VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Âm khí dày đặc

Tĩnh tọa hồi phục được nửa ngày, Dương Khai mới đứng dậy thám thính tình hình trong sơn động.

Vừa rồi thời gian quá cấp bách, hắn chỉ mới xem xét sơ qua, bây giờ dĩ nhiên là phải tìm tòi cho kỹ càng.

Vị trí hiện tại của Dương Khai, hẳn là đoạn giữa của sơn động này, vì hai bên trái phải đều có thể qua lại. Lắng tai nghe tiếng gió, Dương Khai đoán ra bên trái chắc là thông đến lối ra, vì gió lùa vào từ phía đó, còn bên phải thì thông vào bên trong sơn động.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai đi về phía bên phải, dù gì hắncũng đã rơi vào tình trạng nguy hiểm rồi, nên chẳng vội rời khỏi sơn động này.

Đi chưa được một lúc, Dương Khai thình lình ngửi thấy có mùi thuốc, ngóng về phía luồng ánh sáng mờ tối thì phát hiện hai bên sơn động này có không ít kỳ hoa dị thảo.

Mấy thứ này vừa nhìn là biết phẩm chất không tầm thường, chỉ có điều chẳng biết có độc hay không.

Quả không hổ là Truyền Thừa Động Thiên!

Tuy Dương Khai không nhận ra mấy thứ này là gì, giá trị thế nào, nhưng Dương Khai tin là bất cứ món nào giá trị cũng không hề thấp.

Tạm thời không động đến chúng, một là vì Dương Khai không biết dùng cách nào để hái, hai là cho dù hái được rồi, Dương Khai cũng không có chỗ để cất. Dẫu sao nơi này cũng chỉ có một mình hắn, cứ tạm để đấy cũng chẳng sao.

Vừa đi vừa quan sát, Dương Khai phát hiện nơi này có không ít bảo bối, đều là những cây cỏ chưa từng nhìn thấy bao giờ, và cũng không biết đã bao nhiêu tuổi rồi.

Đi được tròn một canh giờ, Dương Khai chợt nhận ra phía trước thấp thoáng có hào quang nhấp nháy, hai bên tai văng vẳng tiếng hô hoán mờ ảo.

Thầm cảnh giác, Dương Khai tiến về phía nơi tỏa ra luồng hào quang đó.

Một chốc sau, hắn đã bước đến phía trước luồng hào quang.

Đó là một viên ngọc châu lớn bằng nắm tay, đang tỏa ra hào quang êm dịu, chiếu sáng mấy trượng xung quanh.

Quan sát xung quanh, đồng tử Dương Khai không khỏi co rụt lại.

Hắn phát hiện nơi này đã là tận cùng sơn động rồi, hơn nữa cách đó không xa, có một bộ xương khô đang ngồi khoanh chân. Bộ xương này khoác chiếc trường bào màu tím vô cùng sang trọng, hai hốc mắt trống rỗng đang chằm chằm nhìn về phía hắn, khiến người ta có một cảm giác quỷ dị mờ ám khó nói.

Người này không rõ đã chết được bao lâu rồi, nhưng bỗng nhiên, Dương Khai cứ có cảm giác, sinh tiền hắn không phải là người tốt, vì bộ xương này phả ra tà khí và sự gian ác khiến Dương Khai hoảng sợ bất an.

Truyền Thừa Động Thiên này có phải do hắn ngưng luyện? Dương Khai không khỏi nhớ đến căn nguyên liên quan đến Truyền Thừa Động Thiên.

Nếu đúng là vậy thì hẳn là ở đây có chứa Truyền Thừa của người này?

Dương Khai đang chau mày suy nghĩ thì từ sau lưng vọng lên một tiếng vang dữ dội.

Chợt biến sắc, quay đầu lại nhìn, Dương Khai phát hiện đường đi đã bị ngăn lại, không biết từ đâu mà một tảng đá lớn rơi xuống chặn hết không gian bên ngoài.

Lúc hắn ngoảnh lại thì viên ngọc châu tỏa hào quang đó bỗng lúc sáng lúc tối, trong không gian phạm vi chưa đến mười mấy trượng này, chợt văng vẳng tiếng gào khóc thảm thương.

Gió tà nổi trùng trùng, tựa như rơi xuống Tu La địa ngục, khắp người rét run, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể bắt đầu điên cuồng vận chuyển.

Dương Khai cứng đờ sắc mặt, không nói gì mà chỉ nheo mắt cảnh giác động tĩnh tứ phía.

Âm thanh thê lương này không biết đã kéo dài được bao lâu, liên tục quấy nhiễu tâm thần Dương Khai, nếu đổi lại là người tâm chí bất kiên nào khác, chắc chắn sẽ tự đả loạn chân tay. Nhưng nghị lực và bất khuất vốn chính là điểm mạnh lớn nhất của Dương Khai, có chút âm thanh cỏn con này làm sao đả động được hắn?

Thời gian trôi qua, Dương Khai cảm giác được rõ ràng, tiếng khóc này bắt đầu có phần hấp tấp, tuy chỉ là một chút thôi nhưng rõ ràng khác hẳn với lúc nãy.

Sự bình tĩnh ung dung của Dương Khai dường như khiến tiếng khóc này vô cùng giận dữ, nhưng nó lại không thể làm gì.

Phát giác được điều này, Dương Khai càng thêm bình tĩnh. Tuy không biết rốt cuộc nơi này xảy ra chuyện gì, nhưng hắn vẫn dứt khoát khoanh chân xuống ngồi thiền.

Âm thanh đó quả nhiên nóng nảy hơn, từng luồng gió lạnh gào rít trong không gian nhỏ hẹp, hào quang trong viên ngọc châu đó lập lòe gấp gáp hơn, khiến nơi này càng lúc càng u ám.

Dương Khai vẫn không dao động, hơi thở đều đều, đến thần sắc cũng không thay đổi.

Khoảng mấy canh giờ sau, âm thanh này đột nhiên biến mất, ánh sáng chớp tắt bất thường của viên châu cũng ổn định trở lại. Ngoài con đường sau lưng bị tảng đá án ngữ ra, nơi này vẫn không khác gì lúc Dương Khai đến.

- Thôi rồi à?

Dương Khai nhếch miệng cười, rồi chợt lớn tiếng quát: - Kẻ nào đang giả thần giả quỷ, cút ra đây cho ta!

Tiếng quát vang vọng liên hồi trong không gian chật hẹp, lẩn quẩn không ngừng.

Thình lình, một tràng cười khục khặc vẳng đến. Nghe thấy tiếng cười quái dị này, Dương Khai nổi hết da gà toàn thân, nhưng không phải vì sợ, mà vì tiếng cười này quả thực quá khó nghe, vọng bên tai thế này khiến lục phủ ngữ tạng đều quằn quại kinh khủng.

Chẳng những ngoài cơ thể có phản ứng khó chịu, mà đến trong đầu cũng phảng phất tiếng vù vù.

Thần hồn công kích?

Sắc mặt Dương Khai hơi thay đổi, hắn vốn tưởng có người nấp sẵn ở đây, cố ý giả thần giả quỷ hù dọa đuổi mình đi để độc chiếm hết bảo bối nơi này, nhưng giờ thì Dương Khai không dám nghĩ vậy nữa.

Một tiếng cười, thần trí động!

Đây hiển nhiên không phải việc đệ tử tam phái có thể làm được. Chỉ có cao thủ từ Thần Du Cảnh trở lên mới có thể thi triển thủ đoạn này.

Nơi này có cổ quái!

- Chàng trai trẻ, ý chí của ngươi không tệ, lá gan cũng không nhỏ, dám nói chuyện với lão phu như vậy!

Âm thanh khó nghe đó đột nhiên lên tiếng, lơ lửng bất định, nên Dương Khai không thể tìm ra nó bắt nguồn từ đâu.

- Ngươi là ai? Dương Khai nghiêm nghị, một mặt cẩn thận dò xét, một mặt lên tiếng hỏi.

Lại thêm một tràng cười quái đản, cười xong, nó lại nói:

- Ta là ai? Lão phu cũng không nhớ nữa, ta là ai nhỉ? Chắc là chủ nhân của nơi này nhỉ.

- Ngươi là chủ nhân của Truyền Thừa Động Thiên này?

Dương Khai chợt cao giọng.

Hơn một nghìn đệ tử tam phái hội tụ bước vào Truyền Thừa Động Thiên này, chính là để đoạt được Truyền Thừa thần bí đó. Có thể nói, nếu có được Truyền Thừa này, chỉ cần không bất ngờ tử vong, về sau chắc chắn sẽ với đến ngưỡng bậc khiến thế nhân kính ngưỡng.

Dương Khai vốn không mong chờ sẽ lấy được Truyền Thừa gì, hắn vào đây cũng chỉ là đi theo số đông, muốn kiếm ít lợi lộc mà thôi. Nhưng bất kể thế nào, đã vào đây rồi thì sẽ có hứng thú với Truyền Thừa ở đây.

Bây giờ tên này lại nói lão là chủ nhân ở đây, trầm ổn như Dương Khai cũng khó khỏi động lòng.

Âm thanh đó không trả lời ngay, phải một lúc sau mới nói:

- Đúng, ta chính là chủ nhân của nơi này! Chàng trai trẻ, ngươi muốn có được Truyền Thừa của lão phu?

Dương Khai không trả lời mà chỉ nhíu chặt mày, suy ngẫm độ chân thực trong lời nói này.

- Ta thấy hình như ngươi vừa bị thương, chắc là bị kẻ khác đả thương phải không?

Âm thanh đó từ tốn nói, -

- Ngươi muốn báo thù? Muốn ngay lập tức giết chết kẻ đả thương mình, cho hắn biết ngươi không phải là người dễ càn quấy?

Vài làn gió lạnh lẩn quẩn bên tai, rất chậm, chậm đến mức Dương Khai căn bản không phát giác ra, nhưng nghe thấy những lời này, Dương Khai lại không tự chủ được, gật đầu nói: -

- Muốn!

- Trong lòng ngươi có thù hận, chôn giấu rất sâu, người khác không thể nhìn ra! Ngươi muốn trở nên mạnh mẽ, ngươi muốn giết sạch những kẻ xem thường mình, có đúng không?

Nét mặt Dương Khai hơi quằn quại, lông mày nhíu chặt, trên trán nổi rõ gân xanh. Tuy vẫn thấy câu nói này có chút không đúng, nhưng lão lại khiến Dương Khai có cảm giác tán đồng.

- Đúng...

Giọng nói Dương Khai khẽ run rẩy.

- Lão phu có thể giúp ngươi đạt thành tâm nguyện! Giúp mong muốn của ngươi trở thành sự thật, ngươi có bằng lòng kế thừa di chỉ của lão phu không? Giọng nói đó tiếp tục ôn tồn.

- Nếu bằng lòng thì hãy gật đầu, lão phu sẽ mang Truyền Thừa của mình tặng cho ngươi! Đó là một phúc phần rất lớn đấy!

- Bằng lòng hay không nào?

- Chỉ cần gật đầu thôi, đối với ngươi mà nói quá dễ dàng mà...

- Bỏ qua cơ hội tốt này ngươi sẽ phải hối hận đấy.

Từng lời từng lời một, tựa như mưa phùn rả rích, lại tựa như gió xuân thoảng qua tai, ùa vào đầu óc Dương Khai, mang đầy sức mê hoặc không gì sánh bằng.

Ánh mắt Dương Khai có hơi mơ màng, đầu óc cũng khẽ dao động, môi thì khép mở liên hồi, trông như muốn đồng ý yêu cầu của giọng nói đó. Nhưng thình lình, theo sau một rên bực dọc, ánh mắt Dương Khai chợt khôi phục sự tinh anh, trên mặt còn thoáng nỗi sợ hãi, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Không rõ vừa rồi đối phương đã thi triển thủ đoạn gì, khiến hắn suýt nữa thì nhân lời.

- Ơ?

Lão có vẻ kinh ngạc, -

- Tự cắn lưỡi mình, lấy đau đớn tự hoạt hóa, ý chí quả nhiên mạnh mẽ!

- Hừ! Rốt cuộc ngươi là ai, vừa rồi ngươi đã dùng cách gì để mê hoặc tinh thần ta?

Dương Khai lạnh lùng hỏi.

- Không ngờ ngươi lại phát giác ra điều này, chàng trai trẻ khá lắm! Về phần lão phu là ai... Lão phu là ai đây?

- Ngươi không nói ta cũng biết, ngươi chính là nó!

Dương Khai hất tia nhìn về phía bộ xương khô trước mặt, ánh mắt đầy kiêng dè, chậm rãi nói:

- Ta nghe nói, cao thủ trên mức Thần Du Cảnh, chỉ cần ngưng luyện được thần thức, thì dù cơ thể có thối rữa, chỉ cần thần thức không bị tiêu diệt thì có thể tìm một thân xác khác chiếm giữ! Ngươi ắt hẳn là cao thủ rơi xuống đây từ nhiều năm trước, giờ muốn chiếm lấy cơ thể ta đúng không? Ngươi mê hoặc tâm thần ta cũng chính vì mục đích này!

Lời này của Dương Khai vừa nói ra, giọng nói đó đột nhiên im bặt, phải một lúc sau mới bật cười ngạo mạn: - Lợi hại lợi hại! Chỉ là một tên nhãi nhép, công lực mới Khai Nguyên cảnh thất tầng, vậy mà có thể nhìn thấu được điều này, đúng là giang sơn đời nào cũng có anh hùng, lão phu khâm phục.

Nói xong, giọng nói này đột nhiên trở nên ảm đạm: -

- Ngươi đã phát giác ra, lẽ nào ngươi không sợ sao?

Dương Khai cười khinh miệt:

- Sao ta phải sợ? Nếu ngươi thật sự có khả năng gạt trừ tâm thần ta, chiếm dụng cơ thể ta, thì còn phí lời với ta như vậy để làm gì? Lại còn mê hoặc ta, khiến ta rơi vào lời nói cạm bẫy của ngươi? Ngươi là cao thủ không tồi, có lẽ ngươi cũng có thủ đoạn cao cường, song... đó là chuyện trước khi ngươi chết! Bây giờ ngươi chỉ có thể giả thần giả quỷ thôi!

- Ngươi nói xem... Tại sao ta phải sợ ngươi? Dương Khai cười khẩy, -

- Trái lại ngươi phải sợ ta mới đúng, nếu để ta tìm ra nơi ẩn giấu thần hồn của ngươi, thì ngươi thấy mình có thể sống tiếp nữa không?

- Chàng trai trẻ, ngươi quá ngạo mạn rồi. Lão lạnh lùng nói:

- Ngươi tưởng ta phí nhiều lời vậy chỉ để mê hoặc ngươi thôi sao? Ha ha, ba sợi thần thức của lão phu đã ngấm vào trong trí óc ngươi, bây giờ ngươi có muốn phản kháng cũng vô ích, cơ thể của ngươi, lão phu xin nhận vậy!

Chương 137: Không giết ngươi thì được lợi

Nghe vậy, Dương Khai chợt biến sắc, không chút cân nhắc, hắn tung ra một quyền đánh thẳng vào bộ xương khô, quát lớn: -

- Mơ tưởng hão huyền!

Dưới một quyền đánh đến, bộ xương khô không rõ đã chết bao lâu này vỡ nát tan tành.

Sắc mặt Dương Khai không những không nhẹ nhõm hơn, ngược lại càng thêm nặng nề.

- Đủ quyết đoán, nhưng ngươi chọn không đúng mục tiêu!

Lão đắc ý nói, viên ngọc châu kia đột nhiên phả ra ánh sáng âm u. Ngay lập tức, Dương Khai nhìn thấy một gương mặt hung tợn hư ảo bay ra từ viên ngọc châu, bao trùm một luồng hắc khí, nhe nanh trợn mắt lao đến hắn như ác quỷ.

Hóa ra thần hồn này không ẩn náu trong bộ xương khố mà là trong viên ngọc châu phát sáng kia!

Dương Khai đang định ra tay tiếp thì người bay đến đó chợt mở miệng gào thét, tiếng thét ập vào trong lỗ tai Dương Khai, trí óc bỗng đau đớn như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào.

Một tiếng rên thảm thiết vang lên.

Động tác của Dương Khai cũng chợt dừng lại, bụng nghĩ lúc nãy lão không hề nói dối, trí óc của mình chắc chắn đã bị lão động đến, nếu không làm gì xảy ra biến cố như vậy.

Nhân cơ hội này, khuôn mặt đó cười lớn rồi len vào trong cơ thể Dương Khai.

Cả thân người giật bắn, toàn thân Dương Khai cứng đờ, đến cử động mí mắt cũng không được, hệt như đã mất đi quyền kiểm soát cơ thể.

Giọng nói đó vọng ra từ bên trong:

- Ha ha ha, tên tiểu bối ngu dốt, muốn phản kháng lão phu à! Xem lão phu gạt hết ý thức của ngươi, độc chiếm cơ thể ngươi đi này!

Thần sắc Dương Khai hoang mang, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sáng bất khuất.

- Ừ, thân thể của tiểu bối nhà ngươi quá kém, công lực cũng kém, nhưng mà thôi, vẫn có thể tạm dùng được. Đợi sau này thoát khỏi đây rồi đi tìm một cơ thể khác cũng không muộn. Ngươi yên tâm, sau khi lão phu chiếm dụng cơ thể này của ngươi, ngươi có thù sâu oán đậm nào, ta sẽ giúp ngươi chấm dứt hết. Ngoan ngoãn bỏ cuộc đi, ngươi sẽ bớt đau đớn hơn, lão phu cũng đỡ mất thời gian hơn.

- Nằm mơ đi!

Dương Khai truyền ý niệm vào trong.

- Khà khà, đã đến nước này rồi ngươi vẫn muốn phản kháng? Được lão phu để mắt đến là may mắn của ngươi, tên tiểu bối không chịu biết điều!

Nhân kiểm quả nhiên nghe được tiếng Dương Khai, lão bật lên tiếng cười quái gở:

- Thôi, nếu ngươi đã không muốn phối hợp, thì lão phu đành phải giở chút thủ đoạn ra mới được. Đau đớn mà ngươi phải chịu khi bị xóa ý thức không phải ai cũng chống chịu được đâu.

Lão hảo tâm nhắc nhở, rồi lập tức, không biết là dùng thủ đoạn gì, đầu Dương Khai chợt vang ầm, sự đau đớn gấp vạn lầni lúc nãy truyền ra từ đó.

Đau đớn này không giống như kiểu bị đao chém, mà là đau đớn đến từ trong tâm trí. Một cách không tự chủ, cổ họng Dương Khai chợt thốt lên tiếng kêu thảm thiết tột cùng, y phục ướt đẫm mồi hôi, cả cơ thể run rẩy như sốt rét.

- Tự chuốc lấy khổ, nhưng không thể trách lão phu được.

Nhân kiểm hừ lạnh, cơn đau cũng theo đó mà kịch liệt hơn.

Dương Khai cảm giác cả người mình như sắp sụp đổ đến nơi, ý thức trong trí óc cũng lấp lửng bất định, hệt như ánh nến leo lắt trước gió bão, có thể vụt tắt bất kỳ lúc nào. Nhưng duy chỉ có đôi mắt vẫn tràn đầy khí huyết thì vẫn giữ nguyên sự quật cường và kiên trì.

- Hả?

Nhân kiểm kinh ngạc, - Sao ngươi vẫn chống cự nổi? Thật quá kỳ lạ!

Trong khi lão đang nói, Dương Khai tinh tường cảm nhận được từ trong xương cốt mình lan tỏa luồng nhiệt nóng rát, luồng nhiệt vừa tản ra, thần hồn đang phiêu diêu bất định chợt yên ổn trở lại, cơn đau cũng giảm bớt.

Cùng lúc đó, một lực hút khổng lồ truyền thẳng vào trí óc.

- Cái gì thế này? Nhân kiểm bỗng thốt lên giọng nói hoang mang chói tai, dường như lão gặp phải chuyện kinh khủng nhất thế gian, thất kinh hồn vía: -

- Đây là cái gì? Đừng, đừng mà, Á!

Kèm theo tiếng la thất thanh của lão, trí não Dương Khai tỉnh táo trở lại. Dương Khai cảm giác có thứ gì đó bị hút vào trong Kim Thân của mình.

Thân người bỗng nhẹ hều, Dương Khai thở hổn hển từng hơi một.

Sự việc vừa rồi xảy đến rất nhanh, từ lúc nhân kiểm lẩn vào trong cơ thể đến hiện tại, trước sau chưa đến thời gian mười nhịp thở, nhưng Dương Khai thấy như đã rất lâu rất lâu rồi.

Hơn nữa, sau khi thành công kháng cự nhân kiểm ăn mòn, Dương Khai nhận thấy ý chỉ của mình đã mạnh hơn một chút.

Tiếng kêu la thảm thiết của nhân kiểm vẫn inh ỏi, nhưng lúc này lão như chuột nhắt gặp mèo, thanh âm run rẩy, liên hồi xin tha.

Khẽ khàng cảm nhận, Dương Khai nhận ra nhân kiểm kia đang ở trong góc nào đó của Kim Thân, nét mặt kinh hoàng, run như cầy sấy.

- Thiếu hiệp, thiếu hiệp, lão phu sai rồi, ngài thả lão phu ra đi, lão không dám nữa.

Nhân kiểm hoảng sợ thốt lên, lão không biết mình đang ở đâu, nhưng lão cảm giác có một đôi mắt đang găm tia nhìn không thiện cảm vào lão, giống như nhìn một mâm thức ăn khoái khẩu.

Dương Khai lấy làm lạ.

Lần trước ở thung lũng Cửu Âm, Kim Thân đã trực tiếp hấp thụ một nửa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, đến hiện giờ vẫn còn tồn trữ trong nội thể, để dùng vào lúc đột phá Chân Nguyên cảnh.

Vậy mà không ngờ hôm nay Kim Thân lại hút luôn cả tên nhân kiểm đó vào.

Tuy Dương Khai cũng biết Kim Thân có thể thu nạp mọi năng lượng khác tính dương, nhưng không ngờ, đến hồn phách của con người nó cũng có thể hấp thụ.

Hồn phách của cường nhân cũng là một loại năng lượng, một loại năng lượng cực kỳ bổ ích! Đối với Kim Thân, nhân kiểm này quả chỉ là một mâm thức ăn. Chỉ có điều mâm thức ăn này vẫn chưa làm xong, phải để Chân Dương nguyên khí thối luyện qua thì mới hấp thụ được.

Tâm niệm vừa động, không để ý tới lời cầu xin của nhân kiểm, Dương Khai lặng lẽ vận hành Chân Dương Quyết.

Dưới sự lôi dẫn của Chân Dương Quyết, nhân kiểm cuối cùng cũng thoát khỏi Kim Thân. Chưa kịp vui mừng, lão liền phát hiện mình vừa rơi vào trong một nguồn năng lượng tinh thuần nóng khốn cùng.

Tiếng kêu la thảm thiết lập tức vang lên:

- Ngươi đang làm gì vậy? Mau dừng lại, đừng mà!

Dương Khai vừa có nhất cử này, lão đã biết Dương Khai định làm gì.

- Thiếu hiệp, đừng làm vậy, nếu cứ thế này lão sẽ bị luyện hóa mất.

Dương Khai không có động tĩnh gì, Chân Dương Quyết liên tiếp vận hành. Thời gian trôi qua, tiếng kêu đó càng lúc càng yếu ớt, đến cuối cùng thì nhỏ đến mức không nghe được.

Nhưng từ đầu đến cuối, lão vẫn luôn mồm xin tha, chưa dám có nửa phần mạo phạm.

Phỏng chừng cũng đủ rồi, Dương Khai mới ngưng Chân Dương Quyết lại, đưa lão trở về trong Kim Thân.

- Đa tạ... ơn không giết... của thiếu hiệp.

Mãi một lúc sau, giọng nói đó mới hồi phục chút nguyên khí, run rẩy tạ ơn.

Hiện tại, lão như một thiếu nữ bị một trăm tám mươi tên trai tráng xoay vần, yêu ớt đến suy tàn.

- Ta không giết ngươi, thì được lợi gì? Dương Khai điềm đạm hỏi.

Sự tồn vong của nhân kiểm chỉ nằm trong một ý niệm của mình.

Nhận ra được điều này, Dương Khai biết mình phải trù tínhmột chút.

Thật ra, Dương Khai không hề có ý định giữ lão lại, tuy tiếp xúc chưa lâu, nhưng Dương Khai cũng nhìn ra được, người này sinh tiền không tà thì cũng ma, công lực của hắn còn thấp, giữ lại lão chỉ lợi bất cập hại. Song, ngoài luyện hóa lão ra, thì Dương Khai chẳng biết dùng cách nào khác để tiêu diệt lão.

Nhưng một khi luyện hóa lão, Kim Thân sẽ hấp thu lão vào, đồng nghĩa với việc ngấu nghiến linh hồn của một con người. Chỉ nghĩ vậy thôi, Dương Khai đã thấy hơi ghê tởm rồi.

- Lợi ích? Có có có!

Lão vừa nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Khai, liền vội vàng đáp lại.

- Nói ta nghe xem! Dương Khai vẫn ung dung.

- Không biết... Thiếu hiếp ngài muốn có những lợi ích gì?

Nhân kiểm hỏi dò.

- Hả?

Dương Khai hục hặc.

Nhân liểm không khỏi run rẩy, vội vàng nói: -

- Thiếu hiệp chớ hiểu lầm, lão đã chết nhiều năm rồi, sau đó bị phong ấn tại nơi này, cho đến cách đây mấy ngày mới tỉnh dậy, nên không nhớ rõ chuyện trước kia. Ngài cho lão suy nghĩ thêm, lão chắc chắn sẽ mang đến lợi ích cho ngài.

Dương Khai trầm mặc không nói gì, thầm biết câu nói này của lão là thật.

Sau một hồi lâu, lão mới vui vừng nói:

- Đúng rồi đúng rồi, công lực hiện tại của thiếu hiệp... e hèm, không cao, nên tu luyện ít võ kỹ phòng thân. Lão đã nhớ ra một vài võ kỹ uy lực rất lớn.

- Hả?

Dương Khai không khỏi hứng thú, ngồi ngay ngắn lại rồi nói:

- Có những cái gì thì nói rõ ra đi, nếu ta hài lòng thì sẽ tha mạng cho ngươi !

Nghe được câu này, nhân kiểm bất giác nhẹ nhõm hơn nhiều, lão vội nói:

- Chắc chắn sẽ làm thiếu hiệp hài lòng, võ kỹ của lão thấp nhất cũng thuộc Huyền Cấp đấy.

Hơi thở Dương Khaikhông khỏi dồn dập.

Võ kỹ phân theo cấp bậc, từ dưới lên trên là Phàm Cấp, Địa Cấp, Thiên Cấp, Huyền Cấp, Linh Cấp, Tháp Cấp, mỗi cấp bậc phân ba hàng hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm. Võ kỹ Huyền Cấp, cả triều đại này e chẳngcó đến mấy bộ.

Trước đó vài ngày, Dương Khai cùng bọn Lam Sơ Điệp vào sinh ra tử, lao lực tâm tư, mà mỗi người chỉ lấy được một võ kỹ Địa Cấp, chỉ vậy thôi, cả năm người cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Huyền Cấp,còn cao hơn Địa Cấp đến hai bậc.

Nhận ra được khát vọng của Dương Khai, nhân kiểm cũng thư giãn hơn, lão biết chỉ có làm Dương Khai hài lòng thì lão mới được sống.

Không chần chừ thêm, lão chậm rãi nói:

- Có một võ kỹ, tên là Phệ Tâm Ấn.

Dương Khai nhíu mày, cái tên này nghe cứ quái quái thế nào.

- Tu luyện khá đơn giản, lấy trái tim của đứa bé dưới mười tuổi, mồi ngày ăn ba miếng, luyện hóa máu trong đó, sau một trăm ngày sẽ có chút thành quả. Người nào trúng phải Phệ Tâm Ấn, tim gan sẽ vỡ nát, một chiêu là chết!

Lão kể rành rọt phương pháp tu luyện của võ kỹ này ra, giọng nói dương dương tự đắc.

Dương Khai nghe xong, sắc mặt trở nên khó coi.

- Đổi cái khác!Không đợi lão nói hết uy lực của bộ võ kỹ này, Dương Khai liền cắt lời.

- À, còn có một bộ võ kỹ, tên là Hoa Lạc Hồng!

Dương Khai khẽ gật đầu, cái tên này nghe còn được, có chút tình thơ ý họa.

Nhân kiểm cười hì hì: “-

- u luyện cũng rất đơn giản, có điều phải giao hợp với trinh nữ, cùng lúc đó vận chuyển tâm pháp để luyện hóa một giọt máu rơi, phối hợp cùng tinh khí toàn thân nữ tử này. Võ kỹ này nếu có điều kiện phù hợp, sẽ luyện rất nhanh. Hơn nữa, nữ tử dùng để luyện công có công lực càng cao thì tốc độ tu luyện càng nhanh. Đại khái chỉ cần một trăm người là có thể luyện xong. Lão thấy thiếu hiệp mạnh mẽ uy vũ, một đêm ngự mười người cũng thừa sức, nói cách khác, chỉ cần mười ngày, thiếu hiệp sẽ luyện xong Hoa Lạc Hồng.

Sắc mặc Dương Khai xám xịt, lạnh lùng nói:

-Đấy chẳng phải là lấy âm bổ dương sao?

- Dạ dạ dạ, thiếu hiệp minh giám, chính là lấy âm bổ dương.

- Đổi cái khác!

Nhân kiểm buồn rầu, bất đắc dĩ nói:

- Còn một võ kỹ tên là Hoan Hỉ Quyền...

- Đổi!

- Đổi tiếp!

Nhân kiểm bắt đầu hoảng sợ, nếu lão mà có thực thể, thì chắc lão đã nhầy nhụa mồ hôi trên trán rồi. Những võ kỹ mà lão vừa kể, không có cái nào phù hợp với yêu cầu của Dương Khai.

Tất cả đều là những võ kỹ tà ác cùng cực, phải dùng đến thủ đoạn bất thường, táng tận lương tâm, đáng bị trời tru đất diệt mới có thể tu luyện.

Chương 138: Võ kỹ giao dịch tức thời

Dương Khai tuy dao động trước uy lực của những võ kỹ này, nhưng cũng không thể vì đó mà đánh mất nhân tính.

Liên tiếp thay đổi bảy, tám cái, nhân kiểm hoang mang vô cùng, Dương Khai chỉ cười nhạt không ngớt.

- Thiếu hiệp, lão chỉ biết những võ kỹ như thế này thôi, lão không có lừa ngài đâu.

- Nếu ngươi chỉ có chút giá trị này, thì ta giữ ngươi làm gì nữa?

Dương Khai đáp lại lạnh tanh, từ những võ kỹ mà lão kể cũng đã đủ biết, tên này lúc còn sống chắc chắn là một ma đầu ác độc.

- Thiếu hiệp bớt giận, chờ lão nghĩ kỹ thêm đã, lão vừa mới tỉnh lại chưa lâu, trí nhớ có hơi hỗn loạn, tạm thời chưa nghĩ ra được nhiều. Cho lão chút thời gian, cho lão chút thời gian lão nhất định sẽ khiến ngài hài lòng.

- Cơ hội chỉ có một lần, ngươi liệu mà nắm bắt!

- Vâng, nhất định sẽ không làm thiếu hiệp thất vọng.

Dương Khai không để ý đến lão nữa. Dù sao nơi này cũng đã bị phong bế rồi, có thể an tâm trị thương. Còn về nhân kiểm, tuy sinh tiền lão chắc chắn là cao thủ, và cũng là đại ma đầu, nhưng hiện giờ lão vẫy sóng còn không nổi, Dương Khai chẳng cần phải lo lắng.

Trong người không có thuốc tốt để trị thương, nhưng chút thương thế này có lẽ không bao lâu sau sẽ khỏi hẳn.

Dương Khai thò tay vào trong ngực áo lấy tiểu thạch nhân còn lại ra, sau đó vận hành nguyên khí, cảm thụ cách thức tuần hoàn của chỉ vàng bên trong, dò la bí mật trong thạch nhân.

Chỉ một chiêu Viêm Dương Bạo vẫn chưa đủ, Dương Khai phải tranh thủ thời gian trị thương này để tu luyện võ kỹ thứ hai.

Không mạnh lên, ra ngoài rồi cũng sẽ bị ức hiếp.

Số lượng chỉ vàng trong tiểu thạch nhân này rất nhiều, phải đến bảy, tám mươi sợi, rất có thể là võ kỹ Thiên cấp, thậm chí là Huyền cấp.

Mất cả một ngày trời Dương Khai mới ghi nhớ hết được phương thức lưu chuyển của những sợi chỉ vàng này. Giống với tiểu thạch nhân lần trước, sau khi Dương Khai thu hồi nguyên khí, tiểu thạch nhân này cũng tan biến thành cát bụi.

Trong một ngày này, nhân kiểm cũng đang vắt óc suy nghĩ xem phải dùng gì để khiến Dương Khai động lòng, tha cho lão một con đường sống. Hiện tại lão đã nghĩ ra được một vài cái mới, nhưng Dương Khai không ra lệnh, lão cũng chẳng dám tự ý mở mồm, đành hoang mang ẩn náu trong Kim Thân.

Dương Khai vẫn mặc kệ lão, tập trung tư tưởng vào võ kỹ thăm dò được từ tiểu thạch nhân.

Nhắm mắt khoanh chân, dựa theo đường lối của các sợi chỉ vàng, Dương Khai bắt đầu đưa Chân Dương nguyên khí luồn trong kinh mạch.

Xoay chuyển một vòng tuần hoàn, Dương Khai phát hiện tình hình không giống như lúc đạt được Viêm Dương Bạo, căn bản không hề nổi lên dục vọng phát chiêu, ngược lại mu bàn tay cứ giật giật liên hồi.

Đường lối lưu chuyển không đúng? Dương Khai hồ nghi.

Không thể nào, rõ ràng đã vận chuyển theo đúng đường tuần hoàn của chỉ vàng trong tiểu thạch nhân, không có chút lệch lạc nào.

Lại thử thêm một lần, mu bàn tay lại giật tiếp.

Sao lại thế nào? Đây không phải là võ kỹ sao? Tại sao mình không có chút ý muốn phát chiêu, lúc thi triển Viêm Dương Bạo không giống như thế này.

Rốt cuộc võ kỹ này chất chứa huyền cơ gì, tại sao lại không giống với những cái khác?

Suy nghĩ một lúc lâu nhưng Dương Khai vẫn nghĩ không ra, chỉ đành từ từ cảm thụ trong thực tiễn thôi.

Thả lỏng tinh thần, Dương Khai tiếp tục vận chuyển nguyên khí từng đợt từng đợt một, mỗi lần tuần hoàn, mu bàn tay lại có phản ứng như nhau, hơn nữa cảm giác giật thình thịch đó càng lúc càng rõ rệt, cứ như có thứ gì đó sắp đội da chui lên vậy.

Cũng không biết đã qua bao lâu rồi, sau khi Dương Khai vận chuyển nguyên khí không được một nghìn lần, thì cũng đến tám trăm lần tuần hoàn, mu bàn tay đột nhiên đau đớn vô cùng, chính ngay lúc này, cảm giác nảy giật bị trói buộc đó như bẻ gãy xiềng xích, xông ra bên ngoài.

Dương Khai mở mắt ra, cúi xuống nhìn thì phát hiện, trên mu bàn tay bỗng xuất hiện một hình hoa văn.

Hoa văn này có chút quái lạ, Dương Khai xem xét lúc lâu mới nhận thấy, nó rất giống bầu trời sao ban đêm, chiếm khoảng nửa mu bàn tay, sao dày đặc. Lúc không vận chuyển nguyên khí thì chẳng có gì, nhưng vừa vận chuyển là tinh đồ này dường như được tiếp sức sống, từng chấm li ti tỏa sáng lấp lánh.

Hơn nữa, Dương Khai cảm giác được rõ ràng, da thịt bên dưới hoa văn này bị mở ra một không gian mà hắn cũng không nhìn thấy.

Nguyên khí lưu chuyển đến đều được trữ hết trong không gian này.

Thử được hồi lâu, Dương Khai lấy toàn bộ nguyên khí phả vào trong tinh đồ trong mu bàn tay, sau đó chỉ điểm bừa xuống mặt đất.

Cái chỉ tay này, bản thân Dương Khai không dùng bất cứ lực đạo nào, giả như chỉ xuống một con kiến thì e cũng chẳng giết nổi nó.

Nhưng khi nguyên khí trong tinh đồ phát tán ra, cả đầu ngón tay cuồn cuộn đầy tinh quang, phát sáng toàn bộ sơn động.

Răng rắc...

Cả cánh tay Dương Khai như ngập trong mặt đất, mặt đất cũng lay động kịch liệt, bụi đất trên đỉnh sơn động ào ào rơi xuống.

Dương Khai bất giác biến sắc.

Một chỉ này tuy tương đương với một lần hao phí nguyên khí toàn cơ thể, nhưng lực sát thương lại bộc phát cao hơn bình thường, gần như là gấp bốn lần!

Dương Khai phỏng chừng, nếu lấy nguyên khí toàn thân bộc phát không chủ đích, cũng không thể đạt được thành quả như vừa rồi.

Võ kỹ này thật cổ quái! Dương Khai nhíu chặt mày, xem như đã tìm được một chút đường ra rồi.

- Thiếu hiệp, thiếu hiệp...

Âm thanh trong nội thể truyền ra, đi kèm cùng sự dè dặt cẩn thận.

Dương Khai vẫn nhíu mày suy nghĩ.

- Thiếu hiệp, hình như lão có biết chút ít về võ kỹ ngài đang tu luyện, có cần lão nói ngài nghe thử không?

Không có tiếng trả lời, nhân kiểm vô cùng lo lắng, lão đang sốt sắng thể hiện giá trị của mình trước mặt Dương Khai, chính là vì sợ Dương Khai đem lão đi luyện hóa.

Tuy mới tiếp xúc chưa được bao lâu, nhưng nhân kiểm vẫn nhìn ra được, Dương Khai tuy tuổi trẻ, nhưng tâm tính kiên nghị, người bình thường không thể bì được, hơn nữa trong tính cách còn có chút ít tà khí, loại tà này khiến lão sợ hãi.

Mãi một lúc sau, Dương Khai mới hồi tỉnh lại, lên tiếng:

- Ngươi biết những gì? Nói đi.

Như vớ được thiên ân, nhân kiểm cảm kích vô cùng, vội vàng đáp:

- Lão cũng không biết thiếu hiệp đang tu luyện võ kỹ gì, nhưng trong ký ức của lão, hình như đã nhìn thấy một võ kỹ tương tự. Lúc ngài tu luyện nó, sẽ phải mở ra một không gian dành riêng cho võ kỹ này trên một bộ phận nào đó của cơ thể, và uy lực mà võ kỹ này có thể phát huy có liên quan đến lượng nguyên khí tàng trữ trong không gian kia.

- Lúc bình thường vô sự, thiếu hiệp có thể rót nguyên khí vào trong không gian đó, đến khi cần sử dụng thì có thể thi triển uy lực của võ kỹ này rồi. Loại võ kỹ này dùng tốt thì uy lực cực lớn, dùng không tốt thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Căn nguyên của tất cả nằm ở mức nguyên khí chứa trong không gian đó. Nguyên khí nhiều, lực sát thương sẽ lớn, nguyên khí ít, thì chẳng bằng một cú đấm của trẻ con.

- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thiếu hiệp, loại võ kỹ này giống như một giao dịch tức thời, dùng vốn tích góp khổ luyện ngày thường để đổi lấy một phút bộc phát, nó cũng là một loại võ kỹ hộ mệnh.

Nhân kiểm nói một hơi hết những gì mình biết rồi ngoan ngoãn im bặt.

Dương Khai thoáng nở nụ cười, những điều mà lão nói gần giống như những gì mình tìm ra, nhưng toàn diện hơn, khiến một vài điểm chưa hiểu trở nên minh bạch.

Dùng vốn tích góp khổ luyện ngày thường để đổi lấy một phút bộc phát ư?

Đây rõ ràng là võ kỹ dành riêng cho mình rồi!

Dương Khai không kiềm được bật cười ba tiếng. Người khác muốn có nguyên khí phải khổ luyện để tích trữ, còn mình há phải cần?

- Ta phải nghiên cứu kỹ lưỡng một lát, ngươi chớ có làm phiền ta. Dương Khai căn dặn.

- Vâng. Mà thưa thiếu hiệp...

- Những điều ngươi nói chẳng có chút giá trị nào hết, nghĩ thêm đường sống cho mình đi!

Nhân kiểm đột nhiên mặt mày chua xót, Dương Khai dửng dưng như thế, khiến lão có cảm giác như đang đối mặt mới một lão hồ ly vậy.

Mình đã tạo nên nghiệp chướng gì? Sao lại phải nhằm hắn mà cướp thân thể chứ?

Chính lúc đang than ngắn thở dài vì hối hận, nhân kiểm liền nhận ra Dương Khai đang xua lùa nguyên khí vào trong không gian đặc thù đó.

Tốc độ lùa nguyên khí rất nhanh, không kiêng dè gì, căn bản không lo ngại làm như vậy liệu có gây nguy hại gì hay không.

Nhân kiểm vốn định nhắc nhở hắn làm chậm lại, vì nguyên khí tiêu hao quá nhanh sẽ tạo ra gánh nặng cho cơ thể, nhưng lão chợt đảo mắt một vòng rồi nuốt lời định nói xuống cổ họng.

Hừ, chính ngươi bảo ta không được quấy rầy ngươi đấy, chứ không phải lão phu không nhắc nhở ngươi đâu.

Tốt nhất là nhanh nữa lên, đợi nguyên khí của ngươi cạn kiệt, lão phu sẽ nghĩ cách thoát ra khỏi nơi quỷ quái này. Tiểu tử, nói cho cùng thì ngươi vẫn còn non lắm.

Nguyên khí toàn thân Dương Khai nếu đơn thuần có được nhờ vào tu luyện thì ít nhất phải tu luyện ba, năm ngày mới dồi dào được.

Nhưng hắn chỉ tốn hai canh giờ đã rót hết toàn bộ nguyên khí vào không gian dưới tinh đồ.

Trong nội thể, nhân kiểm nhận ra điều này, suýt nữa thì nhảy lên tung hô. Lão cảm cảm nhận được, Dương Khai hiện tại suy yếu vô cùng, trong gân mạch không còn chút nguyên khí, đây đúng là cơ hội tốt để tháo chạy.

Đang định hành động, lão bỗng nhiên dừng lại.

Bởi vì lão phát hiện kinh mạch Dương Khai vốn đang trống rỗng, bỗng chốc đã bão hòa trở lại trong nháy mắt.

Trời ơi! Sao lại thế này?

Nhân liểm suýt nữa thì phát điên, tình huống kỳ lạ này vượt qua khỏi hiểu biết của lão. Bụng nghĩ, không lẽ mình phong ấn nhiều năm, bây giờ đến thần trí cũng bị ảo giác rồi?

Không phải, cảm giác vừa rồi rất chân thật, nguyên khí của tên tiểu tử này rõ ràng đã cạn kiệt, sao lại khôi phục hoàn toàn chỉ trong giây lát như thế?

Nhất định là mình nhìn nhầm rồi!

Nhân kiểm tự an ủi mình, rồi tập trung tinh thần quan sát động tác của Dương Khai.

Lại thêm hai canh giờ trôi qua, nguyên khí của Dương Khai lại tiêu biến sạch sẽ, tinh đồ trên mu bàn tay bắt đầu chuyển động theo một quy luật khó hiểu.

Nhân kiểm lập thệ với chính linh hồn mình, lần này tuyệt đối không hề sai, nguyên khí của tên tiểu tử này quả thật đã tiêu hao sạch, không còn lại chút gì, quan sát trong gần hai canh giờ, lão hiểu rõ hướng đi từng luồng nguyên khí của Dương Khai.

Sẽ không nhầm đâu, tuyệt đối không!

Nhưng, trong biến hóa ngay sau đó, lão lại ngây người ra, chấn động vô cùng.

Kinh mạch trống không lại tiếp tục đầy ắp.

Cứ như nguyên khí của Dương Khai nhiều vô kể, dùng mãi không hết.

Nhân kiểm kinh hãi, tuy lão đã không còn nhớ được nhiều chuyện, nhưng chí ít thì kiến thức phổ thông vẫn còn. Một người kể cả công lực có cao đến đâu, thì tuyệt đối cũng không thể khôi phục nguyên khí nhanh đến vậy.

Nếu ai cũng như vậy thì chẳng phải thiên hạ này đại loạn rồi sao?

Hắn tu luyện thứ công pháp gì mà lại có được hiệu quả nghịch thiên đến thế?

Giờ khắc này, nhân kiểm không dám xem thường Dương Khai nữa, mà thay vào đó là sợ hãi và kiêng nể.

Có kinh mạch không bao giờ khô kiệt, nguyên khí dùng đến vô tận, vậy thì tên tiểu này về sau trưởng thành sẽ ghê gớm đến thế nào? Hắn có thể phóng ra sát chiêu có uy lực to lớn mà không hề kiêng dè, căn bản chẳng cần lo lắng vấn đề tiêu hao nguyên khí, sức chiến đấu e cũng tương đương với mười người, thậm chí là trăm người, nghìn người!

Chương 139: Thu phục địa ma

Không thể không nói, nhân kiểm bắt đầu xem trọng Dương Khai.

Sở dĩ nguyên khí của hắn dùng mãi không hết, âu cũng là nhờ kết quả tích lũy thường ngày.

Chân Dương Quyết và võ kỹ vô danh này xem ra cũng khá giống nhau, đều có quá trình tích lũy. Chỉ có điều tích lũy đối với Chân Dương Quyết là dùng nguyên khí hóa thành dương dịch, cất giữ trong đan điền. Còn với võ kỹ này, tích lũy là phải đưa nguyên khí vào trong không gian dưới tinh đồ, đợi đến lúc cần thiết thì bộc phát ra.

Nhưng cũng có điểm bất đồng, dương dịch trong đan điền không có hạn chế, chỉ cần điều kiện thích hợp, Dương Khai muốn trữ bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Nhưng không gian dưới tinh đồ thì lại có giới hạn.

Sau hai ngày, Dương Khai đã chuyển hóa năng lượng của mười giọt dương dịch thành nguyên khí rót đầy không gian tinh đồ.

Hai ngày này, Dương Khai một mặt vận chuyển Chân Dương Quyết, một mặt trị thương, không để ý gì đến năng lượng trong tinh đồ, nguyên khí nội thể đã tự mình luồn vào trong không gian kia.

Nhưng thế cũng hay, võ kỹ này tự tích trữ trong quá trình tu luyện hằng ngày, không cần phải tốn thời gian đi xử lý việc này.

Hai ngày sau, Dương Khai mở mắt ra, cúi xuống nhìn mu bàn tay, tấm tinh đồ đó chân thực hơn lúc đầu rất nhiều, nhìn xuyên qua hoa văn này thậm chí có thể thấy một hình ảnh lập thể, giống như thật sự có một bầu trời sao bị phong ấn trên bàn tay.

Động một chút tâm niệm, hoa văn trên mu bàn tay liền biến mất, ẩn sâu xuống dưới lớp da thịt.

Dương Khai thở ra một hơi, cái hoa văn này quá rực rỡ, nếu cứ để đó, nhỡ bị ai thấy thì họ sẽ sinh nghi.

Ngồi ngẩn ra một hồi, Dương Khai đột nhiên hỏi: -

- Võ kỹ tương tự với cái này mà ngươi nói tên là gì vậy?

- Thưa thiếu hiệp, lão không nhớ rõ nữa.

Trong giọng nói lão đã bớt đi một chút hoảng sợ, và thêm vào một chút phục tùng.

Ánh mắt Dương Khai sáng lóa, hắn dĩ nhiên không biết hai ngày này mình đã khiến nhân kiểm chấn động đến thế nào. Cũng chính vì sự chấn động này, nhân kiểm mới không dám xem thường Dương Khai nữa.

- Cho ngươi một cơ hội, đặt cho nó một cái tên.Lần trước Dương Khai ngồi nghĩ tên cho Viêm Dương Bạo đến đau đầu, bây giờ có người dùng được, ắt phải quẳng câu hỏi này cho nhân kiểm rồi. Lão ma đầu này hẳn cao tuổi, kiến thức rộng, đặt một cái tên tâm đắc chẳng phải dễ như trở bàn tay?

- Vâng!

Lão trầm mặc một hồi rồi chợt nói :

- Vừa có tinh đồ, lúc thi triển lại lấm chấm đầy sao, gọi là Tinh Ngân được không ạ?

- Tinh Ngân, vết tích của sao trời...

Dương Khai lẩm bẩm rồi gật đầu:

- Không tồi, gọi là Tinh Ngân vậy!

Nhân kiểm vội vàng cung kính:

- Chúc mừng thiếu hiệp đã luyện được Tinh Ngân võ kỹ, từ đây văn thành võ đức, trạch bị thương sinh, tương lai nhất định sẽ bách chiến bách thắng, vô địch thiên hạ!

- Hừ!

Dương Khai không hề động lòng.

Nhân kiểm vội nín thinh, lão nhận ra mình vừa tâng bốc quá mức rồi.

- Nghĩ xong con đường sống cho mình chưa? Dương Khai đột nhiên hỏi.

Nhân kiểm lập tức run lên:

- Nếu thiếu hiệp tha mạng cho lão, lão nguyện tặng cho thiếu hiệp một món bí bảo!

Dương Khai nhìn chung quanh, thản nhiên nói:

- Nếu ngươi có bí bảo thì chắc chắn là đang để ở đây, ta giết ngươi cũng vẫn tìm được, thì sao ta phải tha mạng cho ngươi? Nói thật nhé, ta không có hứng giữ lại loại người như ngươi, và cũng không dám giữ, thế nên tốt nhất là luyện hóa ngươi cho xong.

Nhân kiểm vội nói:

- Thiếu hiệp tha mạng, nếu ngài không yên tâm, lão xin nhận thiếu hiệp làm chủ, chỉ cần một chút linh hồn của thiếu hiệp in dấu lên người lão, sinh tử của lão chỉ nằm trong một ý nghĩ của ngài, khẩn cầu thiếu hiệp rủ lòng từ bi, đừng luyện hóa lão.

- Hả?

Dương Khai như đã dao động,

- Làm sao ta biết ngươi có nói thật hay không?

Nhân kiểm cười khổ sở: - Tuy lão không biết nội thể ngài có gì kỳ lạ, nhưng điều kỳ lạ này lại khá khắc chế lão, lão nào dám có nửa lời dối trá?

Dương Khai im lặng không nói gì, hắn không muốn giữ lại tên ma đầu này cho lắm, nhưng lão chắc chắn nắm rõ một vài chuyện ở đây, nếu giết thì lại hơi đáng tiếc.

Ít nhất thì trước khi lấy được thứ mình cần, Dương Khai vẫn chưa muốn giết lão.

Sự trầm mặc của Dương Khai khiến nhân kiểm càng thêm bất an, lão cuống quít: - Thiếu hiệp giữ lại mạng này của lão, cũng có thể phát huy công hiệu của món bí bảo đó. Ngài không biết đấy thôi, bí bảo này đúng thật đang ở đây, nhưng nếu không có lão, thiếu hiệp có lấy được nó cũng vô dụng.

- Tại sao?

Dương Khai hỏi.

- Bởi vì món bí bảo này vốn là tà vật! Nếu không có thần hồn của lão dẫn dắt, với thuộc tính nguyên khí trong người thiếu hiệp, thiếu hiệp không thể sử dụng nó một mình được.

Dương Khai thở dài, rồi lại im lặng, nhíu mày suy nghĩ.

Nhân kiểm biết sinh tử quan trọng, nên cũng không dám nhiều lời, tránh khiến bị ghét bỏ, chỉ có điều vẫn không tránh được lo lắng nơm nớp.

Phải rất lâu sau, Dương Khai mới đột nhiên lên tiếng:

- Để ngươi nhận chủ, cần phải làm thế nào?

Nhân kiểm như trút được gánh nặng trong lòng, giọng nói run rẩy:

- Thiếu chủ cứ thả lỏng, lão nô sẽ nhập vào trong trí óc của ngài, lấy ra một sợi thần thức khắc lên người lão nô!

Dương Khai nhếch miệng cười nhạt.

Nhân kiểm vội vàng giải thích:

- Công lực thiếu chủ vẫn chưa đến Thần Du cảnh, không có cách nào động dụngthần thức, vẫn mong thiếu chủ tin tưởng vào tấm chân thành của lão nô.

- Làm đi!

Dương Khai vừa dứt lời, liền thả lỏng cả người.

Nhân kiểm thầm kinh ngạc, khâm phục sự quyết đoán của Dương Khai, lão càng thêm xem trọng Dương Khai hơn, đổi lại là người khác, e chỉ so tính thiệt hơn, chứ đâu có quyết đoán như Dương Khai.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, đúng là Dương Khai không cần phải lo lắng, lần trước lão xông vào tâm trí hắn thì đã bị một lực hút hút vào, nếu còn làm như vậy, nhân kiểm tin rằng tình cảnh đó sẽ lại tái diễn.

Không dám có chút lòng bất chính, lão cẩn thận luồn vào tâm trí Dương Khai, lấy ra một sợi thần thức rồi dung nhập vào thần hồn của mình.

Qua hồi lâu, nhân kiểm mới lên tiếng:

- Thiếu chủ, đã xong rồi. Từ nay về sau, sinh tử của lão nô toàn bộ do thiếu chủ quyết định.

Dương Khai mở mắt ra, dụng tâm cảm thụ, phát hiện giữa mình và nhân kiểm đã có thêm một tầng liên hệ, chỉ có điều mối liên hệ này là một chiều, bản thân hắn khống chế hoàn toàn đối phương.

- Tinh thần ngươi hình như hồi phục không ít nhỉ?

Dương Khai hỏi lão một câu đầy ẩn ý.

Nhân kiểm nói:

- Đã dung hòa cùng một sợi thần hồn của thiếu chủ nên ắt sẽ hồi phục lại. Nhưng thiếu chủ đừng lo, sợi thần hồn này ngài có thể lấy lại bất kỳ lúc nào, tuyệt đối sẽ không gây ra tổn hại gì đâu.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, tâm niệm khẽ động.

Nhân kiểm lập tức gào lên, lão như bị thả vào vạc dầu, tiếng kêu thảm thiết kinh khủng.

- Thiếu chủ tha mạng, thiếu chủ tha mạng, lời lão nô nói đều là sự thật, không có chút giấu giếm nào.

- Nhân kiểm liến thoắng xin tha, biểu cảm trên mặt lão khủng hoảng dữ tợn, đau đớn tột cùng, quằn quại không ngừng trong cơ thể Dương Khai.

Dày vò lão một lúc, Dương Khai mới buông tha, khẽ khàng nói bóng gió: -

- Sau này nếu dám có ý đồ gì, ta cũng không giết ngươi đâu, mà dùng cách vừa rồi khiến ngươi nếm thử kết cục của việcđắc tội ta!

- Lão nô... không dám!

Nhân kiểm giọng run rẩy, qua việc này, lão lại phát hiện ra một tính cách của Dương Khai - tàn nhẫn!

Sau khi thu phục triệt để nhân kiểm, Dương Khai mới yên tâm hơn nhiều.

- Ngươi tên gì? Sau này ta phải xưng hô thế nào đây?

Dương Khai hỏi.

Nhân kiểm trầm ngâm: -

- Đến tên gì lão nô cũng không còn nhớ nữa, nhưng lão nô nhớ mang mang có người gọi lão là Địa Ma! Cũng không biết đó là tên hay biệt hiệu.

- Địa Ma!

Dương Khai khẽ gật đầu,

- Quả nhiên là một lão ma đầu.

Địa Ma lúng túng cười: -

- Đó là chuyện từ xưa rồi, từ nay về sau lão nô chỉ nghe lệnh mình thiếu chủ thôi.

- Bí bảo ngươi nói đâu?

- Bẩm thiếu chủ, ở trong xương cốt của lão nô.

Theo lời chỉ dẫn của Địa Ma, Dương Khai sục sạo trong bộ xương khô đó, chợt rút ra một khúc xương sườn ở giữa ngực, chỉ có điều khúc xương này khác hẳn những khúc xương khác, nó màu đen nhánh, vừa cầm trong tay, Dương Khai thậm chí có thể nghe được tiếng gào khóc thảm thiết vọng lại từ trong đó, mặt hắn hoảng hốt.

- Tà khí mạnh quá! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Địa Ma nói:

- Vật này gọi là Phá Hồn Chùy, được lão nô luyện hóa thành xương của chính lão, có lẽ vì nó đã cướp đi tính mạng của không ít người nên tà khí hơi nặng.

Dương Khai cười khẩy: -

- Lúc luyện chế nó, cũng sử dụng không ít linh hồn của người khác nhỉ?

Địa Ma cười gượng gạo: - Thiếu chủ anh minh, chính vì vậy nên bí bảo này mới không thích hợp với thiếu chủ, nếu ngài vẫn cố luyện hóa nó, tâm tính sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nếu có thần hồn của lão nô làm cầu nối trung gian, thì không phải lo vấn đề này nữa, chỉ có điều phải tiêu hao khá nhiều nguyên khí, nhưng mà nó cũng đã trầm tịch nhiều năm rồi, có lẽ lực sát thương cũng không còn quá mạnh.

Dương Khai khẽ gật đầu, hắn cũng nhận ra được, bí bảo này hiện giờ tương đương với một bí bảo tấn công Địa cấp hạ phẩm, đẳng cấp không cao mấy, võ giả công lực mạnh một chút cũng đã có thể dễ dàng chống đỡ được nó.

- Thu phục nó thế nào đây?

Địa Ma vội vàng truyền cách thu phục cho Dương Khai.

Phải mất mấy ngày, Dương Khai mới biến thứ bí bảo đen ngòm này thành vật của riêng mình. Khúc xương đen kịt đó bây giờ đã hóa thành một luồng hắc khí bao quanh đầu ngón tay Dương Khai, bay tới bay lui hệt như có linh tính. Dương Khai còn cảm nhận được một mối liên hệ nhạt nhòa giữa mình và nó, có điều ở giữa còn có thần hồn của Địa Ma chen lẫn vào.

Thử nghiệm qua vài lần, trong bụng Dương Khai đã thầm có tính toán.

Quả không ngoài suy đoán của mình, Phá Hồn Chùy này bây giờ chỉ có thể phát huy uy lực của một Địa cấp hạ phẩm. Hơn nữa khi dùng nó phải tiêu hao rất nhiều nguyên khí, vì còn phải thông qua cầu nối là Địa Ma, có chút lãng phí.

Địa Ma nói:

- Nếu thiếu chủ muốn luyện hóa nó cũng được, chỉ có điều khá mất thời gian.

Lúc nói ra câu này, trong lòng Địa Ma cứ thấp thỏm không yên, lão sợ Dương Khai đồng ý, nhưng lại không thể không nói.

- Ta không luyện hóa nó đâu, sau này để nó cho ngươi nắm giữ đấy.

“Đa tạ thiếu chủ.” Địa Ma cảm kích.

Dương Khai không luyện hóa nó, đồng nghĩa với việc lão có thể dung thân trong bí bảo này, không phải lo lắng sợ hãi khi ở trong Kim Thân của Dương Khai nữa. Ở trong Kim Thân, Địa Ma cứ luôn có cảm giác mình là một miếng thịt đang nằm trên thớt, thê lương và bất lực.

Luồng hắc khí trên đầu ngón tay luồn vào nội thể, Địa Ma vội vàng chạy khỏi Kim Thân, ẩn vào trong Phá Hồn Chùy.

Nhìn lướt qua nơi này thêm một vòng, Dương Khai phát hiện ở đây ngoài viên ngọc châu phát ánh sáng u tối đó ra thì chẳng còn vật nào nữa.

- Ngươi chỉ có mỗi món bí bảo này thôi à? Dương Khai vẻ không hài lòng, sinh tiền Địa Ma là một cao thủ, sao có thể chỉ còn lại mỗi Phá Hồn Chùy.

Địa Ma cười khổ sở: -

- Thiếu chủ không biết đấy thôi, nơi này từng xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa, lão nô tham gia trong đó. Trong lúc giao đấu, những vật khác đều bị đánh nát rồi, chỉ còn lại Phá Hồn Chùy đã được luyện hóa thành xương của lão thôi.

Chương 140: Âm dương yêu sâm

- Đại chiến? Dương Khai giật mình,

- Kể ta nghe xem.

- Vâng.

Thông qua lời tự thuật của Địa Ma, Dương Khai cũng dần dần hiểu được một vài chuyện.

Địa Ma nhớ không được nhiều lắm, chỉ là kết hợp một vài ký ức vụn vặt lại. Đại khái thì năm đó lão không rõ vì sao lại bị cuốn vào cuộc chiến. Hơn nữa đó lại là cuộc chiến có vô số người vây đánh hai kẻ địch, hai kẻ đó một nam một nữ, đánh đến cuối cùng, hầu như toàn quân bị diệt, đôi nam nữ đó cũng tử chiến tại trận.

- Lão nô mang trọng thương bỏ chạy, cuối cùng thì chết ở đây. Lão nhớ... Giọng nói Địa Ma hơi ngập ngừng, có xen chút sợ hãi.

- Nhớ cái gì?

- Có rồng, có phụng, long phụng kết hợp, hủy thiên diệt địa... Lão nô bị trọng thương bởi chính chiêu đó.

Đôi mắt Dương Khai bỗng lóe sáng, hắn nhớ lại mấy ngày trước lúc Truyền Thừa Động Thiênkhởi động, có xuất hiện Long Hình Phụng Ấn xoay vần trên bầu trời.

Khi nói ra điều này, hình như Địa Ma có vẻ rất sợ hãi, không nhớ ra thêm bất cứ chuyện gì nữa.

- Theo như ngươi nói thì nơi này không phải là Truyền Thừa của ngươi? Dương Khai hỏi.

- Thiếu chủ bớt giận, lúc đó lão nô chỉ nói bừa thôi. Có điều Truyền Thừa thì có, nếu thiếu chủ muốn có nó, lão nô xin dốc sức tương trợ.

- Khỏi cần, ta không có hứng với mấy thứ đó.

Dương Khai lắc đầu.

Địa Ma càng bị đả kích hơn, tuy lão không nhớ được thân phận của mình là gì, nhưng nghĩ kỹ thì sinh tiền cũng là một cao nhân, vô số người còn tranh giành đòi làm đồ đệ lão, thế mà rơi vào tay Dương Khai thì bị xem thường hết chỗ nói.

Ôi, thật đúng là phụng hoàng rụng lông còn không bằng con gà con vịt! Địa Ma thổn thức.

Viên châu kia cũng thật vô dụng, lúc trước Địa Ma ký sinh trên đó, không đụng vào thì thôi, chứ hễ đụng vào là nó liền hóa thành vụn vỡ.

Đi được một vòng, không có thu hoạch gì, Dương Khai mới bùi ngùi thở dài, quyết định rời khỏi đây.

Ở trong này phải được mấy ngày rồi, không rõ tình hình bên ngoài ra sao nữa. Dù gì nơi này cũng là Truyền Thừa Động Thiên, nên đi để thử vận may.

Bước đến trước cửa đá bị đóng lại lúc mới đi vào, Dương Khai mở cánh cửa ra dựa vào cách thức Địa Ma truyền thụ. Dương Khai còn chưa bước ra, một vệt ánh sáng nửa trắng nửa đỏ bất ngờ ập đến trước mặt.

Dương Khai biến sắc, cứ tưởng mình bị ai tập kích, vội vàng tung ra một quyền.

Nào ngờ ánh sáng này như có linh tính, tránh khỏi đòn đánh của Dương Khai, bay lượn vòng quanh cánh tay hắn.

Dương Khai vội lùi về sau, đồng thời đưa tay kia tóm lấy tia sáng đó.

Nắm một cái thật chắc chắn, thần sắc Dương Khai bất giác trở nên kỳ quái.

Hắn phát hiện hóa ra đó không phải đòn tấn công, mà thứ rơi vào tay mình là một thực thể, đồng thời trên tay còn có một cảm giác giãy giụa.

Nghi ngờ, Dương Khai định nhãn lại nhìn qua, phát hiện thứ mình đang cầm hóa ra là một củ nhân sâm đã thành hình người. Củ nhân sâm này trông cũng thật quái lạ, một bên thì đỏ ửng, một bên thì trắng như tuyết, mỗi màu một nửa. Dương Khai có thể cảm nhận được hai nguồn năng lượng khác biệt ẩn chứa trong củ nhân sâm này.

Bên màu đỏ thì nóng bừng, bên màu trắng thì lạnh băng, hai thuộc tính tương khắc cùng dung hòa một cách hoàn hảo trong cùng củ nhân sâm, tạo nên một thiên địa linh vật thật đặc biệt.

Lúc này nó đang bị Dương Khai nắm chặt trong tay, ngũ quan đã thành hình cứ vặn vẹo liên tục, nhưng vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay Dương Khai.

- Âm Dương yêu sâm!

Địa Ma kinh ngạc kêu lên.

- Ngươi biết thứ này?

Dương Khai hỏi.

- Kỳ bảo đó, đây là kỳ bảo thuộc hàng Huyền cấp Thượng phẩm!

Địa Ma ngạc nhiên như vớ được vàng.

Dương Khai chưa kịp hỏi cho ra nhẽ thì phía bên kia sơn động đột ngột vọng đến tiếng bước chân.

- Có người đến! Dương Khai thất sắc, vội vàng giấu củ Âm Dương yêu sâm đó vào trong ngực áo.

Nói ra thì cũng thật kỳ lạ, bị nhồi nhét bên trong, Âm Dương yêu sâm không giãy giụa nữa mà lại an phận, không động đậy gì.

Dương Khai đang cảnh giác xem xem ai đang bước đến thì từ phía bên đó, văng vẳng một giọng nói quen thuộc:

- Tỷ tỷ, nó chạy vào đây thật à?

Một giọng nói khác trả lời:

- Ừ, nó lẻn vào trong này. Sơn động này cũng thật là bí mật, nếu không đuổi theo nó đến đây thì cũng chẳng tìm ra được nơi này.

Giọng nói của hai người không khác nhau là mấy, đều mang chất giọng mềm mại, nhu mì, nghe như gió xuân thoảng qua tai, rất sảng khoái.

Dương Khai chợt nhíu mày, hắn đã biết hai người này là ai, nhưng không ngờ lại gặp họ ở đây.

- Nơi này có nhiều kỳ hoa dị thảo quá.

- Đúng thật, thu hoạch ngoài bất ngờ nhỉ. Khoan vội hái, chúng ta vào bên trong xem sao đã.

Vừa nói, hai người bước đến gần, Dương Khai cũng không trốn tránh nữa, một vì đó là người quen, hai là ở đây chẳng còn chỗ nào trốn được.

Chốc sau, hai người đó đã bước đến vị trí cách Dương Khai mười mấy trượng, một người trong đó chợt nhìn thấy có người chặn ngay trước mặt, bèn dừng bước lại quát:

- Ai ở đóđó?

Dương Khai ho khan lên một tiếng, khẽ cười:

- Hai vị cô nương, lại gặp mặt rồi.

Nghe thấy giọng nói của hắn, một người trong đó ngạc nhiên kêu lên, người còn lại thì nhảy từ sau ra, trợn tròn mắt nhìn hồi lâu rồi mừng rỡ thốt lên: -

- Dương Khai?

- Mị Nhi cô nương! Dương Khai khẽ gật đầu, rồi quay sang người bên cạnh: -

- Kiều Nhi cô nương, lâu ngày không gặp.

Hai người này, hiển nhiên là tỷ muội xinh đẹp quyến rũ của Huyết Chiến bang, Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi.

Thấy Dương Khai vừa nhìn đã phân biệt được ai là ai, Hồ Kiều Nhi không khỏi trừng mắt:

- Lại là tên tiểu tử thối nhà ngươi!

Lần gặp mặt trước, Dương Khai đã nói mông của cô nàng một bên to, một bên nhỏ, đến tận bây giờ Hồ Kiều Nhi vẫn chưa quên được.

So với tỷ tỷ, Hồ Kiều Nhi tỏ vẻ vui mừng hơn:

- Sao huynh lại ở đây?

- Vô tình tìm được chỗ này thôi.

Dương Khai không nói rõ.

Vừa nói, hai tỷ muội đã bước lại gần.

Hồ Kiều Nhi lạnh lùng nhìn Dương Khai, ưỡn ngực hóp lưng, nângcao cặp mông căng phồng .

Tiếng của Địa Ma vọng lên trong nội thể Dương Khai:

- Trên đời này không ngờ lại có hai cô nương giống nhau như đúc thế này, hiếm có hơn nữa là họ không phải song sinh, thiếu chủ à, nếu lợi dụng thân thể của họ để luyện Hoa Lạc Hồng, nhất định sẽ thành công to, không cần mấy ngày đã có thể đại thành rồi.

- Ngươi câm miệng!

Dương Khai truyền ý niệm phản lại.

Địa Ma lập tức im bặt.

- Huynh có nhìn thấy thứ gì đi đến đây không? Hồ Mị Nhi hỏi.

Vừa rồi nghe hai người họ nói chuyện, Dương Khai biết ngay họ đang đuổi theo Âm Dương Yêu Sâm đến đây. Chẳng giấu giếm làm gì, Dương Khai gật đầu nói: - Có.

- Ở đâu?

Hồ Kiều Nhi vội vàng hỏi.

Dương Khai chỉ vào lồng ngực mình.

Hai tỷ muội đều chớp mắt, Hồ Kiều Nhi hỏi: -

- Ngươi thu phục nó rồi?

- Ừ, cũng chẳng biết tại sao, cứ cho vào ngực thì nó lại yên lặng lắm.

Hồ Kiều Nhi hít một hơi thật sâu, làm đôi gò bồng đào căng lên, cô nàng tức đến muốn chết rồi.

Cùng muội muội đuổi theo thứ thiên địa kỳ vật này qua mấy ngọn núi, khó khăn lắm mới đợi được nó đi vào trong sơn động này, đuổiđến đâyrồi, vậy mà lại bị Dương Khai cướp mất miếng ngon.

Sao cứ đụng phải hắn là chẳng có gì suôn sẻ vậy? Hồ Kiều Nhi nghiến chặt răng, với công lực của cô, nếu muốn cướp đoạt thì dễ như trở bàn tay.

Nhưng Hồ Kiều Nhi không muốn làm vậy, cô biết muội muội có ý gì đó với tên tiểu tử thối này, tuy không biết giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu động thủ, tiểu muội chắc chắn sẽ ra tay ngăn cản.

- Ngươi lấy nó cũng tốt.

Hồ Kiều Nhi quả nhiên không để bụng nữa, ngược lại như trút được gánh nặng.

Tiểu tử thối này có chỗ nào hay chứ? Hồ Kiều Nhi quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, rồi bỗng giật mình:

- Ngươi Khai Nguyên ảnh thất tầng rồi sao?

Hồ Kiều Nhi kinh ngạc, vô cùng kinh ngạc. Lần gặp trước, Dương Khai mới chỉ là Thốii Thể cảnh thôi, mới chưa được bao lâu, sao đã Khai Nguyên cảnh thất tầng rồi? Trừ phi hắn gặp được kỳ ngộ nào đó ở đây, nếu không thì tốc độ tu luyện như vậy là quá nhanh.

Kể cả khi đó công lực của tiểu muội cũng tương đương với hắn, nhưng hiện tại tiểu muổi chỉ mới ở Khai Nguyên cảnh lưỡng tầng mà thôi.

- So với Hồ Kiều Nhi cô nương thì Khai Nguyên cảnh có là cái gì đâu?

Dương Khai thấy ngạc nhiên trước sự rộng lượng của hai người này. Thiên địa kỳ vật không phải dễ gặp, Dương Khai cũng không ngờ họ chẳng hề đòi mình trả lại.

- Hừ.

Hồ Kiều Nhi hiển nhiên không chào đón Dương Khai cho lắm.

- Bên ngoài có ít kỳ hoa dị thảo, hai vị nếu không chê thì cứ hái. Dương Khai cũng không muốn mắc nợ họ. Âm Dương Yêu Sâm này là thiên địa kỳ vật, luận về giá trị thì hẳn là cao hơn những kỳ hoa dị thảo bên ngoài. Dương Khai đã lấy mất Âm Dương Yêu Sâm họ phát hiện ra trước, nên dùng kỳ hoa dị thảo bên ngoài để bồi thường lại.

- Còn cần ngươi phải nói sao!

Hồ Kiều Nhi trừng mắt nhìn lại.

- Tỷ tỷ!

Hồ Mị Nhi nhận ra thái độ của tỷ tỷ với Dương Khai, bèn lay lay cánh tay cô nàng.

- Được rồi, được rồi.

Hồ Kiều Nhi đành chịu, quay qua nhìn sơn động phía sau Dương Khai: -

- Khoan vội hái mấy thứ đó, tỷ muội ta đã chạy mấy ngày rồi, kiếm một nơi để hồi phục đã, ngươi trông cửa hộ bọn ta một lát.

- Hai vị tự nhiên.

Dương Khai vừa nói, vừa nhường đường đi.

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi dắt tay nhau đi vào, Hồ Mị Nhi khẽ mỉm cười với Dương Khai, trong nụ cười đó có chứa hàm ý xin lỗi.

Vào trong sơn động, hai tỷ muội đưa mắt lướt qua một lượt, bộ xương khô của Địa Ma khiến họ hơi giật mình, nhưng rồi nhanh chóng, ánh mắt họ đồng thời rơi xuống vách đá bên tay trái.

Hai cặp mắt cơ hồ dừng lại cùng một lúc, không chớp lấy một hồi.

Dương Khai hồ nghi, nhìn lên vách đá đó, nhưng chẳng thấy gì.

- Hai người đang nhìn gì vậy?

Quan sát cả một lúc, Dương Khai cũng thấy làm lạ, trên vách đá này chẳng có chữ, cũng chẳng có hoa, sao bọn họ lại nhìn chăm chú đến thế?

Cả hai chẳng ai trả lời, dường như cả tâm trí đã chìm vào trong vách đá kia rồi.

Dương Khai chau màu, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn ở đây bao nhiêu ngày rồi, vách đá đó đâu có gì lạ lùng đâu.

Một lúc lâu sau, hai tỷ muội đột nhiên khoanh chân ngồi xuống, đồng thời nhắm nghiền mắt, cứ như vậy bắt đầu tĩnh tọa.

Mơ hồ, Dương Khai chợt cảm thấy hai người họ như hòa thành một thể, trở thành một người, nhưng nhìn kỹ lại thì vẫn là hai người rõ ràng.

Phát hiện đột ngột này khiến Dương Khai không khỏi giật mình.

- Có lẽ nơi này có cơ duyên của bọn họ.

Tiếng của Địa Ma vọng về.

- Trên vách đá kia có gì à?

- Tất nhiên là có, chẳng qua thiếu chủ và lão nô đều không nhìn thấy. Chỉ người có cơ duyên mới nhìn thấy rõ ràng.

- Nói vậy, đó không phải là Truyền Thừa ngươi để lại?

Dương Khai chau mày.

- Tất nhiên không phải.

Việc này thật là kỳ lạ hiếm có, nhưng nếu hai người họ đã nhìn thấy, Dương Khai tự khắc biết mình không thể rời đi, nói thế nào thì cũng có ít qua lại, cứ đứng yên lặng ở cửa mà chờ đợi vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau