặng chờ đợi.

"Xoạt Xoạt Xoạt..."

Từng bóng từng bóng người hạ xuống gần đó, từ từ tụ thành một lực lượng cực kỳ kinh khủng.

Người đến không ngờ tất cả đều là cường giả Phản Hư Cảnh trở lên, Phản Hư tam tầng cảnh chỗ nào cũng có. Chỉ có điều lúc những người này nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt né tránh, có cảm giác như có tật giật mình, căn bản không dám nhìn thẳng vào Dương Khai. Ngẫu nhiên có số ít mấy người vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía Dương Khai như khiêu khích, như đang đối mặt với một cừu nhân.

Dương Khai quét mắt nhìn một vòng, ánh mắt như ngừng lại trên người một lão ẩu đầu tóc bạc cầm cây gậy đầu rồng.

Đứng bên cạnh lão ẩu là một thiếu nữ xinh đẹp thanh tú, thiếu nữ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, là nhân tài mới xuất hiện trên U Ám Tinh.

Dương Khai sở dĩ nhìn chăm chú lão ẩu này, là vì hắn nhận được bà ta!

Lão ẩu rõ ràng chính là Phong Bà Tử của Vạn Thú Sơn! Năm đó trong trận chiến ở Long Huyệt Sơn, vào thời điểm mấu chốt sau cùng bà ta còn nhúng tay vào, ý đồ tranh đoạt Đế Ngọc rơi vào bên trong Long Huyệt Sơn.

Dương Khai đối với lão ẩu này không có ấn tượng gì tốt, lúc đó mặc dù bà ta không có cấu kết với đại trưởng lão Kim Thạch của Ma Huyết Giáo cùng làm việc xấu, nhưng cũng không có lòng tốt gì.

Về phần thiếu nữ tướng mạo thanh tú bên cạnh bà, trong đôi mắt đẹp lại lộ ra tia sáng thông minh lanh lợi kia, Dương Khai nhớ nàng tên là Phong Nghiên, là cháu nội của Phong Bà Tử.

Thời khắc này Phong Nghiên đang dùng một đôi ánh mắt tò mò quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ nhao nhao muốn thử, bộ dáng dường như muốn ra tay đấu với Dương Khai một phen, để biết giữa hai người rốt cuộc ai mạnh ai yếu.

Dương Khai đối với nàng ta đương nhiên không có nửa điểm hứng thú, đối phương chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, hắn chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát.

Dương Khai dời ánh mắt, lại nhìn thấy một số khuôn mặt quen thuộc hoặc không quen thuộc, phần lớn đều không gọi ra tên, nhưng xem từ phục sức của bọn họ, mỗi người đều xuất thân là tông môn hoặc thế lực nhất đẳng trên U Ám Tinh.

Dương Khai còn nhìn thấy Cung Ngạo Phù môn chủ đương nhiệm Lưu Ly Môn, cùng Doãn Tố Điệp đệ tử thế hệ trẻ của Lưu Ly Môn!
Cung Tinh Hà môn chủ đời trước của Lưu Ly Môn đã bỏ mình lúc thăm dò Đế Uyển, nay do con gái của lão là Cung Ngạo Phù tiếp nhận môn chủ. Mấy năm qua, Cung Ngạo Phù cũng trở thành cường giả Phản Hư tam tầng cảnh.

Không có Đại Diên ở đây!

Dương Khai nhướng mày, không biết nữ nhân rõ ràng đẹp như thiên tiên lại cố tình dùng diện mạo xấu xí dọa người kia, đang ở nơi nào. Theo đạo lý mà nói, nàng là đệ tử Lưu Ly Môn, hẳn phải ở cùng một chỗ với Cung Ngạo Phù mới đúng.

Cả Lưu Ly Môn, Dương Khai chỉ cảm thấy quan tâm một chút với một mình Đại Diên, dù sao đã từng có mấy lần hợp tác với nữ nhân này.

Trên quảng trường yên lặng như tờ, Dương Khai chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn quanh, các võ giả Phản Hư Cảnh đối diện kia cũng không có ý muốn lên tiếng nói chuyện.

Một hồi lâu, Dương Khai mới cười nói: - Có ý tứ, bổn tông chủ trở về, các trưởng lão trong tông không ra nghênh tiếp, lại làm phiền các vị!

Về phần những người này tại sao lại xuất hiện trong Lăng Tiêu Tông, ngược lại Dương Khai cũng có thể đoán một vài phần.

Trước đây lúc ở Mặc Hải Thành, hắn đã từ Đỗ Nhạn Lăng biết được, trong thời gian hạo kiếp hai năm qua, Lăng Tiêu Tông đã làm không ít chuyện, chẳng những thường xuyên phái ra cường giả nghĩ cách cứu viện tinh nhuệ của Nhân tộc, còn dưới chỉ thị của đại trưởng lão Diệp Tích Quân, mở rộng cửa Lăng Tiêu Tông, tiếp nhận các võ giả tới chạy nạn.

Những người này hẳn đều là tới Lăng Tiêu Tông tị nạn, dù sao nơi này đã coi như là một chỗ đất lành cuối cùng của cả U Ám Tinh, có Tam Viêm Hỏa Hoàn bảo vệ, mặc cho thực lực của Thi Linh Giáo khổng lồ như thế nào, cũng không thể tấn công vào được.

Hành động của Diệp Tích Quân không người nào có thể chỉ trích, dù là Dương Khai cũng không được.

Nếu như lúc đó hắn có mặt ở Lăng Tiêu Tông cũng sẽ làm như vậy. Đối với võ giả chạy nạn đến đây, Dương Khai còn không có tâm địa sắt đá đến mức thấy chết mà không cứu.

Nhưng cục diện trước mắt lại làm cho hắn vô cùng chấn động phẫn nộ.

Tuy rằng còn không rõ lắm trong Lăng Tiêu Tông rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vì sao đám người Diệp Tích Quân toàn bộ đều không xuất hiện, mà cố tình những người này làm tu hú chiếm ổ bồ các... nhưng Dương Khai cũng biết, nhất định là có một chút chuyện xấu ở trong đó.

Những cường giả Phản Hư Cảnh đối mặt kia hai mắt nhìn nhau một cái, cuối cùng ánh mắt của mọi người đều tụ vào trên người Phong Bà Tử của Vạn Thú Sơn. Ngược lại Phong Bà Tử cũng không kiêng nể gì, đi phía trước một bước, trên khuôn mặt già nua nổi lên vẻ cười hòa ái: - Dương tông chủ nghiêm trọng rồi! Ngày nay thiên hạ đại loạn, Lăng Tiêu Tông đã trở thành nơi tránh gió vững chắc nhất của Nhân tộc ta, là hy vọng cuối cùng của Nhân tộc ta... chúng ta tới đón tiếp cũng không có gì đáng trách!

- Nhân tộc chúng ta? Dương Khai nhìn Phong Bà Tử cười tủm tỉm, bén nhạy bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của Phong Bà Tử:

- Phong tiền bối nói lời này, hình như có ý nói Lăng Tiêu Tông ta giờ này đã trở thành địa bàn chung của tất cả Nhân tộc? Sao ta làm tông chủ, mà cũng không biết gì cả?

Phong Bà Tử sắc mặt cứng đờ, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Bà không nghĩ tới lời nói của Dương Khai lại sắc bén như vậy.

Có một nam nhân khôi ngô cường tráng bỗng nhiên đi ra, lớn tiếng nói: - Dương tông chủ đúng không? Lăng Tiêu Tông dựa vào nơi hiểm yếu, đại quân Thi Linh Giáo căn bản không thể đánh vào, bảo địa bực này đương nhiên nên trở thành lá chắn cuối cùng của Nhân tộc chúng ta. Giờ này ở bên ngoài họa loạn Thi Linh tộc khắp thiên hạ, không còn một mảnh đất nào là an toàn, Lăng Tiêu Tông hẳn phải tự dốc sức phục vụ cho Nhân tộc dùng chung bảo địa, chẳng lẽ Dương tông chủ cảm thấy có điều gì không đúng hay sao?

- Ngài là... Dương Khai liếc mắt nhìn hắn.

Đại hán hừ lạnh: - Đường Phúc Thủy điện chủ Phiêu Miểu Điện!

Dương Khai nhẹ gật gật đầu, Đường Phúc Thủy, thật ra hắn đã nghe nói qua, là cường giả đệ nhất của Phiêu Miểu Điện, là cao thủ Phản Hư tam tầng cảnh, tương đương với mấy người Phí Chi Đồ Tiền Thông trước kia. Dù sao thực lực của Phiêu Miểu Điện trên U Ám Tinh đích thực không tính là kém.

Đường Phúc Thủy nói tiếp: - Nếu Phiêu Miểu Điện ta có thể có một nơi bảo địa thế này, dĩ nhiên sẽ mở rộng cửa tông môn đón nhận tinh nhuệ của Nhân tộc ta, cống hiến một phần lực non nớt để duy trì lực lượng Nhân tộc ta. Hôm nay Dương tông chủ vừa trở về tông liền làm ra tư thái hưng sư vấn tội, không phải là muốn đuổi chúng ta đi chứ?

Lời vừa nói ra, không ít người đều biến sắc, trên mặt nổi lên ý lo âu bất an.

Bọn họ đúng là thật vất vả mới chạy thoát vào Lăng Tiêu Tông, nếu Dương Khai thật sự đuổi bọn họ chạy ra ngoài, thì ngày lành cũng sẽ chấm dứt, sau này chỉ sợ mọi lúc mọi nơi đều phải đối mặt với đại quân Thi Linh Giáo tiễu trừ, ở dưới hoàn cảnh như thế, không có người nào có thể bảo đảm an toàn của mình.

- Ta đã nói lời này khi nào? Dương Khai nhẹ cười lạnh, ánh mắt bức người nhìn quanh bốn phía: - Các ngươi đang nghĩ bậy cái gì?

Phàm là người bị hắn quét nhìn, ánh mắt không bỏ sót một ai...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau