VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1316 - Chương 1320

Chương 1318: Liên quản sự.

Vừa rồi khi hắn nói chuyện với Thiên Nguyệt, đã biết cường giả Phản Hư Cảnh cứu nàng về Hợp Hoan Lâu, truyền thụ cho nàng công pháp song tu, chính là vị Liên quản sự trước mặt, có tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh hùng mạnh, đứng hàng đầu trong ba vị quản sự Phản Hư Cảnh Hợp Hoan Lâu.

Ở dưới nàng, còn có hai vị quản sự Phản Hư nhất tầng cảnh.

Nếu như hai quản sự Phản Hư nhất tầng cảnh khác ra tay ngăn cản, Dương Khai còn có lòng tin mang theo Thiên Nguyệt đột phá ngăn cản, nhưng vị Liên quản sự này ra tay, hắn còn có lòng tin lớn như vậy. Dù sao tu vi cảnh giới hai người chênh lệch một cấp lớn, chỉ cần dây dưa một chút, hai vị Phản Hư Cảnh khác khẳng định sẽ nghe tin chạy tới, đến lúc đó một mình hắn đối phó ba vị Phản Hư Cảnh, còn phải chăm lo cho Thiên Nguyệt, hậu quả có thể biết trước.

Xé rách không gian bỏ chạy, trải qua chuyện Thi huyệt, Dương Khai đã không dám tùy tiện vận dụng khi dẫn theo người khác.

Trong lòng xoay chuyển các ý niệm, Liên quản sự lạnh lùng liếc Thiên Nguyệt, hừ khẽ: - Nguyệt Nhi, lá gan của ngươi không nhỏ, dám liên hợp người ngoài muốn chạy khỏi đây, xem ra trừng phạt trước kia không làm ngươi nhớ lâu!

Nói rồi, thần niệm khẽ động, Thiên Nguyệt ở đằng sau được Dương Khai bảo vệ bỗng nhiên hét thảm, người mềm yếu lăn ra đất, chỉ một lát là mồ hôi tuôn trào, mặt trắng không chút máu.

Thần sắc Dương Khai chợt nghiêm, nhưng không tùy tiện ra tay, hắn nhìn ra, Liên quản sự đối diện chỉ thúc giục cấm chế gieo trên người Thiên Nguyệt, nhưng không có ý đả thương tính mạng của nàng.

Mãi hồi lâu, Thiên Nguyệt hét thảm dần yếu đi, Liên quản sự mới chuyển mắt khỏi Thiên Nguyệt, nhìn sang người Dương Khai, khóe miệng nhếch lên cười lạnh khinh thường, thản nhiên nói: - Ta tưởng là ai ăn gan hùm mật bảo, dám dẫn người Hợp Hoan Lâu chạy đi. Thì ra chỉ là một tên tiểu tử Thánh Vương Cảnh, là ai cho ngươi lá gan này? Ngươi có biết làm vậy sẽ có hậu quả gì?

Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng, đỡ Thiên Nguyệt dậy, thần niệm tra xét trên người nàng, xác nhận không bị tổn thương nặng, sắc mặt mới giãn ra một chút, mới nhìn về phía trung niên mỹ phụ trung niên kia, nhàn nhạt nói: - Liên quản sự phải không? Tại hạ không phải dẫn nàng bỏ trốn, mà đã hoàn thành giao dịch với quý lâu, chuộc nàng ra mà thôi. Sao hả, giao dịch hoàn thành, ta mang nữ nhân mình nhìn trúng rời khỏi nơi này cũng không được? Chẳng lẽ quý lâu ngòi làm kinh doanh da thịt, còn kiêm giết người cướp hàng?

- To gan! Sắc mặt mỹ phụ trung niên lạnh lẽo, quát một tiếng liền ra tay, hào quang như cầu vồng bắn nhanh về phía Dương Khai.

Dương Khai quát khẽ, đứng yên không tránh né, nắm tay trào ra ngọn lửa đen, thánh nguyên vận chuyển mãnh liệt, đánh ra phía trước.

Từng nắm đấm nhìn thấy bằng mắt thường bắn ra, ẩn chứa lực lượng nóng bỏng, lập tức đụng vào công kích của Liên quản sự.

Tiếng nổ ầm ầm truyền ra, hào quang bắn ra, vô số nắm đấm sụp đổ, nhưng công kích của Liên quản sự cũng tiêu tán nửa đường, hoàn toàn bị ngăn cản.

Dương Khai vẫn đứng ở đó, người không nhúc nhích, ngược lại khiến cho ánh mắt Liên quản sự toát ra kinh ngạc, bất ngờ nhìn lại Dương Khai. Một đòn vừa rồi dù nàng không ra toàn lực, nhưng cũng phải có 3 phần lực, hơn nữa đối phương còn bị Thế của nàng bao trùm, vậy mà vẫn thoải mái ngăn cản, điều này làm Liên quản sự rất kinh dị.

Đừng nói đối phương là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, dù cho Thánh Vương Cảnh đỉnh phong, cũng không thể làm được điểm này. Nàng nghĩ rằng tối thiểu có thể trừng phạt nhẹ tội nói năng càn rỡ của Dương Khai.

Một đòn vô hiệu, nàng cũng không ỷ thân phận mà ra tay tiếp, kinh nghi không chừng nhìn Dương Khai, ánh mắt do dự.

Nàng đã nhìn ra, Dương Khai không phải võ giả bình thường, chỉ sợ là tinh anh trong tinh anh, Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đã có thực lực như vậy, xuất thân tuyệt đối không thấp. Cho nên trước khi làm rõ lai lịch của Dương Khai, nàng cũng không tiện ra tay, miễn cho Hợp Hoan Lâu chọc tới kẻ địch mạnh mẽ gì.

Bên này gây ra động tĩnh, tự nhiên kinh động toàn Hợp Hoan Lâu.

Một lát sau, hai cường giả Phản Hư nhất tầng cảnh khác lần lượt chạy tới, nhìn thấy cảnh này, đều hết sức kinh ngạc, tới gần Liên quản sự hỏi chuyện.

Ở bên kia, một bóng người lao tới, trực tiếp tới đứng cạnh Dương Khai, ngạc nhiên hỏi: - Dương huynh, đã xảy ra chuyện gì?

Đó là Thẩm Phàm Lôi! Nhưng nhìn quần áo của hắn ngay ngắn, không mất nguyên dương, rõ ràng là chưa thành chuyện tốt, hơn nữa nghe động tĩnh liền lập tức chạy tới.

Dương Khai cười khổ nhìn hắn, nhỏ giọng nói: - Hiện tại không tiện giải thích, đợi lát nữa nói với ngươi. - Ừm. Thẩm Phàm Lôi không hỏi nữa, mà lén lút quan sát bên kia. Vừa nhìn, trong lòng chua xót, tuyệt đối không ngờ lần đầu trong đời đi kỹ viện mà lại xảy ra chuyện lớn như thế.

Ba vị quản sự Phản Hư Cảnh Hợp Hoan Lâu tụ tập ở đây, hỉ trỏ Dương Khai, không biết đang nói gì, còn ở xung quanh, đã có vô số hộ vệ Hợp Hoan Lâu bao vây chỗ này, đứng nhìn chằm chằm.

Thẩm Phàm Lôi thật muốn chết, trong lòng hối hận không ngừng, cảm thấy hôm nay không nên đi đến chỗ quỷ quái này, vô duyên lại chọc tới rắc rối.

Một hồi sau, ba người cường giả Phản Hư Cảnh dường như thương lượng ra kết quả, Liên quản sự sầm mặt quát hỏi Dương Khai: - Ngươi vừa nói đã chuộc Nguyệt Nhi, không biết là giao dịch với ai?

- Bẩm Liên quản sự, là tiểu tỳ! Tiếng nói truyền đến, chính là thiếu phụ nói chuyện với Dương Khai lúc trước.

Dương Khai đặt cấm chế trên người nàng cũng không mạnh, vốn chỉ là muốn kéo chút thời gian, cho nên qua một hồi, nàng tự phá cấm chế, vội đi đến đây, vừa lúc nghe Liên quản sự hỏi, không dám sơ suất lập tức đáp ngay.

- Tiểu Thanh... chuyện gì, hắn ra tay với ngươi? Liên quản sự nhìn ra thiếu phụ kia không ổn, mắt hạnh trợn lên lạnh lùng hỏi.

- Tiểu tỳ không đáng ngại, vị công tử này không có ác ý. Thiếu phụ kia lại nói lời tốt cho Dương Khai, hẳn là thật vì bảng giá của Dương Khai đánh động.

- Dù là vậy, dám ra tay trong Hợp Hoan Lâu, thật là không coi chúng ta ra gì. Liên quản sự không nói, lão già áo bào xanh khác hừ lạnh, ánh mắt không tốt nhìn Dương Khai.

- Uông quản sự nói không sai, chuyện này tạm thời để đó, nhưng tiểu tử này nói giao dịch, là có chuyện gì? Liên quản sự nhìn sang thiếu phụ hỏi.

Thiếu phụ kia trầm ngâm một lát, liền nói ra các điều kiện của Dương Khai cùng ngăn cản, ba vị quản sự Hợp Hoan Lâu vừa nghe, sắc mặt đều không giống nhau.

Liên quản sự nghe nói Dương Khai lại trả giá cao như vậy chuộc ra Thiên Nguyệt, tự nhiên cảm thấy bất ngờ, tuy rằng vẫn còn buồn bực vì hành động của Dương Khai, nhưng sắc mặt lạnh băng cũng tan bớt.
Còn Uông quản sự vẫn như có ý kiến gì, ánh mắt cố ý vô tình liếc một chỗ lầu các mấy lần, ánh mắt hận sắt không rèn thành thép.

Quản sự Phản Hư Cảnh cuối cùng lại không có ý kiến, vẫn luôn lạnh nhạt.

Đợi cho thiếu phụ nói xong, Liên quản sự mới khẽ gật đầu: - Ừm! Dựa theo quy củ trong lâu, tiểu tử này chịu trả giá cao như vậy, đồng ý cũng không sao! Ngươi cũng có quyền đồng ý, Uông quản sự, Hứa quản sự, là ai trong hai vị kiên trì muốn giữ Nguyệt Nhi lại, có thâm ý gì?

- Chuyện này không liên quan tới ta, ta luôn bế quan tu luyện. Hứa quản sự thần sắc lạnh nhạt chậm rãi lắc đầu.

Liên quản sự nghe vậy, chuyển mắt nhìn sang lão già họ Uông kia.

Lão già họ Uông vẻ mặt bất đắc dĩ, đang muốn nói, Dương Khai bỗng nhe răng cười: - Chỉ sợ Uông quản sự cũng không biết chuyện này chứ?

- Có ý gì? Sắc mặt mỹ phụ trung niên phát lạnh.

- Đi ra cho ta! Dương Khai bỗng nhiên quát lạnh, trong tay bắn vụt ra sợi tơ vàng, bắn thẳng vào một lầu các gần đó. Tơ vàng chợt lóe lên, như đột phá phong tỏa không gian, không biết bay đến đâu, ngay sau đó trong lầu các truyền ra tiếng hét hoảng sợ, sau đó thánh nguyên bộc phát, nhưng nhanh chóng thu lại.

Dương Khai run tay lên, tơ vàng bay trở về, ở đầu kia trói một nam nhân giãy giụa muốn thoát ra.

- Tiểu tử ngươi dám! Quản sự họ Uông thấy vậy, bỗng nhiên quát lên, vung tay muốn công kích Dương Khai.

- Ngươi dám động đậy, ta lập tức cho hắn tan xác! Dương Khai cười lạnh không thôi, tơ vàng bỗng toát ra khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Quản sự họ Uông biến sắc, quả nhiên không dám tùy tiện ra tay, ánh mắt nhìn Dương Khai như phun lửa, hận không thể nuốt sống hắn.

Thu hồi tơ vàng, thuận tay kéo tên bị trói sang đây.

Liên quản sự cuối cùng đổi sắc, tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh như nàng, tự nhiên nhìn ra vừa rồi có chuyện gì. Võ giả trốn trong lầu các tốt xấu gì cũng là Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng lại không chống đỡ quá một nhịp thở dưới tay thanh niên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh này.

Người thanh niên này.... cuối cùng có lai lịch gì? Không ngờ có chiến lực mạnh mẽ, hơn nữa tơ vàng của hắn cực kỳ cổ quái, có chút giống bí bảo, nhưng không phải bí bảo, toát ra khí tức khiến người ta chú ý.

Sắc mặt Liên quản sự âm trầm không thôi, thầm cảm thấy chỉ sợ thanh niên này không dễ chọc, nói không chừng sau lưng hắn có bối cảnh to lớn gì, Khuyết Hợp Tông không thể so sánh.

- Uông sư huynh! Dương Khai bắt lấy người kia ra, Thẩm Phàm Lôi không khỏi kêu to, kinh ngạc nhìn đối phương: - Uông sư huynh, làm sao huynh ở đây, không phải nói ra ngoài có chuyện sao?

Sắc mặt Uông Ngọc Hàm cực kỳ khó coi, nào còn tâm tình trả lời Thẩm Phàm Lôi, mà chuyển ánh mắt cầu xin nhìn về phía quản sự họ Uông, khóe miệng cử động, như đang muốn nói gì, nhưng không nói ra được, sắc mặt không cam lòng.

- Cũng là họ Uông... Trong mắt mỹ phụ trung niên chợt lóe sáng, như đã ý thức được gì, như cười như không nhìn sang lão già họ Uông: - Uông quản sự, tên nhóc này có quan hệ gì với ngài?

Chương 1319: Thành giao.

Lão già họ Uông sắc mặt khổ sở, nghe vậy thành thật đáp: - Làm Liên quản sự chê cười, người này là một hậu nhân của Uông mỗ, bái vào Cực Đạo Môn, chuyến này đi ngang Hắc Nha Thành, liền đến đây thăm lão phu!

- Đến thăm? Mỹ phụ trung niên nhàn nhạt gật đầu. - Thật là hiếu thảo, nhưng mà... không phải chỉ đơn giản là thăm viếng thôi chứ? Sao lệnh bài quản sự của ngài lại ở trong tay tên nhóc kia?

Vừa nói, nàng vung tay, lực lượng vô hình tràn ra, hút lấy một chiếc lệnh bài trên tay Uông Ngọc Hàm, chính là cái mà Uông quản sự đã giao cho Uông Ngọc Hàm.

Sắc mặt lão già họ Uông lập tức âm trầm, buồn bực không thôi.

Lão căn bản không biết Uông Ngọc Hàm to gan lớn mật như thế, dám dùng lệnh bài quản sự của lão đi liên lạc thần niệm với thiếu phụ Tiểu Thanh, thay lão truyền lệnh cản trở giao dịch của Hợp Hoan Lâu. Nếu biết thế, lão làm sao lại tùy tiện giao lệnh bài cho đối phương?

Vốn ý của lão chỉ là không muốn nhúng tay vào chuyện của tiểu bối, cho đứa cháu này một chút cửa sau mà thôi.

Bây giờ xảy ra chuyện này, còn kinh động mỹ phụ trung niên, chỉ sợ sẽ không dễ kết thúc chuyện này.

Đối mặt chất vấn của mỹ phụ trung niên, lão già họ Uông cũng không biết phải trả lời thế nào, đành phải bảo trì im lặng. Liên quản sự cũng là người thông minh, chỉ nghĩ một chút liền suy đoán bảy tám phần, sắc mặt lạnh lùng, lặng lẽ truyền âm cho lão già họ Uông nói: - Ta mặc kệ hậu nhân của ngài có ân oán gì với tiểu tử kia, nhưng một người bên ngoài lại dám tùy ý nhúng tay vào chuyện của Hợp Hoan Lâu, thậm chí còn cản trở giao dịch trong lâu, ngài nên biết hậu quả!

Trong lòng lão già họ Uông khẽ động, mặt ngoài vẫn đau khổ.

Mỹ phụ trung niên hừ khẽ, tiếp tục truyền âm: - Nhưng nếu chuyện đã vậy, trước mặt người ngoài, ta cũng không trách ngài cái gì, lần này thì thôi. Tiểu tử kia ra giá không thấp, chỉ cần hắn có ý muốn mang Nguyệt Nhi đi, giao dịch vẫn có thể thành công! Uông quản sự, lần này phạt ngài 1 năm bổng lộc, ngài có ý kiến gì?

- Không dám, toàn nghe theo Liên quản sự làm chủ!

Lão già họ Uông nghe vậy, sắc mặt thả lỏng, cũng trở nên yên lòng.

- Ngoài ra, hậu nhân của ngài, sau này không được đặt chân vào Hợp Hoan Lâu, bằng không đừng trách thiếp thân không khách khí với hắn! Mỹ phụ trung niên lại cảnh cáo, lão già họ Uông tự nhiên gật đầu liên tục.

Hai người thần niệm trao đổi, Dương Khai tự nhiên nhìn thấy, tuy rằng không biết bọn họ nói những gì, nhưng theo thế cục trước mặt, có vẻ cũng không quá tệ, có đường xoay chuyển. Vừa nghĩ vậy, ánh mắt của hắn liền thả lỏng.

Một lát sau, mỹ phụ trung niên xử lý xong chuyện lão già họ Uông, mới chuyển mắt nhìn sang Dương Khai, khóe miệng nhếch lên mỉm cười nói: - Tiểu tử, tuy rằng ngươi ra giá làm người ta động lòng, cũng đủ chuộc ra Nguyệt Nhi, nhưng khi bổn lâu còn chưa đồng ý hoàn toàn lại cưỡng chế dẫn người rời đi, thậm chí còn ra tay với Tiểu Thanh, ngươi cũng quá không coi chúng ta ra gì chứ.

Thần sắc Dương Khai biến nhanh, mỉm cười chắp tay nói: - Hành động vừa rồi của vãn bối quả thật lỗ mãng, mong các vị tiền bối đại nhân đại lượng, tha thứ đôi chút. Tiểu Thanh cô nương, tại hạ ở đây xin lỗi.

Dựa vào thông minh của hắn, nào không nhìn ra toàn bộ ngăn cản lúc trước đều là do Uông Ngọc Hàm làm quá? Mấy người mỹ phụ trung niên cũng hài lòng mức giá của mình đưa ra, hiện tại rắc rối duy nhấ là hành động của mình làm mất mặt Hợp Hoan Lâu, dù sao chuyện bên này gây ra động tĩnh không nhỏ, có rất nhiều khách đến tìm vui đều đưa đầu ra xem, vẻ mặt tò mò.

Nếu như mỹ phụ trung niên thật sự thả mình đi dễ dàng, vậy uy nghiêm của ba vị quản sự cũng mất hết, hiện tại đối phương chỉ cần một bậc thang lùi xuống, Dương Khai tự nhiên vui vẻ phối hợp.

Thấy hắn thức thời như thế, trong mắt mỹ phụ trung niên lại toát ra ý cười, nhưng vẫn quay sang cô gái Tiểu Thanh, lạnh lùng nói: - Tiểu Thanh, ý của ngươi thế nào? Vừa rồi tiểu tử này ra tay với ngươi, nếu ngươi muốn trừng trị hắn thì cứ nói, ta sẽ không cho hắn yên lành.

Thiếu phụ kia liếc Dương Khai, nhẹ giọng nói: - Vừa rồi dù công tử này ra tay với tiểu tỳ, nhưng cũng không đả thương chút nào, chỉ là hạn chế tự do của tiểu tỳ mà thôi. Tiểu tỳ cũng không bị thương, chuyện này cứ nghe theo Liên quản sự làm chủ.

- Được!

Mỹ phụ trung niên gật đầu hài lòng, trầm ngâm một chút, nhìn Dương Khai nói: - Thế này đi, giao dịch trước đó vẫn hiệu lực, nhưng phải sửa một chút nội dung giao dịch.
- Sửa một chút? Dương Khai cau mày.

- Không sai, ta không cần ngươi trả giá cao hơn, miễn cho người ta nói chúng ta ỷ thế hiếp người. Nếu ngươi muốn mang Nguyệt Nhi đi, có lẽ là ngươi thật nhìn trúng nàng, ta cũng không làm gậy đánh uyên ương, thành toàn cho các người thì có sao? Nhưng những thứ ngươi thế chân, sẽ thành đồ giao dịch, ngươi không lấy lại được, coi như trừng phạt. Sau lần giao dịch này, Nguyệt Nhi sẽ không còn liên quan tới Hợp Hoan Lâu, Hợp Hoan Lâu cũng sẽ không tìm ngươi tính sổ sau nữa! Mỹ phụ mỉm cười nhìn Dương Khai, hiển nhiên 2 lọ đan dược Hư cấp mà Dương Khai "thế chân" cũng làm nàng động lòng.

- Chuyện này.... Dương Khai cũng làm ra vẻ khó xử.

- Sao hả? Ngươi còn không đồng ý? Sắc mặt mỹ phụ phát lạnh. - Nếu vậy, giao dịch liền bãi bỏ, để Nguyệt Nhi lại, ta sẽ tính toán ngươi bất kính với bổn lâu.

Da mặt Dương Khai co rút, cười gượng nói: - Tiền bối nói đùa, tiểu tử rất hài lòng với đề nghị của tiền bối, nào dám không đồng ý. Nếu vậy, mọi chuyện cứ theo lời tiền bối, nhưng trước đó, tiểu tử còn một yêu cầu.

Thấy Dương Khai thật đồng ý, sâu trong mắt mỹ phụ xẹt qua một tia vui mừng, nhưng vẫn sầm mặt nói: - Tiểu tử ngươi đừng có được voi đòi tiên!

- Yêu cầu này đối với tiền bối thì chỉ là chuyện nhấc tay mà thôi. Dương Khai bình thản không sợ, nói.

- Vậy nói nghe xem, nếu thật là quá đáng thì không cần nói.

Dương Khai cười hắc hắc: - Tại hạ chỉ là muốn mời tiền bối giải trừ cấm chế trên người Nguyệt Nhi cô nương mà thôi.

- Nếu chỉ là yêu cầu này, ta có thể thỏa mãn ngươi!

Mỹ phụ gật đầu, dù sao cấm chế trên người Thiên Nguyệt chính là nàng gieo xuống, phá giải chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay! Lập tức vẫy tay gọi Thiên Nguyệt: - Nguyệt Nhi, ngươi qua đây!

Theo bản năng Thiên Nguyệt nhìn sang Dương Khai, thấy hắn gật đầu, nàng mới chầm chậm đi sang.

Dương Khai đứng yên ở đó, lẳng lặng chờ đợi. Thật ra nói tới, võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh đặt cấm chế, chưa chắc là hắn không thể giải trừ, nhưng nhất định phải tốn chút thời gian công sức, thậm chí trong lúc đó còn phải tiếp xúc tay chân với Thiên Nguyệt, điều này làm hắn có nhiều băn khoăn. Hiện tại nếu có thể mời đối phương ra tay, tự nhiên Dương Khai sẽ không bỏ qua, với biểu hiện của hắn vừa rồi, chỉ sợ những người Hợp Hoan Lâu sẽ cho là lần giao dịch này đã chiếm lợi lớn.

Giải trừ cấm chế không tốn thời gian, trước sau không quá cạn nửa chung trà, Thiên Nguyệt mừng rỡ quay lại, thấy ánh mắt dò hỏi của Dương Khai, nàng vội gật đầu, ra hiệu toàn bộ cấm chế đã mất.

- Được rồi! Chuyện này này đến đây kết thúc! Tiểu tử, dẫn Nguyệt Nhi đi mau, sau này phải đối xử tử tế với nàng, nếu dám bảo nàng đi làm chuyện gì nguy hiểm, ta nhất định không bỏ qua ngươi! Mỹ phụ trung niên vung tay, ra lệnh đuổi khách.

Nửa câu sau của nàng có bao nhiêu thật lòng, Dương Khai không biết, xem chừng chỉ là muốn thu mua lòng người mà thôi, dù sao nói ngoài miệng cũng không tốn tiền.

Lập tức liền dẫn Thiên Nguyệt cùng Thẩm Phàm Lôi cáo từ rời đi.

Uông Ngọc Hàm cũng muốn đi, nhưng bị mỹ phụ trung niên nhìn chằm chằm, nào dám dời nửa bước, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu xin nhìn về phía tiền bối nhà mình, vẻ mặt khẩn cầu.

Quản sự họ Uông đang giận không có chỗ trút, bản thân lão còn khó bảo toàn, nào còn rảnh để ý Uông Ngọc Hàm?

Đợi cho đám người Dương Khai rời đi, mỹ phụ mới hừ lạnh: - Uông quản sự, dẫn hậu nhân của ngài theo ta, chuyện lần này ta phải nói rõ với ngài.

Trước mặt người khác, nàng không thể làm mất mặt lão già họ Uông, nhưng sau chuyện thì sao không truy cứu trách nhiệm?

Lão già họ Uông thần sắc đau khổ, gật đầu thưa rõ, hung tợn trừng Uông Ngọc Hàm, đi theo sau mỹ phụ trung niên.

Trong Phi Linh Điện, ba người Dương Khai quay về, vào Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu.

Trên đường, Thẩm Phàm Lôi không ngừng liếc Thiên Nguyệt, có vẻ rất khó hiểu, hắn thật không hiểu nổi sao Dương Khai chỉ đi tìm vui một lần, lại mang nữ nhân này về. Hơn nữa nghe hắn nói chuyện với những người trong Hợp Hoan Lâu, dường như vì mang về nữ nhân này, Dương Khai phải trả giá rất lớn.

Nữ nhân này có gì đặc biệt sao? Trong lòng Thẩm Phàm Lôi khó hiểu không thôi.

Dương Khai cũng không giải thích cho hắn, còn Thiên Nguyệt hoàn toàn nghe theo lời Dương Khai, vừa hưởng thụ tự do, vừa thầm kinh hãi Dương Khai trưởng thành lại giàu có.

Năm đó nàng lần đầu gặp Dương Khai, cảnh giới đối phương còn thấp hơn nàng mấy tầng, nhưng hôm nay đã vượt trên nàng, hơn nữa ở trong Hợp Hoan Lâu đỡ một đòn của Liên quản sự mà nguyên lành như không, như vậy hắn trong Thánh Vương Cảnh cũng là hạng vượt bậc.

Giá trị những món bỏ ra để chuộc nàng, lại làm Thiên Nguyệt không dám mơ.

Hắn rời Thông Huyền đại lục còn trễ hơn nàng, đi vào Tinh Vực, vì sao có thể chỉ trong thời gian ngắn, vừa có thể tăng mạnh thực lực, lại còn tích lũy được tài sản? Sâu trong lòng Thiên Nguyệt vô cùng rung động.

Ba người vừa vào Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, liền gặp được Thẩm Thi Đào cùng Lục Oánh đang được Dương Viêm chiêu đãi, trò chuyện ở lầu một. Nhưng nhìn Dương Viêm như ngồi trên lửa, rõ ràng nàng không am hiểu nói chuyện với người ngoài, vừa thấy Dương Khai đã về, ánh mắt sáng lên, vội đứng dậy nói: - Huynh đã trở về? Thẩm cô nương cùng Lục Oánh cô nương đã chờ ở đây hơn một canh giờ rồi.

- Hai vị cô nương có chuyện gì sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi.

- Cũng không có chuyện gì, chỉ là Phàm Lôi cũng không có trong phòng, tôi liền đến đây tìm, xem ra quả nhiên đi cùng Dương tiểu ca. Ồ, vị cô nương này là ai? Thẩm Thi Đào bỗng nhìn về phía Thiên Nguyệt, sắc mặt kỳ quái.

Chương 1320: Nói chuyện nhân sinh.

Đối với Thẩm Thi Đào dò hỏi, Dương Khai chỉ giải thích Thiên Nguyệt là người quen cũ, cũng không nói rõ ràng, Thẩm Thi Đào dù có hoài nghi, cũng không ngu xuẩn đến mức truy hỏi cặn kẽ, làm người ta bực mình.

Ngược lại Dương Viêm như có ý gì, quan sát Thiên Nguyệt, trong lòng kinh nghi không thôi.

Mấy người Thẩm Thi Đào không rõ lai lịch của Dương Khai, nhưng Dương Viêm lại quá rõ ràng.

Dương Khai là người từ bên ngoài, không phải người bản thổ U Ám Tinh, bây giờ lại xuất hiện người quen cũ, chẳng lẽ cô gái Thánh Vương nhất tầng cảnh này cũng đến từ bên ngoài?

Nàng thật không ngờ, Thiên Nguyệt chẳng những đến từ bên ngoài, còn đến từ cùng một chỗ với Dương Khai.

Chủ khách ngồi xuống, Thẩm Thi Đào lập tức hỏi Thẩm Phàm Lôi rốt cuộc đi dâu, vì sao chậm chạp không về. Thẩm Phàm Lôi đỏ mặt, đưa ánh mắt cầu xin nhìn Dương Khai, quả thật không biết phải giải thích thế nào.

Dù sao cũng không thế nói với chị là ban đêm rảnh rỗi, cùng Dương Khai đi dạo kỹ viện? Hơn nữa là hắn dẫn Dương Khai đi, nếu nói thật, không tránh khỏi bị mắng cho một trận.

Thấy Thẩm Phàm Lôi lắp bắp, lúng túng không thôi, Thẩm Thi Đào dường như đoán được, vừa quay mặt, cười hì hì với Dương Khai: - Dương tiểu ca, cậu cùng Phàm Lôi nửa đêm đã đi đâu, vì sao tôi ngửi được có mùi son phấn lẫn lộn?

Dương Khai liếc Thẩm Phàm Lôi, thấy hắn nháy mắt ra dấu liên hồi, cười khổ nói: - Thẩm huynh, nếu như tối nay không xảy ra chuyện gì, tôi cũng không nói nhiều, nhưng tối nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, có giấu cũng không được, ngươi nói thật đi.

Nghe vậy, Thẩm Phàm Lôi cụp đầu ủ rũ.

Chần chờ một hồi, cắn răng, nói ra những chuyện tối nay.

Đợi nghe hai người quả thật đi chỗ phong nguyệt, sắc mặt Thẩm Thi Đào đã lạnh đến đóng thành băng, nhưng vừa nghe trong này còn có nhiều phức tạp, hơn nữa còn bị Uông Ngọc Hàm nhúng tay làm bừa, nàng sợ hãi không thôi. Nghe Dương Khai nói tới nguy hại cùng ẩn họa đối với võ giả của công pháp song tu, không khỏi mặt mày biến sắc, vội hỏi: - Phàm Lôi, đệ không thật...

Thẩm Phàm Lôi vội xua tay: - Không có không có, cũng may nhờ Dương huynh nhắc nhở trước, cho nên chỉ nói chuyện với cô nương mà thôi, ngoài ra không có chuyện gì khác.

Lục Oánh ở một bên nghe, cười hì hì, ngay cả Thẩm Thi Đào lo lắng căm tức cũng không nhịn được.

Vào chỗ phong nguyệt, trả tiền xong, lại không có làm chuyện thực gì, mà kéo con gái người ta nói chuyện nhân sinh. Chỉ sợ mỗi Thẩm Phàm Lôi mới làm được chuyện như thế, có lẽ vị cô nương tới hầu hạ Thẩm Phàm Lôi cũng mơ hồ không hiểu.

Nhưng mà may là vậy, cuối cùng Thẩm Thi Đào mới yên lòng.

Trầm ngâm một hồi, ánh mắt ẩn sát khí nói: - Nói vậy, sở dĩ Phàm Lôi đi nơi đó, chính là vì Uông Ngọc Hàm vô tình nhắc tới? Còn Dương tiểu ca chỉ là bị Phàm Lôi kéo theo đi cùng?

- Có phải vô tình hay không thì tôi không biết, nhưng hắn lại đi Hợp Hoan Lâu trước một bước, mọi mặt nhắm vào tôi, cản trở chuyện tôi muốn làm, đó là thật. Dương Khai nhàn nhạt nói.

Thẩm Thi Đào biến sắc, ngẫm nghĩ rồi nói:

- Uông Ngọc Hàm rất hiểu bản tính của Phàm Lôi, cũng biết lúc nào phải nói gì, nói thế nào để ảnh hưởng Phàm Lôi. Xem ra, mục tiêu cuối cùng của hắn là Dương tiểu ca, Phàm Lôi chỉ là con cờ mà thôi, thật đáng ghét. Kẻ này vì đối phó Dương tiểu ca, thậm chí mặc kệ không để ý tương lai của Phàm Lôi, nào còn một chút hình tượng sư huynh? Lần này nếu thật để hắn như ý, sau này chẳng phải Phàm Lôi sẽ không tiến một bước?

Hành động của Uông Ngọc Hàm lần này có vẻ chạm tới mấu chốt của Thẩm Thi Đào, khiến nàng căm tức, ánh mắt tràn đầy ý lạnh.

- Phàm Lôi, sau này không được lui tới với người như thế, về đến Cực Đạo Môn, phải bẩm báo chuyện này cho sư phụ của đệ.

- A! Phải bẩm báo sư phụ, vậy chuyện Hợp Hoan Lâu...

Thẩm Phàm Lôi lập tức chần chờ.

- Tự nhiên phải nói rõ ràng, sao hả? Đệ không muốn? Nếu đệ không muốn, vậy tỷ tự mình đi Cực Đạo Môn một chuyến! Thẩm Thi Đào trừng mắt, quát khẽ.
Thẩm Phàm Lôi nào dám phản bác, liền cúi đầu đồng ý.

Trải qua chuyện này, cho dù Uông Ngọc Hàm không bị Cực Đạo Môn trục xuất sư môn, cũng khó tránh bị phạt nặng, khả năng trước còn lớn hơn.

Thẩm Thi Đào vẫn còn tức giận, bỗng chợt nhớ, liền thu hồi con giận, quay sang Dương Khai duyên dáng hành lễ, nói: - Lần này cũng may nhờ Dương tiểu ca, bằng không Phàm Lôi lầm trúng kế gian tặc mà còn không biết, thiếp thân cám ơn!

Dương Khai khoát tay: - Chỉ sợ chuyện này là tôi liên lụy Thẩm huynh, không phải sai ở hắn! Ừm, chuyện đến nước này, không có gì mà nói, nhưng tôi còn một chuyện muốn nói với Thẩm cô nương.

- Có chuyện gì? Dương tiểu ca cứ nói đừng ngại.

Dương Khai lật tay, xuất hiện một thứ giống cành cây khô, toàn bộ cháy đen, không có mùi gì, giống như cây khô bình thường mà thôi.

- Thẩm cô nương có biết đây là vật gì? Dương Khai hỏi.

- Đây là... Thẩm Thi Đào cau mày nhìn, chần chờ không chắc, nhất thời không nhận ra.

- Hả, đây là Dẫn Thú Hương? Thẩm Phàm Lôi kinh ngạc hô lên.

- Xem ra Thẩm huynh cũng biết vật này, vậy hẳn biết nó từ đầu ra? Dương Khai nhìn sang hắn.

- Ừm, trước kia tôi cùng Uông sư huynh đã dùng thứ này, dẫn dụ một con yêu thú am hiểu ẩn nấp chạy ra. Thứ này rất hay, chỉ cần đốt lên liền dẫn dụ ra yêu thú gần đó, lại còn không màu không mùi, võ giả chúng ta không phát hiện ra khí tức gì. Thẩm Phàm Lôi giải thích. - Thì ra trong tay Dương huynh cũng có Dẫn Thú Hương nhưng dường như đã đốt rồi, Dương huynh lấy đầu ra.

- Táng Hùng Cốc, cạnh Lôi Trì! Dương Khai cười khẽ.

Thẩm Phàm Lôi sửng sốt, ngược lại trong mắt Thẩm Thi Đào lóe lên suy tư, sau đó sắc mặt đại biến, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Thật ra không phải tôi phát hiện vật này, mà là Dương Viêm tìm được. Lúc nàng thu Lôi Dịch, vô tình phát hiện nó, nếu không phải Dương Viêm hiểu biết rất nhiều về những thứ kỳ lạ, chỉ sợ đã bỏ sót! Dương Khai giao Dẫn Thú Hương cho Thẩm Thi Đào, lại nhìn sang Thẩm Phàm Lôi hỏi: - Thẩm huynh, không phải tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, xin hỏi trước kia vị Uông sư huynh này đã từng đi qua Lôi Trì một lần?

- Ý của Dương tiểu ca là... Thẩm Thi Đào híp mắt. - Thẩm cô nương đã tự hiểu, cần gì phải hỏi? Dương Khai cười khẽ.

Thẩm Thi Đào nhẹ nhàng gật đầu, mới nhìn sang Thẩm Phàm Lôi: - Phàm Lôi, trước kia Uông Ngọc Hàm có đi qua Lôi Trì chứ?

- Phải, có đi qua. Mấy năm trước, huynh ấy cùng một vị sư huynh khác đi qua đó, vị sư huynh đó cũng tu luyện bí thuật giống đệ, lúc đó cũng mượn Lôi Trì đột phá, cho nên lần này đệ muốn đột phá, Uông sư huynh liền đề nghị đi đến đó.

Thẩm Phàm Lôi gãi đầu, mơ hồ không thôi. - Sao vậy? Có vấn đề gì?

Thẩm Thi Đào nghiến răng keng két, lạnh lùng nói: - Uông Ngọc Hàm, xem ra lần trước chúng ta gặp nạn ở Lôi Trì, cũng là hắn giở trò.

- Không thể nào? Thẩm Phàm Lôi kinh hô. - Tại sao Uông sư huynh lại làm thế? Hơn nữa, nếu không phải Dương huynh chạy tới kịp, chỉ sợ hắn cũng khó giữ được mạng.

Thẩm Thi Đào lắc đầu: - Cụ thể thì không rõ, nhưng nếu tỷ không đoán sai, mấy năm trước Uông Ngọc Hàm đi Lôi Trì, đã phát hiện ra Ngân Tiêu Lôi Thú, nhưng xem chừng khi đó nó mới bậc tám. Mọi người cũng thấy, Ngân Tiêu Lôi Thú thăng bậc chín không bao lâu, ngay cả Uông Ngọc Hàm cũng không dự liệu được điểm này, cho nên ngay cả hắn cũng rơi vào nguy hiểm! Về phần tại sao làm thế...

- Có lẽ là muốn chế tạo nguy hiểm, thừa cơ anh hùng cứu mỹ nhân, giành được lòng của mỹ nhân. Dương Khai cười ha ha, nói ra lời Thẩm Thi Đào chưa nói.

Thẩm Thi Đào đỏ mặt, trợn trắng liếc Dương Khai, nhưng không phủ nhận, hiển nhiên đồng ý suy đoán của hắn.

Thẩm Phàm Lôi nghe vậy, giống như bị đả kích, thì thào nói: - Tại sao Uông sư huynh là người như thế?

Gặp nạn ở Lôi Trì, biến cố trong Hợp Hoan Lâu, toàn bộ đều có bóng dáng của Uông Ngọc Hàm, làm cho Thẩm Phàm Lôi nhất thời không thể chấp nhận được.

- Phàm Lôi, đệ từng trải không sâu, nhìn người không rõ, cũng là hợp tình hợp lý. Sau này có chút lòng dạ là được, lần này gặp được quý nhân như Dương tiểu ca, mấy lần giúp đệ chuyển nguy thành an, nhưng lần sau chưa chắc đệ sẽ may mắn đến thế. Thẩm Thi Đào nói lời thấm thía, ân cần quan tâm.

Thẩm Phàm Lôi vô thức gật đầu.

Nàng đang dạy dỗ Thẩm Phàm Lôi, Dương Khai im lặng không nói. Thật ra nói tới, ngay từ đầu hắn không có ý lột trần chuyện Dẫn Thú Hương, dù sao tuy rằng Uông Ngọc Hàm giở trò, nhưng cũng là theo đuổi gia nhân, hắn không cần phải phá hỏng chuyện tốt của người ta.

Nhưng chuyện tối này khiến hắn cực kỳ khó chịu, tự nhiên sẽ không khách khí với Uông Ngọc Hàm nữa.

Loại tiểu nhân nhỏ mọn này, hắn không ngại đạp thêm mấy cái.

Xảy ra chuyện như vậy, Thẩm Thi Đào không còn tâm tình ở lại, lập tức dẫn Lục Oánh cùng Thẩm Phàm Lôi rời Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, trở về chỗ mình. Nhìn nàng, có vẻ còn muốn dạy dỗ Thẩm Phàm Lôi một phen.

Đợi bọn họ đi rồi, Dương Khai mới nói với Thiên Nguyệt: - Cô ở trong này vài ngày, đợi 2 ngày sau chúng ta cùng rời đi.

Sau đó hắn giới thiệu Dương Viêm với Thiên Nguyệt, khi biết được Thiên Nguyệt cũng đi ra từ cùng một đại lục với Dương Khai, Dương Viêm cũng cả kinh. Nhưng không biết sao, thái độ của nàng với Thẩm Thi Đào không nóng không lạnh, nhưng gặp cô gái như Thiên Nguyệt lại khá là nhiệt tình, cùng nàng về phòng, xem ra có nhiều chuyện muốn nói.

Vừa lúc Thiên Nguyệt cũng muốn hỏi một chút tình hình của Dương Khai, tự nhiên sẽ không từ chối.

Giải tán xong, Dương Khai quay về phòng nghỉ ngơi.

Hai ngày sau, Dương Khai vẫn đóng cửa ở trong Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, trải qua 2 ngày này, quan hệ giữa Thiên Nguyệt và Dương Viêm càng thêm thân thiết.

Đến trưa ngày thứ 3, mới có tỳ nữ Phi Linh Điện đến thông báo, nói mấy người Thẩm Thi Đào đến. Dương Khai nghe vậy liền phấn chấn, thả ra thần niệm, gọi Thiên Nguyệt cùng Dương Viêm, liền đi xuống dưới.

Chương 1321: Mai phục.

Thẩm Thi Đào quả nhiên mang đến tin tức tốt, vị tiền bối Phản Hư Cảnh quen biết với Thẩm Phàm Lôi đêm qua trở về đúng lúc, sáng nay Thẩm Phàm Lôi đi nhờ vả, đối phương cũng không từ chối, lập tức đồng ý. hiện tại pháp trận không gian Hắc Nha Thành đã chuẩn bị ổn thỏa, Dương Khai có thể tùy thời đi Thiên Vận Thành.

Đồng thời toàn bộ chi phí sử dụng pháp trận không gian, đều do Thẩm Phàm Lôi trả thay.

Đối với điều này, Dương Khai cũng không ngại, dù sao tỷ đệ Thẩm gia đều là người biết ơn báo đáp, một chút thánh tinh cũng không là gì với bọn họ. Dương Khai cũng không khách khí nhiều, lập tức gọi Dương Viêm cùng Thiên Nguyệt, theo Thẩm Thi Đào dẫn đường, đi tới chỗ pháp trận không gian Hắc Nha Thành.

Bất kỳ pháp trận không gian ở thành trì nào đều được bảo vệ nhiều tầng, do rất nhiều cao thủ trông giữ, Hắc Nha Thành tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Đi vào trong đại điện pháp trận không gian, Dương Khai lập tức phát hiện có ít nhất 4 võ giả Phản Hư Cảnh ẩn nấp, ở cạnh pháp trận còn có một nam nhân trung niên ăn mặc văn sĩ đang nói gì với Thẩm Phàm Lôi, vẻ mặt mỉm cười ôn hòa, thỉnh thoảng gật đầu, dường như quan hệ không kém với Thẩm Phàm Lôi.

Dương Khai liền hiểu ngay, văn sĩ trung niên kia chính là vị tiền bối mà tỷ đệ Thẩm gia đã nói.

Nhìn mấy người Dương Khai đi đến, Thẩm Phàm Lôi cáo lỗi với văn sĩ trung niên một tiếng, vội lên nghênh đón, cười nói: - Dương huynh, không phụ giao phó, mọi chuyện đã ổn thỏa.

- Làm phiền Thẩm huynh! Dương Khai khách khí chắp tay, mới theo hắn đi đến trước pháp trận không gian.

Thẩm Phàm Lôi chỉ vào văn sĩ trung niên nói: - Vị này là Tưởng tiền bối Tưởng Văn Kiệt, lần này có thể dễ dàng sử dụng pháp trận không gian, đều là nhờ Tưởng tiền bối hỗ trợ bên trong.

- Cảm tạ Tưởng tiền bối. Dương Khai chắp tay chào văn sĩ trung niên.

Đối phương quét nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, khẽ cười nói: - Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, Dương hiền điệt xem ra tuổi không lớn, không ngờ cũng giống Thẩm hiền điệt, đều đã là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, có thêm thời gian, nhất định tiền đồ vô lượng.

Tưởng Văn Kiệt chỉ nể tình Thẩm Phàm Lôi mới nói vậy, không có thâm giao với Dương Khai, nhưng đối phương khen ngợi, Dương Khai đương nhiên cũng khiêm tốn mấy câu.

Sau đó, Tưởng Văn Kiệt sai người mở ra pháp trận không gian, Dương Khai cáo biệt với tỷ đệ Thẩm gia, liền dẫn Dương Viêm cùng Thiên Nguyệt bước lên pháp trận không gian.

Ngay sau đó, pháp trận không gian bùng lên hào quang, dao động lực lượng không gian tràn ra, ngay khi bóng dáng ba người mờ đi, Tưởng Văn Kiệt bỗng nhiên nhìn Dương Khai, môi mấp máy.

Trong mắt Dương Khai chợt lóe lên tia sáng, nhưng không kịp hỏi gì, một trận cảm giác choáng váng bao phủ.

Ở bên kia, trên pháp trận không gian các Hắc Nha Thành không biết bao nhiêu vạn dặm, ba người Dương Khai liền hiện hình.

Dương Khai tu luyện lực lượng không gian, cho nên truyền tống khoảng cách xa không có áp lực gì tới hắn, thậm chí hắn có thể mượn truyền tống này tìm hiểu một chút huyền bí.

Nhưng bất luận là Dương Viêm hay Thiên Nguyệt, đều không thể nhẹ nhàng như thế, truyền tống một lần liền cảm giác đầu óc hỗn loạn, cũng không đáng ngại, vận chuyển thánh nguyên, liền xua tan khó chịu.

Quay đầu nhìn xung quanh, sắc mặt Dương Viêm trở nên rất khó hiểu, còn Thiên Nguyệt lại kinh ngạc: - Nơi này là Thiên Vận Thành mà các người nói, sao không có ai?

- Nơi này không phải Thiên Vận Thành! Dương Khai mặt sầm như nước, cuối cùng cũng hiểu khoảng khắc cuối cùng Tưởng Văn Kiệt truyền âm cho mình, bảo hãy cẩn thận là có ý gì.

Phóng mắt nhìn ra, nơi này cũng là một chỗ đại điện, dưới chân cũng có pháp trận không gian, nhưng rất tàn tạ, không phải Thiên Vận Thành, mà giống thành trì bỏ hoang!
- Không sai, nơi này không phải Thiên Vận Thành! Tiếng nói âm trầm truyền ra, Thiên Nguyệt cùng Dương Viêm cả kinh, quay đầu nhìn sang bên kia, bất ngờ phát hiện khuôn mặt quen thuộc, đang cười đắc ý hung tợn, chầm chậm bước sang bên này, ánh mắt như phun lửa nhìn Dương Khai, giống như có thù sâu hận lớn.

Thấy khuôn mặt này, Dương Khai hiểu hết, nhìn hắn, nhe răng cười: - Uông huynh, thật là chỗ nào cũng gặp được!

Uông Ngọc Hàm cười hung ác: - Ta cố ý chờ ngươi ở đây, đây là chỗ ngươi chôn thân mà ta chọn, Dương huynh xem có hài lòng không.

- Không tệ không tệ, làm nơi chôn thân, đúng là chỗ tốt, nhưng không biết là ngươi hay ta! Dương Khai híp mắt, hừ lạnh nói: - Uông quản sự cũng tới rồi chứ, nếu đến rồi, giấu đầu lòi đuôi làm gì, dứt khoát hiện thân đi.

Vừa nói, quay sang nhìn một bên phế tích.

Lão già sắc mặt âm độc chậm rãi hiện thân từ phía sau phế tích, không chỉ vậy, đằng sau hắn còn có mấy võ giả Thánh Vương Cảnh, mỗi người thần sắc bất thiện nhìn Dương Khai, cũng có một hai người nhín Thiên Nguyệt, trong mắt toát ra dâm ô âm độc.

Thấy tình cảnh này, sắc mặt Thiên Nguyệt trắng nhợt, làm sao không biết mấy người mình đã bước vào quỷ môn quan? Dù nàng không hiểu chuyện cụ thể, nhưng mơ hồ đoán ra truyền tống có vấn đề.

- Người trẻ tuổi thật lớn lối, không biết trời cao đất dầy cỡ nào! Lão già họ Uông hừ lạnh.

Uông Ngọc Hàm ngông cuồng cười to, thần sắc dữ tợn nói: - Dương Khai, ngươi hai lần ba lượt phá hỏng chuyện tốt của ta, không ngờ mình sẽ có ngày hôm nay phải không, bây giờ hối hận đã không kịp nữa.

- Hối hận? Ngươi quá coi trọng mình rồi. Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, không có chút bất ngờ hoảng hốt, làm cho Uông Ngọc Hàm rất kinh ngạc. Vốn hắn nghĩ đối phương nhất định phải hoảng hốt, tốt nhất có thể quỳ xuống cầu xin tha, mình sẽ càng nhục mạ hành hạ hắn, để báo thù ngày trước, hung hăng xả giận. Nào ngờ đã uy hiếp như thế, lại không sinh ra chút hiệu quả, không khỏi làm hắn sinh ra cảm giác bất lực.

Dù cho Dương Khai biết khẳng định Uông Ngọc Hàm sẽ không bỏ qua, nhưng hắn không ngờ nơi này là tòa thành bỏ hoang, pháp trận không gian vẫn còn dùng được.

Theo hắn nghĩ, ba người mình thông qua Hắc Nha Thành trực tiếp truyền tống đến Thiên Vận Thành, cho dù Uông Ngọc Hàm muốn trả thù cũng không có cơ hội, hơn nữa hắn vốn không sợ đối phương.

Không thể ngờ đoàn người mình lại bị truyền tống đến đây, cũng không ngờ lão già họ Uông lại có ảnh hưởng lớn như thế, khiến cho Hắc Nha Thành phối hợp hành động của lão. Trước đó nhất định là Tưởng Văn Kiệt biết một chút chuyện, cho nên đến lúc cuối cùng nhắc nhở một câu, coi như trả ân tình của Thẩm Phàm Lôi, còn sống chết của mình, hắn cũng không quan tâm, dù sao không có giao tình gì. - Đêm dài lắm mộng, hành động đi! Lão già họ Uông thấy Dương Khai bình tĩnh như thế, trong lòng không khỏi tuôn ra dự cảm không hay, quyết đoán vung tay lên, quát khẽ: - Tiểu tử này không bình thường, ta tự xử lý hắn, hai nữ nhân giao cho các ngươi. Nguyệt cô nương kia còn thân trong trắng, đồng thời tu luyện công pháp song tu của Hợp Hoan Lâu, có ích lớn cho các ngươi, về phần cô nương kia...

- Cháu muốn! Uông Ngọc Hàm cười lạnh.

- Rõ rồi, Uông lão, vị cô nương kia để cho Uông thiếu gia! Mấy Thánh Vương Cảnh đằng sau vội gật đầu, dâm đãng cười hắc hắc nhìn Thiên Nguyệt, làm nàng rợn gáy, trong lòng rối loạn.

- Nếu các ngươi muốn chết, ta thành toàn cho các ngươi! Thần sắc Dương Khai giận dữ, bùng nổ thánh nguyên, ngoài người hiện ra ngọn lửa đen, bao phủ toàn thân, nhìn như quả cầu lửa màu đen bùng cháy, tỏa ra khí tức khủng bố.

Sau đó trên tay Dương Khai xuất hiện một thanh trường kiếm đen, vung lên, từng đạo kiếm mang bổ ra, khí thế hùng hồn.

- Đom đóm đòi khoe sáng với ánh trăng! Lão già họ Uông thấy Dương Khai dám ra tay trước, liền giận tím mặt, quát lạnh, một cỗ lực lượng vô hình lấy hắn làm tâm điểm bao phủ phía trước.

Kiếm mang bắn ra bị lực lượng này ảnh hưởng, như bị cản trở, rơi vào vũng bùn, tốc độ giảm đi, cắt vào không gian phát ra tiếng cót két.

Lão già họ Uông dù chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng ở trong tu vi này nhiều năm, cũng có chút tâm đắc vận dụng Thế, vừa ra tay liền áp chế khí thế của Dương Khai.

Thấy vậy, Uông Ngọc Hàm cùng các Thánh Vương Cảnh khác mừng rỡ, đang muốn ra tay, mấy đạo kiếm quang bỗng nhiên lung lay, hóa thành những đoàn màu đen, như rắn độc được ban cho sinh mệnh, tốc độ chậm chạp bỗng khôi phục, lập tức lao tới trước mặt mấy Thánh Vương Cảnh, há miệng cắn xuống.

- Khống Nguyên Thuật! Lão già họ Uông nhướng mày, rất là bất ngờ, lực lượng Thế lập tức mạnh thêm ba phần.

Đồng thời, đám người Uông Ngọc Hàm cũng vội ra tay ngăn cản.

Ầm ầm ầm...

Tiếng nổ vang lên không ngừng, đám rắn đen bị ngăn cản bỗng nổ tung, hóa thành những đốm Ma diệm đen bắn tung tóe, tuy rằng không làm ai bị thương, nhưng cũng làm bọn họ luống cuống, cực kỳ thảm hại, sắc mặt hoảng sợ kiêng kỵ.

Sắc mặt lão già họ Uông tái xanh!

Lão ỷ vào thân phận, hơn nữa lại có Uông Ngọc Hàm cầu xin, cho nên không muốn chủ động ra tay đánh chết Dương Khai, chỉ kiềm chế hắn một chút, để cho Uông Ngọc Hàm tự tay báo thù này. Nhưng nào ngờ nhất thời không nắm chắc, để cho cháu họ của mình chịu thiệt thòi?

Khống Nguyên Thuật là một môn kỹ xảo vô cùng cao thâm, võ giả Thánh Vương Cảnh căn bản không thể nắm giữ, chỉ có thực lực đạt tới Phản Hư Cảnh, lĩnh ngộ được Thế, mới có thể nhuẫn nhuyễn nắm giữ bí quyết khống nguyên.

Nhưng hôm nay lão lại thấy được trên người một tên võ giả Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, sao không khiến lão khiếp sợ?

Hơn nữa ngọn lửa đen của đối phương dường như không đúng, thần niệm tra xét, lại cảm giác khí tức khiến cho lão cũng hoảng sợ không thôi, dường như bị dính vào sẽ xuất hiện hậu quả nghiêm trọng.

Lão không dám coi thường Dương Khai, vội vàng ngưng tụ tăng cường Thế, bao phủ Dương Khai. Dương Viêm cùng Thiên Nguyệt đứng cạnh Dương Khai liền hừ nặng, cảm giác tay chân như bị xiềng xích trói buộc, không thể động đậy, thậm chí thánh nguyên cũng tắc nghẽn.

Chương 1322: Chiến Phản Hư.

Cường gỉa Phản Hư Cảnh toàn lực ra tay Dương Khai tất nhiên cũng chịu ảnh hưởng không ít. Trong lúc bị kìm hãm bởi công kích long trời lở đất từ phía trước đánh úp lại thì đám Uông Ngọc Hàm cũng nhân cơ hội gây khó dễ. Công kích của những người này có võ kỹ, mỗi bí bảo đều có uy năng, mỗi một công kích đánh tới đều có thể khiến hắn khốn đốn.

Chỉ cần Dương Khai chết đi thì hai nữ nhân kia cơ bản không thể uy hiếp bọn họ.

Đối mặt với công kích như vậy, Dương Khai chỉ phẩy tay liền thấy xuất hiện một chiếc khiên, ngay sau đó chiếc khiên phát ra hai luồng khí tức thuộc tính phong thổ nồng đậm, mặt đất đang bằng phẳng bỗng nổi cuộn phù sa, trong giây lát gió cát biến thành bão cát che phủ hoàn toàn ba người họ.

Một tiếng nổ lớn truyền ra, từng đạo công kích cùng uy năng của những bí bảo đánh vào cơn bão cát căn bản không mảy may thẩm thấu, toàn bộ đều bị cơn bão cát kia nuốt sạch.

Thấy tình hình như vậy, sắc mặt Uông Ngọc Hàm lạnh ngắt. Lúc ở Táng Hùng Cốc y chỉ thấy Dương Khai vận dụng bí bảo Hư cấp thượng phẩm đã thấy chỗ bất phàm rồi, bây giờ chính mình ra tay công kích lại càng thấy rõ sức phòng ngự cường hãn của chiếc khiên này.

Chỉ cần thánh nguyên của võ giả nắm giữ bí bảo như vậy không khô kiệt thì căn bản mấy người Thánh Vương Cảnh như họ không thể đánh lại được. Có thể nói chỉ cần được bao bọc trong bão cát như vậy thì đám người Dương Khai đã ở vào thế bất bại.

- Được. Uông lão già mắt sáng người có vẻ như thèm khát thứ gì đó hưng phấn nói: - Lão phu muốn món bí bảo này!

Trong khi nói bàn tay lão mở ra, một bàn tay cực lớn do thánh nguyên biến ảo thành trực tiếp chụp tới vị trí đám người Dương Khai. Năm ngón tay như năm ngọn núi rơi xuống sinh ra cảm giác như toàn bộ thiên địa đều bị lão nắm trong tay.

Cùng lúc đó một đạo ánh sáng vàng gần như không thể phát hiện được phóng ra từ trong bão cát biến thành đầy trời sợi tơ vàng cắt ra.

Bàn tay của lão già họ Uông chỉ duy trì được trong thời gian một hơi thở đã bị tơ vàng này cắt thành những mảnh nhỏ vỡ nát ầm ầm không thể uy hiếp nữa, lúc này tơ vàng đầy trời cũng biến mất không thấy bóng dáng.

Còn không đợi đám người Uông Ngọc Hàm kịp phản ứng tơ vàng kia đã lóe lên trước mặt bọn họ, một lần nữa che trời hội tụ thành một chiếc lưới lớn bao phủ mấy võ giả Thánh Vương Cảnh.

- Cẩn thận sợi tơ này. Lão già Uông vội vàng nhắc nhở, dùng lực lượng Thế của bản thân áp chế lưới tơ vàng chụp xuống.

Nhưng điều khiến lão vô cùng hoảng sợ chính là tơ vàng kia không những không chịu bất kỳ cản trở nào mà còn cắt xé Thế của lão rách nát tả tơi, căn bản không thể thành hình.

- Không thể nào! Lão già họ Uông sắc mặt biến đổi như nhớ ra điều gì đó, miệng hoảng sợ kêu lên: - Bí thuật Ma Huyết Ti! Đây là bí thuật Ma Huyết Ti của Ma Huyết Giáo, ngươi là người của Ma Huyết Giáo ư?

Tự lão cuối cùng cũng thông qua chút hiểu biết của mình nhớ ra lai lịch của sợi tơ vàng này. Nhưng lão không thể hiểu được tại sao bí thuật Ma Huyết Ti lại là màu vàng, theo lão được biết thì nó có màu đỏ.

Mà bí thuật Ma Huyết Ti chính là loại bí thuật trên U Ám Tinh không có mấy thứ có thể phá giải.

- Ta có phải người của Ma Huyết Giáo hay không không cần lão quan tâm. Dương Khai thân hình ẩn trong bão cát thần sắc lạnh nhạt, sợi tơ vàng trong tay tranh thủ lúc đám người không kịp đề phòng đã bao trọn đám người Thánh Vương Cảnh trong đó.

Đồng thời hắn khẽ động thần niệm, một mệnh lệnh mơ hồ truyền đạt ra ngoài.

Đám người Uông Ngọc Hàm là những võ giả Thánh Vương lưỡng, tam tầng cảnh, thực lực tự thân không phải yếu nhưng thấy lão Uông như lâm đại địch như vậy thì đều biết dùng những bí bảo phòng ngự cao nhất của mình thi triển ra để chuẩn bị tránh né.

Nhưng điều làm bọn họ vô cùng kinh hãi chính là bọn họ còn không có động tác gì trong thức hải đã truyền tới một trận đau đớn kịch liệt làm bọn họ trong nháy mắt tâm thần không ổn, không thể ngưng tụ thánh nguyên cùng bí bảo mà chỉ có thể trơ mắt nhìn sợi tơ vàng phủ xuống.

Tiếng xèo xèo lớn vang lên, sợi tơ vàng lóe lên rồi biến mất, một lần nữa bị Dương Khai thu hồi.

Còn Uông Ngọc Hàm cùng mấy vị võ giả Thánh Vương Cảnh đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ, dường như vừa nhìn thấy một màn khó tin.

- Ngọc Hàm. Lão già họ Uông run giọng gọi. - Thất gia... Uông Ngọc Hàm đáp lại, vẻ mặt cầu xin, lời còn chưa kịp nói hết thân thể đã chia năm sẻ bẩy, biến thành một bãi thịt nát.

Rầm...

Những võ giả Thánh Vương Cảnh khác bộ dạng cũng như Uông Ngọc Hàm. Gương mặt như bị đánh nát, đổ sụp, miệng vết thương còn trơn nhẵn như bị một thứ vũ khí cực sắc cắt ra.

Chỉ một kích, mấy võ giả Thánh Vương Cảnh kia toàn bộ đã bỏ mạng nơi đây.

Cục diện vô cùng đáng sợ, mùi máu tươi bốc lên.

Lão già họ Uông nhìn chỗ Uông Ngọc Hàm ngã xuống, chăm chú nhìn từng khối thịt cắt chỉnh tề, đám thi thể vỡ nát, cơn giận dâng tràn lên khóe mắt.

Lão có chút không thể chấp nhận cảnh này.

Đối phương chỉ là võ giả Thánh Vương Cảnh lưỡng tầng cảnh, có thể trong nháy mắt đánh chết nhiều đối thủ tu vi không kém cạnh gì hắn như vậy. Điều này làm lão thấy như cảnh trong mơ, thực sự không thể tin được. Lão kinh ngạc nhìn một hồi mới quay lại nhìn tới chỗ Dương Khai, nghiến răng quát chói tai: - Tiểu tử, ngươi dám giết tộc tôn của ta, ngươi rốt cuộc dùng âm mưu quỷ kế gì?

- Âm mưu quỷ kế? Dương Khai cười lạnh vung tay, bão cát bao phủ quanh hắn bỗng tan đi. Hắn nhìn lão già họ Uông nói giọng mỉa mai: - Đợi ngươi chết rồi sẽ biết.

- Tiểu nhi vô tri, chỉ dựa vào ngươi mà muốn giết lão phu! Lão già họ Uông giận dữ cười, một thân thánh nguyên rung chuyển, sát khí trong mắt dầy đặc, hiển nhiên là vì cái chết của Uông Ngọc Hàm làm lão vô cùng tức giận.

Vừa dứt lời trên tay lão xuất hiện một chiếc chuông vàng chỉ lớn bằng bàn tay. Chiếc chuông thoạt nhìn không chút bắt mắt nhưng lại làm mi mắt Dương Khai co rụt không dám có chút khinh thường.

Thực lực của đối phương là Phản Hư Cảnh, đối phó với một người Thánh Vương Cảnh như mình lại dùng đến bí bảo, dù là vì có chút phẫn nộ nhưng cũng không cần dốc toàn lực mới phải.

Trong lúc hắn đang phòng bị xem chuông vàng kia có uy năng quỷ dị gì thì cổ tay đối phương run lên, một tiếng chuông vang lên vọng vào tai, Dương Khai cảm giác trong lòng lay động mãnh liệt, ngay sau đó máu trong cơ thể lưu động tăng tốc, một luồng khí thô bạo không bị khống chế lan tràn trong cơ thể hắn.
- Táng Hồn Chung của lão phu chưa từng dùng đối phó với Thánh Vương Cảnh. Ngươi có thể chết dưới chuông này cũng chính là vinh hạnh của ngươi. Lão già họ Uông cắn răng gầm lên, lại nhẹ nhàng lắc chiếc chuông vàng trong tay.

Thanh âm lọt vào tai làm nhịp tim Dương Khai một lần nữa nhảy lên vô cùng quỷ dị, cũng rất khoa trương. Sau hai lần nhảy lên Dương Khai cảm giác một trận đau đớn kịch liệt nơi ngực, có chút ảo giác như trái tim muốn vỡ ra.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, hắn hiểu bất kỳ một người Phản Hư Cảnh nào cũng không thể coi thường, nhất là lão già họ Uông này, tu vi của bọn họ không có cách nào tiến lên nữa nhưng thủ đoạn giết địch lại ngày càng tăng trưởng, ngày càng huyền diệu.

Hắn cưỡng ép kiềm chế đau đớn thúc giục thánh nguyên, tế ra Bách Nhạc Đồ, từng hư ảnh ngọn núi bay vèo ra hướng tới phía lão già họ Uông.

Tiếng vang ầm ầm bên tai không dứt, lão già họ Uông coi mấy ngọn núi kia như không, căn bản không động đậy chỉ mở miệng hộc ra một thứ màu đen như lá cờ nhỏ, lá cờ đón gió phình to che trên đỉnh đầu lão. Đợi lúc hư ảnh ngọn núi nện xuống, trong lá cờ bất chợt vọt ra những hình thù kỳ quái, những hình thù không nhìn rõ này đụng nhau với hư ảnh ngọn núi lại làm cho những ngọn núi không cách nào rơi xuống.

- Tiểu tử, có thủ đoạn gì hãy giở hết ra đi. Hôm nay lão phu sẽ cho ngươi chết một cách rõ ràng. Lão già họ Uông ngông cuồng có bộ dạng ăn chắc Dương Khai.

Dương Khai liên tục cười lạnh:

- Chó già, lão hình như nghĩ sai rồi. Ta với lão cũng không phải đơn đả độc đấu!

- Ngươi còn trông cậy hai tiểu nha đầu này... Lão già họ Uông lộ vẻ châm chọc nhìn Thiên Nguyệt cùng Dương Viêm. Lời còn chưa nói hết đã thấy sắc mặt lão biến đổi, không ngờ Dương Viêm nhanh nhẹn lấy ra một thứ tinh xảo giống như một dạng bí bảo, nhẹ nhàng ném vật này lên trời, lập tức xuất hiện một bảo tháp lơ lửng trôi giữa không trung.

Bảo tháp có bảy tầng, mỗi tầng đều tản ra sắc thái khác nhau. Bảy tầng bảo tháp trôi lơ lửng rồi bắt đầu xoay tròn, hướng xoay, tốc độ cũng không giống nhau. Khi nó đang xoay tròn bỗng có một khúc nhạc du dương vang dội trời đất.

Khúc nhạc du dương phảng phất như khúc hòa tấu của nhiều loại nhạc khí nhưng lại vô cùng hợp phách, êm tai. Nhạc luật hỗn loạn kia lại như có sức mạnh vô hình lan ra chẳng những tinh lọc xua tan những đau đớn bên trong Dương Khai mà còn che lấp cả tiếng chuông kia.

- Bí bảo Âm công. Lão già họ Uông không dám tin vào những gì mình thấy, khóe mắt không ngừng co quắp.

Thế của lão bị Kim Huyết Ti của Dương Khai phá, uy năng của Táng Hồn Chung cũng bị Bảo tháp này chống lại, lão chợt phát hiện mấy thứ này của đối phương dường như chuyên khắc chế mình, điều này làm lão vô cùng phẫn nộ, cũng cảm thấy có chút không ổn.

Dương Khai tiến lên vài bước, Ma diệm trên tay cuồn cuộn đánh ra một luồng sáng kinh thiên đánh tới hướng lão Uông.

- Lão già kia, Uông Ngọc Hàm chỉ là tranh giành tình cảm, ghen tức mà lão muốn đưa ta vào chỗ chết. Lão làm trưởng bối thật xứng đáng quá, vậy thì đừng có đi.

- Tiểu tử ngông cuồng. Lão già họ Uông đã để ý tới đường kiếm này, thánh nguyên của lão sôi trào, một tay đẩy về phía trước trực tiếp phá đường kiếm kia.

Nhưng ngay sau đó lão liền cảm nhận được một trận đau đớn truyền tới từ bên trong thức hải của mình, dường như có thứ gì đó đang quấy phá trong đó, làm lão đột nhiên biến sắc.

Còn chưa kịp đi điều tra thức hải của mình lão đã đối diện với công kích sắc nhọn của mũi kiếm đen như mực, lão lần nữa lại vung lên bàn tay to, cần phải phá công kích này.

Biến cố xảy ra trong thức hải làm lão căn bản không có tâm tư đi dò xét công kích này, bàn tay của lão vừa tiếp xúc với công kích đen như mực kia lão mới biết đó căn bản không phải bóng kiếm.

Trong lòng lão thầm nghĩ không xong rồi, thời điểm bật lui ra sau đã không còn kịp rồi, vũ khí vô cùng sắc bén tối đen như mực kia đã đâm thủng lòng bàn tay lão, rồi như lưỡi dao sắc cắt mỡ trâu không chút trở ngại cắt thẳng tới bả vai lão.

Một bên vai biến mất như bị một mãnh thú vô hình cắn nuốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau