VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1531 - Chương 1535

Chương 1533: Bích Ba Nguyên.

Tại Lăng Tuyệt Phong, Tinh Đế Sơn, nhiều áng mây trắng lượn lờ bên sườn núi. Ở một nơi yên tĩnh trên đỉnh núi bỗng nhiên hiện lên một luồng dao động năng lượng không tầm thường, năng lượng thiên địa đang dồn dập hướng về một điểm nào đó hội tụ lại, dần dần tạo thành một cái lốc xoáy.

Lúc mới bắt đầu, lốc xoáy còn rất nhỏ bé, nhưng theo năng lượng thiên địa rót vào, nó liền lớn dần lên cho đến phạm vi chừng mấy trượng.

Bỗng nhiên, một bóng người từ trong lốc xoáy chợt cất bước đi ra, tựa như là từ trong hư không mà đến vậy, ngạo nghễ đứng sừng sững giữa không trung.

Quay đầu nhìn trái nhìn phải, Dương Khai không thấy được dấu vết của bất kỳ kẻ nào, chỉ có một tòa tế đàn lẻ loi đứng sừng sững cách đó không xa, chịu đựng phong sương.

Vẻ mặt Dương Khai bình thản, đối với cảnh này cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Tuy rằng hắn không biết mình đã ở trong Tiểu Huyền Giới bao lâu, nhưng chắc chắn là không phải mười ngày nửa tháng, ít nhất cũng phải mấy năm.

Thời gian dài như vậy, hiển nhiên đám người Diệp Tích Quân không thể một mực chờ hắn ở nơi này, chỉ sợ bọn họ đã sớm quay trở về Lăng Tiêu Tông rồi.

Thử cảm ứng Long Cốt Kiếm và con chim lửa khí linh một chút, cũng không có dấu vết, có lẽ đã được Diệp Tích Quân mang về.

Tề Thiên Triệt và Phương Bằng đã chết, trên U Ám Tinh, ba quái vật lớn ngự trị tất cả các thế lực đã rớt đài, những người cản trở bước chân của Lăng Tiêu Tông tiến lên đều đã không còn, lại có Diệp Tích Quân trấn giữ tại tông môn, Dương Khai rất yên tâm, cho nên hắn cũng không lo lắng nhiều.

Thần niệm phóng ra, toàn bộ Tinh Đế Sơn là một mảnh yên tĩnh, không có một chút khí tức sinh linh.

Xem ra, toàn bộ võ giả trên Tinh Đế Sơn đã rời đi, không biết bọn họ đi theo đám người Dương Tu Trúc đến Lăng Tiêu Tông hay là giải tán đường ai nấy đi.

Khả năng trước là tương đối lớn.

Chỗ này đã không còn ai, dĩ nhiên Dương Khai cũng không muốn ở lại lâu.

Hắn xoay người, đưa tay điểm chỉ về phía lốc xoáy kia một cái, lốc xoáy kia liền nhanh chóng nhỏ đi, chỉ trong nháy mắt đã biến mất, thay vào đó là một hạt châu nhìn không chút bắt mắt.

Một trong hai hạt châu Đế Bảo, Huyền Giới Châu!

Đây chính là một món bảo vật khó có được, bên trong tự thành một phiến thế giới, có nó, vấn đề khó khăn vẫn luôn quanh quẩn trong lòng Dương Khai nhưng không có cách nào giải quyết, lúc này đã được giải quyết dễ dàng.

Hơn nữa, Dương Khai còn cảm thấy, nếu hắn thật sự có thể hoàn toàn luyện hóa Huyền Giới Châu, khiến pháp tắc thiên địa của nó trở nên hoàn chỉnh, thì thậm chí có thể để cho võ giả Phản Hư tam tầng cảnh vào trong đó đột phá, bước lên Hư Vương Cảnh!

Sở dĩ võ giả trên U Ám Tinh không thể lên đến cảnh giới Hư Vương Cảnh cũng là vì bị pháp tắc thiên địa áp chế.

Nhưng trong Huyền Giới Châu lại tự thành một phiến thiên địa, có pháp tắc của riêng nó, không chịu sự trói buộc của U Ám Tinh.

Đây chắc chắn là phương pháp có thể thực hiện được, nhưng bây giờ nghĩ những điều này vẫn còn hơi sớm. Tuy Dương Khai thông qua nghiên cứu lực lượng không gian đã mở rộng không gian Tiểu Huyền Giới đến mấy trăm dặm, nhưng khoảng cách luyện hóa giải trừ phong ấn hoàn toàn vẫn còn rất xa.

Trầm ngâm quan sát một hồi, Dương Khai liền thu Huyền Giới Châu vào trong cơ thể, tùy ý bước tới một bước.

Trong khoảnh khắc trước hắn vẫn còn ở trên đỉnh Lăng Tuyệt Phong, vậy mà ngay sau đó đã đến lưng chừng núi.

Lại bước tới một bước, Dương Khai đã tới chân núi...

Tốc độ cực nhanh, khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi.

Lực lượng không gian huyền diệu vô cùng, trong khoảng thời gian khổ tu trong Huyền Giới Châu đã khiến trình độ về lực lượng không gian của hắn phát triển toàn diện, kiểu di động này không kém gì thuấn di trong truyền thuyết bao nhiêu, cơ bản là không thể xác định được dấu vết, đã đột phá được trói buộc của không gian.

So với việc xé rách không gian của Dương Khai ban đầu nắm giữ lại càng cao thâm hơn.

Xé rách không gian cần phải có một quá trình, rất dễ bị cường giả phát ra lực lượng quấy nhiễu, nhưng hiện tại, động tác của Dương Khai cá bơi trong nước, không còn cái loại cảm giác bó tay bó chân như trước kia nữa.

Nếu nói về khuyết điểm thì cũng có một.

Đó chính là khoảng cách di chuyển không xa bằng xé rách không gian.

Với thực lực Dương Khai hiện nay, một lần xé rách không gian đủ để di chuyển khoảng cách xa 2, 3 ngàn lý, nhưng còn dịch chuyển tức thời, một lần cùng lắm chỉ được mười mấy dặm mà thôi.

Giữa hai loại đều có ưu, khuyết điểm riêng, không thể nói được loại nào tốt, loại nào xấu, nhưng có một điểm chung đó là tiêu hao cực nhiều thánh nguyên.

Trong quá trình Dương Khai không ngừng di động, hắn dần trở nên quen thuộc hơn đối với việc nắm giữ lực lượng không gian. Sau khi di chuyển được khoảng mấy trăm ngàn lý, hắn mới lấy ra Tinh Toa, tiếp tục phóng đi.

Dùng lực lượng không gian di chuyển trong thời gian dài đối với hắn là gánh nặng khá lớn, cho nên là tốt hơn hết là dùng Tinh Toa thay thế. ...

Tại một nơi trên bình nguyên rộng lớn vô biên đang truyền ra những tiếng la hét và tiếng thú rống lên đến tận trời xanh. Một nhóm người có già có trẻ, có nam có nữ đang hợp sức vây đánh một con yêu thú có thân mình khổng lồ, hình dạng dữ tợn.

Yêu thú kia có đầu hổ, chân voi, đuôi báo, nhìn qua hết sức oai vệ, ngông cuồng.

Đầu hổ có màu đồng đỏ, trông hết sức cứng rắn, trên thân thể nó có những đường vằn kỳ lạ, qua rất huyền bí.

Liệt Văn Đồng Thủ Hổ, yêu thú bậc tám, da dày thịt béo, rất giỏi chịu đựng đánh đập.

Nhóm võ giả đi săn kia, người cầm đầu chỉ là một lão giả Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, những người còn lại chỉ là Nhập Thánh Cảnh mà thôi. Từ cách xưng hô của họ cho thấy, bọn họ là người của một tiểu gia tộc nào đó, tới bình nguyên này để săn giết yêu thú đổi lấy thánh tinh.

Yêu thú bậc tám, cũng tương đương với võ giả Thánh Vương Cảnh.

Nhưng con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ này lại là bậc tám đỉnh phong, cho nên mặc dù bị vây công, nhưng nó vẫn lộ ra hung tính, không ngừng gào thét phun ra từng đám quả cầu năng lượng có uy lực khủng bố, khiến nhóm người tiểu gia tộc kia không dám tới gần.

Tuy nhiên lão giả kia rất có kinh nghiệm chỉ huy, nên cho dù chiến đấu nguy hiểm, nhưng các đệ tử trong tộc cũng không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ cần có thời gian đầy đủ, đám người này chưa chắc đã không có cơ hội đánh chết con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ này.

Bỗng nhiên, một luồng dao động năng lượng từ phương xa chợt phóng nhanh tới, một thiếu nữ mặc áo xanh trong đám người ngẩng đầu nhìn lên, bỗng nhiên lảnh lót hô lên: - Nhị thúc, có người tới.

Lão giả kia nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi trợn tròn mắt.

Lão cũng đã khá lớn tuổi nên chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra, người tới thực lực nhất định không thấp, nếu không tuyệt đối sẽ không có loại tốc độ này. Trong lúc đang đánh giá người đến là địch hay bạn, lơ là một chút, con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ kia đã thoát khỏi đám đệ tử.

Tiếng hổ gầm rung trời, con yêu thú bậc tám này bị vây công đã lâu, hung tính đã lên đến đỉnh điểm, sau khi thoát vây chẳng những nó không chạy trốn, mà ngược lại vồ thẳng về phía thiếu nữ áo xanh kia, miệng nó há ra to như một chậu máu, cắn thẳng về phía cổ nàng ta.

Thiếu nữ sợ tới tái mặt, trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, vội vàng phóng ra một món bí bảo, nhưng căn bản không thể ngăn chặn được con yêu thú.

Thấy nanh hổ càng ngày càng tới gần, ánh mắt của thiếu nữ tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Xung quanh truyền đến những tiềng thét kinh hãi, thiếu nữ thấy được nhị thúc của mình đang liều mạng chạy tới, muốn cứu nàng trước miệng hổ.

Nhưng dĩ nhiên là đã muộn.

Nàng đã nhìn thấy tử vong ngay ở trước mặt.
Đúng lúc này, mơ hồ có một cơn gió nhẹ từ bên cạnh thổi qua, chỉ thấy nhoắng một cái, đã có một bóng người chắn ở phía trước nàng.

Bóng người kia giống như một tòa núi cao vạn trượng vậy, hết sức vững chãi, khiến trong lòng nàng không khỏi sinh ra một cảm giác an toàn.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn xen lẫn tiếng thú rống thảm thiết truyền ra, thiếu nữ nhìn thấy rất rõ ràng, bóng người chắn ở phía trước mình chỉ đánh ra một quyền, Liệt Văn Đồng Thủ Hổ mà nhóm người mình vây công đã nửa ngày vẫn chưa thể đánh chết lại bị một quyền đánh văng ra thật xa như bao cát.

Đầu của nó đã bị đánh đến mức gần như biến dạng.

Rơi bịch xuống đất, sau khi co rút vài cái đã không còn động tĩnh nữa.

Giông tố đã qua, trên bình nguyên là một mảnh yên tĩnh, bốn năm ánh mắt đều chăm chú nhìn thẳng vào Dương Khai, thật lâu sau vẫn chưa thể khôi phục tinh thần, trên mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Liệt Văn Đồng Thủ Hổ mặc dù chỉ là yêu thú bậc tám, nhưng đầu của nó nổi tiếng là cứng rắn, cho dù là cường giả Phản Hư Cảnh đối mặt với nó cũng không có khả năng chỉ phát ra một quyền đã đem đầu của nó đánh đến biến dạng.

Nhìn bóng lưng vững chãi trước mặt, không biết tại sao tâm hồn của thiếu nữ áo xanh hơi run lên, chiếc mũi khẽ hếch lên hít nhẹ.

Từ trên thân người kia, nàng ngửi được một mùi hương khiến nàng cảm thấy vô cùng thư thái.

Len lén quan sát một chút người đó, thiếu nữ chợt phát hiện tuổi của đối phương dường như không lớn chút nào, chỉ là một thanh niên mà thôi, sự phát hiện này càng làm cho nàng như mở cờ trong bụng.

- Ngại quá, dường như chiến lợi phẩm của các vị đã bị hủy rồi. Dương Khai sờ sờ lỗ mũi, hơi lúng túng nói.

Hắn cũng nhận ra yêu thú này là gì, Liệt Văn Đồng Thủ Hổ, trên người nó có hai thứ giá trị nhất, một là nội đan, hai chính là đầu của nó, thứ trước được luyện đan sư hết sức quý trọng, thứ sau là thứ được luyện khí sư theo đuổi.

Một quyền của hắn đã đánh cho đầu con yếu thú biến dạng, giá trị chắc chắn là bị giảm xuống.

Nghe hắn nói vậy, lão giả kia mới giật mình hồi phục lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm lại, ôm quyền nói: - Lão hủ bái kiến tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ quá lời rồi, nếu không có ngươi kịp thời ra tay, chỉ sợ Phỉ Nhi đã sớm mất mạng rồi, tiểu lão nhi còn phải đa tạ ơn cứu viện của tiểu huynh đệ, nào dám trách tội chứ.

- Lão tiên sinh khách khí rồi, chắc hẳn là do ta đột nhiên đi tới khiến các ngươi bị phân tâm mà thôi. Dương Khai cười ha hả: - Nói đến cùng, phải là lỗi của ta.

Thấy hắn ôn hòa thân thiện như vậy, tâm lý của lão giả cũng bớt căng thẳng rất nhiều. Nơi này dù sao cũng là khu vực hoang dã, thực lực đối phương dường như cũng rất cao, nếu thật sự có ý đồ gì xấu xa, phe của lão căn bản không thể ngăn cản được.

Cũng may là đối phương không có loại suy nghĩ đó, ngược lại còn khá phóng khoáng.

Lão giả không khỏi sinh ra rất nhiều hảo cảm đối với Dương Khai.

- Ta đến đây chính là muốn hỏi thăm một chút, đây là nơi nào? Dương Khai nhìn lão giả hỏi.

- Nơi này là Bích Ba Nguyên. Lão giả đáp.

- Bích Ba Nguyên! Dương Khai nhướng mày, dường như hắn chưa từng nghe qua địa danh này, cũng không biết hiện tại hắn đang ở nơi nào trên U Ám Tinh.

Sau khi rời khỏi Tinh Đế Sơn, Dương Khai mải mê làm quen với lực lượng không gian, kết quả là chạy tới chạy lui, hắn liền bị lạc đường...

- Thành trì gần đây nhất là ở đâu? Dương Khai lại hỏi.

- Cách đây về phía tây hơn năm vạn dặm có Bích Ba Thành, đó là thành trì gần nhất.

- Có trận pháp không gian không?

- Theo tiểu lão nhi biết là có, tuy nhiên trận pháp không gian kia dường như không mở ra cho người ngoài, mà chỉ cho người bên trong sử dụng mà thôi. Nếu tiểu huynh đệ định sử dụng trận pháp không gian, có thể từ Bích Ba Thành đi tiếp hơn 200 ngàn dặm đến Chiến Thiên Thành, ở đó có một tòa trận pháp không gian mở ra cho người ngoài sử dụng.

- Hử? Chiến Thiên Thành sao? Dương Khai cau mày lại, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hắn không ngờ lại chạy đến gần Chiến Thiên Thành.

- Không sai, nghiêm khắc mà nói, Bích Ba Thành coi như là thế lực phụ thuộc của Chiến Thiên Thành, giữa hai nhà vẫn còn có chút liên hệ. Lão giả kia là võ giả của tiểu gia tộc ở đây, hiển nhiên là biết tường tận những tin tức này.

Chương 1534: Bích Ba Thành.

- Chiến Thiên Thành hiện tại phải là Lăng Tiêu Tông chứ. Thiếu nữ áo xanh đang đứng phía sau Dương Khai chen miệng nói.

Dường như nàng đang muốn thu hút sự chú ý của Dương Khai.

Thiếu nữ nào mà không sinh tình, vừa rồi Dương Khai tựa như một thiên thần phủ xuống cứu nàng một mạng, ở độ tuổi này hết sức nhạy cảm đối với loại hành động anh hùng cứu mỹ nhân.

Huống chi từ bên cạnh nhìn lại, thấy gương mặt cửa Dương Khai kiên cường cứng rắn, bóng lưng vững chãi, tuổi không lớn lắm, trên người còn có một luồng khí tức khiến nàng hết sức thư thái, đương nhiên là nàng muốn thể hiện để gây sự chú ý.

- Lăng Tiêu Tông hả... Dương Khai nở nụ cười, quay đầu lại nhìn nàng.

Sắc mặt thiếu nữ liền ửng đỏ, nhảy cẫng lên giải thích: - Đúng vậy, chắc chắn ngươi cũng đã nghe nói qua, chính là một tông môn mới quật khởi mấy năm gần đây, nghe nói tổng đà của bọn họ ở tại Lưu Viêm Sa Địa. Ngay cả Tinh Đế Sơn, Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông đều bị bọn họ tiêu diệt, hiện tại trên U Ám Tinh, Lăng Tiêu Tông là tông môn cường đại nhất.

Nàng líu ra líu ríu nói, dường như nói không hết chuyện, tính tình rất là hoạt bát.

- Phỉ Nhi. Lão giả kia trừng mắt nhìn thiếu nữ, thầm trách mắng tiểu nha đầu không biết nặng nhẹ, không có lễ phép.

- Không sao, Lăng Tiêu Tông ta đã nghe qua. Dương Khai cười ha hả: - Tuy nhiên không ngờ danh tiếng của nó lại lớn như vậy, ừm, các ngươi tiếp tục đi, ta không quấy rầy nữa.

Hắn tới nơi này chính là muốn tìm hiểu thành trì gần nhất ở đâu, hiện tại đã có được tin tức, dĩ nhiên là không định ở lâu.

Nào ngờ hắn vừa mới nói phải đi, thếu nữ áo xanh kia liền duyên dáng gọi to: - Chờ một chút đã.

- Có chuyện gì vậy? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng hỏi.

- Nhị thúc, chúng ta đã đi được khá lâu rồi, cũng nên trở về thôi, nếu không phụ thân và những người ở nhà sẽ lo lắng cũng nên. Hơn nữa, tam ca và mấy người cũng đã bị thương, không thích hợp ở lại chỗ này nữa. Cô gái áo xanh nhìn về phía lão giả nói.

- Ừm, con nói cũng có lý, nên trở về thôi. Lão giả khẽ gật đầu.

- Vậy cùng đi chung với hắn đi, dọc đường cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau. Cô gái áo xanh đề nghị.

- Điều này... Lão giả lập tức tỏ ra khó xử nhìn Dương Khai, thực ra, dĩ nhiên lão rất hy vọng có thể chung đường với Dương Khai. Dù sao vừa rồi Dương Khai cũng đã thể hiện thực lực của hắn. Đoạn đường quay trở về này mặc dù nói không có nguy hiểm gì lớn, nhưng chuyện gì cũng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, có Dương Khai hỗ trợ mà nói, đường về sẽ rất an toàn.

Đề nghị của thiếu nữ hắn rất đồng ý, nhưng cũng không biết ý Dương Khai như thế nào.

- Cũng được, vừa lúc ta cũng không biết vị trí cụ thể của Bích Ba Thành. Vậy làm phiền các ngươi dẫn đường. Dương Khai mỉm cười, gật đầu đồng ý.

Dù sao cũng tiện đường, Dương Khai cũng không nóng vội.

- Vậy tiểu lão nhi xin đa tạ tiểu huynh đệ. Lão giả mừng rỡ nói.

- Ta đi thu thập vật liệu đến đây. Cô gái áo xanh hoan hô một tiếng, rồi chạy về phía Liệt Văn Đồng Thủ Hổ nằm chết bên kia.

Lão giả không ngừng cười khổ, thầm lắc đầu, tỏ ra áy náy nói: - Tiểu huynh đệ chớ trách, tính tình của Phỉ Nhi là như vậy đó, tuy nhiên tiểu huynh đệ yên tâm, những tài liệu kia đợi tiểu lão nhi gom đủ sẽ dâng lên.

- Không cần, các ngươi cứ giữ lại được rồi, những thứ này đối với ta không có tác dụng gì. Dương Khai phất tay áo.

Chỉ là vật liệu yêu thú bậc tám, với hắn mà nói quả thật là không có chỗ dùng.

Tài sản của Dương Khai nhiều đến mức người thường khó có thể tưởng tượng nổi.

Lão giả nghe vậy, hai mắt sáng ngời, sau khi xác nhận lại Dương Khai không cần những tài liệu kia, liền vô cùng cảm kích.

Nội đan và đầu của Liệt Văn Đồng Thủ Hổ đối với bọn họ mà nói, là thu nhập không tệ.

Rất nhanh, cô gái áo xanh dưới sự hỗ trợ của mấy người đã xử lý hoàn tất vật liệu trên thân thể yêu thú. Có thể nhìn thấy, những người trẻ tuổi này rất am hiểu, thông thạo việc này, hiển nhiên là thường làm chuyện như vậy.

Sau khi thu thập xong, Dương Khai và những người này liền cùng nhau lên đường, đi tới Bích Ba Thành.

Tính tình của thiếu nữ áo xanh quả thật rất hoạt bát, tính hiếu kỳ lại rất cao, nên vừa mở miệng ra đã thao thao bất tuyệt hỏi không ngừng nghỉ.

Hắn tên là gì, từ đâu tới, xuất thân chỗ nào, tất cả những vấn đề mà người ngoài kiêng kỵ, nàng lại như không hề biết hỏi một mạch.
Dù sao cũng đang đi đường, Dương Khai cũng muốn giết thời gian, cùng nàng nói chuyện tào lao.

Nói tới nói lui, thông tin về Dương Khai nàng cũng không hỏi được bao nhiêu, ngược lại, còn thông báo toàn bộ thông tin về bản thân ra.

Lão giả kia ở bên cạnh nghe mà lúng túng không thôi, cũng may lão nhận thấy Dương Khai không phải là hạng người bụng dạ khó lường, cho nên cũng chỉ đành chịu đựng mà thôi. Lão thầm quyết định, đợi sau khi về đến gia tộc sẽ phải dạy dỗ lại thiếu nữ này, để cho nàng ta biết cái gì gọi là lòng người hiểm ác, sau này không thể nói những điều này với người xa lạ.

Trên đường nếu bất chợt gặp yêu thú chặn đường, đám người lão giả căn bản chưa kịp phản ứng, đã bị Dương Khai dễ dàng giải quyết.

Khiến cho bọn họ thu hoạch được cũng không ít.

Từ lão giả trở xuống, mấy người trẻ tuổi đều vô cùng sùng bái đối với Dương Khai, mọi người đều thấy tuổi tác so với Dương Khai không chênh lệch bao nhiêu, nhưng về thực lực Dương Khai lại cách bọn họ một đoạn xa.

Tính cách vốn có của võ giả chính là tôn kính và sùng bái cường giả, biểu hiện của Dương Khai đã hoàn toàn chinh phục đám người trẻ tuổi này.

Khoảng cách mấy chục ngàn dặm, nếu để Dương Khai một mình chạy đi thì chỉ cần một hai canh giờ là tới, nhưng đi cùng đám người lão giả này lại tốn hết một ngày trời.

Một ngày sau, một tòa thành trì sừng sững bên cạnh bình nguyên liền ập vào mắt, mọi người đi tới trước cửa thành, nộp lên một ít tinh thạch, rồi thuận lợi đi vào bên trong thành.

- Đa tạ mấy vị đã dẫn đường, chúng ta cáo từ ở đây thôi, mấy vị bảo trọng! Dương Khai ôm quyền, thân hình thoắt một cái liền chui vào dòng người, không thấy bóng dáng.

Thiếu nữ áo xanh kia gọi vài tiếng nhưng không thấy Dương Khai quay lại, miệng liền chu ra tỏ vẻ không vui.

- Đi thôi, trước tiên đem thu hoạch lần này bán đi đã, không biết có thể được bao nhiêu tiền đây. Lão giả thở dài một tiếng, sau sau đó dẫn đường đi trước.

Dương Khai đi trên đường phố rộng rãi của Bích Ba Thành, hứng thú ngắm nhìn xung quanh.

Hắn cũng không vội đi tìm trận pháp không gian ở Bích Ba Thành.

Nơi này nếu đã phụ thuộc Chiến Thiên Thành, đó chính là phụ thuộc Lăng Tiêu Tông, hắn chính là chủ một tông, sử dụng trận pháp không gian không có vấn đề gì. Tin rằng thành chủ Bích Ba Thành sẽ không ngay cả một chút nhãn lực này cũng không có.

Chỉ có điều, bế quan trong Tiểu Huyền Giới đã nhiều năm, hiện tại hắn rất muốn buông lỏng một chút.

Dọc đường, hắn tùy ý đi dạo một vài cửa hàng, rồi lại không ngừng thưởng thức phong thủy nhân tình ở nơi đây, thể xác và tinh thần Dương Khai hết sức vui vẻ, tâm cảnh cũng tự nhiên theo đó mà được củng cố vững chắc.

Trong Tiểu Huyền Giới, cảnh giới tu vị của hắn đã đột phá đến Phản Hư lưỡng tầng cảnh, chuyện quan trọng kế tiếp chính là củng cố tâm cảnh, hiển nhiên hắn sẽ không sơ suất.

Nửa ngày sau, hắn đi vào một tửu lâu. Trên lầu có 3 bàn, hắn dặn tiểu nhị bưng rượu và thức ăn ngon lên, rồi ngồi bên cạnh cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh phía dưới.

Không bao lâu, trên bàn đã bày đầy đồ ăn trân quý, Dương Khai vừa ăn đồ ngon vừa thưởng thức rượu mạnh, hết sức sảng khoái.

Bỗng nhiên, hắn quay đầu lại liếc nhìn hai tên võ giả đang ngồi ở bàn bên cạnh, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú.

Trên lầu chỉ có 3 bàn nên cũng không có bao nhiêu khách, hai người này vừa rồi đang cao hứng đàm luận, Dương Khai nghe loáng thoáng hai người này nhắc đến Lăng Tiêu Tông.

Lăng Tiêu Tông quật khởi rất nhanh chóng, tuy rằng trước đó hắn đã biết được sơ bộ tình hình gần đây của Lăng Tiêu Tông thông qua thiếu nữ áo xanh kia, biết hiện tại thanh danh của tông môn rất cao, nhưng cụ thể như thế nào Dương Khai cũng không rõ lắm. Hiện tại nghe được có người nói tới tông môn của mình, dĩ nhiên là hắn muốn nghe nhiều hơn.

Nhưng khiến cho hắn thất vọng chính là, không ngờ hai người kia lại không nói chuyện này nữa, mà chuyển đề tài tán gẫu sang chuyển khác.

Dương Khai thầm lắc đầu, không tiếp tục chú ý nữa.

Một lát sau, hai người kia ăn uống xong, một đại hán có khuôn mặt dữ tợn trong đó quát lên: - Chưởng quỹ!

Thanh âm cực lớn, khiến mọi người đều phải đưa mắt nhìn lại, tuy nhiên sau khi nhìn rõ khuôn mặt người này, mọi người đều vội vã thu hồi ánh mắt lại, tựa như không dám trêu chọc vào hắn vậy.

Cộp, cộp, cộp...

Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, một lão nhân chưa già lắm từ phía dưới chạy nhanh lên, đi tới trước bàn của hai người kia, vẻ mặt tươi cười, khom lưng cúi đầu nói: - Hai vị đại nhân, ăn có ngon miệng không?

- Cũng tàm tạm. Đại hán kia vừa xỉa răng, vừa không đếm xỉa đáp.

- Hai vị đại nhân thứ tội. Chưởng quỹ ở bên cạnh thở dài nói:

- Lần sau, lần sau tiểu lão nhi nhất định sẽ dâng lên thức ăn càng thêm ngon hơn, sẽ khiến cho hai vị hài lòng.

- Ừm, coi như ngươi còn có chút nhãn lực, mặc dù vậy...đồ hôm nay đâu? Đại hán kia liếc chưởng quỹ nói.

- Tiểu lão nhi đã mang đến đầy đủ, hai vị đại nhân có thể đếm thử xem. Chưởng quỹ vừa nói, vừa đặt một món hàng trên tay lên bàn.

Đại hán kia cũng không khách khí, trực tiếp mở ra.

Một bọc lớn thánh tinh thượng phẩm lập tức ập vào mắt mọi người, đại hán dùng thần thức quét qua, lập tức biết ngay số lượng thánh tinh, sắc mặt không khỏi trầm xuống, quát: - Sao chỉ có từng này, lão già kia, có phải ngươi không xem bổn tọa vào đâu phải không? Tiền tháng này chỉ có vậy thôi sao?

Chưởng quỹ kia lập tức vô cùng sợ hãi, vừa toát mồ hôi lạnh trên trán vừa thanh minh: - Xin đại nhân minh xét, thật sự là tửu lâu này của tiểu lão nhi gần nhất làm ăn không được tốt lắm, cho nên số lượng trên này còn hơi ít, xin hai vị đại nhân rộng lượng chờ thêm mấy ngày, đến lúc đó tiểu lão nhi nhất định bổ sung đầy đủ.

- Rộng lượng chờ thêm mấy ngày sao? Đại hán hừ lạnh: - Bổn tọa rộng lượng với ngươi, ai rộng lượng với bổn tọa? Việc này không hoàn thành, đến lúc đó người bị phạt chính là bổn tọa đó!

Nói rồi, gã liền vỗ mạnh bàn một cái, chiếc kia bàn lập tức vỡ tan tành.

Chưởng quỹ sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, quỳ bộp xuống, kêu lên: - Xin đại nhân bớt giận, tiểu lão nhi chỉ cần mấy ngày, chỉ cần mấy ngày là được, xin đại nhân cho phép.

- Hừ, ngươi cũng đừng nói bổn tọa bắt nạt ngươi, ta sẽ cho ngươi ba ngày, ba ngày sau ta trở lại đây, đến lúc đó nếu ngươi là còn dám lề mề, coi chừng bổn tọa hủy đi tửu lâu này của ngươi, vặn đầu của ngươi!

- Vâng vâng, đến lúc đó nhất định sẽ không để cho đại nhân thất vọng! Chưởng quỹ kia không ngừng nói.

- Chúng ta đi! Đại hán tỏ ra không kiên nhẫn, đứng dậy, nhét bao thánh tinh vào trong nhẫn không gian rồi nghênh ngang rời đi.

Mãi đến khi bọn họ đi rồi, chưởng quỹ kia mới thở phào ra một hơi, vẻ mặt bi thương, bắt đầu dọn dẹp đống hỗn độn dưới đất.

Tiểu nhị cũng đi tới hỗ trợ.

Không lâu sau thì quét dọn xong, chưởng quỹ lại hướng về thực khách xung quanh vái tá lỗi, lúc này mới thở dài thật sâu, gương mặt già hẳn xuống.

Chương 1535: Tự có chừng mực.

Chưởng quỹ, ngươi qua đây. Dương Khai vẫy tay gọi.

Vừa rồi hắn vẫn lạnh nhạt, là muốn biết đã xảy ra chuyện gì, cho nên muốn tìm hiểu thử, dù sao nói thế nào nơi này cũng miễn cưỡng có liên quan với Lăng Tiêu Tông.

- Quý khách có gì căn dặn? Còn muốn gọi thêm món? Chưởng quỹ đi sang, cố gượng cười hỏi.

- Không vội.

Dương Khai cười khẽ, nhìn về phía thang lầu. - Hai người vừa rồi là ai? Sao bọn họ đến nơi này ăn uống. chẳng những không cần trả tiền, mà lại còn đòi lấy thánh tinh của ngươi?

- Chuyện này... Chưởng quỹ kinh ngạc, nhìn ngó xung quanh một hồi, phát hiện những khách hàng khác đều uống rượu nói chuyện, không chú ý bên này, mới nhỏ giọng nói: - Quý khách mới đến Bích Ba Thành này?

- Đúng vậy. Dương Khai gật đầu.

- Vậy ngài sớm đi, Bích Ba Thành không phải chỗ ở lâu. Chưởng quỹ e ngại, nói rồi liên tục xua tay.

- Không phải chỗ ở lâu? Dương Khai nhướng mày. - Chẳng lẽ chỗ này sắp xảy ra chuyện gì?

Hắn thấy trong thành người tới người đi, náo nhiệt phồn hoa, hơn nữa trong thành yên lặng, không có dấu hiệu sắp xảy ra chuyện lớn gì cả.

- Ha ha...

Chưởng quỹ cười khổ. - Quý khách ngài nghe tiểu lão nhi khuyên một tiếng, nên mau rời khỏi đây, nếu ở đây lâu, còn muốn chạy cũng không được.

- Vậy là sao, xin chưởng quỹ nói rõ ràng. Ánh mắt Dương Khai sáng quắc nhìn hắn. - Ta nghe nói nơi này phụ thuộc Chiến Thiên Thành, tính là sản nghiệp Lăng Tiêu Tông, sao còn có người dám bất lợi với thành này?

- Không thể nói, không thể nói, dù là tiểu lão nhi không còn sống được mấy năm, nhưng không muốn chết như vậy, quý khách cứ tự nhiên.

Chưởng quỹ không ngừng lắc đầu, sắc mặt khó coi, nói rồi muốn bỏ đi.

- Ta là người Lăng Tiêu Tông! Dương Khai trầm giọng nói.

- Cái gì? Chưởng quỹ thần sắc đại biến, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Đừng căng thẳng. Dương Khai cười. - Ta là đệ tử Lăng Tiêu Tông, được tông chủ hạ lệnh cố ý đến điều tra. Lão nhân gia ngài nếu không ngại cứ nói thẳng, ta rất muốn biết có ai ngại sống lâu dám không coi Lăng Tiêu Tông ta ra gì.

- Ngài là Lăng Tiêu Tông? Thật là Lăng Tiêu Tông? Chưởng quỹ kích động không thôi, nhưng vẫn còn hoài nghi, áp sát lại nhỏ giọng hỏi.

- Phải! Lão nhân gia cứ yên tâm, lời ngài nói, vào tai ta, sẽ không nói lung tung. Dương Khai ôn tồn trấn an.

Thần sắc chưởng quỹ biến ảo không ngừng, do dự một hồi, mới cắn răng ngồi xuống trước mặt Dương Khai.

Dương Khai rót cho hắn một ly rượu, chưởng quỹ một hơi uống hết, rượu vào lớn gan, hắn mới nói: - Quý khách không biết, ta bảo ngài mau đi, không phải là có người muốn gây chuyện với Lăng Tiêu Tông, cũng không phải Bích Ba Thành sắp có biến cố, thật sự là vì nơi này không phải chỗ người ở.

- Ồ? Rốt cuộc là chuyện gì, xin lão nhân gia nói kỹ càng, tiểu tử cảm kích. Dương Khai mỉm cười.

- Ôi, một lời khó nói hết! Chưởng quỹ thở dài. - Quý khách cũng thấy thái độ của hai người vừa rồi.

- Có, bọn họ là ai?

- Phủ thành chủ.

- Phủ thành chủ? Dương Khai kinh ngạc không thôi.

- Ha ha, quý khách cũng thấy kỳ quái? Phủ thành chủ nên là người bảo vệ chúng ta, nhưng vì sao lại tới quán nhỏ này cướp bóc thánh tinh? Chưởng quỹ trầm thấp nói: - Bởi vì phủ thành chủ muốn trưng thu thuế! Dương Khai nhướng mày.

- Phàm là cửa hàng kinh doanh trong Bích Ba Thành, tất cả tiền lời, tối thiểu phải nộp 70% lên cho phủ thành chủ, còn sót 30% vốn cũng chỉ miễn cưỡng đủ chi tiêu các loại, nhưng không chịu nổi đám người kia lấy đủ lý do bóc lột. Tiệm nhỏ thế yếu, không thể chống cự, mấy ngày trước trong tiệm còn chết người. Chưởng quỹ liền oán hận, có vẻ uống chút rượu, lá gan cũng to ra, thần sắc cũng dần căm phẫn.

- Đây là ý của phủ thành chủ? Dương Khai lạnh giọng hỏi.

- Đúng vậy! Bằng không là ai to gan làm như vậy? Hai người vừa rồi đến là để thu thuế.

- Nếu trưng thu thuế nhiều như vậy, sao lão tiên sinh không rời Bích Ba Thành, tìm đường mưu sinh khác?

Chưởng quỹ cười khổ:

- Ai đi được? Nếu người phủ thành chủ phát hiện có ai trốn đi, nhất định giết không tha, những đầu người treo trên tường thành đều là bài học đẫm máu. Chẳng những các thương gia nhỏ như chúng tôi bị trói ở đây, toàn bộ tiểu gia tộc cùng các võ giả bên trong thành cũng vậy, bọn họ đi ra ngoài mạo hiểm thu lợi, cũng phải nộp thuế rất lớn, chỉ cần có chống cự, đều sẽ bị chú ý, đã có mấy tiểu gia tộc bị diệt môn rồi.

Nói rồi, chưởng quỹ cẩn thận nhìn Dương Khai, nhỏ giọng hỏi: - Tiểu ca, tiểu lão nhi cả gan hỏi một tiếng, đây không phải là Lăng Tiêu Tông giáng chỉ lệnh đó chứ?

- Lăng Tiêu Tông làm sao lại ra chỉ lệnh như vậy?

Sắc mặt Dương Khai khó coi, hừ lạnh: - Lăng Tiêu Tông ta sẽ không làm chuyện như thế. À, Chiến Thiên Thành đâu? Chiến Thiên Thành mặc kệ sao?

- Tiểu lão nhi cũng không rõ, nhưng nếu Chiến Thiên Thành chú ý, vậy sẽ không xảy ra những chuyện này, ta không biết đây là ý của Chiến Thiên Thành hay là phủ thành chủ Bích Ba Thành. Nhưng ta nghe nói, từ khi Chiến Thiên Thành đổi chủ, thu thuế rất thấp, thu hút rất nhiều người đi, nhưng giờ đã kín chỗ, rất nhiều người bị danh tiếng Lăng Tiêu Tông thu hút, muốn tới gia nhập nhưng không tìm được cửa. Không vào được Chiến Thiên Thành, đành lùi một bước, đi tới những chỗ có liên hệ với Lăng Tiêu Tông, Bích Ba Thành chính là một trong đó. Người ngoài không nhìn thấy bóng đen u ám dưới Bích Ba Thành, tiểu lão nhi làm sao không rõ. Cho nên ta mới bảo ngài sớm đi, nếu ngài ở lâu, bị ghi vào danh sách, đến lúc đó muốn chạy cũng không xong.

- Được lắm! Dương Khai hắc hắc cười lạnh.

- Tiểu ca, ngài đã phụng lệnh tông chủ Lăng Tiêu Tông đến đây điều tra, vậy mau truyền tin về. Tiểu lão nhi ngóng trông Lăng Tiêu Tông các ngài sớm phái người đến, loại trừ u nhọt Bích Ba Thành, để cho tiểu lão nhi có thể yên lành sống đời còn lại! Chưởng quỹ mong chờ nhìn Dương Khai.

- Lão tiên sinh yên tâm, Lăng Tiêu Tông ta sẽ không ngồi yên mặc kệ chuyện này. Dương Khai mỉm cười. - Mặc kệ nói thế nào, nơi này có rất nhiều người nghe danh Lăng Tiêu Tông mà đến, làm sao cũng không thể để bọn họ bị ức hiếp, bằng không sẽ thật sự phá hỏng danh dự Lăng Tiêu Tông ta.

- Tiểu ca đừng nên xung động. Chưởng quỹ nhìn ra hung quang trong mắt Dương Khai, không khỏi nhảy dựng.

- Yên tâm, tôi tự có chừng mực. Ánh mắt Dương Khai dần trở nên lạnh lùng.

Nếu lần này không phải trùng hợp, hắn còn không biết có kẻ dám lấy danh tiếng Lăng Tiêu Tông giở những trò này.

Dương Khai bỗng nhớ, trên đường trở về Bích Ba Nguyên, thiếu nữ Phỉ Nhi nói đến tình huống Bích Ba Thành có chút chần chờ, thì ra là có nguyên nhân này.

Lăng Tiêu Tông trỗi dậy quá ngắn ngủi, số lượng đệ tử trong tông ít ỏi, căn cơ không vững, hiện tại đang là lúc lôi kéo lòng người, tình huống Bích Ba Thành quả thật bôi đen Lăng Tiêu Tông, Dương Khai tự nhiên không thể ngồi yên mặc kệ.

Lúc này, dưới đường truyền ra tiếng ồn ào, sau đó dao động năng lượng lan tỏa, có tiếng kinh hô hét thảm.

Dương Khai nhìn xuống dưới, một cô gái áo xanh lọt vào mắt, không khỏi khẽ ồ một tiếng.

- Lão tiên sinh, thu tiền rượu. Dương Khai thuận tay bỏ lại mấy cục thánh tinh thượng phẩm, nắm một vò rượu, thả người nhảy khỏi cửa sổ.

Giữa đường, trước một căn tạp hóa, 3-4 người trẻ tuổi giận dữ đang đứng, ánh mắt đỏ rực nhìn đối phương, vận chuyển thánh nguyên đề phòng, nhưng không dám tùy tiện ra tay.

Ở đằng sau mấy người trẻ tuổi, một cô gái áo xanh đang đỡ một lão giả, lão giả có vẻ bị thương không nhẹ, sắc mặt trắng bạch, khóe miệng còn chảy máu.

Vô số người đang vây xem.

- Nhị thúc không sao chứ? Cô gái áo xanh vội vàng hỏi, vẻ mặt lo lắng.

- Không sao. Lão giả chầm chậm lắc đầu, khó khăn nói ra hai chữ.

- Sao các ngươi lại đánh người? Cô gái áo xanh quay đầu, yêu kiều quát hỏi hai võ giả ra tay trước.

- Đánh người? Một nam nhân dáng người cao ráo nghe vậy, cười hắc hắc. - Đánh người thì sao? Ai bảo lão già kia không biết điều, ông đây không muốn lấy mạng hắn, đã là nương tay rồi. Tiểu nha đầu này không cảm kích ông đây thì thôi, còn dám chỉ trích ta, có tin ta lập tức giết hắn ngay!

- Ngươi... Cô gái áo xanh sắc mặt trắng nhợt, dù sao thực lực không cao, tuổi lại nhỏ, bị đối phương dọa như thế, liền không dám nói gì nữa, sợ đối phương bực mình ra tay giết người.

- Hừ! Thành chủ có lệnh, phàm là thánh tinh giao dịch phải nộp một phần cho phủ thành chủ, sao hả, lão già ngươi điếc hay mù, dám lén giao dịch. Nếu không phải bị ông đây bắt tại trận, còn không biết các ngươi dám to gan lớn mật như vậy!

- Dám không nghe lệnh phủ thành chủ, lão già ngươi chán sống rồi mà.

Người còn lại cũng cười âm trầm.

Sắc mặt lão giả kia tái xanh, nhưng không dám phản bác, tuy nhiều người vây xem, nhưng không ai dám làm bừa, có điều ánh mắt nhìn lão giả cùng đoàn người thiếu nữ đều toát ra đồng tình.

Bích Ba Thành thu thuế rất cao, bóc lột nặng nề làm mọi người chỉ có thể miễn cưỡng duy trì ấm no, còn không được chạy khỏi đây, cho nên mọi người đi ra mạo hiểm nếu có thu hoạch, đều tìm cửa hàng tin cậy lén lút giao dịch, không cho người ta phát hiện, để tránh né thu thuế nặng nề.

Hiện tượng này rất quen thấy ở Bích Ba Thành, không có gì lạ.

Lần này đoàn người lão giả không hay ho, bị người phủ thành chủ vô tình gặp phải, kết quả liền chịu thiệt.

Hít sâu một hơi, lão giả thần sắc ngưng trọng chắp tay nói: - Hai vị, không phải chúng ta coi thường mệnh lệnh phủ thành chủ, vốn là giao dịch xong cũng định đi giao nộp thánh tinh, nhưng chưa kịp đi mà thôi.

- Lão già này nói chuyện dễ nghe quá, hắc hắc, không biết trong lòng ngươi nghĩ gì.

Nam nhân kia rõ ràng sẽ không tin.

Chương 1536: Đừng căng thẳng.

- Nếu gặp hai vị ở đây, vậy cũng đỡ cho tiểu lão nhi tự mình đi một chuyến, xin hai vị nhận lấy thánh tinh này, xin đừng từ chối! Lão giả vừa nói, vừa nháy mắt ra dấu với cô gái áo xanh.

Cô gái áo xanh che nhẫn không gin trên tay, không ngừng lắc đầu, rõ ràng không tình nguyện giao nộp thu hoạch lần mạo hiểm này, đây là do bọn họ liều mạng mới có được.

- Lấy ra đây! Lão giả khẽ quát.

Bị uy nghiêm của lão ép buộc, cô gái áo xanh mới không cam lòng lấy ra một cái bao, đưa cho lão giả.

Lão giả cố cười gượng, khiêm nhường nói: - Toàn bộ thánh tinh thu được ở đây, xin hai vị đại nhân nhận lấy!

Nói rồi, ném cái túi sang.

Nam nhân đối diện tiếp nhận, ước chừng một chút, ánh mắt sáng ngời: - Thu hoạch không tệ đó lão già.

- Ha ha, lần này cũng may mắn. Lão giả cười gượng.

Trước kia mỗi lần bọn họ mạo hiểm không có thu hoạch nhiều như thế, nhưng lần này theo sau Dương Khai, cho nên quả thật thu hoạch nhiều một chút.

- Hai vị đại nhân, chúng tôi cáo từ trước! Lão giả chắp tay, không đỉnh ở lại nữa.

- Chờ đã, ta chưa nói cho các ngươi đi, ai dám đi? Nam nhân ném cái bao cho đồng bọn, lại quát khẽ.

- Không biết đại nhân còn có gì chỉ giáo? Lão giả che ngực, có chút hoảng hót hỏi.

- Lần này các ngươi lén giao dịch, bị ông đây bắt tại trận! Vậy còn trước đó? Trước kia ông đây không bắt được, những thánh tinh đó đi đâu rồi? Nam nhân thần sắc bất thiện hỏi.

- Đại nhân oan uổng quá, trước kia chúng tôi giao dịch nhiều lần đều giao nộp thánh tinh theo quy định, chưa từng bỏ sót lần nào, xin đại nhân minh giám! Lão giả hoảng hốt.

- Hắc hắc! Minh giám hay không, ta có phán xét, hôm nay hoặc là ngươi giao nộp thánh tinh giao dịch trước kia, ta tha cho ngươi khỏi chết, hoặc là nằm lại đây hết! Nam nhân hừ lạnh.

- Đại nhân, ngài quả là làm khó chúng tôi. Lão giả nóng nảy nói. - Trước kia chúng tôi chưa bao giờ làm vậy, làm sao lại giao nộp thánh tinh được?

- Phải đó, tất cả thánh tinh đã bị các người lấy, chúng tôi làm gì còn thừa để đưa cho các người nữa?

Cô gái áo xanh cũng kêu lên.

- Tiểu nha đầu, lá gan không nhỏ. Nam nhân âm trầm liếc thiếu nữ, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, càng chú ý rà soát dáng người no căng lung linh của thiếu nữ, ánh mắt dâm đãng, miệng cười nói huýt gió.

Lão giả chú ý quan sát, biết là không ổn, đưa tay kéo cô gái áo xanh ra sau mình, cúi đầu khom lưng chắp tay nói: - Đại nhân, xin đại nhân giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi.

- Tha cho các ngươi...

Nam nhân vuốt cằm, làm như trầm ngâm, một hồi sau gật đầu nói: - Cũng được, bổn tọa không phải người không nói lý, kỳ thật rất dễ nói chuyện. Nể tình các ngươi vi phạm lần đầu, cũng không phải không thể tha cho các ngươi lần này.

Lão giả mừng rỡ, vội nói: - Cảm tạ đại nhân.

- Đừng vội, bổn tọa chưa nói hết lời mà. Nam nhân cười hắc hắc, chỉ về phía cô gái áo xanh đằng sau. - Không có thánh tinh, nộp người cũng được, để tiểu nha đầu này lại, những kẻ khác cút đi!

Vừa nói vậy, sắc mặt cô gái áo xanh liền trắng bạch, lão giả cũng kinh hoàng, vội nói: - Đại nhân, Phỉ Nhi còn nhỏ...

- Nhỏ hả, bổn tọa không thấy nhỏ chỗ nào! Nam nhân cười dâm, lời nói ám chỉ, thần sắc thay đổi, hung dữ quát: - Cho các ngươi cơ hội cuối cùng, để tiểu nha đầu lại, kẻ khác cút đi, còn dám lôi thôi, ông giết hết các ngươi.

Đoàn người lão giả câm như hến, trong lòng giận dữ mà không dám biểu hiện, chỉ có thể đưa ánh mắt nhìn xung quanh, mong chờ những người xung quanh có thể nói một câu công bằng, hay là ra tay giúp đỡ.

Đối mặt những ánh mắt của họ, mọi người đều dời mắt.

Lão giả lòng như tro tàn, không thể ngờ chuyện lại phát triển đến nước này.

Cô gái áo xanh cũng tuyệt vọng.

- Chuyện gì náo nhiệt như vậy, ta muốn xem thử!

Tiếng nói đột ngột vang lên từ phía sau đám đông.

Mọi người quay lại nhìn, thấy thấy một nam nhân mặc võ phục đang sải bước đi tới, thân mình cao lớn, tay cầm vò rượu, vẻ mặt mỉm cười kỳ quái.

Ánh mắt của hắn ngông nghênh, thần thái phóng đãng, như không coi ai ra gì, vừa sải bước đi vừa nốc rượu uống, cười hắc hắc: - Sao ta nghe nói có ai muốn giết người?

- Dương đại ca! Cô gái áo xanh hô lên, tựa như người chết chộp được phao cứu mạng, ánh mắt bắn ra hào quang khác thường.

Đoàn người lão giả cũng trở nên cổ quái.

Đám đông tự động tách ra, Dương Khai đi thẳng đến chỗ lão giả, thần niệm quét qua bọn họ, khẽ gật đầu. Lão giả bị thương không quá nghiêm trọng, bằng không lão là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, đối mặt nam nhân kia, chỉ sợ một chiêu đã mất mạng.

Dù sao người ta là võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh.

- Tiểu huynh đệ... Lão giả há miệng, cảm kích nhìn Dương Khai, nhưng ngoài miệng vẫn nói:

- Tội gì cậu lại dính vào vũng nước đục này.

Lão thở dài, tràn đầy áy náy.

Lão biết nhất định là Dương Khai vì đi cùng với bọn họ, có chút giao tình, nên mới chủ động hiện thân, rút đao hỗ trợ, lão cũng biết Dương Khai có thực lực cao thâm.

Nhưng chỗ này là Bích Ba Thành, Dương Khai một mình khó chống đông người, nếu thật nhúng tay, chỉ sợ chính hắn cũng khó đảm bảo được mình.

- Lão trượng không cần lo lắng cho tôi. Dương Khai cười khẽ.

Nghe hắn nói vậy, lão giả không khỏi cười khổ, cũng không nói nữa.

- Tiểu tử, ngươi là ai? Sắc mặt nam nhân trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Dương Khai.

- Xem náo nhiệt. Dương Khai cười với hắn.

- Tiểu tử muốn chết!

Nam nhân nổi giận quát, từ khi Bích Ba Thành có chút quan hệ với Lăng Tiêu Tông, liền không ai dám làm càn ở đây, thân là người phủ thành chủ, hắn đi đâu cũng được người ta kính sợ, hôm nay lại có tên thanh niên không biết sống chết tới chọc mình, hắn tự nhiên nổi giận.

Quát lớn một tiếng, hắn đã lao tới trức mặt Dương Khai, tế ra một cây bí bảo chùy sắt, lóe lên hào quang, hung dữ nện xuống Dương Khai.

Người xung quanh kinh hô, lão giả cũng thót tim, cô gái áo xanh hét lên.

Tựa như ngay sau đó là bí bảo này nện nát đầu Dương Khai.

Dương Khai đánh ra một đấm, đón đỡ chùy sắt.

Ầm...

Tiếng nổ thật to vang rền, Dương Khai không bị thương, mà bí bảo chùy sắt bị đánh bay, thoáng cái văng đâu mất.

Dương Khai nhấc vò rượu lên, vỗ lên đầu nam nhân.

Xoảng một cái, bình rượu vỡ vụn, rượu tràn đầy đầu nam nhân, không đợi hắn tỉnh táo lại, đối diện ập tới một bàn chân, đạp lên mặt hắn. Tiếng hét thảm vang lên, nam nhân kia bắn vụt ra như tờ giấy, mặt đẫm máu, bộ dáng đáng sợ. Mặt bị Dương Khai đạp vào, mũi sụp xuống, sống mũi vỡ vụn, răng vỡ vô số.

Toàn trường khiếp sợ!

Mọi người đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Dương Khai, giống như thấy quái vật.

Mọi người không phải khiếp sợ thực lực của Dương Khai, mà là hắn dám ra tay với người phủ thành chủ ở trong Bích Ba Thành!

Đau đớn kịch liệt truyền đến, nam nhân gào thét thảm thiết, hét lớn: - Ngươi dám đánh ta!

- Đánh ngươi thì sao? Ai bảo tên ngu xuẩn nhà ngươi không biết điều, ông đây không lấy mạng ngươi, đã là nương tay rồi. Tên ngu xuẩn nhà ngươi lại không cảm kích ông đây còn thôi, lại dám chỉ trích ta, ngươi có tin ông giết ngươi ngay tại đây! Dương Khai châm chọc nhìn hắn, vẻ mặt trào phúng.

Lời này hơi quen, hình như là lời của nam nhân này châm chọc đoàn người cô gái vừa nãy...

Nam nhân vẻ mặt ngây ngốc.

Đồng bạn của hắn biến sắc không thôi, ánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy sợ hãi.

Có thể thoáng cái đánh ngã nam nhân kia, thực lực của đối phương cao đến mức hắn cũng không chống nổi, dù hắn muốn đi ra giúp nam nhân này cũng vô dụng. Vừa nghĩ vậy, hắn liền vọt ra sau, muốn thoát khỏi đây đi báo cho phủ thành chủ, gọi người tới giúp.

- Ta không cho ngươi đi, ngươi đi được sao? Dương Khai híp mắt liếc bên kia, búng tay bắn ra một sợi Kim Huyết Ti.

Ánh sáng vàng lóe lên, thoáng cái là mất, sau đó tên chạy trốn hét thảm, ngã lăn ra đây.

Không có vết thương nào, nhưng sức sống của hắn đang nhanh chóng tiêu tán.

Chết rồi!

Mắt rớt đầy đất, nếu nói vừa rồi Dương Khai dám ra tay với người phủ thành chủ đã làm người vây xem vô cùng rung động, vậy cảnh tượng hiện tại làm bọn họ vỡ gan vỡ mật!

Người phủ thành chủ lại bị giết!

Có gì khủng bố hơn nữa?

Mấy năm qua, chưa từng có người dám đối nghịch với phủ thành chủ, phàm là ai dám, đều bị hủy diệt. Nhưng hôm nay, lại có một thanh niên trước mắt bao người, đánh chết một võ giả của phủ thành chủ.

Có thể tưởng tượng được, hắn nhất định sẽ nghênh đón trả thù bão táp từ phủ thành chủ.

Cho dù hắn có bản lĩnh bằng trời, cũng không thể nào trốn thoát khỏi Bích Ba Thành.

Hắn chết là cái chắc!

Hàng loát tiếng hít hà vang lên, ánh mắt mọi người nhìn về phía Dương Khai đã thay đổi, trở nên kinh hoàng, theo bản năng lùi thật xa, miễn cho bị người ta hiểu lầm có liên quan gì tới hắn mà liên lụy.

- Tiểu huynh đệ, cậu... Lão giả cũng tràn đầy không tin nổi.

Ngược lại mấy người trẻ tuổi như Phỉ Nhi lại hưng phấn, ánh mắt sùng bái nhìn Dương Khai, đã coi hắn như thần tượng.

Người tuổi trẻ, luôn phải nhiệt huyết.

- Giết cái thứ rác rưởi mà thôi, lão trượng không cần căng thẳng như vậy. Dương Khai cười ha ha, lạnh nhạt như thường.

- Tiểu huynh đệ, cậu mau chạy đi, không thể ở đây lâu, thừa lúc tin tức còn chưa truyền đi, hiện giờ bỏ chạy còn có đường sống, nếu trễ thì không còn kịp nữa.

Lão giả vội vàng quát Dương Khai.

- Chạy? Sao tôi phải chạy? Dương Khai lắc đầu.

Lão giả ngây ngốc nhìn Dương Khai: - Cậu không chạy? Chẳng lẽ cậu còn muốn ở đây?

- Phải!

Lão giả nóng vội như kiến trên chảo nóng: - Cậu có biết vừa rồi cậu giết ai không hả, có biết mình gây họa bao lớn? Cậu còn muốn ở lại đây, cậu muốn chết hay sao?

- Ha ha! Dương Khai cười nhạt. - Lão trượng yên tâm đừng nóng, nếu tôi ở lại, vậy nhất định không sợ bọn họ, nếu bọn họ thật sự có thể giết được tôi, vậy cứ ra tay đi.

Chương 1537: Nhìn rõ chưa.

Dương Khai giống như không sợ trời không sợ đất, ngữ khí ngông cuồng.

Lão giả nhìn hắn như thấy quỷ, xác nhận hắn không uống say, không khỏi lắc đầu: - Thật không biết những người trẻ tuổi các ngươi nghĩ thế nào.

- Yên tâm đi, nếu hôm nay để ta đụng phải, vậy cũng là lúc nên dọn dẹp rác rưởi trong Bích Ba Thành, lão trượng cứ xem là được.

- Ôi! Tiểu lão nhi không biết cậu có chỗ dựa gì, nhưng chuyện này là vì lão mà nên, tiểu lão nhi đi cùng tiểu huynh đệ, còn lại... nghe theo mệnh trời vậy.

Lão ta rõ ràng không coi trọng Dương Khai, cảm thấy hắn quá nhiệt huyết xung động, không coi ai ra gì.

Dù thế, lão vẫn lựa chọn ở lại, không để Dương Khai chiến đấu một mình.

- Cám ơn lão trượng! Dương Khai cười.

- Dương đại ca, chúng ta cũng đồng sinh cộng tử với đại ca! Cô gái áo xanh mặt đỏ hồng, thần sắc kích động hô lên, những người trẻ tuổi cùng tộc với nàng cũng gật đầu, ánh mắt toát ra thấy chết không sờn.

- Được! Dương Khai gật đầu. - Ừm, các người thay ta áp trận.

- Làm bậy! Lão giả nóng vội, dậm chân nói: - Các ngươi... các ngươi quá bậy bạ!

Lão chịu ở lại cùng Dương Khai, đã ôm lòng phải chết, chính là muốn tranh thủ đường sống cho những người trẻ tuổi trong tộc, nào ngờ bọn họ lại làm bừa như thế.

Lão dậm chân giận dữ!

- Lão trượng cứ yên tâm, ta đảm bảo họ bình yên vô sự. Dương Khai đỉnh đạc nói, tràn đầy tự tin.

- Người tuổi trẻ à, thật không biết trời cao đất rộng thế nào.

- Có phải hắn còn chưa biết mình gây ra họa lớn thế nào? Có phải hắn không biết mình giết người nào?

- Hắc hắc! Thật là hay, có người dám đối đầu với phủ thành chủ, có trò hay để xem.

- Phủ thành chủ làm sao chịu bỏ qua, đáng tiếc, một thanh niên tốt như vậy hôm nay sẽ mất mạng ở Bích Ba Thành, thật là đáng tiếc!

Xung quanh truyền ra những tiếng xì xao, không ít người chỉ trỏ Dương Khai, còn có võ giả nghe tiếng đang chạy đến, muốn góp náo nhiệt.

Nhất thời, con đường liền đầy người, mấy người Dương Khai bị bao vây chật kín.

Nam nhân lớn lối vừa nãy thần sắc ngây ngốc, hắn nhìn đồng bọn bị Dương Khai vung tay đánh chết, nằm ở gần đó, hơi lạnh tuôn trào từ đầu đến chân, trở nên hoảng sợ.

Hắn không ngờ thật sự có người dám giết người ở Bích Ba Thành, hơn nữa còn giết người phủ thành chủ.

Ánh mặt trời như bị che mất, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Khai khoanh tay đứng đó, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt như rồng quan sát con kiến, hoàn toàn không quan tâm.

- Tiểu huynh đệ tha mạng! Nam nhân giãy giụa bò dậy, đột nhiên quỳ rạp xuống, không ngừng dập đầu: - Tiểu huynh đệ tha mạng, là tôi mắt chó coi thường người, vô tình mạo phạm tiểu huynh đệ, xin tiểu huynh đệ đại nhân đại lượng, đừng tính toán với tôi.

So với tính mạng mình, một chút liêm sỉ thì có là gì.

Hắn không có gan khiêu khích Dương Khai.

- Muốn sống? Dương Khai cười với hắn.

Nam nhân không ngừng gật đầu.

Dương Khai vuốt cằm, thần sắc trở nên ôn hòa: - Ừm, ta có thể không giết ngươi.

- Cám ơn tiểu huynh đệ, cám ơn tiểu huynh đệ! Nam nhân khóc rống: - Không biết tiểu huynh đệ có gì căn dặn?

Hắn cũng không ngốc, biết Dương Khai chịu bỏ qua cho hắn là phải có trả giá.

- Bay giờ thành chủ của các ngươi còn có mặt trong phủ không? Dương Khai hỏi.

- Có có, thành chủ đại nhân ngài ấy ở ngay trong phủ.

- Được, đi trước dẫn đường! Dương Khai ra hiệu.

- Ặc...

Nam nhân ngẩn ngơ, sắc mặt trở nên cực kỳ cổ quái.

- Mau lên! Dương Khai đá một cái, quát.

- Vâng vâng vâng! Nam nhân bò dậy, không dám chần chờ, vội đi trước dẫn đường.
- Phỉ Nhi, đi theo ta, chúng ta đi làm loạn phủ thành chủ! Dương Khai vẫy tay với mấy người đằng sau.

- A!

Mấy người tuổi trẻ lập tức theo sau.

Lão giả thất thần, thẳng đến khi mấy người Dương Khai biến mất trong đám đông, bởi giật mình tỉnh lại, dậm chân, vội vàng chạy theo.

Đám đông kinh hô không ngừng.

Nhìn thanh niên này thật không biết sống chết, giết người phủ thành chủ trong Bích Ba Thành, còn không mau chạy trốn, lại còn muốn đi náo loạn phủ thành chủ.

Trên đời này thật sự có kẻ to gan lớn mất như thế!

Rốt cuộc hắn có lai lịch gì? Hắn thật sự có chỗ dựa, hay là không biết sống chết?

Lòng hiếu kỳ nồng nặc, mọi người đều muốn biết kết quả cuối cùng của người thanh niên này, tự nhiên đều đi theo.

Nhất thời, Bích Ba Thành mây gió xoay vần, đông đảo võ giả theo sau Dương Khai đi về phía phủ thành chủ, thanh thế hoành tráng.

Nhưng bọn họ chỉ đi xem náo nhiệt, nếu thật bảo bọn họ đối đầu với phủ thành chủ, bọn họ còn không có lá gan đó!

Ở trung tâm Bích Ba Thành, trước một tòa cung điện khí thế hoành tráng, mười mấy võ giả nghiêm trận chờ đón.

Trong thành xảy ra chuyện lớn như vậy, tự nhiên đã sớm có tin tức truyền về phủ thành chủ, thành chủ giận tím mặt, lập tức hạ lệnh nghênh địch. Hắn muốn xem, rốt cuộc là thằng khốn nào ăn gan hùm mật báo dám động thổ trên đầu thái tuế!

Bích Ba Thành là phụ thuộc Chiến Thiên Thành, số lượng võ giả không ít, là một cỗ lực lượng không yếu, còn có đông đảo võ giả phân tán trong thành, xử lý những sự kiện đột biến.

Bản thân thành chủ cùng thành viên Trưởng lão hội đều là cường giả Phản Hư Cảnh, chỉ riêng tam tầng cảnh đã có 2 người.

Chỉ tính lực lượng của thành trì, đội hình như vậy đã không yếu.

Lúc này, thành chủ Thiện Anh tràn đầy giận dữ, chắp tay sau lưng đứng ngoài phủ, nhìn đằng xa đoàn người đang đi về phía bên này, ánh mắt lướt qua, nhanh chóng cố định lên người một thanh niên.

Hắn liếc một cái liền nhìn ra thanh niên này là kẻ dẫn đầu gây chuyện.

Một thủ hạ của mình mặt đầy máu, khúm núm đi trước, như đang dẫn đường cho thanh niên kia.

Tiếng nuốt nước miếng vang lên, võ giả phủ thành chủ nhìn vô số võ giả theo sau thanh niên kia, đều trở nên không yên.

- Sợ cái gì! Thiện Anh quát lạnh. - Những kẻ kia chỉ là hùa theo thôi, không có gan dám đối nghịch với phủ thành chủ ta, chỉ cần giết tên thanh niên dẫn đầu, những kẻ khác cũng chỉ là rác rưởi mà thôi!

- Thành chủ đại nhân nói phải, không được hoảng loạn! Một người Trưởng lão hội phụ họa.
Nghe bọn họ nói vậy, các võ giả mới yên lòng.

Không lâu sau, đoàn người Dương Khai đi đến trước phủ thành chủ, nhưng trừ hắn cùng mấy người lão giả, những người xem náo nhiệt đã sớm dừng lại cách đó trăm trượng.

Đây là quy củ của Bích Ba Thành, phạm vi trăm trượng quanh phủ thành chủ, không cho phép ai bước vào, bằng không giết! Những người góp mặt sợ hãi uy thế phủ thành chủ xưa nay, tự nhiên không dám vượt qua giới tuyến.

- Vậy đây là thành chủ của các ngươi? Dương Khai nhìn về phía Thiện Anh, quay sang hỏi nam nhân dẫn dường.

Ánh mắt nam nhân xoay chuyển, khẽ gật đầu khó thấy rõ.

- Lưu chấp sự, đã xảy ra chuyện gì, vì sao ngươi dẫn nhiều người như vậy tới náo loạn phủ thành chủ! Thiện Anh uy nghiêm nhìn thẳng vào nam nhân này, lớn tiếng hỏi.

Nam nhân ngẩng đầu liếc Thiện Anh, ánh mắt chợt lóe, bỗng nhiên hạ quyết tâm, vận chuyển toàn bộ thánh nguyên, lao vụt đi như tia chớp.

Khoảng khắc đã chạy đến cạnh Thiện Anh.

Dương Khai cười lạnh, cũng không ra tay ngăn cản, như đã sớm liệu trước cảnh này.

- Thành chủ đại nhân tha tội! Nam nhân kia kêu to. - Không phải thuộc hạ dẫn người náo loạn, thật sự là bị người ta bắt buộc!

- Ai dám bắt buộc ngươi! Thần sắc Thiện Anh phát lạnh.

- Chính là tiểu tử kia! Nam nhân quay sang chỉ về phía Dương Khai, thoát khỏi khống chế, đứng cạnh Thiện Anh, làm hắn cảm thấy vô cùng an toàn, không còn cố kỵ gì, chỉ vào Dương Khai cắn răng nói: - Vừa rồi thuộc hạ đi cùng Chu chấp sự, đang trưng thu thuế, nhưng không ngờ tiểu tử kia tự cho tu vi cao thâm, không coi chúng ta ra gì, ra tay đánh chết Chu chấp sự. Thuộc hạ vì mạng sống, đành phải ủy khuất, dẫn tiểu tử khốn kiếp này về giao cho thành chủ đại nhân xét xử!

Rõ ràng là khúm núm sống tạm, tới miệng nam nhân này lại thành nằm gai nếm mật, lấy thân dâng hổ.

Dương Khai nghe mà ánh mắt sáng lên, không khỏi đánh giá cao nam nhân này.

- Ừm, làm tốt lắm! Thiện Anh gật đầu.

- Ngu xuẩn, ngươi cho là đứng ở bên cạnh thành chủ của ngươi liền an toàn? Nếu ta muốn giết ngươi, thành chủ các ngươi cũng không bảo đảm được ngươi!

Dương Khai cười lạnh không thôi.

- Làm càn! Thiện Anh quát lớn. - Tiểu tử ngươi thật không coi ai ra gì, đừng tưởng rằng có chút bản lĩnh liền không coi người trong thiên hạ ra gì, bổn thành chủ muốn xem thử ngươi làm sao giết Lưu chấp sự ở trước mặt ta!

- Vậy ngươi xem kỹ! Dương Khai nhe răng cười, mắt trắt lóe lên tia sáng vàng, sau đó nụ hoa sen xuất hiện, chợt lóe biến mất, quỷ dị không thấy đâu.

Tiếng hét thảm vang lên, nam nhân bên cạnh Thiện Anh bỗng ôm đầu lăn ra đất, lăn lộn không ngừng.

Tiếng hét thảm thiết như bị giày vò không thể tưởng tượng, làm cho mọi người nghe mà vỡ gan vỡ mật, tâm thần chấn động.

Không ai biết nam nhân kia bị cái gì, lại đau đớn đến vậy.

Trước sau không quá 3 nhịp thở, một tiếng nổ trầm thấp vang lên.

Đầu của nam nhân này vỡ tung như trái dưa chín, máu óc bắn tung tóe, mất hơi rồi.

Bốn phương tám hướng truyền ra tiếng hít một hơi lạnh.

Thiện Anh cùng các võ giả Trưởng lão hội chấn động, sắc mặt trắng bệch, trong mắt toát ra kinh sợ.

Cô gái áo xanh đằng sau Dương Khai ngây ra một hồi, như chưa phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, nhưng rất nhanh, sắc mặt của nàng trắng bạch, chạy sang một bên nôn ọe, cực kỳ khổ sở, muốn nôn hết cả mật ra.

- Nhìn rõ chưa? Dương Khai khinh thường nhìn Thiện Anh, cười cợt.

Sắc mặt Thiện Anh cực kỳ khó coi, mặt âm trầm không nói một lời.

Hắn căn bản không biết Dương Khai giở trò gì, với tu vi Phản Hư tam tầng cảnh của hắn, quả thật có thể nhìn thấu vài thứ, có thể không động đậy, không một tiếng động đánh chết Lưu chấp sự, rõ ràng đối phương sử dụng bí thuật thần thức.

Nhưng lực lượng thần thức của hắn mạnh cỡ nào, mới khiến cho Lưu chấp sự nổ tung đầu!

Thiện Anh tự hỏi, bản thân mình làm kiểu gì cũng không được.

Đại địch!

Thiện Anh không dám coi thường Dương Khai nữa, thần sắc trở nên cực kỳ ngưng trọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau