VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1521 - Chương 1525

Chương 1523: Tinh Đế Sơn.

Dương Khai nhìn mặt mà đoán lòng, biết rằng tin tức mình tung ra không sai biệt lắm đã đủ rồi, nếu không, nói gì thêm nữa chỉ sợ những người này nổi điên tại chỗ cũng không chừng. Hắn liền thu Tinh Đế Lệnh lại, chậm rãi nói: - Các vị tiền bối, ta nghĩ bản thân ta đã chứng minh rồi, các vị tiền bối cũng nên lựa chọn đi.

Đám người Dương Tu Trúc liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt giao hội một lát, dường như đã đạt được thỏa thuận nào đó, rồi đồng loạt ôm quyền nói: - Bái kiến môn chủ!

Dương Khai quả thật đã chứng minh thân phận bản thân, bất kể là Tinh Đế Lệnh phong ấn thần thông của Đại Đế, hay là Tam Viêm Hỏa Hoàn và bí mật về Lưu Viêm Sa Địa kia, tất cả đều không phải người bình thường có thể có được, có thể thu được những thứ kia, nhất là bí mật về Lưu Viêm Sa Địa, thì ngoại trừ Đại Đế chính miệng giảng giải ra, ai có thể biết được chứ?

Cho dù là Diệp Tích Quân cũng không biết được điều đó!

Hơn nữa, đám người Dương Tu Trúc cũng rất tin tưởng vào nhân phẩm của Diệp Tích Quân, chắc rằng nàng sẽ không lừa gạt nhóm người mình. Lúc Diệp Tích Quân đứng ra bảo đảm, bọn họ cũng đã hơi tin tưởng, chỉ là do sự tình quá quan trọng, không thể không cẩn thận....

Giờ này nếu đã biết Đại Đế đang ở Lăng Tiêu Tông, bọn họ đâu còn lý do gì để cự tuyệt gia nhập chứ?

Có thể cùng chung một tông môn với Đại Đế, sống trong cùng một bầu không khí, đó là vinh hạnh của bọn hắn, cầu còn không được!

- Tốt! Dương Khai sung sướng cười to, phất mạnh tay, khí thế ngất trời quát: - Ai mang theo rượu ngon? Lấy ra vài hũ để bổn tông chủ cùng ba vị tiền bối uống một phen!

Dương Tu Trúc lộ vẻ khác thường, hơi khoát tay nói: - Ý tốt của Tông chủ, ta xin tâm lĩnh, chỉ có điều ta không uống được rượu, xin tông chủ thứ lỗi cho. Hơn nữa, hiện tại đại sự chưa thành, nếu thật sự muốn say sưa, không ngại chờ đến ngày đại công cáo thành rồi tính.

- Tông chủ, ba người bọn họ đều là người khổ tu, quả thật không giỏi việc này. Diệp Tích Quân ở bên cạnh cũng lên tiếng.

Dương Khai gật đầu, tỏ ra đã hiểu, đột nhiên nói: - Nếu vậy thì bỏ đi. Ba vị tiền bối chẳng những không màng danh lợi, mà cả ăn uống cũng kham khổ, vãn bối bội phục!

- Tông chủ quá khen. Dương Tu Trúc cười khiêm tốn.

- Tuy nhiên vãn bối có một chuyện không hiểu, kính xin ba vị nói cho. Dương Khai tỏ ra hơi nghiêm túc nói.

- Mời tông cứ nói, ba người chúng ta nhất định biết thì sẽ nói, nói là nói hết. Dương Tu Trúc đưa tay ra hiệu nói.

- Ta muốn biết, Tinh Đế Sơn vì sao lại bỗng nhiên ra tay đối với ta. Là bởi vì chiếc chiến hạm của bổn tông này sao? Dương Khai híp mắt nhìn bọn họ, nói tiếp: - Nếu ba vị đang ở trên Tinh Đế Sơn, như vậy phải nghe được một chút manh mối, nếu có thể xin hãy giải thích mối nghi vấn cho vãn bối, vãn bối vô cùng cảm kích!

Nếu nói Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông ra tay đối với hắn, Dương Khai còn có thể hiểu được. Dù sao bất kể là trước đó họ đã đánh một trận với Long Huyệt Sơn, hay là sự việc Đế Uyển mở ra sau đó, Lăng Tiêu Tông cùng hai tông môn này đều có bất hòa.

Hơn nữa, Lăng Tiêu Tông nhanh chóng quật khởi, cũng uy hiếp đến địa vị của bọn họ.

Nếu bọn họ thật sự muốn ra tay thì còn giải thích được, nhưng vì sao lại là Tinh Đế Sơn chứ? Hắn và Tinh Đế Sơn không chút quan hệ với nhau, Dương Khai nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nghĩ được 8 chữ "thất phu vô tội, hoài bích có tội" mà thôi.

- Tông chủ nói không sai, đúng là vì chiến hạm, chiếc chiến hạm cấp Hư Vương này mang đến hy vọng to lớn, không có thế lực nào không muốn chiếm làm của riêng, hiển nhiên Tinh Đế Sơn cũng vậy! Nói tới đây, Dương Tu Trúc nhìn thoáng qua Diệp Tích Quân, rồi tiếp tục nói: - Nếu như có môn chủ tiếp tục chấp chưởng môn hộ thì sẽ không phát sinh chuyện như vậy, nhưng tên tặc tử kia thì lại khác. Chỉ có điều...

- Chỉ có điều cái gì? Dương Khai cau mày hỏi.

- Chiến hạm này chỉ là một nguyên nhân trong đó mà thôi!

- Vậy còn nguyên nhân thứ hai?

- Theo như tin tức lão phu ngẫu nhiên nghe được, thì nguyên thứ hai chính là Đại Đế và tổ địa. Vẻ mặt Dương Tu Trúc ngưng trọng nói.

- Đại Đế và tổ địa sao? Dương Khai nhướng mày.

- Không sai, di chỉ Thái Huyền Tông mà Lăng Tiêu Tông chiếm cứ hiện nay, chính là nơi mà Đại Đế từng dừng lại năm đó. Theo như tông chủ đã nói trước đó, có lẽ trong này còn có huyền cơ khác cũng nên! Tên tặc tử chấp chưởng môn hộ hiện nay hiển nhiên là muốn đi xem thử, chỉ có điều hắn không biết làm thế nào để tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng nếu Lăng Tiêu Tông có thể đi vào, vậy thì nhất định là các ngươi có biện pháp, tên tặc tử kia đang mưu đồ chính là biện pháp này!

- Thì ra là thế! Dương Khai tỏ ra đã hiểu.

Xem ra vừa rồi hắn thuận miệng nói có huyền cơ khác để lôi kéo bọn họ thật đúng là đưa thuốc đúng bệnh, chẳng trách đám người Dương Tu Trúc đáp ứng sảng khoái như vậy. Chẳng những tên kia nghi ngờ trong tổ địa còn có huyền cơ khác, mà ngay cả đám người Dương Tu Trúc cũng nghĩ như vậy.

Chỉ đáng tiếc là...

Huyền cơ thì có, chỉ có điều đó lại là nơi Đại Đế yên giấc, ngoại trừ hắn và Diệp Tích Quân ra chỉ sợ không ai có thể đến gần được.

Bất kể là do chiến hạm, hay do huyền cơ bịa đặt không có căn cứ, suy cho cùng đều là vì Hư Vương Cảnh!

Vì bị pháp tắc thiên địa hạn chế, nên người ta vô cùng khao khát đối với tầng cảnh giới cao hơn này, mà chiến hạm và huyền cơ bịa đặt không có căn cứ kia lại mang đến hy vọng để đạt được điều đó, hiển nhiên là Tinh Đế Sơn mơ ước có được nó.

- Hiện tại có đám người lão phu trợ giúp cho tông chủ hoàn thành, vậy thì tên tặc tử kia sẽ không cách nào xoay chuyển cục diện được nữa. Tuy nhiên tông chủ cũng nên cẩn thận với Tịch Diệt Lôi Châu. Đám người lão phu theo phe bảo thủ nên trong tông môn cũng không được trọng dụng, chúng ta không được đụng đến nó, nếu không nhất định sẽ giao cho tông chủ, tránh cho tông chủ sau này phải lo lắng rồi. Dương Tu Trúc có vẻ xấu hổ nói.

- Đa tạ tiền bối, chỉ là một món bí bảo mà thôi, bổn tông chủ đã có đối sách rồi. Dương Khai cười tươi nói. - Thế thì tốt. Dương Tu Trúc khẽ gật đầu, bỗng nhiên dường như lại nghĩ tới điều gì đó, liền nói: - Đúng rồi, còn có một chuyện tông chủ phải ghi nhớ.

- Mời tiền bối cứ nói!

- Mấy chục năm qua, dường như tên tặc tử này vẫn luôn tu luyện một loại bí thuật, thuộc hạ bất lực tạm thời vẫn chưa biết hắn đang tu luyện cái gì, nhưng nếu đã tốn thời gian dài như vậy thì nhất định bí thuật này không tầm thường, nếu thật sự đụng phải hắn, tông chủ nhớ cẩn thận. Dương Tu Trúc nghiêm túc dặn dò.

- Ta đã nhớ kỹ. Vẻ mặt Dương Khai ngưng trọng nói.

- Tốt, nếu vậy ba người chúng ta xin cáo lui, trước mắt sẽ quay trở về lo liệu, tông chủ cứ ở đây chờ tin tức của ta rồi hẵng ra tay cũng chưa muộn.

- Các vị vất vả rồi! Dương Khai nghiêm nghị ôm quyền.

Ba người Dương Tu Trúc sau khi đáp lễ lại liền nhanh chóng rời khỏi.

Bên trong đại sảnh, Dương Khai mừng ra mặt, thầm cảm thấy hành trình tới Tinh Đế Sơn lần này có đám người Dương Tu Trúc trong ngoại cùng phối hợp, thành công đã ở ngay trước mắt. Tuy nhiên hắn cũng không dám chủ quan, dù sao lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa béo, không thể biết được trong lúc khủng hoảng, bên phía Tinh Đế Sơn sẽ dở trò bịp bợm gì!

- Tông chủ, bản cung cũng cáo lui trước. Diệp Tích Quân cũng cáo từ rồi rời khỏi.

Lập tức, trong đại sảnh chỉ còn lại có ba người Dương Khai, Tiền Thông và Phí Chi Đồ.

Tiền trưởng lão cùng Phí thành chủ kinh ngạc chăm chú nhìn Dương Khai, vẻ mặt khác lạ.

- Hai vị muốn gì? Dương Khai liếc bọn họ một cái.

- Khụ... Tiền Thông đằng hắng một tiếng, chân thành hỏi: - Dương Khai à, vừa rồi ngươi nói Đại Đế ngài ấy... đang ở Lăng Tiêu Tông, tin tức này là thật hay giả?

Cho tới bây giờ Tiền Thông vẫn không thể nào tin nổi cái tin tức động trời này.

Không phải lão không tín nhiệm Dương Khai, mà thật sự là chuyện này quá rúng động.

- Tiền trưởng lão cảm thấy thế nào?

Dương Khai không đáp mà hỏi ngược lại, vẻ mặt tỏ ra thần bí.

- Ta làm sao biết được, chính vì không biết nên mới hỏi ngươi chứ! Tiền Thông hết chỗ nói luôn.
- Ha ha. Dương Khai cười lớn.

Phí Chi Đồ cũng chen vào: - Nếu thật như thế, lão phu cũng gia nhập Lăng Tiêu Tông.

- Lão Phí ngươi...

Tiền Thông ngạc nhiên nhìn hắn.

- Ta làm sao? Dù sao lão phu chỉ là một thành chủ nhàn nhã, có thêm ta cũng không thừa, bớt ta đi cũng không thiếu, nếu thật sự có thể gia nhập tông môn của Đại Đế, đó chính là vinh hạnh của lão Phí ta! Phí Chi Đồ hừ lạnh nói.

- Phí thành chủ nên cân nhắc kỹ, chuyện này nhất định không nên nhắc lại nữa, nếu không vãn bối sợ lão điện chủ mà biết được sẽ liều mạng cùng vãn bối đó! Dương Khai vội vàng xua tay.

Hắn thấy Tiền Thông cũng tỏ ra động tâm, không khỏi hoảng sợ.

Lôi kéo thu phục đám người Dương Tu Trúc là điều hắn muốn mong muốn, nhưng hắn cũng không muốn đào mỏ thêm cả Ảnh Nguyệt Điện nữa.

Hiện tại chẳng những đệ tử Lăng Tiêu Tông thưa thớt, mà những người có chiến lực đỉnh cao cũng vô cùng thiếu thốn!

Phản Hư Cảnh cũng chỉ có mấy người mà thôi, hơn nữa chín thành chín đều là nhất tầng cảnh, thậm chí ngay cả bản thân Dương Khai cũng đều là cảnh giới này.

Chỉ duy nhất chỉ có một mình Diệp Tích Quân chèo chống!

Nếu lôi kéo được người của Tinh Đế Sơn vào thì sẽ khác hẳn, chỉ sợ đến lúc đó Lăng Tiêu Tông sẽ nhảy vọt lên thành thế lực đứng đầu trên U Ám Tinh!

Lôi Đài Tông, Chiến Thiên Minh hiện tại đã không còn ngáng đường Lăng Tiêu Tông nữa, chỉ còn lại một Tinh Đế Sơn, sau khi thanh lọc nó, Lăng Tiêu Tông vươn lên ngôi đầu là không thể tranh cãi.

Điều này đối với sự phát triển trong tương lai có rất nhiều chỗ tốt.

Cho nên Dương Khai mới không tiếc ném ra Tinh Đế Lệnh, không tiếc bại lộ sự tồn tại của Đại Đế.

Hắn mê tít mắt đối với đám người Dương Tu Trúc, đám người này đều là khổ tu giả, không theo đuổi danh lợi, tính cách trong sáng, không quen lừa gạt, một khi gia nhập Lăng Tiêu Tông sẽ lập tức trở thành trụ cột hy vọng vững vàng của cả tông môn....

Đám người Dương Tu Trúc hành động vô cùng nhanh chóng, hiệu suất cực cao.

Chỉ ngắn ngủi có hai ngày, Diệp Tích Quân đã nhận được tin tức của bọn họ. Sau khi nhận được tin tức, Dương Khai lập tức hạ lệnh cưỡi chiến hạm đến Tinh Đế Sơn.

Tinh Đế Sơn mạch, núi non trùng điệp, hùng vĩ nguy nga, linh khí dày đặc lơ lửng lưng chừng núi, hàng năm đều bị sương mù bao phủ lại, từ xa nhìn tới tựa như không phải cảnh ở nhân gian, trông vô cùng hùng vĩ tráng lệ.

Một nhánh của Thái Huyền Tông kia lựa chọn nơi này để khôi phục nguyên khí, ánh mắt quả nhiên không tệ.

Người trên Tinh Đế Sơn không giao thương với bên ngoài, không can thiệp vào ân oán bên ngoài, tự lực cánh sinh, nhưng không ai dám coi thường họ.

Võ giả ở dưới tầng chót có lẽ không có mấy người biết sự tồn tại của nó, những thế lực lớn người ta quen thuộc đều là Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, Lưu Ly Môn, Ảnh Nguyệt Điện những tông môn trong cùng một cấp độ này.

Nhưng trong ít ỏi có những tông môn lớn cùng cấp độ đó, bọn họ còn phải nhìn lên một thế lực nữa, đó là Tinh Đế Sơn!

Trong vòng vạn năm trở lại đây, Tinh Đế Sơn là biểu tượng võ lực cao nhất trên U Ám Tinh, chưa từng có ai dám đặt chân vào trong vòng 100 ngàn dặm xung quanh.

Nhưng hôm nay, chiến hạm của Lăng Tiêu Tông lại bừng bừng khí thế tiến vào bên trong không chút dừng lại, tiến thẳng vào phía trong núi.

Cùng lúc đó, trên Khai Vân Phong đang nhấp nhô đầy người, phải có đến tám thành võ giả trên toàn Tinh Đế Sơn đều tập trung ở nơi này.

Ngoại trừ một số ít người đang bế tử quan, hoặc là tu loại một loại bí thuật không muốn người khác quấy nhiễu ra, thì nơi này đã là toàn bộ.

Không nhiều lắm, chỉ có 200.

Nhưng nếu như cẩn thận quan sát, đội hình 200 người này đủ để khiến cho bất kỳ kẻ nào cũng phải thất kinh.

200 người này, có hơn 150 người là cường giả Phản Hư Cảnh, trong đó 40 người là Phản Hư tam tầng cảnh! Phản Hư Cảnh trở xuống chỉ có ít ỏi mấy chục mà thôi.

Chương 1524: Ngươi không cần thiết phải biết.

Bất kỳ một thế lực nào cũng sẽ không xuất hiện tỷ lệ cao như vậy, võ giả ở tầng dưới tuy rằng thực lực không mạnh, nhưng là hy vọng tương lai của mỗi tông môn, cho nên bất kể là Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, hay Ảnh Nguyệt Điện, Lưu Ly Môn, cho tới bây giờ đều là võ giả ở tầng thấp nhất chiếm số lượng khổng lồ, cao tầng thưa thớt.

Nhưng trong Tinh Đế Sơn này thì ngược lại.

Nguyên nhân chủ yếu, là bởi vì việc thu nhận người gia nhập rất hà khắc.

Điều kiện gia nhập Tinh Đế Sơn khắt khe đến mức người ta khó có thể tưởng tượng được, phải là người có tư chất ưu tú nhất, hơn nữa về độ tuổi cũng có hạn chế, đại đa số đều là từ 10 tuổi trở xuống đã bị dẫn tới Tinh Đế Sơn, ở độ tuổi này là thích hợp nhất để uốn nắn tư tưởng. Do vậy, người trên Tinh Đế Sơn đều nhất mực tôn sùng Đại Đế.

Bởi vì trong quá trình bọn họ trưởng thành, đều được người của thế hệ trước truyền bá tư tưởng này trong đầu.

Nhưng một khi gia nhập Tinh Đế Sơn, sẽ được hưởng thụ môi trường tu luyện tốt nhất, đãi ngộ vật tư tu luyện đầy đủ nhất.

Tinh Đế Sơn sẽ dốc hết toàn bộ tài nguyên của tông môn để lót đường cho đệ tử tu luyện.

Nhưng nhất thiết phải trước 40 tuổi đột phá lên Phản Hư Cảnh!

Một khi không thể đạt được sẽ bị phế đi tu vi, trục xuất khoi Tinh Đế Sơn.

Quy tắc tàn khốc, hiệu quả rõ rệt.

Kể từ đó, võ giả tiến vào Tinh Đế Sơn có tốc độ tu luyện vô cùng nhanh chóng, cho nên mới có nhiều Phản Hư Cảnh như vậy.

Những cái tên nổi danh như Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng, Ngụy Cổ Xương, nhân tài mới xuất hiện, chưa có một ai đột phá trước độ tuổi này, ngay cả Dương Khai cũng như vậy.

Chỉ có điều thực lực võ giả trở nên cao thâm, thì mức độ lão hóa sẽ vô cùng chậm, cho nên nhìn bọn họ mới có vẻ còn trẻ như vậy.

Dương Khai 13 tuổi bái nhập Lăng Tiêu Các, hiện tại quay đầu nhìn lại cũng đã qua hai, ba chục năm rồi.

Hắn hôm nay, cũng chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi!

Có thể nói, võ giả trong Tinh Đế Sơn, chỉ cần tùy tiện kéo ra một người đều có thể sánh vai với đám người Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng.

Hơn nữa bởi vì Tinh Đế Sơn truyền thừa từ thượng cổ tới nay, nên bí thuật, công pháp tuyệt đỉnh có vô số. Do vậy, trong những võ giả cùng cấp độ, thông thường chiến lực của đệ tử Tinh Đế Sơn cũng cao hơn một đoạn.

Một khi đột phá Phản Hư Cảnh trước 40 tuổi, thì đệ tử này sẽ có thể được xuống núi rèn luyện tâm tính, dĩ nhiên cũng là ẩn giấu thân phận.

Sở di Cổ Dương Tông ngàn năm bị Tinh Đế Sơn diệt môn chỉ trong một đêm, chính là vì Cổ Dương Tông âm mưu giết chết đệ tử của họ xuống núi rèn luyện.

Tóm lại, vì đủ loại nguyên nhân, khiến cho số lượng võ giả cao tầng trong Tinh Đế Sơn cực nhiều, mà ngược lại đệ tử tầng dưới cùng thì lại không có mấy.

Những đệ tử tầng thấp nhất ở đây, tu vi chênh lệch không đồng đều, mỗi một đệ tử đều non nớt ngây ngô, đệ tử nhỏ tuổi nhất năm trước vừa mới bái nhập Tinh Đế Sơn chỉ khoảng 11 tuổi, nhưng cũng đã có tu vi Ly Hợp Cảnh, tiến thêm một bước nữa chính là Chân Nguyên Cảnh rồi.

Trường hợp này đặt ở bất kỳ tông môn nào cũng đều khó mà tưởng tượng được, có lẽ Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông có thể bồi dưỡng ra được, nhưng cũng chỉ hiếm như lông phượng sừng lân mà thôi. Trong khi đó ở Tinh Đế Sơn thì chuyện này lại hết sức bình thường, chẳng có gì lạ.

Dương Khai khi ở cái tuổi này vẫn còn chưa từng bước vào võ đạo...

Hiện tại, 200 người này đã tụ tập đông đủ tại Khai Vân Phong. Số lượng người tuy nhiều, nhưng lại yên lặng như tờ, tựa như mọi người đang lẳng lặng chờ đợi điều gì đó, vẻ mắt rất nghiêm túc.

Dẫn đầu chính là ba người Dương Tu Trúc.

Trong khi chờ đợi, ánh mắt ba người giao nhau, truyền thần niệm, dường như đang bàn bạc gì đó.

Hồi lâu sau, trong đám người mới có người lên tiếng hỏi: - Dương huynh, không phải ngươi nói môn chủ có đại sự muốn tuyên bố sao? Tại sao ta chờ ở chỗ này hơn nửa ngày rồi, mà cũng không thấy bóng dáng môn chủ đâu? Lão phu còn phải về bế quan tu luyện Kinh Đào Quyết của ta nữa. không thể chậm trễ được!

- Đúng vậy Dương huynh, ngươi đã nói môn chủ có đại sự muốn nói cho ta biết, lão thân mới từ trong động phủ đi ra, mẻ Bích Long đan của lão thân cũng sắp ra lò, nếu còn trì hoãn nữa, ngươi có thể bồi thường được tổn thất cho lão thân không? Lại một lão bà không kiên nhẫn được quát lên.

Có hai người này dẫn đầu, những người khác đều kêu la inh ỏi.

Những này người, đa số hàng năm đều bế quan trong động phủ của mình, hoặc tu luyện bí thuật, công pháp, hoặc là nghiên cứu luyện khí, luyện đan, bình thường cũng sẽ không đi ra ngoài chứ đừng nói tới tụ tập cùng một lúc đông người như vậy.

Hai ngày trước, Dương Tu Trúc, Lâm Ngọc Nhiêu và Sở Hàn Y đều truyền tin đến, nói là môn chủ triệu tập về, có chuyện bàn bạc. Ba người mặc dù không được trọng dụng trong môn, nhưng uy tín ngày xưa thì vẫn đang còn, hiện tại cùng lúc truyền ra tin tức, hiển nhiên không có mấy ai dám coi như không thấy, liền vội vã tập trung đến đây.

Đợi đã lâu mà vẫn không thấy bóng dáng môn chủ, khó trách bọn họ có chút oán trách.

- Chư vị hãy bình tĩnh chớ nóng vội, chờ thêm một lát nữa! Dương Tu Trúc quát lên một tiếng, giương mắt nhìn lên bầu trời bên ngoài, nhưng vẫn như cũ không thấy người mà lão đang mong đợi.

- Còn phải đợi tới khi nào? Lão bà kia tỏ ra không vui, hừ lạnh một tiếng, nện mạnh chiếc quải trượng trong tay xuống đất: - Ta cảnh áo trước, lão thân cho ngươi mặt mũi, đợi thêm thời gian một nén nhang nữa, sau một nén nhang nếu môn chủ còn không xuất hiện, lão thân sẽ rời khỏi, đến lúc đó đừng trách lão thân không nói trước với ngươi.

- Không sai! Lập tức có người cũng lên tiếng phụ họa, tuy nhiên rất nhanh, lại tỏ ra nghi hoặc hỏi: - Dương huynh, từ khi nào mà ngươi quan hệ tốt với môn chủ như vậy? Làm sao mà ngay cả mệnh lệnh của ngài đều giao cho ngươi truyền đạt, chuyện đó không phải do Bạch trưởng lão luôn làm sao?

Hắn nhớ mang máng, Dương Tu Trúc và môn chủ cũng không có vẻ hòa hợp lắm.

- Dương Tu Trúc ngươi thật to gan! Bỗng nhiên từ đằng xa truyền đến một tiếng quát lớn, kèm theo tiếng quát là một luồng ánh sáng màu đỏ từ bên đó phóng nhanh tới. Một lát sau, luồng ánh sáng liền hạ xuống trước mặt mọi người, hiện ra ba bóng người.

- Bạch Tỳ! Dương Tu Trúc híp mắt lại, nhìn về phía người mới tới, ánh mắt mơ hồ có chút vẻ kiêng kỵ.

Đây là một lão giả tóc hoa râm khoác áo bào nâu, vẻ mặt không giận mà uy, từ khí thế mạnh mẽ và dao động thánh nguyên trên người lão tỏa ra chứng tỏ lão có tu vi Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong.

Nếu Dương Khai có mặt tại đây, nhất định sẽ nhận ra người này.

Lão già này không ngờ chính là người đã dùng Tịch Diệt Lôi Châu công kích hắn trong Lạc Đế Sơn.

- Bạch trưởng lão! Thấy lão giả này xuất hiện, rất nhiều người ở đây đều khom mình thi lễ.

Bạch Tỳ giữ chức đại trưởng lão trong Tinh Đế Sơn, tuy rằng có rất nhiều người cùng cảnh giới tu vi với lão, nhưng dù sao người ta có địa vị cao hơn, hơn nữa lại là người thân cận của môn chủ, dĩ nhiên là phải chủ động làm lễ ra mắt.

Tuy nhiên thấy dáng vẻ hung hăng của Bạch Tỳ, mọi người liền nghi ngờ, không biết vì sao Bạch Tỳ lại tức giận.

- Dương Tu Trúc, mấy tháng không gặp, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn đó, lại dám giả mệnh lệnh của môn chủ truyền xuống, ngươi đã biết tội chưa? Bạch Tỳ lộ vẻ tàn nhẫn, nhìn Dương Tu Trúc quát lớn.

- Cái gì? Giả mệnh lệnh của môn chủ sao? Đám đông liền truyền ra tiếng kinh hô, trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía ba người Dương Tu Trúc, lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Chuyện như vậy từ trước tới giờ chưa từng phát sinh qua ở Tinh Đế Sơn, mỗi một người trong Tinh Đế Sơn đều thân nhau như huynh đệ tỷ muội, cho nên rất ít phát sinh ân oán dẫn tới tranh đấu.
Nhưng hiện tại, vì sao Dương Tu Trúc lại tự gây ra lỗi lầm tày trời, giả mệnh lệnh của môn chủ như vậy chứ?

Hắn muốn làm gì?

Bạch Tỳ là thân tín bên cạnh môn chủ, nếu hắn đã nói là mệnh lệnh giả, thì tất nhiên không thể sai được.

- Lão phu giả mệnh lệnh của môn chủ truyền xuống sao? Dương Tu Trúc nhìn thấy Bạch Tỳ khí thế hung hăng, cười lạnh nói; - Lão phu cũng không gan to đến mức không để ý đến lời răn dạy của tổ tông như vậy. Trên dưới Tinh Đế Sơn, môn chủ là người cao nhất, điều này lão phu vẫn biết, nếu có người dám mạo phạm, sẽ bị toàn bộ để tử trên núi giết chết!

- Ngươi biết là tốt rồi! Bạch Tỳ cũng cười lạnh nói ; - Bạch mỗ vừa mới uống trà cùng môn chủ, cũng vừa từ nơi ngài ấy chạy tới đây, nếu ngài truyền mệnh lệnh sao Bạch mỗ lại không biết?

- Bởi vì ngươi không cần thiết phải biết! Dương Tu Trúc còn chưa trả lời, bỗng nhiên một âm thanh từ phía xa trên bầu trời đã truyền đến.

Ngay sau đó, bóng người kia liền nhoáng lên một cái, một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng bỗng nhiên xuất hiện một cách quỷ dị, đứng sừng sững ngạo nghễ giữa không trung, mắt phượng sáng như lưỡi đao nhìn xuống dưới.

Bạch Tỳ quay ngoắt lại, vừa nhìn thấy liền kinh hãi tái mặt, thất thanh thốt lên: - Diệp môn chủ!

- Diệp sư tỷ!

- Sao lại là Diệp sư tỷ, không thể nào, không phải nói Diệp sư tỷ đã chết rồi sao? Chẳng lẽ là do lão phu lớn tuổi nên hoa mắt?

- Là Diệp sư tỷ sao? Có đúng là tỷ đó không? Lão bà lúc trước nói chuyện cùng Dương Tu Trúc bỗng nhiên rẽ qua đám đông, thân thể khẽ run lên, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Tích Quân giữa không trung, vẻ mặt vừa kinh ngạc lại vừa mờ mịt.

Diệp Tích Quân nhìn về phía bà ta, mỉm cười nói: - Trăm năm không thấy, Tâm Lan sư muội đã già đi rất nhiều rồi!

Hứa Tâm Lan xúc động dữ dội, nước mắt trào ra ngập mi, nhưng lại sung sướng cười lớn: - Diệp sư tỷ thì phong thái càng hơn xưa, muội không ngờ rằng kiếp này còn có thể may mắn lại được thấy phong thái của sư tỷ!

- Bị người làm hại, không thể không ẩn cư lánh đời trăm năm, khiến sư muội phải lo lắng rồi. Diệp Tích Quân nhu hòa nói.

- Bị người làm hại sao? Ai dám hại tỷ! Hứa Tâm Lan bỗng nhiên khẽ quát lên, dáng vẻ giống như một con rắn độc đang nhe nanh múa vuốt, chợt bà ta tựa như nhớ ra điều gì đó, sa sầm mặt xuống nói: - Chẳng lẽ là...

- Ừm. Diệp Tích Quân khẽ gật đầu: - Lần này bổn cung trở về, một là để thanh toán món nợ ngày xưa, hai là để thanh lý môn hộ.

- Tốt! Hứa Tâm Lan nghiến răng quát khẽ: - Cho muội một phần, muội dù có chết, cũng phải xé xác tên súc sinh kia ra!

Trong lúc hai người đang nói chuyện, hơn 200 võ giả trên Khai Vân Phong đều lâm vào trầm tư.

Những người này tuy rằng hàng năm đại đa số đều bế quan trong Tinh Đế Sơn, ngay cả tin tức về việc Diệp Tích Quân xuất hiện lại, thậm chí tham dự trận chiến tại Long Huyệt Sơn, gia nhập Lăng Tiêu Tông cũng chưa từng nghe nói qua, nhưng cục diện này vừa nhìn đã hiểu ngay, bọn họ đều không phải là kẻ ngu ngốc, chỉ hơi suy nghĩ một chút đã cơ bản hiểu được nguyên nhân hậu quả của vấn đề.

Cho dù không thể biết được toàn bộ, nhưng bọn họ vẫn hiểu được bảy tám phần.

Ám toán môn chủ tiền nhiệm, bức bách ngài ấy rời khỏi Tinh Đế Sơn, mưu quyền đoạt vị, đại nghịch bất đạo! Điều này ở Tinh Đế Sơn là không thể tha thứ được.

Huống chi, trong 200 người ở nơi này, có rất nhiều người trước đó đã chào hỏi Dương Tu Trúc, biết hôm nay sẽ có vở kịch như vậy diễn ra, lúc này Diệp Tích Quân đã trở về, hiển nhiên là rất mừng rỡ.

Năm xưa, bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều mang ơn của Diệp Tích Quân.

Khi Diệp Tích Quân làm chưởng môn Tinh Đế Sơn, môi trường sinh sống tu luyện của bọn họ so với hiện tại tốt hơn rất nhiều, nhưng từ sau khi Diệp Tích Quân biến mất, đãi ngộ đã bị cắt giảm xuống.

So sánh giữa hai người,hiển nhiên mọi người đều hy vọng Diệp Tích Quân lần nữa lên nắm quyền.

Hơn nữa, đây cũng là danh chánh ngôn thuận!

Trăm năm trước, Diệp Tích Quân đã là đệ nhất cường giả trên U Ám Tinh, trăm năm sau, thực lực của nàng hiện tại chỉ sợ còn mạnh hơn nữa, nàng không nắm quyền thì ai nắm?

Ngay cả đám người Dương Tu Trúc ở trước mặt Diệp Tích Quân cũng phải thấp hơn một đoạn.

Chương 1525: Ngươi có gan này sao?

Trên Khai Vân Phong, Diệp Tích Quân đứng ngạo nghễ giữa không trung, hơn 200 đệ tử Tinh Đế Sơn đều ngước nhìn lên.

Đám ba người Dương Tu Trúc liếc nhau, thầm cảm thấy thời cơ đã đến, vội vàng quỳ nửa gối trên mặt đất, đồng thanh hô lên: - Thuộc hạ cung nghênh môn chủ trở về núi!

- Thuộc hạ cung nghênh môn chủ trở về núi! Những người chào hỏi Dương Tu Trúc trước đó, cùng những người có quan hệ thân thiết cũng đồng thanh hô lên, thanh âm vô cùng vang dội.

Những người còn lại trông thấy vậy cũng rất thức thời đều quỳ gối làm đại lễ.

Trong số những người này, một phần lớn đều không có ý kiến đối với việc ai làm môn chủ, không nghiêng về phía Diệp Tích Quân, cũng không nghiêng về phía môn chủ đương nhiệm, thuộc loại không thích dây dưa phiền phức. Hiện tại theo xu hướng chung, dĩ nhiên là muốn xuôi theo đa số.

Ba người Bạch Tỳ chạy đến trước đó đều hoảng hồn, sắc mặt xanh mét, lộ ra vẻ vô cùng khó coi.

- Bạch Tỳ! Dương Tu Trúc quát lên: - Môn chủ đang ở đây, ngươi còn không quỳ xuống!

- Nàng không còn là môn chủ nữa, môn chủ hiện nay đã do người khác đảm nhiệm, dựa vào cái gì lão phu phải quỳ lạy hành lễ với nàng! Bạch Tỳ hừ lạnh nói. Hắn cũng rất cáo già, biết hiện tại đại thế đã mất, không ngờ môn chủ đương nhiệm vất vả kinh doanh trên trăm năm, cũng đã tạo dựng được một ít cơ sở, vậy mà Diệp Tích Quân sau trăm năm mới lần nữa ra mặt đã phá tan những cơ sở này thành từng mảnh nhỏ.

Uy tín của môn chủ đương nhiệm giờ phút này nhìn qua hết sức buồn cười.

Mặt khác, bản thân Diệp Tích Quân là người có đức độ và danh vọng cao, về phương diện này môn chủ đương nhiệm là người mưu quyền đoạt vị, chính là hành vi khi sư diệt tổ, hiển nhiên là khiến cho người ta khinh bỉ!

Bất kể là về tình về lý hay là vì lời răn dạy của tổ tông, môn chủ đương nhiệm đều không có chỗ đứng.

Hắn nhận định tình hình, biết rằng hiện tại dù có quy thuận cũng không giải quyết được điều gì, chỉ sợ sau khi Diệp Tích Quân xử lý môn chủ đương nhiệm xong, kẻ bị giết tiếp theo sẽ chính là hắn.

Cho nên hắn mới không khuất phục!

- Đúng là ngoan cố mất khôn! Dương Tu Trúc chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao, nhìn Bạch Tỳ chằm chằm, trong mắt tràn đầy sát khí lạnh lẽo.

Trong nháy mắt, Lâm Ngọc Nhiêu và Sở Hàn Y cũng lập tức hành động, không kịp thấy bọn họ làm ra động tác gì đã chợt xuất hiện ở hai bên phải trái của Bạch Tỳ, hình thành thế bao vây, không để hắn có cơ hội chạy trốn.

- Bạch Tỳ, ngươi hãy tự phế tu vi đi, tổ huấn đã quy định, đệ tử Tinh Đế Sơn không được chém giết lẫn nhau, nể tình đồng môn giữa ngươi và chúng ta nhiều năm nay, cho ngươi cơ hội tự kết thúc! Dương Tu Trúc lạnh lùng nhìn Bạch Tỳ nói.

- Muốn Bạch mỗ tự phế đi tu vi sao? Bạch Tỳ cười lớn nói: - Dương Tu Trúc ngươi có phải còn đang mê ngủ hay không? Nếu tổ huấn đã nói không được chém giết lẫn nhau, thì để ta xem thử các ngươi bắt giữ ta như thế nào!

Vậy mà lão lại không chút sợ hãi, dáng vẻ dương dương tự đắc.

Dương Tu Trúc nhướng mày, vẻ mặt sa sầm xuống.

Trước đó vài ngày, sở dĩ lão đã đáp ứng trợ giúp Dương Khai nhưng sẽ không tham dự tranh đấu, chính là vì không muốn vấy máu của đồng môn, đây chính là quy định của tổ tông. Lúc này nhìn thấy dáng vẻ vô lại của Bạch Tỳ, lão thật sự cảm thấy khó xử.

- Đệ tử Tinh Đế Sơn quả thật không được chém giết lẫn nhau, nhưng bổn cung hôm nay chính là đại trưởng lão Lăng Tiêu Tông, xử lý ngươi cũng không có vấn đề gì.

Diệp Tích Quân hừ lạnh một tiếng, sau đó giơ bàn tay xinh đẹp lên khẽ đẩy một cái, một chưởng này trông có vẻ hết sức nhẹ nhàng, siêu phàm thoát tục.

Nhưng Bạch Tỳ nhìn thấy lại như là gặp phải cường địch, hai mắt trợn trừng, thánh nguyên toàn thân điên cuồng vận chuyển, Thế của bản thân cũng ầm ầm phóng ra, đồng thời giơ hai tay lên trời nghênh đón.

Rắc rắc xoảng...

Một âm thanh như có như không từ sâu trong tâm linh vỡ ra, Bạch Tỳ như bị sét đánh, thân thể chấn động, sau đó lảo đảo vài bước hộc ra một ngụm máu, nhìn Diệp Tích Quân với vẻ không thể tin được: - Thế đã đại thành!

Vừa nhe vậy, hai mắt mọi người liền trở nên sáng ngời, khiếp sợ nhìn Diệp Tích Quân.

Võ giả chỉ khi đạt đến Phản Hư Cảnh mới có thể lĩnh ngộ được lực lượng của Thế, cũng chỉ khi tu luyện Thế của bản thân đến cảnh giới đại thành, mới có tư cách bước lên Hư Vương Cảnh.

Đây là điều kiện bắt buộc phải có, nếu không cho dù một võ giả Phản Hư Cảnh có tu luyện thế nào cũng không thể chạm đến ngưỡng cửa Hư Vương Cảnh.

Trên U Ám Tinh, võ giả Phản Hư Cảnh quá nhiều, chỉ ngay trên Khai Vân Phong này, đã tập trung hơn 150 vị. Nhưng không có ai tu luyện Thế của bản thân đến cảnh giới đại thành, ngay cả ba người Dương Tu Trúc cũng đều cảm giác thấy Thế của mình còn thiếu một chút thần vận.

Đây là lĩnh vực mà bọn họ không thể chạm đến.

Nhưng còn bây giờ, bọn họ đã thấy được Thế đại thành chân chính!

Khi Diệp Tích Quân đánh ra một kích kia, không âm không thanh, không hình không ảnh, lại xen lẫn lực lượng của Thế. Mọi người đều cảm nhận rất rõ, loại lực lượng này đã trực tiếp phá hủy phòng ngự của Bạch Tỳ gần như không còn, khiến hắn bị trọng thương!

Đều là võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng chênh lệch giữa Diệp Tích Quân và Bạch Tỳ vừa nhìn là biết ngay.

Chỉ có điều, đám người Dương Tu Trúc luôn cảm thấy Thế của Diệp Tích Quân dường như hơi khác so với nhận thức của bọn họ. - Ngu xuẩn, ngươi cho rằng bổn cung thi triển chính là Thế sao?

Diệp Tích Quân hừ nhẹ một tiếng. Sau một kích nàng cũng không động thủ nữa, mà chỉ lạnh lùng nhìn xuống phía dưới, lộ ra vẻ châm chọc.

- Không phải Thế... Bạch Tỳ nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, rồi lập tức tái mặt, kinh hãi chỉ tay vào Diệp Tích Quân run giọng nói: - Chẳng lẽ ngươi...

- Vực! Dương Tu Trúc thét lên, tròng mắt đột nhiên hiện lên ánh sáng khiếp người, thân thể kích động run lẩy bẩy.

Rốt cuộc lão cũng hiểu được vì sao lão lại cảm thấy Thế của Diệp Tích Quân hơi khác so với nhận thức của mình.

Lão liền nhớ lại một vài truyền thuyết đã từng được ghi chép trong điển tịch cổ xưa.

Nghe đồn, sau khi tu luyện lực lượng của Thế đến đại thành, sẽ lĩnh ngộ được Vực, đó là lực lượng mà chỉ có Hư Vương Cảnh mới có thể nắm bắt được, mạnh mẽ hơn vô số lần so với Thế.

Lĩnh vực!

Đây là trình độ mà võ giả trên U Ám Tinh vĩnh viễn cũng không với tới.

Chẳng lẽ môn chủ đã đạt đến loại cảnh giới này? Nhưng đưa mắt nhìn lại, rõ ràng tu vi của Diệp Tích Quân vẫn chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh mà thôi, trường hợp này chỉ có một cách giải thích.

Đó chính là tu vi của Diệp Tích Quân đã đạt đến trình độ cực hạn, có tư cách đột phá lên Hư Vương Cảnh, chỉ có điều bị pháp tắc thiên địa trên U Ám Tinh áp chế nên không thể đột phá.

Đây là chuyện đáng buồn đến cỡ nào chứ! Dương Tu Trúc bóp cổ tay thở dài.

Tuy rằng chỉ sinh sống bó gọn trên U Ám Tinh, nhưng Dương Tu Trúc cũng biết, cho dù là ở các Tinh Vực khác, số lượng cường giả Hư Vương Cảnh cũng rất hiếm, mỗi một người đều là nhân vật có thanh danh hiển hách. Môn chủ vốn cũng có cơ hội như vậy, cũng có tư chất xuất sắc như vậy, nhưng lại sinh không đúng chỗ, U Ám Tinh đã trở thành chiếc lồng giam khiến nàng không thể tự do tung cánh bay lượn!

- Môn chủ tiền nhiệm thật không thẹn là thiên tài vạn năm khó gặp, Bạch mỗ bội phục! Bạch Tỳ đưa tay che ngực, nghiến răng quát lên chói tai:

- Nhưng như vậy thì sao, Tuy Bạch mỗ thực lực không bằng ngươi, nhưng ngươi muốn giết ta cũng phải trả giá thật lớn!

Vừa nói xong, Bạch Tỳ vừa lắc cổ tay một cái, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một viên châu lớn cỡ hạt nhãn.

Lực lượng đế uy liền tràn ngập ra!

Mọi người đều đột nhiên biến sắc.

- Tịch Diệt Lôi Châu! Diệp Tích Quân cũng híp mắt lại:
- Thứ ngươi dựa vào chính là cái này sao?

- Đúng vậy thì thế nào? Bạch Tỳ cười ha hả: - Bạch mỗ biết thủ đoạn của môn chủ tiền nhiệm rất cao siêu, nhưng ngươi có thể ngăn cản một kích do Đế Bảo phát ra sao? Nếu Bạch mỗ chết, ngươi cũng phải chôn cùng, không bằng mọi người ngồi xuống nói chuyện, cùng thương lượng ra một biện pháp vẹn toàn cho cả đôi bên, hóa giải cuộc chiến này, ngươi thấy sao?

- Ta cảm thấy không ra sao cả!

Một âm thanh lạnh lùng từ cách đó không xa chợt truyền đến.

Âm thanh này cực kỳ xa lạ, mọi người ở đây gần như đều chưa từng nghe qua, quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra thì bất ngờ thấy được, ở phía đó có một thanh niên đang không nhanh không chậm đi tới, trên mặt hiện ra nụ cười chế giễu.

- Dương Khai! Đồng tử trong mắt Bạch Tỳ co lại, quát lên.

Vẻ mặt của không ít võ giả trên Tinh Đế Sơn đều trở nên khác thường.

Dương Khai là ai, đại đa số mọi người đều không biết. Dù sao ngay cả chuyện về Diệp Tích Quân tái nhậm chức bọn họ còn chưa từng nghe qua, làn sao biết được Dương Khai chứ.

Lúc này, thấy thanh niên chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh này lại nghênh ngang chạy tới Tinh Đế Sơn, hiển nhiên bọn họ cảm thấy mờ mịt không hiểu.

Tuy nhiên bọn họ cũng không phải là người hồ đồ, nhìn tình thế căng thẳng trước mắt liền hiểu nhất định là Dương Khai đi theo Diệp Tích Quân đến đây. Do vậy bọn họ cũng không nói gì, chỉ tò mò nhìn hắn, không biết vì sao ngay cả Đế Bảo hắn cũng không e ngại.

Phải biết đây chính là bí bảo mà ngay cả Diệp Tích Quân cũng không nhất định ngăn cản được.

- Lại lấy vật này ra dọa người. Dương Khai bĩu môi, tỏ ra khinh thường nói: - Lão già này, nếu ngươi thật sự có gan, thì cứ phóng ra uy năng của Lôi Châu, liều mạng cá chết lưới rách thử xem. Nói không chừng có thể giết được ta hoặc là đại trưởng lão đó. Như vậy cũng không tính là lỗ vốn, chỉ có điều... Ngươi có gan này sao?

Bạch Tỳ sa sầm sắc mặt xuống, hết sức dữ tợn nhìn Dương Khai khẽ quát;

- Tiểu tử kia, không nên khinh người quá đáng.

- Ta khinh người quá đáng đó! Dương Khai cười hắc hắc, vuốt vuố sống mũi nói: - Lão già này, ngươi vẫn còn chưa biết rõ tình thế hiện tại sao? Bổn tông chủ bây giờ đứng ở đây, ngươi có gan thì phóng ra uy năng Lôi Châu đi, thử xem ta có thể tránh được hay không, nếu không tránh được thì ta chết, ngươi cũng chết, nếu ta tránh được, ta sống, còn ngươi vẫn phải chết. Ngươi chọn cái nào?

Sắc mặt Bạch Tỳ lúc trắng lúc xanh, trên tay cầm Đế Bảo nhưng không dám manh động chút nào.

Bất luận là lựa chọn như thế nào, chắc chắn hắn cũng không có kết cục tốt, điều này làm cho hắn hết sức khó xử.

- Tất nhiên, vẫn còn lựa chọn thứ ba. Dương Khai toét miệng cười, nụ cười vô cùng rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng bóng.

- Là gì? Bạch Tỳ tò mò hỏi.

- Giao Đế Bảo cho ta, ta tha cho ngươi khỏi chết!

- Si tâm vọng tưởng! Bạch Tỳ quát to.

Bí bảo cấp Hư Vương trên U Ám Tinh đã ít lại càng ít, mỗi một món đều là bảo vật trấn tông của các đại tông môn, chứ đừng nói chi đến Đế Bảo. Đã từng được chiêm ngưỡng qua uy lực của Đế Bảo, đời nào hắn chịu từ bỏ chứ?

Huống chi, hắn không tin được lời ngon tiếng ngọt của Dương Khai, chỉ sợ khi hắn vừa giao ra Đế Bảo thì cũng là lúc mất mạng.

- Nếu vậy, đừng trách bổn tông chủ lòng dạ độc ác!

Dương Khai tỏ ra không kiên nhẫn, quát lên: - Ra đi!

Theo tiếng quát lớn của hắn, trên bầu trời bỗng nhiên gió nổi mây vần, mây mù đảo lộn. Một lát sau, một chiếc chiến hạm dài hơn mười mấy trượng, toàn thân đen nhánh chợt quỷ dị xuất hiện ở nơi đó.

Dường như chiến hạm này vẫn luôn đậu ở đó nhưng không ai phát hiện ra.

Rất nhiều võ giả trên Khai Vân Phong trên đều ồ lên một trận, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Nơi này nhiều võ giả như vậy, hơn nữa đại đa số đều là Phản Hư Cảnh, không ngờ không có ai nhận ra nơi ẩn giấu chiếc chiến hạm, chỉ riêng điều này thôi đã nghẹ rợn cả người rồi. Nếu nó không xuất hiện, chỉ sợ mọi người vẫn còn không biết gì.

Hơn nữa, chiếc chiến hạm này dường như cũng rất không tầm thường, chiến hạm bình thường khó có thể so sánh được, dường như... dường như là một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương!

Toàn trường khiếp sợ!

Chương 1526: Lăng Tuyệt Phong.

Chiến hạm cấp Hư Vương kia vừa lên đài đã khiến tất cả mọi người trố mắt líu lưỡi.

Mà gần như không dừng lại chút nào, nó liền nhô ra một khẩu tinh pháo. Chấn động năng lượng khiến người ta sợ hãi tràn ngập ra, khẩu tinh pháo kia liền nhắm thẳng tắp vào Bạch Tỳ.

- Dương Khai ngươi dám! Bạch Tỳ hoảng sợ biến sắc, không hề nghĩ tới Dương Khai lại tàn nhẫn quyết đoán như vậy.

Lão muốn thương lượng với hắn, nhưng hắn lại muốn ra tuyệt chiêu giết lão, không cho lão một chút cơ hội sống sót.

Hắn không sợ lão thật sự liều mạng cái cá chết lưới rách sao?

- Giết! Dương Khai lạnh lùng quát lên.

Sắc mặt Bạch Tỳ hoảng loạn, thấy khẩu tinh pháo phát ra năng lượng ngày càng mạnh, loáng thoáng đã có cột sáng trắng nõn đang chuẩn bị được bắn ra, lão không khỏi nổi giận gầm lên: - Tiểu tử, đây là ngươi ép ta, lão phu dù có chết, cũng sẽ không cho ngươi được như ý!

Nói rồi, lão liền điên cuồng truyền thánh nguyên toàn thân vào trong Tịch Diệt Lôi Châu.

Lực lượng đế uy ngày càng tăng lên, mọi người đều cảm nhận được áp lực to lớn.

Vẻ mặt Dương Khai ngưng trọng, Diệp Tích Quân cũng tỏ ra nghiêm túc, ánh mắt hai người đều gắn chặt vào Tịch Diệt Lôi Châu trên tay Bạch Tỳ.

Từng phù văn nhỏ bằng hạt gạo từ trong Tịch Diệt Lôi Châu liền phóng ra. Theo thánh nguyên của Bạch Tỳ truyền vào, trên Lôi Châu bỗng nhiên xuất hiện từng tia lửa điện nhỏ li ti.

Tia lửa điện mặc dù nhìn rất tầm thường, nhưng lại từ từ phát ra dao động năng lượng khiến người ta lo sợ bất an, tựa như chỉ cần một tia lửa điện chạm vào sẽ khiến cho thần hồn của người ta bị tan biến mãi mãi vậy.

Ngay sau đó, Bạch Tỳ liền hung hăng ném Tịch Diệt Lôi Châu lên trên trời, hạt châu kia từ một biến thành hai, hai biến thành bốn, bốn biến thành tám...

Chỉ trong nháy mắt, đầy trời đều là Tịch Diệt Lôi Châu, trên mỗi một hạt châu đều có tia lửa điện đang nhảy nhót, giống như là vật sống vậy.

Sau đó, những tia lửa điện này đồng loạt bắn ra, bao phủ về phía chiến hạm cấp Hư Vương.

Dương Khai có thể xé rách không gian, Diệp Tích Quân thực lực hùng hậu, bất kể là ai trong hai người, Bạch Tỳ đều không nắm chắc một kích sẽ đánh chết, cho nên hắn nhắm ngay mục tiêu là chiến hạm cấp Hư Vương!

Nếu như có thể hủy diệt chiếc chiến hạm này, thì hắn đã đạt được mục đích, đến lúc đó chỉ sợ Dương Khai sẽ khóc cho đến chết!

Sau khi phóng ra Tịch Diệt Lôi Châu, khí tức toàn thân của Bạch Tỳ trở nên cực kỳ suy yếu.

Đế Bảo tuy rằng vô cùng cường đại, nhưng một tên Phản Hư tam tầng cảnh nhỏ bé muốn sử dụng phải trả một cái giá thật lớn, thánh nguyên toàn thân gần như khô cạn. Đây là cái giá Bạch Tỳ phải trả.

Mặc dù lão biết hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng lão vẫn ngông cuồng cười to.

Đang cười, Bạch Tỳ liền tắt tiếng, bởi vì hắn phát hiện bất kể là Dương Khai hay Diệp Tích Quân, không ngờ đều dùng một loại ánh mắt thương hại nhìn hắn, không có một chút vẻ lo lắng vì chiến hạm cấp Hư Vương kia.

Điều này là sao? Bạch Tỳ chột dạ, bỗng nhiên ý thức được không ổn, không khỏi trợn tròn mắt nhìn lên chiến hạm cấp Hư Vương.

Tia lửa điện đầy trời bao phủ chiến hạm cấp Hư Vương thành một quả quả cầu điện, mỗi một tia lửa điện hình cung đều phát ra lực lượng kinh hồn bạt vía. Chiến hạm cấp Hư Vương uy phong lẫm liệt không gì sánh được kia căn bản không chịu nổi một kích, chỉ trong nháy mắt đã bị đánh vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, tan rã, sau đó biến mất trên không trung.

Giống hệt như lúc nó vừa xuất hiện, hết sức bí hiểm.

Tựa như nó chưa từng ở đó vậy.

Bạch Tỳ ngây người như phỗng, sắc mặt chợt trở nên tái nhợt, thất thanh nói: - Ảo ảnh sao?

- Lão già này cũng không phải là quá ngu xuẩn!

Dương Khai cười ha ha.

Cùng với tiếng cười to của hắn, lại một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương xuất hiện giữa không trung, giống y hệt chiếc vừa rồi nhưng không bị hư hại chút nào, tựa như Tịch Diệt Lôi Châu kia không lưu lại được chút dấu vết trên thân nó vậy.

Sắc mặt Bạch Tỳ hiện ra vẻ tuyệt vọng, đến giờ phút này, làm sao lão còn không hiểu được mình đã bị mắc lừa chứ?

Một kích gửi gắm hy vọng của lão lại không đánh trúng thực thể mà chỉ là ảo ảnh của chiến hạm mà thôi. Cho nên nó mới có thể bị phá hủy dễ dàng như vậy!

Diệp Tích Quân bức bách, Dương Khai hùng hổ dọa người, chẳng qua đều là để quấy nhiễu phán đoán của lão, khiến cho lão không phân biệt được đâu là thực đâu là ảo.

Nhưng mà, ảo ảnh của một chiếc chiến hạm lớn như vậy, rốt cuộc làm sao lại có thể tạo thành được chứ? Hơn nữa, nó lại có thể qua mặt được thần thức của lão dò xét, quả thực cũng quá khó tin đi.

- Lão già kia, nên lên đường thôi! Dương Khai quát lên, trong nháy mắt liền lấy ra Kim Huyết Ti, nảy lên một cái, Kim Huyết Ti đã trở nên thẳng tắp giống như một mũi tên.

- Để ta tới đi, lần này bổn cung đến đây chính là để thanh lý môn hộ. Diệp Tích Quân khẽ kêu lên.
Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng, khẽ gật đầu, không tiếp tục nữa.

Hắn cũng biết Diệp Tích Quân đang suy nghĩ cho mình, không cần biết Bạch Tỳ có phải nối giáo cho giặc hay không, nhưng dù sao hắn vẫn là người của Tinh Đế Sơn, nếu như bị một người ngoài như hắn ra tay giết chết, như vậy chỉ sợ sẽ khiến cho những người khác không được thoải mái.

Tuy nhiên Diệp Tích Quân ra tay lại bất đồng.

Nàng thanh lý môn hộ, chính là danh chánh ngôn thuận.

Bạch Tỳ không còn thánh nguyên, giống như bị rắn độc bị rút răng nanh vậy, ngay cả bí bảo bình thường cũng không thể phát ra, làm sao có thể là đối thủ của Diệp Tích Quân chứ?

Chỉ sau vài giây, Bạch Tỳ đã bị giết chết dưới tay của Diệp Tích Quân.

- Còn hai người các ngươi, bây giờ tự phế đi tu vi hay để cho bổn cung xuất thủ? Diệp Tích Quân lại lạnh lùng nhìn đi về phía hai tên theo Bạch Tỳ đến đây.

Hai người kia sao dám phản kháng cái gì, lúc này liền hô lớn: - Môn chủ thứ tội, ta cũng không biết môn chủ vẫn còn trên thế gian, chỉ là do bị kẻ gian che mắt, xin môn chủ thương tình nhẹ tay!

- Đến lúc này mà các ngươi còn nghĩ rằng bổn cung sẽ tin lời các ngươi nói sao? Diệp Tích Quân không chút động lòng.

Hai người này nếu đã cùng một bọn đi theo Bạch Tỳ đến đây, như vậy nhất định đã biết được tin tức ở bên ngoài, nếu đã biết nàng xuất hiện lại còn muốn chống đối với nàng thì phải trả giá lớn.

Tuy nhiên Bạch Tỳ đã chết, Diệp Tích Quân cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt.

- Chuyện này chính xác tuyệt đối, xin môn chủ minh xét! Hai người kia sợ hãi hét to.

- Tốt, nếu các ngươi đã ngoan cố không nghe, vậy thì bản cung tự mình ra tay, tiễn các ngươi đi gặp Bạch Tỳ!

Vẻ mặt Diệp Tích Quân trở nên lạnh lùng, thánh nguyên từ từ phát ra.

- Không cần! Ta tự phế đi tu vi, ta tự phế đi tu vi! Thấy Diệp Tích Quân thật sự muốn hạ sát thủ, căn bản không nghe bọn hắn giải thích, hai người nào còn có suy nghĩ ngụy biện nữa chứ.

Chết tử tế không bằng vẫn còn sống, tuy rằng tự phế đi tu vi kết quả sẽ vô cùng thê thảm, nhưng chung quy còn tốt hơn là ngay cả mạng sống cũng không còn.

Đám người Dương Tu Trúc ở bên cạnh chăm chú quan sát, nên hai người này cũng không dám chơi tiểu xảo, thành thật phá hủy kinh mạch bản thân, khiến cho thánh nguyên toàn thân tan rã hết, trở thành một người người bình thường không thể bước chân vào võ đạo được nữa.

- Cút! Diệp Tích Quân quát lên một tiếng.

Hai người vội vàng dìu nhau, sợ tè ra quần mà rời đi.

Đợi sau khi hai người này đi khỏi, Diệp Tích Quân mới quay đầu nhìn về phía mọi người, trầm ngâm một hồi rồi mở miệng nói: - Bổn cung biết, trong các ngươi có một vài người có lẽ cũng cùng một giuộc với tên kia, nghe tên kia sai khiến. Nhưng bất kể như thế nào, các ngươi cũng chưa làm ảnh hưởng đến danh dự, cơ nghiệp của tông môn, cho nên bổn cung có thể bỏ qua cho chuyện cũ. Còn hiện tại, bổn cung trở về đây chỉ vì muốn thay tổ tông thanh lý môn hộ mà thôi. Cho nên mong các ngươi chờ ở đây, chờ sau khi bổn cung xử lý tê kia xong sẽ trở lại nói chuyện với các ngươi.

- Môn chủ nhân từ, ta vô cùng cảm kích, chúc môn chủ mã đáo công thành, ra quân thắng lợi! Dương Tu Trúc khom người hô lớn. - Chúc môn chủ mã đáo công thành, ra quân thắng lợi!

Mọi người đồng thanh hô theo, đây chính là lúc biểu thị sự trung thành, làm gì có ai lại dám làm ngược lại chứ? Mặc dù có một vài người quả thật đã từng bị môn chủ đương nhiệm lôi kéo, chịu sự sai khiến, nhưng cũng không thân cận như là Bạch Tỳ.

Thấy Diệp Tích Quân không muốn làm quá đáng, những này người cũng cảm thấy vui mừng. Dù sao số người này cũng không nhiều, căn bản không có cách nào phản kháng lại Diệp Tích Quân.

- Tông chủ, chúng ta đi thôi. Diệp Tích Quân ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai nói.

- Ừm. Dương Khai khẽ gật đầu, lại nhìn lướt qua 200 người kia, khẽ thở dài một tiếng.

Nếu bọn họ giúp một tay thì sẽ không cần phải phiền toái như vậy. Nhiều cường giả như vậy cùng xông lên, cho dù môn chủ đương nhiệm của Tinh Đế Sơn có thủ đoạn bằng trời cũng đừng nghĩ sống được.

Đáng tiếc là, những người này thân là đệ tử Tinh Đế Sơn, không thể ra tay với đồng môn, nếu không toàn bộ đã xông lên rồi.

Đây là tổ huấn, mỗi người đều phải tuân thủ.

Thân hình Dương Khai và Diệp Tích Quân càng lúc càng xa, chiếc chiến hạm cấp Hư Vương kia cũng không nhanh không chậm bay theo phía sau.

Lăng Tuyệt Phong, ngọn núi cao nhất trên Tinh Đế Sơn, sừng sững vạn trượng đâm vào trong mây, mây trắng lượn lờ quanh sườn núi, vô cùng xinh đẹp.

Đây là nơi thờ phụng Đại Đế và tổ tông của Tinh Đế Sơn, nơi đỉnh núi có một điện thờ, phía trên bày bài vị của các đời môn chủ, trưởng lão của Tinh Đế Sơn theo thứ tự từ thấp lên cao, mà ở trên cao nhất, chính là một khối Tinh Đế Lệnh.

Một khối Tinh Đế Lệnh phát ra uy năng.

Đó là biểu tượng của Đại Đế!

Mỗi một năm một ngày, mọi người trên Tinh Đế Sơn đều tề tựu ở đây để tế lễ.

Giờ phút này, tại điện thờ trên Lăng Tuyệt Phong đang có hai người đứng ở trên cao.

Một là lão giả tinh thần quắc thước, mặc dù nhìn qua đã lớn tuổi, nhưng mặt mũi hồng hào, da thịt lại non nớt như trẻ con. Người còn lại là một trung niên mặc áo bào xanh.

Giờ phút này, người trung niên kia đang tỏ ra lo lắng, lão giả kia thì ngược lại, dáng vẻ khoan thai.

Cách hai người khoảng mấy chục trượng, ở bên ngoài đang có một thanh niên cúi đầu đứng đó.

Nếu Dương Khai ở đây lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra hai trong ba người này, người trung niên không ngờ chính là tông chủ Lôi Đài Tông, Phương Bằng, quả nhiên hắn đã tới Tinh Đế Sơn để tìm sự che chở.

Mà thanh niên kia, lại là người Dương Khai đã từng gặp qua một lần, Lãnh Tình.

Năm đó ở tầng thứ tư Lưu Viêm Sa Địa, bên ngoài Lăng Tiêu Tông hiện nay, hai người đã gặp qua, lúc đó hai người đều là Thánh Vương Cảnh. Hiện tại Dương Khai đạt đến Phản Hư Cảnh, Lãnh Tình cũng đã đạt đến cảnh giới này, tốc độ tu luyện không thể nói là không nhanh.

Giờ phút này, thanh niên kia tựa như một khối đá đứng ở đó không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng kiên quyết.

Cách đó không xa truyền đến thanh âm lo lắng của Phương Bằng:

- Thiên Triệt huynh, dường như bọn họ đã đến Tinh Đế Sơn, chúng ta cần phải làm gì?

Lão giả cười ha hả: - Phương huynh cảm thấy chúng ta cần phải làm gì?

Phương Bằng khẽ nhíu mày nói: - Phương mỗ không biết Thiên Triệt huynh có tính toán gì, nhưng nếu như cái gì cũng không làm, chỉ sợ đến lúc đó sẽ không thể cứu vãn được.

- Ha ha, Phương huynh quá lo lắng rồi, đại thế ở phía bên nào vẫn còn chưa biết, không cần nóng nảy.

- Phương mỗ ngu dốt, xin Thiên Triệt huynh giải thích nghi vấn.

- Việc này không phải là do Phương huynh ngu dốt, chỉ là... bổn tọa cùng Diệp sư tỷ không thể phân ra thắng bại, yếu tố quyết định nhất là phải xem ta và nàng ai có thể sống sót, còn bọn họ muốn chơi đùa thế nào thì tùy, bổn tọa chỉ cần cùng Diệp sư tỷ đánh một trận là xong!

Phương Bằng chau mày, suy nghĩ một lúc rồi lập tức sáng tỏ, chần chờ nói: - Thiên Triệt huynh cảm thấy phần thắng của mình như thế nào?

Lão giả im lặng mỉm cười, vẻ mặt tỏ ra thần bí.

Thấy vẻ mặt của lão, hai mắt Phương Bằng sáng ngời, cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng, tuy rằng không biết lão dựa vào cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt này, tựa như rất nắm chắc.

Chương 1527: Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên.

Lăng Tuyệt Phong cao vạn trượng, trên đỉnh núi cấm chế tầng tầng lớp lớp, là cấm địa của Tinh Đế Sơn nên hiển nhiên được bảo vệ chặt chẽ. Muốn tới đây chỉ có thể đi bộ, căn bản không thể phi hành, Cấm Không Đại Trận đủ để cho bất kỳ kẻ nào có ý đồ bay lên ngọn núi này ăn phải đau khổ.

Trên một con đường nhỏ lên núi, Dương Khai và Diệp Tích Quân bước đi như bay, nhanh chóng phóng về hướng đỉnh núi.

Chiến hạm cấp Hư Vương dừng lại ở giữa sườn núi, sẵn sàng tiếp ứng.

Đỉnh núi cao vạn trượng đối với hai người không tính là gì, chỉ sau khoảng nửa canh giờ đã lên đến đỉnh.

Gió lớn quất tới khiến áo của hai người bay phấp phới.

- Đại trưởng lão, có người ở đây đón tiếp chúng ta nè. Dương Khai lập tức đưa mắt nhìn về phía lão giả và người trung niên ở trước mặt, ngoác miệng cười.

Diệp Tích Quân híp cặp mắt phượng lại, ánh mắt phức tạp nhìn lão giả kia khẽ quát: - Tề Thiên Triệt!

- Diệp sư tỷ! Lão giả mỉm cười, nụ cười ôn hoà, khiến người ta như được tắm gió xuân, không có nửa điểm nguy hiểm: - Sư đệ không ngờ với tính cách của tỷ mà cũng có ngày quay trở về Tinh Đế Sơn đó.

- Chuyện ngươi không ngờ còn rất nhiều, Tề sư đệ, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

- Không biết tỷ muốn sư đệ chuẩn bị điều gì? Tề Thiên Triệt mỉm cười.

- Chuẩn bị để chết, hy vọng ngươi đã thu xếp xong hậu sự! Diệp Tích Quân hừ lạnh nói.

- Loại chuyện như vậy sư tỷ không cần đề cập nữa, sư đệ an bài thỏa đáng từ lâu rồi, tiểu đồ đệ đang ở bên kia, hôm nay bất kể ngươi chết hay ta vong, hắn đều sẽ an táng chu toàn. Tề Thiên Triệt ra hiệu về phía đó, bên kia, Lãnh Tình đang lạnh lùng nhìn về phía bên này, nghe vậy liền khẽ gật đầu.

- Nếu vậy, sư tỷ sẽ đưa đệ lên đường. Diệp Tích Quân nhẹ nhàng gật gật đầu.

- Ha ha, thật ra sư đệ cảm thấy phần thua của sư tỷ tương đối lớn đó.

Không chịu thua nửa câu, hai tỷ đệ này vừa thấy mặt đã khẩu chiến, bắt đầu dùng tâm lý chiến, lời qua tiếng lại khiến bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Vẻ mặt hai người đều vô cùng nghiêm túc nhìn đối phương, dường như đã xác định đối phương chính là đại địch trong đời của mình.

Bỗng dưng, thân hình của hai người nhoáng lên một cái, biến mất không thấy.

Đến khi xuất hiện lại, hai người đã ở bên ngoài cách chỗ cũ hơn mười trượng.

Một loại lực lượng khó có thể miêu tả từ trong cơ thể hai người bùng phát ra, bao phủ về phía đối phương.

Trong phút chốc, không gian liền trở nên méo mó, loại lực lượng vô hình kia ngưng tụ lại gần như thực chất, mắt thường cũng có thể thấy được phạm vi ảnh hưởng của nó. Lực lượng kỳ diệu của hai người dường như đang bắt đầu phát động tràn về phía đối phương, tinh thần khí của hai người liền va chạm với nhau, dung hợp vào làm một.

Khóe mắt Dương Khai giật một cái, Phương Bằng há hốc mồm, Lãnh Tình đứng ở đằng xa cũng không khỏi trợn mắt nhìn.

Ba người hoảng sợ không thôi.

Thế đã đại thành, thậm chí đã chạm vào ngưỡng cửa Lĩnh vực, cả hai người Diệp Tích Quân và Tề Thiên Triệt đều đã đạt đến cảnh giới này.

Lần đầu giao phong, kết quả là ngang nhau!

Bất kể là Diệp Tích Quân hay Tề Thiên Triệt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên hai người đều không ngờ đối phương cũng đã đạt tới trình độ này.

Tuy nhiên rất nhanh, hai người đã lại có động tác tiếp theo, Thực Cốt Ly Hỏa Đăng được Diệp Tích Quân lấy ra, bàn tay trắng nõn bấm một cái, một loạt ngọn đèn ẩn chứa uy lực hủy diệt trời đất liền bắn về phía Tề Thiên Triệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn một vài bí thuật thần kỳ vào trong đó.

Tề Thiên Triệt không chịu yếu thế, phóng ra một món bí bảo dạng kim luân trôi lơ lửng trên đầu trông giống như một vầng mặt trời nhỏ. Kim luân xoay tròn một cái, từ trong đó liền phát ra từng luồng ánh sáng vàng chói lọi, cùng với Thực Cốt Ly Hỏa không phân cao thấp.

Miệng lão lẫm bẩm niệm khẩu quyết, hai tay kết ấn vô cùng phức tạp, cũng thi triển ra toàn bộ thực lực của mình giao chiêu qua lại với Diệp Tích Quân, đánh tới quên cả trời đất.

Nhật Nguyệt Kim Luân! Dương Khai nhìn bí bảo Tề Thiên Triệt phát ra, ánh mắt sáng ngời.

Hắn có thể nhận ra được bí bảo này, dĩ nhiên là nhờ Diệp Tích Quân đã giảng giải trước đó.

Đây cũng là một trong hai món bí bảo cấp Hư Vương còn lại của Tinh Đế Sơn, cấp bậc rất cao, dường như là do năm xưa Đại Đế luyện chế ra, có thể hấp thu nhật nguyệt tinh hoa vào trong nó, khi đối địch phóng ra có uy lực vô cùng.

Nhật Nguyệt Kim Luân có hai loại hình thái, hình thái hiện tại của nó chỉ là loại thứ nhất, uy năng mà nó phát ra mới chỉ là Đại Nhật Thần Quang, cực nóng cực mạnh mà thôi.
Khi nó biến đổi sang hình thái thứ hai sẽ biến thành một mặt trăng, phát ra uy năng thanh lọc đến cực điểm, đủ để làm cho thần hồn người ta đông cứng lại.

Nói riêng về uy lực, Nhật Nguyệt Kim Luân còn trên cả Thực Cốt Ly Hỏa Đăng, chỉ có điều uy lực bí bảo càng mạnh, thì khi sử dụng cũng cần phải tiêu hao thánh nguyên càng nhiều, điều này là không thể chối cãi.

Diệp Tích Quân và Tề Thiên Triệt đều là võ giả đứng ở trên đỉnh kim tự tháp tại U Ám Tinh, dù uy lực của bí bảo có hơi chút chênh lệch nhưng muốn phân ra thắng bại cũng không phải chỉ một lúc là xong.

Dương Khai tập trung tinh thần quan sát, bỗng nhiên nhướng mày, đưa tay về phía trước một chút, cái khiên màu tím trong nháy mắt liền xuất hiện, chắn ở trước mặt.

Một tiếng "ầm" liền truyền ra, thân thể Dương Khai hơi lắc lư một chút, sắc mặt sa sầm xuống.

Ngước mắt nhìn lên, liền thấy Phương Bằng đang đứng nhìn hắn không ngừng cười lạnh.

- Phương tông chủ, chuyện đánh lén như vậy đẹp mặt lắm sao? Nếu ngươi muốn đánh nhau thì chỉ cần nói với bổn tông chủ một câu là được rồi, bổn tông chủ sẽ chiều đến cùng! Dương Khai hừ lạnh nói.

- Bớt nói bậy đi, tiểu tử ngươi nếu đã ở trên Tinh Đế Sơn này thì cũng đừng nghĩ tới chuyện bình yên quay trở về nữa, hôm nay, nơi này sẽ chính là mồ chôn của ngươi! Phương Bằng quát lên chói tai.

Vì Dương Khai mà hắn không thể không bỏ qua cơ nghiệp hơn vạn năm của Lôi Đài Tông, thậm chí còn động tay động chân vào cơ nghiệp của tổ tông. Vậy mà ngày hôm nay Dương Khai lại không chút xây sát gì xuất hiện ở nơi này, điều đó chứng tỏ rằng mưu đồ hắn tốn sức sắp đặt đều vô dụng, chẳng những phải trả giá bằng một cái tổng đà quý báu là Lôi Phong Hạp Cốc, mà còn phải trả giá thêm tính mạng của bốn vị sư thúc nữa.

Dương Khai không chết, vĩnh viễn sẽ không có Lôi Đài Tông.

Chỉ có giết chết hắn, Lôi Đài Tông mới có thể lần nữa xuất hiện.

- Lão già thật là mạnh miệng đó, muốn mạng của ta thì tự tới mà lấy, nhưng không biết ngươi có bản lĩnh đó hay không thôi! Dương Khai hừ nhẹ, phất tay một cái, con chim lửa khí linh lập tức được phóng ra.

Kèm theo đó là một tiếng long ngâm, Long Cốt Kiếm Tích Thúy phát ra hào quang màu xanh, ngay sau đó một con cự long xanh biếc cũng phóng ra bay lượn giữa không trung.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Từng luồng Không Gian Nhận hiện ra ở bên cạnh Dương Khai, dưới thần niệm của hắn điều khiển, từng luồng Không Gian Nhận vừa thành hình liền bắn nhanh về phía Phương Bằng.

Sắc mặt Phương Bằng đại biến, tuy rằng ngoài miệng hắn ăn nói ngông cuồng, nhưng trong lòng lại không dám coi thường Dương Khai chút nào, thấy Dương Khai thi triển ra nhiều thủ đoạn như vậy, hiển nhiên là hắn không dám sơ suất.

Trên người hắn chợt phát ra hào quang, một món bảo giáp oai phong lẫm liệt, nhìn qua hết sức hoành tráng liền hiện ra.

Chưa vội tấn công mà lo phòng thủ trước, hành động của Phương Bằng đã cho thấy lực lượng của hắn không bằng Dương Khai.

Cùng lúc đó, cổ tay hắn lại rung lên, một cây roi dài bỗng nhiên xuất hiện, khí tức đặc thù của bí bảo cấp Hư Vương từ trên cây roi dài kia liền chậm rãi truyền ra. Lôi Đài Tông là một trong những thế lực đứng đầu trên U Ám Tinh, dĩ nhiên là có bí bảo cấp bậc này để làm bảo vật trấn tông, món Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên này chính là bí bảo quý giá nhất của Lôi Đài Tông được truyền thừa lại từ hàng vạn năm nay.

Bình thường căn bản không được sử dụng, khi ở Lôi Đài Tông, Phương Bằng đã mang nó theo. Lúc này đối mặt với Dương Khai, hắn không chút do dự lấy ra.

Cây roi này là từ một vị tổ tông của Lôi Đài Tông trong lúc đi thám hiểm tại một di tích cổ lấy được, nghe nói ở thời kỳ thượng cổ nó cũng khá nổi tiếng. Luyện hóa nó phải tốn vô số nguyên liệu trân quý, đồng thời còn phong ấn bảy loại tinh hồn của yêu cầm có thực lực mạnh mẽ, có thể hóa thành hư ảnh của yêu cầm.

Cuối cùng là được ngâm trong Lôi Hỏa trì vạn năm để hấp thu uy năng Lôi Hỏa.

Bất kỳ một loại bí bảo nào dưới cấp Hư Vương đều không chịu nổi một quất của nó, một khi bị Lôi Hỏa dính vào, linh tính của bí bảo sẽ bị thất thoát rất lớn.

Roi dài quất ra ẩn chứa tiếng sấm nổ đì đùng.

Đúng lúc này, con chim lửa đã nhào tới đỉnh đầu Phương Bằng, nó liền há to miệng phun ra một quả cầu lửa to hơn chậu rửa mặt xuống đầu Phương Bằng.

Phương Bằng cầm trong tay bí bảo cấp Hư Vương nên không tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn lấy làm vui mừng, vẻ mặt tàn nhẫn vung Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên lên, quất tới con chim lửa.

Một tiếng kêu thê lương từ trong miệng con chim lửa phát ra, nó không tránh kịp bị roi quất trúng, ánh lửa trên người lập tức hơi mờ đi, dường như đã bị thương.

Dương Khai biến sắc, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Khi hắn cảm ứng thì biết được, con chim lửa mặc dù bị thương nhẹ nhưng cũng không đáng lo ngại, mà ngược lại càng thêm kích thích hung tính của nó.

Đúng lúc này Không Gian Nhận đã phóng đến trước mặt Phương Bằng. Đối mặt với loại lực lượng ma quái này, ngay cả Phương Bằng cũng không dám manh động, thân hình nhoáng lên một cái liền tránh đi, đến khi xuất hiện lại thì đã cách Dương Khai tới mười trượng.

Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên lập tức vẽ một được cong xinh đẹp quất về phía Dương Khai.

Không thẹn là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, không thẹn là chủ của một tông môn, bất kể là thực lực hay kinh nghiệm đều mạnh hơn rất nhiều so võ giả bình thường, nhất là độ tinh thuần và mạnh mẽ của thánh nguyên, dường như đã hơi có khuynh hướng vượt qua tam tầng cảnh.

Đối phương công kích tới xảo quyệt, Dương Khai cũng chỉ có thể dùng chiếc khiên màu tím phòng ngự.

Nhưng Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên kia lại như có linh tính, đang phóng đi giữa chừng liền biến đổi phương phướng, lách qua chiếc khiên phòng ngự màu tím. Cổ tay của Phương Bằng rung lên, cây roi dài liền thẳng tắp giống như một cây trường thương đâm thẳng vào tim của Dương Khai.

Phía trên cây roi dài hiện lên ảo ảnh của một con yêu cầm, loáng thoáng còn có tiếng kêu to truyền ra.

Giống như đại bàng lại vừa có chỗ không giống, hai móng bén nhọn, cánh giang rộng đến mười mấy trượng, che khuất cả ánh sáng mặt trời.

Thiên Bằng!

Dương Khai lạnh lùng nhìn, tựa như không biết tai họa đang đến gần, không có bất kỳ biểu hiện gì cho thấy hắn muốn tránh né.

Một tiếng rồng ngâm cao vút từ bên cạnh chợt truyền ra, cự long xanh biếc lắc đầu quẫy đuôi, nhắm thẳng hướng Thiên Bằng chặn lại. Ngay sau đó, hai con yêu thú liền đụng vào nhau, tiếng long ngâm, chim hót vang lên không dứt, năng lượng chấn động kịch tràn ra khắp một vùng không gian rộng lớn.

Hư ảnh Thiên Bằng bằng mắt thường cũng có thể thấy được đang nhanh chóng mờ đi, cự long xanh biếc thì ngược lại càng đánh càng mạnh, đánh cho đối phương đến không còn manh giáp, liên tục kêu to.

- Không thể nào! Phương Bằng kinh hoảng tái cả mặt, ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào cự long xanh biếc kia, lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Hắn biết trường kiếm xanh biếc trên tay Dương Khai kia nhất định là một món bí bảo không tồi, nhưng chưa từng nghĩ tới, đó lại là một món bí bảo cấp Hư Vương!

Nếu không phải như vậy thì căn bản không thể đối đầu với Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên được, hơn nữa, thuộc tính Lôi Hỏa có tác dụng ăn mòn của bí bảo lại không hề phát huy tác dụng, mà ngược lại Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên của hắn lại có vẻ như đã bị thất thoát mất một số linh tính.

Cự long xanh biếc kia của đối phương, không ngờ lại là một thứ rất độc!

Sắc mặt Phương Bằng đại biến, liều mạng phát ra thần niệm và thánh nguyên.

Hư ảnh Thiên Bằng lập tức biến mất, lần nữa biến thành cây roi dài, uốn éo như một con rắn thoát khỏi sự đeo bám của cự long xanh biếc, trở về trên tay hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau