VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1516 - Chương 1520

Chương 1518: Lôi Phong Hạp Cốc.

Từ khi Lôi Đài Tông sáng lập tới nay, Lôi Phong Hạp Cốc luôn là địa bàn của họ.

Khi danh tiếng của Lôi Đài Tông chưa hiển hách, có không ít tông môn muốn khối bảo địa này, ý đồ tấn công chiếm đoạt, lại không đạt được, tất cả trở thành bàn đạp cho Lôi Đài Tông nổi danh.

Trong quá trình này, Lôi Đài Tông lớn mạnh với tốc độ như quả cầu tuyết lăn, cuối cùng trở thành một trong hai thế lực đứng đầu của U Ám Tinh.

Vòng ngoài của Lôi Phong Hạp Cốc, hàng năm bao quanh khí độc, người ngoài căn bản khó có thể lại gần, là phòng ngự thiên nhiên của Lôi Đài Tông. Các đệ tử ra vào, trước đó cũng đều phải uống đan dược giải độc, hoặc là trực tiếp vận dụng trận pháp không gian.

Nếu không, dù là Thánh Vương Cảnh, cũng không chống được uy hiếp của độc kia, nhẹ thì chân tay vô lực, thánh nguyên vận chuyển mất linh, nặng thì trúng độc ngã xuống, trong nháy mắt bị mất mạng.

Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất vì sao Lôi Đài Tông có thể kiên thủ nơi này.

Ngoài phòng vệ thiên nhiên ở bên ngoài này, nghe đồn trong Lôi Phong Hạp Cốc, trận pháp cấm chế lớn nhỏ cũng trải rộng, đếm không hết, bất kỳ người nào dám cả gan xâm nhập, nhất định sẽ chết không toàn thây.

Dương Khai tuy có thể dựa vào chiến hạm, nhưng cũng không dám coi thường, Lôi Phong Hạp Cốc không giống Chiến Thiên Thành, sau khi xông vào, muốn đi ra e rằng cũng khó khăn.

Cho nên sau khi chiến hạm xuyên qua khí độc thiên nhiên bao phủ, Dương Khai liền sai người điều chỉnh chậm lại rất nhiều, vừa dò xét tình cảnh bốn phía, vừa cảnh giác đi tới.

Nhưng khiến hắn cảm thấy không ngờ chính là, qua đoạn đường này, lại không có gặp bất kỳ trận pháp cấm chế gì, thậm chí ngay cả một người sống cũng không nhìn thấy.

Dưới bao phủ của thần niệm, tình cảnh trong phạm vi chu vi trăm dặm không có chỗ lánh thân.

Lôi Đài Tông lớn như vậy nhưng lại là trống rỗng, dường như mọi người đều đã rút lui trước.

Dương Khai chau mày.

Gương mặt Diệp Tích Quân cũng kinh ngạc, tuy nói vài ngày trước nhóm mình như thế chẻ tre, tấn công chiếm Chiến Thiên Thành, hủy diệt Chiến Thiên Minh, thể hiện chiến lực xuất sắc của Lăng Tiêu Tông. Nhưng Lôi Đài Tông dù gì cũng là đại tông môn thanh danh đã lâu, không có lý lại không đấu mà lui như vậy.

Muốn từ bỏ cơ nghiệp tổ tông chiếm cứ hơn vạn năm này, đâu dễ quyết như thế? Lại cần có uy danh như thế nào, mới có thể khiến cho đệ tử cả tông môn nghe lệnh của mình.

Phương Bằng khó đối phó hơn so với Khúc Tranh một chút, trong lòng Dương Khai tự đánh giá.

- Dương Khai, Lôi Đài Tông không ngờ đã bỏ chạy từ trước, chúng ta phải làm như thế nào? Tiền Thông gương mặt không nói nên lời. Vốn cho rằng lần này vẫn sẽ diễn ra như lần trước, nhất định phải trải qua một cuộc chiến đấu ác liệt, nhưng không ngờ lại xuất hiện cục diện như vậy.

- Thú vị! Dương Khai cười lạnh một tiếng.

Nền tảng của một tông môn là ở con người chứ không phải cơ nghiệp, chỉ cần bảo đảm các đệ tử không chết, thì chắc chắn sẽ có cơ hội ngẩng cao đầu trở lại, Phương Bằng hiển nhiên am hiểu đạo lý này sâu sắc.

Một quyền mạnh của Lăng Tiêu Tông, lại đánh trúng bông, khiến người cảm thấy uất ức.

- Dù sao đến rồi, không thể tay không mà quay về, phá hủy Lôi Phong Hạp Cốc cho ta. Dương Khai hừ lạnh. - Phương Bằng nếu không cần cơ nghiệp vạn năm này, chúng ta cũng không cần giữ lại giúp hắn.

- Thật tàn nhẫn! Khóe miệng Tiền Thông nhíu một cái.

Mệnh lệnh truyền xuống, tinh pháo không ngừng bắn ra, theo di chuyển của chiến hạm, san phẳng toàn bộ những nơi đi qua.

Tiếng bắn phá kịch liệt ầm ầm vang lên, từ lúc bắt đầu chưa hề ngừng nghỉ, mà nhiều kiến trúc của Lôi Đài Tông, dưới tinh pháo cũng biến thành phấn vụn.

Bỗng nhiên, Dương Khai biến đổi sắc mặt, lộ ra vẻ kinh nghi, thần niệm hướng qua một phía khác dò xét.

Bên kia không ngờ xuất hiện dao động năng lượng, cảm giác không giống như bí bảo, ngược lại giống như số lượng lớn thánh tinh chất đống ở một chỗ.

Là Lôi Đài Tông vội vàng bỏ chạy không mang đi, hay là bẫy?

Nhưng không ai chê thánh tính nhiều, có thể sinh ra dao động năng lượng mãnh liệt như vậy, thánh tinh kia e rằng cũng là số lượng trên trăm triệu, đối với Lôi Đài Tông mà nói cũng là một khoản tài phú xa xỉ.

- Bên kia có một số thứ, ta qua xem chút. Dương Khai đứng lên.

- Tông chủ cẩn thận có bẫy. Diệp Tích Quân nhíu mày.

- Không sao. Dương Khai toét miệng cười. - Có bẫy là chắc chắn, chỉ là ta muốn biết Phương Bằng rốt cuộc đang chơi trò gì, các ngươi đều lưu lại bên trong chiến hạm, ta đi một chút sẽ quay lại.

Nói xong, Dương Khai đã rời khỏi chiến hạm, thân hình thoắt một cái, liền chạy về phía vị trí năng lượng truyền đến.

Không mất quá nhiều thời gian, Dương Khai đã đến trước một tòa cung điện, dưới dò xét của thần niệm, bên trong dường như không có gì. Trống rỗng, chỉ có một số bàn ghế, nhưng phía dưới cung điện này lại có một gian mật thất, mà trong gian mật thất kia xếp vô số thánh tinh thượng phẩm.

Quả thật con số hơn trăm triệu.

Tài phú khổng lồ như vậy hắn dĩ nhiên không muốn bỏ qua, kẻ tài cao thì gan cũng lớn, cũng không rút lui, đi thẳng vào bên trong cung điện, tìm kiếm một hồi, trong một góc của cung điện tìm thấy một cửa ngầm, đi thẳng xuống dưới.

Một lát sau, Dương Khai đã tới trong mật thất kia, phóng mắt nhìn tới, không khỏi mắt sáng ngời, xác định bốn phía không có chút khả nghi, phất tay, đưa những thánh tinh kia vào trong nhẫn không gian.

Mà đồng thời, bên dưới sở tổng chỉ huy của Lôi Đài Tông ước chừng vạn trượng, có một gian mật thất khác.

Lúc này, trong gian mật thất này có năm lão giả đã rất cao tuổi đang ngồi thẳng, năm người này đều râu tóc bạc phơ, thoạt nhìn rất già nua, dường như trải qua phong sương tàn phá vô cùng, sinh cơ còn lại trong cơ thể không nhiều lắm.

Nhưng năm người bọn họ, mỗi người đều là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh!

Năm người ngồi ở năm góc, ở giữa có bố trí sẵn một trận pháp, trận pháp kia vô cùng huyền diệu, dường như có khí tức cực kỳ nguy hiểm truyền ra.

Tiếng thở của bọn họ cũng không có, một thân thánh nguyên cũng là ẩn giấu vô hình, ngồi ngay ngắn trong đó, như năm thi thể.

Nhưng khi Dương Khai đi vào mật thất kia, trong nháy mắt năm người dường như đều cảm nhận được, tất cả đều mở mắt.

- Ngươi đến rồi! Một lão giả mặt vàng trong đó lẩm bẩm một tiếng.

- Quả thật đến rồi, lá gan thật lớn. Một lão ẩu khuôn mặt già nua khác khẽ gật đầu.

- Nếu đến, vậy thì ra tay đi! Người thứ ba thản nhiên nói.

- Chiến Thiên Minh vô lực ngăn cản chiến hạm cấp Hư Vương, Lôi Đài Tông ta có lẽ cũng đỡ không nổi, nhưng muốn cơ nghiệp vạn năm này, cũng không biết hắn còn mạng để nắm lấy không.

- Khà khà, có Huyền Âm Thập Phương Đại Trận, hắn dù lấy được, cũng không còn mạng để dùng.

- Chuyện phiếm không cần nói nhiều, chư vị sư đệ sư muội, mấy trăm năm qua cùng mọi người gặp gỡ và biết nhau, là vinh hạnh của lão phu, giờ này chúng ta cũng đến chúng ta phải chia tay, hy vọng chư vị thượng lộ bình an! Lão giả mặt vàng lên tiếng đầu tiên lại cất tiếng nói.

Hắn dường như rất có uy tín, một lời nói ra, những người khác đều biểu hiện trang nghiêm.

Lão ẩu kia nhìn hắn, trên mặt cười mỉm: - Sư huynh cũng vậy.

Lão giả mặt vàng trên mặt lóe lên một chút hồi tưởng, nhưng rất nhanh thần sắc trở lên kiên nghị, trong miệng khẽ quát một tiếng: - Khai trận!
Lời vừa nói xong, hắn điên cuồng thúc giục thánh nguyên của bản thân, rót vào trong Ngũ Giác Đại Trận trước mặt.

Bốn người khác cũng giống như vậy.

Ngũ Giác Đại Trận kia chợt bạo phát hào quang chói mắt, theo sự tăng cường của tia sáng, văn lộ đại trận giống như sống vậy, bắt đầu xoay tròn, càng ngày xoay càng nhanh.

Theo vận chuyển của đại trận, sắc mặt năm người trở nên tái nhợt vô cùng, sinh cơ vốn là sót lại không nhiều lắm đang nhanh chóng mất đi.

Đại trận này dường như chẳng những có thể hấp thu thánh nguyên của bọn họ, đến sinh cơ đều bị hấp thu.

Tiếng hét lớn truyền ra, năm người dốc toàn lực.

Rất nhanh, đại trận rung lên một cái, trận đồ bay nhanh xoay tròn kia bỗng nhiên thoát khỏi vị trí đó, bay hướng lên trên, trong chớp mắt chìm vào trong bùn đất không nhìn thấy nữa.

Thấy cảnh này, tất cả năm cười đều mỉm cười, nhưng cũng nằm tê liệt trên mặt đất, mỗi người đều gầy thành da bọc xương, dường như không lâu nữa sẽ rời khỏi thế gian.

Đồng thời trong lúc đó, trong mật thất chất đầy thánh tinh kia, động tác Dương khai chợt ngừng lại, chân mày nhăn lại.

Hắn trong nháy mắt sinh ra lòng bất an.

Suy nghĩ trong đầu vẫn chưa kịp chuyển, bỗng nhiên từ dưới chân truyền đến một cỗ năng lượng dao động mãnh liệt, ngay sau đó một trận đồ lớn bắn ra từ phía dưới, trực tiếp bao trùm toàn gian mật thất, từng văn lộ trận pháp kia dường như hóa thành cây sắt kiên cố, biến mật thất này thành một cái lồng giam.

Dao động năng lượng cuồng bạo truyền ra từ bốn phía, hào quang chói mắt từ vô số thánh tinh phía dưới bắn ra, khiến lòng người cuốn theo cảm giác bất an.

Dương Khai dường như có phát giác, vung tay mạnh một cái, bay đi vô số thánh tinh, lộ ra một khối tinh thạch màu đỏ cao bằng nửa người được che giấu bởi đống thánh tinh. Thời khắc này, trong tinh thạch đỏ kia tản ra ánh sáng chói mắt, dao động năng lượng cuồng bạo kia cũng chính là truyền ra từ bên trong nó.

- Huyền Bạo Tinh! Khóe mắt Dương Khai lộ vẻ kinh hoàng, hiểu ra khẽ noi: - Thì ra là như vậy!

Lôi Đài Tông hao tốn hơn trăm triệu thánh tinh, bố trí ra một gian mật thất như vậy, khiến người khác mặc dù hiểu rõ trong đó có bẫy, cũng không thể không đi vào.

Là người đều có dục vọng tham lam!

Nhưng một khi đi vào chỗ này, liền trúng gian kế của Lôi Đài Tông.

Trận đồ trước không có gì sát thương, chỉ là tác dụng trói buộc mà thôi, vây mình ở chỗ này, còn chiêu sát thương chính lại là những Huyền Bạo Tinh giấu ở phía dưới thánh tinh!

Những thứ này cũng tính là vật quý hiếm, năng lượng bên trong cực kỳ không ổn định, hơi chạm vào sẽ bộc phát ra, tình huống bình thường không có tác dụng gì lớn, cũng bởi vì khan hiếm, vì vậy võ giả rất ít dùng nó.

Thật là vất vả cho Lôi Đài Tông, cũng không biết từ nơi nào tìm được một khối lớn như thế này, hơn nữa không chỉ là một khối này, dưới che giấu của thánh tinh kia, ít nhất có bốn năm chỗ đều lộ ra ánh sáng đỏ.

Năng lượng bạo động như vậy, cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh đích thân tới chỗ này, cũng không chắc chịu nổi, huống hồ là Dương Khai.

Lôi Đài Tông quả nhiên đánh giá cao mình!

Suy nghĩ trong đầu biến chuyển, ánh sáng đỏ càng thêm mãnh liệt, ngay sau đó, tiếng nổ tung cuồng bạo truyền ra, khiến trời đất đều rung lên, toàn gian mật thất không sót lại chút gì.

Cột sáng thông thiên màu đỏ phun ra từ trong lòng đất, chọc thẳng lên trời, sở chỉ huy tổng của Lôi Đài Tông cũng biến thành phế tích dưới bạo động mãnh liệt.

Làn sóng đánh vào bốn phía, nơi đi qua, cát bay đá chạy, trời trăng không ánh sáng.

Mấy chục người bên trong chiến hạm đều trợn mắt há hốc mồm, con ngươi run rẩy.

Dù là Diệp Tích Quân cũng thất sắc, cũng may lòng nàng cũng là cứng cỏi, nhìn thấy làn sóng kinh khủng kia đánh về chiến hạm, vội vàng kêu lên: - Mở toàn bộ phòng hộ!

Rất nhanh, bên ngoài chiến hạm có một màng phòng hộ bảo vệ.

Cuồng phong gào thét, làn sóng nổ tung nuốt tươi chiến hạm, lực đạo to lớn cuốn nó chuyển động, hung hăng ném về phía vách núi cạnh hẻm núi.

Trong chiến hạm, mỗi người đều đứng không vững, gương mặt kinh hãi như sắp chết, rối rít thúc giục thánh nguyên hộ thể, tế ra bí bảo bảo vệ.

Chương 1519: Bí mật của Tinh Đế Sơn

Trong mật thất dưới đất, một khe nứt không gian xuất hiện, dáng Dương Khai từ trong đó ngã ra, gương mặt vẫn còn sợ hãi.

Phương Bằng không phải không biết mình có thể xé rách không gian, nhưng hắn vẫn bố trí một bẫy thâm độc như vậy, một là e rằng hắn hiểu rõ, sở tổng chỉ huy của Lôi Đài Tông là không giữ được, và nó không là của mình nữa thì lợi dụng một phen.

Hai là có thể có suy nghĩ trông đợi vào chút may mắn, mong mình không kịp phản ứng, bỏ mạng trong bạo động của Huyền Bạo Tinh kia. Cũng không biết hắn nắm chắc mấy phần!

Dù sao đi nữa, quyết định này của Phương Bằng đều đã rơi vào khoảng không, một khắc trước khi Huyền Bạo Tinh nổ tung, Dương Khai đã rời khỏi trung tâm lốc xoáy đang nổ, theo phương hướng nguồn của trận đồ kia, xâm nhập xuống đất.

Đây là nơi vạn trượng trong lòng đất, bốn phía có ánh đèn lay động lờ mờ, ngổn ngang trên mặt đất, năm người đang nằm, hít vào nhiều, thở ra ít.

Dương Khai liếc mắt nhìn thấy bọn họ không lâu nữa sẽ rời khỏi nhân thế, không khỏi nhướng mày.

Xem ra, động tĩnh vừa rồi chính là năm người gây ra, đại tông môn hơn vạn năm, trong thời khắc nguy hiểm nhất, lại có người nguyện ý lưu lại cùng tông môn đồng sinh cộng tử, liều mạng của chính mình.

- Ngươi quả nhiên không chết, Phương Bằng nói không sai!

Thanh âm cực kỳ hư nhược truyền đến từ bên cạnh, Dương Khai đưa mắt nhìn lên, nhìn thấy lão giả mặt vàng thân hình da bọc xương nằm ở đó đang nhìn mình, đôi môi khô khốc run rẩy, trên mặt có chút không cam lòng và không thể tin được.

- Lực lượng không gian, danh bất hư truyền!

- Tiền bối quá khen!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, cất bước đi về phía trước, đến cách năm bước trước mặt hắn đứng nói:

- Biết rõ hành động nhỏ như vậy giết không chết ta. Phương Bằng lại nỡ bỏ lại năm người các ngươi ở lại chịu chết, thật là khí phách lớn!

Lão giả mặt vàng kia cười ha hả, thở hổn hển yếu ớt.

- Cũng không phải là hắn muốn chúng ta ở lại, là tự chúng ta lưu lại, tiểu tử đến lúc này còn muốn châm ngòi ly gián sao?

Trong mắt Dương Khai lóe lên một tia dị sắc, im lặng không lên tiếng.

Lão giả mặt vàng kia ho nhẹ một tiếng, tiếp tục nói:

- Năm người chúng ta thọ không bao lâu nữa, nếu có thể kéo ngươi chôn cùng, đương nhiên là lãi lớn, được lớn, coi như trước khi chết vì tông môn làm một chuyện cuối cùng, cho nên biết rõ hy vọng mong manh, cũng phải ra tay chiến một trận.

- Ngươi sắp chết rồi, còn nói nhiều như vậy làm gì.

Dương Khai hào hứng hỏi:

- Nói cho ta biết, Phương Bằng đi đâu rồi? Ta sẽ để các ngươi toàn thây!

- Khà khà, tiểu tử thật thẳng thắn, nếu gặp ngươi sớm hơn vài năm, nói không chừng lão phu sẽ nhìn ngươi bằng con mắt khác! Phương Bằng nói hắn nói

- Hắn nói cái gì?

- Hắn bảo ngươi đi Tinh Đế Sơn tìm hắn! Lão giả mặt vàng dường như là gắng gượng hơi thở cuối cùng của mình, vô cùng khó khăn nặn ra một câu, sau khi nói xong, không còn hơi thở nữa.

Bốn người khác khi Dương Khai cùng lão giả mặt vàng này nói chuyện với nhau cũng lần lượt qua đời. Chau mày nhìn thi thể năm người, Dương Khai chậm rãi lắc đầu, cũng không có ý nghĩ động vào bọn họ, đưa tay rạch phía trước một cái, không gian lập tức rách ra.

Trong Lôi Phong Hạp Cốc, chiến hạm trôi lơ lửng ở giữa không trung, cửa khoang hạm mở lớn, đám người Diệp Tích Quân đều đã vọt ra ngoài, mắt lo lắng nhìn phía trước.

Động tĩnh nổ tung đã ổn định xuống, nhưng phóng tấm mắt nhìn, Lôi Đài Tông vốn dĩ to lớn khí thế trước đây chỉ còn là một mảnh phế tích, trên khu đất kia, chỉ có mấy chục hố to sâu mấy chục trượng, chiếm diện tích có chu vi đến mấy chục dặm.

Không thấy bóng dáng Dương Khai! Lòng của mọi người đều lo lắng tột cùng. Năng lượng bạo động như vừa rồi, nếu như không có bảo vệ của chiến hạm, mọi người ở đây e rằng toàn bộ đều sẽ chết, đừng nói là Dương Khai đã xâm nhập vào trong đó.

Mỗi người đều vì hắn mà lo lắng, sợ rằng Dương Khai táng thân trong đó.

- Đang tìm ta? Một giọng nói đột ngột từ phía sau truyền đến, tất cả mọi người đều kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện Dương Khai không biết từ khi nào đã xuất hiện ở không xa phía sau mình, hoàn toàn không hao tổn gì đứng đó.

Vẻ mặt của mọi người cũng biến thành cực kỳ cổ quái, bọn họ hoàn toàn không phát hiện được sự xuất hiện của Dương Khai, dường như hắn từ trong không khí chui ra vậy. - Dương Khai ngươi không sao chứ? Tiền Thông vội vàng hỏi.

- Không sao, vào trong nói sau.

Dương Khai cất bước đi vào trong chiến hạm, quay đầu lại ra hiệu mọi người đi theo. Một lát sau, chiến hạm điều chỉnh phương hướng, lái ra khỏi Lôi Phong Hạp Cốc.

Bên trong chiến hạm, Dương Khai đem kết quả chuyến này đơn giản tường thuật một lần, mọi người nghe cũng không khỏi có chút thổn thức không ngừng.

- Năm người kia hẳn là thái thượng trưởng lão của Lôi Đài Tông, đều là có chút tuổi, e rằng là cao hơn ta và lão phí hai thế hệ!

Tiền Thông nhẹ giọng nói.

- Thật ra mỗi một thế lực lớn đều có tồn tại như vậy, Ảnh Nguyệt Điện ta cũng có mấy vị, nhưng nhóm bọn họ cũng không hỏi thế sự, bế quan thường niên mà thôi, nếu không có biến cố trọng đại gì, bọn họ sẽ không xuất quan, cho đến chết!

- Không tệ, năm người này có thể làm như vậy, dù là kẻ địch, cũng đáng kính đáng phục. Phí Chi Đồ ở bên cạnh khẽ gật đầu.

- Dù bọn họ đáng kính hay không đáng kính, giờ này Phương Bằng chạy thoát hướng về Tinh Đế Sơn, cũng là ta đỡ phải lãng phí thời gian đi tìm hắn.

Dương Khai hừ nhẹ nói, nếu là Phương Bằng từ đây mai danh ẩn tích, cũng thật là một chuyện phiền phức, nhưng hắn không chạy đến nơi nào tốt, lại chạy đến Tinh Đế Sơn, chính là ý Dương Khai muốn.

Mục tiêu kế tiếp của chiến hạm chính là Tinh Đế Sơn! Phương Bằng đoán chừng cũng nghĩ đến điểm này, nên mới đi đến đó chờ.

- Đại trưởng lão. Dương Khai ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Tích Quân.

- Chuyện cho tới bây giờ, ngươi có lẽ cũng không có gì che giấu nữa rồi, trước đây ta chưa từng hỏi qua chuyện của Tinh Đế Sơn, nhưng bây giờ, ta muốn biết, càng chi tiết càng tốt.

- Bổn cung cũng không có ý muốn che giấu, chỉ là tông chủ trước kia chưa từng hỏi qua. Diệp Tích Quân vén tóc rủ bên tai.

- Nếu tông chủ muốn biết, bổn cung đương nhiên biết thì sẽ nói, nói là nói hết.

- Tốt! Dương Khai gật đầu hài lòng.

- Này Dương Khai. Lão phu và lão Phí cần tránh đi chút không?
Tiền Thông dáng vẻ chần chừ, nghe ý Dương Khai cùng Diệp Tích Quân, dường như là muốn nói một chút bí mật của Tinh Đế Sơn, hắn dĩ nhiên là không tiện ở lại.

- Không cần, đều không phải là người ngoài. Dương Khai phất tay áo.

- Vậy được rồi. Tiền Thông cũng không kiên nhẫn nữa, cùng Dương Khai nhìn về phía Diệp Tích Quân, thể hiện dáng vẻ chú ý lắng nghe, đối với chuyện của Tinh Đế Sơn, hắn cũng vạn phần tò mò, dù sao thế lực này thần bí từ trước đến nay, nhưng lại là thế lực lớn nhất của U Ám Tinh không thể tranh cãi.

- Nên bắt đầu như thế nào nhỉ. Chân mày Diệp Tích Quân hơi nhíu lại, dường như là đang tìm từ sắp xếp, một hồi lâu mới tiếp tục nói:

- Giới bên ngoài đồn đại Tinh Đế Sơn có quan hệ với Đại Đế, thật ra đây không phải là tin đồn vô căn cứ mà quả thật là như thế! Thật sự tính ra, Tinh Đế Sơn thực sự là một nhánh di mạch của Thái Huyền Tông!

- Di mạch của Thái Huyền Tông? Dương Khai tròn mắt líu lưỡi.

- Không sai!

- Thái Huyền Tông? Tiền Thông nhướng mày.

- Đây là tông môn gì? Sao ta chưa từng nghe qua. Phí Chi Đồ cũng ở bên cạnh chầm chậm lắc đầu, tỏ vẻ chưa bao giờ nghe thấy.

Dương Khai toét miệng cười:

- Nơi mà Lăng Tiêu Tông ta chiếm cứ hiện tại, chính là di chỉ của Thái Huyền Tông, đó là tông môn thượng cổ, sớm đã biến mất từ mấy vạn năm rồi, hai vị đương nhiên chưa từng nghe qua.

- Thì ra là thế! Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ tỏ vẻ đã hiểu.

- Đại trưởng lão nói tiếp. Dương Khai ra hiệu nói.

- Thái Huyền Tông là nơi Đại Đế năm đó từng dừng chân lại, cũng là một tay Đại Đế gây dựng lên. Nhưng thành cũng là do Đại Đế, bại cũng là do Đại Đế, cường địch của Đại Đế một ngày bỗng nhiên tới chơi, hai người một lời không hợp, vung tay chiến đấu một trận lớn, kết quả cường địch tuy bị diệt, Đại Đế cũng rơi vào trong giấc ngủ say dài, mà nơi Thái Huyền Tông cũng trở thành Lưu Viêm Sa Địa, những chuyện này, tông chủ cũng đều biết.

- Ừ, có nghe qua. Dương Khai khẽ gật đầu. Thần sắc hắn bình thản, đối với những tin tức này hắn quả thật sớm đã biết, đương nhiên sẽ không kinh ngạc.

Nhưng hai người Tiền Thông và Phí Chi Đồ ở bên cạnh con ngươi như muốn lồi ra ngoài, thở hổn hển, gương mặt vẻ kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi. Lời Diệp Tích Quân tuy rằng nói chỉ mấy câu, nhưng bọn họ lại chợt biết được những tin tức khó có được.

Tinh Không Đại Đế nổi tiếng bản lĩnh thông thiên, lại còn có kẻ địch có thể địch nổi Đại Đế! Đánh một trận, cường địch mặc dù bị giết chết, nhưng Đại Đế dáng vẻ dường như cũng bị thương không nhẹ. Kẻ địch này chẳng lẽ cũng cùng tu vi cảnh giới với Đại Đế? Đây là chuyện khiếp người cỡ nào.

Hai người chỉ đánh một trận, trên U Ám Tinh liền xuất hiện một Lưu Viêm Sa Địa Hơn nữa, nghe ý trong lời nói của Diệp Tích Quân, Đại Đế dường như còn sống, chỉ là rơi vào trong giấc ngủ say!

Là một truyền thuyết, uy danh Tinh Không Đại Đế lớn mạnh trong lòng mỗi người là không thể tranh cãi, truyền thuyết Đại Đế có thể hái sao gọi nguyệt, Đại Đế có thể dễ dàng hủy diệt một hành tinh tu luyện, Đại Đế có thể trong một ngày đi hết cả Tinh Vực.

Truyền thuyết về Đại Đế quả thực rất nhiều, đều là những điều không thể tưởng tượng được, Tiền Thông và Phí Chi Đồ mặc dù luôn kính ngưỡng Đại Đế, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến tồn tại lớn mạnh như vậy vẫn sống trên nhân thế.

Thời khắc này vừa nghe thấy bí mật như vậy, trong lòng khiếp sợ tột đỉnh, rất lâu không thể hồi phục tinh thần. Lời nói cũng là Diệp Tích Quân nói ra, bọn họ mới tin, nếu là người khác nói ra, bọn họ e là sẽ bĩu môi xem thường.

- Nhưng dù cuộc chiến đấu kia thắng thua thế nào, Thái Huyền Tông lại là bị phá gần hết, tổn thất nghiêm trọng, người sống sót chỉ lác đác, mà cuối cùng người còn sống sót, chỉ có thể đi đến chỗ khác, bọn họ chính là người sáng lập ra Tinh Đế Sơn! Giọng Diệp Tích Quân truyền đến, kéo tinh thần Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ trở lại.

- Trong Tinh Đế Sơn có một bức họa, là bức họa Đại Đế, cho nên bổn cung ngày đó mới

Diệp Tích Quân muốn nói lại thôi, cũng không nói hết lời.

Dương Khai biết nàng muốn nói cái gì.

Diệp Tích Quân sở dĩ khi gặp Dương Viêm lần đầu, liền chân thành đối với nàng như vậy, đã nhận ra nàng là Đại Đế, chính vì nguyên nhân bức họa thượng cổ truyền tự kia. Diệp Tích Quân mấy trăm năm qua, vô số lần gần gũi với thần vận của Đại Đế.

- Nguyên tắc giới luật của Tinh Đế Sơn cổ xưa, tồn tại của Tinh Đế Sơn chỉ vì Đại Đế, Đại Đế rồi sẽ có một ngày lại thức tỉnh, đến lúc đó, Tinh Đế Sơn sẽ trở thành cánh tay trái phải của Đại Đế!

Mấy vạn năm trở lại đây, mỗi một người trưởng đà của Tinh Đế Sơn đều kiên trì như vậy, chưa bao giờ quan tâm thị phi bên ngoài, không nhúng tay vào ân oán giới bên ngoài, chỉ muốn chờ ngày Đại Đế thức tỉnh, bổn cung chấp chưởng Tinh Đế Sơn mấy trăm năm, cũng là lo liệu lý niệm này.

Chương 1520: Kế hoạch của Diệp Tích Quân.

- Nhưng qua thời gian quá lâu, những lời đồn về Đại Đế càng ngày càng mờ nhạt, càng ngày càng mờ ảo, chẳng những người bên ngoài hoài nghi Đại Đế có thật sự tồn tại hay không, ngay cả bên trong Tinh Đế Sơn cũng có người lên tiếng như vậy, những người này không thừa nhận Đại Đế tồn tại, muốn phá vỡ giới huấn này, muốn xưng bá U Ám Tinh! Trăm năm trước, bổn cung bị gian nhân hãm hại, cuối cùng không thể không rời xa Tinh Đế Sơn, ẩn cư không ra!

- Là người kia không cam chịu cô đơn, mưu quyền soán vị đúng không? Dương Khai cười lạnh không ngừng. Tuy rằng Diệp Tích Quân không có nói quá rõ, nhưng Dương Khai cũng không phải kẻ ngu dốt, rất nhanh liền hiểu rõ vấn đề quanh co trong đó.

- Không sai! Hơn nữa xem theo phản ứng của Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông lần này, quả thật hắn làm không tệ, dĩ nhiên đã âm thầm thu phục Khúc Tranh và Phương Bằng, để hai người phục vụ cho hắn, cũng không biết rốt cuộc hắn hứa hẹn cho hai người này chỗ tốt gì! Diệp Tích Quân khẽ gật gật đầu.

- Không tránh được! Dương Khai nhíu nhíu mày.

Lại nói tiếp, lần đầu tiên lúc hắn nghe được lời đồn về Tinh Không Đại Đế, cũng không để bụng, dù sao mỗi một địa phương đều có truyền thuyết, mà những truyền thuyết đó, đa số đều là người rỗi rãnh đến nhàm chán, thuận miệng bịa đặt ra, không hề có chứng cứ.

Trước kia hắn nghĩ Đại Đế chính là như vậy, căn bản không phải tồn tại thực sự.

Nhưng sau đó, theo chuyện tiếp xúc càng ngày càng nhiều, biết càng ngày càng thấu triệt, hắn cũng không thể không tin: thực sự có kỳ nhân Đại Đế này, không phải chỉ là một truyền thuyết, cũng không phải bịa đặt, thẳng đến khi ký ức của Dương Viêm sống lại.

Chẳng những là hắn, trong Tinh Vực có vô số người đều nghĩ như vậy.

Tinh Đế Sơn mặc dù là di mạch của Thái Huyền Tông, nhưng qua mấy vạn năm nay, ước nguyện lúc ban đầu sáng lập sớm đã phai nhạt đi.

Có thực lực xưng bá U Ám Tinh, lại một mực yên lặng phát triển, thậm chí cho đến già đến chết đều không có người biết được sự tồn tại của mình... điều này đối với Diệp Tích Quân có lẽ không coi vào đâu, nhưng với những người có hùng tâm tráng chí kia, thì chính là một loại đau khổ.

Thế nhưng Tinh Đế Sơn giới luật sâm nghiêm, phàm là có người làm trái với tổ huấn, nhất định giết không tha.

Muốn phá vỡ giới luật, nhất định phải nắm được quyền to trong tay.

Cuối cùng có một ngày, Diệp Tích Quân bị đuổi đi.

- Ta nhớ, mấy năm trước ngài đã từng trúng độc, lúc đó còn là Cát Thất mang Tinh Đế Lệnh đi tới Thiên Vận Thành cầu xin lấy giải độc đan... Dương Khai như có điều suy nghĩ nhìn Diệp Tích Quân hỏi.

- Ừm! Chính là người đó gây nên! Diệp Tích Quân gật đầu nói: - Vị trí của hắn dù sao danh không chánh ngôn không thuận, cho nên bổn cung còn một ngày, là một ngày hắn lo lắng đề phòng. Hắn hao tốn trăm năm tìm ra chỗ ta ẩn cư, âm thầm hạ độc, nhưng thật ra làm khó hắn. Cũng may mắn tông chủ có lương đan, nếu không bổn cung mặc dù không chết, tu vi cũng nhất định giảm nhiều. Lần này tới đây, bổn cung thật muốn tính toán khoản nợ này với hắn thật tốt!

- Có cừu báo cừu, là phải! Dương Khai toét miệng cười.

Diệp Tích Quân vén tóc rũ bên tai, ung dung nói: - Thật ra, bổn cung còn ở vị trí đó hay không cũng không sao, chỉ là người kia giờ này đã chối bỏ liệt tổ liệt tông của Tinh Đế Sơn chính là phản bội Đại Đế, là không thể tha thứ. Bổn cung dĩ nhiên phải thay tổ tiên thanh lý môn hộ!

Trong tiếng quát chói tai, trong đôi mắt xinh đẹp của Diệp Tích Quân hiện rõ sát khí.

Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ ở một bên không khỏi rùng mình một cái.

- Tinh Đế Sơn đại khái có bao nhiêu cao thủ? Dương Khai lên tiếng hỏi thăm.

Diệp Tích Quân khẽ cười nói: - Thật ra cho tới nay, nhân số Tinh Đế Sơn cũng không nhiều, mặc dù chiếm cứ địa phương tốt nhất trên U Ám Tinh, nhưng nhân số mỗi một đời cộng hết lại đều không hơn 300. Thời điểm bổn cung chấp chưởng Tinh Đế Sơn, nhân số còn ít hơn, chỉ có ít ỏi 200 người mà thôi, hiện tại có lẽ cũng là nhân số này thôi!

- 200! Dương Khai cùng mấy người Tiền Thông trố mắt líu lưỡi, con số này rất ít, thật là ngoài dự đoán của mọi người. Mọi người đều biết người trong Tinh Đế Sơn không nhiều lắm, nhưng chẳng ai nghĩ tới lại ít đến mức như vậy.

Thế lực như vậy, mà cũng có thể ngự trên kim tự tháp đỉnh cao nhất của các thế lực U Ám Tinh sao?

- Tông chủ không nên coi thường 200 người này, trong 200 người này, có ít nhất 80% là Phản Hư Cảnh, tam tầng cảnh chỉ sợ có hơn 50 người. Hơn nữa, Tinh Đế Sơn còn có vài kiện bí bảo cấp Hư Vương, cũng có Đế Bảo! Có thể phát huy chiến lực không thể coi thường! Diệp Tích Quân trầm giọng dặn dò.

- Đế Bảo... Dương Khai híp mắt lại: - Là nói Tịch Diệt Lôi Châu kia sao?

- Không sai! Tịch Diệt Lôi Châu là một trong số đó, bất quá Tịch Diệt Lôi Châu uy lực tuy mạnh, nhưng tông chủ nếu trước đây đã tiếp nhận một kích, nói vậy lần này đối mặt lần nữa hẳn không phải là việc khó gì, chỉ cần có thể tránh khỏi một kích, Đế Bảo liền không có tác dụng gì lớn!

- Ừm! Người sử dụng Đế Bảo thực lực không đủ, Đế Bảo cũng không phát huy ra tác dụng quá lớn! Dương Khai khịt mũi một tiếng, nói.

Lần trước bị thua thiệt vì không biết nhiều về Tịch Diệt Lôi Châu, cho nên mới suýt nữa bị chịu thiệt, giờ này nếu như đối mặt lại, hẳn mình có thể ung dung ứng phó.

Bất quá tuy rằng mình không sao, nhưng chiến hạm không biết có thể cản được một kích của Tịch Diệt Lôi Châu hay không, Dương Khai có phần lo lắng.

- Trừ Tịch Diệt Lôi Châu ra, còn phải cẩn thận hai kiện bí bảo cấp Hư Vương khác. Tinh Đế Sơn vốn có ba kiện bí bảo cấp Hư Vương, tuy nhiên Thực Cốt Ly Hỏa Đăng năm đó bị bổn cung mang ra ngoài, vẫn còn lại hai thứ...

Một thế lực mà nắm trong tay ba kiện bí bảo cấp Hư Vương, trên U Ám Tinh là chuyện khó tin, như Lôi Đài Tông, Chiến Thiên Minh, cũng chỉ có một kiện dùng làm bảo vật trấn tông, không thể tùy tiện sử dụng.

Nhưng hiên nay bí bảo cấp Hư Vương của Chiến Thiên Minh kia, lại bị Dương Khai lục soát chiếm được trở thành chiến lợi phẩm của hắn.

Kế tiếp, Diệp Tích Quân miêu tả cặn kẽ một phen về uy năng cùng hình dáng hai kiện bí bảo cấp Hư Vương của Tinh Đế Sơn, dặn dò Dương Khai cẩn thận một chút.

Dương Khai lắng nghe rất nghiêm túc.

Tổng thể xem ra, thực lực của Tinh Đế Sơn hơn xa Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông không phải một chút nửa điểm. Tuy rằng nhân số rất ít, nhưng lại có rất nhiều võ giả đỉnh cao, chỉ riêng Phản Hư tam tầng cảnh đã có 50 người. Một thế lực như vậy, quả thật đủ xưng bá ở U Ám Tinh, quét ngang bất kỳ một tông môn nào đều không thành vấn đề.

Nhìn ra vẻ lo lắng của hắn, Diệp Tích Quân mỉm cười nói: - Tông chủ thật ra không cần quá mức sầu lo. Tuy rằng người kia nắm trong tay Tinh Đế Sơn hơn trăm năm, nhưng phong cách hành sự của hắn không hợp với ý nguyện của Tinh Đế Sơn, chưa chắc có thể phục chúng. Huống chi, địa vị của hắn danh không chánh ngôn không thuận, cho dù những năm gần đây lôi kéo một số người, nhưng bổn cung không hẳn không có người ủng hộ!

Dương Khai trong mắt sáng ngời, nhìn nàng đầy ý vui mừng.

- Năm đó ở Tinh Đế Sơn, có rất nhiều người nhận được ân huệ của bổn cung, ắt sẽ không ra mặt đối phó với bổn cung. Hơn nữa, trăm năm qua, bọn họ đều nghĩ rằng bổn cung đã chết, cho nên mới thầm chấp nhận địa vị của người kia, nhưng giờ này... Không dối gạt tông chủ, mấy năm trước ngày bổn cung xuất quan, bổn cung đã âm thầm liên lạc với một số người, đều muốn bổn cung trở về Tinh Đế Sơn, chỉ là bổn cung không có đáp ứng mà thôi.

- Còn có chuyện như vậy à? Dương Khai cau chân mày hỏi.

- Chuyện cho tới bây giờ, bổn cung cũng không có gì phải giấu! Diệp Tích Quân mỉm cười: - Bổn cung từ nhỏ đã được sư tôn dạy thông suốt quan niệm Đại Đế tối thượng, hiện nay nếu có thể hầu hạ bên cạnh Đại Đế, tự nhiên không cần quay trở về Tinh Đế Sơn đi tranh giành một cái hư danh. Nhưng tông chủ đã có ý ra tay đối phó Tinh Đế Sơn, thì đương nhiên bổn cung phải dùng hết một phần lực lượng nhỏ bé!

- Như thế rất tốt! Dương Khai rất vui mừng nói. Vốn hắn còn đang dự tính, có nên làm y như trước hay không, là dựa vào chiến hạm cường đại, trực tiếp quét sạch Tinh Đế Sơn, nhưng trong lòng lại không nắm chắc lắm, cho nên rất phân vân, giờ này nghe Diệp Tích Quân nói như thế, không khỏi rất vui mừng.

- Cho nên bổn cung muốn xin tông chủ cho ta mấy ngày, để ta đi trước tới Tinh Đế Sơn chu toàn một phen. Người ở đó, không phải ai cũng muốn là địch với tông chủ!

- Ngài tự làm chủ đi, ta chờ tin tức tốt của ngài! Dương Khai lên tiếng đáp ứng ngay.

- Tốt! Vậy bản cung đi trước một bước, tông chủ từ từ đi sau là được! Diệp Tích Quân cũng là người sảng khoái, sau khi thương nghị thỏa đáng, lập tức liền chuẩn bị đi trước tới Tinh Đế Sơn.

Một lát sau, từ bên trong chiến hạm bắn ra một luồng sáng, bay thẳng tới hướng Tinh Đế Sơn.

Đợi Diệp Tích Quân đi rồi, chiến hạm giảm chậm tốc độ, không nhanh không chậm bay ở phía sau.

Nếu đã muốn đợi Diệp Tích Quân xử lý thỏa đáng bên kia, dĩ nhiên Dương Khai sẽ không nóng nảy chạy đi, liền dứt khoát bế quan tu luyện.

Giờ này hắn phải xử lý các thứ nhiều lắm, lần trước từ trong Đế Uyển chiếm được chỗ tốt còn chưa có hoàn toàn tiêu hóa, bất luận là tìm hiểu Đan Đạo Chân Giải hay là bí thuật Kim Huyết Ti, cũng cần tốn rất nhiều thời gian, không phải chỉ một lần là xong.

Hơn nữa, Sinh Mệnh Quỳnh Tương các thứ, Dương Khai cũng cần mỗi ngày uống vào, tích góp Kim huyết thuần khiết trong cơ thể, để đợi một ngày kia, có thể chuyển đổi huyết dịch toàn thân trở thành Kim huyết.

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm cũng cần tu luyện.

Từng chuyện, từng món, cũng làm cho Dương Khai bận rộn bể đầu sứt trán, giờ này có được chút thời gian nhàn rỗi, tự nhiên sẽ không lãng phí.

Ở trong Lạc Đế Sơn, bởi vì hấp thu một lượng lớn linh khí tinh khiết, dẫn tới tu vi bản thân đã đến Phản Hư nhất tầng cảnh đỉnh phong, tùy thời đều có thể đột phá.

Dương Khai không dám đột phá quá thường xuyên, như vậy sẽ làm cho căn cơ bản thân bất ổn, cho nên hắn một mực áp chế, cũng không có tích lũy thánh nguyên bản thân, chỉ lo tìm hiểu các loại bí thuật, hấp thu kiến thức luyện đan.

Cứ như vậy, dưới tình huống không đột phá cảnh giới, nhưng lại có thể tăng cường thực lực bản thân.

Trong phòng riêng, Dương Khai ngồi xếp bằng, lấy ra năm loại chí bảo ngũ hành Thái Dương Chân Tinh các thứ, bày ra linh trận, một mặt hấp thu năng lượng tinh thuần trong các chí bảo ngũ hành, rèn luyện thân thể, tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, một mặt trong thức hải huyễn hóa ra linh thể thần hồn, tìm hiểu về Đan Đạo Chân Giải.

Tuy phân tâm hai việc, nhưng Dương Khai không cảm thấy phiền toái chút nào, ngược lại hiệu suất cực cao.

Thời gian chậm rãi trôi qua, qua mười mấy ngày, dường như cũng chỉ trong nháy mắt.

Đang lúc Dương Khai đắm chìm trong quá trình tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm và tìm hiểu Đan Đạo Chân Giải, bỗng nhiên nhận ra có người đang dùng thần niệm gọi mình.

Trong lòng vừa động, tâm thần liền vội vàng chui ra, thu hồi chí bảo ngũ hành đi ra ngoài phòng.

Trong đại sảnh trong chiến hạm, các cường giả tụ tập.

Diệp Tích Quân cũng đã quay về, chỉ có điều bầu không khí hơi có vẻ quỷ dị. Lúc này trong đại sảnh chẳng những có đám người Tiền Thông, còn có thêm mấy gương mặt xa lạ.

Một là mỹ phụ thần sắc trang nghiêm trang trọng, đoan trang quý phái; bên trái mỹ phụ là một trung niên nho sĩ, thoạt nhìn hào hoa phong nhã; còn một bên là một lão nhân, thân hình gầy ốm nhưng tinh thần quắc thước.

Ba người đều là cường giả đỉnh cao Phản Hư tam tầng cảnh, hơn nữa xem theo dao động thánh nguyên phát ra từ trên thân ba người, dường như mạnh hơn mấy phần so với Phản Hư Cảnh bình thường.

Ngay cả Tiền Thông ánh mắt nhìn về phía ba người bọn họ, cũng không khỏi lộ ra ý kiêng kỵ...

Chương 1521: Có khách tới.

Lúc Dương Khai đi vào đại sảnh, ba người này đồng loạt đưa mắt nhìn lại, mang một ý xét đoán.

Mặc dù không có cố ý phóng ra lực lượng gì, nhưng trên thân ba người tự nhiên mà vậy phát ra khí thế không yếu, nếu là Phản Hư Cảnh bình thường đến chỗ này, chỉ sợ là muốn bước đi cũng khó.

Dương Khai bước chân cũng chỉ hơi dừng lại một chút, tuy nhiên rất nhanh liền sắc mặt tự nhiên như thường cất bước đi vào, xem áp lực vô hình kia như gió mát thổi vào mặt.

Sâu trong mắt ba người đều lóe lên vẻ ngạc nhiên, chậc chậc lấy làm kỳ.

Lần này bọn họ đi theo Diệp Tích Quân tới đây, chính là muốn nhìn thử xem rốt cuộc là ai, mà có bản lãnh để Diệp Tích Quân làm việc cho hắn. Thời khắc này vừa thấy, lập tức biết Dương Khai này không tầm thường.

"Tiểu tử xem như có tài năng có thể bồi dưỡng", ba người thầm nghĩ trong lòng. Nhưng chỉ dựa vào điểm này, còn chưa đủ để làm cho bọn họ thành tâm phục tùng, người trẻ tuổi có tư chất có tài năng, nhưng có thể trưởng thành mới xem như có bản lãnh.

Dương Khai thì lại nghi hoặc nhìn lướt qua Diệp Tích Quân một cái, trong lòng không biết ba người này tới đây làm gì.

Bất quá Dương Khai có thể đoán được bọn họ là đến từ nơi nào.

Nếu có thể cùng đến với Diệp Tích Quân, xem ra chuyện kia rất có triển vọng.

- Đều ngồi đi! Dương Khai mỉm cười, đi thẳng lên vị trí chủ tọa, ngồi xuống, lúc này mới ung dung ôm quyền hướng về phía ba vị kia: - Tiểu tử Dương Khai, ra mắt ba vị tiền bối, không biết ba vị tiền bối xưng hô như thế nào?

- Lão phu Dương Tu Trúc!

- Thiếp Lâm Ngọc Nhiêu!

- Tại hạ Sở Hàn Y!

Ba người tự giới thiệu.

- Ba người họ đều là trụ cột nồng cốt trong môn, ở trong môn cũng giao tế rất rộng rãi!

Diệp Tích Quân ở một bên chen lời nói.

Dương Khai trong mắt sáng ngời, vẻ tươi cười càng thêm rạng rỡ.

Giao tế thật rộng rãi, điều này cũng có nghĩa chỉ cần mình lôi kéo ba người họ, thì chẳng khác nào lôi kéo rất nhiều cường giả Tinh Đế Sơn. Lời nói của Diệp Tích Quân chứa thâm ý sâu sắc a, trong lòng Dương Khai sáng như tuyết.

- Vị Dương tiền bối này lại cùng họ với tiểu tử, trách không được mặc dù tiểu tử lần đầu gặp mặt tiền bối, lại cảm thấy rất thân thiết, giống như trưởng bối nhà mình... ngày sau còn xin tiền bối chiếu cố nhiều hơn! Dương Khai đầy mặt tươi cười.

Dương Tu Trúc cũng không có phụ họa ý của hắn chút nào; ngay cả mỹ phụ Lâm Ngọc Nhiêu cùng trung niên nho sĩ Sở Hàn Y kia cũng đều một mặt trang nghiêm trang trọng nhìn hắn.

Dương Khai vô cùng lúng túng.

Trong lòng biết ba người này có lẽ không phải bằng vào khua môi múa mép là có thể lôi kéo, liền thu lại phần tâm tư này, thần sắc nghiêm lại, mở miệng nói:

- Ba vị tiền bối nếu đã cùng với đại trưởng lão tới đây, như vậy nhất định cũng biết kế tiếp bổn tông chủ sẽ làm gì, không biết trong lòng ba vị tiền bối nghĩ như thế nào?

- Chuyện Dương tông chủ kế tiếp muốn làm, ba người lão phu đã nghe môn chủ nói qua, nhưng lời nói không khách sáo: Dương tông chủ tuy có chiến hạm mạnh mẽ, cũng chưa chắc có thể đánh hạ bổn môn. Vả lại không biết Dương tông chủ định làm thế nào phòng bị một kích của Tịch Diệt Lôi Châu? Dương Tu Trúc trầm giọng hỏi.

- Có lẽ không phòng bị được!

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Lão già này tuy rằng thái độ không tính là có ý tốt, nhưng ánh mắt thật ra vô cùng sắc bén, nói ra cũng là một câu nói sâu sắc.

Một kích của Tịch Diệt Lôi Châu chính là điều Dương Khai lo lắng, mặc dù mình có chút nắm chắc có thể tránh né, nhưng chiến hạm thì không được. Chiến hạm thể tích quá lớn, một khi bị Tịch Diệt Lôi Châu đánh trúng, rất có thể sẽ tạo thành tổn thất khó có thể tưởng tượng.

Có khả năng sẽ bị phá hủy ngay.

Chỗ dựa lớn nhất trong một trận chiến với Chiến Thiên Minh này, đến Tinh Đế Sơn đã không có đất dụng võ.
Trừ phi bức bách Tinh Đế Sơn dùng hết uy năng của Tịch Diệt Lôi Châu, nếu không chiến hạm căn bản không thể đi vào Tinh Đế Sơn.

- Nếu không phòng bị được, vậy Dương tông chủ nghĩ rằng với lực lượng của các người là có thể đánh hạ bổn môn ư? Bổn môn đứng sừng sững trên U Ám Tinh mấy vạn năm không ngã, cũng không phải dễ đối phó như vậy... Dương tông chủ có phải quá coi thường bổn môn hay không? Dương Tu Trúc hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên không coi trọng bản lãnh của Dương Khai.

- Ha Ha... Dương Khai không cảm thấy khó xử chút nào, ngược lại cười một tiếng, thân thiết nhu hòa nói: - Tiền bối thích nói thẳng thắn, vậy chúng ta cũng nói trắng ra: Bổn tông chủ mới vừa nghe tiền bối xưng hô đại trưởng lão là môn chủ, nhưng theo ta biết, giờ này môn chủ Tinh Đế Sơn lại do người khác nắm giữ, xem ra ở trong lòng các vị tiền bối, đại trưởng lão của bổn tông mới là cái đích mà mọi người cùng hướng tới a!

Dương Tu Trúc sảng khoái gật đầu:

- Không sai! Từ trăm năm trước, sau khi tặc tử kia tiếp nhận chức môn chủ, liền chèn ép người đối lập, nhưng có người không thuận theo đều bị nhằm vào. Ba người lão phu những năm này cũng không thoải mái, ngay cả vật tư tu luyện của mỗi người, cũng đều tự mình đi ra ngoài tìm kiếm, trì hoãn rất nhiều thời gian tu luyện. Trước kia nghĩ rằng môn chủ sớm đã bỏ mình, thì cũng thôi đi! Giờ này nếu biết môn chủ vẫn còn sống, đương nhiên chúng ta là muốn làm như Thiên Lôi với môn chủ sai đâu đánh đó!

- Lòng trung thành thật đáng khen! Tiểu tử bội phục sâu sắc đối với ba vị tiền bối! Dương Khai nghiêm nghị nói.

- Lời đầu môi thì không cần nói. Đám ba người lão phu sở dĩ đến đây, là bởi vì môn chủ, không hề can hệ với tông chủ. Lời cần nói nói trước, cho dù tông chủ thuyết phục được ba người lão phu, chúng ta cũng sẽ không trực tiếp ra tay tương trợ. Dù sao người bên kia không quản phẩm hạnh như thế nào, đều là đồng môn, đám người lão phu không động can qua đã lâu, không muốn lại lây dính máu tươi, nhất là máu của đồng môn!

Lâm Ngọc Nhiêu cùng Sở Hàn Y cũng ở một bên gật đầu phụ họa.

- Vậy các vị tới đây làm gì? Dương Khai ngạc nhiên nói, vẻ mặt không vui.

- Nếu như Dương tông chủ có thể thuyết phục ba người lão phu, thì nhìn ở mặt mũi môn chủ, chuyện lần này chúng ta có thể giúp tông chủ trong phạm vi khả năng cho phép mà thôi!

- Khả năng cho phép? Dương Khai chau mày hỏi lại.

- Nói thí dụ như... thuyết phục một số đồng môn, không là địch với tông chủ!

- Bao nhiêu? Dương Khai nhướn mày hỏi.

- Một nửa là có!

"Ngược lại cũng không tệ..." Dương Khai trầm ngâm, nếu như có một nửa người không là địch với mình, thế cục thật ra lạc quan hơn rất nhiều. Hơn nữa, có một nửa người này làm kềm chế, nói vậy những người còn lại cũng không dám tùy tiện ra tay.

- Các vị đồng môn từ nhỏ đã lớn lên trong Tinh Đế Sơn, tình thân giữa nhau như tay chân, phần lớn người kiên trì ý nguyện giống như môn chủ, còn chân chính nổi lên dị tâm, cũng chỉ là số ít mà thôi, cho nên nếu có đám người lão phu tương trợ, cộng thêm với uy tín của môn chủ ngày xưa, chuyện của Dương tông chủ lần này không hẳn không có hy vọng thành công! Dương Tu Trúc nói tiếp.

- Ừm! Cũng có chút đạo lý! Vậy ta phải làm thế nào mới có thể thuyết phục các vị? Dương Khai nhìn về ba người hỏi.

- Chuyện này phải hỏi chính Dương tông chủ! Mỹ phụ Lâm Ngọc Nhiêu hé miệng cười, nói. - Hiểu rõ! Dương Khai khẽ gật gật đầu, cau mày trầm ngâm.

Xem từ miêu tả của Diệp Tích Quân trước đó, cùng với tiếp xúc lần này, rất nhiều người trong Tinh Đế Sơn đều ẩn mình không tranh chấp với thế tục, bọn họ từ nhỏ đã sinh sống trên Tinh Đế Sơn, hiếm khi tiếp xúc với ngoại giới, bởi vì ảnh hưởng được thấm nhuần ý nguyện và hoàn cảnh lớn lên, như vậy không có bao nhiêu người có lòng ham muốn.

Cho nên muốn đánh động bọn họ, tài phú đại khái là không có tác dụng, cần phải tìm được sở thích của họ.

Hơn nữa, đề nghị của mình còn không thể nguy hại đến những người Tinh Đế Sơn khác mới được, nếu không nhất định sẽ dẫn tới bọn họ phản cảm.

Suy tư một lát, trên mặt Dương Khai lộ ra vẻ tươi cười, trong mắt đầy tự tin.

Nhận ra thần thái biến hóa của hắn, mấy người Dương Tu Trúc không khỏi nhíu mày, không biết rốt cuộc Dương Khai nghĩ tới điều gì, lập tức chuyên chú nhìn vào hắn.

- Ba vị nếu đã là cường giả Phản Hư Cảnh đỉnh phong, như vậy không nghĩ tiến hơn một bước trên võ đạo sao? Dương Khai cười tủm tỉm nhìn ba người hỏi.

- Tiến hơn một bước!

Mấy người Dương Tu Trúc đều hơi đổi sắc mặt, kinh ngạc nhìn Dương Khai, khẩn thiết hỏi: - Tông chủ có biện pháp?

Không có võ giả nào không muốn tăng cấp trên võ đạo, nếu lựa chọn con đường này, vậy thì phải không ngừng đi tới, đạt tới cảnh giới cao hơn. Không có người nào cam nguyện dừng lại bước chân mình tại chỗ.

- Ha Ha... Tiểu tử tự nhiên không có bản lãnh lớn như vậy, phá vỡ trói buộc của pháp tắc thiên địa trên U Ám Tinh này, nhưng ba vị tiền bối cũng nhìn thấy, tiểu tử có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương. Không dối gạt ba vị đợi chuyện lần này kết thúc, tiểu tử sẽ chuẩn bị một chuyến đi xa! Dương Khai không nhanh không chậm nói.

- Đi xa? Mấy người Dương Tu Trúc trong mắt sáng ngời, lập tức hiểu rõ, gương mặt mong đợi nói: - Tông chủ là nói...

- Không sai! Nếu pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh có trói buộc, như vậy rời khỏi nơi này không phải là được sao? Cũng không phải là tiểu tử cuồng vọng, ta cảm thấy với phẩm chất của chiến hạm cấp Hư Vương mà nói, đi xa một chuyến hoàn toàn không thành vấn đề! Ừm! Trước đây ta còn mời Tiền trưởng lão cùng Phí thành chủ của Ảnh Nguyệt Điện, còn có người của Càn Thiên Tông, ba vị tiền bối nếu có ý, có thể cùng đi!

Mấy người Dương Tu Trúc lập tức đều lộ vẻ kích động, dường như lập tức muốn đáp ứng ngay.

Thành! Dương Khai toét miệng cười.

Bất quá rất nhanh, hắn phát hiện có điều không ổn, tâm tình của ba người Dương Tu Trúc nhưng lại với tốc độ cực nhanh ổn định bình thường, âm thầm nhíu mày, hơn nữa bộ dáng còn có chút áy náy.

- Đề nghị này, chẳng lẽ ba vị còn không hài lòng? Dương Khai trầm giọng hỏi.

Dương Tu Trúc nhìn hắn một cái, lắc đầu cười khổ nói: - Dương tông chủ nói đùa, chuyện tốt như vậy, không có võ giả Phản Hư tam tầng cảnh nào sẽ cự tuyệt, với ba người lão phu tự nhiên cũng có hấp dẫn khó có thể tưởng tượng... nhưng... nếu như đám người lão phu thật vì điều kiện này mà đáp ứng yêu cầu của Dương tông chủ, thì bọn ta chính là tội nhân bán tông cầu vinh, còn xin Dương tông chủ tha thứ, chúng ta không thể đáp ứng đề nghị này để trợ giúp tông chủ được!

"Con bà nó, đúng là bảo thủ mà!" Dương Khai mắng to trong lòng.

Đã đến nước này, lão già này lại còn suy tính cho những đồng môn khác, từ mức độ nào đó, thật ra Dương Khai rất kính nể thái độ làm người của lão, nhưng xem từ lợi ích và mục đích của mình, lão già này đúng là có chút không thể nói lý.

Cũng may mình chuẩn bị đề nghị, không chỉ có một.

Hít sâu một hơi, Dương Khai trầm giọng nói: - Trước nghe đại trưởng lão nói, Tinh Đế Sơn là một chi di mạch của Thái Huyền Tông! Ta cũng không gạt ba vị, giờ này ví trí của Lăng Tiêu Tông ta chính là di chỉ Thái Huyền Tông!

Nghe vậy, Dương Tu Trúc há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ thở dài một hơi nặng nề.

Chính mình không có bản lãnh thu hồi cơ nghiệp của tổ tông, giờ này bị người bên ngoài chiếm cứ, đương nhiên lão không có gì để nói, càng không có lập trường đi chỉ trích Dương Khai cái gì.

- Dương tông chủ nói ra điều này là có ý gì? Sở Hàn Y nhíu mày hỏi.

- Nếu như ta nói, sau khi chuyện thành công, có thể cho tất cả người Tinh Đế Sơn trở về Thái Huyền Tông thì sao?

Dương Khai gương mặt cười gian: - Các vị nếu tuân thủ giới huấn của tổ tông mấy vạn năm, nghĩ như vậy nhất định cũng rất muốn về tới tổ địa nhìn xem một lần chứ? Ta có thể thỏa mãn ý nguyện này của các vị. Không chỉ như thế, sau này các vị đều có thể cư ngụ ở nơi đó, ở địa phương tổ tông các vị dừng lại mấy vạn năm trước, hô hấp không khí tổ tông các vị đã từng hít thở, nhìn phong cảnh tổ tông các vị đã từng nhìn thấy... nơi đó chính là địa phương ngay cả Đại Đế đều từng dừng lại, nói không chừng có huyền cơ gì khác chăng?

Chương 1522: Liên tục rung động

Bên trong đại sảnh, Dương Khai nói với vẻ mặt ung dung, ba người Dương Tu Trúc thì mặt đầy vẻ phấn chấn!

Từ mấy vạn năm trước, di mạch của Thái Huyền Tông bất đắc dĩ phải dời ra Lưu Viêm Sa Địa, mỗi một đời người đều mơ ước một ngày kia có thể trở về tổ địa, nhưng tấm chắn thiên nhiên của Lưu Viêm Sa Địa kia lại làm cho bọn họ thấy mà khiếp sợ, không thể ra sức.

Giờ này, đề nghị này của Dương Khai chính là gãi trúng chỗ ngứa của mấy người Dương Tu Trúc.

Đổi lại là thế lực nào khác, có lẽ họ sẽ không cảm thấy hứng thú lắm với đề nghị như vậy, cơ nghiệp của tổ tông là tổ tông, thời gian đã trôi qua mấy vạn năm, tông môn phát triển tốt đẹp, ngay cả tên đều sửa lại, cần gì phải quay trở về tổ địa?

Nhưng đối với người trong Tinh Đế Sơn, thì tình huống lại có chút bất đồng. Bởi vì ý nguyện của họ, bởi vì tín ngưỡng của họ, đều là với tôn thờ Đại Đế là chính! Thái Huyền Tông, chính là tông môn năm đó do Đại Đế một tay nâng đỡ lập lên, là địa phương năm đó Đại Đế từng dừng lại, Sơn và Thái Huyền Tông sáng lập sau này căn bản không thể so Phiến tổ địa nơi đó, chẳng những đại biểu là tôn kính đối với mà còn đại biểu sùng bái đối với Đại Đế.

Không có võ giả Tinh Đế Sơn nào không muốn trở về tổ chiêm ngưỡng chỗ ở cũ của Đại Đế! Dương Khai đề nghị đúng là mong muốn của ba người Dương Trúc, có thể nói, đề nghị này còn có lực hấp dẫn hơn so với nhất.

Điều thứ nhất chỉ nhằm vào ba người bọn họ mà thôi, nhưng này lại nhằm vào tất cả mọi người Tinh Đế Sơn. Ba người liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy ý động trong phương.

- À! Hiện nay Diệp tiền bối cũng là đại trưởng lão của Lăng Tông ta, chư vị lại là di mạch của Thái Huyền Tông, như vậy đi đó, cư ngụ ở đó, hoàn toàn không thành vấn đề! Dương Khai rèn sắt khi còn nóng.

- Tông chủ không sợ khách sẽ cưỡng chế chủ, dẫn sói vào nhà sao?

Dương Tu Trúc ánh mắt rạng rỡ nhìn Dương Khai, hỏi một câu sâu sắc.

- Tiền bối nói đùa, không nói đến có đại trưởng lão ở đó, các vị sẽ không làm như vậy, chỉ nói riêng nhân phẩm của các vị tiền bối, tiểu tử cũng rất tin tưởng, các vị đều không phải là người truy đuổi danh lợi, vậy ta không có gì phải lo lắng!

- Tiểu tử thật sảng khoái! Dương Tu Trúc khẽ cười một tiếng:

- Tốt! Mấy người lão phu đáp ứng điều kiện của tông chủ, sẽ trợ giúp tông chủ được việc! Bất quá chúng ta cũng nói trước, nếu đồng môn Tinh Đế Sơn ta thật sự đi tới tổ địa, còn xin Dương tông chủ chia cho một khu vực riêng biệt để chúng ta cư ngụ sinh hoạt. Chúng ta cũng sẽ không gia nhập Lăng Tiêu Tông, điểm này xin Dương tông chủ hiểu cho!

- Không gia nhập sao? Dương Khai co giật khóe miệng một cái, thầm mắng lão già này gian ngoan như quỷ, hắn cực lực lôi kéo như vậy, cả tổ địa của người ta cũng lấy ra nói, chính là có chủ ý lôi kéo thêm nhiều cường giả Tinh Đế Sơn xác nhập vào Lăng Tiêu Tông. Nhưng không nghĩ tới bị đối phương liếc mắt một cái thấy ngay, mà còn nói trước yêu cầu.

Điều này làm cho trong lòng hắn không thoải mái lắm. Một núi không thể chứa hai cọp, Dương Khai mặc dù không lo lắng bọn họ sẽ gây bất lợi gì cho Lăng Tiêu Tông, nhưng trong Tinh Đế Sơn nhiều cường giả Phản Hư Cảnh như vậy mà không thể để cho mình sử dụng, cũng không phải điều Dương Khai muốn nhìn thấy.

Nếu thật như vậy, khó bảo đảm thời gian lâu dài giữa nhau sẽ không phát sinh va chạm hay mâu thuẫn gì.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai nói lộ ra vẻ tiếc hận:

- Được rồi, nếu tiền bối nói như vậy, tiểu tử tự nhiên không có đạo lý không đáp ứng, chỉ là... đáng tiếc mà!

- Đáng tiếc cái gì? Dương Tu Trúc biết rõ Dương Khai có khả năng đang chơi trò lừa lạt mềm buộc chặt gì đó, nhưng vẫn là bị tính tò mò thúc đẩy, vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn hỏi.

- Không có gì! Dương Khai cười ha hả:

- Ta chỉ là nghĩ: nếu các vị có thể gia nhập Lăng Tiêu Tông, thì với thời gian không hẳn không có cơ hội gặp mặt Đại Đế, nhưng nếu như chỉ phân ra một khu vực riêng biệt cho các vị, thì chuyện này...

- Cái gì? Dương Tu Trúc biến sắc đầy vẻ kinh sợ, Lâm Ngọc Nhiêu cùng Sở Hàn Y cũng trong mắt phát sáng.

- Dương tông chủ nói lời này là có ý gì? Lâm Ngọc Nhiêu thân mình mềm mại hơi chồm tới trước hỏi gấp.

- Đại trưởng lão không có nói qua với các vị sao? Dương Khai quay đầu nhìn về phía Diệp Tích Quân, cố làm ra vẻ huyền bí.

Diệp Tích Quân chậm rãi lắc đầu, hiểu rõ tính toán của Dương Khai, ngược lại cũng không có phá hỏng mưu đồ của hắn, chỉ mỉm cười nói:

- Sự tình quan trọng, bổn cung không dám nói!

- Ừm, cũng đúng! Chuyện như vậy quả thật không thể tùy tiện nói ra, người biết dĩ nhiên càng ít càng tốt! Dương Khai khẽ gật gật đầu.

- Dương tông chủ, tông chủ vừa rồi lời kia... rốt cuộc là có ý gì? Dương Tu Trúc khẩn thiết hỏi, mặt đầy ý cấp bách:

- Thế nào nghe ý trong lời nói của tông chủ, dường như là nói giờ này Đại Đế... đang ở trong Lăng Tiêu Tông? Lời này vừa nói ra, ngay cả chính lão cũng giật nảy mình, lắc lắc đầu, bộ dáng không thể tin.

- Tiền bối nói không sai, giờ này Đại Đế quả thật ở ngay trong Lăng Tiêu Tông! Dương Khai toét miệng mỉm cười.

- Làm sao có thể? Mấy người Dương Tu Trúc đột nhiên đứng bật dậy, thân thể run rẩy, vẻ mặt như ban ngày thấy ma.

- Tiểu tử không cần thiết lừa gạt ba vị, không tin, các vị có thể hỏi đại trưởng lão là biết! Dương Khai chỉ tay nói.

Ba người đưa mắt nhìn về phía Diệp Tích Quân, chỉ thấy bà khẽ gật đầu.

Dương Tu Trúc ngây dại, tin tức này quá mức rung động, giống như một cây chuỳ lớn nặng vạn cân hung hăng nện trên ót của lão, làm cho lão choáng váng hoa mắt một trận, thật lâu không thể bình tĩnh lại.

Đại Đế dù sao cũng là nhân vật cường đại trong truyền thuyết, tuy rằng mấy người Dương Tu Trúc luôn tin tưởng vững chắc Đại Đế còn sống, chỉ có điều đang ngủ say ở một nơi bí ẩn nào đó mà thôi, nhưng dù sao đây chỉ là một loại tín niệm.

Khi tín niệm biến thành sự thật, mặc dù tận đáy lòng tin tưởng không nghi ngờ, cũng có lúc hoài nghi, đó là một loại lo được lo mất, e sợ cho hy vọng của mình sẽ biến thành thất vọng.

- Nhưng có bằng chứng không? Lâm Ngọc Nhiêu vội lên tiếng:

- Nhưng có gì làm bằng chứng chứng minh chuyện này? Mặc dù có đại trưởng lão bảo đảm, chúng ta cũng không dám tùy tiện tin tưởng, còn xin Dương tông chủ đưa ra bằng chứng!

Dương Tu Trúc cùng Sở Hàn Y cũng lấy lại bình tĩnh, ở một bên gật gật đầu.

- Các vị muốn bằng chứng gì? Dương Khai bật cười hỏi.

- Tùy tiện cái gì đều được, chỉ cần có thể chứng minh chuyện này, nếu thật sự đúng như thế... mấy người lão phu đáp ứng gia nhập Lăng Tiêu Tông có gì mà không được? Dương Tu Trúc thần sắc dữ tợn kêu lên, một bộ dáng nếu Dương Khai không đưa ra bằng chứng sẽ không từ bỏ ý đồ với hắn.

Đại Đế đều ở trong Lăng Tiêu Tông, bọn họ gia nhập chẳng lẽ còn coi là ủy khuất? Nếu thật sự đúng như thế, đừng nói Dương Khai không lôi kéo bọn họ, ngay cả cầu xin gọi gia gia nãi nãi, bọn họ cũng muốn gia nhập!

- Không nói đến rốt cuộc ta có bằng chứng hay không, cho dù có, ta lấy ra các vị có thể nhận được sao? Dương Khai cười chế giễu.

- Có thể nhận được hay không, mấy người lão phu đều có phán đoán, nhưng nếu Dương tông chủ chỉ là ăn nói bừa bãi, lão phu nhất định không thể tha thứ!

Dương Khai chợt ngẩn người. Hắn cũng không nghĩ tới chuyện phát triển trở thành như vậy, trong lúc nhất thời này bảo hắn lấy ra bằng chứng, hắn cũng không nghĩ ra. Bất chợt, trong đầu hắn linh quang nhoáng lên một cái, cười lớn một tiếng:

- Nếu như thế, chư vị hãy xem cái này! Nói dứt lời, nơi lòng bàn tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một vật, giơ lên thật cao.

Lực lượng đế uy tràn ra cuồn cuộn. Mọi người đồng loạt biến sắc, cùng đưa mắt nhìn lại.

Một lát sau, Dương Tu Trúc la lên thất thanh:

- Tinh Đế Lệnh!

Lại là Tinh Đế Lệnh! Tinh Đế Lệnh không phải lão chưa từng thấy, trước kia Tinh Đế Sơn có hai khối Tinh Đế Lệnh, một khối là tượng trưng cho Đại Đế, được cung phụng trên Lăng Tuyệt Phong, tiếp nhận mọi người Tinh Đế Sơn sùng bái.

Mà một khối khác thì tượng trưng thân phận là người chưởng quản Tinh Đế Sơn, do môn chủ nắm giữ. Nhưng hiện nay, Tinh Đế Sơn chỉ còn lại có một khối, khối thứ hai kia bị Diệp Tích Quân mang đi năm đó, chuyển vòng rồi cũng rơi vào trong tay Dương Khai.

Dương Tu Trúc đã nhiều lần đi Lăng Tuyệt Phong sùng bái Đại Đế, tự nhiên không xa lạ gì Tinh Đế Lệnh. Thế nhưng Tinh Đế Lệnh lão từng thấy qua, đều đã phóng ra uy năng.

Còn một khối trên tay Dương Khai này, lại hoàn hảo không tổn hao gì. Nói cách khác, bên trong còn phong ấn một loại thần thông của Đại Đế, đó là thần thông trong truyền thuyết đủ để dễ dàng đánh chết cường giả Hư Vương Cảnh! Ba người Dương Tu Trúc con ngươi run rẩy kịch liệt.

Ngay cả Diệp Tích Quân cũng thần sắc ngưng trọng. Hai người Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ ở một bên nhìn thấy tròng mắt đều mở lớn.

Chẳng ai nghĩ tới Dương Khai lại còn có vật nghịch thiên bực này! Có lệnh bài này, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt cả Tinh Đế Sơn, thậm chí nhất thống U Ám Tinh đều không thành vấn đề.

Khiếp sợ rất nhiều, mấy người Dương Tu Trúc đều sợ hãi vạn phần, trong lòng thầm sợ nếu như ép Dương Khai quá mức, hắn thật sẽ vận dụng vật này đối phó với Tinh Đế Sơn, chỉ sợ 200 đồng môn trong núi không một ai có thể sống sót.

- Khối Tinh Đế Lệnh này là Đại Đế tự tay giao cho ta, tin hay không do các vị, là các ngươi ép muốn nhìn bằng chứng ta mới lấy ra. Đúng rồi, trừ vật này ra, còn có một bí tân Đại Đế nói cho ta biết, không biết có thể dùng để chứng minh lời nói của ta hay không?

- Dương tông chủ mời nói! Dương Tu Trúc cũng không dám khinh thường Dương Khai mảy may nữa, ngay cả thái độ đều cung kính hơn rất nhiều.

- Đại Đế nói, Lưu Viêm Sa Địa hiện nay chẳng qua là Đế Bảo Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành! Chư vị đều là người cao tuổi, có lẽ lúc còn trẻ cũng có người đã từng đi qua Lưu Viêm Sa Địa, biết bên trong đó có ba tầng khu cực nóng... À... Ba tầng khu cực nóng đó chính là ba vòng Hỏa Hoàn của Đế Bảo. Về phần trước đó vài ngày biến mất một tầng, là do Đại Đế ra tay thu lại!

Mọi người há hốc miệng. Ba tầng khu cực nóng khiến người nghe kinh sợ bực này, bọn họ làm sao chưa từng nghe nói qua?

Nhưng bí tân là Đế Bảo thì quả là kinh người! Thậm chí ngay cả Diệp Tích Quân cũng không biết Lưu Viêm Sa Địa lại là Đế Bảo biến thành, trong đôi mắt xinh đẹp không khỏi nổi lên tia sáng kỳ dị. Tam Viêm Hỏa Hoàn, đúng là trong điển tịch tông môn có ghi lại, nghe nói đó là một kiện bí bảo bên mình Đại Đế.

Với thần thông của Đại Đế, một kiện bí bảo hóa thành cấm địa mấy vạn năm trên U Ám Tinh, thật ra cũng không phải không thể tưởng tượng.

- Dương tông chủ nói... khu cực nóng tầng thứ nhất kia biến mất, là một vòng Hỏa Hoàn do Đại Đế tự mình thu lại? Dương Tu Trúc run run giọng hỏi thăm.

- Không sai! Bổn tông chủ tận mắt nhìn thấy!

Dương Khai gật đầu. Truyền ra một trận hít hơi khí lạnh. Khu cực nóng rốt cuộc có kinh khủng bực nào, mọi người tại đây đều biết. Ở thời điểm Lưu Viêm Sa Địa chưa mở ra, bất kỳ ngưòi nào dám xông vào trong đó, nhất định chết không toàn thây, dù là Phản Hư tam tầng cảnh cũng không được.

Trước đây khu cực nóng biến mất một tầng, cả U Ám Tinh đều náo loạn ầm ĩ, ai cũng không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra, làm cho Lưu Viêm Sa Địa xuất hiện biến cố như vậy, tiếp sau, Lăng Tiêu Tông liền nhập chủ trong đó.

Giờ này, Dương Khai nói ra, bọn họ mới biết được đáp án. Muốn không tin cũng khó! Phóng mắt nhìn khắp Tinh Vực, trừ Đại Đế ra, còn có người nào có bản lãnh này? Trong lúc nhất thời, mấy người Dương Tu Trúc đối với lời nói của Dương Khai, dĩ nhiên tin hết tám thành, còn lại hai thành hoài nghi chỉ là tính cẩn thận của bản thân.

- Xin hỏi... Dương tông chủ quan hệ với Đại Đế là... Lâm Ngọc Nhiêu trong mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, rất ư thận trọng hỏi thăm.

- Nếu ta nói là hồng nhan tri kỷ, các vị có tin hay không? Dương Khai cười hà hà nói.

- A A... Dương Tu Trúc da mặt co giật, cười khan liên tục...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau