VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1486 - Chương 1490

Chương 1488: Ngũ Hành Ách Linh Trận.

Trong một khe núi Lạc Đế Sơn, nhóm người Dương Khai đã dừng lại sau 3 ngày phi hành.

Chỗ này đã là sâu trong Lạc Đế Sơn, trước khi Đế Uyển xuất thế, chỗ này căn bản không sinh linh nào có thể đặt chân, lực lượng đế uy nồng nặc kia đủ để nghiền đám người cả gan khiêu khích thành phấn.

Nhưng sau khi Đế Uyển, đế uy trong Lạc Đế Sơn đã biến mất, chỗ này không còn nguy hiểm nữa.

Năm người thoải mái đi tới, giữa đường không gặp bất kỳ trắc trở nào.

- Chính là chỗ này? Lão giả họ Hà quay đầu nhìn chung quanh, nhíu mày, những người khác cũng mơ hồ.

Tuy rằng linh khí thiên địa ở đây không tầm thường, nhưng lúc mọi người dùng thần niệm quét qua thì không phát hiện dấu vết cấm chế trận pháp gì, đừng nói chi là động phủ của võ giả thượng cổ.

- Không sai, chính là chỗ này. Lão giả họ Khương đã biết trước điều này, mỉm cười nói:

- Ngày đó nếu không phải tiểu lão nhi cơ duyên xảo hợp tranh đấu với người khác ở chỗ này, chỉ sợ cũng không thể phát hiện ảo diệu ở đây, có thể nói phát giác được cũng chỉ là may mắn mà thôi.

- Khương lão, ngươi cũng đừng úp úp mở mở, rốt cuộc động phủ thượng cổ nằm ở đâu? Tráng hán họ Trần không kiên nhẫn được nữa, nghe vậy vội vàng hỏi.

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Lão giả họ Khương mỉm cười. - Trần huynh cứ thử công kích bên kia một lần là có thể nhìn ra đầu mối.

- A? Tráng hán họ Trần nhìn theo hướng ngón tay của lão giả họ Khương, phát hiện bên kia chỉ là một vách đá trơn nhẵn, quét thần niệm qua cũng không phát hiện gì.

Nhưng nếu đối phương đã nói như vậy, nhất định là có gì đó, cho nên hắn không chần chờ, khẽ quát một tiếng, đánh ra một quyền.

Thánh nguyên bắt đầu phát ra, quyền phong gần như ngưng thành thật chất, mắt thường có thể thấy được, quyền ảnh màu vàng rực rõ đánh lên vách đá.

Thánh nguyên thuộc tính kim! Vô cùng mãnh liệt.

Dương Khai nhướng mày, nhẹ nhàng gật đầu, tuy không biết hắn xuất thân từ thế lực nào, nhưng dựa vào trình độ ngưng luyện và hùng hậu của thánh nguyên, dường như còn mạnh hơn Phản Hư lưỡng tầng cảnh bình thường.

Dịch phu nhân cười tủm tỉm đứng một bên, hiển nhiên rất hài lòng với thực lực và khí thế của chồng mình.

Ngoài dự đoán của mọi người, ngay khi quyền kia sắp đánh vào vách đá, trong không khí bỗng xuất hiện một tầng gợn sóng, phảng phất có một lớp màng chắn mỏng phía trước, mà một quyền mãnh liệt kia không gây nên động tĩnh gì, cứ như vậy mà biến mất.

Mà ngay sau đó, một quyền y như vừa rồi bỗng xuất hiện một cách quỷ dị, đánh thẳng tới võ giả họ Trần.

Dị biến nổi lên, tráng hán hú lên quái dị, vội vàng né tránh.

Bùm một tiếng, quyền ảnh bay xa hơn trăm trượng, đánh nát một vùng cây cối bên kia.

- Không ngờ có thể bắn công kích trở về? Tráng hán họ Trần không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, ánh mắt lộ ra tia sáng kỳ dị.

- Không sai, cho nên Ngũ Hành Ách Linh Trận là gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu, lão phu không có biện pháp phá giải! Khương lão nhẹ nhàng gật gật đầu.

Tuy vừa rồi tráng hán họ Trần có chút chật vật, nhưng cũng không nổi giận, lên tiếng nói: - Trận pháp này có chút ý tứ, Khương lão, ngươi nói xem chúng ta phải phá giải như thế nào?

Khương lão cười ha hả: - Tiểu lão nhi bất tài, nhưng quả thật đã nghiên cứu được phương pháp phá giải, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, mời chư vị qua đây.

Nghe hắn vậy, mọi người vội vàng tụ tập lại.

Vẻ mặt Khương lão nghiêm lại, bắt đầu giảng giải mọi người cách phá trận.

Mọi người đều là võ giả Phản Hư Cảnh, tuy rằng không tính là cao thủ đứng đầu, nhưng tu luyện đã nhiều năm, gặp qua không ít các loại trận pháp, nghe lão giả họ Khương giảng giải một hồi, mọi người đều gật gật đầu đã hiểu.

- Tốt, nếu chư vị đã hiểu rõ phương pháp, vậy trước tiên chúng ta hãy tự hồi phục lại, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất có thể.
Đương nhiên mọi người không dị nghị, bắt đầu ngồi khoanh chân, tay cầm thánh tinh khôi phục thánh nguyên tiêu hao trên đường đi tới đây.

Ước chừng nửa ngày sau, mọi người lần lượt mở mắt ra, thần thái minh mẫn, mặt đầy vẻ chờ mong.

- Đúng rồi Dương tiểu hữu, ngươi có mang theo linh đan khôi phục thánh nguyên nhanh chóng? Khương lão không yên tâm hỏi một câu, tuy mơ hồ đoán rằng Dương Khai xuất thân không tầm thường, nhưng sự tình trọng đại, hắn không dám sơ ý.

- Có, Khương lão yên tâm đi. Dương Khai trả lời.

Với thánh nguyên khổng lồ chứa trong cơ thể hắn, căn bản không cần dùng linh đan khôi phục, cho dù thánh nguyên khô kiệt, chỉ cần nổ tung một giọt Kim huyết, trong khoảnh khắc lại sanh long hoạt hổ.

Dương Khai xông xáo nhiều năm như vậy, ít khi gặp phải vấn đề thánh nguyên khô kiệt.

- Vậy thì tốt, chư vị cũng để linh đan khôi phục ở nơi dễ lấy đi, tuy rằng Ngũ Hành Ách Linh Trận không khó phá giải, nhưng phải kéo dài, muốn vào động phủ thượng cổ kia, chư vị không thể sơ suất.

- Những chuyện này chúng ta biết rồi, đừng lãng phí thời gian, Khương lão, chúng ta bắt đầu đi. Tráng hán họ Trần thúc giục.

- Tốt, chư vị vào chỗ đi, cứ dựa theo phương án vừa rồi tiểu lão nhi giảng giải. Khương lão nghiêm lại, lập tức chạy theo một hướng.

Những người khác cũng chạy về 4 hướng khác nhau, trong khoảnh khắc, năm người chia ra năm góc cách đều nhau, giống như cầm thước đo vậy.

- Chư vị, cùng xuất lực! Khương lão khẽ quát, trong khoảnh khắc bạo phát thánh nguyên, rót vào hư không trước mặt.

Những người khác không chậm trễ chút nào, vừa thấy hắn ra tay cũng rối rít thúc giục lực lượng bản thân, rót thánh nguyên của mình ra.

Trong phút chốc, năm cỗ năng lượng dao động với năm thuộc tính khác nhau xuất ra, tuy rằng không quá mạnh mẽ nhưng lại kéo dài vô tận.

Trong đó đương nhiên thánh nguyên của Dương Khai là thuộc tính hỏa, tuy lúc hắn bắt đầu lúc tu luyện là công pháp thuộc tính dương, nhưng theo thực lực tăng lên, thuộc tính của thánh nguyên trong cơ thể thay đổi, lúc này với Ma diệm cực nóng nghiễm nhiên có thể coi là thuộc tính hỏa.

Dĩ nhiên, tính chất của Ma diệm là tùy ý hắn, có lạnh có nóng, biến hóa khó lường.

Mà tráng hán họ Trần là thuộc tính kim, Dịch phu nhân là thuộc tính thủy, lão giả họ Khương là thuộc tính mộc, lão giả họ Trần là thuộc tính thổ.
Ngũ hành tề tụ, thánh nguyên năm màu tràn vào hư không, quỷ dị là không hề tiêu tán mà từ từ tụ họp lại, dường như bên kia có một lực hút vô hình đang hút lấy thánh nguyên của năm người.

Ngũ Hành Ách Linh Trận, gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu, có thể bắn ngược tất cả công kích, thời kỳ toàn thịnh ngay cả võ giả Hư Vương Cảnh cũng không có biện pháp phá giải nó, phải đủ ngũ hành mới phá giải được.

Nếu muốn dựa vào lực lượng mạnh mẽ mà phá giải, tối thiểu phải là Hư Vương tam tầng cảnh, với bí bảo cường đại hoặc bí thuật mới được.

Bất quá Ngũ Hành Ách Linh Trận trước mắt đã tồn tại không biết mấy vạn năm, đương nhiên không có uy năng như thời kỳ toàn thịnh.

Cho dù là như thế cũng không thể dùng cách bình thường mà phá giải.

Năm người rót thánh nguyên vào trận pháp, không gặp hiện tượng bắn ngược lại, một là đây không phải công kích, hai là mọi người đều nhìn chằm chằm lão giả họ Khương, lấy lượng thánh nguyên mà hắn xuất ra làm chuẩn để điều chỉnh thánh nguyên của bản thân, nhiều hơn không được, ít hơn cũng không được, phải duy trì cân bằng ngũ hành, một khi cân bằng bị phá, trận pháp lập tức sẽ bắn thánh nguyên ra.

Vạn sự khởi đầu nan, thấy bốn người kia điều chỉnh thánh nguyên không tệ, lão giả họ Khương bất giác thở phào, dù sao đây là năm người hợp tác, chỉ cần một người sơ xuất sẽ ảnh hưởng đến những người khác, sao hắn có thể không lo lắng?

Mắt thấy tiến triển thuận lợi, hắn cũng dần dần gia tăng cường độ.

Những người cũng điều chỉnh theo, không dám chậm trễ chút nào.

Thời gian chậm rãi trôi qua, xung quanh vô cùng yên tĩnh, thánh nguyên năm màu dần dần tràn ngập trung tâm, năm màu đan vào nhau, năm loại thuộc tính tương sinh tương khắc, tuần hoàn không ngừng, có chút thuận buồm xuôi gió.

Mà kèm theo thánh nguyên lưu động, vách đá vốn bóng loáng mơ hồ lộ ra một cửa động.

Động phủ thượng cổ!

Vẻ mặt năm người đều chấn động, mắt trợn tròn.

Nhưng cửa vào kia như ẩn như hiện, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào, mọi người đều biết là do trận pháp vẫn chưa bị phá giải hoàn toàn, vội vàng nhét linh đan vào miệng, nuốt rồi luyện hóa, bổ sung thánh nguyên trong cơ thể.

Dương Khai cũng không ngoại lệ, tu vi của hắn hiện giờ chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, cho nên không muốn biểu hiện quá mức, lấy mấy viên linh đan ra giả vờ nuốt.

Chóp mắt đã hai canh giờ trôi qua.

Năm người đều nhỏ mồ hôi, duy trì xuất thánh nguyên trong thời gian dài, không võ giả nào có thể chịu nổi, mặc dù có linh đan bổ sung thánh nguyên, nhưng mà vào chẳng bằng ra.

Nhưng cửa động phủ kia vẫn không hoàn toàn hiện ra, tuy rằng rõ ràng hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng vẫn còn lâu trận pháp mới bị phá.

Ý thức được điểm này, vẻ mặt của mọi người đều trở nên khó coi.

- Chư vị, tiếp tục như vậy cũng không ổn a.

Dịch phu nhân duyên dáng lên tiếng.

- Tiểu tử, ngươi phải kiên trì cho ta, nếu lúc này mà ngã xuống, lão tử là người đầu tiên không tha cho ngươi. Tráng hán họ Trần quay đầu thét lên với Dương Khai, hắn thấy Dương Khai giống như lung lay sắp đổ, sợ hắn không đủ thánh nguyên thì coi như thất bại trong gang tấc.

- Không thành vấn đề! Dương Khai lạnh nhạt đáp lấy lệ.

Lão giả họ Khương cau mày, lo âu nhìn Dương Khai, trong lòng có chút hối hận khi tìm một Phản Hư nhất tầng cảnh như Dương Khai tới, lúc đó hắn đoán sai uy lực của Ngũ Hành Ách Linh Trận này, nghĩ là chỉ cần gom đủ ngũ hành là có thể phá giải, làm sao biết lại kéo dài lâu như vậy? Hơn nữa có vẻ như còn phải kéo dài mấy canh giờ.

Thời gian dài như vậy, cả hắn còn không nắm chắc, đừng nói chi thực lực của Dương Khai thấp hơn hắn một bậc.

Hắn âm thầm lo lắng cho Dương Khai, e sợ hắn không thể kiên trì tới khi trận pháp bị phá vỡ.

Chương 1489: Biến cố.

Nhưng đâm lao phải theo lao, thánh nguyên của năm người đã tập trung tại trung ương, vô cùng nồng đậm, một khi thu tay sẽ xảy ra hậu quả khó có thể tưởng tượng.

Nhất là trận pháp này còn có hiệu quả bắn ngược công kích, thánh nguyên khổng lồ như vậy một khi bị bắn ngược lại, người nào cũng không dễ sống.

Lão giả họ Khương nhăn mặt.

- Chư vị không cần lo lắng, tuy tu vi Dương mỗ hơi thấp, nhưng bàn về thánh nguyên trong người, tại hạ tin rằng không kém bất kỳ kẻ nào, cho nên chư vị tự lo cho mình là được. Thấy bọn họ đều lo lắng nhìn về phía mình, Dương Khai biết họ nghĩ gì, bèn lên tiếng nói.

- Khoác lác! Tráng hán họ Trần hừ lạnh, nhưng nhanh chóng toét miệng cười: - Nhưng ta thích!

- Có lời này thật tốt! Lão giả họ Khương cũng yên tâm, ánh mắt sáng lên, cắn răng nói: - Nếu Dương tiểu huynh đệ có lòng tin như vậy, vậy tiểu lão nhi phải rót thêm thánh nguyên vào, chư vị theo ta!

Nói xong, hắn khẽ quát lên, thánh nguyên tuôn ra từ hai tay, hơn nữa còn tăng lên rất nhiều, hiển nhiên có ý định làm luôn cho xong.

Trước đó hắn đã đoán sai trình độ chắc chắn của Ngũ Hành Ách Linh Trận, không ngờ thời gian phá trận lại kéo dài như vậy, cho nên muốn tốc chiến tốc thắng, mà biện pháp duy nhất chính là rót thêm thánh nguyên, làm cho trận pháp bị bão hòa trong thời gian ngắn, từ đó trận pháp sẽ sụp đổ.

Thấy vậy, mọi người cũng không dám sơ suất, rối rít thúc giục thánh nguyên, gia tăng mực độ rót vào.

Dương Khai cũng vậy.

Nhất thời, lượng lớn thánh nguyên ngũ hành rót vào hư không, tốc độ nhanh hơn lúc nãy không chỉ hai lần.

Thấy Dương Khai quả thực không phóng đại thực lực của mình, lại có thể theo kịp mọi người, làm cho bốn người kia cảm thấy yên tâm, lão giả họ Khương càng lộ vẻ tán dương, gật gật đầu.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tầy gang, bất chấp lượng thánh nguyên rót vào, cấm chế vẫn không có dấu hiệu sẽ bị phá.

Mỗi người cũng lo lắng.

Một lát sau, lão giả họ Khương bỗng cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm sương máu, sắc mặt tái nhợt đã hồng hào trở lại.

Hắn đã thi triển một loại bí thuật để tăng lực lượng bản thân.

Lão giả họ Hà, tráng hán họ Trần, mỹ phụ họ Dịch cũng thi triển thủ đoạn của mình, hoặc phục dụng linh đan trân quý mà ngày thường không dám dùng, hoặc sử dụng bí thuật tự thương tổn bản thân để tăng lượng thánh nguyên.

Chỉ có Dương Khai vẫn như cũ, thoạt nhìn mặt tái nhợt như sắp gục ngã nhưng thánh nguyên xuất ra vẫn không yếu bớt.

Bốn người kia không khỏi nhìn hắn với ánh mắt khác trước, ai cũng không biết rốt cuộc trong người thanh niên Phản Hư nhất tầng cảnh này chứa bao nhiêu thánh nguyên.

Không khí khẩn trương và bất an tràn ra, mọi người đều có chút hối hận vì đã lỗ mãng chạy tới đây, càng hối hận vì đã tin lời lão giả họ Khương, nhưng bây giờ có nghĩ gì cũng vô ích.

Mắt thấy cho dù tiêu hao hết thánh nguyên của bản thân cũng chưa chắc đã phá giải được trận pháp này, lão giả họ Trần lộ vẻ tàn khốc, bỗng nhiên thét lên: - Chư vị, xem ra lấy thực lực của chúng ta không có cách nào phá giải Ngũ Hành Ách Linh Trận này, lão hủ nhà còn có ái thê, không thể phụng bồi, chư vị thuận theo thiên mệnh đi!

Mọi người biến sắc!

Lão giả họ Khương hô lên: - Hà huynh ngươi định làm gì?

- Ngươi dám! Tráng hán họ Trần cũng quát lên.

Lão giả họ Trần ngoảnh mặt làm ngơ, thánh nguyên trong cơ thể bạo phát, thân hình chuẩn bị lùi ra sau, rõ ràng là muốn rời khỏi chỗ này.

Cứ tiếp tục trì hoãn như vậy chỉ chết mà thôi, thay vì cứ giằng co chi bằng bỏ qua, may ra còn có sinh cơ.

Dĩ nhiên, cũng phải đề phòng sau khi bỏ qua sẽ bị trận pháp cuồng bạo bắn ngược.

Nhưng dù sao người đầu tiên bỏ qua cũng có thời gian và cơ hội chạy trốn, những người khác vì bảo vệ tánh mạng sẽ giúp mình đỡ bớt sát thương.

Nhóm năm người trừ tráng hán họ Trần và mỹ phụ họ Dịch là hai vợ chồng, quan hệ thân thiết ra, những người khác đều là bình thủy tương phùng, chỉ vì yêu cầu phá trận mới tạm thời liên thủ, không có chút giao tình, lão giả họ Trần vì tánh mạng của mình, sao có thể để ý sống chết của người khác? Vợ chồng vốn là chim trong cùng một rừng, tai vạ đến cũng đường ai nấy bay, huống chi là năm người mới quen?

Liên minh nho nhỏ này lúc lão giả nói lên câu ấy liền sụp đổ!

Những người khác kinh hãi, nhanh chóng hiểu rõ ý định của lão giả họ Trần, cũng vội vàng thu tay, chuẩn bị rút lui.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt mọi người thay đổi, bao gồm cả Dương Khai đang ẩn giấu thực lực.

Bởi vì lúc này không ai có thể cử động, từ trung tâm hư không truyền tới một lực lượng quỷ dị, khóa chặt mọi người tại chỗ, không chỉ thế, thành nguyên trong cơ thể cũng bị hút vào.

Nguồn năng lượng ngũ hành đan xen đang xoay tròn dường như sinh ra lực hút khổng lồ, không chỉ hút lấy thân thể của mỗi người, còn cắn nuốt lực lượng cơ thể của họ.

Lúc trước mọi người chủ động vận chuyển thánh nguyên nên không phát hiện, bây giờ muốn rút ra mới biết.

- Chuyện gì vậy? Lão giả họ Trần hoảng sợ biến sắc, dùng sức nhúc nhích thân mình nhưng vẫn không thể động đậy, nhất thời sắc mặt vàng ệch, cảm thấy không ổn.

- Khương lão nhi, vậy là sao? Tráng hán họ Trần vốn nóng tính, phát hiện không ổn liền nhanh chóng chĩa mũi dùi vào lão giả họ Khương, quát lên với lão, hiển nhiên hắn cho là lão đặt bẫy gì đó.

Không chỉ hắn nghĩ vậy, Dương Khai cũng thế, ánh mắt híp lại nhìn lão giả họ Khương, thấy sắc mặt của hắn cũng trắng bệch, bộ dạng hoảng hốt.

Hắn cũng bị biến cố trước mắt làm cho trở tay không kịp.

- Tiểu lão nhi cũng không biết a!

Lão giả họ Khương oan uổng nói.

- Ngươi không biết? Tráng hán họ Trần không buông tha. - Nơi này là do ngươi phát hiện, cũng là ngươi dẫn chúng ta đến đây, cách phá giải trận pháp cũng là do ngươi cung cấp, bây giờ gặp chuyện ngươi lại nói không biết? Chẳng lẽ không phái ngươi đã đặt bẫy từ trước, chờ chúng ta bước vào sao?

- Hừ, lời của Trần huynh thật không có đạo lý! Bây giờ bản thân ta còn khó bảo toàn, làm vậy thì có lợi ích gì? Lão giả họ Khương tuy hiền hòa, nhưng bị người khác bêu xấu như vậy, không nhịn được liền phản bác.

- Không quản ngươi nói thế nào, chuyện này là do ngươi dẫn đầu, nếu ngươi không nghĩ cách, Trần mỗ thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi!

- Đừng ồn ào! Dương Khai khẽ quát. - Bây giờ mà ồn ào thì có ích gì? Ta tin Khương lão không biết chuyện này! - Ngươi tin?

Tráng hán họ Trần cười lạnh. - Ai biết ngươi có cùng một giuộc với lão gia hỏa này không?

Dương Khai lạnh lùng liếc hắn, không tiếp tục dây dưa, đầu óc người này đơn giản, không giỏi suy nghĩ, bây giờ thân hãm trong tù, trong lòng đại loạn, tiếp tục ồn ào chỉ làm cho tình hình tệ hơn, không có ích lợi gì.

- Khương lão, Ngũ Hành Ách Linh Trận có thể xuất hiện biến hóa như vậy sao? Dương Khai cau mày nhìn lão giả họ Khương.

- Không thể! Lão giả họ Khương quyết đoán lắc đầu. - Ngũ Hành Ách Linh Trận chỉ là một loại trận pháp bảo vệ, trừ khả năng bắn ngược ra, căn bản không có bất kỳ sát thương nào, nó tuyệt không xuất hiện loại biến hóa này, trừ phi...

- Trừ phi cái gì? Dương Khai híp mắt.

- Trừ phi trận pháp này đã thay đổi, biến thành một trận pháp khác! Lão giả họ Khương âm thầm suy đoán, vừa nói vừa nhớ lại kiến thức về trận pháp của mình.

Hắn có thể tìm được cách phá giải Ngũ Hành Ách Linh Trận, hiển nhiên cũng hiểu biết về trận pháp, mặc kém xa Dương Viêm, nhưng vẫn hơn bốn người còn lại.

Nghĩ lại, lão giả họ Khương biến sắc, cả kinh kêu lên: - Chẳng lẽ đây là Ngũ Hành Cấp Linh Trận?

- Ngũ Hành Cấp Linh Trận? Mỹ phụ họ Dịch duyên dáng kêu lên, nghi ngờ hỏi: - Chỉ khác Ngũ Hành Ách Linh Trận một chữ, có ý nghĩa gì?

- Ha ha...

Lão giả họ Khương cười khổ. - Tuy rằng chỉ khác một chữ, nhưng uy lực lại không thể so sánh, cục diện này Dịch phu nhân cũng đã thấy, trận pháp này một khi bị tác động sẽ không chết không thôi, nó chẳng những cắn nuốt sạch sẽ thánh nguyên trong cơ thể chúng ta, thậm chí ngay cả khí huyết cũng không bỏ qua.

- Cái gì? Mọi người đồng loạt biến sắc, nhất thời đều im lặng.

- Chủ nhân của động phủ này thật âm hiểm a. Lão giả họ Khương u ám, miệng đắng như ngậm hoàng liên.

- Không ngờ lại bố trí một Ngũ Hành Cấp Linh Trận dưới Ngũ Hành Ách Linh Trận,, tiểu lão nhi đã khinh thường a.

- Bây giờ nói vậy thì có ý nghĩa gì, lão tử không muốn chết ở đây! Tráng hán họ Trần quát lên, liều mạng thúc giục thánh nguyên bản thân, muốn thoát khỏi trói buộc của trận pháp, đáng tiếc là bất kể hắn cố gắng thế nào cũng không có nửa điểm hiệu quả, ngược lại càng làm tâm tình của mình thêm hoang mang.

- Không thể lỗ mãng, rơi vào Ngũ Hành Cấp Linh Trận giống như rời vũng bùn, càng giãy dụa thánh nguyên càng mất nhanh. Lão giả họ Khương vội vàng lên tiếng ngăn trở.

- Vậy phải làm thế nào mới phải? Mỹ phụ họ Dịch biến sắc, khẩn trương ngăn cản chồng mình.

Lão giả họ Khương cười khổ, không biết nói gì.

- Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể chờ chết? Lão giả họ Trần trắng bệch.

- Tiểu lão nhi thật xin lỗi chư vị. Lão giả họ Khương áy náy, vốn nghĩ là dẫn mọi người tới tầm bảo, phương án phân phối cũng đã thương nghị xong, không ngờ cuối cùng năm người đều rời vào hiểm cảnh, chẳng những không thể thoát vây, mà còn phải trơ mắt chờ chết.

- Thật sự không có cách nào sao? Khương lão, chỗ này chỉ có ngươi hiểu biết rõ về trận pháp nhất, ngươi mau nghĩ biện pháp đi. Mỹ phụ họ Dịch năn nỉ.

Lão giả họ Khương không đủ dũng khí nhìn nàng, hiển nhiên không tìm ra biện pháp nào.

Quả thật hắn có đọc lướt qua về trận pháp, nhưng muốn phá giải đồng thời hai loại trận pháp này, lực bất tòng tâm a.

Trừ phi hắn có kiến thức cỡ Dương Viêm, mới có thể dễ dàng làm việc bất khả thi này.

Dương Khai cũng buồn bực, tuy trữ lượng thánh nguyên trong cơ thể hắn vô cùng lớn, nhưng trận pháp chưa bị phá, hắn cũng chỉ có thể bị vây ở đây, dĩ nhiên, không hẳn là hắn không có chút hy vọng chạy thoát.

Chương 1490: Một cú sút cuối cùng.

Tu luyện lực lượng không gian, trường hợp này có thể dùng được, chỉ cần canh đúng thời cơ xé rách không gian, chưa chắc không thể toàn thân rút lui, cho nên so với những người kia, Dương Khai là người bình tĩnh nhất.

Nhưng nguy hiểm cũng rất lớn, khe nứt không gian mà bị lực mạnh mẽ đánh vào có thể trở nên không ổn định hoặc khép lại, nếu đi trong khe nứt không ổn định, hắn cũng không dám bảo đảm an toàn của mình.

Không phải bất đắc dĩ, hắn sẽ không làm như vậy.

Năm người cùng rơi vào hiểm cảnh, mà không có biện pháp giải quyết, chỉ có thể chờ chết, loại cảm giác tuyệt vọng này bao phủ mọi người, làm họ cảm thấy kinh hoàng.

Mà đúng lúc này, lão giả họ Trần bỗng kinh hô, dường như lại có dị biến xảy ra.

Năng lượng ngũ hành trong hư không trước mặt bỗng lưu động nhanh hơn, cửa vào trên vách đá trở nên vô cùng rõ ràng, dường như đã ổn định, có thể ra vào rồi.

Dường như Ngũ Hành Ách Linh Trận sắp bị phá!

Phát hiện này làm mọi người đang tuyệt vọng trở nên hưng phấn, nhưng ngay sau đó, mỗi người đều la lên.

Kèm theo năng lượng trong hư không xoay tròn, một lực hút lớn đến khó tin truyền tới, lực lượng còn sót lại bên trong cơ thể 4 người kia bị hút ra, căn bản không thể khống chế.

Mắt thường có thể thấy được, khí thế của bọn họ đang dần trở nên uể oải, sắc mặt ai cũng trắng bệch như tờ giấy, lung lay sắp đổ, cho dù là Dương Khai cũng không dễ chịu lắm, trong nháy mắt hắn cảm thấy thánh nguyên trong cơ thể mất đi rất nhiều.

Tiêu hao gần như tương đương với toàn bộ lực lượng của một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh.

Hắn có trữ lượng thánh nguyên khổng lồ, không lo nguy hiểm tới tính mạng, nhưng bốn người kia thì khác, chẳng mấy chốc thánh nguyên còn sót lại trong cơ thể bọn họ đã bị hút sạch, cả khí huyết lực cũng vậy.

Bốn người trợn mắt, cảm thấy khó thở, từng tia năng lượng đỏ sẫm bị hút ra từ trong cơ thể, như những con rắn có linh tính, dung nhập vào hư không trước mắt.

Đó là sinh cơ của bốn người, là năng lượng sinh tồn của họ!

Bằng mắt thường có thể thấy được, thân thể của bọn họ nhanh chóng khô quắt lại, hốc mắt sâu hóm, da mặt khô như vỏ cây, giống như trăm ngàn năm đã trôi qua, tóc cũng trở nên bạc trắng.

Vô thanh vô tức, chỉ ngắn ngủi 10 hơi thở, bốn vị cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh đã không còn sinh cơ, khí tức biến mất.

Mà lúc này, dường như Ngũ Hành Ách Linh Trận cũng sắp bão hòa, không ngờ lại hóa thành một đạo năng lượng đánh vào cửa động.

Nhưng không có bốn người kia hiệp trợ, dựa vào một mình Dương Khai không thể duy trì cân bằng ngũ hành.

Một khi cân bằng bị phá vỡ, với thuộc tính của Ngũ Hành Ách Linh Trận sẽ bắn ngược tất cả năng lượng ra.

Đây chính là sinh cơ và thánh nguyên của bốn vị Phản Hư lưỡng tầng cảnh, cho dù là Dương Khai cũng không dám chắc sẽ sống tốt, cho dù không chết cũng bị thương nặng.

Thậm chí có thể trực tiếp mất mạng!

Thất bại trong gang tấc sao? Dương Khai không cam lòng, năm người cùng đi tầm bảo, những người khác đều chết trước mặt hắn, tuy nói mọi người chỉ là bình thủy tương phùng, không có giao tình gì, nhưng thất bại trong gang tấc như vậy, cái chết của bọn họ coi như không có chút giá trị nào.

Dương Khai sẽ không đau lòng vì bọn họ, võ giả tu luyện chính là như vậy, thường xuyên gặp nguy hiểm, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, nhưng cứ thế mà bỏ qua thì hắn không cam lòng.

Nhưng dựa vào một mình hắn, căn bản không thể giữ vững cân bằng ngũ hành.

Chẳng lẽ phải xé rách không gian bỏ chạy?

Vừa nghĩ vậy, Dương Khai đã ngưng tụ lực lượng không gian, chuẩn bị xé rách không gian, nhưng ngay sau đó, hắn bỗng thấy trước mắt sáng ngời, dường như nhớ ra cái gì đó, nhanh chóng áp chế lực lượng không gian xuống, thay vào đó lật tay một cái, một đoàn ngũ sắc bỗng xuất hiện trên tay hắn.

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí!

Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm là một bộ công pháp tôi luyện thân thể, nhưng muốn tu luyện nó lại có yêu cầu vô cùng hà khắc, chẳng những yêu cầu cường độ thân thể, còn phải có thần thức cường đại, như vậy mới có thể chịu được đau đớn khi tu luyện, càng phải tìm chí bảo ngũ hành, hấp thu linh khí trong chí bảo ngũ hành để tu luyện.

Dương Khai hao phí không ít tâm tư và thời gian, vừa vô tình vừa cố ý cuối cùng mới gom đủ chí bảo ngũ hành, tu luyện được một thời gian. Đoàn Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí trên tay là thành quả tu luyện, chỉ là tu luyện không lâu nên uy lực của Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí không mạnh, không thể lấy ra đánh nhau với cường địch.

Nhưng đối với cục diện trước mắt, có lẽ sẽ giúp được gì đó.

Thái Dương Chân Tinh, Huyền Âm Quỳ Thủy, Lôi Mộc, Huyền Tinh, Đại Diễn Thần Sa, cái nào không phải vật nghịch thiên, không thể tìm thấy trên U Ám Tinh, sử dụng những thứ này tu luyện ra Ngũ Hành Kiếm Khí, cho dù yếu cũng không đến nỗi nào.

Hơn nữa đây là một mình Dương Khai phát ra, tùy tâm mà phát, so với phối hợp với người khác càng dễ dàng hơn nhiều, càng thêm cân bằng.

Nhất là Ngũ Hành Ách Linh Trận sắp bị phá, chỉ thiếu một cú sút cuối cùng.

Có lẽ Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí sẽ trở thành cú sút dứt điểm này!

Nghĩ vậy, Dương Khai lập tức chém tay, quả cầu ánh sáng ngũ sắc trên tay biến thành năm chuôi kiếm nhỏ tinh xảo, từ năm chỗ của năm người bắn vào hư không, dung nhập vào năng lượng đáng sợ kia.

Làm xong hết thảy, Dương Khai không dừng lại mà lập tức xé rách không gian, chui vào trong khe nứt.

Sau lưng vang lên một tiếng động lớn, đồng thời bị một lực mạnh mẽ đánh vào.

Trong nháy mắt khe nứt không gian đã bị phá hủy, mà lúc này Dương Khai đã xuất hiện ở ngoài 50 dặm, sắc mặt tái nhợt, trong lòng vẫn còn sợ hãi, quay đầu nhìn lại.

Hắn không chạy quá xa, dù sao cũng đã cố hết sức, hắn muốn biết rốt cuộc có thể thành công hay không.

Hắn cảm thấy sau lưng đau đớn, tuy vừa rồi hắn chạy nhanh, nhưng phút cuối vẫn bị đánh trúng, dùng thần niệm quét qua, sau lưng là một mảng máu thịt bầy nhầy, miệng vết thương sâu tới tận xương.

Thương thế không tính là nhẹ, cũng may tố chất thân thể của Dương Khai trác tuyệt, trong cơ thể lại có Kim huyết, cho nên khôi phục không khó.

Chỉ vận chuyển thánh nguyên, ngăn máu chảy máu từ miệng vết thương chảy ra, Dương Khai liền quay lại chỗ cũ.

Vừa rồi động tĩnh rất lớn, nếu như xung quanh có người chắc chắn sẽ bị hấp dẫn tới đây, Dương Khai không muốn bao công sức của mình bỏ ra lại bị người khác hưởng.

50 dặm chỉ cần một lát là tới, vừa quay trở lại vị trí cũ, Dương Khai nhìn xung quanh, bất giác lộ vẻ vui mừng.

Không ngờ hắn đã thành công. Tuy rằng trước vách đá là một đống lộn xộn, còn lưu lại dấu vết của nguồn năng lượng khổng lồ, hơn nữa thi thể của bốn người kia đã biến mất, nhưng trên vách đá là một cái cửa động có thể đi vào.

Động phủ của võ giả thượng cổ!

Dương Khai không chần chờ, thoắt cái đã chui vào.

Hắn không buông lỏng cảnh giác, thần thức dò xét bốn phía, nhưng dường như trong động phủ không có gì nguy hiểm, hắn đi thẳng vào bên trong không có trở ngại gì.

Rất nhanh, trước mặt Dương Khai xuất hiện một dãy thạch thất tinh xảo, ước chừng có mười mấy gian.

Không chần chờ, Dương Khai bắt đầu kiểm tra thạch thất đầu tiên bên trái.

Một lát sau, hắn ra khỏi thạch thất, tiếp tục vào gian thứ hai, sau đó là gian thứ ba.

Kiểm tra được mười mấy gian thạch thất, thu hoạch quá nhỏ, trừ mấy lọ dược liệu đã sớm không còn tác dụng ra, không còn gì nữa.

Không lẽ tay không ra về? Dương Khai chút buồn bực, nếu thật sự như vậy, vậy bốn người kia đúng là chết vô ích, mình cũng phí công.

Cũng không phải không có khả năng, dù sao không phải động phủ nào cũng có đồ tốt, có thể đã bị người khác tới lấy rồi, cũng có thể vốn không có gì.

Vẫn còn lại một gian cuối cùng, Dương Khai hít một hơi, cất bước đi vào.

Ngay sau đó, mắt hắn sáng ngời, nhanh chóng bước tới trước một cái bàn đá, toét miệng cười.

Hai vật đặt trên bàn kia một là bí bảo, giống như một mũi tên kia, nhưng không biết dùng gì để luyện thành, trên tên còn khảm hai viên ngọc thạch trắng nõn mà Dương Khai không nhận ra, một ở đầu một ở đuôi, thoạt nhìn có chút kỳ lạ.

Bí bảo này cũng không tỏa ra năng lượng dao động, Dương Khai cầm lên, nhướng mày, hắn không ngờ mình lại không thể phán định cấp bậc của bí bảo này.

Theo đạo lý mà nói, động phủ này có cấm chế cường đại như vậy, tu vi của chủ nhân chỗ này khi còn sống cũng không thấp, sao lại có một bí bảo cổ quái như vậy?

Dương Khai chưa kịp dò xét cẩn thận, hắn bỗng ngẩng đầu lên, nhìn qua một hướng khác, ngay sau đó sầm mặt lại.

Tuy vừa rồi hắn đã suy đoán động tĩnh lớn như vậy sẽ thu hút võ giả ở gần đây tới, nhưng không ngờ lại tới nhanh như vậy.

Ngoài 200 dặm đã có khí tức của võ giả, nhìn hướng bay rõ ràng là tới chỗ hắn.

Nhận ra điều này, đương nhiên Dương Khai không muốn ở đây lâu, bỏ mũi tên vào nhẫn không gian, vội vàng lấy hộp ngọc trên bàn đá xong liền rời đi.

Ước chừng sau một chung trà, một nhóm ba người xuất hiện trước cửa động, ba người đều là võ giả Phản Hư Cảnh, nhìn y phục dường như xuất thân cùng một tông môn, ánh mắt ba người sáng lên khi thấy cửa vào, nhanh chóng đi vào.

Nhưng sau khi đi vào, ba người không khỏi thất vọng.

Chỗ này vốn chỉ có 2 món đồ đã bị Dương Khai lấy đi, bọn họ không còn gì để lấy cả.

Nhưng ba người vẫn không từ bỏ ý định, không ngừng tìm kiếm trong thạch thất, đáng tiếc vẫn không có thu hoạch gì.

Mà lúc này, Dương Khai chạy xa ngàn dặm.

Bàn về tốc độ, hắn không kém bất kỳ võ giả Phản Hư Cảnh nào, nhất là sau khi dùng Phong Lôi Vũ Dực, tốc độ tăng lên rất nhiều.

Trong một sơn động, Dương Khai ngồi xếp bằng, thần niệm quét qua xung quanh, xác nhận trong phạm vi ngàn dặm không có người nào, hắn mới lấy 2 món đồ lúc nãy ra, nhìn kỹ xem rốt cuộc là vật gì.

Chương 1491: Vũ Linh Tiễn.

Lúc trước Dương Khai đã kiểm tra sơ lược mũi tên nhỏ nên hắn tò mò về vật trong hộp ngọc kia hơn.

Hộp ngọc này không biết làm bằng vật liệu gì, không ngờ có thể ngăn cản thần niệm xâm nhập, hiển nhiên cấp bậc không thấp, Dương Khai bắn ngón tay, mở nắp hộp ra.

Năng lượng tinh thuần mạnh mẽ đánh ra, làm cho Dương Khai đang mong chờ sáng cả mắt, không khỏi hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng.

Dương Khai nhìn thấy trong hộp là hai khối tinh thể sáu cạnh trắng tinh không tì vết, mỗi một khối lớn chừng móng tay, nhưng dưới thần thức của hắn, trong hai khối tinh thể này chứa lượng năng lượng làm cho hắn biến sắc.

- Đây là cái gì? Dương Khai lẩm bẩm, đưa tay cầm một khối tinh thể lên, đưa lên mắt cẩn thận đánh giá.

Tinh thể này thoạt nhìn khá giống thánh tinh, nhưng cấp bậc và tính chất hơn xa thánh tinh, cho dù là thánh tinh nguyên mà Thạch Khổi ngưng luyện ra cũng không thể so sánh.

Căn bản không cùng một cấp bậc.

Năng lượng chứa trong tinh thể này dường như đã thoát khỏi phạm vi thánh tinh.

Dương Khai sợ hãi.

Hắn đi đây đi đó nhiều năm như vậy, cơ duyên phong phú, thấy được không ít thứ tốt, cho dù là bí bảo cấp Hư Vương, hắn cũng có mấy kiện, thứ có thể làm hắn động tâm không nhiều.

Mà hai khối tinh thể trước mắt này chính là một trong số đó.

Hắn nhìn hồi lâu vẫn không biết thứ này là gì, chỉ dò xét được nguồn năng lượng khổng lồ trong đó đạt trình độ tinh thuần đến khó tin, có thể không cần luyện hóa mà trực tiếp hấp thu vào cơ thể, bổ sung thánh nguyên, Dương Khai chỉ hấp thu một chút, liền cảm giác thánh nguyên tiêu hao lúc trước đã hồi phục lại.

Mà khối thánh tinh trên tay không biến hóa chút nào, dường như năng lượng trong đó dùng mãi không hết.

Dĩ nhiên đây là chuyện không thể nào, chỉ có thể nói số năng lượng mà Dương Khai hút so với trữ lượng trong nó như cửu ngưu nhất mao vậy, hoàn toàn không đáng kể nên không thấy biến hóa.

Thánh tinh thượng phẩm và thánh tinh nguyên mà so với hai khối kết tinh trước mặt cũng như một trời một vực.

Đồ tốt! Dương Khai mỉm cười.

Tuy hắn chưa bao giờ lo lắng vấn đề thánh nguyên khô kiệt, dù là đang chiến đấu hay bất cứ lúc nào cũng không cần phải bổ sung thánh nguyên, nhưng hai khối kết tinh này vẫn có trợ giúp rất lớn.

Ít nhất thì sau này đột phá không cần phải đi tìm nơi có thiên địa linh khí nồng đậm.

Chỉ cần có hai khối này, tùy tiện chỗ nào cũng có thể đột phá, không cần lo lắng vấn đề thiên địa linh khí không đủ.

Bất quá loại át chủ bài này Dương Khai không dễ dàng sử dụng, trừ việc bổ sung linh khí khi đột phá, nói không chừng còn có tác dụng khác.

Xem xét một hồi, Dương Khai trịnh trọng bỏ hai khối kết tinh vào hộp ngọc, cất cẩn thận.

Lúc này mới bắt đầu kiểm tra cẩn thận mũi tên nhỏ.

Mũi tên nhỏ này rõ ràng là một kiện bí bảo, chỉ có điều tạo hình hơi kỳ lạ, chỉ dài hơn nửa xích, trên thân tiễn có khắc hai chữ Vũ Linh, hiển nhiên là tên bí bảo.

Đầu đuôi Vũ Linh Tiễn được khảm một khối ngọc thạch không biết tên, trắng tinh không tì vết.

Mà bí bảo lại không có nửa điểm năng lượng dao động.

Điều này rất kỳ quái, nếu là bí bảo thì phải có cấp bậc, chỉ cần có cấp bậc sẽ phát ra năng lượng dao động để người khác có thể phân loại.

Nhưng Vũ Linh Tiễn này lại thoát khỏi quy luật này, thoạt nhìn tầm thường, cho dù dùng thần niệm quét qua cũng không có gì khả nghi, giống như một món vũ khí bình thường.

Có thể đặt cùng chỗ với hai khối tinh thể kia thì không thể là vật bình thường được, chỉ là tạm thời Dương Khai không nhận ra được.

Nghĩ một hồi, Dương Khai thúc giục thánh nguyên rót vào Vũ Linh Tiễn.

Thí nghiệm uy năng của bí bảo, bình thường ai cũng làm vậy.

Rất thuận lợi, Vũ Linh Tiễn đón nhận thánh nguyên, theo đó hai viên ngọc thạch được khảm cũng dần thay đổi, từ từ biến thành đen.

Cẩn thận dò xét, còn phát hiện trong màu đen ẩn chứa một tia lửa đỏ rất nóng.
Màu sắc của Ma diệm!

Dương Khai giật mình, vừa chú ý biến hóa của ngọc thạch, vừa tiếp tục rót thánh nguyên vào Vũ Linh Tiễn.

Thời gian trôi qua, một hồi lâu sau, Dương Khai mới ngừng rót thánh nguyên, nhìn Vũ Linh Tiễn.

Lúc này mũi tên bỗng tản ra dao động năng lượng cực mãnh, nhìn không kém bí bảo Hư cấp thượng phẩm chút nào, thậm chí còn mạnh hơn.

Dao động năng lượng cổ quái này không ngờ lại tăng cường theo lượng thánh nguyên mình rót vào!

Hơn nữa, Hư cấp thượng phẩm còn lâu mới tới cực hạn của nó.

Chỉ có điều tu vi của Dương Khai có hạn nên chỉ rót thánh nguyên vào tới mức ngang với bí bảo Hư cấp thượng phẩm mà thôi.

Dương Khai rót thánh nguyên ước chừng một canh giờ, đủ thấy lượng thánh nguyên kinh khủng cỡ nào.

Đổi lại một võ giả Phản Hư Cảnh khác không thể rót suốt một canh giờ như vậy, chỉ có Dương Khai với trữ lượng thánh nguyên khổng lồ trong cơ thể mới có thể bất chấp tất cả mà làm vậy.

Dương Khai âm thầm tính một chút, lượng thánh nguyên lần này mình rót vào nang với võ giả Phản Hư tam tầng cảnh!

Nói cách khác, nếu để một Phản Hư Cảnh có được Vũ Linh Tiễn này, cho dù là tam tầng cảnh, cũng phải dùng toàn bộ lực lượng bản thân mới làm được.

Nếu là nhất tầng cảnh lưỡng tầng cảnh thì chắc phải rót mấy lần, mười mấy lần mới có thể làm nó bão hòa.

Dương Khai líu cả lưỡi.

Sau đó hắn lại nhìn hai viên ngọc thạch được khảm trên Vũ Linh Tiễn.

Trên thân bí bảo có tổng cộng 2 khối ngọc thạch, chắc cũng có thể rót thánh nguyên vào.

Nghĩ vậy, Dương Khai tiếp tục thúc giục thánh nguyên.

Lại một lúc lâu sau, ngọc thạch trên Vũ Linh Tiễn mới đạt tới trạng thái bão hòa, chứng tỏ phán đoán của Dương Khai là đúng.

Nhẹ nhàng hít vào một hơi, vẻ mặt Dương Khai trở nên vui mừng, tuy không biết Vũ Linh Tiễn này do bậc cao nhân nào luyện chế, nhưng nó chắc chắn là một kiện bí bảo không thể tin được, nếu dùng đúng cách có thể dứt điểm rất tốt.

Hơn nữa, mình chưa luyện hóa mà nó vẫn có thể đón nhận thánh nguyên của mình một cách thuận lợi, có thể thấy Vũ Linh Tiễn vốn không có chủ nhân, hoặc sau một thời gian dài, sinh mạng lạc ấn của chủ nhân đã biến mất, trở thành vật vô chủ. Bây giờ mình chỉ cần luyện hóa một chút thì nó sẽ thành của mình.

Nghĩ là làm, Dương Khai không chút chần chờ, hai tay cầm Vũ Linh Tiễn, bắt đầu rót thần niệm vào đó để khắc sinh mạng lạc ấn và thần niệm khí tức của mình vào đó.

Ngày qua ngày, thời gian dần trôi qua.

Nửa tháng sau, Dương Khai đứng lên, tâm niệm vừa động, Vũ Linh Tiễn liền hóa thành một tia lưu quang chui vào trong thân thể.

Luyện hóa thuận lợi hơn hắn nghĩ, Dương Khai không biết có phải do bí bảo thượng cổ khác với bí bảo hiện tại hay không, hắn chỉ tốn nửa tháng ngắn ngủi đã luyện hóa Vũ Linh Tiễn thành công, ngắn hơn nhiều so với lúc luyện hóa những bí bảo khác.

Sau khi luyện hóa, Dương Khai hoàn toàn hiểu rõ uy lực và hạn chế của Vũ Linh Tiễn.

Nghiêm túc mà nói, uy lực của Vũ Linh Tiễn to lớn, hai viên ngọc thạch không biết tên trên thân tiễn có thể đón nhận lượng lớn thánh nguyên và ngưng luyện bên trong, tạo thành một đòn công kích cực mạnh.

Khi gặp cường địch, chỉ cần kích phát linh trận bên trong là có thể phát ra công kích, đòn công kích này cho dù là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh dính phải cũng không dễ thở.

Uy lực to lớn, nhưng cũng có hạn chế.

Bởi vì trên Vũ Linh Tiễn chỉ có hai khối ngọc thạch, cho nên dù được bổ sung năng lượng đầy đủ, cũng chỉ có thể dùng hai lần!

Sau hai lần, năng lượng trong ngọc thạch sẽ tiêu hao hết, muốn dùng nữa thì phải tiếp tục bổ sung năng lượng.

Với khả năng của Dương Khai cũng phải mất môt canh giờ để bổ sung, cho nên trong trận chiến, Vũ Linh Tiễn chỉ có thể dùng được hai lần.

Mặc dù có hạn chế, nhưng cũng không thể chối bỏ uy lực cường đại của Vũ Linh Tiễn, ít nhất thì Dương Khai cũng khá hài lòng với bí bảo này.

Trên đời không có chuyện hoàn mỹ, uy lực Vũ Linh Tiễn rất kinh khủng, sao có thể dùng được liên tục?

Dương Khai muốn thử nghiệm uy lực của Vũ Linh Tiễn, nhưng lại không có mục tiêu thích hợp nên cũng chịu, hắn liền ra khỏi sơn động sau đó bay đi.

Mấy ngày kế tiếp, hắn luôn ở sâu bên trong Lạc Đế Sơn.

Giờ hắn đã biết chuyện động phủ của võ giả thượng cổ không phải tin đồn vô căn cứ, hơn nữa cũng có thu hoạch, đương nhiên là cố gắng tìm kiếm tiếp, dù sao cũng không ai chê mình có quá nhiều đồ tốt.

Đáng tiếc hình như nơi đây có nhiều võ giả đi vào nên mấy ngày kế tiếp, mặc dù Dương Khai có phát hiện nhưng không có thu hoạch, đồ vật trong động phủ đã bị người khác lấy sạch.

Thường xuyên có chuyện giết người đoạt bảo xảy ra, đánh lén và phản đánh lén ở đây như cơm bữa, chẳng có gì lạ.

Một ngày, Dương Khai lại lấy la bàn truyền tin ra, rót thần niệm vào.

Mặc dù vào Lạc Đế Sơn tầm bảo không có thu hoạch gì, nhưng hắn vẫn không quên mục đích ban đầu của mình, cho nên thỉnh thoảng lại lấy la bàn truyền tin ra, thử liên lạc với Tiền Thông.

Chỉ có điều không biết Tiền Thông và Phí Chi Đồ đã đi đâu, Dương Khai vẫn không liên lạc được.

Nhưng lần này thì khác, thần niệm vừa được rót vào, Dương Khai nhanh chóng cảm thấy một đạo thần niệm khác từ la bàn truyền tới, hắn nhướng mày, vội vàng kiểm tra.

Một lát sau, hắn thu hồi la bàn, xác định phương hướng sau đó bay đi.

Cách đây ngoài 100 ngàn dặm, vô số cường giả Phản Hư Cảnh đang tụ tập lại, chăm chú nhìn tòa lầu các ẩn hiện trong dãy núi trước mặt.

Di chỉ tông môn thượng cổ!

Mặc dù có rất nhiều võ giả thích tìm kiếm động phủ của võ giả thượng cổ để có thu hoạch, nhưng khi nghe tin các thế lực lớn đang tập hợp cường giả ở đây thì ai cũng theo tới.

Dù sao di chỉ tông môn thượng cổ quá hấp dẫn, ai mà không muốn vào đó tìm vài thứ tốt?

Lúc này, các thế lực lớn và nhiều cường giả đang tụ tập ở đây, đội hình cực mạnh, so với lần Đế Uyển mở ra còn kinh khủng hơn.

Chương 1492: Người có danh tiếng.

Lần trước Đế Uyển mở ra, bởi vì bị Đế Ngọc hạn chế, cho nên số lượng võ giả đi vào là có hạn, nhưng lần này thì khác, trong Lạc Đế Sơn không có chút nguy hiểm nào, ai cũng có thể vào, nên võ giả nào nhận được tin đều tới.

Xung quanh di chỉ tông môn thượng cổ không chỉ có các đại tông môn và thế lực lớn.

Rất nhiều tiểu gia tộc và tông môn nhỏ cũng ở đây để đi theo những cường giả húp chút canh, nhưng bọn họ không dám tới quá gần, sợ gặp họa chết người, dù sao bọn họ không có tư cách đứng ngang hàng với những tông môn kia.

Lúc này có hơn trăm võ giả Phản Hư Cảnh thuộc các thế lực khác nhau đang điên cuồng công kích đại trận hộ sơn, các loại bí thuật và bí bảo đan vào nhau, ánh sáng đủ mọi màu sắc lóe lên, trong không khí thỉnh thoảng lan ra từng gợn sóng, nhưng đại trận hộ sơn này vô cùng chắc chắn, mặc cho những này người công kích suốt mười mấy hai mươi ngày vẫn giữ vững, không để bất cứ ai xâm nhập.

Nhưng không phải là không có thu hoạch, trải qua thời gian dài như vậy, đại trận hộ sơn đã lung lay sắp đổ, không bao lâu nữa là phá được trận.

Đại đa số đều đang liều mạng công kích trận pháp, cũng có một vài cường giả tạo thành đội ngũ, đuổi những võ giả nghe tin chạy tới đây, những cường giả trong nhóm đến từ nhiều tông môn khác nhau, để đảm bảo lợi ích của tông môn mình, trước khi trận pháp bị phá, bọn họ không cho phép những người không liên quan đục nước béo cò, dù sao bọn họ cũng đã hao phí nhiều thời gian và tinh lực vào việc này.

Ai dám phản kháng, giết không tha!

Đã có rất nhiều người không biết chuyện đã chết thảm trong tay những người này, có vết xe đổ này, các võ giả khác sau khi nghe tin tới đây liền gặp phải thi thể của những người đó, tất cả đều chủ động đứng ở ngoài, không dám tùy tiện xâm nhập.

Mặc dù di chỉ tông môn thượng cổ rất hấp dẫn, nhưng phải có mạng mới vào được.

Những võ giả xuất thân không cao, thực lực không mạnh chỉ có thể đứng xa ngoài mười dặm, mắt nhìn về phía trước, nói không hâm mộ là nói dối, bọn họ cũng muốn tham dự a, đáng tiếc tông môn của mình không đủ địa vị, thực lực của bản thân cũng không đủ, thật sự là không có tư cách.

- Chậc chậc, gần như tất cả tông môn có danh tiếng trên U Ám Tinh đều ở đây, đúng là nhộn nhịp a. Trong đám người vây quanh, một đại hán đầu trọc gật gù nói, tuy là khen, nhưng ai cũng nghe được giọng điệu của hắn có chút chua xót.

- Đồ ếch ngồi đáy giếng! Nghe hắn nói, một lão giả mặc ma y ở gần đó hừ lạnh. - Ngươi nghĩ rằng U Ám Tinh chỉ có nhiêu đây cao thủ thôi sao? Chỉ có hơn một nửa các đại tông môn và thế lực lớn tới đây thôi, tin tức vẫn chưa hoàn toàn truyền ra ngoài, nếu không còn đông hơn.

- Lão gia hỏa này, cố ý gây chuyện đúng không? Đại gia muốn nói gì thì nói, liên quan gì đến ngươi?

Đại hán đầu trọc bởi vì bị chặn ở bên ngoài mà tức tối trong lòng, bây giờ chỉ tùy tiện nói một câu cũng bị phản bác, lập tức phẫn nộ.

Lão giả mặc ma y chỉ liếc hắn, lộ vẻ châm chọc, không có ý định đấu võ mồm với hắn.

Ai ngờ ánh mắt khinh miệt của lão càng làm đại hán đầu trọc giận dữ, sắc mặt dữ tợn, đang định động thủ với lão giả kia, chợt mắt hoa lên, một thanh niên xuất hiện trước mặt một cách quỷ dị.

Thanh niên kia có thân hình to lớn, mặc trang phục màu lam nhạt, có vẻ dày dạn kinh nghiệm.

Đại hán đầu trọc sửng sốt, nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn, ánh mắt nghi hoặc, hắn mơ hồ cảm thấy người này quen quen, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.

- Nhiều người như vậy sao? Thanh niên kia vừa nhìn xung quanh, giật mình nói.

Đại hán đầu trọc thuận miệng nói: - Đương nhiên là nhiều người, bọn họ đều muốn tìm được đồ tốt, bằng hữu từ đâu tới?

Thanh niên kia nghe vậy, quay đầu cười nói:

- Từ bên ngoài vào, mới nghe tin không bao lâu, a, đi trước một bước.

Nói xong, hắn liền phi thân, bay sang bên kia.

- Tiểu hữu dừng bước! Lão giả lúc nãy tranh luận với đại hán đầu trọc biến sắc, vội lên tiếng ngăn trở nhưng đã muộn, đối phương đã đi hơn trăm trượng, tốc độ cực nhanh làm người khác líu lưỡi.

- Tiểu tử này xong rồi! Lão khẽ lắc đầu, tỏ vẻ đáng tiếc, hắn thấy thanh niên kia tuổi quá trẻ, tu vi lại không yếu, nhưng lại dám xông vào đại trận hộ sơn, chắc là sẽ bị đánh chết tại chỗ.

- Chưa chắc, nói không chừng hắn có thể qua được. Đại hán đầu trọc sáng mắt, cuối cùng cũng nhớ ra mình đã gặp thanh niên kia ở đâu.

Lần trước có người đại náo Thiên Vận Thành, lúc đó đại hán đầu trọc đang ở Thiên Vận Thành mua sắm nên thấy qua người này, sau đó mới biết, không ngờ thanh niên này chính là chủ nhân Long Huyệt Sơn Dương Khai, sau khi náo loạn Thiên Vận Thành chẳng những không việc gì mà còn tiêu dao tự tại.

Bây giờ người ta đã là tông chủ Lăng Tiêu Tông trong Lưu Viêm Sa Địa! - Người có ý gì? Lão giả nghi ngờ nhìn hắn. - Lúc trước cũng có người muốn xông qua bên kia đục nước béo cò nhưng đều chết sạch, thi thể còn để ở bên kia giết gà dọa khỉ, ngươi dựa vào đâu mà nói hắn có thể đi qua bình yên?

- Hắc hắc, ngươi xem thì biết, nếu hắn có thể qua được, lão gia hỏa, người phải xin lỗi lão tử. Đại hán đầu trọc chắc chắn.

- Nếu hắn bị giết thì sao? Lão giả híp mắt.

- Lão tử quỳ xuống liếm giầy ngươi! Đại hán đầu trọc quát lên.

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều kinh ngạc quay qua nhìn hắn, ngay cả lão giả cũng ngẩn người.

Cuộc đánh cược này thật kinh người! Vẫn thường nói mặt mũi còn quan trọng hơn mạng sống, nếu thật sự hắn thua, điều đó còn nghiêm trọng hơn giết chết hắn, sao đối phương lại có lòng tin như vậy?

- Hảo, lão phu cùng người đánh cược. Lão cũng là người quyết doắn, chỉ suy nghĩ một chút liền đáp ứng, hắn không tin với tình thế hiện tại, những thế lực đang công kích trận pháp lại dễ dàng cho một thanh niên đi vào trong đó.

Nhất thời mọi người đều nhìn Dương Khai, muốn biết hắn có thể vượt qua đội ngũ ngăn trở kia không.

Dương Khai cũng nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn.

Tuy hắn đã liên lạc với Tiền Thông và biết đại khái tình huống ở đây, nhưng không ngờ cục diện lại thành như vậy.

Hắn vừa mới đi không bao lâu, còn xa mới tới đại trận hộ sơn, một đội ngũ gồm bảy tám cường giả Phản Hư Cảnh mặc y phục khác nhau, rõ ràng là xuất thân từ các thế lực khác nhau.

Dương Khai có thể nhận ra ba nhà.

Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông. Phiêu Miểu Điện!

Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông thì không cần phải nói, là hai đại cự đầu trên U Ám Tinh, thực lực của Phiêu Miểu Điện cũng không thể khinh thường, địa vị tương đương Ảnh Nguyệt Điện và Lưu Ly Môn, là thế lực hạng nhất trên U Ám Tinh.

Còn những người khác tuy Dương Khai nhìn không ra xuất thân, nhưng ai cũng là cường giả Phản Hư lưỡng tam tầng cảnh.

Những người đứng ở xa xa trăm trượng, lăng không mà đứng, lạnh lùng nhìn Dương Khai, một lão giả mặc áo bào tro ra khỏi đội ngũ, không nói một lời, chỉ ngón tay về phía Dương Khai, một thanh trường kiếm xuất hiện, khẽ run lên sau đó hóa thành một tia sáng đỏ rực bắn tới Dương Khai. Tốc độ cực nhanh như sao băng rơi xuống.

Dương Khai biến sắc, cảm nhận được sát khí trong chiêu thức của đối phương, lập tức liền lấy cái khiên màu tím ra, phòng hộ trước mặt.

Bùm...

Kiếm mang va chạm với cái khiên màu tím, năng lượng cuồng bạo nổ ra, hào quang đỏ rực bao phủ Dương Khai, không còn thấy bóng dáng của hắn.

Lão giả mặc áo bào xám cười lạnh, đưa tay ngoắc một cái, kiếm mang đỏ rực lại bay về phía hắn, biến thành một thanh trường kiếm trên tay hắn, lạnh lùng nhìn vị trí của Dương Khai.

Hắn nghĩ Dương Khai hẳn phải chết, dù sao dưới cảm nhận của hắn, Dương Khai chỉ là võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh thôi, hoàn toàn không có khả năng ngăn cản một kích tất sát này của hắn.

Nhưng hắn nhanh chóng nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc.

Bên kia, ánh sáng tan đi, thân ảnh Dương Khai lại hiện ra, cái khiên màu tím vẫn phòng hộ trước mặt, không hề có chút thương tích nào, chỉ có sắc mặt trở nên u ám.

Bất cứ ai vừa mới tới đã bị người lạ ra tay công kích, hơn nữa còn mang sát ý, tâm tình chắc chắc không thể tốt được.

- Các hạ có ý gì? Dương Khai lạnh lùng nhìn lão giả áo xám.

- Ý gì? Lão hừ một tiếng. - Tự tiện xông vào, giết không tha, ngươi nói có ý gì?

Dương Khai nhướng mày, nhìn những thi thể gần đó, mơ hồ hiểu được tình huống hiện tại.

Mà lão giả sau khi ra tay mà không có kết quả, cảm thấy mất mặt, đang muốn ra tay lần nữa để chứng minh thực lực của mình, bỗng có tiếng quát từ sau lưng: - Chờ một chút!

Nghe vậy, lão giả áo xám không ra tay nữa, mà xoay người nhìn một lão giả tóc bạc trắng, vẻ mặt lấy lòng mỉm cười nói: - Lương huynh có gì chỉ giáo?

Đối phương không trả lời, chỉ nhìn Dương Khai, mặt nở nụ cười cổ quái, cất cao giọng nói: - Xin hỏi tiểu huynh đệ có phải là Tông chủ Lăng Tiêu Tông Dương Khai?

Dương Khai nhìn hắn, gật đầu nói: - Không sai, ta chính là Dương Khai.

- Cái gì, người này chính là tông chủ Lăng Tiêu Tông? Lão giả lúc nãy công kích Dương Khai biến sắc, kinh hô thành tiếng.

Nhất thời trong lòng vô cùng hối hận.

Không quản tu vi của Dương Khai như thế nào, Lăng Tiêu Tông trong tay hắn không ai có thể khinh thường, chưa nói bảo vật trấn tông là chiến hạm cấp Hư Vương, riêng lời đồn về thực lực hung hãn của Dương Khai đã làm lão giả áo xám lạnh gáy.

Nghe đồn lúc hắn là Thánh Vương tam tầng cảnh đã đánh chết Phản Hư Cảnh, bây giờ hắn đã là Phản Hư Cảnh, chỉ sợ thực lực không kém một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh nào.

Mình chỉ là một lưỡng tầng cảnh, nếu đánh nhau với hắn rất có thể sẽ chết.

Lão giả áo xám hoảng sợ, cảm thấy lạnh sóng lưng, thầm cảm thấy may mắn có Lương trưởng lão ngăn trở kịp thời, nếu không đã phạm sai lầm lớn.

Huống chi, bây giờ Lăng Tiêu Tông nắm giữ đủ loại tài nguyên, rất nhiều tông môn trên U Ám Tinh đều muốn giao hảo, đáng tiếc không ai liên lạc được với Lăng Tiêu Tông.

Tông môn của lão cũng có ý định này, nhưng lần này vừa thấy mặt đã hạ sát thủ, không biết người ta có trách tội hay không.

Nghĩ vậy, trong lòng lão vô cùng thấp thỏm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau