VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1441 - Chương 1445

Chương 1443: Tin tức chấn động.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai thở ra một hơi, bước lên trước thi thể yêu thú, đưa tay cắm vào bụng nó, lấy ra hương nang cùng nội đan.

Mùi hương kỳ diệu tràn ra, hít vào, làm người ta thanh thản, cực kỳ thoải mái.

Quả nhiên yêu thú này có quan hệ huyết mạch với Thất Thải Mi Lộc, dù không phải huyết mạch trực hệ, cũng là sinh vật tạp giao. Hương nang cùng nội đan của nó dù không thể dùng luyện chế dị bảo như Vạn Niên Hương, nhưng có thể dùng luyện chế linh đan diệu dược ngăn cản tâm ma.

Đan dược như vậy cực kỳ quý giá, là thứ võ giả đang đột phá đại cảnh giới cực kỳ muốn có, cũng là khó tìm được nhất. Một viên đan dược ngàn vàng khó tìm, hương nang cùng nội đan đến tay luyện đan sư như Dương Khai, tuyệt đối có thể phát huy tác dụng lớn, giá trị không thể tưởng tượng!

Đánh một trận vừa rồi, đối với Dương Khai dù không tínhlà nguy hiểm gì, nhưng cũng tốn sức một phen.

Chỉ dựa vào Không Gian Nhận, Dương Khai không cách nào đánh chết nó, tốc độ yêu thú quá nhanh, thấy không ổn liền muốn chạy trốn! Dương Khai làm sao cho nó toại nguyện, lập tức tế ra trận bài của Phân Quang Vân Hải Trận, biến thành biển mây bao phủ.

Dựa vào uy lực Phân Quang Vân Hải Trận, vây khốn nó, thế mới thành công.

Trận bài của Phân Quang Vân Hải Trận là Dương Khai mang ra từ Đế Uyển, cực kỳ thần diệu. Lúc trước mấy người Phí Chi Đồ bị nhốt bên trong đã chịu nhiều đau khổ, với thực lực của Dương Khai hiện tại, phối hợp Không Gian Nhận cùng Kim Huyết Ti, yêu thú này làm sao may mắn trốn thoát được.

Nội đan cùng hương nang là thứ quý giá nhất trên người yêu thú, nhưng mà thịt yêu thú bậc chín đỉnh phong cũng không thể lãng phí, Dương Khai ngẫm nghĩ, lấy ra Long Cốt Kiếm Tích Thúy, vận chuyển thánh nguyên.

Long Cốt Kiếm lập tức hóa thành con rồng xanh dài một trượng, một hơi nuốt yêu thú vào bụng, một lát sau phun ra, chỉ còn thi thể khô quắt, toàn bộ tinh hoa xác thịt đã bị nuốt sạch.

Dương Khai mỉm cười, Long Cốt Kiếm là chí bảo có thể trưởng thành, thông qua cắn nuốt tinh hóa máu huyết kẻ địch, uy lực của nó sẽ ngày càng mạnh.

Hài lòng thu hồi, đánh ra vài đạo thánh nguyên, rút lại Phân Quang Vân Hải Trận, thu hồi trận bài, Dương Khai mới quay sang nhìn về phía 5 người đã chạy đi, sau lừng nổ vang tiếng sấm. Phong Lôi Vũ Dực xuất hiện, người lóe lên đã biến mất.

Cùng lúc này, cách đó ngàn dặm, trong một hang động tự nhiên, 5 người Phản Hư Cảnh đại chiến với yêu thú đều tụ tập trong đó.

Hang động này vốn là chỗ của yêu thú nào đó, có lẽ là loài mãng xà, nhưng đã bỏ hoang từ lâu, rất khô ráo, 5 người liền dùng làm chỗ nghỉ chân tạm thời.

Bên ngoài còn bày trận pháp che giấu sơ sài.

- Thất Thải Mi Lộc biến chủng kia chậm chạp không tới, xem ra là bị tiểu tử kia dẫn đi, cũng được, cảnh giới tiểu tử đó không cao, nhưng hẳn là tu luyện bí thuật chạy trốn gì, tốc độ không chậm. Trong năm người, lão già tóc đen tra xét thần niệm bên ngoài hồi lâu, mới mừng rỡ nói.

- Nhưng với tu vi như hắn, chỉ sợ khó thoát độc thủ. Cô gái nhỏ nhắn tu vi thấp nhất có một chút ảm đạm, có vẻ áy náy.

- Chết sống của người khác liên quan gì tới chúng ta, hành trình Đế Uyển lần này, vốn tưởng tràn đầy chuyện mừng, nhưng không ngờ nơi nơi bất ngờ, từng bước gai góc, 5 người chúng ta có thể sống sót đến giờ đã là may mắng trời ban, làm gì còn lo được cho người khác? Lão già tóc trắng hừ lạnh.

Nữ nhân trung niên khác cũng nói: - Đúng vậy, không ngờ bên trong Đế Uyển nguy hiểm như thế, đoàn chúng ta 10 người, đến giờ chỉ còn lại 5, nếu không phải rút lui sớm, chỉ sợ cả ta cũng bỏ mạng trong đó.

- Ôi! Lão già tóc đen khẽ thở dài, tự giễu nói:

- Thật là người càng già, lá gan càng nhỏ. Tuy rằng bên trong Đế Uyển nguy cơ trùng trùng, nhưng thứ tốt không ít, nếu là lúc còn trẻ, lão phu nhất định sẽ không lui ra ngoài, chỉ là lớn tuổi, lo trước lo sau, không còn ngông nghênh như năm đó!

Lời này làm lão già tóc trắng cũng đồng cảm, gật đầu nói: - Đúng vậy, năm đó hai ta chỗ nào không dám đi? Ngay cả đầm rồng hang hổ cũng xông vào, nhưng bây giờ...

Lại một tiếng thở dài.

Nhất thời, trong hang yên ắng, chỉ có tiếng hít thở của 5 người.

Chừng nửa chén trà nhỏ sau, bên ngoài bỗng truyền vào tiếng gọi: - Dương mỗ bái kiến các vị bằng hữu, tại hạ có một số chuyện muốn thỉnh giáo, chẳng biết có thể vào gặp?

Âm thanh truyền rõ vào tai, làm cho 5 người đang ngồi đều đại biến, lão già tóc trắng quát lớn: - Là ai? Bị người ta đến trước cửa mà còn không phát hiện dấu vết, làm cho lão già tóc trắng nổi bảo động, may mắn người ta không lén ra tay, bằng không lỡ có ác ý gì, 5 người mình đã thành cá trong chậu.

Bên ngoài truyền vào tiếng cười sang sảng: - Mới chia tay các vị không lâu, chẳng lẽ không nhớ tại hạ? À, tự giới thiệu trước, tại hạ Dương Khai!

- Dương Khai? Mấy người nhíu mày, nhưng thần niệm quét ra ngoài, toàn bộ đều toát ra kinh hãi.

- Lại là tiểu tử vừa rồi?

- Hắn chẳng những không chết, còn thoát khỏi yêu thú kia? Sao lại thế được?

5 người nhìn nhau, đều tò mò Dương Khai làm sao trốn thoát được trước mặt yêu thú kia, nhưng mà có chút băn khoăn, dù sao vừa rồi 5 người chạy trốn đều có ý lấy Dương Khai làm bia đỡ đạn, hiện tại đối phương đuổi tới đây, không biết là có ý gì.

- Mẫn huynh... Lão già tóc đen nhìn sang lão già tóc trắng, vẻ mặt chần chờ.

- Không sao, nghe giọng điệu của hắn, không phải đến báo thù. Hơn nữa tu vi của hắn không cao, dù có trả thù, hắn có bản lĩnh này? Cho hắn vào là được. Lão già tóc trắng thản nhiên nói, không trách hắn không có ánh mắt, dù sao cảnh giới Dương Khai bày ra đó, hơn nữa một thân một mình, lão cho rằng đối phương căn bản không gây ra sóng gió gì trước mặt 5 người mình.

Lão già tóc đen nghe vậy, vung tay đánh ra một đạo thánh nguyên, tạm thời đóng trận pháp che giấu khí tức, khách khí nói: - Mời tiểu hữu vào trong!

- Cám ơn! Dương Khai cười khẽ, cất bước đi vào trong hang, không có vẻ gì đề phòng, làm cho 5 người bên trong không khỏi kinh ngạc.

Đối phương một mình đi vào, còn to gan như thế, hoặc là đầu óc có vấn đề, không biết thế đạo hiểm ác, hoặc là có chỗ dự, không coi 5 người mình ra gì.

Điều sau không có khả năng, như vậy hiển nhiên là điều đầu.

Cái này thì nói được, đối phương xem ra không lớn tuổi, lại có tu vi Phản Hư Cảnh, xem chừng là đệ tử thế lực lớn gì, bế quan tu luyện quanh năm trong tông môn, không tiếp xúc với người ngoài, không hiểu đạo lý thế sự.

Nghĩ thế, sắc mặt 5 người trong hang đều giãn ra.

Người như thế, sẽ rất dễ giao tiếp. Diện tích trong hang không lớn, khoảng chừng mười mấy trượng, bên trong tối đen, Dương Khai đi vào trong, quay đầu nhìn xung quanh, thầm gật đầu.

Vừa rồi 5 người chạy trốn tuy rằng cách làm khiến người ta không thoải mái, nhưng hiện tại xem ra không phải hạng đại gian đại ác gì, bằng không mình vừa vào trong, khẳng định bọn họ sẽ ra tay đánh lén.

Ít nhất bây giờ bọn họ không có biểu hiện ác ý gì, hơn nữa cô gái nhỏ nhắn kia còn gật đầu với mình, còn một nữ nhân khác lại có chút rụt rè ngượng ngùng, áy náy vì hành vi vừa rồi.

Coi như được, trước đó Dương Khai còn nghĩ, nếu mấy người này không thức thời, vậy mình sẽ không nương tay.

Bây giờ xem ra, bớt được chút phiền phức.

- Tại hạ Dương Khai, bái kiến các vị. Dương Khai chắp tay, cười nói.

- Dương tiểu hữu khách khí! Lão già tóc trắng có lẽ là dẫn đầu đoàn người, cũng thức thời không hỏi Dương Khai làm sao trốn thoát khỏi hung uy yêu thú, mà ôn hòa giởi thiệu bản thân: - Lão phu Mẫn Sa đảo chủ Tùng Nguyệt Đảo, các vị này đều là bạn chí giao của lão phu.

Thần thái hiền lành, giống như trước đó không có xảy ra chuyện gì.

- Tùng Nguyệt Đảo? Dương Khai nhướng mày, vẻ mặt mờ mịt.

Nhưng nếu đối phương là đảo chủ, vậy hẳn là ở hải ngoại, dù sao mình chưa nghe qua cũng bình thường, dù sao trước giờ mình chưa có đi qua hải ngoại, những thế lực quen biết cũng chỉ có một nhà Hải Tâm Môn.

Dương Khai vừa cho là vậy, nhưng lời tiếp theo của Mẫn Sa làm Dương Khai ngây người tại chỗ.

- À, Tùng Nguyệt Đảo là một hòn đảo trên Thanh Mộc Tinh, tiểu hữu tự nhiên không thể nghe qua, không biết Dương tiểu hữu đến từ hành tinh nào? Mẫn Sa hỏi.

- Thanh Mộc Tinh?

Dương Khai trợn tròn mắt, kinh ngạc chấn động nhìn mấy người Mẫn Sa, trong lòng dậy sóng không thôi.

Nhưng tư duy của hắn rất nhanh, tuy rằng Mẫn Sa không nói nhiều, chỉ là 2 câu, nhưng hắn đã nghe ra những tin tức bất ngờ, kinh ngạc hỏi: - Mẫn đảo chủ, chẳng lẽ Đế Uyển này không phải chỉ có võ giả một hành tinh là vào được?

Vừa nói vậy, 5 người đều mỉm cười.

Dương Khai gãi đầu, lúng túng đứng đó, biết mình đã hỏi bậy.

- Không lẽ hành tinh chỗ Dương tiểu hữu đã thành nơi hoang vu? Mẫn Sa to gan suy đoán.

- Mẫn đảo chủ nói phải, hành tinh chỗ Dương mỗ quả thật rất hoang vu, cho nên... Dương Khai khẽ gật đầu.

- À, vậy thì khó trách. Mẫn Sa như hiểu được. - Thanh Mộc Tinh chúng ta cũng vậy, vị trí xa xôi, không tiện trao đổi với bên ngoài. Vốn mấy người lão phu cũng nghĩ giống Dương tiểu hữu, nghĩ rằng đi vào Đế Uyển chỉ có võ giả Thanh Mộc Tinh, nào ngờ vào rồi mới phát hiện, võ giả toàn Tinh Vực đều có thể vào đây. Ngày đó lão phu cũng đi tìm người dò hỏi, phát hiện trên mỗi một hành tinh đều có hư ảnh Đế Uyển, chỉ cần nắm giữ Đế Ngọc là có thể thông qua pháp trận không gian truyền tống đến đây.

- Thì ra vậy... Dương Khai lầm bầm, thuận miệng nói: - U Ám Tinh chỗ Dương mỗ cũng gần giống Thanh Mộc Tinh các vị.

- U Ám Tinh? Năm người đều cau mày, rõ ràng chưa nghe nói qua.

Nhưng nghĩ tới Thanh Mộc Tinh dù là xa xôi, không tiện trao đổi với bên ngoài, khẳng định cũng tốt hơn U Ám Tinh. U Ám Tinh gần như ngăn cách với đời, không thể liên lạc được với những chỗ khác trong tinh vực, Thanh Mộc Tinh khẳng định sẽ không như thế.

Chương 1444: Uyển chuyển từ chối.

Trong này xảy ra tình huống như vậy, thật sự khiến cho Dương Khai cảm thấy ngoài ý muốn, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, Đế Uyển mở ra cho cả Tinh Vực, trước kia hắn vẫn cho rằng chỉ có võ giả U Ám Tính đi vào trong đó.

Điều này đối với võ giả tại U Ám Tinh thực sự không phải điều may mắn. Dù sao đối thủ cạnh tranh đại lượng tăng lên, nguy hiểm cũng tăng lên không ít.

Nghĩ tới chỗ này, Dương Khai thực sợ hãi, mở miệng nói: - Mẫn đảo chủ, chỗ đó có cường giả Hư Vương Cảnh đi vào không?

Nghe hắn hỏi như vậy, Mẫn Sa mỉm cười, khoát tay nói: - Dương tiểu hữu an tâm chớ nóng vội, chỗ này cũng không có cường giả cấp Hư Vương đâu, điểm này tiểu hữu có thể yên tâm.

Trước kia lão cũng có cùng lo lắng như Dương Khai, dù sao Thanh Mộc Tinh linh khí thiên địa không tính là quá nồng đậm, tài nguyên tu luyện cũng không tính là phong phú, mặc dù không có pháp tắc thiên địa áp chế thì số võ giả có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Gần ngàn năm nay, Thanh Mộc Tinh càng không có xuất hiện cường giả Hư Vương Cảnh, với lão thì tu vi Phản Hư tam tầng cảnh đã là cao thủ đứng đầu tại Thanh Mộc Tinh.

Điểm này không có gì khác biệt với U Ám Tinh.

Với tu vi như thế đi vào chỗ này vốn tưởng rằng đã có thể yên tâm, ai ngờ những võ giả từ các tinh khác cũng có thể đi vào chỗ này, tự nhiên là lo lắng hãi hùng, e sợ sẽ đụng phải đối thủ nào đó thực lực quá mạnh mẽ.

Nhưng sau đó tìm hiểu một phen lại làm cho lão mừng rỡ. Cũng không biết chỗ này có điều gì huyền diệu, lại không cho phép bất kỳ Hư Vương Cảnh nào đi vào trong đó, nói cách khác, võ giả tới chỗ này thực lực mạnh nhất cũng chỉ cùng một cấp bậc với lão.

Nghe Mẫn Sa giải thích một phen, Dương Khai thở nhẹ ra, sắc mặt nhẹ nhàng đi nhiều.

Tuy rằng hiện nay hắn đã tấn thăng đến Phản Hư cảnh, có thể đối đầu với cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng ở trước mặt Hư Vương Cảnh hoàn toàn không có lực hoàn thủ, thật sự nếu đụng phải Hư Vương Cảnh, hậu quả khó có thể tưởng tượng.

Tình huống còn không coi là quá tệ...

Dương Khai trầm ngâm một lát, bỗng nhiên thần sắc ngưng trọng hỏi:

- Vậy xin hỏi, chỗ này có phải Đế Uyển không?

Mẫn Sa còn chưa kịp trả lời, cô gái dáng người nhỏ bé, mặc trang phục màu đen đứng ở một bên trả lời: - Chỗ này đương nhiên là Đế Uyển rồi, chúng ta dùng Đế Ngọc trong tay thông qua pháp trận không gian đi vào nơi này, đây không phải Đế Uyển thì còn là nơi nào?

Nàng bộ dáng như muốn cười, nhìn chằm chằm vào Dương Khai nhiệt tình nói.

- Nếu đã là Đế Uyển, tại sao...

Dương Khai nhíu mày.

- Dương tiểu hữu là muốn hỏi, tại sao không giống như trong tưởng tượng của mình đúng không? Mẫn Sa cười híp mắt nhìn hắn.

Dương Khai nhẹ nhàng gật gật đầu.

- Trong tưởng tượng của tiểu hữu, Đế Uyển là Đại Đế biệt viện thì phải có cung điện liên miên, nối dài ngang dọc đúng không?

- Không sai!

- Dĩ nhiên là có như vậy, cách chỗ này 100 ngàn dặm về hướng tây, có một tòa cung điện, chỗ đó mới thực sự là Đế Uyển. Mẫn Sa vừa nói vừa chỉ tay về một hướng.

Dương Khai mắt sáng lên.

Mẫn Sa cười khà khà nói: - Bất quá Đế Uyển là biệt viện của Đại Đế, dĩ nhiên không thể chỉ có một tòa cung điện khổng lồ như vậy mà chung quanh cũng có lãnh thổ rộng lớn. Chỗ thảo nguyên chúng ta đang ở hiện giờ chỉ là một phần trong đó thôi. Trừ thảo nguyên, bốn phía Đế Uyển bị đầm lầy, sa mạc cùng hải dương bao phủ, mỗi một địa phương đều chứa hung hiểm vô cùng giống nhau, võ giả cầm Đế Ngọc đi vào trong này xuất hiện vị trí cũng không giống nhau. Ừm, vận khí của chúng ta cũng không tệ lắm, thảo nguyên này hung hiểm thấp nhất, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ a!

- Thì ra là vậy! Dương Khai làm ra điệu bộ thụ giáo, chuyện như vậy nếu như hắn không tìm người hỏi thăm thực sự là không rõ ràng lắm. Trước khi nói chuyện cùng Mẫn Sa, hắn còn nghi ngờ chỗ này không phải là Đế Uyển. - Nếu Đế Uyển chân chính ở bên đó, sao Mẫn đảo chủ các ngươi lại ở chỗ này?

Dương Khai lại ngạc nhiên nhìn năm người, không rõ tại sao bọn họ lại bỏ đi cơ hội trời ban này, không xâm nhập vào trong Đế Uyển, lại đến chỗ thảo nguyên này.

Mẫn Sa nở nụ cười khổ nói: - Nói ra rất dài dòng, nói thế nào nhỉ, Đế Uyển tuy bảo vật rất nhiều, nhưng bên trong nguy hiểm trùng trùng, không nói đến cấm chế trận pháp ẩn núp, còn có những thứ khôi lỗi thượng cổ đã thất truyền, chỉ riêng các cường giả hiện tại tràn vào đó đã là nhiều không đếm xuể. Đám người lão phu vốn là mười người cùng nhau đi vào trong đó, nhưng tiểu hữu nhìn lại xem giờ còn được mấy người?

Nghe lão giải thích như thế, Dương Khai liền hiểu rõ. Năm người này chắc ở trong Đế Uyển gặp gỡ gì nguy hiểm, nên bị dọa chạy ra ngoài.

Điều này cũng không khó hiểu, dù sao tánh mạng mỗi người chỉ có một, bảo vật cùng cơ duyên tuy rằng tràn đầy dụ dỗ, nhưng nếu mạng đã không còn thì làm gì có cơ hội hưởng dụng?

Xem ra, Đế Uyển cùng lần trước mình đi vào không quá giống nhau. Trình độ nguy hiểm tăng lên rất nhiều, nếu không cũng không khiến năm người này khiếp sợ như vậy.

Ngẫm lại cũng không lạ, lần trước chính mình cùng đám người Phí Chi Đồ đi vào thì Đế Uyển còn chưa chính thức mở ra, rất nhiều trận pháp cấm chế cũng chưa hoạt động.

Thấy Dương Khai đang trầm tư, Mẫn Sa cũng không có quấy rầy, một lát sau mới phấn chấn cười nói: - Bất quá Dương đạo hữu cũng chớ xem thường vòng ngoài của Đế Uyển này. Dù là thảo nguyên đầm lầy hay sa mạc biển lớn, bên trong cũng chứa vô số cơ duyên khiến người ta ghen tị a.

- Vậy sao? Xin chỉ giáo cho! Dương Khai có chút hứng thú nói.

- Chỗ của cung điện kia tuy đúng là biệt viện của Đại Đế, nhưng Dương tiểu hữu nghĩ thử coi, Đại Đế khi còn sống không thể nào là ở một mình được, kiểu gì cũng có chút kẻ hầu người hạ hay đệ tử gì đó. Đại Đế tu vi cảnh giới như thế nào, lão phu không dám tự phỏng đoán, nhưng những người bên cạnh tu vi tuyệt đối sẽ không thấp. Còn có các đệ tử, những người này cũng không phải tất cả đều ở trong Đế Uyển mà phân tán ra bên ngoài. Cho nên bên ngoài Đế Uyển có rất nhiều động phủ bí ẩn, chỉ cần có thể tìm được một chỗ, khà khà,... vậy thì chuyến đi này với đám người lão phu cũng không tệ lắm! Mẫn Sa vừa nói vừa vuốt hàm râu, trên mặt hiện vẻ mong chờ.

- Đúng vậy, trừ những động phủ bí ẩn, chỗ này còn có thể tìm được rất nhiều loại linh thảo diệu dược đã tuyệt tích ở bên ngoài, còn có khoáng vật quý hiếm, càng có yêu thú ly kỳ, ví dụ như Thất Thải Mi Lộc biến chủng vừa rồi, nếu như có thể giết được nó... Cô gái vóc người nhỏ bé nói được một nửa, bỗng nhiên dừng lại, có chút lúng túng nhìn Dương Khai, phảng phất là nhớ lại chuyện vừa rồi, cũng không biết nói tiếp như thế nào.

Dương Khai cười ha hả, cũng không có để ý lắm. Không phải vì mình cũng không có tổn thất gì mà ngược lại còn có chút thu hoạch, càng là bởi vì mấy người này nói cho mình nhiều tin tình báo như vậy.

Chỉ bằng điểm này cũng là một khoản lời rồi.

- Có ai tìm được động phủ bí ẩn nào chưa? Dương Khai thuận miệng hỏi một câu.
- Có! Mẫn Sa nghiêm nghị gật đầu, trên mặt hiện lên thần sắc hâm mộ: - Ngay tại ba ngày trước, có người ở thảo nguyên này tìm được một cái động phủ bí ẩn, từ bên trong mang ra một kiện bí bảo cấp Hư Vương, cùng không ít linh đan diệu dược!

Nói tới đây, Mẫn Sa hít thở có chút dồn dập, tình huống ở Thanh Mộc Tinh cùng U Ám Tinh không khác nhiều lắm, cám dỗ của bí bảo cấp Hư Vương đối với lão cũng không nhỏ.

- Tin tức nếu truyền ra ngoài, xem ra tình cảnh của người kia cũng không tốt a! Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch.

Gương mặt Mẫn Sa hiện vẻ tán thưởng nhìn Dương Khai: - Dương tiểu hữu nói rất chính xác. Người nọ đúng là bị rất nhiều người truy đuổi, kết quả ra làm sao lão phu cũng không rõ lắm, nhưng nghĩ đến cũng khó mà tốt được!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Muốn tìm hiểu cái gì cũng đã tìm hiểu, chỉ cần biết nơi này đúng là Đế Uyển vậy là đủ rồi, hơn nữa cũng tìm ra phương vị của Đế Uyển.

Dương Khai cũng không định dừng lại ở bên ngoài quá lâu, tuy rằng không biết Đế Uyển khi nào sẽ đóng cửa nhưng nhất định là có hạn chế thời gian. Trước đó, hắn còn có hai chuyện muốn làm, hai vật muốn tìm. Hai đồ vật này lần trước đi vào Đế Uyển gặp được nhưng lại không có thời gian cùng năng lực xử lí.

Giờ hắn thực lực tăng mạnh, tự nhiên muốn đi thử một lần nữa.

- Dương tiểu hữu, nhìn dáng vẻ của ngươi, cũng là đi vào chỗ này một mình đúng không, nếu là tin được lão phu, không ngại cùng chúng ta hành động chung được không? Nếu là tìm thứ tốt gì, chúng ta sáu người chia đều, tuyệt đối sẽ không để cho tiểu hữu bị thua thiệt gì. Cũng không biết là xuất phát suy tính gì, Mẫn Sa lại lên tiếng mời Dương Khai.

- Hảo ý của Mẫn đảo chủ, Dương mỗ ghi nhận. Dương Khai không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lắc đầu cự tuyệt: - Ta hiện tại mặc dù là lẻ loi một mình, nhưng cũng không phải là vào đây đơn độc, ta còn có đồng bạn đang đợi, ta còn phải đi tìm bọn họ!

- Như vậy a... Mẫn Sa trên mặt lóe lên một chút tiếc nuối, cũng không có ý cưỡng cầu, thản nhiên nói: - Nếu như thế, coi như lão phu không nói gì.

- Ừm, chư vị bảo trọng, Dương mỗ cáo từ. Dương Khai đứng dậy khẽ ôm quyền, ngay sau đó thân hình lóe lên, từ địa quật bí ẩn này chạy vọt ra, xác nhận một phương hướng, rồi bay vút về hướng bên đó.

Đợi Dương Khai đi rồi, trong địa quật, lão già tóc đen kia mới hướng về phía Mẫn Sa, hồ nghi nói: - Mẫn huynh, vì sao huynh định mời tiểu tử này, thực lực của hắn không tính là mạnh mẽ a!.

Mấy người khác cũng đều hồ nghi, không biết rốt cuộc Mẫn Sa có dụng ý gì.

Mẫn Sa cười ha ha, giải thích: - Thực lực của hắn tuy rằng không tính vào đâu, nhưng nếu có thể từ Thất Thải Mi Lộc biến chủng kia chạy trốn, tốc độ nhất định là nhất lưu, lão phu mời hắn gia nhập, cũng chỉ là muốn cho hắn thay chúng ta dò đường mà thôi, bất quá đối phương nếu không có ý này thì quên đi vậy..

Mấy người chợt hiểu ra.

- Không đề cập cái này nữa, chúng ta cẩn thận nghiên cứu một chút nên đánh chết Thất Thải Mi Lộc biến chủng kia như thế nào, nếu có thể đánh chết nó, giá trị của hương nang cùng nội đan kia cũng không phải chuyện đùa đâu! Mẫn Sa nghiêm sắc mặt nói.

Mấy người liên tục gật đầu, lập tức nghiên cứu kế hoạch, mà không biết Thất Thải Mi Lộc biến chủng kia sớm bị Dương Khai thu hoạch, hương nang cùng nội đan cũng đã sớm rơi vào trong nhẫn không gian của Dương Khai.

Giờ phút này, Dương Khai đang bay vút theo phương hướng của Đế Uyển.

Theo Mẫn Sa nói, Đế Uyển cách chỗ này 100 ngàn dặm, khoảng cách như vậy, thì với tốc độ của Dương Khai cũng phải tiêu tốn hai ba ngày mới có thể tới, cho nên không vội vã nhất thời.

Hắn mặt ngoài bình tĩnh lạnh nhạt, kì thực sâu trong nội tâm lại là tràn đầy mong đợi!

Tràn đầy khát vọng.

Hắn khát vọng ở chỗ này có thể gặp được Tô Nhan!

Chương 1445: Động phủ bí ẩn.

Đế Uyển nếu là mặt mở ra hướng về toàn bộ Tinh Vực, như vậy Tô Nhan chỉ cần còn ở một chỗ nào đó trong Tinh Vực, là có thể có cơ hội đi vào trong đó, chỉ có điều Dương Khai cũng không rõ lắm, tu vi cảnh giới của nàng hiện nay ra sao, có đủ tư cách đi vào trong đó hay không? Cho dù đủ tư cách, thì có thể thuận lợi chiếm được một khối Đế Ngọc hay không?

Đủ loại nhân tố không thể xác định, để hai người có cơ hội chạm mặt ở chỗ này, có thể nói là cực kỳ bé nhỏ! Dù vậy, trong lòng Dương Khai cũng vẫn ôm một phần mong đợi.

Hai người bởi vì Âm Dương Hợp Hoan Công có thiên ty vạn lũ liên hệ không thể tách rời, nếu Tô Nhan thật sự có mặt ở nơi này, thì trong phạm vi nhất định có thể cảm ứng được sự tồn tại của đối phương, cũng không khó tìm.

Trong lòng suy nghĩ hỗn loạn, Dương Khai đưa tay vuốt trên chiếc nhẫn một cái, một hạt châu sáng bóng, tản ra khí tức lạnh như băng xuất hiện trên lòng bàn tay.

Băng Hồn Châu của Tô Nhan! Châu còn người còn, châu nát người vong!

Viên Băng Hồn Châu này là Thiên Nguyệt giao cho hắn, mặc dù khoảng cách ngưng luyện nó đã qua nhiều năm, nhưng trên hạt châu kia vẫn còn lưu lại khí tức khiến Dương Khai lưu luyến, cảm thụ được trong hạt châu trên lòng bàn tay kia phát ra hơi lạnh, ánh mắt Dương Khai từ từ trở nên nhu hòa, nỗi lòng nhanh chóng ổn định lại.

Thu hạt châu vào lại nhẫn không gian, Dương Khai thét dài một tiếng, như tiếng long ngâm cuồn cuộn truyền thẳng lên tận trời, phát tiết nỗi buồn phiền cuối cùng trong lòng, tiếp đó thân hình hắn nhanh như tia chớp bay đến vị trí Đế Uyển.

Một ngày sau, Dương Khai vẫn còn đang bay nhanh trên thảo nguyên, cảnh sắc chung quanh dường như cũng không có biến hóa bao nhiêu, có thể thấy địa phương quỷ dị này chiếm diện tích lớn biết bao.

Bên đường Dương Khai bay qua, thật ra không gặp phải hung hiểm gì, tuy nói giờ này võ giả đi vào Đế Uyển số lượng không ít, nhưng phân tán ở địa phương rộng lớn như vậy, mọi người cũng khó mà gặp nhau.

Thật ra trên thảo nguyên, thường xuất hiện một số yêu thú cổ quái kỳ lạ, mỗi một con thoạt nhìn đều không dễ chọc, hoặc là yêu khí ngất trời, thực lực xuất chúng, hoặc là giỏi về bỏ chạy, không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội tới gần.

Dương Khai cũng không có ý muốn lãng phí thời gian với đám yêu thú này, hiện tại hắn chỉ muốn tìm người để dò xét, rốt cuộc hướng đi của mình có sai lầm hay không.

Trong lúc bay đi, Dương Khai phóng thần niệm ra khắp bốn phía.

Sau một nén nhang, Dương Khai bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng: ở vị trí bên trái cách mình không xa, rõ ràng có khí tức của người sống truyền đến, hơn nữa số lượng còn không ít.

Vừa lúc đi tìm hiểu một chút, Dương Khai quyết định chủ ý, liền đổi hướng bay về phía đó.

Sau chừng cạn một chung trà, Dương Khai đã tới gần vị trí của những người đó, phóng mắt nhìn tới, hắn không khỏi sửng sốt, nhìn chằm chằm vào một vị trí, trên mặt lộ vẻ hứng thú.

Nguyên nhân không gì khác, hắn không ngờ ở chỗ này lại phát hiện dấu vết của cấm chế và trận pháp.

Chính trên vị trí ánh mắt hắn đang quan sát, có một tầng quầng sáng năng lượng như ẩn như hiện, dường như bởi vì bị công kích nên xuất hiện một chút sơ hở, mà trong lúc quầng sáng năng lượng lóe lên như ẩn như hiện, cảnh sắc bao phủ bên trong quầng sáng kia cũng phát sinh một vài biến hóa rất nhỏ.

"Ảo trận!" Dương Khai cau chân mày lại, cẩn thận đánh giá.

Địa hình nơi này tương đối đặc thù, tuy rằng còn là thảo nguyên, nhưng có một ngọn núi cao hình tròn tọa lạc chỗ này, mắt thường nhìn tới, sơn cốc bên trong ngọn núi cao hình tròn kia cũng không có gì kỳ lạ, tuy rằng cỏ cây xanh biếc, nhưng cũng không có linh thảo diệu dược gì.

Thế nhưng hết thảy khẳng định đều là biểu hiện giả dối mà thôi. Bởi vì lúc quầng sáng năng lượng ở đó lóe lên, cảnh sắc bên trong sơn cốc cũng phát sinh biến hóa.

Không phải chứ? Vận may của mình tốt như vậy sao?

Dương Khai chậc chậc lấy làm kỳ, một ngày trước mình mới nghe Mẫn Sa nói, trên thảo nguyên này có không ít động phủ bí ẩn, không nghĩ tới nhanh như vậy liền gặp phải.

Sơn cốc kia, rõ ràng chính là một chỗ động phủ bí ẩn! Điểm này là không nghi ngờ chút nào, nếu không cũng không cần thiết ở vòng ngoài bố trí ảo trận để mê hoặc tầm mắt của người khác, bất quá lại bị người phát hiện, còn bị công kích cho nên nó mới lộ ra.

Giờ này, có tất cả hai nhóm người tụ tập nơi này, nhân số cũng không nhiều, một bên bốn người, một bên ba người, đều có một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh dẫn đầu, còn lại đều là Phản Hư nhất, lưỡng tầng cảnh.

Ở gần sát cấm chế sơn cốc chính là một phương nhân số tương đối ít, thuần một sắc là nữ nhân.
Thời điểm Dương Khai quét ánh mắt lướt qua ba nữ nhân này, không khỏi nhướn mày lên như có điều suy nghĩ. Ba nữ nhân này đều mặc một thân cung trang trắng tinh, xem ra là xuất thân cùng một tông môn, tư sắc xuất chúng, dù là nữ nhân lớn tuổi nhất kia cũng phong thái vô cùng xinh đẹp, hai người còn lại cũng đều thân mình uyển chuyển, mỗi người một vẻ.

Có thể làm cho Dương Khai để ý, cũng không phải là sắc đẹp của các nàng, mà là khí chất của các nàng.

Trong sáng nhưng lạnh lùng, cao ngạo nhưng đơn độc, dường như có chút bất cận nhân tình, có chút từ chối người từ ngoài ngàn dặm... bên trong thân hình mềm mại phát ra khí tức cũng cực kỳ băng lạnh!

Loại khí chất này khiến Dương Khai có cảm giác quen thuộc và thân thiết, chính là khí chất của các nàng không khác gì khí chất trên người Tô Nhan!

Mà võ giả bên kia, cũng xuất thân cùng một tông môn, mặc một thân y phục màu đỏ như lửa, giống như ngọn lửa thiêu đốt! Ba nam một nữ, tất cả đều không có hảo ý nhìn về phía ba nữ đối diện.

Mặc dù Dương Khai mới vừa chạy đến, cũng chỉ quan sát vài lần, nhưng rất nhanh hiểu rõ tình huống trước mắt rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Nhất định là ba nữ nhân này phát hiện động phủ bí ẩn trước, lúc đang công kích cấm chế, bị nhóm người kia phát hiện, chạy tới đây tranh giành.

Bất quá bởi vì nhân số và thực lực của song phương không chênh lệch lắm, cho nên mới giằng co tới giờ, bên nào cũng không có ý muốn ra tay trước! Bình thường các võ giả gặp phải tình huống như vậy, phương pháp giải quyết không ngoài hai loại.

Một loại là song phương sống mái với nhau, không chết không thôi, lưu lại một phương độc chiếm tất cả chỗ tốt.

Một loại khác là song phương tạm thời đạt thành hiệp nghị, cùng nhau thăm dò, sau khi thu được chỗ tốt sẽ thương nghị cách phân phối.

Ngoài ra, không có khả năng nào khác.

Dương Khai quan sát theo thái độ của hai bên, cảm thấy có khả năng là loại thứ nhất, bởi vì lúc này hai bên đang đối diện nhau, trong ánh mắt đều lóe ra vẻ phẫn nộ đầy cừu hận, dường như hai bên đã biết nhau từ trước, hơn nữa hiềm khích còn rất sâu xa.

Cũng không biết bọn họ đến từ tinh tú nào.

"Thật có hứng thú!" Dương Khai vui mừng trong lòng, nếu như người hai phe này thật sự liên thủ, như vậy khẳng định mình phải lấy một địch bảy, còn có hai vị Phản Hư tam tầng cảnh, Dương Khai còn không tự đại đến mức, vì một chỗ động phủ bí ẩn không xác định có bao nhiêu chỗ tốt mà đấu với cả hai bên bọn họ... điều đó rõ ràng là không có lý trí.

Tuy nhiên nếu như xác định có đủ chỗ tốt, Dương Khai cũng không ngại hoạt động gân cốt, thử xem có không lấy được hạt dẻ trong lò lửa. Tuy rằng ba nữ nhân kia làm cho Dương Khai có cảm giác hơi thân thiết, nhưng mọi người là khách lạ gặp nhau, nửa điểm giao tình cũng không có, dĩ nhiên Dương Khai không có ý muốn trượng nghĩa xuất thủ, chỉ hy vọng bọn họ đánh nhau càng nhanh càng tốt.

Nhưng hiện trường lại làm cho Dương Khai thất vọng, song phương cũng không có ý muốn ra tay, ngược lại bởi vì hắn đến làm cho thế cục vốn đang vi diệu xuất hiện một chuyển biến khác.

Ngay lúc Dương Khai tới đây, tự nhiên bảy người đều phát hiện, nhưng sau khi nhận ra Dương Khai chỉ có Phản Hư nhất tầng cảnh, thì tất cả đều nhẹ nhàng thở ra, thậm chí võ giả bên mặc quần áo đỏ kia, còn toát ra vẻ khinh thường.

Người đầu lĩnh kia là nam nhân đầu trọc, thoạt nhìn rất hung hãn, hắn liếc mắt lạnh lùng quan sát Dương Khai một cái, thấy hắn không ngờ không có ý chủ động lui đi, ngược lại ở lại, không khỏi sắc mặt lạnh xuống, quát mắng: - Tiểu tử, chỗ này không có chuyện của ngươi, nếu không muốn chết thì cút xa đi!

Dương Khai nghe nói vậy, khẽ nhếch khóe miệng cười nhạt, cũng không có sợ hãi chút nào, ngược lại thần thái càng lạnh nhạt.

Mà nữ nhân dẫn đầu ăn mặc kiểu thiếu phụ ở đối diện thì lại nhướn đôi chân mày to, trong đôi mắt đẹp thoáng hiện ra vẻ vui mừng.

Phía bên nàng chỉ có ba người, tuy rằng thực lực không kém bao nhiêu so với đối phương, nhưng dù sao nhân số ít hơn. Giờ này thấy nam nhân đầu trọc bên kia uy hiếp Dương Khai không chút lưu tình, không khỏi đảo con ngươi một vòng, nổi lên tâm tư muốn lôi kéo Dương Khai.

Chỉ cần Dương Khai chịu gia nhập liên minh các nàng bên này, thì nhân số chênh lệch sẽ lập tức bị san bằng, bên mình không có gì phải lo lắng nữa.

Phản Hư nhất tầng cảnh tuy rằng thực lực không cao, nhưng dầu gì cũng là một võ giả Phản Hư Cảnh, ở thời khắc mấu chốt này, khẳng định có thể phát ra tác dụng.

Vừa nghĩ đến đây, thiếu phụ kia không chút do dự, nhìn nam nhân đầu trọc hừ lạnh một tiếng: - Khổng Văn Đống ngươi khẩu khí thật lớn, có bổn cung ở chỗ này, ngươi cho là ngươi còn có bản lãnh đánh bị thương người vô tội sao?

Sau khi nói xong, còn hướng về phía Dương Khai nhẹ nhàng gật gật đầu, ôn tồn nói: - Tiểu huynh đệ không cần phải sợ, chỉ cần ta còn sống, hắn không có cách nào làm gì tiểu huynh đệ!

- A a... Dương Khai cười khan một tiếng, gương mặt không nói nên lời.

Trong lời nói của thiếu phụ này ý lôi kéo như thế đúng là không còn gì rõ ràng hơn, với tâm cơ của hắn sao còn không biết đối phương có ý gì, rõ ràng là muốn mượn lực lượng của mình trợ giúp, nếu không nàng đâu cần gì che chở một người ngoài không hề quen biết như thế.

Bất quá xem theo đối thoại giữa song phương, người của hai phe này quả nhiên là biết nhau, hơn nữa vốn đã có thù oán từ trước.

- Tiện tỳ đê tiện! Nam nhân đầu trọc kia cười khinh bỉ: - Ngươi có khả năng này sao? Nói Khổng mỗ khẩu khí lớn, ta xem ra giọng điệu của ngươi cũng không nhỏ!

Nói xong, hắn lại quay đầu nhìn vào Dương Khai, hung tợn nói: - Tiểu tử, cảnh cáo ngươi một lần cuối cùng, không muốn chết thì cút nhanh đi! Ngươi đừng tưởng rằng tiện tỳ đê tiện này thật có thể bảo vệ được ngươi, cuốn vào tranh đấu giữa Hỏa Diệu Tông ta cùng Băng Tâm Cốc của nàng, kết quả chờ đợi ngươi chỉ có nước tan xương nát thịt!

Hỏa Diệu Tông, Băng Tâm Cốc... Dương Khai nhướn mày kinh ngạc. Tuy rằng chưa từng nghe nói qua hai thế lực này, nhưng theo ý của cái tên cũng có chút thủy hỏa bất dung, không trách được song phương gặp mặt liền bạt kiếm giương cung.

Bất quá ngược lại hắn cũng không có xem uy hiếp của Khổng Văn Đống kia vào đâu, với thực lực của mình hiện nay, muốn miểu sát mình trừ phi là cường giả Hư Vương Cảnh ra tay, còn Phản Hư Cảnh là không có bản lãnh này.

Thiếu phụ kia mỉm cười, vuốt tóc, bình thản nói: - Khổng Văn Đống, ngươi đúng là càng sống càng tụt lùi, giờ này cũng chỉ biết nói ra uy hiếp người khác sao? Tiểu huynh đệ không cần sợ hắn! Hỏa Diệu Tông tuy rằng không tầm thường, nhưng Băng Tâm Cốc ta cũng không phải dễ khi dễ, nếu tiểu huynh đệ đồng ý ra tay giúp đám người thiếp một lần, thiếp có thể cấp cho tiểu huynh đệ một chút chỗ tốt, thế nào?

Nghe nàng ta nói như vậy, Khổng Văn Đống nhướn mày, Dương Khai thì lại hưng phấn, làm ra một bộ dáng người chết vì tiền chim chết vì ăn, cười hì hì hỏi: - Không biết có chỗ tốt gì?

Thiếu phụ nét mặt tươi cười như hoa, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: - Đan dược, thánh tinh, như thế nào?

Dương Khai cười xì một tiếng, chậm rãi lắc đầu.

Đan dược, thánh tinh đối với Phản Hư nhất tầng cảnh khác có khả năng có lực hấp dẫn không nhỏ, nhưng đối với hắn thì lại nửa điểm dụ hoặc cũng không có...

Chương 1446: Rốt cuộc có đánh hay không.

Vậy ngươi muốn gì? Thiếu phụ dường như có chút không vui, không ngờ Dương Khai vào lúc này lại đưa ra điều kiện với nàng.

Nhưng Dương Khai còn chưa kịp trả lời, thì Khổng Văn Đống đã ngắt lời, lão sao có thể ngồi nhìn Dương Khai bị thiếu phụ kia lôi kéo, vẻ mặt hung dữ, quát lên: - Tiểu tử kia, Khổng mỗ đã cho ngươi cơ hội, là do ngươi tự tìm đường chết, vậy thì đừng trách ai, chỉ là một tên Phản Hư nhất tầng cảnh nhỏ nhoi, Khổng mỗ muốn giết ngươi, ai có thể ngăn cản được ta chứ?.

Vừa dứt lời, thánh nguyên toàn thân liền ầm ầm vận chuyển, từ trong cơ thể tràn ngập ra khí tức nóng rực, khiến nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng cao hẳn lên.

Điệu bộ của lão tựa như muốn lập tức đại khai sát giới vậy, kỳ thật cũng chỉ là hù dọa một chút, muốn Dương Khai phải nhượng bộ mà thôi. Nếu đã nói chuyện trở mặt với đối phương, dĩ nhiên lão cũng không hy vọng Dương Khai tiếp tục ở lại, nhưng vì không rõ lai lịch của Dương Khai, nên lão cũng không muốn thật sự gây chiến.

Tính toán đâu vào đó, suy nghĩ cũng đã rất chu đáo rồi, thế nhưng cung trang thiếu phụ cũng không phải là kẻ ngốc, sao có thể trơ mắt nhìn Dương Khai vì biến cố này mà rời đi chứ? Không đợi Khổng Văn Đống dứt lời, nàng liền quát lên: - Ngươi có giỏi thì cứ thử xem!

Hàn ý từ bên trong thân thể mềm mại phát ra càng thêm mãnh liệt, không chút nhượng bộ nhìn Khổng Văn Đống với vẻ đe dọa.

Dương Khai nhướng mày, ánh mắt có chút u ám liếc nhìn thiếu phụ.

Lời nói của đối phương vừa nghe qua cũng không có vấn đề gì, ngược lại có vẻ muốn che chở cho mình, vì mình mà ra mặt, nhưng nếu như Dương Khai đoán không lầm, thì đối phương rõ ràng không phải tốt bụng như vậy.

Có ve như nàng ta chỉ mong sao cho Khổng Văn Đống ra tay với hắn!

Điều này cũng có thể lý giải theo một cách khác, nếu như nam nhân đầu trọc thật sự ra tay với hắn, trong tình thế đó hắn ắt phải nghiêng về phía ba nữ nhân bên kia, để cho các nàng giúp đỡ hắn! Đến lúc đó bất kể có nguyện ý hay không, nếu muốn còn sống, mình cũng phải cùng các nàng liên hợp!

Nữ nhân này... Căn bản không trong sáng giống như vẻ ngoài, ngược lại tính toán sâu xa. Điều này làm cho ấn tượng của Dương Khai với nàng giảm hẳn.

Hiện giờ quan trọng nhất là Khổng Văn Đống kia rốt cuộc có bị nàng khích tướng hay không. Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền nhìn về hướng phía nam nhân đầu trọc, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, liền khẽ thở dài.

Đối phương là võ giả của Hỏa Diệu Tông, công pháp tu luyện nhất định là thuộc tính hỏa, võ giả tu luyện loại công pháp này phần lớn đều có một tật xấu, đó chính là tính tình khá nóng nảy, thích đánh nhau, điều này cùng tính cách cá nhân không có quan hệ, hoàn toàn là do công pháp tạo nên.

Câu nói của Thiếu phụ đã tạo thành thế cưỡi trên lưng hổ, làm cho Khổng Văn Đống không thể nào xuống nước được. Hơn nữa bản thân hắn cũng không phải người có tính khí ôn hòa, đâu cần phải do dự cái gì nữa? Huống chi, chỉ là một tên Phản Hư nhất tầng cảnh nhỏ bé, lão thật sự không xem ra gì, nếu không phải Dương Khai mới vừa tới chỗ này, hắn đã không khách khí chút nào đuổi đi.

Khổng Văn Đống cười gằn một tiếng, nói: - Tiểu tử, ngươi có xuống âm tào địa phủ cũng đừng trách lão tử, muốn trách, thì trách tiện tỳ kia kìa, là do nàng ép ta!

Vừa nói lão vừa vung trảo chụp xuống đầu Dương Khai.

Linh khí thuộc tính hỏa trong thiên địa chợt tụ tập đến đây, hội tụ trên đỉnh đầu của Dương Khai. Rất nhanh, ánh lửa rợp trời vừa tụ tập đến không ngờ liền biến thành một bàn tay lửa to lớn, bốc cháy hừng hực, không chút lưu tình chụp xuống đỉnh đầu Dương Khai.

Nhìn thấy cảnh này, đồng tử trong mắt các nữ nhân bên phía thiếu phụ đều hơi co lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Tuy rằng hàng năm các nàng đều giao đấu với người của Hỏa Diệu Tông, nhưng đây là lần đầu tiên các nàng thấy được công kích có khí thế mạnh mẽ như vậy, Khổng Văn Đống này đã phát huy tính công kích thuộc tính hỏa đến trình độ vô cùng nhuần nhuyễn!

Song kinh hãi thì kinh hãi, thiếu phụ dẫn đầu cũng không bỏ qua cơ hội khó có được này!

Ngay khi Khổng Văn Đống đánh tới Dương Khai, sự chú ý của mọi người gần như đang bị thu hút về phía đó, thì hai tay của nàng bỗng nhiên lật lại tựa như cánh bướm vờn hoa, quanh người liền tỏa ra hàn ý lạnh thấu tim. Một cây trường mâu bằng nhũ băng trắng nõn dần dần hình thành trước mặt nàng, khẽ quát lên một tiếng, cây trường mâu kia ở trong hư không khẽ run lên, rồi như tên rời cung, bắn thẳng về phía một tên võ giả có thực lực thấp nhất ở phía đối diện.

Tu vi cảnh giới của võ giả kia cũng giống như Dương Khai, đều là Phản Hư nhất tầng cảnh, là người yếu nhất trong bảy người.

Mười ngón tay bị thương, không bằng một đốt bị cụt, thiếu phụ có nhan sắc không xấu, nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn, không chút lưu tình.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên, từ trong thân thể võ giả bị thiếu phụ để mắt tới kia bắn ra một vòi máu tươi. Mặc dù đối diện với công kích gần ngay trước mắt, theo bản năng hắn đã di chuyển nửa thân dưới, nhưng vẫn bị trường mâu bằng nhũ băng kia xuyên qua bụng, trong nháy mắt máu tươi dầm dề, bị thương rất nặng!
Dù sao cũng là võ giả cao hơn hắn hai cấp bậc nhỏ đánh lén, hắn có thể nhặt lại một mạng đã là may mắn lắm rồi. Dù vậy, hắn cũng đã đánh mất hơn nửa sức chiến đấu, kế tiếp nếu phát sinh đại chiến, căn bản không thể phát huy nhiều tác dụng.

Một đòn thành công, vẻ mặt yêu kiều của thiếu phụ hiện lên nụ cười thỏa mãn.

Còn Khổng Văn Đống kia sau giây lát thất thần, sắc mặt chợt trở nên dữ tợn, nghiến răng nói: - Tiện tỳ, thì ra ngươi đã có ý định này từ trước!

Lão đã quá coi thường sự gian xảo của thiếu phụ này, lão cho rằng sau khi mình ra tay, thiếu phụ sẽ nghĩ cách cứu viện Dương Khai để lấy lòng hắn, sau đó lôi kéo hắn để tăng thêm sức mạnh, tạo thành cục diện bốn đối bốn.

Nhưng lão không ngờ đối phương căn bản không quan tâm đến sự sống chết của Dương Khai, cũng không có ý định cứu viện tiểu tử kia, ngược lại nhân cơ hội này, làm bị thương nặng một người bên phe lão.

Dùng tính mạng của một tiểu tử không biết lai lịch, đổi lấy sức chiến đấu của một người bên phe lão, cuộc mua bán này, Băng Tâm Cốc lời lớn!

Sắc mặt của Khổng Văn Đống so với người chết còn khó coi hơn, hiện ra vẻ ghê tởm giống như ăn phải con ruồi vậy.

Thiếu phụ cười tươi như hoa, thản nhiên nói: - Khổng Văn Đống, biết điều thì mau cút ngay, bằng không thì đừng trách bổn cung không khách khí.

- Đồ lẳng lơ! Khổng Văn Đống tức giận mắng to, rồi tiếp lời: - Ngươi cho là ngươi ăn chắc được lão tử sao? Không biết trời cao đất rộng là gì.

- Ngươi xem thử đây là cái gì! Thiếu phụ cũng không có để ý đến lời nhục mạ của đối phương, ngược lại, ung dung phất tay một cái, trên lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cái trống hoa xinh xắn, nhìn qua rất tinh xảo, lung linh, nhưng từ bên trong cái trống hoa này lại tỏa ra linh khí dao động dữ dội.

- Huyền Âm Tồi Tâm Cổ! Đồng tử nam nhân đầu trọc co rụt lại, thất thanh hét lên sợ hãi, tựa như bí bảo kia có lai lịch rất lớn vậy, không dám tin nhìn thiếu phụ nói: - Tại sao ngươi lại có thứ này?

Thiếu phụ cười khanh khách nói:

- Nếu muốn vào Đế Uyển, đương nhiên phải mang theo bí bảo tốt mới được, như thế nào, ngươi không có bí bảo cấp Hư Vương sao?

Một câu nói làm Khổng Văn Đống suýt nữa chết nghẹn vì tức giận, hắn và thiếu phụ có tu vi cảnh giới tương đương nhau, địa vị của từng người trong tông môn cũng không khác nhau là mấy, nhưng hiện tại, trên tay đối phương có một bí bảo cấp Hư Vương, còn lão thì lại không có, so sánh ra, bản thân lão giống như một kẻ nghèo hèn không được xem trọng vậy. Nhưng cũng không sao, quan trọng là uy lực của bí bảo kia, nếu là bí bảo cấp Hư Vương, nhất định là lực sát thương vô cùng mãnh liệt, nam nhân đầu trọc biết rõ sự quỷ dị của Huyền Âm Tồi Tâm Cổ, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kiêng kỵ.

Tuy nhiên, rất nhanh hắn liền cười phá lên, dường như là nghĩ thông cái gì đó: - Tiện tỳ, ngươi cũng không cần giả vờ giả vịt, nếu ngươi có thể hoàn toàn kích phát ra uy lực của Huyền Âm Tồi Tâm Cổ này, vừa rồi sao không lấy ra? Nếu ta không đoán sai, thứ này ngươi cũng chưa luyện hóa hoàn toàn đúng không?

Lần này đến phiên sắc mặt thiếu phụ trở nên khó coi.

Quả thật như Khổng Văn Đống nói, món bí bảo cấp Hư Vương này là để hỗ trợ cho hành trình đặc biệt đến Đế Uyển lần này, nên mới được trưởng bối lấy ra cho mượn, sau khi dùng xong còn phải trả lại. Trong thời gian quá ngắn, nàng quả thật không thể luyện hóa được hoàn toàn, cùng lắm chỉ có thể phát huy ra năm thành uy lực của bí bảo mà thôi, bằng không nàng sao có thể lãng phí nhiều thời gian với Khổng Văn Đống như vậy, sớm đã lợi dụng uy lực của bí bảo đánh lui, không cần phải tiếp tục giằng co nữa rồi.

Thấy mặt của thiếu phụ hơi biến sắc, Khổng Văn Đống lập tức biết mình đoán không sai, liền cười ha ha nói: - Chỉ là một món bí bảo nhỏ nhoi vẫn chưa được luyện hóa hoàn toàn mà cũng muốn đem ra để dọa cho Khổng mỗ rút lui, con đàn bà xấu xa kia, ngươi thấy Khổng mỗ dễ bị dọa như vậy sao?

- Vậy thì như thế nào? Bí bảo cấp Hư Vương chính là bí bảo cấp Hư Vương, nếu ngươi muốn thử thì phóng ngựa đến đây, còn nếu không dám thì mau cút cho ta. Thiếu phụ lạnh lùng nói.

Khổng Văn Đống chau mày, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm thế nào.

Một mặt lão rất muốn tìm hiểu về động phủ bí ẩn này, nhưng mặt khác lại kiêng kỵ đối với Huyền Âm Tồi Tâm Cổ kia, quả thực lão không muốn tự mình thử uy lực của nó, cho nên do dự không dứt.

- Ài, các ngươi rốt cuộc có đánh hay không, ta còn phải mau chóng đi tới nơi khác nữa đó. Sau một tiếng thở dài, một giọng nói bình thản từ cách đó không xa truyền đến, trong chốc lát, mọi người đều kinh ngạc nhìn về hướng bên này, lập tức mắt trợn tròn không nói nên lời.

Nơi mọi ánh mắt hướng đến kia đang bị bao phủ bởi một quầng lửa đỏ, chính là vị trí trước đó Khổng Văn Đống tập trung linh khí thuộc tính hỏa đánh xuống một kích. Tuy nhiên giờ phút này, linh khí thuộc tính hỏa nồng nặc kia lại dường như đã bị thứ gì đó đánh tan, chậm rãi tản ra xung quanh, lộ ra một bóng người ở trong đó.

- Sao có thể như vậy chứ? Khổng Văn Đống suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình, ánh mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Bên kia, tiểu tử Phản Hư nhất tầng cảnh bị mình công kích trước đó không ngờ lại đang đứng tại chỗ, không bị thương chút nào, chẳng những không chết mà ngay cả dấu vết bị thương cũng không có.

Điều này sao có thể?

Công kích của lão trong lòng lão hiểu rõ nhất, đừng nói là một tên Phản Hư nhất tầng cảnh, mà ngay cả Phản Hư tam tầng cảnh cùng cấp bậc với lão nếu không đề phòng trước cũng phải bị sứt đầu mẻ trán, chật vật không chịu nổi. Đằng này chỉ là một tên Phản Hư nhất tầng cảnh nhỏ bé, đáng lý ra đã chết rồi mới đúng.

Vừa rồi căn bản đối phương không lấy ra bất kỳ bí bảo phòng ngự nào, cũng không dùng thánh nguyên hộ thân, làm sao mà một chút thương thế cũng không có như vậy chứ?

Khổng Văn Đống cứ nghĩ mình đang nằm mơ.

Chẳng những lão mà cả ba nữ nhân phe của thiếu phụ kia cũng đều hết sức chấn động, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Vẻ mặt của Dương Khai bất đắc dĩ đến cực điểm, vốn hắn định sau bị Khổng Văn Đống công kích sẽ thu liễm khí tức bản thân, chuẩn bị tọa sơn quan hổ đấu, nhưng hiện tại xem ra, ý nghĩ này có vẻ không thực tế lắm, thực lực của hai phe giờ này đã tạo thành thế cân bằng, chỉ sợ sẽ giằng co rất lâu, trừ khi lại xuất hiện biến cố gì đó, nếu không ai cũng sẽ không chịu ra tay trước.

Hết cách, hắn đành phải hiện thân ra ngoài.

Lần này, chẳng những sắc mặt Khổng Văn Đống trở nên khó coi, mà thiếu phụ kia cũng không khá hơn là mấy.

Lúc trước Khổng Văn Đống công kích hắn, thiếu phụ lợi dụng hắn bị công kích, trong nháy mắt đã ra tay đánh lén địch nhân, nói ra nghe rất xuôi tai, nhưng thật ra chính là thấy chết mà không cứu, cảm thấy rất mất thể diện.

Chương 1447: Đề nghị công bằng.

So với Khổng Văn Đống, ít nhất thiếu phụ còn chiếm một chút chủ động, dù sao nàng cũng chỉ lợi dụng Dương Khai một chút mà thôi, không trực tiếp đối địch với hắn, cho nên con ngươi đảo một vòng, liền nũng nịu nói: - Tiểu huynh đệ quả nhiên lợi hại, thiếp thân đã biết trước ngươi sẽ không có chuyện gì mà.

Giống như thể nàng ta đã biết trước rồi vậy.

Dương Khai cười châm biếm, chầm chậm bước lên, lên tiếng: - Không cần nói nhiều, vị phu nhân này, vừa rồi lời của ngươi nói vẫn còn tính chứ?

Thiếu phụ nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó hết sức vui mừng vội vàng gật đầu: - Đương nhiên vẫn còn có giá trị.

- Được. Dương Khai hài lòng gật gật đầu nói: - Nếu như thế, sau khi chuyện này thành công, ta muốn lấy một nửa thu hoạch từ trong động phủ kia, nếu như phu nhân đồng ý, ta sẽ lập tức ra tay giúp các ngươi, nếu không đáp ứng thì coi như ta chưa có nói gì.

- Một nửa sao? Thiếu phụ kinh ngạc nhìn Dương Khai, vẻ mặt liền trở nên không vui, khẽ nói: - Tiểu huynh đệ, ngươi không cảm thấy đề nghị này không công bằng sao?.

- Không công bằng chỗ nào? Dương Khai cười hì hì nhìn nàng.

- Ngươi chỉ có một người mà thôi, hơn nữa cảnh giới tu vi chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, trong khi đó Băng Tâm Cốc ta có ba người, nếu như phân chia, ngươi cũng chỉ có thể chiếm một phần tư hoặc là ít hơn, một nửa số thu hoạch ư... ha ha, ngươi không cảm thấy mình đòi hỏi hơi nhiều sao?

- Không cảm thấy! Dương Khai nghiêm nghị lắc đầu: - Nếu không có ta tham gia, các ngươi không có khả năng chiếm được bất cứ vật gì ở bên trong, nếu như có thể chiếm được thứ gì đó cũng là do có ta tham dự trong đó, cho nên đề nghị một nửa thu hoạch đối với cả ta và ngươi là hợp tình hợp lý.

- Không được! Thiếu phụ lắc đầu lia lịa, vẻ mặt kiên quyết nói:

- Đề nghị này ta không thể đáp ứng, ta có thể chủ trì chia cho ngươi nhiều nhất là một phần năm, nếu như ngươi không đồng ý thì quên đi.

- Thật sao? Trên mặt Dương Khai nở nụ cười càng đậm, hứng thú nhìn nàng nói:

- Cho dù đợi lát nữa bọn họ có quân tiếp viện đến đây, ngươi cũng không đáp ứng?

- Ngươi nói cái gì? Thiếu phụ liền biến sắc.

- Nói gì hả, sao ngươi không tự nhìn thử xem? Dương Khai không chú để ý đáp.

Thiếu phụ cũng không phải kẻ ngốc, nghe vậy lập tức quay đầu nhìn xung quanh. Một lát sau, ánh mắt liền trở nên ngưng trọng và lạnh lùng. Nguyên nhân không gì khác, chính là nàng không ngờ lại thấy được tên võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh vừa bị đánh trọng thương kia đang len lén truyền thần niệm vào trong la bàn truyền tin, tựa hồ đang báo tin cho người nào đó, cũng không biết hắn rốt cuộc đã liên lạc với đối phương thành công chưa.

Thấy vậy, thiếu phụ lập tức hiểu được chuyện này đã không thể tiếp tục trì hoãn được nữa, liền nghiến răng, khẽ nói: - Được, một nửa thì một nửa, chỉ cần chúng ta có thể chiếm được gì đó bên trong sơn cốc kia, thiếp nhất định sẽ không nuốt lời!

- Hy vọng ngươi nói giữ lời! Dương Khai nhìn nàng đầy thâm ý nói. Thiếu phụ chợt chột dạ, chẳng biết tại sao, lại hơi có cảm giác lo sợ bất an.

Tuy nhiên rất nhanh, nàng liền xua tan cái suy nghĩ này, kế hoạch quan trọng nhất trước mắt, chính là trước tiên phải hạ bệ tên tiểu tử này, về phần phân chia thu hoạch sau khi chiếm được bên trong sơn cốc kia, cũng không phải là do chính miệng nàng nói ra, cho hắn một hai thành là được rồi.

Một nửa sao... thật là buồn cười, chính mình không định qua cầu rút ván thì thôi, đến lúc đó nếu hắn thật sự không biết điều, thì cho dù hắn thắp nhang thơm cầu nguyện, mình lại ra tay cũng không muộn.

- Ngươi yên tâm đi. Nghĩ vậy, thiếu phụ mỉm cười nói.

Mà trong suốt quá cả trình Dương Khai đàm phán, Khổng Văn Đống cũng không ngắt lời ngăn cản chút nào. Hắn biết rõ mình và Dương Khai đã kết thù oán, lúc này nói gì đi nữa cũng không giải quyết được chuyện gì, nên chờ cho bọn hắn nói xong, mới âm trầm cười cười: - Tiểu tử, ngươi thật cho rằng mình có tư cách này sao?

- Có phải hay không, đánh nhau mới biết được. Dương Khai ngoác miệng cười, song cũng không định gây sự với Khổng Văn Đống. Dù sao thực lực của đối phương cũng là một trong bốn người mạnh nhất ở Hỏa Diệu Tông, đối phó với lão nhất định có chút phiền phức. Hắn tập trung mục tiêu vào lão già Phản Hư lưỡng tầng cảnh chưa cao tuổi lắm ở bên cạnh, lão già này trên người mặc áo bào màu đen, có ba chòm râu dài, nhìn qua cũng có vẻ tiên phong đạo cốt, nhưng da mặt thì lại hồng hào, mịn màng như trẻ sơ sinh.

Trong nháy mắt, Kim Huyết Ti đã bắn nhanh về phía lão già áo bào đen kia, chụp thẳng xuống đầu lão.

Thấy Dương Khai ra tay quyết đoán, không chút chần chừ, mà lại ngoài dự đoán của mọi người lựa chọn một đối thủ hơn hẳn một cấp bậc như vậy, sắc mặt của ba nữ nhân Băng Tâm Cốc đều trở nên mừng rỡ, thiếu phụ dẫn đầu khẽ quát lên, chủ động lao tới đối đầu với Khổng Văn Đống, hai nữ nhân còn lại cũng tìm đến mục tiêu của riêng mình, từng cặp lao vào chém giết.

Bên phía Băng Tâm Cốc, ngoại trừ thiếu phụ dẫn đầu là Phản Hư tam tầng cảnh ra, hai nữ nhân còn lại thì một người là lưỡng tầng cảnh, còn một người là nhất tầng cảnh. Tương tự, bên phía Hỏa Diệu Tông, hai võ giả còn lại cũng đều có cảnh giới như vậy.

Tuy nhiên, một tên võ giả nhất tầng cảnh của đối phương đã bị thiếu phụ cho đánh trọng thương, nữ nhân của Băng Tâm Cốc dọn dẹp hắn cũng không khó khăn gì, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, một khi trận chiến bên này phân ra thắng bại, thì liền có thể tiếp viện cho những người khác.

Hỏa Diệu Tông sẽ dần dần yếu thế giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, đến lúc đó tất sẽ binh bại như núi đổ!

Thiếu phụ nhanh chóng đánh giá tình hình, trong lòng thầm mừng rỡ, đồng thời cũng có chút lo lắng nhìn về phía Dương Khai. Dù sao dự đoán của nàng có thành hiện thực hay không cơ bản là phụ thuộc vào sự đeo bám của Dương Khai đối với lão già áo bào đen kia.

Nếu như trong khoảng thời gian ngắn Dương Khai đã bị lão già áo bào đen của Hỏa Diệu Tông giết chết, vậy thì kết quả tốt đẹp mà trong đầu nàng ta hình dung sẽ không xảy ra.

Thiếu phụ không thể không quan tâm đối với Dương Khai nhiều hơn.

Nàng nghĩ cuộc chiến đấu bên phía đó sẽ nghiêng về một bên, Dương Khai đau khổ chống đỡ, bị đánh bầm dập, dù sao đối thủ mà hắn lựa chọn cũng có thực lực cao hơn hắn một cảnh giới.

Thế nhưng vừa nhìn lại, thiếu phụ không khỏi thất kinh!

Chiến cuộc đúng là nghiêng về một bên, nhưng cũng không giống như trong tưởng tượng của nàng, mà người đang đau khổ chống đỡ, bị đánh bầm dập kia lại chính là lão già Phản Hư lưỡng tầng cảnh mặc áo bào đen.

Lão giả đang bị ánh sáng vàng kim bao phủ dày đặc ở xung quanh, ánh sáng vàng kim truyền ra tiếng vang xoẹt xoẹt như thể xé rách cả không gian. Bị ánh sáng vàng bao phủ ở trong đó, lão hoàn toàn ở vào thế phòng thủ, căn bản không có kẽ hở để công kích.

Thiếu phụ dẫn đầu của Băng Tâm Cốc trợn tròn mắt, thiếu chút nữa rớt cả con ngươi ra ngoài!

Hơi thất thần một chút, nàng đã bị Khổng Văn Đống áp chế, suýt nữa thì bị thương, lập tức nàng liền luống cuống thu liễm tâm thần, tập trung đại chiến với Khổng Văn Đống, không còn lòng dạ nào đi chú ý tới Dương Khai nữa.

Cùng lúc đó, bên phía Dương Khai, lão già áo bào đen sắc mặt tái xanh, làm sao cũng không nghĩ tới người thanh niên chỉ mới có cảnh giới Phản Hư nhất tầng cảnh này không lại khó chơi tới như vậy.

Từng sợi tơ màu vàng kia sắc bén vô cùng, cũng không biết là bí thuật gì mà khi cắt tới lại sinh ra ánh sáng vàng che phủ trời đất, thánh nguyên hộ thân của lão bị cắt trúng lập tức sẽ xuất hiện vết nứt.

Lão già áo bào đen không thể không lấy ra bảo giáp phòng ngự của mình, nhưng dù như thế vẫn cảm thấy khó có thể ngăn cản. Nhưng đây vẫn chưa phải là điều khiến lão già áo bào đen cảm thấy khó khăn nhất, mà khiến cho lão cảm thấy khó khăn nhất chính là, Thế của lão căn bản không thể nào bao phủ được đối phương, khi võ giả Phản Hư Cảnh đại chiến, lực lượng của Thế có đôi khi sẽ có tác dụng quyết định.

Nếu như Thế của bản thân so với địch nhân mạnh mẽ hơn, một khi phá hủy Thế của đối phương, đem Thế của mình bao phủ lên, thì sẽ có thể làm cho thực lực đối phương giảm mạnh, đối phó càng thêm nhẹ nhàng.

Lão già áo bào đen vốn không xem Dương Khai ra gì, lúc mới giao đấu định lợi dụng Thế của bản thân để chiến ưu thế trước, nào ngờ vừa mới phóng Thế ra đã bị tơ vàng kia cắt cho te tua, căn bản không thể nào hình thành được chứ đừng nói gì đến chuyện bao phủ đối phương.

Tơ vàng này lại có thể giải trừ Thế kỳ diệu như vậy! Lão giả lập tức kinh hãi, không dám khinh thường Dương Khai chút nào nữa, liền quát lên chói tai, hai tay mở rộng ra, tạo thành một quả cầu lửa to như cái chậu rửa mặt ở trước người, rồi hung dữ đẩy ra, phóng thẳng về phía Dương Khai.

Bay được nửa đường, quả cầu lửa chợt ầm ầm nổ tung, tách ra thành vô số quả cầu lửa có thể tích nhỏ hơn, rập rạp chằng chịt đánh tới với khí thế kinh người.

Dương Khai nhướng mày, co ngón tay búng một cái, một đoàn Ma diệm đen như mực lập tức được bắn ra, chặn những quả cầu lửa kia lại.

- Dám đùa với lửa sao? Lão già áo bào đen thấy vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười châm chọc, nói về điều khiển lửa, lão chính là bậc thầy, dù sao lão cũng là võ giả của Hỏa Diệu Tông, cả đời đều nghiên cứu về lửa, tu luyện công pháp và bí thuật cũng là hệ hỏa, thanh niên đối diện kia cho dù có thể phá giải bí thuật Thế, nhưng nếu so đấu về bí thuật hệ hỏa, khẳng định sẽ không bằng lão.

Điệu bộ của lão như thể đang xem kịch vui.

Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt của lão liền cứng lại, biến thành bộ mặt như nhìn thấy ma giữa ban ngày vậy.

Ngọn lửa đen kịt kia tỏa ra khí tức lạnh lẽo, so với bí thuật hệ băng của võ giả Băng Tâm Cốc cũng mạnh hơn rất nhiều. Tại thời điểm một kích kia bắn ra còn chưa nhìn ra manh mối gì, nhưng khi đoàn Hỏa diễm đen như mực kia đang bay giữa không trung chợt vặn vẹo biến hóa, rồi nhanh chóng biến thành những con chim nhỏ, nhìn qua như thể chúng đang bay tán loạn, nhưng thật ra lại đón đỡ những quả cầu lửa của lão hết sức chuẩn xác.

- Khống Nguyên Thuật!

Đồng tử của lão già áo bào đen co rụt lại, gương mặt trở nên hết sức kinh hãi.

Tuy nói võ giả chỉ cần đạt đến cấp bậc Phản Hư Cảnh là có thể bắt đầu biết được Khống Nguyên Thuật, nhưng cũng không phải ai cũng có thể tinh thông, lão già áo bào đen đã từng nghiên cứu tu luyện qua, nhưng cũng chỉ biết một chút mà thôi, căn bản không thể được như Dương Khai, có thể khống chế mỗi một tia thánh nguyên một cách chính xác như vậy.

Có thể làm được điều này, chẳng những yêu cầu phải quen tay hay việc, mà còn cần phải có lực lượng thần thức mạnh mẽ!

Đối phương rõ ràng chỉ có cảnh giới nhất tầng cảnh, làm sao lại có bản lĩnh này? Trong lòng Lão giả lập tức thầm hô không ổn.

Mặc dù đều là lửa, nhưng thông qua Khống Nguyên Thuật khống chế, công kích của đối phương rõ ràng lợi hại hơn lão rất nhiều.

Đúng như dự đoán, sau khi con chim nhỏ đen như mực kia đón đỡ ngọn lửa của lão, ngọn lửa đang cháy hừng hực của lão lập tức bị đóng băng lại rồi hoàn toàn tiêu biến, mà con chim nhỏ kia cũng không bị hao tổn bao nhiêu, ngược lại, khi chúng lần nữa tập trung lại liền tạo thành một con chim lửa với hình thể càng lớn hơn, bổ thẳng xuống đầu của lão.

- Ngươi cũng nếm thử ngọn lửa của ta một chút! Dương Khai ngoác miệng cười, tâm niệm vừa động, hàn khí từ Ma diệm kia liền thay đổi trở nên nóng rực.

Ma diệm lúc lạnh lúc nóng, nóng lạnh biến hóa chỉ trong một ý niệm của Dương Khai, quỷ dị khó lường.

Lão già áo bào đen kia nhất thời không kịp quan sát, lập tức liền bị thua thiệt nhiều.

Nóng lạnh thay đổi quá nhanh, lão căn bản không thể nào phòng bị, trong lúc vội vàng chỉ kịp lấy ra một bí bảo dạng chiếc khiên, biến thành một quầng sáng bảo vệ cạnh người, ngay sau đó, cả người lão liền bị Ma diệm bao phủ.

Vốn tưởng rằng một kích sẽ thành công, nhưng khi Dương Khai vừa định bước lên giải quyết dứt điểm bỗng nhiên chợt biến sắc, lập tức lướt nhẹ về phía sau.

Một tiếng "Ầm" liền vang lên..., chiếc khiên bảo vệ bên cạnh lão già áo bào đen chợt nổ tung, nhân lúc này, thân hình lão giả thoắt một cái rồi biến mất, khi xuất hiện lại đã ở cách xa mười mấy trượng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau