VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1631 - Chương 1635

Chương 1633: Ta muốn đi.

Không ngờ Tô Nhan và Thanh Nhã lại gia nhập Băng Tâm Cốc!

Đúng là thế sự vô thường.

Mấy năm trước trong Đế Uyển, Dương Khai đã từng quen biết người của Băng Tâm Cốc, sau khi vô ý đi tới Xích Lan Tinh, cũng biết Băng Tâm Cốc là thế lực khá lớn.

Nhưng hắn không ngờ Tô Nhan và Thanh Nhã lại gia nhập Băng Tâm Cốc.

Nếu sớm biết hắn đã đi tìm.

Bất quá, Băng Tâm Cốc chỉ thu nữ đệ tử, hơn nữa lại nổi danh là tu luyện công pháp băng hệ, quả thật rất thích hợp với Tô Nhan và Thanh Nhã, dù sao quan niệm của Băng Tông các nàng cũng hoàn toàn giống với Băng Tâm Cốc.

- Tô Nhan nàng rất nhớ ngươi, nhưng không có cách nào trở về Thông Huyền đại lục, nàng một mực nói với ta, chờ nàng có năng lực một mình đi qua Tinh Vực, nhất định sẽ trở về tìm ngươi. Thanh Nhã nhìn Dương Khai, cho là những năm này hắn vẫn một mực chờ trên Thông Huyền đại lục.

- Ta biết, những năm này ta cũng tìm nàng. Dương Khai mỉm cười, đang muốn tìm hiểu thêm về Tô Nhan, bỗng hắn nhướng mày, mở miệng nói: - Nơi này không tốt, chúng ta rời khỏi đây đã.

Vừa dứt lời, Dương Khai phất tay một cái, thánh nguyên bao quanh Thanh Nhã, làm nàng biến mất tại chỗ.

Sau đó một lát, một đám võ giả 7, 8 người đến đây, quan sát xung quanh, người dẫn đầu khó hiểu: - Vừa rồi ở đây có người mà, sao lại đột nhiên biến mất rồi?

- Có lẽ họ nhận ra khí tức của chúng ta, chạy mất rồi. Có người đoán.

- Ừ, thôi kệ, đi chi viện quan trọng hơn. Người cầm đầu vung tay lên, dẫn những người khác lao vào chiến trường.

Cách chiến trường kia hơn vạn dặm, trong một tòa thành nhỏ, Dương Khai và Thanh Nhã tìm một gian khách điếm, thuê một gian phòng tốt nhất.

Trong phòng, Dương Khai cẩn thận hỏi thăm về Tô Nhan.

Biết được nàng vẫn mạnh khỏe, chẳng những vào được Băng Tâm Cốc mà còn bái làm môn hạ của đại trưởng lão Nhiễm Vân Đình, rất được coi trọng, Dương Khai hoàn toàn yên lòng.

Băng Tâm Cốc có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, thế lực không nhỏ, tu vi đại trưởng lão Nhiễm Vân Đình tuyệt đối không thấp, có thể làm môn hạ của nàng là phúc khí của Tô Nhan.

Dương Khai mơ hồ có chút cảm kích Nhiễm Vân Đình.

Nếu không có nàng dốc lòng chỉ dẫn, Tô Nhan không thể đạt tới Phản Hư nhất tầng cảnh trong thời gian ngắn như vậy!

Hạ Ngưng Thường nhờ luyện hóa căn nguyên tinh tú của Thông Huyền đại lục mới có thành tựu như thế, mà Tô Nhan chỉ dựa vào tu luyện đã có thể ngang hàng với Hạ Ngưng Thường, có thể thấy tư chất của Tô Nhan xuất sắc cỡ nào.

Thậm chí Thanh Nhã còn cho hắn biết, Tô Nhan đã chuẩn bị đột phá lưỡng tầng cảnh.

Tận đáy lòng Dương Khai vì nàng mà cao hứng!

Về phần tại sao có thể bái nhập Băng Tâm Cốc, trong đó có chút vận may.

Dựa vào lời của Thanh Nhã, năm đó sau khi các nàng và Thiên Nguyệt tách ra, thông qua đường hành lang hư không đi Thúy Vi Tinh, nàng và Tô Nhan, Thiên Hạo ba người ở Thúy Vi Tinh cực khổ một đoạn thời gian, không ngại tu vi cực thấp, chỉ là Nhập Thánh lưỡng tam tầng cảnh, kiếm thánh tinh và linh đan, căn bản không đủ tu luyện.

Cho đến khi vô tình gặp được Nhiễm Vân Đình.

Lúc đó không biết vì sao Nhiễm Vân Đình lại tới Thúy Vi Tinh, gặp được Tô Nhan rất là mừng rỡ, tỏ ý muốn mang nàng về Băng Tâm Cốc bồi dưỡng.

Chuyện tốt bực này, làm sao ba người có thể cự tuyệt.

Sau khi cẩn thận dò xét về Băng Tâm Cốc, Tô Nhan và Thanh Nhã quyết định gia nhập Băng Tâm Cốc, về phần Thiên Hạo, bởi vì là nam nhân nên không thể gia nhập.

Bất quá Nhiễm Vân Đình đã an bài cho Thiên Hạo, cho hắn vào một tông môn phụ thuộc Băng Tâm Cốc, giờ cũng có tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh.

Nghe Thanh Nhã giảng thuật, Dương Khai giật mình.

- Thì ra các ngươi đã từng ở Thúy Vi Tinh a. Hắn liên tục cười khổ.

Thiên Nguyệt lưu tại trên Thúy Vi Tinh lâu như vậy, nhưng thủy vẫn không tìm thấy đám người Tô Nhan, thì ra là đã trễ.

Nếu là sớm hai ba chục năm thì có thể gặp được, nhưng lúc Thiên Nguyệt đi Thúy Vi Tinh, đám người Tô Nhan đã sớm đi Xích Lan Tinh.

- A, đúng rồi, Thiên Nguyệt rất nhớ các ngươi. - Ngươi đã gặp Thiên Nguyệt? Nàng khỏe không?

Thanh Nhã vui mừng hỏi, năm đó sau khi tách ra, nàng không gặp lại Thiên Nguyệt nữa, những năm gần đây vẫn canh cánh trong lòng, bây giờ nghe Dương Khai nói vậy, Thanh Nhã vui mừng quá đỗi.

- Khỏe hay không ngươi tự hỏi nàng đi. Dương Khai mỉm cười.

- Tự hỏi? Thanh Nhã nhíu mày, không biết Dương Khai có ý gì.

Dương Khai nhắm hai mắt lại, dùng thần niệm liên lạc với Huyền Giới Châu, tìm được Thiên Nguyệt, xác nhận nàng không đang bế quan, nói một tiếng với nàng, sau đó phất tay đưa nàng ra khỏi Huyền Giới Châu.

- Có chuyện gì? Thiên Nguyệt xuất hiện, gương mặt khó hiểu.

- Ngươi xem xem ai kìa? Dương Khai chỉ chỉ sau lưng nàng, cười tủm tỉm nói.

Thiên Nguyệt quay đầu lại, đôi mắt đẹp trợn tròn, ngay sau đó hốc mắt ươn ướt, run giọng la lên: - Tông chủ!

- Thiên Nguyệt... Thanh Nhã cũng cực kỳ kích động.

Mặc dù Tinh Vực đặc sắc, nhưng vĩnh viễn không thể phai mờ nỗi nhớ giữa các nàng, năm đó trên Thông Huyền đại lục, trong Băng Tông, tình cảm giữa Thanh Nhã và trưởng lão Thiên Nguyệt rất tốt, giống như tỷ muội, mấy chục năm trước từ biệt, giờ này gặp lại vui mừng đến không kiềm chế được.

Hai người đỏ mắt.

Trò chuyện một hồi, biết được đối phương những năm này đều bình an vô sự, tu vi tăng mạnh, vui không kể xiết.

- Không ngờ ngươi lại tìm thấy tông chủ! Thiên Nguyệt cảm kích nhìn Dương Khai, từ khi gặp Dương Khai trên U Ám Tinh, những năm gần đây Thiên Nguyệt lấy việc tìm đám người Thanh Nhã làm mục tiêu của bản thân, đây cơ hồ đã thành tâm bệnh của nàng.

Hôm nay Dương Khai đã thỏa mãn nguyện vọng của nàng!

- Tô Nhan đâu? Ca ca ta đâu? Bọn họ có khỏe không? Thiên Nguyệt khẩn trương hỏi.

- Tô Nhan rất khỏe, ca ca ngươi Thiên Hạo lúc này cũng không tệ, hắn đang ở trong Huyễn Thần Tông, ngươi không cần lo lắng. Thanh Nhã trấn an.

- Vậy cũng tốt, vậy cũng tốt. Hai má Thiên Nguyệt đã ươn ướt, nước mắt vui sướng không ngừng chảy xuống, mặt luôn nở nụ cười.

- Lại đây, nói cho ta chuyện của các ngươi mấy năm gần đây, chuyện của chúng ta ta đã nói hết với Dương Khai. Thanh Nhã kéo tay Thiên Nguyệt, ngồi xuống hỏi thăm.

Thiên Nguyệt thành thật đáp trả.
Biết được nàng thiếu chút nữa trở thành gái lầu xanh, gương mặt Thanh Nhã trở nên lạnh như băng, cảm kích liếc nhìn Dương Khai.

Lại biết hiện giờ Dương Khai gần như nhất thống một hành tinh tu luyện, Thanh Nhã khiếp sợ tột đỉnh.

Mặc dù trên hành tinh tu luyện kia không có Hư Vương Cảnh trấn giữ, nhưng muốn nhất thống cũng không phải chuyện đơn giản, chẳng những cần ưu thế áp đảo, còn cần nhân cách và sức hút to lớn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, hai nàng xa cách lâu ngày gặp lại, dường như có chuyện nói mãi không hết.

Dương Khai không quấy rầy các nàng, chỉ yên lặng ngồi một bên, chăm chú lắng nghe.

Đến tối, Thanh Nhã mới bình tĩnh lại, ngượng ngùng nhìn Dương Khai: - Chúng ta nói hơi nhiều rồi thì phải.

- Thanh Nhã tiền bối nghiêm trọng quá rồi, ta có thể hiểu được.

Nếu hắn gặp lại Tô Nhan, chỉ sợ cũng sẽ như thế.

- Hiện giờ tu vi của ngươi hơn xa ta, không nên gọi ta là tiền bối nữa.

Thanh Nhã hé miệng cười. - Hơn nữa hiện giờ ngươi cũng là tông chủ một tông, bất kể địa vị thân phận ta đều không thể so sánh, kêu ta là tiền bối nữa chỉ sợ ta bị tổn thọ a.

- Tiền bối chính là tiền bối. Dương Khai lắc lắc đầu, hắn chưa bao giờ nghĩ chỉ vì thực lực tăng lên mà coi rẻ tôn trưởng.

- Nếu ngươi không chê, gọi ta tỷ tỷ là được. Thanh Nhã mỉm cười. - Ta với Tô Nhan bây giờ chính là sư tỷ muội đồng môn, nơi này là Tinh Vực, không còn là Thông Huyền đại lục, không cần phải sống trong quá khứ, chúng ta đều nên nhìn về phía trước.

Dương Khai gật đầu, mở miệng nói: - Ta đây theo Tô Nhan, gọi ngươi là sư tỷ vậy.

- Vậy là tốt. Thanh Nhã gật đầu, nhớ lại Tô Nhan, nàng cười: - Hiện giờ Tô Nhan cũng đã biết tin về ngươi, tuy rằng nàng luôn ở trong nội đảo, hàng năm bế quan tu luyện, không tiếp xúc với người ngoài, nhưng trước khi đi ta đã để lại cho nàng một phong thư, mỗi tháng nàng đều đến gặp ta một lần, thấy lá thư sẽ biết ngươi đã tới Xích Lan Tinh.

- Ta có thể đi vào Băng Tâm Cốc không? Dương Khai hỏi thăm.

- Ngươi muốn đi? Thanh Nhã nhíu mày. - Mặc dù Băng Tâm Cốc đối xử không tệ với ta và Tô Nhan, nhưng lần này đệ tử Băng Tâm Cốc xuất động quy mô lớn để tìm ngươi, nguyên nhân cụ thể ta không rõ lắm, nhưng nếu ngươi chủ động xuất hiện ở Băng Tâm Cốc, không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.

- Vậy Tô Nhan có thể rời khỏi Băng Tâm Cốc không? Dương Khai lại hỏi.

Thanh Nhã lắc đầu: - Đại trưởng lão rất kỳ vọng vào Tô Nhan, giờ lại là lúc quan trọng Tô Nhan chuẩn bị đột phá lưỡng tầng cảnh, mà chiến sự giữa Băng Tâm Cốc và Hỏa Diệu Tông ngày càng quyết liệt, đại trưởng lão sẽ không để Tô Nhan rời khỏi đảo.

- Ta muốn đi! Dương Khai trầm giọng nói.

- Ngươi... Thanh Nhã há miệng như muốn khuyên giải, nhưng vừa thấy thần sắc kiên định của hắn thì biết mình có nói gì cũng vô ích, lúc này thở dài một tiếng: - Ngươi để ta suy nghĩ chút.

Dương Khai gật đầu, không quấy rầy nàng.

Một lúc sau, Thanh Nhã mới thở dài, ngẩng đầu nhìn Dương Khai: - Ngươi muốn vào Băng Tâm Cốc, chỉ có thể để lộ thân phận của mình, để người của Băng Tâm Cốc chủ động đón ngươi vào, nếu không, ngươi không thể vào được, Băng Tâm Cốc chưa bao giờ cho phép nam nhân đặt chân vào, vạn năm nay không có ngoại lệ!

- Chỉ cần ta bại lộ thân phận, các nàng sẽ chủ động đón ta vào? Dương Khai nhướng mày.

- Ta không chắc, bởi vì ta không biết tại sao Băng Tâm Cốc lại tìm ngươi, chỉ có điều lần này động tĩnh rất lớn, nếu đại trưởng lão và tông chủ coi trọng ngươi, rất có khả năng sẽ làm vậy.

- Cứ làm vậy đi! Dương Khai toét miệng cười. - Chuyện này làm phiền Thanh Nhã sư tỷ.

- Không phiền, chỉ cần ta báo lên, nhất định sẽ có người trong cao tầng tông môn đến đưa ngươi đi! Thanh Nhã nghiêm túc. - Chỉ có điều, ngươi suy nghĩ kỹ chưa? Nếu ngươi thật sự đi vào Băng Tâm Cốc, sẽ phát sinh chuyện gì không ai biết được.

- Không sao, ta chỉ muốn gặp Tô Nhan. Dương Khai gật đầu.

- Tốt, nếu ngươi đã quyết định như vậy, ta sẽ liên lạc với họ. Thanh Nhã gật đầu, lấy một cái la bàn truyền tin từ nhẫn không gian, rót thần niệm vào.

Một lát sau, la bàn truyền tin xuất hiện thần niệm dao động.

Sau đó Thanh Nhã thu hồi la bàn truyền tin, ngẩng đầu nhìn Dương Khai nói: - Thập tam trưởng lão đang ở gần đây, nàng sẽ đích thân mang ngươi tới Băng Tâm Cốc!

Chương 1634: Lại là ngươi.

Trong phòng, một mỹ phụ mặc cung trang lạnh lùng nhìn Dương Khai, gật đầu nói: - Không sai, chính là hắn! Thanh Nhã ngươi lần này có công tìm người, bổn trưởng lão sẽ báo lên Trưởng lão hội, chắc chắn ngươi sẽ được ban thưởng!

Sau khi Thanh Nhã truyền tin, chỉ hai canh giờ, vị thập tam trưởng lão của Băng Tâm Cốc đã vội vàng chạy đến đây, gặp được Dương Khai trong khách điếm.

Nàng dẫn đệ tử đi tìm Dương Khai suốt mấy năm, đương nhiên biết mặt hắn, bây giờ tìm được dễ dàng như vậy, trong lòng vô cùng cao hứng.

- Tạ trưởng lão. Thanh Nhã không vui mừng gù, có chút lo âu hỏi: - Trưởng lão, đệ tử có thể hỏi một câu, tại sao chúng ta phải tìm hắn?

Thập tam trưởng lão quay đầu nhìn Thanh Nhã, ánh mắt băng hàn, lạnh lùng nói: - Ngươi để ý hắn?

Thanh Nhã không đổi sắc, mở miệng nói:

- Hắn đã cứu mạng ta từ tay Hỏa Diệu Tông, xem như ân nhân cứu mạng của ta, cho nên...

Thập tam trưởng lão nhẹ nhàng gật đầu, không còn nghi ngờ nữa, từ từ nói: - Chúng ta tìm hắn đương nhiên là có nguyên nhân, ngươi không cần hỏi nhiều, hắn đã là ân nhân cứu mạng của ngươi, bổn trưởng lão có thể nói cho ngươi biết, Băng Tâm Cốc sẽ không gây bất lợi cho hắn, ngươi cứ yên tâm.

Nghe vậy, Thanh Nhã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cảm tạ.

Lúc này thập tam trưởng lão mới nhìn Dương Khai, quan sát hắn một hồi, gật đầu nói: - Thực lực không tệ, ngươi tên gì?

- Dương Khai.

- Ngươi không phải người Xích Lan Tinh sao? Thập tam trưởng lão có chút đề phòng Dương Khai.

- Không phải, ta đến từ Thúy Vi Tinh.

- Thúy Vi Tinh!

Thập tam trưởng lão híp mắt, mơ hồ có suy đoán, nhưng không dám khẳng định, chỉ hỏi: - Ngươi đã biết Hỏa Diệu Tông và Băng Tâm Cốc đều đang tìm ngươi, sao lại chủ động báo cho Băng Tâm Cốc?

Dương Khai mỉm cười: - Ta có chút ân oán với Hỏa Diệu Tông, giết qua mấy người Hỏa Diệu Tông, giờ muốn tìm nơi che chở, chỉ có thể lựa chọn Băng Tâm Cốc.

Nói xong, Dương Khai thâm ý nói: - Trưởng lão hoài nghi ta có động cơ mờ ám?

- Không thể không đề phòng! Thập tam trưởng lão cũng không phủ nhận. - Nhưng ngươi lựa chọn rất chính xác, lúc này cũng chỉ Băng Tâm Cốc mới có thể che chở ngươi, à, như vậy đi, ngươi ở đây chờ một ngày, đợi ta an bài, một ngày sau, bổn trưởng lão sẽ đích thân mang ngươi về Băng Tâm Cốc!

- Đa tạ! Dương Khai đè nén tâm tình của mình, chắp tay cảm tạ.

Rốt cục, rốt cục cũng được gặp Tô Nhan! Trong lòng Dương Khai vô cùng kích động.

Hắn vô cùng mong đợi được gặp lại Tô Nhan, hắn rất muốn tận mắt nhìn thấy nàng hiện tại.

Dương Khai lo lắng chờ đợi trong khách sạn.

Về phần thập tam trưởng lão không biết an bài cái gì.

Ban đêm, những võ giả của các tông môn và gia tộc phụ thuộc Băng Tâm Cốc phát động tấn công đệ tử Hỏa Diệu Tông, chiến đấu hỗn loạn, nhất thời gần như toàn bộ sự chú ý của mọi người đều bị hấp dẫn.

Sắc trời gần sáng, thập tam trưởng lão lại tới khách điếm, gọi Dương Khai một tiếng, mang hắn và Thanh Nhã cấp tốc rời khỏi thành trì trong đêm.

Ngoài thành trì ba mươi dặm, có một đội chừng mười mấy cô gái đang lẳng lặng chờ.

Thấy thập tam trưởng lão tới, rối rít chắp tay hành lễ.

- Đi! Thập tam trưởng lão không nói nhiều, vung tay lên, dẫn đầu bay đi.

Mười mấy cô gái phân tán ra, bao phủ Dương Khai bên trong, theo sát thập tam trưởng lão, xuất phát về hướng Băng Tuyệt Đảo.

Xung quanh từng làn gió thơm truyền tới, quẩn quanh chóp mũi, Dương Khai cảm nhận được cái gọi là hậu cung trong truyền thuyết a.

Mười mấy đệ tử Băng Tâm Cốc này không cần biết tu vi thế nào, mỗi người đều cực kỳ xinh đẹp, dáng người yểu điệu, khí chất khác nhau.

Trên đường đi, những nữ đệ tử này thỉnh thoảng nhìn Dương Khai, thần sắc cổ quái.

Các nàng bôn ba chiến đấu nhiều năm bên ngoài, chính là vì Dương Khai, bây giờ gặp được hắn, đương nhiên sẽ để ý.

Các nàng đều rất tò mò rốt cuộc tên nam nhân này có gì đặc biệt, không ngờ cả hai đại tông môn đứng đầu Xích Lan Tinh đều dốc sức tìm hắn.

Vì tên nam nhân này, rất nhiều đồng môn đã chết thảm, rất nhiều đồng môn không rõ tung tích... Dương Khai cảm nhận được địch ý rất rõ ràng.

Trong mười mấy cô gái phụ trách bảo vệ mình, có ít nhất một nửa thù oán mình.

Dương Khai không hiểu nổi!

Nếu không phải có thập tam trưởng lão trấn giữ, Dương Khai đoán chừng những nữ nhân này sẽ liên thủ đánh mình.

- Thanh Nhã sư tỷ, dường như các nàng không thích ta. Dương Khai lén lút truyền âm với Thanh Nhã.

Thanh Nhã cười khổ, thân là đệ tử Băng Tâm Cốc tham dự lần hành động này, đương nhiên nàng biết rõ nguyên nhân, nhưng không tiện nói rõ, chỉ có thể nói: - Bình thường, đệ tử Băng Tâm Cốc chúng ta đều ghét nam nhân.

- À. Dương Khai gật đầu, không nghi ngờ nàng.

Đội ngũ tiếp tục đi, tốc độ cực nhanh.

Ba ngày sau, nhóm mười đi ngang qua một sơn cốc.

Bỗng Dương Khai nhướng mày, nhìn xuống dưới.

Thập tam trưởng lão cũng phát hiện, miệng quát: - Địch tấn công!

Nàng vừa dứt lời, phía dưới xuất hiện dao động năng lượng kịch liệt, dao động năng lượng vô cùng bá đạo, nóng rực, từng con Hỏa Long từ sơn cốc bay ra, nhe răng trợn mắt đánh tới đám người Băng Tâm Cốc.

Hỏa Long có 7, 8 con, mỗi con đều ẩn chứa sát thương cực mạnh.

Địch nhân chọn thời cơ xuất thủ chính xác, mặc dù được thập tam trưởng lão nhắc nhở, các cô gái Băng Tâm Cốc cũng phản ứng không kịp.

Trên người các nàng vừa lờ mờ hiện lên thánh nguyên hộ thân, 7, 8 con Hỏa Long kia đã bay tới.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai cô gái thực lực hơi thấp đã bị Hỏa Long cắn nuốt, trong nháy mắt đã hương tiêu ngọc vẫn, những người khác cũng chật vật, vội vàng né tránh.

Dương Khai bảo vệ Thanh Nhã, trốn sang một bên, híp mắt nhìn xuống.

Dưới sơn cốc bỗng xuất hiện mấy thân ảnh, không đông bằng người của Băng Tâm Cốc nhưng tất cả đều là Phản Hư Cảnh, hai người cầm đầu lại có khí tức tương đương thập tam trưởng lão.

Thập tam trưởng lão híp mắt, sắc mặt nhăn nhó.

Nàng không ngờ mình hành động bí mật như vậy vẫn bị phát hiện. Nàng bỏ qua khả năng nội gián, lần này mười mấy cô gái hộ tống Dương Khai đều do nàng lựa chọn vô cùng nghiêm khắc, có thể bảo đảm mỗi người đều hết lòng trung thành với Băng Tâm Cốc, hơn nữa mỗi người đều có huyết hải thâm cừu với Hỏa Diệu Tông, tuyệt đối không có khả năng phản bội.

Trùng hợp sao? Thập tam trưởng lão nghĩ, lén lút nhìn thoáng qua Dương Khai, phát hiện hắn không bị thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

- Du Tuyết Tình, ngươi không ngờ lão phu lại chờ ngươi ở đây chứ hả! Có tiếng cười to, người nói chuyện là một trung niên da trắng, đôi mắt hẹp bắn ra tinh quang, nhìn chằm chằm thân thể mềm mại của thập tam trưởng lão.

- Nghiêm Xích Lôi! Du Tuyết Tình cắn răng quát khẽ.

Đối phương đánh lén làm Băng Tâm Cốc tổn thất hai đệ tử, sát niệm trong lòng Du Tuyết Tình nổi lên như thủy triều dâng.

- Chính là lão phu! Nam nhân trung niên bước ra. - Đã biết mấy ngày trước ngươi làm vậy là có âm mưu, ngươi lén lén lút lút làm gì đây?

- Nghiêm trưởng lão, nhiều lời với nàng làm gì, dứt khoát một chút, trực tiếp động thủ. Một lão giả thấp người bên cạnh Nghiêm Xích Lôi hừ lạnh.

Du Tuyết Tình nhìn hắn, đôi mắt đẹp híp lại: - Khương Hi!

- Hắc hắc, không ngờ thập tam trưởng lão cũng nghe qua tên lão phu, lão phu vô cùng vinh hạnh! Lão cười đắc ý.

Du Tuyết Tình nhăn mặt, vừa lén lút nháy mắt ra dấu với các đệ tử Băng Tâm Cốc, vừa trầm giọng hỏi: - Khương Hi, Băng Tâm Cốc cùng ngươi không oán không cừu, sao ngươi lại tham gia chuyện này?

- Không oán không cừu? Khương Hi hừ lạnh. - Thập tam trưởng lão sao phải tự lừa dối mình? Sỉ nhục 20 năm trước, Khương mỗ không bao giờ quên được, ngươi đi mà hỏi ngũ trưởng lão của các ngươi!

- Chuyện đó là thật? Du Tuyết Tình kinh ngạc.

Nàng nghĩ chuyện đó chỉ là lời đồn, không ngờ lại là sự thật.

Trách không được Khương Hi lại cấu kết với Nghiêm Xích Lôi, cái này là phiền toái lớn rồi.

Đối đầu với một mình Nghiêm Xích Lôi, nàng không e ngại, nhưng Khương Hi còn khó nhằn hơn Nghiêm Xích Lôi, tu luyện một thân độc công, làm người ta khó lòng phòng bị, những đệ tử đi theo mình tuyệt đối không phải đối thủ, đừng nói chi là đối phương không chỉ có hai người đó.

- Tin đồn lại là thật. Thanh Nhã cổ quái nhìn người kia, lão giả dung mạo xấu xí, lẩm bẩm.

Hiển nhiên nàng cũng nghe qua tin đồn đó.

- Cái gì là thật? Dương Khai tò mò.

- Nghe nói 20 năm trước người này muốn cùng ngũ trưởng lão Băng Tâm Cốc kết làm vợ chồng, lại bị ngũ trưởng lão cự tuyệt, không chỉ thế, ngũ trưởng lão còn đánh hắn bị thương nặng, chúng ta cứ nghĩ đó là lời đồn, không ngờ lại là sự thật.

- Là hắn? Dương Khai giật mình.

Nghiêm túc quan sát Khương Hi, không thể phát hiện điểm tốt đẹp nào trên người hắn.

Người thì lùn, bộ dạng xấu xí, lỗ mũi dẹt, mắt to mắt nhỏ, môi dầy như hai cây lạp xưởng, da vàng sậm, cần cổ lớn, tứ chi ngắn ngủn...

Không biết dung nhan ngũ trưởng lão Băng Tâm Cốc ra sao, nhưng chắc chắn không kém được.

Không ngờ Khương Hi này lại tơ tưởng đến ngũ trưởng lão, làm Dương Khai không khỏi nhớ lại một câu.

- Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!

Tuy rằng tình huống nghiêm trọng, nhưng Thanh Nhã vẫn nhịn không được mà cười thành tiếng.

Thính lực của Khương Hi cũng không kém, Dương Khai vừa nói ra câu đó, hắn lập tức quay đầu, nhìn Dương Khai, ánh mắt băng hàn, hừ lạnh: - Tiểu tử, ngươi vừa nói cái gì?

Khương Hi tàn phế, dẫn tới tâm lý cũng vặn vẹo, ghét nhất người khác nói xấu mình.

Dương Khai đã đụng phải vảy ngược của hắn.

Nghiêm Xích Lôi cũng nhìn Dương Khai, bỗng vừa sợ hãi vừa vui mừng, nạt nhỏ: - Là ngươi!

Giờ khắc này, hắn không nhịn được muốn cười lớn.

Chương 1635: Ngươi muốn làm gì.

Đi mòn gót giày tìm không thấy, tìm được rồi chẳng tốn công lao, nhân vật mấu chốt mà đệ tử Hỏa Diệu Tông cực khổ tìm kiếm suốt cả năm, không ngờ mình lại vô ý tìm được, Nghiêm Xích Lôi mừng rỡ không thôi.

Lúc này, cuối cùng hắn hiểu được vì cái gì mà mấy ngày trước Du Tuyết Tình điều động người điên cuồng công kích, di chuyển lực chú ý của Hỏa Diệu Tông.

Hiển nhiên là muốn dùng kế minh tu sạn đạo, ám độ trần thương!

Hơn nữa, nhìn phương hướng của bọn họ, quả thật là con đường quay về Băng Tuyệt Đảo.

- Thì ra vậy! Nghiêm Xích Lôi gật đầu, quay sang Du Tuyết Tình: - Thì ra mục đích của ngươi là thế này, nhưng đáng tiếc, nếu bị Nghiêm mỗ đụng tới, vậy xác định ngươi không thành công được!

Du Tuyết Tình thầm hô hỏng rồi, không nhịn được trừng Dương Khai, trách hắn nói nhiều, tự tìm rắc rối, đồng thời quát khẽ: - Thất thần cái gì, còn không mau đi! Mặc kệ thế nào, cũng phải đưa tiểu tử này đi Băng Tuyệt Đảo!

Dứt lời, Du Tuyết Tình mạnh mẽ thúc đẩy thánh nguyên, hơi lạnh thấy được bằng mắt thường lấy hắn làm trung tâm, lan tràn ra xung quanh.

Hơi lạnh như muốn đóng băng cả trời đất, mặt đất phủ kín lớp băng dày.

Vù vù vù...

Những cọc băng xuất hiện đằng sau Du Tuyết Tình, lóe lên tia sắc bén lạnh lẽo, nàng vung tay, vô số cộc băng bắn về phía đám người Hỏa Diệu Tông.

- Nghe danh thập tam trưởng lão đã lâu, Nghiêm mỗ chơi với ngươi, hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng! Nghiêm Xích Lôi quát lớn, đối mặt vô số cọc băng vẫn không sợ hãi, đấm mạnh về phía trước.

Tiếng nổ dữ dội vang lên, ý cảnh nóng bỏng bắn ra, nắm đấm ngưng tụ từ ngọn núi đón đánh cọc băng.

Ầm ầm ầm...

Cọc băng vỡ vụn, nắm đấm lửa cũng nhạt đi, cuối cùng tan biến.

- Khương huynh, mặc kệ sống chết của những kẻ khác, nhưng nhất định phải bắt sống tiểu tử kia! Nghiêm Xích Lôi một chiêu đánh tan công kích của Du Tuyết Tình, nhanh chóng áp sát, còn căn dặn thêm.

- Hắc hắc hắc... Có câu này của ngươi, lão phu yên tâm! Khương Hi cười dữ tợn, thúc đẩy độc công.

Thoáng cái, trong vòng 10 dặm bao phủ một lớp khói độc nhiều màu, giống một cái tô lớn ụp xuống khu vực này, bao bọc kín mít. Mùi khó ngửi lan tỏa, làm người ta muốn ỏi, tất cả những cô gái Băng Tâm Cốc ngửi được mùi này đều cảm thấy choáng váng, không vận chuyển được thánh nguyên.

- Không xong, là Yên Diệt Độc Vụ của Khương Hi! Một người Băng Tâm Cốc hoảng sợ hét to.

- Mặc kệ thế nào, trước tiên đưa tiểu tử này đi ra! Một người khác tuân thủ căn dặn của Du Tuyết Tình, kêu lên nhắc nhở mọi người.

Các cô gái Băng Tâm Cốc bỗng tỉnh lại.

Hơn 1 năm qua, ít nhất hơn 1000 đồng môn chết thảm ở bên ngoài, chính là vì tìm kiếm Dương Khai. Hiện giờ cuối cùng tìm được tung tích của hắn, nếu bị người ta cướp đi, vậy hơn ngàn đồng môn cũng chết vô ích.

- Đi theo chúng ta! Một nữ nhân ăn mặc kiểu thiếu phụ quát Dương Khai.

Du Tuyết Tình bị Nghiêm Xích Lôi cuốn lấy, mọi người liền theo nàng dẫn đầu.

- Không đi được chứ? Dương Khai nhìn nàng, chầm chậm lắc đầu.

- Thực lực lão già kia còn cao hơn các ngươi, hơn nữa khói độc này còn rất ghê gớm, nếu thật chạy ra, các ngươi sẽ bị chơi chết.

- Ngươi làm gì nói nhảm nhiều như vậy, bảo ngươi đi thì đi! Thiếu phụ kia cắn răng quát lớn: - Kẻ này rất mạnh, chúng ta không thể ngăn cản được!

- Rất mạnh? Mạnh cỡ nào? Dương Khai vẫn không đổi sắc.

- Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong! Trên Xích Lan Tinh, hắn là một trong những người có hy vọng thăng cấp Hư Vương Cảnh. Băng Tâm Cốc ta cũng chỉ có 5 vị trưởng lão đứng đầu mới chống lại được hắn, ngươi đừng có không biết sống chết.

- Quả nhiên rất mạnh. Dương Khai nhàn nhạt gật đầu.

- Ngươi... Thiếu phụ một bụng tức tối, rất bất mãn với thái độ thờ ơ của Dương Khai. Nàng đã nói nghiêm trọng như vậy, đối phương lại cứ không hề để ý, chẳng phải là muốn liên lụy các nàng gặp tai họa?

- Chúng ta đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất!

Một cô gái bên cạnh ảm đạm nói.

Nghe thế, thiếu phụ thở dài.

Nếu như ngay khi thập tam trưởng lão nhắc nhở, các nàng liền có hành động, vậy còn có thể chạy ra đường sống, nhưng Dương Khai lề mề như thế, nào còn cơ hội sống gì?
Khương Hi ghét cay ghét đắng Băng Tâm Cốc, thực lực cực cao, tu luyện độc công quỷ bí khó phòng, chỉ sợ kết cục đám sư tỷ muội bọn họ sẽ không tốt lành.

Nghĩ thế, thiếu phụ hung tợn trừng Dương Khai, cắn răng bạc nói: - Nếu chúng ta phải chết, đều là do ngươi làm hại, xuống âm tào địa phủ ta cũng không bỏ qua ngươi.

- Nói nghiêm trọng quá làm gì. Dương Khai vẫn không quan tâm. - Giết hắn còn không phải xong rồi.

Thiếu phụ ngơ ngẩn, các cô gái Băng Tâm Cốc cũng nhìn Dương Khai như kẻ ngốc, thầm mắng quả nhiên đàn ông đều là sinh vật ngu xuẩn, chẳng lẽ hắn không biết chênh lệch thực lực giữa hắn và Khương Hi? Lại dám ngông cuồng nói bậy như thế.

Mọi người chậm trễ một hồi, Khương Hi đã trào ra khói độc năm màu, làm người ta không thấy được người hắn, chỉ có tiếng cười dữ tợn truyền ra từ khói độc.

- Đi theo lão phu, nhưng nhớ kỹ, đừng giết ai, đám tiện tỳ Băng Tâm Cốc này đều là của lão phu. Lão phu muốn cho chúng biết cái gì gọi là người không thể chỉ nhìn bề ngoài! Khương Hi âm trầm quát lên.

Mấy võ giả Hỏa Diệu Tông trợn trắng, nhưng thực lực không bằng người, chỉ có thể gật đầu đi theo sau Khương Hi, thánh nguyên hệ hỏa tuôn trào xông về phía đám người Băng Tâm Cốc.

- Tới rồi! Nhân số chúng ta đông hơn bọn họ, trước tiên cố gắng phòng thủ, hơn nữa cẩn thận khói độc của Khương Hi! Thiếu phụ dẫn đầu kêu lên, mười mấy cô gái Băng Tâm Cốc vận chuyển thánh nguyên, thúc đẩy hơi lạnh đến tận cùng.

Nàng liếc sang Dương Khai, hạ lệnh: - Ngươi trốn ra sau... Nè, ngươi muốn làm gì?

Đang nói, nàng lại thấy Dương Khai bước lên trước, trực tiếp nghênh đón đám người Khương Hi, nhìn đúng là không biết sống chết.

- Mau trở lại!

Thiếu phụ hoảng sợ không thôi.

Ở bên kia, Du Tuyết Tình đáng đánh ngang tay với Nghiêm Xích Lôi, cũng nhận ra dị trạng, quay đầu liếc qua, cũng mặt mày biến sắc.

Vừa phân tâm, cục diện ngang tay lại bị Nghiêm Xích Lôi chiếm ưu thế, phải khổ sở phòng thủ, trong lòng mắng to Dương Khai không biết nặng nhẹ, làm việc lỗ mãng như thế.

Nàng biết, lần này xong rồi.

Chẳng những không thể dẫn Dương Khai về Băng Tâm Cốc, chỉ sợ mười mấy đệ tử cũng không còn mạng trở về. Về phần chính nàng, hy vọng chạy thoát không quá ba phần! Nhất thời, Du Tuyết Tình lòng nóng như lửa đốt, nhưng lại không thể làm được gì.

- Tiểu tử này thật là quái! Ừm, Nghiêm trưởng lão đã nói không được tổn thương tính mạng hắn, vậy đành phải bắt sống, đúng là phiền phức! Khương Hi nhìn Dương Khai lao nhanh về phía mình, phất tay, một luồng khói độc tách ra ập về phía Dương Khai.

Nháy mắt luồng khói độc đó đánh tới trước Dương Khai, vặn vẹo như sợi dây, quấn lấy Dương Khai, rõ ràng là muốn bắt sống hắn.

- Hỏng rồi! Ở đằng sau, trong lòng thiếu phụ trầm xuống, không dám nhìn cảnh tiếp theo nữa, trong lòng vừa giận vừa nóng vội.

Nếu không phải Dương Khai rề rà, hành động vội vàng, tối thiểu các nàng còn có hy vọng hoàn thành nhiệm vụ lần này, đến lúc đó dù có thương vong cũng đáng giá, nhưng bây giờ cái gì cũng xong rồi. Khói độc như có linh tính, trói lấy thân thể Dương Khai.

- Tiểu tử này cần thiết đối với Hỏa Diệu Tông các ngươi, vậy giao cho các ngươi!

Khương Hi nói một tiếng, cũng không liếc qua Dương Khai, trực tiếp bay qua nhắm thẳng mục tiêu vào đám người thiếu phụ.

Mấy người Hỏa Diệu Tông nhìn nhau, một người phóng về phía Dương Khai, những người khác tiếp tục theo sau Khương Hi.

Đội ngũ 7-8 người đi ngang qua Dương Khai.

Ánh sáng vàng bùng lên!

Có máu tươi bắn tung tóe, có tay chân tung bay...

Có sinh cơ mấy người, nháy mắt tan biến!

Thịt nát mảnh vụn rơi như mưa xuống đất, tràng cảnh cực kỳ máu tanh.

Cảm nhận được dao động năng lượng sau lưng, Khương Hi nhướng mày, khó hiểu quay đầu nhìn.

Ngay sau đó, mắt của hắn trợn tròn, vội vàng quay người lại, ánh mắt ngưng trọng nhìn Dương Khai, trong mắt một mảnh không thể tin nổi.

Khói độc của mình trói tiểu tử này, không biết đã tiêu tán mất tăm từ khi nào, hơn nữa võ giả Hỏa Diệu Tông đi theo sau mình đã không còn một ai, toàn bộ đều chết!

Không có động tĩnh chiến đấu, không có tiếng hét thảm thiết, dường như chỉ có dao động năng lượng trong nháy mắt, 6-7 võ giả Phản Hư Cảnh tự dưng liền chết đi.

Khương Hi đột nhiên cảm thấy không ổn, hơi lạnh từ đầu kéo đến chân.

- Xảy ra chuyện gì?

Bên phía Băng Tâm Cốc, một đám cô gái cũng ngây người, thiếu phụ cầm đầu lại run người, thần sắc mịt mờ như đang trong mơ.

Thanh Nhã ánh mắt tràn đầy ánh sáng, toát ra thần sắc quả nhiên là vậy.

Dương Khai cố ý không trốn, ngược lại chủ động đón địch, nàng liền có suy đoán.

Nàng không hiểu sâu về Dương Khai, nhưng từ Tô Nhan, nàng biết Dương Khai là người thường sáng tạo kỳ tích, chiến đấu vượt cấp như cơm bữa.

Trước đó nàng chỉ đoán, còn hiện tại sự thật bày ra trước mắt nàng.

6-7 người Hỏa Diệu Tông đều từ Phản Hư nhất tầng cảnh đến tam tầng cảnh, nhưng đi ngang qua Dương Khai, tự dưng đều chết hết.

Nó không thể dùng chiến đấu vượt cấp để hình dung, nó căn bản là một kỳ tích!

Không ai biết Dương Khai đã làm thế nào, các nàng chỉ thấy ánh sáng vàng bùng lên.

- Không phải chứ?

Thiếu phụ khiếp sợ nhìn Dương Khai, lúc này trước người Dương Khai lơ lửng một sợi tơ vàng, tràn ngập lực khí huyết cùng sinh cơ quỷ dị, tựa như có sinh mệnh, làm người ta không dám coi thường.

Trên mặt hắn treo nụ cười nhạt, thoáng châm chọc nhìn Khương Hi.

Khương Hi bỗng nhiên cảm nhận được áp lực cực lớn, tựa như đối diện hắn không phải một tên Phản Hư lưỡng tầng cảnh, mà là Hư Vương Cảnh thật sự!

Thần niệm biến ảo, Khương Hi xua tan bất an trong lòng, trầm thấp nói:

- Tiểu tử ngươi dám giả heo ăn thịt cọp?

- Là các ngươi quá coi thường ta mà thôi. Dương Khai mỉm cười, bình thản như không nói: - Lão già, chuẩn bị chịu chết chưa?

- Lớn lối! Khương Hi quát lớn, lập tức thi triển ra Thế, trào ra áp chế Dương Khai.

Chương 1636: Giết.

- Thế gần đại thành. Dương Khai nhướng mày, lập tức cảm nhận được thiếu phụ Băng Tâm Cốc kiêng kỵ Khương Hi quả thật là có nguyên nhân, chỉ riêng Thế gần đại thành, Khương Hi quả thật có tư cách trở thành người có thể đột phá Hư Vương Cảnh.

Thế tràng vô cùng mạnh mẽ, nhanh chóng tràn tới trước mặt Dương Khai.

Ngay trước khi bao phủ hắn, một cỗ Thế tràng huyền diệu không kém gì Khương Hi bùng nổ từ trong người Dương Khai, đẩy ngược trở ra.

Va chạm không tiếng động, mắt thường không nhận ra.

Nhưng Khương Hi lại nghe được tâm linh mình chấn động, có tiếng răng rắc vang lên.

Thế tràng gần đại thành mà hắn vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, khoảng khắc này như trứng gà ném vào tảng đá, vỡ vụn tan nát, hoàn toàn không thể duy trì được, chỉ trong nháy mắt là Khương Hi bị lực lượng ngưng tụ bao phủ.

Thế tràng của đối phương!

Khương Hi cả kinh, sắc mặt trắng bệch, thế mới ý thức được Dương Khai căn bản không đơn giản như mặt ngoài, tu vi của hắn là Phản Hư lưỡng tầng cảnh thì đúng, nhưng hắn thấu hiểu Thế vượt xa mình.

Điên cuồng thúc đẩy thánh nguyên, ngăn cản Thế tràng ảnh hưởng mình, khói độc đủ máu lan tỏa, hình thành đám mây độc quanh người, dùng nó làm phòng hộ, còn thả ra những công kích năng lượng đủ màu bắn về phía Dương Khai, tạo thành sát thương đáng sợ.

Dù là đấu Thế tràng bị áp chế, nhưng Khương Hi có nhiều thủ đoạn, không muốn ngồi cờ chết.

Hắn am hiểu dùng độc, mây độc này có uy hiếp chí mạng với thân thể.

Dương Khai nhướng mày, cũng không muốn lấy thân mạo hiểm, ngẫm nghĩ, chỉ tay ra, triệu hoán khí linh chim lửa.Trong tiếng kêu cao vút, con chim đỏ rực dài 10 trượng xuất hiện, há miệng phun ra những quả cầu lửa nóng rực, trải đầy trời ập xuống đầu Khương Hi.

Khương Hi chật vật không thôi, khói độc của hắn không làm gì được con chim lửa, mà lại bị những quả cầu lửa của nó chọc thủng trăm ngàn lỗ, bốc hơi vô số, thân thể dần lộ ra, hết sức thê thảm.

Chim lửa phun ra quả cầu lửa ngày càng nhanh hơn, Khương Hi bị đánh cho không thể chống trả, chỉ có chật vật chống đỡ, không ngừng thúc đẩy thánh nguyên tạo ra khói độc, nhưng vừa xuất hiện lại không thể duy trì, lập tức bị đánh tan.

Dương Khai vẫn đứng yên tại chỗ, lạnh lừng nhìn Khương Hi, cười lạnh nói: - Lão già, ngươi không được rồi.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc vẻ mặt ngây dại, ánh mắt thất thần nhìn cảnh này.

Chỉ dựa vào một con chim lửa quỷ dị xuất hiện, phối hợp Thế tràng của Dương Khai, liền áp chế toàn diện Khương Hi, nếu Dương Khai tìm được cơ hội, có thể Khương Hi sẽ phải bỏ mạng ở đây.

Các nàng quả thật không thể hiểu được tính hợp lý của chuyện này.

Vốn dĩ các nàng đã chuẩn bị sẵn sàng thương vong thảm thiết, cho rằng mình không thoát được nạn, đã tính toán xấu nhất.

Nào biết Dương Khai không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền khủng khiếp đến thế, biểu hiện thần kỳ làm các nàng tắt tiếng.

Chỉ một con chim lửa đã làm Khương Hi trầy trật xoay sở, bị đánh cho không ngóc đầu lên được, cực kỳ chật vật, căn bản không còn thừa sức đối phó các nàng.

Lần này, có lẽ không phải chết... Trong lòng mỗi người mừng rỡ, ánh mắt nhìn Dương Khai dần thay đổi, tràn đầy kinh ngạc cùng cảm kích.

Chim lửa ngày càng dũng mãnh, đủ loại ánh lửa hoa lệ phun ra từ miệng, bắn ra từ cánh nó, chẳng những làm cho Khương Hi không thể tạo thành khói độc quy mô lớn, còn tạo ra những vết thương lớn nhỏ trên người hắn.

Mùi cháy khét dần lan tỏa.

Thần sắc Khương Hi dữ tợn, bỗng nhiên lấy ra một món bí bảo tràn đầy dao động năng lượng, miệng phun khói độc năm màu, truyền vào trong bí bảo.

Bí bảo hấp thu khói độc năm màu, nhanh chóng vặn vẹo, hóa thành con mãng xà nhiều màu to lớn.

Mãng xà vặn vẹo người, xông lên trời cao, nghênh chiến chim lửa đại triển thần uy.

Thừa cơ hội này, Khương Hi lại thúc đẩy thánh nguyên, thoáng giãy khỏi Thế tràng của Dương Khai áp chế, như sấm sét lao về phía Dương Khai.

Hắn muốn thừa cơ hội này giải quyết Dương Khai! Chỉ cần Dương Khai chết, hắn có thể làm gì cũng được.

Về phần Hỏa Diệu Tông Nghiêm Xích Lôi căn dặn... bây giờ hắn khó bảo toàn bản thân, nào còn để ý tới lời đó?

Nháy mắt, hắn lao tới chỉ còn cách Dương Khai 10 trượng, ngoài người quấn quanh khói độc không còn nhiều, chúng như có linh tính vặn vẹo, tách ra hóa thành những công kích khủng bố đánh về phía Dương Khai.

Đến lúc này chúng nữ Băng Tâm Cốc mới hồi thần lại, thiếu phụ dẫn dầu hô lên: - Mau hỗ trợ! Vừa nói, trong người nàng trào ra dao động năng lượng hệ băng, những cọc băng uy lực không kém hình thành, đánh về phía lưng Khương Hi.

Những cô gái khác cũng phản ứng lại, thi triển bí thuật sát chiêu, đánh về phía Khương Hi.

Ánh sáng vàng tái hiện, Kim Huyết Ti lơ lửng trước mặt Dương Khai run lên, bỗng nhiên biến mất.

Khương Hi hồn vía lên mây, bỗng nhiên cảm giác không trốn khỏi cái chết trào ra trong lòng hắn, hắn khựng người lại, cắn răng lách sang một bên.

Kim Huyết Ti đột ngột hiện ra, xuyên thủng hư ảnh của hắn để lại.

Khương Hi toát đầy mồ hôi lạnh, còn chưa kịp hồi thần, công kích ngập trời của mười mấy cô gái Băng Tâm Cốc đã ập tới.

Chỗ hắn đứng, nháy mắt bị mấy trăm cọc băng bao trùm.

Năng lượng thiên địa hỗn loạn mơ hồ còn có tiếng hừ nặng của Khương Hi truyền ra, rõ ràng đã bị thương.

Tu vi các đệ tử Băng Tâm Cốc không bằng Khương Hi, một đánh một chỉ có nước miểu sát, nhưng mười mấy người liên thủ, uy lực không thể coi thường.

Bụi bậm tung lên, tràng cảnh hỗn loạn.

Thiếu phụ Băng Tâm Cốc muốn ngừng tim, căng thẳng nhìn phía trước.

- Chết rồi chưa? Có người hỏi.

Vừa dứt lời, tiếng của Khương Hi truyền tới từ rất xa: - Đám tiện tỳ Băng Tâm Cốc, các ngươi chờ đó cho lão phu, sớm muộn gì cũng có ngày lão phu giết lên Băng Tuyệt Đảo, chà đạp từng người một đến chết!

Không biết khi nào hắn đã chạy ra ngoài.

Sắc mặt thiếu phụ trắng nhợt, quay nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy bên đó có một đoàn hào quang đủ màu đang chạy cực nhanh đi xa, bóng dáng bao phủ trong đó không phải Khương Hi là ai?

Nàng lập tức quay sang nhìn Dương Khai, trong lòng chỉ mong hắn ra tay ngăn cản.

Nhưng vừa nhìn, lại ngẩn ra, chỗ Dương Khai đứng đã không bóng người, hắn đi đâu rồi.

Bỗng nhiên cảm ứng, nàng lại quay sang nhìn về phía Khương Hi bỏ chạy, đợi nhìn thấy một cái bóng chặn đường, bỗng nhiên hiểu ra.
Lần chiến đấu này đã nằm ở tầng thứ mà các nàng không thể với tới, mặc kệ Khương Hi hay Dương Khai, nội tình vượt xa các nàng vô số bậc.

Các nàng căn bản không biết Dương Khai cùng Khương Hi đã chạy ra từ lúc nào.

- Ngươi làm sao lại... Khương Hi nhìn Dương Khai chặn đằng trước, giống như thấy quỷ giữa ban ngày.

Vừa rồi hắn thừa dịp năng lượng hỗn loạn, kẻ địch bị che tầm mắt, liền thi triển bí thuật bỏ chạy, vốn tưởng thần quỷ không hay, nhưng thanh niên này lại sớm giành trước một bước cản đường.

Tuy rằng trong lòng hoảng sợ, nhưng Khương Hi cũng là hạng người độc ác, biết không đột phá ngăn cản của Dương Khai thì không trốn thoát được, cắn răng phun ra một ngụm tinh huyết, khí thế đột nhiên tăng vọt ba phần, toàn thân tràn ngập huyết quang, không chút sợ hãi đụng thẳng vào Dương Khai.

Thần sắc Dương Khai phát lạnh, hừ một tiếng cười dữ tợn: - Muốn chết!

Không tránh không né, vung nắm đấm lên, trên đó bao phủ hào quang vàng, có tiếng xèo xèo truyền ra, khí tức cực kỳ lợi hại đang phát tán.

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, kim khí sắc bén.

Trong Ngũ Hành Kiếm Khí, với kim là sắc bén nhất.

Vận dụng Kim kiếm khí, nắm đấm của Dương Khai bao phủ vô số kiếm mang rất nhỏ không thấy được bằng mắt thường.

Cảm nhận được năng lượng khủng bố trên nắm đấm, Khương Hi tự nhiên không muốn chờ chết, lại ngưng tụ khói độc năm màu bao phủ toàn thân.

Nắm đấm đụng vào người Khương Hi, khói độc năm màu nháy mắt bị đánh tan, huyết quang cũng ầm ầm tan rã, thánh nguyên hộ thể càng không có tác dụng phòng hộ gì, bị vô số kiếm mang nhỏ đâm phá tan tành.

Xương cốt vỡ nát vang lên liên tục, Khương Hi bay ngược ra sau, giữa không trung phun ra máu.

Thần sắc dữ tợn của hắn trở nên kinh hoàng, liều mạng ổn định thân thể, nhưng Kim Huyết Ti tới ngay sau đó bùng lên, hoàn toàn chôn vùi hắn.

Đợi cho ánh sáng tan đi, cả người Khương Hi vỡ nát thành vô số mảnh, rơi khỏi bầu trời.

Khương Hi nổi danh Xích Lan Tinh, có tư cách thăng cấp cường giả Hư Vương Cảnh, ngã xuống!

Các cô gái Băng Tâm Cốc sắc mặt đỏ hồng, phát ra hoan hô, không thể kiềm chế.

Nghiêm Xích Lôi đang kịch chiến với Du Tuyết Tình thì sắc mặt đại biến, vô cùng khiếp sợ nhìn Dương Khai, động tác không khỏi chậm lại.

Du Tuyết Tình tốt xấu gì cũng là thập tam trưởng lão Băng Tâm Cốc, tuy rằng xếp hạng gần chót, nhưng thực lực cũng rất cao, làm sao bỏ qua cơ hội như thế, thừa cơ xoay chuyển thế cục, điên cuồng áp chế Nghiêm Xích Lôi.

Thật ra nàng cũng rất khiếp sợ, căn bản không thể ngờ Dương Khai có thể giết Khương Hi.

Dù sao người kia tu luyện công pháp cực kỳ quỷ dị, dù cho nàng đối mặt, cũng tuyệt đối rơi xuống hạ phong, làm không tốt sẽ bỏ mạng trong tay đối phương.

Nhưng Dương Khai lại giết được Khương Hi, trước sau chỉ tốn hai ba chục nhịp thở.

Trong Băng Tâm Cốc, có thể làm được điểm này, sợ là chỉ có đại trưởng lão.

Thanh niên này là hạng nhân vật sánh vai với đại trưởng lão? Trong lòng Du Tuyết Tình chấn động, cảm thấy nhất định phải xem xét lại Dương Khai.

- Vị sư huynh này, xin giúp thập tam trưởng lão một tay! Thiếu phụ Băng Tâm Cốc khẽ gọi Dương Khai.

- Không thành vấn đề. Dương Khai nhàn nhạt gật đầu, chỉ về phía Nghiêm Xích Lôi, quát: - Giết hắn!

Chim lửa lao thẳng về phía Nghiêm Xích Lôi.

Thực lực Nghiêm Xích Lôi vốn tám lạng nửa cân với Du Tuyết Tình, không ai làm gì được ai, nhưng có khí linh chim lửa gia nhập, Nghiêm Xích Lôi không phải đối thủ, liền tục bại trận, không thể chống trả.

- Tiểu tử, ta là trưởng lão Hỏa Diệu Tông, ngươi dám ra tay đối phó ta, ngươi chết chắc rồi. Hiện tại thu tay còn kịp, bằng không dù ngươi chạy đến chân trời góc biển, Hỏa Diệu Tông cũng sẽ không bỏ qua ngươi! Nghiêm Xích Lôi tức điên hét lên, hy vọng Dương Khai sợ ném chuột vỡ đồ, không liên thủ với Du Tuyết Tình.

Chương 1637: Lòng chợt cảm ứng.

Chỉ cần Dương Khai không can thiệp, với bản lĩnh của Du Tuyết Tình thì không thể cản được hắn, hắn hoàn toàn có thể thoải mái rút lui.

Cho nên sống chết của hắn chỉ bằng một ý niệm của Dương Khai.

Du Tuyết Tình nhíu mày, vội hô lên: - Tiểu huynh đệ không cần sợ, thực lực Hỏa Diệu Tông không kém, nhưng Băng Tâm Cốc ta cũng không phải tầm thường, tự nhiên sẽ bảo vệ ngươi an toàn, xin giúp ta giết tặc tử này.

Nàng sợ Dương Khai bị lời của đối phương đe dọa, lâm trận rút lui.

Dù sao Nghiêm Xích Lôi không giống Khương Hi, thực lực Khương Hi dù cao, nhưng chỉ là một người lẻ loi, giết hắn cũng không ai báo thù. Còn Nghiêm Xích Lôi lại là trưởng lão Hỏa Diệu Tông, có lực lượng khổng lồ chống đỡ đằng sau.

- Đương nhiên phải giết! Dương Khai mỉm cười dữ tợn, châm chọc nhìn Nghiêm Xích Lôi. - Đã đến lúc này còn muốn uy hiếp ta, Hỏa Diệu Tông các ngươi đều ngu xuẩn như vậy sao?

Sắc mặt Nghiêm Xích Lôi trắng nhợt.

- Đúng rồi, quên nói cho ngươi, ta cũng không phải lần đầu giết người Hỏa Diệu Tông. Lần trước trong Đế Uyển đã giết một tên là Khổng Văn Đống, mới gần đây trong Huyết Ngục lại giết một tên Trương Kình, đều là Hỏa Diệu Tông các ngươi phải không?

Nghiêm Xích Lôi thế mới mới thật hoảng hốt.

Hắn không ngờ ân oán giữa Dương Khai và Hỏa Diệu Tông sâu đến vậy, bất kể Khổng Văn Đống hay Trương Kình, đều là hạng người có danh tiếng trong Hỏa Diệu Tông, nhân vật cấp bậc trưởng lão, xếp hạng còn trên hắn.

Nhưng mà Khổng Văn Đống đi Đế Uyển liền không về, Trương Kình đi Huyết Ngục cũng bặt tin.

Nếu như Dương Khai nói thật, chẳng phải bọn họ đều chết trong tay tiểu tử này?

- Ta không có cảm tình gì với Hỏa Diệu Tông các ngươi, cho nên... chết đi! Thần sắc Dương Khai chợt lạnh, lực lượng thần hồn ngưng tụ đánh thẳng về phía Nghiêm Xích Lôi.

Lực lượng mênh mông như biển lại không một tiếng động, như thanh kiếm sắc bén không gì cản nổi xé tan phòng ngự của Nghiêm Xích Lôi, đâm vào trong đầu hắn.

Nghiêm Xích Lôi hét thảm, mặt trắng như giấy, thần hồn đã bị thương.

Ánh mắt Du Tuyết Tình sáng ngời, thừa cơ thúc đẩy ý cảnh cùng Thế tràng, lấy nàng làm trung tâm, trong vòng 30 trượng trở nên cực kỳ lạnh giá, không khí cũng bị đông lại.

Ngoài người Nghiêm Xích Lôi xuất hiện tầng sương lạnh mỏng, khí lạnh xâm nhập thân thể, ảnh hưởng vận chuyển thánh nguyên cùng cử động.

Chim lửa thừa cơ lao xuống, há miệng một hơi nuốt luôn Nghiêm Xích Lôi.

Bằng mắt thường cũng thấy được bụng của khí linh chim lửa phình ra, nhưng lực lượng cực nóng đang thiêu đốt luyện hóa.

Theo thời gian trôi qua, động tĩnh ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất.

Ánh chớp chợt xẹt qua trong người chim lửa, nó hóa thành ánh lửa bay vào người Dương Khai, để lại một đống hài cốt.

Tên này đương nhiên cũng tu luyện bí thuật Càn Thiên Lôi Hỏa, cũng giống Trương Kình Khổng Văn Đống, chết đi liền bị chim lửa cắn nuốt Càn Thiên Lôi Hỏa, tăng cường lực lượng.

Một trận kiếp nạn, lại hóa giải kỳ diệu.

Du Tuyết Tình đứng đó, vừa thở phào, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai.

Những cô gái Băng Tâm Cốc cũng tràn ngập khiếp sợ.

Chỉ có Thanh Nhã, vẫn tràn đầy tươi cười.

Hồi lâu sau, Du Tuyết Tình mới miễn cưỡng chấp nhận thực tế, gật đầu với Dương Khai: - Cám ơn!

Nếu không phải lần này Dương Khai thể hiện chói lọi, đội Băng Tâm Cốc có thể trốn được hai ba người là khá lắm rồi. Nhưng hôm nay chẳng những không bị thương, mà người Hỏa Diệu Tông đã bị chém giết sạch sẽ.

Du Tuyết Tình cảm kích Dương Khai tận đáy lòng.

- Không cần, ta cũng chỉ tự vệ mà thôi, bây giờ có phải nên lên đường? Dương Khai mỉm cười.

Du Tuyết Tình gật đầu, sai một đệ tử thu nhặt chiến lợi phẩm, sau đó dẫn mọi người tiếp tục bay đi Băng Tuyệt Đảo.

Có điều, lần này không còn ai căm thù Dương Khai nữa.

Các nàng đều thu liễm địch ý vô cớ trước đó, không còn bao vây quanh Dương Khai nữa. Một trận chiến với người Hỏa Diệu Tông, để mọi người đều biết ở trong đoàn người bọn họ, Dương Khai mới là người có thực lực mạnh nhất.

Căn bản không cần các nàng bảo vệ!

Trên đường đi, thỉnh thoảng các nàng quan sát Dương Khai, tràn đầy tò mò, quả thật không biết thanh niên này tu luyện như thế nào. Rõ ràng chỉ là Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhưng biểu hiện ra chiến lực khủng khiếp như vậy.

- Thập tam trưởng lão, vì sao chúng ta lại tìm hắn? Thanh Nhã chú ý theo dõi, biết đây là thời cơ nói chuyện tốt nhất, liền lên tiếng. Những đệ tử Băng Tâm Cốc khác cũng tràn đầy mê mang, nhìn vào Du Tuyết Tình.

Đoàn người các nàng, bôn ba chiến đấu bên ngoài hơn một năm, mỗi người đều đang tìm Dương Khai, rất nhiều sư tỷ muội chết ngay trước mặt, các nàng tự nhiên cũng tò mò, rốt cuộc là vì sao.

Du Tuyết Tình nhíu mày, vẻ mặt khó xử, nói: - Ta cũng không rõ nguyên nhân cụ thể, chỉ là người Hỏa Diệu Tông đang tìm, cho nên Băng Tâm Cốc chúng ta không thể cho bọn họ toại nguyện. Có lẽ... chính hắn biết gì đó.

Nói đến đây, Du Tuyết Tình liếc Dương Khai.

Dương Khai lạnh nhạt như đang nghĩ vu vơ, không có ý đáp lại.

- Các ngươi không cần để ý chuyện này, tông chủ cùng Trưởng lão hội làm vậy, nhất định là có nguyên nhân.

- Rõ. Mọi người đáp.

Một đường bình yên, đội ngũ theo Du Tuyết Tình dẫn đầu, bay đi chừng nửa tháng.

Sau nửa tháng, mọi người mới tới một thành trì gần biển.

Nơi này đã là thế lực Băng Tâm Cốc, Du Tuyết Tình dẫn Dương Khai đi thẳng vào pháp trận không gian trong thành, dùng nó truyền tống đến Băng Tuyệt Đảo.

Ở ngoài đảo, Dương Khai vừa hiện thân, thần sắc chợt đổi, toát ra thần sắc kích động không thể nén được, quay đầu nhìn về một hướng, ánh mắt như vượt qua không gian ngăn cách, nhìn tới xa xa.

Cùng lúc, trong một băng thất trong đảo, Tô Nhan đang đang tĩnh tọa tu luyện bỗng nhiên mở mắt, người khẽ run lên.

Lúc này, nàng có cảm ứng.

Cảm ứng được khí tức của Dương Khai!

Hai người từng tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công, chỉ cần khoảng cách không quá xa, đều có thể cảm ứng được đối phương.

Ngoài đạo cùng trong đảo dù cách nhau mấy trăm dặm, nhưng không thể xóa đi liên lạc tâm linh giữa Dương Khai và Tô Nhan!

Nàng ở chỗ này!

Hắn đã đến!

Hai người đồng thời cảm nhận được tồn tại của đối phương.

Dương Khai đứng đó, ánh mắt ôn nhu như nước, có thể hòa tan cả đá.

Tô Nhan vội vàng đứng dậy, đi ra ngoài! Nhưng vừa ra khỏi băng thất, liền bị hai cô gái ngăn cản.

- Tô sư muội, ngươi muốn đi đâu?

Trong hai cô gái phụ trách trông coi Tô Nhan, nữ nhân họ Chu mặt như sương lạnh nhìn nàng, chặn ở trước mặt.

- Trương sư tỷ, muội muốn ra ngoài một chuyến! Tô Nhan khẩn cầu nàng.

- Không được! Nữ nhân họ Chu kiên quyết lắc đầu. - Đại trưởng lão căn dặn, trong thời gian này ngươi phải ở đây, không được đi một bước, ngươi đừng làm khó sư tỷ.

- Đúng vậy, Tô sư muội, hai người chúng ta ở đây canh gác vốn đã đủ nhàm chán ủy khuát rồi, ngươi dù là môn hạ đại trưởng lão, nhưng cũng không thể không thèm nhìn tới sư tỷ chứ? Mời ngươi trở về đi. Người còn lại cũng mắt lạnh nhìn Tô Nhan.

Trông coi Tô Nhan vốn là chuyện rất nhàm chán, chẳng những không thể đi lại, còn không được tập trung tu luyện, điều này làm các nàng chịu khổ.

Vốn vì chuyện này hai nàng đều ôm oán với Tô Nhan, hơn nữa vốn đã không quá thích Tô Nhan được sủng ái, nói chuyện tự nhiên không khách khí.

- Hai vị sư tỷ, sư muội không muốn làm khó các người, chỉ là ta muốn ra ngoài một chuyến, ta bảo đảm chỉ nửa ngày nhất định trở về! Tô Nhan cắn môi đỏ, bất đắc dĩ nhìn hai người.

- Sư muội thật không coi sư tỷ ra gì mà! Nữ nhân họ Chu cười lạnh. - Ngươi có nghĩ tới, nếu bị đại trưởng lão biết được chuyện ngươi ra ngoài, chúng ta sẽ bị phạt thế nào? Ta không biết ngươi ra ngoài làm gì, nhưng ta sẽ không gánh trách nhiệm vì hành động nhàm chán của ngươi.

- Sư muội là đệ tử được đại trưởng lão coi trọng nhất, có lẽ đại trưởng lão sẽ không trách phạt ngươi quá nặng, nhưng chúng ta thì sao? Ngươi còn không biết đại trưởng lão nghiêm khắc, sư muội ngươi xinh đẹp, nhưng không ngờ lòng như rắn rết, ngươi muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết hay sao?

Tô Nhan há miệng không lời chống đỡ.

Dù hai người nói có chút quá đáng cực đoan, nhưng không thể phủ nhận, nếu mình thật đi ra ngoài, khẳng định bọn họ sẽ bị liên lụy.

Sắc mặt của nàng ảm đạm, nhẹ giọng nói: - Là sư muội không cân nhắc kỹ càng.

Nam nhân của mình rõ ràng đã đến Băng Tuyệt Đảo, gần trong gang tấc, nàng lại không thể đi gặp mặt, Tô Nhan lòng như dao cắt.

- Biết thì tốt, còn không mau trở về! Nữ nhân họ Chu hừ lạnh.

Tô Nhan bất đắc dĩ gật đầu, quay người trở vào.

Thấy nàng đóng cửa băng thất, tiếp tục bế quan, hai nữ nhân mới cười lạnh.

Nữ nhân họ Chu nói:

- Cuối cùng cũng nhả ra một hơi, thật cho rằng mình là môn hạ đại trưởng lão liền có thể không coi ai ra gì?

Cô gái kia cười hì hì, vui vẻ nói: - Ai bảo cô ta mắt cao hơn đỉnh, nếu lúc trước làm tốt quan hệ với chúng ta, lần này đã không quá làm khó nàng.

- Chúng ta làm sư tỷ, phải nên dạy dỗ cô ta làm người thế nào.

- Vậy chuyện này có cần bẩm báo đại trưởng lão hay không?

Nữ nhân họ Chu trầm ngâm, lắc đầu nói:

- Không cần, nếu cô ta không ra ngoài, dù bẩm báo cũng sẽ không bị phạt, không bằng đợi cô ta phạm sai rồi bẩm báo cũng không muộn, đến lúc đó đại trưởng lão cũng sẽ không dung tha.

- Sư tỷ nói phải. Nữ nhân kia ánh mắt sáng lên.

.............

- Tiểu huynh đệ! Du Tuyết Tình kêu làm Dương Khai bừng tỉnh, thu hồi ánh mắt, nhìn sang nàng.

Vị thập tam trưởng lão Băng Tâm Cốc biểu tình cổ quái, ho khan nói: - Nơi đó là bên trong Băng Tuyệt Đảo, ngươi là nam nhân tuyệt đối không thể đặt chân vào đó. Bây giờ chúng ta ở ngoài đảo, nếu không phải tình huống đặc thù, cũng sẽ không cho phép ngươi vào.

- Có thể vào Băng Tuyệt Đảo, đã là vinh hạnh của vãn bối, tiểu tử cảm tạ tiền bối! Dương Khai chắp tay cảm tạ.

Bởi vì nguyên nhân Tô Nhan, tâm tình Dương Khai rất khá, bỗng phát hiện những cô gái Băng Tâm Cốc đều rực rỡ chói lọi, tự nhiên thái độ cũng ôn hòa.

Tuy rằng không biết sao Dương Khai có một chút biến hóa, Du Tuyết Tình cũng không có ý hỏi rõ, gật đầu nói: - Tạm thời ngươi ở đây, về phần sau này... chờ ta về báo cáo tông chủ cùng Trưởng lão hội rồi nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau