VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Đặc thù của khí động cảnh

Sau khi nói xong, Địa Ma lại bắt đầu do dự:

- Chỉ có điều Âm Dương Yêu Sâm chỉ có thể một nam một nữ sử dụng, hai cô gái kia đều có quan hệ với Thiếu chủ, đến lúc này lựa chọn chỉ sợ sẽ có chút ít phiền toái.

- Hai cô?

Dương Khai một hồi kỳ quái, vừa rồi chợt nghe Địa Ma nói về “các nàng”, Dương Khai vốn cho là gã nói nhầm, bây giờ nghĩ lại, lập tức hiểu ra.

Địa Ma chỉ sợ là nghĩ mình cùng phát sinh quan hệ với tỷ muội Hồ gia, dù sao lúc ấy khi niêm phong gã, mình đang cùng Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi hai người leo lên bậc thang vô tận.

Sau khi niêm phong, Địa Ma căn bản không cảm giác được tình huống bên ngoài, tự nhiên không biết chuyện sau đó trong đại điện.

Nhưng cũng không muốn giải thích nhiều với gã, Dương Khai nói:

- Sau này nếu như ta ở một mình với nữ giới, bản thân ngươi phải niêm phong thần thức.

Hắn sợ nếu chẳng may sau này thân mật với Tô Nhan mà quên mất Địa Ma thì sẽ lúng túng.

Địa Ma nghe xong thì vội vàng kêu oan:

- Thiếu chủ yên tâm, lão nô tuy tà ác, nhưng sẽ không làm loại chuyện nhìn trộm.

- Nhớ là được rồi!

- Lão nô ghi nhớ trong lòng.

Trầm mặc một lát, Địa Ma nói:

- Thiếu chủ, nếu ngài không ngại, lão nô muốn xuống dưới vực sâu xem một chút.

- Hả? Phía dưới có gì?

Dương Khai không khỏi hào hứng, hắn cũng rất hiếu kỳ đối với Khốn Long Giản này, chỉ là thực lực hiện tại không ăn thua gì, căn bản không có biện pháp xuống dưới thăm dò.

- Lão nô cũng không biết phía dưới có thứ gì, nhưng lão có thể cảm nhận được hơi thở chí cương chí dương ở dưới đó, cái đó chính là khắc tinh của thần hồn lão nô. Trừ việc đó ra còn có một loại khí tà ma nồng đậm, hai loại hơi thở này căn bản là đối lập nhau, chẳng biết tại sao lại cùng lúc xuất hiện ở đây. Không dối gạt Thiếu chủ, lão nô muốn mượn khí tà ma ở dưới đó đổi khôi phục lực Thần hồn, đợi sau này sẽ giúp được cho Thiếu chủ một tay.

Dương Khai nhướn mày.

Địa Ma nói rằng có khí tà ma, Dương Khai có thể lý giải được. Khốn Long Giản vốn là do ma đầu cái thế một chiêu bổ ra, hơn nữa ma đầu kia cũng chết ở dưới Khốn Long Giản, để lại khí tà ma là điều hiển nhiên dễ hiểu.

Chỉ có điều Địa Ma muốn nhờ khí tà ma này để khôi phục Thần hồn của mình, Dương Khai có chút không nắm chắc. Hắn không biết Địa Ma sau khi trở nên hùng mạnh, bản thân có thể khống chế được gã hay không. Nếu chẳng may không khống chế được, đây chính là gậy ông đập lưng ông.

Nhưng ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai cảm thấy cũng không cần lo lắng nhiều lắm, thần thức của mình và Địa Ma dung hợp cùng một chỗ, sống chết của gã cũng chỉ dựa vào một ý niệm của mình.

Ngay trong lúc Địa Ma căng thẳng chờ đợi, Dương Khai gật đầu nói:

- Đi đi!

Rót một chút nguyên khí vào Phá Hồn Chùy, tạo điều kiện để Địa Ma dùng bí bảo này phóng ra.

- Đa tạ Thiếu chủ!

Địa Ma cảm động đến rơi nước mắt, bọc lấy Phá Hồn Chùy rồi hóa thành một đạo khắc ý bay về phía Khốn Long Giản.

Đợi Địa Ma đi khỏi, Dương Khai lại lấy từ trong lòng ngực ra một cái túi nhỏ.

Người làm cái túi này là Lam Sơ Điệp, bên trong đựng hai hạt giống Lạp Xích Tử Tâm.

Trước mắt hiện lên khuôn mặt nàng, chân mày Dương Khai không khỏi nhíu một cái.

Sư tỷ xinh đẹp này nếu không có tâm cơ như vậy, nhất định sẽ rất khiến người ta yêu mến.

Ban đầu gặp cô ấy chính là ở khu phố Hắc Phong, mình bỏ ra chút tiền mua hạt giống của cô ấy, sau lại gặp cô ấy ở trong Truyền Thừa Động Thiên, cũng có thể nói là một loại duyên phận.

Mọi người cùng nhau tìm kiếm, cùng nhau chiến đấu, vừa là đồng môn, lại cùng chung hoạn nạn. Có thể nói đây là ký ức khiến người ta khó có thể quên.

Nếu không phải phương pháp làm của nàng khiến lòng người giá lạnh, Dương Khai cũng sẽ không chào đón nàng. Cuối cùng nàng tập kích Nhiệp Vịnh, mặc dù có thể hiện thiện ý với Dương Khai, nhưng cũng đã khiến Dương Khai thấy được sự thật và sự tàn ác của nàng.

Những lúc hữu dụng, nàng mọi cách bao che, lúc trước Nhiếp Vịnh lại nhiều lần tìm Dương Khai gây phiền toái, nói lời khích bác, chế giễu, Lam Sơ Điệp cũng chưa từng nói giúp hắn một lời tốt đẹp, cũng là bởi vì tình huống lúc đó, tác dụng của Nhiếp Vịnh lớn hơn Dương Khai.

Nếu lúc đó Lam Sơ Điệp lấy thân phận sư tử răn dạy vài câu, Nhiếp Vịnh cũng sẽ không làm càn như vậy. Nhưng nàng không hề làm thế, mà vẫn luôn là Đỗ Ức Sương đứng về phía Dương Khai. Đợi cho Nhiếp Vịnh không còn tác dụng gì nữa, nàng lại xua đuổi như rác, thậm chí còn ra tay tập kích.

Dương Khai sẽ không chỉ trích nàng bất kỳ điều gì, bất cứ ai đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, người bên cạnh đều không có quyền can thiệp. Có lẽ nàng thực dụng, có lẽ nàng lạnh lùng, có lẽ nàng nịnh hót, thấy người sang bắt quàng làm họ, nhưng đó đều là lựa chọn của nàng, cá tính của nàng!

Biết rõ điều này, không quen thân với nàng là được.

Đổ hạt giống trong túi nhỏ ra, tùy tay ném túi nhỏ xuống Khốn Long Giản.

Trồng hai hạt giống này ở đâu đây? Dương Khai nhìn xung quanh một chút, phát hiện ra nơi này đều là vách đá, không phải chỗ thích hợp để thảo dược sinh trưởng.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai đã có cách.

Ở trên gốc cây tùng phía trên động phủ mình có một mảnh đất xốp mềm cổ tùng bình thường có thể cắm rễ sinh trưởng ở đây, linh thảo như Xích Tử Tâm hẳn là có sức sống tự nhiên mạnh mẽ hơn mới đúng.

Hơn nữa loại linh thảo này là loại hấp thu linh khí của thiên địa để sinh trưởng, cũng không cần lo lắng chúng nó sẽ cướp đoạt dinh dưỡng của cổ tùng.

Quyết định xong, Dương Khai nhỏ một giọt Dương Dịch lên trên hạt giống Xích Tử Tâm, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc chính là, sau khi hạt giống như là hút thấy một giọt Tích Dương Dịch, lại không phát sinh biến hóa lớn như trước kia. Mãi đến khi Dương Khai nhỏ vào giọt thứ hai, nó mới trở nên trong suốt no đủ.

Đây tuyệt đối là hạt giống linh thảo thượng phẩm, nếu không thì sẽ không thể cần phải hấp thu hai giọt Dương Dịch! Cũng không biết Lam Sơ Điệp tìm thấy vật này ở chỗ nào, một ngàn lượng để mua thật sự không lỗ.

Sau khi gieo hai hạt giống xuống Dương Khai mới quay lại Động Phủ, khoanh chân ngồi ở cửa động, nhắm hai mắt lại, chậm rãi chuyển động Chân Dương Quyết, bắt đầu tu luyện lần đầu tiên sau khi tiến nhập Khí Động Cảnh.

Không có chút điềm báo nào, một thân nguyên khí đột nhiên đánh trống reo hò bạo động, quần áo đầu tóc Dương Khai bay múa bừa bãi, thần sắc trên mặt đột nhiên trở nên dữ tợn, nhìn qua có chút dọa người.

Kèm theo bạo động của nguyên khí, trong Dương Khai cũng nổi lên từng đợt gợn sóng, đó là một loại giải phóng điên cuồng, ý niệm hiện lên trong đầu là tìm người chiến đấu khiến mình đổ máu hoặc làm người khác đổ máu.

Loại ý niệm trong đầu này trước kia chỉ xuất hiện ở thời điểm sử dụng Bất Khuất Chi Ngao. Nhưng hiện tại, chỉ vận chuyển Chân Dương Quyết đã xuất hiện.

Không phải vấn đề của Dương Khai, cũng không phải vấn đề của Chân Dương Quyết!

Mà là dấu hiệu của Khí Động Cảnh!

Đúng như những gì lúc trước Tô Nhan nói cho Dương Khai, Khí Động Cảnh, đối với từng người luyện võ mà nói đều là cảnh giới rất đặc biệt.

Người luyện võ từ Thối Thể cho đến nguyên khí sơ khai trong cơ thể, rồi đến Khai Nguyên Cảnh, lại đột phá tới Khí Động Cảnh. Lúc này, nguyên khí tích lũy trong cơ thể người luyện võ đã tương đối khổng lồ, là trình độ rất nhiều người luyện võ không thể hoàn toàn nắm trong tay.

Bởi vì không thể nắm trong tay, cho nên nguyên khí mới có thể bạo động. Bình thường lúc không vận công, không sử dụng nguyên khí thì không khác gì so với những người khác. Chỉ khi sử dụng nguyên khí thì sẽ giống cái dạng này của Dương Khai, khiến cho người ta có loại cảm giác rất cuồng bạo.

Kỳ thật đây là hiện tượng rất bình thường.

Vì sự tồn tại của hiện tượng này, nên người tu luyện Khí Động Cảnh chỉ có hai mục đích.

Một là liên tục tích lũy nguyên khí của mình để nâng cao cảnh giới, tăng cường thực lực, đây là mục tiêu sẽ không thay đổi từ đầu tới cuối.

Hai là trong quá trình tích lũy, có thể nắm trong tay sức mạnh của chính mình.

Năng lực của mỗi người không giống nhau, thời gian người luyện Khí Động Cảnh có thể hoàn toàn nắm trong tay nguyên khí ngắn hay dài không phải chuyện bình thường, một người luyện võ tu luyện tới Khí Động Cảnh tầng bảy, tám, mới có thể hoàn toàn nắm trong tay. Giống như Dương Khai lúc trước đụng phải Lam Sơ Điệp, thời điểm nàng sử dụng nguyên khí sẽ không xuất hiện bất cứ tình huống nguyên khí bạo động nào.

Mà Đỗ Ức Sương, Tả An và Nhiếp Vịnh lại không thể, Đỗ Ức Sương tuy đã là thực lực Khí Động tầng sáu, nhưng bắt đầu động thủ, tính tình ôn hòa cũng sẽ bị ảnh hưởng bới bạo động của nguyên khí, trở nên hiếu chiến.

Đặc thù của Khí Động Cảnh, chính là khiến người luyện võ ở giai đoạn này trở nên dễ dàng phát sinh xung đột với người khác, tính tình của mọi người cũng không được tốt, ai cũng sẽ không chịu thua, một khi ý kiến không giống nhau hoặc là không vừa mắt nhau thì liền đánh đập tàn nhẫn, chuyện cho đổ máu hay thương vong chỗ nào cũng có.

Đây là cảnh giới có tỷ lệ tử vong cao nhất của người luyện võ!

Đứng trước loại tình huống này, rất nhiều người luyện Khí Động Cảnh đã tìm cách khiến tâm tính yên ổn, hoặc là dùng đan dược, hoặc là đeo bí bảo Thanh Tâm Tĩnh Thần để ức chế kích động và cuồng bạo trong lòng.

Lúc này, tu luyện thuộc tính hàn và ưu thế công pháp của người luyện võ nổi bật ra, vì nguyên nhân vũ kỹ và công pháp, nguyên khí trong cơ thể bọn họ đều là lạnh như băng, lại càng dễ áp chế biến hóa của tâm tính, do đó có thể an toàn vượt qua giai đoạn này.

Dương Khai đoán chừng Tô Nhan lúc ở thời điểm Khí Động Cảnh, căn bản không cần lo lắng mấy vấn đề này.

Cả người nàng đều đã đóng băng, nguyên khí sẽ cuồng bạo ở đâu chứ?

Toàn bộ Khí Động Cảnh, người luyện võ đều nâng cao chính mình đồng thời đấu tranh với nguyên khí trong cơ thể. Nếu thành công, thì sẽ nắm trong tay sức mạnh của chính mình, không bị nó ảnh hưởng tâm tính. Nếu thất bại, thì trầm mê trong sức mạnh và bay vọt trong khoái cảm, dần dần bị lạc mất bản tính.

Phần lớn tà và ma đều như vậy mà tới. Bọn họ bị lạc bên trong sức mạnh của chính mình, hưởng thụ cảm giác sung sướng khi giết người đổ máu, từ đó rơi vào đạo tà ma.

Phía trên Khí Động Cảnh, bởi vì tâm tính của người luyện võ phân hóa hai cực, cho nên được xưng là Ly Hợp Cảnh!

Nhưng cảnh giới này có chút xa vời với Dương Khai bây giờ.

Dương Khai lúc này, sau khi vận hành Chân Dương Quyết, nguyên khí trong cơ thể đã xuất hiện dấu hiệu của Khí Động Cảnh, nhưng tâm tính bị nguyên khí ảnh hưởng trong nháy mắt đã khôi phục lại bình thường.

Từ ngực truyền đến một cảm giác lạnh lẽo, đó là hiệu quả của Hàn Băng Ngọc Tủy Tô Nhan tặng cho Dương Khai, Hàn Băng Ngọc Tủy này không những khiến tâm tính của Dương Khai bình phục lại mà còn khiến hắn không bị nguyên khí thao túng.

Thử rất lâu, Dương Khai cũng không phát hiện có cái gì không ổn, đạt được tâm niệm, cơ thể cũng không bị nguyên khí dễ dàng sai khiến, linh hoạt dị thường, cũng không xuất hiện tình huống không thể khống chế.

Hiện tượng này lại là hiện tượng lạ, chính mình hiện tại ở Khí Động Cảnh lại không có dấu hiện giống như những người luyện võ khác, kỳ thực bên trong lại khác nhau rất lớn.

Người khác phải cố gắng không chế để có được sức mạnh của chính mình, nhưng Dương Khai căn bản không cần, bởi vì nguyên khí từ đầu đến cuối đều nằm trong tay hắn, không có chút không an phận nào.

Suy nghĩ hồi lâu, Dương Khai cảm thấy tất cả những chuyện này có liên quan đến việc mình đã thích ứng với Bất Khuất Chi Ngao. Ở thời điểm vận dụng Bất Khuất Chi Ngao, chính mình khát máu hưng phấn nhưng nội tâm lại rất bình tĩnh, biết mình đang làm cái gì, biết mình làm như nào, sẽ không bởi vì hưng phấn khát máu mà ảnh hưởng đến sức phán đoán.

Đây là chuyện tốt, người luyện Khí Động Cảnh cần trải qua hai nhiệm vụ, Dương Khai chẳng khác gì đã hoàn thành một, nhiệm vụ còn lại chỉ cần tích lũy thực lực là xong!!!!

Chương 162: Phản hồi của hợp hoan công

Lấy lư hương ra, mùi thơm lạ lùng, Dương Khai khoanh chân ngồi chỗ của động, tu luyện Chân Dương Quyết.

Tuy phương pháp tốt nhất để có được dương dịch là trực tiếp dùng linh quả dương tính hoặc hấp thụ năng lượng trong Viêm Dương thạch, nhưng Dương Khai vẫn quyết định tu luyện Chân Dương Quyếtuyết.

Hắn tận dụng tác dụng từ loại hương đặc biệt để khống chế tốc độ vận chuyển của Chân Dương Quyết, khiến nguyên khí nội thể thích nghi với áp chế của loại hương thơm đó.

Như vây, khichiến đấu, nguyên khí sẽ vận chuyển ngày càng nhanh, và sức chiến đấu cũng tăng lên.

Áp lực là để bạo nổ vào thời điểm cần thiết.

Trong suốt hai ngày tu luyện, ngoại trừ lúc thêm thảo dược vào lư hương, Dương Khai hoàn toàn không hề động đậy.

Nguyên khí trong cơ thể tăng rất ít, vận chuyển Chân Dương Quyết cũng vô cùng khó khăn nhưng Dương Khai vẫn vui vẻ chịu đựng.

Chỉ có diều mỗi khi vận chuyển nguyên khí, hắn luôn nghi đến Tô Nhan, mỗi khi nhớ đến nàng, hắn lại nghĩ đến mọi chuyện diễn ra trong đại điện, nhớ đến da thịt mềm mịn, ấm áp và đẹp đẽ như tơ lụa của nàng.

Lạ thật, vì sao mình luôn nghĩ tới những điều này? Dương Khai trăn trở, suy nghĩ rất nhiều nhưng không tìm được lời đáp. Chẳng lẽ mình lại đúng là một tên ác quỷ háo sắc, một khi phá cấm thì không thể kiềm chế được?

Cũng không phải, nói về ý chí thì Dương Khai luôn tràn đầy tự tin. Nhưng nghĩ mãi mà không tìm được nguyên do, Dương Khai chỉ còn biết khống chế bản thân không nghĩ ngợi lung tung nữa.

Vào một đêm hai ngày sau đó, đang lúc Dương Khai tĩnh tọa thì đột nhiên mở trừng mắt, nghe ngóng cẩn thận một hồi lâu, trên mặt toát lên thần sắc vô cùng ký quái.

Vừa rồi hình như hắn nghe thấy tiếng đánh nhau phía trên truyền đến, kèm theo là một tiếng hét kinh hãi.

Dường như âm thanh mơ hồ đó rất quen thuộc nhưng lại không nghe rõ thế nào.

Trong lúc còn chần chừ, đột nhiên một vài viên đá nhỏ tí tách tróc xuống trước mặt hắn.

Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng, chợt hắn cảnh giác.

Những viên đá nhỏ này rơi xuống, rõ ràng là do có người phía trên đó đang xuống đây.

Động phủ này của mình vừa mới mở được hai ngày, sao đã bị phát hiện rồi? Là ai vậy?

Tuy nhiên khi tiếng động phía trên càng lớn, sự cảnh giác của Dương Khai lại càng giảm, thay vào đó là cảm giác mừng rỡ đến phát điên.

Không hiểu sao, hắn có thể cảm nhận người đến chính là Tô Nhan! Nguyên khí náo động bất an và dòng máu rừng rực trong người nói cho hắn biết điều đó.

Có lẽ là do Hợp Hoan Công, song tu đã khiến nguyên khí hai người dung hợp. Chính nhờ mối liên kết này mới có thể cảm nhận được đối phương khi ở khoảng cách không xa.

Không phải nói một tháng một lần sao? Vậy mà mới xa nhau mười ngày nàng đã tự tìm đến? Dương Khai mỉm cười lạ thường.

Trong lòng truyền lệnh cho Địa Ma tạm thời đừng trở lại, ánh mắt Dương Khai đầy mong đợi nhìn ra phía cửa động.

Một lát sau, một bóng áo trắng thướt tha, nhẹ nhàng bay đến.

Không đợi nàng rơixuống đất, Dương Khai đã vội vòng tay ôm trọn nàng vào lòng.

Thân hình Tô Nhan nóng bỏng, nồng ngực áp sát Dương Khai phát ra nhịp đập dồn đập, dưới ánh trăng mờ ảo, Dương Khai vẫn nhìn rõ hai má Tô Nhan đỏ ửng lên.

Mái tóc vẫn búi, trang điểm như một người thiếu nữ, dáng vẻ này càng khiến nàng chín chắn mê người.

Dương Khai cúi đầu hôn lấy nàng.

- Chờ đã!

Tô Nhan cảm nhận được hơi thở nóng bỏng, cố nén rung động, khẽ đẩy Dương Khai ra.

- Sao vậy?

Dương Khai không dùng lực .

- Ta không đến đây một mình!

Tô Nhan lúng túng nhìn Dương Khai.

Lúc này Dương Khai mới để ý trong tay nàng còn có một người nữa. Người này từ trên xuống, không biết là do hôn mê hay làm sao mà không hề nhúc nhích. Nếu không có Tô Nhan nhắc thì Dương Khai cũng không nhìn thấy.

- Chuyện gì đã xảy ra?

Dương Khai ngẩn người ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không thể tin được. Tô Nhan đến tìm mình, sao còn dẫn theo ai nữa?

- Chàng biết người này sao?

Tô Nhan cắn môi, sắc mặt kỳ lạ, vừa áy này lại vừa xấu hổ.

- Để ta xem!

Dương Khai nhấc người này lên, một tay ôm nàng.

- Chàng cẩn thận một chút, nàng ấy là nữ nhi!

Tô Nhan nửa cười nửa mếu nhắc nhở

- Hả…..!

Mặt Dương Khai đỏ lên, cứ không hiểu sao lại cảm giác như cánh tay mình bị vật gì đó mềm mại khiến mình sững sờ, thì ra đối phương là nữ.

- Đừng đụng vào chỗ không nên động!

Tô Nhan giận giữ liếc nhìn.

Dương Khai vô cùng xấu hổ, hốt hoảng lật nữ tử không quen biết này lên, sau khi nhìn rõ dung nhan nàng, toàn thân Dương Khai như bị sét đánh, hóa đá tại trận.

- Tiểu sư tỷ?

Sững người ra một hồi Dương Khai mới phản ứng.

Hắn không thể ngờ được Tô Nhan lại đưa Hạ Ngưng Thường tới.

Chẳng trách cứ thấy bóng dáng người đó lại có gì đó rất quen thuộc.

Hạ Ngưng Thường lúc này, hai mắt nhắm chặt, vẫn tấm vải che mặt như trước đây, hơi thở đều đặn, chắc chắn là không có thương tích gì, chỉ bị hôn mê thôi.

- Chuyện này... Chuyện này rốt cuộc là sao?

Dương Khai thật sự không biết làm gì lúc này, đầu óc vô cùng hỗn loạn.

Trong đêm khuya khoắt thế này, việc Tô Nhan chạy đến tìm mình Dương Khai có thể hiểu được. Nhưng hắn không ngờ nàng lại đưa theo Hạ Ngưng Thường đến đây, điều này thật là không tưởng tượng nổi.

Nhớ đến âm thanh chiến đấu vừa nghe được, Dương Khai bỗng kinh hãi, nhìn Tô Nhan nói:

- Nàng đã đánh tỷ ấy ngất xỉu?

Vẻ mặt Tô Nhan có chút không tự nhiên, khẽ gật đầu thừa nhận:

- Ta không làm ả bị thương, mấy ngày này ả ta cứ đứng ở đây, ta muốn tới tìm chàng cũng không được nên ra tay đánh ả ngất xỉu…

Dương Khai ôm trán im lặng một hồi lâu.Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường đều là chân nguyên cảnh, nhưng một người đã là Chân Nguyên cảnh tam tầng, còn một người chỉ vừa tăng cấp, nếu như động thủ thì Hạ Ngưng Thường thật sự không phải đối thủ. Huống hồ Tô Nhan còn nói đã đánh tỷ ấy ngất xỉu, chắc chắn là ra tay đánh lén.

Xảy ra việc này về phần tiểu sư tỷ còn dễ ăn nói, Tỷ ấy không nóng nảy gì, đợi khi try tỉnh dậy rồi giải thích sẽ không sao, Nhưng chẳng may việc này đến tai Mộng Vô Nhai thì thật khó mà lấp liếm trước một người ương ngạnh như lão ta.

Dương Khai nghĩ mà mồ hôi đầm đìa.

- Ả ta có vẻ rất quan tâm đến chàng, hai ngườii quen biết sao?

Tô Nhan nhìn Dương Khai hỏi.

- Ừ!

Dương Khai không phủ nhận, ôm Hạ Ngưng Thường đi vào trong rồi đặt nàng nằm yên trên chiếc giường đá.

Nhìn gương mặt nàng say giấc Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm. Còn may tỷ ấy không bị thương. Nếu không thì thật không biết phải xử lý thế nào.

Tô Nhan vẫn không nói gì thêm,chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

- Muộn vậy nàng còn tới tìm ta, có việc gì sao?

Dương Khai ôm lấy nàng ngồi xuống chiếc giường đá rồi hỏi.

Tô Nhan vẻ không tự nhiên quay người đi, im lặng lúc lâu mới trả lời:

- Không có việc gì!

- Có phải nhớ ta rồi hả?

Dương Khai mỉm cười.

Tô Nhan nhẹ nhàng gật đầu.

Dương Khai định làm gì đó nhưng Tô Nhan đưa tay ngăn lại, nghiêm mặt nói:

- Việc này không bình thường! Ta tu luyện Băng Tâm Quyết, mọi việc đều phải gạt khỏi đầu, căn bản không thể làm như vậy được, nhưng bây giờ mỗi khi tu luyện ta lại nghĩ đến chàng, càng kiềm chế lại càng nhớ!

- Ta cũng nhớ nàng!

Một câu nói khiến toàn thân Tô Nhan lập tức mềm nhũn ra, không có một chút sức lực nào để phản kháng nữa.

- Việc này lát nữa hãy nói!

Dương Khai một tay đẩy Tô Nhan nằm vào giường đá, một tay suồng sã du ngoạn khắp nơi.

Tiếng thở dốc vang lên, càng lúc càng nặng, y phục cũng dần ngổn ngang khắp nơi.

Dương Khai đưa mắt nhìn lên, trong ánh trăng mờ ảo, làn da Tô Nhan trong suốt trắng treo như ngọc lúc ẩn lúc hiện, bầu ngực cao ẩn dưới lớp áo ngực mỏng tản phát lộng lẫy đầy mê hoặc, cặp đùi thon thả nửa ẩn nửa hiện, mùi thơm da thịt nàng thoang thoảng theo từng nhịp thở.

Mặt nàng, mũi nàng, môi nàng vội vàng, ánh mắt run rẩy của nàng , tất cả đều đẹp như một giấc mơ, một giấc mơ khi tỉnh lạị sẽ vỡ vụn.

Nét mặt nàng vừa căng thẳng cũng đầy kỳ vọng.

Một nữ thần trong trắng thuần khiết, khiến tất cả nam đệ tử tam phái phải siêu lòng đang nằm dưới người mình, tùy mình thưởng thức, nhất là ánh hào quang thánh khiết trên khuôn mặt nàng lúc này hiện lên đầy vẻ phong tình.

Dương Khai khí huyết phương cương, sao chịu được sự hấp dẫn như vậy, đan điền nóng rực, cúi phục người xuống hôn lên từng tấc da thịt mềm mại của Tô Nhan.

Nàng run rẩy, giãy giụa trong vô thức, hơi thở càng lúc càng nhanh hơn.

Một lúc lâu sau, Dương Khai mới nhẹ nhàng thâm nhập.

Cơ thể nàng đấy ắp, sau khi có chút khó chịu, tư vị tiêu hồn khiến người ta không khỏi co giật đó như thủy triều nhấn chìm nàng.

Nàng rụt rè phối hợp, cho dù đã lấy tay bịt miệng nhưng vẫn có tiếng y y a a phát ra .

Trong thạch thất, rực rỡ sắc màu, ngập tràn mùi thơm.

Sau cuộc mưa gió, hai người nằm rúc vào nhau, cả hai đều thấy xấu hổ.

Không hẳn là xấu hổ với nhau mà suốt cuộc mây mưa vừa rồi cho đến khi kết thúc cả hai mới nhớ ra bên cạnh còn có Hạ Ngưng Thường.

Nàng đang ngủ bên cạnh họ không quá nửa thước.

May mà nàng đang trong trạng thái hôn mê! Không chỉ Dương Khai cảm thấy may mắn và Tô Nhan cũng rất lo lắng.

Không hiểu sao trong lúc song tu đó, trong lòng cả hai chỉ có đối phương, hoàn toàn không băn khoăn nghĩ đến Hạ Ngưng Thường.

Ôm nàng trong lòng, Dương Khai nói trước:

- Tô Nhan, ta cảm thấy đây không phải vấn đề của hai ta.

- Ừ!

Tô Nhan khẽ gật đầu, mái tóc mềm mại tản ra trên ngực Dương Khai.

- Hẳn là do Hợp Hoan Công, khi ta và nàng tu luyện đều không thể kìm nén mà nghĩ đến đối phương, hơn nữa nhìn nàng mà xem, càng tu luyện lại càng nhớ!

Tô Nhan khẽ lôi tay Dương Khai, trách hắn sao phải nói trắng ra như vậy.

- Mấy ngày nay ta lại không tu luyện gì cho nên cảm giác không rõ như nàng.

Dương Khai nói thật, mình mới tu luyện có hai ngày thôi, lại có hương thơm áp chế nên tình hình tốt hơn so với nàng.

- Xem ra ta và nàng nhất định phải ở bên nhau.

Dương Khai mỉm cười đầy ẩn ý.

- Không thể như vậy được!

Tô Nhan kiên quyết nói:

- Nếu ta và chàng ở bên nhau chắc chắn sẽ không khống chế được ham muốn trong lòng.

- Vậy theo nàng phải làm sao?

Dương Khai hỏi

- Kiềm chế đi. Phải tự mình kiềm chế. Chúng ta không thể biếnthành nô lệ cho Hợp Hoan Công, chúng ta đang tu luyện nó, không phải nó chi phối chúng ta!

Tô Nhan rõ ràng đã quyết định, nói xong ngẩng đầu lên dịu dàng nhìn Dương Khai:

- Ta biết việc này là tàn nhẫn với chàng. Ta tu luyện Băng Tâm Quyết nên dễ áp chế dục vọng trong lòng hơn. Còn chàng thì khác, nguyên khí của chàng là chí cương chí dương, một khi dục vọng trào ra sẽ rất mạnh hơn ta rất nhiều!

Chương 163: Tiểu sư tỷ hôn mê

- Ta biết rồi!

Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

- Nếu chàng không kiềm chế nổi thì… có thể đi tìm nữ tử khác!

Cặp lông mi Tô Nhan rưng rưng, thần sắc nghiêm túc.

- Không đến mức đó chứ, ta lại chẳng phải tên háo sắc.

Dương Khai gượng cười.

Tô Nhan khẽ lắc đầu:

- Chàng không biết đó thôi, khi mà dục vọng nổi lên, cảm giác không có chàng bên cạnh thật là đau khổ. Hai ngày trước ta đến tìm chàng nhưng sư muội Hạ Ngưng Thường lại luôn ở cạnh đó. Vì thế bất đắc dĩ ta mới ra tay với muội. Haizz. Hy vọng khi tỉnh lại muội ấy sẽ không trách ta.

- Cảm giác đó rất mãnh liệt sao?

Dương Khai nhướn mày. Tính tình Tô Nhan như thế nào hắn đều hiểu rõ. Có thể khiến cho viên ngọc thanh khiết như băng tới tìm mình thì biết là nàng đã chịu đựng vượt quá giới hạn thế nào rồi.

- Vô cùng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức thân xác và tâm hồn đều phải run rẩy!

Tô Nhan nghiêm mặt nói:

- Vì thế nên ta không phản đối chàng đi tìm người con gái khác.

Dương Khai nghe nàng nói cũng thấy chột dạ, cũng không dám chắc chắn nên không nói thêm gì.

Tô Nhan rụt người vào lòng Dương Khai rồi lại nhìn Hạ Ngưng Thường đang nằm bên nói:

- Chẳng hạn, Hạ sư muội này là ứng cử viên số một. Ta thấy muội ấy cũng để ý đến chàng. Mặc dù luôn che mặt nhưng chắc chắn muội ấy cũngvô cùng xinh đẹp, thực lực lại không tồi, tấm lòng lương thiện, tính tình dịu dàng, chàng cũng có thể tiếp xúc nhiều với muội ấy. Nếu chàng không thể kiềm chế được lại không có ta bên cạnh thìcũng có người làm yên lòng chàng.

- Đừng có nói vậy, hậu quả không lường đâu.

Dương Khai nghĩ đến Mộng Vô Nhai lại thấy đau đầu.

- Hai người làm sao quen biết được?

Dương Khai kể lại ngắn ngọn chuyện xảy ra lần trước ở Cửu Âm sơn cốc, nhưng còn nụ hôn trong lúc ý loan tình say đó hắn không có nói đến, không phải Vì Dương Khaimuốngiấu giếm Tô Nhan chỉ bởi nó còn liên quan đến danh dự của Hạ Ngưng Thường, vì thế không thể nói lung tung được.

- Thì ra là như vậy. Vậy ta phải cảm ơn muội ấy mới đúng!

Tô Nhan nghe xong không khỏi có thiện cảm với Hạ Ngưng Thường. Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mà Dương Khai đưa cho nàng cũng là từ Hạ Ngưng Thường mà có được.

- Đợi khi tỷ ấy tỉnh hãy thì tìm thời cơ xin lỗi vậy. Sư tỷ Hạ Ngưng Thường sẽ không trách cứ nàng đâu!

Dương Khai gượng cười nói.

- Ừ. Ta biết rồi.

- Hai người nằm ôm nhau đến nửa đếm, nói đủ thứ chuyện.

Đêm điểm canh tư,Tô Nhan đứng dậy mặc quần áo vào.

- Ta phải đi rồi!

Tô Nhan khẽ nói,rời khỏi Dương Khai, Đối với nàng mà nói cũng là một cách rèn luyện và thử thách tình cảm.

- Đừng đi vội!

Dương Khai kéo nàng vào trong, chỉ vào cây Âm Dương yêu sâmcắm bên cạnh nói:

- Cho nó một chút nguyên khí đã!

- Đây là cái gì?

Tô Nhan ngồi xổm xuống vẻ nghi hoặc nhìn Âm Dương yêu sâm, nói:

- Thật không ngờ nó cười với ta, là Thiên Địa linh vật sao?

- Ừ, một loại linh vật hấp thụ âm khí và dương khí để sinh tồn. Ở đây chỉ có dương khí, âm khí cần nàng bổ sung.

Tô Nhan cũng không chần chừ, cẩn trọng đưa tay chạm vào Âm Dương yêu sâm, nguyên khí trong cơ thể dồn vào đó khiến cho cây càng lúc càng tỏ ra sung sướng.

Một lát sau Tô Nhan thu tay về, đứng dậy ôm lấy Dương Khai.

Sau đó nàng xoay người rời đi.

Dương Khai mỉm cười nhìn bóng lưng nàng nhưng lại không giữ lại.

Đến khi Tô Nhan sắp biến mất, Dương Khai mới đột nhiên nhớ tới một chuyện liền vội vàng hỏi:

- À đúng rồi, khi nào sư tỷ Hạ Ngưng Thường mới tỉnh?

- Bình minh!

Tiếng Tô Nhan từ xa vọng lại.

Nàng không đưa Hạ Ngưng Thường đi, cố tình để lại đây, đương nhiên là muốn Dương Khai tiếp xúc với nàng nhiều một chút. Còn sau khi cô nương đó tỉnh lại, Dương Khai nên nói gì nàng cũng không cần quan tâm. Dương Khai là người thông minh, nghĩ ra một lý do, lấy được thiện cảm của nàng chẳng phải dễ dàng sao.

Rời khỏi động phủ của Dương Khai, phi lên Khốn Long Giản, Tô Nhan quay đầu lại nhìn một hồi, trong lòng vừa bất an lại vừa áy náy. Nàng có cảm giác mình đã trở thành một cô gái hư hỏng, dục vọng bừng lên liền hung hăng chạy đến tìm Dương Khai, sau khi thỏa mãn lại rời đi.

Ý nghĩ này dâng lên, mặt Tô Nhan đỏ bừng.

Tô Nhan đứng trên Khốn Long Giản không ngừng tự trách mình, Dương Khai đứng ở cửa sơn động tâm trí cũng rối như tơ vò, Suy nghĩ một lát, từng giọt mồ hôi lớn bé đua nhau chảy.

Đột nhiên hắn nhớ ra mình đã quên một việc vô cùng quan trọng.

Theo như lời Tô Nhan, nàng đã dùng thuốc mê đánh Hạ Ngưng Thường bất tỉnh nhưng nàng lại không biết thể trạng Hạ Ngưng Thường như thế nào!

Thánh thể linh dược! Vốn chính là lò thuốc tốt nhất của trời đất, phối hợp với công pháp nàng tu luyện có thể luyện hóa hết thảy năng lượng trong đất trời thành đan.

Nói về luyện dược thì Hạ Ngưng Thường giống như một bậc thầy! Người như vậy mà lại bị đánh thuốc mê đến bất tỉnh được sao?

Cho dù lúc này bất tỉnh, nhưng cũng không thể đến tận lúc hoàng hôn mới tỉnh lại. Với thể chất đặc biệt của nàng thì chỉ cần một lát sẽ tỉnh dậy.

Không thể nào!

Mồ hôi Dương Khai chảy ròng ròng…

Toàn thân bất động đứng ngoài cửa, phải đến hai canh giờ không thấy nhúc nhích, hắn muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Rất lâu sau Dương Khai mới bất giác xoay người từng bước đi về phía thạch thất.

Trong thạch thất kín mít vẫn còn lưu lại mùi thơm ấm áp.

Vừa đến gần, Dương Khai cảm thấy hơi thở của Hạ Ngưng Thường có chút gợn sóng, tuy rất nhỏ, không để ý thì cũng không thể phát hiện được, nhưng tinh thần Dương Khai lúc này đều đặt cả vào Hạ Ngưng Thường nên chút thay đổi nhỏ này sao giấu được hắn?

Thật là… xấu hổ đến chết mất.

Vuốt mặt một cái, Dương Khai lấy hết can đảm đến bên Hạ Ngưng Thường, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Vị tiểu sư tỷ này sau khi đặt nằm trên giường đá, cho đến giờ vẫn nằm yên không động đậy, lồng ngực theo hơi thở phập phồng lên xuống, thân hình nhỏ bé chỉ chiếm một vị trí nhỏ của chiếc giường, hai chân thon thẳng tắp, váy dài màu lục. Khiến thạch thất trống rỗng này dạt dào ý xuân.

Dương Khai im lặng đứng nhìn nàng không chớp mắt.

Hơi thở của Hạ Ngưng Thường quả nhiên lại thay đổi. Tim đập mạnh hơn rất nhiều, đôi lông mi dài rưng rưng, khuôn mặt nàng cũng bỗng nhiên đỏ ửng.

- Haizz…

Dương Khai thở dài một hơi, cúi người sát bên tai Hạ Ngưng Thường khẽ gọi:

- Tiểu sư tỷ, tiểu sư tỷ…

Hạ Ngưng Thường vẫn nằm yên không mở mắt giống như đang hôn mê thật.

Dương Khai không biết làm thế nào, đành nói:

- Ta thật sự muốn vén chiếc khăn che mặt của nàng lên!

Từ khi biết nàng đến giờ Dương Khai chưa từng một lần ngắm qua khuôn mặt nàng. Mỗi lần xuất hiện Hạ Ngưng Thường đều dùng khăn che mặt. Ngay cả lúc trao nhau nụ hôn trong thung lũng Cửu Âm nàng cũng chỉ vén lên một góc, chứ chưa từng để lộ toàn bộ dung nhan.

Đúng là với thân thể nàng Dương Khai không thể nói là không hiếu kỳ. Nhưng hắn không phải vô vị đến mức yêu cầu được thấy dung nhan đối phương.

Giờ khắc này, Dương Khai bất đắc dĩ dùng hạ sách này, vừa nói, một tay vừa kéo tấm khăn che mặt của nàng, từ từ vén lên.

Từ đầu đến cuối động tác, Dương Khai đều luôn chú ý đến sự thay đổi của Hạ Ngưng Thường.

Nhưng cho đến khi chiếc khăn sắp được vén lên toàn bộ thì nàng vẫn không có chút phản ứng nào.

Vẫn chịu đựng được sao!Dương Khai thật sự khâm phục.

Thử đi thử lại vài lần mới biết nàng thật sự chưa tỉnh. Lúc này Dương Khai mới buông chiếc khăn ra, miệng cười quái dị nói:

- Tiểu sư tỷ, nếu thật sự nàng không tỉnh, ta sẽ… hừ hừ…

Tiếng cười đầy ẩn ý, thật thâm sâu không tả nổi.

Vừa nói Dương Khai vừa giơ mười ngón tay như bị phong đặt lên bụng Hạ Ngưng Thường lay lay, vừa chạm vừa thu, vô cùng kỳ lạ.

Hạ Ngưng Thường bất giác động đậy, khóe miệng cong lên rõ rệt.

Nhưng nàng vẫn không mở mắt, vẫn nằm bất tỉnh, mặc cho mọi sự tra tấn.

Dương Khai đe dọa một hồi lâu, thậm chí giả vờ sờ soạng lên ngực nhưng nàng cũng vẫn bàng quan.

- Được rồi, nàng hôn mê thật.

Đấu trí với nàng một hồi lâu, Dương Khai không thể không thán phục, khẽ thở dài:

- Tiểu sư tỷ, cứ ngủ đi. Đến lúc trời sáng sẽ không cò nhớ gì nữa.

Nói xong Dương Khai đi đến bên cửa động ngồi xuống.

Suốt đêm không xảy ra chuyện gì. Đợi đến khi bình minh, Dương Khai lại đến bên Hạ Ngưng Thường, không khỏi im lặng.

Thật khó cho nàng, giữ tư thế bất động này suốt nửa cả đêm, không biết người có bị tê dại không. Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai giúp nàng trở mình, đặt nàng nằm nghiêng trên giường đá.

Xong xuôi đâu đó, Dương Khai mới đi ra ngoài, trèo lên trên Khốn Long Giản.

Về Hạ Ngưng Thường thì Dương Khai không lo lắng gì cả. Bất luận nàng tỉnh táo hay hôn mê thì cũng vậy. Vị tiểu sư tỷ này tính tình đơn giản, cho dù có phá vỡ chuyện tốt giữa mình với Tô Nhan thì cũng không gây uy hiếp gì cho mìnhca.

Đi thẳng đến Lăng Tiêu các, khi đi qua Cống Hiến đường, Mộng Lão đầu nhiệt tình gọi:

- Tiểu Dương Khai…

Sắc mặt Dương Khai đột nhiên thay đổi, lòng bàn chân lạnh ngắt, trong phút chốc đã chạy mất tăm tích.

- Chạy gì chứ…

Mộng Vô Nhai nhíu mày nghĩ mãi cũng không biết mình đãđắc tội gì với hắn.

Lão làm sao biết được Dương Khai vì việc đêm qua nên giờ rất sợ hãi.

- Chào Mộng chưởng quầy!

Một đám đệ tử Lăng Tiêu cung kính chào Mộng Vô Nhai.

Trước khi xảy ra chuyện Truyền Thừa Động Thiên Mộng Lão đầuđâu được đối đãi như vậy? Tất cả mọi người đều chỉ coi lão là một tiểu chưởng quầy.

Nhưng từ khi hùng phong thi triển, việc một mình lão áp chế cả một Huyết Chiến bang truyền ra ngoài, tất cả mọi người đều vị chưởng quay bình thường có vẻ háo sắc này là một cao nhân, vì thế có kẻ nào lại dám làm càn trước mặt load? Ai nấy đều ngoan ngoãn hơn cả con thỏ.

Thấy Mộng Lão đầu không đuổi theo, Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm, đang đi thì thấy một đám người tụ tập trước cửa Vũ Kỹ các, vô cùng náo nhiệt, sau một hồi nghe ngóng thì Dương Khai cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Vụ việc Truyền Thừa Động Thiên lần này, rất nhiều đệ tử đã lấy được hoặc là vũ kỹ hoặc là công pháp cấp bậc không giống nhau, tông môn đương nhiên là rất thích thú với việc thu giữ những vũ kỹ công pháp này, để bổ sung thêm vào Vũ Kỹ các của tông môn.

Nếu đệ tử nào có ý tự nguyện cống hiến vũ kỹ và quyết pháp mình giành được cho tông môn sẽ đạt được không ít điểm cống hiến, lại còn được ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Không chỉ Lăng Tiêu các, mà cả Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu cũng thực thi chính sách khích lệ này.

Bản thân Dương Khai vào trong Truyền Thừa Động Thiên cũng kiếm được hai vũ kỹ, một là Viêm Dương Bạo, một là Tinh Ngân, nhưng hắn không có hứng thú gì với việc giao nộp, nhất là Tinh Ngân, bộ sát khí lớn thuộc về riêng hắn.

Chương 164: Ly kinh phản đạo

Nhưng nếu có người bằng lòng trao đổi vũ kỹ, thì hắn có thể dùngViêm Dương để đổi, nhưng tông môn nghiêm cấm đệ tử lén trao đổi vũ kỹ, điều này khiến hắn thấy tiếc nuối.

Đang định bước đi thì có một tiếng gọi to vang lên:

- Dương Khai!

Đưa mắt theo tiếng gọi, Dương Khai khẽ chau mày.

Một chàng thanh niên tầm hai sáu hai bảy tuổi, người này Dương Khai biết, Tào Chính Văn của Chấp Pháp đường, mấy tháng trước chính hắn hạ lệnh tống Dương Khai và đám người Lý Vân Thiên vào ngục.

Tào Chính Văn chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng tiến lại gần Dương Khai, ánh mắt vô cùng ác độc.

- Sư huynh có việc gì vậy?

Tào Chính Văn hừ một tiếng, không nói gì, cánh tay phất ra một vật lao thẳng vào Dương Khai.

Dương Khai giơ hai ngón tay kẹp chặt lấy vật lạ, phản ứng nhanh như chớp khiến Tào Chính Văn run lên. Chắc chắn y không hề nghĩ ám khí của mình lại bị Dương Khai hóa giải dễ dàng như vậy.

- Đây là cái gì?

Dương Khai nhìn vật trong tay, đó là một phong thư nhưng không mở ra vội.

- Lệnh thăng tiến!

Tào Chính Văn sa sầm mặt mày trả lời:

- Truyền lệnh của trưởng lão, thí luyện đệ tử Dương Khai đã đột phá Khai Nguyên cảnh nên tấn thăng làm đệ tử thông thường.

Cặp lông mày Dương Khai chau lại:

- Thăng tiến?

- Đúng thế!

Tào Chính Văn gật đầu:

- Ngươi gia nhập tông môn đã ba, mãi mà không qua Thối Thể cảnh, vì thế mới giáng ngươi xuống làm đệ tử thí luyện, nhưng niệm tình người khổ công tu luyện, cuối cùng đã đột phá đếnKhai Nguyên cảnh, hội trưởng lão đã bàn bạc quyết định cho ngươi một cơ hội để thăng tiến!

- Cơ hội?

Dương Khai hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời nói của y.

Tào Chính Văn ý vị thâm trường nói:

- Chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ mà hội Trưởng lão giao thì sẽ được tấn thăng làm đệ tử thông thường! Truyền đời Lăng Tiêu các, trong hàng ngàn đệ tử thí luyện chỉ có mình ngươi có được vinh hạnh đặc biệt này. Đây là cơ hội khó mà có được, Dương sư đệ cố mà nắm bắt, có thể đổi đời hay không, đều phải trông vào lần này vậy .

- Không hứng thú!

Dương Khai phất tay ném lệnh thăng tiến trả lại.

Tào Chính Văn biến sắc nhận lại, lạnh lùng nói:

- Dương Khai, đây là lệnh của Trưởng lão hội, ngươi dám khước từ sao?

- Trưởng lãohội thì sao?

Dương Khai không đủ kiên nhẫn,

- Ta không trộm không cướp, yên phận làm đệ tử thí luyện, bọn họ lại nhất định ép ta phải thăng tiến mới được sao?

Mặc dù Dương Khai không biết nhiệm vụ trong phong thư là gì nhưng chắc chắn không dễ dàng để hoàn thành, thậm chí nguy hiểm còn rất lớn.

- Hóa ra ngươi chỉ là kẻ cam chịu tầm thường thôi.

Tào Chính Văn cười châm chọc.

Nói tới lệnh thăng tiến này, ngay saukhi Dương Khai được Tô Nhan cứu ra khỏi ngục đày đã phải ban cho hắn rồi, nhưng sau đó hắn lại đến thung lũng Cửu âm cùng với Hạ Ngưng Thường, trở lại chưa đầy hai ngày thì lại xuất hiệnvụ việc Truyền Thừa Động Thiên, nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

- Ta tầm thường hay không cũng không đến lượt huynh nói.

Dương Khai bĩu môi, đi qua người Tào Chính Văn.

- Dương Khai!

Tào Chính Văn gầm lên khiến nhiều đệ tử khác của Lăng Tiêu các chú ý:

- Đừng có nghĩ mình có được chút cơ duyên trong Truyền Thừa Động Thiên Lý mà không coi ai ra gì! Dám không nhận lệnh của hội Trưởng lão, không biết hậu quả sẽ ra sao đâu!

- Cút!

Dương Khai quay đầu lại, vẻ mặt đầy sát khí gầm lên với Tào Chính Văn. Tào Chính Văn được một phen thất thần, chưa kịp phản ứng lại, Dương Khai đã không thấy đâu nữa.

Phía trước Vũ Kỹ các, một đám khá đông các đệ tử Lăng Tiêu các đang im lặng, kinh sợ trước cảnh tượng vừa chứng kiến.

Dương Khai lại dám không nhận lệnh của hội Trưởng Lão! Việc này… không thể tượng tượng được. Với cả đám bọn họ, lệnh của hội Trưởng Lão chính là khuôn vàng thước ngọc, một khi lệnh ban xuống, dù phải xông vào núi đao bể lửa cũng không dám có ý niệm kháng cự. Nhưng vừa rồi có một đệ tử thí luyện đã kháng cự mệnh lệnh của hội Trưởng Lão ngay trước mắt họ.

Đây chẳng phải là lý kinh phản đạo sao? Trong mắt có coi Trưởng Lão ra gì không? Không ít người trong lòng bái phục nhưng cũng lại ngần chửi rủa tên Dương Khai này đúng là một kẻ cam chịu tầm thường nên mới cự tuyệt lệnh tấn thăng.

Tào Chính Văn xanh mặt đứng yên một chỗ, lệnh thăng tiến trên tay bị vò nát không còn hình dáng, trong lòng vừa căm tức lại vừa ngỡ ngàng.

Chính Đại Trưởng Lão đã nói bất luận thế nào cũng phải bắt Dương Khai tiếp nhận lệnh thăng tiến này, bắt hắn phải hoàn thành nhiệm vụ này.

Nhiệm vụ đó rốt cuộc là gì, Tào Chính Văn liếc mắt nhìn qua.

Một mình đi tới Thương Vân Tà Địa, chém chết một vị tà chủcó thực lực không thua kém mình!

Nhiệm vụ này nói đơn giản cũng đúng mà khó cũng không sai. Thương Vân Tà Địa là nơi tụ họp của vô số các võ giả tà sát, nếu đụng tới những tà sĩ đơn lập thì nhiệm vụ dễ dàng hoàn thành nhưng nếu vận khí không tốt gặp phải những người có thực lực cao cường thì e rằng đến các trưởng Lão cũng khó mà thoát thân.

Tào Chính Văn vốn nghĩ bất kể thế nào Dương Khai cũng sẽ tiếp nhận nhiệm vụ, không ngờ hắn lại to gan đến thế, dám cự tuyệt mệnh lệnh của hội trưởng lão trước mặt đông người.

Việc này… Mình phải giao phó thế nào đây? Đứng im tại chỗ một hồi lâu, Tào Chính Văn cắn răng căm phẫn rồi xoay người rời đi.

Trong buổi sáng ấy, tinh thần Tào Chính Văn rối loạn, sắc mặt Dương Khai có chút trầm ngâm.

Nếu không phải ba năm trước, có người chỉ danh hắn đến Lăng Tiêu các thì mình cũng không vượt ngàn dặm xa xôi đến đây. Nhưng vì sao hắn muốn mình đến Lăng Tiêu các? Nơi đây có liên quan gì đến hắn?

Gia nhập Tông môn hơn ba năm, nểm đủ mọi nhân tình thế thái, đối với Lăng Tiêu các, Dương Khai không có một chút trung thành nào.

Nếu nói là còn lưu luyến thì chỉ có Tô Nhan thôi.

Nhưng những lưu luyến này gần đây mới có.

Phải rồi, còn có Hạ Ngưng Thường nữa, lúc ở cạnh vị sư tỷ này cũng có cảm giác rất ấm áp.

Đang đi, sau lưng có một người vội vàng đuổi theo, một làn gió thơm ngát thoảng qua, một người thở hổn hển nói:

- Dương sư đệ…

Dương Khai dừng bước quay lại, không ngờ là Lam Sơ Điệp.

Cho dù việc xảy ra trong Truyền Thừa Động Thiên không phải vui vẻ gìnhưng dù sao cũng là đồng môn, hơn nữa nàng ta cũng không trêu chọc gì đến mình. Dương Khai kiên nhẫn trả lời:

- Lam sư tỷ!

Lam Sơ Điệp cười, có lẽ do thở dốc khiến bộ ngực đầy đặn run rẩy làm rung động lòng người, dường như nàng đã quên tất cả những chuyện ở Truyền Thừa Động Thiên , vẻ mặt tự nhiên nhìn Dương Khai nói:

- Ta còn tưởng từ giờ về sau đệ sẽ không để ý đến ta nữa đấy.

- Làm gì có chuyện đó, sư tỷ nghĩ nhiều rồi.

Dương Khai nhẹ nhàng cười.

Cặp mắt Lam Sơ Điệp sáng ngời nhìn Dương Khai chằm chằm, cười nói:

- Chuyện ở Truyền Thừa Động Thiên là ta không đúng, mong sư đệ đại nhân không chấp tiểu nhân, không so đo với ta nữa.

Nàng ta là cô gái thông minh, thắng thắn nói đến việc xảy ra ở Truyền Thừa Động Thiên, lại ăn nói nhẹ nhàng, thật là chân thành không giả tạo chút nào.

Đừng nói Dương Khai không nhỏ mọn, cho dù thật sự có thành kiến với nàng thì giờ phút này cũng được hóa giải hết.

Cười thản nhiên, Dương Khai lắc lắc đầu:

- Sư tỷ nghiêm trọng hóa rồi, đâu có chuyện gì to tát đâu.

- Sư đệ nói như vậy thì ta cũng yên tâm rồi.

Lam Sơ Điệp tay ôm ngực, vẻ mặt như trút bỏ được gánh nặng, chợt lại nhíu mày:

- Nhưng việc hôm nay sư đệ quá lỗ mãng rồi, vì sao lại từ chối lệnh của hội trưởng lão chứ? Như vậy sẽ rất phiền toái đấy!

- Không phải Tào Chính Văn đã nói đệ là kẻ cam chịu tầm thường sao? Nếu tầm thường thì cũng không cần phải suy nghĩ thăng tiến hay không thăng tiến cả, làm đệ tử thí luyện không được sao?

Thấy Lam Sơ Điệp định nói gì đó, Dương Khai chau mày:

- Hôm nay không muốn nói gì cả, xin thứ lỗi, cáo từ.

Lam Sơ Điệp ngẩn ra, mỉm cười gật đầu.

Đương nhiên nàng ta có thể nhận ra, tuy giọng điệu nói chuyện của Dương Khai rất bình thản, nhưng cặp lông mày vẫn tỏ ra rất lãnh đạm. Lúc này không nên dây dưa nữa không sẽ khiến người ta chán ghét.

Từ biệt Lam Sơ Điệp, Dương Khai trở về động phủ của mình. Không thấy bóng dáng Hạ Ngưng Thường đâu, chắc là đã rời đi rồi. Không chỉ thế, ở đây còn có hai chậu hoa, Dương Khai nhìn rất quen nhưng mãi sau mới nhớ ra, đây có lẽ là hai chậu hoa bày đặt ở quầy trong Cống Hiến đường.

Ngày thường vẫn thấy Mộng lão đầu chăm bón chúng, giờ Hạ Ngưng Thường lại chuyển đến đây.

Trong Lăng Tiêu các, vì sự khước từ lần này của Dương Khai mà dấy lên một làn sóng ngầm.

Ở chỗ đại trưởng lão, Tào Chính Văn căm phẫn thêm mắm thêm muối vào lời báo cáo chuyện hồi sáng. Sau khi nghe xong, Ngụy Tích Đồng nhổ toẹt ngụm trà trong miệng ra.

- Hắn khước từ?

Đại trưởng lão nghĩ đến vô số khả năng có thể xảy ranhưng không ngờ Dương Khai lại to gan đến vậy.

- Vâng!

Tào Chính Văn chưa nuốt được cục tức nói:

- Chẳng những khước từ, hắn còn bôi nhọ uy danh của hội trưởng tão trước mặt biết bao sư đệ sư muội, đại trưởng lão, hắn xưng bá ở Truyền Thừa Động Thiên chỉ với một võ kỹ không rõ lai lịch, e là vì thế mớikiêu ngạo như vậy, tự cho mình là nhân vật có tiếng mà không coi hội trưởng lão ra gì nữa.Người này phải nghiêm trị, nếu không khó mà phục chúng! Nếu sau này hội trưởng ão ra lệnh, các đệ tử lại tùy tiện khước từ, thì…

- Ngươi câm miệng đi!

Ngụy Tích Đồng đập bàn, bực tức nhìn Tào Chính Văn nói:

- Hắn cự tuyệt mà ngươi không nhét chỉ lệnh cho hắn, bắt hắn phải nhận sao?

Tào Chính Văn không biết nói gì, thầm nghĩ hắn đã khước từ vì sao còn gây phiền phức cho mình nữa? Đây chẳng phải dán mặt mình vào mông người ta sao?

Hắn khước từ chẳng phải chuyện tốt sao, có thể mượn chuyện này mà giáo huấn hắn một chút. Nhưng sao Đại Trưởng Lão lại phản ứng như vậy?

Thế nhưng nhìn sắc mặt sầm lại của đại trưởng lão Tào Chính Văn không dám nói gì thêm.

- Đi đi, không cần biết bằng cách nào, dù ngươi có phải quỳ xuống cầu xin hắn cũng phải bắt hắn nhận lệnh này cho ta!

Ngụy Tích Đồng suy nghĩ một lúc lâu rồi trầm giọng nói.

- Há…...

Tào Chính Văn ngẩn ra.

Quỳ xuống cầu xin hắn?

- Còn không đi mau!

Đại trưởng lão lại đập bàn một cái mạnh hơn khiến bụi bay mù mịt.

- Vâng!

Tào Chính Văn không dám đứng lại, vội vàng thối lui.

Ở chỗ nhị trưởng lão, Tô Huyền Vũ ngồi khoanh chân dưới đất, trước mặt là một bàn cờ, quân đen trắng giải khắp nói. Quân đen khí thế ngập trời, vây quanh quân trắng mà không giết, đây là một tàn cục tử khí trùng trùng.

Bên cạnh có một đệ tử đang báo cáo tình hình. Nghe xong nét mặt Tô Huyền Vũ có chút kỳ quái:

- Khước từ?

Đệ tử kia giọng cung kính:

- Vâng, rất lộ liễu, thật không coi ai ra gì.

Sắc mặt Tô Huyền Vũ thay đổi không ngừng, lâu sau mới cười ha hả:

- Tốt, cự tuyệt tốt! Đại sư huynh à, đại sư huynh, gậy ông lại đập lưng ông rồi, mùi vị này xem ra không dễ chịu chút nào.

Chương 165: Xuất du

Hôm đó Mộng chưởng quầy cầm ngọc bội chưởng môn đến hội trưởng lão truyền lệnh thăng tiến Dương Khai làm đệ tử thông thường. Ngụy Tích Đồng giở chút thủ đoạn trong đó là vì muốn thăm dò, nhưng chẳng ngờ sự việc không diễn tiến như lão dự liệu, Dương Khai khước từ đã biến lão từ thế chủ động sang thế bị động. Quả nhiên là trở tay không kịp.

Nghĩ đến đây, Tô Huyền Vũ lại vô cùng sung sướng.

- Nhị trưởng lão, chúng ta không cần ra tay sao? Lần này Dương Khai khước từ chắc chắn sẽ có phiền toái.

Tên đệ tử lo lắng lên tiếng.

- Không!

Tô Huyền Vũ chậm rãi lắc đầu:

- Việc này không cần xen vào làm gì, chỉ cần xem kịch vui là đuợc.

- Vâng!

Tên đệ tử mặc dù không rõ nguyên nhân nhưng cũng không dám hỏi thêm gì.

- Ngụy Tích Đồng ơi Ngụy Tích Đồng, ta xem lần này lão phải giao phó với chưởng môn thế nào!

Nét mặt tràn đầy tự tin, Tô Huyền Vũ hạ quân cờ trắng trên tay xuống.

Tàn cục tử khí trùng trùng đột xuất hiện dấu hiệu phục hồi. Quân cờ trắng đang bị bao vây như Long Sĩ Đầu, như sắp phá phá vòng vây.

Dương Khai hiển nhiên không biết hành động vô tình của mình lại gây ra nhiều làn sóng như vậy, l lúc này hắn vẫn ngồi khoanh chân trước cửa sơn động, tâm thần bình thản.

Một ngày sau, Dương Khai vươn người đứng dậy, trong lòng vang lên tiếng của Địa Ma.

Trong giây lát, một luồng hắc khí trong khe Khốn Long bay ra, quấn lên ngón tay giữa của Dương Khai rồi nhanh chóng biến mất.

- Có phát hiện gì phía dưới không?

Dương Khai hỏi.

- Lão nô không dám xuống quá sâu, chỉ hấp thu tà khí ở độ sâu nghìn trượng, cũng không có phát hiện gì lớn, tuy nhiên Thiếu chủ yên tâm, sau khi lão nô khôi phục chút công lực chắc chắn có thể xuống sâu hơn để tìm hiểu đến cùng.

Tiếng Địa Ma truyền tới.

- Ừ!

Dương Khai gật đầu, ngồi xuống sờ vào gốc Âm Dương yêu sâm để tưới Dương dịch cho nó, miệng nói:

- Ngươi cứ ở đây hấp thụ dương khí nhưng nhớ nếu có thấy không phải hai nữ tử ngươi biết đến đây thì phải trốn đi biết không?

Ngũ quan trên Âm Dương yêu sâm hiện lên nét mặt hiểu rõ.

- Thiếu chủ muốn đi xa nhà sao?

Địa Ma hỏi.

- Ừ đi ra ngoài chút, ngươi theo ta,

- Điều đó là đương nhiên.

Giọng Địa Ma đầy hưng phấn:

- Thiếu chủ, lần xuất hành này nếu gặp tên nào có thể giết thì nhất định không được bỏ qua. Phá Hồn Chùy của lão nô hao tổn linh tính, cần có thần hồn người để bổ sung, thần hồn hấp thụ càng nhiều, Pha Hồn Chùy phát huy tác dụng càng lớn, nếu như nó có thể hoàn toàn hồi phục thì, ha ha, thiếu chủ có nó trong tay có thể xưng bá một phương, thống lĩnh thiên hạ!

Dương Khai khẽ mỉm cười, đương nhiên không để lời nói của Địa Ma mê hoặc.

Hắn muốn ra ngoài cũng là có lý do.

Thứ nhất, mình vừa khước từ lệnh thăng tiến, ở lại chỉ sợ sẽ gặp phiền toái.

Thứ hai hắn nghĩ dến việc đoàn tụ cũng Tô Nhan, khiến nàng không thể khống chế được suy nghĩ của mình, nếu như mình ở đây, một khi dục vọng trong lòng nàng dâng trào thì khó mà khống chế được. Nàng tu luyện Băng Tâm Quyết,nhất định không thể để lòng nàng chịu sự dao động quá lớn, lần này mình chẳng khác nào giúp nàng đập nồi dìm thuyền, nàng nhất định phải cố gắng ngăn cản thì mới có lợi cho việc tu luyện.

Thứ ba là nghĩ cho bản thân, việc tu luyện Khí Động cảnh không phải chỉ đơn thuần ngồi xuống là được. Chỉ có trải qua tôi luyện sinh tử thì mới có thể nhanh chóng nâng cao thực lực.

Nhớ tới sự cách biệt về thực lực với Tô Nhan, Dương Khai có cảm giác mình không thể ở lại trong tông môn được nữa, cuộc sống này quá an nhàn vô vị.

Để lại một phong thư trong sơn động, Dương Khai thừa lúc trời còn tối rời khỏi Lăng Tiêu các.

Trên một ngọn cây chỗ Dương Khai không nhìn thấy có một bóng xanh đứng sừng sững, không lên tiếng líu giữ, cũng không tiến lên từ biệt, chỉ lẳng lặng đứng nhìn hắn.

Gió đêm lướt nhẹ, thổi tung tấm khăn che mặt mỏng manh ra, một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành hiện ra.

Lúc lâu sau, một tiếng nói già nua mới vang lên phía sau lưng nàng:

- Đồ nhi, đêm khuya gió lạnh, đi nghỉ sớm đí!

Giọng nói tràn đầy sự bất lực và yêu thương.

- Vâng!

Hạ Ngưng Thường ôm hai cánh tay, nàng thấy hơi lạnh.

Rời khỏi Lăng Tiêu các, Dương Khai không biết phải đi đâu, chỉ tùy ý đi về một hướng, ánh lửa lóe lên dưới chân nhanh như chớp.

Một đêm mà đã cách xa Lăng Tiêu các hai ba trăm dặm.

Màn đêm trôi qua nhanh chóng khiến tinh thần Dương Khai chìm vào không khí cảm ngộ.

Cảm nhận sự thay đổi của nguyên khí trong hai chân, mỗi khi tăng tốc độ sự lắng đọng, chờ đợi không rõ đó lại tìm ra một quy luật hợp lý.

Trong thung lũng Cửu Âm, Dương Khai hơi hiểu ra vận dụng nguyên khí thế nào để tăng tốc độ của mình, lại đến Truyền Thừa Động Thiên thử nghiệm mấy lần, hiệu quả cũng không tồi.

Nhưng đây chỉ là cách sử dụng nguyên khí thô sơ, cũng chưa có cách cố định.

Lúc đối địch, vũ kỹ có uy lực hùng mạnh quả nhiên quan trọng, nhưng nếu có bộ pháp tinh diệu bên người thìbe có thể khiến người ta như hổ thêm cánh, càng dễ dàng để ứng phó với sự công kích của địch.

Ở điểm này, khi đánh chết Long Huy Dương Khai đã thấu hiểu. Long Huy khi đó dựa vào bộ pháp mà trêu chọc Dương Khai khá lâu.

Bộ pháp cũng là thứ mà Dương Khai thiếu nhất bây giờ.

Dương Khai biết mình chẳng qua mới chỉ là một tiểu võ giảKhĐí ộng cảnh nhỏ nhoi, về cơ bản chưa thể sáng tạo ra bộ pháp đạt mức tinh xảo.

Nhưng hắn có thể theo từ trong đường đi đường chạy của mình, tìm ra được phương thức hũy hiệu nhất để vận dụng nguyên khí, nghĩ xem làm thế nào để tốc độ của mình tăng lên, làm thế nào để khiến nguyên khí ít ỏi của mình phát được công hiệu lớn nhất.

Cảm ngộ này có thể không cao, có thể chẳng có , khả năng người khác cũng vô dụng nhưng là lý do thích hợp nhất rồi.

Vũ kỹ hùng mạnh đều là do người có cảm nhận vô tận tạo ra, đó là thực lực bản thân và sức mạnh tư tưởng.

Trong lúc cảm ngô, hành động của Dương Khai có vẻ quái dị, khuôn mặt mịt mờ như lạc mất hồn phách nhưng hai chân lại chuyển động không ngừng.

Khi thì chạy về phía đông hơn mười dặm, khi lại chậm rãi đi về phía nam hơn mười dặm. Khi lại đi về hướng tây, rồi cả hướng bắc. Gặp núi vượt núi, gặp sông qua sông, tốc độ lúc nhanh lúc chậm, phương hướng cũng mơ hồ vô định.

Thỉnh thoảng lại đụng vào một cây cổ thụ, hay cả người rơi vào một vũng nước. Cứ vậy một mình chật vật, quần áo tả tơi, nhưng Dương Khai lại không hề để ý đến những điều này.

Chỉ đến khi thể lực cạn kiệt hắn mới dừng lại nghỉ ngơi, tìm chút dã vị nhét bụng.,đợi sau khi khôi phục lại tiếp tục chuyến đi vô định của mình.

Địa Ma nhìn kinh hãi, với kinh nghiệm của lão đương nhiên là hiểu Dương Khai đang làm gì, chínhvìlão biết nên mới lo sợ không ngừng như vậy.

Võ giả mới chỉ đếnKhí Động cảnh cỏn con này lạicó thể có được cảm ngộ sâu sa như vậy thân hắn như hòa vào làm một với đất trời, thân tâm hợp nhất, điều này vượt qua cả hiểu biết của Địa Ma.

Mặc dù khâm phục nhưng Địa Ma vẫn có chút không quá để ý.

Dù sao thì thực lực của Dương Khai quá thấp, cho dù đang cảm ngộ, đang sáng tạo thì cũng không thể có được gì đó quá cao thâm.

Tuy nhiên nghĩ đến tính cách của Dương Khai, Địa Ma không dám nói ra suy nghĩ của mình, bởi lão biết phương pháp tu luyện bí bảo, tất cả đều tà ác tột độ, cấn phải dung luyện xương cốt người, phong cấmhồn phách. Nếu nói ra điều này chắc chắn sẽ bị Dương Khai phỉ nhổ.

Suốt hơn mười ngày, Dương Khai vẫn chìm đắm trong cảm ngộ đó, cũng không biết đã đi bao xa, cảm ngộ về bộ pháp của mình cũng không có gì tiến triển, nhưng hắn lại như rất tâm đắc đối với việc khống chế nguyên khí của mình.

Đúng là vô tình cắm liễu, liễu thành rừng.

Lúc trước mỗi khi Dương Khai tăng tốc, hai chân đều lóe lên hai luồng hỏa quang, nhưng bây giờ hỏa quang đó không thấy xuất hiện nữa, thậm chí còn không cảm giác được nguyên khí dao động là mấy, lúc đi lúc chạy, không để lại dấu vết, sạch trơn như không.

Không chỉ có vậy, dấu vết bạo động của nguyên khí vận chuyển cũng dần dần bình phục, không giống như vừa mới thăng tiến, nguyện khí vừa chuyển động, người ta đã có thể nhìn thấu độ nông sâu.

Lại mấy ngày nữa đã qua, đang chạy trên đường đột nhiên Dương Khai đi chậm lại, bước đi lững thững trên đường, một lát sau thân hình phảng phất, khi xuất hiện thì đã ở cách đó vài chục trượng.

Thân hình còn chưa ổn định lại phảng phất trở lại, đến lúc bong dáng tiêu tan, Dương Khai lại trở về vị trí cũ, cứ như hắn nãy giờ chưa từng động đậy, bước chân chậm rãi lại từ từ bước về phía trước.

Một lát sau, tình trạng kỳ lạ này lại xuất hiện. Nhưng lần này thân hình Dương Khai lóe ra thêm một lần.

Những thử nghiệm cảm ngộngày này qua ngày khác, rồi một ngày, toàn thân Dương Khai lóe lên tất cả bảy lần, đến khi định hình lại thì đã xa đến hàng trăm trượng.

Sắc mặt có chút ửng đỏ, hơi thở gấp gáp nặng nề, Dương Khai mỉm cười.

Tiếng Địa Ma đột nhiên vang lên:

- Chúc mừng Thiếu chủ đã tu luyện được bộ pháp cho mình. Thần uy của Thiếu chủ, lão nô vô cùng bái phục!

- Đừng có nịnh hót nữa!

Dương Khai khẽ cười:

- Theo ngươi bộ pháp này thế nào?

Địa Ma trầm ngâm một chút mới trả lời:

- Thiếu chủ muốn lão nói thật hay nói giả?

- Nói !

Tiếng nói Địa Ma vang lên:

- Bộ pháp này thiên hạ vô song, không giống những gì trong nhân gian đã có, di chuyển không để lại dấu vết, giống như linh dương treo sừng, lão nô hổ thẹn, cả đời chưa bao giờ thấy bộ pháp nào tuyệt diệu đến thế, thật sự không biết dùng lời nào bình luận.

Dương Khai cười ha hả:

- Ngươi nói thật giả tạo. Mau nói thật ta nghe!

- Ha ha!

Địa Ma nghiêm mặt nói:

- Thiếu chủ lấy khí động sáng tạo ra bộ pháp này thực sự làm lão nô thán phục. Tuy nhiên, bộ pháp này vẫn chưa đạt đến độ viên mãn. Những gì thiếu chủ cảm ngộ được lúc này , cò quá sơ khai. Nếu dùng bộ pháp này đối phó với người có thực lực ngang bằng thì chắc chắn không vấn đề gì, nhưng nếu gặp người có thực lực cao hơn thiếu chủ thì e rằng hơi khó. Hơn nữa bộ pháp này thuật dịch chuyển ở phạm bị nhỏ, không thích hợp đi xa. Còn nữa, lão thấy dùng bộ pháp này thiếu chủ chỉ lóe được bảy lần thì sẽ kiệt sức, e là đây chính là cực hạn của người rồi.

- Ừ!

Dương Khai gật đầu thừa nhận lời của Địa Ma.

Thực lực của hắn bây giờ còn quá thấp, cảm ngộ không được sâu. Có thể sáng tạo được bộ pháp như vậy là quá hài lòng rồi. Sau này thực lực tăng lên, tu chỉnh hoàn thiện cảm ngộ cũng không phải muộn.

Hơn nữa những gì hắn thu hoạch được không chỉ có bộ pháp này, mà chuyến đi còn khiến mình biết làm thế nào để che giấu nguyên khí của mình. Lúc không giao thủ với người khác,, Dương Khai lúc này như người bình thường, cho dù động thủ cũng sẽ không điên rồ như trước nữa, trừ khi vận dụng Bất Khuất Chi Ngao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau