VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1371 - Chương 1375

Chương 1373: Ất số 13.

Cường giả của các thế lực lớn trên U Ám Tinh xem như là vừa yêu vừa hận đối với lão mặt đen Nhan Bùi. Yêu chính là một khi hắn ra tay chủ trì đấu giá, vật kia chắc chắn cực tốt, hận đương nhiên là lão già này chào giá cao ngoại hạng, dù là thế lực lớn cũng chịu không nổi bóc lột của hắn.

Hai Phản Hư tam tầng cảnh đứng ở đây, có thể thấy được mức coi trọng của Tụ Bảo Lâu đối với hội đấu giá lần này.

Thấy Dương Khai đến, bất luận là Phí Chi Đồ hay là Nhan Bùi đều lộ ra dáng vẻ cười híp mắt. Thiếu nữ Thanh nhi dẫn đường ở phía trước, gương mặt xinh đẹp không khỏi ngạc nhiên. Dường như không nghĩ tới người thanh niên mà mình tiếp đón dường như thân phận không bình thường. Đến đại trưởng lão cũng khó khăn lắm mới lộ ra nụ cười, trong lòng lập tức vui mừng.

Đối với nàng mà nói, thân phận Dương Khai càng tôn quý, khả năng nàng được ban thưởng đương nhiên càng nhiều. Nếu vận may tốt, có thể được Dương Khai chú ý đến, vậy sau này tài nguyên tu luyện cũng không cần suy nghĩ. Dù sao người cầm thiệp mời thiếp vàng tới, chắc chắn sẽ không thiếu thánh tinh.

- Diện kiến hai vị tiền bối! Khóe miệng Dương Khai khẽ động, nhưng không thể không lên hành lễ.

Bối phận thấp chính là tệ ở điểm này, đi đến chỗ nào cũng thấp hơn người một bậc.

- Khà khà, không cần đa lễ! Phí Chi Đồ mỉm cười, đưa tay phất một cái, một cỗ lực đạo vô hình nâng Dương Khai dậy, thần thái hòa ái dễ gần. Từ lần trong Đế Uyển trước đó, gặp được hiện thân tàn hồn của Băng Phương, Phí Chi Đồ cũng không dám có chút xem thường Dương Khai.

Mặc dù chỉ là một luồng tàn hồn, nhưng đây chính là thánh linh thượng cổ đã sớm tuyệt tích trong truyền thuyết, có thể nói chỉ cần Dương Khai không chết, theo sự tăng lên của thực lực hắn, có thể đem năng lượng thánh linh thượng cổ tàn hồn kia phát huy càng ngày càng lớn. Chịu áp chế pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh, Dương Khai có lẽ không có cơ hội tấn thăng Hư Vương Cảnh. Nhưng ở tầng Phản Hư Cảnh này, có tàn hồn Băng Phượng tương trợ, hắn tuyệt đối là vô địch thiên hạ.

Giờ này không thừa dịp lúc hắn còn yếu để lấy lòng, chờ hắn lớn mạnh lên muốn kết giao có lẽ là không dễ dàng như vậy.

- Nghe nói tiểu tử ngươi thời gian trước lại gây phiền phức cho một cái cọc?

Phí Chi Đồ cười ha hả, trong câu nói có hàm ý.

- Không biết tiền bối muốn chỉ chuyện gì? Dương Khai nghi ngờ hỏi thăm.

- Bớt giả bộ hồ đồ, người của Hải Tâm Môn là ngươi giết phải không? Phí Chi Đồ trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

- Thì ra là Hải Tâm Môn. Không sai, người là ta giết, thì sao? Tiền bối có phải nghe được phong thanh gì? Mí mắt Dương Khai chớp một cái.

- Cái đó không có.

Phí Chi Đồ chậm rãi lắc đầu. - Chẳng qua là Hải Tâm Môn mặc dù ở nơi Vô Ưu Hải xa xôi, nhưng dù sao cũng là tông môn tuyến hai, thực lực không thể coi thường. Ngươi lại ra tay không kiêng nể như vậy, có từng suy nghĩ qua hậu quả hay không?

Dương Khai cười ha hả: - Bị người ta ức hiếp lên đầu, chẳng lẽ tiền bối muốn ta nín nhịn sao?

Thấy hắn lộ rõ dáng vẻ sắc sảo, Phí Chi Đồ bật cười khanh khách: - Có thể nín nhịn thì không phải là ngươi rồi.

Lần trước hắn đại náo Thiên Vận Thành, dưới bao vây của 7, 8 vị Phản Hư Cảnh, thậm chí còn đánh chết một cường giả của Tạ gia, Phí Chi Đồ đã sớm biết Dương Khai không phải người an phận, chỉ là khẽ nhắc nhở:

- Nhưng ta nghe nói giờ này người của Hải Tâm Môn đang đặt chân ở Tạ gia, quan hệ hai nhà dường như rất tốt.

Dương Khai híp mắt một cái, cuộn nắm tay nói: - Đa tạ tiền bối nhắc nhở.

- Ừ. Ngoài điều này ra, dường như còn có thế lực gọi là Lưu Vân Cốc cũng tiến vào Tạ gia, dù sao bản thân ngươi phải cẩn thận một chút.

- Lưu Vân Cốc? Dương Khai nhướng mày, mặt hơi biến sắc.

- Thế nào, tiểu tử ngươi không phải cũng có thù với Lưu Vân Cốc này chứ? Phí Chi Đồ rất ngạc nhiên.

Dương Khai cười ha hả một tiếng.

Thấy dáng vẻ thầm chấp nhận của hắn, gương mặt Phí Chi Đồ không nói lên lời, khoát tay một cái nói: - Thôi thôi, người trẻ tuổi đầy sức sống. Ngươi ra sức mà náo loạn, đừng náo loạn ở Thiên Vận Thành ta là được rồi. Dù sao Lưu Vân Cốc kia cũng không lên được đài gì.
- Vãn bối khắc ghi. Dương Khai khẽ gật đầu.

Phí Chi Đồ cho rằng Lưu Vân Cốc chỉ là thế lực bé nhỏ không đáng kể. Nhưng Dương Khai lại có chút e ngại đối với nó, nguyên nhân không gì khác chính là Lưu Vân Cốc có Lục Diệp! Dương Khai cũng không biết mình rốt cuộc trêu ghẹo Lục Diệp ở chỗ nào, người này lúc ở Lưu Viêm Sa Địa muốn đưa mình vào chỗ chết, hơn nữa tuy rằng giao chiến một phen, bản thân mặc dù thành công chém đứt một tay hắn, nhưng vẫn khiến hắn đào thoát.

Lúc đó Dương Khai cũng cảm giác được Lục Diệp này có chút không bình thường. Mặc dù Ngụy Cổ Xương tinh anh như vậy nhưng e rằng cũng không phải đối thủ của hắn.

Đối mặt với Lục Diệp này, Dương Khai dường như có cảm giác đối mặt với thanh niên gọi là Lãnh Tình của Tinh Đế Sơn, hai người đều cho hắn cảm giác uy hiếp lớn. Loại cảm giác này cũng không có ở Khúc Trường Phong và Phương Thiên Trọng.

Một Lưu Vân Cốc nhỏ bé lại có thể bồi dưỡng một đệ tử như vậy, mặc dù bản thân nó nhỏ bé không đáng kể, nhưng Dương Khai cũng không dám coi thường. Cho nên hắn đặc biệt chú ý thu thập qua tư liệu của Lưu Vân Cốc, giờ này nghe Phí Chi Đồ nhắc tới, đương nhiên lập tức nhớ tới Lục Diệp này.

Đến giờ đã mấy năm trôi qua, Lục Diệp kia cũng không biết tu vi đã tiến đến trình độ nào. Nếu gặp lại, không chừng chẳng biết hươu chết trong tay ai. Nhưng Dương Khai cũng không sợ hắn, dù sao thực lực bản thân so với mấy năm trước mà nói, cũng là tiến rất xa, có vô số thủ đoạn đối địch.

Bên này Dương Khai cùng Phí Chi Đồ nói xong, bên kia Nhan Bùi dường như không kịp chờ đợi nói tiếp: - Dương tiểu hữu có thể đến tham gia hội đấu giá tế lâu, thật sự là khiến vẻ vang cho tế lâu của kẻ hèn này.

- Khà khà, tiền bối khách khí, có thể tới tham gia lần đấu giá này, là vinh hạnh của vãn bối. Dương Khai gương mặt khiêm tốn.

Nhan Bùi vẫn hòa ái dễ gần như cũ, hạ thấp giọng nói: - Tiểu hữu có ý muốn gửi bán đấu giá vài thứ không? Tuy rằng vật đấu giá của hội đấu gía đã xác định, nhưng nếu là tiểu hữu gửi bán đấu giá, thì lão phu có thể mở một cửa thuận tiện, điều này đối với lão phu mà nói không phải là việc khó.

- Tiền bối nói đùa rồi, thứ tốt gia sư tích lũy nhiều năm đã cầm đi bán đấu giá trong lần trước rồi, giờ này quả thật không có gì có thể đưa ra. Dương Khai thuận miệng nói, dù sao hắn luôn giương da hổ của sư phụ không tồn kia làm cờ lớn, cũng không ai có thể xác định trong Long Huyệt Sơn có phải là có cao nhân hay không. Cho nên mở mắt nói dối đối với Dương Khai mà nói là không chút gánh nặng trong lòng.

- Như vậy à Nhan Bùi lộ vẻ có chút thất vọng, bỗng nhiên lại thấp giọng nói: - Lão phu làm chủ để cho ngươi 5 phần phí thủ tục có được không?

- Thực sự không có! Dương Khai gương mặt sầu khổ.

- Khà khà, vậy lão phu cũng không làm khó. Được rồi, tiểu hữu nếu đến rồi thì cũng đừng đứng ở ngoài nữa, đi vào nghỉ ngơi một lát, hội đấu giá một canh giờ sau sẽ bắt đầu đúng giờ. Nhan Bùi không miễn cưỡng, hào phóng cho đi.

Dương Khai cáo lỗi một tiếng, cùng Dương Viêm dưới sự hướng dẫn của thiếu nữ Thanh nhi kia đi thẳng vào Tụ Bảo Lâu.

Cảnh tượng nhìn thấy giống hệt như lần trước, đại sảnh trong lầu đã đầy võ giả tới tham gia đấu giá đang ngồi. Mặc dù thỉnh thoảng có vài chỗ trống, số lượng cũng không nhiều, mà giữa những vị trí kia, có một đài tròn, chính là nơi chủ trì đấu giá của Tụ Bảo Lâu. Trên vách tường bốn phía được khảm từng viên kỳ thạch, từ kỳ thạch tản ra chùm ánh sáng chói lọi, chiếu sáng rõ tất cả đài cao kia.
- Hai vị tiền bối chờ một lát. Thiếu nữ Thanh nhi vào đến chỗ này, nhẹ nhàng nói một câu, liền đi về phía bên cạnh, nói chuyện cùng với võ giả Tụ Bảo Lâu bên kia.

Một lát sau, nàng mỉm cười quay lại, đem theo một thứ như bảng gỗ cung kính đưa cho Dương Khai nói: - Đây là lệnh bài của cấm chế sương phòng hai vị, xin tiền bối cất giữ.

Dương Khai nhận lấy, theo mắt nhìn, phát hiện trên bảng gỗ có khắc chữ Ất 13.

Dù sao lần trước tham gia một lần đấu giá thế này, cho nên Dương Khai cũng thông thạo, biết số sương phòng của mình là Ất 13.

Nhưng nói tới cũng thật duyên, lần trước tham gia đấu giá ở đây, lấy được sương phòng đánh số là Bính 13, hôm nay lại là Ất 13, con số mặc dù không biến hóa, nhưng cấp bậc rõ ràng thăng một cấp.

Lần trước là bởi vì duyên cớ Tiền Thông, mà lần này không có mượn bất kì uy vọng của kẻ nào, hoàn toàn là bằng danh tiếng Long Huyệt Sơn của mình.

Nghĩ tới điều này, khóe miệng Dương Khai hơi nhếch một cái, thu xong nhận bài ra hiệu thiếu nữ đằng trước dẫn đường.

Một lát say, trong sương phòng Ất số 13, Dương Khai và Dương Viêm đã ngồi xuống, Thanh nhi kia thì hầu hạ một bên, bưng trà rót nước, ngoài nàng ra, trong sương phòng không có người khác.

Chỉ vào linh quả trên bàn kia, thiếu nữ từ tốn nói: - Đây là Tước Linh Quả mà tế lâu đặc biệt vì hội đấu giá lần này sưu tập đến, mùi vị ngọt, có chút công hiệu tinh thuần thánh nguyên, mời hai vị thưởng thức.

Dương Khai khẽ gật đầu, cầm lên một quả nhét vào trong miệng, gật đầu hài lòng.

Thấy biểu hiện của hắn không tệ, thiếu nữ lại lấy can đảm hỏi: - Hội đấu giá còn có một hai canh giờ mới bắt đầu, nếu hai vị tiền bối không thấy phiền, có thể gọi vài người đến nhảy múa một khúc giải toả buồn bực.

- Hả? Tụ Bảo Lâu các ngươi chiêu đãi chu đáo như vậy sao? Dương Viêm ngạc nhiên hỏi.

Thiếu nữ hé miệng cười: - Cũng không phải mỗi vị khách đến đây đều có quyền lợi này, chỉ có những sương phòng có số chữ Ất trở lên mới có thể.

Dương Viêm liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, cười duyên một tiếng nói: - Cũng không cần gọi người đến. Xem vòng eo ngươi mềm mại, đi lại nhẹ nhàng, xem ra có lẽ am hiểu sâu vũ đạo, ngươi đến múa một khúc được không?

- Vãn bối? Thiếu nữ sắc mặt đỏ lên, e thẹn nhìn Dương Khai, nàng tuy rằng cảnh giới không cao, nhưng cũng nhìn ra được ở chỗ này, trong hai vị khách quý đây thì Dương Khai là chủ, đương nhiên là phải được hắn gật đầu đồng ý trước.

- Đường làm ồn nữa! Dương Khai trừng mắt liếc Dương Viêm một cái, nhìn thiếu nữ nói: - Nàng nói đùa với ngươi, ngươi đừng tưởng thật.

- Vâng. Thiếu nữ giọng nhẹ nhàng trả lời, trong mắt lóe lên vẻ vừa may mắn lại vừa thất vọng.

May mắn chính là hai vị khách mình tiếp đón dường như không tệ. Tuy rằng cô gái kia thích trêu chọc mình, nhưng không phải người xấu. Mà nam nhân này rõ ràng cũng là người chính trực. Thất vọng chính là, bản thân mình không có cơ hội biểu diễn.

Dương Khai xét lời nói của nàng, ít nhiều cũng có thể đoán được nàng đang suy nghĩ gì, lập tức lên tiếng nói: - Hai chúng ta cũng không có yêu cầu gì khác, ngươi tốt nhất làm chuyện của mình, chờ sau khi chấm dứt đấu giá, sẽ không thể thiếu điều tốt cho ngươi.

Thiếu nữ nghe vậy vui mừng nói: - Tạ ơn tiền bối.

Dường như đã thăm dò được tính khí của hai vị khách quý, thiếu nữ tiếp tục phục vụ đến nơi đến chốn. Trừ Dương Khai và Dương Viêm có việc hỏi, nàng cũng không chủ động lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên cung kính chờ đợi.

Trong khi đó, Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi lại đến, cùng Dương Khai hàn huyên khá lâu.

Hai người có thể tìm tới nơi này cũng không kỳ lạ, chỉ cần tìm Nhan Bùi tìm hiểu một chút, thì có thể biết được Dương Khai ở chỗ nào.

Chờ sau khi hai người rời đi, hội đấu giá cũng còn không bao lâu nữa sẽ bắt đầu.

Chương 1374: Trữ Linh Châu.

Trong đại sảnh đấu giá, một nam nhân trung niên ăn mặc kiểu nho sinh chầm chậm bước lên đài cao, ánh sáng tán phát của kỳ thạch dùng để chiếu sáng bốn phía chiếu vào người hắn, nổi lên khí chất có một không hai, nhất là trên tay người này còn cầm một quạt giấy, càng tăng thêm vẻ phóng khoáng.

Nho sinh trung niên này vốn sinh ra đã môi hồng răng trắng, khóe mắt có chút nếp nhăn nhưng không thấy già, ngược lại tăng thêm sự chín chắn từng trải. Lúc này nhìn thấy, lại khiến người khác không khỏi sinh ra một loại cảm giác tựa như ảo mộng. Ít nhất thì không ít các thiếu nữ thiếu phụ tham gia hội đấu giá trong đại sảnh đều không khỏi lộ ra thần sắc si mê, dường như bị hấp dẫn, thầm ca ngợi trong lòng.

Ngược lại cũng không ít các võ giả nhìn thấy thân phận nam nhân trung niên này đều tỏ vẻ thất vọng, hiện lên sắc mặt khó coi.

Cũng có nhiều giọng nghị luận xì xào bàn tán vang lên.

- Mẹ nó, lại là tiểu mặt đen chủ trì lần đấu giá này, Tụ Bảo Lâu giở trò gì thế không biết.

- Xong rồi, xong rồi, lần này rơi vào trong hố rồi.

- Ta sớm biết Tụ Bảo Lâu chắc chắn không có lòng tốt gì, chỉ là không ngờ tên này là chạy ra ngoài, hắn không phải đã mười mấy năm chưa ra tay sao.

"...".

Đủ loại nghị luận không giống nhau, những thanh âm đó tuy rằng không lớn nhưng tu vi các võ giả tham dự hội đấu giá cũng đều không thấp, đương nhiên nghe rất rõ những lời này. Nho sinh trung niên bị gọi là tiểu mặt đen kia chẳng những không tức giận, ngược lại còn lộ vẻ ôn hòa và mỉm cười, dường như không để ý tới những người chê mình. Ngược lại càng khiến các thiếu nữ thiếu phụ khuynh đảo, bọn họ đều hung tợn quét đôi mắt đẹp xung quanh, bênh vực hắn.

- Tiểu mặt đen? Trong phòng bao Ất số 13, Dương Khai nhướn mày, như có điều suy nghĩ nói: - Người này cùng Nhan lão tiên sinh có quan hệ gì?

Nhan Bùi là lão mặt đen, người kia nhất định là có chút quan hệ gì với Nhan Bùi nên mới bị gọi là tiểu mặt đen. Chỉ là Dương Khai không rõ vì sao các võ giả nhìn hắn như hổ báo, dáng vẻ cực kì e ngại.

Dương Viêm cũng đưa ánh mắt trưng cầu nhìn về phía thiếu nữ, hy vọng nàng cho một lời giải thích.

Thanh nhi mím môi, dường như là muốn cười, lại không dám quá thất lễ, khó khăn lắm mới nhịn được cười, lúc này mới nhẹ nhàng nói: - Xin trả lời hai vị tiền bối, vị Nhậm Thiên Thụy tiên sinh này là một vị Đấu giá sư của tế lâu, mà Nhan lão tiên sinh chính là sư phụ của ông ta, cho nên mọi người mới gọi ông ta

Thanh nhi nói tới đây, cũng không dám nói tiếp nữa. Tiểu mặt đen lão mặt đen, cách xưng hô này người khác gọi không vấn đề, mặc dù chỉ là cái bí danh, nhưng đó cũng là hạ thấp danh tiếng Nhan Bùi cùng Nhậm Thiên Thụy. Thiếu nữ là một phần tử của Tụ Bảo Lâu, dĩ nhiên không dám ở sau lưng chê bai tiền bối trong lầu. Nếu để cho người biết, nàng chắc chắn gánh vác không nổi.

Dương Khai bật cười khanh khách, gật đầu nói: - Thì ra là thế, ta hiểu rồi.

Xem ra tên gọi là Đấu giá sư Nhậm Thiên Thụy này có được chân truyền của Nhan Bùi, nếu không cũng sẽ không bị người khác gọi như vậy. Đến lúc đó nếu tham gia đấu giá, phải cẩn thận một chút.

Trên đài cao, Nhậm Thiên Thụy mặt ôn hòa mỉm cười, cuộn nắm tay chào, cất cao giọng nói: - Chư vị đường xa đến, không ngại cực khổ tham gia hội đấu giá lần này của Tụ Bảo Lâu ta, Tụ Bảo Lâu trên dưới vô cùng cảm kích. Lần đấu giá này do Nhậm mỗ chủ trì, nếu có chỗ không thỏa đáng, xin chư vị lượng thứ.

Nói một hồi rất khéo léo, khiến người khác không tìm ra bất kì tì vết nào, dù khi hắn chủ trì đấu giá với dáng vẻ gì, ít nhất những lời nói này cũng tạo được thiện cảm cho vô số người.

Nhậm Thiên Thụy lại nói: - Thực ra thì, hội đấu giá lần này vốn là do gia sư tự mình chủ trì

Lời vừa nói ra, không ít người mặt hơi biến sắc, theo bản năng bưng kín nhẫn không gian của mình, mặt lộ vẻ cảnh giác nhìn hướng về đài cao, sắc mặt đều khó coi. Dường như sợ Nhan Bùi đột nhiên từ trong góc nào nhảy ra đoạt lấy.

Cũng may Nhậm Thiên Thụy mỉm cười lại nói tiếp: - Nhưng vãn bối cảm thấy, gia sư tuổi tác đã cao, ở sau hậu đài là tốt nhất. Cơ hội gây náo động thế này thì để cho người trẻ như ta là được rồi.

- Nói rất đúng! Tiếng trầm trồ khen ngợi ở dưới vang lên.
- Nhậm huynh thật can đảm, khí phách tốt!

- Khiến cho Nhan lão tiên sinh vĩnh viễn ở sau hậu đài là tốt!

Một trận cười to vang lên.

Nhậm Thiên Thụy cũng cười nhìn về một chỗ trong đại sảnh: - Nhậm mỗ cũng có ý này, chờ sau khi lần đấu giá này kết thúc, chắc chắn đi khuyên nhủ gia sư dưỡng thọ, không cần khổ cực nữa.

Lời nói ra mặc dù có chút ý đại nghịch bất đạo, nhưng cũng không thể phủ nhận, rất nhanh tạo ra rất nhiều thiện cảm và đồng tình. Lập tức khiến cho cảnh giác vừa rồi của mọi người đối với hắn liền biến mất. Ngược lại cảm thấy hắn đứng chỗ này chủ trỉ quả thực là may mắn tày trời.

- Không đơn giản! Dương Khai mi mắt híp lại, lướt mắt nhìn Nhậm Thiên Thụy kia, vẻn vẹn chỉ là vài ba câu, khiến bản thân sáp nhập vào trong quần chúng. Mặc dù chỉ là những lời dạo đầu đơn giản, lại đủ để hắn giữ ổn định tư cách chủ trì đấu giá. Chờ bắt đầu đấu giá, dù hắn chào giá cao một chút, e là cũng không có bao nhiêu người bài xích.

Nhậm Thiên Thụy này lõi đời, am hiểu sâu lòng người. Chả trách bị gọi là tiểu mặt đen, chỉ là phong cách chủ trì này dường như hoàn toàn không giống Nhan Bùi, ngược lại rất thú vị.

- Được rồi, không tán tán gẫu thêm nữa, e rằng rất nhiều bằng hữu đã nóng lòng chờ đợi, hội đấu giá lần này sẽ bắt đầu ngay bây giờ! Nhậm Thiên Thụy đập quạt gấp vào tay một cái, xoay nửa người, hướng về phía sau.

Bên kia một cô gái mặc cung trang mỉm cười, đi nhẹ nhàng lên đài cao, trên cánh tay như ngọc sáng nâng một khay ngọc, đi tới đứng trước mặt Nhậm Thiên Thụy.

Cô gái cung trang tuy rằng tư sắc bất phàm, khóe mắt ngậm xuân, nhưng thời khắc này không mấy người nhìn nàng, nếu là tới tham gia hội đấu gía, sự chú ý của mọi người đương nhiên là khay ngọc hấp dẫn trên tay nàng.

Thứ trên khay ngọc kia không cần nói, để ở đó nhất định là vật đấu giá thứ nhất, đáng tiếc là lại bị vải đỏ đậy lên, khiến người khác nhìn không rõ, rất nhiều võ giả tham gia đấu giá đều nóng lòng rướn cổ nhìn.

Nhậm Thiên Thụy quan sát thấy vậy, khẽ lên tiếng nói về vật này: - Căn cứ mỗi lần hội đấu giá, vật đấu giá thứ nhất này tuy rằng kém vật áp trục, nhưng cũng không thể coi thường. Chư vị nếu có ý, nhất định phải nắm lấy, nếu không thì bỏ lỡ cơ hội có một không hai này, nhất định sẽ hối hận cả đời!

Nói xong, đưa tay mở tấm vải ra, ngay lập tức một viên châu lớn như quả trứng ngỗng hiện ra trước mắt mọi người.Viên châu kia thoạt nhìn trong suốt, nhưng bên trong lại có một sợi tơ như con cá du động. Hơn nữa quỷ dị chính là viên châu này không có chút năng lượng dao động nào, dường như là một vật chỉ để ngắm, không hề có giá trị thực tế vậy. - Đây là cái gì?

- Chưa từng thấy!

- Tụ Bảo lâu nếu dám lấy ra làm vật đấu giá thứ nhất, chắc chắn có chỗ độc đáo của nó, đề nghị Nhậm tiên sinh giải thích một chút không phải sẽ hiểu rõ sao.

- Trữ Linh Châu? Trong phòng bao Ất số 13, mắt Dương Viêm sáng ngời, kêu lên một tiếng gọi ra tên của vật đấu giá thứ nhất.

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, thấy không phải kì lạ, hắn hoài nghi trên đời này vốn dĩ không có thứ gì Dương Viêm không biết, bằng không hắn cũng sẽ không dẫn theo một người như Dương Viêm tới tham gia hội đấu giá.

Dương Khai cũng không muốn hỏi Trữ Linh Đồ rốt cuộc có ích lợi gì, bởi vì hắn biết Nhậm Thiên Thụy chắc chắn sẽ thuyết minh tỉ mỉ.

Trên đài cao, Nhậm Thiên Thụy đưa tay cầm Trữ Kinh Châu giơ lên, giơ cao hơn người, cũng không nói, chỉ là thúc đẩy thánh nguyên bản thân, điên cuồng rót vào trong. Trước mắt bao người, viên châu vô sắc như động không đáy, hấp thu tất cả thánh nguyên hắn rót vào.

Mà theo thời gian trôi qua, viên châu lại tản ra hào quang nhàn nhạt, ngay sau đó, một cỗ thánh nguyên dao động giống hệt trên người Nhậm Thiên Thụy phát ra từ trong hạt châu kia.

Một lát sau, Nhậm Thiên Thụy dừng động tác của mình, lần nữa cười quỷ dị, lại lần nữa im lặng thúc giục công pháp.

Chuyện khiến người khác kinh ngạc đã xảy ra, thánh nguyên trước đi bị Trữ Linh Châu cắn nuốt hết, lại một lần nữa trở về trong cơ thể Nhậm Thiên Thụy, mà quan sát thần sắc không chút khó chịu hay bất thường.

Trong giây lát, viên Trữ Linh Châu lại khôi phục bộ dạng trong suốt, nhưng bên trong lại không một chút năng lượng dao động.

Cả quá trình đều được tất cả mọi người nhìn rõ ràng, đến lúc này, võ giả tham gia hội đấu gía, 9 người thì 9 người đều mơ hồ đoán được công năng Trữ Linh Châu này, lập tức biểu hiện có chút kích động nhìn về phía đài cao.

Nhậm Thiên Thụy cười ha hả, cất cao giọng nói: - Cách sử dụng của viên Trữ Linh Châu các vị đã biết. Không sai, nó có thể chứa đựng thánh nguyên có trong cơ thể võ giả. Khi cần có thể đem trả lại cơ thể võ giả, cung cấp cho võ giả động lực tranh đấu. Các bằng hữu tới đây chắc chắn đều từng tranh đấu qua, biết rằng trong quá trình đánh đấu, phương thức bổ sung thánh nguyên đơn giản chính là uống đan dược hấp thu năng lượng thánh tinh. Nhưng bất kể loại nào, hiệu quả thấy được đều quá chậm. Nhưng viên Trữ Linh Châu này không giống vậy, nó có thể trong thời gian rất ngắn khiến một võ giả từ trạng thái thánh nguyên khô cạn khôi phục đến đỉnh phong! Điều kiện trước tiên là trong viên châu trữ đủ năng lượng.

Lời vừa nói ra, bên trong đại sảnh lập tức vỡ òa, mặc dù vừa rồi đã có suy đoán, nhưng sau khi Nhậm Thiên Thụy nói tỉ mỉ, mọi người mới phát hiện mình đã đánh giá thấp giá trị của Trữ Linh Châu này.

Nếu quả thật là như vậy, một viên Trữ Linh Châu như thế tương đương với tính mạng thứ hai!

Rất nhiều võ giả sở dĩ sẽ bỏ mạng cũng là bởi vì nguyên nhân thánh nguyên không đủ trong lúc cùng người khác chiến đấu. Nếu như có thể có Trữ Linh Châu bổ sung thánh nguyên, vậy có thể chuyển bại thành thắng.

Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn hướng lên đài cao, trong mắt tràn đầy tham lam muốn đoạt lấy, nếu không phải kiêng nể đây là hội đấu giá Tụ Bảo Lâu, vô số cao thủ trấn giữ trong ngoài ở đây, chắc chắn sẽ không quản tất cả để mà ra tay tranh đoạt.

Ngay cả Dương Khai trong phòng bao Ất số 13 cũng lộ vẻ như vậy.

Thứ như thế này có thể nói là tồn tại nghịch thiên. Đến bản thân hắn cũng không thể vờ như không thấy, chứ đừng nói đến những người khác.

Nhưng thứ này đối với mình mà nói lại là vô dụng. Bởi vì Dương Khai từ trước tới giờ chưa bao giờ thiếu hụt thánh nguyên. Vì vậy ý niệm trong đầu chỉ là thoáng một cái rồi bình yên như thường, lẳng lặng ngắm nhìn. Dù sao thứ tốt như vậy, mua được nhất định là giá cao. Hắn tuy rằng mang 70 triệu thánh tinh đến đây, nhưng rốt cuộc có thể cướp được vật đấu giá mà mình cần hay không, trong lòng cũng không rõ. Bây giờ nếu dùng thánh tinh, chờ đến lúc đó tiền bạc không đủ, vậy là mất nhiều hơn được.

Chương 1375: Đâm lao phải theo lao

Thần sắc biến hóa của hắn cũng không qua được quan sát của Dương Viêm. Thấy hắn dường như không còn hứng thú với Trữ Linh Châu, Dương Viêm hé miệng cười nói: - Vật mặc dù tốt, nhưng dùng là có hạn chế, huynh không cần cảm thấy đáng tiếc.

- Hả? Hạn chế gì? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Hừ, vật tuy tốt, nhưng Nhậm hiền điệt cũng không cần khoa trương như thế, viên châu này khi dùng có yêu cầu hạn chế như thế nào, sao không nói hết! Dương Viêm vẫn chưa trả lời, Dương Khai liền nghe được từ trong một sương phòng truyền tới một giọng cực kỳ uy nghiêm, vang vọng.

Xem ra không một mình Dương Viêm có hiểu biết với Trữ Linh Châu, Dương Khai thầm nghĩ trong lòng.

Ánh mắt Nhậm Thiên Thụy nhìn về phía bên kia, mỉm cười, tay ôm quyền nói: - Thì ra là Thành tiền bối của Lôi Đài Tông. Trữ Linh Châu này sử dụng tuy rằng nhanh và tiện, nhưng quả thật có chút yêu cầu hạn chế. Tiền bối dù không hỏi, vãn bối cũng chuẩn bị nói tường tận rõ ràng, đương nhiên sẽ không để cho bằng hữu tới tham gia đấu giá không hiểu rõ mà mua đi, chút danh dự này Tụ Bảo Lâu ta vẫn có.

Nghe hắn nói như vậy, võ giả họ Thành kia hừ nhẹ một tiếng, không tỏ rõ ý kiến, còn về việc có tin lời đối phương hay không, chỉ có trời mới biết.

Không ít người thầm đoán, nếu như không ai lên tiếng chất vấn, Nhậm Thiên Thụy chắc chắn sẽ không nói ra yêu cầu hạn chế kia. Nhiều lắm chính là sau khi hội đấu giá chấm dứt, phái người lặng lẽ thông báo cho chủ nhân đã mua Trữ Linh Châu mà thôi, như vậy cũng xem như là đã hết lòng quan tâm rồi.

Chuyện như vậy cũng không phải là Tụ Bảo Lâu làm lần đầu tiên.

- Người này là ai? Dương Khai nhìn về phía giọng nói phát ra, hướng về phía thiếu nữ hỏi.

Thanh nhi tuy rằng tu vi không cao, nhưng cũng là sinh ra và lớn lên ở U Ám Tinh, đối với thân phận của người vừa nói đương nhiên có suy đoán. Nghe được Dương Khai hỏi, trong con ngươi xinh đẹp lóe lên vẻ kinh ngạc, dường như có chút nghi hoặc tại sao Dương Khai lại hỏi như vậy, lên tiếng nói: - Nếu vãn bối không đoán nhầm thì có lẽ là tiền bối Thành Bằng Huyên của Lôi Đài Tông. Dù sao cường giả trong Lôi Đài Tông có họ như thế này chỉ có một mình ông ta mà thôi.

Dương Khai khẽ gật đầu, cảm nhận được sự hài lòng đối với câu trả lời của nàng.

Cùng lúc đó, Nhậm Thiên Thụy đã nói rõ hạn chế sử dụng của Trữ Linh Châu.

Cũng phải là quá làm người khác thất vọng, chỉ là Trữ linh Châu này chính là Tụ Bảo Lâu trong lúc vô tình thu mua lại được từ một tiểu gia tộc lụi bại, nghe người bán ra vật này nói, thánh nguyên viên Trữ Linh Châu chứa đựng có hạn chế mức nhất định. Cụ thể hạn chế tương đương tổng hòa thánh nguyên trong cơ thể một võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh.

Nói cách khác, nó không thể đón nhận năng lượng thánh nguyên trong cơ thể vượt quá võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, một khi vượt qua, lập tức đẩy ra.

Hạn chế này cũng không phải vấn đề gì lớn. Đối với võ giả Thánh Vương Cảnh mà nói, hạn chế này có hay không cũng không có chút khác biệt. Đối với võ giả Phản Hư Cảnh mà nói, thông thường chỉ cần chú ý một chút, đừng tích chứa quá nhiều thánh nguyên trong Trữ Linh Châu, cũng có thể sử dụng.

Chỉ có điều tại thời khắc nguy cơ, thánh nguyên khôi phục lại không thể nào khiến cơ thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong mà thôi.

Tổng thể mà nói, hạn chế này không ảnh hưởng đại cục.

Nhưng điều hạn chế thứ hai khiến cho giá trị Trữ Linh Châu giảm xuống cực lớn.

Đây là một bí bảo, có lẽ là bí bảo do võ giả thời kì thượng cổ luyện chế, viên châu này đã bị người ta sử dụng qua nhiều lần. Dựa vào giám định của những giám bảo sư Tụ Bảo Lâu, viên châu này nhiều lắm cũng chỉ có thể sử dụng vài ba lần nữa rồi sẽ hoàn toàn hư hỏng, đến lúc đó không thể sử dụng nữa.

Nghe đến đó, ánh mắt nóng rực của rất nhiều võ giả lập tức tắt xuống. Đối với bọn họ mà nói, tuy rằng con số vài ba lần không ít, nhưng tiêu số tiền lớn như vậy mua một thứ như thế này, không hề trợ giúp tăng lên thực lực, cho nên chỉ có thể bình tĩnh lại.

- Ngoài hai hạn chế này, viên châu này không có điều gì khác cần chú ý. Nhậm Thiên Thụy dường như tuyệt nhiên không để ý vật đấu giá này có thể bán giá cao hay không, mỉm cười nói to một tiếng: - Giá quy định viên châu này là 500 ngàn thánh tinh, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 10 ngàn, mời chư vị!

Nói đến đây, giá quy định đối với công dụng Trữ Linh Châu mà nói, quả thực không cao. Dù sao cũng là vật đấu giá thứ nhất, Tụ Bảo Lâu cũng có ý bán nhanh.

Nhưng con số 500 ngàn trong nháy mắt vẫn khiến võ giả trong đại sảnh tức giận.

Dù sao một bí bảo cấp Thánh Vương thượng phẩm cũng chỉ khoảng 300 ngàn. Thứ này giá khởi điểm 500 ngàn bọn họ cho cho dù trả được cũng không chịu nổi.

Cũng không phải mọi người đều như thế, nếu tới tham gia hội đấu giá, đương nhiên là gom góp đủ thánh tinh mà đến, Nhậm Thiên Thụy bên này vừa dứt lời, lập tức có người ra giá. Ngay sau đó, các ngóc ngách trong đại sảnh liên tiếp vang lên tiếng ra giá.

Mỗi một lần tăng giá cũng bình thường, nhưng cũng ngăn nổi sự lên giá ào ào của mọi người, trong nửa thời gian cạn chung trà ngắn ngủi, Trữ Linh Châu đã bị đưa lên giá 820 ngàn.

Đến lúc này, tiếng ra giá trong đại sảnh đã rất thưa thớt, chỉ còn hai ba người mà thôi.

- Lão phu ra giá 1 triệu! Trong sương phòng Lôi Đài Tông truyền ra giọng của Thành Bằng Huyên kia, giọng vẫn vang như cũ.

Đứng trên đài cao, Nhậm Thiên Thụy nghe vậy, khẽ mỉm cười, không lộ chút ngạc nhiên. Thứ tốt như vậy, nếu không có mấy thế lực lớn tranh đoạt mới là kì quái.

Mấy võ giả tham gia đấu giá trong đại sảnh từ trước nghe vậy, mặt đều sầm xuống, thở dài. Nếu người Lôi Đài Tông tham gia đấu giá, bọn họ chắc chắn không có hy vọng gì. Từng người không ngừng oán thầm, mắng chửi Thành Bằng Huyên không ra giá sớm một chút, nếu sớm biết hắn cũng muốn đấu giá, nhóm người của mình sao phải uổng phí khí lực?

Thật là đen đủi! Mọi người đến lòng giết người đều có.

- Ha ha, Thành lão quỷ, ngươi đã là Phản Hư tam tầng cảnh, sao lại muốn Trữ Linh Châu này. Không cần mặt dày tranh đoạt với những vãn bối này chứ? Trong một sương phòng khác, bỗng nhiên truyền ra một tiếng cười to, xen lẫn ý châm chọc cùng chế nhạo.

- Hừ, lão phu không cần thì không thể mua cho đệ tử môn hạ được sao? Thành Bằng Huyên hừ lạnh một tiếng. - Thật ra lời nói này của Mạc huynh có chút không đúng. Nếu là đấu giá, lão phu tham dự vào trong đó là chính đáng, thế nào là mặt dày tranh đoạt với vãn bối?

- Nói cũng có đạo lý! Người trong sương phòng kia không lưu tâm, chầm chậm nói: - Được rồi, vậy Mạc mỗ tới tham gia góp thêm phần nào nhiệt, không thể để Thành huynh giành tiếng tốt, một triệu mốt!

- Mạc lão quỷ, lão có biết cái gì gọi là giúp người khác đạt được ước nguyện không? Giọng Thành Bằng Huyên nghe có chút không vui: - Một triệu hai!

- Thành huynh cũng nói rồi, đây là đấu giá, đương nhiên người trả giá cao được, một triệu rưỡi.

- Nếu như thế, vậy chúng ta căng mắt chờ xem, hai triệu!

"...".
Hai người dường như vẫn đối đầu, lời nói cũng tranh đấu với nhau đến tận cùng, giương thương múa kiếm, không người nào chịu yếu thế. Chớp mắt một cái, giá Trữ Linh Châu đã tăng lên vài lần. Hơn nữa với thế đó, con số cuối cùng sợ rằng sẽ cao hơn bình thường, khiến các võ giả trong đại sảnh tròn mắt líu lưỡi.

- Họ Mạc? Trong phòng bao Ất số 13, Dương Khai chau mày nhìn về sương phòng cạnh Thành Bằng Huyên kia.

- Đó có lẽ là trưởng lão Mạc Tiếu Sinh của Chiến Thiên Minh! Thanh nhi vội giải thích một câu.

Dương Khai khẽ gật đầu, lần này dù Thanh nhi không giải thích thì hắn cũng đoán được. Bởi vì hắn nhiều lần nghe được người khác nhắc đến Mạc Tiếu Sinh của Chiến Thiên Minh này. Bản thân Dương khai cũng khá lưu tâm đến hắn. Nguyên nhân không gì khác, nghe nói Mạc Tiếu Sinh cũng như hắn, đã tu luyện lực lượng không gian!

Đây chính là lực lượng Cập Kì Thiên Môn, tìm khắp U Ám Tinh cũng không tìm ra người thứ 3 tu luyện.

Đối với việc chuyên tâm nghiên cứu lực lượng không gian, Dương Khai tự tin sẽ không thua Mạc Tiếu Sinh này. Nếu như chỉ lấy lực lượng không gian tỉ thí, Dương Khai đoán chừng bản thân mình có thể khiến đối phương bị nghiền ép chí tử. Dù sao Không Gian Nhận loại thủ đoạn sát thương lớn này không phải ai cũng có thể lĩnh ngộ.

Nhưng người này tuổi tác như vậy, nghiên cứu đối với lực lượng không gian nói không chừng có chỗ độc đáo của riêng mình, cũng không thể khinh thường. Nếu có thể tìm cơ hội trao đổi một chút, nói không chừng sẽ có chút thu hoạch.

Nhưng điều này là không thể. Phong cách hành sự của Chiến Thiên Minh là làm người không biết xấu hổ, nếu thực sự để lộ ra lực lượng không gian tinh thông của mình, sẽ chỉ đưa đến mối họa.

Cho nên ý niệm này chỉ là Dương Khai nghĩ lướt qua, lập tức phủ định.

Mà lúc này, Nhậm Thiên Thụy trên đài cao ở bên dưới đã mở quạt gấp ra, ôn tồn nho nhã khẽ quạt, như văn nhân nho sĩ phóng khoáng, trên mặt nở nụ cười ấm áp, bên tai truyền đến tiếng ra giá của hai trưởng lão, người một câu, ta một câu, tâm tình khá là vui sướng.

Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông từ trước đến nay có chút không hợp nhau lắm. Tranh đoạt một viên Trữ Linh Châu không chỉ là so đấu về tài lực, cũng là thể hiện giao phong. Lần này đối hợp, không người nào chịu thế yếu.

Sau một tuần nhang, Thành Bằng Huyên hô lên giá trên trời 10 triệu, khiến võ giả bên trong đại sảnh ồn ào náo động.

Bình tĩnh mà xem xét, Trữ Linh Châu tuy rằng rất tốt, nhưng giá tiền 10 triệu cũng thật là vượt quá dự đoán của mọi người. Nếu như không phải Mạc Tiếu Sinh của Chiến Thiên Minh ra tranh đoạt, giá tiền tuyệt đối không có ngoại hạng như vậy.

Mà tranh chấp đến bây giờ, bất luận là Thành Bằng Huyên hay Mạc Tiếu Sinh đều âm thầm căm tức. Hai người đương nhiên biết tranh đoạt như vậy sẽ chỉ là làm không công có lợi cho Tụ Bảo Lâu. Nhưng hôm nay đâm lao phải theo lao, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, trong miệng đắng chát như ngậm Hoàng Liên.

10 triệu, đối với hai thế lực này mà nói chẳng là gì. Nhưng cũng không phải con số để có thể tùy tiện lãng phí. Phải biết rằng một khoản thánh tinh như vậy đã đủ cho rất nhiều đệ tử tu luyện cả đời. Mà mua Trữ Linh Châu về, lại chỉ có thể cung cấp cho một người sử dụng.

Trong lòng hai cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đều đang mắng đối phương, cắn răng ra giá.

Giá 10 triệu sau khi báo ra, Chiến Thiên Minh bên kia trầm xuống, dường như Mạc Tiếu Sinh đang cân bằng giữa lợi hại trong đó, nên hay không tiếp tục theo vào.

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên.

- 10 triệu lẻ 10 ngàn!

Trong nháy mắt, gần như tất cả mọi ánh mắt đều tập trung trên người vừa ra giá. Mà khiến mọi người vạn phần kinh ngạc chính là, người ra cái giá này cũng không phải ngồi trong các bao sương lớn, ngược lại là một võ giả trẻ tuổi trong đại sảnh.

Tu vi cảnh giới cũng không tính là quá cao, chỉ có Thánh Vương tam tầng cảnh. Mặc trên người quần áo rộng bình thường. Có thể nói, võ giả như thế trên U Ám Tinh túm một cái được cả nắm lớn, mà xét từ việc hắn phải tham dự đấu giá ở đại sảnh, có thể thấy được xuất thân của người này không cao, nếu không cũng sẽ không chen lấn ở chỗ này.

Nhưng người hô ra giá tiền này khiến lòng người không ngừng rung động, càng khiến cho người khác bội phục chính là, người này can đảm và khí phách!

Phải biết rằng, vừa rồi tham gia cạnh tranh lại là lão trưởng của hai thế lực lớn Lôi Đài Tông và Chiến Thiên Minh. Điểm mấu chốt này, không ai dám chạm vào rủi ro đó, nhưng người thanh niên này lại cố tình ra tay.

Chương 1376: Lại gặp Lục Diệp.

Thanh niên này ra giá cũng cực kỳ khôn khéo, chỉ tăng thêm mười ngàn mà thôi. Dường như chỉ là không muốn phá quy củ đấu giá của Tụ Bảo Lâu.

Chẳng những có rất nhiều võ giả không ngừng đoán thân phận hắn, ngay cả Nhậm Thiên Thụy luôn vững như núi cũng khẽ nhíu mày, nghi ngờ nhìn về hắn quan sát, âm thầm đoán người này rốt cuộc xuất thân là gì, lại có tài sản khổng lồ như vậy.

Trước mắt bao người, võ giả trẻ tuổi kia thần sắc tự nhiên, không cảm thấy có chút áp lực hay lo lắng gì, khiến người khác không khỏi nhìn với cặp mặt khác.

- Lục Diệp! Trong phòng nội Ất số 13, mi mắt Dương Khai co rụt lại, nhìn chằm chằm vào thanh niên ra giá trong đại sảnh, ánh mắt không dám tin. Khiến Dương Khai khiếp sợ không phải là người này sẽ tới tham gia hội đấu giá, Lưu Vân Cốc tuy rằng không tính là thế lực lớn, nhưng nói thế nào cũng mà một tông môn, Lục Diệp này thân là thiếu chủ Lưu Vân Cốc, đương nhiên có tư cách tiến vào Tụ Bảo Lâu. Nhưng hắn không có may mắn có được một sương phòng độc lập như mình, chỉ có thể chen lấn trong đại sảnh.

Điều khiến Dương Khai khiếp sợ chính là cánh tay của hắn!

Thời khắc này nhìn qua, hai cánh tay Lục Diệp hoàn hảo không chút hư tổn, không có thiếu hụt bất kì chút gì.

"Điều này làm sao có thể? " Nội tâm Dương Khai kinh hô lên. Hắn nhớ rất rõ, lúc đó tại Lưu Viêm Sa Địa khi cùng với Lục Diệp này tranh đoạt Hồng Chúc Thai, mình quả thật chém đứt một tay hắn, cuối cùng đối phương lại trốn chạy được. Nhưng tình cảnh lúc ấy rõ ràng ở trước mắt Dương Khai, tuyệt đối sẽ không nhớ nhầm.

Nhưng giờ này, tay cụt của hắn không biết tại sao lại dài trở lại, xét từ màu sắc trên cánh tay kia, cũng không phải là tay giả hoặc thứ khác, rõ ràng là cánh tay thật có thịt có máu.

"Hắn làm sao làm được?" Dương Khai ngẩn người tại chỗ, đứt tay mọc lại, chuyện như vậy chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Đừng nói võ giả Thánh Vương Cảnh nhỏ bé Lục Diệp, đến Hư Vương Cảnh cùng không làm được đến trình độ này.

Dương Khai chợt phát hiện, bản thân có chút đánh giá thấp quỷ dị của tên Lục Diệp này. Chỉ xét từ việc hắn có thể làm cho cánh tay cụt của mình có thể mọc lại, người này chính là kẻ có bí mật rất lớn.

- Người này Ngay lúc Dương Khai không sao hiểu được, Dương Viêm bỗng nhướn mày, chỉ vào Lục Diệp phía dưới, trong con ngươi xinh đẹp lộ vẻ như có điều suy nghĩ.

- Làm sao? Dương Khai quay đầu nhìn nàng.

- Không biết vì sao, ta cảm thấy hắn rất đáng ghét! Dương Viêm chậm rãi lắc đầu, gương mặt sinh đẹp tràn đầy hồ nghi: - Nhưng là ta lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Huynh vừa rồi gọi hắn Lục Diệp, có ân oán gì với hắn sao?

- Có! Nhưng ta không biết vì sao, người này lúc trong Lưu Viêm Sa Địa muốn đưa ta vào chỗ chết! Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, ân oán của hắn và Lục Diệp quả thực không thể giải thích được. Đối phương không duyên cớ ra tay với mình, hơn nữa không chết không ngừng.

Dương Khai tự hỏi, trước khi đi Lưu Viêm Sa Địa, bản thân vốn dĩ không từng quen biết với Lục Diệp này. Dù là trong Lưu Viêm Sa Địa, cũng là lần đầu gặp mặt.

- Ừ, cẩn thận người này một chút, hắn dường như rất nguy hiểm. Dương Viêm lên tiếng nhắc nhở.

- Ta biết. Chuyện này Dương Viêm không nói, Dương Khai cũng hiểu rõ. Chỉ là, Lục Diệp lấy ở đâu ra nhiều thánh tinh tham gia đấu giá Trữ Linh Châu như vậy? Theo hắn biết, Lưu Vân Cốc chỉ có thể xem như tông môn đang suy yếu, thế lực cũng chỉ tương đương một số tiểu gia tộc, tông chủ cũng chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, môn hạ đệ tử không quá 300, 400.

Địa bàn bọn họ chiếm cứ cũng không tính là dồi dào, càng không có mỏ thánh tinh gì,10 triệu thánh tinh này, hắn trả nổi sao?

- Khà khà, Thành huynh cũng nói muốn giúp người hoàn thành ước vọng, nếu vị tiểu hữu này muốn Trữ Linh Châu, vậy Mạc mỗ bỏ qua là được. Khi Dương Khai đang nghi thần nghi quỷ, trong sương phòng Chiến Thiên Minh bên kia truyền đến tiếng cười lớn sảng khoái của Mạc Tiếu Sinh.

Ngay sau đó, Thành Bằng Huyên giọng vang vang:
- Hừ, Mạc lão quỷ đừng vội nói dễ nghe như vậy, chẳng qua là ngươi từ bỏ rồi, vậy Thành mỗ cũng không cần nữa.

Nói như hắn chê Trữ Linh Châu kia vậy. Nhưng rất nhiều võ giả có mặt ở đây đều là người linh hoạt, đương nhiên biết hai lão này mượn dốc xuống lừa, ném bỏ củ khoai bỏng tay Trữ Linh Châu.

Có thể nói, giá 10 triệu lẻ 10 ngàn kia ra giá thật đúng lúc, chẳng những cho hai lão một ân tình nhỏ bé, còn có thể chụp Trữ Linh Châu, thật là nhất cử lưỡng tiện.

Nghĩ tới đây, trong lòng không ít người thầm hối hận. Nếu sớm biết thì bản thân cũng ra giá như thế rồi. Hơn 10 triệu thánh tinh tuy rằng không ít, nhưng nếu như có thể mượn cơ hội này cùng hai trưởng lão thế lực lớn giao hảo, bỏ ra cũng không coi là nhiều, lúc này, không ngừng ảo não.

Nhưng càng suy nghĩ minh bạch, nếu lại cho bọn họ lựa chọn một lần nữa, bọn họ cũng không chắc có can đảm ra giá vào thời điểm mấu chốt đó, không may vỗ mông ngựa thành vỗ vó ngựa, chẳng phải là tự tìm điều không hay sao?

Người thanh niên này cũng thật quyết đoán, trong lòng rất nhiều người tỏ ý bội phục.

Nhậm Thiên Thụy đứng ở trên đài cao, kêu giá ba lần, lại không có người nào tăng giá, Trữ Linh Châu kia liền được Lục Diệp mua với giá 10 triệu lẻ 10 ngàn. Lập tức có người đưa Lục Diệp vào hậu đường đấu giá, trực tiếp trao thánh tinh và nhận Trữ Linh Châu.

Đấu giá tiếp tục, có sự hâm nóng của vật đấu giá thứ nhất, không khí đấu giá của hội trường rõ ràng tăng lên rất nhiều. Tụ Bảo Lâu lần này lấy ra đấu giá đều là vật rất tốt, mỗi một thứ xuất hiện đều thu hút rất nhiều võ giả điên cuồng tranh đoạt, giá tiền cũng tăng lên liên tiếp. Nhậm Thiên Thụy vẫn đứng ở đó trên đài cao, quạt gấp trên tay lúc mở lúc khép, luôn ôn tồn nho nhã. Nhưng hắn với danh xưng là tiểu mặt đen, sớm đã lặng lẽ đem mỗi vật đấu giá đưa lên giá trị cao, vượt qua giá trị bản thân chúng. Mà những võ giả tham gia đấu giá kia, lại hồn nhiên không biết thủ đoạn cao minh, khiến người khác không thể không sinh lòng bội phục.

Lần này đồ vật hội đấu giá bán ra đều có công dụng lớn đối với các võ giả, bí bảo đan dược, công pháp bí thuật, linh thảo khoáng thạch đủ các loại, không thiếu thứ gì.

Dương Khai luôn không ra tay, chỉ ngồi ngay ngắn trong sương phòng Ất số 13, vừa nghe Dương Viêm bình phẩm những vật đấu giá kia từ đầu đến cuối, vừa hưởng thụ cô gái Thanh nhi kia đấm bóp, vô cùng thích chí.

Vật tuy tốt, nhưng hắn lại không dùng tới. Mà con đường Long Huyệt Sơn và Ảnh Nguyệt Điện hợp tác hiện nay, muốn lấy được những thứ này cũng không phải việc quá khó. Tổng thể mà nói, nửa phần trước của hội đấu giá cũng không sợ, phần lớn vật đấu giá là những thứ chỉ cần có thánh tinh là có thể mua được. Ra giá, phần nhiều cũng là các võ giả trong đại sảnh, các cường giả trong sương phòng lớn hiếm thấy ra tay, trừ khi thực sự gặp phải vật đấu giá đáng chú ý một chút.

Nhưng tới nửa phần sau, các cường giả trong các sương phòng lớn cũng ra tay dồn dập, những thứ đấu giá kia đều không phải là các võ giả trong đại sảnh có thể tham dự cạnh tranh. Khiến người khác bất ngờ chính là, thanh niên mua vật đấu giá thứ nhất kia lại liên tiếp ra tay trong những đợt đấu giá tiếp theo, cho thấy hắn có tài lực to lớn. Trong ánh mắt không thể tin của tất cả mọi người, hắn liên tiếp mua được mấy thứ, thánh tinh phải trả vượt quá con số 40 triệu.

Hành động lần này của Lục Diệp đương nhiên cũng khiến Dương Khai không ngừng kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, khóe miệng Dương Khai mỉm cười có chút châm chọc.

Không có tông môn lớn mạnh làm hậu thuẫn, Lục Diệp lại liên tiếp lộ ra tài phú, đây là đang tự mình tìm phiền toái mà. Ngồi ở trong sương phòng, Dương Khai đã cảm thấy thần thức của rất nhiều cường giả không ngừng quét tới Lục Diệp bên kia. Xem ra sau khi hội đấu giá kết thúc, chắc chắn sẽ có người tìm hắn hỏi thăm một phen.

Đây chính là điều Dương Khai vui mừng nhìn thấy. Dù Lục Diệp vì sao lại nhắm vào mình, nhưng nếu hắn hướng về phía mình ra tay, vậy hắn chính là kẻ địch của mình. Giờ này Lục Diệp tự tìm phiền toái, Dương Khai đương nhiên mừng rỡ đứng ngoài quan sát, trong lòng ước gì hắn chết sớm một chút thì tốt.

Mà Lục Diệp này cũng rất cao cường, đối mặt với những thứ kia rất nhiều người không kiềm được nhìn chăm chú, nhưng hắn lại thản nhiên như thường, ngồi trong đại sảnh, không có ý rời đi trước. Dường như còn muốn tiếp tục tham gia đấu giá.

Theo từng vật đấu giá bị bán ra, hội đấu giá cũng dần dần đến gần cuối.

Trong lòng Dương Khai không khỏi nôn nóng, hắn vẫn luôn chờ, chờ thứ mình muốn kia xuất hiện. Nhưng chờ đến thời khắc này cũng không có chút dấu vết nào, đương nhiên lòng nóng như lửa đốt. Sợ rằng Tụ Bảo Lâu bất ngờ đổi ý, rút vật kia ra gọi danh sách vật đấu giá. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tụ Bảo Lâu nếu đem hình ảnh in trên thiệp mời, phát ra bên ngoài diện rộng, sẽ không thể làm như vậy. Nếu thực làm như vậy, danh dự kia của Tụ Bảo Lâu cũng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Đang nghĩ ngợi, trên đài cao ở phía bên dưới, một cô gái cung trang nâng khay ngọc đi lên. Mặc dù vật đấu giá bị miếng vải đỏ che lại, nhưng khi thần thức Dương Khai quét qua, thần sắc vui mừng, vội vàng ngồi thẳng lên, tay xoa xoa.

Thứ mình chờ cuối cùng đã xuất hiện rồi.

Cùng lúc đó, trong các sương phòng cũng đều có từng đạo thần niệm quét qua. Rất nhanh, các võ giả trong đại sảnh cũng châu đầu ghé tai. Nguyên nhân không gì khác, vật đấu giá xuất hiện lần này dường như có chút không tầm thường. Khi cô gái cung trang nâng khay ngọc xuất hiện, mọi người đều cảm thấy một cỗ kình khí vô hình tản phát ra từ đó, như lưỡi dao sắc bén cắt qua da của mình.

Rốt cuộc là thứ gì lại làm được như thế!

Mọi người không khỏi tò mò quan sát, âm thầm mong đợi.

Nhậm Thiên Thụy thấy vậy, rất hài lòng với phản ứng của mọi người, thu quạt gấp lại, cắm vào cổ áo sau gáy mình, cười khà khà nói: - Vật đấu giá tiếp theo mặc dù không phải là vạn năm không gặp, nhưng cũng là bảo vật cực kỳ khó tìm. Cụ thể là cái gì, cho Nhậm mỗ xin giữ kín đã, Nhâm mỗ chỉ có thể nói đây là một thứ vật liệu, đối với tiền bối tu luyện công phu đặc thù mà nói, lại có tác dụng to lớn.

- Bớt dài dòng, mau cho lão phu xem xem, rốt cuộc là thứ gì! Trong một phòng bao số Giáp truyền tới một giọng già nua mà uy nghiêm, giọng nói có chút nôn nóng, tựa hồ như rất để ý đến vật đấu giá kia.

Dương Khai nghe vậy nhướng mày, âm thầm cảm thấy muốn nắm lấy vật đấu giá này, chỉ sợ chuyện không đơn giản vậy.

- Khà khà, là tiền bối Kim Thạch của Ma Huyết Giáo? Tiền bối đừng vội, vãn bối đây sẽ cho người nhìn rõ. Nhậm Thiên Thụy nói một câu vạch trần thân phận người nói chuyện, lúc này mới đưa tay mở tấm vải đỏ ra.

Trong giây lát, một luồng ánh sáng vàng nở rộ, cực kì chói mắt. Những người ở đây, những võ giả thực lực có chút thấp đều cảm thấy mắt đau xót, không tự chủ được nhắm lại. Mà võ giả có thực lực cao, cũng phải đem thánh nguyên vận chuyển đến mắt, lúc này mới đủ để thấy được thứ gì trong ánh sáng vàng đó.

Dương Khai đồng thời cũng nheo cặp mắt, sau khi thấy rõ thứ trong kim quang kia, vui mừng khôn xiết, cực kỳ hưng phấn.

Chương 1377: Huyền Kim.

Đặt trên khay ngọc kia, một khối lớn chừng nắm tay, bề mặt lồi lõm, toàn thân màu vàng ròng, không biết là khoáng thạch gì.

Khiến người khiếp sợ chính là, hoa văn trên bề mặt lưu động, rõ ràng là bị cao nhân hạ cấm chế, cản trở khí tức biểu lộ. Dù vậy, mọi người tham dự hội đấu giá đều có thể tinh tường cảm nhận được, từ trong khoáng thạch kia xuyên ra từng đạo kình khí sắc bén như kiếm.

Có cấm chế phong ấn còn như thế, nếu là giải cấm chế kia đi thì còn đạt đến trình độ nào?

Các võ giả có thực lực hơi thấp một chút, căn bản đừng mơ đến gần khối khoáng thạch này!

Vật này không phải tầm thường, người có khả năng nhận biết được lại là số ít. Mọi người chỉ biết là, vật như vậy, tuyệt đối là bảo vật khó có được. Chả trách Tụ Bảo Lâu đem nó đặt ở hồi sau hội đấu giá, đây đã coi như là vật phẩm áp trục rồi.

- Được lắm, được lắm. Ha ha ha. Kim mỗ gian khổ tìm kiếm hơn nửa đời không có kết quả, không ngờ hôm nay lại thấy được ở nơi này.Tụ Bảo Lâu tụ hợp bảo vật thiên hạ, danh bất hư truyền! Trong phòng bao Ma Huyết Giáo số Giáp kia, cường giả tên là Kim Thạch cười ha hả, dường như rất hài lòng với khối khoáng thạch này, dáng vẻ như là nhất định phải có được.

- Huynh muốn thứ này? Trong sương phòng Ất số 13, Dương Viêm nghi hoặc liếc mắt nhìn Dương Khai.

Biểu hiện của Dương Khai rõ ràng cũng khá kích động, Dương Viêm làm sao không nhìn ra ý nghĩ hắn chứ.

- Đúng vậy. Dương Khai khẽ gật đầu.

Dương Viêm ồ một tiếng, cũng không hỏi xem Dương Khai muốn vật này làm gì.

Cô gái Thanh nhi kia nghe vậy, đuôi lông mày cũng nhích lên hiện ra sắc mặt vui mừng, nhưng rất nhanh lo lắng nói: - Nhưng tiền bối à, Kim trưởng lão của Ma Huyết Giáo dường như cũng rất muốn.

- Đấu giá thôi, người trả giá cao được! Dương Khai toét miệng cười, hắn lần này mang đến 70 triệu thánh tinh, không sợ vượt không qua Kim Thạch kia. Dù sao lúc đấu giá trước đó, bên Ma Huyết Giáo đã nhiều lần ra tay, tiêu tốn cũng không ít.

Thanh nhi ôn tồn gật đầu, lên tiếng nói: - Vậy chúc tiền bối khai cờ đắc thắng.

- Nhờ lời tốt lành của ngươi. Dương Khai toét miệng cười, hắn đương nhiên biết tiểu nha đầu khẩn trương vì cái gì, thật sự là bởi vì nếu mình tham gia đấu giá, mà lại có thể mua thành công vật phẩm này, bản thân nàng là người phụ trách tiếp đón mình có thể nhận được chút phần thưởng của Tụ Bảo Lâu. Phần thưởng này có quan hệ trực tiếp tới giá tiền mình đưa ra. Trước mình luôn án binh bất động, không mua bất cứ thứ gì, thiếu nữ đương nhiên không nhận được phần thưởng gì. Nhưng nếu mình mua vật này, phần thưởng Tụ Bảo Lâu cho nàng kia, tuyệt đối có thể cho nàng tiêu xài trong thời gian dài.

Chuyện này cũng là Thanh nhi tự nói ra, Dương Khai cũng không cố ý đi tìm hiểu. Tiểu nha đầu phục vụ rất chu đáo, cũng rất chuyên chuyên tâm. Dương Khai dĩ nhiên không nghĩ ngợi khi nàng nhận được điều tốt.

- Thứ cho lão phu mắt vụng về, vật quỷ này rốt cuộc là thứ gì. Kim lão quỷ ngươi sao thất lễ như vậy? Trong một bao phòng khác truyền tới một giọng nói xa lạ, thấy trong lời nói của hắn dường như không biết khối khoáng thạch này.

Cũng không phải là người ta kiến thức nông cạn. Thật sự là trong Tinh Vực, các loại vật liệu quá nhiều, hơn nữa khối quang thạch này cũng là vật cực kỳ quý hiếm, vốn dĩ bình thường không nhìn thấy. Kim Thạch có thể biết, cũng là bởi vì tu luyện công pháp đặc thù cần loại khoáng thạch này, mới chú ý tìm hiểu tỉ mỉ.

Cũng chỉ có Dương Viêm kỳ quái này mới biết được, thuộc lòng các loại khoáng vật như lòng bàn tay, nhưng người như thế dù sao cũng là số ít.

- Khà khà, Kim tiền bối có kích động cũng không thể tránh được. Dù sao khối Huyền Kim này rất có ích lợi đối với việc tu luyện Kim Thiền Cực Ma Quyết. Có Huyền Kim này tương trợ, ngày thần công đại thành mà Kim tiền bối mong chờ sắp tới! Nhậm Thiên Thụy sợ người khác không biết nội tình, vội lên tiếng.

- Huyền Kim? Người vừa nói trước đó nghe thấy tên này, dường như là nhớ ra điều gì, không khỏi kinh hô một tiếng.

- Nhâm tiểu tử, ngươi đấu giá thì đấu giá, nhắc đến Kim Thiền Cực Ma Quyết của lão làm chi! Kim Thạch rất căm tức, hắn đương nhiên hiểu rõ dụng ý ác độc của Nhậm Thiên Thụy. Nếu là ở nơi khác, hắn nhất định ra tay dạy dỗ, nhưng nơi này dù sao cũng là Tụ Bảo Lâu. Mặc dù trong lòng phẫn nộ, cũng không thể không dằn lòng xuống. Nhưng bị đối phương nhắc đến như vậy, khó khăn gặp phải khi mình muốn bắt lấy khối Huyền Kim này sợ rằng sẽ tăng thêm rất nhiều. Dù sao kẻ địch của Ma Huyết Giáo cũng không ít, những người đó cũng sẽ không trơ mắt nhìn mình mua mất Huyền Kim, thần công đại thành.
- Tiền bối bớt giận, tiền bối bớt giận, vãn bối nhiều lời rồi! Nhậm Thiên Thụy dường như cũng biết mình nói sai rồi, dáng vẻ như biết lỗi khom mình chắp tay thi lễ.

Nhưng lời nói ra rồi như nước hất ra ngoài, nào có thể thu lại được. Che dấu dưới vẻ bề ngoài đang hết sức lo sợ, trong đáy mắt lại có chút đắc ý. Đối với Tụ Bảo Lâu mà nói, Huyền Kim được ai mua đều không vấn đề, chỉ cần có thể bán giá cao là được.

- Hãy bớt sàm ngôn, nhanh đấu giá đi! Kim Thạch có chút không kiên nhẫn, hung hăng thúc giục.

- Được! Nhậm Thiên Thụy cười ha hả, quạt trên tay chỉ vào Huyền Kim, cất cao giọng nói: - Một khối Huyền Kim thượng hạng, nặng một cân hai ba, giá quy định 5 triệu thánh tinh, mỗi lần tăng giá không được ít hơn 100 ngàn, mời chư vị!

- 10 triệu! Nhậm Thiên Thụy vừa dứt lời, giọng Kim Thạch liền vang lên, hơn nữa trực tiếp đem giá tăng lên gấp mấy lần. Thể hiện rõ quyết tâm và quyết đoán hắn phải lấy bằng được khối Huyền Kim này.

Dù sao hắn cần khối Huyền Kim này đã không còn là bí mật, ra tay dứt khoát phóng khoáng vạn phần, không cần úp mở vòng vo.

- Khà khà, nếu là vật liệu luyện khí khó có được như vậy, Kim Cốt Thuẫn của lão phu cũng đúng lúc cần dùng, 10 triệu mốt! Giọng Mạc Tiếu Sinh của Chiến Thiên Minh vang lên.

- Lão phu cũng đến góp phần náo nhiệt, 10 triệu rưỡi. Thành Bằng Huyên của Lôi Đài Tông dường như cũng không cam lòng yếu thế.

- 11 triệu! Một sương phòng khác lại vang lên một giọng khàn khàn, nghe giọng, lại là một lão bà.

- 12 triệu!

Trong bao phòng Ma Huyết Giáo, Kim Thạch sắc mặt xanh mét, biểu hiện cực kỳ khó coi. Tuy rằng hắn biết Ma Huyết Giáo gây thù hằn nhiều, mình muốn mua lấy khối Huyền Kim này chắc chắn khó khăn trùng trùng lớp lớp. Nhưng không nghĩ tới bên mình vừa ra giá, bên kia liền có 5, 6 người theo. Hơn nữa 5, 6 người này không ai thân phận dưới hắn. Tu Vi cảnh giới không yếu hơn hắn. Hắn dù muốn lấy thế đè người cũng không có khả năng, trong lòng tức giận, nổi giận quát một tiếng. - 20 triệu!

- Kim huynh khí phách lớn, những chỉ là 20 triêụ nhỏ nhoi muốn có được khối Huyền Kim này sao? Kim huynh có phải chưa tỉnh ngủ hay không, lão thân ra giá 25 triệu! Lão bà kia châm chọc một câu, lại tăng giá tiền thêm 5 triệu.

Nhưng giá tiền này chỉ duy trì trong một hơi thở liền sinh ra giá mới cao hơn giá này. Điều này cũng không lạ, Huyền Kim thực sự quá khó có được, Nhậm Thiên Thụy lúc trước giới thiệu nó cũng không quá khoa trương, loại vật liệu này chính là thứ tốt vạn năm khó gặp. Bất luận là dùng để luyện khí hay dùng để tu luyện công pháp đặc thù, đều có tác dụng cực lớn.

Trong lúc này, bên trong đại sảnh đấu giá liên tiếp vang lên tiếng ra giá. Hơn nữa mức giá tăng lên khiến vô số người sợ hết hồn hết vía, âm thầm nghĩ không hổ là xuất thân từ các thế lực lớn. Những thánh tinh này đủ để cho một tiểu tông môn nhỏ tiểu gia tộc phát triển không cần lo lắng. Nhưng bọn họ lại chỉ vì tranh đoạt một khối vật liệu nhỏ mà thôi.

Trong sương phòng Ất số13, Dương Khai luôn im lặng, cũng không tham dự cạnh tranh. Bởi vì hắn biết, giá tiền hiện tại không phải giá sau cùng, dứt khoát không đi lãng phí khí lực. Im lặng chờ đối thủ cạnh tranh của mình tự rút lui.

- 40 triệu! Giọng Kim Thạch lại một lần nữa vang lên. Đấu giá Huyền Kim làm cho cả hội đấu giá trở nên náo nhiệt, nhưng vẫn chưa đi tới hồi kết. Sau khi đưa ra giá tiền này, Kim Thạch lại nói: - Chư vị, khối Huyền Kim này đối với Kim mỗ quả thật có công dụng rất lớn. Nếu là chư vị nguyện ý bỏ thứ yêu thích, Kim mỗ khắc ghi trong tâm khảm. Sau này đích thân tự mình đến cửa nói lời cảm tạ.

Đấu giá đến lúc này, lại không có ai nguyện ý khước từ, trong lòng Kim Thạch cũng không ngừng lo lắng. Mắt nhìn thấy giá tiền liên tiếp tăng lên, dường như sắp vượt qua mong muốn của bản thân, hắn không thể không lên tiếng nói một câu.

Lời vừa nói ra, tiếng kêu giá của Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông bên kia quả nhiên dừng lại, dường như là Thành Bằng Huyền cùng Mạc Tiếu Sinh đang tính toán lợi và hại trong đó.

Một lúc sau, Mạc Tiếu Sinh mới cười ha hả, cất cao giọng nói: - Nếu Kim huynh đã nói như thế, vậy Mạc mỗ đành buông tay vậy. Dù sao loại vật liệu này cũng vẫn chưa có luyện khí sư nào có thể hoàn toàn luyện hóa, dùng trên Kim Cốt Thuẫn của lão phu có chút phí của trời.

Ngay sau đó, những cường giả khác luôn tham gia đấu giá cũng bày tỏ nguyện ý rút lui. Cũng không phải nói thể diện Kim Thạch đủ lớn, chỉ là mọi người đều nhìn ra, Kim Thạch nhất định phải có được Huyền Kim này, tiếp tục liều mạng với nhau, sẽ chỉ là làm lợi cho Tụ Bảo Lâu. Tiểu tử Nhậm Thiên Thụy này đứng trên đài đấu giá, khóe miệng nhanh chóng kéo đến mang tai, chi bằng rút tay lại, cho Kim Thạch một ân tình.

Huống hồ, nhóm người này mua khối Huyền Kim này, quả thực công dụng không lớn. Tuy rằng cấp bậc của nó cực cao, nhưng cũng không có luyện khí sư có thể phát huy tác dụng của nó, cấp bậc cao thì có ích lợi gì?

Thấy thế, gánh nặng trên vai Kim Thạch được giải tỏa, miệng nói lời cảm ơn không dứt.

- Hừ! Kim lão quỷ ngươi muốn Huyền Kim này có đại dụng, lão thân chẳng lẽ là mua để chơi sao? 41 triệu. Giọng lão bà kia lại một lần nữa vang lên, không chút nể mặt Kim Thạch.

- Phong Bà Tử, ngươi muốn Huyền Kim làm gì? Ngươi nếu không nói rõ, lão phu không để yên cho ngươi! Kim Thạch giận dữ, những người khác đều dễ nói chuyện, duy nhất chỉ có Phong Bà Tử muốn cùng mình tranh đoạt, đã không thể nhịn được nữa, lúc này mới bộc phát ra.

- Lão thân sợ ngươi sao? Phong Bà Tử kia dường như tính khí cũng không tốt lắm, nghe uy hiếp như vậy, lập tức trả lời lại một cách mỉa mai.

Trong hai phòng Giáp lớn, uy thế cường giả Phản Hư tam tầng cảnh thoải mái thể hiện, bạt kiếm gương cung, có lời không hợp liền muốn có ý muốn đánh nhau.

- Hai vị, nơi này là Tụ Bảo Lâu, xin hai vị bớt phóng túng một chút! Trong hư không, bỗng vang lên một giọng nhàn nhạt, nghe thấy thanh âm này, Phong Bà Tử cùng Kim Thạch đều hơi biến sắc, dường như nhớ ra cái gì đó, thu hết lại khí thế phóng túng của bản thân.

Võ giả trong đại sảnh lúc này mới thở phào, trên gương mặt vẫn thể hiện sự sợ hãi trong lòng.

Đứng ở trên đài cao, Nhậm Thiên Thụy cũng không khỏi lau mồ hôi, tuy nói hội đấu giá Tụ Bảo Lâu chưa từng xảy xảy ra sơ sót gì, nhưng nếu hai người thực sự đánh nhau ở đây, đó cũng không phải là điều tốt lành gì. Nghĩ một chút, lên tiếng nói: - Kim tiền bối cũng đừng vội tức giận, Phong tiền bối nếu tham gia đấu giá, vậy chắc chắn có dụng ý cần dùng.

- Cần dùng làm gì? Kim Thạch hừ lạnh một tiếng, đương nhiên sẽ không dễ dàng tin như vậy.

Nhậm Thiên Thụy mỉm cười, lên tiếng nói: - Theo vãn bối biết, Kim Sư Lôi Văn Thú chung sống nửa đời với Phong tiền bối có lẽ cũng đến lúc lên cấp rồi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau