VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1636 - Chương 1640

Chương 1638: Ngươi tự giải quyết đi

Ngoài đảo có lầu các, tiếp giáp biển, sóng xanh nước biếc.

Du Tuyết Tình an bài Dương Khai ở lầu các liền dẫn những người khác đi, có những cô gái Băng Tâm Cốc thực lực không cao đến chăm sóc ăn ở của hắn.

Trước khi đi, Thanh Nhã còn đánh mắt bảo Dương Khai yên tâm.

Dương Khai cũng hiểu được.

Hiện tại hắn đã đến Băng Tuyệt Đảo, biết được Tô Nhan chỉ cách trăm dặm, khát vọng gặp lại giai nhân mãnh liệt hơn bất cứ khi nào. Nhưng hắn cũng biết Băng Tuyệt Đảo không phải chỗ bình thường, tự nhiên sẽ không tùy tiện xông vào.

Ngồi trong lầu các, trên tay Dương Khai cầm Băng Hồn Châu của Tô Nhan, ngồi yên không động đậy.

Không thả ra thần niệm, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng ở cách đó mấy trăm dặm, có một cỗ khí tức đang cùng không nhịp thở, cùng chung vui buồn.

Đó là khí tức của Tô Nhan.

Cùng lúc đó, Tô Nhan cũng ngồi trong băng thất, mắt khép chặt, lông mi dài khẽ run lên.

Hai người đều cảm thụ được tồn tại của nhau, cảm thụ nhịp đập trái tim.

Loại cảm ứng tâm linh vô hình, im lặng hơn bao lời nói, thân tâm hai người đều ấm áp.

Bỗng nhiên, hai người cùng mỉm cười, lực lượng tâm linh kỳ diệu bùng nổ trong mỗi người, vượt qua không gian thời gian ngăn cách, gặp nhau ở trung tâm Băng Tuyệt Đảo.

Dương Khai như nhìn thấy Tô Nhan yêu kiều đứng trước mặt, bóng dáng tồn tại 30 năm trong lòng tái hiện trước mắt.

Thậm chí hắn có thể cảm nhận được, Tô Nhan đang đưa tay chạm vào mình.

Hắn đáp lại.

Liên lạc tâm linh của hai người càng thêm chặt chẽ, dần hòa làm một.

Trao đổi không ngôn ngữ, nhưng hai bên đều cảm nhận rõ ràng mọi thứ của đối phương, biết được những gì đối phương đã trải qua, giống như tự mình trải qua.

Ở một nơi trong đảo, trong băng thất, Nhiễm Vân Đình đang tĩnh tọa bỗng nhiên cau mày, cảm nhận được gì, ngẩng đầu nhìn vào hư không, toát ra khó hiểu.

Lúc này, la bàn truyền tin có dao động thần niệm, nàng cầm lấy truyền thần niệm vào, nhận được tin tức bên trong, sắc mặt không khỏi trầm xuống: - Không ngờ Du sư muội tìm đến tiểu tử kia, thậm chí dẫn hắn đến Băng Tuyệt Đảo? Thì ra vậy, thì ra là tiểu súc sinh này đang quấy nhiễu tâm thần Tô Nhan!

- Tiểu súc sinh muốn chết! Trong mắt Nhiễm Vân Đình xẹt qua dữ tợn, lực lượng thần hồn mạnh mẽ tràn ra hư không, đánh vào một chỗ trên Băng Tuyệt Đảo.

Dương Khai đang giao hòa tâm hồn với Tô Nhan, căn bản không ngờ lại có người công kích mình.

Tâm linh giao hòa không giống lực lượng thần thức, nó không có sức sát thương hay phòng ngự gì, còn lực lượng thần thức lại có thể làm được.

Lực lượng Nhiễm Vân Đình vừa động, Dương Khai cảm giác cảm ứng tâm linh giữa mình và Tô Nhan bị mạnh mẽ cắt đứt. Không chỉ vậy, chấn động tâm linh làm sắc mặt hắn trắng bạch, suýt nữa phun máu.

- Là ai! Dương Khai mở mắt, sắc mặt khó coi.

Hắn tự nhiên cảm thụ được sát khí trong lực lượng cắt đứt cảm ứng tâm linh với Tô Nhan, giống như không thèm quan tâm sống chết của mình. Nếu không phải lực lượng thần thức của mình vượt xa người thường, chỉ lần này đã bị trọng thương.

Trọng thương như vậy là bị thương thần thức, linh đan diệu dược bình thường không thể tẩm bổ được.

Ánh mắt Dương Khai chợt phát lạnh, nhưng hắn lại nhanh chóng lắc đầu bất đắc dĩ.

Cách làm vừa rồi của mình thật quá đường đột, dù sao nơi này là Băng Tuyệt Đảo, tổng đà Băng Tâm Cốc. Vạn năm qua, mình là nam nhân đầu tiên bước chân lên đảo, lỗ mãng làm vậy, quả thật có chút đuối lý.

Nghĩ kỹ lại, Dương Khai bình ổn tâm tình, không so đo nữa.

Nhưng mà lực lượng thần thức kia không tầm thường, có thể là trong 5 trưởng lão đứng đầu Băng Tâm Cốc.

Chịu thiệt thòi, hắn cũng không dám hành động tùy ý nữa, dù sao luôn có cơ hội gặp lại Tô Nhan. Về phần an nguy c Tô Nhan, Dương Khai cũng không lo lắng, nói thế nào nàng cũng là đệ tử của đại trưởng lão Băng Tâm Cốc, ra tay quấy nhiễu mình, mặc kệ là vị trưởng lão nào, cũng sẽ không nặng tay với Tô Nhan.

Trong băng thất, Tô Nhan mở mắt, sắc mặt tái nhợt, khẽ hô lên: - Sư tôn! - Ngoan ngoãn đóng cửa tự ngẫm, nếu ngươi còn có hành động vừa rồi, không cần người khác ra tay, bổn trưởng lão sẽ đích thân lấy đầu tên tiểu súc sinh kia! Nhiễm Vân Đình giọng lạnh lùng vang lên bên tai Tô Nhan.

Sắc mặt Tô Nhan càng trắng hơn há miệng muốn nói gì, nhưng lại không nói được.

- Ngươi tự giải quyết đi! Nhiễm Vân Đình tựa hồ rất thất vọng với Tô Nhan, lạnh băng bỏ lại một câu, liền không còn phản ứng.

Trong băng cung nghị sự Băng Tâm Cốc, xa cách một năm, cao tầng trong cốc lại tụ tập.

- Cốc chủ, lần này triệu tập chúng tỷ muội, có chuyện gì quan trọng? Có trưởng lão lên tiếng.

Băng Lung cười ôn hòa, gật đầu nói: - Có một việc quan trọng, nhưng lại là chuyện vui.

- Ồ? Có chuyện vui gì? Mọi người tò mò.

- Du trưởng lão đã tìm được người thanh niên kia, còn dẫn hắn đến Băng Tuyệt Đảo. Băng Lung mỉm cười tuyên bố.

- Đã tìm được?

- Du sư muội quả nhiên có bản lĩnh, vậy cũng tìm được người, lập được công lớn!

- Tìm được thì tốt, tìm được thì tốt rồi! Hơn một năm, trong cốc chết không ít đệ tử, cũng nên rút trở về.

- Nhưng mà cốc chủ, có tra xét được vì sao người Hỏa Diệu Tông lại tìm hắn? Rốt cuộc trên người hắn che giấu bí mật gì, lại làm Hỏa Diệu Tông coi trọng như vậy.

- Chuyện này... bổn cung cũng không rõ, Du trưởng lão, người là ngươi dẫn về, có tra xét được gì? Băng Lung nhìn sang Du Tuyết Tình.

Người sau lắc đầu: - Trên đường trở về, ta đã bóng gió dò hỏi, nhưng tiểu tử này không trả lời. Nhưng theo ta quan sát, hắn không phải người thường.

- Sao lại nói vậy?

- Hắn.... phải là thiên tài trong thiên tài, Hỏa Diệu Tông Nghiêm Xích Lôi chết ở trên tay hắn.

- Cái gì? Nghiêm Xích Lôi chết trong tay hắn. Băng Lung biến sắc, cau mày nói: - Không phải nói người này chỉ là Phản Hư lưỡng tầng cảnh hay sao?

- Không sai, hắn quả thật chỉ là lưỡng tầng cảnh, nhưng lại có thể chiến đấu vượt cấp, cho nên mới nói hắn là thiên tài trong thiên tài.
- Vậy thì không tầm thường! Băng Lung gật đầu.

- Khương Hi cũng chết trong tay hắn. Du Tuyết Tình sắc mặt cổ quái. - Chiến đấu tay đôi, bị hắn đánh chết trong 20 nhịp thở.

- Khương Hi? Khương Hi nào? Băng Tâm Cốc ngũ trưởng lão híp mắt, toát ra thần sắc không thể tưởng tượng.

- Chính là Khương Hi kia.

- Sao lại thế được?

- Tuy rằng Khương Hi không xuất thân tông môn hiển hách gì, vẫn luôn là một người cô đơn, nhưng người này có nhiều lần kỳ ngộ, thực lực không kém, không phải Phản Hư bình thường, nghe nói Thế của hắn đã gần đại thành.

- Hắn là một trong những người có hy vọng thăng cấp Hư Vương Cảnh trên Xích Lan Tinh, làm sao lại bị thanh niên kia đánh chết, Du sư muội ngươi không nói đùa?

- Chuyện như vậy, ta làm sao nói đùa? Sư muội ta tận mắt thấy, còn có mười mấy đệ tử làm chứng. Du Tuyết Tình nghiêm mặt.

Chúng trưởng lão Băng Tâm Cốc kinh hãi nhìn nhau, có mấy người nhìn sang ngũ trưởng lão, muốn nghe ý kiến của nàng.

Trong mọi người ngồi đây, chỉ có nàng năm xưa từng giao chiến với Khương Hi, tự nhiên có quyền nói chuyện.

Ngũ trưởng lão không đẩy đưa, trầm ngâm rồi nói: - Ta chiến đấu với Khương Hi là 20 năm trước, tốn suốt một ngày mới đánh hắn trọng thương, nhưng không thể đánh chết hắn. Nếu đổi lại là hôm nay, ta cũng không chắc là đối thủ, trưởng lão Băng Tâm Cốc chúng ta, có thể đấu tay đôi với Khương Hi, sẽ không quá ba người!

Hít....

Tiếng hít hà vang lên, biểu tình các trưởng lão hết sức đặc sắc.

Ngũ trưởng lão không nói quá, chỉ nói sự thật, nhưng chính vì vậy, mới làm mọi người cảm thấy đáng sợ.

- Vậy chẳng phải nói, thực lực thanh niên này có thể xếp ba hạng đầu trong chúng ta?

- Hẳn chỉ mới lưỡng tầng cảnh, nếu để hắn thăng cấp tam tầng cảnh...

- Không chỉ vậy! Chống lại cùng đánh chết là khác nhau, hắn có thể giết Khương Hi, hơn nữa chỉ cần 20 nhịp thở, thực lực có thể chỉ đại trưởng lão mới chống đỡ được!

Chúng trưởng lão sắc mặt ảm đạm, lời này làm bọn họ ủ rũ, bởi vì dù cho đại trưởng lão tự mình ra tay, cũng không chắc có thể lấy mạng Khương Hi trong vòng 20 nhịp thở ngắn ngủi.

Hai mặt nhìn nhau một hồi, sắc mặt mọi người chỉ còn khiếp sợ.

- Đáng tiếc, hắn không phải nữ nhân. Băng Lung xoa trán, cười khổ.

Nếu như Dương Khai là nữa nhân, Băng Lung nhất định không tiếc mọi giá hấp thu hắn vào Băng Tâm Cốc. Nhân tài như vậy, ngày sau cơ hội thăng cấp Hư Vương Cảnh tuyệt đối cao hơn những Phản Hư Cảnh khác.

Sở dĩ Băng Tâm Cốc có thể trở thành một trong hai thế lực lớn trên Xích Lan Tinh, chính vì có một vị Hư Vương Cảnh trấn thủ. Nếu như thêm một vị nữa, vậy có thể hoàn toàn áp chế Hỏa Diệu Tông, vượt trội trở thành đại tông môn đứng đầu Xích Lan Tinh, một tay che trời.

- Không phải nữ nhân thì có sao, đệ tử Băng Tâm Cốc ta không phải cấm lập gia đình, tìm một đệ tử gã cho hắn là được rồi? Có một vị trưởng lão mỉm cười đề nghị.

- Ý này không tệ nhưng người ta chưa chắc đồng ý. Một vị trưởng lão bên cạnh lắc đầu. - Thực lực cùng tư chất của hắn xuất chúng như vậy, còn tuổi không lớn, nào không có nữ nhân đi theo? Nói không chừng có rất nhiều nữ nhân chịu đi theo hắn.

- Những thứ tục phấn đó, nào so sánh được với đệ tử tinh nhuệ Băng Tâm Cốc ta? Hắn có thể được lấy đệ tử tinh nhuệ Băng Tâm Cốc, chính là phúc khí của hắn.

- Lời này không sai.

Một đám trưởng lão xì xào, mỗi người phát biểu ý kiến, hận không thể tìm được một người thích hợp gả cho Dương Khai, trói hắn vào chiếc thuyền Băng Tâm Cốc.

Băng Lung ho khẽ, sắc mặt quái dị nói: - Các ngươi có phải đã quên, người Hỏa Diệu Tông cũng đang tìm hắn. Chỉ riêng Hỏa Diệu Tông, Băng Tâm Cốc ta sẽ không ngại gì, nhưng sau lưng chuyện này có thể dính líu đến Thúy Vi Tinh Lạc Hải đại nhân... Lỡ như chọc vị đại nhân này không vui, Băng Tâm Cốc ta không chắc có thể chịu nổi lửa giận của hắn.

Chúng trưởng lão đồng loạt biến sắc, trở nên im lặng.

Chương 1639: Xích hỏa.

- Thế này đi, bổn cung tìm cơ hội nói chuyện với hắn, tối thiểu cũng biết Lạc Hải đại nhân không phải vì hắn mà đến Xích Lan Tinh, rốt cuộc là vì chuyện gì. Nếu mọi chuyện không liên quan đến hắn, chúng ta nghĩ cách chiêu mộ hắn cũng không muộn, nếu như Lạc Hải đại nhân thật sự vì hắn mà tới... Băng Lung khẽ thở dài. - Đến lúc đó chỉ có thể giao hắn ra, đổi lấy bình yên cho Băng Tâm Cốc.

- Cốc chủ anh minh! Chúng trưởng lão đều đồng ý, không có dị nghị với quyết định này.

Tư chất tiềm lực của Dương Khai quả thật vượt bậc, có thể chiến đấu vượt cấp, tương lai hết sức có khả năng thăng cấp Hư Vương Cảnh.

Nhưng dù sao đó chỉ là tương lai, hôm nay hắn chỉ là Phản Hư lưỡng tầng cảnh mà thôi.

Cố kỵ một vị cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh cấp bậc Tinh Chủ, so với tương lai tốt lành nhưng lại hư vô xa xăm, bên nặng bên nhẹ, mọi người tự nhiên rõ ràng.

- Khi nào cốc chủ gặp hắn, bổn trưởng lão cũng sẽ đi! Ngoài băng cung bỗng truyền vào tiếng của Nhiễm Vân Đình.

Mọi người quay lại nhìn, thấy đại trưởng lão Nhiễm Vân Đình bước vào.

- Ồ? Đại trưởng lão cũng thấy hứng thú với hắn? Băng Lung có chút bất ngờ.

Tuy rằng thực lực Nhiễm Vân Đình không bằng nàng, nhưng chênh lệch giữa hai người có hạn, từ 30 năm trước nàng đem Tô Nhan về Băng Tuyệt Đảo, vẫn luôn dốc lòng bồi dưỡng đệ tử nhập thất này, không có hứng thú với chuyện khác.

Bây giờ lại chủ động đi gặp Dương Khai, tự nhiên làm Băng Lung kinh ngạc.

- Cảm thấy hứng thú, nhân tài xuất sắc như thế, bổn trưởng lão tự nhiên rất hứng thú! Nhiễm Vân Đình cười khẽ.

Không biết sao, mọi người lại cảm nhận hơi lạnh thấu xương, nhìn nhau, tràn đầy mờ mịt.

Cùng lúc, cách Băng Tuyệt Đảo ngàn vạn dặm, tổng đà Hỏa Diệu Tông nổi danh ngang Băng Tâm Cốc.

Tổng đà Hỏa Diệu Tông nằm ở chỗ tu luyện tốt nhất Xích Lan Tinh, non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, môi trường tuyệt vời, linh khí tràn đầy, các đệ tử tu luyện ở đây có tốc độ rất nhanh.

Hai thế lực lớn Xích Lan Tinh, trước giờ đều không phân thắng thua, nhưng những năm gần đây, Hỏa Diệu Tông đang dần chiếm thế mạnh, chủ yếu là vì có lời đồn thái thượng trưởng lão Băng Tâm Cốc luyện công sai lầm, bị trọng thương.

Thái thượng trưởng lão, tự nhiên là cường giả Hư Vương Cảnh, tuy rằng nàng sẽ không nhúng tay vào chiến đấu của tiểu bối, nhưng tin tức này có thể ảnh hưởng sĩ khí Băng Tâm Cốc.

Mấy năm qua Hỏa Diệu Tông cũng vững vàng, mơ hồ áp chế Băng Tâm Cốc.

Phía nam tổng đà Hỏa Diệu Tông, trong một mảnh rừng trúc, có mấy căn nhà tranh.

Những căn nhà tranh xây dựng rất đơn sơ, không có gì chú ý, sau lưng là núi, trước là hồ nước, vị trí cũng được, xung quanh nhà tranh là cây trúc đỏ rực.

Lúc này, có hai người ngồi trên ghế đá trước nhà tranh, bàn đá ở giữa có bàn cơ, hai bên trắng đen không ngừng chém giết.

Bên tay trái là một lão giả để râu đỏ rực, tuổi rất lớn, nhưng làn da hồng hào như mới sinh, giơ tay nhấc chân đều tràn đầy khí thế.

Còn đối diện hắn, lại là một nam nhân trung niên đầu thắt kim quan, mặc áo bào vàng.

Cách xa 30 trượng, còn có một nam nhân khí chất văn nhã lặng lẽ đứng yên ở đó, giống như pho tượng, chỉ là lúc ánh mắt nhìn về phía hai người thỉnh thoảng toát ra hướng tới.

Lão già tóc đỏ cùng nam nhân kim quan vẫn đang chơi cờ, bàn cờ đặc biệt như truyền ra tiếng đao thương chặt chém, ngựa hí vang rền, rung động tâm linh.

Tốc độ chơi cờ của lão già tóc đỏ rất nhanh, thường không cần nghĩ gì, tiện tay đặt xuống quân cờ, còn nam nhân kim quan lại thường hay cau mày suy nghĩ, hết sức cẩn thận đặt quân cờ xuống.

Trên bàn cờ, khí tức trắng đen càng thêm chói lọi, cờ đen của lão già tóc đỏ chiếm thượng phong, giáp công vây kín cờ trắng.

Thời gian trôi qua, nam nhân kim quan suy tư ngày càng lâu, sắc mặt càng thêm cẩn thận.

Còn lão già tóc đỏ cũng không thúc giục, chỉ nhắm mắt chờ đợi.

Bỗng nhiên, nam nhân kim quan toát ra mỉm cười quỷ dị, đặt xuống con cờ trắng, khốn cục cờ trắng như cây khô gặp mưa xuân, khôi phục mạnh mẽ, cờ đen đang khí thế hùng hồn bỗng rơi xuống hạ phong.

Lão già tóc đỏ trợn mắt, tràn đầy kinh ngạc.

Nghĩ hồi lâu, mới chầm chậm lắc đầu, cười khổ nói: - Kỳ nghệ của Lạc Hải huynh quả nhiên tăng lên không ít, lão phu không phải là đối thủ.

Nam nhân kim quan mỉm cười: - Xích Hỏa, không phải kỳ nghệ của ta vượt qua ngươi, mà là ngươi quá nóng vội, ý đồ cùng động tác của ngươi đều ghi rõ trên bàn cờ, bổn tọa chỉ cần gặp chiêu phá chiêu là được.

- Đi thẳng tiến thẳng như vậy mới phải chứ. Lão già tóc đỏ rung đùi đắc ý: - Đời người vừa ngắn vừa khổ, nào đâu ra suy nghĩ nhiều như vậy, ừ, trận này là ta thua. - Đa tạ!

Lão già tóc đỏ quay lại, vẫy tay.

Nam nhân nho nhã vẫn đứng xa 30 trượng thế mới tiến lên, đi tới gần hai người, cung kính hành lễ: - Vệ Thanh bái kiến thái thượng trưởng lão, bái kiến Lạc Hải tiền bối!

Lạc Hải gật đầu, đưa tay cách không nâng lên.

Nam nhân nho nhã là Vệ Thanh tông chủ Hỏa Diệu Tông, thân phận địa vị không thấp, dù cho Lạc Hải là Tinh Chủ Thúy Vi Tinh, cũng không thể tự phụ, huống gì hắn cũng có giao tình không kém với Xích Hỏa thái thượng trưởng lão Hỏa Diệu Tông, Vệ Thanh coi như vãn bối của hắn.

- Đến đây có chuyện gì? Xích Hỏa nhìn Vệ Thanh.

Vệ Thanh cung kính nói: - Bẩm thái thượng trưởng lão, chuyện Lạc Hải tiền bối căn dặn đã có đầu mối.

Trong mắt Lạc Hải xẹt qua tia sáng, nhanh chóng che giấu.

Xích Hỏa nhàn nhạt nói: - Báo đi!

- Mấy ngày trước, có thám tử thấy Băng Tâm Cốc thập tam trưởng lão Du Tuyết Tình dẫn một nam thanh niên thông qua pháp trận không gian vào Băng Tuyệt Đảo. Tuy rằng Băng Tâm Cốc phòng bị sâm nghiêm, thám tử không nhìn rõ mặt thanh niên đó, nhưng hẳn là người mà Lạc Hải tiền bối muốn tìm.

Nói xong, Vệ Thanh cung kính đứng sang một bên, không nói gì nữa.

Tuy rằng ở Xích Lan Tinh hắn ở dưới một người trên vạn người, nhưng ở trước mặt Lạc Hải cùng Xích Hỏa thì không dám sơ sẩy, biểu hiện rất ngoan ngoãn.

- Lạc Hải huynh, ngươi cảm thấy sao? Xích Hỏa nhìn sang Lạc Hải.

- Băng Tuyệt Đảo là tổng đà Băng Tâm Cốc, vạn năm qua cũng không cho nam nhân đặt chân. Lần này các nàng cho nam nhân đi vào, nói rõ rất coi trọng hắn, vậy có khả năng là người ta muốn tìm. Ha ha! Xem ra các nàng muốn lợi dụng tiểu tử này làm chút chuyện.

- Ừ, các nàng đơn giản chỉ là muốn làm thân với Lạc Hải huynh thôi, có lẽ là muốn tìm người hòa giải, hóa giải nguy cơ trước mắt. Xích Hỏa làm người thô thiển, nhưng đầu óc rất nhanh nhạy.

Lạc Hải cười mà không nói.

- Đúng rồi, Lạc Hải huynh, đã đến lúc này, ngươi có thể nói cho lão phu rốt cuộc là tìm tiểu tử kia làm gì? Hắn có chỗ nào đáng làm nhân vật như ngươi chú ý? Xích Hỏa thắc mắc hỏi, trong lòng hắn suy nghĩ chuyện này rất lâu, nhưng vẫn không có câu trả lời.

Có thể làm Lạc Hải chú ý như vậy, đơn giản là huyền bí đột phá Hư Vương tam tầng cảnh, hoặc là bí cấp Hư Vương thượng phẩm! Ngoài ra, trên đời này không còn gì để Lạc Hải chú ý.
Vật như vậy, Lạc Hải chú ý, Xích Hỏa cũng rất chú ý.

Nhưng mỗi lần thăm dò, Lạc Hải đều không trực tiếp trả lời, làm Xích Hỏa bất đắc dĩ.

- Không phải bổn tọa đã nói với ngươi rồi sao, tiểu tử kia với tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh xông qua thí luyện Huyết Ngục, tư chất không kém. Vừa lúc bổn tọa không có truyền nhân y bát, muốn nhận hắn làm đồ đệ, kế thừa đại thống của bổn tọa! Lạc Hải cười hì hì nói.

- Thì ra vậy! Thế thì là phúc khí của tiểu tử kia! Xích Hỏa gật đầu cười to, trong lòng khinh thường, hiển nhiên không tin là thật.

Lạc Hải hiện là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lại có căn nguyên tinh tú, ngày sau rất có khả năng đột phá tam tầng cảnh, làm sao lại vội vàng thu đồ đệ truyền thừa y bát?

Nói lại, dù muốn thu đồ, cũng không thể hưng sư động chúng như vậy. Một vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh nếu muốn thu đồ đệ, nhất định sẽ có vô số thiên tài tranh nhau bái sư, nào có như Lạc Hải theo đuổi người ta, cưỡng chế thu đồ?

Thiên tài tư chất nghịch thiên thế nào đi nữa cũng không thể khiến Lạc Hải làm đến thế này!

Trong đó nhất định có điều mờ ám.

- Nếu như Băng Tâm Cốc đã tìm được tiểu tử kia, vậy bổn tọa đi một chuyến. Lạc Hải nói rồi, chầm chậm đứng lên.

- Lão phu cũng đi! Xích Hỏa cười hắc hắc.

Lạc Hải liếc qua hắn, gật đầu nói: - Cũng được, Băng Tuyệt Đại Trận của Băng Tâm Cốc uy lực không kém, có Xích Hỏa huynh đi cùng, vậy chuyến này sẽ rất nhẹ nhàng.

Hắn không có ý từ chối.

- À, đúng rồi, Vệ Thanh gọi tiểu tử không nên thân của ngươi đến gặp lão phu, lão phu dẫn hắn đi xem phong cảnh Băng Tuyệt Đảo! Xích Hỏa lại quát gọi Vệ Thanh.

- Thái thượng trưởng lão muốn dẫn Vệ Phong đi Băng Tuyệt Đảo? Vệ Thanh ngẩn ra, hoảng sợ nói: - Tiểu tử kia....

Con trai mình là thứ đức hạnh gì, bản thân mình quá rõ.

Thân là con của tông chủ, tư chất không xuất sắc gì, đã qua nhiều năm, vô số linh đan diệu dược, tài nguyên tu luyện gấp mấy lần, còn được mình quán đính cho hắn, nhưng đến nay cũng chỉ miễn cưỡng bước chân vào Phản Hư nhất tầng cảnh.

Tuy rằng đến Phản Hư Cảnh, nhưng làm thế nào hắn cũng không ngưng luyện ra Thế!

Cả đời này, chỉ sợ đến chết cũng kẹt ở Phản Hư nhất tầng cảnh, căn bản không có thực lực Phản Hư Cảnh.

Nói cách khác, hắn chỉ mạnh hơn Thánh Vương Cảnh, bất kỳ Phản Hư Cảnh nào ngưng luyện ra Thế đều có thể dễ dàng đánh bại hắn.

Từ trước đến nay thái thượng trưởng lão không thích Vệ Phong, cảm thấy hắn làm hỏng danh tiếng tông môn, thậm chí có lần đánh hắn một chưởng trọng thương.

Nhưng hôm nay, vì sao thái thượng trưởng lão lại làm vậy, muốn dẫn hắn đi Băng Tuyệt Đảo?

- Lôi thôi cái gì, bảo ngươi đi thì đi! Lão phu lại không giết hắn! Tính tình Xích Hỏa nóng nảy, thấy Vệ Thanh chần chờ không đáp, không khỏi giận dữ quát.

- Rõ! Vệ Thanh toát ra sợ hãi, vội vàng thối lui.

Lạc Hải cau mày nhìn Xích Hỏa, không biết hắn đang làm cái gì.

Băng Tuyệt Đảo không phải chỗ bình thường, dù cho Lạc Hải thân là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, cũng hết sức kiêng kỵ Băng Tuyệt Đại Trận. Chuyến này hắn cùng Xích Hỏa là đủ rồi, dẫn theo một tiểu bối làm gì?

Hơn nữa còn là một tiểu bối mà Xích Hỏa cực kỳ không thích.

Nhíu mày suy nghĩ, Lạc Hải bỗng nhiên hiểu ra, lắc đầu cười khổ.

Xích Hỏa cười to nói: - Lạc Hải huynh, lần này đến lượt lão phu cáo mượn oai hùm.

- Chỉ một lần này thôi, nhưng cũng đừng quá đáng, thực lực Lạc Lê không kém, nếu thật bức ép nàng, khởi động Băng Tuyệt Đại Trận, hai ta sẽ phải chịu không ít khổ.

- Lão phu tự nhiên biết điều này, Lạc Hải huynh cứ yên tâm.

Chương 1640: Không cho cũng phải cho.

Không lâu sau Vệ Thanh mang một thanh niên quay về. Thanh niên này tướng mạo cũng không tệ, chỉ có chiếc mũi diều hâu cùng hốc mắt rõ đen như mực phá hủy chỉnh thể mỹ cảm, hơn nữa khí tức hư phù, vừa nhìn đã thấy là loại trầm mê tửu sắc miệng cọp gan thỏ. Lúc tới đây thanh niên này đang sốt, sắc mặt tái nhợt không ngừng nuốt nước miếng nhìn Xích Hỏa bằng ánh mắt hoảng sợ cùng cực. Người này tuy tu vi Phản Hư Cảnh nhưng trông lại giống dạng trói gà không chặt, núp sau Vệ Thanh tìm kiếm sự che chở, căn bản không dám nhìn thẳng uy nghiêm của Xích Hỏa. Xích Hỏa hướng nhìn hắn hừ lạnh một tiếng, thần sắc khinh bỉ thấy rõ.

- Thái thượng trưởng lão. Ta mang Phong Nhi tới rồi. Vệ Thanh khàn giọng nói.

- Được, ngươi lui đi.

Xích Hỏa hướng về phía Vệ Thanh khoát tay. Vệ Thanh há miệng thở dôc, dường như muốn nói gì nhưng cuối cùng vẫn không nói ra mà chỉ thở dài, quay đầu liếc nhìn con trai mình, chậm rãi lắc đầu nhanh chóng rời đi. Vệ Phong lập tức hoảng hốt thất thố mấp máy mồm nhìn theo bóng cha nức nở.

- Cha…

- Ngậm miệng… Xích Hỏa khẽ quát. Vệ Phong giật mình thiếu chút nữa bị dọa sợ tới ngồi chồm hỗm dưới đất. Hắn hoảng sợ quay đầu hướng nhìn Xích Hỏa, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Hắn hoàn toàn không biết tại sao thái thượng trưởng lão muốn triệu kiến mình. Thân phận địa vị của hắn tại Hỏa Diệu Tông không bình thường, có thể ỷ vào uy thế và quyền lợi của cha mình muốn làm gì thì làm, nhưng ở chỗ thái thượng trưởng lão thì hắn lại không là gì cả.

Thái thượng trưởng lão nếu muốn giết mình thì phụ thân hắn cũng không ngăn cản được.

- Thái thương…trưởng…trưởng lão. Đệ tử mấy người nay đang ở trong tông môn bế quan tu luyện, không hề mắc…mắc lỗi. Xin thái thượng trưởng lão minh giám, đừng giết …đệ…đệ tử ạ. Vệ Phong bỗng nhiên khóc rống lên quỳ trên mặt đất lắp bắp, vừa nói vừa dập đầu đến mức phát ra tiếng kêu. Vẻ khinh bỉ trong ánh mắt Xích Hỏa càng thêm dày đặc. Lạc Hải ở một bên chậm rãi lắc đầu cau mày nói:

- Vệ Thanh còn có thể coi là trụ cột tương lai của Hỏa Diệu Tông, nhưng con hắn sao lại thế này?

- Con hư tại mẹ. Xích Hỏa hừ lạnh trợn mắt nhìn Vệ Phong quát:

- Đứng dậy cho lão phu.

Vệ Phong kinh hô một tiếng, không dám sơ suất mà vội vàng bò dậy đứng còng lưng. Hắn không kìm được nước mắt, vừa cố nặn ra nụ cười lấy lòng mắt nhìn chăm chăm Xích Hỏa, so với khóc còn khó coi hơn. - Đứng thẳng eo lên, đồ vô dụng. Xích Hỏa căm giận sải bước tiến lên trước bước về phía Vệ Phong cho hắn hai bạt tai. Hai tiếng phập giòn tan vang lên, Vệ Phong cảm thấy mặt mình đã bị đánh bay, hắn chết lặng. Xích Hỏa là cường giả Hư Vương Cảnh, mặc dù không có dùng tới sức mạnh mà chỉ là đánh hai tát nhưng cũng đủ cho Vệ Phong tan xương nát thịt, cũng may Vệ Phong còn có tác dụng đối với Xích Hỏa, nên lão sẽ không giết hắn ở đây. Nhấc cổ hắn như nhấc cổ một con gà, Xích Hỏa lạnh lùng nói: - Tiểu tử, vận may của ngươi tới rồi, chẳng phải ngươi coi trọng một nữ đệ tử Băng Tâm Cốc hay sao? Lão phu chuyến này dẫn ngươi tới Băng Tuyệt Đảo đòi người. - Hả? Vệ Phong ngẩn ngơ mơ hồ nhìn Xích Hỏa, dường như không ngờ thái thượng trưởng lão gọi mình tới đây là vì chuyện này. Sau chút sửng sốt hắn quá đỗi vui mừng vội vàng nói:

- Thái thượng trưởng lão nói thật sao? Gương mặt tinh xảo như băng điêu ngọc mài của Tô Nhan hiện lên trước mặt hắn làm Vệ Phong nóng bừng cả người.

- Thái thượng trưởng lão biết đùa với ngươi sao? Xích Hỏa hắc hắc cười gằn.

- Nhưng…nhưng Băng Tâm Cốc nếu không cho thì sao?? Vệ Phong hỏi lại. - Không cho không được. Ngươi dù sao cũng là con của tông chủ Hỏa Diệu Tông, thân phận địa vị không phải tầm thường, coi trọng một đệ tử của Băng Tâm Cốc đó chính là phúc khí của cô ta. Không cho cũng phải cho.

- Đúng vậy đúng vậy… Vệ Phong trong lòng hưng phấn xúc động đã che dấu hoàn toàn nỗi sợ hãi của hắn đối với Xích Hỏa, hắn không ngừng gật đầu trong lòng bắt đầu ảo tưởng tới cảnh tượng có được Tô Nhan, gương mặt si ngốc cười ngây ngô. Lạc Hải ở một bên lạnh lùng nhìn hắn chậm rãi lắc đầu. Hắn biết Xích Hỏa làm vậy là vì điều gì, đơn giản chính là dùng cách này chèn ép bắt Băng Tâm Cốc chịu nhún. Xích Hỏa cũng có ý mượn sức mạnh của mình cho nên trước đó lão mới nói muốn cáo mượn oai hùm. Nhưng Lạc Hải cũng không thèm để ý. Tranh đấu trên Xích Lan Tinh không có quan hệ với hắn, chuyến này hắn đến đây chỉ vì Dương Khai, Xích Hỏa nếu muốn mượn da hổ của mình làm cờ thì cứ để lão làm vậy. Tự mình ăn thịt cũng không thể ngăn trở Xích Hỏa lão đi theo ăn canh, chỉ cầm Xích Hỏa không truy cứu nguyên nhân thực sự mình tìm Dương Khai là được.

- Lạc Hải huynh, đi thôi. Xích Hỏa một tay túm Vệ Phong hướng về phía Lạc Hải hô. Lạc Hải gật đầu, hai người lúc này hóa thành một luồng ánh sáng biến mất tại chỗ chạy thẳng tới Băng Tuyệt Đảo. Bên ngoài Băng Tuyệt Đảo. Dương Khai ngồi nghỉ ở lầu các khổ sở suy nghĩ làm sao mới có thể gặp Tô Nhan một lần. Tự mình không sao có thể đặt chân tới trong đảo, muốn gặp giai nhân chỉ có Tô Nhan ra ngoài đảo mới được. Nhưng Dương Khai lại thấy Tô Nhan không có ý muốn gặp mình, khí tức của nàng vẫn dừng ở một chỗ trong đảo. Nàng đã tu luyện đến giai đoạn quan trọng không tiện hành động sao? Dương Khai không sao hiểu được, nếu không thì bất kể dù thế nào Tô Nhan cũng tới gặp mình. Dương Khai không thể nghĩ tới Tô Nhan không phải đang tu luyện tới giai đoạn quan trọng mà là đang bị Nhiễm Vân Đình giam lỏng. Nhưng đã tới Băng Tuyệt Đảo, hơn nữa đã biết Tô Nhan chỉ cách mình có mấy trăm dặm nên Dương Khai cũng không vội. Dù sao cũng có lúc gặp gỡ. Sau khi trải qua nhiều lần trao đổi tâm linh bị quấy nhiễu, Dương Khai cũng không dám tùy tiện trao đổi tâm linh với nàng. Nói sao thì mình cũng là khách, Tô Nhan thân ở trong đảo hành động đường đột chỉ sợ mất nhiều hơn được. Cho nên hắn mới kiên nhẫn chờ đợi cơ hội thích hợp. Ngày thứ hai Dương Khai đang tĩnh tọa bỗng mở hai tròng mắt, trong mắt một luồng tinh quang lóe lên cao giọng nói:

- Không biết vị tiền bối nào đại giá quang lâm, tiểu tử không có từ xa tiếp đón. Ngoài cửa truyền tới tiếng ôn nhu:

- Bổn cung Băng Tâm Cốc cốc chủ. Dương Khai trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, mặc dù hắn biết trong trong mấy ngày tới thể nào cũng có cao tầng của Băng Tâm Cốc tới gặp mình nhưng không ngờ tới người tới hôm nay lại là Băng Tâm Cốc cốc chủ Băng Tâm Cốc Băng Lung Dương Khai cũng nghe Thanh Nhã nhắc tới, là đệ nhất cao thủ dưới Băng Tâm Cốc thái thượng trưởng lão Lạc Lê, người có hi vọng tấn thăng Hư Vương Cảnh nhất. Băng Tâm Cốc coi trọng mình như vậy sao? Vung tay mở ra cửa chính thần sắc Dương Khai trang nghiêm đứng dậy nghênh đón. Ngoài cửa hai mỹ nữ tiến vào, đều là mỹ phụ trung niên. Người đi trước nụ cười ôn hòa, bộ dạng đoan trang, nhất cử nhất động đều quý phái. Người theo phía sau thần sắc lạnh như băng ngay khi ánh mắt chạm phải Dương Khai đã mang theo một loại địch ý khó hiểu.

Dương Khai nhướn mày không hiểu sao cô gái này lại có thành kiến với mình. Băng Lung chân thành tiến lên dừng ở ba trượng trước người Dương Khai quan sát một phen ôn hòa nói

: - Ngươi chính là Dương Khai?

- Tiểu tử Dương Khai bái kiến Băng Lung tiền bối. Dương Khai ôm quyền. Băng Lung nhẹ nhàng gật đầu. - Quả nhiên nhân trung chi long, khí tức sâu thẳm, không trách có thể giết được Khương Hi cùng Nghiêm Xích Lôi. Việc lần trước bổn cung thay Du sư muội đa tạ ngươi trượng nghĩa xuất thủ. Dương Khai lắc đầu nói:

- Tiểu tử chỉ là tự vệ thôi, cốc chủ khách khí rồi. Sau khi n ói xong hắn nghi ngờ nhìn mỹ phụ phía sau Băng Lung nói:

- Vị này chính là…

- Đây là Băng Tâm Cốc đại trưởng lão. Băng Lung giới thiệu. Dương Khai nhướn mày giờ mới hiểu mỹ phụ phía sau Băng Lung kia không ngờ chính là sư phụ của Tô Nhan. Nhìn từ khí tức cô ta thì người hôm qua quấy nhiễu mình cùng Tô Nhan trao đổi tâm linh chính là cô ta. Chỉ có điều thành kiến cùng địch ý của cô ta với mình dường như rất sâu, chẳng lẽ cô ta biết cái gì? Dương Khai thầm cau mày. Trong lòng nghĩ vậy hắn lại ôm quyền nói: - Thì ra là đại trưởng lão, tiểu tử thất kính. Nhiễm Vân Đình hừ lạnh một tiếng cũng không có ý muốn để ý tới hắn. Trong mắt Băng Lung lóe lên một tia kinh ngạc, không biết đại trưởng lão đây muốn làm gì liền vội vàng hòa giải:

- Ta cùng đại trưởng lão không mời mà tới, xin tiểu huynh đệ không lấy làm phiền lòng.

- Cốc chủ nói đùa, đây là Băng Tuyệt Đảo, tiểu tử chẳng qua là khách, không thể chủ động tới chào hỏi là tiểu tử vốn đã không phải. Băng Lung trong mắt hiện vẻ rán dương, nàng phát hiện Dương Khai không những tu vi không tệ mà thái độ cũng rất khiêm tốn, điều này khác với các nhân tài kiệt xuất thế hệ trẻ khác, những thanh niên tuấn ngạn kia đa số đều mắt cao hơn đỉnh đầu, hành sự khoa trương làm theo ý mình, chỉ mong đem hai chữ thiên tài khắc lên trán mình, hồ đồ không có chút đức tính tốt đẹp kính già yêu trẻ nào. Ấn tượng đầu tiên của Băng Lung đối với Dương Khai cũng không tệ lắm. Mời Băng Lung và Nhiễm Vân Đình ngồi xuống, có đệ tử Băng Tâm Cốc tới dâng trà nước. Dương Khai không biết lần này các nàng đến vì chuyện gì, cũng không tuỳ tiện lên tiếng mà chỉ có thể vừa uống trà vừa ngồi đó. Còn Nhiễm Vân Đình sau khi ngồi xuống liền một mực nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như muốn nhìn thấu tâm can hắn, ánh mắt sắc bén cực đỉnh. Cũng may Băng Lung hiểu lòng người, thuận miệng hỏi Dương Khai mấy vấn đề không quan trọng làm khôn khí lúc này trở nên hoà hoãn rất nhiều. Qua thời gian chừng một ấm trà, Băng Lung bỗng nhiên nói:

- Dương tiểu huynh đệ không phải võ giả Xích Lan Tinh chứ? Dương Khai trong lòng biết nàng muốn tình hiểu thông tin về mình thì cũng không có ý muốn che giấu mà gật đầu nói:

Không phải, tiểu tử không phải xuất thân từ Xích Lan Tinh.

- Vậy Dương tiểu huynh đệ đến từ đâu?

- Cố thổ của tiểu tử là Thông Huyền đại lục.

- Thông Huyền đại lục? Băng Lung nhíu chân mày, hiển nhiên chưa từng nghe nói. Ngược lại con ngươi phượng của Nhiễm Vân Đình híp lại, tinh quang trong mắt loé lên.

Băng Lung chưa từng nghe thấy Thông Huyền đại lục nhưng cô thì đã từng nghe qua. Tô Nhan cũng tới từ Thông Huyền đại lục. Tiểu tử này quả nhiên chính là đã huỷ hoại sự trong sạch của Tô Nhan, là tên khốn cản trở Tô Nhan tiến tới võ đạo đỉnh phong. Một luồng sát khí lan tràn tuy rằng rất nhỏ, nhưng Băng Lung lại cảm nhận được, nàng nghi ngờ liếc nhìn Nhiễm Vân Đình, thấy Dương Khai dường như không hề có phát hiện nên cũng không vạch trần mà khẽ mỉm cười nói:

- Xem ra là bổn cung kiến thức nông cạn, chưa từng nghe nói tới đại lục này. - Không dối gạt tiền bối, cố thổ của ta rất cằn cỗi, không coi là gì trong Tinh Vực rộng lớn, tiền bối chưa từng nghe qua là bình thường.

Chương 1641: Không nhiều lời.

- Vậy Dương tiểu huynh đệ lần này tới Xích Lan Tinh là vì chuyện gì? Băng Lung hỏi lần nữa.

- Là vô tình đi ngang qua.

- Ngươi cũng biết Hoả Diệu Tông gần một năm qua luôn tìm kiếm tung tích của ngươi?

- Đã nghe.

- Hoả Diệu Tông sao lại trương kỳ cổ địa tìm ngươi như vậy? Sau khi hỏi mấy câu, vấn đề của Băng Lung dần dần trở nên thẳng thắn. Dương Khai mỉm cười nâng cốc trà lên nhấp một ngụm lắc đầu nói:

- Không biết.

- Không biết? Băng Lung khẽ cười, thanh âm bỗng trở nên trầm thấp:

- Vậy bổn cung hỏi một câu nữa, Thuý Vi Tinh Tinh Chủ Lạc Hải đại nhân tới Xích Lan Tinh, nguyên nhân là vì ngươi? - Tiền bối nếu đã biết thì sao phải hỏi vậy? Băng Lung kinh ngạc:

- Lạc Hải đại nhân thực sự vì ngươi mà tới? Tuy rằng nàng có suy đoán, dù sao sau khi Lạc Hải tới Xích Lan Tinh liền tới Hoả Diệu Tông, mà Hoả Diệu Tông liền bắt đầu tìm kiếm dấu vết Dương Khai, liên hệ tất cả những chuyện này người ta chắc chắn có thể có phỏng đoán. Phỏng đoán là phỏng đoán, sau khi Dương Khai xác nhận, Băng Lung vẫn cảm thấy rất kinh ngạc. Lạc Hải là nhân vật bực nào? Nhìn khắp cả Tinh Vực thì cũng xếp hàng trên, không ngờ lại vì Dương Khai, từ Thuý Vi Tinh tới Xích Lan Tinh, thực làm người ta suy nghĩ.

- Tại sao? Băng Lung lại hỏi nữa.

Dương Khai lắc lắc đầu nghiêm mặt nói:

- Điều này vãn bối không thể trả lời tiền bối, tiền bối nếu muốn biết thì hãy đi hỏi Lạc Hải đi. Băng Lung vẻ mặt càng thêm kinh ngạc. Dương Khai không ngờ lại gọi thẳng tục danh của Lạc Hải không mảy may có chút ý tôn kính. Phải biết thực lực đạt tới trình độ Lạc Hải này không kể có dây dưa với hắn hay không thì để tỏ ý tôn kính đối với cường giả cũng nên thêm hai chữ tiền bối hoặc đại nhân ở sau tên người đó. Điểm này cho dù là Hư Vương Cảnh cường giả cũng không phải ngoại lệ, Băng Lung tuy là Băng Tâm Cốc cốc chủ vẫn còn phải cung kính gọi là Lạc Hải đại nhân. Nhưng Dương Khai lại không làm như vậy. Băng Lung quan sát, kinh ngạc nói:

- Ngươi có thù với Lạc Hải đại nhân?

- Ta bị hắn đuổi từ Thuý Vi Tinh tới Xích Lan Tinh, nhiều lần suýt chết nhưng hãy còn sống, tiền bối nói ta cùng hắn có thù hay không? Dương Khai nhẹ nhàng cười lạnh. Hắn cũng không định che giấu vì loại sự việc này căn bản là không thể che giấu. Băng Lung cùng Nhiễm Vân Đình cùng đồng thời chấn động thân thể, không thể ngờ được nhìn Dương Khai. Hồi lâu Băng Lung ánh mắt phức tạp nói:

- Vận may của ngươi thật tốt, không ngờ có thể lách mạng khỏi tay Lạc Hải đại nhân. Nàng nghĩ tới Dương Khai có thể bình yên vô sợ hoàn toàn là do vận may. Nếu không như vậy một người Phản Hư lưỡng tầng cảnh sao lại có thể sống sót dưới tay cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh.

- Ngươi cùng Lạc Hải đại nhân có thù hận hãy nói rõ đi. Nhiễm Vân Đình bỗng nhiên lên tiếng. Đây là lần đầu tiên cô lên tiếng từ lúc tới đây, trong giọng nói lại lộ ra mùi vị không cho đối phương phản bác. Điều này làm Dương Khai nhíu mày âm thầm nghĩ mình cũng không phải Băng Tâm Cốc đệ tử, loại vênh váo hung hăng ra lệnh cho mình như vậy coi là chuyện gì? Nhưng vì nghĩ cô là sư phụ của Tô Nhan nên Dương Khai cũng nể mặt cô, chỉ nói:

- Điều này xin tha lỗi cho tiểu tử không thể trả lời.

- Tiểu tử ngươi có phải không rõ tình hình hay sao? Nơi này là Băng Tuyệt Đảo của ta, ngươi lại trêu chọc Lạc Hải đại nhân cường giả như vậy. Nếu muốn sống hãy ngoan ngoãn hợp tác với chúng ta, nếu không cho dù ngươi có bản lãnh bằng trời đi nữa cũng khó mà thoát kiếp nạn này. Nhiễm Vân Đình thấy Dương Khai không hiểu chuyện như vậy thì sắc mặt lập tức trầm xuống. Dương Khai nhìn cô híp mắt thản nhiên nói:

- Đây là tiền bối uy hiếp ta?

Gương mặt xinh đẹp của Nhiễm Vân Đình phát lạnh, đang lúc định muốn nói thêm gì nữa Băng Lung đã vội vàng nói:

- Đại trưởng lão không phải có ý này, chỉ có điều chuyện này quả thật không phải chuyện đùa, bổn cung tự phụ gọi ngươi một tiếng Dương Khai. Dương Khai, ngươi tuy rằng tu vi không tệ,có thể đắc tội Lạc Hải đại nhân cường giả như vậy, chỉ sợ tương lai khó chống đỡ. - Ta biết. Dương Khai gật đầu rất không để tâm/

- Nếu ngươi biết vậy bản cung cũng không muốn nói nhiều. Băng Tâm Cốc ta có thái thượng trưởng lão trấn giữ, cũng là tu vi Hư Vương Cảnh, tuy rằng không bằng Lạc Hải đại nhân, nhưng cũng thủ đoạn không tầm thường, hơn nữa cũng có vài lần chi duyên với Lạc Hải đại nhân. Biết đâu ngươi đem ngọn nguồn sự tình nói ra, nếu có thể bổn cung sẽ thỉnh cầu thái thượng trưởng lão ra mặt, thay ngươi nói vài câu hoá giải nguy cơ này, ngươi thấy sao?

Băng Lung bộ dạng sốt sắng làm tức giận trong lòng Dương Khai giảm xuống một chút nhưng vẫn lắc đầu nói: - Chuyện của tiểu tử cũng không nhọc đến phiền các tiền bối, tiểu tử sẽ tự mình xử lý.

- Ngươi? Ngươi có bản lĩnh gì có thể xử lý chuyện khó giải quyết như vậy? Nhiễm Vân Đình dường như rất không muốn thấy Dương Khai, nghe vậy cười châm chọc.

- Tiểu tử, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, ngươi cái gì cũng không muốn nói, ngươi tới Băng Tâm Cốc làm gì.

- Không phải Băng Tâm Cốc luôn tìm kiếm ta sao? Ánh mắt Dương Khai hướng nhìn lại Nhiễm Vân Đình. Nhiễm Vân Đình thần sắc giận dữ, trong cơ thể thánh nguyên cuồn cuộn vận chuyển, uy thế lớn lao từ trên trời giáng xuống bao phủ Dương Khai bộ dáng như muốn xuất thủ với hắn.

Băng Lung hơi biến sắc mặt vội vàng nói:

- Dương Khai nếu không muốn nói thì bản cung cùng đại trưởng lão sẽ không miễn cưỡng. Nhưng tự ngươi biết rõ, nếu ngươi đồng ý lúc nào cũng có thể cho đệ tử truyền tin cho bổn cung, bổn cung sẽ thỉnh cầu thái thượng trưởng lão ra mặt giúp ngươi hoá giải chuyện này.

- Ý tốt của tiền bối tiểu tử tâm lĩnh. Dương Khai thản nhiên nói.

- Nếu vậy ngươi cứ yên tâm ở đây, chuyện sau này thì để sau này hãy nói đi. Băng Lung thở dài một tiếng đứng dậy cáo từ. Nhiễm Vân Đình trợn mắt nhìn hắn hừ lạnh một tiếng liền đi theo sau ra ngoài. Chính lúc đi tới cửa cô bỗng xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn gần Dương Khai điềm nhiên nói:

- Tiểu tử,ngươi đừng tưởng rằng bổn trưởng lão ta không biết ngươi có chủ ý gì, ta khuyên ngươi hãy từ bỏ ý nghĩ này đi, cô ấy cuối cùng sẽ bay lên làm Phượng Hoàng, không phải người như ngươi có thể nhúng chàm, ngươi đừng có huỷ hoại tiền đồ của cô ấy. Sau khi nói xong Nhiễm Vân Đình cũng không để cho Dương Khai cơ hội phản bác liền xoay người rời đi. Dương Khai thần sắc lạnh nhạt đứng tại chỗ nhìn cô cùng Băng Lung rời đi. Nhưng trong ý tứ lời nói của cô quả nhiên là biết mình có quan hệ với Tô Nhan, không trách vừa tới đã tràn đầy địch ý với mình như vậy. Chắc là bảo vệ đồ đệ. Dương Khai hít sâu một hơi kìm nén tức giận trong lòng. Nói thật Tô Nhan có thể có một vị sư phụ lo lắng cho mình như vậy cũng không tệ, chỉ có điều thái độ của Nhiễm Vân Đình như vậy làm cho Dương Khai rất khó chịu.

- Sư muội, hôm nay muội có gì đó không phải. Trên đường quay trở về đảo Băng Lung như có điều suy ngẫm nhìn Nhiễm Vân Đình:

- Có phải muội biết điều gì đó hay không? Sao lại nói với hắn như vậy, trước kia muội biết hắn?

- Không biết. Nhiễm Vân Đình lắc đầu trầm ngâm một lát, bỗng nhiên thở dài nói:

- Sư tỷ, không gạt tỷ, tên Dương Khai này trước kia có quen biết Tô Nhan. - Ồ? Sao hai người họ lại quen biết? Băng Lung rất ngạc nhiên.

- Chẳng phải hắn nói tới từ Thông Huyền đại lục sao? Tô Nhan cũng tới từ đó. Bọn họ trước kia dường như là quan hệ sư tỷ đệ,hơn nữa…

Băng Lung nhíu chân mày, mơ hồ ý thức được điều gì ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ bọn họ trước kia…

- Không sai, không chỉ có vậy, Tô Nhan từ lâu đã không phải là bạch ngọc không tỳ vết. - Cái gì? Lần này tới Băng Lung thần sắc biến đổi cả kinh nói:

- Nhưng…nhưng Tô Nhan chẳng phải tu luyện Băng Ngọc Công? Sao lại không bị cắn trả?

- Đã bị, tu vi của Tô Nhan có giảm sút, tâm cảnh bắt đầu xuất hiện sơ hở, Băng Tâm bị long động. Nhiễm Vân Đình cắn răng nói:

- Nếu muội không đoán sai, tiểu tử kia sở dĩ chủ động tới Băng Tuyệt Đảo chính là vì Tô Nhan. Hôm qua muội còn phát hiện bọn họ dùng một loại lực lượng tâm linh kỳ lạ trao đổi gì đó. Băng Lung không ngừng biến đổi sắc mặt lẩm bẩm nói:

- Hai người bọn họ có thể dùng lực lượng tâm linh trao đổi đây chẳng phải chính là thần giao cách cảm hay sao? Xem ra quan hệ của bọn họ quả nhiên không giống bình thường. Nếu thực sự như vậy tương lai của Tô Nhan chẳng phải là phế rồi sao?

- Có cách hoá giải. Ánh mắt Nhiễm Vân Đình lộ vẻ ngoan lệ. Thấy thần sắc ấy, Băng Lung cũng rất nhanh ý thức được cái gì đó lắc đầu nói:

- Trước tiên đừng làm vậy, Lạc Hải đại nhân vì hắn tìm tới, nếu hắn hiện tại chết thì Băng Tâm Cốc sẽ không có cách nào thông báo cho Lạc Hải đại nhân, hơn nữa cách này cũng không bảo đảm, nhỡ Tô Nhan hận muội…

- Hận cũng không sao. Nhiễm Vân Đình cười ha hả trong nụ cười lộ ra một cỗ điên cuồng:

- Không dối gạt sư tỷ, cả đời này muội sợ cũng không có hy vọng tấn thăng Hư Vương Cảnh, nhưng Tô Nhan có tiềm chất này. Muội không làm được nhưng hy vọng Tô Nhan có thể làm được, chỉ cần cô ấy tới được bước đó thì hận có quan hệ gì. Dẫu sao cũng sẽ có một ngày cô ấy biết được muội chỉ muốn tốt cho cô ấy.

- Sư muội muội…

Băng Lung nhìn cô bỗng thở dài một tiếng, thần sắc ảm đạm.

Nhiễm Vân Đình nói mình không có hy vọng tấn thăng Hư Vương Cảnh, sao lại có thể? Nhiễm Vân Đình đã dừng lại ở Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong vô số năm, vô số lần đánh sâu vào bình cảnh lại bấy nhiêu lần thất bại, hoàn toàn không nắm được huyền cơ cùng huyền bí của Hư Vương Cảnh. Chính như Nhiễm Vân Đình nói, các cô cả đời này cũng chỉ dừng lại ở ngưỡng ngoài Hư Vương Cảnh, trừ phi gặp cơ duyên nghịch thiên mới có thể có khả năng tấn thăng. Băng Lung hiểu tâm sự của Nhiễm Vân Đình, lại cũng cảm thấy thật sự làm như vậy đích thực không ổn nên chỉ có thể lệnh:

- Chuyện này để ta suy nghĩ một chút, muội trước tiên đừng khinh cử vọng động.

- Muội biết.

Lại đi về phía trước một hồi, hai người tự tách nhau ra. Nhiễm Vân Đình thẳng hướng tới chỗ Tô Nhan, cô cần nói chuyện thẳng thắn một lần với đồ đệ của mình, cho nàng biết đại đạo mới là vĩnh hằng, tình yêu nam nữ chẳng qua chỉ là nhất thời căn bản không có gì đáng lưu luyến. Không bao lâu Nhiễm Vân Đình liền tới chỗ cần tứi. Từ xa, cô nhìn thấy có một đệ tử đang ở bên phía ngoài phòng của Tô Nhan, đang nói gì đó với hai người canh gác Tô Nhan vẻ mặt khẩn cầu. Đến gần xem, Nhiễm Vân Đình mới phát hiện, đệ tử này chính là Thanh Nhã cùng đi tới Băng Tâm Cốc với Tô Nhan. Nhiễm Vân Đình vẫn có ấn tượng với tên đệ tử này, dù sao năm đó lúc cô đưa Tô Nhan về Băng Tâm Cốc, Thanh Nhã cũng cùng tới đây, chỉ có điều tư chất không bằng Tô Nhan cho nên vẫn ở ngoài đảo. Phát hiện Nhiễm Vân Đình tới đây, Thanh Nhã cùng hai nữ tử kia vội vàng dừng lại tất cả đều hướng về phía Vân Đình cung kính hành lễ

- Đệ tử bái kiến đại trưởng lão.

Chương 1642: Nhiễm vân đình bức bách

Nhiễm Vân Đình nhẹ nhàng gật đầu ánh mắt lãnh đạm quét qua mặt Thanh Nhã.

Cũng không biết có phải vì Dương Khai hay không, Nhiễm Vân Đình chợt phát hiện đệ tử ngoài đảo cùng xuất thân ở Thông Huyền đại lục có chút chướng mắt, gương măṭ không lấy gì làm dễ chịu của Dương Khai loé lên trong óc cô làm tâm tình cô phiền não.

- Làm gì ồn ào ở đây vâỵ? Không biết Tô Nhan đang bế quan sao? Nhiễm Vân Đình quát môṭ tiếng.

Hai nữ đệtử phụ trách trông coi Dương Khai trong mắt loé lên môṭ tia sợ hãi, đã nhâṇ ra tâm tình đại trưởng lão không tốt liền lâp̣ tức nói sao nghe vâỵ.

Cô gái họ Chu liếc nhìn Thanh Nhã, uỷ khuất nói:

- Bẩm đại trưởng lão, vị sư muôị này nhất định muốn vào thăm Tô Nhan, chúng đệ tử đã ngăn trở nhưng cô ấy vẫn ở đây nói luôn mồm không chịu lui đi.

- Đại trưởng lão minh giám, đều không phải là các đệ tử có ý muốn quấy rầy Tô Nhan, thực sự là có nguyên nhân. Môṭ cô gái khác cũng kêu oan.

Ánh mắt sắc nhọn của Nhiễm Vân Đình rơi trên người Thanh Nhã lạnh lùng nói:

- Không chịu lui đi các ngươi không biết đánh đi sao? Những năm này tu luyêṇ uổng phí rồi sao?

Lời vừa nói ra Thanh Nhã đám người đều ngẩn ngơ. Tựa hồ không ngờ đại trưởng lão sẽ nói như vâỵ. Trong Băng Tâm Cốc dù giữa các sư tỷ muôị có tranh đấu, có hiềm khích nhưng cũng không có đôṇg thủ đánh nhau.

Nhưng ý của đại trưởng lão không ngờ lại để mình ra tay đánh Thanh Nhã. Cô gái họ Chu có chút không kịp hiểu, ngẩn ngơ tại chỗ.

- Còn lo lắng gì? Tai các ngươi điếc rồi sao? Nhiễm Vân Đình lại quát chói tai.

Cô gái họ Chu giâṭ mình lấy lại tinh thần, biết đại trưởng lão không phải đang nói đùa. Trong lòng đang tức giâṇ bị rầy la không có chỗ phát tiết nghe vâỵ liền nói:

- Vâng, đệ tử tuân lêṇh đại trưởng lão. Khi nói chuyêṇ liền vâṇ chuyển thánh nguyên môṭ chưởng đánh về phía Thanh Nhã.

- Đại trưởng lão… Thanh Nhã lên tiếng kêu nhưng mới kinh hô mấy chữ đã bị môṭ cỗ khí bén nhọn đánh trúng ngực, thân thể mềm mại bị đánh bay ra ngoài không thể khống chế bay trong không trung hôc̣ ra môṭ ngụm máu tươi nhiễm đỏ quần áo trắng nõn.

Ầm ầm…

Thanh Nhã bay thẳng ra xa mười mấy trượng, đụng vào môṭ bức tường băng rồi mới châṭ vâṭ rơi xuống đất. Sắc măṭ trắng bêc̣h không giọt máu tinh thần đại tỉnh bò dâỵ, rất lâu đều không thở nổi.

Hôm nay Thanh Nhã mới có tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, cô gái họ Chu xuất thủ đánh nàng là Phản Hư nhất tầng cảnh, tu vi cảnh giới chênh lêc̣h lớn làm Thanh Nhã căn bản không thể ngăn cản môṭ kích của đối phương.

Dưới môṭ chưởng này Thanh Nhã đã bị thương. Đôi mắt đẹp run rẩy kịch liêṭ không dám tin nhìn Nhiễm Vân Đình. Dường như còn không có hoàn hồn, không rõ đại trưởng lão vì sao đôṭ nhiên lại hạ lêṇh không có nhân tình như vâỵ.

- Cút. Sau này còn dám đăṭ chân vào trong đảo bổn trưởng lão chắc chắn sẽ trục xuất ngươi khỏi Băng Tâm Cốc. Nhiễm Vân Đình không chút lưu tình, lạnh giọng khiển trách.

- Thanh Nhã. Cửa phòng Tô Nhan bỗng mở ra, nàng lộ vẻ măṭ lo lắng, thân thể mềm mại lắc lư muốn hướng phóng về phía Thanh Nhã. Vừa rồi nàng tuy rằng nghe thấy Thanh Nhã tranh chấp với mấy cô gái kia nhưng vì có mêṇh lêṇh của Nhiễm Vân Đình nên không dám tự tiêṇ lộ diêṇ, chỉ có thể đóng cửa không thấy.

Nhưng giờ này Thanh Nhã không ngờ bị đánh bị thương, nàng cũng không kìm chế được nữa. Hai người cùng đi từ Thông Huyền đại lục, cùng bái nhâp̣ Băng Tâm Cốc tu luyêṇ, tình như tỷ muôị, sao có thể trơ mắt nhìn Thanh Nhã bị đánh? Nhưng không nghĩ tới người vừa mới xuất hiêṇ, Nhiễm Vân Đình thuâṇ tay phất môṭ cái liền môṭ cỗ kình phong mãnh liêṭ đánh tới măṭ, trực tiếp ép Tô Nhan quay trở về.

- Ngươi dám chạy ra ngoài môṭ bước ta sẽ giết cô ấy. Nhiễm Vân Đình đứng ở bên ngoài băng thất nhìn dung nhan bi ai muốn chết của Tô Nhan, biểu tình lạnh lùng.

Gương măṭ Tô Nhan loé lên môṭ tia sợ hãi, dùng ánh mắt xa lạ nhìn Nhiễm Vân Đình, há miêṇg thở dốc, cuối cùng không dám sơ suất vọng đôṇg, thâṭ lâu mới hít sâu môṭ hơi cắn răng nói:

- Mong rằng sư tôn nể tình Thanh Nhã vi phạm lần đầu đừng trách phạt nàng nữa. Nhiễm Vân Đình gâṭ đầu:

- Ngươi nghe lời ta sẽ không làm khó dễ cho cô ta.

Tô Nhan cắn răng, đôi bàn tay trắng ngọc nắm chăṭ nhẹ giọng nói:

- Đệ tử nghe lời sư tôn.

Nhiễm Vân Đình lúc này mới lộ vẻ hài lòng:

- Như thế là tốt, ta lần này muốn nói cho ngươi biết người đó đã tới Băng Tuyêṭ Đảo ngươi hãy tự tuyêṭ tình bù tâm cảnh sơ hở, hoăc̣ ta sẽ ta ra tay giúp đỡ. Thân thể mềm mại của Tô Nhan run lên vô cùng hoảng sợ nhìn Nhiễm Vân Đình, trong con ngươi xinh đẹp hiêṇ ý cầu khẩn lẩm bẩm nói:

- Sư tôn…

Tự tuyêṭ tình, coi như cắt đứt hết thảy giữa nàng và Dương Khai, từ đó về sau coi như người xa lạ. Để sư tôn giúp đỡ kết quả chỉ có môṭ

– Dương Khai bị giết. Bất luâṇlà thế nào cũng không phải là Tô Nhan có thể chấp nhâṇ được, điều đó còn khó chịu hơn cả viêc̣ nàng phải chết.

- Ngoài ra, không có lựa chọn thứ ba.Ta cho ngươi thời gian ba ngày để suy tính, ngươi nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời ta chắc chắn. Đôi mắt đẹp của Tô Nhan trong khoảnh khắc mờ đi tựa hồ như bị mây đen che đâỵ, không thấy được môṭ tia ánh sáng nàng cảm thấy run sợ.

Đợi lúc lấy lại tinh thần, Nhiễm Vân Đình đã rời đi, Than Nhã cũng không còn đó mà chỉ có hai sư tỷ muôị đồng môn kia hướng về phía mình mỉm cười có chút hả hê. Nụ cười kia làm nàng cảm thấy chói mắt. Hơn ba mươi năm nay, từ lần đầu sinh ra nàng đã đánh nát gông xiềng trói buôc̣ trên người mình, thoát khỏi nơi này.

Không thể phủ nhâṇ Nhiễm Vân Đình đối với Tô Nhan rất tốt, từ khi cô đưa nàng tới Băng Tâm Cốc liền tâṇ tâm dạy dỗ, tài nguyên trong cốc cũng làm thoả mãn nàng, tạo cho Tô Nhan môi trường tu luyêṇ tốt đẹp.

Nhưng cùng với viêc̣ tâṇ tâm tâṇ lực dạy dỗ Tô Nhan, Nhiễm Vân Đình cũng đem gông xiềng trói buôc̣ lên người nàng. Cô kỳ vọng ở Tô Nhan quá lớn, đăṭ gánh năṇg cho nàng, cô đem toàn bộ hy vọng mình không thể đạt thành đều đăṭ trên người Tô Nhan.

Tương lai của Băng Tâm Cốc, huyền bí của Hư Vương Cảnh, Tô Nhan không chỉ môṭ lần nghe Nhiễm Vân Đình nhắc tới những thứ này. Trước kia nàng còn không cảm thẩy có gì, sư tôn có ra lêṇh nàng liền sẽ làm theo, dù sao không có Nhiễm Vân Đình nàng có lẽ vẫn còn vùng vẫy trên Thuý Vi Tinh cùng Thanh Nhã, Thiên Hạo, sao có thể sinh sống không buồn không lo như vâỵ. Nhưng giờ này Tô Nhan lại cảm thấy mêṭ mỏi.

Dương Khai xuất hiêṇ làm nàng có đối tượng có thể dựa vào, nàng cũng không muốn gánh vác tương lai của Băng Tâm Cốc, nàng chỉ muốn cùng Dương Khai chung sống, sóng vai hành thiên hạ, ngao du sơn thuỷ.

Nàng cho tới bây giờ chưa từng có dã tâm lớn như vâỵ, yêu cầu của nàng rất đơn giản. Ngoài cửa, hai sư tỷ muôị kia chê cười không e dè, mỗi người môṭ câu, bộ dạng tâm tình như rất vui vẻ. Tô Nhan có chút trái tim băng giá, nàng không nói thêm gì, chỉ là không nói gì, khoanh chân ngồi xuống phất tay đóng cửa băng thất. …

Chỗ lầu các ngoài đảo, Dương Khai đã tìm được nữ đệ tử Băng Tâm Cốc chăm sóc chỗ ở cho mình. Nữ đệ tử này cũng là ngoại đảo đệ tử, tu vi chỉ có Nhâp̣ Thánh nhất tầng cảnh, tuổi chừng hai bốn hai lăm, bộ dạng cũng không coi là quá xinh đẹp nhưng cũng thanh tú, cả người lộ ra khí tức trong sạch.

Đệ tử Băng Tuyêṭ Đảo đều tu luyêṇ công pháp băng hệ cho nên trên người nàng có môṭ cỗ hàn ý nhè nhẹ.

- Cô nương, cô biết Thanh Nhã chứ? Dương Khai nhìn nàng hỏi.

- Thanh Nhã sư tỷ? Ta biết. Cô gái gâṭ đầu đáp, khẽ mỉm cười nói:

- Đôṇg phủ của chúng ta không phải cách nhau rất xa cho nên thường xuyên chạm măṭ. Vị sư huynh này cũng biết Thanh Nhã sư tỷ sao?

- Ừ, cô có thể dẫn ta đi găp̣ cô ấy không?

- Huynh muốn đi găp̣ Thanh Nhã sư tỷ? Cô gái ngẩn ra nhíu nhíu mày, thần sắc có vẻ chần chừ:

- Chuyêṇnày chỉ sợ là không được đâu.

- Tại sao?

- Trưởng lão đã lêṇh, nói sư huynh ngươi chỉ có thể ở đây nghỉ ngơi, không có lêṇh trưởng lão không thể tuỳ ý đi lại,sư huynh ngươi cũng biết đệ tử Băng Tâm Cốc chúng ta đều là nữ nhi, từ trước tới nay chưa từng có nam nhân đăṭ chân tới, nếu huynh đi lại lại nhìn thấy thứ gì đó không nên nhìn… Nói môṭ hồi cô gái đỏ măṭ.

- Vâỵà … vâỵ thì thôi. Dương Khai cười thoải mái, cũng không có ý kiên trì, sau đó lại cùng nói chuyêṇ phiếm vài câu với cô gái rồi mới xoay người trở về lầu các.

Thấy Dương Khai không có ép buôc̣, nữ đệ tử kia cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõ, thầm nghĩ mấy người này thực ra cũng dễ gạt.

Quay trở về lầu các, Dương Khai sắc măṭ bình tĩnh nhìn không ra là vui hay giâṇ nhưng trong lòng vẫn có chút không thoả. Như này không phải là bị giam lỏng rồi chứ? Hơn nữa, từ sau khi Băng Tâm Cốc cốc chủ Băng Lung cùng đại trưởng lão Nhiễm Vân Đình tới thăm đã ba ngày.

Ba ngày này không có người tới đây tìm mình, thâṃ chí ngay cả Thanh Nhã cũng không lộ diêṇ. Điều này làm cho Dương Khai có chút nghi ngờ. Những người khác không tới thì thôi, Thanh Nhã sao lại không tới?

Nàng biết lần này mình tới Băng Tâm Cốc vì cái gì, nhưng hôm nay không ngờ bị vây ở đây, nửa bước cũng không thể rời đi đừng nói chi tới đi thăm Tô Nhan. Ba ngày nay Tô Nhan cũng không trao đổi gì với mình.

Dương Khai càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, lén lút thả ra thần niêṃ dò xét thấy nữ đệ tử kia vẫn bảo vệ bên ngoài lầu các. Lực lượng không gian thoải mái xuất hiêṇ bên người Dương Khai, ngay sau đó hắn liền biến mất đầy quỷ dị. Đổi thành người khác nếu muốn lén đi ra ngoài đều e rằng không dễ dàng gì, nhưng đối với môṭ người tu luyêṇ lực lượng không gian như Dương Khai mà nói lại vô cùng thoải mái.

Khi nữ đệ tử kia không hề có phát hiêṇ ra thì hắn đã ẩn núp tại môṭ vị trí cách chừng ba dăṃ ở bên ngoài. Ngẩng đầu nhìn môṭ toà băng phong cách đó chừng mười mấy dăṃ, thân hình Dương Khai thoắt cái đã hướng qua bên đó.

Vừa rồi lúc nói chuyêṇ phiếm hắn đã vô tình cố ý tìm hiểu và biết được vị trí đôṇg phủ của nữ đệ tử kia. Nếu cô ta nói cách đôṇg phủ của Thanh Nhã không xa, như vâỵ thì Thanh Nhã cũng ở trên môṭ toà băng phong mới đúng.

Chỉ là không biết cụ thể ở chỗ nào. Không lâu sau Dương Khai liền tới dưới chân băng phong, vừa ẩn năc̣ khí tức của mình vừa ngẩng đầu hướng nhìn lên phía trên. Băng phong này được tạc ra mấy trăm đôṇg phủ, nhìn qua đều có vẻ có người ở, Dương Khai âm thầm có chút nhức đầu. Thả ra thần niêṃ điều tra, mỗi môṭ đôṇg phủ đều có cấm chế bảo vệ bên ngoài, tuy rằng với cường độ thần niêṃcủa Dương Khai, đôṭ phá những cấm chế bên ngoài đôṇg phủ đệ tử ngoài đảo này không găp̣ bất kỳ vấn đề gì, nhưng nếu làm như vâỵ chỉ dẫn tới phiền toái. Hắn chỉ có thể cau mày quan sát lẳng lăṇg chờ đợi. Chính lúc không có đầu mối bỗng nhiên có chừng bốn năm đệ tử Băng Tâm Cốc đi tới bên dưới băng phong. Mấy người kia môṭ người cầm đầu có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, những người khác đều có tu vi Thánh Vương Cảnh. Tu vi tuy không cao lắm nhưng Dương Khai lại cảm thấy trên người mỗi cô gái này dường như đều có chút như có như không. Sự phát hiêṇ này làm hắn nhướng mày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau