VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Quyết định của hoa tỷ muội

Sau khi nghỉ ngơi tầm nửa ngày, ba người lại khởi hành, bước tiếp lên những bậc thang không biết đích cuối.

Thời gian chầm chầm trôi qua, ba ngày sau, trong đám đệ tử của ba phái đã có rất nhiều người không thể tiếp tục bước lên trên được nữa, lục tục nhảy xuống.

Tuy rằng không thể đi tới đỉnh cao nhất, nhưng những người này lại không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại là thấy hưng phấn, vui mừng, bởi vì số người này, trong quá trình khảo hạch dù ít dù nhiều cũng đã có được thứ tốt, có rất nhiều người đã đột phá được cảnh giới của bản thân.

Điều này đương nhiên làm cho họ vui vẻ.

Ngày thứ tư, càng có thêm nhiều người bỏ cuộc, hoặc là trên trán tràn đầy mồ hôi, nhiệt khí đầy người, hoặc là lạnh run, hàn khí kinh người.

Đám người này sau khi khôi phục lại còn muốn tiếp tục tiến vào trong quầng sáng đó.

Nhưng lúc này đây, bất kể họ dùng biện pháp nào cũng không thể xông qua quầng sáng để đi lên cầu thang nữa.

Ý thức được điều này, mọi người mới biết được cơ hội chỉ có một lần, khi đã bỏ lỡ rồi liền không thể có được nữa. Điều này làm cho không ít người tiếc hận khôn nguôi. Mỗi người đều nghĩ nếu mình có thể kiên trì hơn nữa ở trong đó, chỉ sợ sẽ càng đạt được nhiều thứ tốt hơn.

Khảo nghiệm trước mắt là thế, trong cuộc đời chẳng phải là cũng có rất nhiều chuyện như thế?

Cơ hội vĩnh viễn đều chỉ đến một lần, nếu lúc ấy nắm cho thật chặt, ngược lại đã không phải ai oán thở dài.

Ngày thứ năm, đám đệ tử ba phái đã có hơn một nửa bỏ cuộc, mọi người tụ tập lại quanh quầng sáng, vừa hâm mộ đám người còn kiên trì ở bên trong, lại nắm chặt tay tiếc vì chọn lựa của bản thân.

Rất nhiều tiếng bàn tán, cũng đều là bàn xem ai có thể đi tới đỉnh cao nhất kia.

Không hề nghi ngờ, tiếng hô Tô Nhan rầm rộ nhất!

Bởi vì đám người trong đó đi ra đều biết rằng, hàn nhiệt luân phiên, công pháp mà Tô Nhan tu luyện không thể nghi ngờ gì chính là chiếm ưu thế lớn nhất, hơn nữa bản thân nàng chính là kẻ có thực lực mạnh nhất trong đám đệ tử trẻ tuổi của ba phái. Nàng nếu có thể đi tới đỉnh cao nhất cũng chẳng có gì là lạ cả.

Nhiều đệ tử Lăng Tiêu các nghe tiếng hô này xong đều mang nét mặt rạng ngời, vô cùng kiêu ngạo. Vị trí của Tô Nhan trong lòng đám đệ tử không thấp, bất luận là sư đệ hay sư muội cũng thế.

Bởi vì sức mạnh mà sự cao quý của Tô Nhan đã vượt qua cả sự ghen tỵ của mọi người, chỉ có sùng bái.

Trên khoảng tầng thứ năm nghìn bậc thang, Dương Khai cùng tỷ muội Hồ gia vẫn gian khổ vật lộn, Dương Khai vẫn là trước sau như một, nhưng bộ dạng của hai tỷ muội bây giờ không hay chút nào.

Cũng không phải nói là các nàng mỏi mệt ra sao, mà là thật sự có chút mê người.

Bậc thang ẩn chứa nhiệt khí kinh người làm cho các nàng toàn thân ướt mồ hôi, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt quyến rũ thản nhiên nước, giống như hai quả dào chín mọng, chỉ cần cắn một ngụm là có thể cảm nhận được hương vị ngọt ngào và nước mọng bên trong.

- Nóng quá đi!

Hồ Kiều Nhi vừa đi tiếp, vừa dùng tay khẽ kéo cổ áo, nhẹ nhàng phe phẩy quạt, cảnh xuân như ẩn như hiện.

Nàng vốn cũng chẳng mặc nhiều đồ, mồ hôi vừa túa ra làm cho quần áo dính luôn trên người, lộ ra những đường cong hoàn mỹ.

Mồ hôi Hồ Mị Nhi cũng không ngừng túa ra, đôi môi như hồng bảo giờ có chút khô, nàng không ngừng dùng cái lưỡi thơm tho liếm liếm, mong làm cho nó mềm đi một chút.

- Nếu không, chúng ta lại nghỉ ngơi một chút đi.

Hồ Kiều Nhi có chút khó chịu, nhìn chằm chằm Dương Khai đang tiếp tục bước lên mở miệng nói một tiếng, nàng không ngờ Dương Khai thực lực vốn kém mình rất nhiều mà hiện tại giống như không có việc gì, điều này làm cho nàng vừa buồn bực, vừa khâm phục.

Nghe được câu nói của nàng, Dương Khai đang đi trước đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng một cái, nói:

- Đi thêm một đoạn nữa thì không còn nóng đâu.

Từ trên cao vừa liếc mắt nhìn xuống, đúng lúc thấy được một mảnh trắng nõn trên ngực Hồ Kiều Nhi cùng khe sâu làm cho người ta muốn hóa sói.

Dương Khai cũng có chút thất thần.

Hồ Kiều Nhi đương nhiên cũng nhận thấy mình thất thổ, vội vàng thả áo lại, dùng tay giữ chặt, giận hắn nói:

- Ngươi nhìn cái gì?

Dương Khai cười ha ha một tiếng, chẳng những không thu hồi ánh mắt, ngược lại không kiêng nể nhìn dán vào thân thể hai tỷ muội Hồ gia.

Bị hắn nhìn chăm chú như vậy, tỷ muội Hồ gia cảm thấy không được tự nhiên.

Các nàng sở dĩ phải đi phía sau Dương Khai, chính là vì toàn thân ướt đẫm, dáng người thành ra như ẩn như hiện, chẳng lẽ không biết xấu hổ cùng sóng bước với hắn?

Lại không ngờ tên này lại vô sỉ thế, lớn mật thế.

- Ngươi còn nhìn!

Hồ Kiều Nhi cảnh giác kéo muội muội của mình ra đằng sau, dùng thân thể của mình để chắn, sắc mặt đỏ bừng, khó chịu nhìn Dương Khai.

- Ha ha!

Dương Khai cười to, quay dầu lại, tiếp tục đi về phía trước, mở miệng nói:

- Đoạn đường đồng hành này vô cùng nhàm chán. Ven đường tuy có chút phong cảnh, đương nhiên là phải dừng chân ngắm một chút, không ngắm đúng là lãng phí mà!

- Ta thật sự nhìn lầm ngươi rồi.

Vẻ mặt Hồ Kiều Nhi vô cùng đau lòng:

- Vốn tưởng rằng ngươi là chính nhân quân tử, không ngờ rằng ngươi cũng xấu xa như thế! Ta chỉ hận không thể móc hai con mắt ta ném lên trên người ngươi!

Dương Khai không quay đầu lại, thản nhiên nói:

- Nam nhân ngắm nữ nhân hoàn toàn là chính đáng, liên quan gì tới chính nhân quân tử chứ? Hơn nữa, nếu ngươi giận cũng có thể móc mắt ta, tự móc mắt ngươi làm gì? Kiều Nhi, ngươi giận tới mức hồ đồ rồi sao?

Hồ Kiều Nhi lại nổi giận lôi đình, bộ ngực không ngừng phập phồng, cắn răng nói:

- Có phải ta đánh ngươi một chút ngươi mới chịu câm miệng hay không?

- Những lời này của ngươi sai rồi, ngươi quên ta ngươi tới bảo hộ ta sao?

Dương Khai bỗng nhiên quay đầu lại, nhíu mày, giọng điệu đầy chế nhạo.

Câu này khiến cho sắc mặt Hồ Kiều Nhi đỏ lên, sát khi toàn thân bỗng chốc xẹp hẳn xuống, nhăn nhó nói:

- Đừng bàn việc này nữa được không? Thật đáng xấu hổ.

Trước đó tự mình xung phong, bảo đi bảo vệ Dương Khai, mà giờ này nhìn hắn sao cần bảo vệ? Ngược lại chính là hai tỷ muội nàng làm ảnh hưởng tới tốc độ của hắn.

Nghĩ tới việc này, Hồ Kiều Nhi thật xấu hổ.

- Được rồi, các ngươi đều nói bớt đi, còn sức thế có thể đi tiếp thêm một đoạn nữa.

Hồ Mị Nhi đứng ra giải hòa.

- Hừ, quay đầu lên, ngươi còn nhìn sao!

Hồ Kiều Nhi trừng mắt nhìn Dương Khai một cái.

Dương Khai khẽ mỉm cười, cũng không gây chuyện với nàng nữa.

Đi theo sau hắn, Hồ Kiều Nhi nhẹ giọng nói với muội muội:

- Ta thấy hắn cũng không phải thứ tốt gì, sau này cẩn thận một chút, đừng để hắn ăn ngươi tới xương cũng không chừa.

- Tỷ tỷ…

Hồ Mị Nhi vô cùng thẹn thùng.

Đi được một canh giờ, Dương Khai đột nhiên dừng bước, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, không chịu nhúc nhích.

Hai tỷ muội chân bước nhanh lên phía trước, đúng lúc đặt chân lên bậc cầu thang Dương Khai đang đứng, không tự chủ rùng mình một cái.

- Lạnh quá đi!

Hồ Kiều Nhi xoa tay, toàn thân đều nổi da gà, mồ hôi trên hai nàng cũng nháy mắt bị đông cứng lại thành băng vụn.

Năm trăm bậc liền thay đổi, lại tới chỗ hàn tính rồi.

Cũng không nói gì, hai tỷ muội Hồ gia đi tiếp, đứng gần Dương Khai, không ngừng run rẩy, giống như chú chim gặp dông vậy.

Từ bậc thứ ba nghìn tới nay, ba người đều có thể vượt qua được, tới chỗ có Dương tính, các nàng liền đi cách Dương Khai ra, tới chỗ Hàn tính, các nàng lại bám sát vào Dương Khai nhờ sưởi ấm, cả dọc đường đều thế đúng là có cảm giác đồng cam cộng khổ.

Thời gian lại trôi đi, thêm một ngày nữa, lúc ba người lại dừng lại nghỉ ngơi thêm một lần nữa, hai tỷ muội Hồ gia liếc nhau, đều gật đầu, giống như hạ quyết tâm.

- Dương Khai!

Hồ Kiều Nhi hô một tiếng.

- Sao?

- Chúng ta nghĩ lại, không đi với ngươi nữa.

Dk hơi bất ngờ, lại cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ câu nói tiếp.

Hồ Kiều Nhi khổ sở nói:

- Với thực lực thật sự của ngươi, tốc độ hẳn là nhanh hơn một chút, nếu không phải là còn vì để ý tới chúng ta, hiện tại chắc chắn không phải chỉ tới đây. Chúng ta đi cùng ngươi cũng chỉ liên lụy tới ngươi.

Hồ Mị Nhi dứng bên hơi hơi gật đầu, mở miệng nói:

- Tỷ tỷ vốn định bảo vệ ngươi, nhưng xem ra khảo nghiệm ở đây không quá liên quan tới thực lực của bản thân, căn bản là không cần bảo vệ.

Dương Khai vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn các nàng.

Hồ Kiều Nhi cười nói:

- Ngươi nghĩ rằng chúng ta muốn bỏ lại ngươi sao? Chúng là chỉ là không đi cùng ngươi thôi, ngươi tự đi trước, chúng ta sẽ đuổi theo sau.

- Quyết định hết rồi?

Dương Khai hỏi.

- Ừ!

Chầm chậm đứng lên, Dương Khai nói:

- Nếu các ngươi đã quyết định, ta cũng không khuyên nữa.

Đây là hai tiểu cô nương hiểu lòng người, còn khuyên giải chỉ làm cho bản thân hắn có vẻ giả tạo.

Ngẩng đầu nhìn đám mây trên đỉnh núi, Dương Khai nói:

- Cảm ơn các ngươi đã đồng hành đoạn đường này, bao nhiêu ngày qua cũng không phải là vô vị.

Trên mặt Hồ Mị Nhi hiện lên vẻ vui mừng, đôi mắt lại hiện lên vẻ thẹn thùng quyến rũ, địch ý cùng cảnh giác trong lòng Hồ Kiều Nhi cũng tan ra.

- Ta sẽ đi lên đỉnh núi! Ta muốn thấy đỉnh nủi kia có gì!

Dương Khai xoay người, cất bước đi lên, tốc độ khỏi phải nói là nhanh hơn trước rất nhiều.

- Nhớ rõ sau này phải kể cho chúng ta nghe!

Hồ Kiều Nhi cười nói.

- Được!

Tới khi bóng dáng Dương Khai biến thảnh một chấm nhỏ, hai tỷ muội Hồ gia mới đứng lên, vừa khổ cực chống đỡ sự xâm lấn của hàn khí, vừa tiếp tục đi lên.

Nhưng, các nàng mới bước được mấy bước, không trung đột nhiên tuôn ra hai luồng gió. Hai luồng gió vừa thổi, hai nàng đều không tự chủ được ngửa về phía sau.

Ngay sau đó, thân thể hai người nhẹ bẫng, nhưng lại cứ lơ lửng như vậy, trực tiếp bị hai luồng gió đánh xuống chân cầu thang vô tận.

Lúc định thần lại thì thấy thân mình đã nằm bên ngoài quầng sáng.

Vẫn chưa hoàn hồn quay đầu nhìn lại, phát hiện rất nhiều người đều giống hai tỷ muội nàng, hiển nhiên là mới bị đưa ra ngoài, trên mặt còn có chút hoảng sợ, hơn nữa đều là nữ tử, không hề có một người là nam nhân.

- Dương Khai đâu?

Hồ Mị Nhi nhìn khắp đều không thấy bóng dáng Dương Khai.

- Còn ở trong!

Hồ Kiều Nhi thấp giọng nói, tuy rằng nàng không biết vừa rồi rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng nếu ở đây không thấy Dương Khai, như vậy khẳng định hắn còn đang đi tiếp lên trên.

Nhưng, vì sao chỉ có nữ tử bị đẩy ra?

Đột nhiên xuất hiện một đám toàn nữ tử làm cho đệ tử ba phải hơi sửng sốt.

Không bao lâu, đám đệ tử đều vội vàng xông tới, hỏi han ân cần tình hình của các nàng.

Nghe ngóng trong chốc lát, tỷ muội Hồ gia phát hiện các nàng cũng giống mình, đều là đột nhiên bị một làn gió nhẹ bao bọc đưa xuống dưới, cũng không bị thương tổn gì!

Chương 152: Đỉnh núi

Trong đám người, Lam Sơ Điệp toàn thân phát tím, lạnh đến run người, nhưng một cỗ ý chí bất khuất lại hiện lên trên đôi mắt đẹp, ánh mắt này cùng ánh mắt của Dương Khai có vài điểm giống nhau, chẳng qua trong ánh mắt của nàng thêm âm u lạnh lẽo, nhưng lại ít đi một phần độc ác.

- Thất bại rồi sao?

Lam Sơ Điệp cực kì chua xót, nàng chỉ có thực lực là Khí Động cảnh bát tầng, mà đã leo lên được hơn ba nghìn bậc thang, thành tích này nếu đặt trong hàng đệ tử của ba phái quả thật là có một không hai.

Động lực của nàng, chính là sự không chịu khuất phục và một chấp niệm muốn trở nên mạnh mẽ.

Nhưng bây giờ, nguyên nhân khiến nàng bị đưa xuống dưới lại là một cỗ sức mạnh không gì có thể cản nổi, như thế nàng làm sao cam tâm?

- Chỉ cần ta có đủ thời gian, ta sẽ đặt chân lên được đỉnh núi ấy. Tại sao lại tống ta xuống đây?

Lam Sơ Điệp nắm chặt nắm đấm, móng tay thon dài đâm thẳng vào trong da thịt của nàng.

Chỉ có đau đớn, mới khiến cho nàng bĩnh tĩnh lại đôi chút.

- Vị sư muội này? Muội không sao chứ?

Hồ Kiều Nhi phát hiện ra điểm dị thường của Lam Sơ Điệp, quan tâm hỏi.

Lam Sơ Điệp chậm rãi lắc đầu, một giọt nước mắt không cam lòng chảy xuống.

Dương Khai tiếp tục bước lên, trong ánh mắt của hắn chỉ nhìn đỉnh núi lẫn trong mây kia, hắn cũng không chú ý tới chuyện xảy ra của Hồ Gia tỷ muội.

Không lo lắng cho người khác nữa, tốc độ của Dương Khai đột nhiên tăng lên.

Nơi này chính là vị trí trùng kích của năng lượng mang Hàn tính, hàn thuộc tính nhập vào cơ thể, chân dương quyết liên tục luyện hóa, qua một chu thiên năng lượng sẽ bị Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu.

Bước qua bậc năm trăm, năng lượng thay đổi, bước chân của Dương Khai cũng trở nên nhanh hơn.

Năng lượng mang thuộc tính hàn tiến vào cơ thể cần qua quá t rình luyện hóa, nhưng năng lượng mang thuộc tính dương thì chỉ cần trực tiếp hấp thu, qua t rình đó cực kì đơn giản.

Từng bước mà đi, trèo lên từng tầng, khoảng cách với đám mây càng lúc càng gần.

Nhưng theo đó là áp lực cũng trở nên mạnh hơn, mỗi một lần bước qua một bậc thang, năng lượng đánh vào cơ thể cũng thay đổi theo.

Nếu Dương Khai không có pháp quyết tu luyện thích hợp, nếu trong đan điền dự trữ không nhiều Dương Dịch, Dương Khai cũng không bước đi nhẹ nhàng như thế.

Càng ngày càng trèo lên cao, Dương Khai cảm thấy có chút không đúng.

Khảo nghiệm của đỉnh núi càng ngày càng khó, nhưng nó chưa đủ để khiến người ta phải dừng lại, nếu là khảo nghiệm để truyền thừa, chắc chắn không đơn giản như vậy.

Suy nghĩ một chút, tâm niệm vừa động, Dương Khai gỡ bỏ phong ấn của Địa Ma trong người. Lúc trước, Địa Ma ồn ào vô cùng, một lòng mê hoặc Dương Khai lợi dụng tấm thân xử nữ của Hồ gia tỉ muội để tu luyện vũ kỹ tà ác, Dương Khai giận dữ phong ấn thần hồn của hắn, đến lúc này mới chịu thả ra.

Quả nhiên, Địa Ma không dám nhắc lại chuyện đó nữa, Dương Khai đem những nghi ngờ của mình nới một lần, Địa Ma cũng không trả lời được.

Sau khi hỏi xong Dương Khai lại phong ấn gã lại, miễn cho gã ồn ào ảnh hưởng đến tâm cảnh của mình.

Bất luận khảo nghiệm như thế nào, chỉ cần tiến lên một bước, là có thể thấy, bây giờ có nghĩ nhiều cũng không làm được chuyện gì.

Hiểu rõ điều này, Dương Khai cũng buông lỏng một chút, thân thể cũng dễ chịu hẳn, tâm tình của Dương Khai chuyển biến, khảo nghiệm cũng trở nên đơn giản đi rất nhiều.

Ngày qua ngày trèo lên, Dương Khai chỉ có nghỉ ngơi ba lần, cuối cùng cũng đi đến đỉnh núi.

Đám mấy lượn lờ xung quanh, giống như đang ở trong tiên cảnh, quay đầu nhìn lại, cảnh lúc nãy bước lên cầu thang giống như ảo giác.

Trước mắt, chỉ còn có mười bậc thang, chỉ cần bước qua liền đi đến được đỉnh núi.

Giơ chân bước lên.

Chín bậc, tám bậc, bảy bậc. . .

Trong đầu của Dương Khai bắt đầu nghĩ lại mấy ngày cùng đi tới, sự rộn rã của mấy ngày đầu, sự kiên định của mấy ngày sau.

Sáu bậc, năm bậc, bốn bậc. . . .

Hồi tưởng lại xa hơn một chút, Dương Khai mới nhớ đến sự thay đổi của mình sau khi đạt được Vô Tự Hắc Thư.

Ba bậc, hai bậc. . .

Cảnh tượng của ba năm trước hiện ra, khiến tâm cảnh của Dương Khai không tự chủ được mà gợn sóng.

Dương Khai nâng chân lên, ở trên không của cuối cầu thang dừng lại.

Chỉ một bước này nữa là đi đến đám mây.

Nhưng Dương Khai lại không dám hạ chân xuống.

Không rõ vì sao, hắn cảm giác được nếu là vẫn giữ tâm cảnh như thế, một bước này không chết cũng trọng thương.

Đây chính là trực giác.

Hít sâu vào một hơi, yên lặng vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai vẫn bảo t rì tư thế như thế. Cảm nhận được gió nhẹ thổi vào mặt, cảm nhận được những ngọn sóng trong nội tâm đã lặng đi, từng chút từng chút bình phục lại trí nhớ.

Cũng không biết trải qua bao lâu, lúc Dương Khai mở mắt ra, trong mắt không còn chút gì sợ hãi, chỉ có sự kiên định.

Một bước hạ xuống

Thiên địa cộng minh, một loại áp lực vô hình bồng nhiên hạ xuống trên người Dương Khai, uy áp giống như quân lâm thiên hạ.

Thân hình của Dương Khai đột nhiên trùn xuống, hai chân co lại, suýt nữa ngã khụy xuống đất, nhưng lúc đầu gồi còn cách mặt đất nửa thước, thân mình hăn dừng lại.

Trong nháy mắt mồ hôi ướt hết quần áo, toàn thân máu thịt đều trở nên dữ tợn, run rẩy đôi chút, cỗ uy áp này không kém chút nào cổ thiên địa uy áp lúc bản thân đang tu luyện Thối Thể Thiên.

Nhưng trong đó lại yếu đi một chút, nếu muốn so sánh, cảm giác lúc tu luyện Thôi Thể mãnh liệt hơn lúc này một ít, đó là chống lại thiên địa trói buộc, mà bây giờ phải đối mặt là áp lực của cường giả.

Mờ mịt, Dương Khai cảm giác được trên bầu trời phảng phất có một con mắt đang chăm chú nhìn vào mình.

Thân hình cúi xuống rồi chậm rãi đứng lên, trên trán của Dương Khai nổi lên gân xanh, sắc mặt đỏ bừng, hắn càng phản kháng thì áp lực càng mãnh liệt. Một tiếng câu đau đớn truyền ra, trong miệng tràn ngập máu tươi, thân thể của Dương Khai đã bị tổn thương.

- Uy áp của thiên địa ta cũng có thể chịu đựng được, huống chi ngươi không phải là thiên địa.

Dương Khai cắn chặt răng, toàn thân khớp sương rung động, chậm rãi nhấc lên bàn chân còn lại, hướng về phía cuối của cầu thang bước đi.

Dương như trong nháy mắt đã trôi qua trăm ngàn năm, lúc Dương Khai chịu đựng trăm ngìn cay đắng để bước lên bậc thang một bước cuối cùng, cuối cùng thân thể của hăn cũng thẳng lên.

Áp lực đột nhiên biến mất, lúc này đây Dương Khai đã phá vỡ trói buộc vô hình kia.

Năng lượng khổng lồ trong không khí dũng mãnh quán nhập vào thân thể của Dương Khai, nguyên khí trong cơ thể lay động không ngừng, một lát sau Dương Khai cười hắc hắc lau đi máu còn dính trên khóe miệng.

Khai Nguyên Cảnh Bát Tầng!

Bước qua vô tận bậc thang, lại khiến cho thực lực của bản thân đột phá một tâng cảnh giới, đúng là thu hoạch không nhỏ.

Ngẩng đầu lên, Dương Khai thấy được cung điện đang ẩn tàng trong đám mây.

Nhưng ở phía dưới cung điện vẫn như cũ có một con đường toàn bậc thang.

Chẳng qua số bậc thang cũng không có nhiều bằng lúc trước, Dương Khai nhìn qua thấy chúng chỉ có trăm bậc mà thôi.

- Khảo nghiệm lần thứ hai sao?

Dương khai thì thào tự nói.

Không chần cứ chút nào, Dương Khai cất bước về phía trước.

Lúc bước lên bậc thang đầu tiên, một cỗ năng lượng mang thuộc tính dương xuất hiện tại bên mình của Dương Khai, cỗ năng lượng này giống như những sợi tơ màu đỏ, dùng mắt thường cũng có thể thấy được.

Dương Khai ngạc nhiên, đưa tay bắt lại chúng nó.

Vận chuyển Chân Dương Quyết trực tiếp hấp thu.

- Lỳ lạ!

Dương Khai không hiểu, nếu tầng thứ hai khảo nghiệm là như thế này, chẳng phải vẽ rắn thêm chân sao?

Những chuyện như thế này ở mấy ngày trước hắn cũng đã trải qua vô số lần, chẳng qua mấy ngày trước là năng lượng trùng kích, còn bây giờ thì chỉ lơ lửng ở trước mặt, xem ra cũng chẳng khác nhau là mấy.

Không suy nghĩ nữa, bởi vì Dương Khai cũng chẳng có manh mối gì.

Cứ giống trước kia cứ bước lên, mỗi lần bước qua một bậc thang, bên cạnh hắn lại xuất hiện một dòng năng lượng thuộc tính dương, Dương Khai vừa bước vừa hấp thu, đưa chúng nó hóa thành năng lượng của bản thân.

Qua trăm bậc thang, có thể khiến đan điền có nhiều hơn hai giọt Dương Dịch.

Bước lên chín mươi chín bậc, Dương Khai lại phát hiện có chút gì đó không đúng, nhìn lên thì thấy ở bậc thang thứ một trăm có một dải hàn băng chắn đường.

Giơ tay chạm thử, lạnh lẽo vô cùng, trong sự lạnh lẽo còn mang theo một thứ gì đó, Chân Dương Quyết cũng không có biện pháp luyện hóa.

Càng kì lạ là, lúc Dương Khai chạm tay đến hàn băng, thì năng lượng thuộc tính dương bị hắn hấp thu lúc trước, không chịu sự không chế của đan điền rồi bừng lên, trực tiếp tiêu tan trong không khí.

Ngay sau đó, Dương Khai đã bị tống xuất đến bậc thang đầu tiên.

Nhíu mày một cái, ngẩng đầu nhìn những bậc thang mình vừa đi qua.

Nhưng lúc này mình lại trở lại bậc thang đầu tiên. Chẳng lẽ bậc thang thứ một trăm mới chính là vật cản của lần khảo nghiệm này sao?

Nếu là như thế, vậy mình phải phá vỡ tầng băng kia mới có thể thông qua.

Thế làm sao để phá giải?

Dương khí là khắc tinh của hàn băng, có lẽ mình nên thử một lần.

Suy nghĩ hồi lâu, Dương Khai lại bước lên trên bậc thang. Giống như lúc trước.

Vẫn là một dẫy bậc thang tràn đầy năng lượng mang thuộc tính dương, không mất bao lâu thời gian hắn đã đi tới chỗ hàn băng chắn đường.

Hít sâu vào một hơi, nắm chạt nắm đấm, vận chuyển nguyên khí đánh ra một đòn Viêm Dương Bạo.

Ầm vang một tiếng, nguyên khí lao thẳng vào hàn băng, giống như ném đá vào biển rộng, không xuất hiện một chút gợn sóng nào.

Dương Khai một lần nữa lại trở lại bậc thang đầu tiên, năng lượng vừa mới hấp thu đã tiêu tan hết.

Viêm Dương Bạo không dùng được, vậy thì dù có sử dụng Tinh ngân cũng không thể phá được tầng băng này. Vậy mấu chốt là cái gì ?

Dương Khai nhắm mắt suy nghĩ một lát, trong lòng có đôi chút hiểu ra.

Đến lần thứ ba bước kên, mỗi lần Dương Khai bước qua một bậc thang lại dừng lại suy nghĩ một chút, bắt lấy những năng lượng giống sợi tơ rồi cầm ở trên tay.

Hắn không hấp thu nữa, mà chỉ nắm lại chúng.

Theo số bậc thang bước qua càng nhiều thì sợi năng lượng màu đỏ cũng nhiều lên, càng ngày càng cuồng bạo, thậm chí đã tổn thương đến tay của Dương Khai.

Điều này đối với người tu luyện Chân Dương Quyết mà nói, thật là không thể tin nổi, nhưng dương khí này kì lạ như vậy, không hấp thu chúng nó, chúng nó liền bạo động không yên, từng giây từng phút công kích Dương Khai.

Chịu đựng đau đớn trên tay, Dương Khai không rên một tiếng.

Điều làm cho người ta thấy lạ chính là, theo thời gian trôi qua, dương khí trên tay càng ngày càng an ổn trở lại, dường như tìm được nơi quy tụ, không còn giãy dụa phản kháng nữa, lại càng không công kích chút nào.

Khóe miệng của Dương Khai nổi lên nụ cười, hắn cảm giác được phương pháp này đã đúng.

Theo thời gian càng lâu, dương khí trên tay Dương Khai tụ lại ngày càng nhiều dẫn đến hình thành một quả cầu lửa, nhưng Dương Khai vẫn không bị thương khi cầm nó.

Một lần nữa bước lên bậc thứ chín mươi chín, Dương Khai đưa quả cầu đến mặt của hàn băng

Lúc này Dương Khai cũng không bị tống xuất.

Hấp thu dương khí khiến hàn băng truyền đến một tiếng rắc, chợt giống như tấm gương bình thường bị nứt tạo nên vô số khe hở, rầm một tiếng sập xuống, một tòa cung điện nguy nga hiện ra trước mắ của Dương Khai.

Đường đã thông! ! !

Chương 153: Truyền thừa quy chúc

Ngay lúc tấm chắn hàn băng vỡ vụn, trên chiếc thang vô tận kia truyền ra tiếng gào thét phẫn nộ, không cam lòng của Giải Hồng Trần.

Y hao tổn tinh thần, khó khăn lắm bây giờ đã sắp leo lên đỉnh phong, cách đỉnh đó chỉ còn trăm trượng. Vốn nghĩ rằng thắng lợi trong tầm mắt, nhưng không ngờ lại có một luồng nhu phong lướt qua. Y bị luồng nhu phong ấy cuốn xuống phía dưới như chị em Hồ gia mấy ngày trước.

- Không!

Giải Hồng Trần hét lớn, hai tay đưa ra, dường như muốn nắm lấy bậc thang cuối cùng kia để ở lại nơi này. Nhưng trong tầm mắt, điểm cuối cùng của chiếc thang kia lại ngày càng cách xa mình.

- Không!

Giải Hồng Trần ngửa mặt lên trời gào thét!

Bao nhiêu ngày kiên trì và cố gắng, mắt đã nhìn thấy điểm đích cần đến, vậy mà trong khoảnh khắc cuối cùng lại thất bại trong gang tấc. Đây không phải là vấn đề của bản thân, mà có người đã đến đích trước mình một bước.

Truyền Thừa chỉ một người có thể đạt được, cho nên mình bị định sẵn là kẻ thất bại nên mới bị nhu phong cuốn xuống.

Là ai! Trong đôi mắt đỏ ngầu của Giải Hồng Trần lóe lên từng thân ảnh một, cuối cùng vẫn cảm thấy Tô Nhan có khả năng lớn nhất.

Là nàng sao? Sự không cam lòng của Giải Hồng Trần đã chậm lại rất nhiều nhưng vẫn còn rất mãnh liệt.

Lúc định thần lại, Giải Hồng Trần phát hiện ra mình đã đến một nơi xa lạ. Ngẩng đầu nhìn lên trời, nơi đây hẳn vẫn là bên trong Truyền Thừa Động Thiên, nhưng bốn bề không thấy một bóng người. Đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ rất lâu, khóe miệng Giải Hồng Trần nở một nụ cười lạnh lùng:

- Tô Nhan, nếu thật sự là nàng đã đạt được Truyền Thừa ở nơi đây, vậy thì ta càng không thể bỏ qua cho nàng.

Cùng bị nhu phong cuốn xuống với Giải Hồng Trần còn có những người khác của đệ tử tam phái.

Chẳng qua là những người này đều là nam tử, không một ai ngoại lệ, giống như tình hình các nữ đệ tử tam phái gặp phải mấy ngày trước.

Không giống những nữ đệ tử kia, họ bị phân tán ra khắp các ngóc ngách của Truyền Thừa Động Thiên. Rất nhiều người nản lòng trong chốc lát rồi lại đứng dậy lần mò bước tiếp.

Đã không thể nào có được Truyền Thừa, vậy thì xem xem ở đây có gì hay có thể lấy đi.

Trong đám mây, cung điện huy hoàng đó đã dần dần hiện ra trước mắt Dương Khai. Cửa chính cao tới mấy chục trượng rộng mở, dường như đang chào đón Dương Khai.

Không bước về phía trước, Dương Khai đứng nguyên tại chỗ, nhắm mắt cảm nhận những gì được mất trên đường tới đây.

Nếu nói bậc thứ nhất của chiếc thang vô tận khảo nghiệm tâm tính và ý chí của con người, thì bậc thang bách đạo thứ hai khảo nghiệm sự khống chế năng lượng thuộc tính dương.

Duy chỉ có khống chế triệt để năng lượng tơ hồng trong chín mươi chín bậc thang đó mới có thể phá vỡ được tấm chắn hàn băng ở bậc thang cuối cùng.

Rất lâu sau Dương Khai mới khẽ mỉm cười, rảo bước đi về phía trước. Trong khoảnh khắc này, rõ ràng hắn cảm thấy Chân Dương nguyên khí trong nội thể mình đã có một vài thay đổi khác lạ.

Xuyên qua cửa chính rộng mở kia, bước vào cung điện, Dương Nguyên Ấn trên ngực bỗng nhiên có phản ứng vô cùng kịch liệt.

Trước kia, lúc Dương Nguyên Ấn cảm nhận được năng lượng thuộc tính dương, căn cứ vào sự mạnh yếu của những năng lượng này, đều sẽ có phản ứng ở những mức độ không giống nhau. Nhưng trước giờ chưa lần nào mãnh liệt như ngày hôm nay, mãnh liệt tới mức vùng ngực của Dương Khai có cảm giác nóng bỏng.

Thần sắc ngưng trọng, thuận theo phương hướng chỉ dẫn của Dương Nguyên Ấn đi tới.

Không lâu sau, Dương Khai liền nhìn thấy giữa không trung cách mặt đất khoảng mười mấy trượng có một quả cầu năng lượng cực lớn đỏ trắng đan xen trôi lơ lửng ở đó.

Chính là quả cầu năng lượng có đường kính khoảng ba thước này mới khiến Dương Nguyên Ấn có phản ứng.

Nhưng điều khiến Dương Khai cảm thấy kỳ lạ là trong quả cầu năng lượng này không chỉ ẩn chứa năng lượng thuộc tính dương nóng bức, mà còn một cỗ năng lượng thuộc tính hàn tê buốt thấu xương.

Hai loại năng lượng trái ngược nhau trộn lẫn cùng một chỗ, nhưng lại tương dung với nhau, không hề xung đột.

Trong quả cầu năng lượng, lâu lâu lại hiện lên từng hoa văn mờ ảo. Nhìn kỹ lại, thần sắc Dương Khai chợt chấn động.

Đó chính là hình vẽ long cao cửu thiên, phượng minh cửu tiêu. Hình rồng hình phượng, thoắt ẩn thoắt hiện, giống hệt cảnh tượng xuất hiện trước Truyền Thừa Động Thiên trước đây.

Đây chính là Truyền Thừa? Dương Khai nheo mắt lại.

Lúc đang tỉ mỉ đánh giá, khóe mắt liếc qua, dường như có một vệt trắng thanh khiết động đậy. Ngay sau đó, hai ánh mắt liền đổ dồn lên người mình.

Dương Khai vội vàng nhìn về phía vệt trắng tinh khiết đó, bất giác sững sờ.

Bốn mắt nhìn nhau, thần sắc trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên vẻ không thể tin.

- Tô Nhan?

Như thế nào đi nữa Dương Khai cũng không ngờ nơi này ngoài mình ra lại còn có người khác, mà người này lại là Tô Nhan.

Lúc này nàng đang khoanh chân ngồi dưới quả cầu năng lượng kia. Một thân trắng như tuyết, một thân băng thanh ngọc khiết.

- Là ngươi?

Ánh mắt tuyệt đẹp của Tô Nhan cũng có một tia kinh ngạc, đồng thời cũng có chút thư thái. Dường như trước giờ suy nghĩ mãi vẫn không lý giải được vấn đề, sau khi Dương Khai tới thì đột nhiên hiểu ra.

Mỉm cười, gặp vị sư tỷ này ở đây lại khiến Dương Khai cảm thấy bất ngờ và thân thiết. Bước tới, đứng trước mặt Tô Nhan, ngẩng đầu nhìn lên quả cầu năng lượng giữa không trung, lại hìn nàng, hỏi:

- Tỷ tới bao lâu rồi?

- Khoảng chừng bốn năm ngày rồi.

Tô Nhan bình thản đáp lại, thanh âm vẫn lạnh như băng, nhưng không có sự xua đuổi người ta ra xa ngàn dặm như ban đầu.

Bốn năm ngày! Dương Khia thầm líu lưỡi, thầm nghĩ thật không hổ là thiên chi kiều nữ của Lăng Tiêu Các. Bốn năm ngày trước, mình vừa mới tách ra khỏi chị em Hồ gia, lúc đó mình mới đi được một nửa của chiếc thang vô tận mà thôi, vậy mà nàng đã đến đây rồi.

Tốc độ này, nhanh hơn mình rất nhiều, rất nhiều.

Điều Dương Khai không biết là chính vì Tô Nhan vượt qua khảo nghiệm, vào trong đại điện, những nữ tử kia mới bị nhu phong cuốn xuống. Cho đến khi hắn tới đây, nam tử trên chiếc thang vô tận kia cũng bị cuốn xuống.

Có thể nói, bây giờ nơi đây chỉ còn lại hai người bọn họ.

- Ngồi xuống nói.

Tô Nhan ra hiệu.

Dương Khai gật gật đầu, khoanh chân ngồi xuống đối diện nàng.

Ngồi sát quá khiến cho khuôn mặt của Tô Nhan hiện lên vẻ không tự nhiên, nhưng cũng nhanh chóng biến mất.

Hai người im lặng nhìn nhau, Dương Khai đột nhiên cười, mở miệng nói:

- Ta leo lên vạn bậc thang, lại leo lên trăm bậc thang mới tới đây. Trong vạn bậc thang ấy, cứ năm trăm bậc lại thay đổi, nóng lạnh luân phiên, ngăn chặn người ta bước tới. Trong năm trăm bậc thang ấy, ta nhận được chín mươi chín luồng năng lượng thuộc tính dương, phá được một tấm chắn hàn băng.

Tô Nhan cũng cười:

- Ta cũng leo lên vạn bậc thang, cũng gặp phải những thứ như ngươi, cũng leo lên trăm bậc thang, nhưng ở đó, ta nhận được chín mươi chín luồng năng lượng thuộc tính hàn, đóng băng một biển lửa.

Nụ cười này của nàng, quả nhiên là nghiêng nước nghiêng thành, giống như một làn gió xuân thổi qua một vùng đất bị đóng băng. Thế giới tuyết trắng trong chốc lát liền xanh tươi dạt dào, mùa xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.

Dương Khai nhìn, bất giác ngẩn ngơ, cả người từ trong ra ngoài đều cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

Tô Nhan chớp chớp hàng mi dài, đưa ánh mắt sang chỗ khác.

- Ta lại không biết, tỷ cười lại đẹp đến vậy.

Dương Khai hết lời khen ngợi.

- Ta với người không quen.

Khuôn mặt băng khiết của Tô Nhan hơi ửng đỏ, thần sắc thản nhiên.

- Một lần xa lạ, hai lần quen thuộc.

Đối diện với vị nữ thần khiến đệ tử tam phái tôn kính sùng bái này, Dương Khai trêu đùa không hề e dè.

Tô Nhan tỏ ra không muốn tiếp tục đùa giỡn với hắn, bật hơi nói:

- Ta nói cách nhìn nhận của ta cho ngươi nghe một chút, nếu cảm thấy có chỗ nào không thỏa đáng thì nói với ta.

- Ừ.

Dương Khai trịnh trọng gật đầu. Hắn biết điều Tô Nhan muốn nói chắc chắn là chuyện liên quan đến Truyền Thừa này. Dù sao nàng đã đến đây bốn năm ngày rồi, biết nhiều chuyện hơn mình.

Điều chỉnh suy nghĩ một chút, Tô Nhan khẽ hé đôi môi đỏ hồng:

- Tất cả chúng ta đều nghĩ sai rồi. Đệ tử tam phái đều cho rằng Truyền Thừa nơi đây chỉ một người có thể có được. Nhưng từ tình hình trước mắt có thể thấy, nơi đây là Truyền Thừa của hai người. Sự dung hợp giữa hàn và nhiệt của chiếc thang vô tận kia chính là chứng cứ tốt nhất. Nơi đó không chỉ là nơi để khảo nghiệm tâm tính và ý chí của một người, còn là cửa ải tuyển chọn người kế thừa.

Dương Khai gật đầu. Hắn cũng đã nghĩ đến điểm này, chẳng qua là luôn suy đoán, không dám khẳng định.

- Còn về lần khảo nghiệm thứ hai mà ta và ngươi trải qua không giống nhau, lại to nhỏ khác nhau. Khảo nghiệm lực khống chế thuộc tính năng lượng của bản thân ta và ngươi. Chỉ có thông qua hai tầng thảo nghiệm này, mới có thể đến được đây.

Tô Nhan vuốt tóc, hơi cúi đầu, để lộ cần cổ trắng ngần, thon dài, nhẹ giọng nói:

- Trước khi ngươi đến, ta còn không dám khẳng định, nhưng sau khi thấy ngươi đến đây, ta mới hiểu rõ vài điều quan trọng. Ngươi nhìn thấy thứ trên đầu chúng ta chứ?

Dương Khai ừ một tiếng.

- Bốn năm ngày nay ta vẫn luôn thử hấp thụ nó, nhưng không có kết quả gì. Nó luôn gạt bỏ ta, nếu đúng như những gì dự liệu thì nhất định phải do hai người chúng ta vận công cùng lúc mới có thể kéo nó xuống, từ đó có được Truyền Thừa nơi đây.

Những điều Tô Nhan nói rất đơn gian nhưng rõ ràng là quan trọng.

- Tỷ muốn làm như thế nào?

Dương Khai nghe xong liền hỏi.

Truyền Thừa nơi đây không còn là chuyện của một người nữa, mà liên quan đến hai người, hắn và Tô Nhan. Cho nên bất luận là ai đều không có quyền quyết định.

Không ai biết sau khi có được Truyền Thừa nơi đây, quan hệ của hai người sẽ như thế nào. Nhưng Truyền Thừa đã là của hai người, đến lúc đó chắc chắn sẽ không còn xa lạ như trước nữa.

Đối với bản thân Dương Khai mà nói, hắn đương nhiên vui vẻ cùng tận hưởng với Tô Nhan. Vị sư tỷ lạnh lùng này ngoài lạnh trong nóng, người rất tốt, đương nhiên Dương Khai sẽ không bài xích nàng rồi.

Bây giờ chỉ chờ xem ý kiến nàng ra sao.

Nếu Tô Nhan không muốn có được Truyền Thừa nơi đây cùng mình, Dương Khai cũng không miễn cưỡng.

Tô Nhan rõ ràng cũng đang suy nghĩ đến điều này, thần sắc không kìm được có chút chần chừ, đắn đo. Nàng không biết sau khi có được Truyền Thừa, mình và Dương Khai sẽ như thế nào. Nhưng cứ nghĩ đến vài ngày trước hắn thấy chết không lui, cứu mình khỏi sự xông pha của quy hình yêu thú. Sự chần chừ, đắn đo của Tô Nhan lại có vẻ buông lỏng.

Một lúc sau, trong sự chờ đợi im lặng của Dương Khai, Tô Nhan mới từ từ ngẩng đầu lên. Nàng nhìn chằm chằm vào Dương Khai, dường như không muốn bỏ qua bất cứ thần sắc nào trên khuôn mặt của Dương Khai, ngữ khí kiên quyết, nói:

- Nếu ta nói, ta không muốn vì một vài ngoại lực, trói chung với một người không quen biết lắm, mặc dù là Truyền Thừa cũng được! Ngươi sẽ thất vọng chứ?

Dương Khai trầm ngâm, gật đầu:

- Một chút.

Thần sắc Tô Nhan buồn bã.

- Nhưng ta sẽ tôn trọng lựa chọn của tỷ, tỷ có tự do của mình, ta có tự do của ta. Nếu tỷ không muốn, thì không cần!

Thần sắc Dương Khai thản nhiên, rồi lập tức từ từ đứng dậy, nói với Tô Nhan:

- Nếu tỷ thực sự không muốn, vậy chúng ta đi thôi.

- Đi đâu?

Tô Nhan ngẩng đầu hỏi. Điệu bộ nàng ngước cổ lên rất thú vị, bớt chút lạnh lùng, thêm phần linh động, tò mò.

- Đi ra.

Dương Khai cười khẽ

- Tỷ không muốn Truyền Thừa này, chúng ta ở lại đây làm gì?

- Ai nói ta không muốn ? Đã đến đây rồi, sao có thể tay không trở về ?

Tô Nhan nở một nụ cười thản nhiên, trong nụ cười có chút giảo hoạt.

- Tỷ đùa ta?

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, khổ sở nói:

- Ta lại tin tỷ, không ngờ tỷ lại lừa ta.

- Chỉ là thăm dò nho nhỏ mà thôi, không cần phải tức giận như thế chứ? Nam nhân các ngươi không phải luôn luôn tự xưng là khoan hồng độ lượng sao? Sao ngay cả câu trêu đùa của nữ tử cũng không chịu nổi?

Tô Nhan mím môi, thản nhiên nhìn Dương Khai.

Chương 154: Tà công?

Dương Khai vẫn còn tức giận, không chịu đứng dậy, ngồi lì trước mặt Tô Nhan, thở dài nói:

- Tô Nhan, tỷ như vậy thật không có khí phách của sư tỷ.

- Ngươi đã gọi thẳng tên ta rồi, vì sao ta còn phải làm sư tỷ?

Dương Khai nghẹn họng, hắn chưa bao giờ phát hiện ra nữ tử lạnh lùng như băng tuyết này mà miệng mồm lại nhanh nhẹn như vậy.

Bản tính của nữ nhân?

Nhưng mấy câu trêu đùa này lại khiến cho mối quan hệ của hai người gần gũi hơn rất nhiều. Dù là hôm đó Dương Khai cứu mạng nàng cũng chưa từng có tác dụng như thế này.

Gượng cười, Dường Khai giơ tay đầu hàng:

- Được được được, ta sai rồi!

Thấy hắn mồm mép lém lỉnh, Tô Nhan lại trở nên nghiêm túc, mở miệng nói:

- Đã quyết định tiếp nhận, vậy thì bắt đầu đi.

Có thể nhận ra, nàng vẫn còn hơi căng thẳng, còn căng thẳng hơn cả lúc nãy rất nhiều.

- Làm như thế nào?

Dương Khai nghiêm chỉnh hỏi.

- Vận chuyển công pháp thuộc tính dương của ngươi.

Tô Nhan nhắm mắt, bắt đầu vận chuyện Băng Tâm quyết của mình, một cỗ hàn ý lạnh thấu xương từ từ phát ra.

Dương Khai cũng vội vàng vận chuyển Chân Dương quyết, Chân Dương nguyên khí nóng bức tuôn chảy trong kinh mạch.

Hai loại công pháp đối nghịch nhau đang vận chuyển. Toàn bộ đại điện liền có một vài phản ứng khác thường, tiếng ầm ầm vang lên bên tai không dứt.

Nghe thấy động tĩnh này, sắc mặt Tô Nhan vui vẻ, biết suy đoán trước kia của mình không sai. Chỉ dựa vào một trong hai người, mình và Dương Khai đều không thể có được Truyền Thừa nơi đây, duy chỉ có hai người vận công cùng lúc mới có khả năng thành công.

Thời gian trôi đi, quả cầu năng lượng treo lơ lửng trên đầu hai người cũng dần dần có phản ứng, giống như bị một bàn tay dẫn dắt, đang chầm chậm hạ xuống.

Long hình phượng ấn trong quả cầu năng lượng ấy lại di chuyển qua lại như con thoi, biến ảo không ngừng, thoắt ẩn thoắt hiện khiến người ta không kịp nhìn.

Ước chừng nửa canh giờ, quả cầu năng lượng cao khoảng chục trưởng ấy mới hạ xuống vị trí ở giữa hai người. Long hình phượng ấn ẩn hiện càng nhanh mạnh. Hào quang đỏ trắng đan xen lưu động không ngừng, mang theo một luồng hào quang mờ ảo.

Cùng với tiếng rồng gầm vang dội và tiếng phượng hót lảnh lót, quả cầu năng lượng kia đột nhiên vỡ ra làm đôi, hóa thành một con hỏa long, một con băng hoàng. Hai con chia nhau ra, lần lượt chui vào nội thể của Dương Khai và Tô Nhan.

Cơ thể hai người đều run lên, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ thống khổ, giãy dụa.

Bên này, lúc hỏa long chui vào nột thể Dương Khai, hắn đột nhiên phát hiện trong kinh mạch có thêm một cỗ năng lượng thuộc tính dương dồi dào mà hùng hồn. Cùng lúc đó, còn có một vài thông tin tràn vào trong đầu.

Không dám chậm trễ, Chân Dương nguyên khí điên cuồng vận chuyển, Dương Khai muốn chuyển hóa những năng lượng đó thành Dương dịch.

Nhưng điều khiến hắn khiếp sợ vạn phần đó là Chân Dương quyết của mình không thể chuyển hóa những năng lượng này. Bất luận nỗ lực như thế nào, chúng đều không thể biến thành Dương dịch, chìm vào trong đan điền như mọi khi.

Cùng với sự va chạm của cỗ năng lượng dồi dào này, kinh mạch và huyết nhục bắt đầu đau nhói như bị lửa thiêu đốt, trong đầu bắt đầu hiện lên những suy nghĩ khó hiểu.

Ngũ giác trở nên nhanh nhạy. Dương Khai rõ ràng ngửi thấy một làn hương thơm nhè nhẹ ở một nơi không xa phía trước truyền đến. Mùi hương này là mùi cơ thể của Tô Nhan. Mùi hương xông vào mũi, như mang theo một năng lượng nào đó, chạm vào tâm can, động lòng người, khiến tim đập rộn lên, dung hòa huyết dịch, máu sôi trào, lưu động nhanh hơn.

Đây là sự kích động và dục vọng nguyên thủy.

Sao lại thế này? Tâm trạng Dương Khai chấn động mạnh, vội vàng xem xét thông tin hỏa long dung nhập vào đầu mình lúc nãy. Một lát sau, thần sắc Dương Khai trở nên cổ quái.

Mở mắt ra, vừa nhìn thấy ánh mắt Tô Nhan đang nhìn về phía mình.

Toàn thân Dương Khai nóng ran, còn Tô Nhan lại khác, sắc mặt nhợt nhạt, thân hình mềm mại run lên từng hồi không thể khống chế được, răng đập vào nhau.

Nàng bị lạnh.

Tu luyện Băng Tâm quyết, hàn và lạnh là người bạn tốt nhất của nàng. Nhưng bây giờ cái lạnh này đã vượt quá khả năng chịu đựng của nàng, cho nên mới khiến nàng có phản ứng mà bình thường căn bản không thể có này, giống như cái nóng cũng vượt quá giới hạn có thể chịu đựng của Dương Khai.

Nhưng Dương Khai có thể nhìn thấy rõ ràng, trên khuôn mặt tái nhợt của Tô Nhan có một nét ửng đỏ, hơi thở hơi thô trọng, trong đôi mắt đẹp như sao trời tràn đầy xuân tình gợn sóng.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai biết cảm giác bây giờ của nàng hẳn cũng giống mình, đều vô cùng khát khao năng lượng trên cơ thể của đối phương

Dương Khai khát vọng cái hàn lạnh của nàng để xóa đi cái nóng nực của mình. Nàng khát vọng cái nóng nực của Dương Khai để sưởi ấm sự lạnh lẽo của mình. Khát vọng này là bản năng, sau khi hấp thu hỏa long băng hoàng đó, bản năng trong cơ thể trỗi dậy.

Chẳng qua bản năng đang chộn rộn này vẫn chưa phá hủy thần trí của cả hai, vẫn có thể khiến người ta suy nghĩ chống cự.

- Tô Nhan, Truyền Thừa chúng ta có được…

Dương Khai chậm rãi mở miệng, liếm liếm môi, hắn cảm thấy cổ họng mình bốc hỏa, hai con mắt đang nhìn Tô Nhan chắc là đã đỏ lên.

- Ta biết.

Tô Nhan cắn chặt răng, trên mặt toát lên vẻ khổ sở. Tuy trước kia nàng biết Thuyền Thừa lần này là hai người cùng có được. Sau khi có được, mối quan hệ của mình và Dương Khai hẳn sẽ không còn xa lạ như thế nữa, nhưng nàng không thể ngờ Truyền Thừa lần này lại như vậy.

Âm Dương Hợp Hoan công! Đây là một loại công pháp, loại công pháp nghe tên là biết nên luyện như thế nào.

Cấp bậc của loại công pháp này chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ không thấp. Vì Băng Tâm quyết mà bản thân Tô Nhan tu luyện đã là công pháp huyền giai từ xa xưa truyền lại, nhưng Băng Tâm quyết cũng không thể nào chống đỡ được cỗ hàn ý ấy thì có thể suy ra chất lượng của Âm Dương Hợp Hoan công.

- Đây là công pháp song tu sao ?

Lúc Dương Khai hỏi câu này, tim đập thình thịch không ngừng.

- Ừ.

Tô Nhan đáp lại càng khiến người ta suy nghĩ xa xôi. Âm điệu hừ ra từ chóp mũi giống như tiếng than nhẹ, trêu chọc tinh thần của Dương Khai.

- Đó không phải là tà công?

Dương Khai buồn bực. Tuy có thể có được Truyền Thừa như thế cùng Tô Nhan, trong lòng cũng rất vui mừng, nhưng nếu là tà công thì vấn đề lớn rồi.

Tô Nhan không nhịn được kiến thức nông cạn của hắn mà gượng cười, vô thức vặn vẹo cơ thể, run giọng nói:

- Song tu không phải là tà công. Thải Âm Bổ Dương, Thải Âm Bổ Dương mới là tà công !

Lúc bình thường, Tô Nhan làm sao lại bàn luận đề tài tế nhị này với nam tử chứ, nhưng lúc này nàng cũng chỉ có thể nhẫn nại giải thích cho Dương Khai. Dù vậy, trong lòng cũng rất xấu hổ, vẻ mặt ngượng ngùng.

- À.

Dương Khai bất giác yên tâm, ngước nhìn đánh giá Tô Nhan. Chỉ nhìn thấy nàng đang dịu dàng, yếu ớt tiến về phía mình, xuân tình chứa đựng trong đôi mắt ấy trong nháy mắt đã đánh tan tuyến phòng bị trong lòng Dương Khai. Từ lúc hắn quen biết Tô Nhan đến nay, lúc nào Tô Nhan cũng cao cao tại thượng, lạnh lùng băng khiết, chưa bao giờ nhìn thấy nàng để lộ ánh mắt nhu nhược này, khiến người ta không kìm được muốn che chở an ủi.

Nàng bây giờ, không phải là thiên chi kiều nữ của Lăng Tiêu Các, không phải là nữ thần đệ tử tam phải tôn kính sùng bái, chỉ là một nữ nhân khát khao nguyên khí nóng bỏng trong cơ thể mình mà thôi.

Một vài thời điểm nào đó, nam nhân luôn dễ dao động hơn nữ nhân. Mỗi một nữ nhân luôn có bản tính kiên nghị.

- Tô Nhan….

Dương Khai mở to mắt nhìn nàng.

- Không…

Hai đầu chân mày của Tô Nhan tràn đầy sự dằn vặt, đấu tranh, nhưng vẫn chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai thở dài một tiếng, thần sắc cũng kiên định, mở miệng nói:

- Vậy chúng ta thử xem có thể hóa giải năng lượng trong cơ thể không!

Nghe hắn nói như vậy, Tô Nhan vô cùng cảm kích liếc nhìn hắn, khẽ gật gật đầu. Nếu lúc này Dương Khai kiên trì, bản thân nàng cũng không biết có thể chống đỡ được sự mê hoặc kia hay không. Sự khôn khéo hiểu lòng người và ngấm ngầm chịu đựng của Dương Khai đủ tư cách để có được lòng cảm kích của nàng.

Một lần nữa, hai người lại nhắm mắt, cả hai đều vận chuyển công pháp, muốn hóa giải hàn và nhiệt trong cơ thể.

Nhưng thời gian trôi đi, Dương Khai phát hiện càng hóa giải thì sự khô nóng và bản năng khát vọng kia lại càng hung mãnh. Sự chộn rộn như cơn sóng gió động trời cuốn đi tâm linh và cơ thể mình, khiến cho đầu óc vang lên từng hồi lẩm bẩm mơ màng, khiến cho đầu mũi chỉ ngửi thấy hương thơm trên cơ thể của nữ nhi, khiến cho không khí mà đôi tay vuốt ve dường như cũng trở thành thân thể mềm mại. Tất cả đều đủ để khiến cho người tâm trí không kiên định trầm luân trong nháy mắt.

Hỏa long chui vào nội thể đang tức giận gào thét, dường như vì không có được sự dung hợp của băng hàn mà nôn nao, rạo rực.

Da thịt của Dương Khai đỏ ửng lên, như bị nung đỏ. Toàn thân nóng bừng bừng, nhưng vẫn cắn răng kiên trì.

Bất khuất và kiên nghị là sở trường lớn nhất của hắn. Dù sự cám dỗ trước mắt đủ để bất kỳ nam nhân nào cũng động lòng, nhưng chỉ cần Tô Nhan không gật đầu thì hắn cũng sẽ không có bất kỳ hành động nào.

Hỏa long đang gào thét, dường như đang chất vấn, thúc giục. Sự phản kháng, chống đỡ của Dương Khai khiến nó phẫn nộ.

Cùng với âm thanh gào thét này truyền vào tâm linh, Dương Khai dần đánh mất thần trí. Đôi mắt đỏ ngầu như trâu đực động dục, tim đập nhanh trước đây chưa từng thấy, thình thịch như trống trận, mạnh mẽ có lực, rõ ràng có thể nghe thấy. Lúc hô hấp, nổi lên từng trận sóng nhiệt nặng nề.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ đang xoay quanh, đó chính là ôm Tô Nhan trước mặt vào lòng, dùng cái lạnh giá của nàng hóa giải sự nóng bức của mình.

Đây không phải là khát vọng của mình đối với nàng, mà là sự giá lạnh của nàng đang hấp dẫn sự nóng bức của mình!

Lực hấp dẫn này mạnh hơn bất kỳ mị dược nào trên thế gian này. Dương Khai như vậy, Tô Nhan cũng như vậy. Hai người đang dần mơ hồ dưới sự quấy nhiễu của năng lượng trong mỗi cơ thể.

Ngay khoảnh khắc ý thức sắp biến mất, Dương Khai vội vàng phóng xuất sự bất khuất đã kìm nén rất lâu.

Bất Khuất Chi Ngạo!

Không khuất phục bất cứ áp lực nào cũng là một kiểu kiêu ngạo!

Xương cốt truyền ra một cỗ ấm nóng, thần thức sắp mất đi đột nhiên khôi phục lại rất nhiều.

Giờ phút này, hắn nghe thấy tiếng rên rỉ khiến tinh thần rạo rực phát ra từ cổ họng của Tô Nhan ở đối diện. Âm thanh này truyền vào tai, chút nữa là khiến người ta đánh mất bản thân.

Vội vàng mở mắt, lại chìn thấy trong sắc mặt tái nhợt của Tô Nhan mang theo một sắc hồng mê hoặc lòng người. Thấy đôi môi đỏ ngọc đang bị hàm răng cắn chặt, hàng lông mi dài chớp động không ngừng, toàn thân co rút, run rẩy.

Trong không khí tràn ngập một mùi thơm khó tả. Mùi thơm này còn mê hoặc hơn cả mùi hương trên người Tô Nhan.

- Tô Nhan, Tô Nhan.

Dương Khai lên tiếng. Đối với nàng mà nói chính là hai tiếng hét lớn.

Thân hình Tô Nhan khẽ run, hàng mi dày dài như cánh quạt khẽ rung, mở to đôi mắt, nhìn Dương Khai, cắn răng nói:

- Ta… ta vẫn có thể …. Ngươi cũng….. cũng kiên trì một chút.

- Ừ!

Dương Khai khẽ gật đầu, nhắm mắt lại tiếp tục hóa giải nguyên khí bá đạo trong nội thể.

Lại giống tình hình lúc nãy, sự nóng bức táo bạo kia lần lượt công kích tinh thần và thể xác Dương Khai, khiến hắn không thể suy nghĩ bình thường, thôi thúc sự kích động của bản năng.

Nhưng trong thời điểm then chốt, Ngạo Cốt Kim Thân luôn phát huy được tác dụng, khiến Dương Khai tỉnh táo đôi chút.

Chương 155: Không tôn trọng

Nhờ vào tác dụng to lớn của Ngạo Cốt Kim Thân, Dương Khai chống đỡ, phản kháng hết lần này tới lần khác. Chẳng qua là kinh mạch và huyết nhục toàn thân đều đau đớn vạn phần như bị lửa thiêu.

Hắn không biết mình còn có thể kiên trì được bao lâu, nhưng có thể chắc chắn là, nếu cứ như vậy trong thời gian dài, mình chắc chắn sẽ bị thiêu chết. Vì năng lượng nóng bức trong cơ thể càng ngày càng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức mình mơ hồ có chút không thể chịu đựng được.

Ngẫm lại cảm thấy vô cùng nực cười. Người tu luyện Chân Dương quyết lại bị năng lượng thuộc tính dương thiêu chết. Nhưng là chuyện lạ thiên cổ, nói ra sợ không ai tin.

So với Dương Khai, Tô Nhan lại càng không chịu nổi. Nếu không phải mỗi lần Dương Khai nhân lúc đầu óc mình tỉnh táo đánh thức nàng thì nàng đã không thể tiếp tục kiên trì từ lâu rồi.

Dù là vậy, tình hình của Tô Nhan càng ngày càng tệ.

Lại là một lần tỉnh táo trở lại, chưa đợi Dương Khai mở miệng gọi Tô Nhan, bất ngờ phát hiện ra nàng đã đến trước mặt mình nửa thước từ lúc nào không biết. Quỳ nửa người trước mặt mình, hơi thở thô trọng, ánh mắt mê ly, đang đưa một bàn tay ra sờ lên trán mình.

Có thể thấy, động tác của nàng là vô thức. Nàng cũng vẫn đấu tranh phản kháng. Bàn tay mềm mại sờ vào mang theo một cỗ hàn ý dày đặc, ngay cả trên móng tay cũng đóng một lớp tuyết trắng, ngón tay nhỏ bé lại đang run rẩy.

Thỉnh thoảng, động tác của nàng lại dừng lại, khuôn mặt hiện ra vẻ khổ sở. Cứ mỗi lúc như vậy, tiếng rên rỉ như có như không liền phát ra từ cổ họng nàng.

- Tô Nhan!

Dương Khai vẫn kêu như cũ, thanh âm lại nhỏ hơn mấy lần trước rất nhiều. Hắn cũng không biết đây có phải là sự nhỏ hen hèn mọn của mình đang tác quái không, luôn cảm thấy có chút chột dạ và áy náy.

Chính tiếng gọi này cũng lại khiến cho đôi mắt của Tô Nhan hồi phục chút thần trí. Nàng nhìn thấy động tác của mình, nàng cũng thấy sự thương hại và nhu tình trong đôi mắt của Dương Khai.

- Ta muốn, ta không thể kiên trì được nữa rồi.

Lần đầu tiên Tô Nhan nói ra một câu hoàn chỉnh.

Dương Khai nhìn nàng, lộ ra tia cười rồi lại đưa tay ra, nắm chặt lấy tay của Tô Nhan.

Khoảnh khắc hai người có sự tiếp xúc, hỏa long và băng hoàng trong cơ thể hai người một lần nữa lại truyền ra tiếng long gầm, phượng hót. Cơ thể run lên, thần thức nhanh chóng phục hồi lại.

Nhìn nhau, Dương Khai không buông tay, Tô Nhan cũng không buông tay. Mười ngón tay đan vào nhau không rời.

Họ đều biết, một khi buông nhau ra thì sẽ tiếp tục sự khổ sở và đấu tranh như lúc nãy.

Trong lòng hình thành một tình cảm khác thường, khiến hai người đều cảm thấy ấm áp.

- Sẽ không hối hận chứ?

Dương Khai khẽ cười hỏi, nắm chặt lấy tay Tô Nhan. Bàn tay nhỏ nhắn ấy rất lạnh lẽo, nhưng lại mềm mại, nắm rất thoải mái.

Tô Nhan đỏ mặt nhắm mắt, nhẹ giọng nói:

- Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi.

Dương Khai khẽ dùng lực, nhờ vào lực này, Tô Nhan nhẹ nhàng bay tới, ngồi vào lòng Dương Khai. Một tay Dương Khai nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, một tay đỡ lưng nàng.

Một cơ thể nóng như lửa, một cơ thể lạnh như băng, ôm chặt lấy nhau, nhưng dường như đang dung hòa lẫn nhau, cảm giác không nói nên lời đang thăng hoa.

Tuy thần thức đã khôi phục lại rõ ràng, nhưng sự khác thường trong cơ thể hai người vẫn như trước. Đó là sự kỳ vọng và nhu cầu lẫn nhau.

- Tô Nhan!

Dương Khai nhẹ giọng thủ thỉ, thanh âm có phần căng thẳng và run rẩy.

Dù sao lần đầu tiên trải qua chuyện này, hắn cũng không biết phải làm như thế nào.

Tô Nhan không nói, chỉ rúc đầu vào vai Dương Khai.

Hai người ngẩn ngơ hồi lâu, Dương Khai mơi đưa một cánh tay ra, vòng sau cổ nàng, sau đó chậm rãi đặt nàng xuống.

Nằm nghiêng xuống, Tô Nhan nhắm mắt, hàng mi chớp chớp, sắc mặt cũng căng thẳng vạn phần. Hai bàn tay xoắn lại trên bụng, không chịu buông.

- Đừng căng thẳng!

Dương Khai không kìm được cười, thấy bộ dạng này của nàng, mình lại thoải mái rất nhiều. Vừa nói, vừa thởi hổn hển, áp thẳng lên môi Tô Nhan.

Môi chạm môi, cơ thể Tô Nhan bỗng cứng đờ.

Dương Khai nhẹ nhàng vỗ về tay nàng, truyền đạt sự an ủi của mình. Một lúc lâu sau, nàng mới từ từ thả lỏng.

Lúc này Dương Khai mới cạy mở hàm răng của nàng, thản nhiên trêu chọc nàng.

Từng tiếng nức nở không bị khống chế quanh quẩn trong đại điện, hai tay Tô Nhan cuối cùng cũng duỗi ra, vòng lấy cổ Dương Khai, mãnh liệt đáp trả.

Lúc này, nàng hoàn toàn phá vỡ hình tượng băng thanh ngọc khiết trong mắt Dương Khai. Khát khao sự nóng bức kia đã khiến nàng không thể duy trì bản tính của mình.

Từng lớp y phục bị cởi bỏ, bị Dương Khai tùy tay vứt sang một bên, hỗn độn như chính cảm xúc của hai người.

Sau khi lớp y phục cuối cùng được cởi bỏ, khuôn mặt ửng đỏ của Tô Nhan có phần chuyển sang tím. Một tay che trước ngực, một tay chắn bụng dưới, một lần nữa lại run lên.

Hai mắt Dương Khai hừng hực đánh giá, trong lòng thầm cảm thán sự khẳng khái và nhân từ của tạo hóa. Thân thể của Tô Nhan dường như hội tụ những tinh hoa ưu tú nhất trên thế gian, hoàn mỹ không tỳ vết.

Mỗi một tấc da thịt nàng đều trắng sáng như sứ, đôi gò bồng đảo bị che đậy không to không nhỏ, vừa phải, vùng bụng phẳng lỳ không chút dư thừa, mềm mại mịn màng như tơ lụa tuyệt mỹ, khiến người ta không thể buông tay.

Giờ phút này, thân thể nàng tỏa ra một luồng hồng quang xuân tình khác thường.

Dương Khai đưa tay cầm lấy cánh tay đang che trước ngực, Tô Nhan hơi chống cự rồi lại để mặc, duy chỉ có hàng lông mi chớp động liên tục.

Tuy quá trình ngắn ngủi nhưng lại khiến Dương Khai có một sự kích thích khinh nhờn thần thánh. Nếu như lần này không có được Tryền Thừa song tu cùng nàng, nữ tử cao quý lạnh lùng như nàng, mình làm sao có cơ hội tiếp cận? Nhưng bây giờ, mình không những có thể tiếp cận, thậm chí có thể có được.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Dương Khai không thể nào khống chế tâm tình của bản thân, yết hầu truyền ra tiếng gầm nhẹ như mãnh thú, ôm lấy thân thể Tô Nhan, ngồi dậy trong tiếng kinh hô của nàng, sau đó đặt nàng trên đùi mình.

- Tỷ chịu đựng một chút, ta nghe nói hơi đau!

Dương Khau không quên dặn dò.

Tô Nhan không thể không gật đầu, từ đầu chí cuối đều không dám mở mắt.

Dưới sự dẫn dắt của Dương Khai, cơ thể của nàng từ từ đi xuống dưới.

Cơ thể như bị một thanh trường thương từ từ đâm vào, cảm giác tê dại trong nháy mắt truyền đi khắp cơ thể. Tô Nhan lập tức không yên, ngồi thụp xuống.

Trong phút chốc, tiếng kêu khủng khiếp hét ra từ miệng Tô Nhan, nhưng nàng lại cắn răng chịu đựng. Nàng dùng hai tay ôm lấy cổ Dương Khai, cơ thể co rút, hai giọt nước mắt run rẩy chảy xuống từ khóe mắt.

Lúc này, nàng hận không thể đấm cho Dương Khai một trận.

Cái gì mà hơi đau một chút? Rõ ràng là đau như xé ruột xé gan!

Nàng không nhúc nhích, Dương Khai cũng không dám động đậy, hai người cứ giữ tư thế như vậy.

Rất lâu sau, cảm giác đau đớn mới dần dần giảm đi, thay vào đó là một cảm giác kỳ lạ và sự trống rỗng trong cơ thể. Đây là một thể nghiệm, một cảm giác trước nay chưa từng có. Cảm giác này khiến nàng muốn vặn vẹo thân mình, nhưng lại xấu hổ.

- Vận chuyển Hợp Hoan công!

Thanh âm bình thản của Dương Khai truyền vào tai khiến Tô Nhan hoảng hốt, vội vàng mở mắt nhìn hắn. Phát hiện tuy ánh mắt nam nhân trước mặt mình ngập tràn thú tính, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn có một tia trấn định, mang theo rất nhiều sự đau lòng và thương tiếc.

Trong lòng bất giác vui mừng! Tô Nhan khẽ gật đầu, cùng Dương Khai vận chuyện công pháp song tu vừa mới có được kia.

Công pháp vừa vận chuyển, Dương Khai và Tô Nhan đều không tự chủ rên lên một tiếng. Giờ phút này, hỏa long gào thét và băng hoàng chộn rộn trong cơ thể bỗng nhiên ổn định trở lại, khiến cho cảm giác mệt mỏi trong lòng bỗng nhiên biến mất, thay vào đỏ là sự thư sướng, thoải mái.

Hai cơ thể trần trụi, dính sát vào nhau, nguyên khí hùng hồn trong cơ thể hai người du tẩu không ngừng, giao hòa cho nhau.

Tuy tư thế thân mật, nhưng giờ phút này nét mặt của hai người lại đều trang nhiêm, chăm chú, dụng tâm dẫn dắt nguyên khí chuyển động, không hề có ý gì khác.

Nhờ vào sự kết hợp cơ thể, Dương Khai có thể rõ ràng cảm nhận được sự lớn mạnh của Tô Nhan! Hàn Kính khí trong cơ thể nàng vượt gấp trăm lần trữ lượng trong kinh mạch mình. So sánh với nàng, mình giống như một đứa trẻ đang chập chững tập đi, yếu ớt không chịu nổi một kích.

Chắc chắn là Tô Nhan đã phát hiện ra tình hình này nên lúc vận chuyện công pháp, nàng đều không dám nhanh quá mức. Tất cả đều lấy ý chí của Dương Khai làm chủ, chỉ e tốc độ quá nhanh, hắn không chịu được.

Sự vận chuyển công pháp, không những có thể khiến hai người cảm nhận được tình hình cơ thể của nhau, mà còn khiến tinh thần của hai người đều có chút giao hòa. Cảm giác xa lạ ban đầu bỗng biến mất, cả hai đều cảm thấy đối phương dường như là người quan trọng nhất với mình trong đời. Cảm giác này rất tự nhiên, không hề đột ngột.

Cứ một chu thiên, lại một chu thiên, hỏa long trong nội thể Dương Khai, băng hoàng trong nội thể Tô Nhan đã dần dần biến mất. Hai cỗ năng lượng khổng lồ này không còn ở lại trong kinh mạch nữa, cũng không chìm trong đan điền, không biết đã đi đâu.

Tác dụng của chúng, dường như muốn bức hai người Dương Khai và Tô Nhan tu luyện Âm Dương Hợp Hoan công này. Lúc này hai người đang tu luyện, chũng cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Nhưng Dương Khai cảm thấy chắc là chúng sẽ không biến mất, chỉ là không biết ẩn nấp ở đâu.

Tiếp tục vận chuyển Hợp Hoan công, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể Dương Khai và Hàn Băng Kính trong cơ thể Tô Nhan đã thay thế hỏa long và băng hoàng, lưu động dung hợp trong kinh mạch.

Nhưng vì thực lực của hai người cách nhau quá nhiều, sau khi nguyên khí trong kinh mạch của Dương Khai tràn vào cơ thể Tô Nhan, căn bản không có tác dụng gì, như đá ném vào biển rộng, không thấy tung tích đâu.

Phát hiện này khiến Dương Khai hơi lúng túng.

- Cứ từ từ, không cần vội!

Trong đầu vang lên thanh âm ôn nhu của Tô Nhan, dường như nàng hiểu được suy nghĩ của Dương Khai, thông cảm an ủi.

Dương Khai im lặng không nói, trực tiếp điểm phá mười giọt Dương dịch trong đan điền.

Chân Dương nguyên khí trong kinh mạch bỗng nhiên trở nên dồi dào, trong phút chốc xông vào nội thể Tô Nhan.

- A …

Tô Nhan không kìm được kêu lên một tiếng. Căn bản nàng không biết tại sao Dương Khai lại đột nhiên bạo phát ra nguyên khí khổng lồ như vậy. Với cảnh giới Khai Nguyên cảnh bát tầng của hắn, căn bản không thể có trữ lượng lớn như vậy.

Thanh âm kinh ngạc vừa dứt, lại một cỗ năng lượng không thua kém rót vào cơ thể mình.

Ngay sau đó, lại một cỗ!

Tổng cộng bạo phát ba mươi giọt Dương dịch, kinh mạch của Dương Khai cũng đến cực hạn. Một cảm giác đau đớn buốt nhức truyền đến, chỉ e là thêm chút nữa sẽ phá hỏng kinh mạch.

Nếu không có Hợp Hoan công, Dương Khai cũng không dám lỗ mãng như thế. Mỗi một giọt Dương dịch đều là kết tinh nguyên khí của mình ngưng kết thành. Điểm phá một giọt, có thể lấp đầy kinh mạch. Bình thường chỉ cần điểm phát một lúc ba giọt Dương dịch, kinh mạch đã có vấn đề.

Nhưng bây giờ tất cả nguyên khí đều tồn tại trong cơ thể của mình và Tô Nhan. Với sự lớn mạnh của nàng, đương nhiên có thể chịu đựng được ba mươi giọt Dương dịch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau