VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1376 - Chương 1380

Chương 1378: Rơi vào bẫy.

- Kim Sư Lôi Văn Thú! Tiếng kinh hô của trưởng lão Kim Thạch của Ma Huyết Giáo vang lên, dường như còn có chút sợ hãi.

Các cường giả trong các sương phòng lớn khác cũng đều nhướng mày, dường như Kim Sư Lôi Văn Thú này có lai lịch lớn.

- Thanh nhi, vị Phong tiền bối này xuất thân thế nào? Kim Sư Lôi Văn Thú là yêu thú cấp bậc gì, ngươi có biết không? Dương Khai nhìn thiếu nữ đứng cúi đầu ở bên cạnh hỏi.

Thanh nhi hé miệng cười, dịu dàng nói: - Xin trả lời tiền bối, vị Phong tiền bối này là trưởng lão của Vạn Thú Sơn, Kim Sư Lôi Văn Thú kia chính là yêu thú bản mệnh có liên quan đến tính mạng của Phong tiền bối. Nghe nói Kim Sư Lôi Văn Thú này chính là dị chủng thượng cổ, là một yêu thú bậc chín. Bàn về thực lực, đại khái tương đương với cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, Phong tiền bối cũng là tu vi này, nhưng nếu hợp lực đối kháng với địch, cũng sẽ không yếu hơn chư vị tiền bối tam tầng cảnh.

- Vạn Thú Sơn? Dương Khai chau mày, hắn đã sớm biết trên U Ám Tinh có thế lực sử dụng yêu thú nô dịch, chính là Vạn Thú Sơn. Khi đó ở Lưu Viêm Sa Địa còn đánh nhau giáp mặt với đệ tử Vạn Thú Sơn, tông môn này dường như khá gần Lưu Ly Môn, hai thế lực lớn này cũng có xung đột.

Về yêu thú bản mệnh mà Thanh nhi nói, Dương Khai cũng từng nghe thấy, phương thức tu luyện của Vạn Thú Sơn này so với võ giả khác có chút không giống nhau. Mỗi một đệ tử Vạn Thú Sơn đều có một yêu thú bản mệnh của mình, thực lực bản thân sẽ tăng lên cùng thực lực yêu thú. Hơn nữa nếu như yêu thú lên cấp, thì võ giả là chủ nhân kia cũng sẽ có được tương trợ cực lớn, thậm chí có thể mượn cơ hội lần này đột phá ràng buộc của chính bản thân mình.

Theo Thanh nhi nói, Phong Bà Tử này đã là tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh. Nếu như Kim Sư Lôi Văn Thú của bà ta có được phụ trợ của Huyền Kim, vậy thì rất có khả năng thực lực tăng lớn, bà ta là chủ nhân có thế đột phá đến Phản Hư tam tầng cảnh.

Đến lúc đó một người một thú liên thủ, e rằng một Phản Hư tam tầng cảnh bình thường đều không phải là đối thủ của bà ta.

Niệm điều này, Dương Khai lập tức hiểu rõ Phong Bà Tử này tại sao muốn tranh đoạt Huyền Kim cùng với Kim Thạch. Không khỏi có chút đau đầu, bất luận là Phong Bà Tử hay là Kim Thạch, đều là người có nhu cầu lớn đối với Huyền Kim, muốn bọn họ từ bỏ, cũng chỉ có thể dựa vào tài lực mà áp chế.

- Nhậm tiểu tử, Tụ Bảo Lâu các ngươi xem ra không chỉ thu thập bảo vật của thiên hạ, từ bao giờ cũng phụ trách tìm hiểu tin tức và truyền tin? Trong giọng Phong Bà Tử xen lẫn vẻ tức giận, rõ ràng bởi vì Nhậm Thiên Thụy một lời vạch trần nguyên nhân bà ta cần Huyền Kim.

Đứng trên đài cao, Nhậm Thiên Thụy cười khan một tiếng, cũng không dám nói thêm gì.

- Hừ, dù vậy, lão phu cũng sẽ không dễ dàng dừng tay. Cái đầu súc sinh như ngươi cần Huyền Kim, lão phu càng cần, 42 triệu!

Phong Bà Tử còn chưa kịp tăng giá, từ sương phòng bên kia bỗng truyền đến một tiếng cười nhẹ, tràn đầy mùi vị dụ dỗ: - Vãn bối cũng tới tham gia náo nhiệt, 43 triệu!

Dương Khai biểu hiện ngẩn ra, ngay sau đó khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười quái dị.

Không gì khác, thanh âm ra giá mà hắn nghe được, bất ngờ chính là Doãn Tố Điệp của Lưu Ly Môn! Nàng ở chỗ này cũng không lạ, Đại Diên lần trước lúc đến Long Huyệt Sơn có nói với Dương Khai Doãn Tố Điệp chính là người đứng đầu phụ trách giám thị động tĩnh Đế Uyển.

Nàng hiện tại dám ra giá, chắc cũng là nhận được chỉ thị của trưởng bối, dù sao Lưu Ly Môn và Vạn Thú Sơn từ trước đến nay không hòa thuận, đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn Phong Bà Tử chụp lấy Huyền Kim, thực lực tăng mạnh.

Là cơ hội tốt!

Dương Khai vốn đang suy nghĩ khi nào ra giá mới không khiến cho người khác chú ý, Doãn Tố Điệp này lại cất tiếng ra giá, cũng là giúp hắn một việc, nghĩ tới đây, không chút do dự theo vào: - 50 triệu!

Trong đại sảnh đấu giá lập tức truyền đến tiếng huyên náo, trong sương phòng, cô gái Thanh nhi mắt càng đẹp, hiện lên ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Dương Khai, dường như nàng không nghĩ tới tài lực Dương Khai lại hùng hậu như thế.

Hai thanh âm xa lạ tham gia đấu giá, khiến không khí vốn dĩ có chút khẩn trương có vẻ càng biến hóa kỳ lạ.

- Được lắm, được lắm! Phong Bà Tử cắn răng nghiến lợi, hừ lạnh một tiếng nói: - Thú vị, dù là mèo hay chó gì cũng dám tranh đoạt thứ này rồi, không sợ mình có tiền đưa ra mà không có mạng thu về sao?

Ý uy hiếp trong giọng nói rất lớn, Nhậm Thiên Thụy đứng trên đài cao sắc mặt trầm xuống, vô cùng âm hàn.

Tụ Bảo Lâu tổ chức hội đấu giá nhiều lần như vậy, tuy rằng mỗi lần đấu giá đều có cường giả vì tranh đoạt vật đấu giá mà lửa giận ngút trời, thậm chí sau đó còn ra tay đánh nhau, dẫn đến bỏ mạng. Nhưng thực sự vẫn chưa có người nào dám đưa ra uy hiếp trước mặt mọi người như vậy. Dù sao lời nói như thế này cũng là một loại miệt thị đối với uy nghiêm và danh dự của Tụ Bảo Lâu, giọng trầm xuống nói: - Phong tiền bối, lời như vậy Tụ Bảo Lâu ta chỉ muốn nghe một lần. Nếu có lần sau Vạn Thú Sơn sẽ bị liệt vào tông môn không được hoan nghênh đến tế lâu, xin tiền bối nghĩ kĩ!

Nhậm Thiên Thụy tuy rằng tu vi không cao, nhưng thời khắc này hắn chính là đại diện chính của Tụ Bảo Lâu, lời nói ra đương nhiên là có chút giá trị.

Phong Bà Tử dường như cũng ý thức được lời mình vừa nói có chút không ổn, nghe vậy cười khà khà, giọng khàn khàn nói: - Nhậm tiểu tử không cần lo lắng như vậy, lão thân chỉ là nói đùa. Đấu giá mà, đương nhiên là chuyện ngươi và ta cùng tình nguyện.

- Đúng vậy, Trên mặt Nhậm Thiên Thụy bỗng nhiên cũng nở một nụ cười tươi ôn hòa, quạt trên tay lay động, từ tốn nói: - Vậy cũng là vãn bối đã mạo phạm, xin Phong tiền bối thứ tội. Phải rồi, khối Huyền Kim này tiền bối còn muốn tăng giá hay không?

- Đương nhiên là muốn, 51 triệu!

- 60 triệu! Dương Khai không hề nghĩ ngợi, lập tức tăng theo, chân mày không hề nhíu. Với hắn mà nói, mục đích lớn nhất của hắn trong chuyến này chính là khối Huyền Kim này, đương nhiên sẽ không từ bỏ. Mặc dù dốc hết gia sản toàn thân, cũng muốn mua bằng được nó. Đến giá tiền này rồi vẫn còn có người tranh đoạt, đó cũng là thể hiện tài lực ra, khiến người khác biết khó mà lui. Cho nên mỗi lần Dương Khai tăng giá, đều muốn giá tiền tăng lên rất nhiều.

Trong sương phòng Vạn Thú Sơn lập tức trầm xuống, dường như giá tiền này đã vượt xa ranh giới mà Phong Bà Tử có thể chịu được. Dù Huyền Kim cố nhiên quý giá, nhưng giá trị bản thân như vậy, số lượng 60 triệu thánh tinh thực sự là không ít.

Ngược lại Kim Thạch của Ma Huyết Giáo sau khi trầm ngâm một lát nói: - 60 triệu lẻ 100 ngàn. Nếu có giá cao hơn, vậy lão phu xin rút lui.

60 triệu, cũng là đến giới hạn cuối Kim Thạch có thể chịu được.

Trong phòng bao Ất số 13, Dương Khai cười ha hả, không nhanh không chậm nói: - 60 triệu lẻ 200 ngàn!

Hắn lại chỉ tăng thêm 100 ngàn so với giá trước mà thôi.

- Được, được, được! Kim Thạch liên tiếp nói ba chữ, không ai nghe ra được cảm xúc của hắn thế nào. Nhưng quả nhiên không tăng giá nữa. Điều này khiến Dương Khai không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thấy khối Huyền Kim này đã gần như vào trong túi.

Mà giá tiền như vậy, phía Tụ Bảo Lâu rõ ràng cũng cảm thấy rất hài lòng, ít nhất trên mặt Nhậm Thiên Thụy liền hiện lên nụ cười vui sướng, ngẩng đầu nhìn về vị trí phòng bao Ất số 13, cất cao giọng nói: - Còn vị nào muốn tăng giá hay không, nếu không có thì, Nhậm mỗ sẽ phải đếm ngược rồi. Được rồi, 60 triệu lẻ 200 ngàn lần một, 60 triệu lẻ 200 ngàn lần hai". - 61 triệu!

Đang lúc Dương Khai tràn đầy lòng tin, lúc chuẩn bị kêu cô gái Thanh nhi kia đi nhận khối Huyền Kim thì trong đại sảnh bỗng vang lên một thanh âm đột ngột.

Dương Khai thần sắc ngẩn ra, nhìn theo giọng nói kia, không khỏi có chút cắn răng nghiến lợi.

Bởi vì hắn phát hiện, ở thời khắc mấu chốt này hô lên giá mới không phải là người ngoài, lại chính là Lục Diệp của Lưu Vân Cốc kia!

Lục Diệp tại hội đấu giá lần này là thể hiện nổi trội hết mình, bản thân ở trong đại sảnh, lại ra tay phóng khoáng, liên tiếp chụp lấy mấy món đồ, bỏ ra số lượng thánh tinh nhiều đến mấy chục triệu.

Điều này vốn dĩ không phải tông môn và võ giả thế lực nhỏ nào cũng có thể có, rất nhiều người đã âm thầm để ý đến hắn. Nhưng hắn chẳng những không giấu giếm, ngược lại ở thời điểm mấu chốt này lại lần nữa khoa trương, thật sự là trái ngược lẽ thường.

Nhưng giá tiền này lại bị đổi thành giá mới, Dương Khai dĩ nhiên không chịu yếu thế, cắn răng một cái, đem toàn bộ gia sản trên người mình báo ra: - 70 triệu!

Nhậm Thiên Thụy trên đài cao chau mày, đưa ánh mắt trưng cầu nhìn về phía Lục Diệp, dường như rất mong đợi hắn lần nữa ra giá, nhưng khiến người thất vọng chính là, Lục Diệp chỉ hô giá một lần liền không có động tĩnh gì. Mà là ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai toét miệng cười. Trong nụ cười đầy châm chọc cùng ác ý.

Mẹ nó, hắn biết mình ở trong này, Dương Khai sắc mặt sầm xuống, lập tức biết mình đã đạt được kế hoạch lớn.

Chỉ sợ rằng vừa rồi mình không ra giá, Lục Diệp này sẽ gặp phải phiền phức tày trời. Bởi vì hắn vốn dĩ cũng không có nhiều thánh tinh như vậy, chỉ là bởi vì biết mình ở đây, nên mới có ý huyên náo một chút mà thôi, bản thân nhất thời lại không nghĩ tới xem xét kĩ, lại thực sự rơi vào bẫy rồi.

Hiểu rõ điều này, tâm tình Dương Khai không khỏi rùng mình, giống như ăn phải con ruồi ghê tởm vậy.

Dương Khai cũng không phải đau lòng vì bỏ ra nhiều thánh tinh như vậy, mà là không thể thừa cơ hội này khiến Lục Diệp vạn kiếp không ngóc đầu lên được. Tụ Bảo Lâu có quy củ của Tụ Bảo Lâu, nếu như không có nhiều thánh tinh như vậy vẫn muốn đấu giá ác ý, sau khi xảy ra một khi bị điều tra rõ, chắc chắn sẽ triển khai đuổi giết đối với người đấu giá, không chết không thôi!

Trời ban cơ hội tốt liền bị bỏ lỡ, biểu hiện của Dương Khai cực kì khó coi.

Nhưng rất nhanh, hắn lại cười sảng khoái, tâm tình bình phục lại. Thường xuyên đi lại ở bờ sông, sao có thể không ướt giày, 30 năm bờ đông của sông, 30 năm bờ tây của sông, chờ xem!

Giá tiền 70 triệu báo ra, cũng không có ai theo giá nữa. Sau khi Nhậm Thiên Thụy sảng khoái hô ba lượt, khối Huyền Kim này liền được tuyên bố thuộc về Dương Khai.

Dương Khai rút gia một nhẫn không gian đưa cho cô gái Thanh nhi, ra lệnh cho nàng đi đến trước hậu đường của Tụ Bảo Lâu để giao nhận, Thanh nhi nhận lệnh.

Thời khắc này, lại một vật đấu giá được đưa lên, không ngờ là một quả trứng của yêu thú bậc chín, hơn nữa cũng giống như Kim Sư Lôi Văn Thú của Phong Bà Tử, đều là dị chủng thượng cổ. Mặc dù không quý như Kim Sư Lôi Văn Thú nhưng cũng tương đối không tệ.

Thứ tốt như vậy, đương nhiên là thu hút rất nhiều người tranh đoạt, nhất là Vạn Thú Sơn bên kia lại không thiếu lực.

Dù sao cũng là trứng của yêu thú bậc chín, chỉ cần bồi dưỡng thích đáng, ngày sau sợ rằng lại sẽ là trợ thủ tương đương với cường giả Phản Hư tam tầng cảnh.

Trứng của thú này cuối cùng vẫn bị Vạn Thú Sơn đoạt lấy, giá được mua không thấp cũng không cao, hơn 36 triệu. Xem như là giá đáng mừng. Tiếp đó lại còn có vài món vật phẩm áp trục được mang lên, mỗi một vật đều bị vô số người tranh đoạt, giá cuối cùng lại gấp mấy lần giá quy định, thậm chí hơn mười mấy lần, khiến các võ giả trong đại sảnh thầm líu lưỡi.

Chương 1379: Lại gặp Tinh Đế Lệnh.

Mấy thứ đấu giá cuối cùng, Dương Khai tự nhiên đứng ngoài mà xem, toàn bộ thánh tinh hắn lấy từ Vũ Y đều dùng mua Huyền Kim, không còn sức tranh giành thứ khác nữa.

Nhưng nói đi phải nói lại, những thứ này dù tốt, nhưng Dương Khai không động lòng chút nào.

Sau một nén nhang, Thanh nhi quay về, cung kính đưa lên một cái hộp ngọc cho Dương Khai, miệng chúc mừng: - Chúc mừng tiền bối được như nguyện, mua được vật này!

Dương Khai mỉm cười nhận lấy, mở hộp ngọc ra xem, thấy bên trong hộp chứa cục Huyền Kim đã thấy, to như trứng ngọc, toàn thể như vàng ròng, bị cao nhân dùng cấm chế phong ấn, nhưng vẫn không ngăn được linh khí thuộc tính kim tinh khiết lan tỏa, sắc bén như lưỡi dao khiến người ta không thể coi thường.

Dùng từ sắc bén lộ rõ để hình dung cục Huyền Kim này là quá đúng.

Dương Khai vui vẻ ngắm nhìn một hồi, thuận tay ném vào không gian Hắc Thư.

Hắn cần cục Huyền Kim này, tự nhiên là vì tu luyện công pháp tôi luyện thân thể, chuẩn bị cho Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm. Muốn tu luyện bộ công pháp tôi luyện thân thể này, nhất định phải có đủ chí bảo ngũ hành!

Trong ngũ hành, bản thân hắn đã có Lôi Mộc, Huyền Âm Quỳ Thủy cùng Thái Dương Chân Tinh, bây giờ có được Huyền Kim, chỉ còn chí bảo thuộc tính thổ là không biết tung tích. Một khi tụ tập đủ, sẽ có thể bắt đầu tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm.

Hoặc có thể nhờ Tụ Bảo Lâu lưu ý giúp, dù sao thế lực này chuyên làm chuyện như thế. Trong lòng nghĩ vậy, Dương Khai thầm quyết định đợi hội đấu giá kết thúc, sẽ đi thăm Nhan Bùi lão tiên sinh.

Có lẽ đối phương sẽ không từ chối, chỉ cần mình ra giá là được.

Tâm tình rất tốt, Dương Khai tự nhiên sẽ không keo kiệt, vung tay lên, thưởng cho Thanh nhi mấy lọ đan dược, một món bí bảo cùng rất nhiều thánh tinh.

Đan dược là của hắn luyện chế, chất lượng khỏi bàn, bí bảo là Dương Viêm đưa ra, đương nhiên cũng là bí bảo thượng hạng, vừa thích hợp cho nữ sử dụng. Thánh tinh dù không nhiều, cũng chỉ vài chục ngàn, nhưng đối với võ giả đẳng cấp như Thanh nhi thì đã là thu hoạch xa xỉ, đủ cho nàng tu luyện thật lâu.

Tự nhiên làm đối phương cảm động rơi nước mắt.

Bên dưới truyền lên tiếng kích động của Nhậm Thiên Thụy: - Các vị, hội đấu giá lần này đến đây, xem như kết thúc mỹ mãn, cảm tạ các vị không ngại xa vạn dặm đến ủng hộ. À! Các vị yên tâm chớ gấp, tuy rằng hội đấu giá đã kết thúc, nhưng Tụ Bảo Lâu ta được một vị ẩn thế cao nhân ủy thác, muốn nhờ các vị tiền bối một chuyện.

- Nhậm tiểu tử, vậy là sao? Lúc này liền có cường giả thế lực lớn lên tiếng hỏi.

Nhậm Thiên Thụy cười khẽ, ra hiệu với mặt sau, khom người xuống. Mọi người nhìn theo ánh mắt hắn, khóe miệng không khỏi co rút, không gì khác, lão mặt đen Nhan Bùi lại chầm chậm bước lên đài.

- Ha ha! Các vị đừng căng thẳng, nếu hội đấu giá kết thúc, vậy sẽ không xuất hiện vật đấu giá nữa. Nhan mỗ chỉ là được lão hữu nhờ vả, ra đây thương thảo với các vị một chuyện mà thôi. Nhan Bùi không nóng không vội nói.

- Thương thảo chuyện gì? Có lời thì mau nói, có rắm thì mau thả, chúng ta không có thời gian ở đây lôi thôi với ngươi. Hiển nhiên không phải mọi người đều tin Nhan Bùi, vẫn cứ âm thầm cảnh giác.

- Vị lão hữu của ta muốn trao đổi với các vị một món vật phẩm! Nhan Bùi cũng không úp mở, cười khẽ xong, nhẫn không gian lóe sáng, lấy ra một vật, đưa lên cao.

Các cường giả trên những sương phòng đều buông ra thần thức, cẩn thận tra xét.

Thoáng cái, những trận kinh hô vang lên.

- Đây là...

- Không thể nào, thực sự có thứ này?

- Còn sót lại một chút đế uy, nhìn kiểu dáng không sai được, không ngờ truyền thuyết lại là thật!

Trong phòng Ất số 13, Dương Khai cũng nhìn chằm chằm vật trên tay Nhan Bùi, vẻ mặt cổ quái, đang trầm ngâm, bỗng nhiên phát giác được, quay sang nhìn lại hướng về phía Dương Viêm, lại phát hiện nàng cũng đang kinh ngạc, trong mắt toát ra hưng phấn cùng bàng hoàng, hai bàn tay trắng mịn đang siếc chặc, móng tay cắm vào thịt cũng không phát hiện.

- Tinh Đế Lệnh! Mạc Tiếu Sinh kinh hô vang dội. - Nhan huynh, thứ cho lão phu ánh mắt kém cỏi, trên tay ngươi là Tinh Đế Lệnh trong truyền thuyết kia?

Nhan Bùi cười khẽ: - Nếu Mạc huynh đã nhìn ra, còn cần hỏi lại Nhan mỗ? Có lẽ các vị nơi này, đa số đều có phán đoán rồi?
- Thật là Tinh Đế Lệnh? Không phải đồ giả?

- Nếu là giả, Nhan mỗ làm sao lại lấy ra đây? Nhan Bùi hừ khẽ. - Nhan mỗ cùng mấy vị bằng hữu Tụ Bảo Lâu tự mình giám định, đây quả thật là Tinh Đế Lệnh, dù sao bên trong còn sót lại đế uy, không ai có thể bắt chước được!

- Nghe đồn lúc trước Tinh Không Đại Đế luyện chế 10 chiếc Tinh Đế Lệnh, mỗi một cái đều phong ấn thần thông to lớn của lão nhân gia, uy lực có thể hủy thiên diệt địa, dời núi lấp biển, chẳng lẽ đây là một cái trong đó? Giọng của Thành Bằng Huyên cũng không bình tĩnh được nữa, hết sức kích động.

Nếu như đây thật là một trong 10 chiếc Tinh Đế Lệnh do Tinh Không Đại Đế luyện chế, chỉ cần có được, vậy sẽ là tồn tại vô địch.

Tinh Không Đại Đế đó, đây là tồn tại vượt qua Hư Vương Cảnh! Trên U Ám Tinh không có lấy một Hư Vương Cảnh, ai có thể chống lại thần thông phong ấn trong Tinh Đế Lệnh?

Tất cả cường giả các thế lực đều muốn lấy được nó, trong khoảng khắc, ánh mắt nhìn Tinh Đế Lệnh đều nóng bỏng, không khí trong phòng bán đấu giá Tụ Bảo Lâu trở nên quỷ dị.

Nhan Bùi nhìn cảnh biết ý, biết rõ vô số người nổi lên lòng tham, cũng không nóng vội, nhàn nhàn giải thích: - Là Tinh Đế Lệnh thì đúng, nhưng mà thần thông phong ấn bên trong đã bị kích hoạt qua, các vị không cần nghĩ nhiều.

Trong lời đã mang theo ý cảnh cáo.

Nghe vậy, các cường giả như bị xối chậu nước lạnh, nháy mắt tỉnh táo lại. Ngẫm lại cũng phải, nếu như Tinh Đế Lệnh còn nguyên vẹn, kẻ ngu mới đi đưa nó ra, Nhan Bùi sẽ càng không đem ra trước công chúng.

- Đã bị kích hoạt rồi, đáng tiếc đáng tiếc, thật là quá đáng tiếc. Mạc Tiếu Sinh hết sức mất mát, than thở một hồi.

- Hừ! Mạc lão quỷ, ngươi còn tưởng là Tinh Đế Lệnh chưa bị kích hoạt? Có phải nghĩ nhiều quá không? Thành Bằng Huyên châm chọc.

- Chẳng lẽ Thành huynh không nghĩ vậy?

Mạc Tiếu Sinh không để ý, sảng khoái thừa nhận.

- Nhưng mà Nhan huynh, ngươi cầm ra một cái Tinh Đế Lệnh đã vô dụng, để làm gì đây? Có người hỏi.

Nhan Bùi bình thản nói: - Tuy là Tinh Đế Lệnh đã bị kích hoạt, nhưng cũng không phải vô dụng. Dù sao đây là bảo vật được tự tay Tinh Không Đại Đế luyện chế, trước không nói bên trong còn sót lại đế uy có thể cho các vị cảm ngộ, nói không chừng sẽ có thu hoạch gì. Chỉ riêng nguyên liệu của lệnh bài này, ngay cả Tụ Bảo Lâu ta cũng không thể giám định được, hoặc còn có người biết cách dùng khác của Tinh Đế Lệnh.

- Dù là nói vậy, nhưng giá trị chiếc Tinh Đế Lệnh này sẽ không quá cao, không biết Nhan huynh muốn dùng nó đổi cái gì? Mạc Tiếu Sinh trầm ngâm một hồi liền hỏi, dù là Tinh Đế Lệnh đã bị kích hoạt, nhưng vẫn có giá trị nghiên cứu rất lớn, Mạc Tiếu Sinh đương nhiên không muốn bỏ qua.
Cũng có rất nhiều người cùng suy nghĩ với hắn, liền phụ họ: - Đúng thế, Nhan huynh, các tông môn có tiếng nói trên U Ám Tinh đều ở đây, luôn có thể tìm được vật ngươi cần, không ngại nói ra, xem chúng ta có ai mang theo. Nếu không có, nói không chừng trong kho hàng tông môn cũng có chứa!

Nhan Bùi nhàn nhạt nói: - Lão hữu của ta muốn đổi không phải thứ dễ tìm!

Nếu thật dễ tìm, với thực lực của Tụ Bảo Lâu, đã sớm trao đổi lấy chiếc Tinh Đế Lệnh này, cần gì đưa ra hội đấu giá? Cho nên tuy rằng chỗ này đông người, nhưng Nhan Bùi vẫn không có lòng tin giúp vị lão hữu lánh đời đổi được vật cần.

- Cụ thể là gì, nói nghe xem thử! Thành Bằng Huyên không kiên nhẫn.

- Lưu Viêm Phi Hỏa! Nhan Bùi bày ra đáp án.

- Lại là Lưu Viêm Phi Hỏa?

- Thứ này đi đâu tìm?

- Lưu Viêm Sa Địa mở ra từ 400 năm trước, lần này dù mới mở mấy năm trước, nhưng không nghe có đệ tử tông môn nào may mắn lấy được.

...........

Đủ tiếng xì xào, hết sức ồn ào.

Lại có cường giả hỏi, muôn dùng những nguyên vật liệu quý giá khác để trao đổi Tinh Đế Lệnh, cũng có người đưa ra dùng thánh tinh để mua, nhưng lão mặt đen Nhan Bùi lắc đầu như trống bỏi, không chịu được phiền lặp lại: - Xin lỗi các vị, chiếc Tinh Đế Lệnh này không phải vật của Tụ Bảo Lâu ta, chỉ là Nhan mỗ được người nhờ vả, dùng để trao đổi mà thôi. Đối phương nói rõ, ngoài Lưu Viêm Phi Hỏa, không cần thứ khác. Đương nhiên, nếu có thể báo cho nơi nào có Tẩy Hồn Thần Thủy, vậy cũng được!

- Tẩy Hồn Thần Thủy, Nhan huynh không phải đang đùa chứ, có thứ này chúng ta tự hưởng còn không kịp, làm sao đem đi trao đổi một cái Tinh Đế Lệnh vô dụng?

Rất nhiều cường giả đều thầm bực mình, cảm thấy chủ nhân Tinh Đế Lệnh thật là há mồm sư tử ngoạm, nếu thật có Lưu Viêm Phi Hỏa, đem trao đổi cũng không tính là thiệt thòi. Nhưng mà Tẩy Hồn Thần Thủy nổi danh là một trong ba đại thần thủy Tinh Vực, giá trị không thể lường, có ngu mới đi trao đổi lấy một chiếc Tinh Đế Lệnh đã xài rồi.

Trong phòng Ất số 13, Dương Khai cùng Dương Viêm liếc nhau, sắc mặt đều cổ quái.

Người khác không có Lưu Viêm Phi Hỏa, Dương Khai lại có!

Ở trong Lưu Viêm Sa Địa lần trước, Dương Khai thu được tổng cộng 9 cái Lưu Viêm Phi Hỏa, ngoài bản thân dùng mấy cái, cho Dương Viêm 2 cái, vẫn còn thừa 3 cái. Vốn Dương Khai muồn chờ thời gian đem luyện hóa, tăng cường uy lực thần thức hỏa, nhưng vẫn mãi bận chuyện khác.

Nhưng không ngờ lúc này Lưu Viêm Phi Hỏa lại phát huy tác dụng.

Nói tới Tinh Đế Lệnh, Dương Khai không hề xa lạ, trong tay hắn có 2 cái. Một cái là của Quỷ Tổ cường giả Hư Vương Cảnh cho hắn, một cái khác lấy được trong Lưu Viêm Sa Địa, có điều chiếc mà Quỷ Tổ đưa cho là nguyên vẹn, còn chưa kích hoạt. Chiếc lấy được trong Lưu Viêm Sa Địa cũng giống chiếc trên tay Nhan Bùi, thần thông của Tinh Không Đại Đế phong ấn bên trong đã không còn.

- Có nên đổi không.

Dương Khai lẩm bẩm, có vẻ do dự. Nếu trao đổi, hắn có tư cách, nhưng chỉ đổi một chiếc Tinh Đế Lệnh vô dụng, làm hắn cảm thấy mất nhiều hơn được.

- Đổi! Dương Viêm kiên quyết nói.

- Hả? Tại sao? Dương Khai khó hiểu nhìn nàng.

- Không biết, nhưng ta luôn cảm thấy Tinh Đế Lệnh tuyệt đối không chỉ đơn giản là phong ấn thần thông của Đại Đế, khẳng định còn có bí mật khác.

Bí mật khác, vậy cũng có khả năng. Nhưng nếu trao đổi, mình không nhất thiết phải dùng tới Lưu Viêm Phi Hỏa. Nhìn yêu cầu của đối phương đưa ra, Dương Khai mơ hồ có suy đoán, nhưng còn không dám khẳng định. Dù sao Lưu Viêm Phi Hỏa có hiệu quả tăng cường thần thức hỏa, nếu có thể tiết kiệm, vậy tự nhiên là tốt.

Nghĩ vậy, Dương Khai khẽ gật đầu, trong lòng đã có tính toán.

Chương 1380: Nắm chắc 100%.

Trên đài cao đại sảnh đấu giá, Nhan Bùi chờ nửa nén nhang, vẫn không thấy có người đưa ra trao đổi, không khỏi toát ra thất vọng: - Xem ra, trên tay các vị không có tin tức về Lưu Viêm Phi Hỏa cùng Tẩy Hồn Thần Thủy, vậy thì thôi, lần này cảm tạ các vị đã ủng hộ!

Nói xong, hắn xoay người muốn đi.

Các cường giả thế lực lớn tuy rằng muốn có Tinh Đế Lệnh kia, nhưng không thỏa mãn được yêu cầu của chủ nhân lệnh bài đưa ra, đành phải lắc đầu thở dài. Cũng không đến mức ra tay cướp lấy, trước không nói một cái Tinh Đế Lệnh vô dụng có giá trị lớn cỡ nào, chỉ riêng Tụ Bảo Lâu đã không thể tùy ý trêu chọc.

Thoáng cái, các võ giả trong đại sảnh đấu giá đều lần lượt đi ra, Dương Khai vô tình cố ý lướt qua, lại phát hiện không biết khi nào Lục Diệp đã biến mất.

Tên này chạy thật nhanh, biết mỗi lần ra tay rộng rãi, đã khiến không ít người chú ý, ở lại tuyệt đối sẽ không hay ho. Dương Khai cười xì, cũng không để ý, dù sao ân oán giữa hắn và Lục Diệp sớm muộn gì cũng sẽ thanh toán, không nóng vội nhất thời, đứng lên nói với Thanh nhi: - Dẫn ta đi gặp Nhan lão tiên sinh, có chuyện muốn nhờ.

- Rõ! Thanh nhi thưa, cũng không hỏi nhiều, dẫn đường đi trước.

Trên hội đấu giá lần này, Dương Khai chỉ ra tay một lần, nhưng thể hiện tài sản bất phàm, huống gì ở trong Tụ Bảo Lâu, Thanh nhi tận mắt thấy Nhan Bùi ôn hòa với Dương Khai, tự nhiên biết hai người không xa lạ, người như vậy tự nhiên có tư cách đi gặp Nhan Bùi.

Vừa rời phòng Ất số 13, Dương Khai bỗng nhiên cảm giác hai cỗ thần thức quét qua người mình, người khựng một chút, liền như không có chuyện gì tiếp tục đi theo sau Thanh nhi.

Dù không phát hiện là ai theo dõi, nhưng Dương Khai cũng có suy đoán.

Đơn giản là Phong Bà Tử Vạn Thú Sơn cùng Kim Thạch Ma Huyết Giáo. Trên hội đấu giá, mình chỉ ra tay một lần, mà tranh giành với mình cũng chỉ có 2 người đó, xem ra bọn họ còn chưa hết hy vọng với Huyền Kim này.

Trong lòng hừ lạnh, mặt ngoài Dương Khai không hề biểu lộ gì.

Thần thức nhìn trộm mình cũng chỉ là quét qua, không có ý khác, một lát sau, Dương Khai đi vào sương phòng ở hậu đường Tụ Bảo Lâu, ngồi xuống chờ đợi.

Khoảng chừng cạn nửa chung trà, lão mặt đen Nhan Bùi đẩy cửa vào, tươi cười nhìn Dương Khai nói: - Dương tiểu hữu!

- Bái kiến Nhan tiền bối! Dương Khai đứng dậy chắp tay.

- Ừm, ngồi đi. Nhan Bùi ra hiệu, bản thân ngồi xuống cạnh Dương Khai, vào thẳng vấn đề: - Không biết Dương tiểu hữu có chuyện gì muốn lão phu giúp?

- Nhan tiền bối mắt sáng như đuốc, vẫn bối quả thật có chuyện nhờ tiền bối. Dương Khai mỉm cười, bổ sung: - À, chính xác hơn, là muốn mượn sức của quý lâu.

- Vậy thì nói nghe xem, nhưng nói trước, tôn chỉ của Tụ Bảo Lâu ta là hòa khí sinh tài, muốn lão phu hỗ trợ, phải trả thù lao nhất định, hơn nữa Tụ Bảo Lâu cùng lão phu sẽ không nhận mối giết người cướp của.

- Vãn bối tự nhiên hiểu điều này, chuyện vãn bối nhờ sẽ không trái với tôn chỉ của Tụ Bảo Lâu.

- Vậy thì được! Nhan Bùi hài lòng gật đầu.

- Là thế này, vãn bối đang tìm một loại chí bảo thuộc tính thổ.

- Chí bảo thuộc tính thổ? Nhan Bùi cau mày, như hiểu ra nhìn Dương Khai, cười hắc hắc: - Hôm nay Dương tiểu hữu không tiếc trả giá, mua lấy một cục Huyền Kim, bây giờ lại tìm chí bảo thuộc tính thổ, không lẽ muốn tu luyện bí thuật gì?

Lão già này! Dương Khai thầm oán, trong lòng biết người có kiến thức rộng rãi như Nhan Bùi, mình thoáng lộ một chút là đối phương sẽ đoán được tám chín phần, cũng không ngây ngốc thừa nhận, chỉ là như cười như không: - Nhan tiền bối, chẳng lẽ Tụ Bảo Lâu ngoài thu thập bảo vật thiên hạ, lại còn phụ trách do thám tin tức?

Lời này là Vạn Thú Sơn Phong Bà Tử nói ra trên hội đấu giá, Dương Khai chỉ là cầm dùng, cho nên cũng không đắc tội ai.

Nhan Bùi ngẩn ra, cười ha ha: - Lão phu chỉ là thuận miệng hỏi thôi, Dương tiểu hữu không muốn nói thì không cần nói. Nhưng mà Dương tiểu hữu nên nói cụ thể yêu cầu, vậy thì lão phu cùng Tụ Bảo Lâu có hướng mà tìm. Có lẽ không cần đi, trong kho sẽ có cất vật mà tiểu hữu cần.

- Có yêu cầu cụ thể, cấp bậc không thua nội đan yêu thú bậc mười là được! - Yêu thú bậc mười... Ánh mắt Nhan Bùi co rụt, kinh ngạc chấn động nhìn Dương Khai. Tuy rằng lão có suy đoán mơ hồ, nhưng không ngờ Dương Khai yêu cầu cao như thế. Nếu thật vậy, Tụ Bảo Lâu cất giấu cũng không thỏa mãn được yêu cầu của đối phương. Dù sao yêu thú bậc mười ngang với cường giả Hư Vương Cảnh, thứ này không thể tồn tại trên U Ám Tinh.

- Cũng không phải cần nội đan, chỉ cần giá trị cấp bậc không thua nội đan yêu thú bậc mười là được. Dương Khai bổ sung.

- Ừm! Có chút khó, lão phu cũng không dám đảm bảo gì, chỉ có thể nói cố gắng giúp cậu lưu ý tìm kiếm. Đương nhiên, tiểu hữu cũng đừng nhàn rỗi, nói không chừng bản thân tiểu hữu có đủ cơ duyên, sẽ thu được vật mình muốn.

- Điểm này thì vẫn bối hiểu. Dương Khai khẽ gật đầu, hắn tự nhiên sẽ không dồn hy vọng vào Tụ Bảo Lâu, lần này tới gặp Nhan Bùi, chỉ là thuận tiện nói chuyện này, chủ yếu vẫn là đến vì Tinh Đế Lệnh.

Nghĩ tới đây, Dương Khai chợt chuyển lời, nói: - Đúng rồi, Nhan tiền bối, vừa rồi ngài lấy ra Tinh Đế Lệnh...

- Sao hả, cậu muốn trao đổi? Nhan Bùi đang uống trà, chợt nghe Dương Khai nhắc tới Tinh Đế Lệnh, không khỏi cau mày vội hỏi, có vẻ rất gấp gáp.

Như vậy lại làm Dương Khai bất ngờ, dù sao theo Nhan Bùi nói, vật này là lão hữu lánh đời của hắn đem ra trao đổi, xem ra ẩn thế cao nhân kia quan hệ không nhỏ với Nhan Bùi, bằng không sao lão mặt đen này để ý như vậy?

- Ừm, vãn bối muốn trao đổi!

Dương Khai vừa suy tư vừa gật đầu.

- Cậu có Lưu Viêm Phi Hỏa? Nhan Bùi trợn to mắt, kích động hỏi.

Dương Khai lắc đầu.

Nhan Bùi nhướng mày, sau đó kinh hô: - Vậy cậu biết nơi nào có Tẩy Hồn Thần Thủy?

- Cũng không biết. Dương Khai vẫn lắc đầu, Tẩy Hồn Thần Thủy quá ít, hơn nữa không thể mang theo, chỉ có thể sử dụng tại chỗ, nếu không khi phát hiện Tẩy Hồn Thần Thủy ở Lưu Viêm Sa Địa, Khúc Trường Phong cùng Lãnh Tình đã sớm chia nhau mang đi, căn bản không cần phải vào ngâm trong hồ.

Thấy hắn cái này không có, cái kia cũng không, ngay cả Nhan Bùi có ấn tượng khá với Dương Khai, cũng không khỏi sầm mặt lại, nhàn nhạt nói: - Dương tiểu hữu không lẽ đang đùa giỡn lão phu? Lão phu không chỉ một lần nói rõ lão hữu của ta chỉ cần 2 thứ này, mới bằng lòng trao đổi Tinh Đế Lệnh. Nếu cậu không có Lưu Viêm Phi Hỏa, lại không có tin tức về Tẩy Hồn Thần Thủy, sao lại dám nói trao đổi Tinh Đế Lệnh với lão phu?
- Tiền bối bớt giận! Dương Khai cười khẽ, không chút hoảng hốt, trầm ngâm rồi nói: - Thế này đi, nếu như thuận tiện, có thể cho vãn bối nói chuyện trực tiếp với vị tiền bối kia? Vãn bối nhất định sẽ không làm ngài ấy thất vọng.

Thấy hắn cam đoan, Nhan Bùi nghi ngờ không thôi, không biết Dương Khai lấy đâu ra nắm chắc như thế.

Nếu là người khác nói vậy, Nhan Bùi đã sớm ra tay đuổi đi, nhưng Dương Khai lai lịch thần bí. Theo lão tìm hiểu, là từ Tinh Vực bên ngoài U Ám Tinh lưu lạc đến đây, nói không chừng có được thứ mà nhân sĩ bản thổ U Ám Tinh không có, tác dụng có khi ngang với Tẩy Hồn Thần Thủy hay Lưu Viêm Phi Hỏa.

Nghĩ vậy, sắc mặt Nhan Bùi giãn ra, nhưng vẫn sầm mặt nói: - Nếu thế, ta đi gọi hắn đến một chuyến, nhưng mà Dương tiểu hữu, cậu nắm chắc bao nhiêu.

- Nắm chắc 100%, có đủ chưa? Dương Khai mỉm cười, tràn đầy tự tin.

Dù sao coi như mình đoán không đúng, hắn vẫn còn Lưu Viêm Phi Hỏa, chỉ là không đến bị bất đắc dĩ thì sẽ không lấy ra.

Nhan Bùi nghe vậy, khóe miệng co rút, nào còn nhiều lời, lấy ra la bàn truyền tin, truyền thần niệm nói mấy câu, sau đó lẳng lặng chờ.

Không quá nửa nén nhang, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

- Vào đi! Nhan Bùi nói.

Cửa phòng lập tức đẩy ra, bên ngoài có một nam thanh niên bước vào, nhìn không lớn tuổi, nhưng nếp nhăn bên khóe mắt biểu hiện hắn không trẻ tuổi như bề ngoài.

Dáng dấp người này khá lạ, mỏ nhọn tai khỉ, con mắt nhỏ như không mở ra được, chỉ có hai cái khe, nhưng bên trong lóe lên tia sáng. Dáng người khá cao, hai tay dài hơn người thường, bàn tay thật to, làm người ta chú ý, là người này lại bị răng hô.

Ấn tượng đầu tiên khi Dương Khai thấy người này, ngoài bỉ ổi ra, vẫn là bỉ ổi.

Nhất thời trợn mắt há mồm, thần niệm quét qua, phát hiện đối phương chẳng qua là võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh.

Đây là lão hữu lánh đời mà Nhan Bùi nói?

Sao nhìn giống như lưu manh ngoài phố? Dương Khai suýt nữa phun nước trà ra, ngay cả Dương Viêm bên cạnh cũng không khỏi che miệng, buồn cười vì bộ dáng kỳ lạ của hắn.

Nhan Bùi ho khẽ, lớn tiếng nói: - Các người đừng nghĩ nhiều, đây là hậu bối của lão hữu. Lão hữu không tiện rời núi, lần này Tinh Đế Lệnh do hắn cầm ra trao đổi.

Dương Khai thế mới hiểu ra, nếu là con cháu hậu bối của ẩn thế cao nhân, tu vi cùng tuổi này cũng nói được.

- Nhan tiên sinh, ngài tìm ta? Võ giả răng hô giống như không thèm để ý Dương Khai cùng Dương Viêm, vào phòng liền trực tiếp hỏi.

- Ừm!

Nhan Bùi khẽ gật đầu.

Đối phương mừng rỡ, vội hỏi: - Có tin tức về vật trao đổi?

- Miễn cưỡng tính là vậy. Nhan Bùi cũng không biết nên trả lời như thế nào, đáp án này khiến đối phương sửng sốt, cũng may Nhan Bùi chỉ sang Dương Khai, nói: - Vị này chính là Dương tiểu hữu Dương Khai, nói là có thể thỏa mãn yêu cầu của Cát hiền điệt, nhưng phải gặp mặt trao đổi. Lão phu chỉ phụ trách dẫn hai người gặp nhau, chuyện tiếp theo, các người tự thương lượng.

- Thỏa mãn yêu cầu của ta? Võ giả răng hô thế mới quay sang nhìn Dương Khai, hoài nghi quan sát, ánh mắt tràn đầy khinh thường.

Chương 1381: Gặp quỷ.

Dù sao Dương Khai chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng bản thân võ giả răng hô chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng nói không quá, Phản Hư lưỡng tầng cảnh bình thường cũng không phải đối thủ của hắn, cho nên hắn mới có chút khinh thường.

Không dấu vết chuyển mắt, liếc sang Dương Viêm.

Nào biết thoáng nhìn qua, sắc mặt võ giả răng hô đại biến, như gặp phải chuyện khủng bố gì, không khống chế lảo đảo lùi lại mấy bước, trực tiếp đụng vào cửa phòng, truyền ra một tiếng bịch. Sau đó thần sắc không thể tin nổi, mở to con mắt nhỏ, ánh mắt run run, đưa tay chỉ về phía phía Dương Viêm: - Ngươi... ngươi... ngươi...

- Cát hiền điệt, sao vậy? Nhan Bùi ngạc nhiên nhìn sang, lại nhìn Dương Viêm, không rõ vì sao đối phương giống như thấy quỷ giữa ban ngày như thế.

Dương Khai cũng khó hiểu không thôi, lén lút truyền âm hỏi Dương Viêm: - Quen không?

Dương Viêm mờ mịt lắc đầu, đáp: - Chưa từng gặp.

- Nhận nhầm người? Dương Khai càng thêm mờ mịt, dù nói trình độ luyện khí và trận pháp của Dương Viêm không tệ, nhưng tính tình của nàng luôn tốt, sẽ không kết thù với người ngoài. Nhưng nhìn phản ứng của võ giả răng hô, rõ ràng đối phương hết sức e ngại Dương Viêm, như là trước kia từng chịu thiệt lớn, khiến hắn khó quên khắc ghi trong lòng.

- Cát hiền điệt! Nhan Bùi quát khẽ, lực lượng thần thức một cổ vô hình xung kích võ giả răng hô, thế mới đánh thức hắn khỏi sợ hãi.

Võ giả họ Cát rùng mình, sợ hãi trong ánh mắt tiêu tán nhiều, nhưng trên trán lập tức toát mồ hôi mịn nhìn thấy được bằng mắt thường, sắc mặt bắt đầu xanh mét, môi trắng dần.

Gì thế này? Dương Khai không vui, dù cho người này có thiệt thòi gì dưới tay Dương Viêm, bây giờ gặp lại cũng không đến mức này chứ? Huống chi, Dương Viêm còn nói nàng vốn không quen đối phương, xem ra, khả năng lớn là đối phương nhận nhầm người.

Chỉ là nhận lầm người liền có phản ứng không chịu nổi như vậy, xem ra tên này chỉ là gối thêu hoa, Dương Khai hừ lạnh, không khỏi xem thường đối phương.

Hoàn hồn lại, võ giả họ Cát không ngừng lau mồ hôi trên trán, nhưng lau xong lại tuôn ra, làm sao cũng không lau sạch, ống tay áo nhanh chóng bị dính ướt.

Vừa lau mồ hôi, vừa không ngừng liếc nhìn hướng về phía Dương Viêm, nhưng vừa nhìn liền nhanh chóng dời mắt, bộ dáng hết sức sợ hãi.

Thấy vậy, Dương Viêm mím môi cười, chợt phát hiện người này thật là thú vị, ánh mắt hung hăng trừng đối phương. Dưới ánh mắt của nàng, hai chân của võ giả họ Cát dần dần run lên, con mắt xoay chuyển, hận không thể tìm cái lỗ chui vào, hay là mau trốn khỏi chỗ này.

Nhan Bùi nhìn hắn như bị gai đâm sau lưng làm cho dở khóc dở cười, lớn tiếng: - Cát hiền điệt, có gì cứ nói đi.

Võ giả họ Cát giật giật khóe miệng, như là muốn cười, lại nặn ra vẻ mặt khó coi hơn khóc, hết sức rụt rè chắp tay với Dương Viêm, run giọng hỏi: - Xin hỏi vị cô nương này... cao... cao tính đại danh?

Nói một câu này như rút hết sức của hắn, hỏi xong, hắn lo lắng chờ đợi, nuốt nước miếng vang thành tiếng.

Nhan Bùi vỗ trán, vẻ mặt hết chỗ nói.

Nói tới, hắn cũng coi như hiểu biết con cháu hậu bối của lão hữu, biết rõ đối phương luôn đi theo lão hữu lánh đời không ra, tuy rằng kiến thức lịch duyệt không nhiều, nhưng tư chất tu luyện như nghịch thiên. Cho nên dù là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng có thể chiến đấu vượt cấp, là tinh anh trong tinh anh.

Lần này bất đắc dĩ nghe lệnh lão hữu xuống núi, trên đường cũng gặp chút rắc rối, đều bị hắn dùng thủ đoạn sấm sét giải quyết.

Đối phương không phải hạng người nhát gan, tuy rằng bề ngoài hơi thô tục một chút, nhưng khí khái can vân, được mình thưởng thức. Thậm chí Nhan Bùi có ý muốn truyền tin cho lão hữu, để võ giả họ Cát này ở lại Tụ Bảo Lâu nhậm chức.

Nhưng cảnh tượng hôm nay lại làm Nhan Bùi không thể tin được, dù cho bé con này có thủ đoạn cao cỡ nào, cũng không đến mức vừa gặp mặt đã khiến Cát hiền điệt sợ tới mức thảm thiết như thế chứ? Huống chi nhìn bé con này thật là vô hại mà.

- Tôi? Dương Viêm cười khẽ, xinh đẹp bừng nở, làm cho võ giả họ Cát không dám nhìn: - Tôi tên Dương Viêm, không biết các hạ có gì chỉ giáo?

- Dương Viêm... Võ giả họ Cát run lên, suýt đặt mông ngồi xuống đất, miệng thì thào mấy câu gì, sau đó cong lưng, không ngừng chắp tay: - Không dám không dám, tôi tên Cát Thất, gọi tôi tiểu Thất là được. Vừa nói, trên mặt còn cười nịnh nọt, bị răng hô tôn lên, càng thêm hèn mọn không chịu nổi.

- Tiểu Thất! Dương Viêm khẽ gật đầu, cố nén ý cười, thần thái cao quý, khẽ hé môi đỏ nói: - Tiểu Thất à!

- Có! Cát Thất vội đáp, suýt nữa chôn đầu vào quần, hết sức cung kính.

- Bổn cô nương rất xấu hay sao? Dương Viêm bâng quơ hỏi.

Lời này như sấm nổ giữa trời quang, làm cho Cát Thất mặt mày đại biến, vội xua tay: - Không không không, cô nương dung mạo bế nguyệt tu hoa, chính là tuyệt sắc hạng nhất, không dính gì tới xấu xí.

- Vậy sao? Dương Viêm dựng thẳng chân mày, quát: - Nếu là vậy, sao ngươi lại giống như thấy quỷ? Ta còn tưởng mặt mình không vừa mặt người ta chứ?

Cát Thất càng thêm bồn chồn hoảng sợ, vẻ mặt khóc lóc nói: - Oan uổng quá, cô nương, thật ra là... thật ra là...

- Thật ra cái gì? Dương Viêm ép hỏi, thần thái mơ hồ toát ra một cỗ uy nghiêm.

Cảnh này khiến Dương Khai cùng Nhan Bùi ngẩn ngơ, bởi vì cỗ uy nghiêm này hình như không phải giả vờ, mà mang theo ý khiến kẻ khác thần phục. Trong khoảng khắc, ngay cả Nhan Bùi cũng mơ hồ sinh ra ảo giác Dương Viêm như tôn sùng trên cao.

Cát Thất càng không chịu nổi, hai chân nhũn ra, trực tiếp quỳ xuống đất, cũng may Nhan Bùi phản ứng kịp, vung tay lên, nâng đỡ hắn dậy, ho khẽ một tiếng, quay sang nói với Dương Khai: - Dương tiểu hữu, cậu xem...

Dương Khai gật đầu, trừng Dương Viêm: - Đừng làm rối nữa!

Cát Thất người ta dù gì cũng là võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh, tuy rằng không biết sao hắn sợ Dương Viêm đến cỡ này, nhưng Dương Viêm tiếp tục chọc ghẹo hắn thì quá đáng.

Dương Viêm thè lưỡi, dẫu môi nói: - Ai bảo hắn nhát gan như vậy.
Nhát gan... Nhan Bùi thầm cười khổ, tên hậu bối này không phải hạng người nhát gan gì, chuyện hôm nay thật là quá mức kỳ quái, hắn cũng không hiểu ra nguyên do trong đó.

- Cát huynh phải không! Dương Khai đứng dậy, chắp tay với Cát Thất, cười xin lỗi nói: - Vị sư tỷ của tại hạ có chút nghịch ngợm, vừa rồi chỉ là đùa giỡn, mong Cát huynh đừng để ý.

- Sư tỷ? Cát Thất ngẩn ra, sắc mặt nhìn Dương Khai cũng biến đổi, không còn khinh thường như vừa rồi, lại cúi đầu khom lưng nói: - Không dám không dám, huynh đài khách khí.

Dương Khai vuốt mũi, hết sức bất đắc dĩ, luôn cảm thấy Cát Thất ở trước mặt Dương Viêm giống như chuột thấy mèo, trầm ngâm rồi nói: - Dương Viêm, tỷ ra ngoài trước, đệ muốn nói chút chuyện với Cát huynh.

- À! Dương Viêm nghe vậy, không vui dẫu môi.

- Không cần không cần! Cát Thất lại vội vàng xua tay, giống như bởi vì mình mà bảo Dương Viêm ra ngoài chờ, bản thân hắn đáng chết vạn lần.

Dương Viêm thầm đau đầu, nàng chỉ là nổi lòng đùa giỡn, trêu đùa đối phương mà thôi, nhưng không ngờ biến thành thế này, bây giờ lại trở nên ngượng ngùng.

Thấy Cát Thất khẩn thiết nhìn mình, Dương Khai cười khổ, nháy mắt ra dấu với hướng về phía Dương Viêm. Dương Viêm hiểu được, kéo mũ áo bào đen che mặt mình lại, yên lặng ngồi một bên.

Thấy thế, Cát Thất mới thở ra một hơi.

- Cát huynh cũng ngồi đi. Dương Khai mỉm cười mời.

Cát Thất đưa ánh mắt cầu xin nhìn Nhan Bùi, thấy đối phương nhẹ nhàng gật đầu, thế mới xin ngồi ở một bên, bộ dáng này giống như vãn bối đối mặt trưởng bối, ngay cả ngồi xuống cũng chỉ dính một chút mông trên ghế, để bày tỏ thân phận khác biệt.

Dương Khai cùng Nhan Bùi tự nhiên thấy rõ cảnh này, nhưng không nói nhiều.

- Là thế này, nghe Nhan lão tiên sinh nói, một cái Tinh Đế Lệnh kia là do Cát huynh cầm ra trao đổi. Dương Khai nhìn Cát Thất hỏi.

- Đúng vậy. Sắc mặt Cát Thất khổ sở, lén lút liếc Dương Viêm, không biết sao, hắn lại nói giải thích: - Nếu không phải buộc bất đắc dĩ, gia tổ tuyệt đối sẽ không dùng Tinh Đế Lệnh để tra đổi. Chỉ là hiện giờ thật không còn cách nào, xin Dương huynh cùng Dương Viêm cô nương minh giám.

Dương Khai thầm nghĩ ta minh giám cái gì, nhưng mà sau khi gặp được Cát Thất, hành vi của hắn đã không thể hiểu được, cho nên cũng không quá kinh ngạc.

- Vật Cát huynh muốn trao đổi, là tung tích của Lưu Viêm Phi Hỏa hoặc là Tẩy Hồn Thần Thủy? Dương Khai lại hỏi.

- Phải! Cát Thất rụt rè gật đầu.

- Tuy rằng Dương mỗ nhờ Nhan tiền bối gọi Cát huynh qua đây, nhưng phải nói trước, bất luận là tung tích Lưu Viêm Phi Hỏa hay Tẩy Hồn Thần Thủy, ta đều không có.

- Không sao không sao. Cát Thất như là không để ý. - Nếu như Dương huynh còn muốn lấy Tinh Đế Lệnh, xin cho Cát mỗ trở về bẩm báo gia tổ. Nếu gia tổ đồng ý, sẽ tặng cho Dương huynh... cùng Dương Viêm cô nươngcũng không sao.

- Ách... Dương Khai tràn đầy kinh ngạc, sau đó khoát tay: - Dương mỗ không phải ý này, Tinh Đế Lệnh này tuy rằng đã kích hoạt thần thông bên trong, nhưng dù sao cũng là vật của Đại Đế luyện chế, giá trị không bình thường, Dương mỗ tự nhiên sẽ không lấy không công. Mạo muội hỏi thêm một câu, có phải thức hải của Cát tiền bối xảy ra chuyện gì?

Nghe Cảnh này hỏi vậy, trong mắt Nhan Bùi chợt lóe tia sáng, thầm kinh ngạc không ngờ hắn có thể đoán được đến đấy. Lão hữu là ẩn thế cao nhân, Nhan Bùi tự nhiên biết tại sao lần này đối phương lại lấy ra Tinh Đế Lệnh làm vật phẩm trao đổi.

Mà càng làm hắn bất ngờ, Cát Thất lại thoải mái thừa nhận, không hề kiêng dè, gật đầu nói: - Dương huynh nói đúng, nửa năm trước gia tổ bị tiểu nhân ám hại, thức hải trúng độc, cho nên mới cần Lưu Viêm Phi Hỏa cùng Tẩy Hồn Thần Thủy. Bởi vì theo lời gia tổ, chỉ có 2 thứ này mới giải trừ được độc trong thần thức của ngài.

Chương 1382: Còn không hiện thân?

- Ra vậy! Dương Khai gật đầu, càng thêm có dự liệu trước, vuốt nhẫn không gian, lấy ra một bình ngọc, đưa cho Cát Thất: - Lưu Viêm Phi Hỏa cùng Tẩy Hồn Thần Thủy thì ta không có, nhưng Cát huynh không ngại xem thử, viên đan dược này có thỏa mãn yêu cầu của Cát tiền bối.

Nói chuyện mấy câu, tuy rằng Cát Thất vẫn còn có chút câu nệ, nhưng tâm tình cũng đã ổn định, nghe vậy ngờ vực nhìn Dương Khai, sau đó cười một tiếng, đưa hai tay nhận bình ngọc.

Cáo lỗi một tiếng Cát Thất cẩn thận mở nắp, trong khoảng khắc, mùi hương phà vào mặt, làm hắn không khỏi cau mày, toát ra kinh ngạc bất ngờ. Mùi hương vào mũi, mình không khỏi cảm thấy thần thanh khí sảng.

Lại đổ ra đan dược, Cát Thất liền tròn mắt.

- Đây là... Nhan Bùi ở một bên cũng đứng thẳng lên, mắt nhìn không chớp vào viên đan dược, sắc mặt tràn đầy khó tin.

Tuy rằng Cát Thất theo trưởng bối nhà mình lánh đời nhiều năm, nhưng thân là võ giả Phản Hư Cảnh, ít ra cũng biết phân biệt đồ vật.

Nhan Bùi làm Đấu giá sư thủ tịch Tụ Bảo Lâu, nhiều năm qua không biết bao nhiêu vật phẩm quý giá qua tay hắn đấu giá, ánh mắt tự nhiên không kém.

Hai người lập tức nhìn ra chỗ bất phàm của viên đan dược này.

- Đan dược Hư cấp thượng phẩm? Nhan Bùi kinh hãi hô lên, không thèm để ý thân phận, lập tức giật lấy đan dược trên tay Cát Thất, nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận kiểm tra.

- Thật là đan được Hư cấp thượng phẩm? Cát Thất cũng như đang mơ, không thể tin nổi hỏi lại.

- Không sai, đúng là đan dược Hư cấp thượng phẩm! Màu sắc này, mùi hương này, còn có dược lực ẩn chứa bên trong, rõ ràng là đan dược trình độ Hư cấp thượng phẩm! Nhan Bùi thì thào nói.

Khó trách hắn thất thố như vậy, thật sự là trên U Ám Tinh, đan dược Hư cấp thượng phẩm căn bản là truyền thuyết. Ở chỗ này, luyện đan sư đẳng cấp cao nhất là Hư cấp hạ phẩm, mặc kệ thế nào cũng không thể thăng cấp. Mà mọi người đều biết, luyện đan sư luyện chế đan dược cũng có tỷ lệ thất bại rất lớn, cho nên dù cho các luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm cũng không dám cam đoan 100% luyện ra đan dược Hư cấp hạ phẩm.

Ngẫu nhiên may mắn, sẽ có đan dược Hư cấp trung phẩm xuất thế, nhưng mỗi một viên đan dược Hư cấp trung phẩm đều là bảo vật giá trên trời. Dù là luyện chế ra, cũng sẽ bị các thế lực lớn cất giấu, bên ngoài căn bản không thấy.

Còn đan dược Hư cấp thượng phẩm cao hơn một tầng, nói không khách khí, với tiêu chuẩn luyện đan trên U Ám Tinh, không có ai luyện chế được.

Vô số năm qua Tụ Bảo Lâu cũng từng thu được mấy viên, đều không ngoại lệ, toàn lấy được trong các di tích. Các đan dược này trải qua nhiều năm, quá nửa dược hiệu đã ngưng kết, không thể sử dụng, chỉ còn một viên đem ra đấu giá. Nhan Bùi loáng thoáng còn nhớ khi đó các thế lực lớn trên U Ám Tinh điên cuồng tranh giành, muốn vung tay đánh lớn.

Lần đó hội đấu giá Tụ Bảo Lâu suýt nữa đứt ngang, mỗi lần nhớ tới, Nhan Bùi đều sợ hãi không thôi.

Đến hôm nay, xa cách nhiều năm, không ngờ lại có một viên đan dược Hư cấp thượng phẩm xuất hiện ở trước mắt mình, mặc kệ tác dụng đan dược này là gì, giá trị của nó đã không thể lường hết.

Tuy nhiên, nếu Dương Khai lấy ra đan dược vào lúc này, vậy Nhan Bùi cũng có suy đoán tác dụng của nó.

- Đây là Tịnh Thần đan, không biết Nhan lão tiên sinh có nghe nói qua chưa. Dương Khai cười khẽ, nhấc chung trà nhấp một ngụm.

- Tịnh Thần đan, đây là Tịnh Thần đan! Nhan Bùi kinh hô. - Quả thật là đan dược đúng bệnh hốt thuốc mà!

- Nhan tiền bối, ý của ngài là... Cát Thất rụt rè lo sợ nhìn Nhan Bùi, yếu ớt hỏi.

- Cầm lấy đi. Nhan Bùi bỏ Tịnh Thần đan vào bình ngọc, đưa cho Cát Thất. - Một viên Tịnh Thần đan này đủ để giải trừ nguy cơ cho Cát huynh, mặc dù công hiệu không bằng Tẩy Hồn Thần Thủy, nhưng tốt hơn Lưu Viêm Phi Hỏa mà hắn cần.

- Thật sao? Cát Thất mừng rỡ.

- Lão phu còn có thể gạt ngươi hay sao! Nhan Bùi hừ khẽ. - Sở dĩ Cát huynh không cho ngươi đổi lấy đan dược, là vì nghĩ rằng trên đời này căn bản không có đan dược Hư cấp thượng phẩm, cho nên mới phải lùi mà cầu thứ khác, muốn đổi Lưu Viêm Phi Hỏa hay tin tức Tẩy Hồn Thần Thủy. Nhưng bây giờ thứ này là đan dược tốt nhất đúng bệnh, còn cần những thứ kia làm gì, Cát huynh thật may mắn.

Cát Thất nghe vậy, sắc mặt mừng rỡ, vội cẩn thận thu Tịnh Thần đan vào nhẫn không gian, liên tục cảm tạ Dương Khai. - Không cần, ta và Cát huynh chỉ là đều có thứ cần mà thôi. Dương Khai xua tay mỉm cười, một viên Tịnh Thần đan này là do hắn thuận tay luyện chế trong lần bế quan trước. Lần bế quan trước luyện chế không ít đan dược,nhưng không có nhiều Hư cấp thượng phẩm, chỉ khoảng 2-3 viên, Tịnh Thần đan vừa đúng là một viên trong đó.

Trên hội đấu giá, nghe Nhan Bùi nói chủ nhân Tinh Đế Lệnh muốn đổi tung tích Lưu Viêm Phi Hỏa cùng Tẩy Hồn Thần Thủy, Dương Khai liền đoán có phải thức hải của đối phương xảy ra chuyện, nếu đúng là thế, vậy Tịnh Thần đan sẽ là lựa chọn tốt nhất.

Cát Thất cầm Tịnh Thần đan, tấm Tinh Đế Lệnh kia tự nhiên giao cho Dương Khai, cầm lấy xem một hồi, phát hiện không khác gì tấm Tinh Đế Lệnh lấy được trong Lưu Viêm Sa Địa, giống y như nhau, cũng thuận tay ném vào nhẫn không gian.

Cát Thất hoàn thành nhiệm vụ, tự nhiên vội vàng rời khỏi đây, trở về cạnh gia tổ, cho ngài ấy dùng Tịnh Thần đan.

Trước khi đi, Cát Thất trịnh trọng chắp tay nói: - Nếu lần này gia tổ đại nạn không chết, nhất định sẽ đến cửa tạ ơn, xin Dương Viêm cô nương đừng trách!

Nói xong, liền hành lễ với Nhan Bùi, vội vàng rời đi.

Trong sương phòng, Dương Khai vuốt mũi, liếc Nhan Bùi, vẻ mặt mê mang. Lời trước khi đi của Cát Thất thật là có thâm ý, hắn nói trưởng bối nhà mình muốn đến thăm Dương Viêm, mà không phải Dương Khai, điều này khiến người ta nghiền ngẫm.

- Nhan tiền bối, vị Cát huynh này....

- Tiểu hữu không cần dò la, nếu lão hữu của ta thật sẽ đến thăm, cậu tự nhiên sẽ biết lai lịch của hắn. Nếu không đến, lão phu sẽ không nói cho người ngoài hắn có thân phận cỡ nào. Nhưng có một điều phải báo cho tiểu hữu biết, tuy rằng lão hữu của ta lánh đời đã lâu, nhưng năm đó cũng là nhân vật tiếng tăm vang dội! Nhan Bùi cười khẽ, bí hiểm khó dò, lại nhỏ giọng nói: - Đúng rồi, Dương tiểu hữu, vừa rồi cậu lấy ra Tịnh Thần đan...

Dương Khai nào không biết hắn đang nghĩ vì, vội vàng lắc đầu: - Hết rồi, chỉ có một viên này mà thôi.

Nhan Bùi hiển nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng, nhưng cũng không dây dưa, như có ý khác nhìn Dương Khai: - Chẳng lẽ viên đan dược này là vật mà tiểu hữu có được trước kia?

- Đúng vậy. Dương Khai gật đầu nói: - Có lẽ Nhan tiền bối cũng biết ta đến từ nơi nào nhưng dù là ở bên ngoài, đan dược Hư cấp thượng phẩm cũng là thứ tốt hiếm có, cho nên làm ngài thất vọng rồi.

- Vậy sao. Nhan Bùi thở dài, sau đó thản nhiên cười. - Không sao, nếu có ngày tiểu hữu phát hiện còn có đan dược thượng hạng khác, không ngại giao cho Tụ Bảo Lâu ta đấu giá, giá tiền chắc chắn làm cậu hài lòng.

- Nhất định nhất định. Dương Khai thuận miệng ứng phó. Nhan Bùi cười ha ha, đứng lên nói: - Ừm! Chuyện tiểu hữu đã nhờ, lão phu cũng sẽ dốc hết sức, nếu thật tìm được chí bảo hệ thổ tốt nhất, sẽ thông báo cho cậu ngay.

- Vậy thì cảm tạ tiền bối. Dương Khai cũng đứng lên. - Vậy vãn bối cáo từ.

Rời Tụ Bảo Lâu, Dương Khai giống như dáng vẻ tâm sự nặng nề, thỉnh thoảng liếc Dương Viêm, âm thầm suy đoán trước khi gặp mình, nữ nhân này đã làm những gì, vì sao Cát Thất gặp nàng lại sợ hãi cẩn thận như thế.

Không có manh mối, nói lại Dương Viêm cũng là người rất thần bí, càng tiếp xúc lại càng không nhìn thấu nàng.

Nhưng có một điều Dương Khai khẳng định, đó là Dương Viêm không có ác ý với hắn.

- Dương Khai, dường như có người nhìn chằm chằm chúng ta. Rời Thiên Vận Thành, bỗng nhiên Dương Viêm nhỏ giọng nói.

- Hả? Dương Khai nghe vậy, lập tức thả ra thần thức, nhanh chóng nhận ra có kẻ ẩn nấp gần đó. Nhưng tu vi không cao, dẫn đầu chũng chỉ Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, hơn nữa dường như còn không phải một nhóm.

Tuy nhiên những người này không có ý tốt, nhưng không có sát khí, Dương Khai trầm ngâm một hồi, liền hiểu được là ai đang theo dõi, cười khẽ nói: - Mặc kệ bọn họ, nơi này là Thiên Vận Thành, bọn họ không dám ra tay, chúng ta trở về.

Nói rồi, liền cùng Dương Viêm thi triển thân pháp đi Long Huyệt Sơn.

Một lát sau, hai người tới trước đại trận hộ sơn, đáp xuống, Dương Khai bảo: - Cô vào trước, ta tâm sự với những người này.

- Ừm! Dương Viêm gật đầu, cũng không nói gì nữa, dứt khoát đi thẳng vào trong. Đại trận hộ sơn không ngăn cản Dương Viêm, tùy ý cho nàng bước vào, lập tức biến mất.

Đợi Dương Viêm đi rồi, Dương Khai mới quay người, khóe miệng nhếch lên, lớn tiếng nói: - Các vị đã theo đến đây, còn không hiện thân?

Bốn phía yên lặng, không có động tĩnh.

Dương Khai cũng không để ý, cười khẽ nói: - Nếu các ngươi không hiện thân, vậy ta sẽ vào, có duyên gặp lại sau.

Thấy Dương Khai thật đi, một phe ẩn nấp không nén được, ở bên trái xuất hiện gợn sóng, 5-6 người quỷ dị xuất hiện, ở bên phải bùng lên ánh sáng, cũng xuất hiện mấy bóng người.

Hai đoàn người xuất hiện, liền hung tợn trừng đối phương, có ý giương cung rút kiếm.

Đoàn người bên trái có dính chút yêu khí, quần áo cũng có hoa văn chim thú, không cần nói, họ là người Vạn Thú Sơn. Chỉ có đệ tử Vạn Thú Sơn cả ngày giao tiếp với yêu thú, mới lấy dính yêu khí.

Đám người bên phải, cảnh giới dù tương đương, nhưng lực khí huyết dao động rõ ràng cao hơn một đoạn, trên người còn mơ hồ có mùi máu tươi.

Là người Ma Huyết Giáo!

Ánh mắt Dương Khai rơi vào một người trong đám bên phải, cau mày, chắp tay mỉm cười nói: - Đặng huynh, đã lâu không gặp.

Người kia cười khổ không thôi, vẻ mặt bất đắc dĩ, đáp lễ: - Dương huynh, phong thái như xưa!

Hai người qua lại một câu, có vẻ quen thuộc, làm cho đệ tử Vạn Thú Sơn khẽ biến sắc, Phản Hư Cảnh đầu lĩnh bên phải lại mừng rỡ, hỏi võ giả họ Đặng: - Ngươi quen biết tiểu huynh đệ này?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau