VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1406 - Chương 1410

Chương 1408: Anh hùng xuất thiếu niên.

Mỗi một bí bảo của Thường Khởi và Hách An, vô luận là công kích hay là phòng ngự, tất cả đều là Hư cấp thượng phẩm, đan dược phục dụng cũng là đồ tốt làm cho Ninh Hướng Trần chua xót hâm mộ.

Đáng thương cho mình phiêu diêu cả đời, bí bảo tốt nhất chỉ là Hư cấp hạ phẩm mà thôi, quanh năm còn phải đi khắp nơi mua sắm vật liệu tu bổ.

Vừa rồi Thường Khởi cho hắn mấy viên linh đan khôi phục, hắn còn không dám ăn, lén lút giữ lại.

Nghĩ tới sau này mình cũng có những thứ này, Ninh Hướng Trần càng thấy lựa chọn của mình không sai.

Bên này hoà thuận vui vẻ, tiếng cười không ngừng, bỗng nhiên Dương Khai nhướng mày, sắc mặt vui sướng lại trầm xuống.

Thường Khởi thấy vậy, nghi ngờ nói: - Lại chuyện gì nữa?

- Rất nhiều khách quý tới chơi, mấy vị cùng ta đi xem một chút. Dương Khai cười lạnh.

- Khách quý? Đám người Thường Khởi nhìn nhau, nhưng cũng rất nhanh liền có suy đoán, lập tức chau mày, đi theo Dương Khai ra ngoài.

Sương mù nồng đậm che phủ Long Huyệt Sơn lại quay cuồng, tách ra hai bên, tạo ra một lối đi thẳng, một lát sau, Dương Khai và bốn người Thường Khởi xuất hiện.

Trong phút chốc, vô số ánh mắt nhìn về phía bọn họ, sau khi phát hiện đám người Dương Khai không hề bị thương, tất cả đều ngẩn ra, ngay sau đó biểu tình biến đổi, kinh ngạc, nghi ngờ, hồ nghi, rung động, không thể tin, đủ loại sắc thái.

Mà hai người Tiền Thông và Phí Chi Đồ lại cau mày, phản ứng khác hẳn những người khác, đều âm thầm thở phào, lén lút gật đầu với Dương Khai xem như chào hỏi.

- Thanh thế thật lớn! Ninh Hướng Trần đứng phía sau Dương Khai, đảo mắt, kinh hô một tiếng.

Ngoài đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn lúc này có vô số cường giả giá lâm, trôi lơ lửng trên không trung, tò mò nhìn vào bên trong, Tiền Thông và Phí Chi Đồ không cần phải nói, Ninh Hướng Trần còn thấy Chiến Thiên Minh Mạc Tiếu Sinh, Lôi Đài Tông Thành Bằng Huyên, Ma Huyết Giáo Kim Thạch, Vạn Thú Sơn Phong Bà Tử, Lưu Ly Môn Cung Ngạo Phù, ngoài ra còn có nhân mã của Ly Hỏa Giáo, Càn Thiên Tông, Song Tâm Cốc, Hải Điện, vân vân, cả thầy trò Nhan Bùi và Nhậm Thiên Thụy của Tụ Bảo Lâu đều ở đây.

Những người này mang theo môn hạ đệ tử, xếp thành vòng tròn vây quanh bên ngoài Long Huyệt Sơn, mỗi một phe đều tản ra khí thế làm người ta kinh sợ.

Riêng cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh cao có mười mấy hai mươi người, còn Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhất tầng cảnh thì nhiều không đếm xuể.

Dường như Long Huyệt Sơn đã trở thành một cái bánh ngon!

Ninh Hướng Trần hít một hơi khí lạnh, lòng thấp thỏm lo âu.

Không nói đến thực lực của những người này, chỉ với những tông môn thế lực mà bọn họ đại biểu đã bao gồm hơn phân nửa số tông môn hạng nhất trên U Ám Tinh.

Nhất là ánh mắt của hai người Kim Thạch và Phong Bà Tử, nhìn Dương Khai như muốn phun lửa, ai cũng nhận ra điều đó.

Dù sao lần này của cũng có không ít môn hạ của bọn họ tham gia tấn công Long Huyệt Sơn, hơn nữa còn là lão giả họ Độ và nam tử trung niên là lưỡng tầng cảnh, lúc này Dương Khai bình yên xuất hiện, bọn họ lại không có dấu hiệu gì, không khó để đoán vận mạng của họ như thế nào.

Chỉ là, Long Huyệt Sơn thực sự có khả năng lớn như vậy? Đánh chết toàn bộ địch nhân xâm nhập vào đó?

Chẳng những hai người Kim Thạch và Phong Bà Tử nghi thần nghi quỷ, những người khác cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, nhưng nếu mấy người kia chưa bị giết, vậy sao Dương Khai lại xuất hiện ở chỗ này?

Trong thời gian bị nhốt trong đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn, rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì? Ai cũng đầu óc mơ hồ, mặc dù những người tới đây đều là cường giả, nhưng không còn ai dám khinh thường Long Huyệt Sơn nữa, chỉ có điều khi nhìn về đại trận hộ sơn Long Huyệt Sơn và tầng tầng lớp lớp cấm chế trong đó, vẻ mặt đều nóng lên.

Là vì những cấm chế và trận pháp này quả thực vô cùng ảo diệu, nếu có thể tìm được người bày trận sau đó bắt trở về, vậy trận pháp của tổng đàn tông môn mình nhất định có thể mạnh lên không ít.

- Vãn bối Dương Khai, ra mắt chư vị tiền bối! Dương Khai cao giọng quát, giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh. - Không biết chư vị tiền bối giá lâm, không tiếp đón từ xa, xin bỏ qua sơ suất này.

Các cường giả giật mình, không ai trả lời lại, dù sao trước đó không có mấy người có giao tình với Long Huyệt Sơn hay Dương Khai, bọn họ tới nơi này đa số là vì tò mò, còn có một số người vì muốn thám thính tin tức.
Về phần Dương Khai là một Thánh Vương Cảnh nho nhỏ, bọn họ không coi vào đâu.

Chỉ có Tiền Thông cười ha hả, thẳng thắn nói: - Ngươi không cần để ý, chúng ta những lão gia hỏa này chỉ là ăn no rỗi rãnh không có chuyện làm, cho nên chạy tới nhìn một chút thôi.

Tiền Thông nói một câu làm một đám người lên chung một thuyền, làm cho nhiều cường giả hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

- A... thì ra là như vậy. Dương Khai toét miệng cười, lạnh nhạt nói: - Làm cho chư vị tiền bối thất vọng rồi, Long Huyệt Sơn đất xấu người thưa, phong cảnh cũng không được tốt lắm, sợ là không có gì đẹp mắt.

Rõ ràng là ra lệnh đuổi khách, người điếc cũng hiểu, Dương Khai còn thiếu điều chưa nói bọn họ ai ở đâu thì biến về đó.

Nhưng nhiều cường giả tới như vậy, nếu không hỏi cho ra nguyên nhân sao có thể rời đi? Những người khác thì không sao, 2 người Kim Thạch và Phong Bà Tử chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, nghĩ vậy nên đa số võ giả đều nhìn về phía Kim Thạch và Phong Bà Tử, chờ xem bọn họ trả lời như thế nào.

Chuyện tới nước này, Kim Thạch và Phong Bà Tử không thể không xen vào, một người hừ lạnh một tiếng, gương mặt uy nghiêm đe dọa nhìn Dương Khai, không kiên nhẫn quát: - Tiểu tử, lão phu hỏi ngươi, những người trước đó vào núi đã biến đi đâu rồi?

- Thì ra là Kim Thạch tiền bối!

Dương Khai ra vẻ như giờ mới phát hiện ra hắn, thần sắc vô cùng cung kính, ngữ khí lại thờ ơ: - Ngươi nói tới đám người Tạ gia?

Kim Thạch ho nhẹ một tiếng: - Không sai, lão phu đang hỏi người của Tạ gia, lúc này bọn họ đang ở chỗ nào?

Tuy rằng mọi người đều biết có người của Ma Huyết Giáo tham gia lần hành động này, nhưng Kim Thạch cũng sẽ không ngu mà thừa nhận, bởi vì bề nổi của lần tấn công Long Huyệt Sơn này chính là ân oán giữa Tạ gia và Dương Khai, tất cả những người tham gia hành động đều là đệ tử Tạ gia, không có người ngoài.

- Nếu tiền bối quan tâm tới những người Tạ gia, vậy làm người thất vọng rồi. Dương Khai khẽ nhếch miệng.

- Chỉ giáo cho? Kim Thạch giật mình.

- A a, Kim Thạch tiền bối biết rõ còn hỏi, những người dám xông vào Long Huyệt Sơn của ta, muốn gây bất lợi với vãn bối, vãn bối đương nhiên là cho bọn họ đi viếng U Minh Địa Phủ rồi, vãn bối cũng không phải người có tính khí tốt. Dương Khai dần trở nên lạnh lùng.

Tiếng hít hơi đồng loại vang lên, thần sắc mọi người đều trở nên vô cùng khiếp sợ.
Mặc dù trong lòng mọi người đã sớm dự đoán, âm thầm cảm thấy đám người xâm nhập Long Huyệt Sơn người chỉ sợ là lành ít dữ nhiều, nhưng lúc chính Dương Khai xác nhận, vẫn không thể nào tin được.

Tiền Thông và Phí Chi Đồ suýt lọt tròng mắt, biểu tình của những cường giả khác cũng không tốt đẹp gì, tất cả đều giống như gặp quỷ giữa ban ngày.

Trong đám người đó, có chừng hơn 30 vị Phản Hư Cảnh, trong đó có ba vị Phản Hư lưỡng tầng cảnh, 200 vị Thánh Vương Cảnh, một lực lượng lớn như vậy đi vào Long Huyệt Sơn nho nhỏ, không ngờ lại bị diệt toàn quân?

Điều này sao có thể?

Sao Long Huyệt Sơn có lực lượng cường đại như vậy? Nếu thật sự là như thế, ngọn núi kia đã có thể trở thành thế lực hạng hai.

- Ăn nói bừa bãi, hết sức nhảm nhí. Từ trước đến này tính khí Phong Bà Tử vốn không tốt, mắt thấy Dương Khai ngông cuồng như thế, vẻ mặt giận dữ, cây gậy đầu rồng trong tay dộng vào khoảng không, hiển nhiên không muốn tin lời nói của Dương Khai, cảm thấy có lẽ Dương Khai dùng trận pháp vây khốn đám người xâm nhập.

- Phong tiền bối không tin? Dương Khai liếc bà một cái.

- Tiểu nhi vô tri, lão thân sống hơn nửa đời người, chưa từng nghe chuyện buồn cười như vậy. Phong Bà Tử vừa dứt lời, sắc mặt đại biến, bởi vì bà thấy trên tay Dương Khai bỗng nhiên có thêm một thanh Đan Thủ Phủ, vẻ mặt thưởng thức.

- Bà bà, đó là... Phong Nghiên vẫn đứng bên cạnh Phong Bà Tử biến sắc, bởi vì nàng biết Đan Thủ Phủ kia rõ ràng chính là bí bảo của trưởng lão họ Độ, đây chính là bí bảo Hư cấp trung phẩm, hắn cực kỳ yêu thích bí bảo này, không dễ gì đưa cho người khác, nếu trưởng lão họ Độ chưa chết, bí bảo này sao lại rơi vào tay Dương Khai?

Xem ra, quả thật lão giả họ Độ đã bỏ mạng!

Võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh còn phải chết, chắc chắn những người khác cũng không thể sống được.

Phong Bà Tử không còn nghi ngờ nữa, sự thật bày ra trước mắt, còn nghi ngờ nữa chỉ tổ lừa mình dối người.

Dương Khai cười lạnh nói: - Tuy rằng Long Huyệt Sơn của ta không lớn, nhưng không phải ai cũng có thể khi dễ, vừa lúc hôm nay chư vị tiền bối ở đây, vãn bối cả gan nói một câu, sau này ai dám có chủ ý với Long Huyệt Sơn, kết quả sẽ giống như Tạ gia.

- Tiểu tử, ngươi đang uy hiếp ta sao? Kim Thạch bước lên, hung tợn hỏi.

- Kim lão quỷ! Tiền Thông đứng một bên hừ lạnh một tiếng. - Cái tai nào của ngươi nghe Dương Khai uy hiếp mình? Hắn chỉ nói phông lông, chẳng lẽ Ma Huyết Giáo của ngươi muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu?

Hắn nhìn ra Kim Thạch muốn mượn đề tài để nói chuyện của mình, sao có thể cho hắn cơ hội? Đừng nói Tiền Thông vẫn đứng ở bên Long Huyệt Sơn, riêng tao ngộ và cục diện của Ảnh Nguyệt Điện hiện tại đã làm cho Tiền Thông một bụng căm tức, lúc này có cơ hội, đương nhiên là muốn mỉa mai, xả bớt ức chế.

Nghe hắn nói, Kim Thạch liếc Tiền Thông một cái, nhướng mày không truy cứu nữa, dù sao đây là địa bàn của Ảnh Nguyệt Điện, hắn có chút cố kỵ.

- Tốt, tốt, tốt! Bên kia, Phong Bà Tử cắn răng quát khẽ, - Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, lão thân đã coi thường ngươi, lá gan của ngươi rất lớn.

Dương Khai toét miệng cười: - Phong tiền bối quá khen, nhiều người đều nói như vậy, chỉ là vãn bối cũng không biết lá gan của mình bao lớn.

Phù phù...

Một tiếng cười khẽ vang lên, là Đại Diên Lưu Ly Môn thấy buồn cười, hé miệng cười duyên.

Cung Ngạo Phù trừng mắt nhìn nàng, tỏ vẻ cảnh cáo.

Doãn Tố Điệp cũng khó chịu: - Hừ, đắc ý cái gì, tiểu tử này đúng là vô pháp vô thiên, sớm muộn gì cũng gặp chuyện, sư tỷ, ngươi chớ có dây dưa gì với hắn.

- Chuyện của ta không cần ngươi quản, sư muội quản chính mình cho tốt là được rồi. Đại Diên không nóng không lạnh trả lời.

Chương 1409: Sao nàng lại tới?

- Sư muội của ngươi nói không sai. Cung Ngạo Phù hừ một tiếng. - Người tuổi trẻ bộc lộ tài năng quá mức, không là chuyện tốt gì, cây cao đón gió nhất định sẽ gãy, nếu hắn không sửa lại tính tình của mình, nhất định phải chết trẻ, vi sư không cho phép ngươi qua lại với hắn, miễn cho Lưu Ly Môn gặp phiền toái.

- Sư tôn! Đại Diên kinh hãi, đang muốn nói gì đó, Cung Ngạo Phù uy nghiêm nhìn nàng: - Thế nào, đến cả lời nói của sư tôn cũng không nghe?

Đại Diên khẽ cắn môi, thật lâu sau mới đáp: - Đệ tử cẩn tuân lời sư tôn dạy bảo.

Thấy vậy, Cung Ngạo Phù mới hài lòng dời ánh mắt đi.

Bên kia, hai nữ tử đứng chung một chỗ, mắt đẹp rạng rỡ nhìn Dương Khai, một người hơi quyến rũ, người còn lại thanh thuần ngây thơ, chỉ có điều, hai nàng đều nhíu mày, dường như có chút bận tâm.

Thực lực hai người bọn họ không cao, chỉ là Thánh Vương Cảnh, nhưng lại đứng giữa một đám người, cho nên Dương Khai không phát hiện ra, nếu để hắn thấy chắc chắn có thể nhận ra, hai người này chính là Càn Thiên Tông Thẩm Thi Đào và Lục Oánh.

Dương Khai cũng có giao tình với hai người Thẩm Thi Đào, đối phương còn hết lần này tới lần khác mời Dương Khai gia nhập Càn Thiên Tông, muốn để hắn tham gia tông môn thí luyện, lại bị Dương Khai uyển chuyển từ chối.

Cũng nhờ có các nàng mà Dương Khai mới vô tình gặp được Thiên Nguyệt ở Hắc Nha Thành, chuộc nàng mang về Long Huyệt Sơn.

Hai người thân là đệ tử Càn Thiên Tông, lần này cũng theo chân sư phó đến tham gia hội đấu giá Thiên Vận Thành, vốn hai người định đi Long Huyệt Sơn thăm Dương Khai, nhưng mấy ngày nay bận đủ thứ việc, không tìm được cơ hội. Cho đến hôm nay mới theo sư phó tới đây xem náo nhiệt.

Mắt thấy tình cảnh của Long Huyệt Sơn không ổn, Thẩm Thi Đào và Lục Oánh âm thầm lo lắng.

Dương Khai để lại cho các nàng ấn tượng không tồi, đã cứu các nàng một mạng ở Táng Hùng Cốc, hai nàng không phải là người vô ơn, nhưng thực lực thấp kém, lúc này không có quyền lên tiếng.

- Sư tỷ, dường như lần này hắn gặp phiền toái hơi lớn nha. Lục Oánh nhẹ giọng nói.

- Ừ. Thẩm Thi Đào theo bản năng gật đầu, ánh mắt của nàng còn nhìn xa hơn Lục Oánh, biết rằng nếu lần này Long Huyệt Sơn xử lý không tốt, chỉ sợ sẽ lâm vào kết cục vạn kiếp bất phục.

- Vậy ngươi nói xem hắn có thể thoát khỏi một kiếp này hay không? Lục Oánh lại hỏi.

- Làm sao ta biết được. Thẩm Thi Đào cười khổ, nếu như nàng có đủ thực lực, chắc chắn sẽ không keo kiệt mà giúp một tay, nhưng nàng cũng chỉ là một Thánh Vương Cảnh mà thôi, ở thời điểm này chẳng có ý nghĩa gì, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, như có điều gì suy nghĩ nói: - Nhưng mà vận may của hắn trước giờ không tệ, không biết lần này có thể được ông trời thương hay không.

Tuy hai nàng nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng cũng bị một nam tử trung niên đứng trước nghe rõ ràng, tu vi của hắn không tầm thường, cũng là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng mái tóc dài đẹp hơn cả con gái, dài gần tới thắt lưng, thân hình cao to, mặc nho bào, thoạt nhìn có vài phần phóng đãng.

Hắn quay đầu lại, mỉm cười ôn hòa, vẫy vẫy hai người Thẩm Thi Đào và Lục Oánh.

Hai nàng liếc nhau, vội vàng đi ra phía trước, cung kính thi lễ:

- Sư tôn!

Người này là đại trưởng lão Càn Thiên Tông Mặc Vũ, ở U Ám Tinh cũng là nhân vậy có thanh danh vang dội, ngang hàng với đám người Tiền Thông và Phí Chi Đồ, vốn Thẩm Thi Đào và Lục Oánh không có tư cách bái nhập môn hạ của hắn, chỉ có điều hai nàng lập được công lớn trong Lưu Viêm Sa Địa, mang về vô số thánh tinh cho tông môn, cho nên được Mặc Vũ đặc biệt thu làm đệ tử, bình thường chỉ dẫn hai nàng tu luyện, giúp hai nàng nhanh chóng tiến bộ.

Bí bảo phòng ngự mà Thẩm Thi Đào sử dụng ở Táng Hùng Cốc, Cửu Cung Thiên La Tán là do hắn ban cho.

- Các ngươi quen thanh niên này? Mặc Vũ ôn hòa hỏi thăm.

Thẩm Thi Đào và Lục Oánh liếc nhau, nào dám nói dối trước mặt sư tôn, lúc này từng người nói: - Đúng! Sư tôn, hắn là người bạn có vận khí cực tốt mà trước kia đệ tử đã nhắc tới.

- A? Là người may mắn kia sao? Mặc Vũ cau mày, lộ ra vẻ hứng thú.

- Vâng, chính là hắn!

- A a, có chút ý tứ, số phận may mắn chỉ là hư vô mà thôi, mỗi người đều có tốt có xấu, không thể cứ may mắn mãi được, cái gọi là khổ tận cam lai là như vậy. Mặc Vũ lầm bầm, dường như đang dạy bảo Thẩm Thi Đào, hai nàng không dám chen vào, chỉ cung kính lắng nghe. Mặc Vũ liếc nàng một cái, cười ha hả: - Có phải ngươi muốn vi sư nói giúp hắn mấy câu?

Thân hình mềm mại của Thẩm Thi Đào chấn động, vội vàng nói: - Đệ tử không dám, tuy đệ tử là nữ tử, nhưng cũng biết chuyện nặng nhẹ, không dám kéo sư tôn vào bãi nước đục.

- Ừ, ngươi rất tốt. Mặc Vũ gật đầu. - Lúc này thế cục không rõ ràng, đương nhiên lão phu sẽ không dại rơi vào bãi nước đục này.

Hắn thoạt nhìn chỉ mới trung niên, nhưng kì thực tuổi thọ đã cao, tự xưng là lão phu cũng không có vấn đề gì, sau đó chuyển đề tài, Mặc Vũ cười tủm tỉm nói:

- Bất quá lão phu cũng rất tò mò, rốt cuộc hắn có vận may tốt cỡ nào, có thể để cho ngươi tôn sùng như thế, nếu lần này hắn có thể chuyển nguy thành an, lão phu sẽ tin tưởng hắn thật sự có vận may trời cho, sau này các ngươi có thể qua lại với hắn nhiều hơn.

- Vâng. Thẩm Thi Đào vui mừng, nhưng nghĩ tới cục diện dưới mắt, gương mặt xinh đẹp lại không khỏi lo âu.

Dù gì Dương Khai cũng đã cứu nàng, lúc này nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn không thể giúp được, trong lòng nàng có chút bất an và áy náy.

- Bất quá nếu hắn không qua nổi ải này... a, không chống nổi thì cũng không có sau này, ngươi cùng lão phu ngồi xem kịch vui đi.

Mặc Vũ cười ha hả.

Thẩm Thi Đào và Lục Oánh liếc nhau, chỉ có thể đứng một bên, yên lặng theo dõi kỳ biến.

Trong Long Huyệt Sơn, Dương Khai đứng sau đại trận hộ sơn, ôm quyền nói: - Hôm nay chư vị tiền bối giá lâm, theo đạo lý mà nói, vãn bối phải mời chư vị vào núi ngồi chơi, nhưng núi vừa xảy ra chiến sự, vãn bối còn rất nhiều chuyện phải xử lý, xin chư vị tiền bối thứ lỗi cho vãn bối chiêu đãi không chu toàn, thỉnh chư vị tiền bối trở về!

Hắn không muốn dài dòng với những người này, đương nhiên là muốn đuổi người.

Ý của hắn mọi người đều hiểu, nhưng không ai có động tác gì, nhất là Kim Thạch và Phong Bà Tử, ánh mắt nhìn Dương Khai như muốn ăn thịt người, nếu không cố kỵ Tiền Thông và Phí Chi Đồ cũng ở đây, chỉ sợ đã lập tức ra tay.

Nhưng bọn họ cũng không thể rời đi, dù sao lần này hai tông môn tổn thất thảm trọng, cứ như vậy mà đi về thì thể diện để đâu? Dương Khai cũng hiểu đạo lý này, nhưng bất kể thế nào, trước tiên thể hiện thái độ của mình, nếu như bọn họ thật sự không quan mọi thứ mà xuất thủ, vậy mình cũng có được chữ lý, Tiền Thông và Phí Chi Đồ có lý do để nhúng tay vào, lúc đó sẽ không liên lụy đến Ảnh Nguyệt Điện.

Thấy không ai rời đi, Dương Khai cười lạnh, cất cao giọng nói: - Thế nào? Chư vị tiền bối ai cũng giống Tạ gia, coi trọng ngọn núi nhỏ của vãn bối sao? - Tiểu tử, đám người lão phu mà tới, ngươi là vãn bối cũng phải mời chúng ta nghỉ chân chứ? Đây mới là đạo đãi khách. Kim Thạch hừ lạnh.

Không ít cường giả nghe vậy cũng gật đầu.

Tuy rằng bọn họ cùng Dương Khai và Long Huyệt Sơn không có ân oán gì, lần này đến đây chỉ đơn thuần là xem náo nhiệt, nhưng khi biết cấm chế và trận pháp kỳ diệu trong Long Huyệt Sơn liền có suy nghĩ khác.

Cho nên mặc dù biết rõ Kim Thạch có mưu đồ khác, lúc này vẫn đồng ý với ý kiến của hắn.

Chỉ cần vào Long Huyệt Sơn, với bản lãnh của Dương Khai, sao có thể ngăn trở bọn họ nghiên cứu trận pháp và cấm chế được? Về phần Long Huyệt Sơn có thể là dẫn sói vào nhà, dẫn tới tai họa, sao bọn họ phải quan tâm?

- Kim lão quỷ, ngươi có còn cần mặt mũi hay không? Người ta đã nói rất rõ ràng, lúc này trong núi này có rất nhiều chuyện cần phải xử lý, không tiện chiêu đãi khách, trước đó cũng đã bồi tội, ngươi còn nói thế, có phải muốn ỷ lớn hiếp nhỏ hay không? Nếu thật sự ngươi muốn nghỉ chân, cách đây 50 dặm là Thiên Vận Thành, lão phu đãi ngươi. Tiền Thông không vui nhìn Kim Thạch.

Dù sao đây cũng là địa bàn của Ảnh Nguyệt Điện, không cho Dương Khai mặt mũi cũng chính là không coi Ảnh Nguyệt Điện vào đâu, điều này làm cho Tiền Thông rất tức giận.

- Đương nhiên là ta muốn đi Thiên Vận Thành, nhưng tiểu tử này không coi ai ra gì, không khỏi xem thường ta rồi. Kim Thạch không từ bỏ ý định của mình.

- Ngươi bớt mượn chuyện để thực hiện âm mưu đi, nếu muốn gây phiền toái, lão phu bồi tiếp ngươi! Tiền Thông khẽ quát một tiếng, thần sắc bất thiện.

Nhận ra thái độ kiên quyết của Tiền Thông, Kim Thạch nhướng mày, hắn không rõ giữa Tiền Thông và Dương Khai có quan hệ gì, không ngờ không tiếc đắc tội mình mà thay Dương Khai ra mặt, hiện tại xem ra mình mà tiếp tục dây dưa thì không ổn.

Nhưng cứ rời đi như vậy cũng không ổn.

Không biết vô tình hay cố ý, Kim Thạch nhìn qua Phong Bà Tử, thấy mặt đối phương âm trầm, mắt đầy sát khí nhìn Dương Khai, trong lòng vừa động định kéo cả Phong Bà Tử xuống nước, bỗng nhiên một cỗ uy áp kinh thiên từ xa đánh tới.

Kim Thạch biến sắc, lời nói vừa ra đến khóe miệng liền nuốt xuống, quay đầu nhìn lại.

Những người khác đều làm thế.

Cường giả ở đây, mười mấy hai mươi vị Phản Hư tam tầng cảnh, nhưng dù bọn họ mạnh mẽ, cũng nhận ra người đến không dễ chọc, lộ ra biểu tình hoảng sợ.

Chỉ có lão mặt đen Nhan Bùi, vẻ mặt kinh nhạc, lẩm bẩm: - Sao nàng lại tới?

Dường như người đến không nên xuất hiện ở đây vậy.

Một tia sáng xanh từ xa nhanh chóng bay tới, một lát sau, ánh sáng xanh kia nhoáng cái đã dừng cách mười mấy trượng mọi người, ngay sau đó ánh sáng xanh tiêu tán, lộ ra hai thân ảnh.

Một nam, một nữ.

Người phụ nữ cầm đầu, mặc cung trang xanh biếc, tóc dài vén sau ót, lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn, khí độ ung dung đẹp đẽ, con ngươi như phượng, dường như trời sanh đã uy nghiêm, làm cho mọi người không dám nhìn quá lâu.

Người phụ nữ thoạt nhìn 30, 40 tuổi, vẻ đẹp khuynh thành, mặc dù đã có tuổi nhưng dung nhan lại bảo dưỡng tương đối tốt, da trắng nõn, vô cùng mịn màng, cho dù thiếu nữ hai tám xuân xanh cũng chẳng đẹp hơn được, mười ngón tay mảnh khảnh, dáng người xinh đẹp, làm cho lòng người mơ mộng.

Nhưng không ai dám khinh thường người phụ nữ này, bởi vì khí thế vừa rồi làm cho mọi người biến sắc phát ra từ nàng.

Đó là khí thế so với Phản Hư tam tầng cảnh bình thường còn mạnh hơn một bậc.

Chương 1410: Bọn họ bị giết là đáng đời.

Mà ở phía sau người phụ nữ, còn có một người đàn ông, người này nhìn có chút kỳ lạ, xấu xí, ánh mắt ti hí, dường như không thể mở ra, chỉ là hai cái khe hở, một hàm răng hô như thỏ làm người ta bật cười.

Người này thoạt nhìn vô cùng bỉ ổi, đứng chung một chỗ với người phụ nữ xinh đẹp tạo ra cảm giác xung đột thị giác, càng tôn thêm vẻ đẹp của nàng, nam nhân này quả là xấu xí không chịu nổi.

Nhưng dựa vào vị trí đứng của hai người, người đàn ông răng hô này hẳn là vãn bối hoặc là đệ tử của người phụ nữ, bởi vì hắn đứng phía sau nàng một đoạn, thần sắc cung kính đứng giữa không trung, bộ dáng như nàng sai đâu sẽ đánh đó, thực lực của hắn chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng thánh nguyên dao động trong cơ thể mơ hồ dày đặc và thuần khiết hơn Phản Hư nhất tầng cảnh bình thường.

Lúc thấy người phụ nữ kia, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, không biết đối phương có lai lịch gì, nếu như nàng là địch nhân, vậy lần này thật không ổn, đối mặt với người phụ nữ này, Dương Khai có chút cảm giác bị đè nén, loại cảm giác này đám người Kim Thạch, Phong Bà Tử không thể tạo ra được.

Bởi vậy có thể thấy, thực lực của đối phương so với đám người Kim Thạch, Phong Bà Tử còn cao hơn một bậc.

Nhưng khi nhìn đến người đàn ông răng hô, Dương Khai lại lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì hắn biết người này, người này chính là người sau khi hội đấu giá Tụ Bảo Lâu kết thúc, dùng Tinh Đế Lệnh trao đổi linh đan với mình - Cát Thất!

Dương Khai có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với hắn, vì lúc người gặp Dương Viêm, giống như chuột thấy mèo, chẳng những vô cùng sợ hãi, còn có chút kính nể, tự xưng là tiểu Thất!

Một người dung mạo đặc biệt, hành động lại quái dị, làm sao Dương Khai có thể quên được?

Hắn còn nhớ rõ, sau khi trao đổi linh đan, đối phương còn nói là nếu có thể, vị trưởng bối của hắn sẽ đến bái phỏng mình và Dương Viêm, như vậy có lẽ người phụ nữ kia là trưởng bối của Cát Thất, mà khi hắn dùng Tinh Đế Lệnh trao đổi linh đan, cũng là vì người phụ nữ này.

Rốt cuộc đối phương là địch là bạn? Dương Khai chau mày, thần sắc bất định.

Nhưng khi hai người này xuất hiện đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người, không khí vốn giương cung bạt kiếm cũng hòa hoãn rất nhiều.

Hơn nữa, sau khi cường giả cá thế lực lớn kia thấy rõ khuôn mặt của nàng, tất cả đều lộ ra thần sắc không thể tin được, thậm chí cực kỳ hoảng sợ, dường như cực kỳ e ngại người phụ nữ mặc cung trang này.

Ngay cả Chiến Thiên Minh Mạc Tiếu Sinh và Lôi Đài Tông Thành Bằng Huyên cũng vậy, hai người liếc nhau, đều lộ ra vẻ kiêng kỵ, âm thầm nhức đầu.

Thân là hai đại cự đầu trên U Ám Tinh, Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông sẽ không coi bất kỳ kẻ nào vào đâu, trừ Tinh Đế Sơn thần bí kia, mà Mạc Tiếu Sinh và Thành Bằng Huyên lại là đại trưởng lão, quyền cao chức trọng, thực lực siêu quần, có thể làm cho hai người kiêng kỵ như vậy, thân phận và lai lịch của nàng thật không phải chuyện đùa.

Dương Khai quan sát như vậy, mặc dù không rõ nàng là địch hay là bạn, xuất thân như thế nào, nhưng cũng biết người này có đại danh đỉnh đỉnh.

- Sao lại là nàng? Bên phía Ảnh Nguyệt Điện, Tiền Thông trợn mắt, mí mắt giật giật

Phí Chi Đồ cũng vậy, bộ dạng so với Tiền Thông không khá hơn bao nhiêu.

- Trưởng lão, vị tiền bối này là ai? Ngụy Cổ Xương tò mò hỏi, người phụ nữ này vừa hiện thân, cái gì cũng chưa nói, chỉ dùng khí thế mà chế trụ tất cả cường giả ở đây, điều này làm cho Ngụy Cổ Xương rất nghi ngờ, đồng thời có chút hưng phấn.

Cường giả là phải như vậy!

- Nàng? Nàng là tông chủ đời trước của Tinh Đế Sơn... Tiền Thông đắng miệng đáp lại.

Ngụy Cổ Xương chấn động, gương mặt càng thêm sùng bái nhìn người phụ nữ kia, dường như không ngờ lai lịch của vị tiền bối này lại kinh khủng như vậy.

Tinh Đế Sơn là một thế lực thần bí nhất và cường đại nhất trên U Ám Tinh, không ai biết rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu cường giả, cũng không ai biết bọn họ bao nhiêu nội tình, nhưng nghe nói Tinh Đế Sơn là truyền thừa của Tinh Không Đại Đế, cho nên dù là hai đại cự đầu Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông, lúc đối mặt với Tinh Đế Sơn cũng tự giác cúi đầu.

Cũng may Tinh Đế Sơn không tranh đoạt điều gì, bọn họ cũng rất ít xuất hiện trên U Ám Tinh, nếu không trên U Ám Tinh này làm gì còn chỗ cho các tông môn khác phát triển? Sớm đã bị Tinh Đế Sơn thống nhất.

Mà lời nói của Tiền Thông tuy nhỏ, nhưng vẫn rơi vào tai người phụ nữ kia, đối phương quay đầu, đôi mắt phượng liếc qua bên này, bị nàng nhìn chòng chọc như vậy, Tiền Thông cảm thấy da đầu tê dại, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. Thế hệ võ giả trẻ có lẽ không biết nàng, nhưng các cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh trở lên, không ai không biết danh tiếng của nàng ta, càng biết về thủ đoạn kinh khủng của nàng, hồi tưởng lại những đại sự xảy ra hơn trăm năm trước lúc nàng chấp chưởng Tinh Đế Sơn, trong lòng Tiền Thông càng thêm bất an.

Sao nàng lại xuất hiện ở đây?

- Bổn cung đã lâu không xuất thế, không ngờ vừa tới đã gặp nhiều cố nhân như vậy. Người phụ nữ bỗng hé đôi môi đỏ mọng, giọng nói êm tai dễ nghe, làm cho người ta như cây đón gió xuân, thể xác và tinh thần đều thoải mái, - Tiểu Tiền, tiểu Phí, hai người các ngươi cũng đạt tới cảnh giới này, xem ra sống những năm nay thật không uổng.

Nàng không nói thì thôi, vừa nói đã gây chấn động.

Tiền Thông và Phí Chi Đồ tuổi tác cao như vậy, là tinh tú nguyên lão của Ảnh Nguyệt Điện, trong miệng nàng lại biến thành tiểu Tiền và tiểu Phí...

Vô số võ giả Thánh Vương Cảnh trợn trừng mắt, nhiều người buồn cười, len lén bật cười.

Tiền Thông và Phí Chi Đồ lại không cười được, liếc nhau, liền vội vàng khom người ôm quyền: - Bái kiến Diệp sư tỷ, hơn trăm năm không thấy, phong thái của Diệp sư tỷ vẫn như cũ, thật là đáng mừng!

- Thôi. Người phụ nữ họ Diệp nhẹ nhàng phất tay, gương mặt xinh đẹp trên nhìn không ra hỉ nộ ái ố. - Chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi, cái gì mà phong thái chứ?

Nói xong, lại quay đầu nhìn về phía bên kia, vẫy vẫy tay nói: - Tiểu Hắc ngươi qua đây!

Bên kia, Tụ Bảo Lâu có tiểu mặt đen tên là Nhậm Thiên Thụy nghe vậy, phản xạ có điều kiện định lên tiếng, không rõ tại sao vị tiền bối này lại kêu mình, lại thấy sư phó của mình là Nhan Bùi bước ra, nở nụ cười, nhanh chóng chạy tới bên cạnh nàng.

Nhậm Thiên Thụy nháy mắt một cái, hoàn toàn tỉnh ngộ.

Thì ra sư phó của mình, cũng là từ tiểu mặt đen từ từ lớn lên thành lão mặt đen a...

Vị tiền bối kia căn bản không phải kêu mình, nàng kêu sư phó của mình.

- Nhan Bùi bái kiến Diệp sư tỷ, không biết Diệp sư tỷ có gì phân phó? Nhan Bùi cung kính hỏi. - Ở đây đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có nhiều người tụ tập như vậy?

Người phụ nữ họ Diệp nhíu mày, từ từ hỏi.

- Là như vậy... Nhan Bùi thân là thủ tịch Đấu giá sư của Tụ Bảo Lâu, tài ăn nói đương nhiên là nhất đẳng, chỉ vài ba câu đã kể lại đại khái mọi chuyện, tóm tắt đơn giản rõ ràng, không hề thừa lời.

Mặc dù không nói quá rõ, nhưng với người phụ nữ họ Diệp thông minh lanh lợi, sao có thể không hiểu ý tứ trong đó.

Nghe vậy thần sắc không vui, hừ lạnh một tiếng: - Ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, bị giết hết là đáng đời!

Nói xong, lạnh lùng trừng mắt nhìn Kim Thạch và Phong Bà Tử, thực lực của hai vị này trên U Ám Tinh coi như cường giả đứng đầu đều nhướng mày, mặt lộ vẻ không vui, quả thật bọn họ cố kỵ danh tiếng và uy phong của người phụ nữ họ Diệp, nhưng đó là chuyện của hơn trăm năm trước, giờ đây bọn họ cũng đã là Phản Hư tam tầng cảnh, đối phương lại không cho họ chút thể diện, đương nhiên làm cho bọn họ căm tức.

Huống chi, lúc này nàng cũng không đại biểu cho Tinh Đế Sơn, hơn trăm năm trước, nàng đã mất tích, nghe đồn là có mâu thuẫn với Tinh Đế Sơn, từ đó về sau không xuất hiện nữa.

Nói cách khác, bây giờ nàng chỉ có một thân một mình, danh tiếng có lớn hơn đi nữa, làm sao có thể chống lại một cái tông môn được?

Nhưng giận thì giận, Kim Thạch và Phong Bà Tử cũng không dám phát tác, dù sao vẫn chưa rõ ý đồ của đối phương khi đến đây, tùy tiện gây thù là không sáng suốt.

Sau khi hỏi rõ lý do lần xung đột này, nàng bỗng nhìn về phía Dương Khai, lên tiếng hỏi võ giả bên cạnh mình: - Tiểu Thất, hắn là người ngươi nhắc tới?

Cát Thất cung kính gật đầu: - Đúng! Sư tổ, chính là người này.

- Vậy đại nhân người ở chỗ nào? Nàng nhíu mày lẩm bẩm, thanh âm vô cùng nhẹ nhàng, mặc dù với tu vi của những người ở đây cũng không ai nghe rõ, nếu không sẽ tạo thành sóng to gió lớn, nhìn thoáng qua đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn, trong lòng nàng hiểu rõ, nhất định đại nhân đứng sau đại trận.

Nghĩ vậy, nàng mỉm cười ôn hòa, gật đầu với Dương Khai: - Ngươi tên là Dương Khai thật không?

Trong lòng Dương Khai thấp thỏm, thần tình không kiêu ngạo không siểm nịnh, ôm quyền nói: - Vãn bối chính là Dương Khai, không biết tiền bối giá lâm có gì chỉ giáo?

- Không dám chỉ giáo. Nàng hé miệng cười, nụ cười tuyệt đẹp làm cho mọi người ngẩn ngơ, võ giả nào tâm tính không kiên định, thực lực hơi thấp một chút nhất thời không dời mắt đi chỗ khác được, dường như trên người nàng có một lực hấp dẫn vô hình hút ánh mắt của họ.

- Lần này bổn cung tới chỉ để gặp một người, nếu bổn cung đoán không sai, người kia hẳn là ở trong núi này, mời tiểu đệ mở đại trận ra cho bổn cung đi vào, có được hay không?

Thái độ của nàng ôn hòa, nhìn không có địch ý, giọng điệu thương nghị, nhưng Dương Khai nhíu mày, nhất thời không thể đưa ra quyết định.

Rốt cuộc người nàng muốn gặp là ai, Dương Khai cũng có suy đoán, chỉ có thể là Dương Viêm mà thôi, dù sao lần trước Cát Thất ở Tụ Bảo Lâu khi gặp được Dương Viêm thì biểu hiện quá mức kỳ lạ, hơn nữa trước khi đi còn nói trưởng bối của hắn sẽ đến viếng.

Mình cùng bọn họ không có giao tình gì, người bọn họ muốn thăm viếng, chỉ có thể là Dương Viêm.

Chỉ là... lai lịch của đối phương không rõ ràng, là bạn hay là địch còn chưa biết, sao Dương Khai có thể dễ dàng mở đại trận ra? Vạn nhất đối phương có ý gây rối Dương Viêm, chẳng phải là dẫn sói vào nhà sao?

Với thủ đoạn của đối phương nếu muốn vào Long Huyệt Sơn, võ giả trên núi không ai có thể ngăn cản, cho nên trong lòng Dương Khai có chút chần chừ.

Mà khi thấy nàng nói chuyện ôn hòa với Dương Khai, thậm chí còn dùng tới chữ mời, đám người Tiền Thông đều trố mắt líu lưỡi, toàn bộ đứng ngây tại chỗ.

Chương 1411: Linh khí ngũ hành.

Nữ nhân họ Diệp cao ngạo cùng thủ đoạn, mấy người Tiền Thông từ khi còn trẻ đã lĩnh giáo sâu sắc, thân là tông chủ đời trước Tinh Đế Sơn, vốn là cao thủ đứng đầu, trăm năm không ra, hiện tại chỉ sợ tu vi của nàng đã đạt đến mức phản phác quy chân, có thể nói trên U Ám Tinh cũng không mấy người có thể một mình đánh với nàng.

Nàng hô tới quát lui mấy người mình, lại ôn hòa với tên tiểu bối Dương Khai, thế này... có nhầm không vậy?

Mấy người Tiền Thông nhất thời sinh ra cảm giác không chân thật.

Dường như nhìn ra Dương Khai có ý kiêng kỵ, nữ nhân họ Diệp cũng không thúc giục, trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Thế này đi, bổn cung cũng không miễn cưỡng ngươi mở ra đại trận, có thể cho bổn cung nói mấy câu với vị Dương Viêm cô nương kia? Bổn cung không có ác ý với các ngươi, tới đây chỉ là xác nhận một chuyện mà thôi.

Quả nhiên là tìm Dương Viêm! Dương Khai nhìn nàng, khẽ gật đầu: - Nếu chỉ là nói mấy câu, vậy cũng không có vấn đề, tiền bối nhận lấy.

Nói rồi, quét qua nhẫn không gian, lấy một chiếc la bàn truyền tin ném cho đối phương. Không thấy nữ nhân họ Diệp có động tác gì, la bàn truyền tin trực tiếp bay tới trước mặt nàng, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy.

Tiếp đó, ở trước mắt mọi người, nữ nhân họ Diệp nhắm mắt lại, truyền vào thần niệm, bắt đầu trò chuyện với Dương Viêm ở trong núi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, mọi người ở đây, bất kể tu vi cao thấp, xuất thân tôn ti, toàn bộ đều không dám thở mạnh, như sợ quấy rầy nữ nhân họ Diệp này.

Thời gian trôi qua, nữ nhân họ Diệp khẽ run người lên, thần sắc thay đổi không ngừng, đầu tiên là kinh ngạc bất ngờ, lo âu thắc thỏm, sau đó là mừng rỡ hưng phấn, khí thế mạnh mẽ như sóng thần không chịu khống chế lan tỏa ra xung quanh.

Toàn bộ võ giả Thánh Vương Cảnh đều run lên, bị khí thế ảnh hưởng, bọn họ sinh ra cảm giác như bồi hồi trước quỷ môn quan, dường như nữ nhân họ Diệp chỉ cần một ý niệm là mình sẽ mất mạng.

Võ giả Phản Hư nhất lưỡng tầng cảnh đều vận công kháng cự, chỉ có cường giả tam tầng cảnh mới không bị ảnh hưởng, nhưng cũng kinh hãi không thôi.

Bọn họ đương nhiên cũng là Phản Hư tam tầng cảnh, giống như nữ nhân họ Diệp, nhưng không một ai có thể làm được đến mức như nàng.

Rõ ràng đây là dấu hiệu của Thế đã đại thành, nói cách khác, nếu không phải pháp tắc thiên địa trên U Ám Tinh áp chế, chỉ sợ nữ nhân họ Diệp này đã trở thành cường giả Hư Vương Cảnh.

Phản Hư Cảnh muốn thăng cấp Hư Vương Cảnh, bản thân phải đại thành Thế, điểm này không phải mọi người ở đây đều có thể thỏa mãn.

Nhận ra chênh lệch giữa mình và nữ nhân họ Diệp, trong lòng mỗi người đều co rút, Kim Thạch liếc Phong Bà Tử, càng may mắn không thôi, may mà vừa rồi nhẫn nhịn lửa giận, không xảy ra xung đột với đối phương. Bằng không, dù là hai chống một, có thể lui ra toàn thân hay không cũng chưa biết.

Hồi lâu sau, khí thế khiếp người mới thu lại, nữ nhân họ Diệp mở mắt, trong mắt một mảnh sáng láng, mặt đỏ hồng, tỏa ra hào quang chói mắt, như đã gặp chuyện gì cực kỳ mừng rỡ.

Dương Khai cảm giác rõ ràng, nàng hít thở dồn dập, trên người đối phương càng truyền ra nhịp tim rộn ràng.

Rốt cuộc nàng trao đổi gì với Dương Viêm? Dương Khai một bụng hoài nghi.

Những người khác đều tò mò không thôi, không biết Long Huyệt Sơn có ai khiến tâm cảnh một vị cường giả biến hóa như vậy.

Nên biết cường giả như nàng, nếu không gặp chuyện trọng đại, tâm tình tuyệt đối không thể dao động mãnh liệt như vậy.

Nữ nhân họ Diệp hít sâu mấy hơi, bình ổn tâm tình kích động, thế mới nhìn sang Dương Khai, ôn nhu hỏi: - Tiểu huynh đệ, có thể đưa la bàn truyền tin này cho bổn cung không? Bổn cung có thể dùng vật trao đổi.

Dương Khai thản nhiên cười: - Trao đổi thì không cần, một cái la bàn truyền tin mà thôi, tiền bối thích thì cứ lấy.

Lúc này, hắn đã xác định, đối phương không có ác ý với Long Huyệt Sơn, hơn nữa có thể quan hệ sâu xa gì với Dương Viêm, nói cách khác, đối phương là bạn không phải địch.

Bỗng nhiên có viện quân mạnh mẽ như thế đến đây, Dương Khai mừng còn không kịp, làm gì tính toán một cái la bàn truyền tin? Thứ này không đáng giá gì, chỉ là dùng truyền tin tức, nếu muốn, Dương Viêm có thể thuận tay luyện chế vô số.

- Nếu vậy, thiếp thân cảm tạ. Nữ nhân họ Diệp không phải người lề mề, nghe vậy mừng rỡ, hài lòng thu la bàn truyền tin vào nhẫn không gian.
Lúc này, mọi người đều nhìn ra nữ nhân họ Diệp hẳn là có quan hệ gì với người bên trong Long Huyệt Sơn, Kim Thạch cùng Phong Bà Tử đều khó coi như ăn phải ruồi chết.

Vừa rồi bọn họ luôn gây áp lực lên Dương Khai cùng Long Huyệt Sơn, nhưng bây giờ nếu nữ nhân họ Diệp thật đứng về phía Long Huyệt Sơn, bọn họ nhất định phải rút lui. Vì những môn nhân đệ tử đã chết mà trở mặt với cường giả như vậy, trừ khi đầu óc bọn họ rỉ sét mới làm thế.

Nghĩ vậy, Kim Thạch cùng Phong Bà Tử bắt đầu sinh ra ý lùi.

Dù sao chuyện báo thù vẫn còn nhiều thời gian, trước tiên nên tìm hiểu rõ ràng quan hệ giữa nữ nhân họ Diệp và Long Huyệt Sơn.

- Thật đúng là bị hắn chuyển nguy thành an? Bên phía Càn Thiên Tông, đại trưởng lão Mặc Vũ ánh mắt lóe sáng, làm sao cũng không tin nổi cảnh vừa rồi. Mới nãy hắn còn đang mắng đám người Thẩm Thi Đào thuyết số mệnh chỉ là hư vô mờ ảo, không thể coi là thật, nhưng chỉ chớp mắt, cục diện khó giải lại xuất hiện xoay chuyển bất ngờ.

Vận số của tiểu tử này... có phải quá nghịch thiên hay không?

- Ta đã nói vận số của hắn luôn tốt, quả nhiên là vậy! Thẩm Thi Đào phấn chấn không thôi, một là bởi Dương Khai chuyển nguy thành an, mặc khác là bởi lý niệm của mình được xác nhận, làm nàng càng vui vẻ.

Bên phía Lưu Ly Môn, Đại Diên cũng thầm thở ra, Doãn Tố Điệp sắc mặt âm lãnh, một bụng khó chịu.

Vốn còn mong thấy Dương Khai u đầu sứt trán, quỳ xuống xin tha, nào ngờ khi không nhảy ra một nữ nhân họ Diệp, nữ nhân này khiến cho đông đảo cường giả kiêng kỵ không thôi.

Thấy trò hay sắp hạ màn, Doãn Tố Điệp làm sao cam lòng?

Một đám phế vật! Trong lòng nàng oán thầm không thôi, nhưng lại bất lực, nàng cũng chỉ mới thăng cấp Phản Hư Cảnh, bất kể tu vi hay bối phận đều thấp hơn một bậc so với những cao thủ nơi này. Ở chỗ này, vốn không có chỗ cho nàng lên tiếng.

- Sao hả? Không lẽ chỗ này có bảo vật nghịch thiên gì? Các vị tụ tập nơi đây, rốt cuộc có ý gì? Nữ nhân họ Diệp nói xong với Dương Khai, sắc mặt chợt lạnh, lạnh lẽo quét nhìn xung quanh, quát lên.

Nghe vậy, không ít cường giả vội vàng lùi lại, lúng túng không thôi, Tiền Thông lại cười ha ha: - Diệp sư tỷ nói đùa, nơi này nào có bảo vật nghịch thiên gì.

- Nếu vậy, sao các ngươi còn không đi, chẳng lẽ muốn bổn cung ra tay đuổi người?

Nữ nhân họ Diệp dựng mày liễu, thần sắc không hài lòng.
- Đi ngay, đi ngay! Tiền Thông vội nói, còn khẽ gật đầu với Dương Khai.

Dương Khai trả lại ánh mắt cảm kích.

Có Tiền Thông dẫn đầu, các thế lực đến xem náo nhiệt cũng tự nhiên không muốn ở lại nữa, chọc cho nữ nhân họ Diệp không vui, đều chắp tay với bên này, liền xoay người rời đi. Còn hai người Kim Thạch cùng Phong Bà Tử một mình khó chống đỡ, thấy không thể làm được, cũng đành không cam lòng rút lui.

Sắp thấy một trận phong ba sắp lặng xuống, nhưng ngay lúc này, dị biến bỗng xuất hiện.

Linh khí trong trời đất bỗng nhiên rung chuyển, sau đó, trở nên cực kỳ hỗn loạn.

Mọi người đều toát ra kinh hãi, bản năng nghĩ rằng nữ nhân họ Diệp nói không giữ lời ra tay, kinh hãi nhìn lại, nhưng lại càng kinh ngạc không thôi.

Bởi vì bản thân nữ nhân họ Diệp cũng hoa dung thất sắc, đứng đó kinh ngạc không thôi.

Không phải nàng ra tay, mà là thật sự có thiên địa dị biến!

Oành ầm ầm...

Trên bầu trời truyền xuống tiếng nổ vang dội, âm thanh phát ra như ngay bên cạnh, lại như xa tận chân trời, làm người ta khó nắm bắt. Nhìn theo âm thanh, ánh mắt mọi người đều co rút!

Bởi vì ở trong bầu trời, chỗ Đế Uyển, một mảnh sấm sét vang rền lan tỏa, giống như ngày tận thế giáng xuống.

Đế Uyển ngang trời xuất thế, vẫn lơ lửng bên trên Long Huyệt Sơn, đã lâu như vậy nó vẫn không có động tĩnh gì, ngược lại các cường giả U Ám Tinh từng liên thủ xông tới, cuối cùng tổn thất nặng nề, vẫn không tìm được cửa đi vào.

Cuối cùng rút ra kết luận, mặc dù Đế Uyển đã xuất thế, nhưng chưa đến thời gian mở ra, không thể cưỡng chế xông vào.

Các thế lực lớn đều phái đệ tử đóng ở gần Thiên Vận Thành, giám thị động tĩnh của Đế Uyển, chỉ chờ mở ra liền truyền tin tức về.

Nhưng không ngờ Đế Uyển vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên biến đổi vào lúc này, mọi người không biết nó đại biểu cái gì, dù sao Đế Uyển là biệt viện của Tinh Không Đại Đế, dính dáng cơ mật quá sâu.

Trên bầu trời lúc này, chỗ Đế Uyển dày đặc tia sét, lan tỏa không ngừng, ầm ầm nổ vang, như muốn xé rách thiên địa.

Âm thanh truyền ra, linh khí ngày càng hỗn loạn, cuồng bạo. Sau đó, những quầng sáng 5 màu hình thành, tràn ngập trong thiên địa, dần dần bay về phía Đế Uyển.

- Linh khí ngũ hành! Có người kinh hô, nơi này không thiếu cường giả, tự nhiên lập tức nhìn ra quầng sáng 5 màu này là vật gì, rõ ràng là linh khí ngũ hành hội tụ thành.

Nhìn quanh, mọi người đều cực kỳ hoảng sợ, biểu tình đặc sắc.

Bởi vì trong tầm mắt nhìn ra toàn là những quầng sáng 5 màu, thậm chí những nơi không thấy được cũng có rất nhiều linh khí ngũ hành tụ thành quầng sáng bay lên.

Những linh khí ngũ hành hội tụ thành quầng sáng nhìn như chậm chạp nhưng hội tụ về phía Đế Uyển với tốc độ cực nhanh, bên kia như truyền ra lực hấp dẫn gì.

Dần dần, Đế Uyển vốn thấy được bằng mắt thường đã mất bóng, trên bầu trời, một mảnh hào quang 5 màu bao phủ Đế Uyển, bên trong truyền ra tiếng nổ vang dội, khiến cho trời đất rung lên.

- Chẳng lẽ là Đế Uyển mở ra?

Có người kinh hô, dù chỉ là suy đoán không căn cứ, nhưng làm cho ánh mắt mọi người sáng ngời.

Chương 1412: Đế Uyển dị biến.

Các thế lực lớn đều có đệ tử lưu trú ở Thiên Vận Thành, chờ đợi khoảng khắc Đế Uyển mở ra!

Không ai giải thích được cảnh tượng này, nhưng quả thật có thể là Đế Uyển mở ra.

Nghĩ vậy, mọi người không khỏi tâm tình kích động, người run lên, càng chú ý chặt chẽ động tĩnh của Đế Uyển.

Kích động thì kích động, nhưng không ai dám lên tra xét. Vị trí Đế Uyển ban đầu truyền ra dao động linh khí khiến mọi người run sợ, nhìn mà giật mình, ai dám không biết sống chết chạy lên do thám? Chỉ sợ còn chưa đến gần Đế Uyển, đã bị linh khí cuồng bạo xé thành phấn bụi.

Ngay cả nữ nhân họ Diệp cũng không dám làm bừa, đứng ở đó, sắc mặt âm trầm bất định.

Dương Khai cùng mấy người Thường Khởi cũng biểu hiện đặc sắc, bốn người đứng trong đại trận hộ sơn, ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt biến đổi không ngừng.

Bỗng nhiên, mùi hương thơm ập tới, bên cạnh có thêm một người, Dương Khai quay lại nhìn, thấy không biết khi nào Dương Viêm đã chạy ra, đang đứng cạnh hắn nhìn lên trời.

- Không phải Đế Uyển mở ra! Dương Viêm lầm bầm một câu, thần sắc lạnh nhạt, đáng tiếc chỉ có Dương Khai nghe được lời nàng nói, ngay cả mấy người Thường Khởi lúc này bị thiên địa dị biến thu hút, không nhận ra nàng nói gì.

- Vậy là chuyện gì? Dương Khai vội hỏi, quan tâm sẽ loạn, vừa rồi hắn quên mất Dương Viêm là một đoàn phân thần của Tinh Không Đại Đế, tình huống của Đế Uyển, nàng cũng biết đôi chút.

Nếu Dương Viêm nói đó không phải dấu hiệu Đế Uyển mở ra, vậy nhất định có căn cứ.

- Không rõ, nhưng tuyệt đối không phải Đế Uyển mở ra, nhưng mà... dường như có liên quan đến việc tiến vào Đế Uyển. Dương Viêm cau mày, cũng không rõ ràng, dù sao nàng không phải bản thể Đại Đế, rất nhiều ký ức không đầy đủ, không rõ ràng cũng hợp lý.

Dương Khai nhíu mày, cũng không hỏi tiếp.

Nhìn thấy Dương Viêm hiện thân, nữ nhân họ Diệp mừng rỡ, thân mình lóe lên đã đến trước đại trận hộ sơn, thần sắc cung kính lại kích động nhìn Dương Viêm, đang muốn nói, Dương Viêm đã ngăn lại: - Có lời nào để nói sau, ngươi vào trước đã!

Nói rồi, vung tay đánh ra một đạo thánh nguyên, tới quầng sáng đại trận, lập tức tách ra một khe, cho một người đi qua.

Sắc mặt nữ nhân họ Diệp đỏ lên, giống được như sủng mà sợ, cung kính thưa: - Vâng!

Đồng thời người nhoáng lên, đã lách vào trong đại trận hộ sơn, võ giả răng hô Cát Thất tự nhiên đi theo sát, cung kính nghe lời, thỉnh thoảng liếc Dương Viêm, nhưng nhanh chóng dời đi, cứ như sợ ánh mắt của mình khinh nhờn đối phương.

Thường Khởi, Hách An cùng Ninh Hướng Trần cuối cùng cũng dời chú ý, lúc này há to miệng, ngây ngốc nhìn nữ nhân họ Diệp, vẻ mặt không thể tưởng tượng.

Ba người đứng cạnh Dương Khai, tự nhiên nghe rõ nữ nhân họ Diệp vừa rồi đã đáp thế nào.

Điều này làm bọn họ không thể tin được vào tai mình, nhìn nhau, cảm thấy thần kinh rối loạn.

Có nhầm không vậy? Nữ nhân họ Diệp thủ đoạn thông thiên, địa vị tôn sùng, đối mặt Dương Viêm lại nghe lời tuân lệnh như thuộc hạ, đây... đây là chuyện gì?

Tuy rằng Dương Khai cũng có chút kinh ngạc, nhưng đỡ hơn mấy người Thường Khởi. Dù sao hắn đã hiểu thân phận của Dương Viêm, âm thầm suy đoán nữ nhân họ Diệp có liên quan gì tới bản thể Tinh Không Đại Đế, bằng không sao nàng lại có biểu hiện như vậy.

Tuy rằng trong lòng có chút nghi vấn, nhưng giờ không phải lúc, Dương Khai đành ấn thắc mắc xuống, đợi sau này lại hỏi.

Nhìn sang võ giả răng hô, Dương Khai cười ha ha, chắp tay với đối phương: - Cát huynh, lại gặp mặt.

- Khụ khụ... Cát Thất không được tự nhiên, nghiêng mình đáp lễ, miệng nói: - Tiểu Thất, gọi tôi tiểu Thất là được.

Tuy rằng hắn không rõ ràng quan hệ giữa Dương Khai và Dương Viêm, nhưng bây giờ không dám sơ sẩy, dù sao sư tổ nhà mình cũng hạ thấp mình trước Dương Viêm, bản thân mình mà không khiêm tốn một chút, chẳng phải là coi thường sư tổ?

Đây là chuyện khinh sư diệt tổ, sao hắn làm được?

Khóe mắt Dương Khai co rút, cũng không nói nữa, thực lực của hắn hiện tại chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh, võ giả răng hô tuy rằng tuổi không lớn, đã là Phản Hư nhất tầng cảnh, nói thế nào đi nữa, mình cũng không thể gọi thẳng cái tên tiểu Thất.
Nhất thời ánh mắt mọi người lại nhìn lên Đế Uyển trên trời.

Tiếng ầm vang không ngừng, bầu trời bị tia sét bao trùm, đếm không hết, nhỏ dài mấy tấc, lớn thì như giao long, tràng cảnh kinh người. Phóng mắt nhìn ra, nơi đó như trở thành thế giới rồng điện, hào quang 5 màu bao phủ, Đế Uyển như ẩn như hiện, không thể nhìn rõ, chỉ có vô số tia sét xoay chuyển.

Linh khí ngũ hành không ngừng hội tụ thành đoàn, bay lên trên, tụ tập tới chỗ Đế Uyển.

Xuất hiện dị tượng thế này, không chỉ Long Huyệt Sơn cùng Thiên Vận Thành, toàn bộ U Ám Tinh đều như vậy!

Mọi người đều nhìn cảnh tượng hoành tráng, dưới uy áp mạnh mẽ của thiên địa dị biến, ngay cả cường giả Phản Hư tam tầng cảnh cũng cảm giác mình nhỏ yếu như con kiến.

Ở một chỗ trên U Ám Tinh, một ngọn núi cao nguy nga, thẳng đến vạn trượng, chìm ngập trong mây, linh khí quấn quanh, hiển nhiên đây là địa mạch cực tốt, không thì sao linh khí thừa thải như vậy.

Cảnh sách ngọn núi xinh đẹp, đá nhỏ rải rác, trong núi có không ít đình đài lầu các, xem ra hẳn là tổng đàn của tông môn nào đó.

Tinh Đế Sơn!

Tồn tại khiến toàn bộ U Ám Tinh nghe mà biến sắc, là quái vật lớn vượt trên Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông. Mặc dù danh tiếng vang dội, nhưng làm việc luôn khiêm nhường, ít có người ra ngoài, cho nên võ giả trên U Ám Tinh rất khó gặp được võ giả xuất thân Tinh Đế Sơn.

Lúc này, ở trong cung điện trên đỉnh cao nhất Tinh Đế Sơn, một lão già thần sắc yên lặng, toàn thân không có dao động năng lượng, giống như người phàm, đang ngồi xếp bằng.

Ngay khoảng khắc thiên địa dị biến, lão bỗng mở mắt, nhìn thẳng về phía Đế Uyển, lóe lên thần sáng sáng lạn, như xuyên qua tầng tầng cản trở, nhìn thẳng vào động tĩnh của Đế Uyển.

Hồi lâu sau, lão mới cau mày, lẩm bẩm: - Đế Ngọc sắp xuất hiện?

Nói rồi, thần sắc lão mừng rỡ, lập tức đứng lên, trong khoảng khắc, một cỗ khí thế mạnh mẽ không kém gì nữ nhân họ Diệp từ chỗ hắn lan tỏa bốn phía.

Người chợt lóe lên, đã biến mất, đợi khi xuất hiện lại đã đi ra trăm trượng, nơi này có một thanh niên thần sắc lạnh lùng ngồi trên đài đá, ngạc nhiên nhìn đoàn linh khí năm màu bay lên.

Thấy lão già hiện thân, thanh niên này cả kinh, vội đứng dậy quỳ gối: - Đệ tử bái kiến sư tôn.

Nếu như Dương Khai ở đây, nhất định lập tức nhận ra thanh niên lạnh lùng này chính là võ giả Lãnh Tình, đã từng gặp 2 lần trong Lưu Viêm Sa Địa!
Người này đại phát thần uy ở Tẩy Hồn Thần Thủy, chiếm cứ vị trí tốt nhất, làm cho Khúc Trường Phong giận mà không dám phát, ở trong tầng thứ tư Lưu Viêm Sa Địa, càng đánh một trận với Dương Khai.

Lúc đó hắn đang công kích đại trận hộ phái Thái Huyền Tông.

Nếu nói trên U Ám Tinh có võ giả ngang cấp nào làm Dương Khai để ý, Lục Diệp xem như một, Lãnh Tình cũng tính là một.

Tuy nhiên hiện tại Lãnh Tình đã thăng cấp Phản Hư nhất tầng cảnh, có chút khác với khi còn Thánh Vương tam tầng cảnh.

- Ừm! Con truyền lện xuống, gọi các vị trưởng lão hành động. Lão già nhàn nhạt ra lệnh.

Lãnh Tình ngẩn ra, chắp tay nói: - Đệ tử cả gan, xin hỏi sư tôn muốn các vị trưởng lão đi ra làm gì?

Lão già này cũng không giận, mà giải thích: - Đế Ngọc sắp xuất hiện, để các vị trưởng lão đi ra ngăn cản. Chuyện này liên quan đến danh ngạch vào Đế Uyển, bảo bọn họ tuyệt đối không được qua loa, dù là tranh giành, cũng phải giành nhiều thêm một chút.

- Rõ! Lãnh Tình tuy rằng nghe mơ hồ, nhưng không dám hỏi nhiều, vội lĩnh mệnh lui xuống.

Lãnh Tình đi rồi, lão già này mới che ngực ho khẽ, sắc mặt có chút trắng bệch.

Hắn vốn người mang thương, không biết là ai có thủ đoạn mạnh mẽ như thế, khiến cường giả như lão bị thương không nhẹ.

- Nếu Đế Ngọc xuất hiện, Đế Uyển mở ra cũng sẽ không lâu. Đáng ghét, cố tình lúc này lại bị tiện nhân kia làm bị thương!

Trên mặt lão già hiện ra dữ tợn, thầm căm tức.

Không biết tiện nhân mà hắn nói rốt cuộc là ai.

Ở gần Long Huyệt Sơn, tất cả võ giả đều chú ý chặt chẽ động tĩnh Đế Uyển.

Thiên địa dị biến kéo dãi suốt nửa ngày, mới bỗng nhiên biến hóa, làm cho mọi người chấn động tinh thần, không khỏi mở to mắt tập trung chú ý.

Chỉ thấy hào quang 5 màu bao phủ Đế Uyển trên bầu trời bắt đầu nhạt đi thấy rõ, sau đó tan rã, biến mất tăm.

Đồng thời, tiếng ầm ầm cũng ngừng lại, linh khí ngũ hành cũng im lặng, giống như vừa rồi không xảy ra chuyện gì.

Mọi người kinh ngạc chú ý Đế Uyển, sau đó đều phát ra tiếng kinh hô.

Bởi vì Đế Uyển có chút khác với trước, lớn hơn nhiều, xuất hiện thêm nhiều kiến trúc trước đó không thấy, tựa như chúng vốn ẩn giấu, thẳng đến khi thiên địa dị biến mới hiện ra.

Chuyện này làm mọi người kinh ngạc không thôi, không biết biến cố này là tốt hay xấu.

- Đúng rồi, Đế Uyển không chỉ có một chỗ... Dương Viêm như nghĩ ra, lẩm bẩm: - Chỗ khác còn có một nửa Đế Uyển, chỉ có hai bên hợp lại, Đế Uyển mới coi như hoàn chỉnh, vậy mới chính thức mở ra!

Nghe lời nàng, Dương Khai quay lại nhìn, lại thấy Dương Viêm nhíu mày, chìm trong trầm tư.

Lúc này Đế Uyển càng thêm hùng hồn to lớn, lực lượng vô hình phát tán, khiến mọi người run rẩy.

Lực lượng đế uy!

Sau khi biến hóa, Đế Uyển phát ra lực lượng đế uy càng khủng bố hơn trước, đế uy phủ xuống mọi người, khiến bọn họ không dám làm bừa, chỉ nghe tiếng nuốt nước miếng ùng ục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau