VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1436 - Chương 1440

Chương 1438: Cơ hội ngàn năm một thuở.

Chẳng những bên trong Lăng Tiêu Tông, mà võ giả cả U Ám Tinh, thời khắc này ánh mắt đều cùng nhìn về một vị trí: Đế Uyển!

Lúc này Đế Uyển, hào quang năm màu lẫn lộn chói mắt, lẳng lặng trôi lơ lửng trên bầu trời không biết bao nhiêu vạn trượng, có mây màu thổi qua từ bên cạnh, làm nó như ẩn như hiện nhìn không thấy rõ.

Mà theo động tĩnh từ Đế Uyển bên kia truyền đến, tự nhiên mà vậy tản ra một loại uy áp vô hình.

Lực lượng đế uy! May mà lực lượng đế uy này không tính là cường đại lắm, nếu không, tối thiểu trên U Ám Tinh sẽ có tám thành võ giả trở lên phải bị xui xẻo.

"Ông..." Hàng loạt tiếng động từ các nơi U Ám Tinh truyền ra, từng khối từng khối ngọc bài lớn chừng bàn tay tản ra hào quang nhu hòa mà trắng nõn. Sau khi xuất hiện, mặc dù những ngọc bài này bị võ giả cất vào nhẫn không gian, thời khắc này đều giống như là bị một lực lượng thần bí nào đó hấp dẫn, tự chủ bay ra.

Các chủ nhân của Đế Ngọc đó tay cầm Đế Ngọc, đều có cảm giác khó diễn tả được truyền khắp toàn thân, tất cả đều chấn động thân mình, lộ ra vẻ mừng rỡ.

Đế Uyển, sắp mở ra!

Tuy rằng không có người nào nói cho họ biết những tin tức này, nhưng khi bọn họ cầm Đế Ngọc trong tay, thì cùng một lúc đều cảm nhận được sự thần diệu này: Đế Uyển ngang trời xuất thế cho tới bây giờ, đợi thời gian ước chừng hai ba năm, giờ này rốt cục Đế Uyển sắp mở ra.

Đây chính là một cơ duyên lớn lao, vô số người phấn chấn kích động.

Bên trong Lăng Tiêu Tông, thân hình Dương Khai nhoáng một cái liền xuất hiện ở bên cạnh mấy người Dương Viêm, sắc mặt nghiêm nghị ngẩng đầu nhìn lên.

- Dương Khai! Dương Viêm kêu một tiếng, đôi môi khẽ hé mở đang định nói gì, Dương Khai lại toét miệng cười: - Ta biết rồi!

Dương Viêm gật gật đầu, không cần phải nhiều lời nữa.

Mấy người Tiền Thông tuy có ý muốn hỏi thăm Dương Khai giờ này củng cố cảnh giới như thế nào, nhưng thời khắc này hiển nhiên không phải lúc nói những chuyện này, nên đều im lặng.

Thời gian tiếp tục trôi qua, ở trước mắt bao người, Đế Uyển giữa bầu trời kia bị hào quang năm màu bao quanh, có vẻ đầy khí thế, hùng vĩ tráng lệ. Không bao lâu, hào quang năm màu kia bỗng nhiên tràn vào bên trong Đế Uyển, dường như bị nó hấp thu.

Ngay sau đó, ba cột sáng trắng toát từ Đế Uyển bắn thẳng tắp xuống phía dưới, tốc độ vô cùng chậm rãi.

Thấy tình hình này, trong lòng Dương Khai chợt ngưng trọng, mặt hơi biến sắc.

Lần trước lúc Đế Ngọc xuất thế, cũng có xuất hiện tình huống tương tự như vậy, kết quả đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn bị phá vỡ, giờ này lại có cột sáng, hơn nữa còn là ba luồng sáng cùng phát, không phải Lăng Tiêu Tông sẽ gặp chuyện giống như vậy chứ?

Cũng may Dương Khai là quá lo lắng, ba cột sáng kia tuy rằng bắn thẳng xuống, nhưng chỉ kéo dài đến giữa không trung liền ngừng lại. Đợi sau khi cột sáng biến mất, ở giữa không trung dường như còn giữ lại thứ gì đó tản ra hào quang chói mắt.

Mọi người nín thở ngưng thần, chăm chú nhìn hướng bên kia.

Khoảng cách mặc dù rất xa, nhưng mọi người tại đây thực lực đều không yếu, tự nhiên có thể thấy rõ: sau khi ba cột sáng kia biến mất lưu lại, rõ ràng là ba vật có hình dạng vòng tròn bạch ngọc, quỷ dị trôi lơ lửng giữa không trung.

Thể tích thoạt nhìn không lớn, ước chừng chỉ chiếm phạm vi mấy trượng, mà ở trên vòng tròn bạch ngọc kia, chớp động tia sáng văn lộ thần kỳ phức tạp khó hiểu, trên đó hiển nhiên có khắc trận pháp tinh diệu. Chỉ là khoảng cách giữa nhau phỏng chừng tối thiểu cũng có trăm dặm.

- Pháp trận không gian! Dương Viêm trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia dị sắc, như có điều suy nghĩ khẽ kêu lên: - Xem ra, phải thông qua ba cái pháp trận không gian kia, mới có thể đi vào bên trong Đế Uyển!

- Thì ra là thế! Mấy người Tiền Thông chợt hiểu, trong mắt sáng ngời.

Trải qua mấy ngày nay, bọn họ luôn phỏng đoán, đợi sau khi Đế Uyển mở ra phải làm thế nào xông vào bên trong Đế Uyển. Dù sao chỉ xem từ mắt thường, Đế Uyển dường như không có cửa ra vào, điều này làm cho vô số cường giả trên U Ám Tinh đều suy nghĩ đến nhức đầu.

Vốn bọn họ phỏng đoán cửa vào nhất định có liên quan với Đế Ngọc hiện thế không lâu trước đó, nhưng bây giờ xem ra, ý nghĩ này là hoàn toàn sai.

Sau khi Đế Uyển mở ra, lại xuất hiện ba cái pháp trận không gian, chỉ cần thông qua pháp trận không gian là có thể đi vào bên trong Đế Uyển! Mà Đế Ngọc, chỉ là sử dụng để ngăn cản đế uy.

Không có Đế Ngọc, dứt khoát không thể tới gần ba cái pháp trận không gian kia!

Hết thảy đột nhiên thông suốt.

- Lão phu đi trước một bước! Trong lúc mọi người ở đây đang trầm ngâm, bất chợt truyền tới một thanh âm già nua, vừa dứt lời, hai bóng người bay vọt lên trên, hóa thành hai luồng sáng bay vào một pháp trận không gian bên kia. Hai người rõ ràng là Phiêu Miểu Điện điện chủ cùng đại trưởng lão!

Giờ này Đế Uyển đã mở ra, pháp trận không gian đã xuất hiện, đương nhiên bọn họ không muốn trì hoãn thêm nữa, cái gọi là tiên hạ thủ vi cường, nên lập tức liền hành động trước.

Hai người họ bỏ ra một khối Đế Ngọc làm cái giá phải trả, để vào bên trong Lăng Tiêu Tông. Từ quảng trường này xuất phát đi Đế Uyển, thời gian so với người trên U Ám Tinh khác đều nhanh hơn tối thiểu nửa ngày.

Hai người hoàn toàn có thể lợi dụng nửa ngày này, thăm dò nhiều hơn một vài chỗ, tìm kiếm nhiều hơn một số bảo vật!

Đang lúc hai người họ động thân bay tới Đế Uyển, bên trong Lăng Tiêu Tông còn có hai nhóm người khác cũng bay vọt lên trời, chỉ có điều vị trí bọn họ xuất phát không giống nhau. Mặc dù ở bên trong phạm vi Lăng Tiêu Tông, nhưng vị trí cách quảng trường lại cách nhau khá xa.

Hai nhóm người này, dĩ nhiên cũng là hai nhà bỏ ra giá cao, mua đoạn đường xuất phát từ trong Lăng Tiêu Tông. Đại Diễn Thần Sa là Dương Khai nhận được từ một nhà trong đó.

Cùng lúc đó, bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, các thế lực lớn nhỏ chờ đợi đã lâu cũng đều rối rít bay vọt lên bầu trời, hóa thành luồng sáng đủ mọi màu sắc.

Bất quá bọn hắn muốn đến gần Đế Uyển cùng pháp trận không gian kia, nhất định phải bay vòng qua tấm chắn do Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành, nên phải tốn không ít thời gian.

Mắt thấy hai người Phiêu Miểu Điện đã nhanh chân đến trước, Tiền Thông không khỏi có chút lo lắng nhìn sang hướng Dương Khai.

Dương Khai dĩ nhiên biết lão có ý gì, toét miệng cười nói: - Chúng ta cũng lên đường thôi!

Tiền Thông mừng rỡ, lúc này cùng Phí Chi Đồ hai người vận chuyển thánh nguyên, bọc Ngụy Cổ Xương bay lên trên.

Bốn người Lưu Ly Môn theo sát phía sau; ba người Càn Thiên Tông cũng không cam lòng yếu thế, rối rít rời đi.

- Chư vị trưởng lão, trong khoảng thời gian này chúng ta không ở đây, sự việc trong tông làm phiền các vị trong coi! Dương Khai nhìn mấy người Thường Khởi, nhẹ giọng phân phó.

- Tuân lệnh tông chủ! Mấy người Thường Khởi cùng kêu lên đồng ý.

Thật ra cũng không có gì phải phân phó, chuyến này Lăng Tiêu Tông bên này, Dương Khai, Dương Viêm cùng Diệp Tích Quân đều sẽ đi Đế Uyển, mọi người ở lại tuy rằng thực lực không tính là cao, nhưng vị trí địa lý của Lăng Tiêu Tông đặc thù, cho dù có người muốn có chủ ý gì, cũng không có biện pháp xông qua tấm chắn Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành kia.

Lăng Tiêu Tông có thể nói là cực kỳ an toàn!

- Đi thôi! Dương Khai liếc nhìn Dương Viêm một cái, thân hình thoắt một cái, liền biến mất tại chỗ, thời điểm xuất hiện lại, người đã ở ngoài trăm trượng. Cũng không biết Dương Viêm vận dụng thủ đoạn gì, cũng không thua kém gì hắn, mà rất nhanh hiện ra ở bên cạnh hắn. Diệp Tích Quân thì không cần phải nói, bà thân là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, nói riêng về tốc độ, còn mạnh hơn mấy phần so với Dương Khai, bước chân cực kỳ dễ dàng đi theo sát hắn và Dương Viêm.

Ba người bay thẳng lên trên, khác với sự khẩn trương và mong đợi như những người khác, bất kể Dương Khai hay là Dương Viêm, đều rất bình thản.

Dương Khai không vội vàng không nóng nảy bởi vì hắn đã từng đi vào Đế Uyển một lần, coi như đã biết một chút trong đó, cũng có trải qua trước đó làm bảo đảm, lần này đi vào nói vậy còn thoải mái hơn rất nhiều.

Mà Dương Viêm bản thân là phân thần Đại Đế, Đế Uyển này xem như là biệt viện của Đại Đế, mặc dù bây giờ nàng biết không nhiều lắm, nhưng chỉ cần đi vào bên trong, ký ức phủ bụi của nàng hẳn sẽ từ từ tỉnh lại: nên nói về biết rõ Đế Uyển, không có người nào biết sâu sắc hơn nàng.

Bị ảnh hưởng của hai người họ, tâm tình kích động của Diệp Tích Quân cũng dần dần bình phục.

- Dương Khai cảnh giới của huynh hiện tại như thế nào?

Trong lúc phi hành, bỗng nhiên Dương Viêm ân cần hỏi thăm một câu.

- Còn chưa kịp củng cố, bất quá không có quan hệ gì, chỉ cần đánh mấy trận với người ta là tốt rồi! Dương Khai tươi cười nói, cũng không có xem trọng việc này.

Bình thường, sau khi võ giả tấn thăng một đại cảnh giới, đều phải hao phí thời gian nhất định để củng cố, biện pháp thường thấy nhất ổn thỏa nhất dĩ nhiên là tĩnh tọa khổ tu. Tuy nhiên đấu chiến với người khác cũng là một đường lối khác, dĩ nhiên, kèm theo có nguy hiểm nhất định nào đó.

Bất quá Dương Khai cũng không thèm để ý, hắn có tự tin ở trong chiến đấu sẽ củng cố cảnh giới.

- Ừm! Vậy cũng tốt! Dương Viêm nhẹ nhàng gật gật đầu.

Kế tiếp một đường vô sự, ba người đều dùng khí lực vừa đủ bay vọt lên trên. Đế Uyển thoạt nhìn trôi lơ lửng ngay phía trên Lăng Tiêu Tông không bao xa, nhưng chân chính bay tới phía nó, Dương Khai mới phát hiện, nó căn bản là trôi lơ lửng trên trời cao ngoài mấy trăm ngàn dặm, bất kể mình bay nhanh như thế nào, nó thủy chung ở ngay phía trên đỉnh đầu mình.

Hơn nữa, theo khoảng cách kéo gần lại, lực lượng đế uy trong Đế Uyển phát ra kia cũng càng ngày càng cường đại, như một cái vũng bùn vô hình, ảnh hưởng võ giả vận chuyển thánh nguyên trong cơ thể, kéo lại tốc độ đi tới của võ giả.

Dương Khai trong mắt sáng ngời, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, trên mặt lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ và nhao nhao muốn thử.

Bay lên thêm chừng ngàn trượng, rõ ràng lực lượng đế uy bỗng nhiên tăng lên, Dương Viêm cùng Diệp Tích Quân không thể không kích phát công hiệu của Đế Ngọc, để nó sinh ra màn hào quang bao phủ thân thể.

Dương Khai thì thân hình chợt ngừng lại, dừng ở tại chỗ.

- Thế nào? Dương Viêm không hiểu nhìn hắn, không rõ ở thời khắc mấu chốt này tại sao hắn lại dừng chân không tiến lên.

- Các người đi trước đi! Ta muốn ở chỗ này tu luyện một chút! Dương Khai ngẩng đầu nhìn nàng, nói.

Dương Viêm nhướng mày, nhưng rất nhanh, liền hiểu rõ: - Huynh muốn mượn đế uy nơi này để ngưng luyện Thế của bản thân à?

Lời vừa nói ra, Diệp Tích Quân cũng vô cùng kinh ngạc.

- Không sai! Dương Khai cũng không có phủ nhận: - Cơ hội ngàn năm một thuở này, ta muốn thử xem!

Lúc trước cùng đi với mấy người Phí Chi Đồ nghĩ cách cứu viện Tiền Thông, lúc đi vào Lạc Đế Sơn, lúc đó Ninh Hướng Trần có nói với Dương Khai: một ngày kia chờ hắn tấn thăng đến Phản Hư Cảnh hãy đi vào bên trong Lạc Đế Sơn ngưng luyện Thế của bản thân, bởi vì nơi đó có lực lượng đế uy!

Mượn lực lượng đế uy để ngưng luyện Thế, dường như cường đại hơn rất nhiều so với Thế của võ giả bình thường, chỗ tốt khó diễn tả được, bất quá chuyện như vậy không có người nào chứng thật, rốt cuộc chân tướng như thế nào, cũng không có ai biết được.

Lúc đó Dương Khai liền ghi nhớ trong lòng, không quản chuyện này là thật hay giả, chờ đến lúc hắn đạt tới Phản Hư Cảnh, nhất định phải đi tới Lạc Đế Sơn một chuyến.

Nếu như chuyện này đúng như suy đoán thì dĩ nhiên không còn gì tốt hơn, mặc dù không đúng cũng không sao. Dù sao đế uy có công hiệu trợ giúp võ giả ngưng luyện Thế của bản thân, đây là điều mọi người đều công nhận.

Chỉ là từ sau khi Đế Uyển hiện thế, trong Lạc Đế Sơn dường như cũng không còn lực lượng đế uy, Dương Khai muốn mượn đế uy để ngưng luyện Thế của bản thân, có lẽ cũng chỉ có cơ hội lần này, bỏ lỡ lần này, sẽ không có khả năng tìm được điều kiện như thế...

Chương 1439: Ngưng luyện Thế của mình.

So với các loại bảo vật trong Đế Uyển, thực lực bản thân mới là căn bản, những thứ khác chỉ là ngoài thân.

Bên nào nặng nhẹ, Dương Khai tự nhiên biết rõ.

Cho nên dù là đi vào Đế Uyển chậm một chút cũng không sao, chỉ cần kế hoạch này thành công, vậy hắn thu được lợi ích vượt xa tìm bảo vật trong Đế Uyển!

Chính vì tính toán như vậy, Dương Khai mới xung động muốn làm.

Dương Viêm cũng không có ý ngăn cản, trầm ngâm rồi nói: - Vậy tự ngươi lượng sức làm, nhất định không được lỗ mãng, bên ta có đại trưởng lão bảo vệ, ngươi không cần lo lắng gì.

- Ừm. Dương Khai gật đầu quay sang Diệp Tích Quân, chắp tay nói: - Diệp tiền bối, vậy Dương Viêm giao cho ngài.

- Ngươi yên tâm, chỉ cần bổn cung còn một hơi thở, vậy sẽ không ai tổn thương được đại nhân! Diệp Tích Quân ngạo nghễ nói.

Dương Khai mỉm cười, vung tay nói: - Đi thôi, nếu có thể, tôi sẽ tìm đến hội họp các người trong Đế Uyển.

Dương Viêm nhìn hắn, lại căn dặn mấy câu, mới tiếp tục bay lên, một hồi sau lại ngừng, quay đầu lại hô: - Dương Khai!

- Chuyện gì? Dương Khai khó hiểu nhìn nàng.

- Những ngày qua... cám ơn ngươi.

Dương Viêm cười sáng lạng, nói một câu không đầu đuôi, lại xoay người nhanh chóng đi xa.

Dương Khai vẻ mặt mờ mịt, cau mày nhìn bóng lưng của nàng, không biết nữ nhân này có ý gì, vì sao bỗng nhiên lại tình cảm như thế. Lắc đầu, không nghĩ nữa, trước mắt phải mượn đế uy ngưng tụ Thế của mình mới là chuyện trọng yếu nhất.

Nghĩ vậy, Dương Khai tiếp tục chậm rì rì tiến lên.

Mỗi một võ giả khi thăng cấp Phản Hư Cảnh đều sẽ bắt đầu ngưng luyện Thế của mình! Không một ai ngoại lệ.

Thế không thể nói rõ ràng, không giống khí thế của võ giả, chính là vật sinh ra sau khi kết hợp dung hợp tinh khí thần, một khi tu luyện thành sẽ là hỗ trợ rất lớn khi chiến đấu!

Thậm chí võ giả có thể dung nhập các loại bí thuật thần kỹ vào trong Thế, khiến Thế phát huy tác dụng không thể tưởng tượng.

Tuy nhiên tu luyện Thế vô cùng khó khăn, cần cảm ngộ cùng dung hợp tích lũy nhiều năm. chỉ có tu luyện Thế đến cảnh giới đại thành, võ giả mới thăng cấp Hư Vương Cảnh!

Đây là một trong điều kiện tất yếu để thăng cấp.

Toàn bộ U Ám Tinh, võ giả Phản Hư Cảnh nhiều không đếm hết, số lượng Phản Hư tam tầng cảnh cũng rất đông, nhưng trong đó chỉ có chừng 1% thậm chí thấp hơn, là tu luyện Thế đến cảnh giới đại thành.

Diệp Tích Quân chính là một người trong đó!

Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ thì khó nói, có thể đã đại thành, có thể là không, cường giả như Kim Thạch Phong Bà Tử thì tám phần là không đạt đến trình độ đó. Cho nên dù là tu vi cảnh giới giống nhau, đều là cao thủ Phản Hư tam tầng cảnh, những cường giả này phát huy ra thực lực không giống nhau, nguyên nhân chủ yếu chính là vì Thế.

Nếu như võ giả Phản Hư Cảnh ngưng luyện ra Thế, vậy phát huy sức chiến đấu sẽ tăng vọt, tối thiểu cũng tăng lên chừng 3-4 phần.

30 Nhập Thánh Cảnh đỉnh phong, có lẽ có thể chiến thắng 1 Thánh Vương nhất tầng cảnh.

Nhưng mà 30 Thánh Vương Cảnh đỉnh phong tuyệt đối không phải đối thủ của võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh sở hữu Thế, trong này chênh lệch rõ ràng, bởi vì một khi rơi vào Thế của đối phương, bất kể vận chuyển thánh nguyên hay là uy năng của bí thuật đều giảm mạnh, trừ khi tu luyện bí thuật chuyên môn phá trừ Thế, ví dụ như Ma Huyết Ti của Ma Huyết Giáo!

Về phần làm sao ngưng tụ Thế của mình, Dương Khai đã sớm có kế hoạch.

Mặc dù hắn đột phá Phản Hư Cảnh không được mấy ngày, nhưng có nhiều thần hồn cường giả Phản Hư Cảnh như vậy không phải cắn nuốt uổng phí, còn có mấy người Tiền Thông, Phí Chi Đồ, Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi truyền miệng cảm nhận, đều có giúp ích lớn cho hắn.

Hắn tính toán trước sau thật lâu, cuối cùng lúc này phát huy tác dụng.

Trên bầu trời, Dương Khai đứng thẳng như kiếm, thánh nguyên ngưng tụ không phát, gầm rú vận chuyển trong người.

Ở bên trên, như có bậc thang vô hình cho hắn từng bước đi lên, thần thái bình thản như dạo bước trong sân nhà, không thấy có chút áp lực. Ở chỗ này, lực lượng đế uy không quá mạnh, chỉ có thể thoáng ảnh hưởng vận chuyển thánh nguyên mà thôi, nhưng Dương Khai dựa vào loại áp chế này lặng lẽ cảm ngộ, dung hợp tinh khí thần toàn thân làm một.

Hắn không ngừng đi lên, đế uy bao phủ quanh người dần tăng mạnh, dần dần đến mức khó cất bước.

Mỗi một bước đi, như đều tiêu hao lực lượng khổng lồ, trong người không ngừng truyền ra tiếng nổ bùm bùm, dọa người như rang đậu. Đế uy bao phủ, chẳng những làm hắn đi chuyển chậm chạp, ngay cả vận chuyển thánh nguyên cũng chậm đi.

Giống như đặt mình trong vũng bùn, không gian trở nên đặc quánh lại.

Sắc mặt Dương Khai dữ tợn, mạch máu ở cổ phình lên, hai mắt đỏ sẫm, nhìn như con dã thú nổi điên.

Tuy rằng bề ngoài thê thảm, nhưng trong mắt lại hiện rõ vui sướng.

Lợi dụng lực lượng đế uy ngưng luyện Thế, quả nhiên có hiệu quả! Đế uy bao phủ quanh người, như gây ra áp lực khổng lồ lên từng mảnh thịt, từng tế bào, lúc này như chất xúc tác kỳ diệu, khiến cho tinh khí thần đạt tới mức hòa hợp chưa từng có.

Làm cho hắn mơ hồ hiểu được cái gì gọi là Thế, lại làm sao ngưng luyện ra Thế của mình.

Ngẩng đầu nhìn lên hư không, Dương Khai lại gian khổ đi ra một bước.

Một bước này chỉ xa ba tấc, nhưng ở trong cảm giác của Dương Khai lại như đã qua mấy chục ngày, thậm chí còn lâu hơn!

Áp lực đế uy khổng lồ chẳng những khiến động tác của hắn chậm đi, ngay cả tư duy cùng cảm giác cũng trở nên cực chậm. Ở bên ngoài nhìn không rõ, nhưng đối với Dương Khai, lại là cảm nhận cực kỳ khó có.

Khoảng cách một bước người ày, làm hắn cảm nhận được huyền diệu mà võ giả bình thường phải tiêu tốn rất nhiều thời gian mới làm được.

Đặt chân xuống, Dương Khai nhắm mắt lại, thánh nguyên ầm ầm vận chuyển, có cảm giác muốn giãy khỏi đế uy trói buộc, tốc độ vận chuyển còn nhanh hơn một chút so với trước đó.

Thật lâu sau, hắn mới mở mắt ra, lại đi ra một bước, tiếp tục nhắm mắt, cảm thụ những biến hóa, tiếp tục lặp lại!

Lợi ích của thân thể mạnh mẽ lúc này đã thể hiện ra, nếu không phải thân thể Dương Khai đủ mạnh, hắn không thể kiên trì đến giờ, bị lực lượng đế uy đè xuống, nhất định sẽ bị trọng thương.

Cũng may trước đó hắn tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm đến tầng thứ nhất, cường độ thân thể được tăng lên rất mạnh.

Cảnh giới Phản Hư Cảnh vừa thăng cấp, cũng trở nên củng cố vững chắc với tốc độ không thể tưởng tượng. Một phen cảm ngộ, làm cho Dương Khai bớt đi nhiều thời gian khổ tu, bằng không chỉ riêng đả tọa khổ tu củng cố cảnh giới, tối thiểu phải tốn 1-2 năm.

Chỉ riêng lợi ích này, cũng làm chuyến đi này đáng giá.

Nhưng Dương Khai vẫn không thỏa mãn như thế, hắn vẫn gian khổ đi lên, chìm đắm trong cảm ngộ, như đã quên hết xung quanh.

Chừng 1 ngày sau, Dương Khai đã lên hơn vạn trượng, khoảng cách này không là gì cả, Đế Uyển còn xa tít, nhưng hắn lại dựa vào cảm ngộ mà võ giả bình thường phải mất mấy trăm năm, chạm đến tầng pháp tắc võ đạo thiên đạo sâu hơn.

Lực lượng vô hình rất nặng nề, không thấy được bằng mắt thường, lấy hắn làm trung tâm mở rộng ra xung quanh, chống đỡ lại lực lượng đế uy.

Thế!

Đây là Thế của Dương Khai! Dù không thể so sánh được với lực lượng đế uy, Thế này như chim non vừa nở, không đáng kể gì, nhưng đây tuyệt đối là kỳ tích!

Không có võ giả nào chỉ trong 1 ngày ngắn ngủi liền ngưng luyện ra Thế, hơn nữa đã chút thành tựu!

Chuyện như vậy, nói ra chỉ sợ cũng không ai tin.

Nhưng mà Dương Khai lại lợi dụng cơ hội khó có này, làm được điểm đó.

Lực lượng đế uy phát ra từ Đế Uyển cảm nhận trực quan rõ ràng hơn trong Lạc Đế Sơn, càng có lực xung kích.

Trước kia võ giả đi Lạc Đế Sơn, cảm thụ đế uy thần diệu, chính là vì ngưng luyện Thế, rất nhiều được người lợi lớn từ đó.

Dương Khai ở nơi này càng có điều kiện tốt hơn Lạc Đế Sơn, làm chhuyện như vậy thì tự nhiên hiệu quả làm ít công to, nhưng đây chỉ là bắt đầu, còn xa mới kết thúc.

Thần sắc kiên quyết, hắn tiếp tục lên trên, vừa lĩnh ngộ cảm giác kỳ diệu.

Trong 1 ngày này, cuối cùng có võ giả theo kịp bước chân Dương Khai, những người này đều lên đường từ vòng ngoài Lưu Viêm Sa Địa đuổi theo Đế Uyển, vòng qua màn chắn lửa làm bọn họ tốn không ít thời gian, mỗi người lòng nóng như lửa đốt, sợ có người khác nhanh chân đến trước, giành lấy lợi ích trong Đế Uyển.

Lúc đi ngang qua Dương Khai, mọi người không khỏi hoảng sợ, toát ra vẻ mặt như gặp ma giữa ban ngày.

Bọn họ có thể thoải mái ngăn cản lực lượng đế uy, bay lên trên cao, đó là vì kích hoạt hiệu quả bảo vệ của Đế Ngọc, có màn phòng hộ bảo vệ, bọn họ sẽ không chịu áp lực từ đế uy.

Nhưng ở đây, bọn họ lại thấy Dương Khai lấy sức mình chống đỡ đế uy.

Sao không khiến những người này khiếp sợ?

Trong bọn họ có rất nhiều người đều thanh danh vang xa trên U Ám Tinh, tu vi cảnh giới đạt tới Phản Hư lưỡng tam tầng cảnh, nhưng ngay cả như thế cũng không ai dám tùy tiện triệt tiêu màn bảo hộ Đế Ngọc.

Có cường giả không tin chuyện ma quỷ, thấy Dương Khai cuồng vọng như vậy, liền sinh ra lòng so bì, thu hồi Đế Ngọc. Nhưng trong nháy mắt, tốc độ của hắn giảm mạnh, bị người ta bỏ lại thật xa.

Dù không đến mức té xuống, nhưng cảm giác bị đế uy bao phủ không dễ chịu, nghĩ tới lợi ích trong Đế Uyển, đành phải kích hoạt uy năng Đế Ngọc, bay vụt qua bên mình Dương Khai.

Cũng không phải mọi người đều có quyết đoán như Dương Khai, cam nguyện hy sinh thời gian vào Đế Uyển tìm bảo vật để ngưng luyện Thế của mình.

Hơn nữa không phải mọi người đều có thể bỏ qua Dương Khai, phần lớn mọi người đều tỏ vẻ khiếp sợ vì hành động vĩ đại của hắn, nhưng lòng nhớ Đế Uyển, nên vẫn mau chóng chạy đi.

Những cường giả thế lực có thù oán với Dương Khai đi ngang qua đây, đều muốn xung động lao lên, ra tay diệt trừ hắn ở đây.

Ma Huyết Giáo Kim Thạch chẳng những nghĩ vậy, còn trực tiếp ra tay.

Lần trước ở Long Huyệt Sơn, Kim Thạch tham dự đại chiến, muốn chém giết Dương Khai cướp lấy Huyền Kim, đáng tiếc cuối cùng trộm gà không thành còn mất nắm gạo, bị tinh pháo của chiến hạm cấp Hư Vương bắn đồng loạt phá hủy một cánh tay, trận chiến này, làm hắn hận Dương Khai cùng Long Huyệt Sơn đến thấu xương.

Chương 1440: Ma Huyết Giáo chủ.

Nghỉ ngơi nửa năm, cuối cùng Kim Thạch khôi phục lại, tuy thiếu một cánh tay, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến thực lực của hắn. Lúc này đi ngang qua Dương Khai, tự nhiên kẻ thù gặp nhau liền đỏ mắt.

Không nói một lời liền tế ra Ma Huyết Ti, hóa thành hào quang màu đen chém thẳng vào đầu Dương Khai

Hắn nghĩ rằng Dương Khai không thể phòng bị, chết là cái chắc!

Nhưng hắn quả thật coi thường lực lượng đế uy nơi này.

Ma Huyết Ti biến thành tia sáng đen vừa bắn ra, đã bị lực lượng đế uy bao phủ, tốc độ chậm như rùa bò, không thể phát huy hiệu quả đánh lén.

Lúc này, Dương Khai cảm ứng được quay sang liếc hắn, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc, môi mấp máy như đang mắng người, cách quá xa, Kim Thạch không nghe rõ, sau đó liền thu hồi ánh mắt.

Đối phương không thèm để ý tới lão.

Bụp...

Tiếng động nhỏ vang lên, tia sáng đen bắn về phía Dương Khai liền vỡ tung, mùi máu tươi nồng nặc lan tràn ra làm người ta muốn ói. Ma Huyết Ti được Kim Thạch ôn dưỡng vô số năm, bị lực lượng đế uy nghiền ép, liền hóa thành phấn vụn.

- Phụt... Sắc mặt Kim Thạch bỗng tái nhợt, há miệng phun ra sương máu, thân mình lảo đảo muốn ngã xuống, sắc mặt hoảng sợ, rõ ràng bị thương không nhẹ.

Ma Huyết Ti là thứ đặc thù, tương tự như bí bảo, nhưng nối liền với tâm thần người tu luyện, một khi bị phá hủy, người tu luyện cũng bị cắn trả.

Kim Thạch ra tay một chiêu chẳng những không thể đánh chết Dương Khai, ngược lại còn tổn thất một sợi Ma Huyết Ti quan trọng như sinh mệnh, không khỏi giận dữ muốn nứt mắt, mặt xanh mét.

Mạc Tiếu Sinh Phong Bà Tử đi ngay đằng sau nhìn thấy rõ cảnh này, đều toát ra hoảng sợ, xung động muốn ra tay cũng vội thu hồi, trở nên cực kỳ ngưng trọng.

Vừa rồi bọn họ cũng muốn ra tay đối phó Dương Khai, chỉ là Kim Thạch nhanh hơn một chút.

Nhưng giờ xem ra, may mà bọn họ không ra tay, bằng không kết quả cũng không khá hơn Kim Thạch chỗ nào. Vừa nghĩ vậy, mọi người đều toát ra kiêng kỵ sợ hãi, liếc Dương Khai, không nói một lời bay lên trên.

- Tiểu tử, đừng để lão phu gặp lại ngươi trong Đế Uyển, bằng không bắt ngươi rút gân lột da, cũng khó tiêu mối hận trong lòng ta! Kim Thạch giận dữ phát cuồng, rống lớn.

Dương Khai quay đầu liếc hắn, khó khăn nhấc tay lên, nhắm về phía hắn, nắm lại, sau đó dựng ngón út lên....

- Tức chết lão phu!

Trong mắt Kim Thạch tràn ngập sát ý, hận không thể quyết tử chiến với Dương Khai ngay bây giờ. Dù gì lão cũng là nhân vật thành danh đã lâu, đứng hàng đại trưởng lão ở Ma Huyết Giáo, có bao giờ bị người ta khinh thường khiêu khích như vậy?

Kẻ dám đối với lão như thế, đã sớm bị lão dùng bí pháp tế luyện, biến thành vũng máu tăng cường uy lực Ma Huyết Ti.

Động tác của Dương Khai càng làm cho lão nổi điên lên.

- Đại trưởng lão, bây giờ vào Đế Uyển trước là quan trọng hơn, khẳng định tiểu tử này cũng sẽ đi vào, đến lúc đó tìm tới hắn cũng không muộn. Bên cạnh Kim Thạch, một mỹ phụ áo phấn hồng, kiểu cách bại lộ, hé môi đỏ khuyên can một tiếng.

Mỹ phụ này thật là hào phóng, cánh tay ngọc ngà, đôi chân thon dài đều lộ ra không khí, chiếc váy phấn hồng không che nổi dáng người nổi trội, bộ ngực căng tràn như muốn xé áo nhảy ra, khe rãnh sâu trên ngực như có ma lực hút lấy ánh mắt đàn ông, nuốt lấy thần hồn bọn họ, khiến cho tất cả đàn ông đều trở nên điên cuồng.

Làm người ta chú ý nhất là đôi môi đỏ của nàng, môi thơm sáng bóng ướt át, có một loại dụ hoặc khác.

Mỹ phụ này như trái đào chín mọng, sờ một cái là nhỏ ra nước.

Nhìn tuổi không lớn, chỉ khoảng 30, nhưng trên người nàng lại tỏa ra khí thế Phản Hư tam tầng cảnh mạnh mẽ.

Cho dù trong lòng Kim Thạch căm phẫn, nhưng lại không dám làm càn trước mặt mỹ phụ này, nghe vậy gật đầu nói: - Giáo chủ nói phải!

Mỹ phụ này lại là giáo chủ Ma Huyết Giáo! Nếu không phải người biết lai lịch Ma Huyết Giáo, vậy nhất định sẽ không tin nổi nữ nhân này lại có địa vị cao như thế, nhưng nếu nghe qua danh tiếng của nàng, vậy tuyệt đối sẽ sợ như rắn rết.

Ma Huyết Giáo không phải thế lực lương thiện gì, dù không phải không chuyện ác nào không làm, nhưng phần lớn đệ tử trong giáo đều không phải hạng tốt lành gì, giết người cướp của, ỷ mạnh hiếp yếu, gian dâm cướp con gái.... đều là chuyện cơm bữa. Thường nói thượng bất chính hạ tắc loạn, các đệ tử trong giáo như vậy, mỹ phụ thân là giáo chủ tự nhiên không phải thứ tốt gì.

Nghe đồn nàng mỗi đêm không nam không vui, hơn nữa chỉ thích mỹ nam. Trong Ma Huyết Giáo, phàm là nam nhân có chút tư sắc, một khi bị mỹ phụ này chú ý, đều không chạy khỏi tay nàng, thậm chí nghe đồn trong giáo có mấy vị trưởng lão đều có cấu kết với nàng.

Mỗi năm, đều có rất nhiều nam võ giả thân thể khỏe mạnh, dung mạo nổi bật, bị ép đưa vào Ma Huyết Giáo, sau đó không thấy tung tích.

Nghe đồn đều bị mỹ phụ này này hút khô tinh nguyên, chết thảm trên bụng nàng.

Chỉ là dù Ma Huyết Giáo làm hết chuyện xấu, nhưng vẫn bình yên vô sự, là bởi đối tượng bọn họ xuống tay đều là những tiểu nhân vật không có chỗ dựa lớn, cũng không có bối cảnh gì, cho nên dù thanh danh không tốt, nhưng không có thế lực lớn nào nhàn rỗi ăn no rửng mỡ đi gây chuyện với bọn họ.

Huống chi, Ma Huyết Giáo cũng có một đường thế lực trên U Ám Tinh, trừ khi Lôi Đài Tông cùng Chiến Thiên Minh liên thủ, lại triệu tập một nhóm người, bằng không hoàn toàn không thể nào nhổ tận gốc được.

Lúc này, mỹ phụ nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt chớp động phong tình khác lạ, chiếc lưỡi mềm mại liếm môi đỏ mọng xinh đẹp hơn cả hồng ngọc, hơi thở có chút gấp gáp.

Không lửa sao có khói, lời đồn bên ngoài có tám phần là thật, ví dụ mỹ phụ này thích nhất là nam nhân thân thể rắn rỏi!

Nàng cũng không phải hư không tịch mịch, thân là đứng đầu một giáo, lại là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, làm sao có rảnh rỗi mà tịch mịch? Nàng thích nam nhân rắn chắc, nguyên nhân lớn nhất là vì những nam nhân này ẩn chứa lực khí huyết vượt xa võ giả bình thường!

Nàng có thể thông qua bí thuật cắn nuốt lực khí huyết của đối phương khi mây mưa với bọn họ, tăng cường Ma Huyết Ti của mình!

Dương Khai có thể không dựa vào Đế Ngọc phòng hộ, chỉ bằng thân thể chống đỡ lực lượng đế uy, có thể thấy rõ thân thể mạnh mẽ, tự nhiên làm cho mỹ phụ thèm thuồng.

Hơn nữa tu vi của Dương Khai không thấp, cỡ chừng Phản Hư nhất tầng cảnh, nếu như có thể cắn nuốt lực khí huyết của người này, nàng sẽ có thể khiến thực lực tăng thêm một bước!

Tu vi đến trình độ như nàng, muốn tăng lên là vô cùng khó khăn, nếu như ở những hành tinh khác trong Tinh Vực thì còn có hy vọng thăng cấp Hư Vương Cảnh, nhưng trong hoàn cảnh đặc thù như U Ám Tinh, Hư Vương Cảnh chính là xa vời, nàng chỉ có thể tìm cách tăng cường bí thuật của mình.

Thân thể Dương Khai chính là chất dinh dưỡng tốt nhất!

Càng nhìn càng thích, càng nhìn càng hài lòng, mỹ phụ này hận không thể bắt Dương Khai ngay bây giờ, sau đó tìm chỗ hưởng thụ một phen. Nhưng cảnh Kim Thạch ra tay làm nàng rung lên báo động, biết bây giờ không phải thời cơ ra tay tốt nhất.

Cười hì hì, mỹ phụ nhìn Dương Khai nói: - Tiểu ca, mau vào Đế Uyển đi nha, bổn giáo chủ chờ ngươi bên trong!
Nói xong, liền cùng Kim Thạch vượt qua Dương Khai.

Nhìn bóng lưng hai người, Dương Khai hừ lạnh, cũng không để ý.

Hắn đã sớm biết chuyến này mình vào Đế Uyển sẽ không yên bình, không nói ai xa, mấy thế lực xảy ra xung đột ở Long Huyệt Sơn sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho mình.

Nhưng thì sao chứ?

Bây giờ mình đã thăng cấp Phản Hư nhất tầng cảnh, Thế càng có chút thành tựu, dù đối mặt với bọn họ, Dương Khai cũng không sợ hãi. Chỉ cần không bị bốn năm cao thủ đỉnh cao vây công, đánh không lại còn có thể chạy trốn.

Cho nên hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn xung động muốn thử, tìm cơ hội kiểm chứng uy lực Thế.

Từng tia sáng vụt qua lúc gần lúc xa, đều là những võ giả U Ám Tinh nắm giữ Đế Ngọc tiến lên Đế Uyển, thời gian trôi qua, dần dần những người có tư cách vào Đế Uyển đều đã thông qua pháp trận không gian trên bầu trời, tiến vào Đế Uyển.

Ở trên không trung, chỉ còn lẻ loi một mình Dương Khai, nhưng hắn vẫn giống như trước, không ngừng leo lên, tốc độ chậm chạp.

Chẳng những không xao động, mà càng thêm bình tĩnh.

Lúc này mọi người đều đã đi, vậy mình hoàn toàn không còn lo lắng, có thể không kiêng kỵ rèn luyện tăng cường Thế.

Cơ hội khó có như thế, Dương Khai không muốn bỏ lỡ!

Thời gian từ từ trôi qua, 3 ngày sau, sắc mặt Dương Khai tái nhợt, hổn hển đứng trên hư không, hai chân run rẩy, đã như hư thoát.

Đến chỗ này, mặc kệ hắn cố gắng thế nào cũng không thể đi lên một bước, lực lượng đế uy nặng nề đặc oánh đã mạnh đến mức trong lòng hắn run sợ, giống như chỉ cần đi lên một bước là mình sẽ tan xương nát thịt.

Ba ngày cố gắng, để cho hắn thu được lợi ích mà võ giả bình thường tốn cả chục cả trăm năm cũng không thu được.

Đó là cảm ngộ về Thế!

Thế của hắn chẳng những đã có thành tựu, hơn nữa còn tăng mạnh, không kém gì những cường giả thanh danh đã lâu.

Đến cực hạn rồi sao? Trong mắt Dương Khai lóe lên ảm đạm, tuy rằng hắn còn muốn tiếp tục đi lên, nhưng sức người có khi cạn, đây là chuyện không còn cách nào.

Nhưng không bao lâu, hắn nhớ tới điều gì, sắc mặt trầm ngâm.

Chừng 1 nén nhang sau, ánh mắt Dương Khai mới sáng ngời, khóe miệng nhếch lên mỉm cười, chậm chạp gian khổ nhấc chân lên, đạp lên bậc thang vô hình.

Oành...

Ngay lập tức, áp lực muốn hủy diệt thần hồn ập xuống, bao phủ quanh người Dương Khai.

Đồng thời, có tiếng nổ xèo xèo.

Lực lượng quỷ dị trào ra từ trên người Dương Khai, hóa hành những lưỡi dao sắc bén vô hình, cắt xé đế uy bao bọc!

Thân thể bỗng thoải mái hơn, Dương Khai lóe lên, đi lên một nấc mới!

Tiếng xèo xèo càng thêm dày đặc, hơn nữa nhìn ra ngoài, không gian bên cạnh Dương Khai cũng trở nên vặn vẹo, giống như không ngừng sụp đổ, không ngừng sửa chữa, lặp lại liên hồi.

Lực lượng không gian!

Chương 1441: Hắn ở đây.

Lực lượng không gian là thần thông ít có người tu luyện, càng không ai có thể tinh thông được.

Chính là mượn lực lượng không gian, Dương Khai mới có thể đi ra một bước trong cực hạn, hơn nữa còn xa mới đến cùng, lực lượng không gian bao quanh người, kết hợp với Thế ngăn cản đế uy, Dương Khai cảm giác mình có thể tiếp tục đi lên trên!

Trải qua một lần thử nghiệm thành công, Dương Khai mơ hồ sinh ra ý tưởng làm hắn phấn chấn.

Ý tưởng này có được hay không, còn phải chờ kiểm tra tiếp theo!

Nghĩ vậy, ảm đạm trước đó thành hư không, thay vào đó là hưng phấn không thôi, Dương Khai không ngừng thúc đẩy lực lượng không gian, hòa hợp với Thế, lặp lại chuyện như 3 ngày qua!

..........

7 ngày sau, quầng sáng màu trắng bao bọc Dương Khai, nhanh chóng bay lên trên, cái này tự nhiên là màn phòng bộ của Đế Ngọc, có nó, Dương Khai không cảm thấy bất kỳ lực lượng đế uy nào áp chế, có thể nhanh chóng tới gần Đế Uyển.

Từ lúc Đế Uyển chân chính mở ra đến giờ, đã trôi qua 10 ngày, trong thời gian này, Dương Khai luôn ngưng luyện Thế của mình, thu hoạch rất lớn!

Tuy rằng vào trễ hơn người khác 10 ngày, rất nhiều thứ tốt đã bị người ta nhanh chân lấy mất, nhưng Dương Khai không hối hận. So với những bảo vật kia, thu hoạch chuyến này đã làm hắn đủ hài lòng.

Thế đã đến cực hạn, không thể mượn đế uy tiếp tục tăng cường, cho nên Dương Khai quyết đoán, hết tốc lực đi Đế Uyển!

Hắn nhanh chóng đến chỗ pháp trận không gian gần nhất, thứ này có hình vòng tròn, nhìn ở dưới, Dương Khai nghĩ rằng là vật thật, nhưng đến gần mới biết không phải, mà do năng lượng tinh khiết hội tụ thành.

Mặt ngoài vòng tròn lóe lên những đường vân phức tạp, chính là trận đồ pháp trận không gian.

Lại ngẩng lên nhìn Đế Uyển, Dương Khai không khỏi nhướng mày, quan sát gần như vậy, Đế Uyển lại có cảm giác mờ ảo, như đan xen giữa thật và ảo, vô cùng quỷ dị.

Nó như lơ lửng ở đó, lại như không có, chỉ là một cái hình chiếu!

Xem một hồi, Dương Khai chầm chậm lắc đầu, thu hồi ánh mắt, chú ý tới pháp trận không gian, quan sát một hồi, liền có vẻ hiểu ra.

Không chần chở nữa, Dương Khai vung tay, mấy cục thánh tinh thượng phẩm bay ra, khảm ngay vào các chỗ lõm trên pháp trận không gian. Sau đó ánh sáng bùng lên, Dương Khai nhảy vào, đợi cho ánh sáng tan đi, hắn đã biến mất, trên bầu trời vắng lặng, tựa như chưa có ai đến đây.

Đồng thời, trên một mảnh thảo nguyên xanh không biết tên, Dương Khai hiện ra.

Vừa hiện thân, Dương Khai lập tức tế ra chiếc khiên tím, hóa thành hào quang màu tím bảo vệ trước người, đồng thời thả ra thần niệm, tư thế đề phòng.

Hắn không dám sơ sẩy, dù sao người ta vào đây sớm hơn hắn 10 ngày, lỡ như rơi vào vòng vây của ai, vậy khẳng định sẽ xảy ra chiến đấu.

Cũng may hắn lo lắng dư thừa, thần niệm tra xét, trong vòng 10 dặm không có bất kỳ hơi thở sinh mệnh nào, càng đừng nói là đánh lén.

Nhưng ngay sau đó, Dương Khai liền kinh ngạc, trợn mắt cứng lưỡi quay đầu nhìn xung quanh, nhíu mày thật chặt.

Chỗ này là Đế Uyển?

Chỗ mình đang đứng là một mảnh thảo nguyên xanh mướt nhìn không tới cuối, bầu trời sạch bóng, vạn dặm không mây, rõ ràng là một ngày thời tiết thật tốt!

Nhưng chỗ này làm sao là Đế Uyển?

Người khác không biết bên trong Đế Uyển là thế nào, Dương Khai làm sao không biết, lúc trước mấy người Phí Chi Đồ đi cứu viện Tiền Thông, hắn đã xâm nhập Đế Uyển một lần, trong đó nhà cửa hoa lệ, cung điện san sát, nào có thảo nguyên gì?

Nhưng nếu nói chỗ này không phải Đế Uyển, Dương Khai lại có chút không tin, dù sao mình thông qua pháp trận không gian đưa vào đây, không thể nào sai được.

Vậy chuyện gì thế này? Dương Khai mơ màng.

Cùng lúc này, ở trong một chỗ không gian, có một mỹ phụ cung trang đỏ rực, chân mày khẽ nhíu, vẻ mặt nghi hoặc. Dáng người mỹ phụ cực tốt, tư sắc xuất chúng, đúng là mỹ nhân tuyệt sắc hạng nhất.
Chỉ vậy thì cũng thôi, mấu chốt là toàn thân mỹ phụ toát ra khí tức dụ hoặc, không phải tu luyện mị thuật gì có thể sánh bằng, mà là trời sinh như vậy.

Một ánh mắt một nụ cười, mỗi một hành động, đều có đủ loại phong tình vạn chủng.

Nàng đứng đó, tựa như ngọn lửa, có thể dẫn dụ vô số thiêu thân lao đầu vào.

Giáo chủ yêu diễm Ma Huyết Giáo cũng câu hồn đoạt phách, cực kỳ quyến rũ, nhưng so với nữ nhân này thì đúng là gặp sư phụ, không thể so bì được.

Lúc này, xung quanh nữ nhân đang có 4 cường giả Phản Hư Cảnh bao vây, 1 người Phản Hư tam tầng cảnh, 2 người Phản Hư lưỡng tầng cảnh, 1 người Phản Hư nhất tầng cảnh!

4 người đứng thành góc vuông, khóa hết đường lui của nàng, mỗi người đều tham lam thèm thuồng nhìn nàng.

Nói công bằng, 4 nam nhân này đều không phải hạng tham hoa háo sắc, cường giả có thực lực như vậy, ngoài một số ít hạng người đặc thù ra, mỹ sắc đã không quá trọng yếu với họ. Bọn họ theo đuổi là cực hạn võ đạo, là tăng lên cảnh giới.

Nhưng nữ nhân này quá mức đặc thù, phong tình yêu diễm của nàng làm cho bất cứ nam nhân nào cũng không cản nổi, trong nháy mắt nhìn đến dung mạo của nàng, bất kể có tham hoa háo sắc hay không, 4 người Phản Hư Cảnh đều rung động, hận không thể bắt người cướp về, yêu thương một phen.

Giống như chỉ cần có thể cùng một đêm xuân, dù có chết cũng không tiếc.

Nữ nhân đứng thẳng ở đó, chỉ có một mình, tuy rằng trên người cũng tỏa ra khí thế Phản Hư tam tầng cảnh mạnh mẽ, nhưng 4 người bốn người không e sợ, dù sao bọn họ người đông thế mạnh, hơn nữa còn có một người ngang hàng.

Dung nhan xinh đẹp toát ra một tia mê mang, hình dáng cố gắng suy tư lại có phong tình khác, khẽ nhíu mày cũng tỏa ra mị lực câu hồn đoạt phách. 4 người Phản Hư Cảnh vây quanh trái tim đập loạn, mặt đỏ hồng, cảm thấy môi khô khốc, máu nóng sôi trào.

Ánh mắt nữ nhân bỗng sáng lên, như đã nhớ được gì, vẻ mặt kích động không thôi, thì thào khẽ nói: - Hắn ở đây! Hắn cũng ở đây!

Giọng rất nhỏ, nhưng tỏa ra mị lực khó ngăn cản nổi.

Dung nhan toát ra nụ cười làm cho thiên địa thất sắc, làm cho 4 người Phản Hư Cảnh hoàn toàn mất đi lý trí, không nói một lời đồng loạt ra tay, tấn công mỹ phụ này.

Tuy rằng ra tay tàn nhẫn, nhưng không có sát ý, bọn họ chỉ muốn bắt sống mỹ phụ, sau đó tùy ý giày vò, nào nỡ tổn thương nàng?

Nhưng bọn họ quả thật quá coi thường thực lực của mỹ phụ này.
Đối mặt công kích bốn phương ập tới, trong mắt mỹ phụ lóe lên một tia không vui, như là bực bội 4 người này cắt ngang trầm tư.

Mỹ nhân dù là tức giận, nhưng cũng rất là dễ nhìn, ít nhất 4 người ra tay công kích không khỏi sinh lòng thương hương tiếc ngọc, không tự chủ giảm bớt lực công kích.

Mỹ phụ lại không hề khách khí, người vừa xoay chuyển, một cỗ sương mù màu hồng bỗng nhiên tràn ra.

Oành ầm ầm...

Toàn bộ công kích đều đánh vào lớp sương hồng, nhưng chỉ làm nó cuộn lên mấy cái, lại không thể phá vỡ được.

Sương mù nhanh chóng tan đi, lộ ra vẻ mặt giận dữ của mỹ phụ, nàng vung tay, một cây quạt nhỏ tinh xảo xuất hiện. Cây quạt tràn đầy linh khí, vừa nhìn là biết bí bảo cấp bậc không thấp, càng thêm bất ngờ là trên mặt quạt lại thêu rất nhiều hình người hoa mỹ.

Nam có nữ có, toàn bộ đều trần truồng, bày ra các loại tư thế, thần thái tiêu hồn, như đang hưởng thụ cực nhạc.

Hình vẽ trên quạt rõ ràng một bộ xuân cung đồ!

Nữ nhân bình thường sẽ không sử dụng loại bí bảo xấu hổ như thế, nhưng mỹ phụ không quan tâm, tay ngọc nắm chiếc quạt, răng ngọc khẽ cắn, quát nhẹ: - Muốn chết!

Lời vừa dứt, nhẹ nhàng vẩy chiếc quạt.

Xuân cung đồ trên mặt quạt liền như sống lại, vô số nam nữ trần truồng lao ra khỏi mặt quạt, đánh thẳng về phía bốn người, khoảng khắc đã nhập vào người bọn họ.

Sắc mặt bốn người đại biến, vừa muốn vận công ngăn cản, nhưng đã muộn.

Một chiêu sai, thua cả bàn, bọn họ khinh thường thực lực khủng bốc mỹ phụ áo đỏ, ra tay không mạnh, bây giờ bị đối phương đánh ra, làm sao chống đỡ nổi?

Cảnh vật trước mắt bỗng biến đổi,bốn người như chìm trong tửu nhục trì lâm, bên tai vàng vọng tà âm khiến máu sôi trào, vô số con gái trẻ tuổi mặc lụa mỏng hiện lên quanh người, ca hát nhảy múa, thỉnh thoảng bày ra những chỗ mỹ diệu của mình, sóng mắt lưu chuyển, kích thích dục vọng bản năng!

Bốn người lập tức chìm đắm, ngây ngốc đứng đó, mặt cười ha ha, chìm đắm không thể khống chế được.

Mỹ phụ chán ghét liếc bốn người, không ra tay nữa, mà lấy ra khăn mỏng, che lấp dung nhan của mình, nhắm đúng một hướng, nhanh chóng chạy đi.

Dù chỉ có cảm ứng mơ hồ, nhưng nàng biết, người kia đã đến.

Chỉ là xa cách quá lâu, đã chừng hai ba mươi năm, nàng muốn dựa vào bí thuật ban đầu để tìm đối phương là không thể, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cầu mong trước khi Đế Uyển đóng lại, có thể tìm được đối phương.

Nếu không, một khi bỏ qua cơ hội này, có thể nàng sẽ không được như nguyện nữa.

Bóng dáng mỹ phụ càng xa, sau một nén nhang, bốn người ngây ngốc đứng đó mới ngã xuống, tai mắt mũi miệng trào máu, người co rút, sức sống trôi đi, chết thảm thiết không dám nhìn.

Chỉ là một chiêu liền đánh chết 4 Phản Hư Cảnh, thực lực mỹ phụ này khủng bố rõ ràng.

- Đây là Đế Uyển sao? Trên thảo nguyên xanh, Dương Khai vẻ mặt mờ mịt thì thào.

Đến đây đã hơn một chung trà, nhưng Dương Khai vẫn chưa làm rõ được.

Nhưng mà linh khí thiên địa chỗ này quả thật cực kỳ dày đặc, vượt hơn U Ám Tinh, thậm chí còn không kém Lăng Tiêu Tông, đã vượt xa Huyền Không đại lục.

Từ điểm này, vậy thì đúng là Đế Uyển.

Nhưng mà Dương Khai lại nhớ kỹ, trong Đế Uyển, thần thức không thể vươn ra quá xa, đừng nói tra xét trong vòng 10 dặm, từ điểm này có thể suy đoán nơi đây không phải Đế Uyển.

Chương 1442: Vô Danh

Mặc kệ thế nào, cách tốt nhất bay giờ là tìm người thăm dò tình hình, tối thiểu cũng phải làm rõ đã xảy ra chuyện gì. Dù sao người ta đến sớm hơn mình 10 ngày, có thể biết chuyện mình không biết, nghĩ thế, Dương Khai lấy ra 2 cái la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào.

2 cái la bàn truyền tin này, một cái là liên lạc với Dương Viêm, các còn lại là liên lạc với Tiền Thông, đều là để lại từ trước, bây giờ mới dùng.

Chỉ cần không phải cách nhau quá xa, hai bên có thể bắt được liên lạc.

Đợi một hồi, Dương Khai thất vọng thu hồi, mặc kệ Dương Viêm hay Tiền Thông đều không đáp lại, hiển nhiên bọn họ dù ở trong này, nhưng khoảng cách quá xa, không thể liên lạc được.

Xem ra vẫn phải dựa vào chính mình.

Quay đầu nhìn hai bên, Dương Khai tùy ý chọn một hướng, liền bay đi.

Dù không dùng Tinh Toa, tốc độ của Dương Khai lúc này vẫn cực nhanh, một đường đi tới nhưng không gặp phải người sống nào.

Chỉ là phát hiện không ít thi thể, còn có dấu vết chiến đấu. Thi thể có yêu thú, cũng có người, đều rất thê thảm, xem ra trên thảo nguyên này bùng nổ không ít đại chiến, thời gian cũng không lâu, sớm nhất cũng là ngày mở ra Đế Uyển.

Trên thảo nguyên còn có thật nhiều dấu vết linh thảo linh dược bị đào mất, có không ít người thu lợi ở đây!

Chừng nửa ngay sau, Dương Khai mới bỗng ngừng lại, quay đầu nhìn về một hướng.

Cách đó trăm dặm, mơ hồ truyền ra tiếng đánh nhau, xen lẫn dao động năng lượng va chạm không yếu, hiển nhiên đang có trò hay đang diễn ra.

Dương Khai không do dự, lập tức đổi hướng bay sang bên đó. Hiện tại hắn cũng thăng cấp Phản Hư Cảnh, đồng thời ngưng luyện Thế đến cực hạn, dù đối mặt Phản Hư tam tầng cảnh cũng có sức đánh một trận, tự nhiên là tài cao gan lớn.

Khoảng cách trăm dặm, chỉ trong nửa chung trà đã đến, đợi Dương Khai tới gần, nhìn rõ chiến đấu bên này, không khỏi cau mày, khẽ quát: - Thất Thải Mi Lộc?

Con mắt Dương Khai sắp lọt ra, không ngờ tới lại gặp đại danh đỉnh đỉnh Thất Thải Mi Lộc.

Hắn biết loại yêu thú này, là bởi ở trong Lưu Viêm Sa Địa tầng thứ sáu lấy được Vạn Niên Hương, bởi vì một trong những nguyên liệu chủ yếu luyện chế Vạn Niên Hương chính là hương nang của Thất Thải Mi Lộc!

Chỗ tốt của Vạn Niên Hương tự nhiên không cần nói, võ giả đốt Vạn Niên Hương trong khi tu luyện có thể thanh tâm tịnh thần, giảm bớt tâm ma. Nhưng nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm, mỗi một loại đều là nguyên liệu của yêu thú bậc mười, trong đó hương nang của Thất Thải Mi Lộc là khó lấy được nhất.

Bởi vì loại yêu thú này là dị chủng thượng cổ, nghe nói đã sớm tuyệt tích, cho nên dù có những tông môn lớn nắm giữ phương pháp luyện chế Vạn Niên Hương, nhưng cũng không có nguyên liệu mà làm.

Nhưng mình vừa vào chỗ quỷ dị này, liền gặp một con Thất Thải Mi Lộc!

Không đúng, hình như không phải Thất Thải Mi Lộc! Dương Khai lại nhíu mày, quan sát chiến trường, yêu thú này nhìn giống Thất Thải Mi Lộc, nhưng quan sát kỹ càng vẫn có thể nhìn ra khác biệt.

Nghe đồn Thất Thải Mi Lộc sinh ra đã là yêu thú bậc tám, trưởng thành đến đỉnh có thể đạt đến bậc mười, trước mắt con này dù là yêu thú thành niên, nhưng rõ ràng chỉ mới bậc chín đỉnh phong, vẫn không đạt tới bậc mười.

Hơn nữa, hào quang bảy màu trên người nó không khiến người ta kiêng kỵ như lời đồn.

Chân chính Thất Thải Mi Lộc có hào quang bảy màu là thần thông thiên phú, có công hiệu thần kỳ không nhìn tất cả phòng ngự, ngay cả võ giả Hư Vương Cảnh đụng phải cũng tránh lui ba trượng.

Muốn đánh chết Thất Thải Mi Lộc chân chính, phải có mấy vị Hư Vương Cảnh liên thủ mới được.

Đại chiến với Thất Thải Mi Lộc này có 5 người, 3 nam 2 nữ, cảnh giới Phản Hư Cảnh trở lên, bao gồm cả nhất lưỡng tam tầng cảnh, mỗi người tế ra bí bảo uy năng khó lường, biến ảo da dạng.

Ngay cả như thế, 5 người cũng không dám coi thường, có 2 người rất thê thảm, rõ ràng chịu thiệt bởi yêu thú này.

Đủ loại võ kỹ cùng uy năng bí báo đánh về phía yêu thú, đối phương vẫn lù lù đứng đó, ánh mắt nhân cách hóa toát ra khinh miệt, trên người bùng lên hào quang bảy màu ngăn cản tất cả công kích.

Năng lượng va chạm, yêu thú không bị thương, ngược lại 5 người bởi vì đại chiến đã lâu, thánh nguyên không theo kịp, đều thở hồng hộc.

Dương Khai đến đây cũng không che giấu, làm cho 5 người cả kinh, ở chỗ này kiêng kỵ nhất là bọ ngựa bắt ve chim sẻ sau lưng. Nhưng chờ thần niệm quét qua người Dương Khai, phát hiện hắn chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, liền thở phào.

Trong 5 người, thực lực thấp nhất cũng là trình độ này, còn có lưỡng tam tầng cảnh khác, tự nhiên không để ý đến Dương Khai, ánh mắt nhìn nhau, do một nam nhân trung niên phân thần giám sát Dương Khai, những người còn lại tiếp tục vây công yêu thú.

Dương Khai tự nhiên hiểu những gì bọn họ làm, cũng không buồn bực, đổi lại là Dương Khai thì cũng sẽ làm thế, không có gì mà để ý.

Nhưng mà Dương Khai lại càng nhíu chặt mày.

Bởi vì hắn phát hiện mình lại không nhận ra 5 người này!

Dù nói Dương Khai không có giao tiếp nhiều với những võ giả thế lực khác trên U Ám Tinh,nhưng khi Đế Uyển mở ra, hắn vẫn luôn ngưng luyện Thế ở bên ngoài. Nói cách khác, tất cả võ giả đi ngang qua hắn lên Đế Uyển, hắn đã thấy phần lớn.

Nhưng 5 người này, lại không có một ai quen mặt.

Làm Dương Khai kinh ngạc, chính là trang phục của 5 người có chút khác biệt với U Ám Tinh, dường như bọn họ không phải đến từ U Ám Tinh.

Vừa nghĩ vậy, càng làm Dương Khai như lọt vào sương mù.

Chẳng qua hắn chỉ đến tìm hiểu tin tức, không có ý nhúng tay quấy rầy, đợi cho 5 người kết thúc chiến đấu mới lên nói chuyện.

Chiến đấu bên kia kéo dài chừng nửa canh giờ, 5 người đều thất vọng rút lui. Không gì khác, con yêu thú giống Thất Thải Mi Lộc cực kỳ khó chơi, trên người bao phủ hào quang bảy màu không biết thần kỳ thế nào, vô cùng chắc chắn, mặc kệ 5 người công kích thế nào cũng không thể đánh vỡ nó.

Hơn nữa thỉnh thoảng yêu thú phản kích vô cùng sắc bén, đánh tới giờ, 5 người đều bị thương ít nhiều, bị thương nghiêm trọng nhất là lão già tóc đen, bị đánh xuyên cả bụng, máu chảy ồ ạt. Dù không bị thương nặng gì, nhưng tiếp tục kéo dài sẽ chỉ làm thương thế chuyển biến xấu, sức chiến đấu từ từ suy yếu.

- Mẫn huynh, không thì chúng ta lui trước, bàn bạc kỹ hơn? Một lão già râu tóc bạc trắng cau mày nói.

Mọi người đều nhìn ra chuyện không thể làm được, trước không nói trong thời gian ngắn bọn họ không thể làm gì được yêu thú này, chỉ nói chỗ này trống trải, lỡ như mà ác chiến bị người ta áp chế, không chừng sẽ bị người ta ngư ông hốt sạch.

Dù sao Dương Khai đã theo động tĩnh chiến đấu mà tìm đến đây.

Lão già tóc đen bị thương cũng biết biến báo, nghe vậy gật đầu: - Được, lui trước đã! Hai lão già thực lực mạnh nhất đã nói vậy, còn lại một nam nhân trung niên thực lực không kém và hai nữ nhân, tự nhiên cũng không dị nghị gì.

Năm người đều đánh một chiêu lung tung, lập tức rút khỏi vòng chiến, bắn ra xa như tia chớp.

Không biết là vô tình hay cố ý, phương hướng 5 người rút đi lại chỗ Dương Khai đang đứng.

Dường như có ý muốn mượn hắn thoáng ngăn cản yêu thú.

Dương Khai nhướng mày, lập tức hiểu được ý của bọn họ, tuy rằng trong lòng không vui, nhưng không biểu hiện ra.

- Mau chạy! Trong 5 người, một cô gái áo đen chừng 17-18, thân hình nhỏ nhắn, lúc đi ngang qua Dương Khai liền quát hắn một tiếng.

Trong 5 người, cảnh giới của nàng thấp nhất, giống như Dương Khai chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, không biết nàng tu luyện công pháp gì, thực lực không thấp, dung nhan lại không đổi.

Đối phương xuất phát từ ý tốt, Dương Khai cũng mỉm cười với nàng, hỏi: - Các người không cần yêu thú này nữa phải không?

Cô gái kia nhíu mày, cũng chưa kịp trả lời, thoáng cái đã đi xa trăm trượng, lại lóe lên mấy cái, đã đi rất xa.

5 người muốn chạy trốn, yêu thú lại bùng nổ hung tính, phát ra một tiếng như lộc kêu, bốn vó tung lên, hóa thành hào quang bảy màu đuổi theo hướng 5 người bỏ chạy.

Tốc độ nhanh như tia chớp, mắt thường không thể nắm bắt được.

Trong khi chạy, trên người nó bắn ra một tia hào quang bảy màu, bắn về phía Dương Khai

Đối mặt con yêu thú này, Dương Khai không dám coi thường, đưa tay ra, chiếc khiên tím dựng trước mặt, sau đó hào quang bảy màu liền đụng vào.

Không có tiếng động!

Làm cho Dương Khai hết sức kinh ngạc, đó là chiếc khiên tím của mình lại không thể chống đỡ được công kích này, hào quang bảy màu lại coi chiếc khiên như vô hình, trực tiếp xuyên qua đánh thẳng vào ngực mình.

Mà chiếc khiên lại không hề hư hại.

Thật là có thần diệu không nhìn phòng ngự? Dương Khai kinh hãi, thầm nghĩ chẳng lẽ mắt mình kém, đây quả thật là một con Thất Thải Mi Lộc đã tuyệt tích?

Nhưng hắn nhanh chóng phủ định ý này, bởi vì hào quang bảy màu dù thật xuyên qua chiếc khiên tím, nhưng uy lực giảm mạnh, không còn uy năng khủng bố như vừa bắn ra.

Nếu thật sự là hào quang của Thất Thải Mi Lộc, tuyệt đối sẽ không như thế!

Vậy xem ra con yêu thú này không phải Thất Thải Mi Lộc, nhưng cũng có chút quan hệ huyết mạch với dị chủng thượng cổ đó.

Nhặt được bảo bối! Dương Khai không sợ mà mừng, thân mính lóe lên né tránh hào quang bảy màu công kích, đồng thời bấm tay bắn ra, một đạo Không Gian Nhận như sấm sét đánh về phía yêu thú.

Đối phương dường như không thèm để ý đến Dương Khai, cho rằng có thể một chiêu tiêu diệt, căn bản không hề phòng ngự gì, chờ cho Không Gian Nhận tới gần mới phát hiện không ổn.

Lúc này muốn né cũng trễ, Không Gian Nhận màu đen chém lên thân thể yêu thú, hào quang bảy màu rung chuyển, nứt ra một khe nhỏ!

Trước đó 5 người cố gắng cỡ nào cũng không thể phá vỡ được phòng ngự, lại bị Dương Khai một chiêu có hiệu quả ngay!

Không Gian Nhận dù gì cũng là một đòn sát thủ của Dương Khai, có thần diệu trục xuất vạn vật vào hư không, uy lực làm sao tính theo lẽ thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau