VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1481 - Chương 1485

Chương 1483: Thể chất đặc thù.

- Được. Hoàng Quyên vừa đáp ứng, vừa nhận lấy Ngưng Hư đan trên tay Dương Khai, cẩn thận cất vào, trong lòng cảm khái.

Hai tháng trước, nàng còn phải bôn ba kiếm sống, đến một viên Bách Linh đan cũng mua không nổi, nhưng lúc này, chẳng những được sinh hoạt trong Lăng Tiêu Tông hùng vĩ tráng lệ, linh khí nồng đậm, lại không phải lo tài nguyên tu luyện, còn có vật nghịch thiên như Vạn Niên Hương và Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ trợ giúp mình đột phá.

So ra quả là một trời một vực, Hoàng Quyên không ngờ mình lại có ngày hôm nay, trong lòng càng cảm kích Dương Khai, dù sao nếu Dương Khai không mang nàng về thì tương lai của nàng và Lâm Vận Nhi đến cả nàng cũng không dám tưởng tượng.

- Lần này tông chủ gọi thuộc hạ tới có gì phân phó? Hoàng Quyên cung kính nhìn Dương Khai.

Dương Khai mỉm cười, không trả lời, quay đầu nhìn Diệp Tích Quân.

Từ khi Hoàng Quyên mang Lâm Vận Nhi đến đây, Diệp Tích Quân vẫn luôn quan sát tiểu nha đầu này, thần niệm cường đại vô thanh vô tức bao phủ Lâm Vận Nhi, dường như nhận ra gì đó, đôi mắt đẹp lộ vẻ kinh ngạc.

- Đại trưởng lão phát hiện ra điều gì sao? Chờ một hồi, Dương Khai lên tiếng hỏi.

Diệp Tích Quân nhẹ nhàng gật đầu, ngoắc Lâm Vận Nhi: - Tiểu cô nương qua đây.

Nói cũng lạ, tuy rằng vẻ mặt Diệp Tích Quân nghiêm khắc, nhưng Lâm Vận Nhi không e ngại nàng, nghe nàng kêu chỉ hơi chần chờ, liền ngoan ngoãn đi tới trước mặt Diệp Tích Quân.

- Không phải sợ. Diệp Tích Quân mỉm cười, vươn tay ngọc cầm cổ tay của Lâm Vận Nhi, ngay sau đó bắt đầu khởi động thánh nguyên, rót vào cơ thể Lâm Vận Nhi, cẩn thận dò xét.

Thời gian trôi qua, vẻ mặt Diệp Tích Quân càng thêm cổ quái.

Thật lâu sau, nàng mới hít một hơi thật sâu, buông Lâm Vận Nhi ra, mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Hoàng Quyên lo lắng đứng tại chỗ, chăm chú nhìn Diệp Tích Quân, không biết nàng có dò xét ra cái gì không, kể từ ngày Dương Khai nói cho nàng biết chỗ cổ quái của Lâm Vận Nhi, Hoàng Quyên cũng có để ý, phát hiện quả thật như lời Dương Khai nói, thân thể nho nhỏ của Lâm Vận Nhi không ngờ lại ẩn chứa lực lượng khổng lồ so với độ tuổi của nàng.

Loại này là đơn thuần lực lượng thân thể.

Hoàng Quyên không biết Lâm Vận Nhi có bị quái bệnh gì không! Sau khi tới Lăng Tiêu Tông cũng đã hỏi qua mấy vị trưởng lão, nhưng không ai có thể giải thích rõ ràng, lúc này thấy Diệp Tích Quân suy nghĩ gì đó, liền đặt hy vọng vào nàng.

Dù sao nghe đồn vị đại trưởng lão này là chưởng đà của Tinh Đế Sơn năm đó, kiến thức rộng rãi, chỉ là không biết vì sao mà rời khỏi Tinh Đế Sơn đi ẩn cư, cũng không biết vì sao lại đột nhiên xuất thế, gia nhập Lăng Tiêu Tông.

- Đại trưởng lão, Vận Nhi nàng ấy... Thấy Diệp Tích Quân vẫn không lên tiếng, Hoàng Quyên càng thêm khẩn trương.

- Không cần lo lắng. Diệp Tích Quân trấn an, thản nhiên nói: - Tiểu cô nương không có vấn đề gì, chỉ là dường như thể chất có chút cổ quái.

- Thể chất đặc thù? Dương Khai sáng mắt.

- Không sai, nếu không khó mà giải thích vì sao khí huyết lực trong cơ thể nàng lại thịnh vượng như vậy. Chỉ là ta cũng không rõ thể chất của nàng là gì, phải xem điển tịch mới được. Diệp Tích Quân nhíu mày.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, điều này cũng giống với phán đoán của hắn.

Hắn cũng đoán thể chất của Lâm Vận Nhi đặc thù, tuy là thể chất đặc thù cực kỳ hiếm, rất khó gặp, nhưng không có nghĩa là trên đời không tồn tại thể chất đặc thù.

Dương Khai cũng đã gặp qua vài người, tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường là Dược Linh Thánh Thể, Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La có thể chất Độc Quả Phụ, Tuyết Nguyệt có Long Tủy Phượng Thể, đều là thể chất đặc thù.

Thể chất đặc thù, trời sinh đã có, có khả năng vô cùng khó tin.

Ví dụ như Dược Linh Thánh Thể của Hạ Ngưng Thường, giúp nàng có tài nghệ và trình độ luyện đan xuất sắc, luyện đan là một loại bản năng của nàng, căn bản không cần người khác dạy, đồng thời có thể dùng luyện đan để tăng tu vi bản thân.

Về phần Lâm Vận Nhi là dạng thể chất gì thì không ai biết, chỉ có điều thể chất của nàng giúp cho nàng có lực lượng mạnh như thế, hẳn là có quan hệ với chiến đấu.

Dương Khai nhìn nàng, giống như một khối ngọc thô chưa được mài dũa!

Tiểu nha đầu tuổi nhỏ như thế, thân thể như thế đã có lực lượng như vậy, nếu để cho nàng trưởng thành, chỉ so lực lượng thôi thì cho dù là Yêu tộc vốn có tố chất thân thể tốt nhất cũng không bằng.

- Đại trưởng lão, dù sao cũng không có chuyện gì làm, sao không thu nàng làm đồ đệ, chẳng những bớt được tịch mịch, sau này còn có người hiếu kính, nhất cử lưỡng tiện nha. Dương Khai bỗng cười tủm tỉm nói.

Diệp Tích Quân liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: - Thì ra tông chủ kêu tiểu nha đầu này đến là có ý đồ như vậy. Dương Khai cười hắc hắc, thản nhiên nói:

- Ngươi cũng biết tình huống hiện tại của tông môn, trừ ngươi ra, những người khác căn bản không thể làm được, tiểu nha đầu có thể chất đặc thù, để những người khác dạy dỗ chỉ sợ lầm đường, còn để đại trưởng lão dạy quả là an tâm hơn nhiều.

Nghe Dương Khai nói vậy, Hoàng Quyên sáng mắt, cũng cảm thấy hồi hộp.

Tuy nàng không đành lòng rời xa Lâm Vận Nhi, nhưng trình độ của mình thì mình rõ, Lâm Vận Nhi đi theo mình tu luyện, đương nhiên thua xa Diệp Tích Quân, vì tiền đồ của tiểu nha đầu, Hoàng Quyên không ngại rời xa nàng.

Huống chi, đại trưởng lão cũng luôn ở trong Lăng Tiêu Tông, nàng và Lâm Vận Nhi vẫn có cơ hội gặp mặt.

Nàng và Dương Khai hai người một xướng một họa, Diệp Tích Quân không ngừng cười khổ, nhẹ nhàng xoa trán nói: - Nếu ta mà cự tuyệt, vậy thì không ổn lắm nhỉ?

- Thuộc hạ không dám, nếu đại trưởng lão không muốn, thuộc hạ cũng không dám cưỡng cầu. Hoàng Quyên sợ hãi nói.

- Hà.

Diệp Tích Quân thở dài. - Không phải là bổn cung không muốn thu đồ đệ, chỉ là tiểu nha đầu có thể chất đặc thù, khi chưa hiểu được thể chất của nàng, những công phu ta nắm giữ chưa chắc đã thích hợp với nàng, nhưng... chỉ điểm một chút thì không thành vấn đề.

Hoàng Quyên mừng rỡ.

- Nhưng cũng phải để nàng nói lên suy nghĩ của mình. Diệp Tích Quân mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa nhìn Lâm Vận Nhi, khẽ hé môi nói: - Vận Nhi, ngươi có nguyện ý đi theo bổn cung tu luyện không?

- Nguyện ý. Không ngờ Lâm Vận Nhi lại không cần nghĩ ngợi, nhanh chóng đáp ứng.

Diệp Tích Quân ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: - Tại sao?

- Bởi vì nhìn ngươi có vẻ rất lợi hại. Lâm Vận Nhi nghiêng đầu nói.

Đám người Dương Khai buồn cười, tuy trẻ con không hiểu thế sự, nhưng cũng có trực giác của mình, lập tức liền nhìn ra người có tu vi cao nhất trong ba người.

Diệp Tích Quân ra vẻ uy nghiêm, trầm giọng nói: - Đi theo bổn cung sẽ rất cực khổ, nếu ngươi không cố gắng tu luyện, bổn cung sẽ đánh ngươi, chửi ngươi, ngươi biết chứ?

- Vận Nhi sẽ cố gắng tu luyện, sẽ không để ngươi đánh ta mắng ta. - Tốt. Diệp Tích Quân hài lòng gật đầu. - Kể từ hôm nay, ngươi ở lại Bách Hoa Cư đi.

Thấy Diệp Tích Quân đáp ứng, Hoàng Quyên kích động chảy nước mắt, miệng không ngừng cảm tạ.

Diệp Tích Quân khoát tay nói: - Ta chỉ chỉ điểm nàng tu luyện, cũng không thu đồ đệ, điểm này ngươi và tông chủ nhớ kỹ.

- Thuộc hạ nhớ kỹ, Vận Nhi được đại trưởng lão chỉ điểm là nàng có phúc, thu đồ hay không không sao cả.

- À, không có chuyện thì không cần tới Bách Hoa Cư, ta sẽ để Vận Nhi chủ động đi thăm ngươi.

Diệp Tích Quân dặn dò, sau đó nhìn Dương Khai: - Nếu tông chủ không có chuyện, xin mời trở về.

Lại ra lệnh đuổi khách...

Dương Khai buồn bực, sờ mũi đứng dậy, không đợi Hoàng Quyên đang chia tay với Lâm Vận Nhi, một mình rời đi.

Năm ngày sau, trong pháp trận thuộc Lăng Tiêu Tông ngoài Lưu Viêm Sa Địa, tia sáng lóe lên, Dương Khai hiện ra ở trung tâm pháp trận, không nói gì với đệ tử canh gác, lấy Tinh Toa ra bay đi, nhanh chóng biến mất.

Lúc này Lăng Tiêu Tông đã an ổn, trong tông không có chuyện gì, ngoài tông không có gì đáng lo, hắn chuẩn bị đi xa một chuyến.

Từ khi đi vào Tinh Vực đã hai, ba chục năm, trong lòng hắn vẫn canh cánh về Thông Huyền đại lục, tha thiết nhớ mong, mà lúc này trong Lăng Tiêu Tông có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, cho nên hắn định trở về Thông Huyền đại lục một chuyến.

Dĩ nhiên, nếu như có có thể, hắn còn định đi gặp Tô Nhan và Phiến Khinh La.

Rất nhiều người đang chờ hắn, hắn không thể một mực ở tại U Ám Tinh.

Nhưng trước đó, hắn phải gom góp một chút tài nguyên tu luyện, dù sao lần này đi xa không chỉ một hai năm, Lăng Tiêu Tông lại không tiếp xúc với ngoại giới, đủ loại tài nguyên tu luyện không thể tự cấp tự túc, trước khi rời đi, Dương Khai muốn để lại nguồn tài nguyên dự trữ cho đệ tử trong tông.

Thánh tinh thì dễ dàng không cần lo lắng, tầng thứ hai Lưu Viêm Sa Địa vốn có một quặng thánh tinh, trữ lượng phong phú, đủ dùng tới ngàn năm không cần phải lo, nhưng đan dược thì lại thiếu thốn.

Tuy Dương Khai là luyện đan sư, nhưng không thể luyện chế quá nhiều, chỉ có thể đi mua.

Nghĩ vậy, đoạn đường này Dương Khai không dùng pháp trận không gian để di chuyển, mà gặp thành nào là đi vào, mua sắm các loại linh đan diệu dược.

Hắn đang chạy tới Ảnh Nguyệt Điện!

Nếu định đi xa, đương nhiên Dương Khai đi thăm Tiền Thông và Phí Chi Đồ, từ lâu hai người đã có ý định thuận gió đẩy thuyền, chẳng qua lúc đó Dương Khai không xác định được, cho nên một mực chưa báo đáp bọn họ.

Lúc này ngay cả người của Càn Thiên Tông cũng được một danh ngạch, đương nhiên Dương Khai sẽ không bỏ qua Ảnh Nguyệt Điện, dù sao từ khi tới U Ám Tinh, Tiền Thông chiếu cố mình rất nhiều, Phí Chi Đồ cũng coi như có giao tình với mình.

Nếu không từ biệt bọn họ, vậy cũng không hay.

Cùng lúc đó, trên một bình nguyên rộng lớn ở phía đông U Ám Tinh, một tòa thành lớn nguy nga sừng sững, kéo dài hơn ngàn dặm, mà ở vị trí trung tâm của tòa thành chính, từng tòa cung điện to lớn san sát nhau như rừng.

Nơi này là tổng đà Chiến Thiên Minh, Chiến Thiên Thành.

Trong một cung điện, có hai người đang trao đổi chuyện quan trọng, một người là lão giả tóc bạc mặt mũi hồng hào, người còn lại là nam tử trung niên thân hình khôi ngô.

Nếu Dương Khai ở đây, khẳng định có thể nhận ra lão giả kia chính là đại trưởng lão Chiến Thiên Minh, tu luyện không gian bí thuật giống hắn Mạc Tiếu Sinh.

Mà lúc này, vị trưởng lão uy danh hiển hách này lại cung kính đối mặt với nam tử trung niên kia.

Thân phận của người này chính là minh chủ Chiến Thiên Minh Khúc Tranh!

Chương 1484: Mưu đồ Bí mật.

Khúc Tranh cũng giống Mạc Tiếu Sinh, đều là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, nhưng những năm gần đây luôn bế quan tìm hiểu sự huyền bí của Hư Vương Cảnh, rất ít khi lộ diện, moi chuyện lớn nhỏ đều do một tay Mạc Tiếu Sinh xử lý.

Trên U Ám Tinh, tình huống như vậy rất thường gặp.

Bởi vì ước thúc của thiên địa pháp tắc, cực hạn của võ giả là Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng những người đạt tới cảnh giới này không người nào muốn dậm chân tại chỗ, đều muốn tiến thêm một bước thành Hư Vương Cảnh trong truyền thuyết.

Chưa từng có người nào thành công, nhưng điều này cũng không ngăn cản được quyết tâm thăm dò võ đạo và thiên đạo của họ.

Lúc Đế Uyển mở ra, Khúc Tranh cũng đi, chỉ có điều thu hoạch không lớn, lúc này đang thương thảo với Mạc Tiếu Sinh chuyện liên quan tới Đế Uyển.

Đúng lúc này, ngoài điện bỗng có tiếng bước chân vang lên, lập tức âm thanh một đệ tử truyền đến: - Bẩm minh chủ, bẩm đại trưởng lão, Lôi Đài Tông Phương Bằng tiền bối cầu kiến.

- Phương lão quỷ? Khúc Tranh nhướng mày, tức giận không vui nói: - Lão gia hỏa kia lại tới Chiến Thiên Thành? Không khỏi xem thường Khúc mỗ rồi chứ?

Mạc Tiếu Sinh cũng kinh ngạc, phải biết Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông là hai cự đầu trên U Ám Tinh, mặc dù không hẳn là ở thế đối địch, nhưng cũng hiếm khi tiếp xúc với nhau, ngược lại chỉ có xung đột, mỗi năm đều phát sinh chiến đấu giữa các đệ tử làm chết không ít người.

Nhất là xâm nhập vào tổng đà của đối phương, đây là kiêng kỵ lớn nhất!

Hơn nữa thân phận Phương Bằng cũng không như bình thường, chính là tông chủ Lôi Đài Tông, tương đương Khúc Tranh.

Với địa vị siêu nhiên và thân phận nhạy cảm của hắn, tùy tiện tới Chiến Thiên Thành rất có thể dẫn tới chanh chấp giữa hai đại cự đầu, có thể là đại chiến, cho nên sau khi nghe đệ tử hồi báo, Khúc Tranh lập tức tức giận.

- Minh chủ an tâm, chớ nóng vội. Tuy Mạc Tiếu Sinh cũng vô cùng nghi ngờ, nhưng suy nghĩ thấu đáo hơn Khúc Tranh rất nhiều, vội vàng nói: - Phương lão quỷ dám đến Chiến Thiên Thành, có thể là có chuyện quan trọng muốn thương nghị với minh chủ, cứ chờ xem hắn muốn gì, sau đó quyết định cũng không muộn.

Nghe hắn nói vậy, Khúc Tranh cũng cảm thấy có đạo lý, hơn nữa thân là chủ nhân ở đây, hắn cũng không sợ một mình Phương Bằng, cho nên trầm ngâm một lát, sau đó khẽ vuốt cằm nói: - Nếu vậy thì theo ý đại trưởng lão đi, nếu hắn thật sự dám khiêu Chiến Thiên Minh, hừ, lão phu sẽ cho hắn biết cái gì gọi là không biết tự lượng sức!

Vừa dứt lời, tiếng cười ha ha vang lên ngoài điện, ngay sau đó, một âm thanh truyền đến:

- Nhiều năm không gặp, tính khí của Khúc huynh vẫn nóng nảy như vậy nha.

Thanh âm truyền đến, đồng thời ngoài điện xuất hiện một thân ảnh, đệ tử Chiến Thiên Minh cả kinh thất sắc, vội vàng ngăn lại, bị đối phương một đá đạp sang một bên, thở hổn hển nửa ngày vẫn không bò dậy được, ngay sau đó, người đó không khách khí đi vào trong điện, xem chỗ này như nhà mình vậy, vẻ mặt thích thú.

Khúc Tranh âm trầm, Mạc Tiếu Sinh cũng nhíu mày, thần sắc có chút không vui.

Người đến đương nhiên là tông chủ Lôi Đài Tông Phương Bằng, chỉ là hai người không ngờ người này da mặt dầy như vậy, không chờ mời mà tự ý vào.

Sau khi vào đại điện, Phương Bằng tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, liếc Khúc Tranh nói: - Khúc huynh, ở xa tới là khách, sao một chén trà cũng không có, Chiến Thiên Minh không hẹp hòi đến vậy chứ?

- Hừ, nếu là người khác đến, Khúc mỗ chắc chắn sẽ hoan nghênh, về phần ngươi thì... miễn trà đi. Khúc Tranh hừ lạnh.

Phương Bằng bĩu môi, nhưng cũng không nói nhiều về vấn đề này.

- Phương lão quỷ, ngươi không lo trấn giữ Lôi Đài Tông, không quản vạn dặm chạy tới Chiến Thiên Thành làm gì? Khúc Tranh không vòng vo, trực tiếp vào vấn đề chính. - Thành Bằng Huyên đã bỏ mạng ở Đế Uyển, ngươi tùy tiện rời khỏi Lôi Đài Tông, không sợ có người nhân cơ hội ra tay sao?

- Ai dám? Nghe Khúc Tranh nói đến chuyện Thành Bằng Huyên bỏ mình, sắc mặt của Phương Bằng lập tức u ám, hừ lạnh: - Tuy rằng Thành trưởng lão bất hạnh bỏ mình, nhưng Lôi Đài Tông cũng không phải ăn chay, ai dám đi tìm chết?

- Khẩu khí cũng không nhỏ. Khúc Tranh cười, ánh mắt ẩn chứa sự nguy hiểm: - Nếu lão phu giữ ngươi lại đây, vậy thì Lôi Đài Tông cũng chỉ là hạng tép riu mà thôi.

- Giữ ta lại? Phương Bằng chỉ vào mình, cười nói: - Khúc huynh bớt khoác lác đi, nếu ngươi thật sự nắm chắc thì thử một chút, để xem Chiến Thiên Thành có thể giữ Phương mỗ lại hay không.

Vừa dứt lời, ánh mắt Khúc Tranh càng thêm nguy hiểm, dường như thực sự có ý xuất thủ.

Dù sao nếu giết Phương Bằng ở đây, vậy Lôi Đài Tông tất sẽ tan rã, đến lúc chỉ còn Chiến Thiên Minh độc bá U Ám Tinh. Nhưng Phương Bằng vẫn vô cùng bình tĩnh, phảng phất như có gì đó để dựa vào, làm cho Khúc Tranh không dám nắm chắc, không dám quyết định.

Mạc Tiếu Sinh cũng nghi ngờ, tuy thực lực Phương Bằng không tệ, nhưng nếu vào Chiến Thiên Thành, muốn đi ra không còn do hắn quyết định nữa, lão già này không ngu ngốc như vậy chứ?

- Được. Giằng co một hồi, Phương Bằng khoát tay áo nói. - Nói thật, lần này Phương mỗ dám một mình xâm nhập Chiến Thiên Minh, cũng chỉ là phụng mệnh mà đến thôi.

- Phụng mệnh? Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh ngẩn ra. - Phụng mệnh gì, phụng mệnh của ai?

Phương Bằng là tông chủ Lôi Đài Tông, ai có thể chỉ huy hắn? Hai người đều giật mình, mơ hồ có suy đoán.

- Ngươi nói thử xem? Phương Bằng híp mắt nhìn bọn họ.

Nhìn vào mặt hắn, Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh đều nghiêm túc, một hồi lâu, Khúc Tranh mới chần chờ nói: - Không phải là bên kia chứ?

- Không sai, chính là bên kia, trừ bên kia ra, còn ai có thể buộc Phương mỗ đích thân đi một chuyến? Phương Bằng cười hắc hắc.

- Không lẽ các ngươi nghĩ lão phu chạy đến đây tìm chết? Tuy rằng tuổi lão phu không nhỏ, nhưng vẫn chưa sống đủ, không có gì dựa vào sao có thể đi vào hang hổ?

Mặc dù lời nói không dễ nghe, nhưng Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh liếc nhau, đều thu lại sát khí.

Nếu là đối phương phụng lệnh bên kia, vậy mình không thể động thủ. Đừng thấy Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông là hai đại cự đầu của U Ám Tinh, nhưng so với bên kia, giống như gặp sư phụ vậy.

Mấy ngàn năm trước, có một thế lực là Cổ Dương Tông cùng Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông tương đương, nhưng bởi vì đắc tội bên kia nên bị nhổ tận gốc trong một đêm, đủ thấy thế lực bên kia kinh khủng cỡ nào.

Chỉ có điều, từ trước đến giờ người bên kia vẫn không màng thế sự, lần này sao lại để Phương Bằng liên lạc với Chiến Thiên Minh?

- Phương huynh, có gì nói thẳng đi, ta và ngươi đều biết, sở dĩ Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông có thể xưng bá U Ám Tinh, chẳng qua là nhờ bên kia, nếu là chuyện của bên kia, dĩ nhiên Chiến Thiên Minh ta sẽ không bàng quan đứng nhìn. Khúc Tranh hít sâu một hơi, thái độ trở nên hiền hoà hơn nhiều.

- Khúc huynh quả nhiên thức thời! Phương Bằng cười lớn, sau đó nghiêm túc nói: - Tiểu tử Lăng Tiêu Tông vừa rời khỏi Lưu Viêm Sa Địa.

Khúc Tranh ngẩn ra, nhanh chóng phản ứng: - Ngươi nói Dương Khai? - Không sai! Phương Bằng gật đầu. - Hơn nữa dựa vào lộ tuyến của hắn, dường như là muốn đi Ảnh Nguyệt Điện!

- Ảnh Nguyệt Điện? Khúc Tranh nhướng mày. - Có quan hệ gì tới chúng ta?

- Sao Khúc huynh phải giả bộ không biết? Phương Bằng cười lạnh. - Tuy rằng Lăng Tiêu Tông không là cái gì, nhưng lại ở trong Lưu Viêm Sa Địa, căn bản ai có thể tấn công, nếu theo thời gian, chờ bọn họ phát triển lớn mạnh, ta và ngươi còn có thể sống yên ổn trên U Ám Tinh sao?

- Ý của Phương huynh là bóp chết nguy hiểm từ trong trứng nước?

- Không sai! Phương Bằng nghiêm nghị gật đầu. - Nếu hắn cứ một mực núp trong Lưu Viêm Sa Địa, chỉ sợ quả thật không làm gì được hắn, nhưng nếu hắn không biết sống chết chạy ra ngoài, vậy thì sống chết của hắn không còn do hắn quyết định nữa rồi.

- Nói thì nói vậy, nhưng ta nghe nói thực lực của tiểu tử này không giống bình thường, người bình thường xuất thủ, căn bản không thể bắt được hắn, hơn nữa, dường như hắn còn có thể mượn rất nhiều ngoại lực cường đại.

- Vậy thì sao? Thực lực của hắn dù gì cũng chỉ mới đột phá Phản Hư Cảnh, hai nhà chúng ta có vô số cao thủ, chẳng lẽ còn không có biện pháp tóm được hắn sao?

- Ừ. Khúc Tranh gật đầu, cũng cảm thấy mình hồ đồ, nhưng vẫn hồ nghi nói: - Nhưng chuyện này có quan hệ gì tới bên kia?

- Đương nhiên có quan hệ! Phương Bằng cười hắc hắc. - Lăng Tiêu Tông có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, chẳng lẽ Khúc huynh chưa từng nghe nói?

- Khúc mỗ có nghe qua, nhưng thật sự là chiến hạm cấp Hư Vương sao? Khúc Tranh có chút hoài nghi.

- Có phải hay không, ngươi cứ hỏi Mạc trưởng lão, Mạc trưởng lão đã tận mắt nhìn thấy.

Khúc Tranh vội nhìn Mạc Tiếu Sinh, hắn nghiêm túc gật đầu nói: - Không sai, đúng là một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, nhưng ta cũng không biết bọn họ lấy đâu ra, có lẽ là tìm thấy trong một di tích nào đó.

- Không quản bọn họ lấy ở đâu, mấu chốt là chỉ cần chiếm được chiếc chiến hạm này, chúng ta sẽ có thể rời khỏi U Ám Tinh, đi biệt tinh luyện thành Hư Vương Cảnh!

Vừa dứt lời, vẻ mặt Mạc Tiếu Sinh và Khúc Tranh chấn động, mắt sáng lên.

Hư Vương Cảnh, là cảnh giới mà bọn họ tha thiết mơ ước, nhưng vẫn không thể chạm đến, nhưng một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương lại biến hy vọng xa vời này thành có thể.

- Nói vậy Khúc huynh cũng hiểu rồi, hơn nữa... Diệp Tích Quân cũng ở Lăng Tiêu Tông, nghe nói còn đảm đương chức đại trưởng lão, ngươi nghĩ bên kia sẽ bỏ qua cho Lăng Tiêu Tông sao? Phương Bằng hắc hắc cười lạnh.

- Thì ra là thế! Khúc Tranh gật đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ, bất kể là vì chiến hạm cấp Hư Vương hay vì Diệp Tích Quân, bên kia cũng không thể ngồi nhìn Lăng Tiêu Tông phát triển lớn mạnh, khẳng định sẽ tìm cơ hội diệt trừ.

Mà tông chủ Dương Khai của bọn họ đi ra ngoài, là một cơ hội tốt!

- Chuyện này chỉ có hai nhà chúng ta xuất lực sao?

Khúc Tranh hỏi.

- Tạm thời là như vậy, nhưng bên kia cũng sẽ phái thêm người.

- Bọn họ tính toán thật tốt. Khúc Tranh hừ lạnh, không nghĩ cũng biết nếu có thể diệt trừ Lăng Tiêu Tông, chiến hạm cấp Hư Vương kia chắc chắn sẽ rơi vào tay bên kia, về phần Lôi Đài Tông và Chiến Thiên Minh, cũng chỉ có thể húp chút cháo mà thôi.

- Ai bảo quả đấm của người ta lớn chứ. Khúc Tranh bất đắc dĩ cười khổ.

- Lời ta đã nói xong, cụ thể muốn hợp tác như thế nào, chúng ta cần thương nghị cẩn thận, bởi vì này lần quan hệ đến chiếc chiến hạm kia và Diệp Tích Quân, cho nên không đơn giản chỉ đánh chết Dương Khai là được, mà là phải bắt sống, dùng hắn để bức Lăng Tiêu Tông cam tâm tình nguyện giao ra chiến hạm.

Chương 1485: Dị biến ở Lạc Đế Sơn.

Khúc Tranh và Phương Bằng mưu đồ bí mật, Dương Khai không biết gì cả, hắn vẫn đi về hướng Ảnh Nguyệt Điện, gặp thành trì thì vào, phát hiện có linh đan diệu dược dùng được thì điên cuồng mua sắm.

Thánh tinh trong nhẫn không gian tiêu hao cực nhanh, nhưng đồng thời đủ loại linh đan diệu dược càng lúc càng nhiều.

Thu hoạch rất lớn.

Ba tháng sau, Dương Khai đứng sừng sững giữa không trung, nhìn một tòa thành trì cách đó không xa.

Thiên Vận Thành!

Nhìn qua nơi cách Thiên Vận Thành hơn 50 dặm, có một dãy núi nhỏ chính là Long Huyệt Sơn!

Đó là nơi dừng chân đầu tiên của Dương Khai khi tới U Ám Tinh, cũng chính là nơi hắn quen được rất nhiều bằng hữu, cũng tạo ra không ít địch nhân, cũng từ từ mà phát triển. Đáng tiếc là đã bị phá hủy trong trận đại chiến kia.

Thế cục thay đổi, Dương Khai nhìn Long Huyệt Sơn thê lương, dường như thấy được quá trình trưởng thành của bản thân trong những năm qua.

Một hồi lâu, hắn mới chậm rãi lắc đầu, thu suy nghĩ lại, chạy thẳng tới Thiên Vận Thành.

Hắn bay từ Lưu Viêm Sa Địa tới đây, tuy mất chừng ba tháng, nhưng trên đường đi vẫn không lãng phí thời gian, tu luyện không được, nhưng tìm hiểu đủ loại thu hoạch chiếm được trong Đế Uyển thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Dương Khai đã hoàn toàn hiểu rõ nửa phần dưới của bí thuật Ma Huyết Ti, chỉ cần cho hắn đủ thời gian tu luyện là có thể làm cho Kim Huyết Ti biến hóa, tăng uy lực chiến đấu.

Thỉnh thoảng hắn cũng lấy Đan Đạo Chân Giải ra đọc, mỗi lần đều có thu hoạch mới.

Ba tháng này trôi qua hết sức phong phú.

Phủ thành chủ nguy nga to lớn, Dương Khai cất bước đi tới, vừa tới gần đã bị bảo vệ ngăn lại, võ giả đầu lĩnh quan sát Dương Khai, đột nhiên biến sắc, ngưng trọng ôm quyền nói: - Thiên Vận Thành Trần Kỳ bái kiến Dương tông chủ.

- A? Ngươi nhận ra ta. Dương Khai cười nhìn hắn, có chút ngoài ý muốn.

Trần Kỳ gãi đầu, cung kính nói: - Lần Dương tông chủ đại náo Thiên Vận Thành, Trần mỗ đứng xa đã thấy qua Dương tông chủ, cho nên...

- Thì ra là thế. Dương Khai nhẹ nhàng gật gật đầu, có người nhận ra cũng tốt, mở miệng nói: - Phí thành chủ có ở đây không? Lần này ta đến tìm hắn có việc cần bàn.

Nói xong, trực tiếp đi vào.

Trần Kỳ lại chắn trước mặt hắn, mặt lộ vẻ khó xử, lúng túng nói: - Hồi báo Dương tông chủ, lúc này Thành chủ đại nhân không ở trong thành.

- Không ở trong thành? Dương Khai ngạc nhiên, không ngờ mình vạn dặm xa xôi tới đây lại phí công, tâm tình không khỏi buồn bực, nghĩ một hồi rồi nói: - Còn Tiền trưởng lão đâu?

- Tiền trưởng lão cũng không ở đây.

Trần Kỳ càng lúng túng hơn.

- Ồ... vậy bọn họ đi đâu? Dương Khai không biết nói gì, vừa mới từ Đế Uyển trở về không lâu, hai người này không kiểm tra thu hoạch của mình mà chạy đi đâu vậy.

- Trưởng lão và Thành chủ đại nhân đi Lạc Đế Sơn. Trần Kỳ vội vàng đáp.

- Đi Lạc Đế Sơn làm gì? Dương Khai nhướng mày.

Trần Kỳ ngạc nhiên nói: - Dương tông chủ chưa nghe nói dị biến ở Lạc Đế Sơn sao?

- Dị biến gì? Dương Khai lập tức hứng thú.

Sau nửa canh giờ, Dương Khai rời khỏi Thiên Vận Thành, lấy Tinh Toa ra, bay về hướng Lạc Đế Sơn.

Từ lời nói của Trần Kỳ, hắn cũng biết được một chút.

Không ngờ lại xuất hiện vô số di chỉ động phủ của võ giả thượng cổ trong Lạc Đế Sơn, thậm chí còn nghe đồn có một cái di tích tông môn! Tin tức này như thùng thuốc nổ, sau khi tin tức truyền ra ngoài, lập tức hấp dẫn vô số võ giả U Ám Tinh đi Lạc Đế Sơn thăm dò.

Hơn nữa, đây cũng không phải là lời đồn giả, mà là sự thực.

Có người tìm được công pháp bí thuật nghịch thiên, có người lấy được lượng lớn tài vật, cũng có người tìm được cực phẩm bí bảo.

Nghe nói, ngay cả bí bảo cấp Hư Vương cũng có. Dĩ nhiên, điểm này có thể là phóng đại, cho dù ở hành tinh nào thì bí bảo cấp Hư Vương cũng là đồ tốt hiếm có, bởi vì luyện khí sư có thể luyện chế loại bí bảo này quá ít.

Nhưng không thể phủ nhận quả thật là hiện tại Lạc Đế Sơn đã trở thành tiêu điểm của U Ám Tinh.

Dương Khai đã từng đi qua Lạc Đế Sơn một lần, chính là lần cùng đám người Phí Chi Đồ đi tìm cách cứu viện Tiền Thông, dãy núi này được xưng là Lạc Đế Sơn vì nghe đồn Tinh Không Đại Đế bỏ mình tại đây.

Mà hàng năm trong Lạc Đế Sơn tồn tại lực lượng đế uy, nên giả thuyết trên càng đáng tin.

Càng đi sâu vào bên trong, lực lượng đế uy càng mạnh!

Trước khi Đế Uyển xuất thế, sau khi võ giả trên U Ám Tinh tấn thăng Phản Hư Cảnh, rất nhiều người đi vào Lạc Đế Sơn, dùng lực lượng đế uy để ngưng luyện Thế của bản thân, càng đi sâu thì lực lượng đế uy càng cường đại.

Không có võ giả nào có thể đi vào bên trong Lạc Đế Sơn, bởi vì không ai chịu nổi áp bức của đế uy.

Nhưng sau khi Đế Uyển xuất thế, lực lượng đế uy luôn bao phủ Lạc Đế Sơn đột nhiên biến mất.

Nguyên nhân chủ yếu là vì Đế Uyển.

Đế Uyển vốn tồn tại phía dưới Lạc Đế Sơn hàng vạn trượng, cho nên lực lượng đế uy mới có thể bao phủ dãy núi này, mà Đế Uyển vừa xuất thế, đế uy phát ra từ Đế Uyển đương nhiên không thể ảnh hưởng đến dãy núi này.

Trước đây không ai có thể xâm nhập Lạc Đế Sơn, nhưng lúc này không gì có thể ngăn cản các võ giả nữa.

Vốn là có mấy võ giả tò mò xem trong Lạc Đế Sơn có cái gì, dắt tay nhau xông vào, kết quả lại phát hiện một động phủ thượng cổ bí ẩn, từ đó thu được vô số chỗ tốt, mấy người này cũng rất gian trá, không truyền tin tức ra ngoài mà úp mở vòng vo.

Nếu không phải vì lúc phân phối chiến lợi phẩm mà tàn sát lẫn nhau, tin tức này còn lâu mới tiết lộ ra ngoài.

Trước đó võ giả U Ám Tinh đều đặt chú ý vào Đế Uyển, cho nên ít ai chú ý biến hóa của Lạc Đế Sơn và tin tức bên trong.

Nhưng lúc này, sau khi mọi người không còn chú ý đến Đế Uyển nữa, Lạc Đế Sơn lập tức trở thành bánh trái thơm ngon.

Nhất là khi tin tức bên trong Lạc Đế Sơn có vô số động phủ của võ giả thượng cổ và di chỉ tông môn truyền ra, cả U Ám Tinh đều sôi trào, vô số võ giả gấp rút bẩm báo, kéo bè kéo phái tiến vào Lạc Đế Sơn.

Chuyện này đã phát sinh tại 3 4 tháng trước, chính là lúc Dương Khai rời khỏi Lăng Tiêu Tông, mà đoạn đường này hắn chỉ mua linh đan diệu dược, một mực đắm chìm trong Đan Đạo Chân Giải và bí thuật Ma Huyết Ti, cho nên không để ý tin tức lưu truyền ở bên ngoài nên không biết cũng là bình thường.

Cho tới hôm nay đi Thiên Vận Thành mới biết.
Động phủ của võ giả thượng cổ và di chỉ tông môn, dĩ nhiên Dương Khai cảm thấy rất hứng thú, không nghe thì thôi, nghe rồi thì phải đi một chuyến, sẵn tiện đi gặp Tiền Thông và Phí Chi Đồ, cũng đỡ hơn chờ ở Thiên Vận Thành phí thời gian.

Cho nên khi biết chuyện, Dương Khai liền chạy thẳng tới Lạc Đế Sơn.

Trên đường đi hắn phát hiện rất nhiều võ giả đi cùng hướng với mình, chính là đi Lạc Đế Sơn, xem ra đây không không phải tin đồn vô căn cứ, rất có thể có chuyện lạ thật, nếu không cũng sẽ không hấp dẫn nhiều người như vậy.

Đương nhiên Dương Khai Lạc nhớ vị trí của Đế Sơn, hơn nữa cũng cách Thiên Vận Thành không xa.

10 ngày sau, ở ngoài Lạc Đế Sơn xuất hiện ánh sáng cầu vồng, ánh sáng tan đi, thân ảnh của Dương Khai hiện ra.

Nhìn xuống dưới có vô số võ giả, Dương Khai nhướng mày.

Hắn không ngờ ở ngoài Lạc Đế Sơn lại náo nhiệt như thế.

Đếm sơ sơ cũng có hơn mấy chục ngàn người, hơn nữa tu vi cũng chênh lệch không đồng nhất.

Chân Nguyên Cảnh, Thần Du Cảnh, Siêu Phàm Cảnh, Nhập Thánh Cảnh...

Thậm chí ngay cả Ly Hợp Cảnh dưới Chân Nguyên Cảnh cũng có.

Bọn họ tới đây làm gì? Dương Khai kinh ngạc, thực lực như vậy, tu vi như thế, đi vào nơi nguy hiểm như vậy khác gì tìm chết.

Bất quá nghĩ lại, Dương Khai bình tĩnh trở lại.

Nếu đã chọn con đường tu luyện, đương nhiên không sợ mạo hiểm, chính mình năm đó cũng đi lên từ cảnh giới như vậy nên càng hiểu rõ hơn, thường thường nơi càng nguy hiểm càng thu được lợi ích lớn, cũng càng giúp cho tu vi tăng tiến nhanh chóng.

Nếu những võ giả này có thể may mắn tìm được một động phủ của võ giả thượng cổ, nói không chừng sau này vĩnh viễn không phải lo tài nguyên tu luyện nữa.

Hơn nữa lúc này trong Lạc Đế Sơn không còn lực lượng đế uy nữa, có thể nói dù là người không tu luyện cũng có thể đi vào mà không gặp nguy hiểm.

Lạc Đế Sơn khác với những dãy núi khác, bởi vì lúc trước có đế uy bao phủ quanh năm cho nên bên trong Lạc Đế Sơn không có sinh linh nào, vào đó cũng không sợ gặp yêu thú hung ác hoặc thực lực cường đại.

Điều duy nhất cần chú ý là võ giả nhân loại.

Giết người đoạt bảo, ở đây hẳn là xảy ra như cơm bữa, bất quá chỉ cần bọn họ không vào sâu bên trong, tự lượng sức mà đi, có lẽ không đến nỗi bỏ mình.

Trong đầu có đủ loại suy nghĩ, Dương Khai nhanh chóng hiểu rõ tại sao các võ giả thực lực không cao cũng tụ tập ở đây.

Không chỉ thế, không phải võ giả nào cũng vào Lạc Đế Sơn, có người chỉ nhân cơ hội này để làm ăn mà thôi, trong đám người có vô số quầy hàng bày tùy ý dưới đất, quầy hàng rực rỡ muôn màu, cái gì cũng có.

Có quầy hàng làm ăn cũng không tệ, có không ít người vây quanh, đang cò kè mặc cả với chủ quầy, đúng là một khu chợ náo nhiệt.

Dương Khai bật cười khanh khách.

Chuyện của người khác, mình không cần để ý, chuyến này đến Lạc Đế Sơn hoàn toàn là cơ duyên xảo hợp, cái mình cần làm là tìm Tiền Thông hoặc Phí Chi Đồ, nếu không tìm được thì ở đây thăm dò chút cũng được.

Nếu có thu hoạch thì mừng, không thì thôi không sao cả.

Nghĩ vậy, Dương Khai chỉnh lại quần áo rồi bay xuống dưới.

Vừa thu Tinh Toa, bỗng nhiên có vài võ giả vọt tới, mỗi người đều mỉm cười nịnh nọt, ôm quyền với Dương Khai.

Dương Khai nhướng mày, cũng không biết những người này tới làm gì, nhưng cũng không thể tấn công người ta, nên chỉ là đứng tại chỗ, nhàn nhạt nhìn bọn họ, đợi họ tới gần mới hỏi: - Mấy vị có việc gì thế?

- Thiên Tuyệt Môn Vũ Thường diện kiến bằng hữu. Một người thoạt nhìn thông minh lanh lợi nhất vội vàng lên tiếng.

Sau đó những người khác cũng tự giới thiệu.

Cái chính là không ngờ những này người đều là võ giả Thánh Vương Cảnh.

Chương 1486: Mời.

Nghe bọn họ tự giới thiệu, Dương Khai cau mày, phát hiện những người này không cùng một thế lực, hơn nữa hình còn có mùi cạnh tranh trong đó.

Điều này làm cho Dương Khai khó hiểu, không biết rốt cuộc bọn họ muốn làm gì.

- Vị bằng hữu này. Vũ Thường làm như quen nhau từ trước, nụ cười trên mặt cũng có vẻ rất thân thiện, nhưng lại làm Dương Khai có cảm giác giả dối, làm người ta không thích.

- Xem ngươi một thân một mình tới đây, có phải muốn vào Lạc Đế Sơn thăm dò động phủ của võ giả thượng cổ?

- Không sai! Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu. - Thì sao?

Vũ Thường cười ha hả: - Bằng hữu không cần cảnh giác như thế, tại hạ không có ác ý, chỉ là muốn mời ngươi cùng Vũ mỗ tiến vào đó thôi.

- Đi chung với ngươi?

Dương Khai nhướng mày.

- Không sai. Vũ Thường vội vàng gật đầu, đưa tay chỉ bên kia: - Nói vậy chắc bằng hữu cũng phát hiện, Vũ mỗ chỉ là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, cảnh giới này tuy rằng không quá thấp, nhưng cũng không cao, đệ tử Thiên Tuyệt Môn của ta đều ở bên kia, không có Phản Hư Cảnh trấn giữ, nếu đi vào Lạc Đế Sơn mà gặp cường địch thì... a a...

Hắn chưa nói xong, Dương Khai đã mơ hồ hiểu rõ tại sao hắn phải mời mình theo, nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy một đám võ giả mặc y phục giống Vũ Thường đang tụ tập, chừng mười mấy người, cơ bản đều là võ giả Thánh Vương Cảnh, không có bóng dáng cường giả Phản Hư Cảnh.

Xem ra thực lực Thiên Tuyệt Môn này không tính là cường đại.

- Ngươi muốn ta bảo vệ an toàn cho các ngươi? Dương Khai hỏi.

- Cùng người thông minh nói chuyện đúng là tốt, bảo vệ cũng được, hợp tác cũng được, chỉ cần bằng hữu nguyện ý. Vũ Thường vội vàng gật đầu.

- Có khác biệt sao? Dương Khai kinh ngạc.

- Đương nhiên là khác biệt. Vũ Thường thấy Dương Khai có chút hứng thú, vội vàng tranh thủ nói: - Nếu là bảo vệ Thiên Tuyệt Môn, chúng ta có thể cho bằng hữu một khoản tài vật bảo đảm ngươi sẽ hài lòng, nhưng không quản ở trong Lạc Đế Sơn tìm được cái gì, đều sẽ là thu hoạch của Thiên Tuyệt Môn, không quan hệ tới bằng hữu, nếu là hợp tác, ngươi ta song phương còn nếu là hợp tác, tìm được cái gì sẽ phân phối cho ngươi, dĩ nhiên Vũ mỗ hy vọng bằng hữu hợp tác hơn.

Dương Khai gật đầu, cuối cùng cũng hiểu tại sao đối phương lại nhiệt tình như thế, thì ra là vì thiếu cao thủ, mình cũng không ẩn giấu tu vi, hắn thân là một võ giả Thánh Vương Cảnh đương nhiên có thể nhận ra mình là một Phản Hư Cảnh.

- Các ngươi cũng vậy? Dương Khai nhìn những người khác.

Mấy võ giả vội vàng gật đầu, mỗi người đều giới thiệu gia tộc hoặc là tông môn của mình.

- Ta hiểu rồi.

Dương Khai cười ha hả, thâm ý hỏi: - Mà các ngươi không sợ ta lật lọng, tìm được thứ tốt thì giết người diệt khẩu sao?

Nghe vậy, sắc mặt đám người Vũ Thường cứng đờ, vẻ mặt không được tự nhiên, nhưng Vũ Thường nhanh chóng khôi phục như ban đầu, khàn giọng nói: - Bằng hữu nói đùa rồi.

- Không quản ta có nói đùa hay không, ta đã có năng lực đi vào Lạc Đế Sơn, sao phải cùng các ngươi hợp tác, khi không phải chia nhỏ chiến lợi phẩm?

Dương Khai cười, hắn không rảnh mà nói nhiều với những người này, nhưng mình vừa mới đến, còn đám người Vũ Thường lại hiểu biết về bên trong Lạc Đế Sơn, nói không chừng có thể dò xét được tin tức hữu dụng.

- A... bằng hữu nghĩ xem, mỗi một cái động phủ của võ giả thượng cổ trong Lạc Đế Sơn đều rất khó kiếm, rất nhiều cái ngay cả thần thức cũng không thể phát hiện, càng nhiều người thì cơ hội tìm được động phủ cũng lớn hơn, hơn nữa, phần lớn những cấm chế bảo vệ động phủ không thể một mình công phá, cần hợp tác với người khác, cho nên bình thường các võ giả đều tìm người đi cùng, một thân một mình đi vào có thể nói là thiểu số trong thiểu số.

- Nói vậy cũng có chút đạo lý. Dương Khai gật đầu.

Đám người Vũ Thường vui mừng, đang định nói thêm thì Dương Khai lại khoát tay một cái nói: - Nhưng ta vừa mới tới, chưa có ý định đi vào, khi nào có sẽ tìm các ngươi hợp tác.

Nói xong, Dương Khai liền bỏ đi. Hắn chưa từng có ý nghĩ sẽ hợp tác với những người này.

Đám người Vũ Thường mặc dù không cam lòng, nhưng cũng không ngăn trở, chỉ tiếp tục chú ý xung quanh, tìm xem có Phản Hư Cảnh nào đi một mình thì lôi kéo.

Sau khi thoát khỏi đám người kia, Dương Khai không vội vã đi vào Lạc Đế Sơn mà nhìn những quầy hàng xung quanh, đồng thời lấy la bàn truyền tin ra rót thần niệm vào.

Chờ một hồi sau, la bàn không phản ứng, Dương Khai lắc đầu cất vào.

Xem ra mình cách Tiền Thông rất xa, nếu không đã liên lạc được rồi.

Hắn dò xét những quầy hàng này không phải vì bảo bối, mặc dù hàng hóa rất nhiều, chủng loại rất đa dạng, nhưng gần như không có món nào đáng để Dương Khai để mắt tới, đồ tốt thật sự ai lại bày ra ngoài chứ? Giấu còn không kịp nữa là.

Có thể nói những thứ trên quầy hàng chỉ là hàng hóa thông thường.

Dĩ nhiên, cũng có người không phân biệt được hàng tốt, nhưng chuyện này rất hiếm khi xảy ra.

Dương Khai chỉ muốn dò xét tin tức mà thôi, nghe võ giả bốn phía trò chuyện ít nhất cũng biết sơ lược về tình huống Lạc Đế Sơn.

Mà bốn phía rất đông người nói chuyện, hắn dò xét được không ít tin tức.

Không ngờ di chỉ tông môn thượng cổ lại thật sự tồn tại! Hơn nữa ở sâu bên trong Lạc Đế Sơn, lúc này rất nhiều cường giả đã đi vào đó, nhưng đại trận hộ sơn của di chỉ tông môn có chút chắc chắn, muốn công phá không phải dễ dàng, cho nên tạm thời những cường giả kia đều bó tay không có biện pháp, chỉ có thể chờ người tới, mọi người cùng nhau ra tay.

Nếu có Dương Viêm ở đây thì tốt rồi, với bản lãnh của nàng, đại trận hộ sơn kia chắc chắn không thể ngăn trở, đáng tiếc là nàng đang dung hợp với bản thể Đại Đế, vẫn đang ngủ say.

Nghĩ tới Dương Viêm, Dương Khai lại thở dài.

Nàng là bàng hữu quan trọng nhất mà Dương Khai quen được khi tới U Ám Tinh, một đường mưa gió, đồng cam cộng khổ, chỉ là Dương Khai không ngờ thân thế của nàng lại ly kỳ như thế.

Chính đắm trong hồi ức, bỗng nhiên ánh mắt của Dương Khai lóe lên, bỏ đi không một dấu vết, tới một nơi vắng người. Một lát sau, hắn bỗng nhiên xoay người, vẻ mặt như cười mà không phải cười, mở miệng nói: - Bằng hữu, lén lút theo sau Dương mỗ để làm gì? Không ngại hiện thân gặp mặt chứ?

Một tiếng động nhẹ vang lên, ngay sau đó một thân ảnh quỷ dị xuất hiện ở cách đó không xa, quan sát Dương Khai, ngạc nhiên nói: - Không ngờ ngươi có thể khám phá ra hành tung của Khương mỗ.

Dương Khai cười, thần niệm quét qua người hắn, phát hiện hắn là võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, tuổi chừng năm mươi, tóc trắng xám, thân hình thấp bé, thánh nguyên có vẻ biến hoá kỳ lạ.

Tuy rằng tu vi cao hơn mình một tầng, nhưng Dương Khai không có chút e ngại.

Tam tầng cảnh hắn còn giết được, còn phải sợ một lưỡng tầng cảnh sao? Hơn nữa nhìn thần sắc đối phương, dường như cũng không có ác ý, trước khi biết rõ ý đồ của hắn, Dương Khai không muốn tùy tiện động thủ.

- Tiểu huynh đệ đừng lấy làm lạ, Khương mỗ không có ác ý. Võ giả họ Khương vội vàng thể hiện thái độ của mình, dù sao lén lút theo sau người khác quả thật phạm vào điều kiêng kỵ, tuy tu vi của Dương Khai thấp hơn hắn, nhưng nơi này long xà hỗn tạp, hắn không muốn xảy ra xung đột với Dương Khai, để người khác thừa nước đục thả câu.

- Ta biết. Dương Khai mỉm cười, tỏ vẻ không ngại. - Bất quá xin ngươi nói rõ sao lại theo sau ta.

- A, là tiểu lão nhi đường đột, xin tiểu huynh đệ thứ lỗi. Tuy rằng tuổi hắn lớn hơn Dương Khai nhiều, nhưng đều là Phản Hư Cảnh, hơn nữa lại không quen biết, hắn cũng không dám tự phụ. - À, nếu không ngại, tiểu lão nhi muốn hỏi một chút, tiểu huynh đệ tu luyện thánh nguyên thuộc tính gì?

- Thuộc tính? Dương Khai nhướng mày, sắc mặt hơi trầm xuống: - Sao ta phải nói cho ngươi biết?

- Nếu được thì tiểu huynh đệ chỉ giáo, thật ra là vì tiểu lão nhi đang tìm đồng bạn tu luyện thuộc tính công pháp thích hợp, dĩ nhiên, nếu không tiện thì coi như tiểu lão nhi chưa hỏi qua, Khương mỗ thì sẽ đi tìm người khác. Võ giả họ Khương vô cùng thành khẩn.

Dương Khai nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói: - Ngươi tự xem đi.

Nói xong đưa tay ra, một đoàn Ma diệm đen như mực cuồn cuộn trên tay, tản ra nhiệt độ cực nóng.

Võ giả họ Khương sáng mắt, lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng: - Thuộc tính hỏa, rốt cuộc cũng tìm được!

- Ồ? Dương Khai nhướng mày. - Ngươi muốn tìm võ giả tu luyện thánh nguyên thuộc tính hỏa?

- Không sai! Võ giả họ Khương mừng rỡ.

- Tiểu lão nhi đã hỏi mười mấy người, nhưng không ai phù hợp với yêu cầu của ta, nếu được, tiểu huynh đệ có thể cùng ta tìm chỗ trao đổi cụ thể?

Nói xong, hắn nhìn Dương Khai chằm chằm.

Thấy Dương Khai trù trừ, võ giả họ Khương cắn răng một cái, lén lút truyền âm cho Dương Khai.

- À? Còn có chuyện tốt như vậy? Dương Khai rất bất ngờ, gật đầu nói: - Nếu vậy thì Khương lão dẫn đường đi.

- Mời! Lão giả họ Khương thấy Dương Khai đồng ý, vô cùng vui mừng, vội vàng bước đi.

Dương Khai theo sau hắn, càng đi càng vắng vẻ, từ từ rời khỏi nơi mọi người tụ tập, bất quá hắn cũng gan lớn, không sợ đối phương lật lọng.

Không bao lâu sau, hai người tới một sườn núi xa chừng mười dặm, bên kia có 3 người đang khoanh chân ngồi, dường như đang điều tức.

Dương Khai kinh ngạc, thần niệm quét qua 3 người, phát hiện ba người này đều là võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, tu vi tương đương lão giả họ Khương.

Ba người hai nam một nữ, một người trong đó cũng cỡ Khương lão, chừng là 50, 60 tuổi, mà một nam một nữ kia có vẻ trẻ hơn không ít, người nam thì miệng rộng mũi to, mười phần dã tính, còn nữ thì là xinh xắn lanh lợi, ngực to, đôi ngọc phong cao ngất, vòng eo uyển chuyển, khiến người ta mơ mộng.

Chương 1487: Xâm nhập.

Nhìn một nam một nữ này ngồi sát nhau như hai vợ chồng, nếu không cũng không thân thiết như vậy, nhưng mà hai người cứ như một đôi đũa lệch, giống như người đẹp và quái vật.

Phát hiện có người tới, ba người không hẹn mà cùng mở mắt, thấy Khương lão dẫn người trở về, tất cả đều nhìn Dương Khai, đánh giá một phen.

- Khương huynh, sao đi lâu như vậy? Lão phu còn tưởng đã xảy ra biến cố gì rồi. Lão giả ngồi bên kia không kiên nhẫn hỏi.

- Ha ha, không thể nào, chỉ có điều người thích hợp rất khó tìm, tiểu lão nhi rất vất vả mới tìm được vị tiểu huynh đệ này. Lão giả họ Khương giải thích.

Người thích hợp quả thật khó tìm, hắn muốn tìm võ giả tu luyện thánh nguyên thuộc tính hỏa, hơn nữa thực lực không thể quá thấp, quá thấp không thể thỏa mãn yêu cầu, cũng không thể quá cao, quá cao thì không người nào có thể áp chế, vạn nhất sau khi xong chuyện mà người đó nảy ý định xấu thì phiền phức.

Cho nên Phản Hư nhất tầng cảnh hoặc lưỡng tầng cảnh là lựa chọn tốt nhất.

Huống chi, lúc này đa số các võ giả đi tới Lạc Đế Sơn đều kết thành đội, muốn tìm võ giả đơn độc tất nhiên không dễ, lão giả họ Khương mất hai ba ngày công phu, tổng cộng hỏi mười mấy người, mới gặp Dương Khai phù hợp yêu cầu của hắn.

- Chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh sao? Tráng hán như dã thú kia hừ lạnh. - Thực lực không phải hơi thấp sao, nếu cấm chế khó phá giải như vậy, sao người này có thể đảm nhiệm? Đến lúc đó chỉ níu chân chúng ta, lãng phí thời gian một cách vô ích.

Tuy rằng hắn cũng chỉ có lưỡng tầng cảnh, nhưng dù sao cũng hơn Dương Khai một bậc, cho nên giọng nói như nhìn từ trên cao xuống.

Dương Khai mỉm cười lơ đễnh.

Lão giả họ Khương vội vàng nói: - Nhất tầng cảnh cũng không sao, tu vi vị tiểu huynh đệ này tuy kém một chút, nhưng đến lúc đó chỉ cần phục dụng một chút đan dược bổ sung thánh nguyên là được, hơn nữa phá giải trận pháp kia thật ra cũng không quá khó khăn, chỉ cần nhân số đạt yêu cầu, chỉ là nhấc tay mà làm thôi, nhưng nếu không đạt tới yêu cầu, cho dù thực lực có mạnh mấy đi nữa cũng không thể phá giải.

- Nếu Khương lão đã nói vậy thì được. Tráng hán không dây dưa vấn đề này nữa.

- Khương lão, bây giờ đã đủ người, chúng ta có thể lên đường rồi chứ? Tuy rằng ngươi nói chỗ kia rất vắng vẻ, không dễ bị phát hiện, nhưng lúc này số người tràn vào Lạc Đế Sơn càng ngày càng nhiều, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất nha, đi sớm tới sớm. Người phụ nữ lên tiếng, thanh âm rất là êm tai, nghe giống giống giọng trẻ con, nghe giọng nàng khó mà nghĩ đó là một Phản Hư Cảnh.

- Dịch phu nhân nói không sai, đủ người rồi thì chúng ta đi thôi. Lão giả họ Khương không dài dòng, nói xong liền lấy Tinh Toa ra, bay vào trong Lạc Đế Sơn.

Bốn người nhìn nhau, sau đó theo sát.

Dọc đường mọi người giới thiệu với nhau, dù sao cũng là hợp tác, quá xa lạ thì không ổn, nhưng cũng không cần giới thiệu quá cặn kẽ, Dương Khai chỉ biết lão giả tìm được mình họ Khương, lão giả mặc áo xám họ Hà, về phần vợ chồng người đẹp và quái vật kia, người chồng họ Trần, người vợ họ Dịch.

Điều này cũng hợp ý Dương Khai.

Dù sao hiện tại danh tiếng của hắn trên U Ám Tinh như mặt trời ban trưa, nếu nói ra tên thật, mấy người này chắc chắn sẽ liên tưởng tới nhiều thứ, còn chỉ giới thiệu họ thì đỡ gặp phiền toái.

Sở dĩ lão giả họ Khương muốn tìm đủ năm người đi vào Lạc Đế Sơn là vì vài ngày trước hắn vô ý phát hiện một cái động phủ của võ giả thượng cổ, chỉ có điều ngoài động phủ có trận pháp huyền diệu bảo vệ, hắn nỗ lực mấy ngày cũng không cách nào phá giải, rơi vào đường cùng chỉ có thể rời khỏi Lạc Đế Sơn tìm trợ thủ.

Cũng may hắn cũng có hiểu biết về trận pháp, tuy mấy ngày nỗ lực không thể phá giải trận pháp, cuối cùng hắn tìm ra một chút manh mối, sau khi cẩn thận tra điển tịch, rốt cục xác định đó là Ngũ Hành Ách Linh Trận đã thất truyền.

Trận pháp này gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu, vô cùng kỳ bí, rất khó phá giải, nhưng chỉ cần có thể gom đủ năm võ giả tu luyện thánh nguyên thuộc tính Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, cùng lúc dùng lực thì có thể phá giải.

Nếu như là thời kỳ toàn thịnh của trận pháp này, nhất định phải có năm cường giả Hư Vương Cảnh mới có thể phá, nhưng sau khi trải qua mấy vạn năm, uy năng của trận pháp giảm đi, cho nên chỉ cần năm Phản Hư Cảnh là được.

Sau khi rời khỏi Lạc Đế Sơn, trải qua một hồi nỗ lực, lão giả họ Khương đã tìm được ba người thích hợp, mà Dương Khai chính là người cuối cùng.

Dương Khai nghe hắn truyền âm cho mình nói có một động phủ của võ giả thượng cổ, mới hứng chí đi cùng hắn một chuyến.
Dù sao mình cũng muốn vào trong Lạc Đế Sơn, thuận đường mà thôi, nếu có thu hoạch thì mừng, nếu không được cũng không sao, tâm tính của hắn rất bình tĩnh, không cuồng nhiệt như bốn người kia.

- Ta nói trước.

Sau khi lão giả họ Khương nói về động phủ thượng cổ và Ngũ Hành Ách Linh Trận xong, thần sắc nghiêm lại nói: - Đợi sau khi được cấm chế, nếu ở trong động phủ thật sự tìm được cái gì, tiểu lão nhi muốn lấy bốn thành lợi ích, còn sáu thành mấy vị tự chia.

- Bốn thành sao? Nghe lão giả họ Khương nói vậy, lão giả họ Hà nhướng mày, suy tính một hồi gật đầu nói: - Khương huynh phân phối rất công bằng, lão hủ không có dị nghị!

Hai vợ chồng kia cũng không có ý kiến gì.

Mặc dù năm người cùng nhau hành động, nhưng dù sao động phủ thượng cổ này cũng do lão giả họ Khương phát hiện, hơn nữa cách phá giải cũng do hắn cung cấp, mấy người còn lại chỉ là xuất chút lực thôi, cho nên đối phương độc chiếm bốn thành cũng không tính là quá phận.

Tuy rằng Dương Khai rất ít hợp tác với người khác đi thăm dò, nhưng vẫn hiểu quy củ phân phối, biết đối phương không đòi hỏi nhiều, nếu không, hắn muốn độc chiếm một nửa cũng không ai nói gì, lúc này chỉ lấy bốn thành, có thể thấy lão giả lão giả họ Khương làm người không tệ lắm.

- Vậy nếu lợi phẩm quá ít, không đủ phân phối thì sao?

Dương Khai hỏi.

- Nếu không đủ phân phối, vậy thì quy ra Thánh tinh, hoặc là đấu giá tại chỗ, người nào trả giá cao thì được, sau đó tiếp tục phân phối thánh tinh thu được. Dịch phu nhân cười tủm tỉm nhìn Dương Khai. - Tiểu huynh đệ, ngươi rất ít ra ngoài, cũng rất ít hợp tác với người lạ đi tầm bảo?

- Đúng. Dương Khai có chút lúng túng, hắn cảm thấy như mình toàn hỏi cái ai cũng biết.

- Khó trách lại như thế! Dịch phu nhân cười khanh khách.

Lão giả họ Khương cười thân thiện: - Nhìn Dương tiểu huynh đệ tuổi còn trẻ đã là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhất định là xuất thân từ danh môn đại phái, không biết những quy củ này cũng phải.

- Hừ, hoa trồng trong nhà, không chịu nổi gió táp mưa sa, tiểu tử, đến lúc đó cẩn thận cái mạng. Tráng hán họ Trần một mực coi thường thực lực của Dương Khai, không tin tưởng hắn, cứ vài ba câu lại khích bác hắn.
Vừa dứt lời, liền bị Dịch phu nhân ngắt cho một cái.

Dương Khai vội ho một tiếng, lúc này trầm mặc không nói.

Bản thân trải qua biết bao mưa gió mới có thành tựu như hiện tại, lại bị người ta cho là hoa trồng trong nhà, quả thật làm hắn bó tay, nhưng hắn cũng lười giải thích, mọi người chỉ là bình thủy tương phùng, hợp tác một lần sau đó chắc không bao giờ gặp lại, không cần thiết phải giải thích.

Năm người tiếp tục chạy đi, lúc đầu còn gặp đủ loại võ giả cũng đi vào sâu trong Lạc Đế Sơn, nhưng khi nhận ra năng lượng dao động do năm người phát ra, ai cũng tránh xa.

Dù sao năm vị Phản Hư Cảnh liên thủ có chiến lực không thể khinh thường, có trời mới biết tánh khí năm người này ra sao, lỡ không may là xem như tự tìm đường chết.

Nhưng sau một thời gian, càng đi càng vắng vẻ, dần dần không thấy bóng dáng của các võ giả khác nữa.

Lạc Đế Sơn rất lớn, mặc dù có mấy chục ngàn người tràn vào, nhưng phân tán ra cũng hiếm khi gặp nhau.

Một ngày sau khi Dương Khai đi vào Lạc Đế Sơn, một đội ngũ mười mấy người bỗng tới Lạc Đế Sơn.

Cảm giác áp bức từ trên trời giáng xuống, tiếng náo loạn ngoài Lạc Đế Sơn bỗng yên lặng như tờ, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn nhóm người vừa mới tới.

Trong đám người đó có hai người dẫn đầu, một người trung niên mặc lam bào, thân hình khôi ngô, người còn lại mặc thanh bào, tuy thân hình không rắn chắc, nhưng khí tức cường đại, không kém người mặc lam bào chút nào.

Hai người dùng thần niệm quét qua diện tích trăm dặm, người áo bào lam nhíu mày: - Không có ở đây.

Người mặc thanh bào mỉm cười, lấy la bàn truyền tin ra rồi rót thần niệm vào, dường như đang trao đổi với ai đó, một lát sau mới thu hồi la bàn nói: - Khúc huynh, tiểu tử kia đã tới Lạc Đế Sơn một ngày trước.

- Đã vào sao? Người mặc lam bào nhướng mày, mắt quét qua bốn phía, chậm rãi gật đầu nói:

- Cũng tốt, việc này không nên chậm trễ, chúng ta cũng vào thôi.

- Ồ, không ngờ Lạc Đế Sơn lại xuất hiện biến cố bậc này, nhưng như vậy cũng thuận tiện cho chúng ta, không cần phải che giấu hành tung, thật là quá mức phiền toái. Người mặc thanh bào mỉm cười.

Nhóm người chỉ dừng lại một chút, sau đó liền đi vào Lạc Đế Sơn, thoáng chốc đã biến mất.

Đợi bọn hắn đi rồi, mấy vạn võ giả ngoài Lạc Đế Sơn vòng mới thở hổn hển.

- Minh chủ Chiến Thiên Minh Khúc Tranh, tông chủ Lôi Đài Tông Phương Bằng! Từ khi nào mà bọn họ lại đi chung như vậy, không phải họ là kẻ thù sao? Có người kinh hô, hiển nhiên đã nhận ra thân phận của hai người lúc nãy.

- Có gì kỳ quái đâu, bây giờ trong Lạc Đế Sơn cơ duyên phong phú, hợp tác vì lợi ích thôi, chuyện như vậy cũng không phải chưa từng phát sinh.

- Bằng hữu nói cũng có đạo lý, nhưng lần này cường giả của hai đại cự đầu đều chạy tới, xem ra đại trận hộ sơn của tông môn thượng cổ kia sẽ bị phá.

- Vậy còn chần chờ gì nữa, đuổi theo. Người nói chuyện biến sắc, vội vàng thu hồi cửa hàng của mình, đi theo Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông vọt vào Lạc Đế Sơn.

Người khác ăn thịt, mình cũng có thể húp canh nha, kỳ ngộ và nguy hiểm luôn song song với nhau, chỉ cần cẩn thận một chút, biết đâu có được đồ tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau