VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Cái chết của nhiếp vịnh

Hồ Kiều Nhi liên tục cười nhạt:

- Ngươi đã nói ta là nữ nhân rồi, vậy thì thắng không vinh quang đã sao? Lại nói ngươi, ngươi đã cho rằng nam nhân cao hơn người một bậc, vậy mà lại còn muốn tỷ thí với ta, điều này vốn đã có vấn đề rồi.

Phương Tử Kỳ bị phản bác đến không nói được gì, liên tục thở dài:

- Quả nhiên, chỉ có tiểu nhân và nữ nhân là khó dạy bảo!

Số kiếp con yêu thú hình rùa này trong thời khắc đệ tử tam phái hiệp lực ra tay thì đã được quyết định một nửa rồi, Tô Nhan lại một lần nữa ra tay đã hoàn toàn kết liễu sự sống còn lại của nó.

Lúc này đối mặt với sự tấn công của đệ tử tam phái, yêu thú này không còn chút sức lực đánh trả, cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mà suy cho cùng tất cả đều do phát quyền khí thế hào hùng của Dương Khai, chính quyền đó đã khơi dậy ý chí đấu tranh của đệ tử tam phái, khiến họ có dũng khí chiến đấu với quái vật khổng lồ này.

Hồ Mị Nhi đang giúp hắn băng bó, trên cánh tay phải đó, mạch máu nứt toác, không ngừng run rẩy.

Dương Khai dù thế nào cũng không nghĩ tới Tinh Ngân lại có thể tạo ra uy lực mạnh như vậy, mạnh đến mức mình không thể khống chế được, quyền đó vừa đánh ra thân thể mình liền trở lên tê dại, không thể nào cử động được.

Bằng không, hắn đâu thể giống như tiêu thương đóng cọc ở đây? Đến lúc này cảm giác tê dại toàn thân mới giảm bớt nhiều, tiếp theo đó là sự đau đớn toàn thân.

Ánh mắt vẫn nhìn theo mấy trăm đệ tử kia chiến đấu, nhưng Dương Khai không hề phát hiện ánh mắt dữ tợn của Giải Hồng Trần.

Từ sau khi Dương Khai xuất ra quyền đó, gã vẫn luôn đứng đần người ra trên không trung, vẻ như đã mất hết thần trí, đến tận không lâu trước đó mới tỉnh lại.

Gã ta biết, Dương Khai nhất định là đã có được một kì ngộ ghê gớm nào đó ở trong Truyền Thừa Động Thiên, nếu không với thực lực của hắn thì căn bản không thể phát ra quyền đó.

Đó rõ ràng là quyền khiến yêu thú Lục giai đỉnh phong bị trọng thương.

Không thể lại để hắn tiếp tục lớn mạnh như vậy được, cứ để hắn lớn mạnh như vậy thì không những mình không đạt được Tô Nhan mà thậm chí bản thân cũng sẽ gặp nguy hiểm!

Nghĩ đến đây, ánh mắt giải Hồng Trần đầy hung ác nhìn người phía bên dưới.

Người này Nhiếp Vịnh!

Y cũng giống như Lam Sơ Điệp, đều bị thương trong trận đấu vừa rồi, lúc này đang ở phía sau Dương Khai không xa để hồi phục lại.

Nhiếp Vịnh lúc này tâm trạng cũng rất hỗn loạn, không nói ra được cảm giác trong người là thế nào, y và Dương Khai ở cùng nhau được mấy ngày, nhưng luôn , lại còn lúc nào cũng gây khó dễ cho hắn, sau đó còn mang người truy sát hắn.

Nhưng lúc đó lại không hề tìm thấy nơi Dương Khai ẩn náu, nên việc này cũng coi như xong. Tuy nhiên sự tồn tại của Dương Khai vẫn luôn khiến y như nghẹn ở cổ họng, như có gai đâm trên lưng.

Y vẫn nhớ lời mà Dương Khai đã nói trong lúc bỏ chạy cách đây mười mấy ngày.

Chỉ có điều mười mấy ngày không gặp, không ngờ Dương Khai lại trở nên hùng mạnh như vậy! Nhiếp Vịnh gần như sợ đến phát điên, quyền đó mà đánh vào mình thì chỉ e sẽ thịt nát xương tan.

Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Hiện giờ ánh mắt tất cả mọi người đều nhằm đến con yêu thú kia, nên tạm thời sẽ không để ý đến y, nhưng đợi sau khi con yêu thú đó chết thì mình phải đối mặt thế nào với sự nổi giận của Dương Khai?

Đang lúc lo lắng thì Nhiếp Vịnh nhìn thấy Giải Hồng Trần trên trời đang nháy mắt ra hiệu với mình.

Y thấy rõ ý của Giải sư huynh nên không kìm được giật mình lên.

Nhưng ánh mắt Nhiếp Vịnh chợt âm lạnh xuống. Đúng rồi, nếu mình muốn sống thì phải xử lý tên Dương Khai đó, nếu không hắn nhất định tìm mình báo thù! Hơn nữa Giải sư huynh cũng muốn mình làm như vậy, dù cho mình có giết chết Dương Khai nhưng chỉ cần có huynh ấy dốc sức bênh vực thì nhất định cũng sẽ bình an vô sự.

Sự uy hiếp trong quyền đó của Dương Khai khiến Nhiếp Vịnh không thể bình tĩnh suy nghĩ, nên chỉ còn cách đặt hi vọng lên người Giải Hồng Trần.

Nhiếp Vịnh từ từ đứng dậy rồi từng bước đi về phía Dương Khai.

Đối mặt với một nguy hiểm như vậy nhưng Dương Khai có vẻ như không hề biết gì, hắn vẫn đứng yên ở đó không động đậy.

Nhiếp Vịnh càng bước nhanh, lúc này bên cạnh Dương Khai chỉ có Hồ Mị Nhi của Huyết Chiến bang, nếu mình ra tay nhanh thì nhất định có thể giết chết hắn.

Còn về chuyện sau khi giết chết hắn Nhiếp Vịnh đã không còn băn khoăn nữa.

Đại thể tâm trí và ánh mắt của tất cả mọi người lúc này đều bị con yêu thú kia thu hút, không ai để ý đến hành động của Nhiếp Vịnh, ngoại trừ một người.

Đó chính là Lam Sơ Điệp.

Từ sau khi Dương Khai bật người lên cứu Tô Nhan, lại một quyền đánh trọng thương con yêu thú hình rùa này, trong lòng Lam Sơ Điệp đầy chua xót và hối hận.

Ả không ngờ rằng người sư đệ mười mấy ngày trước vẫn còn theo sau mình, tuyệt đối nghe theo mình này giờ đây lại có thể thể hiện một khí thế uy hùng xuất chúng như vậy. Nếu sớm biết, nếu sớm biết…

Cảm giác này giống như mình vốn có thể có được một miếng ngọc đẹp nhưng lại coi nó chỉ là một hòn đá nên đã vứt đi. Sự chênh lệch giữa được và mất này khiến Lam Sở Điệp vô cùng hối hận.

Những người khác đều đang theo dõi đại chiến giữa đệ tử tam phái và con yêu thú, còn ả lại luôn ngắm nhìn bóng dáng Dương Khai, bóng dáng đó khiến người ta mắt lóa thần lao. Sự phong lưu của Giải Hồng Trần mà so sánh với hắn thì đúng là khác nhau một trời một vực.

Tai họa lần này có thể nói là do Giải Hồng Trần gây ra, nhưng cuối cùng lại chính là do người này hóa giải, lần này so sánh có thể thấy cao thấp phân biệt rõ ràng.

Hành động của Nhiếp Vịnh nhanh chóng bị Lam Sở Điệp chú ý, mới đầu ả không hề nghĩ nhiều, cứ cho rằng Nhiếp Vịnh chỉ là gần như khôi phục lại nên muốn đến tham gia chiến đấu, nhưng một lúc sau đó nàng phát hiện không phải như mình nghĩ, mục tiêu của y chính là Dương Khai đứng bên đó. Hơn nữa trong lúc đi tới trên người Nhiếp Vịnh cũng truyền ra sóng nguyên khí lúc ẩn lúc hiện.

Lam Sở Điệp là một nữ tử thông minh, nên ả lập tức hiểu rõ rốt cuộc Nhiếp Vịnh muốn làm gì, đang định nhắc nhở Dương Khai cẩn thận nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên phát hiện Dương Khai vội quay đầu lại, nhìn Nhiếp Vịnh với ánh mắt đầy hài hước.

Hắn đang cười, điệu cười đầy tà khí, còn đệ lộ ra mấy chiếc răng trắng.

Nhiếp Vịnh vội vàng dừng lại, sợ hãi nhìn Dương Khai, y không biết làm thế nào mà Dương Khai lại phát hiện hành động của mình, nhưng bị đối phương nhìn bằng ánh mắt đó khiến Nhiếp Vịnh sởn cả gai ốc.

Hắn nhìn mình giống như nhìn một người chết vậy.

- Nhiếp sư huynh!

Dương Khai chậm dãi xoay người lại, tươi cười nhìn y.

- Dương sư đệ.

Nhiếp Vịnh nuốt nước bọt, chân bước chậm lùi về phía sau.

- Huynh muốn giết ta sao?

Câu hỏi này đã phá vỡ ý nghĩ trong lòng Nhiếp Vịnh, khiến y phải giật mình, y kinh hoàng vội xua tay rồi lớn tiếng nói:

- Dương sư đệ nói gì vậy, ta sao có thể làm vậy? Huynh đệ đồng môn với nhau sao ta làm vậy được, ha ha…

Nhiếp Vịnh cảm thấy da mặt mình như đang co giật. Nhưng không phải thấy xấu hổ vì nói dối trắng trợn mà là vì hoảng sợ.

Đối mặt với người có thể một chưởng đánh trọng thương yêu thú Lục Giai đỉnh phong này làm sao y không hoảng sợ được? Huống hồ người này lại có tử thù với mình.

Vừa nói Nhiếp Vịnh vừa chậm bước lùi lại phía sau, y giơ hai tay cười gượng tỏ ý mình không hề có ác ý, bắp chân y lắc lư.

- Nhiếp Vịnh!

Mặt Dương Khai đầy sát khí. Đột nhiên nổi giận quát to một tiếng.

Nhiếp Vịnh đang chột dạ, đâu dám trả lời, y vội quay người bỏ chạy, y chạy chưa được mấy bước, thì một tiếng gào thét thảm thiết đột nhiên truyền đến từ phía sau.

Nhiếp Vịnh vội quay đầu nhìn lại, hồn vía y đều phát hỏa. Y nhìn thấy một cái dùi dài chừng một thước đen thui từ phía Dương Khai bay đến, chiếc dùi đó truyền đến mang theo một tiếng cười quái dị khiến người ta sởn tóc gáy.

Tiếng cười quỷ quái này lơ lửng, tràn đầy tà khí, nó truyền vào trong óc khiến Nhiếp Vịnh càng kinh hoảng.

Chỉ cách hơn chục trượng nên chiếc dùi trong nháy mắt đã bay tới, Nhiếp Vịnh không can tâm chịu ngồi chờ chết nên y vội quay người ngăn đỡ, trong lúc vội vàng giao thủ, Nhiếp Vịnh vui mừng phát hiện uy lực của cái dùi đó không đáng sợ như mình nghĩ, với sức của y cho dù khó để chống đỡ nhưng cũng không đến nỗi nhanh chóng bị giết.

Nhiếp Vịnh vui mừng khôn xiết, trong lòng biết rõ tình trạng hiện giờ của Dương Khai căn bản không hề ung dung như vẻ bề ngoài, hắn chắc chắn chẳng qua cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà.

Nhiếp Vịnh vui mừng vừa đánh vừa lui, hắn muốn thoát khỏi công kích của cái dùi nhưng cái dùi quỷ dị này lại cứ đuổi theo hắn, tiếng cười quái dị khặc khặc kia cũng không dừng lại.

Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Cho dù nó là bí bảo thì cũng phải có người điều khiển mới chuyển động được chứ? Nhưng rõ ràng Dương Khai đứng bất động ở đó mà sao cái dùi này vẫn tấn công mình?

Trong khi vẫn đang kinh hoảng, sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân. Nhiếp Vịnh quay đầu nhìn thì thấy Lam Sở Điệp đang chịu đựng vết thương lao đến, trong sắc mặt điềm tĩnh là một sự kiên quyết.

Nhiếp Vịnh mừng rỡ:

- Lam sư tỷ cứu đệ.

Lan Sở Điệp thản nhiên nhìn hắn,

- A!

Nhiếp Vinh kêu lên thảm thiết, người lảo đảo lao ra, tiếng cười tử trong cái dìu màu đen lao đến càng vẻ đắc ý điên cuồng, còn có một chút không ngờ, nhưng lại suýt nữa xuyên qua ngực Nhiếp Vinh.

- Lam Sư tỷ tai sao tỷ…

Người Nhiếp Vịnh run lên lẩy bẩy, vẫtn chưa kịp nói hết lời thì đôi mắt đột nhiên lờ đờ, người mềm nhũn rồi ngã xuống.

Lam Sơ Điệp thở hổn hển nhìn chằm chằm Nhiếp Vịnh, phát hiện chỗ ngực y không hề bị thương, chiếc dùi đó cũng không thấy đâu.

Nhưng bỗng chợt, chiếc dùi đó lại vọt ra.

Trong lúc mơ hồ Lam Sơ Điệp nghe thấy tiếng Nhiếp Vinh kêu rên, khiến ả không khỏi da đầu tê dại, khuôn mặt trong nháy mắt như không còn giọt máu.

Ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai thì thấy hắn đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng.

Lam Sơ Điệp trong lòng máy động, ả mấp máy miệng cắn răng nói:

- Hắn muốn giết đệ!

Dương Khai không nói gì mà chỉ xòe tay ra, cái dùi đó liền biến thành một sợi hắc mang, quấn quanh đầu ngón tay hắn rồi chợt biến mất.

Hai người nhìn nhau lúc lâu, sau đó Dương Khai mới từ từ quay mắt đi, từ đầu đến cuối đều không nói gì, Lam Sơ Điệp cười vẻ thê lương rồi ngã ra đất, toàn thân ả mồ hôi đầm đìa.

- Ha ha ha ha!

Từ trong người Dương Khai truyền ra tiếng cười càn rỡ của Địa Ma, tiếng cười điên cuồng đầy mùi máu tanh, cùng với tiếng cười trong miệng lão dường như còn đang nhai nuốt cái gì đó.

Dương Khai biết lão đang nhai nuốt cái gì, đó chính là thần hồn Nhiếp Vịnh! Chỉ có điều hắn không ngờ Phá Hồn Chùy này lại có tác dụng quái dị đến vậy.

- Còn giết nữa không, còn giết nữa không!

Địa Ma vừa nhai thần hồn Nhiếp Vịnh vừa phấn khích hô to:

- Lâu rồi không được nghe âm thanh động lòng người như vậy, lâu rồi không được thưởng thức mùi vị tươi mới như vậy, thiếu chủ, còn muốn giết nữa không? Lão nô lúc nào cũng có thể ra tay.

Dương Khai tâm niệm vừa động tiếng cười của Địa Ma trong nháy mắt biến thành tiếng kêu thảm, tiếng kêu ai vãn xin tha.

Một lúc lâu sau, Địa Ma mới tạm hồi phục lại, nhưng lão đâu còn dám làm càn như lúc nãy, lão vừa thở dốc vừa cẩn thận nói:

- Thiếu chủ, sao vậy?

- Sao ngươi không nói cho ta biết tác dụng thật sự của Phá Hồn Chùy?

- Thiếu chủ, người đâu có hỏi.

Địa Ma thấy oan ức, lão cẩn thận nói:

- Hơn nữa vật này quá tà ác, lão nô sợ thiếu chủ biết sẽ không vui.

- Trong lòng ta bây giờ cũng không vui!

Dương Khai nói thêm:

- Rất không vui!

Địa Ma lúc này liền run lên lẩy bẩy.

Đợi một lát sau, Dương Khai mới nói tiếp:

- Nhưng lần này làm không tồi, nhớ rõ, chỉ có lần này thôi, lần sau ngươi mà dám che dấu điều gì thì tự mình biết hậu quả đó!

Chương 147: Nơi truyền thừa thực sự

- Lão nô không dám!

Địa Ma vẻ phục tùng, chợt lại nói tiếp:

- Thiếu chủ, sự ra tay vừa rồi đã giúp nữ oa oa của người, dù sao thì tâm tính quyết đoán nên ra tay cũng độc ác.

- Ngươi muốn nói gì?

- Lão muốn nói lão rất thích nữ oa oa này, thiếu chủ liệu người có thể nói với cô ấy để lão dạy bảo cho vài năm, sau này nhất định sẽ trở thành trợ thủ đắc lực cho người!

- Ta không thích!

Dương Khai lạnh lùng đáp lại một câu.

- Vâng vâng, tất cả do thiếu chủ định đoạt.

Địa Ma đâu dám phản bác gì, mà chỉ than một tiếng tiếc nuối.

Cái chết của Nhiếp Vịnh khiến Hồ Mị Nhi kinh sợ, đệ tử các Lăng Tiêu các đang trị thương bên đó cũng vô cùng kinh ngạc, bọn họ chỉ nghe thấy tiếng Dương Khai gầm lên giận giữ, lập tức Nhiếp Vịnh chạy toán loạn, sau đó một cái dùi màu đen truy kích đến, đang lúc Nhiếp Vịnh giao đấu với giáo đen này thì Lan Sơ Điệp nén ra tay, Nhiếp Vịnh lập tức ngã xuống đất.

- Rốt cuộc là thế nào? Mọi người vẫn không kịp phản ứng.

Vào đúng lúc này yêu thú hình rùa lừng lững như ngọn núi ầm ầm rơi xuống, đệ tử ba phái đang tấn công vây quanh đó bất giác hoan hô lên.

Tiếng cười khanh khách của Hồ Kiều Nhi truyền đến:

- Phương Tử Kỳ, cú đánh cuối cùng này là do ta đánh đó nhé.

Phương Tử Kỳ rầu rĩ nói:

- Ngươi chơi xấu thì sao có thể tính được?

Hồ Kiều Nhi cười nhạt nói:

- Ngươi không chịu được thất bại?

Phương Tử Kỳ tức giận:

- Cái gì gọi là không chịu được thất bại? Nếu không phải ngươi nhân lúc ta không để ý đánh thêm vài chiêu thì làm sao có thể thắng được trận này? Ta không chấp nhặt với loại đàn bà như ngươi!

- Sợ là ngươi cũng không còn mặt mũi nào để nói lý với ta.

Hồ Kiều Nhi được đà không chịu buông tha.

Bị nói trúng tâm lý nên mặt Phương Tử Kỳ đỏ ửng lên. y vẻ không kiên nhẫn nói:

- Ta không muốn giằng co mãi với ngươi chuyện này, trước tiên quan trọng vẫn là lấy yêu đan! Vừa nói Phương Tử Kỳ vừa thò tay sâu vào trong đầu con yêu thú và bắt đầu lục lọi, không lâu sau hắn từ bên trong đó lấy ra một viên yêu đan màu vàng đất tròn vo vẫn đang dính cả máu tươi.

Nhìn chằm chằm vào yêu đan trên tay, ánh mắt Phương Tử Kỳ nóng rực lên:

- Là yêu đan của yêu thú đỉnh phong lục giai đây, chà chà, cái này đáng giá bao nhiêu nhỉ?

Long Tuấn thản nhiên nhìn y rồi nói:

Phương huynh không phải muốn độc chiếm nó đấy chứ?

Thứ quý giá nhất trong người con yêu thú này cũng chính là viên yêu đan này, tuy mai rùa trên lưng nó giá trị nhất định cũng không nhỏ, có thể làm nguyên liệu để luyện khí, nhưng khối mai rùa to như vậy, ai mà có thể lấy đi được?

Ánh mắt của tất cả mọi người lúc này đều tập trung lên tay Phương Tử Kỳ, y ha hả cười rồi thản nhiên nói:

- Ta tất nhiên cũng rất muốn.

Mặt Long Tuấn biến sắc, còn Hồ Kiều Nhi lại mỉm cười nhìn y.

- Nhưng ta đâu dám!

Long Tuấn cười nhạt một tiếng:

- Phương huynh là người hiểu chuyện.

Phương Tử Kỳ chép miệng:

- Nếu ta thật sự lấy nó đi, các ngươi lại tha cho ta sao? Nhưng yêu đan này chỉ có một viên, phải chia thế nào đây?

Phương Tử Kỳ quay đầu nhìn mọi người một vòng, trận chiến lần này không giống như trận đánh chết tám con yêu thú khác, tám con yêu thú kia đều là do ba phái tự mình chiến đấu, còn lần này lại do ba phái hiệp lực, chiến lợi phẩm đương nhiên là ai cũng có phần.

Lời này Phương Tử Kỳ vừa nói ra tất cả mọi người đều im lặng, viên yêu đan này thật sự khó phân.E rằng chỉ có thể bẻ nó thành hiện ngân, sau đó chia làm ba phần, chia cho mỗi phái một phần.

Nghĩ đến đây Long Tuấn đang định mở miệng nói thì Phương Tử Kỳ lại tiếp:

- Lần này có thể đánh chết con yêu thú này cũng thiệt thòi nhiều cho Dương huynh đệ của các Lăng Tiêu các, vậy chi bằng hãy đưa nó cho đệ ấy, thế nào?

Dương Khai lúc này đang đứng bên dưới nghe thấy vậy thì bất giác nhướn mày lên, kinh ngạc nhìn Phương Tử Kỳ.

Long Tuấn vẻ bất mãn nói:

- Tuy hắn bỏ nhiều công lực nhưng Huyết Chiến bang của ta cũng đâu có đứng không, nhiều đệ tử còn bị thương, chẳng lẽ lại không được chút lợi nào?

- Cái mai rùa lớn kia nếu ngươi muốn thì hãy lấy đi, Phong Vũ lâu của ta không có ý kiến gì.

Phương Tử Kỳ chỉ ra bên cạnh nói.

Long Tuấn bị nghẹn chỉ biết trợn mắt nhìn, mai rùa đó bị đệ tử ba phái công kích mà vẫn không để lại dấu vết gì, tuy chất lượng không tồi nhưng ai mà cắt nó ra để mang đi được? Đây chẳng phải nói giỡn sao.

Trong lúc hai người giằng co không thôi thì đột nhiên mặt Phương Tử Kỳ biến sắc rồi vội vàng ném yêu đan trên tay đi.

Viên yêu đan màu vàng đất đó bay ra ngoài nhưng lại không rơi xuống đất mà quay tròn ở giữa không trung.

Cùng với sự quay tròn của nó, từng dòng lực hút vô hình tản ra tứ phương tám phía, một cảnh tượng ly kỳ xuất hiện, đột nhiên từ trong người Phương Tử Kỳ bay ra hai yêu đan khác.

Hồ Mị Nhi và Long Tuấn ở bên đó cũng vậy.

Yêu đan giấu trong lồng ngực Giải Hồng Trần cũng đồng thời bay ra.

Những yêu đan này đều là đệ tử ba phái trước đây đã lấy được khi chém giết tám con yêu thú kia, do mấy người bọn họ cất giữ, giờ đây không một viên nào rơi nhưng tất cả đều bay ra.

Tám viên yêu đan này, nếu dùng một cách sắp xếp huyền diệu tụ hội trên bốn phía của yêu đan yêu thú hình rùa này thì tất cả sẽ đều xoay quanh nó, trong tối tăm dường như dẫn đến một năng lượng thần kì nào đó, toàn Động Thiên Truyền Thừa đột nhiên rung chuyển, trong không gian hỗn độn kia cũng xuất hiện một lốc xoáy khổng lồ, một cảnh tượng như ngày tận thế hiện ra trước mặt mọi người, khiến người ta phải kinh hồn khiếp vía.

Không ai biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có duy nhất tiếng Địa Ma kích động truyền vào đầu Dương Khai:

- Hồn Thú Khai Vân trận!

Dương Khai thần sắc biến đổi, trong lòng chắc chắn Địa Ma biết được điều gì đó nên hắn vội vàng nói:

- Nói rõ xem sao?

Địa Ma nói:

- Thiếu chủ, lão nô hiểu rồi. Thì ra ở đây có chín con yêu thú là để dàn bày trận này. Sự tồn tại của chín con yêu thú này chỉ là để kiểm tra thực lực của những người vào đây mà thôi. Nếu như các người mà không giết chết những yêu thú đó thì trận này sẽ không nổi ra. Hiện giờ yêu thú đã chết nên trận pháp cũng liền bị phát động rồi. Trận này sẽ dùng chín viên yêu đan là mồi nhử, tác động làm đại trận vận chuyển, và rồi một vài thứ sẽ xuất hiện trước mắt các người.

- Là thứ gì vậy?

- Đó là thứ cất giấu trong tầng mây kia!

Địa Ma giọng trầm xuống:

- Nếu lão nô đoán không nhầm thì đó mới là truyền thừa đích thực của nơi này!

- Truyền thừa đích thực?

Dương Khai giật thót tim rồi nhìn lên bầu trời, nhưng hắn chỉ nhìn thấy lốc xoáy đó càng ngày càng lớn, như một mảnh hỗn độn, ẩn hiện có hình thôn thiên phệ địa, khiến người ta vô cùng sợ hãi.

Đệ tử ba phái lúc này đã kinh hoảng chạy toán loạn, hầu như không một ai còn lưu lại phía dưới đó.

- Không sai.

Địa Ma trả lời:

- Nơi này đã từng xảy ra đại chiến, vô số cao nhân đã bỏ mạng tại đây, nên đương nhiên là phải lưu lại nhiều truyền thừa, nhưng nơi đây dù sao cũng có chủ nhân, mà ẩn nấp trong tầng mây kia mới chính là truyền thừa của chủ nhân này.

Trong lòng Dương Khai đột nhiên nóng rực lên.

- Thiếu chủ mau chạy đi, trận pháp này mà nổ ra thì thanh thế vô cùng lớn, nếu không chạy chỉ e sẽ bị liên lụy đến.

Địa Ma nói vẻ lo lắng.

Dương Khai nghe vậy liền không chậm trễ, hắn vội nói với Hồ Mị Nhi đứng bên cạnh:

- Hãy bảo với tỷ tỷ của nàng đưa người rời xa nơi đây.

- Ừ.

Hồ Mị Nhi gật đầu rồi chạy nhanh đến chỗ Hồ Kiều Nhi. Lúc này Dương Khai mới hét to về phía đệ tử các Lăng Tiêu các:

- Không muốn chết thì hãy rời xa mười dặm!

Không ít người nghe thấy lời hắn nói nhưng lại không hề để tâm đến.

Dương Khai cũng chằng thèm lo cho bọn họ nữa, dù sao mình cũng nhắc nhở rồi, nghe hay không là việc của họ, nói xong co cẳng liền chạy về phía sau.

Tô Nhan nhìn hắn một cái, rồi cũng lại không chút chần chừ nói:

- Tất cả đệ tử các Lăng Tiêu các lùi sau mười dặm!

Lời đại sư tỷ nói ra thì phải khác rồi, tất cả mọi người vội chạy, lui lại về phía Dương Khai.

Phía bên kia Hồ Kiều Nhi nhận được tin của muội muội cũng không chút do dự ra lệnh rút lui.

Phương Tử Kỳ thấy vậy thì nhìn chằm chằm Dương Khai rồi lớn tiếng cười:

- Chúng ta cũng chạy thôi!

Đệ tử ba phái chạy nhanh như chớp rồi nhanh chóng đến bên ngoài mười dặm.

Ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy chín viên yêu đan đó đang phát ra tia sáng chói mắt, giữa các viên yêu đan dường như còn có một mối liên hệ vô hình, cùng với sự xoay tròn của bọn chúng thì lốc xoáy trên trời cũng càng ngày càng lớn.

Một lực hút mạnh truyền ra từ trong lốc xoáy đó, xác con yêu thú hình rùa trên đất bị hút vào rồi nhanh chóng bay lên không trung.Toàn bộ xác nó bị cuốn vào bên trong lốc xoáy, không để lại một vết tích nào.

Nhìn thấy cảnh tượng đó tất cả mọi người mặt đều biến sắc.

Nếu như vừa rồi không lui ra mười dặm thì e rằng tất cả mọi người cũng sẽ như xác con yêu thú hình rùa, bị hút vào trong lốc xoáy đó.

Trong lúc vui mừng, nhiều người quay đầu nhìn về phía Dương Khai, trong lòng thầm khâm phục khả năng tiên diệu của hắn.

Cuồng phong gào thét, khiến quần áo mọi người đều bay phấp phới, lại có không ít người sợ đến tái mét mặt. Có thể vào được đây thì đều là những đệ tử trẻ tuổi, kiến thức không được uyên thâm. Nhiều người còn chưa từng ra ngoài nên làm sao có thể nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ thế này.

- Còn phải lui nữa không?

Tô Nhan đột nhiên nhìn sang phía Dương Khai rồi khẽ hỏi hắn.

Dương Khai nhìn nàng rồi chậm rãi lắc đầu, nghe vậy Tô Nhan mới bớt lo lắng.

- Về việc của Nhiếp Vịnh ta sẽ tự bẩm báo với Trưởng Lão hội, đệ không cần lo lắng.

- Ừ.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Vừa rồi Dương Khai đánh chết Nhiếp Vịnh, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng cũng gây sự chú ý của Tô Nhan, nàng là người tỉ mỉ, làm sao mà không hiểu rõ nguyên cớ trong đó? Vậy nên việc này cũng không cần hỏi nhiều.

Trong tầng mây có thứ gì đó! Đột nhiên một tiếng thét kinh hãi truyền đến.

Dương Khai vội ngẩng đầu nhìn, nhưng chỉ thấy trong lốc xoáy khổng lồ trên bầu trời từ từ hiện ra một vệt ánh sáng màu vàng, ánh sáng chói mắt, rực rỡ vạn trượng, chòm ánh sáng đó giống như một bàn tay rút ra khỏi tầng mây, khiến vật ẩn giấu trong lốc xoáy hiện ra trước mắt mọi người.

- Đó là gì vậy?

Có người hô lên.

Dương Khai cũng bất giác nhíu mắt lại, nhìn chằm chằm lên trời.

Hắn nhìn thấy một góc, một góc rẽ, giống như góc rẽ của một tòa nhà, ngay sau đó góc rẽ từ từ rớt xuống đất.

Lúc này Dương Khai mới phát hiện, đó không phải là góc rẽ của toàn nhà, mà là một bậc thang, bậc thang màu vàng.

Tầng cầu thang này dài hơn mười dặm, cùng với sự rớt xuống của nó lại là một bậc cầu thang nữa hiện ra trước mặt mọi người, tiếp đó lại là một bậc khác…

Nó rơi xuống với tốc độ rất chậm, cùng với sự rớt xuống của nó, lốc xoáy hỗn độn trên trời cũng không ngừng biến ảo.

Đợi thời gian một tách trà, mới có hơn mười bậc thang từ trong lốc xoáy hiện ra, còn tiếp sau đó có bao nhiêu bậc thang nữa thì vẫn chưa hiện rõ.

- Địa Ma, đây chính là truyền thừa mà ngươi nói sao?

Dương Khai hỏi trong ý niệm.

- Có điều thiếu chủ không biết, đây có lẽ là nơi cất giữ truyền thừa, chỉ có người vượt qua được thử thách cuối cùng mới có thể thật sự giành được truyền thừa. Thiếu chủ, xin hãy xem những bậc cầu thang kia, nếu lão nô đoán không sai thì cầu thang này ít nhất phải có vạn bậc, đi lên một vạn bậc đó thì mới được coi là vượt qua thử thách cuối cùng, đương nhiên một vạn bậc này chỉ là dự đoán của lão nô, nói không chừng không nhiều đến vậy, nhưng cũng không ngoại trừ khả năng nhiều hơn vậy.

Dương Khai khẽ gật đầu, tuy rằng chỗ cất giữ truyền thừa này đã hiện ra nhưng cũng không biết phải bao lâu nó mới rơi xuống mặt đất, dù sao thì cũng không cần để ý đến nó.

Chỉ là hiện giờ công lực của mình hơi thấp, căn bản cũng chẳng xếp vào hàng phái nào trong đệ tử ba phái, lúc này bảy tám trăm người tụ tập ở đó thì mình có cơ hội được sao?

Chương 148: Chân hán tử thiết huyết

Dường như biết được trong lòng Dương Khai đang nghĩ gì nên Địa Ma nói tiếp:

- Thiếu chủ không cần quá lo lắng, những phàm là truyền thừa thì quan trọng là phải có cơ duyên, người có duyên cho dù thực lực thấp đến mấy cũng có thể giành được, nếu không có duyên thì cho dù thủ đoạn thông thiên cũng không có tác dụng gì. Chẳng lẽ thiếu chủ đã quên cơ duyên của hai nữ oa oa kia mấy ngày trước rồi sao?

Hai mắt Dương Khai tỏa sáng.

Cơ duyên của hai tỷ muội Hồ Kiều Nhi chính hắn tận mắt chứng kiến, mình ở trong sơn động đó mười mấy ngày nhưng chẳng phát hiện thấy gì cả, vậy mà hai người họ lại giành được lợi, đây chính là có duyên.

- Ừ, ta biết rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu, rồi hắn không nhìn lên bầu trời kia nữa mà xoay người đi tìm một góc yên tĩnh gần đó rồi khoanh gối ngồi xuống.

Nếu đã muốn đi đoạt lấy truyền thừa đó thì trước tiên phải hồi phục lại sức đã.

Vật trong tầng mây kia phải rơi xuống hết, Dương Khai dự đoán phải mất hai ba ngày mới được, nói cách khác, thời gian giành cho mình chỉ còn hai ba ngày.

Tô Nhan kinh ngạc nhìn hắn, có chút trầm tư, rồi cũng lại quay người rời khỏi đám người, kiếm một chỗ cách Dương Khai không xa rồi ngồi xuống.

Thấy Dương Khai và Tô Nhạn đều thong dong bình tĩnh như vậy các cao thủ trẻ tuổi cũng đâu chịu để uy phong của mình bị thua kém? Nếu cứ giống như các đệ tử thường đó giương mắt nhìn, thì chỉ e sẽ tỏ ra tâm tính mình không đủ thành thục.

Nên lập tức người này kế người kia ho nhẹ một tiếng, tỏ vẻ bắt bí, rồi tự tìm chỗ ngồi xuống. Chỉ còn lại đám đệ tử thường kia tụ tập một chỗ hô to gọi khẽ, tranh cãi không thôi, tiếng kinh hãi và tiếng thán phục không ngớt bên tai.

Cũng không biết hai tỷ muội Hồ Mị Nhi nghĩ thế nào mà lại chạy đến ngồi bên cạnh Dương Khai.

Dương Khai trợn mắt nhìn bọn họ, hai tỷ muội đó đều thản nhiên cười, khiến người ta không phân được ai với ai.

Dương Khai lúc đó liền cau mày ủ rũ.

- Sao vậy?

Một trong hai người đó vẻ không vui, nhìn vẻ mặt nàng Dương Khai biết ngay đó là Hồ Mị Nhi.

- Bọn ta ngồi xuống đây là phúc cho chàng rồi, vậy sao phải tỏ vẻ mặt khó coi đó làm gì?

Dương Khai dở khóc dở cười:

- Được hai quốc sắc thiên hương, tịnh đế song hoa ở bên cạnh tất nhiên là phúc phận của ta, ta đâu dám tỏ vẻ mặt gì?

Sau vài lần tiếp xúc với họ Dương Khai cũng dần dần thấy quen, hai bên không còn thấy xa lạ như trước nữa, có gì thì cũng có thể nói ra.

Hồ Kiều Nhi nghe vậy thì mím môi cười rồi liếc mắt nhìn Dương Khai một cái:

- Đúng là ngươi miệng ngọt.

Hồ Mị Nhi cũng lại nói:

- Vốn nghĩ chàng là người đứng đắn, không ngờ cũng mồm mép láu lỉnh đến vậy.

Dương Khai vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Ta nói thật lòng chứ không phải lịnh hót gì cả.

Hai tỷ muội này nghe vậy càng thấy vui hơn, cười như cành hoa phấp phới, tim đập loạn xạ.

Dương Khai lại chuyển lờ nói:

- Nhưng người trong bang các người đều có thành kiến về ta nhỉ.

Hai người nhìn Dương Khai rồi đồng thanh nói:

- Ngươi sợ sao?

Dương Khai cười đáp:

- Không phải sợ, nhưng việc gì phải vô duyên kết oán như vậy?

Hồ Kiều Nhi nói:

- Dù sao thì ngươi cũng đã đắc tội nam đệ tử của các Lăng Tiêu rồi, thêm một Huyết Chiến bang nữa thì cũng đã sao?

Điều nàng nói tất nhiên là chuyện Dương Khai vừa rồi gục trên người Tô Nhan.

Nghe vậy tức thì sắc mặt Dương Khai lộ đầy vẻ đau khổ.

Hồ Kiều Nhi thấy vậy liền cười đùa một tiếng với một ánh mắt đầy mê hoặc:

- Có cần ta hôn ngươi một cái để người khác càng phải ngưỡng mộ ngươi?

Dương Khai nhìn nàng một cái rồi đưa mặt đến:

- Được vậy thì còn gì bằng!

Hồ Kiều Nhi lúc đó liền đỏ mặt, xì nói:

- Ngươi nghĩ hay quá nhỉ.

- Được rồi, tỷ tỷ đừng đùa nữa, hãy để chàng hồi phục trước đi đã, vết thương của chàng vẫn chưa lành.

Hồ Mị Nhi quơ tay tỷ tỷ, có chút không chịu được khi Dương Khai bị tỷ tỷ đùa giỡn như vậy.

Hồ Kiều Nhi lúc này mới trợn mắt nhìn Dương Khai một cái rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Dương Khai và Hồ Mị Nhi nhìn nhau cười rồi lại lần lượt ngồi thiền.

Thời gian trôi đi, đệ tử ba phái bên đó cũng dần dần bỏ đi lòng hiếu kỳ lúc đầu, tất cả đều ngồi lại hồi phục sức lực, chỉ thi thoảng mở mắt nhìn sự thay đổi của bầu trời.

Hai ngày sau, Dương Khai cảm giác có người đi đến trước mặt mình, mở mắt ra thì thấy Đỗ Ký Sương của Phong Vũ lâu và một nam nhân tướng mạo đường đường đang đứng trước mặt mình.

Nam nhân đó chính là Phương Tử Kỳ, người trước đó đã đề nghị đưa yêu đan trong người con yêu thú hình rùa cho Dương Khai.

- Dương Khai, vết thương của huynh sao rồi?

Ánh mắt Đỗ tiểu muội có vẻ quan tâm chân thành.

- Không có gì đáng ngại cả.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, sau đó lại quay sang nhìn Phương Tử Kỳ, hắn nắm lấy bàn tay y nói:

- Đây chính là Phương sư huynh sao?

Trước đó Dương Khai không hề quen biết Phương Tử Kỳ, nhưng ý tốt của y hai ngày hôm trước hắn có thể nhìn thấy, vì thế Dương Khai cũng không có ác cảm gì với y.

- Chính là Phương mỗ.

Phương Tử Kỳ đáp lễ rồi ha hả cười:

- Chưởng đánh ra hai ngày hôm trước đó của Dương sư đệ quả là hùng phong vạn trượng, sư huynh vô cùng bái phục! Chỉ trách không thể dùng thân mình thay thế, cùng hưởng vinh quanh được mọi người ngưỡng mộ, quả thật là khiến ta thấy vô ghen tị.

- Phương sư huynh quá khen rồi.

Phương Tử Kỳ nói tiếp:

- Dương sư đệ đúng là hảo nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, Phương mỗ này xưa nay kính phục nhất là người như đệ. Nếu như không phải khác biệt môn phái thì Phương mỗ rất muốn kết nghĩa huynh đệ với đệ, từ nay có phúc cùng hưởng, có nạn cùng hưởng!

Hồ Kiều Nhi chằm chằm lườm y một cái:

- Buồn nôn!

Phương Tử Kỳ lông mày dựng đứng.

Đỗ Ký Sương kéo lấy cánh tay Phương tử Kỳ, gượng cười nói:

- Sư huynh, huynh quá nhiệt tình rồi.

Nói xong lại nhìn Dương Khai nói:

- Huynh đừng để ý, sư huynh ta đầu óc có chút vấn đề.

- Sư muội, muội nói gì vậy?

Phương Tử Kỳ tức khắc trừng mắt nhìn Đỗ Ký Sương.

- Không sao, Phương sư huynh quả là người thẳng thắn, vì thế mới không câu nệ tiểu tiết như vậy!

Dương Khai khẽ mỉm cười, hắn không hề ngờ rằng Phương Tử Kỳ của Phong Vũ lâu lại là một người hay đến vậy.

- Dương sư đệ quả là hiểu ta.

Phương Tử Kỳ thấy vô cùng cảm động.

Hồ Kiều Nhi đứng bên cạnh lại nói xen vào:

- Dương Khai, ngươi phải đề phòng hắn một chút, loại người này trong mắt hắn phụ nữ chỉ là cặn bã, chỉ có đàn ông mới lọt vào mắt hắn, ngươi không được quá khách khí với hắn, nói không chừng...hắn lại có ý gì khác với ngươi cũng nên.

Nói xong nàng che mồm cười khanh khách.

Trong lời này của Hồ Kiều Nhi có hàm ý, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Mặt Dương Khai bỗng trở nên xanh lét.

Phương Tử Kỳ tức giận nói:

- Này, sao ngươi có thể phỉ báng người khác như vậy? Dương sư đệ đừng nghe cô ta nói bừa, Phương Tử Kỳ ta không phải loại người như đệ nghĩ.

Dương Khai ho lên một tiếng, vẻ không được tự nhiên lắm.

Phương Tử Kỳ trán nổi đầy gân xanh, y nhìn xung quanh một lượt rồi một tay kéo Đỗ Ký Sương đang đứng bên cạnh ra, sau đó ôm eo nàng rồi đặt miệng lên môi nàng và hôn nàng.

Dương Khai nhìn thấy vậy thì há hốc mồm.

Hai tỷ muội Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng khẽ nhếch mép, đần người ra nhìn.

Tiếng giãy dụa và kêu lên của Đỗ Ký Sương truyền vào tai khiến hai tỷ muội không khỏi đỏ ửng mặt lên.

Phải một lúc lâu sau Phương Tử Kỳ mới bỏ Đỗ Ký Sương ra, y sờ tay lên khóe miệng rồi cười ha hả:

- Thế nào, Dương sư đệ có lẽ tin rồi chứ?

Dương Khai bái phục đến sát đất, hắn giơ ngón tay cái lên nói:

- Phương sư huynh cũng đúng là chân hán tử thiết huyết!

Câu nói này khen đến tận đáy lòng Phương Tử Kỳ, nên y không khỏi ha hả cười lớn tiếng, cùng lúc tiếng cười cất lên, Đỗ tiểu muội mặt đỏ ửng, nước mắt long lanh, một cái tát đánh lên mặt Phương Tử Kỳ.

- Ngươi đúng là đồ khốn!

Đỗ Ký Sương dậm chân rồi hai tay ôm mặt chạy đi.

- Chạy chậm thôi, đừng ngã đấy!

Phương Tử Kỳ vừa xoa cái má vừa bị ăn tát vừa hét lớn về phía nàng.

- Phương sư huynh, cái này... không đuổi theo sao?

Dương Khai nhìn theo bóng dáng Đỗ Ký Sương, rồi một lúc lâu sau không nói gì.

- Không cần quản muội ấy, tiểu cô nương nổi cáu rồi sẽ lại tự quay về.

Phương Tử Kỳ vẻ không chút bận tâm.

Quả nhiên, không lâu sau Đỗ Ký Sương đã ôm khuôn mặt đỏ ứng đi tới, đầu cúi xuống ngực, hai tay thì không ngừng xoắn vào vạt áo, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Phương Tử Kỳ.

- Hì hì.

Phương Tử Kỳ nháy mắt ra hiệu với Dương Khai, vẻ vô cùng đắc ý.

- Sư huynh à...

Đỗ Ký Sương lấy hết can đảm kéo cánh tay Phương Tử Kỳ.

- Làm gì vậy?

Phương Tử Kỳ nhướn mày, khẽ quát một tiếng, khí phách đại nam tử hiện ra vẻ đầy quả quyết.

Đỗ Ký Sương giơ tay lên rồi nhanh chóng quăng một cái tát nữa vào má bên kia của Phương Tử Kỳ, sau đó cắn răng nói:

- Ngươi đúng là kẻ đại khốn kiếp!

Đánh xong cái tát này Đỗ tiểu muội mới có vẻ hả giận, sau đó quay người rồi vênh váo hiên ngang rời đi.

Phương Tử Kỳ sững sờ xoa má, ánh mắt vẻ đầy bất ngờ như không thể tin.

- Khanh khách...

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cười vẻ vô cùng phấn chấn, rõ ràng họ cũng không ngờ được sự việc lại đến mức này, lẽ ra khi Đỗ Ký Sương quay lại trong lòng hai tỷ muội bọn họ có chút coi thường nàng, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự bái phục.

- Sự muội này...

Phương Tử Kỳ lẩm bẩm, trong lòng cũng không biết là cảm giác gì, y quay đầu sang nhìn Dương Khai rồi gượng cười nói:

- Đợi chút nữa ta sẽ đi xử lý nó, đúng là phản rồi.

Hồ Kiều Nhi vỗ tay nói:

- Màn kịch này đúng là khiến người xem được sảng khoái, Phương Tử Kỳ ơi là Phương Tử Kỳ, ngươi cũng có ngày hôm nay sao.

Phương Tử Kỳ khóe miệng co giật, rồi lại thở dài:

- Hay đi bên bờ sông, chẳng lẽ không ướt giày?

Dương Khai ho một tiếng, tỏ ý không muốn tiếp tục trò rút thăm vớ vẩn này nên mở miệng nói:

- Phương sư huynh đến tìm đệ có việc gì sao?

Nghe vậy Phương Tử Kỳ liền vẻ mặt nghiêm nghị, ngẩng đầu nhìn về phía ngoài mười dặm và nghiêm túc nói:

- Phương mỗ lần này đến chỉ muốn hỏi một câu, Dương sư đệ biết bao nhiêu về phía bên đó.

Nghe y hỏi vậy sắc mặt Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng trở nên nghiêm túc.

Ánh mắt Dương Khai lấp lánh, vẫn chưa kịp trả lời thì Phương Tử Kỳ lại nói tiếp:

- Người đường hoàng không nói lời ám muội, đương nhiên nếu Dương sư đệ nói mình không biết gì về cái này thì ta cũng sẽ tin.

Dương Khai nhìn y một cái, trong lòng biết trước đây khi mình nhắc nhở mọi người rời xa mười dặm đã để hắn phát hiện ra manh mối gì đó, vì nếu không biết gì về nơi này thì sao lại biết mà rút lui trước?

Tuy nhiên chuyện này nói hay không nói cũng không ảnh hưởng đến đại cục, cho dù mình không nói thì đợi sau khi những vật trên tầng mây kia rơi xuống hết đệ tử ba phái cũng sẽ đi đến điều tra.

Liếc mắt sang Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi thì thấy họ cũng đang nhìn mình.

Nghĩ đến đây trong lòng Dương Khai có chút tính toán nói:

- Ta biết không nhiều, nhưng đợi sau khi những thứ trong tầng mây kia rơi xuống ta sẽ qua đó xem sao.

Phương Tử Kỳ nghe vậy liền hỏi:

- Có nguy hiểm không?

Dương Khai cười:

- Câu này Phương huynh hỏi sai người rồi.

Phương Tử Kỳ gật đầu, rồi ôm tay và nghiêm mặt nói:

- Đa tạ Dương sư đệ nhắc nhở, hôm khác rảnh rỗi mời đến Phong Vũ lâu chơi, người làm huynh ta nhất định cùng đệ nâng cốc hoan nghênh.

- Khách khí rồi!

Sau khi Phương Tử Kỳ rời đi Dương Khai mỉm cười nhìn hai tỷ muội kia nói:

- Điều mà các người muốn biết thì cũng đã biết rồi, vậy còn ngồi đây để nam đệ tử của Huyết Chiến bang nhìn ta với ánh mắt căm thù sao?

- Ngươi muốn đuổi bọn ta đi sao?

Hồ Kiều Nhi trừng mắt nhìn hắn.

Hồ Mị Nhi vội nói:

- Bọn muội không phải vì điều này mới đến...Ai..

Chương 149: Khảo nghiệm

Nàng vẫn chưa nói xong thì đã bị Hồ Kiều Nhi ngăn lại:

- Bọn ta chinh là vì cái này mới đến, vậy đã sao?

Nàng có chút không ưa cái tính luôn nghĩ người xấu cho người khác của Dương Khai, tỷ muội bọn ta lại có tâm địa như vậy sao? Đúng là quá bạc tình phụ nghĩa rồi.

Cảm nhận được sự bực tức của nàng nên Dương Khai không nói gì nữa.

Hồ Kiều Nhi lại nói tiếp:

- Đợi đến khi những vật đó rơi xuống bọn ta sẽ đi theo ngươi, vì dù thế nào thì ngươi cũng biết nhiều hơn bọn ta. Ngươi làm tình báo cho bọn ta, còn ta sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ ngươi, vụ trao đổi này thế nào?

- Bảo vệ ta?

Dương Khai nhìn nàng ta một cái rồi nhíu mày lại.

- Ngươi tỏ vẻ như vậy, chẳng lẽ không cần bảo vệ sao? Hơn nữa thực lực ngươi thấp như vậy, ngộ nhỡ trong đó gặp phải nguy hiểm gì thì phải ứng phó thế nào?

Hồ Kiều Nhi khẽ cười:

- Đừng nói là Tô Nhạn của các Lăng Tiêu các sẽ bảo vệ ngươi nhé, ả ta mấy ngày nay đến gặp còn không thèm gặp ngươi, hôm đó ngươi quả là đã phí công cứu ả ta, rồi.

- Tùy ngươi thôi.

Dương Khai cũng chẳng muốn phí lời nữa, dù sao thì đến lúc đó mọi người sẽ cùng vào, thêm một người cũng là có thêm phần trông nom.

- Hừ!

Hồ Kiều Nhi hừ lạnh một tiếng, sau đó kéo muội muội đứng dậy rời khỏi Dương Khai.

Đợi thêm một ngày nữa cuối cùng những vật trong tầng mây kia cũng lộ diện và sắp rơi xuống mặt đất. Tất cả mọi người đều đứng dậy và ngơ ngác nhìn những vật ở bên ngoài mười dặm.

Có thể nói đó là một kiến trúc đồ sộ mà nguy nga, chỉ có điều in vào tầm mắt mọi người chỉ có hết tầng bậc thang này đến tầng bậc thang khác nhưng không thể trèo lên hết.

Mà trên đám mây cao nhất dường như có hình bóng của một cung điện.

Truyền thừa ở đó sao? Dương Khai nhẹ nhàng thở một hơi.

Cùng lúc đó nhiều người trong số đệ tử ba phái cũng vô cùng kích động hồi hộp, tuy bọn họ không biết nhiều như Dương Khai nhưng ít nhiều thì cũng có chút nhãn lực, họ biết trong quái vật khổng lồ này chắc chắn có bảo bối, hiện giờ mọi người chỉ đợi nó rơi xuống để tranh mua nó.

Trong ánh mắt mong đợi của mọi người, tòa kiến trúc đồ sộ đó cuối cùng cũng rơi xuống mặt đất.

Cùng với tiếng trầm vang mặt đất cũng khẽ rung chuyển, lốc xoáy khổng lồ trong khung trung biến hóa khôn lường rồi lại lập tức biến mất.

Tiếng trầm vang kéo dài hồi lâu sau mọi thứ mới ổn định trở lại.

Tòa kiến trúc này đã đứng vững trên mặt đất.

Đệ tử ba phái hò hét lên, mấy trăm con người đột nhiên nện bước lên rồi cùng chạy về phía bên đó.

Dương Khai cũng đang đi về phía bên đó, nhưng hắn không vội vàng như những người khác. Vì như Địa Ma nói, vật truyền thừa này dựa và cơ duyên chứ không phải do cước lực.

Dường như có một bóng dáng trắng tinh nào đó vút qua tầm mắt, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy tay áo Tô Nhan bồng bềnh, bước chân nàng không nhanh nhưng tốc độ cũng không phải chậm, giống như đi lững thững trong sân vắng, xuất trần mang theo một vẻ cao quý.

Cảm giác thấy ánh mắt Dương Khai đang nhìn mình nên nàng ngoảnh đầu nhìn, hàng mi dài rưng rưng như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Trong nháy mắt, ánh mắt của hai người bị bóng dáng đệ tử ba phái làm ngăn cách.

Hai làn gió thơm từ một bên truyền đến, hai tỷ muội họ Hồ của Huyết Chiến bang đứng hai bên Dương Khai, một người khéo léo cười dịu dàng, một người lại mắt đầy sát khí.

Người tỷ nói:

- Đã nói bảo vệ ngươi thì nhất định sẽ bảo vệ, ngươi yên tâm, tỷ muội ta đã có được một truyền thừa rồi, nếu lần này có được lợi gì thì bọn ta cũng không tranh với ngươi là được chứ gì.

Dương Khai ngẩng đầu thì đã không thấy bóng dáng Tô Nhan đâu rồi.

- Tiểu tử thối, đang nói chuyện với ngươi đó.

Hồ Kiều Nhi không thấy Dương Khai trả lời thì tức giận.

- Ta nghe thấy rồi.

Dương Khai bất đắc dĩ đáp lại.

- Hừ, không biết ngươi tốt ở chỗ nào.

Hồ Kiều Nhi khẽ nói thầm nên Dương Khai cũng không nghe rõ.

Cách mười dặm nên không lâu sau ba người đã đến trước cầu thang nguy nga lộng lẫy.

Bên cạnh tòa kiến trúc chiếm diện tích lớn ở đây có thêm một tầng quầng sáng mông lung, trên quầng sáng đó có thứ gì đó giống như là cánh cửa.

Đệ tử ba phái hoặc đi một mình hoặc đi theo đám để đi tìm cửa vào quầng sáng đó, số người giảm đi nhanh chóng.

Nói tới cũng kỳ lạ, đứng trước quầng sáng đó có thể nhìn thấy khung cảnh của những bậc cầu thang đó, nhưng những đệ tử ba phái đã bước vào thì đều mất tích, giống như là bị một cái miệng lớn vô hình nuốt vào vậy.

Thấy vậy hai tỷ muội họ Hồ không khỏi thấp thỏm lo lắng.

- Dương Khai, bọn họ đâu cả rồi?

Hồ Kiều Nhi khẩn trương hỏi.

- Ta không biết.

Dương Khai lắc đầu, rồi đi đến phía trước cánh cửa không ai lui tới, hắn dùng tay đẩy cửa ra nhưng chỉ thấy có một tầng gợn sóng lăn tăn, còn không xem thấy tình hình bên kia.

- Chúng ta có vào không?

Hồ Mị Nhi lại càng nhát gan hơn, nàng có chút run lên lẩy bẩy rồi.

Dương Khai nhìn lên đám mây rồi bước thẳng vào bên trong.

Nhìn hắn quyết đoán như vậy Hồ Kiều Nhi cắn răng rồi kéo tay muội muội nói:

- Vào thôi!

Bước vào bên trong quầng sáng thì đập vào mắt là một cảnh tượng không khác gì bên ngoài đã nhìn thấy, bên trong cũng là một cầu thang hướng lên đếm không hết số bậc, Dương Khai đến trước cũng đang đứng trước mặt, hắn đang đứng trầm tư ở dưới bậc cầu thang đầu tiên.

Nhìn xung quanh một lượt thì quả thật không có ai khác, dường như mỗi cánh cửa đều thông với một không gian riêng, nên chỉ có những người vào cùng một cửa thì mới ở cùng nhau.

Quay đầu lại Dương Khai liền dùng tay đấm lên cánh cửa đó thì thấy làn sóng gợn tản ra, cánh cửa trên quầng sáng bỗng biến mất.

Đã không còn đường lui rồi, Dương Khai hít một hơi sâu rồi nhấc chân bước lên bậc cầu thang thứ nhất, sau khi đặt chân lên hắn cau mày và đứng vững người lại.

- Sao vậy?

Hồ Kiều Nhi hỏi.

- Các ngươi lên xem xem!

Dương Khai gọi hai tỷ muội lên.

br />

Hai người cũng không chút chần chừ, người bên phải người bên trái đi lên, khi đứng bên cạnh Dương Khai thì hai tỷ muội cùng lúc khẽ động đậy người.

- Cảm nhận được gì?

Dương Khai hỏi.

- Có dòng năng lượng chạy vào lòng bàn chân.

Hồ Kiều Nhi đáp.

- Đó là dòng năng lượng nóng rực!

- Ừ, đó có lẽ chính là khảo nghiệm rồi.

Dương Khai khẽ mỉm cười, không giống với cảm nhận của hai tỷ muội họ Hồ, Dương Khai phát hiện dòng năng lượng chạy vào lòng bàn chân này lại chính là năng lượng thuộc dương.

Chân Dương Quyết vận chuyển thì dòng năng lượng này không những không làm tổn hại đến mình mà còn có thể bổ sung nguyên khí cho mình.

Còn bọn họ lại không như vậy, họ bắt buộc phải vận công hóa giải dòng năng lượng chạy vào lòng bàn chân đó thì mới được, mình là được, còn họ lại là mất, so sánh thì thấy cao thấp phân biệt rõ ràng.

- Nhưng năng lượng này quá yếu, nếu khảo nghiệm chỉ là thế này thì cũng không có gì đáng nói.

Hồ Mị Nhi có vẻ phấn khích, thực lực của nàng mới chỉ chưa qua Khai Nguyên lưỡng tầng vậy mà cũng có thể chống đỡ một cách nhẹ nhàng.

- Không thể thiếu cảnh giác.

Hồ Kiều Nhi nhìn muội muội một cái,

- Cầu thang này không biết có bao nhiêu bậc, nếu càng đi lên thì năng lượng gặp phải sẽ càng mạnh, chỉ e đi đến bậc cuối cùng thì chúng ta không thể chống đỡ được.

- Phải vậy không thì thử là biết.

Dương Khai lại bước lên bậc cầu thang thứ hai, bước chân hắn không dừng mà lại tiếp tục đến bậc thứ ba rồi bậc thứ tư…

Hai tỷ muội theo sát ngay phía sau.

Một mạch đi qua trăm bậc ba người mới phát hiện suy đoán trước đó của Hồ Kiều Nhi là đúng, càng lên cao thì năng lượng thuộc dương ẩn chứa trong cầu thang càng mạnh, nguyên khí cần để hóa giải càng nhiều.

Ngẩng đầu nhìn thì chỉ thấy cầu thang liền trời tiếp đất này đếm không hết số bậc, hai tỷ muội không khỏi thầm kêu khổ trong lòng.

Không giống bọn họ, lúc này Dương Khai lại khá là mừng rỡ, đi qua trăm bậc cầu thang này trong đan điền của mình sẽ có thêm một giọt Dương dịch, tất cả là do năng lượng thuộc dương chạy vào lòng bàn chân mình hóa thành.

Ba trăm bậc cầu thang trước đó, Dương Khai và hai tỷ muội kia đều lững thững bước qua, mỗi lần bước lên một bậc thì đều có một dòng năng lượng thuộc dương đi vào cơ thể. Số bậc thang càng nhiều thì dòng năng lượng này cũng dần dần mạnh hơn, nhưng vẫn chưa đến mức khiến ba người phải dừng bước.

Dương Khai thì không cần phải nói, vì Chân Dương Quyết vốn cần có loại năng lượng này. hiến người khiến hắn kinh ngạc là Hồ Mị Nhi, cô nương này chỉ với thực lực Khai Nguyên cảnh lưỡng tầng lại cũng có thể dễ dàng bước qua ba trăm bậc, điều này quả là không ngờ.

Nhưng sau ba trăm bậc này, năng lượng chứa trong cầu thang càng mạnh hơn rất nhiều, mỗi khi bước lên một bậc ba người lại phải dừng lại nghỉ một chút rồi mới lại có thể đi tiếp.

Đến bậc thứ bốn trăm, tình trạng này lại càng thấy rõ. Hai tỷ muội mỗi lần đều phải nghỉ ba hơi, chịu ảnh hưởng lâu của dòng năng lượng thuộc dương này khiến người họ rịn ra vài giọt mồ hôi, nhưng nhìn lúc này thì có vẻ vẫn có thể ứng phó với tình huống này một cách thành thạo và điêu luyện.

Dương Khai vừa đi vừa đếm thầm số bậc cầu thang.

Hắn tin rằng lần thử thách này không chỉ đơn giản vậy, nếu như thật sự chỉ như vậy thì đó cũng chỉ là trò trẻ con quá đơn giản. Trong này nhất định là có vài biến cố gì đó và những nguy hiểm không biết.

Bốn trăm chín mươi bậc, Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi dừng lại, người tỷ nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của Dương Khai, trong lòng không phục chút nào.

Nói là lần này mình đến để bảo vệ hắn, vậy mà tại sao khi bước qua những bậc thang này ngược lại mình lại càng thấy mệt hơn? Còn hắn lại vẻ mặt đầy sung sướng và hưởng thụ?

- Nghỉ ngơi chút rồi lại đi.

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái nói.

- Không cần!

Hồ Kiều Nhi cắn răng rồi cất bước đi đến trước mặt Dương Khai.

Một mạch đi qua mười bậc cầu thang, khi Hồ Kiều Nhi giẫm đến bậc cầu thang thứ năm trăm thì cơ thể mềm mại của nàng không chịu được nên giật mình lên.

Dương Khai nhìn nhanh tình thế nên một tay kéo nàng xuống.

Hai người nhìn nhau, Hồ Kiều Nhi nói:

- Sao lại thay đổi rồi?

Dương Khai nhướn mày rồi cũng không hỏi thêm, sau đó một mình bước lên bậc cầu thang thứ năm trăm để cảm nhận, lần này đi vào lòng bàn chân không phải năng lượng thuộc dương nóng rực nữa mà là một dòng năng lượng thuộc hàn lạnh đến thấu xương.

Sự biến đổi từ nóng sang lạnh này cũng là nguyên nhân khiến Hồ Kiều Nhi kinh ngạc.

- Đây mới là khảo nghiệm sao?

Dương Khai khẽ mỉm cười, hắn vốn cũng không trông chờ bậc thang phía trước chất chứa là loại năng lượng thuộc dương mà mình cần, nếu chỉ là như vậy thì bất kỳ một người tu luyện công pháp thuộc dương nào, chỉ cần đủ thời gian đều có thể đi đến đỉnh núi.

Nhưng lúc này đã khác rồi, sau năm trăm bậc là năng lượng thuộc hàn xung kích, đây là sự tồn tại hoàn toàn đối lập với năng lượng thuộc dương.

Đối mặt với dòng năng lượng thuộc hàn đi vào cơ thể, Dương Khai có hai giải pháp để lựa chọn.

Một là dùng Chân Dương nguyên khí trong cơ thể mình để trung hòa nó.

Cách kia là vận chuyển Chân Dương Quyết để luyện hóa nó rồi hấp thụ vào xương cốt.

Nhưng cho dù lựa chọn giải pháp nào thì cũng đều không tránh khỏi tiêu hao nguyên khí trong người, hơn nữa nguyên khí tiêu hao trong giải pháp thứ hai nhiều hơn một chút, chứ không nhẹ nhàng như chỉ hóa giải.

Nếu trong đan điền Dương Khai không tích trữ nhiều Dương dịch thì có khả năng hắn sẽ chọn giải pháp thứ nhất.

Nhưng hơn một trăm giọt Dương dịch tích trữ trong đan điền khiến hắn có thể không phải lo lắng hậu quả mà yên tâm mạnh dạn lựa chọn giải pháp thứ hai.

Chân Dương Quyết vừa vận chuyển, hàn khí chạy vào trong cơ thể mình trong giây lát liền bị hóa giải, sau đó hấp thụ vào trong Ngạo Cốt Kim Thân.

- Đi thôi.

Dương Khai quay đầu nhìn hai tỷ muội cười rồi lại tiếp tục dẫn đường.

Hồ Kiều Nhi tức giận nhìn Dương Khai rồi thì thầm với muội muội:

- Hắn đang đắc ý cái gì chứ?

Hồ Mị Nhi gượng cười nói:

- Chàng ấy đâu có đắc ý gì.

Chương 150: Tôi luyện

- Hắn chính là đang đắc ý! Tiểu tử thối này, dám xem thường ta!

Cắn chặt răng, hắn cùng muội muội cùng vận chuyển công pháp, vừa hóa giải hàn khí trong cơ thể, vừa đuổi theo Dương Khai.

Một ngày sau, ba người đã đi được một ngàn bậc cầu thang.

Lúc lên tới bậc thứ một ngàn, Dương Khai thử bước một bước lên trước, phát hiện quả nhiên như hắn dự đoán, bậc thang thứ một ngàn lẻ một có chứa năng lượng, lại là dương tính!

Năm trăm tầng biến đổi, nhiệt và hàn giao hòa, sự tấn công càng ngày càng mạnh này đủ khiến cho đệ tử cửu thành của tam phái đều dừng lại dưới ngàn tầng.

Chỉ có những đệ tử có thể lực cao thâm mới có thể dựa vào một thân tu vi bước tới một ngàn tầng này.

Theo lý mà nói, Hồ Mị Nhi đúng là không thể nào đi tới được đây, nhưng nàng lại làm được, hơn nữa cũng không có cảm giác quá mệt mỏi, nhưng Hồ Kiều Nhi tu vi Chân Nguyên Cảnh lại tỏ ra có vẻ mỏi mệt.

Ba người chọn nghỉ tạm nửa ngày ở đây.

Cùng lúc đó, ở chỗ cao khoảng ba nghìn tầng, một bóng dáng trắng xóa đang đi lên trên phía trước, từng bước đi đều lộ ra vẻ xuất trần thong dong, dường như sức tấn công ẩn chứa trên những bậc thang này không có chút trở ngại nào với nàng vậy.

Tay áo nàng bồng bềnh, thần sắc thản nhiên, thi thoảng đưa tay lên gạt lại mái tóc vào vành tai, hơi thở bình thản, không thấy chút hổn hển hay hụt hơi nào.

Dưới chân có một cỗ lực đánh lại, nhưng vào thời điểm xâm nhập vào trong cơ thể, dường như biến mất vô hình, tan như tuyết gặp nắng xuân.

Nàng có khuôn mặt tinh tế, băng thanh ngọc khiết, giống như một pho tượng không tỳ vết.

Nàng, chính là Tô Nhan!

Nàng tu luyện Băng Tâm quyết, cũng giống như Dương Khai, may mắn chiếm được ưu thế trong loại khảo nghiệm luân phiên này.

Bảy tám trăm người đệ tử ba phái, cũng có kẻ tu luyện công pháp võ kỹ dương tính và hàn tính đó, cũng không chỉ hai người Dương Khai và Tô Nhan. Giờ khắc này, những kẻ này đều cảm nhận được ưu thế của mình, chẳng qua thực lực có cao có thấp, không pháp cũng có ưu khuyết, không ai có thể giống như Tô Nhan, có thể đi tới chỗ cao tận hơn ba nghìn bậc như vậy.

Chỗ còn chưa tới hai nghìn tầng cũng chẳng thấy bóng dáng ai.

Giải Hồng Trần vẻ mặt hung ác nham hiểm, thở phì phò từng ngụm, từng ngụm một, khoang chân ngồi trên một tầng cầu thang, lợi dụng đan dược khôi phục nguyên khí đã bị tiêu hao của bản thân.

- Người kế thừa là ta, hết thảy nơi đây đều là của ta! Chỉ cần được kế thừa nơi đây, Giải Hồng Trần ta chính là đệ tử đứng đầu trong đám đệ tử ba phái! Ta có thể khiến cho Lăng Tiêu các đứng trên hai phái khác, thậm chí có thể thu phục hết chúng!

Giải Hồng Trần dường như điên rồi. Nguyên khí trong cơ thể hổn loạn, thực lực đạt tới trình độ như hắn, bình thường sẽ khó xảy ra tình trạng như vậy, dáng vẻ này chỉ những kẻ ở Khí Động cảnh mới có.

Trận quy hình yêu thú đại chiến đệ tử ba phái luôn quanh quẩn trong đầu y.

Hắn thấy không phải là chuyện đệ tử ba phái liên hợp lại, làm việc nghĩa không chùn bước. Điều hắn thấy chỉ là ánh mắt khinh miệt và sự phỉ nhổ của đám đệ tử, vì quy hình trận thủ chính là do y gây nên, nhưng cuối cùng lại là Dương Khai làm cho nó trọng thương, rồi đệ tử tam phái mới có cơ hội hợp lực chém giết nó.

Tuy rằng từ đầu tới cuối, không ai nói gi y, nhưng loại chỉ trích không tiếng động này lại làm cho y uất ức khó tiêu, ánh mắt rất nhiều sư đệ sư muội ngày xưa luôn sùng bái tôn kính mình cũng có chút không đúng.

Điều này làm cho Giải Hồng Trần không thể chịu đựng được! Không ai có thể dùng loại ánh mắt này nhìn y! Không ai được hết!

Giải Hồng Trần đang bước tới bậc thang thứ năm trăm, Phương Tử Kỳ đang há miệng thở phì phò, từng bước từng bước một, cả người không kìm nổi run run, để dung hóa cỗ hàn khí đang không ngừng vọt vào trong cơ thể này, ngay cả đuôi lông mày đểu có vẻ kết trắng.

- Ai, nghỉ ngơi một chút đi.

Phương Tử Kỳ thật ra lại có vẻ mặt bình thản, hắn cũng biết truyền thừa phải tùy cơ duyên, thực lực cao thấp mặc dù cũng có liên quan, nhưng cũng không phải mang tính quyết định.

Cho nên ngay cả hắn cũng muốn được kế thừa, nhưng cũng không chấp mê điên cuồng giống như Giải Hồng Trần.

- Nơi này dường như đặc biệt chuẩn bị khảo nghiệm những kẻ tu vi thuộc tính hà và thuộc tính dương.

Phương Tử Kỳ vừa moi đan dược từ trong ngực ra bỏ vào miệng, vừa tự thì thào nói;

- Con mẹ nó, vậy ta còn chen chân vào làm gì? Đây không phải là lãng phí thời gian sao? Còn không bằng mang theo mấy sư muội tới Truyền Thừa Động Thiên tìm xem còn có gì tốt hơn không.

Vừa nghĩ lại càng thấy có lý, một lát sau, Phương Tử Kỳ bỗng đứng dậy, nhưng lại không đi lên trên, ngược lại nhanh chóng phi thân xuống, không bao lâu liền rời khỏi cây cầu thang vô tận này.

Lại trở lại trên mặt đất, y trông thấy Đỗ Ức Sương đang chán nả khoanh chân ngồi đó.

- A, Đỗ sư muội, sao ngươi cũng đi ra?

Phương Tử Kỳ vô cùng ngạc nhiên.

Đỗ Ức Sương lạnh lùng liếc hắn một cái, nhớ tới vị đại sư huynh này trước kia khinh bạc mình, khuôn mặt lại có chút đỏ hồng, nghiêng đầu sang một bên hừ lạnh một tiếng, không thèm phản ứng.

- Nào nào, sư huynh ta đang nghĩ sao không thấy đám chúng ta đi cùng nhau, vừa hay lại thấy ngươi ở đây.

Phương Tử Kỳ đi tới, không nói câu nào kéo Đỗ tiểu muội lên, sau đó không hề kiêng dè gì mà ôm lây nàng.

- Ngươi làm cái gì?

Đỗ Ức Sương không ngừng giãy dụa, nhưng sao có thể thoát khỏi tay Phương Tử Kỳ? Bàn tay hắn như chiếc kìm sắt kẹp vào hông nàng, hơi thở cực nóng khiến Đỗ Ức Sương tim đập loạn nhịp.

- Ngươi buông ra, nếu không ta cắn ngươi!

Đỗ Ức Sương hung tợn nói, như một chú mèo đang giơ nanh múa vuốt.

- Chuyện nam nhân, nữ nhân im miệng, đi theo là được!

Phương Tử Kỳ dứt khoát nói.

Đỗ Ức Sương thất thần, cũng không dùng sức giãy dụa như trước nữa.

Chưa tới gần hai ngàn bậc cầu thang, Long Tuấn của Huyết Chiến bang cũng đang khôi phục tự thân. Mấy tên đều là đệ tử thanh niên tài tuấn trong ba phái, thực lực mỗi tên không chênh lệch nhau mấy, cho nên đoạn đường đi được cũng chênh lệch không nhiều.

Giải Hồng Trần điên cuồng, Phương Tử Kỳ lại thản nhiên, trên mặt Long Tuấn tuy khẩn trương cũng có chút mong chờ, không biết mình có thể thuận lợi tới được đỉnh phong truyền thừa kia không.

Nếu mình có thể tới được thì tốt rồi, Long Tuấn đương nhiên là không có gì để tin tưởng, dù sao tuy rằng hắn đứng trong tốp đệ tử hàng đầu của ba phái, nhưng lại nhiều tuổi hơn đám người khác, thật ra mà nói cũng không phải là ưu tú gì.

Ngoại trừ mấy người ở phía trước, đám đệ tử còn lại của ba phái đều ở tầm khoảng một ngàn bậc.

Vị trí của Dương Khai cùng hai tỷ muội này có thể coi là ở khoảng giữa.

Vẫn có thật nhiều người như trước, còn lại đang giãy dụa ở dưới khoảng một ngàn bậc, mỗi một bậc lên cao hơn đều phải hao tổn rất nhiều Nguyên khí, phải nghỉ tạm thời gian dài mới có thể đi tiếp.

Nhưng, chính là có đi lại chật vật gian khổ như vậy, đám người đó cũng có được cái tốt. Trong bậc thang này có khảo nghiệm, không chỉ lựa chọn ứng viên kế thừa mà còn khảo nghiệm ý chí, những kẻ kiên trì không chùn bước, nếu đi lên được tất nhiên cũng có được cái tốt.

Đây là một kiểu tôi luyện tâm cảnh.

Lam Sơ Điệp đang cố gắng gượng trên khoảng tám trăm bậc thang, nữ tử với dáng người này, dung mạo tuyệt mỹ này, giờ phút ngày đầu tóc đen dính đầy sương lạnh, cả người lạnh run, cắn chặt hàm răng, khòng chỉ có nửa phần nổi giận.

Mỗi khi nàng nghĩ tới ánh mắt lạnh như băng, không hề có chút tình cảm nào của Dương Khai, trong lòng nàng lại có chút cảm giác chua xót.

Nàng nắm chặt hai tay, vừa thở hào hển, vừa đi từng bước lên cầu thang.

Nàng có dã tâm, cũng nguyện ỹ đi theo kẻ mạnh, điều này có gì là sai chứ? Bản thân nàng chẳng qua chỉ là một nữ tử! tư chất lại không được coi là quá tốt, bái nhập vào Lăng Tiêu các, cực cực khổ khổ tu luyện được tới như ngày nay cũng chỉ có Khí Động cảnh thất tầng, bực này trong mắt đám cường giả thì đáng gì chứ?

Nàng phải dựa vào kẻ mạnh, chỉ là muốn tìm một chỗ dựa, đây chính là một cách để nàng sống an toàn hơn thôi.

Nàng không phải là Tô Nhan, không phải Thiên chi kiêu nữ khiến cho vạn chúng phải ngước nhìn, ngoại trừ đầu óc, nàng không còn gì có thể dựa vào được.

Có lẽ dáng người làm cho đám nam nhân nhìn thèm thuồng, đám nữ nhân ngưỡng mộ này cũng là một thé mạnh, nhưng Lam Sơ Điệp chưa bao giờ coi nó thật sự là thế mạnh của bản thân. Nếu có thể, nàng không muốn mình có dung mạo vào thân hình như vậy.

Làm cho nam nhân tưởng nhớ, lại làm cho nữ nhân ghen ghét!

Mười mấy ngày rước, tại đúng thời điểm đầy gian nguy, mình đã trầm mặc, không hề giúp hắn. Có lẽ, lúc ấy nếu mình nói đỡ cho hắn mấy câu, cũng không khiến cho hắn nhìn mình với ánh mắt như thế.

Ha ha, tên sư đệ keo kiệt! Vì sao không chịu rộng lượng một chút chứ?

Người nào cũng đều không tin cậy được, chỉ có thể làm cho bản thân mình mạnh lên mới là hùng mạnh!

Một luồng khi đột nhiên chui ra khỏi thân thể Lam Sơ Điệp, lưu chuyển quanh người nàng, Lam Sơ Điệp có chút sửng sốt, chợt cười tươi như hoa.

Trong lúc miên man suy nghĩ, nàng thế nhưng lại đột phá được cảnh giới của mình, đạt tới được Khi Động cảnh bát tầng.

Hai mắt nhắm nghiền, cảm thụ sự thay đổi vừa đột phá, thần sắc Lam Sơ Điệp trở nên phấn chấn.

Thế để cho mình nhanh chóng mạnh hơn đi.

Lại bước tiếp, còn nhanh hơn lúc trước, tâm trạng Lam Sơ Điệp vui vẻ hơn rất nhiều.

Nghi ngơi tắm rửa hai ngày sau, Dương Khai cùng hai tỷ muội Hồ gia lại đi tiếp.

Sau một ngàn bậc, cảm áp lực rõ ràng không giống trước, năng lượng cất chứa trong mỗi tầng cầu thang đều nhiều hơn, hai tỷ muội ban đầu còn không cần nghỉ ngơi, nhưng càng đi về sau thì thời gian nghỉ lại càng lâu.

Dương Khai cũng là như thế.

Hắn tuy rằng tu luyện Chân Dương bí quyết, mà dù soa thực lực quá thấp, không có khả năng mây trôi nước chảy qua thuận lợi như Tô Nhan.

Cho nên tốc độ của ba người cũng không phải là nhanh lắm, nhưng cũng không ai làm phiền tới ai.

Vẫn cắn răng kiên trì đi tới hai ngàn bậc, ba người mới dừng lại nghỉ tạm.

Cùng nhau đi lên, mỗi bước năm trăm bậc cầu thang trở lên đều ẩn chứa năng lượng khác nhau, nóng lạnh luân phiên, làm cho người ta vừa mới thích ứng được đã phải đối mặt với sự tấn công của một loại năng lượng hoàn toàn trái ngược.

Điều này chẳng những tiêu hao rất nhiều Nguyên khí, cũng là một loại khảo nghiệm tinh thần.

Hai tủ muội Hồ gia đều thở hổn hển không ngừng, bộ ngực phập phồng, mà Dương Khai thì ngược lại, vẻ mặt hoàn toàn bình thản, tuy rằng cũng bị tiêu hao Nguyên khí, nhưng đám Dương dịch cất giữ trong đan điền hoàn toàn có để chống đỡ được.

- Ngươi không mệt sao?

Hồ Kiều Nhi không khỏi liếc mắt Dương Khai một cái, từ bước đầu tiên cho tới bây giờ, Dương Khai vẫn luôn dường như không có chút mỏi mệt, điều này làm cho nàng suy nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi.

Nếu không có được cơ duyên, Hồ Kiều Nhi tin rằng muội muội của mình căn bản là không có khả năng tới được nơi đây, sớm bị ngăn cản dưới ngàn bậc rồi.

Nhưng mà Dương Khai cũng chi có Khai Nguyên cảnh thôi, dọc đường cũng chẳng thấy hắn dùng đắn dược gì, trong cơ thể sao lại còn nhiều Nguyên khí như vậy để dùng chứ?

- Không tới nỗi nào.

Dương Khai ngồi trên càu thang khôi phục lại thể lực và tinh thần, nghe vậy đáp lại một câu.

- Quái vật!

Hồ Kiều Nhi cười gượng một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau