VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1401 - Chương 1405

Chương 1403: Yêu hóa.

Tiểu tử, có thể bỏ qua được thì bỏ qua, nếu thật sự muốn cùng lão phu liều mạng, cẩn thận gãy răng! Lão giả họ Độ ngoài mạnh trong yếu gầm nhẹ.

- Ồ? Ta muốn xem xem ngươi có thể làm ra gãy được mấy cái răng. Dương Khai tàn khốc nói, không nhường nhịn chút nào.

Địch nhân đánh tới nhà mình, sao Dương Khai có thể nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, để hắn bình an rời đi? Hắn đã có ý định giết sạch người của Long Huyệt Sơn, người hiền lành bị người khác khi dễ, ngựa hiền bị người khác cưỡi, đây là lúc Long Huyệt Sơn lộ ra nanh vuốt của mình.

Nghe Dương Khai trả lời, trong mắt lão giả họ Độ lóe lên một tia ngoan lệ, cắn răng nói: - Ngươi thật sự muốn đánh đến cùng?

Dương Khai không trả lời, hắn giơ cao trường kiếm trong tay, lại bổ một đạo kiếm mang về phía trước, dùng hành động thay câu trả lời.

- Đây là ngươi ép ta! Lão giả họ Độ trở nên dữ tợn, nhưng vẫn đứng tại chỗ không thèm né tránh, xem kiếm mang kia như không tồn tại, bộ dáng không chút e ngại.

Dương Khai nhướng mày, sắc mặt ngưng trọng, hắn không cho là đối phương đang chờ chết, từ lời nói vừa rồi của hắn và thần sắc hiện tại, hiển nhiên đối phương có thủ đoạn át chủ bài gì đó, nếu hắn dám tự phụ như thế, nhất định là có tự tin đỡ được đòn tấn công này.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai không chần chờ nữa, búng ngón tay ra, một đạo Không Gian Nhận lặng yên không một tiếng động bắn về phía lão giả.

Dương Khai không có ý định để đối phương thi triển thủ đoạn át chủ bài đó nên chuẩn bị sẵn Không Gian Nhận để giải quyết dứt khoát.

Kiếm mang đen như mực ở phía trước, Không Gian Nhận ở phía sau, hai đòn tấn công phối hợp, lão giả họ Độ căn bản không hề phát hiện, hắn vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, từ không gian của mình móc ra một cái hộp ngọc.

Hộp ngọc vừa mở ra, bên trong là một viên đan dược đỏ tươi to cỡ trái nhãn.

Lão giả họ Độ cầm viên đan lên ném vào miệng, ực một tiếng nuốt xuống.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, khi hắn vừa nuốt viên đan xuống, Dương Khai thấy rõ ràng trong mắt hắn lộ chút luyến tiếc và phân vân, không biết đang nghĩ cái gì.

Cùng lúc đó, kiếm mang đã cách hắn ba trượng, chuẩn bị chém vào người hắn.

Nhưng vào thời khắc này, một con quái vật to lớn bỗng từ trên trời rớt xuống, kèm theo một tiếng vang thật lớn và mặt đất run rẩy, quái vật này chắn trước mặt của lão giả họ Độ.

Xì xì...

Kiếm mang đánh lên người quái vật, âm thanh chói tai vang lên, còn có tiếng xì xào thống khổ.

Bích Nhãn Huyết Thiềm!

Vào thời khắc mấu chốt, không ngờ lão giả họ Độ lại gọi Bích Nhãn Huyết Thiềm trở lại, mặc dù yêu thú này là bậc chín, nhưng bàn về thực lực không bằng khí linh hỏa điểu, nhưng có một chỗ tốt là da dày thịt béo.

Đại chiến với khí linh hỏa điểu một thời gian, Bích Nhãn Huyết Thiềm đã thương tích đầy mình, tất cả đều là vết thương do lửa đốt, các bọc nước trên người nó vỡ ra làm cho nọc độc đủ màu sắc chảy ra, mùi hôi làm người ta buồn nôn.

Cho dù là như thế, nó vẫn không chết, nếu là một yêu thú bậc chín khác chắc đã sớm mất mạng.

Vốn mang thương tích đầy mình, lại bị Dương Khai bổ thêm một kiếm, trên người Bích Nhãn Huyết Thiềm lộ ra một vết nứt thật dài, gần như có thể thấy được xương cốt trắng hếu.

Mà lão giả họ Độ không quan tâm chuyện đó, dường như con yêu thú này không phải thú cưng hắn đã nuôi nhiều năm, đưa tay vỗ vào lưng Bích Nhãn Huyết Thiềm, liều mạng rót thánh nguyên vào.

Vô thanh vô tức, ngay sau đó Không Gian Nhận cũng đánh tới, trong nháy mắt bụng của Bích Nhãn Huyết Thiềm xuất hiện lỗ hổng dài một xích hình lưỡi liềm.

Mục tiêu Bị Không Gian Nhận đánh trúng đều bị đày vào hư không, cho nên thương thế gây ra bởi Không Gian Nhận căn bản không thể khôi phục.

Uy lực của Không Gian Nhận quả nhiên không nhỏ, thân thể của Bích Nhãn Huyết Thiềm dù cường hãn cũng không thể khinh thường, đòn công kích miễn cưỡng xuyên qua thân thể, sau đó liền tiêu tán mất.

Thấy vậy, Dương Khai hơi tiếc hận, nếu Không Gian Nhận có thể đi sâu thêm hai thước nữa, nói không chừng có thể giết luôn lão giả họ Độ.

Bây giờ tiếc cũng không có ích gì. Cho dù Bích Nhãn Huyết Thiềm da dày thịt béo, bị thương thế nghiêm trọng như vậy cũng phải chết không thể nghi ngờ, lão giả họ Độ là chủ nhân của nó cũng bị cắn trả, liều mạng thúc dục thánh nguyên, không tự chủ được phun một ngụm máu tươi ra ngoài, ngay sau đó cả kinh nhìn Bích Nhãn Huyết Thiềm, ánh mắt kinh hãi đến cực điểm.

Hắn nhận ra sinh cơ của yêu thú tương liên với bản mạng mình chính đang nhanh chóng tiêu tán, lão giả họ Độ càng thêm điên cuồng thúc giục thánh nguyên, bằng mắt thường có thể thấy thân thể của Bích Nhãn Huyết Thiềm cấp tốc bành trướng, rất nhanh trở nên tròn vo, dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Dương Khai nheo mắt, thầm hạ lệnh cho hỏa điểu khí linh, kèm theo một tiếng chim hót thanh thúy, một đạo hồng quang nhanh chóng đánh về phía bên kia.

Không đợi khí linh đánh tới, bỗng một tiếng nổ vang truyền đến, Bích Nhãn Huyết Thiềm đã biến thành sương máu, hài cốt không còn, khói độc và nọc độc đầy trời.

Khí linh bị dọa sợ, vội vàng xoay một cái, bay thẳng lên trời.

Nhưng thần sắc lão giả họ Độ dữ tợn, khuôn mặt sung sướng, hưởng thụ sự thanh tẩy của khói độc và nọc độc, lại càng không biết rốt cuộc hắn dùng công pháp hay bí thuật gì, lại đem hút tất cả những thứ đó vào cơ thể.

Đồng thời hắn vươn tay bắt lấy nội đan của Bích Nhãn Huyết Thiềm, ném vào trong miệng, nhai ngấu nghiến.

Một loạt sự việc xảy ra trong nháy mắt, Dương Khai nhìn đến trợn mắt há mồm.

Sau khi hút những thứ kia và nuốt nội đan của Bích Nhãn Huyết Thiềm, ngoại hình của lão giả họ Độ cũng phát sinh biến hóa cực kỳ đáng sợ, trên da nổi lên những bọc nước không ngừng chảy nọc độc tanh hôi, nhìn qua không khác gì Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Vốn lão già này đã nhìn không ra người, lúc này càng thê thảm không dám nhìn.

Không chỉ như thế, hai con ngươi của hắn cũng đổi thành màu xanh ngọc, dường như ẩn chứa cái gì huyền diệu trong đó.

Buồn cười nhất chính là hai bên quai hàm của hắn, không ngờ lại phồng lên y như Bích Nhãn Huyết Thiềm, thoạt nhìn vô cùng tức cười.

Nhưng Dương Khai không thể nào cười được, bởi vì lúc này khí thế của lão giả họ Độ bạo tăng rất nhiều so với trước, đồng thời tạo cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

- Hay, hay, hay! Lão giả họ Độ bỗng nhiên cuồng tiếu, đôi mắt xanh lạnh như băng nhìn chằm chằm Dương Khai:

- Có thể buộc lão phu yêu hóa, coi như ngươi chết cũng có ý nghĩa!

Yêu hóa! Dương Khai cau mày, chuyện như vậy mặc dù là lần đầu hắn nghe nói, nhưng nghĩ lại đây hẳn là bí mật bất truyền của Vạn Thú Sơn, dù sao võ giả Vạn Thú Sơn hàng năm giao thiệp với yêu thú, nô dịch yêu thú để tác chiến, cũng không hẳn là không làm được chuyện như vậy. Với nhãn lực của hắn có thể dễ dàng nhìn thấu lúc này lão giả họ Độ đã không hoàn toàn là một nhân loại, có thể coi như là nửa người nửa yêu.

Hơn nữa, trong cơ thể chẳng những có thánh nguyên dao động, còn có yêu nguyên, hai cái chồng lên, có thể nói hết sức kinh khủng.

Nhất định đây là một bí thuật để lại hậu hoạn cực lớn! Nói không chừng là không thể nghịch chuyển, trong lòng Dương Khai lập tức có phán đoán, nếu không lão giả họ Độ sẽ không chờ tới lúc này mới dùng đến, dù sao thánh nguyên và yêu nguyên là hai loại bất đồng, hoàn toàn không có khả năng cùng tồn tại trong một cơ thể người.

Dương Khai đoán không sai, bí thuật yêu hóa này của Vạn Thú Sơn quả thật để lại hậu hoạn cực lớn, cũng không có biện pháp nghịch chuyển, cho dù thành công đè nén yêu nguyên bạo động, một thân tu vi của lão giả họ Độ cũng phải phế bỏ hơn phân nửa, càng không thể động thủ cùng người khác, nếu không sẽ bị yêu nguyên cắn trả, hắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Hắn cũng là bị ép buộc, nếu không sao có thể dùng bí thuật này.

Thấy đối phương khí thế ngập trời, Dương Khai không hề sợ hãi, phất tay một cái, hỏa điểu khí linh bay tới, một người một khí linh, nhìn chằm chằm sang bên kia.

Lão giả họ Độ không lãng phí thời gian, vừa kết thúc yêu hóa liền banh hàm ra, nhìn như chậm rãi thở ra một hơi, một đạo độc tiễn xanh biếc từ trong miệng bắn ra, tấn công Dương Khai.

Sau khi yêu hóa, không ngờ hắn lại có thể sử dụng năng lực của Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Dương Khai nhướng mày, đương nhiên không thể đứng yên tại chỗ, thân hình thoắt cái liền né sang một bên.

Nào ngờ độc tiễn kia bỗng nhiên nổ tung giữa không trung, biến thành vô số giọt nọc độc thật nhỏ, bay khắp bốn phương.

Trong nháy mắt, Dương Khai chỉ có thể ngưng tụ thánh nguyên, tạo thành lớp phòng hộ.

Xì xì, nọc độc đụng phải thánh nguyên, ăn mòn vòng bảo hộ Ma diệm tạo thành một hố sâu, sau khi yêu hóa, dường như nọc độc cũng mạnh hơn rất nhiều.

Không để Dương Khai cẩn thận dò xét, một cỗ khí tức nguy hiểm từ không trung đè xuống.

Dương Khai kinh hãi, chưởng một chưởng lên trời, thánh nguyên cuồng bạo tuôn ra.

Một lực mạnh mẽ từ bên trên truyền xuống, cả người Dương Khai bị ép rơi xuống, ngẩng đầu lên nhìn thì không thấy bóng dáng đối phương đâu. Chỉ khi dùng thần niệm dò xét mới phát hiện lão giả họ Độ với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, ở bên cạnh mình tìm kiếm sơ hở, chọn thời cơ xuất thủ.

Tốc độ này hoàn toàn không phải tốc độ của nhân loại, xem ra sau khi lão giả họ Độ yêu hóa, còn thừa kế tốc độ của Bích Nhãn Huyết Thiềm.

Cái này quả thật có chút khó giải quyết! Tốc độ của đối phương nhanh như vậy, muốn đánh trúng hắn cũng không dễ. Bất quá mình là hai đánh một, khí linh là trợ thủ không yếu, lại có ưu thế trận pháp áp chế, hắn không hề hoảng hốt, dùng thần ra chỉ thị cho khí linh.

Lúc này hỏa điểu vỡ toạt ra, biến thành vô số con chim thật nhỏ, những con chim này nhìn giống khí linh như đúc, chỉ là thể tích nhỏ hơn vô số lần mà thôi. Đàn chim rậm rạp bao trùm một không gian lớn.

Bỗng nhiên, có mấy con chim kêu to, toàn thân bốc cháy.

Mà bên kia, thân hình lão giả họ Độ thoắt một cái, bất đắc dĩ phải hiện thân, vẻ mặt lộ vẻ oán độc.

Hắn không ngờ Dương Khai dùng khí linh tra xét tung tích của hắn, nhất thời bại lộ hành tung.

Vài sợi tơ vàng bỗng nhiên bắn tới, biến thành ánh sáng vàng đầy trời bao phủ lấy hắn.

Tơ vàng kia có vẻ vô cùng sắc bén, một khi cắt trúng kết quả chắc chắn không tốt đẹp gì, lão giả họ Độ biến sắc, tròng mắt màu xanh ngọc trừng lên, nhìn chằm chặp Dương Khai.

Một lực lượng vô hình từ trong đầu hắn bắn vào đầu Dương Khai.

Thần thức độc tố! Sau khi yêu hóa, thức hải của lão giả họ Độ cũng phát sinh biến dị, có thể sử dụng thủ đoạn có uy lực cường hãn như thần thức độc tố, một khi bị dính vào thì giống như giòi đục xương vậy, rất khó để giải trừ, sử dụng lúc cùng người khác chiến đấu càng làm cho người ta khó lòng phòng bị, có thể nói là cực kỳ ác độc.

Chương 1404: Lão phu là Tạ Lệ.

Thấy lão giả họ Độ không biết sống chết tấn công mình, Dương Khai không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, con mắt trái bỗng nhiên trở nên sâu sắc như biển, con ngươi vàng hiện ra.

Diệt Thế Ma Nhãn!

Con ngươi màu vàng dài hẹp kia khiến người ta khiếp sợ, không thể nảy sinh ý niệm phản kháng, dường như này con mắt đã thống trị trời đất.

Mà trên con ngươi còn có hào quang quanh quẩn.

Lưu Ly Thần Quang!

Chính là Lưu Ly Châu mà Đại Diên tặng cho mình sau khi luyện hóa, dung hợp một chút uy năng, tuy rằng Lưu Ly Thần Quang vẫn chưa hoàn toàn hòa hợp với Diệt Thế Ma Nhãn, nhưng Dương Khai đã có thể vận dụng lực lượng của nó.

Diệt Thế Ma Nhãn là thần thông thiên phú của Đại Ma Thần, không thể khổ tu mà có mà là trời sanh, uy lực tăng cường khi chủ nhân lớn lên, cho nên đừng thấy Đại Ma Thần đến chết cũng chỉ là một Thánh Vương Cảnh, nhưng Diệt Thế Ma Nhãn vào tay Dương Khai, lại có thể không ngừng phát huy uy lực mạnh hơn.

Trong con ngươi vàng mơ hồ xuất hiện một lốc xoáy vô hình, từ trong lốc xoáy truyền ra một lực hút mạnh mẽ, lão giả họ Độ thất sắc cả kinh, trong nháy mắt hắn cảm thấy thần hồn bất an, không khỏi sinh ra ảo giác sắp bị hút vào.

Phát hiện này làm hắn hoảng hốt, vội vàng vận công pháp, chế trụ rung động và sợ hãi trong lòng.

Nhưng vẫn chưa xong, hào quang quẩn quanh con ngươi bỗng sinh ra một lực lượng cổ quái, dưới ảnh hưởng của lực lượng kia, lão giả họ Độ bất ngờ phát hiện thần hồn mới vừa ổn định lại rung chuyển lần nữa, không chỉ như thế, lần này thân thể của mình tựa hồ bị mất khống chế.

Diệt Thế Ma Nhãn vốn có công hiệu cắn nuốt tinh hoa của thần hồn võ giả, Dương Khai dựa vào nó mà cảm ngộ cảnh giới võ đạo vượt cấp, cho nên mặc dù tốc độ tấn thăng có nhanh hơn nữa, tâm cảnh cũng không xuất hiện sơ hở, càng không thể phát sinh tâm cảnh bị bất ổn.

Mà Lưu Ly Thần Quang cũng có thể trói buộc câu hồn, khắc hết uy năng ngũ hành, hai thứ cộng lại không thể khinh thường.

Bất quá thực lực Dương Khai bây giờ không cao, vượt cấp đối phó với cường giả như lão giả họ Độ, hiệu quả giảm bớt, huống chi lúc này lão giả họ Độ đã yêu hóa, so với Phản Hư lưỡng tầng cảnh bình thường mạnh hơn nhiều.

Cho nên chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, lão giả họ Độ đã thoát khỏi song trọng uy hiếp của Diệt Thế Ma Nhãn và Lưu Ly Thần Quang.

Nhưng vậy là đủ rồi, trong thời gian một hơi thở này, Dương Khai đã nhanh chóng bắn ra mười mấy đạo Không Gian Nhận đánh tới lão giả họ Độ, chờ hai mắt của hắn khôi phục tầm nhìn, thân thể lại được tự do, đợt công kích đã tới trước mặt.

Lão giả họ Độ hoảng sợ, hét lớn một tiếng, trên người lóe lên hai tầng hào quang xếp chồng lên nhau, thoạt nhìn vô cùng dày đặc, hai tầng quầng sáng này một tầng là do thánh nguyên ngưng tụ, tầng còn lại là từ yêu nguyên của Bích Nhãn Huyết Thiềm biến thành.

Nhưng hai tầng phòng hộ cũng không ngăn được Không Gian Nhận!

Vô thanh vô tức, mười mấy đạo Không Gian Nhận lướt qua, cắt ngang thân thể hắn, sau đó bay tiếp ra xa mấy chục trượng mới từ từ tiêu tán.

Mà lão giả họ Độ kinh ngạc đứng yên tại chỗ, gương mặt kinh hãi nhìn Dương Khai. Ngay sau đó, hắn cúi đầu nhìn xuống thân thể của mình, hắn thấy thân thể mình xuất hiện rất nhiều lỗ thủng hình lưỡi dao, nhìn qua mấy lỗ thủng hắn có thể thấy rõ nội tạng vỡ nát của mình, máu tươi đỏ sẫm phun ra từ đó.

- Lực lượng không gian! Lão giả họ Độ lẩm bẩm, thân thể đổ rầm xuống biến thành một bãi thịt nát, trên khuôn mặt già nua, hai con ngươi mở trừng trừng, dường như đến chết cũng không thể tin mình bị đánh chết ở nơi này.

Nhìn thi thể của hắn, Dương Khai thở phào, trận chiến này thật không dễ dàng, mặc dù có Dương Viêm chủ trì trận pháp áp chế thực lực của đối phương, nhưng sau khi dùng bí thuật yêu hóa, lão gia hỏa này cũng có thể phát huy trình độ hơn xa bình thường.

Nếu không phải mình có không ít thủ đoạn, chưa chắc đã đánh bại được hắn.

Lực hút truyền ra từ Diệt Thế Ma Nhãn, cắn nuốt thần hồn của lão giả họ Độ, đây chính là thần hồn của võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, đối với sự thấu hiểu của Dương Khai đối với Thế có trợ giúp rất lớn, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Mà sau một trận này, Dương Khai mơ hồ phán đoán được sức chiến đấu của mình, với trình độ hiện tại, giao phong chính diện với võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh không có vấn đề gì, nhưng có thể đánh chết hay không còn tùy vào năng lực của đối phương, về phần Phản Hư tam tầng cảnh, có lẽ còn có chút miễn cưỡng, bất quá nếu không thật sự giao thủ, Dương Khai cũng không dám phán đoán.

Bên kia, không có thần niệm của lão giả họ Độ khống chế, bí bảo Đan Thủ Phủ của hắn đã hiện nguyên hình rơi xuống đất. Dương Khai phất tay một cái, thu hồi cái khiên màu tím, sau đó cầm Đan Thủ Phủ lên chơi một chút, thuận tay ném vào nhẫn không gian.

Đứng dò xét tại chỗ một lát, Dương Khai nhanh chóng nắm rõ cục diện Long Huyệt Sơn hiện tại.

Những người xâm nhập trên cơ bản đều đã mất mạng, ở một chỗ cách đây mười mấy dặm, có một địch nhân Phản Hư lưỡng tầng cảnh đang lâm vào khổ chiến với ba Phản Hư nhất tầng cảnh.

Thông qua khí tức của mấy người này, Dương Khai nhanh chóng đoán được địch nhân kia hẳn là cường giả Ma Huyết Giáo, mà ba Phản Hư nhất tầng cảnh không cần phải nói, hiển nhiên là ba người Thường Khởi, Hách An và Ninh Hướng Trần.

Tuy rằng cảnh giới của ba người thấp hơn một bậc, nhưng vây công nam tử trung niên Ma Huyết Giáo kia trong Long Huyệt Sơn không có vấn đề gì, Dương Khai cảm giác được tình huống nghiêng về một phía, địch nhân bị giết chỉ là chuyện sớm muộn.

Lần này Ninh Hướng Trần tới đây, hơn nữa còn đứng bên phía Long Huyệt Sơn, đúng là ngoài dự liệu của Dương Khai.

Dù sao mình và vị tiền bối này cũng không có bao nhiêu giao tình, chỉ là nói chuyện trong nhóm với nhau mấy lần ở Đế Uyển mà thôi, mặc dù biết mục đích của hắn khi kết giao với mình chính là mượn khí linh hỏa điểu, nhưng Dương Khai cũng không ghét bỏ, dù sao đối phương không có chút ác ý, chỉ là có có chuyện nhờ vả mà thôi, hơn nữa cuối cùng còn sảng khoái đáp ứng yêu cầu của hắn.

Lúc đó hành động vô tâm, đúng lúc này lại giúp Long Huyệt Sơn có thêm viện quân, xem như ở hiền gặp lành.

Nếu không chỉ dựa vào hai người Thường Khởi và Hách An, muốn đánh chết Ma Huyết Giáo kia thì không đủ.

Dĩ nhiên, dù Long Huyệt Sơn có Ninh Hướng Trần hay không cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, nhưng phát hiện này làm cho tâm tình của Dương Khai vui sướng không ít.

Không chú ý bên kia nữa, Dương Khai đưa mắt qua chỗ khác, mỉm cười lạnh lẽo, ngay sau đó chậm rãi bước qua bên kia.

Trong một ảo cảnh không có mặt trăng mặt trời, đất trời hoang vu, Tạ Lệ khoanh chân ngồi dưới đất, thần sắc bình tĩnh, hắn đã thử rất lâu lại vẫn không thể phá được trận pháp trước mắt, thời khắc này vô cùng quyết đoán, biết dựa vào khả năng của mình là không thể phá trận, bèn không lãng phí thời gian nữa mà nghỉ ngơi dưỡng sức, dĩ dật đãi lao.

Hắn hiểu rõ ảo trận không có lực sát thương, muốn giết mình thì địch nhân phải tự mình hiện thân.

Thân là người mạnh nhất của Tạ gia, tâm tính của Tạ Lệ quả thật không tệ, nhưng mấy Thánh Vương Cảnh ở cạnh hắn thì không có định lực tốt như vậy, lúc này đang giương mắt nhìn Tạ Lệ, hy vọng hắn có thể chỉ được đường ra. Nhưng Tạ Lệ im lặng, bọn họ cũng không thể làm gì, lại không dám tùy tiện lên tiếng hỏi, người nào người nấy cũng như kiến bò trên chảo nóng, hoang mang lo sợ.

Bỗng nhiên, Tạ Lệ đang khoanh chân ngồi bỗng đứng lên, đôi mắt bắn ra tinh quang khiếp người, tập trung nhìn nơi cách đó không xa.

Lúc hắn đứng dậy, hư không phía trước bỗng nhiên dao động, ngay sau đó, một nhân ảnh quỷ dị từ bên kia xuyên qua, giống như xuyên thấu một bức tường nước trong suốt, dễ dàng đi tới trước mặt mấy người Tạ gia.

Nhìn khuôn mặt người này, mắt Tạ Lệ rụt lại, sát niệm như thủy triều dâng lên.

Đương nhiên hắn nhận ra Dương Khai, dù sao con trai Tạ Hoằng Văn của mình cũng đã chết thảm trong tay Dương Khai, mối thù giết con, không lúc nào Tạ Lệ không muốn trả, bất quá dù gì hắn cũng có kinh nghiệm đầy mình, không lỗ mãng đi Long Huyệt Sơn tìm Dương Khai báo thù rửa hận, dù sao lúc đó sau lưng Dương Khai còn có Tiền Thông, nếu cứ sính cường, cho dù báo thù thành công, hắn cũng phải chôn cùng, nếu vậy thì mất nhiều hơn được.

Cho nên hắn luôn luôn nhẫn nại, luôn luôn tìm cơ hội.

Trong cái rủi có cái may, rốt cục hắn cũng có giờ khắc này.

Lúc này gặp mặt cừu nhân, đương nhiên đỏ hết cả mắt! Nhưng Tạ Lệ vẫn có thể kiềm chế, chỉ nhìn chằm chằm Dương Khai, không tùy tiện xuất thủ.

Sau khi xâm nhập vào ảo cảnh, Dương Khai nhìn lướt qua, thần sắc lạnh lùng gọi khí linh ra, hỏa điểu mở hai cánh ra, từng quả cầu lửa to như chậu rửa mặt che phủ trời đất, rơi xuống mấy võ giả Thánh Vương Cảnh.

Đáng thương thay cho mấy võ giả Thánh Vương Cảnh, bị vây lâu như vậy đã sớm tâm phiền ý loạn, thực lực sao có thể so với hỏa điểu vốn là cường giả Phản Hư Cảnh, bị đánh lén như vậy làm gì còn đường sống.

Vội vã xuất ra bí bảo phòng ngự cũng không đỡ được công kích mãnh liệt của những quả cầu lửa, bị sóng nhiệt đánh vỡ vụn, thánh nguyên hộ thể trên người bọn họ vừa hiện, trong nháy mắt đã bị phá, sau đó kêu thảm ngã lăn xuống đất, đã bị đốt thành tro bụi.

Trong thời gian ngắn, toàn bộ mấy võ giả Thánh Vương Cảnh đều mất mạng, không phát huy được chút tác dụng nào.

Nhưng Tạ Lệ vẫn bình tĩnh, dường như người chết không phải là đệ tử của gia tộc, chỉ lạnh lùng nhìn Dương Khai.

Thật lâu sau, hắn mới hít sâu một hơi, trầm giọng nói: - Ngươi và lão phu là lần đầu tiên gặp mặt, lão phu là Tạ Lệ, nói vậy chắc ngươi cũng không xa lạ gì.

Dương Khai nhếch miệng, thản nhiên nói: - Ta biết ngươi là Tạ Lệ, ta cũng biết tại sao ngươi ở chỗ này, bất quá ta chỉ muốn hỏi một câu.

- Có thể, trước khi ngươi chết, lão phu có thể thỏa mãn nguyện vọng này của ngươi. Tạ Lệ hừ lạnh một tiếng, tựa hồ rất tự tin với thủ đoạn của mình.

- Khoác lác! Dương Khai toét miệng cười. - Quên đi, ta cũng không tính toán mấy thứ này với ngươi, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, Lục Diệp ở nơi nào, ta sẽ để ngươi chết nguyên vẹn.

- Lục Diệp? Tạ Lệ nhướng mày, dường như không ngờ Dương Khai lại hỏi điều này, bất quá trong mắt hắn lóe lên thần sắc phức tạp, ngay sau đó lắc đầu nói:

- Không rõ lắm, đại khái là chết rồi.

- Chết rồi sao... Dương Khai không tỏ rõ ý kiến.

Lục Diệp không thể chết dễ dàng như vậy, mình ở Lưu Viêm Sa Địa chém một cánh tay của hắn, nhưng dù vậy, khi gặp lại không ngờ cánh tay của hắn đã mọc lại.

Điều này làm cho Dương Khai không thể hiểu được.

Chương 1405: Tự bạo.

Người mà tay cụt cũng có thể mọc lại không thể chết dễ như vậy, Dương Khai mơ hồ cảm thấy Lục Diệp này không đơn giản.

Nhưng lúc này những người còn sống ở Long Huyệt Sơn, trừ Tạ Lệ ra, cũng chỉ còn lại nam nhân trung niên Ma Huyết Giáo kia, nếu như Lục Diệp xông vào, không thể không bị phát hiện, Dương Viêm và Vũ Y đang giám thị mọi động tĩnh trong Long Huyệt Sơn từng phút từng giây.

Hỗn đản này quả thật thông minh, không ngờ lại không vào, làm cho Dương Khai hận đến nghiến răng.

- Ngươi chỉ có câu hỏi này? Tạ Lệ không kiên nhẫn hỏi.

- Đúng. Dương Khai toét miệng mỉm.

- Vậy ngươi có thể chết rồi! Vẻ mặt Tạ Lệ lộ vẻ tàn khốc, quát một tiếng, mắt thường có thể thấy được thánh nguyên dồi dào xuyên qua cơ thể, ngay sau đó tiếng nổ bùm bùm từ trong cơ thể hắn truyền ra, thể hình tăng vọt, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, một màu xanh đồng quỷ dị hiện lên, phóng vọt tới Dương Khai như tên rời cung.

Vẻ mặt Dương Khai lộ vẻ ngoài ý muốn, không ngờ Tạ Lệ lại muốn cận chiến với mình, bất quá hắn cũng không nghĩ nhiều, đối phương có thâm cừu đại hận với mình, dùng phương pháp này quả là thống khoái hơn.

Nghĩ vậy, khóe miệng Dương Khai nhếch lên, đứng yên tại chỗ lạnh lùng nhìn hắn, duỗi tay một cái, một sợi tơ vàng xé không đánh tới.

Tạ Lệ không tránh ngay mà chậm rãi đánh ra một quyền, quyền kia nhìn như chậm nhưng thật ra rất nhanh, ánh sáng vàng lóe lên, dường như ẩn chứa uy năng lợi hại, đón lấy tơ vàng.

Chớp mắt một cái, quả đấm đã va chạm với Kim Huyết Ti, Dương Khai vô cùng kinh ngạc khi thấy Kim Huyết Ti vô cùng sắc bén của mình bị đối phương một quyền cản lại, không chỉ thế, còn có một lực vô danh xuyên qua tơ vàng đánh vào người mình, làm cho mình khí huyết lộn nhào.

Sau đợt giao thủ, Dương Khai phát giác Tạ Lệ này so với lão giả họ Độ của Vạn Thú Sơn lúc nãy còn mạnh hơn nhiều!

Không hổ là cường giả xuất thân từ Ảnh Nguyệt Điện, riêng nội tình đã không giống bình thường, nếu để cho Tạ Lệ đơn đấu với lão giả họ Độ, khẳng định lão kia không phải là đối thủ.

Sắc mặt Dương Khai trở nên nghiêm nghị, đang dùng thủ đoạn ngăn trở lại, lại xảy ra chuyện.

Tạ Lệ đang mang khí thế mãnh liệt, sát khí bừng bừng đánh tới mình, bỗng nhiên hắn hú lên quái dị, dường như gặp biến cố gì đó, mặt lộ vẻ thống khổ và mê man, ngay sau đó, hai tròng mắt hắn biến thành màu đỏ tươi.

Dương Khai nhướng mày, theo bản năng hắn cho rằng đối phương đang sử dụng âm mưu quỷ kế gì, nhưng lại cảm thấy có chút không đúng, nhất thời không biết đối phương làm gì.

Mà lúc này, Tạ Lệ đã vọt tới 5 trượng trước mặt hắn, sát khí như hóa thành thực thể cắt vào da thịt Dương Khai.

Ngay sau đó, thân thể Tạ Lệ bốc lên một màu đỏ tươi quỷ dị, khí cơ toàn thân cuồng bạo rung chuyển, trở nên cực kỳ hỗn loạn, mà thất khiếu cũng chảy ra máu tươi, con ngươi trợn trừng, dường như sắp tét cả tròng mắt, thoạt nhìn cực kỳ kinh người.

- Đây là... Dương Khai giật mình nhìn cảnh tượng này, rất nhanh liền nhớ ra cái gì đó, sắc mặt đại biến, phất tay một cái, cái khiên màu tím liền bay ra, biến thành một cơn bão cát mãnh liệt bao lấy hắn.

Cùng lúc đó, khí linh hỏa điểu cũng từ trên cao đáp xuống, huyễn hóa thành một ngọn lửa sáng chói kèm theo tiếng hót thanh thúy, ngăn trở trước mặt Dương Khai.

Dương Khai vừa làm xong hết thảy, Tạ Lệ đã vọt vào ngọn lửa do khí linh hỏa điểu biến thành.

Hỏa diễm cực nóng bao phủ toàn thân hắn, làm cho hắn biến thành một người lửa trong phút chốc, nhưng dường như Tạ Lệ không hề hay biết, vẫn không sợ chết vọt tới chỗ Dương Khai, đồng thời miệng lẩm bẩm, thần sắc vô cùng dữ tợn.

Ngọn lửa co rụt lại, cản trở Tạ Lệ tiến lên, cuối cùng cũng làm giảm tốc độ của hắn không ít.

Mà dường như thân thể Tạ Lệ lúc này cũng đã đến cực hạn, da thịt toàn thân rạn nứt, máu tươi không ngừng rịn ra, dưới nhiệt độ cực cao lập tức bị hong khô.

Một tiếng vang thật lớn truyền ra, thân thể Tạ Lệ chứa thể tích thánh nguyên khổng lồ chợt vỡ toạt ra, lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía, quét tới đâu là cát bay đá chạy, trời long đất lở tới đó.

Bốn phía không gian hiện lên những tia sáng, ảo trận được bố trí ở đây cũng không chịu nổi năng lượng mạnh như vậy đánh vào, chỉ kiên trì được mấy hơi thở thì vỡ vụn, nơi này liền khôi phục quang cảnh vốn có.

Vốn ngọn lửa đang bọc lấy thân thể của Tạ Lệ nên bị đánh vào mạnh nhất, cũng may khí linh vốn không có thực thể, mặc dù bị đánh như vậy cũng không có gì đáng ngại, chỉ rung lên một chút, sau đó khôi phục lại nguyên trạng, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi.

Lúc này cả Long Huyệt Sơn đều lay động, năng lượng dao động xuyên thấu trời đất, mặc dù có tầng tầng đại trận bảo vệ, cũng không thể cản được. - Ồ! Xa xa ngoài 50 dặm, bỗng nhiên Tiền Thông và Phí Chi Đồ đều đứng lên, kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Long Huyệt Sơn.

- Lão Phí, đây là... Tiền Thông ngưng trọng nói.

- Có người tự bạo? Phí Chi Đồ kinh ngạc lên tiếng.

- Đúng, hơn nữa dựa vào khí tức này, hình như là tên Tạ Lệ kia.

- Không phải chứ, dù gì Tạ Lệ cũng là Phản Hư lưỡng tầng cảnh, cho dù rơi vào trận pháp cũng không đến mức này chứ.

- Đi xem xem, bên kia có gì đó không ổn! Tiền Thông nói xong, thân hình thoắt cái đã bay về phía Long Huyệt Sơn, Phí Chi Đồ nhíu mày, cười khổ một tiếng, cũng bất đắc dĩ đi theo.

Lại nói, lúc này tình cảnh Ảnh Nguyệt Điện thật không ổn, phải giải quyết chuyện lần này cho thỏa đáng, nhưng khi thấy tàn hồn thánh linh thượng cổ của Dương Khai, Phí Chi Đồ không thể xem hắn như một Thánh Vương Cảnh bình thường, theo bản năng có ý nghĩ muốn đặt quan hệ tốt với hắn.

Hơn nữa rõ ràng Tiền Thông đứng về phía Dương Khai, đương nhiên hắn hy vọng Dương Khai và Long Huyệt Sơn không xuất hiện tổn thất gì.

Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi liếc nhau, cũng nhanh chóng theo sát.

Một nhóm bốn người bay lên trời, cấp tốc bay tới, còn chưa tới Long Huyệt Sơn thì thấy bốn phương tám hướng có vô số tia sáng cũng bay vù vù tới cùng một mục tiêu, hiển nhiên đều là cường giả các thế lực lớn vốn đứng ngoài quan sát.

Sau khi nhận ra động tĩnh từ Long Huyệt Sơn, đều giật mình chạy tới.

Bên phía Lưu Ly Môn, Cung Ngạo Phù mang theo Đại Diên và Doãn Tố Điệp cũng đang bay vù vù, bất quá khác với vẻ lạnh nhạt của Cung Ngạo Phù và Doãn Tố Điệp, trên mặt Đại Diên lộ vẻ lo lắng, trù trừ một hồi lâu mới cắn răng hỏi: - Sư tôn, rốt cuộc bên kia xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao lại có năng lượng dao động khủng bố như vậy truyền ra?

Cung Ngạo Phù nhíu mày, trong lòng có chút mất hứng khi thấy Đại Diên quan tâm Long Huyệt Sơn, vốn không muốn đáp, nhưng thấy Doãn Tố Điệp cũng nghi ngờ nhìn mình, suy nghĩ một hồi rồi nói: - Dường như có người tự bạo, nếu không không có khả năng có động tĩnh như vậy.

- Tự bạo? Người nào tự bạo? Đôi mi thanh tú của Doãn Tố Điệp giương lên, hưng phấn nói: - Chẳng lẽ Long Huyệt Sơn quả bất địch chúng, tên Dương Khai kia đã cùng đường?

Nghe nàng nói vậy, gương mặt xinh đẹp của Đại Diên không khỏi trắng bệch, tim đập thình thịch. Cung Ngạo Phù chậm rãi lắc đầu: - Không phải, tiểu tử kia không thể làm ra động tĩnh lớn như vậy, người tự bạo chắc chắn là cùng đẳng cấp với vi sư.

- Phản Hư lưỡng tầng cảnh? Không thể nào? Doãn Tố Điệp duyên dáng kêu lên. - Đi vào Long Huyệt Sơn chỉ có ba vị Phản Hư lưỡng tầng cảnh, mỗi người đều có thực lực siêu quần, uy danh lan xa, sao lại lựa chọn tự bạo?

- Làm sao vi sư biết được, ngươi không thấy nhiều người chạy tới hay sao, chỉ sợ đều là không hiểu rõ nên mới đi điều tra một phen, bất quá dựa vào khí tức này... hình như là vị kia của Ảnh Nguyệt Điện.

- Ảnh Nguyệt Điện... chẳng phải là... Gương mặt xinh đẹp của Doãn Tố Điệp lập tức biến đổi.

- Sư tôn, thật như vậy sao? Đại Diên lại vô cùng vui mừng.

Cung Ngạo Phù quay đầu liếc nàng một cái, lạnh giọng đề tỉnh: - Phải hay không phải thì có quan hệ gì với ngươi? Sau lần này, ngươi trở về Lưu Ly Môn bế quan, sau này không có mệnh lệnh của ta, không được đi ra ngoài!

- Vâng... Đại Diên khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, gật đầu biết điều.

Tuy rằng Cung Ngạo Phù rất hài lòng với thái độ của đồ đệ mình, nhưng trong lòng vô cùng khó hiểu, Long Huyệt Sơn nho nhỏ này rốt cuộc ẩn chứa hung hiểm như thế nào? Sao có thể làm cho một Phản Hư lưỡng tầng cảnh tự bạo?

Cùng lúc đó, trong Thạch phủ Long Huyệt Sơn, sắc mặt Dương Viêm đại biến, mặc dù trốn trong Thạch phủ, nàng cũng có thể tinh tường cảm nhận được năng lượng dao động kịch liệt ngoài kia, lúc này đá vụn rơi xuống khắp cả Thạch phủ, Dương Khai gần như ở trung tâm nguy hiểm, không biết hắn có xảy ra chuyện gì hay không.

Vội vàng đánh ra một đạo thánh nguyên, rót vào trận bàn hai màu vàng bạc trước mặt, sau khi điều tra được khí tức của Dương Khai, Dương Viêm mới không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm.

Dương Khai không chết, chỉ là khí tức có chút hỗn loạn thôi, đúng lúc nàng muốn dò xét cẩn thận tình huống của Dương Khai, Vũ Y ở bên cạnh kinh hô: - Dương Viêm tỷ tỷ, có rất nhiều cường giả đang đến gần Long Huyệt Sơn, làm sao bây giờ?

Dương Viêm híp đôi mắt đẹp lại, nhìn lại trận bàn, quả nhiên phát hiện rất nhiều điểm sáng với tốc độ cực nhanh tiếp cận Long Huyệt Sơn, hơn nữa những điểm sáng kia đều sáng rực rỡ, rõ ràng là võ giả Phản Hư tam tầng cảnh.

Đếm sơ sơ thì tối thiểu cũng có hơn mười vị, hơn nữa vẫn không phải toàn bộ.

Nhiều như vậy sao?

Sắc mặt Dương Viêm trầm xuống, nhiều cường giả như vậy tới gần, cho dù Ảnh Nguyệt Điện muốn nhúng tay, đoán chừng cũng không giúp được gì, tuy rằng Tiền Thông và Dương Khai có giao hảo, nhưng cũng không thể trở thành kẻ địch của nhiều người như vậy, đến lúc đó chỉ sợ là kéo cả hắn vào.

Trầm ngâm một hồi, Dương Viêm lạnh lùng, khẽ kêu:

- Mở tất cả trận pháp cấm chế ra, người nào dám xông vào Long Huyệt Sơn, giết!

Vũ Y sửng sốt, lập tức gật đầu, hai tay không ngừng biến ảo, từng đạo thánh nguyên rót vào trận bàn, cả Long Huyệt Sơn nhanh chóng bị sương mù đậm đặc hơn bao trùm.

- Thiên Nguyệt, dẫn bọn hắn vào địa khố đi. Dương Viêm lạnh lùng nói.

- Muốn dùng cái kia sao? Thiên Nguyệt nghe vậy, đôi mắt đẹp sáng ngời.

Dương Viêm cười khổ một tiếng: - Chỉ mong là không cần, bất quá chuẩn bị trước vẫn hơn, ngươi đã từng tham gia luyện chế nó, ngươi hẳn biết hiện tại nên làm thế nào.

- Ta biết rồi. Thiên Nguyệt gật đầu, lập tức đi ra ngoài, một lát sau, tất cả trốn võ giả trốn trong Thạch phủ dốc toàn bộ lực lượng, đi theo Thiên Nguyệt tới một nơi nào đó trong Long Huyệt Sơn.

- Tiểu Tiểu! Dương Viêm nhẹ nhàng kêu một tiếng, ngay sau đó, một tiểu tử giống như khôi lỗi bằng đá xuất hiện trước mặt nàng, vô thanh vô tức, vô cùng quỷ dị, ánh mắt tò mò nhìn Dương Viêm.

- Ngươi cũng đi đi! Dương Viêm phất tay, thân hình thạch khôi thoắt cái đã biến mất không thấy.

Chương 1406: Bẫy rập.

Dương Khai chau mày, đứng ở một chỗ trong Long Huyệt Sơn, cả người dầm dề máu tươi, bộ dáng chật vật, gương mặt mờ mịt và quái dị nhìn chằm chằm điểm cách đó không xa.

Trên mặt đất phía trước có một hố sâu cực lớn, bên cạnh là thịt nát tán loạn, thoạt nhìn cực kỳ kinh người.

Hiển nhiên là hậu quả do Tạ Lệ tạo thành.

Nhưng Dương Khai không thể nào tin được những gì mình vừa chứng kiến!

Sao Tạ Lệ lại lựa chọn tự bạo? Cho dù có thù hận với mình lớn hơn hơn đi nữa, hắn cũng không giống loại người vì báo thù mà không tiếc hy sinh tính mạng, huống chi, mình và hắn vừa mới bắt đầu chiến đấu, chẳng lẽ hắn không có chút tự tin chiến thắng mình?

Chỉ có người bị ép đến tuyệt đường mới chọn phương thức cực đoan này, cùng địch nhân đồng quy vu tận, nếu không sau khi tự bạo địch nhân không chết, chẳng phải là chơi ngu sao?

Theo bản năng Dương Khai hoài nghi đây là âm mưu quỷ kế của Tạ Lệ, có vẻ như từ nãy đến giờ tất cả đều là giả.

Nhưng hố lớn trước mặt rõ ràng chỉ có võ giả cấp bậc đó tự bạo mới có thể tạo ra, căn bản không thể giả được, dùng thần niệm cũng không phát hiện khí tức của Tạ Lệ, hắn cứ như vậy biến mất.

Có bị bệnh không? Trong lòng Dương Khai mắng to, trong lòng cũng dâng lên cảm giác hoảng sợ.

Cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh tự bạo cách mình có 3 trượng, năng lượng khủng bố kia nếu Dương Khai không phát hiện kịp, trước đó đã chuẩn bị kỹ càng, lần này chỉ sợ quả thật phải chôn cùng hắn.

Khí linh hỏa điểu và cái khiên màu tím hóa thành hai tầng phòng hộ, cuối cùng giảm uy lực của vụ tự bạo đến chừng 6 thành, cho dù là vậy, lúc lực lượng còn lại đánh tới, Dương Khai cũng cảm giác như mình đang ngồi thuyền độc mộc giữa biển, tùy thời có thể gặp nguy hiểm chết người.

Cũng may là thân thể của hắn cường hãn, Kim huyết cũng có năng lực khôi phục cường đại, thời khắc mấu chốt lại xé ra một khe nứt không gian, hút lấy đa số phần lực lượng còn sót lại.

Lúc này hình tượng của hắn vô cùng chật vật, nhưng cũng không có gì đáng ngại.

Nói cách khác, Tạ Lệ đã chết vô ích!

Nhưng Dương Khai vẫn chau mày, không có chút hưng phấn nào, hắn mơ hồ cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.

Trừ phi đầu Tạ Lệ bị rỉ sét, bằng không hắn không thể nào hành động ngu xuẩn như vậy, Tạ Lệ đảm đương chức vị chấp sự Ảnh Nguyệt Điện, cảnh giới tu vi không tầm thường, người như vậy chắc chắn rất thông minh lanh lợi, tuyệt đối sẽ không dùng tự bạo để công kích.

Dương Khai nghĩ mãi không ra.

Suy nghĩ lại thần sắc Tạ Lệ đã thay đổi trước khi tự bạo, Dương Khai càng mù mờ hơn.

Chính vào lúc không có đầu mối, dị biến lại xảy ra, trong hố, một mảnh thịt vụn của Tạ Lệ bỗng nhiên chuyển động, ngay sau đó bắn ra một tia sáng máu đỏ.

Cùng lúc đó, bốn phương tám hướng cũng có 4 5 tia sáng đỏ cùng bắn tới, là từ vị trí của mấy võ giả Thánh Vương Cảnh Tạ gia bị Dương Khai giết trước đó.

Mấy tia sáng máu đỏ vừa xuất hiện liền đồng loạt bắn tới chỗ Dương Khai, tốc độ cực nhanh, hơn nữa còn vô thanh vô tức.

Đợi khi Dương Khai phát hiện, chúng đã tới trước mặt!

Dương Khai biến sắc, tuy rằng không biết rốt cuộc những tia sáng máu đỏ này là vật gì, nhưng cũng nhận ra sự quỷ dị trong đó liền đưa tay ra, Hạo Thiên Thuẫn hiện ra, ngăn trở trước mặt, ngay sau đó, Kim Huyết Ti trên tay Dương Khai rung chuyển, cắt qua mấy tia sáng màu đỏ.

Tiếng xé gió vang lên, Kim Huyết Ti sắc bén đã cắt qua cắt lại mấy tia sáng máu đỏ hơn trăm lần trong nháy mắt.

Nhưng chỉ có một tia thoạt nhìn hơi yếu là bị đánh tan, lộ ra bản thể, nhìn như một con nhộng, thân thể bị cắt thành vô số phần, tiêu tán mất, phảng phất như chưa từng xuất hiện qua.

Mà mấy tia còn lại nhanh chóng đánh tới với tốc độ nhanh hơn.
Dương Khai kinh ngạc, vội vàng lui về sau, mấy tia sáng lại tăng tốc, chớp mắt đã tới trước mặt Hạo Thiên Thuẫn, Hạo Thiên Thuẫn mạnh mẽ tựa như không tồn tại, không thể ngăn cản chúng vượt qua.

Mấy tia sáng máu đỏ thoáng cái đã vọt vào trong đầu Dương Khai, không ngờ thần thức phòng ngự cũng không mảy may ngăn cản được mấy thứ này.

Hỏng rồi!

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, lập tức nhắm mắt lại, dồn tâm thần vào trong thức hải, ngay sau đó, linh thể thần hồn hiện ra trong thức hải, quay đầu nhìn chung quanh, nhanh chóng phát hiện dấu vết xâm nhập.

Giống y như thứ mình đã thấy khi nãy, giống như nhộng màu đỏ như máu, lẳng lặng trôi lơ lửng trên bầu trời thức hải.

Lúc Dương Khai phát hiện ra bọn chúng, bọn chúng đồng loạt hiện ra tia sáng, nhanh chóng dung hợp, trong chớp mắt, mấy con nhộng quái dị đã hòa làm một.

Một khí tức quen thuộc toát ra.

- Lục Diệp! Dương Khai giật mình, mặc dù chỉ giao thủ với Lục Diệp một lần, nhưng Dương Khai vẫn nhớ kỹ khí tức của hắn, bởi vì người này quá cổ quái.

Chỉ là hắn không ngờ mấy tia sáng đỏ này lại ẩn tàng dấu vết của Lục Diệp.

Chẳng lẽ nói... Tạ Lệ tự bạo là do Lục Diệp khống chế? Nếu không một vị cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh sao có thể vừa bắt đầu chiến đấu đã dùng thủ đoạn cực đoan như thế?

Mà tia sáng đỏ rõ ràng từ một mảnh thịt của Tạ Lệ bay ra.

Nhớ tới biểu tình biến hóa của Tạ Lệ trước khi tự bạo, Dương Khai mơ hồ cảm thấy suy đoán của mình không sai, nếu quả thật là vậy, vậy Lục Diệp này quá thần kỳ, ngay cả cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh cũng có thể khống chế!

Rốt cuộc hắn là thần thành phương nào? Trong khoảnh khắc, Dương Khai liền tăng đánh giá của bản thân đối với Lục Diệp lên thêm một bậc, không dám khinh thường hắn nữa.

Ngưng thần nhìn con nhộng trước mặt, Dương Khai nhíu mày, thứ đồ chơi này hẳn là do thần thức ngưng tụ, không phải là thực thể, Lục Diệp chỉ là một Thánh Vương Cảnh nhỏ nhoi, sao lực lượng thần thức có thể cường đại như vậy?

Thật không thể tin được.
Dương Khai đoán không sai, Tạ Lệ quả thật đã bị Lục Diệp khống chế, thân là nhân vật mấy vạn năm trước đứng ở đỉnh phong, lúc này tuy rằng Lục Diệp chỉ là rồng bơi nước cạn, cảnh giới tu vi không tính là xuất chúng, nhưng lại nắm giữ đủ loại bí thuật không phải Phản Hư Cảnh bình thường có thể so sánh, cho dù Tạ Lệ có thông minh lanh lợi hơn nữa cũng không ngờ Lục Diệp có thể gieo Vạn Độc Tà Cổ vào hắn.

Thông qua cổ này, Lục Diệp âm thầm điều khiển Tạ gia, Hải Tâm Môn, Lưu Vân Cốc, còn có rất nhiều võ giả khác.

Ngay từ đầu hắn đã không có ý định để Tạ Lệ tìm Dương Khai báo thù, hoặc là đánh chết Dương Khai, ngay từ đầu hắn đã tính toán, muốn thông qua Vạn Độc Tà Cổ khống chế Dương Khai, sau đó thu hồi đồ đạc của mình trên người Dương Khai.

Trong Lưu Viêm Sa Địa, bảo vật của mình bị Dương Khai đoạt được, không lúc nào là Lục Diệp không muốn đoạt lại, mà lúc này đã có cơ hội đó.

Bổn ý của hắn cũng không phải muốn Tạ Lệ tự bạo giết chết Dương Khai, chỉ là muốn làm Dương Khai bị thương nặng, làm cho hắn không còn sức phản kháng thôi.

Chỉ là không ngờ Tạ Lệ lại lựa chọn cận chiến với Dương Khai, nếu Dương Khai không có thực lực mạnh mẽ, kế hoạch của hắn chỉ sợ đã thất bại, dù sao Dương Khai mà chết thì hắn cũng đừng mong lấy lại đồ của mình.

Vạn Độc Tà Cổ không phải là độc trùng, mà do hắn dùng bí thuật ngưng kết thần niệm ra, vô cùng quỷ dị, khó lòng phòng bị, lúc này mấy con Vạn Độc Tà Cổ hợp làm một, uy lực càng hơn trước, có thể nói dùng để khống chế một võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh là việc dễ như trở bàn tay.

Trong thức hải, Dương Khai chăm chú nhìn con nhộng, vẻ mặt ngạc nhiên.

Tuy rằng không nhận ra Vạn Độc Tà Cổ, nhưng Dương Khai cũng biết nó không phải là thứ tốt đẹp gì, tâm niệm vừa động, hỏa diễm phía dưới như sóng biển nhào tới bao phủ con nhộng.

Con nhộng không có ý phản kháng, tùy ý để sóng biển đánh tới, nhanh chóng bị bao phủ.

Thần thức chi hỏa có uy lực to lớn không ngừng thiêu đốt con nhộng, nhưng nó không có chút phản ứng, ánh sáng đỏ trên người chớp chớp, sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra.

Dương Khai biến sắc, cảm thấy mình đã coi thường vật quỷ này, dường như thần thức chi hỏa của mình không thể tạo thành thương tổn lớn đối với nó, nghĩ vậy nên không làm việc vô ích nữa, vung tay lên một cái, sóng biển lại rơi xuống.

Trong lúc hắn đang làm vậy, con nhộng bỗng loáng cái hóa thành một tia sáng bọt tới linh thể thần thức của hắn.

Dương Khai sao có thể để nó được như ý, ở trong thức hải này, hắn là người thống trị, chỉ cần suy nghĩ là hắn có thể khống chế hết thảy!

Hừ lạnh một tiếng, từng cây trường mâu đỏ rực được ngưng tụ từ thần thức, phô thiên cái địa bắn vào con nhộng, nhưng con nhộng này lại cực kỳ linh hoạt, chỉ dao động với biên độ nhỏ mà né được tất cả công kích.

Khó chịu như vậy? Trên mặt Dương Khai lộ vẻ tàn khốc, Diệt Thế Ma Nhãn đang trôi lơ lửng trên bầu trời thức hải bỗng nhiên mở ra, đồng tử to lớn bắn ra một luồng ánh sáng vàng, bắn xuống phía dưới.

Con nhộng tránh mấy lần nhưng không được, rốt cuộc bị bao phủ trong ánh sáng đó.

Vạn Độc Tà Cổ lập tức an tĩnh lại, dường như bị đóng đinh tại chỗ, thân thể to mọng uốn tới ẹo lui, âm thanh xèo xèo quái dị truyền ra, dường như cực kỳ khó chịu.

Thủ đoạn của Lục Diệp quả thật rất cao, có thể sử dụng Vạn Độc Tà Cổ khống chế nhiều võ giả Phản Hư Cảnh như vậy làm việc cho mình, nhưng hắn cũng quá khinh thường Dương Khai, lại muốn dùng Vạn Độc Tà Cổ để khống chế Dương Khai.

Trong thức hải của Dương Khai còn có thiên phú thần thông Diệt Thế Ma Nhãn, tác dụng lớn nhất của Diệt Thế Kim Quang là tinh lọc thần thức lực của người khác, Vạn Độc Tà Cổ do thần thức ngưng luyện mà thành, đương nhiên sẽ bị khắc chế.

Âm thành xì xì vang lên, bên ngoài con nhộng có một làn sương máu thoát ra, cho dù nó giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của ánh sáng màu vàng.

Dương Khai thờ ơ đứng bên cạnh, không biểu thị thái độ gì, nhưng trong lòng thì rất là kinh ngạc, hắn không biết rốt cuộc lực lượng thần thức của Lục Diệp quỷ dị cỡ nào, bị Diệt Thế Kim Quang bao phủ mà con nhộng này cũng không lập tức tan rã, xem ra muốn giải quyết nó phải mất kha khá công sức.

Đêm dài lắm mộng, Dương Khai trầm ngâm một chút, phát ra chỉ thị, ngay sau đó, từ trên hòn đảo bảy màu trong thức hải bỗng truyền ra âm thanh vo ve, phảng phất có vô số con muỗi gấp rút bay tới, giống như một đám mây đen đang kéo tới.

Phệ Hồn trùng!

Chương 1407: Toàn quân bị diệt.

Loại thượng cổ dị trùng Phệ Hồn Trùng này được Dương Khai bồi dưỡng, dùng dị bảo Trĩ Thạch tẩm bổ một lần, lúc này có thể phát huy uy lực cực lớn so với ban đầu.

Bọn chúng có thể dễ dàng cắn nuốt lực lượng thần thức của võ giả Thánh Vương Cảnh, cũng có thể quấy nhiễu võ giả Phản Hư Cảnh.

Nhưng Dương Khai rất ít dùng đến bọn chúng, bởi vì địch nhân bình thường Dương Khai có thể giết một cách thoải mái, địch nhân cường đại thì Phệ Hồn Trùng lại không phát huy tác dụng nhiều lắm, cho nên số lần Dương Khai dùng chúng là rất ít.

Nhưng không có nghĩa là Phệ Hồn Trùng là vật vô dụng, uy lực của nó ở chỗ tấn công quy mô lớn.

Nhưng thời khắc này, lại vô cùng thích hợp.

Phệ Hồn Trùng thích nhất là cắn nuốt lực lượng thần thức, cũng do Lục Diệp xui xẻo, thần hồn bí kỹ do bí thuật của bản thân ngưng luyện ra đều sử dụng được thuận lợi, nhưng lúc này lại bị Dương Khai hành hạ, Diệt Thế Ma Nhãn và Phệ Hồn Trùng, cái nào không phải khắc tinh của Vạn Độc Tà Cổ chứ?

Trong chớp mắt, Phệ Hồn Trùng đã bay tới, mặc dù đang bị Diệt Thế Kim Quang bao phủ, con nhộng cũng chỉ hơi vùng vẫy mà thôi, nhưng khi Phệ Hồn Trùng xuất hiện, nó như gặp phải thiên địch vậy, không ngờ lại run lẩy bẩy.

Phệ Hồn Trùng cũng không để ý điều này, dưới sự khống chế của Dương Khai bổ nhào tới Vạn Độc Tà Cổ.

Răng rắc, bỗng có âm thanh thứ gì đó bị gặm vang lên.

Phệ Hồn Trùng tới nhanh, đi cũng nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã theo đường cũ trở về bảo đảo, mà con nhộng vốn bị Diệt Thế Kim Quang bao phủ giờ đã biến mất không dấu vết.

Rõ ràng đã bị Phệ Hồn Trùng cắn nuốt sạch sẽ.

Dương Khai dùng thần niệm quét một phen, xác nhận thức hải của mình không còn bất kỳ tai họa ngầm nào, lúc này mới khẽ gật gật đầu, thoát ra khỏi thức hải.

Cùng lúc đó, tại vị trí cách Long Huyệt Sơn hơn 200 lý, tổng đàn Tạ gia, một trong một gian phòng, một thanh niên khoanh chân ngồi, thoạt nhìn mi thanh mục tú, sắc mặt bỗng nhiên trắng nhợt, há mồm phun ra một chùm sương máu, mặt lộ vẻ kinh ngạc, thất thanh nói: - Làm sao có thể?

Người này chính là Lục Diệp.

Thật ra hắn rất thông minh, hoặc là nói trời sanh cẩn thận, căn bản không tham dự lần vây công Long Huyệt Sơn này, mà ngồi yên ở Tạ gia chờ đợi tin tức. Dù sao nếu chuyện có thể thành, hắn có đi hay không cũng không quan trọng, nếu như không thành, hắn đi cũng không làm nên chuyện gì.

Nghĩ vậy nên Lục Diệp từ đầu tới giờ đều chờ ở đây.

Nhưng vừa rồi, hắn bỗng thấy hoảng sợ, con Vạn Độc Tà Cổ mà mình quý trọng nhất không ngờ đã bị giết chết! Đó là con Vạn Độc Tà Cổ trên người Tạ Lệ, làm mất không ít tâm tư của Lục Diệp, dù sao Tạ Lệ cũng là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, muốn thần không biết quỷ không hay ra tay với hắn không phải đơn giản.

Vì thế, Lục Diệp còn bỏ ra một tia thần nguyên bản mạng.

Mà bây giờ, thần nguyên bản mạng biến mất không thấy, làm cho Lục Diệp bị cắn trả, thương thế không nặng, nhưng cũng không nhẹ, phải mất một hai tháng nghỉ ngơi.

Sắc mặt của Lục Diệp trong nháy mắt trở nên dữ tợn, hắn nghĩ đến chuyện mà hắn ngàn lần không ngờ, đó là từ đầu mối cuối cùng mà Vạn Độc Tà Cổ truyền về, nó đã bị Dương Khai giết.

Về phần hắn dùng thủ đoạn gì, Lục Diệp không biết được, bí thuật của hắn dù có mạnh mấy đi nữa, cũng không thể giám thị tình huống trong thức hải của Dương Khai.

- Tốt tốt tốt! Lục Diệp thấp giọng cười gằn. - Bản tôn vậy mà còn coi thường ngươi, không ngờ một Thánh Vương Cảnh nhỏ nhoi có thể làm cho bản tôn bị thương, xem ra sau này bản tôn cũng không còn phải tịch mịch nữa, có ý tứ.

Lẩm bẩm một hồi, biểu tình Lục Diệp sa sầm lại, hừ lạnh một tiếng: - Một đám phế vật, thành sự không đủ bại sự có thừa, nếu không phải bản tôn đoạt xá trùng tu, sao phải dùng đến các ngươi? Xem ra chỗ này cũng không nên ở lâu, thôi...

Nói xong, Lục Diệp đứng lên, yên lặng không một tiếng động rời khỏi tổng đàn Tạ gia, tùy ý tìm một hướng mà đi. Mặc dù hắn thân là thiếu chủ Lưu Vân Cốc, nhưng căn bản không để thân phận này trong mắt, sau khi đoạt xá trở về Lưu Vân Cốc, trên dưới cốc đã bị hắn thu phục, vì tu luyện tà công nên chín thành đệ tử trong cốc đã bị huyết tế, cho dù là thân nhân của thân thể Lục Diệp này cũng không thoát khỏi.

Hiện trong Lưu Vân Cốc trên cơ bản đã không còn một bóng người, đương nhiên hắn không định trở về nữa.

Dù sao với thủ đoạn của hắn, U Ám Tinh dù lớn nhưng đi đâu chả được, trước tiên tìm một nơi để khôi phục tu vi trước đã, về phần Dương Khai, sau này báo thù cũng được, hắn không tin Dương Khai có thể luyện hóa được bảo vật kia của mình, dù sao tu vi của Dương Khai quá thấp, đồ chơi kia cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh luyện hóa cũng phải mất mấy năm mới có thể thành công.

Khẳng định là hắn đã giấu ở đâu đó!

Lục Diệp cho là vậy, hắn không ngờ Dương Khai lại có thiên địa chí bảo như Ôn Thần Liên! Quả thật Dương Khai không có bản lãnh luyện hóa vật kia, nhưng Ôn Thần Liên thì được, chính nhờ hấp thu nguồn năng lượng khổng lồ trong đó mà Ôn Thần Liên có thể tiến hóa đến hình thái bảy màu cuối cùng, đồng thời giúp Dương Khai lĩnh ngộ bí thuật Sinh Liên.

Bên kia, Dương Khai mở mắt ra, phóng thần niệm ra ngoài, dò xét khắp Long Huyệt Sơn, nhanh chóng nhận ra đám người Thường Khởi đã chiến đấu xong, ba người Thường Khởi đang tĩnh tọa điều tức.

Ba người bọn họ đối mặt với nam tử trung niên Ma Huyết Giáo kia, tuy rằng đối phương cũng là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhưng tác chiến trong Long Huyệt Sơn, thực lực giảm đi nhiều, bị ba người Thường Khởi, Hách An và Ninh Hướng Trần hội đồng, lại bị Dương Viêm khống chế trận pháp quấy rối mấy lần, cuối cùng phải bỏ mình ở chỗ này.

Đến đây, tất cả địch nhân xâm nhập Long Huyệt Sơn đều bị giết, không một ai may mắn thoát được.

Mà người của Long Huyệt Sơn xuất chiến chỉ vẻn vẹn bốn người, ba Phản Hư nhất tầng cảnh, một Thánh Vương tam tầng cảnh, chiến tích bực này mặc dù không dám nói sau này không có, nhưng trước giờ quả là chưa từng có, truyền ra ngoài chỉ sợ không ai tin.

Đứng tại chỗ, Dương Khai hồi tưởng một chút, sau đó vứt bỏ bộ quần áo rách rưới, lấy ra một bộ quần áo mới tinh mặc vào, lau sạch vết máu trên người, sau đó mới đi về phía đám người Thường Khởi.

Thần hồn của lão giả họ Độ Vạn Thú Sơn bị Diệt Thế Ma Nhãn cắn nuốt, sau khi Tạ Lệ tự bạo cũng vậy, bên kia còn có thần hồn của cường giả Ma Huyết Giáo, dĩ nhiên Dương Khai sẽ không bỏ qua.

Sau khi cắn nuốt và dung hợp thần hồn của 3 người này, mình có thể với đánh sâu vào Phản Hư Cảnh.

Dương Khai nhanh chóng tới trước mặt đám người Thường Khởi, nhìn thoáng qua thi thể của cường giả Ma Huyết Giáo nằm trong vũng máu, lén lút cắn nuốt thần hồn của hắn.
Hắn đến hiển nhiên làm kinh động đám người Thường Khởi, ba người mở mắt ra, sau khi thấy Dương Khai mới lộ ra sắc mặt vui mừng, đứng lên.

- Ninh lão, lần này cực khổ rồi. Dương Khai ôm quyền nói với Ninh Hướng Trần, lần này đối phương nghĩa vô phản cố đứng ở bên Long Huyệt Sơn, thay mình đánh chết không ít địch nhân, làm cho Dương Khai thêm hảo cảm rất nhiều.

Không quản hắn có ý đồ gì, xuất phát từ tính toán gì, việc hắn đến giúp mình là thật.

- Ha ha! Ninh Hướng Trần cười lớn, mặc dù trải qua đại chiến, khí sắc vẫn rất tốt, rõ ràng không bị thương.

- Dương tiểu hữu khách khí rồi, lão phu sống cả đời cũng khó gặp việc trọng đại như thế, đã lâu rồi không được kích động nhiệt huyết như vậy, thật ra lão phu muốn cảm tạ Dương tiểu hữu cho ta có cơ hội này, làm cho lão phu cảm thấy mình trẻ lại không ít nha.

Dương Khai mỉm cười: - Ninh lão đùa rồi, ngày sau nếu Ninh lão có rảnh rỗi thì tới Long Huyệt Sơn chơi, ta nhất định sẽ quét dọn giường chiếu nghênh đón!

Mắt Ninh Hướng Trần sáng ngời, cười sảng khoái, lời này của Dương Khai rõ ràng không xem hắn là người ngoài, lập tức cảm thấy lần này bỏ công sức ra đã có hồi báo, nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, mà thử dò xét: - Thường tới không được như thường trú, không biết ý tiểu hữu thế nào?

- Ồ? Dương Khai bất ngờ liếc hắn một cái, không ngờ Ninh Hướng Trần lại có ý gia nhập Long Huyệt Sơn nha.

Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai liền hiểu rõ tại sao hắn lại lựa chọn như vậy, lần này hắn giúp đỡ Long Huyệt Sơn giết địch, đắc tội với Vạn Thú Sơn, đắc tội với Ma Huyết Giáo, còn có Hải Tâm Môn Lưu Vân Cốc, tuy rằng hắn là một Phản Hư Cảnh, nhưng không môn không phái, không có gì che chở, có thể bị trả thù bất cứ lúc nào.

Vậy nên, ở chung một chỗ với Long Huyệt Sơn thì tốt hơn một chút.

Sự thật cũng quả thật như thế, tuy rằng Ninh Hướng Trần tự do tiêu dao cả đời, nhưng tuổi già cũng có chút cô đơn, lúc bình thường muốn tìm người hàn huyên, trao đổi điều tâm đắc trong tu luyện cũng không có, hôm nay thấy Long Huyệt Sơn hùng vĩ như vậy, tự nhiên có lòng gia nhập, xin một chỗ dưỡng lão.

Hơn nữa, trong Long Huyệt Sơn có hai vị Phản Hư Cảnh có thực lực tương đương với hắn, xuất thân cũng không cao, tánh khí không tệ, gia nhập vào không lo bị xa lánh.

Nghĩ vậy nên Ninh Hướng Trần mới nói ra điều đó, hắn cũng đã suy nghĩ rất nhiều, không phải là nhất thời bốc đồng.

Hắn không phải thanh niên, làm việc không có chuyện bị kích động.

Sau khi nói xong, có chút bất an nhìn Dương Khai, không biết đối phương có đón nhận mình hay không.

- Ninh lão đã có tâm, đương nhiên vãn bối vô cùng hoan nghênh! Dương Khai nghiêm mặt nói. - Nhưng Ninh lão hãy nghĩ cho kỹ, lúc này Long Huyệt Sơn cũng không phải là chỗ bình thường, nói không chừng...

Không đợi Dương Khai nói hết lời, Ninh Hướng Trần liền mỉm cười khoát tay nói: - Tiểu hữu muốn nói cái gì, lão phu có thể đoán được ít nhiều, chỉ có điều lão phu đã gần đất xa trời, cũng không có gì đáng sợ, chỉ sợ không biết chết lúc nào, không ai hay biết, phơi thây nơi hoang dã a, nếu có thể chết ở Long Huyệt Sơn, cũng là phúc khí của ta, nơi này chính là nơi táng thân không tồi.

Dương Khai nhướng mày, đối phương đã nói đến vậy, đương nhiên hắn không cự tuyệt nữa, lập tức gật đầu nói:

- Tốt, vậy sau này Ninh lão chính là cung phụng của Long Huyệt Sơn ta, hưởng đãi ngộ như Thường cung phụng và Hách cung phụng!

- Ha ha, Ninh mỗ nhận lệnh! Ninh Hướng Trần ôm quyền cười to.

2 người Thường Khởi và Hách An không ngừng chúc mừng, tuy rằng 3 người quen biết không lâu, nhưng trải qua lần kề vai chiến đấu như vậy đã trở nên thân thuộc, khi nói chuyện, Thường Khởi và Hách An lại như vô tình tiết lộ sự giàu có của Long Huyệt Sơn và đãi ngộ của cung phụng, làm cho Ninh Hướng Trần nghe mà mắt sáng ngời, trong lòng nóng lên.

Vừa rồi lúc chiến đấu với nam tử trung niên Ma Huyết Giáo kia, Ninh Hướng Trần đã nhìn ra 2 người Thường Khởi và Hách An có nội tình hơn xa một người độc hành như hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau