VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1646 - Chương 1650

Chương 1648: Ly kinh bạn đạo.

Nhiễm Vân Đình thần sắc không đổi, chỉ là lạnh lùng nhìn Dương Khai, điềm nhiên nói: -Dừng ở đây thôi! Có các trưởng lão viện trợ, khiến cô ta lại lần nữa thấy được hy vọng đánh chết Dương Khai.

- Chết! Dương Khai đột nhiên quát khẽ.

Trên người lưu chuyển bốn luồng sáng rực rỡ khác thản nhiên tách ra, lần lượt rót vào trong kim kiếm, cùng dung hợp.

Ngũ thải quang kiếm lập tức hình thành! Kiếm quang tích chứa ngũ hành lực, tương sinh tương khắc lẫn nhau, ngũ hành khí tức tuần hoàn không dừng, uy lực của quang kiếm đột nhiên tăng mạnh.

Răng rắc rắc…

Tường băng chắn trước Nhiễm Vân Đình phát ra tiếng vỡ vụn, nứt ra khe hở rõ ràng.

Nhiễm Vân Đình hoảng sợ biến sắc, Băng Lung cùng các trưởng lão ngây người như phỗng.

Rầm một tiếng, tường băng hoàn toàn vỡ vụn, ngũ thải quang kiếm với tư thái cực kì bén nhọn đâm thẳng vào mi tâm của Nhiễm Vân Đình.

Mắt thấy vị đại trưởng lão Băng Tâm Cốc sắp mất mạng, nhưng đúng lúc này, một bàn tay ngọc mơ hồ đột nhiên quỷ dị xuất hiện.

Bàn tay ngọc đó thoạt nhìn trắng tinh không tì vết, năm ngón thon dài, như nổi trên mặt nước xanh miết, bàn tay ngọc nhẹ nhàng nắm chặt, dường như chỉ là cầm vật nhỏ bé không đáng kể.

Một loại lực lượng huyền diệu chí cực, khó có thể miêu tả được từ bàn tay ngọc truyền ra.

Ngũ thải quang kém nghiền nát bức tường băng bị bàn tay ngọc này nắm trong tay, quang kiếm run rẩy không ngừng, lại không cách nào tiến thêm chút nữa.

- Tiểu gia hỏa, có thể bỏ qua được thì bỏ qua, hà tất phải đuổi cùng giết tận? Một giọng nữ trong trẻo lạnh lung vang lên trong hư không.

Dương Khai nhíu mày, mắt híp lại.

Nhiễm Vân Đình từ quỷ môn quan đi dạo một vòng, vốn dĩ toàn thân đều bị mồ hôi làm cho ướt sũng, nhưng vừa nhìn thấy bàn tay ngọc, sau khi nghe thấy giọng nữ trong trẻo lạnh lùng, bỗng nhiên quá đỗi vui mừng, cao giọng nói: -Đệ tử đa tạ ơn cứu mạng của thái thượng trưởng lão, kính xin thái thượng trưởng lão ra tay một lần nữa, chém chết nghiệp chướng vũ nhục Băng Tâm Cốc này! Thái thượng trưởng lão? Dương Khai sắc mặt trở nên ngưng trọng, ngẩng đầu nhìn về hướng nào đó, nhưng nhìn không thấy bóng người.

Hắn biết Băng Tâm Cốc có một vị thái thượng trưởng lão trấn giữ, đó là cường giả cấp Hư Vương Cảnh, nhưng chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh.

Ngay cả đến Lạc Hải, Dương Khai cũng đã đắc tội, lại dưới sự truy sát của hắn mà chạy tới Tinh Vực, cường giả Hư Vương Cảnh này của Băng Tâm Cốc cũng coi là cường đại, cũng không cách nào khiến Dương Khai sợ hãi.

Cho nên hắn mới dám tới Băng Vương Cốc! Hắn âm thầm đề phòng.

Một thân thánh nguyên ẩn không phát ra! Bên kia, Băng Lung mặc dù thất kinh đại sắc, sợ Thái Thượng trưởng lão dưới cơn tức giận thật sự giết chết Dương Khai, liền nói: -Thái thượng trưởng lão hạ thủ lưu tình, trong đó có chút hiểu nhầm, chuyện bên này xin giao cho Băng Lung xử lý! Sự tồn tại của Dương Khai.

Là chuyện rất quan trọng, Băng Lung không dám để hắn chết một cách tùy tiện được.

Giọng nữ trong trẻo lạnh lùng lại vang lên, chỉ có điều lần này không nói chuyện mà nhẹ thở dài một tiếng, bàn tay ngọc nắm chặt ngũ thải quang kiếm bỗng nhiên vỡ vụn, biến mất không thấy.

Dương Khai tâm niệm vừa động, đem ngũ thải quang kiếm thu vào trong cơ thể.

Lạnh lùng nhìn Nhiễm Vân Đình.

Đối phương cũng đang nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi, rất không cam lòng.

Dường như rất là ảo não Thái Thượng trưởng lão không trực tiếp giết chết Dương Khai, dù sao vừa rồi Dương Khai náo loạn quả thật rất hung, trước mắt rất nhiều người như vậy mà lại muốn chém giết đại trưởng lão.

Khiêu khích và vũ nhục như vậy, Nhiễm Vân Đình tuyệt đối không cách nào dễ dàng tha thứ.

Nhưng đối mặt với quyết định của Thái Thượng trưởng lão, cô cũng không dám có dị nghị gì, chỉ có thể âm thầm căm tức.

Một đạo tịnh ảnh bỗng nhiên từ xa cấp tốc bay tới, Dương Khai như có linh tính cảm ứng được biền nhìn về hướng bên kia.

Ngay sau đó, toàn thân sát khi kinh thiên tan thành mây khói, dường như chưa từng xuất hiện qua, lộ ra nụ cười ấm áp.

Hắn nhìn về bên đó, ánh mắt ôn nhu như nước.

Mấy người Băng Lung dường như không cách nào thích ứng được với chuyển biến của hắn.

Đầu nhíu chặt mày, không biết rốt cuộc là vì sao.

Nhìn theo ánh mắt của hắn, đợi đến khi nhìn rõ tình huống bên đó, Băng Lung lộ ra biểu tình như có điều suy nghĩ.

Nhiễm Vân Đình cũng nhìn thấy diện mạo người vừa đến, thần sắc tàn bạo, đang định mở miệng quát mắng, lại bỗng nhiên cảm thấy được ánh mắt sắc nhọn đang bắn về phía mình.Quay đầu lại, liền nhìn thấy Dương Khai gắt gao nhìn mình chằm chằm, rất có vẻ như “ngươi mà dám nghĩ sai lệch ta sẽ giết ngươi ngay lập tức”

Nhiễm Vân Đình lời đã đến miệng, lại phải nuốt vào, lén lút nuốt nước miếng.

Cũng không biết là nghĩ nhiều rồi hay không, mới nháy mắt vừa rồi, nàng có ảo giác bị hung thú thượng cổ nhìn chằm chằm, dường như lần này lại chọc giận Dương Khai mà nói, mặc dù thái thượng trưởng lão cũng không cách nào cứu được tính mạng mình.

Cái ý niệm này làm cô sởn tóc gáy… Tịnh ảnh từ xa chạy tới lên xuống mấy cái, liền đến phía trước Dương Khai một trượng, đừng sừng sững trong hư không, mắt đẹp khẽ run, nhẹ cắn đôi môi đỏ mọng.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trước sau như một lạnh như băng, dung nhan như băng điêu ngọc dũa, nhưng lộ ra nụ cười hiếm thấy.

Cả Băng Tuyệt Đảo rực sáng kiều diễm, trong nháy mắt ảm nhiên thất sắc.

Vô số đệ tử ngoài Băng Tuyệt Đảo rối rít thất thần, ánh mắt ngây dại.

- Trời ơi, Tô Nhan biết cười? Nàng cười rồi? Hơn nữa lại còn cười với một nam nhân.

- Ta còn cho là nàng vĩnh viễn không biết cười cơ đấy, nàng quen nam nhân này sao? -Bọn họ có quan hệ gì, thấy thế nào cũng như là rất thân mật vậy? -Tô Nhân ở bên ngoài lại có nam nhân? Điều này quả thật khiến người ta khó tưởng tượng.

- Chẳng trách nàng sẽ bị đại trưởng lão trừng phạt, đệ tử trên đảo chưa được cho phép, thì sẽ không thể tiếp xúc quá thật mật với nam nhân.

Gia hỏa này rốt cuộc có lai lịch gì, cư nhiên có thể đánh động trái tim của Tô Nhan… …..

Tiếng bàn luận xôn xao từ bốn phương tám hướng truyền tới, Nhiễm Vân Đình sắc mặt xanh mét, Băng Lung lắc đầu thở dài.

Các trưởng lão còn lại hai mặt nhìn nhau, bọn họ căn bản không biết Tô Nhan và Dương Khai rất lâu trước đây đã từng quen biết, đột nhiên xuất hiện một màn như vậy, thật sự khiến các nàng vô cùng khiếp sợ.

Trong không trung, dưới cái nhìn chăm chú của vô số ánh mắt, Dương Khai giơ một tay về phía Tô Nhan.

Khuôn mặt trắng như tuyết của Tô Nhan hiện lên một tia hồng nhạt trên gò má, nhưng tư niệm khắc cốt ghi tâm lúc lại chiến thắng bản tính thẹn thùng trời sinh, thân hình nàng thoắt một cái, lao vào trong lòng Dương Khai.

Hai người ôm nhau thật chặt! Xa cách hơn ba mươi năm, hai người xuất thân từ Lăng Tiêu Các lại lần nữa bên nhau.

Ta ôm ngươi, chính là ôm cả thế giới! Gió lạnh gào thét mà tới, tuyệt đọng bị cuốn lên cả Băng Tuyệt Đào yên lặng như tờ, ánh mắt tất cả mọi người đều dừng trên không trung, dừng ở trên thân một nam một nữ kia.

Hình ảnh rất duy mỹ, không khí ấm áp đủ đem băng lạnh xung quanh xua tan, mỗi người đều càm giác trong lòng ấm áp.
Nhiễm Vân Đình thần sắc biến ảo, ánh mắt nhìn về phía Băng Lung, dường như là muốn nói gì đó.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của Băng Lung, cuối cùng không có nói chuyện.

- Tô Nhan tiện tỳ này, còn không mau quay lại đây!

- Ngươi dám hành sự như vậy, tất bị trách phạt! Hai âm thanh đột ngột vang lên, quấy nhiễu ý cảnh duy mỹ này.

Không ít nữ đệ tử Băng Tâm Cốc trợn mắt nhìn nhau hướng về phía phát ra âm thanh, trong lòng âm thầm trách mắng sự lỗ mãng và mạo muội của người vừa đến.

Hai đạo quang hoa chợt lóe, rất nhanh liền có hai nữ tử đuổi đến, thanh âm vừa rồi chính là tiếng hét của hai người họ.

Đợi sau khi nhìn rõ thế cục bên này, bất luận là Chu Vân Tuyên hay là nữ tử khác chịu trách nhiệm trông coi Tô Nhan đều biểu tình ngây người, hiển nhiên không nghĩ đến bên này lại tụ họp rất nhiều cao tầng của tông môn.

Có thể nói, các trưởng lão tông môn toàn bộ đều ở đây.

Hai người biểu tình ngượng ngùng, sợ hãi nhìn Nhiễm Vân Đình.

Nói thế nào, Nhiễm Vân Đình coi trọng Tô Nhan là sự thật, các nàng nhục mạ Tô Nhan, nếu Nhiễm Vân Đình trách tội, nhất định sẽ không có kết quả tốt.

Nhưng vừa nhìn qua, trong lòng hai nàng lại mừng rỡ.

Nhiễm Vân Đình hình như không nghe thấy lời vừa rồi, căn bản không để ý đến hai người mình, ngược lại ánh mắt phóng hỏa vẫn hướng tới phía bên kia, ánh mắt cừu thị cùng phẫn nộ.

Thuận theo tầm mắt của nàng, Chu Vân Tuyên kinh hô một tiếng, bụm miệng lại.

Cô ta hoảng hốt phát hiện, Tô Nhan thậm chí cùng một nam nhân xa lạ ôm nhau.

Đây...đây quả thực quá ly kinh bạn đạo rồi! Không nói các đệ tử bình thường trên đảo, chưa được sự cho phép của sư tôn không được tiếp xúc thân mật với nam nhân ngoại giới, Tô Nhan lại là đệ tử chân truyền được đại trưởng lão coi trọng, thân phận này của nàng, ngang nhiên lại cùng một nam nhân thân mật như vậy, không phải là tát vào mặt đại trưởng lão sao? Trong mắt nàng còn có sư tôn đại trưởng lão hay không? Chẳng trách sắc mặt đại trưởng lão khó coi như vậy.

Nghĩ đến đây, Chu Vân Tuyên vội vàng nói: -Đại trưởng lão, Tô Nhan nàng không để ý ta cùng sư muội khuyên can, cố ý chạy ra đây, ta vốn cho là nàng có chuyện gì quan trọng, không ngờ lại là như vậy.

Trước mặt mọi người lại hành sự như vậy, quá không biết liêm sỉ rồi.

Kính xin đài trưởng lão trách phạt! Nhiễm Vân Đình thân thể run rẩy, nét mặt giận dữ.

Chuyện này cần gì Chu Vân Tuyên nói ra, nếu là có thể, nàng sớm đã đem Dương Khai băm thây vạn đoạn rồi! Nhưng cô tự biết mình không có bản lĩnh ấy, muốn giết Dương Khai, trừ phi Thái Thượng trưởng lão đích thân ra tay mới được.

Cho nên cô ta mặc nhiên không nói, cũng không hồi đáp Chu Vân Tuyên.

Chu Vân Tuyên ngây người, sắc mặt hiện lên vẻ hồ nghi.

Đúng lúc không nghĩ tới, bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh lãnh khốc: -Vừa rồi là ngươi mắng chửi Tô Nhan? Ngẩng đầu nhìn lên, Chu Vân Tuyên bất ngờ phát hiện nam nhân vừa ôm Tô Nhan lúc trước đang đứng sừng sững giữa không trung, đôi mắt lạnh lùng nhìn mình chằm chằm.

Tô Nhan không để ý kinh thế hãi tục, như chim nhỏ nép lòng hắn dựa sát vào nhau, biểu tình thõa mãn trên gương mặt xinh đẹp, dường như có chết ngay lập tức, nàng cũng rất mãn nguyện.

Bị đôi mắt như thế nhìn chằm chằm, Chu Vân Tuyên không khỏi có chút thấy lạnh trong lòng, lén lút liếc ngang liếc dọc, phát hiện các trưởng lão đều không có ý muốn nói chuyện, chỉ có thể nghiến răng mà nói: -Mới vừa rồi là ta hồ ngôn loạn ngữ.

Không cần biết Tô Nhan có sai hay không, nàng mắng chửi đồng môn như vậy quả thật không đúng, trước mắt rất nhiều trưởng lão và cốc chủ, nàng cũng không dám vô lễ, lập tức thừa nhận sai lầm của mình.

- Nói xin lỗi! Dương Khai lời ít ý nhiều.

Trên mặt Chu Vân Tuyên lóe lên tia tức giận, khẽ nói:

- Ngươi là thứ gì, cũng dám khoa chân múa tay với ta! Thừa nhận sai lầm là thừa nhận sai lầm, xin lỗi là xin lỗi, đây là hai chuyện khác nhau, Chu Vân Tuyên không muốn xin lỗi To Nhan trước mặt nhiều người, nếu thật làm như vậy, cũng quá là mất mặt đi.

Lời vừa dứt, trên gương mặt bỗng nhận một bạt tay, Chu Vân Tuyên cảm thấy gò má của mình tê dại, cả người bị một cỗ đại lực mang theo, bay lên không trung vài vòng, nặng nề rơi xuống mặt tuyết.

Các vị trưởng lão Băng Tâm Cốc đều biến sắc.

Bọn họ căn bản chưa nhìn rõ Dương Khai ra tay thế nào, chỉ nhìn thấy đệ tử tên Chu Vân Tuyên kia bay ngã ra ngoài.

Chương 1649: Nói xin lỗi

Chu Vân Tuyên từ trên mặt tuyết bò dậy, tay ôm gò má, gương mặt đờ đẫn, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Cô ta vốn dĩ không nghĩ rằng, trước mặt cốc chủ và rất nhiều trưởng lão, Dương Khai dám ra tay đánh mình.

- Nói xin lỗi! Dương Khai lạnh lùng nhìn cô ta.

Chu Vân Tuyên thân thể mềm mại run rẩy, trước mặt nhiều sư tỷ sư muội như vậy, bị người ta vũ nhục như thế, thân là một vị Phản Hư Cảnh, cô ta sao có thể nhịn được đây? Sắc mặt đột nhiên vặn vẹo, thất thanh hét to: -Ngươi dám đánh ta? Bập… Lại là một tiếng vang nhỏ, Chu Vân Tuyên lại lần nữa bay ra.

Bên gò má còn lại cũng tê dại.

- Nói xin lỗi! Dương Khai thanh âm lạnh như băng mà máy móc, không có chút tình cảm nào, khiến người ta không rét mà run.

Chu Vân Tuyên lần thứ hai từ mặt đất bò dậy, khuôn mặt nổi lên thần sắc kinh sợ, quay đầu lại nhìn Nhiễm Vân Đình, dường như muốn cầu xin nàng vì mình chủ trì công bằng, nhưng nhìn một lúc, Chu Vân Tuyên chỉ cảm thấy một cỗ lạnh lẽo từ bàn chân truyền thẳng đến đỉnh đầu, khiếp sợ tột đỉnh.

Đại trưởng lão sắc mặt âm trầm như nước, mặc dù nhìn chằm chằm Dương Khai nhưng không dám nói một chữ.

Các trưởng lão khác cũng đều là biểu tình này, thậm chí đến ngay cả cốc chủ cũng nhíu chặt chân mày.

Không ai vì mình chủ trì công bằng.

Chu Vân Tuyên trong lòng hoảng sợ! Nàng biết, đây đương nhiên là có chỗ mình làm không đúng, không nên ăn nói bừa bãi mắng chửi Tô Nhan như vậy, nhưng là nhất định cũng có nguyên nhân mà hắn cũng không biết.

Người thanh niên này khiến mọi người cố kị vạn phần! -Nói xin lỗi, hoặc là…chết! Dương Khai phát ra thông điệp cuối cùng, một thân sát ý lại xuất hiện, khóa chặt Chu Vân Tuyên.

Không thể giết chết Nhiễm Vân Đình, khiến hắn cực kì căm tức, Chu Vân Tuyên này lại đúng lúc đụng phải họng súng.

Băng Lung cuối cùng cũng mở miệng, chau mày nói: -Dương Khai, tạm thế là được rồi, đệ tử này mặc dù nói năng lỗ mãng, nhưng ngươi cũng trừng phạt qua rồi, thôi đi.

Chu Vân Tuyên nói thế nào cũng là đệ tử Băng Tâm Cốc, bị Dương Khai tát hai cái trước mặt mình, đã là nhẫn nại cực hạn của Băng Lung, nếu là Dương Khai lại hùng hổ dọa người, Băng Lung cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nếu thật làm như vậy, sẽ chỉ làm rét lạnh trái tim các đệ tử.

- Sư đệ, thôi bỏ đi.

Tô Nhan cũng vì Chu Vân Tuyên mà cầu tình.

Đối với nàng mà nói, câu mắng chửi kia của Chu Vân Tuyên căn bản không gây tổn hại đến nàng, hôm nay Dương Khai cũng đánh cô ta hai bạt tai.

Cũng làm cho cô ta chịu hậu quả rồi.

Nhưng Dương Khai vì mình mà ra mặt, trong lòng Tô Nhan cảm thấy ngọt ngào.

- Nếu sư tỷ đã nói như vậy…ta cũng không muốn đuổi cùng giết tận.

Dương Khai nét mặt hòa hoãn, nhìn Băng Lung nói: -Bảo nàng ta xin lỗi, ta sẽ bỏ qua! Băng Lung không nói nên lời, tâm tưởng vẫn không muốn nhượng bộ, trong lòng mơ hồ cũng có chút căm tức.

Đúng lúc này.

Thần sắc của tất cả cao tầng của Băng Tâm Cốc đều ngưng trọng, nghiêng tai lắng nghe, dường như là nghe thấy điều gì đó, thần thái chuyên chú, biểu tình biến hóa khó lường.

Dương Khai nhíu mày, âm thầm thăm dò một cỗ thần niệm dao động trong hư không, mơ hồ không rõ.

Trong lòng lập tức hiểu rõ, chắc là Thái Thượng trưởng lão Băng Tâm Cốc đang nói gì đó với mấy người Băng Lung.

Cũng không có tùy tiện quấy rầy mà chỉ yên tĩnh chờ đợi.

Nhóm người Băng Lung sắc mặt âm tình bất định, sau một lát, bọn họ mới nhìn nhau, biểu tình của mỗi người đều trở nên ngưng trọng vạn phần, mơ hồ cảm giác có một loại mưa gió đang nổi lên.

Băng Tâm Cốc dường như đã xảy ra chuyện lớn.

- Nói xin lỗi Tô Nhan, chuyện này đến đây kết thúc! Băng Lung bất ngờ hướng Chu Vân Tuyên, biểu tình có chút vội vàng xao động Chu Vân Tuyên biểu tình ngây ngốc, không nghĩ rằng cốc chủ lại nghiêng về phía Dương Khai và Tô Nhan, mặc dù trong lòng không yên, nhưng cuối cùng không có chỗ dựa, chỉ có thể không cam tâm tình nguyện nói: -Tô sư muội, vừa rồi là sư tỷ không đúng, mong sư muội không lấy làm phiền lòng.

Nàng cắn răng, trong đôi mắt ẩn chứa oán độc và lóe lên ý điên cuồng.
Gống như là một con rắn độc đang ẩn núp.

Nàng biết, sau này chỉ sợ trở thành trò cười cho cả Băng Tâm Cốc, trở thành đề tài trà dư tửu hậu của các sư tỷ sư muội! Thể diện của mình đã bị quét sạch.

- Ngươi quay về đi! Băng Lung hướng Chu Vân Tuyên vẫy tay, lạnh nhạt ra lệnh.

Chu Vân Tuyên cúi người hành lễ, cất bước rời đi, trước khi đi ánh mắt câm hận nhìn về phía Dương Khai và Tô Nhan, dường như muốn khắc sâu hình dáng của hai người họ vao trong lòng, khắc vào xương cốt.

- Những người khác cũng giải tán đi! Băng Lung khẽ quát.

Các đệ tử Băng Tâm Cốc vội vàng lui ra.

Rất nhanh, trong sân liền chỉ còn lại các cao tầng của Băng Tâm Cốc và Dương Khai, Tô Nhan, Thanh Nhã đứng ở nơi xa xa, khuôn mặt lo lắng nhìn chăm chú về phía bên này.

- Dương Khai, ngươi đi theo ta một chuyến! Băng Lung thần sắc phức tạp nhìn Dương Khai.

- Ai muốn gặp ta? Dương Khai mơ hồ có suy đoán.

Băng Lung thở dài một tiếng: -Thái thượng trưởng lão muốn gặp ngươi, không chỉ có thế, Lạc Hải đại nhân tinh chủ của Thúy Vi Tinh và Xích Hỏa tiền bối của Hỏa Diệu Tông cũng muốn gặp ngươi! -Lạc Hải đến rồi sao? Dương Khai híp mắt lại -Không sai! -Ta nếu là không đi thì sao?

Dương Khai nhếch miệng cười một chút.

- Chuyện này sợ là không phải do ngươi muốn là được, ngươi tự biết hậu quả.

Băng Lung thở dài nói, -Mặc dù thực lực ngươi rất mạnh, nhưng trước mặt Lạc Hải đại nhân, thực lực ngươi như vậy quả thực không coi vào đâu.

Dương Khai vuốt cằm, gật đầu nói: -Xem ra không đi không được rồi, thôi được, ta đi theo tiền bối một chuyến, cũng đến lúc kết thúc chuyện này rồi.

Băng Lung ngạc nhiên, cũng không hỏi nhiều, nhìn Tô Nhan đang tựa sát bên cạnh hắn, thở dài nói: -Ta đợi ngươi ở phía trước.

Các trưởng lão khác bám sát theo sau, ánh mắt Nhiễm Vân Đình hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm Dương Khai, nét mặt ngoan lệ.

Mặc dù nàng không biết tại sao Lạc Hải đại nhân phải gặp Dương Khai, thậm chí không tiếc mượn lực lượng Hỏa Diệu Tông để tìm tông tích Dương Khai, nhưng hiện tại xem ra, Lạc Hải đại nhân và tiểu tử này có ân oán không cạn.

Tiểu tử không biết trời cao đất dày, cư nhiên dám trêu chọc Lạc Hải đại nhân! Lần này xem ngươi chết như thế nào, Nhiễm Vân Đình trong lòng oán độc nguồn rủa.

Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy Tô Nhan và Dương Khai tay nắm tay, thấp giọng nói gì đó, một cỗ lửa giận không khỏi dâng lên, hận không thể ngay lập tức xông lên tách bọn họ ra.Vừa nghĩ đến thủ đoạn của Dương Khai, Nhiễm Vân Đình vẫn là nhịn xuống, hừ lạnh một tiếng, đuổi theo đám người Băng Lung.

- Sư tỷ, nàng ở đây đợi ra, ta đi một lát sẽ trở lại.

- Không, ta đi với ngươi! Tô Nhan lắc đầu, trong đôi mắt đẹp một mảng kiên định, hiển nhiên là lo lắng Dương Khai xảy ra chuyện ngoài ý muốn, muốn cùng hắn kề vai tiến thoái.

- Vậy…được thôi.

Dương Khai cũng không có tiếp tục khuyên giải, ngẩng đầu nhìn Thanh Nhã.

Thanh Nhã lập tức nói: -Ta đợi các ngươi ở đây! Nàng biết mình không có tư cách tham dự chuyện lần này, cho nên rất thức thời mà lưu lại.

Thạch Khổi lẳng lặng đứng bên cạnh nàng.

Dương Khai nhẹ gật đầu, cùng Tô Nhan hai người dắt tay nhau rời đi.

Băng Lung đợi ở phía trước không xa, nhìn hai người như thần tiên quyến lữ, thân mật không khoảng cách, chân mày không khỏi nhíu chặt lại, cũng không dây dưa chuyện này nữa, mà là thâm ý sâu sắc nhìn Dương Khai hỏi: -Chuyện đến nước này, ngươi có phải hay không nên thẳng thắn với ta, nói rõ giữa ngươi và Lạc Hải đại nhân rốt cuộc có ân oán gì? -Tiền bối muốn biết? Dương Khai cười nhẹ một tiếng.

Băng Lung gật đầu.

- Hỏi Lạc Hải đi, nếu hắn là nguyện ý nói với ngươi, ngươi tự nhiên sẽ biết.

- Ngươi… Băng Lung tức giận, -Ngươi có phải hay không vẫn chưa rõ tình hình, Lạc Hải đại nhân và Xích Hỏa tiền bối cùng nhau đến Băng Tuyệt Cốc, hơn nữa là chỉ đích danh muốn gặp ngươi, bọn bọ nhất định là vì ngươi mà tới, hôm nay có thể bảo vệ ngươi chu toàn, chỉ có Thái Thượng trưởng lão Băng Tâm Cốc ta, đều đã đến lúc này ngươi còn che che giấu giấu, ngươi muốn chết phải không? -Vị tiền bối đó của Băng Tâm Cốc các ngươi, dường như cũng chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh đi? Lạc Hải nếu là thật sự muốn làm gì ta, người đó có thể ngăn cản sao? Dương Khai bĩu môi.

Băng Lung không phản bác được Hư Vương Cảnh, mỗi tấn thăng chỉ một cấp nhỏ, thực lực phải là biến hóa nghiêng trời lệch đất!, Chính vì như vậy, Lạc Hải và Xích Hỏa tự ý xông vào Băng Tuyệt Đảo mới không ai có thể trách tội, họ chỉ đích danh muốn gặp Dương Khai, Lạc Lê mới không thể cự tuyệt.

Nếu không như vậy, Lạc Lê sao có thể để họ tự ý xông vào Băng Tuyệt Đảo? Nếu chỉ là một mình Xích Hỏa mà nói, Lạc Lê sớm đã đánh hắn quay về.

- Huống hồ, ta và Băng Tâm Cốc không có giao tình, cho dù Thái Thượng trưởng lão của các người có năng lực ấy, tại sao lại muốn bảo vệ ta? Dương Khai cười lạnh.

- Các ngươi là muốn biết Lạc Hải rốt cuộc muốn lấy được thứ gì trên người ta đi? Hoặc là muốn từ trên tay Lạc Hải chia một chén canh? Băng Lung ngây người, lập tức cười khổ: -Ngươi xem thật cũng hiểu rõ, đã hiểu rõ như vậy, tại sao còn muốn đi gặp hắn? Ta nếu là ngươi, hiện tại thật sớm đã rời đi! -Có thể đi đâu?

Dương Khai hừ lạnh, -Ta bị hắn truy đuổi tán loạn ở Tinh Vực, thật vất vả mới trốn được đến Xích Lan Tinh, bây giờ lại lần lữa bị hắn phát hiện tông tích, chỉ sợ là chạy không thoát được đâu, ta nói rồi, đến lúc cùng hắn kết thúc ân oán này rồi, nếu không sau suốt ngày bị hắn đuổi theo cũng rất khó chịu, hắn muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, vậy phải xem hắn có cái bản lĩnh này hay không! Trong lúc nói chuyện, trên mặt Dương Khai một mảnh ngoan lệ, tinh quang trong mắt lóe chói mắt, chẳng nhưng không vì Lạc Hải cường đại mà có bất kì lùi bước nào, mà ngược lại có bộ dạng chiến ý dâng cao.

Băng Lung nghẹn họng trân trối nhìn hắn, thật lâu không nói chuyện, một lúc sau mới lắc đầu nói: -Đồ điên! Với tu vi cảnh giới Phản Hư lưỡng tầng cảnh, lại dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy, Băng Lung cảm thấy đầu óc Dương Khai tuyệt đối có chút không bình thường.

Dương Khai ha ha cười to, lơ đễnh.

Tô Nhan từ đầu tới cuối, không nói một lời, chỉ là dựa sát vào người Dương Khai, cùng hắn nắm tay, dường như vĩnh viễn cùng không muốn chia lìa, trên mặt mang theo nụ cười thỏa mãn.

Băng Lung không ngừng thở dài, nếu là bình thường, đôi kim đồng ngọc nữ như này nhất định là trời đất tác thành, khiến người khác ngưỡng mộ.

Nhưng, Dương Khai bị Lạc Hải để mắt tới, vận mệnh sau này không ai có thể biết được.

mà Tô Nhan lại là đệ tử quan trọng nhất của Băng Tâm Cốc, nàng đã tu luyện Băng Ngọc Công, nếu không thể chặt đứt phần ràng buộc này, cuối cùng sẽ có một ngày từ trên cao rơi xuống bùn lầy, cuối cùng cuộc sống vô cùng bi thảm.

Băng Lung hờ hững.

Tốc độ ba người rất nhanh, chốc lát liền đã đến trước một tòa Băng Cung khổng lồ trong đảo.

Băng Cung này dường như chỉnh thể do Huyền Băng điêu khắc thành, trong suốt như ngọc, trắng toát như tuyết, trong thanh nhã mà không mất đại khí, khiến người khác nhìn mà khiếp sợ.

Trong Băng Cung, ẩn chứa khí tức vô cùng cường đại.

Khi Dương Khai đến trước Băng Cung bạch ngọc này, ba đạo thần niệm cơ hồ nháy mắt bao trùm lên thân hắn, trong đó có một đạo vô cùng cường đại, căn bản hai đạo còn lại không thể sánh bằng.

Lạc Hải!

Chương 1650: Cần một người

Trong Băng Cung bạch ngọc, Lạc Hải ngồi ngay ngắn trên ghế, tóc buộc kim quan, khí thế tuyệt luân, trong mắt lóe lên một luồng hưng phấn.

Rốt cuộc tìm được ngươi rồi! Lạc Hải trong lòng âm thầm kích động, ngoài mặt lại không biểu lộ gì.

Nghĩ hắn thân là cường giả đứng đầu Hư Vương lưỡng tầng cảnh, ở Tinh Vực cũng xếp hạng đầu, nhưng lại không có cách nào bắt được Dương Khai, không những để cho hắn đột phá được phong tỏa của mình ở Thúy Vi Tinh, thậm chí còn thoát khỏi sự truy lùng của mình.

Nếu không phải tính nhẫn nại của mình đủ tốt, chỉ sợ thật sự khiến hắn chạy đằng trời.

Lần này xem ngươi chạy đi đâu! Lạc Hải trong lòng hưng phấn.

Với thực lực của hắn, sự việc hoặc sự vật có thể khiến hắn phấn chấn kích động đã không nhiều, nhưng Hư Niệm Tinh mà Yêu Vương kia lưu lịa ở Huyết Ngục lại có thể khiến Lạc Hải mơ ước, Đế Bảo trên người Dương Khai cũng khiến Lạc Hải thèm thuồng vạn phần.

Vật trước có thể khiến hắn có được cơ hội đột phá Hư Vương tam tầng cảnh, vật sau có thế giúp thực lực hắn bạo tăng! Một khi hai bảo vật như vậy vào tay, Lạc Hải có tự tin trở thành đệ nhất cả Tinh Vực, đến lúc đó ngôn xuất pháp hành, trong Tinh Vực không ai có thể chống lại hắn!

Mấu chốt của mấu chốt đều ở trên người Dương Khai.

Biểu tình của Lạc Hải mặc dù che giấu rất tốt, nhưng Xích Hỏa và Lạc Lê dù gì cũng là cường giả Phản Hư Cảnh, tự nhiên có thể cảm nhận được biến hóa trong nháy mắt của hắn.

Xích Hỏa thần sắc khẽ động, âm thầm nghĩ tiểu tử tên Dương Khai này chẳng lẽ thật sự nắm giữu bí mật động trời gì? Nếu không Lạc Hải tại sao lại có hứng thú với hắn như vậy? Hơn một năm trước, Lạc Hải bỗng nhiên giá lâm Xích Lan Tinh, Xích Hỏa rất kinh ngạc, ngay sau đó, hắn lại nhờ Hỏa Diệu Tông tìm kiếm tung tích Dương Khai, Xích Hỏa lúc đó đã để tâm rồi.

Rất nhiều lần nói bóng nói gió, muốn biết Lạc Hải vì sao lại tìm kiếm Dương Khai, nhưng Lạc Hải từ đầu chí cuối đều không nói ra nguyên nhân trong đó, khiến Xích Hỏa không thể làm gì.

Lạc Lê cũng như có điều suy nghĩ, nhưng là hai đầu lông mày nồng đầm ưu tư khiến nàng không còn lòng dạ xem hắn nghĩ gì.

Lần này hai người Lạc Hải và Xích Hỏa lai giả bất thiện a! Rất nhanh, Dương Khai cất bước đi vào Băng Cung.

Bên trong Băng Cung, trừ ba vị cường giả Hư Vương Cảnh ra, các trưởng lão khác của Băng Tâm Cốc đều đứng phía sau Lạc Lê, số người không ít, chừng hơn mười vị.

Mà phía sau Lạc Hải và Xích Hỏa.

Bên cạnh có một thanh niên sắc mặt tái xanh, khí huyết hư phù.

Con trai của tông chủ Hỏa Diệu Tông, Vệ Phong!

Lúc này, hắn đang hưng phấn nhìn ra phía ngoài, dường như đang đợi người nào đó đến, đợi đến khi nhìn thấy Tô Nhan, hai mắt không khỏi tỏa sáng, lộ ra thần sắc cực kì hưng phấn, giống như một con chó nhìn thấy mỹ vị ngon cực kì ngon miệng, nước miếng đều muốn chảy ra.

Nhưng khi hắn nhìn thấy Tô Nhan nắm tay Dương Khai, một tư thái vô cùng thân mật, sắc mặt không khỏi trầm xuống, ánh mắt âm chí nhìn chằm chằm Dương Khai, trong mắt lóe lên tia cừu thị và phẫn nộ.

Ở đâu lại nhảy ra một tên khốn! Dám nắm tay nữ nhân của mình, quả thật không biết sống chết, Vệ Phong tức giận phát điên.

Nháy mắt, Vệ Phong liền coi Dương Khai là người đã chết, trong lòng tính toán không biết hành hạ Dương Khai như thế nào, khiến hắn muốn sống không được, muốn chết không xong, khiến hiến biết có một số nữ nhân là không thể chạm vào.

- Vãn bối Băng Lung bái kiến Lạc Hải đại nhân, bái kiến Xích Hỏa tiền bối.

Băng Lung dịu dàng hành lễ, lại quay đầu nhìn Lạc Lê nói:

- Thái thượng trưởng lão, người đã đưa đến rồi.

Lạc Lê khẽ gật đầu, nhưng không nói gì, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú trên người Dương Khai, lông mày khẽ nhíu.

Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Dương Khai quay đầu lại nhìn.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp Thái thượng trưởng lão của Băng Tâm Cốc, từ khí tức mạnh yếu mà đánh giá, nàng và một lão giả tóc đỏ khác trong Băng Cung cũng không chêch lệch nhiều, đều là trình độ Hư Vương nhất tầng cảnh, còn xa mới bằng Lạc Hải.

Nhưng Hư Vương Cảnh chính là Hư Vương Cảnh, nắm giữ uy năng lĩnh vực, bất kì Hư Vương Cảnh nào đều không phải là Phản Hư Cảnh có thể sánh ngang, ít nhất Dương Khai từ trên người bà cảm nhận được áp lực to lớn! -Lạc Hải huynh, đây là tiểu tử ngươi cần tìm sao? Xích Hải lão quái trên dưới đánh giá Dương Khai, hắc hắc khẽ cười.

Lạc Hải gật đầu:

- Không sai, chính là hắn! -Quả nhiên là một nhân tài, Lạc Hải huệ nhãn như đuốc a, người đã tìm thấy rồi, không biết Lạc Hải huynh tiếp theo đây định xử lý thế nào? Xích Hải như là tùy ý hỏi.

- Xử lý thế nào…Ân, đương nhiên là dẫn hắn về Thúy Vi Tinh rồi.
Lạc Hải vẻ mặt ôn hòa, nhìn Dương Khai cười mắng: -Tên khốn, bổn tọa không ăn ngươi, tại sao ngươi tránh bổn tọa như tránh rắn rết? Bổn tọa chỉ là thấy ngươi tư chất không tầm thường, có duyên với ta, chỉ là muốn truyền y bát cho ngươi mà thôi! Hắn thái độ tùy ý, có một loại bất đắc dĩ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói cứ như thật vậy.

Các vị trưởng lão Băng Tâm Cốc sắc mặt khẽ run, đồng loạt nhìn về phía Dương Khai, vẻ mặt thần sắc hâm mộ.

Có thể được cường giả như Lạc Hải nhìn trúng, Dương Khai này quả thật là tạo hóa nghịch thiên, từ nay về sau nhất định nổi danh Tinh Vực, một bước lên trời.

Dương Khai chỉ là khẽ mỉm cười.

Xích Hỏa xem như mắt kém vẫn đục khẽ híp lại, trong mắt ẩn chưa tinh quang lóe lên.

Lạc Lê khẽ nhíu mày, không nói một lời.

Cả Băng Cung, có lẽ chỉ có Dương Khai và hai vị Hư Vương Cảnh mới không tin lời Lạc Hải.

Mọi người đều biết, đây chỉ là Lạc Hải mượn cớ để đưa Dương Khai đi! Về phần thu hắn làm đồ đệ, truyền y bát cho hắn, quả thật là hoang đường! Lạc Hải là nhân vật thế nào? Làm sao có thể vì thu nhận một đồ đệ mà đón tiếp trịnh trọng như thế? Hắn nếu nhận đồ đệ, chỉ cần ra ngoài thông báo một tiếng, tất có hàng đoàn hàng đoàn thiên tài hướng về Thúy Vi Tinh, xếp hàng đợi được bái nhập hạ môn của hắn.

Dương Khai cũng không đi vạch trần, chỉ là nói:

- Tiền bối có ý tốt, tiểu tử tâm lĩnh, chỉ là cơ duyên to lớn như này, tiểu tử sợ là không có phúc hưởng thụ, tiền bối vẫn là tìm kiếm đồ đệ khác tốt hơn.

Trong mắt Lạc Hải lóe lên luồng nộ ý ẩn giấu, tâm thầm mắng tiểu tử không biết thức thời, nhưng vẫn cười ôn hòa như cũ: -Ngươi cũng đừng vội vàng cự tuyệt, trước tiên cùng ta về Thúy Vi Tinh rồi nói sau, ở bên cạnh ta vài năm, đến lúc đó nếu ngươi vẫn là thái độ này, vậy bổn tọa tự nhiên sẽ không ép buộc.

Hắn làm như đưa ra nhượng bộ cực lớn.

Xích Hỏa cũng ở một bên nói giúp vào: -Tiểu tử, ngươi có thể thận trọng suy nghĩ, Lạc Hải huynh muốn nhận ngươi làm đồ đệ, đây chính là phúc khí mà ngươi mấy đời không tu luyện được, người bình thường cầu còn không được, ngươi hà tất lại cự tuyệt? -Vị tiền bối này cảm thấy là phúc khí? Ân, nếu tiền bối đã cảm thấy như vậy, không ngại bái Lạc Hải làm thầy là được rồi.

Dương Khai cười ha ha nhìn hắn.

Các vị trưởng lão Băng Tâm Cốc biểu tình bị kiềm hãm, nhìn Dương Khai như quái vật, trái tim mỗi người đều nhảy tới cuống họng rồi.

Gia hỏa này…Quả nhiên to gan lớn mật a, lại dám vũ nhục Xích Hỏa như thế, hắn không sợ xảy ra hậu quả khó chấp nhận sao? Xích Hỏa sắc mặt lạnh lẽo, phẫn nộ quát: -To gan! Trong khi nói chuyện, một luồng tinh quang trong mắt bắn ra, uốn lượn như thực hất hướng Dương Khai đánh tới.

Hắn định trừng trị tiểu tử nói năng vô lễ này một chút.

Dương Khai sắc mặt không đổi, đứng nguyên tại chỗ không có nhúc nhích, Tô Nhan cũng xem công kích kinh khủng kia như không có gì, đôi mắt đẹp từ đầu đến cuối đều không dời khỏi gương mặt Dương Khai, đứng bên cạnh nhìn hắn, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.

Lạc Hải phất phất tay, động tác tùy ý.Công kích của Xích Hỏa vô thanh vô tức bị hóa giải.

Trước khi chưa có được bí mật mà Dương Khai cất giấu, Lạc Hải không yên lòng để hắn bị Xích Hỏa đả thương.

- Xích Hải huynh bình tĩnh chớ nóng vội, chỉ là người trẻ tuổi nói xằng nói bậy mà thôi, việc gì phải để ý, Xích Hỏa huynh cũng là Hư Vương Cảnh, bổn tọa mặc dù muốn dạy, sợ là cũng có lòng mà không có sức a.

Xích Hỏa hừ hừ, lạnh nhạt liếc nhìn Dương Khai, ánh mắt bén nhọn như muốn đem hắn thiên đao vạn quả, ngược lại cũng không nói thêm gì nữa.

Lạc Lê vẫn một mực không mở miệng nói chuyện, an tĩnh ngồi một chỗ bỗng nhiên nói: -Người đã đưa đến rồi, Lạc Hải đại nhân nếu là muốn đem hắn đi, xin mời đi liền đi.

Về phần sau khi Lạc Hải dẫn Dương Khai đi rốt cuộc muốn làm cái gì, cũng không phải là Lạc Lê cần phải suy nghĩ rồi.

Nàng và Dương Khai không có giao tình gì, tự nhiên sẽ không vì hắn mà đắc tội Lạc Hải.

Trước mắt nàng chỉ muốn nhanh chóng tiễn Lạc Hải và Xích Hỏa ra khỏi Băng Tuyệt Đảo.

Nàng ngay cả tâm tư truy cứu việc Dương Khai đả thương Nhiễm Vân Đình, đại náo Băng Tuyệt Cốc cũng đều không có.

Nàng luôn có một loại cảm giác bất an, một loại cảm giác tim đập nhanh vấn vít trong lòng, dường như không nhanh chóng để Dương Khai đi thì sẽ có đại sự gì đó lập tức xảy ra.

Lạc Hải nghe vậy gật đầu, nhìn Lạc Lê cười nói: -Lần này bổn tọa không mời mà tới, làm phiền nơi này, mong Lạc Lê sư muội thứ lỗi, ân, sau này Lạc Lê sư muội nếu có thời gian rảnh, có thể đến Thúy Vi Tinh làm khách, bổn tọa nhất định quét dọn giường chiếu nghênh đón.

Lạc Lê lạnh nhạt nói:

- Tất có một ngày phải đi viếng thăm, Lạc Hải đại nhận nếu đã tìm được học trò tốt, thiết nghĩ cũng vội vàng trở về Thúy Vi Tinh dốc lòng dạy bảo, Lạc Lê không tiễn.

Nàng trực tiếp hạ lệnh trục khách.

Nào biết chỉ là Lạc Hải khẽ cười, cũng không có ý đứng dậy cáo từ, mà là liếc nhìn Dương Khai, phất tay nói: -Không vội, chuyện của bổn tọa quả thật đã xong, nhưng Xích Hỏa huynh lần này đến quý đảo, cũng có chuyện quan trọng, bổn tọa đợi hắn.

Lời vừa nói ra, Lạc Lê sắc mặt khẽ biến.

Chuyện mình lo lắng cuối cùng cũng tới sao? Lạc Hải mặc dù không nói rõ ràng, nhưng chỉ là một câu “đợi hắn”

liền khiến cho Lạc Lê ngửi thấy khí tức không tốt.

Chẳng khác gì là nói, lúc này Lạc Hải là đứng về phía Xích Hỏa rồi.

Mấy người Băng Lung và Nhiễm Vân Đình sắc mặt cũng không dễ nhìn, cảnh giác nhìn Xích Hỏa.

Hai đại thế lực Băng Tâm Cốc và Hỏa Diệu Tinh, ở Xích Lan Tinh tranh hùng, hơn mấy ngàn vạn năm không phân thắng bại, thực lực hai bên tương đương, nhưng hôm nay nếu là có Lạc hải nhúng tay vào mà nói, Băng Tâm Cốc tất sẽ rơi vào thế hạ phong.

Hơn nữa còn là hạ phong tuyệt đối, cho dù dựa vào Băng Tuyệt đại trận của Băng Tuyệt Đảo, chỉ sở đều không cách nào xoay chuyển cục diện.

Trong lúc đó, Băng Lung và các vị trưởng lão thần sắc phẫn uất, lại giận mà không dám nói.

Dương Khai ha ha cười đứng trong Băng Cung xem kịch, dường như không có cảm giác đã trở thành giam tù.

- Không biết Xích Hỏa ngươi lần này đến Băng Tuyệt Đảo, có chuyện quan trọng gì? Lạc Lê nhẹ thở dài, bình phục tâm tư quay cuồng, thận trọng hỏi.

Xích Hỏa ha ha cười, một đầu tóc đỏ như lửa bay múa, khí thế mười phần, gật gù đắc ý nói: -Chỉ là chuyện nhỏ, Lạc Lê cô không cần căng thẳng như thế.

Hắn vô cùng đắc ý, cùng Lạc Lê tranh đấu nhiều năm như vậy, mặc dù là nàng mấy ngày này đang luyện công bị thương, bản thân cũng không cách nào chiếm cứ thượng phong, nhưng hôm nay, bản thân đã lãnh hội được cảm giác chiến thắng, mặc dù có mùi vị cáo mượn oai hùm, nhưng Xích Hỏa rất hưởng thụ cảm giác này.

- Nói đi! Lạc Lê lãnh đạm nhìn hắn Xích Hỏa hắc hắc khẽ cười: -Lần này ta đến đây, chỉ là cần một người của quý phái.

Chương 1651: Đánh vào mặt

- Cần người? Cần người nào? Lạc Lê nhíu mày,

- Băng Tâm Cốc ta chắc hẳn không có người mà Xích Hỏa ngươi cần đi.

- Nói như vậy cũng đúng, quý phái quả thật không có người ta cần, nhưng… Xích Hỏa nói đến đây, hướng phía sau vẫy tay: -Tiểu xúc sinh, ngươi tự mình đứng ra nói đi, đây dù sao cũng là chuyện của ngươi.

Vệ Phong thần sắc vui mừng, vội vàng từ sau lưng Xích Hỏa đi ra, trước tiên là hướng Lạc Hải và mấy người Lạc Lê thi hành lễ, làm xong xuôi, lúc này mới đứng thẳng lưng, đang định mở miệng, lại bất ngờ cảm giác được một đạo ánh mắt lạnh như băng, đang nhìn chằm chằm vào mặt mình.

Ánh mắt đó sắc như kiếm, đâm thẳng vào tâm thần Vệ Phong, dọa hắn sắc mặt trắng bệch, ừng ực nuốt từng ngụm nước miếng.

Ngay một chữ cũng không nói ra lời.

Theo ánh mắt đó nhìn lại, Vệ Phong chỉ nhìn thấy Lạc Lê sắc mặt bất thiện đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt băng hàn, mặc dù không thi triển lực lượng gì, nhưng chỉ đơn thuần là ánh mắt đã khiến Vệ Phong như rơi vào hầm băng, dường như đã đặt thân vào vực sâu vạn trượng, xung quanh một mảng băng hàn dục ý đem hắn vùi lấp.

Vệ Phong chân đứng thẳng tắp, trong cổ họng khùng khục có tiếng, mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

Băng Lung và các vị trưởng lão trong lòng khẽ động, theo bản năng liếc nhìn Tô Nhan.

Khi Vệ Phong đứng ra, các nàng liền ý thức được Xích Hảo có chủ ý gì, tâm tư nhất thời lo lắng, trong lòng đều không thoải mái.

Đứa con trai này của tông chủ Hỏa Diệu Tông, để ý Tô Nhan không phải là ngày một ngày hai, một năm trước xảy ra tranh đấu cũng chính là vì Hỏa Diệu Tông lấy Tô Nhan làm cớ, muốn Băng Tâm Cốc giao Tô Nhan ra.

Phẩm tính đức hạnh của Vệ Phong là cái dạng gì, người của Băng Tâm Cốc hiểu rõ vô cùng.

Có thể nói như vậy, nếu như xuất thân của Vệ Phong ở Hỏa Diệu Tông không lớn như vậy, nếu Vệ Phong không phải là con trai Vệ Thanh, thì hắn cả đời này ngay cả Thánh Vương Cảnh cũng không thể đột phá được.

Mặc dù hắn chiếm được rất nhiều ưu thế trời ban, dựa vào vô số linh đan diệu dược và thánh tinh chất đầy, cũng chỉ là đem tu vi đẩy lên đến trình độ Phản Hư Cảnh.

Ngay cả thế của bản thân cũng không cách nào luyện ra được! Đây có lẽ là võ giả Phản Hư Cảnh duy nhất của cả Tinh Vực không có thế tràng của bản thân, đủ để trở thành trò cười cho thiên hạ.

Tư chất Vệ Phong không sạch, có vết nhơ.

So sánh với hắn, Tô Nhan quả thật là kiều nữ được thiên địa tạo hóa.

Hai người như vậy vốn vĩnh viễn không nên giao tiếp với nhau.

Nhưng là có một lần khi Tô Nhan ra ngoài tu luyện, lại bị Vệ Phong vô tình gặp được, lập tức muốn đem người này làm của riêng mình.

Hỏa Diệu Tông lần này làm lớn chuyện! Phẩm tính đức hạnh của Vệ Phong quả thật ác liệt, nhưng hắn là con trai Vệ Thanh, xuất thân không thấp, Hỏa Diệu Tông cho là Vệ Phong nhìn trúng Tô Nhan chính là phúc khí của Tô Nhan… Lần này Xích Hỏa dẫn theo Vệ Phong tới Băng Tâm Cốc, hơn nữa còn để hắn đứng ra nói chuyện, mục đích này không cần nói ra cũng biết.

Gia hỏa xấu xí không chịu nổi này mới chỉ là bị Thái Thượng trưởng lão nhìn cho một cái đã sợ đến mức muốn ngất xỉu, ngay cả lời nói cũng không lanh lợi.

Sắc mặt của Xích Hỏa cũng vô cùng khó coi, bộ dạng này của Vệ Phong, quả thật là làm mất mặt Hỏa Diệu Tông.

Lão tức giận đá một đá suýt nữa đem Vệ Phông đạp ngã xuống đất.

- Đồ vô dụng! Có lão phu làm chủ cho ngươi, sợ cái gì, có sao nói vậy, để lão phu xem xem người rốt cuốc có phải là nam nhân hay không! Xích Hỏa lớn tiếng quát lên.

Dường như là bị Xích Hỏa mắng cho ra bực tức, lại dường như là nhận được bảo đảm của Xích Hỏa, lá gan của Vệ Phong liền to hơn nhiều, sắc mặt đỏ lên, cắn răng, duỗi tay chỉ vào Tô Nhan nói: -Ta muốn nữ nhân tên là Tô Nhan này! Các trưởng lão Băng Tâm Cốc biều tình tức giận! Nhiễm Vân Đình mặt trầm như nước.

Nụ cười trên mặt Dương Khai từ từ thu lại, ánh mắt biến thành băng hàn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vệ Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong.

Từ lúc bước vào Băng Cung này, Dương Khai liền phát hiện gia hỏa sợ hãi rụt rè này không ngừng nhìn về phía Tô Nhan, hắn cũng không để ý đến, vốn dĩ Tô Nhan trời sinh lệ chất, rất thu hút ánh mắt của nam nhân, nhưng là sau khi Vệ Phong nói ra lời như thế, hắn lập tức hiểu rõ, đối phương không phải chỉ là nhìn vài lần thôi, mà là muốn bá chiếm! Dương Khai trong lòng nổi lên sát cơ, lạnh lùng nhìn Vệ Phong, biểu tình đó và ánh mắt nhìn Vệ Phong lúc trước giống nhau.

Giống như nhìn một người chết! Lúc này Tô Nhan chuyển ánh mắt, lông mày nhíu lại, hồ nghi hướng về phía Vệ Phong đánh giá.
Nàng dường như lúc này mới tỉnh táo, lúc trước tâm tư của nàng đều đặt trên người Dương Khai, tất cả ngoại giới đều không quấy nhiễu đến nàng.

- Là ngươi? Tô Nhan nhận ra Vệ Phong, lãnh đạm nói: -Thế nào, lần trước đã bị dạy dỗ còn chưa đủ sao? Còn muốn đến chịu đòn? Lời nói bình thản nhưng lại khiến Vệ Phong run rẩy sợ hãi như con thỏ bị kinh động nhảy vội lên, vội vàng trốn sau lưng Xích Hỏa, tìm cảm giác an toàn.

Biểu hiện của Vệ Phong đáng ghét không chịu nổi, Xích Hỏa cũng cảm thấy quá mất mặt, khuôn mặt già nua đen xì như đít nồi.

Đến ngay cả Lạc Hải sống chết mặc bay đứng ngoài cuộc cũng đều chậm rãi lắc đầu.

- Quen biết hắn? Dương Khai hỏi? Tô Nhan lắc lắc đầu: -Không tính là quen biết, lần trước hắn nói năng lỗ mãng, đánh gẫy mấy cái xương sườn của hắn, thì ra tên này là người Hỏa Diệu Tông, chẳng trách đáng ghét như vậy.

Nói xong, lại thở dài một tiếng: -Nếu sớm biết, nên trực tiếp giết chết cho rồi.

- Lần sau không cần nhẹ tay.

Dương Khai vỗ vỗ mu bàn tay Tô Nhan.

Tô Nhan cười cười, nhẹ gật đầu.

- Ngươi…ngươi…ngươi thật là to gan! Vệ Phong mặc dù khiếp đảm vô năng, nhưng lúc này cũng cảm thấy có chút tức giận nổi lên, bản thân đối với Tô Nhan nhớ mãi không quên, gần như ngày nhớ đêm mong, đối phương ngay cả xuất thân của mình cũng không biết.

Xem ra, nàng khẳng định cũng không biết tên của mình.

Vệ Phong lúc này có một loại cảm giác bi thương, hơn nữa nàng cùng với nam nhân vô liêm sỉ kia thân mật như vậy, càng hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của mình, đây quả thật là vô cùng nhục nhã.

- Ngươi nhớ kĩ cho ta, đợi ngươi qua cửa, ta cho ngươi biết ta lợi hợi thế nào! Vệ Phong bộ dáng thành khẩn quát lên.

- Muốn chết! Dương Khai trong mắt lóe lên hàn quang, mạnh mẽ phất tay quạt về phía Vệ Phong.

Một bàn tay thánh nguyên rõ ràng khả biện thản nhiên xuất hiện, như cuồng phong vũ bảo đến gần trước mặt Vệ Phong, trong bàn tay thánh nguyên ẩn chứa tàn phá hoại kinh khủng.

Vệ Phong sợ đến choáng váng, cả người lạnh run, sắc mặt trắng xanh, vội vàng nói: -Thái Thượng trưởng lão cứu ta! -Tiểu tử to gan, trước mặt lão phu cũng dám động chân động tay! Xích Hỏa hừ lạnh một tiếng, giơ tay ra, nắm chặt lăng không, bàn tay thánh nguyên kia lập tức chia năm xẻ bảy, trực tiếp bị Xích Hỏa bóp vụn.
Đúng lúc này, trong năng lượng vỡ vụn, có một đoàn năng lượng vi diệu vặn vẹo nhuyễn động, hóa thành một thanh kiếm sắc bén, bỗng nhiên bắn ra, bất ngờ không kịp đề phòng, từ má trái Vệ Phong xuyên qua sang bên má phải.

Xích Hỏa sắc mặt đại biến! Lạc Hải cũng nhướng mày, kinh ngạc liếc nhìn Dương Khai.

Lạc Lê trong đôi mắt đẹp lại nổi lên tia sáng kỳ dị, nhẹ nhàng gật đầu.

Ba người đều nhìn ra, không phải Dương Khai ẩn giấu ám kích gì trong bàn tay thánh nguyên kia, mà là hắn khống chế thánh nguyên của mình đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, sau khi bị Xích Hỏa đánh tan, vẫn có thể nhanh chóng khôi phục, hình thành sát khí.

Sát thương như vậy, uy lực bình thường không lớn, mặc dù là thực lực của Vệ Phong, muốn phòng ngự cũng rất dễ dàng.

Nhưng biểu hiện của Vệ Phong quả thực không thể chịu nổi, lại không thể phát hiện, cứ như thế bị kình khí kia đả thương.

Máu tươi từ hai bên má chảy ra ròng ròng, đến lúc này Vệ Phong mới cảm thấy đau đớn kịch liệt, khuôn mặt như bị hỏa thiêu, có lực lượng mơ hồ xuyên qua vết thương, rót vào trong máu thịt.

Hắn hét lên thảm thiết, tay ôm chặt hai bên má, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khiến người khác không cách nào nhìn thẳng.

Các trưởng lão Băng Tâm Cốc chậm rãi lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ khing bỉ cùng chán ghét rõ ràng.

Người như vậy, cũng vọng tưởng có được Tô Nhan? So với hắn, Dương Khai quả thực vĩ ngạn vô biên, cùng với Tô Nhan quả thật là trời đất tác thành.

Lão quái Xích Hỏa sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhìn chằm chằm Dương Khai, thanh ầm trầm thấp từ trong cổ họng đè nén đi ra, như mãnh thú phát cuồng: -Tiểu tử, ngươi chết chắc rồi! Trước mặt mình, hai má Vệ Phong bị đâm thủng, đây không đơn giản là Vệ Phong bị đánh vào mặt.

Xích Hỏa hắn cũng bị đánh vào mặt, Hỏa Diệu Tông cũng bị đánh vào mặt! Xích Hỏa lão quái không thể nhịn được nữa.

Giống như hùng sư ngủ đông, một cỗ khí tức khó mà tưởng tượng được từ trong cơ thể Xích Hỏa gào thét, mọi người ở Băng Tâm Cốc không khỏi biến sắc.

Dương Khai lại vẫn như cũ vân đạm phong khinh, lãnh đạm nhìn lão giả đầu đầy tóc đỏ này, khóe miệng nổi lên một nụ cười châm chọc.

- Xích Hỏa! Lạc Hải nhíu mày khẽ quát một tiếng, -Làm chính sự! Hắn tự nhiên không để Xích Hỏa giết Dương Khai, Xích Hỏa lần này mượn uy thế của hắn đến cưỡng bức Băng Tâm Cốc, hắn nguyện ý mắt nhắm mắt mở, chỉ cần Xích Hỏa khong truy cứu bí mật trên người Dương Khai là được.

Nhưng Xích Hỏa nếu muốn động thủ với Dương Khai, hắn cũng không thể thờ ơ không quản.

Trước khi chưa khai phá được bí mật mà Dương Khai có, ai cũng không thể động thủ với hắn.

Nghe vậy, khí tức trong cơ thể Xích Hỏa liền như ngọn lửa bị chậu nước lạnh hắt vào, lập tức dập tắt, lão dường như cũng phản ứng kịp, chỉ lạnh lùng nhìn Dương Khai, thần sắc bất thiện.

- Thái Thượng trưởng lão làm chủ cho ta, giết hắn, giết hắn, xin Thái Thượng trưởng lão làm chủ cho ta a! Vệ Phong một chút nhãn lực cũng không có, vừa bi thảm vừa hò hét.

Xích Hỏa hít sâu một hơi, trong ngực phập phồng kịch liệt.

Lão phu sao lại đem theo trò cười này đến Băng Tâm Cốc? Lúc này, hắn hận không thể một tát đánh Vệ Phong thịt nát xương tan.

Trong lòng đã định chủ ý, lần này sau khi trở về, nhất định sẽ đem Vệ Phong nhốt ở Hỏa Diệu Tông, trọn đời không cho hắn ra ngoài, nếu không hắn đi đến đâu, đều cũng sẽ làm mất mặt Hỏa Diệu Tông.

Hỏa Diệu Tông có cái loại này, quả thật là thần linh không quyến! -Ngươi câm miệng! Xích Hỏa nhẹ nhàng quát một tiếng.

Tiếng gào thét của Vệ Phong liền im bặt, căn bản không dám làm trái ý nguyện của Thái Thượng trưởng lão, chỉ là đau đớn xuyên tâm này càng khiến hắn thần sắc vặn vẹo, phối hợp với máu tươi đỏ thẫm, khiến hắn nhìn quỷ mị thật đáng sợ.

Tay hắn ôm mặt, ánh mắt lóe lên, ai cũng không dám nhìn, cuối cùng chỉ có thể nhìn mặt đất dưới chân, không nói một lời.

- Tiểu tử, ngươi rất có khí phách, Lạc Hải huynh đã có ý che chở cho ngươi, vậy chuyện lần này lão phu không tính toán với ngươi, muốn cảm ơn, thì cảm ơn Lạc Hải huynh ấy! Xích Hỏa phẫn nộ nói lời xã giao, ngẩng đầu nhìn Lạc Lê, mở miệng nói: -Lần này lão phu đến đây ngươi cũng đã rõ, vãn bối vô dụng này của ta nhìn trúng vị cô nương kia, mong nàng cùng ta về Hỏa Diệu Tông!

Chương 1652: Đệ tử bị vứt bỏ

Lúc nói lời này, khóe miệng Xích Hỏa co quắp, ngay cả trong lòng hắn cũng thấy Vệ Phong quả thực không xứng với Tô Nhan, ngay cả tư cách xách dép cho người ta cũng không có.

Nhưng đây chính là một cơ hội tốt tấn công Băng Tâm Cốc, chỉ cần có thể ở đây bức bách Băng Tâm Cốc thỏa hiệp, vậy Hỏa Diệu Tông liền có thể chiếm thế thượng phong trong tranh đấu sau này, Điểm quan trọng nhất, có thể mượn chuyện lần này, công kích tâm tình Lạc Lê, khiến trong lòng nàng xuất hiện sơ hở.

Chuyện này nếu thành, ngày sau tất sẽ trở thành bóng ma trong lòng Lạc Lê, tu vi không cách nào tiến bộ thêm.

Mà bản thân tu vi của lão lại có thể tiến bộ hơn, sẽ không bao lâu nữa, Xích Lan Tinh sau này nhất định là thiên hạ của Hỏa Diệu Tông.

Xích Hỏa vừa dứt lời, Nhiễm Vân Đình liền bước lên trước một bước, thần sắc lạnh lùng nói:

- Si tâm vọng tưởng, Tô Nhan vẫn là đệ tử hạch tâm của Băng Tâm Cốc ta, sao có thể gả cho người ngoài? Nàng cả đời này chỉ có thể ở Băng Tâm Cốc, không đi đâu hết! Xích Hỏa hắc hắc cười quái dị, nhìn Nhiễm Vân Đình nói: -Nếu như lão phu không có nhìn lầm, nàng tu luyện chính là bí mật bất truyền của Băng Tâm Cốc các ngươi, Băng Ngọc Công đi? -Như thế thì sao? Nhiễm Vân Đình không biết lão đang có cái chủ ý quỷ quái gì.

- Là đúng, vậy càng dễ chứ sao, lão phu thấy nàng đã động phàm tâm, Băng Tâm bị long đong, đã bị công pháp cắn trả, tựa hồ còn không nhẹ đâu…Ân, với tình hình như vậy của nàng, chỉ sợ không dùng được một hai năm nữa, một thân tu vi sẽ tan hết, cuối cùng chỉ là một người bình thường, có tác dụng gì với Băng Tâm Cốc ngươi?

Nhiễm Vân Đình sắc mặt khẽ biến, thầm nghĩ lão quái Xích Hỏa nhãn lực tinh thông.

Tình hình của Tô Nhan rất bí mất, cũng chỉ có sư phụ là nàng mới có thể cảm nhận được một chút.

Lại không nghĩ tới Xích Hỏa lần đầu gặp Tô Nhan liền đã phát hiện ra.

Lúc này, Nhiễm Vân Đình sắc mặt lo lắng vô cùng, liếc nhìn Tô Nhan, trong mắt vẻ thất vọng rõ ràng.

Nhưng Tô Nhan như không nhìn thấy, thâm chí thần sắc không có gì biến hóa, vẫn chỉ là khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc mỉm cười, đứng ở bên kia, dựa vào người Dương Khai, dường như với nàng mà nói, tu vi thực lực chỉ là phù vân, chỉ cần có thể ở cùng với Dương Khai, có chết cũng đáng.

Nhiễm Vân Đình càng thêm thất vọng.

- Tô Nhan… Dương Khai vẻ mặt đầy ngạc nhiên, nhìn người đứng bên cạnh mình, đôi mặt đẹp vẫn luôn chăm chú vào giai nhân của mình.

Hắn vội vàng phóng ra thần niệm, thăm dò trong cơ thể Tô Nhan.

Cuối cùng cũng nhận thấy có chỗ không thỏa đáng.

Khí tức trong cơ thể Tô Nhan quả thật có chút phù trầm bất định.

Rõ ràng là có dấu hiệu bị công pháp bản thân tu luyện cắn trả.

Tình hình như thế tạm thời vẫn còn nhẹ, nhưng nếu là thời gian dài, nhất định sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.

- Không sao.

Tô Nhan nhẹ nhàng mỉm cười.

Thần sắc điềm tĩnh, không mảy may vì vận mệnh của mình mà lo lắng.

- Ta sẽ nghĩ cách hóa giải cho nàng.

Dương Khai hít sâu một hơi, biểu tình ngưng trọng nhìn nàng, bảo đảm nói.

- Ngươi có thể tự sát liền có thể hóa giải cửa ải khó khăn trước mặt này của nàng.

Nhiễm Vân Đình một cỗ tức giận dâng lên, hướng Dương Khai quát khẽ.

- Sư tôn, xin người đừng nói những lời này!

Tô Nhan thu lại nụ cười trên mặt, nhíu chặt lông mày, biểu tình nghiêm túc, -Sư đệ nếu là chết đi, ta cũng không muốn sống một mình! Nhiễm Vân Đình há miệng, kinh ngạc nhìn Tô Nhan, lô ra biểu tình kinh ngạc.

Tô Nhan cũng là lần đầu tiên dùng thái độ như vậy nói chuyện với mình, điều này khiến cho Nhiễm Vân Đình vô cùng chấn động.

Từ trước đến nay, Tô Nhan đối với mình đều là gọi dạ bảo vâng, bản thân bất luận muốn nàng làm gì, đệ tự này đều có thể gấp trăm gấp nghìn lần hoàn thành, khiến bản thân vô cùng hải lòng, vô cùng xem trọng.

Nhưng hôm nay, nàng lại đối đầu với mình.Xem ra, bản thân vất vả dạy dỗ nàng, kỳ vọng nàng báo đáp sư tôn này, trong lòng nàng vẫn còn không quan trọng bằng một tiểu tử chưa ráo máu đầu.

Nhiễm Vân Đình cười lạnh một tiếng, sắc mặt băng hàn, thật sâu nhìn Dương Khai một cái, dùng một loại ngữ khí trầm thấp nói: -Tiểu tử, ngươi làm hại Tô Nhan, cho dù ngươi chết, cũng không chuộc được tội nghiệt của ngươi! Sau khi nói xong, nàng lần nữa lui trở về, nhắm mắt lại, dường như không muốn nghĩ tới chuyện kế tiếp.

- Ta có làm hại sư tỷ hay không, không phải ngươi nói là được, ngươi coi là gì? Dương Khai hừ lạnh.

- Được rồi, kịch vui dừng lại ở đây! Xích Hỏa đứng dậy, đôi con ngươi như hỏa diễm thiêu đốt, hướng Lạc Lê nhìn chằm chằm: -Lão phu đã nói rõ ý đến đây, Lạc Lê, ngươi nên đưa ra lựa chọn, giao người ra đây, lão phu có thể rút lui, nếu không giao… Trong lời nói của hắn cẩn chứ ý uy hiếp rõ ràng.

Các trưởng lão Băng Tâm Cốc sắc mặt đều đại biến.

Lạc Lê lạnh lùng nhìn Xích Hỏa, lại quay đầu nhìn Lạc Hải, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:

- Đây là ý của Lạc Hải đại nhân sao? Nàng so với ai cũng hiểu hơn hết, Xích Hải lần này dám phách lối như thế đến Băng Tuyệt Cốc, hơn nữa không coi ai ra gì chọn lấy đệ tử ưu tú nhất của cốc, nghiên cứu căn nguyên này, vẫn là vì có Lạc Hải ở phía sau làm chỗ dựa! Không có Lạc Hải mà nói, Xích Hỏa ngay đến trong vòng nghìn dặm phương viên Băng Tuyệt Đảo cũng không dám tùy ý đặt chân lên.

Lạc Hải nghe vậy liền cười, ôn hòa nói: -Lạc Lê sư muội nói như vật thật không có đạo lý, chuyện này là chuyện giữa Băng Tâm Cốc và Xích Hỏa Hỏa Diệu Tông, bổn tọa chỉ là may mắn gặp dịp, tham gia náo nhiệt mà thôi.

Lời nói xoay chuyển, Lạc Hải lại nói: -Nhưng bổn tọa lại cảm thấy Xích Hỏa nói cũng không sai, đệ tử tên Tô Nhan này tư chất quả thật không tầm thường, lại bị Băng Ngọc Cung cắn trả, chỉ sợ sau này khó mà thành đại khí, không bằng gả cho Vệ Phong, hai nhà các ngươi vừa hay có thể kết làm thông gia, hóa giải ân oán giữa hai phái, sau này chung sống hòa thuận, chẳng phải tốt hơn sao? Nghe hắn nói như vậy, Lạc Lê sắc mặt khẽ trầm, biết Lạc Hải đây là đứng về phía Hỏa Diệu Tông.

Về phần nói là kết làm thông gia, hóa giải ân oán giữa hai phái, đây quả thực là chuyện hoang đường.

Hai đại tông môn đã tranh đấu mấy nghìn vạn năm ở Xích Lan Tinh, ân oán giữa hai bên đã có thể nói là huyết hải thâm thù, căn bản không có khả năng hóa giải, trên đời này, một ngày có Hỏa Diệu Tinh thì không có Băng Tâm Cốc, một ngày có Băng Tâm Cốc thì không có Hỏa Diệu Tinh, hai tông môn sẽ vĩnh viễn tiếp tục tranh đấu, không chết không thôi.

- Ta hiểu rồi.

Lạc Lê nhẹ nhàng gật đầu, nhắm mắt lại, hiển nhiên là rơi vào trong lựa chọn khó khăn.

Không ai làm phiền nàng, các trưởng lão Băng Tâm Cốc toàn bộ đều nhìn Lạc Lê, muốn biết nàng sẽ đưa ra đáp án như thế nào.

Lạc hải vẻ mặt vân đạm phong khinh, yên tỉnh thưởng trà.

Xích Hỏa lại là bộ dáng đắc ý, hắc hắc cười quái dị không ngừng.

Hắn không sợ Lạc Lê không đáp ứng, lần này có Lạc Hải đi cùng cáo mượn oai hùm làm lớn chuyện, chính là đứng trên đầu Băng Tâm Cốc, về phần nha đầu gọi là Tô Nhan kia, chỉ là con cờ tranh đấu mà thôi.

Không có Tô Nhan, cũng có thể có Trương Nhan, Vương Nhan…Băng Tâm Cốc có nhiều nữ đệ tử như vậy, còn sợ không tìm được một người thích hợp sao? Vệ Phong cũng không bi thảm rồi, lúc này hắn liền như là mèo ngửi thấy mùi cá, con ngươi đảo tròn, mặc dù hai bên má đau đến xuyên tâm, lại vẫn là vẻ mặt nụ cười tàn nhẫn nhìn Tô Nhan, ánh mắt đó liền như là nhìn thấy đồ chơi của mình, ánh mắt tục tĩu âm tà.Trong lòng lại đang âm thầm nảy sinh ác độc, đợi đến khi có Tô Nhan trong tay sau này nên hành hạ nữ nhân này thế nào, dạy cho Dương Khai biết cái giá phải trả khi trêu chọc mình.

Dương Khai và Tô Nhan hai ngươi sóng vai đứng ở giữa Băng Cung, giống như người ngoài cuộc.

Không ai đi quan tâm cảm nhận và ý kiến của bọn họ, trong đối thoại và đàm phán của các cao tầng này, hai người bọn họ căn bản là không có quyền phá ngôn.

Trong đôi mắt đẹp rạng ngời hạnh phúc của Tô Nhan nổi lên một tầng ưu tư nhàn nhạt, bàn tay nhỏ bé nắm tay Dương Khai càng thêm dùng lực.

Nàng âm thầm quyết định, nếu là Thái Thượng trưởng lão thật sự muốn thỏa hiệp, vậy nàng liền dùng tính mạng của bản thân vì Dương Khai tạo ra một đường hy vọng chạy trốn! Về phần bản thân nàng, cho dù là chết, cũng không thể đi đến Hỏa Diệu Tông kia.

Dương Khai thờ ơ lạnh nhạt, dường như chuyên này không hề liên quan đến mình, cẩn thận quan sát thần sắc biến hóa của Lạc Lê.

Một lúc sau, hắn mới thở dài một hơi, lại gần bên tai Tô Nhan nhẹ giọng nói: -Sư tỷ, có tin ta không? Tô Nhan không hề nghĩ ngợi, nhẹ gật đầu.

- Vậy được.

Dương Khai nhếch miệng cười, -Sư đệ bảo đảm với ngươi, hôm nay ai cũng không mang ngươi đi được, dám chủ ý muốn sư tỷ, ta liền khiến bọn họ phải chết! -Vậy sư tỷ liền mỏi mắt mong chờ.

Tô Nhan hướng Dương Khai nháy mắt.

Dáng vẻ tinh nghịch khiến Dương Khai nhìn đến ngây người, hắn từ trước đến nay chưa từng thấy Tô Nhan còn có một mặt như vậy, dường như là vì cận kề với nguy cơ, khiến nàng dám làm ra những chuyện trước nay chưa từng làm.

Hai người nói chuyện âm thanh mặc dù nhỏ, nhưng lại không qua được hai người Lạc Hải và Xích Hỏa.

Nghe Dương Khai mở miệng cuồng ngôn, hai vị Hư Vương Cảnh đều cười lạnh liếc nhìn Dương Khai, vẻ mặt khinh thường.

- Lạc Lê, đã đến lúc đưa ra quyết định rồi.

Lạc Hải có chút không kiên nhẫn thúc giục nói.

Hắn là nóng lòng muốn đưa Dương Khai về Thúy Vi Tinh, từ từ nghiên cứu bí mật trên người Dương Khai, đâu có nguyện ý ở đây trì hoãn thời gian.

Lạc Lê mở mắt, trong nháy mắt, mọi ánh mắt trong Băng Cung đều hướng về phía nàng.

Nàng đầu tiên là nhìn Tô Nhan, trong đôi mắt đẹp ẩn chứ chút áy náy, nhưng chỉ chợt lóe rồi biến mất, không để người khác phát hiện.

- Người, các ngươi mang đi đi, hy vọng sau này các ngươi có thể đối xử tốt với nàng! Lạc Lê nói xong, một thân khí thế bỗng nhiên trở nên có chút uể oải, uốn lượn như khí cầu bị đâm thủng, ngay cả sắc mặt cũng hơi tái đi.

Hiển nhiên đưa ra nhượng bộ này, đã trái với tâm nguyên của nàng, khiến nàng vốn có thương thế lại càng thêm họa vô đơn chí.

- Thái Thượng trưởng lão… Nhiễm Vân Đình khẽ quát một tiếng.

Mặc dù trong lòng đã đoán được, nhưng khi Thái Thượng trưởng lão đưa ra đáp án như vậy, cô ta vẫn là không cách nào tiếp nhận, sau khi hét lên một câu theo phản xạ có điều kiện, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là Thương tiếc nhìn Tô Nhan, lại thở dài một tiếng, trầm trọng nói: -Đây đều là con đường ngươi tự lựa chọn, sau này không được hối hận! Lúc này, cô ta cuối cùng quyết định buông tha Tô Nhan.

Trước không nói cô ta không cách nào hóa giải được sơ hở trên tâm cảnh của Tô Nhan, cho dù là có giữ Tô Nhan lại, sau này nàng cũng không làm được gì, vì một đệ tử như vậy, đặt Băng Tâm Cốc cả tông môn vào chỗ nguy hiểm, không đáng, dù là mệnh lệnh của Lạc Lê, cô cũng không cách nào làm trái được.

Thật sự vì Tô Nhan mà mất cả tông môn, vậy cô chính là tội đồ của Băng Tâm Cốc.

Cô sẽ không làm chuyện như vậy, tông môn và đệ từ bên trọng bên khinh, đã không cần nói cũng hiểu.

Cô nhắm mắt lại, không nhìn Tô Nhan nữa.

- Được! Xích Hỏa ha ha cười.

Đã bao nhiêu năm rồi, bản thân rốt cuộc hoàn toàn áp chế được Lạc Lê, làm cho nàng nhận thua trước mặt mình, mặc dù là mượn uy danh của Lạc Hải, nhưng kết quả như vậy chính là điều Xích Hỏa mong muốn nhìn thấy nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau