VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1321 - Chương 1325

Chương 1323: Áp chế toàn diện.

Nhất thời sơ suất cánh tay đã biến mất không thấy, lão già họ Uông hoảng hốt lùi lại mấy bước. Thân hình đứng vững vừa giận dữ vừa sợ hãi nhìn Dương Khai, trên mặt hiện vẻ không thể tin nổi. Lão thân là một cường giả Phản Hư Cảnh, chiến đấu với võ giả Thánh Vương Cảnh lưỡng tầng cảnh không ngờ lại bị đối phương đả thương như vậy, nói ra e rằng không ai tin.

Lão già họ Uông ngưng tụ thánh nguyên tới chỗ bị cắt ngăn không cho máu tươi trào ra, lấy từ nhẫn không gian của mình ra một viên đan dược đưa vào miệng, ánh mắt nhìn Dương Khai trở nên có chút kiêng kỵ, đối phương có thể gây tổn thương tới lão thì cũng có thể giết chết lão.

Cho tới bây giờ lão mới có thời gian đi điều tra sự khác thường trong thức hải, vừa rồi nếu không phải trong đầu có chút dị biến lão cũng không dễ dàng trúng chiêu như vậy, nhất định có thể nhìn thấu sự quỷ dị trong chiêu công kích kia. Lão rất muốn biết rốt cuộc thức hải của mình đã bị sao.

Vừa kiểm tra lão già mặt đã biến sắc kinh sợ quát: - Phệ Hồn Trùng? Sao có thể?...

Khi dò xét lão bất ngờ phát hiện trong não mình không biết từ khi nào xuất hiện vô số con sâu nhỏ mắt thường không nhìn thấy, bọn sâu đó đều vô cùng vi diệu, vô thanh vô tức như ngủ đông trong đầu lão, dường như đang đợi mệnh lệnh nào đó để bạo khởi gây khó dễ.

Biến cố vừa rồi hiển nhiên là do Phệ Hồn Trùng gặm cắn gây ra.

Mấy người Thánh Vương Cảnh kia sở dĩ không địch nổi công kích của Dương Khai e rằng cũng vì nguyên nhân này, bằng không cả nhóm như vậy sao lại không thể né tránh được lực cắt của tơ vàng kia. Nghĩ tới điều này lão già họ Uông toát mồ hôi lạnh. Lão đã sớm nghe qua đại danh của Phệ Hồn Trùng, chỉ là Phệ Hồn Trùng bình thường tuy là hung danh nhưng lão cũng không để ý tới, dựa vào thực lực Phản Hư Cảnh của lão hoàn toàn có thể khu trừ nó.

Nhưng những Phệ Hồn Trùng này rõ ràng không giống bình thường mà là chủng loại đã được tiến hóa. Lão thử dùng thần niệm khu trừ bọn chúng nhưng không được mà bọn chúng vẫn trốn sâu trong thức hải của lão, trở thành mối tai họa ngầm đối với lão. Muốn hoàn toàn khu trừ bọn chúng không mất một hai ngày điều tức cơ bản là không thể nào.

Vừa nghĩ tới đây lão Uông đã bắt đầu thối chí, thần sắc lóe lên.

Thế của lão cùng Táng Hồn Chung vì bị đối thương khắc chế mà lúc này thân mang trọng thương, trong thức hải lại có Phệ Hồn Trùng gây khó, nếu còn không chạy đi chỉ e rằng lão sẽ lành ít dữ nhiều. Lão cũng có ý kiêng kị với thứ đã cắt đứt cánh tay mình.

- Không ngờ lão cũng biết Phệ Hồn Trùng, lão cũng biết nhiều đấy. Nhưng coi như lão đen đủi đi, Thế của lão không có tác dụng với ta, tiểu gia chính là khắc tinh của lão. Dương Khai châm chọc cười to, hai tay huy động trong không gian. Từng đạo Không Gian Nhận đánh ra, mỗi đạo đều đen như mực xé rách không gian lao về phía trước. Nếu như có người dùng thần niệm dò xét thì chỉ có thể thấy bên trong Không Gian Nhận kia toàn là hư vô hỗn độn, không tồn tại bất cứ vật gì.

Trong phút chốc, mười mấy Không Gian Nhận đen như mực điên cuồng đánh tới phía lão Uông, từng tiếng xèo xèo vang lên.

Lão già khóe mắt co giật, sắc mặt khó chịu tới cực điểm miệng hét lớn: - Tiểu tử chớ có quá càn rỡ.

Cùng lúc đó thân thể lão bỗng nhiên phình ra, từng đoàn hắc khí tràn ngập ra, trong nháy mắt đã bao trùm phạm vi mười mấy trượng. Không biết lão định dùng huyền công gì che đậy thân mình.

Nhưng sau khi mười mấy đạo Không Gian Nhận bổ tới, những đạo sương mù màu đen kia liền mở ra mười mấy lối đi sáng rực, lão già họ Uông còn chưa dứt lời đã lại hú lên quái dị, vội né tránh Không Gian Nhận gần sát thân mình.

- Tới đây, còn thủ đoạn gì hãy dở nốt ra, hôm nay ta sẽ cho lão được chết một cách minh bạch. Dương Khai cười gằn lạnh khốc không ngừng quấy nhiễu tâm cảnh khiêu khích đối phương. Tay hắn không ngừng nghỉ, Không Gian Nhận điên cuồng như xối nước.

Lão già họ Uông thiếu chút nữa tức hộc máu, câu này rõ ràng lúc trước lão nói với Dương Khai nhưng hiện giờ thế cục đảo ngược, không ngờ lại bị đối phương trả lại y nguyên.

Giống như bị người ta hung hăng đánh cho một bạt tai, gương mặt già nua nóng hừng hực vẻ không cam lòng như có nỗi khổ không thể giãi bầy. Dưới sức tàn phá của từng đạo Không Gian Nhận lão thậm chí không có cả tâm trí để trả lời mà chỉ có thể chuyên tâm tránh né. Nếu như lúc đầu bị đứt một cánh tay lão còn không biết đây là thuộc tính công kích gì thì hiện tại lão đã có chút phỏng đoán mơ hồ.

Dù sao dao động lực lượng của Không Gian Nhận phát ra cũng rõ ràng, lão lại không phải người ngu, sao có thể không phát hiện ra được.

Lão già họ Uông vạn phần khiếp sợ, lão chưa bao giờ biết trên U Ám Tinh lại có người có thể tu luyện lực lượng không gian đến trình độ tụ lực thành Nhận lại còn có thể đối địch ở cự ly xa. Mạc dù có Mạc Tiếu Sinh Mạc Trưởng lão của Chiến Thiên Minh cũng có thể đạt tới trình độ này, nghe nói Mạc Trưởng lão tinh thông lực lượng không gian, rất nhiều thế lực lúc không gian pháp trận hư tổn hoặc gặp trục trặc cũng mời lão tới sửa chữa, thế nhưng Mạc Trưởng lão vận dụng lực lượng không gian so với thằng nhóc vênh váo này căn bản không phải cùng đẳng cấp.

Đối phương chẳng những có thể kiềm chế Phệ Hồn Trùng của mình lại còn tinh thông loại lực lượng quỷ dị này. Lão già họ Uông đã không dám coi thường Dương Khai mà đã đưa hắn lên trình độ ngang hàng với mình.

Từng đạo Không Gian Nhận dường như vô cùng vô tận, hung mãnh vô cùng muốn bẻ gẫy nghiền nát, cắn nuốt hết thảy chướng ngại vật làm lão già họ Uông chỉ có thể chật vật né tránh.

- Lão già chỉ biết tránh thôi à? Dương Khai quát một tiếng, lại đánh ra vài đạo Không Gian Nhận, trong mắt hắn bỗng nhiên xuất hiện một hư ảnh hoa sen, trong miệng khẽ hô. - Sinh liên.

Trong lúc ấy lão già họ Uông đang bận tránh Không Gian Nhận kia nên ánh mắt không nhìn Dương Khai, nhưng giờ khắc này lão cũng cảm thấy một hư ảnh hoa sen xuất hiện trong đầu, trong phút chốc, cả thế giới dường như đều biến mất không thấy mà thay vào đó chỉ có một nụ hoa sen đang phát tán ra bảy màu u quang.

Tiếp theo đó lão liền cảm thấy thức hải của mình điên cuồng hội tụ đến một chỗ không bị khống chế, mà ngọn nguồn hội tụ không ngờ chính là nơi nụ hoa sen xuất hiện quỷ dị kia.

Cùng thức hải rót vào, nụ hoa sen kia đã nhanh chóng nở rộ.

Dù không biết Sinh Liên này có gì huyền diệu nhưng lão Uông cũng tuyệt đối không để nó có thể hoàn toàn nở rộ bằng không e rằng sẽ có hậu quả ác liệt.

Tiếng kêu sợ hãi vang lên, lão già họ Uông cắn nát lưỡi mình, cưỡng ép bản thân thu hồi sự chú ý vào nụ hoa đang nở rộ kia, đồng thời thức hải kịch liệt đấu tranh.

Uỳnh...

Một tiếng vang cực lớn đến từ sâu trong tâm linh, lão già sắc mặt tái nhợt há mồm phun ra một ngụm sương máu, thân hình lảo đảo. Nhìn sắc mặt lão như già thêm tới mấy chục tuổi.
Không biết lão vận dụng bí thuật gì làm vỡ nụ sen kia nhưng cùng lúc đó thần hồn bản thân lão cũng bị thương không nhẹ.

Thiên Nguyệt đứng nhìn đầy vẻ ngạc nhiên, trong đôi mắt xinh đẹp toát ra ánh sáng kỳ dị, thần sắc vừa vui mừng vừa sợ hãi.

Khi mới phát hiện mình bị mai phục Thiên Nguyệt đã nghĩ lần này đúng là chạy trời không khỏi nắng, nhưng nàng không thể nào ngờ những địch thủ cường dại không thể đối địch kia lại có thể bị đánh bại dễ dàng trong tay Dương Khai. Đến người cuối cùng Phản Hư Cảnh Uông Quản Sự cũng không phải đối thủ của Dương Khai.

Nếu không phải vì Thiên Nguyệt biết rõ Uông Quản Sự chỉ e còn tưởng đối phương là một võ giả Thánh Vương Cảnh, nhưng nàng lại biết Uông Quản Sự chính là thực lực Phản Hư Cảnh, bình thường gặp lão cũng rất e dè nhưng hiện tại Uông Quản Sự hoảng sợ như chó nhà có tang, không còn phong phạm của một bậc tiền bối cao nhân nữa.

Nhất thời Thiên Nguyệt thấy phức tạp, kinh ngạc nhìn Dương Khai, thầm nghĩ Tô Nhan thật tinh tường. Nhớ lại lúc lần đầu mình gặp Dương Khai còn có chút xem thường hắn, nào ngờ Tô Nhan đã nhìn xa trông rộng.

Giờ khắc này nàng rốt cuộc cũng yên lòng, lại quan sát Dương Viêm, thấy đối phương sắc mặt lạnh nhạt không chút căng thẳng, lúc này nàng mới hiểu: hóa ra Dương Viêm cũng rất tin tưởng Dương Khai, chỉ là mình nghĩ nhiều thôi.

- Phản Hư Cảnh chẳng qua cũng chỉ có thế mà thôi. Dương Khai châm chọc. - Nói thực ra ta căn bản không có hứng thú với Thẩm Thi Đào, cũng không muốn cản trở Uông Ngọc Hàm, chỉ là tộc tôn của ngươi đã quá tiểu nhân, cứ muốn tìm đường chết, còn làm liên lụy tới trưởng bối như ngươi. Nếu ta là lão thì đã đập đầu tự vẫn cho xong, sao còn cố kéo dài chút hơi tàn làm gì?

Nghe hắn châm chọc lão già họ Uông vừa căm tức lại vừa hối hận. Nếu chuyện đúng như hắn nói vậy thì mình tới đây làm gì? Chẳng lẽ tới để chịu chết chịu nhục hay sao?

Giờ khắc này lão già họ Uông hận không thể lại lôi Uông Ngọc Hàm từ địa phủ trở về để giết thêm mười mấy lần. Sắc mặt lão dù vô cùng dữ tợn nhưng cũng không có bao nhiêu tinh lực phát tác.

Lão biết khi mình ở trạng thái đỉnh phong còn không có cách nào hạ được đối phương, lúc này nếu còn không chạy đi thì sợ rằng sẽ không thể đi được.

Trong mắt loé lên một tia căm hận, lão già bỗng chỉ tay một tia sáng đen bắn ra trúng vào giữa lá cờ đang chống lại Bách Nhạc Đồ, lá cờ lập tức tung bay, từ trong đó truyền ra một năng lượng dao động không ổn định, liền ngay sau đó một tiếng nổ lớn vang lên, vô số hình thù kỳ quái thoát ra khỏi lá cờ, bay vụt ra không bị chút khống chế.

Bí bảo này hoá ra còn có uy năng tự phát nổ.

Dương Khai cả kinh liền vội vàng thu lại Bách Nhạc Đồ, một lần nữa tế ra chiếc khiên màu tím bảo vệ ngay trước Thiên Nguyệt và Dương Viêm để hai nàng không bị liên luỵ.

Khi hắn làm xong chuyện này ngẩng đầu nhìn lại liền phát hiện lão già họ Uông kia đã chạy xa cả trăm trượng.

- Lão cứ vậy chạy thoát sao?

Dương Khai hừ lạnh một tiếng liền triển khai Phong Lôi Vũ Dực sau lưng. Trong tiếng sấm sét, thân hình hắn biến mất không dấu vết.

Tới nay hắn chưa từng giết võ giả Phản Hư Cảnh nào, lần này khó có cơ hội như vậy sao hắn có thể bỏ lỡ. Hơn nữa nhìn thủ đoạn lão Uông thi triển rõ ràng đã có chút hoả hầu đối với hiểu biết về Thế của lão, chỉ cần giết được lão hấp thu thần hồn của lão thì không chừng Dương Khai còn có thể tìm hiểu được năng lượng cùng với cảm ngộ thiên đạo võ đạo, chuẩn bị tiến lên Phản Hư Cảnh.

Tu vi của lão Uông tuy cao hơn Dương Khai một chút nhưng trong người bị thương, Dương Khai lại còn được Phong Lôi Vũ Dực phụ trợ nên về tốc độ cũng nhanh hơn không ít...

Chương 1324: Thánh Vương tam tầng cảnh.

Khoảng cách trăm trượng rất nhanh được kéo gần, khi mắt thấy sắp đuổi kịp lão Uông, Dương Khai bỗng phát hiện từ sau lưng mình truyền tới một cỗ năng lượng dao động kinh thiên, ngay sau đó một đạo lưu quang bắn nhanh qua từ bên người mình, trong giây lát đánh trúng sau lưng lão già họ Uông.

Một tiếng kêu thảm khốc truyền tới, Uông lão ngã nhào xuống đất chốc lát không còn chút động tĩnh.

Dương Khai cau mày kinh ngạc quay đầu liếc nhìn thấy bên kia Dương Viêm đang cầm trên tay một bí bảo có hình dáng chiếc nỏ giơ lên vẫy với mình.

Bí bảo này Dương Khai có biết, chính là một chiến lợi phẩm hắn thu được ở Lưu Viêm Sa Địa.

Chính là lấy được từ tay một võ giả Tạ Gia, đối phương đã từng dùng bí bảo này đánh lén hắn nhưng đáng tiếc bất thành, cuối cùng còn bị Dương Khai chém chết. Chỉ là bí bảo này uy năng tuy rằng không nhỏ nhưng một lần dùng phải trả giá quá lớn, cần huyết tế, là một loại bí bảo tà ác cho nên sau khi chiếm được Dương Khai cũng không để ý mấy mà đem cho vào trong nhẫn không gian.

Không ngờ Dương Viêm đã tinh luyện nó từ bao giờ, lần này dùng để đối địch cũng là một lần mà có hiệu quả luôn.

Uông lão già đã chết rồi cũng bớt được một chuyện phiền toái, Dương Khai đi tới bên cạnh thi thể của lão, yên lặng thúc giục uy năng của Diệt Thế Ma Nhãn, rất nhanh chóng, thần hồn của lão già đã bị hút vào trong thức hải của Dương Khai và tinh lọc nó. Sau khi lấy được nhẫn không gian của lão Uông hắn lập tức quay trở về.

Trong đại điện bỏ hoang kia, đôi mắt đẹp của Thiên Nguyệt nhìn chằm chằm Dương Khai, phảng phất có chút không hiểu hết.

Còn Dương Viêm sau khi dùng bí bảo kia cũng có chút mệt lử, sắc mặt nàng tái nhợt không ít. Xem ra mặc dù bí bảo này có trải qua nàng tinh luyện cải tiến nhưng một lần dùng tới cũng phải trả cái giá không nhỏ.

- Nghỉ một chút đi rồi chúng ta lên đường. Ở đây chắc không có phục binh đâu. Dương Khai nói một tiếng, đưa Dương Viêm một lọ đan dược rồi đi tới phía trước không gian pháp trận kia.

Hắn phải phá hết toàn bộ không gian pháp trận này, bất kể đối phương có có hậu thủ hay không, hắn cũng không thể để cho người ta có manh mối để truy lùng.

Thừa dịp này Dương Viêm nhanh chóng điều tức còn Thiên Nguyệt đi thu thập đồ của những Thánh Vương Cảnh kia chết đi để lại.

Một lát sau, ngoại trừ Dương Viêm còn đang ngồi tĩnh tọa, Thiên Nguyệt và Dương Khai đều đã chuẩn bị xong xuôi. Thiên Nguyệt đưa nhẫn không gian của những người kia tới, trên mặt vẫn có chút khiếp sợ như cũ. Cho tới bây giờ nàng vẫn không có cách nào chấp nhận một màn vừa rồi.

Dương Khai nhìn thoáng qua đã biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì liền khoát tay nói: - Cô nương giữ lấy đi, trong này chắc không có thứ gì tốt cả nhưng cũng thích hợp để cô nương dùng, đừng ngại, đợi tới Long Huyệt Sơn cô nương sẽ biết được sự giàu có cũng như hào phóng của họ. Những thứ này sau này cô nương cũng sẽ không coi trọng đâu.

Thiên Nguyệt ngẩn ra cũng không từ chối mà khoái trá đáp lại: - Ta rất háo hức.

Nàng không thể ngăn mình nghĩ tới Long Huyết Sơn kia, từ sau khi tới Tinh vực lưu lạc tới Hợp Hoan Lâu, nàng chưa gặp được người quen, cũng không có chỗ dựa, nàng cảm giác mình giống như cái cây không có rễ, như nước không có nguồn, mỗi ngày đều phải sống trong đau khổ.

Tới lúc Dương Khai xuất hiện, bỗng chốc làm nàng như tìm được người tâm phúc, không khỏi tràn đầy hy vọng với tương lai. Mặc dù đối với nàng mà nói Dương Khai chỉ là hậu bối nhưng tu vi của hậu bối này hiện đã vượt qua nàng, có hơi dựa dẫm chút cũng không có vấn đề gì.

Trong lúc đợi Dương Viêm khôi phục, Dương Khai ngồi ở một bên đánh giá thiệt hơn trong trận chiến vừa rồi.

Đây không phải lần đầu hắn chiến đấu với cường giả Phản Hư Cảnh nhưng là lần đầu giết chết võ giả cảnh giới này. Nếu như không có Phệ Hồn Trùng cùng lực lượng không gian quỷ dị thì hắn chắc chắn không phải là đối thủ của bọn họ.

Nhưng cũng chính trận chiến này làm hắn hiểu rõ Kim Huyết Ti tự mình tu luyện không ngờ có thể phá bỏ Thế bao phủ, đây đúng là niềm vui ngoài mong đợi. Khi Đặng Ngưng của Ma Huyết Giáo giao cho hắn bí thuật Ma Huyết Ti đã không nói tới điều này.

Đối mặt với lão già họ Uông một cao thủ Phản Hư Cảnh nhất tầng cảnh, hắn phải vận hết toàn lực, nếu như là Phản Hư lưỡng tam tầng cảnh thì sẽ thế nào?

Dương Khai bỗng nhiên ý thức được cảnh giới tu vi của mình còn thấp. Chuyến này sau khi trở về cũng nên tấn thăng thêm một tầng nữa, chỉ khi tu vi của hắn tới Phản Hư Cảnh hắn mới có thể không chịu khuất phục bất kỳ kẻ nào trên U Ám Tinh.

Nửa ngày sau. Dương Viêm khôi phục ít nhiều, Dương Khai lúc này mới xuất ra tinh toa, cùng hai nàng rời khỏi toà thành hoang này.
Bay được hai ngày lúc đi ngang qua một thành phố nhỏ, Dương Khai đi xuống tìm hiểu phương hướng, biết được nơi này cách Thiên Vân Thành chỉ khoảng nửa tháng lộ trình, hắn không khỏi quá đỗi vui mừng.

Thực ra hắn còn sợ toà thành hoang kia cách Thiên Vân Thành còn xa hơn đi từ Hắc Nha Thành, xem ra nhóm người mình vẫn còn may, Uông Ngọc Hàm lựa chọn chỗ mai phục họ cũng không ngược hướng tới Thiên Vân Thành.

Hơn nữa nơi này coi như địa bàn của Ánh Nguyệt Điện, dựa vào giao tình giữa hắn và Nguỵ Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, Tiền Thông thì nơi này cơ bản cũng đã an toàn.

Suốt đường đi Dương Khai không nói một lời, sau khi sắp xếp những chuyện mình cần làm, lúc này hắn mới thi thoảng trò chuyện mấy câu với Dương Viêm và Thiên Nguyệt. Thoáng cái đã qua nửa tháng, chờ đến khi nhóm người quay về Long Huyệt Sơn, Thiên Nguyệt liếc mắt đã thích nơi này.

Long Huyệt Sơn tuy rằng cơ nghiệp không rộng lớn khí phách bằng những đại tông môn kia nhưng cũng có phong cách riêng, non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, chính là một chỗ thế ngoại đào nguyên.

Sau khi giao Thiên Nguyệt cho Dương Viêm, Dương Khai đi xem xét Thần Thụ một chuyến, được biết khoảng thời gian này nó cũng không tệ lắm, hơn nữa Kim Dương Quả nhổ về trồng lại được Thần Thụ làm dịu nên sinh cơ bừng bừng không còn khả năng chết héo.

Sau khi cho Thần Thụ nuốt một giọt Kim Huyết, Dương Khai lập tức tuyên bố bế quan.

Trong thạch phủ, Dương Khai cầm trên tay hạt châu sáng bóng lạnh như băng, trong mắt hiện vẻ nhu tình.

Hạt châu này châu còn người còn, châu nát người vong, mặc dù giờ này không biết Tô Nhan đang ở đâu nhưng chỉ cần Băng Hồn Châu này vẫn còn là biết Tô Nhan vẫn còn mạnh khoẻ.

Trên hạt châu có một chút khí tức của Tô Nhan, điều này làm Dương Khai đầy hoài niệm.

Nhìn hồi lâu Dương Khai mới cười, nắm Băng Huyền Châu trong tay nhắm mắt vận huyền công đánh sâu vào bình cảnh bản thân.

Ở trong Hợp Hoan Lâu, bình cảnh Thánh Vương Cảnh tam tầng cảnh của Dương Khai cũng bị lay động, chẳng qua là lúc đó hắn nóng nảy muốn tìm hiểu tin tức của Tô Nhan nên mới cưỡng ép đè nén. Hiện giờ tới Long Huyệt Sơn việc đầu tiên cần làm là đột phá cảnh giới hiện tại.

Vạn Niên Hương vẫn đang đốt, mùi hương lan tràn trong không khí khiến người ta tâm bình khí hoà. Chỗ Dương Khai ngồi cũng là dưới cây Cửu Khúc Tinh Ngọc, có thể cảm ngộ thiên đạo võ đạo thì lần đột phá này đối với hắn mà nói căn bản cũng không có chút trở ngại nào.

Chỉ trong thời gian mười ngày, không dùng bất kỳ đan dược và thánh tinh nào trợ lực, Dương Khai đã thành công đột phá tới Thánh Vương tam tầng cảnh. Động tĩnh đột phá không phát ra ngoài mà đều bị thạch phủ cản trở, người ở Long Huyệt Sơn thậm chí còn không biết hắn đã đột phá.

Lại dùng thời gian hơn một tháng để củng cố tu vi, lúc này Dương Khai mới bắt đầu kiểm tra thu hoạch của mình trong chuyến đi này.

Tâm niệm vừa động Dương Khai liền lấy ra một hạt châu khác thưởng thức nó trong lòng bàn tay. Hạt châu này khác với Băng Hồn Châu của Tô Nhan, nó xám mốc meo không chút bắt mắt, đây chính là Lưu Ly Châu mà Đại Diên đưa cho hắn.

Hạt châu này chính là tinh hoa của Thiên Huyễn Lưu Ly sau khi Đại Diên tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công ngưng kết thành, cũng giống như nội đan yêu thú, vô cùng quý giá.

Đại Diên đã nói nếu như có thể luyện hoá Lưu Ly Châu này không chừng có thể lĩnh ngộ được sự huyền diệu của Lưu Ly Thần Quang từ trong đó.

Lưu Ly Thần Quang có công hiệu trói thân câu hồn, quỷ bí cường đại. Dương Khai đã trải nghiệm một lần nên rất có kinh nghiệm. Nếu thực có thể được như Dại Diên nói thì sau này hắn sẽ có thêm một thủ đoạn để đối phó với địch thủ.

Hơn nữa Lưu Ly Thần Quang cũng kỳ diệu như Diệt Thế Ma Nhãn của hắn, Diệt Thế Ma Nhãn cũng có chức năng uy hiếp thần hồn, nếu như có thể kết hợp hai thứ, Dương Khai không biết chính xác sẽ xảy ra biến dị như thế nào.

Lẳng lặng trầm tư một hồi, Dương Khai tính toán một chút liền đặt Lưu Ly Châu sang một bên, lại lấy ra lò luyện khí cấp Hư Vương.

Khi lấy Thái Dương Chân Tinh ở chỗ Thi Huyệt, khí linh có chút hư tổn nhưng sau đó Dương Khai mới biết chuyện này đối với con chim lửa khí linh mà nói là phúc chứ không phải hoạ, bởi vì không ngờ nó còn lén lấy một tia Thái Dương Chân Hoả, đang trốn trong lò luyện khí luyện hoá.

Tới nay đã qua hơn một tháng, con chim lửa khí linh còn chưa có dấu hiệu thức tỉnh, vẫn đang luyện hóa đồng hoá tia Thái Dương Chân Hoả kia, nhưng Dương Khai phát hiện Thái Dương Chân Hoả kia dường như đã ít đi rất nhiều, mà khí tức của con chim lửa khí linh lại cường đại lên không ít.

Trong lòng hắn lập tức hiểu con chim lửa khí linh đang được lợi rất lớn.

Không để ý đến nó nữa, Dương Khai thu hồi lò luyện khí.

Kế tiếp hắn liền kiểm tra Thạch Khổi, Thạch Khổi cũng giống như con chim lửa khí linh, trước đó đều bị thương, nhưng khi Thạch Khổi phun ra Thái Dương Chân Tinh, Dương Khai đã từng cho nó hấp thu các loại tinh hoa khoáng vật để bổ sung cô thể, giờ này nhìn thấy nó không khỏi bất ngờ.

Thương thế của Thạch Khổi đã ổn rồi, sau khi Dương Khai thả ra, cặp mắt long lanh chuyển động dường như linh tính của nó đã tăng lên không ít.

Nhưng điều làm Dương Khai để ý chính là bên trong Thạch Khổi dường như tích chứa một loại hoả thuộc tính cực kỳ bá đạo, mặc dù Dương Khai đưa thần niệm tới tra xét cũng không thể tra xét được đến tận cùng. Khi thần niệm vừa tiếp xúc tới đã bị đốt cháy hầu như không còn.

- Thái Dương Chân Hoả!

Không ngờ Thạch Khổi cũng hấp thu Thái Dương Chân Hoả, hơn nữa hoả khí so với con chim lửa khí linh còn chuyển hoá toàn bộ sớm hơn, điều này làm cho Dương Khai rất vui mừng, thầm nghĩ đúng là món đồ thần thông thiên phú, dù là khí linh sinh ra từ hoả lực cũng không thể so sánh được với nó.

Thạch Khổi vốn dĩ đã có thần thông tinh lọc khoáng vật, giờ này lại có Thái Dương Chân Hoả, sau này tinh lọc sẽ càng triệt để, càng hoàn mỹ hơn.

Đáng tiếc hắn không thể tìm thấy khối Huyết Tinh Thạch khác, dù sao trong không gian Hắc Thư của hắn còn có một Thạch Khổi khác, không có Huyết Tinh Thạch thì Thạch Khổi kia không thể sinh ra.

Xác định Thạch Khổi chẳng những không trở ngại mà còn là gặp hoạ được phúc, Dương Khai động thần niệm hạ mệnh lệnh cho nó.

Thạch Khổi mở miệng, vô số khoáng vật sau khi được nó tinh luyện liền phun ra hết, nhanh chóng chất thành một ngọn núi nhỏ trước mặt Dương Khai...

Chương 1325: Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm.

Những thứ này đều là Thạch Khổi đã nuốt vào lúc ở Thi Huyệt. Lúc đó Dương Khai cùng Dương Viêm đang nghĩ cách thu lấy Thái Dương Chân Tinh, nên không có tâm tư xử lý đống khoáng vật cùng thánh tinh chất thành núi kia, nên đành để Thạch Khổi hỗ trợ.

Trong Thi Huyệt chất đống bảy tám đống khoáng vật cùng thánh tinh lớn như ngọn núi, Thạch Khổi tuy chỉ cắn nuốt phân nửa nhưng số lượng cũng kinh người.

Trong những khoáng vật này có một phần bị nó hấp thụ để tăng cường khả năng của mình, bù lại những thương tổn do Thái Dương Chân Hoả gây ra, một phần lớn khác tất thảy đều đang chất đống trước mặt Dương Khai.

Lúc trước vì quá vội Dương Khai chưa kịp dò xét chủng loại, phẩm chất của những khoáng vật này. Nhưng nếu là chất đống bên ngoài thì hẳn chất lượng cũng như độ hiếm không được như những thứ đặt trong nhẫn không gian. Lúc này sau khi thần niệm quét qua, Dương Khai càng củng cố suy đoán của mình.

Nhưng những thứ này không cần hắn quan tâm mà giao hết cho Dương Viêm xử lý.

Đang lúc chuẩn bị thu những thứ này vào nhẫn không gian, Dương Khai bỗng ngạc nhiên nhìn chòng chọc vào một chỗ trong ngọn núi chất ở trước mặt, hắn phất tay một cái, một thứ như viên cầu lớn bằng nắm tay toàn thân nhẵn mịn trắng tinh không tì vết được hắn cầm lên trong tay.

Hắn nghi ngờ nhìn viên cầu này, rất nhanh dường như nhớ ra điều gì đó ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, lại vận chuyển công pháp, hắn phát hiện viên cầu trong tay chứa một năng lượng tinh thuần khổng lồ. Biểu hiện của Dương Khai trở nên kỳ lạ, kinh ngạc quan sát Thạch Khổi, ngạc nhiên nói: - Đến những thứ này ngươi cũng có thể tinh lọc?

Thạch Khổi nghiêng đầu nhìn hắn không nói tiếng nào.

Dương Khai mỉm cười, biết nó không thể biểu đạt tâm tư của mình, dù sao thì linh trí của nó cũng có hạn.

Hắn đưa tay lấy ra lệnh bài cấm chế của thạch phủ trước kia Dương Viêm đưa cho mình, rót vào đó thánh nguyên, truyền đạt tin niệm.

Một lát sau, cấm chế của thạch phủ bị người mở ra từ bên ngoài, Dương Viêm bước nhanh đi vào ngạc nhiên nói:

- Chẳng phải huynh đang bế quan sao, gọi ta làm gì?

- Cô nương hãy xem một chút đi. Dương Khai đưa viên cầu kia, Dương Viêm đón nhận lấy, nghi ngờ nhìn hắn rồi mới bắt đầu cẩn thận quan sát viên cầu.

Một lát sau đôi mắt đẹp của Dương Viêm trợn tròn, trên mặt lộ vẻ vui mừng như phát hiện được điều gì đó, nàng vội vàng tiến đến trước mặt Dương Khai nói: - Huynh lấy đâu ra vật này? Có còn nữa không?

Dương Khai chỉ tay tới ngọn núi nhỏ trước mặt.

Dương Viêm quay đầu qua nhìn, đợi phát hiện trong đó còn nhiều những thứ giống như trên tay mình đang cầm nàng không khỏi hơi chút thất thần.

Ước chừng trong thời gian mười mấy hơi thở, Dương Viêm mới hét lên một tiếng nhanh chóng vọt tới trước ngọn núi đó, gom lấy tất cả mọi thứ thu vào trong nhẫn không gian của mình.

- Để lại cho ta một chút! Dương Khai buồn bực nhìn nàng.

- Huynh cần cái này làm gì? Dương Viêm hừ hừ, bàn tay nhỏ che lên nhẫn không gian.

- Tu luyện chứ còn gì, nàng cũng thấy vật này là do cái gì chuyển hoá thành. Ta vừa mới đột phá không bao lâu, dùng cái này có thể củng cố cảnh giới tốt hơn. Dương Khai đưa tay xoa xoa mặt.

- Tất nhiên là ta có thấy, thứ này hẳn là Tiểu Tiểu chuyển hoá ra rồi. Dương Viêm một tay ôm Thạch Khổi hôn mấy cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó. Dương Khai nhìn thayấ thế trợn mắt há mồm Thạch Khổi cũng có vẻ luống cuống.

- Thật không ngờ, Tiểu Tiểu ngay tới cả thánh tinh cũng có thể tinh lọc nén ép, thứ này quá tốt, lo lắng của ta không ngờ được giải quyết dễ dàng như vậy. Hi hi. Đôi mắt đẹp của Dương Viêm dịu dàng nhìn Thạch Khổi, dường như hận không thể hôn thêm nó vài lần nữa. - Thạch Khổi sao lại có thể tinh lọc nén ép cả thánh tinh? Trước kia cô nương không biết sao? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

Dương Viêm lắc lắc đầu: - Trước kia ta đã thử qua, Tiểu Tiểu không có năng lực này, nhưng là Thạch Khối trời sinh thì có hấp thụ các loại tinh hoa khoáng vật, đem chuyển hoá thành năng lực tự thân, bây giờ có thể làm được điều này ta đoán là có quan hệ với Thái Dương Chân Tinh, tuy không dám khẳng định nhưng chắc cũng không sai.

Nghe vậy Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, Thái Dương Chân Tinh nghe nói là tinh hoa nhiệt từ căn nguyên tinh tú chiết xuất ra, bị Thạch Khổi hấp thu luyện hoá một chút Thái Dương Chân Hoả làm năng lực của Thạch Khổi thay đổi đôi chút cũng không lấy gì làm lạ.

Nhưng ngay cả thánh tinh cũng có thể tinh lọc nén ép, biến từng khối thánh tinh thành những viên cầu như kia đủ làm người ta kinh sợ rồi.

Bên trong Tinh Vực cho tới bây giờ thánh tinh được biết có chất lượng tốt nhất cũng chỉ là thánh tinh thượng phẩm, nhưng sự tồn tại của viên tinh cầu kia đã phá vỡ giới hạn nhận thức của mỗi người, đã khai sáng một tiên đề mới.

Năng lượng chứa trong viên cầu kia còn tinh khiết và to lớn hơn so với thánh tinh thượng phẩm. Dương Khai vừa rồi cảm thụ một chút thấy năng lượng trong viên cầu phải tương đương với tổng năng lượng của năm sáu viên thánh tinh thượng phẩm.

Nói như vậy không phải là giá trị của một viên cầu chỉ bằng bấy nhiêu thánh tinh thượng phẩm, giá trị của viên cầu này còn hơn thế nữa.

Xét về lý thuyết mà nói, thánh tinh thượng phẩm, thánh tinh trung phẩm, thánh tinh hạ phẩm so về tỷ lệ đều là một đổi mười, nhưng bất kể võ giả nào cũng đều biết tỷ lệ là tỷ lệ, nhưng trên thực tế thánh tinh cấp bậc càng cao thì giá trị càng lớn.

Chất lượng của thánh tinh tốt, khi võ giả tiến sâu vào bình cảnh thì lúc khôi phục thánh nguyên hay chữa bệnh có thể có tác dụng hơn, vào thời khắc mấu chốt thậm chí còn có thể liên quan tới tính mạng.

Lúc này năng lượng tích chứa bên trong viên cầu tuy chỉ tương đương với năm sáu khối thánh tinh thượng phẩm nhưng nếu như bán ra một lượng lớn thì ít nhất cũng có thể đổi được mười tới hai mươi khối thánh tinh thượng phẩm.

Dĩ nhiên đây cũng là tính sơ sơ, nếu thực đem bán viên cầu này có thể được mười ngàn, một trăm ngàn hoặc thậm chí còn cao hơn.

Dù sao cũng là vật ít nên hiếm.
Dương Khai dĩ nhiên sẽ không có tính toán như vật, nhìn từ biểu hiện vừa rồi của Dương Viêm, viên cầu trong lúc Thạch Khổi vô ý cắn nuốt nén ép thánh tinh mà thành này, đối với nàng nhất định có tác dụng rất lớn.

Hơn nữa rất có khả năng nó có quan hệ với một vật nàng đề cập tới, Dương Khai cũng không hỏi thăm kỹ càng. Dương Viêm nói muốn mang cho hắn một sự ngạc nhiên, vậy hắn chỉ nên mong chờ, không cần thiết phải suy đoán nhiều.

Xác định những viên cầu này là sau khi Thạch Khổi luyện hoá Thái Dương Chân Hoả mới có thể tinh lọc thánh tinh ra được, Dương Khai liền yên tâm, lại hỏi thăm Dương Viêm về tình hình của Thiên Nguyệt biết được sau khi nàng tới đây đã chung sống hoà hợp với những võ giả nơi đây. Vũ Y cung cấp cho nàng một lượng lớn tài nguyên cũng như môi trường tốt để tu luyện, hiện giờ nàng đang bế quan tu luyện.

Sau thời gian một ấm trà, Dương Viêm vui sướng hài lòng rời đi. Nàng không những đem theo những khoáng vật cùng viên cầu kia đi mà thậm chí ngay cả Thạch Khổi cũng bị nàng mang theo.

Theo lời nàng nói, nếu không phải nàng thấy Dương Khai mở cấm chế thạch phủ ra thì đã sớm định xông vào tìm Dương Khai đòi Thạch Khổi hỗ trợ. Có Thạch Khổi ở bên hiệu suất luyện khí của nàng sẽ tăng lên rất lớn.

Đợi Dương Viêm đi khỏi Dương Khai một lần nữa lại đóng lại cấm chế của thạch phủ, sờ cái nhẫn Dương Viêm luyện chế kia khoé miệng hắn mỉm cười, bên trong chiếc nhẫn này có hai món đồ, một là Hàn Băng Ngọc vạn năm, một là Thái Dương Chân Tinh, hai thứ này chỉ là hai thứ quý nhất chiếm được trong chuyến đi này, bất kỳ thứ nào nếu tiết lộ ra ngoài đều sẽ khiến cho U Ám Tinh chấn động.

Nghĩ một lúc, Dương Khai lấy ra một cuốn điển tịch ánh mắt ngưng trọng im lặng trầm ngâm.

Cuốn điển tịch này cũng là lấy được từ Thi Huyệt, thuộc một trong những điển tịch của Cổ Dương Tông. Lúc đó số lượng những điển tịch này rất nhiều, Dương Khai không có cẩn thận dò xét, sau đó lúc Dương Viêm luyện chế chiếc nhẫn chứa Thái Dương Chân Tinh hắn mới tuỳ tiện xem một chút liền phát hiện cuốn điển tịch này trong đó làm hắn cảm thấy hứng thú.

Bởi vì cuốn điển tịch này không phải là công pháp gì khác mà chính là công pháp chuyên dùng để rèn luyện thân thể.

Thân thể của Dương Khai cường hãn hơn võ giả ngang hàng rất nhiều, điều này đều là do nhiều năm qua gặp các loại cơ duyên chứ không có cố ý tu luyện. Bởi vì công pháp chuyên dùng để rèn luyện thân thể và tu luyện thần thức đều vô cùng khan hiếm, mặc dù có một ít là ngẫu nhiên lưu truyền ra ngoài nhưng cũng chỉ là loại hàng rác rưởi không lọt vào pháp nhãn cao nhân, nên Dương Khai cũng coi thường.

Chỉ là không ngờ tới trong Thi Huyệt dưới đất ở Cổ Dương Tông lại có được cuốn Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm như vậy.

Lúc ban đầu Dương Khai nhìn thấy nó còn tưởng rằng đây là bí điển giới thiệu kiếm đạo, đợi sau khi dò xét cẩn thận mới biết đây chính là công pháp rèn luyện thân thể.

Lần đó hắn đã tìm hiểu sơ qua cuốn công pháp này, biết được nó có công lực thâm hâụ khó cưỡng. Nếu quả thực như cuốn Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm nói tu luyện công pháp này đến cực hạn liền có thể làm cho thân thể đạt tới trình độ bất tử bất diệt, hơn nữa sau khi tu luyện đạt thành còn có thể biến huyết khí trở thành Huyền Thiên Ngũ Hành Kiếm, lúc đó sẽ có uy năng đối địch cực lớn.

Điều này làm hắn không khỏi động lòng, chỉ là yêu cầu tu luyện bộ công pháp này cũng vô cùng hà khắc.

Lực lượng thân thể ít nhất cũng phải gấp đôi võ giả cùng trình độ mới có thể chịu đựng được sức tàn phá của tu luyện. Điểm này Dương Khai cảm thấy mình cũng đủ thoả mãn không thành vấn đề.

Thứ nữa là khí huyết cũng cần vô cùng thịnh vượng. Bởi vì tu luyện loại công pháp này thương tổn gây cho bản thân cũng rất lớn, khí huyết hơi thiếu chút sẽ có khả năng công pháp chưa thành mà bản thân đã thiệt mạng, căn bản mất nhiều hơn được. Điều này Dương Khai thấy cũng không thành vấn đề đối với mình, bàn về khí huyết cường đại hắn không dám nói mình là người đứng đầu Tinh Vực nhưng với trình độ quỷ dị của Kim huyết thì cũng có ít người có thể vượt qua hắn.

Thứ ba, tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm nhất định phải tìm được thiên địa chí bảo mang thuộc tính ngũ hành, hấp thu luyện hoá những năng lượng trong thiên địa chí bảo này, tẩy tuỷ kinh dịch, trải qua vô số năm tích luỹ cuối cùng thành tựu Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm.

Chí bảo như thế nào thì trong điển tịch Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm có nói qua là muốn tu luyện loại công pháp này cần tìm được vật liệu ít nhất cũng phải giống như nội đan của yêu thú bậc mười.

Chỉ điểm này e rằng trên U Ám tinh không có người nào có thể đạt được. Yêu thú bậc mười tương đương với cường giả Hư Vương Cảnh. Trên U Ám Tinh căn bản không có những thứ này.

Trên tay Dương Khai thực ra có hai thứ phù hợp với yêu cầu, chính là lần này mới lấy được Thái Dương Chân Tinh và Huyền Âm Quỳ Thuỷ trước kia. Bàn Băng Ngọc vạn năm cũng phù hợp với điều kiện nhưng nếu thực sự tu luyện thì hắn không định dùng Bàn Băng Ngọc vạn năm, giữ lại nó Dương Khai còn có tác dụng khác lớn hơn.

Chương 1326: Biến cố.

Thủy hỏa trong ngũ hành đã không cần lo lắng, ngoài điều này ra, hắn vẫn còn một viên Lôi Mộc, xem như bảo bối tính mộc.

Viên Lôi Mộc này, là trước lúc Dương Khai đến U Ám Tinh đã có nó, do tinh hoa máu thịt yêu thú bậc mười Lôi Loan sau khi chết hội tụ thành, về giá trị, không kém hơn nội đan yêu thú bậc mười, thậm chí còn tốt hơn.

Chỉ là hai loại chí bảo kim thổ cuối cùng, Dương Khai vẫn chưa có manh mối gì.

Nhưng hắn cũng không nóng vội, dù sao hiện nay hắn đã gom đủ chí bảo ngũ hành, cũng không có quá nhiều tinh lực tu để tu luyện. Trước mắt, việc hắn cần làm quá nhiều, tu luyện Nhẫn không gian và bí thuật Kim Huyết Ti, luyện hóa Long Cốt Long Châu, lại còn phải nghĩ cách luyện hóa viên Lưu Ly Châu kia.

Đặc biệt là bí thuật Kim Huyết Ti, sau khi biết nó lại có thể phá trừ Thế, Dương Khai liền đánh giá nó cao hơn một bậc. Loại bí thuật của Ma Huyết Giáo này không hổ danh là căn nguyên lập giáo của bọn họ.

Mà giờ này, hắn mới chỉ tu luyện ra một Kim Huyết Ti, còn chưa hoàn thành xong, muốn tu luyện Kim Huyết Ti không biết còn mất bao nhiêu lâu nữa. Căn cứ vào những nguyên nhân này, Dương Khai cho dù rất mong muốn Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm kia, nhưng cũng sẽ không lập tức bắt đầu tu luyện, ít nhất cũng phải chờ sau khi gom đủ số lượng ngũ hành mới tính.

Nhưng tìm hiểu đôi chút trước khi làm cũng không vấn đề gì, chờ thông hiểu rồi, sau này tu luyện sẽ làm ít công to.

Sau khi âm thầm quyết định chủ ý, Dương Khai tạm thời thu Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm vào nhẫn không gian, chỉnh lý xong hết, bèn bắt đầu hấp thu năng lượng thần hồn của lão giả họ Uông sau khi chết lưu lại, theo dõi thiên đạo võ đạo của hắn.

Đây là năng lượng thần hồn của vị Phản Hư Cảnh đầu tiên Dương Khai hấp thụ, đương nhiên là phải cẩn trọng, hấp thụ từng chút từng chút, không bỏ qua một chút nào.

Ba ngày sau, năng lượng thần hồn của lão giả họ Uông tiêu hao gần hết, Dương Khai mở mắt, lộ vẻ như có điều gì suy nghĩ.

Tu vi của lão giả họ Uông không cao lắm, nhưng ở trong Phản Hư Cảnh nhất tầng cảnh nhiều năm, hiểu biết về Thế cũng có cách giải thích của riêng bản thân mình. Những giải thích này bây giờ có phần lớn đều trở thành tài phú của Dương Khai, thông qua lần hấp thụ này, Dương Khai mới hiểu rõ một chút cái gì là Thế thực sự.

Hiểu thì vẫn chỉ là hiểu, muốn tu luyện vẫn có chút khó khăn, chỉ có thể chờ đến khi tu vi bản thân cũng đột phá đến tầng kia, mới có thể thực sự bắt đầu tu luyện. Nhưng nếu là gặp phải cường giả của Phản Hư Cảnh, Dương Khai liền có thể lợi dụng chút hiểu biết đối với Thế của bản thân để đưa ra một vài thủ đoạn nhằm vào đối phương, cũng không phải là không thu hoạch được gì.

Tin rằng sau nàu chỉ cần chém chết Phản Hư Cảnh, thì hắn có thể hiểu về Thế càng sâu, gom cát thành tháp, thành tựu cuối cùng sẽ là trình độ không ai theo kịp không phải là không thể.

Võ giả đột phá tấn thăng chi đạo, chỉ có cường giả Phản Hư Cảnh đem Thế của bản thân tu luyện đến cảnh giới đại thành mới có cơ hội đột phá đến Hư Vương Cảnh, mà cả U Ám Tinh, có thể đạt tới loại trình độ này có thể nói là hiếm có. Cho nên trên U Ám Tinh mới không cách nào xuất hiện cường giả Hư Vương Cảnh.

Pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh đã áp chế cường giả Phản Hư Cảnh lĩnh ngộ Thế. Dương Khai hiện tại còn chưa đến bước này, nhưng hắn không thể giam mình ở U Ám Tinh được, có ý hướng rằng nếu một ngày thực sự tu luyện đến Phản Hư tam tầng cảnh, hắn bất luận thế nào cũng muốn rời khỏi nơi này, thoát hỏi pháp tắc thiên địa bao phủ nơi này, đi ra ngoài trở thành Hư Vương Cảnh.

Bây giờ nghĩ những thứ này hơi sớm. Dương Khai điều chỉnh lại tinh thần, lấy ra một viên Lưu Ly Châu mà Đại Diên đã đưa cho hắn, để trong lòng bàn tay, thầm vận huyền công, bắt đầu luyện hóa.

Luyện hóa một hồi, thần sắc Dương Khai bỗng chấn động, ngay sau đó lộ ra vẻ vui mừng, lập tức gia tăng chuyển ra thánh nguyên, gần như không thể dò xét, hào quang Lưu Ly trong Lưu Ly Châu đang từng chút từng chút xuyên vào trong cơ thể Dương Khai, dưới điều động có chủ ý của Dương Khai, hội tụ đến mắt trái.

Lưu Ly Châu tương đương với nội đan của yêu thú. Dương Khai chỉ là cảm thấy luyện hóa hấp thu năng lượng trong nội đan của yêu thú có thể dùng phương pháp trực tiếp, vì vậy mới thử một lần, chỉ là không ngờ thực sự có hiệu quả, hơn nữa vô cùng thoải mái.

Điều này làm cho hắn vui mừng quá đỗi.

Lập tức nín thở ngưng tiếng, chuyên tâm hít vào, đồng thời nhất cử lưỡng tiện, tiếp tục tu luyện một cây Kim Huyết Ti trong cơ thể mình.

Thoáng một cái, hai tháng đã trôi qua.

Đến hôm nay, Dương Khai chầm chậm mở mắt, nhìn hai tay trống không, lặng lẽ chau mày. Trải qua hai tháng hấp thụ, viên Lưu Ly Châu mà Đại Diên cho hắn đã bị hắn tiêu hao sạch, không còn tồn tại nữa. Chỉ là mặc dù đã hấp thu hào quang Lưu Ly của Lưu Ly Châu vào trong cơ thể, nhưng muốn luyện hóa hoàn toàn, còn cần một ít thời gian. Giờ này trong tiềm thức, Diệt Thế Ma Nhãn đang trôi lơ lửng ở giữa, bao phủ một tầng hào quang sáng lạn, hào quang này chính là Thần Quang Lưu Ly tích chứa trong Lưu Ly Châu.

Nhưng Dương Khai cảm giác tốc độ dung hợp của Diệt Thế Ma Nhãn rất chậm, có chút chênh lệch so với dự tính của hắn trước đó, điều này khiến hắn có chút buồn bực.

Dù sao trong dự tính có hắn trước đó, Diệt Thế Ma Nhãn cùng thần quang Lưu Ly có hiệu quả kì diệu như nhau. Về lý luận có thể thoải mái dung hợp, nhưng giờ xem ra hắn đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.

Nhưng tình huống này cũng được coi là trong dự liệu của hắn, dù sao chỉ cần có đủ thời gian, Lưu Ly Thần Quang vẫn có thể cùng Diệt Thế Ma Nhãn hòa làm một thể, chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn.

Tạm thời bỏ qua việc này, Dương Khai vung tay lên, hai cây Kim Ti bỗng xuất hiện.

Một cây trong đó sáng vàng rực rỡ, sắc bén vô cùng, trong rung chuyển dường như có thể cắt không gian, vô cùng uy năng. Mà một cây Kim Ti kia lại kém hơn một chút, không chỉ màu sắc không sáng rõ, uy năng tích chứa bên trong cũng không thể so sánh với cây đầu tiên kia được.

Cây Kim Ti này, chính là Kim Huyết Ti thứ hai Dương Khai tu luyện ra.

Khi đệ tử Ma Huyết Giáo tu luyện bí thuật này, dù dùng tinh lực cả đời cũng chưa chắc có thể tu luyện ra hai cây này, bởi vì cơ sở tu luyện loại bí thuật này là lực khí huyết của bản thân. Lực khí huyết của mỗi một người đều có hạn, sử dụng quá nhiều sẽ hao tổn tuổi thọ. Trong Ma Huyết Giáo, cũng chỉ có mấy vị trưởng lão thực lực đã tới Phản Hư lưỡng tam tầng cảnh, mới có thể tu luyện hai ba cây Kim Huyết Ti, Phản Hư Cảnh trở xuống chỉ có thể có một cây.

Dù vậy, cũng là sau khi các vị trưởng lão tìm tòi linh đan diệu dược khắp nơi để bổ dưỡng lực khí huyết mới có thể tu luyện ra. Nếu không thì một khi khí huyết suy nhược quá nhiều, làm không tốt thì sẽ đi đời nhà ma.

Nhưng Dương Khai không giống, trong cơ thể hắn có mấy chục giọt Kim Huyết, một giọt Kim Huyết có thể chuyển hóa thành một cây Kim Huyết Ti. Hơn nữa Kim Huyết cũng có thể bổ sung, về lý thuyết mà nói, hắn có thể tu luyện ra vô số Kim Huyết Ti, đây cũng là lí do tại sao hắn lúc đó lại tu luyện loại bí thuật này. Bởi vì loại bí thuật này quả thực chính là hắn dựa vào lượng sức mình định chế.

Hơn một tháng trước, hắn cảm thấy cây Kim Ti đầu tiên của mình đã tu luyện đến cực hạn rồi.

Cũng không phải Kim Ti được luyện đến tận cùng, mà là bởi vì hắn chỉ đạt đến một nửa bí thuật Ma Huyết Ti, tiếp theo nên luyện Kim Ti như thế nào để khiến nó trở nên mạnh mẽ hơn, Dương Khai không có chút manh mối nào. Rơi vào đường cùng, Dương Khai liền lựa chọn tu luyện cây thứ hai.
Có kinh nghiệm từ trước, cây Kim Ti thứ hai hình thành nhanh hơn rất nhiều so với cây thứ nhất. Không cần quá lâu, liền có thể biến thành uy năng khó lường giống như cây thứ nhất.

Sau khi tu luyện ra cây Kim Ti thứ hai, Dương Khai mơ hồ có chút hiểu rõ.

Hắn cảm thấy, bộ bí thuật này cũng không phải là đơn giản như mình tưởng tượng. Nếu Kim Ti đủ nhiều, nói không chừng còn có thể tổ hợp lại với nhau thành biến hóa khác. Nhưng những thứ này căn bản không được giới thiệu trong phần trước của bộ bí thuật Ma Huyết Ti, Dương Khai đoán là nó được giấu trong phần sau.

Kim Ti tu luyện đến cực hạn, không có cách nào khác lại tiếp tục luyện, kĩ thuật mà Dương Khai đoán là tổ hợp biến hóa kia, hắn cũng không có manh mối nào. Xem ra sau này nếu có cơ hội, thực sự cần đi Ma Huyết Giáo một chuyến, lấy phần sau của bí thuật Ma Huyết Ti về, chỉ có như thế, hắn mới có thể tiến thêm một bước trên con đường này.

Lần này bế quan tu luyện thu hoạch to lớn, Dương Khai tính toán thời gian, cảm thấy bản thân cũng đã đến lúc xuất quan rồi.

Hắn nhớ lần trước Dương Viêm đã nói, trong kế hoạch mà nàng đang tiến hành, có chỗ muốn Dương Khai hỗ trợ lực lượng, cũng không biết đã đến lúc chưa, mình luôn bế quan, nàng chắc chắn không dám làm phiền.

Quyết định chủ ý, Dương Khai lại xem Hồng Chúc Quả một chút, xác định bổ dưỡng của múi Hồng Chúc Quả trên mâm Hồng Chúc không có dấu hiệu khô héo, liền mở cấm chế Thạch phủ, đi ra ngoài.

Linh khí thiên địa của Long Huyệt Sơn dường như lại hội tụ không ít, nồng đậm hơn so với trước, mà số lượng võ giả định cư ở nơi này không nhiều lắm, tu vi gần như không đồng đều, tiêu hao đương nhiên không lớn. Điều này dẫn đến linh khí thiên địa ở đây càng ngày càng nồng đậm. Không giống các đại tông đại phái khác, đệ tử môn hạ ngàn vạn, mặc dù có địa mạch tốt cung cấp linh khí thiên địa, cũng chỉ có thể duy trì cân bằng.

Bốn phía một mảnh yên tĩnh, Dương Khai phóng tầm mắt nhìn tới, lại không thấy một người nào. Đối với tình cảnh này, hắn cũng không chút ngạc nhiên, thần niệm thả ra, rất nhanh dò xét vị trí nhóm Dương Viêm.

Nhưng khiến hắn có chút bất ngờ chính là, tất cả những người có thể nhắc đến ở cả Long Huyệt Sơn không ngờ đều tụ tập một chỗ, dường như đang thương nghị việc đại sự gì.

Khẽ mỉm cười, Dương Khai chầm chậm bước về phía lầu trúc chỗ có vài người đang ở. Đi về bên đó, còn chưa bước vào lầu trúc, xa xa nghe được tiếng Hách An truyền đến: - Quả thực lừa người quá đáng, bọn họ thế này không phải là cố tình lên giá sao, tại ra lại xảy ra chuyện như thế này? Ngay sau đó tiếng an ủi của Thường Khỏi truyền đến: - Được rồi, được rồi. Lão Hách ngươi ngồi xuống đã rồi nói, mấy người trẻ tuổi đều trầm tĩnh, lão kích động như vậy làm gì.

- Thường lão, chuyện này lão thấy thế nào?

Dường như Vũ Y đang hỏi.

- Khà khà, ta cảm thấy chuyện này có chút cổ quái! Thường Khởi cười lạnh đáp: - Chúng ta cùng Ảnh Nguyệt Điện hợp tác cũng không phải việc một hai ngày. Hai năm qua, mua vật tư từ bên đó không phải là nhiều, nhưng số lượng 200 triệu thánh tinh là có. Trước kia bên đó cũng hợp tác uy tín, không dối trên lừa dưới, nhưng giá vật liệu lần này không ngờ lại tăng giá, thực có chút cổ quái.

- Đúng, không chỉ như thế. Bọn họ đến Dư Phong cũng bắt giữ, quả thật rất khác thường. Hách An dường như cũng bình tĩnh lại, ngồi bên cạnh nói thêm.

- Hơn nữa ta còn phát hiện một chuyện kỳ quái.

Vũ Y như có điều suy nghĩ.

- Chuyện gì?

- Từ ba tháng trước, những trưởng quỹ và tiểu nhị của những cửa hàng thuộc Ảnh Nguyệt Điện trong Thiên Vận Thành kia, dường như đều đổi không ít người, đến bây giờ, nhóm người chúng ta đã quen thuộc kia hoàn toàn không thấy bóng dáng. Đến La Khánh ta cũng không tìm được.

Trong lầu trúc, nhóm người tự nhìn nhau, bỗng nhiên ý thức được, bên trong Ảnh Nguyệt Điện có vẻ đã xảy ra biến cố gì rồi.

Chương 1327: Dư Phong bị giam.

Khi mọi người đang kinh ngạc, cửa chính lầu trúc bị đẩy ra, một bóng người từ ngoài bước vào.

Mọi người đầu tiên là kinh ngạc, sau khi nhìn rõ diện mạo người bước vào, đều không khỏi đứng cả lên, Vũ Y vui vẻ nói: - Dương Khai ngươi xuất quan rồi à?

- Ừ. Dương Khai gật gật đầu, quét một vòng, ánh mắt dừng trên người Thiên Nguyệt, phát hiện khí sắc của nàng tốt hơn rất nhiều so với lúc gặp mình ở Hợp Hoan Lâu, liền an tâm, biết nàng sống ở đây xem ra vui vẻ.

Một bên, Thường Khởi cùng Hách An liếc nhau, trong mắt hiện lên vẻ rung động, đồng thời chắp tay chào theo kiểu nhà võ: - Chúc mừng hiền điệt tấn thăng Thánh Vương tam tầng cảnh. Tốc độ tu luyện nhanh chóng của hiền điệt, phóng mắt nhìn cả U Ám Tinh quả thực không ai có thể sánh bằng.

Lần trước khi đi Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai chẳng qua mới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Từ Lưu Viêm Sa Địa đi ra, tấn thăng đến lưỡng tầng cảnh. Mà hiện tại, lại là tam tầng cảnh rồi. Trước sau chỉ là thời gian 3 năm mà thôi. Điều này làm cho hai người đồng thời vừa xúc động lại vừa cảm thấy tự xấu hổ, so với tốc độ tấn thăng của Dương Khai, tư chất của bọn họ quả thực quá tầm thường.

- Hai vị cung phụng quá khen rồi, tiểu tử cũng là có chút cơ duyên mới có thể được như vậy, vẫn không là gì cả so với những thiên tài thực sự kia, Dương Khai khiêm tốn cười, liền chuyển chủ đề câu chuyện, nói:

- Chuyện này tạm thời không đề cập nữa, ta vừa nghe mọi người đang bàn về Ảnh Nguyệt Điện, còn có chuyện Dư Phong bị bắt giam, đây là chuyện thế nào, nói nghe xem.

Thấy Dương Khai hỏi tới, mọi người liếc nhau, Vũ Y lên tiếng giải thích.

Nghe nàng giải thích, Dương Khai bây giờ mới biết, Thiên Vận Thành bên kia dường như thực sự đã xảy ra một chút thay đổi không tốt. Một tháng trước, Long Huyệt Sơn bên này đặt mua một lô hàng hóa từ bên Ảnh Nguyệt Điện.

Mấy ngày trước, Dư Phong mang mấy võ giả gia tộc Hải Khắc đến Thiên Vận Thành nhận hàng, không nghĩ tới đối phương không những không thực hiện ước định trước đó, ngược lại còn tăng giá những thứ hàng kia, ước chừng tăng hơn 3 giá.

Giá cả như vậy, Dư Phong đương nhiên sẽ không chịu, lúc đó liền lý luận cùng người phụ trách của Ảnh Nguyệt Điện tại Thiên Vận Thành, nhưng không ngờ đối phương một bước cũng không nhường. Dư Phong rơi vào đường cùng liền yêu cầu đối phương trả lại tiền cọc, dù sao cũng là đối phương hủy bội ước trước. Dư Phong cảm thấy mặc dù không mua những hàng hóa này, cũng không thể chịu thua ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy.

Nào hiểu được đối phương lại không trả, chẳng những không trả, ngược lại không nói một lời lại còn đánh người. Năm đệ tử Dư Phong dẫn đi cùng đều bị đánh thương.

Trong chiến đấu, nhóm Dư Phong đương nhiên sẽ không bó tay chịu trói, chỉ phản kháng một chút, làm hư vài giá hàng của cửa hàng kia. Lúc đó liền bị một cao thủ Phản Hư cảnh bắt, chẳng những người bị giữ lại, đến thánh tinh mang đi chuẩn bị giao dịch cũng bị giữ lại.

Chỉ thả một đệ tự về để nhanh chóng báo tin cho Long Huyệt Sơn bên này, để bên này chuẩn bị lượng lớn thánh tinh chuộc người.

Nếu không như thế, đám người Vũ Y cũng không biết chi tiết tình huống như vậy.

Sau khi nghe xong, Dương Khai biểu hiện lãnh đạm, thần sắc không chút dao động, trầm ngâm một hồi mới lên tiếng hỏi: - Bọn họ có nguy hiểm đến tính mạng không?

- Nghe đệ tử kia trở về nói rằng, mấy người bị thương mặc dù không nhẹ, nhưng cũng không phải bị thương nghiêm trọng, chỉ cần điều dưỡng một thời gian là có thể khôi phục lại.

- Được, như vậy là tốt. Dương Khai khẽ gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, hỏi; - Các người không cảm thấy chuyện này có chỗ không đúng sao?

- Chỗ nào không đúng? Vũ Y ngẩn ra, khẽ nói: - Mọi việc đều không đúng. Chúng ta cùng Ảnh Nguyệt Điện hợp tác thời gian dài như vậy, từ trước đến nay chưa xảy ra trắc trở gì. Chúng ta bỏ ra thánh tinh mua vật liệu, bọn họ cũng kiếm bộn tiền. Hai năm qua, chúng ta gần như đã trở thành khách hàng lớn nhất của Ảnh Nguyệt Điện, bọn họ nịnh bợ chúng ta còn không kịp, tại sao lại xảy ra chuyện trở mặt như vậy? Hơn nữa, người phía dưới của Ảnh Nguyệt Điện chắc chắn không có gan làm như thế, ta nghi ngờ là chỉ thị của người phía trên.

- Lão cũng cảm thấy như vậy! Thường Khởi ở bên cạnh nói thêm vào. - Cơ sở của Long Huyệt Sơn chúng ta còn thấp, tuy rằng tọa ở nơi có nguồn tài nguyên dồi dào, nhưng là người thường vô tội, mang ngọc mới mắc tội mà. Nói không chừng Ảnh Nguyệt Điện đã không muốn cùng chúng ta giao dịch thông thường, muốn một ngụm nuốt lấy chúng ta.

- Các ngươi hoài nghi Tiền Thông? Mắt Dương Khai híp lại. - Cũng không phải không có khả năng. Vũ Y gật gật đầu.

- Khả năng chỉ là khả năng, Nhưng ta cảm thấy Tiền Thông không liên quan đến chuyện này.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Trong những người ở đây, hắn giao thiệp với Tiền Thông nhiều nhất. Trước hết không nói đến bản tính con người Tiền Thông như thế nào, mà nói đến giao tình của hắn với hai người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi, lại còn có ơn cứu mạng hai người này ở Lưu Viêm Sa Địa, Tiền thông có lẽ sẽ không làm việc qua cầu rút ván như thế này.
- Ta vừa nghe các ngươi nói, ba tháng trước, các quản sự cùng tiểu nhị của các cửa hàng thuộc Ảnh Nguyệt Điện trong Thiên Vận Thành đều đổi người? Có phải là thật không? Dương Khai lại hỏi.

- Không sai, quả thật như thế. Vũ Y vội gật đầu. - Bởi vì ta thường xuyên ra vào Thiên Vận Thành, cho nên điểm này có thể xác nhận chắc chắn.

- Nửa năm trở lại đây, bên Ảnh Nguyệt Điện đã xảy ra chuyện bất thường hay chuyện trọng đại gì sao? Dương Khai nhíu mày.

- Nếu nói chuyện dị thường, Ảnh Nguyệt Điện bên kia không có, nhưng bên chúng ta lại có một chút. Cũng mấy tháng gần đây, bên ngoài Long Huyệt Sơn đến không ít người lạ, lúc mới đầu bọn họ chỉ du đãng ở bên ngoài, sau có vài tên lại xông vào, bị vây trong trận pháp, sau khi bị chúng ta bắt, bọn họ chỉ nói là vào nhầm, bởi vì thực lực bọn họ đều không cao, vì vậy bọn ta đều không làm khó bọn họ, cảnh cáo một phen rồi thả bọn họ đi. Mà chuyện lớn, thì lại có một chuyện.

- Chuyện gì?

Dương Khai thần sắc tập trung.

- Cách Lâm đại sư qua đời! Vũ Y trầm giọng nói.

- Cách Lâm đại sư? Dương Khai chau mày suy nghĩ, chợt nói: - Là vị luyện khí sư Hư cấp hạ phẩm của Ảnh Nguyệt Điện?

- Không sai, chính là chuyện nửa năm trước, sau khi việc Cách Lâm đại sư tu phục một bí bảo được truyền ra ngoài, khí huyết tổn thất to lớn, thọ nguyên không nhiều. Mấy năm nay, ông ta thậm chí không có luyện chế thêm bí bảo. Điều này có quan hệ đến chúng ta sao?

- Tình huống cụ thể không biết, nhưng nói không chừng có chút quan hệ. Dương Khai trên mặt bất chợt như có điều suy nghĩ: - Ta trước kia có nghe Tiền Thông nói, quan hệ giữa ông ta và Cách Lâm đại sư rất tốt.

Vũ Y trầm ngâm một chút, nghi hoặc nói; - Ý của ngươi là, việc Cách Lâm đại sư qua đời, có ảnh hưởng đối với Tiền Thông trưởng lão, mà chúng ta luôn được Tiền Thông trưởng lão che chở, chúng ta cũng chịu ảnh hưởng?

Dương Khai toét miệng cười; - Ta chỉ là suy đoán như vậy mà thôi. Nói không chừng cũng là tên Tiền Thông này qua cầu rút ván. Nhưng nếu như chuyện này liên quan đến tranh đấu trong Ảnh Nguyệt Điện, chúng ta cũng đừng nên xen vào.

- Đúng vậy, việc của Ảnh Nguyệt Điện chúng ta không thể can dự. Vũ Y lập tức cảnh giác, trước đó nàng thật không có suy nghĩ sâu sắc như vậy. Nhưng bị vài câu nói của Dương Khai cảnh tỉnh, dường như cũng nhìn thấy bản chất vấn đề.

- Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi đều không có tin tức? Dương Khai lại hỏi. Vũ Y lắc đầu: - Ảnh Nguyệt Điện tuyên bố với bên ngoài, hai người bọn họ đang bế quan đánh vào Phản Hư Cảnh, cụ thể thế nào cũng không rõ lắm.

- Có thể hiểu được. Thôi được rồi, cầu người không bằng cứu mình. Dư Phong lại bị giam, vậy ta đi một chuyến, đưa người về. Thánh tinh mất rồi đành thôi, người không thể xảy ra chuyện.

- Đó là 20 triệu thánh tinh đó! Vũ Y gương mặt đau xót. - Hơn nữa, ngươi chuẩn bị làm thế nào?

- Bọn họ không biết xấu hổ, vậy ta cũng không cho bọn họ lên mặt, nếu không thì bọn họ thực sự cho rằng Long Huyệt Sơn ta dễ ức hiếp. Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

Vũ Y tròn mắt líu lưỡi!

Dương Khai lại cười, khoát tay một cái nói; - Nếu quả thật là vì tranh đấu nội bộ của Ảnh Nguyệt Điện mà dẫn đến chúng ta bị liên lụy, vậy cũng không cần e ngại lắm. Bọn họ hiện tại thân thể không nguy hại, chắc chắn không có cao thủ ở bên đó. Hơn nữa ta rất muốn biết, rốt cuộc là ai muốn đối đầu với Long Huyệt Sơn chúng ta. Không đích thân đi một chuyến, làm sao hiểu rõ sự việc?

- Lão đi cùng ngươi! Thường Khởi đứng lên.

Hách An cũng nói: - Lão cũng cùng đi! Ta cùng với lão Thường tu vi không được tốt lắm, nhưng dù sao cũng là Phản Hư Cảnh, tự đột phá tới nay, vẫn chưa thực sự động thủ với ai, chuyến này qua đó, nhân tiện kiểm nghiệm một chút thực lực của bản thân.

Hai lão liếc nhau, nhìn nhau cười.

Dương Khai nghĩ một chút, gật đầu nói: - Được, vậy làm phiền hai vị. Mấy người khác thì không cần đi, ở đây là được rồi.

- Được, vậy các người nhất định phải cẩn thận. Vũ Y dặn dò một câu.

Bàn thảo xong, Dương Khai lúc này dẫn theo Thường Khởi cùng Hách An đi ra lầu trúc, sử dụng Tinh Toa, chạy thẳng tới Thiên Vận Thành.

Thiên Vận Thành, một cửa hàng được gọi là Tụ Nguyên Đường, trong sương phòng của nội viên, nhóm người Dư Phong bị trói lại, từng người mặt mũi đều bị sưng tím, thánh nguyên trong cơ thể dường như cũng biến mất không tung tích, rõ ràng là bị truyền một loại cấm chế cực lợi hại.

Mấy người bị xếp thành một nhóm, ngã quỵ dưới đất.

Trước mặt mấy người, một lão giả sắc mặt hung ác nham hiểm, ngồi ngay ngắn trên một ghế tựa đàn mộc. Lão giả tóc hoa râm, tay cầm một bình trà màu tím, mắt hơi hé một nửa, dường như đang ngủ. Nhưng thỉnh thoảng từ trong mắt bính phát ra tinh quang và âm lệ, rõ ràng bất cứ lúc nào cũng nắm rõ tình hình.

- Nói đi, lộ tuyến ra vào an toàn của Long Huyệt Sơn các người là gì? Nói ra, ta có thể thả các ngươi ra. Nếu không thì da thịt lại chịu khổ thêm. Bên cạnh lão giả, một nam nhân cường tráng tướng mạo dữ tợn, cầm trong tay một trường tiên lớn như ba ngón tay, vừa chơi đùa vừa lạnh giọng tra hỏi.

"Phì!" Dư Phong nhổ một bãi nước miếng lẫn chút máu loãng, nhổ trúng vào gò má của tên nam nhân cường tráng kia: - Muốn từ chỗ gia gia này biết được lộ tuyến ra vào của Long Huyệt Sơn à, nằm mơ! Gia gia có chết cũng sẽ không nói cho tiểu nhân hèn hạ các ngươi biết.

Nam nhân cường tráng không chút nhúc nhích, để nước miếng trên gò mà tự chảy xuống, cười gằn một tiếng, trường tiên trên tay bỗng nhiên cuộn lại, đưa ra tiếng rít, đánh vào trên mặt Dư Phong.

Âm thanh giòn như quật vào đất, má phải của Dư Phong tróc thịt, một khối thịt nát bay ra, trong phút chốc máu tươi dầm dề, cả người Dư Phong bị nghiêng sang một bên, suýt nữa ngã xuống đất. Nhưng hắn rất nhanh điều chỉnh thân mình đứng thẳng, vẫn cứng đầu cười gằn nói:

- Tiếp tục đi, ngươi hôm nay cho dù đánh chết gia gia cũng đừng nghĩ đến biết được gì từ miệng ta. Chờ các ngươi tiến vào Long Huyệt Sơn, hãy chờ thử xem ngàn vạn mùi vị của đại trận đi, ha ha ha ha ha!

Một chuỗi tiếng cười ngông cuồng, khiến sắc mặt nam nhân cường tráng kia đầy tàn ác, lão giả ngồi ở ghế kia cũng có chút không kiềm chế được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau