VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1381 - Chương 1385

Chương 1383: Điều kiện.

- Phải. Nghe trưởng bối hỏi, võ giả họ Đặng bất đắc dĩ gật đầu.

- Ồ? Võ giả Phản Hư Cảnh vui mừng. - Nếu quen biết, vậy thì dễ làm. Đặng Ngưng, ngươi nói rõ càng với tiểu huynh đệ này, Kim Thạch trưởng lão cần cục Huyền Kim kia, xem hắn có thể bỏ lại được không.

Đệ tử Ma Huyết Giáo này, chính là Đặng Ngưng mà Dương Khai đã gặp lúc trước. Khi đó vừa ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai đụng phải hắn bị hai đồng môn đuổi giết, thuận tay giúp hắn một phen. Bí thuật Ma Huyết Ti, chính là lấy được từ tay Đặng Ngưng, bí thuật này uy lực to lớn, giúp Dương Khai không ít.

Sau đó Đặng Ngưng cũng biết ơn báo đáp, dẫn Dương Khai vào Ma Huyết Thành, nhờ quan hệ sử dụng pháp trận không gian trong đó, mới để Dương Khai truyền tống đến thành trì khác, quay về Thiên Vận Thành.

Chỉ riêng tầng quan hệ này, Dương Khai cảm thấy Đặng Ngưng cũng không tệ, dù mặc dù đối phương xuất thân Ma Huyết Giáo không ra sao, nhưng âm thầm kết giao thì không thành vấn đề.

Chỉ là không ngờ Đặng Ngưng cũng tới Thiên Vận Thành, còn nghe lệnh cùng người Ma Huyết Giáo theo dõi mình. Dương Khai biết hắn cũng là cực chẳng đã, đương nhiên không có ý trách tội.

Huống chi, hắn cùng Đặng Ngưng có giao tình, nhưng không sâu, cũng không để ý chuyện này.

Thưa một tiếng, Đặng Ngưng bất đắc dĩ nhìn Dương Khai, không đợi hắn nói gì, Dương Khai đã vung tay: - Đặng huynh không cần nhiều lời, nếu ta lấy được Huyền Kim, tuyệt đối không thể nào giao ra, chỉ sợ làm các vị thất vọng. Các vị, mời trở về đi!

Võ giả Phản Hư Cảnh Ma Huyết Giáo sắc mặt trầm xuống, đang muốn nói, bên phía Vạn Thú Sơn có một nam nhân cao to cười ha ha: - Tiểu tử, nói đừng quá tuyệt tình như thế, trước tiên nghe Vạn Thú Sơn đưa ra điều kiện mới quyết định. Tuy rằng Vạn Thú Sơn ta không thể so sánh với Chiến Thiên Minh Lôi Đài Tông, nhưng nói sao cũng là tông môn hạng nhất, sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi, muốn được cái gì, sẽ không ai từ chối.

Hắn nói tùy ý, nhưng mơ hồ có ý uy hiếp.

Võ giả Phản Hư Cảnh Ma Huyết Giáo lập tức mỉa mai: - Bằng hữu thật là lớn lối, các ngươi còn có thể đưa ra điều kiện gì? Nếu có đủ tư cách, vì sao lại rút lui trên hội đấu giá?

Nam nhân Vạn Thú Sơn hừ lạnh, mặc kệ hắn, mà nhìn thẳng Dương Khai, môi cử động, thần niệm truyền âm nói: - Tiểu tử, ta xem ngươi không thiếu thánh tinh, bằng không sao lại đẩy giá lên cao như thế. Nhưng ngươi cũng biết Vạn Thú Sơn chúng ta làm gì. Thế này đi, ta có thể làm chủ đưa cho ngươi 30 con yêu thú bậc bảy, 10 con yêu thú bậc tám, đồng thời truyền cho ngươi phương pháp ngự thú, chỉ cần ngươi có thể giao Huyền Kim cho ta. Ừm, diện tích ngọn núi của ngươi không nhỏ, nếu có yêu thú bảo vệ, sẽ phòng thủ kiên cố, dù không dám cam đoan, nhưng đám đạo chích bình thường tuyệt đối không dám chọc tới, thế nào?

Bình tĩnh xem xét, giá này không tính là cao, nhưng cũng không thấp, nhưng tuyệt đối không bằng được số thánh tinh mà Dương Khai đã bỏ ra. Dù sao yêu thú bậc bảy mới chỉ tương đương với võ giả Nhập Thánh Cảnh mà thôi, bậc tám cũng chỉ ngang Thánh Vương Cảnh.

Vạn Thú Sơn rõ ràng có ý nhặt món hời, hơn nữa Long Huyệt Sơn có tầng tầng đại trận bảo vệ, cần những yêu thú này làm gì?

Cho dù dù đối phương coi như có chút thành ý, Dương Khai vẫn quyết đoán lắc đầu.

Người Vạn Thú Sơn nhướng mày, tiếp tục truyền âm nói: - Ta lại thêm 5 con yêu thú bậc tám, đây là giá cao nhất ta có thể đưa ra, ngươi nghĩ kỹ rồi trả lời!

- Ta nói rồi, nếu Huyền Kim vào tay ta, sẽ không thể nào giao ra, mời các hạ trở về đi! Dương Khai nhàn nhạt nhìn hắn.

- Tiểu tử, ngươi đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Một cái ngọn núi nho nhỏ, ngươi có tin ta lập tức san bằng nó! Nam nhân kia giận tím mặt, Dương Khai nể mặt không biết điều làm hắn căm tức.

Nghe hắn đe dọa, Dương Khai nhe răng cười nói: - Được! Ta chống mắt lên, xem ngươi làm sao san bằng Long Huyệt Sơn của ta!

- Ngươi muốn chết! Trong mắt nam nhân kia lộ ra sát khí, nhưng nhanh chóng nhớ tới, cảnh giác nhìn sang bên kia, đã thấy người Ma Huyết Giáo đang hứng thú nhìn mình, ước gì mình lập tức đánh nhau với tiểu tử kia.

Trong lòng hắn chợt nghiêm, biết một khi mình ra tay, sẽ chỉ lợi cho người Ma Huyết Giáo, liền vội vàng ấn cơn giận xuống, cười lạnh đừng sang một bên, làm ra vẻ như đang chờ kịch hay.

Hắn không lấy được Huyền Kim, tự nhiên sẽ không cho người Ma Huyết Giáo lấy được. Bằng không một khi trở về, Phong trưởng lão cũng sẽ không tha.

Hơn nữa, nơi này ở gần Thiên Vận Thành, hắn quả thật không dám tùy tiện ra tay giết người, nếu không lần này sao đến lượt bọn họ ra sân, Phong Bà Tử cùng Kim Thạch đã sớm đích thân đến tìm Dương Khai.
Cũng là bởi ở địa bàn Thiên Vận Thành, không muốn mình dính ác danh ỷ lớn hiếp nhỏ, hai vị cường giả Phản Hư tam tầng cảnh mới phái ra môn hạ đệ tử tìm tới Dương Khai thương lượng chuyện Huyền Kim, kỳ vọng Dương Khai thức thời giao ra.

Vị Phản Hư Cảnh Ma Huyết Giáo thấy người Vạn Thú Sơn nhìn mình, cũng không kiêng dè, lớn tiếng nói: - Ta không biết vị bằng hữu Vạn Thú Sơn đưa ra cái giá gì cho ngươi, nhưng Ma Huyết Giáo ta sẵn sàng bỏ ra 20 Hoàn Bích Huyết Nô quốc sắc thiên hương, tiểu tử ngươi cảm thấy đề nghị này thế nào?

Nói xong, hắn rất tự tin nhìn Dương Khai, dường như cảm thấy không ai có thể từ chối điều kiện này.

Người Vạn Thú Sơn nghe vậy, sắc mặt đều đại biến, nam nhân to con kia hít một hơi lạnh: - 20 Hoàn Bích Huyết Nô, quý giáo thật là bạo tay!

Nói rồi, trong lòng có chút không yên nhìn Dương Khai, sợ hắn có thể lập tức đồng ý. Dù sao 20 Hoàn Bích Huyết Nô thật sự quá dụ dỗ, người thường không thể từ chối được.

Nếu như Ma Huyết Giáo chịu cho mình món lộc này, mình sẽ lập tức phản bội Vạn Thú Sơn, đầu phục Ma Huyết Giáo.

- Hắc hắc! So sánh với thần công của Kim Thạch trưởng lão, 20 huyết nô có là gì? Người dẫn đầu Ma Huyết Giáo cười khẽ, nhìn Dương Khai:

- Huyết nô bồi dưỡng không dễ, toàn U Ám Tinh cũng chỉ có Ma Huyết Giáo ta bồi dưỡng ra được. Nhưng nếu tiến hành nghi thức đặc biệt, vậy huyết nô sẽ hoàn toàn nghe theo lệnh của ngươi, đến chết không đổi, cực kỳ trung thành, đồng thời khí nguyên âm của mỗi một huyết nô đều có thể giúp võ giả tăng cường lực khí huyết.

Nói xong, hắn bỗng nhìn sang cô gái bên cạnh, toát ra nụ cười tà ác: - Đây là một huyết nô của ta!

Tiếp đó, hắn ra mệnh lệnh khiến mọi người trợn mắt há mồm: - Cởi quần áo ra!

Cô gái kia nghe vậy liề sửng sốt, sau đó sắc mặt trở nên tái nhợt, thân thể khẽ run lên.

Cô gái này mặt mày như họa, vòng eo thon thả, phong vận mười phần, hơn nữa không biết có phải tu luyện mị thuật gì, chân mày toát ra phong tình động lòng người.

Tu vi của nàng không thấp, Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng nghe mệnh lệnh của người Ma Huyết Giáo này, lại thật sự bắt đầu cởi quần áo ở trước mắt bao người.

Khẽ cắn môi, sắc mặt cô gái tái nhợt, rõ ràng không tình nguyện, nhưng căn bản không thể làm trái mệnh lệnh người kia. Tiềng soàn soạt vàng lên, các nam đệ tử Vạn Thú Sơn nhìn đến trợn mắt há mồm, không ngừng vang lên tiếng nuốt nước miếng, một số ít nữ đệ tử lại có vẻ khinh bỉ không ngừng.

Từng món quần áo bị bỏ đi, trên người cô gái nhanh chóng chỉ còn lại áo lót che yếu hại, da thịt trắng như tuyết, tựa như ngọc ngà, trên người sáng bóng mê người, khiến người ta rung động. Nhất là phong tình vừa lộ lại che, có sức sát thương cực mạnh với bất cứ nam nhân nào, làm người ta huyết mạch sôi sục.

Thấy nàng còn muốn cởi áo lót, Dương Khai không khỏi nhướng mày, toát ra vẻ bực dọc, trầm giọng nói: - Ta nói lần cuối, Huyền Kim, ta sẽ không giao ra, các vị không cần thăm dò nữa.

Vị Phản Hư Cảnh Ma Huyết Giáo khẽ biến sắc, nhìm chằm chằm Dương Khai, trầm giọng nói: - Tiểu tử ngươi thật quyết liệt như vậy, không có đường dàn xếp?

Dương Khai lạnh nhạt nhìn hắn, lười nói gì nữa.

- Hừ! Được, người tuổi trẻ chí cao hơn trời, mong rằng mạng của ngươi không mỏng như giấy! Người kia cười lạnh, để lại một câu hung ác, cũng thức thời không ra tay với Dương Khai ở đây, vung tay dẫn người Ma Huyết Giáo rút lui.

Còn cô gái huyết nô kia, trước khi đi còn khẽ gật đầu với Dương Khai, vẻ mặt cảm kích, nhặt quần áo lên, thân người chợt lóe đã biến mất.

Đặng Ngưng cũng chắp tay với Dương Khai, vẻ mặt áy náy, theo trưởng bối rút lui.

Người Ma Huyết Giáo rút lui như vậy, nam nhân dẫn đầu Vạn Thú Sơn cười ha hả: - Tiểu tử, ngươi hãy nghĩ kỹ càng, nếu nghĩ thông, vậy đến Thiên Vận Thành tìm ta, điều kiện đưa ra trước đó đều có thể thay đổi.

Hắn vẻ mặt bình thản, giống như những điều không vui với Dương Khai trước đó đều là chuyện hư ảo.

Nói xong, cũng dẫn người đi.

Một trận xung đột tiêu tán, Dương Khai thầm cau mày, hắn phát hiện trong thời gian gần đây mình gây thù ngày càng nhiều, nhưng đây là chuyện không có cách nào, hắn quả thật có chỗ trọng dụng Huyền Kim, đương nhiên không thể tùy tiện giao ra.

Hơn nữa Long Huyệt Sơn vốn ở gần Thiên Vận Thành, có Ảnh Nguyệt Điện che chở, tuy rằng có đủ loại ân oán với Tạ gia, Ảnh Nguyệt Điện sẽ không nhúng tay, nhưng nếu như Vạn Thú Sơn cùng Ma Huyết Giáo ra tay với Long Huyệt Sơn, Ảnh Nguyệt Điện tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn.

Hai nhà thế lực này có thể tạm thời không để ý, nhưng bên Tạ gia thì phải cân nhắc.

Vốn lần trước Dương Khai tính toán xuất quan liền thanh toán một lần với Tạ gia, nhưng bây giờ biết được Lục Diệp cũng ở Tạ gia, dường như ngay cả người Hải Tâm Môn cũng chạy tới Tạ gia, như vậy muốn ra tay liền khó khăn.

Lực phòng thủ của Long Huyệt Sơn tuyệt đối không cần nói, nhưng nếu nói lực tấn công, quả thật có chút không đủ, chuyện này phải bàn bạc kỹ hơn. Đối với Lục Diệp, Dương Khai vẫn khá kiêng kỵ, chỉ riêng đối phương có thể cụt tay mọc lại, đã đủ làm người ta khiếp sợ cảnh giác, trước khi thăm dò lai lịch của Lục Diệp, tùy tiện ra tay là không sáng suốt.

Nghĩ vậy, Dương Khai quay người vào trong đại trận.

Dương Viêm đang chờ hắn đằng trước, không có nghỉ ngơi trước. Thấy hắn trở về bình yên, cũng không có gì bất ngờ, chỉ vẫy tay gọi, đi vào Thạch phủ.

Dương Khai cười khẽ, chậm rãi theo sau.

Trong Thạch phủ, hai người ngồi đối mặt, Dương Viêm đưa tay ra: - Đưa Tinh Đế Lệnh cho tôi xem.

Chương 1384: Lục Diệp bị mai phục.

Dường như sớm biết Dương Viêm sẽ nói vậy, Dương Khai cười khẽ, đem Tinh Đế Lệnh trao đổi với Cát Thất, đưa cho Dương Viêm.

Dương Viêm nhận lấy, vẻ mặt toát ra một chút tâm tình phức tạp, nhẹ nhàng vuốt ve, thần sắc biến ảo không ngừng, trong mắt toát ra một tia nhớ lại.

Dương Khai ngồi ở một bên, không lên tiếng quấy rầy.

Chừng nửa canh giờ, Dương Viêm thu lại thần sắc kỳ lạ, thở ra một hơi dài, trả lại Tinh Đế Lệnh cho Dương Khai: - Cậu thu lại thứ này, nói không chừng sau này sẽ có chỗ đại dụng.

- Đại dụng?

Dương Khai cau mày: - Dùng thế nào?

- Tôi không rõ lắm. Dương Viêm chầm chậm lắc đầu. - Đây chỉ là cảm giác của tôi, bảo nói rõ ràng, tôi cũng không rõ. Nhưng khẳng định nó ẩn giấu bí mật, nghe đồn cả đời Đại Đế luyện chế tổng cộng 10 chiếc Tinh Đế Lệnh, có lẽ phải gom đủ 10 cái mới vạch trần bí ẩn.

Nói xong, lại cười giễu: - Nhưng thu gom đủ 10 chiếc Tinh Đế Lệnh thì quá sức khó khăn, người thường thì cả đời có thể lấy được một cái đã là cơ duyên rất lớn, làm sao có thể gom đủ 10 cái.

- Vậy sao? Dương Khai toát ra một tia cười quái dị. - Tôi còn có nữa.

- Cái gì? Dương Viêm ngạc nhiên nhìn, sau đó mắt đẹp trợn tròn, nhìn trên tay Dương Khai quỷ dị xuất hiện một cái Tinh Đế Lệnh khác, tắt tiếng thật lâu.

Chiếc Tinh Đế Lệnh này giống y như cái trao đổi với Cát Thất, không nhìn ra chỗ nào khác, đều là loại đã kích hoạt thần thông bên trong, nhưng sót lại đế uy rõ ràng, hiển nhiên là vật Đại Đế luyện chế.

Còn chưa xong, Dương Khai vung tay, lại một chiếc Tinh Đế Lệnh.

Khi Dương Viêm thấy được chiếc Tinh Đế Lệnh thứ ba, không khỏi che miệng, ánh mắt run rẩy, lẩm bẩm nói: - Chẳng lẽ đây là...

Chiếc Tinh Đế Lệnh thứ ba có khác biệt rõ ràng với 2 cái đầu, tuy rằng hình thức giống nhau, nhưng bên trong tỏa ra dao động năng lượng làm lòng người kinh sợ, Dương Viêm kiến thức rộng rãi, nào không nhìn ra nó che giấu huyền cơ?

- Ừm! Đây là một chiếc Tinh Đế Lệnh nguyên vẹn! Dương Khai cười khẽ, đẩy cho Dương Viêm.

Dương Viêm luống cuống tay chân nhận lấy.

Cảnh tượng bất ngờ xảy ra.

Dương Viêm cầm lấy Tinh Đế Lệnh nguyên vẹn, một vòng linh vận thấy được bằng mắt thường lan ra, đồng thời trong Tinh Đế Lệnh truyền ra một tiếng chim hót thanh thúy. Tiếng hót tựa như chim tước mà không phải, hết sức vang dội, đồng thời hoa văn quái điểu thon dài, có đuôi thật dài chợt lóe lên trên Tinh Đế Lệnh.

Tiếp theo, dao động thánh nguyên của Dương Viêm lại sinh ra cộng hưởng với năng lượng chứa đựng trong Tinh Đế Lệnh, hai bên không khống chế bay lên.

Tiếng xèo xèo vang dội, linh khí trong Thạch phủ bỗng hỗn loạn, một cỗ uy áp làm Dương Khai biến sắc đột nhiên giáng xuống.

Dương Khai không hiểu đã xảy ra chuyện gì, vội tế ra chiếc khiên tím, vận chuyển thánh nguyên quanh người, xong mới tỏa thần niệm ra, tra xét tình trạng của Dương Viêm.

Vừa tra xét, Dương Khai liền kỳ quái.

Hắn phát hiện, Dương Viêm không có dấu hiệu không ổn nào, mà như nhận được thông tin gì trên Tinh Đế Lệnh, nhắm chặt mắt, lông mi run lên, chân mày khi nhíu lại, khi giãn ra.

Cảnh tượng này kéo dài không lâu, chỉ khoảng mười mấy nhịp thở, trong lúc Dương Khai không biết phải làm sao, Dương Viêm bỗng nhiên mở mắt ra, một tay cầm lấy Tinh Đế Lệnh lơ lửng trước mặt nàng, nhẹ nhàng rơi xuống đất, kinh ngạc mà nhìn, vẻ mặt như đang nghĩ gì.

- Xảy ra chuyện gì? Dương Khai vội hỏi.

Dương Viêm nhìn hắn, không trả lời mà hỏi: - Ngươi không có luyện hóa nó chứ?

- Vậy này cũng có thể luyện hóa? Dương Khai vô cùng kinh ngạc.

Dương Viêm cười khẽ: - Thứ này coi như một loại bí bảo, chẳng qua là bí bảo dùng một lần, tự nhiên có thể luyện hóa. Nhưng may mà cậu vẫn cất giấu, không sử dụng, bằng không cậu chết là chắc. Dương Khai không có vẻ bất ngờ, lúc trước Quỷ Tổ đã nói với hắn chuyện này, cho nên dù trải qua nguy hiểm, hắn cũng chưa từng nghĩ tới vận dụng Tinh Đế Lệnh. Loại bài tẩy phải cùng chết với kẻ địch này, hắn đương nhiên sẽ không tùy tiện lấy ra.

- Hình như cô biết rất nhiều thứ. Dương Khai nhíu mày nhìn nàng.

- Cậu muốn nói gì? Dương Viêm mím môi, biểu tìnhcó chút không yên.

- Từ sau lần cô vô duyên vô cớ hôn mê, tôi cảm giác cô có biến hóa rất lớn, rốt cuộc cô đang che giấu gì? Có điều gì không thể nói cho tôi biết? Dương Khai quyết định nói ra nghi vấn của mình, nhất là hôm nay, Cát Thất gặp Dương Viêm giống như thấy quỷ, nói gì nghe nấy, nhưng Dương Viêm lại nói mình chưa từng gặp hắn. Còn bây giờ, Tinh Đế Lệnh lại có cộng hưởng với Dương Viêm, quả thật làm Dương Khai không thể coi như chưa thấy.

Hắn muốn nói chuyện thẳng thắn với Dương Viêm một lần.

- Tôi không có che giấu gì, chỉ là... Dương Viêm có vẻ chần chờ.

- Chỉ là cái gì?

- Chỉ là chính tôi cũng không dám khẳng định, cho nên mới không nói, chờ tôi xác định, sẽ nói cho cậu biết được chưa? Dương Viêm cầu khẩn hắn.

Dương Khai trầm ngâm, bỗng nhiên lại cười: - Nói cho tôi biết làm sao luyện hóa vật này, trước kia tôi cũng nghiên cứu mấy lần, nhưng không có thu hoạch.

Thấy Dương Khai không tiếp tục ép hỏi, Dương Viêm cũng thở phào, vui vẻ cười nói: - Tôi cũng mới biết, hì hì.

Nói rồi, ngón tay ngưng tụ thánh nguyên như kiếm, sau đó vạch một đường trên cổ tay, máu tươi trào ra, Dương Viêm liền dán Tinh Đế Lệnh lên vết thương.

Dương Khai nghe được tiếng động dựng tóc gáy, giống như quỷ đói cắn nuốt máu thịt, máu chảy ra trên cổ tay Dương Viêm đều bị Tinh Đế Lệnh hút hết không bỏ sót gì.

Nháy mắt, Tinh Đế Lệnh liền đỏ rực như máu.

Làm xong, Dương Viêm như có chút mỏi mệt, đẩy Tinh Đế Lệnh lại cho Dương Khai, khoanh chân ngồi xuống.

- Vậy là được rồi? Dương Khai ngạc nhiên nhìn Tinh Đế Lệnh trên tay, phát hiện nó chỉ là thay đổi màu sắc mà thôi, không có gì khác thay đổi.

- Ừm. Dương Viêm nghiêm túc gật đầu. Dương Khai khó tin, nếu nói luyện hóa nó cần máu tươi phụ trợ, vậy cũng là do người luyện hóa cung cấp, Dương Viêm cung cấp máu tươi để làm gì?

- Ngươi thử còn không phải sẽ biết. Dương Viêm cong môi, nói xong đứng lên, xoay người đi ra, còn căn dặn: - Ba chiếc Tinh Đế Lệnh này, nhất định phải giữ kỹ.

- Biết rồi. Dương Khai gật đầu bất đắc dĩ.

Đợi cho nàng đi rồi, Dương Khai mới nửa tin nửa ngờ cầm Tinh Đế Lệnh đỏ tươi, thử truyền thánh nguyên vào. Ngoài dự đoán, thánh nguyên dễ dàng truyền vào, không có trở ngại, hơn nữa không có dấu hiệu kích hoạt thần thông phong ấn bên trong. Lúc này Tinh Đế Lệnh như cái hố không đáy, không ngừng cắn nuốt thánh nguyên của Dương Khai, thành lập một tầng liên lạc như có như không.

Rõ ràng là dấu hiệu bắt đầu luyện hóa bí bảo, Dương Khai mừng rỡ, lập tức hiểu được Dương Viêm nói không sai, chiếc Tinh Đế Lệnh này thật sự có thể luyện hóa, liền dốc hết sức tập trung.

Đồng thời, ở trong rừng rậm cách Long Huyệt Sơn khoảng 300 dặm.

Một thanh niên nhìn như bình thường bay tới trước, tốc độ bình thường.

Nếu như Dương Khai ở đây, khẳng định sẽ ra tay, nguyên nhân không gì khác, hắn chính là Lưu Vân Cốc Lục Diệp làm Dương Khai hận ngứa răng, mà phương hướng bay, hiển nhiên là muốn về Tạ gia.

Khóe miệng Lục Diệp khẽ nhếch, vẻ mặt cười khẽ khiến người ta e dè, bỗng nhiên Tinh Toa xoay chuyển, trực tiếp bay vào rừng rậm. Một lát sau, hắn nhẹ nhàng đáp xuống, chắp tay sau lưng đứng đó.

Xung quanh yên tĩnh, chỉ có gió nhẹ thoáng qua, quét cành lá xào xạc.

- Sao hả? Các vị mai phục ở đây, chẳng lẽ không phải cốý chờ Lục mỗ hay sao? Lục mỗ đã đến, các vị còn không mau hiện thân, làm gì giấu đầu lòi đuôi?

Lục Diệp nghiêng đầu, liếc cây cối xung quanh.

Không ai đáp, cũng không ai hiện thân, dường như chỗ này chỉ có một mình Lục Diệp mà thôi.

Nhưng mà thần sắc Lục Diệp chắn chắc, cười trào phúng: - Một đám gan nhỏ như chuột, lại dám mai phục Lục mỗ. Được! Nếu các ngươi không muốn hiện thân, vậy đừng trách Lục mỗ không khách khí.

- Ánh mắt tiểu tử không tồi, có thể nhìn thấu phương pháp ẩn thân của chúng ta, đáng tiếc đáng tiếc, số mệnh của ngươi đến đây đã hết! Tiếng nói vang dội phát ra, sau đó từ trên đại thụ nhảy ra mấy người.

Sau đó, xung quanh xào xạc, trái phải trước sau toàn là bóng người chen chúc, mỗi người đều không có ý tốt nhìn về phía Lục Diệp.

Nhoáng cái, Lục Diệp đã bị bao vây tầng tầng, cục diện lên trời không lối xuống đất không cửa.

Trên hội đấu giá vừa rồi, Lục Diệp ra tay hào phóng, tự nhiên bị vô số người chú ý, dù là đến lúc cuối cùng hắn lặng lẽ rời đi, nhưng vẫn bị rất nhiều người âm thầm đi theo.

Biết hắn muốn về Tạ gia, cho nên liền đến đây mai phục trong rừng, ôm cây đợi thỏ.

Quả nhiên, Lục Diệp thật sự đi ngang qua đây, nhưng làm những kẻ mưu đồ bất chính này không ngờ, là Lục Diệp gan to bằng trời, biết rõ có người mai phục còn dám chui đầu vào lưới.

Người nói chuyện trước đó có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, tay ngắn người lùn, trán vồ to, bộ dáng cực kỳ xấu xí, âm trầm đánh giá Lục Diệp, cười không có ý tốt, gật đầu nói: - Được lắm được lắm, lá gan không bình thường, đã nhiều năm chưa gặp tiểu tử có gan như vậy.

- Trình huynh, nói nhảm với hắn làm gì, mau ra tay là được. Ở một mặt khác, một lão già râu dài không kiên nhẫn thúc giục, tuy rằng nhìn mặt ngoài hắn lớn tuổi hơn võ giả họ Trình kia, nhưng thật ra hai không chênh bao nhiêu, chỉ là dung nhan khác biệt mà thôi.

- Đúng vậy, đêm dài lắm mộng, gia tài của tiểu tử này không kém, lát nữa khẳng định thu hoạch không nhỏ.

- Vội cái gì? Võ giả họ Trình hừ lạnh. - Ra tay thì tự nhiên, chỉ là làm sao phân chia đồ vật, mọi người có nên thương lượng trước không?

Tổng cộng 3 đoàn người, ba vị Phản Hư Cảnh, còn có các Thánh Vương Cảnh, Nhập Thánh Cảnh, tổng cộng 15-16 người.

Chương 1385: Vạn Độc Tà Cổ.

Cục diện chiếm thượng phong, ba nhóm người đều không thèm nhìn tới Lục Diệp, dù sao theo thần niệm tra xét, hắn chẳng qua chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh mà thôi, ở ngay trước mặt hắn liền muốn bàn chuyện phân chia lợi ích.

Người có thể bỏ ra 40 triệu thánh tinh trên hội đấu giá, trên người phải còn sót lại chút thánh tinh, huống chi những thứ hắn mua trên hội đấu giá đều là bảo bối cực tốt, đủ để chia nhau.

Ba nhóm người xuất thân không cao, thậm chí thế lực chỉ ngang Lưu Vân Cốc, đều là thế lực nhỏ, bằng không sao lại làm chuyện giết người cướp của. Chân chính võ giả xuất thân thế lực lớn, e ngại môn quy sâm nghiêm, bình thường đều biết tự kiềm chế.

Trước mắt có con dê béo lớn như vậy, ai nhìn cũng chảy nước miếng, đều cảm thấy thực lực bên mình mạnh hơn một bậc, muốn được chia nhiều hơn. Không bao lâu, ba vị Phản Hư Cảnh liền tranh cãi, nước miếng phun tán loạn, không ai chịu nhường bước.

Lục Diệp lạnh nhạt đứng đó, không có một chút bối rối, giống như những người này nói tới không phải hắn, ngược lại dần trở nên bực mình.

Nhìn ba người càng cãi càng dữ, cuối cùng không nhịn được, hừ lạnh một tiếng: - Phế vật thành sự không đủ bại sự có thừa!

Vừa nói vậy, ba vị Phản Hư Cảnh đều ngạc nhìn nhìn lại hắn, võ giả họ Trình móc tai, ngạc nhiên hô lên: - Tiểu tử, ngươi mới nói gì? Có gan lặp lại nghe thử.

- Ta nói các ngươi chẳng qua là một đám phế vật mà thôi, giết người cướp của, người còn chưa chết, đã bắt đầu thương lượng phân chia, thật là buồn cười, các ngươi nghĩ rằng ăn chắc Lục mỗ? Khóe miệng Lục Diệp nhếch lên châm chọc khinh thường.

Sắc mặt võ giả họ Trình trầm xuống, vẻ mặt dữ tợn, hắc hắc cười khẽ: - Hai vị, tiểu tử này chán sống rồi, nếu một lòng muốn chết, không ngại thành toàn cho hắn trước, sau đó chúng ta ngồi xuống thương lượng.

Hai người khác cũng bị lời ngông cuồng của Lục Diệp kích thích không thôi, tự nhiên đều đồng ý.

Võ giả họ Trình cười gằn, vung tay quát: - Băm hắn thành thịt nát, ta muốn hắn hối hận đã sinh ra trên đời này!

Vừa ra lệnh, đông đảo võ giả Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh đồng loạt tế ra bí bảo, đang muốn phát ra công kích, sắc mặt Lục Diệp bỗng nhiên biến đổi, trở nên âm trầm vô cùng, cười ha ha: - Chỉ bằng đám phế vật các ngươi mà muốn lấy mạng bản tôn? Trăm ngàn năm qua, các ngươi là hạng người to gan nhất mà bản tôn đã gặp!

- Cái gì? Ba người Phản Hư Cảnh nghe vậy ngẩn ngơ, trong lòng bỗng nhiên trào ra cảm giác sợ hãi, tựa như có chuyện không hay sắp xảy ra.

Lục Diệp cười to một trận, vung hai tay lên, bắn ra những đạo hào quang màu đỏ, chia ra bắn về phía các võ giả.

Bên trong tia sáng đỏ phát ra tiếng động quái dị, giống như là vật sống, làm sắc mặt mọi người đại biến, vội vàng ra tay ngăn cản. Nhưng cảnh tượng làm mọi người tuyệt vọng xuất hiện, mặc kệ tấn công hay phòng thủ, bọn họ đều không cản được tia sáng đỏ tới gần, không cần nói những Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh, ngay cả ba người Phản Hư Cảnh như võ giả họ Trình cũng trúng chiêu.

Tia sáng đỏ máu chỉ lóe lên, liền coi như không thấy thánh nguyên hộ thể của bọn họ, vặn vẹo trực tiếp chui vào trong người, sau đó biến mất.

- Đây là thứ gì! Võ giả họ Trình kinh hãi hét lên, không khỏi lùi ra sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt thả ra thần niệm kiểm tra bản thân.

Nhưng làm hắn kinh ngạc, là mình không có chút nào không ổn, vận chuyển thánh nguyên suông sẻ, kinh mạch thông thoáng, thần thức cũng không bị ảnh hưởng, tia sáng đỏ máu vừa rồi có tác dụng gì?

Tu luyện nhiều năm, võ giả họ Trình lần đầu gặp chuyện cổ quái như vậy, trong lòng khó hiểu, quay sang nhìn hai Phản Hư Cảnh khác, phát hiện bọn họ cũng giống mình, biểu tình nghi thần nghi quỷ âm trầm không thôi, hiển nhiên không tra xét ra cái gì.

Sau khi thả ra tia sáng đỏ, Lục Diệp cũng không có động tác, đứng đó dùng ánh mắt miệt thị nhìn bọn họ, bất mãn hừ lạnh: - Vốn tưởng có thể dẫn ra không ít kẻ hữu dụng, lại không ngờ chỉ có ba tên phế vật các ngươi! Thôi vậy, ít ra cũng dùng được, từ hôm nay, các ngươi nghe theo lệnh của bản tôn!

- Dẫn ra?

Võ giả họ Trình nghe vậy, khẽ nhíu mày, trầm tư một lát, sắc mặt đại biến nói: - Ngươi cố ý ra tay hào phóng trên hội đấu giá, chính là muốn dẫn dụ người ta tới đánh cướp ngươi?

Hai Phản Hư Cảnh khác nghe vậy, nháy mắt liền hiểu rõ ngọn nguồn, không khỏi kiêng kỵ nhìn Lục Diệp.

Mặc kệ kẻ này muốn làm gì, chỉ riêng ý đồ này đã đủ khiến người ta nghi ngờ, hơn nữa tia sáng đỏ máu vừa rồi là cái gì, không ai biết được.
- Ngươi không có tư cách đặt câu hỏi, ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của bản tôn, có thể tha ngươi không chết, bằng không...

- Bằng không thì sao?

Võ giả họ Trình hiển nhiên không muốn ngồi chờ chết, hoặc là nói hắn không tin tia sáng đỏ máu kia có gì huyền diệu, dù sao bản thân mình cũng không thấy khó chịu gì.

Có lẽ đối phương chỉ cố ý ra vẻ! Hắn tự an ủi.

- Bằng không thì kết cục sẽ rất thảm! Lục Diệp nhe răng cười, cực kỳ gian tà. Vừa dứt lời, võ giả họ Trình bỗng nhiên hai tay ôm đầu, lớn tiếng hét thảm, tiếng gào thét như bị chém ngàn vạn đao, làm mọi người hoảng sợ.

Chỉ trong 3 hơi thở, cả người võ giả họ Trình đã bị mồ hôi nhuộm ướt, người co rút như tôm, sâu trong cổ họng phát ra tiếng rống như dã thú thể hiện hắn đang đau đớn, da thịt cả người đỏ lên, như có thể nổ tan xác bất cứ lúc nào.

- Rốt cuộc ngươi đã làm gì Trình huynh? Vừa rồi là cái gì? Võ giả Phản Hư Cảnh khác ánh mắt co rút, kinh hoàng hỏi.

Không chỉ võ giả họ Trình trúng tia sáng đỏ máu, mọi người đều bị trúng! Nhìn thấy võ giả họ Trình bị hành hạ như thế, hắn tự nhien sinh ra bi ai thỏ chết cáo khóc.

- Bản tôn chẳng qua chỉ cho hắn một con Vạn Độc Tà Cổ thôi, làm gì cả kinh như vậy? Lục Diệp cười lạnh.

- Vạn Độc Tà Cổ? Mọi người nghe vậy, hai mặt nhìn nhau, tuy rằng mọi người đều chưa từng nghe qua, nhưng nhìn thảm cảnh của võ giả họ Trình, rõ ràng nó không phải thứ gì hay.

Lão già kia thần sắc chợt lóe, đột nhiên chỉ tay, một thanh trường kiếm đen nhánh quỷ dị xuất hiện, trên thanh kiếm quấn quanh khí đen, mơ hồ toát ra mùi máu tanh. Khí đen ngọ ngoạy chuyển động, chợt hóa thành con rắn đen dài hơn trượng, phun ra lưỡi rắn, lao tới cắn Lục Diệp.

Hắn tính toán trực tiếp giết chết Lục Diệp!

Ý nghĩ này không sai, mặc kệ Vạn Độc Tà Cổ là cái gì, có thể khiến võ giả họ Trình đau đớn, hiển nhiên là bị Lục Diệp khống chế. Lão già kia cũng trúng Vạn Độc Tà Cổ, muốn thoát khỏi, chỉ có bất ngờ ra tay giết chết Lục Diệp.

Theo lão nghĩ, Lục Diệp chẳng qua là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, có thể bình thản đứng đây, không sợ hãi gì, hiển nhiên là dựa vào Vạn Độc Tà Cổ quỷ dị.
Nhưng dù cho Vạn Độc Tà Cổ hay cỡ nào, người chết, vật kia cũng vô dụng còn gì?

Lão già này cũng là hạng người quyết đoán, vừa nghĩ tới, liền lập tức ra tay, không có chút dấu hiệu báo trước, hơn nữa xuống tay cực kỳ độc ác, trực tiếp tế ra bí bảo lợi hại nhất.

Con rắn đenchỉ khoảng khắc liền tới trước mặt Lục Diệp, khóe miệng lão già nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, trong lòng thầm hô thành công.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền trợn tròn.

Bởi vì Lục Diệp lại đưa tay ra, chộp lấy con rắn đen, giống như rất chậm, nhưng lại nắm được con rắn đen. Con rắn đen giãy giụa không ngừng, muốn thoát khỏi tay Lục Diệp, nhưng làm sao cũng không ra được.

- Sao lại thế được? Sắc mặt lão già đại biến, bí bảo của mình cực kỳ âm tà, đừng nói cầm như thế, chỉ cần bị khí đen dính vào, võ giả Thánh Vương Cảnh cũng sẽ lập tức hôn mê, đến lúc đó mặc cho mình làm thịt, nhưng cố tình đối phương lại như không sao.

Cảnh này làm lão già hoảng sợ, nhưng dù gì cũng là Phản Hư Cảnh, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, tâm niệm vừa động, con rắn đen bị Lục Diệp cầm trong tay bỗng há miệng, bắn ra nọc đọc phun thẳng vào mặt Lục Diệp.

- Lần này xem ngươi chết hay không! Lão già sắc mặt dữ tợn quát lên, nói xong câu này, miệng há ra, không thể khép lại.

Hắn hoảng sợ phát hiện, dù là bị nọc độc văng trúng, Lục Diệp vẫn không hề bị thương, chỉ là trên mặt hắn phát ra tiếng xèo xèo, thần sắc Lục Diệp cũng dẫn trở nên hung bạo, ánh mắt lạnh băng

Đối diện đôi mắt đó, thân thể lão già run lên, hơi lạnh kéo từ đầu đến chân.

Hắn cảm thấy tử vong đang kêu gọi.

Lục Diệp vươn tay chậm rãi lau nọc độc trên mặt mình, trầm giọng nói: - Vốn còn muốn tha cho ngươi một mạng, nhưng ngươi tự tìm đường chết, vậy đừng trách bản tôn.

Nói xong, lạnh lùng nhìn lão già kia.

Ngay lập tức, khí huyết toàn thân lão già quay cuồng, da thịt đỏ rực, thân thể hắn bắt đầu phình ra.

- Không... Không! Tha... Lão già hoảng sợ la lên, còn chưa hết lời liền nổ tung, sương máu lan tràn, không còn thi cốt.

Mùi máu tươi bùng lên tận trời!

Võ giả Phản Hư Cảnh còn lại nhìn rõ ràng, trực tiếp ngây ngốc, cả người như lọt vào hầm băng.

Mấy người đã chọc phải loại quái vật gì? Chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh nhỏ nhoi, chẳng những không nhìn công kích của lão già kia, hơn nữa chỉ một ý niệm liền khiến hắn nổ tan xác, đây là Thánh Vương Cảnh làm được hay sao?

Giết xong lão già kia, Lục Diệp bâng quơ ném con rắn đen xuống đất. Không còn chủ nhân sai khiến, con rắn đen lại hóa thành trường kiếm màu đen. Lục Diệp thản nhiên lấy ra chiếc khăn gấm, lau mặt, rồi mới nhìn về phía người Phản Hư Cảnh cuối cùng.

Võ giả này thật có ánh mắt, biết mình chạy trời không khỏi nắng, thấy Lục Diệp nhìn sang, lập tức nửa quỳ xuống, gục đầu cung kính hô: - Tại hạ nguyện phụng ngài làm chủ, từ nay về sau qua sông vượt lửa, không dám chối từ!

Phản Hư Cảnh cũng làm thế, những Thánh Vương Cảnh cùng Nhập Thánh Cảnh khác liếc nhau, đều nửa quỳ xuống, miệng tuyên thệ trung thành.

Võ giả họ Trình bị hành hạ một phen, càng sợ hãi Lục Diệp, nào dám chống cự? Cũng vội bò dậy, bày tỏ theo hầu Lục Diệp.

Chương 1386: Phi Sa Chiến Toa.

Phản ứng của những người này rõ ràng khiến Lục Diệp rất hài lòng, mặc dù biết rõ bọn họ một chút thành ý cũng không có, nhưng Lục Diệp cũng không cần.

Ở trước mặt thực lực cường đại tuyệt đối, uốn mình theo người thì như thế nào?

Lục Diệp nhếch khóe miệng, mỉm cười gật đầu: - Tốt, nếu các ngươi có thành ý như thế, vậy lưu lại cho các ngươi một mạng cũng không hẳn không được. Bất quá... Nhập Thánh Cảnh thì không được, thực lực quá thấp, không có tác dụng gì, toàn bộ giết hết đi!

Mọi người nghe vậy, tất cả đều biến sắc, nhất là mấy võ giả Nhập Thánh Cảnh, lại hoảng hốt thất thố, vạn lần không nghĩ tới dù mình chịu khuất tất cũng không thể trốn khỏi một kiếp, lập tức lớn tiếng cầu xin tha thứ.

Hai vị Phản Hư Cảnh cũng ở một bên nói giúp, dù sao những võ giả Nhập Thánh Cảnh này đều coi là vãn bối của họ, làm sao có thể nói giết là giết?

Lục Diệp thản nhiên nói mặt không đổi sắc: - Còn phải bản tôn tự mình động thủ hay sao?

Võ giả họ Trình cùng vị Phản Hư Cảnh kia nghe vậy ngẩn ngơ, nhớ lại bộ dáng chết thảm của lão già xồn xồn vừa rồi, liền liếc nhìn nhau, sau đó trong lòng chợt rét lạnh, bỗng nhiên thánh nguyên bùng phát, đưa tay vỗ tới hướng mấy võ giả Nhập Thánh Cảnh kia.

Vang lên tiếng "bốp bốp..." giòn tan liên tiếp, mấy võ giả Nhập Thánh Cảnh đều không ngoại lệ, tất cả đều bị chụp nát đầu chết thảm tại chỗ.

- Ừm! Lục Diệp nhẹ nhàng gật gật đầu, tỏ thái độ hài lòng, tiếp theo phân phó: - Bản tôn có một chuyện muốn các ngươi đi làm!

- Xin chủ nhân cứ việc phân phó! Võ giả họ Trình cung kính nói.

- Không quản các ngươi dùng phương pháp gì, dẫn dụ cũng tốt, cưỡng ép cũng được, tìm một số Phản Hư Cảnh đến đây cho bản tôn, thực lực không được thấp hơn hai người các ngươi, Thánh Vương Cảnh cũng tìm thêm một số!

- Dạ! Võ giả họ Trình nghe vậy, lập tức hiểu rõ Lục Diệp định làm gì, rõ ràng là gã thanh niên này muốn dùng phương pháp giống nhau thu nạp thủ hạ, tức thì trong lòng âm thầm khoái ý, cũng không có mảy may cảm giác bài xích.

Lòng người chính là vi diệu như vậy, tự mình bị thua thiệt, dĩ nhiên cũng rất vui vẻ nhìn thấy người khác cùng chung bị thua thiệt, từ đó tâm tình của mình sẽ thăng bằng rất nhiều.

- Nhưng mà chủ nhân, chúng ta phải dẫn những người kia tới nơi nào?

- Tạ gia! Lục Diệp nói xong, liền tế ra Tinh Toa bay đi hướng tổng đàn của Tạ gia.

Đợi sau khi hắn rời đi, võ giả họ Trình mới há miệng thở phì phò, vừa rồi lúc bị Lục Diệp hành hạ, hắn gần như cho là mình chết chắc rồi, không nghĩ tới còn có thể giữ lại một cái mạng, lúc này tự nhiên là cảm thấy may mắn không thôi.

- Trình huynh, chúng ta thật phải nghe lệnh của tiểu tử này sao? Vị Phản Hư Cảnh kia đưa mắt nhìn theo hướng Lục Diệp khuất dạng, cau mày hỏi, trên mặt hiện đầy vẻ không cam lòng. Đừng thấy vừa rồi lúc hắn bày tỏ nguyện trung thành so với ai khác đều nhanh, nhưng trong lòng dù gì cũng có chút bài xích.

Nói như thế nào đi nữa, tu vi cảnh giới của Lục Diệp cũng thấp hơn một bậc so với hắn, hơn nữa xuất thân Lưu Vân Cốc cũng không tính là tông môn lợi hại gì lắm. Người như vậy, có tài đức gì để cho mình nguyện trung thành chứ?

- Vậy còn có thể làm gì? Chẳng lẽ Nhậm huynh muốn thử xem nổi khổ của vạn độc phệ tâm kia? Võ giả họ Trình nhớ lại cảnh bị hành hạ vừa rồi, không khỏi rùng mình một cái.

Võ giả họ Nhậm sắc mặt cũng vô cùng khó coi, chần chờ nói:

- Nhưng tiểu tử này...

- Rất cổ quái phải không? Võ giả họ Trình trên mặt như có điều suy nghĩ: - Theo đạo lý mà nói, Lưu Vân Cốc thế lực không mạnh, như thế nào có yêu nghiệt thế này? Nhưng nhìn thủ đoạn của hắn lại không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả Hắc Xà Kiếm đều không sợ chút nào, Nhâm huynh có nắm chắc đón đỡ được một kích của Hắc Xà Kiếm không?

Võ giả họ Nhậm vội vàng lắc đầu, Hắc Xà Kiếm kia là bí bảo lão già kia coi trọng nhất, uy lực to lớn, hắn cũng không dám đón đỡ, nhưng Lục Diệp lại làm được, hiện tại nhớ lại có rất nhiều điểm đáng ngờ. Làm cho người ta phải suy nghĩ là thực lực của Lục Diệp hiển nhiên không thấp.

- Ta và huynh hai người đơn đả độc đấu, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, hiện tại hắn mới là Thánh Vương tam tầng cảnh mà đã cao thâm như thế, nếu một ngày kia hắn tấn thăng đến Phản Hư tam tầng cảnh, hừ hừ, chẳng lẽ Nhậm huynh còn không biết đạo lý hưởng thụ bóng mát dưới cổ thụ sao?

Nghe hắn nói như vậy, võ giả họ Nhậm trong mắt sáng ngời.

- Còn nữa, gia tộc của huynh và ta không mạnh, lần này Đế Uyển xuất thế, ai cũng muốn chia một ly canh, nếu có thể liên thủ cùng tiểu tử kia, nói không chừng chúng ta cũng có thể được chút chỗ tốt. Hơn nữa Vạn Độc Tà Cổ này đúng là quỷ dị, ta ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói, nghĩ đến pháp giải trừ cũng không có mấy người biết được!

- Trình huynh nói có lý, vậy chúng ta không ngại trước cứ nghe lệnh của hắn, dù sao còn nhiều thời gian!

- Không sai, ta cũng có ý này! Võ giả họ Trình lúc này gật đầu.

Hai người đạt thành ý kiến thống nhất, tự nhiên là phải đi thi hành nhiệm vụ Lục Diệp giao phó, chuẩn bị tìm vài Phản Hư Cảnh dẫn dụ đến Tạ gia, để Lục Diệp gieo Vạn Độc Tà Cổ.

- - - - - - - - - - -

Nửa tháng sau, trong Thạch phủ ở Long Huyệt Sơn, Dương Khai nhìn Tinh Đế Lệnh đỏ như máu trên tay, ánh mắt lộ ra một chút sắc mặt vui mừng. Trải qua nửa tháng luyện hóa, cuối cùng hắn đã luyện hóa một khối Tinh Đế Lệnh hoàn hảo này vào cơ thể. Lại nói tiếp, loại bí bảo dùng một lần này hắn cũng có nghe nói, vật này uy lực rất to lớn, nhưng bởi vì số lần sử dụng hạn chế, cho nên luyện khí sư bình thường sẽ không dễ dàng luyện chế.

Chỉ là không nghĩ tới, mình lại chiếm được một cái, hơn nữa còn là đại danh đỉnh đỉnh Tinh Đế Lệnh!

Phong ấn bên trong nó chính là thần thông của Đại Đế, có thể nói, một khi sử dụng, liền có thể vô địch U Ám Tinh. Nhưng hậu quả đồng dạng to lớn, thần thông của Đại Đế không phải chuyện đùa, người không đủ thực lực cường đại mà giải trừ phong ấn, rất có thể sẽ đồng quy vu tận với địch nhân.

Dương Khai tự biết mình hiện tại không thể mở ra phong ấn, cho dù đạt tới Phản Hư Cảnh cũng phải cân nhắc, có khả năng nhất thiết phải đạt tới Phản Hư tam tầng cảnh, mới có tư cách sử dụng nó.

Mừng rỡ thưởng thức một hồi, Dương Khai liền thu nó vào cơ thể. Đang lúc Dương Khai định tu luyện bí thuật Kim Huyết Ti, bỗng nhiên hơi đổi sắc, ngẩng đầu chăm chú nhìn về một hướng, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

Chốc lát, Dương Khai đứng dậy, như quỷ mị biến mất trong Thạch phủ, thu liễm khí tức, lặng yên không một tiếng động bay ra ngoài Long Huyệt Sơn.

Lúc này đang đêm tối, Dương Khai có ý ẩn giấu hành tung, cho nên trong Long Huyệt Sơn cũng không có người nào phát hiện Dương Khai đã đi ra ngoài.

Sau nửa canh giờ, trên một chỗ bình nguyên hoang vắng cách Thiên Vận Thành chừng 200 dặm, Dương Khai mới hạ thân hình xuống.

Cách đó không xa, một bóng người uyển chuyển đang đứng ở nơi đó, dường như là đang đợi hắn, phát hiện hắn đến, nàng ngẩng đầu nhìn phía bên này, bất đắc dĩ nói: - Ta đã biết, không thể gạt được huynh!

- Nhiều lời! Dương Khai hừ lạnh một tiếng: - Lệnh bài của đại trận hộ sơn là cô nương giao cho ta, cô nương mở ra đại trận đương nhiên ta phải phát hiện!

Người quá nửa đêm lén lút rời Long Huyệt Sơn, lại là Dương Viêm!

- Cô nương chạy ra ngoài này làm gì?

Dương Khai nghi hoặc hỏi.

- Ta định đi tới một chỗ! Dương Viêm cũng không có che giấu, lên tiếng đáp.

- Đi nơi nào? Tại sao không nói cho ta biết? Dương Khai bất mãn nhìn nàng, giờ này phụ cận Thiên Vận Thành long xà hỗn tạp, các thế lực lớn đều tiến vào chiếm giữ chỗ này, giám thị động thái của Đế Uyển, nhưng Đế Uyển lâu như vậy tới nay đều không có động tĩnh gì, nhưng võ giả dừng lại ở chỗ này lại không chịu nổi tịch mịch, dù sao giữa các thế lực vốn có rất nhiều thù hận.

Mỗi ngày đều có phát sinh đánh nhau ở phụ cận Thiên Vận Thành, mỗi ngày đều có người chết.

Ân oán giữa các thế lực này, Ảnh Nguyệt Điện dĩ nhiên sẽ không tùy ý nhúng tay, cho nên dẫn tới cục diện ở phụ cận Thiên Vận Thành càng ngày càng rối loạn.

Dương Viêm một thân một mình đi ra ngoài là chuyện rất nguy hiểm, Dương Khai dĩ nhiên có chút tức giận. - Không phải huynh cùng tới rồi sao! Dương Viêm chu chu miệng nói.

- Nói xem, rốt cuộc lén lén lút lút muốn đi nơi nào? Dương Khai bất đắc dĩ nhìn nàng.

- Đến nơi rồi biết! Dương Viêm cười hì hì, nói xong không đợi Dương Khai đặt câu hỏi, lại ung dung nói: - Đến nơi đó, ta có thể sẽ biết rất nhiều chuyện, cũng có thể giải đáp rất nhiều nghi vấn của huynh, hiện tại trước không nên hỏi, bởi vì ta cũng không biết trả lời như thế nào!

Dương Khai chau mày, thật lâu mới khẽ gật đầu: - Long Huyệt Sơn bên kia ta thông báo một chút, sau đó chúng ta liền xuất phát!

- Không cần, ta đã nói với Vũ Y cùng Thiên Nguyệt rồi! Dương Viêm thè thè cái lưỡi nhỏ nhắn, giờ này Dương Khai mới hiểu nàng vốn cũng không có ý muốn bỏ lại mình tự mình đi ra ngoài.

Không khỏi bật cười khanh khách.

Dương Viêm lại lục soạn trong nhẫn không gian một chút, lấy ra một kiện bí bảo hình thoi dài, nhẹ nhàng ném tới phía trước.

Trong phút chốc, hào quang sáng rực, bí bảo hình thoi kia nhưng lại đón gió liền dài ra, chớp mắt một cái liền trở nên cao một trượng, dài hơn ba trượng, lẳng lặng trôi lơ lửng ở phía trước, nhìn qua giống như một con cá mập.

- Đây là... Dương Khai nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

- Bí bảo phi hành sau khi ta cải tiến, tên là Phi Sa Chiến Toa, lần đầu tiên sử dụng đấy, hẳn cũng không tệ chứ? Dương Viêm mỉm cười, thuận tay đánh ra một đạo thánh nguyên rót vào trong Phi Sa Chiến Toa, kèm theo một tiếng vang nhỏ, chiến toa bỗng nhiên xuất hiện một lối vào.

Dương Viêm nhẹ nhàng bay vào trong đó, vẫy vẫy tay về phía Dương Khai, quay người lại liền chui vào bên trong biến mất không thấy.

Dương Khai chậc chậc lấy làm kỳ, bay vài vòng quanh Phi Sa Chiến Toa, rồi mới đi vào theo.

Tiến vào bên trong, Dương Khai lại ngạc nhiên một hồi, bởi vì nhìn từ bên ngoài cái gọi là Phi Sa Chiến Toa này chẳng qua chỉ dài có ba trượng mà thôi, nhưng vào bên trong mới phát hiện, bên trong không ngờ có động thiên khác, riêng phòng ở đã có mấy cái, không gian tuy rằng không lớn, nhưng cũng tuyệt đối không nhỏ.

Một dao động lực lượng Dương Khai rất quen thuộc quanh quẩn ở bốn phía.

Lực lượng không gian!

Hơi dò xét một chút, Dương Khai liền phát hiện dấu vết của Dương Viêm, liền đi thẳng tới, bên kia lai một gian phòng tràn ngập đủ các loại trận pháp.

Cả phòng, linh khí đầy tràn, từng khối từng khối hình tròn giống như thánh tinh được đặt vào những chỗ lõm, trong đó rậm rạp chằng chịt, vô số.

Thánh tinh nguyên!

Đây rõ ràng là thánh tinh nguyên chỉ có Thạch Khổi mới có thể ngưng luyện ra, cấp bậc cao hơn một bậc so với thánh tinh thượng phẩm.

Thời khắc này, Dương Viêm đang đứng trước một cái trận bàn làm gì đó, Dương Khai vừa đi vào, phát hiện trận bàn trước mặt kia không ngờ hiện ra từng lộ tuyến rõ ràng, điểm sáng lấp lóe, có hơi tương tự với Tinh Đồ.

Dương Viêm dường như rất quen thuộc đường xá lựa chọn một cái điểm sáng, ngay sau đó, Dương Khai liền có cảm giác Phi Sa Chiến Toa hơi chao đảo một cái, rồi nhanh như điện chớp bắn nhanh tới phía trước.

Thần niệm dò ra, hơi dò xét một chút, Dương Khai đột nhiên biến sắc.

Hắn phát hiện tốc độ phi hành của Phi Sa Chiến Toa này, còn nhanh hơn gấp mấy lần so với Tinh Toa, đã đạt đến trình độ cực kỳ kinh khủng.

- Đoạn thời gian trước cô nương bảo ta rót lực lượng không gian vào bên trong những thứ đó, chính là để luyện chế vật này ư?

Dương Khai mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, quan sát bốn phía.

- Đúng vậy!

- Ngay cả những thứ này cô nương cũng có thể luyện chế được ư? Lúc này Dương Khai đúng là bị khiếp sợ thật rồi.

Cái gọi là Phi Sa Chiến Toa này, hoàn toàn chính là một bản chiến hạm rút nhỏ, hơn nữa còn là loại cấp bậc cực cao...

Chương 1387: Phá toái hư không.

Nên biết rằng, những chiến hạm trên U Ám Tinh đều cấp bậc không cao, hơn nữa số lượng rất hiếm, chỉ có một số tông môn lớn mới có thể có được.

Chiếc chiến hạm của Hải Khắc gia tộc lần trước phái đi Tinh Vực, còn là hao tốn giá cao thuê từ Ảnh Nguyệt Điện, vì thế, lúc đó Hải Khắc gia tộc phải bỏ ra cái giá rất lớn.

Muốn luyện chế một chiếc chiến hạm, cũng không phải là chuyện đơn giản, mà rất có khả năng cần trên 100 luyện khí sư, đồng tâm hiệp lực hợp tác, cuối cùng phải hao phí rất nhiều năm mới có thể hoàn thành.

Mà Dương Viêm không ngờ bằng vào sức một mình liền làm được trình độ loại này.

Tuy nhỏ một chút, nhưng dù sao cũng coi như là chiến hạm.

- Cái này có gì, lớn hơn ta cũng có thể luyện chế! Dương Viêm nói vô cùng đắc ý, nếu như nàng có cái đuôi, sớm đã vểnh lên tới trời rồi.

Dương Khai trố mắt líu lưỡi, đột nhiên cảm giác khóe miệng mình hơi khô sáp, gương mặt nhìn nàng cực kỳ mong đợi.

U Ám Tinh tại sao lại ngăn cách, không có cách nào lui tới với các tinh tú khác trong Tinh Vực? Nguyên nhân không ngoài vị trí nơi này quá mức vắng vẻ, khoảng cách tinh tú gần nhất có sinh linh hoạt động cũng phải rất nhiều năm lộ trình, mà ở trên đường đi này, đầy dẫy nguy cơ, ngập đầy gai góc, với trình độ luyện khí trên U Ám Tinh luyện chế ra được chiến hạm, căn bản không thể duy trì phi hành khoảng cách xa nguy hiểm cao như vậy.

Nếu như có thể có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, hoặc là chiến hạm Hư cấp thượng phẩm, như vậy võ giả U Ám Tinh hoàn toàn có thể khôi phục liên lạc với ngoại giới.

Dương Khai lưu lạc đến U Ám Tinh thời gian cũng không ngắn, hắn cũng biết muốn rời đi U Ám Tinh chỉ có hai đường ra: một là tu vi bản thân cường đại, có thể xem thường các loại hung hiểm trong Tinh Vực, bằng vào thực lực của mình vượt qua tinh lộ dài dòng kia. Thứ hai chính là mượn chiến hạm cấp bậc không thấp.

Nhưng hai điều này đều không phải có thể dễ dàng đạt được, trước không nói U Ám Tinh bị pháp tắc thiên địa ước thúc, làm cho võ giả không thể đột phá đến Hư Vương Cảnh; mà chiến hạm không thể thừa nhận các loại nguy hiểm tàn phá trong Tinh Vực như vậy, không thể sinh ra.

Nhưng giờ này, Dương Viêm lại lấy ra một kiện Phi Sa Chiến Toa, tuyệt đối là bí bảo cường đại có thể duy trì đi xa ngoài Tinh Vực.

Điều này làm cho hắn thấy được hy vọng rời khỏi U Ám Tinh!

Hắn đột nhiên có cảm giác, khoảng cách giữa mình cùng giai nhân mong nhớ ngày đêm kia, lập tức kéo gần lại rất nhiều. Trước kia không có nhận được tin tức Tô Nhan, Dương Khai còn không có nhung nhớ nhiều, nhưng từ khi biết được Tô Nhan cũng sống bình yên ở chỗ nào đó trong Tinh Vực, hắn liền mơ ước một ngày kia có thể đi tìm nàng.

Còn có Hạ Ngưng Thường sống ở trên Thông Huyền đại lục, Dương Khai rất muốn đi trở về nhìn xem, xem nàng hiện nay ra sao?

Thấy Dương Khai nhìn mình vẻ kinh ngạc, Dương Viêm sao không biết hắn đang suy nghĩ gì, lườm hắn một cái nói: - Được rồi, được rồi! Đơi chuyện lần này chấm dứt, đi trở về cho huynh thấy một lần là được. Vật kia sớm đã luyện chế xong, chỉ là luôn cất giấu trong kho bí mật dưới lòng đất Long Huyệt Sơn mà thôi. Bất quá còn cần cải tiến một chút, hiện tại nếu mang ra dùng có chút miễn cưỡng!

- Trong lòng đất Long Huyệt Sơn chúng ta có kho bí mật ư? Dương Khai càng thêm ngạc nhiên.

Dương Viêm khẽ cười một tiếng: - Huynh cả ngày bế quan tu luyện, dĩ nhiên không biết!

Dương Khai một mặt xấu hỗ. Lại nói tiếp, hắn mặc dù là người chủ của Long Huyệt Sơn, nhưng đối với chuyện lớn nhỏ trong núi cũng chưa bao giờ quản tới, duy nhất hỏi tới là vấn đề tiền bạc, thiếu thánh tinh, thiếu vật liệu, hắn sẽ tìm biện pháp... về phần thánh tinh và vật liệu kia rốt cuộc dùng làm gì, hắn một mực không quản tới.

Trước kia hắn nghĩ Long Huyệt Sơn xài tiền như nước, là bởi vì Dương Viêm đang bố trí trận pháp, bây giờ mới biết, là Dương Viêm đang luyện chế chiến hạm.

Trách không được bất kể có bao nhiêu thánh tinh và vật liệu, cũng không đủ cho nàng tiêu xài. Nhớ lại trước kia gặp được chiến hạm quy mô trên Thủy Nguyệt Tinh ở Hằng La Thương Hội, Dương Khai trong lòng hiểu rõ.

Khi nói chuyện, Phi Sa Chiến Toa với tốc độ cực nhanh bay về phía trước, Dương Khai dùng thần niệm dò xét, gần như đều theo không kịp tốc độ bay của nó, có thể tưởng tượng được nhanh biết bao.

- Ta muốn làm thí nghiệm, đợi lát nữa nếu tình huống không đúng, nhớ cứu ta! Dương Viêm bỗng nhiên không giải thích được nói một câu.

- Cái gì? Dương Khai sửng sốt, còn không có tỉnh hồn lại, chỉ thấy Dương Viêm cười quỷ dị, một thân thánh nguyên bắt đầu khởi động, bỗng nhiên rót vào bên trong một đại trận phức tạp khó hiểu ở trước mặt, ngay sau đó, trong căn phòng truyền ra tiếng "vù vù" to lớn, tất cả thánh tinh nguyên đặt trong những chỗ lõm đều phát ra hào quang chói mắt, ngay sau đó, dao động năng lượng hội tụ một chỗ khiến người ta hoảng sợ.

Dương Khai lộ vẻ mặt khiếp sợ, quay đầu nhìn lại hướng những thánh tinh nguyên kia, hắn hoảng sợ phát hiện tất cả thánh tinh nguyên không ngờ trong nháy mắt này tia sáng mờ đi, dường như toàn bộ năng lượng bên trong bị hút hết sạch.

Trong lòng nhanh chóng tính toán một chút giá trị những năng lượng này, dù là Dương Khai tâm tính không tệ, cũng không khỏi sắc mặt trắng bệch.

"Ầm..." Một tiếng vang nặng nề, dường như truyền từ trên chín tầng trời xuống, chấn nhiếp tâm linh của người ta, Phi Sa Chiến Toa run lên bần bật.

Ngay sau đó, Dương Khai liền thấy một trụ năng lượng sáng chói mắt từ bên trong Phi Sa Chiến Toa bắn ra, đánh vào giữa hư không. Một mảnh hư không kia lập tức giống như bông tuyết dưới ánh mặt trời gay gắt, nhưng lại rất nhanh hòa tan, biến thành một cái lốc xoáy hư vô hỗn độn, từ từ xoay tròn, tản ra dao động lực lượng không gian mãnh liệt.

- Đường hành lang hư không! Dương Khai mi mắt co rụt lại.

Dương Viêm đã khống chế Phi Sa Chiến Toa vọt tới hướng đường hành lang hư không kia, Dương Khai ngay cả ngăn cản dừng lại cũng không kịp, chỉ nghe tiếng nàng cười khúc khích như tiếng chuông bạc.

Một loại cảm giác quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn từ trên trời giáng xuống, chính là cảm giác không trọng lực đặc hữu xuất hiện mỗi lần Dương Khai xuyên qua đường hành lang hư không hay sử dụng pháp trận không gian.

Loại cảm giác này tới nhanh, đi cũng nhanh, chờ đến lúc hết thảy ổn định trở lại, Dương Khai phát hiện mình cùng Dương Viêm đã ở một... địa phương xa lạ khác, mà Phi Sa Chiến Toa đang từ từ từ trong một lốc xoáy to lớn ló ra thân thể dữ tợn.

Không quên được khiếp sợ, Dương Khai vội vàng thả ra thần niệm dò xét bốn phía, ngay sau đó sắc mặt liền chìm xuống.

Bởi vì ở phía trước cách đó không xa, đang có hai nhóm người sống mái với nhau, thực lực đều không quá cao, dẫn đầu cũng chỉ là Thánh Vương nhất, lưỡng tầng cảnh, còn dư lại đều là Nhập Thánh Cảnh.

Hai nhóm người cộng chung số lượng có chừng 30, 40 người, chỗ trung tâm của hai phe nhân mã, nằm ngang dọc mấy thi thể, tử trạng thê thảm không nỡ nhìn.

Mà ở cách đó không xa, lại còn có thi thể một con Phong Hỏa Ly yêu thú bậc tám, vừa thấy đã biết hai nhóm người này là vì con yêu thú chết đi mà chiến đấu, có thể là hai phe liên thủ giết yêu thú, nhưng cuối cùng bởi vì phân phối không công bằng nên nổi lên gợn sóng.

Tình huống này rất thường gặp, Dương Khai chỉ dùng thần niệm quét qua đã đoán được đại khái tình huống.

- Ai da... Dương Viêm hô nhỏ một tiếng, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng, dường như không nghĩ tới lần đầu tiên Phi Sa Chiến Toa phá toái hư không, truyền tống khoảng cách xa vừa lúc bị người nhìn thấy, dù sao thời khắc này còn là buổi tối, ai mà ngờ ở rừng núi hoang vắng này lại có nhiều người như vậy.

- Thất thần làm gì, đi nhanh lên a, làm khỉ cho người ta nhìn đẹp mặt lắm sao?

Dương Khai hung tợn trừng mắt nhìn nàng nói.

- A... Dương Viêm lập tức tỉnh hồn lại, đưa tay một cái trên trận bàn trước mặt, trong một tràng tiếng "vù vù", Phi Sa Chiến Toa hóa thành một luồng sáng biến mất tại tại chỗ.

Ở phía dưới, vốn hai phe nhân mã đang đánh nhau túi bụi toàn bộ đều ngây dại.

- Sư huynh, đó là cái gì? Một nữ nhân ăn mặc lối thiếu phụ nhìn một vị võ giả Thánh Vương Cảnh, đôi mắt đẹp khẽ run run hỏi thăm. Tuổi của nàng thoạt nhìn không còn trẻ lắm, nhưng bảo dưỡng rất tốt, dáng điệu thướt tha, có thể nhìn ra, lúc còn trẻ nhất định là một mỹ nhân, bất quá thời khắc này, trên gương mặt xinh đẹp của nàng tràn đầy vẻ hoảng sợ, rõ ràng vì chuyện vừa rồi mà bị sợ hãi không ít. - Vi huynh cũng không rõ lắm! Nam nhân Thánh Vương Cảnh kia có chút ngây ngốc lắc lắc đầu.

Không trách bọn họ kiến thức nông cạn, thật sự một màn vừa rồi quá mức kinh thế hãi tục, đột nhiên xuất hiện một cái lốc xoáy hư không, sau đó từ bên trong chui ra một vật gì đó giống như cá mập trong biển, thì dù là Phản Hư Cảnh ở đây, chỉ sợ cũng bị hù dọa, huống chi đám người bọn họ?

- Bất quá nhìn hình dạng đó, hẳn là chiến hạm thì phải? Nam nhân lại tự lẩm bẩm một câu.

- Có chiến hạm nhỏ như vậy sao?

Thiếu phụ rõ ràng có điều hoài nghi: - Tiểu muội năm đó đã từng may mắn thấy qua chiến hạm của Lôi Đài Tông khởi hành bay đi, cái kia lớn gấp mấy chục lần so với vừa rồi!

Ngay lúc hai người nói chuyện, đột nhiên truyền ra một tiếng kêu thảm, nam nhân cùng thiếu phụ sắc mặt lạnh xuống, quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện là một võ giả bên mình vì thoáng thất thần bị địch nhân đánh bị thương nặng, máu tươi chảy ròng, thét lên.

Nam nhân kia giận tím mặt: - Hứa lão tam, không ngờ ngươi đánh lén, chẳng biết xấu hổ!

Nói dứt lời, một lần nữa thúc giục bí bảo của mình, đánh tới hướng bên kia. Vốn khoảnh khắc yên tĩnh liền bị đánh vỡ, hai đám nhân mã một lần nữa chém giết đến cùng, về phần vật trước đó mới vừa nhìn thấy sớm bị ném đến ngoài chín tầng mây.

Trên bầu trời một thảo nguyên nào đó cách chỗ này ngoài ngàn dặm, Phi Sa Chiến Toa lẳng lặng dừng ở đó.

Bên trong chiến hạm, trên mặt Dương Khai còn đọng lại vẻ khiếp sợ chưa tan đi, mà Dương Viêm thì đang nhanh chóng đổi mới thánh tinh nguyên.

Dương Khai hoàn toàn không nghĩ tới, Phi Sa Chiến Toa này không ngờ có thể phá toái hư không! Tuy rằng tiêu hao to lớn, lập tức liền dùng hết sạch tất cả năng lượng bên trong trên 100 khối thánh tinh nguyên, nhưng đây quả thực là chuyện không dám tưởng tượng.

Hơn nữa, Phi Sa Chiến Toa phá toái hư không vượt qua khoảng cách không gian, còn xa hơn so với mình xé rách không gian, ít nhất hiện tại Dương Khai thả ra thần niệm, hoàn toàn không phát hiện được vị trí ban đầu.

Một lát sau, Dương Viêm đã lần nữa thay thánh tinh nguyên thỏa đáng, rồi điều khiển Phi Sa Chiến Toa bay về phía trước.

- Một lần phá toái hư không như vậy có thể đi bao xa? Dương Khai lên tiếng hỏi thăm.

- Lần vừa rồi hẳn là 100 ngàn dặm! Dương Viêm thờ ơ đáp, khẽ nhíu mày, dường như còn có chút không hài lòng lắm.

- 100 ngàn dặm...

Dương Khai hít ngược một hơi khí lạnh.

- Ừm! Chỉ là tiêu hao rất lớn một chút, hơn nữa vị trí không xác định tốt, dù sao ta chỉ là mượn nguyên lý của pháp trận không gian, xem ra còn phải cải tiến thêm chút nữa! Dương Viêm dùng ngón tay chống hàm dưới, như có điều suy nghĩ.

- Những thứ này cũng không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ có phiền toái rất lớn đấy! Dương Khai dặn dò với vẻ mặt nghiêm túc.

- Hì hì... Có tiết lộ ra ngoài cũng không sao! Dương Viêm nói như đã dự liệu trước: - Người khác cho dù chiếm được Phi Sa Chiến Toa này, cũng không thể sử dụng!

- Tại sao? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.

- Bởi vì người khác không có thánh tinh nguyên, muốn khởi động Phi Sa Chiến Toa của ta này, thánh tinh thượng phẩm là không đủ, chỉ có thánh tinh nguyên của Tiểu Tiểu ngưng luyện ra mới có thể thỏa mãn yêu cầu! Dương Viêm giải thích.

Dương Khai chợt hiểu: - Cho nên cô nương mới bá chiếm Thạch Khổi không thả?

- Đúng! Dương Viêm thống khoái gật đầu.

Đáng thương cho Thạch Khổi... Dương Khai hơi nhếch khóe miệng, mặc niệm cho nó..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau