VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Tên ăn mày

Những việc tốt thế này, không phải ngồi trong sơn động là có thể tu luyện được. Dương Khai cảm thấy may mắn vì đã quyết định đi một chuyến.

- Ta đã đi bao lâu rồi?

Dương Khai hỏi.

- Ba mươi lăm ngày rồi!

Địa Ma trả lời.

Đã lâu vậy rồi sao. Dương Khai không hề để ý đến thời gian, cũng không ngờ một lần cảm ngộ của mình lại hao phí nhiều thời gian đến vậy.

May mắn trong đan điền đã tích trữ không ít Dương dịch, đều là do uống đan dược Hạ Ngưng Thường đưa cho hắn mà ngưng luyện được, nếu không chắn chắn sẽ không thể duy trì lần cảm ngộ kéo dài như vậy.

Ba mươi lăm ngày, không biết bây giờ Tô Nhan thế nào rồi.

Tuy nhiên Dương Khai rất tin tưởng nàng. Tô Nhan không phải nữ tử bình thường. Lần trước khó kiềm chế có lẽ nguyên nhân lớn nhất là vì mình còn ở Lăng Tiêu các, khiến lòng nàng không khỏi dao động.

Nhưng lúc này mình đã đi xa, nồi vỡ thuyền chìm, nàng chỉ có thể toàn lực ngăn cản những rung động dâng trào trong lúc tu luyện.

Nàng nhất định sẽ thành công, Chắc chắn lần sau gặp, thực lực Tô Nhan sẽ tăng lên nhiều, Băng Tâm Quyết, tu luyện không chỉ thân thể mà quan trọng là nâng cao tâm cảnh.

- Đây là đâu vậy?

Dương Khai nhìn khắp bốn phía, không biết trong suốt ba mươi lăm ngày qua mình đã chạy đến đâu, chỉ đoán chừng nơi đây cách Lăng Tiêu các rất xa.

Đang lúc không hiểu, đột nhiên lỗ tai Dương Khai giật giật, quay sau nhìn, tiếng động từ phía xa truyền đến.

Im lặng đứng yên tại chỗ chờ đợi nghe ngóng, một đoàn xe từ xa đang tiến vào tầm nhìn của Dương Khai.

Lấp vào bên đường, Dương Khai chăm chú nhìn đoàn xe đi tới.

Cả đoàn tổng cộng có ba cỗ xe ngựa, mấyvõ giả bên cạnh dắt theo đao kiếm, cười một con ngựa cao to, đang gào thét về phía bên này.

Dương Khai đứng bên đường rõ ràng đã gây chú ý cho những võ giả này, hắn có thể cảm giác nhiều ánh mắt đang cảnh giác nhìn về phía mình nhưng thần sắc Dương Khai vẫn ung dung, vẫn đứng yên không có bất kỳ động tĩnh nào.

Cảm ngộ hơn một tháng khiến hắn gần như có thể hoàn toàn thu hồi nguyên khí trong cơ thể mình, đừng nói là đứng chỗ này, cho dù khi động thủ, cũng không thấy được bao nhiêu nguyên khí tuôn ra.

Xem ra những võ giả này thực lực không cao, sao có thể nhìn ra độ sâu xa của Dương Khai được? Vì thế ánh mắt họ chỉ đảo trên người mình rồi lạikhông còn cảnh giác nữa.

Trên lưng ngựa đầu tiên tiến đến trước mặt, một người trung niên hét lên với Dương Khai:

- Tên ăn mày, mau tránh ra, đừng cản đường ta!

Dương Khai nhướn mày, không muốn nhiều chuyện nên lùi lại phía sau mấy bước tránh phải hít bụi.

Dương Khai vốn định chặn họ lại một chút để hỏi đây là nơi nào, nhưng vừa thấy dáng vẻ cảnh giác của họ, tốt nhất nên bỏ ý nghĩ này đi, nếu chẳng may gây ra hiểu nhầm thì không hay rồi.

Đoàn ngựa gào thét chạy qua trước mặt rồi ngay sau đó rẽ vào khúc cua.

Dương Khai nhìn thấy rõ ràng, trong ba cỗ xe này, cỗ xe ở giữa đi qua để lại vết bánh xe lăn khá sâu, hẳn là chở vật gì đó quý giá lắm.

Lúc cỗ xe sau cùng lao qua, còn để lại một mùi thơm thoang thoảng, bên trong cửa xe là cặp mắt sáng ngời, vô tình chạm phải ánh mắt Dương Khai một chút.

Bên trong chiếc xe này, rõ ràng là một nữ quyến.

Đợi cho đoàn xe đi qua hết Dương Khai mới bước ra đường lớn, nhìn theo hướng mà bọn họ đi.

Hắn không biết đây là đâu nhưng nếu đoàn xe đã đi về hướng này thì chắc chắn là đi đến nơi có người ở, việc gì mà không đi theo?

Nhưng đi được vài bước đột nhiên sắc mặt Dương Khai trùng xuống.

Hắn phát hiện đoàn xe này phân ra, một người vòng lại lao thẳng về phía mình, người này cũng chính là người trung niên vừa rồi gầm lên với mình.

Hắn muốn làm gì? Cướp? Dương Khai không khỏi cười lạnh, cũng là kẻ lớn gan, hắn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Chẳng bao lâu, người trung niên lao ngựa đến trước mặt Dương Khai, ghìm chặt dây cương, hai chân trước con ngựa cao to này bay lên không trung, hí lên một tiếng vang dội.

Dương Khai vẫn im lặng nhìn hắn.

Nét mặt người trung niên tỏ ra không kiên nhẫn nói:

- Tên ăn mày, coi như ngươi may mắn. Tiểu thư nhà ta có tấm lòng lương thiện, thấy đây là nơi hoang vu, thường có trộm cướp dã thú lui tới nên bảo ta quay lại mang người đi theo.

Người trung niên nói xong, khom người giơ tay túm lấy áo Dương Khai. Dương Khai muốn kháng cự nhưng nhưng lại nhịn được.

Thái độ của người này không tốt nhưng không có ác ý với mình, mà thật ra mình cũng muốn đuổi theo họ để tìm nơi có người sinh sống, họ làm như vậy cũng đúng ý Dương Khai rồi.

Người trung niên nhấc bổng Dương Khai lên, kéo hắn đặt lênlưng ngựa, hai chân vỗ bụng ngựa, miệng hô lên một tiếng rồi quay đầu lại đuổi theođoàn xe.

Dương Khai quay cuồng đầu óc. Trong lúc rối rắm thì người trung nhiên đã về tới đội xe, túm lấy cổ áo hắn, ném hắn lên không trung, miệng cười cười hô lên:

- Lão Ngô nhận này!

Trên chiếc xe ngựa đầu tiên, mí mắt lão phu xe không chút động đậy , chiếc roi ngựa trên tay quăng vào khoảng không, quấn vào lưng Dương Khai rồi nhẹ nhàng kéohắn trở lại ngồi xuống cạnh mình.

Từ đầu đến cuối đoàn xe không dừng một phút nào.

Lão già này đúng là cao thủ. Dương Khai kinh ngạcliếc mắt nhìn lão Ngô này một cái, trong lòng đoán chừng lão chí ít cũng phảilà Chân Nguyên cảnh.

Mặc dù trong môn phái như Lăng Tiêu các thì chân nguyên cảnh không là gì, trẻ tuổi như Tô Nhan và Giải Hồng Trần cũng đã tu luyện đến Chân Nguyên cảnh, nhưng với những tiểu gia tộc đó mà nói, Chân Nguyên cảnh đã là mong đợi của bọn họ rồi.

Có những người, mới chỉ Ly Hợp cảnh cũng có thể xưng vương ở một địa phương nhỏ bé nào đó rồi.

Lão Ngô ngồi bất động, mí mắt trĩu xuống, trên mặt đầy vết chân chim, xem ra đang ở cái tuổi gần đất xa trời rồi. Phát hiện ánh mắtDương Khai đang nhìn mình, lão cầm lấy bình nước bên cạnh đưa cho Dương Khai.

- Cảm ơn lão tiên sinh!

Dương Khai nhận lấy uống một ngụm rồi phun mạnh ra.

Mấy võ giả cưỡi ngựa phía trước cười ha hả, một người nói:

- Lão Ngô, sao lão lại để hắn uống loại rượu mạnh như vậy, đây không phải là lấy mạng hắn sao? Rượu của lão, mấy đại ca còn không dám động nữa là…

Dương Khai cảm thấy cổ họng mình như có lửa đang thiêu đốt, lưỡi níu hết cả lại. Hắn không phải là chưa từng uống rượu, nhưng loại rượu mạnh như này thì đúng là lần đầu tiên.

- Trả lại cho ngài!

Dương Khai cảm thấy vô phúc hưởng thụ, nên cầm bình nước trả lại.

Lão Ngô nhận lấy uống một ngụm lớn, gương mặt lão như sáng lên, điều khiển xe ngựa càng dễ dàng đắc ý.

Được người tốt thu nhận và giúp đỡ, Dương Khai cũng không dám nhiều lời, chỉ im lặng ngồi bên lão Ngô, chờ đến lúc tới nơi liềntách xa đám người này.

Đoàn xe cũng không đi quá nhanh, dù sao trên xecòn có nữ quyến, luôn phải quan tâm để ý đến họ nên đến tậnlchập tối, mới đi chưa được bảy tám chục dặm.

Sau khi màn đêm bao trùm, đoàn xe dừng lại, tìm chỗ nhóm lửa nấu cơm. Nhóm này có chừng hơn ba chục người, đều là load thủ, mỗi người một việc, chẳng bao laai cơm canh đã xong xuôi.

Dương Khai bước xuống hoạt động một chút, nghĩ tớicảm ngộ mấy ngày vừa qua, củng cố lại tinh thần.

Khi đó, từ cỗ xe ngựa thứ ba cũng có một người bước xuống.

Dương Khai quay lại nhìn thấy đó là ba nữ tử, một người tầm hơn ba mươi tuổi, thân hình đẫy đà, da trắng như bạch ngọc, vô cùng thướt tha.

Bên cạnh nàng là hai nữ tử trẻ hơn, chỉ khoảng đôi mươi, một nàng ăn mặc như nha hoàn, ánh mắt chuyển động vô cùng quyến rũ, lúc này đang dìu người kia.

Người được dìu đó có lẽlà vị tiểu thư mà t gã trung niên kia nói, dáng người thướt tha, dung mạo mặc dù không thể sánhvới Tô Nhan và tỷ muội Hồ Gia nhưng cũng được coi là mỹ nhân, nhất là bộ y sam trên người càng lộ vẻ lung linh đẹp đẽ.

Ba người này vừa xuất hiện, Dương Khai liền cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt của đám võ giả đang nhìn về phía này.

Bất kể là người mỹ phụ đoan trang khoan thái hay là vị tiểu thư thanh túxinh đẹp, hay ngay cả cô nha hoàn quyến rũ rung động lòng người kia, đều có khí chất không hề tầm thường, đương nhiên đều thu hút ánh mắt của cánh nam nhân.

Đúng lúc này, cô nha hoàn đột nhiên trừng mắt nhìn Dương Khai, nhẹ nhàng quát:

- Nhìn cái gì vậy, muốn ta móc hai mắt ngươi ra à?

Giọng điệu tuy dữ dằn đấy, vẻ cũng như đang răn đe Dương Khai nhưng dường như lời nói của nàng còn ám chỉ điều gì khác nữa.

Ánh mắt những người xung quanh lập tức thu về.

Dương Khai vội ho một tiếng, gạt ánh mắt sang một bên.

- Thúy nhi!

Cô tiểu thư khẽ gọi.

Cô nha hoàn tỏ vẻ không vui lầu bầu một câu, rồi dìu tiểu thư và phu nhân sang một bên nghỉ ngơi.

Một lúc sau, cơm được dọn ra,. đámvõ giả thì tự lo cho mình, vị phu nhân và cô tiểu thư đó cũng có nha hoàn Thúy Nhi chăm sóc, Còn người ngoài như Dương Khai, căn bản không có ai để ý đến, thân hình tiều tụy ngồi một góc, nhìn rất tội nghiệp.

Phu nhân và tiêu thư hiển nhiên thấy được điều đó, hai người nói nhỏ với Thúy Nhi gì đó, cô nàng gật đầu, đứng dạy bưng một chút đồ ăn đến trước mặt Dương Khai:

- Anh ăn mày, ăn một chút đi!

Dương Khai không từ chối đưa tay nhận lấy.

Thúy Nhi cười với hắn, nụ cười quyến rũ, không dữ dằn như trước. Nàng ngồi xổm trước mặt hắn nói:

- Anh ăn mày, anh đừng tức giận, vừa rồi không phải ta mắng anh đâu.

Dương Khai cau mày:

- Cô gọi ta là gì?

Từ sáng hắn đã thấy kỳ lạ, gã trung niên kia hình như cũng gọi mình như vậy, nhưng lúc đó nghe lại không hiểu, bây giờ Thúy Nhi lại cũng xưng hô với mình như vậy.

- Anh ăn mày, chẳng lẽ anh không phải?

Thúy Nhi hé miệng cười, đôi mắt cong như vầng trăng.

- Tôi là ăn mày?

Cuối cùng Dương Khai cũng hiểu, đó là nói mình là tên ăn mày?

Cúi đầu nhìn lại, Dương Khai hoảng sợ với đám quần áo rách rưới của mình, trên mặt đầy tro bụi, khổ sở đến cùng cực.

Thúy Nhi vui vẻ cười, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc gương đồng nhỏ, đưa đến trước mặt Dương Khai nói:

- Ngươi nhìn lại bộ dạng của mình đi, còn khác ăn mày ở điểm gì?

Nhếch mắt lên, Dương Khai hít một hơi dài.

Đây… Đây là bộ dạng của mình sao? Đầu óc rối bù như ổ gà, vài sợi dài bết lại vắt lên vai, khuônmặt dơ bẩn, nhìn rõ dung mạo, lại thêm bộ y sam lôi thôi chẳng khác gì ăn mày.

Bộ pháp mà mình cảm ngộ hơn một tháng nay lại biến thành ra bộ dạng đức hạnh thế này đây, trong lúc mơ hồ, Dương Khai nhớ mình đã đụng vào rất nhiều cây, rơi xuống không ít vũng nước.

Thúy Nhi mỉm cười thu lại chiếc gương, hỏi han:

- Anh ăn mày, anh đến từ đâu? Sao lại một mình ở nơi hoang vu như vậy?

Dương Khai không khách khí nói:

- Một mình ăn xin đến tận đây, ta không cũng biết đến từ đâu nữa.

- Thật đáng thương!

Thúy Nhi than lên một câu, có ý muốn giúp Dương Khai phủi đám bụi trên người nhưng lại không muốn bẩn tay.

Chương 167: Sự quan tâm của thúy nhi

- Tiếc là ta không có quần áo mà ngươi có thể mặc được, nếu không, tặng ngươi mấy bộ cũng không sao,bây giờ đã đến mùa thu, đêm xuống sẽ rất lạnh đấy, ngươi mặc ít như thế, coi chừng bị cảm lạnh.

Thúy Nhi nhìn Dương Khai với ánh mắt đồng cảm, nàng nhìn thấy Dương Khai chỉ mặc một chiếc áo phong phanh, hơn nữa còn rách rưới nữa, thân thể lại gầy đét, phảng phất thấy rõ xương sườn giữa ngực và bụng.

Mặt mũi hắn bẩn thỉu, nhưng khuôn mặt thì thanh tú, ánh mắt có thần, rõ ràng là tuổi không lớn lắm.

Nhỏ như vậy mà đã ăn không đủ no mặc không đủ ấm, thật đáng thương. Thúy Nhi nghĩ thầm.

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai không khỏi trong lòng có chút ấm áp, cười nhạt nói:

- Không sao đâu.

- Ừ, ngươi cứ ăn, nếu không đủ, tự qua bên kia xới, không ai dám nói ngươi đâu.

Thúy Nhi vỗ tay đứng lên, lại đi hầu hạ phu nhân và tiểu thư.

Cả đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai đoàn xe lại lên đường

Trong hai ngày liền, Dương Khai đều ở trong xe, ban ngày ngồi cạnh Ngô Lão đó, xem lão vung roi thúc ngựa, lúc nghỉ ngơi a hoàn Thúy Nhi thi thoảng lại qua nói với hắn vài câu.

Thời gian hai ngày, cùng nói chuyện với Thúy Nhi, Dương Khai cũng biết được hướng đi của bọn họ.

Cách nơi đây ước chừng ba ngày đường, có một thàng trì tên là Hải Thành, mục đích của bọn họ chính là nơi đó. Đám người kia đến từ Thông Châu, là một thế lực nhỏ ở vùng đó.

Gần nửa năm trước, lão gia nhà đó chết, phu nhân liền dẫn tiểu thư đi Hải Thành, tìm đến nương tựa một bằng hữu chí giao của lão gia.

Về việc này. Thúy Nhi nói không rõ, rõ ràng là nàng ta không dám nói quá nhiều, nhưng Dương Khai cũng từ đó đoán được một vài điều.

Không ai mong muốn chuyển nhà xa xứ, nhất là cô nhi quả mẫu, đoạn đường ngàn dặm xa xôi này, nhiều lần trải qua mạo hiểm và lo lắng, nếu không phải vì vạn bất đắc dĩ, họ nào có lựa chọn như vậy?

Dương Khai đoán lão gia nhà này khi còn sống nhất định là ở bên Thông Châu kia đắc tội với không ít người, người vừa chết, phu nhân và tiểu thư mất chỗ dựa, đành phải tha hương cầu thực.

Hơn nữa không ít số võ giả đồng hành cùng đoàn xe này, cũng chứng thực suy đoán của Dương Khai. Theo như lời Thúy Nhi, những người luyện võ này, một nửa là lão gia nhà nàng lúc còn sống bồi dưỡng nên, sau khi lão gia chết, cũng vẫn mong muốn tận sức, hộ tống phu nhân và tiểu thư lên đường bình an, sau khi đến nơi lại trở về Thông Châu, còn số còn lại là dùnh tiền thuê về.

Dọc đường lại gặp phải không ít thổ phỉ, nhưng đều gặp dữ hóa lành, may mà vẫn chưa tổn thất gì cả.

Dương Khai cũng từ chỗ Thúy Nhi sơ sơ biết được một chút tình hình Hải Thành, nhưng Thúy Nhi cũng chưa từng đi qua, nên đương nhiên không thể biết rõ . Chỉ nghe phu nhân nói qua, đây là một tòa thành trì bên vùng duyên hải, phong cảnh không giống với nội địa.

Thành trì venbiển! Dương Khai cũng nổi lên chút tò mò. Nếu không phải do cảm ngộ bộ pháp lần này , Dương Khai nghĩ rằngmình cũng không thể nào đi xa như vậy, hắn biết cương vực vương triều Đại Hán, cuối phía nam, chính làvùng biển vô tận.

Nếu theo lời Thúy Nhi nói , Hải Thành kia, chính là thành trì sát phía nam nhất của Đại Hán.

Trong lòng có chút kỳ vọng, Dương Khai tiếp tục cùng đoàn xe đồng hành.

Mặc dù bộ dạng rất lôi thôi. Dương Khai cũng không đi sửa sang, đám người kia tự nhận mình là chủ, cho mình là ăn mày, nếu sửa sang lại, đột nhiên trở nên, phong độ. Chỉ làm cho người ta ngờ vực thôi.

Hai ngày này, Dương Khai chủ yếu là quan sát động tác Ngô Lão lúc đánh xe. Hắn phát hiện già này khi thúc ngựa, vung vẩy roi ngựa có ý vị không nói ra thành lời được.

Cây roi không vang, biên độ vừa phải, nhưng lại có thể làm cho con ngựa vung móng chạy nhanh.

Công lực của lão mới chỉ ở Chân Nguyên cảnh, cũng không phải là cao, mà dù sao ở tuổi này, vẫn có được những am hiểu và đúc kết về võ đạo, mà những thứ đó, đều ẩn khuất trên động tác quăng roi của lão.

Dương Khai nhìn như mê như say, kết hợp với những cảm ngộ bộ pháp mấy ngày trước mình có được, hắn lại mơ hồ cảm thấy có chỗ tương tự.

Ngô Lão cũng không quản hắn, chỉ mải vung roi, thỉnh thoảng uống một hớp rượu mạnh, một già một trẻ ngồi ở trên xe, cả ngày cũng không nói một câu.

Lúc gần tối, đoàn xe lại ngừng lại.

Dương Khai xuống xe, rời xa đoàn người, theo lệ tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, từ trên đất nhổ lên một cây cỏ dại, tùy ý vung vẩy trên mặt đất.

Những võ giả trên đoàn xe đều không thích hắn cho lắm. Không ai thích một tên ăn mày cả, nếu không có ý tốt của tiểu thư nhà này, bọn họ đời nào lại đem Dương Khai theo?

Một lát sau, phía sau lưng vang lên tiếng bước chân, không cần quay đầu lại, Dương Khai cũng biết là ai.

- Hey , anh ăn mày.

Tiếng nha hoàn Thúy Nhi truyền tới.

Dương Khai gượng cười, xoa xoa trán nói:

- Ta đã nói cho côi biết tên của ta rồi, côkhông thể sửa cách xưng hô sao?

Ba chữ anh ăn mày này, thật sự là không thể nào lọt tai được.

-Tiểu tử thối!

Thúy Nhi liếc hắn một cái, ngửa bàn tay, lấy ra hai hạt dẻ, đưa cho Dương Khai một hạt, còn mình cầm lấy một hạt kia rồibóc vỏ.

Trong lúc nghỉ ngơi nha đầu này thường lấy chút đồ ăn vặt ra chia cho Dương Khai, Dương Khai vốn có chút không rõ tại sao nàng ta lại không ghét bộ dạng ăn mày kiết xác này của mình.

Sau hỏi ra mới biết được, Thúy Nhi vốn có một đệ đệ, nhưng sau đó đã bị chết đói, hai tỷ đệ cũng từng phải ăn mày, về sau mới được phu nhân và tiểu thưthu nhận cưu mang.

Tuổi Dương Khai ngang chừng với đệ đệ đã chết của nàng, nên đương nhiên nàng không thấy ghét.

- Ngươi lại ăn trộm đồ ăn từ chỗ tiểu thư nhà ngươi đúng không?

Dương Khai đảo cặp mắt trắng dã.

Thúy Nhi trừng mắt:

- Đâu phải là trộm? Cái này là tiểu thư cho ta, tiểu thư đối với ta khá tốt. Có cái gì ăn đều chia cho ta.

- Vậy sao ngươi không ở lại hầu hạ nàng ta?

Dương Khai cầm hạt dẻ bỏ vỏ, đút vào trong miệng.

- Tiểu thư và phu nhân đi đường mệt mỏi i,nói phải nghỉ ngơi, ta cũng không cần hầu hạ nữa.

Thúy Nhi đáp, nói xong ánh mắt đung đưa, nhìn Dương Khai một cái nói:

- Anh ăn mày, chờ đến Hải Thành ngươi muốn làm gì?

- Không biết, đi một vòng xung quanh vậy. Dương Khai lắc lắc đầu.

Thúy Nhi bĩu môi:

Nói nghe hay vậy, chẳng phải là cầm bát đi khắp nơi ăn xin sao? Tỷ tỷ năm đó cũng không phải không làm như vậy.

Dương Khai cười, không giải thích.

- Vậy đi, ngươi theo bọn ta là được rồi, dù sao khi đến Hải Thành, bọn ta cũng cần tìm mấy đầy tớ. Ta thấy ngươi cũng thông minh lanh lợi. Làm nam người hầu chắc chắn sẽ không quá tồi đâu, sao hả? Có ta đảm bảo, phía phu nhân và tiểu thư chắc chắn không thành vấn đề, chờ ngươi tích được nhiều tiền tài, nói không chừng có thể lấy một bà vợ tốt đấy!

Thúy Nhi mê hoặc nói.

Thân hình nàng có chút quyến rũ, tư sắc cũng không kém, khi nói nét mặt vô cùng ấm áp, càng thêmmê hoặc lòng người

Dương Khai miệng đầy lồm nhồm đáp lại:

- Được, nếu có thể lấy được một người vợ giống như ngươi thì tốt rồi.

Thúy Nhi che miệng cười khẽ:

- Cái tên ăn mày nhà ngươi, đúng là xấu lắm.Đáng đời ngươi cả đời phải đi ăn xin. Ta phải suy nghĩ cho thật kỹ xemcó nên hay không dẫn sói vào nhà .

- Đúng là ngươi phải suy nghĩ thật kỹ đấy.

Dương Khai vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn cũng chỉ là tùy miệng nói ra, mình lần này đi là để rèn luyện, nên không thể chạy tới nhà người ta làm thằng sai vặt. Nhưng nếu giờ mà từ chối, còn phải phí một vài lời để giải thích.

- Được rồi. Không nói bừa với ngươi nữa, chưa thấy tên ăn mày nào cái miệng hoa hoa như ngươi.

Thúy Nhi liếc Dương Khai , gượng người đứng lên nói:

- Qua một ngày nữa chúng ta có thể đến Hải thành, tối nay ngươi chịu khó nghỉ ngơi đi, ta cũng mệt rồi, lát nữa sẽ không tới giúp ngươi đơm cơm đâu.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu, mấy ngày nay mỗi lúc ăn cơm, đều là Thúy Nhi đến giúp hắn đơmcơm , chính là vì sợ hắn bị đám võ giả kia ăn hiếp.

Đưa mắt nhìn theo Thúy nhi vào cỗ xe ngựa thứ ba, Dương Khai tiếp tục vung vẩy đám cỏ khô trên tay. Hắn muốn nhờ đótìm kiếm cái cảm giácđó của Ngô Lão.

Không bao lâu, thức ăn đã làm xong, theo sau tiếng thét to truyền đến, đám võ giả lườm lượp kéo đến.

Dương Khai cũng đứng lên, đi đến hướng bên đó, nhưng còn chưa đi hơn mấy bước, một người đã xê bước chân ra, chắn trước mặt Dương Khai.

Giương mắt nhìn , Dương Khai nhìn thấy người trung niên hôm đó, sắc mặt u ám lạnh lẽo nhìn mình chằm chằm.

- Sao vậy?

Dương Khai nhíu mày.

- Cút ngay.Tối nay không có cơm của ngươi !

Người trung niên khinh miệt nhìn Dương Khai, giọng gã trầm xuống, đôi mắt đầy ý uy hiếp.

Dương Khai cười nhạt, lẳng lặng nhìn gã.

- Ánh mắt không tồi.

Người trung niên khẽ gật đầu, lại một lần nữa uy hiếp nói:

- Nhưng nếu như ngươi muốn chết. Ta cũng có thể giúp ngươi toại nguyện.

Dương Khai không lên tiếng, xoay người ngồi xuống.

Hắn không muốn gây xung đột với những người này. Dù thế nào, mình cũng là được thu nhận và cưu mang, hơn nữa Thúy Nhi đối với mình cũng không tệ . Không cần phải vì bữa cơm mà gây gổ.

Nhịn một bữa cũng không chết đói.

- Coi như ngươi thức thời!

Người trung niên hừ lạnh một tiếng.

Cũng không biết có phải ảo giác hay không, trong khoảnh khắc Dương khai xoay người, dường như thấy được thần sắc của gã có chút thả lỏng.

Sự thay đổi vẻ mặt của gã, khiến Dương Khai ngỡ ngàng, mơ hồ có chút cảm giác không tốt xảy ra, kêugọi Địa Ma, bảo lão cảnh giác , còn mình thì lại quan sát động tĩnh xung quanh.

Nhìn rồi, càng làm cho Dương Khai hồ nghi sợ hãi.

Chỗ này cũng là nơi hoang vu hẻo lánh như mọi khi hắn tới nghỉ ngơi, nhưng có vẻ hoang vắng hơn. Ở những chỗ khác ít nhiều cũng có người qua lại,, nhưng nơi quỷ quái này không một bóng người lui tới.

Nói khó nghe một chút , đây là nơi thích hợp nhất để giết người vứt xác.

Không đến mức đấy chứ? Dương Khai có chút đa nghi.

Ngẩng đầu nhìn lên trời, một mảnh đen kịt, tiếng gió thổi rít, đúng là thích hợp làm chuyện xấu, ngày giết người phóng hỏa.

Bên kia, nhiềuvõ giả đan tranh giànhthức ăn, thản nhiên cười nuốt thức ăn xuống bụng, Ngô Lão tuy là người phu xe, nhưng thân phận chắc chắn không thấp, bởi vì giờ phút này đang có người đơm đồ ăn đưa cho lão, lão vẫn ngồi ở bên càng xe, uống rượu nhìn trời, tuổi già sức yếu, bóng dáng tiêu điều.

Không bao lâu, mọi người đã cơm nước no nê, việc mà Dương Khai lo lắng vẫn không hề xảy ra, không khỏi tự cười giễu một tiếng mình đã quá nhạy cảm.

Đámngười ăn xong, tán gẫu một hồi, gã trung niên kia quát mắng, mấy người liền ở lại trực đêm, còn phần đông thì ngồi bên đống lửa, ôm áo mà ngủ.

Dương Khai dần dần cũng yên tâm trở lại, nằm ở phía xa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một canh giờ sau, tiếng Địa Ma đột nhiên vang lên:

- Thiếu chủ, sự việc có chút khôngbình thường!

Dương Khai bỗng mở mắt, không cần Địa Ma nhắc nhở, hắn cũng nhận ra có gì đó không bình thường.

Đám võ giả đang ngủ xung quanh đống lửa đó, hơi thở lúc này đã rất sâu rồi.

Bình thường, những võ giả khi đi lại nơi hoang dã, ngay cả khi đi theo nhóm, cũng phải thường xuyên giữ vững lòng cảnh giác, đêm đến cũng không thể ngủ quá sâu giấc, cơ bản chỉ cần chợp mắt, lấy lại thể lực và tinh thần là được.

Mấy đêm nay, bọn họ cũng đều như vậy.

Nhưng lúc này, những người này lại đều ngủ như chết cả Dương Khai xem chừng muốn đánh thức bọn họ, thế nào cũng phải gây ra tiếng động lớn mới được.

Chương 168: Biến cố

Nhữngvõ giả này mang trọng trách bảo vệ, không thể nào thiếu cảnh giác như thế.

Còn lại duy nhất một lý do, bọn họ đã bị hạ thuốc mê, không tự chủ được nữa.

Nhớ tới thái độ của gã trung niên đó trong bữa tối trước đó và sắcmặt thả lỏng của gã trong phút chốc này, Dương Khai mơ hồ có chút hiểu được.

Trong mắt hắn mìnhchỉ là một tên ăn mày bình thường, mà hơn nữa đồ ăn buổi tối nhất định bị bỏ thuốc,nếu mình cũng ăn thức ăn đó như mấy người đó,chắc chắn không tới một khắc sẽ bị hôn mê, dù sao thì sức phản khángcủa người bình thường cũng không thể mạnh như người luyện võ.

Một khi mình ngã xuống,ắt sẽ dẫn tới sự hoài nghi của người khác.

Mặc dù sự thật không phải như vậy, nhưng đây tuyệt đối chính là lo lắng của gã trung niên, cho nên hắn mới hung giữ uy hiếp mình, không cho mình ăn cơm tối, khi mình quay người rời đi, hắn mới yên tâm.

Phòng đêm phòng ngày,trộm trong nhà khó phòng, gã trung niên kia mưu đồ cái gì, tiền bạc hay sắc đẹp,hay cái khác chăng?

Dương Khai hy vọng suy đoán của mình không đúng, vị tiểu thư này tâm địa lương thiện, Thúy Nhi đối với mình cũng không tệ, người tốt cuối cùng có đền đáp tốt!

Nhưng sau khi hắn lén lút quan sát phía các võ giả tụ tập bên đó, trong lòng không khỏi giật mình.

Bên đống lửa chập chờn, mấy bong người đang lén lút bò lên. Sau đó từ từ rút ra đao kiếm dắt bên hông, dí vào cổ những đồng bạn mấy ngày nay ăn chung ở chung với chúng, giờ này đang hôn mê bất tỉnh.

Tiếng động rất nhỏ truyền đến, có máu tươi bắn ra tung tóe .

Im hơi lặng tiếng, liền có mấy tính mạng quy hồn địa phủ!

Dương Khai không dám cử động, tuy rằng đã tăng cấp lên Khí Động cảnh, nhưng những tên cướp này số lượng không ít, hơn nữa gã trung niên kia cũng là cao thủ Chân Nguyên cảnh, manh động sẽ chỉ làm mình bỏ mạng.

Huống chi, hắn cũng không biết bọn cướp này còn có tên nào ẩn trốn trong đám người không.

Ngô Lão liệu có phải là cùng phe với bọn chúng không nhỉ? Nếu đúng vậy. Với bản lãnh của lão, tất cả bọn người đó khó tránh khỏi kiếp nạn.

Hí mắt quan sátvề phía cỗ xechỗ Ngô lão,trong lòng Dương Khai không khỏi thả lỏng,chợt lại căng thẳng lên.

Bởi vì hắn nhìn thấy gã trung niên kia lúc này đang mờ ám cảnh giác lầnđến chỗNgô lão. Dưới chân không tiếng động, nguyên khí toàn thân thu hồi đến cực hạn, trường kiếm trên tay kè bên bên cạnh sườn, đêm trăng tối, không chút phản quang.

Ngô Lão không phải là người của bọn hắn! Nhưng giờ đây tính mạng cũng đang bị uy hiếp.

Dương Khai suy nghĩ quay ngược trở lại, lặng lẽthò tay nhặt một hòn đá nhỏ trên mặt, kẹp ở đầu ngón tay, bắn mạnh ra.

Vốn định bắn vào Ngô lão, xem có thể đánh tỉnh lão hay không, nhưng Dương Khai không dám vận dụng quá nhiều nguyên khí để lộ mình. Nhưng lần này lại bắn chệch, cũng là đánh bậy đánh bạ, cục đá bắn trúng thanh kiếm của gã trung niên.

“Keng” một tiếng, tiếng mặt kiếm kêu giòn tan truyền ra, trong đêm giết người đoạt mệnh, yên tĩnh vô cùng hiện ra vô cùng đột ngột.

Gã trung niên rõ ràng không nghĩ tới sẽ thay đổi như thế, trong giây phút thanh âm đó vang lên, sắc mặc hắn chợt lạnh tanh, lại cũng không chậm trễ, kiếm dài rung lên liền đâm tới hướng Ngô lão.

Ở thời điểm tính mạng nguy hiểm trước. Ngô lão trừng hai mắt mắt lèm nhèm, có lẽ là do bản năng, lão nghiêng người.

Một nhóm máu bắn tung tóe lộ ra, bả vai của Ngô Lão bị xuyên thủng, đau đớn làm lão lập tức tỉnh táo lại, roi ngựa trên tay vung ra một tiếng nổ vanggiòn tan. Lập tức ụp lên đầu gã trung niên, miệng gầm lên:

- Trương Định. Ngươi đang làm phản!

Trương Định không đáp, rút kiếm dài về, sắc mặt lạnh lùng, giao đấu vớiNgô lão.

Dương Khai lặng lẽ quan sát bốn phía, phát hiện những võ giả hôn mê kia giờ phút này cũng đã giật mình tỉnh giấc, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra gã trung niên Trương Định khi đánh mê bọn họ cũng rất cẩn thận, không dám hạ độc dược có thể dẫn tới chết người hoặc là thuốc mê quá mạnh.

Vì dù sao loại thuốc này, dược hiệu mạnh, mùi vị đậm, rất dễ bị người ta đoán được.

Nhưng hắn có cẩn thậnnhư vậy thì kế hoạch cuối cùng cũng bị phá hỏng sau khi tiếng kiếm kêu vang đến.

Nếu không có một tiếng kiếm kêu kia, tất cả mọi người nơi này sẽ bị Trương Định và mấy tên thủ hạ của gã giết chết trong im lặng.

Sau khi bừng tỉnh, những võ giả đang ngủ say đó đều mơ màng nhìn xung quanh, có chút mơ hồ không rõ đầu đuôi.

Không bao lâu, tiếng kinh hô truyền đến:

- Tôn Kiên Minh đã chết! Ai làm?

Nói còn chưa dứt lời, người này liền cảm thấy lồng ngực chợt lạnh, cúi đầu nhìn, chỉ thấy một mũi kiếm đâm xuyên cơ thể.

- Điêu Hoành,ngươi đang làm cái gì thế?

Tiếng thét xen lẫn chất vấn không thể tin được.

Trong tình huống này, đang sợ nhất là bị đồng bạn tín nhiệm đâm từ sau lưng ,đám võ giả này vừa mới tỉnh lại không lâu, liền bị mấy tên thủ hạ của Trương Định nhanh chóng giải quyết. Cho tới giờ phút này, bọn họ mới phản ứng lại, gào thét một tiếng, mang theo sự phẫn nộ không có gì sánh bằng cùng bọn chúng đánh nhau.

Trận chiến phân làm hai đoàn, một đoàn là đám tạp binh bọn chúng đánh nhau lộn xộn, một đoàn là Trương Định và Ngô Lão đơn độc khiêu chiến, đánh túi bụi, chửi bới, phẫn nộ cùng âm thanh chất vấn không dứt bên tai.

Dương Khai lúc này nhân lúc trời tối, lẳng lặng tìm đến phía cỗ xe ngựa thứ ba.

Hắn vốn là muốn chạy, đây cũng là biện pháp an toàn ổn thỏa nhất. Nhưng nhớ tới sự chăm sóc của Thúy Nhiđối với mình mấy ngày nay, Dương Khai trong lòngkhó an.

Ba nữ nhân bên trong xe ngựa đương nhiên cũng bị động tĩnh bên ngoài làm tỉnh giấc, lúc Dương khai tìm đến đấy, vừa nghe được âm thanh có chút bất mãn từ bên trong truyền đến :

- Cái gì ồn ào nửa đêm khuya thế?

Theo sau là tiếng mặc quần áo sột sột soạt soạt .

Dương Khai cũng không trì hoãn, liền vén màn xe lên, chạy nhanh vào trong.

- Ai !

Thúy nhi cực kỳ hoảng sợ, giơ hai đôi bàn tay trắng như phấn lên, đánh ập về phía Dương Khai.

- Đừng đánh, là ta!

Dương Khai nắm chặt hai tay của Thúy Nhi, cố sức siết chặt.

- Ăn mày?

Thúy Nhi cuối cùng cũng đã nghe ra tiếng của Dương Khai ,chợt lại cắn răng nói :

- Ngươi là kẻ dê xồm,cút đi .

Vừa nói, vừa lấy chân hướng về chỗ Dương Khai mà đá.Trong xe, phu nhân và tiểu thư cũng bị Dương Khai làm cho sợ đến mức không nhẹ, run lẩy bẩy, như chim cút trong mùa đông giá rét.

-Câm miệng!

Dương Khai che miệng của hắn.đẩy nàng ấn ngã vào trên của xe.

Đang định nói gì đó. Lại chợt nuốt từng ngụm nước bọt.

Gần trong gang tấc, Dương Khai rõ ràng nhìn thấy Thúy Nhi lúc này chỉ mặc một nội y nhỏ bên người, y sam bên ngoài còn chưa kịp sửa sang lại, xuân quang vô hạn.

- Trương Định phản rồi! Các người tự nghe đi!

Dương Khai vội vàng nói.

Hắn đang nói với ba nữ nhân trên xe, dù sao đêm hôm khuya khoắt mình xông tới, quả thật có chút đường đột, dù sao cũng phải giải thích rõ lí do. Giương mắt nhìn về phía phu nhân và tiểu thư, Dương Khai lại vội quay mặt đi.

Hắn phát hiện ba nữ nhân này thật là lớn gan, ban đêm ngủ trong xe lại cởi hết y phục chỉ để lại nội y. Tiểu thư kia còn đỡ một chút, y phục trên người vị phu nhân kia còn ít hơn Thúy nhi. Mặc dù ánh sáng lờ mờ. Thị lực của Dương Khai lúc này cũng không được như bình thường, nhưng những gì nên thấy hay không nên thấy, thì đều đã thấy hết rồi.

Ba nữ nhân trong xe sửng sốt, nghe cẩn thận. Đúng là nghe thấy tiếng Ngô lão tức giận mắng Trương Định, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười Trương Định.

- Sao có thể như vậy? Thúy nhi ngây người ra.

Phu nhân và tiểu thư lúc này cầm lấy đệm chăn chắn ở trước người mình, sắc mặt có chút nhợt nhạt.

- Các ngươi trước tiên mặc y phục vào đi đã, tôi đưa các người rời khỏi nơi này.

Dương Khai cắn chặt răng, hắn không biết Ngô lão và những võ giả đó còn có thể chống cự bao lâu, cũng không biết cuộc chiến này ai sẽ người cười cuối cùng, nhưng tuyệt đối không thể tiếp tục ở lại trong xe.

Sự điềm tĩnh của Dương Khai ảnh hưởng một chút tới ba nữ nhân này, nghe hắn nói vây, ba người mới nghĩ tới giờ phút này nên làm thế nào.

Sắc mặt phu nhân hơi đỏ, rung giọng nói:

- Cậu ăn mày. Cậu có thể đi xuống trước không, đợi chúng ta mặc xong…..

Dương Khai quay đầu nhìn bà một cái, có chút không kiên nhẫn nói:

- Phu nhân, nếu như người còn muốn mạng sống, lúc này đừng băn khoăn quá nhiều, bây giờ tôi mà đi xuống sẽ để lộ hành tung.

Nghe hắn nói như thế, phu nhân mới khẽ gật đầu.

Ba người khẩn trương ở trong xe mặc quần áo, mặc dù Dương Khai quay lưng lại, nhưng sắc mặt phu nhân và tiểu thư cũng vẫn đỏ bừng. Hai mẫu tử đang mặc quần áo trước một nam nhân, việc này trước kia có nghĩ hai người cũng không dám nghĩ đến. Bây giờ tình thế bắt buộc, cũng chỉ có kiềm chế ngượng ngùng trong lòng thôi.

Thúy Nhi thì có vẻ khá hơn, nàng vốn là khá cởi mở, lại thân thiết hơn với Dương Khai, không bao lâu đã mặc chỉnh tề. Lại đi giúp phu nhân và tiểu thư.

Không lâu sau, ba ngườiđã mặc xong y phục.

- Chúng ta nhanh chóng trốn đi.

Tiếng Thúy Nhi có chút run rẩy.

Dương Khai đang định vén rèm xe lên. Động tác lại ngừng, sắc mặt u ám:

- Không kịp rồi!

Còn chưa dứt lời, tiếng kêu của Ngô lão thảm thiết truyền đến, vài tích tắc sau, tiếng đánh nhaubên ngoài cũng dần dần ngừng lại.

Ngô lão và những võ gải thủ hộnày, dễ thấy là đã thất bại. Trúng thuốc mê, nên bọn người Ngô lão căn bản không thể phát huy được hết sức lực, Trương Định và thủ hạ của gã lại lén đánh trước, cho dù số người ít hơn, cũng chiếm hết ưu thế.

“Khụ khụ, lão chưa chết !” Bên ngoài truyền đến một tiếng ho nhẹ, chính là tiếng của gãtrung niên Trương Định, cùng Ngô Lão chiến đấu một trận, gã rõ ràng cũng bị thương nặng.

Tiếng kho khan này, khiến Dương Khai thấy được một chút hy vọng sống.

- Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

Thúy Nhi cầm lấy Dương Khai thật chặt, giọng ngẹn ngào hỏi, phu nhân và tiểu thư cũng giương mắt hắn.

Vào giờ phút này, người thiếu niên mà ba nữ nhân vẫn cho là tên ăn mày này, lại trở thành chỗ dựa sinh mạng.

- Đừng hoảng hốt, phu nhân người làm bộ với hắn, tôi tìm cơ hội ra tay. Dương Khai hạ giọng nói, hít sâu một hơi, nín thở, trấn áp nhịp tim.

Phu nhân rốt cuộc cũng là phu nhân, đối mặt cảnh hiểm, sắc mặt tái nhợt, nhưng nghe được lời nói của Dương Khai liền gật đầu, không hoảng loạn như Thúy Nhi và tiểu thư.

Tiếng bước chân sột soạt từ bên ngoài tiến gần. Dương Khai thận trọng lắng nghe, hắn đoán những người này vẫn còn lại năm tên

Tiếng bước chân tiến gần, Thúy Nhi lại càng sát lại Dương Khai, thân mình mềm mại run lẩy bẩy, trong đêm tối như mực này, tiếng bước chân tiến gần giống như ác quỷ lấy mạng, làm người ta phải hoang mang.

Tiếng bước chân cuối cùng cũng dừng ở bên ngoài xe.

Trương Định lại ho một tiếng, âm thanh yếu ớt nói: - Phu nhân, tiểu thư, mời xuống xe.

Phu nhân hít sâu một hơi, rung giọng nói:

- Trương Định, lão gia nhà ta khi còn sống đối đãi ngươi như huynh đệ ruột, ngươi vì sao phải làm như vậy?

Có thể thấy được, lời chất vấn vô cùng đau đớn của phu nhân, rõ ràng không thể ngờ rằng Trương Định sẽ đoạn tuyệt như vậy.

Bên ngoài lặng im hồi lâu hồi lâu, mãi lâu sau Trương Định mới nói:

- Phu nhân tha lỗi, người chết vì tài chim chết vì ăn, lão gia đã qua đời, nhưng để lại tài sản lớn như thế, phu nhân và tiểu thư tay trói gà không chặt, sao mà coi được?

- Chỉ là vì tiền ư?

Phu nhân cười đau khổ, lại hỏi:

- Những người khác thi sao? Cũng muốn như vậy sao?

Trương Định nói:

- Không sai.

Phu nhân cười gượng không ngừng:

- Nếu đã vậy, các ngươi hãy lấy hết đi. Trương Định, nếu như ngươi niệm tình xưa, xin buông tha cho hai mẹ con ta. Hai người ta chỉ mong hôm nay có thể sống, không muốn thứ gì khác.

Phu nhân nói như vậy, rõ ràng là không hoàn toàn hy vọng vào Dương Khai, tuy rằng hắn tỏ ra rất điềm tĩnh, nhưng trong mắt phu nhân, hắn cũng chỉ là tên ăn mày, làm sao có thể ngăn cản sức mạnh cao cường của Trương Định ?

Chương 169: Kiếp hậu dư sinh

Ở bên ngoài Trương Định nghe thấy lời của phu nhân, không chút động tĩnh, khẽ cười một tiếng nói:

- Phu nhân tiểu thư mời xuống xe rồi hãy nói.

- Ngươi thật sự phải tuyệt tình vậy sao?

Phu nhân mặt xám như tro, Trương Định không đáp ứng lại thỉnh cầu của bà, hiển nhiên có ý định nhổ cỏ tận gốc.

- Phu nhân.

Tiếng Trương Định âm lãnh,

-Nếu như người ngoan ngoãn phối hợp, tại hạ sẽ cho các người toàn thây. Còn nếu không thì... Ha ha, nói ra thật xấu hổ, tại hạ đối với phu nhân ngưỡng mộ đã lâu, chỉ tiếc ngày đó bất lực, nhưng trước khi phu nhân chết, ta muốn có thể thỏa mãn nguyện vọng đó của mình!

Trong xe, thân thể mềm mại của phu nhân run lên, hai bàn tay nắm chặt, ngón tay trắng bệch.

Bà có thể tưởng tượng nếu Trương Định thực muốn làm xằng làm bậy với mình, mình sẽ có số phận như thế nào.

- Đồ lòng lang dạ sói!

Thúy Nhi nhịn không nổi tức giận mắng.

Trương Định cười lạnh nói:

- Thúy Nhi, hy vọng đến lúc các người bị người lột hết quần áo vẫn còn có thể chửi được.

Một trong số những võ giả còn sống cười càn rỡ, nói:

- Thúy Nhi, đợi lát nữa ca ca thương ngươi.

Thúy Nhi sắc mặt tái đi, đứng rụt về phía sau Dương Khai.

Trong xe, ba nữ nhân đều run rẩy không thôi, khiến chiếc xe cũng phải lắc lư.

- Phu nhân, cho người thời gian mười hơi thở, tự mình xuống xe, ta cho người được nhẹ nhàng, cũng sẽ đem ngươi an táng cẩn thận.

Trương Định nói thông điệp sau cùng.

Phu nhân nhắm hai tròng mắt lại, hai hàng lệ rơi ra, nắm lấy tay nữ nhi, vẻ mặt tuyệt vọng.

Một lát sau, bà liền hạ quyết tâm, mở mắt ra nhìn con gái đầy thê lương cười, trong mắt lộ ra vẻ kiên quyết.

Thà chết một cách nhẹ nhàng còn hơn bị người khác lăng nhục.

Đang định đứng dậy, lại bị Dương Khai ấn xuống, hắn nhìn bà chậm rãi lắc đầu.

Thời gian mười hơi thở, trôi qua.rất nhanh.

Tiếng Trương Định vẻ không nhẫn nại được vang lên:

- Xem ra, phu nhân muốn cho tại hạ cơ hội này rồi. Nếu đã v ậy, Trương mỗ đành bất kính vậy!

Dứt lời,Trương Định đưa tay vén màn xe lên, định bước vào bên trong.

Nhưng không đợi bước chân hắn hạ xuống, một khuôn mặt tối thui, đầy cáu bẩn liền in sâu vào tầm mắt của hắn, người này nhếch miệng cười với hắn, lộ ra hai hàng răng trắng tinh.

Tên ăn mày! Gương mặt này rõ ràng chính là khuôn mặt tên tiểu ăn mày mà trước đó vài ngày chính mình đưa tới.

Trương Định kinh hãi thất sắc mọi tâm tư của hắn đều đặt trên người phu nhân, căn bản không hề phát hiện trong xe còn có người khác, hắn kinh hãi rồi lại giận dữ, nghĩ mình đường đường một cao thủ Chân Nguyên cảnh, lại bị một tên ăn mày làm cho hoảng sợ, đúng là mất hết mặt.

Không nghĩ nhiều, Trương Định giơ tay chộp lấy Dương Khai, định ném hắn đi.

Dương Khai không tránh không né, song quyền trông như nhẹ bỗng không lực nhanh chóng đánh ra, trong chớp mắt, liền đấm vào lồng ngực Trương Định bốn năm quyền.

Tốc độ thật nhanh! Trương Định lại giật mình, nhưng chợt lại cười lạnh:

- Chết đi!

Gã không cảm nhận được lực phá mạnh từ trong nắm đấm của tên ăn mày này, chỉ cho là đối phương đánh bừa, tay xách Dương Khai ném ra ngoài , miệng quát:

- Giết !

Mấy tên thủ hạ của Trương Định nghe thấy liền xuất động, đao quang kiếm ảnh, đổ đánh về phía Dương Khai.

- Tiểu ăn mày!

Thúy Nhi kinh hãi kêu lên, không nghĩ tới Dương Khai bình tĩnh như thế chỉ là giả bả thức, vừa giở trò đã bị Trương Định biết được rồi.

Còn chưa dứt lời, sắc mặt Trương Định đột nhiên lộ vẻ phấn khích, nửa người xông vào trong xe đứng yên, sắc mặt bừng đỏ con ngươi lồi ra, nhìn thật khiếp sợ.

Ngay sau đó, cùng với tiếng tiếng nổ vang, chỗ ngực Trương Định máu bắn tung tóe, luồng nguyên khí nóng bừng trong người hắn dâng lên toán loạn.

Trương Định sợ đến khiếp vía kinh hồn, gan mật nứt vỡ, lúc này mới nhận ra mấy quyền tên ăn mày kia vừa đánh vào mình lực vô cùng lớn.

Vội vàng vận chuyển chân nguyên nội thể, áp chế chấn động ở lồng ngực.

Thình thịch thình thịch thình thịch... Âm thanh liên tiếp truyền ra, lồng ngực Trương Định máu huyết mờ ảo, kêu thảm một tiếng rồi rời khỏi xe.

Không hổ là cao thủ Chân Nguyên cảnh, sự phòng ngự mạnh mẽ của chân nguyên trong cơ thể căn bản không phải người bình thường có thể so sánh được, bốn năm phát Viêm Dương Bạo của Dương Khai không dễ dàng đánh ra, hơn nữa còn là Viêm Dương Bạo sau khí cócảm ngộ, ra tay không để lại dấu vết, nhưng cũng chỉ có thể khiến gã trọng thương, chưa thể lấy mạng gã.

Máu tươi và thịt nát từ lồng ngực Trương Định bắn ra làm đẫm đầu mặt ba nàng, lúc Trương Định rời khỏi, các nàng cũng đi theo hét rầm lêm.

Cùng lúc đó, thủ hạ của Trương Định cũng càng thêm đao kiếm dí lên người Dương Khai, nhưng bọn chúng chỉ nhìn thấy bóng dáng Dương Khai mờ ảo, rồi đột nhiên biến tăm biến tích, mọi công kích đều bị hẫng.

Bộ pháp cảm ngộ hơn một tháng nay, cuối cùng cũng phát huy tác dụng vào thời khắc quan trọng.

Địa Ma bọc lấy Phá Hồn Chùy, khặc khặc cười quái dị hóa thành chùm hắc khí, hỗn loạn lòng người, nghe mà phát sợ, bay lượn bên cạnh mấy tên võ giả, khiến bọn chúng luống cuống tay chân.

- Cái thứ quỷ gì vậy ?

Có tên biến sắc, hắn vừa hét lên, thân hình Dương Khai nhoáng lên, xuất hiện phía sau hắn, hung dữ xuất quyền, trúng giữa lưng hắn.

Người này thực lực không cao, ám kình Viêm Dương Bạo thâm nhập cơ thể, căn bản không thể hóa giải chống đỡ như Trương Định, nguyên khí nóng rực dâng trào, sắc mặt bỗng chốc đỏ ửng.

Địa Ma thừa cơ mang theo Phá Hồn Chùy chui vào trong cơ thể hắn, khi lão chui ra, thân thể người này liền vỡ tung, hóa thành vũng máu.

Tiếng cười quái dị khặc khặc càng làm người ta kinh hãi, Địa Ma vốn là lão ma đầu lâu năm, tuy giờ đây năng lượng thần hồn suy giảm, nhưng trong tiếng cười vẫn ẩn chứa sức mạnh khiến lòng người kinh hãi khủng hoảng.

Dương Khai phối hợp với lão, có thể nói đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi.

Còn chưa dùng hết bộ pháp, mấy tên thủ hạ của Trương Định đều bị xử tử, tất cả đều tan xương nát thịt.

Cho tới giờ khắc này, Trương Định khó khăn lắm mới hóa giải được Chân Dương kình của Dương Khai, sắc mặt dữ tợn điên cuồng nhìn chằm chằm Dương Khai, như không thể tin gầm nhẹ:

- Ăn mày, hoá ra ngươi luôn giả chết bắt quạ!

Vốn bị gã cho rằng chỉ là tên ăn mày bình thường, giờ phút này lại trở thành trở ngại lớn nhất phá hoại kế hoạch của gã, Trương Định làm sao có thể giữ bình tĩnh được? Huống chi, vừa rồi gã không kịp đề phòng còn bị thiệt hại lớn trong tay Dương Khai, giờ phút này hai mắt đỏ ngàu, nhìn Dương Khai như muốn ăn thịt.

Dương Khai máu đầy người, lẳng lặng đứng ở đó nhìn gã, thản nhiên nói:

- Ngươi còn có mấy phần sức lực để chiến đấu?

Nếu Trương Định ở thời kỳ sung mãn nhất, Dương Khai đoán trừ phi dùng đến Tinh Ngân nếu không mình căn bản không phải là đối thủ của gã. Nhưng Tinh Ngân này tuy rằng uy lực lớn, nhưng lực thời gian ngưng tụ công lực quá dài, căn bản không thích hợp cho cuộc chiến sinh tử trong gang tấc.

Nhưng lúc này Trương Định cũng không phải thời kỳ đỉnh phong, trước đó giao chiến với Ngô lão, bị thương không nhẹ, sau đó lại bị mình đánh lén, máu thịt lồng ngực mờ ảo,thực lực cơ thể gã còn thừa lại bao nhiêu khó mà nói được.

Dương Khai không sợ gã!

- Cho dù chỉ còn lại hai phần, cũng đủ để giết ngươi!

Trương Định nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm trên tay lấp lánh chập chờn, triển khai thân pháp lấn gần Dương Khai, quét quét mấy mũi kiếm đâm ra hòng giết chết Dương Khai.

Không đợi kiếm chiêu của gã triển khai hoàn toàn, Địa Ma bọc Phá Hồn Chùy giao thủ với gã, tiếng cười khặc khặ-x-xxxxx bên tai không dứt bên tai, bị trọng thương, Trương Định lại không cách nào phá bỏ sự phong tỏa của Địa Ma, bất giác hú lên quái dị:

- Đây là bí bảo gì vậy!

Hắn cũng là người kinh nghiệm chiến đấu phong phú, kiến thức sâu, nhưng trước giờ chưa từng thấy loại bí bảo nào quỷ quái như Phá Hồn Chùy, không cần có người điều khiển, mà tự nó xuất chiêu tấn công, hơn nữa trong đó còn phát ra tiếng cười kinh hồn táng đảm, hiển nhiên là đã linh thông.

Quả nhiên là tà môn!

- Bí bảo lấy mạng ngươi!

Tiếng Dương Khai đột nhiên từ phía sau gã truyền tới, Trương Định lông măng dựng ngược, rõ ràng gã vừa thấy Dương Khai đứng cách mình không xa, sao đột nhiên lại ngay sau lưng mình rồi?

Định hình nhìn lại thấy tên ăn mày đứng trước mặt, mơ hồ mờ ảo, nhưng chỉ là một tàn ảnh.

Vội vàng rút kiếm, trở tay đâm tới, rơi trên không trung.

Dương Khai đã thi triển bộ pháp vọt đến bên trái gã, không chút do dự một quyền đánh ra, Trương Định khó lòng phòng bị, cả cánh tay phát ra một tiếng động nổ tung, trong nháy mắt rũ xuống.

Một quyền làm nát xương bả vai của gã.

Hơn nữa, nguyên khí xâm nhập trong cơ thể kia tương đối tinh thuần, căn bản không phải một võ giả Khí Động cảnh có thể có được, điều này khiến Trương Định càng khiếp sợ.

Tuy rằng số lần cùng Tô Nhan song tu ít ỏi , nhưng Hợp Hoan Công có hiệu quả rõ ràng đối với độ tinh thuần của nguyên khí. nguyên khí trong cơ thể Dương Khai tinh thuần hơn nhiều so với cảnh giới hiện tại của gã có được, tất cả đều là nhờ Hợp Hoan Công.

Địa Ma nhân cơ hội lấn tới, Phá Hồn Chùy va chạm vào trường kiếm của gã, truyền đến tiếng vang đinh đinh đang đang.

Một chủ một nô, song kiếm hợp bích, hoàn mỹ không chút kẽ hở, làm cho Trương Định lo đầu mất đuôi, chỉ đánh không đến thời gian nửa chén trà, thân hình liền lảo đảo, máu tươi đầy người.

Tâm thần chấn động, Trương Định nào còn ý định đánh lại? Nếu không chạy, gã nghĩ mình phải chết ở đây rồi. Nhưng Dương Khai và Địa Ma căn bản cũng không cho gã có hội chạy thoát, một trước một sau, hoàn toàn phong tỏa hết đường lui của gã.

Viêm Dương Bạo lại đánh ra, Trương Định nôn ra một ngụm máu tươi, tâm thần dời dạc, Địa Ma thừa dịp bọc lấy Phá Hồn Chùy chui vào trong cơ thể gã.

Thần sắc Trương Định bỗng chốc mê man, .hai mắt dần dần mất thần, ngay sau đó ngã nhào lên đất.

Một lát sau, Địa Ma lại xuất hiện, theo đó là tiếng cười sằng sặc ngang ngược và tiếng nhai nghiến, hóa thành hắc khí tiêu tan trên đầu ngón tay Dương Khai.

Trận chiến này, Địa Ma có thể nuốt được mấy bộ thần hồn, đại bổ!.

Đứng yên thở hổn hển, Dương Khai cảm thấy như mất hết sức lực.

Lần này không dùng đến Bất Ngạo Chi Ngao, bởi vì đấu với Trương Định chiến đấu vẫn chưa có thể mang đến cho hắn áp lực và nguy cơ gì.

Nhưng Dương khai có thể nhận ra, thực lực của mình vẫn là quá thấp!

Nếu không phải do Trương Định đã bị thương trước đó , nếu không phải mình đánh lén đắc thủ, nếu không trong đan điền còn Dương dịch dự trữ, mình làm sao có thể chính diện giao đấu với một cao thủ như vậy?

Riêng với Viêm Dương Bạo, chỉ cần ba chiêu, cũng đủ để rút cạn toàn bộ nguyên khí kinh mạch, đổi lại bất kỳ một võ giả Khí Động cảnh nào, chỉ sợ đều đã trở thành xác chết.

Còn mình, phải đánh vào Trương Định những mười chiêu Diêm Vương Bạo, mới có thể hợp lực với Địa Ma đánh chết gã. Gian khổ trong đó, không thể nói hết.

Hồi phuc lại hồi lâu sau, Dương Khai mới từ từ đi tới phía cỗ xe ngựa thứ ba kia.

Tiếng bước chân tới gần, ba nữ nhân trong xe tinh thần căng thẳng; tiếng Thúy Nhi run run truyền ra:

- Phải tiểu ăn mày không?

- Ừ.

Dương Khai đáp lại một tiếng uể oải.

Màn xe được vén lên, gương mặt lúng túng tái nhợt của Thúy Nhi hiện ra, phía sau nàng, phu nhân và tiểu thư cũng có vẻ hồi hộp nhìn Dương Khai.

- Bọn chúng đâu?

Thúy Nhi nhìn xung quanh.

- Chết rồi!

Thúy Nhi lập tức bịt miệng lại, như không thể không tin mà nhìn Dương Khai, phu nhân và tiểu thư cũng bất giác thở ra một hơi.

Vốn tưởng rằng kiếp nạn khó thoát, nhưng không ngờ lại tuyệt cảnh phùng sinh, sự chênh lệch sống lại từ trong cái chết này làm người ta mất hết sức lực.

Lơi lỏng một lát,ba nữ nhân trong xe đều cảm thấy cơ thể mình như mềm nhũn cả ra.

- Các người đừng nhúc nhích, tôi đi xem có tên nào còn sống không.

Dương Khai dặn dò một tiếng, xoay người đến bên đống lửa kiểm tra.

Chương 170: Hải thành

Không lâu sau Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng trở về.

- Thế nào?

Phu nhân vội hỏi.

- Chết cả rồi.

Dương Khai lắc đầu, đám người Trương Định đó ra tay cực kỳ sạch sẽ, những người đang ngủ đó đều bị một nhát giết chết, còn những người bị giết trong lúc chiến đấu đều không còn khả năng sống sót.

Cả đoàn xe đó đến giờ chỉ còn lại Dương Khai và ba nữ nhân sống sót.

Tiếng tiểu thư nức nở từ trong phòng xe truyền ra, Thúy Nhi cũng ra sức dụi mắt, phu nhân thì lại quá quen thuộc với những sóng gió cuộc đời, dù trong lòng đầy chua xót nhưng cũng cố nén nước mắt.

- Người chết vì tiền, chim chết vì mồi…

Phu nhân khẽ nỉ non, có vẻ như đang chế giễu, lại cũng có vẻ như đang khiển trách.

Để ba người buồn rầu một hồi Dương Khai mới nói:

- Các người định làm thế nào? Vẫn đi Hải Thành sao?

Phu nhân ngẩng đầu rồi khẽ gật đầu, nhìn Dương Khai với vẻ mặt đầy hy vọng:

- Thiếu hiệp có thể hộ tống chúng tôi đoạn đường này không?

Đây là chốn hoang vu, vừa rồi lại trải qua chuyện bi thảm đến vậy, nên họ đâu dám đi một mình?

Thúy Nhi cũng kéo cánh tay Dương Khai lại, giọng tội nghiệp nói:

- Tiểu khất nhi, ngươi không thể bỏ mặc bọn ta được.

- Thúy Nhi.

Phu nhân vẻ mặt nghiêm nghị khiển trách:

- Không được vô lễ.

Lúc trước có mắt không tròng nên coi Dương Khai chỉ là một kẻ ăn mày thì cũng coi như thôi, bây giờ người ta cứu mạng mình mà vẫn xưng hô như vậy thì có vẻ tỏ ra là người không được giáo dưỡng rồi.

Dương Khai nhìn Thúy Nhi gật đầu nói:

- Dù sao thì vẫn còn một ngày đường nữa, tôi sẽ đưa các người đi.

- Đa tạ thiếu hiệp.

Phu nhân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

- Ta biết là ngươi sẽ không bỏ mặc không quản mà.

So sánh với sự cẩn thận tỷ mỉ của phu nhân thì Thúy Nhi có vẻ tự nhiên hơn nhiều.

Cô tiểu thư luôn im lặng đó lúc này lại không ngớt nói câu cảm ơn.

- Nơi này đầy mùi máu tanh, sợ rằng sẽ dụ bọn dã thú đến, bây giờ chúng ta lập tức lên đường, đến chập tối ngày mai có lẽ sẽ đến được Hải Thành.

Dương Khai nói.

Phu nhân định nói gì đó nhưng lại thôi, lưỡng lự một lúc lâu mới nói:

- Thiếu hiệp. Có thể làm phiền cậu một việc nữa không?

- Gì vậy?

Dương Khai nhìn bà hỏi.

- Đêm nay nhiều người chết cũng đều vì để bảo vệ chúng tôi, tôi không nỡ nhìn họ phơi thây ngoài đồng, vì thế cậu có thể…

Không đợi bà nói hết lời, Dương Khai liền nhíu mày, bảo mình giết người thì có thể, chứ chôn xác người thì quá miễn cưỡng rồi. Nhiều người như vậy thì phải mất bao lâu đây.

Phu nhân tâm tứ nhanh nhẹn, nhìn mặt đoán ý, gượng cười nói:

- Nếu đã vậy thì không làm phiền đến thiếu hiệp nữa, Thúy Nhi, ngươi cùng ta và tiểu thư đi chôn cất lão Ngô, còn những người khác…thì thôi vậy.

- Dạ.

Thúy Nhi gật đầu rồi lại nhìn Dương Khai, nàng không chút sợ hãi giơ nắm đấm vào mặt Dương Khai.

Dương Khai vẻ mặt vẫn bình thản, hắn nghiêng người tránh ra, và không hề mở miệng ngăn cản.

Thúy Nhi đỡ phu nhân và tiểu thư xuống xe ngựa, ba nữ nhân run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt cầm lấy lưỡi dao trên người những thi thể đó, sau đó ôm lấy và tìm lấy một chỗ ở gần đó rồi bắt đầu đào bới từng chút một.

Ngô lão đối với nhà này có lẽ rất quan trọng, nếu không vị phu nhân này cũng sẽ không kiên quyết phải an táng cho lão.

Trong lúc ba người đang đào hố thì Dương Khai đi dạo một vòng ở bên ngoài và thu lấy chút tài sản của người chết.

Sau khi đã đi hết một vòng chàng đến trước mặt ba người họ thì thấy họ mới chỉ đào được một hố nhỏ sâu không đến một thước, người phu nhân và tiểu thư kia có vẻ đã quen với cuộc sống trong nhung lụa rồi nên lúc này nhìn chân tay vụng về. Nhưng lại ném bùn đất lên cả người nhau, đao quang kiếm ảnh lóe ra. Suýt chút nữa còn làm mình bị thương.

Dương Khai đứng một bên nhìn mà hãi hùng khiếp vía, không khỏi sợ hãi.

- Nơi này mùi máu tanh quá nặng, nói không chừng một lát sẽ dụ bọn sói đến, đến lúc đó không ai trong chúng ta chạy thoát được.

Dương Khai chậc miệng nói.

Sắc mặt phu nhân và tiểu thư trong phút chốc chợt trắng bệch.

Thúy Nhi bừng bừng nổi giận, nàng giận giữ quăng cái dao xuống, sau đó nổi giận đùng đùng đến trước mặt Dương Khai, hai nắm tay nhỏ trắng như phấn đặt trước ngực Dương Khai và sau đó là một trận đấm loạn, vừa đấm vừa hét lên:

- Ngươi lại còn nói lời chế giễu, đồ ăn mấy ngày này của ta đã cho đồ sói mắt trắng nhà ngươi ăn rồi.

Thúy nhi đang mắng thì từ xa có tiếng sói tru vọng đến, càng khiến những lời Dương Khai vừa nói trở nên linh nghiệm, lúc này không những phu nhân và tiểu thư sợ đến chết khiếp mà ngay cả Thúy Nhi cũng không dám láo xược, nàng lặng lẽ đến dựa bên cạnh người Dương Khai và theo dõi xung quanh, rồi giọng run run nói:

- Không phải chứ…thật sự có đàn sói đến sao?

- Được rồi được rồi. Các người hãy mau đi thu dọn những thứ quý giá, còn nơi này hãy giao cho ta.

Dương Khai vẻ đầy bất đắc dĩ.

Thực ra nếu lúc trước phu nhân nói chỉ an táng Ngô lão thì Dương Khai cũng sẽ không từ chối. Vì dù sao mấy ngày bên cạnh Ngô lão, Dương Khai cũng cảm ngộ được chút võ đạo của lão.

Nhưng lời đã nói ra cũng như nước đã tát ra, thực sự là không tiện thu hồi lại, giờ đây cuối cùng cũng có cơ hộ tận lực rồi.

- Đa tạ thiếu hiệp.

Phu nhân thở phào nhẹ nhõm rồi gọi tiểu thư và Thúy Nhi đến xe ngựa thứ hai để thu dọn đồ đạc.

Không lâu sau Dương Khai đã đào xong một cái hố to, rồi chôn thi thể Ngô lão trong đó.

Bên kia ba người cũng thu xếp thỏa đáng rồi, tất cả những gì quý giá đều được mang theo, còn những gì không đáng giá lắm thì đành vứt ở lại, cũng không biết ai sẽ nhặt được món bở này.

- Đi thôi.

Dương Khai đưa bọn họ vào trong phòng xe, còn mình thì ngồi bên càng xe, tay cầm cái roi ngựa của Ngô lão, men theo dấu tích mấy ngày trước cảm ngộ thấy và chạy đi, pằng một tiếng vang dội, con ngựa liền chạy băng băng.

Sau một đêm mọi người đã rời xa khỏi nơi đầy mùi máu tanh đó.

Tuy đây là lần đầu Dương Khai điều khiển xe ngựa nhưng mọi việc đều thuận lợi, lúc hắn vung roi ngựa, đường võ đạo có được từ Ngô lão đó càng khắc sâu, nhưng lại từ từ đắm chìm vào bên trong, khiến nó dung hợp vào cảm ngộ của mình.

Đến sáng sớm hôm sau khi Thúy nhi đi ra nói muốn dừng lại nghỉ ngơi một lát, Dương Khai cũng nghe theo bọn họ.

Nhóm lửa nấu cơm, Thúy nhi bận túi bụi, việc đêm hôm qua khiến ba người trong xe không còn chút cảm giác an toàn nào, cả đêm đều không chợp mắt, tuy bây giờ cũng không có khẩu vị gì nhưng dù sao cũng phải ăn chút gì đó để bồi bổ thể lực.

Khi tiếp tục lên đường Thúy nhi không trở lại phòng xe mà đến ngồi bên cạnh Dương Khai, nghiêng mắt quan sát hắn, ánh mắt nàng đầy hiếu kỳ.

- Ngươi không phải ăn mày sao?

Mãi lâu sau thấy Dương Khai không để ý đến mình Thúy Nhi mới không kìm nổi nên mở miệng hỏi.

- Đương nhiên không phải.

Dương Khai trợn trừng mắt.

- Ta đoán, ngươi nhất định là quý công tử của một thế gia nào đó! Do đào hôn nên mới bỏ trốn ra ngoài và đã tiêu hết tiền, vì thế mới thành ra túng bấn đến vậy.

Thúy Nhi mạnh dạn phát huy trí tưởng tượng.

Dương Khai không nhịn nổi cười lên:

- Hồi nhỏ cô nghe kể rất nhiều chuyện phải không?

- Hồi nhỏ ta đâu có được nghe kể chuyện gì, là do mấy năm nay nghe tiểu thư kể mấy câu chuyện lý thú, trong đó có rất nhiều kiều đoạn như vậy, sau đó thì, các quý công tử lạc phách như ngươi liền gặp được…

Chưa dứt lời thì bên trong có tiếng phu nhân ho nhẹ truyền ra.

Thúy Nhi vội lè cái lưỡi thơm tho ra.

Dương Khai khẽ mỉm cười rồi lại tiếp tục quất roi ngựa.

Một canh giờ sau, Dương Khai trong lòng có điềm báo gì đó, đưa mắt trông về phía xa rồi đột nhiên nói:

- Phía trước có người chặn đường, không biết họ đang làm gì vậy?

Tiếng phu nhân có chút vui mừng truyền ra:

- Có lẽ là người của Miêu gia đến.

Miêu gia. Đó chính là gia tộc mà lần này phu nhân muốn tìm đến nương tựa. Mấy ngày nói chuyện cùng Thúy Nhi Dương Khai cũng biết được tiểu thư nhà này từ nhỏ đã có hôn ước với thiếu gia nhà Miêu gia, vì thế sau khi lão gia chết đi phu nhân mới đưa tiểu thư đến Hải Thành, lần này đến, một là để tránh nạn, hai là để hoàn thành hôn sự cho tiểu thư. Sau này e là sẽ định cư tại Hải Thành.

- Trước các người đã thông báo cho Miêu gia rồi sao?

Dương Khai hỏi.

- Ừ.

- Vậy đợi lát nữa khi đến đó ta sẽ không đi cùng các người nữa.

Dương Khai cũng thở phào một hơi.

Thúy Nhi lại vội nói:

- Tiểu khất nhi, ngươi muốn đi rồi sao?

- Không nỡ sao?

Dương Khai nhíu mày nhìn nàng.

- Ngươi đi chết đi!

Thúy Nhi mặt đỏ lên, đằng sau còn có phu nhân và tiểu thư nữa, vậy mà tên tiểu tử khốn kiếp này lại đùa giỡn mình.

Chỉnh đốn lại sắc mặt, Dương Khai lại nói:

- Phu nhân, tại hạ hy vọng chuyện liên quan đến tại hạ đêm qua xin đừng tiết lộ ra ngoài.

Phu nhân sửng sốt, nghĩ đến suy đoán lớn mật vừa rồi của Thúy nhi thì nghĩ bụng lẽ nào người này lại đúng là một vị quý công tử đào hôn? Vì thế mới không muốn bại lộ thân phận?

Nghĩ vậy phu nhân liền gật đầu đáp:

- Vâng, thiếu hiệp yên tâm, chuyện đêm qua chỉ là ba người ta được cao nhân cứu giúp mà thôi.

- Như vậy là tốt nhất.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

Không lâu sau xe ngựa đã đến trước mặt đám người chặn đường kia.

Khi đó một người cung tay làm lễ. Rồi cao giọng hỏi:

- Xin hỏi trong xe có phải người của Khương gia không?

Tiếng phu nhân truyền ra:

- Đúng vậy.

Người đó mừng rỡ xoay người xuống ngựa rồi nói:

- Tiểu đệ Miêu Hóa Thành, cung nghênh tẩu tẩu!

Đang khi nói thì giọng nói đã nghẹn lại:

- Từ biệt Khương đại ca mười năm, không ngờ lại thành vĩnh biệt, chuyện xưa vô kể, đều chỉ mới như ngày hôm qua, hiện ra mồn một trước mắt!

Tiếng phu nhân và tiểu thư nghẹn ngào từ trong xe truyền ra, Thúy Nhi thì mắt đỏ hoe.

Phu nhân nói:

- Xin hiền đệ nén bi thương.

Miêu Hóa Thành lại nói:

- Tẩu cũng không nên quá đau lòng.

Một cảnh đau buồn trang nghiêm.

Mãi lâu sau Miêu Hóa Thành mới nói tiếp:

- Tẩu tẩu đi đường vất vả, xin hãy cố thêm nửa ngày nữa, lập tức sẽ đế Hải Thành.

Trong lúc nói người này đảo nhìn Dương Khai, không ngớt nhíu mày:

- Sao lại có một tên ăn mày thế này?

Phu nhân tâm tứ linh hoạt, chỉ vài ba câu nói về chuyện đêm qua, sau cùng nói:

- Ba người tôi đều không biết điều khiển xe ngựa, may mà gặp được tiểu khất nhi này, nên liền nhờ hắn chạy ngựa giúp.

- Cái tên trời đánh Trương Định này! Thật đáng bầm thây!

Miêu Hóa Thành tức giận tím mặt, nói rồi lại nhìn Dương Khai nói:

- Tiểu Khất nhi, ngươi cũng xuống đi, trên đường vất vả rồi.

Dương Khai đáp lại một tiếng rồi nhảy từ trên xe ngựa xuống.

Miêu Hóa Thành nháy mắt với một tên thủ hạ, người đó liền đến trước đưa cho Dương Khai một thỏi bạc, coi như là tiền thù lao, Dương Khai đương nhiên là không khách khí, hắn làm ra bộ dạng đúng như một tên ăn mày, cảm ơn rối rít.

- Đi thôi!

Miêu Hóa Thành bảo một người khác vào thay vị trí Dương Khai rồi sau đó mới vung tay dẫn đoàn người chạy về phía Hải Thành.

Khói bụi cuồn cuộn, Dương Khai đứng chỗ cũ, nhìn thấy từ trong cửa xe sau ba đôi mắt đang chằm chằm nhìn theo mình.

Tuy trong lòng thương xót cho cảnh ngộ của mấy quả phụ Khương gia này, nhưng dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này chắc cũng sẽ không gặp lại nữa.

Dương Khai đuổi theo hướng xe ngựa chạy đi, đường đi quanh co khúc khuỷu, tay hắn cầm cái roi ngựa Ngô lão để lại, vừa đi vừa tùy ý vung vẫy, hai chân triển khai thân pháp hô ứng.

Nửa ngày sau, cuối cùng cũng đến nơi.

Thành trì này to hơn rất nhiều so với Ô Mai trấn, nhưng trong không khí lại có một mùi tanh nhè nhẹ, không khó ngửi mà ngược lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Đây là lần đầu Dương Khai đến một thành trì bên biển, tuy rất hưng phấn nhưng trước tiên vẫn phải đi mua vài bộ quần áo, tìm một nhà trọ nghỉ tạm.

Tiền bạc gì đó thì không cần lo lắng, tối qua kiếm được một khoản tiền của đám người chết, số lượng không phải ít.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau