VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thối thể tầng năm

Phát hiện này khiến Dương Khai cảm thấy phấn chấn. Tu luyện trong Lăng Tiêu các đã ba năm trời, chẳng qua cũng chỉ đạt đến Thối Thể tầng ba, vậy mà sau khi có được cuốn Vô Tự Hắc Thư này, ngay từ ngày thứ hai đã đột phá đến tầng bốn. Đến nay mới chỉ qua hai ngày mà lại sắp đột phá được nữa rồi. Tốc độ tu luyện này cũng khiến bản thân Dương Khai cảm thấy có chút kinh ngạc.

Việc tu luyện Thối Thể thiên tiêu hao rất nhiều năng lượng, Dương Khai nghỉ ngơi một lúc lâu mới dần dần tỉnh táo, ăn nốt mấy nắm cơm còn lại rồi mới tiếp tục lên đường tìm thuốc.

Tất cả những nơi có thể có thảo dược trong trí nhớ thì ngày hôm qua đã tìm hết rồi, nên hôm nay đành phải trông chờ vào vận may thôi. May mà giá trị của những loại thảo dược Phàm cấp này thực sự cũng không cao, không phải ai nhìn thấy cũng hái, vì thế dù sao vẫn còn có chút thu hoạch.

Trong một ngày trời, Dương Khai lại tìm được thêm bảy tám cây thảo dược, thậm chí ngay cả Tam Diệp Tàn Hồn Hoa cũng tìm được hai cây. Lần này cuối cùng cũng tìm được các loại thảo dược cần cho việc tu luyện, chỉ là số lượng có chút khiêm tốn.

Thời gian vội vàng trôi đi, khi bóng đêm đã buông xuống thì Dương Khai vẫn đang đi trong rừng, không phải hắn không muốn nghỉ ngơi, thực sự là đói không thể chịu được nữa rồi.

Vốn nghĩ hôm nay có thể kiếm được chút hương vị thú rừng, nhưng không ngờ đến cả một con thỏ cũng không thấy, chỉ kiếm được mấy quả dại bằng móng tay, chua đến mức vừa cho vào mồm đã thấy ê răng, nuốt vào bụng càng thấy đói hơn.

Sớm biết như vậy thì lúc đầu đã làm thêm chút cơm nắm mang theo rồi, bây giờ mới thấy hối hận. Ở nơi không hàng quán này kiếm đâu được đồ ăn bây giờ?

Đúng lúc đang đói không biết làm thế nào thì Dương Khai chợt nhìn thấy phía trước có ánh lửa từ trong núi hắt ra, lập tức tinh thần trở lên chấn động, vội vàng chạy đến hướng đó.

Dám đốt lửa trong chốn rừng núi thế này, hoặc là kẻ đần đồn không biết gì, hoặc là người có kinh nghiệm không còn gì phải lo sợ. Người Dương Khai gặp lần này thuộc loại người thứ hai.

Vừa mới đến gần đống lửa, ngẩng mặt lên thì nghe thấy có tiếng gầm truyền đến:

- Ai đó?

Lúc đó, Dương Khai cảm thấy da thịt mình như xiết lại, cột sống lạnh cứng, đưa mắt nhìn theo, nhưng chỉ thấy hai bóng người một cao một thấp bên cạnh đống lửa đang nhìn mình với ánh mắt hết sức cảnh giác.

Người cao là một người đàn ông thân hình cường tráng, trên tay đang cầm một cây cung đã được lắp tên, giương lên, mũi tên hướng trúng vào mình. Ngoài ra bên cạnh người đàn ông này còn có một cậu bé tuổi khoảng chừng mười một mười hai, tuy còn nhỏ nhưng đôi mắt sáng ngời, không những không chút sợ hãi mà ngược lại còn có cảm giác như nóng lòng muốn thử. Trên tay cậu bé cũng đang cầm một chiếc cung tên, chỉ có điều chiếc cung tên này rất nhỏ, uy lực có lẽ cũng không cao.

Tuy bị hai chiếc cung kéo căng dây chĩa thẳng vào người nhưng Dương Khai không hề tức giận. Khi hành tẩu bên ngoài, không thể thiếu sự đề phòng, vì thế hành động của bọn họ cũng không hề gì.

- Đừng căng thẳng, ta chỉ lên núi hái thuốc thôi.

Dương Khai vội vàng ra tiếng.

Nghe hắn nói vậy, người đàn ông và cậu bé trước mặt mới cẩn thận quan sát hắn, người đàn ông cường tráng từ từ hạ cung tên xuống, sau đó lại vỗ vỗ cậu bé ra hiệu hãy yên tâm, rồi mới cười và nói:

- Ta cứ tưởng ánh lửa đã dụ thú giữ đến, hóa ra chỉ là sợ bóng sợ gió.

- Thật xin lỗi

Dương Khai cười ngượng ngạo nói.

Người đàn ông cường tráng này có vẻ rất hào phóng, y vẫy tay nói:

- Lại đây đi, đêm đến gió rét, ở bên ngoài kiếm ăn cũng không hề dễ dàng.

Dương Khai cảm ơn một tiếng rồi mới đi đến phía trước và ngồi cạnh đống lửa. Người đàn ông cường tráng vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Khai, thấy hắn gầy gò ốm yếu thì cũng không khỏi có chút đồng cảm.

Một khi đã ngồi cùng nhau thì tất nhiên phải nói chuyện rồi. Trong khi trò chuyện, Dương Khai mới biết được hai người là cha con, sống ngay dưới chân núi và chủ yếu kiếm sống bằng việc săn bắn. Cuộc sống tuy không giàu có nhưng dù sao vẫn đủ no ấm. Hơn nữa, cậu bé tuy nhìn nhỏ tuổi nhưng cũng được coi là lão thủ săn bắn, sau nhiều lần theo cha lên Hắc Phong Sơn thì kinh nghiệm trà trộn vào rừng núi của cậu còn phong phú hơn Dương Khai rất nhiều.

Dương Khai cũng tự kể về gia môn của mình, sau khi biết được hắn là đệ tử của Lăng Tiêu các, người đàn ông có chút ngạc nhiên, cậu bé thì lại càng hiếu kì, đôi mắt đen nhánh cứ liên tục đảo nhìn khắp người Dương Khai.

Người đàn ông nói:

- Tên tiểu tử này nhà ta vốn cũng muốn luyện võ, nhưng tư chất lại không có, nên đã bị trả về, vì thế nó rất sùng bái những người luyện võ như ngươi.

Câu nói này khiến Dương Khai hồi tưởng lại cảnh ngộ của mình trong ba năm nay, không khỏi có chút đồng cảm, nên liền đưa tay ra xoa đầu cậu bé.

Đang lúc nói chuyện thì bụng của Dương Khai sôi lên, cậu bé sửng sốt rồi đột nhiên cười, sau đó lấy ra một phần lương khô trong gói đồ bên cạnh đưa cho Dương Khai.

Dương Khai rất cảm động, nhưng lại không đưa tay ra nhận mà nhìn người đàn ông khôi ngô, người đàn ông cười nói:

- Ăn đi, nhìn bộ dạng ngươi có vẻ như hôm nay chưa ăn gì rồi.

Dương Khai không từ chối nữa, hắn nhận lấy miếng lương khô rồi nhai nuốt ngấu nghiến như hổ đói.

Nói chuyện thêm lúc nữa rồi ba người thiếp đi bên cạnh đống lửa. Dương Khai thì không dám ngủ say mà luôn trong trạng thái mơ màng, chỉ đợi một khi có nguy hiểm gì ập đến thì có thể giúp hai cha con thợ săn, cũng coi như để báo đáp ân tình.

Nhưng một đêm trôi đi cũng không có chuyện gì xảy ra.

Một buổi sáng sớm nữa lại đến, Dương Khai không chờ đến khi hai cha con thợ săn tỉnh dậy thì đã lặng lẽ rời đi, trước khi đi còn để lại hai cây thảo dược làm quà cảm ơn bữa ăn đêm qua.

Hai cây thảo dược này nếu như vò nát đi cũng có công hiệu trị thương nhất định, cha con thợ săn quanh năm trà trộn rừng núi, ắt sẽ có lúc dùng đến.

Mặt trời đã ló ở phía đông, Dương Khai lại luyện nửa canh giờ Thối Thể thiên, đến lúc kết thúc việc tu luyện liền hít lấy một luồng khí màu tím. Kinh mạch trong cơ thể đột nhiên bị chấn động mạnh, cảm giác nóng ấm truyền khắp cơ thể, khí cảm bừng bừng, không ngừng sôi trào trong kinh mạch.

Thối Thể tầng năm! Cảm giác ngày hôm qua quả nhiên không sai, đích thực là sắp tấn thăng rồi. Hôm nay chỉ luyện có nửa canh giờ mà quả nhiên lại thêm một lần đột phá.

Dương Khai vô cùng vui sướng, trong lòng càng ngày càng mong đợi có được bí quyết Ngạo Cốt Kim Thân.

Tính ra có được Ngạo Cốt Kim Thân chẳng qua chỉ mới vài ngày, nhưng đã đột phá hai lần, tốc độ tu luyện này quả thực là không gì sánh bằng. Đó là vẫn còn có sự hạn chế về thời gian tu luyện, chứ nếu như thường xuyên tu luyện thì tốc độ sẽ nhanh đến mức nào?

Dương Khai tự mình nghĩ cũng thấy có chút líu lưỡi không ra lời. Nhưng dù sao Thối Thể cảnh cũng chỉ là giai đoạn căn bản của người luyện võ, đương nhiên là tu luyện khá nhanh, sau này cùng với sự tăng lên về cảnh giới thì việc nâng cao tốc độ e là sẽ chậm lại.

Nghỉ ngơi một lúc, Dương Khai lại tiếp tục đi tìm thảo dược.

Ngày hôm nay thu hoạch được không ít, hái được những mười mấy cây thảo dược, hơn nữa lại còn bắt được một chú thỏ béo, giải quyết được nỗi lo đói bụng.

Ngày thứ ba lên núi, Dương Khai tiến sâu vào bên trong Hắc Phong Sơn hơn một chút, gần như đã đạt đến giới hạn phạm vi ba mươi dặm. Đến đây Dương Khai cũng không dám đi sâu vào nữa, với thực lực hiện giờ của bản thân nếu như gặp phải thú dữ thì chỉ còn cách chạy thục mạng, chạy không được còn có thể trở thành mồi cho chúng.

Tuy rằng vẫn chưa vào quá sâu nhưng thu hoạch ngày hôm nay cũng nhiều hơn rất nhiều so với hai hôm trước. Hơn hai mươi cây thảo dược, tính ra cũng bằng tổng số thu hoạch của hai ngày trước. Lần này lên núi tìm được gần bốn mươi cây thảo dược, nhưng hai loại cần dùng thì lại quá ít.

Tìm được tất cả bốn mươi cây thảo dược trong ba ngày, tuy là đều là loại Phàm cấp hạ phẩm nhưng thu hoạch cũng không phải nhỏ, mang về tông môn cũng đổi được không ít điểm cống hiến. Nhưng như vậy cũng làm lỡ mất thời gian tu luyện, nên có chút lợi bất cập hại.

Chương 17: Chiến yêu thú

Mãi đến trưa, Dương Khai mới thay đổi phương hướng, quay người đi về hướng Lăng Tiêu các.

Mình chỉ báo nghỉ ba ngày, chưa tính ngày khởi hành, trước sáng ngày mai phải nhanh chóng trở về mới được, nếu không e rằng sẽ bị phạt.

Thời gian rất dư dật, Dương Khai tính toán bản thân còn cách Lăng Tiêu các khoảng hơn một trăm dặm, xem ra không xa lắm, có thể đến trước khi trời tối.

Trong lòng đầy mong chờ xem lư hương mà trang thử ba Hắc thư kia sẽ mang lại hiệu quả như thế nào, tâm trạng của Dương Khai thật vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng.

Chưa đến một nửa Dương Khai đột nhiên nghe thấy tiếng rống thảm thiết như xé ruột xé gan từ một nơi không xa, lẫn trong đó tiếng khóc của trẻ con.

Nghe thấy tiếng động, Dương Khai dừng bước, nghe ngóng cẩn thận. Một lúc sau, sắc mặt Dương Khai biến đổi, chạy đến nơi phát ra âm thanh ban nãy.

Hắn đã nhận ra, tiếng hét thất thanh ấy là tiếng hét của gã thợ săn mà hắn đã gặp lúc gần tối, và tiếng khóc đó cũng là đứa trẻ phát hiện ra điều gì đó.

Hai cha con chỉ sợ là gặp phải phiền phức, nếu không thì chẳng phải hoảng sợ như thế. Một buổi tối nọ Dương Khai ăn lương khô của người ta, người ta đối với mình xem như là cũng có cảm tình, bây giờ sao có thể mặc kệ?

Trong khi chạy trốn, tiếng hét của gã thợ săn càng lúc càng thê lương, trái ngược với tiếng khóc của đứa trẻ, dần dần trở nên yếu ớt.

Dương Khai sắc mặt nặng nề, trong lòng mơ hồ có chút dự cảm không lành.

Dương Khai chạy đến, tiếng hét của gã thợ săn cũng không nghe thấy nữa, chỉ nhìn thấy trước mặt dưới sườn núi cao cao một cửa hang tối mịt, cỏ rậm rạp mọc bên cửa hang, mạng nhện giăng đầy khắp nơi, trên mặt đất là một chiếc cung nhỏ, chính là cái cung mà cậu bé đêm đó đã cầm trên tay.

Không kịp nghĩ, Dương Khai vội vàng ném những thứ trên người mình xuống đất, mở to đôi mắt, cảnh giác với tiếng động xung quanh, xông thẳng vào cửa hang tối om kia.

Ánh sáng trong hang không sáng lắm, nhưng có thể thấy những thứ xung quanh.

Xem xét xung quanh, Dương Khai ngạc nhiên, chỉ thấy trong hang đầy mạng nhện, bên vách động, trên mặt đất, những vệt trắng bạc như những chiếc đũa, đan xen chồng chéo, tầng tầng lớp lớp, cản đường phía trước.

Trong hang u ám ẩm ướt, trên đầu nước nhỏ xuống tí tích tí tách, Dương Khai bước lên cảm giác có chút hụt bước.

Im lặng đi vào hang, mới đi được vài bước, Dương Khai thấy một người đang nằm đó hình như là đang bị một con nhện nhả tơ cuốn lại thành nhộng, chỉ lộ ra khuôn mặt, chính là gã thợ săn mà hắn đã gặp.

Dương Khai trườn lên phía trước, dò xét một lúc, phát hiện gã thợ săn đang cố sức thở, ngất đi, không ngần ngại gì, liền bấm một cái vào hắn.

Gã thợ săn yếu ớt tỉnh lại, sau khi nhìn thấy Dương Khai liền cầu cứu

- Cứu con ta với!

Con ta bị kéo vào trong rồi, cứu nó, cứu con ta đi!

- Bị lôi vào trong rồi sao?

Dương Khai kinh hãi, vội vàng mở trói cho gã thợ săn, Không ngờ rằng tơ nhện cuốn người gã vô cùng chắc chắn, mãi mãi vẫn không thể thoát ra được, đành tạm thời từ bỏ, đột nhiên nhìn vào trong hang.

Gã thợ săn nhắc nhở:

- Cẩn thận đấy, Đó là một con nhện yêu thú.

Nghe thấy hai chữ yêu thú, trong lòng Dương Khai có chút lo sợ, yêu thú không giống như những con thú hoang, mặc người chém giết, đây thật sự là mãnh thú, bất cứ thứ gì cũng không phải là thứ mà Dương Khai có thể đùa được.

Bên ngoài núi Hắc Phong được cho là khu vực an toàn, là do nơi đây không có yêu thú, thế nhưng bây giờ đột nhiên lại xuất hiện một con, thật sự là không ai ngờ tới.

Biết rằng bên trong có yêu thú, Dương Khai càng cẩn thận hơn, mò mẫm vào trong chắc đã vài chục trượng, lúc này mới thấy con của gã thợ săn.

Đứa trẻ lúc này cũng bị cuốn tơ nhện quanh người thật chặt giống như cha của nó, dính vào một cái mạng nhện khổng lồ, lơ lửng giữa không trung.

Bên cạnh đứa trẻ, một con nhện lưng hoa khổng lồ đang thò cái ông trong miệng ra, đâm vào cánh tay của đứa trẻ, từng dòng máu đỏ tươi có thể nhìn thấy được từ người đứa trẻ đang chảy vào miệng của con nhện.

Trên mặt đất, đống xương cổ quái kì lạ chất chồng thành núi, chắc là con nhện quái thú ở đây đã săn giết không biết bao nhiêu con mồi.

Dương Khai không kịp nghĩ là có thể đấu lại con nhện này hay không, kéo dài thêm chút nào nữa thôi cũng có thể khiến đứa trẻ mất mạng ngay lập tức, giữ yên lặng, xông thẳng về phía trước.

Con nhện lưng hoa khổng lồ có lẽ lúc này không ngờ lại bị quấy rầy. Đang lúc ăn ngốn ngáo, lại bị đánh một phát thật mạnh, cái mạng nhện khổng lồ bị rách một mảng lớn, con nhện lưng hoa và Dương Khai cùng ngã bay ra ngoài, đứa trẻ cũng rơi xuống đất.

Bỗng nhiên bị tập kích, con nhện lưng hoa tức giận, tám cái chân dài lông lá đang bò trên mặt đất, con mắt cũng nhìn về hướng Dương Khai.

Dương Khai lúc này còn chưa kịp bò dậy, liền bị con nhện lưng hoa đè mạnh xuống đất.

Dương Khai gầm thét, đưa ra đòn thiết quyền, ngay chính giữa miệng con nhện lưng hoa, đánh nó một phát lảo đảo, nhân cơ hội này, lại xuất ra thêm một cước, đạp bay con nhện ra ngoài.

Quay cuồng, Dương Khai nữa ngồi trên mặt đất, cảnh giác động tĩnh của con nhện lưng hoa.

Đánh nhau một trận, khiến hắn có chút vững tâm, con yêu thú này không mạnh. Nếu không thì bản thân đã không thể đấu với nó, đoán rằng nó cũng chỉ là một con yêu thú cấp một.

Nhưng mặc dù chỉ là yêu thú cấp một, thực lực hiện tại của hắn cũng khó mà đối phó.

Cả hai bên đều đang đánh giá đối thủ, con nhện lưng hoa không nóng vội, Dương Khái có chút thiếu kiên nhẫn, bởi vì đứa trẻ trông có vẻ đang mất máu quá nhiều, mà còn có dấu hiệu bị trúng độc, không giải quyết nhanh chóng thì sẽ chẳng thể cứu mạng nó.

Bỗng nhiên, con nhện lưng hoa mở ra những cái xúc tu trên miệng, hít hít, một sợ to óng ánh phun ra, đánh thẳng về phía Dương Khai.

Sự bền chắc của tơ nhện Dương Khai đã biết, đương nhiên biết không thể bị cuộn lại, lập tức lăn ra, khó khăn lắm mới tránh ra được.

Không ngờ con nhện lưng hoa không quản đến sự né tránh của hắn, không ngừng phun tơ nhện về phía đó, chờ Dương Khai phản ứng lại, hang đã bị mạng nhện khổng lồ ngăn cách, hoàn toàn cắt đứt đường lui, nhốt hắn bên trong.

- Bức ta đấu đến chết sao?

Dương Khai cười, không một chút băn khoanh, thói kiêu ngạo trong xương bộc phát.

Trong tình huống này, không giết được con nhện lưng hoa thì không thể thoát ra được. Đã thế này, vậy thì chỉ có thể liều mạng.

Thời gian cấp bách, Dương Khai không trì hoãn, hai chân đạp một cái lên mặt đất, nhanh chóng tiếp cận con nhện lưng hoa. Lập tức bay lại một sợi tơ, Dương Khai liền một tay đỡ lấy, làm sao đương đầu đây?

Liên tiếp tránh được ba sợ tơ, cuối cùng đã rút ngắn được khoảng cách với yêu thú. Không đợi Dương Khai xuất quyền, con nhện lưng hoa liền giương chân trước ra, điên cuồng đâm vào hắn.

Dương Khai đỡ lấy. chân trước bén nhọn của con nhện lưng hoa liền đâm xuyên vào tay của hắn

Đau đớn khiến Dương Khai nổi giận gầm lên một tiếng, máu toàn thân sôi trào lên, máu tươi chảy ra, không những không khiến hắn sợ hãi kinh hoảng, mà lại nảy sinh một sự hưng phấn và sự chờ mong trong lòng trào dâng, xương cốt kêu răng rắc, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

Chương 18: Người tốt có hảo báo

Dương Khai ra quyền, lệ phong gào thét đập trúng ngay con mắt bên trái của con nhện lưng hoa, lập tức cả hai con mắt liền bị đánh trúng tại chỗ.

Con nhện lưng hoa kinh hãi, thần trí còn lại khiến nó phải sợ hãi con người đứng trước mặt mình đang ròng ròng máu chảy nhưng trí khí vẫn đầy hưng phấn này, chân trước đâm vào cánh tay của Dương Khai muốn thu hồi lại, lại bị Dương Khai giữ chặt lại, nhất thời không thể nào giãy ra được.

Dương Khai thét lên ra quyền thứ hai, lại đánh trúng hai mắt của con nhện lưng hoa.

Con nhện lưng hoa đau đớn, không ngừng co rút về phía sau,mấy cái chân vẫn còn cử động được thì không ngừng giãy dụa, hằn lại trên người Dương Khai từng vết từng vết thương, vết thương không sâu, nhưng lại thấy máu.

Đau đớn khiến Dương Khai càng lúc càng hưng phấn, toàn thân dường như toát ra một luồng khí lực không bao giờ cạn. Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, dùng quyền hết sức hoàn hảo tấn công kẻ địch như dời non lấp biển, đòn quyền càng đánh càng mạnh, càng đánh càng nhanh, trán con nhện lưng hoa vỡ tung, thể dịch văng khắp nơi.

Không ngừng kêu la thảm thiết, con nhện lưng hoa cũng không muốn ngồi chờ chết, miệng không ngừng phun tơ, gần trong gang tấc. Dương Khai không tài nào né tránh, rất nhanh liền bị bao vây lại.

Nhưng trong tích tắc, con nhện lưng hoa bị đánh đến biến dạng, cái đầu thiếu chút nữa thì nổ tung, nếu không phải là một yêu thú, sức sống ngoan cường, chắc đã chết sớm rồi.

Dù là thế, sau khi nó phun ra sợi tơ cuối cùng, nó cũng từ từ ngừng giãy dụa. Cuối cùng cũng chết dưới tay Dương Khai.

Dương Khai vốn không nghĩ rằng bản thân có thể dễ dàng đánh thắng một con yêu thú, hơn nữa lại còn có thể đánh chết nó.

Dù chỉ là một con yêu thú nhất cấp, nhưng nó cũng không phải là đối thủ mà một kẻ Thối Thể cảnh tầng năm có thể dễ dàng đối phó được, mặc dù bản thân bị thương không nhẹ, nhưng cũngkhông hề cảm thấy nề hà gì.

Chắc chắn rằng con nhện lưng hoa đã chết, Dương Khai lúc này mới rút cái chân mà nó đâm vào tay mình ra, trong nháy mắt, mang theo một dòng máu tươi ấm.

Không có thời gian xem xét vết thương của mình, Dương Khai thuần thục xé giỡ tơ nhện quấn trênngười mình, vội vàng bế đứa trẻ đang nằm trên đất ra ngoài.

Cha đứa trẻ cuối cùng cũng đã thoát ra được đống tơ nhện trói chặt, gã đang chạy tới, thấy Dương Khai toàn thân đẫm máu đang bế con của mình chạy lại, vội hỏi:

- Nó sao vậy?

- Mất máu quá nhiều, mà còn trúng độc nữa.

Dương Khai đáp.

Chạy ra ngoài sơn động, Dương Khai đặt đứa trẻ xuống đất, rồi chạy vội đi, cầm túi của mình về, lục bên trong lấy ra một ít thảo dược cho vào miệng nhai nát, rồi lấy một ít đưa cho gã thợ săn:

- Nhai đi, rồi đút cho nó ăn.

Gã thợ săn hồn bay phách lạc, nghe theo lời Dương Khai, không do dự gì, liền cho dược thảo vào miệng ra sức nhai.

Lúc này, đầu óc Dương Khai vô cùng tỉnh táo, đặc tính dược lí của những dược thảo này đều hiện ra rõ ràng trong đầu, thuốc gì có thể giải độc, thuốc gì có thể chữa thương, thuốc gì có thể cầm máu, có thể so với thần y tinh thông dược lý.

Không lâu sau, Dương Khai lấy thuốc trong miệng ra, sau đó bôi lên những vết thương trên người đứa bé, gã thợ săn cũng lấy thuốc trong miệng ra đút vào miệng đứa bé.

Trước sự chờ đợi căng thẳng của hai người, khuôn mặt trắng bệch của đứa trẻ dần dần có chút khởi sắc, hơi thở cũng đều hơn lúc nãy.

Gã thợ săn xem như có thể thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất, gã hán tử mình sắt này gào khóc:

- May mà không sao, may mà không sao…

Nhưng rồi lại bị Dương Khai tạt cho một gáo nước lạnh:

- Vẫn chưa ổn đâu, dược thảo của tôi đều là cấp thấp cả, chỉ có thể giảm bớt bệnh trạng thôi, phải xuống núi tìm thần y, nếu không e rằng sẽ không giữ được mạng.

Gã thợ săn nghe theo lời Dương Khai, bèn nói rằng:

- Vậy bây giờ tôi mang nó đi tìm thần y.

- Không vội.

Dương Khai ngăn lại,

- Đợi nó bình ổn chút đã rồi đi.

- Ồ, ân công nói phải.

Gã thợ săn gặp phải đại nạn này, vốn đã chẳng còn biết gì, Dương Khai nói gì thì biết nấy thôi.

Nói xong, nghĩ đến ân công trước mặt cũng đang bị thương không nhẹ, lo lắng nói:

- Ân công có cần chữa vết thương của mình không.

Dương Khai xua tay:

- Không cần.

- Nhưng cậu đang chảy nhiều máu như vậy, sao có thể chịu đựng được?

Gã thợ săn nhìn hắn kinh ngạc.

- Không biết.

Dương Khai hùng hổ đứng lên.

- Cũng không biết vì sao, cảm giác rất tốt.

Không chỉ cảm thấy tốt, còn cảm thấy hưng phấn. Dương Khai đoán rằng tất cả điều này có liên quan đến Ngạo Cốt Kim Thân của mình, Nhưng phải giải thích thế nào với gã thợ săn đây? Nhớ lại trận chiến lúc nãy, Dương Khai liền sôi trào nhiệt huyết.

Đây là trận chiến sinh tử đầu tiên của mình. Bản thân không chỉ không có chút sợ hãi, mà còn có được cảm giác sôi trào nhiệt huyết này, có vẻ như mọi chuyện đều rất đỗi bình thường.

- Đúng rồi, ông chờ một chút, ta đi một chút sẽ quay lại.

Dương Khai liền cầm lấy cái túi của mình, lại xông vào sơn động.

Gã thợ săn cho rằng hắn muốn đi nhặt lại thi thể của yêu thú, thực ra không phải như thế.

Con nhện lưng hoa dù là một yêu thú, nhưng thi thể của nó chẳng có giá trị gì, cấp độ quá thấp.

Dương Khai vào sơn động, là muốn hái thuốc.

Ban nãy đấu với con nhện lưng hoa, Dương Khai tình cờ phát hiện trong sơn động có một bông hoa màu tím rất lớn, khi nãy không có thời gian nhìn kĩ, bây giờ nhớ lại bất giác giật mình.

Nếu mình nhìn không nhầm thì bông hoa màu tím đó chính là Tam Diệp Tàn Hồn hoa mà hắn đang rất cần.

Tam Diệp Tàn Hồn hoa, sinh trưởng nơi ẩm ướt tối tăm, nơi có nhiều xác chết, mà sơn động này chính là nơi phù hợp với sự sinh trưởng của nó.

Trong lòng ôm ấp chờ mong, trở vào sơn động xem xét, Dương Khai không kìm được lòng mà cười phá lên.

Thế nhân có câu ở hiền gặp lành, xem ra đúng là thế thật! Nếu như không đến cứu hai cha con gã thợ săn thì đã không thể gặp được chuyện tốt thế này.

Bông hoa to màu tím trước mặt quả nhiên là Tam Diệp Tàn Hồn hoa, hơn nữa số lượng lại không ít, tính sơ thôi cũng đã hơn ba bốn mươi gốc hoa, những bông hoa nhỏ màu tím liền nhau một mảng, trông thật đẹp.

Dương Khai không do dự gì, nhanh chóng hái những bông hoa này bỏ vào trong túi.

Bận rộn một lúc, Dương Khai cảm thấy mãn nguyện, đương lúc chuẩn bị đi, lại thấy ở góc rẽ của sơn động thấy vật gì đó màu đỏ sậm nhìn giống như là nấm ăn.

Dương Khai tò mò, tiến lên phía trước xem xét. Vật này to chừng bằng miệng bát, màu đỏ sậm, có chút giống với nấm ăn, lại có chút giống nấm linh chi. Dương Khai hoàn toàn không biết thứ này, cuốn sách Mộng chưởng quầy đưa cho cũng không nói về nó.

Chẳng lẽ lại là thiên tài địa bảo gì sao? Dương Khai xoa tay, nó là cái gì, lấy về đã rồi nói, dù sao cũng không mất gì.

Đến lúc Dương Khai từ sơn động đi ra, túi nhỏ đã đầy ngập.

- Đi thôi, ta xuống núi với hai người.

Dương Khai nói với gã thợ săn đang đợi bên ngoài.

- Đa tạ ân công.

Gã thợ săn cảm động rơi nước mắt, gã biết rằng Dương Khai sợ họ gặp nguy hiểm, nên mới đi cùng.

- Thuận đường thôi mà, không cần phải cảm ơn.

Dương Khai nói một câu rồi vội vã cùng hai cha con gã thợ săn xuống núi.

Mãi đến khi hoàng hôn, hai người họ mới về đến Ô Mai trấn, vội vàng tìm đến một y quán trong trấn.

Chương 19: Tô mộc đến làm khó dễ

Sắp xếp cho thằng nhóc đâu vào đấy, Dương Khai cũng không vội rời đi. Dù sao đêm nay cậu bé kia cũng để lại cho mình một phần lương khô, mình cũng phải chờ nó tỉnh dậy mới rời đi được.

Thợ săn Trương Sơn rất bận rộn, nhưng khẩn trương cũng không được gì. Không bao lâu sau y sư đã đi ra từ trong y quán, miệng quát ầm ỹ.

- Sở y sư nói, may mà kịp xử lý, bằng không khuyển tử thật đã mất mạng rồi. Ân công, đại ân đại đức của ngài Trương Sơn ta không biết báo làm sao, đời này xin làm trâu làm ngựa tùy ngài ra lệnh.

Dứt lời bèn quỳ xuống trước mặt Dương Khai.

Dương Khai không đỡ, chỉ cười nói:

- Trương đại ca, dưới gối nam nhi là vàng. Cái quỳ này của ngươi đã trả ân tình, sau này không cần phải nhớ nữa. Hơn nữa, ta còn ăn một phần lương khô của con ngươi, tính ra ta vẫn còn nợ các ngươi.

Nói xong, mới đỡ thợ săn Trương Sơn lên.

Trương Sơn cảm động khóc lóc:

- Ân công ngài thực sự là người tốt!

Đang nói chuyện, y sư từ trong y quán đi ra, nói với Trương Sơn:

- Đã không còn đáng ngại nữa, không cần lo lắng. Bất quá nó đã mất máu quá nhiều, chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh lại là khỏe.

Nghe nói vậy, Dương Khai và Trương Sơn mới yên lòng.

Thinh thần thả lỏng một chút, Dương Khai đã cảm thấy hơi mỏi mệt, thật sự hôm nay đã rất kích thích, hơn nữa mình cũng đã bị thương nhiều, chảy không ít máu, tuy lúc đó rất hưng phấn nhưng vẫn tổn hại thân mình. Tâm sự vừa gác xuống không ngờ đã trực tiếp ngủ luôn, ngủ tới tận bình minh.

Sáng sớm, Lăng Tiêu các.

Rất nhiều đệ tử đã dậy từ sớm, tâm tình kích động, tập trung một chỗ nghển cổ trông mong. Ánh mắt khát vọng, cổ duỗi dài, tâm tình bất an khẩn trương xao động, hiển nhiên là một đám đệ tử như phụ nhân giữ cửa đợi trượng phu đã xuất chinh nhiều năm hôm nay quay về đến khô héo, vô cùng chuyên chú, vô cùng mong chờ.

Theo thời gian trôi đi, người tập trung ở đây càng lúc càng nhiều, mọi người không hẹn mà cùng hướng mắt về một phía.

Hướng đó, là Dương Khai.

Hôm nay là ngày Dương Khai khiêu chiến! Cũng là cơ hội có được điểm cống hiến, các đệ tử Lăng Tiêu các sao có thể buông tha? Cũng có người không đành lòng, thông cảm với Dương Khai, dù so cứ cách năm ngày lại bị đánh một trận, thật sự là quá thê thảm.

Nhưng nghĩ lại cẩn thận, chỉ có mình thông cảm cũng chẳng được gì, nhiều người chú ý đến Dương Khai như vậy, mình không khiêu chiến thì người khác cũng khiêu chiến, dù sao cũng là hắn muốn bị đánh, không bằng tự mình xuống tay. Nghĩ vậy mọi người cũng tập trung thử vận may.

Được rồi, nếu như chọn ta, nhất định ta sẽ ra tay nhẹ một chút, không đánh hắn quá đau, không ít người tự giải thích trong lòng.

Khoảng một canh giờ trước, Dương Khai đã sớm dậy quét sân, nhưng hôm nay rất kỳ lạ, chúng đệ tử đợi một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng Dương Khai, một đám người kiễng mũi chân nhìn quanh, thủy chung vẫn không nhìn thấy người.

- Dương Khai đâu rồi? Có phải còn đang ngủ không? Sao còn chưa ra?

- Không biết, nhiều ngày rồi không thấy hắn.

- Chẳng lẽ đã rời Lăng Tiêu các?

- Không có khả năng, tính cách bướng bỉnh của Dương Khai không phải ngươi không biết, có đánh chết hắn hắn cũng không thể bỏ. Phải tới, các đệ tử bị giáng chức từ mấy tháng trước đã rời đi, sao đến giờ vẫn chưa thấy?

Tất cả mọi người ở đây đều xôn xao, nhưng không ai biết mây ngày trước Dương Khai đi tới Hắc Phong Sơn một chuyến đến giờ vẫn chưa về. Chuyện này cũng khó trách, bình thường Dương Khai cũng không lui tới với ai, đương nhiên cũng không ai chú ý tới hành tung của hắn.

Khi đang huyên náo ồn ào, một đoàn người đi tới, người cầm đầu mặt như quan ngọc, ngày thường cũng là ngọc thụ lâm phong, đương nhiên phóng khoáng phi thường. Quả nhiên là một thiếu niên đẹp đẽ, chỉ có điều không hiểu tại sao, lúc này thần sắc của chàng có chút âm trầm, vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi mắng chửi ai đó.

Đi theo sát bên cạnh chàng không ít đệ tử Lăng Tiêu các như chúng tinh phủng nguyệt, càng làm nổi bật y lên.

Tới đây, thấy nhiều người tập trung như vậy, thiếu niên đi đầu lại có vẻ không vui, nghi ngờ nói:

- Sao lại thế này? Sao ở đây lại nhiều người như thế?

Một người bên cạnh y bước lên, thấp giọng nói:

- Tô thiếu, hôm nay là ngày đầu khiêu chiến Dương Khai, nên các sư huynh đệ đều tập trung ở đây.

Thiếu niên được gọi là Tô thiếu nhíu mày, cười ha ha nói:

- Xem ra Dương sư huynh của chúng ta sẽ chịu khổ đây.

Trong nói tràn đầy trào phúng vui sướng khi người gặp họa.

- Ừ, trên cơ bản mỗi năm ngày sẽ bị đánh một trận, hơn nữa đánh ngất xỉu mới bỏ qua.

Người nói trước đó giải thích.

Tô thiếu lại cười:

- Ừ, không biết tại sao, ác khí trong lòng thiếu gia đó dường như vơi đi không ít. Tuy nhiên chừng đó vẫn không đủ, nhất định phải đuổi ra khỏi Lăng Tiêu các. Chỉ cần hắn không phải đệ tử Lăng Tiêu các, ta muốn chơi đùa thế nào sẽ chơi như thế.

- Tô thiếu nói rất đúng, tiểu tử này dám phá hư chuyện tốt của ngài ở Ô Mai trấn, quả thực không biết Mã vương gia có mấy đôi mắt, hắn cũng không hỏi một chút thân phận của Tô thiếu ta là ai, rất không biết tự lượng sức mình!

Câu nịnh hót này khiến cho Tô thiếu rất thoải mái, liên tục gật gù không thôi.

Tô thiếu, đúng là Tô Mộc mà Dương Khai đã va chạm ở Ô Mai trấn. Vở kịch mà Tô Mộc liên kết với hai đại hán đó bị Dương Khai vạch trần, y thẹn quá thành giận mà tức tối rời đi, sau khi về Lăng Tiêu các mới bắt đầu tìm hiểu danh tính thân phận của Dương Khai.

Thực sự y cũng có chút thủ đoạn và đường dây đấy, không đến một ngày đã biết hết chi tiết về Dương Khai. Chỉ có điều dưới quy tắc của tông môn, hắn cũng không cách nào ra tay trực tiếp, đợi đến hôm nay mới dẫn người đến tìm Dương Khai gây sự, không nghĩ rằng ở đây lại tập trung nhiều người như vậy, hơn nữa đều là nhìn chằm chằm Dương Khai.

Điều này khiến cho Tô Mộc có chút không vui, phất tay nói:

- Giải tán bọn họ đi, nói cho bọn họ biết, hôm nay, ta bao Dương Khai.

Nói vậy nghe như thể Dương Khai là một cô nương chốn lầu xanh bán nghệ bán thân.

Sau lưng y, một người vội vàng bước lên, ôm quyền nói với mọi người:

- Chư vị sư huynh đệ, trận chiến với Dương Khai hôm nay, Tô thiếu đã định sẽ bao hết. Kính xin chư vị quay về, làm phiền các vị đợi ở đây thật là áy náy quá, mong thứ lỗi.

Lời vừa nói ra, không ít người kinh động, rất cả đều nhìn Tô Mộc, có vài người không hiểu rõ lắm kêu ầm lên:

- Dựa vào cái gì? Mỗi lần Dương Khai mở đều dùng cái chổi lớn chọn đối thủ, dựa vào cái gì mà đã quyết là ngươi? Làm việc phải phân thứ tự trước sau chứ.

Lời còn đang nói, liền có người lôi kéo y thấp giọng nói:

- Đó là Tô Mộc, ngươi biết Tô Mộc là ai không?

- Ai vậy?

Người này mới nhập môn không lâu, thật sự không biết.

- Ngu! Lăng Tiêu các ta có một vị trưởng lão họ Tô, trong thập đại đệ tử cũng có một vị họ Tô. Ngươi nói xem y là ai?

Người nọ giải thích.

Tuy người nói không rõ ràng, nhưng người nghe cũng không phải kẻ ngu, lập tức ngậm miệng không nói nữa. Y chỉ là đệ tử bình thường, nghe nói Tô Mộc có chỗ dựa vững chắc như vậy đâu còn dám lớn tiếng ồn ào?

- Đánh thắng Dương Khai cũng không có thêm mấy điểm cống hiến, không đáng đắc tội y.

- Dạ dạ dạ.

Người nghe thụ giáo, kinh sợ toát một thân mồ hôi lạnh.

Chương 20: Đốt phòng ở

Tô Mộc hài lòng nhìn phản ứng của mọi người, mũi hừ nhẹ một tiếng tỏ vẻ khinh thường.

Tuy rằng cuộc khiên chiến ngày hôm nay, Dương Khai đã xác định là bị bại trong tay Tô Mộc rồi, nhưng vẫn xúm xít ở chỗ này không rời đi. Bọn họ không biết làm sao Dương Khai chạy tới chỗ này sao lại đắc tội với Tô Mộc, đương nhiên là phải ở lại xem trò vui rồi.

Lại đợi thêm một lúc, Dương Khai vẫn không hề thấy bóng dáng đâu, Tô Mộc có chút tức giận không thể kìm nén được:

- Hắn ở đâu?

- Không biết, bình thường hắn đã đi ra quét sân từ lâu, nhưng hôm nay không biết tại sao còn chưa tới. Tô thiếu, có cần đi tới chỗ hắn xem sao?

Tô Mộc ngẫm nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Cũng được, chỉ là một thằng hầu quét rác mà thôi, dám để cho bản thiếu gia chờ đợi vất vả như vậy, hắn chờ đấy!

Chỗ ở của Dương Khai cũng chẳng phải là bí mật gì, mấy người bên cạnh Tô Mộc lập tức đi dẫn đưỡng cho hắn.

Đám người chờ xem náo nhiệt cũng lũ lượt kéo nhau đi theo qua đó.

Một lát sau, một đám người đừng trước căn phòng nhỏ của Dương Khai, nhìn căn phòng gỗ rách nát, đơn sơ tới cực điểm, Tô Mộc không khỏi cười sáng khoái, chỉ vào căn nhà gỗ nói:

- Tiểu tử kia ở chỗ này sao?

- Hồi Tô thiếu, Dương Khai là đệ tử thí luyện, từ ăn, ở, mặc, đi lại đểu là tự bản thân phải lo liệu, tông môn đảm bảo không quan tâm gì tới hắn. Đây đại khái chính là phòng ở do hắn tự dựng lấy.

- Được, được, được!

Tô Mộc là đang vô cùng vui sướng, nghĩ tới cảnh mỗi khi trời đổ mưa là Dương Khai sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng, tâm trạng trở nên vô cùng sảng khoải vui vẻ.

Ho nhẹ một tiếng, cố gắng nén ý cười, Tô Mộc ra oai, vẻ long hành hổ bộ tiến lên phía trước, cao giọng quát:

- Tên tiểu tử thối Dương Khai, mau cút ra đây nhận lấy cái chết cho ta!

Tiếng quát này ầm ầm như chuông đồng, lại nhuốm đầy thù hận, giống như mang nợ máu và nước mắt vậy, cũng khiến cho đám người đứng xem cũng thấy giật thót trong lòng, thầm nhủ, ân oán giữa tên tiểu tử Dương Khai này chỉ sợ là cũng không nhỏ chút nào.

Tô Mộc uy phong lẫm lẫm, bát phong bất động, hắn hô xong chằm chằm đầy mong đợi nhìn về phía cửa. Tưởng tượng tới cảnh Dương Khai sợ tới mức tè ra quần, lập cập chạy tới xin tha mạng. Hắn đúng là càng nghĩ càng đắc ý.

Nhưng là chờ tới chờ lui, trong phòng đúng là không có lấy nửa điểm động tĩnh.

Tô Mộc đã bắt đầu có chút khó chịu, lại gầm lên giận dữ:

- Dương Khai, mau mau cút ra đây cho ta, bằng không chúng ta sẽ xông vào đó.

Nhưng lại vẫn không hề có chút động tĩnh nào.

Tô Mộc cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng, nếu như Dương Khai thật sự ở bên trong đó, cũng nhất định hẳn là tức giận tới nghẹn thở rồi, chẳng lẽ hắn lại không có ở bên trong?

Quay đầu lại, Tô Mộc nháy mắt ra hiệu cho một người trong số thuộc hạ xung quanh. Kẻ đó vội vàng chạy ra ngoài, một cước đá văng cánh cửa gỗ, thân thủ mạnh mẽ chạy vội vào trong.

Không bao lâu, hắn lại chạy ra, nới với Tô Mộc:

- Tô thiếu, bên trong không có ai, hơn nữa còn chứa đầy bụi bặm, xem ra là tên tiểu tử này thấy đại họa giáng xuống đầu, đã chạy trước mấy ngày rồi.

- Chạy?

Tô Mộc thiếu chút nữa là hộc máu, mình trăm phương ngàn kế chuẩn bị mấy ngày liền, hôm nay còn dẫn nhiều người như thế tới để lên mặt, vậy mà tên tiểu tử Dương Khai kia không ngờ lại trốn mất?

Điều này giống như mình hùng hổ đánh một quyền, lại bị nện vào bông, làm cho bản thân Tô Mộc có một loại cảm giác bất lực và buồn bực.

- Nói mới nhớ, đúng là đã thật nhiều ngày không hề gặp Dương Khai.

- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Dương Khai đã đắc tội với Tô thiếu, Tô Mộc, đoán chừng là biết đại họa sắp giáng xuống đầu, mới rời đi tông môn.

- Chẳng trách cho tới giờ cũng chả thấy bóng dáng hắn đâu.

- Ôi, Dương Khai đi rồi, sau này cũng không còn có thể dễ dàng kiếm điểm cống hiến rồi.

Những người vây xem khe khẽ nói nhỏ, lại lọt vào trong tai Tô Mộc không sót một chữ.

Tuy rằng đắc ý, nhưng lại không thể báo được thù, trong lòng Tô Mộc vẫn thật là khó chịu.

Sắc mặt hắn âm trầm, nghĩ ngợi trong chốc lát, Tô Mộc cũng không tránh khỏi ngạc nhiên trước sự thực này, tức giận nói:

- Tiện nghi cho tên tiểu tử này, tuy nhiên thù này không báo, thì cục tức trong lòng ta khó tiêu tan được, đốt hết cái nhà rách nát tồi tàn này cho ta!

Mọi người kinh hãi, ngay cả những người do Tô Mộc mang đến cũng vô cùng chần chừ, có một người nói:

- Tô thiếu, phóng hỏa trong tông môn, chuyện này không tốt cho lắm.

- Sợ cái gì?

Tô Mộc vừa trừng mắt.

- Trời có sập xuống còn có ta đi đỡ, hơn nữa, đây cũng không phải là sản nghiệp của tông môn, đốt thì đốt chứ, có cái gì đặc biệt khác người đâu! Phòng ở rách nát, tồi tàn này, giữ lại làm ngứa mắt bản thiếu gia.

Nghe hắn nói như vậy, băn khoăn trong lòng đám người đó cũng tiêu tan hết, dù sao Tô thiếu người ta cũng có chỗ dựa, đốt một gian phong ở quả thật cũng không có gì đáng kể.

Lập tức liền có người đi lấy mồi lửa, người đi tìm cỏ khô.

Một lát sau, toàn bộ đã được chuẩn bị xong xuôi, Tô Mộc vẻ dữ tợn giơ một cây đuốc đang bốc cháy ngùn ngụt ra phía trước, ánh lửa hừng hực bóp mẻo cả hình dạng khuôn mặt hắn.

- Dương Khai, sau này đừng có để ta gặp lại ngươi, nếu không ta nhất định cho ngươi sống không bằng chết!

Tô Mộc nghiến răng nghiến lợi, đang chuẩn bị ném cây đuốc trên tay vào căn nhà gỗ, bên người hắn lại truyền tới mùi máu tanh, có ai đó vỗ vỗ trên vai hắn:

- Đây là đang làm gì chứ?

Tô Mộc không hề nghĩ ngợi liền đáp:

- Đốt nhà chứ sao.

- Sao lại đi đốt nhà ở của ta?

Giọng nói của người đó có chút buồn bực.

- Nhà của ngươi?

Tô Mộc mạnh mẽ bĩu môi một cái, rồi quay đầu nhìn về phía người mới tới, lại vừa nhìn, hắn giật mình nhanh chóng nhảy về phía bên cạnh vài bước, động tác phản ứng mạnh như thế còn chưa nói, còn làm ra tư thế phòng bị, sắc mặt vạn phần kinh hoàng. Tô Mộc dựng hết cả tóc gáy lên.

Thật sự là hình dạng của người đó quá kinh khủng, quần áo rách mướp, tóc xơ xác như cỏ dại, cực kỳ bẩn thỉu. Không chỉ như thế, trên người hắn còn có vô số vết thương, máu loang lổ trên khắp áo quần, trên vai vác một bao nhỏ, nhét đầy căng, cũng không biết là đựng những thứ gì.

Gió nhẹ thổi qua, quần áo người này tung bay, hỗn độn, lấp ló lộ ra đám lông chân đen khủng khiếp.

Điều làm cho Tô Mộc chịu không nổi chính là mùi của kẻ đó, mùi máu tanh lại trộn lẫn cùng mùi mồ hôi, làm cho người ta ngửi thấy chỉ muốn nôn, có lẽ ba ngày ăn cơm canh cũng thấy nuốt không trôi.

Bộ dạng này, cách ăn mặc này, đúng thật là hiếm thấy mà.

Nếu trên tay còn cầm thêm cái bát vỡ, đó chắc chắn là tên ăn mày “xin cơm trăm họ”!

Tuy nhiên, sao lại cảm thấy có chút quen?

Tô Mộc thật cẩn thận đánh giá người mới tới đó, càng nhìn càng thấy nghi hoặc, chỉ chốc lát sau đột nhiên vỗ đùi nói:

- Dương Khai!

Đây không phải là Dương Khai sao? Tuy rằng vẻ bề ngoài thay đổi, trên khuôn mặt cũng toàn là đất bẩn thỉu, nhưng kẻ đã gây thù chuốc oán với Tô Mộc, có lẽ nào hắn lại không nhận ra được chứ!

Dương Khai cũng nhận ra Tô Mộc, nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng:

- Đây không phải là Tô sư đệ đang uy danh hiển hách, hành hiệp trượng nghĩa ở Ô Mai trấn hay sao?

Một tiếng chế nhạo khiến vẻ mặt Tô Mộc tức giận tới mức lúc xanh lúc lại chuyển sang đỏ:

- Dương Khai, thiên đường có lối ngươi không đi, Địa ngục không cửa ngươi lại cứ lao vào! Hôm nay nhất định ngươi phải chết!

- Ngươi muốn tìm ta gây phiền toái?

Dương Khai cau mày.

- Nói phí lời!

Tô Mộc đắc ý vạn phần:

- Ngươi cho rằng ta lại tới thăm ngươi sao?

- Ngươi tìm ta gây sự thì trực tiếp tới tìm ta là được rồi, sao lại đốt nhà ta làm chi?

Dương Khai chất vấn.

Tô Mộc ném phăng cây duốc đi, xông tới mạnh mẽ giẫm chân dập tắt, làm như chính là đang giẫm lên mặt Dương Khai vậy, cho hả cơn giận, thật lâu mới dập tắt cây đuốc.

Một màn này, cuối cùng cũng khiến cho đám người vây quanh phục hồi tinh thần lại, cho tới giờ khắc này họ mới biết, Dương Khai không phải là vì sợ Tô Mộc mà phải bỏ trốn khỏi Lăng Tiêu các, mà là không biết đi ra ngoài làm chuyện gì đó rồi.

Chỉ có điều là làm chuyện gì mà có thể khiến cho bản thân trở nên thê thảm như vậy? Như này máu cũng chảy quá nhiều đi chứ? Còn có vết rách toạc trên quần áo của hắn, rõ ràng cho thấy là bị lợi khí xé rách, hắn đã đánh nhau với ai rồi à? Hơn nữa lại có khi là một cuộc chiến sinh tử?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau