VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1571 - Chương 1575

Chương 1573: Đan thành.

Đây là lần đầu Hạ Ngưng Thường luyện chế được linh đan sinh ra đan vân, nếu như thành công, kỹ thuật luyện đan của nàng sẽ có bước nhảy vọt, với thể chất đặc thù của hắn, cảm ngộ đặc thù trong luyện đan này sẽ thành ngọn đèn chiếu rọi cho nàng bước lên thiên đạo võ đạo.

Cảm ngộ cùng kinh nghiệm lần này, có ý nghĩa trọng đại đối với tiểu sư tỷ.

Dương Khai coi trọng hơn bất kỳ ai, cho nên thần niệm của hắn liên tục bao phủ khách sạn, phòng ngừa có kẻ mưu đồ bất chính.

Cũng may có cường giả như Ba Hạc cùng Mã Cách Nạp bảo hộ, còn có đông đảo cao thủ Phản Hư Cảnh Yêu tộc bảo vệ xung quanh, không ai dám làm bậy.

- Dược hương dường như đã nồng hơn, chẳng lẽ sắp thành đan!

- Chậc chậc... Rốt cuộc là linh đan gì, sao chỉ ngửi được mùi dược hương cũng cảm giác được bình cảnh thả lỏng?

Võ giả xung quanh vẫn tranh nhau thảo luận, nhưng không ai biết được loại linh đan gì.

Lúc này, lốc xoáy trên bầu trời lại có biến hóa, bên trong khách sạn như truyền ra lực hút vô hình, cuốn lấy linh khí thiên địa.

Lốc xoáy khổng lồ cũng xoay tròn, hình dạng như chiếc phễu trút xuống dưới.

Chỉ trong nửa chung trà, lốc xoáy biến mất, linh khí thiên địa tụ tập tới cũng biến mất, ngay cả mùi dược hương lan tỏa cũng nhạt đi.

Bên trong khách sạn, một mảnh vắng lặng.

Thành công chưa? Hay là thất bại?

Vô số võ giả vươn cổ nhìn, muốn biết thành quả cuối cùng của vị đại sư luyện đan trong khạch sạn.

Bọn họ không biết vị đại sư này là già hay trẻ, là nam hay nữ, nhưng vẫn tự nhiên mà mong chờ hồi hộp vì lần luyện đan này.

Không chỉ võ giả bình thường, Mã Cách Nạp, Ba Hạc, Di Thiên, mỗi người đều như vậy, dù cho bọn họ biểu hiện có thản nhiên ra sao, nhưng trong mắt đều hiện ra rõ ràng.

Chỉ có Dương Khai, lặng lẽ cảm ứng một hồi, liền mỉm cười.

Thành công!

Bằng thiên phú luyện đan của tiểu sư tỷ, một lòng tập trung luyện chế ra linh đan như vậy là đương nhiên, có điều nàng đang chìm trong cảm ngộ thu hoạch, cho nên còn cần chút thời gian.

Dương Khai cũng không nói rõ, chỉ là vừa đề phòng, vừa chờ đợi.

Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua....

Không ít võ giả xem náo nhiệt không chịu nổi, chờ không được kết quả, liền lặng lẽ giải tán, chỉ có những cường giả mong chờ chuyện này vẫn đang chờ đợi.

Ba Hạc thỉnh thoảng nhìn Dương Khai, muốn thu được manh mối hay câu trả lời, nhưng làm hắn thất vọng là Dương Khai hoàn toàn giữ kín, hắn không thể suy đoán được gì, đành phải khổ sở chờ đợi.

Nhoáng cái, là 5 ngày trôi qua.

Khách sạn vẫn không có chút động tĩnh.

Mặc kệ là ai, đợi lâu như vậy cũng sẽ không nhịn được.

- Đủ rồi! Di Thiên quát khẽ. - Xem ra người luyện đan trong khách sạn hẳn là thất bại, không dám ra gặp người. Mã Cách Nạp tiền bối, hạ lệnh bắt người đi.

- Bắt người, bắt người nào? Dương Khai liếc hắn, hung dữ quát: - Ai dám bắt người?

Di Thiên cười lạnh: - Loài người, ngươi cho rằng nơi này là đâu, đến lượt ngươi chỉ trỏ? Mã Cách Nạp tiền bối, kẻ này càn rỡ như vậy, không coi ngài ra gì, nếu ngài còn không ra tay, vậy bổn công tử sẽ ra tay, vừa lúc thanh toán ân oán với hắn.

Mã Cách Nạp nhướng mày, có chút không biết làm sao, không khỏi nhìn sang Ba Hạc.

Ba Hạc nhàn nhạt nói: - Cho dù lần này vị đại sư đó luyện chế thất bại, nhưng ở trong luyện đan có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy, nhất định là nhân vật tài ba, lĩnh chủ rất hoan nghênh nhân tài như thế.

Nghe hắn nói vậy, Mã Cách Nạp bừng tỉnh, gật đầu liên tục:

- Ba Hạc đại nhân nói không sai, bổn thành chủ quả thật chưa từng thấy ai luyện đan có thể gây ra thanh thế lớn như vậy, nhân tài này nhất định phải hiến dâng nguyên lành cho lĩnh chủ đại nhân.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, bên trong khách sạn truyền ra tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Mọi người đều biến sắc, chuyển mắt nhìn lại.

Dương Khai mỉm cười nghênh đón, bước đi lên. Thoáng cái, một bóng dáng tuyệt diệu chầm chậm bước ra, dáng người thướt tha, vòng eo nhỏ nhắn lung linh, ngón tay ngọc trắng ngà, làn da mịn màng.

Di Thiên vốn đang ôm địch ý nặng nề với kẻ gọi là đại sư trong đó, hận không thể giết cho sảng khoái, nhưng vừa thấy bóng dáng người, bỗng nhiên ngẩn ngơ, ánh mắt sáng quắc xem kỹ càng.

Thân là tiểu công tử Thiên Nhãn lĩnh chủ, trời sinh địa vị tôn sùng, lại bởi tu luyện tà thuật, bên người Di Thiên không thiếu nữ nhân, càng không thiếu mỹ nữ, mỹ nữ hai tộc Nhân Yêu đều cho hắn tùy ý ngắt lấy.

Nhưng khi nhìn bóng dáng này, vẫn khiến ánh mắt của hắn sáng ngời.

Chỉ là riêng bóng dáng đã như vậy, Di Thiên muốn biết dung mạo nữ nhân này như thế nào.

Ánh mắt dời lên, Di Thiên không khỏi nhướng mày.

Cô gái này lại đeo khăn đen che mặt, làm hắn không thấy rõ dung mạo, nhưng đôi mắt như bảo thạch tinh khiết, nháy mắt thu hút ánh mắt của hắn.

Trên trán trắng nõn của nàng còn điểm thêm một viên ngọc bích, càng khiến nàng xinh đẹp không thể tả.

Trong lành! Đây là ấn tượng đầu tiên của Di Thiên đối với Hạ Ngưng Thường.

Trong lành như suối mát khe sâu, làm cho Di Thiên rục rịch, hận không thể làm bẩn phần trong sạch này, thỏa mãn dục vọng khinh nhờn của hắn.

Xem xét kỹ lại, Di Thiên phát hiện khăn đen che mặt nàng lại không chướng mắt như thế, ngược lại như một nét thần kỳ, đẩy sự tinh khiết của nàng lên đến tầng cao nhất.

Nếu không có chiếc khăn che mặt, không có mông lung đó, vậy phần xinh đẹp tinh khiết này sẽ phải giảm đi. Chính vì một tầng ngăn cách mơ hồ này, mới làm mọi người càng thêm hứng thú với nàng.

Di Thiên lập tức nổi hứng thú, khóe miệng toát ra mỉm cười nhàn nhạt, trong mắt phun ra thần quang tà dị.

- Sư đệ, thật xin lỗi! Hạ Ngưng Thường có vẻ bối rối không yên, khẽ giọng xin lỗi.

Lúc nàng luyện đan đã nhận ra động tĩnh ở ngoài khách sạn, có điều không thể phân tâm, không theo dõi kỹ, thẳng đến khi luyện đan xong, mới chính thức biết được đã xảy ra chuyện gì.

Mình luyện chế đan dược gây ra trận thế lớn như vậy, khẳng định đã thu hút không ít người chú ý.

Bây giờ nhìn bên ngoài nhiều người như vậy, Dương Khai cũng bị kẹt trong đó, liền hiểu được trong quá trình nàng luyện đan, Dương Khai đã gánh vác bao nhiêu áp lực.

- Nói gì vậy chứ, nhờ phúc của sư tỷ, chúng ta có thể mau chóng đi hành cung. Dương Khai mỉm cười, nắm tay nhỏ của nàng, dẫn đi về phía Ba Hạc.

Khóe mắt Di Thiên co rút, nhìn Dương Khai càng thêm thù địch.

Giống như độc chiếm của mình bị kẻ khác chạm vào! - Nữ nhân? Mã Cách Nạp tròn mắt.

Hạ Ngưng Thường vừa lộ mặt, vô số võ giả Yêu tộc đều tròn mắt.

Bọn họ căn bản không ngờ tới, đại sư luyện đan trong khách sạn lại là nữ nhân, còn là con gái xinh đẹp tinh khiết như vậy, vẫn còn trẻ như thế!

Ở trong tưởng tượng của bọn họ, có thể được tôn xưng là đại sư, luyện đan làm ra thanh thế kinh người như vậy, nhất định phải là cụ lão 70 tuổi, cùng lắm cũng phải là người có tuổi, nào ngờ thực tế và tưởng tượng lại chênh lệch xa như vậy.

Mã Cách Nạp không thể tin nổi mắt mình, không khỏi nhìn sang Ba Hạc.

- Không cần hoài nghi, nàng chính là vị đại sư trong khách sạn, ừm, đi cùng tiểu tử loài người kia. Ba Hạc nhàn nhạt nói.

Nghe hắn nói thế, Mã Cách Nạp thật sự tin tưởng, vội bước lên, chắp tay nói: - Thành chủ Huy Nguyệt Thành Mã Cách Nạp, bái kiến đại sư, đại sư khổ cực rồi!

Hắn mỉm cười hòa ái, hết sức thân thiết.

Hạ Ngưng Thường thoáng hoảng loạn một chút, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, duyên dáng đáp lễ, nhẹ nhàng nói:

- Thành chủ đại nhân quá lời, danh hiệu đại sư, tiểu nữ tử sợ không dám nhận!

Giọng mềm mại dễ nghe, làm vô số Yêu tộc say mê.

Thuần khiết động lòng người, giọng dễ nghe như vậy, còn tinh thông luyện đan, loài người như thế... Đừng nói cái gì địa vị hai tộc Nhân Yêu khác biệt, mình có liều mạng cũng phải theo đuổi.

Đáng tiếc... nhìn Dương Khai nắm tay nhỏ của Hạ Ngưng Thường, ánh mắt các Yêu tộc đố kỵ muốn phun lửa, hận không thể hóa thành vô số mũi tên đâm Dương Khai tan xác, hả mối hận trong lòng.

Hạ Ngưng Thường khiêm tốn làm Mã Cách Nạp sảng khoái cười to, vội nói: - Đúng rồi, cô nương, giới thiệu cho cô, đây là đệ nhất cường giả dưới Hư Vương Cảnh Yêu tộc ta... À, đã từng là đệ nhất đại tướng dưới trướng Xích Nguyệt lĩnh chủ đại nhân, Ba Hạc đại nhân!

- Bái kiến Ba Hạc tiền bối! Hạ Ngưng Thường lại hành lễ.

Ba Hạc cười ha ha nói: - Cô nương không cần đa lễ, có thể chứng kiến chuyện trọng đại như vậy, cũng là vinh hạnh của Ba Hạc ta.

Hắn còn muốn nhờ vả Hạ Ngưng Thường, quả thật không dám kênh kiệu.

- Vị này là tiểu công tử của Thiên Nhãn Lĩnh chủ đại nhân, Di Thiên công tử. Mã Cách Nạp lại giới thiệu Di Thiên.

Di Thiên bước lên, bộ dáng ôn hòa nho nhã, biểu hiện lễ phép: - Di Thiên có thể nhìn thấy thiên nhan của cô nương, thật sự là có phúc ba đời.

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, nhưng không nói gì.

Không biết sao, nàng cảm thấy Di Thiên tuy rằng biểu hiện rất hoàn mỹ trước mặt nàng, nhưng lại làm nàng sinh ra lòng cảnh giác.

Dương Khai bên cạnh cười lạnh hắchắc.

- Cô nương, mấy ngày trước luyện chế linh đan, không biết linh đan đó... Mã Cách Nạp mong chờ nhìn Hạ Ngưng Thường, rất muốn biết nàng có luyện chế thành công hay không.

Ba Hạc cũng nhìn sang.

Hạ Ngưng Thường nhíu mày, liếc Dương Khai.

Nàng không muốn thành quả cực khổ của mình phải đưa cho người khác.

- Lấy ra đi, có thể vào hành cung hay không, phải xem linh đan này. Dương Khai nhẹ giọng nói bên tai nàng, cử động vô cùng thân thiết làm người nàng khẽ run lên, vành tai nổi màu phấn hồng.

Nhưng nếu Dương Khai đã nói vậy, nàng đương nhiên sẽ không che giấu gì, lật tay, một chiếc một cái bình ngọc xuất hiện.

Dương Khai cầm bình ngọc, cũng không xem, trực tiếp ném cho Ba Hạc: - Đan dược ở đây, tiền bối có thể xem kỹ.

Ba Hạc nghiêm mặt, cẩn thận cầm lấy bình ngọc, chầm chậm mở bình, đổ ra viên linh đan bên trong.

Khi nhìn thấy viên linh đan này, Ba Hạc không khỏi kinh hô: - Đan vân!

Chương 1574: Bán Nguyệt Sơn.

Lời vang lên, kinh hồn chấn động.

Mã Cách Nạp suýt chút lọt tròng, mắt trợn như mắt trâu nhìn chằm chằm vào viên linh đan.

Mặt ngoài linh đan có một tầng bao phủ như sương mù, tựa như đám mây, làm cho linh đan quấn đầy linh khí.

Tuyệt đối đúng là đan vân, dù cho cường giả Yêu tộc nơi này không có ai gặp qua linh đan sinh ra đan vân, nhưng khi linh đan này xuất hiện, bọn họ có thể lập tức phán xét ra, thứ như mây mù này quả thật là đan vân trong truyền thuyết!

Bởi vì linh khí thiên địa xung quanh đang chậm chạp tụ tập về phía linh đan này.

Nếu có thời gian, dược hiệu trong linh đan này sẽ khủng bố kinh người, đương nhiên, nó cần rất nhiều thời gian tích lũy.

Ngay cả vậy, cũng đã không thể tính hết giá trị của linh đan này.

- Ba Hạc đại nhân, đây là đan dược Hư cấp phải không? Mã Cách Nạp đi lên, run giọng hỏi.

- Không sai, đúng là đan dược Hư cấp! Ba Hạc nghiêm nghị gật đầu, vẫn còn chưa hết chấn động.

Cấp bậc đan dược càng cao, sẽ càng khó sinh ra đan văn đan vân, một luyện đan sư xuất sắc, nếu như đủ may mắn, luyện chế đan dược Địa cấp Thiên cấp bậc thấp, vẫn có một chút tỷ lệ nhỏ sinh ra đan văn đan vân.

Nhưng mà Ba Hạc chưa từng nghe, có luyện đan sư nào luyện chế đan dược Hư cấp sinh ra đan văn, càng đừng nói là đan vân vượt bậc.

Chuyện như vậy ngay cả vị luyện đan sư Nhân tộc xuất sắc nhất trên Đế Thần Tinh cũng không làm được, nên biết, người kia là luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm!

Cô gái Nhân tộc này có trình độ luyện đan cao cỡ nào, là may mắn trùng hợp hay thật có bản lĩnh này? Lại khiến một viên đan dược Hư cấp sinh ra đan vân!

Ba Hạc bị chấn động tận cùng.

Đến lúc này, cuối cùng hắn mới hiểu được dị tượng trên bầu trời là vì cái gì, không phải vì cấp bậc linh đan rất cao, mà là vì sinh ra đan vân, điều này còn đáng quý hơn cả những đan dược đẳng cấp cao khác!

Có thể nói, dựa vào viên đan dược này, cô gái loài người này đủ sức ngạo thị cả Đế Thần Tinh.

Danh hiệu Tông sư, nàng hoàn toàn xứng đáng!

Ba Hạc nghiêm nghị kính nể, nhìn Hạ Ngưng Thường, thần sắc nhưng trọng nói với Mã Cách Nạp: - Hơn nữa, đây là một viên Ngưng Hư đan!

Mã Cách Nạp hít một hơi lạnh.

Ngưng Hư đan, dù chỉ là Hư cấp hạ phẩm đan, nhưng nói về luyện chế khó khăn, còn muốn khó khăn hơn cả Hư cấp trung phẩm đan. Bởi vì loại đan dược này cho võ giả dùng khi đột phá Phản Hư Cảnh, có hiệu quả hỗ trợ đột phá bình cảnh.

Có viên Ngưng Hư đan này, bất cứ Thánh Vương tam tầng cảnh nào đều sẽ không hề trở ngại đột phá Phản Hư Cảnh, không cần lo nguy hiểm thất bại.

- Nói như vậy, vị đại sư này tối thiểu cũng là luyện đan sư Hư cấp trung phẩm? Mã Cách Nạp lặng lẽ hỏi.

- Ta xem không chỉ vậy... Ba Hạc không dám suy đoán, cẩn thận bỏ lại đan dược vào bình ngọc, cẩn thận cất vào nhẫn không gian của mình. - Mặc kệ thế nào, nhất định phải hộ tống an toàn vị đại sư này đến hành cung, cụ thể làm thế nào, ngươi biết rõ!

- Ta biết, Ba Hạc đại nhân yên tâm! Mã Cách Nạp gật đầu ngưng trọng.

Những năm qua lĩnh chủ đại nhân vốn mở rộng thu nhận nhân tài Nhân tộc đặc thù, cô gái Nhân tộc này hẳn là loại lĩnh chủ đại nhân thích nhất, Mã Cách Nạp làm sao không dốc hết sức?

Xác nhận cấp bậc cùng giá trị linh đan, thái độ đối đãi Hạ Ngưng Thường của Mã Cách Nạp càng thêm thân thiết, cực lực mời Hạ Ngưng Thường đi phủ thành chủ nghỉ ngơi.

Hạ Ngưng Thường một bụng ủy khuất.

Nàng luyện chế ra viên linh đan sinh ra đan vân đầu tiên, lại bị cường giả Yêu tộc không nói một tiếng cầm đi.

Dương Khai an ủi nàng mấy câu, mới làm tâm tình của nàng khá hơn.

Mã Cách Nạp mời, Dương Khai cũng biết hắn tính toán cái gì, tự nhiên sẽ không từ chối, thay thế Hạ Ngưng Thường đồng ý.

Mã Cách Nạp thế mới biết, Dương Khai mới chân chính là người có thể đại diện Hạ Ngưng Thường, xuất phát từ tôn trọng Hạ Ngưng Thường, ngay cả thái độ với Dương Khai cũng biến đổi, không dám nói ra chuyện đại náo Huy Nguyệt Thành, hết sức nhiệt tình nghênh đón hai sư tỷ đệ vào phủ thành chủ, tận tình chiêu đãi.

Cùng vào phủ thành chủ, tự nhiên cũng có Di Thiên.

Hắn là tiểu công tử Thiên Nhãn Lĩnh chủ, mặc kệ đi đến đâu cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người, nhưng lần này đi Huy Nguyệt Thành, danh tiếng hoàn toàn bị Hạ Ngưng Thường che phủ.
Đối với chuyện này, hắn lại không đố kỵ tức giận gì, dù sao cũng là mỹ nữ mà, hơn nữa sớm muộn gì sẽ là người của mình, Di Thiên tự nhiên sẽ không để ý.

Hắn tự cho là như vậy!

Ở trong phủ thành chủ 2 ngày.

2 ngày này, Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường không rời khỏi phòng, tham khảo luyện đan trong sương phòng Mã Cách Nạp an bài, cùng tìm hiểu Đan Đạo Chân Giải.

Luyện chế ra một viên Ngưng Hư đan sinh ra đan vân, Hạ Ngưng Thường lý giải đan đạo quả nhiên tăng lên vùn vụt, rất nhiều chỗ loại suy, làm cho Dương Khai cũng được lợi theo.

2 ngày sau, Mã Cách Nạp tự mình đến mời Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường, nói đã chuẩn bị xong, chỉ chờ hai người là có thể lên đường đi hành cung của lĩnh chủ đại nhân.

Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường không chần chờ, thoải mái theo Mã Cách Nạp rời phủ thành chủ.

Bên ngoài phủ thành chủ, có hơn 30 cao thủ Phản Hư Cảnh chờ sẵn, mỗi người nghiêm trang, giống như sắp xảy ra đại chiến.

Kỳ thật bọn họ chỉ là phụ trách hộ tống an toàn cho Hạ Ngưng Thường.

Đối với người như Hạ Ngưng Thường, Mã Cách Nạp không dám sơ sẩy qua loa, trực tiếp điều động quá nửa cao thủ Huy Nguyệt Thành.

Đi theo còn có cường giả như Ba Hạc, còn có Di Thiên, xem chừng sẽ không có kẻ nào không có mắt dám đến khiêu khích.

Mã Cách Nạp rất biết làm việc, an bài cho Hạ Ngưng Thường một chiếc xe thú kéo hoa mỹ, hai yêu thú kéo xe dù không bằng Lôi Viêm Phi Tích của Di Thiên, nhưng cũng là yêu thú bậc tám.

Mã Cách Nạp hết sức thỉnh cầu, Hạ Ngưng Thường ngại ngùng lên xe, một đội mười mấy võ giả cưỡi sói mở đường, đằng sau có mười mấy Phản Hư Cảnh đi theo, xung quanh không thiếu cường giả ẩn nấp, phụ trách giải tán người không liên quan, thanh thế rất lớn, hùng hồn đi Huy Nguyệt Thành.

Dù nói cảnh giới những người này, trực tiếp dùng Tinh Toa bay đi thì nhanh hơn, nhưng Mã Cách Nạp thể hiện coi trọng Hạ Ngưng Thường, cho nên mới phô trương lớn như vậy.

Dương Khai cũng hưởng ké, cùng Hạ Ngưng Thường ngồi trên xe.

Thật ra hắn cũng không muốn làm lớn như vậy, chỉ là tiểu sư tỷ một mình quá lẻ loi, nàng chưa từng bị chú ý như thế.

Bất đắc dĩ, Dương Khai đành phải đi theo cùng.

Di Thiên cưỡi yêu thú hình sói theo sau, ánh mắt muốn phun lửa.

Nữ nhân xuất sắc như vậy, chỉ có hắn mới xứng đôi, tên con người Dương Khai kia là thứ gì, dù rằng chiến lực không tầm thường, nhưng dù sao chỉ là con người đê tiện mà thôi.

Hai người ở trên xe vô cùng thân thiết, suýt làm mù con mắt tà mị của Di Thiên... Ngươi chờ đó, giết yêu thú kéo xe của bổn công tử, sớm muộn gì cũng phải tính sổ! Trong lòng Di Thiên hung ác.

Một đường yên bình, nơi này vốn là Xích Nguyệt Lĩnh, thành chủ Huy Nguyệt Thành dẫn đông đảo Phản Hư Cảnh hộ tống một tông sư luyện đan Nhân tộc đi hành cung, tuy rằng tin tức truyền ra, nhưng ở Xích Nguyệt Lĩnh không có Yêu tộc nào dám gây chuyện.

Tốc độ xe rất nhanh, gần ngang với ngự không phi hành.

Trước sau không quá 5 ngày, xa xa phía trước xuất hiện dãy nhà nguy nga.

Cung điện san sát, đình đài lầu các nối nhau, hành cung Xích Nguyệt lĩnh chủ xây dựng trên ngọn núi lớn, từ chân núi đi lên, có thể thấy cung điện ngay ngắn cùng đường đi lớn nhỏ.

Bán Nguyệt Sơn, nơi này chính là hành cung của Xích Nguyệt lĩnh chủ!

Đây là Thánh địa trong lòng tất cả Yêu tộc Xích Nguyệt Lĩnh, lãnh tụ tinh thần của bọn họ, Xích Nguyệt đại nhân, quanh năm ở nơi này.

Dương Khai đứng ở trên xe, nhìn đáng trước, ánh mắt sâu thẳm.

- Khinh La tỷ tỷ ở nơi này sao? Hạ Ngưng Thường khẽ giọng hỏi.

- Hẳn là vậy.

Dương Khai gật đầu.

- Không biết hiện tại tỷ thế nào, nhất định sẽ xinh đẹp hơn. Hạ Ngưng Thường nỉ non.

Nàng từng gặp qua Phiến Khinh La, tuy rằng năm đó ở Trung Đô cũng chỉ gặp vài lần, nhưng cô gái yêu mị tận xương này vẫn làm nàng có ấn tượng sâu sắc.

Hạ Ngưng Thường chưa từng thấy nữ nhân yêu diễm như thế, ngay cả nàng cũng không khỏi rộn ràng vì phong tình của đối phương.

Nàng dường như trời sinh mị hoặc, Hạ Ngưng Thường rất hoài nghi trên đời này còn có nam nhân nào ngăn cản được mị lực thiêu đốt của đối phương.

- Đợi lát nữa nàng sẽ biết. Dương Khai vỗ tay Hạ Ngưng Thường, ôm eo nàng, khẽ dậm chân, bay bay xuống xe.

- Khí thế hành cung của Xích Nguyệt đại nhân quả nhiên không tầm thường, bổn công tử ngưỡng mộ đã lâu, cuối cùng cũng được thỏa nguyện. Di Thiên không nhìn tới Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường vô cùng thân thiết, lại coi như không thấy, lên tiếng cảm khái về hành cung.

- Đi thôi, đến chỗ này phải đi bộ, bên phía lĩnh chủ đại nhân hẳn là đã nhận được tin, sẽ có người đến đón chúng ta. Mã Cách Nạp phất tay, để những Yêu tộc khác chờ tại chỗ, dẫn mấy người Dương Khai đi tới trước.

Xích Nguyệt lĩnh chủ quả thật đã sớm nhận được tin, cũng có người cung kính chờ đợi dưới chân núi.

Khi mấy người Mã Cách Nạp đến đây, võ giả Yêu tộc chờ sẵn nhàn nhạt liếc Hạ Ngưng Thường, gật đầu:

- Khổ cực, lĩnh chủ đại nhân có lệnh, Mã Cách Nạp hộ tống có công, ngày sau phong thưởng, xin đi dịch quán nghỉ ngơi chờ đợi.

Mã Cách Nạp hớn hở, vội cảm tạ.

Võ giả kia gật đầu, ánh mắt chuyển sang Ba Hạc, quát lớn: - Bắt lại cho ta!

Xung quanh nhảy ra mấy võ giả Yêu tộc, đồng loạt xông về phía Ba Hạc. Ba Hạc đứng yên, không có ý chống cự, tùy tiện cho những người này trói chặt mình, phong ấn thánh nguyên.

- Đã lâu không gặp, Đông Sư ngươi vẫn vô tình như vậy! Ba Hạc cười ha ha.

- Ngươi còn có mặt mũi trở về, lần này ngươi sẽ không còn sống ra khỏi Bán Nguyệt Sơn! Võ giả Yêu tộc Đông Sư kia hừ lạnh.

- Còn sống hay không, phải xem ý của lĩnh chủ đại nhân, Đông Sư à, hai ta giao tình nhiều năm, lát nữa phải nói mấy câu hay cho ta.

- Ngươi nằm mơ đi! Đông Sư liếc hắn.

- Nhưng ngươi yên tâm, chỉ cần lĩnh chủ đại nhân hạ lệnh ngươi, ta sẽ đích thân đưa ngươi lên đường.

- Ngươi quả nhiên đủ vô tình vô nghĩa.

Chương 1575: Thì ra là một gã công tử bột.

Ba Hạc bị áp giải đi! Kết quả này làm Dương Khai trợn mắt há hốc mồm. Tuy nhiên nhìn dáng vẻ Ba Hạc như có định liệu trước, Dương Khai đoán chừng có lẽ không cần lo lắng cho tính mạng lão.

Di Thiên cũng được nhiệt tình chiêu đãi đến một bên, mà Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường thì được một nữ Yêu tộc dẫn vào Bán Nguyệt Sơn, thông qua đường núi ngay ngắn kia, một đường đi lên trên.

Nữ Yêu tộc đi ở phía trước cũng không biết bản thân là huyết thống yêu thú loại nào, vóc người thon nhỏ, nhưng thân hình lại cực kỳ khỏe mạnh; có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, hai tai không giống tai nhân loại, ngược lại có chút giống như tai mèo, ngắn nhỏ tinh xảo.

Dương Khai thấy nhưng không lấy làm lạ, một đường quan sát bốn phía phong cảnh Thánh địa trong Xích Nguyệt Lĩnh này.

Bốn phía linh khí thiên địa rất nồng đậm, phía dưới Bán Nguyệt Sơn này hẳn là có địa mạch tốt nhất, nếu không căn bản không thể thỏa mãn nhu cầu tu luyện của quá nhiều võ giả Yêu tộc ở chỗ này.

- Cô nương, chúng ta bây giờ đi gặp Xích Nguyệt đại nhân sao? Đi hồi lâu, Dương Khai mới lên tiếng hỏi.

- Đại nhân có chuyện quan trọng trong mình, tạm thời sẽ không gặp các vị, bất quá có người khác sẽ tiếp đãi hai vị! Nữ Yêu tộc phía trước cũng không quay đầu lại, lạnh nhạt đáp.

- Hiểu rồi! Dương Khai gật gật đầu, cũng không có hỏi nhiều gì nữa.

Tuy rằng Hạ Ngưng Thường tại Huy Nguyệt Thành biểu hiện đủ rung động, nhưng Xích Nguyệt dầu gì cũng là một trong 10 lĩnh chủ, còn là cường giả Hư Vương Cảnh, sẽ không đích thân tiếp đãi Hạ Ngưng Thường, ngược lại cũng không lạ.

Bất quá Xích Nguyệt cũng không xem thường Hạ Ngưng Thường, sẽ phải an bài một trợ thủ đắc lực tới đón tiếp, tỏ vẻ coi trọng Hạ Ngưng Thường.

Dương Khai tới đây, chỉ vì muốn thăm yêu nữ Phiến Khinh La kia, có thể gặp Xích Nguyệt hay không cũng không sao, với hắn mà nói, không gặp Xích Nguyệt còn tốt hơn. Dù sao đối mặt với một Hư Vương Cảnh, ít nhiều Dương Khai cũng có chút áp lực.

Giờ này nghe nữ Yêu tộc này nói có người khác tiếp đón, chính là hợp với tâm tư của hắn.

Một đường đi theo sau lưng nàng ta, Dương Khai luôn suy nghĩ nên làm thế nào tìm Phiến Khinh La.

Ở địa phương loại này, hắn cũng không dám quá càn rỡ dùng thần niệm tìm kiếm, nếu thật làm như vậy, rất có thể sẽ chọc tới chuyện phiền toái.

Đi chừng nửa canh giờ, nữ Yêu tộc kia mới dẫn hai sư tỷ đệ Dương Khai đi tới trước một cung điện xanh vàng rực rỡ, rồi nàng đi thẳng vào bên trong.

Bên trong cung điện rộng rãi sáng rỡ, không ít võ giả Yêu tộc phân biệt ngồi hai bên, đều tò mò nhìn ra hướng cửa.

Bọn họ đều nhận được tin tức nói, có một nhân loại ở Huy Nguyệt Thành luyện chế được linh đan sinh có đan vân. Mã Cách Nạp thành chủ Huy Nguyệt Thành ít ngày nữa sẽ hộ tống nàng ta đi tới hành cung phục vụ cho lĩnh chủ đại nhân.

Bọn họ tự nhiên rất tò mò rốt cuộc là nhân loại dạng gì lại có tài nghệ luyện đan cao siêu như thế.

Mà ở phía trên các Yêu tộc kia, có hai vị cường giả thực lực đạt tới Phản Hư tam tầng cảnh ngồi ở vị trí đầu não.

Vị bên trái, tướng mạo dữ tợn đáng sợ, thân hình khôi ngô giống như một tòa thiết tháp.

Vị bên phải, dáng người cao gầy, mi mắt như họa, trong dáng vẻ dường như chứa phong tình vạn chủng, nàng vốn dung mạo tuyệt mỹ, giờ này được nam nhân cường tráng xấu xí dữ tợn bên trái kia làm nổi bật lên, càng có vẻ không giống thiếu nữ nhân gian.

Các võ giả Yêu tộc phía dưới, không ít người thỉnh thoảng đưa mắt liếc trộm về hướng nữ nhân này, bất quá rất nhanh lại dời đi tầm mắt, tựa hồ sợ nhìn thời gian lâu sẽ bị hãm sâu trong mị hoặc của nàng.

Thời khắc này, nam nhân bên trái da mặt hơi co giật, dường như đợi lâu rất là phiền lòng. Cái mông cũng uốn tới ẹo lui, một bộ dáng rất không được tự nhiên.

Ngược lại thì nữ nhân bên phải kia, hơi nhíu chân mày, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc không hiểu, mắt đẹp nhìn về phía ngoài điện, dường như muốn xuyên qua không gian cách trở, nhìn về phía xa xa.

Theo thời gian trôi qua, vẻ mặt nữ nhân bắt đầu biến đổi, từ từ trở nên mừng rỡ, kích động, vốn là thân hình lười biếng cũng từ từ thẳng lưng, thân mình mềm mại nhưng lại không nhịn được nhẹ nhàng run rẩy.

Trong đôi mắt đẹp của nàng toát ra tia sáng kỳ dị kinh người, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng; trên gương mặt xinh đẹp lại xuất hiện ý mong đợi, bên khóe miệng hiện lên một nụ cười.

Phía dưới rất nhiều cường giả Yêu tộc thu vào đáy mắt một màn này, chỉ cảm thấy trong lồng ngực truyền đến hàng loạt tiếng tim đập nhanh, miệng lưỡi khô khốc.
Từ trước tới nay bọn họ chưa từng thấy vị đại nhân này lộ ra nụ cười đủ để điên đảo chúng sinh như vậy, trong lúc nhất thời lại có một số võ giả không thể thoát khỏi dụ hoặc của nụ cười kia mang đến, hận không thể đắm chìm cả tâm thần ở trong đó, mặc cho nó trầm luân, dù có bị hắc ám trói buộc, vĩnh viễn không thấy ánh sáng... cũng quyết không hối hận.

Tiếng kêu rên vang lên, không ít cường giả Yêu tộc phát hiện không ổn, vội vàng vận chuyển thánh nguyên đánh sâu vào tâm thần của mình, tình nguyện tổn hại chính mình cũng phải nhanh chóng bình tĩnh lại.

Nếu còn trầm luân tiếp, chỉ sợ sẽ thật sự phải vạn kiếp bất phục!

Mầm tai họa mà! Năm đó lĩnh chủ đại nhân nhận nghĩa nữ này, quả nhiên là mầm tai họa! Mặc dù là thiếu nữ Hồ tộc nổi danh giàu có nhất trong Yêu tộc, thì về mặt lộng lẫy quyến rũ cũng phải kém nàng vài phần.

Chỉ là một nhân loại, vì sao có thể có phong tình như vậy? Rất nhiều cường giả Yêu tộc suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không thông.

Tồn tại như vậy, chỉ sợ là đệ tử Yêu tộc ưu tú nhất cũng không xứng với nàng.

- Sao còn chưa tới, đại gia vội muốn chết! Đột nhiên vang lên tiếng nói giống như sấm rền, quanh quẩn trong cung điện, hoàn toàn thức tỉnh tâm thần các võ giả Yêu tộc, ai nấy đều giật mình ngẩng đầu nhìn về phía nam nhân cường tráng như tháp sắt kia.

Người kia như đứng giữa đống lửa, như ngồi trên đống than, dùng bàn tay to lớn gãi đầu, quay đầu nhìn nữ nhân lộng lẫy bên cạnh, làm ra dáng vẻ lấy lòng, trên mặt mang theo vẻ cười thật khó coi, rổn rảng nói: - Tiểu muội! Nếu không muội chờ ở đây, vi huynh đi làm chuyện của mình một chút?

Nữ nhân lộng lẫy kia liếc mắt nhìn hắn, hé miệng khẽ cười nói: - Dục Hùng! Đây là chuyện nghĩa mẫu phân phó, người đến là một vị tông sư luyện đan không thể thiếu lễ phép, nếu huynh lâm trận bỏ chạy, chuyện này nếu nghĩa mẫu biết, thì muội muội cũng không nói tốt thay cho huynh được!

- Khụ... Dục Hùng cười ngượng ngùng. Nghĩ tới sự kinh khủng của nghĩa mẫu, hắn không khỏi rùng mình một cái, thân mình cao lớn dường như đột nhiên lùn xuống một đoạn: - Ta cũng chỉ tùy tiện nói mà thôi, đừng coi là thật... đừng coi là thật!

Dục Hùng vừa dứt lời, ngoài cửa liền đi vào một cô gái Yêu tộc, bước chậm tới bên trong điện, dịu dàng thi lễ, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: - Hai vị đại nhân, người đã dẫn tới!

- Cuối cùng cũng tới rồi! Dục Hùng hừ lạnh một tiếng, trên mặt đầy vẻ khó chịu: - Bổn đại gia thật muốn nhìn xem, tông sư luyện đan kia có phải thật có bản lãnh như thế hay không, nếu giống như mấy tên trước kia, chẳng qua là mua danh chuộc tiếng thì đừng trách bổn đại gia không khách sáo!

Bởi vì Xích Nguyệt rất coi trọng nhân loại có tài năng đặc thù, cho nên trên Xích Nguyệt Lĩnh, rất nhiều nhân loại đều mơ ước có thể được lĩnh chủ đại nhân tán thưởng, vào ở Bán Nguyệt Sơn.

Thật có một số người rõ ràng không có tài năng gì, lại tự thổi phồng mình lên rất cao, ý đồ thật giả lẫn lộn... những người này đều không ngoại lệ, tất cả đều bị Dục Hùng tàn nhẫn hành hạ đến chết.

Cho nên lần này Dục Hùng cũng không tin tưởng chút nào. Làm sao thực sự có nhân loại có thể luyện chế được đan dược Hư cấp có đan vân, chắc là thành chủ Huy Nguyệt Thành thổi phồng, muốn từ trong đó thu lợi mà thôi.

- Mau mời vào! Bên trên nữ nhân lộng lẫy cố nén kích động trong lòng, run giọng khẽ kêu lên.
- Dạ! Cô gái Yêu tộc đáp một tiếng, xoay người nhìn lại phía sau, vẫy vẫy tay.

Một nam một nữ, sóng vai từ từ đi tới, nam dáng vẻ cao lớn, nữ xinh xắn lanh lợi. Ánh mắt hai người tùy ý quét qua một vòng trong đại điện, rồi dường như cùng một lúc ngừng lại trên người nữ nhân lộng lẫy kia.

Dương Khai trên miệng mỉm cười; Hạ Ngưng Thường cũng hé miệng cười.

Nữ nhân lộng lẫy bên trên thân hình mềm mại khẽ run run, trong đôi mắt đẹp lại nổi lên một màn hơi nước mê ly, bất quá cũng may mà tâm tính nàng không tệ, cũng không có quá thất thố ở trước mặt mọi người nơi này.

Nữ nhân hít sâu mấy hơi, cố dằn nỗi lòng kích động bình phục lại, khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Dương Khai, trong mắt lóe ra vừa yêu vừa hận đan xen, nàng khẽ cắn răng, truyền ra tiếng vang thật nhỏ không người nào chú ý tới.

- Hai vị đại nhân! Người đã đến! Cô gái Yêu tộc cung kính bẩm báo.

- Ồ! Không phải nói chỉ có cô gái là tông sư luyện đan sao? Người này tới làm gì? Dục Hùng tò mò nhìn Dương Khai hỏi.

Cô gái Yêu tộc đáp lời: - Hai vị này dường như là sư tỷ đệ đồng môn, cùng đi với nhau!

- Thì ra là một tên công tử bột! Dục Hùng phì cười một tiếng: - Đại gia xem thường nhất người như thế!

Hắn theo bản năng xem Dương Khai trở thành là tên ăn bám dựa vào Hạ Ngưng Thường.

Dương Khai cũng không quan tâm tới đánh giá của hắn, vẫn như cũ bốn mắt nhìn nhau cùng nữ nhân lộng lẫy bên trên, trên mặt lộ ra một nụ cười sâu sắc. Nữ nhân lộng lẫy bên trên dường như có chút không chịu nổi ánh mắt đầy tính xâm lược này của Dương Khai, nên hung tợn lườm hắn một cái, trong đôi mắt xinh đẹp đầy ý oán trách.

"Trước công chúng thế này..."

- Nhân loại lớn mật, gặp hai vị đại nhân, vì sao còn không hành lễ? Trong đám Yêu tộc hai bên, bỗng nhiên truyền đến tiếng gầm giận dữ.

Xích Nguyệt Lĩnh phái tới nhiều Yêu tộc như vậy, thậm chí còn có hai vị đại nhân địa vị tôn sùng tự mình tiếp đãi, đã đủ mặt mũi cho đại sư luyện đan, về tình về lý, hai nhân loại kia cũng không nên đứng ngẩn người ở đó, nói như thế nào cũng phải bày tỏ hạ mình khiêm tốn mới được.

Nhưng bọn họ lại đứng ngẩn ra ở đó, không nhúc nhích, không khỏi cũng quá kênh kiệu đi.

Không có lĩnh chủ đại nhân thưởng thức, nhân loại thì nhằm nhò gì! Chẳng qua là đám phụ thuộc Yêu tộc cường đại mà thôi.

Càng làm cho các Yêu tộc kia không thể chịu được là, tên mặt trắng kia vừa đi vào đại điện, liền đưa mắt đặt trên người vị đại nhân kia, ánh mắt đều không có chớp một cái, dường như hận không thể ăn tươi nuốt sống vị đại nhân kia.

Quá vô lễ mà!

Cho dù vị đại nhân kia mị lực vô biên, một nhân loại nhỏ nhoi cũng không nên càn rỡ như thế, vị đại nhân này đâu phải một tên nhân loại có thể khinh nhờn?

Trong khoảnh khắc này không ít Yêu tộc đều trợn mắt nhìn về phía Dương Khai.

- Tên công tử bột kia, nhìn cái gì mà nhìn! Dục Hùng cũng phát hiện không đúng, đứng bật dậy, ánh mắt nhìn Dương Khai, hung ác nói: - Ngươi tin hay không đại gia sẽ móc mắt của ngươi xuống?

- Nhân loại, có một số người không phải ngươi có thể nhìn, tốt hơn là an phận công tử bột của ngươi! Bên cạnh truyền tới tiếng chế nhạo của một cường giả Yêu tộc.

Tên nhân loại này cũng quá không biết đủ mà! Nữ nhân bên cạnh hắn kia tuy rằng không thấy rõ hình dáng, nhưng chỉ nhìn dáng người cùng màu da là biết nàng nhất định là một mỹ nhân hiếm có, hắn còn chưa chịu đủ, lại còn dám dùng ánh mắt mơ ước nhìn về phía vị đại nhân, thật đúng là không biết cái chết như thế nào.

Nữ nhân Nhân tộc kia cũng mắt bị mù hay sao, lại đi cùng một nam nhân như vậy chứ? Tông sư luyện đan xuất sắc như thế, cũng chỉ có con cháu tinh nhuệ Yêu tộc mới xứng với nàng...

Chương 1576: Công tử bột điển hình.

- Nhân loại, Dục Hùng đại nhân tính khí không tốt lắm, nếu ngươi muốn sống, mau mau nhận sai nói xin lỗi, dập đầu hành lễ, nói không chừng còn có thể bảo toàn tính mạng! Có Yêu tộc kêu lên, dường như là muốn chỉ điểm Dương Khai hành động như thế nào. Dù sao mọi người biết rõ mị lực của vị đại nhân bên trên kia, nên nam nhân Nhân tộc này thất thố như vậy ngược lại cũng không phải tất cả đều là lỗi của hắn.

- Nhận sai xin lỗi, dập đầu hành lễ... Dương Khai sờ cằm, một bộ dáng không biết trời cao đất rộng, ánh mắt vẫn như cũ sáng quắc nhìn nhau cùng nữ nhân lộng lẫy kia, bên khóe miệng nổi lên nụ cười trêu đùa: - Mỹ nữ, nàng nhất định muốn ta làm như vậy ư?

Một lời nói ra, toàn trường đều kinh hãi.

Ánh mắt mọi người đều nhìn vào Dương Khai, lộ ra vẻ không thể tin.

Tên nhân loại này... không ngờ xưng hô vị đại nhân là mỹ nữ? Cái này không đơn giản chỉ là vô lễ, mà là đùa giỡn, rõ ràng là đùa giỡn trắng trợn!

Vị đại nhân kia tuy rằng xuất thân là nhân loại, nhưng bởi vì nguyên nhân đặc biệt khác người nên được lĩnh chủ đại nhân thu làm nghĩa nữ. Những năm gần đây tăng thêm dạy dỗ tài bồi, mà chuyện xuất sắc của nàng cũng là trên đời đều biết. Mặc dù tinh nhuệ trong Yêu tộc gặp nàng, cũng phải khiêm tốn cẩn thận, cung kính lễ độ.

Một tên nhân loại ở trước mắt bao người, không ngờ công khai đùa giỡn trắng trợn với vị đại nhân như thế? Có phải hắn không muốn sống hay không?

- To gan! Có cường giả Yêu tộc quát một tiếng, sắc mặt phẫn nộ.

Đùa giỡn với vị đại nhân kia, chẳng khác nào là sỉ nhục Yêu tộc, sỉ nhục Xích Nguyệt lĩnh chủ!

Không có Yêu tộc nào có thể dễ dàng tha thứ Dương Khai càn rỡ như thế. Trong lúc nhất thời, quần hùng trong đại điện kích động phẫn nộ, từng tia sát khí lan tràn.

Dục Hùng sửng sốt một chút, dường như có chút chưa lấy lại tinh thần, một hồi lâu mới cười ha hả chỉ vào Dương Khai nói với nữ nhân lộng lẫy kia: - Tiểu muội, tên công tử bột này không ngờ gọi muội là mỹ nữ!

- Chẳng lẽ ta không phải? Nữ nhân kia lạnh nhạt nhìn Dục Hùng đôi mắt phượng hơi nheo lại.

Dục Hùng đang cười to lập tức nghẹn trong cổ họng, rụt đầu lại, vội vàng nói: - Vi huynh dĩ nhiên không phải có ý này, chỉ là trước nay ta chưa từng nghe qua có người xưng hô với muội như vậy, nhất thời cảm thấy ngạc nhiên mà thôi. À... Tên công tử bột này thật không biết xấu hổ, có muốn vi huynh ra tay dạy cho hắn một chút hay không?

Nói xong, Dục Hùng liền trợn mắt nhìn Dương Khai.

Ở trên Xích Nguyệt Lĩnh, có thể nói Dục Hùng là dưới một người, trên vạn người, mà còn là nghĩa tử được Xích Nguyệt lĩnh chủ thu nuôi, thực lực cùng địa vị của hắn không phải là Yêu tộc bình thường có thể so sánh.

Mà tính tình của hắn cũng ngay thẳng cương trực, không sợ trời không sợ đất, chỉ có hai người có thể khiến hắn chịu phục.

Một người dĩ nhiên là Xích Nguyệt lĩnh chủ; mà một người khác chính là nữ nhân ngồi bên tay phải hắn này.

Nếu nói hắn kính sợ Xích Nguyệt lĩnh chủ là chuyện đương nhiên, như vậy hắn đối với tiểu muội của hắn chính là bội phục. Hắn bội phục tư chất cùng tốc độ tu luyện của đối phương, đó là hắn vĩnh viễn cũng không thể sánh bằng.

Nghĩa mẫu đã từng nói: tiểu muội là trên Xích Nguyệt Lĩnh trừ Ba Hạc ra, có hy vọng nhất tấn thăng Hư Vương Cảnh. Điểm này hắn không sánh bằng.

- Không cần! Nữ nhân lộng lẫy kia cự tuyệt đề nghị của Dục Hùng.

- Cứ như vậy bỏ qua cho hắn ư? Vậy cũng rất tiện nghi cho hắn, hắn cần phải trả giá cho hành vi hết sức lông bông của mình! Dục Hùng lắc lắc cái đầu lớn, có chút không vui nói.

Nữ nhân mỉm cười, từ trên ghế đứng lên, chậm rãi đi xuống dưới, khẽ cười nói: - Bỏ qua cho hắn ư? Dĩ nhiên không có chuyện dễ dàng như vậy, tên không biết liêm sỉ nơi nơi trêu hoa ghẹo nguyệt như thế, đương nhiên không thể tùy tiện bỏ qua... Để ta tự mình ra tay dạy dỗ hắn!

- Ái chà... Như vậy cũng tốt! Dục Hùng gật gật đầu, nhìn về phía Dương Khai gương mặt nhìn có chút hả hê, toét miệng cười nói:

- Tên mặt trắng, ngươi xong rồi! Nếu là đại gia ra tay, có thể cho ngươi thống khoái, nhưng nếu tiểu muội ra tay, hừ hừ...

Các cường giả Yêu tộc ngồi hai bên vừa nghe vị đại nhân này muốn đích thân ra tay dạy dỗ tên mặt trắng kia, ai nấy đều phấn chấn lên tinh thần, thầm mong đợi xem trò hay.

Bất quá nói đi thì nói lại, có thể được vị đại nhân này tự mình ra tay dạy dỗ, tên mặt trắng quả thật là có phúc mà! Không ít Yêu tộc ngược lại toát ra vẻ hâm mộ.

Chỉ chốc lát, nữ nhân lộng lẫy đi tới trước mặt Dương Khai, gương mặt trắng nõn xinh đẹp vẫn như cũ hơi ngẩng lên, dáng vẻ cao quý không thể xâm phạm, lộ ra cần cổ trắng nõn thon dài, khiến người ta hoa mắt, tâm thần mơ mộng.

Dương Khai vui mừng không sợ, cười tủm tỉm nhìn vào nàng.

Nữ nhân khẽ cắn răng, chậm rãi đưa ra một bàn tay, ngón tay ngọc đâm tới hướng ngực Dương Khai.

Dục Hùng vui vẻ nhìn, mong đợi tiểu muội sẽ có phương thức hành động cực kỳ tàn ác để hành hạ tên không biết xấu hổ này...

Rất nhiều Yêu tộc cũng đều rướn cổ, trên mặt đầy khoái ý... Ngón tay ngọc điểm vào nơi ngực Dương Khai, nữ nhân cắn răng nói: - Huynh nói xem, ta nên moi tim của huynh hay là móc gan của huynh, hay là mổ bụng huynh... nhìn xem bên trong là đen, hay là trắng!

- Nàng hận ta như vậy sao? Dương Khai vuốt mũi một cái.

- Đúng! Nữ nhân lại ngẩng đầu lên một chút:

- Ta hận huynh tận xương, hận không thể bầm thây huynh vạn đoạn, hận không thể nghiền xương huynh thành tro...

- A a... Dương Khai cười khan.

Nữ nhân kia vừa nói xong, ngón tay ngọc điểm nhẹ nơi ngực Dương Khai một cái, nghiến răng vang lên "rốp rốp", dường như có thâm cừu đại hận gì với Dương Khai.

Trên mặt Dục Hùng lóe lên vẻ hưng phấn, âm thầm chú ý phản ứng của Dương Khai.

Thủ đoạn của tiểu muội dường như quá mức ngoan độc nha! Bất quá với năng lực của nàng, muốn làm cho tên mặt trắng này bị ám thương, hẳn là dễ dàng đi.

Không biết bị tiểu muội đâm vài cái, ngũ tạng lục phủ của tên mặt trắng đợi lát nữa có thể hay không biến thành một bãi nước mủ...

"Nhưng... vì sao có cảm giác giọng nói của tiểu muội dường như ai oán thế nào ấy?" Dục Hùng gãi đầu, không sao hiểu được.

- Đừng làm rộn! Dương Khai lộ ra thần sắc bất đắc dĩ, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nữ nhân kia, đối phương dùng sức rụt lại, nhưng không thể rút ra.

Đám cường giả Yêu tộc lập tức nổi lên lòng đầy căm phẫn, ánh mắt như muốn phun lửa.

Cả gan làm loạn! Tên này không ngờ không đơn giản dám đùa giỡn vị đại nhân kia, giờ này lại còn tùy ý khinh bạc, cảnh này làm sao bọn họ có thể chịu được?

Bọn họ đang định lao ra dạy cho Dương Khai một bài học, lại thấy trên mặt vị đại nhân kia nổi lên vẻ thẹn thùng, gương mặt trắng noãn đỏ ửng; ngay cả cần cổ cũng đổi thành phấn hồng; cằm chẳng biết lúc nào đã cúi thấp xuống; khí chất cao ngạo cũng trong nháy mắt này trở nên dịu dàng mê người...

Đây là tình huống gì vậy? Vì sao đại nhân lại có phản ứng như thế?

Một đám Yêu tộc ngây người như phỗng.

- Tên khốn này! Nữ nhân lộng lẫy nhỏ giọng mắng, trong đôi mắt xinh đẹp nổi lên ý ủy khuất: - Ta không phải đã nói với huynh, ta ở Đế Thần rồi sao, tại sao tới bây giờ huynh mới tới gặp ta?
- Không có biện pháp mà, chuyến đi Tinh Vực quá xa... mà không phải ta đã tới rồi sao? Dương Khai bất đắc dĩ giải thích: - Chuyến này có thể đến đây, cũng đúng là may mắn, hiện tại không phải ta tới rồi sao! Khinh La này, đừng nóng giận coi chừng người ta chê cười!

- Bọn họ đã sớm chế giễu rồi! Phiến Khinh La giận dỗi lườm Dương Khai một cái: - Huynh chỉ muốn biến cục diện thành như vậy đúng không? Hiện tại thỏa mãn rồi chứ?

- A a... Dương Khai toét miệng cười: - Thật ra ta cũng không nghĩ tới chính nàng ra mặt tiếp đón ta và tiểu sư tỷ, nàng nói vậy thật oan uổng cho ta!

- Nếu như vậy, ta sẽ không so đo với huynh! Phiến Khinh La hừ nhẹ một tiếng.

Hai người ở bên này âu yếm, dày đặc tình chàng ý thiếp, rất nhiều Yêu tộc trong đại điện lại ánh mắt ngây dại ra.

Đến giờ này, bọn họ sao còn không biết, đại nhân nhà mình đã sớm quen biết cùng tên mặt trắng này, hơn nữa quan hệ còn rất thân mật, bằng không làm sao xuất hiện cảnh liếc mắt đưa tình như vậy.

Điều này làm cho bọn họ gần như không thể chấp nhận.

Dục Hùng cũng nhìn ngây ngẩn người, con ngươi thiếu chút nữa trừng lọt ra ngoài hốc mắt.

Hắn chưa từng thấy tiểu muội nhà mình có vẻ mặt ôn hòa đối với nam nhân nào như thế! Lúc tiểu muội nói chuyện với tên công tử bột kia, không ngờ lại toát ra thần sắc cực kỳ thỏa mãn hạnh phúc!

Dục Hùng không chỉ một lần gặp được tiểu muội lúc một thân một mình, cô đơn cô độc, nhưng hiện giờ, nàng thỏa mãn tạo thành đối lập cực kỳ rõ ràng với sự cô đơn trước kia.

- Ở nơi này dường như địa vị nàng rất cao a! Dương Khai nhẹ giọng hỏi.

Nói thật ra, ở chỗ này nhìn thấy cảnh Phiến Khinh La ngồi thật cao phía trên, đúng là làm hắn có chút bất ngờ. Mặc dù hắn sớm đã biết Phiến Khinh La được Xích Nguyệt lĩnh chủ thu làm nghĩa nữ, nhưng dù sao chủng tộc bất đồng, hắn vốn nghĩ rằng Phiến Khinh La ở bên này rất gian khổ, nhưng hôm nay gặp được nàng, mới biết mình nghĩ lầm rồi.

- Ừm! Nghĩa mẫu rất coi trọng ta, cho nên những tên Yêu tộc kia cũng không dám bất kính đối với ta! Phiến Khinh La nhẹ giọng đáp.

- Tên kia là ai vậy? Dường như địa vị giống như nàng! Dương Khai ngẩng đầu nhìn về phía Dục Hùng.

- Cũng giống ta, đều là nghĩa mẫu thu nuôi. Trên danh nghĩa xem như đại ca của ta, bất quá hắn là Yêu tộc chính thống! Phiến Khinh La nhỏ nhẹ giải thích. Sau khi nói xong, nàng phát hiện trong mắt Dương Khai vốn có địch ý nhè nhẹ, bỗng nhiên tan thành mây khói.

Phát hiện này làm tâm hồn thiếu nữ của nàng mừng rỡ.

Một nam nhân ghen vì nữ nhân, có nghĩa như thế nào Phiến Khinh La biết rõ hơn ai khác.

- Anh vợ, huynh khỏe chứ! Dương Khai bỗng nhiên ngẩng đầu mỉm cười với Dục Hùng, lớn tiếng chào.

Con ngươi của Dục Hùng trong nháy mắt như rơi xuống đất!

Nếu nói vừa rồi trông thấy động tác vô cùng thân thiết của tiểu muội cùng tên công tử bột này khiến Dục Hùng có chút phán đoán, như vậy giờ này Dương Khai xưng hô, liền hoàn toàn xác nhận suy đoán của hắn.

Tiểu muội cùng tên công tử bột này... lại là loại quan hệ đó!

Có khả năng này sao? Dục Hùng không dám tin nhìn lại hướng Phiến Khinh La, bất ngờ phát hiện tiểu muội không ngờ không có ý phủ nhận, ngược lại mỉm cười ngượng ngùng.

Dục Hùng dường như nghe được có thanh âm gì đó vỡ vụn, không khỏi nhìn lướt qua các Yêu tộc khác trong đại điện, bất ngờ phát hiện những tên kia ai cũng lộ sắc mặt bi phẫn, biểu tình như trái tim bị đao cắt, ánh mắt như phun lửa nhìn chằm chằm vào Dương Khai, dường như hận không thể biến ánh mắt thành mũi tên nhọn, bắn chết tên mặt trắng này tại chỗ.

- Ái chà... Dục Hùng đầu có chút không xoay chuyển được, có chút không biết nên nói gì với Dương Khai, bỗng nhiên nhìn thoáng qua Hạ Ngưng Thường một mực đứng yên lặng bên cạnh Dương Khai, rổn rảng hỏi: - Vậy vị cô nương này quan hệ thế nào với ngươi?

- Tiểu sư tỷ là nữ nhân của ta! Dương Khai mỉm cười, đưa tay ôm vòng eo Hạ Ngưng Thường, tay kia thì kéo Phiến Khinh La cũng ôm lấy.

Phiến Khinh La hơi quẩy người một cái, nhưng vẫn thuận theo ý Dương Khai, sắc mặt ửng đỏ rúc vào trong ngực Dương Khai.

Dục Hùng há to miệng, ngây ngốc nhìn nụ cười rực rỡ dưới kia, tên công tử bột nhân loại trái phải đều ôm người đẹp... tự nhiên hắn nảy sinh lòng kính nể, giơ mạnh ngón tay cái lên.

Vậy mới là kẻ thắng trong cuộc sống! Là điển hình của công tử bột!

Chương 1577: Chuyện cũ năm xưa.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường bình yên ở trong hành cung.

Sau khi trải qua một màn trong đại điện như vậy, bất cứ ai cũng biết quan hệ thân mật giữa Dương Khai và Phiến Khinh La, điều này làm cho các cường giả Yêu tộc vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, đồng thời lại mắng Dương Khai diễm phúc đích thực không ít.

Trong phòng khách, Phiến Khinh La dẫn theo Bích Lạc đến thăm hai sư tỷ đệ Dương Khai.

Vừa rồi dưới ánh mắt của nhiều người, nàng cũng không tiện nói nhiều, giờ này có cơ hội, tự nhiên là muốn tâm sự một phen.

Mặc dù ở trong Đế Uyển, Dương Khai cũng từ nơi Bích Lạc biết rất nhiều chuyện, nhưng chi tiết trong đó Dương Khai biết cũng không rõ ràng lắm. Sau khi nói chuyện với Phiến Khinh La một hồi, hắn mới biết, khi yêu nữ này lưu lạc đến Đế Thần Tinh, quả thật chịu không ít gian khổ.

Vốn nàng xinh đẹp tuyệt đỉnh, thiên nhiên mị hoặc, lúc đi tới Đế Thần Tinh thực lực lại không cao, dĩ nhiên nàng bị không ít nam nhân bụng dạ khó lường để mắt tới.

Nếu không nhờ gặp được Xích Nguyệt lĩnh chủ, được nàng tuệ nhãn biết tài, thu làm nghĩa nữ, đích thực Phiến Khinh La cũng không biết giờ này mình sẽ là vận mạng thế nào.

Cho nên từ mức độ nào đó mà nói, nàng rất cảm kích Xích Nguyệt lĩnh chủ. Hơn nữa, từ khi thu nàng làm nghĩa nữ, Xích Nguyệt lĩnh chủ lại rất coi trọng nàng, từ địa vị của nàng trên Xích Nguyệt Lĩnh là có thể nhìn ra được. Người không rõ chân tướng, chỉ sợ sẽ nghĩ nàng là Yêu tộc thuần khiết!

Một nhân loại, có thể có quyền cao chức trọng trên Xích Nguyệt Lĩnh, điều này không thoát được quan hệ với tài bồi của Xích Nguyệt lĩnh chủ.

Nghe Phiến Khinh La giảng thuật một hồi, Dương Khai cũng sinh lòng kính ý với Xích Nguyệt lĩnh chủ chưa hề gặp mặt kia.

- Tóm lại, nghĩa mẫu rất tốt với ta. Hơn nữa, bởi vì ta luyện hóa lực lượng căn nguyên của Thiên Nguyệt Ma Chu. Hiện tại ta đã không thể hoàn toàn coi là nhân loại, nhưng cũng không thể xem như Yêu tộc! Phiến Khinh La khẽ cười nói.

- Vậy xem là thứ gì? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- À... Nửa yêu đi! Trên Đế Thần Tinh có một số tồn tại đặc thù như vậy, bất quá địa vị của họ thật sự là rất thấp, so với nhân loại cao hơn một chút xíu mà thôi!

- Nửa yêu... Dương Khai ngạc nhiên.

- Không sai! Nửa yêu này đều là Nhân Yêu hai tộc kết hợp mà sinh ra, bọn họ không được nhân loại chấp nhận, không được Yêu tộc đón nhận, cho nên địa vị rất lưng chừng! Phiến Khinh La thuận miệng giải thích một câu.

- Nhân Yêu hai tộc kết hợp? Trên Đế Thần Tinh, cho phép phát sinh chuyện như vậy ư?

- Dĩ nhiên là không cho phép! Đế Thần Tinh không giống với những tinh tu luyện khác. Nơi này là với Yêu tộc là chủ, Yêu tộc là chí cao vô thượng, bọn họ như thế nào dễ dàng tha thứ chuyện huyết mạch của mình bị nhân loại làm bẩn? Bất quá nói như thế nào đây, có đôi khi hai người yêu nhau chắc là sẽ không quan tâm tới ánh mắt và gông xiềng luân thường của thế tục. Cho nên mới sinh ra quần thể đặc thù nửa yêu này! Phiến Khinh La ung dung nói: - Nói thật, ta rất khâm phục những người này. Tỷ như vị Ba Hạc tiền bối theo các người cùng nhau tới kia... ông ta đã trải qua những chuyện này!

- Nàng biết chuyện của Ba Hạc ư? Dương Khai trong mắt sáng ngời hỏi thăm.

- Ừm! Trước đây cũng không biết, chỉ nghe Dục Hùng nói một chút, mới biết!

- Nói nghe xem, ta cũng rất tò mò đối với chuyện của lão già đó! Dương Khai vội vàng hỏi. Lúc ở Huy Nguyệt Thành hắn nghe được không ít lời đồn về Ba Hạc, thực lực của lão già này cũng không tầm thường, tự nhiên Dương Khai để ý tới.

Phiến Khinh La biết không nhiều lắm, nhưng sở dĩ hai trăm năm qua Ba Hạc mai danh ẩn tích ở Huy Nguyệt Thành, thậm chí thay đổi gương mặt, ẩn giấu tu vi của mình, lại có quan hệ với một cô gái nhân loại.

Mấy trăm năm trước lão là đệ nhất đại tướng dưới trướng Xích Nguyệt lĩnh chủ, tư chất tuyệt đỉnh, đã sớm tu luyện đến cảnh giới Phản Hư tam tầng cảnh, đồng thời trình độ về Thế cũng không có Phản Hư Cảnh nào có thể sánh bằng.

Nhất thời vinh quang rực sáng vô hạn, được xưng là cường giả đệ nhất dưới Hư Vương Cảnh trên Đế Thần Tinh.

Lão cũng là kẻ có hy vọng nhất có thể tấn thăng đến Hư Vương Cảnh trong cả Yêu tộc! Một khi lão có thành tựu này, thì có nghĩa lão trở thành tồn tại cường đại cấp bậc lĩnh chủ, có thể ngồi ngang hàng với Xích Nguyệt.

Thế nhưng lúc Ba Hạc ở thời điểm vinh quang rực sáng vô hạn nhất, lão lại nhất kiến chung tình với một cô gái nhân loại, gặp nhau như tiếng sét ái tình...

Yêu tộc đối với chuyện Nhân Yêu kết hợp vốn là bài xích, huống chi là ngôi sao mới của tương lai như Ba Hạc? Gặp phải trở lực tự nhiên cũng lớn hơn so với bất kỳ kẻ nào, nhất là áp lực đến từ Xích Nguyệt lĩnh chủ, khiến Ba Hạc lại khổ không thể tả.

Chuyện nếu thật cứ phát triển tiếp như vậy, với tính tình cao ngạo của Ba Hạc năm đó, rất có thể sẽ phản bội Yêu tộc! Đến lúc đó lão nhất định sẽ trở thành người bị Yêu tộc trên Đế Thần Tinh hô đánh hô giết.

Xích Nguyệt lĩnh chủ cũng rất là nhức đầu, đương nhiên bà ta không muốn nhìn thấy đại tướng đắc lực nhất dưới trướng của mình bị ép đến mức rơi vào tuyệt cảnh.

Vì thế xuất phát từ tâm tư ái tài, thậm chí bà ta đã chuẩn bị chấp nhận sự thật như vậy, để mặc cho Ba Hạc kết hợp cùng cô gái Nhân tộc kia.

Dù sao, Nhân Yêu hai tộc tuy rằng không cho phép công khai kết hợp, nhưng một số cường giả Yêu tộc lại thích đùa bỡn mỹ nữ Nhân tộc, đây là chuyện rất bình thường, trong phủ một cường giả Yêu tộc nào mà không có mấy mỹ nữ Nhân tộc làm đồ chơi? Chỉ có điều mọi người đối với chuyện này biết thì để ở trong lòng, không công khai mà thôi. Chỉ cần Ba Hạc có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh, thì có kết hợp với một cô gái nhân loại tính là gì.

Còn không đợi bà nói rõ cùng Ba Hạc, thì phát sinh chuyện bất hạnh.

Cô gái Nhân tộc kia trong một lần tấn thăng tiểu cảnh giới ở thời điểm mấu chốt bị tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử...

Ba Hạc biết được tin tức này mất hết lòng tin, đồng thời cũng nổi giận không thể kiềm cế.

Lão theo bản năng nghĩ rằng cô gái mình âu yếm sở dĩ bị tẩu hỏa nhập ma, khẳng định không thoát được quan hệ với Xích Nguyệt lĩnh chủ, có lẽ là do lĩnh chủ đại nhân âm thầm động tay động chân gì chăng?!?.

Vì thế lão đại náo Bán Nguyệt Sơn, đi tới tẩm cung của Xích Nguyệt, ngay mặt giằng co với bà ta.

Rồi trong tẩm cung rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không có người nào biết được, chỉ có điều đợi đến lúc Xích Nguyệt đại nhân đi ra, liền tuyên bố: Ba Hạc vong ân phụ nghĩa, kẻ dưới phạm thượng, bị bà tự tay đánh chết.

Từ đó về sau, 200 năm qua Ba Hạc im bặt tin tức. Thẳng đến lần này lão mới chủ động hiện thân trong Huy Nguyệt Thành.

- Nói như vậy... năm đó Xích Nguyệt lĩnh chủ cũng không có đánh chết Ba Hạc, ngược lại tha cho lão một đường sống ư? Dương Khai như có điều suy nghĩ.

- Hẳn là như vậy! Phiến Khinh La nhẹ gật đầu: - Nghĩa mẫu là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, nếu bà thực sự có ý muốn giết Ba Hạc, Ba Hạc hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tuyệt đối không thể còn sống!

Dương Khai khẽ gật gật đầu.

- Dương Khai...

Phiến Khinh La bỗng nhiên nhẹ giọng kêu một tiếng.

- Hả?

- Huynh nói xem... cô gái Nhân tộc bị tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử kia... rốt cuộc có liên quan với nghĩa mẫu hay không?

- Ta làm sao biết được, chuyện hơn 200 năm trước, chỉ sợ trừ đương sự ra, không có người nào biết được! Dương Khai mỉm cười, bỗng nhiên thấy vẻ lo lắng hiện ra trên mặt Phiến Khinh La, trong lòng vừa động, thấp giọng hỏi: - Nàng đang lo lắng gì thế?

Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu, cố nặn ra vẻ mỉm cười nói: - Không có gì! Đúng rồi, huynh phải cẩn thận tên Di Thiên kia. Ta nghe nói huynh ở Huy Nguyệt Thành đã xảy ra chút xung đột với hắn. Tên Di Thiên này tâm cao khí ngạo, huynh đắc tội với hắn, hắn sẽ tuyệt đối không từ bỏ ý đồ! - Yên tâm đi, hắn không có biện pháp bắt ta! Dương Khai cười ngạo nghễ.

Hai người lại nói chuyện một hồi, Phiến Khinh La mới đứng dậy rời đi.

- Sư đệ, kế tiếp chúng ta phải làm sao? Chờ đến lúc Phiến Khinh La đi khuất, Hạ Ngưng Thường mới nhẹ giọng hỏi.

- Còn chưa nghĩ ra! Dương Khai mỉm cười nói. Hắn tìm mọi cách đi vào hành cung, chủ yếu là muốn nhìn xem Phiến Khinh La sống như thế nào, giờ này thấy nàng hết thảy mạnh khỏe, địa vị tôn sùng, tự nhiên cũng yên lòng rồi.

- Vậy đệ có định mang theo Khinh La tỷ tỷ rời đi không? Hạ Ngưng Thường lại hỏi.

- Ta không có ý định như vậy! Bất quá cứ nhìn theo ý của nàng đi! Thật ra ta cảm thấy, nàng ở lại chỗ này có lẽ tốt hơn. Dù sao nơi này là Yêu Tinh, vô cùng có lợi đối với tu luyện cùng tương lai phát triển của nàng!

- Ừm! Hạ Ngưng Thường nhẹ gật gật đầu.

Nghe chuyện Ba Hạc, nàng lập tức hiểu rõ, nếu như Dương Khai thật cố ý muốn mang đi Phiến Khinh La, nhất định sẽ khó khăn tầng tầng lớp lớp. Cái chết của cô gái Nhân tộc yêu thương Ba Hạc kia, rốt cuộc có liên quan với Xích Nguyệt lĩnh chủ hay không, không có người nào biết, nhưng nếu quả thật đúng là Xích Nguyệt lĩnh chủ âm thầm hạ thủ thì sao...

Hạ Ngưng Thường hiểu rõ vừa rồi tại sao Phiến Khinh La lộ ra vẻ lo lắng, rõ ràng là nàng ta sợ Dương Khai sẽ dẫm vào vết xe đổ của cô gái Nhân tộc kia.

Vì tương lai của nghĩa nữ mình, nói vậy Xích Nguyệt lĩnh chủ sẽ không ngại giết chết một nam nhân Nhân tộc.

- Tuy nhiên nếu đã tới đây thì dĩ nhiên trước phải cướp đoạt một số vật tư đặc sản ở nơi này rồi tính sau!

Dương Khai nhìn Hạ Ngưng Thường cười tủm tỉm nói: - Tiểu sư tỷ, chuyện này chỉ sợ phải mượn trợ lực của tỷ!

- - - - - - - - -

Phiến Khinh La ra phòng khách, liền dẫn Bích Lạc đi thẳng tới tẩm cung của Xích Nguyệt.

Nàng được Xích Nguyệt coi trọng, bồi dưỡng xem thành người nối nghiệp trong tương lai, ở trong hành cung đi lại tự nhiên không người nào dám ngăn cản, tất cả võ giả Yêu tộc gặp nàng đều rối rít hành lễ, rất cung kính.

Đi tới ngoài tẩm cung, Phiến Khinh La vừa lúc gặp nam nhân eo gấu lưng hổ, cường tráng như tháp sắt kia, hắn đứng ở ngoài tẩm cung, mày nhíu sát thành một đoàn, thân mình nghiêng một bên dường như đang lắng tai nghe cái gì.

- Dục Hùng! Phiến Khinh La đi tới, hô một tiếng.

Nghe tiếng kêu, Dục Hùng giật mình vội vàng xoay người, giơ một ngón tay đặt ở bên miệng xuỵt một tiếng.

- Huynh làm cái gì lén lén lút lút ở trước tẩm cung của nghĩa mẫu như vậy, huynh coi chừng cẩn thận kẻo nghĩa mẫu biết đấy! Phiến Khinh La nhíu chân mày, nhìn hắn chằm chằm khiển trách.

- Ba Hạc tiền bối đang bị trừng phạt ở bên trong, muội lắng nghe thử xem! Dục Hùng chỉ chỉ bên trong, gương mặt kỳ lạ.

Phiến Khinh La kinh ngạc, cẩn thận lắng nghe, quả nhiên nghe từ bên trong tẩm cung truyền ra tiếng gào thảm thiết.

Không khỏi sắc mặt trắng nhợt, nàng kinh sợ hỏi: - Nghĩa mẫu không chịu tha thứ cho Ba Hạc tiền bối sao?

Tuy rằng nàng chưa bao giờ gặp mặt Ba Hạc, nhưng tình huống của Ba Hạc có chút tương tự với nàng, nếu như Xích Nguyệt lĩnh chủ không chịu dễ dàng buông tha trong chuyện Ba Hạc này, thì chuyện tương lai giữa nàng và Dương Khai cũng sẽ rất ảm đạm.

Kết cục của Ba Hạc, tới một mức độ nào đó cũng là một hình thức kiểu mẫu cho tình cảnh của nàng, cho nên vừa nghe Ba Hạc ở bên trong chịu trừng phạt phát ra tiếng hét thảm, Phiến Khinh La liền vô cùng khẩn trương.

Nàng dường như nhìn thấy hình ảnh Dương Khai nhận hết hành hạ ở trước mặt nghĩa mẫu...

- Không biết nữa, nghĩa mẫu cho tới bây giờ đều là vẻ mặt ôn hòa, rất ít tức giận, đối với chúng ta cũng là chỉ đạo nhiều khiển trách ít, càng chưa từng trừng phạt. Lần này Ba Hạc tiền bối bị trừng phạt thê thảm như vậy, xem ra quả thật nghĩa mẫu rất phẫn nộ đây! Dục Hùng miệng run run nói, lỗ tai thì mở lớn như vành xe, cố lắng nghe.

Phiến Khinh La sắc mặt biến đổi không chừng, trong lòng càng thêm lo lắng, thầm tự cân nhắc khi gặp nghĩa mẫu nên nói những gì...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau